1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 276 : Người Áo Xám Trong Thị Trấn Cổ (c1376-c1380)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 276 : Người Áo Xám Trong Thị Trấn Cổ (c1376-c1380)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1376: Người Áo Xám Trong Thị Trấn Cổ

Người Áo Xám Trong Thị Trấn Cổ

T

iểu Mi, dì thực sự không có chuyện gì, con không nên trách cứ Diệp Mặc.

Thanh âm có chút run run của Mục An truyền đến, cô hộ sĩ phía sau bà vẫn còn mang theo vẻ mặt khiếp sợ.

– Cô…

Tô Mi cũng giống như cô hộ sĩ kia, vẻ mặt đều kinh hãi nhìn Mục An, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

– Cô là, đúng là Dì sao?

Mục An gật đầu với Tô Mi:

– Tiểu Mi, ở đây nói chuyện không tiện, chúng ta trở về rồi hãy nói.

Diệp Mặc, cậu cũng trở về cùng tôi đi, tôi thật sự là có nhiều chuyện cần phải hỏi cậu.

Diệp Mặc gật đầu nói với Tô Mi:

– Tô Mi, cô đưa dì về trước đi, tôi một lát nữa sẽ tới.

Ở đây tôi vẫn còn có một số việc cần làm.

Lần này Mục An lại rất thẳng thắn, trực tiếp gật đầu với Diệp Mặc rồi kéo Tô Mi vẫn còn chưa kịp phản ứng vội vã rời khỏi bệnh viện.

– Mạc đại sư…

Mục An và Tô Mi vừa đi, thì người trung niên kia lại cẩn thận gọi Diệp Mặc một tiếng.

Diệp Mặc thấy người trung niên này vẫn tìm tới đây, thì liền nói:

– Cha của anh có phải là vẫn còn khỏe mạnh hay không? Anh muốn nhờ tôi giúp trị bệnh cho cha anh phải không?

– Đúng, đúng…

Người trung niên kia vội vàng nói:

– Năm đó cha tôi sau khi về nhà, thì bệnh tim rất nhanh đã bộc phát, nhưng lại không thể tìm được Mạc đại sự nữa rồi.

Cha tôi sai người đi tìm nữ sĩ tên Thanh Huệ kia, thì cũng biết được bệnh tình của nữ sĩ Thanh Huệ kia đã được ngài chữa khỏi rồi.

Sau đó cha tôi lại tìm được đại sư Mông Cửu Sơn, tuy nhiên vẫn không có được tin tức của Mạc đại sư…

– Cha của anh cũng không tệ, không ngờ có thể sống tới tận bây giờ.

Diệp Mặc cũng thực sự tán dương một câu, ngày đó hắn cảm thấy rằng cái người đàn ông trên máy bay kia hẳn là không còn sống được bao lâu nữa.

Người trung niên trước mặt liền vội vàng nói:

– Là vì cha của tôi quanh năm đều dùng sản phẩm ‘Dưỡng tâm hoàn’ của dược phẩm Lạc Nguyệt, cho nên mới giữ lại được một cái mạng.

Diệp Mặc gật đầu.

Quanh năm dùng ‘Dưỡng tâm hoàn’ hiển nhiên là không phải hạng người giàu có bình thường.

Hắn liền tùy ý lấy ra một tờ giấy trắng, sau đó lại vẽ vài đường trên giấy.

Lại đưa tờ giấy đó cho người trung niên trước mặt rồi nói:

– Mang tấm bùa này dán trước ngực của cha anh, một giờ sau sẽ tốt.

Tuy rằng Diệp Mặc vẫn chưa phải là đại sư luyện chế đạo bùa, nhưng với tu vi Hóa Chân tầng ba hiện tại của hắn, thì vẽ một đạo bùa chú chữa một cái bệnh tim đơn giản vẫn có thể làm được.

Đan dược trên người của hắn đều là đan dược vô cùng trân quý, không cần thiết phải lãng phí.

Người trung niên kia khom người tiếp nhận tờ giấy của Diệp Mặc, sau đó liền không hề chậm trễ cất vào trong người, đồng thời lấy ra một tấm thẻ.

Y biết quy củ của Diệp Mặc, tuy rằng năm đó y chỉ là một thiếu niên, nhưng chuyện Diệp Mặc chữa bệnh lấy tiền y cũng thấy được rõ ràng.

Diệp Mặc khoát tay:

– Tiến này đối với tôi vô ích rồi, anh đi đi.

Người trung niên kia cũng rất biết nhìn tình huống, y thấy hòa thượng Ngộ Đạo vẫn còn đang chờ ở một bên, lập tức biết là Diệp Mặc còn có chuyện trọng yếu hơn.

Cho nên liền vội vã thu hồi lại tấm thẻ của mình, khom người cảm tạ với Diệp Mặc sau đó mới chậm rãi rời đi.

Thấy tất cả mọi người đều đã đi rồi, Diệp Mặc mới nhìn hòa thượng Ngộ Đạo rồi hỏi:

– Về hung thủ tiêu diệt ẩn môn, ngài có chút đầu mối nào không?

Đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ cần có một chút đầu mối, thì hắn có thể sử dụng thần thức tìm được rồi.

Bất luận là kẻ này trốn ở chỗ nào, chỉ cần là còn ở Địa Cầu, không phải là ở dưới đáy biển hoặc là sâu trong lòng đất, thì hắn đều có thể dùng thần thức mà tìm kiếm.

Nói một cách khác, cho dù là những người này trốn trong lòng đất, thì hắn cũng chỉ cần tốn thêm chút thời gian là có thể tìm ra được.

Hòa thượng Ngộ Đạo liền lắc đầu:

– Không có bất kỳ đầu mối nào, chỉ là Thư Viện Cửu Minh có một võ giả Huyền cấp may mắn thoát khỏi nói rằng những người đó đều ăn mặc quần áo mầu xám.

Hơn nữa những người này không chỉ có thân thủ lợi hại, còn mang theo vũ khí cực kỳ lợi hại nữa.

– Trên quần áo của chúng có dấu hiệu gì không?

Diệp Mặc tiếp tục hỏi.

Đối với người khác mà nói, thì chỉ với quần áo mầu xám thì thật sự là không có chút đầu mối nào, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì đã là một đầu mối tốt rồi, nếu như trên quần áo còn có dấu hiệu gì nữa thì hắn càng có thể tìm được nhanh hơn.

– Không có.

Hòa thượng Ngộ Đạo lần này lại trả lời rất nhanh, hiển nhiên là lão cũng đã sớm hỏi võ giả kia về vấn đề này rồi.

Diệp Mặc ừ một tiếng, không nhắc lại nữa.

Ngộ Đạo thở dài một tiếng, lão biết tu vi của Diệp Mặc lúc này đã vượt xa lão rồi, có lẽ chuyện mà mình không cách nào làm gì được, thì Diệp Mặc lại thật sự có biện pháp.

Lão bỗng nhiên rất muốn hỏi một chút, xem trên cảnh giới Tiên Thiên còn có cảnh giới gì nữa, nhưng khi lão muốn mở miệng hỏi, thì bỗng nhiên lại nghĩ nếu như bản thân mình cả đời không đạt tới được cái cảnh giới kia, thì hỏi ra cũng đâu có ích gì? Có lẽ chính mình nếu đạt được tới cảnh giới kia rồi, thì căn bản là không cần hỏi cũng có thể tự nhiên mà tiến vào cảnh giới đó.

Nghĩ tới đây, tâm trí của lão liền trở nên rộng mở trong sáng, không còn quấy rối Diệp Mặc nữa mà trực tiếp xoay người biến mất trong dòng người đông đúc.

Diệp Mặc đứng ở hành lang bệnh viện, nhắm mắt lại, khuếch tán thần thức của mình ra.

Lấy tu vi Hóa Chân tầng ba của hắn, thì tìm một người áo xám trên Địa Cầu này có lẽ còn có chút khó khăn, nhưng nếu phải tìm kiếm cả một đám người, thì vẫn có thể làm được.

Diệp Mặc đứng một mình ở trên hành lang bệnh viện, nhắm hai mắt không hề cử động, không có ai biết Diệp Mặc đang làm cái gì.

Tuy rằng mọi người đều thấy rất kỳ quái, nhưng nghĩ tới việc nơi này là bệnh viện, thì cũng không cảm thấy có gì quá đặc biệt cả.

Cho nên cũng không có người nào dừng lại hỏi Diệp Mặc cái gì, chỉ còn có một mình cô hộ sĩ mặc áo hồng.

Cô im lặng, đứng bên người Diệp Mặc, giống như là đang chờ đợi Diệp Mặc vậy.

– Tiểu Vũ, em ở đây làm gì?

Một gã hộ sĩ khác đi tới, nhỏ giọng hỏi một câu.

Cô gái tên Tiểu Vũ kia vội vã thở dài một tiếng:

– Anh đợi một chút, lát nữa em sẽ tới.

Tên hộ sĩ kia nhìn Diệp Mặc một chút, rồi lại nhìn sang Tiểu Vũ.

Mặc dù có chút khó hiểu nhưng vẫn gật đầu, không nói gì nữa.

Cô gái hộ sĩ tên Tiểu Vũ này hiển nhiên chính là hộ sĩ trong phòng bệnh của Mục An.

Lúc này thì cô đã hoàn toàn hiểu rằng Diệp Mặc căn bản không phải là người thường.

Biến hóa của Mục An, còn có lời căn dặn của Mục An vẫn văng vẳng bên tai cô nữa.

Sau đó Diệp Mặc lại tùy tiện vẽ lên một tờ giấy rồi đưa cho người trung niên thoạt nhìn rất có thân phận kia, hơn nữa người trung niên kia còn muốn đưa lại cho Diệp Mặc một tấm thẻ ngân hàng.

Cho nên lúc này Diệp Mặc nhắm mắt lại, cô cũng không dám đi quấy rầy Diệp Mặc.

