1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 247 : Người Quen Ở Âm Hải Thành (c1231-c1235)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 247 : Người Quen Ở Âm Hải Thành (c1231-c1235)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1231: Người Quen Ở Âm Hải Thành

Người Quen Ở Âm Hải Thành

N

ăm sáu ngàn dăm đường đúng là chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã tới nơi, nhưng khiến Diệp Mặc không ngờ chính là sau khi bọn họ tới nơi mà hai tên yêu tu kia chỉ, thì thứ xuất hiện trước mặt lại là khối đá biển khổng lồ bán kính hơn mười trượng.

Khối đá to lớn này dựng đứng từ đáy biển lên, giống như là một cái tiểu đảo vậy.

Sau khi đám người Diệp Mặc dừng lại ở trước khối đá này, thì lại không tìm được cửa vào.

– Chúng ta làm sao để đi vào đây?

Biên Phượng Tháp dạo xung quanh một vòng, sau đó có chút khó hiểu.

Kỳ Bẩm cũng nhìn một vòng rồi nói:

– Nơi này hẳn là có một trận pháp, lúc trước tôi cũng không được kể lại cách để tìm được cửa vào.

Diệp Mặc thì đã sớm nhìn ra nơi này là một cái trận pháp, chỉ là Kỳ Bẩm không tìm được trận môn mà thôi, chính hắn cũng không tìm được, cho nên đang muốn cẩn thận xem xét một chút.

Nhưng lúc này lại có một cái pháp bảo phi hành chân khí bay tới, đó là một chiếc phi thuyền loại chân khí hạ phẩm.

Chiếc phi thuyền chân khí kia dừng lại, liền có một tên tu sĩ có đôi mắt ưng đi xuống, tu vi Kiếp Biến tầng sáu.

Y đi xuống phía trên cự thạch, liền liếc qua mấy người Diệp Mặc một chút, nhưng cũng không nói gì, chỉ vẫy vẫy tay về phía pháp bảo phi thuyền.

Lập tức có hai cô gái từ trên phi thuyền đi xuống, tựa hồ là một chủ một phó, cô gái phía sau luôn kính cẩn cúi đầu với cô hái phía trước.

Cô gái đi phía trước cũng chỉ là tu vi Thừa Đỉnh, lại được người khác hộ tống thì hiển nhiên là vì sự cao quý của cô ta rồi.

Diệp Mặc chỉ nhìn lướt qua rồi không để ý đến hai cô gái kia nữa, mà tiếp tục đem ánh mắt nhìn chằm chằm vào tên tu sĩ có đôi mắt ưng kia, vì hiện hắn rất muốn biết tên kia sẽ tiến vào thành Âm Hải như thế nào.

Tên tu sĩ kia thấy Diệp Mặc theo dõi mình, liền quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Mặc với ánh mắt lạnh lùng, nhưng sau khi y nhìn qua Kỷ Bẩm lại không nói gì nữa, chỉ là vẻ mặt của y thì giống như là cũng không để Kỷ Bẩm vào trong mắt.

Lúc này y lấy một tấm ngọc bài màu đen tùy ý vạch lên trên khối đá lớn kia, một cái cửa lớn liền hiện ra ngay tại không trung trước mắt y.

Ánh mắt Diệp Mặc nhất thời căng ra, không ngờ lại là một cái trận môn hư không, hơn nữa căn bản là hắn nhìn không ra cái trận môn này, Kỷ Bẩm cũng không nhìn ra được.

Trận môn Hư không này so với trận môn không gian lúc trước Diệp Mặc gặp ở Vạn Dược sơn mạch thì mạnh hơn nhiều, thậm chí không có chút vết tích nào để hắn tìm ra cả.

– Vào đi thôi.

Tên tu sĩ có đôi mắt ưng quay đầu lại nói với hai cô gái.

Hai cô gái kia vừa định bước vào trong không gian trận môn, thì Diệp Mặc bỗng nhiên lại kêu lên:

– Chờ một chút.

Tên tu sĩ mắt ưng kia nghe thấy Diệp Mặc kêu lên, thì khí thế trên người liền tăng vọt, y lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc:

– Thế nào? Có ai muốn ngăn Ưng Sát ta tiến vào Âm Hải thành sao?

Diệp Mặc không trả lời y mà nhìn cô gái mặc váy màu xanh lam:

– Cô là Quảng Vi?

Cô gái mặc váy mầu xanh lâm liền run rẩy toàn thân, nhanh chóng ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy Diệp Mặc liền kinh ngạc thốt lên:

– Diệp Mặc…

Quả nhiên là Quảng Vi, Diệp Mặc tuyệt đối không thể tưởng tượng được đệ tử Quảng Vi của Tiên Dược Cốc Bắc Vọng Châu lại có thể xuất hiện ở nơi này, nên lúc này hắn cũng rất vui sướng:

– Thật sự là cô sao Quảng sư tỷ, cô sao lại ở chỗ này?

Cô gái được Quảng Vi đỡ lấy bỗng nhiễn hừ lạnh một tiếng:

– Đi thôi, còn nhiều lời vô ích cái gì.

– Vâng…

Sự kinh hỉ của Quảng Vi đột nhiên biến mất hoàn toàn, lại tiếp tục cúi đầu sợ hãi trả lời.

Diệp Mặc cảm giác có chút không đúng, Quảng Vi hiện tại xuất hiện ở đây đã rất kỳ quái, mà tình cảnh trước mắt này thì biểu hiện ra cô còn không bằng một tỳ nữ nữa.

Hắn không đợi Quảng Vi cùng cô gái kia tiến vào trận môn hư không, lập tức đã tiến lên ngăn cản phía trước.

– Mày muốn làm gì?

Tên tu sĩ mắt ưng bỗng nhiên tiến lên, đã nhanh chóng lấy ra pháp bảo, chính là một đôi ‘Âm dương tỏa’, chân khí thượng phẩm.

Diệp Mặc cũng không thèm trả lời, từng bước bước lên.

Đưa tay ra kéo lấy Quảng Vi bên cạnh cô gái tu vi Thừa Đỉnh kia, rồi cười lạnh một tiếng:

– Muốn đánh cứ đánh, không cần nhiều lời vô ích.

Nói xong thì Diệp Mặc định lấy ra Tử Đao, nhưng Kỷ Bẩm cũng đã nhìn thấy ý định của hắn, lập tức khoát tay.

Diệp Mặc cũng giật mình sau đó không tiếp lúc lấy pháp bảo ra nữa.

Cô gái tu vi Thừa Đỉnh trung kỳ kinh hãi nhìn chằm chằm Diệp Mặc, vừa rồi Diệp Mặc kéo Quảng Vi đang đứng bên cạnh cô đi, vậy mà cô ngay cả một chút năng lực phản kháng lại đều không có.

– Mày muốn chết.

Toàn thân tên tu sĩ mắt ưng nổi lên từng trận sát ý, Âm Dương Tỏa trong tay cũng bị kích thích phát ra âm thành ‘Ong ong… ’.

Chỉ là Diệp Mặc phát hiện ra rằng thanh thế của y tuy rất lớn, nhưng lại không thật sự ra tay.

Thanh thế y phát ra nhiều như vậy cũng chỉ là muốn áp bách Diệp Mặc ra tay trước mà thôi.

Nhưng y đã tự đánh giá bản thân quá cao rồi, vì Diệp Mặc không hề có chút sứt mẻ nào trước thanh thế của y cả.

Vừa lúc đó lại có một tiếng hừ lạnh vang lên.

Lập tức có một tên thanh thiên gầy yếu đột ngột xuất hiện tại phía trên khối đá to lớn kia.

Người thanh niên kia quét mắt nhìn mấy người Diệp Mặc một cái, rồi lại đem ánh mắt lạnh như băng quét về phía tên tu sĩ mắt ưng lạnh giọng nói:

– Ai dám động thủ ở bên ngoài Âm Hải thành?

Tên tu sĩ mắt ưng thật không ngờ mình ra vẻ nửa ngày, nhưng ngay cả pháp bảo thì Diệp Mặc cũng không lấy ra, hiện tại người thanh niên gầy yếu kia hỏi đến, thì y lập tức thu hồi lại Âm Dương tỏa, khí thế trên người cùng hoàn toàn biến mất, hướng tới thanh niên gầy gò kia ôm quyên kính cẩn:

– Chấp sự đại nhân, mấy người kia dám ở ngoài Âm Hải thành cướp đoạt lô đỉnh của vãn bối.

Lô đỉnh này vãn bối đã khổ cực mua được ở Âm Hải thành, chuẩn bị dùng để đột phá vào Kiếp Biến hậu kỳ, xin chấp sự đại nhân minh giám.

Vốn khi Diệp Mặc thấy thanh niên gầy yếu này tới, thì trong lòng hắn liền cả kinh, vì tu vi của người này đã là Hóa Chân sơ kỳ, hơn nữa công pháp tu luyện cũng rất quỷ dị.

Nhưng khi hắn nghe được lời tên tu sĩ mắt ưng nói Quảng Vi là do y dùng tiền mua được, chuẩn bị dùng cô làm lô đỉnh, thì trong lòng liền trở nên giận dữ.

Giao tình giữa Diệp Mặc và Quảng Vi là có từ khi còn ở trong ‘Sa nguyên dược cốc’, hai người không chỉ là tu sĩ của Bắc Vọng Châu, hơn nữa trong ‘Sa nguyên dược cốc’ Quảng Vi cũng đã trợ giúp hắn nhiều lần.

Vậy mà hiện tại Quảng Vi lại bị người khác mua đi làm lô đỉnh, thì sao hắn có thể đứng nhìn được.

Thây tên tu sĩ mắt ưng trước mặt này thu lại khí thế, thậm chí còn đối với Chấp sự kia rất kính cẩn, thì Diệp Mặc lập tức biết được Chấp sự ở Âm Hải thành là người có địa vị rất cao rồi.

Đồng thời hắn cũng hiểu được vì sao tên tu sĩ mắt ưng kia lại lấy ra pháp bảo nhưng không hề ra tay công kích, hóa ra là y muốn chờ cho mình không ngăn cản được khí thể của y mà phải lấy ra pháp bảo công kích trước.

Chỉ cần như vậy là sẽ vừa lúc bị vị Chấp sự kia bắt gặp được.

