[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 214 : Thiên Tài Cũng Sẽ Chết (c1066-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1066: Thiên Tài Cũng Sẽ Chết
Thiên Tài Cũng Sẽ Chết
V
iên Quan Nam thấy một chiêu này vẫn chưa hoàn thành, đối phương chỉ là bổ ra một đao liền thoát khỏi trói buộc của y, trong lòng nhất thời cả kinh.
Diệp Mặc còn không chờ cổ kích của y lần thứ hai biến chiêu, “Tử Đao” lại một lần nữa phóng ra vô số đao khí màu tím.
Bành bành bành…
Mấy âm thanh nặng nề vang lên, đại đỉnh tám cực trên đầu Viên Quan Nam rất nhanh xoay tròn như cái cối xay, đem đao khí từ “Tử Đao” của Diệp Mặc cuốn đi mất.
Diệp Mặc gặp phải lục phản hồi mạnh mẽ đẩy lui lại phía sau mấy bước.
Đây là loại đỉnh gì? Năng lực phòng ngự không ngờ lại lợi hại như thế? Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc gặp phải cái loại đại đỉnh lợi hại này, còn cái cổ kích kia hắn vẫn có thể nhận ra đó là một kiện chân khí hạ phẩm, thế nhưng cái đại đỉnh này thì hắn lại không đoán ra được là vật gì? Thật là giống với “Tử Đao” của hắn, đến bây giờ hắn vẫn không nhìn ra nó là kiện pháp bảo cấp bậc gì?
Viên Quan Nam giữ chặt cổ kích, nhìn chằm chằm Diệp Mặc, tuy rằng chỉ là ngắn ngủi trong nháy mắt, nhưng y cũng đã biết đối phương tuyệt đối không phải là tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn bình thường.
Vừa rồi nếu như không phải bản thân có đại đỉnh tám cực phòng ngự trước một chiêu kia, y chắc chắn sẽ gặp phải tổn hại lớn.
– Mày rốt cuộc là người của môn phái nào?
Ánh mắt của Viên Quan Nam trở nên lạnh lẽo, y không còn thong dong và tự tin như trước nữa.
Sở dĩ y hỏi câu này là vì y tuyệt đối không tin Diệp Mặc chỉ là một tán tu.
Một tán tu mà có thể có công kích lợi hại thế này sao? Chỉ một chiêu đã phá tan cổ kích phong tỏa của y?
Ngoại trừ đệ tử tinh anh của môn phái nào đó bồi dưỡng ra, tán tu tuyệt đối không có cách nào làm được như vậy.
Lúc trước Viên Quan Nam còn không để ý thanh thái đao màu tím của Diệp Mặc, nhưng lúc này cũng không dám xem thường thanh thái đao đó nữa.
– Muốn đánh thì đánh đi, đừng nhiều lời vô ích!
Diệp Mặc căn bản là không muốn nói nhiều với Viên Quan Nam, ở đây mặc dù là tầng thứ năm của Vẫn Chân điện, thế nhưng vẫn có thể gặp được không ít tu sĩ.
Vạn nhất có người nhìn thấy hắn giết Viên Quan Nam, hắn không thể cứ mãi đi giết người diệt khẩu được như thế thì sẽ rắc rối to.
Vì vậy Diệp Mặc không trả lời Viên Quan Nam, lần thứ hai bổ ra “Tử Đao”.
“Huyễn vân phi toàn đao”, “Huyễn vân trận sát đao”.
Diệp Mặc cùng lúc bổ ra hai đao, sở dĩ hắn dùng trận sát đao là bởi vì hắn căn bản không có ý định để Viên Quan Nam sống sót chạy trốn.
Đại đỉnh tám cực của Viên Quan Nam có lực phòng ngự quá mức kinh người, nếu như không phong tỏa lại cái định đỉnh kia thì hắn khó mà giết được Viên Quan Nam.
Cũng may chân nguyên và thần thức của Viên Quan Nam cũng không thâm hậu.
Chiếc đại đỉnh kia cũng là xuất ra một cách miễn cưỡng, cũng không thể chủ động điều khiển sự công kích và phòng ngự của đại đỉnh, bằng không cho dù là tu vi của Diệp Mặc cao hơn Viên Quan Nam một bậc cũng khó có thể giết được y.
Chiếc đại đỉnh tám cực kia tuyệt đối là một thứ tốt, và hắn đã quyết định đánh chủ ý lên pháp bảo trên người Viên Quan Nam rồi.
Diệp Mặc cũng đã động tâm đối với chiếc đại đỉnh tám cực đó.
Hắn tin tưởng nếu như Viên Quan Nam có thể thuận lợi sử dụng cái đại đỉnh tám cực này thì cho dù y đánh không lại cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong.
Viên Quan Nam thấy Diệp Mặc không nói không rằng, liên tục công kích, lập tức biết đối phương giống y, cũng đã động sát tâm rồi.
Y cũng bất chấp tất cả, cổ kích trong tay một lần nữa kêu lên “Oong, oong…” rồi mang theo sát ý cường hãn xuất ra, lần này cũng không phải là để ràng buộc chân nguyên và không gian xung quanh Diệp Mặc, mà là muốn trực tiếp giết chết Diệp Mặc.
Lần này cổ kích xuất ra dưới sự cổ động chân nguyên của Viên Quan Nam đã hóa thành một giao long rít gào từ trên không lao xuống.
– Chết cho ta…
Viên Quan Nam đã sớm quên rằng phải lưu lại tính mạng của Diệp Mặc rồi, lúc này cổ kích giống như một thanh thượng cổ sát khí, mang theo giao long rít gào từ trên không lao xuống.
Cổ kích trực tiếp phá tan đao quang màu tìm của Diệp Mặc, xong cũng không lập tức hạ xuống mà cuốn theo một áp lực kinh khủng hạ xuống.
Linh lực chân nguyên bám trên cổ kích đem không khí xung quanh nghiền ép lại.
Khi cổ kích còn chưa có rơi trên người của Diệp Mặc thì mặt đất xung quanh đã bị áp lực kinh khủng này phá tan, một ít đá vụn cũng nổ tung.
Khi “Tử Đao” của Diệp Mặc va trạm với cổ kích trên không, vốn đao màu tím chưa bị phân liệt giờ trở nên hỗn loạn không thể kiểm soát.
Ngoài những đao quang đã bị phân liệt này thì những linh lực chân nguyên còn lại từ “Tử Đao” của Diệp Mặc chưa kịp biến ảo thành đao quang lập tức cũng tiêu tán hoàn toàn.
Oành…
Âm thanh bùng nổ kinh khủng phát ra giữa Diệp Mặc và Viên Quan Nam, Viên Quan Nam bị chân nguyên cường hãn của Diệp Mặc trực tiếp đánh bay nhưng y cũng không có thoát khỏi đao trận ánh tím của Diệp Mặc.
Tuy rằng đao trận ánh tím của Diệp Mặc đã bị suy yếu sau một kích vừa rồi của Viên Quan Nam, thế nhưng cũng không phải là một chút tác dụng cũng không có, chí ít thì đại đỉnh tám cực kia cũng tạm thời bị “Huyễn vân trận sát đao” phong bế.
Phụt…
Viên Quan Nam phun ra một ngụm máu tươi, trong lòng hoảng sợ, một kích vừa rồi là toàn bộ chân nguyên bạo phát của y, không ngờ lại bị rời vào thế hạ phong.
Y không tin một thiên tài như y lại bị thất bại bởi một tên vô danh tiểu tốt ổ chỗ này.
Tuy rằng y không muốn tiếp nhận chuyện này nhưng sự thật đã ở ngay trước mắt y rồi.
Chạy, lập tức phải chạy, cái tên Ninh Tiểu Ma này không biết là người nơi nào mà lại lợi hại như vậy?
Viên Quan Nam rất muốn giết Lưu Mạn Hương đang định chạy trốn ở bên ngoài, thế nhưng y biết lúc này chuyện thể diện đã là thứ yếu rồi, coi như là chuyện thất bại này có bị truyền ra ngoài đi nữa, y cũng cần phải lập tức chạy trốn.
Diệp Mặc há có thể để Viên Quan Nam chạy trốn, nếu như Viên Quan Nam còn muốn đánh với hắn, nói không chừng hắn còn phải tốn chút công sức mới có thể giết được người này, thế nhưng y đã muốn chạy trốn vậy thì chỉ có thể trách y vận khí không tốt mà thôi.
“Tử Đao” chớp động, lập tức bổ ra một chiêu “Huyễn vân phi toàn đao”.
Vô số đao khí màu tím lượn vòng quanh lần nữa bao vây lấy Viên Quan Nam, Viên Quan Nam trong lòng hoảng hốt, thế nhưng y cũng không có cách nào khởi động đại đỉnh tám cực cả.
Chiếc đại đỉnh tám cực kia cũng bị vô số đao khí tựa hồ như có linh tính bao vây lấy, căn bản là không thể giãy dụa được chút nào càng không cần phải nói đến giúp Viên Quan Nam ngăn cản thế trận của “Huyễn vân phi toàn đao”.
– Không có khả năng…
Viên Quan Nam cảm giác được đại đỉnh tám cực bị vô số đao khí phong trụ lại, không thể di động lập tức bật thốt lên.
Coi như là tu sĩ Ngưng Thể cũng không thể khống chế đao quang phát ra một cách tinh chuẩn như vậy? Đây là cái đao kỹ gì?
Thế nhưng Viên Quan Nam cũng biết, lúc này không phải là lúc để y suy nghĩ về cái đao kỹ kia, y lập tức lấy ra một tấm bùa.
Tấm bùa lập tức mở ra một lá chắn màu đen, “Huyễn vân phi toàn đao” của Diệp Mặc đánh vào mặt trên của lá chắn này lập tức bị tiêu tán, mà màu sắc của chiếc là chắn cũng trở nên ảm đạm đi không ít.
Diệp Mặc nhíu mày, không ngờ lại là một lá bùa phòng ngự cấp bảy, Kim Cương phù, trên người tên Viên Quan Nam này thực có không ít bảo bối.
