[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 275 : Lại Là Tây Đường Đông Phương (c1371-c1375)
❮ sautiếp ❯Chương 1371: Lại Là Tây Đường Đông Phương
Lại Là Tây Đường Đông Phương
C
húng tôi tới mang Phỉ Phỉ đi.
Hai gã đàn ông không có chút chần chờ nào mà đồng thanh đáp lại.
Diệp Mặc thì lại thấy có chút kỳ quái, hắn nghĩ rằng hai tên này tới là vì Ninh Nhứ Nhạn, nhưng không ngờ lại chỉ là vì Phỉ Phỉ.
– Ai bảo chúng mày tới?
Diệp Mặc lại hỏi tiếp.
– Là ông chủ của công ty chúng tôi.
– Công ty của chúng mày là công ty nào? Ông chủ tên gọi là gì?
– Tập đoàn Tây Đường, ông chủ là Đông Phương Trùng.
– Tây Đường! Lại là Tây Đường, Ninh gia chúng ta đã bồi thường toàn bộ công ty cho Tây Đường các người rồi, các người còn muốn thế nào nữa? Muốn bắt Phỉ Phỉ sao? Nằm mơ đi! Cho dù tôi có liều mạng cũng sẽ không để các người đưa Phỉ Phỉ đi…
Ninh Nhứ Nhạn đang đứng trước Phỉ Phỉ nghe đến đó thì bỗng nhiên gào lên.
Diệp Mặc thở dài một tiếng, hắn đã hiểu ra mọi chuyện rồi, nên liền quay sang nói với Ninh Nhứ Nhạn:
– Cô còn chưa rõ sao? Cái tên Đông Phương Trùng kia còn một cái tên khác chính là Phương Trùng, cũng chính là chồng của cô, tôi đoán rằng hắn tiếp cận cô chính là vì tập đoàn Ninh thị.
Ninh Nhứ Nhạn nghe Diệp Mặc nói như vậy thì liền ngây dại, qua một lúc lâu, cô mới lên tiếng:
– Không thể nào, tuyệt đối không thể.
Phương Trùng đối với tôi tốt như vậy, thậm chí vì không muốn liên lụy tôi và Phỉ Phỉ, ngay cả tính mạng cũng không cần nữa, anh ấy tuyệt đối không thể nào làm như vậy…
Diệp Mặc cũng không nói tiếp nữa, Ninh Nhứ Nhạn có tin hay không thì căn bản là cũng không có quan hệ với hắn, hắn chỉ nói lên sự thật mà thôi.
Hắn cũng không cần phải được Ninh Nhứ Nhạn tin tưởng, vì hắn tới đây cũng không phải là vì xử lý chuyện tình của Ninh gia, mà là vì mảnh đuôi cá kia.
Công ty Tây Đường, hiển nhiên là có quan hệ cùng với gia tộc Đông Phương.
Đông Phương Trùng âm mưu chiếm đoạt tài sản của Ninh gia, không ngờ lại quyết hao tổn ngần ấy năm.
Căn cứ vào hiểu biết của Diệp Mặc, thì đây tuyệt đối không phải là tác phong của Đông Phương Vượng.
Đừng nói tới việc phải mất từng ấy năm thời gian để chiếm tài sản của Ninh gia, cho dù là dâng cho Đông Phương Vượng số tài sản ấy, thì Đông Phương Vượng cũng phải có hứng thú thì mới gật đầu.
Nếu như là Đông Phương Vượng ra tay, thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ không mất nhiều thời gian như vậy.
Thậm chí không tới nửa năm thì tài sản của Ninh gia đã có thể đổi họ rồi.
Ninh Tư Sương từ trong kinh hoàng tỉnh lại, liền vội vã an ủi Ninh Nhứ Nhạn:
– Nhứ Nhạn, chị không nên kích động, chờ em hỏi một chút cho rõ ràng đã.
Nói xong Ninh Tư Sương liền quay sang nhìn hai gã đàn ông kia hỏi:
– Đông Phương Trùng có phải chính là Phương Trùng hay không? Trước đây các ngươi đều ở trong tập đoàn Ninh thị hay sao?
Chỉ là lời nói của Ninh Tư Sương không có một chút khí thế nhiếp hồn nào, cho nên Diệp Mặc liền hừ lạnh một tiếng, thì hai gã đàn ông đang quỳ trên mặt đất kia mới rùng mình một cái, lập tức trả lời:
– Đúng, đúng, trước đây chúng tôi cùng ông chủ đều ở trong tập đoàn Ninh thị.
Sắc mặt Ninh Nhứ Nhạn lập tức trở nên trắng bệch, nhưng cô cũng rất nhanh bình tĩnh lại.
Đợi khi cô nhìn rõ hai gã đàn ông kia thì sắc mặt của cô liền biến đổi, chỉ tay vào cả hai rồi nói:
– Các ngươi, các ngươi chính là chuyên gia điện tử mà Phương Trùng mời về nghiên cứu ‘Năng lượng sinh thái Electron’ sao?
Rất rõ ràng, cô ấy đã nhận ra hai gã đàn ông này là ai.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
Lòng bàn tay của hai người này đều là những vết chai sạn, hiển nhiên là sát thủ hoặc là những tên giang hồ, căn bản là chẳng có chút liên quan nào tới hai chữ chuyên gia cả.
Hai gã đàn ông này sau khi trả lời, thì Ninh Nhứ Nhạn hoàn toàn đã hiểu mọi chuyện rồi, tuy rằng cô không hiểu vì sao Phương Trùng lại phải lừa gạt cô, nhưng cô cũng đã biết rằng mình là kẻ bị lừa gạt.
Diệp Mặc giải trừ sự trói buộc đối với hai gã đàn ông.
Hai gã lập tức thở phào một hơi, trên người đã thấm đẫm mồ hôi rồi, bọn họ nhìn Diệp Mặc có chút kiêng kỵ, cũng không dám làm ra động tác gì cả.
– Phương Trùng có phải là chưa chết hay không? Cái thi thể trước đây là của người khác phải không?
Ninh Nhứ Nhạn mệt nhọc hỏi ra một câu.
Lúc này thì hai gã đàn ông kia đã sớm biết sự lợi hại của Diệp Mặc.
Bọn chúng hiểu rằng chút bản lĩnh của mình ở trước mặt Diệp Mặc căn bản chả là gì cả.
Hiện tại Ninh Nhứ Nhạn đưa ra câu hỏi, thì hai người cũng không dám giấu diếm, lập tức đáp lời:
– Vâng, ông chủ phái chúng tôi tới đây, hơn nữa còn phân phó rằng không nên tổn thương tới cô.
Ông chủ đối với cô vẫn…
– Câm miệng…
Ninh Nhứ Nhạn lạnh lùng hét lên một tiếng.
Diệp Mặc bỗng nhiên hỏi một câu:
– Đông Phương Vượng chắc là sẽ không sử dụng loại thủ đoạn bỏ đi này, vậy thì cái tên Đông Phương Vượng kia hiện đang ở nơi nào?
Hai gã đàn ông kia liền rùng mình một cái.
Bọn họ sợ nhất đúng là Diệp Mặc, vì khí thế của Diệp Mặc khiến cho toàn thân họ không thể nào cử động được.
Hiện tại Diệp Mặc tự mình đặt câu hỏi, thì cả hai nào dám do dự, lập tức gã đàn ông béo hơn liền trả lời:
– Thiếu chủ đã đi vào tiểu thế giới trong truyền thuyết, chính là từ Hoành Đoạn sơn mạch rời đi…
Diệp Mặc lúc này mới chợt hiểu, hắn vốn đang muốn thuận lợi khai đao với tên Đông Phương Vượng kia, không ngờ rằng Đông Phương Vượng đã không còn ở đây nữa rồi.
Coi như là vận khí của y đi.
– Chúng mày cút đi.
Diệp Mặc lạnh giọng nói một câu với cả hai tên.
Hai gã đàn ông nghe được Diệp Mặc nói ‘cút’, thì giống như là nghe được tiên âm vậy, liền vội vàng xông ra ngoài, nhưng bởi vì quá vội vàng, cho nên mãi mới có thể mở được cánh cửa.
Cửa vừa được mở ra, thì cả hai đều nhanh chóng chạy mất tích.
Đối với họ mà nói, Diệp Mặc thật sự là người quá đáng sợ.
Ninh Tư Sương và Ninh Nhứ Nhạn đều có chút kỳ quái mà nhìn Diệp Mặc, các cô không ngờ rằng Diệp Mặc lại dễ dàng thả hai kẻ kia đi như vậy.
Ninh Tư Sương lại nghe được rất nhiều truyền thuyết về anh rể của mình.
Ở Lạc Nguyệt thành, chỉ cần là người biết tới chuyện xưa của Diệp Mặc là cô nhất định phải đi hỏi một phen.
Hiện tại xem ra thì người anh rể này của mình dễ nói chuyện hơn trong truyền thuyết nhiều lắm, xem ra đại bộ phận những điều cô nghe được đều không phải là thật.
Nếu như dựa theo người anh rể trong truyền thuyết kia thì hai kẻ kia chắc chắn là sẽ phải chết.
Nhưng lúc này thì anh rể lại chỉ hỏi vài câu sau đó liền bỏ qua.
Cô cũng không biết tâm tư của Diệp Mặc, vì nếu như là một vụ bắt cóc bình thường thì Diệp Mặc có lẽ đã trực tiếp thiêu chết cả hai tên kia rồi.
Nhưng người của Đông Phương gia thì lại khác, vì kẻ hắn muốn giải quyết chính là Đông Phương Vượng.
Những hiện tại Đông Phương Vượng đã không còn ở đây nữa, chỉ còn một tên Đông Phương Trùng thôi, thì sao hắn có thể bỏ qua Đông Phương Trùng được.
Hiển nhiên là hắn muốn tận diệt, cho nên mới cố ý để cho hai tên kia chạy đi.
Với thần thức của hắn, cho dù hai tên kia chạy trốn tới đâu đi chăng nữa, thì chỉ cần vẫn đang ở trên Địa Cầu, hắn đều có thể theo dõi được.
