- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 270 : Hắc Thạch Thành Của Không Gian Loạn Lưu (c1346-c1350)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 270 : Hắc Thạch Thành Của Không Gian Loạn Lưu (c1346-c1350)
❮ sautiếp ❯Chương 1346: Hắc Thạch Thành Của Không Gian Loạn Lưu
Hắc Thạch Thành Của Không Gian Loạn Lưu
N
ửa tháng sau, Diệp Mặc lại tìm được bốn viên Tinh Hồn Kim, đây là nguyên liệu cấp chín, luyện chế ra đồ phòng ngự thần hồn đỉnh cấp, cũng là thứ cực kỳ quý báu, đồng thời Diệp Mặc cũng tìm được mười mấy viên Tinh Thần Sa thượng phẩm và hai viên Tinh Thần Sa cực phẩm.
Những thứ này khiến cho Diệp Mặc hiểu ra, không gian hư vô này là một nơi cực kỳ nguy hiểm, đồng thời cũng là một nơi có vô số kỳ trân dị bảo, chỉ cần dám vào trong tìm, thì chắc chắc bội thu.
Nhưng những thứ này cũng là những thứ mà Diệp Mặc không cần, cho dù là cần đến, hắn tìm được chừng này nguyên liệu cực phẩm như này cũng đủ rồi.
Bây giờ hắn muốn tìm được giới diện, sau đó xem xem có thể xé rách giới diện này ra ngoài được không.
– Linh khí thật nồng đậm.
Lúc trước trên đường hắn vào đây, cho dù là nói có linh khí yếu đi nữa, cũng có không gian đao gió và không gian cát mịn.
Còn nơi linh khí nồng đậm như này mà lại không có không gian đao gió, thì căn bản không thể nào có được.
Diệp Mặc đứng một lúc lâu, thần thức quét ra, hắn căn bản phát hiện nơi này chính xác là không có bất kỳ không gian loạn lưu nào.
Hơn nữa nơi mà hắn đang đứng, trước mặt cũng không có bất kỳ không gian đao gió và loạn lưu nào.
Nói cách khác, cho dù là tu sĩ chưa từng tu luyện, đến nơi này rồi cũng cảm giác được sự an toàn.
Diệp Mặc lại lùi về phía sau một chút, thần thức quét ra ngoài, phát hiện nơi này là một đường ranh giới, từ nơi này nhìn về phía trước, không có chút không gian loạn lưu và không gian sát cơ nào.
Mà sau khi lùi về phía sau, ngay cả phương hướng mà lúc nãy hắn đến, cũng lại khôi phục không gian loạn lưu của không gian hư vô kia.
Tình huống kỳ lạ như này, cho dù Diệp Mặc cũng cảm thấy kỳ lạ, thần thức của hắn quét ra, chỉ trong nháy mắt hắn liền phát hiện ra trong này có một trận pháp, còn là một trận pháp thiên nhiên cực mạnh mẽ.
Trong trận pháp thiên nhiên này còn có dấu tích con người để lại, nói cách khác trận pháp này cản trở tất cả không gian loạn lưu và không gian sát cơ trong khu đất này lại, hình thành một mảnh đất hoàn toàn an toàn.
Với trình độ tông sư trận pháp cấp chín bây giờ của Diệp Mặc, rất đơn giản có thể nhìn ra trận pháp thiên nhiên trong này mặc dù vốn dĩ có tác dụng ngăn cản lại không gian loạn lưu, nhưng cũng chưa ổn lắm.
Mà còn có một tông sư trận pháp còn lợi hại hơn hắn đã tu bổ ở trong này.
Sự tu bổ của tông sư trận pháp này, khiến trận pháp nơi này lập tức trở thành trận pháp cản trở sát cơ không gian cực kỳ lợi hại.
Diệp Mặc càng nghĩ càng kinh hãi, sự cao siêu của trình độ trận pháp này, ngay cả tông sư trận pháp cấp chín cũng không có cách nào bố trí ra được, hoặc chỉ có tiên sư mới có thể bố trí loại trận pháp như này ở nơi này.
Trận bàn cấp mười mà lúc trước hắn gặp ở Vô Tâm Hải so với trận pháp trước mặt đây, thì cũng kém quá xa quá xa rồi, thậm chí cũng không phải trên phương diện cấp bậc.
Chẳng lẽ khắp nơi đều là không gian sát cơ, mà nơi này vẫn còn có người ở? Hay là tiên trận sư có thể bố trí ra một trận pháp cấp mười? Diệp Mặc nghi ngờ quét ra ngoài, lại phát hiện thần thức của mình căn bản cũng không thể nào quét ra xa được.
Vừa lúc đó, có hai bóng người xuất hiện trong tầm thần thức của Diệp Mặc, hai bóng người này đi với tốc độ cực nhanh.
Diệp Mặc nhìn thấy hai bóng người này, lập tức mừng rỡ, nơi này quả nhiên có người ở.
Hơn nữa lại không phải là một người.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc vội vàng chạy lên phía trước, lớn tiếng gọi:
– Hai vị bằng hữu, xin dừng bước.
Hai người kia nhìn thấy Diệp Mặc đuổi theo, nhưng cũng không dừng chân lại, ngược lại tốc độ còn nhanh hơn, biểu hiện này của bọn họ hình như căn bản cũng không muốn gặp Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng có chút nghi ngờ, hai người này dáng dấp đều là tu vi Hóa Chân viên mãn, căn bản cũng chẳng có gì phải sợ hắn, tại sao lại như vậy? Hắn chỉ muốn hỏi đường chút thôi mà.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lại càng tăng tốc đuổi theo bọn họ.
Hai gã tu sĩ Hóa Chân viên mãn dường như cũng không để ý đến sự theo dõi của Diệp Mặc, nhưng tốc độ lại càng nhanh hơn.
Hai canh giờ sau, một thành phố màu đen vô cùng rộng lớn xuất hiện trong tầm thần thức của Diệp Mặc, ngay cả hai người mà Diệp Mặc đuổi theo tiến vào thành rồi, thì Diệp Mặc cũng không cảm nhận được bọn họ nữa.
Lúc trước, hắn tuyệt đối không ngờ tới, một nơi khắp nơi đều là không gian sát cơ, không ngờ lại còn có một thành phố màu đen như này.
Nhưng trên thực tế trước mặt hắn, cho dù hắn không ngờ tới, thì cũng đã nhìn thấy, hơn nữa hắn còn tận mắt nhìn thấy hai tu sĩ mà hắn đuổi theo cũng tiến vào thành phố này.
Diệp Mặc kinh dị chỉ nhìn trong chốc lát, rồi lập tức theo vào trong.
Khi Diệp Mặc đến cổng của thành phố màu đen này, lại càng khiếp sợ không thôi.
Hắn nhìn rõ toàn thành phố này đều được làm từ Hắc Tinh thạch hư không.
Hắc Tinh thạch hư không, đó lại là nguyên liệu luyện chế cấp bảy.
Nhưng nhanh chóng sự khiếp sợ của hắn lại biến thành đơ người ra, thành phố này không ngờ không phải là xây dựng, mà là dùng Hắc Tinh thạch hư không luyện chế ra.
Dùng nhiều Hắc Tinh thạch hư không như vậy luyện chế ra một thành phố, hơn nữa cũng không phải là một thành phố không gian, mà là một thành phố thực thụ, cái này cần đến bản lĩnh luyện chế lớn như nào đây? Và còn cần bao nhiêu thời gian nữa? Còn cần bao nhiêu Hắc Tinh thạch hư không cấp bảy, ngược lại lại là chuyện dễ làm.
– Á, lại có người mới đến?
Một giọng nói lanh lảnh cắt đứt sự khiếp sợ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này mới nhìn rõ hai tu sĩ trẻ tuổi ngồi ở cổng thành, không ngờ cũng chỉ là tu vi Nguyên Anh, thoạt nhìn cũng chỉ có hai ba mươi tuổi.
Hơn nữa hai tu sĩ một nam một nữ này, lại dựa vào nhau, rõ ràng là bộ dạng rất thân mật.
Phía sau hai người, còn có một lão già Hóa Chân viên mãn.
Nhưng lão già này lúc này lại cúi thấp đầu phía sau lưng bọn họ, vẻ mặt kính cẩn, rõ ràng là thân phận người hầu.
Còn hai tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn lúc trước Diệp Mặc đuổi theo đến đây, lúc này lại đứng một bên, trên mặt có chút căng thẳng.
Người thanh niên trẻ tuổi kia nước da ngăm đen, mặt dài, nhưng đầu tóc thì đen nhánh, gã liếc nhìn hai tu sĩ Hóa Chân viên mãn đang đứng một bên, rồi thản nhiên nói:
– Thấy hai người dẫn về một con dê béo như này, để lại bốn phần đồ.
– Vâng, Duyệt Thiếu gia.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân kia nghe thấy lời này, chẳng những không tức giận, ngược lại rất vui mừng lấy ra một đống khoáng thạch.
Diệp Mặc chỉ cần liếc nhìn đống khoáng thạch này, cũng biết được đống khoáng thạch này chính là lấy từ trong loạn lưu không gian mà ra, trong đó có rất nhiều nguyên liệu luyện khí cấp tám cấp chín, tìm được đống khoáng thạch này trong hư không, chỉ cần đến đây thì đôi nam nữ kia đã lấy được bốn phần rồi.
Diệp Mặc vừa nghĩ đến lời hai người nói, thấy hai người dẫn về được con dê béo này nên cho hai người để lại bốn phần, chẳng lẽ con dê béo đó lại là mình? Cái này nếu như không nhìn mặt mũi mình, thì còn để lại bao nhiêu đây?
– Hai người đi đi.
Người thanh niên tên Duyệt Thiếu gia sau khi nhận được khoáng thạch, lạnh nhạt nói.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn dường như nghe thấy những lời êm tai nhất, quay người biến mất ở cổng thành, đi vào trong thành, chỉ trong chốc lát liền biến mất.
Lúc này người thanh niên tên Duyệt Thiếu gia mới đánh giá Diệp Mặc, rất nhanh gã liền nhíu nhíu mày gật đầu nói:
– Lão Cữu, tên này thế nào thoạt nhìn lại trẻ tuổi như này? Là tu vi gì rồi?
Lão già đứng sau người thanh niên trẻ tuổi bỗng nhiên nói:
– Hắn mới là tu vi Hóa Chân tầng thứ nhất, sở dĩ trẻ tuổi như vậy, e rằng là do ăn linh thảo nghịch thiên gì đó, hoặc là gặp được cơ duyên nào đó.
