[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 221 : Thứ Hạng Gây Xôn Xao (c1101-c1105)
❮ sautiếp ❯Chương 1101: Thứ Hạng Gây Xôn Xao
Thứ Hạng Gây Xôn Xao
Đ
ề thi đầu của đại hội Đan Vương tuy rằng vô cùng khó khăn, thế nhưng đối với ban giám khảo mà nói thì cực kỳ giản đơn, chỉ cần căn cứ đáp án dược liệu nhiều ít mà cho điểm là xong Mọi người chờ đợi chưa tới một canh giờ, thì Đan Vương Nghiễn Điền – Thẩm Nghiễn Thanh đứng trên chỗ cao nhất của đài giám khảo cao giọng tuyên bố:
– Vòng thi thứ nhất của đại hội Đan Vương lần này đã kết thúc, đồng thời đã chọn ra được một trăm đan sư và Đan Vương xuất sắc nhất, bây giờ tôi sẽ đọc tên của một trăm thí sinh này, những ai được đọc tên xin lưu lại để tiến hành vòng thi thứ hai.
Những ai không được đọc tên xin mời rời khỏi khu vực thi đấu, chờ đại hội kết thúc vẫn sẽ có cơ hội được rất nhiều các môn phái mời hợp tác.
Khi Thẩm Nghiễn Thanh nói, bất luận là người xem, tu sĩ các môn phái hay là chính những người dự thi đều tuyệt đối yên tĩnh.
Đặc biệt là những người dự thi, coi như là không thể lọt vào top năm mươi, thế nhưng có thể lưu lại trong một trăm hạng đầu, vậy thì đó đã là một loại vinh dự, và cũng là một sự trợ giúp đối với tiền đồ bản thân sau này.
Thẩm Nghiễn Thanh cũng không có buông bảng thứ hạng trong tay xuống, mà là theo thứ tự lớn tiếng đọc:
– Linh đan sư cửu phẩm Cổ Hữu Điền của Vũ Đan Môn đạt 43. 5 điểm xếp thứ một trăm, Linh đan sư cửu phẩm Vương Tiêu Táp của Đan Thành đạt 43. 9 điểm xếp thứ chín mươi chín… Đan Vương nhất phẩm Hầu Tây Bảo của Thiên Dược Hồ đạt 55. 2 điểm xếp thứ 72, Đan Vương nhất phẩm Phùng Lăng của Thiên Tinh Phái đạt 56 điểm xếp thứ bảy mươi mốt.
Một số đan sư và Đan Vương thuộc về các tông môn vừa được đọc tên thì đã có người đến chúc mừng rồi, tuy chỉ là nhỏ giọng chúc mừng, thế nhưng cái loại vinh dự này đã đủ để những tông môn này thỏa mãn không ngớt rồi, còn những đan sư và Đan Vương này thì càng thỏa mãn hơn.
Đã lọt được vào 100 hạng đầu thì cũng có ý nghĩa là danh tiếng của họ đã đại chấn.
Phùng Lăng của Thiên Tinh Phái nghe được mình được 57 điểm xếp thứ 71 thì không thể nào tin được. tuy rằng y rất cao ngạo, thế nhưng nơi đây là đại hội Đan Vương, với y mà nói thì có thể lọt vào được 100 người đứng đầu đã vô cùng thỏa mãn rồi, không nghĩ tới y lại hoàn thành vượt qua dự tính, không chỉ lọt vào top 100 mà hơn nữa còn là được xếp thứ 71.
Y mặc dù đang ở trên đài thi đấu, đã tưởng tượng đến việc mình kiêu ngạo ra sao khi đứng trước Duẫn Phán Điệp sư muội rồi.
Cô khẳng định sẽ không nghĩ đến mình đạt thành tích xếp hạng 71, giờ khắc này y không ngờ lại nhớ tới cái tên Lạc Tiểu Mặc kia, hắn và Đan Vương Hồ Mân cũng chưa thấy được đọc tên, phỏng chừng là thi rớt rồi chăng?
Không đợi cho Phùng Lăng vui mừng vì nghĩ Hồ Mân thi rớt, thì đã được Thẩm Nghiễn Thanh đọc lên:
– Đan Vương nhị phẩm Cố Mân Tiềm tán tu Thanh Hồ đạt 62. 8 điểm xếp thứ 43, Đan Vương nhị phẩm Lao Hề Vũ Đan Môn đạt 63 điểm xếp thứ 42…
Phùng Lăng sửng sốt, không còn vẻ thỏa thuê mãn nguyện nữa, tuy rằng y không có xem nhẹ Đan Vương Hồ Mân, thế nhưng y không cho là y kém hơn Đan Vương Hồ Mân, thế nhưng người ta đã lọt vào tận top 50 của vòng thi thứ nhất, mà y còn đang xếp thứ 71, cái thành tích này căn bản là không đáng để tự kiêu rồi.
Duy nhất khiến y cảm thấy thoải mái chính là cái tên đồ đệ của Đan Vương Hồ Mân kia chắc là thực sự rớt rồi, không có nghe được tên của hắn.
Tâm tình của Mạc Hữu Thâm khi ngồi ở chỗ ngồi dành cho khách quý đang liên tục biến đổi, sau khi y nghe được ‘Chức Thần Đan’ là do Diệp Mặc luyện chế, thì đã khẩn trương không ngớt rồi.
Y thực rất lo lắng cái tên Diệp Mặc luyện chế ra ‘Chức Thần Đan’ kia chính là Diệp Mặc đang xuất hiện ở đây, nếu thật là như vậy, y không chỉ không giết được Diệp Mặc, thậm chí còn lo lắng sẽ bị Diệp Mặc giết.
Tuy sư phụ của y là Đan Vương Trường Thuận cũng rất lợi hại, thế nhưng nếu như Diệp Mặc thực sự muốn mượn cớ để giết y, thì sư phụ của y cũng không có cách nào để bắt bẻ được một thiên tài có thể luyện chế ra được ‘Chức Thần Đan’ cả.
Thế nhưng hiện tại y lại nghe được Thẩm Nghiễn Thanh thông báo ra đến người xếp thứ ba mươi rồi mà cũng không thấy có tên của Diệp Mặc, y cuối cùng cũng có chút yên tâm.
Y tin tưởng rằng cho dù Diệp Mặc có lợi hại, thì cũng chỉ là một tên Linh đan sư thất phẩm, không thể nào lọtvào top 30 người đứng đầu được.
Tên được thành chủ Thẩm Nghiễn Thanh đọc lên đều là các Đan Vương, hầu như là không có Linh đan sư nào.
Mà hiện tại Ninh Khinh Tuyết đang ngồi ở khán đài của ‘Phiêu Miễu Tiên Trì’ cũng hoàn toàn quên mất những người chung quanh, trong mắt của nàng chỉ có một mình Diệp Mặc, và cũng đang rất khẩn trương nghe Thẩm Nhiễn Thanh báo tên của các thi sinh lọt qua vòng một, chính cô cũng không biết rằng móng tay của mình đã cắm thủng cả lòng bàn tay, thậm chí đã có vệt máu đang chảy xuống.
Phương Chủng Sư mặc dù đang nghe Thẩm thành chủ đọc tên các thí sinh vượt qua vòng một, nhưng vẫn rất quan tâm đến Ninh Khinh Tuyết bên cạnh.
Khi y phát hiện Ninh Khinh Tuyết dùng móng tay bấm vào lòng bàn tay đến chảy máu, trong lòng y cũng tràn ngập nghi hoặc, y không rõ Ninh Khinh Tuyết vì sao lại khẩn trương như vậy, lẽ nào có người cô rất quan tâm đang là thí sinh ở bên dưới?
– Tán tu Đan Vương tam phẩm Tông Sư Đạo 71, 5 điểm xếp thứ mười bốn, Đan Vương tứ phẩm Vương Mậu của Đan thành 71. 7 điểm xếp thứ mười ba…
Thẩm Nguyệt Thanh càng đọc tên các thí sinh, toàn hội trường lại càng im lặng, bởi vì mọi người biết, lọt vào top 30 của vòng thứ nhất đều là những tinh anh tuyệt đối.
Đại hội Đan Vương khác với các đại hội luyện đan khác, vì ngay ở vòng thứ nhất đã thể hiện ra hết thực lực luyện đan của các thí sinh rồi.
Thế nhưng sắp đến lượt top 10 người đứng đầu, một ít tu sĩ đã có chút thiếu kiên nhẫn, bắt đầu nhỏ giọng suy đoán.
– Tôi đoán là vị trí đệ nhất sẽ thuộc về Đan Vương Bán Tiên – Từ Bán Xương của Đan thành rồi, y dù sao cũng là một Đan Vương ngũ phẩm.
– Không nhất định, Đan Vương tứ phẩm Quý Bưu Đình của Thiên Dược Hồ cũng có thực lực rất mạnh, nhiều lần ở các đại hội luyện đan đều đạt được hạng nhất, vì thế y chắc cũng có thực lực để tranh hạng nhất ở vòng thi đầu tiên này.
– Đan Vương Sinh Đình cũng rất được, thế nhưng đại hội lúc trước y tham gia sao có thể so sánh với đại hội Đan Vương chứ? Huống chi còn có Đan Vương Niệm Sinh của Bích Đan Tông sử dụng thiên hỏa nữa.
– Đúng là Đan Vương Niệm Sinh sử dụng Thiên hỏa, vậy thì làm sao, Đan Vương Bán Tiên cũng chính là sử dụng ‘Cực Canh Hỏa’ cao cấp đó.
Không biết là do cảm giác được những tiếng nghị luận xôn xao, hay là bởi vì nguyên nhân khác, âm thanh của Thẩm Nguyệt Thanh đột nhiên lớn thêm:
– Đan Vương nhị phẩm Lý Khải Lượng của Hợp Hoan Phái 73. 2 điểm xếp thứ chín,… Đan Vương tứ phẩm Thanh Điệp của Thanh Mộng Trai 74. 1 điểm xếp thứ sáu, Đan Vương tứ phẩm Khâu Niệm Sinh của Bích Đan Tông 74. 3 điểm xếp thứ năm, Đan Vương tứ phẩm Quý Bưu Đình của Thiên Dược Hồ 74. 9 điểm xếp thứ tư, Đan Vương ngũ phẩm Từ Bán Xương của Đan thành 77 điểm xếp thứ ba…
WOA…Không đợi Thẩm Nguyệt Thanh đọc tên của hai người cuối cùng, hiện trường đã hoàn toàn oanh động lên.
– Làm sao có thể, toàn bộ Đan Vương tam phẩm và Đan Vương tứ phẩm đều đã có tên hết rồi, thậm chí cả Đan Vương ngũ phẩm – Đan Vương Bán Tiên cũng chỉ xếp hạng ba, vậy hai người hạng nhất, hạng nhì là ai? Chẳng lẽ còn có Linh đan sư có khả năng này sao?
