[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 260 : Một Đống Xương Khô (c1296-c1300)
❮ sautiếp ❯Chương 1296: Một Đống Xương Khô
Một Đống Xương Khô
Đ
ể anh ta vào, chúng tôi thuê phòng cao cấp nhất trong này, tại sao anh ta lại không vào được? Chẳng phải số người ngồi xem trong phòng của quan vực điện cũng không giới hạn hay sao?
Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên bước ra khỏi phòng lạnh lùng nói.
Tên tu sĩ bảo vệ ngăn cản Ngôn Trịnh Tân trước cửa quan vực điện hìn Tô Tĩnh Văn, rồi lại nhìn phòng cao cấp phía sau lưng cô, nghĩ một lúc, mới bước sang một bên, nhường đường cho Ngôn Trịnh Tân.
Thấy quản sự của quan vực điện rút lui, Ngôn Trịnh Đông vội đỡ lấy em trai đi lên lầu.
Còn tên tu sĩ đuổi giết Ngôn Trịnh Tân thì lại lạnh lùng chằm chằm nhìn Ngôn Trịnh Tân, sau đó lại nhìn Tô Tĩnh Văn và Đường Mộng Nhiêu đứng sau Tô Tĩnh Văn, rồi lấy truyền tin châu truyền tin ra ngoài.
Lúc này tu sĩ ở lại quan vực điện vẫn chưa rời đi nhìn thấy Tô Tĩnh Văn, ai ai cũng thầm than người vợ của tu sĩ tiến vào thứ ba mươi sáu ‘vực’ kia không ngờ cũng xinh đẹp như vậy.
Ngôn Trịnh Tân vẫn chưa tới cửa của phòng, thì Ngôn Nghiên lại bước đến, cũng Ngôn Trịnh Đông đỡ Ngôn Trịnh Tân vào phòng trị thương.
– Trịnh Tân, là ai ra tay vậy? Có phải là Khê Trung thương hội không?
Ngôn Nghiên nhìn Ngôn Trịnh Tân bị gãy cánh tay và toàn thên be bét máu, tức giận nói.
Ngôn Trịnh Tân cũng chưa nói gì, thì lại nghe thấy bên ngoài cửa có một tu sĩ lạnh giọng nói:
– Cô nói đúng rồi, là Khê Trung thương hội của tôi.
Người nào làm nhục Khê Trung thương hội, làm sao có thể thong dong như vậy được?
Ngôn Nghiên lập tức nhìn thấy tên tu sĩ đang đứng ngoài cửa, không ngờ là Mãnh Sát của Khê Trung thương hội, tu vi Hóa Chân.
Tên Mãnh Sát nhìn thấy Tô Tĩnh Văn vẫn chưa vào phòng, bỗng nhiên giơ tay lên chộp lấy, nhưng đại thủ chân nguyên của gã ngay lập tức lại bị người khác dùng đại thủ chân nguyên hóa giải tiêu tan.
Mãnh Sát thấy một tu sĩ từ trong phòng đi ra lập tức sững cả người, sau đó ôm quyền nói:
– La phó thành chủ, đây là ý gì? Đây chỉ là vài con kiến hôi mà thôi.
Người dùng đại thủ chân nguyên ngăn Mãnh Sát lại không ngờ lại là phó thành chủ La Vũ Kiếm của Tây Tu thành, tu vi Hóa Chân tầng thứ hai, còn thấp hơn Mãnh Sát một chút.
Lời nói của Mãnh Sát La Vũ Kiếm đương nhiên hiểu, vì mấy con kiến hôi này không có bất kỳ căn cơ nào, cũng không có bất kỳ thế lực nào mà trở mặt với Khê Trung thương hội, cái này có đáng giá không?
La Vũ Kiếm cũng cười nhạt nói:
– Tôi thích tên tu sĩ tiến vào ‘vực’ thứ ba mươi sáu kia, huống chi nơi này còn là quan vực điện.
Chẳng lẽ trong quan vực điện không thể ra tay, anh lại không biết sao?
Sắc mặt Mãnh Sát trở nên có chút khó coi, gã lạnh nhạt nói:
– Điện chủ của quan vực điện cũng không ra cản lại, La phó thành thủ đúng là quản nhiều chuyện, thật không ngờ, La phó thành chủ đến bây giờ vẫn còn ở trong quan vực điện này, thật kỳ lạ.
La Vũ Kiếm vẫn không chút sợ hãi nào nói:
– Anh có thể đến hỏi Vu điện chủ, nếu như anh ta cho phép đánh nhau trong quan vực điện, thì cho dù tôi không nói, thì anh ra tay thế nào thì tùy.
Giọng nói của Mãnh Sát bỗng nhiên trở nên lạnh đạm nói:
– Nếu như vậy, Mãnh Sát tôi cũng nể mặt La phó thành chủ, nhưng không biết La phó thành chủ có thể ở trong này bao lâu nữa?
Tô Tĩnh Văn biết, lúc này không phải là lúc tiếp tục đứng bên ngoài nữa, sau khi tiến vào phòng có trận pháp phòng ngự Diệp Mặc bố trí, cho dù đại chủ chân nguyên công kích cũng không vào trong được, cô vội vàng cám ơn La Vũ Kiếm, rồi nhanh chóng vào phòng.
Đợi sau khi mấy người Ngôn Nghiên vào phòng rồi, lại đóng trận pháp ở cửa vào lại.
La Vũ Kiếm thấy Tô Tĩnh Văn đi vào rồi, lại cười nhạt nói:
– Tôi cũng đi ngay bây giờ đây, chẳng lẽ anh vẫn còn muốn tấn công phòng này? Nếu như anh tấn công được phòng này, tôi tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.
La Vũ Kiếm nói xong, căn bản cũng không để ý đến Mãnh Sát nữa, túy ý sải bước đi, trong nháy mắt liền biến mất.
Mãnh Sát lạnh lùng nhìn phòng của mấy người Tô Tĩnh Văn, cũng không tiếp tục tấn công nữa.
Nhưng lại mắng nhiếc mấy câu với hai tên tu sĩ vừa nãy truy sát Ngôn Trịnh Tân, sau đó quay người rời đi.
Hai tên tu sĩ lại đứng lại ở cửa vào, cũng không rời đi nữa.
…
Diệp Mặc lúc này đã dừng lại, hắn nhìn ở trong trận bàn quản chế nhìn thấy một đống xương khô.
Đống xương khô đó ngồi trên một cái ao khô nước, bên trong ao đó dường như có một số dấu tích bố trí trận pháp.
Mặc dù những trận pháp này bố trí cực kỳ cao minh, vì không cố ý giấu nó đi.
Diệp Mặc vẫn có thể nhìn ra một số đầu mối, khiến không gian trong này hình thành sát cơ vô tận, chính là trận pháp không gian được bố trí trong này.
Sau khi quan sát cẩn thận, Diệp Mặc mới phát hiện ra trận pháp trong hồ không chỉ có một.
Những trận pháp này đều cực kỳ cao cấp.
Những trận pháp không gian cao cấp như này, Diệp Mặc cho rằng với bản lĩnh của mình bây giờ cũng không có cách nào bố trí ra được.
Trận pháp trong này không có bất kỳ che giấu hoặc phòng ngự nào.
Có thể là vì biết không có người nào có thể tiến gần đến cái ao này.
Nói như vậy, đoạn linh mạch trước kia cũng có thể hấp thụ linh khí đầy đủ.
Đi tới đi lui như vậy, cho dù có bao nhiêu năm nữa, thì sát trận không gian nơi này cũng sẽ không vì linh nguyên khô kiệt mà mất hiệu lực.
Diệp Mặc nhớ ra phong ấn mà lần trước gặp ở Vạn Dược sơn mạch, cuối cùng suýt nữa thì bị phá chính là vì linh nguyên kiệt quệ.
Nhưng làm như vậy cũng có chút nhược điểm, chính là trong nháy mắt khi linh nguyên của hai linh mạch này chuyển hóa, thì sát trận không gian trong này trong thời khắc đó cũng sẽ dừng lại.
Trong khoảng thời gian cực ngắn này, không thể nào có ai có thể nắm được, vì người muốn nắm được cơ hội trong tích tắc này chẳng những phải tinh thông trận pháp, thậm chì còn là tông sư trận pháp đỉnh cấp, còn phải lúc nào cũng chằm chằm nhìn vào nơi này.
Diệp Mặc biết, nếu như hắn có thể nắm được khoảng thời gian này, hắn có thể trong nháy mắt phá được trận tâm của sát trận không gian không có bất kỳ phòng ngự nào kia.
Thật ra nếu có người có thể lúc nào cũng chằm chằm nhìn vào chỗ này không việc gì, vậy thì cũng không cần phải đi quản trận pháp chuyển đổi linh nguyên kia nữa.
Người nào có thể bình yên vô sự trong này, rõ ràng cũng không sợ sát trận không gian kia, người như này sao có thể đi để ý đến trận pháp hoán đổi linh nguyên kia?
Nhưng trên thế giới này bất kỳ chuyện gì cũng có ngoại lệ, Diệp Mặc bây giờ chính là cái ngoại lệ đó.
Hắn chẳng những là một tông sư trận pháp cấp chín, mà còn là một người có thể lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào trận pháp chuyển động kia, hắn còn sợ cái sát trận không gian này, còn muốn thừa cơ hội trong thời khắc hoán đổi này mà ra tay.
Diệp Mặc bắt đầu tính toán chu kỳ chuyển đổi linh mạch cung cấp linh nguyên cho trận pháp, nhưng hắn tính ra chu ký hóa đổi cũng khiến hắn sợ hết hồn.
Mỗi một chu kỳ hoán đổi linh mạch là bốn mươi chín năm, chẳng lẽ hắn còn phải đợi trong này bốn mươi chín năm nữa sao?
Diệp Mặc ôm trong lòng tâm trạng bất an, lại lần nữa dựa theo trận pháp hoán đổi này tính thời gian hoán đổi.
Hắn hi vọng lần chuyển đổi trước là bốn mươi tám năm lẻ ba trăm sáu mươi tư ngày, như vậy thì hắn chỉ cần đợi thêm một ngày nữa là được rồi.
Khi Diệp Mặc tính ra thời gian hoán đổi lần trước xong, cũng không vui mừng là bao.
Lần trước là bốn mươi năm trước chuyển đổi, nói cách khác đợi hai linh mạch này lại lần nữa chuyển đổi thì cần phải đợi chín năm.
Đừng nói là chín năm, cho dù là chín tháng thì Diệp Mặc cũng không đợi được.
