[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 175 : Giao Dịch (c871-c875)
❮ sautiếp ❯Chương 871: Giao Dịch
Giao Dịch
D
iệp Mặc cảm thấy tu vi của hắn đang dần dần tăng lên, sau khi hắn luyện “Tam Sinh Quyết”, bản thân hắn tinh thần trong sáng.
Vì hắn là linh căn tám hệ, nên khi luyện tập hút linh khí của trời đất, mà trong linh khí có đủ ngũ hành, thậm chí có cả linh nguyên của phong hệ, chỉ có điều không có băng hệ và lôi hệ.
Nhưng bời vì hai quả trứng lớn kỳ lạ, khiến hắn có thể luyện được pháp quyết của băng hệ.
Cứ thế, cái hắn còn thiếu là năng lượng linh nguyên của lôi hệ.
Bây giờ hắn có thể hấp thụ được năng lượng điện từ trong “Lôi điện phù”, dần dần tạo nên sự cân bằng.
Vì thế trong một thời gian ngắn, tu vi của hắn liên tục tăng lên, đến khi nào tu vi lôi hệ của hắn có thể kết hợp cân bằng cùng với các loại khác, thì hiện tượng này mới kết thúc.
Diệp Mặc bỗng nhiên tỉnh ngộ, hắn hiểu ra tu luyện “Tam Linh Quyết” kỳ thực tốc độ có thể trở nên nhanh hơn, trong linh khí trời đất tuy rằng có chứa linh nguyên của phong hệ băng hệ và còn cả lôi hệ nữa, nhưng đối với kim mộc thủy hỏa thổ mà nói thì thực sự là quá ít, dường như có thể lược bỏ.
Sau này hắn chỉ cần tìm thấy nơi tu luyên linh khí của ba dị hệ: phong, lôi, băng, tiến độ của hắn sẽ tăng thêm một bậc.
Diệp Mặc mới nghĩ tới đây, hắn cảm thấy chân nguyên trong người hắn lại “oanh” lên một lúc, đạt được sự bão hòa.
Một lớp màng mỏng vô hình bị rạn nứt, chân nguyên và kinh mạch lại tăng lên và phát triển mạnh hơn nữa.
Trúc cơ tầng năm rồi, Diệp Mặc vô cùng vui mừng, hắn không ngờ trong lúc chiến đấu, hắn có thể nâng Trúc cơ lên tầng năm.
Nhưng thu hoạch lớn nhất không phải là ở đó mà là hắn hiểu được thứ mà mình cần trong việc luyện tập sau này.
Nhưng khí hắn chuẩn bị tiếp tục nhận lôi điện xung kích thì phát hiện xung quanh đã trở nên yên tĩnh.
Năng lượng của “Lôi điện phù” đã bị hắn hút hết từ lâu rồi.
Mà tên tu sĩ cao lớn như một tên ngốc đang nhìn Diệp Mặc chằm chằm, giường như là nhìn thấy chuyện kỳ lạ chưa từng có.
Diệp Mặc không quan tâm tới sự ngạc nhiên của y, trực tiếp xuất chiêu “Đông chí”, tên tu sĩ cao lớn đang đắm chìm trong chấn động của việc Diệp Mặc trong vòng vây lôi điện có thể nâng cao tu vi, làm sao mà nghĩ tới chuyện mình bị đánh lén được.
“Đông chí” phát ra khí vô cùng lạnh, trong nháy mắt đã trói chặt tên tu sĩ Giả Đan.
Tu sĩ Giả Đan bị bao trùm bởi khí lạnh đầy trời, bỗng nhiên rùng mình một cái.
Y lấy lại tinh thần, lập tức biết là chuyện không hay, y giãy giụa thoát ra khỏi sự trói buộc của “Đông chí” nhưng còn chậm hơn so với Lý Bạch Sâm nhiều.
Diệp Mặc làm gì dành thời gian cho y giãy giụa thoát khỏi sự trói buộc của “Đông chí”.
Phi kiêm lại một lần nữa xuất ra vô số kiếm quang, trong nháy mắt đã đâm cho tu sĩ Giả Đan hàng ngàn nhát.
Hàn khí từ tứ phía lan tới, cứ cho là nữ tu sĩ đang chiến đấu và hai tên tu sĩ Trúc cơ đang bao vây cô ta cũng không tránh được rùng mình một cái, bọn họ dường như đồng thời dừng lại.
Nhưng sự việc đập vào mắt bọn họ là phi kiếm của Diệp Mặc đã xé tên tu sĩ Giả Đan thành những mảnh nhỏ.
Hiện trường bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, tất cả mọi người đều cho rằng Diệp Mặc bị giết, hắn lại nghịch thiên xoay chuyển, với tu vi Trúc cơ bốn tầng đánh chết một tên tu sĩ Giả Đan, bọn họ không hề nhận ra Diệp Mặc lúc đó đã là Trúc cơ tầng năm.
Diệp Mặc chậm rãi lấy ra một bộ quần áo mới mặc lên người, rồi mới thu hồi “Đông chí”.
Thu túi trữ vật của y lại.
Mặc dù là “Đông chí” đã được Diệp Mặc thu lại, nhưng khắp tứ phía vẫn lạnh giá, dường như ở đây mùa đông đã đến sớm hơn. – Tiền bối.
Vãn bối xin cáo từ.
Tên tu sĩ mắt híp béo lùn không còn thong thả và điềm tĩnh như trước đó nữa, thần sắc hoang mang chắp tay rồi khom người hành lễ.
Xong việc y không cần nghĩ ngợi gì, xoay người đi, rất nhanh sau đó đã không thấy bóng dáng đâu.
Nữ tu sĩ kia mặt biến sắc.
Cô cũng bắt trước theo, đồng thời sau khi hành lễ với Diệp Mặc dẫm lên phi kiếm rồi đi.
Dường như bọn họ đến đây chỉ để hành lễ với Diệp Mặc chứ không hề liên quan gì tới “Tố đan thảo”
Diệp Mặc không đuổi theo giết hai tu sĩ Trúc Cơ đang bỏ chạy, tuy hắn có thể giết hai người này, nhưng mục tiêu chủ yếu của hắn không phải là hai người này.
Mà là nữ tu sĩ có “Tố đan thảo”.
Nữ tu sĩ thấy Diệp Mặc không đuổi theo hai tu sĩ chạy trốn mà hướng ánh mắt về phía mình, sắc mặt có chút khó coi, cô đã biết mục đích của Diệp Mặc.
Với tu vi của Diệp Mặc, nếu đánh nhau với cô, thì cô chỉ có con đường chết.
Đừng nói là lúc nãy vì hai tên tu sĩ Trúc Cơ bao vây tấn công cô, cô lại bị thương nặng, bây giờ là vết thương thêm vết thương.
Cứ cho là cô không bị thương cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Thiết nghĩ bản thân vì cây “Tố Đan thảo” này mà chịu bao nhiêu khổ cực, hơn nữa tích cóp mấy năm nay đều dồn vào cây “Tố Đan thảo” này, không ngờ cuối cùng lại làm lợi cho người khác.
Cô thở dài một tiếng, từ sự sát phạt vừa rồi của Diệp Mặc cô biết, nếu cô không đưa “Tố Đan thảo” ra thì kết cục đang đợi cô là con đường chết.
Hoặc là cả đời này cô chỉ là một Trúc Cơ, không có cách nào trở thành Kim Đan.
Nữ tu sĩ này chỉ do dự trong chốc lát rồi lấy “Tố Đan thảo” ra đưa cho Diệp Mặc nói:
–
“Tố Đan thảo” ở đây, cho anh nè.
Diệp Mặc mỉm cười, hắn cướp đồ của người khác cũng phải xem đối phương, nếu kẻ nào dám có y đánh hắn, thì hắn sẽ không suy nghĩ gì mà cướp đồ thậm chí là giết người.
Nhưng vô duyên vô cớ cướp đồ của người khác, chuyện này với bản tính của Diệp Mặc thực sự hắn không làm nổi.
Hắn có nguyên tắc đạo đức của minh, nguyên tắc này hắn không có cách nào phá vỡ.
Nếu hắn thật sự là người bất chấp thủ đoạn, thì năm đó khi ở Kiều gia, cây “Huyết sắc san hô” đó, hắn sẽ không đoạt lại từ tay người khác mà trực tiếp đoạt lấy rồi đi.
Huống hồ nữ tu sĩ trước mắt hắn xem ra có vẻ rất mệt mỏi, hơn nữa vừa mới giao đấu, trang bị cũng không lợi hại, chỉ có mỗi một pháp khí thượng phẩm, ngay cả pháp khí cực phẩm cũng không có, chứ đừng nói là linh khí.
Có thể thấy 2. 000. 000 linh thạch cô mua “Tố đan thảo” là do tích cóp nhiều năm mới có.
Lúc đầu hắn cũng như vậy.
Cho dù là Lạc Nguyệt hay trái đất đều là từ không đến có, hắn có thể nếm trải những khó khăn trong đó.
Diệp Mặc chỉ cười một cái, chứ không đến lấy “Tố đan thảo” trong tay nữ tu sĩ, hắn nói:
– Cô nghĩ không sai, tôi vì “Tố đan thảo” mà đến nhưng không phải là đến cướp.
Tôi có một vụ làm ăn muốn làm với cô, nếu cô đồng ý, tôi sẽ không để cô chịu thiệt.
Nũ tu sĩ đó nghe Diệp Mặc nói có chút ngạc nhiên cất “Tố đan thảo” đi, bất luận là cho ai đây cũng là một tài sản không nhỏ, cứ cho là người này đến đây không phải vì “Tố đan thảo”, cũng không thể bỏ lỡ cơ hộ này chứ? Lẽ nào trong giới tu sĩ vẫn có loại người ngốc nghếch, hoặc là loại người hành vi cổ quái như thế này?
Cô đã trà trộn trong đám tu sĩ tầng thấp nhất nhiều năm, đương nhiên biết lòng người hiểm ác, cô có chút hoài nghi trước lời nói của Diệp Mặc.
Nếu như cô xinh đẹp, có lẽ cô sẽ cho rằng Diệp Mặc đến đây là vì nhan sắc của cô.
