[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 271 : Phá ‘Vực’ Đoạt ‘Lôi Châu’ (c1351-c1355)
❮ sautiếp ❯Chương 1351: Phá ‘Vực’ Đoạt ‘Lôi Châu’
Phá ‘Vực’ Đoạt ‘Lôi Châu’
L
úc này thì y rốt cuộc cũng hiểu vì sao Diệp Mặc có thể sống sót ở ‘Vết nứt hư không’ này rồi, hắn không chỉ luyện thể tới Vương Cảnh, hơn nữa thân thủ của hắn tuyệt đối cũng không kém hơn so với y.
Tu vi của Diệp Mặc chỉ có Hóa Chân tầng một, nhưng ‘Vực’ của hắn không ngờ đã đạt tới trình độ này rồi.
Liên tưởng đến một đao kinh diễm vừa rồi của Diệp Mặc, Cảnh Học Minh chán nản phát hiện, nếu như bản thân y đánh nhau với Diệp Mặc, thì phải đến tám phần y không phần y không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Cảnh Học Minh đương nhiên không biết lúc này ‘Vực’ mà Diệp Mặc thi triển ra cũng không phải là toàn bộ thủ đoạn của hắn, nhiều nhất thì cũng chỉ mới là một phần ba mà thôi.
Lúc này thì Diệp Mặc và Cảnh Học Minh tuy rằng đã có thể hành động dễ dàng hơn trong ‘Vực’ của Tác An Sơn, nhưng nếu muốn phóng pháp bảo của mình ra thì vẫn không thể được, bởi vì Diệp Mặc phá ra một phạm vi của ‘Vực’ trói buộc vẫn quá nhỏ.
Khi ‘Vực’ của mình bị người khác phá mở ra, thì Tác An Sơn đương nhiên là người phát hiện ra trước tiên rồi, sở dĩ lão ta đến tận bây giờ vẫn còn chưa ra đòn sát thủ, xác thực đúng với những gì mà Diệp Mặc nghĩ, chính là muốn bắt sống hắn và Cảnh Học Minh.
Sau đó mới đưa hai người họ về Hắc Thạch thành rồi từ từ mà trừng trị.
Nhưng lúc này thì lão lại phát hiện ‘Vực’ của Diệp Mặc còn có thể phá mở ‘Vực’ của mình, tuy rằng ‘Vực’ của Diệp Mặc còn chưa hoàn toàn phá tan ‘Vực’ của lão, để có thể phóng ra pháp bảo công kích ngược lại lão, nhưng có thể có bản lĩnh thoát ra khỏi ‘Vực’ trói buộc của lão ta thì cũng đã là rất giỏi rồi.
Tác An Sơn đang muốn dùng một thủ đoạn khác, thì đột nhiên lại phát hiện ra một cái bóng mầu xanh lục từ phía không gian đao gió mầu đỏ sậm bay tới.
Nhưng khi bóng sáng mầu xanh lục kia sắp thoát ra khỏi không gian mầu đỏ, thì đã bị từng đạo lốc xoáy đao gió ngăn trở lại.
Sau khi cái bóng mầu xanh lục kia bị ngăn trở lại, thì liền cố hết sức để vùng vẫy ra.
– ‘Hư không sinh cơ tủy’…
Tác An Sơn và Cảnh Học Minh liền kêu lên một tiếng kinh ngạc, Diệp Mặc cũng vì hai người kêu lên kinh ngạc như vậy, thì mới nhận ra được đấy là ‘Hư không sinh cơ tủy’.
Với ‘Hư không sinh cơ tủy’ thì có thể nói là ngoại trừ ‘Khổ trúc’ ra, thì chính là thứ trân quý hơn nhiều so với tất cả các thứ mà Diệp Mặc hiện có.
Trên người hắn thì những vật có giá trị cũng rất nhiều, nhưng ‘Hư không sinh cơ tủy’ thì tuyệt đối có thể xếp hàng thứ nhất.
Đương nhiên Thế giới trang vàng, ‘Khổ trúc’ và trận bàn thời gian thì không tính. ‘Khổ trúc’ căn bản chính là loại linh căn trong thiên địa, cho nên mang ‘Khổ trúc’ so sanh với ‘Hư không sinh cơ tủy’ thì căn bản là không thể so sánh được.
Độ trân quý của ‘Hư không sinh cơ tủy’ không thể nào bì kịp với một phần vạn ‘Khổ trúc’.
‘Hư không sinh cơ tủy’ sinh trưởng trong hư không.
Mầu sắc càng đậm thì càng trân quý. ‘Hư không sinh cơ tủy’ trước mắt này đã đạt tới mầu xanh lục rồi, cho nên giá trị căn bản là không thể nào đánh giá được.
Tu sĩ bình thường uống ‘Hư không sinh cơ tủy’ mầu tím vào, thì có thể kéo dài tuổi thọ thêm trăm ngàn năm nữa, nhưng đương nhiên là sẽ không có tu sĩ nào ngu ngốc cầm ‘Hư không sinh cơ tủy’ dùng trực tiếp như vậy.
Bình thường đều sẽ dùng để luyện chế thành đan dược, còn không thì chỉ có thể là không thể nào luyện chế nó thành đan dược thì mới sử dụng trực tiếp ‘Hư không sinh cơ tủy’ mà thôi.
‘Hư không sinh cơ tủy’ có tác dụng chính là sinh thịt mọc xương người chết.
Công dụng của việc sinh thịt mọc xương người chết này thì chỗ trân quý hoàn toàn khác với các loại linh thảo nghịch thiên khác.
Hết thảy các loại linh thảo và linh vật trong thiên hạ đều là từ Nguyên Thần mà cứu sống người.
Còn ‘Hư không sinh cơ tủy’ thì có thể chân chính mà cứu sống cả một người đã không còn Nguyên Thần nữa, thậm chí còn có thể hồi sinh cả một thi thể.
Bởi vì ‘Hư không sinh cơ tủy’ có thể để cho người khác một lần nữa tái sinh lại Nguyên Thần từ đầu, hơn nữa còn có thể dần dần khôi phục lại ký ức và năng lực.
Đây mới là chỗ trân quý chân chính của ‘Hư không sinh cơ tủy’, nhưng muốn đạt tới loại trình độ đó, thì ‘Hư không sinh cơ tủy’ cũng nhất định phải là mầu tím thì mới được.
Khi Diệp Mặc thấy ‘Hư không sinh cơ tủy’ thì lập tức nhớ tới Nhiếp Song Song.
Trước đây hắn đã từng nhờ Giao Hoán Chấn, nhưng cũng không tìm được ‘Hoàn hồn quả’.
Nếu mà có được loại ‘Hư không sinh cơ tủy’ này, thì liệu Nhiếp Song Song có thể sống lại không? Thậm chí còn có cả Lạc Nguyệt sư tỷ của Lạc Huyên cũng có thể một lần nữa tái sinh lại Nguyên Thần.
Nhưng trong nháy mắt, thì Diệp Mặc cũng biết rằng đây là chuyện không thể.
Bởi vì thứ này đã bị Tác An Sơn nhìn thấy rồi, mà hiện giờ thì hắn khó có thể cướp đoạt từ tay Tác An Sơn mà chạy trốn được, cho nên lại càng không thể nói tới việc giết lão ta để đoạt ‘Hư không sinh cơ tủy’ rồi.
Khi Tác An Sơn nhìn thấy ‘Hư không sinh cơ tủy’, thì hai mắt liền tỏa sáng, lập tức lộ ra vẻ mặt cực kỳ kinh hỉ.
Lão nghĩ tới đứa con trai Tác Chi Duyệt của mình, nếu lão có được ‘Hư không sinh cơ tủy’ này, thì nói không chừng con lão có thể được cứu sống.
Tuy rằng đẳng cấp ‘Hư không sinh cơ tủy’ này còn hơi thấp, nhưng so với không có thì vẫn tốt hơn nhiều.
Huống chi là lại có một đoàn ‘Hư không sinh cơ tủy’ lớn như vậy nữa.
Tác An Sơn nhìn thoáng qua Diệp Mặc và Cảnh Học Minh đang bị lão vây khốn, cũng không lập tức đi đoạt lấy ‘Hư không sinh cơ tủy’, mà lại phóng ra hơn mười mồi lửa mầu lam.
Nhưng mồi lửa này vừa ra tới, thì trong nháy mắt đã kết hợp với mười hai viên ‘Lôi châu’ tạo thành một vòng vây mồi lửa mầu lam.
Những ngọn lửa kia giống như là có linh tính, bao quanh bên ngoài mười hai viên ‘Lôi châu’ mà vây khốn Diệp Mặc và Cảnh Học Minh.
Cho dù Diệp Mặc và Cảnh Học Minh có thể thoát ra khỏi ‘Vực’ của Tác An Sơn, thì cũng không thể nào lao ra khỏi vòng vây khốn trận lôi hỏa của ‘Lôi châu’ và mồi lửa kia được.
Thấy một màn này, thì sắc mặt của Cảnh Học Minh lập tức trắng bệch, thậm chí còn tự than vãn một câu:
– ‘Thiên hỏa chi ngục’, ta không ngờ rằng lão già khốn kiếp này còn có ‘Ly minh hỏa’, thậm chí còn là ‘Ly minh hỏa’ mầu lam…
Diệp Mặc thấy một màn này, thì ánh mắt cũng ngưng tụ lại.
Không phải là hắn sợ ‘Thiên hỏa chi ngục’, vì hiển nhiên là hắn hiểu được rằng đây chỉ là một cách vận dụng Thiên hỏa bình thường mà thôi.
Sử dụng Thiên hỏa để tạo thành một cái lao ngục, đem đối thủ vây khốn lại, trong không gian lao ngục của Thiên hỏa, thì không có người nào có thể chạy trốn cả.
Trừ phi người đó có bản lĩnh xông qua Thiên hỏa mà chạy, nhưng mà Thiên hỏa này đã là mầu lam, thì làm như vậy chẳng khác nào tìm chết cả.
Diệp Mặc đương nhiên không sợ ‘Thiên hỏa chi ngục’, bởi vì hắn có biện pháp để thoát khỏi ‘Thiên hỏa chi ngục’ một cách đơn giản, chính là dùng ‘Vụ liên tâm hỏa’ cao cấp hơn mà phá vây.
‘Thiên hỏa chi ngục’ tuy rằng lợi haị, thì cũng chỉ là một cách vận dụng của mồi lửa kỳ dị mà thôi, so với Cửu Dương thiên hỏa của hắn thì còn kém quá xa.
Cửu Dương thiên hỏa của hắn tuy rằng còn ở trình độ ban đầu, nhưng khi hắn có thể phóng ra Cửu Dương thiên hỏa mầu tím đỏ, thì hắn tin tưởng người như Tác An Sơn cũng có thể bị Thiên hỏa của hắn đốt thành tro.
