[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 266 : Mặt Trời Màu Xanh (c1326-c1330)
❮ sautiếp ❯Chương 1326: Mặt Trời Màu Xanh
Mặt Trời Màu Xanh
L
úc này Tô Tĩnh Văn đã ra ngoài đứng cạnh Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa kéo tay cuả Tô Tĩnh Văn vừa nói mới mĩ nữ trung niên kia:
– Cám ơn ý tốt, cô Nhược Phi rất tốt, nhưng Diệp mỗ cũng có vợ rồi.
Mĩ nữ trung niên kia liếc nhìn Tô Tĩnh Văn nói:
– Vậy thôi, không thì nhận thêm một tiểu thiếp cũng được.
Lời này của cô giống như là rất đúng đạo lý vậy, thậm chí suýt chút nữa thì nói thành câu giết đi cho rồi.
Diệp Mặc ánh mắt lạnh lùng, người đàn bà này nói chuyện đúng là mồm thối, nhưng sau đó hắn lại nhíu nhíu mày, một lát sau hắn không ngờ thu lại Tử Đao, lập tức toàn lực thúc giục Thanh Nguyệt, trong nháy mắt Thanh Nguyệt mang theo một đường màu xanh biến mất trên trời Vô Tâm Hải.
Mĩ nữ trung niên kia thấy Diệp Mặc không ngờ cũng không đáp lại lời của cô, cứ như vậy mà đi, lập tức tức giận, nhưng cô cũng nhanh chóng phát hiện ra, cho dù cô có tức giận đi nữa, thì cũng không có cách nào đuổi kịp Thanh Nguyệt của Diệp Mặc, tốc độ pháp bảo phi hành của đối phương quả thực quá nhanh.
– Lão lão, tên Diệp Mặc này sao đã đi rồi?
Mục Phi Hoàn nghi ngờ hỏi, cô cũng không hiểu tại sao Diệp Mặc lại đột nhiên đi như vậy, cho dù không đồng ý, cũng không cần không nói lời nào mà đi như vậy chứ.
Mục Phi Hoàn vừa dứt lời, lại có một đường độn quang xuất hiện ngay trước phi thuyền màu hồng phấn của mấy người Mục Phi Hoàn, không ngờ là một người đàn ông râu quai nón đứng trên một cái búa.
Mĩ nữ trung niên liếc nhìn Mục Phi Hoàn nói:
– Biết tại sao hắn muốn đi rồi chứ? Tên tiểu tử này lòng dạ tiểu nhân, cho rằng Thuyên Loan ta muốn cùng với người khác đối phó hắn, hắn quá đề cao mình rồi.
Cũng đúng, hắn là Đan vương cửu phẩm, thì cũng có lý do mà tự đề cao mình mà.
…
Mĩ nữ trung niên nghĩ đến điều này cũng không sai, Diệp Mặc quả thực sợ cô và người khác liên thủ lại đối phó hắn.
Tu sĩ xuất hiện trong tầm thần thức của hắn, đạp trên một cái búa sắt rõ ràng là một yêu tu, hơn nữa còn là một yêu tu Hóa Chân đỉnh phong, hai tu sĩ như này, hắn không dám bảo đảm được sự an toàn của Thanh Nguyệt, chạy đi thì vẫn tốt hơn.
Sau khi thoát khỏi mĩ nữ trung niên kia, Diệp Mặc bố trí một trận pháp trên Thanh Nguyệt, sau đó đem trận bàn thời gian vứt vào bên trong trận pháp, để Tô Tĩnh Văn tu luyện.
Hắn tin rằng Tô Tĩnh Văn trong trận bàn thời gian tu luyện, cộng với nhiều linh đan và linh thạch như này, thậm chí còn có lá Khổ Trúc, trong vài năm thì cũng có thể thăng cấp lên Nguyên Anh Đỉnh phong được.
Tô Tĩnh Văn sau khi bế quan, Đường Mộng Nhiêu lại tìm đến Diệp Mặc, cô lấy ra một gốc Hóa Chân thảo và hai gốc Quyết Sinh đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc không đợi cô nói gì liền nhận lấy linh thảo của Đường Mộng Nhiêu, đồng thời đưa cho Đường Mộng Nhiêu hai viên Chân Linh đan, cộng thêm một lọ Kiếp Ý đan.
Ngẫm nghĩ một lát, Diệp Mặc lại đưa hai viên Chân Lạc đan và hai viên Chân Tủy đan cho Đường Mộng Nhiêu.
Với tư chất của Đường Mộng Nhiêu, có bình Kiếp Ý đan này rồi, chắc chắn có thể thăng cấp lên Kiếp Biến đỉnh phong trong thời gian ngắn.
Như vậy hắn nói không chừng có thể thăng cấp lên Hóa Chân trước khi quay về Bắc Vọng châu – Cám ơn anh, Diệp Mặc.
Đường Mộng Nhiêu nhận lấy đan dược và nói cám ơn Diệp Mặc, cô không thể không cảm kích, cho dù là Chân Linh thảo, hay là hai gốc Quyết Sinh cùng với những linh dược cùng cấp khác, Đường Mộng Nhiêu cũng biết, đó là vì thể diện của Diệp Mặc, mấy người Việt Mẫn mới đưa cho cô.
Cho dù số linh thảo này, ngoại trừ tìm Diệp Mặc để luyện chế đan dược, thì cũng không còn người nào có thể luyện chế ra đan dược nữa.
Còn Diệp Mặc một lát sau lại đưa hai viên Hóa Chân đan cho cô, không còn nhớ mối thù với cô nữa.
Cái này cũng không tính, Diệp Mặc còn đưa cho cô bốn viên đan dược khác nữa.
Diệp Mặc là một người làm theo cảm tính, đi cùng với Đường Mộng Nhiêu một thời gian dài rồi, nói một chút tình cảm cũng không có, thì cũng không thể nào.
Dĩ nhiên đây chỉ là vì Diệp Mặc muốn giúp Đường Mộng Nhiêu một chút, nguyên nhân quan trọng hơn chính là lần này hắn sau khi quay về Bắc Vọng châu rồi, nếu không tìm được Ức Mặc, hắn có thể sẽ quay về Nam An châu.
Ở Bắc Vọng châu hắn vẫn cần phải nhờ đến sự trợ giúp của Đường Mộng Nhiêu để tiêp tục tìm Ức Mặc.
Ngoài những thứ này ra, Diệp Mặc biết Bắc Vọng châu lần này ngoài Đường Mộng Nhiêu an toàn trở về, Lăng Trung Thiên không rõ tung tích, Phiến Phất sợ là lành ít dữ nhiều rồi.
Nếu như ngay cả Đường Mộng Nhiêu cũng không có cách nào tăng thực lực của mình lên được, đến lúc đó, Bắc Vọng châu đúng là không có cách nào tìm ra người được.
Hắn để cho Đường Mộng Nhiêu thăng cấp lên tu vi Hóa Chân, đến lúc đó Bắc Vọng châu có xảy ra chuyện gì, hoặc là Ức Mặc ở Phỉ Hải thành có xảy ra chuyện gì, thì Đường Mộng Nhiêu cũng có thể chăm nom được phần nào.
Những nguyên nhân này cộng lại, mới thúc đẩy Diệp Mặc giúp Đường Mộng Nhiêu thăng cấp lên Hóa Chân một cách nhanh chóng.
Đường Mộng Nhiêu tu luyện đến Kiếp Biến tầng thứ tám đỉnh phong, sao không biết tâm tư của Diệp Mặc, cho nên cho dù Diệp Mặc không nói, cô cũng có thể tiếp tục giúp Diệp Mặc chút ít.
Đường Mộng Nhiêu và Tô Tĩnh Văn lần lượt bế quan, một mình Nguyệt Thiền rảnh rỗi, kiên quyết muốn bế quan tu luyện.
Rất nhanh, Thanh Nguyệt chỉ còn lại một mình Diệp Mặc.
Diệp Mặc bây giờ cũng không còn linh nguyên nữa, cho dù bế quan cũng không có hiệu quả nhiều, hắn sau khi thăng cấp lên Hóa Chân rồi, linh khí tiêu hao khi tu luyện cũng cực kì kinh khủng.
Mặc dù có vài đoạn linh mạch cực phẩm, hắn vẫn muốn bố trí một đại Tụ Linh trận nữa ở Mặc Nguyệt Chi Thành.
Mấy đoạn linh mạch cực phẩm chôn xuống dưới Mặc Nguyệt Chi Thành, Diệp Mặc tin rằng linh khí của Mặc Nguyệt Chi Thành cũng trở nên cực kỳ nồng đậm, cộng thêm đan dược của hắn, thì tốc độ tu luyện của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết cũng nhanh lên rất nhiều.
…
Thanh Nguyệt hoàn toàn nằm trong sự khống chế của Diệp Mặc, bay xoẹt qua trên bầu trời Vô Tâm Hải, hoàn toàn không có chút dấu tích nào.
Cho dù có yêu tu phát hiện Thanh Nguyệt, cũng không có cách nào động thủ được, vì tốc độ của Thanh Nguyệt quá nhanh.
Diệp Mặc đem chiếc thuyền nhỏ màu xám đen lấy được từ chỗ Âm Tự ra luyện lại một lần, sau đó lại luyện lại đao mỏng thiên khí hạ phẩm của Vương Tà tặng cho hắn.
Mặc dù thanh đao mỏng này Diệp Mặc rất không thuận tay, nhưng dù sao cũng là tiên khí hạ phẩm.
Một món tiên khí hạ phẩm, có lúc cũng có thể giữ được một mạng.
Mười ngày sau, Tô Tĩnh Văn tu luyện được gần ba năm trong Thanh Nguyệt xuất quan, không ngờ cũng đã là Nguyên Anh đỉnh phong rồi.
Diệp Mặc dừng Thanh Nguyệt bên một đảo nhỏ không người trên Vô Tâm Hải, Tô Tĩnh Văn độ kiếp Hư Thần.
Ba ngày sau, Tô Tĩnh Văn độ kiếp thành công, thăng cấp lên Hư Thần, còn Đường Mộng Nhiêu và Nguyệt Thiền lúc này vẫn còn bế quan.
Tô Tĩnh Văn vì đuổi theo tu vi của Diệp Mặc, tiếp tục vào trong trận bàn thời gian tu luyện, Diệp Mặc thì lại vừa khống chế Thanh Nguyệt, vừa tu luyện Cửu Dương Thiên Hỏa.
Hắn cảm thấy Cửu Dương Thiên Hỏa đối với hắn mà nói rất quan trọng, thời gian bình thường thì hắn đều dùng để tu luyện, bây giờ có được chút thời gian rảnh rỗi, hắn cũng không muốn lãng phí chút nào.