Nhưng cô cũng biết, cho dù là cô đẹp hơn nữa cũng không thể sánh được với cây “Tố đan thảo” này, huống hồ cô căn bản không xinh đẹp, thậm chí còn xấu đến mức không thể xấu hơn được nữa.
Diệp Mặc thấy nữ tu sĩ này nghi ngờ, liền nói thẳng:
– Tôi là Luyện Đan Sư, chính xác mà nói tôi là Linh Đan Sư cấp 9
Lần này nữ tu sĩ phản ứng rất nhanh, khi cô nghe thấy Diệp Mặc là Linh Đan Sư cấp 9, bỗng dưng phản ứng ngay, lập tức vui mừng nói:
– Anh có thể luyện được “Bồi chân đan”?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Không sai, tôi có thể luyện được “Bồi chân đan”, hơn nữa hiểu biết không ít.
Diệp Mặc không nói là nắm rõ mấy phần, nhưng hắn tin rằng nữ tu sĩ này sẽ đồng ý.
Bởi vì nếu như hắn không xuất hiện, nữ tu sĩ này muốn tìm người có thể giúp cô luyện “Bồi chân đan” là điều cực kỳ khó khăn.
Diệp Mặc nói đến đây, nữ tu sĩ này đã hoàn toàn hiểu được.
Cô đã nhận ra Diệp Mặc là một trong số rất ít tu sĩ không thích cậy mạnh ức hiếp kẻ yếu, cô biết, Diệp Mặc không có lý do lừa cô, cô căn bản không đáng để Luyện Đan Sư này lừa gạt.
Muốn nói là “Tố đan thảo”, vừa nãy cô nói tặng cho hắn, nhưng hắn không lấy, lại đề nghị trao đổi.
Cứ cho là Diệp Mặc chỉ nắm rõ một thành, cô cũng phải thử.
Tuy rằng cô có được “Tố đan thảo”, nhưng cô cũng không có tự tin sẽ tìm được Linh Đan Sư giúp cô luyện “Bồi chân đan.”
Nữ tu sĩ này không nghĩ ngợi gì liền lấy “Tố đan thảo” đưa cho Diệp Mặc, – Không ngờ anh lại là một Luyện Đan Sư, ta tên là Chân Tiểu San.
Nếu anh luyện được “Bồi chân đan” chi cẩn cho tôi một viên là được.
Diệp Mặc nhận lấy “Tố đan thảo” gật đầu nói:
– Cô yên tâm tôi nhất định sẽ cho cô một viên “Bồi chân đan”.
Tôi tên là Diệp Mặc, là chủ “Ngành dược Hoa Hạ” ở thành Hà Châu, nếu cô không có nơi nào để đi thì có thể tới “Linh Đan Sư Hoa Hạ” của tôi, đợi sau khi tôi luyện xong “Bồi chân đan”, cô có thể ở chỗ tôi đột phá vào Kim Đan.
– Hả.
Lời nói của Diệp Mặc làm cô vừa ngạc nhiên vừa vui đến ngây cả người, cô đang nghĩ sau khi Diệp Mặc lấy “Tố đan thảo” đi sẽ báo cho cô cách liên lạc, để cô đợi.
Nhưng điều cô không ngờ tới là Diệp Mặc là chủ một cửa hiệu đan được, thảo nào hắn có thể luyện đan.
Nói thật là có một nơi an toàn để đột phá Kim Đan, đối với Chân Tiểu San mà nói điều này quan trọng hơn cả.
Cô dường như trong lúc phản ứng, lập tức khom lưng nói với Diệp Mặc:
– Đa tạ Diệp đại ca, vừa may tôi đang không có nơi nào để đi.
Diệp Mặc xua tay nói:
– Tôi nhỏ hơn cô sau này gọi tôi là Diệp Mặc là được rồi.
Nói xong Diệp Mặc gỡ mặt nạ nói:
– Đây mới là dung mạo thật của tôi… Ồ
Chân Tiểu San đang ngạc nhiên vì Diệp Mặc trẻ tuổi, lại nghe Diệp Mặc “ồ” một tiếng, vội hỏi:
– Chuyện gì thế?
Diệp Mặc lấy một hạt giống ở trên cây “Tố đan thảo” ở hộp ngọc trong tay ra nói:
– Những người này thật là rộng lượng, ngay cả một hạt giống “Tố đan thảo” cũng không lấy xuống.
Chân Tiểu San cười lắc đầu nói:
– Hạt của “Tố đan thảo” chỉ được thu hoạch trước khi đào lên, sau khi đào lên hạt đó coi như bỏ đi, không thể sống được nữa.
Hơn nữa nếu có thể sống sót thì ngoài đại môn phái ra thì không có ai có thể dùng ba đến năm trăm năm để trồng một cây “Tố đan thảo” được.
Diệp Mặc cười không nói gì, nhưng hắn lại lấy hộp ngọc ra, lấy hạt “Tố đan thảo” bỏ vào trong hộp.
Thế giới giấy vàng của hắn đã rất lớn rồi, hắn muốn xem trong thế giới giấy vàng có thể trồng được “Tố đan thảo” không.
Thấy Diệp Mặc cất “Tố đan thảo”, Chân Tiểu San không nói gì, nhưng cô có chút hoài nghi về thân phận Luyện Đan Sư của Diệp Mặc, nếu là một Luyện Đan Sư thì không thể nào ngay cả việc thu hoạch hạt “Tố đan thảo” như thế nào cũng không biết.
Nhưng đó chỉ là một ý nghĩ chợt thoáng qua, bởi vì cô có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì cũng không nghĩ được lý do để Diệp Mặc lừa cô…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 872: Lục Đại Danh Nhân Đường
Lục Đại Danh Nhân Đường
S
au khi Chân Tiểu San thấy diệp Mặc lấy ra “Phi vân trùy”, thì lập tức hiểu ra tại sao Diệp Mặc không quá coi trọng “Tố đan thảo”, linh khí phi hành của hắn không dưới 1. 000. 000 linh thạch bậc trung…
Diệp Mặc dẫn theo Chân Tiểu San khi chưa tới thành Hà Châu, hắn đã phóng thần thức vào đó.
Khi phát hiện trận pháp mà hắn sắp xếp ở “ngành dược Hoa Hạ” vẫn rất tốt, hơn nữa việc kinh doanh của hiệu thuốc vẫn bình thường, thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Bên trong hắn còn bài trí trận pháp phòng ngừa thần thức, cho du là thần thức của hắn cũng không thể vào được.
Sau khi vào thành, Chân Tiểu San nhìn thấy “ngành dược Hoa Hạ” trong lòng vô cùng ngạc nhiên.
Diệp mặc tuổi còn trẻ, vậy mà không những là một Luyện Đan Sư mà ở thành Hà Châu còn có một đan các cao cấp như vậy.
Khi Diệp Mặc bước vào “ngành dược Hoa Hạ”, Thịnh Dực Trung và mấy tên người làm đang bận rộn, thấy Diệp Mặc trở về mọi người rốt rít đến chào hỏi.
– Anh Diệp Mặc anh quả nhiên đi phường thị Nam Sơn rồi, không ngờ tôi vẫn rất may mắn, đang định đi thì gặp anh trở về.
Điều nằm ngoài dự đoán của Diệp Mặc là Nhan Tranh từ trong nhà đi ra, đi cùng y là Tô Việt.
– Anh Nhan, cảm ơn anh trong thời gian qua đã giúp đỡ.
Diệp Mặc thấy Nhan Tranh, vội chắp tay chào, bất luận là thế nào, khi mình không có ở “ngành dược Hoa Hạ”, may nhờ có Nhan Tranh giúp đỡ, nếu như không phải là Nhan Tranh, thì hắn sẽ không giám để Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng ở lại Hà Châu.
Nhan Tranh xua tay cười nói:
– Anh Diệp, giữa anh với tôi khách sáo làm gì, gần đây “Tiên Bảo lâu” cũng may nhờ có anh giúp đỡ.
Lần này tôi đến tìm anh là có chuyện nhưng anh vừa mới về chắc là bận, mai tôi tới tìm anh vậy.
Diệp Mặc tuy không nhìn thấy Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Nhưng cảm giác là họ đang tu luyện, nên cũng chưa vội đi thăm họ, nên nói:
– Không sao, anh có chuyện gì cứ nói đi.
Nói xong Diệp Mặc nói với Tô Việt, – Tiểu Việt, cô đưa Chân Tiểu San vào nghỉ ngơi, sau này chị Chân cũng sẽ là người của “Ngành dược Hoa Hạ”.
Ít nhất Chân Tiểu San sẽ ở lại “Ngành dược Hoa Hạ” khoảng nửa năm, vì thế Diệp Mặc nói trước mặt Nhan Tranh rằng cô ấy là người mình mới mướn vào.
Tuy Chân Tiểu San đã là Trúc Cơ đỉnh cao.
Nhưng Nhan Tranh cũng không thèm để ý.
Nếu Diệp Mặc không phải là Luyện Đan Sư, y cũng không thèm để ý nữa là.
Thấy Chân Tiểu San và Tô Việt đã đi, lúc đó Nhan Tranh mới nói:
– Diệp Mặc tôi muốn biết anh cần bao nhiều thời gian mới luyện được linh đan thất phẩm? Nếu anh đảm bảo trong vòng nửa năm có thể luyện được linh đan thất phẩm, “Tiên Bảo lâu” của Hà Châu chúng tôi sẽ giúp đỡ anh thêm, nếu anh có quen biết Linh đan sư thấp phẩm, thì không còn gì tốt hơn nữa.
– Linh đan sư thấp phẩm?
Diệp Mặc nhắc lại, trong lòng nghĩ mình đến linh đan cửu phẩm còn có thể luyện được, chứ đừng nói là thất phẩm.
Nhưng câu này hắn không nói ra, hắn đương nhiên là hiểu ý của Nhanh Tranh, tuy y nói là sẽ giúp đỡ nhưng không có nghĩa là muốn mình thật sự lên đan sư thất phẩm trong vòng nửa năm Tuy rằng Linh đan sư thấp phẩm và Linh đan sư lục phẩm chỉ cách nhau có một bậc, nhưng Diệp Mặc biết đó là khoảng cách một trời một vực, nếu như dựa vào sự giúp đỡ trong vòng nửa năm mà có thể tăng cấp lên linh đan sư thất phẩm, thì Linh đan sư thất phẩm nhiều vô kể.
