[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 26 : Dời Xa (c126-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 126: Dời Xa
Dời Xa
L
âm Hối Hòa đi mua pháp khí lúc này đã trở về cùng bạn già của anh ta, tuy Diệp Mặc đã không có hứng thủ hỏi xem anh ta mua pháp khí gì nhưng Lâm Hối Hòa lại hưng phấn bừng bừng đem pháp khí mới mua được cho Diệp Mặc xem.
Đây là một pháp khí an thần, đặt trên đầu có tác dụng an thần thôi miên, tuy vẻ bề ngoài tinh xảo, nhưng hiệu quả này thực sự quá kém.
Nếu như không lâu trước đây, nói không chừng Diệp Mặc còn có thể tạm thời giúp anh ta gia công một chút, nhưng hiện tại Diệp Mặc đã mất đi hứng thú.
Chỉ là thuận miệng nói một câu, món đồ này cũng không tệ.
– Chú em Diệp, đồ của cậu cũng đã bán xong chưa? Bán xong chúng ta đi thôi.
Trong cái nhìn của Lâm Hối Hòa, đồ của Diệp Mặc có thể bán được năm ba nghìn thì đã được lắm rồi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Anh Lâm, anh và bạn về trước đi, em còn có chút chuyện, sau này lại tới thăm hỏi anh.
À, chỗ này em còn có một túi lá trà, là bạn em tặng, tặng cho anh này.
Thấy Diệp Mặc có việc, Lâm Hối Hòa cũng không quá để ý, nhận lá trà xong thì cùng bạn già về trước.
Sau khi Lâm Hối Hòa đi khỏi, Diệp Mặc vẫn ngồi ở gian hàng của mình, cũng không đi dạo, thần trí của hắn nhìn chằm chằm vào một tên đàn ông lạnh lùng.
Không lấy được khối đá Không Minh này, hắn tuyệt đối không cam lòng.
Khối đá Không Minh lớn như vậy, hắn thậm chí có thể luyện chế được hai chiếc nhẫn trữ đồ vật rồi.
An Nhạn mặc dù còn có lòng muốn lên trước chế nhạo Diệp Mặc, nhưng thấy sắc mặt Diệp Mặc không vui, vẫn còn bộ dáng đáng giận kêu cô cút đi ban nãy, ngẫm nghĩ một lát vẫn nhịn xuống cái ý nghĩ đi chế nhạo hắn.
Diệp Mặc lại chú ý tới, tên đàn ông mua đá Không Minh kia, sau khi trả tiền xong, không ngờ không hề trực tiếp rời đi, vẫn đi tới đi lui ở bên trong.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không gấp, cho dù anh ta đi đến trời tối, hắn cũng không thèm để ý.
Hơn nữa Diệp Mặc còn chú ý đến một người đàn ông tóc dài đi theo anh ta ở không xa chỗ anh ta, chỉ có điều hai người không nói lời nào.
Tên đàn ông kia sau khi vòng vèo hai mươi phút cuối cùng đi về phía lối ra của hội trường, Diệp Mặc đem thần thức theo dõi anh ta, căn bản không tiến lên.
Quả nhiên tên đàn ông này bồi hồi ở lối ra một lúc không ngờ lại rời khỏi, Diệp Mặc chú ý tới anh ta lại đi ra từ cửa an toàn, lần này người đàn ông tóc dài cũng không rời khỏi cùng anh ta.
Diệp Mặc ngay lập tức thi triển một thuật tàng hình đi theo anh ta.
Bởi vì An Nhạn vẫn canh cánh trong lòng chueyn65 dây chuyền ngọc, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi Diệp Mặc, tuy nhiên sau khi cô chớp mắt một cái lại không nhìn thấy Diệp Mặc nữa, cô còn tưởng rằng mình nhìn nhầm, dụi dụi mắt mới phát hiện Diệp Mặc đúng thật là không thấy nữa rồi.
Nhất thời cô ngây ngẩn cả người.
Cô hiện tại đã không rõ lúc nãy cô chớp mắt quá lâu hay là ảo giác của cô.
Người đàn ông lạnh lùng xách túi trên tay, đi đến bên cạnh xe Audi, nhìn xung quanh một chút, lấy ra một điếu thuốc rồi châm thuốc, không hề vội vã rời khỏi, nhìn dáng vẻ của anh ta dường như đang đợi người.
Nếu như là luyện khí tầng hai, nói không chừng Diệp Mặc cũng có thể giết chết tên đàn ông này, hoặc đánh ngất tên đàn ông này lấy đá Không Minh.
Tuy nhiên hiện tại hắn căn bản không cần điều này, vốn còn cho rằng phải theo xe của anh ta một đoạn, nếu hiện tại người này không đi, thế thì càng tiết kiệm thời gian rồi.
Diệp Mặc trực tiếp dùng thuật tàng hình lấy đi đá Không Minh ngay dưới mắt y, thậm chí đến một đồ thay thế cũng lười để vào.
Lấy được đá Không Minh, Diệp Mặc lập tức rời khỏi, nếu như trước khi đi Yến Kinh không thể luyện chế ra một chiếc nhẫn trữ vật, ít nhất hắn cũng phải chuẩn bị nguyên liệu một chút.
Tên đàn ông này còn chưa hút xong điếu thuốc, người đàn ông tóc dài kia đã đến rồi, hai người quả nhiêu là đi cùng nhau.
Hai người sau khi gặp mặt thì gật gật đầu, người đàn ông lạnh lùng đưa tay vào trong túi, anh ta muốn lấy đá Không Minh ra cho người đàn ông tóc dài xem.
Nhưng khi tay của anh ta tiến vào trong, khuôn mặt lập tức biến sắc, anh ta phát hiện viên đá anh ta bỏ ra hơn hai trăm nghìn để mua đã không còn, viên đá đó anh ta để trong túi, mà túi anh ta vẫn ôm trên tay, sao thể thể không thấy được? Huống hố với thân thủ của anh ta, có người trộm đồ từ chỗ của anh ta, anh ta sao không thể không biết được?
– Hứa Mộc, là chuyện gì?
Người đàn ông đến sau cũng cảm thấy không ổn, lập tức hỏi.
Tuy nhiên người đàn ông tên Hứa Mộc trong tay chỉ cầm túi, sắc mặt bất định, cũng không lập tức trả lời.
– Chẳng lẽ vật kia đã mất hay sao?
Người đàn ông tóc dài đến sau lập tức lại một lần nữa căng thẳng hỏi, từ thái độ và vẻ mặt của y, có thể thấy được y đối với thứ đồ đó khẩn trương nhiều cỡ nào.
Người đàn ông tên Hứa Mộc lắc lắc đầu:
– Không phải, thứ đó vẫn còn.
Nghe xong lời của Hứa Mộc, người đàn ông tóc dài đến sau thở dài một hơi:
– Nếu thứ đó vẫn còn, cậu còn sợ cái gì, thật đúng là.
– Nhưng tôi cảm thấy thứ tôi mất nói không chừng còn quý báu gấp trăm lần thứ này.
Hứa Mộc lại lắc lắc đầu, sắc mặt rất khó coi nói.
– Đừng lộn xộn, có thứ gì có thể quý báu hơn so với pháp khí công kích của ẩn môn, đó chính là chúng ta mất hơn năm mươi triệu mới lấy được.
Sư phụ nói chỉ cần người bế quan trở ra, chắc chắn có thể đột phá, đến lúc đó người có thể tới thăm hỏi Thiên Long Đầu.
Cho dù là không đột phá, nhưng có cái pháp khí này, Thiên Long Đầu cũng sẽ e dè ba phần đấy.
Người đàn ông tóc dài lập tức nói.
Người đàn ông tên Hứa Mộc nhíu mày, thật lâu sau mới nói:
– Bởi vì tôi cảm thấy thứ tôi mất đi chính là đá cảm ứng tinh thần sư phụ nói, sư phụ nói có một loại đá, chỉ cần nhắm mắt lại cầm trên tay, dùng toàn tâm trí để cảm nhận.
Thì sẽ có thể có một loại cảm giác tinh thần ý thức phát tán, thậm chí có thể cảm thấy rộng lớn và khôn cùng, hơn nữa còn có một loại lĩnh ngộ thời không khó có thể nói lên lời ở trong đó.
Loại đá này đối với đột phá cảnh giới có tác dụng vô cùng to lớn.
Nói đến đây nhìn tới người đàn ông tóc dài đã có chút sợ run, thở dài một hơi tiếp tục nói:
– Nếu như là loại đá cảm ứng tinh thần đó, nếu sư phụ có được, sự đột phá của người nói không chừng có thể càng nắm chắc hơn, hơn nữa sau này chúng ta cũng có thể mượn loại đá này để đột phá, loại đá khiến người ta có cảm giác rộng lớn, quả thực chính là báu vật vô giá, anh nói có phải so với thứ chúng ta cố ý đến mua đáng tiền hơn nhiều không?
– Không ngờ thực sự có loại đá này? Thế thì đối với sư phụ người đạo phái Cổ Võ chân chính chẳng phải là…
Câu sau của người đàn ông tóc dài không nói ra, nhưng Hứa Mộc biết y muốn nói gì, bởi vì nếu như viên đá đó thực sự là đá cảm ứng tinh thần, vậy thì giá tiền tuyệt đối phải cao hơn pháp khí năm mươi triệu đó quá nhiều rồi.
