[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 273 : Giết Thi Khôi (c1361-c1365)
❮ sautiếp ❯Chương 1361: Giết Thi Khôi
Giết Thi Khôi
D
iệp Mặc đến kinh ngạc cũng không kinh ngạc, vô số trận kỳ trong tay được vứt ra, những trận kỳ này trong nháy mắt bị hắn ném hết ra ngoài.
Thạch Đạp thấy Diệp Mặc không ngừng ném trận kỳ ra ngoài, lập tức hừ lạnh một tiếng nói:
– Tôi nói trước đó thấy anh lén la lén lút ở nơi này, hóa ra là bố trí trận pháp.
Trận pháp này của anh không bị tôi nhìn thấy, cũng coi là có bản lĩnh, nhưng cho dù anh bố trí ra…
Trận kỳ cuối cùng của Diệp Mặc được vứt xuống, lời nói của Thạch Đạp lập tức dừng lại, ngay sau đó vẻ mặt của gã lộ ra vẻ kinh hãi, gã thậm chí không dám tin vào những gì mình nhìn thấy trước mắt.
Tên tu sĩ chỉ mới Hóa Chân tầng thứ hai trước mặt, sao lại có thể ẩn nấp một trận pháp cấp chín mà ngay đến gã cũng không nhìn ra?
Thạch Đạp phát hiện ra gã chẳng những không nhìn ra trận pháp cấp chín này, hơn nữa khi trận pháp cấp chín này khởi động, gã cũng không nhận ra.
– Không ngờ anh cũng là một tông sư trận pháp cấp chín…
Thạch Đạp kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói.
Lúc này gã đã chắc chắn Diệp Mặc chẳng những là một tông sư trận pháp cấp chín, thậm chí còn là một tông sư trận pháp cấp chín còn lợi hại hơn cả gã.
Vì lúc trước khi mình bố trí trận pháp, Diệp Mặc bị gã vây khốn trong trận pháp nhưng sắc mặt bình thản không thay đổi, rõ ràng là không sợ trận pháp của gã.
Trên thực tế cũng như vậy, trận pháp của gã phát nổ, đến một sợi tóc của Diệp Mặc cũng không bị thương hại gì.
Còn trận pháp mà Diệp Mặc bố trí gã chẳng những không nhìn ra, bây giờ khi Diệp Mặc khởi động, gã thậm chí đến trận pháp cũng không nhận ra nữa.
Nhưng ngay sau đó Thạch Đạp biết bây giờ không phải là lúc bận tâm đến chuyện này, trong miệng gã phát ra từng âm thanh như gió rít, đồng thời cũng ném ra ngoài mấy trận kỳ.
Những Thi khôi vốn dĩ lộn xộn kia lập tức trở nên có trật tự, thậm chí hợp thành một trận pháp hình thù ký dị, hơn nữa một phần thi khôi cũng đã phóng ra pháp bảo hướng về phía Diệp Mặc.
Sắc mặt Diệp Mặc liền biến sắc, nhiều tu sĩ Hóa Chân như vậy cùng xông về phía hắn, một khi những Thi khôi Hóa chân này cùng phóng ra pháp bảo tấn công hắn, cho dù hắn bây giờ đã là Hóa Chân đỉnh phong có ba đầu sáu tay, thì cũng chết là cái chắc.
Lúc này hắn căn bản cũng không do dự chút nào, liền khởi động pháp bảo.
Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận trong nháy mắt được khởi động, Diệp Mặc đã định sẵn học theo hành động tự phát nổ trận pháp vừa nãy của Thạch Đạp.
Nhiều thi khôi Hóa Chân như này cùng tấn công hắn, đó có thể nói là kinh thiên động địa.
Ngoài tự phát nổ trận pháp, Diệp Mặc cũng không nghĩ ra được cách nào có thể ngăn cản lại được.
Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận trong nháy mắt được khởi động, vô số Huyễn Vân Đao quang và đao khí khuấy động toàn không gian.
Cái lợi hại nhất của trận pháp này là những Huyễn Vân đao quang này ngoại trừ thần thức có thể quét đến bộ phận bên ngoài, còn có vô số đao quang bí mật, thậm chí mắt thường căn bản cũng không nhìn thấy được.
Một khi bị đao quang bí mật này quét trúng, chỉ cần bị thương một chút, thì tất sẽ bị ngưng lại trong chốc lát.
Trong khoảnh khắc này, cũng đã có thể khiến vô số đao quang quét đến.
Những đao quang này thần thức đều không thể quét đến được, sao mà trốn thoát được? Cho dù có bản lĩnh thông thiên, thì cũng chỉ có chết.
Đặc điểm này của Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận khi Diệp Mặc mới gặp Kế Trí Nguyên, lĩnh ngộ được từ trong kiếm quang vô hình vô ảnh của anh ta.
Chỉ có điều khi Diệp Mặc bố trí, so với Kế Trí Nguyên ngày trước không biết mạnh đến mức nào rồi.
Đây cùng là vì Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, bất cứ thứ gì, chỉ cần bị hắn nhìn thấy, chỉ cần hắn muốn có được, thì có thể thông qua Tam Sinh quyết diễn sinh thành đồ của mình.
Thạch Đạp là tông sư trận pháp cấp chín, mặc dù gã hoàn toàn không hiểu tính năng của Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận của Diệp Mặc, nhưng lốc xoáy đao quang và đao khí trên bề mặt, cũng đã khiến gã biết được trận pháp này tuyệt đối không kém gì so với Hồi Hoàn Lục Tiên trận khi trước gã bố trí.
Gã không chút do dự hét lên một tiếng, triệu tập gần trăm thi khôi từng đoàn từng đoàn vây lấy gã, toàn bộ những thi khôi đó đều phóng ra pháp bảo, hình thành một góc chết được xung quanh nơi mà Thạch Đạp đang đứng khiến Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận không thể nào tấn công.
Còn lúc này Diệp Mặc lại kinh dị phát hiện ra, vài trăm thi khôi khác cũng không phóng ra pháp bảo tấn công hắn như những gì hắn nghĩ, mà lại chỉ có mười mấy thi khôi phóng ra pháp bảo đơn giản tấn công hắn.
Phần lớn thi khôi ngoại trừ ngây dại ra xông về phía hắn, thì cũng không có hành động nào khác.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn gần trăm thi khôi bảo vệ Thạch Đạp, lập tức hiểu ra đây là chuyện gì.
Lúc này sắc mặt Thạch Đạp tái nhợt, hơn nữa lại không ngừng dùng đan dược.
Rất rõ ràng là những thi khôi này của Thạch Đạp cũng không hoàn toàn bị gã điều khiển được, gã chỉ là bước đầu điều khiển được lũ này thôi.
Bất luận thần thức của gã vẫn đang chỉ huy những thi khôi này, bây giờ cũng chưa thể mượt mà như ý được.
Hiểu được điểm này, Diệp Mặc nhất thời cảm thấy yên tâm.
Nếu như hắn không có trận pháp, hoặc những thủ đoạn khác, một khi bị những thi khôi chỉ biết xông đến theo bản năng này vây lại, quả thực là khó có thể thoát thân được.
Nhưng bây giờ hắn có trận pháp cấp chín, còn Thạch Đạp vẫn còn vì trận pháp của hắn mà tự vệ, lại cần phải dùng phần lớn thần thức để điều khiển gần trăm thi khôi này bảo vệ mình, những thi khôi dư thừa lại căn bản cũng không có gì là uy hiếp cả.
Chả trách Thạch Đạp lúc trước không dùng thi khôi vây tấn công Tác An Sơn, còn tự phát nổ trận pháp của mình.
Cái này cũng không phải nói thi khôi của Thạch Đạp không có cách nào giết được Tác An Sơn, mà là vì một khi Thạch Đạp dùng những thi khôi này tấn công Tác An Sơn, cho dù giết được Tác An Sơn, gã bị thương càng bị nghiêm trọng hơn mà thôi, hơn nữa còn là thần thức bị thương, thần thức bị thương so với thân thể hoặc kinh mạch bị thương còn khó chữa hơn nhiều.
Đồng thời chỉ huy mấy trăm thi khôi vẫn chưa được luyện hóa hoàn toàn tấn xông một người còn mạnh hơn gã, tiêu hao thần thức cũng không phải là chút đỉnh, nói không chừng cần phải dùng bí pháp mới có thể giữ vững được.
Huống chi một khi những thi khôi này vượt khỏi tầm khống chế, khi không còn cách nào khống chế được, ngay cả bản thân Thạch Đạp, cũng có khả năng bị thi khôi này cắn trả.
Nhưng ngay sau đó Diệp Mặc lại phát hiện ra, những thi khôi này mặc dù không có cách nào phát huy được 1/100 sức mạnh, nhưng cũng không sợ đao quang của hắn một chút nào, bất luận là đao quang huyễn hóa, hay là đao quang ẩn hình hoặc đao khí, đánh vào những thi khôi này, chẳng qua chỉ phát lên những âm thanh như sắt thép mà thôi.
Diệp Mặc cũng đồng thời phát hiện ra, những thi khôi này không thể nào hoàn toàn bộc phát hết sức mạnh, nhưng một khi hắn bị những thi khôi này vây lại, bản năng những thi khôi này kích thích, khi không còn bị Thạch Đạp điều khiển nữa, gã thậm chí cũng sẽ bị giết chết.
Mặc dù Diệp Mặc không biết Thạch Đạp tại sao không để lại một phần thi khôi, chỉ khống chế một phần tấn công hắn, mà hắn lại biết bất luận thế nào, cũng không thể bị những thi khôi này vây khốn lại.
Tốc độ của những thi khôi này mặc dù nhanh, nhưng sát trận ở chỗ này là của Diệp Mặc, cho nên Diệp Mặc chỉ cần trong nháy mắt là có thể thoát được vòng vây của thi khôi, đồng thời hai tay giơ lên, hơn mười tia sét liền đã tấn công đến.
Ầm, ầm, ầm…
Những tia sét này của Diệp Mặc vô cùng mạnh, thậm chí còn có thể sánh với độ kiếp của tu sĩ Hóa Chân, nhưng Diệp Mặc phát hiện ra hơn mười tia sét của hắn đánh lên người mấy thi khôi kia, chỉ có một thi khôi bị hắn đánh tan thành tro bụi, còn những con còn lại chỉ mất đi một cánh tay hoặc một chân mà thôi, còn có thi khôi còn không bị mảy may tổn hao một cái lông chân nào.
Nói cách khác hắn cần phải giết chết toàn bộ thi khôi này, thậm chí hàng trăm hàng nghìn lần phóng lôi kiếm ra.
Diệp Mặc hít một hơi dài, phóng ra nhiều lôi kiếm như vậy, hắn vẫn chưa giết hết đám thi khôi kia, bản thân hắn cũng đã xong đời rồi.