Lưu Mạn Hương nhìn thấy Viên Quan Nam rơi vào thế hạ phong, đã biết Viên Quan Nam khẳng định không phải là đối thủ Diệp Mặc rồi, cô cho rằng hai người còn phải đánh một thời gian, nhưng không nghĩ tới nhanh như vậy đã phân ra thắng bại rồi, vốn nghĩ có thể nhân cơ hội mà chạy trốn.
Nhưng chỉ là cô vừa đi được vài chục dặm đã bị vài đường đao quang đột ngột xuất hiện giết chết.
Trước khi chết cô vẫn không thể tin được, Diệp Mặc lại trở nên tàn nhẫn như thế, chính mình đã có ý hiến dâng thân thể cho hắn, vậy mà hắn cũng không có một chút ý thương hoa tiếc ngọc nào.
Viên Quan Nam thấy đối phương khi đang đánh với y vẫn có thể lưu ý đến việc giết Lưu Mạn Hương ở xa càng thêm sợ hãi.
Sau khi y sử dụng một lá bùa phòng ngự để chặn lại “Huyễn vân phi toàn đao” của Diệp Mặc thì cũng không để ý đến cả chiếc đại đỉnh tám cực nữa mà lập tức xoay người bỏ chạy.
Lúc này y thực vô cùng hối hận khi tìm đến Diệp Mặc, thế nhưng lúc này thì hối hận cũng không có tác dụng gì.
Ngay khi đó, y cảm giác được mình bị cái gì đó ám toán, không đợi y bức ra vật ám toán của mình Diệp Mặc đã lập tức bổ ra đao khí màu tím lần nữa.
Răng rắc…
Lần này lá bùa Kim Cương phù cấp bảy vang lên một âm thanh tan vỡ.
Diệp Mặc cũng không muốn tốn thời gian với Viên Quan Nam nữa, bởi vì lai lịch của Viên Quan Nam quá lớn, hơn nữa đây cũng không phải là tỷ võ, đây là chuyện liên quan đến cái mạng nhỏ của hắn.
Vì vậy cho dù Viên Quan Nam không phải là đối thủ của hắn thì hắn cũng phải sử dụng “Vô Ảnh”.
Trước khi chết Viên Quan Nam vẫn không muốn tin rằng mình thực sự phải chết ở đây, chết trong tay một tên vô danh tiểu tốt, cái này cũng chưa tính, ngay cả Nguyên Anh của y cũng bị một con sâu không rõ lại lịch xơi tái mất.
Diệp Mặc sau khi thiêu rụi mấy thi thể, nhặt lên mấy chiếc nhẫn trữ vật, nhưng lại đột nhiên phát hiện ra con Man Ngưu thú ở đây không biết đã trốn tới nơi nào rồi.
Hiển nhiên còn Man Ngưu thú này biết, mấy người tu sĩ này cũng không phải là thứ mà nó có thể ứng phó được, cho nên đã sớm một chút mà thẳng thắn đào tẩu rồi.
Diệp Mặc đào lấy hơn mười gốc “Yên vụ chi lan” lên, đem toàn bộ nhẫn trữ vật và chiếc đại đỉnh tám cực bỏ vào trong Thế giới trang vàng, sau đó cũng không quay đầu lại mà lập tức rời đi, chỉ chốc lát hắn cũng đã cách xa cả vạn dặm.
Hắn từ trên người Viên Quan Nam lấy được hai chiếc nhẫn trữ vật nhưng tại cũng chưa muốn thăm dò.
Giết Viên Quan Nam quả thực là một chuyện lớn, hắn không muốn bất cứ kẻ nào phát hiện ra.
Một khi có người phát hiện ra Viên Quan Nam là do hắn giết, vậy thì hắn xong rồi.
Tuy rằng Diệp Mặc rất không muốn dây dưa với với những đệ tử của các tông môn chín sao này, thế nhưng người khác cứ chọc lên đầu hắn thì hắn cũng sẽ không bó tay cầu xin tha thứ.
Văn Thái Y cau mày nhìn về phía Viên Quan Nam rời đi.
Trước khi đi, Viên Quan Nam bảo cô chờ y một nén nhang, thế nhưng hiện tại đã qua mấy canh giờ rồi vẫn không thấy Viên Quan Nam quay lại.
Cô có chút không nhịn được nữa rồi.
Cô lấy ra phi kiếm truyền tin, chuẩn bị chuyển cho Viên Quan Nam một phi kiếm truyền thư.
Thế nhưng khi cô vừa mới gửi phi kiếm đi, thì truyền thư của phi kiếm đã tự động trả về khiến cô cả kinh trong lòng, loại tình huống này chỉ có thể có hai nguyên nhân.
Một là khoảng cách giữa có và Viên Quan Nam quá xa, phi kiếm không có khả năng bay đến.
Hoặc một nguyên nhân khác đó là Viên Quan Nam đã chết.
Mà lúc Viên Quan Nam rời khỏi đến giờ nhiều nhất cũng chỉ có mấy canh giờ, không có khả năng vì khoảng cách xa mà không thu được tin tức, duy nhất chỉ có thể là y đã chết rồi.
Nghĩ đến khả năng Viên Quan Nam đã ngã xuống.
Văn Thái Y lập tức kinh hoàng.
Tuy rằng cô đối với Viên Quan Nam cũng không say đắm như lời đồn bên ngoài, thế nhưng Viên Quan Nam là đệ tử thế hệ kiệt xuất nhất của Vô Cực tông, tương lại chức trưởng môn Vô Cực tông rất có thể sẽ là y.
Viên Quan Nam nếu như ngã xuống ở chỗ này, vậy thì Vô Cực tông sẽ náo động cả trời đất mất.
Vẫn Chân điện tuy rằng nguy hiểm cũng không nguy hiểm bằng cấm địa Vẫn Chân, Viên sư huynh ở cấm địa Vẫn Chân cũng không ngã xuống làm thế nào có thể bị chết ở đây? Số tu sĩ Hư Thần có thể giết được Viên Quan Nam hoàn toàn có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Thế nhưng ai lại dám giết Viên Quan Nam, một để tử nòng cốt của một tông môn chín sao chứ?
Chính là không biết được nguyên nhân cái chết của Viên Quan Nam cho nên Văn Thái Y mới càng ngày càng hoảng hốt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1067: Cô Gái Xấu Xí Thông Minh Sắc Sảo
Cô Gái Xấu Xí Thông Minh Sắc Sảo
T
uy rằng số lượng linh thảo của tầng năm nhiều hơn, nhưng vì đã giết Viên Quan Nam cho nên Diệp Mặc cũng không tiếp tục ở lại tầng năm nữa mà rất nhanh tiến tới thang đá thông lên tầng sáu.
Dù cho hành động cẩn thận này có là dư thừa đi nữa thì hắn vẫn sẽ lựa chọn như vậy.
Bởi vì sau khi hắn giết Viên Quan Nam, cứ luôn có một cảm giác khó chịu, nhưng rốt cuộc là khó chịu ở chỗ nào thì hắn lại không cảm thấy được.
Diệp Mặc rất cẩn thận đi tới cửa thang đá, đầu tiên là dùng thần thức tỉ mỉ quan sát bốn phía một lần, không phát hiện bất cứ một tu sĩ nào, lúc này mới không có chút do dự nào nhắm hướng thang đá mà đi.
Vốn trong lòng Diệp Mặc nghĩ rằng số bậc thang đá đi lên tầng sáu là sáu trăm sáu mươi bậc, so với tầng năm khó hơn một chút, nhưng với hắn mà nói sẽ không quá gian nan.
Thế nhưng khi hắn mới đi được phân nửa, liền cảm giác được hô hấp có chút khó khăn, thậm chí còn có một loại xung động có thể tùy thời bị ép quay đầu trở về.
Trong lòng Diệp Mặc kinh hãi, song hắn cũng biết lúc này tuyệt đối không thể quay lại nữa, chỉ cần hắn vừa quay đầu lại, thế giới này sẽ vĩnh viễn không còn người nào tên là Diệp Mặc nữa rồi, hắn chắc chắn sẽ bị bậc thang đá ép thành tro.
Sỡ dĩ ở Vẫn Chân điện có nhiều tu sĩ ngã xuống như vậy là vì một khi đã bước lên thang đá thì sẽ không thể quay đầu lại nữa, một khi quay đầu lại chỉ có một con đường chết.
Đương nhiên, không chịu nổi áp lực của thang đá thì sau đó cũng chỉ là một con đường chết mà thôi.
Lúc trước khi đi từ tầng một đến tầng ba, Diệp Mặc hầu như không cần vận dụng chút chân nguyên nào cũng có thể đi lên.
Về phần tầng bốn Vẫn Chân điện là được truyền tống từ cấm địa Vẫn Chân mà lên.
Mà khi đi lên tầng năm, hắn tuy rằng vận dụng một ít chân nguyên, nhưng cũng không có nhiều cảm giác khó khăn.
Chỉ là hắn không ngờ khi đi lên tầng sáu lại gặp phải trắc trở như vậy.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Mỗi bước hướng lên trên, Diệp Mặc cũng có thể cảm giác được một lực ép rất lớn truyền đến, tựa hồ như chỉ cần hắn có chút lơ là thì sẽ ép vụn, hơn nữa áp lực này không chỉ đè ép thân thể của hắn, thậm chí tinh thần của hắn cũng không ngừng bị đè ép.
Thảo nào ít tu sĩ lên tầng sáu như vậy, cái loại áp bức tinh thần này khiến cho thần thức của Diệp Mặc cũng khó có thể chịu được, cái cảm giác này giống như tinh thần cùng linh hồn cũng có thể bị đập vụn ra.
Vậy thì các tu sĩ bình thường khác, coi như là có chân nguyên hùng hậu đi nữa thì cũng không nhất định có thể tránh né được cái loại áp bức tinh thần kinh khủng như thế này.
Cho dù là thần thức của Diệp Mặc đã tương đương với Nguyên Anh tầng chín cũng có chút cảm giác chịu không nổi.
Trên thân thể bị cái loại áp lực không gian này không ngừng đè ép, vẫn có thể vận chuyển chân nguyên mạnh mẽ kháng cự.
Thế nhưng cái loại tinh thần áp chế này lại khiến hắn bực mình muốn thổ huyết.