Lại gần bốn tháng nữa, Diệp Mặc lại luyện chế Cửu Dương Thiên Hỏa tầng thứ nhất lên trình độ mặt trời màu xanh, chỉ suýt chút nữa thôi thì hắn có thể luyện hóa đến mặt trời màu lam rồi.
Đến lúc này, Diệp Mặc mới hiểu được uy lực thực sự của Cửu Dương Thiên Hỏa.
Nếu như bây giờ để cho hắn dùng Cửu Dương Thiên Hỏa tấn công Phệ thần trùng của Phương Ức Tông, hắn chắc rằng Phệ thần trùng kia cũng không chạy thoát được con nào, toàn bộ đều bị hắn giết chết.
Đồng thời Diệp Mặc cũng hiểu, nếu như bây giờ hắn tu luyện Cửu Dương Thiên Hỏa tầng thứ hai cũng có thể được, nhưng với Cửu Dương Thiên Hỏa của hắn bây giờ tu luyện ra tầng thứ hai thì cũng chưa chắc đã lợi hại hơn tầng thứ nhất là bao.
Thêm một mặt trời, ngược lại lại tiêu hao càng nhiều thần thức.
Muốn Cửu Dương Thiên Hỏa đại thành thực sự, hắn cần phải thăng cấp Vụ Liên Tâm Hỏa của mình lên màu tím mới được.
Cho nên tu luyện Cửu Dương Thiên Hỏa, chất lượng và đẳng cấp thiên hỏa của mình mới là cái quan trọng nhất.
…
Còn lúc này Tô Tĩnh Văn và Nguyệt Thiền lần lượt xuất quan, Diệp Mặc cũng dừng tu luyện lại.
Nguyệt Thiền lại vô cùng buồn bực, Tô Tĩnh Văn vì đã tiêu hao hết tiên linh thạch trong trận bàn thời gian, lúc này Tô Tĩnh Văn cũng là tu vi Hư Thần cấp chín đỉnh phong rồi.
Sau khi cô tiêu hao hết sạch tiên linh thạch trong trận bàn thời gian, lại tu luyện gần ba tháng nữa, mới thăng cấp lên Hư Thần viên mãn.
Trên thực tế cũng sau khi thăng cấp lên Hư Thần rồi, lại tiếp tục tu luyện sáu tháng nữa trong trận bàn thời gian, mới có thể thăng cấp lên Hư Thần viên mãn.
– Có thể độ kiếp Ngưng Thể rồi.
Diệp Mặc cảm nhận được tu vi của Tô Tĩnh Văn, lập tức vui mừng nói, hắn tiếc là tiên linh thạch trong trận bàn thời gian không còn nữa, nếu không với tư chất của Tô Tĩnh Văn, muốn thăng cấp lên Hóa Chân thì cũng chỉ cần vài năm nữa thôi là có thể được.
– Cái gì, Tô Tĩnh Văn đã có thể độ kiếp Ngưng Thể rồi?
Đường Mộng Nhiêu vừa mới xuất quan ra ngoài kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc cũng không trả lời Đường Mộng Nhiêu, mà lại nhìn Đường Mộng Nhiêu nói:
– Chúc mừng Đường môn chủ, Kiếp Biến viên mãn rồi, lập tức có thể độ kiếp Hóa Chân rồi.
Đường Mộng Nhiêu cũng lập tức hiểu ra, những lời này Diệp Mặc cũng không muốn nói, cô ngay sau đó gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi muốn tìm một chỗ nào đó trên Vô Tâm Hải để độ kiếp.
Có sự giúp đỡ của anh, anh có thể giúp tôi bố trí một Tụ Linh trận tốt một chút, tôi độ kiếp cũng có phần nắm chắc.
Nói xong cô bỗng nhiên dừng lại một chút nói:
– Tô Tĩnh Văn đợt chút nữa có thể quan sát khi tôi độ kiếp, sau khi thể ngộ tôi độ kiếp, hiệu quả sẽ tốt hơn chút.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Tôi cũng nghĩ như vậy, đợi lát nữa tôi sẽ tìm một chỗ tốt để bố trí Tụ Linh trận, để cho cô và Tĩnh Văn độ kiếp.
– Chúng ta còn bao lâu nữa mới tới Bắc Vọng châu? Linh khí nơi này cũng đã rất thiếu thốn rồi, tôi đoán là cũng sắp đến Bắc Vọng châu rồi?
Đường Mộng Nhiêu hỏi một câu, rõ ràng lời này của cô cũng có ý rất quan tâm, càng tiền gần đến Bắc Vọng châu, thì linh khí càng thiếu thốn, độ kiếp bố trí Tụ Linh trận, linh thạch cần đến cũng càng nhiều.
May là đồ đệ Nguyệt Thiền của cô thắng được một lượng lớn linh thạch thượng phẩm, độ kiếp mà nói thì chắc cũng đủ rồi.
Diệp Mặc ừ một tiếng đáp lại:
– Mặc dù không có phương hướng chính xác, nhưng tôi đoán chừng nhiều nhất cũng chỉ còn mười ngày nữa thôi, chúng ta có thể tiến vào Bắc Vọng châu rồi.
…
Một ngày sau, Diệp Mặc dừng Thanh Nguyệt lại trên một hải đảo cực rộng lớn.
Hắn căn bản không dùng đến linh thạch của Đường Mộng Nhiêu, mà lại trực tiếp ném một linh mạch cực phẩm ra bố trí một Tụ Linh trận cấp chín.
Ở một nơi gần Bắc Vọng châu trên Vô Tâm Hải, dùng linh mạch cực phẩm bố trí mọt Tụ Linh trận cấp chín, linh khí nồng đậm này, cho dù có trói buộc đi nữa, thì cũng không thể ngăn được nó tràn ra ngoài.
Đường Mộng Nhiêu đứng trong Tụ Linh trận, còn chưa bắt đầu độ kiếp, liền cảm nhận được từng đợt sảng khoái, lúc này cô cũng hiểu ra tại sao tốc độ tu luyện của Diệp Mặc lại nhanh như vậy.
Một Đan Vương, còn là một tông sư trận pháp, đồng thời còn có một lượng lớn những thứ tốt, tốc độ tu luyện có thể không nhanh được sao?
Linh khí nồng đậm như vậy tràn ra, yêu tu trên Vô Tâm Hải cũng có thể cảm nhận được, sau khi Tụ Linh trận của Diệp Mặc bố trí xong chưa được bao lâu, thì những yêu tu gần đó liền biết được linh khí nơi này có biến cố.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1327: Tái Chiến Xích Hạt
Tái Chiến Xích Hạt
T
ừ góc độ tư chất mà nói, thì Đường Mộng Nhiêu tuyệt đối là không kém hơn Tô Tĩnh Văn, bằng không cô sẽ không thể nào tu luyện tới được tu vi Kiếp Biến ở một nơi như Bắc Vọng Châu.
Hơn nữa, để chuẩn bị cho lần độ kiếp này, Đường Mộng Nhiêu cũng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Sau khi nuốt vào một viên ‘Chân linh đan’, thì chỉ nửa ngày sau Lôi Kiếp đã được dẫn động xuống.
Lôi Kiếp Hóa Chân, đạo thứ nhất đã hạ xuống chín tia Lôi Kiếp, mặc dù là Lôi Kiếp này so với Lôi Kiếp của Diệp Mặc thì kém hơn nhiều lắm, nhưng uy thế của Lôi Kiếp thăng cấp Hóa Chân vẫn vô cùng kinh người.
Diệp Mặc thấy Đường Mộng Nhiêu chống đối với lượt Lôi Kiếp thứ nhất, thì cũng biết rằng cô có thể vượt qua Lôi Kiếp Hóa Chân mà không có vấn đề gì khó khăn cả.
Ngay trước khi Đường Mộng Nhiêu độ kiếp, thì trên bầu trời của vạn dặm Vô Tâm Hải đã trở nên u ám, lôi diện nổ vang không ngừng.
Với động tĩnh lớn như thế, nếu muốn không gây chú ý cho những yêu tu có thực lực mạnh mẽ của Vô Tâm Hải này, thì căn bản là không có khả năng.
Một tên yêu tu tóc đỏ thẫm thấy tình huống trên bầu trời Vô Tâm Hải như vậy, thì lập tức nghi hoặc tự nhủ:
– Ai độ kiếp ở đây vậy?
Nhưng sau khi lượt Lôi Kiếp thứ nhất của Đường Mộng Nhiêu hạ xuống, thì y lập tức lại đứng lên, biến sắc nói:
– Lôi Kiếp Hóa Chân? Vô Tâm Hải có yêu tu thăng cấp Hóa Chân rồi sao? Là ai?
Hiện tại Đường Mộng Nhiêu đã vượt qua được lượt Lôi Kiếp thứ tư, lúc này bỗng nhiên có một tiếng cười ha hả truyền đến:
– Ta tưởng ai có tu vi cao cường như vậy, lại dám ở Vô Tâm Hải độ Lôi Kiếp Hóa Chân, hóa ra lại là mấy đứa của Ngọc Nữ Phái, ha ha ha ha…
Lại thêm một tràng cười ha hả nữa truyền đến, tên yêu tu tóc đỏ này đã có chút hưng phấn:
– Lão Khổng Diệp mà biết ngươi độ kiếp tại Vô Tâm Hải này, thì sợ rằng lão phải hối hận tới tận ruột gan rồi, ha ha ha ha…
Đường Mộng Nhiêu thì một chút cũng không hề kinh sợ, chỉ một mình cô thì đương nhiên sẽ không dám ở Vô Tâm Hải này độ kiếp, cho dù là nơi này có gần Bắc Vọng Châu đi nữa, thì cô cũng sẽ không dám ở đây mà độ kiếp.
Nhưng hiện giờ có mặt Diệp Mặc ở chỗ này, mà Diệp Mặc thì ngay cả tu sĩ Hóa Chân đỉnh cũng không sợ chút nào, thì sao có thể e ngại tên yêu tu tóc đỏ này được chứ? Huống chi tên yêu tu tóc đỏ này cô cũng đã từng gặp qua, trước đây khi tu vi của Diệp Mặc vẫn còn thấp, thì Diệp Mặc cũng đã đối chiến với y một lần ở bên ngoài Phỉ Hải thành rồi.
Chẳng qua là tu vi hiện tại của Diệp Mặc thì căn bản là không thể so sánh với ngày đó được.
Cái tên yêu tu tóc đỏ kia sau khi tới thì đầu tiên là để hết lực chú ý lên trên người Đường Mộng Nhiêu, những người khác ở xung quanh, thì y đều coi là con kiến hôi mà thôi.
Y cho rằng ở đây mình là mạnh nhất, vì cho dù Đường Mộng Nhiêu không chết trong khi độ kiếp đi chăng nữa, thì cũng sẽ trở nên mê lạc dưới tâm ma kiếp.
Cho dù là cô vẫn có thể vượt qua được, thì cuối cùng vẫn sẽ phải chết dưới tay y mà thôi.