– Đúng, cần phải cho bọn tôi một lời giải thích.
– Coi như là có Linh đan sư thiên tài như vậy, cũng không thể nào lại xuất hiện liền hai người chứ?
– Đan thành không thể làm chúng tôi thất vọng như vậy.
Toàn trường trở thành một mảnh ồn ào, hiển nhiên là hai Đan Vương cao cấp Từ Bán Xương và Quý Bưu Đình đều được rất nhiều người kỳ vọng, nếu như Đan Vương ngũ phẩm Từ Bán Xương lấy được hạng nhất thì sẽ rất bình thường, nhưng giờ ngay cả y cũng không có giành được hạng nhất, thế nên những Đan Vương còn lại đều tranh cãi ầm ĩ lên.
Tuy rằng Tu Chân Giới là cường giả vi tôn, thế nhưng ở sâu trong lòng tất cả các tu sĩ, cũng luôn khát vọng có một nơi công bằng.
Mà Đan thành được tôn kính như vậy cũng bởi vì Đan thành không những có thực lực mạnh mẽ không có bất cứ thế lực nào siêu việt hơn, nhưng Đan thành cũng rất chú ý đến hai chữ công bằng, công chính, chí ít ở phạm vi bên trong và xung quanh toàn bộ Đan thành là như vậy.
Nếu như ở đây mà cũng có sự đen tối, vậy thì sự thất vọng trong lòng những tu sĩ này cũng có thể hiểu được.
Diệp Mặc cũng rất nghi hoặc, phương thuốc của hắn vốn có thể luyện chế ra ‘Thiên Hoa Đan’, đạt được vị trí đệ nhất hay là hạng nhì cũng không có vấn đề gì, thế nhưng theo y quan sát, những Đan Vương có khả năng khống chế lửa rất tốt cũng đã được đọc tên hết rồi.
Một số Đan Vương không được đọc tên thì khả năng khống chế lửa kém hơn một chút, tuyệt đối không có khả năng được vào hai hạng đầu, lẽ nào thực sự có một Linh đan sư giống như mình? Hay là thực sự có ẩn tình ở đây?
Bỗng nhiên Diệp Mặc nhớ tới tu sĩ lúc trước dùng ‘Muội Sát Hỏa’, tốc độ phân giải đan dược của y cũng hết sức lưu loát sinh động như mây bay nước chảy, không có chút chậm chạp đứt đoạn nào, càng không có bất cứ sự vội vàng xao động nào trong tâm tính, lẽ nào y chính là tu sĩ cuối cùng?
Thẩm Nguyệt Thanh chờ mọi người giảm bớt kích động, bỗng nhiên huýt dài một tiếng.
Thanh âm xé trời bay đến tai toàn bộ các tu sĩ có mặt trong quảng trường đang lớn tiếng bàn luận, giờ khắc này hoàn toàn bị áp chế xuống.
Toàn Trường lại lần nữa yên tĩnh lại.
Ở quảng trường đại hội Đan Vương thậm chí là toàn bộ Đan thành, không còn người nào dám tiếp tục làm xôn xao lên nữa.
Coi như là biết rõ có nội tình đen tối, thì cũng không dám gây tiếng động nữa nếu không thì chính là đi vào đường chết.
Theo sát tiếng huýt dài của Thẩm Nguyệt Thanh là một đạo thần thức vô cùng cường hãn đảo qua toàn bộ quảng trường đại hội Đan Vương.
Hầu như tất cả tu sĩ có mặt ở đây đều có cảm giác bị nhìn thấu tận tâm can, nên càng không dám nói thêm bất cứ lời nào, toàn bộ đều yên tĩnh trở lại. bởi vì mọi người đều biết, đạo thần thức còn cường hãn hơn tiếng huýt dài của Thẩm Nguyệt Thanh chính là của một tu sĩ Hóa Chân đỉnh, loại tu sĩ này nếu muốn giết ai, căn bản là không cần phải đứng lên, chỉ cần đứng từ xa biến hóa ra chân nguyên thành một tay là có thể giết được bất cứ một tu sĩ phổ thông nào.
Chờ cho toàn bộ quảng trường hoàn toàn yên tĩnh trở lại, Thẩm Nguyệt Thanh lúc này mới lại cao giọng:
– Đan thành chúng tôi ở Nam An Châu đứng sừng sững cả ngàn năm, có lẽ sẽ có chút tỳ vết, thế nhưng ở đại hội Đan Vương này, chắc chắn không có người nào dám gian lận, bất luận kẻ nào đạt được ba thứ hạng đầu đối với Đan thành mà nói đều là chuyện cực tốt.
Coi như là tôi hay là Ngân Nguyệt thành chủ, thì cũng không thể chỉ định ba thứ hạng đầu ở đại hội Đan Vương này.
Rất nhiều tu sĩ ở hiện trường đều đã hiểu được, đúng vậy, đây rõ ràng không phải là có nội tình đen tối, nếu như Đan thành cũng dám làm như vậy, thì sau này Đan thành cũng chỉ có cái danh Đan thành thôi, không thể làm một Đan thành nhất hô bá ứng như trước được.
Thấy mọi người tựa hồ đã nghĩ thông suốt, Thẩm Nguyệt Thanh lại một lần nữa gia tăng thanh âm:
– Huống chi, chúng ta còn có tiền bối Lục Vô Hổ – ‘Lục Địa Khí Thần’, cùng với tông sư trận pháp cấp chín Kỳ Bẩm làm giám khảo danh dự, vậy thì ai dám gian lận trong đại hội Đan Vương này chứ?
Những lời này đã triệt để khiến toàn bộ tu sĩ trong quảng trường tỉnh táo lại, tên của tiền bối ‘Lục Địa Khí Thần’ không thể tùy tiện gọi được, có người nói đó là tu sĩ tiền bối lớn tuổi nhất của Nam An Châu rồi.
Coi như là Đan Vương bát phẩm tiềm tu trong Đan thành này gặp được ‘Lục Địa Khí Thần’ cũng phải tôn kính gọi một tiếng tiền bối, vậy thì có ai dám ở trước mặt người này gian lận chứ?
– Nghiễn Điền thành chủ, chúng tôi tin tưởng ngài, chúng tôi tin tưởng đại hội Đan Vương, xin ngài tiếp tục báo tên của đan sư đạt hạng nhất và hạng nhì ra đi.
– Đúng vậy, chúng tôi tin tưởng Đan thành.
Thẩm Nguyệt Thanh biết là y đã không cần phải giải thích tiếp rồi, y gật đầu rồi lại lần nữa cao giọng đọc lên:
– Tán tu Linh đan sư cửu phẩm Cửu Kiền 90 điểm xếp hạng nhì…
Cửu Kiền là ai? Cái tên này vừa được đọc lên hầu như khiến tất cả mọi người đều đặt một dấu chấm hỏi trong lòng, thế nhưng lại không một ai biết Cửu Kiền.
Không ngờ chỉ là một Linh đan sư cửu phẩm, lại có thể đạt được 90 điểm, hơn người đứng thứ ba những 13 điểm, đây có thể nói là số điểm cao nhất trong top 100 rồi.
Những đan sư hơn nhau một thứ hạng cách biệt 2 điểm thôi đã là rất giỏi rồi, vậy mà tên Cửu Kiền này lại hơn hẳn Đan Vương ngũ phẩm Từ Bán Xương những 13 điểm.
Hóa ra người này tên là Cửu Kiền, hơn nữa còn là một Linh đan sư cửu phẩm.
Diệp Mặc vô thức nhìn một chút tu sĩ dùng ‘Muội Sát Hỏa’ kia, hắn cảm giác cái tên Cửu Kiền này tuyệt đối không phải là một Linh đan sư cửu phẩm.
Nếu như mình không phải là bắt chúng đề thi ‘Thiên Hoa Đan’, vậy thì muốn vượt qua tu sĩ này thì thật đúng là không dễ dàng.
Vị đan sư tên là Cửu Kiền sau khi nghe được tên mình cũng nhíu mày, y cũng không ngờ được là mình chỉ xếp thứ hai, 90 điểm thực ra cũng nằm trong dự liệu của y, thế nhưng cái hạng nhì này lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của y.
Lúc này y và mọi người đều như nhau, càng nóng lòng muốn biết rốt cuộc người đạt được hạng nhất vòng thi thứ nhất này là thần thánh phương nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1102: Anh Ấy Thực Sự Thành Công Rồi
Anh Ấy Thực Sự Thành Công Rồi
G
iọng nói của Thẩm Nguyệt Thanh bỗng nhiên trở nên kích động, lần này y không chờ các tu sĩ bên dưới ngừng bàn tán, liền lớn tiếng đọc lên:
– Tán tu Linh đan sư thất phẩm Lạc Tiểu Mặc, phân giải hoàn mỹ ‘Thiên Hoa Đan’, đạt được số điểm tuyệt đối 100 điểm, giành được hạng nhất.
Một câu nói ngắn ngủn được Thẩm Nguyệt Thanh đọc thành mấy câu đơn, hơn nữa còn đọc lên với ngữ điệu run rẩy không chút nào che giấu được sự kích động ở trong nội tâm của y.
Sau khi Thẩm Nghiễn Thanh tuyên bố cái đáp án này, bất luận là những tu sĩ trong khán phòng, trên quảng trường, hay là các tu sĩ trong khu vực dự thi đều kích động.
Âm thanh ồn ào kích động nổ ra thậm chí còn hơn cả sự ngờ vực là có nội tình đen tối khi nãy.
Thế nhưng lúc này không ai lên tiếng hoài nghi, bởi vì Thẩm Nghiễn Thanh đã nói rõ, cái người tên Lạc Tiểu Mặc dành vị trí đệ nhất này thật quá nghịch thiên rồi, mười mấy Đan Vương tiền bối của Đan thành còn không có phân giải ra được phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’, vậy mà chỉ trong ba ngày hắn đã phân giải ra được rồi.
Khi phát đề thi, vốn mọi người đều biết, đề thi này không cần các thí sinh phải đưa ra đáp án chính xác, bởi vì chỉ cần ba ngày để đưa ra đáp án chính xác là không có khả năng.
Chủ yếu chỉ cần các thí sinh phân giải ra được càng nhiều thành phần dược liệu của phương thuốc, đồng thời thể hiện được năng lực luyện đan để các giám khảo chấm điểm là được.
Có lẽ còn có một chút hi vọng có ai đó có thể phân giải ra thành phần dược liệu mà bọn họ chưa phân giải được.
Thế nhưng hiện tại các giám khảo lại tuyên bố có người phân giải hoàn mỹ phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’, điều này có thể sao? Nhưng chắc không phải là giả rồi.
Bởi vì viên ‘Thiên Hoa Đan’ này đến cả thành chủ Đan thành cũng không phân giải ra được, tại sao có thể là giả chứ.
