1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 268 : Cố Nhân Không Có Ở Đây (c1336-c1340)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 268 : Cố Nhân Không Có Ở Đây (c1336-c1340)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1336: Cố Nhân Không Có Ở Đây

Cố Nhân Không Có Ở Đây

S

ong Tâm cốc, là một tông môn năm sao của Bắc Vọng châu, vị trí đương nhiên vô cùng tuyệt vời.

Ở Bắc Vọng châu, tông môn năm sao cũng đã là tông môn cấp cao rồi.

Trên thực tế, Diệp Mặc vừa tới bên ngoài Song Tâm cốc, liền cảm giác thấy linh khí nơi này nồng đậm hơn nhiều so với những nơi khác.

– Bọn họ đang làm gì vậy?

Đường Mộng Nhiêu nghi ngờ nhìn rất nhiều tu sĩ đang ở bên ngoài Song Tâm cốc.

Diệp Mặc cũng nhìn thấy, bên ngoài Song Tâm cốc, có hai bang tu sĩ đang giằng co, không khí dường như rất căng thẳng, cứ như lúc nào cũng có thể đánh nhau được vậy.

– Văn trưởng lão, chẳng lẽ anh cho rằng cả Bắc Vọng châu chỉ có một mình anh là tu sĩ Ngưng Thể hay sao? Anh ỷ mình đã thăng cấp lên Ngưng Thể rồi thì có thể không coi người khác ra gì hay sao, không ngờ lại dám dẫn người trong môn đến hủy đại trận hộ sơn của Song Tâm cốc chúng tôi.

Một giọng nói có chút nghiến răng truyền đến, giọng nói này mặc dù có chút trách móc Văn Phủ Kỳ kia, nhưng khí thế rõ ràng lại yếu thế hơn.

– Ha ha ha…

Một tiếng cười lớn mang theo chút âm trầm truyền đến:

– Nhạc Bồng, Văn Phủ Kỳ tôi dựa thế mình đã là tu sĩ Ngưng Thể rồi, anh có thể làm gì? Tôi tấn công đại trận hộ sơn của Song Tâm cốc anh, thì anh làm sao?

Giọng nói vô cùng bá đạo, còn ương ngạnh gấp mấy lần so với giọng nói lanh lảnh lúc trước.

Diệp Mặc chú ý đến người đàn ông trung niên tên Nhạc Bồng mặt mày nhẵn nhụi kia, tướng mạo bình thường, tu vi Hư Thần tầng thứ bảy.

Bên cạnh gã còn có hai tu sĩ Hư Thần nữa, một Hư Thần tầng thứ tư là một lão già thân người cực cao, còn người khác là Hư Thần tầng thứ hai lại là một nữ tu trung niên, Diệp Mặc vừa nhìn thấy bộ dạng của cô ta, liền biết được nữ tu này rất có khả năng là mẹ của Hải Đồng, trên mặt cũng có loáng thoáng nét của Hải Đồng.

– Người này thật là bá đạo.

Đường Mộng Nhiêu đứng bên Diệp Mặc nói một câu, rõ ràng có chút không thích tên tu sĩ tên Văn Phủ Kỳ này.

Diệp Mặc không nói gì, lúc này nữ tu Hư Thần tầng thứ hai đứng bên cạnh Nhạc Bồng cũng lạnh lùng nói:

– Văn Phủ Kỳ, Song Tâm cốc của tôi không thể làm gì được anh, nhưng Song Tâm cốc chúng tôi cũng là tông môn năm sao của Bắc Vọng châu, cho dù một trận tử chiến, Song Tâm cốc có bị tiêu diệt, thì cũng chỉ như vậy.

Quỷ Tiên Phái các anh trước giờ vẫn vô cùng bá đạo, cũng không phải là lần đầu tiên đến tiêu diệt môn phái của người khác.

Tông môn bốn sao Ly Thủy tông năm đó, chẳng phải là do phái Quỷ Tiên các anh tiêu diệt hay sao? Tông môn bốn sao Chính Nguyên kiếm phái và Ẩn Kiếm môn chẳng phải cũng là do các anh tiêu diệt hay sao? Đừng nói là tông môn bốn sao, các anh đến cả tông môn ba sao Đan Thảo môn cũng không buông tha, từ đó cũng có thể nhìn thấy tác phong của Quỷ Tiên phái các anh.

Nói tới đây nữ tu kia hừ lạnh một tiếng nói:

– Hôm nay Quỷ Tiên phái của anh thăng cấp lên sáu sao rồi, cho dù muốn mượn cớ tiêu diệt Song Tâm cốc, thì Song Tâm cốc cũng sống mái với anh.

Nữ tu này nói cũng hợp lẽ, Diệp Mặc thầm nghĩ hóa ra biến cố ở Chính Nguyên kiếm phái có liên quan đến Quỷ Tiên phái, hắn năm đó cũng có thù với Quỷ Tiên phái, chỉ có điều sau này tu vi cao rồi, thì cũng không còn có hứng mà thôi.

Không ngờ lại gặp được tu sĩ của Quỷ Tiên phái đã thăng cấp lên tông môn sáu sao ở nơi này, hành sự cũng rất bá đạo giống như ngày trước.

Nhưng lúc này một tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ năm của Quỷ Tiên phái lại nói:

– Hải trưởng lão, chúng tôi cũng không phải là làm khó dễ Song Tâm cốc.

Chỉ cần Song Tâm cốc giao người ra, thì chúng tôi sẽ đi ngay lập tức.

Ngay sau đó, hắn liền một bước xông tới.

Nữ tu trung niên họ Hải kia đang muốn nói chuyện thấy một tu sĩ trẻ tuổi bỗng nhiên xông đến, mà không ngờ lại không có ai nhìn thấy hắn vào như nào, lập tức nuốt những lời định nói ra.

Diệp Mặc cũng không để ý đến tu sĩ khác nữa, mà lại lạnh lùng nhìn Văn Phủ Kỳ nói:

– Thảo Đan môn bị Quỷ Tiên phái các anh tiêu diệt rồi sao?

Văn Phủ Kỳ nghe thấy tu sĩ trẻ tuổi này xông đến trước mặt gã rồi lại nói những lời vô lễ đến vậy, lập tức tức giận.

Nhưng khi gã phát hiện ra mình không thể nhìn ra được tu vi của Diệp Mặc, thì lại nhịn những lời nói bộc phát, không thèm để ý đến Diệp Mặc nữa, ngược lại lại nhìn Diệp Mặc từ trên xuống dưới.

– Không sai, Thảo Đan môn chính là do Quỷ Tiên phái chúng tôi tiêu diệt, nói chính xác là do đích thân Văn Phủ Kỳ tiêu diệt, vì chưởng môn Mộc Dịch Thanh của Thảo Đan môn đắc tội với Quỷ Tiên phái, nghe nói đắc tội với một tu sĩ tên Kế Trí Nguyên.

Mà Văn Phủ Kỳ lại chính là sư phụ của Kế Trí Nguyên, cho nên đích thân đến tiêu diệt Thảo Đan môn.

Nữ tu Song Tâm cốc kia lại rất biết thời cơ, cô dường như cũng hiểu được chút ít Diệp Mặc là ai, không đợi Diệp Mặc hỏi tiếp, cô đã nói trước.

Văn Phủ Kỳ lúc này sắc mặt đại biến, gã dường như cũng nhận ra Diệp Mặc.

Chỉ có điều không đợi gã nói, thì ‘vực’ của Diệp Mặc cũng đã hoàn toàn trói buộc gã rồi.

Diệp Mặc sắc mặt vô cùng lạnh lùng nhìn Văn Phủ Kỳ nói:

– Kế Trí Nguyên chính là do tôi giết, tôi không đi tiêu diệt Quỷ Tiên phái của các anh, nhưng các anh lại dám đến tiêu diệt Thảo Đan môn.

Lúc trước Diệp Mặc cũng rất căm hận sự truy sát của Quỷ Tiên phái, thậm chí còn định đợi tu vi cao rồi đi tiêu diệt Quỷ Tiên phái.

Nhưng đợi đến khi tu vi của hắn cao hẳn rồi, thì hắn lại không còn suy nghĩ này nữa, nói trắng ra, hắn căn bản cũng chẳng thèm tính toán với môn phái cấp thấp như Quỷ Tiên phái.

Không ngờ, hôm nay hắn lại nhận được tin Thảo Đan môn bị Quỷ Tiên phái tiêu diệt rồi.

Văn Phủ Kỳ mồ hôi toát lạnh cả người, gã nghe nói Diệp Mặc rất lợi hại, nhưng bây giờ xem ra, sự lợi hại của Diệp Mặc bây giờ còn nhiều hơn những gì mà gã nghe nói.

Người ta căn bản không cần động tay, thì gã cũng không còn cơ hội nhúc nhích nữa rồi.

Đừng nói là gã, cho dù những tu sĩ còn lại của Quỷ Tiên phái đi theo gã cũng không thể động đậy được, những tu sĩ này hoàn toàn bị trói buộc trong ‘vực’ của Diệp Mặc.

Những tu sĩ của Song Tâm cốc nhìn thấy uy thế kinh người của Diệp Mặc cũng thầm kinh hãi, bất luận là chưởng môn Nhạc Bồng, hay là trưởng lão trong môn ai ai cũng làm lễ ra mắt Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng như không nhìn thấy gì, bây giờ hắn đang lạnh lùng nhìn chằm chằm Văn Phủ Kỳ, sát cơ cho dù những tu sĩ đứng phía xa cũng cảm nhận được.

– Tiền, tiền bối…

Giọng nói của Văn Phủ Kỳ trở nên lắp bắp, gã không ngờ vừa mới thăng cấp lên Ngưng Thể, lại gặp phải loại người như Diệp Mặc này.

Trước đó không lâu gã còn ỷ vào tu vi của mình cao mà khiến cho Song Tâm cốc tức giận cũng không nói nổi câu nào, còn bây giờ hiểu ra cái gì là bị tu sĩ cao cấp ép cho tức giận mà không dám nói gì.

– Nói, người của Thảo Đan môn bây giờ ở đâu?

Diệp Mặc không ngờ Quỷ Tiên phái lại có thể giận cá chém thớt như vậy, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì dến Thảo Đan môn, Quỷ Tiên phái lại cũng có thể tức lây sang được.

Nếu Thảo Đan môn bị tiêu diệt hoàn toàn, thì chuyện này hẳn hoàn toàn là trách nhiệm của hắn rồi.

– Tiền bối, tôi, vãn bối chỉ giết Mộc Dịch Thanh thôi, còn, còn những người còn lại đều đi hết rồi…

Giọng nói của Văn Phủ Kỳ nơm nớp lo sợ.

