[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 246 : Vượt Cấp Kinh Hoàng (c1226-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1226: Vượt Cấp Kinh Hoàng
Vượt Cấp Kinh Hoàng
T
ên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư kia thấy mình khinh thường địch nhưng cũng chỉ là thương nhẹ, còn con kiến hôi Thừa Đỉnh tầng thứ hai này, không ngờ lại dám thừa cơ đánh mình, lập tức trở nên tức giận.
Gã khua tay, một vòng ánh sáng màu đen hiện lên trong lòng bàn tay, trong nháy mắt Tử Đao của Diệp Mặc bổ đến, vòng ánh sáng màu đen của gã cũng đã được phóng ra.
Trong nháy mắt vòng ánh sáng đó được phóng ra, liền biến thành vòng tròn màu đen lớn, bên trong vòng tròn màu đen đó mông mông lung lung, cứ như là có một địa ngục trong đó vậy.
Mông Hàn An lúc này từ trong mơ hồ tu vi Diệp Mặc tăng nhanh đến chóng mặt cũng bừng tỉnh lại, vội vàng gọi:
– Đó là Minh Ngục Quyển, cố gắng đừng để nó vây lấy, trong đó cứ như có một nhà ngục u minh vậy, vào được những không ra được…
Mông Hàn An cũng biết rất rõ sự khủng bố của vòng tròn đen này, cô vài lần đã bị vòng tròn này bao lấy, nếu như không phải còn có mấy bí thuật, thì sớm đã bị đối phương bắt lại rồi.
Tu sĩ Biến Kiếp tầng thứ tư cười một cái rồi nói:
– Cô nói muộn rồi, chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai, cũng dám lớn lối trước mặt ông đây à.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc và tên tu sĩ Kiếp Biến kia hoàn toàn biến mất, chỉ còn một vòng tròn màu đen mông lung trên Vô Tâm Hải.
Mông Hàn An thấy vậy lập tức muốn bước lên phía trước giúp đỡ, nhưng không đợi cô tiến lên, liền nhìn thấy một đường đao màu tím phóng ra từ màn sương màu đen đó, bắt đầu chỉ có một đường đao, nhưng trong nháy mắt, đường đao màu tím đó nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, rồi lại giống như một quầng thái dương màu tím, dâng lên bên trong vòng tròn màu đen kia.
Thình thịch thình thịch…
Những âm thanh liên tiếp không ngừng vang lên trong vòng tròn màu đen kia, sự mông lung trong vòng tròn màu đen đó dần dần tiêu tan, còn hình dáng của Diệp Mặc thì lại xuất hiện trong đường ánh sáng màu tím, theo sự khuếch tán của đường ánh sáng màu tím, bóng dáng của hắn cũng càng ngày càng rõ hơn.
Mông Hàn An nhất thời ngây ngẩn cả người, cho dù cô là Kiếp Biến tầng thứ hai một khi bị Minh Ngục Quyển vây lấy, cũng khó mà thoát thân được.
Diệp Mặc chỉ là tu vi Thừa Đỉnh, sao lại có thể thoát thân được?
Không đợi cô lên tiếng, lại nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của tên tu sĩ Kiếp Biến của Thông Hải giáo:
– Vực của anh không ngờ đã hình thành rồi, còn hợp với đao pháp nữa…
Một tu sĩ Thừa Đỉnh sơ kỳ cho dù có thể hiểu được một chút ‘vực’, cũng không có cách nào nắm được là bao.
Nhưng gã lại phát hiện đao pháp của Diệp Mặc chẳng những nắm ‘vực’ rất rõ ràng, mà còn dung hợp được.
Minh Ngục Quyển của gã nói trắng ra, cũng là không chế ‘vực’, nhưng ‘vực’ của gã so với ‘vực’ của Diệp Mặc không ngờ không chiếm chút thượng phong nào.
Diệp Mặc phá vỡ được ‘vực’ của đối phương, đồng thời cũng hiểu được mình mặc dù phá vỡ được ‘vực’ của đối phương, cũng chỉ là thoát thân mà thôi, cũng không thể nào giết được đối phương.
Sự chênh lệch về tu vi căn bản cũng không có một lĩnh vực nào có thể bù đắp lại được.
Nhưng Diệp Mặc cũng đã hạ quyết tâm giết tên tu sĩ Kiếp Biến này rồi, người mà hắn bây giờ muốn giết chết nhất chính là tu sĩ của Thông Hải giáo, không thể giết được Ung Lam Y, giết mấy con chó của gã trước cũng được.
Nên Diệp Mặc khi thoát thân khỏi Minh Ngục Quyển của đối phương, đồng thời cũng gọi Vô Ảnh ra.
Ngay sau đó Tử Đao của hắn lại lần nữa biến chiêu Huyễn Vân Trận Sát đao.
Để tạo điều kiện cho Vô Ảnh, cần vây khốn đối phương lại, cho dù là nửa nhịp thở, cũng có thể làm được.
Sau khi Huyễn Vân Trận Sát đao của Diệp Mặc được phóng ra, lập tức lại có mấy đường thần thức hóa hình xoẹt qua.
Nhưng khiến Diệp Mặc thất vọng chính là, Huyễn Vân Trận Sát đao và thần thức đao của hắn liên tiếp phóng ra, cũng không vây khốn được đối phương.
Vì Minh Ngục Quyển của đối phương quá lợi hại, chẳng những không ngừng phá nát đường đao màu tím của Diệp Mặc, khiến Trận Sát đao của Diệp Mặc không thể nào thành hình được, mà còn ngăn lại thần thức đao của Diệp Mặc nữa.
Tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư quá chênh lệch với hắn, không có sự trợ giúp nào từ bên ngoài, hắn giết chết đối phương cũng có chút khó khăn.
Diệp Mặc trong lòng buồn bã không có cách nào vây khốn được đối phương, nhưng tu sĩ Kiếp Biến kia thì trong lòng lại trở nên kinh hãi.
Gã cảm thấy thủ đoạn cuả Diệp Mặc liên tiếp mang ra, hơn nữa vừa nãy gã còn cảm thấy thần thức của mình có chút đau đớn, gã cũng không chút nghĩ ngợi gì ra lệnh cho Minh Ngục Quyển bảo vệ mình.
Một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai, không ngờ lại cầm cự được đòn của mình, tu sĩ Kiếp Biến đó căn bản cũng không dám tưởng tượng.
Ngón tay của gã bị gãy vẫn chưa liền lại, nhưng bây giờ gã căn bản không có thời gian chữa trị nó.
Lúc này gã không có khinh Diệp Mặc chút nào nữa, gã biết nếu như mình tiếp tục coi thường Diệp Mặc, gã thậm chí khẳng định, tiếp theo gã sẽ mất mạng ở chính nơi này.
Hơn nữa còn là bị một tu sĩ Thừa Đỉnh mặt đối mặt giết chết.
Tên tu sĩ Kiếp Biến kìm nén sự nôn nóng lại, lại lần nữa phóng ra pháp bảo đao khí hình chữ thập.
Pháp bảo đao khí hình chữ thập này có bốn lưỡi đao, đã là chân khí trung phẩm rồi.
Rõ ràng gã đã coi Diệp Mặc như một đối thủ ngang tầm.
Diệp Mặc cảm nhận được áp lực của chân khí hình chữ thập này, trong lòng có chút lo lắng, hắn sợ Mông Hàn An lợi dụng cơ hội tiến vào Thanh Nguyệt của hắn.
Lão Kỷ vẫn còn đang hồi phục lại cơ thể, một khi bị gián đoạn, kết quả khó mà lường được.
Cũng may cái mà Diệp Mặc lo lắng cũng không xảy ra, Mông Hàn An nhìn thấy Diệp Mặc cầm cự được đòn của tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư của Thông Hải giáo kia, trong lòng cũng vô cùng kinh động.
Cô chắc rằng mình mặc dù là Kiếp Biến tầng thứ hai, nhưng nếu đánh nhau với Diệp Mặc tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Thủ đoạn của hắn hình như rất nhiều, hơn nữa mình cũng không nhìn thấy, huống chi cô vừa nãy còn nghe thấy tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư kia nói ‘vực’ của Diệp Mặc đã thành hình, dù sao ‘vực’ của mình cũng chưa thành.
Mông Hàn An chỉ kinh hãi trong chốc lát, sau đó phóng ra một phi kiếm tấn công lên phía trước, cô muốn giúp Diệp Mặc.
Điều này khiến cho Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, có sự giúp đỡ của Mông Hàn An, hắn chắc chắn có thể giết chết đối phương được, vốn dĩ chuẩn bị phóng ra đại đỉnh tám cực, Diệp Mặc cũng không tiếp tục phóng ra nữa.
Quả nhiên Mông Hàn An vừa lên, tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư kia sắc mặt đại biến, Diệp Mặc đã nhìn thấy sự sợ hãi từ mắt của gã, người này muốn chạy trốn rồi.
Lúc này Diệp Mặc sao có thể để cho gã chạy thoáy được, Tử Đao lại lần nữa phóng ra Huyễn Vân Hoa Sơn đao.
Một đường đao hồng tím dài phóng ra, cho dù Mông Hàn An đứng bên cạnh cũng cảm nhận được đao này rất đẹp.
Nhưng cô trong nháy mắt lại bừng tỉnh, đây đúng là cơ hội tốt.
Dường như trong chính thời khắc đó phi kiếm của Mông Hàn An dẫn theo một đường kiếm quang dày đặc, cuốn về phía tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư của Thông Hải giáo kia.
Tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư của Thông Hải giáo kia thấy một đao của Diệp Mặc tiến đến, trong lòng run sợ, gã có một dự cảm không tốt, nhưng gã căn bản không cần nghĩ ngợi nữa, lại lần nữa điều khiến Minh Ngục Quyển muốn ngăn lại đường đao màu hồng tím tuyệt đẹp này lại.
Két.
Một âm thanh khô khốc vang lên, đường đao màu tím hồng va đập vào với Minh Ngục Quyển, lại phát ra càng nhiều đường đao tím, còn những đường đao này lại không khếch ra ngoài, mà lại hình thành một trận pháp, muốn vây khốn tên tu sĩ Kiếp Biến kia cùng với Minh Ngục Quyển của gã lại.
Tên tu sĩ Kiếp Biến hừ lạnh một tiếng muốn rút lui, nhưng không đợi gã thoát ra khỏi khốn trận đao mang của Diệp Mặc, đường kiếm của Mông Hàn An lại cuốn tới.
Tên tu sĩ Kiếp Biến hoảng hốt, sau khi phun ra một ngụm máu, lập tức muốn bỏ chạy, nhưng cơ hội tốt như này Diệp Mặc sao lại có thể để gã chạy thoát được chứ?
Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát lại lần nữa phóng ra vô số đường thần thức đao, Vô Ảnh đồng thời cũng xông tới.
Đao khí hình chữ thập của tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư của Thông Hải giáo này vẫn còn đang chặn lại đường kiếm của Mông Hàn An, Minh Ngục Quyển vẫn còn đang bị vây khốn lại, lúc này gã cũng không có cách nào ngăn lại đường thần thức đao của Diệp Mặc lại được.
Mặc dù thần thức đao của Diệp Mặc không thể khiến gã chết được, nhưng lại có thể khiến thức hải của gã chậm lại.
Khi gã cảm thấy thức hải của mình đau nhói, Vô Ảnh đồng thời cũng xông vào kinh mạch của gã.
Tên tu sĩ Kiếp Biến trong lòng lập tức biết không ổn rồi, không đợi gã bắt được Vô Ảnh, đường đao màu tím của Diệp Mặc lại lần nữa bổ ra.
Răng rắc một tiếng, chân khí hình chữ thập của tên tu sĩ Biến Kiếp tầng thứ tư kia bị Mông Hàn An vây lấy, đồng thời cũng dừng không công kích nữa, cô ngây ra nhìn đường đao màu hồng tím tuyệt đẹp trước giờ chưa từng thấy của Diệp Mặc kia, còn cả tu sĩ Kiếp Biến trong vòng ánh sáng đó đang từ từ tuyệt vọng, cảm giác rùng mình.
Cô mặc dù giúp Diệp Mặc một chút, nhưng cô tự mình biết được mình giúp được bao nhiêu, đó chỉ là một chút công sức vây bắt được đối phương mà thôi.
Còn Diệp Mặc thì chỉ là tận dụng được chút giúp sức của mình, trong nháy mắt vây khốn được tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư kia lại, đây quả thực quá yêu nghiệt.
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia biết rõ đường đao màu tím hồng của Diệp Mặc đang đến gần, nhưng cũng không có cách nào gọi Minh Ngục Quyển trở về được, cũng không có cách nào tránh né được.
Trong lòng gã đang hô gọi, cho tôi thở một chút, cho dù là thở nửa nhịp thôi cũng được.
Nhưng đáng tiếc đến thở nửa nhịp cũng không có, đợi khi nào gã triệu hồi được Minh Ngục Quyển, thì đường đao màu hồng tím kia cũng đã đánh xuống từ đỉnh đầu gã rồi.
Một luồng khí lạnh như băng trong nháy mắt bao lấy toàn thân thể, tên tu sĩ Kiếp Biến này hai mắt căm hận chằm chằm nhìn Diệp Mặc, nguyên thần tràn ra.
Diệp Mặc cũng nhìn thấy nguyên thần của gã cũng không động đậy nữa, hắn biết Vô Ảnh sẽ không thể nào bỏ qua nguyên thần của đối phương.
Quả nhiên, Vô Ảnh trong nháy mắt liền xông ra mang theo một đường đen không nhìn thấy, nuốt sạch sẽ nguyên thần.
Phốc…
Đến lúc này, một màn máu nổ tung trên bầu trời Vô Tâm Hải, Diệp Mặc giơ tay lên tóm lấy Minh Ngục Quyển và một chiếc nhẫn rồi nhảy xuống mũi thuyền Thanh Nguyệt.
Vô Ảnh lượn một vòng, rồi lại biến mất trên thân thể Diệp Mặc.
Mông Hàn An ngơ ngác nhìn Diệp Mặc một hồi lâu mới lẩm bẩm nói:
– Anh mới là Thừa Đỉnh sơ kì, không ngờ lại có thể giết được Kiếp Biến trung kỳ như Ung Ngạn.
– Ồ, gã tên là Ung Ngạn à?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi một câu.
Mông Hàn An bừng tỉnh lại, gật đầu nói:
– Đúng vậy, gã là cháu của Ung Lam Y, nếu như không phải gã không muốn giết tôi, muốn bắt sống tôi, thì tôi sớm đã mất mạng rồi.
Tôi cho dù có chết đi, cũng sẽ không sống cùng với tên này.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng nói:
– Đúng vậy, địa vị của Mông đại các chủ cao quý như cô, không thể sống cùng với người khác được.
Đệ tử của Mông đại các chủ, đó chính là một cái mạng hèn, gả cho ai cũng như nhau mà thôi.
Mông Hàn An xấu hổ cúi đầu nói:
– Tôi có lỗi với Kỳ Kỳ, bất luận anh có tin tôi hay không.
Tôi lợi dụng anh là chuyện có thật, nhưng đối với Kỳ Kỳ thì tôi thật không lợi dụng nó.
Đánh dấu thần thức trên người nó, là sợ có xảy ra chuyện mà thôi.
Diệp Mặc khinh thường hất tay một cái nói:
– Tôi cũng không cần nói với cô nữa, tôi cũng không giết cô, chúng ta không liên quan gì đến nhau cả.
Cô đi đường cô, tôi đi đường tôi.
Mông Hàn An cũng không cảm thấy buồn cười khi thấy một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai nói không giết một tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ hai, cô biết Diệp Mặc cũng không khoác lác chút nào, người ta muốn giết cô đúng là có thể làm được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1227: Còn Là Đan Vương Thất Phẩm
Còn Là Đan Vương Thất Phẩm
M
ông Hàn An cười tự giễu:
– Tôi đi, hiện tại thì tôi biết phải chạy đi đâu? Hải Tu Minh hiện tại đã đổi thành họ Ung, tôi có thể đi đâu bây giờ? Ung Ngạn đã chết thì Ung Lam Y sẽ đổ hết tội lên đầu tôi, cho dù là tôi có chạy tới Nam An Châu thì y cũng sẽ không bỏ qua cho tôi.
– Hải Tu Minh đã bị Thông Hải Giáo thôn tính sao?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi lại.
Giọng nói của Mông Hàn An liền có chút thương cảm:
– Tôi có thể đứng vững gót chân ở Hải Tu Minh, cũng không phải bởi vì tu vi của chính mình, mà là nhờ có phó minh chủ Hải Tu Minh là Thiết Hiệp đứng đằng sau.
Lần tiến nhập vào Phượng Khúc Đảo này thu được rất nhiều linh dược, nhưng Thông Hải Giáo lại có thu hoạch ít nhất, cho nên Ung Lam Y đã dùng thủ đoạn bỉ ổi để cướp đoạt.
Y không dám gây sự cùng Thương Hải Điện, cho nên tìm đến Hải Tu Minh.
Vượng Thương thì lại không có chút khí phách của tông chủ Hải Tu Minh chút nào, lại biện minh là vì lợi ích toàn cục, nên làm tay sai cho Ung Lam Y.
– Vượng Thương biết tôi cùng Thiết Hiệp khẳng định là sẽ không đồng ý, cho nên liền thừa dịp Thiết Hiệp bế quan mà xuống tay với tôi cùng thế lực của Thiếp Hiệp.
Cuối cùng Thiết Hiệp bị chúng ám toán mà bỏ mạng, những người còn lại không chạy được thì là bị giết, còn không thì cũng đầu hàng theo Vượng Thương.
Cuối cùng Diệp Mặc cũng hiểu là vì sao, hóa ra là vì Hải Tu Minh phát sinh nội loạn.
Mông Hàn An thấy Diệp Mặc đã hiểu liền nói tiếp:
– Sở dĩ làm dấu hiệu thần thức cũng là vì sợ nó gặp chuyện không may, thế lực ở Tam Hải phức tạp, cho dù là tu vi Hư Thần thì cũng thật sự là quá thấp.
Nếu nó có nguy hiểm thì tùy thời tôi đều có thể biết được.
Diệp Mặc cười lạnh:
– Nói như vậy bà đem cô ấy gả cho Ung Ô Tử cũng là xuất phát từ ý tốt sao?
Mông Hàn An có chút hổ thẹn, bất quá vẫn nói:
– Tuy rằng tôi đồng ý lời câu hôn của Ung Lam Y, nhưng thực lòng thì cũng không đồng ý hôn sự này, chỉ là lúc ấy tôi không thể nào phản kháng lại mà thôi.
Tôi vốn muốn chờ Thiết đại ca xuất quan, sau đó nhờ anh ấy ra mặt viện cớ Kỳ Kỳ cần phải bế quan để mà từ chối.
– Nếu như Mông Kỳ bế quan, nhưng Ung Lam Y vẫn muốn cưỡng chế mang Mông Kỳ đi thì cô sẽ làm thế nào?
Diệp Mặc lại lạnh giọng.
Giọng nói của Mông Hàn An liền có chút thê lương:
– Nếu như vậy thì tôi cũng khó có thể bảo vệ cho nó được.
Diệp Mặc nghe vậy liền khinh thường:
– Bà nếu đã không thể bảo đảm cho cô ấy, thì vì sao lại không để cho cô ấy đi? Chẳng lẽ ở lại Lăng Đảo chờ tu sĩ Hóa Chân kia xuất quan sao?
Mông Hàn An ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc, nói một cách bình tĩnh:
– Kỳ Kỳ ở lại Lăng Đảo, thì còn có một chút hy vọng.
Cậu nghĩ rằng tôi để nó đi, thì nó có thể sống sót được sao? Cho dù là cuối cùng không thể bảo vệ được cho nó, để nó phải gả cho Ung Ô Tử, nhưng chỉ cần nó đủ thông minh sáng suốt là vẫn có thể giữ lại được tính mạng, là vẫn còn có hy vọng.
Nhưng nếu tôi thật sự để nó rời khỏi Lăng Đảo, thì tôi khẳng định rằng nó không thể sống nổi quá ba tháng, thậm chí kết cục có khi còn rất thê thảm.
Cậu cho rằng mỗi người đều giống cậu, có bản lãnh biến thái như vậy sao?
Diệp Mặc bỗng yên lặng, hắn cảm thấy Mông Hàn An nói đích thực là không sai.
Với tình huống này thì ngoại trừ cách chờ tu sĩ Hóa Chân kia xuất quan ra để làm chỗ dựa cho cô, thì cũng chỉ có cách là gả cho Ung Ô Tử mà thôi, vì đằng nào thì cũng là một con đường chết.
Bởi vì Ung Lam Y đã lên tiếng, thì cho dù là Thương Hải Điện cũng sẽ không vì một cô gái không có bối cảnh gì như Mông Kỳ mà đi đối kháng với Thông Hải Giáo cả.
Chạy khỏi Lăng Đảo đi Nam An Châu sao? Mông Kỳ căn bản là không có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm.
Còn không thì cho dù là cô có một cái pháp bảo phi hành chân khí hạ phẩm, cũng không thể nào chạy thoát khỏi sự khống chế của Thông Hải Giáo được.