Duyệt Thiếu gia kia nghe thấy vậy, lập tức nhíu mày nói:
– Không ngờ là một đống rác rưởi, chỉ là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ nhất không ngờ lại không chết mà vào được không gian loạn lưu, có thể có đồ gì tốt được?
Lúc này người con gái còn lại vẫn không nói gì cười ha ha, dùng tay véo một cái người thanh niên trẻ tuổi kia nói:
– Cái đó cũng chưa chắc, anh vừa nãy không nghe thấy lão Cữu nói à, người này có lẽ gặp phải cơ duyên gì đó.
Nói xong người con gái kia dùng tay chỉ chỉ Diệp Mặc nói:
– Tên Hóa Chân tầng thứ nhất kia, đem nhẫn trữ vật của anh ra cho tôi xem nào.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn hai người này và còn cả lão Cữu bộ dạng phục tùng xuôi tay kia nữa, nhưng cũng không động thủ.
Dù sao nơi này cũng là lần đầu tiên hắn đến, hắn cũng chưa rõ tình huống thế nào.
Lúc này lại có một tu sĩ Hóa Chân viên mãn độn quang tới, tên tu sĩ này đến trước mặt Duyệt Thiếu gia và người con gái kia, khom người hành lễ trước, sau đó lại chủ động lấy ra một đống khoáng thạch.
Tên Duyệt Thiếu gia kia nhìn đống khoáng thạch này, gật gật đầu, sau khi thu lại, lúc này mới khua tay, tên tu sĩ kia lại lập tức phi độn vào trong Hắc Thạch thành.
Diệp Mặc hình như hiểu ra chút ít, địa vị của hai người trẻ tuổi này trong Hắc Thạch thành chắc hẳn cũng rất cao, còn tu sĩ vừa mới phi vào trong thành kia, đều phải chia một nửa những đồ tốt mà anh ta lấy được từ trong không gian loạn lưu mới được.
Thật bá đạo, những tu sĩ Hóa Chân viên mãn này đều nghe lời tên tu sĩ trẻ tuổi này, có thể thấy hai người thanh niên này có địa vị cao như nào.
Nói cách khác hai tu sĩ trẻ tuổi này sau lưng có một thế lực khác, rất khủng bố.
– Tên rác rưởi kia, tai anh điếc rồi sao? Lão nương bảo anh đưa nhẫn trữ vật đây, không nghe thấy à?
Người con gái kia thấy Diệp Mặc không nhúc nhích gì, sắc mặt trầm xuống, lập tức tức giận.
Diệp Mặc sắc mặt lạnh như băng, lạnh giọng nói:
– Nhẫn trữ vật của tôi tại sao lại phải đưa cho cô? Cô là ai?
Diệp Mặc vừa nói xong lời này, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc hiện lên, không ngờ là yêu tu Hóa Chân viên mãn lúc trước chặn hắn lại ở Vô Tâm Hải.
Gã đồng thời cũng nhìn thấy Diệp Mặc, nhưng ánh mắt gã lại hiện lên một cái gì đó rất hả hê, trong nháy mắt biến mất trong thành.
Người thanh niên trẻ tuổi kia bỗng nhiên cười ha hả nói:
– Tốt, tốt, tốt, vốn chỉ muốn lấy những thứ tôi nhìn thuận mắt trong nhẫn trữ vật của anh đi thôi, bây giờ tôi muốn lấy toàn bộ đồ trong nhẫn trữ vật của anh, thì anh làm gì được tôi?
Nói xong còn châm chọc liếc nhìn Diệp Mặc một cái:
– Đây là địa bàn của tôi, tôi muốn anh đưa đồ ra, thì anh phải đưa ra.
Chỉ là Hóa Chân tầng thứ nhất, không chết trong không gian loạn lưu, lại dám kháng mệnh ở Hắc Thạch thành, đúng là không biết sống chết.
Truyện Tiên Hiệp – Truyện FULL
Diệp Mặc nhíu mày, hắn biết thế lực của Hắc Thạch thành tuyệt đối không phải là thứ hắn có thể chọc giận được.
Hắn hừ lạnh một tiếng nói:
– Ồ, là Hắc Thạch thành của anh à, tôi không vào là được chứ gì.
Nói xong Diệp Mặc quay người rời đi, hắn quả thực không muốn vào trong đó.
Cái tên Hắc Thạch thành này nói cũng không dễ nghe cho lắm, cũng chỉ là một nơi an toàn ngăn cản được không gian sát cơ mà thôi, hắn có thế giới trang vàng rồi, hơn nữa luyện thể đã đến Vương cấp.
Không gian loạn lưu bên ngoài cho dù có lợi hại, thì cũng không làm gì được hắn.
Nói không chừng hắn đánh loạn lên, cuối cùng đến được giới diện cửa ra cũng không chừng.
– Ha ha ha…
Người thanh niên trẻ tuổi kia thấy Diệp Mặc quay người bỏ đi, bỗng nhiên cười ha ha nói:
– Chỉ là một tên rác rưởi Hóa Chân tầng thứ nhất, không ngờ lại dám nói đi là đi, anh cho rằng Hắc Thạch thành lại nơi từ thiện sao? Để cho anh tránh không gian loạn lưu, lại giả vờ đi sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1347: Tu Sĩ Giết Chết Thiếu Thành Chủ
Tu Sĩ Giết Chết Thiếu Thành Chủ
D
iệp Mặc cũng không thèm để ý đến lời nói của người thanh niên kia, bất luận Hắc Thạch thành xây dựng như nào, thực lực bên trong đó cũng không phải là cái mà bây giờ Diệp Mặc có thể động vào được.
Hắn thậm chí đến giải thích cũng chẳng thèm đi giải thích, quay người xong lại tiếp tục đi vào không gian loạn lưu.
– Lão Cữu, đi chặt hai chân hắn cho tôi.
Người thanh niên tên Duyệt Thiếu gia thấy Diệp Mặc quay người đi luôn, hừ lạnh một tiếng rồi nói.
Không đợi lão già Hóa Chân tên lão Cữu kia ra tay, người con gái kia cũng bổ sung thêm một câu:
– Chọc thủng lỗ tai của hắn nữa, nếu điếc rồi thì cũng không cần đến lỗ tai làm gì nữa.
– Vâng, Thiếu chủ, Xuyên công chúa.
Lão già tên lão Cữu kia nói xong, thân người cũng đã lóe lên ngăn lại trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng tức giận, hắn thứ nhất chưa vào Hắc Thạch thành, thứ hai cũng chưa làm bất cứ chuyện gì không phải phép, không ngờ lại có loại người không biết đến đạo lý như này.
– Anh chặt hai chân mình xuống, tự chọc thủng lỗ tai mình đi.
Lão già tên lão Cữu kia ngăn trước mặt Diệp Mặc, mày chau mặt ủ nói.
Diệp Mặc giận quá thành cười, nói:
– Đồ chết tiệt.
Nói xong, hắn căn bản không thèm nói đến câu thứ hai, Tử Đao cũng đã phóng ra.
Đối với Diệp Mặc mà nói, nếu không tránh được thì đánh, cũng không cần do dự, ở trong cái thế giới này và đối diện với người như này, hắn căn bản cũng không có bất kỳ khoan dung cần thiết nào cả.
Một đường hồng tím dài xoẹt qua, lão già tên lão Cữu kia nhìn thấy xong nhưng ánh mặt lại ngưng lại, gã căn bản không dám tin đây chính là đao pháp mà một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ nhất thi triển ra được.
Đao này vừa bổ ra, khu vực trong phạm vi mười mấy trượng đều mang một sát ý đìu hiu.
Dường như những tu sĩ có tu vi thấp hơn chút, trong phạm vi đường đao màu hồng này, đều có thể bị đường đao mang theo sát ý này chém chết.
Lão già vốn dĩ cũng không coi Diệp Mặc ra gì bỗng nhiên cảm giác, tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ nhất trước mặt này dường như không phải dễ dàng nói chuyện như vậy được.
Tay của gã vừa giương lên, thì một đường kiếm màu đen hiện lên, một thanh kiếm đen như mực vừa bị gã phóng ra, nhưng chỉ một lát sau, gã không ngờ lại cảm giác thấy thân thể mình có một chút gì đó chậm rãi lại.
– Vực đại thành…
Lão già kia thét lên một tiếng, không đợi gã hoàn toàn tránh khỏi vực của Diệp Mặc, thì lại thấy hai đường màu hồng tím từ trong Tử Đao bay ra, mà hai đường hồng tím này không ngờ lại là hai đường đao quang.
Đôi nam nữ thanh niên kia nhìn thấy Diệp Mặc không ngờ lại phóng pháp bảo ra đối chiến với lão Cữu, nhất thời cười ha hả.
Người con gái lại giơ tay ra chỉ Diệp Mặc nói:
– Anh Duyệt, chả trách anh ta dám không nghe lời chúng ta, hóa ra là một người đần độn, ha ha…
Nhưng không đợi tiếng cười của cô dứt, lại nhìn thấy hai đường màu hồng tím bay tới, còn lão Cửu bảo vệ bọn họ, không ngờ lại không ngăn hai đường đao này.
Cái này quả thực có chút bất khả tư nghị.
Người nam thanh niên kia thấy đường đao bay đến, lập tức muốn lắc mình né tránh, nhưng chỉ trong chốc lát, gã không ngờ phát hiện toàn thân thể mình đều nằm dưới đường đao này, gã không ngờ bị đường đao này khóa lại.
Chỉ là một đường đao lại có thể khóa được gã, nam thanh niên này lập tức kinh hãi, không đợi gã nói thêm câu nào, thì đường đao màu hồng tím kia đã kề tới cổ gã.
Cùng lúc đó lão Cữu bị Diệp Mặc trói buộc lại cũng phát hiện hai đường đao màu hồng tím của Diệp Mặc bay tới, gã cũng khiếp sợ.
Gã không ngờ trong Hắc Thạch thành này, lại có người dám giết thiếu chủ.
Không ngờ tu sĩ to gan như này, thậm chí còn là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ nhất.
Dưới bộc phát chân nguyên của lão Cữu, trong nháy mắt thoát khỏi vực của Diệp Mặc, thanh kiếm đen trong tay vừa mới muốn toàn lực phóng ra ngăn lại đường đao màu hồng tím của Diệp Mặc, thì gã lại nhìn thấy hai đường huyết quang bay tới.
Ánh đao cắt như cắt một miếng đậu phụ vậy, từ đỉnh đầu của hai tu sĩ Nguyên Anh cắt xuống.
Hai cái đầu điên cuồng phun máu vung lên trời, còn người con gái kia thì lại vẫn giữ vẻ mặt cười ha hả, còn người nam thanh niên kia, sắc mặt vẫn kinh hãi không ngừng.
