[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 267 : Bóp Chết Kiếp Biến (c1331-c1335)
❮ sautiếp ❯Chương 1331: Bóp Chết Kiếp Biến
Bóp Chết Kiếp Biến
D
iệp Mặc cười nhạt, chỉ là một tu sĩ Kiếp Biến mà cũng dám động thủ với mình, đã vậy còn muốn mô phỏng lại ‘Chân nguyên thủ’ của tu sĩ Hóa Chân nữa chứ.
Có thể ngưng hóa chân nguyên, biến ảo thành ‘Chân nguyên thủ’ thực chất, thì chỉ có tu sĩ Hóa Chân mới có thể làm được.
Mà cái tên tu sĩ Kiếp Biến tầng một này thì hiển nhiên là không thể nào làm được, y chỉ có thể thông qua một loại công pháp đặc thù nào đó, để khiến bàn tay của mình có thể duỗi dài ra, sau đó với tới để nắm lấy đối phương mà thôi.
Diệp Mặc thậm chí còn có một loại cảm giác cổ quái.
Nếu như là lúc trước, thì điều đầu tiên mà hắn nghĩ hẳn là sẽ tính toán mọi biện pháp để mà chạy trốn, nhưng hiện tại thì hắn giống như là đang đùa giỡn đối phương vậy.
Trong lòng hắn lúc này cũng thầm cảm khái, ở Tu Chân Giới, thật đúng là không có thực lực thì sẽ không có tôn nghiêm.
Chỉ là tên tu sĩ Kiếp Biến này vừa mới vươn tay ra, thì lại đột nhiên ngừng lại, dường như y đã nghĩ tới một chuyện trọng yếu gì đó, cho nên lập tức đã thu tay lại.
Lúc này y mới nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc rồi hỏi:
– Vừa rồi mày vào đây bằng cách nào?
Tên tu sĩ Kiếp Biến này nhớ tới trận pháp phòng ngự miễn cưỡng cũng đạt tới cấp bẩy mà chính y đã bố trí.
Cô gái kia trước đó có thể mạnh mẽ tiến vào là vì cô là một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng bẩy, còn Diệp Mặc thì lại trẻ tuổi như vậy, cho dù là công pháp ẩn nấp của hắn có cao thâm tới đâu, thì làm sao có thể xông qua được trập pháp phòng ngự của mình được? Lẽ nào hắn còn là một đại sư trận pháp sao, hay là hắn còn có cái bí quyết gì khác?
Bất luận là Diệp Mặc vào bằng cách nào, thì vấn đề này y nhất định phải tìm hiểu rõ ràng.
Bằng không khi Diệp Mặc bị y bóp chết rồi, thì ai có thể cho y biết được đáp án đây?
Biết rõ rằng cho dù hiện tại tên tu sĩ Kiếp Biến kia dừng tay lại, thì kết cục của Diệp Mặc cũng không thể nào tốt được, nhưng hai cô gái kia cũng không hề có tâm tư mà nhìn, vì lúc này chính bản thân các cô cũng khó tự bảo toàn rồi, đâu còn tâm tư mà quản đến Diệp Mặc nữa.
Diệp Mặc căn bản cũng chẳng thèm quản tới câu hỏi của tên tu sĩ Kiếp Biến kia, thậm chí cũng không hề dừng bước, trái lại vẫn tiếp tục đi tới cái tế đàn nằm giữa đại điện của tên tu sĩ Kiếp Biến kia.
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia thấy Diệp Mặc lại dám không thèm nhìn y lấy một cái, nhất thời giận đến tím mặt, lần thứ hai mô phỏng ra ‘Chân nguyên thủ’, muốn nắm lấy cổ của Diệp Mặc.
Nhưng trên mặt của y rất nhanh lại lộ ra một biểu tình kinh hoàng.
Y phát hiện ra ‘Chân nguyên thủ’ mô phỏng của mình căn bản không có biện pháp để chuyển động.
Trong nháy mắt này, thì y hiểu được là có chuyện không tốt rồi.
Dù cho y chỉ là một tên tu sĩ Kiếp Biến, thì cũng biết đến ‘Vực’.
Cho dù là không thể nào thi triển ra, nhưng cũng hiểu được cái gì gọi là ‘Vực’.
Lúc này thì y biết rõ, mình đã lọt vào trong ‘Vực’ của đối phương, lúc này đối phương muốn giết y, căn bản chỉ như là giết một con gà mà thôi.
Lúc này tên tu sĩ Kiếp Biến không còn cái tinh thần hăng hái như vừa rồi nữa, toàn bộ biểu tình trên mặt đều là kinh hoàng và sợ hãi.
Lúc này thì y không còn nghĩ rằng Diệp Mặc sử dụng công pháp ẩn nấp nữa rồi.
Đối phương không những còn trẻ tuổi như vậy, nhưng lại là một tu sĩ có thực lực không kém gì tu sĩ Hóa Chân.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm trên trán và sau lưng của y, căn bản là không thể nào khống chế lại được.
Cô gái đã bị cụt mất một tay kia vẫn chưa chú ý tới sự biến hóa của tên tu sĩ Kiếp Biến, mà cô lại mở miệng lạnh giọng nói:
– Họ Tư kia, ngươi hãy thả chúng ta đi, sự tình hôm nay đến đây là dừng.
Bằng không nếu như ta chết, thì Sở gia cũng sẽ đem nhà ngươi thần hồn câu diệt.
Diệp Mặc nghe xong lời này thì cảm thấy buồn cười.
Cô gái này quả thực là không biết cách nhận định tình huống rồi.
Tên kia sẽ thả các cô ra chỉ với câu nói này thôi sao? Quả thực là nằm mơ mà.
Mà Diệp Mặc vừa nghe xong lời cô gái kia nói, thì cũng hiểu rằng cô ta cũng không phải là một tu sĩ bình thương tại Tu Chân Giới này.
Thế nhưng cô gái kia cũng lập tức cảm giác được có gì đó không đúng, cái tên tu sĩ Kiếp Biến họ Tư kia căn bản là không có nghe được lời cô nói.
Hơn nữa cánh tay của tên kia vươn ra cũng bị đình trệ lại giữa đường, nhưng cũng không thấy y thu hồi lại, cũng không có tiến về phía trước.
Người này rốt cuộc là muốn làm cái gì? Cô gái kia liền nghi hoặc nhìn về phía tên tu sĩ Kiếp Biến râu tóc bạc trắng kia, thì lập tức lại phát hiện vẻ mặt kinh hoàng của y, hơn nữa lúc này đã có vẻ dại đi rồi.
Không đợi cho cô kịp suy nghĩ đến nguyên nhân, thì Diệp Mặc đã biến ảo ra ‘Chân nguyên thủ’ vươn ra ngoài. ‘Chân nguyên thủ’ của hắn dễ dàng nắm lấy tên tu sĩ tóc bạc kia giống như là bắt lấy một con gà vậy.
Cô gái bị cụt mất một cánh tay kia lúc này cũng hoàn toàn dại ra khi thấy cảnh tượng này.
– Ngài là tiền bối Hóa Chân?
Cô gái cụt tay giờ mới hiểu ra được, liền vô thức hỏi Diệp Mặc một câu.
Nếu như không phải là tiền bối Hóa Chân, sao có thể dễ dàng biến ảo ra ‘Chân nguyên thủ’ mà nhấc bổng một tu sĩ Kiếp Biến lên chứ?
Diệp Mặc không để ý tới cô gái kia, trực tiếp dùng ‘Chân nguyên thủ’ nắm lấy cái cổ của tên tu sĩ Kiếp Biến kia, rồi quăng y xuống đất, sau đó mới đi tới gần rồi lạnh giọng hỏi:
– Màn xương mù mầu xám trắng ở Nam Sơn phường thị là cái thứ gì? Có phải là mày đã đưa nó tới hay không?
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia bị Diệp Mặc ném xuống đất, xương cốt toàn thân gẫy ra từng khúc, phát sinh từng đợt âm thanh ‘Răng rắc’.
Nhưng y cũng không dám phản kháng lại chút nào.
Lúc này thì y đã hoàn toàn hiểu được, bản thân mình ở trong tay đối phương chỉ là một con kiến hôi mà thôi.
Y không nghĩ ra được vì sao tại cái nơi như Hàm Nguyên thành này lại xuất hiện một cao thủ như Diệp Mặc, hơn nữa ở Bắc Vọng Châu cũng hoàn toàn chưa nghe nói qua có tu sĩ cao thủ Hóa Chân.
Y đã từng cho rằng sau khi bản thân thăng cấp Kiếp Biến thì có thể tung hoành Bắc Vọng Châu rồi, nhưng hiện tại thì y mới phát hiện bản thân vô cùng đen đủi.
Không ngờ sau khi thăng cấp lên Kiếp Biến, tu vi còn chưa kịp ổn định, thì đã chọc phải một tu sĩ Hóa Chân rồi, hơn nữa vừa rồi y còn định cuồng ngạo bóp chết tu sĩ Hóa Chân đó nữa chứ.
Diệp Mặc thấy tên tu sĩ tóc bạc này không muốn trả lời mình, đột nhiên đưa tay phóng ra một mồi lửa mầu lam, lạnh giọng nói:
– Chẳng lẽ mày muốn tao dùng Thiên hỏa thiêu đốt Nguyên Thần của mày sao?
Cái tên tu sĩ Kiếp Biến bị Diệp Mặc ném dưới đất kia nhìn thấy mồi lửa mầu lam này, lập tức kinh hoàng thốt lên:
– ‘Vụ liên tâm hỏa’ mầu lam…
Ngay lập tức y không thể nào khống chế được sự run rẩy của thân thể nữa.
Y là một tu sĩ Kiếp Biến, hơn nữa còn là tu luyện tới tu vi Kiếp Biến ở Bắc Vọng Châu nữa, chuyện này đâu phải là chuyện dễ dàng gì? Hầu như mỗi thời mỗi khắc y tu luyện, thì toàn bộ tài nguyên của Tư gia đều tập trung vào một mình y.
Nhưng hiện tại y lại chọc phải một tu sĩ Hóa Chân còn chưa nói, lại còn là một tu sĩ Hóa Chân có loại Thiên hỏa nghịch thiên như thế nữa.
– Tôi nói… Mấy năm trước tôi vô ý lấy được một chiếc nhẫn trữ vật tại Trường Phần Khâu, trong đó có một bộ công pháp Thiên cấp cấp chín, mà một hạt giống…
Khi tên tu sĩ Tư gia này nói đến công pháp Thiên cấp cấp chín, thì ngay cả cô gái bị cụt tay kia cũng sợ hãi thiếu chút nữa phải kêu lên.
Công pháp Thiên cấp cấp chín, trong toàn bộ Tu Chân Giới cũng không nhất định có được một bộ, không ngờ tên tu sĩ Tư gia này lại có thể chiếm được một bộ công pháp như vậy.
