1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 272 : Khiến Tác An Sơn Tức Giận (c1356-c1360)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 272 : Khiến Tác An Sơn Tức Giận (c1356-c1360)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1356: Khiến Tác An Sơn Tức Giận

Khiến Tác An Sơn Tức Giận

D

iệp Mặc không sợ Thạch Đạp, đó là bởi vì trận kỳ của hắn đều bố trí trong hư không, hơn nữa còn là trận pháp cấp chín do hắn tự mình nghĩ ra nữa.

Hắn tin tưởng, cho dù là Thạch Đạp đứng ở đây nhìn, thì cũng không nhất định có thể nhìn ra trận kỳ của hắn.

Còn như người khác không ở chỗ này, mà chỉ theo dõi hắn thông qua trận pháp, lại có thể nhìn được ra trận kỳ của hắn sao?

Hơn nữa, vừa rồi khi Thạch Đạp bố trí trận pháp, thì cũng không có gì bất thường cả, điều này nói rõ rằng y không phát hiện ra được trận pháp của mình, hoặc căn bản là y không coi bản lĩnh trận pháp của mình vào đâu.

Sau khi Thạch Đạp rời đi, thì Diệp Mặc lại tiếp tục tiến vào trong trung tâm không gian bão cát luyện thể.

Đồng thời gửi một tin tức cho Cảnh Học Minh, để bảo y tạm thời đừng đi tìm mình.

Hắn sợ khi Cảnh Học Minh tới thì lại vừa lúc bắt gặp Tác An Sơn.

Thạch Đạp nói rằng chỉ cần Diệp Mặc lưu lại một chút dấu vết, thì tối đa chỉ mất ba ngày là Tác An Sơn có thể tìm được vị trí của hắn.

Nhưng trên thực tế thì không cần đến ngày thứ hai, Tác An Sơn đã phát hiện được vị trí của Diệp Mặc rồi.

Người tới là ba tên tu sĩ Hóa Chân.

Khi bọn chúng phát hiện được chỗ của Diệp Mặc, thì lập tức bao vây trung tâm không gian bão cát mà Diệp Mặc đang luyện thể, đồng thời phát tin tức đi.

Gần một ngày sau, thì Tác An Sơn đã mang theo mười tên tu sĩ Hóa Chân đi tới chỗ Diệp Mặc.

Diệp Mặc vì không muốn để cho Tác An Sơn nhìn ra được tu vi luyện thể của mình đã thăng tới Kiếp Cảnh, cho nên cố ý để cho thân thể mình có đầy những vết thương, quần áo thì rách rưới đi ra khỏi trung tâm không gian bão cát.

– Tác An Sơn…

Khi Diệp Mặc thấy Tác An Sơn, thì căn bản là cũng không cần thiết phải giả bộ, thì khí thế toàn thân và sự đề phóng của hắn đã không tự chủ được mà bạo phát ra rồi.

Tác An Sơn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, sau khi đánh giá Diệp Mặc lại vài lần, thì lúc này mới dùng giọng bình thản mà nói:

– Mày rất có bản lĩnh, cướp đoạt mười hai viên ‘Lôi châu’ của tao, vậy mà còn dám coi như không có gì mà ở lại chỗ này luyện thể.

Rất tốt.

Diệp Mặc nhìn ra được, tuy rằng Tác An Sơn đang cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng giọng điệu của lão thì đã bán rẻ lão rồi, lão không thể nào thực sự bình tĩnh được.

Cho nên lúc này Diệp Mặc còn bồi thêm một chút lửa nữa:

– Trước khi làm mấy điều này, ta còn giết cả con trai lão nữa đấy.

Hai mắt Tác An Sơn thậm chí giống như là sắp phun ra lửa giận đến nơi, nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

Sau mấy lần hít thở, thì lão mới vung tay lên với mấy tên tu sĩ Hóa Chân còn lại:

– Ta muốn bắt sống con chuột nhắt này, bây giờ bọn chuột nhắt càng ngày càng gian xảo, vì thế hãy lập tức chặn hết các không gian có thể chạy trốn, tuyệt đối không thể để cho nó lần thứ hai có thể chạy trốn từ trong tay của ta.

– Vâng.

Mười ba tên tu sĩ Hóa Chân đi theo Tác An Sơn lập tức đồng thanh đáp lại, đồng thời trong lòng chúng cũng biết thành chủ đã hận thấu xương đối với tên tu sĩ trước mặt này rồi.

Bằng không lấy bản lĩnh của thành chủ, thì sao có thể để cho họ hỗ trợ chặn lại đường lui của tên kia chứ? Mười ba tên tu sĩ Hóa Chân cùng với Tác An Sơn bao vây lại chỗ này, cho dù là một hạt cát trong không gian cát mịn cũng không thể nào tràn ra ngoài được.

Chỉ là khi mười ba tên tu sĩ Hóa Chân vừa đáp lại, thì sắc mặt của Tác An Sơn liền biến đổi, lập tức bóp nát một viên thông tấn châu trong tay.

Sau đó lão dùng sắc mặt băng lãnh nhìn về phía mười ba tên tu sĩ Hóa Chân nói:

– Địch Từ và Phi Điền lưu lại, những người còn lại lập tức triệu tập mọi người quay về Hắc Thạch thành, đem bọn chuột nhắt bắt lại toàn bộ.

Phàm là kẻ tham dự vào cuộc phản loạn, thì đều giết không tha.

Ngoại trừ hai tên tu sĩ Hóa Chân ở lại, thì mười một tên khác đều đồng thanh trả lời Tác An Sơn, sau đó xoay người hóa thành mười một đạo độn quang, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu nữa.

Diệp Mặc thấy một màn này liền âm thầm kinh hãi, hắn căn bản là không cần phải đoán thì cũng biết là Thạch Đạp giở trò quỷ rồi.

Hiển nhiên là Thạch Đạp đã sớm tính toán đến điểm này rồi.

Sau khi dẫn dụ Tác An Sơn tới đây thì lại gây ra việc phản loạn ở Hắc Thạch thành.

Thật không biết là người này đã chờ đợi cái ngày này bao lâu rồi, thật sự đủ tiêu chuẩn của một kẻ ngoan độc mà.

Chính mình hiển nhiên là cũng bị Thạch Đạp lợi dụng.

Nhưng biết rõ là bị lợi dụng, vẫn phải toàn lực mà hỗ trợ thôi.

Diệp Mặc hít vào một hơi lạnh, tuy rằng trong lòng không hề muốn bị người khác lợi dụng, nhưng thực tế là hắn đã bị lợi dụng rồi.

Hơn nữa cho dù cái tên Thạch Đạp này hôm nay không lợi dụng mình, thì bản thân mình cũng không thể nào đấu lại Tác An Sơn.

Theo lý thuyết, thì với bản lĩnh của Thạch Đạp, muốn lật đổ Tác An Sơn thì đã sớm tìm được cơ hội rồi mới đúng, vì sao tới tận ngày hôm này thì y mới động thủ? Nếu như nói chỉ vì Tác An Sơn có ‘Ly minh hỏa’, thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tin tưởng.

Hắc Thạch thành của Tác An Sơn xảy ra biến cố, vậy mà lão vẫn để lại hai người đối phó với một tu sĩ Hóa Chân tầng hai như Diệp Mặc, thì hiển nhiên là đã hận Diệp Mặc tới thấu xương rồi.

Tuyệt đối sẽ không để cho Diệp Mặc chạy trốn một lần nữa.

Sau khi mười một tên tu sĩ Hóa Chân kia rời đi, thì khí thế toàn thân Tác An Sơn tăng vọt lên, không gian đao gió và không gian cát mịn xung quanh lão nhất thời bị dãn ra.

Chỉ trong chốc lát, thì Diệp Mặc dù đứng cách Tác An Sơn tới hơn mười thước thì cũng đã cảm thấy hít thở có chút khó khăn rồi.

Khí thế thật cường đại.

Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, lúc này thì hắn mới hiểu được, lúc trước Tác An Sơn đối phó với hắn và Cảnh Học Minh cũng chưa hề dùng toàn lực, thậm chí còn chưa dùng tới một nửa thực lực nữa.

Lúc này lão đã toàn lực bạo phát ra khí thế của mình, ngay cả không gian đao gió xung quanh cũng bị bức phải dãn ra, quả thực là quá mức kinh người.

Điều này không chỉ vì tu vi của lão ta, mà còn vì tu vi luyện thể của lão đã đạt tới Thần Cảnh nữa.

– Bọn chuột nhắt, Tác An Sơn ta ngày hôm nay còn để cho chúng mày chạy thoát, thì cũng không còn là Tác An Sơn đã xưng bá mấy nghìn năm tại Hắc Thạch thành nữa.

Mỗi câu mỗi chữ của Tác An Sơn sau khi nói xong, thì khí thế trên người càng lúc càng tăng lên, thậm chí cuối cùng xung quanh lão còn tạo thành một lốc xoáy chân nguyên.

Loại uy thế này, thì dường như chỉ cần Diệp Mặc hắn bị cuốn vào, thì căn bản là không cần lão động thủ, hắn cũng sẽ không có lực phản kháng.

Đồng thời một cái bóng đen nhánh giống như một con cự xà mọc lên bên cạnh lão.

Cái bóng cự xà càng lúc càng lớn hơn, thậm chí còn phát ra tiếng gào rú nữa.

Diệp Mặc không thấy rõ được cự xà này là thật hay giả, có lẽ chỉ là một pháp bảo mà thôi.

Diệp Mặc cũng không chút do dự nào, liền lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’.

Hiện tại hắn đang đối mặt với Tác An Sơn, cho nên hắn cũng không dám có chút sơ suất nào.

Thấy Diệp Mặc lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’, thì trong mắt Tác An Sơn hiện ra một tia kinh ngạc, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

– Tốt, tốt, mày quả nhiên là đoạt được không ít đồ vật.

Chẳng những có ‘Vụ liên tâm hỏa’ mầu lam, còn có loại pháp bảo phòng ngự cực phẩm này nữa.

Cũng không uổng công tao phải tự mình truy sát mày một tháng trời.

Diệp Mặc có chút buồn cười, Tác An Sơn thực sự thì cũng không nói oan cho hắn, vì ‘Đại đỉnh tám cực’ này thực sự là do hắn cướp đoạt được.

– Ha ha ha ha…

Trong nháy mắt khi Tác An Sơn định động thủ, thì lại một tràng cười ha hả truyền đến:

– Tác thành chủ, là ai chọc giận người vậy?

– Là ngươi sao, Thạch Đạp?

Tác An Sơn dừng động tác lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thạch Đạp:

– Thạch phó thành chủ từ lúc nào đã có được lá gan lớn như vậy, dám ở trước mặt họ Tác ta mà cười to.