Hai Nguyên Anh từ hai cỗ thi thể tràn ra, lập tức chạy trốn, nhưng lúc này lại có hai tia sét giáng xuống.
Hai Nguyên Anh chạy trốn kia, trong nháy mắt đã bị hai tia sét này đánh thành tro bụi.
Chỉ một lúc trước, bọn họ vẫn còn muốn chặt hai chân và chọc thủng hai tai của Diệp Mặc, nhưng chỉ trong chốc lát sau, thì hai người đến Nguyên Anh cũng bị Diệp Mặc giết chết.
Mấy tên tu sĩ trong thành nhìn thấy cảnh này, lại càng thầm líu lưỡi, trong lòng thầm than, tên tu sĩ từ ngoài đến này thật hung hãn.
Nhưng mấy tên tu sĩ nhìn thấy cảnh này lại rời khỏi nơi này ngay lập tức, cứ như bọn họ căn bản cũng chưa từng tới đây, rõ ràng là muốn không gây chuyện.
Khi lão Cữu nhìn thấy Nguyên Anh của hai người đều bị tia sét của Diệp Mặc đánh thành tro bụi, lập tức trợn mắt oán giận, thét lên một tiếng, thanh kiếm đen trong tay biến hóa thành vô số đường kiếm màu đen, muốn vây lấy Diệp Mặc.
Dường như trong lúc này Diệp Mặc nghe thấy Hắc Thạch thành cũng truyền đến một tiếng thét:
– Là ai dám giết con trai ta…
Tiếng thét đó vừa mới thét lên thì vẫn còn cách rất xa, còn một âm “ta” cuối cùng, thì âm thanh cũng đã gần đến cổng thành rồi.
Diệp Mặc hoảng hốt, hắn vốn dĩ định dạy cho lão Cữu này một trận rồi chạy trốn, lúc này hắn còn lo gì chuyện khác nữa, không đợi âm thanh đó vang lên ở cổng thành, Diệp Mặc lại độn thuật, từ cổng thành biến mất không còn tung tích.
Diệp Mặc và lão Cữu đánh nhau vẫn chưa xong, nhưng gã đã chiếm thế thượng phong rồi, hơn nữa “vực” của Diệp Mặc vẫn còn đang trói buộc lão Cữu.
Lúc này, Diệp Mặc muốn chạy trốn, lão Cữu chỉ có thể trơ mắt rời đi.
Ngũ Hành độn thuật của Diệp Mặc mặc dù chưa tiểu thành, nhưng sau khi chạy trốn khỏi vòng chiến, phóng ra ngoài phạm vi Hắc Thạch thành, vậy cũng là đủ rồi.
Bóng dáng của Diệp Mặc vừa mới biến mất, một tu sĩ trung niên sắc mặt tức giận đã xông đến cổng thành, ngay sau đó, lại một người đàn bà xinh đẹp và hơn mười tu sĩ Hóa Chân nữa cũng độn thổ đến.
Nếu như Diệp Mặc vẫn còn ở đây, thì sẽ kinh ngạc nơi này sao lại có nhiều tu sĩ Hóa Chân đến vậy.
Nhìn rõ hơn mười tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong kia, mỗi người đều mang một khí tức năm tháng tang thương, căn bản không thể biết được tuổi tác của bọn họ thế nào, cũng không có cách nào biết được tuổi thọ của bọn họ có bao nhiều.
Người đàn bà xinh đẹp kia đứng bên thi thể nam thanh niên tên Duyệt Thiếu gia, lớn tiếng khóc:
– Ai giết con trai tôi, tôi phải đốt xương cốt hắn thành tro bụi, ta phải ăn tươi nuốt sống hắn…
Người đàn ông trung niên tức giận đến cực điểm bỗng nhiên lên tiếng nói:
– Nhạn muội, em yên tâm đi, người này giết Duyệt nhi, cho dù hắn có chạy vào trung tâm không gian đao gió, thì anh cũng phải bắt hắn trở về.
Nói xong người đàn ông trung niên kia lại lạnh lùng nhìn lão Cữu sắc mặt tái nhợt, cũng không hỏi câu nào.
Lão già gọi lão Cữu bỗng nhiên lại lộp cộp quỳ rạp xuống đất, run giọng nói:
– Thành chủ, Cữu Khai bất tài, không bảo vệ được thiếu chủ và Xuyên công chúa…
Người đàn ông trung niên kia sắc mặt lại càng lạnh như băng, gã lạnh giọng nói:
– Nói như vậy tên giết Duyệt nhi và Xuyên công chúa là một tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, hơn nữa tu vi còn cao hơn ông nhiều?
Cữu Khai sắc mặt lại càng tái nhợt nói:
– Đúng, không, tu vi của hắn chỉ là Hóa Chân tầng thứ nhất, nhưng vực của hắn đã là đại thành rồi thậm chí vực của hắn còn hoàn thiện hơn tôi nhiều, tôi, tôi nhất thời không cảnh giác…
– Ha ha ha, nhất thời không cảnh giác…
Người đàn ông trung niên kia bỗng nhiên cười ha ha, nhưng trên mặt của gã thì không có ý cười nào.
Cười xong người đàn ông trung niên kia lại càng lạnh lùng nhìn lão Cữu nói:
– Nói cách khác một tên tu sĩ mới chỉ là Hóa Chân tầng thứ nhất, giết Duyệt nhi và Xuyên công chúa trước mặt ông, sau đó còn ngang nhiên rời đi trước mặt ông nữa.
Ông đến một cái hô hấp cũng không có cách nào ngăn cản hắn lại được.
Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: vn Cửu Khai mồ hôi trên mặt càng lúc lại càng nhiều, khi từ trên mặt của gã rơi xuống, rơi xuống đất nham thạch màu đen bên ngoài thành, thậm chí đến âm thanh cũng vô cùng rõ ràng.
– Có phải không.
Người đàn ông trung niên kia lại lạnh lùng nói một câu.
Lão Cữu run rẩy trả lời:
– Vâng, vâng thành chủ, tôi, tôi…
Anh tôi một hồi lâu, mới nói được một câu:
– Tôi nhất định phải bắt được hắn về, xin thành chủ cho tôi cơ hội…
– Cho ông cơ hội?
Giọng nói của thành chủ ngược lại lại có chút bình tĩnh, gã khinh thường nhìn lão Cữu Hóa Chân đang quỳ trên mặt đất, bỗng nhiên giơ tay lên, một mồi lửa màu lam được phóng ra ngoài.
Mồi lửa này trong nháy mắt vây lão Cữu lại, lão Cữu chỉ kịp hét lên nửa tiếng, đã bị mồi lửa này đốt thành tro bụi, đến nguyên thần cũng biến mất không còn thấy gì nữa.
Mồi lửa này không ngờ cũng giống như Vụ Liên Tâm Hỏa của Diệp Mặc, thăng cấp lên màu lam rồi.
Lúc này người đàn ông trung niên kia bỗng nhiên lạnh lùng nói:
– Chỉ là đồ rác rưởi, cũng xứng xin cho cơ hội sao?
Nói xong người đàn ông trung niên kia lại quay người nói với hơn mười tu sĩ Hóa Chân đứng sau:
– Bất luận người này từ nơi nào đến, nếu dám giết thiếu thành chủ trong Hắc Thạch thành này, thì cần phải đem hắn quay về.
Các anh bây giờ đi, bất luận là ai, chỉ cần bắt được người này, tôi nhất định sẽ trọng thưởng.
– Vâng, thành chủ.
Hơn mười tu sĩ Hóa Chân này chỉnh tề trả lời một tiếng, sau khi hơn chục đường độn quang hiện lên, liền biết mất bên ngoài cổng Hắc Thạch thành.
Thấy người đàn bà xinh đẹp kia còn đang khóc, người đàn ông trung niên kia quay ra lôi tay bà ta nói:
– Nhạn muội, cùng anh đến không gian loạn lưu, đem tên súc sinh sát hại Duyệt nhi và Xuyên nhi này quay về, anh sẽ làm cho em mãn nguyện.
Thiếu phụ kia gật đầu, đi theo người đàn ông trung niên này trong nháy mắt rời khỏi phạm vi Hắc Thạch thành, tiến vào không gian hư không loạn lưu.
…
Cùng lúc đó, trong một cung điện vô cùng hào hoa trong Hắc Thạch thành, một thiếu phụ cũng vô cùng xinh đẹp đang hướng về phía người đàn ông mặc quần áo Trung Hoa kia hét lên:
– Dương Phi Cảnh, con của anh bị người khác giết rồi, anh không ngờ lại vẫn có thể thờ ơ được, tôi nhổ vào, anh có còn là đàn ông hay không?
Người đàn ông mặc quần áo Trung Hoa kia nghe thấy vậy sắc mặt đại biến, vẻ mặt chấn động nói:
– Cái gì, anh nói Xuyên nhi bị người khác giết rồi?
Người đàn ông kia nói tới đây, đến tay cũng trở nên run rẩy, dường như cả người cũng vì tin dữ mà mềm nhũn ra.
Nhìn thấy người đàn ông với bộ dạng như này, người đàn bà xinh đẹp kia vẻ mặt khinh thường xì một tiếng khinh miệt nói:
– Tôi đi bắt tên hung hãn kia lại trước, anh là một tên bất tài.
Nói xong, người đàn bà xinh đẹp này thân hình mở rộng, trong nháy mắt biến mất khỏi cung điện xa hoa này.
Người đàn bà này sau khi rời đi, thì người đàn ông mặc quần áo Trung Hoa vừa nãy người như mềm nhũn ra, nhưng lại như không có chuyện gì đứng dậy, sau đó lại lạnh lùng nhìn phương hướng mà người đàn bà kia rời đi, lẩm bẩm nói:
– Tốt, giết tốt lắm, quá tốt.
Nói xong câu đó, gã chậm rãi rời khỏi cung điện, thi triển thân hình rời đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1348: Tu Sĩ Bị Thiên Đạo Vứt Bỏ
Tu Sĩ Bị Thiên Đạo Vứt Bỏ
L
úc này thì Diệp Mặc đang cố gắng chạy trốn, trong lòng hắn cũng âm thầm phiền muộn, không hiểu sao mình lại có thể đắc tội nhiều tên khốn có hậu trường vững chắc như vậy chứ?
Trước đây là Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông, Viên Quan Nam của Vô Cực Tông, còn có cả Ung Ô Tử và Ung Du Nhi của Thông Hải Giáo vân vân nữa.
Diệp Mặc căn bản cũng không nhớ rõ chính mình đã đắc tội với bao nhiêu người rồi.
