[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 215 : Tia Sét Màu Đen (c1071-c1075)
❮ sautiếp ❯Chương 1071: Tia Sét Màu Đen
Tia Sét Màu Đen
C
ảnh Anh Ly nhìn thấy bộ dạng liều mạng như vậy của Diệp Mặc, lắc đầu không nói gì, nhưng cũng không chạy trốn.
Cô tin khi Diệp Mặc bị Lôi Báo đánh chết, cô còn có cơ hội chạy trốn.
Cảnh Anh Ly lần này cũng không nể tình, ống sáo bạch ngọc trong tay cô sau khi được cô dùng chân nguyên khởi dậy, lập tức bắn ra mấy mũi tên bằng âm thanh, mấy mũi tên âm thanh này giống như mũi tên thật, thậm chí đều biến thành màn sương trắng, hơn nữa tốc nhanh vô cùng.
Những mũi tên âm thanh này trực tiếp xuyên qua đao quang trận vừa bị Lôi Báo đánh tan, bắn trúng Lôi Báo.
Lôi Báo bị mũi tên âm thanh của Cảnh Anh Ly bắn trúng, bỗng đờ đẫn một chút, ngay lập tập Diệp Mặc liền lấy ra “Tử Đao” bổ ra “Huyễn vân trận sát đao”.
Trận kỳ trong tay của hắn được ném ra bên ngoài với tốc độ nhanh hơn, Lôi Báo lúc này không còn hung mãnh như lúc trước nữa, thế nhưng Cảnh Anh Ly hiểu rõ, cho dù Lôi Báo đứng bất động cho bọn họ công kích, cũng không phải có thể giết nó trong chốc lát.
Cô thật nghĩ không ra vì sao Diệp Mặc nhất định phải giết con Lôi Báo này.
Nếu như lúc này chạy trốn, Cảnh Anh Ly khẳng định Lôi Báo sẽ không tiếp tục truy giết bọn họ.
Thế nhưng đó chỉ là ý tưởng của cô, Diệp Mặc đã bỏ ra nhiều công sức như vậy, đương nhiên sẽ không rời khỏi lúc này.
Dưới sự công kích bởi ống sáo của Cảnh Anh Ly, Lôi Báo lần nữa phải mất nửa nén hương mới phá vỡ được trận đao quang màu tím của Diệp Mặc.
Điều khiến Cảnh Anh Ly kinh ngạc chính là, Diệp Mặc lần nữa không tiếp tục bổ ra đao quang màu tím để vây khốn Lôi Báo, thậm chí ngay cả đại đỉnh tám cực hắn cũng thu về rồi.
Khi Cảnh Anh Ly còn đang sững sờ, Diệp Mặc đột nhiên kêu lên với cô.
– Lui ra phía sau.
Cảnh Anh Ly sau nghe được Diệp Mặc nói như vậy, lập tức lui ra phía sau.
Cô còn tưởng Diệp Mặc định chạy trốn, đang chuẩn bị khinh bỉ hắn một phen, chờ tới bây giờ mới chạy trốn không phải tự làm tự chịu sao?
Chỉ là không đợi cô nói ra điều đó, Diệp Mặc vứt ra hai tấm trận kỳ, đồng thời vô số linh thạch đều bị hắn vứt ra ngoài, không gian mới vừa rồi còn bình yên không có gì lạ, đột nhiên hiện ra một trận pháp.
Nhưng điều khác lạ chính là trận pháp này đã vây khốn được Lôi Báo.
Lôi Báo lập tức biết mình bị trận pháp vây khốn rồi, nhất thời lo lắng.
Lập tức xông tới xung quanh, muốn lao ra khỏi khốn trận.
Thế nhưng khốn trận này tựa hồ rắn chắc không gì sánh nổi, Lôi Báo xoay sở một hồi lâu cũng không ra ngoài được.
Lôi Báo lo lắng lập tức bắt đầu phun ra lôi cầu, muốn dùng lôi cầu phá trận pháp.
Lôi cầu đánh vào phía trên khốn trận, nó dường như có hiệu quả rất lớn.
Thế nhưng điều khiến Lôi Báo thất vọng chính là mỗi khi nó đánh cho khốn trận sứt mẻ một chút, Diệp Mặc lập tức sẽ vứt ra trận kỳ phục hồi lại.
Nhìn Lôi Báo ở bên trong khốn trận hùng hổ tìm cách thoát ra, Cảnh Anh Ly khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, một hồi lâu mới không thể tin được nói:
– Trong thời gian ngắn như vậy mà anh đã bố trí được một khốn trận cấp năm, anh là đại sư trận pháp cấp năm?
Nói xong tựa hồ cảm giác lời mình nói là vô nghĩa, Diệp Mặc không phải đại sư trận pháp cấp năm mà hắn có thể bố trí trận pháp cấp năm ư? Cảnh Anh Ly không đợi Diệp Mặc trả lời sợ hãi lẩm bẩm:
– Đại sự trận pháp cấp năm chưa tới một trăm tuổi…
Một lúc lâu sau, cô mới thở dài một tiếng:
– Tôi cho rằng người thông minh hoặc tư chất tốt hơn tôi mặc dù có, cũng không dễ dàng gặp được như vậy.
Không nghĩ tới thế giới này lại có người thiên tài như vậy, chưa tới trăm tuổi đã là đại sư trận pháp cấp năm rồi, tôi nghĩ anh nhiều nhất cũng ba bốn mươi tuổi?
Diệp Mặc không trả lời Cảnh Anh Ly, loại vấn đề buồn chán này hắn không muốn miệt mài theo đuổi.
Không chỉ là đại sư trận pháp.
Nếu như để Cảnh Anh Ly chỉ là nghề phụ của hắn, hắn còn có nghề luyện đan.
Thậm chí là một Đan vương tứ phẩm, không biết Cảnh Anh Ly còn sợ hãi thế nào nữa.
Nếu như để cô ta biết mình là đồng tu bát hệ, cô ta sẽ buồn bã mà tự sát mất.
Sau một nén nhang, Lôi Báo hiển nhiên đã kiệt sức rồi, Diệp Mặc cũng không tu bổ trận pháp nữa, mà giương tay vứt vào trong đó hai tia sét hình cung.
– Không ngờ anh cũng là tu sĩ Lôi hệ?
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc vừa phát ra tia sét hình cung lại một lần nữa hoảng sợ.
Tu sĩ Lôi hệ cực kỳ ít.
Hơn nữa sức chiến đầu của tu sĩ Lôi hệ là cực mạnh.
Cô nghĩ không ra Diệp Mặc là tu sĩ Lôi hệ, thế nhưng nều Diệp Mặc là tu sĩ Lôi hệ, vì sao đến lúc này mới lấy tia sét hình cung ra? Trước đó vì sao hắn không đem tia sét hình cung ra công kích Lôi Báo? Chẳng lẽ là sợ Lôi Báo cũng là yêu thú Lôi hệ nên không sợ tia sét sao?
Không cần nói Cảnh Anh Ly sau khi thấy Diệp Mặc đem tia sét hình cung ra khiếp sợ đến nhường nào, ngay cả bản thân Diệp Mặc cũng khiếp sợ không gì sánh được.
Lôi hệ chỉ là một hệ mà hắn tu luyện mà thôi, hắn đồng thời tu luyện tám hệ, sau này không chỉ có công cấp Lôi hệ, ngay cả phong băng hệ hắn cũng có thể thực hiện.
Hắn khiếp sợ là bởi vì thấy mình đánh ra được tia sét hình cung màu đen.
– Tia sét của anh là màu đen?
Cảnh Anh Ly hiển nhiên cũng phát hiện ra tia sét của Diệp Mặc là màu đen rồi.
Diệp Mặc khiếp sợ qua đi, lập tức tự hiểu rõ vừa rồi là chuyện gì xảy ra, hắn hấp thu Lôi nguyên màu đen của Thế giới sơn, sau khi thi triển “Mười một lôi kiếm”, đánh ra tia sét không ngờ cũng là màu đen.
Diệp Mặc gật đầu nói rằng:
– Tôi tuy rằng chưa được tính là tu sĩ Lôi hệ, thế nhưng cũng tu luyện Lôi hệ.
– Anh vừa đánh ra chính là “Mười một lôi kiếm” của Lôi Vân tông, thế nhưng lại có một số điểm bất đồng.
Tôi đề nghị anh sau này không nên tùy tiện dùng bộ lôi kỹ công kích này, bằng không hậu hoạn vô cùng khôn lường.
Cảnh Anh Ly đã nhận ra Diệp Mặc dùng là “Mười một lôi kiếm” đồng thời nhắc nhở Diệp Mặc một câu.
Lúc này Diệp Mặc ở trong mắt cô càng ngày càng thần bí, một tu sĩ không có linh căn tinh khiết không chỉ có tốc độ tu luyện thần tốc, hơn nữa sức chiến đấu cũng vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn có pháp thuật Lôi hệ công kích.
Trước đây cô nói Diệp Mặc dù muốn giết cô cũng không giết nổi, hiện tại cô cũng không dám cho là như vậy.
Nếu như Diệp Mặc thực sự dốc toàn lực đánh nhau với cô, không cần dùng tới cái trận pháp kinh khủng kia, chỉ cần cái trận pháp đao quang kia, cô đã rất khó phá hủy nó rồi.
Cô cũng không thể so sánh với Lôi Báo, bị trận pháp vây khốn, trong lúc nhất thời phá không nổi, mà đối phương lại dùng loại tia sét hình cung màu đen.
Liên tiếp bị công kích như vậy, nếu như cô không kịp thực hiện biện pháp chạy trốn, sẽ bị giết ngay tại chỗ rồi.
Càng không cần nói người tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn kinh khủng này lại là một đại sư trận pháp nữa, khi hắn trưởng thành hơn, hắn sẽ không cần e ngại tông môn cấp chín.