Vất vả suy nghĩ nửa ngày, tính đi tính lại cách nào có thể phá được sát trận không gian này, nhưng cũng không có tác dụng nào, Diệp Mặc trong lòng lại vô cùng buồn bực.
Loại sát trận không gian này, nhưng hắn ở trong thế giới trang vàng không ra ngoài, chắc chắn không có cách nào phá vỡ được.
Hắn chuyển ánh nhìn sang đống xương khô bên cạnh cái hồ.
Đống xương khô này cũng chết chưa được bao lâu, đầu buông xuống, mặc dù Diệp Mặc trong thế giới trang vàng, nhưng có thể từ trong trận pháp quản chế cảm nhận được uy thế và sự cô đơn của đống xương khô này.
Diệp Mặc trong lòng thầm than, người này nói không chừng cũng tiến vào Thiên Cương ba mươi sáu ‘vực’ như mình.
Người này không có thế giới trang vàng, có thể xông vào giữa ‘vực’ thứ ba mươi bảy, rõ ràng là một tu sĩ cực kỳ tài giỏi.
Nhưng đáng tiếc, tu sĩ cực kỳ lợi hại này, cũng không thể từ Thiên Cương ba mươi sáu vực mà đi ra được.
Lúc này Diệp Mặc trong lòng lại dâng lên một cảm giác thương cảm, hắn cảm thấy mình cũng tương tự như người này, về tu vi hắn chắc chắn cũng kém hơn nhiều so với người này, hắn sở dĩ bảo toàn được tính mạng là do hắn có một thế giới trang vàng.
Thế giới trang vàng cứu hắn, Diệp Mặc cũng nhớ tới Lạc Huyên cho hắn thế giới trang vàng, trong lòng không ngờ lại dâng lên từng đợt thương cảm.
Lạc Huyên ở tiểu thế giới bị Giai Uấn đẩy xuống vách núi, hắn sau này đi tìm cũng không tìm được.
Gác tâm trạng sang một bên, Diệp Mặc lại nhìn thấy một miếng ngọc giản bên cạnh đống xương khô này, Diệp Mặc cẩn thận di chuyển Thế giới trang vàng đến bên cạnh đống xương khô này, phải tốn mất một ngày, hắn mới lấy được miếng ngọc giản bên cạnh đống xương khô này và nhẫn trữ vật của bộ xương này.
Diệp Mặc cầm lấy miếng ngọc giản, thần thức quét vào, bên trong chỉ có mấy chữ “Sở Tiêu Y của Bắc Vọng bị lừa ở Thiên Cương Vực, vực này có âm mưu…”
Sở Tiêu Y? Lại còn đến từ Bắc Vọng châu nữa, Diệp Mặc chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ.
Nhưng hắn biết người này nếu có thể đến được nơi này, còn có thể trước khi chết để lại mấy chữ này, tuyệt đối là một tu sĩ có tu vi cực cao, thậm chì còn lợi hại hơn Sở Cửu vũ của Lạc Nguyệt.
Nhưng người này không nổi tiếng, có thể thấy Tu Chân giới thượng cổ, nhân vật lợi hại chỗ nào cũng có.
Sau khi mài đi cấm chế của nhẫn trữ vật, thần thức của Diệp Mặc quét vào trong nhẫn trữ vật của Sở Tiêu Y, cái đầu tiên mà hắn nhìn thấy không ngờ lại là bảy miếng tiên tinh, miếng tiên tinh này giống như miếng tiên tinh lần trước hắn lấy được ở Vạn Dược sơn mạch.
Thấy bảy miếng tiên tinh này, Diệp Mặc đến Cửu Xoa Đao Thi bên cạnh bảy miếng tiên tinh này cũng không chú ý đến, việc đầu tiên hắn làm là lấy mấy miếng tiên tinh này ra ngoài.
Bảy miếng tiên tinh này đặt vào trận bàn thời gian sẽ sinh ra sự khác biệt thời gian thế nào? Diệp Mặc nghĩ đến việc thời gian mà dùng mảnh nhỏ tiên tinh này dẫn trận bàn thời gian cũng sẽ cao hơn nhiều dùng linh mạch cực phẩm, nếu như dùng toàn bộ bảy miếng tiên tinh này, vậy thì thời gian sẽ thế nào? Hắn nghĩ tới thời gian của trận bàn thời gian trôi qua sẽ nhanh hơn gấp bội, trong lòng lập tức trở nên phấn chấn.
Nếu như vậy thật, có lẽ hắn vẫn còn có cách.
Diệp Mặc dùng thời gian một ngày bên ngoài trận bàn thời gian, sau đó không chút do dự khảm mấy miếng tiên tinh lên lỗ khảm của trận bàn thời gian.
Bảy miếng tiên tinh này hoàn mĩ khảm vào lỗ khảm, không có chút khe hở nào.
Hoàn toàn khác với lúc trước dùng dẫn linh trận, linh thạch cực phẩm còn có mảnh vụn tiên tinh.
Trong nháy mắt Diệp Mặc khởi động trận bàn thời gian, trận bàn thời gian liền điên cuồng vận chuyển.
Diệp Mặc ngồi trong trận bàn thời gian cũng không cảm nhận được trận bàn thời gian, hắn nhanh chóng nhắm mắt lại bắt đầu tu luyện.
Cho dù là thời gian thử nghiệm, hắn cũng không muốn lãng phí.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1297: Kiếp Biến Hậu Kỳ
Kiếp Biến Hậu Kỳ
S
au khi tiến vào trận bàn thời gian được một lát, Diệp Mặc liền quên mất mình đang trong thời gian thí luyện.
Tiên linh khí và linh khí của linh mạch cực phẩm của trận bàn đó hợp lại với nhau, khiến Diệp Mặc có cảm giác vô cùng thoải mái.
Hắn cảm thấy tu vi của mình đang tăng lên nhanh chóng, lại càng liều mạng hấp thu linh khí để gia tăng tu vi của mình, làm gì còn tâm trạng nghĩ đến mình đang trong thời gian thí luyện?
Khi Diệp Mặc lại lần nữa cảm thấy chân nguyên trong cơ thể mình cuồn cuộn lên, đến cả phần lớn kinh mạch không được lưu thông cũng biến thành kiên cố mở rộng thêm, hắn không tự chủ được thét lên một tiếng.
Kiếp Biến tầng thứ bảy rồi, sức mạnh còn tăng lên mạnh mẽ hơn tầng thứ sáu một tầng.
Diệp Mặc thích cái cảm giác cả thân mình lưu chuyển như ý như này, lại giống như chân nguyên cuồn cuộn, một cảm giác hài lòng dâng lên tận đầu.
Ngay sau đó Diệp Mặc cũng nhớ ra mình đang trong thời gian thí luyện của trận bàn thời gian, nhất thời kinh hãi, trong khi tu luyện, hắn không ngờ lại quên đi chính mình.
Lúc trước hắn sở dĩ không tiếp tục xông lên Kiếp Biến tầng thứ bảy, đó là vì hắn biết Kiếp Biến tầng thứ bảy cần lượng linh thạch không phải một hai viên.
Bây giờ hắn quên đi mục đích của chính mình, dưới sự vận chuyển của tiên tinh chỉ lo tu luyện, chẳng may tiêu hết tiên tinh thì biết làm sao?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc vội vàng dừng lại lưu chuyển của trận bàn thời gian lại, việc đầu tiên hắn làm là ra khỏi thế giới trang vàng.
Mình tu luyện ba tháng trong trận bàn thời gian, còn bên ngoài đồng hồ cát một ngày vẫn còn chút xíu, Diệp Mặc lập tức vui mừng.
Nói cách khác trận bàn thời gian này quả thực chính là do tiên tinh khống chế, toàn bộ dùng tiên tinh khống chế trận bàn thời gian, so sánh thời gian bên trong và bên ngoài trận bàn thời gian cũng có thể đạt tới khoảng 1/100.
Còn hơn 1/12 linh thạch cực phẩm, cũng hơn nhiều 1/50 mảnh vỡ tiên tinh.
Diệp Mặc lại vội vàng xem xét bảy miếng tiên tinh khắc trên trận bàn thời gian, có chút đáng tiếc, tiên tinh đó chỉ vận chuyển thời gian ba tháng đã ảm đạm một chút.
Muốn dùng bảy viên tiên tinh này để tu luyện, chỉ cần có Chân La đan, Diệp Mặc chắc rằng có thể thăng cấp lên Hóa Chân trung kỳ.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết cho dù hắn không nỡ, cũng phải bỏ ra bảy viên tiên tinh này.
Hắn chỉ hi vọng bảy viên tiên tinh này khống chế trận bàn thời gian chuyển động chín năm sau, vẫn có thể còn lại một chút.
Nếu như lần này không có bất kỳ bận tâm gì, Diệp Mặc thật sự muốn ở lại nơi này tu luyện chín năm mới ra ngoài.
Nhưng nhớ tới Tĩnh Văn vẫn ở trong quan vực điện đợi hắn, hắn cũng sốt ruột.
Diệp Mặc lại lần nữa khống chế thế giới trang vàng tiến gần đến trận tâm của trận pháp không gian phía đáy hồ, sau đó ném trận bàn thời gian ra ngoài, để trận tâm của sát trận không gian kia vừa vặn thuộc vào phạm vi khống chế của trận bàn thời gian.
Diệp Mặc mới phóng ra trận kỳ khởi động trận bàn thời gian.
Sau khi trận bàn thời gian được khởi động, Diệp Mặc lại cũng không nhìn rõ được sát trận không gian và trận bàn thời gian bên ngoài.
Hắn chỉ có thể cảm thấy khu vực trận bàn thời gian chuyển động chỉ là một khoảng uốn khúc mơ hồ, cũng may hắn dùng trận pháp quản chế, nếu không mắt của hắn cũng nhất định hoa lên rồi.
Căn cứ theo những suy tính của Diệp Mặc, nếu như trận bàn thời gian và thời gian bên ngoài chênh lệch 1/100, hắn ở bên ngoài chỉ cần đợi khoảng ba mươi hai ngày, thì linh nguyên của sát trận không gian mới chuyển tiếp được.
Để càng chắc chắn hơn, Diệp Mặc quyết định trong ngày thứ ba mươi mốt để cho trận bàn thời gian dừng lại, tránh việc hắn bỏ qua thời gian chuyển tiếp linh nguyên của sát trận không gian.
Thấy nhiều tiên linh khí bị tiêu hao như vậy, Diệp Mặc lại càng đau lòng, nhưng hắn biết đây là cách duy nhất mà hắn có thể ra ngoài được.
