1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 274 : Thăng Cấp Thần Cảnh (c1366-c1370)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 274 : Thăng Cấp Thần Cảnh (c1366-c1370)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1366: Thăng Cấp Thần Cảnh

Thăng Cấp Thần Cảnh

L

ần này Diệp Mặc phát hiện ra trận bàn quản chế mà hắn ném ra ngoài vừa mới tiến vào Hư không viêm thì còn khá một chút, thậm chí hắn còn nhìn một lúc, Thế giới trang vàng cũng đã dừng lại.

Bây giờ nơi Thế giới trang vàng đang trôi vẫn còn là một mảng màu đỏ sẫm, chỉ có điều không còn Hư không viêm nhận và lốc xoáy Hư không viêm kia nữa.

Diệp Mặc khống chế Thế giới trang vàng cẩn thận di chuyển ra chỗ khác, phát hiện nhiệt độ nơi này ôn hòa hơn nhiều so với bên ngoài, nói cách khác nhiệt độ Hư không viêm nơi này ngược lại càng thấp hơn chút.

Vì đề phòng chẳng may, Diệp Mặc lại lần nữa quan sát kĩ càng, hắn phát hiện ra nhiệt độ nơi này quả thực đúng như những gì hắn nghĩ, thấp hơn rất nhiều.

Chỉ có điều nơi này vẫn một khoảng màu đỏ sẫm, căn bản không có cách nào tìm được lối ra.

Diệp Mặc biết hắn không đi ra từ Thế giới trang vàng, chắc chắn cũng không thể nào tìm được lối ra.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc điều khiển Thế giới trang vàng đến một trận bàn quả chế kéo dài thời gian dài nhất, dùng một nửa Huyết côn rồi, sau đó nghiến chặt răng rời khỏi Thế giới trang vàng.

Trong nháy mắt hắn lao ra khỏi Thế giới trang vàng, hắn liền cảm nhận được Huyết côn trong cơ thể mình bộc phát một linh lực khủng bố.

Lúc trước hắn nuốt Huyết côn là từng giọt từng giọt, bây giờ hắn một lần nuốt hết mười giọt, sự xé rách xung động linh lực và quay cuồng kinh khủng đó, khiến Diệp Mặc nhất thời không chịu nổi.

Vốn dĩ Diệp Mặc định vừa lao ra, rồi phóng đại đỉnh tám cực ra, nếu như không được, thì hắn còn định dùng Vụ Liên Tâm Hỏa khởi động một vòng bảo hộ Nhưng Diệp Mặc sau khi ra ngoài chẳng những phát hiện nhiệt độ nơi này còn thấp hơn ở bên ngoài nhiều, hơn nữa linh lực điên cuồng của Huyết côn trong cơ thể hắn khiến hắn hận không để cho hư không viêm bên ngoài thiêu cháy thân thể của mình.

Diệp Mặc vừa vận chuyển Tam Sinh quyết và Tam Thần Luyện Thể quyết cường hóa kinh mạch và thân thể mình, vừa nhớ tới một chương mà hắn đã từng xem qua trong thư viện trường đại học, nói nhiệt độ bên trong ngọn lửa là thấp nhất, nhiệt độ bên ngoài ngọn lửa là cao nhất.

Bây giờ lấy để hình dung Hư không viêm này, chẳng phải là thích hợp nhất hay sao? Bên ngoài Hư không viêm, hắn đến một giây cũng không thể náu thân được, còn trong này, hắn thông qua Huyết côn không ngờ mới có thể chống cự được với uy lực của Hư không viêm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Diệp Mặc bắt đầu đau đớn xé rách, đến cuối cùng dần dần lâm vào trong quá trình chống cự lại Hư không viêm.

Hắn thậm chí lại lần nữa quên mất cảnh giới của mình.

Cái cảm giác xé rách, cường hóa, tái tạo lại xươg cốt, kinh mạch và cả da thịt mình nữa, lặp đi lặp lại.

Máu Thần thú côn và Hư không viêm đồng thời giáp công nhau trong hắn, dần hình thành thế cân bằng.

Diệp Mặc thậm chí cảm giác được tinh hoa trong máu Thần thú côn dưới sự đề luyện của Tam Thần Luyện Thể quyết của hắn, hoàn toàn biến thành mở rộng và củng cố kinh mạch và dinh dưỡng của hắn.

Kiếp cảnh trung kì dường như cũng không khó là bao đã có thể đạt đến rồi, Kiếp cảnh hậu kỳ, Kiếp cảnh đỉnh…

Lúc này Diệp Mặc mới hoàn toàn hiểu ra, luyện thể và tu vi hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

Hắn lúc trước sở dĩ lệ thuộc vào tu vi, là vì hắn luyện thể ở một nơi vượt quá mấy chục lần cường độ thân thể của hắn, thậm chí không cẩn thận sẽ bị không gian sát cơ xé rách.

Còn bây giờ, hắn hoàn toàn trong khi luyện thể, hoàn toàn gác tu vi của mình sang một bên.

Sau khi Kiếp cảnh đỉnh phong, Diệp Mặc đột nhiên tỉnh táo lại, hắn cảm nhận được áp lực của Hư không viêm trong này đối với hắn giảm đi rất nhiều, thậm chí chỉ có thể làm bỏng da thịt hắn.

Giờ khắc này, Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ra, luyện thể chỉ có đạt được Thần cảnh mới có thể là Vương giả thực sự.

Nếu không, cho dù hắn tu luyện đến Kiếp cảnh đỉnh phong, thì cũng chẳng là gì?

Sau khi hiểu được điều này, trong mắt Diệp Mặc hiện lên tia kiên định, hắn không chút lựa chọn dùng toàn bộ số côn huyết còn lại.

Không đến Thần cảnh, hắn căn bản cũng không có cách nào dễ dàng đi lại được trong này, cũng không có cách nào tìm được lối ra thực sự.

Côn huyết lại lần nữa tàn sát cơ thể Diệp Mặc.

Nhưng lần này Diệp Mặc cũng có chuẩn bị sẵn.

Hắn chậm rãi bay lên.

Lúc này Diệp Mặc thậm chí cảm giác được, trung tâm của Hư không viêm này, chính là nơi tốt nhất để luyện thể lên Thần cảnh.

Da thịt và kinh mạch lại lần nữa xé rách, rồi lại tái tạo lại.

Cái cảm giác xé rách và âm thanh bị Hư không viêm thiêu đốt, Diệp Mặc đều nghe thấy rất rõ.

Nếu không phải hắn đã luyện thể tới Kiếp Cảnh đỉnh phong rồi, thì hắn căn bản cũng không thể nào chịu được sự hành hạ này.

Nhưng Diệp Mặc cũng không lùi nửa bước, trong lòng hắn lại càng rõ, luyện thể chính là quá trình tàn sát bừa bãi cơ thể mình.

So với người khác mà nói, hắn cũng tốt hơn nhiều rồi, hắn có các loại linh đan diệu dược, hắn còn có công pháp tu luyện và công pháp luyện thể tốt nhất.

Nếu cộng những thứ này lại, trong trung tâm Hư không viêm này, hắn cũng không thể lên Thần cảnh được, Diệp Mặc thậm chí cảm thấy nếu như không phi thăng, cả đời này hắn cũng chỉ có thể là Kiếp cảnh mà thôi.

Vì rất khó lại có được nơi tu luyện tốt như này, sau này cho dù tu vi của hắn thăng cấp đến Hóa Chân viên mãn, thì sẽ thế nào? Có thể tìm được nơi tu luyện tuyệt hảo như trung tâm Hư không viêm này không?

Răng rắc một tiếng, Diệp Mặc cảm nhận được xương cốt cả mình dưới sự vận chuyển của Tam Thần Luyện Thể quyết, cuối cùng không ngừng gãy đứt, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng.

Lúc trước hắn tu luyện xương cốt chỉ có những tiếng “rắc rắc”, cũng có bị nứt, cũng có vỡ vụn, nhưng trước giờ không bị với diện tích lớn như này, sự gãy đứt với diện tích lớn như này đồng nghĩa với việc xương cốt của hắn lại phải tái tạo lại.

Quả nhiên xương cốt của hắn vừa mới bị đứt gãy, Tam Thần Luyện Thể quyết cũng bắt đầu tu bổ.

Chỉ trong thời gian ngắn, xương cốt gãy lìa lại lần nữa được khép lại.

Từng đợt âm thanh ken két nhỏ truyền đến, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác thấy thân mình nhẹ bẫng, Hư không viêm kinh khủng kia cũng không còn nhiệt độ như lúc trước nữa, Hư không viêm phảng phất qua thân thể, giống như hơi nước ấm vậy, hoàn toàn không còn uy thế như lúc trước nữa.

Diệp Mặc đột nhiên đứng lên, vui mừng nhìn xương cốt và da thịt mình, hắn thậm chí còn xem xét kinh mạch của mình.

Kinh mạch từng đường hết sức rõ ràng, chân nguyên lưu động trong kinh mạch rộng rãi vô cùng củng cố, thậm chí vang lên tiếng ồ ồ.

Còn xương cốt vừa nãy mới gãy đứt, lúc này cũng hoàn toàn lại trưởng thành, còn mang theo màu vàng kim nhạt.

Diệp Mặc giơ tay mình ra, thon dài không thấy một chút tì vết nào, da thịt lại bóng loáng như gấm vóc, còn làn da thì lại vô cùng nõn nà.

Diệp Mặc có chút im lặng, hắn ghét nhất là da quá trắng, không ngờ cuối cùng cũng không chạy khỏi vận mệnh này.

Bây giờ cái thân thể này của hắn quá hoàn hảo, hắn không ngờ sau khi luyện thể lên Thần cảnh, lại có hiệu quả như vậy.

Nhưng hắn lập tức lại gác ý nghĩ đó sang một bên, cảm nhận được kinh mạch và lưu động chân nguyên mạnh mẽ trong cơ thể mình, Diệp Mặc bỗng nhiên hét vang một tiếng dài trong Hư không viêm này.

Bây giờ hắn lại càng chắc chắn, trong Hắc Thạch thành tuyệt đối không có ai có thể thăng cấp lên Thần cảnh.

