[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 219 : Ta Không Xứng (c1091-c1095)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Ta Không Xứng
Ta Không Xứng
C
ô gái tên Cầm Mộ Tâm kia là ai? Anh biết cô ta?
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc nhận Cố Mân Tiềm ở lại, cũng âm thầm vui mừng thay y.
Đồng thời cũng rất hiếu kỳ với cô gái tên Cầm Mộ Tâm kia, còn trẻ mà đã là một Đan Vương nhất phẩm rồi, hơn nữa lại hiểu rất rõ Diệp Mặc.
Nếu như không phải là người hiểu rõ Diệp Mặc, thì khẳng định cô sẽ không nói người mà cô ấy kính phục nhất là Diệp Mặc rồi.
Đối với điểm ấy Cảnh Anh Ly cũng tràn đầy đồng cảm, cô cùng Diệp Mặc tiếp xúc càng nhiều, thì hiểu hắn càng ít.
Sau khi Cố Mân Tiềm nhắc tới Cầm Mộ Tâm, Diệp Mặc cũng đã hiểu rõ rồi, Cầm Mộ Tâm và hắn cũng cũng có mặt trong đại hội luyện đan danh nhân đường và ‘Sa nguyên dược cốc’, khi mình ở ‘Sa nguyên dược cốc’ còn thu tiền mãi lộ, cô cũng ở trong số đó.
Nếu như là cô ấy thì đối với việc mình luyện chế ra ‘Chức Thần đan’ cũng quả thực là nắm rõ như lòng bàn tay.
– Một người bạn bình thường mà thôi.
Diệp Mặc thuận miệng trả lời, sau đó hắn nhìn chằm chằm vào Cảnh Anh Ly rồi nói:
– Cảnh sư tỷ, cảm tạ cô đã hỗ trợ tôi lấy được một chỗ tham gia Đan Vương đại hội, nếu như Cảnh sư tỷ có chuyện gì đó thì có thể đi trước.
Nếu như không có chuyện gì, thì có thể ở lại đây ngưng kết nguyên thần, tấn cấp tu vi Hư Thần.
Cảnh Anh Ly gật đầu:
– Được, tôi hiện tai cũng không có chuyện gì cần làm, giờ tôi chỉ sợ khi tấn cấp Hư Thần xảy ra chuyện, lại khiến anh bỏ lỡ đai hội Đan Vương thôi.
Nếu anh đã nói vậy thì hiện tại tôi có thể ở chỗ này tấn cấp Hư Thần vậy.
Ngay hôm đó, Diệp Mặc và Cố Mân Tiềm còn có Cảnh Anh Ly ba người cùng rời khỏi Đan thành, ở cách bên ngoài Đan thành mấy trăm dặm.
Cảnh Anh Ly bắt đầu tu luyện tấn cấp Hư Thần, Diệp Mặc hỗ trợ cô bố trí Tụ linh trận, sau khi hoàn thành thì cùng Cố Mân Tiềm hộ pháp cho Cảnh Anh Ly.
Cảnh Anh Ly xuất thân từ một môn phái chín sao, hộ giáp trên người đều là linh khí cực phẩm, lại còn có một chiếc sáo ngọc chân khí hạ phẩm, ngoài ra còn có một tấm chắn bán chân khí.
Lôi kiếp Hư Thần mặc dù là cửu cửu Lôi Kiếp, thế nhưng đối với Cảnh Anh Ly mà nói cũng không phải là uy hiếp quá lớn.
Diệp Mặc thấy Cảnh Anh Ly độ Lôi Kiếp cũng không có vất và đến chết đi sống lại như hắn, nên cũng không ra tay giúp cô.
Thế nhưng hắn thấy Lôi Kiếp của Cảnh Anh Ly là cửu cửu Lôi Kiếp thì cũng nhớ tới Lôi Kiếp của mình khi tấn cấp lên Nguyên Anh cũng chính là cửu cửu Lôi Kiếp.
Thậm chí uy lực Lôi Kiếp của hắn so với Lôi Kiếp của Cảnh Anh Ly còn lớn hơn, lúc này Diệp Mặc mới biết khi mình tấn cấp Nguyên Anh, cũng đã phải đối mặt với Lôi Kiếp của tu sĩ tấn cấp Hư Thần rồi, nói cách khác Lôi Kiếp hắn phải độ chính là cao hơn một tầng so với người khác.
Nhìn Cảnh Anh Ly tuy rằng chỉ bị chút thương tổn trong khi độ kiếp, vậy mà trong lòng Diệp Mặc phiền muộn vô cùng, không ngờ Tam sinh quyết của mình tu luyện quá mức nghịch thiên rồi, ngay cả Lôi Kiếp so với người khác cũng cao hơn hẳn một cấp.
Người ta độ Tứ Cửu Lôi Kiếp, còn hắn phải độ Cửu Cửu Lôi Kiếp, không biết lần tới độ kiếp thì sẽ là cái loại Lôi Kiếp gì đang đợi mình nữa.
Trong khi Cảnh Anh Ly độ kiếp tấn cấp Hư Thần, cách đó không xa ở Đan thành có nhiều tu sĩ đều bị hấp dẫn đến, phần lớn là tu sĩ Kim Đan và tu sĩ Nguyên Anh, bọn ho muốn tham quan và học tập lôi kiếp Hư Thần.
Mà bởi vì có Diệp Mặc và một tu sĩ Hư Thần đỉnh là Cố Mân Tiềm hộ pháp nên cũng không có ai dám vọng động.
Chỉ đến khi Lôi Kiếp của Cảnh Anh Ly kết thúc, mới có thêm một vài tu sĩ cao cấp đi tới.
Sau một ngày một đêm, khi Cảnh Anh Ly vượt qua hết Lôi Kiếp, tấn cấp Hư Thần và ổn định tu vi của mình thì đã hoàn toàn trở thành tu sĩ Hư Thần tầng một rồi.
Tuy rằng Cảnh Anh Ly chỉ là tấn cấp Hư Thần tầng một, cảnh giới còn chưa hoàn toàn ổn định, thế nhưng Diệp Mặc biết, trước kia thì hắn có thể đánh bại được Cảnh Anh Ly, nhưng hiện tại thì hắn chắc không phải là đối thủ của cô rồi.
– Chị, không ngờ chị đã tấn cấp Hư Thần rồi?
Một giọng nói mang theo sự vui mừng vang lên từ xa, Diệp Mặc căn bản không cần nhìn cũng biết người đến là ai, chính là em gái của Cảnh Anh Ly – Cảnh Anh Mộng.
Diệp Mặc có cảm giác hai chị em này có chút cổ quái, thế nhưng Cảnh Anh Ly không nói tới, mà hắn cũng chẳng bao giờ hỏi.
Cảnh Anh Mộng một thân váy áo xanh biếc, như một chú hồ điệp bay tới, ở phía sau cô còn có một lão tu sĩ Ngưng Thể, phỏng chừng là hộ vệ của cô.
Quả nhiên lão kia sau khi nhìn thấy Cảnh Anh Ly, lập tức khom người nói:
– Bái kiến đại tiểu thư, môn chủ biết tiểu thư ở bên ngoài thành độ kiếp, nên nhắn tiểu thư sau khi độ kiếp xong thì đến nơi dừng chân của môn phái ở Đan thành.
Cảnh Anh Ly nhíu mày hỏi:
– Cha ta đã tới?
– Đúng vậy, chị à, lần này đại hội Đan Vương của Đan thảnh có rất nhiều môn phái tới.
Huyền Âm các chúng ta cũng muốn nhân cơ hội này tuyển nhận hai Đan Vương cung phụng, vì vậy cha cùng với mấy vị trưởng lão đã tới.
Cảnh Anh Mộng chủ động trả lời.
Cô nói xong thì lại tiếp tục hỏi lại lời khi này:
– Chị, chị sao có thể ở bên ngoài độ kiếp thế? Như vậy quá nguy hiểm rồi.
Thế nhưng chị tấn cấp Hư Thần rồi, em thực sự rất vui!
Cảnh Anh Ly nhìn Cảnh Anh Mộng rồi nhàn nhat nói:
– Cảm ơn em rồi, thế nhưng đã có bạn của chị hỗ trợ hộ pháp, nên không có vấn đề gì.
Nói xong Cảnh Anh Ly nhìn về phía Diệp Mặc, gật đầu một cái.
Cảnh Anh Mộng cũng nhìn thấy Diệp Mặc và Cố Mân Tiềm, lập tức đi tới trước hai người thi lễ:
– Đa tạ hai vị đã hộ pháp giúp chị của tôi, Anh Mộng xin cảm tạ.
Diệp Mặc nhẹ nhàng cười, không nói gì, Cố Mân Tiềm lại vội vàng khom người đáp lại:
– Vì Anh Ly tiểu thư hộ pháp đó là vinh hạnh của Cố mỗ, tiểu thư không cần phải cảm ơn.
Cảnh Anh Mộng nhíu mày, Diệp Mặc chỉ có tu vi Nguyên Anh tầng năm, mà tu vi của Cố Mân Tiềm thì cô đã không nhìn thấy rõ được.
Hiển nhiên Cố Mân Tiềm ít nhất cũng là tu sĩ Hư Thần.
Mà cái tên Nguyên Anh tầng năm này vẫn đứng ở phía trước của tu sĩ Hư Thần, hơn nữa tựa hồ không hề để ý đến lời cám ơn của mình.
Lẽ nào hắn cũng giống như mình, là thiếu chủ của môn phái chín sao nào đó?
Cảnh Anh Ly cũng không giới thiệu hai người Diệp Mặc cho Cảnh Anh Mộng, mà đi tới trước mặt Diệp Mặc nói:
– Tiểu Mặc, Đan Vương Hồ Mân, tôi phải quay về tông môn rồi, chúng ta sau này còn gặp lại, chúc hai người có thể đạt được thành tích cao trong đại hội Đan Vương.
Nếu là người của Huyền Âm các đã đến, hơn nữa còn là Cảnh Anh Mộng em gái của Cảnh Anh Ly, Diệp Mặc nghĩ Cảnh Anh Ly phải trở về cũng là chuyện bình thường.
Hắn đối với Cảnh Anh Ly tỏ ý cảm kích nói:
– Cảnh sư tỷ, thực sự rất đa tạ cô, nếu như không phải có cô, tôi bây giờ vẫn đang lòng vòng ở Đan thành mà không có chút đầu mối nào.
Cảnh Anh Ly mỉm cười:
– Sau này cứ gọi tôi Anh Ly sư tỷ đi, vậy tôi đi trước, đến khi đại hội thi đấu bắt đầu, tôi sẽ tới cổ vũ cho anh.