Trong lòng Diệp Mặc cảm kích Kỷ Bẩm, đồng thời cũng hiểu được thế nào là ‘Gừng càng già càng cay’.

Thấy tên Chấp sự kia lạnh lùng nhìn về phía mình, trong lòng Diệp Mặc đã hiểu được tên tu sĩ mắt ưng kia nhất định là người quen của nơi này, còn mình và mọi người thì mới là lần đầu tiên tới đây.

Nếu cùng có đạo lý như nhau thì đương nhiên đối phương sẽ trợ giúp cho người quen rồi.

Diệp Mặc không đợi vị Chấp sự kia nói chuyện, lập tức tự mình tiến lên ôm quyền nói:

– Chấp sự đại nhân, Quảng Vi là sư tỷ của tôi, về chuyện cô là lô đỉnh hoàn toàn là giả, tên kia đã cướp người lại còn nói điều vô căn cứ.

Diệp Mặc chính là đang đánh cuộc rằng một vị Nghi Trượng của Âm Hải thành sẽ không đi quản mấy việc lặt vặt này, cho nên mới tránh nói đến việc mình cướp người, thậm chí là còn hoàn toàn phủ nhận.

Nếu như vị Chấp sự kia thật sự cố ý muốn xen vào việc này, thì hắn sẽ lập tức đào tẩu.

Pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm không thể chạy thoát khỏi cao thủ Hóa Chân, nhưng chẳng lẽ lại không thoát nổi một Hóa Chân sơ kỳ sao.

Quảng Vi cũng lập tức tiến lên vừa nhu thuận vừa cung kính nói với vị Chấp sự kia:

– Đúng thế thưa Chấp sự đại nhân, tôi căn bản không phải là lô đỉnh của ai cả.

Vị Chấp sự kia liền cười lạnh một tiếng:

– Ta mặc kệ chuyện lằng nhằng của các ngươi, chỉ cần có người nào dám động thủ ở Âm Hải thành thì ta chắc chắn sẽ giết chết.

Nếu có ân oán gì thì ra khỏi mười vạn dặm ngoài Âm Hải thành mà giải quyết, trong phạm vi của Âm Hải thành không cho phép xảy chuyện tranh đấu gì.

Quả nhiên là như Diệp Mặc đoán.

Trong lòng Diệp Mặc nhất thời vui vẻ, lập tức ôm quyền cảm kích:

– Thưa vâng.

Tên tu sĩ mắt ưng thấy lô đỉnh của mình đã bị cướp đi, thì trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng y biết hiện tại căn bản là không thể cướp lại được.

Nếu y vẫn còn muốn động thủ, vậy thì sẽ không phải là đối mặt với Diệp Mặc, mà là đối mặt với vị Chấp sự của Âm Hải thành.

Căn bản là y còn chưa có cái lá gan gây chuyện cùng với Âm Hải thành.

Y nhìn Diệp Mặc với ánh mắt đầy oán hận, nhưng cũng không hề tiến vào Âm Hải thành, mà đứng ở một bên, hiển nhiên là đang chờ mấy người Diệp Mặc.

Đồng thời lấy ra một cái ngọc truyền tin, phát đi mấy tin tức.

Một khi Diệp Mặc tiến vào, thì y cũng sẽ tiến vào, một khi Diệp Mặc rời đi, thì y cũng sẽ lập tức muốn đi theo giám sát Diệp Mặc.

Chỉ cần nhìn những hành động này của y, thì mấy người Diệp Mặc cũng đều đã đoán được rồi.

Vị Chấp sự kia giống như là không hề thấy hành động của tu sĩ mắt ưng, mà lại liếc mắt nhìn về phía mấy người Diệp Mặc, nhàn nhạt nói một câu:

– Ngoài trừ cô cái áo lam kia, thì mấy người các ngươi đều là lần đầu tiên tới Âm Hải thành sao?

Mấy người Diệp Mặc vừa nghe, thì đã hiểu là vị Chấp sự kia hiểu rõ mọi chuyện nãy giờ rồi, cũng biết là Quảng Vi là do tên tu sĩ mắt ưng kia mua đi làm lô đỉnh, chỉ là người ta lười quản đến mà thôi.

Diệp Mặc vội vàng đáp:

– Đúng thế thưa Chấp sự đại nhân, mấy người chúng tôi muốn đi Âm Hải thành, nhưng bởi vì là lần đầu tới, cho nên không có lệnh bài mầu đen kia, cho nên không thể vào được.

Vị Chấp sự kia gật đầu:

– Ừm, ‘Âm hải bài’ cần phải mua, loại lệnh bài dùng cho một người đến một trăm người đều có, ngươi muốn mua loại nào? Loại từ mười người trở xuống thì ở chỗ này ta còn có, còn nhiều hơn thì phải vào Âm Hải thành mua.

Lúc này Diệp Mặc mới hiểu vị Chấp sự này là đang muốn làm ăn buôn bán với mình, cho nên liền mở miệng hỏi:

– Xin hỏi Chấp sự đại nhân, ‘Âm hải bài’ dành cho mười người cần bao nhiêu linh thạch?

– Mười triệu linh thạch, có thể dùng trong mười năm.

Vị Chấp sự kia nhanh chóng trả lời.

Diệp Mặc cả kinh, như vậy quá đắt rồi, không ngờ một cái lệnh bài vào cửa cũng đã cần đến cả chục triệu linh thạch, vậy thì Âm Hải thành còn có những món đồ đắt đỏ thế nào nữa? Mấu chốt là trên người hắn lúc này cũng không có đến mười triệu linh thạch.

Kỳ thật sau khi hắn biết được vị trí của Âm Hải thành, thì Diệp Mặc cũng không nghĩ sẽ tiến vào Âm Hải thành nữa.

Hắn tin tưởng rằng cho dù tên tu sĩ mắt ưng kia tìm người vây giết hắn, thì với pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm hắn cũng sẽ trốn thoát được.

Dường như đã nhìn ra sự do dự của Diệp Mặc, Quảng Vi ở bên cạnh liền thấp giọng nói với vẻ thê lương:

– Diệp Mặc sư đệ, sư phụ của tôi còn ở trong Âm Hải thành, cũng giống như tôi…

Không cần Quảng Vi nói xong, thì Diệp Mặc đã biết Minh Tâm cũng bị bắt đi làm lô đỉnh hoặc tỳ nữ để bán đi giống như là Quảng Vi rồi.

Tuy rằng hiện tại Diệp Mặc có rất nhiều chuyện muốn hỏi Quảng Vi, nhưng hắn cũng biết hiện tại không phải là lúc.

Xem ra phải vào Âm Hải thành một chuyến rồi.

Mông Hàn An cũng rất biết chọn thời điểm, cô chỉ cần nhìn vào biểu tình của Diệp Mặc là biết trên người hắn không có đủ linh thạch rồi, nên cô cũng nhanh chóng lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Diệp Mặc nói:

– Chỗ này có năm mươi triệu linh thạch, cậu cứ dùng trước đi.

Diệp Mặc cảm kích gật đầu, lấy ra mười triệu linh thạch đưa cho vị Chấp sự kia để mua một miếng ‘Âm hải bài’ dành cho mười người.

Sau khi cầm được ‘Âm hải bài’ trong tay, Diệp Mặc liền làm giống như tên tu sĩ mắt ưng lúc trước, quả nhiên trận môn hư không lại lập tức xuất hiện.

Diệp Mặc cũng không chút suy nghĩ, nhanh chóng tiến vào trận môn hư không kia, sau đó đám người Kỷ Bẩm cũng lập tức theo sau Diệp Mặc tiến vào trong.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1232: Âm Hải Thành Cũng Là Một Tiểu Thế Giới

Âm Hải Thành Cũng Là Một Tiểu Thế Giới

D

iệp Mặc vốn nghĩ rằng phải đi qua trận môn hư không để vào Âm Hải thành, thì chắc đây là một thành thị dưới đáy biển, thực vật linh tinh chắc là không nhiều lắm…

Nhưng khi hắn cùng với mấy người Kỷ Bẩm tiến vào thì mới phát hiện, điều mình nghĩ là không đúng, chẳng những là không đúng, hơn nữa còn kém quá nhiều.

Nơi bọn họ đứng là một đồng cỏ xanh mượt rộng lớn, ở giữa đồng cỏ này còn có một con đường bằng đá.

Cuối con đường là một cửa thành cũ kỹ, phía trên còn có tấm biển còn cũ hơn ghi ba chữ lớn ‘Âm Hải Thành’.

Linh khí nồng đậm bên ngoài thành khiến cho Diệp Mặc có cảm giác nơi này ít nhất phải có một cái linh mạch cực phẩm, nếu không thì không có khả năng có loại linh khí nồng đậm thế này.

– Chính là nơi này, sư tổ của tôi nói khi tiến vào chính là cái đồng cỏ này.

Kỷ Bẩm là người đầu tiên lên tiếng.

Diệp Mặc lại dấy lên một loại cảm giác quen thuộc, loại cảm giác này khiến hắn không thể nói rõ, nhưng hắn khẳng định là nơi này hắn chưa từng tới qua.

Rõ ràng là chưa từng tới đây, nhưng dù thế nào vẫn thấy có chút quen thuộc.

Lúc này Biên Phượng Tháp lại sợ hãi than một tiếng:

– Nơi này chính là một nơi tốt nhất để ẩn cư, đáng tiếc hiện tại cái chỗ này lại là thành thị công khai, mọi người đều biết tới.

Nếu như là một mình tôi biết đến một nơi thế này, thì tôi sẽ ẩn cư ở đây để tu luyện, linh khí ở đây, chậc chậc…

Diệp Mặc nghe xong lời Biên Phượng Tháp nói, trong đầu bỗng lóe lên một tia linh quang, hắn rốt cuộc cũng hiểu được vì sao lại có cái cảm giác quen thuộc đó rồi.

Lúc trước hắn ở cấm địa Băng Thần đã gặp được cô gái tên Thanh Như ở dưới gốc cây đại thụ kia.

Cây đại thụ kia kỳ thật cũng chính là tiểu thế giới của cô gái tên Thanh Như kia.

