1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 213 : Bảo Bối Chân Chính (c1061-c1065)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 213 : Bảo Bối Chân Chính (c1061-c1065)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1061: Bảo Bối Chân Chính

Bảo Bối Chân Chính

N

gô Dự thấy Diệp Mặc vốn đang chiếm thượng phong, bỗng thu hồi linh khí phi kiếm lại, sau đó lại xuất ra một thanh thái đao dài, trong lòng sửng sốt, thế nhưng y lập tức cảm thấy vui mừng.

Bởi vì y nghĩ, nếu như Diệp Mặc không thu hồi phi kiếm về, thì còn phải phí một phen tay chân chống đỡ một màn kiếm quanh dày đặc mới có thể tiêu diệt đối phương, thế nhưng bỗng nhiên đối phương lại lấy ra một thanh thái đao bình thường có vẻ giống như là đang bí quá làm liều.

– Mày cũng tiếp tao một đao…

Thanh âm của Diệp Mặc còn chưa có hạ xuống, “Tử Đao” trong tay hắn đã mang theo đường sáng tím thật dài bổ tới, ngay sau đó đường sáng tím dần dần biến ra vô đường đao khí màu tím lượn vòng xung quanh, đem toàn bộ đường lùi của Ngô Dự bịt kín lại.

Ngoài ra còn có vô số đao khí dư thừa tiêu tán về phương xa không còn thấy nữa.

Hàn khí âm hàn không gì sánh được trước đó bị một kích của đao khí màu tím giống như ánh mặt trời rực rỡ này đánh trúng, trong không trung nhất thời phát ra một trận âm vang “Đùng đoàng”.

Trong nháy mắt, cỗ hàn khí kia đã bị đao khí màu tím hòa tan.

Ngô Dự cảm giác được chân nguyên yếu ớt dần, trong lòng y ngạc nhiên khi thấy thần quang y phát đi cùng với chân nguyên âm hàn đã hoàn toàn biến mất.

Không đợi y có thêm nữa động tác nào.

Tử sắc đao khí của thái đao đã đi tới trước mặt hắn.

Ngô Dự lập tức kinh hoàng.

Thậm chí y không có cách gì để phá tan đao quang màu tìm vây quanh y, càng không cần phải nói đến Tử đao dài kia đang đến trước mặt.

Lúc này Ngô Dự mới hiểu rõ được cái tên Ninh Tiểu Ma trước mắt này không hề đơn giản như vậy, y lúc này không chút do dự nào mà cho nổ tung chiếc quạt trong tay.

Chính bản thân Diệp Mặc cũng không có nghĩ đến chiêu phòng ngự này của Ngô Dự, một âm thanh nặng nề vang lên, một mùi hôi cực kỳ khó ngửi bay ra, khiến hắn muốn nôn mửa.

Diệp Mặc phải lui lại phía sau, loại mùi này quả thực là chỉ muốn ói.

Hơn nữa hắn còn cảm giác được một trận choáng váng tâm thần, có thể thấy được bên trong mùi này có chất độc cực kỳ lợi hại.

Chân nguyên của Diệp Mặc bắt đầu vận chuyển, đem độc khí này luyện hóa, không đợi hắn có thêm động tác nào, Ngô Dự đã mượn cơ hội ngắn ngủi này hóa thành một đường khí lưu âm hàn bỏ trốn giống như sao băng.

Hiển nhiên y đã nhận định rằng Diệp Mặc tuyệt đối không phải là một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba, tuy rằng chỉ giao thủ có mấy chiêu, hơn nữa còn có rất nhiều mánh khóe chưa dùng, thế nhưng y đã có thể khẳng định y không phải là đối thủ của cái tên Ninh Tiểu Ma kia.

Mắt thấy khí lưu âm hàn tiêu tán hết, Diệp Mặc lại bổ ra “Tử Đao”, đao khí trước đó đã biến mất ở xa xa giờ bỗng tụ lại giống như là có linh tính, lại tự động quay ngược trở lại chặn lấy hóa thân âm hàn của Ngô Dự, trong nháy mắt dòng khí lưu nọ biến hóa thành dáng dấp của Ngô Dự, lúc này sắc mặt tái nhợt của y đã có chút khó coi rồi.

– Đây là cái đao pháp gì? Lại có thể đem đao quang đã tiêu tán tụ lại?

Sắc mặt Ngô Dự tái nhợt nhìn đao quang như có linh trí ở xung quanh mà từng đợt phát lạnh.

– Huyễn Vẫn Hình Ý đao.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào Ngô Dự mà nói.

Hắn sao có thể để cho Ngô Dự chạy trốn, một khi để Ngô Dự chạy trốn được thì sẽ là hậu hoạn vô cùng.

Trước khi sử dụng một đao này, đao quang tiêu tán trước đó hắn không thu hồi lại chính là vị sợ Ngô Dự chạy trốn, không nghĩ tới thật đúng như dự tính.

Biện pháp mà Ngô Dự này dùng để chạy trốn thật quá lợi hại, nếu như bản thân không có chuẩn bị trước thì bây giờ y thực sự đã thành công rồi.

– Mày là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ chứ không phải là Nguyên Anh tầng ba.

Chiếc quạt của Ngô Dự đã bị hủy, lúc này y lại lấy ra một thanh trường kiếm linh khí cực phẩm, sau đó nhìn chằm chằm vao Diệp Mặc mà nói.

Diệp Mặc im lặng không nói, sở dĩ hắn chưa giết Ngô Dự là vì còn muốn hỏi một vấn đề.

Không đợi Diệp Mặc hỏi ra, Ngô Dự đã thử thương lượng với hắn:

– Tao là đệ tử nồng cốt của Vô Lượng Hải, xếp thứ hai trăm sáu mươi bảy trên Bia đề danh Nguyên Anh.

Nếu như mày giết tao, hậu quả sẽ là bị Vô Lượng Hải truy sát vĩnh viễn.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:

– Hai trăm sáu mươi bảy thí tính là cái rắm gì, xếp thứ hai trăm mưới chín là Lô Kiếm Cường kia tao nói giết cũng sẽ giết, cần gì quan tâm đến một phế nhân như mày.

– Lô Kiếm Cường là do mày giết?

Ngô Dự lại chấn động, tuy rằng y xếp thứ hai trăm sáu mươi bảy, thế nhưng y cũng tự hiểu bản thân căn bản không phải là đối thủ của Lô Kiếm Cường, nếu như Lô Kiếm Cường muốn giết y thì là một chuyện hết sức dễ dàng.

Không nghĩ tới Ma tu Lô Kiếm Cường kia lại bị cái tên Ninh Tiểu Ma này giết, lúc này Ngô Dự cuối cùng cũng hiểu rõ sự đáng sợ của Diệp Mặc khi nói câu nói kia: “Mày cũng đừng để cho tao gặp lại”.

Đến thời điểm hiện tại, quả nhiên đã trở thành sự thật.

– Vô Lượng Hải tao thực sự còn chưa nghe nói qua, vậy nên mày cũng không cần phải đem Vô Lượng Hải ra để uy hiếp tao.

Tao chỉ muốn hỏi một chút, ngày trước là ai đã thu nhận Trình Na Na?

Diệp Mặc bình thản đặt câu hỏi.

Truyện Tiên Hiệp – Truyện FULL

Ngô Dự vừa nghe Diệp Mặc hỏi lời này, lập tức đã nhớ lại cảnh gặp Diệp Mặc ở thành Vẫn Chân, liền bật thốt lên:

– Anh Ninh, nếu như anh muốn có được Trình Na Na thì tôi khẳng định rằng có thể giúp anh chuẩn bị tốt.

Diệp Mặc thấy Ngô Dự còn đang tự cho mình là thông minh, liền giáng cho y một bạt tai.

Ngô Dự tuy rằng đã lấy ra trường kiếm, thế nhưng y hiện tại bị ánh đao tím của Diệp Mặc chế trụ, căn bản là không có biện pháp nào để né tránh.

Không đợi Ngô Dự nói, Diệp Mặc lần thứ hai hỏi hắn:

– Đi cùng Trình Na Na lúc đó có một người thanh niên, lúc đó có phải tu sĩ của Vô Lượng Hải bọn mày đối phó anh ta hay không?

Là một đệ tử nòng cốt của tông môn bảy sao, lại bị dam bạt tai một cái, khiến Ngô Dự cảm giác được từng đợt khuất nhục, thế nhưng y vẫn vô thức trả lời:

– Tôi không biết, lúc đó không phải là tôi đi tuyện nhận đệ tử, hơn nữa những loại tiểu nhân vật đó cũng không đáng để vào mắt.

Diệp Mặc cũng không biết có thể tin được lời Ngô Dự không, càng không biết hướng đi của Diệp Tử Phong.

Diệp Mặc cũng không đợi cho y cầu xin tha thứ thêm một lần nữa, liền phóng ra một ngọn lửa thiên hỏa.

Sau khi giết Ngô Dự, Diệp Mặc không tiếp tục ở lại đây nữa, hắn cũng không muốn chờ Duẫn Phán Điệp quay lại.

Tuy rằng Ngô Dự cũng là một trong những kẻ Diệp Mặc phải giết, thế nhưng coi như là giúp Duẫn Phán Điệp một lần, hai bên vậy là cũng không thiếu nợ nhau rồi.

Diệp Mặc rời đi đã lâu, Duẫn Phán Điệp lại một mình vội vã chạy tới đây, đáng tiếc chính là ở đây ngoài một cái hố lớn ra thì cũng không có bất cứ vết tích nào nữa.

Trước đó cô đi tìm nửa ngày, cũng truyền ra rất nhiều tin tức, thế nhưng cấm địa Vẫn Chân rộng lớn không gì sánh được, thì cô đi đâu để tìm người giúp đỡ đây? Dưới sự nôn nóng, cô liền quay trở lại nhưng lại phát hiện ra cả Ngô Dự lẫn Diệp Mặc đều không thấy nữa.

