[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 185 : Điên Cuồng (c921-c925)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Điên Cuồng
Điên Cuồng
D
iệp Mặc vừa đứng trên Truyền Tống Trận đã chuẩn bị xong ý định ác chiến một phen.
Cho nên khi hắn nhìn thấy có người tới khiêu chiến hắn, lại là khiêu chiến của một gã Kim Đan tầng năm, hắn thậm chí không do dự nuốt một viên Bồi Chân Đan, đồng thời lấy ra Kềnh Linh Lam Quả ăn vào.
Sau khi Quảng Vi thấy Diệp Mặc lên Truyền Tống Trận, nhưng lại không xuống dưới, hơn nữa còn ăn một viên đan dược gì đó.
Huống chi, tên tu sĩ khiêu chiến Diệp Mặc đã là Kim Đan tầng năm, thậm chí còn lợi hại hơn tên Kim Đan tầng bốn mà cô vừa cùng Diệp Mặc hợp sức giết.
Vội vàng nói lớn với đại sư tỷ ở trên Truyền Tống Trận:
– Đại sư tỷ, chị mau giúp Diệp Mặc đi, hắn…
Đại sư tỷ của Tiên Dược Cốc nhìn hai gã tu sĩ Kim Đan viên mãn Nam An Châu ở bên cạnh, còn có mấy tên Kim Đan hậu kỳ, lại nhìn Quảng Vi một cái, chậm rãi lắc đầu, cô căn bản không thể ra tay, một khi ra tay thì chính là phá hư quy củ.
Phá hư quy củ rồi thì người khác sẽ cùng xông lên Quảng Vi trong lòng quýnh lên, khởi động phi kiếm muốn đi hỗ trợ.
Đại sư tỷ của Tiên Dược Cốc vội vàng quát lớn:
– Quảng Vi, em đứng lại, em tới đó có thể giải quyết được vấn đề sao?
Quảng Vi nghe thấy Đại sư tỷ quát lớn, liền tỉnh táo lại, cô hiểu được nếu mình tới đó chỉ làm mọi chuyện càng tồi tệ hơn thôi.
Cô thở dài, chỉ có thể hi vọng Diệp Mặc nếu không địch lại có thể xuống đây.
Thế nhưng nhìn bản mặt tràn ngập sát ý của tên tu sĩ Kim Đan tầng năm kia cũng biết được cơ hội như vậy là vô cùng xa vời.
– Kềnh Linh Lam Quả?
Đã có vài tên tu sĩ nhận ra trái cây vừa rồi Diệp Mặc ăn là Kềnh Linh Lam Quả, vội vàng kêu lên, đồng thời trong mắt lộ ra một tia nóng bỏng.
Kềnh Linh Lam Quả là một vật rất khó có được, mặc dù không phải là linh dược cấp bảy, nhưng giá trị của nó không khác so với linh dược cấp bảy là bao.
Tên tu sĩ Trúc Cơ trước mắt này lại có Kềnh Linh Lam Quả, hơn nữa không hề do dự ăn mất một quả.
Bọn họ mặc dù không biết đan dược mà Diệp Mặc dùng lúc trước là gì, nhưng đều đoán rằng trên người Diệp Mặc đã có một trái Kềnh Linh Lam Quả thì nhất định sẽ có quả thứ hai.
Tên tu sĩ Kim Đan tầng năm dữ tợn cười một tiếng, nói:
– Tên nhóc, nhớ kỹ tên của ông nội, Kim Tỏa Chấn của Lưu Vân Kiếm Phái – Nam An Châu.
Nể tình Kềnh Linh Lam Quả mà cậu có, ông nội sẽ cho toàn thây.
Khi tất cả mọi người biết được thứ vừa rồi Diệp Mặc ăn là Kềnh Linh Lam Quả, đều hối hận không lên sớm một chút.
Bởi vì nếu tới sớm, chỉ cần giết Diệp Mặc, Kềnh Linh Lam Quả sẽ là của mình.
Kim Tỏa Chấn tựa hồ cũng biết suy nghĩ của những người khác, sau khi nói xong, giương tay lên.
Một cái vòng bằng thép khổng lồ màu xám tro đập về phía Diệp Mặc, chiếc vòng kia khi còn trong tay Kim Tỏa Chấn chỉ to bằng hai lòng bàn tay, khi vòng tròn tới đỉnh đầu Diệp Mặc liền biến to ra phạm vi nửa trượng.
Mà bốn phía quanh vòng tròn lại bắn ra hơn mười đường ánh sáng đen nhánh.
Những thứ ánh sáng đen nhánh này mang theo một luồng sát cơ lạnh lùng thấm vào người, hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc.
Cầm Mộ Tâm nhìn thấy một chiêu này mặt liền biến sắc, cô không nghĩ tới Kim Tỏa Chấn vừa ra tay lại xuất ra một chiêu ngoan độc như vậy.
Cô chính là bị bại dưới vòng sáng này, nếu như không phải cô có một linh khí hộ giáp, nói không chừng cô đã mất mạng dưới vòng tròn kia.
Ánh sáng đen nhánh của vòng tròn này vô cùng lợi hại, chẳng những giết người trong vô hình, lại mang theo một hiệu quả có tác dụng ăn mòn cùng cắt nuốt thần thức.
Vòng tròn kia vừa tiến tới, Diệp Mặc liền cảm giác thần thức của mình đau nhói, lại còn vô thanh vô tức bị ăn mòn, nhất thời trong lòng cả kinh.
Hắn không nghĩ tới còn có loại pháp bảo này.
Pháp bảo ăn mòn thần thức, hắn mặc dù có nghe nói qua nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy.
Hiện tại linh lực cường đại của Bồi Chân Đan phối hợp với Kềnh Linh Lam Quả hoàn toàn khuếch tán ra, Diệp Mặc cảm giác cả người giống như bị lửa thiêu, rất khó chịu.
Hắn biết hắn đang đánh cược, đánh cược vào Tam Sinh Quyết.
Tam Sinh Quyết đồng thời vận chuyển, linh khí vô tận ở xung quanh tạo thành một cơn lốc linh khí quay quanh Diệp Mặc, mà Diệp Mặc đồng thời xuất Tử Đao ra, đánh chiêu đầu tiên, Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao.
Hắn biết mình đang kết đan, lúc này phải phòng thủ, Kim Tỏa Chấn muốn công kích thì tùy y công kích, công kích của y sẽ kích thích tiềm lực trên người mình, nhưng hắn nhất định phải ngăn chặn được ánh sáng đen từ vòng tròn kia của Kim Tỏa Chấn.
Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao giống như trước cuồn cuồn nổi lên vô số ánh sáng tím, không nhằm vào Kim Tỏa Chấn, mà là mười đường ánh sáng đen bắn ra từ pháp bảo của y.
Tử Đao của Diệp Mặc phát ra ánh sáng tím cùng với mười đường ánh sáng đen bắn ra từ vòng tròn của Kim Tỏa Chấn cuốn lại chung một chỗ, phát ra tiếng “xuy xuy”, thứ tiếng động này khiến cho người nghe rất không thoải mái, người tu vi thấp thậm chí có cảm giác muốn nôn mửa.
Cùng một thời gian, Diệp Mặc lại giơ tay lên, vô số linh thạch thượng phẩm bị hắn lấy ra, rơi ra xung quanh hắn, tự động tạo thành một Tụ Linh Trận Pháp đơn giản.
Tu Linh Trận này mặc dù đơn giản, nhưng toàn bộ đều bố trí từ linh thạch, cho nên một khi Tụ Linh Trận được bố trí xong, linh khí quanh người Diệp Mặc sẽ càng nhanh chóng tạo thành cơn lốc linh khí khổng lồ.
Diệp Mặc biết, nếu có hai năm tu luyện, hắn sẽ đột kích vào Kim Đan, căn cơ sẽ càng vững chắc hơn.
Nhưng hắn vẫn biết, hắn căn bản không có nhiều thời gian như vậy, lúc này kích thích bản thân kết Đan, ngoại trừ vạn bất đắc dĩ, trong đó còn có nhân tố kích thích tiềm lực của bản thân.
Mọi người xung quanh thấy Diệp Mặc chặn lại công kích từ vòng tròn của Kim Tỏa Chấn, rất là kinh ngạc, nhưng bây giờ nhìn thấy xung quanh Diệp Mặc hình thành cơn lốc linh khí khổng lồ, lại càng kinh ngạc.
Khi mọi người thấy Diệp Mặc lấy ra vô số linh thạch thượng phẩm, trong nháy mắt tạo thành Tụ Tinh Trận, mọi người ở đây đều hiểu, hắn đang kết Đan ở đây.
Điên rồi, không người nào cho rằng Diệp Mặc lúc này hoàn toàn tỉnh táo, không ai cho rằng lúc này Diệp Mặc là người bình thường.
Một tu sĩ Trúc Cơ đối mặt với sự chém giết toàn lực của tu sĩ Kim Đan, còn dám trong lúc đó kết Đan, ý nghĩ của hắn thật sự quá ngây thơ rồi.
Đây quả thực không khác gì đi tìm cái chết, cho dù cuối cùng không bị người ta giết chết, kết quả cũng là tẩu hỏa nhập ma.
Đại sư tỷ của Tiên Dược Cốc ngơ ngác nhìn Diệp Mặc đang điên cuồng hấp thu linh khí, một hồi lâu sau mới nhìn Cầm Mộ Tâm nói:
– Xem ra chị nói sai rồi, hắn không phải là một người hồ đồ, mà là một kẻ điên.
Quảng Vi cũng ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, cô không nghĩ tới Diệp Mặc lại điên cuồng như vậy, tu vi Trúc Cơ của hắn quá thấp để đối phó với tu vi Kim Đan nhưng lại dám thực hiện kết Đan ở nơi này.
Đã không thể dùng kẻ điên để hình dung hắn, hắn quả thực không thể nói lý.
