1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 220 : Đại Hội Đan Vương (c1096-c1100)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 220 : Đại Hội Đan Vương (c1096-c1100)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1096: Đại Hội Đan Vương

Đại Hội Đan Vương

N

ăm ngày nhanh chóng trôi qua, hôm nay đã là ngày đầu tiên của đại hội Đan Vương, toàn bộ quảng trường Đan thành gần như chật kín chỗ.

Vô số tu sĩ hầu như đều đi hết tới quảng trường đại hội Đan Vương của Đan thành, hơn một trăm người đã tề tựu lại trong quảng trường nhưng cũng không có vẻ gì là chật trội, một ít các đại môn phái còn có khu vực riêng của mình.

Một bộ phận tu sĩ không thích lại gần quảng trường, sớm đã có các góc riêng bày bố trận pháp để quan sát rồi.

Sau khi an bài chỗ ngồi cho Cận Chỉ Hằng, Cố Mân Tiềm theo Diệp Mặc đi tới khu vực của tuyển thủ dự thi.

Diệp Mặc phát hiện, tuy rằng khán giả ở đây so với đại hội luyện đan danh nhân đường ở thành Toái Diệp nhiều hơn mấy chục lần, thế nhưng tuyển thủ dự thi cũng không có nhiều hơn.

Diệp Mặc nhìn quanh một chút, khoảng chừng chỉ có hơn năm trăm người.

Mà Diệp Mặc cũng biết năm trăm này phỏng chừng là toàn bộ số người trong đan giới của Nam An Châu rồi.

Khác với Diệp Mặc, Cố Mân Tiềm đối với những người dự thi này rõ như lòng bàn tay, y liên tục giới thiệu cho Diệp Mặc những Đan Vương có thực lực có thể đoạt giải quán quân trong lần đại hội này.

Ngoại trừ Đan Vương tứ phẩm Quý Bưu Đình của Thiên Dược Hồ mà Diệp Mặc trước đó đã gặp được ở Luyện đan danh nhân đường ra, còn có Đan Vương tứ phẩm Khâu Niệm Sinh của tông môn bảy sao Bích Đan Tông, Đan Vương ngũ phẩm Từ Bán Xương của Đan thành, Đan Vương tứ phẩm Vương Mậu, tán tu Đan Vương tam phẩm Tông Sư Đạo, Đan Vương tứ phẩm Thanh Điệp của Thanh Mộng Trai.

Không ngờ còn có Đan Vương ngũ phẩm dự thi, Diệp Mặc tuy rằng không đến mức lo lắng, thế nhưng nghĩ lại thấy ý tưởng cướp đoạt ba hạng đầu thật đúng là không đơn giản.

Ai biết mấy người còn lại, có người giống mình là một Đan Vương lại xài danh hiệu của Linh đan sư hay không.

Thế nhưng Cố Mân Tiềm giới thiệu đến Đan Vương Thanh Điệp của Thanh Mộng Trai thì Diệp Mặc cũng có ý quan tâm một chút.

Cô gái này thoạt nhìn thì tuổi cũng không lớn, nhưng thực sự đã là tu vi Hư Thần rồi, hơn nữa còn là một Đan Vương tứ phẩm.

Khiến Diệp Mặc phải cảm thán trong lòng rằng ‘sao mà ở Nam An Châu này lắm tu sĩ thiên tài thế’.

Khi Diệp Mặc đang quan tâm đến Đan Vương Thanh Điệp thì bỗng nhiên cảm giác được có người nhìn mình, tùy ý quay đầu lại nhìn thấy một cô gái mặc đồ màu xanh nhạt đang nhìn chằm chằm mình, trong ánh mắt lộ vẻ mừng rỡ.

Cầm Mộ Tâm, Diệp Mặc biết Cầm Mộ Tâm nếu đã là Đan Vương nhất phẩm, lần này nhất định là sẽ đại biểu cho Vô Tình Cốc dự thi, lúc này thấy cô thì trong lòng cũng có chút vui vẻ.

Dù sao Cầm Mộ Tâm và hắn đều đến từ Bắc Vọng Châu, trước đây cũng có quen biết.

Nghĩ tới đây Diệp Mặc liền đi tới phía Cầm Mộ Tâm cười cười mà nói:

– Mộ Tâm sư muội, thực sự là không ngờ có thể gặp cô ở chỗ này.

Đây là Thông tin châu của tôi, chờ khi đại hội kết thúc có thể đến chỗ tôi để tâm sự.

Nói xong Diệp Mặc lấy ra một viên Thông tin châu đưa cho Cầm Mộ Tâm, hắn rất muốn hỏi Cầm Mộ Tâm một chút vì sao cô lại chỉ có tu vi Kim Đan, mắc dù đã là một Đan Vương, và làm thế nào mà lại đi tới Nam An Châu, thậm chí còn làm môn hạ của Vô Tình Cốc.

Cầm Mộ Tâm mừng rỡ tiếp nhận Thông tin châu của Diệp Mặc đưa cho cô, chỉ là tay cô còn chưa có chạm vào thông tin châu, chợt nghe thấy một tiếng quát lạnh hướng về phía Diệp Mặc:

– Cút ngay.

Đồng thời một bàn tay trắng như bạch ngọc đem Thông tin châu của Diệp Mặc vỗ qua một bên, cho dù chính Diệp Mặc thì cũng không kịp phản ứng.

Diệp Mặc thu hồi lại Thông tin châu, vẫn có thể cảm giác được tay của mình có chút bỏng rát và đau đớn.

Hắn liếc mắt nhìn cô gái đã đánh lên tay hắn, cũng mặc một bộ quần áo của Vô Tình Cốc thế nhưng tu vi so với Cầm Mộ Tâm cao hơn nhiều, không ngờ đã là tu vi Hư Thần hậu kỳ rồi.

Diệp Mặc cử động cổ tay mình một chút, vừa rồi chút nữa thì cổ tay của hắn đã bị đánh gãy rồi, cô gái này thật sự là lợi hại.

Hơn nữa xinh đẹp không kém Cầm Mộ Tâm chút nào, thậm chí bộ dáng còn có chút tốt hơn Cầm Mộ Tâm, chỉ là cô nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc giống như là Diệp Mặc vừa làm chuyện gì rất tội lỗi vậy.

– Hàn Ngọc sư thúc, người đây là…

Vẻ mặt Cầm Mộ Tâm khó hiểu nhìn cô gái vừa đánh vào cổ tay Diệp Mặc, trong mắt tuy rằng có ý bất mãn nhưng cũng không dám nói ra.

– Mộ Tâm, con còn quá nhỏ, không nên cùng những bọn đàn ông không đứng đắn tiếp xúc, nhơ kỹ, môn phái của chúng ta gọi là Vô Tình Cốc.

Cô gái tên Hàn Ngọc kia nghe được câu hỏi của Cầm Mộ Tâm, giọng điệu có chút hòa hoãn lại, nhưng vẫn nghe ra được sự nghiêm khắc trong đó.

Cầm Mộ Tâm tuy rằng không dám trực tiếp cãi lại cô ta nhưng vẫn chần chờ nói:

– Thế nhưng trước kia, Đan Vương Hồ Mân cũng thường tới Vô Tình Cốc chúng ta, hơn nữa…

Tuy rằng Cầm Mộ Tâm không có nói hết câu, thế nhưng cô gái kia cũng nghe ra được ý tứ của Cầm Mộ Tâm, Đan Vương Hồ Mân tựa hồ cũng quen biết Diệp Mặc, vừa rồi là hai người cùng nhau đi tới.

Diệp Mặc không để ý tới thái độ của cô gái tên Hàn Ngọc, hắn quay lại mỉm cười với Cầm Mộ Tâm:

– Mộ Tâm sư muội, nếu như có gì ngoài ý muốn có thể đến tìm tôi.

Nói xong Diệp Mặc xoay người đi, hắn đối với loại đàn bà như Hàn Ngọc rất chán ghét.

Cầm Mộ Tâm là một Đan Vương, tùy tiện đến nơi nào đều có người hoan nghênh.

Nếu như ở Vô Tình Cốc cảm thấy khó chịu, hắn có thể đưa cô đến Mặc Nguyệt Chi Thành.

– Ý của anh là gì?

Khiến Diệp Mặc không ngờ chính là hắn vừa mới quay người, cái cô Hàn Ngọc kia liền chặn hắn lại.

Giọng nói băng lãnh ác liệt chất vấn, tựa hồ chỉ cần Diệp Mặc không đưa ra được lý do, cô lập tức sẽ đem Diệp Mặc đánh gục tại chỗ này.

Diệp Mặc nhàn nhạt nói một câu:

– Mắc gì đến cô, cút ngay.

– Mày muốn chết…

Sắc mặt Hàn Ngọc nhất thời lạnh đi, hắng giọng.

Cô không thể tưởng được có người dám nói cô cút ngay, cô liền lấy ra một thanh phi kiếm, hướng tới Diệp Mặc mà động thủ.

– Làm càn…

Một thanh âm trầm thấp vang lên.

Một bàn tay lớn bao vây lấy Hàn Ngọc đem cô ta ném ra ngoài khu vực của những người dự thi.

Cái cô Hàn Ngọc kia bất ngờ bị người ta ném ra ngoài, ngã ngồi trên mặt đất, thế nhưng cô cũng không dám tiếp tục chạy vào khu vực của những người dự thi mà cùng Diệp Mặc nói lời vô ích nữa.

Vô Tình Cốc mặc dù là tông môn tám sao, hơn nữa còn là một trong những tông môn tám sao mạnh nhất, thế nhưng muốn ở Đan thành dương oai thì còn kém xa.

Diệp Mặc đối với Lão già vừa ném Hàn Ngọc ra ngoài khom lưng cảm tạ một chút, trong lòng cũng hoảng sợ.

Cái cô Hàn Ngọc kia thực lực đã là Hư Thần tầng tám, muốn giết Diệp Mặc thì cũng không quá khó.

Nhưng cô ả lại bị ném ra ngoài như ném rác, có thể thấy được ở Tu Chân Giới này thì thực lực chính là tất cả.

Lão già ném Hàn Ngọc ra ngoài hiển nhiên đã là tu vi Hóa Chân, coi như là Diệp Mặc cũng chỉ có thể nhìn thấy một chút thủ pháp khi nãy.