– Ninh Nhứ Nhạn, chị cũng không cần phải đau khổ nữa, anh rể đã đồng ý rồi, nên chị cùng với Phỉ Phỉ tới Lạc Nguyệt thành với em thôi.
Lạc Nguyệt thành thật sự là rất đẹp.
Ninh Tư Sương thấy sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ của Ninh Nhứ Nhạn, thì biết rằng trong nội tâm của cô ấy đang bị giầy vò, chỉ có thể nhẹ giọng an ủi tiếp.
Một lát sau Ninh Nhứ Nhạn mới phục hồi lại tinh thần, lại lập tức lắc đầu nói:
– Nhưng khi Phương Trùng kia mang cái nồi cơm điện đó về, thì thực sự là không cần bất cứ nguồn ‘Năng lượng mặt trời’ hay điện năng nào để sử dụng cả.
Ninh Tư Sương cũng nhìn Diệp Mặc, cô cũng không hiểu đây là chuyện gì.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Cái nồi cơm điện này nhất định là do Diệp Tinh thiết kế ra, y không có chuyện gì thì thích nghiên cứu mấy cái thứ này.
Đông Phương gia ngày trước tác quái ở Lạc Nguyệt thành lâu như vậy, thì có thể lấy đi loại đồ vật này cũng là chuyện bình thường.
Về phần nguồn năng lượng hoạt động nó, thì thứ này còn không bằng ‘Năng lượng mặt trời’, bởi vì cái nồi cơm điện đó sử dụng nguồn năng lượng từ ‘Tinh thạch cực năng’.
Nguồn năng lượng này vốn chính là tới từ thiên thạch ngoài vũ trụ, ở Địa Cầu căn bản là không thể nào có được.
Cho dù là có được bản thiết kế, thì cũng không thể nào làm ra sản phẩm được.
‘Tinh thạch cực năng’ là do Diệp Tinh mang đến, cho nên Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là nói rằng nó tới từ thiên thạch ngoài vũ trụ.
Về phần Diệp Tinh có thể sử dụng một chút ‘Tinh thạch cực năng’ chế tạo một cái nồi cơm điện, thì quả thực là chuyện quá dễ dàng đối với y.
– Hóa ra là như vậy.
Ninh Nhứ Nhạn thì thào một câu, cô cảm thấy toàn thân vô lực, cô không ngờ được rằng cô chẳng những là bị lừa, hơn nữa còn là bị tất cả mọi người lừa.
– Anh rể, chị của em đâu?
Ninh Tư Sương không hề quên hỏi Diệp Mặc về Ninh Khinh Tuyết.
Diệp Mặc lại không biết phải trả lời thế nào, cho nên hắn chỉ có thể nói:
– Chị của em tạm thời không có cách nào trở về cả, việc này chờ sau khi anh đi Lạc Nguyệt thành trở lại, thì sẽ cùng nhau nói tiếp.
Nhưng em cứ yên tâm đi, Khinh tuyết rất tốt.
Nói xong, Diệp Mặc lại lấy ra một quả cầu thủy tinh đưa cho Ninh Tư Sương rồi nói:
– Đây là nơi mà chị của em cùng sống với anh, em hãy xem đi.
Ninh Tư Sương tiếp nhận lấy quả cầu thủy tinh mà Diệp Mặc đưa, lập tức có thể nhìn thấy vài bức tranh vẽ cực đẹp ở bên trong đó.
Cái quả cầu thủy tinh là ngày trước khi Diệp Mặc đưa Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết về Mặc Nguyệt Chi Thành, cả ba đã cùng nhau ghi chép lại.
– Thật là một nơi xinh đẹp, anh rể, đây chính là chị Lạc Ảnh sao? Thật là xinh đẹp, chị của em cũng rất đẹp…
Ninh Tư Sương vẫn chưa nói xong, liền nghĩ tới chính mình, trước kia cô vẫn luôn kiêu ngạo vì dung mạo của mình, nhưng hiện giờ nhìn thấy Lạc Ảnh và chị gái Ninh Khinh Tuyết trong hình, nhất thời cảm thấy có chút tự ti.
Thế nhưng Ninh Tư Sương hiển nhiên là rất rộng rãi, chỉ chốc lát đã quên đi những thứ này, lập tức nắm lấy quả cầu thủy tinh rồi nói:
– Cái quả cầu thủy tinh này chế tạo như thế nào vậy? Có thể cho em được không?
– Em cứ cầm đi.
Diệp Mặc gật đầu, khi hắn lấy quả cầu thủy tinh này ra thì đã đồng thời phục chế thêm một cái nữa rồi.
Cái quả cầu thủy tinh này chính là để đưa cho Ninh Tư Sương mà.
– Anh rể, tối nay anh ở lại đây đi, anh sẽ ngủ trong phòng của em, còn em cùng Nhứ Nhạn và Phỉ Phỉ chen chúc nhau một chút là được.
Ninh Tư Sương chợt nhớ rằng mình còn rất nhiều chuyện muốn hỏi anh rể, cho nên lập tức cũng nhớ tới vấn đề chỗ ở tối nay của Diệp Mặc.
Diệp Mặc liền lắc đầu:
– Không cần, anh lập tức phải đi rồi.
Nói xong Diệp Mặc liền quay sang hỏi Ninh Nhứ Nhạn:
– Tôi muốn hỏi cô một chút, năm đó thái gia gia của cô có đi tìm mảnh đuôi cá nhỏ kia trở về hay không?
Quả nhiên là vì chuyện này.
Lúc trước Ninh Nhứ Nhạn đã đoán rằng Diệp Mặc chính là vì chuyện này cho nên mới chủ động tới nhà cô đấy, hiện tại xem ra cô cũng không hề đoán sai.
Cho nên cô cũng liền không do dự mà trả lời:
– Có, năm đó thái gia gia biết rằng anh đối với hai mảnh đuôi cá kia đều rất coi trọng, cho nên sau này lập tức cố ý đi Nhật một chuyến, mang hai mảnh đuôi cá kia trở về.
– Năm đó thái gia gia vốn muốn đi Lạc Nguyệt một chuyến, đem hai mảnh đuôi cá kia tặng cho anh, nhưng không lâu sau đó, sức khỏe của thái gia gia liền kém đi.
Trước khi lâm trung, thái gia gia đã giao cho tôi hai mảnh đuôi cá nhỏ đó, để ngày nào đó tôi gặp được anh, thì sẽ giao lại cho anh hai mảnh đuôi cá kia.
Lúc trước công ty xảy ra chuyện, cho nên tôi sợ mình khó có thể gặp lại được anh nữa, liền đem hai mảnh đuôi cá kia đặt trong một cái hòm sắt gửi vào một ngân hàng ở Ninh Hải rồi.
Ninh Tư Sương bỗng nhiên tiếp lời:
– Em hiểu rồi, chị để lại cho em cái chìa khóa tủ sắt kia, chính là muốn em chuyển lại cho anh rể sao?
– Đúng thế.
Ninh Nhứ Nhạn gật đầu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1372: Tây Đường Thành Đã Là Quá Khứ
Tây Đường Thành Đã Là Quá Khứ
T
hấy Diệp Mặc nhìn về phía mình, Ninh Tư Sương vội vàng nói:
– Chìa khóa đó bây giờ không có trên người em, để ở trong ký túc xá của em rồi.
Nói xong cô lại nói thêm một câu:
– Em cũng học ở đại học Ninh Hải, ký túc xá của em ngay trong đại học Ninh Giả.
Ngày một em và Nhứ Nhạn trở về Ninh Hải, hay là anh rể hôm nay cứ ở đây đi, ngày mốt chúng ta cùng đến Ninh Hải cũng được, đến lúc đó, chúng ta lại cùng nhau trở về Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu mảnh vỡ đuôi cá ở đây, hắn cũng không cần phải lo lắng.
Sau đó hắn đứng dậy nói:
– Vậy thì sau này anh sẽ đến đại học Ninh Hải tìm em, tối nay anh có chút chuyện, anh đi trước đây.
– Hả…
Ninh Tư Sương không ngờ Diệp Mặc nói đi là đi, lập tức đứng dậy có chút kinh hoảng thốt lên một câu, cô sợ Diệp Mặc đi lần này lại là mười mấy năm.
– Cũng muộn thế này rồi, hay là anh cứ ở đây một đêm cái đã, ngày mai đi tìm chỗ ở sau, sau đó chúng ta cùng đi.
Ninh Nhứ Nhạn cũng dần bình tĩnh lại, nói một câu.
Diệp Mặc lắc đầu, trực tiếp đi đến bên cửa nói với Ninh Tư Sương:
– Ngày mốt anh sẽ đến đại học Ninh Hải tìm em.
Thấy Phỉ Phỉ cũng đã ngủ rồi, Diệp Mặc cũng không quấy rầy nữa.
Chờ Diệp Mặc ra khỏi phòng một lúc lâu sau, Ninh Tư Sương mới nhớ ra Diệp Mặc còn chưa có vé máy bay, muốn đến nhắc nhở một chút, nhưng Diệp Mặc sớm đã đi mất bóng rồi.
– Anh rể đến vé máy bay cũng chưa có, làm sao đến Ninh Hải được? Máy bay đến Ninh Hải ngày mốt cũng đầy rồi nhỉ.
Ninh Tư Sương có chút lo lắng nói.
Ninh Nhứ Nhạn lại lắc đầu nói:
– Chị nghe thái gia gia nói chỉ cần là chuyện anh rể em quyết định, thì chắc chắn làm được, cho nên em không cần lo lắng.
…
Ba tiếng sau, lúc trời gần sáng, một chiếc xe tang bình thường mang theo một lớp bụi dừng lại bên ngoài một biệt thự ngoại thành.
Mặc dù cũng gần sáng rồi, lúc này đèn của biệt thự vẫn còn sáng.
Hai người từ trên xe bước xuống, không ngờ lại là hai người lúc trước chuẩn bị dẫn Ninh Phỉ Phỉ đi.