Diệp mặc biết mục đích chủ yếu trong câu nói của Nhan Tranh là ở nửa sau của câu nói, đó chính là muốn biết mình có quen biết linh đan sư thất phẩm hay không.
Chỉ trong nháy mắt Diệp Mặc đã kịp phản ứng, Nhan Tranh đã hỏi như vậy là vì y nghĩ tới sư phụ hờ không hề có thật của mình, có thể dạy mình thành linh đan sư lục phẩm, không biết chừng mình có sư huynh là đan sư thất phẩm, dù gì sư phụ của mình cũng là đan sư thất phẩm trở lên.
Nếu không không thể dạy được đồ đệ là đan sư lục phẩm.
Diệp Mặc biết hắn không hề có sư phụ, hơn nữa thành tích của hắn không có cách nào có thể phục chế được.
Nên nhớ rằng hắn có thể luyện đan giỏi như vậy hoàn toàn là nhờ vào lĩnh ngộ sức mạnh và khả năng dẫn xuất của “Tam Sinh Quyết”, không có liên quan tới người khác, vì thế làm được việc cũng là làm chơi ăn thật.
Thấy Diệp Mặc chỉ nói đan sư thất phẩm rồi không nói nữa, Nhan Tranh cũng biết Diệp Mặc hiểu ý của mình.
Hơi ngượng ngùng nói:
– Anh đã từng nghe nói đến mười đại bí cảnh chưa?
Diệp Mặc lắc đầu, hắn chưa hề nghe nói qua mười đại bí cảnh, lẽ nào Bắc Vọng Châu còn có mười đại bí cảnh? Cũng có chút hứng thú đây.
Thấy Diệp Mặc không biết mười đại bí cảnh, rút cục Nhan Tranh cũng có chuyện để nói, – Tôi cũng chỉ biết Vẫn Chân Điện và Sa Nguyên Dược Cốc, còn về bí cảnh tôi cũng chưa từng nghe qua, nhưng cũng biết sơ sơ…
– Vẫn Chân Điện?
Diệp mặc kinh ngạc nói một câu, sở dĩ kinh ngạc như vậy là vì Vẫn Chân Điện hắn đã từng nghe nói.
Lúc đầu “Thần Dược Môn” của hắn ở Đông Huyền Châu có nghe qua về Vẫn Chân Điện, trong Vẫn Chân Điện có vô số cơ duyên, hơn nữa còn có rất nhiều bảo vật quý, không có vật anh không nhìn thấy, chỉ có vật anh không thể nghĩ tới.
Hơn nữa Vẫn Chân Điện ba mươi năm mở một lần, tu sĩ chưa đến một trăm tuổi có thể vào, bất luận là tu vi của anh có cao hay không đều không thành vấn đề.
Bởi vì tu vi của các tu sĩ vào Vẫn Chân Điện chênh lệch quá lớn, có tu sĩ mặc dù đã một trăm tuổi đã trở thành Nguyên Anh, vì thế sự nguy hiểm của Vẫn Chân Điện là vô cùng lớn.
Thông thường số người đi vào đều dừng lại ở tu sĩ Kim Đan, rất ít tu sĩ Trúc cơ và luyện khí đi vào, bởi vì đi vào rồi, tính mạng cũng không giữ được Bởi vì số người vào Vẫn Chân Điện có hạn, vì thế yêu cầu rất nghiêm ngặt, Diệp Mặc chỉ biết chỉ có những môn phái năm sao trở lên mới có người đi vào.
Lúc đó Diệp Mặc ở “Thần Dược môn” chỉ là bốn sao, không có tư cách vào Vẫn Chân Điện.
Bây giờ thầấy Nhan Tranh nhắc đến Vẫn Chân Điện, lẽ nào Vẫn Chân Điện này với Vẫn Chân Điện mà hắn nghe là một?
– Anh cũng đã nghe nói về Vẫn Chân Điện?
Nhan Tranh thấy Diệp Mặc nhắc lại Vẫn Chân Điện, lập tức hỏi.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Trước đây nghe nói qua, nhưng nghe nói quy đinh vào đó rất ngặt nghèo.
Nhan Tranh không nghĩ ngợi nhiều, cũng gật đầu nói:
– Đúng vậy, Vẫn Chân Điện bây giờ vẫn chưa mở lại, cũng không đến lượt chúng ta vào.
Những người vào trong đó đều là đệ tử thiên tài, và một số tu sĩ tu vi cao cường, tôi muốn nói đến chính là bí cảnh khác – Sa Nguyên Dược Cốc.
Không đợi Diệp Mặc hỏi, Nhan Tranh nói tiếp:
– Số người vào Sa Nguyên Dược Cốc cũng có hạn, mỗi lần tổ chức số người vào không đủ chia.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Nhan Tranh hỏi, – Điều này có liên quan gì tới Luyện Đan Sư?
Nhan Tranh trả lời:
– Bời vì trong Sa Nguyên Dược Cốc có rất nhiều linh được, thậm chí “Thảo Hoàn Quả” trong đó đều có thể tìm thấy.
Tài nguyên của Bắc Vọng Châu thiếu thốn, vì thế linh dược là thứ hấp dẫn nhất đối với các môn phái.
Đúng rồi, anh biết Lạc Nguyệt có bốn Châu lớn không?
Diệp Mặc gật đầu, hắn đã biết điều này khi ở “Thần Dược Môn”, Nhan Tranh là quản gia của một thương gia lớn, biết chuyện này cũng là chuyện thường tình.
Nghe Diệp Mặc nói cũng biết bốn Châu lớn của Đại Lục Lạc Nguyệt, Nhan Tranh gật đầu, Diệp Mặc là Linh đan sư lục phẩm, quả nhiên là hiểu biết rộng, không biết chừng tất cả những chuyện này đều là do sư phụ của hắn nói cho hắn biết.
Thấy Diệp Mặc biết bốn Châu lớn, Nhan Tranh cũng không nói nhiều, mà nói luôn:
– Sa Nguyệt Dược Cốc có rất nhiều dược liệu, điều này có nghĩa là tài nguyên tu luyện.
Mà mỗi lần số người đi vào Sa Nguyên Dược Cốc chỉ giới hạn dưới năm trăm người, nếu vượt quá lập tức sẽ bị đẩy ra.
Sau này các bậc tiền bối của các đại môn phái nghĩ ra một cách ngoài số người mà các môn phái được phân chia, số người thừa sẽ do Lục Đại Danh Nhân Đường sắp xếp số người.
Phàm là môn phái của Lục Đại Danh Nhân Đường đều có thể căn cứ theo điều kiện số người gia tăng ba đến mười người.
Nhan Tranh chỉ mãi nói:
– Lục đại danh nhân chính là Luyện khí danh nhân đường, Trúc cơ danh nhân đường, Kim đan danh nhân đường, Luyện khí danh nhân đường, Luyện đan danh nhân đường, Chế phù danh nhân đường.
Diệp Mặc thấy kỳ lạ hỏi, – Vì sao không có Nguyên Anh thậm chí Hư Thần Danh Nhân Đường?
Nhan Tranh cười nói – Anh Diệp chỉ chuyên tâm luyện đan, đương nhiên là không biết nguyên nhân của những chuyện này.
Bắc Vọng Châu không phải là không có Nguyên Anh Danh Nhân Đường, mà gọi là Nguyên Anh năm mươi vương, Nguyên Anh đệ nhất vương lại là một tán tu tên là Hứa Thịnh Cát.
Nhưng tu sĩ Hư Thần không có cấp bậc cụ thể nào, nhưng trong lòng mọi người đều nể trọng, về phần bày trận, loại người đó rất ít.
Diệp Mặc đã hiểu thêm một số điều mà trước đây chưa biết, liền hỏi:
– Vậy có phải là tu sĩ của Lục Đại Danh Nhân Đường đều là top 50 người xuất sắc không? Lẽ nào mỗi người ở Danh Nhân Đường đều có thể vì môn phái mà tăng lượng người được vào?
Nhan Tranh lắc đầu nói:
– Không phải như vậy, nếu như vậy thì lượng người quá nhiều.
Hơn nữa trong Lục Đại Danh Nhân Đường, mỗi một danh nhân đường đều có một trăm người, làm gì mà được vào nhiều người như vậy, nếu muốn vào cũng phải có điều kiện nhất định.
Chỉ có ba người đứng đầu danh nhân đường mới được tăng thêm số lượng, nhưng có một trường hợp ngoại lệ là Luyện đan danh nhân đường, mười người đứng đầu của Luyện đan danh nhân đường, mỗi người đều có thể dẫn theo ba người.
– Tại sao?
Diệp Mặc thấy khó hiểu hỏi.
Nhan Tranh nói:
– Bởi vì trong Sa Nguyên Dược Cốc thứ nhiều nhất chính là dược liệu, chỉ có đan sư mới có thể phát huy hết được tác dụng của nó, vì thế mà chỉ tiêu dành cho Luyện đan danh nhân đường tương đối nhiều.
Hơn nữa sau nửa năm nữa tổng đan hội thành Toái Diệp ở Bắc Vọng Châu sẽ tổ chức một cuộc thi, sau khi cuộc thi kết thúc chính là lúc Sa Nguyên Dược Cốc được mở…
Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu ý của Nhan Tranh, y không chỉ mong mình thành đan sư thất phẩm, mà còn mong sư phụ của mình có thể đại diện “Tiên Bảo lâu” tham gia cuộc thi.
Chỉ cần sự phụ lọt vào top 10 người xuất sắc nhất của Luyện đan danh nhân đường là có thể dẫn thêm ba người của “Tiên Bảo lâu”
Diệp Mặc cũng suy đi tính lại Sa Nguyên Dược Cốc đó chắc chắn là không bình thường, những dược liệu quý hiếm ở trong đó là không thể kể hết, nếu không Nhan Tranh sẽ không vì được đi kèm ba người mà đến cầu cạnh mình…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 873: Không Có Thiên Tài Không Thể Thấy
Không Có Thiên Tài Không Thể Thấy
S
uy nghĩ đến việc dược liệu bên trong Sa Nguyên Dược Cốc không phải là ít, Diệp Mặc lập tức động tâm.