Thứ mà hắn kinh ngạc chính là không ngờ Tác An Sơn lại có Thiên hỏa xếp thứ chín ‘Ly minh hỏa’, hơn nữa đã đem Thiên hỏa này thăng cấp tới mầu lam rồi.
Tuy rằng ‘Thiên hỏa chi ngục’ phá giải rất đơn giản, nhưng cũng cần phải có Thiên hỏa cao cấp hơn thì mới có thể làm được, hoặc là tu vi phải cực kỳ cường hãn.
Diệp Mặc âm thầm cảm thấy may mắn, vì Thiên hỏa của hắn hiện cũng đã là mầu lam, hơn nữa thứ hạng còn cao hơn ‘Ly minh hỏa’ của Tác An Sơn rất nhiều.
Bằng không thì thật sự là có chút khó khăn.
Nếu như hắn nguyện ý, thì hắn cũng có thể dùng ‘Vụ liên tâm hỏa’ để tạo thành một cái ‘Thiên hỏa chi ngục’ đề vây khốn người khác.
Điều duy nhất khiến hắn tiếc nuối chính là chờ tới khi hắn thoát khỏi ‘Vực’ của Tác An Sơn rồi, thì hắn tuyệt đối không có thời gian để thu lấy Thiên hỏa của Tác An Sơn, bởi vì với bản lĩnh của Tác An Sơn, thì chỉ cần trong khoảng thời gian ngắn này, lão ta đã có thể thu được ‘Hư không sinh cơ tủy’ rồi.
Cho nên thời gian còn lại, đối với Cảnh Học Minh và Diệp Mặc mà nói, thì chỉ có thể phá vỡ ‘Thiên hỏa chi ngục’ mà thôi, sau đó có bao xa thì trốn đi bấy nhiêu xa.
– Làm sao bây giờ?
Tuy rằng Cảnh Học Minh vì ‘Vực’ của Diệp Mặc cho nên đã hành động dễ dàng hơn một chút, nhưng khi y thấy ‘Thiên hỏa chi ngục’, thì đã lâm vào tuyệt vọng rồi.
Diệp Mặc không trả lời Cảnh Học Minh, vì hắn không muốn làm cho Tác An Sơn có chút sự đề phòng nào với hắn cả.
Tác An Sơn nghe xong lời Cảnh Học Minh nói, thì cười lạnh một tiếng, sau đó cũng không thèm nhìn Cảnh Học Minh và Diệp Mặc nữa mà xông về phía không gian lốc xoáy đao gió đang ngăn trở ‘Hư không sinh cơ tủy’ kia.
Lúc này thì Diệp Mặc mới truyền âm cho Cảnh Học Minh:
– Lão Hắc, anh hãy theo sát tôi, đưng rời nửa bước, hiện tại chúng ta sẽ bỏ chạy.
Tuy rằng Cảnh Học Minh rất muốn nói với Diệp Mặc rằng ở trong ‘Thiên hỏa chi ngục’ này thì làm sao chạy trốn đây? Nhưng y cũng biêt lời nói này hoàn toàn là vô ích, vì bất luận là trốn hay không thì cũng chỉ có một con đường chết, so với việc bị lão Hắc Diêm Vương kia bắt, thì chết ở trong Thiên hỏa còn tốt hơn nhiều.
Y cười khổ một tiếng rồi nói:
– Trước tiên cứ thoát khỏi vòng vây của mười hai viên ‘Lôi châu’ này rồi nói sau, bằng không chúng ta coi như là muốn chết dưới ‘Thiên hỏa chi ngục’ cũng không có cơ hội nữa…
Nhưng Cảnh Học Minh lại đột nhiên câm lặng, vì lúc này y đã thấy được khí thế trên người Diệp Mặc bỗng nhiên tăng vọt, đồng thời mở rộng ‘Vực’ ra, hơn nữa ‘Vực’ của hắn lúc này đâu chỉ mạnh hơn trước đó mấy lần? Trong nháy mắt thì Cảnh Học Minh liền hiểu ra rằng Diệp Mặc vẫn còn bảo lưu thực lực chân chính, cho nên nhất thời kinh hỉ hẳn lên.
Y không ngờ rằng Diệp Mặc lại nghịch thiên như vậy, ở trước mặt Hắc Diêm Vương Tác An Sơn mà còn dám bảo lưu lại thực lực của mình.
Gần như cùng lúc hai người thoát ra khỏi sự trói buộc của ‘Vực’ của Tác An Sơn, thì Tử Đao của Diệp Mặc lại một lần nữa được phóng ra, ‘Huyễn vân toái vực đao’.
Ánh đao tím trong nháy mắt liền phóng qua khoảng cách gần mười trượng, trong nháy mắt thì ‘Vực’ vẫn vây khốn hai người đã bị Diệp Mặc đánh ra một cái thông đạo.
Từng đợt âm thành ‘Ken két’ vang lên, một cái khe mà mắt thường nhìn không thấy hiện ra trong thần thức của Cảnh Học Minh.
Thật giống như giữa vùng băng giá vô biên vô hạn, lại đột nhiên vỡ vụn ra một cái thông đạo, cái thông đạo này hiện ra, thì băng đá trong nháy mắt liền biến mất, mà thuyền của bọn họ bị mặt băng ngăn trở, lại có thể tiếp tục đi dạo trong nước sông như bình thường.
Có thể đi, thì Cảnh Học Minh liền mừng rỡ, lập tức thu hồi lại Phiên Thiên Ấn, nhưng cũng nhớ tới mười hai viên ‘Lôi châu’ kia.
Giờ thì y mới hiểu được rằng y và Diệp Mặc mới chỉ phá được một vòng vây đơn giản đầu tiên mà thôi.
Mười hai viên ‘Lôi châu’ và ‘Thiên hỏa chi ngục’ phía trước mới chân chính là thứ không thể phá vỡ.
Nhưng lập tức, Cảnh Học Minh đã cảm thấy kinh dị rồi, không ngờ rằng Diệp Mặc lại xông về phía mười hai viên ‘Lôi châu’ kia.
Nhìn dáng vẻ của hắn, thì giống như là nhất định phải cướp bằng được mười hai viên ‘Lôi châu’ kia trở về vậy.
– Điên rồi…
Cảnh Học Minh tự thì thào một câu, rồi ngơ ngác nhìn chằm chằm về phía Diệp Mặc.
Chính bản thân Tác An Sơn trong nháy mắt khi bị Diệp Mặc phá vỡ ‘Vực’, thì lão đã phát hiện rồi, nhưng lão thậm chí cũng không thèm liếc nhìn Diệp Mặc, vẫn cứ tiến về phía không gian lốc xoáy đao gió để thu lấy ‘Hư không sinh cơ tủy’.
Với lão mà nói, thì Diệp Mặc đã có thể phá được ‘Vực’ của lão một lần, thì sau khi lão rời đi, hắn lại có thể lần thứ hai phá vỡ được ‘Vực’ của lão thì cũng không hề đáng ngạc nhiên.
Tác An Sơn tin rằng, cho dù Diệp Mặc có lợi hại thế nào đi nữa, thì cũng chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng một, sẽ không thể nào phá vỡ được khốn trận do mười hai viên ‘Lôi châu’ của lão tạo thành.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1352: Mình Có Bảo Sơn Lại Không Biết
Mình Có Bảo Sơn Lại Không Biết
C
ảnh Học Minh vẫn chưa tỉnh táo lại khi Diệp Mặc xông về phía rung động của mười hai viên lôi châu, liền phát hiện Diệp Mặc đã bắt được một viên lôi châu trong đó.
Còn viên lôi châu cực lớn đó vừa bị Diệp Mặc bắt được, thì những tia sét trên lôi châu đó không ngờ trong nháy mắt hoàn toàn xông vào cơ thể Diệp Mặc, lại càng khiến cho Cảnh Học Minh kinh hãi hơn chính là, ánh sáng của tia sét đó trong viên lôi châu sau khi biến mất vào trong cơ thể Diệp Mặc, không ngờ lại giống như đá rơi vào biển rộng, mất tung mất tích, còn Diệp Mặc thì lại không cảm nhận được chút ảnh hưởng nào.
– Hắn làm sao làm được rồi?
Cảnh Học Minh lẩm bẩm nói một mình, đừng nói bắt được lôi châu không bị làm sao, ngay cả việc bắt được lôi châu đơn thuần cũng không phải là việc người bình thường có thể làm được.
Những lôi châu này đã hợp lại thành một trận pháp, một viên lôi châu tương đương với một trận kỳ.
Loại trận kỳ này còn là trận kỳ đỉnh cấp vô song, muốn bắt được lôi châu cũng không phải là chỉ cần có tu vi là có thể làm được.
Vì một khi bắt được một trong số những lôi châu kia, thì tấn công anh cũng không phải là một trong những lôi châu kia, mà là mười hai viên lôi châu đồng thời cùng tấn công, còn có cả hiệu quả tăng thêm gấp bội của trận pháp kia nữa.
Cho dù tu vi có lợi hại đi nữa, cũng không có cách nào bắt được một trong số những lôi châu đó, mà lại khiến cho những lôi châu còn lại không công kích.
Có thể làm được điều này, ngoài tu vi lợi hại ra, còn có khả năng duy nhất, chính là người bắt được một viên trong mười hai viên lôi châu kia, cũng là một tông sư trận pháp, ít nhất là tông sư trận pháp cấp bảy, hoặc là tông sư trận pháp cấp cao hơn.
Huống chi cho dù là một tông sư trận pháp, cũng không thể nào chống cự được công kích của một viên lôi châu trong đó, viên lôi châu này có nhiều tia sét vòng quanh bề mặt như vậy, một khi những tia sét này tấn công tu sĩ bắt được lôi châu, cho dù không đánh cho tu sĩ đó thành tro bụi, thì cũng sẽ khiến cho tu sĩ đó không chút lực phản kháng nào.
Nhưng những thứ này không thể cộng lại được, Diệp Mặc lại làm được như vậy.
Không đợi Cảnh Học Minh kịp tỉnh táo lại, Diệp Mặc đã trong nháy mắt quét đi mười một viên lôi châu còn lại, cho vào thế giới trang vàng, dùng một trận pháp cấm chế đơn giản giữ lại.
– To gan…
Tác An Sơn tức giận, nếu không phải gã đã khống chế được Hư Không Sinh cơ Tủy rồi, lúc nãy gã cũng đã xông lên dạy cho Diệp Mặc một bài học rồi.
Hư Không Sinh Ky Tủy không phải đơn giản là đã có thể khống chế được, thứ này có linh tính, hơi vô ý chút thôi, thì trong chớp mắt sẽ biến mất vào hư không, cũng không thể nào bắt lại được nữa.
Cho nên trước khi chưa nắm được hoàn toàn Hư Không Sinh Cơ Tủy, Tác An Sơn cũng không dám tùy ý rời đi.
Thứ này mất đi sẽ không còn nữa.