Sắc mặt Hứa Mộc có chút ngưng trọng nói:
– Hẳn là không sai, bằng không người kia sao lại dè chừng viên đá kia như vậy? Cho thấy tên đó cũng nhìn ra sự không tầm thường của viên đá đó.
Chính vì tên đó muốn mua, tôi mới hạ quyết tâm mua đấy.
Đá không thấy nữa, chỉ có tên đó có động cơ ra tay, đúng rồi, rất có thể là tên đó trộm.
– Cậu xác định không bị theo dõi?
Người đàn ông tóc dài bây giờ cũng hiểu ra, nếu như như lời Hứa Mộc nói thì giá trị của viên đá đó quả thật lớn hơn nhiều sơ với pháp khí của môn phái Cổ Võ mà sư phụ cố ý tìm mua.
Hứa Mộc lắc lắc đầu nói:
– Khẳng định không có, nói không chừng…
Nói đến đây Hứa Mộc theo bản năng nhìn nhìn trong hội trường, sau đó nói với người đàn ông tóc dài:
– Chúng ta lại vào xem xét, lập tức thông báo đơn vị tổ chức hội trường đóng cửa hội trường, nghiêm khắc kiểm tra.
Người đàn ông tóc dài nhíu mày, một lát sau mới lên tiếng:
– Làm như vậy, không phải nói cho Thiết Giang của Lạc Thương biết chúng ta đã đến sao?
– Biết thì biết có sao nào?
– Thiết Giang của là chú Thiết và sư phụ, không phải Vũ Học Dân anh ta.
Nếu như bây giờ không phải sư phụ đang bế quan, thì Vũ Học Dân gần đây đâu kiêu ngạo như thế, đến lời nói của chú Thiết cũng bằng mặt không bằng lòng.
Chú Thiết sớm đã lấy anh ta khai đao rồi, tạm thời để anh ta nhảy nhót vài ngày, anh ta đã quên quyền lực trong tay anh ta là ai cho rồi.
Hứa Mộc vốn mặt mày lạnh lẽo vì giọng điệu lạnh lùng lại càng thêm rét lạnh hơn Người đàn ông tóc dài gật đầu.
– Gần đây họ Vũ thực sự quá mức khoa trương.
Nói xong hai người lại một lần nữa đi vào hội trường.
…
Tâm tình Diệp Mặc không tệ trở về phòng khám, lại thấy Lỗ Tiểu Trân đang cùng Nhị Hổ thương lượng cái gì đó, thấy Diệp Mặc trở về, vội vàng tới chào hỏi.
– Có chuyện gì mà vui thế?
Diệp Mặc thấy hai người đều rất vui vẻ liền thuận miệng hỏi.
– Sư phụ, Tiểu Trân đã tìm được một biệt thự rồi, chỉ là đường khá xa xôi hơn nữa giá cả cũng phải một triệu tám.
Là người khác chuyển nhượng, bởi vì nhà này phải vội chuyển đi nên chuyển nhượng, vì vậy giá cả cũng không gọi là cao.
Nghe thấy Diệp Mặc hỏi, Du Nhị Hổ vội vàng trả lời.
Diệp Mặc nghe nói đã tìm được chỗ rồi trong lòng cũng rất vui sướng, đường xa cũng không vấn đề gì, hiện tại hắn chỉ lo nơi ấy không xa không bí mật.
Lập tức đưa chi phiếu cho Lỗ Tiểu Trân:
– Con lập tức dùng tiền đi mua biệt thự kia, càng nhanh càng tốt.
Lỗ Tiểu Trân mơ hồ nhận lấy chi phiểu, nhìn con số bên trên suýt chút nữa thì kêu lên, sư phụ mới ra ngoài nửa ngày trở về liền mang về hai triệu, điều này cũng quá thái quá rồi.
Tuy nhiên cô lập tức nghĩ đến lời của Diệp Mặc, nhanh chóng kéo Du Nhị Hổ đi xử lý, nhưng mà trước lúc đi nghĩ ra gì đó, vội vàng hỏi:
– Sư phụ đưa chứng minh thư cho con đi.
Diệp Mặc khoát khoát tay.
– Dùng chứng minh thư của con, nắm lấy thời gian.
Lỗ Tiểu Trân le lưỡi, nhưng mà cũng biết tính Diệp Mặc, liền không hỏi nhiều nữa, nhanh chóng ra ngoài giải quyết thủ tục mua biệt thự.
Diệp Mặc sở dĩ vội vàng muốn dời đi là vì chuyện hắn tới hội trường Lâm Hối Hòa biết, mà Lâm Hối Hòa cũng biết chỗ ở của hắn, nếu là người có tâm nếu muốn tìm được hắn cũng không phải quá khó.
Còn có chính là hôm nay có được đá Không Minh, giá trị của đá Không minh này người khác không biết, Diệp Mặc đương nhiên biết, hắn không rõ người đàn ông lạnh lùng kia mua đá Không Minh có cùng ý tưởng với hắn không, nhưng mặc kệ ra sao, hắn vẫn phải dự phòng thỏa đáng.
Đương nhiên chủ yếu chính là, “Cỏ Ngân Tâm” của hắn trồng ở nơi này, tuy không chết nhưng thấy tình hình cũng không có nhiều cơ hội sống.
Ở nơi này chết còn không bằng đổi chỗ khác, nếu như cuối cùng thực sự không được, nói không chừng hắn thực sự có khả năng chuyển tới Ninh Hải sống.
Lỗ Tiểu Trân mới tốt nghiệp đại học không tới một năm, nhưng làm việc lại rất lưu loát.
Mới hơn một tuần, cô đã làm xong hết thủ tục.
Hơn nữa nhà kia cũng gấp gáp bán nhà, vừa qua một tuần, bọn Diệp Mặc đã chuyển tới biệt thự mới!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 127: Sự Rối Rắm Của Thiên Long Đầu
Sự Rối Rắm Của Thiên Long Đầu
N
am Thanh, trong đại sảnh hội nghị tráng lệ, nhưng chỉ là mấy người ngồi nói chuyện, người đàn ông ngồi giữa tuổi khoảng trên dưới sáu mươi, một đôi mắt ưng, lông mi lỏm chỏm, môi cực kì dày.
Người này chính là ông trùm hiện nay của Long Đầu Nam Thanh – Thiên Bạch Hạc, cũng chính là Thiên Long Đầu hay được người trên giang hồ gọi.
Nhiều năm trước Thiên Long Đầu đã không xuất núi nữa, nhưng giang hồ chỉ cần nghe thấy mấy chữ Thiên Long Đầu này đều để cho ông thể diện, không có bang phái hắc đạo giang hồ nào dám đối nghịch với Thiên Long Đầu.
Không chỉ trong nước không dám, cho dù là một số hắc bang Châu Phi, Châu Âu cũng phải e dè cái tên Thiên Long Đầu này.
Tuy nhiên sắc mặt của Thiên Long Đầu lúc này lại rất ảm đạm, hơn nữa nhìn chăm chú vào màn hình trước mặt chậm chạp không nói gì.
Trong phòng họp hội nghị này ngoài Thiên Long Đầu ra còn có sáu người nữa.
Hai người trong đó chắc chắn Diệp Mặc quen biết, một người là cô gái ban đầu bị hắn chém cánh tay, còn một người chính là Lang Cực.
Trừ đó ra thì còn bốn người.
Ngồi sau Thiên Long Đầu là một người đàn ông gầy nhỏ mặc đồ đỏ, tuổi khoảng bốn mươi, mắt tam giác, chân mày rất dài, nhưng mà lúc này cũng cau mày, dường như đang nghĩ gì đó, y chính là người mưu trí Đông Phương Tê của Thiên Long Đầu.
Người thanh niên duy nhất còn đang uống nước thoạt nhìn có vẻ ôn nhu, ngũ quan đoan chính, tuy rằng không được coi là đẹp trai nhưng cũng không khó coi.
Tuy rằng nhìn có vẻ anh ta bình thường nhất nhưng anh ta lại là người thần bí nhất Nam Thanh, cũng là người tục truyền thân thủ lợi hại nhất, gã là Điểu Cường.
Về phần thân thủ của gã lợi hại bao nhiêu, không ai biết được, chỉ có Lang Cực biết một chút.
Nhưng Lang Cực chắc chắn không phải là đối thủ của y, Thiên Long Đầu đối với gã cũng có ba phần khách khí.
Ngoài đó ra còn có một đạo cô, đạo cô này bộ dạng rất thanh tú, cô và cô gái bị Diệp Mặc chặt đứt cánh tay ngồi cùng một chỗ, nhìn dáng vẻ thì hai người cũng có chút quan hệ.
Tuy nhiên cánh tay cụt của cô gái kia đã cố định lại, xem ra đã làm giải phẫu gì đó.
Chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt, ngồi bên cạnh đạo cô thanh tú.
Người cuối cùng lại có vẻ chất phác, nhưng trên mặt lại lộ khí chất dũng mãnh, người này chính là tâm phúc của Thiên Long Đầu – Lý Tam Đao, cũng là Quân đoàn trưởng lính đánh thuê của Thiên Long Đầu.