Không lẽ sau khi con gái của ngươi chết, thì lá gan của ngươi liền biến lớn lên rồi hả?

Thạch Đạp giống như không hề nghe được lời châm chọc của Tác An Sơn, mà thản nhiên nói:

– Ta không hề có con gái, bất quá ta nghe nói bacon gái của Tác thành chủ bị người khác giết rồi, cho nên mới muốn tới đây giúp một chút.

Tác An Sơn lại tiếp tục châm chọc Thạch Đạp:

– Thạch phó thành chủ thật là có ý chí kiên định, ngay cả con gái cũng có thể không nhận.

Thạch Đạp thản nhiên nói:

– Từ khi ta bắt đầu tu chân, thì đã tự tuyệt hậu của mình rồi, sao có thể có con gái được chứ? Cho nên ta nói ta không có con gái, cũng không phải là gạt ngươi, mà là sự thực.

– Hừ.

Tác An Sơn cười lạnh một tiếng:

– Thạch Dư Xuyên kia chẳng lẽ không phải là con gái của…

Những lời này chỉ nói được một nửa, thì sắc mặt Tác An Sơn bỗng nhiên đại biến, lập tức dùng ngón tay chỉ vào Thạch Đạp mà run giọng:

– Ngươi nói là, ngươi, ngươi nói là… Thạch Dư Xuyên kia là của ta…

Thạch Đạp bỗng nhiên mỉm cười:

– Thạch Dư Xuyên tuy rằng mang họ Thạch, nhưng họ Thạch trong thiên hạ cũng rất nhiều người, cũng giống như là họ Tác vậy, điều này cũng không có gì kỳ quái mà, vì sao nhất định phải là con gái của ta chứ? Nếu như nó đổi lại thành Tác Dư Xuyên, thì chẳng phải sẽ là con gái của thành chủ sao? Tác thành chủ, người nói xem, thiên hạ liệu có loại chuyện như vậy không? Ta còn nghe nói, Xuyên công chúa kia và Tác công tử mỗi tối đều ngủ cùng nhau đấy, đây không phải là không khác gì tát thẳng vào mặt của Tác thành chủ sao?

Giọng điệu của Thạch Đạp hoàn toàn bình tĩnh, giống như là đang nói một chuyện mà không có liên quan chút nào tới y cả.

Tác An Sơn cũng không thể nhịn được sự kích động và kinh hoàng trong nội tâm nữa. ‘Phụt’ một tiếng đã phun ra một ngụm máu tươi, khí thế toàn thân lập tức bắt đầu trở nên cuồng bạo:

– Tao phải nuốt sống mày, Dương Phi Cảnh.

Lúc này thì trong mắt của lão Diệp Mặc đã không còn là trọng yếu nhất rồi, mà là cái tên Thạch phó thành chủ trước mặt kia.

Thạch Đạp bỗng nhiên ném mấy miếng trận kỳ ra bên ngoài, sau có cười nhạt:

– Tác thành chủ vẫn còn nhớ Dương Phi Cảnh sao, thật khiến cho Dương Phi Cảnh tôi được yêu mà sợ…

Lời này Thạch Đạp còn chưa nói hết, thì Tác An Sơn đã bắt đầu công kích rồi, thậm chí ‘Vực’ cũng không hoàn toàn mở rộng ra.

Một tên tu sĩ phía sau Tác An Sơn bỗng nhiên lại lấy ra một chiếc phi kiếm mầu đen dài nửa thước.

Sau khi phi kiếm được lấy ra, thì cũng lập tức được phóng đi, mà phương hướng dĩ nhiên lại là Tác An Sơn.

Hơn nữa tên tu sĩ này không lâu trước đã nghe lệnh Tác An Sơn ngăn cản Diệp Mặc lại đấy.

Khi tên tu sĩ này đánh lén Tác An Sơn, thì tên tu sĩ Hóa Chân còn lại ngây ngẩn cả người, y dường như không thể ngờ rằng đồng bạn của mình sẽ đánh lén thành chủ.

Chờ tới khi y kịp phản ứng, thì phi kiếm mầu đen kia đã đâm xuyên qua hộ giáp của Tác An Sơn rồi.

Một dòng máu tươi chảy ra, Tác An Sơn đã bị thương.

Sau khi Tác An Sơn bị ám toán, thì bỗng nhiên lại hét lớn một tiếng, trong nháy mắt liền chộp tay về phía sau.

Tên tu sĩ vừa mới ám toán Tác An Sơn thì căn bản là không hề có năng lực để phản kháng lại, đã bị Tác An Sơn vỗ vào đỉnh đầu rồi.

Mấy dòng máu tươi từ thất khiếu chảy ra, ngay cả Nguyên Thần cũng bị sự phẫn nộ của Tác An Sơn đánh cho nát vụn.

Tác An Sơn liền tiện tay quăng tên tu sĩ vừa ám toán mình ra ngoài.

Thi thể của tên tu sĩ kia bị quăng vào trong trung tâm không gian bão cát vô tận, lập tức biến thành một vũng máu.

Lúc này hai mắt của Tác An Sơn đã đỏ bừng, căn bản là không hề để ý tới Diệp Mặc và Thạch Đạp, mà lại dùng ánh mắt băng lãnh nhìn vào một tên tu sĩ Hóa Chân còn lại:

– Địch Từ, vừa rồi Phi Điền đánh lén ta, có phải ngươi cũng muốn đánh lén ta hay không, nói.

Sắc mặt tên tu sĩ Hóa Chân còn lại nhất thời tái nhợt:

– Thành chủ đại nhân, tôi cùng Phi Điền tuy rằng vẫn luôn ở cùng nhau, nhưng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ muốn đánh lén ngài cả.

Tôi xin thề, nếu như Địch Từ tôi muốn đánh lén…

Trong mắt Tác An Sơn bỗng nhiên bắn ra một tia hàn quang, sau đó lạnh lùng nói với tên tu sĩ Hóa Chân kia:

– Chỉ có người chết mới có thể khiến cho tao tin tưởng…

Nói xong thì cái bóng cự xà mầu đen vây quanh Tác An Sơn bỗng nhiên lại biến hóa thành thực chất, không ngờ là thực sự biến thành một con Hắc Xà.

Con Hắc Xà kia liền không chút do dự nào mà một hơi nuốt gọn tên tu sĩ đang bị Tác An Sơn trói buộc.

Còn tên tu sĩ Hóa Chân kia tới tận khi chết, vẫn không thể nào phản kháng lại được một chút nào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1357: Thạch Đạp Mới Là Kẻ Khiến Diệp Mặc Kiêng Kỵ

Thạch Đạp Mới Là Kẻ Khiến Diệp Mặc Kiêng Kỵ

T

hạch Đạp không động, Diệp Mặc cũng không động.

Sau khi Tác An Sơn đã giết hai tên tu sĩ Hóa Chân duy nhất lưu lại đây, thì đã trở nên bình tĩnh lại, lão giơ một tay lên, thì Hắc Xà mầu đen to lớn kia liền bị lão nắm trong tay.

Diệp Mặc lúc này mới nhìn rõ ràng, trong tay Tác An Sơn cũng không phải là một con Hắc Xà, cũng không phải là cái gì biến ảo ra, mà thật sự là một cái pháp bảo, một cây trượng đầu rắn.

Pháp bảo có thể cắn nuốt người sống, thì Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Lần trước khi Tác An Sơn đối phó hắn và Cảnh Học Minh, thì căn bản là không hề dùng tới cái pháp bảo này.

Tác An Sơn lạnh lùng nhìn Thạch Đạp, nhưng cũng không nói gì, và cũng không hề động.

Lúc này thì trong lòng Diệp Mặc càng trở nên kiêng kỵ hơn.

Hắn kiệng kỵ không phải là Tác An Sơn, mà chính là Thạch Đạp.

Người này thật sự là đáng sợ, hắn căn bản là không cần nghĩ, cũng biết Địch Từ và Phi Điền có thể tìm được tới chỗ này, chính là vì Thạch Đạp đã nói cho Phi Điền biết, sau đó bọn họ mới có thể tìm được tới đây.

Phi Điền thì căn bản chính là nội ứng được Thạch Đạp an bàn bên người Tác An Sơn.

Có thể đem nội ứng an bài bên người Tác An Sơn mà không gặp khó khăn gì, hơn nữa lúc này tên nội ứng kia còn cam nguyện vì y mà chết nữa.

Kỳ thực đây cũng chưa phải là điểm khó khăn nhất, khó khăn nhất chính là Thạch Đạp lại có thể đoán ra được Tác An Sơn sẽ lưu lại Phi Điền.

Đây là cái loại tâm cơ gì? Thủ đoạn gì? Trong lòng Diệp Mặc thậm chí còn cảm thấy phát lạnh.

Nếu như hắn chọc phải Thạch Đạp, vậy thì phải làm sao?

Diệp Mặc rất nhanh đã đưa ra đáp án, nếu như hắn chọc phải Thạch Đạp, thì hắn nhất định sẽ không tiếc bất cứ một giá nào, cũng phải giết Thạch Đạp, bằng không thì hắn sẽ ăn không ngon, ngủ không yên mất.

– Phản loạn ở Hắc Thạch thành là do mày an bài sao?

Tác An Sơn bĩnh tĩnh dò hỏi.

– Phải.

Thạch Đạp cũng không có chút đắc ý nào, giống như là một điều hiển nhiên.

– Từ Thanh Phi theo ta, mày cũng biết? Là do mày không có năng lực ngăn cản, hay là không dám ngăn cản?

Tác An Sơn vẫn bình tĩnh tiếp tục dò hỏi.

Lần này thì Thạch Đạp lại lắc đầu:

– Vấn đề này hiện tại tao chưa thể trả lời cho mày, phải đợi một lát nữa mới được.

Tác An Sơn lạnh lùng nhìn thoáng qua Thạch Đạp, sau đó thản nhiên nói:

– Mày cho rằng an bài được những thứ này, thì có thể chắc chắn giết được tao, đúng không?

Thạch Đạp cười nhạt một tiếng, trong tay bỗng nhiên lại ném ra thêm hai miếng trận kỳ nữa.

Sau khi hai miếng trận kỳ này được ném ra, thì cảnh tượng xung quanh ba người bỗng nhiên biến đổi, hoàn toàn cắt đứt với không gian bên ngoài.

Sau đó Thạch Đạp mới lây ra một pháp bảo xám tro, rồi thản nhiên nói:

– Thêm cái này nữa là được rồi.

– Khốn trận cấp chín…

Tác An Sơn nhướng mày, có chút kiêng kỵ thốt lên một câu.

Thạch Đạp gật đầu, sau đó bổ sung một câu:

– Mày nói hoàn toàn chính xác.

