[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 248 : Nguyên Nhân Gây Ra Biến Cố (c1236-c1240)
❮ sautiếp ❯Chương 1236: Nguyên Nhân Gây Ra Biến Cố
Nguyên Nhân Gây Ra Biến Cố
D
iệp Mặc va Quảng Vi mang theo mười một cô gái kia rời khỏi đại điện, khi đoàn người Diệp Mặc đi tới quảng trường thì Diệp Mặc đột nghiên ngừng lại, sau đó nhìn mười một cô gái kia rồi nói:
– Các cô đều đã có tu vi Nguyên Anh hoặc là Hư Thần rồi, hiện tại thì tôi cũng không thể mang theo các cô cùng đi.
Vì thế tôi sẽ cho các cô vài món pháp bảo phi hành để các cô tự mình chạy trốn.
– Tiền bối, ngài không muốn chúng đem chúng tôi làm lô đỉnh sao?
Một cô gái áo hồng có tu vi Hư Thần nghe được lời Diệp Mặc nói thì nhất thời không thể tin được mà run giọng hỏi lại.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:
– Các cô thấy tôi là người cần dùng lô đỉnh sao? Tôi không thể mang các cô cùng đi ở Âm Hải thành này, về phần các cô có thể tự mình giữ được mạng mình hay không, thì phải xem vận mệnh của chính các cô rồi.
Nói xong Diệp Mặc liền lấy ra mười một cái nhẫn, đưa cho mười một cô gái kia:
– Trong mỗi chiếc nhân này đều có một ít pháp bảo phi hành linh khí và linh thạch, còn có một cái pháp bảo phi hành hạ phẩm chân khí.
Tôi cũng chỉ có thể giúp các cô được như thế mà thôi.
Mười một cô gái bị bán làm lô đỉnh căn bản không thể tin được đây là sự thật, chẳng lẽ còn có chuyện tốt như vậy sao? Chờ sau khi Diệp Mặc cùng Quảng Vi và Minh Tâm sau khi đã đi khuất, thì các cô mới nhớ tới là mình còn chưa kịp cảm tạ Diệp Mặc.
Đợi đến khi các cô muốn đuổi theo Diệp Mặc thì hắn đã sớm biến mất không thấy đâu rồi.
Cô gái áo hồng là người đầu tiên có phản ứng, lập tức quay sang nói với một cô gái áo vàng khá lớn tuổi:
– Chị Hân Du, chúng ta làm sao bây giờ?
Cô gái gọi là Hân Du hướng về phía Diệp Mặc rời khỏi bái lậy một cái, sau đó mới trầm giọng: Lúc này thì không chỉ cô gái áo hồng đồng ý với lời Hân Du nói, mà những cô gái còn lại cũng đều đồng ý.
Dù cho các cô một phút trước còn là món hàng bị người ta đem bán, thế nhưng chỉ cần giải trừ được thân phận đầy tớ, thì về sau các cô cũng sẽ có địa vị ngang hàng với các tu sĩ còn lại ở Âm Hải thành, sẽ không có người nào dám làm gì các cô cả.
Trong lòng Diệp Mặc cũng rất bất đắc dĩ.
Khả năng của hắn xác thực chỉ có thể giúp các cô gái kia như vậy mà thôi.
Hắn thực sự không đánh lòng nhìn những cô gái kia bị bán vào Song Tu lâu rồi bị người ta chà đạp, hơn nữa hắn cũng hy vọng sau này hắn có gặp rủi ro, thì cũng sẽ có người đưa tay ra giúp hắn.
Kỳ thực lúc trước giúp đỡ Mông Kỳ, thì trong lòng hắn cũng không có nghĩ như vậy.
Hắn hi vọng chính là nếu như ở bên ngoài gặp trắc trở, thì cũng có thể có người ra tay giúp đỡ giống như hắn vừa rồi vậy.
Diệp Mặc và Quảng Vi cùng với Minh Tâm về đến nhà trọ, liền giới thiệu cho đám người Kỷ Bẩm cùng quen biết, lúc này thì Đằng Dịch cùng Biên Phượng Tháp cũng không có ở đây.
Mông Hàn An nói hai người họ cố ý ra ngoài hỏi thăm tin tức của ‘Côn lân’ rồi.
Vì thế sau khi Diệp Mặc đi về thì bọn họ cũng đang đi dạo trong Âm Hải thành rồi.
Mông Hàn An và Kỷ Bẩm không ngờ Diệp Mặc thực sự cứu được Minh Tâm trở về, mọi người đoàn tụ, đều cùng nhau có một tâm trạng vui vẻ.
Sau khi mấy người Diệp Mặc hàn huyên một chút, thì lại lần nữa bố trí mấy cái cấm chế, sau đó mời tất cả ngồi xuống.
– Diệp sư đệ, cấm chế trên người sư phụ của tôi phải làm sao bây giờ?
Tuy rằng dọc đường Quảng Vi không nói gì, nhưng đây vẫn là chuyện mà cô lo lắng nhất.
Minh Tâm khoát tay với Quảng Vi, sau đó run giọng:
– Diệp Mặc, đa tạ cậu.
Nếu như không phải là có cậu với Quảng Vi, thì tôi không biết sẽ phải thế nào nữa.
Tôi không sợ cấm chế, tôi chỉ sợ rằng muốn chết mà cũng không được.
Lúc này Minh Tâm nhìn về phía Diệp Mặc với ánh mắt cảm kích từ tận dáy lòng, cô thật sự không sợ chết, thế nhưng một khi cô bị bán vào Song Tu lâu.
Thì cô có muốn chết cũng không được, kết cục của cô sẽ vô cùng bi thảm.
Diệp Mặc mời Minh Tâm ngồi xuống, bởi vì cho dù là cấm chế của tu sĩ Hóa Chân thì hắn cũng không sợ. ‘Tam sinh quyết’ của hắn luôn có thể tự mình diễn sinh ra vạn vật, thì sao có thể e ngại một cái cấm chế được.
Huống chi Diệp Mặc còn biết cấm chế trên người của Minh Tâm chỉ là do một tu sĩ Kiếp Biến hạ xuống mà thôi, cho dù là không có Ưng Sát phá đám, thì Diệp Mặc cũng không có ý định tiến hành bước giao dịch thứ hai với tên Bàn Hồ kia.
– Minh Tâm tiền bối, tôi có thể giúp người xóa bỏ cấm chế, nếu như cô tin lời của tôi thì cứ yên tam.
Diệp Mặc chờ sau khi Minh Tâm ngồi xuống, thì mới nói với vẻ chắc chắn.
Không đợi Diệp Mặc nói lần thứ hai, thì Minh Tâm liền kiên định:
– Cậu giúp tôi đi, tôi tin tưởng cậu.
Cho dù là Diệp Mặc không thể nào xóa bỏ được cấm chế, hoặc là vì tu vi của Diệp Mặc quá thấp khiến kinh mạch của cô vỡ vụn, thì cô cũng sẽ không hề để tâm đến.
Cô có thể thoát khỏi kiếp bị bán làm lô đỉnh kia đã là chuyện vui bằng trời rồi, sao có thể để ý đến chuyện nhỏ này chứ?
Diệp Mặc cầm cổ tay của Minh Tâm tùy ý dò xét một chút kinh mạch của cô, lập tức đã có lý giải đối với loại cấm chế này rồi.
Chỉ không đến thời gian nửa nén hương, Diệp Mặc đã xóa bỏ hoàn toàn cấm chế trên người Minh Tâm rồi, đồng thời còn khiến Minh Tâm hồi phục lại tu vi vốn có.
Minh Tâm cảm thụ được chân nguyên lại lần nữa trở lại trong thân thể của mình, lâm tức kích động đứng lên cảm tạ Diệp Mặc.
Ngoại trừ cảm kích, trong nội tâm của cô có nhiều kinh ngạc và chấn động hơn.
Không phải là tự mình hạ cấm chế, mà muốn xóa bỏ cấm chế của người khác thì phải vô cùng khó khắn.
Nhưng Diệp Mặc không ngờ lại dễ dàng xóa bỏ đi cấm chế trong người cô như vậy.
Nếu như không phải cô đã biết về Diệp Mặc từ mấy năm trước, khi hắn mới là tu sĩ Trúc Cơ, thì cô thậm chí còn cho rằng Diệp Mặc hiện tại đã đạt đến tu vi Hóa Chân rồi.
Bởi vì tranh chấp trên đại điện, nên cô vốn đã không ôm hy vọng được xóa bỏ cấm chế rồi, nhưng không ngờ là Diệp Mặc lại có thể dễ dàng giúp cô khôi phục lại.
Diệp Mặc lấy ra một cái nhẫn đưa cho Minh Tâm, rồi lại lấy ra một cái nữa đưa cho Quảng Vi:
– Hai người thay đổi một bộ y phục, sau đó chúng ta lại từ từ nói chuện.
Minh Tâm gật đầu, tiếp nhận nhẫn trữ vật mà Diệp Mặc đưa cho cô, sau đó cùng Quảng Vi đứng lên đi thay y phục.
Trước khi hai người đi, Diệp Mặc còn nói thêm một câu:
– Trong nhẫn còn có hai viên ‘Trú nhan đan’, tuy rằng là bản lĩnh luyện đan của tôi không được tốt, nên ảnh hưởng tới phẩm cấp của đan dược, nhưng những đan dược đó đều được luyện chế từ tài liệu cực phẩm đấy.
‘Trú nhan đan’ là đan dược Thiên cấp, luyện chế cũng không khó khắn, khó khăn duy nhất chính là ‘Trú nhan quả’ rất khó có thể tìm được.
Nếu như không phải Diệp Mặc ở Thần Nông Giá chiếm được ‘Trú nhan quả’, thì hiện tại hắn cũng sẽ không có ‘Trú nhan đan’.
Diệp Mặc cũng đã đi qua rất nhiều bí cảnh, cũng đã thu thập được rất nhiều linh thảo cao cấp, nhưng lại chưa từng thấy một gốc ‘Trú nhan quả’ nào.
Điều này cho thấy ‘Trú nhan quả’ hiếm có ra sao.
– ‘Trú nhan đan’?
Minh Tâm và Quảng Vi cùng khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, kêu lên ba chữ kia còn có cả Mông Hàn An nữa.