Trận bàn thời gian vẫn còn đang chuyển động, trong lúc đợi thời gian chuyển đổi linh nguyên hai đoạn linh mạch cực phẩm.
Diệp Mặc lại lấy nhẫn trữ vật của Sở Tiêu Y ra, lần này cái đầu tiên đập vào mắt hắn chính là Cửu Xoa Đao Thi.
Cửu Xoa Đao Thi này không ngờ cũng giống như cái mà lần trước hắn lấy được, cái duy nhất không giống chính là, Cửu Xoa Đao Thi lần này được bảo tồn hoàn chỉnh hơn.
Đáng tiếc là hắn đã dùng rồi, nếu không hắn cũng lấy nó ra để so sánh.
Sau khi Diệp Mặc lấy được Cửu Xoa Đao Thi, bỗng nhiên nhớ ra linh hồn thể Tiết Vưu Phong kia, hắn thầm mắng tên họ Sở trên miếng ngọc giản kia không thủ tín ước.
Hắn nói tên họ Sở kia chắc hẳn là Sở Tiêu Y chăng?
Nhớ tới Cửu Xoa Đao Thi có cả tiên tinh nữa, Diệp Mặc càng lúc lại càng khẳng định tên họ Sở kia chính là Sở Tiêu Y.
Lúc trước hắn còn cho rằng tên họ Sở kia rất có khả năng là Sở Cửu Vũ, xem ra lúc trước hắn đã đoán nhầm rồi.
Nếu như người phong ấn trận pháp kia là Sở Tiêu Y thật, vậy thì đến cuối cùng cũng không quay lại kiểm tra phong ấn kia cũng rất dễ giải thích, chắc là ông ta mất mạng ở Thiên Cương Vực rồi.
Diệp Mặc lại thổn thức, kiểu tu sĩ lợi hại đến cực điểm này cũng mất mạng ở Thiên Cương Vực, có thể thấy ở Tu Chân giới, cho dù tu vi thông thiên, cũng chưa thể nói chắc là không việc gì.
Sở Tiêu Y phong ấn u linh kinh khủng của không gian cắn nuốt kia, rõ ràng cũng là một tu sĩ có chuẩn tắc, người như này mất mạng ở nơi thí luyện ở Tây Tu thành, khiến cho Diệp Mặc trở nên thương cảm.
Người của Tây Tu thành cho rằng trước giờ chưa bao giờ có tu sĩ qua được ‘vực’ thứ ba mươi, đó chắc chắn là chuyện sau khi Tây Tu thành được xây dựng.
Trước khi Tây Tu thành được xây dựng, ai có thể chắc rằng tu sĩ thiên tài tiến vào trong này chỉ có một mình Sở Tiêu Y? Có lẽ còn có nhiều tu sĩ thiên tài cũng bị mất mạng trong này rồi, chỉ có không có người nào biết mà thôi.
Còn bây giờ sở dĩ không có ai đến, nói không chừng là vì thiên tài trong tu sĩ con người ít dần, không có ai có thể xuyên qua được ‘vực’ thứ hai mươi sáu mà thôi.
Tên Sở Tiêu Y kia cũng trước lúc chết hiểu ra âm mưu của Thiên Cương Vực, chuyên lừa thiên tài đến tu luyện, sau đó giết hại những tu sĩ thiên tài này.
Diệp Mặc lúc này cũng hiểu được cái cảm giác lúc trước của hắn không phải là cảm giác sai lệch, mà là Thiên Cương Vực này đúng là cố ý hướng dẫn tu sĩ đến tu luyện.
Cho dù không phải là tu sĩ thiên tài, không có cách nào xông vào được ‘vực’ thứ hai mươi tám của Thiên Cương Vực, sau khi an toàn quay ra ngoài, cũng không có cách nào hiểu thực sự về vực.
Một nơi tu luyện chuyên giết tu sĩ thiên tài, rõ ràng không phải là do tu sĩ con người chế tạo ra.
Diệp Mặc lắc đầu, để Cửu Xoa Đao Thi sang một bên, lại lần nữa xem xét những thứ còn lại trong nhẫn trữ vật của Sở Tiêu Y.
Linh thạch bên trong đó rất ít, nhưng lại có một số linh tinh, hơn nữa cấp bậc cũng không thấp.
Ngoài ra, đan dược trong bình và linh thảo trong hộp ngọc cũng bị phân hủy rồi.
Cho dù cấm chế có tốt hơn nữa, trải qua bao nhiêu năm như vậy, những linh thảo và đan dược này cũng không thể nào dùng được.
Ngoài trừ đẳng cấp của nhẫn trữ vật cao hơn, hoặc là dùng Thế giới trang vàng của mình để đựng những thứ này.
Trong nhẫn trữ vật chỉ còn một số chân khí, Sở Tiêu Y có nhiều tiên tinh như vậy, thậm chí phong ấn dùng tiên tinh cũng có một cái khủng bố, đồ bên trong nhẫn trữ vật của ông ta cũng không nhiều.
Ngoài trừ bảy viên tiên tinh quý giá ra, Diệp Mặc cũng không tìm được thứ quý giá nào khác.
Nhưng trong một hộp ngọc màu trắng tinh khiết trong một góc nhẫn trữ vật, Diệp Mặc lại nhìn thấy một nửa sợi dây chuyền, sợi dây chuyền này chỉ là một linh khí hạ phẩm mà thôi, nhưng lại được đặt trong một hộp bảo quản tốt nhất trong nhẫn trữ vật.
Chẳng những hộp ngọc là cực phẩm, hơn nữa cấm chế trong đó cũng là cực phẩm.
Diệp Mặc lập tức cũng biết được sợi dây chuyền này đối với Sở Tiêu Y cũng không phải là thứ tầm thường, hắn cũng không động đến sợi dây chuyền này, tiếp tục đóng hộp ngọc lại.
Diệp Mặc đã quyết định đợi khi nào hắn có thể ra ngoài được, việc đầu tiên hắn làm là lấy một hộp ngọc đựng di cốt của Sở Tiêu Y đem ra ngoài, thậm chí phải mang về Bắc Vọng châu.
Sở Tiêu Y trước khi chết vẫn còn để lại mấy câu di ngôn này, đặt Bắc Vọng lên trên đầu, rõ ràng là rất muốn quay về Bắc Vọng châu.
Bắc Vọng châu trong lịch sử không ngờ lại xuất hiện một tu sĩ tài giỏi như này, mà hắn cũng chưa từng nghe nói qua.
Diệp Mặc lắc đầu, cẩn thận thu lại nhẫn trữ vật của Sở Tiêu Y lại, vẫn không động vào những thứ còn lại trong đó.
Bảy viên tiên tinh lấy đi rồi, là vì muốn cứu mạng.
Còn những thứ còn lại, cho dù có tiên khí, Diệp Mặc cũng không định lấy đi.
Đợi sau khi thu hồi di cốt của Sở Tiêu Y lại, hắn lại đeo lại nhẫn trữ vật lên tay Sở Tiêu Y.
Đối với phong ấn cắn nuốt không gian ác ma của Sở Tiêu Y, Diệp Mặc cũng có chút ý kính trọng.
Huống chi hắn vẫn còn lấy cho mình vài viên tiên tinh, tiên tinh mà lúc trước hắn lấy được từ dãy núi Vạn Dược, cũng chắc chắn là của Sở Tiêu Y để lại.
Sau đó, Diệp Mặc cũng không tu luyện, mà lại chằm chằm nhìn vào đồng hồ cát chú ý sự trôi đi của thời gian.
Một tháng tu luyện trôi đi rất nhanh, nhưng khi Diệp Mặc chằm chằm nhìn vào đồng hồ cát, thì lại rất chậm.
Cho dù cảm giác thời gian chậm lại, Diệp Mặc cũng không dám có chút phân tâm.
Đối với hắn mà nói cơ hội chỉ có một lần, trận bàn thời gian đó vận chuyển gần đến chín năm, ai mà biết được tiên tinh còn bao nhiêu? Huống chi tiên tinh còn lại Diệp Mặc cũng muốn tu luyện đến Kiếp Biến đỉnh phong nữa.
Khi ngày thứ ba mươi mốt vừa mới bắt đầu, Diệp Mặc lại lấy ra trận kỳ chú ý đến trận bàn quản chế từng tích tắc.
Hắn muốn khi ngày thứ ba mươi mốt vừa mới trôi đi sẽ phóng trận kỳ ra, để trận bàn thời gian dừng chuyển động lại.
Chính vào lúc thời gian gần đến, Diệp Mặc bỗng nhiên dừng lại, hắn phát hiện ra trận bàn thời gian của mình dừng chuyển động lại, còn trận kỳ của hắn thì vẫn chưa được vứt ra ngoài.
Chuyện gì thế này? Ngay sau đó Diệp Mặc lại nhìn thấy bảy viên tiên tinh trong trận bàn thời gian không ngờ lại hóa thành bụi bay.
Tiên tinh dùng hết rồi, Diệp Mặc cười khổ.
Bảy viên tiên tinh đấy, dùng hết cho trận bàn thời gian rồi, mà thời gian tiêu hao hết, cũng không phải là hắn tu luyện mà dùng hết, hoàn toàn dùng vào chỗ không có tác dụng gì.
Lúc này Diệp Mặc hận thấu xương tên nào đã bố trí ra sát trận không gian và cái khoảng không gian này, nếu như có thể gặp được tên khốn kiếp này, hắn nhất định sẽ giết chết bằng mọi cách.
Diệp Mặc cũng biết, bây giờ cũng không phải là lúc nghĩ những thứ này, hắn thậm chí không dám tính toán thời gian cần có để linh mạch chuyển đổi nữa.
Hắn sợ trong nháy mắt linh mạch chuyển đổi, hắn vẫn còn đang tính toán thời gian.
Lúc này mắt của Diệp Mặc cũng không thèm chớp nháy chằm chằm nhìn sát trận không gian, một tay của hắn nắm chặt mười mấy trận kỳ, còn tay kia thì nắm chặt lấy Tử Đao, căng thẳng chờ đợi khoảng thời gian chớp nhoáng chuyển đổi linh nguyên của sát trận không gian này.
Một ngày trôi qua rồi nhưng sát trận không gian vẫn chưa có động tĩnh gì, hai ngày, ba ngày… mười ngày trôi qua, sát trận không gian kia vẫn không có chút động tĩnh gì.
