[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 152 : Thần Thương Hội Khủng Hoảng (c756-c760)
❮ sautiếp ❯Chương 756: Thần Thương Hội Khủng Hoảng
Thần Thương Hội Khủng Hoảng
D
iệp Mặc ngây ra một chút rồi lập tức nói:
– Tôi tới là để giết người, bà vẫn còn cảm ơn tôi sao?
Giai Nhàn cười nhạt nói:
– Diệp thiếu hiệp đã đi qua Song Thạch Nhai để tìm đệ tử Lạc Huyên của môn hạ, bà già này cảm tạ Diệp thiếu hiệp cũng là vì điều đó.
Giờ Diệp Mặc mới hiểu ra, lúc đầu hắn để lại dấu chữ ở Song Thạch Nhai, xem ra người của Từ Hàng Tĩnh Trai cũng đã từng đi tìm Lạc Huyên – Lạc Huyên là bạn tôi, tôi tất nhiên phải đi tìm cô ấy rồi Diệp Mặc buồn bã nói Giai Nhàn gật đầu nói:
– Những việc Giai Uấn làm thật sự quá đáng quá, bà ta lại dám động thủ với đệ tử tâm đắc của bản môn, ôi…
Diệp Mặc cười nhạt nói:
– Lão ôn bà Giai Uấn này, chẳng những giết chết rất nhiều bạn của tôi mà còn giết cả Lạc Nguyệt, truy đuổi tới mức Lạc Huyên rơi xuống vách núi, tôi nhất định phải tự tay giết bà ta mới được.
Giai Nhàn thở dài, sau một hồi lâu mới lên tiếng:
– Tiếc là hài cốt của Lạc Nguyệt không còn, Lạc Mâu thì không rõ tung tích, Lạc Phi lành ít dữ nhiều.
Sư phụ của Lạc Huyên tìm kiếm nó ở Song Thạch Nhai vẫn chưa thấy quay về, ôi…
– Giai Nhàn sư thái, hôm nay đành cáo từ, một thời gian nữa tôi lại đến.
Diệp Mặc vốn định giao thi thể Lạc Nguyệt cho Giai Nhàn sư thái, nhưng nghĩ tới hắn đã đồng ý với Lạc Nguyệt sẽ đi tới thôn Thạch Phong một chuyến, hay cứ tới thôn Thạch Phong đã, xem tình hình thế nào rồi tính.
Còn về Lạc Phi, cô đã quen với cuộc sống ở Lạc Nguyệt, cũng không cần nói cho Giai Nhàn sư thái nữa kẻo lại xảy ra sự cố.
Diệp Mặc không hề nhắc gì về ba cuốn Ní La Kinh kia, dù rằng hiện nay Ní La Kinh có dùng được hay không, Lạc Huyên không ở đây, hắn cũng không muốn giao ra.
Nếu gặp được Lạc Huyên hắn nhất định sẽ đưa cho Lạc Huyên, nhưng muốn hắn đưa cho Từ Hàng Tĩnh Trai thì không thể được.
…
Diệp Mặc không rõ Vân Tử Y ở chỗ nào của Đàn Thành.
Hắn cũng chưa hỏi Vân Tử Y chỉ biết cô ta đang ở Đàn Thành mà thôi.
Nhưng hắn biết khả năng của Vân Tử Y, chỉ cần hắn tới Đàn Thành thì cô sẽ là người biết đầu tiên và sau đó sẽ tới tìm hắn.
Nên sau khi tới Đàn Thành, Diệp Mặc dùng thần thức tìm qua mà cũng không tìm thấy, liền vào một quán rượu.
Hắn vào quán rượu để đợi Vận Tử Y và tiện thể ăn chút gì đó luôn.
Tuy Ẩn môn bị Diệp Mặc trừng phạt nặng rất khiêm tốn rồi, nhưng Đàn Thành không những không giảm bớt sự sầm uất mà ngược lại náo nhiệt lạ thường.
Thậm chí đến những người bán hàng rong cũng dám bán hàng ở những con phố sầm uất này, cũng không nhìn thấy việc thu phí bán hàng nữa.
Vì họ nghe đồn, lần này Diệp Mặc tiêu diệt Ẩn môn là vì mấy hàng vỉa hè bị đệ tử của Thái Ất Môn cướp, thế mới đi diệt môn.
Đương nhiên cũng có người không nghĩ như vậy, bất luận là nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì những ý kiến bàn luận nhiều nhất ở Đàn Thành chính là vị tiền bối mang tên Diệp Mặc – Mọi người không biết đấy thôi, ngày trước anh họ tôi cũng sống ở núi Thần Châu, vị tiền bối Diệp Mặc ấy thật sự rất lợi hại đấy.
Anh ta chỉ cần tung một chưởng là đã hạ gục mười mấy cao thủ Tiên Thiên.
Sau đó chỉ cần thổi một cái là đã phun ra ngọn lửa dài chừng mười trượng rồi.
– Thôi đi, điều anh nói căn bản không hề đúng, thanh đao mà Diệp tiền bối sử dụng là hàn băng đao, anh ta vung một đao ra toàn bộ đều là hàn băng lạnh buốt.
Cao thủ Tiên Thiên chỉ cần gặp phải hàn băng này thì lập tức bị đông lạnh mà chết.
– Diệp tiền bối cái gì chứ? Thực ra Diệp Mặc vẫn còn rất trẻ, chỉ là tướng mạo anh ta hơi hung dữ chút thôi.
– Đúng đấy, tôi nghe nói anh ta cao gần một trượng cơ.
Anh ta chỉ cần khua tay một cái là có thể bóp chết một người bình thường, hơn nữa nghe nói anh ta có quan hệ với một đạo cô của Từ Hàng Tĩnh Trai nên Từ Hàng Tĩnh Trai mới không ra tay đấy.
…
Khi Diệp Mặc vừa bước vào quán rượu, rất nhiều thực khách đang nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, sau cùng cả tin Diệp Mặc một trưởng đánh chết tất cả người của Thái Ất Môn cũng đã được đưa ra bàn luận.
Diệp Mặc nghe thấy những tin này thì không biết nói gì.
Tự nhủ khoa học kỹ thuật phát triển thực sự rất quan trọng.
Nếu mà có ti vi thì làm gì cần những người phán đoán như thế.
Một hơi mà phun ra ngon lửa dài mười trượng á, mình là yêu thú cấp 7 à?
Đương nhiên cũng không phải tất cả mọi người đều không biết mặt mũi Diệp Mặc, người thật sự biết rõ hành động của Diệp Mặc hoặc biết Diệp Mặc là người như thế nào, đều là những người đã chứng kiến tài năng của Diệp Mặc.
Những việc này không liên quan gì tới họ, cũng sẽ không ra biện giải một câu.
Việc này không can hệ đến bọn họ, nhưng một khi không cẩn thận đắc tội với Diệp Mặc thì rất có thể nguy hiểm tới tính mạng.
Vu Vũ Yến là người biết rõ sự tình, tuy Thượng Thanh Sơn và phái Côn Càn tặng rất nhiều tiền của và dược liệu cho Diệp Mặc, nhưng nhiều đệ tử vẫn sợ Diệp Mặc giết tới tận cửa môn phái, rối rít thỉnh cầu ra ngoài rèn luyện.
Mà các đại môn phái sợ Diệp Mặc không giữ chữ tín, với những thủ đoạn của Diệp Mặc, người đông cũng không uy hiếp gì được hắn, phải chấp nhận thôi.
Vu Vũ Yến là một đệ tử ra ngoài rèn luyện, cô giống những đệ tử khác của Thượng Thanh Sơn, rời khỏi Thượng Thanh Sơn để rèn luyện.
Nên khi ở trong quán rượu nghe thấy mấy lời bàn tán này, Vũ Yến không khỏi thầm khinh bỉ, cô đương nhiên biết Diệp Mặc trông như thế nào.
Mỗi lần nhớ tới chuyện đã từng ngủ cùng một chiếc giường với Diệp Mặc thì tim cô liền đập loạn lên, nếu như đêm đó cô thật sự theo ý Diệp Mặc thì giờ Vu Gia đã là một gia tộc rồi chăng?
Mỗi lần nghĩ tới việc này cô liền hơi hối hận, sớm biết Diệp Mặc lợi hại như thế cô cần gì đi dựa vào anh em Thượng Thanh Sơn chó chết chứ.
Nhưng trong lúc Vu Vũ Yến vẫn còn suy nghĩ vẩn vơ thì chợt nhìn thấy Diệp Mặc cũng bước vào quán rượu này.
Cô lập tức giật mình.
Theo bản năng lập tức cúi đầu xuống, Diệp Mặc và cô có thù oán, cô không phải một lần gặp rắc rối với Diệp Mặc rồi.
Vu Vũ Yến càng nghĩ càng thấy có khả năng và lại càng không dám ngẩng đầu lên, vội vàng tìm cách chuồn.
Vừa bước vào quán rượu Diệp Mắc liền nhìn thấy ngay Vu Vũ Yến, nhưng hắn rất ghét cô gái này, nếu cùng ăn trong một quán thì hắn không thể thấy ngon miệng được Vì Vu Vũ Yến ở trong quán rượu nên Diệp Măc không tiếp tục ý định đợi Vân Tử Y tới nữa mà hắn lập tức đi ra ngoài.
Diệp Mặc rất nhanh đã tìm được Vân Tử Y tại phòng họp ở tòa nhà lớn của Thần Thương Hội, cùng lúc tìm thấy Vân Tử Y hắn liền biết tại sao Vân Tử Y cần sự giúp đỡ của hắn.
Ngay sau đó hắn rời khỏi quán rượu.
Vu Vũ Yến ngẫm nghĩ rất lâu, sau cùng cô quyết tâm chủ động đi tìm Diệp Mặc.
