[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 277 : Sự Kinh Ngạc Của Sở Đan (c1381-c1385)
❮ sautiếp ❯Chương 1381: Sự Kinh Ngạc Của Sở Đan
Sự Kinh Ngạc Của Sở Đan
T
ư Sương, cậu vì chuyện này mà không học tiếp thật sao?
Nhạc Nghiên có chút lắp ba lắp bắp hỏi.
– Đúng vậy, không học nữa.
Anh rể của mình cũng lên tiếng rồi, mình còn sợ cái gì nữa.
Đi thôi, đợi chút nữa gọi Doãn Mẫn đến, chúng ta cùng đi ăn một bữa.
Ninh Tư Sương vui mừng nói.
Cô vốn dĩ không hiểu ở Lạc Nguyệt có nhiều trường tốt như vậy, tại sao bố mẹ lại nhất định muốn cô đến đại học Ninh Hải để học.
– Nhớ thu dọn đồ của mình đấy, còn cả chìa khóa kia nữa.
Diệp Mặc lại nhắc nhở một câu, đối với hắn mà nói, quan trong nhất chính là chiếc chìa khóa kia.
Vì thần thức của hắn sớm đã quét qua Hoành Đoạn sơn mạch rồi, phát hiện trong đó sớm đã bị các loại kiến trúc vây quanh rồi, cho dù mình có khởi động trận pháp kia nữa, động tĩnh cũng không nhỏ.
Huống chi, Diệp Mặc còn chưa có lòng tin có thể khởi động được trận pháp ở Hoành Đoạn sơn mạch, vì trận tâm của trận pháp đó cũng bị đào hết lên rồi.
Ninh Tư Sương chẳng qua chỉ thu dọn mấy thứ đơn giản bỏ vào balô, sau đó nói:
– Yên tâm đi, chìa khóa đó em đã cầm từ trước rồi.
Cũng chẳng còn thứ gì khác, đi thôi.
Nói xong Ninh Tư Sương lại nhìn đểu mấy tên sinh viên phòng kiểm tra kỷ luật đang đứng ở cửa, cố ý nói:
– Được rồi, bây giờ tôi không phải là sinh viên của đại học Ninh Hải nữa, phòng kiểm tra kỷ luật sao còn quản được tôi nữa?
Mấy sinh viên kiểm tra kỷ luật đang đứng ngây người ở cửa, lại càng không nói được một từ nào.
Ninh Tư Sương lại lôi kéo tay của Diệp Mặc nghênh ngang từ cửa bước ra ngoài, đi ra khỏi cửa liền quay đầu lại nói với Nhạc Nghiên:
– Nghiên Nghiên, tí nữa Doãn Mẫn về, mình gọi điện cho các cậu, tối nay chúng ta đi ăn hàng.
Thấy Diệp Mặc và Ninh Tư Sương bước ra ngoài rồi, thậm chí bước xuống cầu thang rồi, nam sinh cao cao mặt đầy mụn kia mới phản ứng lại, vội nói:
– Người con trai kia không tuân theo quy định của trường chúng ta, tự tiện vào ký túc xá nữ, cần phải ghi danh lại.
Nói xong nam sinh mặt đầy mụn đó tiến lên một bước, giơ tay ra muốn kéo Diệp Mặc lại, nhưng anh ta vừa mới bước xuống cầu thang, lập tức đầu dúi xuống, bậc thang rộng như này, anh ta không ngờ đột nhiên lại bị ngã lộn mấy vòng.
Cuối cùng nhổ ra ít máu rụng mấy cái răng, gục dưới gầm cầu thang không thể nào nhúc nhích được.
Những người đứng quanh nhìn lại càng há mồm trợn mắt, cầu thang bằng phẳng và rộng rãi như vậy, đúng là xui xẻo quá đi mất.
Mấy người còn lại lúc này cũng đã không kịp để ý gì đến Diệp Mặc và Ninh Tư Sương nữa, vội vàng đỡ nam sinh mặt đầy mụn đó dậy, vội vàng đưa vào viện.
Ninh Tư Sương nhìn thấy vậy cười ha hả.
Trong lòng lại vô cùng khoái chí, nhưng cũng không nghị tới cú té này thật quỷ dị, đến Ninh Tư Sương cũng không nghĩ tới, người khác cũng càng không nghĩ tới.
Diệp Mặc lắc đầu, lại càng nện bước nhanh hơn, trong nháy mắt đã rời khỏi ký túc xá, bước vào con đường đầy cây xanh ngoài trường.
– Anh rể, chờ em chút.
Ninh Tư Sương vội vàng chạy lên mấy bước, vừa bắt lấy cánh tay Diệp Mặc.
– Ai yo, gọi anh rể thật thân mật, nghe nói cậu không học nữa.
Ninh Tư Sương, mình bỗng nhiên cảm thấy có chút áy náy đấy.
Một giọng nói có chút hả hê truyền đến, ngay sau đó Sở Đan liền vòng ra ngoài.
– Mình còn tưởng cậu phải đến phòng kiểm tra kỷ luật chứ, cố ý mở đường cho cậu, không ngờ còn gặp lại cậu.
Haizz…
Sở Đan sau khi có chút hả hê, lại giọng điệu thông cảm nói một câu, mặc dù ngữ khí thông cảm, nhưng cái vẻ đắc chí và sảng khoái đó cũng không thể nào khống chế được.
Diệp Mặc nhăn mặt chút, nhưng cũng không lên tiếng.
Ninh Tư Sương mới vừa rồi còn vui mừng hớn hở, giọng nói bỗng nhiên lại lạnh lùng nói:
– Sở Đan, đừng cho rằng mình không biết cậu làm trò quỷ gì, nhưng chỉ là một danh phận đại sứ thôi, mình căn bản cũng không coi ra gì.
Đừng nói là thân phận đại sứ, mình nói không học thì không học nữa, cậu có kiểu phóng khoáng như mình này không? Chỉ biết đứng sau lưng người khác ném đá mà thôi, chẳng ra cái gì cả.
Diệp Mặc còn cho rằng Ninh Tư Sương quả thực không để ý gì đến đại sứ kia, bây giờ xem ra, cô cũng không phải là không để ý đến, chỉ có điều vì biết xảy ra chuyện này rồi, cô cũng không còn hi vọng nào nữa thôi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc trong lòng buồn cười, cái chuyện nhỏ như con thỏ này cũng buồn bực lâu như vậy.
Nhưng hắn cũng biết, đối với hắn mà nói là chuyện không đáng gì, nhưng đối với những sinh viên trong này mà nói, thì có thể nói là chuyện lớn.
Sở Đan khinh thường nhìn Ninh Tư Sương một cái rồi cũng lạnh lùng nói:
– Thì mình tố giác đấy thì đã sao? Hừ, năm thứ nhất đã bỏ học rồi, thì làm được cái gì chứ? Nhiều lắm cũng chỉ là khiến xã hội nhiều hơn một…
Sở Đan nói tới đây, nhìn vẻ mặt tức giận của Ninh Tư Sương, cuối cùng lại không nói lời khó nghe kia nữa.
Ninh Tư Sương mặt đỏ bừng nói:
– Mình cùng anh rể của mình đi về, liên quan gì đến cậu, cái gì mà xã hội với chả không xã hội, mình căn bản cũng không ở lại đây.
– Mĩnh dĩ nhiên biết cậu sẽ không ở lại đây, những lời đó cần mình nói sao? Anh rể, kiểu xưng hô này thật dễ nghe quá nhỉ.
Sau này mình tốt nghiệp rồi, cũng học theo cách xưng hô của cậu.
Sở Đan lại càng khinh thường nói:
– Đi cùng với anh rể, đi làm gì? Đương nhiên không liên quan gì đến mình, mình chỉ có lòng tốt nhắc nhở chút thôi.
Ninh Tư Sương không biết, Sở Đan lúc này cũng đã thầm mắng Ninh Tư Sương dẫm phải đống phân chó rồi, không ngờ lại tìm được một người đàn ông được như vậy, chỉ có điều những lời này cô tuyệt đối cũng không nói ra.
Từ khi vào đại học Ninh Hải, Ninh Tư Sương luôn luôn tỏ ra ưu tú, điều này khiến cô cực kỳ không thích.
Bây giờ nhìn thấy Diệp Mặc, cô nghĩ tới bạn trai của mình, trong lòng lại càng không thoải mái, nói chuyện cũng lại càng không dễ nghe.
Diệp Mặc vừa nhìn cũng biết, về võ mồm thì Ninh Tư Sương cũng không phải là đối thủ của Sở Đan, hắn kéo kéo Ninh Tư Sương, ám thị Ninh Tư Sương đừng nói thêm nữa, sau đó lại lạnh lùng nói với Sở Đan nói:
– Tư Sương cùng tôi đến Tu Tiên, không được sao?
– Anh rể…
Ninh Tư Sương vốn dĩ không nói được Sở Đan, trong lòng lại càng buồn bực, mình mất mặt là chuyện nhỏ, lại mất mặt trước mặt anh rể.
Bây giờ cô nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lại càng không nói được lời nào.
Nói không được thì chúng ta đi đi, nói cái gì mà Tu Tiên, cái này mà truyền ra ngoài, thì mình còn mặt mũi nào mà quay về nữa?
Sở Đan sững sờ một chút, bỗng nhiên cười ha hả, cô chợt phát hiện ra mình đã không còn ghen tị với Ninh Tư Sương.
Bạn trai của cô ta mặc dù thân hình cũng không tệ, nhưng lại là một bao cỏ.
So với bạn trai khôn khéo của mình, bạn trai của Ninh Tư Sương căn bản đến ba mươi điểm cũng chưa được.
Trong nháy mắt, cô không ngờ cảm thấy một cảm giác sung sướng, cô cuối cùng đã thắng Ninh Tư Sương về mặt này rồi.
Chẳng những đã cướp được thân phận đại sứ của Ninh Tư Sương, còn khiến cho Ninh Tư Sương không thể không nói ra lời nghỉ học, bây giờ bạn trai cực phẩm này của Ninh Tư Sương còn nói cái gì mà Tu Tiên, đúng là nực cười.
– Đi thôi.
Diệp Mặc bỗng nhiên trong lòng khó chịu, hắn dẫn Ninh Tư Sương đi, dưới chân không ngờ lại xuất hiện một đám mây, đám mây đó cứ như vậy bay lên trước mặt Sở Đan, trong nháy mắt biến mất trong không trung.