Có thể nói những nhân vật trọng yếu nhất “Nam Thanh” đều ở trong này.
Không khí có vẻ rất là yên lặng, một lúc sau Đông Phương Tê mới giãn mày nói:
– Từ video còn có Lang Cực và sự miêu tả của cô Tử Như cho thấy, Diệp Mặc này quả thật rất lợi hại.
Nhưng mà đối với quả cầu lửa và thuật tàng hình tôi có cách nghĩ của chính mình.
Thấy tất cả mọi người đều chú ý đến lời nói của y, Đông Phương Tê nói tiếp:
– Quả cầu lửa thì tôi không nói nữa, khoa học kĩ thuật hiện nay phát triển như vậy, tùy tiện lấy thứ gì đó ném ra biến thành quả cầu lửa cũng rất đơn giản.
Chỉ là nhiệt độ quả cầu lửa của anh ta cao như vậy, cho thấy nguyên liệu quả cầu lửa của anh ta cũng rất đặc biệt.
Còn về tàng hình, tôi nghi ngờ anh ta có được pháp khí của môn phái tàng hình hoặc là phù khí.
Bằng không một người thực sự đột nhiên có thể tàng hình, tôi không thể tin được, đến người của phái tàng hình cũng làm không được, thân thủ của người này quả thật rất đáng sợ.
– Sư phụ Tuệ Yên thấy thế nào?
Thiên Long Đầu nghe xong lời của Đông Phương Tê không tỏ thái độ, một lát sau mới hỏi đạo cô thanh tú.
Đạo cô thanh tú này lại ngâm nga nói:
– Vì chuyện này, đệ tử Tử Như của tôi đã bị thương, trả giá bằng một cánh tay.
Chuyện tôi đồng ý với anh Thiên cũng đã qua một thời gian rồi, chuyện này tôi không có thái độ, bây giờ tôi sẽ dẫn đệ tử Tử Như cáo từ với anh.
Nói xong đạo cô này đứng lên, Tử Như thấy sư phụ cô đứng lên, cũng lập tức đứng lên.
Thiên Long Đầu thấy đạo cô này đứng lên, lập tức liền nhíu mày, tuy nhiên không có ngăn cản, thật lâu sau mới đứng lên nói:
– Nếu sư phụ Tuệ Yên muốn đi, Thiên mỗ không tiễn nữa, sau này còn gặp lại.
Đạo cô thanh tú tên Tuệ Yên cũng không nói thêm gì, trực tiếp đưa Tử Như rời khỏi.
Đạo cô này rõ ràng còn lái một chiếc xe tới, xem ra sớm đã có quyết định.
Mãi cho đến sau khi lên xe, Tử Như mới kỳ quái hỏi:
– Sư phụ, sao người phải đi chứ? Chú Thiên đối với chúng ta cũng không tồi.
Hơn nữa tay của con cũng bị cái tên khốn khiếp kia chém, con còn muốn tìm hắn báo thù.
Đạo cô thanh tú thở dài nói:
– Tử Như, con chỉ biết một mặt của Thiên Long Đầu thôi, ông ta độc ác thế nào con hoàn toàn không thấy, ông ta có thể giết một người giết một tháng, con đã thấy chưa?
– Lúc trước anh ta nợ hắn, vì thế ta đã nói đồng ý hắn ba việc, lần này cho con cùng Lang Cực đi Takla Makan chặn Diệp Mặc, chính là chuyện cuối cùng, từ nay về sau chúng ta không dính dáng gì đến.
– Nhưng mà sư phụ, chẳng lẽ con không tìm Diệp Mặc kia báo thù sao?
Tử Như lập tức hỏi, nói thật cô không thực sự cam lòng, cô luyện võ nhiều năm như vậy, bản lĩnh toàn bộ ở trên tay, bây giờ tay cô bị hủy rồi.
– Báo thù?
Tuệ Yên lặp lại một câu, mới tiếp tục nói:
– Con cảm thấy thù này con có thể báo sao? Tên Diệp Mặc kia là người như thế nào ta không biết nhưng con trai Thiên Long Đầu Thiên Sĩ Bình là người như thế nào ta quá rõ ràng.
Diệp Mặc giết cậu ta nhất định là do cậu ta gieo gió gặt bão, hơn nữa con cho rằng muốn tìm Diệp Mặc báo thù dễ dàng như vậy sao?
– Vì sao ạ?
Tử Như lập tức hỏi.
Suy nghĩ một chút rồi tiếp tục nói:
– Vừa rồi Đông Phương Tê không phải nói Diệp Mặc dùng là vật phát cháy, hơn nữa tàng hình cũng là do nguyên nhân pháp khí mà.
Tuệ Yên lạnh lùng nói:
– Gã nói thì con phải nghe sao? Ta thấy con gần đây vì ở hồng trần hưởng thụ quen rồi không muốn trở về, nếu như con không muốn trở về, vậy thì tiếp tục ở lại.
– Đừng, sư phụ, con chỉ là thuận miệng nói mà thôi.
Tử Như thấy sư phụ làm thật vội vàng kêu lên.
– Nếu không cần thì đừng nói nữa.
Con cho rằng tàng hình thực sự có thể làm ra pháp khí ẩn nấp cơ thể sao? Còn có con cho rằng tại sao nhiên liệu tức thì phát ra, hơn nữa còn trực tiếp đốt cháy thi thể sao? Không cần nói lúc đó con ở hiện trường, đến ta cũng nhìn ra, Diệp Mặc kia dùng tuyệt đối không phải vật cháy.
Đông Phương Tê chỉ lừa mình dối người thôi, con không thấy gã đang kết thủ ấn? Gã là một người đáng sợ, sau này đừng dây vào gã.
Tuệ Yên nhớ đến hình ảnh trong video, bây giờ vẫn còn hơi hồi hộp.
Cô không vô tri giống như người bình thường, môn phái của cô cũng thuộc loại nhất chi của cổ võ, chỉ có điều đã xuống dốc rồi.
Nhưng không có nghĩ là cô đối với mấy cái này hoàn toàn không biết gì hết, bộ phận môn phái tàng hình quả thật rất lợi hại, nhưng cũng không lợi hại đến mức có thể làm ra pháp khí ẩn thân.
– Đại ca, tại sao để cô ta đi?
Lang Cực thấy Tuệ Yên và Tử Như đi thật, có chút không hiểu hỏi.
Thiên Long Đầu khoát tay không trả lời, tuy ông ta không muốn để đạo cô Tuệ Yên đi, nhưng ông ta cũng không có bất kì lý do nào, khi mới đến giúp đỡ người ta đã nói, chỉ cần giúp ông ta làm xong ba chuyện, bất cứ lúc nào cô cũng có thể rời khỏi.
Hơn nữa hiện nay ông ta muốn cưỡng ép Tuệ Yên liền tất yếu trở mặt cùng cô, lúc này đây ông ta đang kết thù với Diệp Mặc, lại trở mặt với Tuệ Yên, căn bản không phải điều ông ta đã nghĩ.
Vốn Thiên Long Đầu thấy, Diệp Mặc chỉ là một người không quan trọng, giết hắn quả thực như lấy đồ trong túi, chỉ là không ngờ đến hắn dũng mãnh như vậy.
Đối mặt với mười mấy tên “Nam Thanh” tinh anh, không có chút áp lực nào, giết người như không, điều này khiến trong lòng Thiên Long Đầu nhất thời sợ hãi.
Tên Diệp Mặc kia nói muốn tới tìm ông ta, tuy ông ta không sợ nhưng hắn thực sự có pháp khí tàng hình kia, còn có nhiên liệu quả cầu lửa, thực sự cũng khiến Thiên Long Đầu ăn đủ.
Cho nên ông ta quyết đoán từ bỏ mệnh lệnh tiếp tục truy sát Diệp Mặc.
Huống hồ còn có một nguyên nhân chính là Thiết Giang đạo nhân đã bế quan, nói không chừng xuất quan sẽ đột phá, nếu ông ấy thực sự đột phá nhất định sẽ tới nơi này.
Chỉ là vì để ông ta biết được thực lực mà thôi, nhưng mà ông ta cũng không còn cách nào khác.
Điểu Cường tuy lợi hại, nhưng là người Miêu Cương, tính cách có chút hoang dã, không phục quản giáo lắm.
Quan trọng nhất là Điểu Cường vẫn chưa là đối thủ của Nhàn đạo nhân, chứ đừng nói đến Nhàn đạo nhân sau khi đột phá.
Thiên Long Đầu bỗng nhiên cảm thấy đau đầu, tình huống hiện tại là Diệp Mặc căn bản không sợ ông ta, thậm chí thật sự còn có khả năng tìm tới cửa, con của ông ta ai không đắc tội, sao lại cố tình đắc tội Diệp Mặc này? Nếu như đổi là người khác Thiên Long Đầu sớm đã lấy đầu rồi Thấy bộ dạng căm tức của Thiên Long Đầu, Đông Phương Tê lại lần nữa khẽ mỉm cười:
– Đại ca không cần vội vã như thế, em vừa rồi đã phân tích qua, cho dù Diệp Mặc này đến, cũng không thể làm khó “Nam Thanh” ta, huống hồ hắn còn không nhất định dám đến.
