1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 278 : Gặp Lại Sở Đan (c1386-c1390)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 278 : Gặp Lại Sở Đan (c1386-c1390)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1386: Gặp Lại Sở Đan

Gặp Lại Sở Đan

L

úc này, bên ngoài đại học Ninh Hải, trong một nhà hàng, sắc mặt cha của Sở Đan là Sở Hàng đang không ngừng biến hóa, hiển nhiên là dòng suy nghĩ của ông ta hiện đang rất hỗn loạn.

Sở Đan ngồi ở phía đối diện cũng không dám nói lời nào.

Sở Hàng có thể đi tới đây, thì vốn là cô nghĩ rằng cũng phải hơn một tuần sau cơ, nhưng sau khi gọi cuộc điện thoại thứ hai thì đã đến rồi.

Cuộc điện thoại thứ hai này lời nói của Sở Đan càng khẳng định chắc chắn hơn, cô nói mình xác định là nhìn thấy Diệp Mặc bay, hơn nữa còn là cưỡi mây mà bay.

Cảm nhận được con gái mình không nói dối, cũng không có vấn đề gì về tinh thần, cho nên Sở Hàng mới vội vã đi suốt đêm tới Ninh Hải.

-Đúng thế, con thực sự nhìn thấy rõ, đáng tiếc là lúc đó con đã ngây người ra, cho nên không dùng điện thoại để chụp ảnh lại.

Sở Đan thấy cha lại nhíu mày trầm tư, thì lại tiếp tục khẳng định.

Sở Hàng khoát tay:

– Cha biết điều con nói là sự thật, vì cha đã đi điều tra qua camera giám sát trường học, nhưng lại không hề có hình ảnh ghi lại khi Ninh Tư Sương rời khỏi.

Về phần ông anh rể của cô ta đi vào và đi ra bằng cách nào cũng đều không được ghi hình lại, thật giống như là từ hư không xuất hiện rồi lại từ hư không mà biến mất vậy.

Hơn nữa lúc đó những hình ảnh được chụp lại từ ban báo chí trong trường học của con đều không hề rõ nét, nếu nói là vừa đúng lúc đó camera bị hỏng thì cũng quá là trùng hợp.

Cho nên cha biết rằng điều con nói là sự thật.

-Vậy chúng ta làm sao bây giờ?

Ngữ khí của Sở Đan đã có chút cấp thiết.

Cô nghĩ đến việc Ninh Tư Sương giờ đã đi tu tiên rồi, chuyện bị đuổi học đối với Tư Sương quả thật chẳng đáng coi là gì cả.

Rồi cô lại nghĩ tới việc mình lúc đó vẫn còn tiêu hao tâm cơ giành lấy cái gì mà hình tượng đại sứ nữa, nhưng đối thủ của cô thì đã đi lên con đường tu tiên rồi.

Điều này càng khiến cho Sở Đan không thể nào chịu đựng được.

Sở Hàng thở dài:

– Chúng ta không có cách nào cả, không chỉ nói rằng chúng ta khó mà tìm được Ninh Tư Sương và người tu tiên đã đưa cô ta đi, vì cho dù là chúng ta có tìm được rồi thì sao? Nếu như người ta thật sự là người tu tiên, thì chúng ta có tìm được thì cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

Chỉ là cha thật không ngờ rằng, chuyện này lại có thật.

-Con nhỏ Ninh Tư Sương kia thì có cái gì tốt chứ? Một tiểu nha đầu, dựa vào cái gì mà lại được người tu đạo nhìn trúng?

Thấy cha mình cũng không có cách nào cả, thì Sở Đan càng lo lắng hơn, liền nói với vẻ đầy khó chịu.

Tính tình của con gái mình ra sao, thì Sở Hàng rõ ràng hơn ai hết, ông biết con gái mình hiện đang đố kị với người bạn học kia rồi.

Ông cũng nghĩ rằng từ chuyện này có thể khiến cho con gái mình tỉnh táo lại, nếu như vẫn còn trầm mê trong chuyện này, thì tương lai… có lẽ là cũng không có cái tương lại rồi.

Nghĩ tới đây, thì Sở Hàng liền nói:

– Đan Đan, nghe nói người tu đạo cần tới việc điều hòa âm dương, đặc biệt càng có hứng thú đối với những thiếu nữ ngây thơ chưa biết sự đời.

Cho nên con không bị người kia nhìn trúng, vị tất đã không phải là chuyện tốt.

Nếu quả thật đó là người tu đạo, hơn nữa lại tu đạo thành công rồi, nếu hắn muốn dẫn con đi, thì con cho dù có kêu cứu cũng không kêu được.

Cho nên con không nên phiền muộn nữa, hẳn là phải cảm thấy may mắn mới đúng.

Khóe miệng Sở Đan nhất thời vểnh lên, mặc dù không phản bác lại lời cha mình, nhưng hiển nhiên là cũng không đồng ý.

Nếu quả thật có thể tu tiên, thì đừng nói tới việc đi giúp người ta điều hòa âm dương, cho dù là chuyện gì đó quá phận hơn, thì cô cũng sẽ không tiếc.

Lúc này cô thậm chí còn đang thầm oán hận trong lòng.

Diệp Mặc kia thật là không có mắt, cái con nhỏ Ninh Tư Sương kia thì có gì tốt chứ? Ngực còn chưa lớn, so với mình còn kém xa.

Mặt thì vẫn còn rõ là một cô bé con, nào có nữa phần mùi vị nữ nhân chứ? Cái người tu đạo kia thật sự là mắt bị mù mà, sao lại thích một cô bé con như vậy chứ Sở Đan càng nghĩ thì trong lòng càng khó chịu, cô nghĩ tới lời lúc trước mình nói rằng Ninh Tư Sương không quản được cả chuyện đồ lót của chính mình, thì hiện tại cảm thấy rằng đó quả thực là tự vả vào miệng mình mà.

Nếu như là có thể tu tiên, thì cô cởi đồ lót còn nhanh hơn so với Ninh Tư Sương kia.

Biết rõ là không nên ti tiện như vậy, nhưng cô thực sự là không thể ngăn được cái suy nghĩ này.

Sở Hàng nếu như biết sau khi mình nói cái lời uy hiếp kia, con gái lại càng muốn tu tiên hơn, thì ông nhất định sẽ không nói.

An Ngưng hiện đang buồn chán nghịch một khối cổ ngọc, nhưng ánh mắt của cô thì lại không hề nhìn tới khối cổ ngọc kia, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

-Đã lâu không gặp An Ngưng.

Khi Diệp Mặc đi vào trong quán đồ cổ, thì An Ngưng thậm chí còn không biết gì.

Nghe được lời nói của Diệp Mặc, thì An Ngưng mới ngẩng đầu lên, sau đó cô lập tức nhận ra Diệp Mặc, nhất thời kinh ngạc thốt lên:

– Anh là Diệp Mặc? Anh đã trở về rồi sao?

Diệp Mặc thấy An Ngưng vẫn đeo vòng cổ và hoa tai ngày trước mình dùng để đổi cho cô.

Chỉ là sau nhiều năm như vậy, thì An Ngưng đã sớm không còn khí tức thanh xuân nữa rồi, hoàn toàn là một cô gái trưởng thành rồi.

Diệp Mặc gật đầu:

– Ừ, tôi cũng vừa mới trở về, ông nội của cô đâu?

-Anh đến tìm ông nội của tôi?

An Ngưng vô thức đáp lại một câu, nói xong thì lại cảm thấy lời nói của mình là vô ích, nên vội vã nói thêm:

– Tôi còn tưởng rằng anh tới tìm Chỉ Kỳ chứ?

An Ngưng lại nói xong, thì Diệp Mặc mới nghĩ đến mà hỏi:

– Chỉ Kỳ có khỏe không?

Ánh mắt của An Ngưng có chút buồn bã:

– Chỉ kỳ đã mất tích mười mấy năm rồi.

Năm đó chị Vân mang theo Đình Đình tới Lạc Nguyệt thành tìm anh, lại gặp được Chỉ Kỳ vừa trở về.

Chỉ Kỳ nói anh đã rời khỏi Lạc Nguyệt thành rồi, cho nên chị Vân rất thất vọng, liền đưa Đình Đình rời đi.

Chỉ Kỳ nói sẽ hộ tống chị Vân trở về, rồi cứ như vậy mà mất tích.

Không chỉ nói không có tin tức của Chỉ Kỳ, ngay cả chị Vân và Đình Đình cũng không có tin tức.

-Cô nói chị Vân chính là Vân Băng sao? Cô ấy đến Lạc Nguyệt thành tìm tôi sao?

Diệp Mặc lập tức ngạc nhiên hỏi.

-Ừ.

An Ngưng gật đầu, không nói gì thêm.

Diệp Mặc lại trầm mặc, mười mấy năm trước đã mất tích, liệu có phải cũng đã đi tới truyền tống trận ở Hoành Đoạn sơn mạch hay không? Trước đây những người từ Lạc Nguyệt thành đi đến đó cũng rất nhiều, có cả vợ chống Nhị Hổ, Tàng Gia Nghiêm, Hư Nguyệt Hoa, Phương Nam vân vân, đều đã đi truyền tống trận.

Mà khi Vân Băng đến tìm hắn cũng là đúng vào lúc đó, thì sao có thể chắc chắn rằng Vân Băng nhất định sẽ không đi vào truyền tống trận chứ?

thế nhưng Diệp Mặc cũng chỉ có chút hoài nghi, dù sao Vân Băng cũng mang theo Đình Đình, nên theo lý thuyết thì cô sẽ không thể nào mang theo con gái mà đi vào truyền tống trận được.

Nếu An Chỉ Kỳ cũng mất tích cùng cô ấy, thì cũng có nghĩa là Vân Băng khẳng đinh chưa trở về Vân gia ở Bắc Kinh, nên mình cũng không cần phải đi hỏi nữa.

Thấy Diệp Mặc không nói gì, thì An Ngưng liền mở miệng:

– Ông nội của tôi đã qua đời ba năm trước rồi, anh có chuyện gì không?

Nghe được tin tức An Tái Thiện đã qua đời, thì trong lòng Diệp Mặc lại thở dài.

An Tái Thiện ba năm trước mới qua đời, thì cũng là người sống thọ rồi.

Ở Địa Cầu này, nếu không thể tu luyện, thì cho dù là sống quá trăm tuổi đã sao chứ? Cuối cũng vẫn chỉ còn một nắm đất mà thôi.

Suy nghĩ này cũng chỉ luẩn quẩn trong đầu Diệp Mặc một thoáng rồi biến mất, sau đó hắn liền ôm hi vọng mà hỏi:

– Trước đây ông nội cô tặng cho cô cái mắt cá kia, sau đó tôi lại đổi lấy.

Sau nữa thì ông nội của cô còn tặng cho tôi một cái ngọc phiến.