Hiện tại y thấy Đường Mộng Nhiêu căn bản là không hề kinh sợ, thì y lại có chút kinh ngạc.
Cho dù là Đường Mộng Nhiêu có thể độ kiếp thành công, thì làm sao cô ta có thể chạy thoát khỏi tay mình được chữ? Cô ta sao có thể có loại bản lĩnh này? Mặc dù là bản thân cũng là Hóa Chân sơ kỳ, nhưng chính cô ta thì cũng chỉ là một tu sĩ vừa độ kiếp xong, có thể so sánh được với mình hay sao?
Y lập tức có vẻ hiểu ra, lại cười hắc hắc:
– Không ngờ nhà ngươi lại có thể bình tĩnh như vậy, chắc là biết bản thân mình cho dù có sợ hãi cũng sẽ không có biện pháp nào phải không?
Lúc này thì Diệp Mặc lại nhàn nhạt nói một câu:
– Cô ấy căn bản là không coi mày là một người sống.
Nguyệt Thiền thấy Diệp Mặc nói câu này rất thú vị, liền nhịn không được mà bật cười.
Lúc này thì tên yêu tu tóc đỏ mới chú ý tới ba người Diệp Mặc, tuy rằng y đã sớm biết ở đây còn có ba người Diệp Mặc, nhưng lúc trước thì y cũng không hề có hứng thú mà liếc mắt lấy một cái.
Hiện tại vừa để ý lại, thì y lại lập tức nhận ra được Diệp Mặc, nhất thời liền sửng sốt.
Sau một lát bỗng nhiên y lại cười lên ha hả:
– Là mày sao, tốt, tốt…
Sau khi nói mấy chữ tốt này, thì y mới chỉ vào Diệp Mặc nói:
– Lần trước tao đã muốn giết mày, không ngờ được là mày lại có thể để tao gặp được tại Vô Tâm Hải.
Tao nói rồi, mày nhất định đừng để tao bắt gặp được.
Mày đã giết nhiều yêu thú của Vô Tâm Hải như vậy, rốt cuộc cũng có ngày hôm nay.
Quả nhiên, quả nhiên…
Tên yêu tu tóc đỏ này nói xong, khí thế cả người liền tăng vọt, không tiếp tục chú ý tới Đường Mộng Nhiêu nữa, mà trước tiếp đánh về phía Diệp Mặc.
Với y, thì Diệp Mặc mới thực sự là người mà y muốn giết.
Y còn chưa lao tới gần Diệp Mặc, thì ‘Vực’ đã được mở rộng ra, Ly Quang Song Sát đao của y cũng được phóng ra, miệng vẫn nở nụ cười châm chọc:
– Chỉ là một tên tu sĩ Thừa Đỉnh, cũng dám mô phỏng ra uy thế của Hóa Chân.
Ngày hôm nay, Xích Hạt tao sẽ cho mày biết, ý nghĩa của câu đừng để tao gặp lại là như thế nào.
Tên yêu tu tóc đỏ tin tưởng, tu vi Hóa Chân của Diệp Mặc lúc này chắc chắn là giả đến không thể giả hơn.
Cho dù Diệp Mặc là thiên tài trong thiên taì, cả ngày ngồi trong linh mạch cực phẩm mà tu luyện, thì cũng không thể nào thăng cấp Hóa Chân trong một thời gian ngắn như vậy được.
Cách biệt giữa Thừa Đỉnh và Hóa Chân vốn không phải là một thời gian ngắn có thể bù đắp được.
Chỉ là y không thể nào ngờ được, việc y nghĩ chính là sự thật.
Diệp Mặc không chỉ ngồi cả ngày tu luyện trên linh mạch cực phẩm, hơn nữa hắn còn có ‘Khổ trúc’, còn dùng cả tiên tinh để tu luyện nữa, cái này còn chưa tính, vì hắn còn có cả trận bàn thời gian nữa.
Nếu như không có những thứ này, thì Diệp Mặc sao dám dùng linh mạch cực phẩm mà bố trí một cái tụ linh trận ở chỗ này? Hắn tối đa chỉ có thể lấy ra một ít linh thạch, còn phải bố trí thêm một cái trận pháp che đậy thật lớn nữa, để phòng ngừa linh khí bị tiết lộ ra ngoài.
Diệp Mặc giống như là không hề thấy Ly Quang Song Sát đao của Xích Hạt, vũng tay lên một cái, thì Tử Đao đã hiện ra ở trong tay của hắn rồi.
Lúc này hắn cũng nói với Xích Hạt một câu:
– Lần trước tao cũng nghĩ như vậy đấy, mày không nên để tao gặp lại Nói xong thì hắn cũng không hề đợi Xích Hạt phản ứng lại, đã phóng Tử Đao ra thành một luồng đao quang.
Xích Hạt cười lạnh một tiếng, y biết cái chuôi thái đao này của Diệp Mặc có chút quỷ dị, thậm chí trước đây đã phá được ‘Vực’ của y, hơn nữa Diệp Mặc còn có thể thấy được cả nhược điểm của ‘Vực’.
Bất quá những thứ này trong mắt y căn bản là không đáng gì cả.
Sự chênh lệch về tu vi, sao có thể dễ dàng xóa bỏ như vậy.
Cho nên khi y thấy Tử Đao của Diệp Mặc mang theo ánh tím hồng phóng tới, thì cũng không hề lấy ra thêm một cái pháp bảo nào, trái lại còn mạnh mẽ thôi động Ly Quang Song Sát đao.
Ly Quang Song Sát đao mang theo hai đạo đao quang mầu hồng đầy sát khí, trực tiếp đánh về phía Tử Đao của Diệp Mặc.
Hiển nhiên là Xích Hạt muốn dùng một đao này đánh bay Tử Đao của Diệp Mặc, sau đó lại mang theo uy thế vô cùng, mà chém Diệp Mặc thành hai khúc.
Chỉ là Ly Quang Song Sát đao của y bay được có nửa đường, thì Xích Hạt y cũng đã cảm giác được có gì đó không đúng.
Tốc độ Ly Quang Song Sát đao của y chẳng những không hề nhanh hơn, trái lại còn nhanh chóng giảm mạnh đi, giống như là Ly Quang Song Sát đao của y đang thong thả bơi trong một vũng bùn vậy.
Không đợi cho Xích Hạt hiểu được nguyên nhân, thì y đã cảm thụ được ‘Vực’ của mình vừa mới mở rộng ra ngoài cũng đã trở nên trúc trắc, sau một lát thì ‘Vực’ của y liền ‘Răng rắc’ vỡ vụn ra, cùng lúc ấy thì thân thể của y cũng giống như là lâm vào trong một vũng bùn, khó có thể cử động trong không gian này.
Xích Hạt không phải là tu sĩ bình thường, tuy rằng tu vi của y chỉ có Hóa Chân sơ kỳ, nhưng y cũng đã là Hóa Chân từ rất nhiều năm rồi.
Y rơi vào tình huống như thế này, thì đã hiểu được mình đã rơi vào ‘Vực’ của Diệp Mặc rồi, sắc mặt của y lập tức đại biến, kêu lên kinh hãi:
– ‘Vực’ đại thành, mày thật sự là tu sĩ Hóa Chân? Lần trước, lần trước…
Không đợi Xích Hạt nói hết, thì Tử Đao của Diệp Mặc đã đánh vào Ly Quang Song Sát đao của y rồi.
Xích Hạt chỉ là một Hóa Chân sơ kỳ, thì chân nguyên và thần thức đều kém xa Diệp Mặc, hơn nữa lúc này thì cả y và pháp bảo của y đều đang nằm trong ‘Vực’ của Diệp Mặc.
Răng rắc…
Một âm thanh thanh thúy vang lên, Ly Quang Song Sát đao của Xích Hạt đã bị Tử Đao đánh bay, mà Tử Đao thì không có chút ảnh hưởng nào, mang theo ánh tím xẹt qua không gian hướng tới đỉnh đầu của Xích Hạt.
Còn Xích Hạt lúc này hoàn toàn không thể nào thoát thân được khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc, nhìn thấy đao quang tím hồng của Tử Đao phóng tới, trong mắt liền lộ ra một tia tuyệt vọng.
Phụt…
Một cột máu phun ra ngoài, bá chủ một phương như Xích Hạt, lại không thể nào qua nổi một chiêu trước mặt Diệp Mặc.
Thậm chí tới khi chết, y cũng không thể nào tin được, chỉ một thời gian ngắn ngủi như vậy, mà Diệp Mặc đã lợi hại tới như thế này.
Ầm…
Lúc này thì Đường Mộng Nhiêu đã nghênh đón lượt Lôi Kiếp thứ sáu, chín tia sét to như cánh tay rơi xuống, khiến cho Đường Mộng Nhiêu cũng phaỉ lộ ra biết tình ngưng trọng.
Diệp Mặc thu hồi lại nhẫn trữ vật của Xích Hạt, lúc này mới quay lại nhìn Lôi Kiếp của Đường Mộng Nhiêu.
Lôi Kiếp này còn kém hơn Lôi Kiếp Thừa Đỉnh của hắn một chút, cho nên hắn tin tưởng rằng Đường Mộng Nhiêu hẳn là không có vấn đề gì.
Quả nhiên là Đường Mộng Nhiêu cũng chỉ bị thương một chút, đã vượt qua được lượt Lôi Kiếp thứ sáu rồi.
Hai lượt Lôi Kiếp tiếp theo, thì thương thế của Đường Mộng Nhiêu cũng chỉ tăng thêm một chút mà thôi.
Lượt Lôi Kiếp thứ chín thì lại phá tan toàn bộ áo giáp của Đường Mộng Nhiêu, lộ ra một khoảng da thịt trắng nõn có một vết máu của Đường Mộng Nhiêu.
Cho dù là vậy, thì Đường Mộng Nhiêu cũng đã hoàn toàn vượt qua được.
Vì áo giáp của Đường Mộng Nhiêu đã bị đánh nát, cho nên Diệp Mặc cũng không tiếp tục theo dõi nữa, liền tiến vào bên trong ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Đường Mộng Nhiêu mặc dù đã biết quần áo của mình hoàn toàn đã bị phá tan rồi, nhưng cô cũng không hề để trong lòng.
So với việc thăng cấp Hóa Chân, thì nó hoàn toàn là việc nhỏ bé không đáng kể.
Huống chi lúc này cô đã bắt đầu tiến vào tâm ma kiếp rồi.
Một ngày sau, Đường Mộng Nhiêu với tinh thần vô cùng hưng phấn đứng lên thay một bộ y phục khác.
Cô đã vượt qua được Tâm ma kiếp, đã trở thành một tu sĩ Hóa Chân chân chính.
Tô Tĩnh Văn và Nguyệt Thiền vẫn luôn ở một bên quan sát Đường Mộng Nhiêu liền tiến lên trước.