Cô cũng đang ước ao nhìn vào nhẫn trữ vật trong tay Quảng Vi và Minh Tâm.
‘Trú nhan đan’ đấy, có cô gái nào là không thích ‘Trú nhan đan’ chứ? Cho dù là Minh Tâm tự mình hủy đi dung nhan, cũng chỉ là do bất dắc dĩ mà thôi.
Đôi khi các cô gái đều coi trọng dung mạo của mình hơn cả sinh mạng.
Các cô luôn vô thức nghĩ rằng, nếu như dung mạo của mình bị hủy, thì cũng chẳng khác nào hủy đi tất cả.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Không sai, là ‘Trú nhan đan’, nhưng đây là do hơn hai mươi năm trước tôi luyện chế ra, cho nên phẩm chất đan dược cũng không được tốt lắm.
Quảng Vi kích động cầm chiếc nhẫn trong tay, cô hận không thể lập tức đi thử ngay đan dược.
Còn Minh Tâm thì lại một lần nữa cảm kích nhìn Diệp Mặc, nhưng cũng không nói gì mà mang theo Quảng Vi đi vào trong thay quần áo.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn vẻ mặt ước ao của Mông Hàn An, nên cũng lấy ra một cái bình ngọc đưa cho cô:
– Ở đây tôi vẫn còn, nên cũng sẽ cho Mông tỷ một viên.
Mông Hàn An hầu như không có chút khách khí nào, nhanh chóng bắt lấy bình ngọc trong tay Diệp Mặc:
– Thật tốt quá, tôi đã từng tìm kiếm ‘Trú nhan quả’ qua vài chục năm rồi, không ngờ tới lúc này lại thực sự có được ‘Trú nhan đan’, tôi lại phải cảm tạ cậu rồi.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Mông tỷ đã giúp tôi nhiều như vậy, tôi còn chưa có cám ơn chị, chỉ là một viên ‘Trú nhan đan’ thì đã tính là gì.
Kỷ Bẩm thì lại ở một bên lắc đầu:
– Trên người cậu cũng thật là nhiều đồ tốt, ngày trước trong đại hội Đan Vương tôi còn muốn hỏi xin Lục tiền bối cho cậu một loại dị hỏa đấy, hiện tại xem ra tôi đã quá coi thường cậu rồi.
Diệp Mặc cười ha hả:
– Kỷ Bẩm tiền bối, hay tôi cũng cho ngài một viên nhé?
Ngoài dự liệu của Diệp Mặc chính là Kỷ Bẩm lại nhanh chóng gật đầu:
– Ừ, cậu cho tôi một viên cũng tốt, lần này tôi gặp chuyện không may, cháu gái bảo bối của tôi còn không biết là đã lo lắng đến thế nào nữa.
Sau này về cho nó một viên ‘Trú nhan đan’, nếu không nhất định nó sẽ không buông tha đâu.
Còn về phần tôi thì không cần.
Diệp Mặc liền lấy ra một cái nhẫn trữ vật đã sớm được chuẩn bị, đưa cho Kỷ Bẩm:
– Kỷ tiền bối, trong nhẫn này có một ít đồ tốt tôi đã chuẩn bị, còn có một chút cảm ngộ của tôi đối với trận pháp nữa, đều đưa cho tiền bối.
Nhẫn của Kỷ Bẩm đã sớm bị lấy mất, lần trước khi lão khôi phục lại tu vi, liền vội vã bế quan.
Đến tận hôm nay, Diệp Mặc mới có chút thời gian để lấy chiếc nhẫn trữ vật này ra đưa cho Kỷ Bẩm.
Kỷ Bẩm ừ một tiếng rồi không chút khách khí nhận lấy nhẫn trữ vật của Diệp Mặc.
Lão biết Diệp Mặc có rất nhiều, hơn nữa lão cũng không cần phải khách khí với Diệp Mặc.
Ba người Diệp Mặc cũng không phải đợi lâu, thì Minh Tâm cùng với Quảng Vi đã thay xong quần áo đi ra.
Dung mạo của Minh Tâm cũng không được khôi phục lại, hiển nhiên là cô còn chưa sử dụng ‘Trú nhan đan’.
Chờ Minh Tâm va Quảng Vi lại ngồi xuống, thì Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Minh Tâm tiền bối, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, xin tiền bối kể lại một lần.
Còn trước khi tiền bối đến Vô Tâm Hải, thì có biết tin tức gì của Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành không?
Minh Tâm suy nghĩ một chút, sau đó bắt đầu nói:
– Đệ nhất tán tu của Bắc Vọng Châu cậu biết là ai chứ?
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Tôi biết, là Lăng Trung Thiên có tu vi Kiếp Biến đỉnh, nghe nói y là người có tu vi cao nhất Bắc Vọng Châu.
Minh Tâm gật đầu:
– Không sai, Bắc Vọng Châu có ba tu sĩ Kiếp Biến, Phiến Nhất của Vọng Nguyệt Tông, Đường Mộng Nhiêu của Ngọc Nữ Phái, người còn lại chính là Lăng Trung Thiên.
Tuy rằng cả ba đều là tu vi Kiếp Biến, nhưng tu vi của Lăng Trung Thiên là cao nhất.
Tôi nghe nói tu vi của Lăng Trung Thiên đã tiếp cận tới Hóa Chân, hơn nữa y còn có thể vượt cấp chiến đầu, cho dù là Hóa Chân sơ kỳ cũng không có cách nào chiếm thượng phong trước y cả.
Diệp Mặc chỉ ngồi nghe, cũng không nói gì cả.
Đối với Lăng Trung Thiên thì ấn tượng của Diệp Mặc cũng là không tệ lắm.
Bất luận là ngày trước tiến nhập vào ‘Sa nguyên dược cốc’ thấy được khí độ của Lăng Trung Thiên, hay là bởi vì quan hệ của sư huynh Hứa Xương Cát với Lăng Trung Thiên, thì Diệp Mặc đều nghĩ rằng Lăng Trung Thiên là một người không tệ.
Thấy Diệp Mặc biết về Lăng Trung Thiên, thì Minh Tâm liền nói sang chuyện khác:
– Tôi còn có một đệ tử là Cầm Mộ Tâm, cậu còn nhớ chứ?
Diệp Mặc lúc này mới nhớ tới chuyện của Cầm Mộ Tâm hắn chưa nói cho Minh Tâm biết, nên vội vàng nói:
– Vâng, tôi vẫn nhớ Mộ Tâm sư muội, tôi ở Nam An Châu còn gặp qua cô ấy, hiện giờ cô ấy là đệ tử nòng cốt của tông môn tám sao Vô Tình Cốc ở Nam An Châu rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1237: Nội Loạn Bắc Vọng
Nội Loạn Bắc Vọng
H
ả, anh nhìn thấy Mộ Tâm ở Nam An châu rồi?
Minh Tâm lập tức kích động đứng dậy, đến cả Quảng Vi cũng bật dậy.
Diệp Mặc đợi sau khi Minh Tâm và Quảng Vi ngồi xuống, lúc này mới chắc chắn nói:
– Đúng vậy, Minh Tâm tiền bối, Mộ Tâm sư muội bây giờ rất tốt, còn là một Đan vương nhất phẩm nữa, tiền bối không cần phải lo lắng cho cô ấy.
– Vậy thì tốt, vậy thì tốt, vào được tông môn tám sao là tốt quá rồi.
Minh Tâm liên tiếp nói vài chữ tốt, lúc này mới thầm thở dài nói tiếp:
– Mộ Tâm không có phúc, không thể kết phu thế với anh được…
Diệp Mặc sắc mặt trở nên lúng túng, không nói tiếp, nhưng Minh Tâm mới nói được nửa câu, thì hình như nhớ ra cái gì đó, rung động nhìn Diệp Mặc nói:
– Đúng rồi, tôi nghe nói anh đến Nam An châu rồi, chẳng lẽ, chẳng lẽ…
Diệp Mặc đành phải nói:
– Đúng vậy, Minh Tâm tiền bối, tôi là từ Nam An châu về, chuẩn bị vượt Vô Tâm Hải.
Cũng là vì đi qua Âm Hải thành mới gặp tiền bối và Quảng Vi đây.
– Không ngờ là vượt Vô Tâm Hải thật…
Minh Tâm hoàn toàn quên mất mình định nói gì, sau khi lẩm bẩm nói những lời này, lập tức chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh rốt cục là tu vi gì rồi?
Chuyện mà Diệp Mặc sợ nhất chính là có người hỏi thăm dò tu vi của hắn, vì tiến độ tu vi của hắn quá không bình thường, người bình thường căn bản không thể hiểu được.
Nhưng bây giờ Minh Tâm hỏi đến, hắn cũng đành phải nói:
– Tôi đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ sáu rồi.
Minh Tâm nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, chán nản một lúc lâu mới thở dài nói:
– Diệp Mặc, lúc trước tôi đã biết anh là một thiên tài rồi, nhưng anh vẫn còn nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Thừa Đỉnh tầng thứ sáu, ở cả Bắc Vọng Châu cũng rất hiếm gặp, huống chi anh vẫn còn trẻ tuổi như vậy, so với anh, tôi cảm thấy mình quả thật vô dụng.
Dừng một chút, Minh Tâm lại nói tiếp:
– Diệp Mặc, sau này anh không cần gọi tôi là Minh Tâm tiền bối nữa.
Tu vi của anh cao hơn tôi rất nhiều, cứ gọi tôi Minh Tâm là được rồi, nếu như anh bằng lòng, thì cứ gọi tôi là chị Minh Tâm cũng được.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi đều gọi Mộ Tâm và Quảng Vi là sư muội, lại gọi cô là chị thì có phải loạn hay không, cứ gọi là tiền bối đi, cách nhìn của tôi và của người khác không giống nhau, tu vi cao thì nhất định là tiền bối sao?
Quảng Vi lập tức sợ ngây người, nếu như không phải cô rất hiểu Diệp Mặc, cô vẫn còn cho rằng Diệp Mặc là lão yêu quái nghìn năm tuổi.
Năm đó khi cô gặp Diệp Mặc, Diệp Mặc vẫn là tu sĩ Trúc Cơ.