Mà một ngụm máu trong lòng hắn hết lần này đến lần khác lại phun không ra, tựa hồ chỉ chờ hắn chịu không nổi nữa sẽ bạo liệt ra.
Thật là lợi hại, trong lòng Diệp Mặc âm thầm kinh hãi, thế nhưng lúc này hắn ngoại trừ việc toàn lực chống lại cái loại áp lực này ra thì cũng chẳng còn biện pháp nào khác.
Khi Diệp Mặc còn đang giãy dụa trên các bậc thang đá lại thấy được ở phía trước hơn mười bậc cũng có một tu sĩ đang giãy dụa.
Diệp Mặc cuối cùng cũng tìm được một chút thoải mái, dù sao tại mấy bậc thang đá này cũng không phải chỉ có một mình hắn đang giãy dụa.
Thế nhưng Diệp Mặc tính toán còn tới hơn hai trăm bậc nữa.
Hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp gì để lên được tầng sáu.
Nếu như dựa theo tốc độ và cái áp lực này, phỏng chừng hắn không thể kiên trì nổi năm mươi bậc nữa sẽ bị ép thành đống tro tàn.
Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ “Thực là khó khăn”.
Thảo nào nghe nói có rất ít người lên đến tầng thứ bảy, hắn hiện đang cố gắng đi lên tầng thứ sáu đã có chút chịu không nổi rồi.
Đột nhiên tu sĩ phía trước hét lên một tiếng dài.
Từ trong tiếng thét, Diệp Mặc có thể nghe thấy được một trạng thái rung động khó có thể nói.
Mà khi tiếng thét qua đi, Diệp Mặc cảm giác tốc độ của thân ảnh phía trước tựa hồ tăng lên rất nhiều, trong nháy mắt đã không thấy nữa.
Trong lòng hắn càng kinh ngạc, lẽ nào khi đi tới những bậc thang đá ở trên trái lại sẽ dễ dàng hơn?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lại lần nữa hướng lên trên hơn mười bậc, lọt vào trong tầm mắt hắn lúc này chỉ là một vũng máu.
Đến lúc này, Diệp Mặc đã hiểu ra rằng tên tu sĩ kia đã đem máu ứ trong ngực phun ra, lúc này tốc độ mới nhanh hơn được.
Diệp Mặc lúc này cũng rất phiền muộn với khi huyết ứ trong ngực.
Thế nhưng lại không có bất cứ biện pháp nào để phun được nó ra.
Tuy rằng Diệp Mặc rất muốn hỏi một chút người phía trước kia xem là bản thân làm thế nào để nhổ được ngụm máu ứ động này ra, thế nhưng người kia nói không chừng đã lên đến tầng sáu rồi.
Lại thêm một trận áp bức tinh thần nữa truyền đến, Diệp Mặc trong ngực từng trận nhộn nhạo, trí não thậm chí có chút không minh mẫn, thế nhưng tụ huyết trong ngực vẫn không có cách nào phun ra.
Khi hắn cảm giác bản thân chịu không nổi nữa, liền trực tiếp thi triển “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát”.
Hắn muốn đem phạm vi của loại áp bức đè ép tinh thần linh hồn này trực tiếp phá bỏ.
Lúc này hắn cũng bất chấp tất cả rồi.
Nếu như cái biện pháp này còn không được nữa.
Diệp Mặc chuẩn bị lập tức tiến nhập vào Thế giới trang vàng, nếu không hắn chỉ có thể chờ vận mệnh bị ép vụn mà thôi.
Khi “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” được Diệp Mặc mạnh mẽ thi triển ra.
Hắn cảm giác được lồng ngực mình hết sức dễ chịu, một hơi phun ra máu ứ đọng.
Diệp Mặc không kịp vui mừng, cảm giác như bỏ được tảng dá trong lòng đi, những bậc thang phía trước tựa hồ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Diệp Mặc kiểm tra một chút thân thể của mình, không hề thấy có dị trạng gì, hơn nữa thần thức tựa hồ còn có chút tinh tế một chút.
Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc đã hiểu được, cùng với “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” không ngừng được thi triển ra tốc độ đi chuyển của hắn càng lúc càng nhanh hơn.
Tuy rằng thi triển “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” đối với thần thức của hắn có mức độ tiêu hao rất lớn.
Thế nhưng khi hắn phát hiện ở thang đá này thi triển “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” có ích đối với tu vi thần trí nên liền mặc kệ tất cả.
Đề thăng thần thức là khó nhất, lúc này đi qua thang đá lại có thể tu luyện được thần thức, hắn đâu thể nào bỏ qua?
Ky thực Diệp Mặc biết, lúc này dù là hắn không thi triên “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát”, hắn cũng có thể lên được tầng sáu sau khi đã phun ra được máu tụ trong người.
Thế nhưng cơ hội dùng để tu luyện thần thức như thế này là rất khó có được.
Còn lại gần hai trăm bậc thang đá, Diệp Mặc cũng không có cảm giác gì, thoáng một cái bản thân đã xuất hiện ở tầng sáu Vẫn Chân điện rồi.
Cảm giác của nơi này có linh khí đậm đặc còn hơn cả tầng thứ năm truyền đến, Diệp Mặc thậm chí có suy nghĩ tu luyện tại chỗ này cho rồi.
Thế nhưng hắn lập tức lui ra phía sau vài bước, bởi vì hắn phát hiện người tu sĩ khi nãy đi trước hắn vài bước cũng chưa rời khỏi, mà là đang đứng ở cách đó không xa theo dõi hắn.
Khi hắn vừa thoát khỏi bậc thang đá, thần thức không hề khuếch tán ra ngoài nên không phát hiện.
Người đó là một tu sĩ Nguyên Anh tầng chín, hơn nữa còn là một cô gái, tuy rằng dung mạo của cô chưa thể nói là rất xấu xí không gì sánh được, thế nhưng coi như là đã tương đối xấu rồi.
Đôi mắt một lớn một nhỏ, môi cũng có chút không cần xứng, môi trên hơi mỏng, môi dưới thì hơi dày.
Duy nhất đáng để khen ngợi chính là làn da của cô rất tốt, vô cùng trắng trẻo khỏe mạnh.
Có lẽ thân thể của cô hẳn là thứ đẹp nhất mà cô có, nơi nào cần lồi thì lồi, nơi nào cần lõm thì lõm.
Cô gái kia thấy Diệp Mặc quan sát cô, cũng không hề tức giận mà chỉ lẳng lặng nhìn Diệp Mặc, tựa hồ như đang chờ Diệp Mặc quan sát xong.
Cô cũng không vì mình xấu xí mà tức giận hay xấu hổ khi bị người khác soi mói, biểu tình hoàn toàn bình thản như không có gì.
– Cô đang đợi tôi?
Diệp Mặc không có cảm giác cô gái này mang địch ý đến tìm mình, cho nên nhẹ nhàng hỏi.
Cô gái kia gật đầu nói:
– Anh rất giỏi, thậm chí có cả công pháp thần thức, đồng thời thông qua loại công pháp này mà đi tới tầng sáu.
– Cô biết biện pháp mà tôi đã dùng?
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô gái kia, hắn nhớ rằng bản thân chưa từng đem “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” nói với người khác, cô gái này lại đi trước mình, vậy thì làm sao cô ta lại có thể biết cái mình dùng là công pháp gì?
Cô gái liền nhẹ nhàng nói:
– Bởi vì tôi ở bậc thứ bốn trăm tám mươi mốt giác ngộ ra được, nếu muốn tiến lên tầng sáu Vẫn Chân điện, ngoại trừ dùng thần thức chống lại sự áp bức tinh thần phun chỗ máu tụ trong người ra, còn có thể thôi thúc chân nguyên của mình cắt mở ra không gian áp lực xung quanh phun chỗ máu tụ trong người ra.
Dĩ nhiên tu vi của anh là Nguyên Anh tầng bốn, hiên nhiên là không có cách nào để sử dụng chân nguyên cắt mở ra không gian áp lực xung quanh, anh chỉ có thể dùng thần thức chống lại áp lực tinh thần, sau đó phun ra chỗ máu tụ rồi lên tầng sáu này thôi.
Diệp Mặc nghe lời phân tích của cô gái nhất thơi ngây ngẩn cả người, bản thân tuy rằng đi lên đây, cũng là nhờ biện pháp sử dụng “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát”, thế nhưng hắn chỉ biết là cách này hữu dụng chứ không tổng kết ra vì sao phải sử dụng phương pháp này.
Mà cô gái trước mắt này không chỉ lên được đây, còn tổng kết ra phương pháp để đi lên, hóa ra cô gái có tướng mạo xấu xí lại thông minh như vậy? Phải biết rằng công pháp hắn tu luyện chính là “Tam Sinh quyết”, ở phương diện cảm ngộ và lĩnh hội so với người khác chắc chắn là tốt hơn rất nhiều, đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải có gái thông minh như thế này.
Thế nhưng chẳng lẽ cô gái này ở đây chỉ để nói với mình rằng cô ta rất thông minh?
– Tôi ở chỗ này, không phải để nói cho anh biết rằng tôi rất thông minh, tôi là tìm anh có việc.
Cô gái này tựa hồ biết được Diệp Mặc đang nghĩ cái gì, liền tự mình nói ra trước.
Diệp Mặc thấy cô gái này còn có thể đoán ra được minh nghĩ cái gì, hắn liền ngậm miệng không nói.
Cô gái kia cũng không vì Diệp Mặc im lặng không nói gì mà có cảm giác không thoải mái, chỉ là nói với Diệp Mặc:
– Chỗ này không phải nơi để nói chuyện, mời anh theo tôi.
Nói xong, cô gái kia hồn nhiên không chút sợ hãi “Không gian đao gió” trực tiếp đạp kiếm mà đi.
Cho dù đối phương là tu sĩ Nguyên Anh tầng chín, Diệp Mặc cũng không chút sợ hãi nào mà trực tiếp vui vẻ đi theo.
Qua thời gian một nén nhang, khi tới một nơi hoang sơ, cô gái này mới ngừng lại.