Ngoại trừ khốn trận ra, còn có một sát trận cấp chín nữa.

Sắc mặt của Tác An Sơn cuối cũng cũng đại biến.

Lúc này lão đã hiểu vì sao Thạch Đạp lại lựa lúc này mà trở mặt với mình rồi.

Không nói tới bản lĩnh của Thạch Đạp, mà bản lĩnh của Diệp Mặc thì lão đã từng được biết.

Nếu như có hai trận pháp cấp chín này, thêm cả Diệp Mặc nữa, thì tuy rằng lão không sợ cũng có chút phiền phức.

Hơn nữa lão hiện cũng không nắm rõ được tu vi của Thạch Đạp, vậy nên tình cảnh này xác thực là không thể nào tốt được.

Diệp Mặc lúc này lại đang chú ý tới cái trường thương trong tay Thạch Đạp.

Vì cái trường thương này hắn đã từng thấy quá.

Âm Tự ở Vô Tâm Hải đúng là đã từng dùng cái thương giống như thế, bất luận là khí tức hay là hình thức, thì đều hoàn toàn giống nhau.

Nếu nói có sự khác nhau giữa hai cây thương, thì cũng chỉ có sự khác biệt về mầu sắc mà thôi.

Một cây là mầu đỏ đậm, còn cây thương này là mầu xám tro.

– Cho dù mày dùng trận pháp vây khốn tao, nhưng có thể làm khó dễ được tao sao?

Nói xong, thì cây trượng đầu rắn trong tay Tác An Sơn con lần nữa biến ảo thành một đầu cự xà dài hơn mười trượng trực tiếp đánh về phía Thạch Đạp.

Đồng thời lão cũng giơ tay lên, một ngọn núi nhỏ to bằng bàn tay của lão hiện ra trên đỉnh đầu.

Ngọn núi nhỏ kia vừa xuất hiện, thì lập tức đón gió mà lớn lên, chỉ trong chốc lát, đã biến ảo thành một ngón núi khổng lồ tới mấy trăm trượng rồi.

Diệp Mặc cũng là lần đâu tiên thấy được loại pháp bảo có thể biến ảo ra tới mấy trăm trượng đấy.

Con rắn ảnh và ngọn núi khổng lồ kia cũng không phải là đánh về phía hắn, nhưng hết lần này tới lần khác, lại khiến hắn hít thở cũng không được thoải mái.

Cơ hồ trong nháy mắt, Diệp Mặc đã lại lần nữa thấy được ‘Vực’ của Tác An Sơn và Thạch Đạp đụng vào nhau.

Bản thân hắn ở giữa ‘Vực’ của cả hai, giống như là một con thuyền nhỏ trong sóng lớn vậy.

Diệp Mặc cũng mở ra ‘Vực’ của bản thân, trong lòng hắn cũng đã hiểu, Thạch Đạp cũng không hề nói sai, y thật sự là có bản lĩnh để đối nghịch với Tác An Sơn đấy.

Thạch Đạp cảm nhận được Diệp Mặc cũng không cần phải chiếu cố vẫn có thể sống sót trong ‘Vực’ của y và Tác An Sơn, thì thật ra lại có chút kinh dị mà nhìn Diệp Mặc.

Nhưng y cũng lập tức thu hồi lại ánh mắt, rồi ném ra ngoài vài miềng trận kỳ, đồng thời trường thương mầu xám trong tay đã phóng ra như một đạo sao băng.

– U… uu…

Trường thương trong tay Thạch Đạp va chạm với Xà Trượng (Cây trượng đầu rắn) của Tác An Sơn, bộc phát ra từng đợt âm thanh như tiếng động vật kêu gào.

Chân nguyên mầu xám cùng với cái bóng của xà ảnh văng ra tứ phía, khiến cho một mảnh không gian chiến đấu của hai người biến thành sương mưa lất phất.

Ngay cả Diệp Mặc đã luyện thể tới Kiếp Cảnh, thì bị chân nguyên và bóng xà ảnh kia đánh vào người cũng cảm nhận được từng đợt đau đớn.

Nhưng Diệp Mặc cũng không hoàn toàn thi triển ‘Vực’ của mình ra để ngăn trở lại.

Lúc này thì ngọn núi khổng lồ trăm trượng của Tác An Sơn đã mang theo âm thanh gào thét lao xuống.

Khi ngọn núi khổng lồ kia còn chưa rơi xuống, đã đem không gian xung quanh Diệp Mặc và Thạch Đạp phong kín lại rồi.

Thậm chí Diệp Mặc cảm thấy ngay cả xoay người thôi cũng có chút khó khắn. ‘Vực’ của hắn cũng lập tức vỡ vụn dưới áp lực khổng lồ của ngọn núi kia.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, chân nguyên lại tiếp tục vận chuyển, ‘Vực’ của hắn lại lần nữa mở rộng ra, so với lúc trước lại mạnh thêm một phần.

Dường như trong nháy mắt ‘Vực’ của Diệp Mặc vừa mở rộng ra, thì Diệp Mặc đã có thể khôi phục lại sự tự do.

Tác An Sơn không nói được một lời, lão đã từng chứng kiến ‘Vực’ của Diệp Mặc, cho nên lão cũng biết Diệp Mặc vẫn còn lưu thủ, cho nên lão cũng không có chút do dự nào mà tiếp tục công kích Thạch Đạp.

Bất luận là Diệp Mặc có tâm tư gì, thì lúc này lão cũng không muốn vạch trần.

Diệp Mặc đương nhiên là sẽ lưu thủ rồi.

Tới hiện giờ, hắn chẳng những không hề chủ động công kích, thậm chí ‘Vực’ cũng chưa một lần thi triển ra hoàn toàn.

Bởi vì một kẻ như Thạch Đạp quả thực quá đáng sợ, hắn thà rằng chống lại Tác An Sơn, cũng không nguyện ý liên thủ với Thạch Đạp trong tình huống này.

Thạch Đạp cũng không để ý tới động tác của Diệp Mặc, tủy rằng Diệp Mặc đã lấy ra Tử Đao, nhưng lại không hề công kích, y cũng không hề thúc giục.

Diệp Mặc chỉ có tu vi Hóa Chân tầng hai, có thể kiên trì được dưới ‘Vực’ kinh khủng của Tác An Sơn, thì đã là rất giỏi rồi.

Tuy rằng y đã được chứng kiến bản lĩnh của Diệp Mặc, nhưng hắn cũng không phải là chính diện đối địch với Tác An Sơn.

Cho dù là y có nghĩ rằng Diệp Mặc lợi hại tới đâu, thì cũng không thể ngờ rằng Diệp Mặc có thể liều mạng đối chiến ngang bằng với Tác An Sơn.

Đây không phải là do trí lực của y không đủ, mà là nghe chuyện này quả thực quá mức rợn người.

Thậm chí khi y yêu cầu Diệp Mặc hỗ trợ, thì y đã tính trước rồi.

Chỉ cần Diệp Mặc có thể trợ giúp y trong mấy hơi thở, thì y đã nắm chắc có thể khiến cho Tác An Sơn phải trọng thương rồi.

Một khi Tác An Sơn trọng thương, như vậy thì Diệp Mặc dù có tiếp tục hỗ trợ nữa hay không, cùng không quan trọng nữa.

Lùi lại vạn bước mà nói, thì cho dù Diệp Mặc vẫn không ra tay, thì y cũng không sợ Tác An Sơn.

Nếu như y thi triển ra toàn bộ thủ đoạn, thì cái ‘Ly minh hỏa’ kia đối với y cũng chẳng khác nào chuyện cười cả.

Ngọn núi lớn của Tác An Sơn nện xuống, Thạch Đạp cũng không hề có nửa điểm kinh hãi.

Hai tay y vung lên, vô số cây mây ở đâu dài ra, những cây mây này mang theo đủ loại mầu sắc và những cái gai ngược.

Khi vừa mới dài ra, thì mới chỉ to bằng ngón tay cái, chờ tới khi những cây mây kia tiếp xúc với ngọn núi, thì đã to như một cái thùng nước rồi, hơn nữa vẫn dâng, không ngừng sinh trưởng tiếp.

Từng đợt âm thanh bị xé rách vang lên, những cây mây kia đểu chỉ trong chốc lát đã bị đứt đoạn, ngọn núi khổng lồ kia lại tiếp tục hạ xuống.

Nhưng những cây mây đã bị đứt đoạn lại một lần nữa hợp lại, sau đó tốc độ sinh trưởng càng nhanh chóng hơn.

Theo những cây mây càng lúc càng nhiều, càng ngày càng to, thì cái ngọn núi khổng lồ kia rốt cuộc cũng bị trì hoãn lại, thậm chí cuối cùng đã đình trệ hẳn.

Diệp Mặc thấy một màn này, thì trong lòng liền hít một hơi lạnh.

Không ngờ Thạch Đạp lại có thể ngang tài ngang sức với Tác An Sơn.

Sự lợi hại của Tác An Sơn, Diệp Mặc rất rõ ràng.

Bản thân tuyệt đối không phải là đối thủ của lão, không chỉ thời điểm hiện tại, mà cho dù bản thân thăng cấp tới tu vi Hóa Chân tầng bốn, thì cũng không nhất định là đối thủ của Tác An Sơn, nhiều nhất chỉ có thể từ trong tay của lão mà chạy trốn thôi.

Còn Thạch Đạp thì lại có thể đánh ngang tay với Tác An Sơn, cho dù là như vậy, thì y cũng có thể ẩn nhẫn tới tận ngày hôm nay mới động thủ, thì Diệp Mặc quả thực không còn lời nào để diễn tả về sự ẩn nhẫn đến ngoan độc của người này nữa.

Diệp Mặc tự hỏi, hắn tuyệt đối không có tính ẩn nhẫn như Thạch Đạp được.

Hơn nữa hắn thậm chí còn hoài nghi, Thạch Đạp tới tận hôm nay mới động thủ, cũng không nhất định vì việc hắn có ‘Vụ liên tâm hỏa’ có thể hỗ trợ cho y, mà là vì một nguyên nhân khác.

Tác An Sơn thấy cái loại cây mây quái dị kia của Thạch Đạp lại có thể trói buộc được ngọn núi khổng lồ của mình, thì cũng trở nên sững sờ.

Sau đó lập tức cười lạnh một tiếng:

– Dương Phi Cảnh, mày quả nhiên có thể ẩn nhẫn, thủ đoạn như vậy, mà vẫn có thể nhẫn nhịn thẳng tới tận ngày hôm nay.

Nói xong, Tác An Sơn há mồm phun ra một đạo lam quang.

Đạo lam quang kia khi vừa hiện ra chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, tới khi đi tới trên đỉnh ngọn núi kia, thì đã hóa thành Hỏa Vân mầu lam lớn tới phương viên gần ngàn dặm rồi.