Cho dù là lão Hắc nói Tác An Sơn thăng cấp lên Thần cảnh cũng là giả, chỉ có mình thăng cấp lên Thần cảnh, Diệp Mặc mới biết luyện thể Thần cảnh kinh khủng như nào.

Tác An Sơn nếu như thăng cấp lên Thần cảnh rồi, thì không thể nào trong khi trận pháp cấp chín phát nổ lại bị trọng thương như vậy được.

Gã bắn tin mình thăng cấp lên Thần cảnh ra ngoài, chắc chắn là vì chấn trụ những tu sĩ còn lại trong Hắc Thạch thành, mặc dù Hắc Thạch thành là do gã thống trị, Hắc Thạch thành cũng có vô số tu sĩ Hóa Chân vì gã mà bán mạng, nhưng lực uy hiếp của gã đương nhiên càng lớn càng tốt.

Diệp Mặc không tiến lên cảm nhận nhiệt độ trên Hư không viêm, cho dù hắn cảm giác mình thăng cấp luyện thể Thần cảnh, cũng không địch lại được nhiệt độ bên ngoài Hư không viêm, muốn tự vệ chắc cũng có thể được, nhưng hắn vẫn không muốn làm như vậy.

Dĩ nhiên còn có một nguyên nhân nữa, hắn không cần phải làm như vậy.

Hắn bây giờ dưới đáy Hư không viêm, muốn làm gì thì làm, cần gì phải đi lên? Hơn nữa Diệp Mặc cảm nhận được thân thể hoàn mĩ của mình, cũng không muốn tiếp tục chịu sự hành hạ kia nữa, hắn không phải là cuồng hành hạ.

Diệp Mặc tùy ý đổi một bộ quần áo khác, bắt đầu tìm đường ra cuối Hư không viêm.

Nhưng mấy ngày sau, Diệp Mặc lại có chút khó khăn rồi, dưới đáy Hư không viêm này, hắn đã hoàn toàn sờ thấu rồi.

Sợ rằng đúng như những gì lão Hắc nói thật, nơi này là nơi rời khỏi Vết nứt hư không, nhưng Diệp Mặc phát hiện ra, cho dù muốn rời khỏi nơi này, thì cũng cần phải xé rách giới diện.

Cũng may Diệp Mặc sau khi thử lại phát hiện ra giới diện nơi này quả thực cũng là nơi yếu nhất trong Vết nứt hư không này, hắn cũng không phải sợ mình không có cách nào xé rách được giới diện, cho dù hắn bây giờ không thể xé rách giới diện, hắn có nhiều linh mạch như vậy, trong Thế giới trang vàng thăng cấp lên Hóa Chân trung kỳ, rồi lại thiêu đốt tinh huyết mình, cũng có thể miễn cưỡng xé rách được giới diện.

Làm khó Diệp Mặc chính là, hắn phát hiện ra phương hướng xé rách giới diện nơi này có rất nhiều, chẳng may giới diện mà hắn xé rách lại không phải là đại lục Lạc Nguyệt, mà là giới diện khác, vậy thì chẳng khác nào vĩnh viễn không trở lại đại lục Lạc Nguyệt được?

Đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến Diệp Mặc do dự, hắn cân nhắc dưới đáy Hư không viêm này mấy ngày, cuối cùng vẫn quyết định tăng cao tu vi mình lên trước đã.

Trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc ngồi trên Tụ Linh trận do linh mạch cực phẩm tạo thành, trong trận bàn thời gian điên cuồng hấp thụ linh nguyên tu luyện.

Linh khí trong Thế giới trang vàng thậm chí bắt đầu hóa sương hóa mưa rơi xuống, còn những linh thảo trong thế giới trang vàng cũng bắt đầu tươi tốt lên.

Những linh thảo vẫn không sinh trưởng gì, cũng vì Diệp Mặc tu luyện cũng bắt đầu có khuynh hướng sinh trưởng.

Đó cũng là động tĩnh tu luyện của Diệp Mặc quả thực quá lớn, lốc xoáy linh khí khủng bố, đến Vô Ảnh nuốt vô số nguyên thần trong lúc ngủ say cũng thức tỉnh lại.

Lúc này thân thể Vô Ảnh cũng biến sắc, lần này nó lại không biến thành màu vàng kim, mà lại biến thành màu xanh nhạt.

Tốc độ cũng nhanh hơn trước nhiều lần, rất hiển nhiên, Vô Ảnh lại lên cấp rồi.

Nó bay lên, quay một vòng trên đỉnh đầu Diệp Mặc, rồi rơi lên Khổ Trúc, cũng không thèm để ý đến Diệp Mặc nữa.

Diệp Mặc cũng không keo kiệt linh khí, cho dù bây giờ lãng phí bao nhiêu linh mạch, hắn cũng không tiếc chút nào.

Hắn chỉ biết liều mạng hấp thụ linh khí, nuốt Chân Lạc đan tu luyện.

Nếu là những tu sĩ còn lại, ngay cả những đan độc cũng không có cách nào luyện hóa được, nhưng Diệp Mặc thì lại không thèm để ý đến.

Sau khi ở trong trận bàn thời gian được một năm, Diệp Mặc dừng tu luyện, từ trong trận bàn thời gian ra ngoài.

Thời gian một năm, hắn mới miễn cưỡng thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ ba, với tốc độ này của hắn, muốn thăng cấp lên Hóa Chân trung kỳ, không có mười mấy năm hiển nhiên không được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1367: Xé Rách Không Gian

Xé Rách Không Gian

H

ắn cảm giác mình dùng tiên tinh tu luyện quen rồi, bây giờ dùng linh mạch cực phẩm tu luyện có chút không quen lắm, nói cách khác hiệu quả không lớn lắm.

Hóa Chân tầng thứ ba khó lên như vậy, đợi đến Hóa Chân trung kỳ, thì mức độ khó lại càng hơn mười mấy lần, đến Hóa Chân hậu kỳ, thì khó càng thêm khó.

Nếu như không có tiên tinh thì Diệp Mặc đoán chừng cho dù một trăm linh mạch để cho hắn tu luyện lên Hóa Chân đỉnh phong, cũng không phải trong thời gian ngắn có thể làm được, nói không chừng phải đến mười năm, nói không chừng có khi đến trăm năm, thậm chí mấy trăm năm.

Diệp Mặc thở dài, yêu cầu của hắn thực ra không cao, chỉ cần có thể tìm được tiên tinh cung cấp cho trận bàn thời gian vận chuyển, thì cũng dễ làm.

Nhưng hắn cũng biết, yêu cầu không cao này của hắn, thậm chí một Tu chân giới cũng không thể nào thỏa mãn được.

Tiên tinh, đó là đồ của tiên giới, nếu Tu Chân giới chỗ nào cũng có thứ này, thì cũng không gọi là tiên tinh nữa rồi.

Lúc này cái mà Diệp Mặc hối hận chính là, không lấy thêm nhiều tiên tinh ở Sa Hà trong Tây Tích châu, nếu hắn có thể lấy được mấy trăm viên tiên tinh ở Sa Hà trong Tây Tích châu, thì hắn cần gì buồn bực như này?

Hóa Chân tầng thứ ba, Diệp Mặc biết rất có khả năng trong khoảng thời gian rất dài, hắn chỉ có thể duy trì ở tu vi này.

Hắn lại ra khỏi Thế giới trang vàng, cho dù có do dự đi nữa, hắn cũng cần phải quyết định.

Biết mình nhất định phải có quyết định cuối cùng, Diệp Mặc trong đáy Hư không viêm cũng cân nhắc một hồi lâu, lúc này mới lựa chọn ra được hai hướng.

Hắn cảm thấy hai hướng này đều có thể được, sau khi suy đi tính lại, cuối cùng hắn chọn một hướng cách hắn tương đối gần.

Nếu không thể xác nhận, thì cứ theo nguyên tắc gần xa.

Chọn hướng xong rồi, Diệp Mặc lập tức dồn chân nguyên toàn cơ thể mình, giơ tay xé rách hư không trước mặt.

Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Chân nguyên mạnh mẽ rung động thành từng đợt trong không gian, thậm chí có chút kích động, nhưng Diệp Mặc lần này lại không có chút kết quả nào, vì không xé rách hư không, chân nguyên của hắn cũng không có chỗ nào nhận lực, chân nguyên mạnh mẽ thậm chí cắn trả lại, khiến Diệp Mặc phun ra một ngụm máu.

Diệp Mặc sắc mặt biến sắc, hắn biết với tu vi bây giờ của hắn, chắc chắn không thể nào xé rách hư không trước mặt này được.

Nói cách khác hắn tìm một nơi ra ngoài này, mà lại không xé rách được, cho dù nơi này là nơi yếu nhất trong toàn thể Vết nứt hư không.

Diệp Mặc cũng biết tu vi của hắn vẫn còn quá thấp, đừng nói so với côn thú kia, cho dù so với Tác An Sơn và Thạch Đạp, hắn cũng kém một bậc.

Mặc dù sự kiên trì bền bỉ của hư không ngoài sức tưởng tượng của Diệp Mặc, nhưng hắn cũng không tuyệt vọng, hắn vẫn còn cách khác, đó chính là tự phát nổ sát trận cấp chín của mình.

Nói đến sát trận cấp chín tự nổ này, Diệp Mặc đúng là bị ảnh hưởng từ Thạch Đạp.

Lúc trước hắn cũng đã từng cho nổ trận pháp, nhưng uy lực so với sát trận cấp chín này căn bản không thể so sánh nổi, hơn nữa bố trí trận pháp cần phải có thời gian, người nào rảnh dỗi dùng thời gian để bố trí xong trận pháp, sau đó lại cho nổ trận pháp đó chứ?

Nhưng trước mắt năng lực của hắn có hạn, ngoại trừ phát nổ sát trận cấp chín ra, Diệp Mặc quả thực không nghĩ ra được cách nào hơn thế cả.

Lần này Diệp Mặc bố trí một khốn sát trận cấp chín, vì khốn sát trận sau khi phát nổ xong, uy lực sẽ tập trung ở một chỗ, điều này có tác dụng rất lớn đối với xé rách không gian.

Là một tông sư luyện khí cửu phẩm, lại là một tông sư trận pháp cấp chín, dưới tình huống không tiếc nguyên liệu, Diệp Mặc dùng thời gian ba ngày, bố trí một khốn sát trận cấp chín đỉnh cấp.