Sau khi cô gái tên Thanh Như kia tiến vào tiểu thế giới, thì cả hai biến thành ‘Thanh châu’, đến bây giờ vẫn đang ở trong Thế giới trang vàng của mình.

Diệp Mặc không có chút cảm giác quen thuộc nào với tiểu thế giới của cô gái tên Thanh Như kia, vì cái tiểu thế giới đó khác hoàn toàn với Thế giới trang vàng của hắn.

Nhưng hiện tại khí tức của Âm Hải thành này lại có chút giống với tiểu thế giới kia.

Diệp Mặc nghĩ đến đây, trong lòng nhất thời cả kinh, sau lưng của hắn đã toát ra đầy mồ hôi lạnh.

Nếu đúng như hắn suy đoán, thì nói cách khác Âm Hải thành này chính là một cái tiểu thế giới, nếu tiểu thế giới này là thuộc về một người nào đó, vậy thì hắn và nhóm của hắn hiện đã bị người đó hoàn toàn nắm trong tay, tùy tiện đều có thể vo tròn vo méo thế nào cũng được.

Tiểu thế giới này cùng với ‘Thanh châu’ của Thanh Như có cùng một loại khí tức, khác hoàn toàn với Thế giới trang vàng của mình.

Giờ phút này Diệp Mặc cũng đã hiểu, Thế giới trang vàng của mình hoàn toàn khác với ‘Thanh châu’ của Thanh Như và Âm Hải thành này, thậm chí nó còn không phải là tiểu thế giới.

Diệp Mặc lắc lắc đầu.

Bỏ đi suy nghĩ về Thế giới trang vàng, lại nghĩ tới Âm Hải thành trước mắt.

Nếu Âm Hải thành là một tiểu thế giới không có chủ nhân, thì hắn cũng không cần phải sợ, nhưng một khi Âm Hải thành là tiểu thế giới do người khác khống chế, thì liệu có nên lập tức đi ra ngoài hay không? Nếu không đi ra, thì nhất cử nhất động của mấy người bọn họ chẳng phải là đều nằm trong sự khống chế của người khác hay sao?

Mông Hàn An thấy Diệp Mặc đứng im không di chuyển, mà lại không ngừng nhíu mày, thì lập tức nghi hoặc hỏi:

– Diệp sư đệ, làm sao vậy? Chúng ta nhanh vào thành đi.

Diệp Mặc giật mình tỉnh lại, đúng là đứng ở đây cũng chẳng có ích lợi gì.

Nếu như đã là tiểu thế giới của người khác, vậy thì bọn họ cũng đã vào rồi.

Huống chi Âm Hải thành tồn tại đã không biết bao nhiêu năm, Kỷ Bẩm cũng đã nói không có sự tình cổ quái gì, chẳng lẽ đúng lúc mình cùng họ tiến vào thì lại có chuyện sao?

Bất luận có phải là tiểu thế giới của người khác hay không.

Thì cũng không có quan hệ gì tới mình.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc hít vào một hơi, rồi cười ha hả:

– Đúng, chúng ta nhanh vào thành thôi.

Tuy rằng biết là không có quan hệ với mình, nhưng Diệp Mặc đã quyết định là vẫn phải mau chóng rời khỏi nơi này.

Mấy người vừa mới đi ra không xa, thì Diệp Mặc liền thấy tên tu sĩ mắt ưng kia cũng tiến vào Âm Hải thành.

Hơn nữa bên cạnh y ngoài cô gái tu vi Thừa Đỉnh lúc này ra, còn có thêm một tên tu sĩ Kiếp Biến viên mãn và một tên tu sĩ Kiếp Biến tầng tám nữa.

Xem ra là đối phương đã chuẩn bị theo dõi hắn rồi.

Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh “tu sĩ Kiếp Biến viên mãn thì đã làm sao?”.

Lúc này thần thức của Diệp Mặc đã cẩn thận dò xét xung quanh, sau một lúc lâu thì hắn thu hồi thần thức lại, cảm giác rằng có lẽ mình đã quá lo lắng rồi.

Đây có lẽ là một tiểu thế giới vô chủ, lại bị mọi người xem là một địa phương bí ẩn, rồi thành lập ra một cái thành thị.

Sáu người Diệp Mặc sau khi tiến vào Âm Hải thành, thì tên tu sĩ mắt ưng kia cũng đi theo.

Diệp Mặc biết rằng ở Âm Hải thành, thì tên tu sĩ mắt ưng kia căn bản là không dám động thủ, cho nên cũng không thèm để ý tới bọn chúng.

Trong Âm Hải thành thật đúng như lời đồn, Diệp Mặc nhìn thấy phần đông là yêu tu, cũng có rất nhiều tu sĩ loài người, cho dù là quỷ tu Diệp Mặc cũng nhìn thấy mười mấy tên.

Thái quá hơn là Diệp Mặc còn nhìn thấy bốn năm tên yêu thú còn chưa có hóa hình đi dạo chung quanh Âm Hải thành.

Sự hỗn tạp này lại có vẻ vô cùng nào nhiệt.

Hai bên ngã tư đường cũng đầy những cửa hàng, nhà trọ, linh tức lâu, hay đan dược các gì gì đó.

Tuy rằng Diệp Mặc không có nhìn thấy tu sĩ Hóa Chân ở trên dường cái đi dạo, nhưng Diệp Mặc cũng biết rằng tu sĩ Hóa Chân ở nơi này tuyệt đối sẽ không ít.

Cho dù diện tích của Âm Hải thành có nhỏ hơn đi nữa, thì thần thức của Diệp Mặc căn bản là cũng không thể thấy rõ hết được, bởi vì nơi này đâu đâu cũng trận pháp ngăn cản thần thức.

Lúc này Diệp Mặc cần nhất là nhanh chóng làm hai việc, thứ nhất là tìm một chỗ yên tĩnh hỏi Quảng Vi một chút xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao cô cùng sư phụ cô đều bị người ta bắt tới Âm Hải thành này.

Sư phụ Minh Tâm của Quảng Vi thì Diệp Mặc cũng nhớ rõ, Diệp Mặc lại nghĩ đến việc ngày trước Minh Tâm ở thành Toái Diệp muốn tuyển hắn làm rể của Tiên Dược Cốc, thì trong lòng liền dâng lên một ít thương cảm.

Minh Tâm bị bắt đi khỏi thành Toái Diệp thì sao có thể có một ngày tốt lành được.

Đối với Minh Tâm, thì trong lòng Diệp Mặc vẫn có một chút kính ý.

Minh Tâm là chưởng môn của một tông môn năm sao là Tiên Dược Cốc, một người như vậy mà sau khi bị mình cự tuyệt hôn sự ngay trước mặt, vậy cũng không có bất cứ hành động không tốt nào đối với mình, thì có thể nói là một người hiếm thấy rồi.

Ở Tu Chân Giới vẫn là nơi cường giả vi tôn, mà Diệp Mặc lúc ấy vẫn là một tu sĩ Trúc Cơ không có bối cảnh gì, người ta muốn làm gì mình cũng được.

Nhưng thực tế thì Minh Tâm lúc ấy cũng chỉ có chút khó chịu mà thôi.

Cho nên, nếu có thể cứu được Minh Tâm, thì bất luận là vì thái độ làm người của Minh Tâm, hay là vì nể mặt Cầm Mộ Tâm đi nữa, thì Diệp Mặc cũng đều muốn ra tay cứu giúp.

Chuyện thứ hai Diệp Mặc muốn làm chính là nghe ngóng chút tin tức của ‘Côn lân’, bất luận là có hay không, thì hắn cũng muốn hỏi thăm một chút.

Sau khi tiến vào Âm Hải thành, Diệp Mặc phát hiện tên tu sĩ mắt ưng kia cũng không đi theo mình, mà lại đứng ở cửa thành cùng với mấy tên tu sĩ kia.

Diệp Mặc cũng không thèm để ý, mà dẫn theo mọi người tiến đến một khách điếm rồi đi vào.

Sáu người tiến vào trong phòng, thì đầu tiên là Diệp Mặc liền bố trí một cái cấm chế cách âm.

Kỷ Bẩm thấy Diệp Mặc dễ dàng bố trí cấm chế cách âm như vậy, lập tức gật đầu:

– Diệp Mặc, sự lý giải của cậu đối với trận pháp và cấm chế đích thực là bẩm sinh Diệp Mặc cười ha hả, sau đó trực tiếp quay sang hỏi Quảng Vi:

– Quảng Vi sư tỷ, cô đem chuyện đã xảy ra của Tiên Dược Cốc nhanh chóng nói lại một lần đi, cô cùng với sư phụ của mình vì sao lại lưu lạc tới mức bị người khác mua làm lô đỉnh.

Quảng Vi liền vội vàng nói:

– Chuyện này tôi với cậu nói sau được không? Ba ngày trước tôi bị tên kia mua đi, thì sư phụ tôi còn ở bên trong chợ, hiện tại không biết tình huống như thế nào, tôi muốn nhanh chóng đến xem.

Diệp Mặc biết được Minh Tâm còn đang ở chợ, lập tức nói với mấy người Kỷ Bẩm:

– Hay tôi cùng với Quảng Vi sư muội đi trước xem, mọi người ở chỗ này chờ là được rồi.

Kỷ Bẩm lập tức nói:

– Tôi đi cùng cậu.

Diệp Mặc lắc đầu:

– Không cần, nơi này không cho phép đánh nhau, cho nên có nhiều người hơn thì cũng không giải quyết được việc gì.

Mọi người ai còn có linh thạch, thì có thể đưa cho tôi mượn là tốt rồi. – Linh thạch của cậu không đủ đâu, để tôi đưa cho Diệp Mặc cho.

Nói xong Mông Hàn An liền lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Mặc:

– Đây là tài sản của ‘Hải bảo các’, kỳ thật Ung Ngạn muốn bắt tôi cũng chính vì cái nhẫn trữ vật này.

Cấm chế tôi đã trừ bỏ rồi, cậu cầm lấy dùng đi.

Diệp Mặc tiếp nhận lấy nhẫn trữ vật của Mông Hàn An, dùng thần thức quét qua một chút, nhất thời rung động nhìn sang Mông Hàn An.

Không đợi Diệp Mặc nói lời cảm kích, thì Mông Hàn An liền mỉm cười:

– Tôi đã nói là tôi muốn đi theo cậu, cho nên coi như đây là chi phí đi.