Duẫn Phán Điệp trầm mặc, tuy rằng cô và cái tên Ninh Tiểu Ma kia trước đây căn bản là không có quen biết, sở dĩ đem cho hắn một cái ngọc giản, cũng là bởi vì đã nghi oan cho hắn nên tiện tay thay lời xin lỗi mà thôi.

Nếu như không phải vì nguyên nhân này, Ninh Tiểu Ma khẳng định sẽ không bị Ngô Dự giết.

– Anh yên tâm, ta nhất định sẽ giết Ngô Dự báo thù cho anh.

Duẫn Phán Điệp nhìn cái hố lớn thì thào tự nói một câu, lúc này mới xoay người bỏ đi.

Lúc này Diệp Mặc đã cách xa Thế giới sơn cả vạn dặm rồi, hắn chọn hướng đi ngược lại với hướng lúc trước Duẫn Phán Điệp đã rời đi.

Đối với Diệp Mặc mà nói, tốt nhất là vĩnh viễn cũng không cần phải gặp lại Duẫn Phán Điệp nữa.

Bởi vì một khi gặp lại cô ta, vậy việc hắn giết Ngô Dự khẳng định sẽ bại lộ.

Thế nên hắn bay ngược hướng so với Duẫn Phán Điệp còn đem “Nặc sa” tháo xuống.

Diệp Mặc quyết định từ giờ trở đi cái tên Ninh Tiểu Ma sẽ vĩnh viễn biến mất, về phần hai tu sĩ Nguyên Anh của Đế Quốc Hàn Lương thì xin lỗi rồi, Diệp Mặc không có cách nào tiếp tục hỗ trợ bọn họ.

Còn về Mặc Nguyệt Chi Thành và Hứa Xương Cát, Diệp Mặc tin rằng sẽ không có ai dám động đến.

Tương đối mà nói thì Diệp Mặc cho rằng diện mạo sẵn có của hắn càng thêm an toàn hơn một chút, số người ở Nam An châu gặp qua dung mạo thật của hắn cũng rất ít.

Một ngày sau, Diệp Mặc tìm được một khối Tinh Thần Sa bán cực phẩm, lúc này mới hiểu được vì sao có nhiều người muốn đi vào cấm địa Vẫn Chân như vậy.

Tình Thần Sa bán cực phẩm là tài liệu cấp chín, không chỉ dùng để bố trí Truyền Tống Trận cự ly dài, mà còn là tài liệu tốt nhất để luyện chế pháp bảo không gian.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1062: Ninh Tiểu Ma Biết Mê Hoặc Con Gái

Ninh Tiểu Ma Biết Mê Hoặc Con Gái

T

uy rằng rất nhiều người muốn xông lên đoạt lấy “Cửu Thái Liên”, thế nhưng cũng không có ai dũng cảm xông lên, ai cũng hiểu rằng người xông lên đầu tiên chính là tìm chết, ngay cả Diệp Mặc cũng không dám xông lên.

Tu sĩ xung quanh đầm nước ngày càng náo động, nếu như cứ tiếp diễn bầu không khí này sau một khắc khẳng định sẽ có người xông lên.

Lúc này một gã tu sĩ Nguyên Anh tầng chín đứng ra nói:

– Xin mọi người yên lặng một chút, hãy nghe tôi nói một câu.

Tu sĩ Nguyên Anh tầng chín này hiển nhiên có chút uy vọng, khi y mở miệng liền có rất nhiều tu sĩ đã an tĩnh trở lại.

Diệp Mặc nhỏ giọng hỏi người bên cạnh mình một câu:

– Người này là ai vậy?

Tu sĩ kia nghi hoặc nhìn Diệp Mặc một cái, có chút không hiểu rõ vì sao Diệp Mặc ngay cả người kia cũng không nhận ra, thế nhưng y vẫn trả lời:

– Đây là Lao Hề, đệ tử của tông môn tam sao Vũ Đan môn, và là một Đan Vương nhị phẩm.

Diệp Mặc lúc này mới hiểu được vì sao Lao Hề này lại có uy vọng cao như vậy rồi, hóa ra là một Đan Vương nhị phẩm.

Người mà các tu sĩ không muốn đắc tội nhất chính là Luyện Đan sư, huông chí đây là một Đan Vương nhị phẩm.

Lao Hề không thấy có ai phản đối với lời y nói, lập tức lại cao giọng nói:

– Gốc “Cửu Thái Liên” này gần như đã hoàn toàn thành thục, chỗ tốt của “Cửu Thái Liên” chắc tất cả mọi người đều đã biết, tôi cũng không cần phải nói nữa.

Thế nhưng “Cửu Thái Liên” này chỉ có một gốc, chúng ta coi như là đánh nhau sống chết thì cũng chỉ có một người có được “Cửu Thái Liên”.

Thế nhưng tôi lại có một biện pháp khiến nhiều người có được lợi ích của “Cửu Thái Liên” hơn.

Diệp Mặc đã có chút hiểu được ý tứ của Lao Hề rồi.

Hắn khẳng định là muốn đợi “Cửu Thái Liên” hoàn toàn thành thục sau đó hòa tan cái linh đàm này.

– Lao Đan Vương, ngươi nói nhanh một chút đi, chỉ cần tất cả mọi người đều có lợi, chúng tôi khẳng định đều sẽ nghe theo ngươi.

Đã có tu sĩ kêu lên.

Lao Hề gật đầu tiếp tục nói:

– Điều kiện để “Cửu Thái Liên” thành thục tương đối hà khắc, không chỉ cần thời gian vô số năm, hơn nữa hoàn cảnh cũng cực kỳ trọng yếu.

Gốc “Cửu Thái Liên” này có thể sinh trưởng thành thục ở đây hiển nhiên là có quan hệ đến đầm nước này, nếu như tôi đoán không sai, đây chính là một linh đàm, sở dĩ chúng ta không có cảm giác gì, là bởi vì đại bộ phận linh đã cung cấp cho “Cửu Thái Liên” rồi.

– Tôi nói cho mọi người biết một tin tức tốt, đó là ngày nào đó “Cửu Thái Liên” thành thục tại linh đàm, không có ai lấy nó ra, “Cửu Thái Liên” sẽ lập tức tự động hòa tan vào linh đàm, không chỉ đem linh khí đã từng hấp thụ tặng lại cho linh đàm hơn nữa ngay cả dược tính cũng sẽ cấp toàn bộ cho linh đàm.

Lúc đó chúng ta chỉ cần đi vào linh đàm tu luyện thì hiệu quả sẽ không thấp hơn so với “Cửu uẩn đan” là bao.

Diệp Mặc biết Lao Hề nói không sai, lúc này cũng có một gã tu sĩ đứng ra nói:

– Tôi cũng là đan sư, lời Lao Đan Vương nói hoàn toàn là thật, tôi có thể làm chứng.

Ở đây có nhiều cao thủ như vậy, chỉ có một người có khả năng cướp được “Cửu Thái Liên”, vì thế khi lời Lao Hề nói ra các tu sĩ xung quanh linh đàm đều an tĩnh lại.

Hiển nhiên đều đồng tình với lời Lao Hề nói, tất cả đều hiểu cho dù là có may mắn cướp được “Cửu Thái Liên” thì cũng không có cách nào chạy trốn.

Diệp Mặc nhớ ngày trước tại “Sa Nguyên dược cốc” gặp được một Linh Tủy trì, lúc đó hắn trộm hơn một nửa Linh Tủy trì, hiện tại đối với cái linh đàm này hắn cũng muốn làm như vậy.

Cũng không phải vì chỗ tốt của linh đàm này mà là hắn có một gốc “Ngũ Thái Liên”, mà cái linh đàm này lại có thể nuôi dưỡng một cây “Cửu Thái Liên” vậy thì chắc chắn cũng có lợi đối với “Ngũ Thái Liên” của hắn.

Chỉ là hiện tại chỗ này nhiều người như vậy, hắn căn bản là không có cách nào động thủ, duy nhất chỉ có thể đợi “Cửu Thái Liên” thành thục, khi đó tất cả đều tiến vào thì mới có cơ hội đục nước béo cò.

Mùi mà “Cửu Thái Liên” tỏa ra càng ngày càng đậm, tu sĩ kéo tới đây cũng càng ngày càng nhiều, tu sĩ mới tới không biết được tình huống, cũng đều tự động lưu lại bên đầm cũng không có ý định vượt qua.

Diệp Mặc thấy có vài tu sĩ mặc trên người y phục củ Huyền Băng phái liền muốn đến nói chuyện, nhưng rồi cũng phải cố gắng kìm nén lại.

Không bao lâu sau lại có thêm sáu thân ảnh rất nhanh đi tới, chính là các đạo cô của Thanh Mộng trai, Lăng Hiểu Sương cũng ở trong đó, Diệp Mặc cảm giác được khí thế của Lăng Hiểu Sương có một chút biến hóa, chắc là đã đạt được thứ tốt nào đó ở trong này rồi.

Ngay sau đó, các tu sĩ của Thiên Tinh phái cũng tới rồi.

Duẫn Phán Điệp vừa đến nơi này đã nhìn xung quanh, tựa hồ như đang tìm cái gì đó, thế nhưng rất nhanh cô liền thất vọng, cô không thấy được Diệp Mặc cũng không gặp được Ngô Dự.

Diệp Mặc thầm cảm thấy may mắn là lúc trước đã bỏ mặt nạ ra dùng tướng mạo sẵn có, nếu không sẽ bị cô ta nhận biết ngay.

Tất cả các tu sĩ đều đi đến sát bên bờ linh đàm nhìn chằm chằm vào “Cửu Thái Liên”, chỉ có Duẫn Phán Điệp là có chút không yên lòng, cô đi tới trước mặt Lăng Hiểu Sương nhỏ giọng hỏi:

– Thanh Sương sư tỷ, em cần hỏi chị một chuyện…

Lăng Hiểu Sương nghi hoặc nhìn Duẫn Phán Điệp:

– Phán Điệp sư muội, em có chuyện gì thì cứ nói đi, nếu như chị biết thì khẳng định sẽ nói cho em.