Tiếng cười của Sở Đan đột nhiên im bặt, cô sững sờ nhìn Diệp Mặc và Ninh Tư Sương biến mất ngay trước mặt.
Bỗng nhiên lấy tay dụi dụi mắt, sau đó lại vỗ vỗ đầu của mình.
Một hồi lâu sau, cô mới hét lên:
– Bay rồi, đúng là bay thật rồi…
– Sở Đan, cậu làm sao vậy?
Hai nữ sinh nghe thấy Sở Đan hét lên như vậy liền chạy đến.
– Bay rồi, bay thật rồi…
Sở Đan chỉ chỉ không gian mà Diệp Mặc và Ninh Tư Sương biến mất, lẩm bẩm nói.
Nữ sinh tên Ngọc Bình vừa mới giúp Sở Đan báo tin nhíu nhíu mày lắc lắc Sở Đan nói:
– Sở Đan, cậu rốt cục bị sao vậy? Cái gì bay rồi? Vừa nãy Ninh Tư Sương nói cô ấy muốn bỏ học rồi.
Bất kể cô ấy nói là thật hay không, thì cậu thắng là cái chắc rồi, thì còn lo lắng gì nữa?
Sở Đan lúc này mới khôi phục lại trạng thái bình thường, cô nhìn Mỹ Mỹ và Ngọc Bình trước mặt bỗng nhiên hỏi:
– Khi các cậu đến nhìn thấy Ninh Tư Sương không? Còn có nam sinh đứng cạnh Ninh Tư Sương nữa? Các cậu không thấy bọn họ bay rồi sao?
– Đan Đan, biểu hiện của cậu giống như thật vậy, làm mình sợ muốn chết, cậu đúng là diễn quá tốt đấy.
Một cô gái khác cũng vỗ vỗ ngực nói, nói xong, cô lại gật đầu nói:
– Uhm, Ninh Tư Sương đó bay rồi.
– Cậu cũng nhìn thấy, đúng không?
Sở Đan bỗng nhiên nắm chặt lấy cô gái vừa mới nói kinh ngạc hỏi.
Nữ sinh kia tức giận đập tay Sở Đan nói:
– Được rồi, đi ăn cơm tối thôi.
Bây giờ ai cũng biết, Ninh Tư Sương bị cậu đá bay rồi.
Không phải là bay, thì là cái gì?
Sở Đan hoàn toàn bình tĩnh trở lại, cô chính xác đích thân nhìn thấy thì không thể sai được, là thật.
Cô cũng biết người khác cũng sẽ không tin lời nói của mình, vì những gì mình nói thật không thể tưởng tượng nổi.
– Sở Đan, mình cảm giác cậu có chút kỳ quái đấy.
Ngọc Bình lúc này lại phát hiện ra có một chút khác biệt, lại nói thêm.
Sở Đan tự mình cũng biết biểu hiện vừa nãy của mình quá kỳ quái, mặc dù cô lúc này trong lòng sóng to gió lớn, lại gượng cười nói:
– Vừa nãy mình chỉ là đùa với mấy cậu mà thôi, đừng nói là đùa chút cũng không được đấy nhé.
– Xì…
Hai nữ sinh còn lại lúc này mới biết hóa ra Sở Đan nói đùa.
Ngọc Bình lại thở dài nói:
– Đan Đan, cậu phải nên vào học việc nhạc kịch mới đúng, tài năng của cậu không đi diễn kịch quả thực quá đáng tiếc.
Cậu chắc cũng không biết, vừa nãy biểu hiện của cậu quả thực quá thật.
– Được rồi, hôm nay là một chuyện ngoài ý muốn, khiến Đan Đan thắng hoàn toàn, chúng ta tối nay cùng chúc mừng chứ.
Nữ sinh tên Mỹ Mỹ lập tức cắt đứt lời nói của Ngọc Bình nói.
Sở Đan cố nén sự kinh hãi trong lòng lại, miễn cưỡng nói:
– Tối nay không được, ngày mai đi, hôm nay mình hơi mệt, mình muốn đi ngủ một chút.
…
Diệp Mặc mang theo Ninh Tư Sương bay lên trời, đương nhiên là cố ý, thứ nhất là thấy Ninh Tư Sương tức mà không làm gì được, thứ hai cũng là không muốn nghe miệng lưỡi cay nghiệt của Sở Đan kia nữa.
Hắn thậm chí còn cố ý dùng chân nguyên biến hóa thành một đám mây, chính là vì muốn cái cô Sở Đan tự cho là mình đúng này nhìn thấy rõ, trong mắt Ninh Tư Sương, cái điểm tự cho là đúng này của cô cũng chẳng là cái gì.
Dù sao hắn muốn trước khi rời đi, cũng sẽ bố trí một đại trận cấp chín ở Lạc Nguyệt, thậm chí còn giúp cha mẹ Khinh Tuyết tu luyện.
Cho nên, còn không bằng để cho Ninh Tư Sương biết chuyện này sớm chút.
Hắn bây giờ cũng không thể mang người rời khỏi nơi này, chỉ có thể làm thế này được thôi.
Nhưng Ninh Tư Sương bị Diệp Mặc mang lên trên trời đứng trên một đám mây, lại hoàn toàn ngây dại ra, cũng đã lâu lắm rồi, cô mới dần dần tỉnh lại, lúc này cô cảm thấy không ngờ lại là sợ hãi, mà không phải là vui mừng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1382: Quay Về Lạc Nguyệt Thành
Quay Về Lạc Nguyệt Thành
D
iệp Mặc thấy biểu hiện của Ninh Tư Sương, liền cho cô một Thanh thần quyết.
Lúc này Ninh Tư Sương mới hoàn toàn tỉnh táo lại, cô lập tức kéo tay Diệp Mặc rồi khẩn trương nói:
– Anh rể, chúng ta đang bay sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng là đang bay, kỳ thực đây chính là việc tu luyện mà anh nói.
Chị của em bây giờ không có ở đây, cho nên không có cách nào tới thăm em cả, nếu như em nguyện ý học, thì anh sẽ dậy cho em.
– Em nguyện ý, em đương nhiên nguyện ý.
Ninh Tư Sương lập tức phản ứng lại, kinh hỉ kêu lên.
Cô đã hiểu vì sao anh rể lại nói cô không cần đi học nữa rồi.
Có thể tu luyện thành tiên, thì cô cũng chẳng phải đứa ngốc, còn đi học làm gì nữa?
Sở Đan tự mình suy nghĩ cả một đêm, tới sáng hôm sau thì cô liền vội vã chạy tới phòng Ninh Tư Sương ở trong ký túc xá.
Mới sáng sớm, Nhạc Nghiên đã nhìn thấy Sở Đan, trong mắt liền lộ ra địch ý, đứng ở cửa ngăn lại rồi nói:
– Sở Đan, Tư Sương đã bị cô đẩy đi rồi, cô còn muốn thế nào nữa?
Sở Đan liền nói với vẻ mặt áy náy:
– Tôi tới đây là để xin lỗi Tư Sương, chuyện ngày hôm qua tôi đã hối hận rồi, bạn cho tôi số điện thoại liên lạc của Tư Sương đi, tôi muốn tự mình gặp mặt xin lỗi cô ấy.
Nhạc Nghiên vẫn phản ứng nhanh nhất, cô lập tức đáp lại:
– Xin lỗi, cũng không cần nữa rồi, tối hôm qua chúng tôi cùng với Tư Sương và anh rể cô ấy ăn cơm với nhau.
Hiện tại thì tôi đoán Tư Sương đã cùng anh rể cô ấy rời khỏi Ninh Hải rồi.
– Vậy bạn có số điện thoại của Tư Sương chứ? Hay là bạn có biết nhà của Tư Sương ở chỗ nào không?
Sở Đan nói với vẻ mặt chờ đợi.
Nhạc Nghiên liền có chút cảnh giác, cô liền lắc đầu nói:
– Số điện thoại của Tư Sương thì vốn là tôi có, thế nhưng hiện tại việc gọi điện thoại là vô ích rồi, vì Tư Sương đã đưa điện thoại của cô ấy cho tôi rồi.
Cô ấy nói nếu có người gọi điện thoại cho cô ấy, thì nói rằng cô ấy đã thôi học rồi.
Về phần nhà của Tư Sương ở đâu, thì tôi cũng không biết, cô ấy cũng chưa từng nói qua.
– A…
Trong mắt Sở Đan hiện lên vẻ thất vọng.
Nhưng cô cũng không tiếp tục dây dưa nữa, liền nói lời cảm tạ Nhạc Nghiên rồi xoay người rời đi.
Đợi sau khi Sở Đan hoàn toàn rời đi, thì Nhạc Nghiên mới nói:
– Các cậu cho rằng cái cô Sở Đan này có phải là có chút không bình thường hay không? Người như cô ta có thể nói lời xin lỗi sao.
Tôi không tin đâu!
– Có phải cô ta đố kị với bạn trai điển trai của Tư Sương hay không, sau đó muốn đến để cướp đoạt?
Doãn Mẫn mặc dù là người biết chuyện sau cùng, nhưng cũng đã gặp qua Diệp Mặc rồi.
Dịch Hiểu San bỗng nhiên đứng lên nói:
– Điều này thật sự là có thể đó, cô nàng Sở Đan kia tuyệt đối không phải là loại người dễ nói chuyện đâu.
Càng không có khả năng dùng thái độ như vậy đến nói những lời này với chúng ta.
Nhạc Nghiên trợn trắng mắt liếc nhìn hai cô gái kia:
– Tư Sương đã nói rõ rồi, đó là anh rể của cô ấy, các bạn không thể nói lung tung như vậy.
– Xì!
Nhạc Nghiên không ngờ rằng lời cô nói lại đưa tới hai ánh mắt trắng dã.
Sở Đan cũng không trở về phòng mình ở ký túc xá, mà lại dùng điện thoại gọi về nhà.
Cô muốn hỏi ý kiến cha mình là Sở Hàng.
– Cha, cha nói xem thế giới này thật sự có tiên nhân hoặc là người tu tiên hay không?
Sở Đan tuy rằng là người nhỏ mọn, không thích người nào ưu tú hơn mình.