Kim Tỏa Chấn trong nháy mắt liền hiểu được ý tưởng của Diệp Mặc, nhất thời giận tới mặt xanh mét, đây quả thực là tát vào mặt y, trắng trợn tát vào mặt y.
Đối mặt với một tu sĩ Trúc Cơ, tuyệt chiêu của y không cách nào công kích tới, con kiến hôi Trúc Cơ này còn dám kết Đan khi đang chiến đấu cùng y, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.
Kim Tỏa Chấn vô cùng phẫn nộ, giương một tay lên, một quả cầu màu đỏ sậm bay về phía Diệp Mặc.
Đồng thời y lấy ra một thanh trường đao, tựa hồ chờ đợi Diệp Mặc chạy khỏi nơi bị nổ, một đao chém chết Diệp Mặc.
Người xung quanh nhìn một màn này đều vội vàng lắc đầu, Kim Tỏa Chấn là một tu sĩ Kim Đan tầng năm lại đánh với một tu sĩ Trúc Cơ vốn là một chuyện rất mất mặt, nhưng y còn vận dụng Xích Hồng Lôi.
Xích Hồng Lôi là lôi quang do tu sĩ lôi hệ khi luyện khí đặc biệt thu thập, sau đó luyện chế một pháp bảo linh cấp bạo phát một lần, chẳng những có thể trong thời gian ngắn bộc phát ra lôi quang mạnh mẽ, hơn nữa một mảnh nhỏ của Xích Hồng Lôi cũng có thể đả thương địch thủ trong vô hình.
Tình huống bình thường, cho dù là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ bị Xích Hồng Lôi linh cấp trung phẩm đánh trúng, cũng khó mà chạy trốn, đừng nói là một tu sĩ Trúc Cơ.
Mà hiện tại Xích Hồng Lôi mà Kim Tỏa Chấn ném ra chính là Xích Hồng Lôi linh cấp trung phẩm.
Dưới sự vận chuyển của Tam Sinh Quyết, cộng thêm linh khí khổng lồ, chân nguyên của Diệp Mặc dưới tác dụng của Bồi Chân Đan cùng Kềnh Linh Lam Quả đồng thời tổ hợp lại rất nhanh.
Hắn có thể cảm nhận được tu vi của mình dưới áp lực của ánh sáng đen kia cùng với sự kích thích của đan dược đang tăng trưởng một cách điên cuồng, tùy thời đều có xu thế đột phá.
Ban đầu vòng sáng màu đen có áp lực vô cùng lớn, cùng với sự ngưng tụ chân nguyên của Diệp Mặc, hắn dần dần cảm giác dễ dàng hơn.
Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị phản kích thì hắn nhìn thấy Kim Tỏa Chấn lấy ra Xích Hồng Lôi.
Diệp Mặc biết Xích Hồng Lôi, hắn biết đây là pháp bảo duy nhất của lôi hệ, nếu như Diệp Mặc không biết bản thân có thể hấp thu lôi nguyên thì hắn tuyệt đối sẽ ngăn cản Kim Tỏa Chấn động thủ, thậm chí có thể trốn đi rất xa, nhưng hiện tại hắn lại ngừng phản kích.
Oành, oành.
Trong tiếng nổ kinh thiên, Diệp Mặc bị Xích Hồng Lôi bao phủ hoàn toàn, ở nơi Diệp Mặc đứng, chỉ có thể nhìn thấy vô số lôi quang cùng với lốc xoáy cuộn lại với nhau, cùng nổ tung, những lốc xoáy đó dồn nén những linh khí kia, làm cho chúng trở nên hỗn độn.
Mà Diệp Mặc lúc này đang nhắm hai mắt lại, thi triển Huyễn Vân Hành Ý Đao.
Tu vi của hắn trực tiếp bước một bước vào ngưỡng cửa của Kim Đan, vô số đao quang được kích phát ra từ Tử Đao của Diệp Mặc, hơn mười đường đao quang dưới ý niệm của Diệp Mặc phóng ra ngoài, chặn lại ánh sáng đen mà vòng tròn kia phát ra.
Còn phần lớn đao quang còn chưa kích phát ra, dưới sự khống chế của Diệp Mặc ngăn cản những mảnh nhỏ mà Xích Hồng Lôi bắn ra khắp tứ phía.
Mà Xích Hồng Lôi là lôi quang có uy lực lớn nhất, không một tia nào đánh chệch khỏi người Diệp Mặc, thậm chí những bộ phận bỏ sót còn bị dẫn dắt tới.
Diệp Mặc lúc này đã quên rằng hắn đang đối địch với Kim Tỏa Chấn, cả người đắm chìm trong Tam Sinh Quyết để luyện hóa lôi quang.
Lôi nguyên không ngừng được hắn hấp thu, tu vi của hắn không ngừng tăng lên, lốc xoáy linh khí trên đỉnh đầu ngày càng khổng lồ, ngày càng chân thực.
Người xung quanh nhìn thấy Diệp Mặc bị lôi quang đánh trúng, vội vàng thở dài, bọn họ biết Diệp Mặc xong đời rồi, đừng nói Diệp Mặc là một Trúc Cơ viên mãn, cho dù là Kim Đan viên mãn, bị Xích Hồng Lôi đánh trúng cũng sẽ mất đi nửa mạng.
Quảng Vi khổ sở nhắm hai mắt lại, cô cũng biết Diệp Mặc xong đời rồi.
Cầm Mộ Tâm cúi đầu, trong lòng thở dài, bản thân cô rất yêu thích Diệp Mặc.
Danh tiếng đệ nhất luyện đan danh nhân đường không phải dễ dàng đoạt được, hơn nữa sư phụ cho rằng hắn thật sự là một thiên tài, thậm chí thời điểm đem mình đính hôn với hắn, cô cũng không có bao nhiêu mâu thuẫn.
Chính là khi Diệp Mặc cự tuyệt, cô mới có chút tức giận cùng lửa giận.
Lúc này Diệp Mặc bị lôi quang bao phủ, trong lòng cô lại dâng lên một cỗ đau thương nhàn nhạt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 922: Gào To Một Tiếng Phát Tiết Buồn Bực
Gào To Một Tiếng Phát Tiết Buồn Bực
N
hưng mọi người xung quanh, thậm chí cả Kim Tỏa Chấn lập tức cảm giác được tình huống có chút không đúng.
Bởi vì bên trong tiếng nổ mạnh, lốc xoáy linh khí kia không có khuynh hướng giảm đi, thậm chí lốc xoáy linh khí càng lúc càng lớn.
Kim Tỏa Chấn có thể tu luyện tới Kim Đan tầng năm dĩ nhiên không phải là hạng người có kiến thức nông cạn, y nhìn thấy trên bầu trời thậm chí dần dần hiện ra một đóa hoa linh khí lớn với màu sắc rực rỡ, lập tức biết được con kiến hôi Trúc Cơ trước mắt chẳng những không bị nổ chết, ngược lại sắp kết Đan thành công.
Hơn nữa còn xuất hiện Kim Đan – Thái Hoa Linh Vân, loại Kim Đan này không tầm thường.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Kim Tỏa Chấn đại biến, bất chấp việc chờ đợi Diệp Mặc bị nổ tung chạy ra ngoài, toàn lực thúc dục pháp bảo vòng tròn của mình, đồng thời phóng ra trường đao trong tay, phóng ra đao chiêu hướng tới Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhắm mắt lại, cũng biết Kim Tỏa Chấn chủ động tiến vào, lại cười lạnh một tiếng, Tử Đao rung lên, vô số đao quang lượn vòng bao phủ quanh Kim Tỏa Chấn.
Nếu như không phải lúc này hắn sắp đột phá thì chân nguyên lúc này của hắn hoàn toàn có thể một đao chém chết Kim Tỏa Chấn.
– Thái Hoa Linh Vân.
Chẳng những vị Đại sư tỷ Tiên Dược Cốc kia kinh ngạc kêu lên, ngay cả toàn bộ tu sĩ Kim Đan xung quanh cũng kinh ngạc kêu lên.
Tất cả mọi người kinh hãi nhìn vào lốc xoáy nơi Diệp Mặc chiến đấu với Kim Tỏa Chấn, hoặc nên nói là lốc xoáy linh khí mà Diệp Mặc kết Đan đang xoay tròn ở đó.
Tu sĩ Kim Đan dĩ nhiên biết Linh Vân được tạo thành là do kết thành Kim Đan, Linh Vân sẽ khiến cho tu vi của người kết đan trực tiếp đề thăng, thể chất cũng tăng lên nhanh chóng.
Nhưng nơi này nhiều tu sĩ Kim Đan như vậy, bọn họ chẳng qua chỉ từng nghe nói khi phẩm chất của người kết Đan đạt tới trình độ nhất định mới có thể tạo thành Thái Hoa Linh Vân.
Nhưng đây cũng chỉ là nghe nói mà thôi, bởi vì tu sĩ Kim Đan tại nơi này, chưa một ai từng thấy Thải Hoa Linh Vân.
Nhưng hôm nay cả bọn chẳng những thấy được Thái Hoa Linh Vân, hơn nữa còn là một đóa Thái Hoa Linh Vân khổng lồ.
Đây là một đóa Thái Hoa Linh Vân được tạo thành bởi một kẻ điên muốn kết Đan khi đang trong quá trình chiến đấu với Kim Đan khác.
Trong nhất thời, tất cả mọi người đều trầm mặc trong tâm tư của chính mình.
Mà tên tu sĩ Kim Đan viên mãn Nam An Châu kia khi nhìn thấy Diệp Mặc kết Đan tạo thành Thái Hoa Linh Vân thì hung quang trong mắt lại càng nồng đậm.
Y thậm chí nghĩ tới hiện tại liền động thủ giết chết Diệp Mặc.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhưng khi y nhìn mấy người Bắc Vọng Châu một chút, cuối cùng lại không xuất thủ.