– Cái này…

Duẫn Phán Điệp do dự chốc lát rồi lập tức hỏi:

– Thanh Sương sư tỷ, em muốn hỏi một chút, chị quen biết Ninh Tiểu Ma sư huynh sao?

– Hả…

Lăng Hiểu Sương lẳng lặng nhìn Duẫn Phán Điệp, cô thực sự nghĩ không ra Duẫn Phán Điệp vì sao lại đối với cái tên Ninh Tiểu Ma kia có cách gọi thân thiết như thế, còn là Tiểu Ma sư huynh.

Trước đó không phải còn là dáng vẻ muốn giết hắn sao? Lăng Hiểu Sương bỗng nhiên nhớ tới mấy người sư muội Thành Hàn, bỗng nhiên vô thức mà rùng mình một cái:

Cái tên Ninh Tiểu Ma này rốt cuộc là loại người gì? Không ngờ biết cách mê hoặc con gái? Khi nào gặp lại nhất định phải hỏi rõ chuyện này, nếu như là hắn tu luyện một loại ma công chuyên mê hoặc phụ nữ, thì cho dù là sư phụ có đứng ra cô cũng muốn diệt trừ cái tên Ninh Tiểu Ma này.

Bỗng nhiên cô nhớ ra là phải trả lời câu hỏi của Duẫn Phán Điệp, không thể làm gì khác hơn là nói rằng:

– Chị cũng chỉ ngẫu nhiên thấy hắn trêu ghẹo con gái, khi đó mới có chút ấn tượng.

Phán Điệp sư muội, chị nói cho em biết, cái tên Ninh Tiểu Ma kia tuyệt đối không phải là một tu sĩ chính phái.

Chị hoài nghi hắn có một loại thủ đoạn bỉ ổi nào đó với các cô gái, em nghìn vạn lần phải cẩn thận với hắn đó.

Duẫn Phán Điệp nhíu nhíu mày, Lăng Hiểu Sương hiểu lầm y của cô rồi, bản thân cũng đâu có ý gì khác đối với Ninh Tiểu Ma, chỉ là muốn nghe một chút về lai lịch của hắn, nếu như hắn còn có sự tình nào còn đang dang dở thì bản thân giúp đỡ hắn làm nốt cũng tốt.

Du sao thì Ninh Tiểu Ma cũng vì trợ giúp cô nên cuối cùng mới bị Ngô Dự giết chết.

Thế nhưng lời của Lăng Hiểu Sương nói là vì muốn tốt cho cô, thế nên cô cũng không nói thêm gì, chỉ có thể nói một câu cảm tạ rồi rời đi.

Lăng Hiểu Sương nhìn thoáng qua Duẫn Phán Điệp bỏ đi, nhíu mày, trong lòng rất là lo lắng, cô lo rằng chính mấy người sư muội của mình không biết đã bị Ninh Tiểu Ma khi dễ đến mức nào rồi.

Lúc này ở phía sau lại có một su sĩ Nguyên Anh hậu kỳ phi độn đến, tên tu sĩ kia thấy ở giữa linh đàm có “Cửu Thái Liên” trong mắt nhất thời toát ra ánh sáng nóng bỏng, thậm chí ngay cả nửa câu cũng không nói liền trực tiếp vọt tới, muốn cướp lấy “Cửu Thái Liên”.

Vốn đã rất khẩn trương, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, hiện giờ đã bị người mới tới kia khiến cho tất cả bùng nổ ra.

Không còn ai nguyện ý chờ đợi “Cửu Thái Liên” dung nhập vào linh đàm nữa.

Tất cả đếu “Oanh” một tiếng lao về phía “Cửu Thái Liên” trong linh đàm.

Nhất thời các loại pháp bảo trùng điệp bay lượn phía trên linh đàm, đao khí, kiếm quang, ánh lửa, băng tiễn các loại… Cái gì có thể công kích được đều tung hết ra, âm thanh công kích, những tiếng kêu là thảm thiết, còn có các loại thuật pháp kịch liệt bạo nổ phía trên linh đàm.

Tất cả những cuộc công kích này đều xoay quanh “Cửu Thái Liên”, một khi có tu sĩ nào tiếp cận đến gần “Cửu Thái Liên” liền bị vô số công kích nhắm vào người.

Chỉ trong chốc lát, đã có khoảng trăm tu sĩ tham trận tranh đấu phải ngã xuống.

Lao Hề lúc này vẫn đang cực lực kêu gọi mọi người dừng tay, thế nhưng cục diện này một khi nổ ra mà muốn nó dừng lại thì hoàn toàn là si tâm vọng tưởng.

Cuối cùng, Lao Hề cũng không suy nghĩ nữa, nếu bây giờ y không lao lên, thì ngay cả muốn sờ vào “Cửu Thái Liên” cũng sẽ không được.

Diệp Mặc cũng lao lên, chỉ là hắn không có ý định đi cướp lấy “Cửu Thái Liên”, hắn biết tuy rằng đơn đả độc đấu hắn không hề kém hơn bất cứ người nào, thế nhưng nơi này có nhiều tu sĩ Nguyên Anh tầng chín, tầng tám như vậy, thì một mình hắn căn bản là không thể cướp được “Cửu Thái Liên”.

Cái hắn muốn chính là nước ở trong cái linh đàm này, linh đàm này đã nuôi dưỡng được “Cửu Thái Liên”, hiển nhiên không như những linh đàm khác, đầm nước này đối với người khác có thể là vô ích, nhưng đối với thì đã có chỗ để trọng dụng rồi.

Bởi vì hắn có một gốc cây “Cửu Thái Liên” còn chưa có thành thục, bây giờ nó vẫn còn là “Ngũ Thái Liên”.

Lúc này hắn lại tìm được một loại đầm nước có khả năng nuôi dưỡng được “Cửu Thái Liên”, hắn sao có thể bỏ qua được?

Hắn nhanh chóng chạy vào bên trong linh đàm, không ngừng đem nước trong linh đàm chuyển vào Thế giới trang vàng của mình.

Nước trong linh đàm không ngừng ít đi, thế nhưng tất cả mọi người đều đang điên cuồng, vì “Cửu Thái Liên” rồi, nên không có ai chú ý đến việc nước trong linh đàm bị dẫn đi mất.

– Thành thục rồi…

Không biết là ai kêu lên một câu, liền khiến tất cả các tu sĩ còn đang tranh đấu xung quanh đều dừng lại nhìn về phía gốc cây “Cửu Thái Liên” mà trước đó còn tản ra linh khí, lúc này đã hiện rõ ra thêm một màu sắc thứ chín.

Vậy là chín màu sắc đã hiện rõ ra trên “Cửu Thái Liên”, hơn nữa còn có linh vận nhạn nhạt tản mát ra ngoài.

– Đầm nước đã ít đi rất nhiều…

Lập tức có người chú ý đến lượng nước bên trong linh đàm đang không ngừng ít đi, còn ít hơn trước rất nhiều.

Có người đang thu lấy nước trong linh đàm, hầu như tất cả các tu sĩ đều hiểu ra điều này.

Nhất thời rất nhiều người đều cùng nhau làm giống như Diệp Mặc, trở thành một gã công nhân bơm nước.

Nhiều người cùng bơm nước như vậy, khiến nước trong linh đàm mất đi càng nhanh hơn.

Một số người biết linh khí chín màu ở mặt ngoài linh đàm là không có cách nào mang đi rồi nên nhanh chóng bắt đầu ngồi ở phía trên đầm nước hấp thụ linh tính của “Cửu Thái Liên”, tự thân cải thiện linh cản và tư chất của mình.

Một số người không hiểu gì, còn trực tiếp chìm vào trong linh đàm bắt đầu tu luyện.

Thế nhưng những người này rất nhanh hiểu rõ rằng ở bên ngoài có hiệu quả hơn là chìm vào trong nước tu luyện, trong nhất thời, mặt bên ngoài linh đàm có rất đông các tu sĩ ngồi xuống tu luyện.

Trận tranh đấu vừa rồi hoàn toàn anh tĩnh trở lại giống như là chưa hề có gì xảy ra cả.

Tất cả mọi người đều biết, cơ hội này quý giá như thế nào.

Đó chính là cải thiện linh căn và tư chất của bản thân, có lẽ kiếp này chỉ có một cơ hội này mà thôi.

Diệp Mặc thấy chín màu sắc bên trong linh đàm dần dần tiêu tán, hắn biết rằng linh tính bên trong linh đàm của “Cửu Thái Liên” đã tiêu hao hết rồi.

Hắn cũng không tiếp tục thu lấy đầm nước nữa, lúc này nước trong linh đàm đã bị hắn lấy đi hơn một nửa, đối với “Ngũ Thái Liên” của hắn mà nói hẳn là đủ rồi.

Tuy rằng chỉ có một phần dược tính của “Cửu Thái Liên” bị đông đảo các tu sĩ phân chia, thế nhưng vẫn rất nhiều tu sĩ đề thăng được bản chất linh căn của mình, đối với các tu sĩ mà nói thì việc linh căn được đề thăng là một chỗ tốt khó có thể đánh giá rõ ràng được, bởi vì ý nghĩa của việc này liên quan đến việc bản thân có thể tu luyện đến cảnh giới tối cao hay không?

Có vài tu sĩ khi nãy gia nhập vào trận tranh đấu hiện giờ muốn trả thù, nhưng phát hiện từng cột sáng màu trắng bắt đầu chớp động.

Những người hểu biết đều hiểu rằng cấm địa Vẫn Chân đã đến lúc kết thúc rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1063: Phẫn Nộ Khi Gặp Cố Nhân

Phẫn Nộ Khi Gặp Cố Nhân

V

ào lúc này, tất cả các tu sĩ đang có mặt trong cấm địa Vẫn Chân đều bị truyền tống tới Vẫn Chân điện tầng bốn.