Nhưng cô đối với cha mình thì vẫn luôn tín phục, cho nên cô đầu tiên là muốn hỏi qua ý kiến của cha mình đã.
Sở Hàng vừa sửa soạn một chút, chuẩn bị đến công ty, thì lại nhận được điện thoại của con gái.
Lão liền nghi hoặc hỏi lại một câu:
– Đan Đan, con sao mà sáng sớm đã nghĩ tới loại chuyện này rồi? Ngày hôm nay công ty còn có một cuộc họp, cha còn có chuyện.
– Cha, cha trả lời con trước đã, ví dụ như có người có thể tu luyện ‘Đằng vân giá vụ’ (Cưỡi mây đạp gió) hay không?
Sở Đan liền không nhịn được mà cắt lời cha mình.
Sở Hàng nhíu mày, nhưng cũng không trách cứ con gái, mà lại trầm giọng nói:
– Loại chuyện này thì cha cũng không thể nói là khẳng định không tin, vì tổ tiên Sở gia chúng ta dường như cũng có quan hệ tới việc tu đạo.
Long Môn Bàn của Sở gia chúng ta cũng là do lão tổ tông truyền lại đấy.
Dừng lại một chút, Sở Hàng lại nói tiếp:
– Loại chuyện này con chỉ cần biết là có khả năng là được rồi, còn hiện tại thì con cần phải tập trung vào việc học.
Lúc này, thì đây không phải là việc mà con cần phải quan tâm.
– Cha à, cha mỗi ngày đều dạy anh cả hành khí đả tọa, có phải cũng là do tổ tiên truyền xuống hay không?
Sở Đan cũng không vì lời nói của cha mình mà buông tha, lại tiếp tục hỏi.
Sở Hàng ừ một tiếng:
– Mấy thứ đó, con vốn là không nguyện ý học mà, hiện tại lại chú ý tới làm cái gì? Không sai, đó cũng là thứ mà tổ tiên Sở gia chúng ta truyền xuống.
Chỉ là một ít công phu khí công giúp cường thân kiện thể mà thôi, tuy rằng so với người tu luyện cổ võ thì còn kém nhiều, nhưng Sở gia chúng ta học những thứ này, cũng có rất ít người sinh bệnh.
Người Sở gia sống thọ, cũng là có quan hệ với nó.
Nếu như con có hứng thú, thì kì nghỉ lần này trở về, cha sẽ dạy cho con.
– Cha, nếu như con nói, ngày hôm qua con nhìn thấy có người ‘Đằng vân giá vụ’, người có tin không?
Sở Đan lúc này bỗng nhiên cảm giác được Sở gia của mình dường như cũng không đơn giản.
– Hồ đồ, cha phải đi họp đây.
Còn nữa, việc này con không nên suy nghĩ quá nhiều, bằng không sẽ ảnh hưởng tới việc học tập.
Còn lời gì muốn nói, thì chờ tới buổi tối rồi hãy nói.
Sở Hàng nói xong, thì liền trực tiếp cúp điện thoại.
Sở Đan cầm điện thoại sửng sốt một hồi lâu, mới lẩm bẩm:
– Con biết, ngay cả cha khẳng định cũng sẽ không tin lời con nói.
Lúc này, Diệp Mặc đã lấy được hai mảnh đuôi cá cuối cùng kia, hiện đang ở cùng mẹ của Tô Tĩnh Văn là Mục An, và cả Ninh Tư Sương nữa.
Mục An tối hôm qua thấy Diệp Mặc mang theo Ninh Tư Sương từ không trung bay vào hậu viện nhà mình, thì đã hoàn toàn tin lời Diệp Mặc nói.
Bà không ngờ rằng thật sự là có loại chuyện tu tiên như thế này.
Cho dù là đã suy nghĩ hết cả đêm, bà và Ninh Tư Sương vẫn giống như nhau, vẫn chưa thể nào hoàn toàn tỉnh táo lại.
Nhưng hiện tại bà biết được con gái mình không có mặt ở Địa Cầu, mà còn đang ở đại lục Lạc Nguyệt, thì sự tưởng niệm về con gái của bà càng không thể nào ngăn cản được.
Vốn Diệp Mặc còn muốn đem chuyện Tô Tĩnh Văn đã từng lưu lạc tại Bắc Vọng Châu nói ra, nhưng lại thấy mẹ của Tô Tĩnh Văn thương nhớ con gái như vậy, thì liền nuốt những lời định nói xuống bụng.
Nhưng thật ra thì Ninh Tư Sương càng ngày càng kích động, trong mắt của cô thậm chí đã sáng lên như ánh sao, toàn bộ tâm trí của cô lúc này đều là tu tiên.
Diệp Mặc vừa từ ngân hàng lấy lại hai mảnh đuôi cá, trong lòng có chút biết ơn Ninh Nhứ Nhạn.
Nếu như hai mảnh đuôi cá này bị thất lạc, cho dù là thần thức của hắn có cường đại, thì muốn tìm được hai mảnh đuôi cá này cũng không phải là chuyện dễ dàng.
– Diệp Mặc, lần này chúng ta đi Lạc Nguyệt thành, có phải là rất khó có thể trở về phải không?
Mục An cố gắng đặt sự tưởng niệm về con gái qua một bên, rồi lên tiếng hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Lần này đi Lạc Nguyệt thành, sau đó con sẽ phải rời đi, rất khó có thể trở lại.
Nếu như dì muốn về Ninh Hải, thì tùy thời đều có thể đi.
Nhưng con kiến nghị bình thường không nên đi lung tung, bởi vì chuyện tu luyện cần phải tĩnh tâm, nếu như không thể tĩnh tâm, thì tiến độ tu luyện sẽ không lớn.
Ai biết lần sau khi con và Tĩnh Văn bọn họ lúc nào mới có thể trở về? Mười năm, hay là trăm năm, hay có thể là còn nhiều hơn…
Có một câu Diệp Mặc còn chưa nói, đó là một khi phi thăng rồi, thì càng khó có thể trở lại Địa Cầu hơn.
Tu sĩ cực kỳ nghịch thiên của Tu Chân Giới, tu luyện tới mức cực hạn, còn có thể xé rách hư không, rời khỏi Tu Chân Giới.
Nhưng biên giới không gian của Tiên Giới thì Tu Chân Giới không thể nào mà so sánh được.
Cho dù là có pháp bảo lợi hại, phỏng chừng cũng rất khó phá vỡ được biên giới không gian của Tiên Giới.
Cho nên nếu một khi phi thăng lên Tiên Giới, thì đây mới thực sự là khó có thể trở về.
– Anh rể, lần trước không phải là anh đưa em bay lên bằng đám mây sao? Hiện tại sao lại biến thành phi thuyền rồi?
Ninh Tư Sương nghĩ rằng bay bằng đám mây thì có phong thái hơn nhiều so với phi thuyền.
Diệp Mặc không biết phải nói gì:
– Dùng đám mây căn bản là chuyện không thực tế, không chỉ tốc độ không nhanh, lại rất hao tổn chân nguyên nữa.
Nếu như không phải là dạng người có vấn đề, thì ai lại đi dùng đám mây để bay chứ.
Trừ phi là pháp bảo phi hành của mình chính là một đám mây, bằng không sẽ không có người nào nguyện ý làm như vậy.
Cho dù Diệp Mặc chỉ dùng một cái phi thuyền linh khí thượng phẩm, thì cũng chỉ mất một thời gian ngắn ba người đã về tới Lạc Nguyệt thành rồi.
Mặc dù Diệp Mặc thông qua thần thức của mình đã nhìn thấy được sự phồn hoa của Lạc Nguyệt thành, nhưng sau khi thật sự nhìn thấy Lạc Nguyệt thành, thì Diệp Mặc vẫn có chút kích động.
Thành phố này tuy rằng không phải là do hắn đích thân tạo dựng nên như hiện nay, nhưng cũng là do hắn khởi đầu thành lập đấy.
Không có hắn, có thể nói là sẽ không có Lạc Nguyệt thành này.
Thấy Diệp Mặc trở về, thì mắt của Ninh Trung Phi và Lam Dụ bỗng nhiên đỏ lên.
Tuy rằng bọn họ rất muốn lập tức hỏi rõ tình hình của con gái, nhưng cũng biết rằng Diệp Mặc nhất định sẽ tự mình nói ra.
Bởi vì Ninh Trung Phi và Lam Dụ vẫn luôn sinh sống tại Lạc Nguyệt hồ, nên thoạt nhìn thì khí sắc tốt hơn so với người bình thường nhiều.
Hết một buổi sáng, thì Diệp Mặc vẫn đang giải thích chuyện tình mà tối qua đã giải thích cho Ninh Tư Sương và Mục An.
Con gái Ninh Khinh Tuyết chưa trở về, tuy rằng trong lòng vợ chồng Ninh Trung Phi rất thất vọng, nhưng nghĩ tới việc chỉ cần nỗ lực tu luyện, thì vẫn có thể gặp lại được con gái.
Cho nên hai người đều giống như Mục An, đều cố gắng tĩnh tâm lại.
Diệp Mặc thấy mấy người đều là tiếp nhận lời giải thích của mình, thì đang muốn đi vào bên trong Lạc Nguyệt thành gặp bọn Hoàng Ức Niên, thì lại nghe thấy Lam Dụ hỏi một câu:
– Diệp Mặc, con ở bên kia tìm được Tĩnh Văn rồi, vậy có tìm được Uyển Thanh không?
Diệp Mặc cũng lập tức nhớ tới Trì Uyển Thanh, trong lòng hắn cũng có chút tự trách.
Tuy rằng Trì Uyển Thanh không phải là vợ của hắn, nhưng dù sao thì cô cũng cùng mấy người Tĩnh Văn tới đại lục Lạc Nguyệt, cùng nhau mất tích tại Bắc Vọng Châu.
Vậy mà bản thân hắn lại không hề nghĩ tới việc đi xem cha mẹ của Trì Uyển Thanh một chút.
– Cha mẹ của Uyển Thanh đã tới Lạc Nguyệt thành mấy lần, chính là để hỏi con có trở về chưa.
Sau đó bọn họ lại trực tiếp đến Lạc Nguyệt thành định cư, thứ nhất là để đợi con trở về, hai là cũng muốn ở lại đây để dưỡng lão.
Ninh Trung Phi thổn thức.
Hiển nhiên là ông đang thổn thức cho số phận của Trì Uyển Thanh.