Huống chi gã còn muốn đem thứ này về cứu con trai.
Đương nhiên quan trọng nhất là gã cho rằng Diệp Mặc cho dù có thoát khỏi vực của gã, tránh thoát được mười hai lôi châu trận của gã, cũng không có cách nào thoát được Thiên Hỏa Chi Ngục của gã.
Tu sĩ có đại năng đi nữa, muốn thoát khỏi Thiên Hỏa Chi Ngục của gã cũng cần phải mấy ngày thậm chí mười mấy ngày, hoặc là cả đời.
Mà gã chỉ cần chút thời gian nữa thôi, là có thể hoàn toàn khống chế được Hư Không Sinh Cơ Tủy, thời gian rảnh còn lại thì sẽ đối phó với tên không biết trời đất Diệp Mặc này.
Một con chuột nhắt ngông cuồng như này, không ngờ lại dám thu mười hai lôi châu trước mặt gã.
– Đi mau, Tác An Sơn sắp thu phục Hư Không Sinh Cơ Tủy rồi…
Cảnh Học Minh nói đến đây đột nhiên im miệng lại, sắc mặt tràn đầy thất vọng.
Y vừa rồi vì biểu hiện kinh hãi của Diệp Mặc, lại quên mất Thiên Hỏa Chi Ngục.
Bây giờ nhớ ra Thiên Hỏa Chi Ngục, lập tức biết rằng, cho dù bọn họ có phá được mười hai lôi nguyên trận, thì cũng không chạy thoát được.
Diệp Mặc lại vẫn chú ý tới Tác An Sơn, hắn sau khi lấy được mười hai lôi châu, phát hiện ra Tác An Sơn cũng không đến đó ngay, dùng thần thức quan sát một chút động tĩnh của Tác An Sơn, liền hiểu ra, hắn cười khẩy nói:
– Cái lão già kia đến đây cũng cần chút ít thời gian, vẫn đủ thời gian cho chúng ta…
Khi Diệp Mặc nói từ thứ nhất, hai tay cũng đã hiện lên một mồi lửa màu lam, khi hắn nói xong từ cuối cùng, thì mối lửa đó cũng đã đốt đến thiên hỏa ngăn bọn họ lại.
– Vụ Liên Tâm Hỏa màu lam…
Cảnh Học Minh kinh ngạc nhìn thiên hỏa mà Diệp Mặc phóng ra va đập vào với Thiên Hỏa Chi Ngục, một trận âm thanh ầm ầm truyền tới, chỉ trong tích tắc, Thiên Hỏa Chi Ngục đã vây khốn bọn họ cũng đã bị thiêu đốt lộ ra một cái khe cực lớn.
Cảnh Học Minh trong nháy mắt vui mừng, không đợi y nói thì giọng nói của Diệp Mặc cũng đã truyền đến:
– Đi mau…
Lúc này Cảnh Học Minh dĩ nhiên không cần Diệp Mặc nhắc nhở, hai người mang theo hai đường độn quang, trong nháy mắt biến mất, cho dù ở trong khe nứt hư không này, thì tốc độ của hai người cũng cực nhanh.
Cho dù là sát cơ hư không cuốn đi, cũng còn hơn là rơi vào tay Tác An Sơn.
Trong nháy mắt hai người chạy trốn, Tác An Sơn lập tức biết được, nhất thời khí huyết công tâm, suýt chút nữa nôn ra máu.
Rõ ràng chỉ chút nữa thôi là có thể thu phục được Hư Không Sinh Cơ Tủy rồi, lại lãng phí một chút thời gian của gã.
– Ta phải ăn tươi nuốt sống hai người…
Tác An Sơn thu Hư Không Sinh Cơ Tủy lại, cũng không vui mừng chút nào, mà lại phẫn nộ đến cực điểm, hai con kiến hôi kia chạy thoát không tính, con kiến hôi Hóa Chân tầng thứ nhất kia còn cướp đi mười hai lôi châu của gã.
Tác An Sơn sau khi thu thiên hỏa lại, trong tầm thần thức đâu còn bóng dáng của Diệp Mặc và Cảnh Học Minh? Đừng nói trong khe nứt hư không này căn bản có hạn chế cực lớn với thần thức, cho dù không có hạn chế gì, thì thời gian lâu như vậy, độn thuật của hai tu sĩ Hóa Chân kia cũng không phải thần thức của gã có thể bắt được.
Nhưng Tác An Sơn lại nhìn phương hướng hai người chạy thoát hừ lạnh một tiếng, muốn cướp đồ của Tác An Sơn ta, còn quá non.
Mười hai viên lôi châu đã khắc dấu tích thần thức của gã, cho dù chạy đến đâu, gã cũng có thể căn cứ theo mười hai viên lôi châu này mà tìm được phương vị của Diệp Mặc.
Không có ai có thể trong thời gian ngắn xóa đi dấu tích thần thức của gã, cho dù là tu sĩ có lợi hại đi nữa, muốn xóa đi dấu tích của gã, cũng phải tốn một ngày.
Cho nên cho dù Diệp Mặc chạy thoát rồi, thì gã cũng không lo lắng chút nào.
Nhưng khi ý niệm và thần thức của gã kéo dài ra, thì sắc mặt của gã lại đại biến, gã không ngờ phát hiện ra mình lúc này đã hoàn toàn mất đi phương hướng của mười hai viên lôi châu kia.
…
Cho dù sau này lại biến thành y dẫn Diệp Mặc đi tìm đường chạy thoát, thì Cảnh Học Minh cũng bị thủ đoạn và sự to gan của Diệp Mặc làm cho kinh ngạc, y không ngờ Diệp Mặc lại có nhiều thủ đoạn như này.
Cái này cũng chưa tính, Diệp Mặc không ngờ lại dám cướp đi mười hai viên lôi châu trong tình huống này, hành động này của Diệp Mặc, quả thực khiến y không dám tin.
Không sợ chết như này? Thì cần có bao nhiêu lá gan đây?
Sau khi chạy thoát được mấy nghìn dặm, Cảnh Học Minh vội vàng nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, anh vứt mười hai viên lôi châu đấy đi nhanh lên, mặc dù tôi cũng biết đó là đồ tốt, nhưng mười hai viên lôi châu này cũng bị Tác An Sơn đánh dấu thần thức rồi, nếu anh không vứt đi, thì Tác An Sơn nói không chừng sẽ theo cái đó đuổi được chúng ta đấy.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Cho dù Tác An Sơn có đuổi đến, mười hai lôi châu này tôi cũng không vứt đi.
Anh Cảnh nếu như lo lắng thì cứ đi trước đi là được.
Cảnh Học Minh sắc mặt tối sầm nói:
– Anh coi lão Hắc tôi là loại người gì, anh không sợ tên Tác An Sơn đó, lão Hắc tôi dù gì cũng là một tu sĩ phi thăng, thì sợ gì lão già kia.
Diệp Mặc biết Cảnh Học Minh ngoài miệng nói dễ nghe, cũng không vạch mặt.
Bất kể như nào, lão Hắc này cũng có trình độ nhất định, cũng đáng để kết giao bạn bè.
Khiến cho Cảnh Học Minh kinh dị chính là, y và Diệp Mặc chạy được gần mười ngày rồi, Tác An Sơn đến bóng dáng cũng không xuất hiện, nói cách khác, bọn họ cũng đã thoát khỏi sự truy lùng của Tác An Sơn.
– Cái này không lý nào.
Cảnh Học Minh vẫn đang lẩm bẩm nghi ngờ, nói xong y liền nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, anh để lôi châu ở chỗ nào rồi? Tác An Sơn không lý nào lại không đuổi theo, anh lấy ra xem xem nào.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không nghe lời của Cảnh Học Minh, mười hai viên lôi châu hắn cất trong thế giới trang vàng, bây giờ lôi ra, chẳng khác gì nói với Tác An Sơn vị trí của hắn sao? Chuyện này, hắn sao có thể làm được.
Cho nên hắn cũng không do dự lắc đầu từ chối luôn.
Thấy Diệp Mặc lắc đầu từ chối, Cảnh Học Minh cũng không yêu cầu thêm gì, dù sao y và Diệp Mặc cũng chỉ là vì cùng có phản cảm với Hắc Thạch thành, nên mới tương trợ lẫn nhau.
Mặc dù cũng gọi là sinh tử chi giao, nhưng cũng không hiểu hết được.
– Đây là nơi nào rồi?
Diệp Mặc thấy nơi mà hắn đang đứng chỗ nào cũng không gian chỉ mảnh và không gian khe nứt dày đặc, có thể nói nếu không phải hắn và Cảnh Học Minh đều là cao thủ luyện thể, thì ở nơi này lúc nào cũng có thể bị thắt chết.
– Nơi này là nơi mà thôi từng luyện thể, phía trước có một trung tâm gió lốc hư không, tôi cũng đã từng thử xông phá Kiếp cảnh, kết quả nhiều lần thất bại.
Cảnh Học Minh chỉ không gian khe nứt dày đặc trước mặt nói.
Nói xong, Cảnh Học Minh còn thở dài một câu nói:
– Nếu như không có linh thảo phụ trợ cấp bậc cực cao, thì tôi phỏng chừng cũng mắc kẹt rồi.
Lúc trước linh thảo tôi mang bên mình cũng đã dùng hết từ lâu rồi, bây giờ đến một gốc linh thảo cấp một tôi cũng không có nữa.
– Linh thảo phụ trợ?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi một câu, hắn luyện thể từ cảnh thứ nhất đến cảnh thứ sáu, cũng chưa bao giờ dùng qua linh thảo nào.
Cảnh Học Minh thấy Diệp Mặc nghi ngờ, lại càng nghi ngờ nhìn Diệp Mặc hỏi ngược lại:
– Luyện thể đương nhiên phải cần đến một lượng lớn linh thảo phụ trợ rồi, chẳng lẽ anh luyện thể đến Vương cảnh, lại không dùng đến linh thảo? Nếu như vậy, e rằng anh cũng đã chết vô số lần rồi?
Diệp Mặc là sau khi tiến vào vết nứt hư không mới bắt đầu luyện thể, trước đây cũng chưa bao giờ luyện thể qua, quả thực không biết luyện thể cần dùng đến linh thảo, nhưng hắn cũng không nghi ngờ lời nói của Cảnh Học Minh.
Bản thân sở dĩ bị thương hết lần này đến lần khác, rồi lại hết lần này đến lần khác khôi phục hoàn hảo không tổn thất gì, rõ ràng là vì Tam Sinh quyết.
Nhưng Tam Sinh quyết không phải người nào cũng có, cho nên người khác luyện thể ngoại trừ linh thảo, còn có thể dùng cái gì trong khi luyện thể trị thương và gia tăng cường độ?
– Tôi thì lại dùng một số đan dược.
Diệp Mặc đành phải nói như này.