Thậm chí khi Diệp Mặc kết thành Kim Đan cô cũng nhìn rất rõ, lúc đó Kim Đan mà Diệp Mặc kết được cũng không được xếp vào hàng cửu phẩm, đại sư tỷ liền nói Diệp Mặc tiền đồ vô lượng, bây giờ xem ra quả thực là như vậy rồi.
Minh Tâm do dự một chút, gật đầu nói:
– Như vậy cũng được.
Diệp Mặc thấy Minh Tâm không hỏi thăm gì nữa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói:
– Minh Tâm tiền bối, cô vừa nói đến ba tu sĩ Kiếp Biến đến Bắc Vọng châu, còn có cả Mộ Tâm sư muội nữa, sau đó thế nào?
Minh Tâm bừng tỉnh lại, không tiếp tục nói chuyện tu vi của Diệp Mặc nữa, lại nói:
– Thực ra Mộ Tâm sở dĩ đến Nam An châu, chính là do Đường Mộng Nhiêu tiền bối của phái Ngọc Nữ tông môn tám sao của Bắc Vọng châu tiến cử.
Đường tiền bối sau khi gặp Mộ Tâm, cho rằng Mộ Tâm là kỳ tài luyện đan, ở lại Bắc Vọng châu thì thật quá lãng phí, liền tiến cử nó đến Nam An châu.
Bây giờ biết được Mộ Tâm đã vào được tông môn tám sao rồi, tôi cũng yên tâm rồi.
Diệp Mặc nghe đến đây, mới chợt hiểu ra, khó trách Cầm Mộ Tâm có thể đến được Nam An châu, không ngờ cũng là do một cao thủ Kiếp Biến tiến cử.
Từ đó danh sách ba người được tiến cử tới Bắc Vọng châu chính là hắn và Hứa Xương Cát và cả Cầm Mộ Tâm nữa.
Minh Tâm nói tới đây lại thở dài, giọng nói trở nên có chút khó khăn:
– Vốn dĩ ở Bắc Vọng châu, ba vị Kiếp Biến tiền bối là định hải thần châm, đáng tiếc, ba vị Kiếp Biến vốn dĩ đoàn kết không ngờ lại có một ngày lại đánh nhau…
– Tại sao?
Diệp Mặc nghe thấy vậy, lập tức cả kinh hỏi.
Mặc dù hắn khẳng định tu sĩ Kiếp Biến của Bắc Vọng châu không chỉ có ba người, nhưng trên thực tế thì quả thực chỉ có ba người Lăng Trung Thiên này, ba người họ sao lại có thể đánh nhau được?
Minh Tâm lắc đầu nói:
– Tôi cũng không rõ nguyên nhân thế nào, hình như là vì một người đàn bà, Lúc đó Đường Mộng Nhiêu tiền bối và Phiến Phất tiền bối của Vọng Nguyệt tông liên thủ lại đánh Lăng Trung Thiên tiền bối, nghe nói lúc đó đánh đến mức trời đất đen kịt, ngay cả mấy ngọn núi lớn ở đó cũng bị mấy người san bằng.
Đánh nhau kéo dài mấy ngày mấy đêm, sau đó ba người đều bị thương.
Nghe nói Lăng Trung Thiên tiền bối cuối cùng dẫn được người đàn bà đó đi, người đàn bà đó còn là đệ tử của phái Ngọc Nữ.
Nhưng thân phận của tôi thấp kém, không dám hỏi kỹ Đường tiền bối.
Diệp Mặc nhíu mày nói:
– Minh Tâm tiền bối, cô nói trước đi, sau đó thế nào.
Minh Tâm tiếp tục nói:
– Lăng Trung Thiên tiền bối sau khi rời khỏi đó thì mất tung tích luôn, không còn nghe thấy tin tức gì của ông ta nữa.
Nhưng không lâu sau đó thì Bắc Vọng châu lại xảy ra chuyện, Thú triều không những xuất hiện ở Toái Diệp thành, đồng thời còn xuất hiện ở Phỉ Hải thành.
Lúc trước Thú triều vừa đến thì rút lui ngay, nhưng lần đó Thú triều chẳng những không rút lui, hơn nữa số lượng và cấp bậc cũng hung hãn hơn nhiều so với lần trước.
Lăng Trung Thiên tiền bối không còn ở đó nữa, những Tán Tu kia cũng không có cách nào liên kết lại để đánh yêu thú.
Tu vi cao nhất ở Bắc Vọng châu là Phiến Phất tiền bối và Đường Mộng Nhiêu tiền bối mặc dù vết thương chưa lành, nhưng vẫn thường xuyên chạy qua chạy lại giữa Toái Diệp thành và Phỉ Hải thành để đánh yêu thú.
Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng trầm xuống, mấy người Tĩnh Văn ở Phỉ Hải thành, một khi Thú triều xuất hiện ở Phỉ Hải thành, thì bọn họ biết làm sao?
Hắn căn bản cũng không kịp chờ cho Minh Tâm nói xong, liền vội vàng hỏi:
– Minh Tâm tiền bối, cô nói Phỉ Hải thành cũng gặp phải thú triều?
Minh Tâm gật đầu nói:
– Đúng vậy, lúc đó Đường Mộng Nhiêu tiền bối là tiền bối đến Phỉ Hải thành đầu tiên, Đường Mộng Nhiêu tiền bối tiến cử Mộ Tâm đến Nam An châu, có ơn với Tiên dược cốc của chúng tôi, Tiên dược cốc chúng tôi chủ động cùng Đường Mộng Nhiêu tiền bối đến Phỉ Hải thành đối phó với yêu thù.
Nhưng lần đó trong những con thú triều thì lại có không dưới mười con yêu thú Kiếp Biến, yêu thú cấp chín, mặc dù Bắc Vọng châu có rất nhiều tu sĩ chủ động đến Phỉ Hải thành trợ chiến, nhưng yên thú thật sự là quá nhiều.
– Phỉ Hải thành bị yêu thú công phá?
Diệp Mặc trong lòng lại càng kích động nói.
Minh Tâm lắc đầu nói:
– Lúc tôi rời đi, Phỉ Hải thành vẫn chưa bị yêu thú công phá, hình như có một tu sĩ đại năng đến, ngăn sự tấn công của yêu thú lại.
Nhưng lúc đó yêu thú quá nhiều, cùng giằng co chiến đấu một chỗ, tôi cũng không nhìn rõ lắm.
Nhưng vị tu sĩ đại năng đó hình như cũng không kém Đường Mộng Nhiêu tiền bối chút nào, dưới pháp thuật của tiền bối đó, yêu thú chết như ngả rạ.
Diệp Mặc thở dài, lại nghi ngờ hỏi:
– Cô rời đi?
Minh Tâm lập tức trả lời nói:
– Không sai, Đường Mộng Nhiêu tiền bối mặc dù bị thương nặng, nhưng chiến đấu với yêu thú đến cùng, nhưng cô lại bị một đám đông yêu thú vây tấn công, bị thương càng lúc càng nặng.
Lúc đó tu sĩ của phái Ngọc Nữ chết thì chết, theo sau Đường Mộng Nhiêu tiền bối ngoại trừ tôi và hai đệ tử, chỉ còn vài Tán Tu lẻ tẻ.
Nhìn thấy Đường Mộng Nhiêu tiền bối sắp mất mạng, tôi và Quảng Vi, Nguyệt Đường liều mạng dẫn theo Đường Mộng Nhiêu tiền bối rời khỏi Phỉ Hải thành.
Nhưng đáng tiếc những con yêu thú đó dường như lại biết địa vịc của Đường Mộng Nhiêu tiền bối lớn, con nào cũng xông tới.
Tôi đành phải thi triển bí thuật phá khai trọng vi, dẫn theo Liễu Nguyệt Đường tiền bối chạy tới chỗ khác.
Nói tới đây, Minh Tâm lại xúc động dừng lại:
– Trong khi chúng tôi bỏ chạy, Liễu Nguyệt Đường của Tiên dược cốc chúng tôi cũng bị mất tích, tôi sợ lành ít dữ nhiều.
Sau đó chúng tôi không có chỗ nào để chạy, cuối cùng vẫn phải vào Vô Tâm Hải.
Diệp Mặc nghĩ đến việc Liễu Nguyệt Đường mất tích, trong lòng lại càng thổn thức, lại lo lắng cho mấy người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
– Sau khi chúng tôi chạy vào Vô Tâm Hải, căn bản cũng không có cách nào phân biệt được phương hướng, chạy một mạch vài tháng, nhưng cuối cùng vẫn bị yêu thú đuổi sát phía sau.
Vì lúc đó pháp bảo phi hành là một món chân khí phi hành trung phẩm của Đường tiền bối, chân khí phi hành đó vì trong khi chạy đã nhiều lần bị hao tổn, thấy không ổn rồi, sau đó Đường tiền bối nói, vì chân khí phi hành quá nhỏ, nhiều người tốc độ sẽ chậm, cứ như vậy ba người chúng tôi cũng không chạy thoát được người nào.
Khi gặp được một đảo đá ngầm, Đường tiền bối yêu cầu chúng tôi thả cô ấy xuống, cô ấy nói có năng lực ẩn mình chữa thương, để cho hai người chúng tôi ngồi chân khí phi hành chạy trốn.
Minh Tâm dường như lại nhớ ra Đường Mộng Nhiêu, vẻ mặt lộ ra thần sắc lo lắng, nhưng không đợi Diệp Mặc tiếp tục hỏi, cô lại thở dài nói:
– Tôi cũng không biết chỉ cần theo ý của Đường tiền bối, mới có thể giữ được mạng.
Đường tiền bối sau khi ẩn mình ở đảo đá ngầm, thì tôi và Quảng Vi lại tiếp tục chạy.
Vì chỉ có hai người, tốc độ quả nhiên nhanh lên rất nhiều, cuối cùng không ngờ lại thoát khỏi sự truy lùng của bọn yêu thú.
Nghe thấy Minh Tâm nói thoát được yêu thú, đến Mông Hàn An ngồi một bên cũng thở phào, mặc dù biết rõ Minh Tâm cuối cùng bị người khác bắt lại, nhưng cũng thầm nhủ may mắn.
