1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 264 : Tu Sĩ Xé Rách Không Gian (c1316-c1320)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 264 : Tu Sĩ Xé Rách Không Gian (c1316-c1320)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1316: Tu Sĩ Xé Rách Không Gian

Tu Sĩ Xé Rách Không Gian

D

iệp Mặc nghi hoặc, là vì sau khi Lôi Kiếp lần này qua đi cũng không xuất hiện Linh Vân hỗ trợ hắn trị thương và củng cố cảnh giới.

Lần Lôi Kiếp thứ hai khi hắn tấn cấp Hóa Chân cũng chỉ có chín tia sét, vậy thì dựa theo lý thuyết độ kiếp của tu sĩ, thì hắn phải độ chính là nhất cửu Lôi Kiếp, điều này làm cho Diệp Mặc không thể nào hiểu được.

Cho dù là tu sĩ Nguyên Anh độ kiếp thì cũng đã là tứ cửu Lôi Kiếp, còn hắn thăng cấp Hóa Chân lại chỉ gặp có một cái nhất cửu Lôi Kiếp mà thôi, ngay cả số lượng cũng không bằng với Lôi Kiếp tu sĩ Nguyên Anh.

Nhưng Diệp Mặc lại biết, một tia sét của Lôi Kiếp lần này so với toàn bộ các tia sét của mấy lần Lôi Kiếp mà người khác độ qua cộng lại cũng kinh khủng hơn nhiều.

Cơn mưa xối xả đã dần dần dừng lại, bông tuyết cũng không rơi phất phới nữa, chỉ là không khí xung quanh vẫn còn lưu lại một chút khí tức băng lãnh, cho thấy rằng ở nơi này đã từng có mưa tuyết mà thôi.

Mà cái linh mạch cực phẩm kia của Diệp Mặc đã thiếu đi một lượng lớn, hiển nhiên là vì Diệp Mặc hấp thu linh khí quá mức kinh người.

Bất luận có phải là nhất cửu Lôi Kiếp hay không, thì hiện tại hắn cũng đã thăng cấp thành tu sĩ Hóa Chân rồi.

Mà chân nguyên kinh khủng của tu sĩ Hóa Chân trong người hắn cũng đã bắt đầu khởi động, hơn nữa cái loại giơ tay nhấc chân cũng có thể dễ dàng khống chế chân nguyên này khiến cho Diệp Mặc hiểu được, lúc trước bản thân mình lấy tu vi Kiếp Biến chống lại tu sĩ Hóa Chân là kinh người và thái quá tới mức nào, khiến cho hắn hiểu được cách suy nghĩ lúc trước rằng ‘Bất quá Hóa Chân cũng chỉ như vậy’ là vô tri cỡ nào.

Đó không phải là vì tu sĩ Hóa Chân không làm gì được hắn, mà là vì chân nguyên và bản lĩnh pháp thuật của hắn quá mức lợi hại mà thôi.

Lúc này thì hắn cảm nhận được sự cường đại của bản thân, thì hắn thậm chí còn có chút sợ khi nghĩ lại những lần đối chiến với tu sĩ Hóa Chân lúc trước.

Một khi tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ liều mạng với hắn, thì với tu vi Kiếp Biến lúc ấy của hắn đích thực là khó có khả năng thoát được, tỷ như là Mục Phi Hoàn lúc trước.

Diệp Mặc tin tưởng với tu vi Hóa Chân tầng một hiện tại của hắn, thì có thể dễ dàng giết chết mấy tu sĩ Kiếp Biến tầng chín đỉnh ngày trước.

Có thể thấy được lúc trước hắn có thể lấy tu vi Kiếp Biến hậu kỳ để đối kháng cùng với tu sĩ Hóa Chân là vì hắn có pháp quyết nghịch thiên cỡ nào.

Còn nếu như gặp phải cao thủ chân chính, hoặc là gặp phải cường giả trong các tu sĩ Hóa Chân, thì không biết sẽ như thế nào?

Lập tức sự tự tin của Diệp Mặc tăng mạnh, bất luận là trước đây làm sao, thì hiện tại hắn đã là tu sĩ Hóa Chân rồi.

Với tu vi hiện tại của hắn, thì cho dù là gặp phải tu sĩ Hóa Chân cường đại nhất, thì hắn cũng không nghĩ rằng mình hoàn toàn không phải là đối thủ.

Điều duy nhất khiến hắn lo lắng chính là, sau khi đã thực sự trở thành tu sĩ Hóa Chân rồi, thì sau này sẽ tu luyện như thế nào? Trước đây thì sau mỗi lần độ kiếp, hắn đều có thể đề thăng thêm một hai cấp vì hấp thụ Linh Vân khí và lôi nguyên của Lôi Kiếp.

Nhưng lần này sau khi hắn hấp thu lôi nguyên của Lôi Kiếp mầu tím khủng bố kia, thì cuối cùng cũng chỉ có thể củng cố tu vi của mình vững chắc ở Hóa Chân tầng một trung kỳ mà thôi.

Nói cách khác, tu vi hiện giờ của hắn còn cách Hóa Chân tầng một đỉnh rất xa.

Nếu tiếp tục như vậy, thì sau này lượng linh khí hắn cần để thăng cấp càng nhiều hơn gấp bội, rồi tới khi tu vi đạt tới Hóa Chân tầng chín, thì hắn lấy cái gì để mà tu luyện đây?

Diệp Mặc vừa định thu hồi lại linh mạch, sau đó tắm rửa qua rồi đi Thanh Sa Khanh nhìn một chút.

Thì lúc này lại cảm nhận được linh lực dao động trong không gian.

Chỉ trong phút chốc, đã có một pháp bảo phi hành chân khí mầu hồng xuất hiện trước mắt hắn.

Đây là một cái pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, Diệp Mặc khẳng định, nếu như ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn chưa được thăng cấp, thì cái pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm này cũng không hề kém hơn ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn chút nào.

Pháp bảo phi hành chân khí mầu hồng kia sau khi hạ xuống mặt đất, thì từ bên trong liền có một đôi nam nữ đi ra.

Người thanh niên có đôi tai lớn, mặt chữ điền, khuôn mặt có góc cạnh rõ ràng, thoạt nhìn thì cực kỳ có uy thế, nhưng tuổi thì lại còn rất trẻ, chỉ có khoảng hơn hai mươi tuổi mà thôi.

Nhưng khi Diệp Mặc nhìn tu vi Hóa Chân tầng bốn của người này, thì cũng biết người thanh niên kia tuyệt đối đã không còn trẻ như vẻ ngoài nữa rồi.

Cô gái kia là tu sĩ tu vi Ngưng Thể tầng ba, khiến Diệp Mặc kinh ngạc cũng không phải là vì tu vi của cô ta, mà là vì dung mạo của cô ta.

Cô gái này tuyệt đối là cô gái đẹp nhất hắn thấy kể từ khi tới Tây Tích Châu, so với Lãnh Nhược Phi lúc trước còn phải đẹp hơn ba phần.

Nhưng so với Lãnh Nhược Phi đẹp hơn thì không phải là vì dung mạo, mà là vì thân hình của cô ta thực sự là quá tốt…

Trước sau lồi lõm thật sự giống như là được vẽ ra vậy.

Khiến cho người ta có cảm giác chỉ cần thiếu đi một chút thì cũng không thỏa đáng (Thêm một phân thì béo, bớt một phân thì gầy).

Cho dù là trên người cô ta là một bộ váy áo hoa mầu xanh lá, thì cũng vì vóc dáng kia cho nên càng nhìn càng hấp dẫn ánh mắt hơn.

Diệp Mặc nhớ tới Thanh Như và Áo Thiên Điệp, thì cảm thấy nếu như khí tức trên người cô gái này pha tạp, thì hầu như là có thể sánh ngang với Áo Thiên Điệp rồi.

Tuy rằng tuổi của cô ta thoạt nhìn còn có vẻ trẻ hơn cả Lãnh Nhược Phi, nhưng Diệp Mặc lại biết, cô gái này ít nhất thì so với hắn cũng lớn tuổi hơn nhiều.

– Dương ca, nhặt được một cái linh mạch cực phẩm rồi…

Cô gái kia kinh hỉ nhìn lướt qua cái linh mạch cực phẩm của Diệp Mặc rồi thốt lên.

Thanh niên mặt chữ điền kia gật đầu:

– Đúng thế, vận khí cũng coi như là tốt.

Ngọc Nhi, em đi thu lại cái linh mạch cực phẩm kia đi.

Cô gái tuyệt đẹp kia nhìn lướt qua Diệp Mặc với ánh mắt chán ghét rồi nói:

– Dương ca, cái tên rác rưởi này thật đáng ghét, toàn thân thì lôi thôi không chịu nổi, hai con mắt chó lại còn liên tục soi mói trên thân người của em.

Tên thanh niên mặt chữ điền cũng liếc qua Diệp Mặc, lúc này mới nói với cô gái kia:

– Người này cũng không phải là loại rác rưởi đâu, hắn tốt xấu gì cũng coi như là một tu sĩ Hóa Chân đấy, mặc dù chỉ là Hóa Chân tầng một.

Diệp Mặc sau khi thăng cấp tu vi Hóa Chân, thì căn bản là không hề ẩn dấu tu vi nữa, mà giữ nguyên cảnh giới tu vi Hóa Chân tầng một của mình.

Lúc này thanh niên mặt chữ điền có tu vi Hóa Chân tầng bốn, thì có thể nhìn ra được tu vi của hắn thì cũng không lạ.

Cô gái kia nghe nói Diệp Mặc là tu vi Hóa Chân tầng một, thì cũng có chút kinh hãi.

Cô ta thấy Diệp Mặc cũng không lớn tuổi, thậm chí so với cô còn nhỏ hơn, làm sao có thể là tu sĩ Hóa Chân tầng một được chứ?

Thanh niên mặt chữ điền xuất hiện, thì Diệp Mặc cảm nhận được thực lực cường hãn của y, cái loại uy thế này căn bản là được hình thành từ sự tự tin chứ không phải là tu luyện có thể có được.

Điều này cho thấy tên thanh niên kia cũng không phải là một kẻ đơn giản, thậm chí y cũng có thể vượt cấp chém giết tu sĩ cao thủ giống như hắn vậy.

Hiện tại hai người này rõ ràng là đã nhìn thấy dẫn linh trận của mình, còn nói là muốn chiếm linh mạch của mình, khiến cho trong lòng Diệp Mặc rất khó chịu.

Diệp Mặc không đợi cô gái kia tiến lên thu lại linh mạch, thì đã tiện tay đem linh mạch thu vào trong Thế giới trang vàng rồi.

Cô gái kia vừa mới tiến lên trước để thu lấy linh mạch của Diệp Mặc thì chợt sững người lại nhìn một đống đất cát hỗn độn, một lát sau mới quay đầu lại dùng vẻ mặt ủy khuất mà nhìn tên thanh niên mặt chữ điền kia.

Thanh niên mặt chữ điền liền liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cách lạnh lùng sau đó nói:

– Lấy linh mạch ra để lại đây, sau đó cút.