Diệp Mặc thì lại trầm mặt xuống không nói gì, công pháp Thiên cấp cấp chín ở Tu Chân Giới xác thực là thứ có một không hai rồi, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, thì thứ này chỉ là đồ bỏ đi so với ‘Tam sinh quyết’ mà thôi, cho nên hắn cũng chẳng có gì phải kinh ngạc cả.
Tên tu sĩ tóc bạc kia thấy sau khi bản thân nói tới công pháp Thiên cấp cấp chín, thì Diệp Mặc vẫn hoàn toàn thờ ơ, nhất thời trong lòng y càng trở nên kinh hãi.
Y cho rằng sau khi mình nói ra điều này, thì đối phương lập tức sẽ lộ ra thần sắc tham lam, nói không chừng còn có thể vì thứ đó mà tha cho mình một mạng.
Hiện tại Diệp Mặc trầm mặc xuống mà không nói lời nào, cho nên y không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nói:
– Bộ công pháp kia có giới thiệu vắn tắt rằng khi bắt đầu tu luyện thì cần phải có của nữ tu thanh thuần, hơn nữa tinh huyết của sương mù xám xâm chiếm cắn nuốt không gian là hiệu quả tốt nhất.
Ngọc giản kia giới thiệu rằng hạt giống chính là khởi nguyên của Màn xương mù mầu xám trắng kia, chỉ cần tôi đem chôn nó ở nơi có nhiều người nhất, thì trong vòng mười năm, toàn bộ nơi đó sẽ trở thành tài nguyên cho tôi tu luyện công pháp.
Trong lòng Diệp Mặc đã hiểu ra, cái Màn xương mù mầu xám trắng quả nhiêu là được người khác tạo thành, căn bản không phải là tự nhiên hình thành.
Hắn tiếp tục lạnh giọng hỏi:
– Cái công pháp mà mày tu luyện có phải là có hiệu quả cắn nuốt không gian hay không?
Tên tu sĩ tóc bạc của Tư gia rùng mình một cái, y không hiểu vì sao Diệp Mặc lại biết truyện này.
Hiện tại Diệp Mặc đã hỏi, thì y căn bản là không dám giấu diếm, vội vàng đáp lại:
– Đúng, đúng là có cái hiệu quả đó…
Giọng nói của Diệp Mặc liền bình thản:
– Mày có cơ hội toàn lực xuất thủ một lần đối với tao.
– A…
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia sau khi nghe được lời Diệp Mặc nói, thì trong lòng nhất thời mừng như điên, sắc mặt của y lập tức có chút ửng đỏ, dập đầu lắp bắp với vẻ mong chờ:
– Tiền bối, vãn bối không dám…
Diệp Mặc lại châm chọc một câu:
– Còn có thời gian ba lần hít thở nữa, nếu như mày không động thủ, vậy thì cũng không cần nữa.
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia sau khi nghe được lời này, thì không hề nói nửa lời vô ích nữa, liền từ mặt đất phi thân lên, cho dù xương cốt toàn thân đứt gẫy, rung động liên tục, thì y cũng chăng hề quan tâm nữa.
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia còn chưa hoàn toàn đứng vững, thì hai bàn tay đã vung lên, đánh ra liên tiếp mấy thủ ấn hướng ra hai bên rồi lại kéo về, cùng lúc đó y cũng há cái mồm rộng ra khẽ cắn lại.
Rõ ràng là mồm y há ra rất nhỏ, nhưng thông qua loại công pháp này để thi triển, thì lại to lớn giống như là một cái bồn máu vậy.
Ken két…
Theo cái cắn khẽ của tên tu sĩ Kiếp Biến này, thì không gian vốn bình thản không có gì lại đột nhiên nổi lên sóng gió, dường như tất cả đều bị hút lại về phía tên tu sĩ Kiếp Biến kia.
Diệp Mặc cảm giác được một lực hút thật lớn kéo hắn hướng về phía cái mồm của tên tu sĩ Kiếp Biến kia.
Mà lúc này trong mắt tên tu sĩ Kiếp Biến kia đã lóe lên sự khát máu và điên cuồng, dường như y muốn dùng tất cả lực lượng, một ngụm cắn nuốt hoàn toàn Diệp Mặc.
Sắc mặt của Diệp Mặc trầm xuống, hắn khẳng định loại công pháp này và loại lần trước mà hắn gặp hoàn toàn giống nhau.
Chính là cái loại công pháp có thể cắn nuốt không gian.
Chỉ là tu vi của cái tên tu sĩ trước mắt này còn quá thấp kém mà thôi.
Sau khi biết được điều này, thì Diệp Mặc không còn tâm tư để nhìn tên tu sĩ Kiếp Biến kia biểu diễn nữa, lần thứ hai biến ảo ra ‘Chân nguyên thủ’, dễ dàng nắm lấy tên tu sĩ Kiếp Biến tầng một đang muốn cắn nuốt không gian kia vào trong tay.
Không đợi cho tên tu sĩ Kiếp Biến này lên tiếng cầu xin, thì ‘Vụ liên tâm hỏa’ của Diệp Mặc đã nương theo ‘Chân nguyên thủ’ của hắn thiêu rụi tên tu sĩ Kiếp Biến này thành tro tàn.
Mãi cho tới khi bên trong đại điện hoàn toàn không còn khí tức của tên tu sĩ Kiếp Biến kia, thì cô gái bị cụt tay mới kịp phản ứng lại, vẻ mặt khiếp sợ không thể nào tin được nhìn Diệp Mặc.
Một hồi lâu sau, cô mới kéo theo cô gái còn lại khom người nói với Diệp Mặc:
– Vãn bối Sở Vân cùng cháu gái là Sở Ngữ Lan thuộc Sở gia Bắc Vọng xin ra mắt tiền bối, lúc trước mạo phạm tới tiền bối, mong tiền bối thứ tội.
Cô gái cụt một tay này trong lòng cũng rất phiền muộn.
Tu sĩ cao cấp của Bắc Vọng Châu vốn rất ít, tu vi Thừa Đỉnh của cô cũng không dám nói là rất lợi hại, nhưng tại Bắc Vọng Châu này muốn gặp được một người lợi hại hơn cô cũng không phải là dễ dàng, nhưng hôm này thì cô lại liên tiếp gặp phải hai người như vậy.
Một cánh tay của cô còn vô duyên vô cớ bị chém mất, hiện tại ngay cả việc báo thù cũng không còn cơ hội nữa rồi.
Lúc trước cô còn tưởng rằng Diệp Mặc dùng công pháp ẩn nấp tu vi, hiện tại xem ra, căn bản là do tu vi của cô quá thấp nên không thể nào nhìn thấu được người ta.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1332: Người Thủ Hộ
Người Thủ Hộ
D
iệp Mặc không để ý tới cô gái cụt tay này, mà dùng thần thức quét toàn bộ đại điện này một lượt, xác nhận rằng bên trong đại điện này không còn lại cái gì cả, chỉ là chỗ tu luyện của tên tu sĩ Kiếp Biến của Tư gia mà thôi.
Ngay khi hắn đang muốn rời đi, thì lại nghe được cô gái cụt tay kia nói mình là người của Bắc Vọng- Sở gia.
Nhưng lời này khiến hắn lập tức nhớ tới thi hài của Sở Tiêu Y mà hắn đã gặp được ở Thiên Cương Vực tại Tây Tích Châu.
Trong ngọc giản lưu lại cũng có ghi ‘Bắc Vọng – Sở Tiêu Y… ’
Nghĩ tới đây Diệp Mặc bỗng nhiên lên tiếng hỏi:
– Cô họ Sở, vậy có biết Sở Tiêu Y hay không?
Cô gái cụt tay kia nghe được Diệp Mặc nói lời này, thì lập tức lại khom người xuống đáp:
– Hóa ra tiền bối cũng đã nghe về tổ tiên của vãn bối.
Tổ tiên của vãn bối chính là Sở Tiêu Y.
Hóa ra thật sự là hậu nhân của Sở Tiêu Y.
Diệp Mặc liền cảm thán một tiếng, những người của Sở gia này dường như là thích ở lại Bắc Vọng Châu thì phải, nhưng linh khí của Bắc Vọng Châu cũng không phải là nhiều mà.
Bất luận là như thế nào, hiện tại đã gặp được hậu nhân của Sở Tiêu Y, thì thi hài của Sở Tiêu Y có thể giao cho cô gái tên Sở Vân này rồi.
Chỉ là hành vi của cô gái tên Sở Vân này, không chỉ nặng sát khí, lại còn có cả mùi máu tanh lộ ra ngoài, cho nên Diệp Mặc có chút khó chịu.
Diệp Mặc vừa định lấy ra quan tài ngọc chứa thi hài của Sở Tiêu Y, thì Sở Vân lại lần nữa cung kính nói:
– Tiền bối là tu sĩ của Bắc Vọng Châu sao?
Diệp Mặc tuy rằng không thích Sở Vân, nhưng cũng xem trọng mặt mũi lão tổ của cô là Sở Tiêu Y, nên vẫn gật đầu trả lời:
– Không sai, tôi cũng coi như là tu sĩ của Bắc Vọng Châu.
Sau khi Sở Vân nghe được Diệp Mặc nói, thì lập tức liền kinh hỉ:
– Bắc Vọng Châu chúng ta rốt cuộc cũng có tu sĩ Hóa Chân thứ hai rồi, thật sự là quá tốt.
Vãn bối còn chưa được thỉnh giáo đại danh của tiền bối.
Diệp Mặc nhíu mày, cũng không hề nói gì.
Hắn cũng không thích cô gái tên Sở Vân này, cho nên cũng không muốn cùng cô có chút liên hệ nào.
Đợi lát nữa sau khi giao đồ vật cho cô ta xong, thì Diệp Mặc sẽ rời đi ngay.
Sở Vân dường như đã nhìn ra được Diệp Mặc không thích cô, cho nên cô lại khom người thi lễ với Diệp Mặc rồi nói tiếp:
– Tiền bối chắc là thấy sự sát phạt quyết đoán của tôi, hơn nữa còn cả cảnh máu tanh lúc trước, cho nên không được vừa mắt lắm.
Kỳ thực thì vãn bối cũng là bất đắc dĩ, cho nên mong được tiền bối lượng giải.
Nói xong thì cô căn bản cũng không đợi Diệp Mặc hỏi, mà đã chủ động giải thích:
– Sở gia của vãn bối là gia tộc đời đời thủ hộ ở Bắc Vọng Châu.
Tổ tiên của Sở gia là Sở Tiêu Y công lực thông thiên, nhưng cũng không hề nóng lòng phi thăng, chính là vì muốn thủ hộ Bắc Vọng Châu này.
Sau khi người mất tích, thì đệ tử của người cũng không hề buông bỏ trách nhiệm thủ hộ Bắc Vọng Châu.
Vãn bối lần này tới Hàm Nguyên thành, cũng là bởi vì chuyện của Nam Sơn phường thị mà đến.