Hắn ôm quyền nhìn Nhan Tranh nói:
– Anh Nhan, tôi đã hiểu được ý của anh.
Anh yên tâm đi.
Tôi khẳng định sẽ giúp anh chuyện này.
Chỉ có điều tôi có một yêu cầu nho nhỏ.
Nhan Tranh thấy Diệp Mặc đã đồng ý, lập tức cao hứng nói:
– Mời anh Diệp cứ nói.
Chỉ cần Nhan Tranh tôi có thể làm được, tôi chắc chắn sẽ không từ chối.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Ba người tăng thêm này, hẳn là tôi có thể giúp anh Nhan làm được.
Chỉ có điều tôi cũng muốn có tên trong danh sách vào Sa Nguyên Dược Cốc.
Không biết anh Nhan…
Thời điểm Nhan Tranh nhờ Diệp Mặc trợ giúp, cũng đã nghĩ tới điểm này.
Diệp Mặc và sư phụ anh ta đều là luyện đan sư.
Khi Sa Nguyên Dược Cốc được mở ra, nếu như một luyện đan sư không muốn có tên trong danh sách kia mới là chuyện lạ.
Nghĩ đến đây, anh ta vội vàng nói:
– Không có vấn đề, yêu cầu của Dược Cốc Sa Nguyên chính là tu sĩ dưới Kim Đan có thể đi vào.
Anh Diệp đúng lúc cũng có thể đi vào.
Đương nhiên Diệp Mặc chắc chắn sẽ không lo lắng.
Hắn đã là Linh đan sư cửu phẩm.
Nửa năm sau, nói không chừng hắn cũng có thể trở thành một Đan Vương nhất phẩm.
Với thực lực của một Đan Vương nhất phẩm, Diệp Mặc tin rằng hắn có thể giành được một vị trí trong Top 10 luyện đan của Danh Nhân Đường.
Sau khi tiễn chân Nhan Tranh, Diệp Mặc trực tiếp tới thăm Ngu Vũ Thiên.
Sau khi Ngu Vũ Thiên, Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng biết được Diệp Mặc quay trở về, đã chờ hắn một lúc rồi.
Hơn nữa nội thương của Ngu Vũ Thiên đã hết.
Bởi vì Diệp Mặc đã bố trí tập hợp linh trận cho nên linh khí ở ngành dược Hoa Hạ rất dồi dào.
Ngu Vũ Thiên rất hài lòng về chỗ này.
Ngoài tu luyện ra, lại càng toàn tâm toàn ý dạy cho hai người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Tuy rằng Diệp Mặc để lại cho Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng công pháp tu luyện tốt nhất, nhưng dù sao tu vi của hắn không cao bằng Ngu Vũ Thiên.
Rất nhiều chỗ, Ngu Vũ Thiên chỉ cần nói một chút, Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cũng đã có thể hiểu được.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng biết ở trong này sẽ nguy hiểm, cho nên sau khi các cô đi ra gặp mặt Diệp Mặc xong, liền lập tức đi vào tu luyện.
Thật ra Ngu Vũ Thiên lại ở lại, dường như có điều gì muốn nói với Diệp Mặc – Ngu tiền bối, tôi tin tưởng ba tháng sau, bên tôi có thể chế luyện ra Thảo Hoàn Đan.
Nếu như ba tháng sau tiền bối có thể đạt đến Kim Đan viên mãn, thì không còn gì tốt hơn.
Diệp Mặc sợ Ngu Vũ Thiên hỏi hắn về chuyện Thảo Hoàn Đan, hắn không đợi Ngu Vũ Thiên hỏi đã nói ra trước.
Diệp Mặc muốn ba tháng sau Ngu Vũ Thiên đột phá Nguyên Anh cũng vì một chút tư lợi.
Nửa năm sau hắn phải đi Sa Nguyên Dược Cốc.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng biết khoảng cách giữa Toái Diệp và Hà Châu quá xa.
Cho dù ngồi Truyền Tống Trận cũng phải truyền đến truyền đi.
Nếu chẳng may phát sinh chuyện gì, có một tu sĩ Nguyên Anh ở bên cạnh Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc, hắn cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Ban đầu Ngu Vũ Thiên ở lại vốn không phải vì chuyện Thảo Hoàn Đan.
Nhưng Diệp Mặc nói cho cô biết ba tháng sau có thể chế luyện ra Thảo Hoàn Đan, tin tức này vẫn khiến cô kinh ngạc một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.
Tuy rằng cô biết là sư phụ Diệp Mặc chế luyện, nhưng vẫn cảm thấy giật mình.
Tuy nhiên ngay lập tức Ngu Vũ Thiên liền lắc đầu nói:
– Trong vòng ba tháng tôi căn bản không có bất kỳ biện pháp nào tấn cấp Kim Đan viên mãn, trừ phi tôi có Thanh Uẩn Đan.
Tuy rằng tôi có linh thảo chế luyện Thanh Uẩn Đan, nhưng lại không quen biết linh đan sư nào cao hơn thất phẩm, cũng không có cách nào chế luyện ra Thanh Uẩn Đan.
Nếu như sư phụ anh tới thì tốt rồi.
Thật ra tôi muốn nhờ sư phụ anh giúp một việc…
Ngu Vũ Thiên còn chưa nói xong, Diệp Mặc cũng đã hiểu được ý của Ngu Vũ Thiên.
Hắn suy nghĩ một hồi, quả quyết nói:
– Ngu tiền bối, xin thứ lỗi vừa rồi tôi cũng không nói nói thật.
Kỳ thật tôi chính là một Đan Vương nhất phẩm.
Tôi nói muốn chế luyện Thảo hoàn đan, không phải là cầu sư phụ tôi chế luyện, mà tự tôi chế luyện.
Cho nên, tôi có thể giúp tiền bối chế luyện ra Thanh Uẩn Đan.
– Cái gì? Cậu nói cậu là Đan Vương nhất phẩm sao?
Ngu Vũ Thiên đứng phắt dậy.
Cô thật sự không thể tin được lời Diệp Mặc vừa nói.
Diệp Mặc mới bao nhiêu tuổi, cũng dám nói mình là một Đan Vương nhất phẩm.
Hắn điên rồi sao?
Diệp Mặc biết Ngu Vũ Thiên kinh ngạc và khiếp sợ.
Nếu như không phải hắn tu luyện Tam Sinh Quyết, hắn cũng không thể tin được ở tầm tuổi này hắn đã trở thành Đan Vương.
Hắn càng không thể tưởng tượng được trên thế giới thậm chí có công pháp nghịch thiên như vậy.
Công phát này quả thực là ngọn nguồn khai thiên lập địa.
Trong lòng Diệp Mặc hiểu được, sau khi tu luyện Tam Sinh Quyết, thành tựu cuối cùng của hắn tuyệt đối không chỉ là một Đan Vương mà thôi.
Tuy rằng hiện tại hắn còn chưa thật sự chế luyện đan dược Thiên Cấp nhất phẩm, nhưng Diệp Mặc tin tưởng hắn có thể làm được, hơn nữa cũng không mất bao nhiêu thời gian.
Sở dĩ hiện tại hắn không thể xác định mình có thể chế luyện đan dược Thiên Cấp, chủ yếu không phải không tin vào năng lực luyện đan của mình, mà là không có đan dược Thiên Cấp chế luyện.
Hiện tại hắn nói quá về mức độ luyện đan của mình, là vì muốn Ngu Vũ Thiên yên tâm.
Về phần các loại Trú Nhan Đan, Ngũ Nguyên Đan không phải bởi vì khó chế luyện nên được xếp vào hàng Thiên Cấp, mà bởi vì dược liệu quý giá được định nghĩa là Thiên Cấp, loại đan dược này đương nhiên số lượng có hạn.
– Đúng, tôi không điên.
Tôi quả thật là một Đan Vương nhất phẩm.
Bất kể cô có tin hay không.
Diệp Mặc đọc rõ ràng từng tiếng một.
Tuy rằng Ngu Vũ Thiên rất muốn tin Diệp Mặc, nhưng lời Diệp Mặc nói thật sự quá mức thái quá.
Sắc mặt cô trở nên nghiêm túc, nhưng không hỏi lại.
Cô lấy ra hơn mười loại dược liệu vứt trên mặt đất nói:
– Hiện tại anh chế luyện Thanh Uẩn Đan đi.
Tôi đứng ở đây xem.
Diệp Mặc biết ý của Ngu Vũ Thiên.
Hắn căn bản cũng không từ chối, trực tiếp lấy Thần Nông Đỉnh ra.
Diệp Mặc đã dùng Thần Nông Đỉnh nhiều năm, sớm thuận tay.
Tuy rằng hắn cảm giác mình còn chưa hoàn toàn luyện hóa được Dược Đỉnh này, nhưng dùng Thần Nông Đỉnh luyện đan cũng làm ít công to.
Thấy Diệp Mặc dùng thần thức khống chế Dược Đỉnh một cách thuần thục, hơn nữa chân nguyên đánh ra một nhóm chân hỏa, Ngu Vũ Thiên lại thật sự có chút tin.
Trên mặt đất có vài chục loại dược liệu, nhưng không phải hoàn toàn đều là dược liệu mà Thanh Uẩn Đan cần.
Diệp Mặc biết đây là do Ngu Vũ Thiên cố ý.
Hắn cũng không cần nghĩ, phất tay lấy ra hơn mười loại linh được trong đó, trực tiếp ném vào trong Dược Đỉnh.
Ngu Vũ Thiên thấy Diệp Mặc lấy ra chuẩn xác những được liệu cần thiết của Thanh Uẩn Đan, lại gật đầu, cảm giác Diệp Mặc quả thật có chút bản lĩnh.
Nhưng thấy Diệp Mặc cầm hơn mười loại dược liệu chẳng phân biệt trước sau ném vào trong đỉnh, lập tức sắc mặt có chút khó coi.
Cho dù cô không phải là luyện đan sư, nhưng cô cũng có thể chế luyện ra đan dược bình thường.
Cô biết bất kể chế luyện đan dược gì, khi bỏ dược liệu vào trong đỉnh đều phải theo trình tự.