Diệp Mặc nghe thấy Mộc Dịch Thanh vì mình mà chết, sát ý lại bốc lên ngùn ngụt, thậm chí hối hận lúc đó không dẫn những người của Thảo Đan môn đến Phỉ Hải thành.

Mấy tên tu sĩ của Quỷ Tiên phái trong ‘vực’ của Diệp Mặc lập tức cảm giác thấy một sức ép cực lớn, sau khi sức ép này đè xuống, lại có một không gian đè mạnh xuống.

Còn chưa đợi những tu sĩ này phản ứng lại, ‘vực’ của Diệp Mặc lại bỗng nhiên phát ra một sát cơ cực lớn.

Thịch thịch…

Mấy tia máu phun lên, những tu sĩ này hoàn toàn biến thành màn sương máu.

Văn Phủ Kỳ hai mắt đỏ ngầu nhìn trân trối, nhưng gã cũng không nhúc nhích được, gã vừa định nói, thì lại nhìn thấy một tia sét cực lớn đánh xuống, đánh đúng vào người của gã, một lát sau, gã cũng biến thành tro bụi.

Diệp Mặc thở ra, nếu như không phải còn muốn tìm Áo Thiên Điệp, thì hắn lập tức sẽ đến Quỷ Tiên phái, tiêu diệt toàn bộ Quỷ Tiên phái.

Chẳng qua là đến Song Tâm cốc rồi, cho dù muốn tiêu diệt Quỷ Tiên phái, thì cũng cần phải đợi hắn tìm được Áo Thiên Điệp rồi tính tiếp.

Lúc này tu sĩ của Song Tâm cốc cũng hoàn toàn ngây dại, đây là loại tu vi gì? Một tu sĩ Ngưng Thể chỉ bị một tia sét đánh mà đã chết rồi? Những tu sĩ khác thậm chí không cần động thủ, thì cũng bị đánh chết hết rồi?

Đúng vào lúc này Đường Mộng Nhiêu lại bước đến, còn tu sĩ của Song Tâm cốc dường như cũng đã nhận ra Đường Mộng Nhiêu, ai ai cũng hành lễ chào hỏi Đường Mộng Nhiêu.

Đường Mộng Nhiêu nhìn Diệp Mặc một cái, sau đó lại nói với tu sĩ tên Nhạc Bồng nói:

– Tôi lần này cùng Diệp Mặc đến, muốn xem Song Tâm hồ của Song Tâm cốc của anh, không biết Nhạc trưởng môn có tiện hay không?

Đối diện với câu hỏi của Đường Mộng Nhiêu, Nhạc Bồng làm gì còn dám nói không tiện, gã vội nói:

– Đương nhiên là được rồi, vãn bối sẽ dẫn hai vị đến Song Tâm hồ.

Nữ tu trung niên Hư Thần tầng thứ hai lại nói tiếp:

– Hay là tôi dẫn hai vị tiền bối này qua đó.

Nhạc Bồng thấy nữ tu này nói vậy, vội vàng nói:

– Được, được, ở đó là nơi ở của Hải Đồng, Hải trưởng lão dẫn hai vị tiền bối này qua đó cũng tốt.

Song Tâm hồ mặc dù không phải là nơi có linh khí nồng đậm trong Song Tâm cốc, nhưng là nơi đẹp nhất Song Tâm cốc không nghi ngờ gì.

Xung quanh còn có trận pháp che chắn thần thức, mặc dù trận pháp che chắn thần thức nơi này không có cách nào ngăn được thần thức của Diệp Mặc, nhưng hắn cũng không thể thi triển thần thức đao.

Thi triển thần thức đao có lúc lại phá đi trận pháp của người ta, dù sao cũng là không lễ phép.

Diệp Mặc vì chuyện Mộc Dịch Thanh của Thảo Đan môn bị giết chết, trong lòng cũng có chút không thoải mái rồi.

Mặc dù trên đường đi cùng nữ tu trung niên này và Đường Mộng Nhiêu, nhưng cũng không nói câu nào.

Ba người đến cạnh Song Tâm hồ, còn chưa bước vào trong cấm chế, thì Diệp Mặc lại nhíu nhíu mày.

Mặc dù hắn không cần dùng thần thức để quan sát, cũng không tiến vào trong cấm chế, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được, Áo Thiên Điệp không có bên trong Song Tâm hồ.

Đợi Diệp Mặc sau khi tiến vào phạm vi Song Tâm hồ, thần thức tùy ý quét một chút, quả nhiên không nhìn thấy Áo Thiên Điệp, chỉ có một mình Hải Đồng đang ngồi bên cạnh hồ hình như đang ngẩn người ra.

– Tiểu Đồng, con đang làm gì vậy?

Nữ tu dẫn Diệp Mặc và Đường Mộng Nhiêu vào trong nhìn thấy Hải Đồng đang ngồi ngây ngẩn bên hồ, nhíu nhíu mày gọi một câu.

Hải Đồng lập tức nhìn thấy Diệp Mặc và Đường Mộng Nhiêu, sau đó lại vui mừng vọt tới trước mặt Diệp Mặc nói:

– Diệp đại ca, anh đến tìm em sao?

Nữ tu kia nhìn thấy cảnh tượng này lập tức sắc mặt đại biến, vội vàng nói:

– Tiểu Đồng không được vô lễ, hai vị này là Diệp Mặc tiền bối và Đường chưởng môn của phái Ngọc Nữ.

Hải Đồng lúc này mới nhận ra Đường Mộng Nhiêu, vội vàng hành lễ.

Đường Mộng Nhiêu gật đầu cười, sau đó hỏi:

– Hải Đồng, người con gái ở cùng cô đâu rồi?

Hải Đồng vội vàng nói:

– Đường chưởng môn, ý cô hỏi là chị Tiêu Y sao? Chị ấy vừa mới đi rồi, tôi muốn chị ấy ở lại vài ngày, nhưng chị ấy không nghe, nhất định phải đi, tôi đang phải một mình khổ sở đây.

Diệp Mặc trong lòng có chút thất vọng, quả nhiên là như vậy, nhưng sau đó hắn lại nghi ngờ hỏi, cái tên Tiêu Y này sao nghe quen quá? Cái cảm giác quen thuộc này tuyệt đối không phải là vì Áo Thiên Điệp ở Vạn Dược sơn mạch đã giới thiệu cho mình một lần, mà là vì nguyên nhân khác.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1337: Động Cơ Của Áo Thiên Điệp

Động Cơ Của Áo Thiên Điệp

N

ó đã đi đâu rồi?

Đường Mộng Nhiêu liền vội vàng hỏi, tự đáy lòng mà nói, thì cô vẫn hy vọng hôm nay có thể gặp được Áo Thiên Điệp.

Lần này có thể biết được tin tức Áo Thiên Điệp đang ở đây, là nhờ có chút may mắn, cho nên nếu mất đi cơ hội lần này, thì lần sau muốn tìm được Áo Thiên Điệp sẽ rất khó khăn.

Nghe được Đường Mộng Nhiêu hỏi, thì Hải Đồng chỉ lắc đầu:

– Tôi cũng không biết, Tiêu Y tỷ tỷ cũng không nói gì cả, chị ấy chỉ nói là có một số việc cần phải làm.

Diệp Mặc trầm giọng hỏi:

– Vì sao Tiêu Y lại tới đây ở, cô có biết không? Còn nữa, cô ta đã ở đây bao lâu rồi, cô có thấy có điều gì cổ quái không?

Cho dù là Hải Đồng có đơn thuần hơn nữa, thì cũng hiểu được lần này không phải là Diệp Mặc tới tìm cô, mà là đến điều tra về Tiêu Y.

Lúc này thì cô cũng không dám dấu diếm gì cả, nhanh chóng trả lời:

– Tiêu Y tỷ tỷ khi tới đây thì hình như là đang bị thương rất nặng, sau đó ở lại chỗ này của tôi hơn một tháng, thẳng tới ngày hôm trước thì mới rời đi.

Nếu muốn nói rằng chị ấy có điều gì cổ quái thì…

Hải Đồng dừng lại, suy nghĩ một chút rồi mới nói tiếp:

– Bình thường thì chị ấy luôn đờ ra, luôn luôn một mình thì thào nói cái gì đó.

Mỗi lần tôi hỏi, thì chị ấy luôn nói rằng đang suy nghĩ tới một số chuyện.

Đúng rồi, tu vi của chị ấy hình như là rất cao, nhưng lại chỉ đeo một pháp bảo vòng cổ rất kém, chỉ là một kiện linh khí mà thôi, hơn nữa lại chỉ có một nửa.

Tôi muốn tặng cho chị ấy một vòng cổ tốt hơn, nhưng chị ấy cũng không dùng, chỉ thu lấy mà thôi.

Diệp Mặc nghe đến đó, lập tức đã hiểu vì sao khi bản thân mình nghe được cái tên Tiêu Y này, thì lại có chút cảm giác kỳ quái rồi.

Tên của cô ta căn bản chính là hai chữ sau trong tên của tiền bối Sở Tiêu Y.

Cô ta có nửa sợi dây chuyền, hiển nhiên cũng là vì có liên quan tới Sở Tiêu Y.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức lấy ra cái hộp ngọc mầu trắng của Sở Tiêu Y, lại lấy ra nửa sợi dây chuyền từ bên trong hộp ngọc, đưa về phía Hải Đồng rồi hỏi:

– Có phải nửa sợi dây chuyền kia giống như thế này không?

Hải Đồng thấy nửa sợi dây chuyền trong tay Diệp Mặc, lập tức kinh ngạc thốt lên:

– Đúng, chính là cái này, vì sao… sẽ không phải là… Diệp đại ca, hóa ra hai người là…

Hải Đồng dường như vừa hiểu ra được chuyện gì đó, một lúc lâu sau mới yên lặng trả lại cho Diệp Mặc nửa sợi dây chuyền.

Quả nhiên là cô ta.

Diệp Mặc lập tức đoán rằng Tiêu Y chính là cô gái có thâm thù đại hận với người vợ kia của Sở Tiêu Y.

Hóa ra chính là cô ta đã ‘Đoạt xá’ Áo Thiên Điệp.

Tuy rằng Đường Mộng Nhiêu khẳng định là Diệp Mặc và Áo Thiên Điệp không có vấn đề gì cả, nhưng Diệp Mặc lại có thể lấy ra được nửa sợi dây chuyền giống hệt như của Áo Thiên Điệp, thì lại khiến cho Đường Mộng Nhiêu có chút bận tâm.

Chỉ là loại chuyện này, cô cũng không có cách nào hỏi ra miệng được.

Thấy Diệp Mặc trầm mặc, thì mấy người đều không nói gì, ngay cả Đường Mộng Nhiêu cũng không quấy rầy tâm tư của Diệp Mặc.