Lúc này Diệp Mặc mới phát hiện ra bất luận trận pháp hay là lôi kiếm của hắn, đối với những thi khôi này không ngờ là vô hiệu.
Ngay sau đó Diệp Mặc lại phóng mấy chục đường lôi kiếm tấn công Thạch Đạp đang ngây dại kia, nhưng những đường lôi kiếm này còn chưa rơi xuống đỉnh đầu Thạch Đạp, thì gần trăm thi khôi xung quanh gã lại phóng ra tấm lá chắn, nhiều tấm lá chắn chân khí như này lập tức hình thành lên một vòng tầng ngự vô cùng kiên cố.
– Thịch thịch thịch…
Lôi kiếm của Diệp Mặc đánh lên trên tầng phòng ngự kia, giống như đá ném vào biển vậy, không tóe lên chút bọt sóng nào.
Diệp Mặc nhất thời im lặng, may nhờ tên Thạch Đạp này còn chưa khống chế hoàn toàn được lũ thi khôi này, một khi gã hoàn toàn điều khiển được lũ thi khôi này, thì mình làm gì còn chút cơ hội ngăn cản nào nữa? Ngoại trừ tự phát nổ trận pháp của mình ra, hắn cũng không nghĩ ra được cách nào hay hơn có thể thoát được từ tay Thạch Đạp.
Diệp Mặc bất mãn không nói được câu nào, nhưng không biết Thạch Đạp đã chấn động đến một câu cũng không nói ra được, nếu nói biểu hiện lúc trước của Diệp Mặc đã vô cùng kinh diễm rồi, lôi kiếm của Diệp Mặc phóng ra kinh khủng như vậy, cũng đã khiến gã hoàn toàn đơ người ra.
Trên đời này làm gì có tu sĩ Hóa Chân tầng thứ hai biến thái như này? Thạch Đạp khẳng định cho dù ở đại lục Tu Chân của bọn họ, từ trước tới giờ chưa bao giờ xuất hiện tu sĩ Hóa Chân tầng thứ hai như Diệp Mặc.
Nếu như không phải lúc trước gã lo lắng Diệp Mặc cũng học kiểu tự nổ trận pháp của gã, đem gần hơn nửa trăm thi khôi đến bảo vệ quanh mình.
Thì lúc này, gã cũng đã bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh thương rồi, lại thêm trận pháp cấp chín, hôm nay Thạch Đạp gã cũng chỉ có chết.
Thạch Đạp lúc này mới sợ hãi thực sự, thủ đoạn của gã cũng đã lấy ra hết, nếu tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ hai biến thái này còn thủ đoạn nào khác, thì gã hôm nay đúng là khó có thể sống sót rời khỏi nơi này được.
Cho dù hắn không còn thủ đoạn nào khác, thì bản thân mình cũng không kiên trì được bao lâu nữa, vì bây giờ những thi khôi dưới sự điều khiển của gã đều tiêu hao quá nhiều chân nguyên thần thức của gã.
Một khi đến một mức độ nhất định, không đợi Diệp Mặc đến giết gã, thì mình cũng không thể kiên trì thêm được nữa.
Vốn dĩ Diệp Mặc định khi giằng co với Thạch Đạp thì để Vô Ảnh ra giúp, nhưng không ngờ, lúc này Vô Ảnh nhìn thấy Diệp Mặc hoàn toàn chiếm thế thượng phong, lại không tiếp tục ẩn nấp nữa, lại trực tiếp xông về một trong số những thi khôi kia.
Chỉ trong chốc lát, Vô Ảnh liền từ trong thân thể của thi khôi kia xông ra, xông vào thi khôi khác.
Lúc Diệp Mặc đang không biết chuyện gì xảy ra, thì thi khôi vừa nãy bị Vô Ảnh xông vào đã không có chút dấu hiệu nào mà ngã xuống, dường như biến thành một khoáng thạch cứng.
Lúc này Diệp Mặc căn bản cũng không cần kết nối với Vô Ảnh, cũng biết Vô Ảnh vừa nãy đã cắn nuốt nguyên thần của thi khôi này.
Cùng với thi khôi kia ngã xuống, Diệp Mặc hoàn toàn hiểu ra, những thi khôi này mặc dù mạnh, nhưng lại cùng có một sơ hở lớn giống nhau, chỉ cần có cách nuốt được nguyên thần không có thần trí của những thi khôi này, thì những thi khôi này đều biến thành một tảng đá.
Diệp Mặc biết một khi những thi khôi này bị Vô Ảnh giết chết, thì Thạch Đạp kia cũng không cần phải lo lắng nữa.
Nhưng đúng vào lúc này, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy thân mình rùng lạnh, một sát cơ trước nay chưa từng có trong nháy mắt tràn vào trong thần trí của hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1362: Thông Đạo Phi Thăng
Thông Đạo Phi Thăng
Tác An Sơn.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc liền nhớ tới lão già này, đồng thời cũng lập tức tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Bại lộ chuyện Thế giới trang vàng và việc mất mạng, thì đối với Diệp Mặc mà nói, hiển nhiên giữ mạng vẫn là trọng yếu hơn.
Ầm…
Một tiếng nổ kinh khủng vang lên, một cột khí lưu cao hơn mười trượng hiện ra tại vị trí của Diệp Mặc vừa đứng, mảnh đất kia hoàn toàn không còn thứ gì tồn tại được cả.
Nếu không phải vì chỗ hắn đứng là ‘Vết nứt hư không’, thì đã có một cái hố sâu rồi.
Mà những đợt sóng không gian đao gió và không gian cát mịn cũng không bị vụ nổ kinh khủng kia cuốn đi, mà toàn bộ bị trói buộc ở trong ‘Vực’.
Cự Xà mầu đen vươn đầu qua, thì những thứ này đều bị cắn nuốt toàn bộ không có ngoại lệ.
Nếu như không phải là Diệp Mặc đã tiến vào Thế giới trang vàng, thì chắc cũng sẽ bị Hắc Xà này cắn nuốt nốt.
Diệp Mặc thông qua trận bàn theo dõi, chỉ có thể thấy được dư âm của vụ nổ và cái đầu Hắc Xà kia.
Nháy mắt khi hắn lao ra từ Thế giới trang vàng, thì Tử Đao đã mang theo một ánh tím đánh về phía con Hắc Xà kia.
– Uuu… Tác An Sơn ở phía xa lại một lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, không chút do dự nào mà nuốt vào một thứ mầu xanh lục, sau đó cầm lấy cây Xà Trượng đã sứt mẻ nhìn Diệp Mặc với vẻ mặt khiếp sợ:
– Vừa rồi mày làm thế nào có thể tránh thoát được vụ nổ của ‘Bạo chân châu’? Mày làm sao mà biết trước được, lại làm thế nào mà có thể biến mất hoàn toàn trong nháy mắt như vậy?
Tác An Sơn hiện rất khiếp sợ, uy lực của ‘Bạo ngọc trai’ thì y rất rõ ràng, hơn nữa lại kích phát ‘Bạo chân châu’ trong không gian bị bó buộc này, thì uy lực so với ‘Bạo chân châu’ bình thường phải lợi hại hơn rất nhiều.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Tác An Sơn rồi nói:
– Họ Tác kia, tao lại quên mất rằng mày có ‘Hư không sinh cơ tủy’, khó trách vì sao nhanh như vậy mày đã có thể tìm về cái mạng nhỏ của mình.
Vừa rồi chẳng lẽ là tao đã nghe nhầm khi mày nói người mày hận nhất là Thạch phó thành chủ sao? Người ta cho mày với con gái thân càng thêm thân, vậy tại sao đảo mắt cái đã quay sang ám toán tao rồi? Lời mày nói ra là đánh rắm sao?
Sắc mặt Tác An Sơn tràn ngập tức giận, hắng giọng một tiếng.
Nếu như lúc bình thường có người dám nói lời của lão là đánh rắm, thì lão sớm đã đem kẻ đó băm thây vạn đoạn rồi.
Nhưng hiện tại thì lão lại không dám động thủ với Diệp Mặc.
Nếu như vừa rồi đã ám toán Diệp Mặc không thành công, thì lão chắc chắn sẽ không động thủ một cách vội vàng nữa.
Diệp Mặc cũng rất nhanh đã hiểu, vì sao Tác An Sơn lại phải ra tay ám toán hắn rồi.
Vì lúc này Thạch Đạp đã không còn khả năng tự bảo vệ mình trong ‘Không gian cửu huyễn sát trận’ nữa rồi.
Thạch Đạp vẫn còn đang liều mạng ném ra những miếng trận kỳ, hiển nhiên là đang muốn bố trí một cái trập pháp phòng ngự.
Đáng tiếc chính là y đối với ‘Không gian cửu huyễn sát trận’ một điểm cũng không hiểu, nên cho dù y có thể bố trí ra được trận pháp phòng ngự, thì cũng không phải là một thời gian ngắn có thể làm được.
Lúc này thì ‘Vô ảnh’ bay lượn đã có chút không ổn định rồi, nhưng trên mặt đất chí ít thì cũng đã có tới mấy trăm thi khôi Hóa Chân rồi.
Diệp Mặc biết lúc này ‘Vô ảnh’ cũng đã đạt đến cực hạn.
Hắn liền thu hồi ‘Vô ảnh’ lại.
Thi khôi mặc dù còn nhiều, nhưng hiện tại Thạch Đạp ngay bản thân còn khó giữ, cho nên hắn căn bản là không cần phải đi đối phó với mấy cái thi khôi kia.
Chỉ cần không ngừng thi triển lôi kiếm đối phó Thạch Đạp là được rồi.
Thạch Đạp hiển nhiên cũng hiểu được điều đó, cho nên sắc mặt tái nhợt có chút hoảng sợ, đồng thời không ngừng nuốt đan dược vào, dường như muốn tiếp tục không chế những thi khôi còn lại.
Tác An Sơn nghe Diệp Mặc nói xong, thì chỉ cười lạnh một tiếng, cũng không hề nói câu nào.
Ngọn núi khổng lồ ở tay trái của lão lại một lần nữa hiện ra, hiển nhiên là hiện tại lão đã xem việc giết chết Diệp Mặc mới là việc trọng yếu nhất.
Lão không dám ra tay trước, là vì biết Diệp Mặc không dễ chọc, đối với Diệp Mặc cũng đã có sự kiêng kỵ rất sâu.
Thậm chí nếu như hiện tại Diệp Mặc nói để cho lão rời đi, thì lão cũng sẽ không có chút do dự nào mà rời khỏi chỗ này ngay lập tức.
‘Đại đỉnh tám cực’ lại lần nữa xoay tròn trên đầu Diệp Mặc.
