[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 150 : Ai Vây? Ai Giết? (c746-c750)
❮ sautiếp ❯Chương 746: Ai Vây? Ai Giết?
Ai Vây? Ai Giết?
L
úc này mọi người xung quanh mới nhìn thấy rõ ràng chân tướng sự tình.
Hóa ra tiếng “xèo xèo” chói tai vừa rồi là do một kiếm của Diệp Mặc đã trực tiếp chém dọc thanh trường kiếm đánh lén hắn thành hai nửa.
Mà sau khi chém thành hai nửa, kiếm của Diệp Mặc chẳng những không dừng lại, ngược lại cũng chém Trưởng lão của Côn Càn Môn thành hai nửa.
Mọi người đều hít một hơi lạnh.
Đây là bản lĩnh gì? Kỳ Hữu Tân vốn cũng muốn đánh lén Diệp Mặc, theo bản năng rùng mình một cái.
Nếu gã đánh lén, hiện tại người nằm trên mặt đất chẳng phải chính là Kỳ Hữu Tân gã hay sao? Người này quá lợi hại.
Tuy rằng vừa rồi Kỳ trưởng lão của Côn Càn Phái nóng lòng muốn báo thù, nhưng dù sao ông ta cũng là một cao thủ Tiên Thiên.
Một cao thủ Tiên Thiên lại bị giết dễ dàng như vậy.
– Người này đã mất trí rồi.
Dám ở Ẩn Môn giết người vô tội bừa bãi như vậy.
Lăng Vô Thủy tôi với danh nghĩa Côn Càn Phái phát ra lệnh truy sát tối cao, đối với Diệp Mặc giết không tha.
Tất cả Ẩn Môn tham gia cuộc vây giết lần này, sẽ là môn phái hữu hảo với Côn Càn Phái.
Đồng thời còn tặng một viên linh dược tấn cấp Tiên Thiên.
Tuy Lăng Vô Thủy tức giận tới mức run rẩy, nhưng ông ta biết với bản lĩnh của Diệp Mặc, một mình ông ta căn bản không thể giết được.
Đạo sĩ của Thái Ất Môn lập tức phụ họa nói:
– Tôi Lãnh Thuyên đại biểu Thái Ất Môn đồng ý với ý kiến của Lăng huynh.
Hai phái chúng tôi có vô số cao thủ đã tới đây.
Cho dù người này lợi hại đến mấy, không thể nghi ngờ hắn cũng phải chết.
Vây giết Diệp Mặc là chuyện đại sự của Ẩn Môn chúng ta.
Tất cả những ai chống lại mệnh lệnh tìm cách rút lui, hoặc là không muốn xuất lực vì sự tồn vong của Ẩn Môn chúng ta, sau này tự gánh lấy hậu quả.
Đạo sĩ của Thái Ất Môn này, ngay cả lời nói uy hiếp cũng đã nói ra, đồng thời còn đánh chiêu bài lớn tồn vong của Ẩn Môn.
Rất nhiều người sau khi chứng kiến bản lĩnh và sự sát phạt quyết đoán của Diệp Mặc, đều muốn ra lệnh rút quân.
Nhưng bọn họ nghe thấy lời uy hiếp này, lại không dám rút quân nữa.
– Ha ha…
Lại một tiếng cười lạnh truyền đến.
Một bà lão phi thân qua đây.
Bà ta chỉ lên xuống mấy cái, đã tới giữa vòng vây.
Diệp Mặc biết người này.
Đó chính là Phượng Mỗ của Băng Hồ.
Bà lão này liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, sau đó gật đầu nói:
– Không ngờ được Phượng Mỗ tôi cũng có lúc nhìn nhầm.
Cậu chẳng những là một Dược Sư cao cấp, còn là một người sánh ngang Tiên Thiên đỉnh phong.
– Phượng Mỗ, bà là một người trong những môn phái Ẩn Môn.
Người này tới làm xằng làm bậy ở Ẩn Môn chúng ta.
Vì sự tồn vong của Ẩn Môn, tôi hi vọng bà có thể liên kết với chúng tôi cùng nhau giết hắn.
Sau này tôi cam đoan Băng Hồ có thể tấn cấp môn phái nhị đẳng.
Lãnh Thuyên thấy Phượng Mỗ đi tới, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
Thực lực của bà lão này thực sự không thua gã.
Tuy rằng kém hơn gã một chút, nhưng cũng không nhiều.
Phượng Mỗ khinh thường nhìn Lãnh Thuyên một chút, lạnh giọng nói:
– Họ Lãnh kia, ông cũng đừng dùng những lời lẽ buồn nôn như vậy để lừa bà già này.
Ông không cảm thấy buồn nôn, tôi vẫn cảm thấy buồn nôn.