Vì muốn uy lực phát nổ của khốn sát trận này càng lớn, Diệp Mặc thậm chí còn tốn mất nửa linh mạch cực phẩm vào cái khốn sát trận này.

Nửa đoạn linh mạch cực phẩm đấy, tông môn chín sao ở đại lục Lạc Nguyệt cũng chưa chắc đã có.

Nhưng Diệp Mặc lại tùy tiện ném ra như vậy.

Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Diệp Mặc đứng ở sinh môn phun ra một ngụm tinh huyết, dẫn nổ khốn sát trận cấp chín mà mình vừa mới bố trí xong.

Bởi vì phải trong thời gian sớm nhất tìm thấy giới diện không gian yếu kém nhất, Diệp Mặc thậm chí đến Thế giới trang vàng cũng không bước vào.

Ầm một tiếng nổ kinh khủng vang lên dưới đáy Hư không viêm, toàn bộ trung tâm Hư không viêm lập tức như tổ ong vò vẽ bị chọc thủng, ngay lập tức như vỡ tổ.

Lúc này trung tâm màu đỏ sậm mặt ngoài Hư không viêm, Hư không viêm tủy bị phát nổ cao đến mấy chục trượng.

Giống như Hư không viêm tủy thất luyện phủ kín trời đất chụp một cái xuống, Ác linh vẫn không cam tâm rời khỏi cũng không ngờ giải đất trung tâm Hư không viêm này lại có chuyện kinh khủng như này xảy ra.

Cho dù nó quay người muốn chạy thoát thân, thì cũng bị vô số những Hư không viêm tủy này rơi vào người, tóe lên những mảng khói xanh.

Ác linh trở nên lờ mờ cũng không dám tiến gần đến nơi này nữa, nó hét lên một tiếng, quay người trốn vào trong Vết nứt hư không kia.

Tiếng nổ kinh khủng vang lên trong nháy mắt, viêm tủy xung quanh đáy Hư không viêm liền bị quét đi, Hư không viêm bị sóng khí bạo tạc này kích động xông lên người Diệp Mặc, trong nháy mắt mang theo từng tảng da thịt và máu tươi.

Diệp Mặc lại lần nữa cảm nhận được từng đợt đau đớn của da thịt bị xé rách, thậm chí còn suýt choáng váng.

Hắn chắc rằng nếu như không phải vì hắn đã luyện thể đến Thần cảnh rồi, lúc này hắn căn bản cũng biến thành tro bụi rồi.

Còn Diệp Mặc lúc này thì lại không thèm để ý đến vết thương trên người mình nữa, ngược lại lại xông vào trung tâm trận pháp nổ tung kia, đồng thời liên tiếp thiêu đốt mấy ngụm tinh huyết, ở nơi yếu nhất đã bị trận pháp cấp chín phát nổ tạo thành, lại lần nữa vận chuyển chân nguyên toàn thân mình đưa tay ra mãnh liệt xé rách.

Một âm thanh rắc rắc nhỏ vang lên, Diệp Mặc cảm thấy tay mình bị hẫng, trước mắt xuất hiện một không gian đen nhánh.

Lúc này Diệp Mặc làm sao còn không biết hư không nơi này đã bị hắn xé rách rồi, lại càng không quản không gian đen thui trước mặt là chỗ nào, trực tiếp nhảy vọt vào trong.

Diệp Mặc vừa mới từ không gian bị xé rách nhảy ra ngoài, Vết nứt hư không đó liền trở lại như cũ.

Trước sau không đến một giây, nếu Diệp Mặc trong khi trận pháp cấp chín phát nổ đồng thời nhảy vào Thế giới trang vàng, cho dù hắn lập tức ra ngoài, thì cũng không kịp.

Hoặc là hắn trong nháy mắt nhảy ra ngoài, cũng không có cách nào ra được.

Diệp Mặc nhìn thấy một bầu trời đêm tối như mực, hắn chỉ kịp xông vào Thế giới trang vàng, rồi tiếp tục hôn mê.

Vết thương mà trận pháp cấp chín kia phát nổ gây ra, còn cả cuối cùng hắn thiêu đốt tinh huyết cung cấp chân nguyên xé rách hư không, cũng đã tiêu tốn đi toàn bộ khí lực của hắn.

Thế giới trang vàng mang theo một đốm sáng, giống như một ngôi sao trên bầu trời vậy, bị khí lưu không trung lay động tứ phía.

Một thiên thạch đập vào Thế giới trang vàng của Diệp Mặc, lập tức mang theo Thế giới trang vàng từ nơi này, gào thét ầm ầm xông vào tầng khí quyển.

– Sao băng, con nhìn thấy một sao băng rơi xuống gần biển.

Trên một bãi biển, một cô bé bảy tám tuổi chỉ ra biển xa, hét to nói.

– Đừng nói mò nữa, sao băng đều xuất hiện vào buổi tối, hơn nữa, cho dù ban ngày có sao băng, thì làm sao lại có thể rơi xuống biển được?

Một thiếu phụ nắm tay cô bé đó trách cứ một câu.

Cô bé vẫn khăng khăng nói:

– Mẹ à, con nhìn thấy sao băng thật mà, sao băng đó đúng là rơi xuống biển thật mà.

– Được rồi, tối nay không cho con xem ti vi quá muộn đấy, đi ngủ sớm chút.

Người thiếu phụ kia có chút bất mãn lại nói thêm một câu, sau đó kéo bé gái rời khỏi bờ biển này.

Khi Diệp Mặc tỉnh lại, lập tức nuốt một viên đan dược, sau đó ném một trận bàn ra ngoài.

Sau đó hắn trong trận bàn thời gian nhìn thấy một lượng biển nước cực lớn, Diệp Mặc lập tức vui mừng.

Thấy biển nước này, chứng tỏ hắn đã không còn ở trong vết nứt hư không đó nữa, mà đã ở lục địa rồi.

Trong cái Vết nứt hư không kia không có đất đai cũng có không sông nước, cũng chẳng có núi non gì.

Thân thể kết hợp với năng lực đan dược mạnh mẽ khôi phục lại, Diệp Mặc bị thương mặc dù nghiêm trọng, nhưng so với lúc trước khi hắn thăng cấp lên Thần cảnh bị mà nói, căn bản không đáng nhắc tới, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn hoàn toàn khỏe mạnh trở lại.

Sau đó hắn lại tự cho mình mấy thanh thủy quyết, sau đó đổi một bộ quần áo sạch sẽ hơn.

Khi Diệp Mặc ra khỏi thế giới trang vàng, bên ngoài thân thể hắn tự động hình thành một vòng chân nguyên bảo hộ, nước biển kia căn bản cũng không thể nào làm ướt quần áo hắn được.

Lúc này Diệp Mặc cũng sốt ruột muốn xem xem đây là nơi nào, hắn vừa vọt lên mặt biển, đồng thời thần thức cũng kéo dài quan sát xung quanh.

Mặc dù bây giờ trời đã tối rồi, nhưng không thể nào ngăn cản được thần thức của hắn.

Chỉ trong chốc lát, Diệp Mặc lại đứng lên trên bãi biển, hắn thu hồi thần thức lại, bởi vì hắn biết mình quay về rồi, nhưng không phải là về Lạc Nguyệt, mà là quay về trái đất rồi.

Thế này phải làm sao? Diệp Mặc nhíu nhíu mày, nhưng nhanh chóng hắn bình tĩnh lại, hơn nữa có chút vui mừng.

Đến trái đất cũng đúng lúc, hắn có thể quay về xem sao.

Đến lúc đó hắn chỉ cần đi lấy được đuôi cá của Ngư dược long môn kia, là ngay lập tức có thể quay về Lạc Nguyệt rồi, hoặc là đến truyền tống trận ở Hoành Đoạn sơn mạch kia xem chút, nói không chừng cũng có thể tiếp tục truyền đến tiểu thế giới, sau đó lại từ tiểu thế giới quay về Lạc Nguyệt.

Nếu không hắn cũng không biết làm sao quay về Lạc Nguyệt, cái duy nhất khiến Diệp Mặc tiếc nuối chính là Tô Tĩnh Văn và Ninh Khinh Tuyết vẫn chưa quay về, nỗi nhớ nhà của hai người bọn họ còn da diết hơn mình nhiều rất nhiều…

Diệp Mặc thở dài, nếu như hắn có thể tu luyện đến mức ngay lập tức có thể xé rách không gian hư không từ trái đất về Lạc Nguyệt thì tốt rồi.

Hoặc là hắn có một tiên khí còn tốt hơn cả pháp bảo phi hành, có thể từ tinh không bay đến đại lục Lạc Nguyệt.

Diệp Mặc phục hồi tinh thần lại xong, ngay lập tức phát hiện ra một cô bé đang đứng trước mặt hắn cách đó không xa.

Hơn nữa chớp chớp đôi mắt trong sáng nhìn hắn.

Nếu như không phải Diệp Mặc, nửa đêm đứng ngoài bãi biển nhín thấy một cô bé như này, nói không chừng đến ma cũng sợ vãi cả linh hồn.

– Anh à, quần áo của anh kỳ lạ thật đấy, anh đang quay phim à?

Cô bé đó nhìn thấy Diệp Mặc nhìn lại, lập tức ngây ngô hỏi một câu, nói xong, cô lập tức lại phủ định lại lời nói của mình, vội vàng nói tiếp:

– Không đúng, anh không phải là đóng phim, em vừa nhìn thấy anh từ dưới biển lên, sau quần áo lại không bị ướt? Anh là thần tiên sao?

Diệp Mặc toát mồ hôi, anh vừa nãy vì sốt ruột muốn biết nơi này rốt cục là chỗ nào, cho nên người vẫn chưa xuất hiện, thì thần thức của hắn đã kéo dài ra rồi, cô bé này đứng trên một ụ cát hơi thấp, hắn cũng không chú ý đến.

Nghĩ đến trên người mình là quần áo tu sĩ, Diệp Mặc vội vàng di chuyển đề tài hỏi:

– Sao một mình em ở bờ biển khuya thế này, cha mẹ em đâu?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1368: Hiểu Nhầm

Hiểu Nhầm

M

ẹ em ở bên kia.