Hắn cũng biết là điều này có quan hệ với tích cách của hắn, nếu như đổi lại thành tu sĩ khác, thì ở nơi như Hắc Thạch thành này, nói không chừng đã sớm giao ra nhẫn trữ vật của chính mình đề giữ mạng rồi.
Nhưng hắn thì lại không thể như vậy được.
Không nói tới việc bên trong nhẫn trữ vật của hắn có rất nhiều đồ vật cực phẩm, nếu như hắn muốn di dời đồ vật đi, thì rất có thể sẽ bị cái lão già Hóa Chân đứng bên cạnh phát hiện, lúc ấy thì không chừng là cả chuyện Thế giới trang vàng cũng sẽ bại lộ.
Hơn nữa, cho dù là hắn không có thứ gì tốt, thì không phải dưới tình huống vạn bất đắc dĩ, thì Diệp Mặc hắn cũng sẽ không bao giờ giao ra nhẫn trữ vật của chính mình.
Trừ khi là hắn lâm vào cục diện chắc chắn phải chết, thì có khả năng hắn sẽ bất chấp nguy hiểm để di chuyển đồ vật vào trong Thế giới trang vàng, sau đó mới giao ra nhẫn trữ vật của mình, bằng không thì hắn sẽ không bao giờ làm như vậy.
Diệp Mặc lại một lần nữa tiến vào trong không gian loạn lưu, lần này hắn di chuyển với tốc độ nhanh hơn.
Ở đây thì căn bản là hắn không dám sử dụng pháp bảo phi hành, vì nếu như dùng pháp bảo phi hành, thì đó chính là tìm đến cái chết nhanh hơn một chút mà thôi.
Một phen chạy trốn vội vã, thì Diệp Mặc ngừng lại.
Hắn cho rằng tại cái không gian loạn lưu này, thì người của Hắc Thạch thành tuyệt đối không thể đuổi kịp được hắn.
Lấy tu vi luyện thể Vương Cảnh của hắn, thì tốc độ di chuyển ở cái không gian loạn lưu như thế này, ai có thể đuổi theo kịp được chứ?
Nhưng Diệp Mặc chỉ vừa mới dừng lại một thời gian chưa được một nén nhang thì đã cảm nhận được mấy đạo chân nguyên cực kỳ cường hãn đang hướng tới phía bên này.
Diệp Mặc nhất thời kinh hãi.
Loại chân nguyên dao động này thì hiển nhiên là của tu sĩ Hóa Chân đỉnh rồi, hơn nữa còn nhiều tu sĩ Hóa Chân đỉnh như vậy nữa đều đang dọc theo phương hướng của hắn mà tới.
Căn bản là không cần đoán, thì Diệp Mặc cũng biết là những người này đang truy đuổi theo hắn rồi.
Hắc Thạch thành sao lại có nhiều cao thủ như vậy? Diệp Mặc hoàn toàn không thể hiểu được.
Cho dù là có nhiều cao thủ như thế, thì cũng chưa nói, đã vậy những cao thủ này còn có thể di chuyển trong cái không gian này nhanh như vậy, hiển nhiên đều là loại tu sĩ đã tu luyện luyện thể đại thành rồi.
Tuy rằng Diệp Mặc biết, hắn đã chạy trước lâu như vậy, mà còn có thể bị đuổi theo được, thì lúc này hắn có tiếp tục chạy cũng chỉ phí công thôi.
Nhưng hắn không đi thì không được, nếu như ở lại chỗ này, thì hắn sao có thể toàn mạng khi những cao thủ kia vây công được? Hắn có nghịch thiên đến đâu, thì cũng chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng một mà thôi.
Ngay khi Diệp Mặc muốn thay đổi phương hướng để tiếp tục chạy trốn, thì chợt nghe thấy một âm thanh từ khoảng cách không xa truyền đến:
– Đi theo ta, bên này.
Trong lòng Diệp Mặc liền cả kinh.
Cái thanh âm này ở khoảng cách gần như vậy, mà hắn lại không hề phát hiện ra.
Nếu như không phải là người này chủ động nói, thì đến tận bây giờ hắn cũng sẽ không biết gì cả.
Bất quá Diệp Mặc cũng lập tức biết được, người nói lời này với hắn hẳn là không có ác ý, nếu như là có ác ý, thì hắn đã sớm bị ám toán rồi.
Sau khi hiểu được điều này, thì Diệp Mặc liền không do dự nữa mà vọt về phía cái thanh âm kia phát ra.
Sau một lát, thì hắn đã tìm được người vừa rồi nói với hắn.
Không ngờ người này lại núp trung một không gian loạn lưu, khó trách vì sao vừa rồi thần thức của hắn lại không quét tới.
Người này thoạt nhìn vừa gầy vừa đen, dưới cằm có vài cọng râu ngắn lưa thưa, không phải là dạng người đặc biệt anh tuấn.
Nhưng khuôn mặt lại có góc cạnh rõ ràng, rất có dáng dấp.
Thanh niên gầy đen kia vừa thấy Diệp Mặc đi tới, thì liền nói với hắn:
– Không nên quay đầu lại, hiện tại hãy đi cùng ta.
Bằng không thì rơi vày tay lũ khốn Hắc Thạch thành, thì chắc chắn là sẽ phải chết.
Diệp Mặc liền gật đầu ôm quyền nói:
– Đa tạ anh bạn.
Tôi là Diệp Mặc.
Người kia cũng gật đầu một cái:
– Tôi là Cảnh Học Minh.
Ở đây không phải là chỗ để nói chuyện, chúng ta nhanh chóng rời đi trước rồi nói sau.
Nói xong thì người thanh niên gầy đen kia liền tùy ý lòng vòng vài vòng.
Diệp Mặc không ngờ lại thấy thân ảnh của y liền trở nên mờ nhạt hẳn đi.
Diệp Mặc càng không dám do dự nữa, vội vã đi theo.
Bốn canh giờ sau, thì thanh niên kia ngừng lại ở một chỗ không gian lốc xoáy, sau đó y nhắm hai mắt lại lẳng lặng cảm thụ một hồi, sau đó mới nói:
– Không có việc gì nữa rồi.
Bọn chúng đã bị chúng ta cắt đuôi.
Diệp Mặc cũng không buồn hỏi vì sao thanh niên tên Cảnh Học Minh này lại giúp mình, mà lại vội vã hỏi:
– Tôi đã chạy trước một lúc lâu như vậy, mà sao bọn chúng lại có thể biết được tung tích của tôi? Còn nữa, nơi đấy rốt cuộc là chỗ nào?
Cảnh Học Minh thì lại tỉ mỉ đánh giá Diệp Mặc vài lần, sau đó mới đáp lại:
– Cậu thật giỏi, chỉ có tu vi Hóa Chân tầng một, không ngờ lại dám đến ‘Vết nứt hư không’ này, ngạc nhiên nhất chính là đến tận bây giờ cậu vẫn còn sống.
Đáng tiếc, cậu ở cái tuổi này, thì nếu như không phải là lâm vào trong ‘Vết nứt hư không’ này, thì chỉ cần một cái ý niệm là cũng có thể phi thăng lên Tiên Giới đấy.
Diệp Mặc không tiếp lời, hắn hiểu rằng Cảnh Học Minh cũng giống như các tu sĩ khác, đều kỳ quái vì sao một tu sĩ Hóa Chân tầng một như mình lại có thể tới đây.
Quả nhiên thanh niên tên Cảnh Học Minh kia cũng không đợi Diệp Mặc trả lời mình, mà tiếp tục nói:
– Tất cả các tu sĩ sinh hoạt tại không gian này, đều gọi nơi này là ‘Vết nứt hư không’.
Đây là khu vực không gian loạn lưu ở giữa hai biên giới không gian.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, thì một khi đã đến nơi này, sẽ không thể nào trở ra được nữa, chỉ có thể sống nốt quãng đời còn lại ở đây mà thôi.
– Cái gì? Không thể trở ra?
Diệp Mặc tuy rằng rất muốn nghe Cảnh Học Minh giải thích tiếp, nhưng cũng không thể nào nhịn được mà phải bật thốt lên một câu.
Cảnh Học Minh liền gật đầu:
– Tôi không lừa cậu đâu.
Tôi là tu vi Hóa Chân đỉnh, nhưng cũng đã bị nhốt ở nơi này hơn sáu trăm năm rồi mà không có cách nào có thể đi ra ngoài cả.
Cho nên sau khi cậu đi vào đây, thì cũng đừng nghĩ tới việc đi ra ngoài.
– Không đúng, trước đây tôi nghe nói, có người có thể xé rách không gian.
Nếu như có thể xé rách không gian ở đây, thì chẳng phải là có thể rời đi sao?
Diệp Mặc lập tức nghi hoặc.
Vì trước đây Sở Cửu Vũ đích thực là đã xé rách không gian rồi rời khỏi đại lục Lạc Nguyệt đi tới Địa Cầu, đó cũng là chuyện mà mọi người đều biết.
Vì sao Sở Cửu Vũ có thể xé rách không gian, mà hắn lại không thể? Cho dù là hiện tại tu vi của hắn không đủ, thì chờ khi tu vi của hắn đề thăng cao hơn, chẳng lẽ còn không thể rời khỏi nơi này hay sao?
Cảnh Học Minh cười lạnh một tiếng:
– Cho dù là cậu có năng lực xé rách không gian, tiến vào trong ‘Vết nứt hư không’, thì cũng không thể trở ra được.
Cao thủ có thể xé rách không gian giữa hai biên giới ở không gian hư vô, có thể đi từ một cái mặt biên này tới mặt biên khác thì cũng không đáng ngạc nhiên.
Nhưng có một loại khả năng nữa, đó chính là vị trí xé rách không gian không đúng, gặp phải một ‘Vết nứt hư không’ nữa, cuối cùng tiến vào trong cái ‘Vết nứt hư không’ đấy, thì cũng không thể nào tìm được điểm giao giới nữa.
Cho nên căn bản là không thể nào nói đến việc trở ra được.
Dừng lại một chút, Cảnh Học Minh lại nới tiếp:
– Đương nhiên, vì số lượng tu sĩ xé rách không gian tiến vào ‘Vết nứt hư không’ cũng không nhiều, mà hầu hết đều là người có vận khí không tốt gặp phải vết nứt không gian nên mới bị cuốn vào.
Ở bên trong không gian hư vô vô biên vô hạn, muốn xé rách vị trí ‘Vết nứt hư không’ rồi tiến nhập vào ‘Vết nứt hư không’ thì cũng không phải chuyện dễ dàng.
Ngoại trừ vì xé rách không gian sai vị trí nên tiến nhập vào ‘Vết nứt hư không’, thì còn lại rất nhiều tu sĩ đều là vì các loại vết nứt không gian nên mới không cân thận bị cuống vào.