Một giờ sau, Tiểu Vũ đứng đó đã cảm thấy chân có chút mỏi, cô vừa định đi tới cái ghế dài ngồi xuống, thì Diệp Mặc bỗng nhiên lại mở mắt ra.

Hắn hừ lạnh một tiếng, thần thức dừng lại ở chỗ một con sông cách Ninh Hải hơn ngàn dặm.

Một con sông ven biển, chính là nơi mà rất nhiều người nhập cư trái phép đều thích đi qua, mà lúc này thì thần thức của Diệp Mặc đi vào một cái trấn nhỏ ở bờ sông.

Cái trấn nhỏ này thoạt nhìn thì cũng không có nhiều người, nhưng theo lý thuyết thì hẳn là một cái trấn nhỏ nằm phụ cận một thành thị thì phải rất phồn hoa, nhưng cái trấn nhỏ này thì không những không hề phồn hoa, mà thậm chí còn có chút tiêu điều.

Có lẽ nói, đó căn bản không phải là một cái trấn nhỏ, mà là một cái thị trấn cổ.

Thị trấn cổ ở ngoại thành này có lối kiến trúc cũ kĩ, một loại tường rào cũng cũ kĩ bao quanh toàn bộ những kiến trúc cũ kĩ này, tạo thành một khu vực đơn độc.

Ở giữa những kiến trúc cũ kĩ được tường rào vây quanh này còn có một cái từ đường lớn của một gia tộc, chỉ là cái từ đường* này cũng đã vô cùng cũ kĩ rồi.

Theo lý thuyết thì những kiến trúc này đều phải là những nơi cho du khách tham quan, nhưng sự thực thì hiện giờ ở đây vẫn có cư dân sinh sống bình thường.

Mà thần thức của Diệp Mặc thì đã tiến vào bên trong cái từ đường kia.

Cái từ đường kia tuy rằng rất lớn, nhưng hiện tại có tới gần hai trăm người ở bên trong.

Ngoài ra bên ngoài từ đường vẫn còn ẩn dấu hơn mười người nữa.

Trong số hai trăm người kia hầu hết đều là mặc áo xám, còn phân nửa số người thì Diệp Mặc cảm giác được đều là các võ giả tu luyện cổ võ bên trong ẩn môn.

Tuy rằng Diệp Mặc không nghe được thanh âm nói chuyện của bọn họ, tuy nhiên vẫn có thể cảm giác được bầu không khí giữa những người này đều không được tốt lắm.

Diệp Mặc thu hồi lại thần thức, hắn dự định đi xem một chuyến, bởi vì những người áo xám này rất có thể chính là hung thủ tiêu diệt ẩn môn.

– Anh kia ơi, đây là do chú kia để lại nhờ tôi chuyển lại cho anh đấy.

Thấy Diệp Mặc muốn rời đi, thì cô hộ sĩ kia liền vội vã tiến lên, lấy tấm thẻ ngân hàng ra đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc không đợi cô hộ sĩ này nói hết, thì đã khoát tay:

– Cảm ơn cô đã chiếu cố cho dì Mục, tấm thẻ này tôi tặng cho cô đấy.

Diệp Mặc nói xong, liền xoay người biến mất trước cửa bệnh viện.

Tiền lúc này đối với hắn mà nói, hoàn toàn không dùng được.

Nếu như hắn cần tiền, thì tùy thời đều có thể lấy ra một khối vàng để sử dụng.

– A…

Cô hộ sĩ kia thấy Diệp Mặc biến mất, nhất thời không biết phải làm như thế nào mới đúng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1377: Uông Gia Nam Sơn

Uông Gia Nam Sơn

V

õng Giang nằm ở ven biển, nhưng tốc độ khai phá và phát triển của Võng Giang cũng không lớn, người ở đây hỗn tạp, mặc dù không có nhiều kẻ làm loạn như trước kia, nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu.

Chỉ là những năm gần đây, tốc độ phát triển và khai thác đã mạnh lên, Võng Giang cũng dần dần có khởi sắc, tuy rằng so ra thì vẫn kém hơn các thành thị vùng duyên hải khác, nhưng cũng đang gắng sức đuổi theo xu thế rồi.

Tà Dương trấn tuy là thuộc về Võng Giang, nhưng cũng đã nằm sát ngoại vi Võng Giang rồi, chi là Tà Dương trấn vốn thuộc về Võng Giang nên mới nói như vậy.

Kỳ thực nếu thực sự tính toán, thì Tà Dương trấn còn cách phạm vi của Võng Giang tới hơn hai trăm lý.

Hơn nữa giao thông của Tà Dương trấn không được thuận tiện, ngoại trừ một ít kiến trúc cũ kĩ trong trấn ra, thì cũng không có một cái ưu thế gì khác, dần dần thì Tà Dương trấn bị bài trừ khỏi sự kiến thiết của Võng Giang.

Lúc này thì ở bên trong cái khu kiến trúc cũ kĩ thuộc Tà Dương trấn kia, chính xác là ở trong một cái từ đường lớn, có một tên thanh niên dáng người thấp bé đột nhiên đứng lên tức giận nói:

– Uông Lãnh Pháp, nếu như là chúng ta không đồng ý với yêu cầu của ông, thì ông còn muốn giữ toàn bộ chúng ta lại chỗ này hay sao?

– Cổ Dương Hòa, lời này của ông là có ý gì? Hồ Lô Cốc và Thư Viện Cửu Minh cũng đã bị diệt, Nam Sơn Uông gia cũng coi như là một trong tam đại môn phái ẩn môn.

Vì chuyện này mà Uông gia ta không tiếc gì mà xuất đầu, chính là vì muốn bảo trụ nhất mạch ẩn môn chúng ta, bằng không nếu cứ tiếp tục như vậy, thì ẩn môn chúng ta khó có thể tiếp tục sinh tồn.

Một tên trung niên hơn năm mươi tuổi gầy gò liền hừ lạnh một tiếng, lập tức đứng lên quát lớn.

– Vậy Uông môn chủ nói xem là ai đã hạ thủ, liên tiếp tiêu diệt nhiều môn phái như vậy, hơn nữa thủ đoạn cũng độc ác tanh máu như vậy?

Một người phụ nữ trung niên lên tiếng.

Uông Lãnh Pháp bình thản nói:

– Năm đó là ai đã tiêu diệt Hồ Lô Cốc, ta nghĩ rằng mọi người đều rất rõ ràng.

Đó chính là Diệp Mặc của Lạc Nguyệt thành, sau đó Diệp Mặc lại lần nữa khiến cho Điểm Thương Môn phong núi.

Hôm nay ẩn môn của chúng ta lại lần thứ hai gặp chuyện như vậy, còn cần phải đi suy đoán nữa sao?

Người phụ nữ trung niên cũng hừ lạnh một tiếng rồi nói:

– Uông môn chủ, ta nghĩ chủ yếu chính là vì Diệp Mặc đã giết lệnh huynh, lại tận diệt Nam Sơn Uông gia của ông ở Đoạn Đỉnh Sơn Cước, cho nên Uông môn chủ mới có sự hận thù như vậy với Diệp Mặc đúng không?

Uông Lãnh Pháp bỗng nhiên lớn tiếng nói:

– Đúng thế, Uông gia ta có thù sâu như biển với tên Diệp Mặc kia, ta sao có thể buông tha cho hắn được.

Hơn nữa cái thằng chó này hôm nay không ngờ lại phát rồ, muốn tiêu diệt ẩn môn chúng ta, cho nên Uông gia ta càng nghĩa bất dung từ mà muốn đứng ra.

Cổ Dương Hòa ngày trước có quan hệ không tệ đối với Diệp Mặc, năm đó ở đại hội ẩn môn, y cũng đã rất tán thưởng Diệp Mặc.

Bây giờ nghe Uông Lãnh Pháp nói như vậy, thì y lập tức lại đứng ra nói giúp cho Diệp Mặc:

– Uông môn chủ, chuyện năm đó xảy ra thì ta cũng có mặt.

Ai sai ai đúng thì ta tạm thời không nói.

Nhưng Diệp Mặc đã từ truyền tống trận đi tới tiểu thế giới, chuyện này thì mọi người đều biết, nhưng Uông môn chủ lại nhất quyết nói chuyện này là do Diệp Mặc làm, chẳng lẽ chỉ là vì Nam Sơn Uông gia có thù hằn với Diệp Mặc thôi sao?

Uông Lãnh Pháp nghe Cổ Dương Hòa nói xong, thì lập tức quát lên:

– Diệp Mặc đi tiểu thế giới thì ngươi tận mắt nhìn thấy sao? Ta biết năm đó Diệp Mặc có ân đối với ngươi, nên ngươi muốn nói giúp cho Diệp Mặc.

Nhưng không nên mang số phận của ẩn môn chúng ta ra mà nói đùa, lời nói đùa này không đáng cười đâu.

Hơn nữa, ngoại trừ Diệp Mặc, còn ai có được năng lực như thế, chỉ ngắn ngủi có mấy tháng, đã có thể tiêu diệt được nhiều đồng đạo ẩn môn như vậy?

– A, Uông môn chủ, vậy ý của ông là sao?

Một người trung niên thoạt nhìn chỉ có khoảng ba mươi bốn mươi tuổi đứng lên lạnh giọng hỏi một câu.

Uông Lãnh Pháp liếc qua người đàn ông trung niên khinh thường cười lạnh một tiếng:

– Rất nhiều ẩn môn đều bị Diệp Mặc đầu độc mà gia nhập vào Lạc Nguyệt thành, bây giờ còn hạ độc thủ với những ẩn môn còn lại như vậy, ý của ta chính là ẩn môn chúng ta sẽ liên hợp lại, đối phó với Diệp Mặc.