Diệp Mặc khom người ôm quyền với Mông Hàn An:

– Đa tạ chị Mông tỷ, bất luận chị Mông trước kia đã làm cái gì, thì với sự hỗ trợ của chị Mông hôm này, Diệp Mặc cũng sẽ không làm gì có lỗi với chị Mông Mông Hàn An cắt ngang lời Diệp Mặc:

– Cậu nhanh đi cứu người đi, nếu có thể, thì tôi muốn sớm rời khỏi nơi này một chút, nơi này cho tôi một cảm giác không được thoải mái.

Trong lòng Diệp Mặc cũng có chút kinh dị, không ngờ trực giác của Mông Hàn An lại sâu sắc như vậy.

Diệp Mặc cũng biết không còn thời gian nói lời vô nghĩa nữa, hắn liền lôi kéo Quảng Vi đi nhanh ra ngoài:

– Cô nhanh chóng mang tôi tới chợ xem Minh Tâm tiền bối có còn ở nơi đó không.

Quảng Vi so với Diệp Mặc thì càng sốt ruột hơn, vội vã mang theo Diệp Mặc đi qua một cái ngã tư vô cùng náo nhiệt.

Diệp Mặc nhanh chóng theo sau Quảng Vi, trong lòng ngoại trừ nghĩ đến việc của Minh Tâm, còn nghĩ nhiều về việc Mông Hàn An đưa cho hắn chiếc nhẫn trữ vật kia hơn.

Trong nhẫn trữ vật đó đúng là đã làm cho Diệp Mặc chấn kinh rồi, có tới không dưới năm trăm triệu linh thạch thượng phẩm ở trong đó, còn linh thạch cực phẩm cũng có tới vài triệu.

Ngoài ra còn có các loại linh thảo và khoáng thạch, và rất nhiều tài liệu luyện khí nữa.

Tuy rằng không có linh thảo cấp chín, nhưng linh thảo cấp tám thì Diệp Mặc cũng thấy hơn mười gốc, linh thảo cấp bẩy và dưới cấp bẩy thì càng nhiều hơn.

Taì liệu luyện khí cũng có cấp bẩy cùng cấp tám, ngoài ra còn rất nhiều tài liệu dưới cấp sáu.

Về phần đan dược thì Diệp Mặc không thấy, hắn đoán là sau khi Mông Hàn An biết mình là Đan Vương thất phẩm thì cũng không cảm thấy cần phải đưa cho mình nữa.

Mông Hàn An muốn đi theo mình, thì Diệp Mặc cũng biết là vì nguyên nhân gì, hắn đương nhiên sẽ không nghĩ rằng Mông Hàn An nhìn trúng hắn.

Tuy rằng ở Tu Chân Giới thì tuổi không phải là khoảng cách, nhưng Diệp Mặc cũng biết là điều này hoàn toàn không có khả năng.

Mông Hàn An nhìn trúng chính là thân phận Đan Vương thất phẩm của hắn mà thôi.

Nhưng Diệp Mặc khẳng định là Mông Hàn An cũng không biết là hiện tại hắn đã là Đan Vương bát phẩm rồi.

Nhưng Mông Hàn An cũng vì khi mình cần đến linh thạch, mà không chút do dự lấy ra cho mình hơn năm trăm triệu linh thạch thượng phẩm, thì Diệp Mặc đã tính toán đến việc cung cấp đan dược cho cô tu luyện rồi.

Năm trăm triệu linh thạch đích thực là một còn số khổng lồ, Diệp Mặc cũng hiểu đây rất có thể là số linh thạch mà ‘Hải bảo các’ tích trữ được.

Vậy mà Mông Hàn An lại đưa toàn bộ cho hắn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1233: Nữ Tu Này Tôi Lấy

Nữ Tu Này Tôi Lấy

Q

uảng Vi dẫn Diệp Mặc vội vã xuyên qua mấy tuyến phố, lúc này mới tới được một quảng trường cực rộng.

Những tu sĩ trên quảng trường cũng không nhiều, Quảng Vi cũng không dừng lại trên quảng trường, mà lại dẫn Diệp Mặc nhanh chóng đi ra phía sau quảng trường, vào một đại điện cực lớn.

Diệp Mặc chắc rằng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một đại điện rộng như vậy, cho dù lúc trước là trong đại điện của tông môn chín sao Huyền băng phái, cũng không lớn bằng 1/100 của đại điện trước mặt này.

Phía trên đại điện treo đầy các loại đá sáng, khiến cho cả đại điện trở nên sáng láng.

Hơn nữa trong đại điện cũng có rất nhiều người, dường như trong góc nào cũng có người đứng chật kín.

Thấy những thứ này, Diệp Mặc trong lòng thầm than, nếu một người bình thường đến nơi này, không bị hù dọa thành người đần, thì mới là chuyện lạ.

Quảng Vi vừa mới đến, nhìn xung quanh một lượt, cô nhìn một hồi lâu cũng không nhìn thấy người mà mình muốn tìm, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc vô cùng thảm thương.

Rõ ràng sư phụ của cô đã bị người khác mua đi rồi, một khi bị người khác mua đi trong đại điện này, thì không còn kết cục nào khác, chỉ còn con đường chết.

Diệp Mặc vỗ vai của cô nói:

– Không cần phải vội, lần trước cô và sư phụ của cô ở chỗ nào, thì cô đến chỗ đó trước xem sao.

Quảng Vi thấy Diệp Mặc nói vậy, mới giật mình hiểu ra, cô hiểu ra mình quá căng thẳng rồi, vội vàng kéo Diệp Mặc đến nơi tận cùng của đại điện.

Nơi này có hơn mười nữ tu đang xếp hàng dài, dung nhan ai cũng xinh đẹp, nhưng sắc mặc lại chết lặng, rõ ràng đều biết số mệnh sau này của các cô.

Hơn nữa trên người bọn họ đều bị người khác hạ cấm chế lại, nếu như không có người có chuyên môn giải khai, thì bọn họ tyệt đối không thể chạy thoát được.

Diệp Mặc trong lòng thầm than, mặc dù thấy tình cảnh này, hắn rất không thoải mái, nhưng lại biết mình không làm được gì cả.

Lai lịch của những người này chắc chắn cũng giống như Quảng Vi, không phải cam tâm tình nguyện đến, mà là bị người khác bắt.

Bất luận là trên Trái đất hay trong Tu Chân giới, những chuyện như này đều tồn tại, không có cách nào ngăn chặn được.

Với tính tình của Diệp Mặc, nếu như tu vi của hắn đủ mạnh, lúc này hắn đã giết sạch những tên tiểu tử mua những người phụ nữ này làm lô đỉnh rồi, sau đó thì thả người đi.

Đáng tiếc là có lòng mà không đủ lực, tu vi bây giờ là số vốn lớn nhất của hắn.

Cho dù tu vi của hắn đã rất nhanh rồi, nhưng so với những đại năng trong này, thì hắn còn kém quá xa.

– Ý, cô chẳng phải là người mà mấy ngày trước đã bị người khác mua đi làm lô đỉnh rồi sao? Sao lại quay lại đây?

Một tu sĩ bán lô đỉnh là một nam tu tai to mặt lớn, tu vi Ngưng Thể tầng thứ bảy.

Gã sau khi nhìn thấy Quảng Vi lời đầu tiên chính là không dám tin, tại sao Quảng Vi lại có thể quay lại được.

Quan trọng nhất chính là, nam tu đi bên cạnh Quảng Vi lại không phải là người đàn ông mua cô lúc trước.

Diệp Mặc bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng:

– Con heo mập kia, anh nói ai là lô đỉnh, rửa sạch cái miệng thối của anh đi cho tôi.

Tên tu sĩ Ngưng Thể bị Diệp Mặc dọa cho cái mồ hôi túa đầy mình, không dám nói gì nữa.

Mặc dù nơi này không cho phép bất kỳ tu sĩ nào đánh nhau, nhưng nếu như một tu sĩ cấp thấp như gã lại khiêu khích một tu sĩ cấp cao, bị người khác đánh thì cũng đáng đời.

Bởi vì lời nói lúc nãy của gã đã nói sai rồi, trong đại điện này những người được dán nhãn bị bán và những người tự do căn bản là hai chuyện khác nhau.

Cho dù là cùng một người trong hai khoảng thời gian khác nhau dùng hai thân phận để xuất hiện, thì địa vị cũng không giống nhau.

Còn chuyện lô đỉnh bán ra, hắn hoàn toàn có quyền xử lý, cho dù giết lô đỉnh mà mình muốn bán ra, cũng là quyền của hắn, không có người nào có thể chen vào được.

Cho nên vừa nãy gã nói sai một câu chính là nói Quảng Vi là lô đỉnh, Diệp Mặc bây giờ quát lớn gã, gã căn bản cũng không dám phản kháng lại.

Đừng nói là quát lớn, cho dù Diệp Mặc tát cho gã vài cái, gã cũng không dám trả đòn, vì gã là tu vi cấp thấp lại mạo phạm tới tu sĩ có tu vi cao hơn gã.

Đáng tiếc là Diệp Mặc không biết quy tắc nơi này, chỉ biết nơi này không được đánh người bừa bãi, nên cũng không đánh tên béo này.

– Anh nói xem, sư phụ tôi đâu?

Quảng Vi không nhìn Diệp Mặc, lập tức xông lên hướng về phía tên mập kia vội vàng hỏi.

Tên mập tu vi Ngưng Thể nghi ngờ nhìn Quảng Vi một hồi lâu, đột nhiên hỏi:

– Ý cô nói chính là người phụ nữ mà hôm đó đến cùng với cô đấy ư?

– Vâng, chính là người đó, người đó bây giờ ở đâu rồi?

Quảng Vi lại vội vàng dò hỏi.

Tên mập tu vi Ngưng Thể lại ngây người một lúc, ngay sau đó lại phản ứng lại nói:

– Cô ấy sắc đẹp cũng bình thường, không có ai cần, lúc trước Song Tu lầu đã đến đặt trước rồi, chỉ là vẫn chưa đến dẫn đi mà thôi.