Loại người tự cho mình là đúng này, thì Diệp Mặc căn bản là lười nói chuyện, cho nên hắn đã chuẩn bị động thủ rồi.

Hai người này biết rõ đó là linh mạch của mình, vậy mà còn muốn chiếm sao?

Khi Diệp Mặc chuẩn bị động thủ với thanh niên mặt chữ điền kia, thì một đợt chân nguyên dao động mãnh liết từ trong không trung truyền đến, không chỉ Diệp Mặc bị hấp dẫn, mà ngay cả tên thanh niên mặt chứ điền kia cũng bị hấp dẫn.

Trong nhất thời đã quên mất việc bản thân muốn ra tay với Diệp Mặc rồi.

Chân nguyên dao động cường liệt trong không gian kia phát ra, thì một luồng sáng vàng kim cực kỳ chói mắt hiện lên, sau dó một người trung niên từ trong luồng ánh sáng vàng kim kia thất thểu vọt ra.

Người này vừa lao tới, thì đã lấy ra một pháp bảo phi hành chân khí, muốn dùng thời gian ngắn nhất để rời khỏi chỗ này.

Luồng sáng vàng kim này Diệp Mặc cũng rất quen thuộc, khi mà Mông Kỳ đã sử dụng qua một lần – ‘Phá không phù’.

Loại bùa cao cấp này cực kỳ thưa thớt, hơn nữa còn vô cùng trân quý.

Diệp Mặc mặc dù chưa từng luyện chế qua, nhưng lại biết rằng loại bùa này căn bản không phải là đại sư luyện chế bùa có thể luyện chế ra được.

Mà phải là đại năng có khả năng xé rách không gian đồng thời còn tinh thông việc luyện chế bùa thì mới có thể luyện chế ra được.

Người trung niên này vừa sử dụng ‘Phá không phù’ để tới đây, thì nói cách khác y tới đây từ một thế giới khác.

Người trung niên này không ngờ đã là tu vi Hóa Chân tầng chín, hơn nữa lại còn đang có bộ dạng chật vật như vậy.

Dáng vẻ của y hiển nhiên là đang chạy trốn, nhưng lại sử dụng cả ‘Phá không phù’ để chạy trốn.

Cũng không biết là loại tu sĩ kinh khủng nào có thể truy sát y tới tình trạng này.

Chỉ là người trung niên kia còn chưa khởi động được pháp bảo phi hành chân khí của mình, thì tên thanh niên mặt chữ điền lúc trước muốn Diệp Mặc phải giao ra linh mạch bỗng nhiên đã ngăn cản trước mặt y.

Diệp Mặc thì lại có chút nghi hoặc, vì khí thế trên người thanh niên mặt chữ điền tuy rằng rất cường hãn, nhưng tu vi của y cũng chỉ là Hóa Chân tầng bốn mà thôi.

Một tu sĩ Hóa Chân tầng bốn, không ngờ lại dắm chặn trước mặt tu sĩ Hóa Chân tầng chín, thật không biết là do lớn mật hay là thực sự có bản lĩnh nữa.

Tu sĩ Hóa Chân tầng chín kia thấy có một tên tu sĩ Hóa Chân tầng bốn tới ngăn cản mình, thì cũng không thèm suy nghĩ gì, mà trực tiếp phóng ra một pháp bảo Kim Khắc Thiết Hoa về phía tên thanh niên mặt chữ điền kia.

Thanh niên mặt chữ điền kia ngay cả ánh mắt cũng không chút thay đổi nào, hơn nữa cũng không lấy ra bất cứ một cái pháp bảo gì, chỉ dùng nắm tay đánh về hướng Kim Khắc Thiết Hoa của tu sĩ trung niên kia.

Răng rác…

Một tiếng va chạm nhỏ vang lên, chân nguyên văng ra tứ phía, không gian xung quanh cũng từng đợt lay động.

Hai người đối chiến một chiêu, thì đều tự lui về mấy bước.

Mà tu sĩ trung niên Hóa Chân tầng chín kia dĩ nhiên lại không thể chiếm được nửa phần tiện nghi nào, còn cái pháp bảo Kim Khắc Thiết Hoa thì lại lần nữa trở về trong tay y, y thậm chí cũng có chút sững sờ.

Dường như y không thể ngờ được, một tu sĩ Hóa Chân tầng bốn mà lại có thể ngăn cản một chiêu công kích của mình mà không hề bị thụ thương.

Thanh niên mặt chữ điền cũng chấn động mà nhìn nắm đấm của mình, vì đã xuất hiện một vết máu trên đó, gã không ngờ tên trung niên tu sĩ Hóa Chân tầng chín vừa tới từ thế giới khác kia lại mạnh mẽ như thế, một quyền vừa rồi của gã không ngờ lại không chiếm được nửa phần tiện nghi nào.

Diệp Mặc cũng nhíu chặt lông mày, không ngờ tên thanh niên mặt chữ điền kia lại cường hãn như vậy, chân nguyên dao động vừa rồi so với Tạ Chính Sư thì không thua kém chút nào, thậm chí còn có phần hơn.

Một tu sĩ Hóa Chân tầng bốn, không ngờ lại có được tu vi thâm hậu bậc này.

Diệp Mặc khẳng định, một khi tên tu sĩ Hóa Chân tầng bốn này đại chiến cùng Tạ Chính Sư một hồi, thì Tạ Chính Sư chưa chắc đã là đối thủ của gã.

Tại Tây Tích Châu này, không ngờ lại có một cao thủ nghịch thiên như vậy.

Hai người chỉ giao thủ trong thoáng chốc, thì ở chỗ mà người trung niên kia vừa sử dụng ‘Phá không phù’ để đi tới đây, lại lần nữa xuất hiện một cái khe nứt mầu đen.

Cái khe nứt kia xuất hiện vô cùng đột ngột, không có chút dấu hiệu nào.

Diệp Mặc dùng thần thức quét tới cái khe kia, không ngờ lại chỉ có thể thấy được một mảng hư vô vô biên vô hạn.

Diệp Mặc tu luyện tới tu vi Hóa Chân, hơn nữa còn là tu sĩ tu luyện ‘Tam sinh quyết’, cho nên trong nháy mắt đã hiểu đây là chuyện gì, sắc mặt lập tức biến đổi.

Bởi vì cái khe nứt kia căn bản là do không gian bị xé rách mà tạo thành.

Nói cách khác, đó là có đại năng ở thế giới khác xé rách không gian thông tới đại lục Lạc Nguyệt, sau đó muốn đi tới Tu Chân Giới này.

Tu sĩ có thể xé rách không gian, thì Diệp Mặc chỉ nghe nói tới có một người là Sở Cửu Vũ.

Nhưng hắn thật không ngờ là lại có thể tận mắt nhìn thấy loại tu sĩ có thể xé rách không gian này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1317: Vực Đại Thành Chân Chính

Vực Đại Thành Chân Chính

T

u sĩ có thể xé rách được hư không của Tu Chân giới hàng chục nghìn năm mới gặp được một người, cũng đã là vô cùng giỏi rồi, Diệp Mặc quả thực nghĩ không ra, hắn chỉ là độ kiếp, lại gặp được tu sĩ nghịch thiên như này.

Chỉ trong một chốc lát, hắn liền hiểu ra, hẳn là tu sĩ Hóa Chân trung niên vừa nãy sau khi sử dụng phá không phù, tạo thành giới diện không gian không ổn định, tu sĩ phía sau đuổi theo mới có thể xé rách được không gian.

Một khi đợi không gian ổn định rồi, thì chắc là đối phương không thể nào xé rách được.

Nhưng cho dù là vậy, cũng quá kinh khủng rồi, vì thông qua xé rách không gian đến một thế giới khác, cần phải đi qua không gian hư vô, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi, là có thể mất mạng trong không gian đó rồi.

Người này có thể đến được đây, chứng tỏ hai vấn đề, thứ nhất là thực lực của gã cũng cường hãn đến cực điểm, thứ hai là thù hận giữa gã và người đàn ông trung niên kia tuyệt đối cũng là huyết hải thâm thù, nếu không sẽ không mạo hiểm như vậy truy sát đến tận nơi này.

Diệp Mặc vừa mới hiểu đạo lý này, thì một bóng người màu đỏ rơi xuống trước mặt mấy người, người này không ngờ là một tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong.

Đầu tóc rất thưa thớt, thoạt nhìn cũng rất trẻ tuổi, da dẻ trắng nõn, đôi mắt mang thần sắc kiêu ngạo, giống như trong thế giới này chỉ có một mình y thôi vậy, người khác cũng chỉ là con kiến hôi.

Tên tu sĩ này vừa rơi xuống, Diệp Mặc liền từ người của y cảm nhận được một sự uy áp kinh người.

Diệp Mặc trong nháy mắt biết được, vực của người này cũng đã đại thành rồi, nếu không không thể nào có uy áp như vậy được.

Người đàn ông trung niên lúc trước thông qua phá không phù đến đây thấy tu sĩ mặc áo đỏ này lập tức sắc mặt đại biến, sau đó lại lạnh lùng nói:

– Phương Ức Tông, không ngờ anh có thể xé rách giới diện?

– Xé rách giới diện?

Tên nam tu trẻ tuổi mặt chữ điền Hóa Chân tầng thứ tư cũng không phải là người không có kiến thức, anh ta nhìn thấy bóng người màu đỏ lửa này đi ra từ cái khe hư không kia, sắc mặt cũng đại biến.

Nhưng ngay sau đó thì anh ta căn bản cũng không nghĩ ngợi gì, liền bắn ra một phi kiếm truyền tin, rõ ràng anh ta cho rằng mình cũng không phải là đối thủ của tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong xé rách giới diện này.

Tên tu sĩ tên Phương Ức Tông đứng trên Sa Hà, không ngờ lại không thèm để ý đến tên nam tu trung niên kia, mà lại vẻ mặt lộ vẻ vui mừng hớn hở, sau khi nhìn một hồi lâu, bỗng nhiên cười ha hả nói:

– Nơi này không ngờ có thể thăng cấp được, không ngờ lại có thể thăng cấp được, ha ha…

Mấy người nhìn thấy tên tu sĩ mặc áo đỏ chỉ lo cười ha hả, không hiểu y có ý gì.

Nhưng Diệp Mặc lại rất rõ, giới diện mà Phương Ức Tông đến chắc chắn cũng không thể thăng cấp được, y đến nơi này chắc hẳn cũng như Tạ Chính Sư lúc trước, cũng nhận được sự kêu gọi thăng cấp.

Tu sĩ trung niên kia hình như biết được lúc này cho dù gã có muốn trốn cũng không trốn thoát được, dứt khoát nắm chặt lấy pháp bảo của mình trầm mặt không nhúc nhích gì.

– Mông Chẩm, Phương Ức Tông tôi cũng phải cám ơn anh.

Nếu không phải là phá không phù của anh, thì cũng không thể xé rách được giới diện, tôi không xé rách được giới diện, thì cũng không biết được nơi này không ngờ lại có thể thăng cấp được.