Diệp Mặc đang suy nghĩ, nếu như Áo Thiên Điệp này chính là tình nhân của Sở Tiêu Y, vậy thì tại sao cô ta lại phải tìm mọi biện pháp để tiêu diệt Bắc Vọng Châu chứ? Cấu kết yêu thú, châm ngòi mâu thuẫn giữa tam đại tu sĩ Kiếp Biến của Bắc Vọng Châu? Nói thẳng ra thì, nếu như không phải là bản thân mình trở lại Bắc Vọng Châu đúng lúc, thì Bắc Vọng Châu thật sự có khả năng dần dần sẽ bị yêu thú nuốt chửng rồi.

Sở Tiêu Y là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu, vậy thì Áo Thiên Điệp hẳn là không thể nào đối nghịch với Sở Tiêu Y mới đúng? Nếu như là Áo Thiên Điệp muốn giết mình và tiêu diệt Mặc Nguyệt của mình thì thật ra lại là lời giải thích rất tốt.

Nếu nói như vậy, thì khi cô ta quyết định trở thành vị hôn thê của Dịch Dật, thì đã tính toán tới tính cách của tên Dịch Dật kia rồi.

Cô gái này thật là đáng sợ.

Sau này cô ta lại muốn giết mình, có lẽ là do mình đã phá hỏng đại sự của cô ta, còn có một nguyên nhân nữa, đó chính là cô ta dù sao cũng đã ‘Đoạt xá’ Áo Thiên Điệp, cho nên muốn thuận tiện giúp anh trai của Áo Thiên Điệp báo thù.

Diệp Mặc lắc đầu, hắn không thể hiểu nổi vì sao Áo Thiên Điệp hết lần này tới lần khác lại muốn tu sĩ loài người của Bắc Vọng Châu bị diệt.

Chẳng lẽ là vì Sở Tiêu Y đã có lỗi với cô ta, nên cô ta mới dùng cách này để báo thù? Nhưng lý do đó căn bản là không thực tế, vì làm như vậy thì sao có thể tính là trả thù được Sở Tiêu Y?

Cho dù là cô ta đem toàn bộ cái Bắc Vọng Châu này tiêu diệt, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới Sở Tiêu Y cả, tối đa thì chỉ khiến người ta quyết định phi thăng mà thôi.

Phi thăng?

Trong đầu Diệp Mặc chợt lóe sáng, dường như là hắn đã hiểu được mục đích của Áo Thiên Điệp rồi.

Sở Tiêu Y chính là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu, lúc trước chính Sở Vân đã nói qua như vậy, chỉ cần một ngày Bắc Vọng Châu còn tồn tại, thì Sở gia bọn họ sẽ thủ hộ Bắc Vọng Châu một ngày.

Nhưng một khi toàn bộ tu sĩ loài người của Bắc Vọng Châu bị diệt? Thì chẳng lẽ Sở gia lại đi thủ hộ cho yêu thú hay sao? Vậy thì hiển nhiên là không thể nào.

Khi đó các tu sĩ cao cấp của Sở gia khẳng định là sẽ rời khỏi Bắc Vọng Châu, sau đó giống như tất cả các tu sĩ khác, chuyên tâm tu luyện chờ ngày phi thăng.

Áo Thiên Điệp kia liệu có phải là muốn thông qua việc tiêu diệt Bắc Vọng Châu để bức cho Sở Tiêu Y phải phi thăng hay không? Bởi vì Sở Tiêu Y là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu, không thể nào phi thăng được.

Nếu cô ta chung sống với Sở Tiêu Y, thì cũng không thể nào phi thăng được, cho nên cô ta chỉ có thể nghĩ ra loại biện pháp như thế này mà thôi.

Diệp Mặc lắc đầu.

Hắn cảm thấy cách suy nghĩ của mình quá mức điên cuồng rồi.

Áo Thiên Điệp kia hẳn là cũng không phải một kẻ điên cuồng như vậy? Đây quả thực không phải là một lối tư duy bình thường mà.

Sở Tiêu Y thì đã vẫn lạc tại Tây Tích Châu rồi, cho dù là Bắc Vọng Châu có biến dạng thế nào đi nữa, thì cũng không có ý nghĩa gì cả.

Diệp Mặc bỗng nhiên lại thở dài một hơi, hắn nghĩ tới một khả năng khác.

Nhưng việc Sở Tiêu Y đã chết thì Áo Thiên Điệp lại không hề biết.

Nếu không thì cái biện pháp này của cô ta chắc cũng có thể bức Sở Tiêu Y phải ra đấy.

Sở Tiêu Y là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu, cho nên một khi Bắc Vọng Châu gặp phải nguy cơ diệt vong, thì y nhất định phải xuất hiện, như vậy thì Áo Thiên Điệp có thể gặp được y rồi.

Bất luận là nguyên nhân nào đi nữa, thì đều phải có quan hệ tới Sở Tiêu Y.

Diệp Mặc bỗng nhiên lại cảm giác được có chút khó xử đối với Áo Thiên Điệp rồi.

Lần sau gặp được cô ta, thì có nên giết cô ta không? Không giết thì hắn không cam lòng, nhưng giết cô ta thì lại có lỗi với Sở Tiêu Y tiền bối.

Bản thân mình có thể thăng cấp tu vi Hóa Chân cũng là nhờ chiếm được chỗ tốt từ Sở Tiêu Y.

Nhưng cuối cùng hắn lại giết hồng nhan tri kỷ của Sở Tiêu Y sao, điều này không phải là có chút quá đáng rồi sao?

Mấy người Đường Mộng Nhiêu đều đang chờ đợi Diệp Mặc, thì lúc này Diệp Mặc bỗng nhiên mở miệng hỏi:

– Đường chưởng môn, cô đã từng nghe nói qua về Sở Tiêu Y chưa?

Đường Mộng Nhiêu mở mịt lắc đầu:

– Không nghe nói qua, y làm sao vậy?

– Vậy cô nói xem, liệu một tu sĩ Hóa Chân đỉnh có thể sống hơn một vạn năm không?

Diệp Mặc lại tiếp tục hỏi.

Lần này thì Đường Mộng Nhiêu trầm ngâm một lúc lâu rồi mới lên tiếng:

– Có thể hay không thể sống quá một vạn năm thì tôi không rõ, nhưng đại bộ phận các tu sĩ Hóa Chân ở Tu Chân Giới này đều không thể sống tới ngần ấy năm thì đã phải phi thăng rồi, không thể nào ở lại Tu Chân Giới được.

Diệp Mặc gật đầu, tuy rằng hắn nghĩ cả hai khả năng đều có thể tồn tại, nhưng mà Áo Thiên Điệp vì sao lại có thể nắm chắc rằng Sở Tiêu Y không chết, hơn nữa còn sống tới tận giờ mà không hề phi thăng?

Nếu có loại linh thảo cực kỳ trân quý, thì có thể sống cả vạn năm tại Tu Chân Giới cũng không phải là truyền thuyết, bởi vì Diệp Mặc cũng biết có một loại linh thảo ngang cấp với ‘Tiên khuyên hoa’, chính là ‘Bàn đào bẩy mầu’.

Một khi ăn được ‘Bàn đào bẩy mầu’, thì thọ mệnh của tu sĩ sẽ lập tức tăng thêm vạn năm.

Chỉ là loại linh thảo này so với ‘Tiên khuyên hoa’ còn quý hiếm hơn nhiều, bởi vì hầu hết loại linh thảo này khi còn chưa thành thục thì đã bị yêu thú hoặc là các loại động vật ăn mất rồi.

Thọ mênh thật sự là có thể tăng đấy, chỉ là nếu như không muốn phi thăng thì độ khó lại tương đối lớn.

Diệp Mặc cũng không tiếp tục suy nghĩ nữa, có thể Sở Tiêu Y có biện pháp riêng của mình, có thể là chính Áo Thiên Điệp cũng không dám khẳng định, chỉ là cô ta đã ôm cái hi vọng đó cả vạn năm nên không nỡ từ bỏ mà thôi.

– Diệp Mặc, nếu như không có chuyện gì, thì chúng ta đi thôi.

Đường Mộng Nhiêu cũng đã nhìn ra tâm sự nặng nề của Diệp Mặc, nhưng cũng không biết là tâm sự của hắn là do chuyện của Quỷ Tiên Phái hay là do chuyện của Áo Thiên Điệp nữa.

Diệp Mặc gật đầu, cùng Đường Mộng Nhiêu rời khỏi Song Tâm Cốc.

Chưởng môn và trưởng lão của Song Tâm Cốc đều đi tiễn tới tận khi không còn nhìn thấy bóng dáng của cả hai nữa thì mới quay trở về.

– Cậu muốn đi tới Quỷ Tiên Phái sao?

Sau khi rời khỏi Song Tâm Cốc, thì Đường Mộng Nhiêu liền hỏi Diệp Mặc?

– Tôi muốn tới Thảo Đan Môn trước, sau đó mới đi tới Quỷ Tiên Phái.

Năm đó tôi có thể tiến nhập vào ‘Sa nguyên dược cốc’ là nhờ có Thảo Đan Môn hỗ trợ.

Hôm nay Mộc trưởng môn đã vì chuyện của tôi mà bị Quỷ Tiên Phái giết chết, cho nên tôi phải vì y mà báo thù.

Mộc chưởng môn còn có một người đệ tử và một cô con gái, tôi muốn đi xem xem hai người họ có còn ở đó hay không.

Nếu như họ còn ở đó, thì tôi sẽ đưa bọn họ đi.

Giọng điệu của Diệp Mặc có chút buồn bã.

Đường Mộng Nhiêu thở dài:

– Có phải sau khi chuyện này kết thúc, thì cậu sẽ rời khỏi Bắc Vọng Châu hay không?

Diệp Mặc gật đầu, cũng không nói gì cả.

Việc hắn phải rời khỏi Bắc Vọng Châu thì đã sớm nói với Đường Mộng Nhiêu rồi.

Đường Mộng Nhiêu thấy vậy thì liền nói tiếp:

– Cậu không cần lo lắng chuyện của Ức Mặc, cho dù là cậu không ở Bắc Vọng Châu, thì tôi cũng sẽ toàn lực giúp cậu tìm kiếm Ức Mặc trở về.

Về phần Mặc Nguyệt, thì cậu cũng không cần phải lo lắng, tôi nhất định sẽ trông nom dùm cậu.

– Như vậy thì xin đa tạ Đường chưởng môn rồi.

Diệp Mặc ôm quyền cảm tạ Đường Mộng Nhiêu, rồi lại nói tiếp:

– Đường chưởng môn, giờ Diệp Mặc xin được cáo từ, hẹn sau này gặp lại.

Nói xong, thì Diệp Mặc cũng không đợi Đường Mộng Nhiêu trả lời, mà lập tức lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Đảo mắt một cái thì đã biến mất rồi.