Một ít đại môn phái càng đem ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào tu sĩ tên Lạc Tiểu Mặc này, người này có thể phân giải ra được ‘Thiên Hoa Đan’, nếu như y luyện chế một lượng lớn ‘Thiên Hoa Đan’ vậy thì không phải là những tu sĩ Kim Đan căn bản sẽ không còn tồn tại bình cảnh nữa sao.
Loại đan dược này đối với bất cứ một môn phái nào cũng là tài nguyên cực kỳ trọng yếu.
Cửu Kiền nhìn Diệp Mặc không chớp mắt, hít sâu một hơi, chỉ là một Linh đan sư thất phẩm không ngờ lại có thể phân giải ra được phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’, mình quả thật là không bằng hắn.
Trước khi dự thi, bản thân y cũng không có để những Đan Vương tứ phẩm và ngũ phẩm vào trong mắt, thế nhưng hiện tại Diệp Mặc đạt được danh hiệu đệ nhất đã trở thành một đối thủ lớn nhất của y.
Cầm Mộ Tâm nhìn Diệp Mặc đầy hâm mộ, sư phụ cô nói quả không sai, Diệp Mặc này căn bản là tiền đồ vô lượng.
Bất luận ở nơi nào thì y cũng sẻ trở nên nổi danh.
Vẻ mặt của Cố Mân Tiềm tràn đầy hưng phấn, thật giống như là chính y đạt được danh hiệu đệ nhất vậy, trong lòng càng thêm kính phục Diệp Mặc và tự thấy quyết định bái Diệp Mặc làm sư phụ là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời y. “Sư phụ quả nhiên là đệ nhất, không ai có thể tạo được chút áp lực nào cho sư phụ cả”.
Cùng lúc đó thí sinh tên Phùng Lăng cũng mở to con mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, đến bây giờ còn không có chút phản ứng nào.
Một Linh đan sư thất phẩm không ngờ lại có thể phân giải hoàn mỹ phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’? Thế nhưng đây chính là sự thực.
Nghĩ đến câu nói của mình với Lạc Tiểu Mặc lúc trước, khiến y hiện tại có cảm giác vô cùng xấu hổ.
Không chỉ có mình Phùng Lăng, coi như là tất cả những Đan Vương có mặt tại đây đều không rời ánh mắt khỏi Diệp Mặc, bọn họ đều không hiểu vì sao một Linh đan sư thất phẩm lại có thể phân giải một cách hoàn mỹ phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’.
Phải biết rằng đây cũng không thể nào là chuyện vận khí được.
Có đan sư thậm chí còn đang nghĩ, liệu có phải người này vốn có sẵn phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’ hay không?
Nếu như Diệp Mặc biết suy nghĩ của những đan sư này, vậy khẳng định sẽ đứng ra cầm tay người này mà nói:
“Đúng là tri kỷ…”
Mà phía dưới quảng trường khán giả càng nghị luận xôn xao hơn.
– Lạc Tiểu Mặc này là ai thế, sao mà tôi chưa từng nghe nói qua?
– Những thiên tài anh chưa nghe nói qua nhiều lắm, trước đây anh có nghe nói qua Diệp Mặc sao? Có nghe qua Cửu Kiền sao?
– Đúng, anh vừa nói vậy tôi mới nghĩ tới, lần đại hội Đan Vương này hai tu sĩ đạt được hạng nhất nhì vòng thi thứ nhất đều là Linh đan sư, đã thế còn hơn Đan Vương Bán Tiên đứng thứ ba nhiều điểm như vậy, điều này thật sự kỳ quái.
– Kỳ quái thì cũng là bình thường, khi nãy Nguyệt thành chủ cũng đã nói qua, khi tên tu sĩ Diệp Mặc của Bắc Vọng Châu sáng tạo ra ‘Chức Thần Đan’ cũng mới chỉ là tu vi Trúc Cơ thôi, vậy mà tên Diệp Mặc ấy cũng thành công rồi đó thôi.
So với đông đảo những khán giả đang nghị luận bàn tán, thì trong lòng Mạc Hữu Thâm lúc này cực kỳ thấp thỏm không yên, cả người túa ra đầy mồ hôi lạnh.
Lúc này y đã hiểu rõ cái tên Diệp Mặc đã sáng tạo ra ‘Chức Thần Đan’ kia chính là Diệp Mặc này.
Bất luận Diệp Mặc ngày trước như thế nào, thì thành tích của Diệp Mặc hiện tại đã không phải là người mà mình có thể động đến được.
Có lẽ, chính mình cần phải nghĩ biện pháp để cho Diệp Mặc không biết mình đã tới Đan thành.
Y hiện rất muốn đem sự lo lằng của mình nói cho sư phụ Đan Vương Trường Thuận, đáng tiếc là sư phụ đang làm giám khảo, lúc này không thể nào nói chuyện cùng y.
Vẻ mặt Tên tu sĩ Hư Thần của Địa Ma Tông căm hận nói muốn giết Diệp Mặc lúc trươc, hiện giờ đang không thể tin vào mắt mình nữa, y thực sự không thể ngờ được cái tên Lạc Tiểu Mặc kia chỉ là một Linh đan sư thất phẩm lại có thể đạt được thành tích đệ nhất ở vòng thi thứ nhất đại hội Đan Vương, hơn nữa còn là điểm tuyệt đối.
Thế nhưng muốn y buông tha cho hung thủ giết chết đệ tử thân truyền Sài Không của mình thì y tuyệt đối không cam lòng, y cắn răng thầm nhĩ, coi như là dùng thủ đoạn ám sát, thì y cũng sẽ không thể buông tha tên Lạc Tiểu Mặc kia.
Ở khán đài của Lôi Khí Tông thì Hoàng Ngọc Sơn cùng sư thúc của y càng yên lặng không nói một lời, một lúc lâu sau tên tu sĩ Hư Thần mới lên tiếng:
– Ngọc Sơn, bây giờ con hãy phát một phi kiếm truyền tin báo về, đem tình huống nói cho chưởng môn biết, bảo ông ấy phái người mang theo ‘Ngũ Thái Liên’ đến Đan thành…
Chỉ nói được nửa câu tên tu sĩ Hư Thần liền khoát tay:
– Quên đi, để tự ta truyền tin về được rồi.
Vẻ mặt Duẫn Phán Diệp chấn động nhìn Diệp Mặc, cô bỗng nhiên cảm giác được lai lịch của người tu sĩ tên Lạc Tiểu Mặc này thật không bình thường.
Nghĩ đến cảm giác quen thuộc lúc trước gặp được Lạc Tiểu Mặc trên đường, cô bỗng đứng lên vội vã tiến về phía Huyền Âm Các.
Hiện Cảnh Anh Mộng của Huyền Âm Các cũng đang kinh nghi mà nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, cô nghĩ không ra cái tên tu sĩ bạn của chị cô lại nghịch thiên đến vậy, cô nghĩ tới thái độ trước kia của hắn đối với sư phụ Đan Vương Hồ Mân, bỗng nhiên có cảm giác rằng suy đoán của mình không đúng, Đan Vương Hồ Mân chắc chắn không phải sư phụ của tên Lạc Tiểu Mặc này, hoặc là hai người có một tầng quan hệ khác.
Chị của cô sao mà lại quen được loại tu sĩ nghịch thiên này? Thảo nào với tích cách cao ngạo của chị ấy lại có thể ở cùng một chỗ với hắn.
Cô đứng lên, đi tới bên người Cảnh Anh Ly, vừa định nói thì lại nhìn thấy Duẫn Phán Diệp đã đến.
Cảnh Anh Ly tuy rằng rất giỏi ẩn dấu vẻ mặt của mình, thế nhưng biểu hiện của Diệp Mặc quá xuất sắc rồi, không ngờ hắn chỉ trong vòng ba ngày thực sự có thể phân giải hoàn mỹ phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’, chuyện này đã không thể dùng từ nghịch thiên để giải thích rồi.
Duẫn Phán Diệp đi đến nhẹ nhàng ngồi bên cạnh Cảnh Anh Ly và Cảnh Anh Mộng, nhẹ giọng hỏi:
– Anh Ly sư tỷ, khi em nhìn thấy cái người tên Lạc Tiểu Mặc kia lần đầu tiên, lại có một cảm giác có chút quen thuộc, chị có thể nói cho em biết y là từ nơi nào tới không?
Không đợi Cảnh Anh Ly nói, Cảnh Anh Mộng liền cười khúc khích nói chen vào:
– Phán Điệp sư muội, em cũng thưởng thức biểu hiện của Lạc Tiểu Mặc kia sao, không phải là đã động xuân tâm rồi chứ? Thế nhưng tên Lạc Tiểu Mặc kia không có đơn giản như vậy à nha, ngày đó chị một mình hẹn y, cũng bị y từ chối rồi.
Duẫn Phán Diệp đương nhiên không phải là động tâm với Diệp Mặc, tuy rằng cô cùng Cảnh Anh Mộng đều nằm trong thập mỹ Nam An, hơn nữa Cảnh Anh Mộng còn được xếp hạng cao hơn cô, thế nhưng từ trước đến nay cô cũng không có nói chuyện nhiều với Cảnh Anh Mộng, nhưng lại có vẻ thân với Cảnh Anh Ly hơn một chút.
Cảnh Anh Ly liếc mắt nhìn Cảnh Anh Mộng một cái, sau đó nói:
– Khi trước nói với em câu kia, bây giờ vẫn là câu nói đó.
Sắc mặt Cảnh Anh Mộng có chút không tốt, thế nhưng cũng không có phản bác, lúc trước cô có thể coi là Cảnh Anh Ly cố ý nói như vậy.
Nhưng hiện tại xem ra, nếu như tên Lạc Tiểu Mặc kia có thể ở giữa đại hội Đan Vương giành được danh hiệu đệ nhất, vậy thì nói mình không xứng với hắn cũng thật không phải là nói càn.
– Câu nói gì thế?
Duẫn Phán Diệp vô thức hỏi một câu.
Cảnh Anh Ly nhìn lướt qua Duẫn Phán Diệp nhẹ nhàng nói:
– Chúng ta bất luận là ai, cũng không nên dùng tình yêu nam nữ để làm y động tâm, như vậy không có bất cứ tác dụng gì.
Hơn nữa, y cũng là người đã có vợ rồi.
– Anh Ly sư tỷ, em là muốn hỏi chị về lai lịch của Lạc Tiểu Mặc, chị cho rằng em muốn hỏi cái gì chứ, em cũng không phải là người si tình, làm sao có thể động tâm với một Linh đan sư.
Sắc mặt Duẫn Phán Diệp có chút cứng đờ, nói lớn tiếng với vẻ không hài lòng.