Nói xong Cảnh Anh Ly bắt chuyện với Cảnh Anh Mộng một chút rồi nhanh chóng cùng với tên tu sĩ Ngưng Thể kia rời đi.
– Chị, chị nói cái người vừa rồi là Đan Vương Hồ Mân? Là Đan Vương Hồ Mân ven Thanh Hồ?
Thẳng đến khi Cảnh Anh Mộng và Cảnh Anh Ly đã đi thật xa rồi, Cảnh Anh Mộng mới kịp phán ứng lại, ngạc nhiên mà lên tiếng hỏi.
Cảnh Anh Ly tùy ý gật đầu:
– Đúng vậy, hắn chính là Đan Vương Hồ Mân.
Cảnh Anh Mộng nghe xong càng hiếu kì hỏi lại:
– Hắn là Đan Vương Hồ Mân, vậy người thanh niên gọi là Tiểu Mặc bên cạnh hắn là ai? Chẳng lẽ là đệ tử của Đan Vương Hồ Mân? Thế nhưng em thấy hắn có chút không hiểu lễ phép? Vị Đan Vương Hồ Mân này cũng quá dung túng hắn rồi.
Nói xong cô cũng không có đợi Cảnh Anh Ly trả lời mà lại hỏi tiếp:
– ‘Hư lạc đan’ của chị cũng là do Đan Vương Hồ Mân giúp chị luyện chế ra sao?
Canh Anh Ly nhàn nhạt nói:
– ‘Hư lạc đan’ là tự ta dùng dược liệu để đổi lấy, về phần Đan Vương Hồ Mân thì hắn hiện mới là Đan Vương nhị phẩm, vẫn không thể luyện chế Hư lạc đan.
– Hi…
Cảnh Anh Mộng hít một hơi dài, rồi lại có chút kỳ quái hỏi Cảnh Anh Ly một câu:
– Chị, em cảm giác từ sau khi chị đi ra khỏi Vẫn Chân Điên, thì thay đổi rất nhiều, cái tên tu sĩ trẻ tuổi kia là người mà chị thích sao? Hắn hình như cũng rất bình thường mà, mới chỉ có tu vi Nguyên Anh tầng năm, thế nhưng nếu sư phụ của hắn là Đan Vương Hồ Mân thì vận khí của hắn thực cũng rất tốt, có thể mời Đan Vương Hồ Mân…
Nói đến đây Cảnh Anh Mộng ngừng lại, cô tin tưởng với sự thông minh của Cảnh Anh Ly thì chị ấy có thể hiểu được cô muốn nói cái gì.
Trong lòng Cảnh Anh Ly thầm cười nhạt, nếu như Diệp Mặc là một kẻ bỉnh thường, vậy thì toàn bộ cái Đại Lục Lạc Nguyệt này không có cái gọi là tu sĩ thiên tài rồi.
Nói hắn bình thường là bởi vì không có hiểu hắn, Cảnh Anh Ly tin tưởng bất cứ ai có thể hiểu một chút về Diệp Mặc thì đều sẽ không nói hắn là một tu sĩ bỉnh thường.
Ý tứ của Cảnh Anh Mộng cô đương nhiên hiểu rõ, chính là muốn Đan Vương Hồ Mân trở thành Đan Vương cung phụng cho Huyền Âm các.
Khi trước thì cô không dám khẳng định Đan Vương Hồ Mân nghĩ thế nào, thế nhưng hiện tại Đan Vương Hồ Mân không có khả năng rời khỏi Diệp Mặc, còn muốn Diệp Mặc bái ông ta làm sư phụ sao? Nếu như Diệp Mặc gật đầu một cái, thì y đã sớm bái Diệp Mặc làm thầy rồi, há có thể tới môn phái khác để làm một Đan Vương cung phụng? Không cần nói đến môn phái chín sao, cho dù Đan thành muốn lưu y lại phỏng chừng cũng không được.
Thấy Cảnh Anh Ly không nói lời nào, Cảnh Anh Mộng bỗng nhiên lại lần nữa nhỏ giọng thì thầm bên tai Cảnh Anh Ly:
– Chị, chị thực sự thích cái tên tu sĩ gọi là Tiểu Mặc kia ư?
Cảnh Anh Ly sửng sốt, nói cô thích Diệp Mặc, cô còn thật không có nghĩ tới.
Tuy rằng cô biết mình lớn lên không hề xinh đẹp chút nào, nếu như là một tu sĩ bình thường, cô căn bản là sẽ không để ý đến tướng mạo cũng sẽ không bởi vì vấn đề về tướng mạo mà cho là mình không xứng với người khác.
Thế nhưng đối mặt với Diệp Mặc, bất luận cô lớn lên như thế nào, có gia cảnh to lớn ra sao, Cảnh Anh Ly cho là mình không xứng với Diệp Mặc, điều này hoàn toàn không có quan hệ đến dung mạo của cô.
Không chỉ nói cô, coi như Cảnh Anh Mộng thỳ thế nào? Ở trong lòng Cảnh Anh Ly, Cảnh Anh Mộng mặc dù đứng thứ tư trong Thập mỹ Nam an, thế nhưng cô cũng vẫn cho rằng Cảnh Anh Mộng cũng không xứng với Diệp Mặc, điều này vẫn như cũ, không quan hệ gì đến dung mạo của Cảnh Anh Mộng.
– Ta không xứng với hắn.
Cảnh Anh Ly nhàn nhạt nói, trong giọng nói còn có chút u buồn vô cớ, nhưng cũng chậm rãi thở hắt ra.
– Cái gì?
Cảnh Anh Mộng ngơ ngác nhìn Cảnh Anh Ly một chút, cô không thể tin là lời nói đó lại có thể từ trong miệng chị mình phát ra, cô hiển nhiên cho rằng Cảnh Anh Ly nói mình không xứng với Diệp Mặc là bởi vì vấn đề về dung mạo.
Từ những gì cô biết từ trước, người chị Cảnh Anh Ly này của cô chưa từng chịu thua ai, hơn nữa cũng không có bất cứ kẻ nào có thể làm cô tự ti đối với dung mạo của mình.
Đừng xem Cảnh Anh Ly có dung mạo xấu xí, cô hoàn toàn không có vì dung mạo của mình mà tự ti bao giờ.
Ngay cả chính mình đứng hàng thứ tư trong Thập mỹ Nam An, thế nhưng từ trong đáy lòng, cô biết ngoại trừ dung mạo ra, cô hoàn toàn không có bất cứ cái gì có thể so sánh với người chị Cảnh Anh Ly của mình.
Vì thế mà cô và Cảnh Anh Ly trở thành tuyệt đại song kiều, dung mạo của cô chiếm phần lớn, nhưng còn Cảnh Anh Ly là vì tư chất và trí tuệ.
Thế nhưng ngày hôm nay cô không ngờ từ miệng của Cảnh Anh Ly lại có thể nghe được rằng cô nói bản thân không xứng với người khác.
Sáu năm trước Cảnh Anh Ly cũng đã nói qua một lời giống như vậy, đó là khi đệ tử nòng cốt của tông môn tám sao Kim Kiếm Môn là Tiêu Phi đến Huyền Âm các cầu hôn.
Mọi người đều cho rằng Tiêu Phi tới cầu hôn nhất định là do nhìn trúng Cảnh Anh Mộng một trong Thập mỹ Nam An rồi.
Nhưng cuối cũng hóa ra Tiêu Phi lại là nhìn trúng Cảnh Anh Ly.
Đối mặt với tu sĩ đứng thứ hai Kim Đan danh nhân đường, lúc đó Cảnh Anh Ly cũng chỉ nói có một câu:
– Anh không xứng với tôi.
Lúc đó Tiêu Phi mặt đầy xấu hổ mà bỏ đi, cũng không cho rằng lời nói của Cảnh Anh Ly là cuồng vọng.
Giờ đây cũng một câu nói giống như thế, chỉ là đem chữ đầu và chữ cuối đảo lại một chút, nhưng biểu hiện tâm tình của Cảnh Anh Ly trong hai lần nói lời này đều không giống nhau.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1092: Em Cũng Không Xứng
Em Cũng Không Xứng
C
ảnh Anh Mộng nghi hoặc nhìn Cảnh Anh Ly, mặc dù là chị của cô, thế nhưng cô cũng hiểu rõ tâm của chị cô căn bản là người thường không thể sánh bằng.
Cái tên tu sĩ trẻ kia rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến cho chị cô tin phục và sùng bái như vậy?
Thế nhưng cô lập tức đã nói:
– Chỉ là một tên được cái mã ngoài mà thôi, chờ hắn cùng sư phụ Đan Vương Hồ Mân của hắn tham gia đại hội Đan Vương, em cũng phải xem thử một chút.
Hiển nhiên Cảnh Anh Mộng vẫn cho rằng Diệp Mặc là đệ tử của Đan Vương Hồ Mân, cho nên cô cũng không cần Cảnh Anh Ly giải thích.
Cảnh Anh Ly há có thể không biết ý tứ của Cảnh Anh Mộng, cô hiển nhiên là muốn nhìn Diệp Mặc có phải là một tên đẹp mã hay không, đến lúc đó tiện thể có thể châm chọc hắn một phen.
Cô nhìn lướt qua em gái mình một cái, sau đó nhàn nhạt nói một câu:
– Em cũng không xứng với hắn.
– A…
Cảnh Anh Mộng sắc mặt có chút hồng lên, tuy rằng cô tự biết tư chất cùng tài năng của mình so ra kém chị của cô, thế nhưng so với bất kỳ cô gái nào khác, dung mạo của cô cũng không thua bất kỳ ai.
Cô và Cảnh Anh Ly giống như nhạ, Cảnh Anh Mộng cũng là một người cực kỳ kiêu ngạo, đây cũng là lần đầu tiên cô nghe người khác nói mình không xứng với một người con trai.
Nếu như lời này không phải là chị của cô nói ra thì cô đã sớm phát hỏa rồi.
Giọng nói của Cảnh Anh Ly vừa rồi không phải rất nhiệt tình, thế nhưng hai chị em còn có thể nói chuyện, hiện tại cô nói ra lời kia, bầu không khí giữa hai chị em liền trở lên nặng nề.
Vị hộ vệ tu sĩ Ngưng Thể tựa hồ cũng cảm nhận được bầu không khí này, thế nên càng không nói một lời nào.
Cảnh Anh Ly rời đi, Diệp Mặc cũng không có ở lại lâu, hắn và Cố Mân Tiêm trở lại tiểu viện, tùy ý chỉ điểm cho Cố Mấn Tiêm vài câu, rồi cho y và Cận Chỉ Hằng đi luyện đan, bản thân cũng dành chút thời gian tuy luyện.