Diệp Mặc nghe tới đây, thì giờ mới hiểu được vì sao Sở Tiêu Y và Sở Vân nói chuyện thì đều đặt hai chữ ‘Bắc Vọng’ ở phía trước rồi, hóa ra Sở gia của cô chính là người thủ hộ của Bắc Vọng Châu, chuyện gì cũng đặt sự tình của Bắc Vọng Châu lên hàng đầu.
Sau khi hiểu được điều này, thì trong lòng Diệp Mặc bắt đầu kính nể, bất luận là như thế nào, thì một cái gia tộc đời đời thủ hộ cho một châu lục đều là gia tộc đáng được tôn kính.
Thấy sắc mặt của Diệp Mặc trở nên hòa hoãn, thì Sở Vân liền thở phào nhẹ nhõm rồi nói tiếp:
– Tư gia là loại bại hoại của Tu Chân Giới, tàn sát vô số tu sĩ vô tội, còn sử dụng tinh huyết của tu sĩ để tu luyện công pháp tà ác.
Lần này vãn bối cố tình đi tới Hàm Nguyên thành, chính là vì muốn diệt trừ Tư gia, sau đó điều tra chuyện tình Nam Sơn phường thị.
Không ngờ vãn bối còn chưa bắt đầu điều tra Tư gia, thì một đệ tử của vãn bối đã bị Tư gia mang đi, cuối cùng đã bỏ mạng tại Hàm Nguyên thành.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Sở Vân hỏi:
– Cô đã muốn đối phó với Tư gia ở Hàm Nguyên thành, vì sao lại còn mang theo đệ tử chỉ có tu vi Hư Thần tới?
Sở Vân nghe được lời Diệp Mặc nói, thì nhất thời liền đỏ mặt:
– Tiền bối hẳn là đã nghe nói qua Khổng Diệp lão nhân?
Diệp Mặc gật đầu, Khổng Diệp thì hắn đương nhiên biết, vì hắn vẫn đang dự định sẽ đi thăm hỏi Khổng Diệp tiền bối một lần.
Thấy Diệp Mặc tỏ ý biết Khổng Diệp, thì Sở Vân cũng không quá mức kinh ngạc.
Danh tiếng của Khổng Diệp quá lớn, cho nên người biết tới lão cũng rất nhiều, đối phương lại là một tu sĩ Hóa Chân, thì biết Khổng Diệp cũng là một chuyện bình thường.
– Tổ tiên Sở Tiêu Y của vãn bối đã từng có hai người đệ tử, một người tên là Sở Nhàn, tiếp tục ở lại Bắc Vọng Châu để thủ hộ.
Người còn lại là Sở Cửu Vũ, lại được tổ tiên của vãn bối dẫn tới Nam An Châu.
Mà đệ tử Sở Nhàn của tổ tiên tôi sau khi biết được tổ tiên mất tích, thì cũng có chuyện phải rời đi.
Nhưng sau khi người rời đi thì cũng không hề có tin tức.
Khổng Diệp cũng chính là đệ tử trân truyền của Sở Nhàn, cũng có thể nói là đồ tôn của tổ tiên Sở Tiêu Y của vãn bối.
Sở Vân nói ra rất nhiều tin tức, tuy nhiên cũng nói rất rõ ràng.
Diệp Mặc giờ mới hiểu được tên một người mà ngàn năm vẫn không bị hạ xuống ở Nam An Châu Sở Cửu Vũ lại chính là đệ tử của Sở Tiêu Y.
Mà hôm nay Khổng Diệp danh chấn một phương tại Bắc Vọng Châu cũng chính là nhất mạch đồ tôn của Sở Tiêu Y.
Sở Vân nói tới đây, thì lại thở dài một tiếng:
– Khổng Diệp tiền bối cũng coi như là sư tổ của vãn bối.
Lúc trước người chính là tu sĩ Hóa Chân duy nhất của Bắc Vọng Châu.
Bởi vì thọ mệnh cũng đã đến, cho nên mới có nhu cầu cấp bách là phải tìm kiếm tu sĩ mới để thay thế người thủ hộ Bắc Vọng Châu, cho nên mới thường xuyên lộ diện, mục đích là muốn tìm được một tu sĩ thiên tài.
Đáng tiếc chính là cả trăm năm trôi qua vẫn không có kết quả.
Thẳng tới hơn mười năm trước trong đại hội luyện đan danh nhân đường tại Toái Diệp thành, thì người mới phát hiện được một tu sĩ tên là Diệp Mặc.
Diệp Mặc nghe thấy Sở Vân nhắc tới chính mình, thì sắc mặt liền không được tự nhiên.
Sở Vân thì lại không biết được tâm tư của Diệp Mặc, cho nên cô tiếp tục nói:
– Khổng Diệp tiền bối lúc trước cũng muốn kiểm tra tâm tư của Diệp Mặc, cho nên mới hẹn ước với hắn thời gian trăm năm.
Vốn người còn tưởng, trăm năm sau thì Diệp Mặc kia có thể tu luyện tới tu vi Ngưng Thể, thì người sẽ thu hắn làm đồ đệ.
Nhưng thật không ngờ, tu sĩ tên Diệp Mặc kia lại cực kỳ nghịch thiên, chỉ ngắn ngủi có khoảng mười năm, hắn đã có thể tu luyện tới tu vi Thừa Đỉnh hậu kỳ, đã hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Khổng Diệp sư tổ rồi.
Cho nên Khổng Diệp sư tổ mới thay đổi lại ước hẹn trăm năm xuống còn năm mươi năm.
Bởi vì đợt thú triều lần trước đã khiến sư tổ tiêu hao rất nhiều tinh lực, cho nên thọ nguyên vốn đã không còn bao nhiêu của sư tổ càng giảm thiểu nhiều hơn.
Cho nên sư tổ muốn đợi năm mươi năm sau khi thọ nguyên cạn kiệt, mới đem một số sự tình trọng yếu truyền lại cho Diệp Mặc.
Trong lòng Diệp Mặc liền cả kinh, hắn thật không ngờ rằng Khổng Diệp tiền bối lại chỉ còn có năm mươi năm thọ mệnh nữa, khó trách vì sao Khổng Diệp tiền bối lại không dám khai chiến cùng với Xích Hạt.
Một khi khai chiến, thì chỉ sợ là năm mươi năm thọ mệnh này sẽ tiêu hao hết trong một trận chiến đó thôi.
– Vốn những lời này tôi không nên nói với tiền bối, nhưng tiền bối là tu sĩ Hóa Chân duy nhất của Bắc Vọng Châu, mà vãn bối sợ rằng Khổng Diệp sư tổ cũng không hề biết chuyện này.
Cho nên Sở Vân mới lớn mật, mời tiền bối tới gặp Khổng Diệp sư tổ một chuyến.
Thái độ của Sở Vân lúc này hoàn toàn kính cẩn hữu lễ, căn bản là khác hoàn toàn với sự sát phạt quyết đoán lúc trước.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Tôi vốn muốn đi thăm hỏi Khổng Diệp tiền bối, cho nên dù cô không nói, thì tôi cũng nhất định sẽ đi.
Sở Vân nghe được Diệp Mặc cũng gọi Khổng Diệp là tiền bối, thì nhất thời vẻ mặt lộ ra sự kinh hỉ.
Một tu sĩ Hóa Chân có thể gọi một tu sĩ Hóa Chân khác là tiền bối, thì cho dù là do tuổi tác có sự chênh lệch lớn đi chăng nữa, thì cũng không phải là do sự khách khí, mà phải là sự tôn kính Khổng Diệp lão nhân từ chính nội tâm phát ra.
Cho nên sự thấp thỏm bất an của Sở Vân lúc trước lập tức bình tĩnh lại một chút.
Cho nên không đợi Diệp Mặc nói gì, thì cô lại khom người cảm tạ Diệp Mặc:
– Đa tạ tiền bối, vãn bối vẫn chưa được thỉnh giáo tôn tính của tiền bối.
Nói xong thì cô lại thấy Diệp Mặc không có ý định trả lời, cho nên lập tức hiểu được Diệp Mặc không muốn nói, chỉ có thể tiếp tục cung kính:
– Vãn bối đã làm càn rồi.
Sở dĩ vãn bối mang theo cháu gái là Sở Ngữ Lan và đệ tử đi theo, chính là vì muốn sau khi kết thúc sự tình ở đây, thì sẽ đi tới Phỉ Hải thành để bái kiến Diệp Mặc Đan Vương.
Tôi muốn để cho cháu gái mình bái Diệp Mặc Đan Vương làm sư phụ, cho nên mới mang nó theo.
Diệp Mặc càng xấu hổ hơn, hắn thật không ngờ thiếu nữ này lại định bái hắn làm thầy đấy.
Lúc này thì hắn càng không muốn thừa nhận mình nữa, vì người đệ tử này thì hắn nhất định sẽ không thu.
Vạn nhất hắn thừa nhận, thì hiện tại liền có thêm một cái đuôi bám theo, như vậy thì làm sao được.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là nói:
– Diệp Mặc không có ở Phỉ Hải thành, hơn nữa hắn cũng sẽ không thu đệ tử, cho nên các cô căn bản là không cần đi.
– Tiền bối quen biết với Diệp Mặc sao?
Sở Vân lại lần nữa kinh hỉ.
Diệp Mặc gật đầu, bất đắc dĩ nói tiếp:
– Các cô không cần phải đi Phỉ Hải thành nữa, khi tôi đi qua đó, thì Diệp Mặc đã rời khỏi Phỉ Hải thành rồi, còn không biết lúc nào thì mới trở về.
Huống hồ hiện tại nghe nói hắn không hề muốn thu nhận một đệ tử nào, cho nên các cô cũng không cần phải đi.
Còn cái Màn xương mù mầu xám trắng vô cùng lợi hại kia, thì tôi sẽ đi xem, các cô có thể về trước rồi.
– Vâng, vãn bối xin tuân theo ý của tiền bối.
Sở Vân vội vàng trả lời.
Diệp Mặc thở dài, chợt nhớ tới di hài của Sở Tiêu Y, liền vội vã lấy ra một cái hòm ngọc đặt trên mặt đất rồi nói:
– Tiền bối Sở Tiêu Y đã bất hạnh qua đời, không lâu trước đây tôi đã tình cờ tìm được di hài của người, cho nên liền thuận tiện mang về.
Cô đã là hậu nhân của người, thì liền giao cho cô vậy.
– A…
Sở Vân và Sở Ngữ Lan liền ngây người một lúc lâu, thẳng đến khi Diệp Mặc đem ngọc giản của Sở Tiêu Y đưa cho Sở Vân, thì Sở Vân mới thanh tỉnh lại.
Cô tiếp nhận lấy ngọc giản, sau đó nhìn một chút thì mới hiểu được, tổ tiên Sở Tiêu Y của các cô cũng không phải là đã phi thăng mà là đã vẫn lạc rồi.
Sau một lát, thì Sở Vân và Sở Ngữ Lan đều nhào vào hòm ngọc quan tài kia khóc lớn.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than, vì hắn hiểu được tâm tình của Sở Vân lúc này.
Một tín niệm vô thượng bỗng nhiên sụp đổ, khiến cho các cô không chỉ sợ hãi, hơn nữa còn có chút mê man.