Cô bé chỉ tay về một dãy phòng ở gần bãi cát cách đó không xa, sau đó lại nói:

– Ban ngày em nhìn thấy một ngôi sao băng rơi xuống biển, mẹ nói em gạt mẹ.

Nghe nói nhìn thấy sao bằng, thì có thể ước, em ước một nguyện vọng.

Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, người lớn này cũng quá sơ ý rồi, trẻ con ra khỏi phòng cũng không biết.

Hắn nhìn bên mà cô bé chỉ dường như có ánh đèn chớp động, biết có người đang tìm cô bé này, vội vàng nói với cô bé:

– Em mau về đi, anh phải đi rồi.

Diệp Mặc nhìn thấy ánh đèn hướng về phía bên này, cũng không cần dùng thần thức quét, Diệp Mặc cũng biết, hẳn là mẹ của cô bé đang tìm đến.

Cô bé kia cũng không đi, ngược lại còn nói:

– Em còn chưa ước xong, đúng rồi anh à, anh là sao băng hóa thành đúng không? Em nhìn thấy anh từ chỗ sao băng đó tới mà.

Mặc dù cô bé rất dễ thương, nhưng Diệp Mặc bây giờ cũng không có tâm trạng đùa vui với cô bé này, hắn vừa muốn rời khỏi nơi này, thần thức lại quét được trong một phòng nhìn thấy biển kia lại có hai người đàn ông che mặt đang nấp trong phòng bếp.

Mà trên giường của căn phòng đó lại có một túi sách màu đỏ, bên ngoài túi xách đó còn viết ba chữ Ninh Phỉ Phỉ.

– Em tên Phỉ Phỉ?

Diệp Mặc lập tức hỏi một câu.

Cô bé kia ừ nói:

– Đúng vậy, em tên Ninh Phỉ Phỉ.

Tuổi của cô bé còn quá nhỏ, còn chưa nghĩ tới làm sao Diệp Mặc lại biết được cô tên Phỉ Phỉ.

Cô cho rằng mình tên là Phỉ Phỉ, người khác biết cũng là chuyện bình thường.

Diệp Mặc vốn định đi lập tức thay đổi ý định, hắn nhanh chóng cởi áo khoác tu sĩ của mình xuống, đổi một bộ quần áo của nhiều năm trước.

Chỉ có điều không đợi hắn mặc quần áo vào, thì một tia đèn pin đã rọi đến.

– Phỉ Phỉ…

Một thiếu phụ vội vàng lao đến, Diệp Mặc vừa nhìn thấy người thiếu phụ này cảm giác rất quen thuộc, lập tức hắn nhận ra người thiếu phụ này là ai, chính là cháu gái Ninh Nhứ Nhạn của Ninh Khinh Tuyết.

Diệp Mặc nhíu mày, người đàn bà này hắn rất không thích, thậm chí còn rất ghét.

Năm đó khi hắn vừa mới gặp người đàn bà này, cô ta mới chỉ là một người con gái chưa đến hai mươi tuổi, bây giờ cô ta đã là một thiếu phụ thoạt nhìn khoảng hơn ba mươi tuổi rồi.

Năm đó mình cũng gặp cô ta một lần khi đến Ninh gia tìm Ninh Phủ Chân, sau đó không lâu, hắn liền đến đại lục Lạc Nguyệt.

Ninh Nhứ Nhạn năm đó cũng chỉ nhỏ tuổi hơn Ninh Khinh Tuyết một chút mà thôi, thậm chí được xưng là hai mĩ nữ của Ninh gia.

Nếu không phải vì cô ta trông cũng được, thì thái gia gia Ninh Phủ Chân cũng không dùng người đàn bà này để lôi kéo Diệp Mặc.

Nhưng năm đó Ninh Nhứ Nhạn chẳng qua chỉ là kém Ninh Khinh Tuyết một chút mà thôi, bây giờ Ninh Khinh Tuyết hoàn toàn không còn ở trên một cấp bậc nữa rồi, dung mạo và da thịt của Ninh Khinh Tuyết bây giờ càng ngày càng trẻ ra, còn Ninh Nhứ Nhạn trước mặt này mặc dù chăm sóc rất tốt, những vẫn không thể ngăn được dấu vết của thời gian.

Hai người bịt mặt hướng về phía cô ta, Diệp Mặc lập tức hiểu ra, nếu sớm biết là Ninh Nhứ Nhạn, hắn quả thực cũng không muốn quản chuyện này, nhưng Ninh Phỉ Phỉ lại vô cùng đáng yêu, Diệp Mặc cũng có con gái, nhưng khi hắn nhìn thấy Ức Mặc, Ức Mặc sớm đã vượt qua bảy tám tuổi, cũng đã mười hai mười ba tuổi rồi.

Cho nên hắn vừa nhìn thấy Phỉ Phỉ, đã rất thích rồi – Lưu manh…

Một người con gái trẻ tuổi đi theo sau Ninh Nhứ Nhạn nhìn thấy Diệp Mặc lập tức quát lớn, sau đó lấy điện thoại báo cảnh sát.

– Khoan đã…

Ninh Nhứ Nhạn lao đến trước mặt Ninh Phỉ Phỉ trước, một tay kéo Phỉ Phỉ ra phía sau, sau đó mới ngăn lại người con gái trẻ tuổi muốn báo công an kia, nói nhỏ bên tai cô nói:

– Bây giờ Phỉ Phỉ không sao rồi, báo cảnh sát rồi cảnh sát hơn tiếng sau cũng chưa chắc đã đến, chẳng may lại chọc giận hắn…

Người con gái trẻ tuổi kia lập tức hiểu ra ý nói của Ninh Nhứ Nhạn, trong mắt lập tức kinh hoảng, cũng không tiếp tục gọi điện báo cảnh sát nữa.

Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: vn Mặc dù người con gái kia không tiếp tục gọi cảnh sát nữa, nhưng Ninh Nhứ Nhạn lại có chút cảnh giác nhìn Diệp Mặc, ánh mắt đồng thời cũng có chút kinh hoảng.

Nhưng dưới ánh trăng mờ nhạt này, Diệp Mặc mặc dù nhìn rất rõ tướng mạo của cô, cô cũng không có cách nào nhìn rõ được tướng mạo của Diệp Mặc.

Người con gái kia nhìn Ninh Nhứ Nhạn cũng đã kéo Ninh Phỉ Phỉ lại rồi, vội vàng cũng bước đến bảo vệ Phỉ Phỉ, sau đó chỉ Diệp Mặc nói:

– Phỉ Phỉ mới có mấy tuổi, anh không ngờ lại dám ra tay? Anh còn phải là con người hay không? Quán ăn đêm bên ngoài nhiều như vậy, nếu như anh không có tiền, thì tôi đưa cho anh một ít, ra tay với cô bé nhỏ tuổi như này, anh, anh, đúng là…

Diệp Mặc kinh ngạc nghe người con gái này nói xong, mới hiểu cô không ngờ lại nghi ngờ mình có ý này nọ với Phỉ Phỉ, đúng là nghĩ linh tinh quá rồi.

Nhìn bộ dạng của người con gái này, phỏng chừng vẫn còn sợ mình ra tay, mới không dám nói những lời ác nghiệt hơn.

Diệp Mặc ngay sau đó lại nghĩ, liền hiểu ra đây là chuyện gì, hẳn là vừa rồi ánh đèn pin của hai người soi thấy hắn còn chưa mặc quần áo xong, nên mới liên tưởng phong phú đến vậy.

– Tư Sương, không cần phải nói nữa, chúng ta về thôi.

Ninh Nhứ Nhạn vội vàng khuyên can, dường như không muốn đắc tội với Diệp Mặc.

Nghe thấy Ninh Nhứ Nhạn nói, người con gái gật gật đầu, cũng không nói gì nữa, rõ ràng cũng sợ không dám chọc giận Diệp Mặc.

Dù sao nửa đêm ở bờ biển, nếu như xảy ra chuyện gì, cho dù có người đến cứu viện, cũng không kịp nữa.

Diệp Mặc lại có chút kinh ngạc, Ninh Nhứ Nhạn năm đó lớn lối và ương ngạnh Diệp Mặc cũng chứng kiến, năm đó hắn đến tìm Ninh Phủ Chân, thấy Ninh Nhứ Nhạn phát uy trong Ninh gia.

Cô kéo Ninh Lan bạn học của Ức Mặc, cũng chính là con gái của Ninh Dương đẩy ra ngoài đại viện Ninh gia, thậm chí còn muốn bạt tai Ninh Lan.

Lúc đó nếu như không phải mình đúng lúc nhìn thấy, thì Ninh Lan đúng là bị bắt nạt rồi.

Không ngờ bao nhiêu năm không gặp, Ninh Nhứ Nhạn lại thay đổi nhiều như này, hoàn toàn không còn sắc sảo như năm đó nữa, lại biến thành con người cẩn thận và thận trọng như này.

– Phỉ Phỉ, chúng ta nhanh về thôi.

Người con gái tên Tư Sương vội kéo Ninh Phỉ Phỉ nói một câu.

– Uhm.

Ninh Phỉ Phỉ gật đầu, sau đó nói với Diệp Mặc:

– Thần tiên đại ca, anh đi cùng em đi, chúng em ở trong một phòng hướng ra biển, rất đẹp.

Cô gái kia nghe thấy Ninh Phỉ Phỉ nói vậy, lập tức căng thẳng, nói nhỏ bên tai Phỉ Phỉ:

– Phỉ Phỉ, người này không phải là người tốt, hắn lừa cháu tới đây, chính là muốn bán cháu đi, may mà cô và mẹ cháu đến kịp, nếu không thì cháu bị bán đi rồi.

Ninh Phỉ Phỉ vừa nghe thấy cô gái kia nói vậy, lập tức lớn tiếng phản bác nói:

– Cô út nói mò, anh đây là thần tiên, chính là thần tiên mà ngôi sao băng ban ngày kia biến thành, sao lại là người xấu được? Nếu như cô nói mò như vậy, thì đừng trách cháu không quý cô nữa nhé.