Hỏa Vân kia vừa rơi xuống trên những cây mây của Thạch Đạp, thì phát sinh ra từng đợt âm thanh ‘Xuy xuy’.

Một cỗ mùi thối khó ngửi truyền đến, vô số những cây mây mà Thạch Đạp sử dụng trong nháy mắt liền bị tan rã.

– Diệp Mặc, mau ra tay.

Thạch Đạp lập tức quát lên, y không hiểu vì sao Diệp Mặc lại xuất thủ chậm như vậy, dựa theo cách suy nghĩ của y, thì hẳn là Diệp Mặc khi vừa nhìn thấy Tác An Sơn phóng ra Thiên hỏa đã nên động thủ rồi.

Không ngờ là đợi tới khi những cây mây của y thiếu điều bị thiêu hết, Diệp Mặc vẫn lề mề chưa lấy ra Thiên hỏa của hắn.

– A, được.

Diệp Mặc trả lời một tiếng, không chút do dự nào mà phóng ‘Vụ liên tâm hỏa’ ra.

Ngay khi ‘Vụ liên tâm hỏa’ được phóng ra, thì lập tức đã biến ảo thành Hỏa Vân mầu lam va chạm với Hỏa Vân của Tác An Sơn.

Hai loại mồi lửa lập tức phát ra một tiếng nổ kinh thiên.

Tác An Sơn biến sắc, lão tuy rằng hiểu được nguyên nhân Thạch Đạp gọi Diệp Mặc hỗ trợ, nhưng khi thấy ‘Vụ liên tâm hỏa’ của Diệp Mặc thực sự chặn lại được ‘Ly minh hỏa’ của lão, thì lão vẫn có chút khiếp sợ.

Trước đây khi Diệp Mặc trốn đi, thì chỉ dùng ‘Vụ liên tâm hỏa’ đốt ra một cái khe trong ‘Thiên hỏa chi ngục’ từ ‘Ly minh hỏa’ của lão mà thôi.

Lúc ấy trong lòng lão nghĩ rằng thần thức của Diệp Mặc còn chưa đủ để khống chế ‘Vụ liên tâm hỏa’ đối công cùng ‘Ly minh hỏa’ của lão.

Hiện tại xem ra cách nghĩ này hoàn toàn không chính xác rồi.

Lúc này tuy rằng ngọn núi khổng lồ của Tác An Sơn vẫn còn, nhưng đã bị chậm lại.

Mà những cây mây của Thạch Đạp không còn bị ‘Ly minh hỏa’ thiêu đốt nữa thì lại tiếp tục sinh trưởng nhanh chóng, nháy mắt đã ngang ngửa với ngọn núi khổng lồ của Tác An Sơn.

Thạch Đạp thấy uy thế ‘Vụ liên tâm hỏa’ của Diệp Mặc, thì trong lòng liền thất kinh, đồng thời cũng âm thầm căm tức.

Vừa rồi Diệp Mặc phản ứng quá mức chậm, bằng không y cũng không cần phải tiêu hao nhiều chân nguyên như vậy để tiếp tục khiến những cây mây kia sinh trưởng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1358: Trận Pháp Cấp Chín Tự Nổ

Trận Pháp Cấp Chín Tự Nổ

D

iệp Mặc cứ như không biết suy nghĩ của Thạch Đạp vậy, chỉ cố gắng điều khiển Vụ Liên Tâm Hỏa khống chế sự tấn công của Ly Minh Hỏa.

Nhưng thỉnh thoảng thần thức và chân nguyên không đủ, tạo thành một số sơ hở, một khi Vụ Liên Tâm Hỏa lộ ra khe hở, thì Ly Minh Hỏa sẽ nhanh chóng sẽ thiêu đốt một bộ phận của cây mây Thạch Đạp tạo ra.

Còn Thạch Đạp thì lại phải bổ sung thêm chân nguyên tiếp tục hoàn thiện cây mây của mình, để vây khốn cự phong của Tác An Sơn.

Thạch Đạp trong lòng cũng cực kỳ tức giận, gã không biết Diệp Mặc là cố ý hay là không kiên trì được nữa thật, nhưng nhìn Diệp Mặc không ngừng nuốt đan dược, gã đoán chừng Diệp Mặc có thể là không kiên trì tiếp được thật.

Dù sao Diệp Mặc mới là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ hai, mặc dù vận khí nghịch thiên lấy được Vụ Liên Tâm Hỏa, nhưng thực ra so với tu sĩ Hóa Chân viên mãn, thì cũng kém xa.

Thạch Đạp vốn dĩ cũng không hi vọng Diệp Mặc có thể khống chế hoàn toàn Ly Minh Hỏa, thậm chí Diệp Mặc chỉ cần có thể kiên trì được trong chốc lát, thì gã cũng chắc chắn có thể đánh trọng thương Tác An Sơn được.

Nên trong nháy mắt Diệp Mặc chặn Ly Minh Hỏa lại, Thạch Đạp lại lần nữa ném ra ngoài mấy trận kì, trong nháy mắt, cảnh tượng xung quanh nơi ba người đánh nhau lại biến đổi lần nữa.

Không gian mông lung trong nháy mắt hình như trở nên sáng lạng, nhưng rất nhanh đám người lại biết rằng, vầng sáng này không phải là ánh sáng thật sự, mà là từng vòng kiếm khí kiếm quang.

Đây là Thạch Đạp khởi động trận pháp cấp chín Hồi Hoàn Lục Tiên trận của gã, những đường kiếm và kiếm khí này chỉ cần bị rạch một đường, thì không khác gì bị giòi ănxương, những tu sĩ không ngừng bị kiếm khí tàn sát quấy nhiễu bừa bãi, thậm chí còn hấp thụ kiếm quang qua đây, khiến tu sĩ trong trận không cách nào trốn thoát được, cũng không có cách nào náu thân được.

Diệp Mặc lại biết, đây cũng không phải là chỗ lợi hại nhất của Hồi Hoàn Lục Tiên trận, cái lợi hại nhất của Hồi Hoàn Lục Tiên trận là chỉ cần tu sĩ bị vây khốn trong trận pháp, bất luận tu vi của anh cao thế nào, chỉ cần anh không hiểu trận pháp, tránh né đến cuối cùng, thì cũng sẽ tiến vào trung tâm Hồi Hoàn của Hồi Hoàn Lục Tiên trận, trong đó có vô số kiếm quang và kiếm khí ẩn nấp, một khi có người vào, thì những kiếm quang kiếm khí ẩn nấp này sẽ trong nháy mắt phát nổ.

Một khi chuyện như này xảy ra, cho dù là thần tiên, thì cũng khó mà thoát được.

Tác An Sơn dĩ nhiên cũng không phải không hiểu tí gì về trận pháp, kiếm khí và kiếm quang của Hồi Hoàn Lục Tiên trận một khi bị nổ, Tác An Sơn cũng sẽ nhìn thấy.

Sắc mặt y trầm xuống, người ngoài căn bản cũng không nhìn ra được y đang nghĩ cái gì.

Dường như khi y bị kiếm quang và kiếm khí vây khốn lại, cây gậy đầu rắn trong tay y đồng thời cũng phát ra từng đợt hí kinh khủng, giống như một con rắn lớn hoàn toàn thức tỉnh vậy.

Sau đó bóng con rắn màu đen kia vừa há miệng, lập tức phun ra vô số những sợi dây nhỏ.

Những sợi dây này chằng chịt dày đặc, nhanh chóng liền biến thành một cái lưới vô cùng lớn.

Sau một hồi âm thanh hỗn độn vang lên, Thạch Đạp lại phát hiện ra kiếm khí kìm hãm vòng thứ nhất trong Hồi Hoàn Lục Tiên trận của gã hoàn toàn bị tấm lưới lớn này ngăn lại.

‘Bặc bặc’ một tiếng, tấm lưới lớn của Tác An Sơn sau khi ngăn được kiếm khí kìm hãm trong vòng thứ nhất Hồi Hoàn Lục Tiên trận, cũng rách tan, nhưng Tác An Sơn ngay lập tức lại phun ra một ngụm tinh huyết.

Tốc độ phun dây tơ của đầu rắn màu đen đó chẳng những không chậm lại, mà còn trở nên nhanh hơn nhiều.

– Không ngờ anh lại có thể tu luyện ra không gian rạn nứt…

Thạch Đạp sắc mặt biến đổi, không đợi gã có động tác phản ứng lại nào, cây gậy đầu rắn cực lớn biến hóa thành con rắn cực lớn kia của Tác An Sơn bỗng nhiên lại dài thêm hơn mười trượng, đồng thời cái đuôi của con rắn màu đen kia cũng động đậy.

Ầm…

Cái đuôi của con rắn đên kia đánh bay cây thương dài màu xám kia của Thạch Đạp, Thạch Đạp đồng thời trong nháy mắt cũng quét ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi trong không trung.

Khi Diệp Mặc cảm giác được vực của hắn vỡ vụn thành tửng mảnh, liền biết được chân nguyên của hắn hoàn toàn không ngăn được cái đuôi của con rắn kia.

Hắn căn bản không đợi cái đuôi đó quét đến mình, tự động bay lên, hạ xuống một bên.

Vì lúc này hắn cũng không toàn lực ra tay, cho nên chủ động rút lui không có chút áp lực nào.

Thạch Đạp khi phun ra một ngụm máu, đồng thời hai mắt lại càng đỏ ngầu hơn, điên cuồng liên tiếp rải ra mấy chục trận kỳ.

Diệp Mặc lúc này ngược lại lại không tiến lên phía trước, hắn từ lúc bắt đầu cũng đã không toàn lực ra tay, vì hắn cảm thấy Thạch Đạp còn đáng sợ hơn Tác An Sơn.

Lúc này Thạch Đạp dường như mất đi lý trí, liên tiếp rải ra nhiều trận kỳ như vậy, Diệp Mặc làm sao còn không biết suy nghĩ của Thạch Đạp.

Gã muốn cho nổ Hồi Hoàn Lục Tiên trận, tên này quả nhiên ngoan cố, một khi Hồi Hoàn Lục Tiên trận phát nổ, chẳng những Tác An Sơn không dễ đối phó, cho dù gã cũng không dễ đối phó, thì kiểu đánh đấm giả bộ giúp đỡ này, rõ ràng cũng bị Thạch Đạp cho rằng thêm chân thêm tay mà thôi.

Tác An Sơn mặc dù không có ánh mắt như Diệp Mặc, có thể ngay lập tức nhìn ra Thạch Đạp muốn cho nổ trận pháp, cũng cảm giác không đúng.