Diệp Mặc nhíu mày, bởi vì chính hắn không phải là vì gặp phải biển động rồi mới bị cuốn vào trong vết nứt không gian sao?
Hắn lại lập tức ôm quyền hỏi tiếp:
– Cảnh huynh, ở Hắc Thạch thành này vừa nhìn thì đã thấy có tới năm sáu tu sĩ Hóa Chân viên mãn rồi, rốt cuộc là ở đâu ra mà nhiều tu sĩ Hóa Chân như vậy, hơn nữa đều là tu vi Hóa Chân viên mãn?
Cảnh Học Minh cười hắc hắc:
– Cậu gặp năm sáu tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn của Hắc Thạch thành đã coi là nhiều rồi sao? Tôi nói thật cho cậu biết, tu sĩ Hóa Chân của Hắc Thạch thành phải có đến gần mười vạn tên, lúc nhiều nhất thì muốn nhiều hơn mười vạn thì cũng có.
Cậu nhìn tôi xem, chẳng phải là tu vi Hóa Chân viên mãn sao? Còn có cậu nữa, nếu như chỉ là tính về tu vi Hóa Chân, không hề là Hóa Chân viên mãn đấy sao? Ah, có lẽ còn có một cái ngoại lệ.
Tôi thực sự không hiểu, một tu sĩ Hóa Chân tầng một như cậu, không ngờ lại có thể còn sống mà tìm tới Hắc Thạch thành, nhưng lại đắc tội với Hắc Thạch thành.
Ha ha, coi như là cậu có bản lĩnh.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Diệp Mặc hoàn toàn không chú ý tới câu cuối của Cảnh Học Minh, mà hắn chỉ nghe tới Cảnh Học Minh nói Hắc Thạch thành có tới hơn mười vạn tu sĩ Hóa Chân viên mãn, thì đã hoàn toàn ngây dại rồi.
Nơi này quả thực là biến thái mà, một cái thành thị như vậy, thì sẽ có cấp bậc gì ở Tu Chân Giới? Cấp mười một, hay là cấp gì đây?
Một lúc sau đó, thì Diệp Mặc mới giật mình tỉnh lại, sau đó lại hỏi tiếp:
– Hắc Thạch thành từ đâu mà có nhiều tu sĩ Hóa Chân như vậy? Lẽ nào có nhiều người đen đủi gặp phải vết nứt không gian vậy sao?
Lần này thì Cảnh Học Minh không cười nữa, mà lại nói với chút thương cảm:
– Bởi vì nơi này đều là các tu sĩ bị hãm hại, bọn họ đến từ các thế giới tu chân khác nhau.
Trong lúc độ kiếp phi thăng Tiên Giới, thì bọn họ lại phát hiện căn bản là không có biện pháp để tiến nhập vào Tiên Giới, nhưng khi bọn họ muốn quay lại Tu Chân Giới, thì cũng đồng loạt phát hiện ra rằng bản thân không có cách nào để trở về cả.
Kết quả là đều lâm vào trong ‘Vết nứt hư không’ này.
Có thể nói, tất cả bọn họ, đều là một đám tu sĩ tu luyện tới cực hạn, nhưng sau đó lại bị thiên đạo vứt bỏ.
Cảnh Học Minh nhìn cái ‘Vết nứt hư không’ vô tận và những không gian loạn lưu xung quanh rồi thở dài một tiếng:
– Khi bọn họ ôm niềm vui vô hạn muốn phi thăng lên Tiên Giới, muốn truy cầu cảnh giới cao hơn nữa, thì lại phát hiện ra điều chờ đón bọn họ không hề đẹp như mộng tưởng, mà là một cái không gian hư vô vô cùng vô tận, đầy rẫy những nguy hiểm chết người từ không gian loạn lưu, không gian đao gió, không gian bão cát…
Diệp Mặc hít vào một hơi lạnh, hắn lại nhớ tới cái phong ấn tại Sa Hà Tây Tích Châu.
Cái phong ấn đó đã bị phá rồi, nên tu sĩ mới có thể phi thăng lên Tiên Giới.
Nhưng hắn lại không ngờ rằng, còn có một cái biên giới ngăn cản tu sĩ phi thăng, không cho phép họ tiến nhập vào Tiên Giới, mà là bị đẩy tới một cái vết nứt không gian.
Lẽ nào tại Tiên Giới cũng có một cái đại phong ấn nữa, ngăn chặn các tu sĩ phi thăng muốn tiến nhập Tiên Giới? Hơn nữa còn chặn lại nhiều tu sĩ như vậy, tới hơn mười vạn tu sĩ Hóa Chân.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền nhìn Cảnh Học Minh:
– Cảnh huynh, lẽ nào anh cũng vậy?
Cảnh Học Minh hiểu ý của Diệp Mặc, nên liền gật đầu:
– Tôi cũng là một tu sĩ bị thiên đạo vứt bỏ.
Tôi đến từ Thần Khung Tu Chân Giới.
Hơn nữa, cậu cho rằng hơn mười vạn tu sĩ Hóa Chân viên mãn ở đây đã là rất nhiều rồi sao? Không nhiều lắm đâu, vì nó đã ít tới mức không thể ít hơn nữa rồi.
Mỗi một tu sĩ bị cuốn vào ‘Vết nứt hư không’ này, mà còn có thể sống sót sau đó tìm được tới Hắc Thạch thành đã là rất giỏi rồi.
– Tu sĩ bị nhốt bên trong Hắc Thạch thành, thì việc mà mỗi ngày có thể làm chỉ là làm sao để tăng thêm tuổi thọ cho mình, mong mỏi rằng có một ngày mình còn sống, có thể phá vỡ được cái ‘Vết nứt hư không’ này để tiến nhập vào Tiên Giới.
Có lẽ nói, cho dù là không thể tiến vào Tiên Giới, thì chỉ cần có thể trở lại Tu Chân Giới thôi thì cũng không ai là không mong muốn cả.
Nhưng thực tế thì, vô số năm tháng đã trôi qua, nhưng vẫn chưa từng có người nào thành công cả.
Nói tới đây, thì Cảnh Học Minh dường như không muốn nói tiếp chuyện này nữa.
Y liền nhìn Diệp Mặc có chút hứng thú:
– Cậu chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng một, lại có thể sống sót trong cái ‘Vết nứt hư không’ này thì đã là kỳ tích rồi.
Người có tu vi như cậu, không ngờ lại đắc tội với hộ vệ trong Hắc Thạch thành, còn có người truy sát theo cậu nữa.
Tôi thật sự cảm thấy rất khó hiểu đấy.
Diệp Mặc có chút khó khăn vỗ vỗ đầu mình:
– Bởi vì tôi đã giết cái tên thiếu chủ gọi là Duyệt thiếu gia của Hắc Thạch thành, và còn giết cả một cô gái gọi là Xuyên công chúa nữa.
– Cái gì?
Cảnh Học Minh vốn vẫn bình thản, nhưng sau khi nghe xong lời Diệp Mặc nói, thì nhất thời kinh hãi kêu lên, sắc mặt thì càng trở đen hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1349: Hắc Diêm Vương Tác An Sơn
Hắc Diêm Vương Tác An Sơn
N
hưng Cảnh Học Minh bỗng nhiên lại không đợi Diệp Mặc nói tiếp nữa mà lại lôi kéo Diệp Mặc rồi nói:
– Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Không ngờ là cậu lại đắc tội với Diêm Vương thành chủ của Hắc Thạch thành.
Cho dù là chúng ta có chạy trốn tới đây thì y cũng nhất định sẽ bị đuổi theo.
Lúc này thì Diệp Mặc đã mười phần kính phục với khả năng chạy trốn của anh chàng Cảnh Học Minh này rồi, cho nên khi y nói, thì hắn căn bản là cũng không hề có chút ý phản đối và chần chờ nào, mà lập tức tiếp tục đi theo hướng Cảnh Học Minh bỏ chạy vào trong hư không.
Dọc theo đường đi, Diệp Mặc phát hiện trình độ luyện thể của Cảnh Học Minh này không ngờ lại cao hơn so với hắn, thậm chí có thể là đã đạt đến tiêu chuẩn Tôn Cảnh trong ba cảnh giới Thần Cảnh rồi.
Không gian loạn lưu và không gian đao gió dọc theo đường đi đối với y mà nói, thì căn bản là không có bất cứ uy hiếp gì, ngay cả một ít không gian lốc xoáy thì y cũng không hề do dự mà đi qua.
Diệp Mặc thấy vậy thì kinh hãi không ngớt.
Năm ngày đêm sau, thì Cảnh Học Minh mang theo Diệp Mặc đi tới một nơi có mầu đỏ sậm.
Không gian đao gió ở đây đều mang theo nhiệt độ cực cao.
Ngay cả người luyện thể tới trình độ Vương Cảnh như Diệp Mặc cũng phải đau đớn khi bị những không gian đao gió này đánh lên người.
Đến nơi này, thì Cảnh Học Minh mới ngừng lại.
Y thở dài một hơi, sau đó nói:
– Đến nơi này rồi, thì cho dù là Hắc Diêm Vương kia có lợi hại hơn nữa, thì hẳn là cũng sẽ không tìm được.
Nói xong thì y lại dựng một ngón tay cái lên với Diệp Mặc:
– Cậu trâu thiệt, ngay cả con trai của lão già kia cũng dám giết.
Cũng may là cậu còn không gặp phải đứa con trai khác của lão gia kia, bằng không lấy tính tình của cậu, phỏng chừng là sẽ giết hết luôn mất.
Hai tên khốn đó, đều là do vợ của lão già Hắc Diêm Vương kia sinh ra tại Hắc Thạch thành đấy, cho nên lão nuông chiều chúng vô cùng.
Nhưng chúng lại không có biện pháp để tu luyện tới cảnh giới cao hơn, cho nên mới xưng vương xưng bá tại Hắc Thạch thành.
Nếu như là tôi ở Hắc Thạch thành, thì chắc cũng đã sớm không nhịn được mà giết hai tên khốn kiếp đó.
– Cảnh huynh, lẽ nào anh không ở Hắc Thạch thành?
Diệp Mặc ngạc nhiên.
Hắn có Thế giới trang vàng, cho nên mới có thể sinh tồn bên trong ‘Vết nứt hư không’ này.
Cảnh Học Minh lẽ nào cũng giống như hắn sao?
Cảnh Học Minh cười hắc hắc:
– Tôi sống tại không gian hư vô loạn lưu này đã mấy trăm năm rồi.
Trình độ luyện thể của tôi đã tới Tôn Cảnh trong ba cảnh giới Thần Cảnh, cho nên mới có thể bình yên vô sự.