Thật ra không cần Cảnh Anh Ly nhắc nhở, Diệp Mặc cũng sẽ không dùng “Mười một lôi kiếm” ở trước mặt người khác.
Hắn sở dĩ dùng “Mười một lôi kiếm” là bởi vì “Mười một lôi kiếm” lúc này sẽ ảnh hưởng đến da của Lôi Báo ít nhất.
Ngoài ra, dù sao Cảnh Anh Ly đã biết Điền Ngạo Phong là do hắn giết, cũng không cần phải che giấu nữa.
Cảnh Anh Ly thông minh như vậy, đương nhiên biết Diệp Mặc đã nghĩ gì khi dùng “Mười một lôi kiếm”, cũng lấy ra ống sáo giúp Diệp Mặc công kích Lôi Báo.
Nếu như Cảnh Anh Ly không ở chỗ này, lúc này Diệp Mặc sẽn nghĩ đến dùng “Vô Ảnh” để hỗ trợ.
Thế nhưng hiện tại Cảnh Anh Ly ở chỗ này, hắn không cần phải dùng “Vô Ảnh” nữa, ai biết hắn và Cảnh Anh Ly rốt cuộc có đánh nhau hay không, chừa con át chủ bài sẽ tốt hơn.
Diệp Mặc không biết nếu như hắn không đánh một trận này với Lôi Báo, một khi hắn và Cảnh Anh Ly phát sinh xung đột, thật cũng không có khả năng đánh nhau.
Thế nhưng bởi vì Cảnh Anh Ly nhìn thấy hắn và Lôi Báo đánh nhau một trận, chí ít ở trong này, Cảnh Anh Ly tuyệt đối sẽ không tìm Diệp Mặc đánh nhau.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Đáng thương cho yêu thú cấp bảy Lôi Báo, không ngợ lại bị một tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn và một tu sĩ Nguyên Anh tầng chín giết.
Nó bị ống sáo của Cảnh Anh Ly công kích căn bản ngay cả tự làm nổ yêu đan cũng không có cách nào tạo ra được, chỉ có thể tru lên một tiếng trước lúc chết mà thôi.
Thấy Diệp Mặc nén chịu trọng thương, dùng ti vi của Nguyên Anh tầng bốn mà giết yêu thú cấp bảy Lôi Báo, Cảnh Anh Ly không khỏi bất ngờ.
Nếu như chuyện này không phải tận mắt cô trông thấy, cô tuyệt đối sẽ không tin một tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn có thể giết chết Lôi Báo cấp bảy.
Diệp Mặc thu hồi trận kỳ, mừng rỡ nhìn Lôi Báo, yêu thú cấp bảy Lôi Báo nha.
Diệp Mặc lúc này nhìn thấy một chân khí hạ phẩm cực tốt, thậm chí là một hộ giáp chân khí trung phẩm, tuy rằng bị thương, thế nhưng hắn cảm giác cũng xứng đáng.
– Khi tôi nhìn thấy Lôi Báo này, nó đang đánh nhau với một yêu thú cấp bảy khác, tôi vốn định chờ hai còn yêu thú này đều bị thương, không ngờ còn Độc giác hổ bại trận đào tẩu mất.
Mà Lôi Báo lại phát hiện ra tôi, không ngờ đem lửa giận trút lên người tôi, tôi đành chạy trốn, may mà gặp anh.
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc thu hồi đồ của Lôi Báo, có chút cảm thán nói.
Diệp Mặc nghe xong Cảnh Anh Ly nói, nhất thời dừng động tác của mình, hắn có chút kinh ngạc nhìn Cảnh Anh Ly hỏi:
– Cô nói Lôi Báo đánh nhau với chúng ta, trước đó nó đã đánh nhau với một yêu thú cấp bảy khác?
Cảnh Anh Ly gật đầu nói:
– Đúng vậy, bằng không cho dù anh dùng trận pháp và đao khí màu tím cũng chưa chắc có thể giết được Lôi Báo này.
Diệp Mặc trầm mặc một lúc, hắn tin lời Cảnh Anh Ly nói là đúng, nếu như không phải Lôi Báo trước đó đã bị tiêu hao sức lực, cho dù hắn không hãi sợ lôi kích và lôi cầu, lại có đại đỉnh tám cực, cũng không thể giết được Lôi Báo.
Ngoại trừ chạy trốn, hắn không có còn đường nào khác.
Bản thân liên tiếp vượt cấp giết hết tu sĩ thiên tài, lòng tự tin đã bành trướng một ít rồi.
Diệp Mặc âm thầm cảnh giác, nếu như cứ tình trạng như vậy hắn sớm muộn cũng bị người khác ăn thịt.
– A, đúng rồi, ở kia còn có một gốc “Ứng hư tử quả” cấp bảy, hiện tại Lôi Báo chết rồi, chúng ta nhanh chóng đi ngắt nó xuống mới đúng.
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc trầm mặc, lập tức cũng nhớ tới mục đích chuyện vì sao muốn xem Lôi Báo và Độc giác hổ đánh nhau.
– Được.
Diệp Mặc đem toàn bộ da và gân của Lôi Báo góp lại, lúc này mới lấy ra yêu đan đưa cho Cảnh Anh Ly nói:
– Cái này cho cô.
Cảnh Anh Ly vội vã từ chối:
– Giết Lôi Báo hầu như là công lao một mình anh, yêu đan của Lôi Báo là thứ đáng giá nhất trên người Lôi Báo, tôi không thể nhận.
Diệp Mặc mỉm cười nói rằng:
– Nhưng không có cô, một mình tôi cũng không thể giết được Lôi Báo, hơn nữa tôi chỉ cần da của Lôi Báo để luyện chế một bộ hộ giáp, về phần những cái khác, tuy rằng quý, nhưng tôi không quan tâm.
Ngoài ra tôi cần cảm ơn cô đã cứu tôi một mạng, trả “Cực kính” lại cho cô.
Nói xong Diệp Mặc lấy ra “Cực kính” và yêu đan cùng đưa cho Cảnh Anh Ly, Cảnh Anh Ly rất thông minh, cô lập tức hiểu được hàm ý trong lời nói của Diệp Mặc, có khả năng hắn đã trừ bỏ được “Hồn ký” rồi.
Nghĩ tới đây, cô nhận lấy “Cực kính” mà Diệp Mặc đưa tới, tiện tay nhìn một chút, từ trong gương khi cô thấy phía sau Diệp Mặc đã không có cái bóng nữa, nhất thời chấn động kêu lên:
– Không ngờ anh đã trừ bỏ “Hồn ký” rồi? Làm thế nào mà anh làm được vậy?
Diệp Mặc mỉm cười, không nói gì.
Hắn sẽ không nói việc hắn có thiên hỏa, loại chuyện này nói ra chẳng phải là muốn chết sớm sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1072: Đan Thành
Đan Thành
C
ảnh Anh Ly xấu hổ cười cười, cô cũng cảm giác mình thất thố rồi, đối phương xóa “Hồn ký” như thế nào, nếu nói cho cô chẳng phải là đem con bài chưa lật tự nói với mình sao?
Nhưng Cảnh Anh Ly lại cảm giác Diệp Mặc này là người không đơn giản, cô gặp qua rất nhiều tu sĩ thiên tài, chính cô cũng là thiên tài trong các thiên tài, thế nhưng chẳng bao giờ có một tu sĩ nào giống như Diệp Mặc, cho cô loại cảm giác khó hiểu mà biết được lòng người.
Cảnh Anh Ly lại lần nữa dẫn Diệp Mặc đi tới một nơi rất xa, Diệp Mặc nhìn thấy một gốc “Ứng hư tử quả” sau khi chín, là ngoài vàng trong đỏ.
Không chỉ là một loại linh quả cấp bảy, hơn nữa khi ăn có vị rấtn ngọt.
Tuy rằng Diệp Mặc chưa từng ăn nó, thế nhưng trong cuốn sách “Vật” có viết rõ ràng như vậy.
Thế nhưng nếu không phải người điên tuyệt đối sẽ không dùng “Ứng hư tử quả” để ăn.
Ở Tu Chân giới một quả “Ứng hư tử quả” cho dù có hơn mười triệu linh thạch cũng không mua nổi, làm sao có người giàu có xả xỉ đến độ dùng “Ứng hư tử quả” để làm trái cây chứ?
Thế nhưng Diệp Mặc lại thực sự có ý nghĩ này, hắn muốn đem cái cây này bỏ vào trong Thế giới trang vàng, sau đó làm đồ ăn vặt cho Ức Mặc.
– Ở đây tổng cổng có hai mươi quả “Ứng hư tử quả”, chúng ta mỗi người mười quả, anh xem thế có được không?
Cảnh Anh Ly nhìn Diệp Mặc hỏi.
Nếu như là lúc trước đánh nhau với Lôi Báo, Cảnh Anh Ly tuyệt đối sẽ không hỏi những lời này, thế nhưng hiện tại cô lại phải trưng cầu ý kiến của Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật đầu:
– Như vậy cũng được, cô hái trước đi, còn lại dành cho tôi.
– Được.
Cảnh Anh Ly rất nhanh liền phi thân tiến lên hái mười quả “Ứng hư tử quả”, lại lần nữa rơi xuống.
Diệp Mặc vừa định nhặt lấy “Ứng hư tử quả”, thần thức lại cảm nhận được một tu sĩ đang bay tới phía bọn họ với tốc độ rất nhanh.
Diệp Mặc vừa nhìn ve mặt của tu sĩ này, liền biết y cũng đang muốn lấy “Ứng hư tử quả”.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, trực tiếp lấy ra phi kiếm, vận chuyển chân nguyên, đem cả cây “Ứng hư tử quả” ngay cả đất cũng đào lên.
– Khoan đã…
Khi Diệp Mặc vừa đào cây “Ứng hư tử quả” lên.
Cái âm thanh kia đã xuất hiện ở bên tai Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly.
Diệp Mặc giả vờ không nghe thấy, trực tiếp đem cây “Ứng hư tử quả” bỏ vào trong Thế giới trang vàng.