Tu vi Nguyên Anh tầng năm ở Bắc Vọng Châu coi như là một nhân vât lợi hại rồi, thế nhưng ở Nam An Châu, Diệp Mặc biết rằng căn bản mình cũng chỉ giống như thịt cá mà thôi.
Chớp mắt đã trôi qua hai mươi ngày, tuy rằng Diệp Mặc có rất nhiều linh thạch, còn có ‘Khổ trúc’ cùng ‘Anh Nguyên đan’ để tùy ý sử dụng.
Thế nhưng sau hai mươi ngày hắn vẫn như cũ chỉ là Nguyên Anh tầng năm.
Một đống lớn linh thach trở thành tro bụi, nhưng cũng không có cung cấp được cho hắn bao nhiêu linh lực, khiến cho Diêp Mặc hiểu rõ, tu luyện của hắn nếu chỉ dựa vảo linh thạch cùng với linh mạch ban đầu căn bản là không dùng được.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ có thể làm cho linh thạch của mình ngày càng ít, hơn nữa đối với ‘Khổ trúc’ cùũng không có lợi gỉ, cuối cùng không chừng còn có thể khiến cho ‘Khổ trúc’ héo rũ.
Diêp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng, không tiếp tục tu luyên nữa.
Sau khi kết thúc đại hội Đan Vương, hắn phải tìm thêm được một linh mạch mới, bằng không hắn muốn tiếp tục tấn cấp lả rất khó khăn.
Phải biết rằng hiện tai hắn chính lả Nguyên Anh tầng năm, nếu như là Nguyên Anh hậu ký, thậm chí là Hư thần, vậy thì lúc đó tu luyện như thế nào?
– Sư phụ.
Thấy Diệp Mặc đi ra, Cố Mân Tiềm lập tức tiến lại chào, tuy rẳng Diệp Mặc bây giờ còn chưa có đổng ý thu nhận y làm đồ đê, thế nhưng y đã tự giác đặt mình vào cái vi trí đó rổi.
– Thế nào?
Diệp Mặc thuận miêng hỏi, trước đó hắn có dạy cho cố Mân Tiềm một ít thủ pháp luyện đan mới mẻ độc đáo, vì vậy lúc này hắn mới hỏi Cố Mân Tiềm có lĩnh ngộ được gì không?
Cố Mân Tiềm lập tức trả lời:
– Đan quyết Thần thức là lần đầu tiên con tiếp xúc, tuy rằng đơn giản, nhưng đối với thần thức yêu cầu rất nghiêm ngặt.
Không chỉ yêu cầu thần thức mạnh mẽ, còn phải biết lĩnh hoat vận dụng thần thức.
Mân Tiềm ngu dốt, hiên tai vẫn chưa lĩnh ngộ được toàn bộ.
Diệp Mặc chỉ chỉ vảo đầu mà nói:
– ‘Chức Thần đan’ chính là dùng đan quyết thần thức luyện chế ra, nếu như anh không thể nắm giữ đan quyết thần thức, thì căn bản là đừng nghĩ đến luyện chế ‘Chức Thần đan’, hơn nữa đan dược nảy còn liên quan đến một bộ công pháp, cùng yêu cầu đối với thần thức rất nghiêm ngặt khi đại hội kết thúc, ta sẽ dạy cho anh một bộ công pháp thần thức.
– Vâng thưa sư phụ.
Cố Mân Tiềm liền nhanh chóng đáp lai, cho dù không phải lả một Đan Vương bậc cao, Cố Mân Tiềm cũng biết công pháp thần thức trân quý đến mức nào.
Trên toàn bộ Lạc Nguyệt Đại Lục, có loại công pháp này đều là những đại môn phái, hoăc là một ít tu sĩ có được truyền thừa đặc biệt, người thường muốn có công pháp thần thức tuyệt đối là không có khả năng.
– Ta phải đi ra ngoải một chút, khi ta không có ở đây, anh chỉ bảo cho Chỉ Hằng một chút.
Diệp Mặc không có nhiều thời gian để chỉ dạy cho Cận Chỉ Hằng luyện đan, nên bảo Cố Mân Tiềm đi làm thay hắn lả hay nhất.
– Vâng thưa sư phụ.
Cố Mân Tiềm cũng không chút do dự mà trả lời.
Diệp Mặc rời khỏi tiểu viên, trực tiếp đi đến cửa tiệm luyện khí của Lục Vô Hổ, hắn rất muốn biết người được mệnh danh lả ‘Lục địa khí thần’ này tại sao phải cho hắn mặt mũi.
Diệp Mặc không lo không thể trả được cái ân tình này, thế nhưng nợ nần một ân tình không rõ ràng của người khác, hắn cũng có chút cảm giác không thoải mái.
Thế nhưng khiến Diệp Mặc thất vọng chính là cái cửa tiệm rách nát kia của Lục Vô Hổ không ngờ đóng cửa mất rổi.
Diệp Mặc cực kỳ phiền não, mở một cái sạp luyện khí rách nát đã đành, còn ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, nếu đây mà có vụ làm ăn nào mới lạ.
– Xin hỏi chủ nhân của tiệm khí các nảy đã đi nơi nào rồi?
Ngay khi Diệp Mặc chuẩn bị quay đi, lại nghe được một âm thanh mềm mại lên tiếng hỏi.
Diệp Mặc quay người lại, liền nhìn thấy hai cô gái xinh đẹp, cô gái lớn tuổi phỏng chừng đã đến tu vi Hư thần rồi, thế nhưng hiển nhiên là có thuật trú nhan, thoạt nhìn vẫn bảo trì được dáng dấp như xưa.
Cô gái trẻ hơn mới có khoảng mười mấy tuổi, đã có tu vi Kim Đan tầng chín, khác với cô gái kia vì đây chính là tuổi thật của cô.
Diêp Mặc lẳng lặng nhìn chằm chằm hai cô gái này, thậm chí đã quên trả lời các cô.
Hắn chú ý đến hai người là vì y phục của họ có dấu hiêu của Phiêu Miểu Tiên Trì.
Diệp Mặc đối với dấu hiệu y phục của Phiêu Miểu Tiên Trì rất quen thuộc, bởi vỉ Ninh Khinh Tuyết chính là môn hạ trong môn phái này.
Hắn nghĩ không ra ở đây lại gặp được đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Trì.
Trong lòng Diệp Mặc nháy mắt liền nghĩ tới đại hội Đan Vương vài ngày nữa, liệu Khinh Tuyết có thể cũng đã tới Đan thành hay không?
Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Mặc bắt đầu nhảy loạn, ánh mắt càng trở nên nóng bỏng, hồn nhiên đã quên mất loại ánh mắt nảày chính là biểu hiện rất không lễ phép.
– Hừ.
Cô gái lớn tuổi tỏ ra rất khó chịu hừ lạnh một tiếng, sau đó nói với tiểu cô nương bên cạnh:
– Thiên Thiên, chúng ta đi.
Lúc này Diệp Mặc mới kịp phản ứng, hắn vội vã ngăn hai cô lai, ôm quyền khách khí dò hỏi:
– Hai vị sư tỷ, xin hỏi hai người là đệ tử Phiêu Miểu Tiên Trì sao?
– Đúng thế thì làm sao?
Lúc nảy cô gái lớn tuổi có tu vi Hư Thần càng không nhịn được rồi, cô đã không còn ý muốn truy hỏi ý tứ của Diệp Mặc nữa, thậm chí đã lấy ra pháp bảo rồi.
Diệp Mặc thấy đối phương hiểu lầm, nhanh chóng giải thích:
– Vừa rổi rất xin lỗi, tôi cũng không phải muốn mạo pham hai vị sư tỷ, tôi chỉ muốn hướng hai vị sư tỷ hỏi thăm một người mà thôi.
Xin hỏi Ninh Khinh Tuyết của quý phái lần này đã đến Đan thành chưa?
Tiểu cô nương kia liền khinh thường liếc nhỉn Diệp Mặc một cái, bỗng nhiên nói:
– Như anh mà cũng muốn cóc ghẻ ăn thịt thiên nga sao, cũng dám hỏi thăm Khinh Tuyết sư tỷ, ta nhổ vào!
– Nói thêm với người như hắn làm cái gì, Thiên Thiên, chúng ta đi.
Cô gái lớn tuổi kia càng tỏ ra khinh thường Diệp Mặc, kéo tay tiểu cô nương xoay người rời đi.
Thoáng một cái đã không thấy đâu nữa.
Diệp Mặc không thể ngờ cô gái có thanh âm êm ái mà tính tình không ngờ lại táo bạo như vậy.
Hắn buồn bực nhìn về phía hai cô rời đi, một lúc sau cũng không có động đậy.
Bất luận như thế nào, lần đại hội Đan Vương này hắn nhất định phải trở nên nổi bật, khiến tông môn chín sao phải kiêng ky, sau đó đem Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh trở về bên cạnh mình.
Diệp Mặc tin tưởng rẳng, các cô ở bên cạnh mình so với bất cứ tông môn tám sao chín sao nào đều tốt hơn.
– Làm sao vậy? Vừa bị con gái từ chối sao?
Trong lúc Diệp Mặc còn đang phiền muộn, lại có một âm thanh thanh thúy của con gái vang lên, kém xa thanh âm êm tai vừa nãy.
Diệp Mặc nhìn cô gái đứng cách đó không xa một chút, không trả lời câu hỏi của cô.
Cô gái này Diệp Mặc biết, chính là em gái của Cảnh Anh Ly, Cảnh Anh Mộng.
Tuy rằng Diệp Mặc không biết vì sao cảnh Anh Ly lai có chút không thích cô em gái này, thế nhưng Cảnh Anh Ly là bạn của hắn, chí ít hiện tại hắn đang có cùng quan điểm với Cảnh Anh Ly.
Huống hồ hắn cũng không biết Cảnh Anh Mộng hỏi hắn chuyện gì, bởi vỉ hắn và cô căn bản là chưa quen thuộc.
Lúc trước bởi vì khi ra khỏi Vấn Chân Điện Cảnh Anh Mộng uy hiếp hắn một câu, khiến trong lòng hắn vẫn còn chút phản cảm.
cảnh Anh Mộng lớn lên xác thực là vô cùng xinh đẹp, quanh người thậm chí luôn có một tầng sương bao phủ như có như không, làm cho người khác có một loại cảm giác như đang đối măt với tiên tử.
Loại cảm giác này sẽ làm cô phải xua các chàng trai như xua vịt, thế nhưng Diệp Mặc lại không thích chút nào.
Vì vậy lúc này Diệp Mặc cũng không có hứng thú nói chuyện với Cảnh Anh Mộng, mỹ nữ thì hắn thấy nhiều rồi.
Huống chi bất luận là trước kia hay bây giờ, hắn cũng không phải loại người coi trọng nhan sắc.