Hơn nữa cho dù cô trốn thoát được khỏi Thông Hải Giáo, thì cô có thể tránh thoát khỏi đầy rẫy yêu thú bên ngoài sao?
Bản thân mình là nhờ có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm có tốc độ quá nhanh nên có rất nhiều yêu thú cao cấp không kịp ngăn cản mà thôi, nếu đổi lại thành pháp bảo phi hành khác, cho dù là thượng phẩm thì cũng chưa chắc đã thuận buồm xuôi gió như vậy.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, Mông Hàn An lại hỏi tiếp:
– Kỳ Kỳ hiện đã đi đâu rồi?
Lần này Diệp Mặc không im lặng nữa, mà lập tức trả lời:
– Cô ấy đã quay về chính quê hương của mình rồi, chính tôi đã tiễn cô ấy một đoạn, hiện giờ chắc cô ấy đã an toàn rồi.
Mông Hàn An thở nhẹ một hơi, hiển nhiên là đã tin tưởng lời Diệp Mặc nói.
Trầm mặc một lúc, cô lại tiếp tục nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, tôi biết cậu không phải là người tầm thường.
Cậu có thể từ ‘La khúc thập bát bàn’ mà chạy trốn, thì ít nhất cũng đã là một tông sư trận pháp cấp tám rồi, trước đó tôi đã đánh giá cậu quá thấp.
Tôi và cậu làm giao dịch lúc trước, nên hiện giờ tôi sẽ đưa cậu đi tìm ‘Tiên khuyên hoa’, cũng không quản sống chết gì nữa, chỉ hy vọng cậu sẽ dẫn tôi rời khỏi Vô Tâm Hải.
Nói xong thì cô liền nhìn vào pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm dưới chân Diệp Mặc.
Hiển nhiên là mong Diệp Mặc cho cô đi nhờ, đưa cô rời khỏi Vô Tâm Hải.
Nếu như không có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, thì cho dù cô là tu vi Kiếp Biến, thì cũng chỉ có thể ngã xuống ở Vô Tâm Hải mà thôi.
Không phải tu sĩ nào cũng có vận khí như Biên Phượng Tháp.
Diệp Mặc cười nhạt.
Tính cách của Mông Hàn An thì hắn không thích lắm, huống chi ‘Tiên khuyên hoa’ thì hắn đã có được rồi, căn bản là không cần cô ta đưa đi nữa.
Ai biết được không đợi Diệp Mặc nói chuyện thì Mông Hàn An đã nói tiếp:
– Lúc trước tôi cũng khôngnói rõ với cậu, bởi vì nơi có ‘Tiên khuyên hoa’ có tên là Lạc Hồn Khư.
Ngày trước tôi cũng chưa từng đi vào, vì nơi đó quá mức nguy hiểm.
Nhưng hiện tại tôi đã không còn nơi nào để đi, cho nên nếu cậu nguyện ý đưa tôi đến bất cứ một Châu nào, thì tôi cũng có thể theo giúp cậu vào Lạc Hồn Khư tìm kiếm ‘Tiên khuyên hoa’.
Diệp Mặc nghe xong lời Mông Hàn An nói, thì liền hiểu được.
Hóa ra là Mông Hàn An căn bản không biết Lạc Hồn Khư có bao nhiêu nguy hiểm.
Diệp Mặc khẳng định, Mông Hàn An nếu như tiến vào Lạc Hồn Khư thì chắc chắn là sẽ phải chết.
Trừ phi là cô giống với hắn, có tiểu thế giới bí mật, lại có ‘Vô ảnh’, hơn nữa bản thân còn phải là tông sư trận pháp.
Bất quá theo phản ứng của Mông Hàn An, thì đúng là cô đã không còn nơi nào để đi nữa.
Diệp Mặc nghĩ một chút, tính toán để cô đi tới Nam An Châu.
Dù sao thì tu vi thấp như Biên Phượng Tháp còn có thể đi từ Đông Huyền Châu đến nơi này, thì nếu như Mông Hàn An cẩn thận một chút, thì đi tới Nam An Châu cũng vẫn có cơ hội.
– Ha ha…
Diệp Mặc vừa định nói chuyện, thì chợt nghe được một tiếng cười sang sảng truyền đến.
Trong lòng Diệp Mặc nhất thời mừng rỡ, hắn lập tức biết rằng Kỷ Bẩm đã hồi phục thân thể thành công rồi.
Quay đầu nhìn lại, đã thấy Kỷ Bẩm mang vẻ mặt vô cùng vui sướng đi ra.
– Kỷ tiền bối, ngài đã thành công.
Diệp Mặc kinh hỉ kêu lên một câu.
Kỷ Bẩm lại cười ha hả nói:
– Diệp Mặc lão đệ, lần này thật sự là phải cám ơn cậu, tôi nhân họa mà đắc phúc, vốn tôi nghĩ đời này mình chỉ có thể dừng lại ở tu vi Kiếp Biến mà thôi, nhưng hiện tại lại vì ‘Tiên khuyên hoa’ của cậu mà tôi lại có thể tiến thêm một bước nữa, ha ha…
Diệp Mặc xấu hổ:
– Nếu không phải bởi vì tôi, thì tiền bối làm sao có thể rơi xuống tình trạng này được.
– A, Mông các chủ, cô tại sao lại ở đây?
Kỷ Bẩm nhìn thấy Mông Hàn An đang đứng một bên, nhất thời kinh ngạc hô lên.
Mông Hàn An lúc này mới giật mình:
– Thật sự là ngài sao Kỷ tiền bối? Ngài sao lại…
Cô muốn hỏi vì sao Kỷ Bẩm lại xuất hiện ở Vô Tâm Hải này.
Hay là Kỷ Bẩm vốn ở trong pháp bảo phi hành của Diệp Mặc, nhưng nếu như vậy thì sao khi Diệp Mặc chiến đấu cùng tên Ung Ngạn kia thì Kỷ Bẩm lại không ra trợ giúp?
Diệp Mặc lúc này mới biết được là Kỷ Bẩm có quen biết với Mông Hàn An, nên hắn liền có chút xấu hổ muốn mở miệng mời Mông Hàn An lên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Nhưng không đợi hắn nói thì Kỷ Bẩm đã lên tiếng:
– Lên đây, lên đây đi đã, sao còn đứng ở bên ngoài làm gì?
Mông Hàn An liền liếc mắt nhìn về phía Diệp Mặc một cái.
Diệp Mặc cũng không đợi cô nói chuyện, liền vội vàng nói:
– Mông các chủ, mời lên thuyền.
Kỷ Bẩm không biết được chuyện giữa Mông Hàn An và Diệp Mặc, nhưng lão có thể gặp Mông Hàn An ở đây hiển nhiên là có chút vui mừng, cho nên Mông Hàn An vừa mới lên trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, thì Kỷ Bẩm liền vội vàng nói:
– Lục huynh gần đây có khỏe không?
Mông Hàn An khom người thi lễ với Kỷ Bẩm một cái, sau đó mới buồn bã nói:
– Lục đại ca đã đi rồi.
Hiện tại Hải Tu Minh nằm trong tay của Vượng Thương, nhưng y lại đầu phục Thông Hải Giáo rồi.
Hải Tu Minh đã không còn là nhà của tôi nữa, tôi chạy trốn tới nơi này, vốn định đi đến một Châu nào đó, thì không ngờ lại có thể gặp được Kỷ tiền bối.
– Tại sao lại như vậy? Lục huynh tu vi cao thâm, vì sao lại đột nhiên rời đi?
Kỷ Bẩm nói tới đây, liền ngừng lại.
Lão nghĩ tới chính bản thân mình, nếu là trước đây thì có ai có thể nghĩ đến việc lão sẽ bị Vô Cực Tông ám toán chứ? Nếu không phải là nhờ Diệp Mặc, thì hiện lão cũng không còn giữ được cái mạng già này nữa rồi.
Nhưng bất trắc phong vân trong cõi đời này, nào ai có thể biết trước được chứ?
Mông Hàn An lại trả lời:
– Hơn trăm năm trước Lục đại ca đã ra đi sau một lần gặp phải sự ám toán của kẻ kịch ở Vô Tâm Hải mà không thể nào trốn chạy được.
Sau khi Lục đại ca ra đi, Vượng Thương tiếp nhận Hải Tu Minh, tôi cùng với Thiết Hiệp làm phó minh chủ.
– Ài…
Kỷ Bẩm thở dài một hơi.
Lão biết được kẻ có thể ám toán được minh chủ của Hải Tu Minh thì phải là kẻ có thực lực như thế nào.
Cho dù lão có biết được thì cũng không có cách nào báo thù cả.
Dừng một lát, Kỷ Bẩm liền nói tiếp:
– Mông các chủ, năm đó tôi tới Lăng Đảo, được cô cùng với Lục huynh tiếp đón vô cùng nhiệt tình, hiện tại cô ở đây, thì cũng không cần phải khách khí gì cả.
Cô yên tâm, nếu không có chỗ nào đi, thì hãy đi cùng tôi và Diệp Mặc.
Thái độ làm người của Diệp lão đệ rất tốt, cô không cần phải lo lắng cái gì cả.
Mông Hàn An hít một hơi rồi nói:
– Đa tạ Kỷ tiền bối.
Nói xong thì cô lại hướng đến Diệp Mặc nói lời cảm kích:
– Đa tạ Diệp sư đệ, xin Diệp sư đệ nể mặt Kỳ Kỳ, bỏ qua cho sự hiểu lầm lúc trước với Hàn An.
Kỷ Bẩm đã đồng ý rồi, Diệp Mặc hiển nhiên là phải nể mặt của lão, cho nên hắn cũng không đợi Kỷ Bẩm mở miệng, đã vội vàng đáp ứng:
– Chị Mông khách khí rồi, chị Mông có thể lên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thì đó chính là vinh hạnh của Diệp Mặc này.
Mông Hàn An nghe được Diệp Mặc đổi lại giọng, trong lòng liền thở phào một cái, bất quá cũng nhớ tới lời Kỷ Bẩm nói lúc nãy, lập tức kinh hãi nhìn Kỷ Bẩm:
– Kỷ tiền bối, ngài mới vừa nói Diệp sư đệ đã giúp ngài lấy được ‘Tiên khuyên hoa’? Nghĩa là cậu ấy đã đi vào Lạc Hồn Khư, hơn nữa còn an toàn trở ra?
Kỳ thật Kỷ Bẩm hiện tại cũng có rất nhiều điều muốn hỏi Diệp Mặc, chỉ là trong nhất thời không biết bắt đầu từ đâu mà thôi, hiện tại Mông Hàn An đã hỏi đến, thì lão cũng liền gật đầu:
– Cái mạng già này của tôi còn giữ lại được, chính là nhờ có Diệp Mặc lão đệ.