Loại cây quý này đã tới tay mà bảo hắn dừng lại, não tên vừa tới bị hỏng rồi sao?
Cảnh Anh Ly tuy rằng nghe thấy lời tu sĩ kia nói, nhưng cũng không để ở trong lòng.
Tên biến thái Diệp Mặc ngay cả yêu thú cấp bảy cũng có thể giết chết, chỉ cần người tới không phải tu sĩ Hư Thần, cô và Diệp Mặc sẽ không cần lo lắng.
Cô kinh dị chính là Diệp Mặc biến thái như vậy.
Không ngờ ngay cả cây “Ứng hư tử quả” cũng đào lên.
Tốt xấu gì cũng nên để lại cho người đến sau một chút chứ.
– Sư muội Anh Ly…
Người tu sĩ tuy rằng thần sắc không vui, nhưng vẫn bắt chuyện chào hỏi Cảnh Anh Ly một tiếng.
Cảnh Anh Ly lúc này đã nhìn thấy rõ người kia, là người mà cô quen, cô không thể làm gì khác hơn là đáp trả lời chào hỏi:
– Thì ra là Tề Lâm sư huynh của Thần Phong cốc, anh Tề Lâm đến một mình sao?
Tề Lâm sắc mặt không tốt lắm, gã nhàn nhạt nhìn lướt qua Diệp Mặc, lúc này mới nói:
– Đúng vậy, anh và sư muội lạc nhau, trước đây đi ngang qua chỗ này nhìn thấy nơi này có một gốc cây “Ứng hư tử quả”.
Không ngờ sư muội lại tới trước một bước.
Diệp Mặc nhìn hình dáng của Tề Lâm còn đẹp hơn so với con gái, lòng hắn âm thầm khinh bỉ.
Người này biết rõ “Ứng hư tử quả” bị mình và Cảnh Anh Ly chia nhau rồi, còn nói ra như vậy, lẽ nào muốn mình chia “Ứng hư tử quả”? Nếu như gã nghĩ như vậy thật, vậy chỉ có thể nói người này là đang nằm mơ.
Đồng thời Diệp Mặc cũng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Cảnh Anh Ly.
Cô này đang nhắc nhở hắn.
Tề Lâm là người của tông môn chín sao Thần Phong cốc, để mình không nên làm xằng bậy.
– Tề sư huynh, chúng tôi cáo từ trước.
Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnY truyenfull. vn Tề Lâm thấy Cảnh Anh Ly muốn đi, vội vã nói:
– Chờ một chút, sư muội Anh Ly, người này là ai?
Cảnh Anh Ly vội vã nói:
– Đây là đệ tử nội môn của Huyền Âm các chúng tôi… Cha tôi phái ba đệ tử nội môn ở Vẫn Chân điện bảo hộ tôi, thế nhưng hiện tại chỉ còn một mình hắn thôi…
Nói xong vẻ mặt của Cảnh Anh Ly trở nên buồn bã, Tề Lâm không thể nhắc tới chuyện “Ứng hư tử quả” nữa.
Dù sao Huyền Âm các cũng là tông môn chín sao, “Ứng hư tử quả” là do người ta đến trước lấy được, dựa vào cái gì mà cho mình? Nếu như Diệp Mặc không phải người của Huyền Âm các, nói không chừng gã còn có thể cưỡng chế đoạt về một ít.
Tề Lâm chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly rời đi, chỉ là ánh mắt của gã nhìn về phía Diệp Mặc đã không mấy thiện cảm rồi.
Trong mắt gã, cho du Diệp Mặc là người bảo vệ của Cảnh Anh Ly, nhưng gã là đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao, hắn cũng nên xuất ra mấy quả “Ứng hư tử quả” chứ.
Cho đến khi đi ra nơi thật xa, Diệp Mặc mới nghi ngờ hỏi:
– Cảnh sư tỷ, tông môn của cô thực sự phái vài người bảo hộ cô, bọn họ thực sự đều bị chết rồi?
Cảnh Anh Ly hiểu rõ ý của Diệp Mặc, giông cô có chút lạc lõng nói:
– Đúng vậy, mấy người kia đều là đệ tử nội môn mà cha tôi phái tới, bọn họ sau khi tiến vào cấm địa Vẫn Chân, không thấy đi ra.
Tôi thật ra đã sớm muốn nói cho anh biết, nếu như anh đi ra bên ngoài mà không có thân phận, có thể sử dụng thân phận một người trong số ba người bọn họ, tôi có thể giúp anh làm chứng, coi như thù lao anh đã giúp tôi.
Diệp Mặc cảm thấy cô ta dường như không buồn vì ba gã đi cùng cô bị chết, cô tựa hồ chỉ chú ý ba người đó là do cha cô phái tới.
Hắn muốn hỏi tông môn phái mấy người đi theo bảo hộ cô ta, mà cô lại một lần nữa nhấn mạnh người là do cha cô phái đi theo, thậm chí ngữ khí cực kỳ mất mát.
Diệp Mặc lắc đầu, cảm giác mối quan hệ bên trong giữa những môn phái này quá sâu, căn bản hắn không thể hiểu được.
Hắn đến việc Cảnh Anh Ly cho hắn một thân phận, hắn cảm kích nói cảm ơn một tiếng.
– Từ bây giờ đến khi ra ngoài tên của anh là Tịch Phỉ, chờ sau khi rời khỏi đây, anh có thể tự mình đổi một cái tên khác.
Tôi sẽ nói lại rằng, anh không nghe lời của tôi, tôi đã giết anh.
Cảnh Anh Ly hờ hững nói.
Nghe xong lời này, Diệp Mặc càng hiểu rõ ba hộ vệ không chỉ đơn giản là bảo vệ Cảnh Anh Ly.
Hắn gật đầu, không tiếp tục hỏi vì sao, loại chuyện này không quan hệ tới hắn.
Với hắn mà nói chỉ cần bình an rời khỏi Vẫn Chân điện là mọi chuyện thắng lợi rồi.
Vẫn trầm mặc đã lâu, Cảnh Anh Ly lúc này mới tiếp tục nói:
– Cái tên Tề Lâm kia là đệ tử nòng cốt của Thần Phong cốc, tu vi Nguyên Anh tầng chín, đứng thứ mười bảy trên Bia đề danh Nguyên Anh, sau này nếu như anh gặp phải gã phải cẩn thận một chút.
Diệp Mặc gật đầu, gã đó đứng thứ mười bảy trên Bia đề danh Nguyên Anh, hắn hiện tại chưa chắc đã là đối thủ của gã.
Tu sĩ không thể so với yêu thú, Lôi Báo tuy rằng đã cấp bảy rồi, thế nhưng linh trí chưa mở, còn kém hơn tu sĩ Hư Thần.
Thế nhưng nếu như linh trí của Lôi Báo mở ra, cho dù là tu sĩ Hư Thần sơ kỳ cũng không phải là đối thủ của nó.
Cho nên dưới tình huống bình thường, tu sĩ Thừa Đỉnh đánh không lại với yêu thú cấp chín.
Bởi vì yêu thú đại cấp chín, trên cơ bản đã hoàn toàn mở linh trí, đã bắt đầu biến hóa rồi.
– Sau này khi rời khỏi Vẫn Chân điện anh có dự định gì không?
Bởi vì Diệp Mặc biểu hiện rất hùng mạnh, hơn nữa hắn là một đại sư trận pháp cấp năm.
Khiến Cảnh Anh Ly không có suy nghĩ lợi dụng lẫn nhau đối với Diệp Mặc như trước nữa, thậm chí sản sinh một lần giúp Diệp Mặc, nói không chừng sau này còn có báo đáp.
Cảnh Anh Ly là loại phụ nữ thông minh tuyệt đỉnh, hiển nhiên có thể thấy được Diệp Mặc có tiềm lực lớn.
Đối với cô mà nói, loại người như Diệp Mặc, người như thế nào hắn cũng có thể giết chết, tốt nhất cô không nên đắc tội.
Diệp Mặc trầm mặc chỉ trong chốc lát, ý nghĩ của hắn là về Mặc Nguyệt Chi Thành trước, sau đó đem Mặc Nguyệt Chi Thành giao cho Hứa Xương Cát trông nom, hắn sẽ đi tìm một đại sư luyện khí giúp hắn luyện chế một bộ hộ giáp Lôi Báo, sau đó chú tâm vào việc thăng cấp Hư Thần.
– Tôi muốn đi tìm một đại sư luyện khí, đem da của Lôi Báo trong tay luyện chế một bộ hộ giáp.
Diệp Mặc cũng không nói gì về Mặc Nguyệt Chi Thành, đối với hắn mà nói, Cảnh Anh Ly tuy rằng không có ác ý, nhưng hắn cũng không định kết giao bạn bè.
Cảnh Anh Ly trầm ngâm một chút, sau đó nói:
– Tôi có quen biết một tông sư luyện khí, đợi lát nữa tôi đưa địa chỉ của ông ta nói cho anh biết, anh có thể đi tìm thế nào.
Còn có một việc…
Do dự một hồi, Cảnh Anh Ly nói:
– Tuy rằng việc anh giết Viên Quan Nam và Điền Ngạo Phong không bị tiết lộ ra ngoài, thế nhưng tôi kiến nghị anh nên tìm một chỗ dựa vững chắc.
Như Lôi Vân tông và Vô Cực tông hai môn phái chín sao này, nội tình quá mức thâm hậu, thậm chí một chút lơ đãng cũng có thể khiến cho bọn họ tra ra được anh.
Cho nên, nhanh chóng chuẩn bị mới là con đường đúng đắn.
Diệp Mặc làm sao không biết lời Cảnh Anh Ly nói là rất có lý? Trước đây Cảnh Anh Ly từ một câu nói của hắn mà biết Điền Ngạo Phong là do hắn giết, hắn đã cảm giác việc mình giết Điền Ngạo Phong và Viên Quan Nam tựa hồ cũng không thể giấu giếm mãi.