Cô thấy Diệp Mặc cũng đã dừng lại, lúc này mới nhìn Diệp Mặc nói:
– Tôi bảo anh đến đây là vì cứu anh một mạng, song cũng có việc muốn giao dịch cùng với anh.
Diệp Mặc nhíu mày, lời cô gái này nói ra đúng là không khiến người khác sợ hãi thì chết cũng không thôi (ngữ bất kinh nhân tử bất hưu), bản thân hắn hiện tại có cái gì mà cần cô ta phải cứu?
Thấy Diệp Mặc nhíu mày không nói gì, cô gái cũng không cảm thấy lạ, liền nói tiếp:
– Bởi vì anh đã giết một đệ tử nòng cốt của một tông môn chín sao.
Vì vậy, ngoài tôi ra, phương diện này không có bất cứ một ai có thể cứu được anh.
Nếu như tôi đoán không sai, kẻ mà anh đã giết có thể là Viên Quan Nam của Vô Cực tông.
Trong lòng Diệp Mặc hoảng hốt, chuyện tình Viên Quan Nam bị giết, khẳng định là ngoại trừ bản thân ra, hắn khẳng định rằng không có bất cứ kẻ nào biết.
Việc cô gái này biết mình sở hữu công pháp thần thức, còn có thể giải thích cô ta rất thông minh, thế nhưng việc cô biết hắn giết Viên Quan Nam thì giải thích thế nào? Lẽ nào cô gái này cô công pháp ẩn nấp cực kỳ lợi hại, đứng ở một bên nhìn mọi việc diễn ra? Nếu như đúng là như vậy thì hắn tuyệt đối không thể để cô gái này sống.
Đối với Diệp Mặc mà nói, hắn chẳng qua chỉ có một mình, thế nhưng Vô Cực tông lại là một thế lục lớn, một khi biết tin Viên Quan Nam là bị mình giết chết, hẳn là sẽ đem Mặc Nguyệt ở thành Phỉ Hải nhổ tận gốc cũng không phải là chuyện khó.
Cô gái kia thấy được biểu tinh của Diệp Mặc, lập tức biết trong lòng Diệp Mặc đang nghĩ cái gì, cô thản nhiên lắc đầu nói rằng:
– Coi như là anh giết tôi rồi, cũng không có tác dụng, anh vừa đi ra thì người khác đều sẽ biết Viên Quan Nam là do anh giết rồi.
Huống hồ anh có khả năng giết được tôi sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1068: Hồn Ký
Hồn Ký
D
iệp Mặc tỉnh táo lại, hắn phát hiện từ đầu tới giờ đều là cô gái này giành quyền chủ động nói chuyện, hắn căn bản là không có chút cơ hội chủ động nói chuyện nào.
– Tu vi của Viên Quan Nam là Nguyên Anh tầng năm, bất quá cũng chỉ là một phế vật xếp hạng trên hai trăm của Bia đề danh Nguyên Anh mà thôi, anh có thể đi lên tới tầng sáu Vẫn Chân điện thì việc có thể giết hắn cũng không có gì là quá ngạc nhiên.
Cô gái kia không để ý tới Diệp Mặc, thản nhiên tiếp tục nói.
– Cô làm sao biết tôi đã giết Viên Quan Nam?
Diệp Mặc trầm giọng hỏi, nói đến nước này rồi mà hắn còn cố ý giấu giếm cũng không có ý nghĩa gì nữa.
Cô gái vẫn chậm rãi nói:
– Bởi vì đại bộ phận đệ tử của tông môn tám sao và chín sao đều có một đạo “Hồn ký”, bất luận ai là người giết đệ tử nòng cốt của những tông môn này thì “Hồn ký” sẽ tự động bám vào trên thân thể người đó, đạo “Hồn ký” này trong vòng mấy năm cũng sẽ không tiêu tán, hơn nữa đạo “Hồn ký” này chỉ có các tu sĩ Ngưng Thể trở lên mới có thể nhìn thấy.
Mà trên người của anh có một đạo “Hồn ký”, thậm chí còn rất rõ ràng, chứng tỏ cách đây không lâu anh vừa mới giết một tên đệ tử nòng cốt nào đó.
Nói đến đây, cô gái liền dừng lại một chút rồi mới nói tiếp:
– Đệ tử của tông môn chín sao có thể lên tới tầng năm Vẫn Chân điện cũng không nhiều, mà Viên Quan Nam lại là một kẻ chỉ có vẻ phong độ bên ngoài, còn nội tâm tối tăm, có thù tất báo.
Nếu như là hắn muốn giết người nào, khẳng định sẽ không nói với bất cứ ai, sẽ tự mình đơn độc lén lút đi chặn giết kẻ đó.
Tôi nghĩ anh có thể đã đắc tội hắn, cho nên bị hắn chặn giết, cuối cùng thì kẻ chết lại chính là hắn.
Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng đầy khiếp sợ, song cũng không khỏi bội phục tâm tư của cô gái này, quả thực là cô quá thông minh, cô thật giống như là đã tận mắt thấy rõ mọi việc vậy.
Chỉ là thông qua phân tích tính cách của Viên Quan Nam đã có thể nhận định người bị mình giết chính là Viên Quan Nam rồi.
Sự khiếp sợ trong lòng Diệp Mặc cũng không có biểu hiện ra ngoài, nhưng cũng không thừa nhận hay phủ nhận mà hỏi ngược lại:
– Cô đã nói là chỉ có tu sĩ Ngưng Thể trở lên mới có thể nhìn thấy được đạo “Hồn ký”, thế nhưng tại sao cô lại có thể thấy được?
Cô gái kia tựa hồ biết Diệp Mặc sẽ hỏi như vậy, cô liền hé miệng cười nhẹ một cái, tiện tay lấy ra một mặt kính tròn rồi đưa cho Diệp Mặc nói:
– Bởi vì tôi có cái này.
Nó gọi là “Cực kính” có thể nhìn thấy được những thứ mà mắt thường không thể thấy thậm chí cả linh hồn thể, cũng có thể nhìn thấu các pháp bảo mặt nạ bình thường.
Diệp Mặc nhận lấy chiếc kính tròn, tùy ý soi một chút, trong lòng nhất thời cả kinh, hắn không chỉ nhìn thấy có một cái bóng nhàn nhạt bám vào phía sau mình, thậm chí còn có thể thấy được dung mạo thật dưới “Cửu biến”.
Tuy rằng Diệp Mặc không biết sau khi dùng “Nặc sa” cái gương này có thể nhìn thấu hay không? Thế nhưng lúc này hắn đã không có lòng tin với pháp bảo mặt nạ nữa rồi.
Đặc biệt là cái bóng giống như hồn ma kia, với thần thức và cảm ứng của hắn hoàn toàn không cảm thấy được, tông môn chín sao quả nhiên là nội tình thâm hậu.
Loại “Hồn ký” này thật sự là một đại sát khí.
– Cô có thể giúp tôi xóa bỏ được “Hồn ký”?
Diệp Mặc cũng không đem chiếc gương trả lại cho cô gái kia, chỉ trầm giọng hỏi một câu.
Sự tình tới mức này, nhưng hắn trái lại vẫn rất tỉnh táo, lúc này cái hắn nghĩ chính là làm thế nào để đối phó với tông môn chín sao mà không cần phải lo lắng.
Cô gái nhìn Diệp Mặc với ánh mắt tán thưởng, rồi nhẹ nhàng nói:
– Tôi không có cách nào giúp anh xóa bỏ đi “Hồn ký”, nhưng tôi có thể giúp anh che giấu “Hồn ký”.
Ngoại trừ tu sĩ Hóa Chân mới có thể nhìn ra thủ đoạn che giấu của tôi, còn dưới tu vi Hóa Chân thì không có cách nào nhìn ra được.
Diệp Mặc âm thầm lắc đầu, nếu như tu sĩ Hóa Chân có thể nhìn ra được thì hắn căn bản là không cần đến cô gái này giúp hắn.
Ai biết sau khi hắn ra khỏi Vẫn Chân điện có tu sĩ Hóa Chân chờ ở đó hay không? Không nói đến Viên Quan Nam, ngay cả môn phái của Điền Ngạo Phong ở thành Nam An còn có tu sĩ Hóa Chân nữa mà.
Diệp Mặc rất muốn biết bản thân có thể dùng thiên hỏa để hủy đi cái “Hồn ký” này không? Thế nhưng hiện tại cô gái này đang đứng ngay đây, nên hắn không thể thử được.
Hắn suy nghĩ một chút, rồi lại nói:
– Có đúng loại “Hồn ký” này chỉ có thể biểu thị trên người tu sĩ Nguyên Anh hay không.
Mà không thể nào có trên người tu sĩ Kim Đan.
– Anh nói không sai, “Hồn ký” phải có thần hồn của tu sĩ Nguyên Anh mới có thể làm được, tu sĩ Kim Đan chưa ngưng kết được Nguyên Anh nên không thể nào có thần hồn của Nguyên Anh, thế nên không thể nào tạo được “Hồn ký”.
Nói đến đây, cô gái ngừng lại một chút, có chút thâm ý mà nhìn Diệp Mặc, bỗng nhiên cười nhạt một tiếng, nói:
– Xem ra là gan của anh không nhỏ, lúc trước Điền Ngạo Phong chết hẳn cũng là do anh giết phải không? Cơn giận của Lôi Vân tông còn chưa qua đi, anh lại tiếp tục khiêu khích Vô Cực tông.
Anh vẫn còn có thể sống đến tận bây giờ cũng thực là một kỳ tích đấy.
Diệp Mặc im lặng không nói gì, cái cô nàng này thật quá thông minh, mình chỉ tùy tiện hỏi có một câu, cô ta đã có thể đoán ra được Điền Ngạo Phong cũng do mình giết rồi.
Thế nhưng Diệp Mặc cũng không có lên tiếng phủ nhận, giết một tên cũng là giết, giết hai tên cũng không có làm cho hoàn cảnh của mình có thể tệ hơn hay khá hơn được.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc, cô gái cũng không tiếp tục kích động Diệp Mặc nữa, mà nói:
– Anh có thể lên tới Vẫn Chân điện tầng sáu, cho thấy anh có biện pháp có thể chặt đứt sự áp bức tinh thần của thang đá, yêu cầu của tôi rất đơn giản, bản thân tôi tuy cũng có một biện pháp giống như thế, nhưng tôi biết không thể một mình một người để đi lên tầng bảy được, tôi cần sự trợ giúp của anh.