Y không dám khẳng định khi mình động thủ, tu sĩ Bắc Vọng Châu có cùng động thủ hay không, dù sao quy củ là y định ra, một khi y phạm quy sẽ rất khó nói.
– Đại sư tỷ, cái gì là Thái Hoa Linh Vân?
Kỳ Kỳ tiểu sư muội của Tiên Dược Cốc nhìn thấy Thái Hoa Linh Vân trên đỉnh đầu Diệp Mặc, kinh ngạc hỏi.
Vị Đại sư tỷ kia vẫn không thu hồi ánh mắt, trên mặt vẫn còn vẻ rung động, cho tới khi tiểu sư muội đặt câu hỏi, cô mới thở ra một hơi, nói:
– Tu sĩ nếu muốn đạt tới một trình độ cao hơn, nhất định phải có căn cơ tốt, mà Kim Đan mới là căn cơ để một tu sĩ chân chính bước vào tu luyện ở tầng cao hơn.
Bình thường Kim Đan chia thành chín loại, gọi là chín phẩm.
Chỉ có Kim Đan từ phẩm thứ ba trở lên mới có hy vọng tu luyện được tới tầng cao hơn.
Mộ Tâm sư tỷ của em kết thành Kim Đan nhị phẩm, mà của ta là Kim Đan tam phẩm.
– Vậy Kim Đan ba phẩm trở xuống có phải là không có cơ hội phi thăng không?
Kỳ Kỳ nghi hoặc hỏi.
Đại sư tỷ lắc đầu, nói:
– Không phải, cho dù là Kim Đan chín phẩm, cũng có một hy vọng được phi thăng, thiên đạo không tuyệt, vốn khiến cho người ta có một cơ hội sống, nhưng một chút hy vọng này cùng với không có hy vọng khác biệt không lớn.
Kỳ Kỳ gật đầu hỏi:
– Đại sư tỷ, vậy Diệp Mặc có phải đã kết thành Kim Đan nhất phẩm hay không?
Đại sư tỷ lại lắc đầu nói:
– Không phải, Kim Đan từ nhất phẩm tới cửu phẩm khi kết thành cũng không xuất hiện Thái Hoa Linh Vân.
Trong truyền thuyết có ba loại Kim Đan sẽ xuất hiện Thái Hoa Linh Vân.
Ba loại Kim Đan này đều ở trên Kim Đan chín phẩm trong Tu Chân Giới, nhưng ta chỉ biết là có ba loại Kim Đan, cụ thể là ba loại gì ta lại không biết.
Hiển nhiên, Kim Đan mà Diệp Mặc sắp kết thành chính là một trong ba loại Kim Đan đó.
Cầm Mộ Tâm thở dài, cô biết ba loại Kim Đan sẽ tạo thành Thái Hoa Linh Vân, nhưng cô lại không nói ra.
Khi Kim Tỏa Chấn cùng Diệp Mặc dây dưa, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác được kinh mạch trong cơ thể run rẩy từng đợt, vô số chân nguyên tựa hồ ngưng tụ.
Vô số linh khí điên cuồng tràn vào thân thể hắn, tung hoành trong kinh mạch cùng đan điền, mà lúc này hắn lại cảm thấy không có đủ linh khí để dùng.
Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị liều lĩnh lấy ra Linh Tủy thì Thái hoa Linh Vân to lớn rơi vào đỉnh đầu hắn, một cảm giác thoải mái tới cực điểm dâng lên trong lòng Diệp Mặc, tu vi của hắn giống như hỏa tiễn phi thăng nhanh chóng tăng lên, lốc xoáy linh khí giữa không trung càng thêm khổng lồ.
Răng rắc Mấy tiếng vang nhỏ không thể nghe thấy vang lên, Diệp Mặc cảm giác chẳng những tu vi của hắn tăng vọt, hơn nữa khí thế cũng đồng dạng tăng vọt.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc liền cảm thấy tu vi của hắn đã đạt tới cực hạn, ngay sau đó, dưới sự vận chuyển của Tam Sinh Quyết, Thái hoa Linh Vân kia cùng chân nguyên trong cơ thể hắn chậm rãi ngưng tụ thành một viên Kim Đan to bằng trái nhãn.
Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, hắn biết mình đã ngưng tụ Kim Đan thành công, lại càng liều mạng hấp thu linh khí.
Kim Tỏa Chấn vừa thoát khỏi đao quang lượn vòng của Diệp Mặc, liền cảm giác được khí thế cường đại mà Diệp Mặc phát ra.
Trong lòng nhất thời run lên.
Y biết, Diệp Mặc đã kết Đan thành công, mà tên tu sĩ Kim Đan tầng một vừa kết Đan thành công lại phát ra khí thế khiến cho y cảm thấy e ngại.
Nghĩ tới Diệp Mặc kết Đan không coi y ra gì, Kim Tỏa Chấn lúc này không còn nửa phần chiến ý.
Thời điểm người trước mắt là tu sĩ Trúc Cơ, mình không phải là đối thủ của hắn, hiện tại hắn kết Đan, chính mình lại càng không phải đối thủ của hắn.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Kim Tỏa Chấn nhất thời trở nên sợ hãi.
Y muốn rút lui, vòng tròn màu xám của y tuy không phải là vô địch trong những thứ cùng cấp, nhưng cũng rất ít người có thể dễ dàng ngăn cản.
Càng không có khả năng xuất hiện tình huống như hôm nay, bị một đao trói chặt.
Lúc này, y không chạy, có lẽ y sẽ không thể chạy nữa.
Diệp Mặc cảm nhận được sự cường hãn của Kim Đan tầng một cùng với chân nguyên hùng hậu, không khỏi nghĩ lại việc mình là Trúc Cơ kỳ lại dám cứng rắn đối đầu với Kim Đan mà cảm thấy sợ.
Tu vi Kim Đan sao có thể đem so với tu sĩ Trúc Cơ?
Trong nháy mắt Kim Tỏa Chấn muốn chạy, Diệp Mặc liền cảm nhận được, hắn cười lạnh một tiếng:
– Muốn chạy sao? Nếu tới rồi, thì đừng chạy Nói xong, Tử Đao trong tay Diệp Mặc lại quét ra, đây là lần đầu tiên hắn thi triển Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao sau khi hắn thăng cấp lên Kim Đan kỳ.
Khi Kim Tỏa Chấn cảm thấy mình bị đối phương trói buộc, nhất thời hoảng hốt, lại phun ra một ngụm máu, muốn thoát khỏi sự chói buộc của chân nguyên do Diệp Mặc phát ra.
Trong lòng y nghĩ không ra, tại sao người trước mắt chỉ vừa mới kết Đan, lại có lực chiến đấu mạnh mẽ, hung hãn như thế.
Nhưng không đợi y tránh thoát khỏi Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao của Diệp Mặc, thì đao thứ hai Huyễn Vân Phân Liệt Đao của Diệp Mặc đã bổ ra.
Vô số đao quang màu tím cơ hồ không có bất kỳ trở ngại nào xuyên qua thân thể Kim Tỏa Chấn, mang theo vô số máu tanh.
Đao trong tay Diệp Mặc vừa chuyển, đầu của Kim Tỏa Chấn liền bay ra xa tới mấy thước, trên đất đầy máu tươi.
Diệp Mặc cảm thấy một loại vui sướng, khi hắn thi triển Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao với tu sĩ Kim Đan, chưa từng có cảm giác vui sướng như hiện tại.
Thì ra cái cảm giác buồn bực không trói buộc được đối phương đã biến mất, đây là lần đầu tiên hắn không mượn tay Vô Ảnh để giết một gã tu sĩ Kim Đan tầng năm.
Diệp Mặc đưa tay lấy nhẫn cùng chiếc vòng tròn màu xám của Kim Tỏa Chấn, một tay nắm chặt Tử Đao bỗng nhiên gào to một tiếng.
Tuy rằng cho tới nay, hắn cũng không chịu quá nhiều thiệt thòi, nhưng hắn cảm giác mình rất buồn bực.
Đối mặt với Linh Tủy Trì, vì mạng sống, lại phải lấy lòng người khác, đối mặt với Linh Tinh hắn vô cùng muốn có, hắn chỉ có thể nhìn mà thôi.
Cuối cùng vì trở về nhìn Linh Tủy Trì một chút, cũng phải đeo Cửu Biến, chỉ chiếm cứ một Truyền Tống Trận cũng bị vô số người nhạo báng.
Lúc này hắn dễ dàng chém chết một gã tu sĩ Kim Đan tầng năm, loại cảm giác buồn bực cùng không thoải mái bị kìm nén trong lòng thông qua tiếng gào này đã hoàn toàn tiêu tán hầu như không còn.
Toàn bộ tu sĩ xung quanh đều ngơ ngác nhìn thi thể không đầu của Kim Tỏa Chấn trên mặt đất, nhìn thấy Diệp Mặc cầm một thanh đao màu tím trong tay, gào to, lại lặng ngắt như tờ.
Lúc này Diệp Mặc giống như một pho tượng một vị thần, qua một lúc lâu, cũng không có một tu sĩ nào tới khiêu chiến.
Mặc dù còn hai gã tu sĩ Kim Đan tầng bảy, nhưng tất cả mọi người đều biết, Diệp Mặc thời điểm là Trúc Cơ đã có thể đối kháng với một gã tu sĩ Kim Đan tầng năm, hắn vừa mới kết Đan, liền giết Kim Tỏa Chấn.
Hơn nữa khi hắn kết Đan còn có Thái Hoa Linh Vân tương trợ, một người như vậy, Kim Đan tầng bảy thật sự là rất khó có thể ăn chắc hắn.
– Hắn thật sự thành công.
Đại sư tỷ nhìn thấy Diệp Mặc giết chết Kim Tỏa Chấn, lẩm bẩm nói một câu, tựa hồ vẫn không dám tin.