Thế nhưng Lôi Vân tông và Vô Cực tông đều là tông môn chín sao, chính mình chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn thì làm sao đối đầu nổi chứ?
Tựa hồ biết Diệp Mặc nghĩ gì, Cảnh Anh Ly liền nói:
– Vạn Trận môn mặc dù là tông môn tám sao, thế nhưng nội tình thâm hậu, ngay cả môn phái chín sao bình thường cũng không dám đụng vào.
Anh là đại sư trận pháp cấp năm, là nhân tài mà Vạn Trận môn đang cần, nếu như anh vào Vạn Trận môn, cho dù tông môn chín sao muốn động thủ với anh cũng phải đắn đo suy nghĩ…
Diệp Mặc từ giọng nói của Cảnh Anh Ly cũng đã biết, tất cả chỉ là tình huống bất đắc dĩ, người ta muốn động thủ cũng cần suy nghĩ một chút.
Cho nên nhất định sẽ động thủ đấy.
Cảnh Anh Ly khẽ lắc đầu, cô cũng biết Vạn Trận môn tuy rằng mạnh, nhưng cũng không bảo vệ nổi Diệp Mặc.
Diệp Mặc bỗng nhiên cười nhạt, nhìn Cảnh Anh Ly nói:
– Cảnh sư tỷ, đa tạ chị đã giúp đỡ, cho dù tông môn chín sao tìm tới cửa thì đã sao? Tôi là người tu đạo, ngại gì cái chết?
Cảnh Anh Ly khẽ cười nói:
– Tôi tuy rằng biết anh không sợ chết, nhưng trong giọng nói của anh đã để lộ ra có rất nhiều mối lo lắng.
Nếu như anh thật không có nhiều lo lắng như vậy, có lẽ tôi đã không suy nghĩ giúp anh rồi.
Dừng một chút, cô tiếp tục thở dài một tiếng nói:
– Nếu như anh là một Luyện đan sư thì tốt rồi, anh có thể gia nhập Đan thành…
– Đan thành?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1073: Thiên Tài Bị Đả Kích
Thiên Tài Bị Đả Kích
C
ảnh Anh Ly gật đầu:
– Đan thành là một thành phố mười sao duy nhất ở đại lục Lạc Nguyệt, nói chính xác nó chưa hẳn là một môn phái, chỉ là một thành phố, thế nhưng cao hơn một cấp bậc so với môn phái chín sao.
Tuy rằng Đan thành cũng chưa bao giờ khiêu khích bất cứ chuyện gì và cũng không có một môn phái nào dám tìm Đan thành gây chuyện.
Nếu như anh là Luyện đan sư, dựa vào thiên tài và tư chất của anh, cho dù là Vô Cực tông biết chuyện anh giết Viên Quan Nam cũng không dám làm gì với anh.
Đan thành, Diệp Mặc không ngờ Nam An châu còn có thế lực mười sao.
Thế nhưng nghĩ đến thì cũng đúng thôi, sau khi hắn đi tới Nam An châu, vẫn tránh né tu luyện, càng không dám xuất hiện trước công chúng thì làm sao biết sự tồn tại của Đan thành.
Cho đến bây giờ, hắn cũng chỉ nghe nói qua tên của mấy tông môn chín sao, có lẽ quen thuộc nhất cũng chỉ là thập mỹ Nam An mà thôi.
Sở dĩ quen thuộc thập mỹ Nam An đó là bởi vì hắn không ngừng liên tục dò la tin tức.
Thấy vẻ mặt Diệp Mặc rất cổ quái, Cảnh Anh Ly lập tức suy đoán Diệp Mặc căn bản không biết đến Đan thành, lập tức giải thích:
– Đan thành trước đây là một đan hội do một người luyện đan gây dựng lên, bởi vì đan hội tiếp nhận rất nhiều cao thủ luyện đan, rất nhiều cao thủ không có cách nào thăng cấp đã tìm đến đan hội nhờ một số Đan Vương giúp đỡ luyện đan.
Cứ thế cho tới sau này, một số tu sĩ thăng cấp thất bại hoặc không thể Hóa Chân đều đến đan hội, cuối cùng ở đây dần dần hình thành một nơi tụ kết cao thủ.
Diệp Mặc đã hiểu được, Đan thành này nói giản đơn một chút thì nó cũng không khác đan hội của Bắc Vọng châu là mấy, chỉ là sau này dần dần biến thành Đan thành.
Cảnh Anh Ly tiếp tục nói:
– Mấy trăm năm trước, một Đan Vương cửu phẩm đem thành phố nơi đan hội đóng đô đổi tên là Đan thành, lúc đó hầu như các cao thủ và đan sư Đan Vương đều gia nhập Đan thành, thực lực của Đan thành tại Nam An châu là lớn nhất.
Cũng may người của Đan thành rất ít khi đi ra ngoài khiêu chiến, đều chú tâm vào luyện đan và tu luyện.
Rất nhiều tu sĩ muốn hấp thu khí tức đan dược của Đan thành, nên đều gia nhập Đan thành, cho tới bây giờ Đan thành đã được thành Nam An châu công nhận là thành phố mười sao duy nhất.
Diệp Mặc âm thầm sợ hãi, hắn vốn cho rằng ở đại lục Lạc Nguyệt, thực lực thấp nhất chính là thành phố, bởi vì thành phố dù phát triển như thế nào cũng không thể so sánh được với tông môn.
Hiện tại xem ra hắn đã sai.
Thì ra thực lực lớn nhất không phải tông môn mà là một thành phố.
Trước đây hắn cũng muốn phát triển Mặc Nguyệt Chi Thành trở thành một thành phố có thực lực lớn nhất, xem ra đã có người thực hiện ý định này trước hắn rồi.
– Tôi nghe nói Đan Vương lợi hại nhất Nam An châu cũng chỉ là thất phẩm thôi đúng không? Thế sao lại có Đan Vương cửu phẩm?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi, hắn không tin lão già Khổng Diệp lừa hắn.
Cảnh Anh Ly thản nhiên cười:
– Anh nói Đan Vương lợi hại nhất là thất phẩm cũng không có sai.
Bởi vì Đan Vương trên thất phẩm sẽ không xuất thế.
Bọn họ nghiên cứu đều là tiên đạo, mục đích chính là luyện chế ra tiên đan, cho tới khi chế già hoặc phi thăng.
Cho nên cho dù là tu sĩ Hóa Chân cũng rất khó mời được Đan Vương trên thất phẩm ra ngoài luyện đan.
Dưới tình huống bình thường, Đan Vương thất phẩm sẽ không dễ dàng ra tay giúp đỡ người khác luyện đan.
Diệp Mặc đã hiểu, Đan Vương thất phẩm nếu như phát huy không tốt, ngẫu nhiên cũng có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp cửu phẩm.
Đan dược Thiên cấp cửu phẩm ở Tu Chân giới đã đạt mức cao nhất rồi, thậm chí đã có linh dược rồi.
Cho dù tu sĩ Hóa Chân tu luyện cần đan dược.
Phỏng chừng cũng không cần Thiên cấp cửu phẩm.
– Vậy Đan thành có rất nhiều Đan Vương sao?
Diệp Mặc nghe xong Cảnh Anh Ly nói, có thêm một số suy nghĩ đối với việc gia nhập Đan thành.
Cảnh Anh Ly lắc đầu nói:
– Ở Đan thành phỏng chừng có ít nhất ba mươi năm mươi vị Đan Vương, đây cũng không thể nói là nhiều nhất nhưng môn phái không có Đan Vương và tán tu ở Nam An châu đều tới Đan thành mua đan dược, việc này tạo thành mỗi một vị Đan Vương đều rất được coi trọng.
Hơn nữa Đan Vương tứ phẩm trở lên càng ít, toàn bộ Nam An châu cũng chưa tới hai mươi vị.
Mà Đan thành thậm chí chưa quá mười vị.
Về phần Đan Vương thất phẩm, theo tôi được biết ở Đan thành có hai vị mà thôi.
Đan Vương thất phẩm trở lên có bao nhiêu vị, tôi cũng không rõ lắm.
Diệp Mặc thật không nghĩ hắn là trình độ Đan Vương tứ phẩm, ở Nam Châu có thể lọt vào danh sách hai mươi vị.
Trong lòng hắn liền rất muốn tiến vào Đan thành, hắn chần chờ một hồi, quyết định nói cho Cảnh Anh Ly.
– Anh có lời gì muốn nói với tôi à? Anh cứ nói, tôi sẽ không bán đứng anh đâu.
Cảnh Anh Ly thấy sắc mặt của Diệp Mặc, liền biết Diệp Mặc có lời muốn nói, thế nhưng lại hơi do dự.
Lời này của cô có ý là ngay cả chuyện anh giết đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao tôi cũng biết, còn có cái gì giấu giếm được chứ?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Cảnh sư tỷ.
Cảm ơn lời nói thật lòng và sự giúp đỡ của chị.
Tôi quyết định tới Đan thành, bởi vì như chị nói, tôi không sợ chết, thế nhưng tôi có rất nhiều chuyện và nhiều người thân phải lo, tôi không thể không lo cho họ được.
Cảnh Anh Ly thông mình không gì sánh được, hơn nữa lời lẽ phân tích cũng rất có đạo lý, dựa theo lời cô nói, hắn gia nhập Đan thành.
Nếu như sự tình không bị bại lộ thì tốt nhất, nếu bị bại lộ, hắn lúc đó đã ở Đan thành, tông môn chín sao không nhất định có thể làm khó hắn.
Cảnh Anh Ly nghe lời nói cho tới bây giờ cũng chỉ nghe âm là có thể hiểu được rồi, cô vừa nghe Diệp Mặc nói, lập tức kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi:
– Chẳng lẽ anh còn là một Luyện đan sư?
Diệp Mặc lần nữa gật đầu nói:
– Không sai, nhưng tôi không phải Luyện đan sư, tôi là Đan Vương tứ phẩm.