Cô nghĩ kỹ rồi, người như Diệp Mặc mà muốn giết cô thì đơn giản như giết một con gà vậy, hắn thậm chí chả cần ra tay mà hô một tiếng thì có hàng loạt người đến lấy đầu mình để đem cho hắn.
Tiếp tục trốn nữa cũng không bằng tự đưa mình ra cửa.
Dù gì thì sắc đẹp của Vu Vũ Yến cũng không kém.
Nói không chừng trong lúc nhất thời động lòng, hắn để cô ở cùng hắn một đêm thì chắc chắn sẽ khác.
Nghĩ đến mấy chuyện sau, Vu Vũ Yến thậm chí có chút kích động.
Phú quý chỉ có từ trong gian khó mà, đàn ông không phải đều có mới nới cũ đấy ư? Mục Tiểu Vận tuy xinh đẹp nhưng giờ đâu có ở bên cạnh Diệp Mặc chứ.
Nhưng lần thứ hai cô ngẩng đầu lên, thì không khỏi ngẩn người, cô rõ ràng nhìn thấy Diệp Mặc bước vào nhưng trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu rồi.
…
Trong phòng họp sang trọng nhất của tổng bộ Thần Thương Hội ở Đàn Thành, không những đèn đuốc sáng trưng mà còn có rất nhiều cao thủ.
Ngoài Vân Tử Y và một lão già Tiên Thiên bên cạnh cô ra, cô gái tên Tiểu Linh cũng có mặt.
Nhưng sắc mặt của họ lúc này rất khó coi, hơn nữa trong phòng họp trừ ba người này ra thì còn có sáu nam ba nữ, trong số đó người tu vi cao nhất đã đạt đến Tiên Thiên.
Đương nhiên Tiên Thiên của họ với Tiên Thiên theo Ly Thành nghĩ lại khác nhau xa.
– Lệ Bái trưởng lão, ông cũng là trưởng lão Tiên Thiên của Thần Thương Hội, cha tôi ngày trước đối với ông không tệ, sao ông lại phản bội Thần Thương Hội chứ? Bức tôi như vậy?
Sắc mặt Vân Tử Y có chút khó coi nhưng giọng điệu của cô lại rất bình tĩnh.
Bị Vân Tử Y gọi là Lệ Bái trưởng lão, người đàn ông này thoạt nhìn không tới năm mươi tuổi nhưng rất đẹp trai.
Không những anh tuấn mà dáng người cũng rất chuẩn.
Tuy nhiên không ai biết, tuy nhìn ông ta không tới năm mươi tuổi nhưng thực sự đã ngoài sáu mươi rồi.
Nghe Vân Tử Y nói xong, ông ta liền nhíu mày.
Lệ Bái không trả lời, một người đàn ông trông cũng đẹp trai tỏ vẻ khinh thường nói:
– Tử Y, việc này có thể trách Lệ Bái đại ca sao? Cha cô đắc tội với Hải Thương Hội thì thôi đi, hà tất phải liên lụy chúng tôi? Hơn nữa, cho dù Thần Thương Hội không tới Hải Thương Hội thì kết quả cuối cùng vẫn là bị thâu tóm.
Nếu biết thức thời mà đưa cho Hải Thương Hội, với mọi người đều có lợi.
Gã đàn ông đẹp mã này vừa nói xong thì lập tức có tên khác phụ họa nói:
– Đúng đấy, tuy Thần Thương Hội là do cha cô một tay gây dựng, nhưng có thể phát triển đến hôm nay cũng nhờ vào mồ hôi nước mắt của mọi người.
Hải Thương Hội lực lượng mạnh, đã vượt qua cả Thần Thương Hội rồi, giờ chúng ta gia nhập Hải Thương Hội cũng là cơ hội của chúng ta.
Nếu không thì giỏi lắm trong vòng một hai năm Thần Thương Hội chúng ta cũng sẽ không tồn tại nổi.
Ông lão bên cạnh Vân Tử Y đột nhiên hừ một tiếng lên nói:
– Các người muốn cái gì đây? Mọi người đều đã có tính toán, trong lòng đều rất rõ rồi.
Khi Thần Thương Hội vang danh Thần Châu, khi hội trưởng vẫn còn, các người sao không nói thế này? Vì lúc đó các ngươi đều đang kiếm tiền, thân chức vị cao, có thể kiếm nhiều tiền.
Giờ Thần Thương Hội xảy ra chuyện, các người đều muốn bán Thần Thương Hội, sau đó sẵn sàng góp sức cho đối thủ của chúng ta.
Không sai, các người góp sức cho Hải Thương Hội rồi thì vẫn có thể làm trưởng lão, vẫn có thể kiếm tiền, thế còn Thần Thương Hội thì sao? Ta nhổ vào…
Vân Tử Y thở dài, ngăn lão nói tiếp, cô sớm đã biết bọn người này sẽ làm như vậy.
– Vân Đồng à, ông đừng có giả bộ thanh cao nữa, tôi không tin những năm ở Thần Thương Hội ông kiếm được ít tiền hơn bọn ta.
Hơn nữa, kiếm được một chút tiền cũng là do chúng tôi cố gắng mà có được.
Hiện chúng tôi đang giúp Thần Thương Hội còn ông đang làm gì?
Lão già bên cạnh Vân Tử Y vừa nói xong liền có một tên đàn ông xấu xí đứng lên phản bác.
Với loại người không biết xấu hổ, Vân Tử Y không kìm nổi nữa, đứng lên, tức giận nói:
– Trữ Dị Sanh, ông câm mồm, đừng cho rằng tôi không biết những âm mưu của ông, cha tôi làm sao lại bị thương? Còn nữa, thời gian trước kẻ nào đã sai người đánh lén tôi chứ? Đê tiện vô liêm sỉ… Chẳng lẽ ông dám nói ông và phái Hải Thương không câu kết với nhau.
– Ha ha, lời này thật khó nghe quá, sao có thể nói câu kết chứ? Đây gọi là hợp tác.
Theo sau tiếng nói cất lên, cửa của phòng họp tự động mở, một người đàn ông hơn 30 tuổi chậm rãi bước vào, sau lưng còn có hai người trung niên đầy mùi máu tanh, rõ ràng là hai cao thủ Tiên Thiên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 757: Anh Chính Là Diệp Mặc
Anh Chính Là Diệp Mặc
P
hùng Chá Bình? Đây là đại sảnh hội nghị của Thần Thương hội chúng tôi, anh đến đây làm gì?
Vân Tử Y nhìn người đi từ ngoài cửa vào, lập tức giật mình.
Tuy nhiên sau khi cô hỏi, thì cũng biết chuyện gì xảy ra rồi.
Phùng Chá Bình là thiếu chủ của phái Hải Thương, cũng tương đương với địa vị của cô ở Thần Thương hội.
Bây giờ phái Hải Thương đã đến nơi này, có nghĩa là gã đã cùng với một vài trưởng lão của Thần Thương hội cấu kết với nhau, hơn nữa còn định công khai rồi.
– Phùng thiếu chủ…
Phùng Chá Bình vừa đi vào, lập tức đã có người đứng lên chào hỏi.
Vân Tử Y rõ ràng thấy, trong số chín vị trưởng lão, ngoại trừ Phong trưởng lão và Mang trưởng lão ra, thì bảy người khác đều đứng lên chủ động chào hỏi Phùng Chá Bình.
Dường như Phùng Chá Bình là khách quý, mà không phải là đột nhiên xâm nhập vào làm khách không mời trong hội nghị quan trọng của Thần Thương hội.
Đồng thời cũng có nghìa là, trưởng lão của Thần Thương hội chỉ có Phong trưởng lão và Mang trưởng lão là còn đứng về phía cô.
Phùng Chá Bình thản nhiên cười, không ngồi xuống, mà cẩn thận đánh giá Vân Tử Y, lúc này mới không vội không chậm nói:
– Vân Tử Y, Tử Hoa Tiên Tử, danh khí thật lớn.
Tuy nhiên dường như Tử Hoa Tiên Tử xinh đẹp rất nhiều so với trước đây.
Còn về phần tôi tới đây làm gì, đương nhiên là nói chuyện làm ăn rồi.
Nói xong Phùng Chá Bình nhìn hai vị trưởng lão không đứng lên chào hỏi y, trong mắt hiện lên một tia sát khí, lại nói tiếp:
– Chuyện Vân lão gia xảy ra chuyện, tôi thấy rất tiếc, tuy nhiên Tử Hoa Tiên Tử nói chuyện cũng không thể nói lung tung.
Phái Hải Thương chúng tôi đến là để giúp đỡ Thần Thương hội, mà không phải là đến để ném đá xuống giếng.
Đương nhiên là tôi đã ngưỡng mộ Tử Hoa Tiên Tử từ lâu nên mới vậy.
– Ta nhổ vào.
Đừng có mà làm ta buồn nôn như vậy, giống y như cái đức hạnh của bố mày Phùng Năng.
Chẳng lẽ ta không biết mày đến đây làm cái mẹ gì hay sao? Cút, đây là địa bàn của Thần Thương hội, đừng có mà giương oai với ta ở đây.
Phùng Chá Bình vừa dứt lời, trong chín vị trưởng lão có một vị đứng lên nhổ một bãi nước bọt rồi phẫn nội quát.
– Ruồi bọ từ nơi nào đến vậy, đập chết lão cho ta.
Phùng Chá Bình nhìn thoáng qua vị trưởng lão vừa nói, hừ lạnh một tiếng.
Hai gã trung niên sặc mùi máu tanh đứng sau y đã có một người đánh về phía vị trưởng lão vừa nói, tung ra một quyền.
Vị trưởng lão dường như tính được đối phương định giở trò, cho nên đã sớm lấy ra một thanh bảo kiếm, chém một nhát về phía gã trung niên này.