Tô Tĩnh Văn mừng rỡ nói:
– Chúc mừng chị Mộng Nhiêu đã trở thành tu sĩ Hóa Chân.
Vẻ mặt Đường Mộng Nhiêu rất kích động, gật đầu đáp lại:
– Ừm, cảm tạ, cảm tạ.
Nhiều năm mộng tưởng như vậy, chỉ với một chuyện ngẫu nhiên, mà ngày hôm nay đã thực hiện được mong ước thì cô sao có thể không kích động được.
Cô đã từng sống với một mục đích duy nhất là tu luyện, tu luyện, rồi tu luyện.
Cho đến hôm nay thì rốt cuộc cô cũng đã thăng cấp thành tu sĩ Hóa Chân rồi, chỉ cần có thời gian tích lũy, thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đạt tới Hóa Chân đỉnh.
Nguyệt Thiền cũng nói nhỏ bên tai của sư phụ mình:
– Sư phụ, vừa rồi khi người độ kiếp, y phục bị hủy, nên Diệp sư thúc mới rời khỏi đây đấy.
Đường Mộng Nhiêu mỉm cười, cũng không hề trả lời.
Hiện tại thì với cô, hết thẩy đều chỉ là chuyện nhỏ.
Mạng của cô là do Diệp Mặc cứu, có thể thăng cấp tới Hóa Chân cũng là vì có Diệp Mặc hỗ trợ, cho nên loại tình huống này, thì căn bản là cô sẽ không để trong lòng.
Cô không trả lời Nguyệt Thiền, nhưng lại quay sang nói với Tô Tĩnh Văn:
– Em Tĩnh Văn, linh khí ở đây nồng đậm như vậy, có lẽ em cũng bắt đầu độ kiếp ở đây đi.
Tô Tĩnh Văn gật đầu, lúc này thì Diệp Mặc đã đi ra từ bên trong ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Đầu tiên là hắn nói lời chúc mừng với Đường Mộng Nhiêu, sau đó lại một lần nữa trợ giúp Tô Tĩnh Văn bố trí trận pháp.
Lôi Kiếp của Tô Tĩnh Văn thì khẳng định là kém hơn nhiều so với Lôi Kiếp của Đường Mộng Nhiêu, nhưng tu vi của Tô Tĩnh Văn cũng kém hơn Đường Mộng Nhiêu rất nhiều.
Cho nên Diệp Mặc vẫn cố ý bố trí mấy cái dẫn lôi trận để phòng ngừa vạn nhất.
Diệp Mặc cũng có chút xem nhẹ Tô Tĩnh Văn rồi, sau khi Tô Tĩnh Văn trải qua lần thú triều ở Phỉ Hải thành, thì đã sớm không phải là Tô Tĩnh Văn từ Địa Cầu mới tới Tu Chân Giới nữa rồi, chỉ là Diệp Mặc không hiểu rõ mà thôi.
Ba ngày sau, Tô Tĩnh Văn thành công vượt qua Lôi Kiếp thăng cấp Ngưng Thể, mà dẫn lôi trận Diệp Mặc bố trí căn bản là không hề dùng tới.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1328: Cố Nhân Ở Nam Sơn
Cố Nhân Ở Nam Sơn
S
áu ngày sau, ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ không hề gặp bất kỳ trở ngại nào đã trở về tới Bắc Vọng Châu, không có một yêu tu hay yêu thú nào dám ngăn cản cả.
Sau khi tiến nhập vào Bắc Vọng Châu, thì Đường Mộng Nhiêu cùng Nguyệt Thiền cáo từ Diệp Mặc.
Hai ngày sau, Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đã có mặt tại ở bên ngoài Phỉ Hải thành.
Tuy rằng Diệp Mặc đi ra ngoài tìm kiếm Ức Mặc mới có mấy tháng, nhưng mấy người Tống Ánh Trúc chờ đợi đã có chút lo lắng rồi.
Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn vừa tới bên ngoài Phỉ Hải thành, thì mấy người Diệp Lăng đã nhận được tin tức, lập tức chạy ra.
Tất cả lại được một phen vui mừng khi gặp lại.
Diệp Mặc biết được trưởng lão của Trận Khí Môn là Lý Dật Phong còn chưa rời khỏi Phỉ Hải thành, vẫn ở lại đây thảo luận về trận pháp cùng với Kỷ Bẩm, cho nên hắn liền cố ý tặng cho y một viên ‘Kiếp sinh đan’ và một viên ‘Chân linh đan’.
Trước đây trưởng lão của Trận Khí Môn đã trợ giúp cho Phỉ Hải thành trong đại nạn thú triều, cho nên Diệp Mặc đã muốn tặng cho y hai viên đan dược, chỉ là lúc đó hắn vẫn chưa tấn cấp Đan Vương cửu phẩm.
Lý Dật Phong nhận được đan dược Diệp Mặc tặng, cuối cùng đã hiểu vì sao Diệp Mặc nói là khi nào mình xuất quan thì hãy đến tìm hắn, lúc này khiến cho y cảm kích không ngớt.
Có được hai viên đan dược này, thì chỉ cần y nỗ lực tu luyện, sẽ luôn có cơ hội để thăng cấp tới Hóa Chân.
Nếu không thì y sẽ giống như trước đây, tu luyện mà không có chút đầu mối nào.
Mà Kỷ Bẩm thì sau khi nhận được ‘Chân linh đan’ từ Diệp Mặc, đã chuẩn bị sẵn sàng để độ kiếp rồi.
Diệp Mặc có linh mạch cực phẩm, bản thân Kỷ Bẩm cũng là một tông sư trận pháp, nên việc bố trí một cái tụ linh trận và một ít trập pháp phòng ngự trước Lôi Kiếp căn bản là không phải vấn đề lớn gì.
Tư chất tu luyện của Kỷ Bẩm còn kém hơn Đường Mộng Nhiêu rất nhiều.
Lão có thể tu luyện tới Kiếp Biến viên mãn, là vì lão tu luyện ở Nam An Châu, hơn nữa còn là người đứng đầu một môn phái.
Nếu như Kỷ Bẩm là người của Bắc Vọng Châu, thì lão có thể tu luyện tới Ngưng Thể đã coi như là rất tốt rồi.
Cũng may ‘Chân linh đan’ của Diệp Mặc cũng có nhiều, cho nên khi Kỷ Bẩm sử dụng ba viên ‘Chân linh đan’ thì đã độ kiếp thành công, thăng cấp tu sĩ Hóa Chân.
Cảm thụ được tu vi Hóa Chân của mình, Kỷ Bẩm cũng phải cảm thán không thôi.
Nếu như không có Diệp Mặc, thì kiếp này lão đừng mong có thể tu luyện tới Hóa Chân.
Ba viên ‘Chân linh đan’, đâu phải là ai cũng có thể được sử dụng.
Bất kỳ một môn phái nào cũng không thể cho đệ tử của mình sử dụng tới ba viên ‘Chân linh đan’ để thăng cấp lên Hóa Chân cả, chỉ có Diệp Mặc mới dám làm như vậy mà thôi.
Diệp Mặc trở về, Kỷ Bẩm tiền bối lại thăng cấp Hóa Chân rồi.
Không ai là không cao hứng cả.
Chỉ có Tống Ánh Trúc là vẫn có chút lo lắng, Diệp Mặc biết là cô đang lo lắng về chuyện của Ức Mặc, cho nên chỉ có thể thở dài nói:
– Lần này là vì anh không cẩn thận nên bị truyền tống đến tận Tây Tích Châu, cho nên chờ khi mọi người ổn định lại, anh sẽ lại tiếp tục đi tìm kiếm Ức Mặc khắp toàn bộ Bắc Vọng Châu một lần.
Thuận tiện cũng đi gặp Khổng Diệp tiền bối, nếu như không tìm được Ức Mặc, thì anh sẽ đem chuyện này giao phó lại cho Ngọc Nữ Phái và Đường chưởng môn.
Không riêng gì Tống Ánh Trúc lo lắng, ngay cả Diệp Mặc tuy rằng không nói ra miệng nhưng trong lòng hắn cũng cực kỳ lo lắng.
Hắn ở bên Ức Mặc thời gian cũng không dài, thì đã lại lần nữa phải rời xa con bé rồi, hơn nữa lần này lại là thời gian lâu như vậy.
Nếu nói không hề lo lắng, thì là không có khả năng.
Nhưng cho dù là hắn có muốn, thì hắn cũng không dám nói ra thành lời, miễn cho Tống Ánh Trúc càng thêm lo lắng khổ sở.
Vốn hắn định khi trở về sẽ ngay lập tức đi ra ngoài tìm kiếm Ức Mặc đấy, vì hiện tại tu vi của hắn đã là Hóa Chân, cho nên nếu đi toàn bộ Bắc Vọng Châu tìm kiếm một lần, cũng sẽ không gặp trắc trở gì.
Về phần đi gặp Khổng Diệp tiền bối, thì đó là do hai người đã có ước hẹn từ trước.
Khổng Diệp tiền bối nói là năm mươi năm sau tu vi của mình tới mức nhất định thì có thể tới tìm lão.
Hiện tại tu vi của hắn đã là Hóa Chân rồi, cho dù là toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt này thì cũng không có mấy người có thể gây khó khăn cho hắn cả, như vậy là đủ để đi gặp Khổng Diệp tiền bối rồi.
Tống Ánh Trúc muốn Diệp Mặc nhanh một chút tiếp tục đi tìm kiếm Ức Mặc, bản thân cũng rất muốn đi cùng, cả Tô Tĩnh Văn cũng rất muốn như vậy, bất quá nghĩ đến bản thân lần trước đã được một mình cùng đi với Diệp Mặc, cho nên cũng nhịn xuống mà không nói lời nào.
Diệp Lăng thật sự cũng rất muốn đi cùng Diệp Mặc tìm cô cháu gái nhỏ, nhưng cả hai người chị dâu đều không đi, thì cô và Diệp Mặc đi cùng nhau có vẻ không được tự nhiên lắm.
Nếu như cô và Diệp Mặc thật sự có quan hệ huyết thống thì sẽ không có vấn đề gì, mấu chốt là cô và Diệp Mặc lại không có chút quan hệ huyết thống nào cả.
Lần thứ hai Diệp Mặc rời khỏi Phỉ Hải thành, mục tiêu duy nhất chỉ là tìm kiếm con gái Ức Mặc.
Lấy tu vi Hóa Chân hiện tại của Diệp Mặc, thần thức tuy rằng vẫn không thể bao trùm hết một tinh cầu nhỏ như Địa Cầu, nhưng một thành thị bình thường hoặc một quốc gia thì ở trong thần thức của Diệp Mặc cũng sẽ nhìn rõ không xót một thứ gì.