Trước đó Diệp Mặc thấy có khoảng sáu bảy trăm tu sĩ tiến vào, cộng thêm số tu sĩ tiến vào sau, Diệp Mặc phỏng chừng ít nhất cũng phải hơn một nghìn người.

Thế nhưng Diệp Mặc phát hiện sau khi mọi người bị truyền tống ra, tối đa cũng chỉ khoảng hai ba trăm người.

Có thể thấy được cấm địa Vẫn Chân tuy rằng không có thái quá như lời Quách Kỳ Phàm nói, nhưng số lượng tu sĩ đã ngã xuống cũng rất đáng sợ.

Hơn nữa Diệp Mặc biết trình độ của các tu sĩ tiến nhập vào cấm địa Vẫn Chân là tương đối cao, nếu như ngay cả tu sĩ có tu vi Kim Đan cũng đi vào mà nói, Diệp Mặc phỏng chừng chắc chỉ còn lại hai mươi người, tuy rằng bây giờ hơn một chút, thế nhưng lời nói này cũng không có sai.

Song song Diệp Mặc cũng biết việc phi thiên trong cấm địa Vẫn Chân là không có quan hệ, những người tiến nhập cấm địa có thể phi thăng so với những tu sĩ phổ thông có tính khả thi hơn nhiều.

Trước không nói đến việc các tu sĩ chiếm được cái gì bên trong cấm địa, cho dù là có những thứ không tầm thường như “Cửu Thái Liên”, linh đàm thì cũng không phải là thứ muốn là gặp được.

Diệp Mặc thấy Duẫn Phán Điệp đang nhìn xung quanh, càng không dám dừng lại, triển khai thân hình nhanh chóng đi xa.

Không chỉ Diệp Mặc, rất nhiều tu sĩ sau khi tới tầng tư cũng đều rất nhanh rời đi.

Diệp Mặc sau khi phi độn rất xa, đột nhiên nhớ tới hai gã tu sĩ Hư Thần lúc trước tiến nhập cấm địa Vẫn Chân tựa hồ không có đi ra, mặc dù “Không gian đao gió” và “Không gian loạn lưu” rất lợi hại, thế nhưng cũng không đến mức ngay cả tu sĩ Hư Thần cũng không ra được?

Những ý nghĩ này chỉ là chợt lóe lên trong đầu về phần tu sĩ Hư Thần có đi ra hay không đối với hắn không có liên quan, dù sao thứ hắn cần đã có được rồi.

Sau khi Diệp Mặc rời khỏi, lần nữa đeo “Cửu Biến” lên mặt, hắn sợ vạn nhất khi xung đột với kẻ khác, sẽ lại giết phải đệ tử của đại môn phái nào đó rồi bản thân lại bị bọn họ phát lệnh truy nã.

Linh thảo cao cấp của Vẫn Chân điện tầng bốn nhiều hơn phía dưới rất nhiều.

Diệp Mặc có thể lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, một chút cũng không bỏ phí.

Hiện Khổ Trúc đã lấy được tới tay rồi, vậy chỉ còn chuyện trọng yếu nhất là thu thập linh thảo và tài liệu thôi.

Diệp Mặc sợ rằng thời gian không còn kịp, hắn chỉ ở tại một vài địa phương của tầng bốn đi một vòng rồi lại tiến đến lối vào tầng thứ năm.

Khi Diệp Mặc thấy được hơn một nghìn tu sĩ đứng trước cửa thang đá lên tầng năm, hiển nhiên là biết những tu sĩ này đang do dự xem là nên đi tới hay ở lại tầng bốn.

Đối với sự do dự của những người này Diệp Mặc cũng có thể hiểu được, bởi vì hắn đều biết, chỗ linh dược xuất hiện nhiều nhất là ở tầng năm, thế nhưng nơi đa số tu sĩ đều phải ngã xuống cũng là thang đá tiến vào tầng năm này.

Người khác không đi thế nhưng hắn nhất định phải đi, Diệp Mặc vừa đi chỗ cửa vào thang đá tầng thứ năm, chợt nghe thấy một tiếng hét thảm của tu sĩ khác đang truyền tới, một tên tu sĩ không thể chịu được áp lực của thang đá trong thời gian dài, bị áp lực không gian ép thành hư vô.

Nhưng dù là như thế, vẫn có mười mấy tu sĩ tiếp tục lao lên thang đá, mọi người đều biết ngăn giữa tầng bốn và tầng năm Vẫn Chân điện là một lưu vực, chỉ có sau khi tới tầng năm mới có thể tìm được những thứ thực sự tốt.

Diệp Mặc thấy lần này có mười tu sĩ đi lên, ngoại trừ hai gã tu sĩ Nguyên Anh còn lại đều là tu sĩ Kim Đan.

Tuy rằng thần thức của hắn không có cách nào đến được chỗ cao nhất của thang đá, thế nhưng một lát sau lại có năm tiếng kêu thảm thiết, khi năm tiếng kêu thảm vừa rồi còn chưa có hoàn toàn tiêu tán thì lại truyền đến hai tiếng kêu thảm thiết nữa.

Chỉ trong chốc lát mà mười tu sĩ đã chết mất bảy, còn lại ba người tựa hồ đã lên được tầng năm rồi, không có tiếng kêu thảm truyền đến nữa.

Các tu sĩ khác trải qua một lát do dự, có vài người đã bắt đầu rời khỏi, thế nhưng rất nhiều người vẫn như cũ tiếp tục do dự ở chỗ này không tiến lên.

Khi Diệp Mặc đang muốn xông lên thang đá, bỗng nhiên lại thấy Cố Vị ở sát bên cạnh những người do dự không tiến, y chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng tám, vậy mà có thể tiến tới đây, hơn nữa y nói cũng rất ít.

Nhìn y đứng đó phỏng chừng là đang do dự là đi hay không đi.

Diệp Mặc nghĩ đến có thể mình sẽ quay lại Đế Quốc Hàn Lương cho nên bảo Cố Vị nhắn lại mấy câu với Cát Liên và Vưu Phiên Bình cũng tốt.

Nghĩ tới đây Diệp Mặc đi về phía Cố Vị.

Cố Vị đang ở đó do dự, bỗng thấy Diệp Mặc đi tới phía mình, nhất thời cả kinh, một tu sĩ Nguyên Anh đi về phía một tu sĩ Kim Đan hiển nhiên sẽ khiến y thấp thỏm bất an.

Diệp Mặc lấy ra một ngọc giản cho y nhìn một chút, sau đó nhìn chằm chằm vào Cố Vị mà hỏi:

– Anh có phải là tu sĩ Đế Quốc Hàn Lương phái tới, tên là Cố Vị?

Cố Vị kinh dị mà nhìn vào Diệp Mặc, cẩn thận đáp lại:

– Đúng vậy thưa tiền bối, vãn bối chính là tu sĩ được Đế Quốc Hàn Lương cử tới tên là Cố Vị.

Diệp Mặc gật đầu:

– Anh đúng là Cố Vị vậy là được rồi, vậy anh hãy trở về nói là Diệp Mặc đã ngã xuống tại cấm địa Vẫn Chân rồi, hắn trước khi chết nhờ ta tới tìm anh, đem mấy thứ này giao cho anh mang về.

Nói xong, Diệp Mặc lấy ra ba bình ngọc đưa cho Cố Vị:

– Đây là một viên “Ngưng Anh đan”, là Diệp Mặc tặng cho anh, để anh sau này chiếu cố đến Mặc Nguyệt Chi Thành của hắn một chút.

Còn có hai bình kia dùng để tu luyện là để anh đưa cho Vưu Phiên Bình và Cát Liên.

Đúng rồi, hắn nói sau khi tìm được anh thì khuyên anh không nên đi lên tiếp nữa.

Hai cái bình ngọc kia Diệp Mặc cũng chỉ bỏ vào mỗi bình hai viên “Anh Nguyên đan” mà thôi, tuy rằng “Anh Nguyên đan” hắn có không ít, thế những chính hắn cũng phải dùng, vì thế chỉ có thể lấy ra bốn viên để tặng người mà thôi.

– A…

Điều khiến Cố Vị chấn động không phải là việc Diệp Mặc ngã xuống, mà chính là Diệp Mặc trước khi chết không ngờ lại đưa cho y một viên “Ngưng Anh đan”, điều khiến Cố Vị thật không thể tưởng tượng nổi.

Thế nhưng Cố Vị vừa nghĩ liền hiểu rõ, Diệp Mặc đã chết rồi mấy thứ này không còn tác dụng gì với hắn nữa.

Còn không bằng đem tặng cho người khác, còn có thể lấy cái ân tình này mà giúp hắn chiếu cố Mặc Nguyệt Chi Thành.

Hiểu rõ đạo lý này, Cố Vị vội vã tiếp nhận đồ Diệp Mặc tặng, khom người nói:

– Đa tạ tiến bối giúp đỡ chuyển di ngôn của Diệp Mặc tiền bối, vẫn bối xin ghi nhớ trong lòng.

Vẫn bối nhận được ân tình, xin tiền bối cho biết tôn tính đại danh.

Diệp Mặc khoát tay nói:

– Anh không cần nhớ tới ta, thực lòng mà nói lần này mục tiêu của ta là Vẫn Chân điện tầng sáu, có thể ta cũng không có cơ hội trở ra nữa, có thể gặp được anh thì coi như là anh may mắn.

Nói xong Diệp Mặc chắp tay sau lưng cảm thán một tiếng, bổ xung vài câu:

– Ta là Bác Dung, là bạn tốt của Diệp Mặc, chỉ là Diệp Mặc hắn… Ai, đáng tiếc a…

Tự lẩm bẩm mấy câu Diệp Mặc phất tay với Cố Vị nói:

– Ta phải đi lên rồi, anh tự bảo trọng.