Ngày thứ mười hai, hai mắt của Diệp Mặc đau nhức, vẫn không chớp mắt chằm chằm nhìn chỗ đó hơn mười ngày, cho dù hắn cũng đã là tu sĩ Kiếp Biến rồi, cũng cảm giác không được quen cho lắm.
Bây giờ Diệp Mặc nghĩ hay là mình tính toán một chút thời gian còn bao nhiêu lâu nữa, thì liền nhìn thấy sát trận không gian bên ngoài dường như có chút chậm lại, Diệp Mặc dường như không nghĩ ngợi gì muốn từ Thế giới trang vàng xông ra ngoài.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1298: Đánh Thành Bùn Nhão
Đánh Thành Bùn Nhão
K
hi Diệp Mặc lao ra thì hắn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, một khi không gian sát khí kia có thể diệt hắn, thì hắn sẽ lập tức trở lại Thế giới trang vàng, cùng lắm thì lại bị thương một lần nữa.
Dẫu sao thì vẫn tốt hơn là mất mạng, biện pháp này không được thì hắn cũng có thể tìm biện pháp khác.
Trong nháy mắt khi Diệp Mặc lao ra khỏi Thế giới trang vàng, thì hắn đã biết rằng mình đã thành công rồi, trong khoảng nửa khắc sẽ không có bất kỳ không gian công kích nào.
Ngoại trừ không gian trói buộc xung quanh, và không gian đè ép bên ngoài, thì không gian vặn vẹo và không gian châm sát kinh khủng kia đều không có chút động tĩnh nào.
Nói cách khác điều mà hắn phán đoán hoàn toàn chính xác, trong chốc lát thời gian mà linh mạch chuyển giao linh nguyên cho sát trận, thì uy hiếp của không gian sát trận lớn nhất đối với hắn tạm thời không có ảnh hưởng gì.
Còn đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ cần không gian sát trận bất động là được, ‘Vực’ của hắn đã đại thành, thì những không gian vặn vẹo và không gian áp bức xung quanh không có bất kỳ tác dụng trở ngại nào.
Khi hắn mở rộng ‘Vực’ của mình ra, thì không gian áp bức và không gian vặn xoắn xung quanh đều tan biến như bong bóng xà phòng.
Lúc này Diệp Mặc mới chính thức cảm thụ được chỗ tốt khi ‘Vực’ đã đại thành, nếu như ‘Vực’ của hắn còn chưa đại thành, thì trong chốc lát thời gian này hắn chỉ có thể chuyên tâm đối phó với không gian ‘Vực’ xung quanh thôi, căn bản là không có biện pháp động thủ với trận tâm của không gian sát trận.
Cho dù là hắn phóng ra Tử Đao nghiền nát ‘Vực’ xung quanh, thì cũng không phải chỉ mất chút thời gian là được.
Mà hiện tại ‘Vực’ của hắn đã đại thành rồi, nên những không gian ‘Vực’ xung quanh này đều không có bất kỳ ảnh hưởng gì tới hắn.
Trong nháy mắt khi ra khỏi Thế giới trang vàng, thì Diệp Mặc đã ném ra hơn mười miếng trận kỳ, sau đó lại phóng ra Tử Đao.
Một đaọ tử quang xẹt qua không gian như một cái bóng, đánh thẳng vào trận tâm của không gian sát trận, đồng thời hơn mười luồng lôi kiếm cũng được tập trung lại đánh vào cùng một chỗ.
Trận kỳ mà hắn ném ra ngoài chính là vì muốn bố trí một cái trận pháp trì hoãn, mục đích là trì hoãn việc không gian sát trận có tác dụng trở lại sau khi hoàn thành việc chuyển giao linh nguyên, cho dù là chỉ trì hoãn thêm một giây thì với Diệp Mặc lúc này cũng đã vô cùng quý giá rồi.
Ầm…
Rầm, rầm, rầm…
Ngay khi Tử Đao đánh trúng vào trận tâm của không gian sát trận, thì những tiếng nổ kịch liệt liền liên tiếp vang lên.
Trận tâm của không gian sát trận kia đã bị Diệp Mặc đánh trúng, đã bị rạn nứt rồi.
Không đợi cho vết nứt kia kịp tự động tu bổ, thì hơn mười lôi kiếm to như cánh tay đã lại đánh xuống vết nứt đó, những tiếng nổ kia lại liên tục vang lên.
Những tiếng nổ còn chưa kịp biến mất, thì Diệp Mặc đã lại đánh xuống, những tiếng nổ vang liên miên không ngừng, trận tâm của không gian sát trận đã biến thành một đống tro bụi, biến mất hoàn toàn.
Răng rắc…
Một âm thanh vang lên, Diệp Mặc biết rằng hai cái linh mạch cực phẩm kia đã hoàn toàn việc chuyển giao linh nguyên, nhưng lúc này hắn đã phá vỡ được trận tâm của không gian sát trận rồi, cho dù đã được chuyển giao linh nguyên thì đã làm sao?
Quả nhiên lúc này chỉ còn có không gian ‘Vực’ vặn xoắn xung quanh, còn không gian châm sát và không gian vặn xoắn gợn sóng đã dần dần nhạt đi, cuối cùng thì hoàn toàn không còn nữa.
Diệp Mặc lau một chút mồ hôi lạnh trên trán, hắn không ngờ là trận tâm của không gian sát trận không có bất kỳ phòng ngự nào mà lại kiến cố như vậy, nếu như không phải là hắn đánh ra lôi kiếm để phòng ngừa vạn nhất, thì hẳn là trận tâm của không gian sát trận sẽ không bị công phá, còn linh nguyên thì đã được chuyển giao hoàn tất rồi.
Nếu quả thật là như vậy, thì cho dù là hắn có thể khiến cho trận tâm của không gian sát trận bị rạn nứt, thì cũng không tránh khỏi việc phải quay về Thế giới trang vàng một lần nữa.
Cũng may hắn rất cẩn thận, nên đã dùng lôi kiếm đánh cho cái trận tâm này tan thành tro bụi rồi, cho dù là cái sát trận kia có khôi phục lại được năng lực cường hãn đi chăng nữa, thì cũng không có cách nào tiếp tục vận hành cả.
Từ khi Diệp Mặc đi ra đến khi phá hủy hoàn toàn cái trận tâm kia, thì có vẻ như là rất dài, nhưng thực tế thì cũng chỉ là trong thời gian một hai hơi thở mà thôi.
Chỉ trong thời gian một hai hơi thở, Diệp Mặc đã hoàn toàn phá vỡ cái không gian sát trận kia rồi.
Còn những trận tâm của các trận pháp bao gồm không gian trói buộc, không gian ‘Vực’ mô phỏng, không gian trận pháp công kích từ ‘Vực’ thứ hai mươi tám tới ‘Vực’ thứ ba mươi sáu ở dưới đáy ao kia thì cứ để sau đã, hiện tại Diệp Mặc cũng chưa cần phải động đến.
Đầu tiên là hắn lấy ra ngọc thạch để luyện chế một cái hộp ngọc để lưu giữ thi hài của Sở Tiêu Y.
Sau đó đem hộp ngọc để vào trong Thế giới trang vàng.
Sau khi lưu giữ lại thi hài của Sở Tiêu Y, Diệp Mặc thấy rõ ở phía dưới thân của Sở Tiêu Y còn có một mảnh của pháp bảo đã bị tàn phá, hắn đoán rằng đây chính là pháp bảo để Sở Tiêu Y dùng để chống lại với không gian sát trận ở đây.
Chỉ là hiện taị pháp bảo này đã bị không gian sát trận phá hủy không còn nguyên vẹn nữa rồi.
Sau khi xong việc, Diệp Mặc mới đứng ra bờ ao, lạnh lùng nhìn các loại trận pháp trong ao một chút.
Với bản lĩnh trận pháp hiện tại của hắn, hoàn toàn có thể hủy đi toàn bộ các trận pháp này.
Nhưng Diệp Mặc cũng không làm như vậy, hắn sử dụng biện pháp đơn giản nhất là lôi kiếm.
Rầm, rầm, rầm…
Từng đạo lôi kiếm mầu đen rơi vào trong hồ, những tiếng nổ vang liên miên không dứt.
Chỉ trong chốc lát, thì phía trên cái hồ nhỏ kia đã tràn ngập lôi kiếm của Diệp Mặc.
Còn Diệp Mặc càng đánh ra nhiều lôi kiếm, thì càng cảm thấy bỏ tức.
Một tông sư trận pháp phá vỡ trận pháp của một tông sư khác thì cách làm tôn kính nhất chính là dùng bản lĩnh trận pháp của bản thân để phá hủy mà không làm tổn hai đến trận pháp của đối phương.
Cách làm thô lỗ nhất chính là sử dụng thủ đoạn công kích để phá hủy trận pháp của đối phương, khiến trận pháp không còn tác dụng nữa.
Mà vũ nhục nhất chính là bản thân căn bản là mặc kệ đông tây nam bắc gì, cứ công kích đến khi trận pháp của đối phương thành bùn nhão.
Cách làm hiện tại của Diệp Mặc không thể nghi ngờ chính là sự vũ nhục đối với người bố trí trận pháp ở đây, hơn nữa còn không phải là vũ nhục bình thường, vì hắn căn bản là không thèm nhìn xem trận tâm của mấy trận pháp kia ở đâu, mà cứ thế đánh lôi kiếm xuống.
Cái này còn chưa tính, vì hắn còn lấy ra một quả cầu ghi lại hình ảnh (camera thời tiền sử ^^) để ghi lại quá trình hắn dùng lôi kiếm đánh cho mấy cái trận pháp này thành bùn nhão.
Tuy rằng Diệp Mặc biết hắn muốn gặp được tên bố trí những trận pháp này, sau đó lại cho đối phương xem lại hình ảnh này thì có chút khó khăn.
Nhưng vạn nhất sau này hắn gặp được, thì hắn nhất định phải cho đối phương xem lại cái quả cầu ghi lại hình ảnh này.
Khi mà toàn bộ những gì dưới đáy hồ đều bị Diệp Mặc đánh thành bùn nhão, thì những không gian vặn xoắn và không gian ‘Vực’ mô phỏng cũng hoàn toàn biến mất.
Cuối cùng toàn bộ phiến không gian này đều trở nên bình thường, có thể thấy rằng trận pháp đều đã bị Diệp Mặc phá hủy hoàn toàn.
Nhưng Diệp Mặc cũng không hề ngừng phóng ra lôi kiếm, thẳng cho tới khi toàn bộ trận pháp dưới đáy hồ đã thành bùn nhão, ngay cả những miếng trận kỳ cũng không còn nữa, thì Diệp Mặc mới dừng lại rồi thở phào một hơi.