Gã đàn ông đứng sau Phùng Chá Bình bay ra, nắm đấm của gã vẫn không hề thay đổi, vẫn hướng về phía trường kiếm chém tới.
Mắt thấy đúng lúc sẽ đụng nhau với trường kiếm lại quỷ dị biến đổi sang một phương hướng khác.
Ầm một tiếng, quả đấm của gã và thanh trường kiếm đụng vào nhau.
Nhưng điều khiến người khác không nghĩ tới là, thanh trường kiếm của trưởng lão kia bị quả đấm này đập nát.
Hơn nữa trưởng lão của Thần Thương hội bị đánh ra xa mấy thước, bị đập vào tường, phun ra một ngụm máu tươi.
Vài mảnh vụn kiếm đã cắm vào người ông.
Vân Tử Y vội vàng đi đến nâng vị trưởng lão này dậy rồi gọi một câu:
– Phong trưởng lão, ông không sao chứ?
Nói xong, lập tức lấy ra một viên thuốc đưa vào miệng Phong trưởng lão.
– Ta không sao.
Sau khi trưởng lão nuốt viên thuốc, miễn cưỡng đứng lên, nhưng quyền vừa nãy đã làm ông bị thương rất nặng rồi.
Gã đàn ông trung niên kia sau khi đánh bay Phong trưởng lão, định tiến lên tiếp tục hạ sát.
Tuy nhiên Phùng Chá Bình lại khoát tay nói:
– Vô Thường, như vậy thôi, bây giờ không cần phải vội vàng giết lão ta, một lát nữa rồi giết.
– Vâng.
Gã đàn ông tên Vô Thường này trả lời một tiếng, sau đó lại nhìn một chút Phong trưởng lão của Thần Thương hội, lạnh lùng nói:
– Chỉ là nửa bước Tiên Thiên, cũng dám kiêu ngạo.
– Các người thật quá đáng, Phùng Chá Bình, mày và cha mày đúng là cá mè một lứa, không biết xấu hổ.
Chẳng trách sở thích của mày và ông ta giống nhau đến vậy.
Một người phụ nữ cũng không thèm nhìn Phùng Chá Bình lúc y bước vào, chỉ vào Phùng Chá Bình tức giận phát run.
Nếu đầu tiên trưởng lão của Thần Thương hội vì lợi ích mà muốn Thần Thương hội nhập vào phái Hải Thương còn có thể lí giải được, nhưng bây giờ thiếu chủ của phái Hải Thương đến Thần Thương hội tùy ý đánh giết, thực sự là khinh người quá đáng rồi.
Lời của nữ trưởng lão này đã phạm nghiêm trọng vào thứ mà Phùng Chá Bình kiêng kị.
Đặc biệt là câu “không biết xấu hổ, chẳng trách sở thích của mày và ông ta giống nhau đến vậy” đã làm cho y không thể chịu đựng được.
Bởi vì lúc đó một tiểu thiếp của Phùng Năng yêu đương vụng trộm, bị Phùng Năng phát hiện, đã đem người con gái này trói lại rồi thả xuống biển.
Kết quả là Phùng Chá Bình đã phải lòng tiểu thiếp này, liền vụng trộm cứu cô ta lên, làm thành người của riêng mình.
Sau khi chuyện này truyền ra, đã trở thành chuyện cười cho người khác.
Cho nên sau khi nữ trưởng lão này vừa nói xong, y liền lạnh giọng nói:
– Vô Bại, giết bà ta.
– Đợi đã, các người không thể giết người trong này.
Tôi sở dĩ vẫn ở lại Đàn Thành, đó là muốn đợi anh Diệp, nếu các người dám giết người của Thần Thương hội ở đây, anh Diệp đến, phái Hải Thương của các người sẽ thành lịch sử.
Vân Tử Y thấy Phùng Chá Bình định giết người, lập tức đứng lên, cô không thể để hai trưởng lão cuối cùng còn lại của môn phái mình bị sát hại.
– Haha…
Phùng Chá Bình bỗng nhiên ngẩng đầu cười to – Gọi thật là thân thiết, cái tên anh Diệp kia là nhân tình của cô hay sao? Xem ra Tử Hoa Tiên Tử cô cũng chỉ là giả bộ đứng đắn, cũng chỉ là đồ lẳng lơ mà thôi.
Nếu cô cũng chỉ là muốn đàn ông thôi, thì tôi sẽ thỏa mãn cho cô.
Tiếng cười của Phùng Chá Bình bỗng nhiên ngừng lại, y dường như bị lời của nữ trưởng lão kia kích thích, cũng không thể tiếp tục được bộ dạng tinh tướng được nữa, giọng điệu của y lạnh như băng, giống như đến từ địa ngục, y lạnh giọng nói:
– Còn anh Diệp kia, kể cả là tổ tông của anh Diệp nhà cô đến, người mà tôi muốn giết tôi cũng sẽ giết.
Làm cho phái Hải Thương của tôi trở thành lịch sử sao? Tôi lại muốn xem phái Hải Thương của tôi trở thành lịch sử như thế nào? Thế nhưng nếu hắn đến, tôi sẽ cho cô nhìn hắn ta thành lịch sử.
Phùng Chá Bình cũng không phải hát độc thoại, y vừa mới nói muốn giết người, thì đã có người đáp lại:
– Ồ, tôi đã tới rồi đây, tôi cũng muốn xem anh biến tôi thành lịch sử thế nào.
Lúc này Phùng Chá Bình mới phát hiện ra ở trong đại sảnh lại đột ngột xuất hiện thêm một người, chính xác mà nói thì không biết khi nào trong đại sảnh lại thừa ra một người đàn ông trẻ tuổi.
– Anh là ai? Vào đây khi nào vậy?
Phùng Chá Bình không phải đồ ngốc, Diệp Mặc xuất hiện y cơ bản là cũng không nhìn thấy, như vậy cách xuất hiện đột ngột làm y phải cẩn thận.
– Anh Diệp, anh đã đến rồi.
Vân Tử Y vui mừng nói.
Phùng Chá Bình sắc mặt trầm xuống:
– Hóa ra anh là cái tên họ Diệp kia.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:
– Đúng vậy, vừa rồi tôi nghe thấy anh nói muốn cho tôi trở thành lịch sử, tôi liền tới ngay.
Phùng Chá Bình chưa từng đến núi Thần Châu, tuy rằng y nghe nói lần đại hội võ của ẩn môn lần này, ở núi Thần Châu có một người tên là Diệp Mặc đại phát thần uy, giết chết hơn mười cao thủ Tiên Thiên.
Hơn nữa trong mười cao thủ Tiên Thiên này còn bao gồm cả Tiên Thiên đỉnh cao Lãnh Thuyên và Lăng Vô Biên, thậm chí có cả Tề Khải.
Nhưng y lại không quen biết Diệp Mặc, đương nhiên cũng không biết anh Diệp chính là Diệp Mặc.
Nếu y biết Diệp Mặc là người ở núi Thần Châu đó, muốn giết y thì y cũng sẽ không tới nơi này.
Không cần nói là Diệp Mặc, cho dù là một trong ba người Lãnh Thuyên, Lăng Vô Biên, Tề Khải đều có thể tiêu diệt phái Hải Thương của y, huống chi là người đã giết ba người bọn họ, Diệp Mặc.
Phùng Chá Bình sau khi nghe lời nói của Diệp Mặc, cười lạnh một hồi, giọng lạnh như băng nói:
– Vô Thường, chặt hết tứ chi của hắn, ta muốn chiêm ngưỡng một chút anh Diệp mà cô ta nhắc tới.
– Vâng.
Người đàn ông trung niên tên Vô Thường kia, vô cùng chấp hành mệnh lệnh, Phùng Chá Bình vừa nói xong, gã cũng đã đánh về phía Diệp Mặc.
Hơn nữa gã còn dứt khoát giơ tay về phía cổ của Diệp Mặc, một tay khác cũng định trực tiếp kéo hai tay của Diệp Mặc xuống.
Dưới con mắt của gã, Diệp Mặc chỉ là một tên thanh niên trẻ tuổi, cùng lắm cũng chỉ là tu vi huyền cấp mà thôi.
Một người tu vi huyền cấp trẻ tuổi, trước mặt gã đúng là không bằng một con kiến.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, người kia tuy rằng là sơ kì Thiên cấp mà Ly Thành nói, nhưng đối với thái độ của gã với đối thủ mà ở tu chân giới, sống được một tháng cũng đã là may mắn lắm rồi.
Hắn không đợi Vô Thường đến trước mặt, đã tiện tay xuất ra bốn đường đao gió.
Vô Thường tu luyện đến Thiên cấp, đương nhiên không phải người bình thường, bốn đao gió của Diệp Mặc hướng đến đúng mặt gã, mà không hao phí chút chiêu nào và cũng không có thủ đoạn bí mật gì.
Cho nên đao gió vừa đến trước mặt gã, gã liền lập tức hoảng hốt, lập tức hiểu được người thanh niên này tuyệt đối không phải là huyền cấp, mà là một tên vô cùng lợi hại.
Vô Thường chưa kịp nghĩ gì, lập tức tránh khỏi bốn đao gió của Diệp Mặc, nhưng chuyện khiến gã kinh hãi đã xảy ra, thân hình của gã đã bị cái gì đó trên không trung chặn lại.
Vô Thường tu luyện tới Tiên Thiên đương nhiên hiểu được đây là cái gì, đây đúng là một bức tường nội khí.
Một bức tường nội khí có thể chặn được một cao thủ Tiên Thiên như gã, có thể thấy được thâm hậu cỡ nào.
Trong lòng Vô Thường hiện lên sự tuyệt vọng.
Vốn là gã nghĩ sau khi gã thăng cấp lên Tiên Thiên, những người có thể giết gã ở thế giới này chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng chưa được bao lâu, gã đã bị người ta giết như giết gà.