Nói xong Diệp Mặc xoay người đi, rất nhanh đã biến mất tại thang đá tiến nhập tầng năm.

Hắn khẳng định rằng Cố Vị có được “Ngưng Anh đan” sẽ không đi lên tầng năm nữa.

Tu sĩ Kim Đan mạo hiểm tính mạng đi lên tầng năm Vẫn Chân điện, không phải là vì ngưng kết Nguyên Anh sao? Đã có cơ hội rồi, Diệp Mặc không tìn rằng y sẽ không yêu quý cái mạng nhỏ của chính mình.

Diệp Mặc suy đoán không có sai, hắn vừa biến mất khỏi thang đá lên tầng năm, Cố Vị đã ngay lập tức rời khỏi đó, không biết y đã ẩn nấp đi nơi nào.

Truyện Tiên Hiệp – Truyện FULL

Diệp Mặc không chút do dự xông lên thang đá, lập tức kéo theo rất nhiều người cùng lên, cho nên việc Cố Vị rời khỏi không có bất cứ ai chú ý đến.

Vừa lên đến tầng năm, Diệp Mặc cảm giác được linh khí ở đây tuyệt đối khác biệt, ở đây linh khí nồng nặc thật giống như có bố trí Tụ linh trận vậy.

Hơn nữa Diệp Mặc mới vừa bắt đầu đã thấy hai gốc “Chu Hoàn hoa”, lúc này Diệp Mặc đã hiểu rõ vì sao trước khi đi tu sĩ Ngưng Thể đã nói chỉ cần lên được tầng năm là các tu sĩ đã có thể kinh hỉ rồi.

Linh thảo ở đây so với tầng bốn tuyệt đối là hơn rất nhiều, Diệp Mặc đang suy nghĩ nếu như tới được tầng sáu vậy thì linh thảo chẳng phải sẽ càng nhiều sao?

Song Diệp Mặc cũng biết đa số thời gian hắn dùng ở cấm địa Vẫn Chân rồi.

Sau khi tới đây, hắn cần phải đẩy nhanh tốc độ bằng không thì hắn chưa lên được tầng trên đã hết thời gian quy định của Vẫn Chân điện rồi.

Linh thảo của tầng năm xác thực là giống với suy nghĩ của Diệp Mặc, so với tầng bốn cũng không chỉ nhiều hơn mấy lần, hơn nữa Diệp Mặc tại tầng năm hoàn toàn tìm được một lượng lớn linh thảo cấp năm, thậm chí linh thảo cấp sáu ở đây cũng không phải là hiếm.

Tu sĩ có thể đi tới Vẫn Chân điện tầng năm không phải là nhiều, vì thế mọi người đều giống nhau, không phải tình huống đặc biệt thì Diệp Mặc sẽ không đi tranh đoạt linh thảo với người khác, trừ phi có loại linh thảo mà hắn cực kỳ cần thiết.

Ngay cả “Tử bối thanh la” Diệp Mặc cũng có thể tìm được ba gốc ở đây, bởi vì có thể thấy được đốm.

Trong lòng Diệp Mặc cũng là một trận cảm thán, nếu như không có Vẫn Chân điện, Tu Chân giới muốn một lần xuất hiện nhiều linh thảo cao cấp như vậy thật đúng là rất khó.

Diệp Mặc lại nhìn thấy thêm một khoảng nhỏ có hơn mười gốc “Yên vụ chi lan”, tuy chỉ là linh thảo cấp năm, thế nhưng đối với Diệp Mặc căn bản là không chê nhiều.

Huống chi thụ hộ của “Yên vụ chi lan” này là một yêu thú cấp năm Man Ngưu thú.

Giữa lúc Diệp Mặc muốn tiêu diệt Man Ngưu thú, thu lấy mười gốc “Yên vụ chi lan” thì có hai gã tu sĩ Nguyên Anh ở một bên vừa cười vừa đi tới.

Thần thức Diệp Mặc quét qua một chút, cũng không lưu ý, đi tới chỉ là hai người một nam một nữ mà thôi.

Thế nhưng sau một khắc Diệp Mặc lập tức buông xuôi “Yên vụ chi lan”, mà lẳng lặng nhìn chằm chằm về phía hai người kia, thậm chí tay cũng bắt đầu run rẩy.

Tên thanh niên kia sắc mặt có chút tái nhợt nhưng dù hắn có hóa thành tro thì Diệp Mặc cũng nhận ra, hắn chính là thiếu chủ Tây Lưu môn Kinh Dục Điền.

Ngày trước chính gã đã hủy diệt Thần Dược môn, môn phái của Diệp Mặc và Lạc Ảnh, bởi vì Kinh Dục Điền mơ tưởng đến sắc đẹp của Lạc Ảnh cho nên muốn mạnh mẽ chiếm đoạt nàng, kết quả bị Lạc Ảnh cự tuyệt.

Mà Thần Dược môn cũng không vì Tây Lưu môn là tông môn năm sao mà để Lạc Ảnh phải khuất phục, cuối cùng bị môn chủ Tây Lưu là Kinh Thân dẫn người đến diệt môn.

Nếu như không phải vì cơ duyên xảo hợp, Diệp Mặc và Lạc Ảnh đã sớm hồn phi phách tán rồi.

Vì vậy muốn nói đến thù hận, thì thù hận giữa Diệp Mặc và Tây Lưu môn mới là thù hận sâu sắc nhất.

Cho dù là tên Kinh Dục Điền này hay là môn chủ Tây Lưu môn Kinh Thân đi nữa, thì cũng đều là đầu sỏ gây nên thảm án diệt môn của Diệp Mặc.

Lúc này Diệp Mặc gặp được gã, há có thể không giận dữ từ tận đáy lòng ư?

Càng làm cho Diệp Mặc chấn động chính là cô gái bên cạnh Kinh Dục Điền kia lại từng là tu sĩ của Thần Dược môn, nghiêm khắc mà nói thì chính là sư bá của Diệp Mặc, cũng chính là sư tỷ của Lạc Ảnh tên là Lưu Mạn Hương.

Diệp Mặc nghĩ không ra tại sao sau khi Thần Dược môn bị Tây Lưu môn tận diệt, Lưu Mạn Hương lại có thể thân thiết với Kinh Dục Điền như vậy?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1064: Nguyên Nhân Bị Diệt Môn

Nguyên Nhân Bị Diệt Môn

Đ

úng là “Yên vụ chi lan”, số lượng thật cũng không ít, có dến hơn mười gốc.

Lưu Mạn Hương và Kinh Dục Điền hiển nhiên đã thấy hơn mười gốc “Yên vụ chi lan”.

Lưu Mạn Hương chủ động ngừng lại, nói với Kinh Dục Điền một câu, ý tứ rất rõ ràng, những linh dược này cần nên động thủ không?

Kinh Dục Điền đứng một bên nhìn Diệp Mặc, gật đầu với Lưu Mạn Hương, hiển nhiên tu vi của Diệp Mặc chỉ có Nguyên Anh tầng bốn, ở trong mắt gã còn không là gì.

Không nói gã đã là tu vi Nguyên Anh tầng năm, mà Lưu Mạn Hương cũng có tu vi Nguyên Anh tầng một, bọn họ hai người căn bản là không cần sợ một tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn như Diệp Mặc.

Thế nhưng gã hiển nhiên cũng không có do dự định biểu hiện cường thế, chỉ là nhìn biểu tình sững sờ đang đứng ở một bên của Diệp Mặc mà kỳ quái nói:

– Này, vị bằng hữu kia, chúng ta có thể cùng nhau tiêu diệt con Man Ngưu thú này, ở đây có hơn mười gốc “Yên vụ chi lan”, chúng ta cùng nhau chia đều, anh thấy thế nào?

Chỉ là một con Man Ngưu thú cấp năm, căn bản là không cần tu sĩ Nguyên Anh liên thủ, dù là Lưu Mạn Hương cũng có thể tiện tay tiêu diệt.

Nắm tay của Diệp Mặc đã có chút trắng bệch, khóe mắt của hắn thậm chí có chút tơ máu màu hồng, Diệp Mặc cũng không bùng nổ sau khi Kinh Dục Điền nói những lời này, trái lại hắn bình tĩnh xuống một chút.

Nếu đã gặp được Kinh Dục Điền, hắn tuyệt đối sẽ không để đối phương chạy thoát, hắn nhất định cần tỉnh táo lại, phòng ngừa đối phương nghi ngờ rồi chạy trốn.

Khi đó hắn phải đi Đông Huyền châu thì không biết cần bao lâu mới có cơ hội.

Thấy Diệp Mặc vẫn không nói gì, chỉ nhìn mình, Kinh Dục Điền liền nhíu nhíu đầu mày.

– Con đàn bà bên cạnh mày, ông đây nhìn trúng rồi, để lại cho ông đây dùng, về phần mày cũng chỉ là một phế vật rác rưởi…

Diệp Mặc nhìn lướt qua Lưu Mạn Hương cười lạnh nói.

Và đúng như hắn đã dự liệu, hắn còn chưa có nói xong, Kinh Dục Điền liền nhảy dựng lên.

Khi nào mà một tên chỉ là tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn lại dám có chủ ý với cả phụ nữ của mình?

Lửa giận trong nháy mắt bốc lên đến gáy Kinh Dục Điền, gã giương tay lên, sáu thanh phi đao mang theo hàn quang lòe lòe nhanh chóng bay đi.

Diệp Mặc nhìn lên, dĩ nhiên phát hiện đây là một tổ phi đao, sáu cây phi đao mỗi một cây đều là một kiện linh khí cực phẩm, mà sáu cây phi đao kết hợp lại dĩ nhiên không kém hơn một kiện chân khí.

Ngay khi sáu cây phi đao được Kinh Dục Điền ném ra, lập tức mở rộng trong không trung, đảo mặt đã hình thành một vòng cung đem Diệp Mặc vây ở trong.