Cho nên quen biết được với một người như Diệp lão đệ chính là điều vinh hạnh nhất của tôi.
Cô đoán không sai đâu, Diệp lão đệ chính là lấy được ‘Tiên khuyên hoa’ ở trong Lạc Hồn Khư, hiện giờ chính tôi cũng đang muốn hỏi hắn một chút tình huống bên trong Lạc Hồn Khư.
Diệp Mặc biết Kỷ Bẩm là một người chính trực, sảng khoái và thành thật, hoàn toàn không có chút tâm địa gian xảo gì.
Hiện tại lão đã hỏi, thì hắn cũng sẽ không giấu diếm gì, trực tiếp đem toàn bộ quá trình bên trong Lạc Hồn Khư, kể đơn giản lại một lần.
Kỷ Bẩm và Mông Hàn An sau khi nghe được sự tình của Phong Thuần cùng Diệu Huệ Trân, nhất thời không biết phải nói gì.
Khi hai người nghe đến chuyện của Phong Hi cùng Kế Hôn thì lại vô cùng thổn thức.
Kể lại đơn giản toàn bộ câu truyện, Diệp Mặc cũng không muốn tiếp tục đề tài này nữa, mà quay sang hỏi Kỷ Bẩm:
– Kỷ tiền bối, vừa rồi ngài có nói là sau khi dùng ‘Tiên khuyên hoa’ khôi phục lại, đã có được cơ duyên thăng tiến phải không?
Kỷ Bẩm gật đầu:
– Đúng thế, hiện tại tôi đã là tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ đỉnh, chỉ cần có ‘Chân linh đan’ hoặc là ‘Chân la đan’ thì tôi sẽ có cơ hội để tấn cấp lên tu vi Hóa Chân.
Lão cũng không đợi Diệp Mặc nói gì, mà cười ha hả nói tiếp:
– Nhưng chuyện này thì tôi lại không lo lắng, có Đan Vương thất phẩm như cậu ở bên, thì muốn luyện chế được ‘Chân linh đan’ chắc cũng chỉ cần vài năm mà thôi.
Mông Hàn An nghe được lời Kỷ Bẩm nói, nhất thời khiếp sợ vô cùng, nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc một hồi lâu mới mở miệng:
– Câu, Cậu còn là Đan Vương thất phẩm sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1228: Thoáng Qua
Thoáng Qua
K
ỷ Bẩm nghi hoặc nhìn Mông Hàn An:
– Cô không biết cậu ấy là Đan Vương thất phẩm sao?
Diệp Mặc vội vàng đem chuyện bản thân vì đi tìm tin tức của ‘Tiên khuyên hoa’ mà quen biết Mông Hàn An ra sao kể lại đơn giản một lần cho Kỷ Bẩm.
Mông Hàn An cũng chỉ đứng nghe Diệp Mặc nói, song trong lòng cô cũng bình tĩnh trở lại.
Nếu không phải là Kỷ Bẩm nói ra, thì cho dù cô có tưởng tượng đến đâu cũng không thể nghĩ rằng Diệp Mặc là một Đan Vương thất phẩm được.
Một Đan Vương thất phẩm đấy, cho dù cả Tam Hải cũng không có một Đan Vương thất phẩm nào, cao nhất cũng chỉ là một Đan Vương ngũ phẩm mà thôi.
Tâm tư của Mông Hàn An có chút ảo tưởng, thật sự là còn có ý nghĩ muốn đi theo Diệp Mặc.
Ba người nói chuyện một hồi, thì cái nhìn của Diệp Mặc đối với cô lại có chút thay đổi.
Mà Mông Hàn An càng biết thêm về Diệp Mặc thì lại càng khiếp sợ nhiều hơn, lúc này cô mới biết được Diệp Mặc chính là người đạt danh hiệu đệ nhất trong đại hội Đan Vương, hơn nữa lại còn dám đối địch với môn phái chín sao là Vô Cực Tông, tự mình thành lập một Mặc Nguyệt Chi Thành.
Khiến cho cô thấy rung động nhất chính là ở Mặc Nguyệt Chi Thành có đến ba Đan Vương trên tam phẩm thất phẩm, trong đó có một người là Đan Vương bát phẩm.
Giờ phút này cô mới hiểu được Ung Lam Y thực sự không là cái gì so với Diệp Mặc cả, Thông Hải Giáo cho dù là có lợi hại hơn, thì cũng chỉ có ba tên tu sĩ Hóa Chân mà thôi, nhiều nhất chỉ là ngang với một tông môn chín sao bậc trung.
Diệp Mặc thì ngay cả tông môn chín sao mạnh nhất cũng không sợ, thì sao có thể e ngại một cái Thông Hải Giáo chứ? Lão già Ung Lam Y kia chỉ là ở Vô Tâm Hải thôi, chứ nếu tới Nam An Châu thì y căn bản là không có can đảm đi khiêu khích Diệp Mặc.
Sau khi Mông Hàn An biết Diệp Mặc muốn đi Bắc Vọng Châu, thì trong lòng liền nghĩ cách để được đi theo hắn.
Bất luận là như thế nào, thì được đi cùng với một Đan Vương thất phẩm trẻ tuổi, đều là một việc may mắn vô cùng.
Riêng việc Kỷ Bẩm coi trọng Diệp Mặc đã nói rõ vấn đề, huống chi là ở Mặc Nguyệt Chi Thành còn có cả một Đan Vương bát phẩm nữa.
Cơ hội như thế này, nếu cô không cố gắng nắm bắt, thì thực là quá uổng phí.
Nhưng đi theo hắn đến Bắc Vọng Châu thì cô có thể làm được cái gì? Bắc Vọng Châu là nơi thiếu thốn tài nguyên nhất đại lục Lạc Nguyệt, hơn nữa nghe nói còn không có tu sĩ Hóa Chân.
Nếu muốn tu luyện tới trình tự cao hơn, thì chỉ có thể đi Nam An Châu, nhưng mà có thể đi cùng với một Đan Vương thất phẩm, thì là một việc mà người khác nằm mơ cũng muốn có cơ hội.
Mông Hàn An có kinh nghiệm lão luyện qua nhiều năm.
Nên cô quen biết với Diệp Mặc tuy không lâu, nhưng cũng nhìn ra được Diệp Mặc là người rất trọng tình cảm, nếu không cũng sẽ không giúp Mông Kỳ chạy trốn.
Tuy rằng cô không biết Mông Kỳ rời đi như thế nào, nhưng Diệp Mặc là một tông sư trận pháp, thì hắn đương nhiên là sẽ có cách của hắn mà cô không thể biết được.
Bởi vì đã hiểu được một chút tính cách của Diệp Mặc, cho nên cô mới nắm chắc rằng chỉ cần bản thân không nổi lên dị tâm, toàn lực trợ giúp Diệp Mặc, thì sớm hay muộn cô cũng sẽ được Diệp Mặc coi trọng.
– Kỷ tiền bối.
Ngài bây giờ quay về Nam An Châu hay là muốn cùng tôi đi Bắc Vọng Châu?
Diệp Mặc không để ý đến tâm tư của Mông Hàn An, mà trực tiếp hỏi Kỷ Bẩm.
Suy nghĩ của hắn cũng rất đơn giản, nếu Kỷ Bẩm phải đi về Nam An Châu, vậy thì tốt nhất là đưa Mông Hàn An cùng đi theo.
Nếu Kỷ Bẩm muốn đi Bắc Vọng Châu thì cũng tốt, trên đường có thể cùng lão thảo luận một chút về trận pháp, hơn nữa có thêm một tu sĩ Kiếp Biến đỉnh cùng đi, thì lộ trình cũng sẽ an toàn hơn không ít.
Kỷ Bẩm cười ha hả:
– Tôi đang lo không có thời gian cùng cậu đàm luận về trận pháp.
Thật sự không ngờ là bản lĩnh trận pháp của cậu đã đạt tới tông sư cấp chín rồi.
Trên đường đi chúng ta có thể cùng nhau tham khảo, cho nên nhất định tôi sẽ cùng cậu đi Bắc Vọng Châu.
Diệp Mặc nghe Kỷ Bẩm nói xong, thì trong lòng cũng rất vui mừng.
Thấy Kỷ Bẩm cũng muốn đi Bắc Vọng Châu, thì Mông Hàn An vô cùng cao hứng.
Cô sao có thể không biết Diệp Mặc cũng không có thiện cảm gì với cô cho lắm, một khi Kỷ Bẩm muốn trở lại Nam An Châu, thì cô nhất định cũng sẽ phải theo Kỷ Bẩm đi Nam An Châu, vậy thì sẽ không có khả năng được đi cùng Diệp Mặc rồi.
Hai ngày sau.
Trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, Diệp Mặc đang thảo luận về trận pháp cùng với Kỷ Bẩm, thì bỗng nhiên Kỷ Bẩm nhìn về hướng bắc rồi nói:
– Hướng kia có một pháp bảo phi hành chân khi trung phẩm, có vẻ như là đang đi về cùng một hướng giống như chúng ta.
Diệp Mặc, cậu đi xem xem, có phải là bạn của cậu hay không?
Thần thức của Diệp Mặc tuy rằng rất mạnh mẽ, nhưng cũng chưa thể đến được trình độ như của Kỷ Bẩm.
Cho nên thần thức của Kỷ Bẩm có thể nhìn thấy, còn hắn thì lại không thấy gì cả.
Sau khi nghe Kỷ Bẩm nói xong, thì Diệp Mặc gần như đã khẳng định là hai người Biên Phượng Tháp cùng Đằng Dịch rồi.
Hắn lập tức khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đi chếch sang.
Sau một lát, Diệp Mặc quả nhiên đã nhìn thấy Biên Phượng Tháp cùng Đằng Dịch.
Khi Diệp Mặc thấy được hai người họ, thì hai người họ cũng đã chú ý tới Diệp Mặc, lập tức khống chế pháp bảo phi hành của mình tiến đến gần.
Ba người gặp mặt liền vui mừng một phen, Diệp Mặc lại giới thiệu Kỷ Bẩm cùng Mông Hàn An cho hai người biết, sau đó cả năm người rất nhanh đều đã quen thuộc nhau.
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ liền được khống chế thay đổi theo một phương hướng khác, không tiếp tục đi tới tiểu đảo kia nữa mà trực tiếp hướng tới Bắc Vọng Châu.
Khi Biên Phượng Tháp cùng Đằng Dịch biết được Diệp Mặc vào trong Lạc Hồn Khư và lấy được ‘Tiên khuyên hoa’, hơn nữa đã cứu trị hoàn toàn cho Kỷ Bẩm, thì lại sợ hãi than thở một phen.
Giờ phút này thì bọn họ cũng có ý nghĩ là không có chuyện gì mà Diệp Mặc không làm được cả.