Thần Châu khi nào xuất hiện một cao thủ lợi hại đến vây? Chẳng lẽ hắn chính là người đã giết hơn mười Tiên Thiên, diệt hơn mười ẩn môn, Diệp Mặc trong truyền thuyết đó hay sao?
Tuy nhiên ý nghĩ của gã mới được đến đây, liền cảm thấy tay chân của mình đột nhiên chợt lạnh đi.
Bùm một tiếng, lúc Vô Thường rơi xuống mặt đất, mới phát hiện tình trạng của mình và câu nói của Phùng Chá Bình vừa nãy, chém tay chân của hắn cho ta, giống nhau như đúc.
Tay chân của gã hoàn toàn đã bị chém lìa, gã ngay cả đau đớn cũng không cảm giác được.
– Anh chính là Diệp Mặc.
Sau khi Vô Thường chỉ nói được một câu, chỗ tay chân bị đứt máu liền phun ra, lập tức hôn mê.
Không khí vừa mới căng thẳng ở đại sảnh hội nghị, tức thì trở nên yên lặng một cách quỷ dị.
Phùng Chá Bình thậm chí còn nghe được tiếng thở của chính mình, một cao thủ Tiên Thiên dưới tay y còn chưa động được đến một góc áo của đối thủ, đã bị đối thủ chặt hết cả tay chân một cách kì lạ.
Tên họ Diệp này đúng là lợi hại? Cho dù là cha của Vân Tử Y, Vân Đông Hiệp cũng không được lợi hại đến vậy.
Phùng Chá Bình cảm thấy tay chân có chút lạnh đi, y chợt nhớ tới câu nói của Vô Thường trước khi ngất đi “Anh chính là Diệp Mặc”
Y theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh chính là Diệp Mặc?
Phùng Chá Bình chỉ là theo bản năng hỏi ra những lời này, y cũng không nhớ ra ai là Diệp Mặc, Diệp Mặc tại sao lại lợi hại như vậy.
Nhưng y chưa nghĩ ra, không có nghĩa là người khác cũng chưa nghĩ ra.
Những người khác trong đại sảnh đã đều nghĩ ra ai là Diệp Mặc, không khí lập tức trở nên tĩnh mịch.
Khí hậu ở Thần Châu trong tháng năm không phải là nóng bức, thậm chí còn có chút mát mẻ, nhưng vài tên trưởng lão lại cảm giác được mồ hôi lạnh sau lưng không ngừng toát ra.
Phùng Chá Bình theo bản năng nhìn theo những trưởng lão đang phát run, và Vô Bại cũng đã phát run lên, dường như đã nghĩ ra cái gì đó, mặt của y trở nên trắng bệch, lại thì thào một câu:
– Anh chính là Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 758: Bí Mật Của Thần Thương Hội
Bí Mật Của Thần Thương Hội
“Hải Thương Phái” vừa rồi còn kiêu ngạo ngất trời, đến lúc thiếu chủ Phùng Chá Bình rốt cuộc cũng hiểu ra được Diệp Mặc là ai, thì không thể không cảm thấy sợ hãi.
Đột nhiên quỳ xuống, muốn nói vài câu xin tha thứ, nhưng không hiểu sao không thể mở mồm ra được.
Lúc này anh ta mới hiểu được cảm giác của người khác khi bị mình giết, và cảm giác mình bị người khác giết, hai cảm giác này hoàn toàn khác nhau.
Vô Bại sau lưng Phùng Chá Bình cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi, mặc dù gã cũng là một Tiên Thiên, nhưng nói thật, Vô Thường còn lợi hại hơn anh ta một chút, còn bây giờ đến Vô Thường cũng không chịu nổi một chiêu, thì gã chắc chắn cũng đánh không lại đối phương.
Nhưng nếu không lên, thì gã cũng không thể nào thoát khỏi tay của Phùng Năng, lúc gã nhìn thấy Diệp Mặc quay đầu lại mà không nhìn mình và Phùng Chá Bình, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy vững vàng hơn, dù sao thì lên hay không lên cũng chỉ còn một con đường chết, chi bằng tìm cơ hội đánh lén.
Lúc này Diệp Mặc đang sơ xuất, hơn nữa cũng không chú ý đến gã.
Nên xông lên lúc này là tốt nhất.
Vô Bại gần như vừa đồng thời rút Loan Đao vừa xông tới phía sau lưng Diệp Mặc.
Tốc độ phải nói là rất nhanh, đúng lúc Vô Bại cảm thấy mình thành công đến nơi rồi, Diệp Mặc đột nhiên đến đầu cũng không thèm quay lại nhưng vẫn đánh trúng gã một quyền.
Quyền cước của Diệp Mặc không thể nói là phát sau mà đến trước, lúc một quyền của Diệp Mặc đánh trúng vào huyệt đan điền của Vô Bại, Vô Bại mới biết gần như Diệp Mặc và gã ra đòn cùng một thời điểm.
Một quyền này không những hủy hoại hoàn toàn huyệt đan điền của gã, mà khí hải cũng bị tiêu hủy hoàn toàn.
Vô Bại giống như một quả bóng bị xì hơi, đổ nhào xuống mặt đất.
Khoảnh khắc đó gã cảm thấy rất lạnh, gã biết mình đã xong đời rồi.
Mặc dù vẫn chưa chết, nhưng bây giờ, không cần phải là một võ giả, bất cứ người nào cũng có thể giết được gã.
– Ta không giết ngươi, ngươi mang đầu của tên thiếu chủ này về.
Lời của Diệp Mặc vừa dứt khiến cho Vô Bại cảm thấy rùng mình, mặc dù gã đã giữ lại được mạng sống, nhưng chuyện này cũng chẳng khác chết là mấy.
– Diệp tiền bối, không ngờ ngài lại đại giá quang lâm, vãn bối là trưởng lão Trữ Dị Sanh của “Hải Thương Phái”, “Hải Thương Phái” đi đâu cũng bị người ta chèn ép, vãn bối đã muốn phản kháng từ lâu.
Hôm nay tiền bối đến đây, vãn bối…
Một người đàn ông xấu xí bước ra, đứng trước mặt Diệp Mặc thi lễ, sau đó nói nhăng nói cuội gì đó…
Chỉ có điều, ông ta nói chưa hết câu đã bị nữ trưởng lão vừa nãy mắng chửi Phùng Chá Bình ngắt lời – Trữ Dị Sanh mày còn biết xấu hổ không vậy, vừa rồi là kẻ nào nói muốn hủy diệt “Thần Thương Hội”, là kẻ nào nói “Thần Thương Hội” không bằng “Hải Thương Phái”? Đúng là đồ hèn hạ.
– Mang trưởng lão, tôi sao có thể là người như vậy được, tôi không ưa thằng nhóc Phùng Chá Bình này từ lâu rồi.
Người đàn ông xấu xí Trữ Dị Sanh không hề xấu hổ mà phản bác lại.
Nói xong còn đi đến trước mặt thiếu bang chủ của “Hải Phái Bang” đá một cước.
Phùng Chá Bình quỳ trên mặt đất, cho dù biết là Trữ Dị Sanh đá gã, nhưng cũng không dám làm gì.
Diệp Mặc cười nhạt, mặc dù hắn biết gã đàn ông xấu xí đó là người của bên kia, nhưng lúc nãy Mang trưởng lão đó không hề phản bội lại “Thần Thương Hội”, nên có thể thấy Trữ Dị Sanh này là một tên tiểu nhân.
Trữ Dị Sanh đá Phùng Chá Bình, nhưng căn bản cũng không nghĩ xem nên đá như thế nào, hơn nữa gã cũng không dám làm gì Phùng Chá Bình, chứ đừng nói đến chuyện đá chết Phùng Chá Bình.
Nên đá gã chỉ là để thể hiện tấm lòng trước mặt Diệp Mặc mà thôi, nhưng Diệp Mặc nào có thèm để ý đến chuyện này.
Hắn điểm trúng vào tử huyệt của Phùng Chá Bình, nên khi Trữ Dị Sanh vừa chạm vào người Phùng Chá Bình, thì Phùng Chá Bình đã mất mạng ngay trong tức khắc.
Chuyện này chẳng những khiến Trữ Dị Sanh ngây người ra, mà đến những người còn lại cũng đều cảm thấy bất ngờ, bọn họ đều nhìn thấy Trữ Dị Sanh không cố tình muốn giết Phùng Chá Bình, nhưng Phùng Chá Bình lại bị đá chết, chuyện này đúng là rất quái dị.
– Không, tôi không muốn giết anh ta…
Trữ Dị Sanh ngây người ra trong giây lát, rồi ú ớ nói, vẻ mặt vô cùng bàng hoàng.
Diệp Mặc giết Phùng Chá Bình thì có thể không sao, nhưng gã giết tên thiếu chủ này thì nhất định sẽ xong đời.
Phùng Năng bang chủ của “Hải Thương Hội” dù gì thì cũng đã là Tiên Thiên Hậu Kỳ rồi, muốn giết gã thì sẽ dễ như giết một con gà mà thôi.
– Ồ, tôi còn tưởng ông không ưa “Hải Thương Hội”, bởi bọn họ đã ức hiếp “Thần Thương Hội” của các ông đến mức này cơ mà? Hóa ra là không phải à.
Bất luận như thế nào, thì ông cũng đã giết chết tên này rồi, chứng tỏ ông vẫn hướng về phía “Thần Thương Hội”
Diệp Mặc giả vờ kinh ngạc nói.
– Không, không, không phải tôi, không phải…
Trữ Dị Sanh hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào nữa rồi.
Diệp Mặc không để ý đến Trữ Dị Sanh, hắn quay sang nhìn Vô Bại nói:
– Mày dẫn hai tên đó đi đi, không chừng có một ngày, ta không cẩn thận lại đến tìm “Hải Thương Hội” đấy.
