1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 282 : Mạnh Mẽ Đánh Chết Ung Lam Y (c1406-c1410)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 282 : Mạnh Mẽ Đánh Chết Ung Lam Y (c1406-c1410)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1406: Mạnh Mẽ Đánh Chết Ung Lam Y

Mạnh Mẽ Đánh Chết Ung Lam Y

m…

Tử Đao bổ xuống ngọn núi màu đen cực lớn kia, đường đao màu tím giống như một đóa hoa bị đánh nát vậy, bắn tung tóe ra tứ phía.

Còn ngọn núi màu đen cực lớn kia lại không chút nhúc nhích, chỉ có điều khuynh hướng có chậm hơn một chút mà thôi.

Huyễn Vân Hoa Sơn đoa, thế đi không về, một khi ra tay thì không còn dư âm quanh co, một đao này của Diệp Mặc cũng không có bất kỳ ảnh hưởng nào tới ngọn núi màu đen cực lớn của Đồ Tử Chân kia, nên hắn lập tức bị cắn trả kích động, trong nháy mắt phun ra máu.

Đồ Tử Chân cười lạnh một tiếng, chân nguyên lại càng tuôn ra, ngọn núi cực lớn đó chẳng qua chỉ dừng lại trong chốc lát, rồi lại đè ép Diệp Mặc xuống.

Hơn nữa không gian xung quanh lại trở nên co rút lại, khiến Diệp Mặc không còn chút khe nào để chạy trốn.

Diệp Mặc sau khi phun ra một ngụm máu, ánh mắt cũng không biến đổi chút nào, Tử Đao lại lần nữa được phóng ra.

Đường hồng tím xoẹt qua không gian bị ngọn núi khổng lồ kia đè nén, dẫn theo những âm thanh xé rách xoẹt xoẹt.

Khóe mắt Đồ Tử Chân lại càng châm chọc, cô cảm thấy mình đánh giá cao Diệp Mặc quá rồi, không ngờ hai chiêu đã trở thành thế này.

Chiêu này của Diệp Mặc quả thực vẫn là Huyễn Vân Hoa Sơn đao, Diệp Mặc rất bất đắc dĩ, hắn muốn phá vỡ ngọn núi cực lớn do chiếc khăn tay màu đen kia của Đồ Tử Chân biến hóa thành, chỉ có thể dùng Huyễn Vân Hoa Sơn đao trước nay chưa từng có, cho dù bị cắn trả hắn cũng không còn cách nào.

Đao thứ tám của Huyễn Vân đao của hắn đến bây giờ vẫn còn chưa lĩnh ngộ ra, căn bản cũng không thể nào nói lên điều gì được.

Lúc đầu hắn và Côn đánh nhau, Côn đó còn lợi hại hơn nhiều so với Đồ Tử Chân đang đứng trước mặt kia.

Hắn cũng là thông qua một đao này, cắt rách da của Côn vô cùng cứng đầu kia, cuối cùng lấy được mấy chục giọt huyết Côn, rồi từ trong khe nứt không gian thăng cấp lên Thần cảnh.

Người khác không dám dùng cách như này, nhưng hắn lại dám dùng.

Chỗ mà hắn có lợi hơn Đồ Tử Chân chính là hắn còn có một đòn sát thủ, đó chính là lý giải đối với Cảnh.

Vì có sự hiểu biết về Cảnh, Diệp Mặc chẳng những có thể mấy lần vô tư phóng trúng nhược điểm, hắn còn có thể tìm được nhược điểm của chiếc khăn tay màu đen của Đồ Tử Chân nữa.

Có thể nói nếu như Diệp Mặc muốn chạy trốn, hắn lúc nào cũng có thể tìm được nhược điểm của ngọn núi khổng lồ màu đen của Đồ Tử Chân, sau đó phá vỡ ngọn núi màu đen khổng lồ bao phủ lấy hắn.

Bây giờ sau khi hắn phát hiện ra nhược điểm của pháp bảo hình khăn màu đen kia, không mở rộng nhược điểm đó, Diệp Mặc quả thực không cam lòng.

Ầm.

Đao thứ hai lại lần nữa bổ trúng ngọn núi màu đen cực lớn kia, ngọn núi đó cũng chỉ hơi dao động một chút, nhưng cũng không tiếp tục giáng xuống nữa, Diệp Mặc lại cảm nhận được sự cắn trả, lại phun ra một ngụm máu tươi.

Ung Lam Y thấy Diệp Mặc liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi, nhưng không thể nào phá vỡ được sự trói buộc của ngọn núi kia, nhất thời nhe răng cười, Phong phủ màu tím trong tay cũng đã được phóng ra.

Phong phủ màu tím mang theo những ảnh tím, hình thành một đường đao hình búa hướng về phía Diệp Mặc.

Lúc này Tử Đao của Diệp Mặc lại lần thứ ba bổ trúng ngọn núi màu đen kia, Diệp Mặc lần thứ ba lại cảm nhận được sự cắn trả, lại bay ra ngoài.

Còn phương hướng bay đi, vừa lúc đón đao ảnh hình búa của Ung Lam Y.

Vốn dĩ khi nhìn thấy Diệp Mặc lần thứ ba vẫn dùng một chiêu, khóe mắt Đồ Tử Chân lại càng khinh thường.

Nhưng khi Tử Đao lần thứ ba đập vào ngọn núi màu đen kia, sắc mặt Đồ Tử Chân lại đại biến.

Lúc này, bà suýt chút nữa thu hồi lại ngọn núi màu đen của mình.

Pháp bảo của bà tới từ thời đại thượng cổ, tuyệt đối không phải là món đồ vượt qua chân khí cực phẩm, hơn nữa thủ đoạn tấn công lại vô số, biến hóa thất thường, có thể nói bà có thể tung hoành Vô Tâm Hải, cũng có mối liên hệ lớn đến pháp bảo của bà.

Bây giờ bà không ngờ lại cảm thấy pháp bảo của mình bị thương, làm sao còn có thể yên tâm được nữa?

Cuối cùng bà cố nén không thu lại pháp bảo của mình, bà nhìn thấy Diệp Mặc bay ra ngoài, rõ ràng chỉ cần mình trói buộc được Diệp Mặc trong tích tắc, Ung Lam Y có thể đánh lén Diệp Mặc, còn bà cũng có thể giáng một đòn chí mạng cuối cùng cho Diệp Mặc.

Sau khi hiểu được điều này, Đồ Tử Chân mặc dù đau xót pháp bảo hình khăn màu đen của mình, nhưng lại mạnh mẽ thiêu đốt một ngụm máu, khiến uy thế giáng xuống chẳng những không chậm lại, mà lại giáng xuống càng nhanh hơn.

Uy thế giáng xuống như này thậm chí đến không gian xung quanh cũng dao động, nếu như là một tu sĩ bình thường bị uy thế của ngọn núi này vây lấy, căn bản không cần đánh nhau, cũng chịu trói mà thua rồi.

Bây giờ Đồ Tử Chân cũng vô cùng kiêng kị với Diệp Mặc, chỉ với ba đao đơn giản, không ngờ lại có thể đánh thương pháp bảo của bà, còn bà không thể không thiêu đốt máu của mình để bù đắp cho thiếu hụt của pháp bảo.

Lúc này cho dù Diệp Mặc không giết con trai của bà, bà cũng phải giết chết Diệp Mặc.

Bà không cho phép bất cứ ai có thể uy hiếp được bà, một khi bị uy hiếp, thì bà chắc chắn không tha.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, hắn trả giá ba ngụm máu, mục đích chính là muốn phá hoại pháp bảo hình khăn màu đen này của Đồ Tử Chân.

Pháp bảo này thật lợi hại, cho dù sau này hắn muốn tìm Đồ Tử Chân ra tay, thì pháp bảo này cũng có sức uy hiếp cực lớn.

Từ khi bắt đầu ra tay đến bây giờ, dường như vẫn là Đồ Tử Chân chiếm thế thượng phong, đối với Diệp Mặc mà nói, hắn mặc dù bị pháp bảo hình khăn màu đen của Đồ Tử Chân vây lấy, nhưng sự hiểu biết của hắn về Cảnh thì Đồ Tử Chân không thể nào tưởng tượng được.

Diệp Mặc vì nhìn ra nhược điểm của pháp bảo hình khăn màu đen của Đồ Tử Chân, nên mới liều mạng phá hỏng pháp bảo đó.

Hắn cần phải trước khi Đồ Tử Chân chú ý đến nhược điểm đó, phải phá hỏng pháp bảo này.

Diệp Mặc khẳng định pháp bảo hình khăn này là một món đồ rất tuyệt, một khi mình phá hỏng nó rồi, Đồ Tử Chân muốn chữa trị lại pháp bảo của mình, trừ phi có thể tìm được người như Lục Vô Hổ, nếu không thì tuyệt đối không thể nào làm được.

Khi Diệp Mặc lần thứ ba phản đánh ngọn núi lớn màu đen kia, trong lòng ngược lại lại đại định, cho dù hôm nay hắn không giết được Đồ Tử Chân, lần sau gặp lại Đồ Tử Chân hắn cũng chiếm thế thượng phong không thể nghi ngờ gì.

Vừa nãy Tử Đao đánh trúng ngọn núi màu đen kia phát ra những âm thanh ken két, đồng nghĩa với việc pháp bảo của Đồ Tử Chân cũng bị thương rồi.

Pháp bảo của Đồ Tử Chân bị thương không thể chữa được, còn tu vi của hắn lúc nào cũng tiến bộ lên.

Dưới tình huống nhất chính nhất phản như này, lần sau hắn chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong.

Ung Lam Y không biết pháp bảo của Đồ Tử Chân đã bị thương, gã nhìn thấy Diệp Mặc chẳng những không ra tay ngăn lại lưỡi búa xoắn ốc của mình, ngược lại lại bay về phía đao phủ, lập tức sung sướng.

Chân nguyên lại càng điên cuồng dao động, muốn chém chết Diệp Mặc ngay tức khắc.

Còn lúc trước nói muốn từ từ hành hạ Diệp Mặc, gã sớm đã gạt bỏ đi rồi.

Hôm nay nếu không phải Đồ Tử Chân đến, gã thậm chí đến mạng mình cũng không giữ được, đừng nói đến việc giết chết Diệp Mặc.

Lúc này đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc đang lúc ngăn cản lại ngọn núi cực lớn của Đồ Tử Chân, chắc chắn cũng không thể nào tách ra ngăn lại phủ đao hình đinh ốc của mình được.