Ha ha ha…

Tu sĩ áo đỏ nói xong lại điên cuồng cười lớn.

Tên tu sĩ trung niên tên Mông Chẩm nghe thấy vậy sắc mặt trở nên khó coi, gã không ngờ cuối cùng cũng vẫn là mình giúp.

Tên tu sĩ áo đỏ Phương Ức Tông sau khi nói xong, lại nhìn mấy người Diệp Mặc một lượt.

Bỗng nhiên ánh nhìn lại dừng lại trên người con gái cực kỳ xinh đẹp mặc váy xanh, ánh mắt có chút háo sắc nói:

– Đúng là một người con gái xinh đẹp, nếu không phải quá nhiều người đàn ông dùng qua rồi, thì người con gái này đúng là cực phẩm.

Người thanh niên mặt chữ điền nghe xong lời này rồi, sắc mặt lập tức biến đổi, gã nhìn chằm chằm vào tên tu sĩ mặc áo đỏ lạnh lùng nói:

– Anh bạn xin tự trọng chút.

– Tự trọng?

Tên tu sĩ mặc áo đỏ bỗng nhiên lại cười ha hả một tiếng, sau đó nhìn người tu sĩ trung niên đứng cách đó không xa cười nói:

– Mông Chẩm, nể tính anh tặng người phụ nữ của mình cho tôi, lại để tôi có cơ hội thăng cấp, tôi sẽ giết anh sau cùng.

Tôi giết hai con kiến hôi này trước đã, còn người con gái cực phẩm kia, tôi vẫn muốn sử dụng.

Mông Chẩm sắc mặt âm trầm, cũng không nói câu nào.

Còn nam tu trẻ tuổi mặt chữ điền thì lại không nhẫn nhịn được sự tức giận trong lòng mình, giơ một tay lên, một đường đao màu vàng được phóng ra.

Đường đao màu vàng đó vừa phóng ra, thì mang theo một đường cầu vồng màu vàng tươi đẹp, bao phủ toàn bộ xung quanh, ngay sau đó, thì đường cầu vồng màu vàng tươi đẹp đó cũng đã bổ về phía tu sĩ mặc áo đỏ.

Diệp Mặc vốn dĩ chuẩn bị dạy cho tên thanh niên mặt chữ điền này một trận, sau khi nhìn thấy đường cầu vồng màu vàng tuyệt đẹp này lại thầm than thở một câu.

Người thanh niên mặt chữ điền cũng là tu sĩ dùng pháp bảo hình đao, hơn nữa đao pháp lại còn rất hung mãnh.

Đối với những tu sĩ dùng pháp bảo giống mình, Diệp Mặc cũng luôn chú ý đến.

Từ đường cầu vồng màu vàng này, Diệp Mặc có thể nhìn ra, người thanh niên mặt chữ điền này có thể dễ dàng giết chết được tu sĩ Hóa Chân tầng thứ bảy Mục Phi Hoàn lúc trước ra tay với gã.

Tên tu sĩ mặc áo đỏ kia thấy đường cầu vồng màu vàng tiến đến, trong mắt lập tức lộ vẻ kinh dị, thậm chí còn á lên một tiếng.

Dường như ngay trong lúc này, gã phóng ra một đường Càn Khôn Quyển.

Đường Càn Khôn Quyển đó cũng giống như màu áo cuả gã vậy, vừa được phóng ra, lập tức hình thành một cầu vồng màu đỏ hình tròn, hoàn toàn bao lấy đường đao cầu vồng màu vàng của người thanh niên kia.

– Sa…sa…

Từng tiếng nghiến răng truyền đến, đường đao màu vàng của người thanh niên mặt chữ điền kia bị Càn Khôn Quyền của tu sĩ kia vây lấy, sau khi phát ra những âm thanh sa sa đơn giản, trong nháy mắt biến mất trong không trung.

Tên tu sĩ mặc áo đỏ hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không tha, Càn Khôn Quyền trong tay lại phóng ra lần nữa, lần này Càn Khôn Quyền của gã hóa thành một cái búa màu đỏ cực lớn hướng về phía người thanh niên mặt chữ điền kia, bổ đến đỉnh đầu.

Người thanh niên mặt chữ điền kia kinh hãi, một pháp bảo hình ô màu đen được gã bất ngờ phóng ra, Càn Khôn Quyển của tu sĩ tóc đỏ này đập lên trên pháp bảo hình ô đen kia, nhất thời phát ra những âm thanh thịch thịch.

Chỉ răng rắc một tiếng, pháp bảo phòng ngự hình ô đen kia lại xuất hiện những vết nứt thật sâu, còn người thanh niên mặt chữ điền kia thì lại bị đánh bay ra mấy trăm mét, ngã trên mặt cát, điên cuồng phun ra một ngụm máu.

– Hả, tu sĩ Hóa Chân nơi này không ngờ lại lợi hại như vậy?

Tên tu sĩ tóc đỏ thấy lần tấn công thứ hai của mình, cũng chỉ khiến cho tu sĩ thanh niên mặt chữ điền Hóa Chân tầng thứ tư kia phun ra một ngụm máu, cũng không thể lấy được mạng của gã, lập tức kinh dị lại lần nữa ồ lên một tiếng.

Chính vào lúc gã muốn ra tay lần thứ ba, thì có bốn đường độn quang bay đến, trong nháy mắt liền hạ xuống trước mắt mọi người.

Bốn gã tu sĩ này Diệp Mặc biết hai người trong đó, Tam thần chủ Giao Hoán Chấn của Thần Thú sơn mạch, thành chủ Tạ Chính Sư của Tây Tu thành.

Hai người còn lại một người thoạt nhìn có vẻ yếu đuối, thậm chí giống một cô gái yếu đuối, một người còn lại là một đại hán ngang tàng mình đồng da sắt.

Bốn người đó ngoại trừ Tam thần chủ Giao Hoán Chấn, đều là tu vi Hóa Chân đỉnh phong.

– Cậu đã là Hóa Chân rồi?

Tạ Chính Sư không chú ý đến những người còn lại, cái đầu tiên gã nhìn thấy chính là Diệp Mặc, tu vi Hóa Chân của Diệp Mặc nhất thời khiến gã kinh ngạc thốt lên.

Cho dù lúc trước gã khẳng định mình nhìn không sai, bây giờ cũng bắt đầu nghi ngờ rồi.

Phải nói Diệp Mặc mới có mười mấy ngày thôi, từ Kiếp Biến tầng thứ bảy thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ nhất, gã cũng tuyệt đối không thể nào tin được.

Khả năng duy nhất có thể là, lúc trước gã nhìn nhầm rồi.

Nghĩ tới đây, gã thậm chí thầm nhủ may mắn, may là mình không tìm tới Diệp Mặc, nếu lúc trước tìm đến hắn, có khả năng hậu quả cũng không đơn giản như vậy.

Thấy Diệp Mặc hứng thú nhất chính là Tam thần chủ Giao Hoán Chấn, gã kinh ngạc chạy đến trước mặt Diệp Mặc nói:

– Anh Diệp, không ngờ có thể gặp được anh ở đây, thật may mắn quá.

Tôi đã nghe Tra Kỳ Phụ nói rồi, lần trước đã làm phiền anh nhiều, cám ơn anh, quả thực cám ơn anh nhiều.

Nói xong gã không đợi Diệp Mặc trả lời, lại chỉ tu sĩ hiền lành như con gái kia nói với Diệp Mặc:

– Đây chính là Yết Kiếm, Nhị thần chủ của Thần Thú sơn mạch chúng tôi.

Vừa nói vừa chỉ vào đại hán ngang tàng kia nói:

– Đó là Chi Nam thành chủ Quý Trường Thiên của rừng rậm Vô Tâm, Tạ thành chủ thì anh biết rồi, tôi không giới thiệu nữa.

Quý Trường Thiên và Yết Kiếm cũng khách khí gật đầu với Diệp Mặc, hiển nhiên bọn họ đã nhìn ra tu vi của Diệp Mặc cũng không thấp, nhưng Diệp Mặc cũng là một tông sư trận pháp nữa.

Diệp Mặc cũng chỉ gật gật đầu, cũng không để ý lắm.

Một tông sư trận pháp, có lúc cũng không kém so với những con người khí phách một phương như bọn họ.

– Là anh động thủ với Tu Dương?

Quý Trường Thiên vừa đến thì ánh mắt nhìn chằm chằm vào tu sĩ mặc áo đỏ kia.

Tên tu sĩ mặc áo đỏ kia khinh thường liếc nhìn Quý Trường Thiên, lạnh giọng nói:

– Anh coi mình là ai, Phương Ức Tông tôi ra tay với ai cũng còn phải cho anh biết nữa sao?

Nói xong gã không đợi Quý Trường Thiên phóng ra pháp bảo, Càn Khôn Quyển trong tay cũng đã hướng về phía Quý Trường Thiên.

Đồng thời nhảy ra, trực tiếp xông về phía tu sĩ trẻ tuổi mặt chữ điền đang lóp ngóp bò dậy kia.

Quý Trường Thiên thấy đối phương không ngờ lại khinh rẻ gã, lập tức giận tím mặt, một nhánh cây đen nhánh trong nháy mắt được phóng ra, nhánh cây này vừa mới phóng ra, thì biến hóa thành vô số bóng cây lớn chọc trời bao phủ về phía Côn Khôn Quyển.

Đồng thời thân người của gã cũng thoắt một cái, muốn trực tiếp ngăn cản lại tên tu sĩ mặc áo đỏ kia lại.

– Ha ha ha…

Tên tu sĩ mặc áo đỏ bỗng nhiên cười lớn, khí thế cả người lại tăng vọt, xung quanh gã thậm chí hình thành một đường rung động mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Quý Trường Thiên còn chưa tiếp cận đến đường rung động đó, thì lại cảm thấy thân thể từng trận chậm rãi lại, trong mắt gã lập tức lộ ra vẻ kinh hãi, liên tiếp phun máu, miễn cưỡng lùi bước lại.

Mà lúc này tên tu sĩ mặc áo đỏ căn bản cũng không quản Quý Trường Thiên, trực tiếp xông đến trước mặt tên tu sĩ trẻ tuổi mặt chữ điền, không ngờ lại giơ tay ra đánh một chưởng.

Người thanh niên mặt chữ điền thấy nắm đấm này tới, lập tức muốn tránh né, nhưng anh ta không ngờ cũng giống như Quý Trường Thiên, trong nháy mắt cứ như bị trói lại vậy.

Là một người có thể dễ dàng khiêu chiến với Hóa Chân tầng thứ chín, người thanh niên này rõ ràng không phải là người tầm thường, anh ta lập tức biết được mình đã lọt vào vực của đối phương.

Loại vực kinh khủng như này, anh ta cũng là lần đầu tiên gặp.

Nói cách khác, vừa nãy tên tu sĩ mặc áo đỏ này chiến đấu với anh ta cũng chưa ra toàn lực.