Lưu Mạn Hương đứng ở một bên quan sát, khi thấy sáu cây phi đao được xuất ra, trong mắt lộ ra một tia thèm muốn, ngược lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc.

Sự lợi hại của Kinh Dục Điền toàn bộ hiện trên bộ đao khí, một tổ phi đao này của gã không chỉ tương đương với một kiện chân khí thứ phẩm, hơn nữa tại thời điểm đối địch còn có tác dụng trọng yếu.

Tổ phi đao này có một đặc tính, sau khi đã lập thành kết cấu, tu sĩ ở trung tâm của màn đao sẽ bị ràng buộc rất khó thoát ra.

Càng không chỉ nói hiện này tu sĩ trước mắt tu vi so với Kinh Dục Điền còn thấp hơn một tầng, vì vậy trong mắt Lưu Mạn Hương, Kinh Dục Điền đã nắm chắc phần thắng rồi.

Khi một tổ phi đao này biến ảo thành màn đao đem Diệp Mặc hoàn toàn bao vây lại, Kinh Dục Điền vốn vô cùng phẫn nộ tự nhiên có chút hòa hoãn lại.

Gã thậm chí hoài nghi đối phương quen biết mình, bằng không làm sao biết sau khi mình nổi giận, sẽ xuất ra sát chiêu? Cũng may đối phương rốt cuộc cũng không được như ý nguyện.

Nếu như là tu sĩ khác, Diệp Mặc vốn là chẳng cần dùng loại thủ đoạn khiêu khích đối phương phẫn nộ này, thế nhưng thù hận của hắn và Kinh Dục Điền thật sự là quá sâu rồi.

Khi trước Kinh Dục Điền mới là Nguyên Anh tầng một, dùng linh dược tích lũy vài chục năm đến nay gã đã là Nguyên Anh tầng năm rồi, điều này làm cho Diệp Mặc có chút lo lắng.

Tu Chân giới chuyện gì cũng có thể phát sinh, mượn chính hắn mà nói, ngày đó không phải là một người bình thường sao? Hiện tại thậm chí có thể chém giết tu sĩ cùng cấp. sở dĩ hắn không xem thường Kinh Dục Điền mấy chục năm không gặp, là bởi vì hắn tuyệt đối không muốn để đối phương có cơ hội chạy trốn.

Thế nhưng sau khi Diệp Mặc thấy Kinh Dục Điền xuất thủ, hắn âm thầm lắc đầu, quả nhiên là nhờ linh dược thăng tiến tu vi.

Khi vừa ra tay Diệp Mặc đã biết, người này chỉ có một bộ đao pháp kia là có vẻ lợi hại, chân nguyên và thần thức của bản thân gã thật không đáng nhắc tới.

Coi như là Bác Dung ở chỗ này, Diệp Mặc phỏng chừng y cũng có thể nắm Kinh Dục Điền trong tay, không cần phải nói đến chính bản thân mình ra tay.

Diệp Mặc không đợi mảng sáng và màn đao của phi đao hiển hiện ra toàn bộ, “Tử Đao” của hắn đã được xuất ra.

Nếu như đối mặt với tu sĩ như Ngô Dự, thì đệ nhất đao của hắn mới có thể là “Huyễn vân thúc nguyên đao”, thế nhưng Kinh Dục Điền và hắn thực sự không phải là người cùng đẳng cấp, chênh lệch tương đối xa.

“Huyễn vân phi toàn đao” được Diệp Mặc bổ ra, màn phi đao lúc đầu còn bao phủ lấy Diệp Mặc giống như tấm vải gặp phải dao bén, lập tức bị rách tan tành, như bong bóng xà phòng tan biến mất.

Răng rắc…

Vài tiếng vỡ giòn vang lên, sáu cây phi đao trôi nổi trên đầu Diệp Mặc trong nháy mắt bị đao khí màu tím cuốn đi, toàn bộ phi đao bị cuốn đi va chạm vào nhau kêu lên những tiếng “Leng keng”.

Mà Kinh Dục Điền là chủ nhân của số linh khí phi đao này không có cách nào khống chế lại.

Kinh Dục Điền chỉ có thể ngơ ngác nhìn phi đao của mình bị đao quang màu tím cuốn đi, hoàn toàn không kịp phản ứng, lại có thêm một đường đao quang màu tím thật dài trực tiếp bổ về phía đan điền của gã.

Phụt…

Một ngụm máu tươi phun ra, trên người Kinh Dục Điền dần hiện ra một vệt máu, một viên Nguyên Anh nhỏ đang khủng hoảng tột cùng không ngờ bị một đao này của Diệp Mặc trực tiếp làm xuất hiện.

Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: vn Nguyên Anh kia mới vừa chạy ra, lập tức đã bị đao quang màu tím phá thành mảnh vụn.

Mất đi Nguyên Anh, Kinh Dục Điền ngây dại nhìn Diệp Mặc, nếu như việc này từ đầu chí cuối đều không phát sinh ngay trước mắt, gã căn bản là sẽ không tin, một tu sĩ Nguyên Anh tầng năm lại bị một tu sĩ Nguyên Anh tầng bốn dùng không quá ba chiêu đã tiêu diệt Nguyên Anh rồi.

Đây không phải là chênh lệch lớn, căn bản đây không phải là cùng một đẳng cấp.

Nguyên Anh bị diệt, chẳng khác nào toàn bộ tu vi của gã đi tong, hơn nữa coi như là đối phương không giết gã, thì gã cũng chỉ có thể dừng ở đây.

– Mày, mày…

Kinh Dục Điền cố gắng nói ra một hai câu uy hiếp, cũng có lẽ là cầu xin tha thứ, thế nhưng gã lắp bắp nửa ngày cũng không nói ra được nửa câu.

Đối phương ngay cả Nguyên Anh của gã cũng đã tiêu diệt rồi, đâu thể nào sợ gã uy hiếp, và cũng chẳng thể nào để ý đến việc gã cầu xin tha thứ.

Lúc này người gã hận nhất dĩ nhiên là Lưu Mạn Hương.

Khi nãy nếu như không phải con đàn bà này để ý đến mấy gốc “Yên vụ chi lan” thì hiện tại gã đã không có chuyện rồi, không ngờ chỉ vì mấy gốc linh thảo cấp năm mà xảy ra chuyện.

Lưu Mạn Hương cũng không biết hiện giờ bản thân đã bị Kinh Dục Điền căm hận rồi, hơn nữa coi như là biết cô cũng không thể làm gì hơn.

Cô càng kinh hoàng nhìn Diệp Mặc biết rằng lần này thực sự là đá phải thiết bản rồi.

Đối phương chỉ trong chốc lát đã đem Nguyên Anh của Kinh Dục Điền tiêu diệt rồi, muốn giải quyết cô lại càng dễ dàng.

Cô vô ý thức lui ra phía sau, nhưng lại phát hiện Diệp Mặc lạnh lùng nhìn mình một chút, sau đó hắn nói:

– Nếu như cô dám lui ra sau nửa bước, ta sẽ một đao giết chết cô.

Lưu Mạn Hương rùng mình một cái, nhưng cũng không dám lui ra phía sau nửa bước, sắc mặt trở nên trắng bệch, cố gắng nhanh chóng suy nghĩ đối sách.

Diệp Mặc không để ý đến Lưu Mạn Hương, hắn nhìn chằm chằm vào Kinh Dục Điền châm chọc nói:

– Tu vi của mày tăng rất nhanh, lần đầu ông nhìn thấy mày chỉ là tu vi Nguyên Anh tầng một, hiện tại đã là Nguyên Anh tầng năm rồi.

Đáng tiếc là do dùng đan dược tăng lên, nhìn được mà không có dùng được.

Tao thực sự là không nghĩ ra loại phế vật như mày không ngờ cũng có thể tu luyện đến tầng thứ năm.

– Mày quen biết tao?

Kinh Dục Điền lúc này mới có chút tỉnh ngộ, đối phương không ngờ quen biết gã, nói như vậy, đối phương muốn giết gã cũng không phải vì con đàn bà kia cùng với hơn mười gốc “Yên vụ chi lan” rồi.

– Vị đại ca này, tôi nguyện ý theo anh, tôi ở cùng một chỗ với tên họ Kinh này đã sớm chán ghét hắn rồi.

Nếu như anh nguyện ý, tôi lập tức sẽ…

Lưu Mạn Hương cố nén nội tâm sợ hãi của mình, trong mắt cố gắng lộ ra một ít mỵ sắc.

Đồng thời một bên áo của cô mặc như có như không, có khuynh hướng nhẹ nhàng rớt xuống, lộ ra một vùng trắng chói mắt.

Hiển nhiên, bất luận lời Diệp Mặc nói vừa nãy có phải thật hay không thì cô cũng cố gắng thử một lần.

Kinh Dục Điền tuy rằng nhân phẩm hoàn toàn là cặn bã, thế nhưng thấy chính người phụ nữ của mình ở trước mặt người khác thể hiện bộ dạng lẳng lơ, nhất thời tức giận phun ra một ngụm máu.

Diệp Mặc cũng không thèm nhìn Lưu Mạn Hương, mà lạnh lùng nhìn chằm chằm Kinh Dục Điền lạnh giọng nói:

– Họ Kinh kia, sư phụ của tao là Lạc Ảnh, xưa kia cũng không xuất hiện bên ngoài, mày từ đâu mà biết được người?

– Mày là đệ tử của Thần Dược môn, Thần Dược môn…

Kinh Dục Điền ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, cuối cùng gã cũng hiểu rõ vì sao Diệp Mặc muốn giết mình rồi, hóa ra lại là do tàn dư của Thần Dược môn.

Diệp Mặc cho đến giờ vẫn có điều không rõ, Tây Lưu môn sao có thể chỉ vì sư phụ Lạc Ảnh của mình mà đem Thần Dược môn tiêu diệt.