Một tháng sau, Diệp Mặc đã đi gần nửa Bắc Vọng Châu rồi, nhưng cũng không hề tìm thấy Ức Mặc, nhưng mà hắn lại gặp được mấy người tới từ tiểu thế giới Thần Châu, chỉ là bọn họ cũng không hề quen thuộc với Diệp Mặc, cho nên Diệp Mặc cũng không hỏi han gì nhiều.
Hôm này Diệp Mặc đi tới Hàm Nguyên thành.
Đối với Hàm Nguyên thành thì Diệp Mặc khá là quen thuộc, bởi vì trước kia hắn đã tới Nam Sơn phường thị, cho nên lần này hắn mới cố ý tới Nam Sơn trấn đấy.
Cái ụ đá thứ hai mà hắn có được, chính là từ Nam Sơn phường thị này.
Trước đây hắn không dám tìm hiểu điều gì, nhưng hiện tại, thì hắn muốn thuận tiện đi tìm hiểu một chút xem cái ụ đá đó là đến từ đâu.
Trước đây khi Diệp Mặc tới Hàm Nguyên thành, thì thấy nơi đây tuy rằng không phồn hoa bằng Phỉ Hải thành, nhưng cũng là một thành thị tu chân không nhỏ.
Nhưng hôm nay, khi Diệp Mặc lần thứ hai đi tới nơi này, lại phát hiện ra Hàm Nguyên thành vốn vô cùng phốn hoa thì hiện tại cũng đã vô cùng suy tàn rồi.
Tuy rằng không thể nói là nó đã hoàn toàn xuống dốc, nhưng số lượng tu sĩ ở đây thì Diệp Mặc thấy không bằng một nửa trước kia.
Hiện tại những tu sĩ ở trên đường đều vội vã, càng nhiều người chỉ yên ổn tu luyện trong động phủ của mình, cho nên Hàm Nguyên thành sớm đã không còn cái quang cảnh phồn hoa như trước đây nữa rồi.
Diệp Mặc có chút kỳ quái, một thành thị tu chân, cho dù là có xuống dốc đi chăng nữa, thì cũng phải mất không ít thời gian mới có thể.
Lần trước hắn tới Hàm Nguyên thành, thời gian cũng không xa hiện tại bao nhiều, làm sao đã có thể tới tình trạng như thế này rồi.
Huống chi bên ngoài Hàm Nguyên thành còn có một cái tụ linh trận cấp sáu, loại trận pháp này đối với thành thị tu chân bình thường đã là vô cùng tốt rồi.
Cho nên theo lý mà nói, thì loại tụ linh trận này hẳn phải hấp dẫn được rất nhiều tu sĩ mới đúng.
Sau khi vào thành, Diệp Mặc liền ngăn một tu sĩ Kim Đan đang muốn đi ra ngoài thành lại, sau đó ôm quyền hỏi:
– Anh bạn, mười năm trước tôi đã từng tới nơi này, nhưng dường như Hàm Nguyên thành này trước đây phồn hoa hơn nhiều lắm, sao chỉ trong thời gian ngắn như vậy, thì Hàm Nguyên thành đã trở thành bộ dạng này rồi?
Tu sĩ Kim Đan đang muốn cự tuyệt, nhưng khi y phát hiện bản thân không thể nhìn thấu được tu vi của Diệp Mặc thì lập tức đổi ý, cũng ôm quyền đáp lại Diệp Mặc:
– Anh bạn mấy năm đã không quay lại nên cũng khó trách không rõ sự tình.
Năm năm trước tại trung tâm Nam Sơn trấn đã bộc phát ra một màn sương mù đậm đặc, mà màn sương mù này trong nháy mắt đã khuếch trương ra rất nhanh.
Lúc đó các tu sĩ ở trong Nam Sơn phường thị đều không có ai đi ra cả, tất cả đều đã mất tích.
Diệp Mặc nhất thời nhíu mày, một lát sau hắn mới hỏi tiếp:
– Không có ai đi vào điều tra sao?
Tu sĩ Kim Đan kia lập tức trả lời:
– Sao lại không có chứ? Ngay cả bây giờ vẫn có những tốt đội đi vào.
Nhưng cái màn sương mù mầu xám trắng kia rất kỳ quái, cũng chỉ bao phủ toàn bộ Nam Sơn phường thị mà thôi, cũng không hề tiếp tục khuếch trương ra nữa.
Sau đó lại có tu sĩ xây dựng tường thành vây toàn bộ Nam Sơn phường thị lại, miễn cho có tu sĩ nào khác lại không cẩn thận đi vào rồi mất mạng.
Diệp Mặc nghi hoặc:
– Anh mới vừa nói là hiện tại vẫn có người lập thành tổ đội để đi vào mà, tại sao lại bị mất mạng ở trong đó chứ?
Tu sĩ Kim Đan kia liền lắc đầu:
– Anh bạn không biết rồi, cứ ngày trăng tròn hàng tháng, thì hiệu quả gây tổn thương người khác của cái màn sương mù mầu xám trắng đậm đặc kia sẽ giảm xuống thấp nhất.
Lúc này sẽ có nhiều tu sĩ chuẩn bị một ít các pháp bảo phòng ngự, sau đó lập thành tổ đội để tiến vào tìm kiếm nhẫn trữ vật của các tu sĩ đã bỏ mạng trong đó.
Thực tế thì đã có rất nhiều tu sĩ thành công, bọn họ không chỉ mang ra được một ít nhẫn trữ vật của các tu sĩ đã mất tích, hơn nữa còn mang ra được rất nhiều tài liệu, thậm chí có tu sĩ còn tìm được linh thảo cấp bẩy trở lên nữa.
Dừng lại một chút, tu sĩ Kim Đan kia lại tiếp tục nói:
– Bởi vì có người chiếm được chỗ tốt khi tiến vào màn sương mù mầu xám trắng kia, cho nên người đi vào càng ngày càng nhiều, nhưng người có thể trở ra thì lại không nhiều.
Rất nhiều tu sĩ sợ mình sẽ không chịu nổi sự mê hoặc, cho nên đều đã rời khỏi Hàm Nguyên thành, chuyển tới nơi khác để tu luyện, cuối cùng người ở Hàm Nguyên thành càng ngày càng ít hơn.
Màn xương mù mầu xám trắng kia còn có thể khiến tu sĩ phải bỏ mạng trong đó sao? Diệp Mặc liền nhớ tới sơn cốc bên trong ‘Sa nguyên dược cốc’, còn có cái U Linh quỷ dị có thể cắn nuốt không gian, còn ở phong ấn trong ‘Vạn Dược sơn mạch’ kia cũng có một Màn xương mù mầu xám trắng giống như là U Linh có thể cắn nuốt không gian.
Nghĩ tới những thứ này, Diệp Mặc cũng phải vô thức giật mình một cái.
Nếu như ở Nam Sơn phường thị này chính là cái U Linh có thể cắn nuốt không gian kia, thì phải làm thế nào?
– Anh bạn, tôi có việc phải đi trước, xin cáo từ.
Tu sĩ Kim Đan kia thấy Diệp Mặc cau mày nhưng lại không nói một lời, thì lập tức ôm quyền cáo từ.
Tu vi của Diệp Mặc y nhìn không thấu, cho nên tốt nhất là không nên chọc vào.
Diệp Mặc gật đầu, hắn hiện tại không muốn vào thành nữa, mà trước tiên muốn đi tới Nam Sơn phường thị nhìn một chút.
Chỉ là khi hắn vừa xoay người, thì lại nghe được một âm thanh quen thuốc truyền đến:
– Vạn đại ca, đi Nam Sơn phường thị cũng có thể, nhưng hiện tại anh trai của tôi đang bị trọng thương, nếu như Vạn đại ca có ‘Phục thần đan’, thì xin đại ca hãy cho tôi mượn trước một viên, đợi khi thương thế của anh trai tôi tốt lên rồi, thì chúng ta sẽ cùng nhau đi.
Nếu không thì cho tôi mượn linh thạch, tôi tự mình đi mua cũng được.
Diệp Mặc nghe được giọng nói này, thì chỉ cần suy nghĩ một chút, thì đã nhớ tới cô gái này là ai rồi.
Chính là trước đây khi hắn mới được truyền tống từ tiểu thế giới Thần Châu tới Bắc Vọng Châu, thì đã gặp được hai huynh muội, và người em gái chính là Hạ Bình Nhi.
Lập tức có một giọng nói âm trầm đáp lại cô gái kia:
– Hạ Bình Nhi, anh trai cô trọng thương, chúng tôi đã xuất ra không ít linh thạch rồi, cô vẫn còn muốn mượn tiếp nữa sao? Huống chi lần này chúng ta cũng đã có giao ước tử tế để cho hai anh em cô đi trước dò đường trong Nam Sơn trấn.
Cho dù là hiện giờ anh cô không thể đi, thì cô cũng vẫn phải đi vào để dò xét đường mà thôi.
Quả nhiên là Hạ Bình Nhi.
Trong đầu Diệp Mặc liền hiện ra hình ảnh cô gái nhỏ nhút nhát có tính cách hướng nội trước kia.
Người anh trai mà cô nói tới thì hẳn là Hạ Trọng Phỉ rồi.
Hắn vẫn còn nhớ rõ, Hạ Trọng Phỉ là một tu sĩ có linh căn rất tốt, đó là Thổ – Phong song hệ linh căn, sau đó đã được Hàn trưởng lão tu vi Kim Đan của Chính Nguyên Kiếm Phái thu làm đệ tử, thế nào mà bây giờ lại cùng với em gái của y xuất hiện ở Hàm Nguyên thành này? Thoạt nhìn thì tình huống của cả hai có vẻ không được tốt.
– Vạn đại ca, anh cũng không thể nói vậy được, anh trai của tôi thụ thương cũng là vì tiểu đội đấy.
Huống chi tôi cũng không nói tiểu đội sẽ phải gánh chịu phí trị thương của anh trai tôi, tôi chỉ muốn mượn tạm một thời gian mà thôi.
Giọng nói của Hạ Bình Nhi liền vang lên.
Diệp Mặc căn bản là không cần dùng thần thức để nhìn, thì hắn cũng có thể thấy được Hạ Bình Nhi rồi.
Lúc này thì Hạ Bình Nhi đã sớm không còn cái dáng vẻ thơ ngây và nhút nhát trước kia nữa rồi, mà hiện tại khuôn mặt đã mang theo một chút vẻ tang thương.
Chỉ là tu vi của cô hiện tại cũng không cao hơn trước, cũng mới chỉ là Trúc Cơ tầng sáu mà thôi.
Vậy thì anh trai của cô chắc tu vi cũng không cao hơn bao nhiêu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1329: Tiên Nhân Khiêu
Tiên Nhân Khiêu
G
iọng nói của Hạ Bình Nhi bỗng nhiên cũng trở nên đờ đẫn:
– Xin lỗi, Vạn đại ca.
Vết thương của anh trai tôi ngày nào còn chưa khỏi, thì tôi cũng không thể đến Nam Sơn phường thị được.