Nếu như làm nhầm, ngoại trừ chế luyện ra một lò tro bụi, thậm chí còn bị nổ.
Nhưng không ngờ Diệp Mặc lại một lần ném hơn mười loại dược liệu vào.
Điều này khiến sắc mặt của cô rất khó coi.
Đương nhiên Diệp Mặc cố ý làm vậy.
Nếu lựa chọn phải bộc lộ tài năng, đương nhiên, hắn chắc chắn sẽ không dựa theo phương pháp thông thường.
Sắc mặt Ngu Vũ Thiên rất nhanh lại trở nên kinh ngạc.
Cô nhìn thấy tuy Diệp Mặc ném hơn mười cây dược liệu cùng một lúc vào trong đỉnh luyện đan, nhưng lại không có bất kỳ mùi vị khó ngửi nào tản ra.
Ngược lại cặn của những dược vật kia không ngừng phun ra khỏi miệng đan đỉnh.
Chừng mười phút trôi qua, Ngu Vũ Thiên không thấy động tác của Diệp Mặc có chút chậm chạp.
Thậm chí càng ngày càng thuận lợi, càng ngày càng lưu loát.
Trong lòng cô thậm chí đã âm thầm khiếp sợ.
Tuy rằng Diệp Mặc chỉ có tu vi Trúc Cơ tầng năm, nhưng thần thức của hắn không hề thua kém tu sĩ Giả đan, thậm chí còn có phần hơn.
Ngu Vũ Thiên cẩn thận dùng thần thức của mình thăm dò bên trong dược đỉnh của Diệp Mặc.
Cô lại phát hiện hơn mười cây linh dược bên trong dược đỉnh đã nhanh chóng được phân giải chiết xuất.
Hơn nữa cô thấy trình tự chiết xuất của Diệp Mặc cũng rõ ràng.
Tuy rằng Ngu Vũ Thiên không thể chế luyện linh đan cao cấp, nhưng không có nghĩa là cô không thật sự tinh mắt.
Cô chỉ cần vừa nhìn, đã biết tiêu chuẩn luyện đan của Diệp Mặc tuyệt đối là cấp bậc đại sư.
Một giờ sau, Ngu Vũ Thiên đã phát hiện dược liệu bên trong dược đỉnh dần dần được chiết xuất xong, trở thành nước thuốc tinh khiết.
Mà thần thức của Diệp Mặc lại khống chế được những nước thuốc này không ngừng trộn lẫn, sau đó kéo duỗi.
Thủ pháp luyện đan rất nhanh.
Tuy rằng Diệp Mặc chưa chế luyện Thanh Uẩn Đan xong, nhưng Ngu Vũ Thiên đã biết Diệp Mặc tuyệt đối có thực lực chế luyện ra Thanh Uẩn Đan.
Luyện đan sư bình thường chiết xuất những dược liệu này chí ít cũng cần tới hai canh giờ.
Nhưng Diệp Mặc chỉ cần hơn nửa canh giờ cũng đã chiết xuất xong.
Diệp Mặc vẫn dùng chân nguyên đan hỏa bình thường.
Nếu chẳng may hắn dùng loại lửa khác, vậy luyện đan chẳng phải càng thêm lợi hại sao?
Ngay khi Ngu Vũ Thiên còn đang ngạc nhiên, Diệp Mặc lại đánh ra mấy đan quyết.
Nước thuốc trong Thần Nông Đỉnh dưới sự khống chế của đan quyết và thần thức dần dần ngưng tụ lại.
Lại thêm nửa canh giờ, Thanh Uẩn Đan dần dần thành hình, tỏa ra mùi đan dược thoang thoảng.
Ngu Vũ Thiên còn đang đắm chìm trong thủ pháp luyện đan lưu loát của Diệp Mặc, chợt có mấy tiếng leng keng vang lên.
Mười hai viên Thanh Uẩn Đan màu xanh đậm đã được Diệp Mặc kéo ra, bỏ vào trong bình ngọc đã được hắn chuẩn bị từ trước.
– Tiền bối, đan dược đã chế luyện xong rồi.
Cô xem Thanh Uẩn Đan này thế nào?
Diệp Mặc đưa bình ngọc tới trước mặt Ngu Vũ Thiên, cắt ngang sự chấn động trong lòng Ngu Vũ Thiên.
Ngu Vũ Thiên theo bản năng nhận bình ngọc, nhưng lập tức có phản ứng, Diệp Mặc thật sự chế luyện được linh đan thất phẩm Thanh Uẩn Đan.
Hơn nữa tốc độ còn nhanh như vậy.
Cô phục hồi lại tinh thần, đổ một viên Thanh Uẩn Đan vào trong lòng bàn tay.
Cô lập tức ngạc nhiên nói:
– Đan tốt, Thanh Uẩn Đan thượng đẳng.
Còn là một lò chín viên.
Cậu quả nhiên là một Đan Vương nhất phẩm.
Tôi đã hiểu lầm cậu.
Nhưng trong lòng Ngu Vũ Thiên lại dâng lên sóng to gió lớn, chứ không phải chỉ có sự ngạc nhiên như vẻ ngoài của cô.
Cô biết một Đan Vương nhất phẩm có ý nghĩa thế nào.
Đan Vương ở Bắc Vọng Châu, có người nào không phải là tiền hô hậu ủng, vô số người săn đón? Mà trước mắt mình lại có một vị như thế, hơn nữa tốc độ luyện đan còn nhanh như vậy, tuổi còn trẻ như vậy.
Thiên tài, quả nhiên thế giới này chỉ có thiên tài mình không nghĩ tới, không có thiên tài không thể thấy.
Diệp Mặc thấy Ngu Vũ Thiên cầm Thanh Uẩn Đan xuất thần như vậy, liền cắt ngang nói:
– Ngu tiền bối, có Thanh Uẩn Đan này, có phải tiền bối có thể tấn cấp Kim Đan viên mãn trong vòng ba tháng hay không?
Ngu Vũ Thiên phục hồi lại tinh thần.
Cô vội vàng nói:
– Diệp Mặc, tuy rằng tôi lớn tuổi hơn cậu, hơn nữa còn là sư phụ của em gái và vợ cậu.
Tuy nhiên cậu là một Đan Vương nhất phẩm.
Về sau vẫn gọi tôi chị Ngu là được rồi.
Hai chữ tiền bối thật sự không dám nhận.
Về phần tấn cấp Kim Đan viên mãn, tôi tin tưởng có Thanh Uẩn Đan, trong vòng ba tháng, hẳn là tôi có thể làm được…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 874: Thiếu Hụt Của Đan Vương
Thiếu Hụt Của Đan Vương
G
iờ phút này, Ngu Vũ Thiên đã đặt Diệp Mặc lên địa vị ngang hàng với cô.
Thậm chí còn cao hơn cô một chút.
Trên thực tế, địa vị của một Đan Vương trong Tu Chân Giới cao hơn tu sĩ Kim Đan không biết bao nhiêu lần.
Diệp Mặc nghe vậy mừng rỡ.
– Vậy là tốt rồi.
Nửa năm sau, tôi còn có chỗ cần nhờ chị Ngu.
Nếu như Ngu Vũ Thiên bảo mình gọi cô là chị Ngu, Diệp Mặc không già mồm cãi láo.
Nói thật ra trong Tu Chân Giới không phải cứ tuổi lớn thì là tiền bối.
Người có tu vi cao mới là tiền bối chân chính.
Sau khi Ngu Vũ Thiên bớt kinh hãi lại vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ.
Tuy rằng cô có tư chất không tồi, mới khoảng sáu mươi tuổi cũng đã đạt Kim Đan hậu kỳ.
Loại tư chất này tuyệt đối là vô cùng ưu tú.
Nhưng muốn nói kết thành Nguyên Anh, Ngu Vũ Thiên cho rằng chưa tới một trăm năm mươi đến hai trăm tuổi, cô rất khó có thể kết thành Nguyên Anh.
Nhưng loại cơ duyên này vĩnh viễn cũng nói không rõ ràng được.
Trước đây không ngờ cô không cẩn thận ăn một viên Thảo Hoàn Quả, tấn cấp tới Kim Đan hậu kỳ.
Hơn nữa điều này còn chưa chấm dứt.
Không ngờ cô lại quen biết với một Đan Vương như Diệp Mặc, để cô có được Thanh Uẩn Đan.
Phải biết rằng Kim Đan hậu kỳ nhận được Thanh Uẩn Đan, cũng có nghĩa là trong khoảng thời gian ngắn có thể tấn cấp Kim Đan viên mãn.
Tuy rằng Thanh Uẩn Đan là linh đan thất phẩm, nhưng trong đó có một loại linh dược Thanh Uẩn Thảo lại cực kỳ hiếm có.
Cô cũng là nhờ có cơ duyên xảo hợp mới nhận được loại linh thảo này.
Cô tốn rất nhiều tiền mới mua một trận pháp hộp ngọc có thể đảm bảo được dược tính của nó, chính là vì muốn tìm được Linh đan sư cao cấp, chế luyện Thanh Uẩn Đan.
Ban đầu cô cũng không dự định để Diệp Mặc chế luyện Thanh Uẩn Đan.
Nhưng bởi vì Diệp Mặc nói hắn là Đan Vương.
Chuyện này khiến cô cực kỳ tức giận.
Lúc này cô mới lấy ra đưa cho Diệp Mặc làm thí nghiệm ngay tại chỗ.
Nhưng không ngờ kết quả thí nghiệm lại khiến cô ngạc nhiên mừng rỡ như thế.
Đan sư bình thường một lò chỉ có thể chế luyện ra sáu đến chín viên Thanh Uẩn Đan.
Không ngờ để Diệp Mặc chế luyện lại có được mười hai viên.
Có mười hai viên Thanh Uẩn Đan này, cô tin tưởng mình khẳng định có thể tấn cấp Kim Đan viên mãn.
Một người liên tục nhận được hai cơ duyên đã cực kỳ nghịch thiên.
Nhưng không ngờ Ngu Vũ Thiên còn nhận được cơ duyên thứ ba.
Đó là Diệp Mặc còn có thể chế luyện Thảo Hoàn Đan.