Bao gồm cả ẩn môn trong Lạc Nguyệt thành, chúng ta cũng có thể liên hợp lại.

– Đối phó Diệp Mặc?

Người đàn ông trung niên kia cười lạnh một tiếng:

– Diệp Mặc thì đại biểu cho Lạc Nguyệt thành, còn Lạc Nguyệt thành mặc dù chỉ là một cái thành, nhưng còn cường đại hơn cả một số quốc gia, lấy chúng ta mà có thể đối phó Diệp Mặc, thậm chí là đối phó với Lạc Nguyệt thành sao? Uông môn chủ, lồng ngực của ông quả thực là rộng lớn.

Uông Lãnh Pháp cũng cười nhạt một tiếng:

– Nếu chỉ bằng vào chúng ta thì đương nhiên không được, chúng ta cũng có thể liên thủ với người khác.

Hôm nay đại lượng cao thủ ẩn môn đều sẽ đi tới trận pháp ở Hoành Đoạn sơn mạch để rời đi.

Đi tới tiểu thế giới, ở đó chúng ta có thể tập hợp toàn bộ cao thủ cấp chín trở lên của ẩn môn.

Chúng ta cũng không phải là muốn đối phó với toàn bộ Lạc Nguyệt thành, vì Diệp Mặc đại biểu cho Lạc Nguyệt đã là chuyện trước kia rồi, hiện tại Lạc Nguyệt thành đã là một cái thành thị dân chủ.

Ta chỉ có thể tìm cho ẩn môn chúng ta một chỗ đứng nhỏ nhoi mà thôi.

Diệp Mặc tiêu diệt nhiều môn phái ẩn môn chúng ta như vậy, lẽ nào chúng ta muốn tới Lạc Nguyệt thành chọn một chỗ sống yên ổn cũng không được sao?

Người đàn ông trung niên cũng không e ngại gì Uông Lãnh Pháp, cũng lớn tiếng nói:

– Uông Lãnh Pháp, đừng coi tất cả mọi người đều là kẻ ngu.

Đừng tưởng rằng mọi người không biết rằng Hồng Vũ Đường, Điểm Thương Môn, Thư Viện Cửu Minh và những ẩn môn khác đều là do Nam Sơn Uông gia ông tiêu diệt.

Nếu như Diệp tiền bối còn đang ở Lạc Nguyệt thành, ông dám kêu gọi đối phó Diệp Mặc sao? Nếu như Vương Khi Kiếm và Tăng Chấn Hiệp thậm chí là cả Phong phó môn chủ những vị tiền bối này còn ở đây, thì ông dám kiêu ngạo như vậy sao?

Uông Lãnh Pháp vòng tay qua hông, thì một thanh nhuyễn kiếm đã hiện ra trên tay của y, y cầm nhuyễn kiếm chỉ vào người đàn ông trung niên quát lên:

– Trương Hoa, năm đó ở trong đại hội ẩn môn, Diệp Mặc đã cứu ngươi một mạng, thế mà ngươi đã không phân biệt phải trái, dám nói xấu Nam Sơn Uông gia chúng ta.

Nam Sơn Uông gia chúng ta cho dù có lợi hại, thì sao có thể tiêu diệt được những môn phái như Điểm Thương Môn và Thư Viện Cửu Minh được chứ? Hôm nay Uông mỗ ta muốn lĩnh giáo một chút loại cao nhân như ngươi.

Người đàn ông trung niên tên Trương Hoa cũng không chút do dự mà rút ra thanh đao mỏng sau lưng, không để Uông Lãnh Pháp vào trong mắt.

Miệng tiếp tục hỏi:

– Khi truyền tống trận được mở ra, thì Nam Sơn Uông gia của ông còn đang phong núi, đương nhiên là có thể bảo lưu lại thực lực.

Mà những cao nhân như Vương Khi Kiếm và Tăng Chấn Hiệp tiền bối đều đã đi tiểu thế giới.

Cho nên thực lực của Thư Viện Cửu Minh hạ xuống cũng là bình thường, hơn nữa Uông Lãnh Pháp ông còn cấu kết với những kẻ áo xám kia, đừng tưởng rằng người khác đều bị mù hết rồi.

Nói xong thì Trương Hoa giơ thanh đao mỏng trong tay lên, cao giọng nói:

– Các vị đồng đạo, ta nghĩ rằng đa số các vị đều đã có kết luận trong lòng.

Nam Sơn Uông gia cấu kết với ngoại tộc, mưu họa đến sự sinh tồn của ẩn môn, còn âm mưu lôi kéo chúng ta đi đối phó với Lạc Nguyệt thành.

Lạc Nguyệt thành có thể dễ dàng đối phó như vậy sao? Ta nghĩ rằng tất cả mọi người đều hiểu, Nam Sơn Uông gia chỉ muốn cho chúng ta đi chịu chết mà thôi.

Tuy rằng ta vẫn không rõ bọn họ vì sao làm như vậy, nhưng chúng ta nếu không tỉnh táo, thì sớm muộn gì cũng sẽ bị Nam Sơn Uông gia nuốt gọn tới xương vụn cũng không còn.

– Trương Hoa đạo hữu, những người mặc áo xám này, chỉ là lực lượng thế tục của Nam Sơn Uông gia, anh có chứng cớ gì mà nói rằng họ là ngoại tộc? Lại nói họ cấu kết cùng nhau?

Lúc này, thì một lão già liền đứng lên hỏi Trương Hoa.

– Hóa ra là Thao môn chủ của Ý Kiếm Môn.

Chỉ vì môn chủ một mực khổ tu, cho nên không biết việc này cũng là bình thường.

Uông Lãnh Pháp cấu kết với những kẻ áo xám kia, đã sớm có người biết được, thậm chí Ngộ Đạo tiền bối cũng biết được một chút, bởi vì…

Trương Hoa còn chưa nói xong, thì một gã võ giả Địa cấp sơ kỳ đã đứng lên tiếp lời:

– Không sai, trước đây đã có một người của Thư Viện Cửu Minh trốn thoát, y đã nhìn thấy sát thủ tấn công ẩn môn đều là những kẻ áo xám.

Ta nhận được thư mời của Uông Lãnh Pháp trước, cho nên không biết việc Nam Sơn Uông gia cấu kết với những kẻ áo xám kia.

Nhưng ta vừa nhìn thấy những người áo xám này, thì đã biết rằng chúng ta đã lọt vào bẫy rồi.

Nói xong thì võ giả Địa cấp đứng hẳn ra rồi nói tiếp:

– Hiện tại xem ra, bọn họ không chỉ cấu kết, mà còn không hề sợ bị bại lộ, bằng không sẽ không để cho mấy kẻ áo xám kia ngang nhiên xuất hiện như vậy.

Uông môn chủ, sợ rằng chỉ cần mọi người không đồng ý với ý kiến liên thủ của ông, thì chắc sẽ giống như lời nói của tiền bối Cổ Dương Hòa phải không, muốn đi cũng không thể được!

Khiến tất cả đều ngoài ý muốn chính là, Uông Lãnh Pháp vốn đang vô cùng phẫn nộ đột nhiên lại cười lạnh:

– Mày nói không sai, chỉ cần kẻ nào dám không đồng ý với ý kiến của tao thì sẽ phải biến mất.

Uông Lãnh Pháp ta đã khiến cho ẩn môn hết khí lực rồi, nếu như chúng mày muốn tìm chết, thì cũng đừng trách tao không khách khí.

Nói xong, Uông Lãnh Pháp liền thu hồi nhuyễn kiếm, lui về phía sau một bước.

Mà khi Uông Lãnh Pháp vừa lui ra phía sau, hai tên mặc áo xám bên cạnh y đột nhiên giơ vũ khí trong tay lên, lập tức có hai tiếng động nhẹ vang lên.

Hai luồng ánh sáng có tốc độ nhanh vô cùng, mắt thường khó có thể nhìn thấy được, lại càng không nói tới việc chặn lại.

Tu luyện giả tu luyện Cổ võ sau khi đạt tới Huyền cấp, có thể ngăn cản được cả loại súng lục bình thường.

Mà võ giả đạt tới Địa cấp, thì thậm chí cả một số loại súng lục cao cấp cũng có thể né tránh được.

Nhưng hai luồng ánh sáng này có tốc độ nhanh hơn tới mấy lần, những võ giả bên trong cái từ đường này căn bản là không thể nhìn thấy nổi quỹ tích của ánh sáng kia, thì hai luồng ánh sáng đã bắn tới mi tâm của Trương Hoa và tên võ giả Địa cấp kia rồi.

Mà Trương Hoa vốn vẫn luôn cảnh giác, nên không chút do dự nào vung thanh đao mỏng trên tay lên, ‘Choang’ một tiếng, thì một luồng sáng mầu đen đã bị Trương Hoa đánh bay đi.

Chỉ một cái bóng đen nhỏ như vậy, cũng đã làm cho Trương Hoa phải lùi lại một bước rồi.

Lúc này thì tên võ giả Địa cấp còn lại không có vận khí và bản lĩnh như Trương Hoa. ‘Phập’ một tiếng, y đã bị cái bóng đen nhỏ kia xuyên qua trán, một đạo máu tươi phun ra từ trước tới sau đằng sau ót.

Những võ giả được Nam Sơn Uông gia mời tới đang ở trong từ đường này đều dại ra.

Cái người vừa bị giết kia thì mọi người đều biết y là một võ giả Địa cấp sơ kỳ, vậy mà lại bị một loại súng lục giết chết, trước sau không tới nửa giây.

Từ khi nào mà có cái loại súng lục lợi hại như vậy?

Lúc này cho dù là một ít võ giả tu luyện cổ võ không biết rõ chân tướng thì cũng đều đã hiểu, điều Trương Hoa nói chính là sự thực.

Mà toàn bộ bọn họ được Nam Sơn Uông gia mời tới nơi này, cũng thực sự là có ý định làm mạnh tay với bọn họ.