– Cái gì?
Cảnh Anh Ly lại lần nữa bị Diệp Mặc làm chấn động, cô kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, nếu như trước đây không phải Diệp Mặc biểu hiện ra ngoài trình độ đại sư trận pháp cấp năm của hắn, cô thậm chí cho rằng Diệp Mặc là người không bình thường.
Nếu như nói đại sư trận pháp cấp năm cần thời gian tích lũy mới có thể từ từ hình thành.
Vậy Đan Vương tứ phẩm không chỉ cần thời gian, mà còn cần tư chất luyện đan nghịch thiên và tư chân tự thân nghịch thiên.
Đây còn chưa phải là thứ quan trọng nhất, cái quan trọng nhất là cần một lượng thời gian lớn và một lượng nguyên liệu lớn cùng với cơ duyên.
Diệp Mặc mới bao nhiều tuổi, cho dù đã trở thành đại sư trận pháp, có thể đã tiêu hao hết tất cả thời gian của hắn.
Hắn lúc này nói mình là một Đan Vương, hơn nữa là Đan Vương tứ phẩm, cô làm sao có thể tin chứ? Thế nhưng cảm giác của cô lại nói cho cô biết, Diệp Mặc người này tuyệt đối không tầm thường, hắn sẽ không nói dối.
– Anh thật sự là Đan Vương tứ phẩm?
Cảnh Anh Ly vẫn như cũ, không thể tin được nên hỏi một câu.
– Tôi đúng là Đan Vương tứ phẩm.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, hắn cũng biết sau khi mình tu luyện “Tam Sinh quyết” năng lực lĩnh ngộ có chút khoa trương.
Hắn muốn vào Đan thành, hiển nhiên muốn hỏi Cảnh Anh Ly, hơn nữa dựa vào sự thông minh của Cảnh Anh Ly, chỉ cần hắn vừa hỏi, cô khẳng định sẽ suy đoán được.
So với việc giấu giếm còn không bằng nói thật cho xong.
Quả nhiên hắn vừa nói muốn đi Đan thành, Cảnh Anh Ly đã đoán ra hắn là đan sư rồi.
Phù…
Cảnh Anh Ly nghe nói Diệp Mặc là Đan Vương tứ phẩm, một lúc lâu mới thở ra, tựa hồ còn đang cố gắng chấp nhận tin tức này của Diệp Mặc.
Diệp Mặc bị Cảnh Anh Ly nhìn chằm chằm có chút xấu hổ, hắn ho khan một tiếng rồi nói:
– Tôi muốn biết làm sao để có thể tới Đan thành.
Cảnh Anh Ly lại chậm rãi thở hắt ra, lúc này mới nỗ lực bình phục lại.
– Anh là Đan Vương tứ phẩm, chắc là có thể luyện chế “Hư Lạc đan”?
Đan Vương tứ phẩm và Đan Vương tam phẩm là một đường ranh giới, Đan Vương tam phẩm cho dù lãng phí bao nhiều tài liệu cũng không luyện chế được “Hư Lạc đan”.
Chỉ có Đan Vương tứ phẩm mới có thể luyện chế ra “Hư Lạc đan”, cho nên rất quý.
Đó cũng là điều vì sao tu sĩ Nguyên Anh và tu sĩ Hư Thần ở Nam An châu khác nhau lớn như thế, một là vì thăng cấp Hư Thần cần tài liệu đan dược rất quý, thứ hai chính là luyện chế “Hư Lạc đan” chỉ có Đan Vương tứ phẩm mới có thể.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Không sai, tôi có thể luyện chế “Hư Lạc đan”.
“Hư Lạc đan” là đan dược Thiên cấp tứ phẩm, Diệp Mặc tự nói hắn đã là Đan Vương tứ phẩm, luyện chế đan dược Thiên cấp tứ phẩm đương nhiên là không thành vấn đề.
Huống chi tỷ lệ thành đan của hắn cao như thế, chẳng lẽ không luyện chế được “Hư Lạc đan”?
– Được.
Cảnh Anh Ly lấy ra hơn mười hộp ngọc đặt ở trước mặt Diệp Mặc nói:
– Đây là linh thảo của “Hư Lạc đan”, anh giúp tôi luyện chế một viên “Hư Lạc đan” tôi dẫn anh đi Đan thành.
Hơn nữa tôi còn dẫn anh tới chỗ đại sư luyện khí giúp anh luyện khí, thậm chí tôi còn có thể giúp anh có tên trong danh sách dự thi luyện đan tại Đan thành lần này.
Đan Vương tứ phẩm, cho dù toàn bộ Nam An châu cũng không có mấy người, cho dù tông môn chín sao Huyền Âm Các cũng không có Đan Vương tứ phẩm.
Cảnh Anh Ly tuy rằng thu gom được một lượng lớn linh thảo của “Hư Lạc đan”, thế nhưng không có cách nào tìm được người luyện đan giúp cô.
Có thể có sẽ tìm môn phái giúp đỡ, thế nhưng đối với Cảnh Anh Ly mà nói, cô không muốn xin giúp đỡ từ phía tông môn.
Huống chi môn chủ chính là cha nàng, đó là người cô không muốn gặp nhất.
Nếu như không có chuyện của Diệp Mặc, Cảnh Anh Ly cũng dự định một năm sau sẽ tới Đan thành, thế nhưng nếu Diệp Mặc là một Đan Vương tứ phẩm, cô sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Diệp Mặc dùng thần thức quét hộp ngọc trước mặt một chút, có mấy cái là đựng “Ứng hư tử quả” vừa hái lúc nãy, nhìn nhưng hộp ngọc này, hắn có chút kinh ngạc nói:
– Những thứ này cũng đủ luyện chế ba lò “Hư Lạc đan” rồi, nếu như chị cần một viên, dùng không hết nhưng dược liệu này đâu.
– Tôi chỉ cần một viên là được, phần còn thừa cho anh.
Cảnh Anh Ly ngạo nghễ nói, hiển nhiên có rất tự tin với tư chất của mình, một viên “Hư Lạc đan” cô đã có thể thăng cấp Hư Thần rồi.
Diệp Mặc cũng không phải là người lòng tham không đáy, Cảnh Anh Ly rộng rãi như thế, lại giúp hắn bày mưu tính kế, trong lòng hắn rất cảm kích. “Hư Lạc đan” quý không gì sánh được, cho dù Cảnh Anh Ly không dùng đến, cũng có thể bán được một số lớn linh thạch.
– Tôi hiện tại giúp chị luyện chế, một lò đan dược tôi cần tối đa nửa ngày.
Thế nhưng tôi chỉ giúp chị luyện một lò đan dược, phần còn lại xem như thù lao của tôi là được rồi.
Diệp Mặc thẳng thắn nói, người khác rộng rãi, hắn cũng không nên keo kiệt.
Sau ba giờ, Cảnh Anh Ly cầm một lọ “Hư Lạc đan” Diệp Mặc đưa cho cô, hoàn toàn không có bất kỳ nghi vấn gì, cô càng sợ sự thần bí của Diệp Mặc.
Tuy rằng Diệp Mặc không luyện đan trước mặt cô, thế nhưng cô khẳng định Diệp Mặc chỉ cần lò thứ nhất đã luyện chế ra được “Hư Lạc đan”, hơn nữa còn là “Hư Lạc đan” hạng nhất, người này nói không chừng Thiên cấp ngũ phẩm đan dược cũng có thể luyện chế ra được.
Là một thiên tài, Cảnh Anh Ly không thể không thừa nhận cô đã bị Diệp Mặc đả kích rồi, so với Diệp Mặc thì cô là thiên tài gì đây?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1074: Tầng Bảy Quỷ Dị
Tầng Bảy Quỷ Dị
T
hu hồi “Hư Lạc đan”, Cảnh Anh Ly đè nén nghi hoặc và khiếp sợ trong lòng, không hỏi Diệp Mặc, cô biết một thiên tài thần bí như Diệp Mặc nếu bị Đan thành biết, sau đó tuyệt đối sẽ là nhân vật quan trọng của Đan thành.
Một ngày Diệp Mặc quật khởi, Lôi Vân tông và Vô Cực tông căn bản sẽ không vì một hai người đệ tử nòng cốt mà kết hận thù với loại nhân vật thiên tài này.
Hiện tại giúp đỡ Diệp Mặc giống như việc đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, so với việc sau này khi Diệp Mặc nổi tiếng mới tới trợ giúp hắn tốt hơn rất nhiều.
– Tôi phỏng chừng chờ cho chúng ta tìm được tầng bảy Vẫn Chân điện, Vẫn Chân điện sẽ đóng.
Thế nhưng cũng không sao, cho dù thời gian còn nhiều, chúng ta cũng không có cách nào lên lên tới tầng tám.
Chờ sau khi đi ra ngoài, ba tháng sau chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Đan thành, đây là bản đồ toàn bộ Nam An châu, phía trên có vị trí của Đan thành.
Nói xong Cảnh Anh Ly lấy ra một ngọc giản đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhận lấy ngọc giản, nhưng phát hiện loại ngọc giản này hắn đã có rồi, chỉ là không tinh xảo như cái của Cảnh Anh Ly mà thôi.
Cảnh Anh Ly không tiếp tục hỏi Diệp Mặc chuyện trở thành Đan Vương hoặc là đại sư trận pháp như thế nào, cô là một người người phụ nữ thông minh, có một số việc chỉ cần biết là được rồi, nếu Diệp Mặc không nói, cô sẽ không hỏi thêm, thậm chí cũng không nhắc lại.
Ở cửa thang đá tầng thứ bảy đều nhìn không thấy người, chứng tỏ người có thể đến tầng thứ sáu đã rất ít rồi, về phần những tu sĩ đến tầng thứ bảy đương nhiên càng ít.
Cảnh Anh Ly đi vào cửa thang đá tầng thứ bảy không ngờ do dự một chút, trước đây cô rất vô tư, không ngại ngần đi tới tầng thứ bảy.