Sở dĩ hôm nay Băng Hồ tôi rơi xuống môn phái tam đẳng, ông đừng nói không liên quan đến Thái Ất Môn của ông.
Phượng Mỗ nói tới đây lại thoáng nhìn về phía Lăng Vô Thủy, lạnh giọng nói tiếp:
– Còn cả Côn Càn Phái của ông, đều là một giuộc với nhau.
Âm mưu đánh lén, không ai có thể hơn được các người.
Hôm nay Băng Hồ tôi cố tình rời khỏi cuộc vây giết này, ông có thể làm được gì? Không cần phải nói Mục Tiểu Vận là đệ tử của Băng Hồ tôi, cho dù không phải là đệ tử của Băng Hồ, tôi muốn rời khỏi thì rời khỏi, sao có thể bị ông uy hiếp được.
Nghe Phượng Mỗ nói xong, Lãnh Thuyên tức giận sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.
Nhưng Lăng Vô Thủy lại rất bình tĩnh.
Ông ta chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Phượng Mỗ, cũng không nói lời nào.
Sau khi Phượng Mỗ nói xong những lời này, không ngờ xoay người nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, tôi biết cậu là một cao thủ, hơn nữa còn là một cao thủ có thực lực mà ngay cả tôi cũng không nhìn ra được.
Nhưng cậu có lợi hại mấy, đối mặt với nhiều cao thủ cùng vây giết như vậy, cậu cũng khó có thể bảo vệ được Mục Tiểu Vận.
Mục Tiểu Vận là đệ tử của tôi.
Nếu cậu tin tưởng lời nói của tôi, để tôi đưa Mục Tiểu Vận đi, cậu chuyên tâm đối địch, cậu thấy thế nào?
– Phượng Mỗ, bà thật là quá đáng.
Sau khi Lãnh Thuyên nghe Phượng Mỗ nói xong liền quát lớn.
Nhưng Phượng Mỗ không hề e ngại xoay người nói:
– sao? Tôi dẫn đệ tử của Băng Hồ của tôi đi, chẳng lẽ có gì sai sao? Nếu ông không đồng ý, vậy ông động thủ đi, đừng trách Phượng Mỗ tôi vô tình.
Tuy rằng biết Phượng Mỗ bỏ đá xuống giếng, nhưng Lãnh Thuyên vẫn không có bất kỳ biện pháp gì.
Gã chỉ có thể chờ đợi cao thủ của Thái Ất Môn và Côn Càn Môn qua đây.
– Tốt, bà đi đi.
Nhưng hi vọng bà không nhúng tay vào chuyện chúng tôi đối phó với Diệp Mặc.
Nếu không, hừ!
Lúc này Lăng Vô Thủy bỗng nhiên ngắt lời một câu.
Ông ta thấy rất rõ ràng, cho dù Mục Tiểu Vận ở trong này, nhiều nhất cũng chỉ khiến Diệp Mặc có chút e dè mà thôi.
Một khi Mục Tiểu Vận bị giết, ngược lại Phượng Mỗ sẽ tăng thêm lực chiến đấu của đối phương.
Để Phượng Mỗ dẫn Mục Tiểu Vận đi, chỉ cần bọn họ giết chết Diệp Mặc, bất cứ lúc nào cũng có thể qua tìm.
Người bọn họ muốn giết chính là Diệp Mặc, không phải là Mục Tiểu Vận.
Dường như Phượng Mỗ biết chuyện nhất định sẽ như vậy.
Bà ta không hề bất ngờ, mà lại quay sang Diệp Mặc, dường như đang chờ Diệp Mặc trả lời.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày.
Trên thực tế giao Mục Tiểu Vận cho một cao thủ như Phượng Mỗ thật sự không còn gì tốt hơn.
Như vậy hắn có thể rảnh tay ra đối địch.
Nhưng hắn lại mơ hồ cảm giác bà già Phượng Mỗ này không đơn giản.
Hơn nữa bà ta cứu Mục Tiểu Vận, dường như cũng không chỉ bởi vì Tiểu Vận là đệ tử của Băng Hồ.
Nhưng điều này chỉ là cảm giác của Diệp Mặc, mà không có bất kỳ lý do gì.
Nhưng không giao Mục Tiểu Vận cho Phượng Mỗ, tình cảnh của Mục Tiểu Vận dường như càng thêm khó khăn.
– Tướng công, em và Phượng Mỗ đi với nhau là được rồi.
Chờ sau khi anh làm xong chuyện bên này, anh tới Băng Hồ tìm em.
Nếu tướng công không đến, em sẽ đi theo anh Mục Tiểu Vận biết mình ở lại bên cạnh Diệp Mặc chỉ là một gánh nặng mà thôi.