Ở chỗ này có năm sáu mươi tên áo xám, hơn nữa Nam Sơn Uông gia cũng có tới hai ba mươi người, tổng cộng nhân số có tới bẩy tám chục người, không cần phải nói tới mai phục ở bên ngoài nữa.

Nếu như bẩy tám chục người này đều là tu luyện giả tu luyện cổ võ thì cũng thôi.

Nhưng những tên kia đều dùng cái loại vũ khí mà vốn không phải võ giả tu luyện cổ võ có thể chống lại, thì biết làm thế nào đây?

Một võ giả Địa cấp sơ kỳ có thể tùy tiện bị giết như vậy, còn Địa cấp hậu kỳ như Trương Hoa thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản lại.

Hơn nữa đây còn là dưới tình huống đã có sự đề phòng, nếu không thì ngay cả Trương Hoa cũng không chắc đã đỡ được.

Loại vũ khí đáng sợ này, ai dám chống lại chứ? Khó trách Uông Lãnh Pháp không hề sợ mọi người phản kháng lại y.

Uông Lãnh Pháp lại lần nữa cười lạnh:

– Nguyện ý cùng Nam Sơn Uông gia ta liên thủ, cùng nhau đối phó Lạc Nguyệt và Diệp Mặc, thì đứng về phía bên này, còn không muốn thì xin mời đi.

Ai cũng hiểu câu ‘mời đi’ của Uông Lãnh Pháp lúc này là có ý gì, đó chính là để người đó đi ra ngoài, và chỉ cần đi ra ngoài thì hiển nhiên là chỉ còn đường chết.

Có vài tên võ giả do dự rồi đi về phía Uông Lãnh Pháp.

Sau khi đã có người dẫn đầu, càng ngày càng có nhiều người chuyển động.

Với cục diện hiện giờ, thì đối nghịch với Uông Lãnh Pháp hẳn là chín phần mười là nắm chắc cái chết.

Trương Hoa bỗng nhiên cười ha hả nói:

– Trương Hoa ta sẽ không bao giờ đứng cùng một trận tuyến với Nam Sơn Uông gia chúng mày, mày có thể làm gì tao?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1378: Họ Muốn Làm Gì?

Họ Muốn Làm Gì?

C

ộng thêm Cổ Dương Hòa tôi nữa.

Cổ Dương Hòa gầy nhom nói xong, lập tức đứng bên người Trương Hoa.

Uông Lãnh Pháp nhìn những người còn lại đều đang do dự, lập tức hừ lạnh một tiếng nói:

– Hai con chim đầu đàn, giết luôn đi.

Mấy người đàn ông áo xám đều cầm vũ khí trong tay, Cổ Dương Hòa và Trương Hoa lập tức đồng thời vung loan đao lên, muốn xông ra khỏi từ đường.

Nhưng bọn họ vừa mới quay người liền nhìn thấy ngoài cửa từ đường đã đứng đầy người mặc áo xám rồi, trong tay mỗi người đều cầm vũ khí.

Trương Hoa và Cổ Dương Hòa trong lòng lập tức trùng xuống, đừng nói những người này đều cầm những vũ khí đáng sợ, cho dù không cầm vũ khí, hai người bọn họ cũng không phải là đối thủ của Nam Sơn Uông gia.

Thình thịch…

Mấy âm thanh vô cùng nhỏ, những âm thanh này mọi người đều rất quen thuộc, chính là âm thanh của vũ khí phát động, vừa nãy võ giả Địa cấp chết đi chính là sau âm thanh này lập tức bị giết chết.

Võ giả ẩn môn có thể đến được trong này cũng không phải là nhân vật đơn giản, thậm chí đều là tu vi Huyền cấp sơ kỳ rồi, cho nên âm thanh xuyên thủng màn không vừa mới vang lên, thì những người trong từ đường cũng nghe thấy rất rõ.

Nhiều âm thanh như vậy đồng thời vang lên, có thể thấy Cổ Dương Hòa và Trương Hoa căn bản cũng không còn đường sống.

Nhưng đám người đợi đến khi âm thanh đó tiêu tán rồi, lại phát hiện Cổ Dương Hòa và Trương Hoa đến một cọng tóc cũng không bị mất, chỉ có điều trong từ đường lại có thêm một người.

– Diệp Mặc huynh đệ…

– Diệp tiền bối.

– Diệp thành chủ.

Trong từ đường rất nhiều võ giả cũng không nhận ra Diệp Mặc, nhưng đồng thời cũng có rất nhiều người lại biết hắn.

Năm đó Diệp Mặc trong đại hội tại Quế Trình Đoạn Đỉnh sơn, chính là ban giám khảo.

Hơn nữa bây giờ Diệp Mặc lại không thay đổi gì so với năm đó, cho nên những võ sĩ đã từng đến Đoạn Đỉnh sơn năm đó cũng đều nhận ra Diệp Mặc.

– Diệp Mặc.

Uông Lãnh Pháp nhìn thấy Diệp Mặc, khóe mắt híp lại, những tia thù hận căn bản cũng không giấu đi được.

– Vừa rồi cám ơn ân cứu mạng của tiền bối, tiền bối đã cứu Trương Hoa tôi hai lần rồi.

Trương Hoa biết nếu không phải Diệp Mặc xuất hiện, thì vừa nãy nhiều súng lục bắn kinh khủng như vậy, gã căn bản cũng không có cách nào ngăn cản được.

Diệp Mặc cũng nhận ra người đàn ông trước mặt, ừ một tiếng rồi nói:

– Không sai, mới thời gian dài như vậy, anh đã từ võ giả Hoàng cấp thăng cấp len Địa cấp hậu kỳ rồi, rất giỏi.

– Ha ha, Diệp Mặc lão đệ, không biết còn nhận ra lão Cổ tôi không.

Cổ Dương Hòa cười ha ha, cũng đứng ra nói.

Diệp Mặc ôm quyền:

– Anh Cổ, dĩ nhiên là tôi nhận ra, năm đó từ biệt, hôm nay mới gặp lại, anh Cổ tiến bộ cũng rất nhiều rồi đấy.

Cổ Dương Hòa cũng không có chút ngại ngùng nào, y đương nhiên biết Diệp Mặc nói không phải là tu vi của y tiến bộ nhiều, mà là lá gan của y đã có tiến bộ nhiều.

Tu vi của y so với năm đó, dường như cũng không có chút tiến triển gì.

Nhưng về mặt hành sự thì lại biến đổi không ít, năm đó y hành sự cẩn thận thận trọng, bây giờ thì cũng không để ý gì đến hậu quả.

Y không xấu hổ, là vì hành động này của y bị Diệp Mặc chú ý đến, trong lòng lại càng vinh dự.

Uông Lãnh Pháp bỗng nhiên giật mình một cái, lúc này gã mới nhớ ra.

Vừa nãy viên đạn bắn Cổ Dương Hòa và Trương Hoa không thấy đâu nữa.

Còn Diệp Mặc bỗng nhiên lại xuất hiện, chẳng lẽ hắn có thể bắt được viên đạn đó sao? Tu luyện cổ võ có thể lợi hại đến mức này sao?

Nếu như Diệp Mặc lợi hại như vậy, mình còn có thể đấu với hắn thế nào được? Không phải nói hắn đến tiểu thế giới rồi sao? Sao lại xuất hiện trong này?

Những suy nghĩ này nhanh chóng xoẹt qua trong đầu Uông Lãnh Pháp, gã lập tức kết luận.

Nhất định phải giết chết tên Diệp Mặc này ngay lập tức, nếu không những người trong từ đường sẽ cùng trở mặt, cho dù gã có thể trấn áp, cũng tổn thất không ít.

– Toàn bộ ra tay.

Giết chết người này.

Uông Lãnh Pháp sau khi hiểu ra điều này, ngay lập tức nói.

Thình thịch…

Lại là một âm thanh liên tiếp vang lên, còn dày đặc hơn vừa nãy nhiều.

Những người mặt áo xám này chẳng những huấn luyện nghiêm chỉnh, thậm chí đều là những võ giả trên Hoàng cấp.

Cho nên Uông Lãnh Pháp vừa mở miệng, dường như trong cùng một lúc, những người này đồng thời ra tay.

Đây là loại vũ khí nóng mới, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn súng nhiều, nếu như đồng thời ra tay, thì uy lực có thể tưởng tượng được.

Không ai biết Diệp Mặc nên trốn thoát màn mưa đạn này thế nào, có lẽ nói những thứ này còn nhanh hơn cả tốc độ của đạn.

Diệp Mặc cũng không nhúc nhích, hắn chẳng qua chỉ giơ một tay ra, sau đó nhìn mấy chục viên lớn nhỏ như hạt đậu trong lòng bàn tay mình, những thứ này đen nhánh, nhưng thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong những thứ này có một chất gì đó phát nổ cực mạnh bên trong, nếu không phải chân nguyên của hắn khống chế được những thứ này, thì những thứ này sớm đã nổ tung rồi.

Loại vũ khí này cũng có thể nói là súng, chỉ có điều tốc độ bắn ra còn nhanh hơn rất nhiều những thanh súng bình thường.

Đây là viên đạn nhanh thứ hai mà Diệp Mặc đã từng gặp, hắn gặp viên đạn nhanh nhất chính là súng lục Cực Năng.

Nhưng tốc độ và uy lực của súng lục cực năng còn hơn thứ này vô số lần.

Đến súng lục cực năng trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ là đồ chơi, hắn làm gì còn để ý đến loại súng lục này?

Lúc này Diệp Mặc đang nhìn trong lòng bàn tay mình, còn những người xung quanh thì lại đang nhìn Diệp Mặc, rồi lại chuyển ánh nhìn xuống lòng bàn tay Diệp Mặc.