Lão già gật đầu với Diệp Mặc một cái, bỗng nhiên cao giọng nói:

– Hôm nay là đại hội Đan Vương năm mươi năm tổ chức một lần của Đan thành cũng như toàn bộ Nam An Châu, là một đại hội luyện đan lớn nhất trong vài chục năm trở lại đây.

Hiện tại mời các Đan Vương và các Linh đan sư dự thi tiến vào khu vực của mình, người không có liền quan mời lui ra ngoài.

Một ít bạn bè và người thân của các tu sĩ dự thi rất nhanh được mời ra ngoài, trong khu vực dự thi thoáng hẳn ra, chỉ còn có mấy trăm người.

Tuy rằng quảng trường Đan thành rất lớn, thế nhưng chỗ nào cũng có thể nghe được rõ ràng lời nói của tu sĩ Hóa Chân này, hơn nữa mọi người cũng đều để ý mà nghe, bởi vì đại bộ phận mọi người đều muốn biết có những đan sư nào đi dự thi.

Ngoại trừ một người lúc này căn bản là không có nghe lão già kia nói, đó chính là Ninh Khinh Tuyết, cô liên tục dùng thần thức tìm tòi trong quảng trường Đan thành, dáng vẻ ngày càng lo lắng.

Nếu như là người thường dùng thần thức như vậy, sớm đã bị người khác cảnh cáo rồi, nhưng khi mọi người phát hiện người dùng thần thức xem xét khắp mọi nơi là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, hơn nữa còn là người của Phiêu Miểu Tiên Trì, nên cũng không có ai tính toán chuyện này.

Huống chi có vài tu sĩ nhận ra cô gái này chính là xếp thứ ba trong Thập mỹ Nam An Ninh Khinh Tuyết.

Ninh Khinh Tuyết sắc mặt càng ngày càng tái nhợt đi, cô biết nếu như ngày hôm nay tìm không được Diệp Mặc, cô thực sự rất khó có thể tìm được hắn nữa.

Bởi vì Diệp Mặc nếu như không phải đến xem đại hội Đan Vương, hắn khẳng định sẽ rời khỏi Đan thành.

Một khi hắn rời khỏi Đan thành, thì với độ rộng lớn của Nam An Châu, cô làm sao có thể tìm được Diệp Mặc đây?

– Sao vậy Khinh Tuyết sư tỷ?

Hoàng Thiên thấy sắc mặt tái nhợt của Ninh Khinh Tuyết, trong lòng cô biết là Ninh Khinh Tuyết đang tìm cái gì, có chút lo lắng lên tiếng hỏi han.

– Chị không sao.

Ninh Khinh Tuyết cố gắng ổn định lại tâm thần lắc đầu.

– Tuy rằng tôi đối với các đan sư của Nam An Châu rất coi trọng, bởi vì con đường luyện đan rất gian nan hà khắc, không chỉ yêu cầu tư chất của tu sĩ luyện đan phải vô cùng tốt, hơn nữa đối với tư chất tu luyện và cơ duyên cũng đều có yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt.

– Vì thế mà mấy trăm năm qua, các đan sư cao cấp cùng các Đan Vương của Nam An Châu ta vẫn ít đến nỗi có thể đếm được.

Mà hiện tại Đan Vương và đan sư hầu như có hơn một nửa đều hội tụ ở tại Đan thành.

Lão già Hóa Chân nói đến đây, chậm rãi quét mắt một chút xuống quảng trường sau đó nói tiếp:

– Giá trị của một Đan Vương ta không cần phải nói nữa, lần này mười người đứng đầu đại hội Đan Vương, Đan thành chúng tôi sẽ có giải thưởng lớn.

Về phần giải thưởng là cái gì, ta hiện tại sẽ không công bố, tin tưởng mọi người đều rất chờ mong.

Hơn nữa, Đan thành còn sẽ thỉnh cầu top mười Đan Vương cùng những Đan Vương top năm mươi miễn phí luyện đan ba ngày cho mọi người.

WOA…

Cái tin tức này vừa được công bố, quảng trường liền oanh động một trận, rất nhiều tu sĩ đến Đan thành chính là vì muốn tìm một đan sư giúp mình luyện đan.

Hiện tại Đan thành lại tuyên bố sau đại hội Đan Vương sẽ có ba ngày luyện đan miễn phí, đây tuyệt đối là một vận may lớn cho rất nhiều người.

Năm mươi người đứng đầu Đại hội Đan Vương, nếu nói là năm mươi người đứng đầu Nam An Châu cũng không quá đáng.

Đan dược mà bọn họ luyện chế ra làm sao có thể kém? Rất nhiều tu sĩ tu vi không cao lắm thậm chí bắt đầu trao đổi linh thảo cho nhau, chuẩn bị lúc đại hội kết thúc liền thỉnh những Đan Vương đó xuất thủ luyện đan giùm mình.

Lão già tu sĩ Hóa Chân đưa tay ra dấu cho toàn trường im lặng, lúc này mới nói tiếp:

– Hiện tại chúng tôi mời Đan Vương Nghiễn Điền – Đan Vương thất phẩm của Đan thành, cũng là phó thành chủ của Đan thành Thẩm Nghiễn Thanh, Thẩm thành chủ sẽ tuyên bố danh sách đan sư dự thi và trọng tài chấm thi.

Cố Mân Tiềm truyền âm cho Diệp Mặc:

– Đan Vương Nghiễn Điền là tu sĩ Kiếp Biến, hơn nữa là một trong hai Đan Vương thất phẩm duy nhất của Đan thành.

Không cần Cố Mân Tiềm giải thích, Diệp Mặc cũng đã nhìn thấy người văn sĩ trung niên áo xám kia là một tu sĩ Kiếp Biến rồi.

Một Đan Vương thất phẩm, lại còn là một tu sĩ Kiếp Biến, với thành tựu này thảo nào mà có thể trở thành phó thành chủ của Đan thành, một thành thị mười sao.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1097: Cuối Cùng Cũng Gặp Được Diệp Mặc

Cuối Cùng Cũng Gặp Được Diệp Mặc

T

hẩm Nghiễn Thanh nhìn ngọc giản trong tay một chút, rồi đặt ngọc giản xuống cao giọng nói:

– Linh đan sư thất phẩm Ngự Thủ Triệt của Thiên Diễn Tông, linh đan sư thất phẩm Sở Tử Tốn của Dược Đỉnh Môn…

Thẩm Nghiễn Thanh mỗi lần báo ra tên một người, tên của người dự thi nào được đọc lên sẽ đứng ra giữa quảng trường chào hỏi tất cả.

Diệp Mặc không ngờ rằng sẽ như thế này, trước khi nổi danh, hắn không hề muốn bị người khác biết đến.

– Tán tu Linh đan sư thất phẩm Lạc Tiểu Mặc…

Tuy rằng Diệp Mặc không muốn, thế nhưng Thẩm Nghiễn Thanh đọc đến tên người thứ ba thì đã là hắn rồi, Diệp Mặc rơi vào đường cùng không thể làm gi khác hơn là đứng lên đối mặt với tất cả các tu sĩ trong quảng trường mà vẫy tay chào.

– Khinh Tuyết sư tỷ, là hắn, chính là hắn.

Hoàng Thiên vừa nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức kinh hỉ kéo tay của Ninh Khinh Tuyết nói.

Ninh Khinh Tuyết cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, đến khi bị Hoàng Thiên lay động, lúc này mới giật mình tỉnh lại, cô nghi hoặc nhìn Hoàng Thiên dò hỏi:

– Thiên Thiên sư muội, em mới vừa nói cái gì? Là ai?

Hoàng Thiên vẻ mặt đầy hưng phấn, lôi kéo Ninh Khinh Tuyết nói:

– Khinh Tuyết sư tỷ, chính là cái tên Lạc Tiểu Mặc kia, vừa rồi Thẩm thành chủ báo danh tên Lạc Tiểu Mặc kia chính là người tu sĩ ngày đó.

Hay là chị muốn em gọi, gọi…

– Gọi Diệp Mặc…

Cô gái bên cạnh Ninh Khinh Tuyết ngày đó cùng đi với Hoàng Thiên nói ra.

– Cái gì, em thấy Diệp Mặc rồi? Anh ấy ở nơi nào?

Ninh Khinh Tuyết bỗng đứng lên, ngữ khí kích động không thôi.

Những tu sĩ phía sau cũng đang quan tâm đến những tu sĩ dự thi trên đài nên cũng không chú ý đến dị động của Ninh Khinh Tuyết.

Bởi vì Thẩm Nghiễn Thanh thông báo tên họ của các thí sinh càng về sau là thân phận càng cao.

– Đúng vậy, Lạc Tiểu Mặc, hắn tới tham gia đại hội Đan Vương rồi, còn là một Linh đan sư thất phẩm…

Lúc mà Hoàng Thiên còn đang lải nhải, Ninh Khinh Tuyết đã lệ rơi đầy mặt.

Cô rõ ràng nhìn thấy Diệp Mặc, Diệp Mặc đang ngồi ở khu vực của người dự thi.

Rõ ràng là tới để tham gia đại hội Đan Vương rồi.

– Khinh Tuyết sư tỷ, chị sao vậy?

Hoàng Thiên vội vã kéo kéo cánh tay của Ninh Khinh Tuyết, lo lắng hỏi han.

Ninh Khinh Tuyết thì thào:

– Anh ấy đã tới, chị muốn đi tìm anh ấy.

Nói xong Ninh Khinh Tuyết liền muốn lao ra, thế nhưng lập tức bị cô gái Phiêu Miểu Tiên Trì bên cạnh giữ lại, cô gái kia khẩn trương khuyên nhủ Ninh Khinh Tuyết:

– Khinh Tuyết sư muội, hiện tại em đi ra, không chỉ không gặp được Diệp Mặc, còn có thể bị chấp pháp của đại hội Đan Vương đuổi ra khỏi trận đấu.

Thậm chí có thể ảnh hưởng đến tên Lạc Tiểu Mặc kia dự thi.

Không lâu trước chị vừa thấy một tu sĩ Hư Thần bị Hóa Chân tiền bối trực tiếp ném ra ngoài rồi.