Chẳng may tôi xảy ra chuyện gì, thì anh trai tôi sẽ thế nào?
Người đàn ông âm trầm tên Vạn đại ca bỗng nhiên lạnh lùng nói:
– Hạ Bình Nhi, đi hay không cũng không phải do cô nữa rồi, lúc trước cô và anh trai cô nói thế nào, hơn nữa chúng ta lúc trước cũng đã bàn xong rồi, chúng tôi giúp cô, thì các cô cũng phải tìm đường giúp chúng tôi.
Thế nào? Chẳng lẽ gần đến lúc đó rồi lại đổi ý sao?
Hạ Bình Nhi sắc mặt trở nên căng thẳng, một hồi lâu sau mới nói:
– Vạn đại ca, nhưng chị Hoàn Phinh cũng không được cứu ra ngoài, hơn nữa anh trai tôi cũng vì chuyện này mà trọng thương, anh còn muốn thế nào nữa?
Diệp Mặc liếc nhìn người đàn ông tên Vạn đại ca kia, bộ dạng hơn bốn mươi tuổi, tu vi Trúc Cơ viên mãn.
Bên cạnh gã còn có một trai một gái nữa, đều rất vạm vỡ, trên người tỏa ra sát khí, rõ ràng người bị giết cũng không phải chỉ có một hai người, cũng là tu vi Trúc Cơ viên mãn.
Không đợi nam tu này nói thêm, Diệp Mặc bỗng nhiên bước tới cười nói với Hạ Bình Nhi:
– Em Bình Nhi, sao em lại ở nơi này? Anh trai của em thế nào?
Vạn đại ca đang muốn nói chuyện thấy Diệp Mặc xuất hiện, thì đành nuốt câu định nói xuống cổ họng, bắt đầu đánh giá Diệp Mặc.
Hạ Bình Nhi cũng vẻ mặt nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, một lúc lâu sau cô mới giật mình vui mừng nói:
– Anh là Diệp đại ca, chị Ánh Trúc và chị Lăng vẫn khỏe cả chứ?
Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:
– Bọn họ đều khỏe, anh vừa lúc đi qua nơi này, không ngờ lại gặp em ở đây.
Anh trai em làm sao? Dẫn anh đến xem xem nào.
Thấy Diệp Mặc hỏi chuyện của anh trai mình, vẻ mặt Hạ Bình Nhi buồn bã nói:
– Anh trai em một tháng trước bị người khác đánh cho trọng thương, bây giờ không thể nào tu luyện được, thậm chí cũng không thể tự vận khí của mình chữa thương được nữa.
Người đàn ông tu vi Trúc Cơ viên mãn tên Vạn đại ca thấy Diệp Mặc bước tới, phát hiện ra gã căn bản cũng không nhìn ra được tu vi của Diệp Mặc, trong lòng có chút bồn chồn.
Nhưng sau đó gã lại nghe thấy Diệp Mặc và Hạ Bình Nhi nói chuyện, rõ ràng cũng đã là bạn bè.
Loại tu vi của Hạ Bình Nhi như này, lại có thể kết giao với người bạn có tu vi cao sao?
Hơn nữa nếu như đối phương có tu vi cao thật, thì sẽ nói chuyện với tu sĩ có tu vi thấp như Hạ Bình Nhi như này không?
Nghĩ tới đây tu sĩ họ Vạn kia trầm giọng nói với Diệp Mặc:
– Anh bạn này, Hạ Bình Nhi bây giờ phải đi với tôi có chút việc, nếu anh cần tìm cô ấy, thì đợi mấy ngày nữa rồi nói.
Diệp Mặc liếc nhìn tên tu sĩ Trúc Cơ này, cũng không thèm để ý đến gã, ngược lại lại quay đầu lại hỏi Hạ Bình Nhi:
– Em Bình Nhi, rốt cục là có chuyện gì vậy?
Hạ Bình Nhi không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, cô cho rằng Diệp Mặc đã là tu sĩ Kim Đan rồi.
Liền vội nói:
– Vì trong phái xảy ra một số chuyện, tôi và anh trai và cả chị Hoàng Phinh nữa rời khỏi đó, thẳng một mạch đến Hàm Nguyên thành.
Chúng tôi vừa mới đến cổng thành, thì bên ngoài cổng thành liền nhìn thấy một thông cáo.
Trên thông cáo đó có viết tìm mười tu sĩ Trúc Cơ gộp lại thành một tổ để đi tìm di tích thượng cổ, cũng không nói là di tích gì, chỉ là nói người tham gia chắc chắn sẽ không hối hận.
Dường như nhớ đến cảnh tượng ngày trước, Hạ Bình Nhi nói đến đây, mắt hoen đỏ nói:
– Bố cáo đó mặc dù có rất nhiều người xem, nhưng không có ai nói gì.
Chị Phinh sau khi xem nó, cũng chỉ nói một câu thứ này rất có thể là lừa người, nếu như là thật, bình thường cũng sẽ không viết ra, nhưng lời này lại chọc giận người khác.
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi:
– Nhưng câu này rất đúng mà.
Cũng không phải là thiểu năng, cho dù có di tích thì làm sao có thể viết ra được? Cho nên cái này không cần nói cũng biết là giả.
Hạ Bình Nhi đỏ mắt nói:
– Đúng vậy, chúng tôi cũng cho rằng cái này không có gì.
Nhưng lúc đó có người nói chị Hoàng Phinh có thể không đi, nhưng không thể trước mặt những tu sĩ khác lại nói xấu thông cáo của bọn họ.
Tôi và chị Hoàng Phinh lúc đó cũng xin lỗi rồi, nhưng người đó thì lại yêu cầu chị Hoàng Phinh vào trong xin lỗi.
Chị Hoàng Phinh sau khi đi vào đó rồi, thì không thấy ra nữa.
Sau đó tôi và anh trai biết được tất cả những người nói xấu thông cáo của họ đều bị nhốt vào thủy lao, khi tôi và anh trai đi thương lượng để cứu người, thì mấy người Vạn Trị lại nói có thể giúp đỡ, hơn nữa bọn họ giúp đỡ cứu người cũng không phải một lần hai lần.
Diệp Mặc liếc nhìn tên họ Vạn và hai tu sĩ đứng bên cạnh gã, sau đó lại trầm giọng hỏi:
– Bọn họ nói cứu thế nào?
Hạ Bình Nhi chỉ tên Vạn đại ca hơn bốn mươi tuổi kia nói:
– Gã nói bọn họ cũng có một tiểu đội trong Hàm Nguyên thành, bình thường, người khác đều ít nhiều nể mặt bọn họ.
Đến lúc đó chỉ cần gã dẫn tiểu đội đó đi, sau đó để tôi và anh trai mang theo trên mười nghìn linh thạch thượng phẩm đến chuộc người là được rồi.
Gã nói người dán thông cáo đó thấy bọn họ đến, lại có linh thạch, cân nhắc một chút là sẽ thả chị Hoàng Phinh ra.
Nói tới đây, giọng nói của Hạ Bình Nhi bỗng nhiên trở nên có chút kích động nói:
– Tôi và anh trai gom đủ linh thạch rồi, cùng bọn họ đến tìm mấy người dẫn chị Phinh đi, đối phương sau khi nhận linh thạch của chúng tôi rồi, lại nói linh thạch không đủ.
Có một người trong tiểu đội bước ra nói lý, người của đối phương lập tức ra tay, kết quả tôi và anh trai đều bị đánh đến trọng thương.
Diệp Mặc nghe đến đó, bỗng nhiên cười khẩy mấy người Hạ Bình Nhi rồi nói:
– Có phải trong những người đến đó, chỉ có anh trai cô bị thương không? Hoặc là nói chỉ có một mình anh trai cô bị trọng thương.
Hạ Bình Nhi ừ một tiếng, cúi đầu nói:
– Đúng vậy, thật ra, thật ra…
Mặc dù co không nói ra, nhưng Diệp Mặc cũng biết thực ra Hạ Bình Nhi cũng bắt đầu nghi ngờ rồi, nhưng cô bây giờ chỉ có một mình, cho dù có nghi ngờ thì cũng không dám nói ra.
Diệp Mặc quay đầu ngó chừng Vạn đại ca cười khẩy nói:
– Tiên nhân khiêu chiêu này hay nhỉ, chỉ để lại một mình Hạ Bình Nhi không bị thương, là vì cô vẫn còn chỗ để lợi dụng.
Vạn đại ca kia bỗng nhiên nhíu nhíu mày nói:
– Anh nói cái gì? Sao tôi nghe không hiểu? Sao lại là Tiên nhân khiêu?
Diệp Mặc châm chọc nhìn gã một cái nói:
– Tôi nói gì cần anh hiểu sao?
Nói xong hắn căn bản cũng không thèm nhìn Vạn đại ca, khua tay thì một đao gió xoẹt qua.
Tu sĩ tên Vạn đại ca thấy Diệp Mặc không ngờ dùng đao gió để đối phó với gã, suýt chút nữa thì bật cười.
Tí nữa thì gã cho rằng Diệp Mặc là một tu sĩ Kim Đan, bây giờ xem ra, cũng chỉ là một tu sĩ bỏ đi mà thôi.
Đao gió, đúng là chỉ đối phương mới nghĩ ra Chỉ trong chốc lát sau, gã cũng không cười được nữa, gã cảm thấy mình không ngờ trong nháy mắt cử động cũng không cử động được, chỉ có thể trơ mắt nhìn đao gió từ đỉnh đầu gã đánh xuống.
Đao gió đó giống như một đường kiếm rất ngọt vậy, từ ấn đường gã cắt xuống, rạch tận đến cổ họng của gã.
Một tia máu tươi phun ra, tên tu sĩ họ Vạn kia không dám tin mà ngã xuống, gã trước khi chết cũng không dám tin mình lại chết dưới một đường đao gió.
Trong nháy mắt một nam một nữ tu khác cùng với Hạ Bình Nhi cũng ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói:
– Diệp, Diệp đại ca, anh giết gã rồi?
Lúc này một nam một nữ kia cũng lập tức bừng tỉnh lại, toàn người toát mồ hôi lạnh, lại càng không dám hỏi nửa câu, sau đó lùi về sau.
Diệp Mặc không trả lời Hạ Bình Nhi mà bỗng nhiên nhìn một nam một nữ kia nói:
– Nếu như hai người dám lùi một bước nữa, thì tôi sẽ giết cả hai.
Tôi nghĩ Hạ Bình Nhi cũng sẽ biết được chỗ nhốt Hoàng Phinh, hai người nói bây giờ nói rõ ràng ra, sau đó dẫn chúng tôi đến, hay là tiếp tục lùi lại chờ đao gió của tôi?