Con gái mình còn có con rể ở bên, Tô Tĩnh Văn may mắn cũng đã được Diệp Mặc tìm thấy rồi.
Còn Trì Uyển Thanh thì một mình cô đơn ở lại đại lục Lạc Nguyệt, hẳn là cô bé thực sự rất khó khăn.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét ra ngoài.
Hắn rất nhanh đã nhìn thấy Đường Thiên Bình ở trong một gian bán hàng hóa sát biên giới Lạc Nguyệt thành.
Diệp Mặc tuy rằng chưa từng gặp Đường Thiên Bình, nhưng khuôn mặt của bà rất giống Trì Uyển Thanh, cho nên Diệp Mặc lập tức có thể đoán ra được bà chính là mẹ của Trì Uyển Thanh, còn ở bên cạnh bà hẳn là cha của Trì Uyển Thanh rồi.
Lập tức Diệp Mặc liền nhíu mày hỏi:
– Cha mẹ của Uyển Thanh vì sao lại ở chỗ sát ngoài biên giới Lạc Nguyệt thành như vậy?
Ninh Trung Phi nghe Diệp Mặc nói xong, thì bỗng nhiên lại thở dài.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1383: Nhầm Rồi, Anh Không Phải
Nhầm Rồi, Anh Không Phải
– Có chuyện gì vậy?
Diệp Mặc lập tức chú ý đến, hắn và Trì Uyển Thanh sớm đã biết nhau rồi, hơn nữa ấn tượng với Trì Uyển Thanh cũng không tồi.
Lần này Trì Uyển Thanh cùng Tô Tĩnh Văn đến Lạc Nguyệt mất tung tích, cha mẹ của Trì Uyển Thanh nếu như có chuyện, hắn theo lý mà nói phải đứng ra nói chuyện.
Lam Dụ vừa nhìn thấy sắc mặt Diệp Mặc, liền biết Diệp Mặc lại cho rằng lại xảy ra chuyện như lần trước rồi.
Lần trước khi Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt thành, Lạc Nguyệt thành suýt chút nữa bị người nhà Đông Phương cướp đi, sau đó sau khi Diệp Mặc quay về đại khai sát giới, mới khiến Lạc Nguyệt ổn định lại được.
Không đợi Ninh Trung Phi nói chuyện, Lam Dụ liền vội nói:
– Trì Uyển Thanh rời khỏi Hoành Đoạn sơn mạch, cha mẹ của Trì Uyển Thanh rất lo lắng, nhiều lần đến Lạc Nguyệt muốn biết tin tức của Trì Uyển Thanh.
Sau đó cha mẹ của Trì Uyển Thanh về hưu rồi, cũng không tiếp tục ở lại trong bộ đội nữa, dứt khoát muốn đến Lạc Nguyệt thành.
Những năm này Lạc Nguyệt thành dưới sự cố gắng của Hoàng thành chủ và bộ trưởng Thẩm, trở thành thành phố an toàn và đẹp nhất thế giới.
Mục An gật đầu nói xen vào:
– Đúng vậy, vì tìm Tĩnh Văn, dì cũng đến nơi này vài lần rồi.
Nghe nói những người sống trong thành Lạc Nguyệt, đến sức khỏe cũng khỏe hơn không ít.
Lam Dụ lại uhm một tiếng, nói:
– Đáng tiếc là, những người đến thành Lạc Nguyệt quả thực quá nhiều rồi, mặc dù Hoàng thành chủ và phó thành chủ Úc đã rất cố gắng, nhưng vẫn không ngăn được nhiều người nhiệt tình đến nơi này đến vậy.
Chính vì nguyên nhân này, đất của thành Lạc Nguyệt càng ngày càng đáng giá, căn bản người bình thường cũng không thể đáp ứng được.
Cha mẹ Trì Uyển Thanh cũng không có cách nào tốt hơn.
Diệp Mặc nhăn mặt, nghi ngờ hỏi:
– Cha mẹ Trì Uyển Thanh có một công ty rất lớn, hơn nữa nhà Trì Uyển Thanh cũng không thiếu tiền, sao lại không có tiền ở chỗ tốt hơn?
Lam Dụ thở dài một hơi nói:
– Trì Uyển Thanh sau khi mất tích, mẹ của Uyển Thanh căn bản cũng không còn tâm tư gì mà kinh doanh nữa, công ty của bà bắt đầu thua lỗ, cuối cùng bị người khác thôn tính.
Hơn nữa cha mẹ của Uyển Thanh cũng không để ý đến lợi nhuận của công ty, mà đến thẳng thành Lạc Nguyệt luôn.
Diệp Mặc vừa muốn nói, thần thức lại quét đến trung tâm hội nghị của thành Lạc Nguyệt, mấy người Hoàng Ức Niên đang họp trong đó, còn lúc này có một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi ngồi bên cạnh Hoàng Ức Niên.
Tay đập bàn, sắc mặt tỏ vẻ trong lòng vô cùng bất mãn, vô cùng tức giận.
Mà mấy người Hoàng Ức Niên và Úc Diệu Đồng không ngờ cũng không đứng ra chỉ trích, mà lại tiếp tục nghe người đàn ông kia lớn tiếng nói.
Diệp Mặc lập tức cảm thấy không thoải mái, bất luận Hoàng Ức Niên đúng hay sai, là một thành chủ, trong buổi họp như này không ngờ lại dám đối với gã vỗ bàn, điều này quả thực quá phi lý rồi.
Mấy năm nay Hoàng Ức Niên cai quản thành Lạc Nguyệt ngăn nắp trật tự như vậy, làm sao lại cho phép trong cuộc hợp phủ thành chủ lại có người như vậy?
Diệp Mặc đứng lên nói với Lam Dụ:
– Dì à, con phải đến phủ thành chủ một chuyến, con muốn mời dì đi cùng một chuyến, để cha mẹ Trì Uyển Thanh trực tiếp định cư ở trong hồ Lạc Nguyệt, dù sao hồ Lạc Nguyệt cũng rất rộng, cho dù mấy chục người cũng không chật.
Đương nhiên quan trọng hơn chính là, con muốn mời dì nói hộ con với cha mẹ của Trì Uyển Thanh, nếu như Uyển Thanh vẫn còn trong Tu Tiên đại lục Lạc Nguyệt, cha mẹ cô ấy muốn gặp lại cô ấy, thì cần phải tu luyện.
Nếu như bọn họ đồng ý, thì có thể ở trong hồ Lạc Nguyệt tu luyện.
Nói xong, Diệp Mặc lại lấy ra ba bình đan dược, đưa ba bình này cho Mục An nói:
– Dì Mục An, những đan dược này dì ăn qua rồi.
Đợi chút nữa mấy người mỗi người một viên, những chuyện còn lại khi nào con trở về thì nói tiếp.
Mấy người Lam Dụ mặc dù chưa thấy loại đan dược này bao giờ, nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, cũng biết loại đan dược này tuyệt đối rất tốt.
Vì Mục An chính là một ví dụ, bọn họ cũng bao năm không gặp Mục An rồi, nhưng Mục An vẫn còn trẻ trung như vậy rõ ràng là không bình thường.
Lam Dụ nếu không phải lo lắng cho Khinh Tuyết, sớm đã hỏi rồi.
Bây giờ Diệp Mặc lấy đan dược ra, còn là Mục An đã ăn qua rồi nữa, cô làm sao lại không biết?
– Con cứ yên tâm đi làm việc của mình đi, dì một lát nữa cùng với Trung Phi đến thăm cha mẹ của Uyển Thanh.
Lam Dụ vội nói.
…
– Hoàng thành chủ, tôi không hiểu sao lại không được, thành Lạc Nguyệt của chúng ta mấy năm nay phát triển anh cũng nhìn thấy rồi.
Tôi không thể nhìn nhầm được, chỉ cần nơi này trở thành trung tâm thương mại toàn thế giới, lập tức sẽ kéo kinh tế của thành Lạc Nguyệt lên.
Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi ngồi bên cạnh Hoàng Ức Niên sau khi đập bàn một cái, lại càng thao thao bất tuyệt nói.
Nhưng lời nói của y cũng chẳng có ai phản bác lại, rõ ràng địa vị của người đàn ông này cũng không thấp.
Hoàng Ức Niên đợi sau khi người đàn ông này nói xong, buồn bực nói:
– Tôi nói không được là không được, những nơi khác có thể được, nhưng nơi này thì không được.
Tác Đam, tôi biết thành Lạc Nguyệt có được như ngày hôm nay, cũng dựa vào anh một phần, nhưng chuyện này không có bất kỳ thương lượng nào.
Hoàng Ức Niên trực tiếp gọi tên của mình rồi, rõ ràng trong lòng Hoàng Ức Niên cũng rất không hài lòng.
Người đàn ông tên Tác Đam kia lại vỗ bàn lần nữa, kích động đứng dậy, thậm chí giọng nói như hét lên nói:
– Hoàng thành chủ, não của anh sao lại không có chút động não nào vậy? Hồ Lạc Nguyệt chiếm diện tích lớn như vậy, chỉ có vợ chồng Ninh Trung Phi và cô con gái thỉnh thoảng mới về của bọn họ ở.
Đây chẳng phải là lãng phí sao? Hơn nữa chủ nhân Diệp Mặc của hồ Lạc Nguyệt cũng không làm bất kỳ một thủ tục nào, nói cách khác nơi này thậm chí có thể nói là đất của chính phủ.
Chúng ta cũng không phải không để cho bọn họ ở, chúng ta chỉ là đổi một nơi khác cho bọn họ, cải tiến hồ Lạc Nguyệt thành trung tâm thương mại toàn cầu mà thôi.
Anh nói xem, chính sách kinh thế mấy năm nay, tôi có chính sách nào sai không?
Úc Diệu Đồng vội vàng đứng dậy, lạnh lùng nói:
– Tác Đam, nếu như anh còn trực tiếp gọi tên Diệp thành chủ một lần nữa, tôi sẽ gạch tên anh trong danh sách thành chủ đi đấy.
Bất kỳ người nào không tôn trọng Diệp thành chủ, đều không xứng đáng làm thành chủ trong thành Lạc Nguyệt.
Thành Lạc Nguyệt là thành phố của tất cả người Lạc Nguyệt, thực ra đó là cách nói khách sáo mà thôi.