Cảnh Học Minh gật đầu nói:
– Thật ra thì luyện thể và tu luyện hoàn toàn khác nhau, nếu có điều kiện, thì cũng không phải dùng đan dược tu luyện.
Trực tiếp sử dụng linh thảo, còn tốt hơn nhiều so với đan dược.
Ví dụ như Nhứ ma, Kiếm đường thảo, Lam huyết đều là các loại nguyên liệu luyện thể cực tốt.
Đương nhiên luyện chế tốt nhất chắc chắn là máu của yêu thú cao cấp, nếu có máu yêu thú cấp mười một chưa hóa hình, dùng luyện thể thì tốt không gì bằng.
Diệp Mặc nghe nói như vậy liền giật mình, máu yêu thú cấp mười một luyện thể, hắn lấy được mấy chục giọt máu ngưng của thần thú côn luyện thể, vậy thì sẽ như thế nào?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Nếu là máu thần thú thì sao?
Cảnh Học Minh cười ha hả nói:
– Thần thú, ha ha, đó chỉ là đồ trong truyền thuyết.
Nếu có loại máu này thật, chỉ cần một giọt, không, nửa giọt, tôi chắc chắn có thể thăng lên Kiếp cảnh, còn anh thăng cấp lên Tôn cảnh căn bản cũng không có khó khăn gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1353: Thăng Cấp Tam Thần Cảnh
Thăng Cấp Tam Thần Cảnh
N
hưng sau đó Cảnh Học Minh lại nhìn bình ngọc bất ngờ xuất hiện trong tay Diệp Mặc lẳng lặng nói:
– Anh sẽ không nói với tôi, bên trong bình ngọc trong tay anh chính là máu của thần thú đấy chứ?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, lấy ra một bình ngọc nhỏ hơn đổ một giọt vào trong, sau đó đưa bình ngọc nhỏ cho Cảnh Học Minh nói:
– Anh đoán đúng rồi, đây chính mà máu của Thần thú côn, tôi cho anh một giọt, để anh thăng cấp lên Kiếp cảnh.
Cảnh Học Minh ngây người một hồi lâu mới nhận lấy bình ngọc mà Diệp Mặc đưa cho y, sau đó đưa bình ngọc lên mũi ngửi ngửi, ngay sau đó y chấn động nhìn Diệp Mặc nói:
– Không ngờ là máu của Thần thú côn thật, anh, anh làm sao có thể lấy được máu Thần thú quý hiếm như này?
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi nói thật cho anh biết, con thần thú côn đó cũng ở trong này, tôi đoán chừng cho dù là Tác An Sơn cũng không bằng vài móng vuốt tùy tiện của nó, anh dùng máu của nó luyện thể, nhưng phải cẩn thận một chút.
– Phù.. u….
Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, Cảnh Học Minh thở dài nói:
– Tôi phát hiện ra mình càng ngày càng không hiểu anh, anh không ngờ đến máu của Thần thú côn cũng có, còn có thể cướp được mười hai lôi châu trong tay Tác An Sơn, tôi nghĩ không ra còn chuyện gì anh không dám làm nữa.
Diệp Mặc cười nhạt nói:
– Tôi đi luyện thể trước, anh cũng đi luyện thể đi, một thời gian nữa chúng ta lại liên lạc lại, đến lúc đó anh dẫn tôi đến lối đi có một phần nghìn khả năng rời khỏi nơi này
Nói xong Diệp Mặc ném cho Cảnh Học Minh một truyền tin châu.
Cảnh Học Minh nhận lấy truyền tin châu mà Diệp Mặc đưa cho, thận trọng gật gật đầu nói:
– Được, đợi anh thăng cấp lên Tam Thần cảnh rồi, tôi nhất định sẽ dẫn anh đi.
Y biết loại người như Diệp Mặc này nói ra lời rồi, chắc chắn sẽ không nuốt lời.
Đã như vậy, cũng không bằng y thành tâm dứt khoát.
Nói xong, y lại nói với Diệp Mặc:
– Máu thần thú căn cứ theo tu vi mà sử dụng, tu vi của anh và tôi một lần dùng nửa giọt là đủ rồi, nhiều cũng lãng phí.
Hơn nữa một khi luyện hóa máu thần thú, thì sẽ không có chút vết tích gì, cho dù thần thú côn đứng trước mặt anh, cũng không thể biết được anh luyện hóa máu của Côn.
– Được, cám ơn.
Diệp Mặc ôm quyền nói với Cảnh Học Minh.
Quay người tiến vào trong không gian tơ mỏng vô hạn.
Thấy bóng dáng của Diệp Mặc khuất dần.
Cảnh Học Minh mới lẩm bẩm nói:
– Thiên hạ không ngờ lại có nhân vật như này, đến máu của Thần thú côn cũng có thể lấy được, mà còn có thể tùy ý tặng cho người khác nữa.
Nói xong Cảnh Học Minh lại đổi một hướng khác, nhanh chóng biến mất, y cũng đã sốt ruột muốn đột phá Kiếp cảnh rồi.
…
Tốc độ của Diệp Mặc rất nhanh, hắn nhanh chóng rời khỏi mảnh đất này, đến một nơi bên cạnh lốc xoáy không gian đao gió.
Hắn bên cạnh lốc xoáy không gian đao gió cũng không dừng lại, mà lại lập tức nhảy vào trong đó.
Hắn không phải vì luyện thể mà đến, hắn là vì luyện hóa mười hai viên lôi châu kia, muốn luyện hóa lôi châu, hắn cần phải vào thế giới trang vàng, đi cùng Cảnh Học Minh cũng không tiện cho lắm.
Sau khi Diệp Mặc nhảy vào lốc xoáy không gian đao gió, rồi lại vào thẳng thế giới trang vàng.
Trong thế giới trang vàng, Diệp Mặc lại lấy ra mười hai viên lôi châu.
Mười hai viên lôi châu tạm thời bị hắn cất vào trong thế giới trang vàng, bây giờ bên ngoài mười hai viên lôi châu đó vẫn có chút tia sét vòng quanh.
Để đẩy nhanh luyện hóa mười hai viên lôi châu này, Diệp Mặc trực tiếp phun ra một ngụm tinh huyết, mười hai viên lôi châu sau khi nhiễm máu của Diệp Mặc, bị Diệp Mặc nhanh chóng luyện hóa.
Cùng với sự luyện hóa không ngừng mấy viên lôi châu của Diệp Mặc, những tia sét bên ngoài lôi châu cũng dần dần biến mất, mười hai viên lôi châu lại dần trở về hình dáng to bằng long nhãn ban đầu.
Màu sắc cũng từ màu xanh mông lung trở về màu xanh nhạt, đặt mười hai viên cùng một chỗ, vô cùng đẹp.
Sau khi luyện hóa được mười hai viên lôi châu, Diệp Mặc mới biết mười hai viên này không gọi là lôi châu, mà gọi là Lôi Hải Thần Châu.
Thực ra Lôi Hải Thần Châu tổng cộng có ba mươi sáu viên, Tác An Sơn chỉ lấy được mười hai viên trong đó mà thôi.
Một khi Lôi Hải Thần Châu gom được đủ hai mươi tư viên, thì uy lực của nó sẽ tăng lên gấp bội, thậm chí thần thông nghiêng trời lệch đất.
– Quả nhiên là đồ tốt.
Diệp Mặc luyện hóa xong mười hai viên Lôi Hải Thần Châu này rồi thầm cảm thán một câu, sau đó không chút do dự thu lại hết mười hai viên Lôi Hải Thần Châu này lại.
Bất luận sau này có thể tìm được hai mươi tư viên Lôi Hải Thần Châu còn lại không, hắn cũng định tặng cho Ức Mặc mười hai viên Lôi Hải Thần Châu này làm quà.
Diệp Mặc bên này vừa mới luyện hóa xong mười hai viên Lôi Hải Thần Châu, thì Tác An Sơn vẫn còn đang trong vết nứt hư không kia tìm Diệp Mặc và Cảnh Học Minh lại điên cuồng phun ra một ngụm máu.
Thay vì nói bởi vì Diệp Mặc luyện hóa dấu tích thần thức của gã mà nhận lấy cắn trả, cũng không bằng nói gã bị Diệp Mặc chọc tức, một con kiến hôi lấy đi mười hai viên lôi châu thì không nói làm gì, bây giờ còn luyện hóa mười hai viên lôi châu đó.
Một Tác An Sơn vẫn cao cao tại thượng làm sao có thể nhịn được nỗi nhục này, nhưng gã cũng không thể không nhịn.
Diệp Mặc cũng sẽ không thèm quan tâm Tác An Sơn nghĩ cái gì, cái đó cũng không liên quan gì đến hắn, lúc này hắn lại từ thế giới trang vàng đi ra, rời khỏi lốc xoáy không gian đao gió.
Lốc xoáy không gian đao gió có thể giúp hắn thăng cấp lên Vương cảnh, nhưng hắn muốn từ Vương cảnh thăng cấp lên Tôn cảnh trong Tam Thần cảnh thì cũng không thể nào.
Lúc này nơi mà Diệp Mặc muốn đến chính là trung tâm của không gian bão cát kia, hắn muốn thử máu Côn có phải giống như những gì Cảnh Học Minh nói không, có thật có tác dụng cực tốt với việc luyện thể không.
Trong vết nứt hư không, trung tâm không gian bão cát nhiều vô số kể, nhỏ là lốc xoáy không gian tơ mỏng, lớn là lốc xoáy hỗn độn giữa không gian cát mịn và không gian khe nứt, còn có cả một số không gian cát mịn, không gian đao gió, không gian loạn lưu và vết nứt kết hợp hỗn loạn chung một chỗ, những tu sĩ bình thường, cho dù lên tới Hóa Chân đỉnh phong rồi, tiến vào trong đó cũng không chịu nổi ba khắc.
Diệp Mặc tìm được một trung tâm không gian bão cát quy mô trung bình, lấy một giọt côn huyết ra ngậm vào miệng trước.
Côn huyết của hắn rất nhiều, nhưng cũng không cần nghe theo Cảnh Học Minh, dứt khoát nuốt một giọt.
Hắn cũng đã quyết định rồi, một khi có bất kỳ nguy hiểm nào, hắn sẽ lập tức bước vào thế giới trang vàng.
Côn huyết vừa mới nuốt xuống, Diệp Mặc còn chưa kịp nhảy vào không gian bão cát, liền cảm giác được lục phủ ngũ tạng dường như muốn xé nát, chỉ trong chốc lát, da thịt của hắn đỏ bừng, lúc này Diệp Mặc hận không thể lấy đao ra được để cắt chém lên da thịt mình.
Diệp Mặc trong lòng hoảng hốt, khi nhảy vào trung tâm không gian bão cát, cuối cùng cũng hiểu tại sao lão Hắc lại muốn hắn chỉ dùng nửa giọt một lần.