Đường Mộng Nhiêu nhìn về phía Diệp Mặc biến mất, đứng ở đó một hồi lâu, sau đó mới thở dài một tiếng.

Cô nghĩ tới cái ôm của Diệp Mặc ngày trước, cái loại cảm giác đó, khiến cho nội tâm của cô cũng rất buồn bực.

Tới khi trôi qua thời gian một nén nhang, thì Đường Mộng Nhiêu mới lắc đầu một cái, bỏ đi tạp niệm trong đầu mình, sau đó lấy ra chân khí phi hành của mình bay ngược lại với hướng của Diệp Mặc, rất nhanh đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Cô biết, cô và Diệp Mặc là người của hai thế giới khác nhau, trừ phi cô có thể tìm được con gái Ức Mặc của hắn, bằng không thì hai người không có khả năng gặp lại được nữa.

Hai canh giờ sau, thì Diệp Mặc đã xuất hiện tại một dãy núi có linh khí không tệ, nơi này chính là địa bàn của Thảo Đan Môn.

Nhưng hôm nay nó đã hoang tàn chẳng khác gì Nam Sơn phường thị nữa rồi, thậm chí còn thảm hơn cả Nam Sơn phường thị nữa.

Nam Sơn phường thị thì tốt xấu gì cũng còn có một ít kiến trúc còn nguyên vẹn, nhưng ở nơi này thì mọi thứ đều đã hoàn toàn đổ nát.

Diệp Mặc thấy được quang cảnh này, thì lửa giận cũng không thể nào ngăn lại được, cũng có một chút tâm tư tự trách mình.

Nếu như không phải vì hắn, thì Thảo Đan Môn cũng sẽ không bị Quỷ Tiên Phái giận chó đánh mèo.

Như vậy thì Thảo Đan Môn cũng sẽ không phải rơi vào cái kết cục này.

Mộc Dịch Thanh đã bị giết rồi, chỉ là không biết con gái Mộc Hà và đệ tử Lô Minh của y có còn ở đây không? Thần thức của Diệp Mặc liền quét ra ngoài, ở đây ngoại trừ hai con yêu thú cấp thấp ẩn sâu trong núi, thì không còn có một tu sĩ nào khác.

Xung quanh nơi này cũng không có người ở, cho nên hiển nhiên là không thể nào hỏi thăm được gì về các tu sĩ của Thảo Đan Môn.

Lúc này Diệp Mặc cũng nhịn không được nữa, lập tức lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Hắn muốn đi Quỷ Tiên Phái, đem toàn bộ Quỷ Tiên Phái san bằng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1338: Gặp Lại Khổng Diệp

Gặp Lại Khổng Diệp

K

hi Diệp Mặc đi tới địa bàn của Quỷ Tiên Phái, thì mới phát hiện ra rằng tu sĩ của Quỷ Tiên Phái đã sớm nhận được tin tức, toàn bộ đều đã bỏ đi, chỉ còn lại một tòa sơn môn…

Chỉ là vị trí địa bàn của Quỷ Tiên Phái cũng rất tốt, còn có một linh mạch hạ phẩm nằm trong lòng đất.

Điều kiện tu chân như thế này thì ở Bắc Vọng Châu cũng được coi là đỉnh cấp rồi.

Đối với việc tất cả tu sĩ của Quỷ Tiên Phái đều bỏ chạy, thì Diệp Mặc cũng không có ý định muốn đuổi tận giết tuyệt.

Đầu sỏ gây nên chuyện này đã bị hắn giết rồi, cho nên hiện tại hắn chỉ muốn tiêu diệt địa bàn của Quỷ Tiên Phái mà thôi.

Lấy tu vi Hóa Chân hiện tại của Diệp Mặc, thì có thể dễ dàng đem toàn bộ sơn môn của Quỷ Tiên Phái san thành đất bằng.

Ngay cả một vài ngọn núi khá cao cũng bị Diệp Mặc phá hủy.

Một nén nhang sau, thì Diệp Mặc mới rời khỏi địa bàn của Quỷ Tiên Phái.

Còn Quỷ Tiên Phái thì từng là một môn phái hàng đầu Bắc Vọng Châu, có thanh danh cực kỳ vang dội, lại bởi vì việc tiêu diệt một môn phái ba sao mà bị người khác san bằng sơn môn.

Đệ tử của Quỷ Tiên Phái tuy rằng đã trốn đi, nhưng cũng không có bất kỳ người nào dám nói mình là đệ tử của Quỷ Tiên Phái cả.

Một môn phải hiển hách một thời cũng dần dần trở nên suy thoái…

Sau khi san bằng sơn môn của Quỷ Tiên Phái, thì Diệp Mặc tiếp tục đi tìm kiếm Ức Mặc, đồng thời cũng hỏi thăm tin tức về Mộc Hà và Lô Minh.

Lại nửa tháng nữa trôi qua, Diệp Mặc vẫn không thu hoạch được chút gì cả, hiện tại hắn cảm thấy vô cùng thất vọng, nhưng cũng vẫn đi tới nơi cư ngụ của Khổng Diệp tiền bối.

Địa điểm này chính là do Sở Vân nói cho hắn biết, hiện tại thì hắn mới biết được nơi Khổng Diệp tiền bối cư ngụ lại chính là đỉnh núi cao nhất Bắc Vọng Châu.

Trên đỉnh núi có khắc năm chữ thật lớn ‘Hội Đương Lăng tuyệt đỉnh’.

Năm chữ này đều cứng cáp hữu lực, thậm chí còn muốn xuyên thấu ra phía sau của ngọn núi nữa.

Lúc này thì Diệp Mặc mới hiểu được, hóa ra Đương Lăng có ý nghĩa chính là ‘Hội Đương Lăng tuyệt đỉnh’.

Vừa nhìn thấy mấy chữ này, thì hắn đã biết là không phải do Khổng Diệp tiền bối viết rồi.

Nhưng hắn cũng khó mà tin được rằng đây là chữ mà Sở Tiêu Y đã lưu lại.

Nhưng trên thực tế thì ngoại trừ Sở Tiêu Y, Diệp Mặc biết có lẽ là không còn có người nào có thể lưu lại những chữ như vậy được.

Năm chữ này biểu đạt rằng ‘So với chí lớn của bản thân, thì mọi ngọn núi nhìn đều nhỏ bé’.

Nếu như năm chữ này thực sự là do Sở Tiêu Y lưu lại, mà Sở Tiêu Y lại là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu, thì thực sự là có chút khó hiểu.

Bởi vì một người hi vọng đứng trên đỉnh thế giới, thì sẽ không thể nào nguyện ý sống cả đời ở một chỗ cả.

Đứng lặng yên trước năm chữ này một hồi lâu, thì ngay khi Diệp Mặc muốn đi lên đỉnh núi, lại thấy một đạo độn quang bay tới.

Đạo độn quang kia chưa tới trước mặt Diệp Mặc, thì Diệp Mặc đã nhận ra người này là ai rồi.

Không ngờ lại là người đầu tiên tiến vào Thần Thú sơn mạch tại Tây Tích Châu – Phiến Phất.

Sau khi Phiến Phất tiến vào Thần Thú sơn mạch, chẳng những không bị yêu thú giết chết, trái lại còn nhân họa đắc phúc, thăng cấp tu vi tới Hóa Chân.

Mà sau khi y thăng cấp Hóa Chân, trên đường trở lại Bắc Vọng Châu bị Âm Tự bắt gặp, thì cũng không bị Âm Tự giết chết, mà lại chạy thoát được, hiển nhiên là Phiến Phất này cũng rất có bản lĩnh.

– Là cậu?

Phiến Phất tới gần, thì cũng nhận ra được Diệp Mặc.

Khi y phát hiện được tu vi của Diệp Mặc cũng đã là Hóa Chân tầng một, thì sự kinh hãi trong ánh mắt cũng không thể nào ẩn dấu được.

Một hồi lâu sau y mới nghi hoặc hỏi một câu:

– Cậu cũng đã là tu sĩ Hóa Chân rồi hả?

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Phiến Phất một chút, nhưng cũng không hề trả lời.

Phiến Phất tới nơi này, thì hiển nhiên là đã được Khổng Diệp mời tới.

Vốn lúc đầu khi Phiến Phất thấy Diệp Mặc thì còn có chút vui mừng, bởi vì y đã sớm muốn giáo huấn Diệp Mặc một trận rồi.

Nhưng hiện tại y lại phát hiện ra tu vi của Diệp Mặc cũng đã là Hóa Chân, tuy rằng cảm thấy rất quỷ dị, nhưng cũng không phải là không thể.

Bởi vì Diệp Mặc chiếm được ba viên tiên tinh, còn về phần hiệu quả tu luyện của tiên tinh, thì y cũng không biết rõ, cho nên cũng không dám kết luận bừa.

Hơn nữa ngày trước tu vi của Diệp Mặc mới chỉ là Thừa Đỉnh, thì đã không sợ một tu sĩ Kiếp Biến tầng chín như y, nếu như hiện tại Diệp Mặc thực sự là tu sĩ Hóa Chân rồi.

Thì cho dù hiện tại y cũng là tu vi Hóa Chân đi chăng nữa, thì y phỏng chừng bản thân cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Sau khi hiểu được đạo lý này, thì Phiến Phất liền hừ lạnh một tiếng.

Không tiếp tục để ý tới Diệp Mặc nữa, trái lại muốn tiến lên Đương Lăng Phong.

Diệp Mặc lại đột nhiên tiến lên ngăn trở phía trước Phiến Phất, nói một câu: – Cậu muốn nói cái gì?

Phiến Phất thấy Diệp Mặc vô thanh vô tức đã có thể ngăn phía trước y, thì trong lòng y liền trầm xống.

Y lập tức biết Diệp Mặc thực sự đã thăng cấp Hóa Chân rồi.

Đồng thời y cũng khẳng định bản thân không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Tu vi của hắn ngày trước kém hơn so với y mười mấy cấp, mà còn có thể đánh ngang tay với y, bây giờ hắn đã có tu vi ngang bằng với y, thì y có thể là đối thủ của hắn mới là chuyện lạ.

Không đợi Diệp Mặc nói, thì Phiến Phất đã lại nói tiếp:

– Diệp Mặc, đệ tử Dịch Dật của ta khiêu khích Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành của cậu, thì đã bị cậugiết rồi.

Ta không có tìm đến cậu, cậu còn muốn sao nữa?

Lời nói này của Phiến Phất đã tỏ ra chút yếu thế, chỉ là Diệp Mặc cũng không hề để ý tới, mà lại nói:

– Phiến trưởng môn, trước đây khi ta rời khỏi Phỉ Hải thành, không phải đã có giao ước với ông hay sao? ‘Phục thần đan’ của ta ông đã thu rồi, nhưng cũng không hề làm việc, còn giúp người khác đối phó với Mặc Nguyệt của ta, vậy ông nói xem ta muốn thế nào?