Lúc này thì hai mươi bẩy ‘Vực’ phía trước của ‘Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực” vực vẫn chưa bị phá hủy, bởi vì trận pháp của hai mươi bẩy ‘Vực’ đó không được bố trí ở chỗ này.
Nhưng từ ‘Vực’ thứ hai mươi tám trở đi, thì Thiên Cương Vực đã trở thành một mảnh đất bằng rồi.
Cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng không có dự định bỏ qua, trận pháp ở đây đã hoàn toàn bị hắn phá vỡ rồi.
Hiện tại hắn lại lấy ra hơn mười miếng trận kỳ, sau đó lại bố trí một cái trận pháp di dời.
Một nén nhang sau, thì Diệp Mặc đã mạnh mẽ lôi một cái linh mạch từ trong đáy hồ ra, đây rõ ràng là một cái linh mạch cực phẩm.
Lại thêm một nén nhang nữa trôi qua, thì Diệp Mặc lại lấy được cái linh mạch cực phẩm thứ hai ra khỏi hồ.
Sau khi thu hai cái linh mạch cực phẩm vừa lấy được vào trong Thế giới trang vàng, thì trong lòng Diệp Mặc mới có chút thư thái.
Lúc này hắn mới thu hồi lại tinh thạch ghi lại hình ảnh kia.
Nghĩ đến việc sau này có thể vô tình gặp được tên đã vô tình bắt gặp được hai cái linh mạch cực phẩm này sau đó lại bố trí ‘Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực” này, thì không chừng hắn chỉ cần lấy ra cái quả cầu ghi lại hình ảnh này cũng sẽ khiến đối phương tức đến nổ mũi.
Chỉ nghĩ thôi cũng khiến cho Diệp Mặc cảm thấy từng đợt sảng khoái trong lòng rồi.
Lúc này không chỉ là trận pháp bị hủy, mà linh mạch cũng đã bị Diệp Mặc lấy đi, cho nên dù trận pháp có còn thì cũng chẳng thể có tác dụng gì cả.
Diệp Mặc lại lần nữa quay lại ‘Vực’ thứ ba mươi sáu, thì liền phát hiện vực thứ ba mươi sáu vốn không thấy đâu cũng đã đi ra.
Diệp Mặc trở lại ‘Vực’ thứ ba mươi sáu thì cũng không bị truyền tống ra ngoài, cho nên hắn lại tiếp tục quay lại ‘Vực’ thứ ba mươi lăm.
Hiện tại nơi này đều đã trở thành giống như một nơi bình thường rồi, cho nên Diệp Mặc hiểu là hắn lại phải trở về ‘Vực’ thứ hai mươi bẩy một lần nữa thì mới có thể được truyền tống ra ngoài.
Về phần trận pháp của không gian ‘Vực’ mô phỏng từ ‘Vực’ thứ hai mươi bẩy trở xuống nằm ở chỗ nào, thì Diệp Mặc cũng không có hứng thú đi tìm nữa.
Hai mươi bẩy ‘Vực’ kia tuy rằng là lừa gạt các tu sĩ, nhưng cũng là một nơi thí luyện rất tốt, cho nên cũng không cần phải hủy đi.
‘Vực’ chân chính không phải là người nào cũng có thể lĩnh ngộ được, cho nên sử dụng chân nguyên để hình thành ngụy ‘Vực’ cũng không phải là chuyện xấu gì.
Trong phòng quan sát ở Thiên Cương Vực, Tô Tĩnh Văn đã khóc mấy lần sau khi Diệp Mặc mất tích rồi.
Cô đã đợi gần hai tháng rồi, nếu như cô cuối cùng cũng không thể đợi được Diệp Mặc, thì cô thà rằng tự sát ở đây, cũng không đề mình phải rơi vào trong tay của Khê Trung thương hội.
Tô Tĩnh Văn vốn nghĩ rằng sẽ đợi đủ một năm, nhưng lúc này mới qua hai tháng, thì Quan ‘Vực’ Điện đã truyền tin tức đến cho mấy người Tô Tĩnh Văn, yêu cầu các cô phải rời khỏi Quan ‘Vực’ Điện.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì lo lắng sau này sẽ lại có người tiến đến được ‘Vực’ thứ hai mươi tám của Thiên Cương Vực, thì số phòng quan sát của Quan ‘Vực’ Điện sẽ thiếu rất nhiều, cho nên hiện tại cần phải quy hoạch lại, cũng có nghĩa là phải cần kiến tạo lại một lần nữa, và thêm vào nhiều gian phòng quan sát hơn.
Bởi vì toàn bộ Quan ‘Vực’ Điện cần phải quy hoạch lại một lần nữa, cho nên gian phòng quan sát của mấy người Tô Tĩnh Văn cũng phải bị đưa vào quy hoạch.
Vì thế mấy người Tô Tĩnh Văn nhất định phải rời khỏi, bởi vì nếu các cô không đi thì Quan ‘Vực’ Điện sẽ không có cách nào khởi công quy hoạch lại cả.
– Không có khả năng?
Sau khi biết được tin này, thì Ngôn Nghiên rất phẫn nộ:
– Quan ‘Vực’ Điện đã tồn tại mấy trăm năm rồi, cũng chưa từng quy hoạch lại lần nào, vì sao chúng ta mới đến có hai ba tháng, thì đã phải quy hoạch lại rồi? Nhất định là do Khê Trung thương hội giở trò.
Đường Mộng Nhiêu nhíu mày:
– Thế lực của Quan ‘Vực’ Điện này chắc chắn sẽ không nhỏ hơn thế lực của Khê Trung thương hội, lẽ nào lại sợ Khê Trung thương hội uy hiếp sao?
Quan ‘Vực’ Điện cần phải quy hoạch lại một lần nữa, hiển nhiên phải là do Khê Trung thương hội giở trò quỷ, bằng không thì không thể nào có chuyện trùng hợp như thế được.
Một khi mấy người Tô Tĩnh Văn rời khỏi phòng quan sát của Quan ‘Vực’ Điện, thì cũng có nghĩa là bọn họ đã rời khỏi phạm vi bảo hộ theo quy tắc của Quan ‘Vực’ Điện, tùy thời đều có thể bị người khác bóp chết.
Sau khi Diệp Mặc đã mất tích hơn một tháng, thì Tô Tĩnh Văn đã từ trong bi thương mà bình tĩnh lại, cô mặc dù không có nhiều kinh nghiệm từng trải ở Tu Chân Giới này, nhưng thời gian ở Ninh Hải, cô từ là người quản lý một công ty lớn, đã từng trải qua các loại thủ đoạn đấu tranh thương nghiệp rồi.
Cho nên cô cũng cảm giác được không phải là Quan ‘Vực’ Điện sợ Khê Trung thương hội, không thể đem thanh danh của họ phá hủy đi được.
Tô Tĩnh Văn chỉ suy nghĩ trong chốc lát, sau đó liền hỏi:
– Người mở ra bàn cược có phải chính là Quan ‘Vực’ Điện hay không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1299: Ngươi Dám Làm Gì Nào?
Ngươi Dám Làm Gì Nào?
N
gôn Nghiên còn chưa kịp phản ứng, nhưng nghe Tô Tĩnh Văn hỏi như vậy, thì vô thức đáp:
– Đúng thế, loại bàn cược lớn như thế trên cơ bản đều là do Quan ‘Vực’ Điện tự mình mở ra, hơn nữa tiền cược của chúng ta ngay lúc đó cũng là cấp cho Quan ‘Vực’ Điện…
Lời còn chưa nói hết, thì Ngôn Nghiên đã kịp phản ứng lại, cô kinh ngạc thốt lên:
– Tĩnh Văn, em muốn nói là vì chúng ta thắng họ quá nhiều linh thạch, cho nên họ mới…
Tô Tĩnh Văn gật đầu:
– Hẳn là không sai được, lúc đó Diệp Mặc đang ở ‘Vực’ thứ hai mươi bẩy, Quan ‘Vực’ Điện đã đặt ra bàn cược một đền một trăm cho việc Diệp Mặc có thể tiến đến ‘Vực’ thứ ba mươi sáu.
Em khẳng định là lúc đó chỉ có chúng ta ở đây là đặt cược cho Diệp Mặc có thể đi tới ‘Vực’ thứ ba mươi sáu mà thôi, nếu không sao khi Diệp Mặc đi tới ‘Vực’ thứ hai mươi tám thì bọn họ lại phải hạ thấp tỉ lệ đặt cược xuống?
Nguyệt Thiền vốn vẫn quan tâm đến vấn đề này, hiện tại Tô Tĩnh Văn hỏi tới, thì cô liền vội vàng nói:
– Đúng thế, chị Tĩnh Văn, khi Diệp sư thúc tiến đến ‘Vực’ thứ hai mươi tám, thì tỉ lệ đặt cược khi tiến vào ‘Vực’ thứ ba mươi sáu đã hạ xuống một đền tám rồi.
Tô Tĩnh Văn ừ một tiếng rồi nói tiếp:
– Một đền một trăm hẳn là chỉ có chúng ta, người khác cho dù đặt cược cũng sẽ không đặt nhiều.
Tôi đặt cược mười triệu linh thạch thượng phẩm, thì đối phương sẽ phải đền ra một tỷ linh thạch thượng phẩm.
Một tỷ linh thạch thượng phẩm, thì cho dù là đại thương gia cũng sẽ thương gân động cốt rồi, thậm chí có khi phải mất đến hơn nửa tài sản.
Đường Mộng Nhiêu lúc này lại gật đầu nói:
– Chính là như vậy, một khi chúng ta rời khỏi Quan ‘Vực’ Điện, vậy thì Khê Trung thương hội sẽ không bỏ qua cho chúng ta.
Tĩnh Văn cũng sẽ khó mà bảo toàn được tính mạng, càng không cần phải nói tới việc Quan ‘Vực’ Điện đền bù linh thạch rồi.
Như vậy thì bọn họ sẽ tiết kiệm được một tỷ linh thạch, cái danh tiếng kia của họ có đáng giá hơn một tỷ linh thạch sao?
– Chúng ta phải làm sao bây giờ?
Nguyệt Thiền khẩn trương cầm chặt lấy hai mảnh ngọc giản bằng chứng đặt cược rồi hỏi.
Cô từ đầu đến giờ đều không để cho hai mảnh ngọc giản kia rời khỏi tay mình.
Hiển nhiên đối với cô thì có thể thắng được mười triệu linh thạch thượng phẩm chính là thu hoạch lớn nhất.