Nữ nhân xinh đep, nhìn tự nhiên là rất thoải mái, thế nhưng nếu là loại như Lưu Mạn Hương thì dù cho có đẹp hơn nữa, giết đi rồi cũng còn ngại bẩn tay.
Ngược lại nếu như là loại giống Cảnh Anh Ly, coi như là xấu, nhưng ở cùng cô một chỗ cũng sè không có chút khó chịu nào.
– Sư phụ anh đối với anh hình như rất tốt?
Cảnh Anh Mộng không từ trong miêng Cảnh Anh Ly biết được quan hệ của Diệp Mặc và Cố Mân Tiềm, hiện tại ngược lại tới hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc lắc đầu, không trả lời câu hỏi của Cảnh Anh Mộng, chỉ xoay người muốn rời đi.
– Chờ một chút…
Cảnh Anh Mộng đương nhiên là cũng đến tìm Lục Vô Hổ, thế nhưng thấy Diệp Mặc muốn đi, cô lập tức có chút kỳ quái.
Chính mình so ra còn đẹp hơn hai người của Phiêu Miểu Tiên Trì, thế nhưng hắn ta sao lại có cái thái độ này đối với mình? Thái độ của Diệp Mặc đối với hai cô gái vừa rồi cô thấy rất rõ ràng mà.
– Còn có chuyện gỉ?
Diệp Mặc ngừng lại, giọng nói hoàn toàn bình thản, hắn đã phục hồi tinh thần lại từ trong tưởng niệm về Ninh Khinh Tuyết.
Cảnh Anh Mộng bị câu hỏi của Diệp Mặc làm cho có chút tức giận, chỉ lả cô rất nhanh đã tỉnh táo lại, đối với Diệp Mặc thản nhiên cười nói:
– Anh là bạn của chị tôi, chẳng khác nào cũng là bạn của tôi.
Nếu như anh không ngại, chúng ta có thể đi Linh Tức lâu ngồi một chút.
Diệp Mặc thản nhiên đáp lại:
– Tôi là bạn của chị cô, sao lại trở thành bạn của cô rồi? Tôi cũng không cho rằng tôi và cô là bạn, với lại tôi hiện tại không có tâm trạng đi Linh Tức lâu ngồi uống trà.
Nói xong, Diệp Mặc không thèm nhìn cảnh Anh Mộng lấy một cái, lắc mình liền biến mất không thấy.
Hắn đã dùng tới Ngũ hành độn pháp, chỉ là vì không muốn cùng Cảnh Anh Mông tiếp tục dây dưa mà thôi.
– Đây là loại độn pháp gì?
Cảnh Anh Mộng kinh dị nhìn phía Diệp Mặc biến mất, thì thào tự nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1093: Anh Không Xứng
Anh Không Xứng
Đ
an Thành lúc này đã thành nơi náo nhiệt nhất của Nam An Châu, dù là đại hội giao lưu luận đạo của thành Nam An mấy năm trước cũng không so sánh được với cuộc thi Đan Vương Đan Thành.
Chưa nói cuộc thi Đan Vương qua năm mươi năm mới tổ chức một lần ở Nam An Châu, chính là nhiều đan sư Đan Vương tề tụ tai Đan Thành, đó chính là tương đương với cao thủ đan đạo ở khắp Nam An Châu đều đến.
Đan Vương tụ hợp ở Đan Thành, đương nhiên không phải chỉ là để tổ chức đại hội luyện đan.
Trước cuộc thi Đan Vương, rất nhiều Đan Vương và đan sư đều đã trải sạp của mình tại phường thị, mà Đan Thành lúc này cũng thành nơi thích hợp nhất cho đông đảo tu sĩ tìm kiếm đan dược.
Một số tu sĩ nhiều năm qua lưu giừ nhiều linh thach. đều đến Đan Thành thừ thời vận. còn có một số tu sĩ có linh thảo quý báu, cũng nhân cơ hội đến Đan Thành tìm kiếm đan sư luyện đan, hoặc là dùng linh thảo đổi lấy đan dược mà mình cần dùng.
Một số môn phái lớn càng không muốn bỏ qua thời cơ tốt này, bởi vì cuộc thi Đan Vương sẽ xuất hiện nhiều Đan Vương mà bình thường không xuất đầu lộ diện, những Đan Vương này đã trở thành sự truy đuổi của môn phái lớn.
Để mời một Đan Vương trở thành cung phụng, những môn phái này càng phải dồn hết sức lực.
Coi như là một số môn phái nhỏ mời không được Đan Vương, một số đan sư cao cấp cũng là mục tiêu của bọn họ.
Cho nên nói cuộc thi Đan Vương không phải là sự tình của đan sư và Đan Vương, mà cơ hồ là sự tình của mỗi người tu luyện của cả Nam An Châu.
Đan Thành tuy không nhỏ, thế nhưng nhiều tu sĩ đều tràn vào như vậy, nhanh chóng biến thành kín người hết chỗ rồi.
Rất nhiều tu sĩ tạm thời cư ngụ ngoài thành, nếu không Đan Thành căn bản là không thể chứa nhiều tu sĩ như vậy.
Diệp Mặc lúc này mới cảm thấy có một chỗ ở là điều may mắn biết bao.
Rất nhiều môn phái đều vào trú ở Đan Thành, cũng tạo thành cơ hội cho đông đảo đệ tử thiên tài thăm hỏi lẫn nhau, đồng thời rất nhiều môn phái cũng qua lại với nhau.
Phiêu Miễu Tiên Trì mặc dù là tông môn tám sao, có thể bởi vì toàn bộ đều là nữ đệ tử, hơn nữa những nữ đệ tử này người này đẹp hơn người kia.
Vì thế rất nhiều đệ tử nòng cốt của môn phái lớn đều muốn đến viếng thăm Phiêu Miễu Tiên Trì, ngộ nhỡ có thể tìm được một người song tu bầu bạn ở Phiêu Miễu Tiên Trì, vậy không chỉ là một sự vinh dự mà còn là sự may mắn.
Ninh Khinh Tuyết vốn không muốn tới đây, chỉ là sư phụ nói đại hội Đan Vương có rất nhiều môn phái anh kiệt xuất hiện, nên quen biết mấy đan sư và một số đệ tử tài năng có rất nhiều ích lợi đối với việc tu luyện sau này của mình.
Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết không quan tâm đến điều này, thế nhưng cô cũng biết sư phụ muốn cô tốt, hơn nữa đệ tử nòng cốt của đồng môn hầu như đều đi, nếu như chỉ có một mình cô không đi cũng không được, vậy có quá cách biệt hay không.
Cho nên cô cũng theo môn phái đi tới Đan Thành, chẳng qua sau khi tới Đan Thành, cô đã đi thăm Lạc Ảnh, biết Lạc Ảnh đã bế quan chuẩn bị ngưng kết Nguyên Anh, còn Bắc Vi phải ở cùng với Lạc Ảnh, cũng không xuất hiện.
Bởi vì như vậy, cô cũng không muốn đi nữa, chỉ muốn lưu lại nơi ở.
Cứ như vậy, tu sĩ đến thăm viếng Phiêu Miễu Tiên Trì tuy nhiều, thế nhưng không ai có thể nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết xếp hạng thứ ba của Thập Mỹ Nam An.
– Chị Khinh Tuyết, rất nhiều Đan Vương và đan sư cùng nhau đến đan tức lâu đàm luận đan đạo, sư phụ bảo chúng ta cũng đi xem, để tiện kết giao với một số cao thủ đan đạo.
Ngay khi Ninh Khinh Tuyết còn đang suy nghĩ Lạc Ảnh mất bao lâu mới có thể ngưng kết Nguyên Anh.
Hoàng Thiên tiểu sư muội của môn phái đã đến gọi cô.
Hoàng Thiên tuy rằng gọi cô là sư tỷ, thế nhưng tu vi cao hơn cô, Ninh Khinh Tuyết bởi vì vừa mới vào môn phái chưa được bao lâu, đến bây giờ cũng chỉ là tu vi Kim Đan tầng sáu, mà Hoàng Thiên đã là Kim Đan tầng chín rồi.
– Chị không muốn đi, các em đi đi.
Ninh Khinh Tuyết thẳng thừng từ chối.
Từ khi xa cách Diệp Mặc, cô lãnh đạm với mọi chuyên, nếu như không phải tu luyện cao hơn để đi đến Đông Huyền Châu, cô thậm chí cũng không có động lực tu luyện.
– Nhưng sư phụ bảo chúng ta đi.
Hoàng Thiên hơi rầy rà nói, bỗng nhiên cô giống như nhớ lại sự tình gì vui, còn nói thêm:
– Chị Khinh Tuyết, chị biết không, hôm nay em và Đồng Băng sư thúc cùng đi Đan Thành tìm kiếm Lục tiền bối, chợt phát hiện một nam nhân hỏi thăm chị, thực sự là buồn cười.
Em lúc đó đã mắng hắn là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, dáng vẻ của hắn lúc đó thật giống gà ngốc.
Ninh Khinh Tuyết lắc đầu nói:
– Em không cần nói, chúng ta đi thôi, tránh cho sư phụ lại nói.
Bởi vì cô đứng thứ ba trong Thập Mỹ Nam An, nên có nhiều người muốn hỏi thăm cô, Ninh Khinh Tuyết làm sao có thể chú ý từng người được.
Hoàng Thiên nói như vậy, chỉ là vì để cho cô vui mà thôi.
Đan Tức Lâu cũng không có bởi vì cuộc thi Đan Vương mà giảm bớt người đến, mấy ngày nay người tài tinh anh của các môn phái lớn vừa tới Đan Thành.
Đan Tức Lâu càng náo nhiệt.
Một số đan sư muốn nhờ lực của môn phái để nâng mình cao hơn, cho nên đến Đan Tức Lâu không phải chỉ để luận đàm mà còn muốn kết giao nhiều đệ tử tinh anh của một số môn phái lớn.
Còn một số đệ tử tinh anh của các môn phái lớn cũng có cách nghĩ giống đan sư, bọn họ muốn kết giao một số đan sư hoặc Đan Vương để làm nền cho con đường tu luyện sau này.
Môn phái tuy rằng có thể cung cấp đan dược, nhưng nếu như tự mình quen biết được một Đan Vương, chỉ cần cung cấp linh dược, người ta có thể giúp mình luyện chế ra đan dược, đôi khi điều này còn trực tiếp đổi điểm cống hiến cho môn phái.
Ninh Khinh Tuyết và mấy đệ tử của Phiêu Miễu Tiên Trì vừa đến Đan Tức Lâu, lập tức đã thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người của Đan Tức Lâu.