Hơn nữa hắn còn có năm viên Thảo Hoàn Đan.
Diệp Mặc có thể chế luyện Thảo Hoàn Đan vẫn không phải là điều quan trọng nhất.
Quan trọng nhất.
Diệp Mặc bằng lòng sẽ để cho cô một viên.
Trong thời gian ngắn như thế, nhận được ba cơ duyên này, khiến Ngu Vũ Thiên cũng không dám tưởng tượng.
Nếu suông sẻ, chí ít còn cần mấy chục đến mấy trăm năm mới có thể kết thành Nguyên Anh.
Hiện tại cô không ngờ mình có hy vọng đạt được sau nửa năm.
Cô nghĩ tới đã cảm thấy không kìm chế được sự kích động trong lòng.
Đương nhiên theo Ngu Vũ Thiên thấy, bởi vì cô thất vọng đối với Chính Nguyên Kiếm Phái tới Thành Hà Châu thu hoạch lớn nhất không phải này liên tục gặp được ba cơ duyên này, mà là cô đã quen biết với một Đan Vương.
Thử nghĩ Diệp Mặc trẻ tuổi như thế đã là một Đan Vương nhất phẩm.
Theo thời gian qua, hắn tuyệt đối có thể tấn cấp tới trình độ cao hơn.
Tu luyện quan trọng nhất cái gì? Đương nhiên là tài nguyên.
Mà đan dược cũng là một trong những tài nguyên quan trọng nhất.
Làm sao có được đan dược, đương nhiên là do luyện đan sư chế luyện ra.
Nếu như anh có một đống linh thảo, nhưng không có một luyện đan sư luyện đan cho anh, số linh thảo mà anh nhận được cũng không có tác dụng.
Quen biết một Đan Vương, đồng thời để hắn có thể luyện đan cho anh cũng không phải là một chuyện đơn giản.
Đan Vương ra tay sao có thể chuyện nhỏ.
Hơn nữa chính là cô cũng không có khả năng chi trả được chi phí luyện đan.
Bởi vì đối với những thứ bình thường, Đan Vương căn bản sẽ thấy chướng mắt, tuyệt đối sẽ không bởi vì luyện đan mà làm chậm trễ việc tu luyện của mình.
Cho nên Ngu Vũ Thiên mới cho rằng cơ duyên lớn nhất của cô chính là quen biết với một Đan Vương như Diệp Mặc.
Nghĩ ra lúc trước khi nhìn thấy Diệp Mặc cô đã tỏ ra khinh thường hắn, lần thứ hai Ngu Vũ Thiên lại cảm thán không thôi.
Bây giờ Diệp Mặc nói nửa năm sẽ có chuyện cần nhờ cô, đương nhiên cô hiểu được điều đó có ý gì.
Kỳ thật Diệp Mặc bảo cô ở lại ngành dược Hoa Hạ ở Hà Châu thì cô liền hiểu được là ý gì.
Đó là bởi vì Diệp Mặc muốn mượn tu vi của mình để bảo vệ ngành dược Hoa Hạ, đương nhiên còn có cả hai người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Ban đầu bởi vì Ngu Vũ Thiên rất thích hai đồ đệ có tư chất rất không tầm thường, hơn nữa cũng đã cảm thấy thất vọng đối với Chính Nguyên Kiếm Phái, nhất thời không có chỗ nào để đi, đương nhiên một nguyên nhân quan trọng cũng chính là Diệp Mặc đã cứu mạng cô.
Tất cả những nguyên nhân này cộng lại khiến cô lựa chọn tới Hà châu.
Hiện tại xem ra lựa chọn của cô rất chính xác.
Lúc này cho dù bảo cô đi, cô cũng sẽ không rời khỏi Diệp Mặc.
Rời khỏi một Đan Vương quen thuộc có thể giúp cô luyện đan, trừ phi cô căn bản không muốn tấn cấp tới cảnh giới cao hơn.
– Cậu yên tâm đi.
Ánh Trúc và Diệp Lăng đều là đệ tử của tôi.
Hơn nữa tôi đã quen ở đây.
Nếu cậu có chuyện gì cần ra ngoài xử lý, thì cứ đi.
Ngành dược Hoa Hạ cứ giao cho tôi là được rồi.
Ngu Vũ Thiên không hề chần chừ liền tỏ rõ thái độ của mình.
Diệp Mặc rất hài lòng khi thấy Ngu Vũ Thiên bày tỏ thái độ như vậy.
Hắn gật đầu nói:
– Nếu như vậy, tôi không đã quấy rầy chị Ngu tu luyện.
Bản thân tôi cũng phải đi tu luyện.
Ba tháng sau tôi sẽ giao Thảo Hoàn Đan tới tay chị Ngu.
Bây giờ, Ngu Vũ Thiên thật sự không còn nghi ngờ về việc Diệp Mặc nói lấy ra Thảo Hoàn Đan nữa.
Cô gật đầu nói:
– Bất kể tôi có thể tấn cấp Nguyên Anh hay không, tôi đều coi Ngành dược Hoa Hạ là chỗ của mình.
Tuy nhiên hôm nay tôi quả thật có chuyện muốn hỏi cậu.
Thấy Diệp Mặc nhìn mình, Ngu Vũ Thiên tạm dừng một chút nói:
– Công pháp tu luyện mà cậu dạy cho Ánh Trúc và Diệp Lăng không phải là công pháp bình thường.
Nếu như tôi nghĩ không nhầm, công pháp kia chí ít phải là linh cấp thất phẩm trở lên.
Nếu quả thật là công pháp linh cấp thất phẩm trở lên, vậy…
Nói xong trong mắt Ngu Vũ Thiên lộ vẻ lo lắng.
Hiển nhiên cô không cao hứng bởi vì Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng có công pháp tu luyện cao.
Diệp Mặc nghe Ngu Vũ Thiên nói xong, lập tức hiểu ra công pháp tu luyện của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đã bị Ngu Vũ Thiên phát hiện.
Ngẫm lại cũng đúng.
Hiện tại Ngu Vũ Thiên bắt tay vào dạy hai người tu luyện.
Khẳng định đường dẫn chân khí vận chuyển trong cơ thể và cách thức tu luyện của các cô ấy sẽ lọt vào mắt cô.
Hiện tại bị phát hiện là bình thường.
Nếu như Ngu Vũ Thiên vẫn giống như trước đây chỉ dạy bảo bình thường cho hai người, có lẽ sẽ còn chưa phát hiện được.
Hiện tại Ngu Vũ Thiên đã phát hiện Diệp Mặc cũng không định giấu diếm nữa.
Hắn nói thẳng:
– Không sai, bản thân tôi vốn tính sau khi chị Ngu kết thành Nguyên Anh mới nói.
Hiện tại nếu chị Ngu đã biết, vậy tôi sẽ nói thẳng.
Công pháp tu luyện của các cô ấy chẳng những không phải là linh cấp, thậm chí cũng không phải Thiên Cấp.
Về phần đến trình độ gì, tôi cũng không hiểu rõ cho lắm.
Ngu Vũ Thiên lại bị lời nói của Diệp Mặc làm chấn động.
Thậm chí không phải Thiên Cấp? Đây là khái niệm gì? Mghe nói ở toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt, công pháp tu luyện có đẳng cấp cao nhất cũng không vượt quá Thiên Cấp sao? Hơn nữa còn là Thiên Cấp hạ phẩm.
Thấy Ngu Vũ Thiên chấn động như vậy, Diệp Mặc nói:
– Chị Ngu, nếu như chị không phải sư phụ của các cô ấy, các cô ấy sẽ không nói chuyện tu luyện với chị, chị chắc chắn sẽ không phát hiện ra đẳng cấp của công pháp các cô ấy đã tu luyện.
Đương nhiên Diệp Mặc biết Ngu Vũ Thiên lo lắng cái gì.
Một khi bị người ngoài biết được công pháp cao hơn Thiên Cấp, vậy thì Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng nhất định phải chết.
Nhưng Diệp Mặc nói không sai.
Không phải là người thân cận nhất, có ai lại đi nói chuyện tu luyện với anh? Hơn nữa cho dù tu luyện có ai sẽ cho anh xem phương hướng vận chuyển chân nguyên?
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc nhất định là bởi vì có chỗ nào đó nghi hoặc chỗ nào đó muốn thỉnh giáo Ngu Vũ Thiên, lúc này mới nói cho qua cho cô biết phương hướng vận chuyển của chân nguyên, để Ngu Vũ Thiên đoán được công pháp các cô tu luyện không phải là công pháp của Chính Nguyên Kiếm Phái.
Cho dù như thế, cô cũng không có cách nào suy đoán ra được công pháp mà hai người tu luyện lại là công pháp cao hơn Thiên Cấp.
Ngay cả Ngu Vũ Thiên cũng đoán không được, vậy người ngoài lại càng không có khả năng đoán được.
Nhưng Diệp Mặc vẫn giữ ý định phải nhắc nhở Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng một chút.
Về sau bất kể ở chỗ nào, cũng phải cẩn thận, không thể cứ tùy tiện để lộ ra như vậy.
– Chị Ngu, tôi định sau khi chị tới đẳng cấp kết thành Nguyên Anh, mới đưa công pháp này cho chị tu luyện.
Diệp Mặc cắt đứt sự chấn động của Ngu Vũ Thiên nói.
Hắn thật sự đã quyết định như vậy.
Nhưng hiện tại Ngu Vũ Thiên đã là tu vi Kim Đan hậu kỳ, hiển nhiên không thích hợp lập tức tu luyện Hồng Mông Tạo Hóa Quyết.
Nếu không cô sẽ cần lãng phí rất nhiều thời gian để chuyển đổi chân nguyên.
Nhưng một khi Ngu Vũ Thiên tấn cấp Nguyên Anh, có nguyên thần, cô có thể lựa chọn lại công pháp tu luyện.
Ngu Vũ Thiên ngơ ngác nhìn Diệp Mặc.
Sau một lúc lâu mới choáng váng nói:
– Cậu, cậu tính đưa loại công pháp này cho tôi tu luyện sao?
Cô thật sự rất chấn động.
Trong suy nghĩ của cô, nếu đẳng cấp của công pháp cao như thế, khẳng định Diệp Mặc cũng tu luyện loại công pháp này.