Cảnh Anh Ly mỉm cười, không có để ý đến lời nói của Duẫn Phán Diệp, mà đáp lại rằng:
– Lạc Tiểu Mặc đến từ Bắc Vọng Châu, hiện tại là thành chủ của một thành thị của người thường tên là Mặc Nguyệt Chi Thành, tên thật của y là Diệp Mặc, đồng thời y còn từng dùng qua một cái tên giả gọi là Ninh Tiếu Ma.
Cảnh Anh Ly biết lúc này đã không cần phải giúp Diệp Mặc che giấu thân phận nữa, coi như là cuối cùng hắn không có giành được danh hiệu đệ nhất, thì thân phận của hắn cũng đã có rất nhiều người đi tra xét rồi, rất nhanh sẽ bại lộ hoàn toàn.
Thậm chí có thể bại lộ ngay tại vòng thi thứ hai tới.
– Cái gì? Y chính là Ninh Tiếu Ma?
Duẫn Phán Diệp bỗng nhiên kích động đứng bật dậy, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, đồng thời trong lòng cũng tràn đầy cảm xúc hỗn loạn.
Ninh Tiếu Ma ở cấm địa Vẫn Chân cứu cô, sau đó cô lại nghĩ rằng Ninh Tiểu Ma đã bị Ngô Dự giết, hiện tại thì xem ra là Ngô Dự bị Ninh Tiếu Ma giết rồi.
Lúc trước y che giấu thân phận nhất định là sợ bị Vô Lượng Hải trả thù.
– Làm sao vậy Phán Điệp sư muội, em biết Diệp Mặc sao?
Cảnh Anh Mộng tùy ý hỏi, thế nhưng khi cô lại lần nữa nói ra tên của Diệp Mặc, lập tức khiếp sợ đứng lên giống hệt như Duẫn Phán Diệp.
Cô nhìn chằm chằm vào Cảnh Anh Ly rồi run giọng hỏi:
– Chị, chị nói y là Diệp Mặc, là người sáng tạo ra ‘Chức Thần Đan’, Diệp Mặc đó sao?
Không cần Cảnh Anh Ly trả lời, Cảnh Anh Mộng đã biết, cái người Diệp Mặc trước mắt này nhất định chính là Diệp Mặc đã sáng tạo ra ‘Chức Thần Đan’, không thể nghi ngờ.
Cô hoàn toàn chấn động nhìn chị Cảnh Anh Ly của mình, trong lòng bỗng nhiên rất muốn hỏi một chút Cảnh Anh Ly sao lại quen biết được đan sư thiên tài này.
Thế nhưng miệng của nàng cứng đờ, không thể nói ra lời.
Tuy là bản thân ngoại trừ tướng mạo thì mình không có gì hơn được chị mình cả, thế nhưng tại sao Lạc Tiểu Mặc lại đối với chị mình rất tốt, mà chính mình mời hắn ra ngoài ngồi một chút, thì người ta ngay cả nói cũng không buồn nói một câu.
– Diệp Mặc, hóa ra y lại là một đan sư nghịch thiên như vậy, không ngờ mình lại ngây thơ tin lời của Quý Du sư muội nói.
Duẫn Phán Diệp lắc đầu, lẩm bẩm nói một câu.
Nói xong, sắc mặt của nàng cũng khôi phục lại bình thường, sau đó nói với Cảnh Anh Ly:
– Anh Ly sư tỷ, Lạc Tiểu Mặc lần này chắc chắn sẽ thành danh, em nghĩ việc gặp y phỏng chừng cũng sẽ không dễ dàng.
Thế nhưng y đối với em có ơn cứu mạng, em muốn nhờ chị có thể an bài giúp em gặp y một lần, không có ý gì khác, chỉ là muốn cảm tạ ân cứu mạng của y mà thôi.
– Được, tôi nhất định sẽ chuyển lời cho y.
Cảnh Anh Ly gật đầu.
Ninh Khinh Tuyết nghe được tên của Lạc Tiểu Mặc, thì lại một lần nữa lệ rơi đầy mặt, chỉ có thể tự thì thào nói:
– Anh ấy thành công rồi, thực sự thành công rồi.
Hoàng Thiên đi tới bên người của Ninh Khinh Tuyết, nắm lấy tay Ninh Khinh Tuyết mà nói:
– Chị Khinh Tuyết, anh chàng Lạc Tiểu Mặc kia thực sự thành công rồi, chúc mừng chị, hiện tại không có người nào dám đối với chị thế nào đâu Nói xong, Hoàng Thiên liếc mắt nhìn Phương Chủng Sư đang lẳng lặng ở một bên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1103: Thiên Tài Chính Là Đây
Thiên Tài Chính Là Đây
T
iếng huyên náo và các ý kiến bàn luận dần dần lắng xuống, tuy rằng có rất nhiều người đều suy đoán Diệp Mặc vốn đã có phương thuốc của ‘Thiên hoa đan’, nhưng không ai dám nói ra, nơi này là đại hội Đan Vương.
Coi như có nghi vấn gì, cũng phải chờ sau cuộc thi mới nói ra.
Có lẽ đợi hai vòng thi đấu tiếp sau, Lạc Tiểu Mặc kia sẽ tự động hiện ra nguyên hình, Mười hai cấp bậc Đan Vương của vòng thứ ba, nếu như không có thực lực, cho dù là có vận may, cũng không có cách nào đi tiếp.
Lúc này trên đài thi đấu chỉ còn lại có một trăm đan sư tham gia thi đấu, hơn bốn trăm đan sư còn lại không có tên trên bảng đã rời nơi thi đấu.
Thẩm Nghiễn Thanh đứng lên tuyên bố:
– Tiếp theo chúng ta bước vào vòng thứ hai của cuộc thi lần này, luyện chế đan dược mà từng người đã phân giải ở vòng thứ nhất.
Điểm quan trọng của vòng thi đấu này phải đạt được điểm ở phần chiết xuất dược liệu và kiểm soát đan hỏa, đến lúc đó mỗi vị đan sư luyện chế đan dược và trình tự chiết xuất đều được ghi lại, đưa lại cho ban giám khảo.
Vòng thi đấu thứ hai không có giới hạn thời gian, có thể sử dụng lò luyện đan của mình.
Diệp Mặc không khỏi cảm thán so sánh với Bắc Vọng Châu, trình độ của Nam An Châu cao hơn nhiều.
Cuộc thi Luyện đan danh nhân đường của Bắc Vọng Châu, trình tự tổ chức là vì có được từng bước luyện chế đan dược của mỗi người dự thi, còn cung cấp lò luyện đan chuyên môn.
Còn Nam An Châu chỉ là cho mỗi một người dự thi sắp xếp một trận pháp giám sát, sẽ hoàn toàn giải quyết vấn đề này.
Đợi đến khi các loại linh dược phát đến tay của Diệp Mặc, Diệp Mặc càng than thở về tài lớn khí thô của Đan Thành.
Tuy rằng vòng thi thứ nhất rất nhiều đan sư chỉ phân giải ra ba bốn loại dược liệu trong đó, nhưng hơn một trăm người cộng lại cũng không ít, lấy ra nhiều dược liệu như vậy, Đan Thành căn bản là không có một chút nhíu mày.
Phải biết khi mình đăng ký cuộc thi Đan Vương, thậm chí ngay cả một viên linh thạch cũng không cần lấy ra, có thể thấy được đại hội Đan Vương này thật sự là tổ chức vì đan sư.
Lần này Diệp Mặc không có chú ý đan sư khác, hắn biết lần này tuy rằng không có hạn chế thời gian, nhưng thời gian nhất định không dài.
Bởi vì rất nhiều đan sư không biết luyện đan, bọn họ chỉ biết chiết xuất ra linh dược mà thôi.
Một khi không cần luyện đan, chỉ là chiết xuất mấy loại linh dược, vậy độ tinh khiết nhất định sẽ không thấp.
Diệp Mặc nhìn một chút mười một loại dược liệu trong tay, ngoại trừ nội đan Đề hoa thú là cấp sáu.
Tất cả dược liệu còn lại đều là dược liệu cao cấp nhất.
Sớm biết mình đã viết nội đan Đề hoa thú cấp bảy, Đan Thành này thật đúng là muốn cái gì có cái đó.
Ngay cả nội đan Đề hoa thú cũng có thể lấy ra bất cứ lúc nào.
Rất nhiều tu sĩ đã lấy ra lò luyện đan và đan hỏa bắt đầu chiết xuất linh dược rồi, Diệp Mặc cũng không có chậm trễ, sau khi kiểm tra xem đúng dược liệu, trực tiếp lấy ra Thần Nông đỉnh.
Đồng thời lấy ra Tử Quỳ Hỏa của mình.
Nhưng Diệp Mặc còn chưa lấy ra Tử Quỳ Hỏa đã thay đổi chủ ý.
Hắn nghĩ tới một thiếu sót trong đó, nếu như hiện tại hắn lấy ra Tử Quỳ Hỏa, không cần hắn nói, chỉ cần người thông minh một chút có thể nghĩ đến hắn gian dối ngay từ vòng đầu tiên.
Phân giải đan dược khó hơn nhiều so với luyện chế đan dược.
Khi hắn phân giải đan dược ở vòng thứ nhất đã không dùng mồi lửa kỳ dị, trái lại khi luyện chế đan dược lại dùng Tử Quỳ Hỏa, đây chẳng phải nói hắn đối với đáp án ở vòng thứ nhất căn bản đã rõ ràng rồi sao?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc âm thầm kinh hãi.
Tuy rằng phân giải ra Thiên hoa đan, hắn sẽ nhận được rất nhiều vinh dự, nhưng một khi bị người biết đây là gian dối, vinh dự đó còn lại bao nhiêu không dám khẳng định rồi.
Nếu như bình thường, hắn có thể không thèm để ý, thế nhưng hiện tại vào lúc này, hắn đang cần danh lợi, cần vinh dự.
Với hắn mà nói danh dự càng lớn càng tốt, danh tiếng càng cao hắn càng an toàn.
Bởi vì hắn cũng biết.
Chỉ cần sau đại hội Đan Vương lần này, mọi thứ của hắn sẽ được bộc lộ ra, thậm chí những ngày mà xuất hiện ở Thành Nam An cũng sẽ bị lộ ra.
Cho nên hắn lập tức thay đổi chủ ý, chỉ lấy ra Anh hỏa.
Lúc này có thể nói toàn bộ 90% người ở trên đài thi đấu đều chú ý đến Diệp Mặc, cho nên khi Diệp Mặc vừa lấy ra Anh hỏa lập tức thu hút rất nhiều tiếng la ó của mọi người.
Diệp Mặc thể hiện bắt mắt ở vòng đầu tiên, còn phân giải ra Thiên hoa đan một cách hoàn mỹ, không ngờ mồi lửa mà hắn dùng luyện đan vẫn là Anh hỏa, rõ ràng ngay cả Thiên Địa đan hỏa cũng không có.