Không đợi y phản ứng lại, Thạch Đạp cũng đã lần nữa phóng cây thương màu xám trong tay ra, cây thương màu xám đó phá không mang theo một đường thương màu xám tro tiến thẳng về phía Tác An Sơn.

Đường thương màu xám tro kia tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng hình thành vô số hình thương màu xám tro, dường như muốn giết chết hoàn toàn Tác An Sơn trong bóng thương đó.

Tác An Sơn cười lạnh một tiếng, không chút do dự phóng ra cây trượng đầu rắn trong tay mình ra, nhưng y trong nháy mắt sắc mặt đại biến quát:

– Không ngờ anh lại muốn cho nổ Khư Linh thương? Có thể tự mình làm ra pháp bảo, anh không ngờ lại dám cho nổ nó?

Mặc dù Diệp Mặc biết Thạch Đạp muốn cho nổ không phải là cây thương dài kia, mà là Hồi Hoàn Lục Tiên trận của gã, nhưng hắn vẫn bị lời nói của Tác An Sơn làm cho giật mình, có thể tự mình làm ra pháp bảo? Cái này hẳn là nghịch thiên thế nào? Chẳng lẽ lại là đồ tương đương với Tử Đao?

Thạch Đạp cười lạnh một tiếng, không thèm trả lời câu nói của Tác An Sơn, gã biết mặc dù mình đánh giá cao Tác An Sơn, nhưng cuối cùng vẫn là hơi đánh giá thấp chút.

May là gã rất cẩn thận, chẳng những bố trí khốn trận, còn bố trí một sát trận nữa, cái quan trọng nhất chính là, trận pháp của gã đã vây khốn được Tác An Sơn.

Lúc này gã đúng như những gì mà Diệp Mặc đoán, muốn phát nổ trận pháp cấp chín Hồi Hoàn Lục Tiên trận của mình.

Gã tin rằng cho dù Tác An Sơn có bản lĩnh thiên tài đi nữa, dưới sự phát nổ của Hồi Hoàn Lục Tiên trận, cũng không thể nào may mắn thoát được.

Gã mặc dù cũng sẽ bị thương, nhưng Thạch Đạp tin rằng, bản thân mình dưới sự phát nổ của trận pháp, gã nhiều nhất cũng chỉ là thương nhẹ.

Còn Diệp Mặc, cũng chỉ là râu ria, một người có lòng tốt giúp gã lấy ra Vụ Liên Tâm Hỏa mà thôi.

Để Diệp Mặc giúp đỡ, chỉ là một mồi nhử, nhử Tác An Sơn ra ngoài, gã cũng không hi vọng Diệp Mặc có thể giúp gã được nhiều.

Ầm…

Cây gậy đầu rắn của Tác An Sơn và Khư Linh thương của Thạch Đạp va đập vào nhau, chân nguyên tóe ra tứ phía, đến không gian hư không xung quanh cũng từng trận kích động.

Nhưng cũng chỉ là kích động mà thôi, cũng không có dấu tích gì sắp bị phá vỡ.

Tác An Sơn phát hiện Khư Linh thương không có chút động tĩnh gì, còn không gian thì y lại cảm nhận được có chút gì đó không ổn, hơn nữa không gian hư không xung quanh cũng trở nên cuồng bạo.

Trong tích tắc này, Tác An Sơn liền hiểu ra là chuyện gì, y kinh ngạc chỉ Thạch Đạp tức giận quát:

– Anh điên rồi, không ngờ lại dám phát nổ trận pháp…

Thạch Đạp lúc này hai mắt đỏ ngầu, cả người cũng lâm vào trạng thái điên cuồng, sau khi Tác An Sơn nói gã điên rồi, thì lại không chút do dự há mồm phun một ngụm máu tươi.

Cả không gian rung chuyển kịch liệt, Diệp Mặc trong lòng thầm than, dường như trong nháy mắt, hắn liền thu lại Vụ Liên Tâm Hỏa, sau đó xông vào trung tâm không gian bão cát Thạch Đạp nhìn Diệp Mặc xông vào trung tâm bão cát, cười lạnh một tiếng, dưới sự phát nổ của trận pháp cấp chín, cho dù hắn có chạy vào bất cứ chỗ nào cũng vô ích.

Chỉ có điều con kiến hôi Diệp Mặc này, gã cũng dùng xong rồi. hơn nữa con kiến hôi này cũng không hữu dụng lắm, lúc này hắn chết ở chỗ nào, cũng không quan trọng nữa rồi, chỉ cần dưới trận pháp của mình, thì gã cũng sẽ có cách tìm được nhẫn trữ vật của hắn, thu lại Vụ Liên Tâm Hỏa.

Tác An Sơn cũng không kịp nói lời thừa nào với Thạch Đạp, cũng đã phóng ra ba lá chắn hộ giáp chân khí cực phẩm, đồng thời cây gậy rắn của y cũng biến hóa thành một con rắn cực lớn hoàn toàn bao lấy y, cái này cũng chưa tính, Ly Minh Hỏa kia cũng bị y biến hóa thành một cái lồng bằng lửa, bao toàn thân y lại.

Ầm ầm ầm….

Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, những sóng hư không phát nổ kinh khủng hoàn toàn đánh bay không gian bão cát và đao gió xung quanh, càng không cần nói đến Tác An Sơn và Thạch Đạp nằm trong tầm phát nổ.

Nhưng trận pháp này là của Thạch Đạp, mặc dù gã không nằm trong trung tâm phát nổ, nhưng so với Tác An Sơn, thì nơi mà gã đứng còn tốt hơn nhiều.

Diệp Mặc thì trong nháy mắt tiến vào trung tâm không gian bão cát liền tiến vào thế giới trang vàng, hắn tiến vào trung tâm bão cát mục đích duy nhất là vì muốn trốn vào thế giới trang vàng.

Hắn biết đừng nói thần thức bên ngoài không thể quan sát được bên trong trung tâm bão cát, ngay cả khi có thể quét vào được, lúc này Thạch Đạp cũng không thèm để ý đến hắn nữa.

Diệp Mặc liên tiếp ném ra ngoài mấy trận bàn quản chế đều bị biến mất trong nháy mắt, có thể thấy sự phát nổ của trận pháp cấp chín này kinh khủng như nào.

Một lát sau, Diệp Mặc mới từ trong trận bàn vừa mới vứt ra nhìn thấy trận nổ bên ngoài cũng đã nhỏ lại dần, lập tức không chút do dự bước ra khỏi thế giới trang vàng.

Khi ra khỏi thế giới trang vàng, Diệp Mặc đồng thời cũng tự cho mình pháp quyết ẩn thân.

Nếu như có thể, hắn cũng muốn tránh Thạch Đạp một chút, Diệp Mặc biết Thạch Đạp chắc chắn sẽ không bị trận pháp tự phát nổ của mình tiêu diệt, thậm chí bị thương cũng sẽ không nặng.

Diệp Mặc vừa mới từ thế giới trang vàng bước ra, những sóng phát nổ kinh khủng kia lại xông đến, trong nháy mắt trên thân thể Diệp Mặc xuất hiện vô số vết tích kiếm khí.

Nhưng lúc này luyện thể của Diệp Mặc cũng đã đến Kiếp cảnh, loại vết tích kiếm khí này cũng chẳng làm gì được hắn, chỉ có điều trên thân thể hắn có lưu lại mấy vết máu mà thôi.

Còn không gian bão cát kinh khủng lúc trước trong này, vì sự phát nổ của Hồi Hoàn Lục Tiên trận cấp chín, cũng đã trở nên vô cùng tàn tạ, sớm đã không còn khủng bố như lốc xoáy đao gió và không gian cát mịn lúc trước nữa.

Tác An Sơn lúc này run lẩy bẩy ngồi xuống, cây gậy đầu rắn của y cũng đã bị tàn phá thê thảm, ba lá chắn hộ giáp chân khí cực phẩm kia cũng biến mất.

Diệp Mặc biết Tác An Sơn xong đời rồi, lúc này cho dù y còn chưa chết, nhưng muốn khôi phục là chân nguyên, ít nhất phải cần nửa năm đến một năm, nhưng Thạch Đạp thì cũng không thể nào cho y cơ hội đó được.

Lúc này Thạch Đạp mặc dù cũng đã bị thương rồi, nhưng vẫn còn nhẹ hơn Tác An Sơn nhiều.

Thạch Đạp nhổ ra hai cục máu, giơ giơ Khư Kinh thương trong tay lên, lạnh giọng nói:

– Lúc trước anh chẳng phải muốn hỏi tôi Từ Thanh Phi ngủ cùng anh rồi, tôi nếu như biết, tại sao không ngăn lại sao? Bây giờ tôi có thể trả lời anh, vì Từ Thanh Phi có thể ngủ cùng anh, chính là do tôi có sự sắp đặt, chỉ có điều con tiện nhân đó tự mình không biết mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1359: Liên Thủ Trở Thành Đối Thủ

Liên Thủ Trở Thành Đối Thủ

D

iệp Mặc nghe thấy vậy, lập tức nghi ngờ, chẳng nhẽ lúc trước biểu hiện tức giận và kích động của Thạch Đạp là giả tạo sao? Sau đó hắn liền hiểu ra lúc trước tại sao Thạch Đạp không bằng lòng trả lời câu hỏi của Tác An Sơn, vì lúc trước nếu như gã trả lời câu này trước mặt mình, thì mình sẽ nghi ngờ biểu hiện của gã lúc đó là giả tạo.

Một khi mình nghi ngờ rồi, thì sẽ không liên thủ với gã đánh Tác An Sơn nữa.

– Là ai?

Thạch Đạp bỗng nhiên hướng về phía Diệp Mặc đang đứng.

Diệp Mặc giật mình, hắn chỉ có có chút dao động, đã bị Thạch Đạp nhận ra, người này quả thực quá lợi hại.

– Còn có thể là ai? Đương nhiên là tôi, Thạch phó thành chủ.

Nếu như bị phát hiện ra rồi, với bản lĩnh của Thạch Đạp, cho dù tạm thời không phát hiện ra mình, đợi đến khi mình đánh lén, thì gã cũng sẽ phát hiện ra.

Cho nên Diệp Mặc lập tức hiện thân ra ngoài, đồng thời cũng ném Vô Ảnh ra ngoài, phòng ngừa chẳng may.

– Anh không sao?

Thạch Đạp kinh ngạc không ngừng chằm chằm nhìn Diệp Mặc, nói một câu có chút thiếu não.

Diệp Mặc biết gã sở dĩ nói câu có chút không phù hợp với biểu hiện lúc trước của gã, là vì mình không có chuyện gì, gã quá kinh ngạc, vì điều này dường như là chuyện không thể nào.

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Thạch Đạp hỏi:

– Chẳng lẽ Thạch phó thành chủ lại hi vọng tôi có chuyện gì sao?