Minh Tâm vừa thở dài vừa nói:
– Tôi cùng Quảng Vi mặc dù thoát khỏi sự truy lùng của yêu thú, nhưng ai cũng bị thương nặng, đành phải tìm một đảo nhỏ để chữa thương.
Chúng tôi ở lại trên tiểu đảo thiếu thốn linh khí đó vài tháng, lúc này mới hoàn toàn khôi phục lại.
Sau khi khôi phục lại, chúng tôi muốn quay về tìm Đường tiền bối, nhưng lại mất phương hướng.
Cứ như vậy đi không mục đích cũng được gần ba năm, sau đó cũng không tìm thấy phương hướng nào.
Tôi và Quảng Vi quyết định không thể tiếp tục thế này được nữa, cần phải tìm được một tiểu đảo để dừng lại vừa tu luyện, vừa nghĩ cách.
Diệp Mặc trong lòng cũng thầm than, Minh Tâm mới chỉ là tu vi Hư Thần hậu kỳ, mà tu vi của Quảng Vi thì lại càng thấp, mới chỉ có tu vi Kim Đan tầng thứ chín.
Với tu vi này mà đi ba bốn năm ở Vô Tâm Hải, không xảy ra chuyện gì, đã là quá may mắn rồi.
Quả nhiên Minh Tâm nói:
– Chúng tôi vẫn chưa tìm được một đảo yên thân, thì lại bị mấy tên yêu tu bắt được, những tên yêu tu này căn bản muốn làm nhục tôi và Quảng Vi, nhưng lúc đó bọn họ phát hiện ra tôi và Quảng Vi đều là thân phận trinh nữ hơn nữa tư chất lại không tồi, lập tức thay đổi chủ ý.
Vì bọn họ biết, nếu như bọn họ bán chúng tôi đi, thì sẽ thu được lợi hơn, còn mạnh hơn nhiều so với bọn họ đi tìm tài nguyên tu luyện bên ngoài.
Minh Tâm có thể đã trải qua quá nhiều chuyện, nói mình là thân phận trinh nữ cũng không có bất kỳ thẹn thùng hoặc lúng túng gì, còn Quảng Vi thì lại đỏ mặt cúi đầu.
– Sau đó cô và Quảng Vi sư muội lại bị người ta dẫn đến Âm Hải thành?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Minh Tâm gật đầu nói:
– Đúng vậy, sau khi chúng tôi bị mấy tên yêu tu mang đi, bọn họ vừa tìm kiếm tu luyện vừa lên đường, trên đường lại chậm trễ mất gần nửa năm, mới đến được Âm Hải thành.
Tên yêu tu bán tôi và Quảng Vi ở Âm Hải thành, chuyện sau đó thì anh cũng biết rồi, nếu như không phải anh đến, thì tôi và Quảng Vi sống không bằng chết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1238: Trận Pháp Luyện Hóa Ở Phủ Thành Chủ
Trận Pháp Luyện Hóa Ở Phủ Thành Chủ
S
ắc mặt Diệp Mặc nhất thời trở nên khó coi, hắn có thiện cảm với Lăng Trung Thiên, đối với Phiến Phất của Vọng Nguyệt Tông cũng có thiện cảm.
Hắn đi Nam An Châu cũng là do Phiến Phất đề cử, mặc dù bản thân có dùng ‘Phục thần đan’ để cảm tạ, nhưng người ta đã ở lại Phỉ Hải thành giúp hắn trông coi Mặc Nguyệt, đồng thời còn phái tới cả một tên tu sĩ Hư Thần đến nữa.
Nhưng đây cũng không phải là điều mà Diệp Mặc cần quan tâm, bất luận là Lăng Trung Thiên và Phiến Phất vì nguyên nhân gì mà sinh ra tử chiến thì cũng không có quan hệ đến hắn, hắn lo lắng chính là Tống Ánh Trúc và em gái Diệp Lăng cùng mấy người Tĩnh Văn ở đó.
Mông Hàn An bỗng nhiên mở miệng:
– Minh Tâm tỷ vừa nói rằng ba người có tu vi cao nhất Bắc Vọng Châu sau khi bị thương, thì yêu thú mới tập kích Bắc Vọng Châu.
Nhưng lúc trước khi ba người kia còn đó, có xảy ra vấn đề lớn gì không? Liệu đây có phải là một âm mưu được sắp đặt trước?
Không cần Mông Hàn An nhắc nhở, Diệp Mặc đã biết rằng chuyện này rất kỳ quặc, nhưng hiện tại hắn chưa về đến Bắc Vọng Châu, nên cũng không có cách nào để xác định chuyện này có phải là do có người âm mưu sắp đặt hay không.
Thấy sắc mặt của Diệp Mặc không được tốt, hơn nữa còn có chút lo lắng, nên Minh Tâm liền muốn nói gì đó, nhưng lại bị Diệp Mặc nói trước:
– Minh Tâm tiền bối, nói cách khác thì có phải cô đã rời khỏi Phỉ Hải thành bốn năm năm rồi phải không?
Minh Tâm gật đầu:
– Đúng thế, nếu như dựa theo thời gian mà tính, thì đúng là đã hơn năm năm rồi.
Diệp Mặc có chút lo lắng, đã trôi qua năm năm rồi, vậy thì có bao nhiêu chuyện có thể xảy ra? Nếu như muốn tiêu diệt Mặc Nguyệt thì Mặc Nguyệt có thể bị diệt đến mấy lần rồi.
Phỉ Hải thành bị tiêu diệt, thì liệu Mặc Nguyệt có thể may mắn sống sót không? Tổ chim đã bị phá thì liệu trứng có còn nguyên vẹn?
Hắn đã từng bố trí một truyền tống trận ở Mặc Nguyệt, chỉ hi vọng là nếu như Toái Diệp thành thực sự bị hủy, thì mấy người Tống Ánh Trúc cũng có thể thông qua truyền tống trận mà chạy thoát thân.
Thấy biểu tình vô cùng lo lắng của Diệp Mặc.
Thì Minh Tâm lại nói tiếp:
– Diệp Mặc, cậu không cần phải lo lắng, lúc chúng tôi rời đi, thì có một người vô cùng mạnh mẽ đã tới giúp Phỉ Hải thành, thậm chí đã dần chiếm được thế thượng phong.
Một khi Phỉ Hải thành chiếm được thế thượng phong, thì tu sĩ các nơi đều sẽ liên tục tiến đến trợ chiến, hẳn là Phỉ Hải thành có thể hóa nguy thành an.
Diệp Mặc thở dài, hiện tại hắn cũng chỉ có thể cầu mong là như vậy mà thôi, chẳng lẽ bây giờ hắn có thể trong nháy mắt mà trở về Phỉ Hải thành hay sao?
Thấy Diệp Mặc lại tiếp tục trầm mặc, Minh Tâm lại nói lời cảm kích:
– Diệp Mặc, cảm tạ cậu đã cho tôi đan dược tốt như vậy.
Diệp Mặc gật đầu:
– Minh Tâm tiền bối, sau khi trở lại Bắc Vọng Châu thì nếu tiền bối không muốn tiếp tục ở lại Bắc Vọng Châu nữa, có thể cùng với chúng tôi đi Nam An Châu.
Minh Tâm nghe được lời Diệp Mặc nói, thì không trả lời ngay lập tức, suy nghĩ nửa ngày rồi mới hồi đáp:
– Tôi không thể đi.
Tôi còn có Tiên Dược Cốc.
Nếu như cậu có thể, thì hãy giúp tôi đưa Quảng Vi đi theo.
Tư chất của nó rất tốt, ở lại Bắc Vọng Châu tu luyện thì chỉ là lãng phí thời gian mà thôi.
Vành mắt của Quảng Vi đỏ lên, vừa muốn nói gì đó, thì Diệp Mặc lại lập tức đứng lên rồi mở cấm chế trong phòng ra.
Diệp Mặc bỏ qua chuyện đang nói dở, nhìn hai người kia rồi hỏi:
– Hai người hình là như là gặp được chuyện gì tốt thì phải?
Đằng Dịch cười ha hả:
– Bởi vì chúng tôi đã nghe ngóng được tin tức của ‘Côn lân’ rồi.
Ở Âm Hải thành thật sự là có ‘Côn lân’, nhưng là ở trong phủ thành chủ.
Cái vảy đó hàng năm đều được mang ra cho mọi người cùng tham quan, nhưng mà lại không bán ra.
Thấy Đằng Dịch nói không rõ ràng, thì Biên Phượng Tháp vội vàng bổ sung:
– Là như vậy, thành chủ của Âm Hải thành hàng năm đều tổ chức một lần đại hội giao lưu tài nguyên tu luyện.
Mà mỗi lần trước khi đại hội diễn ra, thì thành chủ Âm Hải thành đều mang miếng vảy trấn thành chi bảo ‘Côn lân’ ra để cho mọi người cùng thưởng thức.
Mà lần đại hội của năm này còn không tới ba tháng nữa là sẽ bắt đầu, nếu như chúng ta ở đây chờ thêm ba tháng, thì có thể thấy được ‘Côn lân’ rồi.
Chưa nói đến việc Diệp Mặc đang lo lắng về Phỉ Hải thành, cho dù là không có chuyện gì, thì hắn cũng không thể nào ở lại Âm Hải thành này chờ ba tháng được.
Âm Hải thành này khiến toàn thân hắn thấy khó chịu.
– Chúng ta không thể nào ở lại chỗ này ba tháng được.
Diệp Mặc vẫn chưa nói gì, thì Mông Hàn An đã chủ động nói rồi.
Vì Mông Hàn An và Diệp Mặc đều có cảm giác khó chịu đối với Âm Hải thành này.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng thế, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Âm Hải thành, đây không phải là chỗ có thể ở lâu.
Nói xong thì hắn cũng không đợi mọi người đưa ra ý kiếm, liền nhanh chóng nói tiếp:
– Tôi muốn chủ động đến bái kiến thành chủ Âm Hải thành một lần, bất luận là có thể lấy được ‘Côn lân’ hay không, thì tôi đều muốn đi thử xem.
– Cậu muốn gặp thành chủ Âm Hải thành?
Đằng Dịch kinh ngạc, y không đợi Diệp Mặc trả lời mà khoát tay nói tiếp:
– Cậu không cần phải đi, cậu căn bản là không thể thấy được y đâu.