Hiểu rõ được Diệp Mặc vì sao muốn giết mình, Kinh Dục Điền bỗng nhiên chỉ vào Lưu Mạn Hương mà nói với giọng căm hận:

– Chính là cô ta, chính là tiện nhân này, cô ta đi tới Tây Lưu môn nói cho cha ta biết Thần Dược môn chiếm được môt dược đỉnh có khả năng khiến cho linh đan sư có thể luyện chế ra đan dược thiên cấp.

Hơn nữa cô ta còn nói cho tôi biết, Lạc Ảnh của Thần Dược môn tuyệt sắc vô song, thậm chí còn mang cả bức họa của Lạc Ảnh đến…

– Mày, mày nói láo! Là do cha mày mơ ước dược đỉnh của Thần Dược môn, mày mơ ước chiếm đoạt Lạc Ảnh sư muội, cái đó với tao có quan hệ gì chứ? Để bảo toàn tính mạng, tao phải chịu tủi nhục ở lại Tây Lưu môn, vì cờ đợi ngày báo thù cho Thần Dược môn, ngày hôm nay cuối cùng tao cũng có cơ hội rồi.

Lưu Mạn Hương phản bác lời của Kinh Dục Điền đến khản cả giọng.

Tuy rằng Diệp Mặc hiện đang mang “Cửu biến” thế nhưng Lưu Mạn Hương biết được người trước mắt này chính là Diệp Mặc rồi, cô thực nghĩ không ra làm thế nào mà có thể gặp được Diệp Mặc ở chỗ này, hơn nữa hắn lại có tu vi cao như vậy sao?

– Ha ha, tao nói láo!

Kinh Dục Điền tuy rằng toàn thân đều là máu, nhưng vẫn cười ha hả, gã biết chính mình phải chết không thể nghi ngờ rồi, cũng không trông cậy Diệp Mặc tha cho mình.

Gã vừa cười lớn vừa nói:

– Lưu Mạn Hương, mày nói Thần Dược môn có một dược đỉnh, trên thực tế chúng tao chỉ chiếm được một cái nắp đỉnh mà thôi, còn dược đỉnh là do mày phỏng chế lại.

Sau đó lại để vào trong một viên “Ngưng Anh đan”, tiện nhân nhà ngươi ngay cả chính sư phụ và sư môn cũng bán đứng, hiện tại cũng bán đứng tao nốt, hiện tao cũng đã hiểu rõ dược loại tiện nhân như mày rồi…

Lưu Mạn Hương căn bản là không đợi Kinh Dục Điền tiếp tục nói liền lấy phi kiếm ra tiện tay phóng thẳng vào đầu của Kinh Dục Điền.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn một đôi nam nữ vô sỉ nói chuyện, không nói một lời.

Mà Lưu Mạn Hương giết Kinh Dục Điền để lấy lòng Diệp Mặc, cố gắng lộ ra một chút tươi cười, nói với Diệp Mặc:

– Diệp Mặc sự đệ, thật không ngờ cậu còn sống, thật sự là quá tốt, Lạc Ảnh sự muội có khỏe không? Ta, ta…

Dưới sự kích động, ả tựa hồ không thể nói tiếp được nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1065: Vì Tu Chân Giới Trừ Hại

Vì Tu Chân Giới Trừ Hại

C

húng ta đều là đồng môn, nếu cậu thích tôi, vậy hãy đưa tôi theo, tôi nguyện ý… Kỳ thực ngày trước ở Thần Dược môn, tôi đã đối với cậu, đối với cậu…

Dù cho ở đây không phải trốn riêng tư, thế nhưng Lưu Mạn Hương lại nói ra những lời này, cũng không có chút nào đột ngột.

Hơn nữa âm thanh của ả càng nói càng dịu dàng, càng nói càng nhỏ.

Mà y phục trước ngực ả tựa hồ như theo lời ả nói mà lộ ra càng lúc càng nhiều, lộ ra càng nhiều khoảng trắng.

Không chỉ đổi cách xưng hô với Diệp Mặc thành sự đệ, lại còn bay ra một bộ dáng như là đã sớm ái mộ Diệp Mặc từ lâu.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm Lưu Mạn Hương, liên hệ với lời nói của Kinh Dục Điền càng thêm tin tưởng.

Lưu Mạn Hương là người thế nào, Diệp Mặc tuy rằng không hiểu rõ cô ta, thế nhưng dù sao cũng là một đồng môn trong môn phái.

Cái loại đàn bà này tuyệt đối không phải là loại có thể vì môn phái mà chịu nhục, Diệp Mặc nghĩ đến lời Kinh Dục Điền nói về việc cô ta vì một viên “Ngưng Anh đan” thì càng thêm tin một ít.

Thấy Diệp Mặc lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, ngữ khí của Lưu Mạn Hương càng thêm thê lương, bi ai thương cảm hơn, giống như là cái chết của Kinh Dục Điền vừa rồi không có liên quan đến cô ta.

Cuối cùng cô lại xoay người lại, cúi gập xuống mà nó một cách đau khổ:

– Sư đệ, tôi biết cậu hận tôi, cậu hãy đánh tôi đi.

Cô ta vừa nói vừa cố gắng nhích mông lên, cái này cũng chưa tính, cô thậm chí còn để lộ ra một khối ngực tròn trịa và một ít nội y màu hồng phấn.

Cho dù là Diệp Mặc nhìn thấy cảnh này cũng có chút miệng khô lưỡi nóng, phải âm thầm bội phục loại đàn bà biết cách lợi dụng ưu thế của bản thân này, hơn nữa còn không biết thẹn chút nào.

Có lẽ nói, cô ta căn bản không biết cái gì gọi là thẹn.

Vốn là Diệp Mặc đang có chút hoa mắt, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía mà khi nãy Kinh Dục Điền và Lưu Mạn Hương hai người đi tới đây.

Bốp, bốp, bốp…

Vài tiếng vỗ tay đơn điệu vang lên cùng lúc khi Diệp Mặc ngẩng đầu lên.

– Các hạ quả là danh bất hư truyền.

Không ngờ lại làm cái chuyện này ngoài đường giữa ban ngày ban mặt, Viễn mỗ bội phục, thật sự là cực kỳ bội phục…

Ánh mặt Diệp Mặc nhất thời ngưng tụ lại, hắn nhìn tên tu sĩ đang lắc mình đi tới, trong mắt có chút nghi hoặc.

Hắn đương nhiên biết tên tu sĩ này, người này chính là Viên Quan Nam, thế nhưng Viên Quan Nam nói những lời này là có ý gì?

Hơn nữa cái tên Viên Quan Nam này trước này luôn đi cùng Văn Thái Y mà, sao lần này y lại một mình xuất hiện ở đây?

Diệp Mặc rất nhanh liền hiểu rõ ý tứ của tên Viên Quan Nam này.

Y hẳn là đã biết mình chính là Ninh Tiểu Ma rồi.

Sau khi hiểu được điểm này, Diệp Mặc cảm thấy có chút ớn lạnh, bất luận là hắn dùng “Nặc sa” hay “Cửu biến” hay là diện mạo vốn có, mục đích vốn chỉ có một, chính là vì không muốn để cho người khác nhận ra.

Tên Viên Quan Nam này hiện tại đã nhận ra hắn, vậy chẳng phải là nói rõ rằng y đều có thể nhận ra mình dù cho có đeo mặt nạ sao? Y làm như thến nào biết được?

Viên Quan Nam đi về phía Lưu Mạn Hương cách đó không xa, hăng hái nhìn vào phần mông của cô ta, tựa hồ như đang cố gắng mà thưởng thức.

Lưu Mạn Hương rốt cuộc cũng biết xấu hổ, cô làm ra vẻ ủy khuất đứng lên, thế nhưng cũng chỉnh lại ngực áo của mình.

– Vị sư muội này, có phải người này đang bức bách em hay không? Nếu như đúng như vậy, em chỉ cần nói ra, đợi lát nữa ta có thể làm chứng cho em rồi.

Viên Quan Nam nói với vẻ mặt hết sức đàng hoàng.

– Tôi, hắn, tôi…

Sắc mặt của Lưu Mạn Hương đỏ lên, chỉ là nói ba chữ, rồi cũng không nói ra được nữa.

Tựa hồ cô thực sự xấu hổ, không thể nói nên lời, càng nói càng lộn xộn.

Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, cái loại đàn bà này nếu như là ở địa cầu thì tuyệt đối sẽ là một ảnh hậu đấy.

Viên Quan Nam ôn hòa gật đầu với Lưu Mạn Hương, lúc này mới nhìn Diệp Mặc mã lãnh đạm nói:

– Ninh Tiểu Ma, mày thật sự rất giỏi, mới một thời gian ngắn đã từ Nguyên Anh tầng ba tấn cấp tới Nguyên Anh tầng bốn rồi, tao phỏng chừng mày đúng là một tu sĩ không đơn giản như mọi người vẫn nghĩ.

Dừng một chút, Viên Quan Nam nở một nụ cười, hắc hắc nói một câu:

– Thế nhưng Lăng Hiểu Sương thật đúng là không có nhìn lầm mày.

Háo sắc vô sỉ tao có thể hiểu, thế nhưng háo sắc đến loại trình độ này của mày, Viên mỗ tao thật là lần đầu tiên mới thấy.

Nhưng cũng không sao hết, hiện giờ tao muốn vì Tu Chân giới trừ hại.

Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: vn Diệp Mặc chỉ đứng yên cầm “Tử Đao”, căn bản là không lưu ý đến lời Viên Quan Nam nói, hắn tuyệt đối không tin Viên Quan Nam cao thượng đến thế, thậm chí còn dám nói rằng vì Tu Chân giới trừ hại.