Nói xong Diệp Mặc có chút oán giận nói:

– Thạch phó thành chủ, vừa rồi anh đúng thật là quá không có chút ý tứ gì, tôi giúp anh bao lâu như vậy, anh muốn cho nổ pháo, lúc sắp bắt đầu rồi thì lại không nói với tôi một tiếng, hại tôi súyt chút nữa không kịp bịt lỗ tai lại.

Thạch Đạp sắc mặt kinh ngạc nghi ngờ nhìn Diệp Mặc một hồi lâu, nhưng cũng không trả lời Diệp Mặc.

Lúc này gã làm gì còn không biết Diệp Mặc cũng đã đề phòng gã rồi, câu nói vừa nãy cũng là châm chọc gã? Mặc dù gã không sợ Diệp Mặc, nhưng Tác An Sơn vẫn chưa giết chết được, bách túc chi trùng tử nhi bất cương, nếu gã và Diệp Mặc đánh nhau, e rằng chỉ trong chốc lát, ai mà biết được trong chốc lát đó sẽ xảy ra chuyện gì?

Lúc này gã cũng không dám khinh thường Diệp Mặc nữa, mặc dù chỉ là Hóa Chân tầng thứ hai, nhưng Diệp Mặc lại là một luyện thể Kiếp cảnh.

Hơn nữa hắn không những có thể trốn thoát khỏi phong tỏa của Tác An Sơn, còn có thể thoát khỏi sự phát nổ của trận pháp cấp chín, điều này căn bản một tu sĩ bình thường cũng không thể làm được.

– Vừa nãy sự tình khẩn cấp, tôi cũng không kịp thông báo cho anh Diệp, may mà anh Diệp thần thông quảng đại, bình yên vô sự.

Thạch Đạp sau khi hiểu sự uy hiếp Diệp Mặc, lập tức ôm quyền khách khí nói, giống như vừa nãy chỉ là chuyện nhỏ thôi vậy.

Tác An Sơn vẫn ngồi bên cạnh lúc này cũng kinh dị không ngừng nhìn Diệp Mặc, đợi sau khi Diệp Mặc và Thạch Đạp nói chuyện xong, y bỗng nhiên mở miệng nói:

– Tên họ Diệp kia, nếu anh tin Thạch Đạp, kết quả của tôi sẽ chính là kết quả của anh.

Tôi bây giờ chân nguyên cạn kiệt, kinh mạch đứt hoàn toàn.

Tên Thạch Đạp kia cũng không chịu nổi, nếu tôi là anh, sẽ nhân cơ hội ra tay mới là chuyện chính.

– Anh Diệp, tôi bị thương là không sai, nhưng tôi bị thương cũng không nghiêm trọng.

Anh Diệp đừng nghe tên Tác An Sơn này khiêu chiến, anh giết con của y, y sao có thể bỏ qua cho anh? Huống chi chúng ta vốn dĩ là lại liên thủ lại nữa.

Thạch Đạp cũng không nhanh không chậm nhìn Diệp Mặc nói, dường như gã bối rối thật.

Diệp Mặc cười nhạt, hắn dĩ nhiên biết Thạch Đạp mặc dù bị thương, nhưng đúng như những gì gã nói, cũng không nghiêm trọng.

Cho nên trước khi đánh nhau với Thạch Đạp, hắn cần phải báo thù được.

Nhưng sau đó hắn lại nhìn Tác An Sơn gật đầu nói:

– Tên họ Tác kia, anh nói cũng có chút đạo lý.

Tôi bị Thạch Đạp mời đến đây đối phó với anh, cũng không hoàn toàn là vì anh muốn truy sát tôi.

Ha ha, Diệp Mặc tôi chính là không sợ bị người khác truy sát, vì tôi quen rồi.

Tôi muốn tìm anh, là nghe nói trong nhẫn trữ vật của anh có rất nhiều đồ tốt, tôi nghĩ nếu anh có thể cho tôi nhẫn trữ vật của anh, nói không chừng tôi sẽ không ra tay với anh.

Tu vi Tác An Sơn lợi hại như vậy, mặc dù Diệp Mặc tin vào lúc này, Tác An Sơn cũng không có nhiều năng lực phản kháng, nhưng người ta dù sao cũng là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn ít ỏi tồn tại.

Ai mà biết một lát sau Tác An Sơn khỏe trở lại, sẽ có hậu quả như nào? Huống chi còn có một Thạch Đạp đứng nhìn bên cạnh nữa?

Khiến cho Diệp Mặc không ngờ chính là, lời của hắn vừa mới nói xong, Tác An Sơn liền tháo nhẫn trữ vật ra đưa cho Diệp Mặc cười ha ha nói:

– Tên họ Diệp kia, mặc dù anh giết con trai của tôi, nhưng tôi cũng tương đối tin tưởng anh.

Nếu một tên rác rưởi cho người đàn bà của mình ngủ với người khác, thì tên rác rưởi đó không xứng để Tác An Sơn nói chuyện, cũng càng không xứng có được đồ của Tác An Sơn tôi.

Cho dù anh giết tôi rồi, tôi chỉ cần tên súc sinh Thạch Đạp này chết trước mặt tôi, thì Tác mỗ tôi cũng mãn nguyện rồi.

Diệp Mặc thấy Tác An Sơn ném nhẫn trữ vật tới cười ha ha nói:

– Tên họ Tác kia, anh nói lảm nhảm nhiều quá, những câu này nói chung cũng xuôi tai.

Không sai, nếu một tên rác rưởi đến người đàn bà của mình cũng có thể tặng cho người khác, lại hợp tác với tên rác rưởi đó, thì đúng là tự ăn quả đắng.

Nói xong, Diệp Mặc căn bản cũng không để ý tới Thạch Đạp, tự phóng ra Tử Đao và đại đỉnh tám cực.

Thạch Đạp cũng giống như không nghe thấy lời châm chọc của Diệp Mặc và Tác An Sơn, quay đầu lạnh giọng nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh Diệp, lúc trước tôi nói rồi, đồ trong nhẫn trữ vật mỗi người một nửa.

Sao tôi không thấy anh lấy một nửa đồ trong nhẫn trữ vật đó đưa cho tôi nhỉ? Chẳng lẽ anh Diệp muốn một mình nuốt hết sao? Hay là anh Diệp cho rằng Thạch Đạp tôi bị thương rồi, cho nên dễ ăn hiếp?

Diệp Mặc hoàn toàn im lặng nhìn tên Thạch Đạp, tên Thạch Đạp này chẳng những có thể nhịn nhục được, hơn nữa da mặt còn dày như vậy.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc mới thở dài một hơi nói:

– Haizz, Thạch phó thành chủ, mặc dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng vẫn bị anh đoán trúng tâm tư.

Con người tôi chính là thích ức hiếp người khác bị thương, chính là nhìn thấy anh bị thương rồi, nên tôi mới muốn độc chiếm…

Những lời này của Diệp Mặc còn chưa nói xong, vực của hắn đã được mở rộng, đồng thời Tử Đao mang theo một đường đao màu tím bổ đến.

Huyễn Vân Trận Sát đao.

Sở dĩ không muốn nói nhiều, là vì Diệp Mặc cũng đã quá kiêng kị với Thạch Đạp rồi, người này quả thực thâm hiểm tàn nhẫn đến cực điểm, chẳng những đối với người khác thâm hiểm, đối với mình cũng thâm hiểm, loại người này thật đáng sợ.

Tử Đao trong nháy mắt bổ ra, hình thành một đường hồng tím dài mấy trượng.

Đồng thời vô số đường đao màu tím cũng từ trong đường hồng tím đó bay ra.

Huyễn Vân Trận Sát đao của Diệp Mặc vốn dĩ là sự kết hợp giữa Huyên Vân Phân Liệt đao vào Huyễn Vân Hành Ý đao, một đao bị bổ ra, chỉ cần không bị ngăn trở, thì đường đao màu tím đó cũng là vô cùng vô tận.

Thạch Đạp đã từng thấy Diệp Mặc ra tay, nhưng lúc này gã mới hiểu Toái Vực đao mà lúc trước gã thấy và Trận Sát đao trước mặt này hoàn toàn khác nhau.

Nếu nói Toái Vực đao là sự kết hợp giữa thần thức và chân nguyên, thì Trận Sát đao lại hoàn toàn là đao có linh tính.

Gã chưa từng thấy có người nào lại có thể khống chế được mỗi một đường đao mà mình bổ ra, hơn nữa đường đao còn có thể tạo thành trận pháp vây khốn đối thủ.

Chỉ kinh dị trong chốc lát, Thạch Đạp lại khôi phục lại tỉnh tảo, gã căn bản không cần phất tay, trong không gian đã xuất hiện vô số cây mây, những cây mây này dày đặc các loại hình thái đều có.

Chỉ cần nhìn đều có thể cảm nhận được ác tâm trong đó.

Nhưng những cây mây này cũng giống như đường đao của Diệp Mặc, cũng có linh tính, tạo thành một hình lưới vô cùng vô tận, vây lại đường đao màu tím của Diệp Mặc.

Theo cách nghĩ của Thạch Đạp, cho dù gã trọng thương rồi, thì cây mây của gã cũng có thể trong chốc lát bóp chết được đường đao màu tím kia của Diệp Mặc, sau đó vây khốn Diệp Mặc lại.

Nhưng khi cây mây của gã và đường đao màu tím của Diệp Mặc va đập vào với nhau, gã lập tức biết mình đã nhầm rồi.

Những tiếng ken két không ngừng vang lên xung quanh, Thạch Đạp phát hiện cây mây của gã nếu không duy trì được sự ủng hộ của chân nguyên và thần thức, căn bản cũng không phải là đối thủ của đường đao dày đặc kia của Diệp Mặc.

Nghĩ tới thiên hỏa Diệp Mặc vẫn chưa xuất hiện, Thạch Đạp bỗng nhiên cảm thấy có chút không ổn, sau lưng gã toát mồ hôi lạnh.

Chân nguyên thâm hậu và thần thức mạnh mẽ của Diệp Mặc vượt xa những gì gã đoán, gã không phải là không có đường rút, đường rút của gã bây giờ vẫn chưa phải lúc thi triển ra, nếu không vừa nãy gã sẽ không tự phát nổ trận pháp của mình.

Khi từng đợt âm thanh ken két cực nhỏ vang lên, sắc mặt Thạch Đạp cuối cùng đại biến, gã không ngờ lại lần nữa phát hiện ra, vực của gã cũng không thể nào kháng lại được vực của Diệp Mặc.

Nói cách khác Diệp Mặc chỉ mới là Hóa Chân tầng thứ hai, còn vực của hắn so với vực của mình còn mạnh hơn nhiều, còn hoàn thiện hơn nhiều.