Hai người này vừa bước ra, liền vội vã vào trong biệt thự, không đợi hai người này gõ cửa, thì cửa lớn của biệt thự đó cũng đã được mở ra, rõ ràng người bên trong đó cũng đang đợi hai người này tới.
– Người đâu?
Hai người này vừa bước vào, vẫn chưa nói gì, thì lại nghe một giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị nói một câu.
– Vẫn chưa dẫn về được.
Người đàn ông gầy gò vội vàng kinh hoảng đáp lại một câu.
Không đợi người đàn ông gầy gò này nói câu thứ hai, người đàn ông vừa mới hỏi cũng lạnh lùng nói:
– Nếu người vẫn chưa dẫn về được, thì hai người quay về làm gì?
– Bởi vì tôi thả bọn họ trở lại.
Giọng nói của Diệp Mặc kịp thời vang lên trong phòng, đồng thời Diệp Mặc cũng nhìn rất rõ trong phòng vốn dĩ có ba người, ba người đang ngồi xung quanh một chiếc bàn tròn, dường như đang đợi hai người kia quay về.
Người đàn ông vừa nói xong vẫn đang ngồi phía bên trái, da có chút vàng vọt.
Hai người đàn ông vừa mới quay về kia hoảng sợ quay đầu lại, sau đó hai người nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức kinh hoàng thốt lên:
– Là anh?
Bọn họ trên đường đi căn bản cũng không nhìn thấy bất kỳ sự theo dõi nào, không ngờ lại có người đến nơi này.
Cái này rốt cục theo dõi như nào mà đến được? Hai người nghĩ thế nào cũng không ra.
Hai người nghĩ đến lúc trước bọn họ trước mặt Diệp Mặc căn bản cũng không thể nào nhúc nhích được, lại càng hoảng sợ không ngừng.
– Là anh?
Nằm ngoại dự liệu của Diệp Mặc chính là, người đàn ông da vàng trong phòng kia cũng kinh dị nói một câu, rõ ràng là khẩu khí của gã cũng nhận ra Diệp Mặc.
– Anh tên Đông Phương Trùng? Là Tây Đường Đông Phương lừa gạt Nhứ Nhạn kia?
Diệp Mặc liếc nhìn người đàn ông nói câu này, cũng không ngạc nhiên sao gã lại nhận ra mình.
Hắn và ba anh em Đông Phương thù sâu như biển, nếu như đối phương là người nhà Đông Phương, làm sao không biết tướng mạo của gã?
– Ông chủ, chúng tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, chính là vì người này.
Một tên béo mặc dù sợ Diệp Mặc, nhưng y cũng lại càng sợ ông chủ của y hơn.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, tiện tay đánh ra hai quả cầu lửa, hai người đàn ông này trong nháy mắt biến mất, thậm chí đến kêu thảm một tiếng cũng không có.
Người đàn ông sắc mặt chuyển vàng và hai người bên cạnh cũng kinh hãi đứng dậy, một hồi lâu sau người đàn ông sắc mặt chuyển vàng kia mới phục hồi lại thần sắc lại.
Từng chữ từng câu nói:
– Quả nhiên anh quay về rồi.
Diệp Mặc. không sai, tôi chính là Đông Phương Trùng mà anh muốn tìm.
Diệp Mặc có chút thất vọng lắc đầu nói:
– Người mà tôi muốn giết là Đông Phương Vượng.
Haizz, không ngờ chỉ là một con cá nhỏ.
Tên Đông Phương Vượng đó đi đâu rồi? Tôi nghĩ Đông Phương Vượng chắc chắn không ở trong này, nếu như có ở trong này, làm sao có thể đưa ra thủ đoạn hạ lưu đi lừa tài sản của Ninh gia như vậy?
Mặc dù biết Đông Phương Vượng có thể đã rời khỏi nơi này rồi, Diệp Mặc vẫn muốn xác nhận lại.
Đông Phương Trùng thở hắt ra, sau đó nói tiếp:
– Thiếu chủ đã rời khỏi nơi này rồi, có một ngày anh ta sẽ quay trở lại, nhưng không phải bây giờ.
– Cho nên, anh kế thừa giấc mộng ban ngày của Đông Phương Vượng, muốn thành lập Tây Đường?
Diệp Mặc lạnh nhạt nói.
Đông Phương Trùng lắc đầu nói:
– Không, tôi biết tôi cũng không có bản lĩnh đó, năm đó khi anh ép thiếu chủ không còn chỗ để đi, thiếu chủ cũng đã không còn cách nào nữa rồi.
Thiếu chủ đối với anh mặc dù rất hận, nhưng cũng biết không phải đối thủ của anh, trận pháp kia ở Hoành Đoạn sơn mạnh mở ra, thiếu chủ cũng đi đến tiểu thế giới ngay lúc đó rồi.
– Anh biết anh không có bản lĩnh đó, còn muốn lừa công ty nhà Ninh gia?
Diệp Mặc châm chọc nói một câu, ngữ khí có chút lạnh lùng.
Đông Phương Trùng lại lần nữa nói:
– Bất luận là anh có tin hay không, tôi cũng không định lừa Nhứ Nhạn, tôi yêu cô ấy và Phỉ Phỉ.
Diệp Mặc nghe thấy vậy, nhất thời khinh thường cười lạnh một tiếng.
Đông Phương Trùng giống như không nhìn thấy vẻ cười đểu của Diệp Mặc, tiếp tục nói:
– Chuyện năm đó sau khi xảy ra, Tây Đường Đông Phương cũng đã tan thành mây khói rồi.
Đến thiếu chủ cũng không còn khả năng cứu vãn được, huống chi là anh? Người của Đông Phương gia tôi đều chia năm xẻ bảy, ai đi đường nấy, trực thuộc huyết mạch của Đông Phương gia còn ở lại chỉ có một mình Đông Phương Dị tôi mà thôi.
– Tôi từ trước tới giờ cũng chưa từng nghĩ đến chuyện khôi phục lại Tây Đường, tôi chỉ có cùng cách nghĩ giống anh Trùng, để cho người nhà Tây Đường Đông Phương có cơm ăn, sống hạnh phúc là được rồi.
Thực ra tôi cũng biết, tất cả mọi người của Tây Đường cũng không nghĩ đến chuyện khôi phục lại Tây Đường, cách nghĩ của bọn họ cũng giống tôi, chính là sống một cuộc sống yên ổn hạnh phúc là được rồi.
Đông Phương Trùng thở dài tiếp tục nói:
– Anh Trùng chết ở Lạc Nguyệt, nhưng tôi lại biết nguyện vọng của anh, tôi cũng không phải muốn xây dựng lại Tây Đường, anh đồng thời cũng muốn tất cả mọi người trong Tây Đường thôn chúng tôi có cuộc sống yên ổn hạnh phúc.
Tôi vì chấp nhận nguyện ý của anh Trùng, nên đổi tên thành Đông Phương Trùng, chính là vì hoàn thành mục tiêu này.
Nhìn thấy ánh mắt châm chọc của Diệp Mặc, Đông Phương Trùng thần thái lại trùng xuống nói:
– Xây dựng lại Tây Đường cần rất nhiều tiền của, nhưng Đông Phương gia chúng tôi sau khi chia năm xẻ bảy, cũng không còn chút tài sản nào.
Tôi lựa chọn thật lâu, mới chọn ra tâp đoàn Ninh Thị.
Sau khi kết hôn cùng Ninh Nhứ Nhạn, tôi yêu cô ấy thật lòng, tôi cũng không có ý hại Nhứ Nhạn, tôi vốn dĩ định mang Nhứ Nhạn đi cùng.
– Cho nên anh phải đi bắt cóc con gái mình.
Diệp Mặc cười khẩy nói.
Đông Phương Trùng lắc đầu nói:
– Trừ phi Phỉ Phỉ có thể khiến Nhứ Nhạn chủ động đến Tây Đường, tôi không còn cách nào khuyên được Nhứ Nhạn đi cùng tôi.
Đợi sau khi đến Tây Đường rồi, tôi sẽ cùng Nhứ Nhạn và cả Phỉ Phỉ nữa cùng sống yên ổn, tôi nghĩ vô ấy chắc hẳn cũng hạnh phúc.
Diệp Mặc im lặng lắc đầu, sau đó nhìn Đông Phương Trùng nói:
– Anh lừa tài sản của Ninh gia, dùng để xây dựng Tây Đường, còn hi vọng Ninh Nhứ Nhạn yên ổn sống cùng anh? Đồ của Ninh gia là nước lũ, là để cho Tây Đường dùng sao?
– Nhứ Nhạn cũng đã gả cho tôi rồi, sản nghiệp của cô ấy cũng chính là sản nghiệp của tôi, cái này có gì khác nhau sao?
Đông Phương Trùng không ngờ lại phản bác lại một câu.
– Nếu không có gì khác nhau, anh tại sao lại không trực tiếp nói với Ninh Nhứ Nhạn? Mà lại dùng cách bỉ ổi này lừa lấy? Công ty Tây Đường của anh phỏng chừng cũng là một cái xác không thôi nhỉ.
Diệp Mặc lạnh lùng nói.
Đông Phương Trùng lại lần nữa phản bác lại:
– Tôi chính là sợ cô ấy không đồng ý, ảnh hưởng tới tình cảm của chúng tôi, nên mới ra hạ sách này.
Diệp Mặc cũng chẳng thèm hỏi Đông Phương Trùng nữa, hắn căn bản không cần nghĩ cũng biết được, Đông Phương Trùng chỉ là sợ Ninh Nhứ Nhạn chẳng may không đồng ý, y mới dùng giỏ trúc múc nước.
Diệp Mặc trực tiếp triển khai chân nguyên đại thủ ra hướng về phía Đông Phương Trùng vỗ lên trán, hắn không phải là muốn giết Đông Phương Trùng, mà là muốn nhìn Tây Đường rốt cục là ở xó xỉnh nào.
Nhưng ngay sau đó Diệp Mặc cũng chẳng nói được lời nào, Tây Đường thôn này không ngờ cũng đã di chuyển đến Việt Quốc rồi, tổng số nhân khẩu cũng chưa tới hai trăm.