Tác An Sơn đã khôi phục lại chân nguyên, có lẽ ít nhất là đã khôi phục lại bẩy tám phần, bất quá hiện tại chỗ này vẫn là sát trận của mình, cho nên hắn cũng không thật sự sợ hãi.
Trong khi Diệp Mặc đang chờ đợi Tác An Sơn ra tay, thì sắc mặt Tác An Sơn bỗng nhiên đại biến, lập tức lộ ra vẻ mặt kinh hỉ.
Diệp Mặc vẫn chưa biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, thì đã nhìn thấy một khe nứt hiện ra trên đỉnh đầu của lão, thông qua khe nứt có thể thấy được bóng dáng của bầu trời.
Chỉ là cái khe này ở càng gần phía bọn họ thì càng nhỏ hẹp, còn càng tiến về phía Hắc Thạch thành thì lại càng to rộng hơn.
Thật giống như là có người đã xé rách không gian từ phía Hắc Thạch thành, xé ra một cái thông đạo phi thăng trong phiến không gian này, sau đó nó mới kéo dài tới tận đây.
Đã nhìn thấy bầu trời, thì cũng có nghĩa là đã có thể rời khỏi ‘Vết nứt hư không’ này rồi.
Lúc này Diệp Mặc cũng đại hỉ, hắn cũng không hề suy nghĩ mà xông lên, nhưng lại có một cỗ lực lượng cực mạnh ngăn trở hắn lại.
Còn Tác An Sơn thì lại không chút khó khăn nào mà lao xuyên qua cái khe kia rồi.
Không đợi Diệp Mặc phản ứng, thì Thạch Đạp vốn kiên trì không nổi cũng đã lộ ra vẻ mặt đại hỉ.
Y lập tức cũng lao xuyên qua cái khe nứt kia giống như Tác An Sơn biến mất ở phía bầu trời xa xa kia.
Mà lúc này thì sát trận cấp chín của Diệp Mặc cũng không có chút tác dụng nào cả.
Phi thăng.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc liền hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì, sắc mặt của hắn liền trở nên khó coi.
Ở thời khắc mấu chốt này, không ngờ lại mở ra một thông đạo phi thăng.
Đây rốt cuộc là vì sao?
Nếu như không phải là thông đạo phi thăng, thì Tác An Sơn và Thạch Đạp sớm muộn gì cũng rơi vào tay hắn.
Nhưng giờ cả hai đều đã không còn lại cả cái bóng, nên Diệp Mặc rất không cam lòng, hơn nữa mặc dù là có cái thông đạo phi thăng kia, nhưng hắn lại không thể nào rời khỏi, vì chỉ khi nào hắn đạt được điều kiện phi thăng là tu vi Hóa Chân viên mãn, thì mới có thể đi xuyên qua cái khe kia giống như Tác An Sơn và Thạch Đạp.
Thạch Đạp vội vã bay đi, thậm chí ngay cả Thi Khôi Hóa Chân cũng không mang đi.
Ngoại trừ mấy trăm Thi Khôi bị ‘Vô ảnh’ cắn nuốt ra, thì những Thi Khôi còn lại hiện đã tán loạn như một bầy ruồi.
Diệp Mặc thấy trận pháp của mình và Thạch Đạp chỉ có thể vây khốn những Thi Khôi này, chứ không thể làm gì chúng cả, nên thẳng thắn thu hồi lại cả hai cái trận pháp.
Những Thi Khôi kia đã không còn bị trận pháp ràng buộc, toàn bộ liền lọt vào trong cái thông đạo phi thăng kia, đảo mắt cái đã không còn tăm tích.
Đối với mấy cái Thi Khôi này, thì Diệp Mặc cũng không hề muốn giữ lại.
Hắn không hiểu gì về Thi Khôi, cũng không muốn nhận lấy những thứ vật phẩm tàn độc này.
Để cho những Thi Khôi đó tự sinh tự diệt chính là biện pháp tốt nhất.
Ngay khi Diệp Mặc muốn tiếp tục liên hệ với lão Hắc Cảnh Học Minh, thì lão Hắc đã lao tới từ phía xa.
Sau khi y thấy Diệp Mặc, thì liền vui mừng, ném ra một cái ngọc giản về phía Diệp Mặc rồi nói:
– Nguyên nhân chuyện này có ở bên trong ngọc giản.
Hiện giờ tôi phải phi thăng rồi, người anh em, chúng ta hẹn gặp lại tại Tiên Giới…
Nói xong câu đó, thì trong nháy mắt, Cảnh Học Minh đã biến mất ở trong thông đạo phi thăng kia.
Diệp Mặc liền tranh thủ thời gian nắm lấy ngọc giản mà Cảnh Học Minh đưa cho.
Nhìn về phía lão Hắc biến mất, thì trong lòng có chút buồn vô cớ.
Bằng hữu cũng đã phi thăng rồi, kẻ thù cũng phi thăng rồi, ở ‘Vết nứt hư không’ này chỉ còn lại có mình hắn mà thôi.
Diệp Mặc dùng thần thức quét vào trong ngọc giản, liền có giọng nói cấp thiết của Cảnh Học Minh truyền đến:
– Bằng hữu tại Hắc Thạch thành của tôi nói cho tôi biết, Hắc Thạch thành xảy ra nội loạn, Hắc Diêm Vương lại không có ở Hắc Thạch thành.
Nên trung tâm Hắc Thạch thành hoàn toàn đại loạn.
Sau đó có người phát hiện ra một phong ấn rất lớn ở sâu trong lòng đất Hắc Thạch thành.
Cái phong ấn kia dường như phong ấn một loại thiên địa linh vật vô cùng trân quý.
Khi có người đánh vỡ cái phong ấn kia, thì không ngờ lại thấy thông đạo phi thăng được mở ra…
Nguyên nhân cũng không hề nói rõ ràng, ở mấy câu nói trước còn có một tấm bản đồ viết ngoáy rất vội vàng.
Diệp Mặc nhìn thấy thì liền hiểu ra đây chính là bản đồ chỉ dẫn tới nơi thập tử vô sinh có thể có thông đạo rời khỏi ‘Vết nứt hư không’ này.
Diệp Mặc chỉ trầm mặc trong chốc lát, liền quyết định sẽ đi Hắc Thạch thành nhìn qua trước đã.
Nếu như tu sĩ Hóa Chân viên mãn ở Hắc Thạch thành đều đã phi thăng rồi, thì cái Hắc Thạch thành kia cũng không còn chút uy hiếp nào với hắn nữa.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức bay thật nhanh về phía Hắc Thạch thành.
Khi hắn còn đang phi độn, thì lại lần nữa nghe được trên bầu trời phát ra thanh âm ‘Rầm rầm’, sau đó cái thông đạo phi thăng kia lại một lần nữa chậm rãi khép lại.
Lúc trước còn có thể nhìn thấy bầu trời, thì hiện tại đã không còn thấy gì nữa rồi.
Thông đạo phi thăng lại bị phong bế một lần nữa rồi sao? Diệp Mặc sửng sốt, cảm giác thấy có chút kỳ quái.
Hắn dừng lại, nhưng nghĩ tới linh vật bên trong Hắc Thạch thành, thì lại tiếp tục nhanh chóng đi về hướng Hắc Thạch thành.
Phú quý hiểm cầu (Tìm sự giầu có trong nguy hiểm – đại loại thế ^^).
Nếu quả thật là có thứ tốt, nhưng lại vì sự cẩn thận của hắn mà lại bỏ lỡ, thì quả thật là thua lỗ rồi.
Hiện tại, những thứ mà hắn có, thì đại bộ phận đều là ngẫu nhiên mà có được, nhưng cũng có một phần là do đã trải qua sự nguy hiểm khôn cùng mới có thể lấy được.
Lúc này tu vi luyện thể của hắn đã đạt tới Kiếp Cảnh rồi, cho nên liền toàn lực chạy thẳng một mạch.
Chỉ mất mười ngày, thì hắn đã lại lần nữa tới Hắc Thạch thành rồi.
Lần trước hắn tới Hắc Thạch thành cách hiện tại cũng không lâu, nhưng lúc này khi lần thứ hai hắn tới Hắc Thạch thành, thì đã hoàn toàn khác rồi.
Trước đây mặc dù hắn không hề vào thành, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí tức sự sống của tu sĩ ở trong Hắc Thạch thành.
Còn hiện tại, khi hắn lại lần nữa tới Hắc Thạch thành này, thì thứ mà hắn cảm nhận được chỉ là một mảnh không gian trầm lặng.
Thần thức của Diệp Mặc liền quét vào trong.
Nơi nơi bên trong Hắc Thạch thành đều là thi thể.
Hiển nhiên là không lâu trước đây, ở chỗ này chính là một bãi chiến trường.
Thấy nhiều thi thể tu sĩ Hóa Chân tu vi chỉ kém chút nữa là có thể phi thăng được nằm la liệt ở chỗ này, thì Diệp Mặc không khỏi phải âm thầm thở dài một hơi.
Bất luận là Thạch Đạp hay Tác An Sơn, thì đều không phải là kẻ đơn giản.
Lúc cuối cùng mình vì né tránh ám toán của Tác An Sơn mà phải trốn vào Thế giới trang vàng, thì cho dù là lúc đó Tác An Sơn không kịp phản ứng, sau này lão khẳng định cũng có thể nghĩ đến việc mình có tiểu thế giới.
Nếu như sau này mình phi thăng lên Tiên Giới, sau đó gặp lại Tác An Sơn thì nhất định phải cẩn thận.
Nếu có thể giết lão, thì tuyệt đối không thể nào do dự mà phải lập tức hạ thủ ngay.
Hắc Thạch thành lúc trước vẫn còn vô cùng náo nhiệt, thì lúc này chỉ còn có một mình Diệp Mặc bước đi trên đường.
Một số quán xá đều vô cùng điêu tàn vì cuộc chiến trước đó, chỉ là những quán xá này trước khi bị tàn phá thì cũng đã bị cướp đoạt hết rồi.
Những đồ vật trên những thi thể tu sĩ Hóa Chân trong Hắc Thạch thành này cũng đã đã bị cướp đi, thỉnh thoảng còn có vài thi thể của tu sĩ cấp thấp nằm phía trên những thi thể tu sĩ Hóa Chân này, hiển nhiên là những tu sĩ cấp thấp này đều là bị liên lụy mà chết trong cuộc chiến.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, phát hiện đường phố xung quanh đều nằm trong phạm vi của cuộc bạo loạn.
Diệp Mặc không tiếp tục tìm tòi trên các con đường nữa.
Những quán xá còn lại có lẽ còn chút thứ tốt, nhưng Diệp Mặc cũng biết, những thứ được chân chính coi là đồ tốt sẽ không bao giờ được bày bán trong quán cả, tất cả đều sẽ được cất trong nhẫn trữ vật.