Nhưng loại công pháp cao cấp này, cho dù cha con truyền cho nhau cũng rất cẩn thận.
Cô không ngờ được Diệp Mặc lại nói bằng lòng lấy công pháp này ra.
Điều này thực sự khiến cô không thể tin được.
Nói thật ra, lúc trước cô còn nghĩ sau khi mình tấn cấp Nguyên Anh, nhân thể cũng phải lựa chọn lại pháp quyết tu luyện.
Bởi vì cô biết, với công pháp tu luyện hiện tại cô, muốn leo lên Đại Đạo, là căn bản không có khả năng.
Mà hiện tại cô còn chưa có pháp quyết tu luyện tốt, đang lúc buồn rầu, Diệp Mặc lại đưa đến đại lễ như thế.
Diệp Mặc lại mỉm cười nói:
– Chị Ngu, nếu chị có thể đem sở học của mình truyền thụ cho Diệp Lăng và Ánh Trúc, vậy tôi tặng pháp quyết tu luyện cũng không có vấn đề gì.
Tuy rằng biết rõ Diệp Mặc muốn lôi kéo mình, nhưng Ngu Vũ Thiên vẫn bị đại khí của Diệp Mặc thuyết phục.
Tuy rằng tuổi Diệp Mặc không lớn, nhưng cách thức làm việc của hắn đều lộ ra đại khí.
Diệp Mặc lại biết chuyện của mình.
Tuy rằng Hồng Mông Tạo Hóa Quyết thật sự không tồi, hơn nữa Diệp Mặc tin tưởng bộ pháp quyết nói không chừng được xem là tồn tại tốt nhất trong toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt.
Nhưng hắn tu luyện Tam Sinh Quyết tuyệt đối mạnh mẽ hơn nhiều so với Hồng Mông Tạo Hóa Quyết.
Hơn nữa hắn tin tưởng, một khi tu vi của mình đạt đến trình độ nhất định, hắn hoàn toàn có thể căn cứ vào các loại linh căn suy diễn ra công pháp tu luyện phát triển mới.
Không để ý tới sự kích động, Ngu Vũ Thiên cố gắng trấn tĩnh một chút rồi mới lên tiếng:
– Diệp Mặc, trình độ luyện đan của cậu quả thật là cả đời tôi ít thấy.
Có thể tới Ngành dược Hoa Hạ coi như là cơ duyên của tôi.
Tuy nhiên tôi thấy trình độ luyện đan của cậu lại bị đan hỏa của cậu hạn chế nghiêm trọng.
Cậu chỉ dùng chân hỏa tu vi Trúc Cơ, căn bản cũng không có biện pháp phát huy được tiêu chuẩn luyện đan của cậu.
Tôi nghĩ, nếu như cậu có một loại đan hỏa tốt, nói không chừng trình độ luyện đan của cậu sẽ vượt xa chứ không chỉ dừng ở Đan Vương nhất phẩm.
Diệp Mặc nghe Ngu Vũ Thiên nói xong lập tức hiểu ra.
Hắn đang ở trong cuộc ngược lại không biết.
Tuy rằng hắn cũng muốn tìm kiếm một đan hỏa, nhưng dù sao không gấp lắm.
Hiện tại nghĩ đến, hiện tại cái mình thiếu không phải là tiêu chuẩn lĩnh ngộ đối với luyện đan, mà là thiếu một đan hỏa.
Thử nghĩ, nếu như hắn có một đan hỏa mạnh, trình độ luyện đan của hắn sẽ như thế nào…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 875: Mồi Lửa Thiên Địa
Mồi Lửa Thiên Địa
N
gu Vũ Thiên thấy vẻ mặt Diệp Mặc, lập tức biết Diệp Mặc đã hiểu được đạo lý này.
Cô trầm ngâm một lát nói:
– Thật ra tôi biết một chỗ có một mồi lửa.
Chính là ở bên trong Trường Phần Khâu.
Nơi đó có một Ly Chập Hỏa.
Tuy rằng xếp hạng hơi thấp, nhưng đối với tu sĩ hệ hỏa mà nói đã là kỳ trân dị bảo.
Ly Hỏa Chi Vũ của tôi cũng lấy được từ chỗ đó.
Bởi vì tôi không phải tu sĩ hệ hỏa, cho nên lúc ấy tôi đã không hề động đến nó.
Ly Hỏa Chi Vũ kia lợi hại thế nào Diệp Mặc đã tận mắt nhìn thấy.
Cho dù Lý Trường Sinh là Kim Đan đại viên mãn cũng bị Ly Hỏa Chi Vũ trói chặt, chỉ có thể nuốt hận trước Vô Ảnh.
Diệp Mặc không ngờ được Ly Hỏa Chi Vũ của Ngu Vũ Thiên lại đến từ Trường Phần Khâu.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Đối với mồi lửa, Diệp Mặc là một luyện đan sư, đương nhiên chắc chắn sẽ không xa lạ.
Mồi lửa chẳng những có tác dụng cực kỳ quan trọng đối với luyện đan sư, hơn nữa đối với tu sĩ hệ hỏa mà nói, có một mồi lửa thiên địa kỳ dị, lực công kích và tu vi của hắn sẽ khác biệt một trời một vực.
Nhưng mồi lửa thiên địa kỳ lạ cực kỳ khó có được.
Theo Diệp Mặc biết, trong thiên địa có một trăm lẻ tám loại mồi lửa kỳ quái.
Nhưng ở Tu Chân Giới nghe nói chỉ tồn tại có ba mươi sáu loại trong đó.
Ly Chập Hỏa xếp hạng thứ hai mươi chín trong ba mươi sáu loại mồi lửa ở Tu Chân Giới.
Có thể nói là trong một trăm lẻ tám mồi lửa đã là đứng ở thứ hạng gần chót.
Nhưng cho dù một thiên địa kỳ hỏa xếp hạng cuối cùng, cũng là vật vô giá.
Bởi vì mồi lửa kỳ thiên dị địa so với mồi lửa khác, chúng đều có một tính chung, chính là có thể lớn lên.
Tốc độ mhững mồi lửa lớn lên liên quan đến công pháp tu luyện của chủ nhân nó, còn có quan hệ tới linh vật hệ hỏa mà chủ nhân có cơ hội cùng cắn nuốt.
Cho nên nói cách khác, nếu như mồi lửa xếp hạng cuối cùng lớn đến trình độ nhất định, uy lực của nó thậm chí còn khủng khiếp hơn những mồi lửa xếp hạng trước nó.
Mồi lửa này ngoại trừ là thứ tu sĩ hệ hỏa thích nhất, thì chính là luyện đan sư.
Một luyện đan sư tốt nhất định phải có một mồi lửa tốt.
Luyện đan sư không có thiên địa kỳ hỏa, tuyệt đối sẽ không trở thành một luyện đan sư cao nhất.
Diệp Mặc đã từng nghe nói về Trường Phần Khâu.
Sau khi ổn định chỗ ở tại Hà Châu, hắn đã xem qua rất nhiều sổ ghi chép địa lý của Bắc Vọng Châu, nên đã biết được về Trường Phần Khâu.
Nơi này từng là một thành phố do người phàm ở.
Nhưng sau đó, bởi vì hai đại thế lực tu chân đã xảy ra tranh chấp ở đây.
Kết quả hai đại thế lực này đại chiến tại đây.
Bởi vì thế lực của hai thế lực tu chân này đều cực kỳ khổng lồ, cho nên người tới trợ giúp cũng rất nhiều.
Cuối cùng bởi vì người chết càng ngày càng nhiều, người tham gia trận đại chiến này cũng càng ngày càng nhiều.
Đánh tới cuối cùng, mọi người đã quên lý do vì sao lại diễn ra trận đại chiến này.
Mãi cho đến khi nơi này hoàn toàn bị phá hủy.
Người trong thành phố này không ai có thể chạy trốn.
Tu sĩ đã chết ở đây thì càng nhiều vô số kể.
Khi nơi này biến thành núi xác biển máu, trận đại chiến này mới dần dần ổn định trở lại.
Mấy ngàn năm sau, rất nhiều tu sĩ quyết đấu đều thích đến nơi này giải quyết ân oán.
Thời gian lâu dần, nơi này cũng giống như mộ phần.
Cái tên Trường Phần Khâu cũng vậy mà được truyền xuống.
Diệp Mặc không ngờ được Trường Phần Khâu còn có một mồi lửa.
Không cần phải nói hắn không thể tưởng tượng được, mà cho dù là bất cứ kẻ nào cũng không chắc có thể nghĩ ra.
Dường như Ngu Vũ Thiên biết Diệp Mặc sẽ kinh ngạc.
Cô lấy ra một ngọc giản, nhanh chóng vẽ một bản đồ trên ngọc giản sau đó giao cho Diệp Mặc nói:
– Lúc trước tôi cũng ngẫu nhiên mới phát hiện được chỗ đó.
Cậu cứ đi sẽ biết.
Lúc trước Ly Chập Hỏa kia cũng do một Đan tu để lại.
Sau khi người đó cướp được Ly Chập Hỏa, còn chưa kịp luyện hóa, liền chết trong Trường Phần Khâu.
Diệp Mặc rất cảm kích, nhận lấy ngọc giản.
Diệp Mặc hiểu rõ những mồi lửa kỳ quái trong thiên địa này rất quý giá.
Ngu Vũ Thiên biết chỗ của Ly Chập Hỏa, cho dù cô không nói cho mình, bán lấy tiền, cũng có thể bán được vô số linh thạch.
Ngu Vũ Thiên thấy Diệp Mặc cất ngọc giản, cuối cùng liền nhẹ nhàng thở ra.
Thứ nhất, cũng là cô nợ Diệp Mặc.
Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng giúp được hắn việc gì.
Hơn nữa về sau khẳng định cô còn nợ Diệp Mặc nhiều hơn.
Là một tu sĩ Kim Đan, lại thường xuyên cần một tu sĩ Trúc Cơ hỗ trợ, trong lòng Ngu Vũ Thiên đã thực sự cảm thấy bất lực.
Hiện tại cuối cùng cô đã có thể trợ giúp Diệp Mặc một chút.