Tên này là muốn làm xong vụ này đến Việt Quốc hưởng phúc, nhưng gã nói những người đó cuộc sống khốn khổ, còn có cả gã muốn giúp những người này là có thật.
Ba anh em Đông Phương sau khi không còn nữa, Tây Đường không ngờ rơi vào thảm cảnh này, còn lý tưởng của Đông Phương Trùng, cũng chỉ đủ để những người còn lại của Tây Đường sống thoải mái chút mà thôi.
Diệp Mặc biết, Tây Đường từ nay về sau lịch sử bụi bặm, Đông Phương Vượng kia cho dù có đến tiểu thế giới, có thể sống được không lại là một chuyện khác.
Cho dù có thể sống sót được, trong Tu Chân giới và trên địa cầu hoàn toàn khác nhau.
Diệp Mặc để lại Đông Phương Dị không giết, những người còn lại hắn đều giết hết.
Còn tại sao hắn lại không giết Đông Phương Dị, vì hắn vẫn còn muốn Đông Phương Dị làm chút chuyện.
…
Ngày thứ hai, Tây Đường Đông Phương Trùng bỗng nhiên mở cuộc họp báo, nói lương tâm mình trỗi dậy, gã chính là người của tập đoàn Tây Đường, giả chết đánh vào Ninh gia, chỉ là vì lừa tài sản của điện tử Ninh Thị.
Còn sinh thái điện tử đó, lại càng là lời nói vô căn cứ.
Kết quả này vừa đưa ra, lại lần nữa khiến cho tất cả mọi người đều ánh mắt kinh hãi, không ngờ đã thành chuyện thực tế rồi, không ngờ cũng là một trò đùa, nhất thời có một bước chuyển ngoặt lớn như vậy.
Cái này cũng chưa tính là trò đùa lớn nhất, kỳ quái nhất chính là, Đông Phương Trùng sau khi họp báo xong, trước ánh mắt bao người, không ngờ lại nhảy từ tầng mười tám xuống, kết quả mất mạng.
Không ai có thể tin Đông Phương Trùng nói mình lương tâm trỗi dậy, vì điều này quá kỳ lạ, nhưng trên thực tế lại là như vậy.
– Tại sao lại phải như vậy?
Ninh Tư Sương có chút không dám tin nhìn toàn bộ bản tin, kinh ngạc hỏi.
Bước chuyển ngoặt của chuyện này quá đáng sợ, cô và Ninh Nhứ Nhạn vừa sáng ra đã từ trên tivi nhìn thấy buổi họp báo vội vàng của công ty Tây Đường, thậm chí đến chuyện Đông Phương Trùng nhảy lầu cũng được thông báo ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1373: Cảnh Còn Người Mất
Cảnh Còn Người Mất
T
hời gian của buổi họp báo rất ngắn, thời gian Đông Phương Trùng nhảy lầu lại càng ngắn.
Ninh Nhứ Nhạn nhìn thấy Đông Phương Trùng nhảy lầu, vành mắt cũng đỏ lên, may mà Phỉ Phỉ còn chưa nhìn thấy.
Cho dù người này lừa gạt cô, nhưng đó cũng là cha của Phỉ Phỉ.
Ninh Nhứ Nhạn không trả lời câu nói của Ninh Tư Sương, nhưng trong lòng lại rất rõ, vì Diệp Mặc quay về rồi.
Diệp Mặc hành sự vô cùng quả quyết, lúc trước cô nghe thái gia gia nói qua, bây giờ xem ra đúng là sự thật.
Diệp Mặc tối qua vừa mới biết được chuyện này, sáng ngày hôm nay chuyện này cũng đã được giải quyết xong.
Ninh Tư Sương cũng không hỏi nữa, mặc dù cô cũng đoán được có thể là do Diệp Mặc làm, nhưng cái này quả thật có chút bất khả tư nghị.
Cho dù Diệp Mặc giúp giải quyết, cũng không thể nào nhanh như vậy được, thậm chí hắn cũng không thể nào đến chỗ Đông Phương Trùng nhanh vậy được?
…
Diệp Mặc sau khi động tay chân với Đông Phương Trùng, căn bản cũng không chú ý đến chuyện này nữa, lúc này hắn đã xuất hiện ở Ninh Hải.
Ninh Hải là nơi có nhiều hồi ức nhất, cũng là nơi hắn vừa mới bắt đầu đã đến, đối với nơi này, tình cảm của hắn là sâu đậm nhất.
Đến tiểu viện mà lúc trước mình đã từng ở, Diệp Mặc phát hiện ra tiểu viện này không ngờ vẫn còn có người quét dọn.
Trong ngoài đều vô cùng sạch sẽ, thậm chí đến chút cỏ dại cũng không có một cây.
Diệp Mặc đi ra sân sau liền biết được nơi này cũng không có ai đến, chẳng qua chỉ là có người định kỳ đến dọn dẹp mà thôi.
Phòng của hắn thậm chí cũng không thay đổi, những đồ khi trước bày đặt, vẫn y nguyên như cũ, chỉ là lau lọt sạch sẽ mà thôi.
Diệp Mặc đứng trong này mấy tiếng đồng hồ, đợi đến khi có người mở cổng nhà tiến vào trong, Diệp Mặc mới phát hiện ra trời đã sáng rồi.
– Anh là ai? Sao lại vào được đây?
Người đẩy cổng nhà là một người phụ nữ trung niên khoảng chừng năm mươi tuổi, bà vừa nhìn thấy Diệp Mặc, liền kinh ngạc hỏi một câu.
– Trước kia tôi ở đây, lần này vừa dịp đi qua nơi này, nên vào xem sao.
Bà là ai? Hình như tôi chưa gặp bà bao giờ.
Diệp Mặc trả lời xong, lại nghi ngờ nhìn người phụ nữ trung niên kia nói một câu.
Người phụ nữ trung niên kia kinh dị nghi ngờ đánh giá Diệp Mặc, lúc này mới nói:
– Tôi nhận được lời mời của người ta, mỗi ngày đến đây dọn dẹp vệ sinh.
Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc gật đầu, cũng đã hiểu.
Hắn phỏng chừng người mời người phụ nữ trung niên này quét dọn phần lớn là vợ chồng Ninh Trung Phi.
Sau khi rời khỏi tiểu viện đó, thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, lại quay về nơi năm đó, cũng đã là cảnh còn người mất rồi.
Đáng tiếc Tĩnh Văn và Khinh Tuyết không có bên người, hắn cũng không có tâm trạng nhớ nhung đó.
Hắn muốn đi thăm mẹ của Tĩnh Văn, sau đó quay về Lạc Nguyệt thành gặp những người bạn Lạc Nguyệt còn ở lại, rồi quay về đại lục Lạc Nguyệt.
Nơi này mặc dù là nơi mà hắn từng sống, nhưng hắn lại càng nhớ Mặc Nguyệt Chi Thành hơn.
Chỉ có nơi đó mới có người nhà hắn.
Nhưng khi thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, hắn phát hiện bây giờ cả Ninh Hải thành cũng không có bóng dáng của mẹ Tĩnh Văn.
Không biết mẹ của Tô Tĩnh Văn khác xưa quá nhiều, khiến hắn không nhận ra, hay là mẹ của Tô Tĩnh Văn không còn ở Ninh Hải nữa, hoặc là đã xảy ra chuyện gì rồi.
Diệp Mặc rất nhanh phát hiện ra một người quen trên một tuyến phố của Ninh Hải, là Tô My mà năm đó rất ghét hắn.
Lúc này Tô My mặc dù là một người đàn bà có bộ dạng thùy mị nết na, nhưng hoàn toàn không còn xuân sắc như năm đó nữa, nhưng nhìn bề ngoài, lại rất chín chắn.
Bên cạnh cô có một người phụ nữ khoảng chừng ba mươi tuổi, chỉ có điều hai người vừa đi dạo trên phố ngắm đường phố, cũng chẳng nói câu nào.
Diệp Mặc nhanh chóng đi đến đường dành riêng cho người đi bộ đó, ngăn trước mặt Tô My.
Tô My bị người khác ngăn cản lại, lập tức nhíu nhíu mày, sau đó cô nhìn thấy Diệp Mặc, câu đầu tiên không ngờ lại là hét lên một tiếng.
Không đợi người phụ nữ bên cạnh Tô My kia hỏi thăm, Tô My đã khiếp sợ chỉ tay vào Diệp Mặc nói:
– Là anh, anh là Diệp Mặc.
Sao anh lại không thay đổi chút nào thế này?
Người phụ nữ bên cạnh cô khi nhìn thấy Diệp Mặc, mắt sáng lên, vừa nghe thấy Tô My không ngờ vẫn còn nhận ra Diệp Mặc, khóe mắt lộ ra vẻ mừng rỡ.
Cô không ngờ còn có người đàn ông đẹp như này, kiểu khí tức và hình thể như này, chẳng phải là mẫu đàn ông mà cô kiếm tìm hay sao?
– My My, em biết anh ấy sao? Giới thiệu chút đi.
Người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đứng cạnh Tô My lập tức rướn lông mày nói.
Tô My vội nói:
– Chị chờ chút.
Diệp Mặc tạm thời không hỏi, hắn biết bây giờ hỏi cũng vô ích.
Hắn đợi sau khi Tô My hoàn toàn bình tĩnh trở lại, mới khách sáo hỏi:
– Tô My, tôi muốn hỏi một chút, mẹ của Tĩnh Văn bây giờ ở đâu rồi?
Tô My vừa nhìn thấy Diệp Mặc, cũng chỉ kinh ngạc diện mạo của Diệp Mặc không có chút thay đổi gì, bây giờ cô đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại rồi.
Cô thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức nổi đóa lên nói:
– Diệp Mặc, anh đưa chị Tĩnh Văn đi đâu rồi? Nói, chị Tĩnh Văn đâu?