Nếu như là lúc trước Mông Hàn An thấy hai tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ đi theo Diệp Mặc, thì có lẽ cô sẽ thấy có chút kỳ quái, nhưng hiện tại thì hoàn toàn khác.
Có một người bạn là Đan Vương thất phẩm mà không đi theo, thì đó mới là việc lạ.
Tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ càng lúc càng nhanh, mà năm người Diệp Mặc nói chuyện càng lúc càng hòa hợp.
Diệp Mặc cũng thật không ngờ, lúc trước hắn một mình rời khỏi Nam An Châu, hiện tại còn chưa tới một năm, thì đã trở thành một tiểu đội năm người rồi.
Lúc này trên hoang đảo mà Diệp Mặc cùng với Biên Phượng Tháp hẹn gặp nhau, đang có năm tên tu sĩ Hóa Chân đứng ở đó.
Nếu Diệp Mặc ở chỗ này, thì khẳng định là có thể nhận ra đây chính là năm tên tu sĩ Hóa Chân hắn đã gặp ở Giao Đằng Cung.
Trong đó còn có cả Đằng Hùng cha của Đằng Dịch, và cả tên tu sĩ họ Lãm của Tự Thiên Đảo nữa.
Có thể khẳng định là nếu không phải Diệp Mặc gặp được Biên Phượng Tháp ở trên đường đi, thì giờ phút này bọn họ chắc chắn đã rơi vào trong tay những người này rồi.
Đôi khi, sự sống chết cũng chỉ cách nhau có một đường như vậy thôi.
Năm người Đằng Hùng có thể tìm tới tiểu đảo này, là vì bọn họ đã tìm được dấu vết trận pháp của Diệp Mặc lưu lại ở đây.
Chính là trận pháp lúc trước Diệp Mặc bố trí để giúp đỡ Mông Kỳ rời đi.
Cũng là khi năm người Đằng Hùng muốn đi tới Tam Hải, thì vừa lúc đi ngang qua chỗ này nên mới nhìn thấy được dấu vết của trận pháp, và ngay lập tức đã đi xuống để tra xét.
Đằng Hùng tuy không phải là cao thủ trận pháp, nhưng những trận kỳ lưu lại chỗ này cùng với những trận kỳ lão đã thấy ở Lạc Hồn Khư chính là cùng một người luyện chế ra.
Chẳng nhưng lão nhìn ra được, mà mấy người còn lại cũng đều phát hiện được.
– Xem ra Diệp Mặc đúng là từ Tam Hải mà đến, chỉ là không biết hắn có quay lại Tam Hải hay không?
Lâm Kỳ Thủy nghe Đằng Hùng phân tích xong, lập tức biết là Diệp Mặc đã từ Tam Hải mà tới đây.
Vì tiểu đảo này gần với nơi tập trung tu sĩ loài người là Tam Hải, chứ không phải là Nam An Châu.
Đằng Hùng gật đầu:
– Chính là như thế, nếu tôi không đoán sai, thì Diệp Mặc khẳng định sẽ trở về Tam Hải, có lẽ còn ở phía sau chúng ta.
Ý của tôi là sẽ lưu lại hai người trông chừng ở đây, còn ba người sẽ đi tới Tam Hải.
Chỉ cần Diệp Mặc đi về Tam Hải sẽ phải qua chỗ này.
Nhưng bất luận là ai tìm được Diệp Mặc, thì phải để cả năm người chúng ta cùng nhau khống chế.
Nói xong Đằng Hùng nhìn về phía Lâm Kỳ Thủy, lão nói cả năm người cùng nhau khống chế Diệp Mặc, chính là muốn biết ý tứ của Lâm Kỳ Thủy, bởi vì ở đây chỉ có tu vi của Lâm Kỳ Thủy là không chênh lệch nhiều với y.
Đằng Hùng nói như vậy, thì mấy người còn lại đều không cảm thấy có vấn đề gì, đều đồng ý với đề nghị của Đằng Hùng.
Cuối cùng Cung Tuyệt và Hoàng Thất ở lại chỗ này trông chừng, ba người còn lại tiếp tục đi đến Tam Hải tìm tung tích của Diệp Mặc.
Năm tên tu sĩ Hóa Chân đem Diệp Mặc trở thành hàng hóa chia chác với nhau, còn Diệp Mặc lúc này vẫn đang trên đường hướng đến Bắc Vọng Châu.
Đan Thành – Nam An Châu Đan Thành vẫn là Đan Thành trước kia, chỉ khác là đã không còn phồn hoa như trước nữa.
Thế nhưng, một thành thị mười sao có đông đảo Đan Vương, thì vẫn là một nơi mà các tu sĩ tề tụ về.
Giờ phút này ở một Đan Vương phủ trong Đan Thành, có một tu sĩ thanh niên chỉ mới tu vi Nguyên Anh tầng hai, cùng một tu sĩ mặc áo xám ngồi đối diện nhau.
Hai người này Diệp Mặc đều biết.
Tên tu sĩ trẻ tuổi chính là kẻ vẫn muốn giết Diệp Mặc, Mạc Hữu Thâm, còn tu sĩ áo xám thì chính là trưởng lão của Đan Thành, Đan Vương tứ phẩm với danh hiệu Trương Thuận Đan Vương – Triệu Thuận Thiên.
Hiện tại Diệp Mặc trở mặt với Đan Thành, hiển nhiên sẽ không quay lại Đan Thành nữa, cho nên Trường Thuận Đan Vương đã sớm đưa Mạc Hữu Thâm trở lại Đan Thành rồi.
Triệu Thuận Thiên thở dài một tiếng:
– Lần này không làm gì được Diệp Mặc, nên về sau con cũng không cần phải ra ngoài đi loạn nữa.
Hắn là Đan Vương thất phẩm, lại có Nguyệt Kỳ Siêu cùng Thẩm Nghiễn Thanh làm chỗ dựa, lông cánh càng ngày càng đầy đủ rồi.
Nếu như con muốn báo thù, thì nhất định phải nhanh chóng tăng tu vi của chính mình lên.
Ta nghe nói cái tên Diệp Mặc kia đã là tu vi Ngưng Thể rồi, con còn cách biệt quá lớn so với hắn.
Mạc Hữu Thâm gật đầu, giọng nói đầy căm hận:
– Sư phụ, con biết.
Lần này nếu không phải nhờ có người, thì con khẳng định là đã bị Diệp Mặc kia giết chết rồi.
Chỉ hận một nỗi là tu vi của con quá thấp, không có cách nào để tìm hắn báo thù.
Từ hôm nay trở đi, con khẳng định sẽ điên cuồng tu luyện.
Triệu Thuận Thiên ừ một tiếng, bỗng nhiên lại nói:
– Con cũng họ Diệp, hơn nữa tướng mạo của còn cùng Diệp Mặc có chút tương tự, ta thậm chí hoài nghi có khi nào con và hắn có quan hệ với nhau không?
Mạc Hữu Thâm lập tức nói:
– Cho dù là con cùng hắn có quan hệ gì đi nữa, thì con nhất định cũng phải giết chết hắn.
Hắn chính là kẻ thù không đội trời chung với con, nếu không giết hắn, thì tâm tình của con không thể viên mãn được.
Sư phụ…
Triệu Thuận Thiên cũng gật đầu:
– Ta chỉ trợ giúp một mình con thôi, bất luận là Diệp Mặc kia có phải là hậu nhân của Diệp Thải hay không, thì cũng thế thôi.
Diệp Thải cha con thì ta cũng chưa từng gặp, nhưng ta đã đáp ứng với ông nội của con là Diệp Vô Tác.
Chỉ cần là bất cứ một hậu nhân nào của lão cầm tín vật tìm được đến ta, thì ta đều sẽ coi người đó là thân nhân của mình, cho nên con không cần phải lo lắng về điểm này…
Giọng Mạc Hữu Thâm có chút khàn khàn:
– Con cũng chưa từng gặp qua cha của mình, nhưng con nghe mẹ con nói cha con đã rời đi từ khi con còn rất nhỏ.
Nói là muốn đi tìm ông nội của con, con cũng không biết là ông ta đã đi nơi nào.
Mạc Hữu Thâm nói xong, cũng không để sư phụ hỏi chuyện khác nữa, mà nói tiếp:
– Sư phụ, con nghe nói, Diệp Mặc kia tới từ Bắc Vọng Châu, liệu hắn còn có người thân nào ở Bắc Vọng Châu hay không?
Hiển nhiên là Mạc Hữu Thâm cũng không có quan tâm đến Diệp Thải, mà y chỉ chú ý đến Diệp Mặc mà thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1229: Yêu Thú Tên Côn
Yêu Thú Tên Côn
T
riệu Thuận Thiên nhìn Mạc Hữu Thâm, thản nhiên nói:
– Ta hiểu ý của con, bất luận suy đoán của con có thật vậy hay không, nhưng cũng đừng muốn thông qua Truyền Tống trận mà đến Bắc Vọng châu được.
Không có lý do chính đáng, cho dù là Thái Thượng thành chủ của Đan thành cũng không thể nào thông qua Truyền Tống trận đến Bắc Vọng châu được.
Nói tới đây Triệu Thuận Thiên cảm thấy ngữ khí của mình có chút trầm trọng, lại nói tiếp:
– Nhiệm vụ duy nhất của con bây giờ là tu luyện, tu luyện thêm nữa.
Ông của con Diệp Vô Tác không chừng cũng đã thăng lên Tiên giới rồi, cho dù con không có cách nào giết được Diệp Mặc ở Tu Chân giới Lạc Nguyệt.
Chỉ cần con có thể phi thăng, thì ở Tiên giới cũng có thể giết được hắn.
Huống chi bây giờ con vẫn còn ở Đan thành, di sản của Đan thành chẳng lẽ con lại không biết, tố chất tu luyện chỉ được tốt hơn Diệp Mặc, không được kém hơn hắn.
Cho dù Diệp Mặc là Đan vương thất phẩm, cũng không có cách nào đối địch với di sản của Đan thành.
– Vâng, sư phụ.
Mạc Hữu Thâm đáp lại một câu, dường như còn muốn nói thêm điều gì đó.
Không đợi Mạc Hữu Thâm nói ra, Triệu Thuận Thiên liền khua khua tay nói:
– Con không cần nói nữa, ta hiểu ý của con rồi.
Lúc này con không cần nghĩ tên Tiêu Thi Nhân kia nữa, đợi tu vi của con cao rồi, thì căn bản cũng không phải là vấn đề.
…Diệp Mặc trong Thế giới trang vàng lúc này đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ tư đỉnh phong rồi, lúc này hắn tạm thời dừng tu luyện, lại bắt đầu luyện khí và luyện đan.