Cho nên dù hắn có đi tìm qua hết các quán xá còn lại, thì cũng không nhất định có thể tìm được bao nhiêu thứ tốt cả.
Cho nên trước tiên hắn muốn đi tới trung tâm Hắc Thạch thành.
Hắn rất muốn biết phong ấn linh vật mà Cảnh Học Minh nói tới là cái thứ gì.
Thành phủ thì Diệp Mặc chưa hề đi qua, nhưng hắn khẳng định là phía trước thành phủ tuyệt đối sẽ không đổ nát như ở đây.
Nhà cao cửa rộng ở phía trước thành phủ đã đổ nát hoàn toàn, những ‘Hư không hắc tinh thạch’ xung quanh cũng đều đã ngổn ngang.
Nói là đổ nát thì đúng là có chút không thích hợp rồi, thậm chí đã có thể gọi chỗ này là phế tích.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1363: Gốc Khổ Trúc Thứ Hai
Gốc Khổ Trúc Thứ Hai
X
ung quanh thành phủ thì những bức tường cũng đã hoàn toàn đổ nát, chỉ có lối đi tới hậu viện làm bằng gỗ coi như là còn hoàn chỉnh.
Con đường bằng gỗ thì không đáng tiền như ‘Hư không hắc tinh thạch’, nhưng taị Hắc Thạch thành này, thì con đường bằng gỗ này lại là thứ trân quý nhất đấy, có thể coi như là một vật quý hiếm rồi.
Diệp Mặc đi theo con đường bằng gỗ được mấy chục thước, thì đã bị hai mặt tường của một ngôi đền vòm tròn đổ nát ngăn cản lại.
Ngôi đền này ngoại trừ trận pháp che đậy thần thức bên ngoài miễn cưỡng còn tồn tại ra, thì bức tường còn lại đều đã bị hủy hết.
Trước mắt đều là những bức tường đổ nát chồng chất, hơn mười thi thể của tu sĩ Hóa Chân nằm la liệt ở đây.
Trên mặt đất cũng loang lổ rất nhiều vũng máu.
Bên trong đền có rất nhiều thi thể của các tu sĩ Hóa Chân, và đầy những vũng máu dưới đất.
Diệp Mặc đã nhìn thấy một quả cầu thủy tinh nằm ở giữa đền.
Hắn chú ý tới cái quả cầu thủy tinh kia không phải là vì nó vô cùng đẹp, mà là vì bên trong nó có một gốc cây mầu xanh biếc.
– ‘Khổ trúc’.
Diệp Mặc thốt lên, thanh âm của hắn vang vọng khắp bốn phía căn phòng, một lúc lâu sau vẫn còn chưa tan hết.
– Điều này sao có thể?
Trong lòng Diệp Mặc chấn động mãnh liệt, hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi, tại sao ở chỗ này có thể xuất hiện ‘Khổ trúc’ được? Lúc này hắn rốt cuộc đã hiểu được linh vật trong Hắc Thạch thành mà Cảnh Học Minh nói tới là gì rồi, hóa ra lại là ‘Khổ trúc’.
Loại linh vật này chính là thứ mà ngay cả tiên nhân đỉnh cấp cũng muốn cướp giật, làm sao lại có thể xuất hiện tại Hắc Thạch thành này chứ?
Đây tuyệt đối là chuyện không có khả năng.
Diệp Mặc rất rõ ràng, ‘Khổ trúc’ chính là một trong thập đại linh căn, trong thiên địa bất luận là có bao nhiêu thế giới, thì một trong thập đại linh căn cũng chỉ có thể xuất hiện duy nhất một cái.
Mà ‘Khổ trúc’ thì hiện đang ở bên trong Thế giới trang vàng của hắn, nên tuyệt đối không thể nào có ‘Khổ trúc’ thứ hai được.
Cho nên lúc này Diệp Mặc khẳng định là tuyệt đối không có khả năng.
Nhưng thực tế thì hiện tại trước mặt của hắn đúng là một gốc ‘Khổ trúc’.
Diệp Mặc khẳng định rằng hắn không nhìn lầm, đây tuyệt đối là một gốc ‘Khổ trúc’.
– Tại sao lại có thế như thế?
Diệp Mặc tự thì thào một câu.
Sau đó hắn tự niệm cho mình mấy lần thanh thần quyết, ép buộc chính mình phải tỉnh táo lại.
Một lúc lâu sau, Diệp Mặc mới hoàn toàn tỉnh táo lại, sau đó mời cưỡng chế ánh mắt rời khỏi gốc ‘Khổ trúc’ kia, quan sát tình huống xung quanh.
Phía ngoài quả cầu thủy tinh có bốn mươi chín tượng đá hình dạng giống như con cóc, những con cóc này há cái mồm còn to hơn cả thân thể chúng ra bốn phía, hướng về toàn bộ các phương vị Hắc Thạch thành.
Mà ở giữa bốn mươi chín bức tượng đá hình con cóc này, có một vị trí tương đối rộng rãi, trong vị trí đó có một cái bồ đoàn, hiển nhiên là dùng để ngồi Diệp Mặc lần thứ hai quan sát tỉ mỉ xung quanh, trong lòng cũng kinh ngạc.
Vì hắn đã nhìn ra, không ngờ rằng đây lại là ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’.
‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ thì đương nhiên là Diệp Mặc biết.
Hắn là một tông sư trận pháp cấp chín, cho nên dù không thể bố trí ra được ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ thì cũng không có nghĩa là hắn không nhận ra cái trận pháp này.
Tác dụng của ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ chỉ có duy nhất một, đó chính là hấp thu sinh cơ nuôi dưỡng linh vật.
Ở chỗ này có ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’, thì mục tiêu đã vô cùng rõ ràng, đó chính là hấp thu hoàn bộ sinh cơ của tu sĩ ở Hắc Thạch thành, sau đó nuôi dưỡng cho gốc ‘Khổ trúc’ kia.
Diệp Mặc đoán rằng do ‘Khổ trúc’ ở chỗ này không có đất trồng, không có ánh sáng mặt trời, cho nên chỉ có thể dựa vào linh khí và sinh cơ để tồn tại và phát triển.
Nếu như là ‘Khổ trúc’ đã thành thục thì thôi, nhưng gốc ‘Khổ trúc’ trước mắt này còn chưa hề thành thục.
Như vậy thì nhất định phải dùng sinh cơ để nuôi dưỡng.
Nhưng Diệp Mặc vẫn cảm giác được cách suy nghĩ của mình có chút gì đó không đúng, vì gốc ‘Khổ trúc’ này cấp cho hắn một cảm giác rất quái dị.
‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ hấp thu sinh cơ, còn cần phải có người luyện hóa, sau đó mới có thể cung cấp cho ‘Khổ trúc’, mà cái bồ đoàn kia hẳn là chỗ ngồi của người luyện hóa sinh cơ cung cấp cho ‘Khổ trúc’.
Thế nhưng, sử dụng ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ để nuôi dưỡng linh vật còn có một cái đặc tính, chính là tu sĩ luyện hóa sinh cơ cũng cần phải luyện hóa cả sinh cơ và tinh huyết của chính mình để nuôi dưỡng linh vật, bằng không thì không thể thành công được.
Nếu như nói cái bồ đoàn kia là chỗ mà Tác An Sơn ngồi, thì Tác An Sơn ngoại trừ luyện hóa sinh cơ của toàn bộ tu sĩ Hắc Thạch thành mà ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ hấp thu được, còn phải cung cấp cả chính sinh cơ và tinh huyết của mình nữa.
Thế nhưng như vậy thì cũng sẽ có chỗ tốt.
Bởi vì khi ‘Khổ trúc’ hoàn toàn lớn lên, thì chẳng những có thể luyện hóa ‘Khổ trúc’ một cách nhanh chóng, mà có thể còn được sự nuôi dưỡng của ‘Khổ Trúc’
Diệp Mặc cau mày nhìn gốc ‘Khổ trúc’ kia, cũng không dám khẳng định thập đại linh căn có đúng là cần phải luyện hóa mới được hay không.
Bởi vì ‘Khổ trúc’ mà hắn lấy được là do nó tự động nhận thức Diệp Mặc hắn, nhưng ai biết được gốc ‘Khổ trúc’ này có thể như vậy hay không?
Sợ rằng bản thân không thực sự nhớ kỹ, nên Diệp Mặc còn cố ý đem quyển sách ‘Vật’ ra, lật lại trang giới thiệu về ‘Khổ trúc’.
Trên quyển sách ‘Vật’ ghi rõ, mỗi thứ trong thập đại linh căn trong thiên địa này đều chỉ có duy nhất một cái mà thôi, tuyệt đối không thể xuất hiện cái thứ hai.
Điều này cũng có nghĩa là ‘Khổ trúc’ nếu đã bị hắn chiếm được, thì sẽ không thể nào có thêm gốc ‘Khổ trúc’ khác nữa, vậy thì vì sao ở chỗ này còn có gốc ‘Khổ trúc’ kia? Hơn nữa gốc ‘Khổ trúc’ này còn khiến hắn cảm giác có chút quái dị.
Diệp Mặc cẩn thận đi tới bên cạnh cái bồ đoàn (đệm cói), sau đó cầm nó lên.
Lập tức Diệp Mặc nhìn thấy phía bên dưới cái đệm có viết dòng chữ:
“’Khổ trúc’, một trong thập đại linh căn trong thiên địa. ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ có thể nuôi dưỡng ‘Khổ trúc’ cho tới khi đủ chín mươi chín lá ‘Khổ trúc’, thì lúc đó ‘Khổ trúc’ sẽ tự động nhận thức người đã nuôi dưỡng nó.
Chín mươi chín lá, đó chính là mười nhánh cây.
Diệp Mặc đếm số nhánh cây trên ‘Khổ trúc’, đã thấy có đủ mười nhánh rồi.
Diệp Mặc bỗng nhiên hiểu vì sao Tác An Sơn nói với Thạch Đạp câu kia rồi, đó chính là nói cho dù hắn không xuất hiện, thì Thạch Đạp cũng sẽ phát động công kích đối với Tác An Sơn trong vòng hai tháng này.
Nguyên nhân chính là vì gốc ‘Khổ trúc’ này.
Thạch Đạp biết Tác An Sơn dùng sinh cơ và tinh huyết nuôi dưỡng ‘Khổ trúc’, cho nên y mới để Tác An Sơn hoàn thành phần lớn công việc.
Đợi tới khi ‘Khổ trúc’ được nuôi dưỡng gần thành thục, thì Thạch Đạp sẽ diệt Tác An Sơn, sau đó chính mình hoàn thành công đoạn nuôi dưỡng ‘Khổ trúc’ thời gian cuối.