Một người như vậy, cô lại cho là một người hồ đồ, thậm chí còn coi hắn là kẻ điên.
Cầm Mộ Tâm vẫn không thể tin nhìn Diệp Mặc, khi cô cho rằng Diệp Mặc phải chết không thể nghi ngờ, thì Diệp Mặc lại thành công.
Cô nghĩ tới biểu hiện của Diệp Mặc trong cuộc thi luyện đan, bỗng nhiên hiểu được dụng tâm khổ ý của sư phụ.
Lúc này Diệp Mặc căn bản không thể dùng hai từ thiên tài để hình dung, bởi vì hắn hoàn toàn vượt qua phạm vi của thiên tài.
– Hắn trong cuộc so tài luyện đan Danh Nhân Đường tại Thành Toái Điệp đã đoạt được danh hiệu đệ nhất luyện đan Danh Nhân Đường, hơn nữa hắn lại sáng tạo ra phương thuốc Chức Thần Đan, Chức Thần Đan là dùng Dẫn Hồn Thảo để dẫn nhập, là đan dược linh cấp có thể chữa trị thần thức.
Cầm Mộ Tâm nhìn thấy Đại sư tỷ vẫn đang rung động ngắm Diệp Mặc, chậm rãi nói.
– Cái gì?
Đại sư tỷ nghe xong cả người run lên, cô nhìn Diệp Mặc, nuốt từng ngụm nước bọt.
Một lúc lâu mới thở dài nói:
– Ta đã nhìn lầm rồi.
– Hắn thật là uy phong.
Kỳ Kỳ sư muộn nhìn Diệp Mặc gào to, bỗng nhiên hâm mộ nói một câu.
Không chỉ tu sĩ Nam An Châu đều ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, không người nào dám tiến lên khiêu chiến, cho dù là tu sĩ của Bắc Vọng Châu cũng có vẻ mặt hâm mộ cùng không thể nói gì nhìn Diệp Mặc.
Người này quá nghịch thiên, việc hắn làm quả thực không phải việc mà sức người có thể làm.
Việc này nếu truyền ra ngoài, khẳng định không ai tin được.
Hải Tân nhìn Diệp Mặc cầm Tử Đao ngạo nghễ đứng trên Truyện Tống trận, lại lần nữa tự lẩm bẩm nói:
– Hóa ra mình mới là tên hồ đồ…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 923: Cường Thế Chiếm Trận
Cường Thế Chiếm Trận
S
ự trầm mặc chỉ kéo dài một lúc, liền có người đứng dậy, là một gã tu sĩ Kim Đan tầng bảy, Kim Đan hậu kỳ, là tu sĩ của Nam An Châu.
Diệp Mặc tuy rằng vừa mới thăng cấp lên Kim Đan liền giết chết Kim Tỏa Chấn là Kim Đan tầng năm, nhưng tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ này lại có cảm giác, Kim Đan tầng năm cùng Kim Đan tầng bảy là hai khái niệm khác nhau.
Một người là Kim Đan hậu kỳ, một người là Kim Đan sơ kỳ, giữa hai giai đoạn đó là cả một khoảng cách lớn, cho nên y cho rằng mình có thể thắng được Diệp Mặc.
Thế nhưng y đứng ra nhưng lại không có ý nghĩ muốn liều mạng với Diệp Mặc.
Nhìn thấy lại có một gã tu sĩ Kim Đan hậu kỳ tới khiêu chiến Diệp Mặc, tất cả mọi người đem ánh mắt nhìn chăm chú vào hai người.
Những người này đều muốn biết, Diệp Mặc vừa thăng cấp lên Kim Đan so với tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ này, rốt cuộc người nào lợi hại hơn.
Diệp Mặc vung Tử Đao trong tay lên, bình tĩnh nhìn tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ này.
Hắn không nắm chắc mình có thể thắng Kim Đan hậu kỳ, nhưng hắn khẳng định nếu như sử dụng Vô Ảnh, hắn tuyệt đối có thể giết chết tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ này.
Tu sĩ Kim Đan tầng bảy kia đi tới phía trước Truyền Tống Trận, ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Ta là Hàn Thiên Diệp của Chân Huyền Phái Tông Môn năm sao của trong An Nam Châu, sở dĩ tới đây không phải muốn cùng cậu đánh một trận, chỉ muốn cùng cậu thương lượng một chút.
Nếu như cậu có thể lấy ra một viên Kềnh Linh Lam Quả, sau đó để ta tiến vào Truyền Tống Trận, ta chẳng những không động thủ, còn có thể cùng cậu bảo vệ Truyền Tống Trận.
Dĩ nhiên, ta sẽ không để cậu chịu lỗ, ta sẽ lấy ra một ít linh thạch bù lại cho cậu Người xung quanh nghe thấy lời nói của Hàn Thiên Diệp liền hiểu được ý tứ của y, vội vàng thầm mắng Hàn Thiên Diệp giảo hoạt.
Với một lời này y chẳng những không cần đánh, còn chiếm được Kềnh Linh Lam Quả.
Không biết tên tu sĩ vừa lên cấp Kim Đan kia có đồng ý hay không, nhưng có lẽ người tu sĩ kia sẽ đồng ý, nhưng không biết hắn có cự tuyệt chuyện bỏ ra Kềnh Linh Lam Quả hay không?
Hàn Thiên Diệp đã suy tính hết.
Nếu như Diệp Mặc không lấy Kềnh Linh Lam Quả ra, y quyết định sẽ thể hiện năng lực của mình một chút.
Khiến cho Diệp Mặc phải lấy Kềnh Linh Lam Quả ra.
Y tin tưởng chỉ cần Diệp Mặc không phải tên ngốc thì nhất định sẽ xem xét đề nghị của y.
– Cút.
Diệp Mặc nhìn Hàn Thiên Diệp, chỉ nói ra một chữ.
Diệp Mặc dĩ nhiên biết Hàn Thiên Diệp sở dĩ nói rằng sẽ lấy một ít linh thạch ra căn bản là cho Diệp Mặc chút thể diện, nói trắng ra là, y có ý định muốn lấy không Kềnh Linh Lam Quả.
Hàn Thiên Diệp nghe được chữ kia, gương mặt tức giận tới đỏ bừng, y vốn nghĩ rằng lấy uy thế Kim Đan hậu kỳ để uy hiếp khiến cho Diệp Mặc kiêng kỵ.
Nhưng không nghĩ tới lại đổi lại một chữ như vậy, ở đây có nhiều tu sĩ nhìn y như vậy, khiến cho y rất mất mặt, lúc này sự tức giận trong lòng y như thế nào cũng có thể đoán được.
Hàn Thiên Diệp xanh mặt, một câu cũng không nói, hai tay vung lên, vô số điểm sáng màu hồng từ trong tay y bay ra.
Những điểm sáng kia thoạt nhìn giống như những con sâu róm ghê rợn, hơn nữa lại dầy đặc giống như nhét chung một chỗ.
Nhiều sâu róm ghê rợn như vậy để chung một chỗ, khiến cho người khác vừa nhìn liền cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng không thoải mái.
Mà vô số điểm sáng sâu róm dầy đặc như vậy cuối cùng nhanh chóng tập hợp lại tạo thành một Huyết nhận cực lớn, mà Huyết nhận đó lại mang theo vô số tay chân giống như sâu róm vậy, những tay chân này đều có sát ý sắc bén càn quét về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng hắn vô cùng chán ghét loại chiêu thức này.
Hắn chán ghét loại chiêu thức thoạt nhìn ghê rợn tới vô cùng này.
Huyết nhận kia lại giống như sâu róm màu máu thật, mang theo một mùi tanh hôi.
Cho nên hắn vừa nhìn thấy Huyết nhận đó, Tử Đao trong tay lập tức xuất chiêu, Diệp Mặc vừa ra tay chính là Huyễn Vân đệ tam đao – Huyễn Vân Phi Toàn Đao.
Tử Đao bổ vào Huyết nhận ghê rợn của Hàn Thiên Diệp, tóe lên vô số huyết quang, mà đao quang lượn vòng do Tử Đao kích phát ra đem toàn bộ huyết nhận đã bị phá nát đánh thành phấn vụn.
Bành Một tiếng vang thật lớn, huyết nhận của Hàn Thiên Diệp lướt qua y phục của Diệp Mặc cắt một vết máu.
Mà y cũng không chiếm được tiện nghi, đao quang lượn vòng của Diệp Mặc hoàn toàn tiêu diệt huyết nhận của y, còn lưu lại mấy vết máu trên người y.
Trong không khí lưu lại một mùi máu tanh hôi, giống như Huyết nhận của Hàn Thiên Diệp thật sự là những con sâu róm có tính mạng vậy.
Sắc mặt Hàn Thiên Diệp hơi trắng bệch lui về phía sau mấy bước, y không nghĩ tới Diệp Mặc chỉ vừa thăng cấp lên Kim Đan, nhưng chân nguyên so với y dường như không kém bao nhiêu.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, tay của hắn vung lên, Tử Đao lại bay về trong tay hắn.
Đồng thời khí thế trên người tăng vọt, hắn nhất định phải cho tên họ Hàn này biết tay, nếu không người này vừa đi lại có người khác tới khiêu chiến thì bao giờ mới hết đây Hàn Thiên Diệp thấy khí thế trên người Diệp Mặc lại tăng lên, sắc mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng cũng không tiến lên nữa.
Y biết tên tu sĩ Kim Đan tầng một này còn có chiêu thức lợi hại hơn, mặc dù y cũng có tuyệt chiêu, nhưng nơi này không phải là một nơi để liều mạng, cho nên y lựa chọn lui về sau.
Diệp Mặc thấy Hàn Thiên Diệp lui về sau, sửng sốt một chút, hắn không nghĩ tới Hàn Thiên Diệp lại rút lui.