Hiện tại tôi mới hiểu được vì sao một tu sĩ Hóa Chân tầng một như cậu, lại có thể bình yên vô sự trong ‘Vết nứt hư không’ này rồi.
Hóa ra cậu cũng là một tu sĩ luyện thể, hơn nữa còn đạt tới hậu kỳ trong ba cảnh giới Vương Cảnh rồi.
Như vậy cũng rất tốt rồi.
Diệp Mặc thấy Cảnh Học Minh mặc dù nói hắn không tệ, nhưng cũng không có bộ dạng đặc biệt kinh ngạc, nên liền có chút nghi hoặc:
– Cảnh huynh, tu sĩ luyện thể bên trong Hắc Thạch thành rất nhiều sao?
Ở trong suy nghĩ của Diệp Mặc, thì hắn có thể tu luyện luyện thể đạt tới Vương Cảnh, đã có thể tính là rất khó có được rồi.
Cảnh Học Minh gật đầu:
– Ở ‘Vết nứt hư không’ này, thì không có chỗ tốt nào khác ngoài việc là một chỗ tốt dùng để luyện thể mà thôi.
Tu sĩ ở Hắc Thạch thành, trên cơ bản đều phải luyện thể.
Cho dù là tìm lấy một người cảnh giới luyện thể kém nhất ở Hắc Thạch thành thì cũng đã là Hư Cảnh trong ba cảnh giới Vương Cảnh rồi.
Còn người đạt tới Tôn Cảnh như tôi thì càng nhiều hơn, thậm chí có thể tới trên trăm rồi.
Về phần Diêm Vương thành chủ của Hắc Thạch thành, thì tôi hoài nghi rằng lão đã đạt tới cực hạn Thần Cảnh trong ba cảnh giới Thần Cảnh rồi.
– Khó trách những tên kia có thể truy đuổi theo tôi nhanh như vậy, hóa ra đều là cao thủ luyện thể.
Diệp Mặc sợ hãi than một tiếng.
Cảnh Học Minh lắc đầu: – Những tên kia có thể đuổi theo cậu không phải là vì chúng là cao thủ luyện thể, mà là bởi vì một đường cậu đi đều để lại vết tích, cho nên chúng mới có thể dễ dàng đuổi theo cậu.
– Tôi đã rất cẩn thận rồi mà, vậy mà vẫn để lại dấu vết sao?
Diệp Mặc nghi hoặc.
Cảnh Học Minh nói tiếp:
– Đó là bởi vì cậu vừa mới tới ‘Vết nứt hư không’ này.
Còn chưa hiểu rõ được một vài phương diện.
Ở ‘Vết nứt hư không’ này, thì không gian đao gió, không gian loạn lưu và không gian cát mịn đều có quy luật đấy.
Thời điểm cậu chạy trốn, khẳng định là đã chọn nơi có không gian đao gió và không gian loạn lưu để đi.
Cậu đi rồi, thì tại những nơi cậu đi qua đều có vết tích mờ nhạt.
Nhưng cái vết tích kia rất lâu cũng sẽ không biến mất.
Cho nên những tên kia đều có thể dễ dàng căn cứ theo những vết tích đó mà đuổi theo cậu.
Diệp Mặc nghe đến đó, thì mồ hôi lạnh ứa ra phía sau.
Hắn không biết rõ tình huống ở đây, nếu như không phải là Cảnh Học Minh nói cho hắn biết.
Thì hắn lúc vừa rồi bị vây công, thì chắc đến chết mà cũng không biết được là vì sao.
Cảnh Học Minh nói tiếp:
– Tôi dẫn cậu đi, chính là theo tuyến đường có một số địa phương không thể nào lưu lại vết tích được, những tuyến đường này có không gian đao gió và không gian loạn lưu dầy hơn một chút, nhưng trong nháy mắt cũng sẽ bị những không gian đao gió hoặc là không gian cát mịn khác hòa tan đi.
Từ lâu rồi, tôi đã tìm ra cái cách chạy trốn khỏi sự theo dõi như vậy.
Nhưng thành chủ Hắc Thạch thành thì lại khác, thần trí và khả năng cảm ứng của lão vô cùng mạnh, cho nên chúng ta mới phải chạy trốn thêm một lần nữa.
Diệp Mặc vô cùng cảm kích Cảnh Học Minh, liền ôm quyền nói:
– Đa tạ ân cứu mạng của Cảnh huynh.
Nếu như là không phải có anh giúp đỡ, thì tôi đến tận khi bị giết rồi cũng không biết là vì đâu.
Cảnh huynh cũng là do đắc tội với cái tên Hắc Diêm Vương thành chủ kia, nên mới bị bức phải chạy trốn đến nơi này sao?
Cảnh Học Minh lắc đầu:
– Tôi đắc tội không phải là lão ta, mà là một cô gái, một cô gái cực đẹp.
Diệp Mặc đột nhiên nghĩ tới khi Cảnh Học Minh biểu lộ với một cô gái, sau đó lại bị cô gái kia cự tuyệt, cuối cùng thì y bắt đầu dây dưa.
Cuối cùng rước lấy sự trả thù của cô gái kia, khiến cho y không cách nào lưu lại Hắc Thạch thành nữa.
Cảnh Học Minh thì lại không biết suy nghĩ của Diệp Mặc, mà nói tiếp:
– Tại Hắc Thạch thành, người có tu vi cao nhất chính là thành chủ Hắc Diêm Vương Tác An Sơn.
Còn mỹ nhân đẹp nhất Hắc Thạch thành là vợ của phó thành chủ Thạch Đạp, tên là Từ Thanh Phi.
Mặt ngoài của cô ta thì vô cùng thuần khiết, nhưng lại lén lút không giữ đạo làm vợ.
Tôi cũng là do vô tình mà phát hiện cô ta tằng tịu với thành chủ Hắc Thạch thành là Hắc Diêm Vương Tác An Sơn kia, nên mới biết được nhân cách của cô ta là như thế.
Diệp Mặc nghĩ rằng Từ Thanh Phi là vì phát hiện Cảnh Học Minh nhìn thấy chuyện bí mật của cô, cho nên mới động sát cơ đối với Cảnh Học Minh.
Lại không ngờ rằng Cảnh Học Minh tiếp tục nói:
– Loại chuyện này tôi nhìn thấy được thì còn chưa tính, vì cũng chẳng hề để trong lòng.
Nhưng Từ Thanh Phi kia lại muốn dây dưa với tôi, thậm chí còn mấy lần câu dẫn tôi nữa chứ.
Cảnh Học Minh tôi sao có thể dây dưa cùng với loại nữ nhân vô sỉ như vậy? Mấy lần cự tuyệt rồi, nhưng có một lần tôi đã không nhịn được mà kích động chửi ầm lên.
Kết quả cũng vì lần đó, mà tôi đã triệt để đắc tội với cô ta, không có cách nào náu thân tại Hắc Thạch thành nữa.
Thế nhưng, như vậy cũng tốt, bởi vì tôi không thể ở lại Hắc Thạch thành cho nên mới có thể luyện thể tới cảnh giới Tôn Cảnh.
Diệp Mặc nghe xong lời Cảnh Học Minh nói, thì thật sự là không dám tin vào tai mình.
Cái cô nàng đệ nhất mỹ nữ Hắc Thạch thành tên Từ Thanh Phi kia sao có thể nhìn trúng được cái người vừa đen vừa gầy Cảnh Học Minh này chứ?
Cảnh Học Minh bị Diệp Mặc nhìn như vậy, liền có chút căm tức:
– Có phải là cậu đang cho rằng lão tử đây vừa đen lại vừa xấu, cho nên không có cô gái nào vừa ý hay không? Tôi nói cho cậu biết, lời nói của tôi đều là sự thực, nếu như lão hắc tôi có ý đối với cô ta, thì đã chiếm hữu cô ta từ sớm rồi.
Đáng tiếc là lão hắc tôi cả cuộc đời này ghét nhất là loại đàn bà không biết liêm sỉ.
Diệp Mặc thở dài một hơi:
– Đáng tiếc, cái tên phó thành chủ kia không ngờ lại phải đội trên đầu một cái mũ xanh mượt mà không biết gì cả.
Cảnh Học Minh cười lạnh một tiếng:
– Cậu cho rằng cái tên Thạch Đạp phó thành chủ Hắc Thạch thành không biết gì sao? Y căn bản là biết rất rõ ràng.
Có một số việc lão hắc tôi không hề muốn biết, nhưng hết lần này tới lần khác lại bị tôi biết được.
Cái tên phó thành chủ kia âm hiểm không kém hơn so với Hắc Diêm Vương đâu.
Nếu như tôi đoán không sai, thì cái con nhỏ Xuyên công chúa kia căn bản là cũng không phải con gái của y, mà là con gái của tên Hắc Diêm Vương.
Thạch Đạp biết rõ chuyện này, cho nên cũng tuyệt không ngăn cản cái việc Xuyên công chúa ở cùng với tên Tác Chi Duyệt con trai của Hắc Diêm Vương, rõ ràng là y cố ý.
Vẻ mặt của Diệp Mặc kinh ngạc vô cùng, nhìn Cảnh Học Minh rồi hỏi:
– Lão Hắc, ý của anh là cái tên Thạch Đạp kia dung túng cho con trai của Tác An Sơn và con gái y cùng nhau…
Hắn quá kinh ngạc, nên cũng học theo cách nói của Cảnh Học Minh mà gọi y là lão Hắc.
Sau khi gọi như vậy, thì Diệp Mặc lại thấy rất thuận miệng.
Cảnh Học Minh cũng không suy nghĩ gì khi Diệp Mặc gọi y như vậy cả, mà lại gật đầu:
– Tôi đoán là như vậy, hắc hắc…
Diệp Mặc thật không biết phải nói gì, hắn cảm giác cái tên phó thành chủ Thạch Đạp này thật sự là có chút ác tâm.
Cảnh Học Minh chỉ vào phía trước cách đó không xa, có một mảng lớn không gian lốc xoáy đao gió mầu đỏ đậm rồi nói:
– Nơi ấy chính là chỗ tôi tu luyện luyện thể thăng cấp tới Tôn Cảnh.
Sau này nếu cậu muốn tu luyện ba cảnh giới của Thần Cảnh, thì cũng có thể vào đó mà tu luyện.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Tôi bây giờ không thể nào tiến vào đó để tu luyện được, huống hồ việc tôi muốn làm hiện tại không phải là thăng cấp Tôn Cảnh, mà là phải làm sao để thoát khỏi ‘Vết nứt hư không’ này.
Tôi không thể nào ở lại đây được.