Lúc đó ông nội cô có nói là do Trương Chi Hối đưa cho ông ấy, vậy cô có biết Trương Chi Hối kia từ đâu mà lấy được cái ngọc phiến đó không?

An Ngưng lắc đầu:

– Tôi không biết, cho tới tận bây giờ tôi cũng chưa từng hỏi qua ông nội về những thứ này.

Diệp Mặc không còn tâm tư gì để lưu lại nữa, sau khi nói một câu cảm tạ với An Ngưng, thì liền xoay người rời khỏi.

Vân Băng và Đình Đình mất tích, khiến cho trong lòng Diệp Mặc có chút khó chịu, nhưng hắn lại không có biện pháp nào cả.

An Ngưng ở phía sau lúc này lại gọi Diệp Mặc lại nói:

– Diệp thành chủ, trước khi chị Vân ra đi, có nói rằng nếu như anh trở về, thì có thể đến chỗ ở của chị ấy ở Ninh Hải.

Chị ấy nói có thứ gì đó muốn giao lại cho anh.

Tuy rằng chị Vân đã mất tích, nhưng tôi cảm thấy vẫn phải nói lại với anh những lời này.

Diệp Mặc gật đầu, tâm tình có chút chán nản rời khỏi cửa hàng của An Ngưng.

Khi trở lại Địa Cầu, thì đã không còn gặp lại được rất nhiều người quen nữa rồi.

Vân Băng không tìm được, dì Nhan hắn cũng không tìm được.

Sau khi trở lại Lạc Nguyệt hồ, thì Diệp Mặc nói chuyện cùng cha mẹ Ninh Khinh Tuyết, nói rằng mình muốn rời khỏi Lạc Nguyệt.

Cha mẹ của Ninh Khinh Tuyết cũng yên lặng không nói gì, bọn họ biết, Diệp Mặc không thể nào ở lại đây được, mà bọn họ cũng không thể nào cùng đi theo Diệp Mặc được.

Có lẽ tới khi nào bọn họ tu luyện tới trình độ như Diệp Mặc, thì sẽ có thể giống như Diệp Mặc, rời khỏi nơi này, đi Mặc Nguyệt Chi Thành đoàn tụ với con gái.

Sở dĩ Diệp Mặc nói như vậy, là vì hắn đã quyết định rồi, sau khi đi xem qua chỗ ở của Vân Băng ở Ninh Hải, thì hắn sẽ tìm một nơi không người, bố trí mấy cái đại trận công kích cấp chín, dùng trận pháp đánh cho hư không yếu đi, sau đó lại thử xé rách nó một lần nữa.

Nếu thực sự không được, thì hắn sẽ đi đến Hoành Đoạn sơn mạch tìm cái Thất Tinh trận pháp đã bị phá hư kia, xem xem liệu có thể tu bổ lại không.

Rời khỏi Lạc Nguyệt hồ, rời khỏi Lạc Nguyệt, trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên lại có chút thương cảm, hắn không ngờ lại cảm thấy không biết nhà mình ở đâu, không biết nên đi đâu.

Diệp Mặc bay cũng không cao, tạo thành một đường sáng màu lam nhạt trên Ấn Độ Dương.

Một loạt hải âu bay qua dưới chân Diệp Mặc, mang theo tiếng kêu ‘Cạc cạc’, không biết là chúng đang vui hay có tâm tình gì khác.

Bỗng nhiên trong lòng Diệp Mặc chấn động, hắn có do dự gì chứ? Phá vỡ hư không đi về Mặc Nguyệt Chi Thành, nơi ấy có vợ của mình, có thân nhân của mình, còn có bằng hữu và thành thị của mình nữa.

Sau khi đã làm rõ, thì tâm tư của Diệp Mặc liền trở nên sáng suốt hơn, hắn cảm giác được có điều gì đó bất thường.

Lập tức Diệp Mặc cũng biết, lý giải về ‘Cảnh’ của hắn lại tiếp tục thăng lên một tầng mới, đồng thời ‘Vực’ cũng lại lần nữa hoàn thiện hơn một chút.

Diệp Mặc thét dài một tiếng, cố ý phóng Tử Đao ra mang theo một ánh hồng tím biến mất trên bầu trời Ấn Độ Dương.

Tu đạo tối kỵ nhất là bồi hồi do dự không quyết, cũng may là hắn quanh năm tu luyện bên cạnh ‘Khổ trúc’, bằng không thiếu chút nữa là hắn đã bị tâm ma xâm lấn.

Chính là loại tâm ma xuất hiện lúc bất tri bất giác mới là loại tâm ma đáng sợ nhất.

Hẳn là sau khi mình trở về, đã mất đi quá nhiều bằng hữu, lại không tìm lại được rất nhiều người quen, cho nên tâm tình mới bị ảnh hưởng.

Còn có một điều, chính là sau khi trở về, hắn làm việc luôn có chút do dự không quyết, cái này cũng thực sự có ảnh hưởng đến hắn.

Nếu như là tại đại lục Lạc Nguyệt, thì hắn sẽ ngay tại chỗ mà giết chết hai tên Tác Đam và Loan Minh kia.

Ninh Hải! Diệp Mặc sau khi trở về thì tới đây là nhiều nhất.

Hắn vốn cho rằng sau khi đưa mẹ của Tô Tĩnh Văn và Ninh Tư Sương về, thì sau đó sẽ không cần trở lại Ninh Hải nữa.

Thật không ngờ mới chỉ qua mấy ngày, thì hắn đã lại tới Ninh Hải rồi.

Sau khi Diệp Mặc đi tới Ninh Hải, thì dự định qua nhà của Vân Băng để xem cô để lại cho mình thứ gì, sau đó thì sẽ lập tức rời đi, sẵn sáng xé rách không gian.

Chỉ là thần trí của hắn bỗng nhiên lại nhìn thấy Ninh Nhứ Nhạn, mà Ninh Nhứ Nhạn hiện lại đang ở đại học Ninh Hải.

Suy nghĩ một chút, Diệp Mặc liền hiểu rằng Ninh Nhứ Nhạn đến đây hẳn là tìm Ninh Tư Sương.

Ninh Tư Sương sau khi rời khỏi đại học Ninh Hải thì liền trực tiếp theo mình tới Lạc Nguyệt, không hề có bất kỳ tin tức gì.

Hiển nhiên là Ninh Nhứ Nhạn sẽ không biết.

Nhưng Ninh Nhứ Nhạn lúc này dường như cũng không quá tốt, hẳn là do không tìm được Ninh Tư Sương nên mới ngơ ngác ngồi ở đó, cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Đoán được Ninh Nhứ Nhạn đang tìm Ninh Tư Sương, thì Diệp Mặc quyết định đi nói với Ninh Nhứ Nhạn một tiếng.

Nhưng Diệp Mặc vừa mới tiến vào thì liền bị một cái thanh âm vô cùng kích động ngăn cản lại.

-Anh rể, tôi không ngờ lại tìm được anh rồi, anh ngàn vạn lần không nên bay đi.

Cái gì Tư Sương có thì tôi đều có, tôi so với cô ấy còn hoàn hảo hơn.

Thanh âm kia run rẩy, giọng nói tràn ngập vẻ kích động, thậm chí ngay cả một câu cũng không nói được hoàn chỉnh.

Diệp Mặc lại biết cái cô gái đang ngăn cản mình này, chính là Sở Đan mà lúc trước bất ngờ đến châm chọc Ninh Tư Sương.

Mục đích mà Sở Đan ngăn cản hắn, thì hắn không đoán cũng biết.

Nhưng hắn hoàn toàn không hiểu, vì sao Sở Đan lại gọi hắn là anh rể? Nếu như Sở Đan có chị gái, thì đây không phải là đổ oan cho mình sao?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1387: Hậu Nhân Sở Gia

Hậu Nhân Sở Gia

K

hông đợi Diệp Mặc nói, thì Sở Đan đã kéo cái áo mà mình đang mặc xuống, thậm chí một bên áo lót mầu lam nhạt cũng bị kéo xuống, lộ ra một bộ ngực tròn chịa trắng như tuyết.

Một điểm đỏ bừng chói mắt vô cùng trên bộ ngực đó khiến cho ngay cả Diệp Mặc cũng không khỏi thầm khen rằng bộ ngực của Sở Đan thực sự là đẹp.

Tuy rằng Diệp Mặc hoàn toàn có năng lực để ngăn cản Sở Đan làm như vậy, nhưng hắn cũng không hề cử động, vì Sở Đan có làm gì cũng không có nửa phần quan hệ tới hắn.

Đừng nói là cô ta chỉ kéo một bên áo lót xuống, cho dù là cô ta có cởi sạch thì đó cũng là chuyện của cô ta, không có chút quan hệ nào với Diệp Mặc hắn cả.

-Anh xem, tôi tuyệt đối không kém chút nào so với Ninh Tư Sương đâu, tôi cũng là xử nữ chân chính đấy.

Tôi bảo đảm là sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh nói, cho dù anh muốn tôi làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng nguyện ý…

Sở Đan dường như là sợ Diệp Mặc lập tức sẽ bay đi, cho nên liền tranh thủ nói hết ra những gì mình có thể nghĩ được.

Giọng điệu vô cùng kích động.

Nói xong, Sở Đan liền vương tay ra nắm lấy tay Diệp Mặc, dường như muốn cho Diệp Mặc xem thử cảm xúc trên bộ ngực của mình.

Trong lòng Diệp Mặc cười nhạt.

Hắn sao có thể để cho Sở Đan bắt được tay của mình chứ, hắn căn bản là không muốn dây dưa cùng cái cô Sở Đan này, chỉ là khi hắn vừa muốn bỏ đi, thì Ninh Nhứ Nhạn đã tới.

Ninh Nhứ Nhạn liếc mắt liền nhìn thấy Sở Đan mang vẻ mặt lo lắng, quần áo thì xộc xệch, cũng nhìn thấy cả nụ cười nhạt của Diệp Mặc.

Cô lập tức kinh hãi, không thể hiểu nổi vì sao mà Diệp Mặc lại phải làm cái chuyện này ở ngay tại đây chứ.

Không đợi cho cô nói lời nào, thì một vài nam nữ sinh bên cạnh cũng đã nhìn thấy tình huống bên này và chạy tới xem náo nhiệt.

Ninh Nhứ Nhạn vội vàng kéo áo của Sở Đan lên che lại bộ ngực trắng nõn kia, sau đó lại kéo Diệp Mặc xoay người rời đi.

Diệp Mặc vốn là đi vào đại học Ninh Hải này để gặp Ninh Nhứ Nhạn đấy, nên hiện giờ Ninh Nhứ Nhạn kéo hắn đi, hắn cũng không hề phản đối.

Chờ tới khi Sở Đan kịp phản ứng, thì Diệp Mặc và Ninh Nhứ Nhạn đã biến mất trong rừng cây rồi.