Chút phản cảm vốn có của hắn đối với Sở Vân cũng biến mất hoàn toàn.
Bất luận là như thế nào, thì Bắc Vọng Sở gia cũng là một gia tộc đời đời thủ hộ cho Bắc Vọng Châu đáng được tôn kính.
Sở Vân và Sở Ngữ Lan khóc một lúc lâu, thì Sở Vân mới kéo Sở Ngữ Lan đi tới trước mặt Diệp Mặc.
Lần này cô liền thẳng thắn quỳ xuống:
– Đa tạ tiền bối đã đưa di hài của tổ tiên trở về.
Bằng không tổ tiên của Sở gia đúng là chết cũng không nhắm mắt.
Hiển nhiên việc di hài của Sở Tiêu Y trở về Bắc Vọng Châu thì đối với Sở gia là một việc cực kỳ trọng đại.
Diệp Mặc tranh thủ thời gian đỡ hai người đứng lên, sau đó chuyển đổi trọng tâm câu chuyện:
– Đệ tử thứ nhất của tổ tiên cô là Sở Nhàn đã đi đâu, các cô có biết không?
Sở Vân vội vàng gật đầu:
– Vâng, vãn bối cũng có biết được một ít.
Năm đó sau khi tổ tiên Sở Tiêu Y của vãn bối rời đi đã lâu mà chưa trở về, thì đệ tử trân truyền của người là Sở Nhàn thông báo thu nhận Khổng Diệp sư tổ làm đệ tử, sau đó nói là phải đi ra ngoài một chuyến, rất nhanh sẽ trở về.
Theo như Khổng Diệp sư tổ nói, thì Sở Nhàn tổ sư phải đi gia cố một cái phong ấn, nhưng sau khi Sở Nhàn tổ sư rời đi, thì cũng giống như là tổ tiên Sở Tiêu Y vậy, cũng không hề trở về…
Cho dù là Diệp Mặc nghe xong, thì cũng phải thổn thức không ngớt, vì cái người tên Sở Nhàn kia nhất định là đã gặp sự cố mà mất mạng rồi, bởi vì tên linh hồn thể Tiết Vưu Phong thủ hộ phong ấn kia cũng không hề đợi được người nối nghiệp.
Hơn nữa cái ‘Cửu xoa đao thi’ kia cũng bị thất lạc ở bên ngoài, cuối cùng bị bản thân mình lấy được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1333: Nửa Sợi Dây Chuyền
Nửa Sợi Dây Chuyền
D
iệp Mặc nghĩ đến nửa sợi dây chuyền, lập tức lấy ra một hộp ngọc đưa cho Sở Vân nói:
– Hộp ngọc này tiên tổ cô rất coi trọng, cũng đưa cho cô.
Còn nhẫn trữ vật của tiên tổ cô, những thứ trong này tôi cũng không động đến.
Tôi chỉ lấy vài viên tiên tinh ra dùng mà thôi, nếu có cơ hội thì tôi sẽ trả lại cho cô, nếu tôi sau này không làm được, thì cũng không có cách nào.
Diệp Mặc nói lời này, nhưng cũng không có ý ăn năn hối lỗi gì.
Chiếc nhẫn đó vốn dĩ hắn lấy được rồi, cho dù không đưa cho Sở gia thì cũng là chuyện hợp lẽ.
Huống chi di hài của Sở Tiêu Y hắn cũng mang về rồi, hơn nữa ngoài tiên tinh ra, hắn cũng không lấy bất cứ thứ gì của Sở Tiêu Y.
Sở dĩ nói tiên tinh cũng có thể trả lại Sở gia, là vì hắn rất tôn kính người như Sở Tiêu Y này.
Hơn nữa hắn thăng cấp lên Hóa Chân, tiên tinh của Sở Tiêu Y cũng có phần quyết định, nếu không bây giờ hắn nhiều nhất cũng chỉ là tu sĩ Kiếp Biến sơ kỳ mà thôi, cho dù là chưa đến Kiếp Biến cũng có khả năng.
Nghe thấy tiên tinh, tay của Sở Vân cũng hơi run rẩy, nhưng cô lập tức lại khom người nói với Diệp Mặc:
– Tiền bối có thể đem di cốt của tiên tổ Sở gia về đây, Sở gia tôi cũng đã vô cùng cám ơn rồi, làm gì còn dám đòi tiền bối trả lại tiên tinh nữa?
Diệp Mặc gật đầu cũng không nói nhất định sẽ trả, nếu hắn có thể lấy được tiên tinh thì đương nhiên không có vấn đề gì, cái quan trọng là cái thứ tiên tinh này cũng không phải là đồ có thể dễ dàng lấy được trong giới Tu Chân này, hắn cũng không dám nói chắc.
Sở Vân dĩ nhiên cũng chỉ là vì câu nói của Diệp Mặc mà khách sáo, đừng nói lấy được tiên tinh rất khó, cho dù có thể lấy được, ai có thể buông tha cho tiên tinh được cơ chứ? Cô lại càng không nhắc đến chuyện này nữa, chỉ nhận lấy hộp ngọc của Diệp Mặc.
Diệp Mặc lại tiện thể hỏi:
– Hộp ngọc này tôi cũng mở ra xem một chút rồi, bên trong có nửa sợi dây chuyền, bảo tồn rất cẩn thận, chắc hẳn là thứ gì đó rất quý giá của lệnh tổ.
Vốn dĩ Sở Vân định quay về mở ra xem sau thì lại nghe thấy những lời của Diệp Mặc sắc mặt lại có chút cổ quái, sau đó cô mở hộp ngọc.
Khi cô nhìn thấy trong hộp ngọc chỉ có nửa sợi dây chuyền, lập tức đóng hộp ngọc lại, sau đó lại trả lại hộp ngọc cho Diệp Mặc nói:
– Tiền bối, dây chuyền này là của tiên tổ, nhưng vãn bối không thể nhận được.
Diệp Mặc thấy vẻ mặt Sở Vân có chút khó coi, hắn nghi ngờ hỏi:
– Tại sao? Đồ của tiên tổ cô, cô không thể nhận được chẳng lẽ muốn tôi nhận?
Diệp Mặc trong lòng tự nhủ nếu là tiên tinh hoặc khoáng thạch quý giá gì đó, muốn tôi nhận thì tôi sẽ nhận, nửa sợi dây chuyền này rõ ràng còn là của nữ, hắn nhận làm gì?
Sở Vân sắc mặt có chút lúng túng, một lát sau cô mới nói:
– Năm đó tiên tổ Tiêu Y của tôi sau khi rời đi, tiên tổ mẫu cho là tiên tổ đi tìm một người đàn bà khác.
Cho nên tiên tổ mẫu để lại một gia huấn, phàm là người của Sở gia tôi ra ngoài, thấy người đàn bà nào đeo sợi dây chuyền này thì đều trở thành thù địch, giết không tha.
Năm đó tiên tổ mẫu để lại hình ảnh dây chuyền, chính là nửa sợi dây chuyện trong tay tiền bối.
Vì gia huấn là do tiên tổ mẫu để lại, nên người nhà Sở gia tôi cũng không dám vi phạm, cho nên nửa sợi dây chuyền này, vãn bối không thể mang về được.
Diệp Mặc thấy Sở Vân có chút nhăn nhó, lập tức hiểu ra.
Chắc hẳn Sở Tiêu Y có vợ rồi, sau đó lại có thêm một người đàn bà khác.
Hơn nữa người đàn bà đó lại không hợp với vợ của gã, thậm chí thù sâu như biển.
Kết quả vợ của Sở Tiêu Y sau khi Sở Tiêu Y rời đi, liền để lại một di huấn cổ quái.
Nếu để lại di huấn, thì nửa sợi dây chuyền này là thứ quan trọng nhất của người đàn bà kia của Sở Tiêu Y rồi.
Sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc ngay sau đó lại nhận lại hộp ngọc, thứ này để vào trong nhẫn trữ vật của hắn cũng chẳng chiếm mất không gian là mấy, hắn cũng không cần phải làm khó Sở Vân.
Sau khi nhận lại rồi, Diệp Mặc lại nói:
– Nếu như vậy, thì tôi đi trước đây.
Sở Vân thấy Diệp Mặc muốn một mình rời đi, liền vội nói:
– Tiền bối, Sở gia chúng tôi bây giờ neo người, bảo vệ Bắc Vọng châu đúng là có lực mà không đến nơi đến chốn.
Khổng Diệp sư tổ cũng sắp thọ nguyên rồi, tiền bối bây giờ là tu sĩ Hóa Chân duy nhất ở Bắc Vọng châu, xin tiền bối cũng đừng quên đến Đương Lăng.
Khổng Diệp sư tổ đang một mình ở Đương Lăng, ông ấy chắc cũng đang chờ tiền bối đến.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đợi lát nữa cô cho tôi một phương hướng, Đương Lăng tôi có thể đến, nhưng tu sĩ Hóa Chân của Bắc Vọng châu cũng không phải chỉ có một mình tôi, Đường Mộng Nhiêu của Ngọc Nữ phái cũng đã thăng cấp lên Hóa Chân rồi, nghe nói Phiến Phất cũng đã thăng cấp lên Hóa Chân rồi, nhưng bây giờ không biết bọn họ ở đâu mà thôi.
– Cái gì? Đường chưởng môn của phái Ngọc Nữ cũng thăng cấp lên Hóa Chân rồi? Sao có thể được? Phiến Phất cũng thăng cấp lên Hóa Chân rồi?
Sở Vân dường như có chút không tin vào tin tức của Diệp Mặc, kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:
– Lên cấp Hóa Chân cũng là cái gì, tư chất của cô ở Bắc Vọng châu có thể tu luyện tới Thừa Đỉnh tầng thứ bảy, muốn thăng cấp lên Hóa Chân cũng là chuyện nhanh chóng thôi, cũng không cần phải ngưỡng mộ người khác.
Hơn nữa, bảo vệ Bắc Vọng châu cũng không phải là chuyện của một mình Sở gia cô.
Tôi nghĩ, cô nên làm cái gì thì làm cái đó, nếu như không thể kịp được, thì đến tìm những đồng đạo khác ở Bắc Vọng châu, không cần phải một nhà gánh vác hoàn toàn trách nhiệm này.
Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, vẻ mặt Sở Vân cũng có chút ảm đạm, một lát sau thì lắc lắc đầu nói:
– Cám ơn tiền bối, vãn bối biết cả đời này cũng không thể nào thăng cấp lên Hóa Chân được, nếu như vận khí tốt, nói không chừng còn có thể thăng cấp lên Kiếp Biến, vận khí không tốt, thì Kiếp Biến cũng không lên được.
Còn chuyện bảo vệ Bắc Vọng châu, là trách nhiệm của Sở gia chúng tôi.
– Là không có linh thạch hay là không có đan dược?