Mấy giám khảo xem trọng Diệp Mặc cũng lắc đầu.
So với Cửu Kiền đứng thứ hai và thí sinh trong top 50 còn lại, mồi lửa của Lạc Tiểu Mặc là thảm thương không nỡ nhìn.
Chỉ có Nguyệt Kỳ Siêu nhìn lò Thần nông của Diệp Mặc nói:
– Lò luyện đan kia của hắn thật không đơn giản.
Hơn nữa hình dạng rất cổ quái, khác hẳn với lò luyện đan bình thường.
– Lục tiền bối, mồi lửa của ngài khá nhiều, đến lúc đó tùy tiện tặng một mồi lửa cho gã Lạc Tiểu Mặc này, Anh hỏa này của hắn cũng quá, quá..
Kỷ Bẩm ngồi bên cạnh Lục Vô Hổ rất có thiện cảm đối với gã Lạc Tiểu Mặc đã đoạt được hạng nhất ngay vòng thi đấu đầu tiên, nếu như chẳng phải y không có mồi lửa kỳ dị, y sẽ đưa một mồi lửa cho gã đan sư Linh đan thất phẩm này.
Y không hiểu lò luyện đan, chỉ có thể yêu cầu Lục Vô Hổ tặng một mồi lửa kỳ dị cho Diệp Mặc.
Lục Vô Hổ cười hắc hắc nói:
– Tên nhóc này còn nợ tôi một ân tình, hiện tại bảo tôi cho hắn mồi lửa, hắn đừng có nằm mơ.
Nhưng tôi thấy tên nhóc này có chút gian xảo, hẳn không phải là đơn giản như vậy.
Kỷ Bẩm là người hiền lành, y không nói gì chỉ nhìn Lục Vô Hổ, trong lòng không muốn tặng thì đừng tặng, cũng không nên nói hậu bối gian xảo chứ.
Ninh Khinh Tuyết thấy Diệp Mặc vẫn dùng Anh hỏa luyện đan, trong lòng càng chua xót khổ sở, một trăm người tham dự cuộc thi ở đây, chỉ có chồng của cô dùng Anh hỏa, mồi lửa kém nhất của người khác cũng tốt hơn của hắn.
Cô nhất định phải giúp Diệp Mặc thăm dò về một mồi lửa tốt, sau đó đổi mồi lửa luyện đan của hắn.
Cả khán đài biết chỉ có một người có thể hiểu được cách làm của Diệp Mặc, đó chính là Cảnh Anh Ly.
Khi Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc dùng Anh hỏa luyện đan dược, lẩm bẩm nói một câu.
– Tự làm tự chịu.
Diệp Mặc ngay vòng thứ nhất sau khi phân giải hoàn toàn thành phần của Thiên hoa đan, lúc đó cô vẫn chưa để ý, thế nhưng rất nhanh cô đã kịp phản ứng, đồng thời hoài nghi Diệp Mặc có phương thuốc của đan dược này.
Cô khác với người khác, bởi vì cô biết Diệp Mặc lần này là muốn nổi danh, hơn nữa cô cũng biết Diệp Mặc có mồi lửa kỳ dị, còn không chỉ một loại.
Nếu Diệp Mặc coi trọng cuộc thi như vậy, thì không thể sử dụng Anh hỏa, nhưng Diệp Mặc vẫn dùng Anh hỏa, giải thích duy nhất, chính là hắn đã biết phương thuốc của Thiên hoa đan.
Lúc này cô đã hiểu rõ, nếu như Diệp Mặc biết phương thuốc của Thiên hoa đan, vòng thứ nhất hẳn là nên dùng mồi lửa kỳ dị, chứ không nên dùng Anh hỏa.
Mà trên thực tế là Diệp Mặc lại dùng Anh hỏa ở vòng thứ nhất, vòng thứ hai căn bản không thể dùng mồi lửa kỳ dị, bởi vì như vậy không bình thường, đáng tiếc là cô không thể nhắc nhở Diệp Mặc.
Quả nhiên Diệp Mặc hơi chút do dự điều này đã bị cô nhìn thấy, cô thở phào nhẹ nhõm, cô chỉ sợ Diệp Mặc không biết chừng mực, vòng thứ hai trái lại dùng Thiên hỏa, hoặc là mồi lửa kỳ dị khác.
Cũng may Diệp Mặc cũng hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự tình, vẫn dùng Anh hỏa như cũ.
Chỉ là nếu như vậy, đan dược mà hắn luyện ra đã giảm xuống một đẳng cấp rồi.
Cho dù Diệp Mặc dùng Anh hỏa, vẫn có nhiều người đang chú ý hắn như cũ.
Một số người hoài nghi đáp án vòng thứ nhất của Diệp Mặc, và còn nhiều người muốn biết, một Linh đan sư thất phẩm làm sao luyện chế ra linh đan cửu phẩm.
Có thể nói một khi Diệp Mặc luyện chế không được linh đan cửu phẩm, vậy thành tích của hắn ở vòng thứ nhất không chỉ bị hoài nghi, hơn nữa còn bị chế nhạo.
Diệp Mặc là một Đan Vương tứ phẩm thậm chí là ngũ phẩm, đương nhiên sẽ không sợ luyện chế không được một linh đan cửu phẩm, coi như là dùng Anh hỏa, hắn cũng có thể luyện chế ra linh đan cửu phẩm.
Khi mấy gã giám khảo thấy Diệp Mặc tiện tay lấy mười một loại dược liệu, không phân theo tuần tự, cũng không phân thứ bậc đem toàn bộ bỏ vào lò luyện đan, thiếu chút nữa mở to mắt đứng lên.
Gã này là một gã khùng hay sao? Nào có đan sư luyện đan như thế này? Đan sư luyện đan chiết xuất dược liệu là mắc xích rất quan trọng, một linh dược bình thường từ khó chiết xuất đến dễ chiết xuất, theo trình tự nghiêm ngặt phân ra mới bỏ vào lò luyện đan.
Một số chất cặn bã của dược liệu bị bài trừ ra ngoài, hơn nữa trình tự trước sau cũng được phân biệt chặt chẽ, một khi tính sai, rất có thể sẽ bị nổ lò hoặc là đan dược trở thành phế thải.
Nếu như không phải Diệp Mặc ở vòng thứ nhất phô bày bắt mắt, giải thích rõ ràng phương thuốc của Thiên hoa đan, những giám khảo này sớm đã không có hứng thú xem luyện đan sư thất phẩm này rồi.
– Hazzz…
Thẩm Nghiễn Thanh thở dài, bỗng nhiên nhìn Nguyệt Kỳ Siêu nói:
– Anh Nguyệt, tôi thực sự cũng hoài nghi gã Linh đan sư thất phẩm này có phải sớm biết phương thuốc của Thiên hoa đan hay không, hắn luyện đan quả thực là. . .
Câu nói kế tiếp tuy rằng không có nói ra, thế nhưng mấy gã giám khảo đều hiểu ý của y, thái độ mà Diệp Mặc luyện đan ứng phó linh thảo, quả thực là trâu gặm mẫu đan mà.
– Tên nhóc này, quả là thật giả lẫn lộn, vậy hắn là một gã thật giả lẫn lộn có vận may lớn nhất.
Lục Vô Hổ cười khanh khách nhìn Diệp Mặc, tựa hồ như không để ý phương pháp luyện đan của Diệp Mặc.
Người không hiểu luyện đan, cũng đã cho rằng phương pháp của Diệp Mặc không ổn.
Mà Diệp Mặc cũng có nỗi khổ nói không nên lời, vòng thứ nhất hắn dùng Anh hỏa, hiện tại mọi người đều chú ý hắn, hắn chỉ có thể thể hiện thái độ bàng quan, sau đó luyện chế ra Thiên hoa đan mới có thể xóa được sự hoài nghi của người khác.
Đây là vì sự bức bách mà phải giả vờ mà thôi.
Tuy rằng thủ pháp truyền thừa luyện đan của Diệp Mặc không giống người khác, hắn luyện đan cho tới bây giờ cũng không giống với người khác, cần phải dựa theo trình tự trước sau một cách nghiêm ngặt.
Bình thường hắn luyện đan đều là đem bốn năm loại dược liệu bỏ vào, sau đó kiểm soát luyện hóa, hôm nay đem toàn bộ mười một loại dược liệu bỏ vào lò luyện đan, với hắn mà nói quả thật có chút áp lực.
Cũng may thần thức của hắn rất lớn mạnh, bí quyết luyện đan ngày trước cực kỳ nghịch thiên, cho dù là mười một loại dược liệu, vẫn được hắn kiểm soát hoàn toàn, từng gốc một bị luyện hóa.
Đồng thời chất cặn bã của dược liệu này được cách ly, bị ném ra khỏi lò luyện đan.
Tuy rằng luyện hóa của Anh hỏa chậm hơn so với mồi lửa khác, thế nhưng Diệp Mặc là luyện hóa cùng một lúc, tốc độ dường như không chậm, khi người khác dần dần hoàn toàn luyện hóa dược liệu, dược liệu của hắn cũng dần dần được luyện hóa trọn vẹn.
– Hazzz…
Thẩm Nghiễn Thanh lại lần nữa thờ dài.
– Lạc Tiểu Mặc này là một trong những đan sư thiên tài nhất mà tôi từng thấy qua.
Lần này tất cả giám khảo đều hiểu ý tứ của y, Diệp Mặc đồng thời đem mười một loại dược liệu không phân biệt đẳng cấp cũng không phân biệt trước sau bỏ vào lò luyện đan.
Đây căn bản không phải là phương pháp luyện đan thông thường, cứ cho bọn họ là một Đan Vương cao cấp, muốn làm như vậy cũng gặp không ít khó khăn, thậm chí căn bản không làm được.
Cách làm của gã Lạc Tiểu Mặc này nằm ngoài dự liệu của mọi người, kết quả càng ngoài dự liệu của bọn họ, hắn không chỉ đem mười một loại linh dược kia luyện hóa chiết xuất hoàn mỹ, hơn nữa tốc độ dường như không chậm hơn so với đan sư khác.
Phải biết rằng hắn chỉ dùng Anh hỏa, người khác đều là dùng mồi lửa kỳ dị, như vậy sẽ chậm hơn người khác, nhưng thực ra lại nhanh hơn rất nhiều so với người khác.
Cái gì là thiên tài, chính là đây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1104: Đan Sư Duy Nhất Luyện Chế Ra Được Đan Dược
Đan Sư Duy Nhất Luyện Chế Ra Được Đan Dược
T
rong khi toàn bộ dược liệu trong lò Thần Nông được luyện hóa, sau đó Diệp Mặc bỏ hết phần cặn bã ra khỏi lò luyện, lúc này mới thầm thở phào.
Hắn biết mình đang giả bộ, nhưng giả bộ cũng rất nguy hiểm, một khi giả bộ quá đà, hắn sẽ phá hủy hết những gì mình đã gây dựng lên.