Rầm, rầm…

Cho dù chiếc khen đen kia đã bị Diệp Mặc xé rách, thành một pháp bảo không còn trọn vẹn nữa, nhưng chiếc khăn màu đen đó huyễn hóa thành một ngọn núi màu đen cực lớn dưới sự thiêu đốt máu tươi của Đồ Tử Chân, tốc độ lại càng nhanh chóng hướng về phía Diệp Mặc, trong nháy mắt đập vào đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc.

Diệp Mặc bị đập phải lại với tốc độ nhanh nhất xông về phía lưỡi búa xoắn ốcmàu tím kia, rõ ràng lúc này Diệp Mặc đã hoàn toàn không thể nào khống chế được hành động của mình nữa.

Thấy Diệp Mặc vọt vào trong lưỡi búa xoắn ốc của mình, Ung Lam Y kích động suýt chút nữa kêu lên, gã không ngờ mình trong chốc lát đã thành công rồi.

Ngay cả Đồ Tử Chân cũng thầm tán thưởng nhìn Ung Lam Y gật đầu, Ung Lam Y xuất thủ thật đúng thời cơ, đúng lúc khi Diệp Mặc yếu ớt, lại đánh thương Diệp Mặc.

Lúc này Diệp Mặc không chết thì cũng không còn chút sức phản kháng nào, huống chi Diệp Mặc vẫn còn dưới sự trói buộc của ngọn núi cực lớn kia của mình.

Chỉ cần Diệp Mặc bị thương nặng, bà có thể nắm được thời cơ dùng khăn tay màu đen của mình cuốn lấy Diệp Mặc.

Thịch thịch thịch…

Phong phủ của Ung Lam Y phát ra những tia sáng màu tím hoàn toàn đánh trúng lên người Diệp Mặc, đều không ngoại lệ, cuối cùng đến Phong phủ của gã cũng đánh trúng Diệp Mặc.

Nhưng Ung Lam Y trong lòng cũng sửng sốt, gã cảm thấy có chút không đúng, theo lý mà nói Diệp Mặc bị thương nặng như này, cho dù không bị đánh chết, cũng không thể nào di chuyển được mới đúng.

Nhưng gã lại cảm thấy tốc độ di chuyển của Diệp Mặc chẳng những không chậm lại, hơn nữa lại càng lúc càng nhanh.

Không ổn rồi, trên người Diệp Mặc có hộ giáp phòng ngự cao cấp, trong tích tắc, Ung Lam Y liền hiểu ra đạo lý này.

Dưới sự kinh hoảng, Ung Lam Y muốn rút lui.

Sau đó gã lại phát hiện ra mình căn bản cũng không cần phải hốt hoảng, vì phương hướng mà Diệp Mặc rút lui lại là phía gã.

Diệp Mặc quả thực không phải rút lui về phía Ung Lam Y, hắn sớm đã biết sơ hở dưới ngọn núi cực lớn này rồi, sau khi chiếc khăn tay màu đen của Đồ Tử Chân bị hắn làm rách, sơ hở lại càng nghiêm trọng hơn, Diệp Mặc dường như trong nháy mắt cũng đã phóng ra khỏi phạm vi bao phủ của ngọn núi khổng lồ của Đồ Tử Chân rồi.

Ung Lam Y nhìn thấy Diệp Mặc phóng ra khỏi ngọn núi cực lớn kia, không nghĩ ngợi gì, lại phóng ra Phong phủ.

Gã muốn ngăn cản Diệp Mặc được trong tích tắc cũng tốt rồi, chỉ cần Đồ Tử Chân phản ứng lại, Diệp Mặc cũng trốn không thoát.

Đồ Tử Chân đã kịp phản ứng lại, ngọn núi khổng lồ của bà lại lần nữa biến hóa thành lưỡi đao màu đen, lưỡi đao đó thành hình đồng thời cũng hướng về phía Diệp Mặc.

Lúc này bà tuyệt đối sẽ không để cho Diệp Mặc chạy thoát, bà quyết tâm phải giết chết được Diệp Mặc.

Ung Lam Y muốn phóng ra Phong phủ trong nháy mắt, sắc mặt cũng đại biến, gã biết mình bị đánh lén, kinh mạch đau nhức, gã cũng biết rõ vừa nãy sự chú ý của gã chỉ dồn lên người Diệp Mặc, có thứ gì đó đã đánh lén vào kinh mạch của gã, gã không ngờ đến bây giờ mới cảm thấy.

Ung Lam Y cũng bất chấp Diệp Mặc đánh lén, chân nguyên điên cuồng ngưng tụ, muốn ép thứ cắn nuốt kinh mạch của gã ra.

Ầm ầm âm…

Diệp Mặc làm sao có thể để Ung Lam Y ép Vô Ảnh ra được? Hắn ở lại đây vẫn chưa đi, chính là vì muốn giết Ung Lam Y.

Còn Đồ Tử Chân, hắn bây giờ cũng không giết được.

Hơn mười tia sét màu đen giáng xuống, Ung Lam Y mới kịp nhớ ra Diệp Mặc còn là một tu sĩ lôi hệ, hơn nữa còn có pháp thuật công kích lôi hệ cực mạnh.

Lúc này Ung Lam Y muốn phóng ra pháp bảo phòng ngự, nhưng cũng không thể ra sức nổi.

Gã chợt nhớ lúc trước mình thề, không ngờ đến lời thề của mình lại ứng nghiệm trong thời gian ngắn ngủi như vậy.

Ung Lam Y vừa mới nghĩ đến đây, hơn mười tia sét đã giáng xuống, đều không ngoại lệ giáng trọn vào người gã, trong nháy mắt biến gã thành một thi thể nám đen.

Sau đó, nhẫn trữ vật của gã đã được Diệp Mặc thu hồi trên không trung.

Thình thịch…

Lại một âm vang vang lên, lưỡi đao đen của Đồ Tử Chân lại bổ lên Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc.

Diệp Mặc bực mình hừ một tiếng, sau đó lùi mấy nghìn mét, lúc này mới vững thân hình lại được.

Nhưng Diệp Mặc lại không chạy đi, mà lại ăn một viên đan dược.

Một phen ngang ngạnh chống đối vừa nãy, hắn đã bị thương nhẹ rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1407: Hư Nguyệt Hoa Kinh Hoảng

Hư Nguyệt Hoa Kinh Hoảng

H

ắn cũng chưa chắc giết được Đồ Tử Chân, nhưng nếu như Đồ Tử Chân còn dám ra tay nữa, hắn cũng không sợ gì.

Sắc mặt Đồ Tử Chân có chút trắng nhợt thu lại chiếc khăn tay màu đen trên không trung, căn bản không nói thêm gì nữa, vừa vung tay lên thì một bóng dáng màu xám liền xuất hiện bên cạnh Đồ Tử Chân.

Khi nhìn thấy rõ đây không ngờ là một con lễ long cấp mười một chưa hóa hình, khóe mắt Diệp Mặc lại từng đợt co quắp, hắn không ngờ Đồ Tử Chân còn có loại linh thú này nữa.

Đồ Tử Chân lạnh như băng nhìn Diệp Mặc nói:

– Khiến ta gọi lễ long của ta ra, hôm nay nếu như không giết được ngươi, ta làm sao có thể cam tâm được.

Ung Lam Y bị giết thì thôi, Đồ Tử Chân căn bản cũng không coi ra gì, cái mà bà để ý chính là Diệp Mặc giết con trai bà còn chưa tính, lại còn dám trước mặt bà giết chết Ung Lam Y, quả thực quá khinh thường bà rồi.

Lễ long cấp mười một cho dù một mình bà đối phó cũng rất phí lực, Diệp Mặc căn bản còn muốn đánh với Đồ Tử Chân một trận, nhưng sau khi thấy lễ long, hắn lập tức lại bỏ đi suy nghĩ ấy của mình.

Chỉ có điều nói với Đồ Tử Chân:

– Hôm nay đến đây thôi, có thời gian Diệp Mặc tôi nhất định sẽ đến Bằng đảo gì đó của bà thăm hỏi chút.

Sở dĩ biết Bằng đảo của Đồ Tử Chân, Diệp Mặc còn là từ miệng của Ung Lam Y biết được.

Thấy Diệp Mặc phóng ra pháp bảo phi thuyền, mang theo một đường khói xám biến mất trong không trung, Đồ Tử Chân lại nhìn nhìn lễ long đang mệt mỏi buồn ngủ bên cạnh mình, cố kìm nén không đuổi theo Diệp Mặc.

Lễ long vừa mới bị bà đánh thức dậy, bây giờ sức chiến đấu không thể nào khôi phục lại được, còn tên Diệp Mặc kia thì lại cực kỳ quỷ dị, chẳng những tìm được điểm yếu trong Vực của mình mà dễ dàng thoát khỏi, còn có lôi kiếm kinh khủng như vậy nữa.

Nếu Lễ long không thể chiến đấu được, bà lại cứ muốn đuổi theo, ai chết trong tay ai cũng chưa biết được.

Đồ Tử Chân lấy pháp bảo yêu quý nhất của mình ra là chiếc khăn đen, lúc này chiếc khăn đen đã bị nhiều vết xước, điều này khiến Đồ Tử Chân trong lòng đau xót răng nghiến kèn kẹt.

Bà chắc chắn con dao thái rau kia của Diệp Mặc tuyệt đối không tầm thường, nếu không không thể nào có thể làm tổn hại chiếc khăn của mình như vậy.

Bây giờ chiếc khăn của bà đã bị thương, lực chiến đấu của bà cũng hạ thấp xuống một bậc.

Nếu như đối phó với những người còn lại, thấp hơn hai bậc, Đồ Tử Chân bà cũng không sợ gì, nhưng tên tu sĩ như Diệp Mặc này lại không thể nào theo mức độ bình thường được.

Đồ Tử Chân bà kinh tài kiều diễm, tu luyện đến ngày hôm nay, đối thủ đã từng chiến đấu cũng nhiều không kể hết, cũng chưa bao giờ lại như ngày hôm nay, lại không dám đuổi theo người mà bà đánh.

– Chờ Lễ long của ta khôi phục hoàn toàn, pháp bảo của ta chữa trị xong, ta sẽ tìm ngươi.

Đồ Tử Chân nhìn hướng mà Diệp Mặc rời đỉ lạnh lùng nói một câu, rồi quay người lại, rời đi theo hướng ngược lại với Diệp Mặc.