Phiến Phất nghe xong lời nói của Diệp Mặc, thì trong lòng cũng trầm xuống, y hiểu rằng ngày hôm nay y khó có thể tránh được rồi, cho nên lập tức lấy ra Hỏa Văn Kính.

Chỉ là y vẫn cố gắng nói tiếp:

– Diệp Mặc, Dịch Dật là trân truyền đệ tử của ta, điều nó muốn, ta có thể không đồng ý sao? Hơn nữa, Mặc Nguyệt của cậu nếu như không phải có Vọng Nguyệt Tông của ta bảo hộ, thì sớm đã bị Hắc Bạch chuẩn Đan Vương và Quỷ Tiên Phái tiêu diệt rồi.

Vì sao không thấy cậu nói tới những điều này?

Diệp Mặc vẫn không nói gì, nhưng lúc này lại nghe thấy thanh âm của Khổng Diệp tiền bối truyền tới:

– Ha ha, Diệp Mặc, cậu đã tới rồi, Phiến môn chủ, ông cũng đã tới rồi.

Nếu đã đến, thì cùng tiến lên đây đi.

Phiến Phất nghe được thanh âm của Khổng Diệp, thì cũng không suy nghĩ nữa, lập tức thu hồi lại Hỏa Văn Kính, cũng không chào hỏi một câu thì đã bay đi rồi.

Tuy rằng Diệp Mặc rất muốn giáo huấn Phiến Phất một trận, chỉ là ở nơi cư ngụ của Khổng Diệp mà làm như vậy thì cũng không tiện.

Huống hồ lời Phiến Phất vừa nói cũng không sai, nếu như không có Vọng Nguyệt Tông, thì Mặc Nguyệt của hắn xác thực là đã bị người ta công kích mấy lần rồi.

Khi ấy bất luận là Mặc Nguyệt có khả năng bị tiêu diệt hay không, thì Kỳ Tử Ngư của Phỉ Hải thành chắc chắn là sẽ không xuất đầu hỗ trợ đâu.

Khi Diệp Mặc lên tới đỉnh Đương Lăng, thì cấm chế trên đỉnh núi đã mở.

Kiến trúc trên đỉnh núi khiến cho Diệp Mặc vô cùng kinh ngạc, hắn vốn nghĩ rằng đây chính là nơi ở của Sở Tiêu Y, cho nên hẳn là kiến trúc ở đây phải không tệ mới đúng.

Nhưng lúc này thì hắn lại thấy ở đây chỉ có một gian phòng trúc đơn giản.

Ở phía trước gian phòng bằng trúc có một bãi đất trống, ở giữa bãi đất trống chỉ có một cái bàn và vài chiếc ghế đá.

Khổng Diệp thì đang ngồi trên một chiếc ghế đá, khi lão thấy Diệp Mặc và Phiến Phất thì liền cười ha hả:

– Phiến môn chủ, Diệp Mặc, hai người ngồi đi.

Diệp Mặc vừa ngồi xống, thì sắc mặt liền có chút xấu hổ.

Một cô gái bưng trà ra từ bên trong phòng trúc, rõ ràng đó chính là Sở Vân, đi cùng cô còn có cả cháu gái cô là Sở Ngữ Lan nữa.

Lời nói dối của hắn lúc trước hiện tại đã bị vạch trần rồi.

Sau khi Sở Vân đặt khay trà lên trên bàn đá, thì lại đi tới trước người Diệp Mặc khom người hành lễ:

– Vãn bối Sở Vân không biết tiền bối chính là Diệp Mặc, cho nên đã đắc tội nhiều rồi.

Sau khi cô thỉnh tội với Diệp Mặc, thì mới quay sang chào hỏi Phiến Phất, hiển nhiên thì trong lòng của cô, tu vi và địa vị của Diệp Mặc đều cao hơn nhiều so với Phiến Phất.

Sở Ngữ Lan phát hiện tiền bối mà lúc trước mình gặp qua chính là Diệp Mặc, thì nhất thời ngây ngẩn cả người, một hồi lâu sau mới định thần lại được, tiến lên ân cần chào hỏi.

Diệp Mặc gật đầu, thoáng qua một lát thì đã khôi phục lại bình thường.

Khổng Diệp cười ha hả:

– Tốt, tốt.

Không nghĩ tới trước khi ta rời bỏ thế gian này, thì hai người các ngươi đều có thể thăng cấp tới Hóa Chân rồi, điều này thật sự là điều đại hỉ.

Lúc này thì Sở Vân và Sở Ngữ Lan đều đã biết được Phiến Phất cũng đã thăng cấp Hóa Chân rồi, cả hai cũng đều rất kinh ngạc.

Phiến Phất đứng lên kính cẩn ôm quyền hướng tới Khổng Diệp:

– Khổng Diệp tiền bối, Phiến Phất bất tài, sau khi thăng cấp Hóa Chân thì mới biết được Bắc Vọng Châu luôn có tiền bối tọa trấn, bằng không thì Bắc Vọng Châu chúng ta đã sớm tan thành mây khói rồi.

Diệp Mặc giờ mới hiểu được, sau khi Phiến Phất thăng cấp Hóa Chân trở lại Bắc Vọng Châu thì mới được Khổng Diệp báo tin.

Tin tức của Khổng Diệp tiền bối này quả thực cũng thật là linh thông, chỉ là không biết lão có biết việc Đường Mộng Nhiêu cũng đã thăng cấp Hóa Chân rồi hay không.

Nhưng cho dù là vốn không biết, thì hiện tại hẳn là đã biết rồi, dù sao thì bản thân hắn đã nói chuyện này với Sở Vân.

Quả nhiên Khổng Diệp liền gật đầu:

– Không nghĩ tới, ngay sau anh thì Đường chưởng môn của Ngọc Nữ Phái cũng đã thăng cấp Hóa Chân, Bắc Vọng Châu chúng ta sau này không cần phải lo lắng nhiều nữa rồi.

Phiến Phất kinh ngạc nói:

– Khổng Diệp tiền bối, Đường sư muội cũng đã thăng cấp Hóa Chân rồi sao?

Khổng Diệp cười ha hả nói:

– Tin tức này là do Diệp Mặc mang đến đấy, lúc đó thì ta đã suy đoán vị tiền bối trong miệng Sở Vân chính là Diệp Mặc, hiện tại thì vừa nhìn đã thấy quả nhiên là hắn.

Ha ha…

Phiến Phất nhìn thoáng qua Diệp Mặc, nhưng vì y và Diệp Mặc còn có xích mích, cho nên cũng không lên tiếng hỏi.

Khổng Diệp thì lại nhìn Diệp Mặc rồi hỏi:

– Diệp Mặc, Xích Hạt ở Vô Tâm Hải chính là do cậu giết sao?

Diệp Mặc cũng không dấu diếm, lập tức đáp lại:

– Phải, sau khi tôi quay về Bắc Vọng Châu thì gặp được Xích Hạt, thuận tiện giết y luôn.

Khổng Diệp ‘Ừ’ một tiếng:

– Cái tên Xích Hạt kia đã là tu vi Hóa Chân tầng hai, cậu có thể giết được y, thì có thể thấy được rằng công pháp của cậu cũng rất đặc biệt đấy.

Nói tới đây thì Khổng Diệp không nói tiếp nữa.

Còn Phiến Phất ở một bên thì lại vô cùng kinh hãi.

Diệp Mặc vừa mới thăng cấp Hóa Chân, đã có thể giết chết một yêu tu Hóa Chân tầng hai rồi.

Vậy thì nếu hắn muốn giết y, chẳng phải là càng đơn giản hơn sao?

Qua một hồi lâu, thì Khổng Diệp mới tiếp tục nói:

– Diệp Mặc, di hài của sư tổ ta là cậu thu hồi được từ chỗ nào?

Diệp Mặc không hiểu vì sao Khổng Diệp lại chuyển đổi đề tài nhanh như vậy, nhưng vẫn trả lời:

– Tôi thu hồi được ở Thiên Cương Vực tại Tây Tích Châu.

Khổng Diệp gật đầu, nhưng không hỏi tiếp về việc này nữa, mà lại nói với cả hai người:

– Tính cả Đường chưởng môn, thì ba người các ngươi hiện tại là tu sĩ tu vi cao nhất Bắc Vọng Châu rồi.

Lúc này thì Xích Hạt đã chết, trong vòng mấy trăm năm tới Bắc Vọng Châu sẽ không gặp phải bất kỳ uy hiếp nào.

Ngày hôm nay Diệp Mặc tới vừa lúc, vì không lâu sau ta phải rời khỏi Bắc Vọng Châu này rồi.

Dừng một chút thì Khổng Diệp lại tiếp tục nói:

– Ta có một cái tiểu thế giới đơn sơ, ta nghĩ trước khi đi sẽ truyền cho một trong hai người các ngươi.

Hi vọng người được ta truyền thụ, thì trước khi phi thăng, sẽ đóng góp một phần lực lượng cho Bắc Vọng Châu này.

Diệp Mặc nghe tới đây thì vẫn bình thường, nhưng Phiến Phất thì lại lộ ra quang mang khát vọng trong ánh mắt.

Y đã thăng cấp tu vi tới Hóa Chân, thì sao có thể không biết đến tiểu thế giới được? Tác dụng của tiểu thế giới căn bản không phải là một tu sĩ Hóa Chân bình thường có thể có được.

Ngay cả Sở Vân đứng ở một bên nghe được điều này cũng phải run sợ không ngớt, cô không hiểu tổ sư của mình vì sao lại không truyền tiểu thế giới cho cô?

Diệp Mặc cũng không hiểu vì sao Khổng Diệp lại đem loại tiểu thế giới này ra truyền cho người khác, mà không cấp lại cho người của Sở gia.

Nhưng hắn vẫn chủ động nói:

– Khổng Diệp tiền bối, vãn bối sớm muộn gì cũng sẽ phải rời khỏi Bắc Vọng Châu, nếu như nhận cái tiểu thế giới này, thì trong lòng sẽ rất hổ thẹn.

Lời Diệp Mặc vừa nói ra, ngay cả Khổng Diệp cũng phải kinh ngạc vô cùng mà nhìn hắn.

Không ngờ lại có tu sĩ Hóa Chân có thể cự tuyệt cơ hội có được một tiểu thế giới, đây quả thực là không thể nào hiểu được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1339: Không Cần Làm Người Thủ Hộ Nữa

Không Cần Làm Người Thủ Hộ Nữa

D

iệp Mặc đã có Thế giới trang vàng, đương nhiên sẽ không để ý tới cái tiểu thế giới đơn giản nào nữa.