Nghe nói thành chủ Âm Hải thành là Âm Tự có tu vi cao tuyệt, hơn nữa cũng không gặp người ngoài, cậu sao có thể muốn gặp là gặp được.
– Không thử thì làm sao biết? Nếu quả thật là không gặp được y, thì chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Âm Hải thành.
Diệp Mặc nói một cách chắc chắn.
Người vẫn luôn không đồng ý việc ở lại Âm Hải thành là Mông Hàn An bỗng nhiên lên tiếng:
– Diệp sư đệ, tôi đi cùng cậu.
Mông Hàn An là tu sĩ tu vi Kiếp Biến, ở đại lục Lạc Nguyệt, thì ngoại trừ một ít tu sĩ Hóa Chân ra, tu sĩ Kiếp Biến đã là tồn tại đỉnh cao rồi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ.
Mông Hàn An và Diệp Mặc rời khỏi nhà trọ, thì Mông Hàn An liền truyền âm:
– Diệp Mặc, nếu như cậu còn có ‘Tiên khuyên hoa’, nói không chừng thật sự có thể đổi được lấy ‘Côn lân’ đấy.
Diệp Mặc lắc đầu không trả lời, ‘Tiên khuyên hoa’ thì hắn chỉ còn một gốc cuối cùng mà thôi, tuyệt đối sẽ không lấy ra trao đổi.
Bốn gốc ‘Tiên khuyên hoa’ lấy được ở Lạc Hồn Khư nói không chừng là bốn gốc duy nhất còn lại ở Tu Chân Giới, hiện tại Diệp Mặc chỉ còn lại một gốc cuối cùng, hắn sao có thể đem nó ra trao đổi được chứ?
Thấy Diệp Mặc lắc đầu, Mông Hàn An liền thở dài, cô cũng biết ‘Tiên khuyên hoa’ là linh thảo hiếm có, nhưng nếu muốn đổi lấy ‘Côn lân’, thì chắc là không thể nào được.
Phủ thành chủ của Âm Hải thành rất dễ tìm ra, nó nằm ở chính giữa Âm Hải thành, toàn bộ phủ thành chủ đều rất rộng lớn và sang trọng.
Phía trước phủ thành chủ còn có một cái quảng trường, trên mặt đất quảng trường phủ kín dẫn linh thạch mầu xanh, không chỉ có linh khí nồng đậm đến bức người, còn có vẻ cao quý không gì sánh được.
Sau khi Diệp Mặc thấy phủ thành chủ này, thì lại nhớ tới phủ thành chủ của Minh Nguyệt Thành.
Minh Nguyệt thành cũng hùng vĩ vô cùng, nhưng cuối cùng lại trở thành Lạc Hồn Khư khiến tu sĩ nghe đến cũng phải biến sắc.
Hơn nữa phủ thành chủ của Minh Nguyệt Thành kia cũng đã bị phá hủy từ lâu, hiện giờ không còn cái vẻ hùng vĩ nữa, mà chỉ còn một đống đổ nát tan hoang mà thôi.
Diệp Mặc và Mông Hàn An vừa mới tiến đến quảng trường, thì đã bị hai tên tu sĩ Ngưng Thể ngăn cản lại:
– Đứng lại, nơi này là trọng địa của phủ thành chủ, bất luận là ai cũng không được phép lại gần, bằng không thì giết không tha.
Vốn Mông Hàn An còn nghĩ rằng Diệp Mặc sẽ có thủ đoạn gì đó để cho hai tên tu sĩ Ngưng Thể này vào báo cáo, sau đó mới nghĩ cách tiến nhập vào phủ thành chủ.
Nhưng khiến cô không ngờ chính là Diệp Mặc cũng không có đi vào, chỉ lấy ra một cái ngọc giản đưa cho một tên tu sĩ Ngưng Thể:
– Ngươi mang cái ngọc giản này đưa cho thành chủ đại nhân, cái ngọc giản này đối với thành chủ đại nhân rất quan trọng, đương nhiên ngươi cũng có thể lựa chọn bỏ qua chuyện này.
Nhưng nếu như các ngươi có thể gánh chịu được hậu quả, thì các ngươi cứ làm như vậy.
Nói xong, Diệp Mặc liền kéo Mông Hàn An xoay người rời đi dọc theo quảng trường của phủ thành chủ, căn bản là không đợi hai tên tu sĩ Ngưng Thể này nói lời nào.
Đến khi hai người đã đi được rất xa, thì Mông Hàn An mới nghi hoặc mà nhìn Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, cậu chỉ đưa một cái ngọc giản là được rồi sao? Chúng ta thì làm gì bây giờ? Lập tức rời đi, hay là…
Diệp Mặc trầm giọng:
– Chúng ta trước tiên hãy đến ‘Nhược Trì Linh Tức Lâu’ ở phía trước chờ một canh giờ, nếu như sau một canh giờ mà thành chủ của Âm Hải thành vẫn không gặp chúng ta, thì chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Âm Hải thành.
Sau khi nói xong, Diệp Mặc vội vàng bước đi, cũng không có ý nói lại nữa, dường như là đang phải suy tư rất nhiều.
Mông Hàn An gật đầu, hiển nhiên là đã hiểu ý của Diệp Mặc.
Diệp Mặc và Mông Hàn An nhanh chóng rời đi để lại hai tên hộ vệ Ngưng Thể ở trên quảng trường, cả hai hết nhìn ngọc giản của Diệp Mặc rồi lại đưa mắt nhìn nhau.
Một lát sau tên tu sĩ cầm ngọc giản mới lên tiếng:
– Làm sao bây giờ? Hay tôi đuổi theo đem ngọc giản này trả lại cho hắn nhé!
Tên tu sĩ còn lại lâp tức lắc đầu:
– Nếu trả lại cho hắn, vậy vạn nhất thành chủ đại nhân thực sự cần, thì chúng ta khó mà thoát tội được.
– Nhưng chúng ta nào có bản lĩnh đem đồ của hắn giao cho thành chủ đại nhân?
Tên tu sĩ cầm ngọc giản của Diệp Mặc hiện đang khóc không thành tiếng.
Ngay lúc đó, bỗng nhiên có một thanh âm lạnh như băng truyền đến:
– Đem cái ngọc giản đó đến phủ thành chủ.
Hai tên tu sĩ Ngưng Thể sau khi nghe thấy thanh âm này, lập tức kinh hãi, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng lại, vội vàng hướng về hư không thi lễ:
– Tham kiến thành chủ đại nhân.
Nói xong, hai người cũng không dám chần chờ, vội vã rời khỏi quảng trường chạy tới phủ thành chủ.
‘Nhược Trì Linh Tức Lâu’ cũng rất gần, Diệp Mặc và Mông Hàn An không mất bao lâu đã tới nơi rồi.
Diệp Mặc yêu cầu một tiểu nhị của ‘Nhược Trì Linh Tức Lâu’ cho một gian phòng tốt nhất, sau đó cùng Mông Hàn An vào trong ngồi chờ đợi.
Mông Hàn An nhìn Diệp Mặc, cũng không nói thêm cái gì.
Cô cảm giác được Diệp Mặc sau khi rời khỏi phủ thành chủ, dường như tâm tư của hắn có chút bất ổn.
Suy đoán của Mông Hàn An không sai, Diệp Mặc bây giờ đã là một tông sư trận pháp cấp chín, mặc dù vẫn chưa tới đỉnh của cấp chín, nhưng những trận pháp khác muốn lừa gạt ánh mắt của hắn thì tuyệt đối là không thể.
Huống chi hắn đã đi qua cấm địa Băng Thần gặp phải trận kỳ trên không, lại đi qua ‘La khúc thập bát bàn’ với đủ các loại trận pháp, hơn nữa ‘Tam sinh quyết’ của hắn diễn hóa ra hệ thống trận pháp cho riêng mình, thì lúc này lý giải của hắn đối với trận pháp còn rõ ràng hơn nhiều so với tông sư trận pháp cấp chín bình thường.
Hắn vừa đến bên ngoài quảng trường của phủ thành chủ, đã nhìn ra một cái trận pháp rất lớn rồi.
Đó không phải là Tụ Linh Trận, cũng không phải là trập pháp phòng ngự hay trập pháp công kích, mà đó là một cái trận pháp luyện hóa.
Lúc trước Diệp Mặc cảm giác Âm Hải thành có chút giống với Tu Chân Giới, hiện tại lại nhìn thấy một cái trận pháp luyện hóa lớn như vậy, thì hắn lập tức liên tưởng đến việc có người muốn luyện hóa tiểu thế giới Diệp Mặc đối với tiểu thế giới không phải là không hiểu gì như trước.
Thế giới trang vàng của hắn tuy răng cũng là một thế giới, nhưng nó lại chủ động nhận mình làm chủ, không cần phải luyện hóa.
Nhưng một tiểu thế giới thực sự thì lại cần phải luyện hóa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1239: Giao Dịch Cùng Thành Chủ
Giao Dịch Cùng Thành Chủ
N
ếu như Âm Hải thành thật sự là một tiểu thế giới, vậy một khi nó bị người luyện hóa, vậy thì một cái cây ngọn cỏ trong Âm Hải thành đều sẽ bị người đó khống chế.
Nghĩ tới đây, sau lưng Diệp Mặc nhất thời đầy mồ hôi lạnh.
Vạn nhất thành chủ Âm Hải thành mời tất cả những người có thân phận ở quanh Vô Tâm Hải, thậm chí là cả tứ đại Châu đều mời đến, sau đó đóng tiểu thế giới lại thì sẽ như thế nào? Hơn nữa Âm Hải thành đối với các tu sĩ mà nói thì đúng là một nơi vô cùng an toàn, ngay cả những chuyện như các yêu tu buôn bán Nguyên Anh, Nguyên Thần của tu sĩ loài người, thậm chí buôn bán các cô gái làm lô đỉnh thì cũng đều rất bình thường ở đây.
Từ chỗ đại điện mua bán lô đỉnh, Diệp Mặc cũng có thể thấy được rằng ở đây ngoại trừ một mình hắn coi đó là một việc mua bán tà ác ra, thì những tu sĩ khác đều coi đó là chuyện rất bình thường.