Ninh Nhứ Nhạn rất khẩn trương, vì việc đùa giỡn nữ sinh trong trường học, hơn nữa còn gần như là lột cả áo lót của nữ sinh xuống rồi, việc này nếu như bị bắt được, thì chắc chắn là không phải chuyện đơn giản.

Mất mặt còn chưa tính, có khi còn phải ngồi tù nữa.

Diệp Mặc đương nhiên có bản lĩnh đề không phải ngồi tù, vì hắn là người có lai lịch lớn.

Nhưng cái danh thành chủ của Lạc Nguyệt thành mà lại bị truyền đi cái chuyện này, thì hắn sao còn mặt mũi mà gặp người nữa?

Lúc này thì cô hoàn toàn không hiểu nổi, vì sao Diệp Mặc lại có thể ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà ra tay với nữ sinh như vậy chứ? Huống chi, cho dù Diệp Mặc ra tay, sao lại còn để cho người khác nhìn thấy? Nếu như những thứ này bị truyền đi, thì Diệp Mặc cũng không còn là Diệp Mặc nữa rồi, hắn cũng không thể nào làm thành chủ của Lạc Nguyệt thành nữa.

-Diệp Mặc…

Giọng nói của Ninh Nhứ Nhạn có chút run rẩy, sắc mặt thậm chí còn trở nên rất khó coi, cô vội vã nói:

– Chúng ta đi nhanh lên, nếu như bị người khác chụp được ảnh anh làm cái chuyện này, vậy thì xong…

Diệp Mặc mỉm cười, rút tay lại rồi nói:

– Cô không cần lo lắng…

Ninh Nhứ Nhạn thấy Diệp Mặc không có chút lo lắng nào, thì càng khẩn trương:

– Hiện tại việc chụp ảnh rất dễ dàng, chỉ cần dùng điện thoại bấm một cái là được, cho nên chúng ta đi nhanh lên.

Nếu như anh thực sự cần, thì tôi, tôi… đừng ở đây động vào học sinh… Cha mẹ của Tư Sương cũng cần phải giữ thể diện nữa…

Diệp Mặc vô cùng kinh ngạc nhìn Ninh Nhứ Nhạn, vì ý của Ninh Nhứ Nhạn thì hắn đương nhiên là hiểu.

Đây không chỉ là vấn đề mặt mũi của mình, mà còn là danh dự và thể diện của cha mẹ Ninh Khinh Tuyết nữa.

Chuyện như vậy nếu như truyền đi, thì cha mẹ của Ninh Khinh Tuyết cũng thật sự là không còn mặt mũi để gặp ai, vì dù sao mình cũng là con rể của họ.

Nhưng hắn không ngờ rằng Ninh Nhứ Nhạn sẽ nói lời này.

Ninh Nhứ Nhạn vừa nhìn thì đã biết Diệp Mặc hiểu lầm ý mình rồi, nên vội vã giải thích:

– Ý của tôi là, cho dù anh có đụng đến tôi, thì cũng không thể nào động tới học sinh nơi này được, hoặc là nói bây giờ không phải lúc…

Ninh Nhứ Nhạn cảm giác được mình càng nói thì càng loạn, cho nên thẳng thắn ngậm miệng lại không nói nữa.

Cô biết Diệp Mặc đã hiểu ý của mình.

Cô nói như vậy, chỉ là vì muốn nói rõ sự nghiêm trọng nếu như động tới sinh viên đại học Ninh Hải mà thôi.

Trong lòng Diệp Mặc thầm than.

Ninh Nhứ Nhạn bây giờ so với cô gái chua ngoa mười mấy năm trước đã quá khác biệt rồi.

Có thể là do sự suy thoái của Ninh gia, cho nên đã khiến cho cô ấy trưởng thành lên nhiều.

Diệp Mặc khoát tay:

– Nhứ Nhạn, cô không cần lo lắng, tôi không phải loại người đói bụng là ăn bừa mà không cần biết tình cảnh đâu.

Sự tình vừa rồi là cô đã hiểu lầm.

Tôi tới nơi này, chính là vì tìm cô.

Ninh Nhứ Nhạn đương nhiên là sẽ không tin lời Diệp Mặc…

Thứ nhất việc mình tới đây thì căn bản là Diệp Mặc không thể biết được.

Thứ hai, vừa rồi là mình đã tận mắt nhìn thấy áo lót của cô bé kia đã bị kéo xuống, hơn nữa một bên ngực trắng nõn đã lộ ra gần như hoàn toàn, ngay cả cái điểm đỏ chói mắt kia cũng có thể thấy được.

Cô bé kia cũng không phải là kẻ điên, sao có thể tự mình làm vậy được, rõ ràng chính là Diệp Mặc làm.

Nhưng không đợi cho Ninh Nhứ Nhạn nói tiếp, thì Sở Đan đã lại chạy tới, thậm chí áo trên người cũng chưa được chỉnh lại cho tử tế.

Ninh Nhứ Nhạn liền bị dọa cho biến sắc, lại muốn kéo Diệp Mặc chạy đi.

Chỉ là cô còn chưa kịp làm gì, thì Sở Đan đã chạy tới, rồi ‘Phịch’ một tiếng liền quỳ rạp xuống trước mặt Diệp Mặc:

– Tiên sư, tôi cái gì cũng có thể làm, chỉ cần người thu tôi làm đồ đệ…

Ninh Nhứ Nhạn ngây ngẩn cả người.

Đây rốt cuộc là có chuyện gì? Lẽ nào cô bé này có vấn đề về thần kinh? Bằng không thì sao lại tự dưng quỳ ở đây rồi gọi cái gì mà ‘Tiên sư’? Nhưng khi Ninh Nhứ Nhạn nhìn cô bé xinh đẹp đang quỳ trên mặt đất với ánh mắt cấp thiết kia, thì cảm thấy hiển nhiên đây không phải là người có vấn đề về thần kinh rồi.

Ngược lại là loại tướng mạo này, chỉ cần vừa nhìn đã biết tuyệt đối là một cô bé khôn khéo.

Nhưng một cô bé thông minh khôn khéo thì tại sao lại làm như vậy?

Ninh Nhứ Nhạn không hiểu, nhưng Diệp Mặc lại rất rõ ràng.

Hắn biết Sở Đan muốn cái gì, nhưng hắn thì không thể nào thu loại con gái như Sở Đan làm đệ tử được.

Bất luận là từ hành động lúc trước đối với Ninh Tư Sương, hay là hành động vừa rồi, thì không một thứ nào không biểu hiện rằng đây là loại phụ nữ không đạt được mục đích thì sẽ không từ bất cứ một thủ đoạn nào.

Mà loại phụ nữ như vậy, thì Diệp Mặc vô cùng chán ghét.

-Chúng ta đi thôi.

Diệp Mặc nói với Ninh Nhứ Nhạn một câu.

Nếu như không phải là vì còn Ninh Nhứ Nhạn, thì hắn đã sớm bay đi rồi, đâu còn thời giờ mà nghe Sở Đan nói linh tinh nữa?

Ninh Nhứ Nhạn lúc này cũng đã có chút hiểu ra, vừa rồi hẳn là không phải Diệp Mặc phi lễ với cô bé này, mà xác thực là cô bé này chủ động làm như vậy.

Ngay cả chuyện áo lót của cô ta bị kéo xuống, cũng là do cô ta tự mình làm.

Tuy rằng hiểu được, nhưng Ninh Nhứ Nhạn lại càng cảm thấy khó hiểu.

Đây rốt cuộc là chuyện gì, cô bé này điên rồi sao? Sao lại làm như vậy?

Thấy Diệp Mặc muốn đi, thì Sở Đan liền nóng vội hẳn lên, cô vội vã đứng lên muốn níu áo Diệp Mặc, nhưng cô đột nhiên lại cảm giác được mình có cử động thế nào cũng không được.

Trong lòng càng hiểu rõ rằng suy đoán của mình không sai, trong nội tâm cũng vừa vội vừa vui.

-Tiên sư, Sở gia trước đây cũng là người tu tiên đấy.

Ngay cả hiện giờ, thì Sở gia cũng còn có một Long Môn Bàn được gia truyền lại đến giờ…

Sở Đan vội vàng nói, cô vừa nói vừa nghĩ xem nên nói gì để ứng biến tiếp, mới có thể khiến Diệp Mặc lưu lại.

Nhưng cô đã không cần phải nói tiếp nữa rồi, bởi vì Diệp Mặc đã đứng lại.

Hắn từ trong lời nói của Sở Đan mà có được hai tin tức quan trọng.

Thứ nhất chính là Long Môn Bàn, thứ hai chính là lúc này hắn mới nhớ tới Sở Đan chính là họ Sở.

Thấy Diệp Mặc đã đừng lại, thì Sở Đan mừng rỡ không thôi.

Tuy rằng cô cũng không rõ vì sao Diệp Mặc phải quay lại, nhưng cô cũng hiểu được, chỉ cần hắn quay lại thì cô có hy vọng rồi.

-Cô nói rằng Sở gia có một Long Môn Bàn gia truyền?

Diệp Mặc nghi hoặc hỏi lại một câu.

Sở Đan vội vàng đáp:

– Đúng thế, là do tổ tiên Sở gia truyền xuống, cha của tôi gọi nó là Long Môn Bàn.

Nếu như tiên sư nguyện ý tôi sẽ đem Long Môn Bàn tặng cho tiên sư, tự mình cũng xin nguyện ý hầu hạ bên cạnh tiên sư.

Ninh Nhứ Nhạn triệt để hiểu rõ rồi, Sở Đan cũng không có điên, chỉ là cô đã đem Diệp Mặc trở thành tiên sư rồi.

Ninh Nhứ Nhạn biết, Diệp Mặc vô cùng lợi hại, nhưng nếu nói Diệp Mặc là tiên sư, thì cô vẫn có chút hoài nghi.

Bất quá xưng hô tiên sư đối với người tu đạo, thì cũng không sai.

Nghĩ tới đây, thì cô cũng bình thường trở lại.

Nghĩ đến việc vừa rồi mình hiểu lầm Diệp Mặc, thậm chí còn cho rằng Diệp Mặc đại phát thú tính, thì trong lòng cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Về phần lời lúc nãy nói ‘Nếu như anh thực sự cần, thì tôi cũng… ’.

Thì cô lại không có bao nhiêu xấu hổ cả.

Đây chẳng qua là lời nói lúc cấp thiết, nên lựa lời nói ra mà thôi.

Không chỉ nói cô đã là gái có chồng rồi, cho dù là năm đó cô còn là một cô gái thanh xuân, thì Diệp Mặc đã không đem cô đặt vào trong mắt rồi.

Cho nên hiện tại chắc chắn càng không có chút tâm tư nào với mình cả.

Cho nên cái lời nói kia cũng coi như xong.

Cô cũng không đoán sai, vì Diệp Mặc vừa nghe xong thì đã quên rồi.

-Nhà cô ở đâu?