Và thù lao cho việc này chính là tôi giúp anh che giấu đi cái “Hồn ký” kia.
Diệp Mặc chỉ trầm mặc trong chốc lát rồi nói:
– Đồng ý, nhưng tôi và cô không nên đi cùng nhau.
Như vậy đi, năm ngày sau, chúng ta sẽ gặp nhau ở cửa thang đá đi lên tầng bảy.
Nhưng hiện tại cô cho tôi mượn cái mặt gương này vài ngày, tôi không cần cô giúp tôi che giấu cái “Hồn ký” này, tôi chỉ cần cô có thể giúp tôi tìm một thân phận để đi ra ngoài là tốt rồi.
Cô gái kia kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một chút, một hồi lâu mới lên tiếng:
– Anh muốn tự mình xóa”Hồn ký”? vậy tuyệt đối không có khả năng.
Thế nhưng chuyện anh muốn tôi giúp anh tìm một thân phận để đi ra ngoài, vậy thì lại rất đơn giản, tôi tùy thời đều có thể giúp được.
– Được, cứ như vậy.
Diệp Mặc không chút nào do dự mà gật đầu.
Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnY truyenfull. vn Cô gái kia thấy Diệp Mặc thẳng thắn, cũng không nói cái gì nữa, chỉ nói:
– Tôi là Cảnh Anh Ly, anh hãy nhớ cho kỹ.
– Tôi là Diệp Mặc.
Cô gái này đã biết mình giết hai đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao, Diệp Mặc cũng thấy không cần phải tiếp tục che giấu tên của mình nữa.
Diệp Mặc nói tên của mình xong, tựa hồ lại nghĩ đến cái gì đó, nghi hoặc nhìn Cảnh Anh Ly:
– Tôi biết một tông môn chín sao là Huyền Âm các có một cô gái tên Cảnh Anh Mộng, cô và cô ta có quan hệ như thế nào?
Cảnh Anh Mộng được xếp thứ tư trong mười đại mỹ nhân Nam An châu, Diệp Mặc đối với mười đại mỹ nhân Nam An châu đã nhớ được toàn bộ, thế nên mới mở miệng hỏi.
Cảnh Anh Ly lạnh lùng cười:
– Anh hóa ra lại là một kẻ đa tình, thế nhưng với bộ dạng anh như vậy, tôi thấy anh không nên mơ tưởng đến Cảnh Anh Mộng.
Lần này Diệp Mặc cuối cùng đã cảm nhận được dao động trong cô gái này rồi, hắn và Cảnh Anh Ly nói chuyện nãy giờ, cô ta vẫn bình tĩnh không chút biểu hiện dị thường nào, chỉ là sau khi có nghe được ba chữ Cảnh Anh Mộng kia, Diệp Mặc liền cảm nhận được một tia tâm tình dao động.
Cảm quan của Diệp Mặc rất nhạy cảm, hận thậm chí có thể được một chút lửa giận và phẫn hận của Cảnh Anh Ly, nhưng khi hắn nghe được ngữ khí bình tĩnh không gì sánh được của Cảnh Anh Ly, hắn lại cho rằng cảm giác của mình chỉ là một loại ảo giác.
– Năm ngày sau gặp lại.
Diệp Mặc không tiếp tục tìm hiểu cách nghĩ của Cảnh Anh Ly nữa, trực tiếp lấy ra “Tử Đao” bay đi, đảo mắt đã không còn thấy nữa.
Thấy Diệp Mặc đã bay mất, Cảnh Anh Ly cũng thay đổi một phương hướng khác mà rời đi.
Tuy rằng mục đích của cô chủ yếu là Vẫn Chân điện tầng bảy, thế nhưng đã đến tầng sáu rồi thì cũng có thể tìm được rất nhiều thứ tốt, trong năm ngày tới, cô cũng muốn tự mình đi thu thập một chút.
Diệp Mặc sau khi chia tay với Cảnh Anh Ly, trực tiếp tìm một chỗ tiến nhập vào Thế giới trang vàng.
Trước tiên hắn đeo “Nặc sa” rồi lại dùng “Cực kính” để nhìn thử. “Nặc sa” quả nhiên có đẳng cấp cao hơn “Cửu biến” rất nhiều.
Thế nhưng nhìn qua “Cực kính” này thì vẫn có thể thấy được một chút dấu vết, nhưng mà nhìn không kỹ thí cũng khó có thể nhìn ra.
Diệp Mặc thu hồi “Nặc sa”, nhìn cái gương này một chút, “Cực kính” này có thể nhìn thấu được các loại pháp bảo mặt nạ, hiển nhiên đây chính là một loại pháp bảo không tầm thường, mà Cảnh Anh Ly không ngờ lại dễ dàng cho mình mượn, có thể thấy được việc tiến vào Vẫn Chân điện tầng bảy đối với cô mà nói nhất định rất quan trọng.
Diệp Mặc thu hồi “Cực kính” đem thần thức của mình vận chuyển tới cực hạn, chỉ là lần này vận chuyển thần thức tới cực hạn cũng không phải là để làm chuyện gì lớn mà chỉ nhìn xung quanh thân thể của mình kiểm tra tỉ mỉ vài lần.
“Cực kính” rốt cuộc cũng là đồ của người khác, nếu như hắn không thể tự dùng thần thức của bản thân để tìm ra được “Hồn ký”, vậy thì sau này nếu gặp phải một lần nữa thì phải làm sao?
Sau hơn mười lần cố gắng, Diệp Mặc quả nhiên đã tìm được ở phía sau người mình một cái bóng nhàn nhạt, hắn khẳng định đó là “Hồn ký” đã bám vào hắn sau khi giết chết Viên Quan Nam rồi.
Diệp Mặc càng không chút do dự xuất ra “Vụ liên tâm hỏa”, dưới sự thiêu đốt cực nóng của thiên hỏa, “Hồn ký” cũng trở nên nhạt dần, thế nhưng tốc độ cũng rất chậm.
Diệp Mặc thầm mắng trong lòng, đây là cái thứ gì đến thiên hỏa cũng không đốt được?
Hắn dứt khoát lấy ra cả “Tử Quỳ hỏa” và Tuyết Tinh hỏa”, dưới sự thiêu đốt mạnh mẽ của ba mồi lửa, cái bóng “Hồn ký” nhàn nhạt kia rốt cuộc kêu lên một tiếng chói tai, biến mất vô ảnh vô tung.
Diệp Mặc lại một lần nữa lấy ra “Cực kính” nhìn thử một chút, phát hiện bên trong cái gương không còn thấy cái bóng của “Hồn kỳ” nữa, cô gái Cảnh Anh Ly này thật sự là đã giúp hắn một việc lớn rồi, nếu như không gặp được Cảnh Anh Ly, vậy thì sau khi rời khỏi Vẫn Chân điện, rồi bị một tu sĩ Ngưng Thể giết chết, có lẽ hắn vẫn còn không biết lý do vì sao nữa.
Những đại môn phái này đúng là không thể coi thường được, nơi nào cũng đều nguy hiểm khôn cùng.
Đã không còn đạo “Hồn ký” làm sự việc phức tạp, Diệp Mặc cảm giác toàn thân dễ chịu hơn, lúc trước sau khi giết Viên Quan Nam, hắn vẫn luôn có một loại cảm giác khó chịu, giờ thì hoàn toàn không thấy nữa.
Lúc này Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân rồi, hóa ra chính là do đạo “Hồn ký” kia tác quái.
Với tâm trạng vui vẻ, Diệp Mặc mở ra mấy chiếc nhẫn trữ vật trước đó đã lấy được, phát hiện bên trong đều là lượng lớn linh thảo và khoáng thạch, hiển nhiên những thứ này đều là bọn chúng thu thập trong Vẫn Chân điện rồi, thế nhưng giờ đây tất cả đã là của hắn.
Diệp Mặc cầm lên chiếc nhẫn thứ hai của Viên Quan Nam thì kinh ngạc phát hiện, đây không ngờ lại là một Thú linh giới.
Đạo cấm chế được hạ trên Thú linh giới này đối với Diệp Mặc mà nói thì rất đơn giản, sau khi hắn phá vỡ mặt trên của cấm chế, thì đi ra lại là một chú tiểu hồ ly dễ thương.
– Tuyết Nhung Hồ?
Diệp Mặc thốt lên, lẽ nào đây chính là “Tuyết Nhung Hồ” mà ngày trước ở địa cầu hắn đã gặp trong Mai Nội Tuyết Sơn? Sao lại tới đây rồi? Hơn nữa đã là một linh thú cấp năm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1069: Gã Điên
Gã Điên
T
uyết Nhung hồ đang ở trong tay Diệp Mặc có chút sợ hãi khi nhìn Diệp Mặc, khiến Diệp Mặc rất khó phán đoán Tuyết Nhung hồ này có đúng là Tuyết Nhung hồ kia trong Mai Nội Tuyết Sơn hay không?
Diệp Mặc thuận tay vứt Tuyết Nhung hồ trên mặt đất.
– Tự mình đi chơi đi, thế nhưng số linh thảo kia mày không được dụng, bằng không tao sẽ giết mày.
Hắn tin Tuyết Nhung hồ cấp năm có thể nghe hiểu lời của hắn, quả nhiên Tuyết Nhung hồ kia gật đầu nhưng hơi do dự không chịu rời đi.
Diệp Mặc lại lần nữa nắm Tuyết Nhung hồ lên, quét thần thức lên trên người Tuyết Nhung hồ tìm kiếm.
Tuyết Nhung hồ mặc dù là linh thú cấp năm, nhưng không có bất kỳ năng lực tấn công nào, năng lực duy nhất của nó chính là tìm kiếm linh vật.
Rất nhanh Diệp Mặc đã tìm ra được một cấm chế bên trong người của Tuyết Nhung hồ, cấm chế này ắt là của Viên Quan Nam để lại.