– Đúng vậy, em không thể đi ra.

Ninh Khinh Tuyết thì thào, ánh mắt của nàng không hề rời khỏi thân ảnh của Diệp Mặc.

Diệp Mặc ngồi ở trên khu vực dự thi cảm nhận được có người đang quan sát mình, cũng rất muốn quay đầu nhìn xem là ai, nhưng mạnh mẽ cưỡng chế lại, ở chỗ này tuyệt đối không thể nhìn ngang ngó dọc, sẽ khiến trọng tài phản cảm.

Bằng không khu vực dự thi cũng sẽ không bố chí cấm chế thần thức.

– Hừ, Khinh Tuyết sư tỷ, cái người tên Lạc Tiểu Mặc kia thật sự là đáng trách, hắn đã sớm tới Đan thành rồi vì sao mà không tới tìm chị? Cái anh chàng Phương Chủng Sư kia cũng đã tới mấy lần.

Hoàng Thiên nhìn bộ dáng thất thần của Ninh Khinh Tuyết có chút bất bình lên tiếng.

– Thiên Thiên sư muội, không nên nói lung tung, Lạc Tiểu Mặc là một Linh đan sư thất phẩm.

Lúc này cô gái bên cạnh Ninh Khinh Tuyết liền nhắc nhở Hoàng Thiên một câu.

– Vốn là như vậy mà, làm hại chị Khinh Tuyết mỗi ngày đều khóc.

Hoàng Thiên vẫn có chút tức giận.

Ninh Khinh Tuyết lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh lại, cô đã cưỡng chế xung động muốn chạy tới trước mặt Diệp Mặc xuống, thì thào như đang tự nói với mình:

– Anh ấy hẳn là có chỗ khó xử, chị khẳng định sau khi anh ấy tham gia đại hội Đan Vương, thì sẽ đến tìm chị, chị đợi được…

Sau khi nói xong, lại bỏ thêm ba chữ, không rõ là đang khẳng định hay là lo lắng.

Cô gái vừa khuyên nhủ Ninh Khinh Tuyết xong lại nói với Ninh Khinh Tuyết bằng vẻ lo lắng:

– Khinh Tuyết sư muội, tên Lạc Tiểu Mặc kia chỉ là một Linh đan sư thất phẩm mà thôi, có thể nói ở trong những đan sư dự thi hôm nay hắn là người có thực lực thấp nhất, muốn đạt được thứ hạng cao, ta sợ…

Tuy rằng cô không có nói ra, thế nhưng mọi người đều hiểu được ý của cô.

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu, ánh mắt một chút cũng không rời khỏi thân ảnh của Diệp Mặc, kiên định nói:

– Em không cần hắn đạt được thứ hạng cao, em chỉ muốn ở bên hắn là tốt rồi.

– Có thể…

Cô gái kia lại lần nữa ngập ngừng nói:

– Khinh Tuyết, tên Lạc Tiểu Mặc kia đã hỏi đến em, nghĩa là hắn không có quên em, hiện lại đi tham gia đại hội Đan Vương, hiển nhiên là muốn giành được thành tích cao ở đại hội Đan Vương này rồi mới tới tìm em.

Ninh Khinh Tuyết sau khi biết được Diệp Mặc tới Đan thành, đầu óc vẫn nghĩ đến Diệp Mặc, rất nhiều chuyện cô đều không có tâm tư để phân tích.

Hiện tại nghe sư tỷ của mình phân tích như vậy, cô liền hiểu ra.

Vị sư tỷ kia thấy Ninh Khinh Tuyết tựa hồ đã hiểu được rồi, liền thở nhẹ một hơi rồi nói tiếp:

– Nếu như hắn có thể đạt được thành tích cao, rồi mới tới tìm em, hoặc là sư phụ cho phép em đi cùng hắn.

Thế nhưng nếu như hắn không thể đạt được thành tích tốt thì…

Kỳ thực cô không cần phải nói, một Linh đan sư cho dù là có tài đi chăng nữa nhưng nếu mà ở đại hội Đan Vương có thể đạt được thành tích gì đó thì chính là một chuyện lạ rồi, huống chi là còn muốn một thành tích cao nữa sao?

Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên hiểu rõ dụng tâm của Diệp Mặc, lấy thân phận và địa vị của hắn đến tìm mình liệu có thể sao? Nói không chừng đến cả cánh cửa của Phiêu Miểu Tiên Trì cũng không vào được.

Ngay cả ngày trước gặp phải Hoàng Thiên sư muội cũng đã bị mắng là con cóc rồi đuổi đi đấy thôi.

Có thể nổi danh tại đại hội Đan Vương, mới là cách duy nhất để tiếp cận mình và chị Lạc Ảnh.

Nhưng anh ấy chỉ là một Linh đan sư thì làm thế nào có thể đạt được thành tích cao? Làm sao có thể nổi danh được? Nghĩ tới đây, chóp mũi Ninh Khinh Tuyết chua xót, cô hận không thể lập tức vọt tới nhào vào trong lòng Diệp Mặc để nói cho hắn biết “Không cần phải thi thố gì cả, em đi theo anh.

Cho dù là sư phụ muốn giết em em cũng muốn theo anh’’.

Thẩm Nghiễn Thanh vẫn liên tục báo tên của các đan sư dự thi, thế nhưng tâm tư của Ninh Khinh Tuyết thì đã sớm bay đến trên người của Diệp Mặc rồi.

– Khinh Tuyết sư muội, Phương Chủng Sư của Lôi Vân Tông tới, Nhân sư thúc muốn em qua bên kia nói chuyện.

Ninh Khinh Tuyết còn đang suy nghĩ.

Lại có thêm một cô gái nói nhỏ bên tai của cô.

Phương Chủng Sư? Ninh Khinh Tuyết nhíu mày, lập tức nói:

– Em không muốn qua, em muốn ngồi ở chỗ này.

– Khinh Tuyết, lời của sư phụ mà em cũng không nghe sao?

Một giọng nữ không có bao nhiêu cảm xúc vang lên bên tai, trong giọng nói thể hiện rõ sự mất hứng.

Ninh Khinh Tuyết giật mình một cái, vội vã đứng lên đi về phía sau.

Hoàng Thiên và Nghiên sư tỷ thấy Ninh Khinh Tuyết đứng dậy cũng vội vã đi theo.

– Khinh Tuyết sư muội.

Thấy Ninh Khinh Tuyết tới, Phương Chủng Sư vội vã đứng lên, tác phong nhẹ nhàng bắt chuyện cùng Ninh Khinh Tuyết.

Ninh Khinh Tuyết chỉ là đi tới người nữ trung niên trước mặt, khom người nói:

– Sư phụ, Khinh Tuyết đã tới.

– Con ngồi xuống đi.

Nữ trung niên nhìn Ninh Khinh Tuyết một cái rồi gật đầu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1098: Tu Sĩ Giống Như Thần

Tu Sĩ Giống Như Thần

K

hinh Tuyết, con đã biết Phương công tử ở Lôi Vân Tông rồi, vị này chính là sư phụ của Phương công tử Lôi La tiền bối, sau này con cần phải. . .

Người nữ tu trung niên còn chưa nói hết lời, Ninh Khinh Tuyết đã đứng lên cắt đứt lời bà ta:

– Xin lỗi, sư phụ, con đã là người có chồng, về phần con có quen biết người khác hay không không cần thiết.

Ninh Khinh Tuyết tuy rằng đối với sư phụ rất tôn kính, cô biết không có sư phụ cô sẽ không có ngày hôm nay.

Thế nhưng hôm nay lời sư phụ nói đã chạm vào giới hạn của cô rồi, nếu như không phải đã nhìn thấy Diệp Mặc, tâm tình của cô nói không chừng tồi tệ hơn nhiều.

Khuôn mặt người nữ tu trung niên trầm xuống, lập tức muốn phát tác, thế nhưng bà nhìn mấy vị trưởng lão ‘Phiêu miểu tiên trì’ ngồi cách đó không xa một chút, đành phải nhịn lửa giận trong lòng mình xuống.

Người đệ tử này của bà tuy rằng bình thường nói không nhiều, thế nhưng chưa bao giờ giống như ngày hôm nay dám trực tiếp chống đối bà như vậy, xem ra sự giáo dục của bà hơi lỏng lẻo.

Ninh Khinh Tuyết tư chất tuy rằng không tồi, thế nhưng ở ‘Phiêu miểu tiên trì’ cũng chưa phải là một trong số những người có tư chất tốt nhất, cô sở dĩ nổi tiếng ở ‘Phiêu miểu tiên trì’, là bởi vì cô đứng đầu trong mười đẹp của Nam An.

Có thể nói vị trí đứng đầu này không giúp đỡ gì được đối với tu sĩ, nhiều nhất chỉ là một bình hoa đẹp mà thôi.

Người quan tâm Diệp Mặc không chỉ có mình Ninh Khinh Tuyết, Khâu Tuyết ở Bích Đan Tông cũng chăm chú nhìn Diệp Mặc, người khác không nhận ra Diệp Mặc, nhưng cô chỉ cần liếc mắt là đã nhận ra được Diệp Mặc.

Lúc ở bên trong ‘Sa nguyên dược cốc’, Diệp Mặc còn tặng mấy viên ‘Thanh Uẩn Đan’ cho mình và sư muội, không ngờ ngày hôm nay ở đại hội Đan Vương lại nhìn thấy hắn.

Hơn nữa hắn đã là một Linh đan sư thất phẩm, không chỉ như thế, lúc này hắn còn là một tu sĩ Nguyên Anh.

Phái Chân Đỉnh nằm trong một góc của quảng trường đại hội Đan Vương, lúc này cũng có ba tu sĩ ngạc nhiên vui mứng nhìn Diệp Mặc.

– Quách sư huynh, tôi nhìn thấy anh Diệp rồi, hắn không ngờ còn là một Linh đan sư thất phẩm. . .

Đinh Linh vẻ mặt mừng rỡ nói, ngữ khí hưng phấn không gì sánh được.

Quách Kỳ Phàm chỉ gật đầu, lúc này y đã là tu sĩ Nguyên Anh, mà tất cả đều là nhờ sự giúp đỡ của Diệp Mặc.