Một số đan sư có dược liệu tương đối ít đã dừng tay, bởi vì bọn họ chỉ có thể chiết xuất, thành phần của đan dược cũng chưa phân tích được, muốn luyện đan thì cũng chỉ giống trò cười mà thôi.
Sau một tuần nhang, toàn bộ quảng trường chỉ còn lại chưa đến mười người vẫn đang tiếp tục cố gắng.
Cùng với mấy âm thanh “Răng rắc” cuối cùng vang lên, ngay cả đan vương Bán Tiên – Từ Bán Xương và đan vương cấp bốn Quý Bưu Đình cũng đã thất bại mà chấm dứt.
Lúc này dường như tất cả các đan sư đều dồn ánh mắt về phía Diệp Mặc và Cửu Kiền, hai Linh đan sư này vẫn còn đang miệt mài làm.
Đặc biệt là cách thức của Cửu Kiền lại càng thu hút sự chú ý của mọi người, lúc trước gã phân giải đan dược lưu loát sinh động, mà bây giờ gã luyện đan cũng rất linh hoạt trôi trảy.
Cách thức quen thuộc, không ngừng đánh đan quyết vào lò đan, quả thức khiến cho người khác cảm thấy chính là một loại nghệ thuật.
Hơn nữa mồi lửa của gã cũng đã là Muội Sát Hỏa màu hồng nhạt rồi, lại càng khiến cho người khác hồi hộp chờ đợi.
– Đúng là một cách hay, gã ít nhất cũng là đan vương cấp bốn trở lên.
Cho dù là Thẩm Nghiên Thanh cuối cùng cũng bị thủ pháp của Cửu Kiền thu hút, thực ra không cần y nói, mấy đan vương trong hội trường cũng có thể nhìn ra Cửu Kiền tuyệt đối không phải là một Linh đan sư cấp chín, mà là một Đan vương hàng thật giá thật, còn là một đan vương cao cấp nữa.
Một mùi hương đan dược nhàn nhạt tỏa ra, khu vực ban giám khảo cũng tinh thần chấn động, tất cả đều dồn ánh nhìn về phía Cửu Kiền, vì mùi hương vừa rồi chính là từ phía gã truyền đến.
Mặc dù một khi cuối cùng Cửu Kiền luyện chế ra được “Thiên Hoa đan”, thì uy danh của mấy vị ban giám khảo cũng vị trượt xuống rất nhiều, bởi vì trong vòng đầu gã chỉ đứng thứ hai mà thôi, nhưng những vị ban giám khảo này cũng vẫn trông ngóng Cửu Kiền có thể luyện chế ra Thiên Hoa đan.
Hoặc là Thiên Hoa đan vốn chỉ có mười loại dược liệu, loại đan dược này chưa được luyện ra, thì có ai mà biết được?
Diệp Mặc cười nhạt, tiếp tục luyện chế Thiên Hoa đan của mình, chỉ có hắn biết, trong quá trình luyện chế Thiên Hoa đan được thêm “nội đan Đề hoa thú” thì không có chút mùi vị nào, trong quá trình luyện chế tản ra mùi đan dược cũng không phải là Thiên Hoa đan.
Răng rắc một tiếng, rồi lại một tiếng giòn vang nữa, Cửu Kiền thất vọng thu hồi đan hỏa, mấy vị ban giám khảo dời ánh nhìn ra khỏi chỗ gã.
Thất bại, cuối cùng vẫn không luyện chế ra Thiên Hoa đan được.
Dường như lúc đó tất cả ban giám khảo di chuyển ánh mắt về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc giơ tay ra kéo, trong lò Thần Nông trực tiếp lôi ra được sáu viên đan dược, trong nháy mắt, mấy viên đan dược này rơi vào một bình ngọc đã được chuẩn bị từ trước.
Theo kinh nghiệm Diệp Mặc luyện chế ra Thiên Hoa đan, một lò Thiên Hoa đan dùng nội đan “Đề hoa thú” cấp bảy có thể luyện chế ra được mười hai viên.
Bây giờ hắn dùng nội đan “Đề hoa thú” cấp sáu, vì để bảo đảm dược tính của đan dược, hắn khống chế số lượng đan dược ở mức sáu viên.
– Thành rồi?
– Thành công thật rồi?
Dường như trong lúc nhìn thấy Diệp Mặc lấy sáu viên đan dược ra, mấy vị ban giám khảo liền đứng dậy, ánh mắt nổi lửa, nếu như không phải nhớ ra bây giờ bọn họ là ban giám khảo, lúc này bọn họ đã vọt tới trước mặt Diệp Mặc, cướp bình đan dược đi rồi.
Toàn hội trường có khoảng một trăm người luyện đan, cuối cùng chỉ có một đan sư luyện ra được đan dược, mà còn là sáu viên.
Thẩm Nghiên Thanh và một Đan vương cấp bốn lại càng ảo não.
Bởi vì bọn họ bị mùi hương của Cửu Kiền thu hút, không ngờ không chú ý gì đến cách thức luyện đan của Diệp Mặc, chỉ nhìn thấy cuối cùng cách hắn lôi đan dược ra.
Đáng tiếc, thực sự quá đáng tiếc.
Nhưng may là lát nữa còn có hình ảnh giám sát quay lại được, nhưng hình ảnh cũng chỉ là hình ảnh, thoạt nhìn cũng không thực tế.
Lúc này không những là ban giám khảo, mà ngay cả những người ở ngoài cũng nhìn rất rõ ràng.
Vòng đấu thứ hai đã kết thúc, dường như chỉ có một đan sư luyện chế ra được đan dược, hơn nữa đan sư đó chính là đan sư đã giải được phương thuốc Thiên Hoa đan hoàn chỉnh nhất ở vòng một, cho dù hắn luyện chế không phải Thiên Hoa đan, nhưng chỉ có một mình hắn luyện chế ra được đan dược, thắng bại vừa nhìn đã biết rõ.
Lần này toàn hội trường cũng rất yên tĩnh, kết quả này nhiều người cũng đoán ra được, không ngờ vòng thứ nhất chỉ có duy nhất Diệp Mặc có được phương thuốc, hắn luyện chế ra đan dược, cũng là rất thường tình.
Nếu như nói cái duy nhất không bình thường, đó chính là đan sư duy nhất luyện chế ra được đan dược lại là người có cấp bậc thấp nhất, mồi lửa được sử dụng cũng là thấp nhất.
Cửu Kiền chấn động nhìn Diệp Mặc, từ trước tới nay, gã đều cho mình là thiên tài đan giới, hơn nữa đệ nhất của đại hội đan vương lần này, gã thậm chí còn không nghĩ rằng sẽ bị người khác lấy đi.
Nhưng bây giờ không những có người giải ra được phương thuốc Thiên Hoa đan, hơn nữa chỉ dùng Anh Hỏa mà có thể luyện chế ra được Thiên Hoa đan, có thể nói đến đây, gã đã thua hơn một nửa rồi.
Tất cả thành tích của những đan sư tham gia dự thi đều xuất hiện trên bàn ban giám khảo, một lò Thiên Hoa đan mà Diệp Mặc luyện chế ra được cũng có trên tay Nguyệt Kỳ Siêu rồi.
Nguyệt Kỳ Siêu mở bình ngọc ra đổ sáu viên Thiên Hoa đan giống nhau như đúc ra, lập tức thở dài nói:
– Dùng Anh hỏa lần đầu tiên đã luyện chế ra Thiên Hoa đan, có bốn viên thượng đẳng và hai viên hạng nhất, tôi nghĩ thành tích này cho dù là Đan vương cấp bốn cũng khó mà có được.
Mấy viên Thiên Hoa đan này, cũng không có ai dám nghi ngờ chuyện Lạc Tiểu Mặc biết trước phương thuốc Thiên Hoa đan nữa rồi.
– Nhóc con, không ngờ cũng là một đan sư thật.
Lục Vô Hổ nhìn đan dược trong tay Nguyệt Kỳ Siêu, cũng kinh ngạc nói một câu.
Nguyệt Kỳ Siêu lắc lắc đầu nói:
– Không, hắn nhất định không phải là một đan sư, nếu nhưng tôi nhìn không nhầm, tên Lạc Tiểu Mặc này ít nhất cũng là một Đan vương cấp bốn.
Nhưng tôi nghĩ không ra, hắn không ngờ lại là một Đan vương, vì sao chỉ dùng danh nghĩa một Linh đan sư tham gia thi đấu?
Lục Vô Hổ cười cười xấu hổ nói:
– Người báo danh tên nhóc đó chính là tôi, hắn cố ý đến Đan thành muốn tham gia đại hội Đan vương, nhưng đáng tiếc hắn không có tư cách báo danh đại hội Đan vương Đan thành, nên tôi giúp hắn, giúp hắn có được thân phận Linh đan sư cấp bảy.
Điều khiến cho Lục Vô Hổ không ngờ chính là, Nguyệt Kỳ Siêu sau khi nghe thấy y nói như vậy, bỗng nhiên bước tới trước mặt y khom người hành lễ nói:
– Cám ơn Lục tiền bối, nếu như không có sự giúp đỡ của Lục tiền bối, tôi sao có thể biết được trong Đan thành lại có tu sĩ thiên tài như này bị ngăn chặn bên ngoài chứ.
Nói xong gã quay về phía Thẩm Nghiễn Thanh nói:
– Nghiễn Thanh sư đệ, quy tắc của Đan thành chúng ta đổi chút đi, sau này bất luận là cuộc thi nào, đều tiến hành chứng thực Linh đan sư và Đan vương.
Tuyệt đối không để chuyện như này xảy ra lần nữa, lần này Lục Tiểu Mặc may mắn gặp được Lục tiền bối, lần sau thì sao? Ai dám bảo đảm?
– Vâng, Nguyệt sư huynh.
Thẩm Nghiễn Thanh vội vàng trả lời.
Đan vương Trường Thuận – Triệu Thuận Thiên bỗng nhiên nói:
– Thành chủ Ngân Nguyệt, cái tên Lục Tiểu Mặc này trước giờ chưa từng nghe qua, cứ như là từ trên trời rơi xuống vậy, lại lợi hại như vậy.
Tuổi của hắn cũng không lớn, có tí tuổi như vậy mà còn là Đan vương cao cấp rồi, tôi nghĩ…
Không đợi Triệu Thuận Thiên nói hết lời, Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu nói:
– Tôi biết, sau vòng thi thứ nhất, tôi đã cho người đi điều tra lai lịch của người này rồi, chắc là nhanh có kết quả thôi.
Vừa lúc đó, một đường phi kiếm truyền thư bỗng nhiên rơi vào tay Nguyệt Kỳ Siêu, Nguyệt Kỳ Siêu cầm lấy phi kiếm truyền thư nhìn một chút, bỗng nhiên đứng dậy nhìn Diệp Mặc, sau đó lại ngồi xuống.