Mặc dù cái này không liên quan gì đến việc gã bị thương, nhưng chuyện như này gã thật sự không dám tin.

– Anh vừa rồi bảo lưu lại sức mạnh? Thiên Hỏa của anh cố ý đợi Ly Minh Hỏa của Tác An Sơn thiêu cháy cây mây của tôi rồi, lúc đó mới xuất hiện, sau đó lại cố ý không ngừng rò rỉ khe hở, có phải không?

Thạch Đạp cho dù nhẫn nhịn, lúc này cũng không thể nhận được lên tiếng chất vấn Diệp Mặc.

Diệp Mặc vẻ mặt kinh ngạc nhìn Thạch Đạp nói:

– Lúc trước tôi nghe Thạch phó thành chủ nói anh căn bản không sợ Tác An Sơn, cho nên tôi mới không dám toàn lực ra tay.

Chẳng phải nói người có bản lĩnh đều rất kiêu ngạo hay sao? Chẳng may tôi toàn lực ra tay, không thể hiện được bản lĩnh của Thạch phó thành chủ, thì chẳng phải là đắc tội hay sao? Không ngờ Thạch phó thành chủ anh minh thần võ như vậy, mà lại không nhìn ra.

– Được, được…

Thạch Đạp liên tiếp nói hai từ được, lại lần nữa bình tĩnh trở lại:

– Chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ hai, cũng dám lừa phỉnh tôi.

Nói xong Thạch Đạp giơ tay lên, cây Khư Kinh thương màu xám lập tức mang theo vô số sát cơ hư không đâm thẳng đến.

Nhưng cây thương đó vừa mới đâm ra được một nửa, giữa đường lại phân ra thành chín bóng thương màu đen, chín đường thương này giống như chín bàn tay vây bắt vậy, hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc.

Còn đường đao Tử Đao của Diệp Mặc gặp chín đường thương cực lớn này lập tức phát ra từng trận âm thanh xuy xuy, trong nháy mắt liền biến mất.

Đồng thời Diệp Mặc cũng nghe thấy những âm nhanh ken két nhỏ, Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn biết vực của hắn trong nháy mắt đã bị phá vỡ rồi.

Còn chưa đợi hắn kịp phản ứng lại, thì chín đường thương phá tan vực của hắn kia cũng đã xuất hiện trước mặt hắn.

Một mùi hôi tanh xộc lên mũi, Diệp Mặc liền biết chín đường thương này tuyệt đối không phải là thứ bình thường.

Diệp Mặc lúc này đến nghĩ cũng không kịp nghĩ, chân nguyên hoàn toàn trút vào đại đỉnh tám cực.

Còn đại đỉnh tám cực của hắn thì điên cuồng quay tròn, trong nháy mắt hình thành một lốc đỉnh cực lớn.

Thịch thịch thịch…

Chín đường thương vô cùng hôi tanh đập vào đại đỉnh tám cực, Diệp Mặc cảm giác kinh mạch trong thân thể mình giật từng trận, sau đó điên cuồng phun ra một ngụm máu.

Đồng thời cả người hắn và đại đỉnh tám cực bị chín đường thương kia đánh bay, mà quá trình này mới chỉ trong tích tắc mà thôi, Diệp Mặc thậm chí đến Thiên Hỏa cũng không kịp phóng ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1360: Đòn Sát Thủ Của Thạch Đạp

Đòn Sát Thủ Của Thạch Đạp

T

hấy uy thế từ Tử Đao của Diệp Mặc, thì Tác An Sơn cũng âm thầm kinh hãi, lão không ngờ một tu sĩ Hóa Chân tầng hai như Diệp Mặc, lại có thể thi triển ra được đao pháp lợi hại như thế.

Bất quá lão lúc này lại hi vọng Diệp Mặc càng lợi hại thì càng tốt, dù cho cuối cùng Diệp Mặc có giết lão, thì ít nhất lão cũng có thể tận mắt nhìn thấy Thạch Đạp chết trước mặt mình, cũng có thể nhắm mắt được rồi.

Huống chi, lão còn có ‘Hư không sinh cơ tủy’ nữa, cho nên chỉ cần Diệp Mặc và Thạch Đạp đấu đá nhau một lúc, thì cho dù lão không thể khôi phục lại hoàn toàn, thì cũng phải khôi phục lại bẩy tám phần thực lực trở lên.

Lão không chút do dự nào mà đưa nhẫn trữ vật cho Diệp Mặc, là vì sợ Diệp Mặc sẽ nhớ tới việc mình có ‘Hư không sinh cơ tủy’.

Không có ai biết, trong nháy mắt mà trận pháp kia bạo tạc, lão đã lấy ‘Hư không sinh cơ tủy’ từ trong nhẫn trữ vật ra rồi.

Nhưng sự lợi hại của Thạch Đạp lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của lão, y cũng đã bị thương khi sát trận cấp chín kia tự nổ, nhưng vẫn có thể dùng một chiêu đánh bay Diệp Mặc.

Diệp Mặc bị đánh bay đi, thì trong mắt Tác An Sơn lộ ra vẻ thất vọng.

Sự thống hận của lão đối với Thạch Đạp đã không thể dùng lời nói mà diễn tả rõ ràng nữa, vì y biết rõ Xuyên công chúa là con gái của lão, vậy mà vẫn cố ý để cho Xuyên Công chúa và con trai Tác Chi Duyệt của lão ở cùng nhau.

Mối hận này thì cho dù có tát cạn ba dòng sông, thì cũng không thể nào xóa bỏ được.

So sánh với việc Diệp Mặc giết con trai lão, thì lão lại không hận sâu sắc đến như vậy.

Đáng tiếc chính là, mặc dù Diệp Mặc cũng có chút bản lĩnh, nhưng tu vi vẫn quá thấp.

Chỉ một chiêu đơn giản thì đã bị Thạch Đạp đánh bay rồi, hơn nữa Thạch Đạp chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó.

Quả nhiên, khi Tác An Sơn vừa nghĩ tới đây, thì Thạch Đạp đã lại lần nữa hướng về Diệp Mặc đánh tới, đồng thời hai tay liên tục ném ra ngoài vô số hạt giống như đang thi triển chiêu ‘Thiên nữ tán hoa’ (Một thủ pháp phóng ám khí).

Những hạt giống này trong nháy mắt liền nẩy mầm ở giữa hư không, sinh trưởng thành vô số cây non.

Những cây non này trong nháy mắt đã hình thành vô số những cây mây rậm rạp.

Một khi những cây mây kia kết nối lại, thì Diệp Mặc căn bản là sẽ không có cơ hội để động thủ, thì đã bị những cây mây kia quấn lấy rồi.

Lúc này thì Thạch Đạp thậm chí chỉ muốn đứng bên cạnh nhìn Diệp Mặc bị những cây mây mình siết chết là được, hoặc là y chỉ cần không ngừng bổ sung thêm những nhánh dây mây khi chúng bị Thiên hỏa của Diệp Mặc thiêu đốt đi.

Sau đó tiếp tục rải hạt giống Thấy Thạch Đạp không kiêng nể gì mà bỏ ra nhiều hạt giống cây mây như vậy, thì Diệp Mặc liền giận dữ.

Tên Thạch Đạp này quả thực là quá khinh thường hắn mà, nghĩ rằng Thiên hỏa của mình là đồ trang trí sao?

– Diệp huynh, cậu cần gì phải như vậy chứ? Chúng ta vẫn đang hợp tác tốt mà, vậy mà cậu lại muốn cướp đồ đạc của tôi, haizz…

Thạch Đạp không ngừng ném những hạt giống trong tay ra, miệng vẫn thản nhiên nói, đồng thời Khư Linh Thương trong tay lại lần nữa biến ảo thành chín hư ảnh.

Diệp Mặc nhìn thoáng qua, sau đó liền hừ lạnh một tiếng, trực tiếp phóng Tử Đao ra đánh về phía Khư Linh Thương.

Đồng thời hắn cũng xuất ra ‘Vụ liên tâm hỏa’ của mình.

Thấy Diệp Mặc lại một lần nữa xuất ra Thiên hỏa, thì Thạch Đạp liền cười lạnh liên tục.

Thiên hỏa của Tác An Sơn tuy rằng có đẳng cấp thấp hơn so với Diệp Mặc, nhưng cũng không kém nhiều.

Mà Tác An Sơn lại là tu vi Hóa Chân viên mãn, nhưng y còn không sợ Thiên hỏa của lão, thì Thiên hỏa của Diệp Mặc sao có thể khiến y sợ được? Cho dù Thiên hỏa của Diệp Mặc thật sự có thể khắc chế được những hạt giống cây mây kia, thì y cũng vẫn còn thủ đoạn khác để có thể dễ dàng giết chết Diệp Mặc.

Nhưng lúc này thì Thạch Đạp lại hoàn toàn thấy kinh dị, vì lần này Thiên hỏa của Diệp Mặc không giống như lần trước, trực tiếp dùng Thiên hỏa biến ảo thành Hỏa Vân.

Lần này sau khi hắn xuất ra Thiên hỏa, thì liền trực tiếp biến ảo thành một vầng Thái Dương mầu xanh.

Vầng Thái Dương kia to như một quả cầu, treo lơ lửng trong hư không.

Vầng Thái Dương mầu xanh sau khi được Diệp Mặc treo lên, thì lập tức tản mát ra vô số quang mang mầu xanh.

Trong nháy mắt những quang mang rậm rạp kia liền bao phủ toàn bộ phạm vi xung quanh.

Chỉ lát sau, thì một mảnh hư không này đã trở thành thế giới mầu xanh rồi.

Nếu như không phải bởi vì vầng Thái Dương mà Diệp Mặc biến ảo ra là mầu xanh, thì Tác An Sơn và Thạch Đạp thậm chí còn cho rằng mình đã lại một lần nữa trở về lục địa, trở về đại lục tu chân rồi, chứ không phải là ở cái ‘Vết nứt hư không’ này nữa.

Tác An Sơn thấy vầng Thái Dương mầu xanh của Diệp Mặc, thì ánh mắt lập tức ngưng tụ lại.

Lão đã là tồn tại trên đỉnh ở Tu Chân Giới rồi, sao có thể không đoán ra vầng Thái Dương kia của Diệp Mặc xuất ra chính là công pháp thi triển Thiên hỏa chứ? Cái này khác hoàn toàn với Hỏa Vân mà lúc trước Diệp Mặc thi triển ra, vì đây mới chân chính là một phương pháp vận dụng Thiên hỏa.

Trước kia lão đã từng tìm kiếm qua vô số năm, cũng chưa từng tìm được công pháp Thiên hỏa, hôm nay lại không ngờ rằng có thể thấy được nó trên người tên tu sĩ Hóa Chân tầng hai trẻ tuổi này.