Chỉ trong nháy mắt, những người xung quanh cũng hoàn toàn hiểu ra, Diệp Mặc vừa nãy là tùy ý bắt được, không ngờ nhiều viên đạn cực nhanh như vậy hướng về phía hắn mà hắn lại có thể bắt được hết.

Đây là loại bản lĩnh gì? Hoặc là nói là tu vi gì?

Trương Hoa lẳng lặng nhìn trong lòng bàn tay Diệp Mặc, chân của gã vừa mới bước ra ngoài, vốn dĩ định giúp Diệp Mặc ngăn lại mấy viên đạn, nhưng không ngờ trong tích tắc này, những viên đạn đáng sợ đó đã nằm gọn trong lòng bàn tay Diệp Mặc rồi.

Những viên đạn kia có đáng sợ hay không, Trương Hoa kinh nghiệm bản thân cũng từng trải qua.

Những viên đạn đó vô hình vô bóng, với tu vi của gã, không ngờ hoàn toàn không bắt được bóng dáng của nó, còn Diệp Mặc không ngờ lại tiện tay đã bắt được nhiều như vậy rồi.

Năm đó Diệp Mặc ở Đoạn Đỉnh sơn cứu gã, gã còn thề lấy Diệp Mặc làm mục tiêu, nhất định phải thông qua sự cố gắng của bản thân mình, có một ngày đạt được tới trình độ của Diệp Mặc.

Cho nên lúc đó Diệp Mặc khi bảo gã đến đại lục Lạc Nguyệt, gã cũng không đi, ngược lại còn liều mạng tu luyện, muốn có một ngày nào đó có thể đạt đến trình độ của Diệp Mặc.

Nhưng hôm nay khi gã nhìn thấy Diệp Mặc, mới biết được mình còn kém quá xa Diệp Mặc.

Trong nháy mắt, Trương Hoa không ngờ lại có chút ủ rũ.

Diệp Mặc sau khi nhìn kỹ những viên đạn trong tay, lại cười lạnh, sau đó viên đạn trong tay hắn như rải đá rải ra ngoài.

Bụp, bụp, bụp…

Mấy tiếng bụp liên tiếp vang lên, những võ giả trong từ đường vẫn còn chưa kịp phản ứng lại, liền nhìn thấy từng tia máu tươi từ phía sau ót người mặc áo xám kia phun ra.

Có một số viên đạn thậm chí nổ tung, đầu của người mặc áo xám kia bắn ra một màn máu.

Khi những người mặc áo xám kia ai ai cũng ngã xuống, võ giả trong từ đường mới biết vừa nãy Diệp Mặc ra tay, hoặc là nói Diệp Mặc tùy ý đã ném những viên đạn trong tay mình vừa mới bắt được ra ngoài.

Cho dù biết rõ những người mặc áo xám kia uy hiếp mình, võ giả trong từ đường cũng hít từng hơi dài.

Cổ võ tu luyện đến cực hạn có mức độ như này sao? Hoặc là nói Diệp Mặc đã đến Tiên Thiên chân chính rồi?

Năm đó Cửu Minh sơn trang vừa mới chiến tranh, cũng đã khiến tất cả võ giả hiểu ra, trên Địa cấp vẫn còn một Thiên cấp nữa, qua được Thiên cấp này mới là Tiên Thiên thực sự.

Lúc này không có ai nói chuyện, cho dù vừa nãy Cổ Dương Hòa cười cười nói nói với Diệp Mặc cũng bị sự sát phạt của Diệp Mặc khiến cho kinh hãi.

Diệp Mặc giết người đơn giản như vậy, còn có ai có thể giết được hắn nữa?

Mặc dù chỉ là một viên đạn nhỏ như hạt đậu, nhưng uy lực sau khi phát nổ cũng không phải nhỏ, chỉ trong chốc lát, trên mặt đất trong từ đường cũng đã loang lổ đầy máu, những võ sĩ có lá gan nhỏ chút thì cũng đã cảm thấy buồn nôn rồi.

Diệp Mặc vừa nãy chỉ trong chốc lát đã giết sáu bảy chục người, ngoại trừ người mặc áo xám đứng cạnh Uông Lãnh Pháp vẫn còn chưa bị giết chết, những người mặc áo xám còn lại cũng không ai may mắn thoát khỏi được.

Cho dù là đứa ngốc, cũng biết người mặc áo xám đó là Diệp Mặc cố ý giữ lại.

Uông Lãnh Pháp lúc này sắc mặt sớm đã tái nhợt, sau lưng cũng mồ hôi đầm đìa rồi.

Y không ngờ Diệp Mặc cũng chưa rời khỏi, lại càng không ngờ Diệp Mặc lại có thủ đoạn kinh thiên như vậy.

Mấy tên võ giả vừa mới đứng một bên với Uông Lãnh Pháp, lại dần dần quay về đội ngũ bên này, những võ giả ẩn môn còn lại nhìn mấy võ giả này đến, ai ai cũng tránh ra, rõ ràng mình và bọn họ không chung một đường.

Diệp Mặc cũng như không nhìn thấy vậy, chỉ chằm chằm nhìn Uông Lãnh Pháp một hồi lâu mới lên tiếng:

– Anh là Uông gia ở Nam Sơn? Năm đó tôi giết Uông Lãnh Thiện và người nhà họ Uông ở Nam Sơn, tôi hình như có nghe thấy Uông Lãnh Thiện nói Uông gia ở Nam Sơn phong sơn năm mươi năm rồi, lúc này mới mấy năm, lại chui ra rồi?

Uông Lãnh Pháp biết trước mặt Diệp Mặc, y căn bản cũng không có bất kỳ năng lực phản kháng nào, Diệp Mặc còn mạnh hơn nhiều so với những gì y tưởng tượng.

Nếu như sớm biết Diệp Mặc mạnh như vậy, hơn nữa cũng chưa rời khỏi Lạc Nguyệt, y cũng không thể nào nghe đề nghị của tên khốn kiếp kia, sau đó ra tay đối phó với Lạc Nguyệt.

Diệp Mặc căn bản cũng không định đến hỏi Uông Lãnh Pháp, khí thế trên người của hắn bỗng nhiên tăng vọt.

Đừng nói Uông Lãnh Pháp bị khí thế trên người Diệp Mặc uy hiếp, cho dù toàn thể những võ sĩ trong từ đường lúc này cũng cảm nhận được hít thở có chút khó khăn.

Nhưng không ai biết rằng, Diệp Mặc đến khí thế một phần vạn cũng chưa lấy ra.

– Nói mục đích của anh đi, còn những người mặc áo xám này là ai?

Giọng điêu Diệp Mặc rất bình thản.

Uông Lãnh Pháp rất không muốn nói, nhưng y lại cảm thấy mình không có chút năng lực phản kháng nào, trong mắt y hiện lên một tia giãy giụa, nhưng chút giãy giụa này chỉ là trong chốc lát, liền biến mất không còn.

Ngược lại lại đờ đẫn nói:

– Lai lịch của những người áo xám kia tôi chỉ là đại khái biết chút ít, bọn họ đến từ một tổ chức cực lớn.

Bọn họ có vũ khí và võ lực cực mạnh, bọn họ tìm chúng tôi hợp tác chỉ có mục đích duy nhất, chính là muốn Uông gia chúng tôi hợp tác với ẩn môn chiếm giữ thành Lạc Nguyệt.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, thành Lạc Nguyệt lại dễ dàng bị chiếm như vậy sao, vậy thì cũng không cần tồn tại nữa.

Cho dù hắn đi rồi, cho dù Diệp Tinh đi rồi, thành Lạc Nguyệt ngày hôm nay cũng không đơn giản có thể chiếm lĩnh được.

– Ban đầu tôi cho rằng bọn họ muốn chiếm lĩnh thành Lạc Nguyệt, lúc đó tôi từ chối.

Vì tôi biết thành Lạc Nguyệt không thể nào bị công chiếm được, cho nên tôi không đồng ý yêu cầu của bọn họ.

Sau này tôi mới biết, bọn họ cũng không phải muốn đối phó với thành Lạc Nguyệt, thậm chí cũng không muốn giao thiệp nhiều mới chính phủ của thành Lạc Nguyệt.

Uông Lãnh Pháp nói rõ ràng.

Diệp Mặc lại cau mày lạnh giọng quát hỏi:

– Bọn họ muốn làm gì?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1379: Người Bạn Thứ Hai Vương Dĩnh

Người Bạn Thứ Hai Vương Dĩnh

T

ôi chỉ biết là một loại khoáng thạch vân, cụ thể thế nào tôi cũng không biết.

Tôi phụ trách sắp xếp toàn bộ lực lượng của ẩn môn của nhà họ Uông ở Nam Sơn, sau đó thông qua áp lực hoặc những cách khác để chính quyền Lạc Nguyệt đốn hạ mảnh rừng bên ngoài thành Lạc Nguyệt xuống, làm địa bàn của ẩn môn, sau đó đưa địa bàn này cho bọn họ.

Uông Lãnh Pháp lập tức trả lời, đến bản thân y cũng mơ hồ cảm thấy không đúng, nhưng y lại không có cách nào từ chối trả lời được.

– Vậy bọn họ đưa gì cho Uông gia Nam Sơn các anh?

Giọng nói của Diệp Mặc lại có chút lạnh lùng.

Uông Lãnh Pháp rùng mình một cái, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, rõ ràng là vì khí thế vừa nãy của Diệp Mặc quá mạnh.

Nhưng y lại trả lời ngay:

– Bọn họ giúp Nam Sơn Uông gia chúng tôi báo thù, sau đó chỉnh đốn lại toàn bộ ẩn môn, do Uông gia tôi khống chế toàn bộ tài nguyên.

Không thể không nói người trong ẩn môn thật ích kỷ, vừa nãy Uông Lãnh Pháp nói đối phó với Lạc Nguyệt và Diệp Mặc như nào, không có ai đứng ra phản đối lại, bây giờ Uông Lãnh Pháp vừa nói chỉnh đốn toàn bộ ẩn môn, độc chiếm tất cả tài nguyên, thì những võ giả ẩn môn trong từ đường lập tức trở nên tức giận.