Thế nhưng hiện tại có đã có được “Hư Lạc đan” cho nên sẽ có cảm giác lo được lo mất.
Cô còn trẻ, hoàn toàn có thể đợi đến ba mươi năm sau rồi tới nơi này.
Diệp Mặc tu luyện “Tam Sinh quyết” cảm ứng rất mạnh không gì sánh được.
Việc Cảnh Anh Ly do dự hắn lập tức cảm giác được, hắn cười nhạt nói:
– “Hư Lạc đan” cũng chỉ giúp chị tăng cấp Hư Thần mà thôi, mà tu tiên, Hư Thần chỉ là bước khởi đầu mà thôi.
Cảnh Anh Ly bỗng nhiên cười, cô hiển nhiên nghe ra được hàm ý của Diệp Mặc, cô quay đầu lại nhìn Diệp Mặc một chút rồi nói:
– Cảm ơn, anh là một người rất cẩn thận hơn nữa cũng là người thông minh.
Tôi cũng không phải sợ chết mà là sợ nếu tôi chết, tôi sẽ không có cơ hội trở lại tầng thứ bảy lần thứ hai nữa.
Nói đến đây, cô bỗng nhiên ngừng một chút, nhìn Diệp Mặc một chút rồi nói:
– Trước đây tôi thấy anh bởi vì lo lắng nhiều quá mới muốn tới Đan thành, anh là lo lắng cho người nhà của anh sao?
Diệp Mặc vốn không muốn nói những chuyện này với Cảnh Anh Ly, chỉ là cô hỏi người mình lo lắng.
Trong lòng Diệp Mặc không ngờ trỗi dậy một sự nồng nhiệt.
Hắn nhớ tới Ánh Trúc, Diệp Lăng, Tĩnh Văn ở Phỉ Hải, lại nghĩ tới Khinh Tuyết và Lạc Ảnh.
Còn có Ức Mặc, Diệp Tử Phong sống chết còn chưa rõ.
Hít một hơi, Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Đúng vậy, tôi rất nhớ bọn họ.
Cảnh Anh Ly từ trong mắt Diệp Mặc cảm nhận được Diệp Mặc đúng là rất lo lắng, không khỏi nói:
– Điều quan trọng nhất của người tu luyện không phải cần buông tất cả mọi chuyện sao? Lẽ nào anh không hiểu?
Diệp Mặc thản nhiên cười:
– Tôi tu luyện chính là vì chữ tình, nếu như vô tình, vậy không tu cũng được.
Cảnh Anh Ly bỗng nhiên cảm giác được nhẹ nhõm hơn, cô hình dáng xấu, không được người khác chú ý, cho nên ngoài việc tu luyện cũng chỉ có tu luyện.
Thế nhưng từ trên người của Diệp Mặc, cô cũng không có cảm giác được sự kỳ thị của đối phương.
Nghe được câu trả lời của Diệp Mặc, cô cũng vừa cười vừa nói:
– Nếu như quan điểm của anh bị tông môn tám sao Vô Tình cốc nghe được, sẽ có tranh cãi đấy.
Diệp Mặc càng không trả lời.
Hắn ngay cả tông môn chín sao cũng không sợ, chẳng lẽ e ngại một tông môn tám sao?
Cảnh Anh Ly không nói gì thêm, cô sải bước tiến lên những bậc thang đá của tầng thứ bảy nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh đi cùng tôi, đợi lạt nữa rất có thể không nói chuyện, đến lúc đó anh dùng công pháp thần thức của anh chặt đứt áp lực tình thần, sau đó chúng ta cùng củng cố tinh thần hăng hái xông lên tấng thứ bảy.
– Được.
Diệp Mặc đi theo Cảnh Anh Ly cùng bước lên nhưng bậc thang đá.
Thang đá tiến lên tầng thứ bảy tổng cộng có bảy trăm bảy mươi bảy bậc thang, hai trăm bậc thang đầu Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly còn có thể chống đỡ được, thế nhưng lúc bước tới hai trăm bậc tiếp theo, cái loại không gian áp lực đột nhiên xuất hiện, khiến Cảnh Anh Ly thiếu chút nữa bị đẩy lùi ra phía sau.
Cũng may cô sớm có sự chuẩn bị, mạnh mẽ vận chuyển chân nguyên chặn áp lực lại.
Nhưng lúc này mới hai trăm bậc đã có loại áp lực này rồi, làm thế nào để vượt qua năm sáu trăm bậc tiếp theo chứ? Cảnh Anh Ly phải sử dụng thần thức chống lại, thế nhưng cô biết cho dù cô và Diệp Mặc hai người cùng chống lại, cũng không có cách nào lên tới tầng thứ bảy.
Trong lúc nhất thời cô thậm chí có chút mơ hồ, cô không biết sự lựa chọn của mình là đúng hay sai.
Cô vừa muốn xoay nhìn Diệp Mặc một chút, nhưng phát hiện quanh thân rất nhẹ, loại cảm giác đè nén tinh thần của cô tựa hồ đã bị chém đứt rồi.
Cô ngạc nhiên nhìn lướt qua Diệp Mặc, cô biết Diệp Mặc có biện pháp công kích thần thức, thật không ngờ thần thức công kích của đối phương lại lợi hại như thế.
Cô khẳng định sở dĩ có cảm giác nhẹ nhàng đó là bởi vì Diệp Mặc đã dùng thần thức công kích chặt đứt áp lực tinh thần thần hồn.
Nghĩ đến trước đó chính cô còn nói hai người hợp tác tiến vào tầng thứ bảy, lúc này Cảnh Anh Ly có chút đỏ mặt, đây là lần đầu tiên có đoán sai.
Trước đó cô cho rằng Diệp Mặc cho dù có pháp thuật thần thức công kích, cũng không thể đơn độc một mình tiến vào tầng thứ bảy.
Hiện tại xem ra, bất luận hắn có thể tiến vào tầng thứ bảy hay không, chút giúp đỡ nhỏ nhoi của mình cũng không nên so đo tính toán.
– Nhanh lên trên một chút.
Diệp Mặc cảm giác “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” của hắn tuy rằng đã nâng cao rất nhiều rồi, thế nhưng áp lực tinh thần thần hồn khi tiến vào những bậc thang đá ở tầng thứ bảy lại cao hơn rất nhiều so với tầng thứ sáu.
Huống chi ở đây mới chỉ hai trăm bậc thang mà thôi, một khi bước lên phía trên, Diệp Mặc thậm chí có thể tưởng tượng được cái loại áp lực này càng kinh khủng hơn.
Cảnh Anh Ly cũng cảm giác được Diệp Mặc đã tốn khá nhiều sức lực nên càng gia tăng tốc độ.
Hai người rất nhanh đã vượt qua được hơn năm trăm bậc thang.
Khi Cảnh Anh Ly cho rằng nên đi nhanh một chút thì hai người có thể tiến đến tầng thứ bảy, bỗng nhiên lại có cảm giác được áp lực tinh thần thần hồn vốn bị Diệp Mặc ngăn chặn, đột nhiên tăng cường nhiều thêm.
Cảnh Anh Ly đã phun ra mấy ngụm máu, trong lòng trỗi lên sự tuyệt vọng.
Lúc này không phải vì một ngụm máu đọng ở trong ngực không thể phun ra, mà lúc này cô căn bản là bị áp lực tinh thần áp chế đến độ có dấu hiệu tan vỡ.
Cô không cần nhìn Diệp Mặc cũng biết Diệp Mặc không khá hơn cô bao nhiêu.
Lúc này Diệp Mặc đúng là không khá hơn Cảnh Anh Ly bao nhiều.
Hắn nghĩ không ra, sau khi tới năm trăm bậc thang đá, áp lực quanh thân hắn bỗng nhiên nhiều hơn, mấy ngụm máu tươi phun ra, hắn thậm chí có thể cảm giác được thức hải bị tan vỡ.
Diệp Mặc hoảng hốt, một khi thức hải bị vỡ, hắn sẽ xong đời luôn.
Lúc này hắn càng cố gắng điều động toàn bộ thần thức, lại một lần nữa sử dụng “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát”.
Sau khi sử dụng “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát”, Diệp Mặc cũng cảm giác được thức hải của mình phát sinh một tiếng “Răng rắc” rất nhỏ, một loại cảm giác sung sướng nhẹ nhàng trỗi lên trong lòng, thức hải bị bạo liệt lập tức rõ ràng hơn.
Đồng thời áp lực xung quanh đột nhiên giảm xuống, Diệp Mặc đã hiểu rõ, “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” của hắn đã thăng cấp.
Tứ tầng thứ hai thăng cấp đến tầng thứ ba rồi.
Lúc này hắn không chỉ có thể chặt đứt áp lực tinh thần thần hồn xung quanh còn có thể bổ ra nhiều thần thức đao.
Nếu như lúc này hắn lại đánh nhau với Lôi Báo, căn bản không cần dùng máu tươi vây khốn Lôi Báo nữa, chỉ cần không ngừng phát sinh thần thức đao là được rồi.
Đồng thời Diệp Mặc cảm giác xung quanh mình cũng trở nên rõ ràng hơn, tron lòng hắn càng mừng rỡ.
Lúc này đây dưới áp lực tinh thần thần hồn của các bậc thang đá, “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” của hắn không chỉ thăng cấp mà ngay cả thần thức của hắn cũng thăng cấp lên một cấp.
Lúc này Diệp Mặc càng tin tưởng, tu luyện thần thức là có cấp bậc, đang tiếc hắn đến bây giờ chỉ biết thần thức của mình không ngừng thăng cấp, nhưng không biết rốt cuộc đã thăng lên cấp nào rồi?
Cảnh Anh Ly đồng thời cảm nhận được một trận nhẹ nhàng.
Cô vốn đã tuyệt vọng giờ dường như có một loại cảm giác sống lại đang trỗi dậy trong lòng.