Khi Diệp Mặc hỏi câu này, thì Sở Đan cảm giác được cả người nhẹ nhõm hẳn, đã có thể tự do hoạt động rồi.

Sở Đan mừng rỡ không thôi, thậm chí cô có thể nghe được trái tim của chính mình đang đập thình thịch liên hồi.

Hiện tại Diệp Mặc hỏi, cô đâu còn có chút do dự nào nữa, vội vàng đáp:

– Ở Lạc Thương Giang Nam…

Diệp Mặc không ngờ rằng Sở Đan lại xuất thân từ Lạc Thương.

Vì Lạc Thương hắn đã đi qua vài lần, thậm chí còn mua một căn hộ ở đó.

Cho nên đối với Lạc Thương thì hắn vô cùng quen thuộc.

Vừa nghe đến Lạc Thương, thì Diệp Mặc lại lập tức hỏi:

– Nói rõ ràng địa chỉ cụ thể đi!

-Số 763 đường Nhàn Vân thành Lạc Thương, đó là một khu biệt thự tư nhân…

Sở Đan còn chưa nói hết, thì thần thức của Diệp Mặc đã quét tới số 763 đường Nhàn Vân thành Lạc Thương rồi.

Nơi này là một biệt thự tư nhân rất lớn, không chỉ xa hoa, hơn nữa diện tích cũng rất rộng, xung quanh đều là nơi ở của các phú hào, hiển nhiên là gia tộc của Sở Đan cũng là loại gia đình cực kỳ có tiền.

Thần thức của Diệp Mặc cũng không dừng lại bên ngoài khu biệt thự, trực tiếp quét vào bên trong.

Hắn cũng không tốn bao nhiêu thời gian, thì đã thấy được Long Môn Bàn được cất trong một cái hộp ngọc cực lớn bên trong một cái két sắt bảo hiểm trên phòng ngủ chính ở tầng hai.

Không nói tới cái Long Môn Bàn kia, thì cái hộp ngọc lớn kia cũng là vật báu vô giá rồi.

Diệp Mặc vừa nhìn thấy Long Môn Bàn, thì trong lòng đã chấn động.

Hắn biết cái Long Môn Bàn này chính là thứ mà hắn muốn tìm.

Vì cái Long Môn Bàn này tuyệt đối chính là trận môn của trận bàn ‘Ngư dược long môn’.

Hơn nữa còn là cùng một bộ với trận tâm ‘Bát Quái Âm dương ngư’ trong tay hắn.

Sở Đan họ Sở, mà Long Môn Bàn lại đang ở nhà của cô ta.

Diệp Mặc lập tức đã hiểu được, có khả năng Sở gia này chính là đời sau của Sở Cửu Vũ, đồng thời cũng là hậu bối của Lâm Dị Bán.

Lúc này thì trong lòng Diệp Mặc lại có một chút vướng mắc.

Nếu như là người thường, thì hắn chỉ cần trộm đi Long Môn Bàn là được rồi.

Nhưng Lâm Dị Bán thì lại là thủ hạ đắc lực của hắn, là người đã tận tâm tận lực vì Mặc Nguyệt Chi Thành.

Hiện tại một hậu nhân của Sở gia muốn bái hắn làm thầy, thì hắn phải làm sao đây? Đồng ý thì hiển nhiên là không được, vì điều này không đúng với nguyên tắc của mình.

Không đồng ý, thì cái này cũng có chút có lỗi với Lâm Dị Bán.

Nếu như là Lâm Dị Bán ở chỗ này, thì y nhất định sẽ toàn lực ủng hộ cho hậu nhân của Sở gia.

Nhưng Diệp Mặc thật sự không thích cô gái Sở Đan này, chính là vì như vậy, cho nên hắn mới bối rối.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1388: Thiếp Sinh Chàng Còn Chưa Ra Đời

Thiếp Sinh Chàng Còn Chưa Ra Đời

B

ối rối một lúc, thì Diệp Mặc nói với Sở Đan:

– Cô về cửa trường học chờ tôi, tôi hiện tại có việc, lát nữa sẽ đi qua tìm cô.

Sở Đan lúc này cũng biểu hiện ra sự khôn khéo và quả quyết của mình, cô biết rằng nếu như Diệp Mặc muốn đi, thì cho dù cố gằng đi theo thì cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

Cho nên cô thậm chí cũng không hỏi một câu, lập tức xoay người rời đi.

Chờ Sở Đan rời đi rồi, thì Ninh Nhứ Nhạn mới nghi ngờ hỏi:

– Này, đây là chuyện gì vậy?

– Chuyện của công ty cô tốt chứ?

Diệp Mặc thuận miệng hỏi một câu, cũng không trả lời câu hỏi của Ninh Nhứ Nhạn.

Ninh Nhứ Nhạn gật đầu:

– Ừ, tôi dự định đem toàn bộ tập đoàn Ninh thị để lại cho Ninh Dương quản lý, tôi hiện giờ muốn tới Lạc Nguyệt định cư rồi.

Diệp Mặc nghe Ninh Nhứ Nhạn nói vậy, thì liền thuận miệng nói:

– Tư Sương đã về Lạc Nguyệt rồi, nếu như cô đi tới Lạc Nguyệt, thì phải đi Lạc Nguyệt hồ để tìm Tư Sương.

Nếu như cô muốn tu đạo, thì tu luyện cùng với Tư Sương đi, còn nếu như không muốn, thì định cư ở Lạc Nguyệt cũng không tệ.

Ninh Nhứ Nhạn lắc đầu, hiển nhiên không hề hứng thú với việc tu đạo.

Thấy Ninh Nhứ Nhạn không có hứng thú, thì Diệp Mặc cũng không nói nhiều hơn, mà cáo từ:

– Tôi đi đây, sau này gặp lại.

– A… Anh muốn đi sao?

Ninh Nhứ Nhạn vô thức hỏi một câu.

– Đúng thế, nếu như có việc gì, thì cô có thể đi tìm cha mẹ của Tư Sương hỗ trợ, hẹn gặp lại.

Nói xong, Diệp Mặc cũng không muốn tiếp tục nói nhiều với Ninh Nhứ Nhạn nữa, liền xoay người đi, bước được vài bước thì đã biến mất trước mắt của Ninh Nhứ Nhạn rồi.

Ninh Nhứ Nhạn ngơ ngác nhìn bóng lưng Diệp Mặc biến mất, qua một lúc lâu thì cô mới thở dài, đi về phía cửa đại học Ninh Hải.

Sở Đan trực tiếp đứng ở giữa cửa trường học, dù cho là bảo vệ đã nhắc nhở cô vài lần rồi, nhưng cô vẫn không muốn đứng sang một bên, vì cô sợ vạn nhất Diệp Mặc không nhìn thấy được mình.

Trên thực tế, thì cô cũng biết việc này là không thể nào, vì trong nội tâm của cô sợ nhất chính là Diệp Mặc không đem cô để vào trong mắt, có lẽ nói đúng hơn là hắn căn bản sẽ quên luôn chuyện này.

Ngay khi Sở Đan còn đang lo lắng thấp thỏm, thì bỗng nhiên cảm giác được cả người bị kéo đi, trong nội tâm cô cả kinh, nhưng lại lập tức mừng rỡ.

Bởi vì cô đoán rằng, có loại bản lĩnh thông thiên này, thì đích thị chỉ có cái người ‘anh rể’ kia mà thôi.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không quên chuyện của Sở Đan.

Tuy rằng hiện tại hắn có thể dễ dàng lấy đi Long Môn Bàn của Sở gia, nhưng Diệp Mặc vẫn không thể làm như vậy được.

Không nói tới việc họ là hậu nhân của Lâm Dị Bán, mà đối với chính hắn việc lấy trộm đồ vật trong một gia tộc bình thường thì căn bản là quá mất thân phận rồi.

Huống chi, hắn đã hỏi Sở Đan về chuyện của Long Môn Bàn.

Nếu ngay sau khi vừa hỏi xong, đã tới nhà của cô trộm đi Long Môn Bàn rồi, thì điều này quả thực là hơi quá đáng.

Khi Sở Đan biết mình đang đứng trên phi thuyền linh khí của Diệp Mặc mà bay, thì so với Ninh Tư Sương cô vẫn bĩnh tĩnh hơn nhiều, nhưng cho dù vậy, thì cả người cô cũng vẫn kích động tới mức run rẩy.

Kỳ thực Sở Đan không biết, lúc này Diệp Mặc cũng đang rất kích động, hắn không ngờ rằng Long Môn Bàn lại có thể dễ dàng tới tay như thế.

Như vậy là hắn có thể dễ dàng rời khỏi Địa Cầu, trở về đại lục Lạc Nguyệt trước rồi.

Chờ khi Sở Đan bĩnh tĩnh lại một chút, thì Diệp Mặc mới lãnh đạm nói:

– Tôi xác thực là cần cái Long Môn Bàn kia của Sở gia, nhưng, tôi sẽ không thu cô làm đệ tử.

Cô có thể lựa chọn việc được thanh xuân vĩnh cửu (trẻ mãi không già), hoặc là có thể lựa chọn việc tôi sẽ cho cô công pháp và tài nguyên để tu đạo.

Cô hãy tự mình tu đạo lấy.

– A…

Sự vui mừng của Sở Đan đã nguội lạnh đi phân nửa, những gì mà Ninh Tư Sương làm được thì cô cũng có thể làm được, vậy mà vì sao cái ‘anh rể’ này còn không muốn nhận cô làm đồ đệ chứ? Cha không phải nói rằng người tu đạo cần điều hòa âm dương sao.

Thích những thiếu nữ ngây thơ chưa hiểu sự đời sao? Chẳng lẽ mình không phải?

– Những gì Tư Sương có thể làm, thì tôi đều có thể làm, tôi so với cô ta còn tốt hơn…

Sở Đan vội vã phản ứng lại, bất luận là được hay không, thì cô cũng muốn thử một chút.

Ngữ khí của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng hơn:

– Tôi nói lần cuối cùng, cô chỉ có thể chọn một trong hai!

Diệp Mặc đã quyết định, nếu như Sở Đan còn muốn dây dưa, thì hắn sẽ trực tiếp lấy đi Long Môn Bàn, về phần hai lựa chọn kia đều sẽ bỏ qua.

Dù cho thái độ bất chấp tất cả để có thể tu tiên của Sở Đan khiến hắn rất tán thưởng, vì tu đạo xác thực là phải nắm bắt bất cứ cơ hội nào dù là nhỏ nhất.

Nhưng hắn lại cực kỳ không thích loại con gái như Sở Đan, cho nên không có khả năng thu cô làm đồ đệ được.

Không thể không nói rằng Sở Đan khôn khéo hơn Ninh Tư Sương nhiều lắm, khi Diệp Mặc vừa nhắc lại lần thứ hai, cô cũng biết rằng sự việc đã không thể nào thay đổi nữa rồi, nên cô liền không chút do dự nói:

– Tôi muốn công pháp và tài nguyên tu đạo.