Như vậy thì ‘Khổ trúc’ sẽ nhận thức Thạch Đạp y.
Trong nháy mắt, thì Diệp Mặc thậm chí đã hiểu vì sao Thạch Đạp lại đem vợ của mình đẩy vào vòng tay của Tác An Sơn rồi.
Từ Thanh Phi là vợ của y, khẳng định đã từng song tu với y, nên trên người của Từ Thanh Phi sẽ mang theo khí tức, thậm chí là cả tinh huyết của Thạch Đạp.
Mà khi Từ Thanh Phi và Tác An Sơn song tu với nhau, thì loại khí tức này sẽ vô thức mà truyền cho Tác An Sơn.
Tác An Sơn mỗi ngày đều dùng tinh huyết và sinh cơ của mình nuôi dưỡng ‘Khổ trúc’, thì gốc ‘Khổ trúc’ kia cũng sẽ tự động nhiễm khí tức của Thạch Đạp.
Như vậy, sau khi Thạch Đạp tiêu diệt Tác An Sơn, thì gốc ‘Khổ trúc’ trước mặt này cũng không đến mức là không nhận ra Thạch Đạp y mà cự tuyệt việc nhận thức chủ nhân.
Bởi vì khi linh căn cự tuyệt việc nhận thức, thì không chừng sẽ tự tuyệt đi sinh cơ của nó.
Sau khi hiểu được đạo lý này, thì Diệp Mặc bỗng nhiên có cảm giác muốn nôn mửa.
Cái tên Thạch Đạp này thật sự là quá kinh tởm.
Đối với loại người như tên Thạch Đạp này, đã không thể dùng hai từ cặn bã để mà hình dung nữa rồi.
Còn cái cô Từ Thanh Phi kia hiển nhiên là loại phụ nữ thích đàn ông có khí khái anh hùng, còn Thạch Đạp thì lại cố ý ăn mặc toàn thân một đống mầu sặc sỡ, không có chút khí khái nam nhân nào, toàn thân là một bộ dáng ẻo lả.
Hơn nữa Thạch Đạp còn cố ý đưa đẩy, cho nên chuyện Từ Thanh Phi gian dâm với một kẻ có khí khái anh hùng như Tác An Sơn cũng là chuyện thuận nước thành sông thôi.
Cảnh Học Minh thì tuy rằng là vừa gầy vừa đen, nhưng y đúng là một nam nhân đầy khí khái anh hùng, cho nên Từ Thanh phi thích y cũng có thể hiểu được.
Có lẽ đúng như lời Thạch Đạp nói, Từ Thanh Phi đã chân chính động tình với lão Hắc Cảnh Học Minh rồi, chứ không phải là với Tác An Sơn.
Đến với Tác An Sơn chỉ là vì cô ta quá mức chán ghét tên Thạch Đạp ẻo lả, cho nên mới làm ra cái việc hồng hạnh xuất tường mà thôi.
Như vậy thì Từ Thanh Phi kia mặc dù đáng khinh nhưng cũng có chỗ đáng thương Diệp Mặc nhìn lại gốc ‘Khổ trúc’ trước mặt này, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác rất chán ghét.
Hắn là loại người thích sạch sẽ, cho nên nghĩ tới việc gốc ‘Khổ trúc’ này vẫn còn nhiều nhân tố như vậy, thì trong lòng cũng có chút khó chịu.
Diệp Mặc tuy rằng cảm thấy khó chịu, nhưng thật sự cũng không muốn phá hủy đi gốc ‘Khổ trúc’ này.
Thứ này căn bản là vật báu vô giá trong thiên địa, ai mà không muốn chứ?
Nhưng Diệp Mặc biết, ‘Bốn mươi chín tỏa mệnh trận’ này tuyệt đối không phải là loại tu sĩ như Tác An Sơn có thể bố trí ra.
Nhưng nếu là người khác bố trí, thì sao lại để cho Tác An Sơn luyện hóa? Mà vì sao Thạch Đạp lại cũng có thể biết nơi này có ‘Khổ trúc’? Tác An Sơn là một tu sĩ Hóa Chân đỉnh đã hàng ngàn năm, chẳng lẽ lại không biết thập đại linh căn sẽ tự động nhận chủ mà không cần luyện hóa hay sao?
Mấy vấn đề này, Diệp Mặc không hiểu được nổi một cái nào.
Hắn không còn muốn nghĩ nữa, liền dọc theo ngôi đền này cẩn thận dùng thần thức quét đi.
Bỗng nhiên hắn lại giật mình, nháy mắt liền đi tới một bức tường lớn đã bị đổ nát.
Vài vết cào xé của móng vuốt hiện ra trên bức tường được luyện chế từ ‘Hư không hắc tinh thạch’ này.
Những vết cào xé này vẫn còn rất mới, hiển nhiên là mới bị cách đây không lâu, hơn nữa dấu vết móng vuốt cào xé này Diệp Mặc lại biết rõ.
Đây chính là vết cào xé của móng vuốt ‘Thần thú côn’.
Nói cách khác, ‘Thần thú côn’ đã từng tới Hắc Thạch thành này.
Hoặc là nói, khi Hắc Thạch thành phát sinh nội loạn, thì ‘Thần thú côn’ cũng tham gia vào.
Sau đó lại không biết đã xảy ra chuyện gì, mà các tu sĩ Hóa Chân và ‘Thần thú côn’ đánh tới thành phủ, cuối cùng đem căn phòng này đánh tới tan tành.
Lẽ nào xuất hiện thông đạo phi thăng không phải bởi vì các tu sĩ phá vỡ phong ấn? Mà là vì những tu sĩ Hóa Chân thấy quả cầu thủy tinh trong này liền tưởng nó là phong ấn.
Sau đó ‘Thần thú côn’ lại xông vào, cho nên những tu sĩ Hóa Chân mới liên thủ đối phó với ‘Thần thú côn’.
Dù sao thì bất cứ thứ gì trên người ‘Thần thú côn’ cũng đều là bảo vật cả đấy.
Kế tiếp đó ‘Thần thú côn’ và rất nhiều các tu sĩ Hóa Chân xảy ra đại chiến ở chỗ này, kết quả là tu sĩ Hóa Chân thì tử thương vô số, cuối cùng đánh tới cả quả cầu thủy tinh kia.
Về phần thông đạo phi thăng, thì không chừng là do ‘Thần thú côn’ xé rách ra đấy.
Nhiều tu sĩ Hóa Chân đối chiến với ‘Thần thú côn’ như vậy, thì dưới sự phẫn nộ của ‘Thần thú côn’, liền xé rách không gian ra một cái thông đạo phi thăng cũng không phải là không được.
Sự lợi hại của ‘Thần thú côn’, thì Diệp Mặc đã được thấy tận mắt, hơn nữa còn có nhiều tu sĩ Hóa Chân viên mãn liên thủ đối chiến với nó, thì ai có thể khẳng định rằng ‘Thần thú côn’ không nổi giận mà xé rách không gian chứ?
Mặc dù ‘Vết nứt hư không’ này cứng rắn vô cùng, hơn nữa xé rách không gian cũng không phải do một cá nhân nào muốn là được, cho nên không phải là việc mà những tu sĩ Hóa Chân kia có thể làm được.
Nhưng mà ‘Thần thú côn’ thì lại không nằm trong số đó.
Nếu như nó đã thực sự tức giận, thì ai có thể khẳng định là nó không thể xé rách không gian?
Nếu như là do ‘Thần thú côn’ xé rách không gian, thì chính là giải thích tốt nhất.
Những tu sĩ ở đây vì giao diện không gian của ‘Vết nứt hư không’ đã bị xé rách, cảm nhận được có thể phi thăng, cho nên những tu sĩ đã bị nhốt ở đây từng ấy năm không có ai nguyện ý lựa chọn việc ở lại chỗ này dù chỉ chốc lát cả.
Tất cả đều lựa chọn việc phi thăng hết.
Lão Hắc kia thực sự cũng rất nghĩa khí, sau khi nhận được tin tức của bằng hữu, vẫn cố ý nán lại để truyền tin cho mình.
Phải biết rằng, bị nhốt ở cái ‘Vết nứt hư không’ này cả ngàn năm rồi, mà tu sĩ còn có thể nhẫn nhịn không vội vã phi thăng, thì cần phải có bao nhiêu nghị lực?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1364: Ác Linh Truy Sát
Ác Linh Truy Sát
D
iệp Mặc bỗng nhiên có chút cảm thán, muốn gặp được lão Hắc phỏng chừng phải đến Tiên giới rồi.
Mặc dù hắn bây giờ cũng đã là tu vi Hóa Chân tầng thứ hai rồi, nhưng muốn thăng thiên thì cũng xa vời.
Bản thân hắn biết chuyện của mình, có tài nguyên tu luyện thì cũng như chơi, không có tài nguyên, chẳng khác gì mấy trăm năm bị vây hãm trong một cảnh giới.
Đây là một Khổ Trúc, Diệp Mặc lại lần nữa dồn ánh nhìn về phía Khổ Trúc trong quả cầu thủy tinh cầu kia, hắn biết, nếu linh vật dựa vào sinh cơ mà nuôi dưỡng, một khi không còn sinh cơ nuôi sống nữa, thì chẳng khác gì chết héo.
Không đúng, Diệp Mặc trong lòng giật mình, hắn nhớ ra Thần thú côn.
Thần thú đối với linh vật là mẫn cảm nhất, nếu lá trúc trong quả cầu thủy tinh đúng là Khổ Trúc thật, Thần thú côn tại sao lại không lấy đi? Cái này tuyệt đối không thể nào.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Diệp Mặc đồng thời nhớ ra lúc trước trong Vạn Dược sơn mạch, mấy bảo vật giả mà Tiết Vưu Phong làm ra, bên ngoài nhìn có vẻ giống thật, chẳng lẽ Khổ Trúc này cũng là giả?
Thập đại linh căn là thực linh của trời đất, làm sao có thể cắn nuốt sinh cơ để nuôi sống được? Nuốt sống sinh cơ nuôi sống căn bản chính là một chuyện tổn thiên hại đức, làm sao có thể xảy ra trên thập đại linh căn được?
Sau khi hiểu được đạo lý này, Diệp Mặc cũng biết, Khổ Trúc trước mặt này rất có thể là hàng giả.
Hắn lần nữa lại nhảy ra ngoài quả cầu thủy tinh, cẩn thận quan sát Khổ Trúc, lần này hắn cũng không hành động bừa bãi nữa.
Bởi vì có chủ kiến, lần này Diệp Mặc cũng nhìn rõ, Khổ Trúc này và Khổ Trúc trong thế giới trang vàng của hắn mặc dù vẻ ngoài rất giống, nhưng hình dáng lại hoàn toàn khác nhau.