Vô Bại cũng không ngờ Trữ Dị Sanh lại là kẻ giết chết thiếu chủ, nhưng cho dù là Trữ Dị Sanh giết, thì lúc này anh ta cũng không dám nói bất cứ lời nào, chỉ dám mau chóng mang hai người này rời khỏi đây.
Diệp Mặc chậm rãi bước về phía một cái ghế rồi ngồi xuống, hắn biết những chuyện tiếp theo, Vân Tử Y sẽ biết xử lí như thế nào.
Quả nhiên Vân Tử Y thấy sau khi Vô Bại dẫn người rời đi, lập tức nói:
– Các vị trưởng lão đi xử lí công việc của thương hội trước, gần đây công việc của thương hội đã chất thành núi rồi, còn tôi sẽ đi nói chuyện với anh Diệp.
Chú Đồng và Tiểu Linh dẫn Phong trưởng lão đi xem vết thương, dùng thuốc tốt nhất để chữa trị cho Phong trưởng lão.
Chuyện Diệp Mặc âm thầm giết Phùng Chá Bình không có người nào phát hiện ra, nhưng Vân Tử Y lại có chút hoài nghi, cú đá đó của Trữ Dị Sanh rõ ràng là không có ý lấy mạng ai cả, nhưng rõ ràng Phùng Chá Bình lại chết.
Nhưng bất luận là như thế nào, thì cô cũng không bận tâm.
Hơn nữa, mặc dù cô biết trong thương hội có rất nhiều trưởng lão muốn theo phe của “Hải Thương Phái”, nhưng lại không thể mượn tay Diệp Mặc tiêu diệt bọn họ được, tại có rất nhiều chuyện trong thương hội cần đến bọn họ.
– Tử Hoa Tiên Tử, chuyện mà cô nhờ tôi giúp chắc là chuyện này phải không.
Bây giờ tôi đã giúp cô rồi, hơn nữa tôi tin cũng không có kẻ nào giám có ý định gì với “Thần Thương Hội” nữa đâu, có điều, tôi cũng có chuyện muốn hỏi cô.
Diệp Mặc nhìn thấy mọi người đều rời khỏi phòng hết mới lên tiếng nói.
Hăn tin rằng với việc uy hiếp vài môn phái của ẩn môn, thì chỉ cần những trưởng lão đó không phải là những tên ngốc, thì sẽ không tiếp tục kế hoạch thôn tính “Thần Thương Hội”, nếu như đến cả việc xử lí những chuyện sau đó Vân Tử Y cũng không làm được, thì “Thần Thương Hội” cũng không cần tồn tại làm gì nữa.
Vân Tử Y vội vàng nói:
– Diệp Đại ca, kỳ thực, tôi cũng định không cai quản “Thần Thương Hội” rồi, tôi mời anh đến đây không phải là vì chuyện này.
Diệp Mặc hơi sửng sốt, không ngờ mình lại đoán sai.
Nhưng Diệp Mặc cũng không để bụng, đối với hắn mà nói, chuyện này cũng chỉ giống như việc hắn tiện tay xử lí mà thôi, hắn đến đây vì đã đồng ý một điều kiện với Vân Tử Y mà, quan trọng hơn, hắn muốn biết làm thế nào để ra ngoài được.
Mục Tiểu Vận mất tích rồi, hắn nhất định phải đi tìm cô, nhưng hắn đã rời Lạc Nguyệt bốn năm rồi, Lạc Nguyệt, Ninh Khinh Tuyết, Lạc Ảnh ra sao rồi, cho nên một khi biết được cách ra ngoài, hắn sẽ lấy “khổ thập niên” rồi lập tức rời đi, cho dù có phải quay lại một lần nữa, thì cũng phải dẫn Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đi cùng, với thực lực hiện tại của mình, hắn cũng không phải e ngại bất cứ kẻ nào ở Thần Châu này.
– Ồ, không biết là chuyện gì, cô nói nghe xem nào.
Diệp Mặc mặc dù vẫn còn chuyện muốn hỏi Vân Tử Y, nhưng hắn cũng không phải là đồ ngốc, nếu như điều kiện của Vân Tử Y quá đáng quá, thì hắn nhất định phải suy xét đã.
Vân Tử Y ngập ngừng một lúc, lúc này mới quyết định nói:
– “Thần Thương Hội” sở dĩ có thể trở thành thương hội số một ở Thần Châu, ngoài vì võ công của cha tôi không thua kém võ công của trưởng lão của ẩn môn hạng nhất ra, thì vẫn còn một nguyên nhân mà không người nào biết.
Cha của Vân Tử Y Vân Đông Hiệp đã luyện đến đỉnh cao của Tiên Thiên, chuyện này Diệp Mặc biết, hắn đã từng nghe Lưu Lỗi nói, nhưng Vân Tử Y nói vẫn còn một nguyên nhân mà không ai biết, thì quả thật hắn chưa từng nghe ai nói, trong lòng cảm thấy có chút tò mò, không biết là nguyên nhân gì mà lại quan trọng như vậy.
Vân Tử Y thở dài:
– Ở Thần Châu, chỉ cần là môn phái lớn, thì đều có thương hội, có thể nói, cho dù võ công của cha tôi rất cao, nhưng cùng lắm thì cũng chỉ khiến người ta cảm thấy e dè với “Thần Thương Hội” mà thôi, vĩnh viễn không thể bằng “Càn Côn Phái” “Thái Ất Môn” hay những môn phái khác.
Còn việc kinh doanh của chúng tôi lớn hơn những người khác, còn do một nguyên nhân quan trọng khác là vì chúng tôi có thể đi ra đi vào thế giới này.
– Cái gì?
Diệp Mặc đứng phắt dậy, hắn đang định hỏi Vân Tử Y chuyện này, không ngờ cô ta lại chủ động nói ra, cô ta thực sự có thể đi ra đi vào thế giới này sao?
Hắn lập tức nghĩ đến chiếc máy ảnh kỹ thuật số lần trước bán ở Hàng Thủy Thành, lúc đó hắn còn tưởng đám đệ tử ra ngoài rèn luyện mang về, nhưng chắc là không phải rồi.
Nhưng Diệp Mặc lấy lại bình tĩnh rất nhanh, một khi Vân Tử Y đã nhắc tới rồi, thì hắn cũng chủ động hỏi luôn:
– Chẳng phải tôi nghe nói cứ 50 năm, thì mới có cơ hội ra ngoài một lần sao? Hơn nữa hình như nếu bắt buộc phải đi thì cũng phải 20 năm mới có một lần.
Vân Tử Y nghe thấy Diệp Mặc nói như vậy, kinh ngạc liếc nhìn hắn một cái, nhưng cô cũng thoải mái nói:
– Thông tin mà anh nói là thông tin rất cơ mật, chỉ có những người giữ chức cao trong ẩn môn mới biết được, người bình thường không biết.
Không sai đệ tử của Thần Châu quả thực 50 năm mới có một lần được ra ngoài, nhưng nhà họ Vân chúng tôi có một nơi, mỗi năm có thể ra ngoài một lần.
Thấy Diệp Mặc cảm thấy vô cùng hào hứng, Vân Tử Y lại cẩn thận nói:
– Đó là nơi ông nội tôi vô tình phát hiện ra, nhưng nhất định phải có “Khí Cơ Thạch” thì mới có thể ra được, người ra thì phải đợi một tháng sau, dùng cách tương tự mới có thể vào được.
Diệp Mặc biết “Khí Cơ Thạch” mà Vân Tử Y nói đến chính là linh thạch, không ngờ có thể dùng linh thạch để ra ngoài, lẽ nào là Truyền Tống Trận sao? Nếu như lúc Diệp Mặc vừa đến, hắn vẫn còn hoài nghi ở đây có Truyền Tống Trận, thì bây giờ hắn đã cảm thấy không còn nghi ngờ gì nữa rồi, lúc ở Ngũ Uẩn Sơn, hắn đã từng nhìn thấy Truyền Tống Trận, hơn nữa còn đã kiểm nghiệm rồi.
Quả nhiên Vân Tử Y nói tiếp:
– Sau khi ông nội tôi phát hiện ra nơi này, không tìm hiểu nguyên nhân, chỉ dẫn cha tôi và tôi đến đây thu thập một lượng lớn nguyên liệu, biết đây rất có thể là Truyền Tống Trận, nhưng cha tôi cũng không dám khẳng định, bởi nó quá phức tạp, nên cha tôi cũng không điều tra thêm nữa.
– Sau này, cha tôi phát hiện ra ở bên ngoài có rất nhiều thứ mà ở trong này không có, nên ông đã thông qua Truyền Tống Trận mang về một lượng lớn hàng hóa, “Thần Thương Hội” của nhà chúng tôi là như vậy, từng bước, từng bước trở thành thương hội lớn nhất ở Thần Châu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 759: Cách Đi Ra Ngoài
Cách Đi Ra Ngoài
K
hông ngờ ‘Thần thương hội’ lại có con đường phát triển như vậy, Diệp Mặc thầm cảm thấy khâm phục Vân Đông Hiệp.
Cách kinh doanh này, chỉ cần bảo vệ được thương hội không bị người ta chèn ép thôn tính, thì chắc chắn sẽ phát triển thành thương hội số một.
Vân Tử Y tiếp tục nói:
– Chỉ có điều không được mang quá nhiều đồ vào Truyền Tống Trận, hơn nữa mỗi lần ra vào chỉ được một người.
Mặc dù tôi rất muốn ra ngoài, nhưng cha tôi không yên tâm về tôi, nên từ trước đến giờ không cho tôi ra.
Mỗi lần vào Truyền Tống Trận đều là người nhà họ Vân chúng tôi, hơn nữa còn phải là người đáng tin cậy mới được.
Cho dù là nơi đó thì cũng chỉ có cha tôi, tôi và mấy vị trưởng lão của nhà họ Vân mới biết được.