Uông Lãnh Pháp bị sự tức giận này kích thích, lập tức biết mình không khống chế được đã nói toàn bộ bí mật ra rồi.

Trong mắt y hiện lên tia thất vọng, không đợi Diệp Mặc hỏi tiếp, lập tức rút thanh kiếm sắc ra cứa cổ.

Diệp Mặc cũng không ngăn lại, hắn giơ chân nguyên đại thủ ra trực tiếp xách người áo xám kia tiến hành lục soát.

Một lát sau, Diệp Mặc vứt người áo xám đó xuống, sau đó lại nói với Trương Hoa và Cổ Dương Hòa đã há mồm trợn mắt kia nói:

– Tôi có việc đi trước, nếu hai người muốn đến Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt cũng rất hoan nghênh hai người.

Sau khi Diệp Mặc rời khỏi, những võ giả ẩn môn trong từ đường mới tỉnh táo lại.

Lúc này bọn họ mới biết, hóa ra cổ võ tu luyện đến cực điểm còn có loại bản lĩnh như Diệp Mặc kia.

Những người còn lại của Nam Uông Sơn gia muốn rời khỏi từ đường, nhưng bây giờ đám người áo xám kia cũng đã bị tiêu diệt rồi, những võ giả còn lại làm sao có thể bỏ qua như vậy được.

Sau một trận chém giết, Nam Sơn đã ngay dưới chân rồi, những lời này lúc đó cũng biến mất.

Một tiếng sau, một đảo nhỏ tư nhân gần Bắc Thái Bình Dương bỗng nhiên phát nổ, một đảo nhỏ khoảng hai ba nghìn kilomet vuông hóa thành hư ảo trong vụ nổ kịch liệt đó.

Còn nguyên nhân của vụ nổ đó thì lại không ai biết, chỉ biết tất cả người trên đảo này đều chết không còn một ai.

Đảo nhỏ này đương nhiên là Diệp Mặc tàn phá.

Lạc Nguyệt có vân khoáng sản chỉ có nước Mỹ biết.

Chuyện này chắc chắn là những người còn lại của Liên hợp quốc làm.

Cho nên Diệp Mặc từ trong ký ức của người mặc áo xám kia biết được đảo nhỏ này là ổ của tổ chức, trực tiếp bố trí một trận pháp, sau đó phát nổ trận pháp này, tiêu diệt toàn bộ đảo này.

Hắn cũng có thể dễ dàng giết chết toàn bộ người áo xám và tổ chức đầu não trên đảo nhỏ này, nhưng Diệp Mặc cảm thấy dùng cách trận pháp phát nổ nhanh hơn và sảng khoái hơn, đến đảo nhỏ cũng không còn nữa, thì những người áo xám kia còn chạy đi đâu nữa?

Trở lại Ninh Hải, Diệp Mặc phát hiện Mục An và Tô My đang ngồi trong nhà nói chuyện, hắn không lập tức đến, mà lại dùng thần thức của mình quan sát.

Hắn muốn nhìn xem Vân Băng còn ở Ninh Hải hay không, còn cả Đình Đình nữa.

Bao nhiêu năm trôi qua rồi, Đình Đình chắc cũng trở thành thiếu nữ rồi.

Nhưng thần thức của Diệp Mặc quét đi quét lại vài lần, cũng không tìm được bóng dáng của Vân Băng.

Diệp Mặc lại lần nữa quét đến Yên Kinh, hắn tìm được Trác Ái Quốc, thậm chí còn nhìn thấy người phụ nữ trung niên Vương Dĩnh kia nữa.

Đến những người chỉ gặp mặt vài lần, Diệp Mặc cũng nhận ra.

Nhưng cũng không nhìn thấy Vân Băng và Đình Đình, Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên có chút phiền muộn.

Hắn đột nhiên giật mình, hắn không rõ tại sao mình lại có tâm trạng này.

Nhưng đợi sau khi hắn bình tĩnh trở lại, hắn lại phát hiện ra mình không ngờ lại có chút nhớ mong muốn gặp Vân Băng và Đình Đình.

Diệp Mặc lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ này đi, hắn biết Vân gia ở nơi nào, nhưng hắn lại không định đến hỏi.

Vân Băng căn bản cũng chính là người mà Vân gia vứt bỏ, cho dù có chuyện gì, Vân Băng cũng sẽ không đến chào hỏi Vân gia.

Lúc này Diệp Mặc rất muốn dùng thần thức của mình quét cả trái đất này, xem Vân Băng ở nơi nào, còn cả dì Nhan ở đâu nữa.

Thậm chí hắn còn muốn xem xem Đông Phương Vượng có phải đã rời khỏi nơi này rồi hay không.

Nhưng Diệp Mặc lại kìm chế được ý nghĩ này, thần thức của hắn mặc dù mạnh, nhưng linh khí trên trái đất thiếu thốn, thần thức của hắn muốn tìm một lần như vậy, rõ ràng cũng không phải trong thời gian ngắn có thể làm được, thậm chí còn cần đến nửa ngày hoặc một ngày, hơn nữa một lần như vậy đối với thần thức cũng hao tổn không phải là nhỏ.

Cho dù hắn quét một lần, cũng không phải là bây giờ, cũng cần phải đợi sau khi hắn trở lại Lạc Nguyệt thành đã.

Chuyện Ninh Hải đã kết thúc, đối với Diệp Mặc mà nói ngoại trừ lấy được mảnh đuôi cá, sau đó quay về Lạc Nguyệt gặp người nhà và người quen, thì hắn cũng phải rời khỏi nơi này rồi.

Diệp Mặc đứng im trong chốc lát, quyết định đến Yên Kinh thăm Vương Dĩnh, tiện thể tặng hai viên đan dược cho cô ấy.

Lúc trước hắn ở Ninh Hải, không có ai giúp đỡ, nhưng Vương Dĩnh lại giúp hắn rất nhiều.

Mặc dù tính cách của Vương Dĩnh bộp chộp, nhưng mỗi lần về Yến Kinh đều mang tiền đến cho mình dùng.

Hơn nữa theo trí nhớ của Diệp Mặc, Vương Dĩnh ngoại trừ giúp Diệp Lăng và Tử Phong mang tiền đến cho hắn dùng, còn mấy lần đi mượn đưa cho hắn.

Số tiền đó, hắn thậm chí đến bây giờ cũng chưa trả.

Nếu như nói Diệp Mặc ở đại học Ninh Hải ngoại trừ Thi Tu ra, còn có người bạn nào khác, đó chính là Vương Dĩnh không nghi ngờ gì.

Vương Dĩnh đang ngồi trong một quán rượu chém gió với đồng nghiệp, đột nhiên ngẩng đầu lại nhìn thấy Diệp Mặc, cô lập tức kinh hãi đứng dậy nói:

– Diệp Mặc? Không đúng, anh là con trai của Diệp Mặc?

Diệp Mặc dở khóc dở cười nói:

– Vương Dĩnh, tôi có ý đến Yến Kinh thăm cô, cô có thể đừng cay độc như vậy được không.

– Anh thực sự là Diệp Mặc?

Vương Dĩnh lập tức vui mừng, cô căn bản cũng không để ý đến Diệp Mặc là một người đàn ông, bên cạnh vẫn còn người nhìn, một tay kéo Diệp Mặc nói:

– Diệp Mặc, thật không ngờ sau bao nhiêu năm như vậy rồi, tôi vẫn còn có thể gặp được anh.

Anh ăn linh đan diệu dược gì mà sao lại không thay đổi chút nào như này? Nhưng tôi thấy tâm trạng anh rất tốt, chắc hẳn thoát khỏi trạng thái thất tình năm đó rồi chứ?

Nói xong Vương Dĩnh lại trực tiếp nói với nữ đồng nghiệp bên cạnh:

– Nguyệt Nguyệt, bạn học cũ của tôi đến rồi, tối nay tôi không thể cùng cô uống rượu được rồi, tôi phải đi cùng bạn học của tôi, nói không chừng tôi còn phải chăm sóc cho bạn tôi đêm nay ấy chứ, ha ha…

Người nữ đồng nghiệp kia lập tức cười nói:

– Cô kiềm chế chút đi, ngày mai còn phải đi làm nữa, đừng không dậy được.

Tôi đi đây, ngày mai gặp.

Diệp Mặc có chút im lặng, Vương Dĩnh vẫn không thay đổi, vẫn y như ngày trước.

Đồng thời trong lòng hắn cũng trở nên ấm áp, ngược lại lại cảm thấy cuộc sống của Vương Dĩnh như vậy mới là vui vẻ nhất.

Vốn dĩ Diệp Mặc còn định giúp Vương Dĩnh một chút, nhưng bây giờ hắn đổi ý định rồi, có thứ gì có thể so sánh được với cảm xúc thật và vui vẻ như này chứ.

– Diệp Mặc, đến chỗ tôi ở đi, tối nay chúng ta nói chuyện.

Vương Dĩnh một tay khoác lấy Diệp Mặc, cô vô cùng yên tâm về Diệp Mặc, không có ai có thể hiểu Diệp Mặc hơn cô ấy.

Diệp Mặc vốn dĩ cũng không định đi cùng Vương Dĩnh, hắn đến chỉ là muốn gặp Vương Dĩnh chút thôi, chỉ vậy mà thôi.

Nghe thấy Vương Dĩnh nói vậy, lập tức lắc đầu nói:

– Tôi đúng lúc đi qua nơi này, nhìn thấy cô uống rượu trong này, vào hỏi thăm cô chút.