Lá Khổ Trúc trong thế giới trang vàng khiến người ta cảm thấy thoải mái, cho dù không nắm trong tay, nhưng cũng cảm thấy yên tĩnh vô cùng thoải mái.
Còn lá Khổ Trúc trước mặt này Diệp Mặc thấy ngoài có một loại khí tức sinh cơ pha tạp ra, thì hoàn toàn không có cảm giác tĩnh lặng kia.
Diệp Mặc nhíu mày, đây không phải là Khổ Trúc thì là thứ gì? Bỗng nhiên Diệp Mặc trong lòng nghĩ tới một khả năng, Hắc Thạch thành và tu sĩ Hóa Chân tiến vào kia, có phải là có người cố ý sắp đặt trong này, sau đó cung cấp sức sống cho Khổ Trúc giả trước mặt này không? Nếu là như vậy, thì người đó quả đáng sợ.
Diệp Mặc nhìn Khổ Trúc trong quả cầu thủy tinh, không cách nào có thể đoán được bên trong đó rốt cục là thứ gì, nhưng cái cảm giác không thoải mái này thì lại có.
Bất luận đây là thứ gì, mình cứ tiêu diệt nó trước đã rồi tính sau.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc không chút do dự phóng trận kỳ ra, bắt đầu không ngừng bố trí trận pháp.
May mà toàn bộ trận pháp của Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận cấp chín lúc trước hắn bố trí vẫn còn, lúc này, hắn chỉ cần đặt lại những trận kỳ này có lẽ là được rồi.
Cho nên căn bản không cần nhiều thời gian.
Khi hắn lại lần nữa bố trí xong trận pháp cấp chín Không Gian Cửu Huyễn Sát Trận, lại bố trí thêm một khốn trận đơn giản bên ngoài, hắn sợ trong này vẫn còn thứ gì nữa, bố trí khốn trận hoàn toàn chỉ là đề phòng mà thôi.
Sau khi bố trí xong những thứ này, Diệp Mặc mới phóng ra Vụ Liên Tâm Hỏa, khi chuẩn bị thiêu hủy hoàn toàn Khổ Trúc bên trong quả cầu thủy tinh, bỗng nhiên lại có một giọng nói thảm truyền đến bên tai – Bọn chuột nhắt kia, thật độc ác, lão phu cho rằng anh bố trí trận pháp là muốn lấy Khổ Trúc.
Không ngờ anh lại dùng thiên hỏa màu lam kia thiêu rụi nguyên thần ác linh của lão phu.
– Là ai?
Diệp Mặc giật mình, ngay sau đó hắn biết được nơi phát ra giọng nói đó, không ngờ lại là Khổ Trúc trong quả cầu thủy tinh Sau khi giọng nói này dứt, Khổ Trúc màu xanh ngắt trong quả cầu thủy tinh hoàn toàn biến mất, còn quả cầu thủy tinh thì bỗng nhiên lại vỡ ra, một bóng hình màu đen nhánh xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, không còn chút bóng dáng nào của Khổ Trúc nữa?
Diệp Mặc ngay lập tức hiểu đây là chuyện gì, đồng thời phóng ra đại đỉnh tám cực.
Vẻ mặt cảnh giác chăm chăm nhìn bóng người đen thui trước mặt lạnh giọng nói:
– Anh là ác linh mà người khác cố ý nuôi dưỡng ở đây?
Cái bóng đen thui kia cũng nói:
– Đúng vậy.
Tôi chính là ác linh, nhưng cũng không phải là do người khác nuôi dưỡng.
Khi tôi sắp sửa thành công, thì tên súc sinh đó không ngờ lại phá vỡ không gian trong này, khiến tu sĩ toàn thành phố đều thăng thiên rời khỏi nơi này, khiến tôi không còn sinh cơ để nuôi dưỡng.
Lão phu vốn định nuốt sinh cơ của anh, không ngờ, anh chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ hai lại có thể nhận ra lão phu không phải Khổ Trúc.
Diệp Mặc giật mình, nếu như không phải Khổ Trúc thật đang trên người hắn, hắn chắc chắn cũng cho rằng đây là một gốc Khổ Trúc rồi.
Nếu hắn cho rằng đây là Khổ Trúc, đi lấy gốc Khổ Trúc này, chẳng phải là rơi vào tay ác linh hay sao?
Ác linh tương đương với tu sĩ đại năng, Diệp Mặc cũng chưa nghe nói trong giới Tu Chân có người có thể phân biệt đại năng phân thân ác linh.
Bình thường tu sĩ có thể phân biệt được ác linh, đều là bậc tu vi thông thiên.
Còn ác linh trước mặt này không ngờ nói không phải là do người khác nuôi dưỡng, vậy thì chỉ có hai khả năng, đây là ác linh do trời đất sinh ra.
Còn có một khả năng nữa, đó là ác linh này đã cắn trả chính chủ của mình, có ý thức của riêng mình.
Bất luận là ác linh loại hình nào, đều không phải hắn muốn chọc giận.
– Nhưng cho dù như vậy, anh có thể chạy thoát khỏi tay lão phu sao?
Ác linh đó nói xong, trực tiếp biếm hóa thành một cái bóng đen cực lớn vây lấy Diệp Mặc.
Bóng đen kia còn chưa cuốn tới người Diệp Mặc, Diệp Mặc liền cảm thấy không có cách nào có thể di chuyển được, hắn lập tức kinh hãi.
Tu vi của ác linh này thật khủng khiếp, tu vi này tuyệt đối cao hơn nhiều so với tu vi của Tác An Sơn, hơn nữa vực này căn bản cũng không phải là cái mà hắn có thể chống cự lại được.
Mình tuyệt đối không phải là đối thủ của ác linh này, sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc điên cuồng thúc giục chân nguyên, trong nháy mắt ác linh cuốn tới, thoát khỏi sự trói buộc đó.
Dường như trong cùng một lúc, Diệp Mặc ném ra ngoài mấy trận kỳ, sau đó không chút do dự phun ra mấy ngụm máu tươi, hét lớn:
– Nổ cho ta…
Cùng lúc trận pháp phát nổ, Diệp Mặc liền chui vào thế giới trang vàng, đồng thời khống chế thế giới trang vàng đến sinh môn trận pháp, thoát ra khỏi thế giới trang vàng.
Hắn sở dĩ lập tức phải thoát ra ngoài thế giới trang vàng, là vì sợ thế giới trang vàng của mình bại lộ Trước mắt từng đợt nổ vang, uy thế còn khủng bố hơn nhiều so với Hồi Hoàn Lục Tiên trận tự phát nổ lúc trước của Thạch Đạp.
Cho dù trận pháp này là của Diệp Mặc, hơn nữa Diệp Mặc vẫn còn đứng ở sinh môn, thì sự phát nổ kinh khủng này xé rách lực lượng, còn kéo rách hoàn toàn áo giáp trên người Diệp Mặc, đến cả da thịt cũng rớm máu.
Diệp Mặc biết, nếu như không phải hắn đã tu luyện đến Kiếp cảnh rồi, thì lần phát nổ này, cho dù là trận pháp của hắn, thì hắn cũng không có chút sinh lý nào.
– Á….
Một tiếng hét xé tai truyền tới, Diệp Mặc lập tức nghe ra đó là của con ác linh vừa nãy, trận pháp cấp chín của mình phát nổ không ngờ lại không giết được con ác linh này, sinh mạng của con ác linh này quả thực cũng quá mạnh.
Lúc này Diệp Mặc làm gì còn dám dừng lại, quay người liền xông ra ngoài, thậm chí cũng không dám quay đầu lại nhìn.
Hắn biết con ác linh đó tuyệt đối không bỏ qua cho hắn, một khi bị ác linh cuốn lấy thì hắn cũng xong đời.
…
Diệp Mặc sau khi lao ra khỏi Hắc Thạch thành, đầu cùng không dám quay lại mà lại vọt vào khe nứt không gian.
Lúc này hắn tăng tốc độ của mình lên cực điểm, căn bản không dám dừng lại.
Lúc trước chẳng qua chỉ là hắn nghe nói ác linh đáng sợ, sự tấn công của ác linh là vô ảnh vô tung, căn bản không cảm giác được.
Hơn nữa ác linh đoạt xá cũng đơn giản dễ dàng như ăn cơm uống nước vậy, sau khi ác linh đoạt xá, bình thường là sau khi ăn sạch máu và sinh cơ của tu sĩ rồi, thì lại đổi sang tu sĩ khác để đoạt xá, còn những tu sĩ bị ác linh đoạt xá này đều là vật dẫn sinh trưởng cho ác linh.
Hôm nay Diệp Mặc tận mắt chứng kiến một ác linh bị vô số sinh cơ nuôi dưỡng, vừa nãy nếu như không phải trận pháp cấp chín của hắn phát nổ, lúc này hắn cũng đã rơi vào tay con ác linh kia rồi.
Vực mà ác linh này thi triển ra, hắn hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi, có thể nói đã vượt khỏi phạm vi của tu sĩ Hóa Chân.
Đối diện với thứ đáng sợ như vậy Diệp Mặc làm gì còn dám trì trệ nữa.
Cũng may Diệp Mặc thoát mạng khỏi khe nứt không gian với lão Hắc cũng không phải là một hai ngày, hắn biết từ chỗ nào đi mới có thể giấu đi được khí tức của mình.
Năm ngày sau, cái cảm giác lúc có lúc không đó từ từ nhạt dần trong tâm trí Diệp Mặc, Diệp Mặc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hắn biết đến bây giờ, hắn mới có thể thoát được khỏi sự uy hiếp của con ác linh kia thực sự.
Đến Hắc Thạch thành một chuyến, cái gì cũng không lấy được, kết quả lại đụng một con ác linh, khiến Diệp Mặc cực kỳ buồn bực.
Lão Hắc này cho hắn một tin đen đủi, suýt chút nữa thì hắn mất mạng trong Hắc Thạch thành này rồi.
Diệp Mặc lấy ra bản đồ có chút viết ngoáy mà lão Hắc đưa cho hắn nhìn một chút, lập tức đổi một hướng khác.
Bất luận thế nào, hắn cũng không muốn ở lại trong vết vứt hư không này nữa.
Nơi này vốn dĩ có một Hắc Thạch thành, bây giờ chỉ còn lại một mảnh tĩnh mịch, hắn ở đây tu luyện đến Kiếp cảnh, cũng coi như có thu hoạch rồi, thậm chí còn lấy được nhẫn trữ vật của Tác An Sơn, bây giờ không đi, thì còn đợi đến lúc nào nữa?
Hơn nữa Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ trong vết nứt hư không này, bây giờ chỉ có hai mạng hắn và ác linh kia còn sống, cho dù là thần thú côn kia, Diệp Mặc phỏng chừng cũng đã đi rồi.