Trong lòng y cũng âm thầm nói rằng, tôi biết người như anh Diệp tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện ở Vẫn Chân Điện, hiện tại xem ra quả nhiên là như vậy.

– Thế nhưng, anh Diệp đã giết Sài Không của Địa Ma Tông, hiện tại sư phụ của Sài Không cũng ở chỗ này, ông ta có nhận ra anh Diệp không nhỉ? Nếu lỡ anh Diệp bị nhận ra, thế là tiêu đời rồi.

Yến Thất thấy Diệp Mặc cũng rất mừng rỡ, nhưng rất nhanh y cũng nhớ tới chuyện lúc ở ‘Sa nguyên dược cốc’, Diệp Mặc đã giết Sài Không.

Lúc đó người ở hiện trường nhiều như vậy, hình dáng của Diệp Mặc khẳng định sẽ bị người ta truyền tới Địa Ma Tông.

Trên thực tế, một gã tu sĩ Hư Thần hậu kỳ của Địa Ma Tông đã nhìn thấy Diệp Mặc, trong tay của gã cầm một cái ngọc giản rồi nhìn chằm chằm Diệp Mặc, giọng căm hận nói:

– Giết đệ tử Sài Không của tao, ngày hôm nay trời cũng để tao tìm được mày rồi, tao xem thử mày có thể trốn tới phương nào?

– Hắn không ngờ đã là một Linh đan sư thất phẩm?

Vương Phổ của Thiên Diễn Tông vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, lúc gã ở ‘Sa nguyên dược cốc’ đã muốn giết chết Diệp Mặc, kết quả đã để mất dấu hắn.

Không ngờ lần này nhìn thấy Diệp Mặc, hắn đã là Linh đan sư thất phẩm, còn là tu sĩ Nguyên Anh rồi, sớm muộn sẽ ném y ra mấy con phố Mạc Hữu Thâm ngồi ở ghế ngồi dành cho khách, sắc mặt y cũng âm trầm nhìn Diệp Mặc chằm chằm, gã nghĩ không ra Diệp Mặc không ngờ đi tới Nam An Châu, nhưng lại thành một Linh đan sư thất phẩm.

– Nếu như tao để mày rời khỏi Đan Thành, tao là đồ súc sinh.

Linh đan sư thì sao chứ, tao muốn giết mày cũng giống như giết chết một con kiến mà thôi.

Mạc Hữu Thâm sắc mặt dữ tợn nhìn Diệp Mặc, gã hiện tại đang nghĩ xem mình sẽ giết chết Diệp Mặc như thế nào.

Về phần Diệp Mặc có thể xếp hạng ở trong đại hội Đan Vương hay không, y không thèm để ý chút nào.

Một đứa Linh đan sư thất phẩm có thể xếp hạng ở đại hội Đan Vương thì đúng là chuyện lạ.

Ở Lôi Khí Tông không khí cũng không kém, một gã tu sĩ Kim Đan Đại viên mãn nhìn chằm chằm Diệp Mặc, gả nói với một lão Hư Thần bên cạnh:

– Sư thúc, chính là người này, ba gốc ‘Ngũ Thải Liên’ của con đã bị hắn lấy mất hai gốc.

Người này là tu sĩ của Bắc Vọng Châu, thật không ngờ lại đi tới Nam An Châu, còn muốn tham gia đại hội Đan Vương, thật sự là quá ngông cuồng.

Nếu như Diệp Mặc ở chỗ này, khẳng định có thể nhận ra tên tu sĩ Hoàng Ngọc Sơn mà hắn đã gặp khi ở ‘Sa nguyên dược cốc’.

Tên tu sĩ Hư Thần liếc mắt nhìn Diệp Mặc, lạnh giọng nói rằng:

– Ngọc Sơn, không nên để lộ chuyện, ‘Ngũ Thải Liên’ không phải chuyện đùa, không nên để cho mọi người đều biết, đến lúc đó chúng ta tìm một nơi không có người xử lý hắn là xong mà.

– Sư phụ, người này đã cứu con, chỉ là con không biết tên gọi của hắn là gì mà thôi.

Không ngờ hắn tên là Lạc Tiểu Mặc, còn là một Linh đan sư thất phẩm.

Một tu sĩ của phái Kình Hải cũng rất cảm kích nhìn Diệp Mặc, nếu như không nhờ Diệp Mặc ra tay giúp đỡ, y đã bị Hoàng Trác và Thái sĩ Chương giết chết khi ở ‘Sa viên dược cốc’.

Lúc đó Diệp Mặc đã ngăn cản bọn họ, chỉ hỏi Lạc Tố Tố trong mười người đẹp Nam An mà thôi.

Diệp Mặc biết nếu hắn lên đài dự thi đại hội Đan Vương, sẽ bị rất nhiều người nhận ra, nhưng khẳng định hắn nghĩ không ra, trong chốc lát mà hắn có nhiều kẻ thù đến vậy.

Phó thành chủ Đan Thành là Thẩm Nghiễn Thanh còn đang đọc tên thí sinh dự thi, nhưng đã đọc tới tên mấy người cuối cùng rồi – Đan Vương nhị phẩm Cổ Khê – Lao Hề của Vũ Đan Môn, tán tu Đan Vương tam phẩm Hữu Ngữ – Tông Sư Đạo….

Đan Vương tứ phẩm Sinh Đình – Quý Bưu Đình của Thiên Dược Hồ, Đan Vương tứ phẩm Thanh Điệp của Thanh Mộng Trai… Đan Vương ngũ phẩm Bán Tiên – Từ Bán Xương của Đan Thành.

Sau khi đọc xong tên của Từ Bán Xương, Thẩm Nghiễn Thanh không tiếp tục đọc nữa, mà là nói:

– Vừa rồi là danh sách của năm trăm sáu mươi mốt Đan Vương và đan sư, đại diện cho đan giới Nam An Châu chúng ta, tham gia đại hội Đan Vương lần này.

Sau đây xin mời mời Nguyệt thành chủ của Đan Thành phát biểu, đồng thời tuyên bố đề thi thứ nhất.

Thẩm Nghiễn Thanh sau khi bước xuống, Diệp Mặc cũng hơi yên tâm, dù sao trình độ cao nhất của lần dự thi này chỉ có Đan Vương ngũ phẩm, nhưng lại chỉ có một mình Từ Bán Xương.

Cho dù mình không dành được vị trí đầu tiên thì vị trí thứ hai đối với hắn cũng không thành vấn đề.

Nguyệt Kỳ Siêu thoạt nhìn trẻ hơn Thẩm Nghiễn Thanh một chút, dáng dấp trung niên, giống như Thẩm Nghiễn Thanh, mặc một bộ y phục tu sĩ.

Thân hình không cao, hơi gầy, vẻ mặt nhìn thậm chí hiền lành hơn rất nhiều so với Thẩm Nghiễn Thanh.

Thế nhưng Diệp Mặc biết đây chỉ là mặt ngoài, từ sau khi hắn nhìn thấy Phí Tứ Giang, chỉ biết tuyệt đối không thể dựa vào tướng mạo của một người mà đoán được tính cách.

Nguyệt Kỳ Siêu đi tới phía trước, vẫn chưa nói gì, nhưng tu sĩ trên quảng trường đều bắt đầu vỗ tay nghênh đón.

Nguyệt Kỳ Siêu có thể nói là sự tồn tại tối cao trong đan giới mà toàn bộ tu sĩ Nam An Châu biết đến, còn là một trong hai Đan Vương thất phẩm.

Có lẽ ở Nam An Châu còn có Đan Vương cao cấp, thế nhưng bất luận là kẻ nào muốn luyện đan, có thể tìm tới Đan Vương giỏi nhất chính là Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh.

Đan Vương bát phẩm trở lên có lẽ có, nhưng đây chẳng qua là truyền thuyết, người ta sẽ không xuất hiện, lại càng không ra tay giúp người khác luyện đan.

Lời nói của Nguyệt Kỳ Siêu và tướng mạo của gã cũng giống nhau, không vội không chậm, gã ôm quyền nhìn những tu sĩ đang vỗ tay mà nói rằng:

– Tu sĩ Nam An Châu ta đều biết, trình độ tu chân của Nam An Châu đứng đầu trên toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt, theo lý thuyết thì trình độ luyện đan của chúng ta cũng có thể đứng ở vị trí đầu tiên.

Thế nhưng trên thực tế trình độ tu chân của chúng ta không bằng Bắc Vọng Châu, đã làm ra thành tích luyện đan khiến cho cả đại lục Lạc Nguyệt phải chú ý đến.

Nói đến đây, Nguyệt Kỳ Siêu cố ý dừng lại một chút, quả nhiên trên quảng trường vì câu nói này mà bất ngờ phản ứng mạnh mẽ.

Gã chờ mọi người trật tự, mới lấy tay đè ép thanh âm tiếp tục nói:

– Mọi người đều biết, trước khi tu sĩ chúng ta hình thành nguyên thần, cái quan trọng nhất không phải đan điền, mà là thần thức.

Mà toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt, cũng không có đan dược cung cấp cho tu sĩ Nguyên Anh chữa trị thần thức.

Thần thức của chúng ta bị thương chỉ có thể dùng ‘Dẫn thần thảo’, hoặc là linh dược cùng loại có tác dụng đối với thần thức, đáng tiếc chính là việc trực tiếp sử dụng công dụng của loại dược liệu này quá ít, thậm chí chưa đến một phần mười.

Không chỉ lãng phí dược liệu, lại còn không có hiệu quả thực tế gì.

– Nhiều năm qua, vô số đan sư muốn đem ‘Dẫn thần thảo’ nhập đan để chữa trị thần thức, đáng tiếc chính là chưa có người nào thành công, thế nhưng. . .

Nguyệt Kỳ Siêu bỗng nhiên nói to – Bắc Vọng Châu đã có một vị đan sư thiên tài đem ‘Dẫn thần thảo’ nhập đan rồi, đồng thời đã luyện chế ra linh đan tứ phẩm ‘Chức thần đan’, có thể chữa trị thần thức và thần hồn. ‘Chức thần đan’ cũng không đắt, tất cả tu sĩ đều có thể mua được, có thể nói hắn đã làm ra thành tích khiến cho cả Tu Chân giới Đại lục Lạc Nguyệt tôn kính, hắn đã lấp được chỗ trống trong việc tìm ra đan dược chữa thần thức, ‘Chức thần đan’ ra đời, đem đến nhiều lợi ích cho vô số tu sĩ.