Thù thì phải báo, nhưng Đồ Tử Chân cũng không phải là tên ngốc, biết rõ chuyện không có kết quả gì thì cũng không đuổi theo làm gì.

Diệp Mặc mặc dù không muốn tiếp tục đánh nhau với Đồ Tử Chân, nhưng cũng không sợ Đồ Tử Chân, cái mà hắn để ý chính là Lễ long kia mà thôi.

Hắn sở dĩ không liều mạng chạy trốn, là vì Lễ long kia cũng không uy hiếp hắn chút nào.

Quả nhiên sau khi Diệp Mặc đi được một đoạn, lại cảm thấy Đồ Tử Chân lại rời đi theo hướng ngược lại.

Hắn lập tức biết Lễ long của Đồ Tử Chân có vấn đề gì đó, nếu như không phải Lễ long có vấn đề gì đó, Đồ Tử Chân tuyệt đối sẽ không buông tha cho mình.

Cho dù biết Đồ Tử Chân kiêng kị hắn, Diệp Mặc cũng không quay đầu lại tìm phiền phức với Đồ Tử Chân, hắn cũng kiêng kị Đồ Tử Chân.

Người đàn bà này là người đàn bà lợi hại nhất mà hắn từng gặp, lúc trước khi hắn từ Tây Tích châu đi ra, gặp phải Thuyên Loan của Tuyết Lâm Hàn trì, lúc đó Âm Tự bị hắn đánh cho phải chạy trốn, kết quả bị Thuyên Loan được lợi.

Thuyên Loan mặc dù giết chết được Âm Tự, Diệp Mặc cũng biết người đàn bà này tuyệt đối không tầm thường, có thể ẩn nấp khiến hắn không quan sát được, nhưng nếu hai người đàn bà Thuyên Loan và Đồ Tử Chân gặp nhau, Diệp Mặc cho rằng, cho dù thủ đoạn của Thuyên Loan có lấy ra hết, thì chắc chắn cũng sẽ bị Đồ Tử Chân giết chết.

Pháp bảo phi thuyền màu xám tro nhanh chóng bay qua mặt biển Vô Tâm Hải, Diệp Mặc rất nhanh gác chuyện này sang một bên.

Cho dù Đồ Tử Chân có lợi hại đi nữa, hắn cũng không sợ.

Đợi sau này Lễ long của Đồ Tử Chân khỏe hẳn lại rồi, hắn cũng không phải là không có tiến triển gì.

Đối với hắn mà nói, chỉ cần thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ tư, cũng là Hóa Chân hậu kỳ rồi, hắn căn bản cũng không sợ Đồ Tử Chân.

Đừng nói là Đồ Tử Chân, hắn thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ tư rồi, cho dù là Tác An Sơn đến thì cũng thế nào?

Mạc Hải thành, vẫn là một trong những thành phố cực kỳ phồn hoa đô thị.

Nếu không phải Mạc Hải thành cách Nam An châu hơi xa chút, thì sự phồn hoa của Mạc Hải thành lại càng tăng thêm gấp bội.

Nói đi cũng phải nói lại, Mạc Hải thành nếu gần Nam An châu quá, cũng không có nhiều tài nguyên tu luyện như vậy có thể cung cấp cho những tu sĩ còn lại tìm kiếm.

Một khi không còn tài nguyên gì, thì chắc chắn cũng không phồn hoa lên được.

Những tu sĩ tới Mạc Hải thành, phần lớn đều là vì đến tìm một số nguyên liệu tu luyện ở nơi gần Vô Tâm Hải này, cung cấp cho mình tu luyện.

Đây là lần thứ hai Diệp Mặc đến Mạc Hải thành, khi lần đầu tiên hắn đến, hắn vẫn còn là tu vi Kim Đan.

Lúc nào cũng cẩn thận, cho dù là như vậy, cũng suýt nữa bị Lôi Vân tông bắt đi làm bia đỡ đạn.

Mới cách có từng ấy năm, Diệp Mặc lại lần nữa đến Mạc Hải thành, tâm trạng không ngờ lại thay đổi nhiều đến vậy.

Hắn còn là tu vi Hóa Chân tầng thứ ba, nhưng Diệp Mặc lại biết, tu vi của hắn mặc dù không dám nói là không có địch thủ nào ở đại lục Lạc Nguyệt, trên thực tế người có thể uy hiếp được hắn quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng hắn trước giờ cũng không dám cho rằng mình là đệ nhất, đệ nhất không phải là mình tự nhận là được.

Tu Chân giới có nhiều cao thủ, bọn họ chẳng qua chỉ là không muốn ra ngoài giao đấu mà thôi.

Cũng giống như Đồ Tử Chân kia, nếu Diệp Mặc không gặp người đàn bà này, hắn căn bản cũng không ngờ, trong Vô Tâm Hải còn có người kinh khủng như này.

Diệp Mặc đến Mạc Hải thành dĩ nhiên không phải là vì mua đồ, hoặc là tưởng niệm gì đó.

Hắn đến là vì ngồi truyền tống trận, cho dù tiết kiệm được một ngày cũng là tốt rồi.

Hắn định từ Mạc Hải thành ngồi truyền tống trận đến Nam An châu, sau đó lại từ Nam An châu bay đến Mặc Nguyệt Chi Thành.

Vừa tiến vào Mạc Hải thành, thần thức của Diệp Mặc cũng quét được nơi có truyền tống trận, hắn đang định qua đó, trong tầm thần thức lại lần nữa phát hiện ra một bóng người quen thuộc.

Mặc dù cũng đã gần hai mươi năm không gặp rồi, nhưng thần thức của Diệp Mặc vừa mới quét đến bóng dáng này, hắn liền nhận ra đó là ai.

Sau đó thần thức của Diệp Mặc liền quét đến trước mặt bóng dáng đó, lập tức trở nên kích động.

Đúng là Hư Nguyệt Hoa, lúc này Hư Nguyệt Hoa mặc dù nhìn vẫn là bộ dạng ba bốn mươi tuổi, nhưng ánh mắt cô lại vô cùng mệt mỏi.

Còn sắc mặt thì lại tái nhợt, rõ ràng là kiếm sống bên bờ biển một thời gian dài nên mới vậy.

Ánh mắt Hư Nguyệt Hoa có chút tang thương, thậm chí có chút mờ mịt.

Còn lúc này tu vi của cô đã đến Trúc Cơ đỉnh phong tầng thứ chín rồi, chỉ còn thiếu chút nữa thôi là kết thành Kim Đan rồi.

Diệp Mặc trong lòng có chút chua xót, một tu sĩ từ Trái đất đến đây, lại có thể tu luyện đến Trúc Cơ viên mãn ở một nơi ăn thịt người như này, thì cũng rất khó khăn?

Trong nháy mắt, Diệp Mặc thậm chí cũng quên tên của cô, đợi đến khi Diệp Mặc nhớ ra, thì Hư Nguyệt Hoa cũng đã vào một tiệm đan dược rồi.

Thần thức của Diệp Mặc quét đến tiệm đan dược này, không ngờ chính là Lão Thực Đan các mà hắn đã từng đến.

Chủ tiệm thuốc này tên Phùng Lão Thực, Diệp Mặc biết rất rõ, hơn nữa Phùng Lão Thực không thật thà chút nào, gã chính là một trong số An Bắc Tam Ma.

An Bắc Tam Ma bị hắn đánh lén một lần, bây giờ không biết tên Phùng Lão Thực đó thế nào rồi, tiệm đan dược này ngừng kinh doanh một thời gian ngắn, sao bây giờ lại mở lại rồi?

Hư Nguyệt Hoa sau khi tiến vào tiệm đan dược của Phùng Lão Thực, bóng dáng liền biến mất, thần thức của Diệp Mặc cũng bị ngăn cản bên ngoài tiệm đan dược của Phùng Lão Thực.

Diệp Mặc lần này không dùng thần thức đao, hắn trực tiếp xông vào trong đó, chỉ trong nháy mắt, hắn lại bị đẩy ra bên ngoài Lão Thực đan các, lúc này cũng không dừng lại, lại nhảy vào Lão Thực đan các.

Diệp Mặc vừa mới tiến vào Lão Thực đan các, liền nghe thấy những âm thanh bốp bốp, một bóng người xông ra cửa.

Diệp Mặc vừa đỡ lấy Hư Nguyệt Hoa bị bạt một bạt tai, sự vui mừng vừa nãy liên biến thành tức giận.

– Á…

Hư Nguyệt Hoa cảm thấy mình hình như đụng phải người nào đó, lập tức thất thanh kêu lên, vội vàng thấp thỏm lo âu nói:

– Xin lỗi, tiền bối, tôi không phải cố ý…

Hư Nguyệt Hoa chỉ nói một câu, liền đột nhiên dừng lại lời nói của mình, trợn tròn mắt vẻ mặt không dám tin nhìn chằm chằm Diệp Mặc, thậm chí đến câu nói vừa nãy cũng quên mất rồi.

– Chị Nguyệt Hoa, đừng lo lắng, là tôi đây.

Diệp Mặc nhìn thấy khuôn mặt Hư Nguyệt Hoa in hằn mấy dấu tay, và ánh mắt vô cùng hoảng sợ, trong lòng lại chua xót.

Năm đó khi ở Hồng Kông, Hư Nguyệt Hoa dù sao cũng là một đại tiểu thư.

Ở Lạc Nguyệt, cô thậm chí cũng là một thành chủ của Lạc Nguyệt thành, vì mình làm bao nhiêu chuyện, hôm nay ở Mạc Hải thành của đại lục Lạc Nguyệt, Hư Nguyệt Hoa không ngờ lại như một con chim sợ ná như này.

– Là anh, anh, anh là Diệp Mặc, đúng là anh rồi, Diệp Mặc…

Hư Nguyệt Hoa căn bản cũng không dám tin nói đi nói lại mấy chữ.

Diệp Mặc khẳng định gật đầu nói:

– Là tôi, chị Nguyệt Hoa, tôi chính là Diệp Mặc đây.

Hư Nguyệt Hoa mặc dù lớn tuổi hơn nhiều so với Diệp Mặc, nhưng lúc này cô cũng không kìm chế nổi sự bi thương trong lòng mính, cũng không đứng lên từ người Diệp Mặc, ngược lại lại nhào vào người Diệp Mặc khóc lóc.