Diệp Mặc biết thời gian của hắn không còn nhiều, cho dù có trận bàn thời gian, nhưng trận bàn thời gian ăn linh mạch quả thực không thể tưởng tượng được.
Hắn sở dĩ muốn luyện đan là muốn sớm thăng cấp lên Đan vương cấp chín, sau đó luyện chế Chân Linh đan cho Kỷ Bẩm.
Còn luyện khí, là vì hắn lấy được một lượng lớn nguyên liệu trên Lăng đảo, nếu không gấp rút đốt cháy thời gian, thì nói thật hắn cũng không còn thời gian nữa.
Thời gian vội vã trôi đi, bên ngoài trong nháy mắt hai tháng lại trôi qua.
Còn Diệp Mặc thì không lười biếng chút nào, một số linh thảo cấp bảy cấp tám và một số nguyên liệu luyện khí sau khi bị hắn dùng hết, hắn cũng tâm đắc chút thời gian lúc trước hắn tiêu tốn để tu luyện.
Không luyện khí nữa, Diệp Mặc lại tiếp tục bắt đầu tu luyện, đồng thời cũng bắt đầu tạo hình Huyễn Vân thất đao và lôi kiếm của mình.
Ở bên ngoài sau khi tháng thứ mười một trôi qua, Diệp Mặc đột phá lên Thừa Đỉnh tầng thứ sáu, lúc này mới dừng tu luyện lại.
Hắn không thể không dừng tu luyện lại, vì linh mạch cực phẩm mà hắn lấy được ở La Khúc thập bát bàn, bị hắn và trận bàn thời gian hấp thụ, cũng đã biến mất hoàn toàn rồi.
Trừ đoạn linh mạch này, Diệp Mặc cũng vẫn còn một đoạn linh mạch bán cực phẩm lấy được từ Lạc Hồn Khư, một đoạn linh mạch Dược vương mới dùng một ít, và còn cả một linh mạch cực phẩm lấy từ cấm địa Băng Thần nữa.
Còn đoạn linh mạch hạ phẩm thì đã bị Diệp Mặc vứt vào tận cùng thế giới trang vàng rồi, huống chi linh mạch hạ phẩm đối với Diệp Mặc mà nói cũng không có tác dụng lớn lắm.
Nếu như chỉ là một mình hắn cần đến linh khí thì cũng dễ xử lí, linh mạch hạ phẩm cũng đủ cho hắn dùng, nhưng trận bàn thời gian tiêu hao linh khí thật quá kinh khủng, hơn nữa nếu thời gian càng kéo dài, linh khí tiêu hao cũng tăng lên gấp mấy lần, nhưng hắn cũng không thể dừng lại trong quá trình tu luyện được.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng phát hiện ra, dùng linh mạch cực phẩm cung cấp linh khí cho trận bàn thời gian, ít nhất cũng phải lãng phí hơn 90% linh khí.
Cho dù hắn bố trí Dẫn Linh trận tốt hơn nữa cũng không có tác dụng, cũng lãng phí như vậy.
Nói cách khác thứ tốt nhất cho trận bàn thời gian dùng chính là linh thạch, hoặc linh nguyên cao cấp hơn linh thạch, nhưng điều kiện tiên quyết là không được dùng trận pháp khác để chuyển dời linh khí, mà là trực tiếp khảm vào trận bàn mới được.
Một khi chuyển dời, thì lập tức lại lãng phí.
Diệp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng, trong lòng lại thầm than, nếu như hắn không tìm được linh mạch cực phẩm mới, muốn nhanh chóng tiến vào Kiếp Biến kỳ cũng có chút khó khăn.
Đoạn linh mạch cực phẩm duy nhất, hắn không thể động đến, dùng làm dự bị, và cả linh mạch Dược Vương cũng không thể động đến.
Còn linh mạch bán cực phẩm, Diệp Mặc cũng không định động đến nó.
Đoạn linh mạch bán cực phẩm đó nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp hắn thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng thứ bảy, thà rằng hắn đem về chôn ở dưới Mặc Nguyệt Chi Thành còn hơn.
Hắn đồng thời cũng buồn bực, người khác tu luyện dùng linh thạch, tu sĩ cao cấp dùng linh tinh, hắn thì ngược lại, dùng linh mạch, hơn nữa còn phải dùng linh mạch cực phẩm.
Cho dù toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt, thì có bao nhiêu linh mạch cực phẩm cho hắn lấy chứ? Nói cách khác là bị hắn lãng phí?
Diệp Mặc vừa mới ra, Mông Hàn An liền bước ra ngoài, cô và Biên Phượng Tháp và cả Đằng Dịch thấy Diệp Mặc đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ sáu rồi, đều có chút ngỡ ngàng, mới có một năm, Diệp Mặc không ngờ từ Thừa Đỉnh tầng thứ hai thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng thứ sáu, đây là tốc độ gì vậy?
– Diệp Mặc, cậu lại thăng cấp rồi, thế này thì tôi và Nhị Tháp qua làm sao được?
Đằng Dịch nhìn Diệp Mặc bước ra, không ngờ cảm thấy lòng tin của mình bị đả kích.
Biên Phượng Tháp cười ha hả nói:
– Nên qua thế nào thì cứ qua như vậy.
Diệp Mặc cho chúng ta nhiều Đỉnh Nguyên đan như vậy, anh sợ không lên Kiếp Biến được sao? Tôi cũng đã là Thừa Đỉnh tầng thứ sáu đỉnh phong rồi, từ trước tới giờ tôi cũng chưa bao giờ tu luyện nhanh như này.
Diệp Mặc chào hỏi ba người đó, cũng cười ha hả nói:
– Tốc độ tu luyện của tôi sau này chắc phải chậm lại rồi, haizz, không còn cách nào.
Mấy người cũng không biết ý của Diệp Mặc chính là không còn linh mạch nữa rồi, còn cho rằng Diệp Mặc khiêm tốn, cũng không có để ý.
Diệp Mặc đi ra ngoài, Mông Hàn An cũng không tu luyện nữa, cô muốn đi theo Diệp Mặc, cần phải tiếp xúc với Diệp Mặc nhiều hơn nữa, để cho Diệp Mặc có cái nhìn khác về cô.
Thanh Nguyệt bay nhanh như tên bắn, bốn người ngồi trước Thanh Nguyệt nghiên cứu thảo luận về tu vi, cùng nhau tương trợ.
Trước kia ba người vẫn chưa để ý đến một số tâm đắc tu luyện của Diệp Mặc, nhưng theo những vấn đề được nói ra, mấy người mới kinh ngạc phát hiện ra, bất luận bọn họ có vấn đề gì, Diệp Mặc đều có thể đưa ra cách giải quyết một cách dễ dàng.
Nhưng sự thật là, tu vi của Diệp Mặc lại là thấp nhất trong bốn người.
May là mấy người này cũng quen Diệp Mặc nghịch thiên rồi, dần dần bắt đầu tiếp nhận được sự thực này.
Có vấn đề gì không hiểu về công pháp, cũng sẽ không ngại ngùng mà không nói ra, tất cả đều được nói ra hết.
Diệp Mặc là người không sợ hãi gì, chỗ nghịch thiên của Tam Sinh quyết của hắn chính là, có thể giải quyết được vấn đề công pháp mà người khác không giải quyết được.
Có người thầy như Diệp Mặc, những người còn lại đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội như này, các loại vấn đề đều được đưa ra hết, Diệp Mặc cũng giải đáp từng cái từng cái một.
Đối với Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp, Diệp Mặc đã là bạn, hắn đến đan dược cao cấp cũng không keo kiệt, thì làm sao keo kiệt chút vấn đề về công pháp tu luyện này được.
Mấy người nghiên cứu thảo luận về tu luyện căn bản cũng không cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh, trong nháy mắt ba ngày đã trôi qua.
Hôm nay mấy người đang thảo luận về tu luyện, Biên Phượng Tháp lại lấy ra một chân khí phi hành trung phẩm Huyễn Diệu của gã, vì chân khí phi hành này có thể đạt đến trung phẩm quả thực là một chuyện kì diệu đáng để đánh giá bình luận.
Chân khí phi hành chỉ kém một cấp thôi là đã khác xa nhau rồi, đừng nhìn chân khí phi hành hạ phẩm và chân khí phi hành trung phẩm chỉ chênh lệch nhau chút ít, nhưng giá cả của nó thì lại gấp trăm lần.
Đằng Dịch thấy Huyễn Diệu của Biên Phượng Tháp, liền có chút châm biếm nói:
– Chân khí phi hành cực phẩm của Diệp Mặc cũng hơn hẳn Huyễn Diệu của anh ta, anh chỉ là một chân khí phi hành trung phẩm mà thôi, đúng chưa thấy sự đời.
Gã mặc dù là nói Biên Phượng Tháp, nhưng ai cũng nghe được trong lời nói của gã có chút chua sót, vì gã chỉ có một chân khí phi hành hạ phẩm, không còn đồ gì tốt hơn nữa.
Biên Phượng Tháp đắc ý cười nói:
– Ha ha, Diệp Mặc thì tôi không so sánh được với sự biến thái của cậu ta, tôi nói này Đại Đằng, anh cũng đừng châm biếm, anh cũng biết chân khí phi hành trung phẩm này của tôi cũng không dễ dàng mà có được mà? Tôi đi tìm nguyên liệu thôi cũng tìm hơn trăm năm, sau đó dùng một nửa nguyên liệu xin một tông sư luyện khí bát phẩm vô cùng nổi tiếng của Đông Huyền châu luyện chế.
Anh cho rằng dễ lắm sao? Ha ha, Đại Đằng, không phải tôi nói, trong yêu tu cao thủ có thể luyện khí cũng không có nhiều, anh chắc là cũng chưa bao giờ gặp tông sư luyện khí bát phẩm.
Đằng Dịch chán nản, nhưng cũng không có cách nào phản bác lại được, vì tông sư luyện khí trong yêu tu đúng là vô cùng hiếm hoi.
Gã quả thực cũng chưa bao giờ gặp được tông sư luyện khí trên cấp tám.
Diệp Mặc lại biết Biên Phượng Tháp đắc ý cũng là có cái để đắc ý, chân khí phi hành của gã đã là hàng cao nhất trong chân khí phi hành trung phẩm rồi, chỉ cần lên một bậc nữa là lên đến chân khí phi hành thượng phẩm rồi.
Thấy Đằng Dịch bị mình nói cho không nói được câu nào, Biên Phượng Tháp lại càng đắc ý.
Mông Hàn An nhìn Biên Phượng Tháp một cái, bỗng nhiên quay đầu nói với Diệp Mặc:
– Diệp sư đệ, anh chắc là cũng sắp trở thành một tông sư luyện khí rồi nhỉ?