Không đợi người khác hỏi đến, Nguyệt Kỳ Siêu đã nói:
– Vừa rồi nhận được thư của đạo hữu Từ Khải Lượng và đạo hữu Vương Hàn bảo vệ Truyền Tống trận, Diệp Mặc tu sĩ Bắc Vọng châu mà chúng ta mời đã đến Nam An châu cũng gần hai năm rồi, hơn nữa truyền đến bức hình của Diệp Mặc…
– Hả, Diệp Mặc đã đến Nam An châu rồi, tên này sao không đến tìm ta? Hơn nữa thiên tài như vậy, sao lại không có đại môn phái nào thu nhận làm đệ tử?
Nằm ngoài dự liệu của mọi người, người hỏi đầu tiên chính là Kỷ Bẩm.
Kỷ Bẩm thấy tất cả mọi người nhìn gã, không thể làm gì khác hơn là lúng túng nói:
– Ha ha, tên Diệp Mặc này mặc dù tuổi tác không lớn, nhưng đồng thời cũng là Đại sư trận pháp, khi tôi đến Bắc Vọng châu cũng đã tìm hắn vài lần rồi, nhưng hắn đều bận, chưa gặp được một lần nào, cho nên tôi để lại ngọc bài cho hắn.
– Anh nói hắn còn là Đại sư trận pháp?
Bất luận là Lục Vô Hổ hay là mấy người Thẩm Nghiễn Thanh đều bị tin tức này làm cho kinh ngạc, trở thành một Đan vương đã cần phải tốn mất bao nhiêu thời gian, tên Diệp Mặc này không những đặc biệt am hiểu về luyện đan, không ngờ lại còn là một Đại sư trận pháp.
Nguyệt Kỳ Siêu cười khổ một tiếng, lấy ra một bức hình nói:
– Nếu như mọi người biết lần này Lạc Tiểu Mặc trong Đại hội Đan vương lần này chính là Diệp Mặc, tôi chắc là mọi người lại càng không dám tin.
…
Mấy vị ban giám khảo đều im lặng.
Quả thực giống với dự đoán của Nguyệt Kỳ Siêu, dường như tất cả mọi người sau khi nhìn bức hình, đều chăm chú nhìn Diệp Mặc.
Thiên tài là có thể, nhưng cũng phải thực tế một chút chứ.
Ở Bắc Vọng châu hắn tên Diệp Mặc, có thể tạo ra Chức Thần đan.
Đến Nam An châu, hắn đổi tên thành Lạc Tiểu Mặc, rồi tương tự cũng có thể luyện chế ra Thiên Hoa đan.
Bất luận hắn tên Diệp Mặc hay Lạc Tiểu Mặc, đều cũng rất xuất chúng.
Cho dù ban giám khảo mỗi người đều là bậc thiên tài, cũng bị cái tên quái thai Diệp Mặc này đánh cho một đòn kinh hãi.
– Sao hắn lại phải đổi tên?
Kỷ Bẩm là người thật thà, theo cách nghĩ của gã, Diệp Mặc vốn cũng đủ nổi danh rồi, nhưng sao lại muốn đổi tên? Đến đại hội Đan vương không phải vì để nổi tiếng sao?
– Chắc là hắn đắc tội với ai ở Nam An châu, Từ Khải Lượng và Vương Hàn cũng nói, khi Diệp Mặc vừa mới gặp bọn họ, cũng không đổi tên, báo danh vẫn là Diệp Mặc, đổi tên chắc là chuyện sau đó.
Nhưng bất luận hắn đắc tội với ai, nếu như đã đến được Đan thành, ai cũng không thể động đến hắn được.
Những lời nói trước đây của Nguyệt Kỳ Siêu rất bình tĩnh, nhưng khi nói đến câu cuối cùng, giọng điệu lại trở nên lạnh lùng, hoàn toàn không giống với vẻ mặt bình thản của gã.
Một lát sau, Nguyệt Kỳ Siêu khua tay nói:
– Tìm người thử Thiên Hoa đan trước đã, sau đó chọn ra Top 5.
Thẩm Nghiễn Thanh gật đầu, bước từ chỗ ban giám khảo đi ra, y nhìn nhìn Diệp Mặc rồi mới bước lên đài cao tuyên bố:
– Đại hội Đan vương lần này mặc dù vẫn chưa kết thúc, nhưng đã xuất hiện nhiều Đan vương và đan sư thiên tài.
Mà phương thuốc thượng cổ của chúng tôi ở vòng một đã được phá giải, đúng vậy, mọi người cũng đã rõ hết rồi, phương thuốc được phá giải là Thiên Hoa đan, mà đan sư thành công tên Lạc Tiểu Mặc.
Anh ta không những hoàn nguyên được phương thuốc Thiên Hoa đan, mà còn xuất sắc luyện chế ra được một lò Thiên Hoa đan.
Bây giờ mời một tu sĩ Kim Đan bất kỳ lên đài thử nghiệm thật giả…
Lời nói này của Thẩm Nghiễn Thanh vừa nói ra, lập tức có vô số tu sĩ Kim Đan muốn xông lên.
Nhưng gã nhanh chóng lựa chọn ra được một tu sĩ Kim Đan tầng thứ sáu, yêu cầu tất cả những tu sĩ còn lại lui xuống dưới.
Sở dĩ lựa chọn tu sĩ Kim Đan tầng thứ sáu, đó là vì nếu như Thiên Hoa đan có thể khiến tu sĩ Kim Đan trung kỳ thăng cấp lên Kim Đan hậu kỳ, vậy thì căn bản không có gì nghi ngờ nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1105: Diệp Mặc Phải Chết Không Cần Nghi Ngờ Gì Nữa
Diệp Mặc Phải Chết Không Cần Nghi Ngờ Gì Nữa
P
hương Chủng Sư chằm chằm nhìn Ninh Kinh Tuyết và Hoàng Thiên đang không ngừng kinh ngạc, đang muốn hỏi thăm một chút, sư phụ đang đứng một bên nói chuyện với mấy vị trưởng lão của “Phiêu miểu thiên trì” bỗng nhiên đứng dậy, rồi nói cho gã biết, cần phải lập tức trở về khán đài bên Lôi Vân tông.
Chỉ cần nhìn sắc mặt của sư phụ, gã liền biết được đây không phải là chuyện nhỏ, Phương Chủng Sư cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà đứng lên, có chút không vừa lòng cùng sư phụ rời khỏi.
Phương Chủng Sư cùng sư phụ rời khỏi, sư phụ của Ninh Khinh Tuyết – Trinh Kha Nhân sắc mặt trầm xuống, bà nhìn Ninh Khinh Tuyết trầm giọng hỏi:
– Khinh Tuyết, vừa nãy Phương Chủng Sư và sư phụ của anh ta ở đây sư phụ không nói, con có biết hành động vừa rồi của con tồi tệ như thế nào không? Chẳng lẽ “Phiêu miêu tiên trì” ta chính là một tông môn không dưỡng giáp vậy sao?
Ninh Khinh Tuyết vì Diệp Mặc đã thành công mà vui mừng hớn hở, sau khi nghe sư phụ nói như vậy ngây cả người, sau một lúc cô mới phản ứng lại, đứng dậy cung kính hành lễ với sư phụ nói:
– Sư phụ, con là người có chồng rồi, sư phụ còn muốn nói những lời đó…
– Hỗn láo…
Trịnh Kha Nhân không để cho Ninh Khinh Tuyết nói hết câu, liền dùng tay đập mạnh xuống bàn một cái:
– Từ giờ trở đi, nếu như con còn nói con là người có chồng rồi, ta lập tức sẽ phế con. “Phiêu miêu tiên trì” ta từ trước tới giờ không thiếu đệ tử thiên tài, huống chi con cũng chưa là thiên tài gì.
Chuyện của Phương Chủng Sư, con đồng ý thì đồng ý, không đồng ý cũng phải đồng ý.
Ninh Khinh Tuyết ngây ngẩn cả người, sư phụ từ trước đến giờ mặc dù rất nghiêm khắc với cô, nhưng chưa bao giờ giảng đạo lý.
Tên Phương Chủng Sư kia mặc dù là thiên tài, nhưng “Phiêu miêu tiên trì” cũng là tông môn tám sao, sao phải nịnh bợ bọn họ như vậy? Thậm chí ngay cả sự hạnh phúc của đệ tử tông môn cũng mặc kệ?
– Chuyện gì thế.
Mặc dù Trịnh Kha Nhân kìm nén lại động tác của mình, nhưng vài vị trưởng lão của “Phiêu miêu tiên trì” vẫn phát hiện ra được, trong đó một vị trưởng lão rất không hài lòng trầm giọng hỏi.
Ninh Khinh Tuyết lúc này đã bình tĩnh trở lại, cô kính cẩn hành lễ với sư phụ và mấy vị trưởng lão, nói chừng mực:
– Con là người có chồng rồi, cho dù mọi người có giết con, con cũng không thể đến Lôi Vân tông gì đó.
Sau đại hội Đan vương, con sẽ cùng với chồng mình rời khỏi “Phiêu miêu tiên trì”.
– Hừm…
Vị trưởng lão kia bỗng nhiên hừ một tiếng, lời nói của Ninh Khinh Tuyết đột nhiên ngừng lại, khóe miệng hiện ra một vệt máu.
Rõ ràng vừa nãy đã bị tiếng hừm lạnh kia làm cho nội thương.
Hoàng Thiên vội vàng đỡ lấy Ninh Khinh Tuyết, kinh hoảng nhìn vị trưởng lão kia và sư phụ của Ninh Khinh Tuyết, một chữ cũng không dám nói.
Sư phụ của Ninh Khinh Tuyết lại muốn động thủ, phó môn chủ của “Phiêu miêu tiên trì” lạnh giọng nói:
– Trên đại hội Đan vương như vậy còn ra thể thống gì? Có chuyện gì về môn phái rồi nói!
– Dạ.
Trịnh Kha Nhân cùng vị trưởng lão kia khom người đáp, không nói thêm gì nữa.
Vị phó môn chủ nhìn Ninh Khinh Tuyết, bỗng nhiên nói:
– Môn phái cung cấp cho các con tài nguyên tu luyện và bảo vệ tốt nhất.
Khi môn phái muốn các cô ra mặt, ta cũng không muốn các con từ chối, huống chí Phương công tử thân thế rồng phượng, cũng không phải là châm biếm các người.
Chuyện này bây giờ không cần nhắc đến nữa, dù sao cũng không vội, đợi đến khi về môn phái rồi nói.
Hoàng Thiên thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần câu nói về môn phái rồi nói sau, thì Ninh Khinh Tuyết cũng không sao rồi.