Người xung quanh cũng không nghĩ tới, Hàn Thiên Diệp khí thế hùng hổ tiến lên chỉ cùng Diệp Mặc đánh một chiêu liền lui xuống.
Lúc này không ai cho rằng Hàn Thiên Diệp quá mức cẩn thận, mà đều hiểu được tu sĩ trẻ tuổi vừa thăng cấp lên kim Đan kia tuyệt đối không đơn giản.
Toàn hội trường lại một lần nữa yên tĩnh lại, vài tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn cũng có một chút kiêng kỵ đối với Diệp Mặc.
Người tu sĩ trước mắt này mới chỉ là Kim Đan tầng một, một khi hắn thăng cấp lên Kim Đan hậu kỳ, thậm chí tới Kim Đan trung kỳ thôi, bọn họ sao có thể là đối thủ?
Diệp Mặc nhìn một chút, xác nhận không có ai tiến lên khiêu chiến hắn nữa, hắn lúc này mới nhìn về phía Quảng Vi, nói:
– Quảng Vi sư tỷ, vì hảo ý vừa rồi của chị, chị lên đây đi.
Quảng Vi lúc này mới giật mình tỉnh lại, cô còn đang mơ mơ màng màng, Diệp Mặc lại thăng cấp lên Kim Đan thành công, hơn nữa còn giết chết Kim Tỏa Chấn.
Thậm chí còn đánh một chiêu với tu sĩ Kim Đan tầng bảy Hàn Thiên Diệp, Hàn Thiên Diệp kiêng kỵ Diệp Mặc, kết quả không động thủ tiếp.
Hiện tại Diệp Mặc gọi cô, cô mới hoàn toàn tỉnh táo lại, thở dài một hơi, đi tới.
Cô hiểu, lúc này Diệp Mặc không còn là đan sư tán tu kia nữa, cho dù ở nơi này cao thủ nhiều như mây, cũng không ai dám làm gì với hắn cả – Cám ơn cậu, Diệp Mặc, cậu chẳng những cứu tôi một mạng, hơn nữa còn để tôi tiến vào bí cảnh.
Quảng Vi khom người cảm tạ Diệp Mặc.
Cô dĩ nhiên hiểu Diệp Mặc sở dĩ cho cô lên Truyền Tống Trận không phải vì nhìn trúng cô, hắn ngay cả Mộ Tâm sư muội còn có thể cự tuyệt thì sao có thể nhìn trúng nàng? Hắn hẳn là cảm tạ chính mình dẫn hắn tới đây, gặp được cơ duyên này, còn vì vừa rồi mình lo lắng cho hắn nữa.
Đại sư tỷ của Tiên Dược Cốc nhìn thấy Diệp Mặc để Quảng Vi lên Truyền Tống Trận, vội vàng vui sướng cảm tạ Diệp Mặc:
– Đa tạ Diệp sư đệ mang theo Quảng Vi, Tiên Dược Cốc Liễu Nguyệt Đường tại đây đa tạ cậu.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua vị Đại sư tỷ Liễu Nguyệt Đường của Tiên Dược Cốc, lạnh nhạt nói:
– Tôi để cho Quảng sư tỷ đi lên, không có quan hệ tới cô, cũng không có bất cứ quan hệ nào với Tiên Dược Cốc, cho nên cô không cần đa tạ.
– …
Liễu Nguyệt Đường nghe lời nói của Diệp Mặc nhất thời trên mặt lộ ra vẻ lung túng, mở miệng thở dốc, cuối cùng không nói lời nào.
Cô vốn muốn tạo quan hệ với Diệp Mặc, không nghĩ tới cuối cùng lại đụng nhằm cây đinh.
Diệp Mặc tới nơi này không phải mới một lúc, vị Đại sư tỷ của Tiên Dược Cốc này là ai, hắn cũng biết rõ.
Liễu Nguyệt Đường mặc dù có tu vi Kim Đan đại viên mãn, nhưng thái độ làm người vô cùng thực tế, không hề nói tới tình nghĩa.
Đối với cô, có lợi thì sẽ vui mừng làm, nếu vô dụng liền không cần để vào mắt.
Cho nên Diệp Mặc đối với vị Đại sư tỷ kia không có chút hảo cảm nào, cũng không muốn kết giao như ý định của cô ta.
Hắn hiện giờ có tu vi Kim Đan, ở trong Sa Nguyên Dược Cốc đã có năng lực tự vệ.
Một gã có tu vi Kim Đan tầng bảy nhìn thấy Truyền Tống Trận của Diệp Mặc đã có hai người, chỉ còn một vị trí cuối cùng, y suy nghĩ một chút, bỗng bước nhanh tới trước.
Thấy lại có một gã tu sĩ Kim Đan tầng bảy đi về phía Diệp Mặc, những người xung quanh lại bắt đầu hưng phấn.
Chẳng lẽ tên Kim Đan này muốn khiêu chiến Diệp Mặc sao? Vừa rồi Hàn Thiên Diệp mới chỉ đánh một chiêu với Diệp Mặc, rất nhiều người đều chưa mãng nhãn, hiện tại lại có người đi ra, đây tuyệt đối là một trận chiến vô cùng đặc sắc Quảng Vi thấy lại một tên Kim Đan hậu kỳ đi tới, nhất thời trở nên khẩn trương, mà sắc mặt của Diệp Mặc lại bình tĩnh, không có động tác nào.
Giác quan thứ sáu của hắn rất mạnh, tên tu sĩ này vừa đi tới, hắn liền biết tên tu sĩ này không phải tìm hắn để tỷ thí, bởi vì y không có sát cơ, cũng không có tập trung khí thế của mình.
Quả nhiên tên tu sĩ Kim Đan tầng bảy này vừa đi tới trước mặt Diệp Mặc liền lấy ra một viên Linh Tinh đưa cho Diệp Mặc, nói:
– Ta là Khâu Huyền Vũ của phái Thanh Hải, cũng là tu sĩ của Bắc Vọng Châu giống cậu.
Đây là một viên Linh Tinh trước đó không lâu ta có được, ta chỉ muốn có một cơ hội đi tới bí cảnh.
Linh Tinh? Diệp Mặc nhìn viên Linh Tinh kia, sau đó lại nhìn Khâu Huyền Vũ một chút, rồi lãnh đạm nói:
– Một viên Linh Tinh không đủ.
Diệp Mặc khẳng định hắn là lần đầu tiên nhìn thấy Khâu Huyền Vũ là ở đây, lúc trước ở Linh Tủy Trì không nhìn thấy người này.
Khâu Huyền Vũ này có Linh Tinh, Diệp Mặc gần như không cần suy nghĩ cũng biết y đoạt được từ trên người của tu sĩ đã tới Linh Tủy Trì Cho nên người thoạt nhìn có bộ dáng tốt bụng này, khẳng định là một người lòng dạ độc ác.
Những tu sĩ xung quanh không nghĩ tới cách làm của Khâu Huyền Vũ lại trái ngược với Hàn Thiên Diệp, một người muốn Kềnh Linh Lam Quả trên người Diệp Mặc, một người lại chủ động bỏ một viên Linh Tinh ra.
Nhưng khiến cho mọi người kinh ngạc chính là, tên tu sĩ Kim Đan tầng một này lại nói rằng một viên Linh Tinh không đủ, quả thực quá vô sỉ Linh Tinh vô cùng trân quý, giá trị của một viên Linh Tinh mặc dù không thể so sánh với một viên linh thạch cực phẩm quý hiếm, nhưng tuyệt đối là đồ tốt không mua được.
Nhưng tên tu sĩ Kim Đan tầng một kia lại nói là không đủ, khẩu vị của hắn thật sự là không nhỏ đâu.
Khâu Huyền Vũ cắn chặt răng, lại lấy một viên Linh Tinh nữa ra, nói:
– Ta chỉ có hai viên, nếu như vẫn không đủ, thì thôi vậy.
Diệp Mặc biết ở Linh Tủy Trì tuy có không ít Linh Tinh nhưng vẫn không đủ để phân chia cho hơn mười mấy tu sĩ Kim Đan, hơn nữa, phần lớn đều phân cho tên Kim Đan tầng chín kia.
Cho nên, tu sĩ bình thường được lấy không nhiều, Khâu Huyền Vũ cho dù là đoạt Linh Tinh của tu sĩ khác, cũng sẽ không được nhiều.
Cho dù y có nhiều hơn hai viên thì trên người y tối đa cũng chỉ còn một viên mà thôi.
Diệp Mặc gật đầu, nhận lấy hai viên Linh Tinh, nói:
– Đã như vậy, ông lên đây đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 924: Không Có Phần Của Diệp Mặc
Không Có Phần Của Diệp Mặc
K
hi trên Truyền Tống Trận của Diệp Mặc đã có ba người thì cả bảy Truyền Tống Trận đã đủ hai mươi mốt người.
Tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ của Nam An Châu nhìn hơn hai mươi người xung quanh không lên Truyền Tống Trận, biết chắc chắn sẽ không có người nào tiến lên khiêu chiến Diệp Mặc nữa, trong lòng mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng cũng chỉ đành nói:
– Nếu nhân số đủ rồi, hiện tại chúng ta khống chế chân nguyên của mình, kích phát Truyền Tống Trận.
Bảy Truyền Tống Trận đồng thời bị kích phát, xung quanh mỗi Truyền Tống Trận đều có một mảng ánh sáng phát ra, hình dáng giống như Bắc Đẩu Thất Tinh Trận, một tiếng “Oành” lớn vang lên, Truyền Tống Trận được phát động, lúc ánh sáng biến mất thì những người trên Truyền Tống Trận đều biến mất không thấy đâu.
Những người bên ngoài đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía Truyền Tống Trận, biết rằng bọn họ đã không còn cơ hội.
Rất nhiều tu sĩ biết rằng ở chỗ này chờ đã không có tác dụng gì, vội vàng mất hứng rời đi, ngoại trừ những người đang đợi ở ngoài thì phần lớn tu sĩ cũng rời đi rất nhanh.