Diệp Mặc nhíu mày, hắn rất muốn không thèm nhìn cô Tô My này, nhưng muốn tìm mẹ của Tĩnh Văn, vẫn cần phải hỏi từ chỗ Tô My này.
Sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc nhẫn nhịn không rời đi, vừa định nói, lại nghe thấy người phụ nữ bên cạnh Tô My kéo kéo Tô My nói:
– My My, em đừng kích động, có gì từ từ nói.
Anh ấy tên Diệp Mặc sao?
Diệp Mặc thấy người phụ nữ này nói giúp hắn, lúc này mới đánh giá một chút.
Nói về tướng mạo, người phụ nữ này cũng không kém gì Tô My, hơn nữa thân hình còn đầy đặn hơn Tô My chút.
Ánh mắt lẳng lơ, thậm chí còn muốn chảy nước ra.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, khí tức trên người phụ nữ này pha tạp, thậm chí còn hơn cả người con gái mặc váy xanh ngày đó ở Sa Hà, bởi vậy có thể thấy được người phụ nữ này có cuộc sống riêng thối nát đến mức độ nào.
Nhưng bây giờ Tô My lại không tức giận hắn, mà người phụ nữ kia dường như lại khuyên bảo Tô My, Diệp Mặc cũng gật đầu khách khí nói:
– Đúng, tôi là Diệp Mặc.
Tô My bị bạn của mình ngăn lại một chút, cuối cùng cũng bình tĩnh lại chút ít, sau đó lại hừ lạnh nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, chị tôi bây giờ ở đâu? Anh rốt cục làm gì chị ấy rồi?
Diệp Mặc bình tĩnh nói:
– Tĩnh Văn ở cùng với tôi, cô ấy bây giờ rất tốt.
Cô không cần phải quan tâm, tôi đến tìm cô, chỉ là muốn hỏi dì Mục bây giờ ở đâu.
– Rất tốt? Rất tốt mà mười mấy năm không có chút tin tức gì về? Mười mấy năm không gọi một cuộc điện thoại về nhà? Đây chính là rất tốt mà anh nói sao.
Tô My càng nói càng kích động, bỗng nhiên xông đến nắm lấy áo của Diệp Mặc.
Diệp Mặc giơ tay lên bắt được cổ tay của Tô My, giọng nói bình thản nói:
– Có tin hay không là chuyện của cô, chỉ cần tôi biết cô ấy rất tốt là được rồi.
Diệp Mặc tận mắt nhìn thấy Kỷ Bẩm điều khiển Thanh Nguyệt chạy ra khỏi phạm vi biển động, với tốc độ của Thanh Nguyệt, cho dù Kỷ Bẩm không phải là tu sĩ Hóa Chân, cũng có thể an toàn đến được Mặc Nguyệt Chi Thành, huống chi Kỷ Bẩm còn là một tu sĩ Hóa Chân nữa.
Cho nên, Diệp Mặc chắc chắn mấy người Tĩnh Văn bình yên vô sự.
Huống chi hắn tu luyện lại là Tam Sinh quyết, Tô Tĩnh Văn và hắn đã là vợ chồng, nếu như Tô Tĩnh Văn xảy ra chuyện gì, hắn thậm chí có thể thông qua giác quan thứ sáu cảm nhận được, cho nên Diệp Mặc mới chắc chắn như vậy, Tô Tĩnh Văn không có chuyện gì.
Nếu như không phải Tô My là em họ của Tô Tĩnh Văn, hơn nữa lại thật lòng quan tâm Tô Tĩnh Văn, thì Diệp Mặc sẽ dùng cách khác để điều tra kí ức của Tô My.
Những người xung quanh đứng xem càng lúc càng đông, Diệp Mặc lập tức nhíu mày.
Hắn thậm chí muốn ép bức kí ức của Tô My, còn lúc này một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi bỗng nhiên bước đến trước mặt Diệp Mặc nhìn nhìn, đang lúc Diệp Mặc không biết gã định làm gì, thì người đàn ông trung niên đó lại quỳ xuống trước mặt Diệp Mặc.
Chẳng những Diệp Mặc có chút kỳ quái, đến Tô My đang tức giận kia và người phụ nữ khuôn mặt xuân sắc kia cũng ngây cả người, những người đứng xem xung quanh lại càng kỳ quái nhìn người đàn ông trung niên đang quỳ trên mặt đất này.
Người đàn ông trung niên này xem ra cũng là một người giàu sang phú quý, cách ăn mặc của gã chứng tỏ thân phận cũng không tầm thường, nhưng người không tầm thường như này không ngờ lại quỳ rạp xuống thế kia.
Không đợi Diệp Mặc nói gì, người đàn ông trung niên đang quỳ trên mặt đất kia lại cung kín nói với Diệp Mặc:
– Mạc đại sư, cuối cùng tôi cũng tìm được anh rồi.
Người đàn ông đang quỳ trên mặt đất vừa nói xong câu đó, hình như cảm thấy mình nhận nhầm người rồi, lại vội vàng đứng dậy nói với Diệp Mặc:
– Xin hỏi anh có phải là hậu nhân của Mạc đại sư không? Vừa nãy tôi thấy anh có nét giống Mạc đại sư, cho nên mới nhận nhầm.
Tôi gặp Mạc đại sư cũng đã là chuyện của mấy chục năm trước rồi, nhưng nhìn anh và Mạc đại sư quá giống nhau…
Diệp Mặc vừa nghe cũng biết đối phương cũng không nhận nhầm, chỉ là mình từ khi nào lại có thân phận Mạc đại sư rồi?
Thấy Diệp Mặc có chút nghi ngờ, người đàn ông trung niên kia vẫn kính cẩn nói:
– Nhiều năm trước, gia phụ và tôi cùng ngồi trên một chuyến máy bay đã thấy bản lĩnh thông thiên của Mạc đại sư.
Năm đó Mạc đại sư và Mông Cửu Sơn đại sư đi cùng nhau, gia phụ lại vì vô lễ bỏ lỡ cơ duyên làm quen với Mạc đại sư.
Sau đó Mi gia tôi có đi tìm Mông Cửu Sơn đại sư, nhưng Mông đại sư cũng không biết Mạc đại sư đi đâu rồi.
Mấy năm nay tôi vẫn tìm Mạc đại sư, hôm nay gặp được anh giống Mạc đại sư, nên…
Diệp Mặc lập tức hiểu ra, hắn nhìn người đàn ông trung niên trước mặt này gật đầu nói:
– Tôi nhớ ra rồi, cha của anh lúc đó ngồi trên máy bay nói tôi là đồ lừa đảo.
Tôi nói cha của anh có bệnh tim, cha của anh lại không tin, đúng rồi, cha của anh thế nào rồi?
Diệp Mặc nhớ ra năm đó hắn từ Cửu Kim Sơn bay về, ngồi trên máy bay gặp Mông Cửu Sơn, còn có một quý phụ muốn mời hắn chữa bệnh cho.
Sau đó quý phụ trung niên đó không để ý sự khuyên can của con gái bà, lại cứ muốn dùng một tấm thẻ ngân hàng đổi lấy một phù lục.
Trên máy bay có một người đàn ông trung niên ngay tại chỗ chỉ trích Diệp Mặc là đồ lừa đảo, Diệp Mặc lại nhìn ra ông ấy có bệnh tim.
Hắn không ngờ nhiều năm sau, con trai của người đàn ông trung niên đó cũng đã thành người trung niên rồi.
– Hả…
Người đàn ông trung niên kia chẳng qua chỉ ngây người trong chốc lát rồi lại phản ứng lại, lập tức mừng rỡ muốn ngã quỵ.
Diệp Mặc vội ngăn cản anh ta nói:
– Anh có gì cứ nói thẳng ra đi.
– Tôi đúng là có mắt như mù, lại không biết anh chính là Mạc đại sư, Mạc đại sư thần thông quảng đại, làm sao có thể già đi giống người phàm được chứ…
Người đàn ông kia thậm chí kích động đến lời nói cũng không còn mạch lạc nữa.
– Diệp Mặc, bây giờ anh đi cùng tôi đến bệnh viện Minh Hinh, mẹ của chị Tĩnh Văn sắp không qua khỏi rồi, nếu không phải nhớ Tĩnh Văn, thì dì sớm đã đi rồi.
Tô My bỗng nhiên đứng một bên nói, cũng không khóc lóc om sòm với Diệp Mặc nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1374: Sự Nghi Ngờ Của Mẹ Tô Tĩnh Văn
Sự Nghi Ngờ Của Mẹ Tô Tĩnh Văn
D
iệp Mặc biết được tung tích của mẹ Tô Tĩnh Văn, thần thức lập tức quét ra ngoài, rất nhanh hắn liền tìm được bệnh viên Minh Hinh gần ngoại ô thành phố.
Bệnh viện này mặc dù không ở trong thành phố, nhưng lại vô cùng xa hoa, rõ ràng là bệnh viện cao cấp.
Sau khi biết được tung tích của mẹ Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc cũng không muốn nói nhiều với Tô My nữa, hắn quay người đi ra ngoài.
Những người đứng xem náo nhiệt bên cạnh, không người nào cảm nhận được Diệp Mặc đã bước ra ngoài.
Diệp Mặc không sử dụng thủ đoạn nghịch thiên, đột nhiên biến mất, vì như vậy quá không hợp thói thường rồi.
Nhưng sau khi Diệp Mặc bước ra khỏi đám đông đó rồi, lại có một người nữa cản trước mặt hắn lại.
– Diệp thí chủ sát tính quá nặng rồi, đi tĩnh tu với lão nạp một thời gian ngắn đi.
Một giọng nói ôn hòa lại vang lên trước mặt Diệp Mặc.
Nhìn rõ người nói chuyện này là vị hòa thượng mà mình quen biết, Diệp Mặc có chút im lặng.
Mình sau khi quay trở về, chỉ giết mấy người Tây Đường, thì sát tính đã quá nặng rồi, lão hòa thượng này cũng quá cố chấp rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng có chút kỳ lạ, chuyện hắn giết mấy người nhà Đông Phương mới chỉ là tối hôm qua, hòa thượng Ngộ Đạo này sao lại biết?