Tên tu sĩ mặt chữ điền tên Tu Dương kinh hãi, anh ta vội vàng muốn đốt tinh huyết của mình để chạy trốn khỏi sự trói buộc của ‘vực’ của đối phương, nhưng phản ứng của anh ta quá chậm.

Một đấm của tên tu sĩ mặc áo đỏ đã đánh vào ngực của anh ta, lập tức đánh bay nửa bên mặt của anh ta.

Không đợi Tu Dương rơi xuống, tên tu sĩ mặc áo đỏ này lại bị đá một phát nữa vào ngực, một âm thanh xương cốt vỡ vụn truyền tới, những người tại đó cũng nghe thấy rất rõ.

Diệp Mặc vẫn không nhúc nhích, nhưng hắn cũng hiểu lúc trước mình đã đoán nhầm rồi, ‘vực’ của tên tu sĩ mặc áo đỏ trước mặt mình đây quả thực quá lợi hại, đây mới chính là ‘vực’ chân chính.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1318: Diệp Mặc Ra Mặt

Diệp Mặc Ra Mặt

T

u Dương bị đá bay ra ngoài, vung ra một vệt máu trên không trung, may là trên người anh ta vẫn còn hộ giáp chân khí thượng phẩm, nên cũng không bị đá cho nát vụn.

Quý Trường Thiên nhìn thấy cảnh này, hai mắt lại càng đỏ lên, bay lên ôm lấy Tu Dương đã bị trọng thương trên không trung kia, đồng thời đưa mấy chục viên thuốc vào miệng của anh ta.

Ngay sau đó lại đặt Tu Dương sang một bên, sau đó quay đầu nhìn Tạ Chính Sư và Nhị thần chủ hiền lành kia:

– Tạ thành chủ, Yết thần chủ, người này làm thương Vô Tâm Chỉ Nam Vực thiếu chủ của chúng tôi, Quý mỗ xin hai người ra tay cứu giúp, cùng đối phó với tên này.

Tạ Chính Sư và Nhị thần chủ của Thần Thú sơn mạch nhìn một cái, lập tức gật đầu đồng ý, ngay cả Tam thần chủ Giao Hoán Chấn không được mời cũng phóng pháp bảo ra.

Tạ Chính Sư và Giao Hoán Chấn đều nhìn về phía Diệp Mặc, mặc dù Diệp Mặc Hóa Chân tầng thứ nhất trong mắt Yết Kiếm và Quý Trường Thiên cũng không là cái gì, nhưng Giao Hoán Chấn và Tạ Chính Sư thì không cho là như vậy.

Nhưng Diệp Mặc đến đầu ngón tay cũng không nhúc nhích, rõ ràng không định ra tay.

Diệp Mặc hiển nhiên là không định ra tay, nếu hắn muốn ra tay, vừa nãy trước khi Tu Dương bị trọng thương, hắn đã có thể ngăn tu sĩ mặc áo đỏ kia lại rồi.

Thấy Diệp Mặc không có ý ra tay, Tạ Chính Sư và Tam thần chủ cũng không chủ động mời nữa.

Pháp bảo của Tạ Chính Sư là Xích Diễm Phi Nha, Diệp Mặc cũng đã từng thấy qua, còn pháp bảo của Yết Kiếm là Cửu Hoàn Ngũ Phong kiếm, thanh Cửu Hoàn Ngũ Phong kiếm này vừa xuất ra, Diệp Mặc liền biết được, đây là chân khí cực phẩm.

Giao Hoán Chấn thấy Diệp Mặc cũng không định ra tay, mà vừa nãy Quý Trường Thiên cũng không mời gã, gã dứt khoát mè nheo cũng không xuất pháp bảo trong tay mình ra.

Giao Hoán Chấn phục sát đất Diệp Mặc, cho nên Diệp Mặc không định ra tay, gã cũng hủy ý định giúp đỡ.

Giao Hoán Chấn cũng chỉ chậm trễ một lát, pháp bảo của ba người Quý Trường Thiên cũng đã hoàn toàn bao phủ lấy tên tu sĩ mặc áo đỏ Phương Ức Tông.

Vị trí của Phương Ức Tông trong nháy mắt biến thành một bóng cây đen nhánh, mà trong bóng cây đó lại có một nửa ngọn lửa màu đỏ, một nửa đường kiếm màu trắng.

Ngọn lửa và đường kiếm kia dường như muốn nuốt tươi Phương Ức Tông đang bị bao trùm bởi cái bóng đen đó, còn Phương Ức Tông quả thực cũng không có chút tung tích nào.

Diệp Mặc lại chú ý đến tên Mông Chẩm chạy trốn đến đây đang đứng bên cạnh, hắn cũng rất nghi ngờ, theo lý mà nói Mông Chẩm bây giờ mới là lúc tốt nhất để chạy trốn, tại sao gã lại không nhúc nhích gì?

Ngay sau đó Diệp Mặc lại chú ý đến Xích Diễm Hỏa Nha và Cửu Hoàn Ngũ Phong kiếm dưới bóng cây kia có chút trì trệ, sự chậm chạp của ngọn lửa và sự đình trệ của kiếm quang kia thần thức của Diệp Mặc chỉ có thể hơi liếc nhìn đã thấy rồi.

Diệp Mặc biết sở dĩ xuất hiện sự chậm trễ này, đó là vì ‘vực’ của ba người Tạ Chính Sư cộng lại cũng hoàn toàn bị đánh bại bởi tu sĩ mặc áo đỏ Phương Ức Tông kia.

Ba người bị đánh bại cũng chỉ trong nháy mắt.

Quả nhiên Diệp Mặc vẫn còn chưa tiếp tục xem xem tình hình cụ thể thế nào.

Thì lại nghe thấy những tiếng nổ cực lớn ầm ầm, từ trong bóng cây kia nổ ra.

Một vòng kim quyển cực lớn màu đỏ từ dưới trào ra, đường kim quyển màu đỏ đó vừa xông ra ngoài, thì nổ tung, trong nháy mắt ngăn chặn hỏa nha màu đỏ ngăn chận nó, bóng cây màu đen, kiếm quang màu tím hoàn toàn bị đánh tan.

Sau khi Xích Diễm Hỏa Nha của Tạ Chính Sư bị Càn Khôn Quyển của Phương Ức Tông đánh trúng, Tạ Chính Sư đến Hỏa Nha cũng không để ý nữa, trực tiếp phóng ra lá chắn bảo vệ.

Cho dù như vậy, Càn Khôn Quyển của Phương Ức Tông đập vào lá chắn của gã, gã cũng điên cuồng phun ra máu, trọng thương tại chỗ.

Cửu Hoàn Ngũ Phong kiếm của Yết Kiếm cũng không bị đánh bay.

Nhưng y cũng lỗ lả không nhỏ, sắc mặt tái nhợt mang theo Cửu Hoàn Ngũ Phong kiếm lùi bước khoảng mấy trăm mét, phun ra một ngụm máu trong không trung.

Mà thua thiệt lớn nhất chính là Quý Trường Thiên, bóng cây màu đen của gã trong nháy mắt giải tán, liền bị Càn Khôn Quyển của Phương Ức Tông trọng điểm chiếu cố.

Đường vòng đó đúng lúc nện trúng vào ngực của gã, một âm thanh xương cốt vỡ vụn truyền tới, Quý Trường Thiên bị nện bay ra ngoài đồng thời điên cuồng phun ra máu tươi.

Còn một đoạn nhánh cây lại rơi đúng xuống chân Diệp Mặc, Diệp Mặc sớm đã cảm nhận được nhánh cây này không bình thường, tiện tay nhặt nhánh cây đó lên.

Một cảm giác cực kỳ tang thương xông lên tận óc, nhánh cây này quả thực không tầm thường.

Quý Trường Thiên bị nện bay ra ngoài, mặc dù trong nháy mắt bị trọng thương, lập tức nuốt một viên đan dược trị thương.

Sau đó gã giơ một tay ra, hút đi nhánh cây đó từ tay của Diệp Mặc.

Mặc dù Diệp Mặc có thể miễn cưỡng cầm lại nhánh cây này, nhưng đây không phải là thói quen của hắn, cái này khác gì giật đồ của người khác rồi.

Tạ Chính Sư và Yết Kiếm cũng vẻ mặt kinh hãi nhìn tu sĩ mặc áo đỏ này, bọn họ không biết tên tu sĩ áo đỏ này từ đâu mà đến, tu vi không ngờ lại kinh khủng đến vậy.

Ba người bọn họ đều là tu sĩ sắp thăng cấp rồi, liên thủ lại, không ngờ lại bị người ta một chưởng đã đánh tan rồi.

Cái này cần tu vi gì? Chẳng lẽ là tiên nhân hay sao? Nhưng bọn họ cho rằng, tu vi của Phương Ức Tông rõ ràng cũng chỉ là Hóa Chân đỉnh phong mà thôi.

Nhưng Diệp Mặc trong lòng cũng thầm than.

Hắn biết ba người Tạ Chính Sư mặc dù không bằng Phương Ức Tông, nhưng cũng không thể bị đánh bại bởi một chiêu được.

Ba người bọn họ phạm một sai lầm giống nhau, đó chính là cho rằng tu sĩ Hóa Chân đều có ‘vực’, cho dù ‘vực’ của một người không thấp hơn Phương Ức Tông, thì ‘vực’ của ba người cộng lại cũng không thể không đấu lại được Phương Ức Tông.

Trên thực tế, ba người bọn họ cũng không nghĩ nhầm, ‘vực’ cộng lại quả thực tăng cao nhanh chóng.

Nhưng ‘vực’ của ba người bọn họ cộng lại, quả thực lại kém xa Phương Ức Tông.

Vì tu vi của bọn họ đều là ngụy ‘vực’, còn Phương Ức Tông thì lại là ‘vực’ chân chính, hơn nữa lại còn là ‘vực’ đại thành nữa.

Ngụy ‘vực’ của ba người này, Diệp Mặc không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là bị ảnh hưởng của Thiên Cương ba mươi sáu vực mà tạo thành.

Nhưng sau khi đấu với Phương Ức Tông rồi, thì bọn họ nếu như không chết, bọn họ sẽ nhanh chóng hiểu được ‘vực’ của mình đang có vấn đề gì, rồi từ từ đi sửa lại ‘vực’ của mình.

Cho dù cuối cùng ‘vực’ lĩnh ngộ được cũng như Phương Ức Tông, thì cũng không phải là không có khả năng.

Có thể tu luyện đến loại tu vi nhất phương bá chủ như Tạ Chính Sư, thì có mấy ai là kém cỏi.

Một khi ‘vực’ của ba người bọn họ đại thành giống như Phương Ức Tông rồi, ba người lại liên thủ lại, Phương Ức Tông cho dù có thể thông thiên được, ở tu vi Hóa Chân cũng không có cách nào một chiêu đánh tan ba người họ được, dù sao loại tu vi giống như Sở Cửu Vũ cũng không nhiều.

Còn lúc này người con gái bị người khác không chú ý đến nữa thì sắc mặt khủng hoảng muốn rút lui, cô thậm chí muốn phóng ra pháp bảo phi hành, muốn lén rời đi.