Chủ nhân duy nhất của Thành Lạc Nguyệt chính là Diệp Mặc, anh thừa nhận cũng được, không thừa nhận cũng được.
Tác Đam nhìn Úc Diệu Đồng một cái, ngữ khí bình thản nói:
– Úc phó thành chủ cho rằng đây còn là thời đại của chủ nghĩa phát xít hay sao? Muốn gạch tên tôi thì gạch được sao? Còn thành phố của một người? Nếu thành Lạc Nguyệt hôm nay là thành phố dân chủ, thì chẳng có ai dám nói thành Lạc Nguyệt là thành phố của một người nào cả.
Hoàng Ức Niên không nhanh không chậm đứng dậy nói:
– Điều này tôi đồng ý với ý kiến của Úc thành chủ, thành Lạc Nguyệt là thành phố của một người, là thành phố của Diệp Mặc, không có bất kỳ ai có thể thay đổi được.
Những người đồng ý với tôi và Úc thành chủ đứng hết dậy, không đồng ý thì có thể tiếp tục ngồi.
Lô Lâm, Quách Khởi, Lý Tam Đao, Thi Tu, Phương Vĩ không có chút do dự nào đứng ngay dậy, còn Thẩm Thiên Thiên thì lại do dự một chút, cũng đứng dậy.
Trong phòng họp tổng cộng chỉ có mười mấy người, lần này đứng lên lại hơn nửa.
Tác Đam có chút tức giận nhìn Thẩm Thiên Thiên nói:
– Bộ trưởng Thẩm, cô cũng cảm thấy tôi nói không đúng sao? Mấy năm nay, những chính sách đó của tôi cô cũng nhìn thấy mà, có cái nào không phải là thúc đẩy sự phát triển của Lạc Nguyệt không? Có cái nào phục vụ cho mình tôi không?
Thẩm Thiên Thiên sắc mặt thay đổi một lúc lâu sau, mới nói:
– Tác phó thành chủ, anh nói cũng không sai.
Mấy năm nay sự cống hiến của anh với thành Lạc Nguyệt, không người nào lại có thể khinh thường được.
Nhưng tôi thật sự lại không hiểu tại sao anh nhất định lại muốn mảnh đất hồ Lạc Nguyệt kia?
– Tôi nói mấy lần rồi, nơi đó có thể là một bảo địa khiến thành Lạc Nguyệt chúng ta bay vọt lên.
Tác Đam lại có chút không hài lòng nói.
Thẩm Thiên Thiên lại lắc đầu nói:
– Tôi nói không hiểu cũng không hoàn toàn là không hiểu, tôi không biết người khác có phải là không hiểu ý của anh hay không.
Vì anh trước giờ một mực cống hiến cho sự phát triển của Lạc Nguyệt, đồng thời tôi cũng biết Hoàng thành chủ và Úc thành chủ cũng sẽ không đồng ý với ý kiến của anh, cho nên tôi mới không nói.
Nhưng mỗi lần tôi mở cuộc họp đều là chuyện này, bây giờ lại bắt đầu dồn ép.
– Ồ, vậy bộ trưởng Thẩm cô nói đi, Tác Đam tôi toàn tâm toàn ý vì thành Lạc Nguyệt, mọi người cũng quá rõ rồi, tôi không có bất cứ chuyện gì là không thể nói.
Tác Đam ngược lại lại tỉnh táo lại, giọng nói thản nhiên nói.
Thẩm Thiên Thiên cũng không để ý đến lời nói của Tác Đam, lại tự nói:
– Nếu như là chuyện khác, tôi cũng đồng ý rồi.
Nhưng anh Diệp đối với tôi ân nặng như núi, nếu như không có anh Diệp, cũng không có Thẩm Thiên Thiên tôi ngày hôm nay.
Tôi rất thích kinh doanh, nhưng trải qua bao nhiêu năm như vậy, lý tưởng của tôi sớm đã thực hiện được rồi, tôi tiếp tục ở lại đây, cũng đã không phải là vì lý tưởng nữa, mà là thật tâm muốn giúp anh Diệp vì thành Lạc Nguyệt làm chút chuyện.
Nói tới đây, Thẩm Thiên Thiên lạnh lùng nhìn Tác Đam nói:
– Có biết vừa nãy tại sao tôi lại do dự không đứng lên luôn không? Vì tôi không muốn anh mâu thuẫn với mọi người.
Năng lực của Tác phó thành chủ mọi người đều biêt, đây cũng không phải là nguyên nhân chính khiến Hoàng thành chủ nhẫn nhịn anh.
Ở đây, có thể không có ai thích hợp với thành chủ kế nhiệm hơn anh.
Nhưng anh lại nghi ngờ thành Lạc Nguyệt thuộc về ai, được rồi, tôi chính xác nói với anh, thành Lạc Nguyệt là của anh Diệp, bất luận là thời nào.
Tôi biết sau khi tôi nói câu này, anh có thể sẽ không tận tâm tận lực vì thành Lạc Nguyệt nữa, nhưng đây là sự thật.
Tác Đam hừ lạnh một tiếng, lại không khách khí nói:
– Bất luận cô nói thế nào, sự nhiệt tình của Tác Đam tôi đối với thành Lạc Nguyệt cũng không kém hơn bất kỳ ai.
Cho dù mọi người nhìn tôi thế nào, tôi cũng sẽ vì thành Lạc Nguyệt mà dốc hết sức.
Hôm nay mọi người rất không bình tĩnh, tôi đề nghị bây giờ giải tán, chuyện này mai sau bàn tiếp.
Thẩm Thiên Thiên lắc đầu nói:
– Hôm nay tôi nếu như chọn nói ra rồi, thì cũng không cần phải để lần sau tính tiếp.
Thực ra tôi cũng biết tâm ý của Tác Đam anh, anh quả thực không muốn gây nguy hại cho Lạc Nguyệt, nhưng anh quá ích kỷ rồi.
Thấy Tác Đam lại muốn nói, Thẩm Thiên Thiên khua tay nói:
– Anh không cần phải kích động, đợi tôi nói xong.
Tôi nói anh ích kỷ, chính là vì mảnh đất hồ Lạc Nguyệt này.
Không sai, mảnh đất đó là do chính anh Diệp chọn ra, đương nhiên là nơi tốt nhất ở thành Lạc Nguyệt.
Nơi đó bây giờ cũng không chỉ là một mảnh đất nữa, mà là tượng trưng cho người thành lập ra thành Lạc Nguyệt.
Thời gian càng lâu, người của thành Lạc Nguyệt lại càng tôn kính hồ Lạc Nguyệt.
Còn anh…
Thẩm Thiên Thiên lời nói xoay chuyển, hướng về phía Tác Đam nói:
– Anh cứ cố chấp đòi hồ Lạc Nguyệt, cố nhiên là vì nơi đó hoàn cảnh tốt nhất, nguyên nhân chính là vì dã tâm của anh quá lớn.
Anh cần phải đặt mình vào vị trí của anh Diệp, đợi nơi nó thành lập thành trung tâm thương mại thế giới như anh nói, thời gian lâu rồi, người khác chỉ có thể quên đi người sáng lập thành Lạc Nguyệt như Diệp Mặc.
Mà nhớ đến là người sáng lập ra trung tâm thương mại thế giới, người đó chính là anh rồi.
Tác Đam sắc mặt khó coi nói:
– Đây là thế giới dân chủ, không phải là anh hùng cá nhân gì đó, Bộ trưởng Thẩm, cô nói chuyện xin đừng nói cái kiểu giang hồ như vậy.
Thẩm Thiên Thiên bình tĩnh nói:
– Tôi không mang bất kỳ giọng điệu giang hồ nào cả, anh biết anh nhất định là thành chủ kế nhiệm, cho nên anh mới muốn người khác nhớ rõ tên anh.
– Tôi là thành chủ nhiệm kỳ tiếp theo không sai…
Tác Đam hừ lạnh nói một câu.
– Nhầm rồi, anh không phải là thành chủ nhiệm kỳ tiếp theo.
Một giọng nói bình thản cắt đứt nửa câu sau của Tác Đam.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1384: Diệp Mặc Cường Thế
Diệp Mặc Cường Thế
– Diệp thành chủ…
Tất cả mọi người vui mừng đứng dậy, rõ ràng cũng nhận ra người này chính là Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không có bất kỳ thay đổi nào, thậm chí còn trẻ trung hơn trước, những người đã từng nhìn thấy Diệp Mặc chỉ cần nhìn cái là nhận ra ngay.
Hoàng Ức Niên mừng rỡ không thôi, gã không ngờ lại có thể gặp lại Diệp Mặc, vì những người qua tiểu thế giới cũng không có người nào quay về được, Diệp Mặc không ngờ lại có thể quay về.
Sau khi gọi một tiếng Diệp Mặc, Hoàng Ức Niên cũng không cần nghĩ ngợi gì, vội từ chỗ ngồi của mình đi ra, đứng một bên nói:
– Diệp thành chủ, anh ngồi đi.
Chỗ ngồi của Hoàng Ức Niên chính là vị trí thành chủ, y nhường chỗ này cũng không có ai cảm thấy ngạc nhiên, vì Diệp Mặc đến rồi, ngoài Diệp Mặc ra thì chẳng còn ai có tư cách ngồi chỗ này nữa.
– Diệp Mặc… thành chủ…
Tác Đam cũng phản ứng lại, kinh ngạc nói một câu.
Diệp Mặc cũng không để ý đến tên Tác Đam này, chẳng qua chỉ ha hả cười ôm quyền nói:
– Chị Úc, Lô Lâm, Quách Khởi, Lý Tam Đao, Thi Tu, Phương Vĩ và cả bộ trưởng Thiên Thiên nữa, đã lâu không gặp.
Chính xác Diệp Mặc quay về rồi, mấy người Úc Diệu Đồng lại càng vui mừng, các kiểu chào hỏi và không thể tin được nườm nượp kéo đến, phòng họp vừa nãy vẫn còn chút căng thẳng trở nên vô cùng náo nhiệt.
Lúc này những người còn lại lại rối rít phản ứng lại, đều đứng hết dậy chào hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngồi vào chỗ của Hoàng Ức Niên, để những người còn lại ngồi xuống hết, lúc này lại nói với Hoàng Ức Niên:
– Hoàng thành chủ, cám ơn anh, mấy năm nay xử lý thành Lạc Nguyệt không ngờ lại gọn gàng ngăn nắp như vậy, anh ngồi xuống bên cạnh tôi đi.