Mông Hàn An biết Diệp Mặc đã là đại sư luyện khí cửu phẩm rồi, nhưng giữa đại sư luyện khí và tông sư luyện khí có khoảng cách cực lớn.
Cho dù là đại sư luyện khí cửu phẩm, cũng có sự khác biệt rất lớn với một tông sư luyện khí nhất phẩm, thậm chí sự chênh lệch này cả đời cũng không có cách nào qua được.
Mông Hàn An sở dĩ muốn nói như này, thực tế là tức không chịu được Nhị Tháp bắt nạt Đại Đằng, muốn dằn mặt Nhị Tháp.
Cô cũng sẽ không cho rằng Diệp Mặc đã có thể luyện chế chân khí rồi.
Diệp Mặc đương nhiên biết ý tứ của Mông Hàn An, hắn mỉm cười nói:
– Không sai, tôi vừa mới thăng lên Tông sư luyện khí, bây giờ mới chỉ có thể luyện chế được chân khí hạ phẩm thô sơ thôi.
Diệp Mặc bế quan mười một tháng, ngoài việc tu luyện thì cũng đem những nguyên liệu luyện khí lấy được ở Lăng Đảo và những nơi khác đem toàn bộ ra luyện chế, bây giờ trong nhẫn trữ vật của hắn toàn là linh khí cực phẩm và một số chân khí hạ phẩm.
Chân khí hạ phẩm đẳng cấp cao nhất thậm chí cũng đạt đến trình độ tam phẩm, cho nên bây giớ hắn là đại sư chân khí sơ kì hàng thật giá thật.
Diệp Mặc cũng không ngờ, hắn vừa mới thừa nhận câu nói của Mông Hàn An, thì ba người còn lại chằm chằm nhìn vào hắn, giống như nhìn một quái thai vậy.
Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp đã sớm quên mất chuyện đang tranh luận về chân khí rồi, mà lại vẻ mặt bất ngờ nhìn Diệp Mặc nói:
– Cậu còn nói cậu không thể sao? Chắc là cậu chế phù cũng là một cấp bậc tông sư đúng chứ?
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi cũng chỉ có thể luyện chế phù lục cấp thấp mà thôi, hạng trung đẳng thì tôi cũng không luyện chế ra được.
Cho nên anh đoán nhầm rồi.
Còn lúc này thì lại có một giọng nói truyền đến, tu vi của Kỷ Bẩm đã hoàn toàn vững chắc rồi, vừa mới xuất quan.
Gã ra ngoài đúng lúc thấy Diệp Mặc nói hắn là tông sư luyện khí, lập tức thở dài nói:
– Năm đó sư phụ tôi nói cho tôi biết, cho dù là tu sĩ thiên tài đi nữa thì cũng không thể ngoài tu luyện ra, có thể tinh thông trên hai loại trong các loại luyện đan, luyện khí, trận pháp, phù lục.
Diệp Mặc lão đệ, cậu đúng là cá biệt, tôi chưa bao giờ gặp được một tu sĩ nào lại thiên tài hơn cậu.
Tôi chắc rằng chỉ cần để cậu đi học luyện chế phù lục, chắc là cũng rất nhanh có thể trở thành tông sư chế phù.
Diệp Mặc vội đứng dậy nói:
– Kỷ tiền bối, anh đã củng cố được tu vi rồi?
Kỷ Bẩm gật đầu, ngồi bên cạnh mấy người, gia nhập vào câu chuyện của mấy người đang bàn tán.
Diệp Mặc thấy Kỷ Bẩm đã củng cố được thân thể và tu vi của mình, lập tức nói:
– Với tốc độ của Thanh Nguyệt, khoảng chừng một năm nữa thì có thể đến Bắc Vọng châu rồi, thời gian này cũng không sai lệch lắm với những gì tôi dự liệu.
Kỷ Bẩm nghiêm nghị nói:
– Chúng ta trên đường không gặp trở ngại nào, thứ nhất là may mắn, không gặp phải những yêu tu cường đại, còn có một cái nữa là chân khí phi hành cực phẩm của cậu bay quá nhanh, rất nhiều yêu tu sợ phiền toái, nên cũng chẳng thèm đuổi theo.
Nếu như gặp phải một yêu tu Hóa Chân không sợ phiền toái, thì mấy người chúng ta căn bản cũng không đủ sức.
Diệp Mặc lúc này cũng biết được sự lợi hại của yêu tu Hóa Chân, hắn gật đầu nói:
– Kỷ tiền bối nói không sai, nếu như Thanh Nguyệt của tôi là bán tiên khí, nói không chừng tôi sớm đã đến Bắc Vọng châu rồi.
Mông Hàn An cũng bừng tỉnh lại, đột nhiên nói:
– Diệp sư đệ, cậu nghe nói qua thần thú tên Côn chưa?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1230: Âm Hải Thành
Âm Hải Thành
D
iệp Mặc gật gật đầu, Côn hắn đương nhiên biết.
Trong “Tiêu diêu du” của Trang Tử có viết:
– Tại biển Bắc có con cá Côn, lớn không biết mấy nghìn dặm.
Cá này hóa ra chim Bằng: lưng của chim Bằng lớn cũng không biết mấy nghìn dặm.
Vỗ cánh mà bay, cánh nó xoè ra như mây che rợp một phương trời… Chim Bằng lúc bay qua biển Nam, cánh đập làm cho sóng nước nổi lên ba nghìn dặm dài; gió nổi lên chín muôn dặm cao, và bay luôn sáu tháng mới nghỉ…
Ý là Bằng là do Côn hóa thành, còn tốc độ của Bằng thì lại nhanh vô cùng, không có bất kỳ thứ gì có thể so sánh được.
Lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng trên Thanh Nguyệt của hắn, chính là nguyên liệu luyện khí cấp mười, nghe nói Cửu Vũ Kim Bằng chỉ là có chút ít huyết mạch của thần thú Bằng, vì vậy, Diệp Mặc cũng có thể biết được sự cao quý của huyết mạch thần thú Bằng.
Thấy Diệp Mặc gật đầu, Mông Hàn An lại lập tức nói:
– Tôi nghe nói ở Vô Tâm Hải đã từng xuất hiện yêu thú Côn, lúc đó là một trứng thú Côn rơi xuống Vô Tâm Hải, còn từ nơi nào rơi xuống, thì tôi cũng không biết.
Khi nở trứng thì lại là cấp bảy, nhưng không biết sao lại bị người khác phát hiện ra.
Dường như tất cả tu sĩ con người và yêu thú đều nườm nượp đến, đều muốn lấy được thần thú Côn đó, cho dù là lấy được Côn, lấy được một giọt máu hoặc là một cái vảy của nó thôi cũng được. – Đúng vậy, chuyện này tôi cũng từng nghe nói qua.
Lúc đó trừ mấy châu lớn cách quá xa, những thế lực hải vực gần nơi xuất hiện Côn trên Vô Tâm Hải dường như đều đến hết, cho dù sau đó còn có cả những tu sĩ Hóa Chân đỉnh cao của mấy châu lớn cũng đến Vô Tâm Hải tìm tung tích của Côn.
Mông Hàn An lập tức nói:
– Chính là như vậy, nhưng cuối cùng tung tích của Côn đó hoàn toàn biến mất, không biết là bị ai bắt được rồi, hay là tự mình chạy thoát được, dù sao đây cũng là một điều bí ẩn không ai biết.
Nhưng Côn đó vì nhiều lần bị thương, nên làm rơi ba miếng vảy, trong ba miếng đó có một miếng là vảy ngược.
– Vảy của thần thú Côn?
Diệp Mặc dường như hiểu được Mông Hàn An muốn nói gì, nhưng vẫn không kìm chế được mà hỏi ra.
Côn lân có thể coi là nguyên liệu luyện khí cấp mười, nhưng tất cả mọi người đều biết, giá trị và bản thân của Côn lân tuyệt đối không chỉ là nguyên liệu cấp mười.
Mông Hàn An gật đầu nói:
– Đúng vậy, chính là Côn lân.
Nghe nói hai miếng trong ba miếng côn lân là Thuận Phong lân, còn một miếng là gọi là Nghịch lân.
Miếng Nghịch lân đó bị một Đại năng Hóa Chân đỉnh phong của Vô Tâm Hải lấy đi rồi, còn hai miếng Thuận lân còn lại có một miếng ở thành phố Âm Hải thành của Vô Tâm hải, còn một miếng nữa thì chẳng biết đâu mất rồi.
Kỷ Bẩm bỗng nhiên chen miệng nói:
– Mông Hàn An, ý của cô là Thanh Nguyệt của Diệp Mặc nếu có một miếng Thuận lân, lập tức có thể thăng lên Tiên khí phải không?
Mông Hàn An gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi nghe Diệp sư đệ nói Thanh Nguyệt của cậu ta tốc độ quá chậm, liền nhớ đến Thuận lân.
Nói không chừng có một ngày nào đó Diệp sư đệ sẽ đến Âm Hải thành thật, hơn nữa lại mua được miếng Thuận lân đó không chừng.
Miếng Nghịch lân đó là nguyên liệu pháp bảo phòng ngự đỉnh cấp, còn Thuận lân lại là nguyên liệu luyện chế pháp bảo phi hành đỉnh cấp.
Kỷ Bẩm vẻ mặt lại nghiêm nghị gật đầu nói:
– Nếu Thanh Nguyệt này của Diệp Mặc có được miếng Thuận lân đó thật, vậy thì tuyệt đối không phải là một bán tiên khí, mà chắc chắn là tiên khí không nghi ngờ gì.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Kỷ Bẩm nói:
– Kỷ tiền bối, sao anh lại chắc chắn như vậy?
Kỷ Bẩm khẽ mỉm cười nói:
– Vì Lục tiền bối đã từng nói với tôi, Thanh Nguyệt của anh đã dùng lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng, lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng mặc dù huyết mạch mỏng manh, nhưng dù sao cũng là huyết mạch của Bằng.
Nếu như Thanh Nguyệt của anh thêm một miếng Côn lân, vậy thì đúng là Côn Bằng giương cánh, sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Diệp Mặc giật mình, hắn đắc tội với quá nhiều người, một khi Thanh Nguyệt của hắn là tiên khí rồi, hắn đánh không được thì có thể bỏ chạy.
Huống chi nếu Thanh Nguyệt là tiên khí, cho dù là bán tiên khí, hắn cũng có thể trong khoảng thời gian ngắn về đến Phỉ Hải thành của Bắc Vọng châu.
Hơn nữa Diệp Mặc bây giờ cũng biết sự lợi hại của tu sĩ Hóa Chân rồi, lúc trước chân khí phi hành của hắn tuyệt đối tốt hơn nhiều so với của Giải Phong, nhưng sau khi hắn đi được một lúc lâu rồi, Giải Phong vẫn có thể đuổi kịp hắn, chứng tỏ rằng, với tu vi hiện tại của hắn, cũng không thể dựa vào Thanh Nguyệt mà có thể chạy thoát khỏi tay tu sĩ Hóa Chân được.