Cô cũng không phải là đứa ngốc, cô đoán rằng một khi tu đạo thành công, thì việc giữ được tuổi thanh xuân là chuyện hiển nhiên, nên hà tất phải do dự việc lựa chọn chứ?

Diệp Mặc gật đầu:

– Tới nhà của cô rồi, hãy vào lấy Long Môn Bàn đi!

– Đã đến rồi sao?

Sở Đan khiếp sợ nhìn cái biệt thự trước mặt, thực sự chính là nhà của cô đấy.

Lúc này mới qua bao lâu chứ, vậy mà đã về đến rồi sao? Lập tức cô càng trở nên kiên định hơn với quyết định của mình.

Sở Hàng kéo thân xác uể oải về tới nhà, chỉ là ông chưa kịp ngồi xuống, thì bảo mẫu trong nhà đã thông báo:

– Đan Đan đã trở về.

– Cô nói cái gì?

Sở Hàng lập tức khiếp sợ kêu lên, ông vừa mới từ Ninh Hải trở về, làm sao mà hiện tại con gái Sở Đan đang ở Ninh Hải đã có thể về tới nhà rồi? Sao có thể có loại chuyện quỷ dị này chứ.

Cho dù là có máy bay riêng, thì cũng không thể nào nhanh như vậy.

Cô bảo mẫu kia cũng có chút kinh ngạc:

– Chủ tịch, không phải ngài vừa đi Ninh Hải về sao? Tôi còn tưởng rằng ngài và Đan Đan trở về cùng nhau chứ.

Đan Đan dẫn theo một người bạn trở về, đi lên tầng trên đã hơn ba giờ rồi.

– Cái gì? Một người bạn sao?

Sở Hàng lập tức khẩn trương lên, đã quên mất chuyện con gái mình không có khả năng trở về nhanh như vậy rồi.

– Là một cậu trẻ tuổi rất đẹp trai…

Lời của cô bảo mẫu kia còn chưa nói hết, thì Sở Hàng đã vội vã chạy lên cầu thang rồi.

Ông biết con gái yêu của mình, và ông cũng không phản đối việc con gái biết yêu đương, nhưng việc đem bạn trai về nhà thì tuyệt đối không được.

Khi ông đẩy mạnh cửa phòng của con gái ra, thì ông mới nhớ tới chuyện tình quỷ dị mà mình còn chưa hiểu rõ kia.

Con gái mình sao có thể về nhà trước cả mình chứ? Nghĩ tới đây, ông thậm chí còn thấy cả người rét run.

– Cha, con đã đem Long Môn Bàn đưa cho người khác rồi.

Sở Đan khi thấy cha mình, thì câu đầu tiên cô nói chính là câu này.

Sở Hàng lập tức phẫn nộ, ông cũng hoàn toàn không để ý tới chuyện con gái có thể quay về một cách quỷ dị nữa, mà lớn tiếng quát lên:

– Con điên rồi, đó là vật tổ truyền của Sở gia chúng ta đó! Rốt cuộc là ai đã lấy đi? Nói, ta lập tức muốn đi lấy trở về.

Sở Đan buông mấy bình ngọc trong tay xuống, bình tĩnh nói:

– Chính là cái người tiên nhân tu đạo mà con đã nói với cha đấy.

Khi con gặp lại hắn, thì hắn mang con bay về đây, sau đó muốn lấy đi cái Long Môn Bàn kia.

Còn tặng cho con một đống tài nguyên tu đạo.

Cha, người nói con làm không đúng sao? Chí ít thì hiện tại con có thể tu luyện rồi.

Sự phẫn nộ của Sở Hàng trong nháy mắt liền tiêu tán, đồng thời tỉnh táo lại.

Ông đã tin lời con gái nói rồi.

Vì nếu như không phải là bay về, thì con gái làm sao có thể trở về nhanh như vậy chứ?

– Con nói thật sao? Vậy công pháp tu đạo đâu?

Một lúc lâu sau, thì Sở Hàng mới ngây người mà hỏi một câu.

Sở Đan chỉ một ngón tay lên đầu mình rồi nói:

– Người kia thực sự là rất có bản lãnh, hắn nói con không thể xem hiểu được ngọc giản, cho nên trực tiếp đem công pháp tu đạo khắc vào trong đầu của con rồi.

Con cảm giác có thể nhìn chằm chằm vào bộ công pháp đấy rất rõ ràng.

Vừa rồi con là đang xem mấy viên ‘Bồi nguyên đan’ này.

Sở Hàng hít một hơi lạnh, lẩm bẩm nói:

– Thực sự có chuyện như thế sao?

Bỗng nhiên ông nhớ tới cái gì đó, lại lần nữa khẩn trương hỏi:

– Hắn có làm gì với con không? Ví dụ như là bắt nạt con, hoặc là…

Sở Đan hừ một tiếng:

– Nếu là như vậy, thì cũng tốt rồi.

Cha à, con nói cho cha biết, chớ có nói lung tung.

Con nghĩ chuyện cha nói là thật cho nên con nói với hắn rằng có thể cho hắn làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần hắn thu con làm đồ đệ, nhưng hắn căn bản là không thèm liếc con lấy một cái.

Con thực sự không hiểu, con nhỏ Ninh Tư Sương kia có cái gì hơn so với con chứ.

Hiện tại thì Ninh Tư Sương là đồ đệ của hắn rồi, nhưng con cũng sẽ tự mình học, phải siêu việt hơn cô ta, siêu việt thật xa cô ta.

Sở Hàng lại hít một hơi lạnh, ông cảm giác được mình thực sự còn chưa hiểu được con gái của mình.

Đã lấy được Long Môn Bàn, Diệp Mặc liền triệt để yên lòng.

Trước khi khởi động trận bàn, thì Diệp Mặc đi tới nơi ở của Vân Băng Phòng của Vân Băng ở Ninh Hải vì đã lâu rồi không có ai đến, cho nên đã bám đầy một mảng bụi đất rồi.

Diệp Mặc liền tiện giơ tay cuốn hết đi những mảng bụi đi, để lộ ra một căn phòng với bố cục mà hắn có chút lờ mờ quen thuộc.

Một lần kia, khi hắn tới đây, đã phế đi cái tên thanh niên tên là Trịnh Văn Kiều.

Chỉ chớp mắt cái, đã qua đi nhiều năm như vậy rồi.

Diệp Mặc tiến vào phòng của Vân Băng, vẫn thấy gian phòng của Vân Băng đơn điệu như năm đó, mầu sắc vẫn chỉ như vậy.

Bức ảnh mà Vân Băng chụp cùng Đình Đình vẫn còn ở trên tường, chỉ là nó đã có chút ố vàng rồi.

Diệp Mặc lại một lần nữa cuốn đi bụi bặm trong gian phòng này, sau đó lấy ảnh chụp của Vân Băng và Đình Đình xuống.

Đây là lần cuối hắn tới nơi này rồi, còn Vân Băng và Đình Đình đã mất tích, mà hiện tại hắn cũng không có cách nào tìm ra được.

Cho nên sẽ lưu lại tấm ảnh chụp này, làm kỉ niệm.

Bỗng nhiên Diệp Mặc lại nhìn thấy một lá thư màu lam nhạt được gấp gọn được cất dấu phía sau bức ảnh, hiển nhiên là do cố ý được đặt ở đấy.

Diệp Mặc gỡ tờ giấy xuống rồi nhìn một chút, mặt trên tờ giấy chỉ có mấy hàng chữ ngắn ngủi:

– Nếu như anh đã đến rồi, nếu như anh còn nhớ rõ tôi và Đình Đình, thì anh có thể đọc lá thư này.

Vân Băng lưu bút!

Không có tên người nhận, không có ai biết đây là Vân Băng viết cho ai.

Chỉ là bên trong lá thư còn có một hàng chữ nhỏ:

“Ngã sinh quân vị sinh, quân sinh ngã dĩ lão.

Hận bất sinh đồng thì, nhật nhật dữ quân hảo. . . “

Diệp Mặc cầm tờ giấy này đứng lặng một lúc lâu, rồi thở dài một tiếng.

Phần cảm tình này của Vân Băng, thì hắn không có cách nào hoàn lại cả, thậm chí ngay cả Vân Băng thì hiện tại hắn cũng không tìm được.

Bức ảnh và lá thư Diệp Mặc đều thu vào trong nhẫn của mình, sau đó lại lấy ra một trận bàn tẩy bụi bặm đặt ở trong phòng của Vân Băng.

Khi Diệp Mặc lại một lần nữa rời khỏi Ninh Hải, thì hắn biết rằng, chuyện ở nơi này đã không còn quan hệ với hắn nữa rồi, vì hiện tại hắn đã muốn rời khỏi Địa Cầu, đi đại lục Lạc Nguyệt, tại Mặc Nguyệt Chi Thành vẫn còn đang có nhiều người chờ đợi hắn.

Mấy phút sau, Diệp Mặc đã xuất hiện ở sâu bên trong sa mạc Taklimakan.

Sở dĩ hắn tới đây, là vì nơi này hoang vắng, không có người ở, thích hợp để khởi động trận bàn phá không.

Thứ hai chính là vì nơi này thì hắn đã đi qua vài lần rồi, nên có chút quen thuộc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1389: Muốn Đi Là Đi Sao?

Muốn Đi Là Đi Sao?

M

ột nghìn viên linh thạch cực phẩm được Diệp Mặc hợp thành một Tụ Linh trận, phá không trận bàn cần một lượng linh khí không nhiều lắm, nhưng Diệp Mặc vì phòng bất trắc, còn dùng một viên linh thạch cực phẩm bố trí một Tụ Linh trận, hắn chỉ có một cơ hội, cho nên cần phải nắm chắc nó.

Hắn biết một nghìn viên linh thạch cực phẩm này sau khi khởi động trận bàn phá không xong, chắc chắn cũng không dùng hết, thậm chí cũng không dùng đến 1/100.

Nhưng hắn cũng không xót chút nào, một khi trận bàn phá không bị hỏng rồi, không được khởi động, hắn sẽ vô cùng hối hận.

Vần phần sau này ai có thể lấy được những linh thạch không dùng hết này, thì đó lại là tạo hóa dành cho người đó.

Nhưng linh thạch này, cho dù không hấp thụ, đeo lên người, cũng có thể kéo dài tuổi thọ.

Sau khi bố trí những thứ này xong, Diệp Mặc lại lấy ra trận bàn phá không Ngư Dược Long Môn.

Sau khi Bát Quái Âm Dương Ngư đó đặt cùng với Long Môn bàn, lập tức khớp lại.

Diệp Mặc đặt trận bàn phá không vào bàn tay, bắt đầu rót chân nguyên vào, trận bàn phá không nhanh chóng bị kích thích thoát khỏi bàn tay Diệp Mặc, bắt đầu xoáy tròn xung quanh Diệp Mặc.