Hoàng Ức Niên từ khi Diệp Mặc trở về lại vô cùng vui mừng, bây giờ thành tích của gã lại được Diệp Mặc khẳng định, trong lòng lại càng mừng rỡ.
Sau khi thấy Diệp Mặc nói vậy, hắn dường như không còn bất kỳ cách suy nghĩ nào, liền ngồi xuống bên người Diệp Mặc.
Tác Đam thấy Diệp Mặc không do dự ngồi xuống ghế thành chủ, trong mắt hiện lên tia không thoải mái, nhưng cũng không nói gì.
Tác Đam trong mắt không thoải mái lại bị Lý Tam Đao ngồi đối diện nhìn thấy, Lý Tam Đao chẳng qua trong lòng chỉ cười lạnh một cái.
Trước mặt Diệp Mặc, không ngờ lại dám không thoải mái như vậy, những thế lực như Thiên Long Đầu, Đông Phương gia năm đó cũng bị Diệp Mặc giết sạch sẽ, cũng là phòng họp này, sau khi Diệp Mặc quay về, khắp nơi là máu tươi, chỉ có điều Tác Đam quá trẻ, không nhìn ra mà thôi.
Tác Đam này ỷ mình có cống hiến cho thành Lạc Nguyệt, không ngờ lại muốn xóa bỏ địa vị của Diệp Mặc trong thành Lạc Nguyệt đi, thay thể Diệp Mặc, đúng là điên rồi.
Cũng may Tác Đam cũng chưa điên thật, không học Đông Phương gia năm đó, trực tiếp muốn Diệp Mặc đi ra khỏi phòng hội nghị.
Nếu như như vậy thật, thì chẳng còn ai có thể cứu y được nữa.
Đợi mọi người chào hỏi xong, Diệp Mặc mới nói:
– Tôi rời khỏi thành Lạc Nguyệt mới có mười mấy năm, thành Lạc Nguyệt lại có bộ dạng này rồi.
Rõ ràng các vị ngồi ở đây đều đã dốc hết sức mình, Diệp Mặc vô cùng cám ơn.
– Thành Lạc Nguyệt là thành phố của chúng tôi, chúng tôi làm như vậy cũng là nên mà, cũng là tự nguyện.
Tác Đam lập tức lên tiếng nói.
Những người ngồi đây cũng không phải là thằng ngốc, ý tứ của Tác Đam sao lại không hiểu chứ, ý ngoài lời đó là bây giờ Lạc Nguyệt cũng không còn là Lạc Nguyệt ngày trước nữa, cũng không liên quan gì đến Diệp Mặc anh cả, chúng tôi làm cũng không phải vì Diệp Mặc anh, mà là vì thành Lạc Nguyệt.
Ý tứ này mọi người đều biết, chỉ có điều không ai muốn nói ra mà thôi.
Người nào có bản lĩnh điên cuồng một chút cũng là bình thường, nhưng tên Tác Đam này không ngờ muốn lấy đi hồ Lạc Nguyệt.
Đây đã là quá xúc phạm đến Diệp Mặc rồi.
Hắn xây dựng thành Lạc Nguyệt dĩ nhiên muốn có một nơi yên tĩnh, nhưng quan trọng hơn là mấy người Khinh Tuyết, Lạc Ảnh thích môi trường như vậy, bản thân hắn cũng thích môi trường yên tĩnh tự do như vậy.
Nói trắng ra, thành Lạc Nguyệt này là xây dựng cho mình và những người thân của mình, Diệp Mặc hắn cũng không phải bảo vệ nền hòa bình thế giới, vì bình đẳng thế giới mà xây dựng, hắn cũng không cao thượng như vậy.
Trong thành Lạc Nguyệt, hắn không cho phép bất kỳ ai đánh người khác, càng không cho phép có người tự đánh đầu của mình.
Cho dù mình không ở thành Lạc Nguyệt nữa, thì cũng không được.
Hoàng Ức Niên nghe thấy Tác Đam nói vậy, lập tức biết không ổn rồi, con người Tác Đam này có bản lĩnh, nhưng những lời này đã chọc giận Diệp Mặc rồi.
Gã vội vàng chen vào nói:
– Thành Lạc Nguyệt có được như ngày hôm nay, công lớn nhất cũng có cả của bộ trưởng Thiên Thiên và Tác phó thành chủ nữa.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Nghe nói đất đai của thành Lạc Nguyệt rất căng thẳng, Hoàng thành chủ, anh nói những chính sách cơ bản gần đây của thành Lạc Nguyệt cho tôi nghe xem nào.
Nếu như không phải liên quan đến hồ Lạc Nguyệt, nếu như không phải tên Tác Đam này đập bàn với mấy người Hoàng Ức Niên trong cuộc họp, thì Diệp Mặc căn bản cũng không để ý đến chuyện kinh tế và chính trị của thành Lạc Nguyệt.
Liên quan đến hồ Lạc Nguyệt, Diệp Mặc cũng sẽ không nhẹ tay.
– Được.
Hoàng Ức Niên thầm thở dài, mặc dù thời gian gã và Diệp Mặc hỗ trợ lẫn nhau cũng không dài, nhưng lại rất hiểu tính tình của Diệp Mặc.
Diệp Mặc không giống gã, gã cũng già rồi, vì thành Lạc Nguyệt, trước mặt những người trẻ tuổi có bản lĩnh chịu chút oan ức cũng không là gì.
Tác Đam đúng là có bản lĩnh thật, cho nên vì thành Lạc Nguyệt, gã cũng có thể cam chịu được, cho dù khi nào gã về hưu rồi, thành Lạc Nguyệt cũng cần phải dựa vào những người như Tác Đam.
Nhưng thành Lạc Nguyệt là do Diệp Mặc sáng tạo nên, gã tuyệt đối không cho phép có người càn rỡ ở đây, hoặc coi như có bản lĩnh cũng không được.
Chỉ có thể nói, Tác Đam y không hiểu Diệp Mặc, y cũng chỉ có thể tự cầu phúc mà thôi.
– Chính sách di dân của thành Lạc Nguyệt có thay đổi một chút so với chính sách di dân lúc trước, căn cứ theo tài sản mà quyết định, chỉ có những người có thực lực kinh tế nhất định mới có thể di dân thành Lạc Nguyệt.
Những gia đình quá nghèo khó có thể nhượng lại tư cách ở thành Lạc Nguyệt, lại càng khiến những người có tiền đến nơi này.
Hoàng Ức Niên hắng giọng nói.
Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy thành Lạc Nguyệt rơi vào tình trạng quá tải, lập tức lạnh giọng nói:
– Từ bây giờ trở đi thành Lạc Nguyệt dừng chính sách di dân, còn những gia đình nghèo khó nhượng lại tư cách ở thành Lạc Nguyệt lại càng là hành động ngu si.
Những người khăng khăng làm như vậy, lập tức đuổi ra khỏi thành Lạc Nguyệt.
– Vâng.
Hoàng Ức Niên lập tức gật đầu nói.
Hoàng Ức Niên cũng biết chính sách này mặc dù có thể khiến tốc độ thành Lạc Nguyệt phồn hoa nhanh hơn, nhưng cũng không phải là kế sách lâu dài.
Sắc mặt Tác Đam trở nên khó coi, nhưng cũng không nói gì, vì chính sách này chính là do y đề nghị.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến một bến tàu quân hạm trang bị đầy đủ vũ khí chuẩn bị cất cánh, lập tức hỏi:
– Tại sao vũ khí của thành Lạc Nguyệt lại chuyển ra ngoài?
– Bởi vì vũ khí của thành Lạc Nguyệt chúng ta đứng đầu thế giới, có rất nhiều nước đến tìm chúng ta đặt hàng, chúng ta bán vũ khí ra, có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Tác Đam lập tức trả lời, mặc dù y rất không thích Diệp Mặc ngồi trên ghế thành chủ kia, và cả ngữ khí của Diệp Mặc nữa, nhưng cũng biết người ủng hộ Diệp Mặc quá nhiều.
– Ai quy định vậy?
Diệp Mặc có chút khó chịu nói.
Tác Đam ngay sau đó lại trả lời nói:
– Là quy định của tôi, bao gồm trong khoảng thời gian ngắn khiến thành Lạc Nguyệt quật khởi, còn có cả sách lược kinh tế đều là do tôi đặt ra.
– Đúng vậy, Lạc Nguyệt chúng ta sở dĩ có thể phát triển như ngày hôm nay, chính là vì Tác phó thành chủ bày ra chính sách kinh tế đúng đắn.
Chính vì vậy, Tác phó thành chủ mới là thành chủ nhiệm kỳ tiếp theo của chúng ta.
Còn chuyện Tác phó thành chủ là thành chủ kế nhiệm, chẳng những chúng tôi và ủy viên đại hội đều đồng ý, ngay cả dân chúng của Lạc Nguyệt cũng hoàn toàn ủng hộ.
Một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi đứng dậy nói với Diệp Mặc.
Thấy Diệp Mặc nhìn những người này, Úc Diệu Đồng vội nói:
– Đây là phó bộ trưởng thương mại mới nhậm chức của thành Lạc Nguyệt chúng ta, Loan Minh, cũng là bộ trưởng thương mại kế nhiệm, thay cho bộ trưởng Thẩm, đồng thời cũng là du học Havard về.
Diệp Mặc uhm một tiếng, lạnh nhạt nói:
– Thành chủ kế nhiệm do Thi Tu đảm nhận, bộ trưởng thương mại kế nhiệm do Thẩm Thiên Thiên đảm nhận, chọn những nhân tài xuất thân từ Lạc Nguyệt chúng ta.
Còn Tác Đam và Loan Minh, từ hôm nay trở đi, không nhận bất kỳ chức vụ nào trong Lạc Nguyệt nữa.
– Diệp thành chủ, anh….
Tác Đam nghe thấy Diệp Mặc không chút do dự gạch tên mình ra khỏi danh sách, hơn nữa lại trực tiếp chỉ thị thành chủ kế nhiệm, lập tức đứng dậy tức giận nói:
– Thành Lạc Nguyệt là của mọi người, tôi vì thành Lạc Nguyệt nỗ lực bao nhiêu năm như vậy, anh có quyền gì mà làm như vậy.