Lúc này sự nhộn nhịp của đệ nhất Đan Tức Lâu Đan Thành không giống như khi Diệp Mặc tới lần trước, lần trước Diệp Mặc tới nơi này bất quá chỉ có hơn một trăm Đan Vương và đan sư, thế nhưng hôm nay ở đây chẳng những có hơn một trăm Đan Vương và đan sư, còn có nhiều tu sĩ của môn phái lớn.
Cũng may Đan Tức Lâu rất rộng lớn, cho nên nó cũng không phải rất đông đúc.
– Khinh Tuyết sư muội, đã lâu không gặp, lần trước muội mới Kim Đan tầng ba, không ngờ hiện tại đã là Kim Đan tầng sáu rồi, so ra huynh cảm thấy muội mới thật sự là tu sĩ thiên tài a.
Ninh Khinh Tuyết vừa đến đã có một gã tu sĩ nam trẻ tuổi mặc quần áo tu sĩ màu lam đến chào hỏi.
Gã này Ninh Khinh Tuyết quen, tên là Phương Chủng Sư, là đệ tử nòng cốt xuất chúng của Lôi Vân Tông.
Lần trước bởi vì gọi cô là Khinh Tuyết sư muội, bị chị Tố Tố ngăn cản, không ngờ hôm nay chị Tố Tố không ở đây, y còn dám gọi cô là Khinh Tuyết sư muôi.
Ninh Khinh Tuyết nhíu mày nói:
– Khinh Tuyết không phải để cho anh gọi, hãy tự trọng.
– Khinh Tuyết, hôm qua sư phụ của Phương công tử đã đi qua nơi ở của chúng ta, đã cầu hôn với sư phụ của cô – Nhân sư thúc.
Vi nữ tu kia của Phiêu Miễn Tiên Trì đi cùng với Ninh Khinh Tuyết đã nói nhỏ một câu bên tai của Ninh Khinh Tuyết, cô là có ý tốt muốn nhắc nhở Ninh Khinh Tuyết không nên quá đáng với Phương Chủng Sư, để tránh sau này khó xử.
Không ngờ cô vừa nói xong, Ninh Khinh Tuyết đã cười lạnh nói với Phương Chủng Sư:
– Phương Chủng Sư, tôi đã là người có chồng, không có việc gì thì cũng đừng tỏ vẻ bợ đỡ săn đón tôi, về phần cầu hôn chuyện này rất nhàm chán, tôi khuyên anh hãy tỉnh ngộ đi, đừng tự gây khó khăn cho mình.
Giọng nói của Ninh Khinh Tuyết rất lớn, tất cả tu sĩ của Đan Tức Lâu hầu như đều nghe thấy được, ngạc nhiên nhìn Ninh Khinh Tuyết.
Tuy rằng tu sĩ không chú ý chuyên vặt, thế nhưng khi nữ tu nói đến chuyện hôn nhân của các cô, đều xấu hổ hoặc là mắc cỡ không tiện nói ra.
Nhưng bọn họ thật không ngờ, Ninh Khinh Tuyết vị nữ tu đứng thứ ba trong Thập Mỹ Nam An, không ngờ lại công khai chuyện hôn nhân của cô, còn nói lớn tiếng như vậy.
Bởi vì chưa có nữ nhân nào lấy danh dự của mình ra đùa giỡn.
Ninh Khinh Tuyết một trong những Thập Mỹ Nam An này đã nói ra cô đã có chồng, không biết là cô học Lạc Tố Tố hay thật sự là như vậy.
Lần trước Lạc Tố Tố bởi vì ờ quảng trường bia đề danh của Nam An nói cô đã có chồng, bị người dị nghị rất lâu sau mới từ từ lắng xuống.
Trên thực tế, sau khi sự việc xảy ra rất nhiều người đều cho rằng Lạc Tố Tố nói dối, bởi vì không ai biết chồng của cô là ai.
Phương Chủng Sư sửng sốt, sắc mặt có chút đỏ lên nói:
– Khinh Tuyết sư muội, tâm ý của tôi đối với cô cô ắt đã biết.
Tôi Phương Chủng Sư tuy rằng không là đệ nhất thiên tài của Nam An Châu, thế nhưng Phương Chủng Sư tôi cũng không thua kém người khác.
Ninh Khinh Tuyết coi thường cười lạnh nói:
– Đây chẳng qua là chính anh nhận thấy mà thôi, người khác không có nghĩ như vậy.
Tránh ra, không nên ngăn cản đường của tôi.
Tác phong của Phương Chủng Sư vẫn khá tốt, dù lần trước Lạc Tố Tố cũng nói như vậy với y, y vẫn duy trì tác phong điềm nhiên như không có chuyện này.
Thế nhưng hiện tại y bị người y thích coi thường, còn coi thường trước mặt nhiều người như vậy, Phương Chủng Sư có một cảm giác không nhấc đầu lên được.
Trên thực tế y là một thiên tài từ trước đến giờ không phải y tự nói, trước khi Viên Quan Nam còn chưa chết, cũng đã có người nói y siêu việt hơn Viên Quan Nam, hiện tại Viên Quan Nam đã chết, y nói là một trong những tu sĩ thiên tài nhất của Nam An Châu cũng không có gì sai.
Thế nhưng bị nữ nhân mà y thích coi thương, lập tức khiến y suýt phát điên.
Nhưng y vẫn giữ được tác phong, chỉ có ánh mắt hơi ửng đỏ hỏi:
– Muội nói người mà muộ thích là ai, Phương Chủng Sư ta muốn xem đến cùng có phải tôi kém xa hắn hay không.
Nếu như là Phương Chủng Sư cùng người khác chất vấn như thế, toàn bộ tu sĩ trong Đan Tức Lâu sẽ hỗ trợ Phương Chủng Sư.
Thế nhưng Ninh Khinh Tuyết cũng không phải là nữ tu bình thường, mà là đệ tử nòng cốt của Phiêu Miễu Tiên Trì tông môn tám sao, bên trong tuy rằng không bằng môn phái chín sao, nhưng cũng không phải để cho ngưòi tùy tiện có thể đắc tội.
Không ai lúc này vì Phương Chủng Sư mà đắc tội với Ninh Khinh Tuyết, ai biết sau này hai người sẽ như thế nào?
Ninh Khinh Tuyết lạnh lùng nhìn chằm chằm Phương Chủng Sư nói:
– Lão công của tôi là Diệp Mặc, tôi sẽ không đem lão công mình ra so với người khác, anh không xứng đáng…
Tính cách của Ninh Khinh Tuyết rất cực đoan, sau khi trở thành vợ của Diệp Mặc, dù cho biết rõ người của giới Tu Chân mạnh hơn nhiều so với Diệp Mặc, thế nhưng trong mắt của cô, cũng không ai có thể so sánh được với Diệp Mặc.
Thậm chí cô căn bản là sẽ không lấy Diệp Mặc ra so sánh với người khác, như lời cô đã nói, chính là người khác không xứng.
Ninh Khinh Tuyết nói đến đây ánh mắt bỗng nhiên ngưng lai, cô lập tức kích động lên, nhưng rất nhanh đã ảm đạm.
Cô cũng không thèm nhìn Phương Chủng Sư đang lầm bầm cái gì, bước nhanh đến một gã tu sĩ Kim Đan trẻ tuổi.
Tu sĩ bên trong Linh Tức Lâu vốn cũng bởi vì sự xung đột giữa Phương Chủng Sư và Ninh Khinh Tuyết mà đều chú ý đến bên này, hiện tại Ninh Khinh Tuyết đột nhiên đi về phía gã tu sĩ Kim Đan, càng khiến cho mọi người chú ý.
Mọi người đều muốn biết Ninh Khinh Tuyết một nữ tu xinh đẹp của Phiêu Miễu Tiên Trì vì sao chủ động đi đến gần gã tu sĩ Kim Đan.
Mạc Hữu Thâm khi lần đầu nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết, cũng kinh ngạc.
Trước đây khi y đi Kim Kiếm Môn thấy Tiêu Thi Nhân, đã là quá kinh ngạc, nhưng hôm nay mới phát hiện Ninh Khinh Tuyết còn đẹp hơn cả Tiêu Thi Nhân.
Mà lúc này mắt của y đã bất động nhìn chằm chằm nữ nhân đang đi đến bên y, khiến trong lòng của Mạc Hữu Thâm loạn nhịp điên cuồng.
Từ lúc y vào giới Tu Chân, bệnh của y không cần trị mà đã đỡ hơn nhiều, không còn giống như trước kia không quan tâm đến nữ nhân.
Chính bởi vì điều này, y mới nhờ sư phụ hỗ trợ đi Kim Kiếm môn cầu hôn Tiêu Thi Nhân.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1094: Anh Đã Quên Bọn Em Rồi Sao
Anh Đã Quên Bọn Em Rồi Sao
A
nh tên là gì?
Ninh Khinh Tuyết đi tới trước mặt Mạc Hữu Thâm bình tĩnh hỏi, Mạc Hữu Thâm và Diệp Mặc thoạt nhìn có chút giống nhau, thế nhưng ánh mắt và vẻ mặt của hai người có một chút khác biệt.
Ninh Khinh Tuyết là vợ của Diệp Mặc, cô thậm chí không cần nhìn tướng mạo, chỉ cần nhìn ánh mắt đã biết Mạc Hữu Thâm không phải là Diệp Mặc.
Nhưng cô là lần đầu tiên thấy người có tướng mạo giống Diệp Mặc như vậy, cho nên tâm tư của cô muốn bước tới trước hỏi.
– Mạc Hữu Thâm ra mắt Khinh Tuyết sư tỷ, sư phụ tôi là Đan Vương Trường Thuận – trưởng lão của Đan Thành.
Mạc Hữu Thâm dưới sự kích động, vội vã cung kính nói, câu đầu tiên đã lấy sư phụ của y ra.
Bên trong Đan tức lâu có rất nhiều tu sĩ đã hiểu, thảo nào Ninh Khinh Tuyết đi đến trước mặt nói chuyện với tu sĩ Kim Đan này, hóa ra sư phụ của người ta là Đan Vương Trường Thuận.
Ninh Khinh Tuyết nhíu mày, đột nhiên hỏi:
– Anh là người ở đâu?
Mạc Hữu Thâm sửng sốt một chút, lập tức cho rằng Ninh Khinh Tuyết còn muốn hỏi gia đình của y, vui vẻ trả lời:
– Tôi đến từ tiểu thế giới Thần Châu, vốn là đệ tử của Thái Ất môn, bởi vì Truyền Tống Trận của Tinh Gia Sơn đi đến Đan Thành, được sư phụ của tôi là Đan Vương Trường Thuận thu làm đệ tử thân truyền.
Hai câu nói của Mạc Hữu Thâm cũng không có rời khỏi Đan Vương Trường Thuận, rõ ràng y rất tự hào với điều này.