– Lão hòa thượng, lâu rồi không gặp.
Diệp Mặc mỉm cười.
Hòa thượng Ngộ Đạo năm đó cũng chưa chắc đã là đối thủ của mình, bây giờ hắn thậm chí không động, cũng có thể dễ dàng giết chết được cao nhân trước mặt này.
Nhưng ấn tượng của Diệp Mặc về lão hòa thượng thích chõ mõm vào việc người khác này cũng không tệ lắm, cũng không động thủ với lão, chỉ hỏi một câu nói:
– Lão hòa thượng, tôi bây giờ có chuyện phải làm, nếu lão muốn tìm tôi, thì đi đến bệnh viên Minh Hinh trước đi, nếu không tôi cũng không đợi lão đâu.
– Thiện tai, Diệp thí chủ e rằng lúc này cũng không có cách nào đi được nữa rồi.
Ngộ Đạo nói xong không ngờ lại giơ tay ra chộp lấy cổ tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc thấy Ngộ Đạo ra tay, liền biết tu vi của Ngộ Đạo tăng lên nhiều rồi, thậm chí cũng không kém chút nào so với Ly Thành ở tiểu thế giới kia.
Nhưng bây giờ hắn không có thời gian nói nhiều với lão hòa thượng này, lại sải bước ra ngoài.
Ngộ Đạo thấy Diệp Mặc vẫn còn muốn rời khỏi nơi này, căn bản cũng không thèm để ý, lão cho rằng Diệp Mặc muốn rời đi trước mặt lão, căn bản đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhưng sau đó lão lại đứng ngây ra, tay lão chộp không còn gì nữa, còn Diệp Mặc sớm đã mất hình mất dạng rồi.
Lão quay một vòng, cũng không còn bất kỳ bóng dáng nào của Diệp Mặc nữa.
Mà lúc này bên tai lão vẫn còn tiếng của Diệp Mặc truyền đến:
– Lão hòa thượng, mấy người tối qua tôi giết đều là trừng phạt đúng tội, lão hòa thượng đừng vì như vậy mà cho là tôi giết nhầm chứ?
Ngộ Đạo hòa thượng lập tức kinh hãi không ngừng, trong nháy mắt lão liền biết được tu vi của Diệp Mặc cũng đã không như những gì lão nghĩ nữa rồi, khác biệt căn bản không phải có thể tính được.
Lão nghe thấy Diệp Mặc nói tối qua giết vài người, lập tức cảm thấy suy đoán của mình có chút nhầm lẫn rồi.
Sau đó lão cũng biến mất trong đám người đó, đi về phía bệnh viện Minh Hinh.
– Haizz, người đâu?
Người phụ nữ đi cùng Tô My thấy Diệp Mặc trong nháy mắt biến mất, lập tức kinh ngạc hỏi.
– Hừ.
Người này vẫn quỷ quỷ quái quái như vậy.
Tô My mặc dù cũng nghi ngờ tại sao lại không thấy tăm hơi Diệp Mặc đâu nữa, rồi bất mãn nói.
– Mạc đại sưu đến bệnh viện Minh Hinh rồi.
Cuối cùng người đàn ông trung niên kia lại là phản ứng nhanh nhất, lập tức bật thốt lên nói.
Nói xong, anh ta lại vội vàng đi, rõ ràng anh ta cũng đi đến bệnh viện Minh Hinh.
Ngoài Ngộ Đạo hòa thượng ra, những người còn lại mặc dù không thấy tung tích của Diệp Mặc, cũng không kinh ngạc lắm, dù sao trên con phố này có rất nhiều người, ai biết được Diệp Mặc chen chúc vào chỗ nào?
…
Bệnh viện Minh Hinh, Diệp Mặc trong một phòng cao cấp nhất của bệnh viện thấy Mục An thân hình gầy gò ốm yếu.
Trong lòng cũng thầm cảm thán.
Trong Tu Chân giới Đường Mộng Nhiêu còn lớn tuổi hơn nhiều so với Mục An, nhưng Đường Mộng Nhiêu lại trẻ trung như vậy, còn Mục An thì lại đang lâm vào trạng thái hấp hối như này.
– Là Văn Văn quay về rồi sao?
Mục An mặc dù cũng sắp qua đời rồi, nhưng Diệp Mặc tiến vào bà không ngờ lại biết, bà mở mắt nhìn Diệp Mặc, lập tức muốn cố gắng ngồi dậy.
Diệp Mặc mặc dù rất muốn lấy đan dược ra cho Mục An ăn, nhưng lúc này hắn mới phát hiện ra mình lấy ra ở đây cũng không tiện lắm.
Bất luận là Giáp Tử đan, Tẩy Tủy đan hay là Duẩn Ích đan, đều là trừ độc tẩy tủy, sau khi ăn rồi lập tức sẽ rửa sạch những độc tố bẩn trong cơ thể.
Duẩn Ích đan chẳng những có thể trừ độc, hơn nữa đối với các độc tố trong cơ thể con người cũng có thể loại trừ hết được.
Một khi tẩy tủy, ai giúp Mục An tắm táp, đây là một vấn đề lớn.
Sớm biết thế này thì dẫn Tô My cùng đến đây rồi.
– Tĩnh Văn vẫn chưa về, cô ấy rất tốt, con về thăm dì trước.
Diệp Mặc phát hiện ra mẹ của Tô Tĩnh Văn mặc dù bệnh nặng, nhưng mắt vẫn rất sáng, cho dù hắn không nói câu này, thì mẹ cũng Tô Tĩnh Văn cũng có thể phản ứng lại được.
– Anh là Diệp Mặc? Đại sư phù lục kia…
Mục An không ngờ lại nhận ra Diệp Mặc, lập tức có chút kinh ngạc thốt lên, bà cũng biết con gái của mình rất si tình với Diệp Mặc, sau đó đi tìm hắn rồi.
Nhưng ngay sau đó bà lại hỏi một câu:
– Tĩnh Văn nhà tôi tốt chứ? Nó tìm được anh chưa? Về chưa?
Diệp Mặc nghe thấy vậy, bỗng nhiên nhớ ra ngày tuyết bay phất phơ kia.
Tô Tĩnh Văn suýt chút nữa chết trên đường ở một thành phố nhỏ ở đại lục Lạc Nguyệt, hóa ra Tĩnh Văn trên đường tìm mình, mẹ của cô cũng biết.
Chỉ có điều sợ con gái của mình không hài lòng, cho nên Mục An mới không nói ra mà thôi.
Diệp Mặc bỗng nhiên sống mũi cay cay, nếu như Tĩnh Văn chết ở đại lục Lạc Nguyệt thật, thì hắn quay về làm sao có thể đối diện với mẹ của Tĩnh Văn đây?
Thấy mẹ của Tô Tĩnh Văn ánh mắt chờ đợi, Diệp Mặc ngồi xuống dùng chân nguyên chữa trị khí tức rối loạn trong cơ thể Mục An, lúc này mới nói:
– Dì yên tâm đi.
Tĩnh Văn và con sống cùng nhau, lần này cô ấy không về, đợi sau này chắc chắn sẽ về thăm dì.
Mẹ của Tô Tĩnh Văn trong mắt lộ ra tia thất vọng, nhưng ngay sau đó lại nói:
– Anh phải đối xử tử tế với Tĩnh Văn, nó tính tính tùy hứng, chuyện nhận thức đúng sai thì ai cũng không kéo lại được…
Dừng một chút, bà lại nói tiếp:
– Nghe nói anh còn có hai vợ nữa?
Diệp Mặc lúng túng gật đầu, không nói gì.
Nói ra, thì hắn cũng không chỉ có hai người vợ.
Mẹ của Tô Tĩnh Văn thở dài nói:
– Tĩnh Văn khăng khăng muốn yêu anh, nó là người đến sau, anh đừng coi thường nó, haizz…
Diệp Mặc cũng không biết nói gì, Tĩnh Văn cũng không còn nhỏ nữa, nhưng trong mắt mẹ cô, thì cũng mãi mãi là đứa trẻ mà thôi.
– Tĩnh Văn bây giờ ở đâu? Tôi sắp đi rồi, muốn gặp nó một lần.
Mặc dù biết con gái mình không ở đây, nhưng Mục An vẫn không kìm chế được mà nói ra.
Diệp Mặc nghĩ đợi lúc nữa sẽ xem bệnh cho Mục An, đành phải nói thật:
– Tĩnh Văn bây giờ ở một chỗ tu tiên, đợi cô ấy sau khi tu luyện thành rồi, thì có thể quay về thăm dì.
Vì để cho mẹ của Tĩnh Văn hiểu rõ hơn, Diệp Mặc cố ý đem giới Tu Chân đổi thành Tu Tiên.
– Anh…
Cho dù Mục An biết Diệp Mặc có bản lĩnh làm ra phù lục, nhưng nghe thấy Diệp Mặc nói Tĩnh Văn đang Tu Tiên thì tự nhiên thở gấp, rồi hôn mê bất tỉnh.
Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là chuyển một chút chân nguyên cho mẹ của Tô Tĩnh Văn, có chút bất đắc dĩ nói:
– Dì, con nói đều là sự thật mà.
Thấy mẹ của Tô Tĩnh Văn lại có chút hơi thở, Diệp Mặc vội vàng nói:
– Dì cảm thấy có phải dễ thở hơn lúc trước nhiều rồi không, vì đây là chân nguyên chữa trị của Tu Tiên giới.
Nói xong Diệp Mặc không đợi mẹ của Tô Tĩnh Văn nói tiếp, hắn vội lất ra thủy tinh cầu mà lúc trước Tô Tĩnh Văn thăng cấp lên Hư Thần đưa cho bà nói:
– Dì à, nếu như dì không tin, dì nhìn xem đây là lúc Tô Tĩnh Văn tu luyện thành công, ghi chép trong thủy tinh cầu của con.
Mục An nhìn thấy Tô Tĩnh Văn độ qua lôi kiếp trong thủy tinh cầu ở Vô Tâm Hải lại khoan khoái bay lượn, lập tức ngây dại.