Nói tới đây, vẻ mặt của Vân Tử Y trở nên ảm đạm, im lặng hồi lâu rồi mới nói tiếp:
– Bốn năm trước ở Truyền Tống Trận, sau khi có một người của nhà họ Vân ra ngoài, nhưng đến kỳ hạn thì lại không thấy quay về, phải biết rằng người nhà họ Vân chúng tôi rất có kỷ cương, tuyệt đối không thể vì thế giới phồn hoa bên ngoài mà ở lại đó luôn, cha tôi lúc đó cho rằng đã xảy ra chuyện gì đó rồi, nhưng cha tôi cũng tin rằng anh ta vì chuyện gì đó nên mới chậm trễ.
– Ba năm trước, nhà họ Vân của chúng tôi lại phái một người nữa đi, nhưng một tháng sau, cũng không thấy anh ta quay lại, cha tôi biết chắc chắn Truyền Tống Trận đã xảy ra vấn đề gì đó.
Cho nên hai năm trước ông đã tự mình đi, nhưng cũng gặp phải chuyện giống như vậy, ông cũng không có bất cứ tin tức gì, một tháng sau cũng không thấy quay về.
Diệp Mặc đã hiểu được phần nào, xem ra người của “Hải Thương Phái” đã biết được trưởng lão của ‘Thần thương hội’ mất tích, nên mới có ý định thôn tính ‘Thần thương hội’.
Cho dù người ngoài có biết đến Truyền Tống Trận, rồi bắt đầu chặn đường ra của người dùng nó, thì làm sao có thể chặn được Vân Đông Hiệp? Vân Đông Hiệp lợi hại như thế nào thì Diệp Mặc không biết, nhưng Diệp Mặc biết luyện đến đỉnh cao của Tiên Thiên thì lợi hại đến mức nào.
Một người luyện đến đỉnh cao Tiên Thiên, ở thế giới bên ngoài tuyệt đối không thể bị giết được, làm sao có thể bị người ta tùy tiện bắt nhốt cơ chứ?
Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới chuyện bốn năm trước mình ở Tiểu Thế Giới, nói đến đây hắn vẫn cảm thấy giận đến tím mặt, lẽ nào vì lần trước hắn dùng biện pháp dị thường đến đây, nên mới phá hủy được trận pháp đó.
Vân Tử Y không biết trong lòng Diệp Mặc nghĩ gì, buồn rầu nói:
– Sau khi cha tôi đi được 3 tháng, Truyền Tống Trận đó đột nhiên nổ tung, chỉ còn lại một cái hố sâu.
Vân Tử Y nói tới đây, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc:
– Diệp đại ca, tôi biết anh là người đến từ thế giới bên ngoài, cho nên tôi cầu xin anh, sau khi rời khỏi đây, nếu có thể hãy giúp tôi tìm cha mình, tôi cũng chẳng có gì, chỉ có vài phân tư sắc, nếu như Diệp đại ca muốn Tử Y, thì tôi cũng cam tâm tình nguyện làm nô tỳ.
Nói xong, Vân Tử Y đứng lên, bước tới trước mặt Diệp Mặc, quỳ gối xuống.
Trong lòng Diệp Mặc cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Hắn không biết tại sao Vân Tử Y lại biết hắn là người đến từ thế giới bên ngoài.
Nếu như là mấy năm trước, hắn nhất định sẽ cảm thấy lo lắng, nhưng bây giờ hắn không cảm thấy gì hết, chỉ có điều hắn muốn hỏi Vân Tử Y xem phải đi ra ngoài bằng cách nào đây.
Không ngờ hắn còn chưa nói ra, Vân Tử Y đã liền nhắc đến chuyện này, hắn vội vàng đỡ Vân Tử Y dậy rồi nói:
– Tôi rất muốn biết, tại sao cô biết tôi là người đến từ thế giới bên ngoài?
Đối với chuyện Vân Tử Y muốn làm nô tỳ, Diệp Mặc không có ý niệm gì, Vân Tử Y không phải là loại phụ nữ mà hắn thích, đừng nói hắn không có bất cứ ý niệm gì với Vân Tử Y, cho dù có thì hắn cũng sẽ không làm thế này.
Có Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, hắn đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi, bây giờ lại thêm Tiểu Mục.
Bất luận như thế nào, thì hắn cũng không muốn Vân Tử Y sống cùng bọn họ, hơn nữa Vân Tử Y là một cô gái rất biết tính toán, đúng kiểu Diệp Mặc không thích.
Vân Tử Y dường như biết Diệp Mặc muốn hỏi gì, lại ngồi xuống nói:
– Mấy năm trước, tại hội đấu giá ở Hàng Thủy Thành, có một người đàn ông râu ria rậm rạp đến mua “địa linh quả” và “khí cơ thạch”.
Nếu như Tử Y không đoán sai, thì người đó chính là Diệp đại ca.
Trước khi Diệp đại ca đến đây, đã đến ngân hàng thương hội của chúng tôi dùng vàng đổi lấy kim phiếu, những miếng vàng đó giống nhau như đúc, hơn nữa trọng lượng cũng tương đương nhau.
Vân Tử Y nói đến đây, Diệp Mặc cũng đã hiểu sơ sơ được rồi, sơ hở luôn bại lộ ở những điểm mình không chú ý tới.
Xem ra sau này làm việc càng phải cẩn thận hơn mới được.
Qủa nhiên Vân Tử Y nói tiếp:
– Tôi biết khoa học kỹ thuật ở bên ngoài phát triển hơn ở đây nhiều, máy phát điện ở đây cũng là kỹ thuật đem từ bên ngoài vào.
Nhưng miếng vàng đấy, mười miếng như một, chứng tỏ là do được đúc từ máy, trên vàng còn có một số chữ cái, tại tôi biết bên ngoài có một số nước dùng kiểu chữ tiếng Anh này, nên tôi đoán anh là người đến từ thế giới bên ngoài.
Lúc này Diệp Mặc mới biết, lúc hắn xóa chữ trên các miếng vàng, đã không xóa hết.
Thấy Vân Tử Y nhìn mình chằm chằm, Diệp Mặc cũng chỉ đành than thở nói:
– Vân tiểu thư, kỳ thực những gì cô nói đều không sai, đúng là tôi đến từ thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên có một điều cô có lẽ không ngờ tới, tôi đến tìm cô là để hỏi cô làm thế nào để rời khỏi đây.
Xem ra với tình hình hiện tại, thì có lẽ cô cũng không biết.
Vân Tử Y mở to mắt nhìn Diệp Mặc, mới biết ý tưởng của mình đúng là điên rồ mất rồi.
Sửng sốt một lúc lâu, cô mới chần chừ nói:
– Diệp đại ca, nhưng anh vào đây bằng cách nào?
Diệp Mặc đành đem chuyện của Giai Uấn nói cho Vân Tử Y nghe, nói trắng ra hắn nhờ Giai Uấn mà mới vào được nơi này.
Sau khi Vân Tử Y hiểu được cách Diệp Mặc bước vào thế giới này, lập tức cảm thấy thất vọng, sự thất vọng của cô đều toát lên đôi mắt.
Diệp Mặc thấy bộ dạng của Vân Tử Y thì đành phải nói:
– Vân tiểu thư, tôi nhất định sẽ đi ra ngoài, cô nói cho tôi biết nơi mà mấy người của ẩn môn đi ra, mặc dù nói mấy mươi năm trận pháp mới được phá giải một lần, nhưng cứ để tôi đi xem thử, biết đâu lại có cách.
Chỉ cần tôi ra được ngoài, chắc chắn tôi sẽ đi tìm cha giúp cô.
Vân Tử Y nghe thấy lời Diệp Mặc nói, đôi mắt lại ánh lên tia hi vọng, nói:
– Kỳ thực chỗ đó chính là núi Thần Châu, núi Thần Châu có chín ngọn núi, tạo thành một cánh cung hình quạt 240 độ, ở giữa có một thung lũng cực lớn, tại thung lũng này có nơi có thể ra vào thế giới này được, nhưng nghe nói 50 năm mới mở một lần, mỗi lần mở ra chỉ có ba canh giờ thôi.
Nghe nói bên ngoài còn có một Bắc Đẩu Thất Tinh trận và một con đường, ba năm sau, thông qua Bắc Đẩu Thất Tinh trận này lại có thể vào trong được.
Có thể nói những gì Vân Tử Y nói giống với những gì Diệp Mặc biết, điều khác biệt duy nhất chỉ là địa điểm mà thôi.
Diệp Mặc đương nhiên biết Bắc Đẩu Thất Tinh trận, “Khổ Thập Niên” mà Mông Cửu Sơn nói ở gần Bắc Đẩu Thất Tinh trận này, ở Hoành Đoạn Sơn cũng có một “Bắc Đẩu Thất Tinh”, hơn nữa Diệp Mặc cũng đi vào từ đó, nhưng Diệp Mặc đã tìm kiếm vùng phụ cận xung quanh, nhưng không tìm thấy “Khổ Thập Niên” cho nên hắn cho rằng “Bắc Đẩu Thất Tinh” mà Mông Cửu Sơn nói là ở Tiểu Thế Giới, trận pháp ở trong này chắc là trận pháp hô ứng với thế giới bên ngoài.
Nhưng từ những lời mà Vân Tử Y nói, thì hình như trận pháp trên đỉnh núi Thần Châu không phải là “Bắc Đẩu Thất Tinh” trận.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Vân tiểu thư, nơi mà đi ra được bên ngoài ở núi Thần Châu, có phải là một “Bắc Đẩu Thất Tinh” trận pháp không?
– Không phải, sau khi rời khỏi thì mới là “Bắc Đẩu Thất Tinh”, nhưng bên trong thì không phải.
Vân Tử Y lập tức trả lời.