Cái tên Bàn Hồ bị hắn phá hủy đan điền, viên quản sự và chấp sự kia rõ ràng rất chán ghét mình, nhưng họ lại không thể không xử lý một cách công bằng, đây hết thẩy cũng đều là dùng để mua lấy danh tiếng cho Âm Hải thành.
Một thành thị có danh tiếng lớn như vậy, một khi tổ chức một đại hội giao lưu quy mô lớn, thì sẽ có bao nhiêu tu sĩ đến? Lại có bao nhiêu tài nguyên tu luyện quy tụ lại? Diệp Mặc thậm chí không dám tiếp tục tưởng tượng nữa.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu rõ vì sao Âm Hải thành lại có danh tiếng tốt như vậy rồi.
Chính là do chúng cố ý làm như vậy để tạo được sự công bằng trong lòng các tu sĩ tới đây.
Nếu quả thật là như vậy, thì tâm tư của tên thành chủ kia cũng thật là đáng sợ.
Nhưng mà cái tiểu thế giới này đã mấy nghìn năm rồi sao còn chưa luyện hóa được?
Trong lòng Diệp Mặc thả lỏng một chút, vì hiện tại cho dù hắn có hoài nghi, cũng không thể nào cùng Mông Hàn An bàn luận được, chỉ có thể chờ đến khi rời khỏi Âm Hải thành mà thôi.
Diệp Mặc và Mông Hàn An cũng không đợi lâu, cũng chỉ vừa uống xong chén linh trà thứ nhất, thì đã có một tu sĩ trung niên tìm đến.
Phía sau y còn dẫn theo một tên thanh niên sắc mặt tái nhợt.
Tên thanh niên này cứ im lặng theo sau tu sĩ trung niên giống như là một u linh vậy.
Tên tu sĩ trung niên vừa tiến đến đã nhanh chóng bố trí một cái cấm chế, đem gian phong tách biệt hẳn với bên ngoài, sau đó mới nhìn Diệp Mặc nhẹ nhàng hỏi:
– Cậu cố ý tới phủ thành chủ tìm tôi sao? Cậu có biết nếu như điều trong ngọc giản cậu nói không phải là thật, thì cậu sẽ có hậu quả gì không?
Tên tu sĩ trung niên này vừa bước vào, Diệp Mặc đã cảm nhận được một áp lực cường đại rồi, y tuyệt đối chính là thành chủ Âm Tự của Âm Hải thành.
Nhưng Diệp Mặc thật không ngờ dung mạo của người này lại giống như là một thanh niên, thoạt nhìn bất quá cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi, anh tuấn vô cùng.
Mái tóc đen nhánh tùy ý búi lên, vóc người cân xứng, chính là hình tượng của một thanh niên tuấn kiệt hoàn mĩ.
Người này quả thực là so với Trương Thừa Phong của Hà Châu Thành Bắc Vọng Châu cũng khá tương đồng.
Nhưng Âm Tự lại càng có khí thế hơn Trương Thừa Phong.
Ngay cả Mông Hàn An lúc nhìn thấy Âm Tự thì ánh mắt cũng bị ngoại hình hoàn mĩ của y hấp dẫn.
Nhưng khiến Diệp Mặc cảnh giác chính là Âm Tự này đã có tu vi Hóa Chân tầng chín đỉnh, hơn nữa khí thế trên người tuyệt đối không kém hơn so với Lục Vô Hổ.
Âm Tự tiến đến, nhưng Diệp Mặc lại không chút khẩn trương nào, từ từ đứng lên, sau đó ôm quyền nói:
– Vãn bối đương nhiên biết thành chủ đại nhân bận rộn nhiều việc.
Vì thế sao có gan dám lừa dối ngài.
Mời thành chủ đại nhân ngồi, còn cả vị đại nhân này nữa, mời ngời.
Tên tu sĩ trung niên thấy Diệp Mặc cư xử đúng mực, tuy rằng tự xưng là vãn bối, nhưng trong giọng nói lại không có chút ý tứ nào là của một vãn bối cả.
Nhưng y cũng chỉ kinh ngạc một chút, sau đó gật đầu, lập tức ngồi xuống.
Tên thanh niên giống như u linh đi theo y giống như là không nghe thấy Diệp Mặc nói gì, vẫn im lặng đứng phía sau Âm Tự.
Mông Hàn An vội vã rót hai chén linh trà cho Âm Tự, sau đó cũng lên tiếng chào hỏi:
– Vãn bối Mông Hàn An ra mắt thành chủ đại nhân, xin ra mắt vị đại nhân này nữa.
Âm Tự gật đầu nhìn thoáng qua Mông Hàn An, không nói lời nào, lại chuyển hướng ánh mắt về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không có chút hoang mang nào, lấy ra một cái bình ngọc đưa cho Âm Tự nói:
– Thành chủ đại nhân, mời xem, đây là thứ mà vãn bối đã nhắc tới bên trong ngọc giản, vãn bối biết là thứ này rất trân quý, về phần trân quý ra sao, thì vãn bối không dám tự mình đoán bừa.
Âm Tự thản nhiên cầm lấy bình ngọc trong tay Diệp Mặc, mở ra nhìn thoáng qua.
Sắc mặt lập tức đại biến, hít sâu một hơi.
Lúc này mới che lại bình ngọc, vẻ mặt đầy kích động không dám tin mà nhìn Diệp Mặc:
– Không ngờ thực sự là ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, linh dược cấp mười, hơn nữa còn có tới mười giọt, cậu từ đâu mà có được nó.
Đồng thời trong lòng Âm Tự lại cảm thấy vô cùng may mắn. ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ tuy rằng mọi người đều biết đến, nhưng ở Tu Chân Giới thì gần như là không có, bởi vì thứ đồ này quá mức trân quý.
‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ không chỉ có tác dụng vô cùng lớn trong việc chữa trị thần thức và thần hồn, còn có thể diễn sinh ra linh căn nữa.
Linh căn đấy, người không có linh căn thì căn bản là không có biện pháp để tu luyện, nhưng chỉ cần có ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, vậy thì sẽ hoàn toàn khác, bất luận là người nào cũng có thể tự mình sinh ra một linh căn.
Loại linh dược như thế này thì có thể không trân quý hay sao?
Mông Hàn An cũng vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, cô cho rằng thứ trân quý nhất trên người Diệp Mặc là ‘Tiên khuyên hoa’, nhưng căn bản là cô không thể ngờ được trên người Diệp Mặc còn có ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.
So sánh ra thì cũng khó phân biệt loại nào trân quý hơn.
Nhưng chủ yếu là Diệp Mặc lấy ra những mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, đây là cái khái niệm gì chứ?
Trên người Diệp Mặc rốt cuộc còn có bao nhiêu thứ tốt nữa? Lúc này ánh mắt Mông Hàn An nhìn Diệp Mặc có chút thay đổi, cô căn bản không dám nghĩ đến việc trên người Diệp Mặc còn có đồ tốt gì nữa không.
Âm Tự cũng không trả bình ngọc lại cho Diệp Mặc, đối với người có thân phận như y, thì xem xong đồ của đối phương rồi căn bản là không có khả năng không đem trả lại.
Nhưng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ này thì y thực sự là không muốn đem trả lại cho Diệp Mặc.
(Lời DG: Ném cho Bill Gate 100 tỷ USD nó cũng cầm không muốn trả lại đâu)
– Cậu hẳn là không phải vô duyên vô cớ mà lấy ra ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đúng không? Nói đi, cậu muốn thứ gì?
Âm Tự dõi theo Diệp Mặc, nhíu mày hỏi, nhưng vẫn không trả lại ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc nghe Âm Tự nói xong, lập tức ôm quyền trả lời:
– Thành chủ đại nhân, vãn bối muốn một thứ mà chỉ có thành chủ đại nhân mới có.
– Nói đi.
Âm Tự nhíu mày, y cảm giác thứ đồ mà Diệp Mặc muốn thật sự không đơn giản, bằng không sẽ không lấy ra ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.
Diệp Mặc gật đầu:
– Vãn bối nghe nói thành chủ đại nhân có một miếng ‘Côn lân’, cho nên muốn đổi lấy miếng ‘Côn lân’ này, không biết thành chủ đại nhân có thể bỏ được thứ mình yêu thích hay không?
Nghe thấy Diệp Mặc nói hai chữ ‘Côn lân’, thì trong mắt của Âm Tự hiện lên một tia âm lãnh, nhưng cũng không nói gì, chờ sau khí Diệp Mặc nói xong, thì y mới lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc hỏi lại:
– Cậu cho rằng với mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể đổi lấy được ‘Côn lân’ sao? Hơn nữa cho dù là ta đổi ‘Côn lân’ cho cậu, thì cậu có khả năng giữ được nó sao?
Trong lòng Mông Hàn An trầm xuống, quả nhiên đổi không được.
Kỳ thực cô biết, ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ cũng là đồ vật cực kỳ trân quý rồi, nhưng muốn đổi lấy ‘Côn lân’ thì vẫn không thể được.
Nhưng thành chủ Âm Tự đã nói như vậy, thì hiển nhiên là không muốn trao đổi với Diệp Mặc rồi.
Biểu tình của có vẻ như là vội vàng sợ hãi, Diệp Mặc ôm quyền nói với Âm Tự:
– Đúng vậy, vãn bối cũng không rõ ràng mức độ trân quý của ‘Côn lân’, nên mới cho rằng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể đổi lấy được ‘Côn lân’ rồi.
Thực sự là vãn bối đã quá mức lỗ mãng, xin thành chủ đaị nhân tha thứ cho.
May mà đây là Âm Hải thành, bằng không vãn bối thật sự là không dám làm càn.
Thành chủ Âm Tự nghe Diệp Mặc nói như vậy, thì sắc mặt có chút hòa hoãn:
– Không sao, dù sao thì cậu cũng không có lừa gạt ta.
Âm Hải thành của ta tuy rằng không dám so sánh cùng với Đan Thành của Nam An Châu, nhưng luận về sự công bằng, thì Âm Hải thành ta đứng thứ hai, sẽ không có thành thị nào dám nói mình là đệ nhất.
Diệp Mặc lại lần nữa nói:
– Đa tạ thành chủ đại nhân, vãn bối cuối cùng cũng yên tâm được rồi, vậy vãn bối sẽ không làm phí thời gian của thành chủ đại nhân nữa, xin được cáo từ.