Diệp Mặc nghĩ tới chuyện Sở gia đã bảo vệ Bắc Vọng châu bao năm nay, mặc dù không liên quan gì đến hắn, nhưng tinh thần như này cũng rất đáng tôn kính, huống chi hắn còn nhận được chỗ tốt từ Sở Tiêu Y? Nếu tài nguyên không đủ, thì hắn cũng bằng lòng giúp một chút.
Sở Vân khẽ gật đầu nói:
– Đúng vậy, tiền bối, Sở gia chúng tôi mặc dù giàu có, nhưng trải qua bao năm như vậy, cũng không có chút nội tình lớn là bao.
Đừng nói đến đan dược, cho dù là linh thạch cũng không đủ.
Muốn thăng cấp lên Hóa Chân, thì căn bản cũng không thể nào.
Hơn nữa, bây giờ Bắc Vọng châu còn chưa có ai có thể tu luyện ra Chân Linh đan và Kiếp Sinh đan.
Diệp Mặc ừ một tiếng, sau đó lấy ra một linh thẻ và ba bình ngọc đưa cho Sở Vân nói:
– Sở gia cô cũng coi là đã làm cho Bắc Vọng châu bao nhiêu chuyện rồi, tôi cũng có lợi từ tiên tổ Sở gia của cô, trong này có một trăm triệu linh thạch, còn có vài viên đan dược, cô cầm lấy đi.
Tôi nghĩ, với tư chất của cô, cộng với chỗ đan dược này, trong vòng hai ba trăm năm, thì cũng có thể thăng cấp lên Hóa Chân được.
Còn việc bảo vệ Bắc Vọng châu, tôi cho rằng cũng không thật cần thiết lắm.
Mặc dù không giải thích, nhưng ý tứ của Diệp Mặc là người nào thích ứng có thể sinh tồn được ở giới Tu Chân, căn bản không phải là một gia tộc thì đều có thể bảo vệ được.
Một trăm triệu linh thạch? Khi Sở Vân nhận lấy linh thẻ tay có chút run run.
Ngay sau đó cô lại đẩy chiếc thẻ về trước mặt Diệp Mặc:
– Tiền bối, nhiều linh thạch như này vãn bối không thể nhận được.
Diệp Mặc im lặng lại lấy ra mấy linh thẻ nữa nói:
– Cô cầm lấy đi, tôi còn nhiều lắm.
Sở Vân và Sở Ngữ Lan nhìn thấy khóe mắt có chút giật giật, tiền bối Hóa Chân trước mặt này quá giàu có? Nhưng khi Sở Vân mở vài bình ngọc ra nhìn, thì suýt nữa rơi bình ngọc xuống.
Khổng Diệp cho dù xuất thân từ Sở gia, Khổng Diệp cũng là một đan vương ngũ phẩm, cô cho dù không là đan vương, nhưng thị lực cũng không kém, Diệp Mặc đưa đan dược cho cô, cô đương nhiên cũng nhận ra đó là đan dược gì.
Cô nhìn thấy Kiếp Sinh đan trong truyền thuyết, nhìn thấy Chân Linh đan, nhìn thấy Kiếp Ý đan rồi.
Những thứ này đều là đan dược vô cùng quý giá, đều là đan dược Thiên cấp bát phẩm cửu phẩm.
Mặc dù Sở Vân biết những đan dược này vô cùng quý giá, thậm chí còn quý hơn nhiều so với một trăm triệu linh thạch vừa nãy, nhưng cô cũng không thể nào bỏ qua những đan dược đã tới tay này được.
Diệp Mặc biết tâm tư của cô, cũng nói:
– Cô không cần phải để ý, tôi lấy đi tiên tinh của Sở gia cô, những đan dược này cũng là do tôi tự luyện chế được, cô cứ cầm mà dùng đi.
– Tiền bối còn là một đan vương cửu phẩm?
Sở Vân lại càng khiếp sợ hỏi.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Đúng, tôi phải đi rồi.
Các cô cũng không cần đến Phỉ Hải thành nữa, cứ về tu luyện đi.
Còn địa chỉ của Đương Lăng, lát nữa cô đưa cho tôi cũng được.
– Vâng, tiền bối.
Sở Vân mặc dù trả lời ngay sau đó, nhưng sự cảm kích trong lòng vẫn chưa biến mất.
Một đan vương cửu phẩm, cô nghe Khổng Diệp sư tổ nói cả đại lục Lạc Nguyệt cũng không có đan vương cửu phẩm, mà vị tiền bối trước mặt đây lại khiến cho người khác quá kinh người rồi.
Mặc dù không biết vị tiền bối này khi nào thì đến chỗ Khống Diệp tổ sư, nhưng cô cũng nhất định phải chờ, tiền bối này và Khống Diệp tổ sư nói chuyện, sót một chữ nói không chừng cũng là chuyện tiếc nuối.
Diệp Mặc dĩ nhiên không biết Sở Vân đang nghĩ gì, nếu như hắn biết, hắn chắc chắn sẽ không đến chỗ Khổng Diệp kia ngay, cái này khác gì đợi bị vạch trần à…
Sở Vân dẫn theo Sở Ngữ Lan và Diệp Mặc đến cổng chính Sở gia đã bị tàn phá tan hoang, cũng rất muốn Diệp Mặc nhận Sở Ngữ Lan làm đệ tử, nhưng lời mấy lần đến cửa miệng rồi lại phải nuốt xuống.
Dù sao người ta tặng đồ cho cô, cũng không phải vì Sở Vân cô, mà là vì người thủ hộ cho Bắc Vọng châu của Sở gia, thủ hộ cho Bắc Vọng châu bao nhiêu năm như vậy rồi, còn có một nguyên nhân nữa chính là vì có liên quan đến tiên tổ Sở Tiêu Y của Sở gia, nếu như cô còn xin Diệp Mặc nhận Sở Ngữ Lan làm đệ tử, người ta bằng lòng thì tốt, nếu như không chấp thuận, thì cô đúng là không biết trước biết sau rồi.
Diệp Mặc thấy Sở Vân và Sở Ngữ Lan rời đi, thần thức cũng không phát hiện ra mấy người Hạ Bình Nhi, biết ba người Hạ Bình Nhi chắc cũng đến Phỉ Hải thành rồi, lúc này mới nhảy lên Thanh Nguyệt, hướng thẳng về phía phường thị Nam Sơn.
…
– Cô cô, cánh tay của cô không còn cách nào chữa được hay sao?
Sở Ngữ Lan và Sở Vân sau khi ra khỏi Hàm Nguyên thành, Sở Ngữ Lan lúc này mới lo lắng hỏi.
Sở Vân thở dài nói:
– Hôm nay cô cô mới biết được, cho dù là ở Bắc Vọng châu, cũng có rất nhiều cao nhân, chỉ có điều bọn họ cũng giống như Sở gia chúng ta, bình thường cũng không ra ngoài mà thôi.
Hôm nay nếu như không phải vị tiền bối đó, thì chúng ta sớm đã mất mạng rồi.
Haizz, đây là họa hay phúc ai mà chắc được, cô cô mất đi một cánh tay, nhưng lại có cơ hội thăng cấp lên Hóa Chân được.
Còn chuyện cánh tay này không thể khôi phục được, thì cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Sở Ngữ Lan gật đầu, nhưng cũng có chút thương xót cho cánh tay của Sở Vân, cô ngẫm nghĩ rồi nói:
– Con nghe nói Tiên Khuyên Hoa có thể tái tạo được thân thể, nếu như có được…
Lời của Sở Ngữ Lan còn chưa dứt, thì Sở Vân lại khua tay nói:
– Tiên Khuyên Hoa là loại linh thảo trong truyền thuyết, thậm chí còn cao hơn cấp chín, đừng nói là chúng ta, cho dù là tu sĩ đại năng của Nam An châu cũng chưa chắc đã gặp được.
Chuyện cánh tay này, đợi sau này rồi tính tiếp.
– Uhm.
Sở Ngữ Lan cuối cùng cũng gật gật đầu, không nhắc tới chuyện này nữa, nhưng sau đó cô lại hỏi:
– Cô cô, tiền bối Hóa Chân kia thoạt nhìn rất trẻ, sao lại có tu vi cao như vậy được?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1334: U Linh Trong Màn Sương Mù
U Linh Trong Màn Sương Mù
S
ở Vân trầm ngâm trong chốc lát rồi mới trả lời:
– Người gặp được kỳ ngộ rất khó, nếu như con nói, thì chưa đến ba mươi đã là Hư Thần tầng thứ tư rồi.
Khống Diệp tổ sư từng nói, với tuổi của con và tu vi của con thì cũng coi như là thiên tài trong số các thiên tài của đại lục Lạc Nguyệt rồi.
Nhưng trên thực tế mặc dù con tư chất ưu tú, nhưng cũng không phải là thiên tài trong các thiên tài, nếu con không phải nuốt một viên Cửu Thái Liên rồi, thì con cũng không thể nào đạt tới trình độ cao như này được.
Con làm sao mà biết được mấy vị tiền bối Hóa Chân như kia được còn gặp kỳ ngộ thế nào?
Sở Ngữ Lan lập tức hỏi:
– Cô cô, ý của cô cô là, vị tiền bối kia đúng là tuổi không lớn lắm, cũng là vì có kỳ ngộ như con, nên mới tu luyện đến Hóa Chân khi còn trẻ tuổi như vậy?
Sở Vân lắc đầu nói:
– Hắn còn trẻ tuổi hay không thì sư phụ cũng không biết, có lẽ tuổi tác của hắn cũng không nhiều, nhưng hắn có thể tùy tiện lấy ra loại đan dược như Kiếp Sinh đan và Chân Linh đan, rõ ràng hắn cũng là nghịch thiên rồi.
Nếu không cho dù có thiên tài đi nữa, không có linh thảo tu luyện thì cũng không có cách nào trở thành đan vương được, huống chi còn là đan vương cửu phẩm? Nếu như hắn có nhiều linh thảo như vậy cung cấp cho hắn tu luyện tới đan vương cửu phẩm, thì linh thảo có tư chất linh căn thăng cấp như vậy cũng là bình thường.
Dừng lại một chút, cô lại nói tiếp:
– Con xem tiền bối Hóa Chân đó nhìn tu vi của con cũng không ngạc nhiên gì, chứng tỏ hắn cũng gặp quá nhiều thiên tài giống như con, hoặc là hắn cũng là một thiên tài.
– Vậy cô cô à, chúng ta bây giờ có đi đến Phỉ Hải thành nữa không?
Sở Ngữ Lan ừ một tiếng, sau đó lại hỏi.
– Không đi nữa, chúng ta đến chỗ Khổng Diệp tổ sư.
Nếu vị tiền bối Hóa Chân đó muốn đến chỗ tổ sư, thì cô cô sẽ định xin hắn nhận con làm đệ tử, xem hắn có đồng ý hay không?
Sở Vân sau khi đáp lại lại hỏi một câu.
– Hả.
Sở Ngữ Lan kinh ngạc thốt lên một câu, sau đó lại nói:
– Tổ sư chẳng phải nói con có thể bái Diệp Mặc làm thầy hay sao? Bây giờ lại đổi thành bái người khác, thì có phải không được tốt lắm không?