Cô cảm kích nhìn Diệp Mặc một chút:
– Cảm ơn anh nhiều, công pháp thần thức của anh đã thăng cấp rồi?
Diệp Mặc gật đầu, trong lòng vẫn chưa bình tĩnh trở lại.
Công pháp thần thức của hắn đã thăng cấp dưới áp lực, nếu như không thể thăng cấp hắn chỉ có thể chờ chết.
Trước đây hắn còn tưởng rằng nếu không chịu nổi thì sẽ tiến vào Thế giới trang vàng của mình, hiện tại xem ra cách suy nghĩ này quá ngây thơ rồi.
Ở tầng thứ sáu, hắn có thể trốn vào Thế giới trang vàng, thế nhưng ở chỗ này, hắn vừa rồi ngoại trừ phun ra máu căn bản không có biện pháp nào khác.
Nếu như không phải thần thức của hắn mạnh và “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” đồng thời thăng cấp, hắn chỉ có thể chờ chết mà thôi.
Cảnh Anh Ly không nói thêm gì nữa, tiếp xúc càng nhiều với Diệp Mặc, cô càng cảm giác trên người tu sĩ này có rất nhiều điều thần bí, mỗi khi bản thân nghĩ mình đã hiểu hắn hơn, càng phát hiện căn bản không phải như vậy.
– Tôi thu lại câu nói trước đó, tôi nói anh không thể nói anh giết tôi diệt khẩu, xem ra chỉ có tôi nghĩ vậy thôi.
Cảnh Anh Ly tự giễu cười.
Ngoại trừ dung mạo, cho dù bất kỳ thiên tài Nam An châu nào đứng ở trước mặt cô, cô cũng sẽ nói mình không bằng người khác.
Thế nhưng hiện tại, cô thật lòng bị Diệp Mặc đánh bại rồi, ở trước mặt Diệp Mặc, cô đã từng tự cho mình là thiên tài đúng là chuyện nực cười.
Cô chợt nhớ tới Cảnh Anh Mộng người từng cùng cô xưng “Tuyệt đại song kiều” ở Huyền Âm Các, bỗng nhiên nở nụ cười thì thào nói một câu:
– Nếu như anh gặp y, về điểm kiêu ngạo này anh cũng không cần lấy ra thể hiện nữa.
“Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” của Diệp Mặc đã đến tầng thứ ba, hơn một trăm bậc thang tiếp theo không còn gì có thể uy hiếp hai người nữa.
Hắn và Cảnh Anh Ly rất nhanh đã đi tới tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện.
Đọc Truyện Online Tại TruyệnY Y
Diệp Mặc vốn cho rằng linh khí ở tầng thứ bảy càng dày đặc hơn tầng thứ sáu.
Thế nhưng sau khi hắn đến nơi này mới phát hiện mình đã sai hoàn toàn.
Linh khí ở đây thậm chí khiến hắn nhớ tới cấm địa Vẫn Chân, căn bản là rất lộn xộn.
Không chỉ không tinh khiết, thậm chí linh khí còn không nồng hậu bằng tầng thứ năm.
– Đây là tầng thứ bảy?
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn cảnh sắc bốn phía, có chút sững sờ hỏi một câu.
Diệp Mặc chỉ hỏi một câu, rồi kinh dị nhìn một người tu sĩ đứng cách đó không xa.
Người tu sĩ này hắn biết, khi ở tầng thứ ba của Vẫn Chân điện, Thanh Hàn đã nói với hắn, tên là Đoạn Cửu Dương là tu sĩ Hư Thần của Thần Phong cốc, một tông môn chín sao.
Thế nhưng lúc này gã đứng không nhúc nhích, hiển nhiên là đã chết rồi, nhưng vẻ mặt của gã rất là quỷ dị.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1075: Không Phải Không Gian Bị Sụt Lún
Không Phải Không Gian Bị Sụt Lún
Đ
úng vậy, đó là Đoạn Cửu Dương của Thần Phong cốc.
Cảnh Anh Ly hiển nhiên cũng nhìn thấy sự quỷ dị của Đoạn Cửu Dương, đứng ở bên cạnh Diệp Mặc nói một câu.
– Tôi cũng biết người này gọi là Đoạn Cửu Dương, thế nhưng cô có phát hiện hay không, cái chết của hắn có vẻ rất quỷ dị?
Diệp Mặc nói.
Cảnh Anh Ly gật đầu:
– Đúng vậy, xung quanh không có bất cứ vết tính tranh đấu nào, vẻ mặt của hắn tựa hồ giống như là đang kinh hỉ khi thấy một thứ tốt, nhưng ánh mắt của hắn lại có chút kinh hãi, điều này thực có chút mâu thuẫn, hơn nữa…
Cảnh Anh Ly nhìn thoáng qua Diệp Mặc, trong ánh mặt đột nhiên xuất hiện một ít sợ hãi.
– Hơn nữa nhẫn trữ vật của hắn đã không còn, phải hay không?
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Cô nghĩ cái gì có khả nâng bất tri bất giác mà giết chết một tu sĩ Hư Thần? Thậm chí khiến cho tu sĩ Hư Thần không kịp phản ứng.
Cảnh Anh Ly và Diệp Mặc thoáng nhìn nhau, trong lòng đều có một ít bất an.
Muốn giết một gã tu sĩ Hư Thần trước khi y kịp phản ứng thì chí ít phải là tu sĩ có tu vi Hóa Chân, nhưng coi như là tu vi Hóa Chân có thể giết chết tu sĩ Hư Thần trong chớp mắt.
Thế nhưng khiến vẻ mặt tu sĩ Hư Thần bị giết không kịp biến hóa thì đó thực là điều hết sức khó khăn.
Hơn nữa tu sĩ trong vòng một trăm tuổi có thể tấn cấp tu vi Hư Thần thì đã là thiên tài rồi, huống chi tu luyện tới tu vi Hóa Chân? Đây quả thực là chuyện nghìn lẻ một đêm.
Diệp Mặc nhìn bốn phía một chút thấy như có yêu khí mờ mờ, trong lòng có cảm giác bất an càng lúc càng mạnh.
Ở chỗ này hắn có một loại cảm giác về nguy cơ chưa từng có, hắn nghĩ tầng thứ bảy không phải là tu vi hiện tại của hắn có thể tới.
– Tầng thứ bảy trước đây đã có người đến chưa? Vì sao linh khí ở đây hỗn tạp mờ mịt như vậy, hơn nữa thần thức cũng bị ảnh hưởng? Tôi thậm chí nhìn không thấy một gốc linh thảo nào?
Diệp Mặc đột nhiên hỏi một câu.
Cảnh Anh Ly đã bình tĩnh trở lại, cô nghe được câu hỏi của Diệp Mặc, gật đầu nói:
– Đúng thế, Vẫn Chân điện tầng bảy không có bao nhiêu linh thảo, coi như là có cũng là một ít linh thảo cực kỳ trân quý.
Người tới Vẫn Chân điện tầng bảy đều là vì đi đến “Chân thần các” tìm kiếm pháp bảo và các công pháp Thiên cấp.
Thấy Diệp Mặc không hiểu được, Cảnh Anh Ly tiếp tục nói:
– Tương truyền Vẫn Chân điện tầng bảy này là chiến trường đại chiến của các tu sĩ thượng cổ, rất nhiều tu sĩ Ngưng Thể và tu sĩ Thừa Đỉnh thậm chí là Hóa Chân đã ngã xuống ở chỗ này, rất nhiều pháp bảo của bọn họ đều bị vùi lấp ở dưới lòng đất nơi đây, hoặc là vương vãi ở nhiều nơi khác nhau.
Sau này Vẫn Chân điện tầng bảy lại xuất hiện “Chân thần các”, khi đó các pháp bảo và công pháp có linh tính đều chủ động xuất hiện ở “Chân thần các”.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, hắn nhìn Cảnh Anh Ly một chút rồi nói:
– Pháp bảo và công pháp chủ động xuất hiện ở “Chân thần các”, loại chuyện này cô cũng tin? Tuy rằng vô mới vừa rồi không trực tiếp trả lời tôi, thế nhưng từ ý tứ lời nói của cô, tôi có thể nghe ra, có đúng đã từng có người tới Vẫn Chân điện tầng bảy này hay không?
Cảnh Anh Ly nhíu mày, cô cũng chỉ là nghe nói pháp bảo cao cấp sau khi đạt đến trình độ nhất định sẽ xuất hiện khí linh.
Thế nhưng rốt cuộc tới trình độ nào mới xuất hiện khí linh cô cũng thực không biết rõ ràng.
Hơn nữa, chân khí sẽ có khí linh sao? Coi như là pháp bảo có thể có khí linh, vậy công pháp cũng có thể có khí linh sao?
Thế nhưng cô vẫn trả lời:
– Tôi đã nghe sư phụ nói qua, người của Kim Kiếm môn đã từng có một tu sĩ Hư Thần tiến nhập qua tầng thứ bảy.
Sau này tên tu sĩ kia đi ra, đã mang theo rất nhiều công pháp và pháp chân khí, thậm chí cả linh thảo cấp tám đều có.
Tên tu sĩ kia sau khi đi ra, không ngừng nói rằng bên trong “Chân thần các” ở Vẫn Chân điện tầng bảy có pháp bảo và công pháp chống chất như núi.
Diệp Mặc có chút không thể hiểu được:
– Vậy là có ý gì?
Cảnh Anh Ly thở dài nói:
– Bởi vì tên tu sĩ kia sau khi đi ra chỉ biết nói về chuyện tình “Chân thần các”, cũng không biết đến tu luyện nữa.
Tinh thần của hắn xảy ra vấn đề, chưa được bao lâu thì hắn đã chết rồi.
Mọi người đều cho rằng hắn bị áp bức tinh thần quá lớn của thang đá khi đi lên tầng bảy khiến hắn bị điên.