Cảnh Học Minh liếc nhìn Diệp Mặc có chút khinh thường:
– Diệp Mặc, không phải là tôi nói cậu, nhưng tu sĩ ở trong ‘Vết nứt hư không’ này, có ai mà không muốn rời đi chứ? Tuy nhiên cho tới bây giờ, vẫn không có ai có cái khả năng đó cả.
Cho nên, tôi khuyên cậu tốt nhất là không nên quá mức chú ý tới việc ấy.
Diệp Mặc không để ý tới lời châm chọc của Cảnh Học Minh, mà kiên định nói:
– Tôi nhất định phải rời khỏi đây, cho dù là bằng bất cứ giá nào đi chăng nữa, thì tôi cũng nhất định phải thực hiện.
Cảnh Học Minh cảm nhận được sự kiên định của Diệp Mặc, không tiếp tục châm chọc hắn nữa, nhưng lại trầm mặc một lúc lâu, rồi mới nói:
– Nếu như cậu nhất định phải rời khỏi, thì cũng không phải là không có biện pháp, nhưng biện pháp kia thì 99. 99% là cậu sẽ phải chết.
– Lão Hắc, anh nói đi, cái chỗ kia là nơi nào? Nói mau.
Diệp Mặc nghe được lời này của Cảnh Học Minh, thì nhất thời liền kinh hỉ, nhất định muốn Cảnh Học Minh nói bằng được.
Cảnh Học Minh vỗ vỗ vai Diệp Mặc rồi nói:
– Diệp Mặc, không phải là lão Hắc tôi xem thường cậu.
Mà tu vi của cậu hiện tại đi nơi đó, thì sợ rằng một phần trăm cơ hội sống sót cũng không có.
Nếu như cậu luyện thể không đạt tới được ba cảnh giới Thần Cảnh thì cho dù tôi có nói cho cậu biết thì cũng không có tác dụng gì.
Không đợi Diệp Mặc nói, thì Cảnh Học Minh lại nói tiếp:
– Cậu không cần phải gấp, tôi có một chỗ, cậu cùng đi tới đó luyện thể với tôi, tôi bảo đảm với tài năng của cậu, thì trong một thời gian ngắn là có thể thăng cấp tới ba cảnh giới Thần Cảnh…
Diệp Mặc còn chưa kịp trả lời, thì lại nghe thấy một cái âm thanh âm u:
– Đáng tiếc, các ngươi đã không có cái cơ hội đó nữa.
Theo thanh âm kia phát ra, thì một tên tu sĩ trung niên sắc mặt âm trầm đã hiện ra trước mặt Diệp Mặc và Cảnh Học Minh.
– Tác An Sơn…
Cảnh Học Minh kêu lên một tiếng sợ hãi, y lại lập tức liếc qua Diệp Mặc rồi nói:
– Diệp Mặc, lão Hắc tôi cũng bị cậu hại chết rồi.
thế nhưng trong miệng thì nói như vậy, nhưng trong tay cũng đã lấy ra một kiện pháp bảo mầu vàng rồi, đây chính là một cái Phiên Thiên Ấn.
Diệp Mặc lúc này lại chú ý tới cái người tên Tác An Sơn kia, tu vi của lão ta hình như là Hóa Chân đỉnh, nhưng khi Diệp Mặc quan sát tỉ mỉ thì lại phát hiện lão ta không chỉ là Hóa Chân đỉnh.
Nhưng cụ thể là như thế nào thì hắn lại không đoán ra được.
Thế nhưng Tác An Sơn nếu đã đuổi tới, thì Diệp Mặc cũng không chút do dự nào mà lấy ra Tử Đao.
Tới lúc này rồi, thì hắn cũng không cần phải lùi bước nữa.
Tác An Sơn thấy Cảnh Học Minh và Diệp Mặc đều lấy ra pháp bảo muốn giằng co với mình, thì nhất thời giận quá mà cười lên:
– Ha ha, tốt tốt, rất gan dạ, Tác An Sơn ta đã nhiều năm rồi chưa thấy có người nào dám lấy pháp bảo ra trước mặt ta cả.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1350: Vô Cùng Mạnh Mẽ
Vô Cùng Mạnh Mẽ
C
ảnh Học Minh lại càng không đáp lời lại, Phiên Thiên Ấn màu vàng trong tay cũng đã mang chút màu vàng sẫm đập mạnh xuống.
Phiên Thiên Ấn khi vừa được Cảnh Học Minh phóng ra còn là một điểm sáng màu vàng, đợi Phiên Thiên Ấn này xuất hiện trên đỉnh đầu Tác An Sơn thì cũng đã hình thành một vòng sáng mông lung màu vàng càng ngày càng lớn.
Mặc dù chỉ là một vòng sáng, nhưng lại khiến cho người ta cảm giác nặng nghìn cân, ngay cả Diệp Mặc cũng nghi ngờ vòng sáng này một khi đập phải đỉnh đầu, e rằng tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong cũng bị vòng sáng này đập cho nhừ tử.
Còn lúc này Tác An Sơn không ngờ cũng không phóng ra pháp bảo gì, trực tiếp giơ tay lên hướng về phía Phiên Thiên Ấn của Cảnh Học Minh bắt lấy.
Tay của Tác An Sơn còn chưa bắt được Phiên Thiên Ấn của Cảnh Học Minh, thì Phiên Thiên Ấn của Cảnh Học Minh đã từ từ chậm lại, cuối cùng thậm chí có chút dừng lại chút ít.
Thật mạnh mẽ, tu vi của Diệp Mặc mặc dù không đạt đến trình độ tu vi của Tác An Sơn, nhưng quan điểm này thì lại có, vực của Tố An Sơn cũng đã đến trình độ tùy ý điều khiển rồi, vực của y căn bản không cần dồn hết tâm trí để mở rộng, bất kỳ đối tượng nào mà y muốn tấn công, chỉ cần nằm trong phạm vi tấn công của y, thì sẽ bị vực của y ảnh hưởng đến, cuối cùng cũng sẽ bị chậm lại.
Cảnh Học Minh đang dốc hết sức điều khiển Phiên Thiên Ấn của mình, cách làm của gã là muốn Tác An Sơn rút ngắn thời gian đối phó với Phiên Thiên Ấn của gã, lập tức tự nổ pháp bảo của mình.
Cảnh Học Minh biết Tác An Sơn lợi hại, ngoại trừ vứt bỏ Phiên Thiên Ấn mà bỏ chạy, thì gã và Diệp Mặc cũng không còn cơ hội nào chạy thoát được.
Còn Diệp Mặc, Cảnh Học Minh căn bản cũng không hi vọng hắn có thể giúp được gì, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ nhất, nếu thông minh chút hoặc có chút tuyệt kỹ, có lẽ có thể chạy thoát dưới tay một tu sĩ Hóa Chân viên mãn khác, nhưng những tu sĩ Hóa Chân này chắc chắn không bao gồm Tác An Sơn.
Tác An Sơn đã hoàn toàn vượt khỏi phạm vi Hóa Chân viên mãn rồi, không có một Hóa Chân viên mãn nào, có thể làm gì được dưới tay Tác An Sơn.
Cho nên Cảnh Học Minh khi vừa mới đánh, thì đã có ý tự nổ pháp bảo yêu quý nhất của mình.
Pháp bảo có tốt đi nữa, cũng không quý bằng tính mạng được.
Đợi lát nữa khi chạy trốn, thì xem Diệp Mặc có thông minh hay không, nếu Diệp Mặc thông minh nhanh nhẹn, thì có thể cũng giống như gã, trong nháy mắt Phiên Thiên Ấn tự nổ thì sẽ cùng chạy trốn cùng gã, nếu Diệp Mặc không nhanh trí, thì gã cũng không còn cách nào.
Chỉ có thể tự mình chạy trước.
Trước mặt Tác An Sơn, để cơ hội tuột mất, thì căn bản cũng không có cách nào phản kháng và nhắc nhở được nữa.
Nhưng lúc này Cảnh Học Minh lại sắc mặt đại biến, Phiên Thiên Ấn của gã còn chưa khởi động hoàn toàn, thì bị hai tay của Tác An Sơn mang theo chân nguyên tràng hoặc là vực gì đó trói buộc lại.
Lúc này gã đừng bảo là tự nổ Phiên Thiên Ấn, cho dù thu lại Phiên Thiên Ấn cũng vô cùng khó khăn rồi, hoặc là nói không thể nào thu lại được.
Mặc dù đối với Hắc Diêm Vương Tac An Sơn cũng đã vô cùng coi trọng rồi, nhưng sự lợi hại của Tác An Sơn, còn vượt xa hơn nhiều so với những gì Cảnh Học Minh dự đoán.
Cảnh Học Minh lúc này mới phát hiện ra, với tu vi Hóa Chân viên mãn của gã, trước mặt Tác An Sơn không ngờ đến một tu sĩ Kiếp Biến cũng không bằng.
Dưới sự khởi động điên cuồng của chân nguyên, Cảnh Học Minh muốn khiến Phiên Thiên Ấn của mình cố gắng thoát khỏi sự trói buộc của Tác An Sơn.
Diệp Mặc trong nháy mắt Tác An Sơn ra tay cũng đã nhìn ra, Tác An Sơn tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn và Cảnh Học Minh liên thủ lại, tu vi của người này căn bản vượt khỏi phạm vi Hóa Chân viên mãn.
Dường như trong nháy mắt Phiên Thiên Ấn của Cảnh Học Minh lâm vào khốn cảnh, thì Tử Đao của Diệp Mặc cũng được phóng ra, Huyễn Vân Toái Vực đao.
Vực của Diệp Mặc cũng đã vô cùng lợi hại rồi, nhưng hắn vừa nhìn thấy Tác An Sơn ra tay, liền biết được vực của hắn trước mặt Tác An Sơn căn bản cũng chỉ là đồ đệ gặp sư phụ mà thôi, cũng không cần lấy ra.
Ngoài Huyễn Vân Toái Vực đao có thể giúp Cảnh Học Minh ra thì Diệp Mặc cũng không còn cách nào khác.
– Nhãi nhép.
Tác An Sơn thấy Diệp Mặc không ngờ lại phóng ra con dao thái rau màu tím bổ tới quả đấm của mình, lại càng khinh thường cười khẩy một cái.
Con dao thái rau này gã nhìn cũng không giống bình thường, nhưng muốn đối phó với An Sơn gã thì cũng không được.
Cảnh Học Minh cũng bất đắc dĩ thầm lắc đầu, đồng thời gã cũng vô cùng đánh giá thấp Diệp Mặc, nhưng gã lại phát hiện vẫn là đánh giá cao Diệp Mặc.