Điều này còn không phải là chuyện quan trọng, hiện tại sau khi em thông qua phân tích sự việc, có được kết luận là, chúng ta kết thù với Diệp Mặc càng ngày càng sâu, rất có thể chính là nhà họ Tống tạo thành.
– Điều này sao nói vậy?
Lý Tam Đao không hề nói năng gì, nghe thấy lời của Đông Phương Tê, có chút không hiểu nói.
Đông Phương Tê trong lòng đã chắc chắn nói:
– Điều này rất đơn giản, Diệp Mặc giết Tống Thiếu Văn, đây cũng không phải là bí mật.
Hơn nữa nhà họ Tống và nhà họ Diệp luôn là đối thủ chính trị, thậm chí là trên phương diện kinh doanh, hai nhà cũng là đối thủ.
Vừa vặn khi Diệp Mặc đi giết Tống Thiếu Đàm, gặp Sĩ Bình, có thể tưởng tượng, lúc đầu Diệp Mặc chắc chắn cho rằng Sĩ Bình là người của Tống Thiếu Đàm, tiện tay giết.
– Mà nhà họ Tống lại vừa vặn mượn cơ hội lôi kéo “Nam Thanh” chúng ta cùng đối phó với Diệp Mặc, và ở trước mặt chúng ta tạo ra sự coi trọng của nhà họ Diệp đối với Diệp Mặc.
Do đó khiến chúng ta đối phó với nhà họ Diệp, bọn họ là cam kết cho chúng ta số lượng lớn thứ tốt.
Cho dù là chúng ta biết nhà họ Diệp đối với Diệp Mặc cũng không có thay đổi, vẫn sẽ đồng ý với yêu cầu nhà họ Tống, bởi vì điều kiện bọn họ đưa ra quá hấp dẫn người.
Hơn nữa hợp tác với bọn họ đối với chúng ta mà nói không có chút bất lợi nào, càng huống hồ chúng ta vốn muốn giết Diệp Mặc.
– Thế thì làm sao?
Lang Cực tuy ra tay lợi hại nhưng đầu đầu óc của anh ta cũng không đần, lời của Đông Phương Tê, anh ta vẫn có chút không hiểu.
– Vốn dĩ là không như sao, thậm chí chúng ta còn có lợi.
Nhưng lại xuất hiện biến số Diệp Mặc này, không ai biết Diệp Mặc này lại lợi hại như vậy, phỏng chừng nhà họ Tống và nhà họ Diệp cũng không biết.
Đông Phương Tê nói.
– Ý của cậu là khiến chúng ta lập tức dừng đối phó với nhà họ Diệp.
Thiên Long Đầu lúc này xen vào một câu.
Đông Phương Tê lại lần nữa lắc lắc đầu, uống một hớp nước nói:
– Không!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 128: Âm Mưu Của Đông Phương Tê
Âm Mưu Của Đông Phương Tê
T
hực ra, hiện tại Diệp Mặc căn bản không chịu sự chào đón của nhà họ Diệp.
Ban đầu chúng ta đối phó với nhà họ Diệp chỉ là lấy Diệp Mặc làm cái cớ mà thôi.
Sự sống chết của nhà họ Diệp thực ra chẳng có chút ảnh hưởng nào tới Diệp Mặc, chúng ta đối phó với nhà họ Diệp chỉ là muốn có được lợi ích nhà họ Tống đem lại mà thôi.
Bây giờ chúng ta càng không cần phải lại đắc tội nhà họ Tống, ngược lại giảng hòa với nhà họ Diệp.
Đông Phương Tê nói.
– Vậy nên làm gì? Diệp Mặc và ta có mối thù giết con, chính là hắn có lợi hại nữa ta cũng phải giết hắn, không giết Diệp Mặc, cuộc sống của ta khó mà yên ổn được.
Thiên Long Đầu kiêu hùng đã quen, tuy ông ta nhận thức được sự lợi hại của Diệp Mặc đã vượt mức bình thường rồi, nhưng muốn khiến ông ta từ bỏ mối thù giết con này là tuyệt đối không có khả năng.
Đông Phương Tê lại đột nhiên nói:
– Diệp Mặc chúng ta đương nhiên sẽ không bỏ qua, nhưng nếu nhà họ Tống muốn biến chúng ta làm gậy gộc để dùng, chúng ta cũng sẽ không phòng dùng bọn họ làm gậy gộc.
Bản lĩnh của Diệp Mặc quả thực ngoài dự liệu của chúng ta, nhưng hiện tại nhà họ Tống cũng không biết, trong mắt bọn họ Diệp Mặc vẫn là cái dáng vẻ cũ ấy.
– Nếu chúng ta sắp xếp một lần sự xung đột giữa Diệp Mặc và nhà họ Tống, sau đó chúng ta lại ở bên thêm mắm dặm muối, khiến xung đột này càng to hơn.
Thậm chí đạt đến mức nhường nhịn cực hạn của Diệp Mặc, một khi chọc giận Diệp Mặc, với tính cách quyết đoán của Diệp Mặc, hắn tất yếu phải đi tới nhà họ Tống đại náo một phen.
Thiên Long Đầu nhíu nhíu mày.
– Cho dù là Diệp Mặc tới nhà họ Tống đại náo một phen, nhà họ Tống cũng không giữ được hắn, dựa vào bản lĩnh của hắn hẳn là có thể chạy trốn…
– Đại ca anh nghĩ như vậy là sai rồi, nhìn bề ngoài nhà họ Tống dường như không có thanh danh vang dội bằng “Nam Thanh” chúng ta, nhưng đại ca ngàn vạn lần không nên xem thường ngũ đại gia tộc của Hoa Hạ, những gia tộc này không có gia tộc nào là đèn cạn dầu cả.
Gia tộc của bọn họ luôn có một cao thủ ẩn nấp bên trong, không đến lúc gia tộc gặp khủng hoảng sẽ không xuất hiện, mà tính cách của Diệp Mặc, sát phạt quyết đoán, một khi chọc giận hắn thì có thể tạo thành hắn và nhà họ Tống ngươi chết ta sống.
Tới đây Đông Phương Tê lấy ra một bộ cờ vây, rồi lấy ra một quân cờ trắng đặt ở trên bàn, tiếp tục nói:
– Một khi Diệp Mặc và nhà họ Tống bắt đầu đánh nhau, cơ quan quốc gia tuyệt đối đứng về phía nhà họ Tống, có thể nói Diệp Mặc căn bản có thể bị vây đánh.
Mà lúc này chúng ta liền cổ động nhà họ Diệp đi vây giết Diệp Mặc.
Cuối cùng cho dù hắn thoát khỏi vòng vây của nhà họ Diệp và nhà họ Tống thì cũng sẽ bị quốc gia truy nã.
Nói xong lại thêm một quân cờ trắng lên mặt bàn.
Thiên Long Đầu không khỏi nói:
– Diệp Mặc tuy bị nhà họ Diệp đuổi ra khỏi nhà, nhưng khiến nhà họ Diệp vây giết Diệp Mặc có lẽ khả năng không lớn.
Đông Phương Tê lại khẳng định nói:
– Em dám khẳng định nhà họ Diệp tuyệt đối sẽ đồng ý.
Lần này nhà họ Diệp cũng trúng kế như vậy, bị ép đấu với “Nam Thanh” chúng ta, cái nhà họ Tống dùng là dương mưu.
Nếu như thái độ của Nam Thanh chúng ta chỉ cần thấp một chút, thậm chí bồi thường tổn lại cho nhà họ Diệp một chút, nhà họ Diệp tuyệt đối sẽ không vì một đứa con vứt bỏ mà cự tuyệt Nam Thanh chúng ta.
Lang Cực dường như hiểu ra một chút, lúc này lại nói:
– Nếu như Diệp Mặc thoát được còn không phải không thể làm thế nào hắn? Huống hồ bản lĩnh của Diệp Mặc dù là hắn bị vây giết, nhưng muốn thoát được dường như cũng không phải quá khó.
Lang Cực đã từng chứng kiến bản lĩnh của Diệp Mặc, anh ta cho rằng cách nói của mình không hề khoa trương, Diệp Mặc quả thật có bản lĩnh thoát thân.
Lúc này Đông Phương Tê lại bày các quân trắng đầy khắp nơi, nói:
– Cậu xem, hiện tại đây là sự đuổi bắt của chính phủ, đây là nhà họ Diệp và nhà họ Tống, thậm chí người Nam Thanh chúng ta cũng âm thầm đuổi giết hắn, nơi duy nhất hắn có thể trốn chính là chỗ này.
Nói xong Đông Phương Tê chỉ chỉ vào một chỗ hổng:
– Hắn không thể đi máy bay, phương hướng duy nhất có thể trốn chính là rời khỏi từ biển, mà trên biển Nam Thanh chúng ta còn e ngại ai? Vì vậy, điều cần chính là hắn chạy trốn.
Cứ như vậy, với thân thủ của Diệp Mặc, sau khi đánh với nhà họ Tống, chẳng những nhà họ Tống tổn thất thê thảm và nghiêm trọng còn khiến chúng ta trả được mối thù bị lợi dụng.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng sẽ bị chúng ta bao vây tiễn trừ trên biển.