Nhưng hắn không chú ý thì cũng không phải là Phiến Phất cũng sẽ không chú ý, hơn nữa còn vội vã đứng lên:

– Khổng Diệp tiền bối, bất luận như thế nào thì vãn bối cũng sẽ hết mình thủ hộ Bắc Vọng Châu.

Khổng Diệp nhìn thoáng qua Diệp Mặc sau đó gật đầu nói với Phiến Phất:

– Tốt.

Nói xong thì lão lại hướng tới Diệp Mặc hỏi:

– Diệp Mặc, lúc trước ta nghe cậu nói thì việc làm người thủ hộ hoàn toàn không phải là chuyện tất yếu nữa rồi sao?

Diệp Mặc không trực tiếp trả lời Khổng Diệp, mà lại hỏi ngược lại:

– Khổng Diệp tiền bối, những người thực hiện việc thủ hộ của Sở gia thì người có tu vi cao nhất có phải chính là tiền bối không? Có lẽ trừ tiền bối ra thì cũng chỉ có Sở Vân là tu vi cao nhất phải không?

Khổng Diệp liền có chút thương cảm:

– Không sai, Sở gia hôm nay xác thực đã xuống dốc rồi.

Cái chức trách thủ hộ này cũng chỉ là miễn cưỡng làm được mà thôi.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Kỳ thực có một thế lực chính thức thủ hộ cho một thế giới đương nhiên là tốt, nhưng cũng không phải là thứ mà một thế giới nhất thiết cần phải có.

Huống chi Khổng Diệp tiền bối người còn có chút lực hiệu triệu, nếu như người đi rồi, thì lời nói của Sở Vân có mấy người có thể nghe?

Khổng Diệp nghe xong lời Diệp Mặc nói thì lập tức tán thành:

– Không sai, cậu nói rất đúng.

Hôm nay chức trách người thủ hộ xác thực là tồn tại không hợp lý, ha ha, rất đúng.

Lão hiểu được ý của Diệp Mặc, bất luận là nguy cơ do tu sĩ loài người gây ra, hay là do yêu thú gây ra, thì đều là chuyện tình không có cách nào tránh khỏi, căn bản là không phải một thế lực riêng lẻ có thể vãn hồi được.

Cho dù là có thể vãn hồi được trăm năm, nhưng liệu có thể vãn hồi được cả ngàn năm, vạn năm hay sao?

Phiến Phất có chút khiếp sợ hỏi:

– Khổng Diệp tiền bối, hóa ra chuyện người thủ hộ Bắc Vọng Châu thực sự là có tồn tại sao? Khổng Diệp tiền bối cũng là một người thủ hộ?

Khổng Diệp có chút thương cảm mà gật đầu:

– Đúng thế, đã bao nhiêu năm rồi, cho tới hôm nay thì cái chức trách người thủ hộ này cũng gần như là có tiếng mà không có miếng (hữu danh vô thực).

Cho nên Phiến Phất, ta sẽ đem tiểu thế giới truyền lại cho anh.

Nếu có một ngày anh rời khỏi Bắc Vọng Châu, thì hãy truyền lại cho người khác thay thế.

Bắc Vọng Châu chúng ta có thể không có người thủ hộ, nhưng không thể không có một người làm đầu lĩnh.

Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu vì sao Khổng Diệp lại không đem tiểu thế giới truyền lại cho Sở Vân rồi, hóa ra mục đích của lão vốn đã là muốn để cho Sở gia lui khỏi vị trí người thủ hộ Bắc Vọng Châu.

Để cho danh nghĩa người thủ hộ biến đổi thành người mạnh nhất hoặc là tu sĩ có lực hiệu triệu lớn nhất của Bắc Vọng Châu.

Phiến Phất không hề nghi ngờ chính là tu sĩ có điều kiện tuyển chọn tốt nhất.

Như vậy thì sẽ không có bất kỳ một trói buộc nào, cũng có thể đảm bảo được mỗi người thủ hộ đệ nhất Bắc Vọng Châu đều là tồn tại cường hãn.

Phiến Phất lúc này đã hiểu được ý của Khổng Diệp, nên y lập tức đứng lên nói:

– Phiến Phất nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của tiền bối.

Bất luận là như thế nào thì cũng sẽ vì Bắc Vọng Châu này mà góp một phần lực lượng.

Diệp Mặc tuy rằng khinh bỉ cách làm người của Phiến Phất, nhưng hắn cũng hiểu được khi Phiến Phất đứng đầu ở Bắc Vọng Châu này, cũng là lời thật, đã trải qua nhiều năm như vậy, ngay cả đại nạn thú triều thì y cũng đã bỏ ra không ít khí lực.

Diệp Mặc nghĩ rằng Khổng Diệp xóa đi thân phận người thủ hộ của Sở gia khẳng định là vì còn có việc khác cần phải hoàn thành.

Quả nhiên lúc này, Khổng Diệp lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa cho Phiến Phất rồi nói:

– Chiếc nhẫn này kỳ thực chính là một tiểu thế giới, anh chỉ cần luyện hóa nó là được.

– Vâng.

Phiến Phất kích động nhận lấy chiếc nhẫn tiểu thế giới kia.

Nếu như không phải là còn đang ở trên Đương Lăng Phong thì hẳn là y đã lập tức luyện hóa cái tiểu thế giới này rồi.

Khổng Diệp thấy Phiến Phất đã tiếp nhận tiểu thế giới liền gật đầu nói:

– Cái danh nghĩa người thủ hộ Bắc Vọng Châu của Sở gia hơn vạn năm coi như là đã hủy bỏ.

Việc thông cáo với toàn bộ tu sĩ Bắc Vọng Châu thì anh cần phải đi làm một chút.

Phiến Phất vội vàng đáp:

– Đêm nay vãn bối sẽ lập tức đi làm.

Kỳ thực Khổng Diệp không nói, thì Phiến Phất cũng sẽ đem tin tức Sở gia đã không còn là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu nói ra.

Như vậy thì y sẽ có thể ngưng tụ được lực chú ý của tu sĩ Bắc Vọng Châu, cũng có thể đề cao được uy vọng của bản thân.

Tất nhiên là hiện tại y chính là truyền nhân tiếp theo sau Khổng Diệp tiền bối.

Sở Vân giờ mới hiểu được vì sao sư tổ lại không đem tiểu thế giới truyền lại cho cô rồi, hóa ra chính là vì nguyên nhân này.

Nghĩ tới việc Sở gia có thể thoát khỏi sự ràng buộc của chức trách người thủ hộ, thì trong lòng của Sở Vân cảm nhận được từng đợt nhẹ nhõm.

Chỉ có như vậy thì Sở gia của cô mới có thể đi truy cầu đại đạo cho chính mình được.

Khổng Diệp tổ sư thật là đã dụng tâm lương khổ rồi.

Sở Vân vừa nghĩ tới thọ mệnh của Khổng Diệp tổ sư đã không còn bao lâu nữa, thì trong lòng liền có chút chua xót, khổ sở.

Diệp Mặc cũng thầm than khi cảm nhận được khí tức suy nhược của Khổng Diệp.

Hiển nhiên là khó có thể kéo dài tới năm mươi năm nữa.

Khí tức của Khổng Diệp lúc này thì coi như là hắn có thể đưa cho lão một bình ‘Giáp tử đan’ thì cũng chỉ uổng công mà thôi.

Ngoại trừ linh quả đỉnh cấp ‘Bàn đào bẩy mầu’ ra, thì Diệp Mặc không thể nghĩ ra được biện pháp nào có thể trợ giúp được Khổng Diệp cả.

Lúc này thì Khổng Diệp lại nói với Phiến Phất:

– Phiến chưởng môn, anh hãy đi trước hẹn với Đường chưởng môn một chút, đem chuyện này hoàn thành trước đi.

Phiến Phất vốn đã mong sớm được rời đi một chút.

Ngồi cùng Diệp Mặc một chỗ khiến y toàn thân không được thoải mái.

Hiện tại Khổng Diệp vừa nói, thì y liền vội vàng đứng lên:

– Vâng, Phiến Phất xin cáo lui trước, mong tiền bối bảo trọng.

Phiến Phất sau khi rời đi thì Khổng Diệp mới nói với Diệp Mặc:

– Ta muốn đi Tây Tích Châu tìm kiếm nguyên nhân sư tổ đi vào trong đó.

Lúc này từ biệt thì khó có thể có ngày gặp lại.

Sở gia hiện tại đã không còn nhiều người nữa rồi, hậu nhân trực hệ thì càng ít hơn, chỉ còn lại có ba đến năm người mà thôi.

Tư chất của Ngữ Lan không tệ, nếu như có thể thì ta mong cậu có thể nể mặt mà đưa Ngữ Lan theo tới Nam An Châu.

Nếu như nó có thể phi thăng Tiên Giới thì cũng coi như là trả lại cho tổ tiên Sở gia một cái công đạo.

Sở Ngữ Lan vốn đứng ở một bên lúc này liền biết điều tiến lên nói:

– Diệp sư thúc, thỉnh người nhận con làm đệ tử.

Sở Ngữ Lan đã hoàn toàn không còn bộ dạng băng lãnh như lần trước gặp Diệp Mặc nữa rồi, sau khi nói xong thì càng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc với bộ dáng mong đợi, chỉ sợ Diệp Mặc nói một chữ ‘Không’.

Diệp Mặc cũng rất đau dầu.

Hắn suy nghĩ một lúc lâu, sau đó thì mới lên tiếng:

– Thu cô làm đệ tử cũng không phải là không được, chỉ là ta còn có chuyện riêng cần làm, cô cứ ở lại Sở gia tu luyện được chứ? Ta nghĩ Sở gia hẳn là có nơi dùng để tu luyện cực kỳ bí mật, hơn nữa còn có trận pháp tốt nhất nữa?

Diệp Mặc nói xong thì thấy Sở Ngữ Lan vẫn đứng im một bên, nên không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nói:

– Nếu sau này cô tu luyện tới Hóa Chân thì có thể tới Phỉ Hải thành tìm ta.

Một lát sau Sở Vân mới ngơ ngác hỏi một câu:

– Ngữ Lan ở nơi này, thì sao có thể tu luyện tới Hóa Chân?

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Có thêm những thứ này là có thể được rồi.

Nói xong thì hắn lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa cho Sở Vân.

Bản thân hắn còn muốn đi tìm Ức Mặc, thật sự là không muốn mang theo Sở Ngữ Lan chạy khắp nơi, hơn nữa hắn cũng không có tâm tư nào mà dạy dỗ đồ đệ.

Công pháp của Sở gia thì tuyệt đối là số một rồi, hắn chỉ cần cung cấp thêm một ít tài nguyên tu luyện là được rồi.