Mặc dù cô rất muốn nói với môn chủ và trưởng lão, tên Lạc Tiểu Mặc kia chính là chồng của Ninh Khinh Tuyết, nhưng sau khi cô thấy sắc mặt trầm ngâm của vài người môn chủ, lại không dám nói ra.
Chẳng may môn chủ thẹn quá thành giận, rồi lại xảy ra chuyện gì nữa, vậy thì gay go to.
Huống chi tên Lạc Tiểu Mặc kia cũng nổi tiếng rồi, vẫn chưa biết sẽ đối xử với chị Khinh Tuyết như nào, chẳng may không như những gì chị Khinh Tuyết nói, vậy thì hỏng bét.
…
Phương Chủng Sư cùng sư phụ vội vàng trở về khán đài của môn phái, thì lại phát hiện ra vài vị trưởng lão thậm chí còn có một thái thượng trưởng lão sắc mặt hết sức âm trầm.
– Có chuyện gì xảy ra vậy?
Phương Chủng Sư hỏi theo bản năng, địa vị của gã trong Lôi Vân tông không tầm thường, cho nên mặc dù tu vi của gã thấp, nhưng câu hỏi này cũng không lộ ra vẻ nổi bật.
– Hung thủ sát hại Ngạo Phong đã tìm thấy rồi, chỉ có điều bây giờ vẫn chưa có cách nào động thủ được…
Một vị trưởng lão tu vi Thừa Đỉnh trầm giọng nói.
Phương Chủng Sư lập tức kinh ngạc hỏi:
– Nếu tìm được rồi, tại sao lại không có cách nào ra tay? Chẳng lẽ đối phương cũng là đệ tử của tông môn chín sao sao? Cho dù là tông môn chín sao, hắn giết đệ tử nòng cốt của Lôi Vân tông chúng ta, thì nhất định phải đền mạng.
Mấy vị trưởng lão sắc mặt âm trầm, không nói gì.
Phương Chủng Sư lại càng không hiểu.
Ở Nam An châu bất luận là ai giết Ngạo Phong sư đệ cũng phải đền mạng.
Cho dù cha của người đó hắn là tu sĩ Hóa Chân cũng không tha, nhưng tại sao sắc mặt của mấy vị trưởng lão lại khó coi như vậy?
– Bởi vì hung thủ giết Ngạo Phong rất có khả năng là tên Lạc Tiểu Mặc đang tham gia thi đấu trên đài kia.
Nếu như là hắn thật, với tính cách của thành chủ Ngân Nguyệt, chúng ta tuyệt đối không thể động vào hắn được.
Một tu sĩ Hư Thần của Lôi Vân tông trả lời.
– Cái gì?
Phương Chủng Sư cùng sư phụ của gã dường như đồng thời kinh ngạc mà thốt lên.
Tên tu sĩ Hư Thần kia tiếp tục giải thích:
– Sư phụ của Ngạo Phong Điền trưởng lão đã điều tra được tin tức xác thực, tên Lạc Tiểu Mặc đang tham gia thi đấu trên đài kia tên thật là Diệp Mặc, đến từ Bắc Vọng châu…
– Hả…
Phương Chủng Sư nghe thấy hai chữ Diệp Mặc này, sắc mặt lập tức tái nhợt, gã đã hiểu những gì Ninh Khinh Tuyết nói, bản thân mình không thể so với Diệp Mặc.
Lúc trước gã chỉ cho rằng Khinh Tuyết chỉ là cố ý chê bai gã, nên mới nói như vậy, sau này gã nghe nói Diệp Mặc chính là một tu sĩ luyện chế ra Chức Thần đan, trong lòng trở nên bất an, nhưng vẫn cảm giác Khinh Tuyết cố ý lừa gã, vì làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được? Diệp Mặc ở Bắc Vọng châu, còn Ninh Khinh Tuyết lại ở “Phiêu miểu tiên trì” ở Nam An châu, hai người căn bản không có quan hệ gì.
Mà bây giờ gã lại nghe thấy Lạc Tiểu Mặc chính là Diệp Mặc, lại nhớ đến tâm trạng kích động của Ninh Khinh Tuyết khi xem cuộc thi đấu, thậm chí cô bấm đỏ bàn tay của mình lên mà cũng không biết.
Nếu như bây giờ gã không hiểu Lạc Tiểu Mặc chính là người mà Ninh Khinh Tuyết nói, gã có thể chết cho xong Tên Diệp Mặc kia không ngờ lại mạnh như vậy, nghịch thiên như vậy, Phương Chủng Sư cảm giác tâm trạng của mình trong phút chốc chán nản.
Về chuyện Điền Ngạo Phong là do Diệp Mặc giết, sớm đã gác qua một bên rồi.
Mấy vị trưởng lão của Lôi Vân tông thấy Phương Chủng Sư sắc mặt xanh xao cùng với vẻ mặt cực kỳ khó coi, đều cho rằng Phương Chủng Sư đang thương tiếc cho Điền Ngạo Phong, nên cũng không để ý.
Thậm chí còn có một trưởng lão bước đến an ủi Phương Chủng Sư vài câu.
Phương Chủng Sư hồi tỉnh lại, biết mình có chút khác thường, liền vội vàng hỏi:
– Sao lại có thể điều tra ra tên Lạc Tiểu Mặc kia chính là hung thủ đã giết Điền Ngạo Phong?
Tên tu sĩ Hư Thần kia tiếp tục nói:
– Thời gian mà Diệp Mặc từ Bắc Vọng châu đến trùng khớp với thời gian Ngạo Phong bị giết, hơn nữa hắn từ thành Mạc Hải đến thành Nam An cần phải đi qua Vô Tâm Hải.
Chúng tôi không thể nào điều tra ra được nhật kí truyền tống trận mà hắn đã sử dụng, hắn chắc là ngồi thuyền đến.
Hơn nữa sau hắn đến thành Mạc Hải, đã cùng với ba tu sĩ Kim Đan hậy kỳ ra biển một chuyến, trong ba tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đó có hai tu sĩ là Kim Đan tầng thứ chín, lúc đó hắn cũng là tu vi Kim Đan.
Nhưng sau đó ba tu sĩ Kim Đan cùng hắn ra biển lại không có tin tức gì, chúng tôi cũng không tìm được tung tích của ba tu sĩ Kim Đan đó, rất có khả năng đã bị Diệp Mặc giết rồi.
– Hắn lợi hại như vậy sao?
Phương Chủng Sư theo bản năng thốt lên, một tu sĩ Kim Đan giết chết ba tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, quả thực không đơn giản.
Loại tu vi này cùng thực lực dường như cũng không kém gì Phương Chủng Sư gã.
Một gã trưởng lão trong đó lạnh giọng nói:
– Nếu như hắn không lợi hại như vậy, cũng không thể nào giết được Điền Ngạo Phong.
Tên tu sĩ Hư Thần kia gật gật đầu tiếp tục nói:
– Khi hắn ngồi thuyền đến hẳn là đã đổi tên thành Mạc Ảnh, cái tên này cùng đồng âm với cái tên Diệp Mặc của hắn.
Mà tu sĩ lúc trước mâu thuẫn với Điền Ngạo Phong trên thuyền tên Mạc Ảnh, điều này trùng khớp với người mà ngày trước chúng ta xác định là hung thủ.
Hơn nữa hắn vừa mới đến Nam An châu, cũng không biết được thực lực của Lôi Vân tông chúng ta, lại to gan dám giết Ngạo Phong.
Nói đến đây, tu sĩ Hư Thần kia nhìn Diệp Mặc đang đứng trên đài, tiếp tục nói tiếp:
– Sau khi hắn đến Nam An châu, lại còn đến “Hữu Chân pháp bảo” mua một bộ hộ giáp và một bộ linh bảo “Nặc sa”, còn thưởng cho một nữ tu rất nhiều linh thạch.
Sau đó hắn lại đến quảng trường bia đề danh thí danh, đáng nghi là thực lực của hắn không ngờ lại không thể lưu danh lại được.
Mà tối hôm đó khi Lôi Vân tông chúng ta tìm hung thủ ở thành Nam An, hắn trong đêm lại chạy trốn ra ngoài thành Nam An, e rằng lúc đấy cũng là nhờ vào “Nặc sa”.
Tên tu sĩ Hư Thần vừa nói đến đây, căn bản không muốn tiếp tục nói nữa, cũng không tiếp tục điều tra Diệp Mặc sau đó nữa, Phương Chủng Sư cũng hiểu được Diệp Mặc rõ ràng là hung thủ không thể nghi ngờ.
Cho dù Diệp Mặc ở đây nghe được những lời này, cũng sẽ bái phục sự phân tích của người này, mặc dù ông ta nói không phải trăm phần trăm là chính xác, nhưng cũng đúng đến chín phần.
– Nhưng bây giờ thành tựu của Diệp Mặc cũng đã thành, muốn giết hắn sợ là không dễ đâu Sư phụ của Phương Chủng Sư cau mày nói một câu.
Một ông lão mặc áo màu xám đứng dậy nói với giọng căm hận:
– Bất kể hắn là ai, cho dù là thành chủ của Đan thành, giết Ngạo Phong rồi, ta cũng phải nghiền xương hắn thành tro.
Lão chính là sư phụ của Điền Ngạo Phong – Điền Cực, ngày trước khi biết được tin Ngạo Phong bị giết, thậm chí còn hộc máu miệng, có thể thấy được vị trí của Điền Ngạo Phong trong lòng gã.
Lúc này một tu sĩ trung niên cũng đứng dậy nói:
– Điền sư huynh, tên Diệp Mặc kia giết đệ tử nòng cốt Điền Ngạo Phong của chúng ta, rõ ràng là phải đền mạng, nhưng Lôi sư đệ đã nói, thành tích của hắn đã được hình thành, muốn giết hắn cũng không phải là đơn giản, Đan thành cũng không phải là nơi mà Lôi Vân tông hiện tại có thể chống lại được.
Tôi nghĩ cả đời tên Diệp Mặc đó cũng không thể ở lại Đan thành được, có lúc hắn sẽ phải ra ngoài, bây giờ chúng ta đã có người điều tra những nơi mà hắn đã đi sau khi rời khỏi thành Nam an, một khi điều tra ra được, chúng ta sẽ phục kích ở nơi hắn muốn đến, sẽ có cơ hội giết được hắn.
Tu sĩ trung niên này là phó môn chủ của Lôi Vân tông Trương Kiến Âu, sau khi gã nói xong, thì Điền Cực cũng chỉ có thể nhẫn nhịn lửa hận trong lòng.
Bởi vì bọn họ biết, bây giờ muốn xông lên đài giết Diệp Mặc, quả thực đáng chê cười.
Mấy người trầm mặc trong chốc lát, một phi kiếm truyền thư lại rơi vào tay tu sĩ trung niên kia.
Y mở ra xem một chút, lập tức cười lạnh nói:
– Tên Diệp Mặc phải chết không cần nghi ngờ gì nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