Lực bộc phát đáng sợ như này, nếu không phải hắn đã luyện thể tới Vương cảnh rồi, thì nội phủ của hắn thậm chí cũng đã bị xé nát rồi.
Lực bộc phát của côn huyết kinh người như này, từ đó có thể thấy được côn thú đến khe nứt không gian này, chỉ cần không bị cuốn vào không gian sai vị đáng sợ nhất, thì chắc chắn cũng không việc gì.
Diệp Mặc vừa tiến vào trung tâm không gian bão cát, áo giáp trên người trong nháy mắt cũng bị xé nứt, lộ ra mảng da thịt đỏ hỏn.
Vô số không gian đao gió và bão cát còn có cả không gian khe nứt kia tàn sát trên cơ thể Diệp Mặc, Diệp Mặc cảm nhận được da thịt của mình bị cắt rách trong nháy mắt, lớp da thịt mới lại tiếp tục sinh sôi, không ngờ tốc độ lại vô cùng nhanh.
Lúc này Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu được tác dụng của côn huyết, lại càng không dám trì hoãn chút nào, Tam Sinh quyết và Tam Thần Luyện Thể quyết cùng nhau vận chuyền, trong tích tắc, hắn không ngờ tiến đến cảnh giới vong ngã.
Trong khi luyện thể, hơn nữa còn luyện thể trong trung tâm không gian bão cát, còn có thể tiến đến cảnh giới vong ngã, phỏng chừng cũng chỉ có Diệp Mặc mới dám làm như vậy.
Dưới sự giúp đỡ của côn huyết, tác dụng của Tam Sinh quyết và Tam Thần Luyện Thể quyết đồng thời vận chuyển lập tức thể hiện ra ngoài.
Nếu Diệp Mặc lúc này còn tỉnh táo, thì có thể nhìn thấy da thịt của mình, thậm chí từng thớ da thịt đang dần hình thành lại, xương cốt cũng không ngừng phát ra những âm thanh răng rắc.
Những âm thanh này chẳng những trong quá trình gãy đứt, còn là trong quá trình gây dựng lại.
Ba ngày sau, chân nguyên trong cơ thể Diệp Mặc lưu động thậm chí phát ra những tiếng ‘cô cô’, một tuần sau, chân nguyên trong cơ thể Diệp Mặc tích tụ đến giới hạn, sau khi điểm giới hạn này cũng không thể nào tích trữ được hơn nữa, thì cuối cùng lại phát nổ trong cơ thể hắn.
Tiếng ầm ầm trong kinh mạch phá tan chướng ngại chân nguyên lưu động, sau đó nhanh chóng dâng lên.
Diệp Mặc đồng thời cảm nhận được toàn thân nhẹ bẫng, trong nháy mắt cảm giác cực nóng trong thân thể hắn và sự xé rách bên ngoài cơ thể hắn đồng thời biến mất.
Không gian gió bão ban đầu có thể dễ dàng xé nát thân thể hắn thành trăm mảnh, lúc này không ngờ lại giống như gãi ngữa, đối với hắn cũng chẳng có chút nguy hiểm gì.
Diệp Mặc hét dài một tiếng, hắn biết hắn không đơn thuần là luyện thể tiến vào Tôn cảnh của Tam Thần cảnh, hơn nữa tu vi của hắn cũng từ Hóa Chân tầng thứ nhất thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ hai.
Đây là lần đầu tiên hắn không phải dùng trận bàn thời gian để tu luyện, tu vi thăng cấp rồi.
Cái cảm giác đó khiến Diệp Mặc thoải mái, lại có một cảm giác gì đó khoái chí.
Hóa Chân tầng thứ hai, luyện thể Tôn cảnh Tam Thần, Diệp Mặc biết, cho dù trong Hắc Thạch thành, tu vi luyện thể của hắn cũng xếp hàng đầu rồi.
Sau khi thay một bộ quần áo, Diệp Mặc tùy ý đi lại trong trung tâm không gian gió bão này.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn có thể đi một vòng trong trung tâm không gian bão cát mà lúc trước bất cứ lúc nào hắn cũng có thể chết được này.
Lúc này Diệp Mặc mới cảm nhận được sức mạnh của mình, đồng thời thầm cảm thán, Vết nứt hư không này đúng là nơi tuyệt vời để luyện thể.
Mỗi một cảnh giới, đều có nơi luyện thể tương ứng.
Diệp Mặc lại càng không ngờ, lúc trước hắn không biết dùng linh thảo và thứ phụ trợ khác để tu luyện, bây giờ dùng đến không ngờ hiệu quả lại tốt như này.
Mặc dù hắn biết cái này có hiệu quả rất tốt, là vì hắn lúc trước hắn chưa bao giờ dùng sự giúp đỡ của vật bên ngoài, đột nhiên dùng đến, hiệu quả tăng gấp bội.
Nhưng tác dụng mạnh của côn huyết, khiến cho Diệp Mặc có chút khó có thể tin được.
Mười ngày, khiến cho hắn từ Tam Sinh cảnh thăng cấp lên Tôn cảnh tam thần, tốc độ này quả thực quá nhanh.
Lúc này Diệp Mặc cũng không liên lạc với Cảnh Học Minh ngay, hắn không biết Cảnh Học Minh đã thăng cấp lên Kiếp cảnh hay chưa, hắn lại cần phải xông đến Kiếp cảnh.
Nghe nơi mà Cảnh Học Minh nói, căn bản chính là nơi thập tử nhất sinh, hắn cần phải tu luyện luyện thể của mình lên đến cực điểm.
Hắc Thạch thành.
Lúc này mười mấy tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn cũng đã vâng mệnh đứng ở cổng thành, thành chủ của Hắc Thạch thành Tác An Sơn sắc mặt âm trầm.
Hai người đàn bà xinh đẹp đang đứng bên cạnh gã khóc lóc, rõ ràng là vì Hư Không Sinh Cơ Tủy mà Tác An Sơn mang về đẳng cấp có thấp chút, không có tác dụng cho lắm.
– Thạch phó thành chủ đâu?
Tác An Sơn sắc mặt âm trầm hỏi một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1354: Phó Thành Chủ Hắc Thạch Thành
Phó Thành Chủ Hắc Thạch Thành
T
hiếu phụ trẻ tuổi xinh đẹp đứng ra khom người thi lễ với Tác An Sơn, thì mới dùng giọng nói mềm yếu trả lời:
– Thạch Đạp đã một mình đi vào ‘Vết nứt hư không’ để tìm kẻ kia báo thù cho Xuyên nhi rồi.
Tác An Sơn hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không hỏi tiếp nữa, mà lại nói với mười tên tu sĩ Hóa Chân còn lại:
– Cho dù phải lật tung không gian này lên, thì cũng phải tìm được cái con kiến hôi kia về đây cho ta.
Lúc này Diệp Mặc hiện tại đang ở giữa một không gian lốc xoáy.
Hắn muốn ở chỗ này để thăng cấp lên Kiếp Cảnh.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, tuy rằng Kiếp Cảnh chỉ là một cảnh giới trong ba cảnh giới Thần Cảnh, nhưng cũng không thể nào đạt được nó dễ dàng như vậy.
Hắn không dám khẳng định thời gian mà mình cần sẽ phải là bao lâu, hơn nữa cũng không dám khẳng định rằng liệu có người nào sẽ tìm được đến đây khi hắn còn đang tu luyện hay không?
Để đề phòng việc có thể bị ám toán, Diệp Mặc liền dùng trọn một ngày để bố trí xung quanh khu vực của không gian lốc xoáy này một ‘Không gian cửu huyễn sát trận’ sát trận cấp chín.
Cái sát trận này là do hắn lĩnh ngộ được từ cái không gian phong ấn ở Sa Hà, hơn nữa còn kết hợp với ‘Huyễn vân đao pháp’ và tri thức về trận pháp của bản thân để bố trí ra.
Có thể nói, cái không gian sát trận cấp chín này ngoại trừ hắn ra, cho dù là bất cứ một tên tông sư trận pháp nào đến, thì cũng không thể nào nhìn thấu được trong một thời gian ngắn.
Trận kỳ của sát trận kia Diệp Mặc cũng cho ẩn nấp trong hư không, chính là loại thủ pháp mà hắn đã học được tại Băng Thần cấm địa.
Diệp Mặc tin tưởng, ở nơi này chắc cũng không có nhiều tông sư trận pháp lắm.
Thứ duy nhất có chút thiếu là linh nguyên, cũng may, nơi này là trung tâm của một không gian bão cát, linh khí cũng đủ nồng đậm.
Sau khi Diệp Mặc bố trí thêm hơn mười viên linh thạch cực phẩm, thì lại lợi dụng thêm cả không gian bão cát này bố trí hoàn tất sát trận.
Tuy rằng trận pháp đã bố trí xong, nhưng chuyện thăng cấp lên Kiếp Cảnh cũng không phải là dễ dàng.
Sau khi sử dụng một giọt máu huyết của ‘Thần thú côn’, đề thăng tới Kiếp Cảnh, thì hắn lại phát hiện cho dù là không lợi dụng không gian bão cát công kích, hắn cũng có thể dùng ‘Tam sinh quyết’ chống lại.
Đây là sự kháng lại dược tính sao? Trong lòng Diệp Mặc cảm thấy không biết phải nói gì nữa, vì lúc trước hắn mới chỉ dùng có một giọt máu huyết của ‘Thần thú côn’, mà đã sinh ra sự đề kháng với dược tính rồi, cái này thật sự là quá nhanh mà.
Cũng may là máu huyết của ‘Thần thú côn’ thì hắn còn hơn mười giọt, cho nên khi sử dụng một giọt không được, thì Diệp Mặc liền uống vào giọt thứ hai.
Sau khi đã dùng tới giọt máu huyết ‘Thần thú côn’ thứ tư, thì Diệp Mặc mới cảm giác được hắn đang tiến vào Tôn Cảnh hậu kỳ, hoàn toàn đã không còn tốc độ và sự sảng khoái như trước khi thăng cấp lên Tôn Cảnh nữa.
Diệp Mặc đã có thói quen tu luyện nhanh chóng, cho nên hiện tại không thể nào chịu được cái tốc độ chậm như sên này, lập tức uống luôn cả mười giọt máu huyết ‘Thần thú côn’ một lần Sau khi cả mười giọt máu huyết ‘Thần thú côn’ đã dùng hết, thì Diệp Mặc lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt cực nóng thiêu đốt trong cơ thể, kỳ quái là linh lực ở trong kinh mạch hắn lại trở nên tán loạn, dường như có thể chỉ sau một khắc nữa, thì hắn sẽ trở thành tro bụi.
Có hiệu quả rồi.
Diệp Mặc không những không kinh sợ mà còn vui mừng. ‘Tam sinh quyết’ và ‘Tam thần luyện thể quyết’ liền đồng thời vận chuyển, toàn thân liền tiến về phía trung tâm lốc xoáy bão cát.