Tối này tôi phải rời khỏi Yến Kinh rồi, sau này cũng không biết khi nào có thể quay trở lại nữa, ngày trước khi tôi ở Ninh Hải, cô đã giúp tôi rất nhiều, tôi là cố ý đến cám ơn cô.

– Xì…

Vương Dĩnh xì một tiếng nói:

– Đừng dài dòng nữa, anh cũng cám ơn mấy lần rồi, hôm nay nhất định phải đi.

Những bạn học cũ năm đó, ai cũng đều ẩn ẩn nấp nấp.

Hôm nay tôi vất vả lắm mới bắt được một người, tôi làm sao có thể buông tha anh được.

Đừng sợ, không ăn anh đâu.

Đương nhiên, tôi cũng không sợ anh ăn tôi – Anh xem xem.

Nói xong Vương Dĩnh lại càng không chút kiêng kị ôm lấy Diệp Mặc giãy giụa mấy cái:

– Tôi muốn chiếm tiện nghi một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai một chút…

Nhưng Vương Dĩnh lập tức lại dừng lại chủ đề của mình vừa mới đề cập đến, cô theo ý thức cúi đầu nhìn nhìn, sau đó lại hét lên một tiếng:

– Diệp Mặc, anh đã sẵn sàng rồi? Từ khi nào vậy? Đúng là quá thần kỳ.

Diệp Mặc có chút ngượng ngùng, hắn không có chút phòng bị nào với Vương Dĩnh, không ngờ lại bị làm cho có phản ứng thế này.

Hắn biết Vương Dĩnh chính là cái bộ dạng như này, mặc dù cô làm rất khác người, nhưng trong lòng cô lại không phải nghĩ như vậy, cho nên hắn cũng không có chút không ưa gì với Vương Dĩnh.

Nhưng Vương Dĩnh lại không có chút xấu hổ gì, lại càng hứng khởi nói:

– Có cần tôi nghĩ cách giúp anh liên lạc với Khinh Tuyết không, giúp anh hỏi chút…

Diệp Mặc rất muốn nói, nếu như cô có thể liên lạc được, thì tôi quả thực bằng lòng.

Nhưng hắn lại lấy ra hai viên đan dược đưa cho Vương Dĩnh nói:

– Vương Dĩnh, tôi lấy được mấy viên đan dược rất tốt, có thể giữ được dung nhan, cô có thể giữ lại, khi nào cô cần, thì ăn.

Vương Dĩnh dĩ nhiên không để ý đến đan dược mà Diệp Mặc nói, trực tiếp nhận lấy nhét vào túi xách của mình, sau đó nói với người phục vụ:

– Cho hai vại bia.

Nói xong cô có chút tự giễu cười nói:

– Tôi cũng đã già rồi, còn giữ dung nhan làm gì nữa.

Cho dù có giữ được thì thế nào, cái tên không có lương tâm kia, thấy tôi nhiều tuổi rồi, lập tức ly hôn tôi, sau đó lại tìm một người khác trẻ hơn xinh đẹp hơn.

Diệp Mặc lúc này mới biết Vương Dĩnh không ngờ lại ly hôn rồi, hơn nữa còn bị người khác ruồng bỏ nữa, không khỏi thầm thở dài.

Nhưng trước mặt Diệp Mặc không chút kiêng kị gì quen rồi, cho dù biết Diệp Mặc cũng đã không phải như những gì cô tưởng tượng, Vương Dĩnh cũng vẫn không kiêng kị gì cái gì cũng nói hết ra.

Diệp Mặc không nói gì chỉ nghe, một mạch đến khi Vương Dĩnh say khướt, hắn mới tìm ra chứng minh thư của Vương Dĩnh, căn cứ theo địa chỉ trên chứng minh thư, đưa Vương Dĩnh về nhà.

Về đến nhà Vương Dĩnh, Diệp Mặc bỗng nhiên có chút khâm phục Vương Dĩnh.

Vương Dĩnh sống cũng không tốt lắm, thậm chí còn có chút áp lực, nhưng biểu hiện bên ngoài của cô đến mình cũng không phát hiện ra, nhưng có thể thấy, Vương Dĩnh vẫn còn có nhiều điều giấu diếm.

Diệp Mặc để lại thẻ tín của mình và một tờ giấy, trong đó nói rõ thân phận của mình, trong thẻ đó có tiền, hắn cũng đã không cần dùng đến nữa rồi, thà rằng đưa hết cho Vương Dĩnh.

Khi Diệp Mặc lại trở về Ninh Hải, cũng đã nhìn thấy Ninh Tư Sương về đến ký túc xá rồi, Diệp Mặc không muốn chậm trễ thời gian ở Ninh Hải nữa, hắn trực tiếp đến đại học Ninh Hải.

Chuyện nơi này càng giải quyết xong sớm, hắn liền sớm quay về đại lục Lạc Nguyệt.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1380: Ninh Tư Sương Tranh Đấu

Ninh Tư Sương Tranh Đấu

N

inh Tư Sương ngồi ngẩn người trong ký túc xá, khi Diệp Mặc đi vào tối qua, cô mới nhớ ra mình không lưu lại số điện thoại của anh rể, cũng không cho anh rể số điện thoại di động.

Đến lúc đó anh rể tìm mình thế nào?

– Em Sương, chẳng phải em nói đi giải sầu cũng bạn hay sao? Sao sau khi quay về lại có bộ mặt thần bay phách lạc như này, chẳng lẽ lại yêu rồi? Rồi lại thất tình rồi?

Một cô gái mập mạp cùng ký túc với Ninh Tư Sương thấy bộ dạng thất thần của Ninh Tư Sương, liền trêu ghẹo.

Không đợi Ninh Tư Sương trả lời, cô nữ sinh giường bên của Ninh Tư Sương cũng đã vội trả lời giúp:

– Tư Sương thất tình rồi, đúng là chỉ cậu nghĩ ra.

Có thằng ngốc nào lại chia tay với Tư Sương chứ? Hơn nữa những anh chàng đẹp trai muốn theo đuổi Tư Sương trong trường chúng ta có thể xếp một vòng quanh trường đấy.

Ninh Tư Sương phục hồi tinh thần lại, tức giận nói:

– Đừng đoán mò nữa, sao lại có thể yêu đương được.

Nhưng hôm qua đúng là có chuyện hay thật, Doãn Mẫn đâu, đợi lát nữa chúng ta sẽ đi ăn một bữa thật ngon, em mời chị.

– Thật sao, em Sương thật là tốt, chị sẽ lập tức gọi điện cho Doãn Mẫn đến.

Cô gái mập mạp kia hét lên một tiếng, hưng phấn cầm lấy điện thoại định gọi đi.

Ninh Tư Sương quả thực là có lý do để vui vẻ, cô còn chưa nói với cha mẹ chuyện Diệp Mặc đã quay về, vì cô muốn về cùng anh rể, sau đó khiến cha mẹ ngạc nhiên.

Nếu không phải công ty của Nhứ Nhan bình yên vô sự rồi, Nhứ Nhan lại bận chuyện công ty, thì cô muốn mời Nhứ Nhan cùng về Lạc Nguyệt.

Diệp Mặc vừa tới cửa, chỉ nghe thấy Ninh Tư Sương muốn mời khách, vội gõ cửa.

– Doãn Mẫn về rồi, chị vẫn còn chưa gọi điện.

Cô nàng này chắc là đánh hơi thấy ăn uống gì đây.

Cô gái mập mạp kia lập tức kéo mở cửa, sau đó nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng ngoài cửa.

– Anh là ai? Sao lên đây được?

Cô gái mập mạp mở cửa sững sờ nhìn Diệp Mặc.

Cô không hiểu người đàn ông này sao lại có thể lên được ký túc xá nữ, phải biết rằng bây giờ ký túc xá nữ quản lý rất nghiêm, không cho phép bất kỳ người con trai nào lên, cho nên Diệp Mặc đứng ở cửa, cô mới kinh ngạc như vậy.

Diệp Mặc đâu biết những thứ này, hắn lúc trước cũng đã từng đến ký túc xá của Diệp Lăng, mặc dù có quy định con trai không được lên ký túc xá nữ, nhưng nếu lên thật thì cũng không sao.

Huống chi cho dù nhìn thấy quy định này, hắn cũng coi như không nhìn thấy.

– Tôi tìm Ninh Tư Sương.

Diệp Mặc khách khí nói một câu, cũng không tiến vào trong.

– Anh rể, em vừa mới đang nghĩ làm sao có thể liên lạc được với anh, không ngờ anh thần thông như vậy, không ngờ đã tìm đến đây rồi.

Ninh Tư Sương kinh ngạc vui mừng xông ra, kéo Diệp Mặc vào ký túc xá.

Cái khiến cho Ninh Tư Sương không ngờ chính là, hành động của cô vừa rồi ngoài hành lang lại bị một nữ sinh khác nhìn thấy.

Nữ sinh đó nhìn thấy Ninh Tư Sương kéo Diệp Mặc vào ký túc xá, ánh mắt hiện lên chút kinh ngạc, nhưng cô lập tức lại quay người chạy ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, nữ sinh này đã chạy đến trước cửa một gian ký túc xá khác, mở cửa phòng bước vào.

– Ngọc Bình, cậu làm sao vậy? Bộ dạng như suýt bị người khác cưỡng gian vậy.

Thấy vô gái này xông vào, một nữ sinh đeo kính viền đen trong ký túc xá có chút bất mãn nói một câu.

Ngọc Bình vừa mới xông vào cứ như không nghe thấy lời này vậy, lại vội vàng chạy sang một nữ sinh khác đang soi gương vẽ lông mày nói:

– Sở Đan, mình nhìn thấy rồi…

Cô nữ sinh đang vẽ lông mày này nhíu nhíu mày, quay đầu lại, lộ ra một gương mặt vô cùng xinh đẹp.

Từ tướng mạo mà nói, nữ sinh tên Sở Đan này không kém gì so với Ninh Tư Sương, thậm chí còn nữ tính hơn nữa.