Sở Vân liếc nhìn Sở Ngữ Lan nói:
– Nếu con đã bái Diệp Mặc làm thầy rồi, thì đương nhiên không tốt.
Bây giờ Diệp Mặc còn không biết chúng ta muốn đến Phỉ Hải thành, thì làm sao có thể không tốt được? Hơn nữa, đây cũng là chúng ta đơn phương tình nguyện, người ta có đồng ý hay không lại là hai chuyện khác nhau.
Con chỉ cần nói con có bằng lòng không là được, những chuyện khác cứ để cô cô và tổ sư nói.
– Con dĩ nhiên đồng ý rồi.
Sở Ngữ Lan không chút do dự nói.
Một tu sĩ Hóa Chân còn là đan vương cửu phẩm, cô nếu có thể bái người này làm thầy, không bằng lòng mới là chuyện lạ.
…
Lúc này Diệp Mặc cũng đã đứng trước phường thị Nam Sơn trầm mặc không nói gì, mấy năm trước khi hắn đến nơi này, tiếng người ồn ào, vô cùng náo nhiệt.
Nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi, thì nơi này lại tĩnh mịch đến mức một tiếng châu chấu kêu cũng không có.
Cũng đã từng có tu sĩ đã phải trả giá và kêu gào ở nơi này cũng đã biến mất vào không trung.
Duy nhất chỉ còn lại một màn sương mù mông lung.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy màn sương mù này, hắn liền biết được màn sương mù này giống y như màn sương ở Sa Nguyên dược cốc ngày trước.
Năm đó màn sương mù ở Sa Nguyên dược cốc người bình thường căn bản không thể nào tiến vào trong được, hơn nữa trong màn sương mù đó còn tàng ẩn U Linh cắn nuốt không gian.
Nhưng màn sương mù trước mắt này Diệp Mặc lại cảm thấy nếu đem so với năm đó, thì kém quá xa.
Tu vi của hắn cũng cao hơn nhiều so với năm đó, cho nên lúc này Diệp Mặc căn bản cũng không sợ hãi chút nào màn sương mù này.
Vô Ảnh so với năm đó cũng mạnh hơn nhiều.
Chỉ có điều không biết bây giờ nó còn sợ sương mù nữa không.
Diệp Mặc nghĩ tới đây, tiện tay ném Vô Ảnh ra ngoài.
Vô Ảnh hiển nhiên biết được màn sương mù này, nó thậm chí không chút chậm trễ phóng thẳng đến màn sương mù này, há miệng hít, những sương mù xung quanh lập tức như mây bay toàn bộ ngưng tụ lại, trong nháy mắt bị hút hết vào miệng Vô Ảnh.
Diệp Mặc trong lòng cũng rất rõ, màn sương mù này mặc dù lợi hại, nhưng thứ nhất thời gian hình thành quá ngắn, thứ hai linh khí trong này cũng rất bình thường, phía dưới phường thị Nam Sơn nhiều nhất cũng chỉ có một đoạn linh mạch hạ phẩm chưa thành hình mà thôi.
Mặc dù còn cách trăng tròn mấy ngày nữa, nhưng cũng có mấy tên tu sĩ không sợ chết đứng ở xa quan sát, thấy bộ dạng của bọn họ, rõ ràng là chuẩn bị đợi trăng tròn tiến vào tìm đồ tốt.
Diệp Mặc cũng không để ý đến những tu sĩ này, đi thẳng vào trong màn sương mù đó.
Mấy tên tu sĩ đứng đằng xa quan sát lập tức ngây người, bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy có người không phải là lúc trăng tròn mà bước vào màn sương mù này.
Vừa tiến vào trong màn sương mù này, Diệp Mặc liền cảm nhận được màn sương mù màu xám trắng này có một lực hút cực lớn hút lấy da thịt tinh huyết của hắn.
Lúc này hắn cũng hiểu ra năm đó trong Sa Nguyên dược cốc, tu sĩ tiến vào màn sương mù màu trắng xám đó tại sao lại biến thành đống xương trắng.
Trong màn sương mù trắng xám này, nếu đến da thịt và tinh huyết đều bị hút đi hết, không biến thành một đống xương khô mới là chuyện lạ.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua Vô Ảnh đang ở một bên hút lấy hút để, tay vừa giơ lên thu hồi lại Vô Ảnh vẫn chưa thỏa mãn.
Hắn biết dựa vào tốc độ hút sương mù của Vô Ảnh, thì cho dù có nửa tháng cũng chưa chắc đã hút xong.
Sau khi gọi Vô Ảnh về, Diệp Mặc trực tiếp phóng ra Vụ Liên Tâm Hỏa, thi triển Cửu Dương Thiên Hỏa.
Cửu Dương Thiên Hỏa vừa mới thi triển ra, chỉ trong nháy mắt, một mặt trời màu xanh liền xuất hiện trên bầu trời phường thị Nam Sơn.
Mặt trời màu xanh này vừa mới dâng lên, thì màn sương mù màu xám trắng kia dường như có linh tính trở nên kinh hoảng.
Nhưng không đợi màn sương mù màu xám trắng đó kinh hoàng tan đi, thì mặt trời màu xanh đó đã phóng ra vô số những tia sáng màu xanh, những tia sáng màu xanh đó chỉ trong nháy mắt đã bao trùm lấy toàn bộ giải đất sương mù xám trắng của phường thị.
– Xuy xuy…
Từng tiếng vang truyền đến, màn sương mù màu xám trắng này dưới mặt trời màu xanh kia giống như tuyết gặp phải ánh nắng mặt trời hòa tan hoàn toàn, không có chút chậm trễ nào.
Mấy tên tu sĩ xung quanh đứng đợi trăng tròn ngây người ra nhìn Diệp Mặc dần dần rõ hình người trong màn sương mù màu xám trắng đó, và cả mặt trời màu xanh đang treo lơ lửng trên không trung kia nữa.
Lúc này bọn họ đã hiểu, hóa ra tu sĩ trẻ tuổi không sợ chết vừa nãy tiến vào màn sương mù kia căn bản là một đại năng, người ta không phải vì phát tài mà tới, mà là vì tiêu diệt màn sương mù này nữa.
Diệp Mặc thở ra, hắn chỉ sợ Cửu Dương Thiên Hỏa không tiêu diệt được màn sương mù này, cuối cùng dùng Vô Ảnh để ăn chúng, hắn cũng không biết phải lãng phí mất bao nhiêu thời gian trong này.
Màn sương mù màu trắng xám kia hắn cũng không tiêu diệt được, thì cuối cùng cũng không thoải mái.
Nhưng không đợi hắn thở phào nhẹ nhõm, thì một cảm giác cực kỳ bất an truyền đến, đó dường như là sát khi, hơn nữa còn đến một cách vô thanh vô tức.
Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, vực của mình cũng đã được mở rộng, đồng thời đại đỉnh tám cực cũng được xuất hiện trên đỉnh đầu.
Một cảm giác hư không truyền đến, Diệp Mặc phát hiện ra trong vực của hắn hình như có cái gì đó yếu ớt, ngay sau đó, hắn phát hiện ra cái thứ yếu ớt đó không ngờ lại biến mất, giống như một thứ gì đó đột nhiên bị lấy ra ngoài vậy, khiến Diệp Mặc cảm thấy không thoải mái.
Không gian cắn nuốt, Diệp Mặc căn bản cũng không nghĩ đây chính là không gian cắn nuốt.
Nhưng loại không gian căn nuốt này lại kém xa so với không gian cắn nuốt mà hắn gặp phải ở Sa Nguyên dược cốc, đến cắn nuốt ‘vực’ của hắn cũng phải cố hết sức.
Trong khi ‘vực’ bị cắn đi mất một mảng, ‘vực’ của Diệp Mặc lại lần nữa diễn sinh, đồng thời Tử Đao cũng được phóng ra.
‘Vực’ của hắn lại lần nữa được mở rộng trong nháy mắt, Diệp Mặc cảm thấy cái thứ muốn tiếp tục cắn nuốt ‘vực’ của mình, cũng là thứ hữu tâm vô lực.
Đây là U Linh cắn nuốt không gian mà lần đầu tiên Diệp Mặc gặp, hắn nhíu nhíu mày, thứ này thoạt nhìn cũng rất ác độc.
Giống như một con côn trùng lông dài, nhưng lại to hơn nhiều so với con côn trùng lông dài.
Thậm chí còn dài hơn mười mét, thân mình chỗ nào cũng chi chít xúc tu.
Cái này cũng chưa tính, thứ này còn có chín cái cổ, nhưng đầu chỉ có một cái.
Nói nó có chín cổ, là vì trên tám cái cổ còn lại không còn đầu nữa, chỉ còn là một cái cổ dài ngoằng.
Chỉ có một cái cổ dài ngoằng trong đó là có đầu, trên đỉnh đầu có hai con mắt hình tam giác con ngươi đầy thù hận nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhớ lại Cửu Đầu Trùng trong truyền thuyết, cái thứ này nếu như đủ chín cái đều, thì chẳng phải là một con Cửu Đầu Trùng hay sao?
Cái thứ to lớn như này, hắn lúc trước sở dĩ không phát hiện ra, là vì màu sắc của cái thứ này giống y như màu màn sương mù xám trắng kia.
Hơn nữa khi màn sương mù màu xám trắng kia khi bị Cửu Dương Thiên Hỏa làm cho tiêu tan hết, thì màu sắc của cái thứ này cũng bắt đầu nhạt dần, giống như một con rồng biến sắc vậy.
Diệp Mặc cũng không do dự, Tử Đao bổ ra một đường, màu tím hồng hiện lên, con côn trùng dài màu xám trắng trong ‘vực’ của hắn nhìn thấy đường đao màu hồng tím kia đến, trong mắt lộ ra tia kinh hãi, nhưng cũng không chạy thoát thân.
Xuy một tiếng, đường hồng tím kia xoẹt qua đầu của con côn trùng kia, lập tức con côn trùng màu xám trắng kia hoàn toàn bị chém thành hai nửa, một mùi hôi tanh lan ra, máu chảy ra cũng đều là màu xám trắng.
Một thứ màu xám đen bay ra khỏi thân thể của con côn trùng màu xám trắng kia, dường như muốn chạy trốn.
Lôi kiếm của Diệp Mặc cũng trong nháy mắt được phóng ra, sau khi xẹt xẹt tia sét xoẹt đến, thì cái thứ màu xám đen kia liền bị lôi kiếm của Diệp Mặc chém thành hư không, biến mất khỏi trời đất.
Còn thi thể của con côn trùng màu xám trắng nằm trên đất kia, cũng không phai màu biến mất theo màn sương mù kia.
Diệp Mặc thu hồi Tử Đao lại, lúc này phường thị Nam Sơn chìm trong màn sương mù màu xám trắng kia dần dần hiện ra, bắt đầu có chút hình dáng chung chung, cuối cùng diện mạo cả phường thị Nam Sơn hiện ra trước mắt.