Một pháp bảo như này, đánh một đao như này như với những võ giả bình thường, có thể dùng đối phó với Tác An Sơn được sao? Hay là dùng để gãi ngứa cho Tác An Sơn?
Nhưng chỉ một lát sau, Cảnh Học Minh liền mắt trợn tròn nhìn, căn bản không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.
Con dao thái rau màu tím kia của Diệp Mặc khi phóng ra căn bản không có gì, nhiều nhất cũng chỉ là một đường đao dài màu tím mà thôi.
Nhưng khi đường đao dài màu tím đó phóng ra, lập tức biến hóa thành vô số đường đao dài màu tím khác to như nhánh cây.
Tốc độ của những nhánh cây này rực rỡ, tráng kiện, mở rộng, còn nhánh cây thì càng lúc càng trở nên tươi tốt.
Từng vòng màu tím nối tiếp nhau, liên tiếp không ngừng diễn sinh ra, vô cùng vô tận.
Đây là đao pháp gì? Cảnh Học Minh kinh ngạc nhìn đường hồng tím mà thần thức của y không quét vào được kia.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn – Á…
Tác An Sơn không lâu trước đó còn đang châm chọc Diệp Mặc, lúc này cảm nhận được đường hồng tím này của Diệp Mặc, không ngờ lại á lên một tiếng, còn không đợi gã kịp phản ứng lại, thì ba người liền nghe thấy âm thanh ken két vang lên.
Cảnh Học Minh trong nháy mắt cảm nhận được sự thoải mái của Phiên Thiên Ấn, trong lòng lại càng vui mừng, tu vi Hóa Chân viên mãn như gã, rõ ràng hiểu được vừa nãy một đao của Diệp Mặc đã chém nát vực của Tác An Sơn.
Lúc này gã lại càng không chút chần chừ gì đánh chân nguyên vào trong Phiên Thiên Ấn, tiếp tục đập xuống Tác An Sơn.
Gã cảm giác mình đã coi thường Diệp Mặc rồi, không ngờ không tiếp tục cho nổ Phiên Thiên Ấn nữa, mà lại muốn liên thủ cùng Diệp Mặc đối phó với Tác An Sơn này.
Cùng với sự biến mất của tiếng ken két, ánh tím từ Tử Đao của Diệp Mặc nhanh chóng tiêu tán trong không trung, cuối cùng chỉ còn lại con dao thái rau màu tím trong tay hắn.
Một đao của Tử Đao đã phá tan được vực của Tác An Sơn, nhưng trong lòng Diệp Mặc lại trầm xuống.
Chiêu Huyễn Vân Toái Vực đao này là một trong số những chiêu lợi hại nhất của Huyễn Vân đao pháp của hắn, bình thường, hắn dùng chiêu này phá tan vực của đối phương rồi, Huyễn Vân Toái Vực đao sẽ tự động chuyển thành Huyễn Vân đao chiêu khác, dùng để tấn công kẻ địch.
Nhưng một đao vừa nãy của Diệp Mặc phóng ra xong, không ngờ lại biến mất cùng vực của đối phương.
Nói cách khác Huyễn Vân Toái Vực đao của hắn trong lúc phá tan vực của Tác An Sơn, cũng bị vực của đối phương đánh tan.
Một đao này của hắn là toàn lực tấn công, còn vực của Tác An Sơn rõ ràng cũng chỉ là tùy ý phóng ra, cao thấp ở đây cũng đã được phân định rồi.
Diệp Mặc biết hắn cũng đã đánh giá thấp Tác An Sơn rồi.
Tác An Sơn thấy một đao của Diệp Mặc đã phá tan được vực của gã, còn Cảnh Học Minh vẫn còn đắc lý không buông tha, còn dám tiếp tục phóng Phiên Thiên Ấn tấn công gã, lập tức giận tím mặt.
Tay của gã giơ lên, mười hai viên châu màu xanh nhạt được gã vung ra ngoài, đồng thời khí thế trên người cũng đột nhiên tăng vọt.
Từng vòng rung động hư không thậm chí mắt thường không nhìn thấy được khuếch tán ra ngoài, Tác An Sơn và Diệp Mặc bị rung động này trói chặt lại, thậm chí đến hô hấp cũng có chút khó khăn.
Cảnh Học Minh sắc mặt đại biến, Diệp Mặc cũng sắc mặt trở nên khó coi, bọn họ đều biết, đây mới là vực thực sự của Tác An Sơn, loại vực này vừa mới xuất ra, những tu sĩ bình thường căn bản cũng không cần nói là chống cự, đến chuyển động trong vực này cũng đã vô cùng khó khăn rồi.
Vực thật mạnh, còn lúc này mười hai viên châu màu xanh nhạt của Tố An Sơn cũng dã hình thành một hình dáng nửa vòng tròn trên không trung, hình dáng nửa vòng tròn này vừa mới hình thành, mang theo vô số những tia chớp.
Những tia chớp này cũng không tấn công về phía Diệp Mặc và Cảnh Học Minh, mà lại không ngừng quấn quanh bên ngoài mười hai viên châu này.
Từng vòng từng vòng, quấn quanh càng lúc càng nhiều, những viên châu này liền trở nên lớn hơn, cuối cùng không ngờ thành những viên châu mang tia sét lớn bằng chậu rửa mặt, còn lúc này những viên châu vẫn còn tiếp tục to hơn nữa.
Cảnh Học Minh sắc mặt đại biến, gã phát hiện ra mình trước mặt Tác An Sơn căn bản đến năng lực chống cự cũng không có, vừa nãy Phiên Thiên Ấn được Diệp Mặc giải khai bây giờ lại bị trói buộc lại, hơn nữa lần này sự trói buộc lại còn chắc chắn hơn lần trước.
Gã cuối cùng cũng hiểu được, Tác An Sơn có thể đứng đầu trong vòng vây của vô số tu sĩ Hóa Chân viên mãn trong Hắc Thạch thành, khiến những đại năng này đều khuất phục trong Hắc Thạch thành, tuyệt đối không phải là tình cờ.
Không đợi Cảnh Học Minh nghĩ cách giải quyết, thì mười hai viên châu kia không ngờ lại phát ra những âm thanh gào rít, một lát sau từng tia sét này lại hình thành một lốc xoáy, lốc xoáy này rất nhanh liền liên kết thành một mảng, bao trùm lấy Diệp Mặc và Cảnh Học Minh vào trong đó.
Hai người thậm chí có thể tưởng tượng được, một khi lốc xoáy tia sét này phát nổ, thì cũng không phải chuyện bọn họ có thể ra ngoài được hay không, mà là kết cục bị đốt thành tro bụi.
Bản thân bọn họ dã bị vực của Tác An Sơn trói buộc lại, cộng thêm sự trói buộc của lốc xoáy tia sét, làm gì còn cơ hội chạy thoát nữa.
Diệp Mặc trong lòng trở nên trầm mặc, hắn phát hiện cho dù hắn và Cảnh Học Minh có dốc sức ra tay, cũng không có cách nào thắng được nửa Tác An Sơn, Tác An Sơn quá mạnh.
Bây giờ cái duy nhất mà bọn họ có thể làm, chính là phá tan vực của Tàc An Sơn và cả lốc xoáy của mười hai lôi điện châu này sinh ra nữa, sau đó chạy trốn thật xa.
– Tên khốn này không ngờ là tu sĩ công pháp lôi hệ, còn mạnh đến trình độ như này nữa, chẳng trách ở Hắc Thạch thành, không ai dám phản lại gã.
Cảnh Học Minh oán hận một câu.
Diệp Mặc chậm rãi mở rộng vực của mình ra, hắn không dám khởi động hoàn toàn vực của mình, hắn đoán chừng đây cũng chưa phải là toàn bộ thủ đoạn của Tác An Sơn, thậm chí đến một nửa cũng không phải.
Tác An Sơn không lấy hết toàn bộ thủ đoạn ra, mục đích chỉ có một, đó là muốn bắt sống hắn đến Hắc Thạch thành đi lăng trì
Một khi Tác An Sơn biết vực của hắn đại thành rồi, hơn nữa còn có thể lại phá tan vực của gã một lần nữa, nói không chừng sẽ toàn lực ra tay, hắn cần phải trước khi Tác An Sơn chưa nhận ra lá bài tẩy của hắn phải chạy trốn đi đã.
Nghe thấy Cảnh Học Minh nói, Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Gã không phải là tu sĩ lôi hệ, chỉ có điều mười hai viên châu kia của gã có chút cổ quái, mười hai viên châu này tuyệt đối không phải là thứ đồ bình thường.
Hơn nữa thủ đoạn công kích lôi hệ được khởi động ra, so với những tu sĩ lôi hệ bình thường chỉ mạnh không yếu, hơn nữa…
Diệp Mặc liếc nhìn mười hai viên lôi châu vẫn còn không ngừng mở rộng lóe lên tia sét, tiếp tục nói:
– Tôi chắc rằng trong Hắc Thạch thành có rất nhiều người đã từng chống lại gã, nhưng những người này đều bị gã giết hết rồi.
Tu sĩ Hóa Chân viên mãn, ai mà không có sự kiêu ngạo của riêng mình? Tác An Sơn cho dù có lợi hại đi nữa, cũng không thể nào vừa mới bắt đầu đã có thể nắm được trong tay cả Hắc Thạch thành được.
Cảnh Học Minh vừa chống cự lại sự trói buộc này, vừa gật đầu nói:
– Cái này tôi biết, nhưng anh làm sao biết được gã không phải là tu sĩ lôi hệ?
Diệp Mặc không nói gì, bản thân hắn có lôi linh căn, hơn nữa cũng được coi là tu sĩ lôi hệ, làm gì có thể không nhìn ra Tác An Sơn căn bản không phải là tu sĩ lôi hệ? Cái mà hắn đang nghĩ chính là mười hai lôi châu kia, đây tuyệt đối là bảo bối trong các bảo bối.
Nếu như hắn có thể đoạt được mười hai lôi châu này, sau này gặp Ức Mặc rồi, sẽ tặng cho Ức Mặc, cái này khiến cho Ức Mặc tăng thêm bao nhiêu thủ đoạn đây?
Cảnh Học Minh vẫn còn đang chống cự lại vực của Tác An Sơn đang định nói chuyện, bỗng nhiên lại cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, gã lập tức phát hiện ra xung quanh người Diệp Mặc lại hình thành từng vòng mà mắt thường không nhìn thấy được, chỉ có thể dùng thần thức quan sát mới thấy rung động.
Cảnh Học Minh lập tức hiểu ra đây là vực của Diệp Mặc, lập tức sắc mặt kinh hãi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