– Mỗi một tu sĩ đều là từ Kim Đan Nguyên Anh đi lên, hàng năm ở Đại lục Lạc Nguyệt có vô số tu sĩ bởi vì thần thức bị thương nên không thể tiếp tục tu luyện, ‘Chức thần đan’ đã không để những tu sĩ này lo lắng vì thần thức bị thương mà kết thúc giấc mộng luyện thành tiên.

Cho nên đối với người tu sĩ sáng tạo ra ‘Chức thần đan’, Nguyệt Kỳ Siêu ta cam tâm tình nguyện vái hắn một cái.

Nói xong, Nguyệt Kỳ Siêu không ngờ thực sự quay ra hướng bắc cung kính cúi mình vái chào.

Mà các đan sư và giám khảo trên đài dự thi cũng hành động theo Nguyệt Kỳ Siêu, đều cúi mình về phương bắc, mà ngay cả rất nhiều tu sĩ làm khán giả cũng đều làm như vậy.

Diệp Mặc rơi vào đường cùng, đành cúi mình vái chào mình.

Chỉ là trong lòng của hắn ngoại trừ xấu hổ ra, còn có chút hối hận.

So với thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu của Đan Thành, hắn cảm giác tư tưởng của mình thật hẹp hòi.

Hắn chỉ là đem ‘Chức thần đan’ nắm trong tay, muốn phát tài mà thôi.

Nguyệt Kỳ Siêu đây mới là thật sự cao nhân.

Cố Mân Tiềm và Cận Chỉ Hằng đều kích động run lên, ngay cả Cảnh Anh Ly đứng ở trên quảng trường cũng không ngừng kích động.

Tuy rằng bọn họ cũng đều biết Diệp Mặc sáng tạo ra ‘Chức thần đan’ sẽ khiến rất nhiều người quan tâm, thế nhưng thật không ngờ thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu của Đan Thành lại chú ý đến ‘Chức thần đan’ như vậy.

Cầm Mộ Tâm nhìn Diệp Mặc, trong lòng không ngờ cũng tràn ngập tự hào.

Người tu sĩ sáng tạo ra ‘Chức thần đan’ lại đứng ở chỗ này, hơn nữa còn giống mình, đều đến từ Bắc Vọng Châu.

– Thực sự đã có người đem ‘Dẫn thần thảo’ nhập đan, luyện chế ra ‘Chức thần đan’ hả?

– Tôi tại sao không nghe nói qua chuyện này chứ? Đúng rồi, lần trước Đan Vương Hồ Mân còn lấy ra phương thuốc của ‘Chức thần đan’.

– Người đó là ai vậy? Chắc là một đệ tử nòng cốt của một đại môn phái nhỉ? Nhất định là thiên tài trong số những thiên tài.

– Nếu như tôi cũng quen loại thiên tài này thì tốt rồi.

Lúc này bất luận là đan sư trên sàn thi đấu, hay là khán giả trên quảng trường đều tranh luận.

Đều muốn biết, người tu sĩ sáng tạo ra ‘Chức thần đan’ là ai.

Nguyệt Kỳ Siêu giơ tay lại lần nữa đè ép xuống, sau đó nói:

– Tôi biết tất cả mọi người rất muốn biết người tu sĩ kia là ai, kỳ thực tôi có thể nói cho mọi người.

Khi hắn làm ra phương thuốc ‘Chức thần đan’ hắn có phải là Đan Vương hay không tôi không biết, thế nhưng tôi lại biết, lúc đó hắn mới chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa còn là một tán tu, thành tựu của hắn hoàn toàn dựa vào nỗ lực của chính mình.

Càng khó tưởng tượng chính là, hắn sáng tạo ra ‘Chức thần đan’ ở trong một cuộc thi luyện đan, dùng chính chân hỏa Trúc Cơ.

Tôi đã hướng Bắc Vọng Châu phát thư mời, muốn mời người đan sư thiên tài này tới Đan Thành, nhưng bây giờ còn chưa có một tin tức truyền về. . .

Hiện trường lại lần nữa oanh động lên, tu sĩ luyện chế ra ‘Chức thần đan’ không ngờ chỉ là Trúc Cơ, lại dùng chân hỏa Trúc Cơ, thiên hạ thật sự có loại tu sĩ giống thần này sao?

– Là ai vậy?

– Hắn tên là gì?

Lúc này mọi người đều muốn biết, cái người tu sĩ giống thần này tên là gì.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1099: Đề Thi Thứ Nhất Đại Hội Đan Vương

Đề Thi Thứ Nhất Đại Hội Đan Vương

N

guyệt Kỳ Siêu lần này không đè thanh âm xuống, mà là dùng chân nguyên kích động nói:

– Vị tu sĩ này tên là Diệp Mặc, bất luận hắn là hạng người gì, tên của hắn và cống hiến vì Tu Chân giới của hắn sẽ vĩnh viễn được tu sĩ và đan sư đại lục Lạc Nguyệt đời đời ghi nhớ.

Uy vọng của Nguyệt Kỳ Siêu ở Đan Thành và Nam An Châu cũng được xếp hạng là một trong các cao nhân, lúc này gã trịnh trọng nói ra tên của Diệp Mặc như vậy, lập tức khiến cho toàn bộ người trên quảng trường khắp nơi đều gọi tên Diệp Mặc.

Ngay chính Diệp Mặc, lúc này cũng cảm giác được nhiệt huyết sôi trào, hắn không phải thanh niên bồng bột, không phải một người dễ bị kích động, thế nhưng lúc này hắn thậm chí có suy nghĩ muốn đem bí mật luyện Chức thần đan công bố cho tất cả mọi người được biết.

Đồng thời trong lòng hắn cũng thở dài, sớm biết nếu thành chủ Đan Thành coi trọng “Chức thần đan” như vậy, hắn đã sớm đi tìm thành chủ Đan Thành giúp đỡ rồi, không cần quanh co tới tham gia Đại hội Đan Vương?

Thế nhưng nếu đã tới rồi, Diệp Mặc cũng muốn chứng minh năng lực của mình một chút, bất kể như thế nào, việc này đều không phải là chuyện xấu.

Kỷ Bẩm ngồi ở ghế giám khảo cũng kinh dị thiếu chút nữa đứng lên, Diệp Mặc người này y biết, chính là Mặc Nguyệt đã khiến y nhớ mãi, là tên nhóc bày bố ra trận pháp kia, thật không ngờ hắn còn là một kỳ tài luyện đan.

Một kỳ tài trận pháp, lại là một kỳ tài luyện đan, người này quả thực quái thai nha.

Thiện Băng Lam của Thanh Mộng Trai sau khi nghe đến tên của Diệp Mặc, cũng suy đoán ra người tu sĩ gọi Diệp Mặc mà đệ tử của mình Lăng Hiểu Sương đã nói, cùng với người mà Nguyệt Kỳ Siêu vừa nhắc tới rất có thể là cùng một người.

Chỉ là đệ tử Lăng Hiểu Sương của bà đã đi tới một thành phố khác, không có cách nào hỏi cô được.

– Diệp Mặc?

Phương Chủng Sư bỗng đứng lên, nhìn Ninh Khinh Tuyết có chút bối rối run giong hỏi – Diệp Mặc kia, Diệp Mặc. . .

Y rất muốn hỏi thử người mà Ninh Khinh Tuyết thường nhắc tới có đúng là Diệp Mặc kia hay không, thế nhưng y không biết nên hỏi như thế nào.

Nếu như đúng là hắn, người ta còn chưa lên sàn thi đấu, cũng đã đánh y tơi tả rồi.

Nếu như người đó thật sự sáng tạo ra Chức thần đan, hơn nữa còn vào lúc tu vi Trúc Cơ, dùng chân hỏa Trúc Cơ luyện chế ra Chức thần đan, vậy đã quá nghịch thiên rồi.

Dù y là một thiên tài, thì làm sao có thể so sánh được với người được tu sĩ cả đại lục Lạc Nguyệt đều nhớ tới chứ?

Ninh Khinh Tuyết cũng có chút kích động, thế nhưng cô không dám khẳng định Diệp Mặc mà Nguyệt Kỳ Siêu nhắc tới kia có phải là chồng của mình không, người trong thiên hạ trùng tên trùng họ nhiều lắm.

Giữa lúc đầu óc Ninh Khinh Tuyết còn đang mơ hồ, Phương Chủng Sư hỏi nàng Diệp Mặc có phải là người mà nàng thường nhắc đến đấy hay không, cô nghĩ đến Phương Chủng Sư luôn quấy rầy cô liền bật miệng thốt lên:

– Đúng vậy, chính là anh ấy.

Phương Chủng Sư cụt hứng ngồi xuống, y cảm giác thân thể có chút mềm nhũn ra.

Mấy ngày trước còn nói muốn gặp Diệp Mặc, để xem hắn rốt cuộc có bao nhiêu thiên tài, thế nhưng bây giờ còn chưa nhìn thấy người, đã biết mình bị đánh bại rồi.

Sư phụ Ninh Khinh Tuyết nghi hoặc nhìn Ninh Khinh Tuyết và Phương Chủng Sư một chút, sau đó hỏi Ninh Khinh Tuyết:

– Khinh Tuyết, cái gì mà chính là anh ấy?

Ninh Khinh Tuyết cúi đầu, đối với Phương Chủng Sư cô có thể tùy tiện nói như vậy, thế nhưng đối với sư phụ của mình, cô cũng không dám nói lung tung.

Nếu như không phải đã thấy Diệp Mặc là Linh đan sư thất phẩm rồi, cô sẽ khẳng định cái tên Diệp Mặc luyện chế ra Chức thần đan không phải là Diệp Mặc của nàng.

Nhưng bởi vì thấy Diệp Mặc đã là Linh đan sư, điều này làm cho cô có suy đoán này và rất kỳ vọng.

Đối với nàng mà nói thứ quan trọng nhất không phải Diệp Mặc sáng tạo ra “Chức thần đan” mà là bản thân cô có thể đi cùng hắn được hay không.