Ninh Nhứ Nhạn và người con gái tên Tư Sương kia vừa nghe thấy Ninh Phỉ Phỉ nói vậy lập tức nhíu mày, cô gái kia mặc dù có chút sợ hãi Diệp Mặc, nhưng vẫn quay đầu lạnh lùng nói với Diệp Mặc:

– Dùng những lời này để lừa một đứa trẻ có ý tứ quá nhỉ? Đừng cho rằng anh chắc chắn ăn được chúng tôi, nếu như anh không tin, tôi lập tức đi báo cảnh sát.

– Tư Sương, đừng nói nữa.

Chúng ta đi thôi.

Ninh Nhứ Nhạn lại ngăn cản người con gái kia lần nữa.

Diệp Mặc im lặng, hắn vốn cũng không nhất định phải đi cùng Ninh Phỉ Phỉ về chỗ ở của cô.

Mặc dù nơi mà Phỉ Phỉ ở còn có hai tên bịt mặt kia nấp, nhưng hai tên đó Diệp Mặc có rất nhiều cách để bắt được, chỉ là Diệp Mặc còn muốn hỏi Ninh Nhứ Nhạn đuôi cá năm đó có phải là Ninh Phủ Chân lấy về rồi hay không?

Vì lúc đó hắn nghe lén Ninh Phủ Chân sẽ lại lần nữa lấy về cái đuôi cá đó, cho nên Diệp Mặc cũng muốn hỏi rõ.

Nếu cái đuôi cá đó bị Ninh Phủ Chân lấy về rồi, hắn còn chạy đến Hạng Ẩn quán, thì cũng là phí công.

Diệp Mặc do dự một hồi lâu, lấy ra một vòng tay phòng ngự đưa cho Ninh Phỉ Phỉ nói:

– Cái này tặng cho em, anh phải đi rồi, sau này gặp lại.

Diệp Mặc nghĩ, cho dù thứ này không ở nơi khác, thần thức của hắn bây giờ muốn tìm đến Ninh Nhứ Nhạn cũng quá dễ dàng.

Thần thức của hắn như ngày hôm nay, cho dù ở bất cứ nơi nào trên trái đất, cũng có thể quét đến, Nhưng tìm tàn phiến đuôi cá và tìm người thì lại không giống nhau.

Nếu tìm người, Diệp Mặc chỉ cần thần thức đơn giản quét một lượt là được rồi.

Còn tìm tàn phiến đuôi cá, thì thần thức cần phải quét đến từng tấc từng góc, như vậy chẳng những làm tổn hao thần thức và thương thần, hơn nữa Diệp Mặc cũng không muốn làm như vậy.

Lúc này trên người Diệp Mặc kém nhất cũng là vòng tay linh khí thượng phẩm, cho dù là một vòng tay đơn giản nhất khi đeo lên tay, thì hiệu quả phòng ngự cũng không phải người bình thường có thể ngăn lại được.

– Cám ơn anh thần tiên, anh nhất định phải đến nơi em ở thăm em nhé.

Ở đó nhìn từ cửa sổ ra ngoài có thể nhìn thấy biển rộng, rất đẹp rất đẹp.

Ninh Phỉ Phỉ không từ chối đồ mà Diệp Mặc tặng cho cô, nhưng nhất định lại muốn mời Diệp Mặc đến nơi mình ở.

Cô thậm chí đã đeo vòng tay mà Diệp Mặc tặng cô lên cổ tay.

Động tác mặc dù không thuần thục, nhưng cũng không phải kiểu hồ đồ của một cô bé mới có bảy tám tuổi.

Lúc này cho dù Ninh Nhứ Nhạn và cô gái kia cũng biết chắc hẳn mình đã trách nhầm Diệp Mặc, Diệp Mặc rõ ràng không phải là loại người như các cô nghĩ.

Nếu như là loại người đó thật, thì bây giờ làm sao có thể phong kinh điềm đạm như này được?

Sau khi hiểu được điều này, người con gái tên Tư Sương bỗng nhiên cúi thấp người xống nói nhỏ với Ninh Phỉ Phỉ:

– Phỉ Phỉ, sao cháu lại ở đây?

Ninh Phỉ Phỉ bĩu môi bi bô nói:

– Cháu nói ban ngày nhìn thấy sao băng, hai người lại không tin, sau đó buổi tối cháu lén ra ngoài cầu nguyện.

Đúng lúc nhìn thấy anh thần tiên này từ dưới biển đi lên, anh thần tiên chắc chắc là do sao băng biến thành.

Cuối cùng hiểu được chuyện gì xảy ra, Ninh Nhứ Nhạn và người con gái kia mới có chút lúng túng.

Rồi người con gái kia ngượng ngùng nói lời xin lỗi Diệp Mặc:

– Xin lỗi, vị đại ca này, vừa nãy chúng tôi hiểu nhầm anh rồi, cám ơn anh đã chiếu cố Phỉ Phỉ, cái vòng tay này rất quý, Phỉ Phỉ không thể nhận được.

Nói xong cô gái kia muốn tháo chiếc vòng tay trên cổ tay Phỉ Phỉ ra.

Diệp Mặc khua tay, sau đó cười nói với người con gái kia:

– Cái đó cũng không có gì, tôi chỉ là một người cảm thấy có chút buồn bực, nên đi ra ngoài đi dạo, vừa lúc gặp Phỉ Phỉ, tôi cảm thấy rất hợp duyên, nên tặng chiếc vòng tay này.

Ninh Nhứ Nhạn cũng đến xin lỗi nói:

– Cám ơn anh đã chăm sóc Phỉ Phỉ, chúng tôi ở phòng hướng ra biển gần đây, hay là anh đến ngồi uống chén nước một chút đi.

Ninh Nhứ Nhạn nói có chút khách khí, nhưng Diệp Mặc không khách sáo, lập tức gật đầu nói:

– Vậy cũng được, đúng lúc tôi đang khát nước.

Ninh Nhứ Nhạn và cô gái kia nghe thấy Diệp Mặc nói lời này, nhất thời ngây ngẩn cả người, lời nói khách khí như này, các cô cho rằng Diệp Mặc nhất định sẽ từ chối, không ngờ người thanh niên trẻ tuổi lạ mặt này không ngờ lại không chút từ chối nào.

Hai người con gái nhìn một cái, trong mắt lộ ra chút cảnh giác, nhưng mời Diệp Mặc là Ninh Nhứ Nhạn, lúc này người ta đồng ý rồi, các cô cũng không thể nói, bây giờ tôi lại không mời nữa, mời anh đi cho.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1369: Đột Nhiên Có Thêm Một Cô Em Vợ

Đột Nhiên Có Thêm Một Cô Em Vợ

N

inh Nhứ Nhạn cười nói có chút miễn cưỡng:

– Vậy thì, chúng ta đi thôi…

Diệp Mặc sao có thể không biết cách suy nghĩ của Ninh Nhứ Nhạn được, nhưng hắn căn bản là không cần phải biết, sau đó liền theo hai người tới phòng ở của Ninh Nhứ Nhạn.

Đây là một phòng nghỉ dưỡng gần biển, cũng giống như khách sạn, đối với khách đều rất cởi mở.

Chỉ có một chút có quan hệ, có lẽ chỉ có người có thân phận thì mới có thể tới cái phòng nghỉ dưỡng này.

Vốn Ninh Nhứ Nhạn có chút thấp thỏm bất an, nhưng lúc này thì đã hoàn toàn tỉnh táo lại rồi.

Bất luận là có nguyện ý hay không, thì người ta cũng đã theo vào tới rồi.

Thiếu nữ tên Tư Sương đi phía sau hữu ý vô ý mở cửa ra, cũng không hề đóng cửa lại.

Đối với mấy cái này, thì căn bản là Diệp Mặc không nhìn đến.

Hắn tới đây với hai mục đích, một là mang hai tên dấu mặt kia đi, còn hai là hỏi Ninh Nhứ Nhạn một chút chuyện tình về mảnh đuôi cá nhỏ.

– Tôi giúp anh rót nước…

Ninh Nhứ Nhạn thầm nghĩ mong rằng Diệp Mặc uống nước xong sẽ nhanh chóng rời đi, không nên dừng lại ở chỗ này, cho nên Diệp Mặc vừa vào, thậm chí còn chưa kịp ngồi xuống cô đã vội vàng nói rồi…

Sau đó cô thậm chí còn không dám nhìn Diệp Mặc, vội vàng cầm lấy một cái cốc để đi lấy nước ở cái máy đun nước bên cạnh, sau đó lại vội vàng đưa chén nước cho Diệp Mặc.

Thiếu nữ tên Tư Sương kia lúc này đã thấy rõ được Diệp Mặc dưới ánh đèn, nhất thời ngây ra.

Cô chưa bao giờ thấy một người thanh niên nào có vóc người cân xứng như vậy, mà ngay cả những góc cạnh trên mặt cũng cực kỳ đẹp đẽ.

Có thể người thanh niên trước mặt này không phải là người đàn ông đẹp trai nhất, nhưng tuyệt đối là một trong những người đàn ông hoàn mỹ nhất, chỉ là làn da có hơi trắng trẻo quá.

Khiến cô kinh ngạc nhất là toàn thân người thanh niên này có một loại tiên vận, không nói rõ thành lời được, nhưng khẳng định là có tồn tại.

Cái loại khí tức tiềm ẩn này, khiến cho cô nguyện ý đi tới gần trước mặt người thanh niên này.

Nếu như không phải bởi vì lúc trước cô đã cùng người thanh niên này nói chuyện khi gặp trên bờ biển, cô thật sự là sẽ cho rằng lời Phỉ Phỉ nói là đúng, người thanh niên trước mặt này chính là thần tiên.

Kỳ thực, bất kỳ một tu chân giả nào trên người cũng đều có linh vận nhàn nhạt.

Đại đa số đều giống nhau, cho nên sẽ không để ý tới.

Còn cô thiếu nữ này lần đầu tiên thấy, thì trong lòng có cảm giác kỳ quái cũng là bình thường.

Rất nhiều tu chân giả vì tác phong sống rất không tốt.

Chuyện song tu nam nữ thì giống như là cơm bữa.

Vì tu sĩ đối với các loại quan hệ nam nữ không hề quá để tâm, chỉ cần là phụ nữ hoặc đàn ông họ thích thì đâu cần quản là ai chứ? Muốn lên thì lên thôi, loại chuyện này đối với các tu sĩ mà nói thì chính là tùy tâm sở dục.