Lúc mới bắt đầu còn rất chậm, nhưng sau đó sau khi hấp thụ được linh khí trong Tụ Linh trận mà Diệp Mặc bố trí, trận bàn đó xoay chuyển càng nhanh.

Đến cuối cùng càng lúc càng nhanh, một lát sau, bóng dáng mờ nhạt đã bao bọc Diệp Mặc lại, từ bên ngoài cũng không nhìn rõ thân hình Diệp Mặc nữa.

Sau một tuần nhan, trận bàn đó lập tức phát ra những âm thanh phá không, bóng đen bị bao bọc kia mang theo một đường ánh sáng nhìn không ra, biến mất trong không trung.

Còn Diệp Mặc thì sau tiếng phá không đó cũng biến mất ngay tại chỗ, chỉ có tàn tích Long Môn bàn trên cát cho thấy nơi này đã có người phá không rời đi.

Trong nháy mắt đường ánh sáng phá không kia, Diệp Mặc cũng biết trận bàn phá không Ngư Dược Long Môn cũng đã có tác dụng rồi, đồng thời cũng biết, cho dù hắn không dùng linh thạch cực phẩm bố trí Tụ Linh trận, thì trận bàn phá không này cũng có tác dụng như vậy.

Nhưng những thứ này Diệp Mặc cũng không để ý đến nữa, cái mà hắn để ý chính là mình trong phá không này có thể bắt được một tia huyền ảo nào trong đó hay không, lại hiểu rõ hơn chút về phá không.

Nhưng Diệp Mặc cũng biết hắn đánh giá cao mình rồi, cho dù hắn có thần thức mạnh, cũng dần có chút choáng váng, căn bản không thể nào dùng thần thức quan sát tình hình xung quanh được, nếu như là người bình thường, đoán chừng sớm đã hôn mê bất tỉnh rồi.

Thình thịch một tiếng, Diệp Mặc hoàn toàn bị chấn tỉnh, hắn mở mắt, lại phát hiện ra mình đang trên một đảo san hô.

Vô Tâm Hải? Diệp Mặc nghi ngờ nhìn bốn phía, lập tức vui mừng, hắn biết, nơi này chính xác là Vô Tâm Hải, hắn quay về thật rồi.

Trận bàn phá không không chuyển hắn đến một đại lục nào khác, mà lại chính là Vô Tâm Hải.

Nhưng trận bàn phá không Ngư Dược Long Môn này chắc hẳn có chút vấn đề gì đó, nếu không, cũng sẽ không rơi xuống Vô Tâm Hải được.

Dù sao không phải ai cũng có thể từ Vô Tâm Hải mà an toàn rời đi.

Nhưng Diệp Mặc cũng không để ý, hắn cũng không sợ.

Hắn còn có một pháp bảo phi thuyền cướp được từ tay Âm Tự, tốc độ của phi thuyền đó chỉ kém hơn Thanh Nguyệt một chút thôi.

Với tu vi bây giờ của hắn, dùng pháp bảo phi thuyền này quay về Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An châu, hoàn toàn là có thể.

Diệp Mặc đứng trên đảo san hô thở dài, bây giờ chỉ cần xác định khoảng cách của hắn tới Nam An châu bao xa là có thể rồi.

Bất luận hắn ở nơi nào trên Vô Tâm Hải, chỉ cần hắn ở đại lục Lạc Nguyệt, trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành cũng không phải là vấn đề.

Diệp Mặc lấy la bàn hải tiêu ra, muốn cẩn thận nhìn một chút nơi này rốt cục là nơi nào trên Vô Tâm Hải.

Một nơi cách trước mặt hắn khoảng mấy nghìn dặm có một dao động chân nguyên cực kỳ cường hãn.

Có người đánh nhau? Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét ra ngoài, rất nhanh hắn phát hiện ra nơi đó có ba người đang đánh nhau, mà khiến hắn không nói được câu nào chính là ba người này hắn đều biết.

Thật ra nói là đánh nhau, cũng không bằng nói một gã tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu và một gã tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín cùng chặn đường một nữ tu Hóa Chân tầng thứ tư.

Nhưng nữ tu này mặc dù tu vi rất thấp, nhưng lại cực kỳ cường hãn, mấy lần xông ra khỏi vòng vây của hai người kia, hơn nữa lại có rất nhiều thủ đoạn.

Lúc ấy Diệp Mặc cũng không để ý, hắn cứu Diệu Huệ Trân cũng không phải vì bản thân.

Tình hình lúc đó nếu như hắn không cứu cô ta, thì người này cũng sẽ không để cho hắn đi.

Bất đắc dĩ, hắn đành phải thống nhất với Diệu Huệ Trân.

May mà người con gái này người cũng coi như là giữ lời hứa, hắn sau khi cứu cô ấy xong, cũng không tấn công lại mình cướp dược viên, thậm chí người con gái này còn nhắc nhở mình chút.

Chẳng qua lúc này cho dù là Diệu Huệ Trân bản lĩnh thông thiên, cũng chỉ là Hóa Chân tầng thứ tư, dưới sự tấn công của Hóa Chân tầng thứ sáu và Hóa Chân tầng thứ chín, cũng đã vết thương chồng chất rồi.

Diệp Mặc cũng không định đến vũng nước đục đó nữa, hắn vừa chuẩn bị rời khỏi nơi này, đổi một nơi khác để quan sát la bàn hải tiêu, lại phát hiện Diệu Huệ Trân không ngờ lại phi độn về phía hắn.

Diệp Mặc lập tức biết, thần thức của Diệu Huệ Trân cũng đã quét được hắn, hơn nữa còn muốn lợi dụng hắn.

Sau khi hiểu được điều này Diệp Mặc trong lòng thầm mắng, người con gái này thề cũng giống như cô lột quần áo ra vậy, căn bản cũng quên mất lúc đầu coi mình là ân nhân rồi.

Diệp Mặc lại ẩn giấu tu vi của mình lần nữa, hắn chỉ sợ phiền phức, bây giờ hắn cũng không sợ mấy tu sĩ Hóa Chân trước mặt này.

Chẳng qua chỉ trong nháy mắt, Diệu Huệ Trân và hai tu sĩ Hóa Chân kia trong nháy mắt đã tới đảo san hô mà Diệp Mặc đang đứng.

– Là anh?

Vượt khỏi dự liệu của mấy người chính là, ba tu sĩ Hóa Chân vừa mới đến đảo san hô này đã đồng thanh hai từ.

Diệu Huệ Trân sau khi nói hai từ đó, lập tức nhíu mày.

Còn hai người còn lại sau khi nói xong, vẻ mặt lộ vẻ hết sức kinh ngạc vui mừng.

– Tôi tìm anh lâu rồi, hôm nay không ngờ lại gặp lại anh lần nữa.

Quá tốt, quá tốt rồi.

Tôi tên Lãm Kỳ Duyệt, đảo chủ đảo Tự Thiên.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, sớm đã quên mất tiêu Diệu Huệ Trân rồi.

Trong mắt gã, Diệp Mặc mới là bảo vật vô giá thực sự.

Đan vương Thiên cấp thất phẩm đấy, thậm chí cũng sắp thành đan vương Thiên cấp bát phẩm nữa, trong Vô Tâm Hải còn có người hấp dẫn hơn người này sao? Chỉ cần Đan vương trước mặt này, đảo Tự Thiên của gã cũng tung hoành vô địch rồi.

– Tôi là Hoàng Thất của đảo Di Lâm.

Một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu khác lại vui mừng hớn hở tự giới thiệu.

Nếu là tu sĩ cấp thấp, Hoàng Thất y sớm đã một cước đá ra ngoài rồi, nhưng Diệp Mặc không phải là tu sĩ bình thường.

Người ta là đan vương, laị là đan vương cao cấp.

– Hóa ra là Lãm đảo chủ và Hoàng đảo chủ, không ngờ lại gặp lại nhanh như vậy.

Giọng điệu Diệp Mặc có chút bình thản ôm quyền nói.

Lúc này hắn khát vọng nhất chính là sớm một chút quay về Nam An châu.

Nhưng có thể gặp hai người này cũng tốt, đợi chút nữa thuận tiện hỏi chút là được.

Diệu Huệ Trân phát hiện mình không ngờ trở thành nhân vật phụ, lập tức kinh dị không ngừng.

Cô cũng biết Diệp Mặc, nên cũng không tiếp tục chạy trốn nữa.

Diệp Mặc lại nói với Diệu Huệ Trân:

– Diệu đại tỷ, chúng ta cũng chưa được bao lâu cũng đã lại gặp nhau rồi, đúng là có duyên đấy.

Diệu Huệ Trân còn chưa kịp nói gì, thì Lãm Kỳ Duyệt lại cười ha hả nói:

– Hóa ra chị Diệu cũng là bạn của Diệp đan vương, vậy thì cũng là bạn của chúng tôi, lúc trước đã đắc tội rồi.

Cũng chỉ trong chốc lát, Diệu Huệ Trân mới phát hiện ra cô từ chỗ bị truy sát lại trở thành bạn bè.

Diệp Mặc mặc dù ẩn giấu tu vi của mình, có thể nói Diệu Huệ Trân lại biết Diệp Mặc chỉ có là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ hai.

Bây giờ nghe thấy hai người này nói Diệp Mặc là một đan vương, vẻ mặt nhất thời khác đi.

Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể là một đan vương được?

– Nơi này cũng không cách đảo Tự Thiên của tôi xa là mấy, Diệp Đan Vương bây giờ cũng tôi đến đảo Tự Thiên chơi đi.

Đảo của tôi mặc dù đơn sơ, nhưng cũng sẽ không thất lễ với Diệp đan vương.

Cũng may Hoàng Thất đảo chủ cũng ở đây, vậy thì chúng ta cùng ăn mừng một bữa, ha ha, không đi không được đâu đấy.

Lãm Kỳ Duyệt thuận tiện nói một câu đặt Diệu Huệ Trân sang một bên, cũng không quan tâm đến nữa, mà lại chuyển sự chú ý sang Diệp Mặc.

Hoàng Thất đang trong lúc lo lắng, nghe thấy Lãm Kỳ Duyệt nói vậy, lập tức yên tâm.

Ý tứ của Lãm Kỳ Duyệt rõ ràng là người thấy cũng có phần, Diệp Mặc mang đến lợi ích lớn đối với đảo Di Lâm của y cũng có một phần.

Diệu Huệ Trân mặc dù vẫn bị nhốt trong Lạc Hồn Khư, nhưng cô cũng coi là một lão yêu quái rồi.

Lãm Kỳ Duyệt chỉ với vài câu nói đơn giản, đặc biệt là sự uy hiếp của câu cuối cùng “không đi không được”, khiến cô hoàn toàn hiểu ra.

Hóa ra Diệp Mặc là một Đan Vương.