Sau khi liên tục chạy như điên sáu ngày, ngay cả tu vi luyện thể Kiếp cảnh như Diệp Mặc, cũng cảm thấy có chút không chịu được.
Chạy như điên sáu ngày trong vết nứt hư không này, vết thương trên người lại càng chồng chất.
Ngày thứ bảy, Diệp Mặc dừng lại, hắn lẳng lặng nhìn khoảng không màu đỏ đậm phía trước mặt, hoàn toàn không tin nơi này lại là lối đi duy nhất kia.
Theo như những gì ngọc giản của lão Hắc cho miêu tả, lối đi duy nhất có thể rời khỏi hư không này chính là màu đỏ sậm ở giữa kia.
Mà mảng đỏ sậm này lại có khoảng không rất nóng ở chính giữa, khoảng không cực nóng đó là một viêm tủy của vết nứt hư không, không có chút giá trị nào, cũng không thể nào luyện hóa được, nhưng nhiệt độ lại nóng đến mức có thể nung chảy bất cứ thứ gì.
Thế này làm sao mà đi được? Bây giờ hắn cách hư không viêm này cũng còn mấy nghìn mét nữa, đã bị sức nóng kia khiến cho chịu không nổi rồi, một khi xông vào trong đó, thì làm gì còn cái mạng nhỏ này nữa? Cho dù đại đỉnh tám cực cũng không thể bảo toàn được tính mạng của hắn.
Thần thức của Diệp Mặc cẩn thận quét vào trong, nhưng thần thức của hắn còn chưa tiến gần đến trung tâm hư không viêm kia, thì mấy đường không gian viêm đao cực nóng cực đáng sợ đã cắt đứt hoàn toàn thần thức của hắn, sau đó thần thức đã bị cắt đứt của hắn lập tức biến mất trong hư không viêm đáng sợ này.
Đến thần thức cũng có thể hòa tan được, thì mình đi vào tìm cái chết à?
Ầm…
Chính giữa hư không viêm tủy màu đỏ sậm kia, bỗng nhiên lại nổ vang một tiếng, một lốc xoáy hư không viêm bao gồm vô số những không gian viêm đao xoay tròn, những không gian viêm đao này rất nhanh bị hư không viêm tủy kia bao phủ.
Nhưng từ sự quay cuồng trên hư không viêm có thể biết được, trong này cũng có một lốc xoáy không gian viêm đao đang khuấy động.
Khi Diệp Mặc đang không biết phải làm gì, trong thần thức của hắn lại xuấtt hiện một bóng ác linh, ác linh này hình như giòi đục xương vậy, đến bây giờ vẫn còn chưa chịu bỏ qua.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1365: Tông Sư Luyện Khí Cửu Phẩm
Tông Sư Luyện Khí Cửu Phẩm
N
hìn thấy tên Ác Linh kia chỉ còn một chút nữa là sẽ tới gần, thì Diệp Mặc chẳng dám do dự nữa, liền bỏ lại đằng sau mấy cái trận pháp theo dõi, sau đó tiến vào trung tâm ‘Hư không viêm’ mầu đỏ sẫm.
Hắn còn chưa thực sự tiến vào bên trong ‘Hư không viêm’ thì toàn bộ áo giáp trên người của hắn đã hóa thành khí rồi.
Lúc này, Diệp Mặc cũng không dám sử dụng ‘Đại đỉnh tám cực’ để phòng ngự nữa, mà lập tức tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Hiện tại hắn chỉ có thể hy vọng là Thế giới trang vàng của hắn sẽ không xảy ra chuyện gì bên trong vùng ‘Hư không viêm’ này.
Một khi Thế giới trang vàng bị ‘Hư không viêm hỏa’ hòa tan, thì hắn cũng chỉ còn nước chờ chết mà thôi.
Vừa tiến vào trong Thế giới trang vàng, thì Diệp Mặc phát hiện toàn bộ áo giáp trên người mình không còn gì nữa, ngay cả da thịt trên cơ thể cũng là một mảng đỏ bừng. ‘Hư không viêm’ thật là lợi hại.
Diệp Mặc hít một hơi lạnh, loại nhiệt độ kinh khủng này, cho dù là luyện thể tới Thần Cảnh thì chắc cũng khó có thể mà bảo trụ được thân thể không bị thiêu hủy.
Sau khi Diệp Mặc nuốt xuống mấy viên đan dược, thì mới tỉ mỉ quan tâm tới Thế giới trang vàng của mình.
Một lát sau thấy Thế giới trang vàng cũng không có điều gì bất thường, thì Diệp Mặc mới thở dài một hơi.
Cũng phải, Thế giới trang vàng của mình là sản vật của khai thiên lập địa, nếu như dễ dàng bị ‘Hư không viêm” kia thiêu hủy như vậy, thì cũng không thể gọi là thứ từ từ thời khai nguyên được Không lo lắng tới Thế giới trang vàng nữa, thì lúc này Diệp Mặc mới rãnh rỗi nhớ tới cái bóng đen Ác Linh kia.
Vốn tên Ác Linh là một cái bóng đen ngòm, nhưng sau khi bị hắn tự bạo trận pháp cấp chín, thì hiện tại đã có chút mờ đi rồi.
Nhưng tốc độ của tên Ác Linh này vẫn nhanh vô cùng, thoáng cái đã đảo quanh phía ngoài ‘Hư không viêm’ một vòng rồi.
Diệp Mặc thông qua trận pháp theo dõi, thì thấy tên Ác Linh kia vòng vo mấy vòng lớn.
Với tốc độ như vậy, thì một khi bị tên Ác Linh này nhìn chằm chằm vào, chắc chắn sẽ khó sống.
Tên Ác Linh kia sau khi lòng vòng mấy vòng, thì có vẻ như rất không cam tâm, lại cố gắng thử lao vào trong ‘Hư không viêm’ mầu đỏ sậm.
Lúc này Diệp Mặc lại càng hoảng sợ, tên Ác Linh này sẽ không trâu bò như vậy chứ? Ngay cả ‘Hư không viêm’ cũng không sợ?
Diệp Mặc rất nhanh đã biết rằng lo lắng của mình là thừa rồi.
Tuy rằng hắn không nghe được thanh âm của Ác Linh, nhưng có thể cảm giác được tên Ác Linh kia hẳn là đã kêu lên một tiếng rất thê thảm, từng làn khói xanh từ trên người Ác Linh bốc lên.
Tên Ác Linh này lại một lần nữa mờ đi một ít.
Trong lòng Diệp Mặc sảng khoái vô cùng.
Cái tên Ác Linh kia cứ chết cháy luôn là hay nhất. (DG: Anh ăn cái gì mà khôn thế @_?)
Tên Ác Linh kia bị ‘Hư không viêm’ thiêu cho bốc khói, nên hiển nhiên đã vô cùng kiêng kỵ với ‘Hư không viêm’ này.
Sau khi Ác Linh đã ra tới khu vực an toàn, thì cũng không nguyện ý rời đi, vẫn cứ vòng quanh bên ngoài ‘Hư không viêm” không ngừng.
Diệp Mặc thực sự không hiểu được, tên Ác Linh kia hẳn phải nghĩ rằng mình chắc chắn không thể nào sống được ở chỗ này chứ, vậy tại sao vẫn còn cố gắng ở lại chỗ này không đi?
Biết tên Ác Linh kia không dám tiến vào trong trung tâm ‘Hư không viêm’, thì Diệp Mặc cũng yên tâm, không tiếp tục quan sát nữa, mà lại thử ném ra bên ngoài mấy cái trận bàn.
Trận bàn mà hắn ném ra ngoài, đều lập tức tan biến, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể nhìn lướt qua một chút tình hình bên trong ‘Hư không viêm’ này.
Hiện tại hình như hắn đang ở một thông đạo lốc xoáy ‘Hư không viêm’, xung quanh có vô số “Hư không viêm nhận” quay cuồng uốn lượn.
Còn Thế giới trang vàng thì liên tục bị những đợt “Hư không viên nhận” quay cuồng này nhấn chìm xuống, dường như vĩnh viễn sẽ không dừng lại.
Đây là chỗ duy nhất có thể đi ra ngoài sao? Diệp Mặc bỗng nhiên hoài nghi lời nói của lão Hắc.
Thứ nhất, lão Hắc nói cái lối đi này sau khi đi vào, thì khả năng tử vọng là 99. 99%.
Ngay từ điểm này đã là sai rồi, vì hiện taị Diệp Mặc chắc chắn, một khi tiến vào lối đi này thì sẽ phải chết, căn bản là tử vong 100% rồi.
Nếu như hắn không có Thế giới trang vàng, thì sẽ ra sao?
Thứ hai, tin tức lão Hắc nói lúc trước vừa sai lệch, vừa xúi quẩy.
Y nói tại Hắc Thạch thành có linh vật, kết quả khiến cho mình đi chọc vào cái tên Ác Linh kia, rồi lại bị Ác Linh truy sát vào chỗ này.
Lời lão Hắc nói thật sự là không thể tin mà.
Diệp Mặc thầm than một tiếng, xem ra vẫn chỉ có thể trông đợi vào chính mình mà thôi.
Sau khi cảm thán, thì Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới, lời nói của lão Hắc dường như cũng không phải là không thể tin.
Nếu như Tác An Sơn rơi vào chỗ này, thì lão chẳng phải là chỉ cần dùng ‘Ly minh hỏa’ biến ảo ra thành một cái vòng bảo hộ bằng lửa, là có thể ngăn cản loại nhiệt độ kinh khủng của ‘Hư không viêm’ này rồi sao?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc thậm chí muốn tự mình đi ra ngoài một chút, sau đó dùng ‘Vụ liên tâm hỏa’ của mình để thử xem, liệu có thể ngăn cản được nhiệt độ trong ‘Hư không viêm’ này không.
Nhưng thỉnh thoảng, hắn vẫn thấy qua trận bàn theo dõi một góc của ‘Hư không viêm”, khiến cho hắn phải bỏ đi cái suy nghĩ này.
Cái ‘Hư không viêm’ này quả thật là đáng sợ, nếu như vạn nhất bản thân không kịp trở lại Thế giới trang vàng thì làm sao?
Diệp Mặc đi tắm táp một chút, sau đó thay một bộ đồ sạch sẽ, lúc này mới lấy nhẫn trữ vật của Tác An Sơn ra.
Với hắn mà nói, thì từ khi tiến vào trong ‘Vết nứt hư không’ này, thu hoạch lớn nhất là luyện thể tới Kiếp Cảnh và nhẫn trữ vật của Tác An Sơn.
Hắn vô cùng kỳ vọng ở nhẫn trữ vật của Tác An Sơn, vì Tác An Sơn đã xưng bá tại Hắc Thạch thành nhiều năm như vậy, sao có thể không có đồ tốt được chứ?