Theo sự vận hành của công pháp bên trong thân thể, luồng nhiệt cực nóng dần dần dịu lại, mà những thương thế bên ngoài thân thể bị không gian bão cát xé rách cũng càng lúc càng khôi phục nhanh chóng hơn.
Không lâu sau, thì kinh mạch của hắn lại được tái tạo lại, ngay cả máu huyết cũng bắt đầu chậm rãi biến hóa.
Đến cuối cùng, chẳng những máu huyết lưu động ngày càng cấp tốc, mà những vết thương của hắn cũng không cần vận công điều trị hay là dùng đan dược gì cả, cũng sẽ tự động khép lại trong nháy mắt.
Trung tâm không gian bão cát có thể xé rách da thịt của hắn, dường như dần trở nên ôn nhu hơn.
Cho dù vẫn luôn luôn gào thét lướt qua thân thể của Diệp Mặc, thì cũng không thể nào khiến hắn mất chút máu nào.
Diệp Mặc biết, sau khi sử dụng mười giọt máu huyết của ‘Thần thú côn’, thì lúc này hắn đã miễn cưỡng tiến nhập vào Kiếp Cảnh sơ kỳ rồi.
Đồng thời Diệp Mặc cũng hiểu được, cho dù là hắn đem toàn bộ máu huyết ‘Thần thú côn’ sử dụng hết, thì cũng không thể nào thăng cấp tới Thần Cảnh cả.
Có lẽ chỉ khi nào tiến vào dòng không gian loạn lưu thì hắn mới có cơ hội đó.
Thế nhưng Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Vì tu luyện thì hắn có thể không sợ bất cứ nguy hiểm và trở ngại gì, nhưng loại tu luyện mà chẳng khác nào đi chịu chết, thì hắn nhất định là sẽ không làm.
Dòng không gian hoàn toàn đã, và không gian gió bão bình thường, cùng với không gian lốc xoáy đao gió hoàn toàn khác nhau.
Chỉ cần một chút không cẩn thận, thì lập tức sẽ bị không gian sai lệch xé rách.
Ngay cả cơ hội để tiến vào trong Thế giới trang vàng cũng sẽ không có.
Loại chuyện như vậy, Diệp Mặc sẽ mạo hiểm đi làm sao?
Trừ phi tu vi hiện tại của hắn đã là Hóa Chân viên mãn, thì hắn mới có thể đi thử một chút.
Hiện giờ là lúc nên đi tìm Cảnh Học Minh rồi.
Để anh ta mang mình tới cái nơi duy nhất có thể rời khỏi ‘Vết nứt hư không’ xem một chút.
Diệp Mặc vừa từ trung tâm không gian lốc xoáy đi ra ngoài, thì đã phát hiện bên ngoài đã có một người thanh niên đứng đợi từ sớm rồi.
Người thanh niên này cực kỳ anh tuấn, khí độ oai hùng hiển lộ.
Chỉ với cái ngoại hình này, thì chắc chắn có thể làm cho vô số cô gái phải điên đảo rồi.
Nếu như người này còn trang điểm thêm một chút nữa, tuyệt đối là sẽ hấp dẫn sự chú ý của nữ giới hơn.
Nhưng người có khí độ oai hùng như vậy, lại mặc trên mình một bộ hoa phục có thêu một bông hoa lớn, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy có chút ẻo lả âm nhu.
Vốn có khí thể oai hùng như vậy, nhưng lại vì một điểm chẳng ra gì trên người, mà thành ra khiến người khác nhìn có chút chán ghét.
Diệp Mặc kinh ngạc không phải là vì ngoại hình của người này, mà là người này hẳn đã đứng ở đây từ lâu, vậy mà đến tận bây giờ hắn mới phát hiện được.
Hơn nữa tu vi của người này cũng là Hóa Chân viên mãn.
Nếu như y đánh lén mình ngay từ khi mình mới bắt đầu tiến vào tu luyện, thì cho dù là mình không sao, thì cũng sẽ không tránh khỏi việc thụ thương.
Đương nhiên, đây chỉ là tình huống khi mà hắn không hề bố trí cái sát trận kia.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc âm thầm cảm thấy may mắn.
May là lúc trước hắn đã bố trí một cái sát trận, cho nên nếu như người này vừa tới đã động thủ, thì hắn cũng không sợ chút nào.
Quả nhiên, tại ‘Vết nứt hư không’ này, bất kỳ nơi nào cũng không thể nghĩ rằng là người khác sẽ không tìm được.
Bản thân mình mới tới chỗ này được bao lâu chứ? Có vài tu sĩ có lẽ đã ở ‘Vết nứt hư không’ này tới mấy nghìn năm rồi, cho nên nơi mà mình cho là bí mật, thì trong mắt các tu sĩ đó lại chẳng có gì bí mật cả.
Thanh niên mặc hoa phục kia thấy Diệp Mặc không chút thương tổn nào mà đi ra từ trong không gian lốc xoáy, thì trong mắt cũng hiện lên chút kinh dị, bất quá y lại lập tức gật đầu nói:
– Cậu chỉ có tu vi Hóa Chân tầng một, nhưng luyện thể cũng đã đạt tới Kiếp Cảnh rồi.
Thực sự là rất đáng ngạc nhiên.
Hơn nữa cậu còn có thể chạy thoát từ trong tay của Tác An Sơn, thậm chí còn đoạt lấy mười hai viên ‘Lôi châu’ của lão ta, thì càng đáng ngạc nhiên hơn nữa.
Diệp Mặc rất bình tĩnh, nhưng trong lòng của hắn thì lại không bình tĩnh chút nào.
Việc mình cướp đi mười hai viên ‘Lôi châu’ của Tác An Sơn, thì ngoài Tác An Sơn và Cảnh Học Minh ra, không có bất cứ một ai biết cả.
Người trước mặt này là ai? Mà lại có thể biết được chuyện này.
Diệp Mặc không tìn rằng Tác An Sơn sẽ đem việc mình bị cướp đi mười hai viên ‘Lôi châu’ nói ra ngoài, vậy mà người này có thể biết được, thì hẳn là quan hệ với Tác An Sơn cũng không phải là bình thường.
Ít nhất thì cũng là kẻ luôn luôn chú ý tới Tác An Sơn, hoặc có lẽ là kẻ có quan hệ thân cận bên cạnh Tác An Sơn.
Thấy Diệp Mặc vẫn bình tĩnh, nhưng lại lộ ra bộ dáng đề phòng cẩn thận, thì thanh niên anh tuấn kia liền mỉm cười nói:
– Cậu không cần phải khẩn trương, tôi không có ác ý đối với cậu.
Tên của tôi là Dương Phi Cảnh, đương nhiên tôi còn có một cái tên khác, gọi là Thạch Đạp.
Thanh niên mặc hoa phục này tự xưng là Dương Phi Cảnh, thì Diệp Mặc cũng không hề kinh ngạc.
Hắn chưa từng nghe nói qua người tên Dương Phi Cảnh này.
Nhưng khi hắn nghe y tự xưng một cái tên khác là Thạch Đạp, thì trong lòng Diệp Mặc liền cả kinh.
Thạch Đạp thì hắn đã nghe qua, vì Cảnh Học Minh đã nói với hắn y chính là phó thành chủ của Hắc Thạch thành.
Thanh niên kia thấy biểu tình của Diệp Mặc có chút cổ quái, thì cũng không hề kinh ngạc, mà lại cười tự giễu:
– Tôi có hai cái tên có phải là có chút kỳ quái hay không? Chẳng qua nếu như cậu ở Hắc Thạch thành đã lâu, thì có thể cậu sẽ biết.
Tên của tôi hẳn là Cảnh Học Minh đã nói cho cậu biết đúng không? Chắc là y còn nói trên đầu của tôi còn đội một cái mũ xanh mượt nữa phải không?
Diệp Mặc không ngờ Thạch Đạp lại nói trắng ra như vậy.
Ngay cả chuyện y bị vợ mình cho đội mũ xanh cũng không hề dấu diếm.
Kinh ngạc nhất chính là Thạch Đạp này hiện tại không phải là nói với Cảnh Học Minh về việc mình bị đội mũ xanh, mà là với Diệp Mặc hắn.
Diệp Mặc không hiểu được ý của Thạch Đạp, hắn thấy Thạch Đạp nói như vậy, thì đoán rằng y có mấu thuẫn với Tác An Sơn, cho nên cũng trực tiếp ôm quyền đáp lại:
– Tôi là Diệp Mặc, ra mắt Thạch thành chủ.
Chỉ là không biết vì sao Thạch thành chủ lại chờ tôi ở đây?
Thạch Đạp cười nhạt:
– Tôi không biết cậu ở đây, nhưng tôi lại biết Cảnh Học Minh nhất định sẽ trốn tới chỗ này.
Bởi vì Cảnh Học Minh chắc chắn sẽ cho rằng đây là chỗ an toàn nhất.
Tâm tư của y, tôi đã biết từ trăm năm trước rồi.
Sau khi tôi biết được cậu đi cùng với Cảnh Học Minh, thì tôi liền đi tới đây.
Nghe xong lời của Thạch Đạp nói, thì trong lòng Diệp Mặc liền trầm xuống.
Không ngờ là Thạch Đạp có thể biết được Cảnh Học Minh sẽ tới đây để trốn.
Vậy Tác An Sơn thì sao? Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền quét thần thức ra ngoài.
Thạch Đạp lại lần nữa mỉm cười:
– Diệp huynh không cần phải lo lắng, vì chỉ có một mình tôi mới biết cái chỗ này của Cảnh Học Minh mà thôi.
Mấy vị bằng hữu bị Tác An Sơn đuổi ra khỏi Hắc Thạch thành thì tôi đều rất quan tâm.
Đối với Cảnh Học Minh cũng như vậy, cho nên tôi mới có thể biết được chỗ này của Cảnh Học Minh.
Ha ha, người khác thì không thể nào biết được đâu.
Diệp Mặc từng trải cũng đã nhiều, tuy rằng tuổi của hắn còn trẻ, nhưng tâm tư vô cùng sâu sắc.
Hắn vừa nghe Thạch Đạp nói như vậy, thì đã hiểu được ý của Thạch Đạp rồi.
Thạch Đạp nói lời này, chính là muốn biểu lộ rằng có một ngày yhắn sẽ tìm Cảnh Học Minh để liên thủ, cho nên mới điều tra rõ ràng về Cảnh Học Minh.
Đáng tiếc, lão Hắc kia thì lại hoàn toàn không biết gì cả.
Ý của lời nói thứ hai thì càng mờ mịt hơn, đó chính là lát nữa khi Thạch Đạp đưa ra lời mời hợp tác với Diệp Mặc và Cảnh Học Minh, thì cả hai người bọn họ đều không thể nào cự tuyệt được, bởi vì một khi cự tuyệt, thì đối với sự hiểu biết về Cảnh Học Minh của Thạch Đạp, thì hai người căn bản là không thể nào chạy trốn được.