Nhưng Diệp Mặc rất nhanh lại bình tĩnh trở lại, hắn biết điều này là không thể nào, đừng nói hắn căn bản đến vị trí của Âm Hải thành ở chỗ nào hắn cũng không biết, cho dù là biết, thì hắn làm sao có thể lấy được miếng Thuận lân đó chứ? Nếu như miếng Thuận lân đó có thể dễ dàng lấy đi như vậy, thì qua nhiều năm như vậy, sớm đã bị tu sĩ Hóa Chân lấy đi rồi, làm sao còn có thể còn ở Âm Hải thành nữa.
Mông Hàn An thấy Diệp Mặc nhìn về hướng cô, cô lắc lắc đầu nói:
– Cậu đừng nhìn tôi, tôi cũng không biết Âm Hải thành, tôi chỉ là nghe người khác nói mà thôi.
Tôi vẫn còn đang nghĩ sao tốc độ Thanh Nguyệt của anh lại nhanh đến vậy, hóa ra là có lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng, thứ này cũng là nguyên liệu đỉnh cấp khó có được đấy.
Đằng Dịch lại nắm lấy cơ hội cười ha ha nói:
– Vừa rồi tôi bị Đằng Dịch làm cho kinh sợ rồi, còn cho rằng nguyên liệu mà anh ta kiếm được đúng là đỉnh cấp vô song, bây giờ mới biết, Nhị Tháp lừa tôi.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Đó cũng là kiến thức lâu đời, sau này nếu chẳng may rôi đến Âm Hải thành, nói không chừng tôi có thể lấy được Côn lân thì sao.
Nhưng bây giờ, chúng ta cần phải nắm lấy thời cơ mới là việc chính.
Kỷ Bẩm có chút trầm mặc bỗng nhiên mở miệng nói:
– Âm Hải thành đó tôi quả thực cũng không biết, tổ sư của tôi khi vượt Vô Tâm Hải, cũng đã đến Âm Hải thành một chuyến, cho nên tôi có la bàn hải tiêu của Âm Hải thành.
Tục truyền Âm Hải thành ở một nơi sâu nhất của Vô Tâm Hải, nhưng là thành phố trung tâm, trong đó có yêu thú, có yêu tu, cũng có tu sĩ con người, thậm chí còn có cả quỷ tu, nhưng lại có thể bình yên vô sự.
– Vậy thì Kỷ tiền bối dùng la bàn thử xem sao, xem nó cách chỗ này bao xa, chúng ta giúp Diệp Mặc xem thế nào, nhỡ may lại có thể mua được Thuận lân của Côn thì sao? Trên người tôi vẫn còn vài triệu linh thạch nữa.
Đằng Dịch vội vàng nói.
Mông Hàn An xì một tiếng bật cười, cô nhìn Đằng Dịch nói:
– Đại Đằng, nếu Âm Hải thành có Côn lân bán thật, thì đâu chỉ mấy triệu linh thạch cực phẩm, anh lấy ra vài chục nghìn linh thạch thượng phẩm, nói không chừng cũng không đủ dùng Đằng Dịch đỏ mặt lên nói:
– Của tôi không phải là linh thạch cực phẩm mà là linh thạch thượng phẩm.
Nhị Tháp tát cho Đằng Dịch một cái:
– Đại Đằng, Mông Hàn An đang trêu đùa anh, anh không nghe ra sao.
Nếu như có vảy của thần thú Côn, đừng nói là vài triệu linh thạch thượng phẩm, cho dù là vài tỉ tôi thấy cũng nguy hiểm.
Kỷ Bẩm cũng không cười, lại nghiêm nghị nói:
– Nếu như có Côn lân thật, vài tỉ linh thạch quả thực cũng không mua được.
Nói xong, gã nhìn về phía Diệp Mặc hỏi:
– Diệp Mặc lão đệ, nếu như cậu muốn đến Âm Hải thành, chỉ cần có la bàn, tôi có thể giúp cậu tìm được vị trí đại khái của nó.
Nhưng, tôi khẳng định với cậu là, cho dù Âm Hải thành có Côn lân, mấy người chúng ta muốn mua được Côn lân từ Âm Hải thành, thì tuyệt đối cũng không thể được, cho dù là mua được rồi, thì cũng không lấy đi được.
Diệp Mặc trầm ngâm một lúc lâu mới lên tiếng:
– Kỷ tiền bối, vậy Âm Hải thành đó có nguy hiểm không? Đó là nơi biển sâu của Vô Tâm Hải, đa số là yêu tu, mấy người chúng ta ngoại trừ Đại Đằng ra thì đều là tu sĩ con người, chẳng may yêu tu của Âm Hải thành…
Kỷ Bẩm hừ nói:
– Âm Hải thành bây giờ tôi cũng không hiểu, nhưng Âm Hải thành của mấy nghìn năm trước nghe nói tất cả các tu sĩ đều có thể sống chung trong hòa bình.
Đương nhiên đừng nói đây là nơi tận cùng Vô Tâm Hải, cho dù là nơi bốn phía đều là biển, nơi sống chung trong nền hòa bình này cũng được xây dựng trên cơ sở thực lực, không có thực lực, thì đừng nghĩ đến việc sống hòa bình với người khác.
Diệp Mặc không chút do dự, lại nói tiếp:
– Kỷ tiền bối, mặc dù bây giờ có Côn lân thì tôi cũng không có linh thạch để mua, nhưng tôi muốn đến Âm Hải thành xem xem, cho dù là không vào được, cũng đại khái biết được vị trí là được rồi.
Cái mà trong lòng Diệp Mặc nghĩ chính là, bây giờ hắn quả thực không có năng lực để lấy được Côn lân, nhưng tu vi của hắn cũng phải được nâng cao lên, hơn nữa con gái Ức Mặc vẫn còn ở Bắc Vọng châu.
Chỉ cần không tìm được Ức Mặc, hắn sẽ không ngừng qua lại giữa Nam An châu và Bắc Vọng châu.
Đương nhiên nếu bố trí Truyền tống trận chắc chắn là tốt nhất, nhưng với tu vi trận pháp như Kỷ Bẩm, liên hiệp với những cao thủ trận pháp của Nam An châu, cũng phải tốn mất mấy năm mới bố trí xong truyền tống trận từ Nam An châu đến Bắc Vọng châu.
Đây vẫn là thứ yếu, chủ yếu là truyền tống trận này truyền tống một lần còn dùng một lượng lớn nguyên liệu, một mình Diệp Mặc cho dù có giàu có hơn nữa cũng không thể nào giàu hơn một châu được.
Cho nên trước khi bố trí xong truyền tống trận, hắn vẫn cần phải chuẩn bị tốt tâm lý vượt qua Vô Tâm Hải.
Nếu như chân khí phi hành của hắn có thể thăng lên một cấp bậc nữa, vậy thì quả là quá giá trị với hắn.
Kỷ Bẩm nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, không chút do dự, lập tức hỏi:
– Ai có la bàn trên biển?
La bàn trên biển ngoài Kỷ Bẩm ra mấy người Diệp Mặc đều có, nhưng la bàn của Mông Hàn An là cao cấp nhất.
Kỷ Bẩm liền dùng la bàn của Mông Hàn An, gã dùng la bàn tính toán một hồi lâu, để Thanh Nguyệt của Diệp Mặc tiến về phía Tây.
Thanh Nguyệt đi được khoảng mười ngày, lại dưới sự điều khiển của Kỷ Bẩm lại hướng về hướng Tây, cứ như vậy vừa đi vừa chuyển hướng, cho đến một tháng sau, Kỷ Bẩm mới để cho Diệp Mặc dừng lại, sau đó chỉ về một vùng biển phía trước nói:
– Chắc hẳn là chỗ này, vị trí cụ thể tôi cũng không rõ lắm.
Vì tôi cũng chưa đến bao giờ, tôi biết được chỗ này cũng là do tổ tiên nói lại.
– Vậy làm sao bây giờ?
Đằng Dịch lại lập tức hỏi.
Diệp Mặc vừa muốn nói tìm một yêu tu gần đây hỏi thăm xem sao, liền nhìn thấy hai đường độn quang xoẹt qua giữa thần thức, hắn lập tức điều khiến Thanh Nguyệt phi độn qua.
Tốc độ của Thanh Nguyệt vẫn còn nhanh hơn nhiều so với hai đường độn quang kia, chỉ trong nháy mắt, đã đuổi kịp hai đường độn quang trước mắt.
Hai đường độn quang đó chính là hai tu sĩ Thừa Đỉnh, đều là sơ kỳ, bọn họ thấy Thanh Nguyệt của Diệp Mặc đuổi đến, lập tức có chút lo lắng phóng pháp bảo ra, giữ lực chờ đợi.
Diệp Mặc không nói gì, chỉ liếc nhìn Đằng Dịch, Đằng Dịch lập tức biết, đây là muốn gã tiến lên phía trước hỏi thăm.
Cũng đúng, ai bảo trong năm người này, chỉ có gã là yêu tu.
Đằng Dịch lại đi ra, lại ôm quyền nói với hai yêu tu kia nói:
– Hai vị huynh đệ, chúng tôi vừa đúng lúc qua đường, muốn hỏi thăm một chút vị trí của Âm Hải thành.
Không biết hai vị huynh đệ có thể chỉ cho được không.
Hai tên yêu tu thấy Đằng Dịch nói vậy, dường như cũng thở phào nhẹ nhõm, tên yêu tu tóc đỏ trước mặt cũng ôm quyền đáp lại:
– Chúng tôi vừa mới từ Âm Hải thành trở về, các anh từ đây đi về hướng Tây khoảng năm mươi sáu mươi nghìn dặm nữa là đến.
– Cám ơn hai vị huynh đệ, mời hai vị cứ tự nhiên.
Đằng Dịch lập tức cao hứng nói.
Năm mươi sáu mươi nghìn dặm đối với Thanh Nguyệt mà nói cũng chỉ là trong chốc lát mà thôi, nói cách khác bọn họ đã gần đến Âm Hải thành rồi.
Diệp Mặc thấy hai tên yêu tu này vội vã rời đi, lại cảm thấy có chút kì lạ, hắn cảm thấy hai tên yêu tu vừa nãy nói có chút ngập ngừng, dường như còn có chuyện gì chưa nói ra.
Nhưng sau đó hắn cũng không nghĩ ra được chuyện gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Đường Nhân Đích Xan Trác [Dịch] Đường Nhân Đích Xan Trác](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Duong-Nhan-Dich-Xan-Trac-Audio-Truyen.jpg)