Sắc mặt Diệp Mặc giận dữ, Song Tu lầu nói thật dễ nghe, thực ra chính là kỹ viện của Tu Chân giới, càng là lô đỉnh giá rẻ bèo, những lô đỉnh bình thường bị người khác mua rồi hoặc chỉ là đưa cho một người nào đó tu luyện, nhưng một khi bước vào Song Tu lầu rồi, thì bất kỳ người nào cũng có thể vào tu luyện, cho đến khi nào lô đỉnh chết đi thì thôi.

Có thể nói Song Tu lầu so với một kỹ viện, thì còn tàn nhẫn hơn vạn lần.

Nhưng cái mà Diệp Mặc nghi ngờ chính là, Minh Tâm dung mạo xinh đẹp, nói là một thiếu phụ xinh đẹp cũng không quá đáng, hơn nữa dung mạo của cô ta cũng không nói là kém hơn Cầm Mộ Tâm, thậm chí còn xinh đẹp hơn Quảng Vi mấy lần, sao lại có thể nói là dung nhan bình thường được?

Quảng Vi cũng không nghe ra câu nói của tên béo tu vi Ngưng Thể, vội vàng nói:

– Anh dẫn sư phụ tôi ra đây nhanh chút, chúng tôi muốn chuộc bà ấy ra khỏi nơi này.

Khóe miệng của tên mập hiện lên một tia sung sướng, lại có chút làm khó nói:

– Nhưng cô ấy đã được Song Tu lầu đặt rồi, tôi cũng không tiện đổi ý.

Diệp Mặc sao lại không biết ý tứ của tên này, lập tức cười khẩy nói:

– Chỉ cần người vẫn còn trong này là được, đừng nói nhiều, mau mời người ra đây.

Còn chuyện linh thạch, ông đây cũng có rất nhiều.

Nếu người ta bị mất đi một sợi tóc nào, thì tôi sẽ phá tan gian hàng của anh.

Tên mập nghe thấy Diệp Mặc nói vậy sung sướng đáp lại:

– Được, được, tôi sẽ lập tức đưa người đến.

Còn nửa câu sau của Diệp Mặc, gã căn bản cũng coi như không nghe thấy, tu sĩ muốn phá gian hàng của gã cũng nhiều rồi, nhưng gian hàng của gã đến hôm nay vẫn còn tồn tại.

Người ta muốn giết gã, thì cũng tùy người ta, quan trọng là có giết được không? Huống chi gian này này lại không phải là của gã, gã chỉ là một tên bán hàng mà thôi.

Tên mập kia lập tức lấy ra một truyền tin châu, phát một tin tức đi.

Chỉ mấy phút trôi qua, một nam tu mắt tam giác dáng người trung bình dẫn theo một nữ tu trung niên tới, Diệp Mặc vừa nhìn người phụ nữ này liền biết được cô chính là Minh Tâm.

Nhưng lúc này dung mạo của Minh Tâm đã bị hủy, Diệp Mặc vừa nhìn liền hiểu được, dung mạo của Minh Tâm là cô tự mình hủy đi.

Người muốn đem cô đi bán, thì không thể nào lại đi hủy dung nhan của cô.

– Sư phụ…

Quảng Vi nhìn thấy Minh Tâm lập tức khóc lóc chạy đến, một tay kéo Minh Tâm qua.

Tên mập kia nhìn thấy hành động của Quảng Vi chỉ cười ha ha, cũng không lo Diệp Mặc sẽ không trả tiền.

Gã càng hi vọng địa vị của Minh Tâm càng cao càng tốt, như vậy gã mới có thể lấy được càng nhiều tiền.

Minh Tâm thấy Quảng Vi đi cùng Diệp Mặc, cũng ngây người lại, một hồi lâu sau mới chậm chạp hỏi:

– Sao con lại ở cùng với Diệp Mặc? Mà sao con lại xuất hiện ở chỗ này được?

Quảng Vi vội vàng nói:

– Sư phụ, những chuyện này khi nào về con sẽ nói với sư phụ, là Diệp Mặc đã cứu con.

Con lại dẫn anh ta đến cứu sư phụ, may là sư phụ vẫn còn ở trong này, đúng là dọa làm con sợ chết mất, hu hu…

Quảng Vi nói đi nói lại rồi lại không kìm được sự đau thương trong lòng, không ngờ lại khóc thành tiếng.

Diệp Mặc vỗ vỗ vai Quảng Vi, ý nói cô bình tĩn lại, lúc này mới nói với Minh Tâm:

– Minh Tâm tiền bối, thật không ngờ năm đó từ biệt tại Toái Diệp thành, lại còn có thể gặp cô một lần nữa ở Vô Tâm Hải xa xôi này.

Minh Tâm lúc này mới kịp phản ứng lại, Diệp Mặc là đến cứu cô, lập tức vui mừng giọng run run nói:

– Diệp Mặc, anh cứu Quảng Vi sao? Lại còn cố ý đến cứu tôi nữa?

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Cũng chưa phải là cố ý, chỉ là cơ duyên trùng hợp mà thôi.

Quảng Vi sư tỷ vốn dĩ là bạn của tôi, có thể giúp Quảng Vi sư tỉ, tôi cũng bằng lòng.

Huống chi vãn bối trước giờ vẫn ngưỡng mộ phong phạm của Minh Tâm tiền bối năm đó, cho nên chuyện nhỏ này cũng là nên làm.

Minh Tâm trong lòng hiểu Diệp Mặc nói phong phạm là có ý gì, cô là chưởng môn của Tiên dược cốc, đương nhiên sẽ không làm khó một đệ tử Trúc Cơ như Diệp Mặc.

Huống chi cô còn nhắm trúng Diệp Mặc, cho rằng Diệp Mặc tiền đồ vô lượng.

Đồng thời trong lòng cô cũng đã thầm than tạo hóa đúng là trêu người ta, không ngờ chỉ trong vài năm, cô chẳng những không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, mà còn được Diệp Mặc đến cứu.

Nhưng trong lòng cô nghĩ nhiều hơn chính là, ở hiền ắt gặp lành.

Năm đó cô còn chưa ban ơn cho Diệp Mặc, chỉ là chưa dựa thế ép người mà thôi, nên mới nhận được thiện quả như hôm nay.

Vốn dĩ cô cũng đã chắc chắn là mình sẽ chết, không ngờ lại còn có cơ hội như này.

Đối với người giữ mình trong sạch như Minh Tâm, lại còn là chưởng môn của Tiên dược cốc, cho dù chết rồi, cũng sẽ không đến Song Tu lâu song tu với vô số những tu sĩ khác.

Diệp Mặc không biết Minh Tâm đang nghĩ gì, hắn lại nói với tên tu sĩ béo mập kia:

– Nói đi, bao nhiêu linh thạch.

Nhanh lên chút, tôi không còn thời gian nữa.

Tên tu sĩ béo mập cười ha ha nói:

– Bên Song Tu lâu ra giá là năm triệu linh thạch thượng phẩm, nhưng anh lại chen chân vào giữa, chúng tôi phải thu nhiều linh thạch hơn, anh cứ lấy ra bảy triệu linh thạch đi.

Diệp Mặc thầm than đồng thời cười khẩy, hắn thầm than Minh Tâm là một chưởng môn không ngờ lại bị người ta mang ra buôn bán, chỉ là năm triệu linh thạch thượng phẩm mà thôi.

Hơn nữa năm triệu linh thạch thượng phẩm cũng rất có khả năng là tên tu sĩ béo kia khai khống lên ít nhiều, nếu không sẽ còn rẻ hơn.

Cười khẩy cũng là vì tên tu sĩ béo này rõ ràng là lừa bịp tống tiền mình một phen, cho rằng mình là tên coi tiền như rác.

Diệp Mặc vừa muốn nói chuyện, bỗng nhiên thần thức quét thấy người đàn ông có đôi mắt ưng và một nữ tu đang bước đến cửa đại điện, cũng đã bước vào đại điện rồi.

Thấy người đàn ông mắt ưng này bước vào, bất luận người này có phải là nhắm về phía hắn hay không, hắn cũng cần phải trước khi người đó đến nơi này, phải hoàn thành phi vụ giao dịch này đã.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc không chút do dự lấy ra một túi đựng bảy triệu linh thạch đưa cho tên mập nói:

– Đây là bảy triệu linh thạch, thanh toán xong.

Tên tu sĩ béo mập vui mừng nhận lấy túi linh thạch mà Diệp Mặc ném cho gã, hoàn toàn không ngờ mình ra giá cao như vậy, đối phương cũng không mặc cả gì.

Không đợi gã kiểm xong linh thạch của Diệp Mặc, giọng nói của tên tu sĩ mắt ưng kia lại vang lên bên tai:

– Khoan đã, nữ tu này tôi lấy Nói xong gã chỉ về phía Minh Tâm đang nắm chặt lấy tay Quảng Vi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1234: Vụ Giao Dịch Bẫy Người

Vụ Giao Dịch Bẫy Người

Q

uảng Vi nghe thấy vậy, lập tức trở nên căng thẳng, Diệp Mặc thì lại như không nghe thấy người đàn ông mắt ưng nói gì, lại nói với Quảng Vi:

– Chúng ta đi thôi.

– Khoan đã.

Người đàn ông mắt ưng kia ngăn Diệp Mặc và Quảng Vi lại, sau đó quay đầu hừ lạnh nói với tên tu sĩ mập mạp kia: Diệp Mặc không đợi tên tu sĩ mập mạp kia nói chuyện, liền lạnh giọng nói:

– Tôi đã trả linh thạch rồi, con mắt nào của anh lại thấy vụ giao dịch này chưa kết thúc?

Ưng Sát lại khinh thường liếc nhìn Diệp Mặc một cái nói:

– Hai mắt của tôi đều thấy vụ giao dịch này chưa kết thúc, không hiểu quy tắc thì đừng nói bừa.

Nói xong lập tức hừ lạnh nói với tên tu sĩ mập mạp kia:

– Bàn Hồ, nữ tu này bán xong rồi sao?

Tên tu sĩ Ngưng Thể mập mạp theo bản năng run rẩy, luôn miệng nói:

– Chưa kết thúc, chưa kết thúc.

Tôi vừa nãy còn chưa kịp làm bước tiếp theo với ông bạn này, thì anh đã đến rồi.