Thế nhưng nếu như Diệp Mặc thực sự có thể luyện chế ra “Chức thần đan”, khi đó cô muốn đi cùng hắn, sẽ không ai có thể ngăn cản.

Ninh Khinh Tuyết không nói gì, sư phụ của nàng chỉ nhìn cô và Phương Chủng Sư một chút, cũng không tiếp tục hỏi.

Nếu như đó là vấn đề giữa cô và Phương Chủng Sư, bà không nên tham dự.

Văn Thái Y cũng rất kinh ngạc lại nghĩ về Ninh Tiểu Ma không ra khỏi Vẫn Chân Điện, cô biết Ninh Tiểu Ma chính là Diệp Mặc, chỉ là cô cũng giống như Ninh Khinh Tuyết, không dám khẳng định Ninh Tiểu Ma có đúng là Diệp Mặc người sáng tạo ra Chức thần đan hay không Đợi sau khi tiếng ồn giảm xuống, ngữ khí của Nguyệt Kỳ Siêu trở nên trầm thấp:

– Các vị đan sư và Đan Vương dự thi thân mến, nếu nói các bạn đại diện cho toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt cũng không quá đáng.

Có người thậm chí không thua kém ta, thậm chí giỏi hơn ta.

Nếu chúng ta đều phấn đấu là vì đan đạo, một tu sĩ Trúc Cơ Bắc Vọng Châu có thể sáng tạo ra phương thuốc Chức thần đan, chúng ta vì sao không thể? Trước đây đại hội đan hội của chúng ta đều dựa vào Mười hai bước Đan Vương để quyết định ra năm mươi người đứng đầu.

Lần này chúng ta học tập Bắc Vọng Châu, sau ba vòng mới quyết định thành tích cuối cùng.

Diệp Mặc tuy rằng không hiểu cái gì là “Mười hai bước Đan Vương” thế nhưng nghe được Nguyệt Kỳ Siêu nói trước đây bọn họ đều thi một vòng là định ra người đứng đầu, không khỏi có chút không nói được gì.

Lúc trước tại cuộc thi Luyện đan danh nhân đường Bắc Vọng Châu, vòng thứ nhất đã loại ra chín phần người dự thi, Diệp Mặc đều hiểu được cảm giác đó, một vòng này lại đưa ra top năm mươi, chẳng phải là càng thêm kinh sợ.

Cái Mười hai bước Đan Vương kia, không biết là vật gì, không ngờ còn có loại công hiệu này.

Ngữ khí của Nguyệt Kỳ Siêu càng ngày càng trịnh trọng – Đan Thành Nam An Châu rất coi trọng đại hội Đan Vương lần này, ta tin tưởng rất nhiều tu sĩ đều đã nhìn ra.

Không sai, các bạn nhìn rất chuẩn.

Tuy rằng hiện tại Tu Chân giới tựa hồ rất yên ổn, như một cái đầm nước trong, nhưng đấy chỉ là mặt ngoài mà thôi.

Tương lai không lâu sau không chỉ là Nam An Châu, mà toàn bộ Tu Chân giới đại lục Lạc Nguyệt đều có khả năng bị nguy hiểm.

Một số đệ tử của môn phái lớn rất có thể đã biết được một ít manh mối, nơi này là Đại hội Đan Vương, tôi không nói nhiều.

Nhưng những Đan Vương và đan sư chúng ta nên làm ra một ít cống hiến vì đại lục Lạc Nguyệt, vì tu sĩ Nam An Châu luyện chế ra càng nhiều đan dược hữu ích.

Ngay cả Diệp Mặc cũng cảm thấy kỳ quái, đây là Đại hội Đan Vương, sao lại nói tới cái gì nguy cơ của Tu Chân giới? Tựa hồ nghĩ quá xa rồi.

Nhưng Nguyệt Kỳ Siêu lại không nghĩ như vậy, mà là tự nói:

– Ở Tu Chân giới thượng cổ, có rất nhiều đan dược nghịch thiên, có thể khiến cho tốc độ tu luyện của tu sĩ nhanh hơn, lại không ảnh hưởng tới căn cơ.

Đáng tiếc chính là, những đan dược này rất nhiều đều đã mất đi phương thuốc.

Sáu mươi năm trước, ta và một vị tiền bối cùng đi tìm một di tích thượng cổ, bên trong di tích chúng ta đã tìm được vài loại đan dược.

Những đan dược này tổng cộng có tới sáu trăm viên…

Nguyệt Kỳ Siêu nói đến đây, ngay cả Diệp Mặc đều có chút ngạc nhiên, hắn cũng giống như những tu sĩ khác, đều rất muốn biết, những đan dược bên trong di tích thượng cổ này rốt cuộc là những thứ đan dược nghịch thiên gì.

Không chỉ khiến tốc độ tu luyện nhanh hơn, lại không ảnh hưởng căn cơ.

Nếu như thật sự có loại đan dược này, sẽ không có một tu sĩ nào không thích, cho nên lúc này toàn bộ sàn thi đấu đều lặng ngắt như tờ.

Nguyệt Kỳ Siêu tiếp tục nói:

– Hóa Tang đan, linh thảo dùng cũng không cao cấp cho lắm, thế nhưng lại có thể trừ bỏ đan độc của tu sĩ, có thể nói nếu một khi khôi phục được phương thuốc loại đan dược này, đều là điều vui mừng đối với tất cả các tu sĩ…

Nguyệt Kỳ Siêu vừa nói ra “Hóa Tang đan”, toàn bộ quảng trường nổi lên một trận xôn xao.

Tu sĩ cần thăng cấp, ngoại trừ linh khí ra, chủ yếu nhất vẫn là dựa vào đan dược.

Nhưng chỉ cần người tu luyện biết, ăn nhiều đan dược sẽ có đan độc, cho nên ở Tu Chân giới bất kỳ một loại linh thảo có thể trừ đan độc đều rất đáng quý.

Cho dù Diệp Mặc cũng cảm giác được tính quý báu của Hóa Tang đan, tuy rằng hắn có Duẩn Ích đan, có thể trừ đan độc, thế nhưng loại đan dược này trừ hắn ra, không ai ăn nổi? Hơn nữa Vạn niên thạch duẩn tủy của hắn cũng không còn nhiều.

Tựa hồ biết điều mình nói khẳng định sẽ khiến mọi người chấn động, Nguyệt Kỳ Siêu cũng rất bình tĩnh, chờ thanh âm yên tĩnh rồi tiếp tục nói:

– Thiên Hoa đan, bấtkỳ tu sĩ Kim Đan có tư chất gì, chỉ cần một viên Thiên Hoa đan, khẳng định có thể thăng một cấp, không có bình cảnh, không ảnh hưởng đến căn cơ.

Đáng tiếc chính là, cũng đã thất lạc phương thuốc.

Thiên Hoa đan lại khiến mọi người chấn động, tuy rằng nó không mạnh như Hóa Tang đan, nhưng vẫn khiến đông đảo tu sĩ Kim Đan đang bị đình trệ tu luyện phải kinh ngạc than vãn, ngay cả một số đại môn phái cũng kinh hãi, nếu như một môn phái có loại đan dược này, vậy thực lực của môn phái lập tức thăng lên mấy cấp nha.

Diệp Mặc trong lòng cũng cả kinh, hắn chính là dựa vào Thiên Hoa đan, trong thời gian ngắn đã vượt qua Kim Đan kỳ.

Nhưng hắn tìm được Thiên Hoa đan trong cái phong ấn bát giác ở dãy núi Vạn Dược, không nghĩ tới đan dược này lại là phương thuốc thượng cổ, xem ra cái linh hồn thể bị nhốt trong phong ấn kia quả không đơn giản – Ứng Kiếp đan, có thể giúp những tu sĩ dưới cấp Hư Thần có thể nâng cao tỷ lệ thành công, Vụ Linh đan, hiện nay chúng tôi còn chưa biết rõ tác dụng của loại đan dược này, phỏng chừng có tác dụng quan trọng đối với Tâm ma kiếp. . .

Nguyệt Kỳ Siêu tuy rằng chỉ nói ra bốn loại đan dược đã bị mất phương thuốc, thế nhưng toàn bộ hiện trường đã oanh động vô số lần rồi, những đan dược này không có một loại nào mà tu sĩ không cần, không có một loại đan dược nào không đáng quý, thế nhưng những loại đan dược quý này, không ngờ đều mất đi phương thuốc, đây là chuyện gì vậy?

Nói đến đây, Nguyệt Kỳ Siêu thở dài một hơi thở, – Đáng tiếc chính là phương thuốc của những đan dược quý này đều đã biến mất, ta và vài Đan Vương đã nghiên cứu vài chục năm, đáng tiếc vẫn không có khả năng luyện chế ra một loại trong đó, nhiều nhất chỉ có thể biết được thành phần đại khái của nó mà thôi.

Hôm nay Tu Chân giới cũng không ổn định, ta và vài tiền bối sau khi thương lượng, quyết định xuất ra số đan dược còn lại cấp cho các vị đan sư Đan Vương đến dự thi.

Hi vọng có người có thể giống như Diệp Mặc ở Bắc Vọng Châu, có thể khôi phục được phương thuốc vốn có của mấy loại đan dược này.

Nguyệt Kỳ Siêu nói đến đây, tu sĩ dự thi và người có mặt trên quảng trường cũng đã hiểu rõ một ít ý tứ, Diệp Mặc cũng suy đoán được.

Có lẽ thành chủ lấy ra số đan dược còn lại, phát cho bọn họ, mỗi người một viên, xem ai nghiên cứu ra được thành phần của đan dược, đồng thời tìm lại được phương thuốc đã mất.

Nếu như đây là đề thi, Diệp Mặc cảm giác mình thật sự là quá may mắn, chính hắn đã nghiên cứu ra “Thiên Hoa đan” thậm chí ngay cả đan dược đều đã luyện chế ra rồi.

Nếu như hắn nhận được một viên “Thiên Hoa đan” vậy hắn căn bản là không cần động tay, đã có phương thuốc rồi.