Phương Ức Tông bỗng nhiên nhìn cô khẽ cười, trong nháy mắt giơ ra đại thủ chân nguyên kéo người cô, hộ giáp trên người cô liền giống như một tờ giấy vậy, bị Phương Ức Tông xé rách toàn bộ.

Chỉ còn lại chiếc áo ngực màu đỏ che đi phần ngực tuyệt đẹp của cô, làn da trắng ngần cũng với chiếc áo ngực màu đỏ, đứng trên bãi cát màu vàng dài vô tận, lại lộ ra vẻ hoang dại mê người, vô cùng tuyệt đẹp.

– Nếu như cô còn đi nữa, thì tôi sẽ xé rách chút đồ còn lại trên người cô đấy.

Phương Ức Tông khẽ mỉm cười nói với người con gái mặc váy xanh vừa nãy, ngữ khí vô cùng hiền lành, hoàn toàn khác với uy thế vừa rồi dùng một chiêu đánh tan ba tu sĩ Hóa Chân kia.

Cô gái mặc váy xanh này lúc này dáng người mê hồn, cho dù là Diệp Mặc nhìn cũng thầm khâm phục, người con gái như này quả thực đúng là thiên sinh đã có vẻ mê hoặc đàn ông rồi.

Nếu không phải tâm trí hắn kiên định hơn những tu sĩ bình thường nhiều, đối diện với sắc đẹp mê người này, đến hắn cũng sẽ có chút động tâm.

Đến khi Phương Ức Tông nói xong câu đó, người con gái mặc váy xanh mới ý thức được quần áo trên người mình đã bị xé hết, lập tức hét lên một tiếng, hai tay che lấy phần ngực, sắc mặt kinh hãi nhìn những tu sĩ xung quanh.

Nói thật đến bây giờ có thể nhìn thấy cô ngoại trừ Diệp Mặc, thì không còn người nào khác.

Ba người Tạ Chính Sư lúc này đều đang tự chữa thương cho mình, làm gì còn thời gian rảnh nhìn cô nữa, không cần phải nói bây giờ trên người cô chỉ còn chút vải, cho dù không còn mảnh vải nào, bọn họ cũng không có hứng.

Tên Tu Dương kia bây giờ cũng không biết thân thể mình còn có thể giữ được nữa không, lại càng không chú ý đến chuyện này.

Tam thần chủ Giao Hoán Chấn căn bản cũng không có chút hứng thú gì với người con gái này, chỉ là sắc mặt khiếp sợ nhìn Phương Ức Tông.

Còn người đàn ông trung niên bị Phương Ức Tông truy sát, cái mà bây giờ nghĩ chắc là làm sao có thể chạy thoát được tay Phương Ức Tông, làm gì còn tâm trí nhìn nữ sắc nữa.

Diệp Mặc chỉ liếc nhìn mấy lần, thì cũng không có hứng thú nữa, người con gái này cho dù thân sắc mê người, thì hắn cũng không hứng thú được.

Nghĩ tới loại khí tức loang lổ trên người cô, Diệp Mặc cũng không có chút tâm tư gì.

Phương Ức Tông cũng chằm chằm nhìn người con gái đó, sau đó lại liếc nhìn Diệp Mặc và Giao Hoán Chấn, lại nhìn người con gái đó nói:

– Cô không cần lo lắng, đợi chút nữa tôi sẽ giết hết những ai nhìn cô, cô cứ ngoan ngoãn theo tôi.

Tôi cũng không để ý cô đã từng có nhiều người đàn ông, nhưng những người đàn ông nào từng ở với cô rồi thì tôi sẽ giết sạch.

Nói xong, gã cười ha hả, đột nhiên nhìn chằm chằm Giao Hoán Chấn lạnh lùng nói:

– Anh muốn tự mình ra tay, hay là tôi ra tay.

Giao Hoán Chấn nghe thấy vậy, lập tức trong lòng cả kinh, gã không hiểu tại sao tên tu sĩ áo đỏ lại muốn ra tay với gã đầu tiên.

Nhưng muốn để cho gã tự sát là không thể nào, Giao Hoán Chấn cũng không nghĩ ngợi gì, lập tức phóng ra Song Giác Hồn Tiễn của mình.

Diệp Mặc lúc này lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh gã, đưa tay ra cản lại Giao Hoán Chấn nói:

– Anh Giao, anh không phải là đối thủ của đồ bỏ đi này, cứ để tôi giáo huấn gã là được rồi.

Giao Hoán Chấn thấy Diệp Mặc ra mặt, lập tức vui mừng nói:

– Cám ơn anh Diệp, anh cẩn thận một chút, lão Giao tôi sẽ áp trận cho anh.

Nói xong, lập tức lùi về phía sau mấy trăm mét, gã cũng không cho rằng mình có thể ngăn được ‘vực’ của Phương Ức Tông.

Diệp Mặc đột nhiên tiến lên giúp Giao Hoán Chấn trận này, ngoại trừ Giao Hoán Chấn và Tạ Chính Sư, thì không ai hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Tạ Chính Sư thấy Phương Ức Tông đơn giản đã đánh tan ba người bọn họ, còn lúc này Diệp Mặc vẫn dám lên, trong lòng lại càng sợ hãi và run rẩy.

Diệp Mặc dám tiến đến, chứng tỏ hắn có sức mạnh, hắn đến Phương Ức Tông cũng dám đối phó, bản thân mình lúc trước đúng là tìm phiền phức tới gã, làm sao có thiện quả được?

Đừng nói Quý Trường Thiên và Yết Kiếm sắc mặt không hiểu nhìn Diệp Mặc, đến Mông Chẩm bị tu sĩ áo đỏ kia truy sát tới đây cũng không hiểu tại sao Diệp Mặc muốn ra mặt, trong này ngoại trừ người con gái mặc váy xanh kia, thì tu vi của hắn là thấp nhất.

Người con gái mặc váy xanh kia thấy Diệp Mặc ra mặt, thậm chí còn quên mình đang trần như nhộng, cũng vẻ mặt khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, đây chẳng phải là tìm đến cái chết hay sao?

Phương Ức Tông cũng bị hành động của Diệp Mặc khiến cho sững sờ hết cả người, gã nhìn Diệp Mặc một lúc lâu, bỗng nhiên cười ha hả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1319: Hóa Ra Hắn Mới Là Kẻ Mạnh Nhất

Hóa Ra Hắn Mới Là Kẻ Mạnh Nhất

G

iao Hoán Chấn là một người khá tốt, đối với Diệp Mặc mà nói, thì hắn có thể thăng cấp tới Hóa Chân, thì cũng không thể bỏ qua được công lao của Giao Hoán Chấn.

Nếu như Phương Ức Tông không khiêu khích tới Giao Hoán Chấn, thì Diệp Mặc cũng sẽ không ra tay.

Phương Ức Tông đã tìm đến Giao Hoán Chấn, thì hiển nhiên Giao Hoán Chấn sẽ không phải là đối thủ.

Với thủ đoạn ác độc của Phương Ức Tông, thì Giao Hoán Chấn nói không chừng ngay cả Nguyên Thần cũng sẽ không giữ được.

– Vốn ta còn muốn xử lý nhà ngươi sau cùng đấy, nhưng nhà ngươi đã không kiên nhẫn muốn sống tiếp nữa, thì cũng đừng trách Phương mỗ không khách khí.

Phương Ức Tông nói xong một chữ cuối cùng, thì khí thế toàn thân liền tràn ra, trong nháy mắt đã bao phủ lấy Diệp Mặc.

Càn Khôn Quyển xoay tròn trên đỉnh đầu của y, mà ‘Vực’ của y thì đã hoàn toàn được mở rộng ra.

Y phải trói buộc Diệp Mặc ở trong ‘Vực’ của mình, sau đó thỏa thích tra tấn một phen, rồi mới giết chết Diệp Mặc.

Chỉ là một tên vừa thăng cấp tu sĩ Hóa Chân tầng một, đã tự cho mình là đệ nhất thiên hạ rồi.

Diệp Mặc cũng để yên cho ‘Vực’ của đối phương hoàn toàn bao phủ lấy mình, không hề cử động, vì hắn muốn cảm thụ ‘Vực’ của Phương Ức Tông một chút xem rốt cuộc là có gì khác biệt so với hắn.

Nếu như không trực tiếp tiến vào trong ‘vực’ của Phương Ức Tông, thì căn bản là hắn không thể nào cảm nhận được.

Thấy Diệp Mặc không có chút phản ứng nào thì đã bị ‘Vực’ của mình bao phủ rồi, cho nên Phương Ức Tông cũng không lập tức công kích Diệp Mặc, mà lại nhìn Diệp Mặc cười châm chọc:

– Người thanh niên, có phải là vừa mới thăng cấp lên Hóa Chân, cảm thấy thực lực bản thân tăng vọt, cho nên nghĩ rằng mình đã là đệ nhất thiên hạ rồi phải không? Đáng tiếc thật, cái thời gian nhà ngươi làm đệ nhất thiên hạ này cũng quá ngắn rồi.

Diệp Mặc liên tục vận chuyển ‘Tam sinh quyết’ khi đang ở bên trong ‘Vực’ của Phương Ức Tông, trong nháy mắt thì hắn đã hiểu được ‘Vực’ của Phương Ức Tông và ‘Vực’ của hắn khác nhau như thế nào rồi.

Nhưng ‘Vực’ của Phương Ức Tông cũng là ‘Vực’ chân chính, không phải là ngụy ‘Vực’ được chân nguyên mô phỏng ra.

Lúc này Diệp Mặc đã hiểu, ‘Vực’ cũng không phải là một loại được cố định hình thành, mỗi tu sĩ đều có năng lực và thiên phú lĩnh ngộ về ‘Vực’ khác nhau, nên ‘Vực’ được hình thành cũng khác nhau.

Khí thế, ý niệm, cảnh giới vân vân, không một thứ nào không thể tạo thành ‘Vực’.

Cho dù là dùng chân nguyên mô phỏng thành ngụy ‘Vực’ như Tạ Chính Sư, thì cũng có thể từ đó mà hình thành ‘Vực’ chân chính.

Chỉ là bọn họ còn chưa thể nào hiểu được yếu điểm này mà thôi.

Bất luận là đi qua hình thức nào để lĩnh ngộ về ‘Vực’, thì cũng đều không phân chia cao thấp, ‘Vực’ được phân chia cấp bậc thật ra chỉ là so sánh về sự lĩnh ngộ và cảnh giới của mỗi tu sĩ mà thôi.

Sau khi đã hiểu được ‘Vực’ của Phương Ức Tông, thì Diệp Mặc đã không còn cố kỵ nữa, liền lạnh lùng nhìn Phương Ức Tông rồi nói:

– Ngươi nói hết chưa, ta sau khi thăng cấp lên Hóa Chân, thì tuy rằng còn chưa tự cảm thấy mình là vô địch, nhưng với loại rác rưởi như ngươi thì ta hoàn toàn không để vào mắt.