Nói xong, gã có chút lo lắng nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh bạn, mua bán lô đỉnh ở đây đều chia làm hai bước, anh vừa nãy mới thực hiện bước thứ nhất của vụ giao dịch này.

Bàn Hồ tâm hoạt bát, lúc trước nhìn thấy Quảng Vi đi theo sau Diệp Mặc có chút kì lạ, bây giờ chủ nhân mua Quảng Vi lại đến rồi, hơn nữa dường như lại có chút thù hận gì đó với Diệp Mặc, làm gì còn không hiểu chuyện này?

Diệp Mặc nhướn mày, đây là lần đầu hắn đến Âm Hải thành, làm gì biết được nhiều như vậy.

Không đợi Diệp Mặc nói, tên tu sĩ mập mạp kia lại giải thích tiếp:

– Bước thứ nhất chỉ là hai bên thống nhất giao dịch, anh đưa linh thạch, tôi giao người.

Bước thứ hai là giải cấm chế trên người lô đỉnh, lúc này anh vẫn phải trả thêm chút tiền nữa.

Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ra tên Bàn Hồ này bẫy hắn thế nào, bước thứ nhất bảy triệu linh thạch chỉ là bắt đầu bẫy, đợi sau khi giao dịch xong, hắn muốn giúp lô đỉnh giải cấm chế, thì giá cả cũng theo đó mà đặt ra.

Bình thường giải cấm chế, đều là người đặt cấm chế đi giải, người khác rất khó có thể giải được.

Cho dù có thể giải, thì tu vi của tu sĩ giải cấm chế kia cũng phải cao hơn nhiều so với tu vi của người đặt cấm chế mới được, nếu không chỉ cần sơ xuất một chút, thì người bị đặt cấm chế sẽ mất mạng.

Nếu như người đặt cấm chế là tu sĩ Hóa Chân, thì cho dù là tu sĩ Hóa Chân khác, cũng khó mà giải được.

Diệp Mặc sau khi hiểu được nơi này bẫy người, cười khẩy một tiếng nói:

– Tên mập, ý của anh là tôi cần phải đưa cho anh một món tiền mà anh đặt ra nữa, sau đó mới hoàn thành bước giao dịch thứ hai?

Tên mập cười ha hả nói:

– Anh bạn nói không sai, chính xác là như vậy, nhưng bước giao dịch thứ hai này, chúng tôi cũng không ra nhiều hơn với bước đầu tiên là bao…

Diệp Mặc trong lòng tức giận, lại còn không nhiều hơn bước đầu tiên là bao.

Không cần hỏi, mình một khi không đồng ý bước thứ hai, thì món tiền bỏ ra ở bước thứ nhất cũng không lấy lại được.

Ưng Sát bỗng nhiên lại vung tay lên nói:

– Bất luận hắn xuất ra bao nhiêu linh thạch, thì tôi ra giá hơn hắn nhiều hơn một triệu.

Nữ tu này, tôi mua.

Bàn Hồ sắc mặt vui mừng hớn hở, có chút bất đắc dĩ trả linh thạch lại cho Diệp Mặc:

– Xin lỗi, có người ra giá cao.

Diệp Mặc lại lần nữa không kìm chế được sự tức giận của mình, phóng một thần thức đao ra.

Bàn Hồ không có chút dấu hiệu nào bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, khi nhìn lại Diệp Mặc, sắc mặt vô cùng tái nhợt.

Một lúc lâu sau, gã bỗng nhiên chỉ vào Diệp Mặc nói:

– Anh, anh không ngờ lại dám ra tay trong đại điện của Âm Hải thành…

Gã không đợi câu nói của mình nói xong, liền giơ tay ra lắc chuông.

Chỉ trong chốc lát, hai gã tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ vội vã bước đến trước mặt mấy người.

– Anh là người đánh chuông?

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh đến trước nhìn Bàn Hồ nói.

Bàn Hồ gật đầu như gà con mổ thóc nói:

– Đúng vậy, hai vị chấp pháp đại nhân, người này mua bán ở chỗ tôi, chẳng những không tuân thủ quy tắc giao dịch, còn ỷ tu vi mình cao, ra tay với tôi.

Nói xong còn chỉ một vũng máu dưới đất, vẻ mặt vô cùng tức giận.

– Anh dám động thủ ở đây sao?

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh sau khi nghe thấy Bàn Hồ nói vậy, ngữ khí nói chuyện với Diệp Mặc lập tức trở nên lạnh lùng, hai người đồng thời ngăn đường đi của Diệp Mặc lại.

Nhưng người xung quanh thấy vậy, ai ai cũng ngừng giao dịch lại, chằm chằm nhìn cảnh náo nhiệt bên này.

Nếu như là ở chỗ khác, Diệp Mặc không chút do dự gì đã giết hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh này và tên mập kia rồi, nhưng hắn biết nếu như làm như vậy ở đây, thì hắn cũng chết là cái chắc.

Lùi một bước, cho dù là hắn chạy thoát rồi, thì người cùng vào đây với hắn cũng không sống được.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức bước lên phía trước nói:

– Hai vị chấp pháp đại nhân, vừa nãy tên mập này nói khoác trước mặt hai vị chấp pháp đại nhân, nói tôi ra tay với y.

Nhưng nơi này có trận pháp giám sát, cũng có nhiều người nhìn thấy, tôi đến tay cũng không giơ ra, thì sao đánh được cậu ấy?

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức rời khỏi, một lát sau, gã lại quay lại nói với một tên tu sĩ Thừa Đỉnh đứng bên cạnh:

– Vừa nãy người này quả thực là không ra tay.

Rõ ràng vừa nãy tên tu sĩ Thừa Đỉnh này đi kiểm tra hình ảnh của trận pháp giám sát.

– Không đúng, hắn ra tay rồi, tôi bị thổ huyết chính là do hắn đánh.

Tên mập này lại hét lên nói.

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh vừa mới đi kiểm tra trận pháp giám sát lại nói:

– Anh có chứng cứ không? Chỉ cần anh có chứng cứ, chứng minh người này đã ra tay, thì chúng tôi lập tức sẽ bắt anh ta đi.

Nếu như anh không có chứng cứ gì mà lại chất vấn chấp pháp chúng tôi như vậy, thì chúng tôi cũng không khách khí.

Tên mập trong lòng lạnh như băng, gã biết Diệp Mặc dùng thần thức công kích, nhưng thần thức công kích thì lại không có dao động chân nguyên, gã làm sao có thể chứng mình được? Hơn nữa gã cũng hiểu hai vị chấp pháp này cũng biết người này vừa nãy có ra tay với gã, nhưng không có chứng cứ thì không thể bắt được đối phương.

Diệp Mặc lúc này lại châm chọc cười:

– Có lẽ anh cảm thấy máu của anh không được tươi rồi, mới muốn phun ra ngoài, hoặc là bệnh của anh phát tác, ai mà biết được?

Những tu sĩ xung quanh thầm cười, một tu sĩ tu luyện đến Ngưng Thể, bệnh tình phát tác, điều này có thể sao? Nhưng cũng không có ai đứng ra nói giúp cho tên mập này.

Tên mập này nhìn hai gã chấp pháp rời khỏi, lập tức lại chỉ vào mặt Diệp Mặc kêu:

– Giao dịch giữa người này và tôi chưa kết thúc, đã muốn dẫn lô đỉnh đi.

Hơn nữa còn không cho phép người khác đấu giá, căn bản là muốn phá hỏng quy tắc nơi này.

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh vừa nãy vì Diệp Mặc rõ ràng đã ra tay rồi, nhưng không có cách nào bắt được nhược điểm của Diệp Mặc, trong lòng lại có chút khó chịu với Diệp Mặc, bây giờ lại có chút dây dưa với Diệp Mặc về chuyện khác, vẻ mặt của gã lập tức lại trở nên lạnh lùng.

– Lá gan của anh cũng không nhỏ nhỉ, nhưng muốn biến nơi này thành nơi của anh, thì anh sẽ phát hiện đến cơ hội hối hận của anh cũng không có đâu.

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia vừa mới nói xong, thì lại lấy ra hai còng tay chân khí, muốn bắt được Diệp Mặc.

Tên Ưng Sát vẻ mặt lộ ra nụ cười khẩy, gã biết một khi tên tu sĩ này bị chấp pháp của Âm Hải thành dẫn đi, thì chỉ có con đường chết.

Diệp Mặc đại khái cũng biết được quy tắc nơi này, cho dù chấp pháp muốn bênh Bàn Hồ, nhưng thực tế cũng phải biết rõ chuyện như nào.

Hắn lúc này sao có thể để đối phương còng đi được, một khi bị như vậy, thì hắn cũng xong đời.

Diệp Mặc không sợ hai vị chấp pháp ra tay, tiếp tục lớn tiếng nói:

– Hai vị chấp pháp đại nhân, có phải chỉ cần nghe một bên nói, là có thể dẫn người đi? Nếu như hai vị như vậy thật, tôi cần phải khiếu nại với đại nhân của Âm Hải thành.

Một gã tu sĩ Thừa Đỉnh ngăn tên tu sĩ muốn còng Diệp Mặc lại, sau đó lạnh lùng nói với Diệp Mặc:

– Anh thấy khi nào chúng tôi chỉ nghe một bên rồi dẫn người đi? Vừa nãy anh không tuân thủ quy tắc của Âm Hải thành chúng tôi, chẳng lẽ chúng tôi lại không thể dẫn anh đi được hay sao?

Diệp Mặc cười ha hả một tiếng nói:

– Chuyện vừa rồi rất nhiều người ở đây cũng chứng kiến, hơn nữa cũng có nhật ký của trận pháp giám sát, hai vị chấp pháp đã hỏi tôi nguyên nhân hay chưa? Hình như chỉ cần nghe lời nói một phía của tên béo này, liền nói tôi không tuân thủ quy tắc của nơi này sao? Chẳng lẽ Âm Hải thành lại có quy tắc này sao? Hai vị chấp pháp đại nhân chỉ cần nghe lời nói một phía đã dẫn tôi đi? Nếu như Âm Hải thành có quy tắc này thật, thì coi như tôi xui xẻo.

– Hừ.