Lúc này hắn lưu ý chính là Viên Quan Nam vì sao có thể nhận ra hắn, sau đó lại làm thế nào mà tìm được hắn? Diệp Mặc tin tưởng vào pháp bảo ẩn dấu và sự cẩn thận của hắn, tuyệt đối không có đệ lộ kẽ hở nào.

Nhưng thực tế thì Viên Quan Nam không chỉ nhận ra được thân phận của hắn, lại có thể đến đây tìm được hắn.

Sở dĩ hắn lấy ra “Tử Đao” là vì hắn đã không có dự định để Viên Quan Nam sống mà rời khỏi đây.

Thân phận hắn tuyệt đối không thể bại lộ, nếu Viên Quan Nam đã biết thân phận của hắn vậy thì nhất định phải giết.

Nhưng Viên Quan Nam cũng không phải dễ dàng giết chết như vậy, điểm này Diệp Mặc cũng hiểu rất rõ.

Nhưng nói đi nói lại, Diệp Mặc cho rằng mình không nên giết người này, y khác với Điền Ngạo Phong bị giết ngày trước.

Trước kia hắn giết Điền Ngạo Phong là bởi vì không biết thân phận Điền Ngạo Phong, mà hiện tại hắn đã biết của Viên Quan Nam thậm chí so với Điền Ngạo Phong còn dữ dằn hơn.

Một khi Viên Quan Nam bị giết, sự kiện này tuyệt đối sẽ chấn động hơn nhiều so với việc giết Điền Ngạo Phong.

Diệp Mặc nắm chắc “Tử Đao” trong tay, sau đó nói:

– Họ Viên kia, ở đây cũng không có người ngoài, cũng không cần phải huênh hoang khoác lác làm gì.

Người bêu rếu tao cũng không phải chỉ có một mình mày, cũng không cần phải đem bảng tên giơ lên trước mặt tao.

Tao biết mày nhằm vào tao khẳng định là có mục đích, nếu như mày có nghi vấn gì thì cứ hỏi, tao có thể nói đều sẽ nói cho mày, thế nhưng trước đó, tao cũng có một nghi vấn mong mày có thể trả lời.

Viên Quan Nam cười ha ha mà nói:

– Bất luận có phải tao có huênh hoang khoác lác hay không, mày cũng không thấy được.

Mày đã nói như vậy rồi, tao thật ra cũng có chuyện cần hỏi mày.

Được rồi, Viên Quan Nam tao cũng không cần phải cùng người chết như mày so đo tính toán, mày muốn hỏi làm sao tao có thể tìm được mày đúng không?

Diệp Mặc trầm giọng nói:

– Không sai, mày làm thế nào mà tìm được tao?

– Bởi vì chỉ cần bị tao nhìn qua một lần thì vĩnh viễn sẽ không chạy thoát được, bất luận là kẻ đó dùng biện pháp gì để che giấu đi nữa.

Viên Quan Nam nói với vẻ kiêu ngạo.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn tuyệt đối không tin lời Viên Quan Nam nói, Viên Quan Nam coi như là có thiên phú đi chăng nữa, y có thể nhìn ra chân tướng của “Nặc sa” mà đến cả tu sĩ Ngưng Thể cũng không nhìn ra được sao?

Thấy Diệp Mặc nhíu đầu mày, Viên Quan Nam biết rằng Diệp Mặc không tin lời y nói, y cũng không cần Diệp Mặc tin tưởng, lập tức hỏi lại:

– Lúc mày cướp đoạt linh đàm nuôi dưỡng “Cửu Thái Liên”.

Tao nghĩ hẳn là mày có một pháp bảo nghịch thiên cực độ phải không? Bằng không mày cũng không có khả năng hấp thu nước của linh đàm với tốc độ nhanh chóng như vậy.

Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, có một số việc mà trong lúc lơ đãng hắn đã để lộ ra, ngay tại trận hôn loạn đó, Viên Quan Nam không ngờ vẫn quan tâm theo dõi hắn.

Rất hiển nhiên, Viên Quan Nam đã sớm lưu ý đến hắn rồi.

Cũng nói rõ rằng lời Viên Quan Nam nói không sai, tuy rằng Diệp Mặc không biết y dùng thủ đoạn gì, thế nhưng có thể khẳng định chính là Viên Quan Nam luôn biết hắn với Ninh Tiểu Ma là một.

Diệp Mặc không trả lời Viên Quan Nam, hắn biết vừa rồi Viên Quan Nam cũng không nói thật với hắn, chỉ xuất ra “Tử Đao” lạnh giọng nói:

– Đừng nhiều lời vô ích, muốn đánh thì nhanh lên!

– Ha ha, nghĩ rằng mình đã là Nguyên Anh tầng bốn rồi, đã muốn cùng Viên Quan Nam tao động thủ, quả nhiên là kẻ vô tri thì không biết sợ.

Mày đã muốn đánh, vậy tao sẽ thành toàn cho mày, cũng vì Tu Chân giới mà trừ hại.

Viên Quan Nam nói xong, khoát tay, một cái đại đỉnh tám cực xuất hiện trên đỉnh đầu của y.

Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên gặp phải tu sĩ sử dụng đỉnh, cái đại đỉnh tám cực này vừa xuất hiện trên đỉnh đầu của Viên Quan Nam, liền quay tròn tại chỗ, đồng thời dẫn đến một bức tường gió không gian.

Cùng lúc trên tay của Viên Quan Nam xuất hiện một cổ kích toàn thân tràn ngập sát ý sung mãn, hóa ra đại định tám cực này không phải là pháp bảo cuối của y, nhiều nhất cũng chỉ là một pháp bảo phòng ngự mà thôi.

Mà chiếc cổ kích vừa xuất hiện kia, Diệp Mặc đã biết rằng dưới nó đã có không biết bao nhiêu vong hồn rồi.

Cái loại sát ý mang theo toàn mùi máu tươi này, Diệp Mặc có thể khẳng định cổ kích này tuyệt đối không thật sự thuộc về Viên Quan Nam, chỉ là không biết y từ nơi nào mà có được loại hung khí này mà thôi.

Ngày trước khi Diệp Mặc đối địch cùng Lô Kiếm Cường, gã sự dụng một cái Huyết Sắc Trưởng giản, tuy cái Huyết Sắc Trưởng giản đó cũng mang theo mùi máu tanh, thế nhưng lại không giống với cổ kích này ở chỗ mùi máu tanh đã bị ma khí bao trùm hoàn toàn.

Mà chiếc cổ kích trong tay Viên Quan Nam này lại là máu tanh thật, cho dù không xuất chiêu cũng đã có một loại khí thế chấn nhiếp tâm phách người khác rồi.

Lấy ra cổ kích, Viên Quan Nam cũng không nói với Diệp Mặc một lời, cổ kích trong tay đã mang theo âm thanh phá không trực tiếp lao về phía Diệp Mặc.

Sát khí màu đỏ máu hầu như đem toàn bộ không gian cô động lại, tựa hồ cho người ta cảm giác chỉ cần tiếp cận sát khí màu đỏ máu này một khắc sẽ bị nó xé rách.

Lưu Mạn Hương vô thức rùng mình một cái, vốn ả muốn chờ Diệp Mặc và tên tu sĩ mới tới này đấu đá nhau, cô sẽ nhân cơ hội đó mà chạy trốn.

Bởi vì sự lợi hại của Diệp Mặc trước đó ả đã tận mắt trông thấy, hắn giết một tu sĩ Nguyên Anh tầng năm là Kinh Dục Điền mà giống như là giết gà vậy.

Mà cái kẻ mới tới này cũng là một tu sĩ Nguyên Anh tầng năm, khẳng định không phải là đối thủ của Diệp Mặc, thế nhưng hai người hiện tại đã bắt đầu đánh nhau, Lưu Mạn Hương lại có cảm giác tựa hồ như mình đã nhìn lầm rồi.

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng năm này ra tay với thanh thế kinh người, mặc dù cách xa như vậy, ả cũng cảm giác được mình giống như bị sát khí kia xé rách mà kinh hãi trong lòng.

Có lẽ Diệp Mặc cũng không nhất định là đối thủ của người này, nếu như vậy ả hiện tại cũng không cần chạy trốn, bởi lát nữa ả khẳng định sẽ là một trận chiến kinh thiên động địa giữa hai người, khi đó tìm cơ hội chạy trốn thì chắc ăn hơn bây giờ rất nhiều.

Cô kích của Viên Quan Nam lại đâm ra một nhát, Diệp Mặc cảm giác được trong lồng ngực một trận nhộn nhạo, có cảm giác khó chịu gần như sẽ phun ra một ngụm máu.

Không đợi hắn cảm thán chân nguyên hùng hồn của Viên Quan Nam, thì hắn cũng đã cảm giác được không gian xung quanh bị trì trệ lại, tuy chỉ trong nháy mắt nhưng Diệp Mặc cũng đã cảm nhận được rất rõ.

Khi cổ kích biến ảo thành vô số kích ảnh vây quanh bốn phía của Diệp Mặc, Diệp Mặc lúc này mới chợt kinh ngạc, chiêu này của Viên Quan Nam không ngờ lại gần giống với “Huyễn vân thúc nguyên đao” của hắn, chẳng qua một chiêu này muốn hoàn toàn trói buộc không gian xung quanh hắn.

Tuy rằng không có khả năng tính toán được vùng không gian bị trói buộc, thế nhưng Diệp Mặc lại biết, chiêu này có một không gian cơ bản.

Rõ ràng Viên Quan Nam không muốn nhanh chóng giết mình, Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, Viên Quan Nam xem mình giống như một tu sĩ Nguyên Anh bốn bình thường, hiển nhiên lần này y đã quá sai lầm rồi.

Diệp Mặc đồng thời bổ ra “Tử Đao”, đao khí của “Tử Đao” dưới sự thúc giục bởi chân nguyên của hắn, bức tường chân nguyên vừa nãy tựa hộ muốn khóa chặt hắn giờ đây như tờ giấy bình thường bị xé nát không thương tiếc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box