Nói xong thì khí thế toàn thân của Diệp Mặc cũng đồng thời tăng vọt lên. ‘Vực’ của hắn chính là được kết hợp từ khí thế và ý cảnh.

Chỉ cần đối phương bị bao vây bởi ‘Vực’ của hắn, thì hắn có thể nhìn rõ được nhược điểm của đối phương, đó chính là ‘Cảnh vực’.

Phương Ức Tông nghe Diệp Mặc nói xong, đang muốn đưa tay ra tóm gọn lấy Diệp Mặc trong ‘Vực’ của mình, thì lại đột nhiên biến sắc.

Lập tức y liền hạ tay xuống, Càn Khôn Quyển cũng không hề do dự mà phóng ra ngoài.

Trong nháy mắt y không ngờ lại cảm thụ được Diệp Mặc hoàn toàn không bị trói buộc trong ‘Vực’ của y, nhưng điều này còn chưa tính, y đồng thời còn cảm nhận được ‘Vực’ của mình đang vỡ ra từng mảnh, cái thanh âm ‘Rắc rắc’ kia cho y biết rằng y không nghĩ sai, ‘Vực’ của y đích thực đã bắt đầu tan vỡ rồi.

Tuy rằng ‘Vực’ của y tan vỡ rất chậm, nhưng thực sự là nó đang bị phá vỡ.

Một khi ‘Vực’ của y hoàn toàn bị phá vỡ, thì y sẽ rơi vào trong ‘Vực’ của đối phương.

Tuy rằng y cũng không sợ bị ‘Vực’ của đối phương bao vây, nhưng y biết nếu như vậy thì y tuyệt đối sẽ bị rơi xuống thế hạ phong.

Lúc trước y đối mặt với sự liên thủ của ba người Tạ Chính Sư, thì ‘Vực’ của y cũng toàn thắng.

Nhưng hiện tại đối phương chỉ có một người, lại còn đợi cho ‘Vực’ của y hoàn toàn hình thành thì mới động thủ, cũng có nghĩa là ‘Vực’ của y không thể nào chống đối lại được ‘Vực’ của đối phương.

Bởi vậy y liền nghĩ rằng cái tên thanh niên thoạt nhìn còn rất trẻ đang đối chiến với y lúc này cũng không phải là tu sĩ Hóa Chân tầng một gì, mà là một lão yêu quái Hóa Chân đỉnh.

Phương Ức Tông vẫn tự hào về ‘Vực’ của chính mình.

Tu sĩ cùng cấp với y thì chưa từng có kẻ nào có thể đối kháng được với ‘Vực’ của y, vậy mà hiện tại Diệp Mặc lại dễ dàng phá vỡ được ‘Vực’ của y, thì hiển nhiên là một tồn tại cực kỳ khủng bố.

Cho nên Phương Ức Tông một bên nhanh chóng tu bổ lại ‘Vực’ của mình, một bên thì đã xuất thủ.

Mông Chẩm vẫn đứng xem một bên hoàn toàn hiểu rõ cách làm người của Phương Ức Tông, y thấy Diệp Mặc đã bị ‘Vực’ của Phương Ức Tông bao vây, thì lập tức biết được Phương Ức Tông đang muốn tra tấn Diệp Mặc một cách nhục nhã.

Nhưng khi y thấy Phương Ức Tông cũng không đưa tay nắm lấy Diệp Mặc, mà lại phóng Càn Khôn Quyển ra, thì y lại hoàn toàn khó hiểu.

Diệp Mặc biết Càn Khôn Quyển của đối phương rất lợi hại, nên cũng nhanh chóng phóng Tử Đao ra.

Đao quang tím hồng phóng lên diễn sinh ra vô số đao quang với khí thế che trời phủ đất hướng về phía Càn Khôn Quyển của Phương Ức Tông.

‘Huyễn vân trận sát đao’, đao quang bay phất phơ, đao ra tất sát.

Càn Khôn Quyển của Phương Ức Tông sau khi phóng ra, lập tức tạo thành vòng tròn ánh sáng vô cùng lớn, cái vòng tròn kia tản mát ra những mũi nhọn mầu hồng sắc bén, muốn đem Diệp Mặc lập tức bóp chết.

Chỉ là vòng tròn mầu hồng kia còn chưa hạ xuống, thì đã bị vô số ‘Tử Đao’của Diệp Mặc phóng ra ánh tím quấn lấy, trong nháy mắt liền bao phủ lại.

Rầm rầm rầm…

Một loạt tiếng nổ vang lên, vòng tròn mầu hồng của Càn Khôn Quyển trong nháy mắt đã thoát khỏi sự vây khốn của vô số ánh tím.

Nhưng không đợi cái Càn Khôn Quyển to lớn kia tiếp tục hạ xuống, thì Tử Đao lại kích phát ra một trận đao quang điên cuồng nữa.

‘Huyễn vân phân liệt đao’, diễn sinh vô số đao quang, vô cùng vô tận.

Cảm thụ được ánh đao tím vô cùng vô tận của Diệp Mặc, thì Phương Ức Tông đã có chút không thể nào nhịn được nữa, y buồn bực hừ lạnh một tiếng, liên tiếp vung hai tay lên.

Càn Khôn Quyển bỗng nhiên lại phân liệt ra, trong nháy mắt liền biến thành vô số vòng tròn mầu hồng sắc bén.

Những vòng mầu hồng sắc bén kia trong nháy mắt liền thoát khỏi ‘Huyễn vân phân liệt đao’ của Diệp Mặc, tiếp tục đánh về hướng Diệp Mặc.

Ánh mắt của Diệp Mặc ngưng tụ lại, thầm than pháp bảo kia thật là lợi hại.

Liền không suy nghĩ gì nữa, ‘Đại đỉnh tám cực’ đã lập tức hiện ra trên đỉnh đầu cuả hắn, cùng lúc lại phóng ra hơn mười đạo thần thức đao.

Diệp Mặc biết rằng tu vi của hắn vẫn còn kém hơn so với Phương Ức Tông, nếu như chờ sau khi Phương Ức Tông hoàn toàn phục hồi lại tinh thần, thì hắn cũng không phải là đối thủ của Phương Ức Tông nữa.

Hiện tại hắn muốn thừa dịp ‘Vực’ của đối phương vừa bị phá vỡ, còn chưa kịp phục hồi, còn đối phương thì đang ở vào thế hạ phong, cơ hội tốt thế này thì hắn lập tức phải khiến cho Phương Ức Tông bị thương nặng.

Chỉ cần Phương Ức Tông bị thương nặng, thì cho dù là y có thể hoàn toàn phục hồi lại tinh thần, thì hắn cũng sẽ không còn sợ y nữa.

Trong nháy mắt Phương Ức Tông kích phát Càn Khôn Quyển, thì y cũng có suy nghĩ giống như Diệp Mặc, muốn trước tiên là phải khiến đối phương bị trọng thương đã, rồi mới chậm rãi mà đối phó.

Nhưng y không ngờ trong lúc mấu chốt này, thì thần trí của y lại trở nên tê dại.

Thần thức tê dại, thì Phương Ức Tông lập tức biết rằng không tốt rồi, đối phương thậm chí còn có công pháp thần thức, hơn nữa còn là công pháp thần thức công kích tương đối lợi hại nữa.

Phương Ức Tông hiển nhiên cũng không phải là tu sĩ Hóa Chân tầm thường, cho nên trong nháy mắt đã đêm thần thức đao của Diệp Mặc bức ra khỏi thức hải.

Cùng lúc lại vung tay lên, một đoàn hắc khí lập tức bay ra từ trong lòng bàn tay của y.

Ngay cả Diệp Mặc cũng phải âm thầm kính phục, vì sai khi hắn thăng cấp Hóa Chân, thì thần thức đao mặc dù là không thăng cấp, nhưng uy lực so với lúc trước cũng phải mạnh hơn gấp mấy lần, nhưng không ngờ lại không thể kiên trì được mấy nhịp hở, thì đã bị Phương Ức Tông bức ra khỏi thức hải rồi.

Cái tên Phương Ức Tông này thật sự là khó chơi cực kỳ.

Hắn thấy Phương Ức Tông phóng ra một luồng khí đen, thì nhất thời trở nên cảnh giác, không chút suy nghĩ gì liền gọi ‘Vô ảnh’ ra.

Phương Ức Tông vì bị thần thức đao của Diệp Mặc đánh lén một lần, cho nên Càn Khôn Quyển kia đập vào ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc thì hơi dừng lại một chút.

Mặc dù chỉ là dừng lại một chút, nhưng uy lực vẫn hết sức kinh thiên.

Vốn là chí ít có thể khiến cho Diệp Mặc phải thụ thương đến mức thổ huyết, thì hiện tại lại chỉ có thể đánh ra từng đợt ‘Bình bình’ trên ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc mà thôi.

Diệp Mặc chỉ lay động một chút, còn đâu thì hoàn toàn bình yên vô sự.

Hai người từ lúc ‘Vực’ chạm nhau, đến khi giao thủ qua mấy chiêu, thì những tu sĩ xung quanh đều đã nhìn đến hoa cả mắt, nhưng càng nhiều hơn là sự chấn động vô cùng.

Vốn cho rằng Diệp Mặc sẽ bị giết chết ngay, nhưng thực sự là hai người đánh tới lúc này, thì Diệp Mặc vẫn chiếm được chút thế thượng phong.

Tuy rằng biết rõ Diệp Mặc không đơn giản, nhưng khi nhìn thấy Diệp Mặc có thể chống lại Phương Ức Tông, thì Tạ Chính Sư cũng hoàn toàn bất ngờ.

Không chỉ riêng Tạ Chính Sư, cho dù là Giao Hoán Chấn cũng thật không ngờ Diệp Mặc lại lợi hại quá mức như vậy.

Y chỉ biết rằng Diệp Mặc lợi hại, nhưng cũng không ngờ lại lợi hại đến thế.

Y vẫn có dự định rằng một khi Diệp Mặc khó có thể địch lại được, thì sẽ xông lên hỗ trợ, nhưng hiện tại y vừa nhìn thì cũng đã biết, y căn bản là sẽ không có cơ hội hỗ trợ.

Chính là ‘Vực’ của Diệp Mặc và cái tên tu sĩ áo đỏ kia thì y hoàn toàn không thể nào xông vào được.

Lập tức y lại nghĩ tới nếu như Diệp Mặc có thể ngăn cản được tên tu sĩ áo đỏ kia, thì chẳng phải là ba người Quý Trường Thiên, Tạ Chính Sư và Yết Mưu liên thủ, cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc sao?

Sau khi hiểu được điều này, thì Giao Hoán Chấn càng cảm thấy âm thầm may mắn, vì y đã kết bằng hữu được với Diệp Mặc, bằng không thì hậu quả đúng thật là rất khó lường.

Trung niên tên Mông Chẩm lúc này cũng hoàn toàn ngây dại, y không ngờ người thực sự có thể ngăn cản được Phương Ức Tông lại chính là cái tên tu sĩ Hóa Chân tầng một kém cỏi nhất ở đây.