Bây giờ anh thứ nhất không có bất kỳ chức vụ nào trong thành Lạc Nguyệt, thứ hai rời khỏi Lạc Nguyệt bao nhiêu năm như vậy rồi, dựa vào cái gì mà khua chân múa tay phản đối việc quản lý của thành Lạc Nguyệt? Thành Lạc Nguyệt là của mọi người, không phải là của riêng bất kỳ ai, anh cũng không có quyền quyết định như này.
Diệp Mặc lạnh lùng liếc nhìn Tác Đam nói:
– Thành Lạc Nguyệt là của mọi người, câu này không phải là anh nói, mà là tôi nói.
Tác Đam sắc mặt tức tối, y không ngờ Diệp Mặc lại dám cậy mạnh mà vô lý như vậy.
Ý tứ câu này của Diệp Mặc rõ ràng là, thành Lạc Nguyệt là của mọi người, Tác Đam anh căn bản cũng không có tư cách gì để nói câu này.
Diệp Mặc cũng không thèm nhìn Tác Đam, trực tiếp nói:
– Tư liệu của Tác Đam.
Không ai biết ý tứ câu này của Diệp Mặc, chỉ có Lô Lâm biết, nhưng cô lại ngồi không nhúc nhích gì.
Chỉ trong chốc lát, trong phòng hội nghị lại có một cô gái thanh tú bước vào.
Sự nghiêm mật của hội nghị thành Lạc Nguyệt không kém gì căn cứ quân sự của Lạc Nguyệt, Diệp Mặc tiến vào phòng rồi, còn có thể nói tu vi của hắn cao, vào đây mà không ai biết.
Nhưng người con gái này đi vào, cũng không có ai ngăn cản lại.
Trong tay cô gái đó cầm một trang giấy, cô cũng không tiến vào trong phòng họp, chỉ đứng bên ngoài nhìn trang giấy đọc:
– Tác Đam, cha mẹ đều là quốc tịch Mỹ.
Ba mươi năm trước tốt nghiệp trường đại học Cambridge, học trong Cambridge bốn năm.
Sau khi tốt nghiệp trường Cambridge thì đến Lạc Nguyệt, dựa vào đầu óc tri thức và thông minh trong thời gian ngắn đã tiến vào chính quyền Lạc Nguyệt, hai năm trước trở thành phó thành chủ của thành Lạc Nguyệt, đồng thời cũng được phủ thành chủ ngầm quyết định là thành chủ kế nhiệm.
Trong thời gian làm phó thành chủ, tiếp xúc với người của trùm thương mại Mỹ – Haerxi.
Haerxi ở nước Mỹ còn có một thân phận khác, gã chính là thành viên của tổ chức gián điệp.
Tác Đam nghe thấy vậy mồ hôi lạnh túa ra, y chỉ tiếp xúc với Haerxi một lần thôi, không ngờ lần đó lại bị người ta kiểm tra được.
Chẳng những kiểm tra ra tung tích của mình, đến thân phận của Haerxi cũng bị điều tra ra, thành Lạc Nguyệt còn có bao nhiêu người không biết bí mật này của mình?
– Loan Minh, mười năm trước tốt nghiệp trường Yale, trong thời gian ở Yale có liên lạc với Medexi của ngành tình báo của nước Mỹ, sáu năm trước đến Lạc Nguyệt.
Dựa vào sự xuất sắc mới có thể thuận tiện nhận chức phó bộ trưởng thương mại, tiếp nhận ghế của bộ trưởng Thẩm Thiên Thiên.
Người con gái đó giống như đọc một bài văn đơn giản vậy, ngữ khí không chút dao động nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1385: Có Cá Không Cửa
Có Cá Không Cửa
T
rong thời gian Loan Minh và Tác Đam nhậm chức, tiết lộ hai lần cơ mật quân sự, tiết lộ năm lần cơ mật thương mại, hơn nữa còn lợi dụng thủ đoạn vơ vét hàng tỉ Lạc tệ.
Cục an toàn Lạc Nguyệt đã quyết định, trong ngày Tác Đam nhậm chức thành chủ, ngay tại chỗ giết chết Tác Đam, Loan Minh, Kế Trận Thâm, Phổ Vĩ Chương… đồng thời tuyên bố chứng cứ phạm tội.
Cô gái này đọc xong, đám người Tác Đam, Loan Minh đầu cũng đầy mồ hôi rồi.
Cô gái đó giống như làm một chuyện rất bình thường vậy, đọc xong, trực tiếp khom lưng với Diệp Mặc, sau đó rời khỏi sảnh phòng họp.
Đợi cô gái kia rời đi khỏi, phòng họp chìm vào sự im lặng.
Diệp Mặc cười nhạt, hắn có thể dễ dàng khiến Tác Đam tự mình nói ra những chuyện mình làm, nhưng sự quản lý sau này của thành Lạc Nguyệt không phải là hắn.
Làm như này, sự uy hiếp lại càng lớn.
Cho dù những lão này đều sắp về hưu rồi, Lạc Nguyệt cũng cần phải đổ ít tâm huyết mới vào rồi.
Cho dù hắn trước khi rời đi cũng để lại một trận pháp cấp chín, nhưng những thủ đoạn thế này cũng cần.
Từ sau khi nội biến lần trước xảy ra trong thành Lạc Nguyệt, Diệp Mặc cũng có dự phòng rồi.
Người hắn chọn là Lô Lâm, Lô Lâm cũng không khiến hắn thất vọng, mặc dù còn chưa áp dụng hành động, nhưng điều tra thì cũng rõ ràng rồi.
Úc Diệu Đồng và Hoàng Ức Niên thầm thở dài, chuyện năm đó sau khi xảy ra, Diệp Mặc chắc chắn sẽ không khiến những chuyện tương tự xảy ra lần nữa.
Bây giờ xem ra, quả nhiên là như vậy.
Người già như bọn họ cũng đều gắn bó với thành Lạc Nguyệt này rồi, rõ ràng sẽ không bán đứng thành Lạc Nguyệt vì lợi ích riêng của mình.
Chỉ có điều đáng tiếc chính là tên Tác Đam kia, quả thực là một người có bản lĩnh.
Hoàng Ức Niên cũng biết Tác Đam có bản lĩnh, nếu không với tính khí của gã làm sao có thể chịu đựng Tác Đam.
Thành Lạc Nguyệt có được như ngày hôm nay, nói thật ra, cũng không thể tách khỏi Tác Đam.
Cho nên có lúc Tác Đam phạm một số lỗi nhỏ, Hoàng Ức Niên cũng giả bộ như không biết, dù sao ai mà chẳng có sự ích kỷ riêng mình? Nhưng Hoàng Ức Niên không biết, Tác Đam lại dám tiết lộ cơ mật quân sự.
– Dẫn đi.
Diệp Mặc lạnh lùng nói một câu.
Tác Đam bỗng nhiên khàn cả giọng kêu lên:
– Diệp Mặc, anh không có quyền làm với tôi như vậy, anh bây giờ không phải là người trong ủy ban phủ thành chủ thành Lạc Nguyệt.
Người độc tài như anh, đây là không tôn trọng nhân quyền.
Nhưng cho dù Tác Đam có hô hoán, cũng lập tức bị mấy người Quách Khởi dẫn đi.
Diệp Mặc lại âm thầm lắc đầu, nếu như ở Mặc Nguyệt Chi Thành, hắn sớm đã cho một quả cầu lửa rồi.
Nhưng nơi này là thành Lạc Nguyệt, còn có rất nhiều người sau này cần phải quản lý thành Lạc Nguyệt, nếu như hắn làm như vậy, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến người khác.
Nếu hắn sinh sống ở đây, làm như này cũng không có gì, nhưng trên thực tế hắn lại sắp phải đi rồi, quản lý Lạc Nguyệt vẫn còn là những người ngồi tại đây.
Dù cho thành Lạc Nguyệt có được phát triển như ngày hôm nay cũng không thể tách rời khỏi Tác Đam, Tác Đam muốn biến thành Lạc Nguyệt trở thành thành phố của riêng y cũng không được.
Cho dù Diệp Mặc không quay về, y cũng không thể nào làm được.
Nói cách khác cho dù Hoàng Ức Niên đồng ý khai phá hồ Lạc Nguyệt, Diệp Mặc cũng không quay về, cuối cùng thành Lạc Nguyệt cũng sẽ chỉ xuất hiện nội loạn, mà không thể tiến hành theo cách của Tác Đam được.
Thành Lạc Nguyệt chính là do Diệp Mặc một tay xây dựng lên, bất luận là căn cứ quân sự hay những nơi còn lại, người của Diệp Mặc cũng rất nhiều.
Không có một ai sẽ cho phép Tác Đam cướp hồ Lạc Nguyệt đi, lùi vô số bước mà nói, cho dù Tác Đam thành công cướp được hồ Lạc Nguyệt rồi, đợi y cũng sẽ là số mạng bị ám sát.
Viện trang bị vũ trang của Thành Lạc Nguyệt mặc dù chỉ là bảo đảm an toàn của cao tầng, nhưng cũng là bảo vệ thành Lạc Nguyệt của Diệp Mặc.
Tác Đam cướp hồ Lạc Nguyệt đi rồi, đuổi những người nhà của Diệp Mặc đi, viện trang bị vũ trang của thành Lạc Nguyệt làm sao có thể để yên được? Nhưng đáng tiếc Tác Đam mặc dù hô mưa gọi gió ở thành Lạc Nguyệt, bản lĩnh thống trị thông thiên, cũng hoàn toàn không hiểu được sức mạnh thực sự của thành Lạc Nguyệt là ở chỗ nào.
Cho dù Diệp Mặc không thèm nói lời nào, nhưng hắn ngồi trong này, chuyện thảo luận lại nhanh.
Thi Tu mặc dù không có đầu óc và năng lực như Tác Đam, nhưng ở thành Lạc Nguyệt bao nhiêu năm như vậy rồi, quản lý thành Lạc Nguyệt, cũng sẽ không phải là vấn đề quá lớn.
…
Cuộc họp vào buổi chiều Diệp Mặc cũng không tham gia, mà đến thẳng hồ Lạc Nguyệt.
Cha mẹ của Trì Uyển Thanh cũng đến đây rồi, chỉ có điều mấy người cũng đã ăn đan dược của Diệp Mặc đưa cho, rõ ràng cũng rất tin tưởng vào những gì Diệp Mặc nói.