Khuôn mặt âm trầm của Hàn Thiên Diệp nhìn vào Truyền Tống Trận trống trơn kia, trong mắt hiện lên một tia cười lạnh, lúc này mới bước lên Linh khí phi hành để rời đi.
Chân Huyền Phái của bọn họ một người cũng không vào được, y tuyệt đối sẽ không để cho những người đi vào kia vô duyên vô cớ nhận được lợi ích, y nhất định sẽ cho những người đó một trận kinh hãi sau khi ra ngoài.
Nhưng nếu như y biết cửa ra của bí cảnh không phải là Truyền Tống Trận này có lẽ y sẽ không làm như vậy.
…
Diệp Mặc đã từng phỏng đoán rất nhiều lần tình cảnh trong bí cảnh, hoặc là một cung điện lớn, hoặc là một bình nguyên toàn bộ là dược liệu, thậm chí là một Linh Dược Viên khổng lồ.
Nhưng khi hắn và những tu sĩ khác được chuyển tới đây, nhìn thấy lại là một sơn cốc.
Ngoài sơn cốc sương mù lượn lờ, căn bản không thấy rõ bất kỳ vật gì, thần thức cũng không quét vào được.
Mà trong sơn cốc chỉ có một căn nhà gỗ rất nhỏ, ở phía trước nhà gỗ này dường như có bảy trận pháp cấm chế.
Nhưng có thể do đã qua nhiều năm nên chức năng ẩn hình của những trận pháp cấm chế này mơ hồ đã hiện ra.
Những thứ bên trong trận pháp lại không thấy được rõ, Diệp Mặc phát hiện xung quanh không có linh thảo gì, cũng không có thiên tài địa bảo gì.
Lập tức đoán rằng nếu ở đây có thứ tốt thì nhất định là ở bên trong trận pháp cấm chế kia, đây rất có thể là bảy Linh Dược Viên.
Mấy tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ cùng Kim Đan đại viên mãn trước tiên tiến tới nhà gỗ kia.
Bởi vì ngoại trừ căn nhà gỗ kia cùng những trận pháp cấm chế ở bên ngoài thì nơi này không còn vật gì khác.
Một gã tu sĩ Kim Đan tầng năm nhìn thấy nơi này chỉ đơn sơ như vậy, nhất thời thất vọng nói:
– Nơi này lại không có thứ gì hết.
Xem ra nơi này cũng không phải là bí cảnh.
Một tu sĩ bên cạnh lại nói:
– Có lẽ đồ tốt ở bên trong trận pháp cấm chế, mình thử đánh vỡ trận pháp cấm chế này xem sao.
– Tất cả mọi người không nên lộn xộn.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Lúc này mấy tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn tiến vào căn nhà gỗ cũng đã đi ra, sắc mặt không được tốt, hiển nhiên bọn họ không tìm được cái gì ở trong căn nhà gỗ kia.
Bởi vì không có được thứ gì nên gần như tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía bảy trận pháp cấm chế bên ngoài căn nhà gỗ kia.
Tất cả mọi người đoán rằng, nếu như nơi này có đồ tốt, khẳng định là ở trong những trận pháp cấm chế này.
Diệp Mặc lại cau mày, hắn nghĩ rằng nơi này không có Truyền Tống Trận.
Nếu quả thật là như vậy thì hắn làm cách nào để ra ngoài đây?
– Nơi này không có Truyền Tống Trận…
Phát hiện ra vấn đề này không phải chỉ có một mình Diệp Mặc, Chiết Thu Thủy của Song Tâm Cốc cũng phát hiện ra vấn đề này.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều chú ý tới vấn đề này.
Không có Truyền Tống Trận, làm sao đi ra ngoài được?
Một tu sĩ Kim Đan tầng ba của Nam An Châu bỗng nhiên chỉ ra bên ngoài sơn cốc chỗ có sương khói lượn lờ, nói:
– Có lẽ nơi này cũng là một nơi trong Sa Nguyên Dược Cốc.
Chúng ta chỉ cần xuyên qua màn sương mù kia, nói không chừng có thể ra được, tôi đi trước thử nhìn một chút.
– Cẩn thận sương mù có độc Nhìn thấy tên tu sĩ này muốn đi vào màn sương mù kia, lập tức có người nhắc nhở một câu.
Tên tu sĩ Kim Đan kia cười nói:
– Tôi đương nhiên biết.
Nói xong y vận chuyển chân nguyên tạo thành một vòng bảo vệ, rồi kiểm tra linh giáp trên người, lúc này mới cẩn thận đi tới gần chỗ có sương mù kia.
Y cũng không lo lắng màn sương mù kia, y nghĩ rằng y chẳng qua là đi tới gần màn sương mù đó nhìn một chút, một khi có vấn đề lập tức lui về, thời gian ngắn ngủi như vậy không thể nào có gì nguy hiểm Lúc này tất cả mọi người đều nhìn chăm chú vào tên tu sĩ Kim Đan kia, khi y tới gần màn sương mù, tựa hồ không có chuyện gì, tất cả mọi người đều yên tâm.
Xem ra, đó chẳng qua là một màn sương mù bình thường, đến lúc đó, nói không chừng chỉ cần xuyên qua màn sương mù này là có thể đi ra ngoài.
Nhưng ngay sau đó, tất cả mọi người đều dùng vẻ mặt không thể tin nhìn vào nơi tên tu sĩ Kim Đan kia đứng, bởi vì tên tu sĩ Kim Đan kia đã lặng lẽ biến mất.
Qua mấy hơi thở, trong màn sương mù đột nhiên truyền tới tiếng hét thảm thiết, sau đó lại khôi phục sự yên tĩnh của lúc đầu Chẳng qua là vài lần hô hấp, một gã tu sĩ Kim Đan đã xong đời, tu sĩ ở đây sắc mặt đều trở nên âm trầm.
Xem ra nơi bọn họ tiến vào không phải là một bí cảnh, mà là một nơi đòi mạng a – Có lẽ chúng ta có thể bay ra ngoài.
Một gã tu sĩ Kim Đan hậu kỳ lên tiếng, phá vỡ sự trầm mặc.
Diệp Mặc khinh thường cười lạnh một tiếng, không trả lời, hắn khi tiến vào nơi này đã biết ở đây có cấm chế cấm bay, căn bản không có biện pháp bay lên.
– Anh thử xem.
Một người tu sĩ đã thử qua lập tức châm trọc trả lời một câu, hiển nhiên y đã từng thử bay qua, biết được nơi này không thể bay ra ngoài.
– Chúng ta trước tiên phá vỡ bảy trận pháp cấm chế này rồi nói, dù sao nơi này phần lớn không bị sương mù bao phủ.
Cho dù chúng ta không ra được thì ba tháng sau chúng ta cũng được chuyển ra ngoài.
Liễu Nguyệt Đường lên tiếng, nói.
– Nếu như ba tháng sau, không được chuyển ra thì sao?
Liễu Nguyệt Đường vừa dứt lời, lập tức có tu sĩ đứng ra hỏi ngược lại.
Một gã tu sĩ Kim Đan tầng tám của Thần Kiếm Tống hiển nhiên đồng ý lời nói của Liễu Nguyệt Đường, nhưng ngay sau đó liền phản bác:
– Nếu thật sự vẫn ở bên trong Sa Nguyên Dược Cốc thì ba tháng sau, nhất định sẽ được chuyển ra ngoài.
Tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn của Nam An Châu chậm rãi lắc đầu nói:
– Ba tháng sau, tu sĩ ở trong Sa Nguyên Dược Cốc sẽ được chuyển ra ngoài, nhưng nơi này lại không được.
Y không hề có tinh thần châm chọc tên tu sĩ Thần Kiếm Tống kia, lúc này y không có tâm tình đó.
– Tại sao?
Lập tức có tu sĩ dò hỏi.
Tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn kia lạnh lùng nói:
– Bởi vì ta lấy được bản đồ của bí cảnh, trong đó có nói như vậy, trước khi Sa Nguyên Dược Cốc mở cửa, nhất định phải ra khỏi nơi này, nếu không…
Vị tu sĩ này còn chưa nói hết, nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý tứ của y.
Những tu sĩ đã tiến vào trong này thì nhiều nhất là người của Tiên Dược Cốc ở Bắc Vọng Châu, bao gồm cả Liễu Nguyệt Đường là bốn người.
Thần Kiếm Tông hai người, một người là Nguyễn Đình là Kim Đan tầng tám, còn một người là Tây Môn Cát là Kim Đan tầng năm, Chiết Thu Thủy là do Nguyễn Đình mang theo từ Truyền Tống Trận.
Ngoại trừ Truyền Tống Trận của Diệp Mặc, thì bên phía Truyền Tống Trận của Bắc Vọng Châu có ba người Diệp Mặc không biết một ai.
Nhưng lại biết trong đó có một tu sĩ có tu vi Kim Đan đại viên mãn giống như Liễu Nguyệt Đường.
Thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn kia, Quảng Vi nhỏ giọng nói vào tai Diệp Mặc:
– Người kia tên là Kế Trí Nguyên, là người của Quỷ Tiên Phái, đi cùng y cũng là người của Quỷ Tiên Phái, tên là Cát Phách cùng Văn Nhân Thiên.
Thanh âm của Quảng Vi mặc dù rất nhỏ nhưng Kế Trí Nguyên vẫn nghe thấy liền nhìn Quảng Vi một cái.
Quảng Vi vội vàng cúi đầu nói với Diệp Mặc:
– Tôi tới cạnh sư tỷ của tôi đây.
Diệp Mặc gật đầu, không để ý Quảng Vi rời đi, nhưng lại để ý tới tên Kế Trí Nguyên của Quỷ Tiên Phái kia, hắn cảm giác người này tạo cho hắn uy hiếp rất lớn.