Một tiếng hừ lạnh, lại là một tu sĩ xuất hiện bên cạnh mấy người, tu sĩ đó hừ một tiếng rồi nói:

– Âm Hải thành chúng tôi từ khi nào lại có quy tắc chỉ nghe một phía? Bất cứ người nào đến Âm Hải thành, đều bình đẳng.

Cho dù là anh hay tôi, cũng đều bình đẳng như nhau.

Người này không ngờ đã là tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, bình đẳng cái rắm.

Cái quy luật bình đẳng buồn cười này, quả thực có thể khiến người ta cười rụng cả hàm răng, rồi y lại còn làm bộ nghiêm túc.

Hai gã chấp pháp tu sĩ Thừa Đỉnh thấy tu sĩ Kiếp Biến hậu kì này đến, lập tức sắc mặt thay đổi, cúi đầu khom mình đáp:

– Quản sự đại nhân.

Tên tu sĩ Kiếp Biến căn bản không để ý tới hai gã chấp pháp tu sĩ Thừa Đỉnh, chỉ lạnh lùng chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:

– Nếu anh không nói ra được lý dó, tôi sẽ đánh chết anh ngay tức khắc.

Diệp Mặc trong lòng cũng rất khinh thường, giết mình ngay tại trận? Chỉ là một tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ bảy mà thôi, lại dám nói những lời như này.

Mình khi là Thừa Đỉnh tầng thứ hai, cũng đã từng giết tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư rồi, mặc dù lúc đó có Mông Hàn An trợ giúp chút xíu, nhưng bây giờ mình đã là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ sáu rồi, còn mạnh hơn lúc trước đâu chỉ gấp đôi?

Trong lòng mặc dù khinh thường, Diệp Mặc vẫn đáp lại:

– Quản sự đại nhân, vụ giao dịch vừa nãy của tôi và Bàn Hồ đã kết thúc rồi, gã lại cứ khăng khăng nói là chưa kết thúc, còn muốn bán lại nữ tu mà tôi vừa mua cho người khác.

Xin hỏi đại nhân, đây có phải là hành vi cậy quyền không? Nếu như tất cả mọi người trong đại điện đều giống như gã, sau này còn có ai dám đến đây mua bán nữa?

Không đợi vị quản sự này nói, tên Bàn Hồ lại vội vàng cung kính khom người nói với tên quản sự:

– Quản sự đại nhân, tên tu sĩ này nói nhảm, vụ giao dịch vừa nãy rõ ràng là vẫn chưa kết thúc.

Chẳng những có trận pháp giám sát, còn có rất nhiều người ở đây cũng nhìn thấy, hắn nói láo.

Vì giao dịch vẫn chưa kết thúc, tôi mới nói bán lô đỉnh cho người khác, hơn nữa tôi cũng định trả lại linh thạch, trận pháp giám sát cũng ghi lại.

Ưng Sát vội nói:

– Đúng vậy, quản sự đại nhân, vừa nãy tôi quả thực thấy giao dịch vẫn chưa kết thúc, nhưng tên tu sĩ này lại cứ nói là kết thúc rồi.

Tên tu sĩ Kiếp Biến hừ lạnh nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói:

– Có phải như vậy không?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1235: Tu Sĩ Tàn Nhẫn Đến Từ Bên Ngoài

Tu Sĩ Tàn Nhẫn Đến Từ Bên Ngoài

D

iệp Mặc lại không chút hoang mang nói:

– Quản sự đại nhân, xin cho phép tôi nói với vị chưởng quầy này mấy câu.

Tên quản sự nói với vẻ vô cảm:

– Ngươi cứ hỏi.

Diệp Mặc nhìn tên Bàn Hồ rồi lạnh giọng: – Đúng thế, hơn nữa tôi và anh mới chỉ thực hiện được bước giao dịch đầu tiên, còn chưa có giao dịch bước thứ hai.

Bàn Hồ lập tức trả lời.

– Tốt, ta đây hỏi anh, có phải chúng ta đã hoàn thành bước giao dịch đầu tiên hay không? Anh đã thu linh thạch của tôi rồi phải không?

Diệp Mặc nói tiếp.

Tên Bàn Hồ vẫn chưa hiểu ý Diệp Mặc, nên gật gật đầu:

– Đúng thế, chúng ta đã giao dịch hoàn thành bước đầu tiên, anh cũng đã giao linh thạch cho tôi, hơn nữa tôi cũng đã giao lô đỉnh cho anh Giọng nói Diệp Mặc bỗng nhiên lớn hơn:

– Như vậy thì người đã là của tôi rồi đúng không? Vậy anh dựa vào cái gì có thể lấy lại người của tôi mà giao dịch một lần nữa? Hay là linh thạch của tôi là giả? Hay chính anh thường xuyên làm như vậy.

Tên Bàn Hồ kia sửng sốt một chút, hiển nhiên là không kịp phản ứng với câu hỏi của Diệp Mặc.

Bởi vì tu sĩ mua bán ở chỗ y thì đều phải tiến hành giao dịch bước thứ hai, nếu không thì cho dù có mua được lô đỉnh thì cũng không thể dùng vì lô đỉnh sẽ rất nhanh chết đi.

Những kẻ đến mua lô đỉnh hiển nhiên là không phải ngu ngốc gì, mà lại bỏ mấy trăm vạn linh thạch ra để mua một cái lô đinh không thể sử dụng được.

Nhưng anh chỉ cần suy nghĩ một chút đã hiểu được ý của Diệp Mặc, lập tức lớn tiếng:

– Anh nói đúng, nhưng nếu như anh muốn cùng tôi giao dịch bước thứ hai, mà tôi lại không đồng ý, thì lô đỉnh chắc chắn sẽ phải chết.

Nếu anh nhất định muốn cùng tôi giao dịch bước thứ hai, thì việc mua bán này là chưa hề chấm dứt, cho nên tôi tùy thời đều có thể đổi ý, cũng có thể trả lại linh thạch cho anh, còn anh phải trả hàng lại cho tôi.

Giọng nói của Diệp Mặc lại ôn hòa đi một chút:

– Ý của anh là sau khi kết thúc bước giao dịch thứ nhất, thì muốn cùng anh giao dịch bước thứ hai thì phải được sự đồng ý của anh sao? Chẳng lẽ tôi lại không thể không đồng ý sao? Chẳng lẽ điều khoản giao dịch bước thứ hai là bắt buộc tôi nhất định phải đồng ý sao?

Bàn Hồ lập tức hiểu được ý của Diệp Mặc, liền lạnh giọng:

– Bước giao dịch thứ hai cần cả hai bên tình nguyên.

Anh có thể không đồng ý, tôi cũng không bắt buộc anh.

Thế nhưng một khi anh không đồng ý, thì lô đỉnh kia sẽ lại do tôi làm chủ.

Sở dĩ Bàn Hồ cười lạnh là vì y biết một khi Diệp Mặc muốn giao dịch bước thứ hai thì nhất định phải cầu y, bằng không thì lô đỉnh hắn mua chắc chắn sẽ phải chết.

Bất luận là vì linh thạch của hắn, hay là vì đây là người hắn quen biết, thì hắn cũng sẽ không nguyện ý để người này chết một cách vô ích.

Diệp Mặc cũng không để ý tới Bàn Hồ, lại ôm quyền hướng tới viên quản sự:

– Quản sự đại nhân, tôi thủy chung vẫn chưa hề yêu cầu tiến hành giao dịch bước thứ hai, nhưng người này lại muốn bức bách tôi phải tiến hành giao dịch bước thứ hai đó, hơn nữa còn muốn thu hồi lại lô đỉnh của tôi.

Nếu đại nhân không tin thì có thể đi xem lại trận pháp giám sát, cũng có thể hỏi mọi người xung quanh là từ đầu đến giờ tôi có nói với chủ quán Bàn Hồ đây là muốn tiến hành giao dịch bước thứ hai hay không? Nếu như y đã biết đạo lý này, vậy thì vì cái gì mà còn muốn bức bách tôi phải tiến hành giao dịch bước thứ hai, xin quản sự đại nhân minh giám.

Viên quản sự kia bỗng nhiên lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bàn Hồ:

– Có phải như vậy không?

Sau lưng của Bàn Hồ đã đầy mồ hôi lạnh, y vốn là người nắm quyền buôn bán, nên vẫn cho rằng Diệp Mặc khẳng định là muốn tiến hành giao dịch bước thứ hai, thế nhưng y thực sự không có chú ý tới việc Diệp Mặc hoàn toàn không có nói ra chuyện này.

Vạn nhất đối phương muốn đánh liều mặc kệ sống chết của lô đỉnh kia, cũng không cần lấy lại bẩy triệu linh thạch, mà kiên quyết không đồng ý giao dịch bước thứ hai, thì chẳng phải là mình tự chui vài cái hố do mình đào ra hay sao?

Nhưng đã có trận pháp giám sát rồi, thì căn bản là y cũng không có biện pháp nào để phủ nhận cả, chỉ có thể khúm núm gật đầu:

– Đúng thế thưa quản sự đại nhân, nhưng hắn nhất định sẽ đồng ý…

Diệp Mặc không đợi Bàn Hồ nói xong, liền cười lạnh:

– Lô đỉnh đã do tôi làm chủ, thì vì sao tôi phải tiến hành bước giao dịch thứ hai với anh? Anh nghĩ nhầm rồi, tôi thủy chúng chưa bao giờ muốn cùng anh giao dịch bước thứ hai cả.

Trong lòng Bàn Hồ liền trầm xuống.

Tên tu sĩ này không ngờ lại tàn nhẫn như vậy.

Đến chỗ y mua lô đỉnh rồi, lại thà rằng là vứt vỏ bẩy triệu linh thạch, mặc kệ sự sống chết của người quen của hắn.

Cũng không đồng ý tiến hành bước giao dịch thứ hai.

Trước tình hình này, thì y thật sự là không có biện pháp nào để biện minh nữa, chỉ có thể khom người thi lễ với Diệp Mặc:

– Tôi thật không ngờ anh bạn lại không muốn tiến hành giao dịch bước thứ hai, cũng là do tôi nhầm lẫn, xin được cáo lỗi…

Diệp Mặc căn bản là không thèm nhìn sắc mặt của y, mà lại ôm quyền nói với viên quản sự kia:

– Quản sự đại nhân, nếu không phải là do ngài tới đây, tôi hẳn là đã bị bức bách phải tiến hành lần giao dịch thứ hai.