Ninh Khinh Tuyết nghe câu trả lòi này giống như ăn phải một con ruồi rất khó chịu, cô vốn muốn hỏi xem Mạc Hữu Thâm có quen biết Diệp Mặc không, nhưng khi nghe Mạc Hữu Thâm xuất thân từ Thái Ất môn, lúc này có ý muốn lập tức muốn rút kiếm ra giết gã này.
Cô tuy rằng không xuất hiện nhiều, nhưng cũng không phải là người không có hiểu biết.
Địa vị của Đan Vương Trường Thuận ở Đan Thành cô cũng mơ hồ nghe nói qua, gã Mạc Hữu Thâm này là đệ tử thân truyền của Đan Vương Trường Thuận, nếu như động vào y, coi như là Phiêu Miểu Tiên Trì, cũng không giữ được cô.
Huống chi, Ninh Khinh Tuyết cũng biết tu vi của cô hiện tại căn bản không thể giết Mạc Hữu Thâm.
Lúc này Phương Chủng Sư tựa hồ mới kịp phản ứng, lại đi tới trước mặt Ninh Khinh Tuyết nói:
– Khinh Tuyết sư muội, cô nói gã Diệp Mặc đó sống ở đâu? Tôi Phương Chủng Sư thật sự là không cam lòng bại trước một người chưa từng gặp mặt qua, tôi nhất định phải gặp thiên tài này.
Nếu như tôi gặp được hắn, thua kém hắn, Phương Chủng Sư tôi nguyện ý bế quan trăm năm không gặp bất cứ người nào.
Những câu nói này của Phương Chủng Sư lại lần nữa khôi phục lại sự tự tin và ngạo nghễ, y tin ở Nam An Châu cứ cho là có tu sĩ thiên tài lợi hại hơn y, vậy hơn kém cũng là có hạn, căn bản không tồn tại y thua kém đối phương, thậm chí nói là không xứng.
– Diệp Mặc?
Mạc Hữu Thâm nghe được tên này, nhất thời thất thanh kêu lên.
Trước đó y bị chấn động trước sắc đẹp tuyệt trần của Ninh Khinh Tuyết cho nên không nghe rõ Ninh Khinh Tuyết nói những gì sau đó, cũng không có nghe được Ninh Khinh Tuyết nói chồng của cô tên là Diệp Mặc.
Hiện tại Phương Chủng Sư lại lần nữa nhắc tới Diệp Mặc, y lập tức kịp phản ứng, nhất thời chấn động kêu lên.
Ninh Khinh Tuyết lập tức nhìn chằm chằm Mạc Hữu Thâm hỏi:
– Anh biết Diệp Mặc?
Mạc Hữu Thâm hít một hơi thật sâu trong lòng thầm nghĩ, tôi không chỉ quen Diệp Mặc, tôi và hắn còn thù sâu như biển, nếu như lúc này Diệp Mặc ở đây, tôi sẽ biến hắn thành tro luyện hồn.
Thế nhưng lúc này y thấy vẻ mặt quan tâm io lắng của Ninh Khinh Tuyết, lập tức biết quan hê giữa Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc rất sâu đậm.
Bỗng nhiên y nhớ tới một câu nói trước kia của Ninh Khinh Tuyết, tôi đã có lão công rồi, lẽ nào lão công của cô là Diệp Mặc sao?
Lúc này thấy vẻ mặt của Khinh Tuyết lo lắng nhìn y chằm chằm, Mạc Hữu Thâm lấy lại bình tĩnh hơi bi ai nói:
– Diệp Mặc tôi quen, đáng tiếc hắn đã chết ở Tiểu thế giới.
– Anh nói Diệp Mặc đã chết ở Tiểu thế giới?
Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên hỏi lớn.
Hơn nữa sau khi cô hỏi xong, giọng nói trở nên lạnh nhạt.
– Anh nói láo.
Không đợi Mạc Hữu Thâm giải thích lần nữa, giọng nói của Ninh Khinh Tuyết vẫn lạnh nhat.
Mạc Hữu Thâm thấy Ninh Khinh Tuyết nghi vấn, lập tức nói:
– Tôi không có nói sai, tôi có quan hệ khá tốt với Diệp Mặc, khi hắn chết tôi còn ở hiện trường.
Bởi vì bảy cao thủ Tiên Thiên đã bố trí một trận Thất tử sát, trải qua một ngày một đêm đánh nhau, lúc này mới giết được Diệp Mặc.
Trong lòng Ninh Khinh Tuyết cười nhạt, Diêp Mặc có quan hệ tốt với ai cũng sẽ không có quan hệ tốt với gã Mạc Hữu Thâm này.
Mạc Hữu Thâm xuất thân từ Thái Ất môn, bởi vì đạo sĩ của Thái Ất Môn thiếu chút nữa giết chết mình, cho nên Diệp Mặc hận nhất là Thái Ất Môn.
Cô cũng là từ Tiểu thế giới tới đây, chuyện Diệp Mặc tiêu diệt Thái Ất Môn mọi người cũng biết, làm sao có thể có quan hệ tốt với gã Mạc Hữu Thâm này? Hơn nữa danh tiếng của Diệp Mặc ở Tiểu thế giới vang dội như vậy, nếu như hắn đã chết, cô lẽ nào không biết.
Gã Mạc Hữu Thâm này nói Diệp Mặc như thế, có một khả năng duy nhất chính là y và Diệp Mặc có mối thù sâu như biển.
Điểm này Ninh Khinh Tuyết căn bản không cần suy đoán, Mạc Hữu Thâm xuất thân từ Thái Ất môn, nếu như không có mối thù sâu như biển với Diệp Mặc quả là kỳ quái.
Nếu như không phải địa vị của gã Mạc Hữu Thâm quá lớn, Ninh Khinh Tuyết nói không chừng đã ra tay với y rồi.
Chỉ là y không ngờ cô cũng có chút hiểu biết về Tiểu thế giới, thậm chí biết sự thù hận của Thái Ất môn và Diệp Mặc.
Mạc Hữu Thâm còn không biết sự thông minh của y ngược lại là một sự sai lầm, chỉ cần nói y xuất thân từ Thái Ất môn, cái gì cũng lộ ra hết.
– Y đang nói dối đấy.
Lại là một giọng nói trong trẻo xuất hiện ở trong Đan Tức lâu, lập tức một cô gái quyến rũ không thua kém Ninh Khương Tuyết đi tới.
Ninh Khinh Tuyết quay đầu nghi hoặc nhìn chằm chằm cô gái vừa này nói, cô không mở miệng hỏi.
Cô gáì này và chị Tố Tố không mấy thích nhau, là Văn Thái Y xếp hạng thứ nhất trong Thập Mỹ Nam An.
Cô biết Mạc Hữu Thâm nói dối, là bởi vì cô biết Diệp Mặc không thể kết bạn cùng gã Mạc Hữu Thâm xuất thân từ Thái Ất môn.
Mà Văn Thái Y làm sao biết Diệp Mặc? Lẽ nào Diệp Mặc đi tới Nam An Châu rồi?
Văn Thái Y nhìn Ninh Khinh Tuyết nói:
– Không ngờ gã Diệp Mặc kia có phúc như vậy, không ngờ được Ninh Tiên tử của Phiêu Miễu Tiên Trì ưu ái, thậm chí không tiếc lấy danh tiếng của mình ra đánh cược.
Thực sự là đáng tiếc, Diệp Mặc đúng là đã chết, nhưng không phải chết ở Tiểu thế giới gì đó như Mạc công tử nói, mà là chết ở Vẫn Chân Điện.
Nói đến đây bỗng dừng lại, sau khi nhìn sắc mặt của Ninh Khinh Tuyết có chút trắng bệch lại lần nữa nói:
– Chỉ là không biết tôi nói gã Diệp Mặc kia có đúng là Diệp Mặc của Ninh tiên tử vừa nói hay không, nếu như là đúng, tôi phỏng chừng Ninh tiên tử cần phải thủ tiết rồi.
Sắc mặt Ninh Khinh Tuyết tái nhợt, cô cũng không dám khẳng định Diệp Mặc mà Văn Thái Y nói có phải là Diệp Mặc của cô hay không, thế nhưng cô cũng biết độ tin tưởng mà Văn Thái Y nói cao hơn so với Mạc Hữu Thâm.
Khả năng mà Diệp Mặc bị giết ở Tiểu thế giới là con số không, thế nhưng ở Vẫn Chân Điện nơi này sẽ rất khó nói.
Nguyên nhân chính là vì Vẫn Chân Điện nguy hiểm, cô mới cùng bàn bạc với Tố Tố tỷ tỷ không vào trong, nhất định phải sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, mới có thể đi đến chỗ mạo hiểm đó.
Văn Thái Y thấy gương mặt tái nhợt của Ninh Khinh Tuyết, nghĩ đến tình cảnh lúc tại quảng trường bia đề danh của Nam An Châu, Ninh Khinh Tuyết đã giúp Lạc Tố Tố nói xấu cô, càng lộ ra sự hài lòng, cô càng tỏ ra bình thản:
– Nghe nói khi hắn tiến vào Vẫn Chân Điện còn dùng một cái tên giả, gọi là Ninh Tiểu Ma, chỉ là không biết cái tên này có ý nghĩa đặc biệt gì không.
Bây giờ nghĩ lại thật đúng là cùng họ với cô.
Ninh Khinh Tuyết nghe đến đây liền phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống hôn mê.
Hoàng Thiên này giờ đứng bên cạnh cô vốn thấy Mạc Hữu Thâm đã có chút nghi hoặc y có phải là người mà cô gặp hôm nay hay không, hiện tại Ninh Khinh Tuyết hộc máu ngã xuống, cô vội vã đỡ Ninh Khinh Tuyết, tiện tay lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng của Ninh Khinh Tuyết, sau đó quay đầu lạnh lùng nói với Văn Thái Y:
– Văn sư tỷ, cô đây là có ý gì?
– Tôi không có ý gì cả, tôi chỉ là nghe nói Ninh tiên tử nhớ mong Diệp Mặc, cho nên mới đem tình hình của Diệp Mặc kể lại tỉ mỉ cho cô ấy mà thôi, tôi là có ý tốt.
Văn Thái Y nói như người vô tội.
– Thiên Thiên sư muội, không nên nhiều lời với cô ta, chúng ta đi về.
Một nữ tu khác của Phiêu Miễu Tiên Trì cũng đi tới đỡ Ninh Khinh Tuyết nói với Hoàng Thiên.
Ninh Khinh Tuyết lúc này đã tỉnh lại, ánh mắt của cô hơi trống rỗng, thậm chí cũng quên lau vết máu ngay khóe miêng.
Sau một lúc lâu, cô bỗng nhiên lấy ra một tấm hình lật qua lật lại nhiều lần trong tay.