– Vậy ở Thần Châu có nơi nào có “Bắc Đẩu Thất Tinh” trận giống như thế không? Hay tương tự như dãy Vân Hải không?
Diệp Mặc nghe thấy không phải cùng một nơi, trong lòng lập tức cảm thấy căng thẳng, hắn nhất định phải tìm thấy “Bắc Đẩu Thất Tinh” trận pháp, nếu như không tìm thấy, thì hắn không có cách nào để tìm thấy “Khổ Thập Niên”, cũng không có cách nào đạt được Trúc Cơ.
Vân Tử Y cau mày suy nghĩ một lúc, nhưng rồi lắc đầu nói:
– Không có, tôi chưa từng nghe nói đến nơi nào có “Bắc Đẩu Thất Tinh” trận pháp.
Diệp Mặc biết mặc dù Vân Tử Y vẫn còn rất trẻ nhưng trải nghiệm của cô chắc chắn hơn người khác rất nhiều.
Bởi cô là người phụ trách của ‘Thần thương hội”.
Đến cô cũng không biết đến nơi này, chứng tỏ mình càng khó có thể tìm được “Khổ Thập Niên”
Thấy Diệp Mặc im lặng không nói, Vân Tử Y lấy ra một tấm bản đồ đưa cho hắn nói:
– Đây là bản đồ của Thần Châu, tuy rằng không thể nói là đầy đủ, nhưng cũng phải có đến 90%, hi vọng có tác dụng đối với anh.
Diệp Mặc nhận tấm bản đồ, nhìn lướt qua, đến một thôn nhỏ như Hoàng Bình cũng có.
Cất tấm bản đồ đi, Diệp Mặc nói:
– Cảm ơn cô, tấm bản đồ này quả thật rất có tác dụng đối với tôi, tôi muốn đi tìm Tiểu Vận, và còn phải làm một số chuyện nữa, nếu như tôi có cách ra ngoài, nhất định tôi sẽ đến tìm cô.
Vân Tử Y thấy Diệp Mặc đứng lên, biết hắn muốn rời đi, vội vàng mở chiếc hộp gỗ, bên trong có một tấm ảnh và một chiếc túi vải, đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là ảnh của cha tôi, trong chiếc túi vải này còn có 20 viên “Khí Cơ Thạch”, bây giờ nó không còn có tác dụng gì đối với tôi nữa rồi, mong Diệp đại ca nhận lấy.
Diệp Mặc biết sở dĩ Vân Tử Y đưa cho mình tấm ảnh của cha cô ấy là vì muốn mình đi tìm ông ta.
Tuy nhiên 20 viên “Khí Cơ Thạch” đối với Diệp Mặc mà nói thì đúng là thứ tài sản không nhỏ rồi.
Thứ đồ này, đương nhiên là Diệp Mặc không từ chối rồi, lập tức nhận ngay, đối với hắn mà nói, linh thạch không chỉ có tác dụng tu luyện, ở đây còn có Truyền Tống Trận, nếu như hôm nào tìm được Truyền Tống Trận, mà không có linh thạch, thì đó mới là chuyện đáng buồn cười.
Diệp Mặc đương nhiên là không lấy không của Vân Tử Y, hắn lấy ra bốn chiếc bình ngọc đưa cho Vân Tử Y, nói:
– Trong bốn chiếc bình này có bốn viên đan dược, tôi đã dán nhãn rồi. “Bồi nguyên đan” có thể giúp tu vi cô thăng địa cấp chí, “đại bồi nguyên đan” có thể giúp tu vi cô thăng thiên cấp, à, không phải là tiên thiên.
Vẫn còn một viên “trú nhan đan” có thể hồi phục nhan sắc, ‘Liên sinh đan’ có thể dùng để trị thương.
Tôi tặng cô những thứ này coi như cảm ơn cô đã cho tôi “khí cơ thạch”
Vân Tử Y nhận số đan dược mà Diệp Mặc tặng, gần như ngây dại, những đan dược này, chỉ cần có một viên thôi, cũng không biết sẽ khiến bao nhiêu người phát điên, nhưng Diệp Mặc lại đưa cho cô tận 4 viên, hắn quả thật là rất hào phóng.
Nhìn bộ dạng ngây ngô của Vân Tử Y, Diệp Mặc lại nói:
– Đúng rồi, Vân tiểu thư, tôi vẫn còn một chuyện quan trọng muốn nhờ cô giúp đỡ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 760: Bang Chủ Hải Thương
Bang Chủ Hải Thương
V
ân Tử Y bừng tỉnh sau cơn chấn động, tay của cô vẫn có chút run rẩy.
Tiên Thiên, một mục tiêu của biết bao võ giả Địa cấp đỉnh phong cả đời đều không đạt đến nhưng nay cô đã có trong tay.
Còn viên Trú Nhan Đan kia gần như khiến cô khó mà tin được.
Nếu là người khác nói thì có lẽ Vân Tử Y còn có chút không dám tin, nhưng cô hoàn toàn tin tưởng không chút nghi ngờ với Diệp Mặc.
Bởi vì cô biết, Diệp Mặc là một Luyện Dược Sư rất lợi hại, hơn nữa cô biết Diệp Mặc còn là một cao thủ vô cùng lợi haị, thậm chí đã vượt qua tất cả Tiên Thiên.
Thử nghĩ, nếu đan dược của Diệp Mặc không thần kỳ như vậy thì hắn làm sao có thể mới trẻ tuổi như thế đã có thể đánh bại được cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong?
Diệp Mặc biết rằng Vân Tử Y có chút kích động, hắn không đợi Vân Tử Y trả lời mà lấy tiếp ra một bình đan dược đưa cho cô, nói:
– Ở đây còn mấy viên đan dược, đến lúc đó, cô mang ra hội đấu giá của các cô bán giúp tôi.
Vân Tử Y vội vàng nhận đan dược, giọng run run nói:
– Đương nhiên có thể rồi, anh cần tôi giúp chính là việc này sao?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn đương nhiên không phải gọi cô ta đến vì việc này.
Hắn trực tiếp lấy từ trong nhẫn ra một quyển sách nhỏ đưa cho Vân Tử Y nói:
– Cô giúp tôi thu gom những thứ bên trong quyển sách này.
Trong đây có một vài dược liệu và các loại khoáng thạch, dù sao chỉ cần những thứ gì có thể thu gom được thì đều mua giúp tôi.
Nếu như tiền không đủ thì cô tạm ứng trước, lần sau đến đây tôi sẽ trả lại cho cô.
Vân Tử Y nhận quyển sách nhỏ mà Diệp Mặc đưa cho, tùy ý lật ra vài tờ, bên trong quả nhiên có một vài dược liệu quý báu, còn có rất nhiều loại cô chưa từng nghe qua.
Tuy nhiên Diệp Mặc cho cô thứ quý giá như vậy, tiền bạc có đủ hay không cô sẽ không để ý.
Mãi cho đến khi Diệp Mặc rời khỏi “Thần Thương Hội” Vân Tử Y vẫn còn ngây người, thế giới bên ngoài thần kỳ vậy sao? Thậm chí còn có một người như Diệp Mặc.
Vì sao phụ thân nói bên ngoài chỉ dựa vào sự khéo léo là chính, còn những người có tu vi cao thâm thật sự cũng không bao giờ bằng trong này?
Một người có thể luyện chế ra đan dược khiến người ta thăng cấp Tiên Thiên, vậy kỹ thuật luyện dược của hắn còn lợi hại đến mức nào?
Núi Thần Châu, đây là lần thứ hai Diệp Mặc đi tới nơi này.
Lần đầu tiên hắn đến đây là lúc trong mắt hắn chỉ có Mục Tiểu Vận.
Khi lần đầu tiên hắn rời khỏi đây, trong lòng nhớ thương cũng chỉ có Mục Tiểu Vận.
Cho nên hắn chỉ biết là núi Thần Châu bị cấm bay, chỉ biết rằng núi Thần Châu có chín ngọn núi, còn chín ngọn núi này sắp xếp thế nào, có điển tích gì hắn cũng không hề biết.
Lần này bởi vì Vân Tử Y nói ngọn núi ở giữa chín ngọn núi núi Thần Châu mới là nơi thông với bên ngoài cho nên hắn mới đến chỗ này xem xét.
Cuộc đại chiến ở núi Thần Châu đã sớm qua đi mấy ngày, những thi thể mà Diệp Mặc giết lúc đó cũng đã bị người của Ẩn Môn dọn dẹp sạch sẽ.
Chỉ có đến chỗ vẫn còn lưu lại những vết máu loang lổ mới có thể biết được ở đây đã từng trải qua một cuộc đại chiến.
Chín ngọn núi Thần Châu vây quanh núi Thần Châu, bởi vì chín ngọn núi không sắp xếp theo thứ bậc nên Diệp Mặc tìm được ngọn núi giữa kia một cách rất dễ dàng.
Giống hệt như Vân Tử Y đã nói, dưới ngọn núi giữa này quả thật có một đá tảng cực lớn.
Đá tảng này người khác nhìn không ra nhưng Diệp Mặc vừa đi tới đã có thể nhìn thấy.
Đây rõ ràng là “Thất Tinh trận pháp”, chính là nói Thất Tinh trận pháp này có liên quan đến bảy ngọn núi bên trong 9 ngọn núi kia.
Trận phá này đương nhiên cùng hô ứng với Thất Tinh trận pháp của nơi sâu nhất của núi Hoành Đoạn, nhưng khác nhau ở chỗ, trận pháp này không hề lộ ra chút khí tức nào.
Chính là nói dựa vào bản lĩnh của Diệp Mặc bây giờ, căn bản không thể mở trận pháp này để ra ngoài.
Nếu như trận pháp ở bên ngoài thì Diệp Mặc có thể dùng phương pháp bảy viên Linh Thạch để thử, bởi vì trận pháp bên ngoài dường như buông lỏng hơn nhiều.