Nhưng sự náo nhiệt phồn hoa trên các tuyến phố ngày trước, lúc này cũng đã biến thành những đống xương khô và phế tích, rõ ràng âm khí rất nặng, một số túi đựng đồ và nhẫn trữ vật còn chưa phân hủy hết đều vất ngổn ngang.
Sau khi màn sương mù hoàn toàn bị mặt trời màu xanh kia làm cho tiêu tán hết, Diệp Mặc thu lại thiên hỏa.
Lúc này thần thức của Diệp Mặc lại quét ra ngoài, trong phường thị này ngoài những đống xương khô và kiến trúc bị tàn phá, thì cũng không còn gì khác, giống như nơi này chưa từng có màn sương mù màu xám nào vậy, cũng chưa từng có thứ gì khác, vốn dĩ chỉ là một đống phế tích ngổn ngang mà thôi.
Lắc lắc đầu, Diệp Mặc lại chăm chú nhìn một thứ duy nhất đã từng xoẹt qua màn sương mù màu xám trắng kia, chỉ có một con côn trùng ác độc có một cái đầu chín cái cổ.
Nhìn một lúc lâu, Diệp Mặc phát hiện hắn căn bản không biết thứ này là thứ gì, cũng chưa từng gặp thứ này bao giờ.
Đúng vào lúc này, Diệp Mặc bỗng nhiên sinh lòng cảnh giác, đồng thời trong tầm thần thức cũng xuất hiện một bóng dáng cực nhanh.
Cái bóng dáng đó giống như sao băng hướng về phía Diệp Mặc bên này, Diệp Mặc cũng không nhúc nhích, hắn biết người này.
– Đây là Phệ Hư Trùng chín đầu, cũng tên là Phệ Hư Tiên.
Cái lợi hai nhất của nó ngoại trừ cắn nuốt không gian ra, còn có một loại nước bọt, nước bọt của nó là loại chất độc độc nhất vô nhị trong giới Tu Chân, một khi bị nước bọt đó dính vào người, thì vô cùng khó chữa.
Theo bóng dáng người kia xuất hiện, thì một giọng nói quen thuộc truyền đến.
Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Không ngờ ở nơi này có thể gặp được Đường chưởng môn, thật là may mắn.
Đường Mộng Nhiêu lắc đầu cười nói:
– Không phải là may mắn, thật ra tôi cũng đặc biệt đến tìm anh.
Tôi trên đường hỏi thăm tới đây, đuổi thẳng đến phường thị Nam Sơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1335: Phệ Hư Trùng Chín Đầu
Phệ Hư Trùng Chín Đầu
Đ
ường chưởng môn tìm tôi có chuyện gì?
Diệp Mặc nghi hoặc.
Đường Mộng Nhiêu liền có chút buồn bã:
– Tôi đã biết được tung tích của Thiên Điệp, đang chuẩn bị đi tìm nó.
Tôi nghĩ chuyện này hẳn là nên nói cho cậu biết một chút.
Sau khi Diệp Mặc nghe được lời Đường Mộng Nhiêu nói, thì liền nhíu mày lại, sau đó trầm giọng:
– Cô ta hiện đang ở đâu?
Việc Áo Thiên Điệp ám toán mình, trước đó còn muốn diệt Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành, nếu như tìm được cô ta, thì Diệp Mặc khẳng định là sẽ không thể tha cho cô ta được.
– Nó hẳn là đang ở trong tông môn năm sao là Song Tâm Cốc.
Giọng nói của Đường Mộng Nhiêu có chút suy sụp, cô đương nhiên biết Diệp Mặc có thù hận cùng với Áo Thiên Điệp.
Áo Thiên Điệp đã ẩn trốn làm môn hạ của cô hơn hai mươi năm, cho nên nếu như nói không có chút tìm cảm nào thì hoàn toàn không có khả năng.
Tuy rằng Đường Mộng Nhiêu biết rõ Áo Thiên Điệp đã hoàn toàn bị ‘Đoạt xá’ rồi, nhưng vẫn rất muốn biết rõ rằng Áo Thiên Điệp bị ‘Đoạt xá’ trước hay sau khi bái nhập làm môn hạ của cô.
– Làm sao mà cô biết được?
Diệp Mặc lại tiếp tục hỏi.
Lần này thì Đường Mộng Nhiêu lại chỉ thở dài, không trả lời hắn.
Diệp Mặc nghĩ đó chắc là chuyện riêng tư của Đường Mộng Nhiêu, cho nên hắn cũng không tiếp tục hỏi nữa, mà nói tiếp:
– Chờ sự tình bên này kết thúc, thì tôi sẽ cùng cô đi một chuyến tới Song Tâm Cốc.
Đường Mộng Nhiêu gật đầu, cô vốn định sẽ hẹn gặp Diệp Mặc rồi cùng đi.
Tuy rằng cô không thể nói rõ ra nguyên nhân, nhưng cô cảm giác rằng bản thân hẳn là sẽ làm như vậy.
– Được rồi, Đường chưởng môn, cô biết cái thứ này sao?
Lúc này Diệp Mặc lại chỉ vào cái thi thể mầu xám trắng trên mặt đất rồi hỏi.
Đã không còn liên quan tới chuyện của Áo Thiên Điệp, thì Đường Mộng Nhiêu trở nên dễ dàng nói chuyện hơn nhiều, lập tức trả lời Diệp Mặc:
– Không sai, tôi biết cái thứ này.
Đây chính là loại trùng đáng sợ nhất Tu Chân Giới, tên gọi là Phệ hư trùng chín đầu.
Trong bảng linh trùng kỳ dị, thì có người từng đem nó xếp hạng nhất, nhưng khi đó lại có chút trùng hợp với một loại linh trùng khác được xếp vào hạng nhất.
Kết quả là trên bảng linh trùng kỳ dị của Tu Chân Giới truyền lại hai câu nói sau: “Không phải linh trùng, không phải tiên.
Không phải đệ nhất ‘Vô ảnh tằm’”, và “Không phải linh trùng, đã là tiên.
Không là đệ nhị ‘Phệ hư tiên’”.
Diệp Mặc liền sửng sốt một chút.
Câu đầu tiên thì hắn đã từng nghe nói qua, không phải là nói tới ‘Vô ảnh’ của hắn sao? Chẳng lẽ là Đường Mộng Nhiêu đã biết được lại lịch của ‘Vô ảnh’? Cô ấy đã từng thấy mình sử dụng ‘Vô ảnh’, liệu có phải cô đã biết được mình có ‘Vô ảnh tằm’ không? Diệp Mặc lại lập tức chú ý tới biểu hiện trên mặt của Đường Mộng Nhiêu, thì lại phát hiện dường như là cô ấy không hề biết mình có ‘Vô ảnh tằm’.
Diệp Mặc suy nghĩ một chút thì cũng cảm thấy bình thường, vì mỗi lần hắn để cho ‘Vô ảnh’ xuất thủ thì chỉ trong thời gian rất ngắn, hơn nữa tốc độ lại rất nhanh, thần trí còn chưa kịp tập trung chú ý tới thì mình đã thu hồi lại ‘Vô ảnh’ rồi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lại tiếp tục hỏi:
– Đường chưởng môn, hai câu nói kia thì có ý tứ gì?
Đường Mộng Nhiêu liền giải thích:
– Tại Tu Chân Giới có một loại trùng nhưng cũng không phải trùng rất lợi hại.
Nó tên là ‘Vô ảnh thao tằm’.
Nghe nói ‘Vô ảnh thao tằm’ xuất hiện từ một nơi rất thần bí, không có ai biết được, thậm chí cũng không phải là từ tiên giới đến.
Nhưng ‘Vô ảnh thao tằm’ không thể nào được sinh ra tại Tu Chân Giới, nhưng nó lại có thể tung hoành tại Tu Chân Giới.
Nghe nói nơi mà ‘Vô ảnh thảo tằm’ xuất hiện không có một người tu chân bình thường nào có thể tới gần cả, mỗi lần xuất hiện đều là một đôi trứng.
Chỉ có cực đại đại năng mới có thể tiến vào nơi xuất hiện một đôi trứng trùng của ‘Vô ảnh thao tằm’ để mang nó đi ấp nở mà thôi.
– Bởi vì sau khi loại trùng này xuất hiện tại Tu Chân Giới, thì nó lại vô cùng lợi hại, cho nên tu sĩ ở Tu Chân Giới còn tưởng nó là một loại linh trùng kỳ dị mới.
Nhưng rất nhanh bọn họ lại phát hiện, cho dù là loại linh trùng kỳ dị lợi hại nhất lúc trước, mà gặp phải ‘Vô ảnh thao tằm’ thì cũng chỉ có thể hoảng hốt mà bỏ chạy.
Cuối cùng tất cả cũng không đem ‘Vô ảnh thao tằm’ liệt vào bảng linh trùng kỳ dị nữa, cho nên mới có câu “Không phải linh trùng, không phải tiên.
Không phải đệ nhất ‘Vô ảnh tằm’”.
Những lời này chính là để ám chỉ lai lịch của ‘Vô ảnh tằm’.
Diệp Mặc gật đầu.
Lời của Đường Mộng Nhiêu vừa nói giống với lời mà trước đây Lâm Dị Bán đã từng kể qua, cho nên đây hẳn là lai lịch của ‘Vô ảnh’ rồi.
Hắn thậm chí còn hoài nghi ‘Vô ảnh’ chính là được Sở Cửu Vũ mang từ Địa Cầu tới Tu Chân Giới đấy.
Chỉ là loại chuyện này thì ai có thể nói rõ ràng được?
Đường Mộng Nhiêu dừng lại một chút, rồi lại chỉ vào Phệ hư trùng chín đầu đã bị Diệp Mặc giết rồi nói:
– Loại linh trùng này thì lại vô cùng đáng sợ, là loại ác trùng hung ác nhất Tu Chân Giới, cho dù là ‘Vô ảnh thao tằm’ nếu chưa thành thục thì cũng sẽ sợ loại Phệ hư trùng chín đầu này.
Nghe nói là loại ác trùng này tới từ tiên giới, hơn nữa cho dù là ở tiên giới, thì Phệ hư trùng chín đầucao cấp cũng vô cùng đáng sợ.
Vì thế nên khi đem ‘Vô ảnh thao tằm’ xếp vào hạng nhất linh trùng, thì cũng đã đem Phệ hư trùng chín đầu xếp vào hạng hai.
– Rất nhanh có người đã phát hiện, Phệ hư trùng chín đầu so với linh trùng đã từng được xếp hạng đầu lúc trước cũng mạnh hơn vô số lần, thậm chí không thể so sánh được.
Hơn nữa ‘Vô ảnh thao tằm’ trưởng thành cũng rất chậm, cho nên khi ‘Vô ảnh thao tằm’ chưa thành thục thì cũng không thể nào sánh bằng Phệ hư trùng chín đầu.
Lúc này thì mới có câu “Không phải linh trùng đã là tiên.
Không là đệ nhị ‘Phệ hư tiên’”.