– Anh đã quên em và chị Tố Tố rồi sao? Anh đến Nam An Châu vì sao không đi tìm tụi em, vì sao…
Hai nữ tu khác của Phiêu Miễu Tiên Trì thấy hình dạng của Ninh Khinh Tuyết, liếc mắt nhìn nhau, mấy người rất nhanh vội vàng đỡ lấy Ninh Khinh Tuyết ra khỏi Đan Tức Lâu.
Sau khi ra khỏi Đan Tức Lâu, Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên dường như nhớ ra cái gì, cô nhìn chằm chằm nữ tu hai bên hỏi:
– Nghiên sư tỷ, Vẫn Chân Điện ở nơi nào? Em muốn đi đến đó!
– Hả.
Nữ tu kia kinh ngạc la lên một tiếng hả, hồi lâu mới nói:
– Khinh Tuyết sư muội, cứ cho là em muốn đi Vẫn Chân Điên, hiện tại cũng không đi được, Vẫn Chân Điện ba mươi năm mới mở ra một lần.
Em phải chờ tới ba mươi năm sau mới có thể đi Vẫn Chân Điện Hoàng Thiên đứng bên cạnh Ninh Khinh Tuyết không ngờ cùng lúc la lên một tiếng, mấy cô gái đều rất ngạc nhiên nhìn Hoàng Thiên.
Lúc này Hoàng Thiên lại chỉ nhìn vào tấm hình trong tay của Ninh Khinh Tuyết lắp bắp nói:
– Khinh Tuyết sư tỷ, người này hôm nay em gặp qua.
Hoàng Thiên vừa nói dứt lời, trong chốc lát Ninh Khinh Tuyết ánh mắt lúc nãy còn trống rỗng bỗng nhiên ôm chặt lấy tay của Hoàng Thiên run giọng hỏi:
– Thiên Thiên sư muội, em, em thực sự gặp qua người này? Em không có gạt tỷ chứ? Không phải an ủi chị chứ?
Ninh Khinh Tuyết lập tức hỏi mấy vấn đề, cô nói gấp gáp dường như là không còn thời gian để thở.
Mấy nữ tu đều nhìn chằm chằm Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên khẳng định gật đầu nói:
– Đúng vậy, Khinh Tuyết sư tỷ, em thực sự gặp qua người này.
Trước đây em còn tưởng rằng Mạc Hữu Thâm kia chính là người này, nhưng thần thái vẻ mặt của hai người này có sự khác biệt lớn.
Hiện tại sư tỷ lấy ra tấm hình này, em dám khẳng định người trong bức hình này chính là gã tu sĩ kia mà em đã gặp hôm nay.
Dừng một chút, cô lại nhìn Ninh Khinh Tuyết nói:
– Đúng rồi, Khinh Tuyết sư tỷ, hôm nay em đã nói với tỷ, chính là em và Đồng Băng sư thúc khi đi tìm Lục tiền bối, là gặp hắn ở chỗ của Lục tiền bối.
Lúc đó hắn ngăn cản chúng em để hỏi Khinh Tuyết sư tỷ.
Em, em…
Lúc này Hoàng Thiên đã hiểu rõ gà tu sì kia trước đó ngăn cản bọn họ, đúng là quen biết Khinh Tuyết sư tỷ, trước đó cô còn mắng chửi hắn là con cóc, hiện tại nhớ tới chuyên này có chút xấu hổ, cùng không dám nói thẳng ra.
Ninh Khinh Tuyết lại hoàn toàn không để mắt đến tâm tình của Hoàng Thiên, cô càng mừng rỡ nắm chặt tay của Hoàng Thiên:
– Em thực sự thấy anh ấy phải không? Thực sự nhìn thấy chứ? Anh ấy cũng tới Đan Thành rồi, anh ấy còn hỏi tung tích chị hả?
Có lẽ lúc này Ninh Khinh Tuyết không còn là hỏi nữa, mà là biểu lộ sự vui mừng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1095: Càng Im Lặng, Càng Nồng Nhiệt
Càng Im Lặng, Càng Nồng Nhiệt
S
au thời gian nửa nén nhan, Ninh Khinh Tuyết dưới sự hướng dẫn của Hoàng Thiên lại lần nữa đi tới cửa tiệm luyện khí của Lục Vô Hổ, thế nhưng ở đây đã không còn ai, tên thanh niên mà Hoàng Thiên nói đã ngăn cản cô không biết đã đi đâu rồi.
Ninh Khinh Tuyết ngơ ngác nhìn cửa tiệm luyện khí rách nát, trong lòng tràn ngập thất vọng.
Đan thành không như những nơi khác, nếu như những nơi khác có thể nhờ sư phụ sử dụng thần thức quét một lần, thế nhưng ở Đan thành thì lại cố kỵ nhiều điều nên không thể dùng thần thức tra xét lung tung.
Coi như là có thể tra xét thì cũng chỉ là trong vòng vài trăm dặm xung quanh mà thôi.
– Khinh Tuyết sư muội, em không cần phải gấp, Diệp Mặc này nếu đã đi tới Đan thành, đã nói lên là hắn nhất định sẽ đi đến quảng trường đại hội Đan Vương để xem.
Chờ đại hội Đan Vương vài ngày sau, em có thể đến quảng trường để tìm hắn, hắn khẳng định cũng sẽ tới tìm em, trước không phải hắn đã hỏi Hoàng Thiên sư muội rồi sao?
Một cô gái khác của Phiêu Miễu Tiên Trì thấy bộ mặt Ninh Khinh Tuyết mang đầy thất vọng liền đi ra an ủi.
Ánh mắt Ninh Khinh Tuyết liền sáng lên, đúng vậy, chính là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường.
Diệp Mặc nếu đã tới nơi này, thì khẳng định hắn cũng vì đại hội Đan Vương mà tới, huống chi hắn hoàn toàn biết mình ở Phiêu Miễu Tiên Trì, vì thế khẳng định sẽ tìm được mình.
Hoàng Thiên thấy biểu tình vui sướng của Ninh Khinh Tuyết, trong lòng đã đầy nghi hoặc rồi, ở Phiêu Miễu Tiên Trì rất ít có người thấy được Ninh Khinh Tuyết có loại biểu tình vui sướng này.
Cô ngạc nhiên mà lên tiếng hỏi:
– Chi Khinh Tuyết, cái người tên Diệp Mặc kia thật sự là chồng của chị sao?
Tâm tình Ninh Khinh Tuyết đã thoải mái hơn nhiều, cô gật đầu nói:
– Đúng thế, anh ấy là chồng của chị.
Chờ sau khi kết thúc đại hội Đan Vương, chị muốn cùng chồng mình rời đi, Thiên Thiên sư muội, Nghiên sư tỷ, còn có Ngữ sư tỷ nữa, mọi người cần phải bảo trọng.
Ninh Khinh Tuyết tựa hồ đã mơ thấy được hình ảnh Diệp Mặc dắt cô ra khỏi Phiêu Miễu Tiên Trì rồi, trong giọng nói của nàng có chút tâm tình kích động không thể khắc chế.
Cô gái được gọi là Nghiên sư tỷ kia có chút lo lắng nhìn Ninh Khinh Tuyết nói:
– Khinh Tuyết sư muội, chị sợ em sẽ khó mà đi được.
Không nói tới Nhân sư thúc sẽ không để cho em đi, cho dù là mấy trưởng lão trong nội môn phỏng chừng cũng không muốn một đệ tử nòng cốt vô duyên vô cớ rời khỏi môn phái đâu, huống chi…
Vị Nghiên sư tỷ không có nói tiếp câu sau, thế nhưng mấy người đều hiểu rõ ý của nàng, đó chính là việc Lôi Vân Tông đã tới Phiêu Miễu Tiên Trì cầu hôn, Ninh Khinh Tuyết đã xác định chắc chắn phải gả cho Lôi Vân Tông rồi, cùng với một tông môn chín sao cường đại bắt quan hệ thông gia.
Đối với Phiêu Miễu Tiên Trì căn bản chính là chỗ tốt khó có thể đánh giá.
Ninh Khinh Tuyết nghe đến đó, trong lòng liền trầm xuống, cô cảm giác mình hơi quá lạc quan rồi.
Không nói bây giờ còn chưa tìm được Diệp Mặc, coi như là tìm được Diệp Mặc rồi thì cô có thể cùng Diệp Mặc rời đi sao? Phiêu Miễu Tiên Trì và Huyền Băng Phái không giống nhau, Huyền Băng Phái cũng là một tông môn chín sao, hơn nữa sư phụ của Tố Tố chính là một trưởng lão tu sì Thừa Đỉnh.
Đối với Tố Tố cũng rất thương yêu.
Sư phụ mình tuy rằng đối với mình cũng tốt.
Nhưng địa vị của sư phụ cũng không cao, hơn nữa sư phụ luôn coi việc môn phái mới là việc chính.
Nói không chừng, khi mình tìm được Diệp Mặc, không chỉ không đi được, còn có thể liên lụy tới Diệp Mặc.
Ninh Khinh Tuyết bỗng có chút hiểu ra vì sao mấy năm nay Diệp Mặc không có đến tìm cô rồi, có thể hắn cũng có cùng loại lo lắng này?
Suy nghĩ của Ninh Khinh Tuyết dần tình táo lại, thế nhưng trong lòng cô đã dần nồng nhiệt trở lại.
Cho dù có chết, cô cũng không muốn rời khỏi Diệp Mặc.
Ở Đan thành, cô nhất định phải tìm được hắn.
Cô cắn cắn môi.
Không nói một lời.
Diệp Mặc tuy rằng không nghe được tin tức Ninh Khinh Tuyết tới Đan Thành.
Thế nhưng Phiêu Miễu Tiên Trì đã tới rồi.
Tuy rằng hắn rất muốn ngay lập tức đi tới Phiêu Miễu Tiên Trì hỏi một chút, thế nhưng hắn cũng biết lúc này căn bản là không thích hợp.
Chỉ có chờ hắn giành được thành tích cao trong đại hội Đan Vương, khi đó mới có thể đi tìm Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, bằng không sẽ không có bất cứ một ý nghĩa nào, thậm chí còn chưa chắc có thể nhìn thấy Khinh Tuyết với Lạc Ảnh.
Vài ngày sau, Diệp Mặc đều dùng Tử Quỳ Hỏa để luyện đan, trước hắn sử dụng đều là Vụ Liên Tâm Hỏa, nhưng vì Vụ Liên Tâm Hỏa không thể tùy tiện mang ra ngoài, nên hắn luôn dùng Tử Quỳ Hỏa để có thể tham gia đại hội.