Hắn trước đó không lâu đã từng nghe về Quỷ Tiên Phái, có một người tên Văn Nhân Phủ là đan sư, cũng tham gia vào cuộc so tài của luyện đan Danh Nhân Đường như hắn, cuối cùng lại thăng cấp top mười.
Không biết tên Văn Nhân Thiên ở bên cạnh Kế Trí Nguyên kia có quan hệ gì với tên Văn Nhân Phủ kia không.
– Bất luận như thế nào, chúng ta phá vỡ bảy trận pháp cấm chế ở đây rồi nói sau.
Kế Trí Nguyên bỗng nhiên lại nói tới bảy trận pháp cấm chế kia.
Tất cả mọi người giật mình phản ứng lại, bọn họ vào nơi này chính là vì tìm kiếm linh dược, bên trong bảy trận pháp này nói không chừng chính là Linh Dược Viên mà bọn họ tìm kiếm.
Một gã tu sĩ Kim Đan đại viên mãn khác của Nam An Châu gật đầu phụ họa, nói:
– Ta đồng ý với ý kiến của Kế huynh, bất luận làm thế nào để đi ra ngoài, cũng phải phá vỡ bảy trận pháp ở nơi này.
Nhưng hiện tại ở đây có hai mươi người, nếu như có Linh Dược Viên ở trong bảy trận pháp này thì chúng ta phân chia thế nào?
Tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn là đầu lĩnh của Nam An Châu ngạo nghễ đi ra, chiếm cứ một cái trận pháp cấm chế, nói:
– Hai người chúng tôi một cái.
Bên phía bọn họ vốn là ba người, nhưng vừa rồi đã chết một, hiện tại chỉ còn hai người.
Vừa nói vừa vẫy tay gọi tên tu sĩ đi cùng y, hiển nhiên y cho rằng phía y mặc dù có hai người, nhưng trên thực tế nếu như trong trận pháp cấm chế này thật sự là Linh Dược Viên thì một mình y nhất định phải chiếm được phần lớn linh dược.
Cách làm của tên tu sĩ này toàn bộ đều rơi vào mắt của mấy tên tu sĩ có thực lực cường hãn nhất nơi này, vội vàng chiếm cứ một trận pháp cấm chế.
Đại sư tỷ Liễu Nguyệt Đường của Tiên Dược Cốc mang theo ba người của Tiên Dược Cốc chiếm lấy một trận pháp cấm chế, mà hai người Kế Trí Nguyên cùng Nguyễn Đình đồng thời chiếm cứ một trận pháp cấm chế.
Vốn là thời điểm Bắc Vọng Châu tiến vào nơi này chiếm cứ bốn Truyền Tống Trận, nhưng bây giờ bởi vì Diệp Mặc có thực lực thấp nhất không chủ động chiếm cứ trận pháp cấm chế nên bị một gã tu sĩ Kim Đan tầng tám của Nam An Châu chiếm lĩnh, kết quả Nam An Châu chỉ có tám người nhưng lại chiếm chứ bốn trận pháp cấm chế.
Chiếm cứ bảy trận pháp cấm chế ngoại trừ bốn gã tu sĩ Kim Đan đại viên mãn, ba người còn lại cũng là Kim Đan tầng tám.
Nhưng chỉ trong chốc lát, ngoại trừ Diệp Mặc không chiếm cứ được trận pháp nào, thì còn có Khâu Huyền Vũ, tên Kim Đan tầng bảy đi tới đây cùng hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 925: Dược Viên Điên Cuồng
Dược Viên Điên Cuồng
H
ai gã Kim Đan tầng tám của Nam An Châu sở dĩ không mỗi người nào đoạt lấy một Truyền Tống Trận để đi vào, mà là dùng cùng một Truyền Tống Trận để đi vào, bởi vị hai người bọn họ nếu chiếm cứ một Truyền Tống Trận còn an toàn một chút, vì hai người bọn họ cùng một môn phái, hơn nữa môn phái của bọn họ chỉ có hai người bọn họ, không cần thiết phải chiếm hai cái Truyền Tống Trận.
Nhưng hiện tại không giống lúc trước, nếu như trong bảy trận pháp cấm chế này là Linh Dược Viên, bọn họ nhất định phải mỗi người chiếm một cái, Linh Dược Viên mà, không ai ngại có được nhiều đúng không?
Khâu Huyền Vũ của Thanh Hải Phái nhìn tình huống như vậy lập tức trợn tròn mắt, y vất vả lắm mới tiến vào bí cảnh, cuối cùng ngay cả miếng súp cũng không có, nói không chừng cuối cùng còn không có cách nào để ra ngoài.
Khi y nhìn thấy có một tên tu sĩ Kim Đan tầng tám của Nam An Châu một mình một người chiếm cứ một trận pháp dược viên, lập tức nhìn về phía Diệp Mặc.
Nhưng y phát hiện dường như Diệp Mặc cũng không có ý định ra mặt, nhất thời không chịu nổi, y không hề do dự đi tới trước mặt tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia lấy ra một viên Linh Tinh, nói:
– Bằng hữu, anh hiện tại chỉ có một người, viên Linh Tinh này anh cầm đi, ta không cần nhiều, chỉ cần ba phần dược liệu trong đó là được.
Linh Tinh mặc dù trân quý, nhưng dù sao cũng chỉ có một viên, hơn nữa y đã lãng phí hai viên cho Diệp Mặc lúc trước, nếu như đi vào không thu hoạch được gì, y chính là công dã tràng.
Tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia mặc dù một mình một người chiếm cứ một trận pháp cấm chế, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.
Mặc dù y khẳng định chính mình không e ngại Diệp Mặc, nhưng một khi có Khâu Huyền Vũ có tu vi Kim Đan tầng bảy ở bên cạnh hỗ trợ, cũng không phải không tốt.
Nhưng khiến cho y không nghĩ tới đó là tên tu sĩ Kim Đan tầng bảy của Bắc Vọng Châu này lại lấy ra một viên Linh Tinh, lại chỉ cần ba phần dược liệu trong trận pháp cấm chế, điều này khiến cho y nhất thời yên lòng.
Cho nên tên tu sĩ Kim Đan tầng tám này gần như không hề do dự liền đồng ý với yêu cầu của Khâu Huyền Vũ.
Trừ phi y là tên ngốc mới để cho Khâu Huyền Vũ liên thủ với Diệp Mặc đối phó y.
Ngay cả mấy tên tu sĩ Kim Đan viên mãn không khỏi cảm thán tên tu sĩ Kim Đan tầng tám này vận khí tốt, y chỉ là một tên tu sĩ Kim Đan tầng tám lại có thể chiếm bảy phần Linh Dược Viên.
Diệp Mặc chỉ là Kim Đan tầng một, cho dù lợi hại hơn nữa thì đối mặt với một gã Kim Đan tầng bảy cùng một gã Kim Đan tầng tám, hắn không có cách nào cướp được Linh Dược Viên.
Chính là trong chốc lát, mười chín tu sĩ ở đây chia ra đứng ở bảy trận pháp cấm chế.
Nếu như bên trong trận pháp cấm chế này thật sự là Dược Viên, như vậy Diệp Mặc cuối cùng sẽ không chiếm được gì.
Quảng Vi vừa định gọi Diệp Mặc, liền nhìn thấy Đại sư tỷ nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc, lập tức biết được, nếu như gọi Diệp Mặc tới bên phía mình, đó chính là thể hiện việc đưa dược liệu Tiên Dược Viên cho Diệp Mặc.
Nghĩ tới đây, cô không thể làm gì khác hơn là nhịn lại xúc động muốn gọi Diệp Mặc.
Diệp Mặc dường như đột nhiên bừng tỉnh, hắn nhìn lướt qua bảy trận pháp cấm chế đã bị chiếm cứ, tựa hồ sửng sốt một chút, nhưng hắn lại cười cười, nhìn về phía Khâu Huyền Vũ.
Thấy Diệp Mặc nhìn về phía mình, tên tu sĩ Kim Đan tầng tám cùng Khâu Huyền Vũ nhất thời cảnh giác.
Y chiếm cứ cấm chế Dược Viên này, dựa theo đạo lý thì Diệp Mặc không nên tới gây phiền toái với y.
Bởi vì Dược Viên cuối cùng còn chưa khẳng định là thuộc về ai, cho nên cơ hồ tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Mặc, bọn họ cho rằng với biểu hiện bên ngoài của Diệp Mặc, hắn nhất định sẽ đấu một trận với tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia, sau đó mới nói.
Nhưng lại không có ai coi trọng Diệp Mặc.
Đừng nói là Diệp Mặc không thể đánh thắng tu sĩ Kim Đan tầng tám, cho dù hắn đánh thắng được tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia, thì Khâu Huyền Vũ nhất định sẽ giúp tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia, dù sao bọn họ bây giờ cũng đang đứng cùng một con thuyền.
Ngoài dự liệu của mọi người, Diệp Mặc chỉ mỉm cười nhìn tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia, không tiến lên.
Thậm chí những trận pháp cấm chế khác hắn cũng không có ý muốn động thủ.
Hắn ngược lại đi về phía căn nhà gỗ nhỏ kia.
Tên tu sĩ Kim Đan tầng tám kia thấy Diệp Mặc không tới tìm mình, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng còn khinh bỉ Diệp Mặc, bắt nạt kẻ yếu.
Bên trong căn nhà gỗ nhỏ không có gì, mấy tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn cùng Kim Đan hậu kỳ đã xác nhận, cho nên sau khi Diệp Mặc tiến vào căn nhà gỗ nhỏ kia, không ai để ý nữa.
Vị tiểu sư muội Kỳ Kỳ của Tiên Dược Cốc thấy Diệp Mặc tiến vào căn nhà gỗ nhỏ kia, có chút kỳ quái hỏi một câu:
– Đại sư tỷ, chị không phải vừa nói hắn nhất định sẽ tìm người kia đoạt lấy Dược Viên sao? Tại sao hắn lại đi vào nhà gỗ, dường như không có ý định tranh đấu với người khác thế?