Dường như cô muốn đem hết oan ức và bi thương trong lòng mình thổ lộ ra hết.

Diệp Mặc trong lòng thầm than, Hư Nguyệt Hoa là người con gái mạnh mẽ đến cỡ nào, chẳng có ai rõ hơn hắn, một mình như vậy ở đại lục Lạc Nguyệt cũng bị hành hạ đến bộ dạng kinh hồn táng đảm như này, có thể thấy thay đổi hoàn cảnh đối với con người cũng không có chút gì là tình người cả.

Diệp Mặc liếc nhìn về phía mấy người trong phòng, ngoài Phùng Lão Thực vẫn ngồi không nhúc nhích ngồi một bên nhìn một gốc Lạc Hoàng Tam Điệp thảo ra, trong tiệm âm u đó còn có ba tu sĩ nữa, hai nam một nữ.

Ba tu sĩ này không ngờ đều là tu sĩ Kim Đan, có thể nói nơi này ngoại trừ Hư Nguyệt Hoa là tu vi Trúc Cơ ra, những người còn lại đều là tu vi Kim Đan hết, Phùng Lão Thực lại ẩn giấu tu vi của mình ở mức Nguyên Anh.

– Chị Nguyệt Hoa, ai đánh chị vậy?

Diệp Mặc liếc nhìn ba tên tu sĩ Kim Đan này, bỗng nhiên hỏi một câu.

Hư Nguyệt Hoa lúc này cũng bình tĩnh trở lại, mặc dù vết hằn trên mặt còn chưa tiêu tán, nhưng trong mắt cô cũng có chút hi vọng, thậm chí không còn sự hoảng sợ và mờ mịt vừa nãy nữa.

Cô thấy Diệp Mặc hỏi vậy, vội vàng nói:

– Diệp Mặc, tôi không sao, chúng ta đi nhanh thôi, tôi có chuyện muốn nói với anh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1408: Phùng Lão Thực Không Thành Thật

Phùng Lão Thực Không Thành Thật

T

ính tình Diệp Mặc Hư Nguyệt Hoa quá rõ rồi, quyết đoán cương nghị, hơn nữa trước giờ chưa bao giờ muốn thua thiệt.

Người khác đối với hắn mùng một, hắn nhất định phải trả lại mười năm.

Nếu như cô nói cho Diệp Mặc biết ai đánh cô, thì lập tức sẽ khơi mào xung đột.

Cuối cùng cô chết là chuyện nhỏ, nhưng cũng sẽ liên lụy cả đến Diệp Mặc.

Hư Nguyệt Hoa ở Tu Chân giới Nam An châu cũng không phải là một hai ngày, đương nhiên biết tu sĩ và cổ võ tu luyện khác nhau rất nhiều.

Diệp Mặc ở Trái đất rất lợi hại, nhưng cho dù Diệp Mặc có lợi hại đi nữa, hắn làm sao có thể đối kháng được với tu sĩ đây? Nơi này bất kỳ tu sĩ Kim Đan hoặc Nguyên Anh nào đều có thể lập tức giết chết cô và Diệp Mặc.

Mấy năm nay, nếu không phải cô nhẫn nhịn, thì xác của Hư Nguyệt Hoa cô cũng sớm đã lạnh rồi, làm gì còn có thể chờ đến ngày hôm nay?

Diệp Mặc đi vào, Hư Nguyệt Hoa ôm lấy Diệp Mặc khóc lóc, đến khi Diệp Mặc nói chuyện, khoảng thời gian này trong Lão Thực đan các cũng không có ai lên tiếng.

Ba tên tu sĩ Kim Đan đó vì không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, mới không lên tiếng, còn Phùng Lão Thực lại càng không dám nhúc nhích, gã đã nhận ra Diệp Mặc, nhiều năm trước Diệp Mặc đã đến đan các của gã.

Cho nên gã căn bản không cũng quan tâm gì đến Diệp Mặc, chỉ là một tu sĩ Kim Đan, cho dù bây giờ thăng cấp rồi cũng chỉ là tu sĩ Nguyên Anh mà thôi.

Diệp Mặc vỗ vỗ tay Hư Nguyệt Hoa đang kéo quần áo hắn nói:

– Chị Nguyệt Hoa, không cần lo lắng.

Nói xong Diệp Mặc cũng không hỏi Hư Nguyệt Hoa thêm gì nữa, mà lại lạnh lùng nhìn ba tu sĩ hai nam một nữ kia hỏi:

– Vừa nãy là ai đã ra tay?

Không đợi ba tên tu sĩ Kim Đan kia trả lời, lại có một người vừa cười ha hả, vừa bước vào đan các này.

Tiến vào đó không ngờ lại là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ chín, thân hình cao lớn, râu quai nón, khuôn mặt cực kỳ khoa trương.

– Haizz, Phùng Lão Thực, anh hôm nay làm ăn cũng được đấy chứ, sao lại có nhiều người đến tìm anh luyện đan thế này?

Tu sĩ này vừa mời bước vào liền tùy ý hỏi một câu.

Sau khi nói xong, y bỗng nhiên lấy ra một hộp ngọc nhét vào trước ngực Phùng Lão Thực nói:

– Phùng Lão Thực, đồ tôi lấy đến rồi, anh đưa đan dược cho tôi đi.

Ha ha, Mạc Vu tôi sao có thể lừa anh được.

Phùng Lão Thực gật đầu, chậm rãi mở hộp ngọc đó ra.

Mặc dù Phùng Lão Thực chậm rãi, nhưng Diệp Mặc lại rất rõ có thể nhìn thấy tay Phùng Lão Thực đang run rẩy, rõ ràng trong lòng đang vô cùng kích động.

– Ngưng Nguyên quả…

Vừa mở hộp ngọc đó ra, Hư Nguyệt Hoa liền kinh ngạc thốt lên, cô nhận ra bên trong hộp ngọc đó chính là Ngưng Nguyên quả, là linh quả cấp bảy, luyện chế ra Phá Thần đan.

Hư Nguyệt Hoa sau khi bật ra ba từ đó, lập tức dùng tay che miệng lại, sắc mặt trắng bệch, cô biết vừa rồi mình quá lỗ mãng rồi.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:

– Kiến thức của cô không sai, nhận ra đó chính là Ngưng Nguyên quả.

Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng Diệp Mặc trong lòng đã hiểu tại sao tay Phùng Lão Thực lai run rẩy, vì NGưng Nguyên quả là thứ để luyện chế Phá Thần đan.

Phùng Lão Thực mặc dù ẩn giấu tu vi, nhưng cũng chỉ là tu sĩ Hư Thần cấp chín, tác dụng của Phá Thần đan đối với gã có thể tưởng tượng được.

Đó là đan dược khiến tu sĩ Hư Thần viên mãn thăng cấp lên Ngưng Thể, đối với Phùng Lão Thực mà nói cũng là quá cần thiết.

Hư Nguyệt Hoa tái nhợt nghiêm mặt nói:

– Vì tôi học qua luyện đan, cho nên đối với những linh thảo này cũng biết rất rõ…

Mặc dù Hư Nguyệt Hoa chưa nói xong, Diệp Mặc cũng đã hiểu ra ý của Hư Nguyệt Hoa.

Hư Nguyệt Hoa chắc chắn khi vừa đến đây, phát hiện nguyên liệu cô liều mạng tìm kiếm căn bản không có cách nào mua được đan dược, hoặc là căn bản không mua được.

Cho nên mới nảy ra ý nghĩ tự mình luyện đan trong đầu.

Thực ra rất nhiều tu sĩ đều có suy nghĩ này, không chỉ có Hư Nguyệt Hoa, nhưng phần lớn có suy nghĩ này đều là Tán Tu, còn một số tu sĩ của môn phái, bình thường đều không đi làm chuyện vô công vô dụng này, điều này hoàn toàn là lãng phí thời gian.

Muốn trở thành một đan sư luyện đan cao cấp, nguyên liệu và tài nguyên hao phí, so với đan dược tu luyện mua được cũng không chỉ nhiều hơn gấp mấy trăm lần.

Hư Nguyệt Hoa căn bản cũng không tiếp xúc qua với Tu Chân, phạm lỗi này cũng không có gì là ngạc nhiên.

– Đúng vậy, hơn nữa tỉ lệ cũng không tệ lắm.

Ngữ khí Phùng Lão Thực nói chuyện cũng run rẩy lên.

Gã có thể trấn định tay mình, lại không thể nào kìm chế được ngữ khí xúc động của mình.

– Phùng Lão Thực, linh dược tôi mang đến rồi, vậy Phá Thần đan của anh đâu?

Tu sĩ tên Mạc Vu giục, rõ ràng đối với sự phản ứng chậm trễ của Phùng Lão Thực cũng không hài lòng chút nào.

Diệp Mặc nghe thấy tên tu sĩ tên Mạc Vu này không ngờ lại mang Ngưng Nguyên quả đến đổi lấy Phá thần đan, lập tức lắc lắc đầu.

Phùng Lão Thực nếu như có Phá Thần đan, gã nhìn thấy Ngưng Nguyên đan thì cũng sẽ không kích động như vậy.

Diệp Mặc chắc rằng, Phùng Lão Thực không có Phá Thần đan.

Gã nói dùng Phá Thần đan đổi lấy Ngưng Nguyên quả của Mạc Vu, 100% là nói dối.

– Được được, tôi lập tức bảo sư huynh tôi mang ra cho anh.

Phùng Lão Thực liền nói, nói xong, không đợi Mạc Vu trả lời, cũng phát ra một đường tin tức.

Mạc Vu nhíu mày, y không ngờ Phá Thần đan cũng không ở chỗ Phùng Lão Thực này.

Y đương nhiên không phải thằng ngốc, đối với tu sĩ Hư Thần mà nói sự quý giá của Phá Thần đan còn vượt lên trên bất kỳ đan dược nào.

Y sở dĩ đến tìm Phùng Lão Thực để đổi đan dược, chủ yếu là vì có một lần ngẫu nhiên biết được tin tức, nói Phùng Lão Thực có một viên Phá Thần đan, là do sư phụ của Phùng Lão Thực để lại.

Sau đó y còn cố ý đến hỏi Phùng Lão Thực, khi Phùng Lão Thực ấp anh ấp úng, y lấy được tin tức xác thực, Phùng Lão Thực quả thực có một viên Phá thần đan, nhưng không bán ra, chỉ có thể dùng Ngưng Nguyên quả để đổi.