Không đợi thành chủ gật đầu, Diệp Mặc đã đưa tay lấy lại ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.
Đồng thời trong lòng hắn cũng cười nhạt Mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ còn không bằng một cái ‘Côn lân’ sao? Người này muốn lừa ai vậy? Nếu như là ‘Côn lân’ là vẩy của thần thú Côn đã thành niên, vậy thì đừng nói là mười giọt, cho dù là hàng trăm hàng nghìn giọt cũng không thể so sánh được, điều này thì hắn đồng ý.
Thế nhưng Mông Hàn An nói rằng, thần thú Côn khi mới sinh ra cũng chỉ là yêu thú cấp bẩy mà thôi, mặc dù là có huyết mạch thần thú, nhưng cũng chưa thực sự tiến hóa thành thần thú.
Như vậy thì một miếng ‘Côn lân’ này dùng mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đổi lấy là đủ rồi.
‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ là của Diệp Mặc, cho nên Âm Tự thành chủ cũng không có cách nào ngăn cản Diệp Mặc lấy lại đồ của mình.
Chỉ có thể xấu hổ mà đem bình ngọc ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đặt lại ở trên bàn cho Diệp Mặc lấy đi.
Mông Hàn An bỗng nhiên hiểu được tại sao Diệp Mặc lại ở ‘Nhược Trì Linh Tức Lâu’ này đợi thành chủ Âm Hải thành rồi, linh tức lâu chính là một nơi công cộng, cho nên dù là thành chủ của Âm Hải thành đối với ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ nổi lên dị tâm, cũng không dám chiếm đoạt, bằng không thì danh tiếng Âm Hải thành khổ công xây dựng vô số năm sẽ hoàn toàn tan biến.
Lúc này Mông Hàn An cực kỳ bội phục Diệp Mặc.
Nếu như bọn họ thực sự đi vào phủ thành chủ, thì chắc chắn là hai người sẽ không thể ra ngoài được, mà việc như vậy ở Âm Hải thành cũng sẽ không tạo nên sóng gió gì cả.
Thấy Diệp Mặc đem ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ cầm vào tay, thì Âm Tự thành chủ bỗng nhiên nói:
– Các người dự định ở lại Âm Hải thành bao lâu? Còn ba tháng nữa là Âm Hải thành sẽ tiến hành đại hội giao lưu rồi, đến lúc đó sẽ có rất nhiều đồ vật trân quý xuất hiện, tuy rằng không nhất định có thứ gì trân quý nhưng ‘Côn lân’, nhưng cũng sẽ có rất nhiều thứ hiếm thấy. ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ của cậu cũng có thể đổi được rất nhiều thứ tốt đấy.
Diệp Mặc cười tự giễu:
– Vãn bối chắc không thể ở chỗ này ba tháng được, kỳ thực vãn bối là một linh đan sư cửu phẩm, cho nên vãn bối dự định trở về nhà trọ đem ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ luyện chế thành đan dược tinh lọc linh căn, sau đó bán đi kiếm chút gì đó, rồi lập tức sẽ rời khỏi nơi này.
Giọng điệu của Diệp Mặc rất cứng rắn, sắc mặt của Âm Tự cũng lập tức thay đổi, y không ngờ Diệp Mặc lại muốn phá hư ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’.
Một linh đan sư cửu phẩm mà cũng dám luyện chế ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’? Cái gì mà đan dược tinh lọc linh căn? ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể dùng như vậy sao?
– Đợi một chút.
Thấy Diệp Mặc đã sắp rời khỏi, Âm Tự rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà gọi hắn lại.
Y không muốn trao đổi, nhưng không có nghĩa là y không muốn có được mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ này.
Nhưng một khi bị tên ngu xuẩn này mang đi luyện chế, thì y còn muốn cái rắm gì nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1240: Dẫn Tới Họa Sát Thân
Dẫn Tới Họa Sát Thân
T
rong lòng Diệp Mặc cười nhạt, hắn đương nhiên biết giá trị của ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ tuyệt đối sẽ không thấp hơn so với vảy của thần thú Côn mới sinh.
Tên cáo già Âm Tự này cũng không phải là kẻ ngốc.
Người này vừa rồi hỏi hắn còn ở lại Âm Hải thành bao lâu, chính là đợi hắn sau khi rời khỏi Âm Hải thành thì sẽ ra tay.
Nhưng Diệp Mặc đã đoán được ý của y, thì liền nói là muốn lãng phí mười giọt ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ này.
Hắn cũng không tin là Âm Tự có thể nhịn được.
Nếu như Âm Tự có thể nhịn được, thì Diệp Mặc chỉ còn một cách là ở lại Âm Hải thành không dám đi ra ngoài mà thôi.
Bởi vì một khi đi ra ngoài, hắn chắc chắn phải chết, bất luận là hắn có lãng phí ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ hay không, thì cũng sẽ có cùng một kết quả.
Âm Tự chắc chắn sẽ không để một kẻ từng mang ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đến trước mặt y an toàn rời khỏi, khi Âm Tự tiến vào phòng, thì Diệp Mặc đã cảm nhận được loại uy hiếp này rồi.
Vì thế khi hắn lấy ra ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ thì cũng đã tính hết mọi nước đi rồi.
Nếu như Âm Tự không gọi hắn lại, thì hắn chỉ có thể tự quay lại lấy thêm ra ‘Tiên khuyên hoa’ mà thôi.
Bất luận là tốn bao nhiêu tiền vốn, thì hắn đều phải lấy được ‘Côn lân’ từ trong tay Âm Tự.
(Lời DG: Điêu! Thách chú cũng không dám đem ‘Khổ trúc’ ra khoe ha ha…)
Diệp Mặc tu luyện ‘Tam sinh quyết’, cho nên giác quan thứ sáu cũng rất nhạy cảm, hắn vừa nhìn thấy Âm Tự, thì đã biết được mình sẽ không thể dễ dàng có được chỗ tốt từ y.
Điều này cũng là khẳng định chứ không hoàn toàn là trực giác.
Hiện tại Âm Tự đã gọi hắn lại, nên hắn vội vã dừng lại ôm quyền:
– Tiền bối, còn có gì phân phó sao?
Âm Tự gật đầu:
– Ừ, ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ của cậu nếu dùng để luyện chế linh đan cấp chín thì thực sự là quá mức lãng phí.
Tuy ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ không có trân quý như ‘Côn lân’, nhưng cũng là một vật hi hữu…
Không chỉ mình Diệp Mặc, mà ngay cả Mông Hàn An cũng hiểu được Âm Tự muốn mượn cớ này, để có thể dùng thứ khác đổi lấy ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ mà thôi.
Vì hiện tại y đã biết Diệp Mặc sẽ làm lãng phí ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, nên y mới phải cố gắng trao đổi.
Diệp Mặc không đợi Âm Tự nói xong, thì đã lấy ra một ‘Sa quả’ rồi nói:
– Thành chủ đại nhân, tôi đột nhiên nhớ ra mình còn có một linh quả cấp chín, nếu như tôi dùng ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ và ‘Sa quả’ cấp chín này không biết có thể đổi lấy ‘Côn lân’ của ngài hay không?
– Thực là linh quả cấp chín ‘Sa quả’?
Âm Tự lại lần nữa chấn động nhìn Diệp Mặc, cái tên tu sĩ trẻ tuổi này trên người rốt cuộc là có bao nhiêu thứ tốt? Ngay cả linh quả cấp chín mà hắn cũng có?
Mông Hàn An càng không biết phải nói cái gì, cô biết trên người Diệp Mặc có rất nhiều đồ tốt, nhưng lúc này Diệp Mặc lại lấy ra một thứ hoàn toàn ngoài dự liệu của cô, chính là ‘Sa quả’- linh dược cấp chín, chuyên dùng để luyện chế ‘Kiếp sinh đan’, cho dù là có linh thạch cũng không thể mua được, nhưng Diệp Mặc lại có thể tùy tiện lấy ra.
Cho dù là muốn trao đổi ‘Côn lân’, thì cũng không cần phải lấy ra loại linh dược có cấp bậc như thế này chứ.
– Thứ tốt.
Có thể đổi.
Tuy rằng ‘Côn lân’ rất trân quý, nhưng thứ mà cậu lấy ra thêm có tác dụng rất lớn đối với ta.
Âm Tự nói xong, không chút do dự lấy ra một hộp ngọc mầu hồng đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không hề do dự, đem ‘Sa quả’ và ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đưa qua cho Âm Tự. ‘Sa quả’ tuy là chưa hoàn toàn chín mùi, nhưng vẫn là linh quả cấp chín.
Diệp Mặc dùng thứ này để thêm vào điều kiện trao đổi, thực sự có thể khiến đối phương không còn lý do gì để nói nữa.
Cho dù là điều kiện trao đổi trước không đủ, nhưng hiện tại cũng có thể đáng giá.
Diệp Mặc kích động, thu hồi lại hộp ngọc mầu hồng, ôm quyền khách khí với Âm Tự:
– Đa tạ thành chủ đại nhân đã cho vãn bối chiếm được tiện nghi, vãn bối xin cáo từ.
Hắn thậm chí còn không buồn mở hộp ngọc ra xem, liền mang theo Mông Hàn An vội vã rời khỏi linh tức lâu.
– Hộp ngọc có cấm chế, làm sao cậu biết trong đó là ‘Côn lân’?
Ra khỏi linh tức lâu, Mông Hàn An lập tức hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc trầm giọng:
– Tôi chỉ khẳng định là không có gì ngoài ý muốn nên nhanh chóng cầm đi.
Hơn nữa với thân phận của y thì cũng không thể lừa dối chúng ta được.
Mông Hàn An gật đầu, lập tức lại có chút lo lắng:
– Nhưng tôi thấy thành chủ…
Diệp Mặc khoát tay:
– Trở về rồi hẵng nói.
Không cần Mông Hàn An nói, Diệp Mặc sao có thể không biết được thành chủ Âm Hải thành đã động sát cơ đối với hắn chứ? Hiển nhiên là y muốn giết hắn rồi.
Bất luận là ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ hay là linh quả cấp chín của hắn đều là thứ sẽ dẫn đến họa sát thân.