– Tôi cũng không tin cả một đội lính đánh thuê Nam Thanh chúng ta, nhiều vũ khí đạn dược như vậy còn không thể lưu lại một Diệp Mặc.
Cho dù là hắn lại sẽ tàng hình thì cũng trốn không khỏi súng đạn.
– Quả cầu lửa của hắn có lợi hại còn có thể lợi hại hơn ống phóng rốc-két sao?
Nói xong Đông Phương Tê lấy ra một quân cờ đen đặt ở nơi hổng.
Phía trước quân cờ y lại lấy ra mấy quân đen nữa ngăn trở, cười ha hả nói:
– Cái này gọi là đen ăn đen.
Long Đầu vỗ bàn một cái, lập tức trầm trồ khen ngợi.
Mày cau cũng đã giãn ra một chút, tuy nhiên lại hỏi lại lần nữa:
– Nhưng sao có thể khiến nhà họ Tống chọc giận Diệp Mặc?
Đông Phương Tê lại nhíu nhíu mày, một lúc lâu mới nói:
– Tốt nhất là giết một người thân cận hắn, hoặc là sau khi bắt cóc về, dẫn hắn vào bẫy.
Cái mà nhà họ Tống dùng với chúng ta và Diệp Mặc là dương mưu, hôm nay chúng ta dùng âm mưu trả lại.
Nam Thanh chúng ta dễ lợi dụng thế sao, cho dù đã cho chúng ta ưu đãi thì cũng không được.
Thiên Long Đầu cười ha hả:
– Được, phải cách này của Đông Phương mới có thể khiến ta hả hận một chút, hừ, nhà họ Tống vậy thì làm sao?
– Nhưng Diệp Mặc đã bị nhà họ Diệp đuổi đi rồi, ai mới là người thân cận hắn nhất đây?
Lang Cực lại giúp mọi người hỏi ra câu hỏi này.
Đông Phương Tê bỗng nhiên cười.
– Người này rất dễ tìm, chính là Ninh Khinh Tuyết, ban đầu Ninh Khinh Tuyết lấy Diệp Mặc làm lá chắn kết hôn giả với hắn, nhưng em chắc chắn đoạn nhân duyên giả này đã nửa giả nửa thật rồi.
Diệp Mặc như thế nào em không biết nhưng từ tin tức chúng ta có được biết được Ninh Khinh Tuyết sau đó cũng không đi ly hôn, chính là có thể cô ta đã thực sự thích Diệp Mặc rồi.
– Mà bản tính của tên Diệp Mặc này tuy em không hoàn toàn hiểu nhưng cũng biết một phần, nếu hắn biết được Ninh Khinh Tuyết bị nhà họ Tống giết, hoặc bị một tên ăn chơi trác táng nào đó nhà họ Tống đem đi, anh nói hắn sẽ tức giận ngùn ngụt hay không.
Lúc này chúng ta ở trong đó thêm mắm dặm muối, tốt nhất là đưa một số ảnh chụp hoặc đồ vật khác đưa tới tay Diệp Mặc, khiến hắn tin đấy là người nhà họ Tống làm.
Chỉ cần đạt đến bước này thì chuyện đã thành rồi.
Lý Tam Đao nhìn Đông Phương Tê thao thao bất tuyệt, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lành lạnh, tên này lấy cả tính cách người ta đều cho vào tính kế, thậm chí còn làm ra mấy phương diện vây giết Diệp Mặc, cuối cùng chỉ là kế sách cho Nam Thanh.
Tên này quá âm hiểm và đáng sợ.
– Lang Cực, cậu lập tức phái người đi điều tra tung tích Ninh Khinh Tuyết, dựa vào cách nói của Đông Phương Tê mà làm.
Bây giờ Diệp Mặc ở Lạc Thương, sau đó nghĩ cách đưa tin tức đến cho Diệp Mặc ở Lạc Thương.
Thiên Long Đầu rõ ràng quyết đoán, nói liền lập tức phải làm.
Lang Cực tuy phế đi một cánh tay, nhưng võ công vẫn còn, so với Điểu Cường y càng nhận được sự coi trọng hơn.
Ninh Khinh Tuyết đương nhiên không biết việc này, cô hiện tại đang cùng Trì Uyển Thanh đứng ở trong công ty Lạc Thương Trì Uyển Thanh.
Mặc dù không thể ở cùng Diệp Mặc nhưng cô lại tán gẫu với Trì Uyển Thanh, thậm chí so với Lý Mộ Mai còn nói nhiều hơn.
Hai cô gái bởi vì có chung đề tài Diệp Mặc, các cô thậm chí đem từng chút ở cùng Diệp Mặc lấy ra chia sẻ cho nhau.
Có lẽ nhớ nhung quá lâu, Ninh Khinh Tuyết ngay cả đến mặc đồ ngủ chụp ảnh với Diệp Mặc hoặc việc lúc ngủ bị Diệp Mặc nhìn thân thể cô đều nói ra với Trì Uyển Thanh.
Dường như nói những điều này, cô có thể cảm thấy được Diệp Mặc không hề bỏ cô mà đi, mà đang ở bên cạnh cô.
Trì Uyển Thanh đương nhiên cũng không giấu diếm chuyện mình trước mặt Diệp Mặc đến quần cũng cởi, không ngờ hai cô gái vì chút chuyện này, không ngờ nói chuyện ngày càng hăng, thậm chí lúc ngủ buổi tối cũng cùng một chỗ.
Ninh Khinh Tuyết mấy lần muốn rời khỏi Lạc Thương, dường như cô đi, một tia liên lạc giữa cô và Diệp Mặc liền hoàn toàn đoạn tuyệt.
Mà một tia liên hệ này chính là Trì Uyển Thanh cũng quen biết với Diệp Mặc như vậy mà thôi, có lúc cô cảm thấy ý nghĩ của mình rất kì lạ, chỉ là cô không có cách nào khống chế tư tưởng của mình.
Ninh Khinh Tuyết ở ngay Lạc Thương Diệp Mặc đương nhiên không biết, Ninh Khinh Tuyết cũng không biết Diệp Mặc cũng ở Lạc Thương, nếu như cô biết có lẽ cô sớm đã cùng Trì Uyển Thanh đến tìm rồi.
Tuy rằng bọn họ cùng không biết nhưng lại giấu không được người của Nam Thanh, dù Lạc Thương là “Địa bàn của Thiết Giang”, nhưng Nam Thanh muốn điều tra một người ở đây thì không có bất cứ khó khăn gì.
Đối phó với hai cô gái, Lang Cực đương nhiên không cần thiết tự mình động tay, chỉ cần giao việc mà thôi còn ra tay như thế nào, chỉ cần phái vài tên đàn em tới là được rồi.
Càng huống hồ hai cô gái này còn sống trong một công ty, điều này đối với bọn họ mà nói dường như không có chút khó khăn nào.
Công ty của Trì Uyển Thanh cũng không ở vùng ngoại thành, tuy nhiên cô ở vùng ngoại thành còn có một nhà xưởng, cô và Ninh Khinh Tuyết không ở tại nhà xưởng mà ở trong công ty.
Quyền tài sản của công ty trên tầng lầu kinh doanh là dưới danh nghĩa của mẹ cô, chỉ là hiện nay sau khi mẹ của Trì Uyển Thanh giúp cô mở công ty, tòa lầu kinh doanh này trên thực tế coi như là của Trì Uyển Thanh rồi.
Năm người ở Nam Thanh được Lang Cực phái đi cũng coi như thân thủ không tồi.
Bọn họ cũng không định lên lầu bắt cóc Ninh Khinh Tuyết bởi vì tòa lầu kinh doanh của Trì Uyển Thanh còn có bảo vệ, đi vào có thể bị phát hiện.
Dự định của bọn họ chính là ở bên ngoài tòa nhà kinh doanh đợi lúc hai người đi ăn tối về mới bắt cóc hai người.
Còn về Trì Uyển Thanh tuy không nằm trong mục tiêu nhưng nếu bắt cóc Ninh Khinh Tuyết, Trì Uyển Thanh cũng không thể bỏ qua.
Diệp Mặc đương nhiên cũng không biết âm mưu của Thiên Long Đầu, sau khi chuyển tới nơi mới, Diệp Mặc liền đem “Cỏ Ngân Tâm” tới trồng, bởi vì sau khi chuẩn bị thỏa đáng những chuyện này hắn dự định đi Yến Kinh một chuyến.
Trước khi đi, hắn còn cố ý dặn dò Lỗ Tiểu Trân và Du Nhị Hổ, lập phòng khám truyenfull. vn, dù sao bán thứ pháp khí này cũng không an toàn.
Mà sau này hắn phải tu luyện chắc chắn phải cần rất nhiều tiền, hắn nhất định phải có một cách có tiền cố định, nếu không thì luôn phải đi ra ngoài kiếm tiền, đối với tu luyện cũng không tốt.
Dự định của Diệp Mặc là, hắn trở về từ Yến Kinh liền trực tiếp đi tìm Thiên Long Đầu, Thiên Long Đầu nhất định phải giết.