Diệp Mặc là đại sư trận pháp cấp năm, muốn phá vỡ cấm chế mà Viên Quan Nam để lại căn bản là không có bất kỳ phiền phức gì, chỉ cần vài ba động tác đã phá vỡ cấm chế rồi.
Tuyết Nhung hồ kia biết cấm chế của nó bị xóa, càng mừng rỡ dùng thần thức tỏ thái độ cảm ơn với Diệp Mặc.
Lập tức bỏ chạy rất xa.
Thế giới trang vàng còn dễ chịu hơn Linh thú giới, chủ nhân mới này không những trừ bỏ cấm chế của nó còn để cho nó tự do hoạt động trong môi trường này, nó làm sao không khỏi cảm ơn Diệp Mặc.
Đọc Truyện Online Tại TruyệnY Y
Tuyết Nhung hồ kia lần đầu tiên chạy tới phía trước Khổ Trúc, từ xa nhìn chằm chằm Khổ Trúc, ánh mắt nó thậm chí muốn lòi ra, hiển nhiên nó cũng biết cây Khổ Trúc mà nó nhìn thấy không giống vật bình thường.
Rất nhanh nó đã cẩn thận dè dặt đến bên cạnh Khổ Trúc ngồi xuống, sau đó nhắm mắt lại tựa hồ đang cảm nhận một vật gì vậy.
Diệp Mặc không để ý tới Tuyết Nhung hồ, chỉ là hiện tại hắn hoàn toàn hiểu rõ vì sao Viên Quan Nam có thể tìm được hắn rồi, nhất định là bởi vì Tuyết Nhung hồ này.
Tuyết Nhung hồ không chỉ rất mẫn cảm với linh khí, mà cũng rất mẫn cảm với mùi hương con người thậm chí chân nguyên chập chờn cũng cực kỳ mẫn cảm.
Có thể nói chỉ cần bị Tuyết Nhung hồ thấy một lần, vậy sau này Tuyết Nhung hồ gặp lại người kia, cho dù y ngụy trạng thế nào.
Trên cơ bản đều bị Tuyết Nhung hồ tìm ra, đây là bản năng của linh thú.
Huống chi sau khi dùng pháp bảo mặt nạ, còn chưa cố ý dùng “Tam Sinh quyết” để che giấu khí tức của hắn.
Nếu như quả thật Tuyết Nhung hồ hỗ trợ, vậy Viên Quan Nam kia rất có thể khi hắn vừa đến bãi đá tảng của tầng ba điện Vẫn Chân, cũng đã nhận ra hắn rồi.
Diệp Mặc nghĩ tới đây, dùng thần thức lại lần nữa hỏi Tuyết Nhung hồ.
Thế nhưng Tuyết Nhung hồ mặc dù là linh thú cấp năm, nhưng trí lực rất thấp, chỉ có thể miễn cưỡng dùng một chút tâm tình biểu đạt ra loại tình huống này.
Khi Diệp Mặc hỏi nó có phải đến từ Mai Nội Tuyết Sơn không nó hoàn toàn mơ hồ, căn bản là không hiểu gì cả.
Diệp Mặc phất tay để cho Tuyết Nhung hồ rời đi, nếu đã biết nguyên nhân Viên Quan Nam nhận ra hắn, hắn cũng không cần tiếp tục lo lắng.
Ngược lại tiện tay mở ra nhẫn trữ vật của Viên Quan Nam, bên trong qua nhiên rất nhiều linh thảo và khoáng thạch.
Đây chính là linh thảo một mình Viên Quan Nam thu thập, còn nhiều hơn linh thảo của mấy người Diệp Mặc cộng lại.
Có thể thấy ở đây Tuyết Nhung hồ đã giúp rất nhiều cho y.
Khiến cho Diệp Mặc vui mừng chính là, hắn không ngờ trong chiếc nhẫn của Viên Quan Nam tìm được một gốc Quý Dương Vô Đàn và một gốc Hồ Huyết Chi.
Đối với Quý Dương Vô Đàn chỉ có một gốc, Diệp Mặc rất nhanh đã nghĩ đến một gốc khác hẳn là ở trên người của Văn Thái Y.
Nhưng hắn đã có một đôi Quý Dương Vô Đàn rồi, một gốc với hắn mà nói cũng được rồi.
Hai loại dược liệu này chính là linh thảo chính để luyện chế Hư Lạc đan, nếu như lại có thể lấy được một quả Hư tử, vậy hắn lập tức có thể luyện chế Hư Lạc đan rồi.
Đối với Diệp Mặc mà nói tuy rằng hiện tại mới là Nguyên Anh tầng bốn, thế nhưng hắn cần chuẩn bị tốt Hư Lạc đan.
Không thể đợi khi Nguyên Anh tầng chín lại đi tìm tài liệu của Hư Lạc đan.
Như vậy với hắn mà nói không thể được, hắn hiện tại chính là muốn làm cho tốc độ tu luyện của hắn nhanh lên một chút, sau đó lại nhanh hơn nữa, một chút thời gian cũng không muốn trì hoãn.
Thu hồi một số linh thảo và sắp xếp toàn bộ tài liệu, sau khi có thể để vào bên trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc cầm lên cái đại đỉnh tám cực khiến hắn nhìn không thấu kia.
Về phần thanh cổ kích đó, Diệp Mặc không để ý đến.
Hắn không thích pháp bảo như vậy, hơn nữa cổ kích này hắn cũng không có cách nào dùng, chỉ có thể tìm cơ hội bán đi còn hơn.
Đại đỉnh tám cực của Viên Quan Nam hiển nhiên chưa được luyện hóa, y chỉ là để lại một ký hiệu thần thức mà thôi.
Thần thức của Diệp Mặc cũng đã xâm nhập đến đại đỉnh tám cực.
Lập tức cũng cảm thấy được ký hiệu thần thức mà Viên Quan Nam lưu lại.
Khiến cho Diệp Mặc kinh ngạc chính là ký hiệu thần thức của Viên Quan Nam có thời gian không dài, nói cách khác thời gian mà Viên Quan Nam chiếm được đại đỉnh này cũng không dài.
Diệp Mặc lại lần nữa cảm nhận được một chút, phát hiện thời gian mà Viên Quan Nam lấy được đại đỉnh này tuyệt đối không vượt qua một tháng, nói cách khác đại đỉnh tám cực này là Viên Quan Nam lấy được ở cấm địa Vẫn Chân.
Vận khí của gã này thật đúng là nghịch thiên, hắn biết cấm địa Vẫn Chân có Khổ Trúc, lại tốn thời gian hơn một tháng, nhiều lần trải qua trăm cay nghìn đắng mới lấy được Khổ Trúc, còn gã Viên Quan Nam này im hơi lặng tiếng lại lấy được đại đỉnh tám cực này, hắn cũng biết đại đỉnh này quả không tầm thường, thậm chỉ không thể kém hơn Cửu Thái liên.
Diệp Mặc lập tức xóa đi dấu hiệu thần thức của Viên Quan Nam, sau đó bắt đầu thử luyện hóa đại đỉnh tám cực này, thế nhưng hắn mất hai ngày, cũng chỉ luyện hóa được cấm chế tầng thứ nhất, mà hắn thậm chí cũng không biết đại đỉnh tám cực này rốt cuộc có bao nhiêu tầng cấm chế.
Lẽ nào lại giống như Thần Nông đỉnh của hắn?
Diệp Mặc hiện tại tuy rằng hoàn toàn có thể thuận buồm xuôi gió sử dụng Thần Nông đỉnh, thế nhưng hắn cuối cùng cũng cảm thấy Thần Nông đỉnh vẫn chưa được luyện hóa toàn bộ.
Chỉ là cho dù hắn luyện hóa thế nào, vẫn không có bất cứ manh mối gì mà thôi.
Sau hai ngày, Diệp Mặc cảm giác sự kiểm soát của hắn đối với đại đỉnh tám cực này hẳn là tốt hơn so với Viên Quan Nam.
Dù sao hắn luyện hóa cấm chế tầng thứ nhất rồi, còn Viên Quan Nam lúc đầu chỉ là làm một ký hiệu thần thức mà thôi.
Ngày thứ ba, Diệp Mặc không tiếp tục ở lại bên trong Thế giới trang vàng mà là đi tìm kiếm linh thảo xung quanh, ở tầng thứ sáu của Vẫn Chân điện, tuy rằng linh dược không nhiều như ở tầng thứ năm, thế nhưng đẳng cấp lại cao hơn một cấp bậc.
Liên tục hai ngày, Diệp Mặc chiếm được hơn mười gốc linh dược cấp sáu, còn tìm được mấy gốc linh dược cấp bảy.
Mà cũng thu nhặt được mười mấy miếng yêu đan, thế nhưng phần lớn là yêu đan cấp sáu, về phân yêu thú cấp bảy, khi gặp được thì Diệp Mặc xoay người đi.
Chỉ cần không chọc giận yêu thú cấp bảy, trong tình huống bình thường yêu thú cấp bảy chắc là sẽ không đuổi theo không tha.
Giống như ở tầng thứ năm của Vẫn Chân điện, yêu thú cấp bảy cũng không nhiều Ngày thứ năm, Diệp Mặc chuẩn bị vừa thu thập linh thảo vừa tới cửa thang đá vào tầng thứ bảy tìm Cảnh Anh Ly.
Khi hắn còn chưa tới cửa thang đá, cũng cảm thấy từng đợt linh khí chập chờn trong không gian, rất nhanh hắn đã thấy Cảnh Anh Ly tóc tai bù xù vọt về phía hắn.
Cảnh Anh Ly sau khi thấy Diệp Mặc, trong mắt cũng không có mừng rỡ, mà chỉ khẩn thiết nói với Diệp Mặc:
– Nhanh trốn đi, lên tầng bảy, một còn yêu thú cấp bảy Lôi Báo đang đuổi tới phía sau.
Lôi Báo? Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, coi như là lực công kích của Lôi Báo ở đỉnh cao cấp sáu cũng sắp tiếp cận tu sĩ Hư Thần sơ kỳ rồi, huống chi Lôi Báo đã lên cấp bảy rồi.