Điều này khiến cho Tác An Sơn phải cảm thán không thôi.

Lão không biết trên người tên tu sĩ Hóa Chân này rốt cuộc còn bao nhiều đồ tốt nữa, vì sao trước đây mình lại không bắt được hắn nhỉ?

Nhưng vầng Thái Dương càng ngày càng dầy đặc những quang mang Thiên hỏa mầu xanh kia đã khiến cho lão không cách nào thèm muốn được nữa.

Lão miễn cưỡng xuất ra ‘Ly minh hỏa’ của mình, để biến ảo ra một vòng bảo hộ, chặn lại những quang mang mầu xanh kia.

Mà lúc này thì Thạch Đạp lại không được tốt như vậy, y phát hiện Diệp Mặc căn bản là không dùng Hỏa Vân để thiêu đốt những cây mây rậm rạp của mình, mà chỉ xuất ra một vầng Thái Dương kia.

Mà hết lần này tới lần khác, cái vầng Thái Dương kia lại khiến y hoàn toàn rơi xuống hạ phong.

Âm thanh ‘Xuy xuy’ liên tiếp vang lên, mùi cháy khét càng ngày càng đậm, những cây mây vô biên vô hạn cùng với những hạt giống còn đang nẩy mầm đều bị Cửu Dương thiên hỏa của Diệp Mặc thiêu rụi trong nháy mắt.

Chỉ trong chốc lát, thì một mảnh hư không này đều đã tràn ngập mùi khét rồi.

Thạch Đạp lộ ra vẻ mặt kinh hãi, y không ngờ rằng con kiến hôi mà mình mời đến hổ trợ còn có khả năng sử dụng Thiên hỏa lợi hại hơn cả Tác An Sơn.

Hơn nữa sát trận cấp chín của y lúc này đã tự bạo để đả thương Tác An Sơn rồi.

Ầm…

Lúc này thì Tử Đao và Khư Linh Thương mới hoàn toàn va chạm vào nhau.

Chín đạo thương ảnh biến ảo ra lập tức đã bị phân liệt.

Diệp Mặc lại bị đánh bay ra xa hơn mười thước, rơi vào trung tâm không gian bão cát.

Diệp Mặc biết rằng chân nguyên và thần thức của hắn tuy rằng rất cường đại, nhưng vẫn chưa thể sánh với Thạch Đạp và Tác An Sơn được.

Tu vi của hai tên này đã vượt qua phạm trù Hóa Chân đỉnh rồi, thậm chí có thể sánh ngang với Hư Tiên cũng nên.

Lần này sau khi Thạch Đạp đem Diệp Mặc đánh bay ra, thì không hề có chút vui mừng nào cả.

Vì y biết, mặc dù là chân nguyên của y cường hãn hơn Diệp Mặc, nhưng vì lúc trước đã bị thương, và vì Diệp Mặc sử dụng mánh khóe khiến cho chân nguyên của y tiêu hao quá lớn.

Nếu như không thể giết Diệp Mặc trong thời gian ngắn, thì càng lúc y sẽ càng trở nên bất lợi hơn.

Thẳng đến hiện tại, thì y vẫn không thể hiểu được, vì sao khi sát trận cấp chín của y tự bạo, Diệp Mặc lại vẫn có thể bình yên vô sự?

Thạch Đạp tuy rằng không nghĩ ra, nhưng cũng không có thời gian để suy nghĩ những thứ này.

Y lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:

– Đây là mày bức tao, tao sẽ cho mày biết cái gì mới là sự tuyệt vọng.

Nói xong thì y liền vung tay lên, vô số cái bóng liền hiện ra trong hư không.

Y lại tiếp tục phun ra một ngụm máu.

Sau khi tinh huyết phun lên những cái bóng kia, đã bắt đầu cử động.

Sau khi Diệp Mặc có thể nhìn rõ ràng những cái bóng đen kia, thì liền kêu lên một tiếng khiếp sợ:

– Thi khôi, là thi khôi Hóa Chân…

Thi khôi là một loại công pháp cực kỳ tàn nhẫn.

Tu sĩ tu luyện loại công pháp này sau khi bắt sống được tu sĩ khác, thì sẽ giam cầm Nguyên Thần của tu sĩ bị bắt, sau đó đem thân thể của tù binh đặt vào một loại nước thuốc rồi ngâm trong đó trăm năm.

Mà tu sĩ tù binh này cả trăm năm sau cũng sẽ không bị chết, chỉ là thân xác trở nên cứng rắn như thép mà thôi.

Sau đó thân xác sẽ được đem ra khỏi nước thuốc, rồi lại sử dụng chính chân nguyên chi hỏa thiêu đốt thêm trăm năm nữa.

Thời gian hai trăm năm này, tu sĩ bị bào chế thành thi khôi đều luôn luôn thanh tỉnh, không chỉ chịu đựng sự dằn vặt khủng khiếp, mà còn phải chịu đựng sự sợ hãi vô tận.

Sau hai trăm năm, thì thần trí của tu sĩ tù binh sẽ bị tu sĩ khống chế họ cắn nuốt, còn Nguyên Thần thì lại được giữ lại.

Lúc này thì bọn họ sẽ chỉ còn là một con rối thi thể mà thôi, nhưng loại thi khôi này so với bản thân lúc trước còn lợi hại hơn, bởi vì bọn chúng sẽ không sợ bất cứ một thương tổn nào, vì có một thân thể cứng rắn không gì sánh được.

Hơn nữa kỹ năng cũng không hề ít, có thể nói, một khi có được số lượng thi khôi nhất định, thì cho dù là tu sĩ tu vi cao hơn thi khôi tới mấy đẳng cấp, thì cũng sẽ bị những thi khôi này vây công tiêu diệt.

Mà thực lực của loại thi khôi này thì căn cứ chính vào thực lực của thân xác trước khi bị bào chế.

Nếu như một tu sĩ Hư Thần bị bào chế thành thi khôi, thì đó chính là thi khôi Hư Thần.

Mà những thi khôi trước mắt này, đều là sử dụng tu sĩ Hóa Chân để bào chế, hiển nhiên đều là thi khôi Hóa Chân rồi.

Tác An Sơn nhìn thấy những thi khôi kia, thì nhất thời vô cùng kinh hãi, chỉ vào Thạch Đạp nói:

– Mày, hóa ra nhiều tu sĩ bị mất tích tại Hắc Thạch thành đều bị mày luyện chế thành thi khôi rồi sao? Mày, mày…

Sắc mặt Thạch Đạp lúc này có chút tái nhợt đi, không còn bộ dạng thong dong như trước nữa.

Y lạnh lùng nhìn lướt qua Tác An Sơn rồi nói:

– Mày chính là kẻ sẽ trở thành thi khôi Hóa Chân thứ chín trăm ba mươi mốt của tao.

Nói xong, thì y lại lạnh lùng nhìn thoáng qua Diệp Mặc rồi nói:

– Bức tao thi triển ra thi khôi, thì mày sẽ là một trong những thi khôi có tu vi kém cỏi nhất của tao.

Cửu Dương thiên hỏa của Diệp Mặc lúc này đã càn quét hết toàn bộ cây mây của Thạch Đạp rồi.

Lúc này không muốn tiếp tục tiêu hao thần trí nữa, nên lập tức phất tay thu hồi lại ‘Vụ liên tâm hỏa’.

Đồng thời nuốt xuống mấy viên ‘Phục thần đan’.

Sau đó hắn mới nhìn chằm chằm vào Thạch Đạp lạnh giọng nói:

– Họ Thạch kia, mày có thực lực như thế này, không ngờ lại tới tận ngày hôm nay mới động thủ, còn muốn nhờ tao trợ giúp nữa.

Sợ rằng không phải nguyên nhân là do ‘Ly minh hỏa’ của Tác An Sơn đâu nhỉ? Còn nữa, mày diễn kịch cũng thật giỏi, thiếu chút nữa thì tao đã tin là sự thật rồi.

Thạch Đạp cũng nuốt xuống mấy chục viên đan dược, sau đó nhìn Diệp Mặc một cách dữ tợn:

– Tao không phải là diễn kịch, tao thực sự là phẫn nộ.

Từ Thanh Phi là do chính tao đưa ra ngoài, chẳng lẽ còn không cho phép tao phẫn nộ hay sao?

Nói xong thì y liền băng lãnh nói tiếp:

– Mày biết vì sao tao không biến Cảnh Học Minh thành thi khôi hay không? Bởi vì Từ Thanh Phi là người mà tao yêu nhất, cho nên trước khi tao biến cô ta thành thi khôi, thì ta muốn thỏa mãn một nguyện vọng của cô ta.

Bởi vì Từ Thanh Phi đối với Tác An Sơn cũng chỉ là hư tình giả ý, nhưng tao lại biết cô ta thực sự đã động tâm với tên Cảnh Học Minh kia.

Cho nên tao muốn cho cô ta và Cảnh Học Minh cùng nhau biến thành thi khôi, đáng tiếc, hôm nay tao đã phải sử dụng đến thi khôi của mình, thật sự là quá sớm…

Giọng điệu của Thạch Đạp lúc này đã trở nên bình tĩnh, giống như là đang nói một chuyện đương nhiên vậy.

– Biến thái.

Diệp Mặc châm chọc một câu.

Khi Diệp Mặc khôi phục lại chân nguyên và thần thức của chính mình, thì Diệp Mặc cũng đã khôi phục.

Cho nên hắn cũng không chọn việc động thủ trước, vì hiện tại Thạch Đạp đã xuất ra thi khôi rồi, cho nên lúc này động thủ hay lát nữa mới động thủ thì cũng chẳng khác gì nhau.

Lúc này hắn thật sự là không biết lão Hắc kia nên hài lòng hay phiền muộn đây.

Y không bị biến thành một thi khôi chỉ vì vợ của tên Thạch Đạp kia thích y mà thôi…

– Tao biết mày tại sao phải đợi tới tận lúc này mới động thủ rồi.

Mày chờ đợi cũng không phải là một kẻ như tên họ Diệp kia tới để có thể ngăn cản Thiên hỏa của tao.

Vì cho dù là hôm nay tên họ Diệp kia không xuất hiện, thì mày cũng sẽ động thủ, bởi vì thứ mày chờ chính là…

Tác An Sơn cười nhạt châm chọc, chỉ là lão căn bản chưa nói xong, thì đã bị Thạch Đạp hét lớn một tiếng:

– Câm mồm!

Tiếp đó Thạch Đạp liền vung cánh tay cầm Khư Linh Thương lên, thì mấy trăm Thi khôi kia lập tức điên cuồng lao về hướng Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box