Con gái mình lại còn trẻ trung hơn ngày trước nữa, thậm chí còn xinh đẹp hơn.
Chẳng lẽ đúng là có Tu Tiên thật sao? Con gái mình bây giờ là một tiên nhân sao?
Nhưng ngay sau đó bà liền hiểu ra, bà đau khổ nói với Diệp Mặc:
– Anh không cần phải dùng hình ảnh chắp ghép trên máy tính lừa tôi nữa, Tĩnh Văn là cốt nhục của tôi, anh nói cho tôi biết đi, nó đang ở đâu rồi?
Diệp Mặc cực kỳ im lặng, đành phải nói:
– Dì à, dì nhìn xem con có thay đổi gì không, con cũng Tu Tiên, cho nên nhìn con mới trẻ tuổi như này.
– Hả…
Mục An lúc này mới nhớ ra lần trước khi gặp Diệp Mặc cũng là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, bây giờ hắn vẫn còn trẻ trung như vậy, chẳng lẽ lại là Tu Tiên thật?
Nhưng bà ngay sau đó lại hiểu ra Diệp Mặc là một đại sư phù lục, có chút bản lĩnh gìn giữ dung mạo cũng rất có khả năng.
Bà cố gắng bình tĩnh lại, sau đó lại nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, tôi chỉ muốn biết con gái bây giờ ở đâu, anh đừng gạt tôi Tu Tiên cái gì đó nữa.
Được, cho dù con gái Tu Tiên, tôi muốn gặp nó cũng có thể đúng không.
Thấy Diệp Mặc không còn lời nào để nói, Mục An lại càng khẳng định suy đoán của mình không nhầm, bà có chút buồn bã nói:
– Anh nói anh là một tiên nhân rồi, được, vậy thì anh chữa khỏi bệnh cho tôi đi, để tôi quay về bộ dạng trẻ tuổi trước kia.
Anh đến bệnh của một bà già cũng không chữa lành được, cần gì phải lừa gạt tôi là tiên nhân? Tôi biết anh là đại sư phù lục, bây giờ tôi có tinh thần này, cũng là vì anh vừa nãy chữa cho tôi.
Nhưng, tôi quả thực rất nhớ con gái của tôi, Diệp Mặc, coi như Mục An tôi cầu xin anh, để tôi gặp con gái tôi đi.
Diệp Mặc nghe vậy trong lòng có chút chua xót, hắn biết tình cảm của hai mẹ con Tô Tĩnh Văn rất thân thiết, đến cha của Tô Tĩnh Văn cũng không hỏi han gì đến hai người họ, một lòng lao vào quan trường.
Nếu như bây giờ có thể, hắn quả thực cũng muốn dẫn Mục An đến gặp Tô Tĩnh Văn, nhưng Diệp Mặc biết hắn không có bản lĩnh xé rách hư không, lại càng không có pháp bảo phi hành từ trái đất bay đến Lạc Nguyệt.
Thấy mẹ Tô Tĩnh Văn nhìn mình Diệp Mặc lại ngưng trọng nói:
– Dì à, con có thể làm cho dì trở về bộ dạng của mấy chục năm trước, cũng có thể chữa bệnh cho dì được, thậm chí trước sau cũng chưa đến một tiếng đồng hồ.
Nhưng bây giờ con không thể giúp dì chữa bệnh ngay trong này được, một khi dì khôi phục lại bộ dạng trẻ trung ngày trước, thì chẳng phải có chấn động cực lớn sao?
Mục An cười một chút, nhưng sắc mặt lại không có chút cười nào, bà giống như đang nghe một tên lừa gạt diễn kịch vậy, đợi Diệp Mặc nói xong mới chằm chằm nhìn Diệp Mặc từng câu từng chữ nói:
– Anh giúp tôi chữa bệnh đi, nếu anh có thể trong vòng một tiếng có thể giúp tôi khôi phục được bộ dạng ngày trước, thì tôi sẽ tin những gì anh nói là thật.
Nếu không, bất luận Văn Văn của tôi sống hay chết, anh cũng cần phải nói thật cho tôi biết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1375: Tai Họa Ẩn Môn
Tai Họa Ẩn Môn
D
iệp Mặc không thể làm gì khác hơn là nói:
– Con cũng nghĩ như vậy, đợi một lát nữa con và dì xuất viện, sau đó về nhà uống thuốc.
Vì những đan dược này sau khi uống rồi, sẽ bài trừ chất độc và dơ bẩn trong cơ thể ra ngoài, cần phải kịp thời tẩy rửa, đợi lát nữ Tô My đến, có thể để Tô My giúp dì.
Mẹ của Tô Tĩnh Văn ánh mắt thậm chí cũng không có chút dao động nào, bà nhạt nhẽo nói:
– Nếu như theo anh nói, tôi đã trở nên trẻ trung được rồi, vẫn phải còn cần đến sự giúp đỡ của người khác? Hơn nữa đợi lát nữa anh nói cho tôi biết, những đan dược đó phải cần bao nhiêu năm mới có không?
Dừng một lúc, mẹ của Tô Tĩnh Văn giọng điệu lại trở nên bình thảnh:
– Diệp đại sư, tôi biết anh là một người có năng lực, bất luận Thanh thần phù là anh làm ra, hay là anh lấy từ đâu ra, thì đều là bản lĩnh của anh.
Nhưng tôi biết bệnh của mình, tôi không đợi được ngày Tĩnh Văn quay về nữa, anh nói thật với tôi, Tĩnh Văn rốt cục thế nào rồi?
Diệp Mặc bất đắc dĩ lấy ra ba viên đan dược đưa cho mẹ của Tô Tĩnh Văn nói:
– Ba viên đan dược này…Mặc dù Diệp Mặc có thể ngăn cản, nhưng Diệp Mặc cũng kiềm chế không ngăn cản làm gì.
Nếu mẹ của Tô Tĩnh Văn nhất định muốn thử, thì cứ để bà ấy thử là tốt nhất.
Mẹ của Tô Tĩnh Văn sau khi dùng đan dược, vẻ mặt chế giễu nói:
– Bây giờ tôi đã nuốt đan dược rồi, anh có thể nói cho tôi biết Tô Tĩnh Văn rốt cục thế nào rồi không?
Diệp Mặc thở dài nói:
– Dì à, hay là dì vào nhà tắm tắm rửa đã đi.
May là nơi này là bệnh viện cao cấp, có phòng tắm cao cấp, nếu không mẹ của Tô Tĩnh Văn đúng là không thể có nơi nào tắm rửa được.
Mục An vừa muốn tiếp tục nói gì đó, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, bà cảm thấy thân thể mình từng trận quay cuồng, dường như có thứ gì đó đang khuấy động.
Sau khi quay cuồng xong thì khẽ ho một linh dịch bắn ra, khiến bà suýt chút nữa không nhịn được mà rên rỉ lên.
Mấy phút sau, bà thậm chí cảm nhận được toàn thân chỗ nào cũng đang khuấy động, từ đầu đến chân chỗ nào cũng có một cảm giác nóng như thiêu như đốt.
Cảm giác thiêu đốt đó từ trong thân thể bà dần dần khuếch tán ra ngoài, sau đó thiêu đốt da thịt.
Sau khi thiêu đốt, lại là từng dòng chảy tắm rửa chậm rãi vô cùng mát mẻ.
Cảm giác này thật quái dị, nhưng Mục An lại cảm nhận rất rõ ràng.
Chẳng lẽ đây là thật? Bà nhớ ra lúc trước Tô Tĩnh Văn nói hiệu quả của phù lục, lại càng cảm thấy những gì Diệp Mặc nói đều là sự thật.
Không đợi bà hỏi Diệp Mặc, bà đã ngửi thấy một mùi hôi thối từ cơ thể mình tràn ra, Mục An nhìn rất rõ, đó không ngờ lại là mồ hôi và chất bùn nhão màu đen.
Mục An trong nháy mắt hiểu ra Diệp Mặc nói là sự thật, lúc này bà cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhớ ra Diệp Mặc nói phải tắm rửa.
Làm gì còn tâm trạng tiếp tục truy vấn Diệp Mặc, vội vàng bò dậy chạy ào vào phòng tắm.
Ngay cả bản thân bà cũng không ngờ mình lại có thể có tốc độ nhanh như vậy? Lại với tốc độ nhanh như vậy xông vào nhà tắm, lúc trước bà nằm trên giường cũng không gượng dậy nổi.
Từng tiếng xả nước truyền đến, Diệp Mặc đang định rời khỏi phòng, lại nhìn thấy một y tá mặc quần áo màu hồng phấn đẩy một chiếc xe nhỏ đi đến.
Người y tá đó nhìn thấy Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Anh là ai? Sao chưa được cho phép mà đã vào đây?
Diệp Mặc vuốt vuốt mũi của mình, còn chưa nói gì, thì lại nghe thấy tiếng y tá hét lên:
– Bệnh nhân đâu? Bệnh nhân đi đâu rồi? Trong này có mùi gì vậy?
Diệp Mặc khua tay lên, mùi vị kỳ quái trong lòng tự nhiên biến mất.
Không đợi Diệp Mặc trả lời y tá, thì lại nghe thấy trong phòng tắm vang lên một âm thanh kinh hoảng:
– Tiểu Vũ sao? Tôi ở trong phòng tắm.
Tôi bây giờ không sao, cô đứng bên ngoài đợi tôi chút.
– Dì Mục, làm sao lại tự mình vào được phòng tắm? Làm sao có thể như vậy được?
Y tá lập tức sắc mặt đại biến, nhưng sau đó cô lại kinh dị hỏi:
– Dì Mục, dì, dì sao lại có thể một mình ở…
Hiển nhiên cô hoàn toàn không ngờ Mục An lại có thể tự mình vào phòng tắm tắm rửa được, trước đó không lâu cô còn đích thân đến kiểm tra Mục An, vẫn còn đang ngủ trên giường không nhúc nhích được mà.