Bình thường loại tu sĩ có tác phong sống như vậy, thì linh vận tiềm ẩn trên người sẽ ít đi rất nhiều, chỉ thêm ra một chút khí tức sặc sỡ.

Giống như là cái cô gái váy xanh cực đẹp trước đây Diệp Mặc gặp được tại Sa Hà vậy.

Còn cuộc sống của Diệp Mặc thì lại cực kỳ nghiêm cẩn, đối với bản thâm thậm chí còn có chút hà khắc.

Trừ mấy người vợ của mình ra, thì hắn cũng chẳng có quan hệ với người phụ nữ nào cả.

Hơn nữa quanh năm hắn tu luyện bên cạnh ‘Khổ trúc’, nên khí tức trên người cũng bị ‘Khổ trúc’ ảnh hưởng, bị tiên vận hóa.

Cho nên khí tức thần tiên tiềm ẩn trên người Diệp Mặc sẽ dầy đặc hơn nhiều.

Ninh Nhứ Nhạn không chú ý tới ánh mắt của cô thiếu nữ kia.

Cô vội vã muốn đưa chén trà cho Diệp Mặc, nhưng trong nháy mắt cô nhìn rõ Diệp Mặc, thì trong mắt liền lộ ra sự kinh hãi, tay run lên, chén trà trong tay liền rơi xuống đất.

Thân hình hoàn mỹ của Diệp Mặc, dung mạo của hắn cũng vẫn như cũ, thậm chí so với năm xưa cũng không biến hóa một chút nào.

Nếu như nhất định phải nói tới sự thay đổi, thì đó chính là hắn trở nên có khí chất hơn nhiều.

Diệp Mặc mỉm cười, ngồi im một chỗ.

Chén trà vừa rồi rơi xuống không biết đã nằm trong tay hắn từ bao giờ.

Mà Ninh Nhứ Nhạn và thiếu nữ kia thì lại không hề chú ý được tới cử động này của Diệp Mặc.

Ninh Nhứ Nhạn sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới nhìn Diệp Mặc nói một cách lắp bắp:

– Anh, anh là Diệp Mặc…

Diệp Mặc để chén trà trong tay xuống, mỉm cười nói:

– Không sai, tôi chính là Diệp Mặc.

Ninh Nhứ Nhạn nghe Diệp Mặc xác nhận, bỗng nhiên vành mắt liền đỏ lên, “Phịch” một tiếng đã quỳ xuống trước mặt Diệp Mặc rồi.

Tuy cô chưa nói gì, nhưng lệ đã rơi đầy mặt rồi.

Diệp Mặc nhíu mày, đưa tay đỡ Ninh Nhứ Nhạn lên rồi mới nói:

– Có lời gì thì cứ nói thẳng, không cần phải làm như vậy.

Cô thiếu nữ kia lúc này mới kịp phản ứng, liền kinh hỉ nhìn Diệp Mặc hét lê:

– Anh là Diệp Mặc? Anh là anh rể của em?

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn cô thiếu nữ kia, lờ mờ có vài phần tương đồng với Ninh Khinh Tuyết, tuy không được xinh đẹp như Ninh Khinh Tuyết, nhưng lại có một bộ dạng tràn đầy sức sống thanh xuân.

Thân thể còn chưa hoàn toàn phát triển, nhưng cũng đã có khuynh hướng trở thành một mỹ nữ tai họa rồi.

Lẽ nào thiếu nữ này là em gái của Ninh Khinh Tuyết? Nhưng Diệp Mặc nhớ là Ninh Khinh Tuyết không có em gái mà.

Hai người Ninh Trung Phi và Lam Dụ cũng chỉ có một mình Ninh Khinh Tuyết là con gái.

Thấy Diệp Mặc nghi hoặc, thì thiếu nữ kia vội vã kêu lên một cách vui mừng:

– Anh rể, em là Ninh Tư Sương, chị của em chính là Ninh Khinh Tuyết.

Anh cùng chị của em ẩn cư ở đâu, chị của em đâu? Chị ấy cũng trở về rồi sao? Em còn chưa bao giờ được nhìn thấy chị ấy cả?

Ninh Tư Sương không có nửa phần xem Diệp Mặc là người lạ, mở miệng ra là đã nói nguyên một tràng.

Diệp Mặc nhìn cô thiếu nữ chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi trước mặt này, bỗng nhiên có chút hiểu ra.

Hắn rời khỏi Địa Cầu đã nhiều năm như vậy, có lẽ là sau khi hắn và Ninh Khinh Tuyết rời đi, thì Ninh Trung Phi và Lam Dụ lại sinh thêm ra cô bé đấy.

Tuổi của Lam Dụ năm đó cũng không lớn, sinh thêm một người con gái nữa cũng là bình thường.

Ninh Nhứ Nhạn lúc này mới bình tĩnh lại một chút, cô lấy một cái khăn tay lau mặt một chút, sau đó nói với Diệp Mặc:

– Cô út sau khi rời đi, thì cha mẹ của Tư Sương đều rất nhung nhớ, sau đó lại sinh hạ rồi đặt tên cô ấy là Tư Sương, có ý là mong muốn nhìn thấy sương xuống, bởi vì khi sương bắt đầu xuống thì cũng sắp tới lúc tuyết rơi rồi.

Diệp Mặc ngẩn ra, hóa ra đặt tên Ninh Tư Sương là để tưởng niệm về Ninh Khinh Tuyết.

Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Mặc thầm than, Ninh Khinh Tuyết đã rời khỏi Lạc Nguyệt nhiều năm như vậy, thì hai vợ chồng Ninh thị tưởng niệm cũng là rất bình thường.

Không ngờ tới hôm nay, thì em gái Ninh Khinh Tuyết là Ninh Tư Sương cũng đã mười lăm mười sáu tuổi rồi.

Năm tháng trôi qua như nước chảy, thật đúng là nhanh.

– Đúng thế, anh rể, chị của em có khỏe không?

Ninh Tư Sương nói xong cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, thì đã nói tiếp:

– Lúc trước em và Nhứ Nhạn thấy anh ăn mặc quá quê mùa, nên còn tưởng anh là người xấu nữa!

Nói xong, Ninh Tư Sương liền lè lưỡi ra, sau đó vội vàng đóng lại cửa ra vào, thậm chí còn cố ý khóa trái lại.

Không hề có chút bất an nào khi nhìn Diệp Mặc cả, trong ánh mắt cũng không hề cảm thấy có chút xa lạ nào.

Diệp Mặc thấy vậy thì âm thầm buồn cười.

Kẻ lạ đã vào được tận trong nhà, cô có khóa cửa vào thì cũng chỉ là khiến cho chính mình chạy không thoát được mà thôi.

Nhưng trong lòng hắn cũng có chút ấm áp, vì Ninh Tư Sương hiển nhiên đã coi hắn là người trong nhà rồi.

Hắn nghe được Ninh Tư Sương gọi người lớn tuổi gấp đôi mình như Ninh Nhứ Nhạn một cách trực tiếp như vậy, thì lúc này mới kịp phản ứng.

Vì so ra thì Ninh Nhứ Nhạn còn phải gọi Ninh Tư Sương là cô út đấy.

Ninh Nhứ Nhạn cũng gọi trực tiếp là Tư Sương, chắc là vì có thói quen như vậy rồi, hơn nữa hai người có tuổi tác chênh lệch quá lớn, gọi là cô út thì đúng là có chút khó nghe.

Chỉ là Diệp Mặc nhớ rằng gia đình của Ninh Trung Phi và Ninh Nhứ Nhạn căn bản chính là thủy hỏa bất dung, nhưng hiện tại thế nào mà Ninh Nhứ Nhạn và Ninh Tư Sương lại đi chung với nhau vậy? Hơn nữa quan hệ của cả hai có vẻ như là rất thân mật? Nhưng Diệp Mặc cũng không có hứng thú hỏi việc này, hắn cũng chỉ có chút nghi hoặc mà thôi.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

– Đúng rồi, anh rể, vì sao anh còn trẻ như vậy? Chị của em có phải cũng vẫn còn trẻ giống như anh không?

Ninh Tư Sương biết một chút chuyện tình tu luyện của anh rể và chị gái, nhưng vẫn không thể nhịn được mà lên tiếng hỏi.

Diệp Mặc khoát tay, chuyển đổi đề tài câu chuyện:

– Nhứ Nhạn, cô có chuyện gì thì nói đi, nếu như tôi có thể giúp, thì nhất định sẽ giúp.

Ninh Nhứ Nhạn đã thay đổi rất nhiều, nhưng lại ở cùng với Ninh Tư Sương, hơn nữa Diệp Mặc vẫn còn muốn tìm cô hỗ trợ nữa, cho nên lời nói của hắn cũng khách khí hơn nhiều.

Ninh Nhứ Nhạn liền gật đầu, rồi lại nức nở vài cái, sau đó mới nói:

– Bởi vì Ninh gia không có nhân tài kiệt xuất, thái gia gia cũng biết như vậy, cho nên liền chậm rãi chuyển hướng trọng tâm của gia tộc sang kinh doanh trên thương trường.

Bởi vì nội tình của Ninh gia vẫn còn khá sâu, cho nên tuy là chuyển hướng sang kinh doanh, nhưng cũng không có sự lệch lạc.

Chỉ ngắn ngủi vài năm, thì Ninh gia của tôi đã là gia tộc kinh doanh nổi tiếng thế giới rồi.

Ninh Tư Sương lúc này cũng đã yên tĩnh trở lại, Ninh Nhứ Nhạn nói tới đây thì cô cũng liền gật đầu:

– Đúng thế, Nhứ Nhạn cũng giống như chị gái của em, đều là thiên tài trong kinh doanh.

Ninh gia lại không có nhân tài kiệt xuất, cho nên sau này ông nội thẳng thắn đem quyền kinh doanh giao lại cho chị Nhứ Nhạn.

Với khả năng kinh doanh của chị Nhứ Nhạn, thì chỉ vài năm sau, sản phẩm điện tử ‘Năng lượng mặt trời’ của Ninh gia đã lan rộng ra toàn cầu rồi, trở thành thương nghiệp chuyên cung ứng sản phẩm điện tử ‘Năng lượng mặt trời’ đứng thứ hai trên thế giới sau Lạc Nguyệt thành.