Trong lòng Diệp Mặc liền hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói gì.
Dù cho liên thủ đối phó với Tác An Sơn thì rất có lợi đối với hắn, nhưng hắn lại không hề thích bị người khác uy hiếp như vậy.
Lúc này thì Thạch Đạp lại nói tiếp:
– Cảnh Học Minh thực sự là một hảo hán.
Con mụ đê tiện kia câu dẫn y, mà y cũng không hề để ý tới.
Diệp Mặc nhíu mày, hắn không hề muốn nghe cái chuyện tình bát nháo kia, cho nên lạnh giọng nói:
– Thạch thành chủ có chuyện gì, thì cứ việc nói ra.
Tôi còn có việc, không có thời gian ở đây nói chuyện phiếm với ngài.
Thạch Đạp cũng không tức giận chút nào trước lời nói của Diệp Mặc, trái lại còn cười dài:
– Tôi thấy cậu có thể chạy trốn từ trong tay của thành chủ Hắc Thạch thành Tác An Sơn, thì trong lòng cũng cảm thấy vô cùng kính phục.
Tôi nhớ là cậu đã từng giao thủ với Tác An Sơn, cho nên cậu nên biết, hiện tại không có bất kỳ cơ hội nào trước mặt Tác An Sơn cả.
Tôi tìm cậu với mục đích vô cùng đơn giản, đó chính là muốn liên thủ cùng với cậu.
Diệp Mặc cười lạnh:
– Thạch phó thành chủ, tôi là một tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ, có thể chạy trốn khỏi tay Tác An Sơn cũng chỉ là nhờ vào may mắn.
Ngài sẽ không nghĩ rằng tôi có bản lĩnh đối kháng với Tác An Sơn chứ?
Thạch Đạp cười nhạt một tiếng:
– Tôi đương nhiên sẽ không nghĩ như vậy, nhưng cậu cũng là một tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ lợi hại nhất mà tôi từng thấy.
Nếu như liên thủ cùng với cậu, thì đồ vật bên trong nhẫn trữ vật của Tác An Sơn, tôi chỉ cần một nửa thôi.
Nói xong thì Thạch Đạp cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, liền nói tiếp:
– Đúng rồi, cậu biết trong nhẫn trữ vật của Tác An Sơn có bao nhiêu thứ không? Trừ một ít dùng để bồi dưỡng tu sĩ bên trong tử phủ ra, thì đồ tốt của phần lớn tu sĩ phi thăng, có hơn phân nửa đều ở trong tay ở Tác An Sơn.
Hơn nữa mấy năm nay, Tác An Sơn liên tục cướp đoạt khoáng thạch ở ‘Vết nứt hư không’ này, cho nên dù cậu có nhiều thêm một cái đầu nữa, cũng không thể nào tưởng tượng hết được đâu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1355: Kẻ Ẩn Nhẫn
Kẻ Ẩn Nhẫn
T
hật sự là Diệp Mặc còn chưa nghĩ tới vấn đề này, hiện tại Thạch Đạp nói ra, thì trong lòng của hắn cũng khẽ động.
Tu sĩ ở ‘Vết nứt hư không’ này, hiển nhiên đều là tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa đều là những tu sĩ tinh anh nhất đến từ các thế giới Tu Chân khác nhau.
Cho nên đồ vật của những tu sĩ này đương nhiên vô cùng nhiều rồi.
Đừng nói là chỉ phân nửa, cho dù Tác An Sơn chỉ lấy được có một phần, rồi mình lại lấy một nửa của phần ấy, thì đã có thể giàu bằng cả một châu lục rồi.
Thấy Diệp Mặc dường như đã có chút động tâm, thì Thạch Đạp liền rèn sắt ngay khi còn nóng:
– Hơn nữa, cậu cho rằng Tác An Sơn thực sự sẽ không bắt được cậu hay sao? Tu sĩ Hóa Chân của Hắc Thạch thành đông vô số, thực sự muốn tìm một người ở trong ‘Vết nứt hư không’ này, thì sớm muộn cũng sẽ có một ngày cậu và Cảnh Học Minh sẽ rơi vào trong tay lão mà thôi.
Diệp Mặc cũng không hề phản bác lại lời của Thạch Đạp, vì hắn biết Thạch Đạp nói hoàn toàn đúng, hắn chỉ lạnh giọng hỏi lại:
– Tôi rất muốn biết, ngài làm sao có thể biết được vị trí của tôi? Đồng thời lại có thể tìm được tôi một cách chính xác như vậy?
Thạch Đạp mỉm cười, bỗng nhiên vẫy tay một cái, sau đó thì một viên khoáng thạch tầm thường đã rơi vào trong tay y.
Lúc này y mới đem viên khoáng thạch kia đưa cho Diệp Mặc xem rồi nói:
– Bởi vì tôi có cái này.
Khoáng thạch kia vừa tới tay, thì Diệp Mặc đã nhìn thấy một trận pháp theo dõi được khắc trên đó.
Cấm chế trận pháp rất bí mật, nếu như không quan sát tỉ mỉ, thì căn bản là không thể nhìn mà đoán ra được.
Loại khoáng thạch cấp thấp ở trong ‘Vết nứt hư không’ này, thì ai lại phí thời gian mà đi tỉ mỉ xem xét nó chứ?
Nhưng vì sao lại trùng hợp như vậy? Bản thân chỉ vừa mới đến nơi này, thì y đã bố trí một trận pháp theo dõi ở đây rồi sao? Diệp Mặc nhớ tới việc Thạch Đạp biết được mình đoạt lấy mười hai viên ‘Lôi châu’ của Tác An Sơn, thì trong lòng liền kinh hãi.
Chẳng lẽ tên Thạch Đạp này…
Thạch Đạp thấy vẻ mặt Diệp Mặc hiện lên biểu tình khiếp sợ, thì không đợi Diệp Mặc chủ động nói, y đã cười nhạt một tiếng rồi gật đầu:
– Cậu không đoán sai đâu, suốt mấy trăm năm, tôi đã bố trí vô số những khoáng thạch theo dõi như vậy ở trong ‘Vết nứt hư không’ này.
Những viên khoáng thạch này sẽ cho tôi biết hầu hết các sự tình trong mảnh không gian hư không này.
Những khoáng thạch này thì cũng chỉ có tôi mới có thể cầm lên mà nhìn xem hình ảnh thu được từ trận pháp bên trong.
Ngoại trừ tôi ra, thì bất cứ ai cầm lấy nó cũng sẽ chỉ là một khoáng thạch vô cùng tầm thường.
Cho nên, cho dù là cậu và Cảnh Học Minh có trốn tới nơi nào khác, thì tôi cũng có thể theo dõi được.
Nói xong, thì trong mắt y liền hiện ra một tia ngạo nghễ:
– Bởi vì không có bất kỳ một ai biết, tôi còn là một tông sư trận pháp cấp chín nữa.
Diệp Mặc hít một hơi khí lạnh.
Cái tên Thạch Đạp này thật sự rất độc, bỏ ra thời gian mấy trăm năm không làm bất cứ một điều gì, mà chỉ chuyên môn khắc trận pháp theo dõi lên trên những viên khoáng thạch như thế này.
Y làm tất cả những điều này thì hiển nhiên chỉ có một mục đích, đó chính là tiêu diệt tên Tác An Sơn kia.
Người này có thể ẩn nhẫn đến như vậy sao? Diệp Mặc vô thức nhìn thoáng qua Thạch Đạp.
Hắn cảm giác được bản thân cũng không thể nào nhìn ra được Thạch Đạp có bao nhiêu thù hận đối với Tác An Sơn, vậy mà sao y lại có thể ẩn nhẫn lâu như vậy để bố trí ra tất cả những thứ này?
Diệp Mặc tuy rằng cũng rất muốn giết chết Tác An Sơn.
Cho dù sau khi hắn đi, thì lão Hắc cũng vẫn sẽ an toàn.
Nhưng hắn sẽ không làm cái việc thiếu lý trí như vậy.
Sự lợi hại của Tác An Sơn thì hắn đã được thấy tận mắt, có thể nói lão ta chính là tu sĩ lợi hại nhất mà hắn gặp được Thạch Đạp cũng không hề lo lắng gì, dường như vẫn đang đợi câu trả lời của Diệp Mặc.
Diệp Mặc trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới nhìn Thạch Đạp rồi hỏi:
– Tôi chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng hai, còn lão Hắc, mặc dù là không tệ, nhưng cũng chỉ là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn bình thường, nhiều nhất chỉ là tu vi luyện thể hơi cao một chút.
Nhưng tu sĩ như vậy thì tại Hắc Thạch thành có nhiều lắm, vậy thì vì sao ngài lại nhất định phải tìm tới chúng tôi?
Thạch Đạp gật đầu nói:
– Hỏi rất hay, bởi vì toàn bộ ‘Vết nứt hư không’ này cũng chỉ có cậu có thể giúp tôi thôi.
Tôi là một tu luyện giả hệ Mộc, cho nên nếu như Tác An Sơn không có ‘Ly minh hỏa’ mầu lam, thì tôi cũng sẽ không sợ lão.
Nhưng Thiên hỏa của lão đối với tôi lại là sự khắc chế trời sinh.
Cho nên pháp thuật của tôi trước mặt lão hoàn toàn không có đất dụng võ.
Diệp Mặc chấn động nhìn Thạch Đạp, nửa ngày sau mới hỏi với vẻ khó tin:
– Ngài nói rằng, nếu như là Tác An Sơn không có ‘Ly minh hỏa’, thì ngài có thể cùng lão ta đánh ngang tay sao?
Thạch Đạp cười ngạo nghễ:
– Cho dù là không thể ngang sức ngang tài, nhưng lão ta cũng không thể làm gì được tôi cả.
Nếu như thêm cả bản lĩnh trận pháp của tôi nữa, còn có Cảnh Học Minh và cậu hỗ trợ, thì tôi tin tưởng, cho dù là Tác An Sơn có lợi hại hơn nữa, chúng ta cũng có thể giết được lão.
Diệp Mặc giờ mới hiểu được, hóa ra là Thạch Đạp có chủ ý hoàn toàn giống với hắn.
Vốn hắn cũng định ước hẹn cùng lão Hắc trước tiên sử dụng trận pháp vây khốn Tác An Sơn, sau đó mới chậm rãi mà đối phó với lão ta.
Không ngờ rằng Thạch Đạp này lại có cùng loại suy nghĩ như vậy, càng khó ngờ được hơn là Thạch Đạp này cũng là một tông sư trận pháp cấp chín.