Hơn nữa lô đỉnh của tôi cũng sẽ vô duyên vô cớ bị mang đi.

Tôi tin tưởng sự công chính của Âm Hải thành, cũng tin rằng Âm Hải thành sẽ cho tôi một cái công đạo.

Trong mắt tên tu sĩ Kiếp Biến kia liền hiện lên một tia nghiêm túc, nhìn lướt qua Diệp Mặc một lát sau đó gật đầu:

– Tình huống cụ thể thì ta đã hiểu được, về phần xử trí chuyện này thì hai chấp pháp của Âm Hải thành chúng tôi sẽ tự mình đi làm.

Đối với tên chủ quán muốn bức bách anh phải tiến hành bước giao dịch thứ hai này, thì anh có thể đưa ra hai yêu cầu không tổn thương tới tính mạng của hắn.

Diệp Mặc lập tức tiếp lời:

– Đa tạ quản sự đại nhân, Âm Hải thành xử lý công việc quả là công bình công chính, lời đồn quả thật không sai.

Nói xong Diệp Mặc đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang Bàn Hồ:

– Yêu cầu thứ nhất của tôi chính là muốn anh bồi thường cho tôi, ở chỗ này có mười một lô đỉnh, mặc dù là có hơi ít, nhưng miễn cưỡng cũng đủ rồi.

Tôi hy vọng có được mười một cái lô đỉnh này nguyên vẹn.

Bàn Hồ nghe được Diệp Mặc ngay câu đầu tiên đã muốn lấy không cả mười một lô đỉnh mà y muốn đem ra bán, thì trong lòng nhất thời run lên vì những lô đỉnh này không thể do y quyết định hết được.

Nhưng yvẫn sợ hãi mà liếc mắt nhìn vị chấp sự kia một cái, nhưng cũng không dám nói gì.

Mười một cô gái bị bắt làm lô đỉnh đem bán, không ngờ lại có người muốn cùng lúc thu lấy tất cả các cô, thì tất cả đều đưa ánh mắt nhìn về phía Bàn Hồ.

Sắc mặt viên quản sự kia cũng không chút thay đổi:

– Được, anh lập tức xóa bỏ cấm chế của mười một lô đỉnh kia rồi đưa cho vị khách này.

Không đợi tên Bàn Hồ trả lời, thì một tên tu sĩ đang đứng lẫn trong đám người bên ngoài đã đi tới khom người với viên quản sự:

– Vâng thưa quản sự đại nhân, Ma Toàn Mã tôi sẽ làm ngay lập tức.

Đây rõ ràng là một tu sĩ Kiếp Biến viên mãn, thậm chí tu vi còn cao hơn cả viên quản sự kia.

Diệp Mặc không cần hỏi, thì cũng biết được tên tu sĩ này chắc là người chủ thực sự của cửa hàng này.

Tên tu sĩ kia sau khi nói xong liền nhanh chóng xóa bỏ cấm chế cho mười một cô gái lô đỉnh, sau đó lại đưa mười một cô gái lô đỉnh này tới trước mặt Diệp Mặc nói:

– Anh bạn này, nếu cậu cần thì tôi cũng có thể xóa bỏ cấm chế cho cả cô gái lô đỉnh này để hoàn thành luôn việc mua bán lúc trước.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, loại tiểu xảo này mà cũng muốn dùng trước mặt hắn hay sao? Hắn liền trực tiếp phất tay:

– Không cần, lô đỉnh ta mua thì tự ta muốn làm sao thì làm, không cần người khác nhúng tay vào.

Nếu hiện giờ hắn yêu cầu đối phương thực hiện bước giao dịch thứ hai, thì một khi đối phương đồng ý, hắn sẽ không còn là người nắm đạo lý nữa.

Trong mắt tên tu sĩ Kiếp Biến viên mãn kia liền hiện lên một tia sát khí, nhưng cũng không nói thêm cái gì mà lại chậm rãi lùi lại.

Tên quản sự Kiếp Biến gật đầu:

– Hãy nói nốt yêu cầu thứ hai của cậu đi.

Diệp Mặc liền cảm tạ:

– Đa tạ quản sự đại nhân, yêu cầu thứ hai của tôi chính là muốn tát tên Bàn Hồ muốn lừa bịp tống tiền tôi một cái.

Viên quản sự kia cũng không thèm để ý đến lời Diệp Mặc, mà gật đầu nói:

– Ở Âm Hải thành nếu không có mệnh lệnh của thành chủ, thì không được phép giết người, anh hẳn là hiểu điều này chứ.

Diệp Mặc vội vàng đáp:

– Tôi hiểu thưa quản sự địa nhân, tôi là một tu sĩ đến từ bên ngoài, làm sao dám ở Âm Hải thành giết người? Tôi chỉ là muốn tát tên kia một cái, nhiều nhất cũng chỉ là ói ra chút máu mà thôi.

Nếu không phải là vừa rồi bị hắn lừa gạt quá đáng, thì tôi cũng sẽ không dám nói ra cái yêu cầu này.

Người xem xung quanh đều âm thầm cảm thán.

Còn nói rằng nhiều nhất chỉ ói ra máu thôi sao, lời như vậy mà cũng nói ra thoải mái thế sao.

Ban đầu đúng là tên Bàn Hồ kia lừa bịp tống tiền hắn, nhưng cũng chưa thực sự lừa được, vậy mà giờ hắn lại nói là bị người ta lừa bịp tống tiền một cách quá đáng.

Phải biết rằng ngay vừa rồi hắn thuận miệng nói một câu thì người ta đã phải miễn phí dâng tặng hắn mười một cô gái lô đỉnh đó.

Mười một cái lô đỉnh tốt nhất này thì cần phải bao nhiêu linh thạch mới có thể mua được?

Trong số những người hiểu được đạo lý này còn có cả Bàn Hồ đang cảm thấy vô cùng bi ai nữa.

Một cái tát này chắc chắn là còn muốn giúp mười một cô gái lô đỉnh kia xả mối hận với tên lừa đảo kia nữa, cho nên nhất định là sẽ không đơn giản.

Sau lưng Bàn Hồ đầy mồ hôi lạnh, y có chút sợ hãi đưa ánh mắt cầu cứu nhìn qua tên tu sĩ Kiếp Biến viên mãn vừa xóa bỏ cấm chế cho mười một lô đỉnh kia, hiển nhiên là hy vọng tên tu sĩ Kiếp Biến này sẽ mở miệng cầu xin cho y.

Nhưng sắc mặt tên tu sĩ Kiếp Biến kia cũng không có chút thay đổi nào, giống như là không hề nhìn thấy Bàn Hồ vậy.

– Vậy nhanh chóng tát một cái đi.

Viên quản sự kia lại gật đầu, hiển nhiên là lão chỉ coi đây là một chuyện nhỏ.

Diệp Mặc sau khi nghe được, thì cũng không hề do dự mà tiến lên tát vào mặt tên Bàn Hồ một cái, sau đó lùi lại.

Người xem xung quanh lại không hề thấy Bàn Hồ có chút thay đổi nào, chỉ là ánh mắt trở nên đờ đẫn đi rất nhiều.

Viên quản sự kia đem ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Mặc một chút, trong lòng thầm nghĩ “Tên tu sĩ này thủ đoạn thật là độc ác.

Hơn nữa hắn là một tu sĩ đến từ bên ngoài, vậy mà cũng dám làm việc một cách quyết đoán như vậy ở Âm Hải thành này.

Hơn nữa tên tu sĩ này tuổi còn trẻ như vậy, mà tu vi lại cao như thế, thì hiển nhiên là lai lịch cũng không nhỏ.

Nhưng y cũng không nói gì, mà lại quay sang nói với hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh:

– Còn các ngươi thì lập tức đi tới chấp pháp điện nhận tội.

Hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia vừa nghe vậy thì liền sợ run cả người, vội vàng đáp lại:

– Vâng thưa quản sự đại nhân.

Viên quản sự tu vi Kiếp Biến lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc một cái, sau đó thân hình chợt lóe lên rồi biến mất khỏi bên trong đại điện.

Lúc này tên Bàn Hồ mới tỉnh lại sau sự kinh hoàng, toàn thân run rẩy chỉ tay vào Diệp Mặc:

– Mày, không ngờ mày lại độc ác như vậy… Lại phá hủy đi đan điền của tao…

Một câu nói còn chưa dứt, thì Bàn Hồ lại phun ra một ngụm máu to, té lăn trên mặt đất run rẩy liên tục.

Mọi người lúc này cũng đã biết là tên Bàn Hồ này xong đời rồi.

Vừa rồi tên tu sĩ kia không giết y, nhưng lại còn độc hơn so với việc giết y nhiều.

Một vài tu sĩ ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc liền trở nên nao núng, lúc này Diệp Mặc ở trong mắt họ đã là một tên tu sĩ độc ác đến từ bên ngoài.

Đồng thời cũng kinh hãi với lá gan của tên tu sĩ đến từ bên ngoài này.

Tuy rằng viên quản sự kia vì sự thật đã rõ ràng nên không thể không đồng ý với yêu cầu của tên tu sĩ đến từ bên ngoài này, không ngờ tên tu sĩ tới từ bên ngoài này lại dám lợi dụng điều này để phá hủy đi đan điền của tên Bàn Hồ kia, điều này cũng đã phạm vào tối kỵ rồi.

Ánh mắt Ưng Sát lạnh băng, nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

Trong lòng y hiện đang vô cùng kinh hãi, y không thể ngờ được rằng Diệp Mặc lại tàn nhẫn như vậy, dám thật sự hủy đi đan điền của tên Bàn Hồ kia.

Thế nhưng tên này đã phạm vào tối kỵ của quản sự Âm Hải thành, thì tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt đẹp được.

Sự từng trải của Diệp Mặc nhiều như vậy, thì sao hắn có thể không hiểu rằng mình đã phạm vào điều tối kỵ của viên quản sự kia? Thế nhưng hắn căn bản là không sợ gì cả, vì hắn đã chuẩn bị lập tức rời khỏi Âm Hải thành rồi.

Nơi này không phải là chỗ để ở lâu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 23 giờ trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 23 giờ trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 23 giờ trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box