Nhưng nhìn ngữ khí của vị Nguyệt thành chủ này, đan dược bọn họ đoạt được khẳng định không phải một vài loại này, khẳng định còn có thứ quý giá hơn, chỉ là người ta chưa nói, Diệp Mặc cũng không cần để ý.

Quả nhiên Nguyệt thành chủ tiếp tục nói:

– Những đan dược này tổng cộng có khoảng gần sáu trăm viên, cho nên đề thi thứ nhất tại Đại hội Đan Vương lần này chính là phát cho mỗi người dự thi một viên đan dược, hi vọng mọi người có thể nghiên cứu ra thành phần của đan dược, đồng thời tìm lại được phương thuốc vốn có của nó.

Những đan dược này đều là linh đan cửu phẩm, bất luận người dự thi nhận được là đan dược gì, đều rất công bằng.

Quả đúng là như vậy, Diệp Mặc không biết mình nên nói cái gì nữa, nếu như hắn nhận được một viên “Thiên hoa đan”, vậy vận khí quả thực quá nghịch thiên rồi.

Thế nhưng trong tình huống, khả năng hắn nhận được Thiên Hoa đan là rất lớn, bởi vì từ trong miệng của vị Nguyệt thành chủ này, Diệp Mặc biết hôm nay Thiên Hoa đan có ít nhất hai trăm viên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1100: Bài Thi Đạt Điểm Tuyệt Đối

Bài Thi Đạt Điểm Tuyệt Đối

D

iệp Mặc nghĩ đến hắn và mọi người đều là cùng một vạch xuất phát, thìhắn lại không quá để ý đến việc có lấy được ‘Thiên Hoa Đan’ hay không.

Lấy được ‘Thiên Hoa Đan’ thì hắn cũng chỉ là đỡ được chút thời gian mà thôi.

Nói thật ra, nếu như để hắn chọn, nói không chừng hắn có thể sẽ chọn ‘Hóa Tang Đan’.

Coi như là chọn ‘Hóa Tang Đan’, hắn cũng không thấy là mình sẽ thua người khác.

– Vòng thi đấu thứ nhất có thời gian là ba ngày, hiện tại bắt đầu phân phát đan dược, cuộc thi bắt đầu.

Sau khi Nguyệt Kỳ Siêu tuyên bố bắt đầu cuộc thi, đan dược từng viên một đã được phân phát xuống dưới.

Diệp Mặc cười thầm trong lòng, cho dù là hắn phân tích ‘Thiên Hoa Đan’ cũng phải dùng đến mấy tháng trời, tuy rằng không phải là mỗi giờ mỗi khắc đều ngồi phân tích, thế nhưng cũng không chỉ có ba ngày.

Ba ngày để tìm ra thành phần của một viên đan dược thật sự là quá ngắn rồi.

Dù là bản thân Nguyệt Kỳ Siêu cũng nói vài chục năm mới có đáp án.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc thầm than rằng mình thật may mắn, nếu như không phải hắn đột nhiên gặp được nội đan của ‘Đề Hoa Thú’, nói không chừng đến bây giờ hắn cũng không thể phân tích được.

Đề thứ nhất này là phải căn cứ theo số linh thảo được cấp cho rồi.

Vài phút sau, Diệp Mặc nhận được viên đan dược của mình, rõ ràng là một viên ‘Thiên Hoa Đan’.

Đối với Diệp Mặc mà nói tuy rằng có nhận được ‘Thiên Hoa Đan’ hay không thì cũng không phải là vấn đề, thế nhưng thật sự nhận được rồi thì cũng là một chuyện tốt.

Hầu như tất cả đan sư và Đan Vương đã nhận được đan dược đều bắt tay vào phân tích, còn Diệp Mặc thì cảm giác bản thân thật nhàn rỗi không có việc gì.

Hắn bắt đầu quan sát những mồi lửa của các đan sư và Đan Vương khác, khi Diệp Mặc thấy năm sáu chục loại mồi lửa kỳ dị cùng lúc, nhất thời không thể nói được lời nào.

Trên cơ bản là mỗi Đan Vương đều có một mồi lửa kỳ dị, mà linh đan sư cao cấp cũng có hơn mười người có mồi lửa kỳ dị.

Cho dù là ‘Tử Quỷ Hỏa’ thì hắn cũng thấy có một người sở hữu.

Ngoài ra, còn có ‘Thạch Bì Hỏa’, ‘Hắc Kiền Cốt Viêm’, ‘Lam Hoàng Diễm’, … những mồi lửa này căn bản đều vô cùng bình thường, mà loại ‘Mộc Tâm hỏa’ Cố Mân Tiềm dùng cũng có đến bốn người đang sử dụng.

Khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là hắn thấy được hai Thiên hỏa, một chính là mồi lửa ‘Cực Canh Hỏa’ đứng thứ tư trong Thiên hỏa do Đan Vương ngũ phẩm Từ Bán Xương của Đan thành sử dụng.

Mà đứng thứ bảy Thiên hỏa là ‘Lam Nhan Hỏa’ cũng đang được một tên tu sĩ Bích Đan Tông sử dụng, y là một Đan Vương tứ phẩm tên là Khâu Niệm Sinh.

Lai lịch của ‘Lam Nhan Hỏa’ thì Diệp Mặc biết, ngày trước Vưu Phương Bình đã kể với hắn chuyện Đế Quốc Hàn Lương phát hiện được ‘Lam Nhan Hỏa’, sau đó lại cống hiến cho Bích Đan Tông để Đế Quốc Hàn Lương có thế lấy được hai suất tham gia Vẫn Chân Điện.

Không nghĩ tới ‘Lam Nhan Hỏa’ lại cấp cho Khâu Niệm Sinh dùng.

Thế nhưng Khâu Niệm Sinh dù sao cũng là một Đan Vương tứ phẩm, mồi lửa này cũng chỉ có thể cấp cho y dùng là hợp lý nhất rồi.

Ngoại trừ hai tu sĩ sử dụng Thiên hỏa, Diệp Mặc còn chú ý tới có một tên sử dụng ‘Muội Sát Hỏa’, ‘Muội Sát Hỏa’ ở Tu Chân Giới là mồi lửa kỳ dị xếp thứ mười ba, gần với ‘Tử Quỷ Hỏa’ của Diệp Mặc.

Có thể nói là hai mồi lửa tương đương không hơn kém gì nhau, thế nhưng Diệp Mặc quan tâm y cũng không chỉ vì ‘Muội Sát Hỏa’ của y, mà là cách thức cùng tốc độ phân giải đan dược của y quả thực là hết sức lưu loát và sinh động.

Diệp Mặc khẳng định so với việc hắn phân giải ‘Thiên Hoa Đan’ trước kia thì lợi hại hơn nhiều.

Diệp Mặc đứng đó quan sát người khác, thế nhưng cũng có người đang quan sát hắn.

Ninh Khinh Tuyết thấy Diệp Mặc căn bản là cả mồi lửa cũng không có lấy ra, nhất thời trong mắt tràn ngập lo lắng.

Thậm chí trong lòng còn có một chút thương tiếc, Diệp Mặc là một tán tu, không thể so với các tu sĩ xuất thân từ đại môn phái được, y khó có thể có được một mồi lửa kỳ dị tốt.

Lục Vô Hổ có chút hứng thú nhìn Diệp Mặc đang quan sát xung quanh, bỗng nhiên cười cười lẩm bẩm:

– Tên nhóc này hay thật nha, không phải là mang tên tuổi của ta đi báo danh sau đó trà trộn vào đây chơi chứ?

Diệp Mặc tựa hồ cảm giác được có người đang quan sát mình, hắn lập tức biết là do mình không làm ra động tác gì cả, nghĩ cũng không hề nghĩ liền xuất ra Anh hỏa của mình.

– Anh hỏa?

Lục Vô Hổ cười khổ lắc đầu, không tiếp tục quan sát Diệp Mặc nữa.

Dùng Anh hỏa tham gia đại hội Đan Vương, đây quả thực là ngược đời mà.

Trong cuộc thi Đan Vương này thì người kém nhất cũng không có sử dụng Anh hỏa.

Cho dù là Đan Sư hay là Đan Vương thì cũng đều có một loại Thiên hỏa hoặc Địa hỏa, có lẽ cũng có người không có mồi lửa kỳ dị nhưng so với Anh hỏa tự thân thì vẫn mạnh hơn nhiều lắm.

Đối với tu sĩ mà nói, thời gian ba ngày căn bản không tính là cái gì.

Vài tên tu sĩ có thù oán với Diệp Mặc đều theo dõi hắn, khi chúng thấy Diệp Mặc xuất ra Anh hỏa đều thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng chúng không có đem một Linh đan sư thất phẩm vào mắt, thế nhưng vạn nhất hắn giải ra được phươngthuốc thượng cổ, thì bọn chúng không có khả năng động tới nữa rồi. thậm chí là chúng còn phải xem xem Diệp Mặc có muốn tìm bọn chúng không nữa.

Mà ở trên khán đài, Phương Chủng Sư cùng với sư phụ đều ở chỗ Phiêu Miểu Tiên Trì, nhưng hiện Phương Chủng Sư đang đứng ngồi không yên rồi.

Nếu như Ninh Khinh Tuyết không có lừa gạt y việc Diệp Mặc kia thật sự luyện chế ra được ‘Chức Thần đan’, vậy thì y không có chút cơ hội nào rồi.

Nhưng lại rất có thể thực hiện lời hứa bế quan trăm năm của mình.

Khi Khâu Tuyết và Quách Kỳ Phàm biết tên của Diệp Mặc cũng khiếp sợ không thôi, bọn họ đều mơ hồ biết được Diệp Mặc là đến từ Bắc Vọng Châu, hiển nhiên Diệp Mặc rất có thể là tu sĩ nghịch thiên mà thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu đã nói tới.

Một người cũng đang rất khiếp sợ là Hoàng Ngọc Sơn của Lôi Khí Tông, y biết chính xác Diệp Mặc là đến từ Bắc Vọng Châu, hơn nữa cũng biết tên của Diệp Mặc.

Lúc này y tuy rằng không dám khẳng định tên Lạc Tiểu Mặc trước mặt này có phải là Diệp Mặc trong lời nói của Nguyệt Thành chủ hay không, thế nhưng y lại có thêm một chút băn khoăn lo lắng.