Tô Tĩnh Văn nhíu mày, đi ra ngoài chính là chết, không đi ra thì cũng không được.
La Vũ Kiếm thành chủ lúc trước cũng chỉ tùy ý giúp mình một chút mà thôi, người ta cũng không có khả năng lúc nào cũng trợ giúp cho mình được.
Hiện tại các cô chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Không đợi cho Tô Tĩnh Văn có thời gian nghĩ ra biện pháp tốt, thì bên ngoài Quan ‘Vực’ Điện đã vang lên tiếng cười ha hả của Mạnh Sát:
– Vu điện chủ cần tái thiết lại Quan ‘Vực’ Điện, Khê Trung thương hội của tôi quyết định sẽ tài trợ ba triệu linh thạch.
Cô gái ở lô ghế kia quả là không tệ, cũng có thể lọt vào mắt xanh của Mạnh Sát ta rồi, ha ha ha ha…
Lập tức lại có một thanh âm âm nhu đáp lại:
– Đa tạ Mạnh hội trưởng, về chuyện còn lại thì sẽ không có quan hệ với Quan ‘Vực’ Điện của chúng tôi.
Quan ‘Vực’ Điện của chúng tôi cần phải quy hoạch lại một lần nữa thì cũng không có quan hệ với ngài, cho nên Mạnh hội trưởng, tôi không thể giúp thêm nữa rồi.
– Đâu có, đâu có, ha ha…
Mạnh Sát dường như cũng không có chút buồn bực nào, vẫn cười ha ha như cũ.
Diệp Mặc sau khi tiến đến ‘Vực’ thứ hai mươi bẩy, lập tức cảm giác được thân thể nhẹ đi.
Khi hắn ngẩng đầu lên nhìn, thì hắn đã xuất hiện lại ở cửa vào ‘Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực” rồi.
– Cô gái ở lại Quan ‘Vực’ Điện kia thảm rồi.
Mạnh hội trưởng có thể buông tha cô ta thì mới là chuyện lạ…
Một tên tu sĩ Ngưng Thể đang đứng trước lối vào nói chuyện phiếm, nhưng lời y còn chưa kịp nói hết thì lại chợt im lặng, bởi vì y đã nhìn thấy Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện.
Tên tu sĩ Ngưng Thể lập tức trở nên lắp bắp:
– Tiền bối, tiền bối, ngài, ngài không có việc gì…
Diệp Mặc cau mày lạnh lùng nói:
– Đừng nói nhảm mất thời gian, lời ngươi vừa nói lúc nãy là có ý gì?
Một tên tu sĩ Ngưng Thể khác thì lại bình tĩnh hơn một chút, tuy rằng y cũng đang vô cùng kinh hãi.
Nhưng vẫn tỉnh táo lại nhanh hơn tên kia.
Hiện tại Diệp Mặc hỏi, thì y vội vã khom người thi lễ với Diệp Mặc rồi trả lời:
– Tiền bối, khi ngài tiến nhập vào ‘Vực’ thứ ba mươi sáu, thì điểm sáng biểu hiện cho ngài ở bên ngoài Quan ‘Vực’ Điện đã biến mất.
Sau đó những người khác đều cho rằng tiền bối đã chết, vì thế Mạnh Sát liền muốn tìm vợ của ngài đề trút giận.
Nhưng lần đầu tiên động thủ thì Mạnh hội trưởng lại bị La phó thành chủ ngăn cản lại.
Hiện tại Quan ‘Vực’ Điện cần phải quy hoạch lại một lần nữa, cho nên đã đưa ra yêu cầu thu hồi lại tất cả lô ghế và gian phòng quan sát, bằng không Quan ‘Vực’ Điện sẽ dùng biện pháp mạnh buộc phải rời đi…
Tên tu sĩ Ngưng Thể vẫn chưa nói xong, thì liền phát hiện Diệp Mặc đột nhiên đã biến mất.
Y liền xoa xoa cái trán đang đầy mồ hôi lạnh cuả mình, lại cẩn thận nhìn chung quanh một chút rồi thì thào:
– Khê Trung thương hội xong rồi, Quan ‘Vực’ Điện…
Quan ‘Vực’ Điện có thực sự xong đời hay không thì y chung quy cũng không nói gì cả.
Còn tên tu sĩ Ngưng Thể không nói nên lời khi nhìn thấy Diệp Mặc, thì sau khi Diệp Mặc rời đi y lại lập tức phục hồi lại tinh thần.
Lúc này thì y lại hưng phấn lôi kéo tên tu sĩ vừa rồi giải thích cho Diệp Mặc cấp tốc chạy đi:
– Chúng ta nhanh lên, đi xem Hóa Chân đại chiến, nhanh chút…
Nói xong, thì y cũng không đợi đồng bạn của mình, mà đã lập tức chạy đi trước.
Lúc này ở bên ngoài Quan ‘Vực’ Điện, thì tên Vu điện chủ lúc trước nói không thể bồi tiếp Mạnh Sát nữa đang đứng ở trước cửa Quan ‘Vực’ Điện hướng về phía mấy người Tô Tĩnh Văn lạnh lùng nói:
– Hiện tại Quan ‘Vực’ Điện của chúng tôi cần phải quy hoạch lại, tất cả mọi người đều đã rời đi, còn có thời gian hai nén hương nữa, nếu như mấy người không rời đi, thì tôi sẽ phải ép buộc các người rời đi.
– Ngài dựa vào cái gì để bắt chúng tôi rời đi? Tôi đã thanh toán linh thạch, hơn nữa thời gian sử dụng phòng này cũng là không có hạn chế đấy.
Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên lại mở cấm chế của gian phòng quan sát ra, sau đó đi tới nhìn Vu điện chủ lạnh giọng hỏi.
Vu điện chủ kia liền khinh thường:
– Hiện tại Thiên Cương Vực đã không còn tu sĩ nào thí luyện, các người ở chỗ này đơn giản chỉ là trốn tránh kẻ thù mà thôi.
Chẳng lẽ Quan ‘Vực’ Điện chúng tôi muốn quy hoạch lại, còn cần phải đợi các người thoát khỏi kẻ thù thì mới được hay sao? Hay là cần phải xin chỉ thị của các người? Ngày hôm nay các người có muốn hay không thì cũng phải đi.
Vu Chung Thông tôi hôm nay không có thời gian để dài dòng với các người, còn thời gian một nén hương nữa.
Lần này Tô Tĩnh Văn còn chưa kịp đáp lại, thì đã nghe thấy một thanh âm lạnh như băng vang lên:
– Nếu như chúng ta không muốn đi thì sao? Ngươi dám làm gì nào?
Vu Chung Thông vừa quay đầu lại nhìn, thì đã thấy sắc mặt lạnh như băng của Diệp Mặc, y chưa từng gặp qua Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc có thể yên lặng mà tới gần y mà y không có cảm giác được, thì nhất thời khiến y phải sinh lòng cảnh giác.
Mà Mạnh Sát lúc này thì lại trở nên ngây dại, lập tức kinh ngạc lắp bắp:
– Mày, mày không ngờ lại không chết?
Lúc này thì y cảm thấy đầu óc của mình hoàn toàn trống rỗng.
Diệp Mặc không ngờ lại không chết, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Diệp Mặc không chết, vậy thì có nghĩa là y phải chết rồi.
Bản thân thực sự là tự gây nghiệt mà, lần đầu tiên người ta đã không giết mình rồi, nhưng mình lại tự mình rước họa vào thân.
– Diệp Mặc…
Trong nháy mắt khi Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc, thì đã nhào tới trong lòng của hắn.
Tất cả những phiền não và bất lực vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, có Diệp Mặc ở chỗ này, thì tất cả đều đã có hắn lo lắng hết.
– Hu hu… Em biết là anh sẽ không có việc gì mà, em biết mà…
Tô Tĩnh Văn đã không thể ngăn được nước mắt của mình nữa.
Nếu như có thể, thì cô thực sự không muốn Diệp Mặc phải đi những nơi nguy hiểm kia để thí luyện.
Nhưng Tô Tĩnh Văn cũng biết, như vậy thì khẳng định là không được.
Ở Tu Chân Giới thì chỉ có cường giả mới có quyền, chỉ có cường giả mới có thể sinh tồn.
Lúc này thì Diệp Mặc lại nhớ tới quá khứ khi còn ở Ninh Hải, lần đầu tiên Tô Tĩnh Văn mời hắn đi ăn, lúc đó hắn còn nghĩ Tô Tĩnh Văn không biết khóc là gì cơ, cô hình như vĩnh viễn đều mang trên người một loại khí chất tài trí và nhu hòa.
Nhưng sau khi Tô Tĩnh Văn và hắn ở bên nhau, thì đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy biểu hiện này của cô.
Cũng là khi ở bữa ăn kia, Tô Tĩnh Văn đã nói với hắn:
– Tôi lớn hơn so với cậu, sau này cậu gọi tôi là chị Tĩnh Văn là được rồi.
– Chị Tĩnh Văn.
Diệp Mặc nghĩ tới đây trong lòng liền có chút ấm áp, không ngờ lại vô thức kêu lên.
Tô Tĩnh Văn sửng sốt, nhưng cô cũng lập tức nhớ tới ngày trước cùng Diệp Mặc tới ‘Tây Hồ nhân gia’.
Lúc đó là cô mời Diệp Mặc một bữa cơm, lại yêu cầu Diệp Mặc gọi mình là chị.
Thế sự khó hiểu, không ngờ sau bao năm, bọn họ lại cùng nhau nhớ về quá khứ khi đang đứng ở Tây Tu thành này.
Hồi tưởng lại chuyện năm xưa, Tô Tĩnh Văn càng muốn trở lại Ninh Hải, muốn tới ‘Tây Hồ nhân gia’ một lần nữa, xem Phương tỷ có còn ở đó không, ‘Tây Hồ nhân gia’ có còn ở đó không?
Diệp Mặc hiểu được tâm tư của Tô Tĩnh Văn, liền đưa tay vỗ vỗ vào lưng của Tô Tĩnh Văn, sau đó nhìn chằm chằm vào tên Mạnh Sát đang muốn lặng lẽ chuồn đi lạnh giọng nói:
– Ngươi muốn đi sao?
Mạnh Sát gật mình, vội vã tiến lên ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiền bối, chuyện lúc trước đều là hiểu lầm, tôi dự định muốn giải thích với ngài đây.
– Ngươi biết ta sẽ đi ra sao?
Giọng nói của Diệp Mặc càng trở nên lạnh lẽo hơn.