Cho nên cô chủ động đưa ra ý rời khỏi nơi này.
Diệp Mặc thở dài nói:
– Được, Tiểu Vận, em đi cùng với Phượng Mỗ đi.
Nhưng em yên tâm, anh khẳng định sẽ tới Băng Hồ tìm em.
Những người này anh còn chưa để vào mắt.
Em nhất định phải chờ anh qua.
– Diệp lang, Tiểu Vận nhất định chờ anh.
Mục Tiểu Vận kiên định nói.
Bỗng nhiên Diệp Mặc lấy ra một viên thuốc tỏa ra mùi thơm ngát đưa cho Phượng Mỗ nói:
– Phượng Mỗ, viên đan dược này là đan dược chữa thương thượng đẳng, do tôi dùng rất nhiều dược liệu quý hiếm chế luyện ra.
Khẳng định có thể chữa trị nội thương trong cơ thể bà.
Vì báo đáp sự chiếu cố của bà đối với Tiểu Vận, tôi tặng cho bà.
Trong mắt Phượng Mỗ lộ vẻ vui sướng, lập tức nhận viên thuốc.
Thậm chí nhìn cũng chưa nhìn bà ta đã bỏ vào trong miệng.
Đan dược kia vừa vào miệng lập tức tan ra.
Phượng Mỗ lập tức cảm giác được thương thế trong cơ thể mình có chiều hướng khôi phục.
Trong lòng bà ta càng thêm vui sướng.
Hắn quả nhiên là một Dược Sư khá lợi hại.
Nội thương của mình không ngờ đã được chữa trị đơn giản như thế.
– Quả nhiên là đan dược tốt, vào miệng lập tức tan ra.
Thương thế của tôi tốt hơn rồi.
Nội thương mấy chục năm đã được chữa khỏi, trong lòng Phượng Mỗ quá mức vui mừng, lập tức nói ra Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Phượng Mỗ có thể chiếu cố Tiểu Vận, những chuyện nhỏ này hẳn là tôi nên làm.
Đan dược này gọi là Minh Ý Đan.
Mặc dù có chút hơi tanh, nhưng đối với nội thương lại có ích lợi cực lớn.
Tôi tìm được loại dược liệu này ở Ngũ Uẩn Sơn mấy năm trước, chế luyện ra đan dược có thể trị bất kỳ nội thương nào.
Không cần vận công luyện hóa, chỉ cần một ngày một đêm là có thể hết.
Mục Tiểu Vận lại cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cô biết chồng mình có một loại đan dược trị liệu nội thương, gọi là Liên Sinh Đan.
Sau khi nội thương sẽ nhanh chóng hết, căn bản không cần một ngày một đêm.
Nhưng mặc kệ Diệp Mặc lấy ra đan dược gì, cô đều cho rằng đây là bình thường.
– Tiểu Vận, anh còn có một vài thứ, muốn em mang trên người.
Về sau em phải gấp rút tu luyện, không thể dừng lại.
Khi Diệp Mặc nói chuyện, đã đem ngọc giản Hồng Mông Tạo Hóa Quyết, còn có rất nhiều đan dược đặt vào trong nhẫn của Mục Tiểu Vận.
– Ừm.
Mục Tiểu Vận cảm thấy hối hận.
Nếu hàng ngày cô không tốn thời gian chờ đợi tướng công mình, hiện tại đã có thể đạt tới luyện khí tầng năm rồi.
Cũng không đến mức vướng chân tướng công mình như vậy.
Diệp Mặc gật đầu.
– Biết được là tốt rồi.
Anh sẽ giúp em chế luyện một vật.
Nói xong Diệp Mặc không biết lấy ra từ chỗ nào mấy loại khoáng thạch, thậm chí còn có một viên đan dược.
Trong chớp mắt mấy loại khoáng thạch và đan dược ở trong tay hắn liền biến thành một vòng tay.
Diệp Mặc đưa vòng tay ra đeo trên tay Mục Tiểu Vận, sau đó nhẹ giọng nói:
– Vòng tay này đại biểu anh ở bên cạnh em.
Em không nên tháo ra.
– Ừm.
Mục Tiểu Vận rất ngoan ngoãn đáp ứng.
Cho dù Diệp Mặc Không nói chuyện này, cô cũng sẽ không tháo vòng tay của Diệp Mặc đã cho cô ra.
Mọi người xung quanh thấy Diệp Mặc tùy ý dùng lửa chế luyện một vòng tay, đều kinh ngạc há hốc miệng.
Ánh mắt của Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy càng không ngừng chuyển động, thỉnh thoảng chợt lóe tinh quang.
Diệp Mặc nhìn theo bóng dáng Mục Tiểu Vận và Phượng Mỗ rời khỏi, lúc này mới quay đầu nhìn Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy lạnh lùng nói:
– Nếu các người muốn tìm chết, thì đừng trách tôi không khách khí.