Phệ hư trùng chín đầu từ đó cũng không còn được tính vào trong số các linh trùng kỳ dị nữa.
Nói tới đây, thì Đường Mộng Nhiêu lại lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Diệp Mặc rồi nói:
– Tôi cũng từ miếng ngọc giản này mà biết được.
Hơn nữa loại Phệ hư trùng chín đầu này nếu nói một cách nghiêm túc thì nó cũng không hẳn là trùng.
Thậm chí có thể nói Phệ hư trùng chín đầu căn bản chính là một loại linh hồn ký sinh vào mà thành.
Diệp Mặc nghe xong, thì trong lòng cũng khẽ rung động, bởi vì hắn vẫn hoài nghi cái thứ xương mù cắn nuốt không gian này là do có cái gì đó nhập vào.
Hiện tại Đường Mộng Nhiêu nói như vậy, thì hắn trái lại lại có chút tin tưởng.
Tiếp nhận ngọc giản mà Đường Mộng Nhiêu đưa cho, Diệp Mặc lập tức phát hiện được những giới thiệu bên trong này giống như là quyển sách ‘Vật’, chỉ có điều quyển sách ‘Vật’ trọng điểm là các loại khoáng thạch và linh thảo, còn cái ngọc giản này thì trọng điểm lại là các loại linh trùng và yêu thú.
Diệp Mặc rất nhanh đã tìm được giới thiệu về Phệ hư trùng chín đầu Phệ hư trùng chín đầucòn có một cái tên khác là ‘Phệ hư tiên’.
Là một loại ác trùng do tu sĩ sử dụng thần hồn để nuôi dưỡng, miệng nó có thể cắn nuốt không gian, nước miếng của nó có thể ăn mòn vạn vật.
Tu sĩ nuôi dương Phệ hư trùng chín đầu cần đem thần hồn của mình chia ra làm mười phần, có thể nhiều hơn, có thể phải xét từ cường độ thần hồn của tu sĩ.
Trong đó một phần là bản thể chủ đạo, những thần hồn khác đều ký sinh lên Phệ hư trùng chín đầumột phần hồn thể.
Mỗi một phần hồn thể khống chế Phệ hư trùng chín đầu đều phải trưởng thành thành một U Linh Trùng cắn nuốt không gian.
Sau khi chín điểm hồn thể khống chế Phệ hư trùng chín đầu trưởng thành, thì bản thể chủ đạo sẽ đem chín cái đầu của Phệ hư trùng chín đầuđặt vào cùng một chỗ.
Sau khi chín phần hồn thể khống chế Phệ hư trùng chín đầu được đặt lại cùng nhau, thì chúng sẽ tự động hợp lại làm một, trở thành một Phệ hư trùng chín đầuchân chính.
Nếu như có nhiều hơn chín phần hồn thể, thì những cái hồn thể thừa ra đó đều sẽ bị cắn nuốt sạch.
Khi mà chín hồn thể Phệ hư trùng chín đầuhợp nhất, thì sẽ xuất hiện chín cái đầu, tại Tu Chân Giới sẽ là tồn tại tương đương với vô địch, lúc đó mới có thể chân chính tự xưng là Phệ hư trùng chín đầu Bởi vì coi như là Phệ hư trùng chín đầu cấp thấp nhất, cũng có thể dễ dàng cắn nuốt không gian, nước miếng nó phun ra, không có bất kỳ tu sĩ nào có thể chống lại.
Không chỉ nói tới tu sĩ Hóa Chân, cho dù là Hư Tiên cấp thấp cũng chỉ có một con đường là chạy trốn.
Nếu như Phệ hư trùng chín đầu thăng lên đẳng cấp cao hơn, thì thậm chí đẳng cấp Kim Tiên hay cao hơn nữa thì cũng chắc chắn phải chết.
Chỉ là bước đầu nuôi dưỡng Phệ hư trùng chín đầu cực kỳ gian nan, bởi vì có rất nhiều phần hồn thể không trưởng thành được, thì đã bị tu sĩ mạnh mẽ tiêu diệt rồi.
Mà tu sĩ nuôi dưỡng Phệ hư trùng chín đầu, tối đã cũng chỉ có thể phân ra hơn mười phần hồn, một khi có quá nhiều phần hồn bị các tu sĩ khác tiêu diệt, thì người nuôi dưỡng kia cũng sẽ không thể nào khiến cho Phệ hư trùng chín đầu trưởng thành được.
Dù cho chỉ thiếu một cái đầu, thì thực lực của Phệ hư trùng tám đầucũng sẽ giảm đi rất nhiều.
Cho nên người nuôi dưỡng Phệ hư trùng chín đầu thường sẽ đặt những phần hồn tại những nơi bí ẩn, hoặc là những địa phương không có mấy tu sĩ cường đại.
Diệp Mặc lúc này đã phải hít vào một hơi lạnh.
Loại Phệ hư trùng chín đầunày quả thực là quá kinh khủng, Chỉ là Phệ hư trùng chín đầu mới trưởng thành, thì Hư Tiên cũng không phải là đối thủ rồi.
Hắn cuối cùng đã hiểu vì sao Phệ hư trùng chín đầuchỉ có thể nuôi dưỡng ở Tu Chân Giới rồi, bởi vì loại ác trùng như thế này căn bản là không thể nào nuôi dưỡng ở Tiên Giới được.
Phệ hư trùng chín đầutuy rằng lợi hại, tuy nhiên lại cần phải cắn nuốt tinh huyết của tu sĩ.
Cho nên nếu như ở Tiên Giới có một cái địa phương nào bị bao phủ giống như Nam Sơn phường thị này, thì cái phần hồn đó của Phệ hư trùng chín đầusẽ sớm bị tiêu diệt tới khi bột phấn cũng không còn.
Nhưng tại Tu Chân Giới thì lại khác.
Nếu như không phải là mình đi qua Nam Sơn phường thị này, thì ai có thể tiêu diệt được nó? Không nói tới Đường Mộng Nhiêu sẽ không quản loại chuyện này, cho dù là cô ấy có quản đi chăng nữa, thì cô ấy có biện pháp để tiêu diệt cái Màn xương mù mầu xám trắng này sao? Hơn nữa lời giới thiệu kia còn nói tới việc chín phần hồn Phệ hư trùng chín đầu đều là tự mình sinh trưởng, cuối cùng mới dung hợp lại với nhau.
Cũng không có nói là nó sẽ thông qua hình thức Màn xương mù mầu xám trắng cắn nuốt không gian này mà trưởng thành.
Vì cho tới khi hắn giết chết Phệ hư trùng chín đầu ở đây, thì Đường Mộng Nhiêu mới có thể nhận ra, bằng không thì cô còn không nhất định là có thể nhận ra được nơi này có phần hồn của Phệ hư trùng chín đầu sinh trưởng.
– Thật là lợi hại.
Diệp Mặc thu hồi lại ngọc giản, hít sâu một hơi.
Hắn quyết định rằng bất luận như thế nào thì cũng phải đem cái phần hồn ở ‘Vạn Dược sơn mạch’ kia tiêu diệt hoàn toàn, vì thứ này thực sự là quá kinh khủng rồi.
Chỉ mới có một cái đầu đã lợi hại như vậy, vậy thì một khi chín cái đầu hợp lại, hơn nữa còn được tên tu sĩ nuôi dưỡng ra chúng khống chế, vậy thì còn đánh cái gì nữa?
Tuy rằng Lạc Hồn Khư cũng có một loại sương mù mầu trắng, nhưng Diệp Mặc cho rằng bên trong Lạc Hồn Khư không phải là Phệ hư trùng chín đầu, bởi vì ở đó không có thứ gì có thể cắn nuốt không gian cả.
Không đúng.
Diệp Mặc bỗng nhiên lại nghĩ tới cái U Linh cắn nuốt không gian ở ‘Vạn Dược sơn mạch’ kia.
Nếu như nó là một phân hồn của Phệ hư trùng chín đầu, thì vì sao trước đây Sở Tiêu Y không thể tiêu diệt được nó? Mà lại dùng phong ấn để trấn áp nó? Chính mình hiện tại có thể tiêu diệt được một con Phệ hư trùng chín đầu này, chẳng lẽ Sở Tiêu Y lại không thể nào tiêu diệt được?
Diệp Mặc nghĩ tới đây thì liền giât mình một cái.
Hắn rốt cuộc hiểu rõ thứ đã bị Sở Tiêu Y phong ấn là cái gì rồi.
Đó có thể không phải là một phân hồn thể của Phệ hư trùng chín đầu, mà là bản hồn chủ đạo nuôi dưỡng Phệ hư trùng chín đầu.
Chỉ có loại này, thì mới có thể khiến cho Sở Tiêu Y không thể nào tiêu diệt được, mà phải lựa chọn phương pháp dùng phong ấn để trấn áp.
Đường Mộng Nhiêu không chú ý tới biểu tình của Diệp Mặc, sau khi cô nghe được Diệp Mặc thở dài một tiếng, thì cũng gật đầu một cái rồi nói:
– Phệ hư trùng chín đầu xác thực là rất kinh khủng.
Tôi thật không ngờ là Tu Chân Giới thực sự lại tồn tại loại ác trùng này.
Xem ra cái thứ ở ‘Vạn Dược sơn mạch’ kia chính là một trong các phần hồn của Phệ hư trùng chín đầu rồi.
Diệp Mặc không hề giải thích cho Đường Mộng Nhiêu hiểu.
Lúc này hắn liền phóng ra một mồi lửa thiêu đốt cái phần hồn Phệ hư trùng chín đầu đã bị tiêu diệt kia.
Trong lòng cũng vẫn phải âm thầm kinh hãi.
May là lúc trước hắn ăn chút thiệt thòi cho nên mới dùng lôi kiếm màu đen đánh nó.
Nếu như không phải như vậy, thì nói không chừng khi hắn rời đi, thì cái phần hồn Phệ hư trùng chín đầu này sẽ lại một lần nữa sinh trưởng lại.
Sinh mệnh lực của cái phần hồn Phệ hư trùng chín đầu này thật là cường hãn.
– Đi thôi, tới Song Tâm Cốc.
Diệp Mặc quyết định, trước tiên phải đi diệt trừ Áo Thiên Điệp đã rồi tính tiếp.
Về phần phong ấn ở ‘Vạn Dược sơn mạch’, thì hắn tin rằng thực lực hiện tại của hắn còn chưa đủ được.
Nhìn thấy Diệp Mặc và Đường Mộng Nhiêu rời khỏi, thì những tu sĩ cấp thấp trốn ở một bên lúc này mới nhất loạt tiến lên, vọt vào bên trong Nam Sơn phường thị đã tiêu tán hoàn toàn cái Màn xương mù mầu xám trắng kia.
Màn xương mù mầu xám trắng đã không còn, hơn nữa khắp nơi trên mặt đất đều là những thứ tốt.
Diệp Mặc và Đường Mộng Nhiêu không để vào trong mắt, nhưng đối với những tu sĩ Trúc Cơ và Kim Đan này thì đều là chí bảo cả.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