Tu sĩ bình thường sợ nhất là gặp phải Lôi Báo, loại yêu thú này không ngừng phun ra tia chớp, thật giống như Lôi kiếp vô tận.
Thế nhưng người khác sợ Lôi Báo, Diệp Mặc ngược lại không sợ, hắn không sợ nhất chính là yêu thú công kích Lôi hệ hoặc tu sĩ.
Lúc đầu khi hắn thăng cấp Nguyên Anh đã trải qua Cửu cửu Lôi kiếp, thế nhưng lại bình yên vô sự.
Không lâu, hắn ở trên Thế giới sơn bị tia chớp đen đánh, cuối cùng cũng bình yên vô sự.
Một còn Lôi Báo chưa đến tầng bảy, hắn ắt là không sợ rồi.
– Chạy mau đi!
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc không đi, trái lại lấy ra mấy trận bàn vứt trên mặt đất, lo lắng kêu lên:
– Anh cho rằng một số trận bàn phòng ngự cấp ba của anh có thể ngăn cản được Lôi Báo sao? Đừng có nằm mơ… Không còn kịp rồi…
Sau khi Cảnh Anh Ly nói tới bốn chứ “Không còn kịp rồi”, một luồng tìa chớp màu tím trong nháy mắt phóng tới trước mặt của Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly.
Diệp Mặc không để ý Cảnh Anh Ly, tiện tay phóng “Tử Đao” ra, không đợi Lôi Báo phun ra tia chớp, “Tử Đao” của hắn cũng được phóng ra, đồng thời rất nhiều ánh đao màu tím giống như tiên nữ rải hoa được bổ ra ngoài.
Sau khi Diệp Mặc bổ ra “Huyễn vân phân liệt đao”, còn nói:
– Hộ giáp của tôi vừa bị phá, Lôi Báo này đúng là tặng hộ giáp cho tôi rồi!
Da Lôi Báo của đỉnh cấp sáu nếu như vô tình gặp luyện khí sư giỏi, hoàn toàn có thể luyện chế ra hộ giáp chân khí thứ phẩm, hơn nữa chắc chắn không gì sánh được.
Huống chi trước mắt chính là Lôi Báo cấp bảy sơ kỳ, coi như là luyện chế ra chân khí trung phẩm cũng không phải không có khả năng.
Da Lôi Báo làm hộ giáp, đối với Diệp Mặc mà nói còn hơn hộ giáp bình thường, càng làm cho hắn thỏa mãn.
– Gã điên.
Cảnh Anh Ly thầm mắng Diệp Mặc một câu, không thể làm gì khác hơn là cũng phóng ra pháp bảo, cô là Nguyên Anh tầng chín cũng không phải là đối thủ của Lôi Báo cấp bảy, Diệp Mặc chỉ là Nguyên Anh tầng bốn, tuy rằng lợi hại, nhưng tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của Lôi Báo.
Lúc này cô rốt cuộc hiểu rõ vì sao gã này sau khi giết Điền Ngạo Phong, lại giết Viên Quan Nam rồi, đây căn bản là một gã điên ngu xuẩn khó bảo.
Yêu thú cấp bảy sơ kỳ, tương đương với Hư Thần sơ kỳ, gã Nguyên Anh tầng bốn này vẫn vẻ mặt đầy hưng phấn còn dám nói hộ giáp gì đó.
Nếu như là yêu thú cấp bảy khác, Diệp Mặc nhất định sẽ bỏ chạy xa, thế nhưng Lôi Báo này khiến tâm của hắn động.
Bởi vì năng lực công kích của Lôi Báo chỉ là tia sét, còn có lôi cầu, thế nhưng hắn cũng không sợ tia sét.
Lôi Báo vừa đuổi tới không ngờ hai còn kiến Nguyên Anh cũng dám ngăn cản nó, nó rít gào, há mồm phun tới mấy lôi cầu.
Sau khi phun ra mấy lôi cầu này, không gian xung quanh từng cơn kích động, Diệp Mặc cũng cảm thấy “Tử Đao” của hắn giống như muốn tuột khỏi tay.
Mấy tia đao màu tìm mà hắn bổ ra bị trúng một kích của lôi cầu, lập tức như lông ngỗng bay lượn trong không trung, lảo đảo đã biến mất.
Diệp Mặc kinh hãi, hắn biết sự lợi hại của yêu thú cấp bảy.
Nhưng hắn không ngờ lại lợi hại tới thế này, lúc này còn chưa bắt đầu đánh, mà hắn đã hoàn toàn thất thế rồi.
Nếu như hắn không phóng ra một đao trước, nói không chừng hắn không có khả năng trả đòn.
Giờ khắc này, Diệp Mặc mới hiểu được cái gì gọi là yêu thú cấp bảy, thế nhưng mấy tia chớp màu tím kia đã xông tới Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1070: Trận Đánh Điên Cuồng
Trận Đánh Điên Cuồng
K
hông chỉ như thế, lôi cầu khi phóng đến đã vây quanh khắp người Diệp Mặc, khiến thân hình của hắn trở nên chậm chạp.
Nếu như đổi thành bình thường, Diệp Mặc lúc này chỉ có thể thu hồi “Tử Đao” ngăn cản, nhưng cứ coi là như vậy, nhất định cũng bị thương nặng.
Lúc này Diệp Mặc mới hoàn toàn hiểu, coi như là hắn không sợ tia sét, không sợ thủ đoạn công kích của Lôi Báo, yêu thú cấp bảy cũng không thể cầm chân được hắn.
Cũng may Diệp Mặc đã có đại đỉnh tám cực, cùng lúc lôi cầu phóng tới trước mặt, đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc đã được phóng ra.
Sau khi đại đỉnh vừa được phóng ra, lập tức xoay tròn quanh người của Diệp Mặc, đồng thời mang theo một luồng đỉnh anh dũng bao quanh Diệp Mặc.
Bành, bành, bành…
Mấy lôi cầu kia va chạm vào phía trên đại đỉnh của Diệp Mặc, tia sét văng khắp nơi, không ngừng phát ra tiếng nổ mạnh, trông giống tiếng sét khi trời đồ mưa, điểm khác nhau chính là tiếng sét này phát ra một luồng lại nối tiếp một luồng.
Phụt phụt.
Tuy rằng đại đỉnh chặn được mấy lôi cầu, thế nhưng Diệp Mặc bị mấy lôi cầu va đập dữ dội đã phun ra mấy ngụm máu tươi.
Cảnh Anh Ly kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc, cô thật không ngờ một mình Diệp Mặc đã ngăn chặn được trận công kích đầy phẫn nộ của Lôi Báo, lần này nếu để cho cô làm chắc cô cũng không chặn được, gã Nguyên Anh tầng bốn này tuy có chút điên cuồng, thế nhưng qua không đơn giản.
Thế nhưng lúc này, gã này đã bị trọng thương, rõ ràng hắn chính là làm liều lại điên rồ.
Chỉ là cái đỉnh tám cực kia của hắn ngược lại là một dị bảo, chỉ là gã tu sĩ tên là Diệp Mặc này chưa hoàn toàn luyện hóa.
Một đại đỉnh chưa hoàn toàn luyện hóa, cũng có thể ngăn trở công kích phẫn nộ của Lôi Báo.
Nếu như hắn hoàn toàn luyện hóa đại đỉnh tám cực, nói không chừng thực sự có thể xử lý con Lôi Báo này.
Lôi cầu mà Lôi Báo phát ra không ngờ lại bị một con kiến Nguyên Anh tầng bốn ngăn chặn, lập tức phát ra một tiếng gầm rú long trời lở đất, lại lần nữa há miệng phun ra hàng chục tia sét hình cung.
Diệp Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm, tia sét hình cung này mặc dù nhiều, thế nhưng trái lại không có lực uy hiếp lớn bằng lôi cầu vừa nãy.
Hắn vội vàng nuốt mấy viên đan dược để chữa thương, lại lần nữa phóng ra “Tử Đao”.
“Huyễn vân phân liệt đao”, “Huyễn vân hình ý đao”, “Huyễn vân trận sát đao”…
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc trong thời gian ngắn như vậy bổ ra ba đao, rất nhiều ánh đao màu tím lại lần nữa kích động phóng ra, một số ánh đao màu tím giống như có linh tính, hình thành từng đợt trận kỳ vây chặt yêu thú.
Cảnh Anh Ly thấy “Huyễn vân đao pháp” của Diệp Mặc, cô đứng ngẩn người ra, không ngờ có đao pháp rực rỡ làm lóa mắt như vậy, không ngờ còn có thủ đoạn dùng đao quang không chế kinh khủng như thế, đây là đao kỹ gì?
Nhưng đã có đao kỹ lợi hại như vậy, đao quang khi phóng ra vì sao không ngăn chặn số tia sét hình cung kia, còn đi công kích Lôi Báo?
Tuy Cảnh Anh Ly không biết Diệp Mặc vì sao làm như vậy.
Thế nhưng cô biết cô không thể chỉ đứng nhìn mà không làm gì.
Cô vừa huýt sáo một tiếng.
Một ống sáo bạch ngọc xuất hiện trên tay của cô.
Khi cô phất tay, ống sáo kia đã được phóng ra, mang theo một ánh sao băng đập vào Lôi Báo.
Khi Diệp Mặc chú ý ống sáo này, hắn cảm thấy ống sáo này chí ít cũng là một chân khí thứ phẩm.
Ống sáo còn chưa va vào Lôi Báo, mấy lỗ sáo đã phát ra từng đợt tiếng rít.
Coi như là tiếng rít đó không phải nhắm vào Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng cảm thấy được chân nguyên của hắn từng đợt buông lỏng, hơn nữa thần thức từng đợt lộn xộn.
Tiếng sáo thật lợi hại, Diệp Mặc lúc này mới nhớ tới trước đây ở thang đá hắn đã nghe tiếng thét này không phải của Cảnh Anh Ly phát ra mà là do ống sáo của cô phát ra.
Ống sáo bạch ngọc kia không phải ngắm vào Diệp Mặc.
Diệp Mặc còn cảm thấy khó chịu, huống chi ống sáo đặc biệt nhắm vào Lôi Báo? Tia sét hình cung mà Lôi Báo phun ra vừa nãy đánh tan hai ánh đao màu tím phía trước của Diệp Mặc, đã bị tiếng sáo ảnh hưởng đến.