Cấm chế bên trong chiếc nhẫn trữ vật của Tác An Sơn rất phức tạp, nhưng đối với Diệp Mặc thì chẳng qua là chỉ tốn thêm chút thời gian mà thôi.
Diệp Mặc cẩn thận xóa bỏ cấm chế đi, sau đó đưa thần thức quét vào trong chiếc nhẫn.
Nhất thời hắn liền ngây dại, mà hắn ngây dại không phải là vì không gian rộng lớn của chiếc nhẫn này lớn hơn của Phương Ức Tông rất nhiều, mà là vì hắn nhìn thấy tới mấy trăm cái linh mạch cực phẩm chồng chất lên nhau, thoạt nhìn giống như là một con đường dài mầu trắng ngà vậy.
Đối diện với đống linh mạch chồng chất là một đống các loại khoáng thạch quý hiếm cũng chồng chất như một ngọn núi.
Cả hai thứ đều vô cùng chói mắt.
Mà thứ khiến cho Diệp Mặc kích động nhất chính là một cái ụ đá được ném bừa vào một góc trong chiếc nhẫn.
Diệp Mặc liền lấy cái ụ đá ra trước tiên, sau đó hắn nhìn được trên mặt của ụ đá này có một chữ Hỏa.
Thấy được chữ này, thì trong lòng Diệp Mặc liền mừng như điên.
Đây chính là một trong những ụ đá Ngũ Hành mà hắn cần tìm.
Hiện tại thì Thế giới trang vàng của hắn chỉ còn thiếu một cái ụ đá nữa mà thôi.
Hiển nhiên là cả Phương Ức Tông và Tác An Sơn đều là những cường giả đứng trên đỉnh, đều biết được cái ụ đá này chính là kỳ bảo.
Nhưng chỉ là cả hai tên đó cũng không thể nào biết được rốt cuộc là cái ụ đá này là lọa kỳ bảo gì mà thôi.
Bọn họ chắc cũng có thể nhìn được chữ trên ụ đá này, nhưng chắc không thể hiểu rõ được như hắn mà thôi.
Có lẽ những ụ đá này chỉ cần đặt ở tiểu thế giới khác, thì có thể hình thành được Ngũ Hành.
Diệp Mặc nghĩ tới điểm này, thì nhất thời trở nên khẩn trương.
Nếu là như vậy, thì cái ụ đá còn lại, hắn phải đi đâu tìm đây? Một khi đã được tu sĩ khác thu lấy, thì lẽ nào hắn lại phải đoạt nhẫn trữ vật của người ta rồi tìm kiếm sao?
Tác An Sơn có được cái ụ đá này là ở trong số những tu sĩ Hóa Chân khác hay sao? Có lẽ là lão ta cũng không hề tận lực đi tìm ụ đá, nhưng bản thân mình thì tuyệt đối không thể nào có loại vận khí tốt như lão được.
Không đúng, có lẽ ngoại trừ chiếc nhẫn này, thì Tác An Sơn còn có nhẫn trữ vật khác, hoặc ít nhất là có một chiếc nhẫn trữ vật khác.
Diệp Mặc lập tức nghĩ rằng hắn đã bị lừa rồi.
Bởi vì bên trong nhẫn trữ vật này của Tác An Sơn không có được mấy viên linh thạch, cũng không có quá nhiều pháp bảo chân khí.
Chỉ có mấy bình đan dược bình thường và một vài món chân khí mà thôi.
Còn trong nhẫn trữ vật của Phương Ức Tông mà hắn lấy được, có tới năm trăm triệu linh thạch, cho nên dựa theo suy đoán của Diệp Mặc, thì linh thạch của Tác An Sơn nhất định là phải nhiều hơn cả Phương Ức Tông chứ không thể ít hơn được.
Nhưng thực tế thì Diệp Mặc chỉ thấy trong nhẫn trữ vật của Tác An Sơn có vài viên linh thạch và một số bộ pháp bảo phòng ngự chân khí mà thôi.
Diệp Mặc cũng không biết, thật ra là hắn đã nghi oan cho Tác An Sơn rồi.
Tác An Sơn là người tự phụ như vậy, thì sao có thể dùng hai chiếc nhẫn trữ vật được? Với lão mà nói, thì cuộc sống chỉ có chờ giây phút phi thăng mà thôi.
Lão và Diệp Mặc cũng giống nhau, ngoại trừ linh mạch cực phẩm là còn có chút tác dụng ra, thì cái thứ như linh thạch tại Hắc Thạch thành này căn bản là đồ thừa.
Cho nên linh thạch và các loại pháp bảo cấp thấp khác thì lão đều cấp cho vợ lão là Hướng Nhạn và con trai Tác Chi Duyệt dùng.
Đáng tiếc là trước đây Diệp Mặc không cướp nhẫn trữ vật của Tác Chi Duyệt, nếu như hắn cướp nhẫn trữ vật của Tác Chi Duyệt thì khẳng định sẽ kiếm được nhiều thứ hơn cả nhẫn trữ vật của Tác An Sơn.
Tuy rằng Diệp Mặc đoán Tác An Sơn vẫn còn rất nhiều thứ tốt mà hắn không lấy được, nhưng Diệp Mặc cũng không quá để ý.
Thu hoạch của hắn đã rất nhiều rồi, có linh mạch cực phẩm, có thêm một đống tài liệu luyện khí, thì hắn còn cần cái gì nữa? Chủ yếu nhất chính là hắn tìm được một cái ụ đá nữa.
Diệp Mặc còn muốn nhìn xem tình huống tên Ác Linh kia hiện như thế nào, nhưng nhìn qua trận bàn theo dõi thì không thấy rõ được gì mấy, hiển nhiên là do hắn lúc này đã ở khoảng cách hơi xa một chút rồi, cho nên hắn cũng không quan tâm nữa.
Hiện tại hắn có được nhiều linh mạch như vậy, nên trực tiếp dùng luôn bẩy cái linh mạch cực phẩm cấp linh lực cho trận bàn thời gian, sau đó bắt đầu luyện khí.
Hiện tại thì tài liệu trên người hắn nhiều hơn nhiều so với linh thảo, vì lúc trước ở Tây Tu thành, thì trưởng lão Ngưu Nhữ Dương của thương hội Tây Tu thành đã tặng cho hắn rất nhiều tài liệu luyện khí với mục đích giao hảo, cho nên hiện giờ tài liệu luyện khí của hắn nhiều không kể xiết.
Mà lúc này hắn lại lấy được từ trong nhẫn trữ vật của Tác An Sơn thêm rất nhiều tài liệu luyện khí nữa, cho nên hắn sử dụng rất nhiều tài liệu cực phẩm để luyện tập luyện khí.
Diệp Mặc phỏng chừng là ngoài hắn ra, không có bất kỳ một ai dám tiêu xài xa xỉ như vậy cả?
Không thèm để ý đến đẳng cấp của tài liệu, đem tất cả luyện tập luyện khí với quy mô lớn.
Hơn nữa lúc này ‘Vụ liên tâm hỏa’ đã là mầu lam nên chỉ một tháng sau trong trận bàn thời gian, Diệp Mặc đã không còn luyện chế ra loại chân khí hạ phẩm thứ phẩm nữa.
Ba tháng sau, Diệp Mặc đã có thể tiện tay luyện chế ra chân khí trung phẩm rồi.
Sau sáu tháng, thì Diệp Mặc đối với chân khí thượng phẩm mình luyện chế ra cũng đã có chút hài lòng.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Một năm sau, Diệp Mặc đã luyện chế ra được một kiện chân khí cực phẩm phẩm chất cực cao.
Không dừng lại ở đó, toàn bộ tài liệu đẳng cấp đạt đến trình độ nhất định đều được hắn tiếp tục luyện chế ra một đống lớn chân khí cực phẩm nữa.
Mà lúc này, hắn cũng đã dùng hết hơn nửa số tài liệu khổng lồ mà hắn có.
Diệp Mặc nhìn một đống phế liệu mà hắn luyện chế hỏng, trong lòng cũng phải thầm than.
Liệu có ai có thể hoang phí như hắn được chứ? Tiêu hao bẩy cái linh mạch cực phẩm để khởi động trận bàn thời gian, tiêu hao vô số tài liệu cấp tám cấp chín để luyện tập luyện khí? Hơn nữa hắn còn có ‘Tam sinh quyết’ và ‘Vụ liên tâm hỏa’ mầu lam, mà vẫn không thể trở thành một tông sư luyện khí đỉnh cấp, thì thật sự là hắn có thể đi mua một miếng đậu hũ về đập đầu vào tự tử rồi.
Sau khi đã vững chắc trình độ tông sư luyện khí cửu phẩm, thì Diệp Mặc biết hắn đã không cần phải tiếp tục luyện tập nữa.
Nếu luyện nữa, thì chắc sẽ luyện ra tiên khí mất.
Mà tạm thời thì dù muốn luyện chế tiên khí, thì những tài liệu này cũng chưa chắc đã đủ đẳng cấp, cho dù là có tài liệu để luyện chế ra tiên khí, thì ở bên trong Thế giới trang vàng này cũng không thể nào mà luyện chế được tiên khí.
Tại Tu Chân Giới, một khi tiên khí xuất thế thì sẽ xuất hiện Lôi Kiếp, những hiện tại thì Thế giới trang vàng của hắn còn chưa hoàn thiện, thì không thể nào có Lôi Kiếp được.
Diệp Mặc thu hồi lại trận bàn thời gian.
Khi đứng lên, thì chính bản thân hắn cũng có chút hoài nghi về thành tích của mình.
Đan Vương Thiên cấp cửu phẩm, tông sư luyện khí cửu phẩm và tông sư trận pháp cấp chín.
Đây là thành tích mà một tu sĩ có thể hoàn thành được sao?
– Có thể mình nên đi học chế phù rồi!
Diệp Mặc lắc dầu tự nói vui một câu.
Hắn vừa nói vừa lắc đầu như vậy, đương nhiên là vì không phải thực sự muốn đi học chế phù rồi.
Mà là vì hắn phát hiện nghề phụ của mình đều đã hoàn thiện, đạt tới đỉnh cấp tại Tu Chân Giới rồi.
Mà nghề chính của hắn là tu luyện, thì lúc này vẫn chỉ là tu vi Hóa Chân sơ kỳ, ngay cả tu vi luyện thể cũng chưa đạt tới Thần Cảnh.
Đã ở bên trong Thế giới trang vàng một tháng, Diệp Mặc lại lần thứ hai ném mấy trận bàn theo dõi ra bên ngoài.
Lúc này, hắn muốn biết Thế giới trang vàng đã trôi tới nơi nào rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