Nói đến đây, Ninh Tư Sương liền cẩn thận nhìn thoáng qua Diệp Mặc rồi mới nói tiếp:

– Ông nội muốn đi Lạc Nguyệt thành để định cư, nhưng Hoàng thành chủ của Lạc Nguyệt nói rằng không có mệnh lệnh của anh cho nên cũng không dám đồng ý.

Sau đó ông nội của em liền buồn bực sầu não mà qua đời.

Trước khi đi, ông nội đã đem tám phần mười sản nhiệp chuyển giao sang cho Nhứ Nhạn.

Ninh Nhứ Nhạn lúc này lại ngắt lời:

– Thái gia gia nói “Ưu hoạn sinh, an dật vong” (Gian khổ sẽ dễ sống, còn quá an nhàn thì tất sẽ lụi bại).

Người nhắc tới anh không chỉ một lần, nói rằng Ninh gia không có nhân tài giống như anh là vì đã quá mức an nhàn.

Cho nên thái gia gia mới để cho người của Ninh gia ra ngoài khổ cực phấn đấu.

Về phần chuyển sản nghiệp sang danh nghĩa của tôi, cũng chỉ là để cho tôi quản lý mà thôi.

Nhưng, nhưng tôi lại phụ lòng kỳ vọng của thái gia gia…

Ninh Nhứ Nhạn nói tới đây lại không ngừng khóc, thậm chí không nói tiếp được nữa.

Diệp Mặc không nói gì, lấy kinh nghiệm và sự từng trải của hắn, thì sao có thể không đoán ra rằng sản nghiệp đã xảy ra vấn đề dưới sự quản lý của Ninh Nhứ Nhạn chứ?

Ninh Nhứ Nhạn chờ cho tâm tình hòa hoãn xuống, thì mới nói tiếp:

– Vốn sản nghiệp mà thái gia gia lưu lại tôi quản lý cũng không có vấn đề gì.

Rồi khi sản phẩm điện tử ‘Năng lượng mặt trời’ nổi tiếng nhất, tôi gặp được Phương Trùng, anh ấy là du học sinh từ Cambridge trở về, đối với việc quản lý xí nghiệp thì chuyên nghiệp hơn tôi nhiều.

Sau đó Phương Trùng liền trở thành trợ thủ của tôi, khiến sản phẩm điện tử ‘Năng lượng mặt trời’ càng lúc càng hưng thịnh.

Vốn tôi không có ý định sẽ kết hôn sớm, nhưng Phương Trung đối với tôi thực sự là quá tốt, tôi cũng không muốn rời bỏ anh ấy.

Sau khi kết hôn, thì chúng tôi sinh ra Phỉ Phỉ.

– Mẹ, Phương Trùng chính là cha con phải không?

Ninh Phỉ Phỉ lúc này lại lên tiếng.

Ninh Nhứ Nhạn vội vàng nói với Phỉ Phỉ:

– Phỉ Phỉ, mẹ đang nói chuyện, con ra xem TV đi.

Phỉ Phỉ cũng rất nghe lời, lập tức đi lấy điều khiển mở TV ra xem.

Thấy Phỉ Phỉ không tiếp tục quấn quít nữa, thì Ninh Nhứ Nhạn lại nói tiếp:

– Phương Trùng rất thương yêu tôi, sau khi có Phỉ Phỉ, anh lại nhất định muốn Phỉ Phỉ mang họ Ninh, nói rằng đứa con thứ hai sẽ lại lấy họ Phương.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1370: Ninh Gia Nghèo Túng

Ninh Gia Nghèo Túng

C

ó thể việc quá khứ xẩy ra cách đây cũng đã lâu, nên sau khi Ninh Nhứ Nhạn đã bớt kích động thì mới tiếp tục nói: – ‘Năng lượng sinh thái Electron’?

Diệp Mặc cau mày, nếu nói về nguồn ‘Năng lượng mặt trời’ thì hắn có thể hiểu được, huống chi ngày trước hắn đã nghe nói qua về nguồn ‘Năng lượng mặt trời’ này.

Chính là dùng ánh sáng mặt trời để thay thế cho điện năng, sau đó chế tạo thành sản phẩm điện tử.

Nếu như khoa học kĩ thuật thực sự đã phát triển đến trình độ này, thì cũng là một tiến bộ rất lớn.

Nhưng nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ kia, thì bất luận như thế nào hắn cũng không nghĩ ra được là có cái chuyện gì xảy ra.

Ninh Nhứ Nhạn ừ một tiếng rồi nói tiếp:

– Bởi vì nguồn ‘Năng lượng mặt trời’ phải cần có ánh sáng mặt trời mới có thể hoạt động được, một khi trời tối, thì loại sản phẩm này không thể nào hoạt động được, mà nhất định phải sử dụng các loại thiết bị lưu trữ ‘Năng lượng mặt trời’.

Những thiết bị lưu trữ nguồn ‘Năng lượng mặt trời’ so với điện năng thì càng bất tiện hơn, vì cần phải tiêu hao một lượng tài chính khá lớn, cho nên nó cũng trở thành một sự cản trở khá lớn cho ‘Năng lượng mặt trời’.

Nhưng ‘Năng lượng sinh thái Electron’ thì lại khác, nó có thể hoạt động bất cứ lúc nào, kể cả là vào ban đêm, cũng có thể lợi dụng các hạt phân tử trong không khí để hoạt động…

Diệp Mặc lại lần nữa nhíu mày, hắn tuyệt đối không tin rằng khoa học kĩ thuật của Địa Cầu chỉ ngắn ngủi hơn chục năm đã có thể có bước phát triển lớn như vậy, việc này quả thực có thể coi là bước phát triển vượt thời đại rồi.

Về vấn đề ‘Năng lượng mặt trời’ thì hắn đã sớm được nghe nói qua, bởi vì khi Diệp Tinh còn ở Lạc Nguyệt, cũng đã nghiên cứu ra được sản phẩm dùng ‘Năng lượng mặt trời’, hiện tại lưu hành rộng rãi rồi thì cũng không có gì ngạc nhiên.

Nhưng cái nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ kia thì tuyệt đối không có khả năng.

Diệp Mặc liền nói với Ninh Nhứ Nhạn:

– Cô tin tưởng điều đó sao? Sức phát triển của khoa học kĩ thuật cho dù có nhanh hơn đi chăng nữa, thì cũng không thể nào có thể phát triển nhanh như vậy được?

Ninh Nhứ Nhạn lại ừ một tiếng:

– Tôi đích thực là không tin, nhưng một người bạn của Phương Trùng là một chuyên gia nghiên cứu về nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ đã lén lấy ra một cái nồi cơm điện hoạt động bằng nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ từ công ty của y ra.

Cái nồi cơm điện kia không có bất kỳ thiết bị chuyển hóa ‘Năng lượng mặt trời’ và thiết bị cung cấp năng lượng nào cả, nhưng lại có thể hoạt động không hạn chế, bất luận là ở chỗ nào, chỉ cần có nó, là có thể nấu cơm được.

Những chuyên gia về ‘Năng lượng mặt trời’ của công ty của chúng tôi đều khẳng định, cái nồi cơm điện đó không phải là sử dụng ‘Năng lượng mặt trời’, mà xác thực là nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’.

– Có chuyện này sao?

Diệp Mặc căn bản là vẫn không thể nào tin được.

Còn Ninh Tư Sương vẫn đứng ở một bên thì lại đột ngột ngắt lời:

– Đúng thế, trước đây cái nồi cơm điện kia còn có lần được công bố trên đài truyền hình, em đã được xem qua trên TV, Phương Trùng cũng chính là vì chuyện này nên mới…

Ninh Nhứ Nhạn nghe được lời Ninh Tư Sương nói, thì lại nghẹn ngào, bất quá cô vẫn nói tiếp:

– Sau khi đài truyền hình công bố ra, thì tất cả mọi người đều nghị luận về nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ kia.

Tuy rằng lúc đó sản phẩm sử dụng nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ còn chưa được tung ra thị trường, nhưng lượng tiêu thụ của sản phẩm ‘Năng lượng mặt trời’ đã giảm xuống rõ rệt, vì tất cả mọi người đều đang chờ đợi sản phẩm của nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ được tung ra.

Tôi rất lo lắng, bởi vì nguồn lợi nhuận chủ yếu của Ninh gia chính là từ các sản phẩm sử dụng ‘Năng lượng mặt trời’.

Một khi sản phẩm sử dụng ‘Năng lượng sinh thái Electron’ được tung ra thị trường, thì những công ty khác có thể bắt đầu khởi động, còn chúng tôi thì lại không có loại kỹ thuật này, khiến cho nguồn ‘Năng lượng mặt trời’ của Ninh gia trong vòng một đêm phá sản.

– Cho nên cô đã đồng ý yêu cầu của Phương Trùng, đầu tư nghiên cứu nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’?

Diệp Mặc lên tiếng hỏi.

Ninh Nhứ Nhạn gật đầu:

– Đúng thế, Phương Trùng lúc bắt đầu thì chỉ muốn tôi đầu tư vào một chút để thử nghiệm, nhưng tôi cũng đã có chút cấp bách rồi, cho nên hoàn toàn không nghe lời anh ấy khuyến cáo.

Nghiên cứu nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ là do Phương Trùng đề xuất với tôi.

Nhưng khi đầu tư nghiên cứu đã nhiều, tới khi tôi không dám tiếp tục đầu tư nghiên cứu nữa, thì Phương Trùng lại đột nhiên nói cho tôi biết, đã nghiên cứu thành công nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ rồi.

Diệp Mặc liền nổi lên mối nghi ngờ.

Chẳng lẽ mình mới đi có hơn chục năm, mà nền khoa học kĩ thuật ở Địa Cầu này đó có tốc độ phát triển nhanh chóng tới như vậy rồi sao?

– Nhưng vừa lúc đó thì lại xảy ra chuyện, cái nồi cơm điện hàng mẫu mà Phương Trùng lấy ra bị công ty kia tố cáo là Ninh gia chúng tôi đánh cắp tài liệu bí mật của bọn họ, đánh cắp thành quả nghiên cứu của bọn họ, yêu cầu Ninh gia chúng tôi phải bồi thường tổn thất, đồng thời phải giao ra thành quả nghiên cứu nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’.