Nhưng trận pháp bên trong thì hắn đến mắt trận cũng không tìm thấy.
Hơn nữa cho dù là tìm được mắt trận rồi, dùng được linh thạch thì Diệp Mặc cũng biết linh thạch bậc thấp cũng không thể nào làm lay động được trận pháp này, ít nhất phải cần linh thạch bậc cao.
Mà bây giờ hắn đến linh thạch bậc thấp bậc trung đều không có chứ đừng nói là linh thạch bậc cao.
Những người ở bên trong cứ 50 năm mới có thể đi ra ngoài một lần, Diệp Mặc nghĩ rằng, lúc đó chẳng qua là thời điểm trận pháp được buông lỏng, sau đó các cao thủ liên kết lại dùng nội khí để mở một lối trong trận Bắc Đẩu Thất Tinh mà thôi.
Sau khi xem xét một hồi lâu, Diệp Mặc thất vọng rời đi.
Thứ nhất hắn không thể lợi dụng tu vi của mình để mở trận pháp, thứ hai ở đây khẳng định không phải chỗ của “khổ thập niên”, tiếp tục ở lại đây đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Có lẽ một ngày nào đó hắn có thể tìm thấy một vài linh thạch bậc cao thì lúc đó hắn sẽ quay lại đây thử xem.
Nhưng bất kể là như thế nào thì Diệp Mặc cũng quyết định, bây giờ ngoài việc tu luyện và luyện đan ra, hắn cần phải nghiên cứu trận pháp, có lẽ một ngày nào đó hắn sẽ nghiên cứu thông suốt được trận pháp ‘Bắc Đẩu Thất Tinh” này, lúc đó hắn có thể tùy ý ra vào rồi.
Cũng may “Tam Sinh Quyết” rất có lợi cho việc học những cái mới, có lẽ hắn có thể thông qua nghiên cứu trận pháp, cuối cùng hợp thành một thể với luyện đan.
Tuy rằng lúc rời đi rất thất vọng, nhưng Diệp Mặc biết ngoài việc nghiên cứu trận pháp ra, hắn còn một vài chuyện khác cần phải làm.
Ngoài việc phải đi xem Truyền Tống Trận ở Vân gia đã bị trừ bỏ hay chưa thì hắn còn phải đi khắp nơi tìm Mục Tiểu Vận, ngoài những cái này ra, hắn còn muốn nhân tiện đi xem thôn Thạch Phượng ở ngoại thành Hàm Thông một chuyến, hoàn thành di nguyện của Lạc Nguyệt.
Đương nhiên, nếu hắn có thể gặp được đạo cô Giai Uấn thì nhất định sẽ giết không tha.
Thần Châu có thể nói là nơi do Ẩn Môn thống trị, sau đó là nơi cát cứ của các thế lực.
Ở đây là nơi kẻ mạnh có thể nói chuyện, những kẻ yếu phải dựa vào những kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
Ở đây có rất nhiều thành trì nhưng sau lưng mỗi một thành trì đều có một Ẩn Môn nắm giữ, chủ của thành phố, người phụ trách cao nhất của những thành phố này sẽ gánh trách nhiệm với Ẩn Môn.
Đối với những người dân bình thường mà nói, thành chủ mới là chức cao nhất.
Mà các thành phố lớn có thể kết nối với nhau bằng các thương hội hoặc là một vài thương nhân kinh doanh.
Bọn họ mới là lực lượng chủ yếu kéo toàn bộ nền kinh tế Thần Châu phát triển.
Có thể nói ở Thần Châu chỗ tốt nhất chính là gia nhập Ẩn Môn, sau đó sẽ là kinh doanh.
Cho nên các đại thương gia ở Thần Châu mọc lên như nấm, thân phận khác nhau.
Mặc dù các đại Ẩn Môn trực tiếp khống chế các thành phố nhưng những Ẩn Môn này vì muốn có được càng nhiều trợ giúp nên đều có thương hội của chính mình.
Thương gia nhiều, thương hội cũng nhiều, tranh chấp đồng thời cũng mãnh liệt hơn.
Thương hội chẳng những cần phải có một vũ lực dũng mãnh bảo vệ, nếu không thương hội của anh sẽ bị những thế lực khác thâu tóm hoặc là bị thị trường đào thải.
Thần Thương hội chính là như vậy! Nó là một kỳ tích, nó không phải là thương hội do Ẩn Môn khống chế, lại càng làm càng lớn, cuối cùng lại trở thành thương hội lớn nhất Thần Châu.
Sở dĩ Thần Thương hội có thể trở thành thương hội lớn nhất ở Thần Châu, kỳ thật cũng rất đơn giản, bọn họ cũng không có phương pháp kinh doanh gì độc đáo, chỉ là có hai điểm, thứ nhất hội trưởng Vân Đông Hiệp của Thần Thương hội là một cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong.
Thứ hai, Thần Thương hội hay có những thứ mới lạ mà người khác không có.
Là một lão đại của Thần Thương hội ở Thần Châu, nhất cử nhất động đều có người khác chú ý.
Những từ hai năm trước, hội trưởng Vân Đông Hiệp của Thần Thương hội đã bị mất tích thì Thần Thương hội càng ngày càng xuống dốc.
Thần Thương hội của Thần Châu hiện nay đã không còn là ông trùm cầm đầu nữa rồi, mà thay vào đó là Hải Thương hội.
Từ hơn một năm trước, sau khi hội Hải Thương xác định Vân Đông Hiệp đã xảy ra chuyện đã lập tức kéo quân sang.
Bọn họ thật giống như đã chuẩn bị tốt từ trước rồi, rất nhanh đã chiếm được đại bộ phận địa bàn và phần lớn buôn bán của Thần Thương hội.
Lần này Phùng Chá Bình đi tới Đàn Thành là để chuẩn bị thâu tóm Thần Thương hội, hơn nữa đây đã là mưu đồ rất lâu của Hải Thương hội Thân làm bang chủ của Hải Thương hội, Phùng Năng nhất định phải xử lý việc này.
Sở dĩ ông ta phái con mình Phùng Chá Bình đi chính là muốn thâu tóm lấy Thần Thương hội, sau đó để Phùng Chá Bình trực tiếp quản lí việc buôn bán của Thần Thương hội.
Không cần nói Vân Đông Hiệp hiện nay đã mất tích, cho dù là sau khi ông ta thâu tóm được Thần Thương hội xong Vân Đông Hiệp lại quay về thì ông ta cũng không sợ.
Phùng Năng dám đột nhiên thâu tóm Thần Thương hội không phải là không có chỗ dựa.
Bây giờ ông ta đã là hậu kỳ Tiên Thiên, ông tin rằng, đợi đến khi ông ta thâu tóm được Thần Thương hội, sau đó dựa vào những vật liệu quý báu của Thần Thương hội cùng với của Hải Thương hội, ông ta có thể thăng cấp lên Tiên Thiên đỉnh phong trong vòng hai năm.
Chỉ cần đạt đến Tiên Thiên đỉnh phong thì Vân Đông Hiệp đối với ông mà nói chỉ là chuyện nhỏ, huống hồ ông ta đã mất tích hai năm rồi.
Phùng Năng biết độ khó của việc thăng cấp Tiên Thiên nhưng Hải Thương hội của ông ta có những ba cao thủ Tiên Thiên, ngoại trừ anh em Vô Thường Vô Bại ra vẫn còn một quản gia tâm phúc.
Trong khi đó cao thủ Tiên Thiên của Thần Thương hội như ông được biết, ngoài Vân Đông Hiệp ra chỉ có một người tên là Lệ Bái, hơn nữa bây giờ Lệ Bái đã âm thầm đầu hàng Hải Thương hội.
Tuy rằng Thần Thương hội còn có mấy người bán bộ Tiên Thiên nhưng Phùng Năng cũng biết, một trăm người bán bộ Tiên Thiên thì chỉ có 5 người thăng cấp Tiên Thiên.
Mà một trăm Tiên Thiên nhiều nhất cũng chỉ có 5 người có thể thăng cấp lên Tiên Thiên hậu kỳ, 10 Tiên Thiên hậu kỳ mới có 1 người trở thành cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong.
Cho nên bây giờ ông ta không những cảm thấy yên tâm với chính mình, mà đối với con trai Phùng Chá Bình cũng cảm thấy rất yên tâm.
Bên cạnh y còn có hai cao thủ Tiên Thiên Vô Thường Vô Bại, có thể tung hoành ngang dọc khắp Đàn thành.
Còn những Tiên Thiên của Ẩn Môn hạng nhất thông thường rất ít khi đi quản việc này.
Nghĩ đến “Hải Thương phái” sắp trở thành một thương hội lớn nhất Thần Châu, sắp nắm giữ một thế lực khổng lồ nên ông ta cũng cảm thấy thật hưng phấn.
Lúc đó, những thứ tốt nhất của Thần Châu còn không phải đều bày trước mặt ông ta sao.
Bất cứ đồ gì cũng đều phải để cho ông ta chọn trước sau đó mới nói.
Nghe nói đến Ẩn Môn hạng nhất cũng khó có thể lấy được “Khí Cơ Thạch”, đều phải tranh giành trong Thần Thương hội.
Hơn nữa đến “Địa Linh Quả” cũng là thứ rất đáng giá, cái này cũng vừa mới đưa ra bán.
Phùng Năng vừa thấy đắc ý, bắt đầu kích động, một tay vừa kéo một nữ tỳ vào trong lòng, vừa kéo váy lên.
Nhưng đôi khi, đang vui thì đứt dây đàn, ông ta vừa mới bị kích thích thì đã bị bẩm báo của thuộc hạ làm mất hứng!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Nữ Hiệp Chậm Đã [Dịch] Nữ Hiệp Chậm Đã](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Nu-Hiep-Cham-Da-Audio.jpg)