Khuôn mặt của Liễu Nguyệt Đường hơi đỏ lên, cô cũng đang rất kỳ quái, dựa theo cá tính của Diệp Mặc, đồ của hắn mà bị người khác cướp đi, hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Nhưng hắn cũng chỉ nhìn tên đoạt đi Dược Viên của mình rồi cười, lại không động thủ, đây không phải tính cách của hắn à? Hắn từ lúc nào trở nên tốt như vậy?
Cầm Mộ Tâm thở dài, cô biết không phải Diệp Mặc không muốn đi tranh giành, mà là bảy Dược Viên này bất luận hắn lựa chọn người nào, Diệp Mặc cũng là người yếu nhất.
Cô thấy đại sư tỷ chưa trả lời, vội vàng nói:
– Người khác đều công kích trận pháp cấm chế rồi, chúng ta cũng bắt đầu đi.
Theo mấy người Tiên Dược Cốc công kích trận pháp cấm chế kia, tất cả mọi người đều động thủ bắt đầu công kích cấm chế.
Mấy tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ phát hiện sau khi Diệp Mặc tới căn nhà gỗ nhỏ kia tựa hồ không có hành động gì, cũng không ai để ý tới hắn nữa, bắt đầu công kích trận pháp cấm chế.
Dù sao cho dù Diệp Mặc muốn làm gì, cũng không thể một người tới khiêu chiến mười chín người đúng không.
Mười chín người đồng thời công kích bảy trận pháp cấm chế của Dược Viên, trong nháy mắt trong sơn cốc tràn ngập tiếng nổ lớn Diệp Mặc ở trong nhà gỗ nhỏ kia bắt đầu luyện chế một vài trận kỳ, thậm chí còn luyện chế ra một vài miếng ngọc bài.
Theo Diệp Mặc bắt đầu luyện chế trận kỳ, thì mười chín người kia cũng bắt đầu công kích trận pháp, mọi người tiến vào sơn cốc tựa hồ đều có công việc của mình.
Không ai tiến vào căn nhà gỗ quấy rầy Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng không ra ngoài can thiệp mấy người đang công kích trận pháp cấm chế.
…
Không thể không nói bảy trận pháp cấm chế này tương đối cường hãn, trải qua nửa ngày công kích, bảy trận pháp này dường như không buông lỏng được bao nhiêu.
Mặc dù nếu mười chín người đồng thời công kích một trận pháp cấm chế, nói không chừng đã sớm phá vỡ được, nhưng mọi người giống như đã hẹn ước với nhau, không một ai nói ra cách này.
Sau khi công kích cả nửa ngày, rất nhiều tu sĩ đã bắt đầu nghỉ ngơi.
Nhưng cũng không có ai tiến vào căn nhà gỗ để nghỉ ngơi.
Tựa hồ mọi người trong sơn cốc đều chấp nhận căn nhà gỗ nhỏ đó là của Diệp Mặc, trận pháp bên ngoài là của bọn họ.
Vạn nhất bọn họ có người tiến vào nhà gỗ đó, tạo thành nhược điểm cho Diệp Mặc, Diệp Mặc có thể quang minh chính đại tham dự cuộc tranh đoạt Dược Viên ở bên ngoài.
Mặc dù bọn họ không sợ Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc thật sự là một kẻ điên, hiện tại tất cả mọi người đều biết.
Nếu như hắn không phải kẻ điên, thì sao có thể đột kích vào Kim Đan khi đang đánh nhau với người khác? Ở thời điểm mấu chốt khi tranh đoạt Dược Viên ở nơi này, không người nào nguyện ý trêu chọc một kẻ điên, cho dù muốn chọc cũng phải sau khi có được linh dược trong tay rồi mới nói.
Ba ngày sau, khi rất nhiều người phát hiện Diệp Mặc ở bên trong nhà gỗ không ngừng bố trí trận pháp, tựa hồ chuẩn bị tu luyện lại càng im lặng.
Tên tu sĩ này quả nhiên là điên cuồng, chẳng lẽ hắn nghĩ hết mọi biện pháp tiến vào bí cảnh, chỉ để tu luyện ở đây sao?
Người khác nghĩ không sai, Diệp Mặc thật sự bắt đầu tu luyện trong nhà gỗ.
Hắn cũng biết, với tu vi hiện tại của hắn, bất luận hắn chọn trận pháp cấm chế nào, cũng sẽ không chiếm được tiện nghi gì.
Trong sơn cốc này linh khí vô cùng đầy đủ, công thêm Linh Tủy mà Diệp Mặc có, vừa luyện chế một lò Ngưng Bích Đan, tiến độ tu luyện tiến triển cực nhanh, cảnh giới Kim Đan nhanh chóng được củng cố, hơn nữa bắt đầu có xu hướng thăng lên Kim Đan tầng hai.
Mặc dù Diệp Mặc biết, cho dù có Ngưng Bích Đan thì ở trong thời gian ngắn hắn cũng không thể thăng lên Kim Đan tầng hai.
Nhưng hắn cũng biết, chân nguyên của hắn càng ngưng tụ càng đầy, sơn cốc này đối với hắn có rất nhiều chỗ tốt.
Tới ngày thứ năm, một tiếng chấn động kịch liệt vang lên, một luồng linh khí nồng nặc tới cực điểm khuếch tán ra ngoài, ngay cả Diệp Măc đang tu luyện bên trong cũng nhịn không được đứng lên.
Hắn suy đoán, hẳn là có một trận pháp cấm chế đã bị phá vỡ Thần thức của hắn phóng ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy một trận pháp cấm chế bên ngoài đã bị phá vỡ, người phá vỡ trận pháp chính là một tu sĩ Kim Đan viên mãn của Nam An Châu.
Linh khí nồng nặc kia phát ra từ trận pháp cấm chế bị phá vỡ.
Người còn lại cũng dừng công kích, vội vàng nhìn về phía trận pháp cấm chế bị phá vỡ này.
Đồ vật bên trong trận pháp cấm chế khiến cho ánh mắt của mọi người đều đỏ lên, trong trận pháp cấm chế này quả nhiên là linh dược, hơn nữa không phải là linh dược bình thường.
Cấm chế mà tên tu sĩ kia đánh vỡ bên trong thấp nhất cũng là linh dược cấp năm Lạc Hoàng Tam Diệp Thảo, Yên Vụ Chi Lan, linh thảo cấp năm, Sinh Nguyên Quả, linh thảo cấp sáu.
Nếu như những thứ này mà không coi vào đâu, như vậy ba gốc Ngũ Thải Liên là linh thảo cấp năm cũng đủ khiến mọi người điên cuồng.
Lạc Hoàng Tam Diệp Thảo là dược liệu chủ yếu dùng để luyện chế Ngưng Bích Đan, chỉ cần là tu sĩ Kim Đan, cũng có ý muốn có được dược liệu này.
Yêu Vụ Chi Lan là dược liệu chủ yếu để luyện chế Vụ Linh Đan, Vụ Linh Đan cũng là đan dược tốt nhất để tu sĩ Kim Đan đột phá bình cảnh, thậm chí đối với việc thăng cấp từ Kim Đan tầng sáu lên Kim Đan tầng bảy có hiệu quả vô cùng tốt.
Nhưng bởi vì Yên Vụ Chi Lan quá mức trân quý, nên Vụ Linh Đan rất ít xuất hiện ở đan các.
Mà Sinh Nguyên Quả là linh thảo cấp sáu, là dược liệu để luyện chế Sinh Nguyên Đan, Sinh Nguyên Đan được xưng là đan dược tốt nhất để khôi phục chân nguyên đối với tu vi Hư Thần Kỳ.
Chẳng những có thể khôi phục chân nguyên, hơn nữa còn có thể chữa trị thương thế.
Khi chiến đấu với địch nhân, là loại đan dược không thể thiếu.
Nhưng do Sinh Nguyên Quả quá ít, cho nên Sinh Nguyên Đan cũng trở nên vô cùng hiếm có.
Đây cũng là dược liệu hữu dụng đối với tu sĩ Hư Thần Kỳ.
Ngũ Thải Liên mặc dù là linh thảo cấp năm, nhưng lại có thể khiến cho người ta điên cuồng bởi vì đây là một loại linh thảo có thể thăng cấp, bình thường đừng nói là nhìn, cho dù nghe nói cũng rất khó.
Một khi loại Thải Liên này tăng lên sáu màu sắc, liền biến thành Lục Thải Liên linh dược cấp sáu.
Cửu Thải Liên trong truyền thuyết của Tu Chân Giới là đằng cấp cao nhất, bởi vì một khi tăng lên chín loại màu sắc, loại linh thảo này lập tức sẽ thoái hóa trở thành Tiên Liên, biến thành Thập Thải Tiên Liên.
Cửu Thải Liên trân quý là vì nó có thể luyện chế Cửu Uẩn Đan.
Cửu Uẩn Đan là một loại đan dược có thể tinh lọc linh căn, ở Tu Chân Giới chính là một đan dược trong truyền thuyết.
Có thể tưởng tượng khi linh căn của tu sĩ được tinh lọc, thì tốc độ tu luyện cũng như tư chất lập tức được đề cao, loại thiên tài địa bảo này không khiến cho người ta điên cuồng mới là chuyện lạ.
Nhưng mọi người đều rõ ràng, tạm thời bất luận Ngũ Thải Liên có thể được nuôi trồng hay không, cho dù nuôi trồng được, muốn tăng lên Lục Thải Liên cũng cần mấy trăm năm, chứ đừng nói tới Cửu Thải Liên, bởi vì loại linh dược này càng về sau thăng cấp càng khó khăn.
Nhưng dù là vậy thì Ngũ Thải Liên cũng đủ khiến mọi người điên cuồng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