Cha mẹ của Trì Uyển Thanh thấy Diệp Mặc về rồi, lập tức hỏi tung tích của Trì Uyển Thanh.
Nhưng đáng tiếc Diệp Mặc bây giờ cũng không biết Trì Uyển Thanh đang ở đâu, hắn chỉ có thể nói Trì Uyển Thanh có Tiểu Lang giúp đỡ, ở Bắc Vọng châu chắc cũng rất an toàn.
Mấy ngày sau, Diệp Mặc bắt đầu đem Tu Chân dạy cho mọi người, bất luận là có linh căn hay không, Diệp Mặc đều cho mỗi người một viên Ngũ nguyên đan.
Tu luyện đương nhiên có tư chất tốt xấu, nhưng mỗi người đều có sự theo đuổi của riêng mình, cho dù tư chất có kém một chút, cũng không dám có chút chậm trễ nào.
Huống chi Diệp Mặc còn đưa cho mọi người nhiều đồ như vậy nữa?
Diệp Mặc lại tốn mất thời gian một tuần, ở hồ Lạc Nguyệt chôn ba linh mạch cực phẩm, đồng thời ở thành Lạc Nguyệt cũng chôn hai linh mạch cực phẩm.
Lại bố trí một sát trận cấp chín và một trận pháp phòng ngự cấp chín nữa ở hồ Lạc Nguyệt, bên ngoài thành Lạc Nguyệt cũng bố trí một trận pháp phòng ngự cấp chín và một trận pháp tấn công cấp chín.
Loại trận pháp cấp chín này, Diệp Mặc tin rằng cho dù có nã đạn, cũng không thể nào tấn công được vào trong thành Lạc Nguyệt, huống chi thành Lạc Nguyệt còn có hệ thống phòng ngự đạn đạo? Có thể nói linh khí trong thành Lạc Nguyệt bây giờ vô cùng nồng đậm, hoàn toàn có thể so với Đan thành ở Nam An châu rồi.
Nếu như không phải thành Lạc Nguyệt hoàn toàn dựa vào mấy đoạn linh mạch kia, xung quanh không có linh khí bổ sung, thành Lạc Nguyệt ở toàn Nam An châu phỏng chừng cũng là nơi có linh khí nồng đậm nhất.
Ngọc bài khống chế trận pháp, Diệp Mặc cũng không đưa cho phủ thành chủ của thành Lạc Nguyệt, mà lại đưa cho cha vợ Ninh Trung Phi của hắn.
Sau khi làm xong, Diệp Mặc cũng không hoàn toàn rảnh rỗi, mặc dù Ninh Tư Sương rất muốn quấn lấy Diệp Mặc bay thêm mấy vòng nữa, nhưng cô nhìn thấy người khác đang tu luyện, cũng sợ mình sẽ rớt xuống cuối cùng, trái lại một mình ở trong thành Lạc Nguyệt, đành phải cùng với mọi người tu luyện.
Mà thời gian rảnh rỗi Diệp Mặc cũng không chỉnh lý lại Bát Quái Âm dương Ngư, mà lại tìm một nơi yên tĩnh bắt đầu dùng thần thức tìm Vân Băng và Đình Đình.
Nếu Vân Băng và Đình Đình sống không tốt, hắn sẽ mang hai người đó đến Lạc Nguyệt thành, nếu như hai người đó sống rất ổn, thì Diệp Mặc quyết định không quấy rầy họ nữa.
Thần thức của Diệp Mặc mặc dù còn chưa thể bao trùm toàn bộ trái đất được, nhưng hắn muốn tìm nơi ở của một người nào đó, thì cũng có thể làm được.
Chỉ trong một buổi sáng, Diệp Mặc thậm chí rời khỏi thành Lạc Nguyệt, chỉ vì dùng thần thức của mình quét hết cả địa cầu, nhưng khiến Diệp Mặc thất vọng chính là, hắn cũng không tìm được Vân Băng và Đình Đình.
Tìm một người trên một diện tích lớn đối với thần thức mà nói thì hao tổn vô cùng lớn, nửa ngày, Diệp Mặc cũng đã uể oải bó tay rồi, hắn quay về thành Lạc Nguyệt dùng một viên Phục Thần đan, rồi nghỉ ngơi nửa ngày, lúc này mới miễn cưỡng khôi phục thần thức.
Mặc dù biết rõ Vân Băng không quay về Vân gia ở Yến Kinh, lại càng biết Vân Băng cho dù muốn làm gì, cũng sẽ không chào hỏi Vân gia làm gì, Diệp Mặc lại quyết định chờ sau khi Bát Quái Âm Dương Ngư sau khi hoàn nguyên, đến Vân gia hỏi xem sao.
Trước đây An Tái Thiện đưa cho Diệp Mặc một tấm ngọc bài trên đó có viết “Quái thành thất phiến, ngư dược long môn”.
Còn bây giờ Diệp Mặc lại thu thập đủ tám mảnh nhỏ của Bát Quái Âm Dương Ngư rồi, hắn quyết định gộp bảy miếng kia lại xem sao.
Diệp Mặc bây giờ cũng đã là tông sư luyện khí cửu phẩm rồi, cộng thêm tông sư trận pháp cấp chín nữa, cho nên hắn cũng rất muốn biết năm đó trình độ luyện khí và trận pháp của Sở Cửu Vũ rốt cục đến trình độ nào rồi, không ngờ có thể làm ra trận bàn nghịch thiên như này, từ Trái đất xé tách không gian tiến vào đại lục Lạc Nguyệt.
Bảy mảnh vỡ của Bát Quái Âm dương Ngư bị Diệp Mặc gộp lại, rất nhanh bảy miếng này được gộp lại thành một thứ hình Bát Quái Âm dương Ngư.
Một tiếng ken két vang lên, Bát Quái Âm Dương Ngư vốn không có linh lực và linh nguyên khởi động này không ngờ lại hợp lại không có chút kẽ hở nào.
Sau khi những tiếng ken két kia biến mất, làm gì còn có thể nhìn thấy Bát Quái Âm Dương Ngư này là do bảy miếng vỡ hợp lại nữa?
Cái này cũng chưa tính, lúc trước mảnh vỡ Âm Dương Ngư vô cùng loang lổ sau khi gộp lại xong, không ngờ lại biến thành sáng bóng, những vết tích loang lổ gỉ sét đó không ngờ lại không nhìn thấy nữa.
Diệp Mặc thầm hít một hơi dài, hắn bây giờ cũng đã là tông sư trận pháp cấp chín rồi, đương nhiên sẽ không thể nhìn không ra Bát Quái Âm Dương Ngư này chính là một trận tâm của trận pháp.
Trước đây hắn còn cho rằng Ngư Dược Long Môn là một truyền tống trận sơ cấp, bây giờ xem ra mình nghĩ lầm rồi.
Có thể đạt đến trình độ trận bàn như này, Diệp Mặc tự phụ hắn bây giờ còn chưa được, cho nên có thể thấy Sở Cửu Vũ ít nhất cũng là một Tiên trận sư cấp thấp rồi.
Diệp Mặc trong lòng lại thầm cảm thán, so với Sở Cửu Vũ, về thiên phú này của hắn căn bản cũng không gọi là thiên phú.
Hoặc là nói hắn vì vận khí và sự cứng cỏi mới có được thành tích như ngày hôm nay, còn Sở Cửu Vũ thì lại dựa vào cái gì?
Diệp Mặc lật đi lật lại Bát Quái Âm Dương Ngư trong tay nhìn nhìn, trong lòng lại càng bất đắc dĩ.
Ngư Dược Long Môn này hắn luyện chế không ra, nhưng cũng có thể nhìn ra được.
Cái này chẳng những là một trận bàn, còn là một trận bàn phá không, tác dụng không khác với Phá không phù lắm, hơn nữa còn có tác dụng hơn Phá không phù.
Vì Phá không phù còn cần một lượng linh khí mạnh mới có thể khởi động được, còn trận bàn phá không này thì lại không cần.
Bởi vậy có thể thấy, Sở Cửu Vũ sẽ không luyện chế lục phù, hoặc là gã có luyện chế lục phù, thì cũng biết trên trái đất không thể nào dùng Phá không phù được.
Cho nên gã đổi Phá không phù thành trận bàn phá không, cái này chẳng những cần trình độ trận pháp cực kỳ vững, mà còn cần trình độ luyện khí chắc tay, đồng thời cần có một lĩnh ngộ nhất định với xé rách không gian.
Diệp Mặc sở dĩ bất đắc dĩ, là vì hắn nhìn ta Bát Quái Âm Dương Ngư trong tay mình mặt dù bị hắn gom góp đủ rồi, nhưng vẫn không thể khởi động được.
Vì đây chỉ là một trận tâm, còn thiếu một trận môn bàn.
Chỉ có trận tâm và trận môn bàn kết hợp lại với nhau, mới có thể hình thành một trận bàn phá không được.
Nói cách khác Ngư Dược Long Môn hắn chỉ có cá mà không có cửa, căn bản cũng không nhảy qua được.
Diệp Mặc biết tu vi và trình độ trận pháp của hắn vẫn còn hơi thấp, nếu như tu vi của hắn cao thêm chút nữa, có thể lĩnh ngộ được sự ảo diệu của xé rách không gian, trình độ trận pháp của hắn nếu có cao hơn chút nữa, thì hắn bây giờ có thể tự mình luyện chế ra một trận môn bàn được rồi.
Đáng tiếc, hắn vẫn còn hơi kém chút, trước đây hắn sở dĩ có thể dưới đáy Hư không viêm xé rách được không gian nơi yếu nhất, đó là vì trận pháp cấp chín tự nổ, còn cả tu vi luyện thể cường hãn của hắn nữa, nên mới có thể miễn cưỡng làm được.
Mặc dù miễn cưỡng làm được rồi, nhưng đối với lĩnh ngộ xé rách không gian thì không có bất kỳ trợ giúp nào.
Diệp Mặc thu Bát Quái Âm Dương Ngư lại, hắn quyết định hi vọng một chút ở An Tái Thiện.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến quán đồ cổ của An Tái Thiện, lại phát hiện ra không có An Tái Thiện ở đó, nhưng cháu gái của gã An Ngưng lại có ở đó.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