Mạc Vu mặc dù tính tình phóng khoáng, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cướp của Phùng Lão Thực, cho nên y cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Phùng Lão Thực chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh làm sao lại dám nói với mình có Phá Thần đan.

Y là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ chín đến tìm Phùng Lão Thực đổi lấy Phá Thần đan, đương nhiên sẽ không sợ Phùng Lão Thực đánh lén y.

Mà bây giờ Phùng Lão Thực lại nói Phá Thần đan không có bên người gã, Mạc Vu lập tức nghi ngờ, y trực tiếp giơ tay về phía Phùng Lão Thực nói:

– Cứ đưa lại Ngưng Nguyên quả cho tôi đã, đợi Phá Thần đan đến rồi đổi sau.

Phùng Lão Thực lại cười ha hả nói:

– Không vội, đan dược sẽ tới ngay bây giờ đây, sao lại không có chút kiên nhẫn như vậy chứ.

Mạc Vu rõ ràng biết không đúng, sắc mặt lạnh lùng, cũng đã giơ tay ra tóm lấy Phùng Lão Thực.

Phùng Lão Thực hừ lạnh một tiếng, một đường ô quang lóe ra, trực tiếp đập vào tay của Mạc Vu, Mạc Vu bực mình hừ một tiếng lùi ra xa, nặng nề đập vào tường của Lão Thực đan các.

Còn tay của y thì lại đầm đìa máu, rõ ràng vừa nãy đã bị Phùng Lão Thực đánh lén.

Mạc Vu mặc dù nặng nề đập vào tường của đan các, nhưng đan các của Phùng Lão Thực này lại vững như núi Thái Sơn, đến chút ảnh hưởng cũng không có.

Nhưng đan các này của Phùng Lão Thực cũng không đơn giản, thực ra Diệp Mặc cũng đã nhìn ra rồi, bên trong đan các này có vài trận pháp, chỉ có điều đẳng cấp những trận pháp này trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ là cấp thấp mà thôi.

– Anh cũng là tu sĩ Hư Thần…

Mạc Vu lúc này cuối cùng cũng hiểu ra, Phùng Lão Thực không ngờ cũng là tu sĩ Hư Thần.

Hơn nữa còn là một tu sĩ Hư Thần còn lợi hại hơn y một chút, nếu không vừa nãy, Phùng Lão Thực cũng sẽ không đánh lén được y.

Phùng Lão Thực cười ha hả, cũng không trả lời lại, mà lại nhìn hướng về phía cửa.

Lúc này ngoài cửa của Lão Thực đan các lại có một tu sĩ to béo tiến vào, không ngờ lại là một tu sĩ Hư Thần viên mãn.

Tên tu sĩ Hư Thần này vừa mới bước vào cũng chưa ẩn giấu tu vi, Mạc Vu vừa nhìn liền biết được, chuyện hôm nay chỉ sợ khó có thể êm đẹp được rồi.

Tên tu sĩ vừa mới bước vào sau khi nhìn thấy Phùng Lão Thực cười ha hả nói:

– Tam đệ, đệ còn sống thoải mái hơn chúng tôi nhiều đấy, đệ nhìn xem chúng tôi mới là không thấy mặt trời đây.

Phùng Lão Thực cười ha hả nói:

– Nhị ca, bây giờ ca cũng có thể ra ngoài được rồi, đám người tự cho mình là đúng kia sớm cho rằng chúng ta đã chết rồi.

Bây giờ bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, còn có ai có thể nhớ anh em chúng ta còn sống hay không?

Tên tu sĩ to béo bước vào gật đầu nói:

– Lần trước nếu không phải là đệ, ca sớm đã bị đám tạp mao của Vô Cực tông kia giết chết rồi.

Mẹ kiếp, không biết tên khốn nào, không ngờ lại nộp đầu anh em chúng ta lên.

Hai người kia nói chuyện với nhau không coi ai ra gì, giống như những tu sĩ xung quanh như không khí vậy, ngay cả Mạc Vu Hư Thần hậu kỳ cũng không được chúng coi ra gì.

Diệp Mặc lại biết tự tin của hai tên này tại sao lại lớn như vậy, vì nơi này có một khốn trận đỉnh phong cấp sáu, trận pháp này một khi khởi động, cho dù tên béo kia không đến, thì Phùng Lão Thực một mình cũng có thể xử lý được Mạc Vu.

Lúc này Mạc Vu cũng biết rõ, gã thật sự bị đánh lén.

Chẳng những Phùng Lão Thực là một tu sĩ Hư Thần, đồng bọn của Phùng Lão Thực đồng thời còn là một tu sĩ Hư Thần.

– Sao vẫn còn mấy con kiến hôi này?

Tu sĩ to béo kia sau khi nói xong, nhìn thấy mấy người Diệp Mặc, tùy ý nói ra một câu.

Phùng Lão Thực cười ha hả, đưa tay chỉ một vòng.

Cửa hàng Lão Thực đan các cũng đã đóng cửa rồi.

Phùng Lão Thực đợi sau khi đóng cửa rồi, lúc này mới nói:

– Mấy con kiến hôi xui xẻo này, đợi chút nữa sẽ bị giết chết hết.

– Tiền bối, vãn bối bằng lòng vì…

Một tu sĩ Kim Đan tầng thứ ba trong đó nghe thấy Phùng Lão Thực nói muốn giết chết hết, lập tức phát hoảng, vội vàng xin tha mạng.

– Dài dòng.

Tên tu sĩ to béo kia nhíu mày, giơ tay lên tát một cái, tên tu sĩ Kim Đan xin tha mạng kia không ngờ lại bị cái tát này tát cho phun máu.

Hư Nguyệt Hoa bỗng nhiên không phát run nữa, cô thở dài nói với Diệp Mặc:

– Có thể chết cùng người mình quen biết, tôi cũng coi như là không cô đơn rồi.

Diệp Mặc, anh biết mấy năm nay tôi sống thế nào không? Tôi bây giờ nhớ lại, cũng không dám tin.

Diệp Mặc cũng như không có chuyện gì xảy ra lại hỏi:

– Cô không dám tin cái gì?

– Tôi không thể tin được, tôi vẫn còn sống đến ngày hôm nay, đúng là không dám tin được.

Có bao nhiêu lần, tôi đều cho rằng mình chết chắc rồi, chết ở một nơi tha hương mà ngay đến mình cũng không dám tưởng tượng ra…

Giọng điệu của Hư Nguyệt Hoa lại bắt đầu run rẩy, nhưng sau khi nói vài câu, cô lại hoàn toàn bình tĩnh trở lại, rõ ràng cũng đã ôm ý niệm chết là cái chắc trong đầu rồi.

Diệp Mặc nói đùa:

– Hôm nay không phải tôi đến, cô vừa nãy liền đi ra ngoài rồi, cũng không gặp cảnh này, đáng tiếc là tôi lại ngăn cô lại.

– Không, tôi nói đều là sự thật, chỉ có điều lại liên lụy đến anh.

Tôi quả thực quá mãn nguyện rồi, có thể chết cùng người mà mình quen biết.

Nơi này căn bản không phải là nơi mà con người có thể lưu lại được, nếu như có thể, tôi thà rằng đang ở thành Lạc Nguyệt còn hơn.

Hư Nguyệt Hoa lắc đầu nói.

Diệp Mặc bỗng nhiên nói:

– Tôi quả thực vừa mới từ thành Lạc Nguyệt ở Trái đất đến đây…

– Haizz, không ngờ lại là hai con kiến hôi không sợ chết, còn học anh em chúng ta ôn lại chuyện xưa, ha ha…

Tên tu sĩ to béo sau khi nói một câu, bỗng nhiên cười ha hả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1409: Vẫn Như Xưa

Vẫn Như Xưa

T

iền bối nói quá đúng, lúc nãy chính là vì nữ tu tu vi Trúc Cơ kia muốn tranh giành, cho nên vãn bối mới giáo huấn…

Một tên tu sĩ Kim Đan tầng hai khác vừa cười vừa lấy lòng tên tu sĩ to béo kia, tuy rằng hai chân y vẫn run lên, nhưng vẫn hết sức cố gắng vỗ mông ngựa.

Chỉ là lời y còn chưa nói hết thì tên tu sĩ béo kia đã lạnh lùng nhìn y nói:

– Chỉ là một con kiến hôi Kim Đan, mà cũng dám nịnh bợ lão nhân gia ta sao?

Nói xong, thì tên tu sĩ béo liền đánh sang một cái bạt tai.

Tên tu sĩ Kim Đan kia rất muốn bỏ chạy, nhưng đã bị chân nguyên của tên tu sĩ Hư Thần béo mập này bao vây lại, căn bản là không thể nào nhúc nhích được.

‘Phụt’, một tiếng động nhỏ vang lên, tên tu sĩ Kim Đan muốn lấy lòng kia nịnh bợ đã không thành, mà còn bị tên tu sĩ Hư Thần béo mập kia dùng một cái tát biến y thành một vũng máu.

Mạc Vu thấy như vậy thì ánh mắt cũng co quắp lại.

Cái tên tu sĩ béo trước mặt này có tu vi còn lợi hại hơn cả Phùng Lão Thực nữa.

Hai tên đó cộng lại, thì y dữ nhiều lành ít rồi.

Hơn nữa lúc này y cũng đã nhìn ra, có vẻ như là ở trong đan các này còn có một khốn trận, ít nhất cũng phải là một cái khốn trận cấp sáu.

Y chẳng thể ngờ rằng, cái cửa hàng lâu đời này của Phùng Lão Thực lại có thể phát sinh ra chuyện này.

Bản thân y là một tu sĩ Hư Thần viên mãn, vậy mà ở cái đan các của Phùng Lão Thực này lại không có nổi năng lực đề giữ được mạng mình.

Nhưng cho dù là y bị giết, thì y cũng sẽ không nguyện ý bó tay chịu trói.

Khi tên tu sĩ béo kia đánh chết tên tu sĩ Kim Đan thứ hai, thì y cũng đã lấy ra pháp bảo của mình rồi.

Phùng Lão Thực và tên tu sĩ béo kia dường như không hề nhìn thấy Mạc Vu lấy pháp bảo ra vậy, mà tên tu sĩ béo vẫn còn nhìn chằm chằm vào cô gái Kim Đan tầng hai một hồi rồi nói:

– Dung mạo cũng không tệ, Bàn gia ta thật sự có thể tạm thời không giết cô…

Cô gái kia xác thực là có dung mạo không tệ, chí ít so với Hư Nguyệt Hoa thì trẻ đẹp hơn nhiều, hơn nữa vóc người cũng rất đầy đặn, làn da cũng trắng trẻo.