Bây giờ Lãm Kỳ Duyệt và Hoàng Thất thấy Đan vương này, rõ ràng sẽ không buông tha.

Bọn họ nói rất khách sáo, trên thực tế cũng muốn dẫn Diệp Mặc đi.

Sau khi hiểu được điều này, Diệu Huệ Trân lập tức đau đầu.

Ban đầu cô thề, muốn coi Diệp Mặc thành ân nhân cứu mạng.

Nhưng bây giờ mạng mình còn khó bảo toàn được, muốn giữ được Diệp Mặc rõ ràng là không thể nào.

Nhưng nếu như không giúp, lời thề của cô cũng vô cùng ác độc, bị sét đánh chết, cái đó khác gì chặt đứt đường sống của mình.

Nghĩ tới đây, Diệu Huệ Trân bỗng nhiên hối hận, cô hối hận vì nhìn thấy bên này có người, liền bay qua đây.

Diệp Mặc cười nhạt nói:

– Thật xin lỗi, tôi còn có chuyện, không thể cùng các anh đến hàn đảo đơn sơ đó được rồi.

Lãm Kỳ Duyệt nói đảo của mình đơn sơ, đó là khách khí hạ mình xuống, làm gì có người khách nào cũng nói vậy? Huống chi lời của y còn mang ý tứ uy hiếp, Diệp đan vương này quả thực quá kiêu ngạo rồi, Lãm Kỳ Duyệt sắc mặt lập tức trầm xuống.

Nhìn thấy sắc mặt Lãm Kỳ Duyệt trở nên trầm xuống, không đợi Lãm Kỳ Duyệt nói, Hoàng Thất bỗng nhiên giơ chân nguyên đại thủ ra hướng về phía Diệp Mặc bắt lấy, lạnh giọng nói:

– Không đi cũng không phải do anh quyết định.

Diệp Mặc lạnh lùng cười, khí thế toàn thân tăng vọt, Vực hoàn toàn được mở rộng, chân nguyên đại thủ của Hoàng Thất vẫn còn chưa bắt được Diệp Mặc, bỗng nhiên biến mất không còn.

Ngay lập tức Hoàng Thất cảm thấy toàn thân mình dường như bị trói buộc lại, di động cũng trở nên khó khăn hơn.

– Vực hoàn mĩ…

Hoàng Thất kinh ngạc điên cuồng hét lên, ngay lập tức vận chuyển chân nguyên toàn thân mình để thoát khỏi Vực của Diệp Mặc.

Thoát được Vực rồi, nhưng vì khi bắt đầu khinh địch, y cũng không còn cơ hội phóng ra pháp bảo nữa.

Một đường tím hồng hiện lên, thân người Hoàng Thất bị chia làm hai nửa, máu tươi phun ra, một đường nguyên thần bị đại thủ chân nguyên của Diệp Mặc vo thành tro bụi.

Một chiêu, chỉ có một chiêu mà Hoàng Thất đã bị Diệp Mặc tiêu diệt rồi.

Cho dù Hoàng Thất có khinh địch, cũng là một tu sĩ Hóa Chân trung kỳ.

Lãm Kỳ Duyệt vừa nãy sắc mặt trầm xuống ngay lập tức lại trở nên khó coi, còn Diệu Huệ Trân lại càng kinh hãi một câu cũng không nói ra được.

Lãm Kỳ Duyệt lập tức hiểu Diệp Mặc tuyệt đối là một tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa còn là tu sĩ Hóa Chân đỉnh cấp tu vi thông thiên nữa, tu vi lần trước của hắn chắc chắn là ẩn giấu, giống như lần này căn bản cũng không nhìn ra tu vi của hắn được.

Hoàng Thất là khinh địch rồi, nhưng vừa rồi khí thế một đao của Diệp Mặc đã giết chết y, Lãm Kỳ Duyệt phỏng chừng cho dù mình cũng chưa chắc đã là đối thủ của Diệp Mặc.

Tu sĩ Hóa Chân lợi hại như này, hơn nữa lại là Đan vương cao cấp, Lãm Kỳ Duyệt căn bản cũng không muốn đối địch với hắn.

Chỉ có điều trong lòng lại suy nghĩ, Lãm Kỳ Duyệt liền đưa ra quyết định, gã ngượng ngùng cười, sau đó lại ôm quyền nói:

– Nếu Diệp đan vương không muốn dến hàn đảo, vậy thì Lãm Kỳ Duyệt xin caó từ trước.

Nói xong Lãm Kỳ Duyệt liền muốn rời đi, thân thủ kinh khủng của Diệp Mặc khiến gã không muốn ở lại phút giây nào.

Nhưng Diệp Mặc lại thản nhiên nói:

– Lãm đảo chủ thật quá tự do nhỉ, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1390: Tôi Chính Là Muốn Giữ Anh Lại

Tôi Chính Là Muốn Giữ Anh Lại

D

iệp Mặc nói xong câu này, thu hồi lại nhẫn trữ vật của Hoàng Thất, sau đó lại gõ gõ Tử Đao trong tay mình, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Lãm Kỳ Duyệt nói, dường như chỉ cần Lãm Kỳ Duyệt kia phản kháng lại, thì hắn liền ra tay.

Lãm Kỳ Duyệt sắc mặt có chút thay đổi, mặc dù gã biết mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, nhưng những lời này của Diệp Mặc lại có chút khi dễ người khác rồi.

Dù gì gã cũng là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín, không ngờ đến đi cũng bị hạn chế, điều này thật quá đáng.

Mà tức hơn lại không phải là câu nói của Diệp Mặc, mà là thái độ của hắn, đây quả thực là nhìn chằm chằm uy hiếp gã.

Diệu Huệ Trân đứng một bên cũng từ sự kinh hãi vừa nãy phản ứng lại, niên đại của cô bây giờ cũng không xa với của Lãm Kỳ Duyệt và Diệp Mặc kia là mấy, mặc dù không thể nói là tu sĩ thượng cổ, nhưng cũng đã trải qua bao nhiêu năm tháng.

Nhưng cô cũng chưa từng gặp tu sĩ nào trẻ tuổi như vậy mà lại có khí phách như Diệp Mặc đây, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín trước mặt hắn muốn đi cũng không được, cho dù ở thời đại của các cô, cũng không phải là chuyện bất khả tư nghị.

Cho dù có tu sĩ dám nói những lời này, cũng đều là đại năng trong các đại năng, có mấy ai trẻ tuổi như Diệp Mặc này đâu? Cô trong lòng lại kinh hãi, đồng thời cũng thầm không hiểu.

Vì cô cũng đã từng giao đấu với Diệp Mặc, lúc đó Diệp Mặc mới là Thừa Đỉnh tầng thứ hai, hơn nữa chính xác là Thừa Đỉnh tầng thứ hai, tại sao trong thời gian ngắn ngủi như vậy, hắn đã có thể lên đến Hóa Chân rồi? Thậm chí mình còn không nhìn ra tu vi của hắn nữa?

– Những lời này của Diệp đan vương, chẳng lẽ còn muốn giữ lại Lãm Kỳ Duyệt tôi hay sao?

Lãm Kỳ Duyệt nói xong, khí thế toàn thân cũng hoàn toàn bộc phát ra, không gian xung quanh dưới khí thế của gã thậm chí có thể dùng thần thức quét được một số rung động.

Diệp Mặc lạnh lùng cười một tiếng, khí thế của Lãm Kỳ Duyệt mặc dù kinh người, nhưng Vực lại quá kém, nói khó nghe một chút, cũng chỉ là con hổ giấy mặt ngoài mà thôi.

Diệp Mặc chắc rằng, nếu Âm Tự và Lãm Kỳ Duyệt đối đầu nhau, Lãm Kỳ Duyệt nếu như không trốn, căn bản cũng không được bao lâu sẽ bị Âm Tự giết chết.

– Anh nói đúng rồi, tôi chính là muốn giữ lại anh, anh làm gì được nào?

Diệp Mặc căn bản cũng không phí nhiều lời.

Hắn không thích rắc rối, cho nên không lằng nhằng.

Nhưng ai mà chọc giận đến hắn, thì hắn cũng sẽ không cam chịu bớt đi một chuyện.

– Anh….

Lãm Kỳ Duyệt sắc mặt đỏ bừng, câu gã vừa nói xong, cộng thêm khí thế bộc phát, chính là muốn Diệp Mặc biết được mình chính là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín.

Sau đó khiến Diệp Mặc có chút kiêng kị với gã, đợi Diệp Mặc kiêng kị gã rồi.

Thì sẽ tiện bảo hắn vứt ra ít đồ bồi thường, gã cũng nhường một bước để được đi mà thôi.

Nhưng khiến Lãm Kỳ Duyệt không ngờ được chính là, Diệp Mặc không ngờ lại không bị ảnh hưởng bởi khí thế của gã chút nào, thậm chí nói chuyện cũng không khách khí.

Điều nãy khiến gã làm sao có thể chịu được?

Lãm Kỳ Duyệt lại không nói gì, giơ một tay lên, một đường ánh sáng màu vàng kim xoay quanh người gã, cuối cùng rơi vào tay gã.

Diệp Mặc cũng đã thấy rất rõ, điều là một đôi tử mẫu Long Phương Hoàn, chỉ là song hoàn giao nhau, thoạt nhìn giống như một vậy.

Đây còn là một pháp bảo tấn công chân khí cực phẩm.

Đôi tử mẫu Long Phượng Hoàn vừa bị phóng ra, liền mang một hoàn ảnh bên người Lãm Kỳ Duyệt, những hoàn ảnh đó từng vòng từng vòng nối tiếp nhau.

Cho dù vẫn chưa tấn công, nhưng quy luật quay vòng này và dao động chân nguyên, Diệu Huệ Trân đứng bên cũng cảm thấy đầu có chút choáng váng.

Cô lúc trước cũng đã từng chứng kiến cặp Long Phượng Hoàn này của Lãm Kỳ Duyệt rồi, biết được sự lợi hại của nó.

Nhưng lúc trước cô liều mạng thoát thân, mỗi lần đều cũng kích phát tiềm lực của mình.

Lúc này bình tĩnh lại, đứng một bên nhìn, mới biết mình có thể chạy thoát được khỏi từ tay Lãm Kỳ Duyệt quả thực quá may mắn.

Đôi Long Phượng Hoàn cũng chưa tấn công, nhưng cũng đã phát ra những âm thanh ong ong trong không trung, khí thế đó khiến người ta cảm thấy một khi bị hoàn ảnh này vây lấy, sẽ biến thành hư vô ngay lập tức.

Lãm Kỳ Duyệt sau khi phóng pháp bảo của mình ra cũng chưa vội ra tay, mà lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc, ý tứ cũng rất rõ, muốn đánh tôi cũng không sợ anh.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, tầm mắt của hắn bây giờ không như ngày trước nữa rồi, hắn đến những người ngoan cố như Tác An Sơn, Thạch Đạp cũng đã giao đấu qua rồi, chỉ là một tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín bình thường quả thực hắn cũng không để ý.