Sở Vân thấy Diệp Mặc cự tuyệt, thì đâu còn tâm tư nhìn xem bên trong chiếc nhẫn trữ vật có cái gì nữa.

Cô vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Khổng Diệp đã nói trước:

– Thế cũng tốt, ở lại chỗ này tu luyện chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.

Diệp Mặc biết Khổng Diệp tìm hắn chủ yếu chính là vì chuyện giao lại tiểu thế giới.

Hiện tại đã có Phiến Phất tiếp nhận rồi, cho nên Khổng Diệp căn bản là sẽ không còn việc gì khác.

Cho nên lúc này hắn liền lên tiếng cáo từ.

Thẳng tới khi Diệp Mặc rời khỏi rồi, thì Sở Vân mới nghi hoặc hỏi Khổng Diệp:

– Sư tổ, lần trước không phải người nói muốn cho Ngữ Lan bái Diệp Mặc làm thầy sao? Hiện tại Diệp Mặc đi mất rồi…

Khổng Diệp mỉm cười nói:

– Muốn Ngữ Lan bái sư, thì mục đích chính là cái gì?

– Đương nhiên là hi vọng nó có thể thăng cấp tu vi Hóa Chân, sau đó có thể phi thăng lên Tiên Giới, tìm được tiền nhân của Sở gia ở trên đó…

Sở Vân nghi hoặc.

– Vậy con nhìn xem Diệp Mặc tặng cho chúng ta cái gì?

Khổng Diệp thấy Diệp Mặc đối với tiểu thế giới cũng không có chút hứng thú nào, hơn nữa còn có thể lấy ra ‘Chân linh đan’ cấp cho Sở Vân.

Thì lão biết rằng thứ hắn cấp cho Sở Ngữ Lan làm đệ tử tuyệt đối là sẽ không kém.

Sở Vân dùng thần thức tỉ mỉ quan sát bên trong chiếc nhẫn trữ vật một chút, nhất thời chấn động, há to miệng đến một lát sau cũng không nói được một chữ nào.

Cô cuối cùng đã hiểu được ý của câu nói ‘Có thêm những thứ này là có thể được rồi’.

Nửa tháng sau, Diệp Mặc buồn rầu trở về Phỉ Hải thành.

Hắn đã tìm toàn bộ Bắc Vọng Châu một lần, cũng đã lật qua lật lại cái trấn nhỏ trước đây Tô Tĩnh Văn và Ức Mặc đã ở vài lần.

Nhưng vẫn như cũ, không có bất cứ một tin tức nào cả.

Thấy Diệp Mặc có chút cô đơn, thì Tống Ánh Trúc ngược lại lại đi tới an ủi hắn.

Tuy rằng cô rất nhớ Ức Mặc, nhưng cũng không muốn làm cho chồng mình vì chuyện của con gái mà phải lo lắng.

Khi Diệp Mặc rời khỏi Bắc Vọng Châu, thì ngoài những người thuộc Mặc Nguyệt ra, còn có thành chủ Phỉ Hải thành và một đám người nữa đều đi ra tiễn.

Bao gồm cả Ngọc Nữ Phái, Tiên Dược Cốc và đông đảo chưởng môn của các đại môn phái cũng đều cố ý chạy tới Phỉ Hải thành.

Ngay cả Vọng Nguyệt Tông của Phiến Phất có chút bất hòa với Diệp Mặc thì cũng phái người qua.

Sau khi chia tay với mọi người, thì ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ liền hóa thành một đường mầu xanh nhạt biết mất vào bên trong Vô Tâm Hải.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1340: Yêu Thú Chặn Đường Ở Vô Tâm Hải

Yêu Thú Chặn Đường Ở Vô Tâm Hải

‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đã là pháp bảo phi hành bán tiên khí, cho nên tốc độ phi hành trên Vô Tâm Hải so với sao băng còn nhanh hơn nhiều.

Một tháng sau, ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đã gần đi được một phần ba quãng đường rồi, nếu như là sử dụng pháp bảo phi hành chân khí bình thường, thì một phần ba quãng đường này chắc phải tốn mất bẩy đến tám tháng.

Mông Hàn An đứng ở phía trước ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ chợt cảm thán:

– Nếu có ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ này, thì có khi một tu sĩ Trúc Cơ nói không chừng cũng dám vượt qua Vô Tâm Hải cũng nên.

Tốc độ như thế này, thì muốn chặn đầu cũng khó chứ đừng nói là đuổi theo…

Tuy rằng lời nói của Mông Hàn An có chút khoa trương, nhưng sự thực thì cũng đúng như vậy. ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ dưới sự khống chế của Diệp Mặc, thì xác thực là không một ai có thể đuổi theo được.

Tu vi hiện tại của Diệp Mặc đã là Hóa Chân, cho nên việc khống chế tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ so với ngày trước cũng nhanh hơn rất nhiều.

Nhưng đương nhiên là một tu sĩ Trúc Cơ thì sẽ không thể nào sử dụng ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ để vượt qua Vô Tâm Hải được.

Chưa nói tới việc tu sĩ Trúc Cơ kia có thể khống chế được ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ hay không, coi như là có thể khống chế được đi chăng nữa, thì cũng không thể nào đạt được tốc độ như thế này.

Tốc độ nhanh như vậy, cho nên tất cả mọi người cũng không muốn đi tu luyện nữa, mà lại đứng trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ quan sát biển cả mênh mông của Vô Tâm Hải.

Dù sao việc vượt qua Vô Tâm Hải, thì không phải là tu sĩ nào cũng có thể làm được.

Cho nên lần sau bọn họ muốn vượt qua Vô Tâm Hải, thì không biết sẽ phải đợi tới khi nào.

Hôm nay, Mông Hàn An đang cùng mấy người Tô Tĩnh Văn và Diệp Lăng nói chuyện phiếm, còn Diệp Mặc và Kỷ Bẩm thì đang thảo luận về trận pháp, thì ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lại bất ngờ rung động một cách kịch liệt.

Nhất thời tất cả mọi người đều chú ý tới tình huống của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Bọn họ đã phi hành trên Vô Tâm Hải hơn một tháng rồi, mà ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ vẫn luôn vững vàng như núi, nhưng đột nhiên lại có loại chấn động này thì vẫn là lần đầu tiên.

Diệp Mặc quét thần thức ra ngoài, thì sắc mặt của hắn lập tức đại biến, vì hắn đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

– Đúng là biển động…

Mông Hàn An phản ứng nhanh nhất, cô bật thốt lên một câu.

Biển động và động đất hoàn toàn khác nhau, một khi phát sinh ra biển động, thì chỉ cần tu sĩ nào nằm trong phạm vi chấn động của biển thì sẽ rất khó có thể tránh được.

Bởi vì khi biển động, thì chẳng những là biển cả sẽ ‘rít gào’, sóng biển cuồng loạn.

Ngay cả phạm vi không gian mấy chục ngàn thước trên mặt biển cũng rung động cực kỳ kịch liệt.

Trong quá trình khônggian rung động, thì thậm chí sẽ xuất hiện cả những vết nứt không gian, và không gian bị xé rách.

Một khi pháp bảo phi hành gặp phải không gian bị xé rách thì cho dù là có pháp bảo không gian tốt nhất cũng sẽ bị phá hủy, tu vi của tu sĩ có cao tới đâu thì cũng sẽ bị xé tan thành từng mảnh.

Mông Hàn An vừa kêu lên biển động, thì ở trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ngoại trừ mấy người Tô Tĩnh Văn vẫn luôn ở Phỉ Hải thành, thì sắc mặt những người còn lại đều đại biến, hiển nhiên họ đều biết tới sự kinh khủng của biển động.

Kỷ Bẩm cũng đứng lên.

Một khi bị vây hãm trong không gian của biển động, thì tùy thời đều có thể bị cuốn đi bởi các vết nứt không gian, hoặc là bị không gian sai lệch xé rách.

Loại uy thế này, thì căn bản không phải là tu sĩ loài người có thể chống lại được.

Kỷ Bẩm từng trải đã nhiều, cho nên lão biết lúc này cần nhất chính là phải yên tĩnh, sau đó lao ra khỏi phạm vi chấn động của biển động.

Với tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thì hoàn toàn có thể làm được điều đó.

Cho nên lão lập tức kêu lên:

– Mọi người không cần phải khẩn trương, với tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thì hoàn toàn có thể lao ra khỏi phạm vi của biển động, cho nên chúng ta chỉ cần gia tốc ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lên tới cực hạn là được rồi.

Khi Kỷ Bẩm vừa nói ra, thì lúc này sóng biển ngoài khơi đã nổi lên cao tới mấy trượng, thậm chí còn có cảm giác rằng nó có thể sẽ rách cả mặt biển.

‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ kịch liệt hạ xuống, tới khi chỉ còn cách mặt biển Vô Tâm Hải một ngàn thước, rồi chuẩn bị đẩy nhanh tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, thì bỗng nhiên Diệp Mặc lại ngừng ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lại rồi hừ lạnh một tiếng:

– Không phải là biển động, mà là do yêu tu gây ra để chặn chúng ta lại đấy.

Đây là một trận pháp, hơn nữa còn là một trận pháp quấy nhiễu không gian cực kỳ lợi hại.

Diệp Mặc nói tới đây, thì lại dừng lại.

Vì lúc này hắn đã nhìn thấy bẩy tám tên yêu tu, trong đó có hai tên là Hóa Chân tầng bẩy hậu kỳ, còn có một tên là Hóa Chân đỉnh, những tên khác thì tu vi không phải Kiếp Biến cũng là Thừa Đỉnh.

Lúc này thì Kỷ Bẩm cũng đã nhìn ra rằng đây chính là một trận pháp.

Nhưng lão còn chưa kịp tiếp lời Diệp Mặc thì cũng đã nhìn thấy đám yêu tu kia.

– Ha ha…

Một tên yêu tu Hóa Chân tầng bẩy cười ha hả:

– Hiểu biết quả là rộng rãi, thậm chí ngay cả đại trận cấp mười ‘Liệt hải trận’ của Thiển Hải Cung chúng ta cũng có thể nhận ra được, rất giỏi.

Mông Hàn An vừa nghe được cái thanh âm này, thì sắc mặt liền đại biến, thậm chí còn có vẻ khẩn trương hơn cả lúc vừa rồi nghĩ rằng bản thân gặp phải biển động.

Cô lập tức run giọng nói:

– Không ngờ lại là người của Thiển Hải Cung.

Tô Tĩnh Văn thì biết sự lợi hại của Diệp Mặc, cho nên cũng không lo lắng giống như Mông Hàn An, cho nên vẫn bình thản hỏi:

– An tỷ, chị biết Thiển Hải Cung sao?