Hơn nữa hiện tại bộ dáng tràn ngập sợ hãi kia cũng rất có phong vị đặc biệt.

Khi cô gái kia thấy hai người bạn của mình đã bị tên tu sĩ béo kia tát hai cái thành hai vũng máu, thì đã vô cùng kinh hãi tới độ mặt trắng bệch ra, không ngừng run rẩy rồi.

Sau khi cô nghe thấy tên tu sĩ béo kia nói như vậy, thì lập tức giống như là bắt được một cọng rơm cứu mạng, vội vã nói:

– Tiền bối, vãn bối nguyện ý, vãn bối nhất định sẽ hầu hạ thật tốt khiến cho tiền bối thỏa mãn…

Cô gái kia nói xong, thì căn bản cũng không đợi tên tu sĩ béo kia lên tiếng, đã vội vã cởi bỏ quần áo của mình, đảo mắt thì bộ đồ bên ngoài đã được cởi sạch, thậm chí ngay cả áo lót cũng lập tức cởi bỏ.

Một bộ ngực với đường cong rõ ràng trắng như tuyết hiện ra trước mắt mọi người, còn cô gái kia thì cũng không hề cảm thấy ngượng ngùng, mà chỉ sợ hãi nhìn tên tu sĩ béo kia, hi vọng tên tu sĩ béo này nói với cô một lời.

Diệp Mặc vốn muốn giáo huấn cô gái này một trận, vì hắn đoán chắc rằng cô và hai tên tu sĩ Kim Đan đã chết kia hẳn là đối lập với Hư Nguyệt Hoa đấy.

Nhưng lúc này hắn nhìn bộ dạng của cô gái kia, thì bỗng dưng lại cảm giác không còn chút hứng thú nào nữa.

Hắn nhớ tới cô ả Ung Du Nhi đã bị mình giết ở Vô Tâm Hải kia, lúc đó Ung Du Nhi cũng vì muốn giữ mạng, mà dùng qua một chiêu như thế này.

Nhưng cô gái này làm càng thêm triệt để so với Ung Du Nhi mà thôi, đảo mắt đã cởi sạch cả quần áo trên người rồi.

Tên tu sĩ béo kia bỗng nhiên lại cười ha hả:

– Tốt lắm, tốc độ của cô rất nhanh, hiển nhiên là bình thường vẫn hay làm chuyện này đây, Bàn gia cũng không thèm để ý cô có phải là loại đàn bà dâm đãng hay không, chỉ cần cô giúp Bàn gia ta thoải mái là được.

Ngồi sang một bên đi, chờ lát nữa Bàn gia ta sẽ đến thăm cô, hiện tại thì Bàn gia ta phải giết mấy tên đã nhìn thấy thân thể người phụ nữ của Bàn gia ta đã.

Tên tu sĩ béo kia nói xong, thì liền quay đầu lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:

– Nhìn rất đẹp đúng không? Đợi lát nữa tao cũng sẽ lột sạch cô ả bên cạnh mày ra cho mày nhìn.

Diệp Mặc thản nhiên cười nói:

– Bình thường thôi, tao cho rằng An Bắc tam ma đã sớm chết hết rồi, không ngờ rằng hôm nay lại gặp được ở đây.

Vốn tên tu sĩ béo còn giữ nụ cười nhạt trên mặt, thì lúc này bỗng nhiên đần ra như một bức tượng, nháy mắt đã hóa đá rồi.

Cái loại hình ảnh này kèm theo cái nụ cười nhạt vẫn cứng đờ trên mặt y thì thực sự không hợp chút nào.

Còn Phùng Lão Thực vốn ở một bên xem náo nhiệt cũng cực kỳ chấn động nhìn Diệp Mặc, cả hai thậm chí còn không kịp phản ứng.

– Mày rốt cuộc là ai?

Cái tên tu sĩ béo kia rốt cục cũng đã phản ứng lại, một pháp bảo Thiền trượng đã hiện ra trong tay y.

Phùng Lão Thực cũng lập tức phản xạ theo, lấy ra một pháp bảo hình chiếc bát bằng đồng, vẻ mặt khó tin nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

– Mày là ai?

Sau một lát, thì Phùng Lão Thực cũng dùng vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc mà hỏi.

Diệp Mặc bước lên trước vài bước, dường như là không hề thấy pháp bảo mà tên tu sĩ béo đang cầm trên tay, hoặc là hắn cũng không có chút sợ hãi nào nếu như pháp bảo kia đánh lên người của hắn vậy.

Tên tu sĩ béo kia thấy Diệp Mặc đi qua, liền vô thức lùi lại mấy bước, nhưng y lại lập tức nghĩ đến, bản thân là một tu sĩ Hư Thần viên mãn, tại sao lại phải sợ một tên trẻ tuổi như Diệp Mặc chứ?

– Tên của tao thì vừa rồi bạn tao đã nói rồi, tao là Diệp Mặc, lỗ tai của mày bị điếc sao mà không nghe thấy? Kỳ thực tao cũng là một luyện đan sư đấy.

Diệp Mặc nhìn Phùng Lão Thực châm chọc một câu.

– Diệp Mặc…

Phùng Lão Thực vô thức lặp lại một lần, chỉ là không chờ y nói hết, thì tên tu sĩ béo kia giống như là đã nhớ ra cái gì đó, bỗng nhiên chỉ vào Diệp Mặc rồi run giọng nói:

– Mày, mày, mày…

Tên tu sĩ béo kia hiển nhiên là một kẻ rất sợ chết, y chỉ vào Diệp Mặc nói nửa ngày vẫn chỉ được một chữ ‘Mày’, chứ vẫn chưa thể thốt ra được một câu nói hoàn chỉnh nào.

– Mày là Diệp Đan Vương đạt được danh hiệu đệ nhất ở đại hội Đan Vương… là Diệp Mặc…

Phùng Lão Thực nghe được Diệp Mặc nói rằng chính hắn cũng là một luyện đan sư, thì nhất thời run giọng bổ sung một câu.

Trên thực tế, thì y thực sự là hi vọng mình đoán sai.

Bởi vì Diệp Mặc không chỉ là một Đan Vương cao cấp, mà còn là một người không dễ chọc vào.

Nghe nói rằng hắn đã giết đệ nhất thiên tài Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông, đệ nhất thiên tài Viên Quan Nam của Vô Cực Tông.

Còn giết cả vài tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông ở trên núi Huyền Băng của Huyền Băng Phái nữa.

Đừng nghĩ Phùng Lão Thực y là một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ, kỳ thực thì chỉ cần tùy tiện một tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông kia đã có thể giết chết được Phùng Lão Thực y rồi.

Nhưng những tu sĩ lợi hại như vậy, đều đã bị Diệp Mặc giết hết, mà Vô Cực Tông thì ngay cả một cái rắm cũng không dám đánh.

Hơn nữa Diệp Mặc còn thành lập nên Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An Châu, là một thành thị không người nào dám chọc vào.

Nhưng nghe nói rằng Diệp Mặc đã mất tích tại Vô Tâm Hải rồi, sao lại có thể xuất hiện ở đây?

Vận số của Phùng Lão Thực y khi nào đã rớt xuống cái tình trạng này rồi, ngay cả người như Diệp Mặc mà y cũng dám chọc vào?

Nhưng lời Diệp Mặc nói ra lúc này đã khiến cho Phùng Lão Thực triệt để thất vọng:

– Mày nói đúng rồi, tao chính là Diệp Đan Vương kia…

– Tiền bối, vãn bối, vãn bối…

Tên tu sĩ béo lúc này đã phục hồi lại tinh thần, càng kinh hãi hơn mà hướng tới Diệp Mặc cầu xin.

Bởi vì y cũng đã nghe nói qua việc Diệp Mặc từng giết cả tu sĩ tu vi Ngưng Thể, còn y và Phùng Lão Thực bất quá vẫn chỉ là tu sĩ Hư Thần mà thôi.

Đáng tiếc chính là y phát hiện ra rằng bản thân chỉ có thể nói ra được mấy chữ kia, thì đã không thể nói tiếp được nữa rồi, sau đó thì y lập tức đã thấy được một ‘Chân nguyên thủ’ thật lớn đang hướng tới đỉnh đầu mình.

– Tu sĩ Hóa Chân…

Trong mắt tên tu sĩ béo đã hiện lên sự tuyệt vọng, nội tâm đang điên cuồng kêu gào, tuy nhiên một chữ y cũng không thể nào nói ra được.

Y biết rằng mình đã bị ‘Vực’ trong truyền thuyết của tu sĩ Hóa Chân trói buộc rồi, căn bản là không có cách nào để phản kháng cả.

Chỉ mới vừa rồi, thì những tu sĩ Kim Đan lúc nãy cũng không thể nói được trọn một câu trước mặt của y, thì đã bị y đánh thành thịt vụn rồi.

Nhưng lúc này đây, y một câu cũng không thể nào thốt ra trước mặt một tu sĩ Hóa Chân được.

Không đợi y nghĩ tới hậu quả của mình, thì ‘Chân nguyên thủ’ kia đã biến y thành bột mịn rồi.

Một vũng máu văng ra, ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc giống như là vừa đơn giản bóp chết một con kiến vậy.

Tên tu sĩ béo vừa rồi còn giương oai giết chết hai tên tu sĩ Kim Đan, thì đảo mắt một cái đã bị ‘Chân nguyên thủ’ của tu sĩ Hóa Chân bóp nát.

Biến hóa này không phải là nhanh, mà là quá mức nhanh.

Đôi khi, sự thực đều buồn cười như vậy, chỉ là không có bất kỳ người nào có thể dự đoán trước được.

Toàn bộ cửa hàng đan dược nhỏ của Phùng Lão Thực đã trở nên vô cùng im ắng, Phùng Lão Thực cũng ngây dại mà quên đi cả việc phát động khốn trận bên trong cửa hàng.

Mạc Vu cũng hoàn toàn ngây dại, y vốn cho rằng mình chết chắc rồi, nhưng sự tình lại hết lần này tới lần khác thay đổi đầy kịch tính.

Không thể ngờ rằng tại cái cửa hàng nhỏ này của Phùng Lão Thực lại xuất hiện một tu sĩ Hóa Chân, đây quả thực là hơi thái quá rồi.