Tô Tĩnh Văn cảm thụ được sát ý trong lòng của Diệp Mặc, cô liền từ trong lòng của Diệp Mặc đứng lên, nhẹ nhàng đi ra phía sau của Diệp Mặc.
Đối với tên Mạnh Sát này, thì cô thực sự đã chán ghét từ tận đáy lòng.
– Diệp đại ca.
Mấy người Ngôn Trịnh Tân cũng đều đi ra, lúc này tất cả đều đã biết Diệp Mặc quay trở lại.
Diệp Mặc đã tới, thì bọn họ cũng chẳng khác nào là được cứu rồi.
Diệp Mặc thấy Ngôn Trịnh Tân thiếu mất một cánh tay, thì ánh mắt càng lạnh lẽo hơn:
– Có chuyện gì xảy ra?
Ngôn Trịnh Tân vừa định nói, thì Mạnh Sát đứng phía dưới đã lên tiếng trước:
– Người của Khê Trung thương hội tôi có chút xung đột với Ngôn Trịnh Tân, cuối cùng không cẩn thận làm bị thương cậu ấy.
Tôi cố ý tới đây để bồi tội đây, không ngờ Diệp tiền bối cát nhân thiên tướng, thật sự là quá tốt.
Tô Tĩnh Văn đang đứng ở phía sau Diệp Mặc, liền liếc nhìn Mạnh Sát một cách khinh bỉ, bỗng nhiên lại nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, giết y đi.
Tô Tĩnh Văn rất hiếm khi nổi lên sát tâm, về phần yêu cầu Diệp Mặc giết người thì càng không bao giờ nói ra miệng.
Nhưng vừa rồi Mạnh Sát đã vũ nhục cô, hơn nữa hành vi của y hoàn toàn trái ngược với những gì y nói, hiển nhiên là một kẻ tiểu nhân.
Huống chi cô biết, nếu như Diệp Mặc không quay trở lại, thì cô chắc chắn sẽ phải rơi vào tay y, kết quả cuối cùng có lẽ còn kinh khủng hơn cả chết.
Nếu như cô không nghĩ rằng còn có khả năng có thể nhìn thấy được Diệp Mặc, thì cô thà rằng tự sát, cũng không nguyện ý rơi vào trong tay của người này.
Mạnh Sát nghe xong lời Tô Tĩnh Văn nói, thì lại rùng mình một cái, lập tức lấy ra pháp bảo Bán Nguyệt Bạt.
Y hiểu được rằng nếu muốn chạy trốn trước mặt Diệp Mặc, thì căn bản là không có khả năng.
Đỉnh Đồng của y đã bị Diệp Mặc phá hủy, đến giờ còn chưa tìm được một pháp bảo phòng ngự tốt nào, chỉ có một cái Bán Nguyệt Bạt này thôi.
Lúc này thì điện chủ của Quan ‘Vực’ Điện là Vu Chung Thông mới biết được người thanh niên này chính là người nhà của mấy người mà y muốn đánh đuổi, và cũng chính là tu sĩ đã tiến vào ‘Vực’ thứ ba mươi sáu.
Khi y phát hiện bản thân hoàn toàn không thể nhìn thấu được tu vi của Diệp Mặc, thì khóe mắt nhất thời trở nên co quắp.
Y cũng không cho rằng Diệp Mặc dùng pháp thuật ẩn nấp đi tu vi.
Vì một tu sĩ có thể tiến vào ‘Vực’ thứ ba mươi sáu, sau đó lại có thể an toàn đi ra, thì bản thân không nhìn thấu được tu vi của người như thế, hiển nhiên cũng là chuyện rất bình thường.
Lúc này trong lòng y đã vô cùng hối hận, không nên phối hợp với Mạnh Sát hành động.
Cho dù là có đuổi đối phương đi, thì cũng không thể bắt tay với Mạnh Sát được, có lẽ đợi thêm một hai tháng cũng tốt.
Khi Vu Chung Thông còn đang lo lắng nghĩ biện pháp, thì Mạnh Sát bỗng nhiên truyền âm:
– Vu điện chủ, hiện tại hai người chúng ta đã ngồi chung một con thuyền, ta mà chết thì ngươi cũng không qua được đâu.
Biện pháp tốt nhất chính là chúng ta phải liên thủ lại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1300: Chém Giết Hóa Chân
Chém Giết Hóa Chân
V
u Chung Thông giật mình, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu như gã, tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba như Mãnh Sát, hai người mà liên thủ lại, nói không chừng khiến cho đối phương có chút kiêng kị thật.
Nhưng ngay sau đó gã lại nhìn thấy trong mắt Diệp Mặc có chút châm chọc, nhất thời trong lòng cả kinh.
Gã cảm thấy hình như Diệp Mặc đã nghe thấy truyền âm mà Mãnh Sát truyền cho gã, Vu Chung Thông lại không dám nhúc nhích.
Đến truyền âm của tu sĩ Hóa Chân cũng có thể nghe thấy được, tên tu sĩ trẻ tuổi trước mặt này tuyệt đối là Hóa Chân đỉnh phong rồi, thậm chí gã không cũng thể tưởng tượng được.
Thực ra nếu như Vu Chung Thông muốn liên thủ với Mãnh Sát thật, Diệp Mặc cũng có chút kiêng kị, hắn không phải chỉ có một mình hắn.
Cho dù chỉ có một mình hắn, đối diện với Hóa Chân sơ kỳ và một Hóa Chân trung kỳ toàn lực ra tay, áp lực cũng không phải nhỏ.
Bây giờ Vu Chung Thông do dự, Diệp Mặc cũng không có chút do dự nào, Tử Đao cũng đã được phóng ra, Huyễn Vân Trận sát đao.
Mãnh Sát đã từng chứng kiến sự lợi hại của pháp bảo này, căn bản không dám chậm trễ, trước khi Diệp Mặc còn chưa ra tay, Bán nguyệt bạt của y cũng đã mang theo những mũi tên chết người màu đỏ dày đặc hướng về phía Diệp Mặc.
Mãnh Sát toàn lực xuất thủ, uy thế của Bán nguyệt bạt này lại càng kinh người, những đường mũi tên chết người màu đỏ hết lớp này đến lớp khác xông đến.
Đến cả Vu Chung Thông đang đứng một bên cũng thầm kinh hãi, gã đã chuẩn bị tốt rồi, một khi Mãnh Sát có thể kiên trì được, thì gã sẽ lập tức tấn công Diệp Mặc, một khi Mãnh Sát căn bản không phải là đối thủ của Diệp Mặc, thì gã kiên quyết không ra tay.
Lúc trước Mãnh Sát nhìn thấy pháp bảo của Diệp Mặc là một đường đao màu hồng tím tuyệt đẹp, nhưng bây giờ y nhìn thấy lại là một đường đao vô số sắc tím, những đường đao màu tím này không ngờ tầng tầng lớp lớp, vô cùng vô tận, giống như cò linh tính vậy, phong tỏa tất cả đường lui của gã.
Nếu như đỉnh đồng của y vẫn còn, bây giờ cái đầu tiên mà Mãnh Sát phóng ra chính là đỉnh đồng của mình, nhưng đáng tiếc đỉnh đồng của y mất rồi.
Mãnh Sát vừa dốc hết sức thúc giục Bán nguyệt bạt của mình, vừa phóng ra một lá chắn bảo vệ chân khí hạ phẩm.
Y cho rằng, cho dù Diệp Mặc là Hóa Chân đỉnh phong, mũi tên giết người của Bán nguyệt bạt cũng sẽ khiến đối phương kiêng kị, thậm chí hồi phòng.
Sau đó y chính trong khoảng thời gian này cho dù bị thương nhưng cũng phải bắt được Tô Tĩnh Văn.
Nếu không có con tin trong tay, Mãnh Sát khẳng định y sẽ bị Diệp Mặc giết chết.
Nhưng Mãnh Sát lại nhanh chóng cảm giác thấy không đúng, tấm lá chắn chân khí hạ phẩm của y được phóng ra rồi, nhưng lại chậm chạp giống như lông vũ bay lên trời.
Ngay sau đó, y cũng cảm thấy ‘vực’ của mình tan vỡ từng khúc, còn khi đợi y kịp phản ứng, thì lại phát hiện mình hoàn toàn lọt vào ‘vực’ của đối phương rồi.
Xung quanh thân mình dường như lâm vào một vũng bùn vậy, đến cử động cũng vô cùng chậm rãi.
Còn lúc này đường đao màu tím của đối phương cũng đã phủ đầy trời mà cuốn tới, Mãnh Sát nhất thời hoảng hốt.
Cứ như vậy, y lập tức sẽ bị đường đao màu tím này bóp cho đến chết.
Mãnh Sát cũng không thèm để ý đến đối phương nữa, điên cuồng thiêu đốt ngụm tinh huyết, muốn từ trong ‘vực’ của Diệp Mặc thoát thân ra ngoài.
Y khẳng định mình chưa bao giờ gặp một ‘vực’ lợi hại như này, loại ‘vực’ này căn bản không phải đại thành, mà đã vượt khỏi đại thành rồi, nếu không không không thể nào phá tan ‘vực’ của y như vậy được.
Thịch thịch thịch…
Sau khi mấy âm thanh vang lên, Vu Chung Thông đứng một bên mới phát hiện ra, toàn bộ đường mũi tên chết người của Bán nguyệt bạt của Mãnh Sát đã đập mạnh vào đại đỉnh tám cực đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Mặc, không thể gây ra chút tổn thương nào cho Diệp Mặc.
Lần đầu tiên Diệp Mặc và Mãnh Sát đánh nhau trên quảng trường Thiên Cương.
Diệp Mặc thậm chí đến đại đỉnh tám cực cũng không phóng ra, đã đánh bại hoàn toàn Mãnh Sát.
Còn lần này hắn thăng cấp lên Kiếp Biến hậu kỳ, hơn nữa vực cũng đã đại thành rồi, ngược lại hắn lại phóng ra đại đỉnh tám cực.
Không phải Diệp Mặc thụt lùi rồi, mà là vì lần này Mãnh Sát ra tay hoàn toàn khác với lần trước, lần trước Mãnh Sát căn bản không coi Diệp Mặc ra cái gì, nên không dốc hết sức ra tay, bị Diệp Mặc suýt nữa giết chết là chuyện bình thường.
Còn lần này Mãnh Sát lại coi tu vi của Diệp Mặc còn cao hơn nhiều so với y, đương nhiên sẽ toàn lực ra tay.
Đối mặt với tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba dốc hết sức ra tay, Diệp Mặc vẫn phải phóng ra đại đỉnh tám cực.