Mông Hàn An bình tĩnh lại một chút, rồi gật đầu nói:

– Tên tuổi và thực tế của Thiển Hải Cung không giống như nhau, bọn họ là một trong những thế lực mạnh nhất ở Vô Tâm Hải, địa bàn của họ cũng là nơi có linh khí nồng hậu nhất Vô Tâm Hải.

– So sánh với Hải Tu Minh của chị thì sao?

Diệp Lăng đã nghe nói qua chuyện tình của Mông Hàn An, cho nên lập tức lên tiếng hỏi.

Mông Hàn An cười khổ một tiếng rồi nói:

– Căn bản là không thể so sánh được, Hải Tu Minh của tôi vốn chỉ là một cái thế lực nhỏ ở bờ biển Vô Tâm Hải, so với bá chủ một phương của Vô Tâm Hải như Thiển Hải Cung thì kém xa tới vạn dặm.

– Trận pháp cấp mười?

Kỷ Bẩm thì lúc này lại biến sắc, thần thức bắt đầu điều tra tỉ mỉ.

Một cái trận pháp cấp mười thì cũng tương đương với một Tiên trận cấp thấp nhất rồi, một Tông sư trận pháp cấp chín bình thường không thể nào bố trí ra được trận pháp như vậy, nhất định phải đạt tới cấp bậc Tiên sư trận pháp thì mới có thể bố trí được.

Một khi bọn họ rơi vào trong trận pháp cấp mười, thì cho dù lão và Diệp Mặc đều là Tông sư trận pháp cấp chín thì cũng không thể nào làm nên chuyện gì cả.

Diệp Mặc khoát tay rồi nói với Kỷ Bẩm:

– Kỷ tiền bối không cần phải lo lắng, trận bàn này của họ xác thực là một cái trận bàn cấp mười, cũng là trận bàn cao cấp thứ hai mà tôi đã gặp qua, thế nhưng cái trận bàn này thì cũng không thể coi như là một trận pháp cấp mười được.

– Thằng nhóc vô tri, ỷ vào việc bản thân là một tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ, vậy mà cũng dám khoác lác rằng ‘Liệt hải trận’ của Thiển Hải Cung chúng ta không được coi là trận pháp cấp mười sao? Mày còn có thể thấy qua trận bàn còn cao cấp hơn sao? Không sợ gió lớn làm đau lưỡi à?

Tên yêu tu Hóa Chân tầng bẩy kia nghe xong lời Diệp Mặc nói thì liền lớn tiếng cười lên.

Nói xong thì tên yêu tu này lại tiếp tục cười nhạt:

– Ngày hôm nay mày đã chọc cho ông đây không vui vẻ rồi, vốn tao chỉ muốn lưu lại cái pháp bảo phi hành của mày cùng với mấy cô gái kia thôi.

Nhưng hiện tại, thì tất cả đều lưu lại đi.

Lúc này thì một vài tên yêu tu khác đã chặn lấy lối đi của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Còn một tên yêu tu Kiếp Biến hậu kỳ sau khi ném ra một miếng trận kỳ, thì không gian và sóng biển lúc trước vốn đang không ngừng rung chuyển trong nháy mắt đã yên tĩnh hơn rất nhiều, tuy rằng vẫn đang liên tục rung động, nhưng không có uy thế kinh tâm động phách lúc trước nữa.

Diệp Mặc cười nhạt:

– Chỉ là một trận bàn cấp mười, cũng đã khiến cho đẳng cấp trận pháp giảm xuống nửa bậc rồi, hơn nữa với cái loại trận pháp sư bỏ đi kia, thì uy lực của trận pháp lại giảm xuống thêm một lần nữa.

Nếu như không phải là tao muốn lưu lại, thì cái trận pháp nát kia của mày có thể ngăn cản được tao sao?

Lời Diệp Mặc nói cũng là sự thật.

Cái trận bàn cấp mười này vốn đã kém hơn một trận pháp cấp mười thực sự rồi, hơn nữa chỉ được một tên tông sư trận pháp cấp bẩy khống chế, thì uy lực của cái trận bàn này càng kém hơn.

Nếu như vụ biển động kia chỉ có uy lực như thế thôi, thì cũng không có gì có thể khiến cho người khác phải kinh sợ được.

Diệp Mặc nói hắn có thể đi cũng không phải là giả, vì hắn thật sự có thể tùy thời mà lao ra, nhưng hắn quyết định lưu lại cũng là vì hai mục đích.

Một chính là vì đối phương đã nhìn trúng ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn, còn bản thân hắn thì cũng nhìn trúng cái trận bàn cấp mười của đối phương.

Thứ hai chính là hắn còn nhìn trúng cả cái linh mạch cực phẩm cung cấp linh nguyên cho cái trận bàn kia nữa. (Lời DG: Tham như mõ _. _!)

Hai thứ này, mới là nguyên nhân chủ yếu khiến hắn quyết định lưu lại.

Nếu như tên yêu tu Hóa Chân trước mặt này biết được cách suy nghĩ của hắn, nói không chừng có khi phải tức giận đến mũi cũng thở ra khói.

Tên yêu tu Hóa Chân tầng bẩy kia nghe xong lời Diệp Mặc nói, thì bỗng nhiên lại cười ha hả, sau đó lập tức lấy ra một Hỏa Hồng Cự Phủ, muốn động thủ, thì bỗng nhiên tên yêu tu Hóa Chân viên mãn lại đưa tay ra ngăn cản lại.

Sau đó tên yêu tu Hóa Chân viên mãn lại đưa mắt nhìn Diệp Mặc.

Tu sĩ ở trên pháp bảo phi hành của Diệp Mặc khá nhiều, nhưng cũng chỉ có hai tên tu sĩ Hóa Chân tầng một, còn có thêm một tu sĩ Kiếp Biến, nhưng những tu sĩ còn lại thì chỉ có tu vi Ngưng Thể, thậm chí còn là Nguyên Anh và Kim Đan.

Y thực sự không lo lắng việc Diệp Mặc từ đâu mà tới, nhưng y lại không hề thấy được chút kinh sợ nào từ biểu hiện trên mặt của Diệp Mặc cả.

Tên yêu tu Hóa Chân tầng bẩy kia nghi hoặc nhìn tên yêu tu Hóa Chân viên mãn, mặc dù không nói gì, nhưng sự nghi hoặc đã biểu lộ rõ ràng trên khuôn mặt, y không hiểu vì sao tên yêu tu Hóa Chân viên mãn kia lại không để cho mình đi.

Tên yêu tu Hóa Chân viên mãn tỉ mỉ nhìn kĩ Diệp Mặc một chút, phát hiện phía bên Diệp Mặc cũng không có nhân vật nào đặc biệt lợi hại, hay là âm mưu xảo trá nào, thầm nghĩ rằng hẳn là đối phương đang cố gắng trấn định.

Cho nên lúc này mới gật đầu:

– Hộ Thương, ngươi đi đi, nhớ cẩn thận một chút.

Diệp Mặc không muốn đánh nhau ngay trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, cho nên quay sang nói với Kỷ Bẩm:

– Kỷ lão ca, giúp tôi khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, bảo vệ trận pháp của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Kỷ Bẩm mặc dù biết sức chiến đấu của Diệp Mặc rất nghịch thiên, nhưng đối phương là một yêu tu Hóa Chân tầng bẩy, cho nên lão vẫn có chút lo lắng.

Nhưng lão khẳng định bản thân không thể nào giúp được gì cho Diệp Mặc cả, cho nên hiện tại lão chỉ có thể khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ để Diệp Mặc ra ngoài đối phó với tên yêu tu kia thôi.

– Có khí khái!

Tên yêu tu Hóa Chân tầng bẩy kia thấy Diệp Mặc dám bước ra khiêu chiến với mình, thì cũng không tiến về phía ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ nữa, mà lại nói một câu với vẻ bội phục.

Diệp Mặc càng không nói một lời nào, Tử Đao đã được phóng ra, ‘Vực’ của bản thân cũng lập tức được mở rộng ra.

Hỏa Hồng Cự Phủ trong tay tên yêu tu kia cũng lập tức đánh về phía Diệp Mặc, một quang mang mầu hồng như một tấm lụa xoắn về phía Diệp Mặc, trăm mét xung quanh đều bị quang mang mầu hồng kia bao phủ.

Quang mang mầu hồng chỉ lao đi nửa đường, thì ở giữa luồng quang mang đã phát tán ra vô số mồi lửa, những mồi lửa kia mang theo nhiệt độ cực kỳ kinh khủng, dĩ nhiên đó cũng là một loại mồi lửa kỳ dị.

Sắc mặt Diệp Mặc lộ ra vẻ kinh sợ, đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy có người có được công pháp cho mồi lửa kỳ dị giống như hắn.

Khác nhau duy nhất chính là tên yêu tu kia thi triển công pháp với mồi lửa kỳ dị thông qua hình dạng một cái búa lớn (Cự Phủ), còn bản thân hắn là một vầng thái dương.

Một chiêu này của tên yêu tu kia có chút giống với ‘Huyễn vân trận sát đao’ của hắn.

Đao pháp của hắn thì trên đường có thể phân liệt ra vô số đao quang, còn tên yêu tu này thì lại phân liệt ra vô số đóa hoa lửa.

Tên yêu tu Hóa Chân này miệng nói rằng không để Diệp Mặc vào trong mắt, nhưng khi động thủ thì lại xuất ra độc chiêu ngay, hiển nhiên là y cũng không thực sự khinh thường Diệp Mặc.

Ken két…

Một trận thanh âm rất nhỏ vang lên, tên yêu tu kia lập tức biến sắc, mạnh mẽ vận chuyển chân nguyên.

Y không ngờ lại cảm giác được ‘Vực’ của mình khi đối kháng với ‘Vực’ của đối phương thì lại có xu thế bị tan vỡ.

Sao lại có thể như vậy được? Đối phương chỉ là một tu sĩ loài người tu vi Hóa Chân tầng một thôi mà?

Theo luồng chân nguyên mạnh mẽ vận chuyển lên, ‘Vực’ của y lại lập tức được tu bổ, nhưng ‘Vực’ của Diệp Mặc lại vẫn luôn luôn mạnh hơn so với ‘Vực’ của y một chút, cho nên ‘Vực’ của y vẫn tiếp tục tan vỡ.

Chỉ là không hoàn toàn bị ép phải tan vỡ như trước, Cự Phủ của y cũng không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Ầm…

Tử Đao mang theo đao quang màu tím đụng mạnh vào Cự Phủ của đối phương, quang mang hỏa hồng và màu tím bắn ra tứ phía, không gian xung quanh cũng rung động kịch liệt.

Còn vô số mồi lửa của đối phương thì đều bị ánh sáng tím của Diệp Mặc quấn lấy, không có một mồi lửa nào có thể trốn thoát khỏi ánh sáng tím cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box