Nhưng Mạc Vu lại lập tức nghĩ tới, tiền bối Hóa Chân này liệu có tiện tay mà giết luôn Mạc Vu y không?

Hư Nguyệt Hoa lúc này đã kịp phản ứng, nhất thời mừng rỡ vô cùng mà nhìn Diệp Mặc, cô không ngờ rằng Diệp Mặc đã là tu sĩ Hóa Chân rồi.

Nếu như có thể không chết, thì không người nào lại nguyện ý đi tìm cái chết cả, Hư Nguyệt Hoa cô cũng như vậy thôi.

Cô cũng mơ ước có một ngày tu luyện tới cực hạn, sau đó trở lại Lạc Nguyệt thành.

“Hắn ở bất cứ nơi nào, thì đều vượt lên trên tất cả mọi người…”

Hư Nguyệt Hoa liếc mắt nhìn Diệp Mặc, trong lòng âm thâm than thở.

Đối mặt với Bắc Sa, đối mặt với Ẩn Môn, Diệp Mặc vẫn luôn là người mà không ai dám chọc vào.

Hiện tại đến cả Tu Chân Giới cao thủ như mây, thì hắn vẫn đứng ở trên đỉnh, không người nào dám chọc.

– Tiền, tiền bối…

Phùng Lão Thực nắm trong tay một miếng trận kỳ, nhưng trước sau vẫn không dám ném trận kỳ ra ngoài.

Y biết rằng với khốn trận cấp sáu này của mình, mà muốn đối phó với một tu sĩ Hóa Chân, thì căn bản chính là đang nằm mơ.

– Phùng Lão Thực, đã nhiều năm không gặp, mày vẫn không hề thành thực chút nào.

Nhiều năm trước tao tới tìm mày để luyện đan, thì mày đang bị thương tổn thần hồn, còn đem tu vi của mình ẩn nấp xuống Kim Đan, mang theo ‘Viêm thần thảo’ và ‘Quỷ diện cô’ đi thu thập nội đan của ‘Cửu túc hải xà’.

Hiện tại lại muốn chiếm đoạt ‘Ngưng nguyên quả’ của khách hàng, vậy thì chắc là thần hồn của mày đã được trị khỏi rồi đúng không?

Diệp Mặc nhìn Phùng Lão Thực rồi thản nhiên nói.

Đầu óc Phùng Lão Thực cũng trở nên quay cuồng, y không thể ngờ rằng từ nhiều năm trước, thì hành động mờ ám của y đã bị Diệp Mặc nhìn thấu rồi.

Sắc mặt của y lúc này đã trắng bệch, nơm nớp lo sợ nhìn Diệp Mặc nỏi:

– Tiền bối, ngài, ngài nhiều năm trước cũng đã biết…

Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Phùng Lão Thực cười châm chọc:

– Mày nói đi? Chẳng phải mày vừa mới nói ra việc tao là đệ nhất trong đại hội Đan Vương sao? Tao có thể giành danh hiệu đệ nhất đại hội Đan Vương, mà còn không thể đoán ra vài cái trò vặt kia của mày sao?

Sau lưng Phùng Lão Thực đã đầy mồ hôi lạnh, nhiều năm trước Diệp Mặc không giết y, hiện tại thì rất có thể Diệp Mặc sẽ giết y, bởi vì vừa rồi y đã nói muốn giết Diệp Mặc.

Lúc này y thật sự hận không thể đạp nát cái mồm của chính mình.

Những lời không thể nói, thì hết lần này tới lần khác y lại nói ra.

Trong lòng của y càng hận tên Mạc Vu kia hơn, không ngờ sớm không tới, muộn không tới, lại chọn đúng lúc Diệp Mặc ở đây mà tới.

Bằng không thì cũng sẽ không phát sinh việc ngày hôm nay, và Diệp Mặc rất có thể sẽ không giết y.

Y cũng không biết rằng năm đó thì Diệp Mặc đừng nói ra giết y, mà còn có thể bị y giết trong nháy mắt ấy chứ.

– Tiền bối…

Phùng Lão Thực kinh hoàng thốt lên một câu, đồng thời suy nghĩ thật nhanh xem làm thế nào mới có thể giữ lại được một cái mạng.

Diệp Mặc bỗng nhiên lạnh giọng nói:

– Mày muốn để tao tha cho mày một cái mạng chó sao?

– Vâng, đúng thế, tiền bối…

Phùng Lão Thực vội vàng gật đầu liên tục giống như con gà đang mổ thóc vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1410: Mặc Nguyệt Có Thành Chủ Mới

Mặc Nguyệt Có Thành Chủ Mới

D

u Bạch Sinh chắc anh cũng biết chứ?

Diệp Mặc bỗng nhiên cười nhạt nói.

Phùng Lão Thực trong lòng run rẩy, Du Bạch Sinh sao gã lại không biết cơ chứ, chỉ là người bị An Bắc Tam Ma sau khi đánh cho thì mất tích.

Diệp Mặc lại nói:

– Tổ tiên của Du Bạch Sinh mặc dù không lớn, nhưng tôi cũng coi như là vì Du Bạch Sinh lấy được một chút lợi ích, cho nên thay mặt Du Bạch Sinh báo thù mà thôi.

Phùng Lão Thực hoảng hốt, lập tức muốn phóng ra pháp bảo, nhưng dưới vực của Hóa Chân, gã làm gì còn cơ hội động thủ? Chỉ trừng trừng mắt nhìn chân nguyên đại thủ của Diệp Mặc đưa tay ra bắt lấy gã.

Mạc Vu lúc này cũng từ trong khiếp sợ tỉnh lại, vội vàng khom người thi lễ nói với Diệp Mặc:

– Cám ơn ân cứu mạng của Diệp tiền bối.

Diệp Mặc gật đầu thu lại gốc Ngưng Nguyên quả trên quầy tiệm kia, sau đó lại lấy một viên đan dược đưa cho Mạc Vu nói:

– Ngưng Nguyên quả này anh lấy cũng không có tác dụng gì, tôi cho anh một viên Phá Thần đan.

Mạc Vu vui mừng hết sức nhận lấy Phá Thần đan, thậm chí quên mất việc cám ơn Diệp Mặc.

Y thật sự không ngờ chuyện này lại biến chuyển như một màn kịch vậy, y tìm đến Phùng Lão Thực đổi viên Phá Thần đan bị đánh lén.

Cuối cùng y không ngờ lại lấy được một viên Phá Thần đan từ tay một đan vương đệ nhất ở Nam An châu như Diệp Mặc, sau này tu sĩ Ngưng Thể y cũng cao hơn một cái đầu so với người khác rồi.

– Chủ tịch, anh cũng đã là tu vi Hóa Chân rồi sao?

Hư Nguyệt Hoa lúc này mới có cơ hội hỏi Diệp Mặc, ngữ khí của cô tràn đầy niềm vui và không thể tin được.

Diệp Mặc mỉm cười gật đầu nói:

– Đúng vậy, chị Nguyệt Hoa, đến Phùng Lão Thực cũng nghe nói đến tôi, chị sẽ không nói là không nghe qua Mặc Nguyệt Chi Thành đấy chứ? Sau này chị Nguyệt Hoa cứ gọi tôi là Diệp Mặc là được rồi, chủ tịch nói ra có người cũng không hiểu là đang nói gì.

Hư Nguyệt Hoa vẻ mặt lập tức bình thản, cô lắc đầu nói:

– Tôi hàng năm kiếm sống xung quanh bờ biển của Mạc Hải thành, Mặc Nguyệt Chi Thành bản thân tôi cũng có nghe qua, chỉ có điều nghe nói căn bản không phải là nơi mà tu sĩ bình thường có thể đến được.

Những tu sĩ tiến vào Mặc Nguyệt Chi Thành tu luyện không phải đại năng, thì là người giàu có, những người như tôi thì chỉ nghe nói mà thôi.

Diệp Mặc trong lòng ảm đạm, đối với Hư Nguyệt Hoa mà nói, đúng là như vậy, cô có thể còn sống, thậm chí tu luyện đến Trúc Cơ đỉnh phong cũng là rất tốt rồi.

Nếu nói còn thời gian rảnh rỗi đi nghe chuyện tào lao, hiển nhiên là không thể nào.

Diệp Mặc đang muốn an ủi Hư Nguyệt Hoa một chút, nói cho cô biết sau này có thể cùng hắn đến Mặc Nguyệt Chi Thành tu luyện, liền nghe thấy nữ tu đã cởi hết quần áo kia nói với Hư Nguyệt Hoa:

– Chị Nguyệt Hoa, tôi…

Cô mặc dù đang nói chuyện, nhưng ánh mắt lại hoảng sợ nhìn nhìn Diệp Mặc.

Hư Nguyệt Hoa lúc này mới kịp phản ứng lại, vội vàng nói:

– Tiết Hồng, cô nhanh chóng mặc quần áo vào đi, Diệp Mặc sẽ không giết cô đâu.

Diệp Mặc đúng là không có bất kỳ suy nghĩ muốn giết người con gái trần truồng này.

Nhưng Hư Nguyệt Hoa sau khi nói câu này, còn sợ Diệp Mặc trách mình làm chủ, lại giải thích:

– Tôi và Tiết Hồng còn có cả anh em nhà họ Ngụy nữa lúc trước đều kiếm sống bên bờ biển ở Mạc Hải thành, vì tu vi của tôi thấp nhất, sau đó bọn họ thăng cấp lên Kim Đan hết rồi, chỉ còn mình tôi vẫn dậm chân ở Trúc Cơ.

Sau đó tôi chủ động rời khỏi đội bọn họ, vừa nãy Ngụy lão đại đánh tôi là vì tôi tiết lộ nơi mà bọn họ thường hái nguyên liệu, thực ra tôi căn bản cũng không biết chuyện đó.

Diệp Mặc uhm nói:

– Vậy coi như là nhẹ tay cho cô rồi, nếu không, gã vẫn còn đánh cho tan xác ra ấy chứ.

Hư Nguyệt Hoa nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, ánh mắt có chút ảm đạm.

Trầm mặc một hồi lâu sau mới nói:

– Diệp Mặc, anh chuẩn bị về Mặc Nguyệt Chi Thành sao?

Diệp Mặc lập tức nói:

– Đúng vậy, đợi chút nữa đi cùng tôi.