Ninh Nhứ Nhạn nói tới đây, thì trong mắt thậm chí là đã tràn đầy sự tuyệt vọng.

– Bởi vì nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ là một loại khoa học kĩ thuật mới, cho nên con số mà họ đòi chúng tôi bồi thường căn bản là con số trên trời.

Đem bán toàn bộ sản nghiệp của Ninh gia chúng tôi, cũng chỉ có thể miễn cưỡng bồi thường được cho họ mà thôi.

Phương Trùng cảm thấy có lỗi với tôi, vì anh ấy nghĩ chuyện này là do anh ấy tạo thành, nếu như không phải là anh ấy nhờ bạn mình lén trộm ra cái nồi cơm điện kia, thì cũng sẽ không phát sinh chuyện này.

Anh ấy để lại một lá di thư, nhận tất cả tội lỗi lên người mình, nói rằng mọi việc đều không có quan hệ với Ninh gia, sau đó tự sát…

Ninh Nhứ Nhạn nói xong, thì lại lần nữa bật khóc.

Ninh Tư Sương cầm lấy một cái khăn, đi tới bên cạnh Ninh Nhứ Nhạn nhỏ giọng an ủi.

Diệp Mặc chưa từng gặp qua Phương Trùng, không biết cái tên Phương Trùng kia là loại người gì, bất quá hắn đã có thói quen cẩn trọng tại Tu Chân Giới, cho nên sau khi hắn nghe xong câu chuyện của Ninh Nhứ Nhạn thì lập tức thấy được hai kẽ hở.

Thứ nhất, nếu đã có thể nghiên cứu ra sản phẩm sử dụng nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’, thì đó sẽ là chuyện cơ mật như thế nào.

Một người bạn của Phương Trùng làm sao có thể trộm được một sản phẩm như thế ra ngoài? Hơn nữa cái sản phẩm kia bị trộm đã lâu như vậy, rồi đài truyền hình cũng đã công bố về nó, Ninh gia cũng bắt đầu bắt tay vào nghiên cứu kĩ thuật chế tạo rồi, vì sao mà lúc này cái công ty kia mới kịp phản ứng? Thứ hai, nếu như hàng mẫu cùng sản phẩm sử dụng nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ đã hoàn thiện rồi, thì vì sao đến giờ vẫn chưa có sản phẩm hoàn thiện được tung ra thị trường?

Chờ cho Ninh Nhứ Nhạn an tĩnh lại một chút, Diệp Mặc lúc này mới hỏi:

– Cái sản phẩm sử dụng nguồn ‘Năng lượng sinh thái Electron’ kia hiện đã được tung ra thị trường rồi sao?

Ninh Nhứ Nhạn lắc đầu:

– Vẫn chưa có, vốn công ty kia muốn tung ra thị trường rồi đấy, nhưng vì chuyện Ninh gia chúng tôi vi phạm bản quyền, cho nên nhất quyết muốn kiện lên tòa án.

Đối phương tuyên bố, chỉ khi nào bản quyền của sản phẩm sử dụng ‘Năng lượng sinh thái Electron’ được xác định rõ ràng, thì mới có thể tung ra thị trường.

Cho nên, hiện tại dư luận đều đang trợ giúp cái công ty kia.

Tất cả mọi người đều mong truyện này sớm kết thúc một chút, để sớm ngày có thể thấy được sản phẩm của ‘Năng lượng sinh thái Electron’.

Ninh Tư Sương bổ sung thêm một câu:

– Em thấy Nhứ Nhạn lúc này rất cô đơn và mệt mỏi, cho nên mới cùng cô ấy và Phỉ Phỉ tới bờ biển này giải sầu.

Chờ thêm vài ngày nữa, đem sản nghiệp của Ninh gia bồi thường cho người ta xong rồi, thì em dự định đưa Nhứ Nhạn cùng đi tới Lạc Nguyệt thành.

– Lạc Nguyệt hiện giờ thế nào?

Diệp Mặc nghe Ninh Tư Sương nhắc tới Lạc Nguyệt, nên thuận miệng hỏi một câu.

Ninh Tư Sương vội vàng đáp:

– Rất tốt, hiện tại Lạc Nguyệt thành vô cùng xinh đẹp, hơn nữa Hoàng thành chủ cũng rất tốt, vẫn rất quan tâm tới cha mẹ em.

Diệp Mặc gật đầu, lần này hắn cuối cùng cũng không nhìn lầm người, Hoàng Ức Niên vốn không quên lời hắn nói.

Ninh Nhứ Nhạn có chút bận tâm nhìn Diệp Mặc rồi nói:

– Đợi khi sản nghiệp Ninh gia đều mang đi bồi thường rồi, tôi cũng không còn chỗ để đi nữa, Tư Sương nói muốn tôi cùng đi tới Lạc Nguyệt…

Diệp Mặc vừa nghe liền hiểu được ý của Ninh Nhứ Nhạn, thầm than một tiếng rồi nói:

– Hiện tại Lạc Nguyệt thành kia là Lạc Nguyệt thành của mọi người, cô muốn đến thì đến, không cần phải quan tâm tới ý kiến của tôi, huống hồ tôi cũng không có ý kiến gì.

– Cảm ơn…

Ninh Nhứ Nhạn muốn gọi Diệp Mặc là “dượng”, nhưng nhìn dung mạo của Diệp Mặc thì còn nhỏ tuổi hơn cô nhiều, cho nên cô không thể nào nói ra miệng nổi.

Diệp Mặc cũng không quá để ý:

– Cô gọi tôi là Diệp Mặc là được rồi, tôi hôm nay vừa trở về, còn chưa tới Lạc Nguyệt.

Tôi tới đây cũng là vì có một việc muốn hỏi cô.

Nói được một nửa, Diệp Mặc chợt nhớ tới cái nồi cơm điện kia, lập tức hỏi:

– Cái nồi cơm điện thử nghiệm kia đâu? Hiện đang ở chỗ nào?

– Đã bị đối phương mang đi rồi, đó là chứng cứ nên không thể để ở chỗ chúng tôi được.

Ninh Nhứ Nhạn nói một cách buồn bã.

Nói xong cô lại nói tiếp luôn:

– Ngay cả thành quả nghiên cứu của công ti đều bị đối phương lấy đi, khi sự việc còn chưa kết thúc, thì sẽ không thể lấy lại được.

Tuy rằng Diệp Mặc biết chuyện này rất kỳ quặc, nhưng hắn cũng không có ý muốn giúp đỡ.

Hắn trở về thì chủ yếu chỉ muốn xem tình huống ở đây một chút, sau đó lại đi Ninh Hải vấn an mẹ của Tô Tĩnh Văn, sau đó mới tới Lạc Nguyệt thành một chuyến.

Chờ tới sau khi hắn quay lại được đại lục Lạc Nguyệt thì có lẽ sẽ rất khó để trở về tới Địa Cầu một lần nữa.

Tài sản của Ninh gia bị người ta chiếm mất, thì hắn cũng không có cách suy nghĩ gì, vì chỉ cần Ninh Tư Sương đưa Ninh Nhứ Nhạn và Phỉ Phỉ tới Lạc Nguyệt thành là tốt rồi.

Không cần nói tới tài sản của Ninh gia, chỉ riêng cái vòng tay hắn tặng cho Phỉ Phỉ đã có giá trị bằng mấy cái tập đoàn Ninh thị rồi.

Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, chính là Ninh gia chắc chắn sẽ phải đem toàn bộ sản nghiệp đi bồi thương rồi, bất luận đây là âm mưu của người nào thì mục đích cuối cùng cũng đã đạt được rồi.

Vậy thì vì sao kẻ đó còn phải phái người tới đây? Chẳng lẽ hai kẻ bịt mắt kia đến đây không hề có chút quan hệ nào tới chuyện tình của công ty Ninh Nhứ Nhạn?

Thấy Diệp Mặc không nói gì, Ninh Nhứ Nhạn lại lên tiếng:

– Diệp… Anh vừa rồi nói là tìm tôi có chuyện muốn hỏi, là chuyện gì vậy?

Ninh Nhứ Nhạn chung quy vẫn xấu hổ không dám gọi người trẻ tuổi như Diệp Mặc là dượng, chỉ có thể trực tiếp hỏi.

Diệp Mặc ừ một tiếng, nhưng cũng không trả lời câu hỏi của Ninh Nhứ Nhạn, mà lại nhìn về phía phòng bếp rồi nói:

– Hai đứa chúng mày ra đây đi.

Ninh Nhứ Nhạn và Ninh Tư Sương còn chưa hiểu rõ ý Diệp Mặc, thì đã nhìn thấy có hai kẻ bịt mặt đi ra từ trong phòng bếp.

Một người trong đó còn đang cầm một cái dao găm sáng loáng trong tay.

Ninh Tư Sương hét lên một tiếng, cô thật không ngờ rằng trong phòng còn có hai người đang ẩn nấp.

Sắc mặt của Ninh Nhứ Nhạn cũng đại biến khi thấy hai kẻ bịt mặt này, không hề do dự chút nào đã vọt tới trước mặt Ninh Phỉ Phỉ, đem Ninh Phỉ Phỉ bảo vệ phía sau mình.

Nhưng lập tức các cô liền thấy nghi hoặc, vì hai kẻ bịt mặt kia cũng đang lộ ra sự kinh hãi trong đôi mắt, dường như là đang không thể nào tin được.

Ninh Nhứ Nhạn và Ninh Tư Sương sững sờ nhìn hai kẻ bịt mặt kia đi tới trước mặt Diệp Mặc, sau đó liền “Phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Cả hai thậm chí còn chủ động kéo khăn đen che mặt xuống, hoàn toàn không có bất kỳ sự phản kháng nào, vô cùng nhẹ nhàng và ngoan ngoãn.

Các cô lại không biết hai kẻ này sau khi nghe được Diệp Mặc yêu cầu chúng đi ra, thì đã bị khống chế rồi.

Thậm chí còn không thể nào đi chệch một bước, trực tiếp đi tới trước mặt Diệp Mặc quỳ xuống, hơn nữa cái người trước mặt kia thậm chí còn chưa làm gì chúng cả.

– Chúng mày tới nơi này làm gì?

Diệp Mặc nói một cách bình thản.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box