Vì thân hình Ninh Tư Sương cũng chưa hoàn toàn nẩy nở, còn Sở Đan thì lại vô cùng đầy đặn.

Cô có chút bất mãn nói với cô nữ sinh vội vội vàng vàng kia:

– Ngọc Bình, rốt cục là cậu nhìn thấy cái gì?

Cô gái tên Ngọc Bình thở gấp vài cái, bình tĩnh trở lại, sau đó nói:

– Sở Đan, mình nhìn thấy Ninh Tư Sương kéo một người con trai vào trong ký túc xá.

Sở Đan nghe thấy vậy, lập tức bỏ cây bút vẽ mày trong tay xuống, đột nhiên đứng dậy, vui mừng nói:

– Ngọc Bình, cậu nói thật chứ?

– Chính xác là sự thật, thật một trăm phần trăm, không có chút giả nào.

Ngọc Bình lập tức lặp lại ý của mình.

– Ngọc Bình, cậu nhanh chóng gọi điện cho phòng kiểm tra kỷ luật sinh viên mau, Mỹ Mỹ liên lạc với ban thông tin trường, để họ lấy ngay máy quay đến.

Sở Đan lại càng vội vàng nói.

Thấy Ngọc Bình và cô gái kia cũng đã mở điện thoại ra, trên khuôn mặt xinh đẹp của Sở Đan hiện ra nụ cười đắc ý:

– Con lẳng lơ này, không quản được cái quần lót của mình, mà cũng dám đấu với ta.

– Anh rể, anh thần thông thật lớn, em vừa mới quay về, anh đã đến rồi.

Anh thông qua cách gì mà lại tìm được em, danh sách điều tra của trường, hay là hỏi ai?

Ninh Tư Sương sắc mặt vui mừng căn bản cũng không thể nào khống chế lại được.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, không nói gì, hắn có thể tìm đến, đúng là thông qua sự thần thông của mình.

Lời nói của Ninh Tư Sương nói không sai, nhưng cô nghĩ thì lại sai.

– Được đấy, em Sương, em đúng là không được à nha.

Tìm được bạn trai rồi, không ngờ lại giấu chúng ta.

Anh rể, xưng hô thân mật quá, xưng hô kiểu này chị rất thích, sau này chị tìm được bạn trai rồi, chị cũng gọi là anh rể, ha ha…

Cô gái mập mạp kia cũng đã phản bác lại, lập tức bắt đầu chế nhạo Ninh Tư Sương.

Cô vừa mới nói xong, lại nghĩ chuyện mình được ăn một bữa ra trò, lập tức nói:

– Hê hê, em Sương thật tinh mắt, anh chàng đẹp trai này, hi hi…

Sau mấy cái hihi, lời nói của cô lập tức chuyển:

– Chuyện đợi lát nữa được ăn một bữa ra trò, em đừng quên đấy.

– Ăn ăn, chị chỉ biết ăn thôi, xem xem mình mập thế nào rồi.

Một cô gái khác lập tức lại nói.

Ninh Tư Sương vội vàng nói với hai người bạn cùng phòng: – Là anh rể của cậu thật?

Cô gái tên Dịch Hiểu San kinh ngạc hỏi một câu, rõ ràng cô lúc trước cũng nghĩ như Nhạc Nghiên, Diệp Mặc không phải là anh rể của Ninh Tư Sương, mà là bạn trai của Ninh Tư Sương, chỉ có điều bây giờ xưng hô với bạn trai đa hình đa dạng, ai mà biết là thật hay giả?

– Là anh rể của mình thật mà.

Ninh Tư Sương lại khẳng định lại nói.

Nhạc Nghiên trong lòng rõ ràng cũng đang nghi ngờ, chị của Ninh Tư Sương cũng đi bao nhiêu năm rồi, anh rể của cô cho dù có quay về, thì cũng không thể nào trẻ trung như vậy được.

Diệp Mặc thấy mấy người vẫn còn chưa xong, vội vàng cắt đứt lời của Nhạc Nghiên xen vào nói:

– Tư Sương, anh phải về luôn rồi, chìa khóa đó em cứ đưa cho anh là được rồi.

– Đừng vội, anh là anh rể của Tư Sương, khó khăn lắm mới đến được một chuyến, đương nhiên phải mời anh ăn bữa cơm.

Anh phải biết, chúng em gần đây vì Tư Sương mà tiêu hao hết tâm tư rồi.

Nhạc Nghiên nghe thấy Diệp Mặc nói sắp phải đi, lập tức nói, rõ ràng không để cho Diệp Mặc mời một bữa cơm, thì cô cũng không cam tâm từ bỏ.

Diệp Mặc vừa nhìn thấy điệu bộ này, cũng biết không mời ăn một bữa cơm, căn bản cũng không thể nào nói rõ được, hắn đành phải gật đầu nói:

– Nếu như vậy, vậy thì chúng ta cùng đi ăn một bữa đi.

Tư Sương nhớ mang theo chìa khóa nhé…

Diệp Mặc đã là tu vi Hóa Chân, cho dù bao nhiêu năm không ăn cơm cũng không sao.

Ăn cơm đối với hắn mà nói cũng chỉ là một chuyện dư thừa mà thôi, huống chi những thức ăn không có linh khí này, hắn lại càng không thích.

Vừa lúc đó, Dịch Hiểu San bỗng nhiên cầm lấy điện thoại lên nhìn nhìn, nhìn xong, cô lại vội vàng nói:

– Tư Sương, người của phòng kiểm tra kỷ luật của trường đến rồi, còn có cả ban thông tin trường nữa, chúng ta ra ngoài nhanh lên, chắc chắn là Sở Đan giở trò.

Cái cô đó thấy anh rể của cậu đến, cái chính là muốn bới móc đây mà.

Ninh Tư Sương khinh thường nói:

– Đến thì đến rồi, mình căn bản cũng không sợ.

Anh rể ở đây thì đã làm sao? Chỉ là một hình tượng đại sứ, mình căn bản cũng không coi ra gì.

Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, thấy hai đoàn người đang vội vã lên tầng, phương hướng đi đến chính là ký túc xá của Ninh Tư Sương, có chút nghi ngờ hỏi:

– Hình tượng đại sứ cái gì?

Nhạc Nghiên lập tức nói:

– Chính là hình tượng đại sứ đại biểu cho thành phố Ninh Hải, chỉ có hai danh sách, trong đó có trường chúng em.

Một khi làm hình tượng đại sứ, thì địa vị và thân phận lập tức…

Lời nói của Nhạc Nghiên còn chưa nói hết, cửa ký túc xá của các cô đã bị mở ra.

Gần mười mấy người chen vào cửa, các loại đèn loang loáng lên.

Còn Ninh Tư Sương lúc này vẫn còn tay trong tay với Diệp Mặc, rõ ràng các ống kính này đều dưới ánh đèn loang loáng kia mà được thu hết lại.

Diệp Mặc lại cũng không để ý chút gì đến chuyện này, hắn lập tức đánh ra vòng bảo hộ chân nguyên, đợi lát nữa toàn bộ máy ảnh và máy ghi hình này đều bị xóa hết.

Nhưng Nhạc Nghiên sắc mặt lại đại biến, cô không ngờ những người này lại đến nhanh đến vậy.

Tin tức này vừa truyền ra ngoài, kết cục của Ninh Tư Sương hiển nhiên có thể tưởng tượng được.

Chẳng những không còn hình tượng, hơn nữa còn bị người khác chỉ trỏ này nọ sau lưng.

Không đợi cô nói, mấy sinh viên mang phù hiệu phòng kiểm tra kỷ luật sinh viên trong trường liền tiến vào.

– Ninh Tư Sương, cô không tuân theo quy tắc ký túc xá nữ sinh không cho phép con trai vào, bây giờ mời cùng chúng tôi đến phòng kiểm tra kỷ luật của trường.

Một sinh viên cầm đầu mang phù hiệu khuôn mặt đầy mụn sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, trong mắt hiện lên tia ghen tỵ, sau đó lại rất nghiêm túc nói với Ninh Tư Sương.

– Người nhà của tôi đến không được sao? Quy tắc của trường từ lúc này lại quy định không cho phép người nhà đến?

Ninh Tư Sương khinh thường nói, rõ ràng không coi lời của sinh viên mặt đầy mụn này ra gì.

Một nam sinh phòng kiểm tra kỷ luật khác lập tức phản bác nói:

– Về chuyện có phải người nhà của cô hay không, đến phòng kiểm tra kỷ luật một chuyến là biết liền.

Cho dù là người nhà, nam cũng không cho phép vào ký túc xá nữ.

Quy định này cũng đã ra bao nhiêu năm rồi, cũng không phải là do chúng tôi đặt ra.

– Anh rể…

Ninh Tư Sương nhìn Diệp Mặc có chút oan ức gọi một câu.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Vậy thì đừng học nữa, cùng anh về là được rồi.

– Hả…

Câu nói của Diệp Mặc chẳng những Ninh Tư Sương nghe thấy liền kinh hồn, thậm chí những người xung quanh cũng đều giật mình.

Đại học Ninh Hải bây giờ đã là một trong ba trường nổi tiếng nhất toàn quốc, bao nhiêu người muốn bon chen vào nơi này, còn bây giờ người bạn này của Ninh Tư Sương lại nhẹ nhàng nói, vậy thì đừng học nữa.

Có kiểu nói như vậy sao?

Ninh Tư Sương cũng chỉ hả một tiếng, lập tức liền vui mừng, cô lại càng ôm chặt cánh tay của Diệp Mặc hơn nói:

– Nhưng cha mẹ em nhất định bắt em học ở trong này đấy, làm sao bây giờ?

Diệp Mặc làm sao còn không biết ý tứ của Ninh Tư Sương, cười nhạt nói:

– Những chuyện này để anh nói là được rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box