Tu vi Hóa Chân của Diệp Mặc, trải qua bao nhiêu chuyện, chuyện như này chỉ cần Hạ Bình Nhi nói ra, còn nhìn xem phản ứng của tên họ Vạn kia nữa, hắn liền biết được chuyện này nhất định chính là Tiên nhân khiêu.
Dám hoài nghi thông cáo 100% là những tu sĩ qua đường, những tu sĩ qua đường từ bên ngoài tới không có hậu đài thì dễ hãm hại nhất.
Đồng thời Diệp Mặc cũng hiểu tại sao tu sĩ Hàm Nguyên thành lại càng ngày càng ít đi, ngoại trừ phường thị sương mù, đến cả tổ chức công khai hãm hại người cũng tồn tại, người ở đây không ít đi mới là chuyện lạ.
Tên nam tu hơn ba mươi tuổi bỗng nhiên run giọng nói – Tiền bối, vãn bối nói, vạn bối nói hết.
– Hồ Tự, anh không muốn sống nữa à…
Nữ tu kia chỉ nói được vài từ, thì cảm giác ấn đường của mình cũng có chút lạnh, lập tức cô liền hiểu ra mình trong nháy mắt đã đi lên vết xe đổ của tên tu sĩ họ Vạn kia rồi.
Lần này Diệp Mặc cũng không nói gì, hắn chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm tên nam tu hơn ba mươi tuổi kia.
Nam tu lúc này làm gì còn không hiểu nên nói gì, căn bản không dám giấu diếm tí nào lẩm bẩm nói:
– Chuyện đó không liên quan đến chúng tôi, Tư gia ở Hàm Nguyên thành muốn chúng tôi làm như vậy.
Tư gia muốn chúng tôi đối phó với những tu sĩ đi qua Hàm Nguyên thành, thậm chí tại sao lại như vậy, chúng tôi cũng không rõ, chỉ biết có nữ tu Trúc Cơ nào sạch sẽ thì phải tặng cho Vạn phủ.
Sau đó bọn họ bắt nữ tu đó ăn vài loại đan dược, cuối cùng do chúng tôi trong vài ngày ở Nguyệt Viên đem đến nơi sương mù Nam Sơn, trong màn sương mù đó lấy tinh huyết, tinh huyết đó chính là đồ Tư gia cần.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:
– Tôi nói tại sao ba con kiến hôi các anh lại cũng có hộ giáp linh khí cực phẩm, hóa ra là chuẩn bị đến phường thị Nam Sơn.
Nói như vậy, thì anh cũng giết nhiều người lắm rồi.
Nam tu kia vội khua tay nói:
– Không phải, tiền bối, vãn bối giết người rất ít.
Người giết người đều là Vạn Trị và Sát Huyết Phi, chính là hai người trước mặt tiền bối vừa nãy.
Bình thường, thì đều là Huyết Phi bắt nữ tu, Vạn Trị thì lấy máu, vãn bối chỉ phụ trách loại trừ màn sương mù màu xám kia.
Thần thức của Diệp Mặc quét lên trên thân thể của tu sĩ Trúc Cơ viên mãn Hồ Tự này, phát hiện ra cơ thể của gã đã bị khí sương mù màu trắng xám kia xâm chiếm rồi, đến bây giờ vẫn chưa thể thoát ra khỏi màn sương mù kia được, thời gian cũng rất lâu rồi, người này nhất định sẽ hỏng toàn bộ kinh mạch.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, cũng không nói ra chuyện này, chỉ lạnh lùng hỏi:
– Hoàng Phinh ở đâu?
Đối với Hoàng Phinh thì cảm quan của Diệp Mặc cũng không tệ lắm, lúc trước hắn rời khỏi Chính Nguyên kiếm phái, còn tặng cho Hoàng Phinh một viên Trúc Cơ đan, không ngờ, khi gặp lại, cô không ngờ lại bị người khác lấy máu.
Hạ Bình Nhi sớm đã nghi ngờ ba người Vạn Trị, nhưng nghi ngờ này cô căn bản cũng không dám nói ra ngoài, chỉ để trong lòng mà thôi.
Bây giờ Hồ Tự nói ra rồi, cô lập tức hiểu ra, lúc này sắc mặt cô cũng có chút tái nhợt chỉ Hồ Tự nói:
– Hóa ra các anh đưa đan dược cho tôi ăn chính là loại đan dược đó, các anh cũng muốn mấy ngày nữa sẽ đưa tôi đến phường thị Nam Sơn hút máu đúng không?
Hồ Tự không dám giấu diếm, chỉ khúm núm gật đầu nói:
– Đúng, đúng, Hoàng Phinh bây giờ vẫn ở trong Tư gia, đợi chút nữa khi chúng tôi dẫn đi, thì sẽ đến Tư gia dẫn cô ấy đi.
Diệp Mặc quay đầu nói với Hạ Bình Nhi:
– Anh trai cô không có chuyện gì, thì đến Tư gia xem trước đi.
Nói xong, lại lạnh lùng nói với Hồ Tự:
– Dẫn đường đi.
Lúc này Hồ Tự nào dám phản bác lại nữa, gã đã biết Diệp Mặc quả quyết sát phạt, chỉ cần hơi do dự chút thôi, thì mình cũng sẽ như hai người Vạn Trị.
Hàm Nguyên thành bây giờ lớn nhất chính là Tư gia, cho nên Tư gia rất dễ nhận biết, cũng không mất nhiều thời gian, ba người đã đến trước cổng nhà Tư gia.
Nhưng cảnh tượng trước cổng nhà, khiến cho Hồ Tự và Hạ Bình Nhi trợn mắt há mồm, ngay cả Diệp Mặc vừa nhìn thấy cảnh này cũng có chút da đầu tê dại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1330: Tu Sĩ Kiếp Biến Của Tư Gia
Tu Sĩ Kiếp Biến Của Tư Gia
T
rước mắt Diệp Mặc toàn bộ đều là những tu sĩ đã bị giết chết, hơn nữa cảnh tượng đẫm máu, vô cùng thê thảm.
Diệp Mặc tự tin cho rằng hắn muốn tiêu diệt Tư gia, cũng không thể làm nên cảnh tượng đẫm máu như này được, nhiều nhất cũng chỉ là mấy đường lôi kiếm thiêu trụi toàn bộ Tư gia thành tro bụi.
Ở cổng Tư gia đệ nhất Hàm Nguyên lại xuất hiện cảnh tượng đẫm máu này, nếu không phải Hồ Tự tận mắt nhìn thấy, gã căn bản cũng không dám tin.
Hơn nữa những thi thể kia đều mặc quần áo có in chữ Tư, rõ ràng là người của nhà họ Tư.
Cái này cũng không tính, cổng trước Tư gia cũng hoàn toàn bị phá hủy rồi, bây giờ biến thành ngói vụn, làm gì còn chút bóng dáng đệ nhất gia của Hàm Nguyên nữa? Thần thức của Diệp Mặc quét vào trong, bên trong chỗ nào cũng là người chết, đến hậu viên cuối cùng, thần thức mới bị ngăn cản bởi một trận pháp.
– Đây chính là Tư gia?
Diệp Mặc lạnh lùng hỏi một câu.
Đờ đẫn một lúc lâu, cho đến khi Diệp Mặc hỏi đến, Hồ Tự mới sắc mặt tái nhợt đáp lại:
– Vâng, vâng, tiền bối, đây chính là Tư gia.
Diệp Mặc lại nói với Hạ Bình Nhi:
– Chúng ta vào đó xem một chút.
Hạ Bình Nhi gật đầu, cẩn thận đi theo sau Diệp Mặc bước vào cửa chính đã bị tàn phá.
Hồ Tự thấy Diệp Mặc cũng không để ý gì đến gã, trong lòng lập tức trở nên căng thẳng, cũng không chủ động tiến lên phía trước.
Đợi sau khi hai người Diệp Mặc và Hạ Bình Nhi biến mất trong nội viện Tư gia, lúc này gã mới quay người vội vàng chạy trốn.
Cho đến hai năm sau, gã mới hiểu ra, tại sao lúc đó Diệp Mặc lại không thèm để ý gì đến gã, vì chỉ trong vòng hai năm này, gã cũng bị màn sương màu xám xâm chiếm cơ thể kia phá hoại, cuối cùng biến thành tro bụi.
…
– Chị Hoàng Phinh có phải cũng bị dẫn đi rồi không?
Hạ Bình Nhi cũng vội vàng hỏi.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Không đâu, những nữ tu có tư chất cũng không cao lắm, cho dù Tư gia có người muốn dùng để tu luyện, thì lúc nào cũng có thể tìm được người cao hơn.
Nếu kẻ thù của Tư gia đến rồi, bọn họ cũng không thể nào cố ý dẫn Hoàng Phinh đi được.
Diệp Mặc dẫn theo Hạ Bình Nhi đến thẳng trước một trận pháp phòng ngự phía hậu viện, hắn chỉ tùy ý rắc hai trận kỳ xuống, thì trong trận pháp này xuất hiện một cửa ngầm, Diệp Mặc tiến thẳng vào trong đó.
– Á…
Diệp Mặc và Hạ Bình Nhi vừa mới tiến vào cửa hầm này, thì có một âm thanh kinh dị truyền tới.
Diệp Mặc cũng vừa mới bước vào, liền nhìn thấy bên trong đó có người.
Là hai người đàn bà, người lớn tuổi không ngờ cũng đã là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ bảy rồi, còn người trẻ hơn một chút thì tu vi cũng cao, cũng đã là Hư Thần tầng thứ tư rồi.
Nữ tu Thừa Đỉnh tầng thứ bảy thoạt nhìn hình như còn trẻ hơn Hạ Bình Nhi, nhưng Diệp Mặc cũng biết, người đàn bà đó cũng không trẻ hơn Hạ Bình Nhi.
Chỉ là vì tu vi của cô cao, hơn nữa không gian khổ như Hạ Bình Nhi, nên mới nhìn trẻ tuổi mà thôi.
Còn nữ tu Hư Thần tầng thứ tư kia, thoạt nhìn thì giống một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, Diệp Mặc cũng nhìn ra mặc dù tuổi tác không nhiều, nhưng cũng không chỉ là mười bảy mười tám tuổi, chắc hẳn cũng không chênh lệch nhiều so với Hạ Bình Nhi, nhiều nhất cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi mà thôi.
Hai nữ tu cũng cực xinh đẹp, nhưng nữ tu Hư Thần kia hình như sắc sảo hơn chút.
Cô khiến cho Diệp Mặc nhớ đến người con gái mặc váy xanh tên Ngọc Nhi mà hắn gặp ở Tây Tích châu, cũng xinh đẹp không gì so sánh được.
Cái khác nhau duy nhất chính là, người con gái mặc váy xanh ở Tây Tích châu kia trên người có chút khí tức mê mị, còn người con gái trẻ tuổi này thì lại mang một cái gì đó tiêu sát và lạnh lùng.