Y thấy Diệp Mặc hoàn toàn có thể cầm cự được Phương Ức Tông, liền phải hít vào một hơi khí lạnh.

Hóa ra ở chỗ này thì hắn mới là kẻ mạnh nhất.

Sự lợi hại của Phương Ức Tông thì y đã biết quá rõ rồi, tuy rằng không thể nói là tu sĩ Hóa Chân vô địch, nhưng những người có thể thắng được Phương Ức Tông cũng sẽ không vượt quá mười người.

Mà hiện tại người trước mặt này lại chỉ có tu vi Hóa Chân tầng một, lại có thể ngang tài ngang sức với Phương Ức Tông.

Đây là cái đạo lý gì chứ?

Lẽ nào ở đây tu sĩ có tu vi càng thấp, thì bản lĩnh lại càng lớn sao? Y nhớ tới cái tên tu sĩ Hóa Chân tầng bốn gọi là Tu Dương kia, thì đó cũng là một tu sĩ không kém so với y.

Lập tức Mông Chẩm hiểu được, bây giờ cũng không phải là lúc để y nghĩ tới những thứ này, mà là hiện tại chính là thời điểm tốt nhất để y chạy trốn.

Lúc trước khi Phương Ức Tông bị ba người Quý Trường Thiên vây công, thì y không dám chạy trốn, là vì y biết là không thể nào chạy được.

Nhưng hiện tại Phương Ức Tông hiển nhiên lại bị quấn lấy, nếu như y còn không định chạy trốn, thì hiển nhiên là một tên ngốc rồi.

Sau khi hiểu được điều này, thì Mông Chẩm cũng không để ý tới việc Diệp Mặc và Phương Ức Tông quyết đấu nữa, trong nháy mắt liền lấy ra một pháp bảo phi hành chân khí, hóa thành một luồng sáng biến mấy trước mặt mọi người.

Lúc này Phương Ức Tông cũng không có bất kỳ biểu hiện nào, thì Mông Chẩm biết rằng y đã thành công rồi.

Phương Ức Tông bị Diệp Mặc ngăn cản, mấy người còn lại bao gồm cả cô gái váy xanh kia ra thì không có một ai biết lai lịch của Mông Chẩm cả.

Cho nên khi Mông Chẩm rời đi, thì cũng không ai có ý định ngăn cản y lại.

Phương Ức Tông trơ mắt nhìn Mông Chẩm chạy trốn, nhưng bản thân lại không có cách nào truy sát theo cả.

Lửa giận trong lòng y liền thiêu đốt lên.

Luồng khí đen sau khi được phóng ra, thì đã bắt đầu phân liệt, còn Phương Ức Tông lại cảm giác được quá chậm, y đột nhiên há mồm phun ra một ngụm máu.

Cái luồng khí đen bị máu tươi của y phun lên, thì nhất thời nhanh chóng phân liệt chuyển động.

Chỉ trong thời gian chốc lát, thì đã phát ra tiếng ‘Oong oong… ’ vang lên, hơn nữa tiếng vang này càng lúc càng lớn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1320: Quyết Đầu Cùng Phương Ức Tông

Quyết Đầu Cùng Phương Ức Tông

C

hỉ trong chốc lát thời gian, thì luồng khí mầu đen kia liền chuyển hóa thành vô số các con trùng to cỡ hạt mè, có con trùng đã là mầu đen nhạt, có con thậm chí đã là mầu xám.

Hơn nưa mầu sắc càng nhạt, thì kích cỡ lại càng nhỏ.

Chỉ có điều những con trùng kia chỉ có há miệng ra, căn bản là không nhìn thấy chân của chúng.

Diệp Mặc còn chưa kịp nghi hoặc, thì bỗng nhiên cảm giác thần trí của mình trở nên trống rỗng, giống như là bản thân dùng mắt nhìn vào một đồ vật, thì đột nhiên phát hiện được tầm mắt của mình bị gián đoạn vậy.

Lúc này thì thần thức của hắn cũng không có chút dấu hiệu nào mà lại đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, giữa thần trí của hắn thì đã hoàn toàn trắng xóa.

Diệp Mặc lập tức cũng biết rằng không tốt rồi, hắn cũng đã biết đây là loại trùng gì, nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, thì Tử Đao của hắn đã vì việc hắn bị gián đoạn thần thức, nên lập tức rơi xuống, mà vô số ánh tím đang vây khốn tên Phương Ức Tông kia cũng trở nên tán loạn, sau đó liền bị Càn Khôn Quyển của y phá tan, trong nháy mắt liền tiêu tan hết.

Mà cái Càn Khôn Quyển kia sau khi phá ánh tím của ‘Huyễn vân phân liệt đao’, thì tiếp tục đánh về phía Diệp Mặc như thiểm điện.

Diệp Mặc lúc này căn bản là không thể nào suy nghĩ gì cả, liền cưỡng chế phóng ra hơn mười đaọ thần thức đao, miễn cưỡng khống chế lấy ‘Đại đỉnh tám cực’.

Ầm…

Một tiếng nổ cực lớn vang lên, sau đó Diệp Mặc cùng ‘Đại đỉnh tám cực’ của hắn liền bị đánh bay ra xa cả ngàn thước, trong không trung Diệp Mặc liên tục phun ra vài ngụm máu tươi, sau đó mới miễn cưỡng đứng lại được.

Diệp Mặc còn chưa kịp ổn định thân thể, thì đã lấy ra hai viên ‘Phục thần đan’ nuốt xuống, sau đó lập tức lấy ‘Vụ liên tâm hỏa’ ra.

Giao Hoán Chấn mặc dù nói là sẽ áp trận cho Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc bị đánh bay đi, thì Phương Ức Tông cũng không hề có nửa phần dừng lại mà tiếp tục đuổi giết theo khiến cho Giao Hoán Chấn cũng không kịp phản ứng chút nào, chứ đừng nói tới việc ra tay giúp đỡ.

Phương Ức Tông thấy Diệp Mặc bị bản thân đánh bay thụ thương, thì cũng không có chút ngạc nhiên nào, vì bản thân y cho rằng đây là điều chắc chắn.

Nhưng lúc này thì y đã đem Diệp Mặc liệt vào danh sách một trong số những nhân vật nguy hiểm nhất rồi, cho nên hiện tại Diệp Mặc bị đánh bay đi, thì y cũng lập tức lao lên truy sát.

Càn Khôn Quyển lần thứ hai được phóng ra, cùng lúc vô số những con trùng kia cũng ùa tới như thiểm điện.

Cái này còn chưa tính, kinh khủng nhất chính là còn có cả một cái lưới mầu sám vô thanh vô tức mà bao phủ lấy Diệp Mặc.

Y nghĩ rằng khi lần thứ hai cắn nuốt thần thức của Diệp Mặc, sẽ đem Diệp Mặc bao phủ lấy.

Diệp Mặc kêu lên một tiếng đau đớn.

Loại trùng này thì hắn biết, hơn nữa vừa rồi đã phải chịu một chút thiệt thòi, sau có thể chịu thiệt thêm lần nữa được? ‘Vụ liên tâm hỏa’ lập tức được phóng ra, lập tức tạo thành một quầng sáng mầu hồng, quầng sáng này chỉ thoáng qua thì đã biến ảo thành một vầng Thái Dương, kích phát ra vô số luồng sáng mầu hồng phóng về phía đàn trùng rậm rạp kia.

Cửu Dương thiên hỏa, mặc dù chỉ là tầng thứ nhất, nhưng Diệp Mặc cho rằng muốn kiềm chế được loại trùng kia, thì khẳng định là đủ rồi, bởi vì loại sâu này hắn biết, chúng gọi là ‘Phệ thần trùng’. ‘Phệ thần trùng’ xếp thứ sáu trong các loại linh trùng kỳ dị, so với ‘Thôn hỏa trùng’ trên Huyền Băng Sơn, và ‘Phệ linh trùng’ ở cấm địa Băng Thần thì ‘Phệ thần trùng’ này nguy hiểm hơn nhiều.

Trước đây loại ‘Thôn hỏa trùng’ mà hắn gặp phải tuy rằng là lợi hại, nhưng vẫn chỉ là ấu trùng, căn bản là còn chưa trưởng thành, cho nên không đủ để làm cho hắn sợ.

Về phần ‘Phệ linh trùng’ thì lúc đó nếu như không tìm được lối ra, kết quả của Diệp Mặc thật đúng là khó mà đoán trước được, mà ‘Phệ linh trùng’ mới chỉ xếp thứ mười một mà thôi.

‘Phệ linh trùng’ và ‘Phệ thần trùng’ chỉ khác nhau có một chữ, nhưng uy lực thì không thể nào so sánh với nhau được.

Ở Tu Chân Giới thì ‘Phệ thần trùng’ có số lượng không nhiều lắm, loại linh trùng này khi mới sinh đều là ấu trùng mầu đen, một khi trưởng thành thì mầu sắc sẽ từ từ mà nhạt đi, cuối cùng khi những còn trùng này biến thành vô sắc, thì mới thực sự là vô địch thiên hạ.

Lúc này thì ‘Phệ thần trùng’ của Phương Ức Tông dù là đã có rất nhiều con biến thành mầu xám tro, nhưng khoảng cách để tới trình độ vô sắc còn rất xa.

Nhưng những thứ này thì so với ‘Thôn hỏa trùng’ lúc trước hắn gặp phải thì vẫn cường hãn hơn nhiều lắm.

Nếu như không có Cửu Dương thiên hỏa, thì Diệp Mặc chỉ có một đường duy nhất đó là chạy.

Nếu như không chạy, thì hắn tuyệt đối không thể nào chống đỡ được loại ‘Phệ thần trùng’ này.

Nếu như là tu sĩ bình thường khống chế loại ‘Phệ thần trùng’ này, thì Diệp Mặc còn có thể sử dụng lôi kiếm để công phá, nhưng loại tu sĩ với tu vi và cảnh giới ‘Vực’ đạt tới trình độ như Phương Ức Tông, thì việc sử dụng lôi kiếm căn bản là không thể nào tiêu diệt triệt để được ‘Phệ thần trùng’.

Bởi vì không đợi lôi kiếm của hắn tiêu diệt hết ‘Phệ thần trùng’, thì người ta đã bắt được hắn, có khi là đem hắn đánh chết rồi.

Phương Ức Tông vừa mới thấy Diệp Mặc phóng ra ‘Vụ liên tâm hỏa’, thì chỉ sửng sốt một chút, nhưng trong mắt lập tức đã lộ ra một tia tham lam và kinh hỉ.

Y chỉ liếc mắt đã nhận ra ‘Vụ liên tâm hỏa’ rồi, y không ngờ là ở đây mình lại có thể gặp được mồi lửa kỳ dị xếp thứ ba Tu Chân Giới, trong toàn bộ các loại mồi lửa kỳ dị của thiên địa được xếp thứ mười bẩy đó là ‘Vụ liên tâm hỏa’.