Mà tông môn bảy sao Kim Kiếm môn đó nhờ những món đồ hắn mang ra mà tấn cấp lên tông môn tám sao, hiện tại nội tình còn có thể so sánh với các tông môn chín sao.
Vì thế từ đó về sau mỗi lần Vẫn Chân điện mở ra các đại môn phái đều muốn tiến tới tầng thứ bảy.
Thế nhưng vừa nghe được lời anh nói, tựa hồ tôi mới nhớ ra qua nhiều năm như vậy, còn chưa có người nào có thể lên tới tầng thứ bảy, sau đó có thể đi ra ngoài.
– Vậy thì cô vì cái gì mà nhất định muốn tới tầng thứ bảy?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Cảnh Anh Ly hỏi một câu.
Cảnh Anh Ly chần chờ chốc lát, rồi nhướng nhướng mày nói:
– Bởi vì bà ngoại tôi đã ngã xuống ở tầng thứ bảy, vì vậy mục đích chủ yếu của tôi chính là đi tìm chiếc nhẫn trữ vật mang về.
Vì trong cái nhẫn trữ vật kia có đồ vật rất quan trọng.
– Cô cho rằng cái nhẫn trữ vật kia ở trng “Chân thần các” phải không?
Diệp Mặc lại lần nữa hỏi.
Cảnh Anh Ly gật đầu nói:
– Đúng thế, bà ngoại tôi sau khi lên tầng thứ bảy cua Vẫn Chân điện thì không trở ra nữa, nếu như có ngã xuống, thì khẳng định là ngã xuống ở “Chân thần các” rồi.
– Tôi có một loại dự cảm, với thực của chúng ta bây giờ đi đến “Chân thần các”, tuyết đối sẽ không thể sống trở về, mặc dù đây chỉ là dự cảm, nhưng khả năng dự cảm của tôi luôn luôn rất chính xác.
Diệp Mặc trầm mặc trong chốc lát rồi nói.
Nếu như Cảnh Anh Ly nhất định phải đi “Chân thần các”, vậy hắn sẽ đi cùng cô, lúc trước vốn đã đồng ý đi cùng cô, Diệp Mặc sẽ không thay đổi ý định, thế nhưng Diệp Mặc đến nơi này thì đã có loại cảm giác cực kỳ xấu, trước hắn ở cấm địa Vẫn Chân cũng không thấy có loại cảm giác này.
Cảnh Anh Ly trầm mặc, cô rất vất vả mới đi tới được Vẫn Chân điện tầng bảy, kết quả lại không có cách nào hoàn thành việc mình muốn làm, điều này làm cho cô nhất thời khó có thể tiếp nhận được.
Huống hồ cô cũng biết, nếu như hiện tại không có cách nào hoàn thành, ba mươi năm sau, cô không có cách nào để hoàn thành nữa.
Sau ba mươi năm nữa, với tư chất của cô tôi đa cũng chỉ có thể tấn cấp Hư Thần tầng bốn, cũng chẳng hơn Đoạn Cửu Dương bao nhiêu? Huống hồ coi như cô là tu sĩ Hư Thần tầng bốn, không có được công pháp thần công kích thần thức như của Diệp Mặc, cô thậm chí không nhất định có thể lại lên được tầng thứ bảy này.
Diệp Mặc thấy Cảnh Anh Ly có chút do dự, lại lần nữa nói rằng:
– Nếu như cô tin tưởng tôi, ba mươi năm sau, tôi nếu là có cơ hội, tôi sẽ giúp cô tìm được nhẫn trữ vật của bà ngoại cô.
Chỉ là hiện tại, coi như là cả tôi cùng đi với cô đi lên cũng không có lấy một phần nắm chắc.
Nếu như có thể lựa chọn, tôi đã sớm rời khỏi nơi này rồi.
Thấy Diệp Mặc đã nói những lời này rồi, Cảnh Anh Ly cũng đành cắn răng nói:
– Được, chúng ta chờ ở chỗ này đợi tới lúc truyền tống ra ngoài, tôi phỏng chừng còn khoảng hai ngày nữa.
Ngay khi Cảnh Anh Ly vừa mới nói dứt câu, Diệp Mặc cũng cảm giác được không gian như bị sút lún, trong lòng hắn cả kinh.
Nghĩ cũng không có nghĩ, liền xuất ra đại đỉnh tám cực.
Đại đỉnh tám cực được Diệp Mặc lấy ra, lập tức hình thành từng đạo đỉnh ảnh xoay quanh Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly.
Cảnh Anh Ly cảm giác được một luồng khí âm lãnh ập đến, cô tựa hồ cũng cảm giác được không gian đang bị sụt lún, nhất thời kêu lên sợ hãi:
– Đây là không gian sụt lún…
Sắc mặt của cô nhanh chóng trở nên trắng bệch, đối mặt với không gian sút lún, dù là tu sĩ Hóa Chân cũng không có cách nào để chạy trốn tìm đường sống, đừng nói chi bọn họ chỉ là tu sĩ Nguyên Anh mà thôi.
Nhưng sắc mặt của Diệp Mặc lại cực kỳ trầm trọng, toàn lực vận chuyển đại đỉnh tám cực, muốn bao bọc lấy hắn và Cảnh Anh Ly.
Hắn đã trải qua “Không gian đao gió” và “Không gian loạn lưu”, tình trạng rất giống với không gian sụt lún lúc này, thế nhưng thần thức cường đại của Diệp Mặc lập tức cảm nhận được đây không phải là không gian sụt lún mà là một cái gì đó khác biệt.
– Diệp Mặc, vô ích thôi, đó là không gian sụt lún, không nên dùng đại đỉnh kháng…
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc còn đang cố công vô ích, có chút tuyệt vọng mà kêu lên.
Diệp Mặc không nói một lời, càng liên tục thôi động đại đỉnh.
Bang bang bang…
Vài tiếng cực kỳ nặng nề vang lên, đại đỉnh của Diệp Mặc tựa hồ đã bị một thứ gì đó tập kích.
Diệp Mặc tuy đã toàn lực dùng thần thức và chân nguyên rót vào đại đỉnh để chống lại, nhưng vẫn bị đánh bay ra ngoài.
Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly hai người cũng bị bay ra theo chiếc đại đỉnh, bay ra ngoài trăm thước.
– Đây không phải là không gian sụt lún?
Cảnh Anh Ly lập tức hiểu rõ hiện tượng vừa rồi tuy rằng giống không gian sụt lún nhưng căn bản lại không phải là không gian sụt lún.
Diệp Mặc lại liên tiếp phun ra hai ngụm máu, mới lau miệng lạnh giọng nói:
– Chúng ta bị lừa.
– Anh bị thương?
Cảnh Anh Ly không rõ Diệp Mặc nói bị lừa nghĩa là xảy ra ra chuyện gì, thế nhưng Diệp Mặc bị thương thì cô có thể nhìn thấy được.
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Cô xem Đoạn Cửu Dương có còn ở đó không?
Cảnh Anh Ly lúc này mới phát hiện Đoạn Cửu Dương vừa rồi vẫn còn đứng thẳng ở đó, giờ đã biến mất rồi, lập tức kinh hãi nói:
– Lẽ nào hắn bị không gian sụt lún nuốt mất rồi?
Nói xong cô liền biết những lời này của cô thật vô nghĩa, nếu như là không gian sụt lún, vậy đại đỉnh của Diệp Mặc sao lại có thể bảo vệ được hai cái mạng nhỏ của bọn họ?
– Nuốt cái rắm.
Sắc mặt của Diệp Mặc hết sức khó coi, hắn tận mắt thấy Đoạn Cửu Dương bị gió âm thổi tan thành tro.
Mà luồng gió âm này xuất hiện sau khi xảy ra tình trạng giống như không gian sụt lún kia, hiển nhiên là có quan hệ với cái không gian sụt lún vừa nãy.
Bởi vì sau khi Diệp Mặc cảm giác thấy có nguy cơ, thần thức của hắn một mực chú ý đến xung quanh, vì vậy khi cảm giác được lúc không gian sụt lún đột kích, hắn liền cảm thấy được đây không phải thực sự là hiện tượng không gian sụt lún rồi, đồng thời lập tức xuất ra đại định tám cực.
Bằng không, lúc này có lẽ hắn đã giống với Đoạn Cửu Dương kia, trở thành một đống tro bụi rồi.
– Cô không nên cử động.
Diệp Mặc nói xong liền trực tiếp lấy ra “Vụ liên tâm hỏa”, đồng thời dùng “Vụ liên tâm hỏa” cuốn một vòng trên người Cảnh Anh Ly.
– Thiên hỏa?
Cảnh Anh Ly vừa nhìn thấy Diệp Mặc lấy ra “Vụ liên tâm hỏa”, liền đã nhìn ra đây là thiên hỏa.
Tuy rằng rõ ràng Diệp Mặc phóng thiên hỏa về phía cô, thế nhưng cô vẫn bình thản không một cử động nào.
Trong nháy mắt này cô liền hiểu rõ nhiều chuyện tình, lúc trước bởi vì đã tới đây mà không thể đi “Chân thần các”, cô vẫn có chút lo được lo mất nên có nhiều chuyện không thông suốt được.
Hiện tại cô đã suy nghĩ cẩn thận lại rồi hiểu được rất nhiều chuyện tình.
Hơn nữa cô khẳng định Diệp Mặc không phải là muốn giết cô, nếu như muốn giết cô, vừa rồi cũng không cần phải dùng đại đỉnh để bảo vệ cô.
Quả nhiên suy đoán của Cảnh Anh Ly không hề sai, một trận âm thanh “Xuy xuy” mang theo mùi hôi thối nổi lên.
Cảnh Anh Ly cảm giác được toàn thân trở nên thoải mái hơn nhiều, bên ngoài y phục của cô tựa như có vật gì đó bị thiên hỏa của Diệp Mặc thiêu đốt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Vạn Tướng Chi Vương [Dịch] Vạn Tướng Chi Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/12/Dich-Van-Tuong-Chi-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)