Đối với cô mà nói, đây là sự hồi báo tốt nhất.
Ba ngày sau, khi Diệp Mặc đưa một viên Bồi Chân Đan đến tay Chân Tiểu San, Chân Tiểu San đã kích động thiếu chút nữa thì khóc.
Cho dù là khi cô mua được Tố Đan Thảo, cũng không kích động như vậy.
Bởi vì cô biết, biến một gốc cây Tố Đan Thảo thành một viên Bồi Chân Đan không phải là chuyện dễ dàng.
Thậm chí rất có thể cây Tố Đan Thảo này cũng không đổi lại được một viên Bồi Chân Đan.
Nhưng hiện nay đã thay đổi.
Không ngờ cô lại nhận được một viên Bồi Chân Đan.
Thấy Chân Tiểu San kích động khó kìm chế được như vậy, Diệp Mặc cũng hiểu được tâm tình của cô.
Nói cách khác nếu như đổi lại là mình năm đó, không có Tam Sinh Quyết, không có bản lĩnh của luyện đan sư, tâm tình hắn kích động chắc chắn sẽ không kém hơn Chân Tiểu San là mấy.
Huống gì năm đó hắn còn có một tông môn ủng hộ, mà Chân Tiểu San lại chỉ là một tán tu không có nơi nương tựa.
– Chị Chân, chị ở lại Ngành dược Hoa Hạ đột phá Kết đan đi.
Linh khí chỗ này coi như không tồi.
Chờ sau khi chị kết thành Kim Đan, nếu như chị bằng lòng, tôi hi vọng chị có thể ở lại giúp tôi.
Chị yên tâm, tôi sẽ không để chị thất vọng.
Diệp Mặc thấy Chân Tiểu San thật sự kích động không thôi, không thể làm gì khác hơn là chủ động nói.
Một khi Ngành dược Hoa Hạ của mình có một tu sĩ Kim Đan, có một tu sĩ Nguyên Anh, như vậy ở Hà Châu coi như có một nơi sống yên ổn.
Chân Tiểu San cố gắng trấn tĩnh trở lại.
Cô đọc rõ ràng từng tiếng một nói:
– Anh Diệp, Ngành dược Hoa Hạ bằng lòng thu nhận và giúp đỡ tôi, đó là may mắn của tôi.
Tôi thề, chỉ cần anh còn ở Ngành dược Hoa Hạ một ngày, ngày đó tôi chính là người của Ngành dược Hoa Hạ.
Chân Tiểu San không phải là kẻ ngốc.
Cô vốn là tán tu, đương nhiên biết được khó khăn của tán tu.
Hiện nay đi theo phía sau Diệp Mặc một linh đan sư trên thất phẩm, tiền đồ của mình so với lúc trước mà nói, đó là khác biệt một trời một vực.
Thấy Chân Tiểu San đã đồng ý ở lại Ngành dược Hoa Hạ, trong lòng Diệp Mặc rất vui mừng.
Hắn lập tức lấy ra một lọ Ích Nguyên Đan đưa cho cô nói:
– Chị cầm lấy bình đan dược này để chuẩn bị Kết đan.
Về phần linh khí chị cần còn có trang bị, nửa năm sau tôi sẽ cầm qua đây cho chị.
Mãi đến khi Chân Tiểu San bế quan Kết Đan, lúc này Diệp Mặc mới lấy ra một bình ngọc thoáng nhìn vào trong, sau đó rất thoả mãn cất bình ngọc đi.
Một lò Bồi Chân Đan hắn luyện ra được sáu viên.
Cho Chân Tiểu San một viên, hắn còn còn lại năm viên.
Nói cách khác hắn và đám người Diệp Lăng khi tu luyện đến Kim Đan đều không cần lo lắng.
Thời gian còn lại, Diệp Mặc vừa giúp Tiên Bảo Lâu luyện đan, vừa chế luyện ra đan dược mình cần, đồng thời chế luyện ra Duẩn Ích Đan Mục đích Diệp Mặc chế luyện Duẩn Ích Đan là để phục vụ cho Mính Nguyên Đan.
Tuy rằng Trường Phần Khâu hẳn không có nguy hiểm gì quá lớn, nhưng Diệp Mặc vẫn cẩn thận quyết định sau khi tấn cấp đến Trúc Cơ tầng sáu mới qua đó.
Mà Mính Nguyên Đan lại đúng lúc có thể giúp cho hắn tấn cấp đến Trúc Cơ tầng sáu.
Hơn nữa Duẩn Ích Đan cũng không có tác dụng phụ.
Một tháng sau, Diệp Mặc dưới sự trợ giúp của hai loại đan dược này, đã thành công tấn cấp tới Trúc Cơ tầng sáu, chân nguyên lại mạnh thêm một tầng.
Diệp Mặc biết, mỗi lần nâng cao, tư cách để hắn sinh tồn được ở đây lại tăng thêm một chút.
Tuy rằng rất muốn nghiên cứu thêm một chút về Huyễn Vân Đao Pháp, nhưng Diệp Mặc cũng biết thời gian của hắn không phải rất nhiều.
Hắn quyết định đi tới Trường Phần Khâu lấy Ly Chập Hỏa trước rồi nói sau.
Một khi nhận được Ly Chập Hỏa, hắn có thể lập tức chế luyện ra Thảo Hoàn Đan.
Đối với Diệp Mặc mà nói, Ngu Vũ Thiên càng sớm tấn cấp càng tốt.
Từ lần trước, sau khi đánh gãy chân của con trai chủ chi nhánh Vạn Đan Các Hà Châu, cho đến giờ Vạn Đan Các còn chưa tìm đến gây phiền toái.
Tuy rằng Diệp Mặc biết đây là nhờ Nhan Tranh giúp đỡ, nhưng có một số việc hắn không thể không đề phòng trước.
Một khi chủ phân các Vạn Đan Các – Lỗ Cửu Thành tấn cấp Nguyên Anh, mà Ngu Vũ Thiên còn chưa tấn cấp, như vậy hắn và Ngành dược Hoa Hạ của hắn liền bị vây trong thế đối địch.
Diệp Mặc cũng sẽ không cho rằng mình đánh gãy chân con trai người khác, một tu sĩ Nguyên Anh còn có thể bỏ qua cho hắn.
Mặc dù đang ở Tu Chân Giới, đánh gãy bắp đùi căn bản không tính là vết thương gì nghiêm trọng, nhưng một khi người khác muốn tìm anh gây phiền toái, không cần phải nói là đánh gãy chân, chính là tổn thất một sợi tóc cũng có thể lấy làm cái cớ.
Trước khi rời khỏi Ngành dược Hoa Hạ, Diệp Mặc còn phải bố trí một Truyền Tống Trận.
Lúc trước hắn bố trí Truyền Tống Trận kia ở trong một hẻm núi cách xa đây mười vạn dặm.
Hiện tại hắn muốn bố trí một nửa Truyền Tống Trận đương nhiên là bên trong Ngành dược Hoa Hạ.
Diệp Mặc không bố trí Truyền Tống Trận ngầm.
Hắn biết Truyền Tống Trận của hắn dùng vào thời điểm khẩn cấp phải chạy trốn.
Đôi khi càng bí mật ngược lại càng nguy hiểm.
Dù sao Ngành dược Hoa Hạ chỉ lớn như vậy mà thôi.
Cho nên Diệp Mặc dự định bố trí một nửa Truyền Tống Trận này ở chỗ Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng bế quan tu luyện.
Lúc này Ngu Vũ Thiên và Chân Tiểu San đều đang bế quan.
Diệp Mặc không tìm các cô ấy.
Hắn trực tiếp đi tìm Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Hiện tại Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đều tới tu vi luyện khí tầng bảy.
Tư chất linh căn của hai người rất tốt.
Hơn nữa Ngành dược Hoa Hạ có linh khí dồi dào lại có đủ đan dược, hai người tu luyện tiến triển cực nhanh.
Hơn nữa hai người cũng biết tu vi của hai cô rất thấp, nên cố gắng dành tất cả thời gian để tu luyện.
Diệp Mặc từ Phường thị Nam Sơn trở về đã hơn một tháng, vậy mà ngay cả một chút thời gian Tống Ánh Trúc và Diệp Mặc thân thiết cũng không có.
– Anh, anh lại muốn ra ngoài sao?
Diệp Lăng thấy Diệp Mặc tới chỗ cô và Tống Ánh Trúc tu luyện, đã biết anh trai lại muốn đi ra ngoài.
Tống Ánh Trúc cũng lộ vẻ lo lắng.
Tuy rằng Thành Hà Châu có mấy thế lực lớn, nhưng bọn họ ở lại Ngành dược Hoa Hạ nói tóm lại được coi như là một nơi an toàn.
Một khi rời khỏi Ngành dược Hoa Hạ, vậy sẽ rất khó nói.
Hơn nữa hai người cũng biết chuyện của sư phụ Ngu Vũ Thiên.
Lúc trước nếu như không phải Diệp Mặc cứu giúp, cho dù là Ngu Vũ Thiên một tu sĩ Kim Đan cũng khó có thể trốn khỏi vận hạn.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, chúng ta nhất định phải tăng tốc độ tu luyện, mới có thể đứng vững ở Hà Châu.
Lần này anh ra ngoài để tìm một mồi lửa.
Khi quay trở về sẽ giúp sư phụ hai em luyện đan.
Nửa năm sau, anh còn phải xa nhà một chuyến.
Cho nên hai người càng cần phải cố gắng tu luyện hơn.
Hôm nay anh đến, một là mang đan dược tới cho hai người.
Hai là bố trí ở trong này một Truyền Tống Trận.
– Bố trí Truyền Tống Trận trong phòng của bọn em sao?
Diệp Lăng ngạc nhiên hỏi.
Diệp Mặc lại nghiêm túc gật đầu nói:
– Đúng, nếu chẳng may gặp phải tu sĩ lợi hại, chúng ta đánh không lại liền thông qua Truyền Tống Trận chạy trốn.
Cho nên anh sẽ sử dụng thần thức ngọc bài của chúng ta để đánh dấu Truyền Tống Trận này.
Trừ những người chúng ta có thể dẫn qua, người khác là không thể kích hoạt được Truyền Tống Trận này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