– Hả…

Hư Nguyệt Hoa kinh ngạc hả một tiếng, sau đó nói:

– Diệp Mặc, anh nói tôi có thể đến Mặc Nguyệt Chi Thành? Nhưng tôi nghe nói yêu cầu vào Mặc Nguyệt Chi Thành rất cao, những người bình thường sao có thể vào được?

Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:

– Dĩ nhiên có thể vào được, vì Mặc Nguyệt Chi Thành đó là của tôi, tôi chính là người lập ra Mặc Nguyệt Chi Thành, cũng là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Chị nói xem chị có thể vào đó ở được không, chị Nguyệt Hoa, chị không phải còn cho rằng tôi sẽ bỏ lại chị ở đây đấy chứ?

Hư Nguyệt Hoa cũng đã đoán được đại khái sau khi Diệp Mặc nói câu cuối cùng, vui mừng nói:

– Diệp Mặc, tôi biết là anh sẽ không làm tôi thất vọng mà.

Thật không ngờ, anh lại là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, thật không ngờ…

Diệp Mặc cười ha hả một tiếng:

– Đợi sau khi chị đến Mặc Nguyệt Chi Thành rồi, chị còn có nhiều cái không ngờ nữa, Tố Tố, Khinh Tuyết, Tĩnh Văn còn cả Diệp Lăng, Tống Ánh Trúc, Bắc Vi cũng đều ở Mặc Nguyệt Chi Thành…

Hư Nguyệt Hoa trở nên vui mừng, không đợi Diệp Mặc nói xong, cô liền chen miệng nói:

– Uyển Thanh và Ức Mặc có ở đó không?

Diệp Mặc nghe thấy Uyển Thanh và Ức Mặc, ánh mắt nhất thời lờ mờ, hắn vẫn đang tìm Ức Mặc, nhưng vẫn chưa tìm thấy, Bắc Vọng châu hắn cũng tìm mấy lượt rồi, Ức Mặc vẫn chưa tìm thấy, Uyển Thanh chắc chắn cũng không có ở đó.

Hư Nguyệt Hoa lập tức biết Diệp Mặc chưa tìm được hai người, vội nói:

– Anh không cần lo lắng, họ chắc hẳn không có chuyện gì đâu, khi tôi đến chính là ở bên ngoài thành Nam An, đến lúc đó anh có thể tìm.

Diệp Mặc giật mình, Ức Mặc ở Bắc Vọng châu này là không nghi ngờ chút nào, vì Tĩnh Văn và Ức Mặc vẫn luôn ở cùng nhau.

Nhưng Uyển Thanh lại rất có thể ở Nam An châu, cô đến cùng Hư Nguyệt Hoa, ai mà chắc cô ấy sẽ không xuất hiện ở Nam An châu cơ chứ?

Mạc Vu bỗng nhiên nói:

– Diệp tiền bối, tôi nghe nói thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ tên Lưu Âu Lam, anh ta quy định muốn vào Mặc Nguyệt Chi Thành, cần phải đạt đến tu vi Nguyên Anh, nếu không không thể nào vào được Mặc Nguyệt Chi Thành, bất kỳ ai cũng không ngoại lệ…

Nói xong Mạc Vu còn cẩn thận nhìn Hư Nguyệt Hoa một cái, rõ ràng y cho rằng Hư Nguyệt Hoa không có tư cách gì để đến Mặc Nguyệt Chi Thành.

– Lưu Âu Lam? Anh ta là ai vậy?

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi một câu, hắn từ trước tới giờ chưa nghe nói đến Lưu Âu Lam, hơn nữa hắn cũng chưa từng nhượng lại chức thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành cho ai, có ai lại dám tùy tiện nói mình là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành chứ?

Mạc Vu lắc đầu nói:

– Tôi cũng không biết, tôi chỉ nghe nói Lưu thành chủ là do trưởng lão của Mặc Nguyệt Chi Thành chọn ra, chấp chưởng tất cả chuyện đối nội đối ngoại của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Hình như trong Mặc Nguyệt Chi Thành, chỉ có một nơi không thuộc về lão quản, đó chính là hồ Mặc Nguyệt.

Diệp Mặc nhíu mày, khi hắn đi đã giao Mặc Nguyệt Chi Thành cho Khinh Tuyết quản lý, chẳng lẽ Khinh Tuyết vì thời gian tu luyện không đủ, đã giao quyền quản lý Mặc Nguyệt Chi Thành cho người khác? Nếu như vậy, thì Khinh Tuyết tuyệt đối cũng sẽ không đồng ý người khác đảm đương chức thành chủ này, nhiều nhất cũng chỉ là phó thành chủ mà thôi.

Vì thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành chính là hắn, trước khi hắn chưa nói câu gì, thì cũng sẽ không có người nào khác lại chủ động đảm đương chức thành chủ này.

Thấy Diệp Mặc cau mày, Mạc Vu vội nói:

– Diệp đan vương, vì tôi đến Mặc Nguyệt Chi Thành một lần rồi, nhưng vì không đủ tư cách ở trong Mặc Nguyệt Chi Thành, cho nên đành phải rời di, tôi chuẩn bị sau khi lên Ngưng Thể rồi, lại đến Mặc Nguyệt Chi Thành tìm may mắn xem sao.

Tôi nghe nói thành chủ Lưu Âu Lam là đệ tử của trưởng lão Vũ Minh Lục Đao của Mặc Nguyệt Chi Thành ngày trước, anh ta làm thành chủ cũng là thông qua trưởng lão của Mặc Nguyệt Chi Thành có ý kiến.

Diệp Mặc biết Mạc Vu không thể nào biết quá nhiều, hắn gật đầu, tỏ vẻ cám ơn Mạc Vu rồi nói:

– Tôi lập tức sẽ quay về Mặc Nguyệt Chi Thành, sau này thành phố của tôi hoan nghênh những thiên tài như anh đến.

Một Tán tu như Mạc Vu có thể tu luyện đến Ngưng Thể, rõ ràng là thiên tài, Diệp Mặc đương nhiên sẽ hoan nghênh.

Mạc Vu thấy Diệp Mặc trả lời vậy, lập tức kích động nói:

– Cám ơn Diệp tiền bối, tôi sau khi đến Ngưng Thể rồi, lập tức đến Mặc Nguyệt Chi Thành.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Được, vậy sau này gặp lại.

Nói xong Diệp Mặc dẫn Hư Nguyệt Hoa ra đến cửa, tiện tay vẽ một đường, cấm chế trong đan các mà vừa nãy Phùng Lão Thực đóng lại, đã bị một đường của Diệp Mặc phá vỡ hoàn toàn.

Khi Mạc Vu phản ứng lại, Diệp Mặc đã mang theo Hư Nguyệt Hoa mất tung mất tích rồi.

Mạc Vu kinh ngạc nhìn bóng dáng biến mất của Diệp Mặc, lẩm bẩm nói:

– Tiền bối Hóa Chân quả nhiên pháp lực vô biên, đây chắc chắn là khốn trận cấp sáu, trước mặt Diệp tiền bối, cũng chỉ như một trang giấy mỏng mà thôi, lợi hại, lợi hại…

Mạc Vu còn đang sợ hãi thầm kêu Diệp Mặc lợi hại, Tiết Hồng lại kinh hoảng tiến đến trước mặt Mạc Vu nói:

– Tiền bối, vãn bối có thể rời đi được chưa?

Mạc Vu nhìn Tiết Hồng, lạnh lùng nói:

– Bạn bè sau này cô kết giao sẽ như thế nào, cô mãi mãi cũng không biết được, làm người, chân thành một chút vẫn tốt hơn.

Nói xong Mạc Vu lập tức rời khỏi đan các, cũng nhanh chóng mất tung mất tích.

Tiết Hồng ngơ ngác đứng trước cửa đan các của Phùng Lão Thực, trong lòng cũng nát như tương, căn bản không thể nào dừng lại được.

Trong thời gian ngắn ngủi này, cô đã trải qua suýt chút nữa tan xác, trải qua suýt chút nữa bị làm nhục trước mặt người khác, còn là cô tự nguyện nữa.

Trải qua tự mình lột quần áo, bán đứng thân thể mình cầu xin người khác tha mạng.

Bây giờ cô quả thực sống rồi, nhưng cô sống và tất cả những gì cô làm đều không liên quan đến nhau.

Lời nói của Mạc Vu cô đương nhiên hiểu, lúc trước khi cô là tu sĩ Trúc Cơ, có quan hệ rất tốt với Hư Nguyệt Hoa, vì hai người đều là nữ, nhiều lần giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau thoát chết.

Nhưng nhược điểm của nữ tu Tiên Thiên, khiến cô hiểu ra mình nếu theo đuổi đại đạo, cần phải thay đổi một chút.

Cô bắt đầu lấy lòng anh em nhà họ Ngụy, thậm chí bán thân mình cùng một lúc cho hai anh em họ.

Cô dựa vào thủ đoạn và thân thể của mình, lấy được nguyên liệu càng nhiều hơn Hư Nguyệt Hoa, kết quả cô thăng cấp lên Kim Đan, Hư Nguyệt Hoa vẫn dậm chân ở mức Trúc Cơ.

Lúc trước Hư Nguyệt Hoa mà cô nhiều lần đồng sinh cộng tử cũng đã thành gánh nặng, cô dần dần né tránh tình bạn quý giá này, bắt đầu vì tu luyện của mình mà dùng tất cả thủ đoạn.

Chính vì như vậy, cô mới mất đi lòng hổ thẹn vốn có, dám trước mặt mọi người không chút do dự mà cởi bỏ hết quần áo của mình xuống.

Nhưng bây giờ cô sống rồi, cũng không liên quan gì đến chuyện cô lột sạch quần áo.

Cô bỗng nhiên hiểu ra, cho dù là bạn của Hư Nguyệt Hoa là Diệp Mặc đến rồi, cô cuối cùng cũng bị đem ra đùa giỡn một phen, sau đó lại bị giết mà thôi.

Tiết Hồng trong lòng dâng lên một nỗi bi ai, Mạc Vu nói cô không thành thực, cũng là không nói sai cho cô.

Nếu cô bây giờ còn đối xử với Hư Nguyệt Hoa như ngày trước, Hư Nguyệt Hoa đến Mặc Nguyệt Chi Thành, lại không dẫn theo cô sao?

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Tiết Hồng dường như hiểu quá nhiều thứ, cô thở dài một tiếng, đổi một hướng khác, trong nháy mắt biến mất khỏi cánh cửa của Lão Thực đan các.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box