Nhưng muốn đi tìm Thiên Long Đầu thì phải dính đến vấn đề xuất cảnh, mà hắn hiện tại muốn xuất cảnh lại chỉ có thể đi tìm Lý Hồ, xem xem anh ta có cách giúp đỡ hắn không!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 129: Tôi Nhớ Anh Ta
Tôi Nhớ Anh Ta
T
uy rằng không muốn rời Lạc Thương, nhưng Ninh Khinh Tuyết biết bản thân nhất định phải đi rồi.
Đây không chỉ là cha mẹ thúc giục, cô cảm thấy mình cần phải trở về yên tĩnh suy nghĩ một chút, mình đối với Diệp Mặc rốt cuộc là dạng tình cảm gì, vì sao không thể buông tay – Khinh Tuyết, cô có tâm sự?
Trì Uyển Thanh biết rõ Ninh Khinh Tuyết hẳn là suy nghĩ về Diệp Mặc, nhưng chính là không kìm nổi nên đã hỏi, sau khi hỏi xong mới phát hiện câu hỏi của mình thật sự có chút không cần thiết.
Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu nói:
– Uyển Thanh, mình luôn nghĩ nên rời khỏi, có người chỉ cần để trong lòng là được rồi, kỳ thật cũng không nhất định phải lấy được, hoặc là nói sẽ luôn cùng anh ta ở cùng nhau, mình nghĩ thời gian có lẽ sẽ xua tan tất cả…
Trì Uyển Thanh cũng bắt đầu trầm mặc, cô không biết nên na ủi Khinh Tuyết như thế nào nữa, bởi vì trong lòng của cô và Ninh Khinh Tuyết đều nghĩ giống nhau.
Vốn cho là Diệp Mặc chưa thích ai, Ninh Khinh Tuyết chỉ hôn giả kết với hắn mà thôi, nhưng hiện tại xem ra hoàn toàn không phải như vậy Diệp Mặc chẳng những có người con gái mình thích, hơn nữa Ninh Khinh Tuyết dường như cũng bỡn quá hoá thật, tâm tư đối với Diệp Mặc ngoại trừ chính mồm nói thích ra, cái khác thậm chí cũng không giấu diếm.
Bất kể là Ninh Khinh Tuyết hay là cô gái che mạn kia đều ưu tú hơn so với cô
Cô không có cách nào trả lời Ninh Khinh Tuyết, bởi vì chính cô ta cũng ở trong đó.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng mà đi, ai cũng không muốn nêu lên đề tài này, bởi vì đề tài mà các cô thích, theo thời gian dần trôi, đã trở nên có chút thương cảm.
Nhưng vừa lúc đó, bỗng nhiên vài bóng người từ sau lưng hai người vọt lên, hai người trong đó chia nhau đánh một chưởng vào phần gáy Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh, mặt sau lại hai người nữa lên, rất rõ ràng mấy người kia muốn đánh ngất hai người để mang đi.
Trì Uyển Thanh ở quân đội thường niên, phản ứng khá nhanh, theo bản năng liền lánh qua, tuy nhiên bờ vai của nàng vẫn bị đánh một cái, nóng bỏng đau nhức.
Cô lập tức biết không tốt, nhưng không có đợi nàng kịp phản ứng, hai người phía sau lại đánh về phía nàng.
Ninh Khinh Tuyết chút phản ứng cũng không có, thế nhưng khi chưởng phong kia sắp tiếp cận phần gáy của cô, một vòng ánh sáng màu vàng nhạt phát ra từ cổ tay Ninh Khinh Tuyết, đảo mắt hóa thành một vòng bảo hộ.
Cái tên công kích cô lúc đó, không ngờ trực tiếp bị vòng bảo hộ ánh sáng màu vàng bắn ra xa mấy thước, ngã ngồi bẹt trên mặt đất, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Ninh Khinh Tuyết, đến hiện tại, chính gã cũng không biết rốt cuộc bị cái gì bắn ra, hình như là ánh sáng màu vàng, nhưng hiện tại gã lại không thấy gì nữa Ninh Khinh Tuyết lại sững sờ nhìn cổ tay của mình, cô rõ ràng nghe được cổ tay của mình phát ra một tiếng “rắc”, dường như có đồ vật gì đó nứt nẻ bể nát, sau đó một vòng ánh sáng màu vàng từ cổ tay của mình bắn nhanh ra, hóa thành một vòng bảo hộ vàng nhạt, mặc dù là rất ngắn trong nháy mắt, cũng đã người bắn đánh lén nàng văng ra xa mấy thước – Sao lại thế này?
Lúc này hai người vây Trì Uyển Thanh cùng nhau vọt tới bên cạnh người ngã nhào trên đất hỏi.
Chuyện này đã nằm ngoài dự liệu của bọn họ, chẳng những Trì Uyển Thanh lợi hại ngoài dự liệu của bọn họ, mà Ninh Khinh Tuyết dường như so với Trì Uyển Thanh còn lợi hại hơn mấy lần, cô giống như là biết tà pháp, chỉ có điều ánh sáng màu vàng chợt lóe, người của bọn họ liền trực tiếp bị bắn ra hơn mấy thước, đây cũng quá thái quá một chút.
Nếu hai cô gái này đều là lợi hại như vậy, bọn họ năm người căn bản cũng không là gì Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh cũng đồng thời phản ứng lại, có người muốn động thủ đối với các cô, còn tiến hành đánh lén.
Tuy rằng Trì Uyển Thanh không biết vừa rồi trong tay Ninh Khinh Tuyết phát ra vòng hoàng quang kia là cái gì, nhưng không có nghĩa là cô không có phản kích, tốc độ phản ứng của nàng so với mấy người đều nhanh hơn có thừa.
Nghĩ cũng không nghĩ, lập tức kêu lên:
– Sói con, lên cắn hắn Một bóng đen nhá lên, vẫn là tên bị Ninh Khinh Tuyết đánh ngã, sau gáy gã đã bị bong đen cắn một cái, tên này lập tức xoay người bỏ chạy, thế nhưng gã chỉ mới chạy được vài bước, trước sau chỉ qua mấy lần hô hấp, tên này đã ngã nhào ra đất không dậy nổi.
Một tên đi sau cùng, còn chưa tới, đã nhìn thấy bốn người đằng trước chẳng những không bắt được hai cô gái, bên mình ngược lại có một người đã toi, liền biết kế hoạch của sếp có sai xót, y cũng rõ, lập tức liền phát lệnh rút lui.
– Sói con trở về Trì Uyển Thanh thấy bốn người mang gã té trên đất đi, Sói Con còn muốn đuổi giết, lại đúng lúc gọi nó lại.
Cô biết sói con ra tay nhất định là sẽ mất mạng, mấy người kia muốn bắt cóc bọn họ, Sói Con cũng đã giết một người rồi, nếu giết hết mấy người kia, dường như có chút không ổn, chuyện này phải khẩn trương nói cho cha mình mới được Ninh Khinh Tuyết hoàn toàn thanh tỉnh lại, cô có chút sững sờ nhìn Trì Uyển Thanh – Uyển Thanh, vừa rồi chính là Sói Con của cô, là của Diệp Mặc tặng cho cô hả?
Trì Uyển Thanh gật gật đầu – Ừ, Sói Con tương đối lợi hại, nó cắn người chắc chắn chết không thể nghi ngờ, trừ phi anh Diệp cứu.
Cô cũng biết lúc trước tôi cũng bị sói con cắn một cái, tuy nhiên anh Diệp đã cứu tôi Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên nghĩ tới ánh sáng màu vàng trong tay, cô cúi đầu nhìn, lại phát hiện ba viên ngọc trên lắc tay mình đeo đã nát một viên, chỉ còn lại có hai thôi – Không ngờ là ngọc châu của sợi lắc Ninh Khinh Tuyết thì thào nói một câu, cô đã có chút si ngốc – Khinh Tuyết, vừa rồi trên tay cô phát ra một vòng hào quang, sau đó tạo thành một vòng ánh sáng lớn, làm văng tên đánh lén cô, có phải không?
Trì Uyển Thanh cũng liền vội vàng hỏi.
Ninh Khinh Tuyết dường như không nghe được lời Trì Uyển Thanh, chỉ lẩm bẩm nói:
– Hoá ra anh ta tặng cho Tĩnh Văn sợi lắc này, lại có công hiệu này, khó trách anh ta chiếc lắc có tên “Lục cát bình an”, hoá ra lục cát bình an là ý tứ này, có thể ngăn trở sáu lần tai nạn.
Bỗng nhiên Ninh Khinh Tuyết trong lòng chua xót, hắn tặng “Lục cát bình an” cho Tĩnh Văn, lại tặng “Sói con” cho Uyển Thanh, nhưng hắn không tặng gì cho mình cả.
Cô cảm thấy khổ sở, chẳng lẽ mình kinh khủng thế sao?
Nghĩ đến đây Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên có chút áy náy, hắn tại sao phải tặng đồ cho mình? Hắn giúp mình chặn tên ác ma Tống gia, hắn còn cứu tính mạng của bản thân, đúng rồi, lần trước Tô Tĩnh Văn có nói khi mới quen Diệp Mặc đã nhầm hắn là đại sư bán bùa, sau mới biết không phải, nhưng hiện ở trên người của mình không phải có vài tấm bùa sao?
Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên lấy ra một tấm “Hỏa Cầu phù” đặt trong tay nhìn nhìn, cuối cùng vẫn không thử, chỉ nắm chặt trong tay – Khinh Tuyết, cô sao vậy?