Sự chênh lệch giữa Kiếp Biến và Hóa Chân không phải là một điểm hai điểm, chỉ có tu sĩ nghịch thiên như Diệp Mặc mới có thể ở mức Kiếp Biến hậu kỳ, lại không sợ Hóa Chân tầng thứ ba một chút nào như vậy.
Những tu sĩ Kiếp Biến bình thường căn bản không cần đối kháng với Hóa Chân, sớm cũng bị giết chết rồi.
Mãnh Sát thiêu đốt tinh huyết xong, miễn cưỡng thoát ra khỏi ‘vực’ của Diệp Mặc, nhưng cũng không thể nào còn sức mạnh bị những đường đao màu tím của Diệp Mặc cuốn lấy.
Tấm lá chắn chân khí hạ phẩm kia của y lúc này dưới ‘vực’ của Diệp Mặc, bị mấy đường đao màu tím kia phân tán ra công kích.
Huyễn Vân Trận Sát Đao đã thành hình, Mãnh Sát cho dù có bản lĩnh hơn nữa, lúc này cũng không có cách nào hồi thiên được.
Mấy tiếng phụt phụt vang lên, từng đường máu tươi như bão táp trên không trung.
Mãnh Sát trơ mắt ra nhìn thân thể của mình bị đường đao màu tím kia xé rách, khi những đường đao chết người màu tím này từ thân thể của y không ngừng tàn sát, y bỗng nhiên hiểu ra, trong mắt lộ ta vẻ kinh hãi nhìn Diệp Mặc nói:
– Mày, mày là Kiếp…
Diệp Mặc làm sao còn có thể để cho y nói ra mình là tu sĩ Kiếp Biến? Tử Đao đã quay lại một vòng nữa, nguyên thần của Mãnh Sát đang nằm trong ‘vực’ của hắn lại lần nữa bị Diệp Mặc chém giết, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.
Diệp Mặc giơ tay lên, một nhẫn trữ vật rơi vào lòng bàn tay hắn.
Đây là lần đầu tiên hắn chính diện chém chết một tu sĩ Hóa Chân, Diệp Mặc biết, cho dù hắn chưa phải là tu sĩ Hóa Chân, lúc này hắn cũng đã ở đỉnh của Tu Chân giới ở Lạc Nguyệt rồi.
Vu Chung Thông ngây ra đứng nhìn Mãnh Sát hóa thành màn máu, sau lưng túa mồ hôi lạnh.
Một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba như Mãnh Sát, trong Thiên Cương Vực cũng không sợ bất cứ ai.
Hơn nữa lại còn là có giao tình tốt với hội chủ của Hành Tu hội, đến phó thành chủ của Tây Tu thành cũng nể mặt y.
Nhưng loại người hung hãn như này, nửa tuần hương trước vẫn cùng gã trò chuyện vui vẻ, dưới tay Diệp Mặc chỉ dùng vài chiêu thôi đã bị giết chết, đây quả thực quá đáng sợ rồi.
Còn đối phương thoạt nhìn chỉ là một thanh niên trẻ tuổi, có thể đơn giản giết một tu sĩ như Mãnh Sát, cho dù có trẻ tuổi hơn nữa, thì làm sao có thể là một Hóa Chân đỉnh phong bình thường được?
Tên tu sĩ trẻ tuổi này rốt cục từ đâu đến, quả thực quá nghịch thiên rồi.
Còn Diệp Mặc lúc này lại thu pháp bảo lại, hướng về phái Vu Chung Thông, lạnh nhạt nói:
-Vu điện chủ, chẳng phải cửa hàng lớn ức hiếp khách chính là quan vực điện của anh sao? Lúc trước tôi hình như nghe nói phòng cao cấp trong quan vực điện không giới hạn thời gian, sao tôi quay lại, thì quan vực điện của anh lại đuổi người ta đi rồi? Là anh lắm chuyện hay là quan vực điện của anh lắm chuyện đây?
Vu Chung Thông giật mình, lúc này mới tỉnh lại, mình cũng đã đắc tội với đối phương rồi, nếu như hắn hả hê với uy thế giết chết Mãnh Sát mà giết luôn cả mình, trong này lại không có ai giúp đỡ, thì gã chết là cái chắc.
Vu Chung Thông cũng không khống chế được mồ hôi lạnh của mình, y hối hận rồi, làm sao lại có thể đắc tội với loại người như này được? Nếu như người khác dám nói gã là đồ nói dóc trước mặt gã, gã sớm đã nghiến tên đó thành thịt nát rồi.
Nhưng đối diện lại là Diệp Mặc, gã đến nửa câu phản bác lại cũng không dám nói.
Ngoại trừ trong lòng buồn bực Diệp Mặc chuyển đánh thời gian quá dài rồi, bây giờ Diệp Mặc hỏi, gã cũng không thể không trả lời.
Vu Chung Thông sau khi hiểu ra điều này, đành phải kính cẩn ôm quyền nói với Diệp Mặc:
D- Diệp tiền bối, vãn bối vô lễ, không ngờ lúc này lại quy định lại quan vực điện.
Cũng là vì Diệp tiền bối quá thần võ, không ngờ lại tiến vào vực thứ ba mươi sáu, khiến quan vực điện chúng tôi tiếp đãi tu sĩ trở thành trứng chọi đá.
Chuyện này quan vực điện chúng tôi làm không tốt, xin Diệp tiền bối thứ tội, quan vực điện bằng lòng bồi thường cho tiền bối toàn bộ tổn thất.
Diệp Mặc mặc dù trong lòng tức giận, cũng không định giết Vu Chung Thông.
Tu Chân giới vốn dĩ là mạnh hiếp yếu, mình và Mãnh Sát có thù, một khi biết mình bị thất lạc trong Thiên Cương Vực, quan vực điện không giúp Mãnh Sát mới là chuyện lạ.
Cho dù hắn giết Vu Chung Thông rồi, thì cũng không thay dổi được sự thực cường giả vi tôn của Tu Chân giới này, lần sau hắn gặp phải chuyện như này, người khác như vậy cùng vẫn ra tay với kẻ yếu.
Huống chi Vu Chung Thông là cao thủ Hóa Chân trung kỳ ở Tây Tu thành, bất kỳ nơi nào, tu sĩ Hóa Chân cũng là cực kỳ hiếm có.
Mình vừa mới giết chết Mãnh Sát, nếu như còn giết chết Vu Chung Thông nữa, một khi gây phản cảm với Tây Tu thành, thì cũng không phải chuyện tốt gì.
Chính vào lúc Diệp Mặc đang định để cho Vu Chung Thông bồi thường, thì Nguyệt Thiền lại nói:
– Diệp sư thức, quan vực điện vẫn còn nợ chúng tôi hơn một tỉ linh thạch nữa, đến bây giờ vẫn chưa trả.
Tôi nghi ngờ bọn họ muốn đuổi chúng ta đi, chính là vì muốn nuốt hết số linh thạch đó, để cho người của Khê Trung giết người diệt khẩu.
Vu Chung Thông vốn dĩ mồ hôi túa ra đầy mình rồi, bây giờ Nguyệt Thiền lại nói như vậy, gã lại càng sợ hãi, gã biết mình đã thành công dẫn phát sát cơ của Diệp Mặc rồi.
Không đợi Diệp Mặc nói chuyện, Nguyệt Thiền lại tiếp tục giải thích:
— Khi Diệp sư thúc vào được vực thứ hai mươi bảy, quan vực điện thông báo sư thúc vào được vực thứ ba mươi sáu sẽ cược 1 ăn 100, chị Tĩnh Văn đặt mười triệu linh thạch, bây giờ bọn họ chẳng những không bồi thường tiền, đến tiền vốn chúng tôi cũng không nhìn thấy.
– Có phải như vậy không?
Sát cơ mà Diệp Mặc vừa mới tiêu tán đi hết lại lần nữa dâng lên, Vu Chung Thông cảm giác mình dưới loại sát cơ nồng đậm này giống như một chiếc thuyền nhỏ không có bánh lái vậy, nhưng gã cũng không dám vận chuyển khí thể ngăn cản lại, gã sợ mình một khi ngăn cản lại, thì sẽ khiến cho đối phương ra tay.
Diệp Mặc lúc trước không giết Vu Chung Thông là vì Tu Chân giới vốn không phải như này, nhưng Vu Chung Thông vì không muốn bồi thường linh thạch, lại muốn ném đá giấu tay, giết người diệt khẩu, vậy thì đừng trách hắn không khách khí.
– Tiền bối bớt giận, vãn bối cũng không có ý nuốt hết số linh thạch này, vãn bối chuẩn bị đợi sau khi bọn họ ra ngoài rồi, thì sẽ trả lại linh thạch.
Vu Chung Thông thấy Diệp Mặc muốn động thủ, làm gì còn dám do dự nữa.
Gã hiểu một khi Diệp Mặc động thủ, đó chính là một loại lôi đình, không ngừng không ngớt.
Mãnh Sát vừa nãy chính là ví dụ điển hình nhất, chỉ trong thời gian ngắn, Mãnh Sát đã bị Diệp Mặc giết chết.
Diệp Mặc dĩ nhiên biết đối phương nói dối, hừ lạnh một tiếng, Tử Đao đã được phóng ra, giết tên Vu Chung Thông này, linh thạch trên người hắn được bổ sung rồi.
– Diệp tiền bối khoan đã, La Vũ Kiếm của Tây Tu thành muốn gặp Diệp tiền bối.
Vừa lúc Diệp Mặc muốn ra tay, một đường độn quang nhanh chóng rơi vào trong, người đến chính là phó thành chủ La Vũ Kiếm của Tây Tu thành.
La Vũ Kiếm thân người không cao, thậm chí nhìn có chút điềm đạm nho nhã.
Thấy phó thành chủ của Tây Tu thành đến, Diệp Mặc cũng không dám chậm trễ, hắn thu Tử Đao lại, đồng thời cũng ôm quyền nói với La Vũ Kiếm:
– La thành chủ, gọi tiền bối thật sự không dám nhận, La thành chủ cứ gọi Diệp Mặc là được rồi.
Đối với La Vũ Kiếm, Diệp Mặc cũng rất cảm kích, khi hắn đi ra ngoài, đã nghe thấy hai tên tu sĩ Ngưng Thể nói.
Mãnh Sát lần đầu ra tay, chính là La Vũ Kiếm đã ngăn lại.
Bất luận đối phương có phải là tạm thời nảy lòng tham hay không, nhưng ân tình này Diệp Mặc không quên được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