Tuy rằng Diệp Mặc đã tin tưởng lời Thạch Đạp nói rồi, nhưng hắn vẫn hỏi với vẻ khó tin:
– Thạch phó thành chủ đã có bản lĩnh trận pháp cao như vậy, cho nên tôi nghĩ hẳn là cho dù Tác An Sơn có được Thiên hỏa lợi hại, thì nhất thời cũng không thể nào làm gì được ngài? Vậy vì sao, nhất định lại phải đợi tới tận ngày hôm nay?
Thạch Đạp trầm giọng đáp:
– Tôi có thể cùng lão đánh một trận, thậm chí có thể sử dụng trận pháp để vây khốn lão.
Nhưng tôi không dám mạo hiểm như vậy, vì tôi chỉ có một lần cơ hội mà thôi, nếu như để vuột mất lần cơ hội này, thì tôi chết cũng không thể nào nhắm mắt được.
Nói tới đây, Thạch Đạp liền có chút kích động, y xiết chặt nắm tay lại, giọng nói bắt đầu run run:
– Dương Phi Cảnh tôi đổi tên thành Thạch Đạp, ở bên ngoài cũng không dám nhận mình là họ Dương.
Ở nhà thì bầy ra một bộ dáng nhu nhược, giả trang thành một kẻ sợ vợ, không dám quản việc vợ mình thông dâm cùng với tên Tác An Sơn kia… Tôi chính là vì ngày này, để có thể đích thân giết chết Hắc Diêm Vương Tác An Sơn… Tôi hận, tôi vô cùng hận… Tôi chỉ có một lần cơ hội mà thôi, cho nên tôi tuyệt đối không để mất đi, tuyệt đối không thể…
Diệp Mặc nhìn sắc mặt đỏ lên vì kích động của Thạch Đạp, thậm chí còn cảm thấy có chút đồng tình.
Thậm chí còn cảm thấy được chỉ có Thạch Đạp dưới tình huống như thế này, thì mới có thể khiến cho người khác tin tưởng hơn một chút, nhưng một kẻ biết ẩn nhẫn như vậy, đem so sành, thì Diệp Mặc thà chọc vào Tác An Sơn, chứ không chọc vào một kẻ biết ẩn nhẫn như Thạch Đạp này.
Một lúc lâu sau Thạch Đạp mới bình tĩnh lại, sau đó vẻ mặt nhanh chóng bình thản trở lại rồi nói:
– Vừa rồi tôi hơi kích động một chút, khiến Diệp huynh chê cười rồi, không biết Diệp Mặc cảm thấy đề nghị của tôi thế nào?
Diệp Mặc bỗng nhiên có một loại cảm giác, rằng toàn bộ sự kích động vừa rồi của tên Thạch Đạp đều là diễn trò hết, bằng không sao y có thể thu lại tâm tình của mình nhanh như vậy? Nếu như vừa rồi thực sự là người này diễn trò, thì hắn khẳng định là nếu y ở trên Địa Cầu nhất định sẽ là vua còn hơn cả vua màn ảnh giỏi nhất trong Hollywood nữa.
Trong lòng Diệp Mặc đã có chút đồng ý, bởi vì với Diệp Mặc mà nói, thì bất luận là thành hay bại, thì nếu hắn không giết được Tác An Sơn, Tác An Sơn cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Nói không chừng lúc này lão ta vẫn còn đang đi truy tìm hắn ấy chứ.
Không đợi Diệp Mặc nói, thì Thạch Đạp bỗng nhiên lại nói tiếp:
– Tác An Sơn lần này không chỉ phái ra tới trăm tên tu sĩ Hóa Chân để tìm kiếm tung tích của cậu, hơn nữa lão ta còn xuất ra cả hai con linh khuyển cấp mười để tìm kiếm cậu và Cảnh Học Minh nữa.
Diệp Mặc biết lời Thạch Đạp nói là sự thật, vì y có thể bố trí nhiều trận pháp theo dõi như vậy, thì việc y có thể biết được động thái của Tác An Sơn cũng không đáng ngạc nhiên.
Hắn lập tức gật đầu:
– Được, tôi đồng ý.
Tôi sẽ liên hệ với Cảnh Học Minh một chút, về phần bố trí mai phục như thế nào, thì ngài hãy chuẩn bị đi.
Thạch Đạp gật đầu nói:
– Được, chúng ta sẽ bố trí mai phục ở chỗ này.
Cậu ở chỗ này tu luyện đã hơn nửa tháng, nên tôi khẳng định là Tác An Sơn nhất định sẽ tìm đến nơi này.
Khi đó lão ta trước tiên sẽ xác nhận xem cậu đã tu luyện ở chỗ này bao lâu, và khi đó, chỉ cần lão xác định được cậu đã ở đây tu luyện được hơn nửa tháng, thì sẽ không có bất kỳ sự hoài nghi nào.
Chỉ cần cậu giả bộ lưu lại một chút đầu mối nhỏ, thì tôi khẳng định là trong vòng ba ngày Tác An Sơn sẽ tìm được tới nơi này.
Sau đó Thạch Đạp nhìn Diệp Mặc một chút rồi nói:
– Ba ngày này, thì tôi hoàn toàn có thể bố trí một trận pháp vây khốn cấp chín và một sát trận cấp chín rồi.
Nói đến đây, Thạch Đạp lại chần chờ một chút, sau đó nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Đúng rồi, khả năng của cậu về trận pháp thì thế nào?
Diệp Mặc giật mình, lập tức gật đầu:
– Trình độ trận pháp của tôi cũng tạm được, tuy rằng còn chưa thăng tới cấp sáu, nhưng cũng đã là đại sư trận pháp cấp năm rồi, cho nên nếu ngài muốn thì tôi cũng có thể giúp ngài khống chế trận pháp cấp chín của ngài.
Thạch Đạp nghe xong lời Diệp Mặc nói, thì sắc mặt cũng không thay đổi một chút nào mà gật đầu:
– Cũng tốt.
Lập tức Diệp Mặc truyền đi một thông tin cho Cảnh Học Minh, nhưng lại không hề thu được hồi âm của Cảnh Học Minh.
Thấy Cảnh Học Minh cũng không hề chạy tới đây, thì Thạch Đạp cũng thản nhiên nói:
– Kỳ thực thì chỉ cần một mình cậu là được rồi, cho dù có nhiều người hơn nữa, cũng không có cách nào ngăn lại Thiên hỏa của Tác An Sơn.
Trong lòng Diệp Mặc thất kinh, không ngờ rằng Thạch Đạp lại có lòng tin lớn như vậy.
Nhưng Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không cho rằng Thạch Đạp khoác lác, vì danh tiếng và uy vọng của Hắc Diêm Vương Tác An Sơn tại Hắc Thạch thành không ai là không biết.
Còn Thạch Đạp thì lại có thù hận sâu như vậy với Tác An Sơn mà lại còn bầy ra cái bộ dạng như là không có việc gì, thì hiển nhiên là y vô cùng hiểu rõ thực lực của Tác An Sơn rồi.
Chính vì y hiểu rõ, cho nên lúc này mới có lòng tin như vậy, vì thế cũng có thể thấy được rằng tu vi của Thạch Đạp cũng tuyệt đối là vô cùng lợi hại.
Thạch Đạp bắt đầu bố trí trận pháp, còn Diệp Mặc đứng một bên quan sát.
Thạch Đạp cũng không hề để ý tới hắn.
Diệp Mặc thấy những trận kỳ được Thạch Đạp bố trí ra ngoài, thì đều là những trận kỳ được luyện chế từ những tài liệu cực phẩm, hiển nhiên là y đã chuẩn bị từ rất lâu để có thể bố trí trận pháp này rồi.
Nhìn thấy vị trí mà Thạch Đạp bố trí trận kỳ, trong lòng Diệp Mặc cũng phải âm thầm sợ hãi.
Cao thủ quả nhiên là khắp nơi đều có.
Bản lĩnh trận pháp của Thạch Đạp không hề kém hắn chút nào.
Mặc dù y không có loại thủ pháp bố trí trận kỳ hư không, nhưng lại có thể thông qua quy luật của không gian lốc xoáy và không gian đao gió để ẩn nấp đi trận kỳ.
Chỉ mất một ngày, thì một trận pháp vây khốn ‘Lục tử đỉnh trận’ và một sát trận ‘Hồi hoàn lục tiên trận’ đã được bố trí hoàn thành.
Nếu như không phải là Diệp Mặc nhìn thấy toàn bộ quá trình Thạch Đạp bố trí trận pháp, thì trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng không thể nào cảm nhận được rằng ở chỗ này có hai trận pháp.
Hai trận pháp này cũng không phải là lạ lẫm gì. ‘Lục tử đỉnh trận’ và ‘Hồi hoàn lục tiên trận’ đều là trận pháp cấp chín, nhưng dưới sự khống chế của mỗi người khác nhau, đều có thể sinh ra vô số loại biến hóa khác nhau.
Cho dù là người tinh thông hai trận pháp này mà bị vây khốn trong đó, thì cuối cùng cũng chỉ có thể tùy vào ý của người bố trí trận pháp mà thôi, còn người bị vây khốn cũng không thể nào chạy trốn được.
Hơn nữa Diệp Mặc còn thấy được hai trận pháp một vây khốn một diệt sát này của Thạch Đạp, hoàn toàn là bù đắp chỗ trống cho nhau, không có một khe hở nào, có lẽ nói là không có một cái lỗ thủng nhỏ nào thì đúng hơn.
Chính vì bản thân là một tông sư trận pháp cấp chín, cho nên Diệp Mặc mới âm thầm kinh hãi.
Hắn khẳng định rằng nếu như mình không phải là tông sư trận pháp cấp chín, hoặc không phải là lúc trước hắn vừa tự mình bố trí ra cái trận pháp ‘Không gian cửu huyễn sát trận’ thì hắn sẽ không phải là đối thủ của tên Thạch Đạp này rồi.
Vì vậy một khi trận pháp được mở ra, thì tất cả sẽ nằm trong sự khống chế của Thạch Đạp.
Với bản tính của Diệp Mặc, thì hắn tuyệt đối sẽ không đem cái mạng nhỏ của mình giao vào trong tay của người khác.
Sau khi Thạch Đạp bố trí xong trận pháp, thì lại nói với Diệp Mặc:
– Cậu cứ ở lại trong không gian lốc xoáy này luyện thể, còn tôi thì không thể ở đây quá gần, bằng không thì sẽ bị Tác An Sơn phát hiện.
Nhưng cậu yên tâm, một khi Tác An Sơn tới, thì tôi sẽ lập tức tới đây liên thủ cùng với cậu.
Diệp Mặc cảm giác rằng cái tên Thạch Đạp này chắc chắn là có vấn đề, nhưng hắn vẫn gật đầu:
– Tốt, tôi ở chỗ này đợi Tác An Sơn tới.
Cho dù là Thạch Đạp có vấn đề, thì hắn cũng vui mừng chứ không sợ, vì ở chỗ này có trận pháp của Thạch Đạp, thì cũng có trận pháp của chính hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