Hai loại khí tức, Diệp Mặc cũng vô cùng không thích.
– Trình độ trận pháp và công pháp ẩn nấp của anh cũng không tồi, nghĩ đến chắc cũng là đệ tử của đại môn phái nào đó ở đây phải không?
Nữ tu Thừa Đỉnh tầng thứ bảy kia liếc nhìn Diệp Mặc, rồi lại nhìn Hạ Bình Nhi đứng sau lưng hắn, lạnh lùng nói.
Diệp Mặc từ người của hai người đàn bà này cảm thấy một sát khí nhàn nhạt, lập tức biết những người chết bên ngoài và trong này đều là do hai người này làm.
Hai người đàn bà này giết người thì thôi, nhưng lại giết đến mức làm nên cảnh tượng đẫm máu như vậy, rõ ràng cũng không coi tính mạng của tu sĩ khác ra gì.
Hạ Bình Nhi có chút nao núng lùi về phía sau Diệp Mặc một chút, rõ ràng cô đối diện với hai nữ tu này chẳng những sợ hãi, mà còn có chút tự ti.
Diệp Mặc cũng không trả lời câu hỏi của người đàn bà Thừa đỉnh này, thần thức của hắn cũng đã quét đến nơi có che chắn thần thức, lập tức hắn liền phóng ra một Thần thức đao hóa hình ra.
Thần thức của hắn lập tức liền phá vỡ được trận pháp che chắn thần thức này, thì nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của ba nữ tu, Hoàng Phinh da mặt có chút đen nhẻm không ngờ lại xuất hiện trong đó.
Sau khi nhìn thấy Hoàng Phinh, Diệp Mặc mới biết hắn hoàn toàn nhầm lẫn tên Liễu Nguyệt Chân và Hoàng Phinh rồi.
Lúc trước khi hắn đi, có đưa tặng Trúc Cơ đan là cho Liễu Nguyệt Chân, chứ không phải là Hoàng Phinh kia.
Theo lý mà nói Hoàng Phinh phải ở cùng một chỗ với Tương Dị cụt một tay, không biết tại sao cô lại không ở cùng với Tương Dị, ngược lại lại ở cùng với anh em Hạ Bình Nhi.
– Tương Dị đâu?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi Hạ Bình Nhi.
Hạ Bình Nhi vội vàng nói:
– Tương Dị sư huynh trong một lần ra ngoài làm nhiệm vụ vì bảo vệ chị Hoàng Phinh, nên đã mất mạng.
Sau đó Chân Nguyên kiếm phái xảy ra chuyện, chị Hoàng Phinh trên đường đi lại gặp được tôi và anh trai tôi, nên đi cùng nhau.
Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng thầm than, tên Tương Dị này đúng là si tình Hoàng Phinh.
Lúc trước y vì Hoàng Phinh mà mất đi một cánh tay, bây giờ lại đến tính mạng của mình cũng tặng cho người ta.
Nữ tu Thừa Đỉnh kia thấy Diệp Mặc cũng không để ý gì đến lời nói của cô, sắc mặt lập tức trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, dường như muốn ra tay với Diệp Mặc.
Mà đúng vào lúc này, trong tận cùng hậu viện lại vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, cô cũng không kịp ra tay với Diệp Mặc, kéo theo người con gái trẻ tuổi kia, trong nháy mắt phi độn biến mất.
Diệp Mặc căn bản cũng không để ý đến hai người đàn bà đã rời đi kia, mà lại dẫn theo Hạ Bình Nhi đến trước cấm chế kia, tiện tay kéo một cái, cấm chế kia lập tức tiêu tán trong không trung.
– Chị Phinh…
Hạ Bình Nhi vừa nhìn thấy Hoàng Phinh sắc mặt vô cùng tái nhợt đã ngồi đờ đẫn một bên, còn hai nữ tu Trúc Cơ còn lại cũng vô cùng đờ đẫn.
Nghe được Hạ Bình Nhi gào thét, Hoàng Phinh lúc này mới tỉnh lại, trong mắt cô lộ ra vẻ vô cùng kinh hoảng, vội vàng hỏi:
– Bình Nhi, sao em cũng đến rồi?
Hạ Bình Nhi vội vàng chỉ vào Diệp Mặc nói:
– Em gặp được Diệp đại ca ở Hàm Nguyên thành, sau đó Diệp đại ca cùng em đi cứu chị.
Hoàng Phinh lúc này mới nhận ra Diệp Mặc, vội vàng đứng dậy cám ơn.
Diệp Mặc khua khua tay nói, thần thức của hắn đảo qua, liền biết được trong thân thể của Hoàng Phinh có một loại độc dược mà thôi, hai người con gái ở cùng Hoàng Phinh cũng vậy.
Diệp Mặc lấy ra ba viên đan dược cho ba người Hoàng Phinh uống, sau khi giải độc xong, hai người còn lại thiên ân vạn tạ rồi rời đi.
Diệp Mặc cũng lấy ra một cái nhẫn đưa cho Hạ Bình Nhi nói:
– Trong này có đan dược trị thương cho anh trai cô, còn có đan dược tu luyện Trúc Cơ kỳ nữa.
Cô đi cứu anh trai cô đi, sau đó chia đồ trong nhẫn thành ba phần cho ba người, rồi rời khỏi Hàm Nguyên thành.
Hạ Bình Nhi theo bản năng nhận lấy chiếc nhẫn nói:
– Vậy Diệp đại ca anh thì sao?
– Tôi còn một số chuyện nữa, dẫn theo mấy người không tiện lắm.
Nếu mọi người không có nơi nào để đi, thì cứ đến thẳng Phỉ Hải thành.
Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành là sản nghiệp của tôi, mọi người cứ cầm miếng ngọc bài này đến là được.
Diệp Mặc nói xong liền lấy ra một miếng ngọc bài đưa cho Hạ Bình Nhi.
Còn hắn thì phải đi tìm Ức Mặc, còn phải đến phường thị Nam Sơn, dẫn theo ba tu sĩ Trúc Cơ Hạ Bình Nhi hiển nhiên là không được.
– Vậy thì Diệp đại ca, chúng tôi và chị Hoàng Phinh đi trước đây.
Hạ Bình Nhi biết Diệp Mặc chắc chắn còn chuyện riêng, mặc dù cô cũng không biết tu vi của Diệp Mặc, nhưng tu vi của hắn nhất định không thấp, rất có khả năng cũng đã là tu sĩ Nguyên Anh rồi.
Cô cũng không còn là cô bé không hiểu chuyện ngày trước nữa, sau khi nhận đồ của Diệp Mặc rồi, cái đầu tiên là không muốn ảnh hưởng đến việc của Diệp Mặc nữa.
Diệp Mặc lại gật đầu dặn dò nói:
– Đan dược kia anh trai cô sau khi ăn xong rồi thì lập tức sẽ khỏe lại, sau đó các cô nhanh chóng rời hỏi Hàm Nguyên thành, nơi này không phải là nơi tốt đẹp gì.
Diệp Mặc vốn cảm giác cái thành phố này có chút quỷ dị, chỉ là quỷ dị ở chỗ nào, hắn cũng chưa thể khẳng định được.
– Vâng, Diệp đại ca.
Hoàng Phinh và Hạ Bình Nhi cũng rất tự giác, sau khi trả lời xong, thì nhanh chóng rời khỏi Tư gia.
Thần thức của Diệp Mặc để ý đến lúc hai người rời đi, lúc này mới dọc theo hướng hai nữ tu lúc trước rời đi đuổi theo.
Nhưng chỉ trong chốc lát, Diệp Mặc lại xuất hiện trước một trận pháp phòng ngự, sau khi vứt hai trận kỳ xuống trận pháp xong, Diệp Mặc lại phát hiện ra bên trong có một đại điện cực lớn, mà cái đầu tiên hắn nhìn thấy vẫn là hai người đàn bà vừa nãy.
Nhưng cái khác nhau duy nhất chính là, hai người đàn bà lúc trước nét mặt lạnh như băng, phong kinh vân đạm, còn nữ tu Thừa Đỉnh tầng thứ bảy bây giờ lại mất đi một cánh tay.
Không cần nhìn vết máu còn loang lổ trên chỗ tay cụt kia, Diệp Mặc cũng biết cánh tay của cô ta là vừa mới bị mất, chỉ vừa nãy thôi cánh tay của cô vẫn còn nguyên vẹn.
Nữ tu trẻ tuổi Hư Thần kia thì đang sắc mặt tái nhợt đỡ lấy nữ tu Thừa Đỉnh kia, ánh mắt gắt gao nhìn tế đàn ở giữa đại điện.
Trên tế đàn có một người đàn ông râu tóc bạc phơ, thoạt nhìn thì trẻ tuổi, nhưng khiến người ta lại có cảm giác rất già.
Người đàn ông kia cũng đã là tu vi Kiếp Biến tầng thứ nhất, nhưng khí tức thì lại điều độ chừng mực, rõ ràng mới lên cấp chưa được một tháng.
Thần thức của Diệp Mặc vừa quét đến khí tức loang lổ máu trên người gã, liền biết được người này có công pháp tu luyện cũng cực kỳ hung tàn.
Người đàn ông tóc trắng kia thấy Diệp Mặc đi vào cũng lộ ra chút nghi ngờ, lập tức gã liền hiểu ra Diệp Mặc dùng che giấu tu vi, nếu không căn bản cũng không thể nào đến gã cũng không nhìn ra được tu vi của hắn.
Cho nên gã chỉ cần liếc nhìn Diệp Mặc, rồi lại chằm chằm nhìn nữ tu bị mất cánh tay kia nói:
– Rất tốt, các cô đến thật đúng lúc.
Vừa nãy nếu không phải một cánh tay của cô, tôi quả thực khó có thể thu công được, đợi lát nữa tôi sẽ cám ơn cô.
Nói xong dường như để giải thích rõ hơn, gã lại lè lưỡi liếm môi nói:
– Nói ra tôi có thể thăng cấp lên Kiếp Biến, cũng là vì cô bé kia đi cùng các cô.
Hắc hắc, cái tươi mát, cái sạch sẽ kia, tôi cũng nhớ một tháng rồi, hôm nay cuối cùng cũng có thể thưởng thức được rồi.
Dừng lại một chút, gã lại liếc nhìn Diệp Mặc, sau đó lại nói với nữ tu kia:
– Tôi tiêu diệt cả nhà Tư gia, đợi chút nữa hiến dâng người cô, cũng đã không thiệt cho cô rồi.
Tôi bóp chết con kiến hôi này đã, tránh việc hắn ảnh hưởng đến cảm xúc của chúng ta.
Nói xong gã không ngờ lại giơ tay ra trực tiếp hướng về phía Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Thần Y Thích Giết Chóc [Dịch] Thần Y Thích Giết Chóc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Than-Y-Thich-Giet-Choc-Audio.jpg)