Mồi lửa này y nhất định phải cướp lấy, ‘Vụ liên tâm hỏa’ tuy rằng có thể dễ dàng giết hết ‘Phệ thần trùng’, tuy nhiên cũng phải tốn một thời gian nhất định, y tin tưởng trong thời gian này, thì y đã có thể sớm tiêu diệt được Diệp Mặc rồi.

Nhưng ánh mắt của y hưng phấn không được nửa lần hít thở, thì sắc mặt đã lập tức đại biến.

Diệp Mặc sau khi phóng ra ‘Vụ liên tâm hỏa’ thì cũng không trực tiếp mà công kích ‘Phệ thần trùng’, mà lại tạo thành một vầng Thái Dương mầu hồng.

Cái vầng Thái Dương kia kích phát ra vô số luồng sáng mầu hồng sắc bén, trong nháy mắt đã hoàn toàn bao phủ lấy ‘Phệ thần trùng’ của y rồi.

Một số ấu trùng mầu đen đều nhanh chóng hóa thành tro bụi dưới luồng sáng của vầng Thái Dương mầu hồng kia.

Còn một số ‘Phệ thần trùng’ màu sắc nhạt hơn bị tia sáng mầu hồng của vầng Thái Dương kia chiếu xạ vào, thì cũng đã sớm mất đi sự điên cuồng cắn nuốt thần thức, bắt đầu chống đỡ lại luồng sáng của vầng Thái Dương kia.

Sắc mặt Phương Ức Tông cực kỳ khó coi, y không ngờ Diệp Mặc lại còn có loại pháp thuật này, dùng Thiên hỏa biến ảo thành vầng Thái Dương, pháp thuật này thật quá mức kinh người rồi.

Y tin tưởng cái vầng Thái Dương mầu hồng này của Diệp Mặc mới chỉ là pháp thuật nhập môn sơ kỳ, một khi nó đại thành, thì y căn bản là sẽ không có cơ hội để xuất thủ.

Sau khi hiểu được đạo lý này, thì sắc mặt của Phương Ức Tông càng trở nên dữ tợn, y liên tiếp thiêu đốt mấy ngụm tiên huyết, khí tức của Càn Khôn Quyển và cái lưới lớn mầu xàm càng lúc càng trở nên nồng hậu phóng về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc tuy rằng đã nuốt xuống hai viên ‘Phục thần đan’, nhưng thần thức của hắn tiêu hao cũng quá nhiều, sắc mặt hắn lúc này cũng tái nhợt đi.

Nếu như không có ‘Phục thần đan’, thì cho dù là có Cửu Dương thiên hỏa thì hắn căn bản là cũng không dám tiếp tục dây dưa với Phương Ức Tông nữa.

Lúc này Phương Ức Tông thiêu đốt tinh huyết, muốn toàn lực mà công kích hắn.

Diệp Mặc hắn sao có thể bỏ qua cơ hội này được.

Cũng nhanh chóng tự thiêu đốt một ngụm tinh huyết của bản thân, ‘Huyễn vân phân liệt đao’ và ‘Huyễn vân trận sát đao’ lập tức cùng lúc được phóng ra.

Vô số ánh đao tím lần thứ hai vây khốn lại Càn Khôn Quyển của Phương Ức Tông.

Diệp Mặc lại tiếp tục đánh ra đao thứ ba.

‘Huyễn vân toái vực đao’.

‘Vực’ của hắn so với Phương Ức Tông đích thực là mạnh hơn, chỉ cần có thời gian dài một chút, thì ‘Vực’ của hắn có thể chậm rãi phá vỡ ‘Vực’ của Phương Ức Tông.

Nhưng Diệp Mặc vẫn ngại rằng tốc độ như vậy thì quá chậm, vì hắn biết tu vi chân nguyên của mình còn có chút chênh lệch so với Phương Ức Tông.

Cho nên với hắn mà nói, thì loại chiến đấu như thế này càn phải tốc chiến tốc thắng.

Tử Đao phóng ra ngoài, thì liền tỏa ra ánh sáng rực rỡ như một viên dạ mình châu trong đêm đen, nháy mắt đã khiến ‘Vực’ của Phương Ức Tông có chút rạn nứt, hơn mười cái khe đã xuất hiện.

Mà lúc này cái lưới lớn của Phương Ức Tông mới va vào trên ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc, bị ‘Đại đỉnh tám cực’ ngăn cản lại. ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc lần này lại không chiếm được chút tiện nghi nào, traí lại thì lại rơi xuống hạ phong khi bị cái lưới lớn của Phương Ức Tông cuốn lấy.

Nhưng Diệp Mặc cũng không sợ chút nào, ‘Đại đỉnh tám cực’ của hắn rơi xuống hạ phong không phải là vì pháp bảo của hắn kém hơn, mà là chân nguyên và thần thức của hắn kém hơn nhiều so với Phương Ức Tông.

Hiện tại hắn đang dồn chân nguyên vào Tử Đao để nghiền nát ‘Vực’ của đối phương rồi.

Răng rắc…

Phương Ức Tông nghe được âm thành ‘Vực’ của mình sắp bị nghiền nát, thì nhất thời hồn phi phách tán. ‘Vực’ của Diệp Mặc tuy rằng lợi hại, nhưng cũng chỉ có thể chậm rãi mà phá vỡ ‘Vực’ của y.

Nhưng hiện tại một đao kia của Diệp Mặc không ngờ lại là chuyên môn để đối phó với ‘Vực’ của y, thì sao y có thể không e sợ được.

Diệp Mặc rất rõ ràng, nếu như lúc này, hắn có thể phóng ra hơn mười đạo thần thức đao nữa về phía Phương Ức Tông, thì Phương Ức Tông nhất định sẽ thất bại thảm hại.

Đáng tiếc là hắn hoàn toàn hữu tâm vô lực, lúc này thì ngay cả lôi kiếm còn không thể phóng ra, vì thần thức của hắn đã tới cực hạn rồi.

Phương Ức Tông lúc này đã triệt để hiểu rõ, bất luận là so thủ đoạn hay so tu vi thì y cũng chẳng thể làm gì được Diệp Mặc cả, hơn nữa y xác định được Diệp Mặc thật sự là tu sĩ Hóa Chân tầng một.

Cho dù là y hiểu được tu vi Diệp Mặc rồi, thì cũng vô kế khả thi.

Đối phương tuy rằng rất trẻ, nhưng thủ đoạn thì dường như lại nhiều hơn y rất nhiều.

Lúc này Phương Ức Tông cũng không hề suy nghĩ tới việc đoạt lấy Thiên hỏa của Diệp Mặc rồi sau đó mới chém giết Diệp Mặc nữa, mà y chỉ muốn làm sao để thoát thân mà thôi.

Y cảm giác được có một thứ gì đó đang âm thầm nhằm vào y, tùy thời sẽ động thủ, mà thần thức của y hết lần này tới lần khác đã tỷ mỉ tìm kiếm nhưng vẫn không thấy được gì.

Không nói tới việc y đang rơi vào thế hạ phong, cho dù là hiện tại y đang ở thượng phong, thì đánh nhau thời gian dài như vậy rồi, y cũng chẳng làm gì được Diệp Mặc, mà xung quanh vẫn còn vài tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn đang nhìn chằm chằm vào y nữa, nên y căn bản là cảm thấy việc tiếp tục là không thỏa đáng.

Phương Ức Tông chuẩn bị bỏ chạy, nên trước tiên muốn thu hồi lại ‘Phệ thần trùng’ của mình. ‘Phệ thần trùng’ của y dưới Cửu Dương thiên hỏa của Diệp Mặc không ngừng bị giảm thiểu đi số lượng, nếu cứ như vậy, thì ‘Phệ thần trùng’ của y sẽ tuyệt chủng mất.

Loại linh trùng kỳ dị này bình thường khó mà có được, y có được nó cũng là do cơ duyên, một khi ‘Phệ thần trùng’ của y bị tuyệt chủng, thì y muốn khóc cũng không kịp.

Nếu sau này ‘Phệ thần trùng’ của y thành thục, thì ở bất cứ đâu y cũng có thể xưng hùng xưng bá được.

Lúc này thì y sao có thể để chúng bị tuyệt chủng chứ?

Trong nháy mắt ‘Phệ thần trùng’ bỏ chạy, thì Càn Khôn Quyển vốn đang bị Tử Đao của Diệp Mặc vây khốn lần thứ hai bạo liệt, vô số luồng sáng mầu hồng sắc bén phóng về phía Diệp Mặc.

Dù muốn thu hồi lại Phệ thần trùng, nhưng Phương Ức Tông cũng không muốn Diệp Mặc có thể buông lỏng xuống.

Đáng tiếc là y đã đánh giá thấp thần thức cường đại của Diệp Mặc rồi, cũng đánh giá thấp sự tiêu hao thần thức của Cửu Dương thiên hỏa.

Khi Phương Ức Tông vừa rút đi ‘Phệ thần trùng’, thì Diệp Mặc lập tức cảm giác được toàn thân nhẹ nhõm, đám ‘Phệ thần trùng’ kia mặc dù không thể tiếp tục cắn nuốt thần thức của hắn, thì hắn khống chế Cửu Dương thiên hỏa cũng trở nên đơn giản.

Cho nên khi Phương Ức Tông rút đi ‘Phệ thần trùng’ thì chính là một cơ hội tuyệt hảo cho Diệp Mặc.

Về phần Càn Khôn Quyển bạo phát, thì Diệp Mặc căn bản là không thèm nhìn đến.

Chân nguyên lập tức phát động, đem cái lưới lớn vây khốn ‘Đại đỉnh tám cực’ phá tung ra, sau đó thu hồi lại ‘Đại đỉnh tám cực’.

Sau khi thu hồi lại ‘Đại đỉnh tám cực’, thì trong nháy mắt, ‘Vực’ của Diệp Mặc lập tức khuếch tán ra, trước tiên thì hắn phải vây khốn Phương Ức Tông lại đã, sau đó mới dùng lôi kiếm và Tử Đao giết Phương Ức Tông.

Phương Ức Tông không ngờ rằng ‘Vực’ của y vừa mới vỡ tan, thì ‘Vực’ của Diệp Mặc đã bao vây lấy y nhanh như vậy, căn bản là không để cho y có nửa phần cơ hội thối lui.

Y vừa bị vây trong ‘Vực’ của Diệp Mặc, thì sắc mặt lập tức đại biến, y biết mình đã làm sai hai việc rồi, tuy rằng ‘Phệ thần trùng’ không có tác dụng trực tiếp, nhưng y vẫn không nên thu hồi lại ‘Phệ thần trùng’, thứ hai chính là y không nên để cho ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc thoát khỏi cái lưới lớn của mình.

Thấy ba người Tạ Chính Sư đã liên hợp lại vây quanh mình, thì Phương Ức Tông cuối cùng cũng không thể nào tỉnh táo lại nữa, y biết chỉ cần mình không thể thoát khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc trong thời gian ngắn, thì chờ đợi y chỉ còn cái chết mà thôi.

Sau khi hiểu điều này, thì Phương Ức Tông cũng bất chấp tất cả, giơ tay lấy ra một viên đan dược rồi nuốt xuống.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box