Trì Uyển Thanh lại hỏi.
Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu nói:
– Không có gì, chỉ là nghĩ ra một số thứ Cô bỗng nhiên lại nghĩ tới Tô Tĩnh Văn, nếu cô ấy sau khi biết được ý nghĩa của “Lục cát bình an”, có hối hận đã cho mình ba viên ngọc không? Cô ta đồng dạng cũng phụ một phen tâm ý của Diệp Mặc.
Nhưng, cho dù là cô ta phụ tâm ý của Diệp Mặc, ba viên ngọc trên tay mình, vẫn là Diệp Mặc tặng cho cô ta.
Ninh Khinh Tuyết chua xót càng ngày càng sâu đậm, bất kể là thật là giả, cô mới là vợ hắn, nhưng…
Không đúng, Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên nghĩ đến, Diệp Mặc cũng không phải là không tặng đồ cho nàng, không cần nói đến hơn hai mươi ngày hắn sống với mình, dồ trong chiếc rương kia không phải đã tặng hết cho mình sao?
Tuy rằng vài thứ kia là mình chủ động chiếm lấy, nhưng sau Diệp Mặc đã về một lần, thậm chí khi giúp cô chữa bệnh dùng qua một loại thuốc trong đó, nhưng Diệp Mặc cũng không lấy đi bất cứ vật gì trong rương, thậm chí ngay cả chứng minh thư cũng không lấy đi.
Hơn nữa lúc trước ba hạt châu kia đã ở trong rương, Diệp Mặc cũng không lấy đi.
Điều này nói rõ cái gì? Cái này biểu thị những vật này là Diệp Mặc đưa cho của cô.
Đôi khi nhất định phải nói ra sao?
Trong caí rương nhỏ kia là thứ gì nào? Chứng minh thư, phù triện, thư tín, chai thuốc, kim châm…
Còn có một số giấy vụn vặt, một số biên lai.
Đây chính là tất cả gia sản của hắn lúc trước, hắn chẳng những đem đồ vật này đưa cho mình, thậm chí đem toàn bộ gia sản của mình đều đưa cho cô rồi Còn mình thì sao nào? Cô đã tặng lại gì cho Diệp Mặc? Ngoại trừ bắt hắn là bia đỡ đạn, thì lại gây sự dùng tiền của hắn lung tung, thậm chí còn bởi vì nàng, Diệp Mặc bị Tống gia đuổi giết.
Mà hiện tại, cô không ngờ còn ở nơi này oán thán Diệp Mặc không có tặng đồ cho mình, chẳng lẽ mình thật là người con gái hư hỏng.
Ninh Khinh Tuyết lấy ra mấy tấm bùa, siết chặt trong tay, trong mắt nước mắt đảo quanh.
Rất xin lỗi, Diệp Mặc, em nhớ anh lắm.
Tại thời khắc này, cô rốt cục đã hiểu, cô thật sự đã thích Diệp Mặc rồi, không phải là vì bất kỳ nguyên nhân nào khác Ninh Khinh Tuyết chưa từng nghĩ đến, khi mình bị đánh lén, cô lại bỗng ngộ ra tâm tư của mình.
Ký ức có được chẳng lẽ thời gian có thể xóa nhòa sao? Có người qua bao năm tháng vẫn không thể quên đấy thôi – Khinh Tuyết, cô không sao chứ Trì Uyển Thanh thấy Ninh Khinh Tuyết trong mắt kềm chế nước mắt, có chút lo lắng hỏi.
– Tôi nhớ anh ta Ninh Khinh Tuyết lần đầu tiên không tìm bất cứ lý do gì, nói thẳng ra mình thật sự nhớ Diệp Mặc
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 130: Lại Thấy Đinh Sắt
Lại Thấy Đinh Sắt
T
ề Sam sao rồi?
Một chiếc xe tải Trường An rất bình thường ngồi bốn người trên đó, trên xe còn một thanh niên đang nằm, người hỏi là tài xế lái xe.
– Chỉ sợ không được, sắc mặt của hắn đã toàn bộ màu đen rồi, hơn nữa đã không thở nữa Phía sau có người trả lời Tên lái xe trầm mặc một hồi, mới lên tiếng:
– Chúng ta lập tức đi nhà cũ, Tam Tài, bây giờ mày điện thoại thông báo anh Lang.
Cứ nói đối thủ lợi hại, đã mất đi một người anh em – Được…
Tên kia vừa nói được còn chưa moi điện thoại ra thì điện thoại tên tài xế lái xe phía trước đã đỗ chuông – Tam Tài, chờ một chút, tao tiếp điện thoại trước Tên tài xế lái xe bảo Tam Tài đợi lát nữa mới gọi điện thoại, rồi nhận nghe bên điện thoại mình.
Xe lại càng đi càng chậm, cuối cùng dừng lại ven đường.
– Anh Lang, em đang chuẩn bị gọi điện thoại cho anh Tên lái xe nghe máy xong mói phát hiện điện thoại chính là anh Lang gọi tới Lời nói có chút âm trầm của Lang Cực truyền tới – Rắn Đen, khoan hãy động thủ, chờ ta đến rồi tính, ta đã trên đường đến Lạc Thương.
Ta vừa mới nhận được tin tức, Trì Uyển Thanh là xuất thân từ trong bộ đội, hiện đang đi lính, hẳn vẫn là một bộ đội đặc chủng, phỏng chừng thân thủ rất tốt, trước khi động thủ, chúng ta phải lần nữa vạch ra kế hoạch…
Tên Rắn Đen lái xe đã trầm mặc sau một lúc lâu mới trầm thấp nói:
– Anh Lang, lời của anh muộn rồi, bọn em vừa rồi đã động thủ, hơn nữa còn mất đi một người.
Trì Uyển Thanh kia thân thủ quả thật lợi hại, nhưng Ninh Khinh Tuyết dường như lợi hại hơn, cô ta có thể nhẹ nhàng đá văng một người ra xa mấy mét.
Đây cũng không quan trọng, quan trọng nhất là cô có một loại ám khí, bị trúng lập tức tử vong, em đoán rằng độc tố tên đó phi thường lợi hại.
Tên Rắn Đen rõ ràng xem Sói Con Trì Uyển Thanh thả ra trở thành ám khí mà Ninh Khinh Tuyết đánh ra, lúc nói chuyện lòng còn sợ hãi.
Bọn họ năm người là cùng đi đấy, y là sếp, lại phụ trách lái xe.
Vốn chuẩn bị bọn bốn người bắt lấy Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh lập tức liền lái xe mang đi, không nghĩ tới chẳng những không bắt được hai người, bọn họ còn mất đi một người – Cái gì…
Lang Cực nói hai chữ sau rơi vào trầm mặc, thật lâu sau mới tiếp tục nói:
– Các người ở nhà cũ chờ ta, ta sắp đến rồi Lang Cực không nghĩ tới sự tình lại phát triển đến như vậy, không chỉ là Trì Uyển Thanh thân thủ quá lợi hại, hơn nữa Ninh Khinh Tuyết cũng không phải một đèn cạn dầu.
Xem ra y quả thật có chút khinh thường, Ninh Khinh Tuyết thân thủ lợi hại như thế, phỏng chừng ngay đến quân sư Đông Phương Tê cũng không ngờ đến …
Diệp Mặc đang ở bên ngoài biệt thự mới xem xét xem có thể ở trong này bố trí một trận pháp phòng ngự giản dị không, tuy rằng hắn không có nhiều nguyên liệu, nhưng ở trên địa cầu, có lẽ chỉ cần một một trận pháp phòng ngự đơn giản là có thể giải quyết rất nhiều vấn đề.
Chỉ có điều hắn mới ra đến đã nhìn thấy một chiếc xe tải Trường An đậu đầu đường trước biệt thự, chỉ có cách xa nhau ba mươi thước mà thôi, Diệp Mặc theo bản năng dùng thần thức quét qua, hắn lập tức liền nghe thấy tên Ninh Khinh Tuyết.
Không chỉ như thế, đến tên Trì Uyển Thanh cũng nghe thấy luôn, hơn nữa Diệp Mặc còn quét thấy trong xe này còn có một người chết, chỉ cần nhìn miệng vết thương người chết này, thì liền biết được gã là bị ‘Sói con’ mà Trì Uyển Thanh nuôi cắn chết Kết hợp với điện thoại của người này, Diệp Mặc lập tức liền biết đại khái tiền căn hậu quả, cảm tình mấy người này là đi bắt Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh.
Tuy rằng không biết bọn họ tại sao lại phải động thủ với Trì Uyển Thanh và Ninh Khinh Tuyết, nhưng Diệp Mặc lại lập tức động sát khí.
Hắn thậm chí đoán được, chuyện này rất có thể có quan hệ tới hắn Lúc này xe tải Trường An lại khởi động, Diệp Mặc không nghĩ ngợi, liền đi theo.
Nếu Lang Cực biết bởi vì một cú điện thoại của y, không ngờ khiến xe tải trùng hợp dừng ở ven đường trước chỗ ở mới của Diệp Mặc, mà bị Diệp Mặc chú ý tới, y nhất định sẽ hối hận không thôi.