Y căn bản không dám giấu diếm suy đoán của mình, lập tức đem nó nói cho tu sĩ Hư Thần bên cạnh.

Tên tu sĩ Hư Thần nhìn chằm chằm vào Anh hỏa trong tay Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới cau mày nói:

– Theo như lời con nói, thì người này rất có thể chính là tu sĩ ngày trước đã luyện chế ra ‘Chức Thần đan’, khi đó hắn dùng Trúc Cơ chân hỏa, hiện tại lại dùng Nguyên Anh Anh hỏa, đều là không có mồi lửa kỳ dị…

Dừng một chút, tên tu sĩ Hư Thần lại nói:

– Đợi lát nữa xem, nếu như thật là hắn, chúng ta không chỉ không thể tiếp tục tìm hắn báo thù, mà tốt nhất là đem nốt cả gốc ‘Ngũ Thái Liên’ còn lại cấp cho hắn.

Hoàng Ngọc Sơn gật đầu, không dám nói gì.

Y biết ý tứ của sư thúc, nếu như đối phương thật là tu sĩ đã luyện chế ra ‘Chức Thần đan’, vậy thì không nói đến mình có đi tìm hắn báo thù hay không, chỉ cần hắn không tìm đến mình thì coi như là đã phải niệm A Di Đà Phật rồi.

Thời gian ba ngày nhanh chóng kết thúc, Diệp Mặc cũng như các tu sĩ khác, đều đem phương thuốc của mình viết lại trên ngọc giản rồi nộp lên.

Tuy rằng viết ra phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’ này trong lòng Diệp Mặc có chút không nỡ, thế nhưng hắn cũng biết, ‘Thiên Hoa Đan’ là một loại đan dược phú quý, không có khả năng phổ cập như Nguyệt Kỳ Siêu nói.

Có ai lại đi dùng nội đan của ma thú cấp bảy để luyện chế đan dược cho tu sĩ Kim Đan tu luyện không? Coi như là có, thì cũng sẽ không nhiều.

Vì vậy cho dù có công khai phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’ hay không, thì hắn cũng không để ý nhiều.

Diệp Mặc biết ‘Thiên Hoa Đan’ có mười một loại linh thảo, trong đó năm loại là linh dược chủ yếu, lần lượt là ‘Thủy Ma Hải Đài’, ‘Yên vụ chi lan’, ‘Lạc Hoàng Tam Diệp Thảo’, ‘Xích Quang Quả’, và nội đan ‘Đề Hoa Thú’.

Lúc trước hắn luyện chế ‘Thiên Hoa Đan’, sử dụng chính là nội đan của ‘Đề Hoa Thú’ cấp bảy, hắn không biết nội đan của ‘Đề Hoa Thú’ dưới cấp bảy có thể luyện chế được ‘Thiên Hoa Đan’ không, thế nhưng căn cứ vào suy đoán của hắn, thì nội đan ‘Đề Hoa Thú’ thấp hơn cấp sáu thì hiệu quả đan dược sẽ không cao.

Trừ phi một lò đan dược cho ra ít đan dược hơn, bằng không thì hiệu quả của ‘Thiên Hoa Đan’ sẽ bị hạ thấp.

Để đảm bảo tính chuẩn xác của đan dược, Diệp Mặc viết đáp án là nội đan ‘Đề Hoa Thú’ phải là cấp sáu trở lên.

Tám vị giám khaỏ, có sáu vị là Đan Vương, Lục Vô Hổ và Kỷ Bấm chỉ là giám khảo danh dự, coi như là chỉ có sáu vị Đan Vương làm việc, hơn năm trăm ngọc giản chứa đáp an đều nhanh chóng được chọn lọc ra.

Tuy rằng mọi người đều biết, tiêu chuẩn đáp án của đề thi lần này cũng không cần phải hoàn chỉnh, muốn làm ra một đáp án hoàn chỉnh gần như là không thể, thế nhưng giám khảo có thể căn cứ vào số lượng dược liệu tìm được trong đáp án để cho điểm các thí sinh.

Khác với Diệp Mặc, đại bộ phận Đan Sư sau khi nộp bài thi đều rất khẩn trương.

Nếu như không phải đại hội có quy định, thì các tu sĩ đều đã sớm bắt đầu thảo luận với nhau rồi.

Diệp Mặc thì không có chút khẩn trương nào, ngồi ở tại vị trí dự thi của mình, cái đề thi này hắn đã làm hết mấy tháng rồi, nếu như vẫn không thể lấy được hạng nhất, vậy thì có thể đi mua một miếng đậu hũ, sau đó đập đầu vào mà chết đi.

– ‘Thiên Hoa Đan’, mười một loại linh thảo?

Ngũ Thản cầm bài thi của Diệp Mặc rồi khiếp sợ thốt lên, là một giám khảo, y cũng không xem trọng đề mục lần này.

Bởi vì y cũng là một Đan Vương, hơn nữa còn là Đan Vương lục phẩm, y cũng đã từng phân tích qua Hóa Tang đan, Thiên Hoa đan, Ứng Kiếp đan, Vụ Linh đan Y cùng với hai vị thành chủ Đan thành và hai người Đan Sư có danh tiếng trong giới luyện đan đều đã phân giải ra được mười loại dược liệu của loại ‘Thiên Hoa Đan’ này, thế nhưng bọn họ đều biết ‘Thiên Hoa Đan’ có mười một loại linh dược, nhưng một loại cuối cùng thì lại không có ai phân tích ra được.

– Có người phân tích ra mười một loại linh dược của ‘Thiên Hoa Đan’ rồi sao?

Ngoại trừ Kỷ Bấm và Lục Vô Hổ ra, sáu Đan Vương còn lại sau khi nghe được lời này thì nhất thời đều chạy tới trước mặt Ngũ Thản.

– Thành phần chú yếu bao gồm: ‘Thủy Ma Hải Đài’, ‘Yên vụ chi lan’, ‘Xích Quang Quả’, nội đan của ‘Đề Hoa Thú’… Dược liệu phụ trợ gồm ‘Minh Thiên Ma’, ‘Ngưng Quang Thảo’… Không đúng, cái phương thuốc này có thêm thành phần là nội đan của ‘Đề Hoa Thú’…

Thẩm Nghiễn Thanh vui mừng đọc một chút phương thuốc của thí sinh này, chỉ là còn chưa có đọc xong, y đã nhìn thấy chỗ khác biệt rồi, chính là thêm một nội đan ‘Đề Hoa Thú’.

– Nội đan ‘Đề Hoa Thú’, nội đan ‘Đề Hoa Thú’…

Nguyệt Kỳ Siêu lẩm bẩm vài lần, bỗng nhiễn thốt lên:

– Tôi tại sao không nghĩ đến nhỉ? Dùng nội đan của yêu thú, hóa ra là dùng nội đan của yêu thú…

Y cũng không biết rằng trước đây Diệp Mặc cũng không nghĩ đến việc dùng nội đan ‘Đề Hoa Thú’, hắn còn nghĩ đến việc dùng linh tinh có thể ăn chết người nữa, chỉ là do ngẫu nhiên bắt gặp một viên nội đan ‘Đề Hoa Thú’ được bán đấu giá, lúc này mới nghĩ đến việc cho nội đan của ‘Đề Hoa Thú’ này vào phương thuốc.

– Nam An Châu của chúng ta rốt cuộc cũng xuất hiện một Đan Sư thiên tài rồi sao? Không ngờ trong ba ngày lại có thể phân tích hoàn chỉnh phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’.

Nguyệt Kỳ Siêu cầm phương thuốc của Diệp Mặc mà nhướng mày, trong lòng không ngừng kích động.

Y đã rất khẩn cấp muốn nhìn thấy người tu sĩ này là ai rồi.

– Là một tán tu, Lạc Tiểu Mặc, tên này sao cũng có một chữ Mặc.

Không ngờ chỉ là một Linh đan sư thất phẩm, quả nhiên là thiên tài, căn bản là không thể nhìn ra mà Nguyệt Kỳ Siêu đem tên giả của Diệp Mặc đọc lên.

– Ngân Nguyệt thành chủ, tôi cảm thấy phương thuốc của ‘Thiên Hoa đan’ này rất khả quan, chúng ta bây giờ có nên luyện chế thử không?

Một giám khảo là Đan Vương tứ phẩm Triệu Thuận Thiên lên tiếng đề nghị.

Nguyệt Kỳ Siêu là một Đan Vương thất phẩm, có danh hiệu là Đan Vương Ngân Nguyệt, vì vậy mọi người đều gọi y là Ngân Nguyệt thành chủ.

– Không.

Nguyệt Kỳ Siêu lập tức lắc đầu:

– Phương thuốc này là của Đan Sư Lạc Tiểu Mặc phân tích ra, chúng ta cần tôn trọng thành quả của anh ta, chính chúng ta ở đây đều biết rõ phương thuốc này chắc chắn có thể luyện chế thành công ‘Thiên Hoa Đan’, thế nhưng chúng ta vẫn phải đợi anh ta là người đầu tiên luyện chế.

Đây chính là sự tôn trọng dành cho một Đan Sư.

Nói xong, Nguyệt Kỳ Siêu xoay người nhìn những Đan Vương còn lại rồi nói tiếp:

– Bây giờ chúng ta tiếp tục chấm điểm các bài thi, lấy ra một trăm bài điểm cao nhất, sau đó tiến hành vòng thi thứ hai.

Về phần bài thi này, ý kiến của tôi là cho điểm tuyệt đối.

Ngũ Thản lập tức gật đầu đồng ý:

– Tôi cũng tán thành điểm tuyệt đối, bất luận là phương thuốc này cuối cùng có thể luyện chế ra ‘Thiên Hoa Đan’ hay không, nhưng chỉ có một mình thí sinh này viết ra được mười loại dược liệu chính xác, lại còn có thể viết ra thêm một dược liệu mà chúng ta không ngờ tới là nội đan ‘Đề Hoa Thú’, vậy thì bài thi này hoàn toàn xứng đáng được điểm tuyệt đối.

Bốn người giám khảo khác đều gật đầu, hiển nhiên đối với việc bài thi này được điểm tuyệt đối không có bất cứ ý kiến dị nghị nào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 19 giờ trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box