Diệp Mặc biết chuyện này nhất thời không thể nói rõ ràng được, đành phải nói vọng vào phòng tắm:
– Dì à, con ở bên ngoài đợi dì, đợi lát nữa dì nói với y tá nhé, đừng nói lung tung, con thì không có việc gì, nếu như nói lung tung, đến lúc đó dì sẽ phiền phức lắm đấy.
Một hồi lâu sau, trong phòng tắm truyền ra giọng nói của mẹ Tô Tĩnh Văn:
– Được, tôi biết rồi, anh cứ ở bên ngoài đợi tôi.
Những gì Diệp Mặc nói, lúc này Mục An cũng hoàn toàn hiểu, bà vừa tắm vừa không dám tin.
Trong cái gương lớn trong phòng tắm, bà làm gì còn chút vẻ già yếu nào, hoàn toàn là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi.
Còn da thịt thậm chí còn nuột nà hơn khi bà ở cái tuổi bốn mươi này, dáng người tròn trịa, đến bản thân bà nhìn cũng có chút ngại ngùng không dám nhìn.
Đầu tóc cũng bóng mượt hơn nữa, hoàn toàn không còn cái cảm giác khô ráp nữa.
Chuyện này sao có thể? Nhưng đây đã là sự thật.
Trong nháy mắt, Mục An liền tin vào những gì Diệp Mặc nói, con gái mình đúng là đang Tu Tiên thật.
Hơn nữa Diệp Mặc đưa cho bà xem thủy tinh cầu cũng là thật, có lẽ đợi lát nữa bà sẽ hỏi xem Diệp Mặc có bay được hay không, thì mới hoàn toàn hiểu được.
Bà thậm chí còn có chút hối hận ép Diệp Mặc lấy đan dược ra, điều này một khi truyền ra ngoài, bà làm gì còn thời gian rảnh rỗi nữa? Phỏng chừng loài người trên toàn thế giới này đều muốn hỏi bí mật cải lão hoàn đồng của bà ấy chứ.
…
Diệp Mặc vẫn còn đang bắt chuyện với y tá vẫn đang còn chấn động kia, lúc này mới từ cửa phòng bệnh bước ra ngoài.
Bên ngoài hành lang rộng rãi của bệnh viện, Diệp Mặc ngồi xuống một chiếc ghế dài.
Hắn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Tô Tĩnh Văn xảy ra chuyện, hắn không dám đến thăm mẹ của Tô Tĩnh Văn, mẹ Tô Tĩnh Văn xảy ra chuyện, hắn đồng thời cũng không biết làm sao nói với Tô Tĩnh Văn.
Mẹ Tô Tĩnh Văn trẻ ra chỉ còn khoảng ba mươi tuổi, rõ ràng không thể tiếp tục ở lại Ninh Hải được nữa, hắn cũng đã định sẵn rồi, đợi khi nào rời khỏi Ninh Hải, thì sẽ dẫn mẹ Tô Tĩnh Văn đến Mặc Nguyệt Chi Thành, đoàn tụ cùng cha mẹ Ninh Khinh Tuyết Trong tầm thần thức của Diệp Mặc, một lão hòa thượng đang bước nhanh đến, nếu là những người còn lại chắc chắn nhìn không rõ, nhưng Diệp Mặc lại mỉm cười, thầm nghĩ lão hòa thượng Ngộ Đạo này tốc độ cũng không chậm.
Hơn nữa lão hòa thượng Ngộ Đạo này sau khi thăng cấp lên Tiên Thiên, dung mão chẳng những không già đi, ngược lại còn trẻ ra chút.
– Thiện tai, Diệp thí chủ.
Hòa thượng Ngộ Đạo đến bệnh viện, liền nhìn thấy Diệp Mặc đang ngồi trong hành lang rộng rãi của bệnh viện, lập tức phật xướng một câu.
Diệp Mặc vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói:
– Ngồi đi, đại hòa thượng.
Lâu rồi không gặp, công phu của lão cũng tăng nhiều nhỉ, không ngờ đã thăng cấp lên Tiên Thiên chân chính rồi, tuyệt vời đấy.
Hòa thượng Ngộ Đạo cũng không ngồi xuống, lại phật xướng một câu nói:
– Diệp thí chủ thần công thông thiên, sớm đã vượt qua Tiên Thiên rồi, đại hòa thượng ếch ngồi đáy giếng, a di đà phật!
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Đại hòa thượng, tôi cũng đi được mười mấy năm rồi, lão nói tôi sát tính quá nặng, là dựa vào cái gì?
Ngộ Đạo hòa thượng thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức nhíu mày, một hồi lâu sao mới lên tiếng:
– Chẳng lẽ những môn phái như Hồng Vũ Đường, Điểm Thương Môn, thư viện Cửu Minh vv… đều chẳng phải do anh tiêu diệt hay sao? Năm đó anh tiêu diệt Hồ Lô cốc rồi, lại khiến Điểm Thương Môn phong núi lại nữa…
Mặc dù lời nói của Ngộ Đạo hòa thượng cũng không nói rõ hoàn toàn, nhưng Diệp Mặc cũng đã hiểu.
Cho dù những ẩn môn như Hồng Vũ Đường, Điểm Thương Môn, thư viện Cửu Minh đều bị người ta tiêu diệt hết rồi, hơn nữa Ngộ Đạo còn dùng vv…, chứng tỏ ngoài những ẩn môn bị tiêu diệt ra thì còn rất nhiều ẩn môn khác.
Ngộ Đạo cũng vì biết Hồ Lô cốc chính là do hắn tiêu diệt, hơn nữa Điểm Thương Sơn phong núi là Ngộ Đạo hòa thượng tận mắt chứng kiến mình ra tay đánh, cho nên mới nghi ngờ là mình.
– Chuyện này là từ khi nào?
Từng môn phái ẩn thế bị tiêu diệt, Diệp Mặc cũng rất muốn biết rốt cục là ai hạ thủ tàn nhẫn như vậy.
Cho dù có thù với ẩn môn khác, cũng sẽ không tiêu diệt tất cả ẩn môn, huống chi, tiêu diệt ẩn môn cũng không phải dựa vào miệng nói mà được, cái này cần phải có sức mạnh.
Cho dù vì thông qua truyền tống trận tiểu thế giới, cao thủ ẩn môn cũng đi tương đối rồi, nhưng trong ẩn môn thì vẫn còn một số cao thủ.
Ngộ Đạo cũng hiểu được chuyện này hẳn là không liên quan gì đến Diệp Mặc, bây giờ Diệp Mặc hỏi đến, lão cũng không giấu, nói thẳng:
– Ba tháng rồi, ba tháng nay, các ẩn môn liên tiếp được tìm ra, sau đó bị tiêu diệt.
Có ẩn môn thậm chí chó gà cũng không tha, rất thảm.
Diệp Mặc nghe thấy Ngộ Đạo nói vậy thần thức đã quét ra ngoài, đến thư viện Cửu Minh cũng bị tiêu diệt rồi, rõ ràng không phải người tầm thường.
Cái mà hắn chú ý đến là Tĩnh Nhất môn, Tĩnh Nhất môn là môn phái mà Tố Tố từng ở, nếu như bị tiêu diệt rồi, hắn cũng không tiện nói với Tố Tố.
Diệp Mặc lại phát hiện ra Tĩnh Nhất môn không còn một người, lập tức có chút nghi ngờ, hắn thu thần thức lại hỏi:
– Đại hòa thượng, người của Tĩnh Nhất môn sao lại không thấy?
Ngộ Đạo thở dài một hơi nói:
– Khi tôi đến Tĩnh Nhất môn, Tĩnh Nhất môn có thể đã bị tàn sát rồi, haizz, ngoài Tĩnh Huệ ra, thì Tĩnh Nhất môn cũng không còn một ai.
Không biết Diệp thí chủ đến Tĩnh Nhất môn từ lúc nào?
Diệp Mặc cũng không có cách nào giữ được vẻ mặt bình tĩnh vừa này, bỗng nhiên đứng dậy, hắn nhớ ra sư thái Tĩnh Nhàn ôn hòa lương thiện, lúc này tức giận.
– Diệp thí chủ, Tĩnh Nhất môn khi tôi đến đó, chỉ nhìn thấy mấy người bị giết, còn những người còn lại chưa chắc đã bị giết, có lẽ dưới sự dẫn dắt của chưởng môn Tĩnh Huệ trốn đi đâu đó, cũng chưa biết chừng.
Thấy Diệp Mặc tức giận, Ngộ Đạo hòa thượng vội an ủi.
Diệp Mặc lạnh giọng nói:
– Đại hòa thượng, bất luận là người nào ra tay, chuyện này tôi nhất định phải giải quyết, không cần lão nhúng tay vào, trong vòng một ngày, tôi nhất định phải giải quyết xong chuyện này.
Ngộ Đạo thấy Diệp Mặc nói trong vòng một ngày, lập tức trong lòng kinh hoảng, vừa định nói chuyện, lại nhìn thấy Tô My và người đàn ông vừa nãy dập đầu trước Diệp Mặc vội vàng bước đến, đi sau Tô My, là một người phụ nữ khoảng chừng ba mươi tuổi.
– Diệp Mặc, anh đến đây từ khi nào vậy? Sao lại nhanh như vậy, anh thăm mẹ Tô Tĩnh Văn chưa?
Tô My vừa đến, còn chưa đợi Diệp Mặc nói câu nào, liền liên tiếp hỏi mấy câu.
Diệp Mặc nhăn mặt một chút nói:
– Dì không có chuyện gì, cô không cần phải lo lắng, đợi lát nữa dì sẽ ra Tô My lông mày rướn lên, lập tức chỉ vào Diệp Mặc nói:
– Loại người như anh nói chuyện không có chút lương tâm nào sao? Dì đã bị như vậy rồi, anh còn nói dì không sao, đây có phải là câu nói của con người không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![P2: Thần Lan Kỳ Vực [Hải Long Châu ] P2: Thần Lan Kỳ Vực [Hải Long Châu ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Than-Lan-Ky-Vuc-Hai-Long-Chau-Audio-Truyen.jpg)