Ngay chính y giờ cũng chỉ biết Diệp Mặc đã đổi chỗ, nhưng lại không biết hắn đi nơi nào.
Tuy nhiên Lang Cực tin tưởng, chỉ cần Diệp Mặc còn tại Lạc Thương, y liền khẳng định có thể tra ra được Xe tải quẹo bảy tám vòng, Diệp Mặc phỏng chừng chính mình theo suốt một giờ, xe tải mới lái vào một ngôi nhà cấp bốn vùng ngoại thành Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt, bên trong nhà cấp bốn này chỉ có một người.
Tuy nhiên người này lúc này đã biết xảy ra chuyện rồi, xe tải vừa chạy vào, người này liền tới hỗ trợ đem người đã chết nâng xuống – A Căn, đi đóng cửa sân lại Rắn Đen sau khi xuống xe, lập tức phân phó một câu, người thì đi vào trong nhà – Không cần, ta đã giúp các người đóng cửa lại rồi Một thanh âm đột ngột đã cắt đứt lời của y Mấy người Rắn Đen lập tức xoay người, bọn họ thấy một thanh niên rất đổi bình thường đứng ở cửa sân, mà cánh cửa đúng là đã đóng lại – Anh là ai?
Rắn Đen nói mấy chữ này, lập tức liền rút ra một cây dao phai.
Năm người phía sau y thấy Diệp Mặc, đều không chút do dự rút dao ra liền, rồi lặng lẽ vây quanh Diệp Mặc.
Không biết là không có đem súng, hay là sợ nơi này nổ súng bị người khác nghe thấy, Diệp Mặc không ngờ không phát hiện người cầm súng – Ta tên Diệp Mặc, nghĩ chắc mấy người có nghe qua Diệp Mặc cũng không dám khẳng định những người này rốt cuộc là ai phái tới đấy, nhưng nếu muốn bắt Ninh Khinh Tuyết, nói không chừng lại là người của Tống gia.
– Mày chính là Diệp Mặc…
Rắn Đen nghe thấy người thanh niên ở cửa này nói hắn chính là Diệp Mặc, trong lòng nhất thời thất sắc.
Y không phải lính lác bình thường, ở ‘Nam thanh’ coi như là có chút địa vị, thanh danh Diệp Mặc thế nào, rất nhiều người ‘Nam thanh’ không biết, nhưng không có nghĩa là y không biết, y thậm chí biết rõ lần này bắt cóc Ninh Khinh Tuyết cũng là bởi vì Diệp Mặc này.
Y không tin mình sẽ là đối thủ của Diệp Mặc, sự kiện hai mươi mấy người vây đánh Diệp Mặc giữa sa mạc toàn bộ bị giết, y cũng đã được nghe nói một ít.
Thậm chí lúc ấy trong tay người của ‘Nam thanh’ còn có súng, đều bị Diệp Mặc này toàn bộ giết sạch.
Huống chi y nghe Lang Cực nói, Diệp Mặc sau khi trở về từ sa mạc, thân thủ của hắn dường như trở nên lợi hại hơn Hiện tại Diệp Mặc đứng ở trước mắt y, y không ngờ không biết ứng nên làm thế nào cho phải.
Tuy rằng Diệp Mặc tay không, bọn họ bên này có năm người cầm đao trong tay, nhưng y cảm giác mình ở dưới ánh mắt của Diệp Mặc giống như không bằng con kiến Người nghe nói Diệp Mặc lợi hại rõ ràng không chỉ có mỗi Rắn Đen, năm người kia đương nhiên cũng đã được nghe nói sự tình của Diệp Mặc, đều dừng bước.
Ba người trong đó không chút nghĩ ngợi, lập tức lấy điện thoại ra liền muốn gọi điện thoại ra ngoài.
Chỉ là điện thoại của bọn họ còn chưa mở khóa, ba người đã bị ba chiếc đinh sắt đóng ngã xuống đất Đinh sắt, lại là đinh sắt?
Rắn Đen và hai người còn lại nhìn chằm chằm vào ấn đường của ba người ngã xuống, nơi đó có một màu đỏ dần dần tràn ra, lập tức trong lòng từng trận rét run, khắp cả người phát lạnh.
Diệp Mặc sát phạt quyết đoán, hắn biết những người này không phải Tống gia thì là ‘Nam thanh’, bất kể là ai, hắn đều sẽ giết.
– Các người là đến tìm ta hả? Hay là nói tới gây chuyện với ta?
Diệp Mặc thản nhiên mà hỏi.
– Tôi…
Rắn Đen tham gia không biết bao nhiêu lần chém giết giữa các bang hội, cũng không biết chặt chém bao nhiêu người, thậm chí còn bị trúng đòn, chỉ nói có một chữ, không ngờ cảm giác mình có chút phát run.
Y sợ hãi, làm người cho tới bây giờ đều không biết cảm giác sợ hãi là gì, cũng cảm giác được sợ hãi.
Diệp Mặc này không phải người, hắn là ma quỷ.
Nếu như là một người lợi hại hơn y, y còn có thể cầm lấy dao phai xông lên chém giết một phen, chẳng sợ cuối cùng bị chém chết, y cũng cảm giác cái chết của mình đầy nhiệt huyết.
Nhưng đối mặt Diệp Mặc, y không ngờ không có bất kỳ dũng khí nào xông lên, Diệp Mặc căn bản cũng không cầm dao chém y, chỉ cần một cây đinh sắt, y sẽ giống như ba người nhau té trên mặt đất kia, không có bất kỳ phản kháng nào, chỉ một cây đinh sắt thôi đấy Cho dù là y có nhiệt huyết sôi trào hơn nữa, vẫn không thay đổi được sự thật.
Sắc mặt Tam Tài và A Căn lại càng khó coi, bọn họ nghe nói qua về Diệp Mặc, biết hắn là cái loại người hung ác, thậm chí biết hắn chính là người đã giết con trai độc nhất cũng Long Đầu lão đại, hiện tại vẫn tự do tự tại.
Đến cả Long Đầu lão đại cũng không có cách nào trực tiếp đối phó hắn, thậm chí còn phải bắt cóc đàn bà của hắn để uy hiếp hắn, có thể thấy được người này căn bản bọn họ không thể ngăn cản – Không mời tôi đi vào ngồi một chút sao?
Diệp Mặc thản nhiên cười nói.
– Được, mời anh…
Rắn Đen hơi khô cốc nói, y lần đầu tiên cảm thấy minh nói chuyện với người khác mà hết sức lo sợ, lần đầu tiên phát hiện chữ “mời” này lại khó nói đến thế.
Cho dù nói chuyện với anh Lang, y cũng không nói thế, cũng sẽ không kinh sợ như vậy.
– Ừ, vậy tôi không khách khí Nói xong Diệp Mặc tùy tay phóng ra mấy quả cầu lửa, bốn thi thể vừa rồi còn trên mặt đất, nhìn bằng mắt thường nhanh chóng toàn bộ hóa thành tro bụi.
Đồn đại quả nhiên là sự thật, Tam Tài và Rắn Đen ngơ ngác nhìn thi thể trên mặt đất đã hóa thành tro bụi, sau một lúc lâu một chữ cũng nói không nên lời.
Bọn họ trong bang phái nghe nói Diệp Mặc có thể phi thiên độn địa, hơn nữa còn có bảy mươi hai loại biến hóa, thậm chí còn có thể phun ra Tam Muội chân hỏa.
Hiện tại xem ra tuy rằng không phải phun ra, nhưng lửa kia có thể thiêu thi thể, không phải Tam Muội chân hỏa vậy là cái gì?
– A…
A Căn chịu không nổi loại đả kích này, nhưng y chỉ kịp kêu lên một chữ, đã bị một quả cầu lửa của Diệp Mặc hóa thành hư vô.
Rắn Đen và Tam Tài lại không dám nói lời nào, Diệp Mặc hiện tại ở trong mắt bọn họ đã là ma quỷ hóa thân, bọn họ lăn lộn giết người ít nhất còn thấy máu, còn thấy xác.
Nhưng Diệp Mặc giết người đến hiện tại, bọn họ chỉ thấy vài giọt màu đỏ, thậm chí máu còn chưa chảy ra, đã bị hắn hóa thành tro bụi Diệp Mặc đi vào nhà, trực tiếp ngồi xuống, nhìn Rắn Đen và Tam Tài đang run như cầy sấy, bình tĩnh nói:
– Bọn bây lăn lộn giang hồ không phải là giết người liếm máu sao, thế sao ta mới giết mấy người bọn bây đã thế rồi Rắn Đen đã dần bĩnh tĩnh lại, thân thể y đã giữ vững bình tĩnh, tuy rằng nội tâm vẫn rất là kinh hoảng, nhưng so với vừa rồi tốt hơn nhiều rồi.
Bây giờ nghe gặp Diệp Mặc nói thế, trong lòng không khỏi thầm nghĩ “Giết người liếm máu, phải có thể liếm máu mới được chứ, bộ dáng bây giờ, căn bản chính là bị trở thành thịt cá cũng không bằng”
Cũng may Diệp Mặc không tiếp tục cái đề tài này, mà thản nhiên hỏi:
– Bọn bây là người của Tống gia hay là ‘Nam Thanh’, nói!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