Tuy rằng đẳng cấp của “Tử Quỷ Hoa” hơi thấp, thế nhưng ở Tu Chân Giới cũng là một loại mồi lửa kỳ dị trân quý vô cùng rồi, xếp ở thứ mười hai ở trong ba mươi sáu loại mồi lửa kỳ dị, nói cách khác nó chính là địa hỏa, xếp thứ hai trong hai mươi sáu loại địa hỏa, chính là một thứ hạng cực cao rồi.
Duy nhất có chút tiếc nuối chính là đẳng cấp “Tử Quỷ Hỏa” của hắn hơi thấp, đến bây giờ vẫn còn là một mồi lửa màu vàng, mà Vụ Liên Tâm Hỏa của Diệp Mặc đã là mồi lửa màu đỏ rồi.
Nhưng Diệp Mặc tin tưởng bản lĩnh luyện đan của hắn, cho dù là dùng “Tử Quỷ Hỏa” màu vàng thì nắm bắt ba hạng đầu cũng không phải là vấn đề.
Diệp Mặc chợt nhớ tới mồi lửa của Cố Mân Tiềm, hắn rất muốn biết mồi lửa của Cố Mân Tiềm là loại lửa gì, nghĩ tới đây hắn lập tức gọi Cố Mân Tiềm đến.
Cố Mân Tiềm ở tiểu viện này cùng Diệp Mặc, ngắn ngủi vài ngày kỹ thuật luyện đan của y đã đột nhiên tăng mạnh, tuy rằng vẫn chưa có cách nào để nắm giữ hoàn toàn Đan quyết thần thức.
Thế nhưng Diệp Mặc đưa tới một phương hướng luyện đan hoàn toàn mới, nhiều thứ cho tới bây giờ y cũng không dám tưởng tượng, qua lời nói của Diệp Mặc thì điều đó lại trở nên bình thường.
Cố Mân Tiềm có một loại cảm giác, Diệp Mặc đang dạy cho y chính là một thuật luyện đan của một lưu phái truyền thừa, rất có thể chính là truyền thừa lợi hại nhất của Tu Chân Giới.
Bởi vậy mà y đối với Diệp Mặc càng thêm tôn kính vô cùng.
Đồng thời đối với tiểu sư muội Cận Chỉ Hằng càng nhiệt tâm chỉ bảo, bởi vì y cảm giác được Diệp Mặc đối với tiểu sư muội này rất là yêu thương.
Nếu như Chỉ Hằng sư muội có thể biểu dương mình vài câu trước mặt Diệp Mặc thì không chừng Diệp Mặc có thể sẽ sớm thu y làm đồ đệ.
Vì thế khi Diệp Mặc gọi y, y liền lập tức chạy tới gian phòng của Diệp Mặc.
– Sư phụ, người cho gọi con?
Cố Mân Tiềm vừa tiến tới liền kính cẩn hỏi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Hổ Mân, mồi lửa kỳ dị mà anh dùng là loại nào.
Cố Mân Tiềm nghe được Diệp Mặc hỏi về mồi lửa kỳ dị của mình, không cần nghĩ liền lấy ra một mồi lửa màu cam rồi nói:
– Đây là con trong một lần vô tình tìm được, nó là mồi lửa xếp thứ hai mươi hai “Mộc tâm hỏa”.
Cố Mân Tiềm là song linh căn hỏa và mộc, cũng là linh căn thích hợp nhất để luyện đan, mà y hiện tại sử dụng chính là Mộc tâm hoả đúng là phù hợp nhất.
– Một mồi lửa rất tốt, anh đối với đại hội Đan Vương này chắc đã có phần nắm chắc?
Diệp Mặc ý bảo Cố Mân Tiềm thu hồi lại mồi lửa.
Cố Mân Tiềm lắc đầu:
– Con tới tham gia đại hội Đan Vương là vì muốn tìm một môn phái tốt để đi làm cung phụng, sau đó chuyên tâm luyện đan, hiện tại đã gặp được sư phụ, con cũng không có dự định tham gia tranh tài nữa.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Mấy ngày nay ta cũng dạy cho anh rất nhiều bí quyết và thủ pháp luyện đan mới, bởi vì muốn anh tham gia tranh tài.
Nếu như anh có thể có thành tích cao, sau đó khi chúng ta trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành, khả năng hấp dẫn các tu sĩ cao cấp lại càng nhiều.
Thế nên không cần quan trọng tranh tài, quan trọng là thứ hạng.
– Vâng, đệ tử xin ghi nhớ.
Cố Mân Tiềm vội vã đáp.
Nói xong y dừng lại một chút hỏi:
– Sư phụ, con chẳng bao giờ thấy qua người luyện đan, không biết người dùng loại mồi lửa gì?
Diêp Măc cùng duỗi tay ra, Tử Quỳ Hỏa liền xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn.
Không đợi hắn nói, Cố Mân Tiềm liền kinh ngạc thốt lên:
– Đây chính là mồi lửa xếp thứ mười hai trong các mồi lửa kỳ dị, “Tử Quỷ Hỏa”.
Bỗng nhiên y hình như vừa nghĩ tới cái gì, lại ngạc nhiên hỏi:
– Mấy năm trước ở “Sa nguyên dược cốc” xuất hiện “Tử Quỳ Hỏa”, chính là sư phụ đã lấy được sao?
Diệp Mặc trong lòng sửng sốt, thầm nhủ tin tức này truyền đi thật xa, không nghĩ tới năm đó ở “Sa nguyên dược cốc” xuất hiện một mồi lửa, hiện tại khắp nơi đều biết.
Nếu như vậy, chính hắn còn có thể dùng “Tử Quỷ Hỏa” hay không? Dù sao lần tranh đoạt này cũng có rất nhiều đệ tử của các đại môn phái.
Chỉ là Diệp Mặc suy đi tính lại, đã đem suy nghi bỏ qua “Tử Quỷ Hỏa” ném ra khỏi đầu.
Không nói Tuyết Tinh Hỏa đẳng cấp càng thấp hơn, hơn nữa lại không thích hợp cho hắn dùng.
Coi như là hắn không cần “Tử Quỳ Hỏa”, chỉ cần hắn hiện tại khôi phục lại diện mạo thật sau đó tham gia đại hội, lập tức sẽ có người nhạn ra hắn.
Lúc ấy hắn khẳng định là không khác nào phải tử chiến tới cùng.
Không tiến thì tất lùi, không được phép do dự nữa.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Tin tức của anh thật ra rất nhanh nhạy, không sai, mồi lửa này lúc đó ta lấy được ở “Sa nguyên dược cốc”, đáng tiếc chính là đẳng cấp quá thấp, đến bây giờ mới là một mồi lửa màu vàng.
Nếu như có thể lại tăng thêm một cấp thì tốt rồi.
Tuy rằng Diệp Mặc không sợ phải sử dụng mồi lửa đẳng cấp thấp, thế nhưng vài ngày nữa là tới đại hội Đan Vương rồi, những người ở đó có người nào là dễ đối phó chứ.
Không giống như những đan sư ở thành Toái Diệp có thể so sánh được, lại càng không cần nói đến thực lực của luyện đan sư danh nhân phường.
Không nghĩ tới Cố Mân Tiềm nghe xong Diệp Mặc nói lập tức vui mừng:
– Sư phụ, con có biện pháp khiến Tử Quỳ Hỏa tấn cấp, vì con có một khối Tử Viêm kết tinh của biển sâu.
Nói xong Cố Mân Tiềm tiện tay lấy ra một hộp ngọc đưa đến trước mặt của Diệp Mặc rồi nói:
– Đây là con cùng lúc có được khi tìm thấy “Mộc Tâm hỏa”, đáng tiếc là Tử Viêm Kết Tinh này lại không có tác dụng gì đối với Mộc Tâm hỏa cả, chỉ là con vẫn thấy luyến tiếc nên giữ lại trong người cho tới tận bây giờ, không nghĩ tới giờ đây sư phụ lại có thể dùng đến nó.
Diệp Mặc vui mừng tiếp nhận Tử Viêm Kết Tinh trong tay Cố Mân Tiềm, trong lòng thầm than, sống lâu một chút thật tốt.
Luôn luôn có thể kiếm nhiều thứ tốt, “Tử Viêm Kết Tinh” này tuy rằng không bằng “Viêm Liên Bồng Tâm”, nhưng cũng là một vật báu vô giá, có thể làm cho mồi lửa kỳ dị có thể tấn cấp, vậy thì có thể kém được sao?
Thứ này là Diệp Mặc cực kỳ cần thiết, thế nhưng Diệp Mặc cảm giác mình lấy đi vật trân quý như vậy của Cố Mân Tiềm thì có chút không hay cho lắm.
Cố Mân Tiềm hiển nhiên hiểu rõ lo lắng của Diệp Mặc, y lập tức lại lần nữa quỳ rạp xuống khấu đầu:
– Khẩn cầu sư phụ chính thức thu nhận con làm đệ tử, “Tử Viêm Kết Tinh” này xin được làm lễ vật bái sư.
Diệp Mặc có chút xấu hổ bảo Cố Mân Tiềm đứng lên rồi nói:
– Được rồi, sau này anh sẽ là đệ tử của ta, chúng ta cũng không cần nhiều lễ tiết rườm rà, chỉ cần biết trong lòng là được rồi?
Hắn xấu hổ là bởi vì lúc trước vẫn không thu nhận Cố Mân Tiềm làm đệ tử, bây giờ người ta lấy ra đồ tốt làm lễ bái sư, thì hắn lại nhận.
Quả thật là hơi giống với việc thấy lợi là sáng mắt.
Tuy rằng Diệp Mặc biết mình không phải là kẻ như vậy, nhưng dù sao loại chuyện này quá mức rõ ràng mà.
Thế nhưng sắp đến đại hội Đan Vương rồi, hắn cũng là tình thế bắt buộc, tuyệt đối không thể có bất luận sai sót gì, coi như là hám lợi thì cũng phải làm tới cùng.
Hắn nhìn Cố Mân Tiềm một chút rồi nói:
– Ta đi giúp “Tử Quỷ Hỏa” tấn cấp, anh trước hết hãy đi tu luyện đi, chờ sau đại hội Đan Vương ta sẽ truyền cho anh đan pháp lốc xoáy.
Trong lòng Cố Mân Tiềm kích động không ngớt, y đương nhiên biết luyện chế “Chức Thần đan” ngoại trừ Đan quyết thần thức ra còn có một loại khác hết sức quan trọng đó là đan pháp lốc xoáy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)



![[Dịch] Loạn Thế Chi Hoa Thủ Hộ Chi Kiếm [Dịch] Loạn Thế Chi Hoa Thủ Hộ Chi Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Loan-The-Chi-Hoa-Thu-Ho-Chi-Kiem-Audio-Truyen.jpg)