Huống chi hiện tại, trên người hắn còn có một cái họa sát thân lớn hơn nữa, đó chính là ‘Côn lân’.
Đối với Diệp Mặc mà nói, hiện tại ‘Côn lân’ đã nằm trong tay hắn là được rồi.
Về phần bị đuổi giết, thì cho dù là hắn không lấy được ‘Côn lân’ thì cũng sẽ bị truy sát như thường.
Ở đại điện mua bán lô đỉnh kia đã đắc tội với quản sự và chấp sự, còn có tên tu sĩ Kiếp Biến đã giải trừ cấm chế cho mười một cô gái kia nữa, thậm chí còn có cả Ưng Sát nữa.
Cho nên hắn đã sớm có chuẩn bị rồi.
Diệp Mặc vừa mới rời khỏi linh tức lâu, thì Âm Tự lại lần nữa nhìn lại bình ngọc chứa ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ và ‘Sa quả’ trong tay mình.
Nghĩ một lúc lâu rồi mới mở miệng:
– Không ngờ chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh, lại có nhiều thứ tốt như vậy ở trên người, hơn nữa hắn có thể tấn cấp tu vi Thừa Đỉnh trong vòng trăm tuổi, thì trên người hắn rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật nữa?
Tên tu sĩ vẫn theo Âm Tự như một cái bóng lúc này mới đột nhiên lên tiếng:
– Chủ nhân, tại sao phải trao đổi cùng với con kiến hôi kia? Chúng ta cứ mượn cớ đuổi hắn ra khỏi Âm Hải thành, sau đó giết hắn đi, đơn giản như vậy là được rồi.
Âm Tự lắc đầu:
– Âm Hải thành của ta nếu như vô duyên vô cớ đuổi một tu sĩ ra ngoài, thì sẽ không tránh khỏi bị đàm tiếu.
Hơn nữa ‘Côn lân’ cũng chỉ là cấp cho hắn vài ngày mà thôi, ở trên đó có dấu hiệu thần thức của ta, chỉ cần hắn động một chút thì ta sẽ lập tức biết được.
Dừng một chút, y lại nói tiếp:
– Trên người của hắn tuyệt đối là có rất nhiều bí mật, sau khi hắn có được ‘Côn lân’, rất có thể sẽ rời khỏi Âm Hải thành, ngươi phải theo dõi chặt chẽ.
Một khi hắn rời đi, thì ngươi hãy lập tức đi theo, cho dù là phải xuất động hai tên tu sĩ Hóa Chân thì cũng phải để lại bí mật của hắn ở lại Âm Hải thành này.
– Vâng thưa chủ nhân.
Tên tu sĩ kia lập tức kinh cẩn trả lời.
Diệp Mặc và Mông Hàn An vừa về tới nhà trọ, thì mấy người Kỳ Bẩm lập tức tiến lên đón.
– Thế nào rồi? Thành chủ có mang ‘Côn lân’ ra cho cậu xem không?
Đằng Dịch là người thứ nhất lên tiếng hỏi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Cái này đợi lát nữa Mông tỷ kể lại cho mọi người.
Kỷ tiền bối, tôi lập tức cần bế quan, ngài trước tiên bố trí thật nhiều đạo cấm chế ở nhà trọ này giúp tôi, không thể cho phép bất kỳ thần thức nào tiến vào dò xét.
Hơn nữa khi tôi còn chưa đi ra, thì tất cả mọi người không nên rời khỏi nhà trọ này, chờ tôi ra khỏi, thì chúng ta lập tức sẽ đi.
Mấy người Kỷ Bẩm nghe được Diệp Mặc nói, đều gật đầu đồng ý.
Kỷ Bẩm lập tức bắt tay vào bố trí cấm chế.
Mà Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp thì nhanh chóng quấn lấy Mông Hàn An để hỏi sự tình khi nãy.
Diệp Mặc tiến vào trong gian phòng, bố trí mấy đạo cấm chế, sau đó tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Hắn biết hiện tại thì Âm Hải thành là an toàn nhất đối với hắn.
Nếu như hắn rời khỏi đây, thì chắc chắn sẽ phải chết.
Tuy rằng ở bên trong này tiến vào Thế giới trang vàng vẫn rất nguy hiểm, nhưng hắn hiện tại cũng không cần quan tâm đến cái gì nữa.
Huống hồ sau khi hắn từ quảng trường phủ thành chủ trở về, cũng đã biết là tên thành chủ kia còn chưa hoàn toàn luyện hóa được Âm Hải thành.
Có cấm chế của hắn, hơn nữa còn có cấm chế của Kỷ Bẩm tiền bối, thì vẫn có thể phòng ngự lại thần thức của một tu sĩ Hóa Chân.
Sau khi Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng.
Bỗng nhiên lại có chút bất an.
Hắn lắc đầu một cái, không nghĩ ra là vấn đề gì Đem cảm giác bất an ném sang một bên, thì chuyện thứ nhất Diệp Mặc làm là lấy ra cái hộp ngọc mầu hồng kia ra.
Hắn lập tức phát hiện được phía trên hộp ngọc có dne619 mấy dấu hiện thần thức ẩn nấp.
Diệp Mặc cẩn thận mở hộp ngọc ra, lập tức nhìn thấy được một miếng vẩy bằng lòng bàn tay, miếng vẩy này mang theo mầu xanh nhạt và đã có chút cảm giác về uy áp của yêu thú rồi.
Đây chắc chắn là ‘Côn lân’ rồi.
Diệp Mặc lập tức xác định miếng vẩy trong tay mình chính là ‘Côn lân’.
Mông Hàn An nói ‘Côn lân’ này là lấy được khi thần thú Côn vừa mới phá trứng mà ra, thậm chí chỉ là một yêu thú cấp bẩy.
Một con yêu thú cấp bẩy, mà đã có được loại uy áp này rồi, thật không hổ danh là huyết mạch của thần thú.
Sau một khắc, Diệp Mặc liền lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, hiện tại hắn mặc dù chỉ là một tông sư luyện khí tam phẩm, nhưng hắn cũng không có ý định đem ‘Côn lân’ hoàn toàn dung hợp vào ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Hắn chỉ cần dùng ‘Côn lân’ để đề thăng một chút cho phẩm chất của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ là được rồi.
Diệp Mặc không trông mong vào việc có thể biến ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thành tiên khí.
Nhưng chỉ cần một bán tiên khí, hoặc là chuẩn tiên khí thì hắn vẫn có chút nắm chắc.
Là một tông sư luyện khí tam phẩm, muốn dung hợp hoàn mĩ một tài liệu cấp mười vào một chân khí cực phẩm, đó thực sự là chuyện không có khả năng.
Diệp Mặc cũng không hề nghĩ đến việc đó.
Hắn chỉ muốn đem ‘Côn lân’ luyện hóa, dung hợp đơn giản với ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, sau đó thăng cấp nó lên.
Về phần dung hợp hoàn toàn ‘Côn lân’ với ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, Diệp Mặc tính đến khi nào hắn trở thành tông sư luyện khí thất phẩm thì mới làm tiếp.
Tới lúc đó, hắn không chỉ dung hợp ‘Côn lân’, mà còn dung hợp cả hai chiếc lá ‘Khổ trúc’ vào nữa.
Đem ‘Côn lân’ cầm trong tay nhìn một lúc lâu, Diệp Mặc mới lấy ra ‘Vụ liên tâm hỏa’. thế nhưng hắn còn chưa dốt cháy ‘Côn lân’, thì đã cảm thấy có gì đó không đúng, hắn lập tức thu hồi lại ‘Vụ liên tâm hỏa’.
Sau một lát, Diệp Mặc lại lần nữa tìm được một cái dấu hiệu thần thức rất nhỏ trên ‘Côn lân’.
Nhất thời âm thầm kinh hãi, nếu như hắn cứ thế mà đem ‘Côn lân’ này luyện hóa, thì cái dấu hiệu thần thức này sẽ hòa vào trong ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, vậy thì cho dù hắn đi tới đâu, Âm Tự cũng sẽ biết được rõ ràng.
Cái dấu hiệu thần thức này còn có một đạo cấm chế bao trùm lấy, chỉ cần hắn động tay vào cái ‘Côn lân’ này, thì đối phương sẽ biết được.
Diệp Mặc giật mình, lập tức ra khỏi Thế giới trang vàng, sau đó lau đi mồ hôi lạnh ở trên trán.
Nếu như Âm Tự cảm ứng không được dấu hiệu thần thức của hắn, có thể lập tức tìm tới chỗ này hay không? Khả năng này rất lớn, hắn không thể mạo hiểm như vậy được.
Cũng may là hắn đã trở thành một tông sư trận pháp cấp chín, tuy rằng dấu hiệu thần thức trên ‘Côn lân’ bị cấm chế của thành chủ Âm Hải thành bao lấy, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì hoàn toàn không có chút khó khăn nào.
Hắn cẩn thận đem cái cấm chế kia gỡ ra, sau đó lấy ra ‘Thanh cương lôi nguyên châu’ ngày trước có được từ tay Điền Ngạo Phong, sau đó để đạo cấm chế kia chuyển sang bao vây lấy nó.
Sau khi làm xong, thì Diệp Mặc lại đem ‘Thanh cương lôi nguyên châu’ để vào trong chiếc hộp mầu hồng, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó hắn lại cẩn thận kiểm tra ‘Côn lân’ lại vài lượt, xác nhật không còn dấu hiệu thần thức nào nữa, thì mới lại lần nữa tiến vào trong Thế giới trang vàng, còn chiếc hộp mầu hồng thì bị hắn để ở trong phòng, không mang theo vào trong Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc không biết là lần đầu tiên hắn tiến vào Thế giới trang vàng thì Âm Tự cũng đã cảm nhận được rồi.
Sau khi cảm thụ được dấu hiệu thần thức của mình biến mất trong nháy mắt, Âm Tự lập tức nhíu mày, khi y vừa định cử động, thì lại lần nữa cảm nhận được dấu hiệu thần thức của mình.
Âm Tự lại ngồi xuống, trong lòng thầm nghĩ không biết rằng trên người tên tu sĩ kia rốt cuộc có bao nhiêu bí mật, còn hai thứ kia thì hắn từ đâu mà có được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