Không đợi Lãm Kỳ Duyệt nói chuyện, Tử Đao của Diệp Mặc cũng đã được phóng ra, chiêu đầu tiên chính là Huyễn Vân Hoa Sơn đao, chỉ với một chiêu này có thể khiến Diệp Mặc cảm thấy khoan khoái, từ sau khi tiến vào Vết nứt hư không, hắn cũng chưa được đánh trận nào khoái chí cả, bây giờ nếu như Lãm Kỳ Duyệt tìm đến rồi, thì hắn đương nhiên cũng không buông tha.

Lãm Kỳ Duyệt không ngờ Diệp Mặc lại nói đánh là đánh, căn bản không kịp suy nghĩ gì, Long Phượng Hoàn cũng đã toàn lực đánh tới.

Vô số hoàn ảnh màu vàng kim trùng trùng điệp điệp kết hợp lại lập tức căng phồng lên, hai đường ánh sáng tròn màu vàng kim cao gần trăm trượng vây lấy Tử Đao của Diệp Mặc, đồng thời vô số vòng tròn ánh sáng màu vàng kim nhỏ kết hợp lại với nhau hóa thành một trụ tròn màu vàng kim, muốn từ trong hai đường vòng tròn màu vàng kim lớn tấn công Diệp Mặc.

Một sức nóng cực kinh khủng truyền đến, hai đường vòng tròn màu vàng kim cao gần trăm trượng không ngờ lại dẫn theo lực hút cực lớn, Diệp Mặc thậm chí cảm thấy Tử Đao trong tay mình sắp bị vòng tròn ánh sáng màu vàng kim của Long Phượng Hoàn kia hút lấy.

Hóa Chân tầng thứ chín, cho dù là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín bình thường so với Hóa Chân trung kỳ cũng mạnh hơn nhiều lần.

Diệp Mặc cũng không sợ hãi, thậm chí còn cười lạnh một tiếng, khí thế lại bộc phát, chân nguyên bắt đầu dao động, không gian xung quanh thậm chí muốn ngưng đọng lại.

Lãm Kỳ Duyệt cảm nhận được đôi Long Phượng Hoàn kia bắt đầu chậm lại, hơn nữa khi vòng tròn màu vàng kim của tử mẫu chủ hoàn kia càng lúc càng nhỏ lại, sắc mặt lập tức đại biến.

Lúc trước gã còn nghi ngờ những gì Hoàng Thất nói, cho dù Diệp Mặc là tu sĩ Hóa Chân đại năng, cũng không thể nào lại làm cho Vực của mình hoàn thiện được.

Đại lục Lạc Nguyệt từ trước tới nay có rất nhiều tu sĩ Hóa Chân, nhưng có mấy người hoàn thiện được Vực của mình chứ? Nhưng bây giờ gã tin rồi, Diệp Mặc đã hoàn thiện được Vực của mình thật rồi, đôi Long Phượng Hoàn của gã đã bị áp chế.

Nếu gã không thể trong thời gian ngắn thoát khỏi Vực của Diệp Mặc, thì Long Phượng Hoàn cũng sắp bị áp chế hoàn toàn rồi.

Một khi pháp bảo của mình bị áp chế, thì gã cũng gặp nguy hiểm, huống chi gã phá đi Vực của đối phương cũng cần phải có thời gian?

Lãm Kỳ Duyệt thậm chí cũng không nghĩ ngợi gì, bắt đầu thiêu đốt tinh huyết của mình, khi Long Phượng Hoàn của gã thả lỏng, gã cũng nhẹ nhõm, đồng thời cũng muốn rút lui.

Ầm…

Không đợi Lãm Kỳ Duyệt rút lui, Tử Đao đã xông đến đôi Long Phượng Hoàn, một âm thanh kinh thiên động địa truyền đến, hoàn ảnh văng khắp nơi.

Hoàn ảnh nhỏ màu vàng km còn chưa hợp thành hoàn trụ thì lại mau chóng phân tán ra, cũng giống như đôi Long Phượng Hoàn, phân tán ra tứ phía.

Còn đường hồng tím thì lại không hoàn toàn bị hoàn ảnh phá tan, mà lại phá vỡ hoàn ảnh, đường màu tím phá vỡ hoàn ảnh đó xoẹt từ ngực Lãm Kỳ Duyệt xoẹt xuống.

Lãm Kỳ Duyệt vì mạnh mẽ phá Vực của Diệp Mặc, lúc này không ngờ lại không thể nào thoát được tàn ảnh của đường hồng tím kia.

Một âm thanh xé rách vang lên, hộ giáp chân khí trước ngực Lãm Kỳ Duyệt trực tiếp bị phá vỡ hoàn toàn, mang theo một vệt máu.

Lãm Kỳ Duyệt đồng thời nhận lấy sự cắn trả của chân nguyên, điên cuồng phun ra một ngụm máu bay ra vài mét.

Giữa đường, gã liền nuốt một viên đan dược, không đợi Diệp Mặc tiếp tục truy sát liền hét to:

– Diệp đan vương, Lãm mỗ nhận thua, đã đắc tội xin được tha thứ.

Diệp Mặc cũng không truy sát theo tên Lãm Kỳ Duyệt kia nữa, mặc dù một đao của hắn đã khiến Lãm Kỳ Duyệt bay ra xa nôn ra máu, thực ra còn phá vỡ được áo giáp của Lãm Kỳ Duyệt, nhìn thấy cả da thịt.

Nhưng Diệp Mặc cũng biết, vết thương của Lãm Kỳ Duyệt cũng không nặng, nếu như hắn toàn lực đánh, muốn giết Lãm Kỳ Duyệt là có thể, nhưng lại có chút phiền phức.

Quan trọng là đôi Long Phượng Hoàn của Lãm Kỳ Duyệt kia cũng có chút cổ quái, Diệp Mặc cho rằng Lãm Kỳ Duyệt cũng chưa phát huy được hết uy lực của đôi Long Phượng Hoàn kia, thậm chí đến một nửa cũng chưa phát huy ra.

Hắn không biết là Lãm Kỳ Duyệt vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa được đôi Long Phượng Hoàn, hay là vì Lãm Kỳ Duyệt còn chưa ra hết lực.

Bất luận thế nào, nếu như Lãm Kỳ Duyệt muốn lấy Long Phượng Hoàn ra bồi thường, tha cho tên Lãm Kỳ Duyệt này cũng chẳng có gì.

Dù sao hắn bây giờ cái quan trọng nhất không phải là đối nghịch với tên đảo chủ Lãm Kỳ Duyệt này, mà là nhanh chóng quay về Mặc Nguyệt Chi Thành, đó mới là chuyện hắn phải làm.

Thấy Diệp Mặc không tiếp tục đuổi theo, Lãm Kỳ Duyệt thở phào nhẹ nhõm, gã không ngờ có thể chạy thoát trước mặt Diệp Mặc.

Nếu như gã có thể chạy được, Diệp Mặc cũng sẽ không tùy ý như vậy.

Trong lòng gã cũng thầm hận Diệp Mặc, anh nói anh là một tu sĩ Hóa Chân đỉnh cấp, không có chuyện gì thì anh giả làm tu sĩ cấp thấp làm gì? Nếu như sớm biết Diệp Mặc là tu sĩ Hóa Chân đỉnh cấp, gã làm gì còn dám đối nghịch với Diệp Mặc.

Gã cho dù có muốn mời Diệp Mặc luyện đan, cũng phải kết giao với Diệp Mặc, sau đó lấy thành ý của mình ra.

Lãm Kỳ Duyệt cũng không biết, gã thật sự đổ oan Diệp Mặc rồi, lần trước khi Diệp Mặc gặp gã, đúng là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai, cũng không phải là cao thủ tu sĩ Hóa Chân gì.

Diệu Huệ Trân khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, đồng thời trong lòng thầm nhủ may mắn mình vừa rồi lại không chạy trốn.

Cô không ngờ Diệp Mặc lại nghịch thiên đến bước này, sự lợi hại của Lãm Kỳ Duyệt đương nhiên cô biết, nếu không phải mình một lòng muốn chạy trốn, hơn nữa có mấy bí pháp chạy trốn thượng cổ, cô sớm đã bị người ta tiêu diệt mấy lần rồi.

Nhưng tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín như này, trước mặt Diệp Mặc trong chốc lát đã bị trọng thương rồi, thậm trí trực tiếp nhận thua.

Phải biết rằng tu sĩ đều có sự tôn nghiêm, nhận thua đồng nghĩa với việc hạ thấp mình so với đối phương.

Diệp Mặc cũng không biết cách nghĩ của Diệu Huệ Trân, hắn ngó chừng Lãm Kỳ Duyệt, muốn biết lần này Lãm Kỳ Duyệt muốn đưa cho hắn thứ gì.

Lãm Kỳ Duyệt do dự hồi lâu, lấy ra một hộp ngọc đưa cho Diệp Mặc nói:

– Diệp đan vương, anh là một đan vương, chỗ này tôi vừa vặn có một gốc Tủy Nguyên Cô cấp chín, bây giờ mượn hoa hiến Phật, tặng cho Diệp đan vương đấy.

Diệp Mặc nghe thấy Tủy Nguyên Cô, sắc mặt nhất thời trầm xuống, Tủy Nguyên Cô là linh thảo luyện chế Chân Tủy đan, phải nói cũng là vô cùng quý giá trong Vô Tâm Hải này.

Thực ra bất kỳ linh thảo nào, chỉ cần có thể đạt được cấp chín, cũng là thứ vô cùng quý giá, Tủy Nguyên Cô đương nhiên không ngoại lệ.

Nhưng Diệp Mặc căn bản cũng không coi thứ này ra gì, trong thế giới trang vàng của hắn Tủy Nguyên Cô có cả một đống lớn, đều là do tam thần chủ Giao Hoán Chấn năm đó tặng cho hắn, hắn làm sao có thể coi trọng một gốc Tủy Nguyên Cô mà Lãm Kỳ Duyệt tặng cho hắn được?

Lãm Kỳ Duyệt thấy Diệp Mặc sắc mặt biến sắc, lập tức biết không ổn, không đợi gã nói gì, khí thế thân người Diệp Mặc lại lập tức tăng vọt.

Lãm Kỳ Duyệt nhìn thấy trong lòng lại càng kinh hãi, loại khí thế này so với vừa nãy đánh nhau với mình, còn bá đạo hơn rất nhiều.

Chẳng lẽ Diệp Mặc vừa nãy ra tay, lại chưa dốc hết sức ra sao?

Nghĩ tới đây, Lãm Kỳ Duyệt làm gì còn dám do dự, vội vàng lấy ra một hộp ngọc màu xanh nói:

– Trong này còn có một thứ, chỉ có điều không biết Diệp đan vương có hứng thú với nó không?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box