Hai con mắt của nó lập tức đỏ rực, không ngừng gào rít, rất nhiều tia sét hình cung xen lẫn với lôi cầu trực tiếp đánh về phía Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly.
Cảnh Anh Ly bị mấy tia sét hình cung đánh mạnh đã phun ra mấy ngụm máu tươi, đồng thời bay ngược ra ngoài.
Cô thấy mấy tia sét hình cung công kích Diệp Mặc còn nhiều hơn mấy tia sét tấn công cô.
Lập tức trong lòng thầm than, gã Diệp Mặc này nhất định sẽ chết, vốn đang trông cậy hắn cùng nhau đối phó ở thang đá tầng bảy, xem ra cô phải tự nghĩ cách rồi.
Trong lúc Cảnh Anh Ly đang định chạy trốn, lại nghe một tiếng thét dài của Diệp Mặc, đồng thời vươn hai tay ra không ngừng đánh ra thủ quyết.
Khiến Cảnh Anh Ly khiếp sợ chính là tia sét hình cung chi chít đánh vào người Diệp Mặc.
Chỉ là khiến hộ giáp của hắn bị phá vỡ mà thôi, có lẽ cũng làm cho hắn bị thương nhẹ, thế nhưng những vết thương này thậm chí không bằng mấy lôi cầu vừa nãy đánh.
Mà cô ngược lại cảm thấy khí thế của Diệp Mặc tựa hồ tăng lên một chút, Cảnh Anh Ly cũng không thể hiểu gã Diệp Mặc này.
Gã này không chỉ không sợ tia sét hình cung của Lôi Báo công kích.
Hơn nữa một lần công kích là một lần khí thế của hắn tăng lên, dường như mỗi lần công kích hắn, tu vi của hắn còn thăng cấp, đây quả thực không đơn giản, cô thực sự là không nghĩ ra.
Thế nhưng lúc này cô cũng biết không nên nghĩ mấy thứ này, cô đã có chút sáng tỏ, thảo nào Diệp Mặc không sợ Lôi Báo, hóa ra hắn căn bản là coi nhẹ tia sét hình cung mà Lôi Báo công kích.
Hơn nữa còn có đại đỉnh tám cực của hắn, nói không chừng thật đúng là có thể đánh bại Lôi Báo.
Sau khi hiểu rõ đạo lý này, Cảnh Anh Ly lại không muốn trốn nữa, lại lần nữa phóng ống sáo bạch ngọc, cố gắn ném tới Lôi Báo, đồng thời trước người cũng dựng lên một là chắn vòm tròn.
Trong mắt của Cảnh Anh Ly, Diệp Mặc dường như đã chiếm ưu thế, thế nhưng Diệp Mặc có nỗi khổ không nói ra được.
Tia sét hình cung mà Lôi Báo công kích, một chút cũng không bằng tia sét đen của Thế giới sơn, may mà hắn đã bị tia sét đen của Thế giới sơn đánh qua, bằng không đợt thứ hai sẽ không thể kiên trì nổi.
Thảo nào Cảnh Anh Ly sợ con Lôi Báo này như vậy, nó quả thực có thể giết Cảnh Anh Ly dễ dàng.
Nếu như không có đại đỉnh tám cực, lúc này Diệp Mặc nhất định sẽ bỏ chạy trốn đi thật xa, thế nhưng có đại đỉnh, tuy rằng hắn đã bị trọng thương, thế nhưng hắn cảm thấy còn có cơ hội phản kích.
Mấy lôi cầu lại một lần nữa đánh vào đại đỉnh của Diệp Mặc, Diệp Mặc lại phun ra máu tươi, nhưng “Huyễn vân trận sát đao” của hắn đã phát huy hiệu lực, ngày càng nhiều ánh đao màu tím vây chặt Lôi Báo, tia sét hình cung Lôi Báo phóng ra càng lúc càng hỗn độn, chỉ có thể rít gào không ngớt.
Sau khi Cảnh Anh Ly lại lần nữa phóng ra tiếng sáo, cả người Lôi Báo phát ra từng cơn run rẩy, dường như rất khó chịu.
Đột nhiên nó điên cuồng hét lên mấy tiếng, một lần phun ra hơn hàng chục lôi cầu.
Hơn hàng chục lôi cầu được phun ra, tiếng nổ vang này thậm chí làm cho da đầu của Diệp Mặc ngứa ran.
Rất nhiều ánh đao màu tím vừa nãy còn trói chặt Lôi Báo, trong nháy mắt đã bị lôi cầu phá tan, biến thành pháo hoa rực rỡ, tiêu tan rất nhanh.
Vốn ánh đao màu tím của Diệp Mặc cấu thành khốn trận tứ giác, trong nháy mắt này trở nên lộn xộn kinh khủng, cuối cùng bặt vô âm tín, đến Diệp Mặc cũng không thể kiểm soát những đao quang đó.
Diệp Mặc đã không kịp đi lo việc Cảnh Anh Ly hỗ trợ là thêm phiền hay làm tiêu hao chân nguyên của Lôi Báo, bởi vì ngoại trừ một số tia sét hình cung này ra, mười mấy lôi cầu đã lần nữa đánh vào đại đỉnh tám cực của hắn.
Lôi cầu lúc nãy còn chưa nhiều như vậy, Diệp Mặc đã phun ra nhiều máu và bị thương, lúc này lôi cầu lại nhiều như vậy, Diệp Mặc nhất định sẽ bị thương nặng.
Cũng bất chấp đao trận trước đó, Diệp Mặc thu hồi “Tử Đao”, vận chuyển chân nguyên toàn thân, bổ ra một đao.
“Tử Đao” trong tay Diệp Mặc tuột ra, lập tức biến thành cầu vồng màu tím dài mấy thước.
Bành, bành, bành…
“Tử Đao” và mấy tia lôi cầu và chạm tại chỗ, phát sinh từng đợt tiếng vang nặng nề, đánh nhau trong không trung, lôi cầu và đao quang đã kích động xung quanh, thậm chí ngay cả không khí xung quanh đều bị tiếng nổ đùng đùng làm rung chuyển.
Lôi cầu mà chưa bị “Tử Đao” ngăn cản, lại lần nữa đánh vào đại đỉnh tàm cực của Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa phun ra hai ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Diệp Mặc khẳng định từ lúc hắn xuất đạo đến bây giờ, còn chưa từng trải qua trận đánh nào thê thảm như thế này, cũng chưa từng trải qua trận đấu nào có sức mạnh ngang ngửa như vậy.
Tuy rằng vì liên tiếp bị đánh đến hộc máu, sắc mặt Diệp Mặc trở nên tái nhợt, thế nhưng lúc này đây hắn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng.
Bởi vì hắn rõ ràng cảm thấy lôi cầu lần này có sức mạnh không lớn như lần trước, nói cách khác Lôi Báo dưới sự liên kết của hắn và Cảnh Anh Ly đã bị thương nguyên khí.
Có lẽ nói coi như là Lôi Báo không có bị thương, thế nhưng chân nguyên của nó quả thật cũng bị tiêu hao nhiều.
Diệp Mặc lại lần nữa bổ ra “Huyễn vân trận sát đao”, đồng thời ra hiệu cho Cảnh Anh Ly tiếp tục công kích Lôi Báo.
Coi như là phí sức, hắn cũng muốn giết chết yêu thú này.
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc một lần nữa bị đánh hộc máu, trong lòng cũng không khỏi bội phục gã này có sức bền bỉ lâu.
Tu sĩ bình thường bị đánh như vậy, nói không chừng đã sớm chuẩn bị chạy trốn rồi, mà hắn thì sắc mặt càng đánh càng tái nhợt, thế nhưng ý chí chiến đấu càng đánh càng cao, đây quả thật là một gã quái thai.
Thấy Diệp Mặc lại một lần nữa dùng đao quang chặn Lôi Báo, Cảnh Anh Ly không nói gì, chiêu này hiển nhiên là không thể thực hiện được, thế nhưng Diệp Mặc tựa hồ không có biện pháp nào tốt hơn.
Nhưng hiện tại cô là hỗ trợ giúp đỡ, nếu Diệp Mặc phải đánh như vậy, hắn không sợ phun máu, sao cô lại phải sợ chứ?
Cảnh Anh Ly cũng phóng ra ống sáo tiến tới đánh lén Lôi Báo, lúc này đây tiếng sáo càng phát ra chói tai vang dội, nghe thấy tiếng chói tai vang dội của của tiếng sáo, hai mắt của Lôi Báo đỏ rực lên.
Khiến Cảnh Anh Ly kinh ngạc, lúc này đây Diệp Mặc cũng không tiếp tục dùng thái đao trong tay tập kích Lôi Báo, trái lại liên tục xuất ra trận kỳ.
Gã này ngay cả trận pháp cũng có thể bố trí? Cảnh Anh Ly sửng sốt nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong lòng thầm giật mình đồng thời âm thầm không nói được gì.
Với tuổi tác của Diệp Mặc còn chưa đến một trăm tuổi, dưới sự hấp tấp có thể bài bố ra trận pháp gì? Nhiều nhất chỉ là trận pháp cấp ba mà thôi, một trận pháp cấp ba đối phó một còn Lôi Báo cấp bảy, Cảnh Anh Ly không thể không cho rằng Diệp Mặc gã này thực sự điên rồi.
Theo lý thuyết đao trận màu tím kia của hắn sẽ hữu dụng đối với Lôi Báo hơn, hắn nên trước tiên oanh kích Lôi Báo, mà không phải là bố trí trận pháp.
Bởi vì lực công kích của Lôi Báo, trận đao quang kia của hắn căn bản là kiên trì không được bao lâu.
Tựa hồ để nghiệm chứng sự suy đoán của Cảnh Anh Ly, sau một khắc, trận ánh đao màu tím của Diệp Mặc lại lần nữa bị tán loạn dưới lôi cầu của Lôi Báo, mà đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc lại một lần nữa bị lôi cầu đánh trúng, đồng thời hắn đúng lúc cũng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt càng tái nhợt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