Hôm nay Diệp Mặc tôi ở trong này sẽ mở sát giới.
Nói xong Diệp Mặc lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh một chút, sát khí trên người lập tức tỏa ra, giống như thực chất, khiến rất nhiều người xung quanh không tự chủ được rùng mình một cái.
– Khoan đã, Đô Thiên Phái tôi lui ra ngoài.
Đệ tử Đô Thiên Phái, toàn bộ rời khỏi.
Chuyện này và Đô Thiên Phái chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì…
Lại một giọng nói vang lên.
Một đám đệ tử Đô Thiên Phái đều rời khỏi.
Trong chớp mắt, đám cao thủ đã mất đi hai gã Tiên Thiên.
– Sư phụ, Diệp Mặc vốn tên là Mạc Ảnh.
Hắn là bằng hữu của con.
Tuy rằng con không thể giúp hắn, nhưng con cũng không hy vọng Thục Sơn Kiếm Tông vây giết bằng hữu của con.
Lại một giọng nói truyền đến.
Diệp Mặc thấy Lưu Lỗi, hắn gật đầu.
Bất kể Thục Sơn Kiếm Tông có rời khỏi hay không, hắn cũng không thèm để ý.
Nhưng Lưu Lỗi là một đệ tử nội môn, dám nói ra những nói như vậy, chứng tỏ anh ta vẫn có tình người.
Rất nhiều môn phái đang lo không có lý do rời khỏi.
Hiện tại Lưu Lỗi nói lời này, trưởng lão Thục Sơn Kiếm Tông lập tức liền tuyên bố Thục Sơn Kiếm Tông cũng rời khỏi cuộc vây giết Diệp Mặc.
Bởi vì Diệp Mặc vũ lực cường hãn, thậm chí có thể điều khiển kiếm giết người, rất nhiều môn phái không có lý do cũng đều rời khỏi.
Bởi vì ban đầu Diệp Mặc đã từng nói qua, nếu hắn có thể rời khỏi núi Thần Châu, hắn sẽ tới thăm hỏi từng môn phái đã tham dự bao vây tấn công hắn hôm nay.
Nhìn số người rút lui càng ngày càng nhiều, Lãnh Thuyên giận dữ, lập tức quát lớn:
– Cùng nhau động thủ, giết hắn.
Nói xong gã và Lăng Vô Thủy cùng nhau vọt lên.
Tề Khải cũng không chút do dự vọt lên.
Những võ giả còn lại tại hiện trường, trong Thái Ất Môn, Côn Càn Phái, Song Tử Kiếm Tông, còn dưới sự chỉ huy của Đoán Khí Đường, giống như ong vỡ tổ xông về phía Diệp Mặc.
Gần như chỉ trong phút chốc, vô số ám khí, đao kiếm, nội khí quyền đều đánh về phía Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 747: Đợt Chém Giết Đầu Tiên
Đợt Chém Giết Đầu Tiên
T
rong lòng Diệp Mặc âm thầm cảm thấy may mắn đã để Mục Tiểu Vận đi.
Nếu Tiểu Vận ở trong này, hắn chỉ có thể lựa chọn một cách là liên tục trốn.
Mà dưới sự ngăn cản của Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy, hắn căn bản không trốn được bao lâu.
Nhưng hiện tại hắn căn bản không muốn trốn.
Muốn mạng của hắn, vậy phải dùng mạng để hoàn lại.
Lúc này thần thức của Diệp Mặc lớn mạnh.
Phi kiếm của hắn dưới khống chế của thần thức, tiến vào đám người, như vào chỗ không người.
Mà trong tay hắn lại xuất hiện một thanh trường đao dài hai mét, cũng tiến vào đám người.
Diệp Mặc động thủ trong nháy mắt, rất nhiều người đều sửng sốt.
Bọn họ hoàn toàn không hiểu trường đao trong tay Diệp Mặc là từ đâu ra.
Bọn họ chỉ nhìn thấy Diệp Mặc hóa ra một thanh đoản kiếm.
Đoản kiếm của hắn dường như có thể hóa thành ánh kiếm hồng.
Nhưng hắn làm thế nào lại lấy ra được một thanh đại đao lớn như vậy?
Mặc dù thần thức của Diệp Mặc lớn mạnh, hơn nữa trường đao trong tay hắn mang theo chân nguyên cuốn lấy tất cả vũ khí đánh về phía hắn, nhưng một số lượng nhỏ vẫn đánh trúng hắn.
Nhưng lực sát thương của hắn còn lớn hơn.
Diệp Mặc cũng biết nếu hắn muốn dùng phi kiếm giết chết cao thủ như Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy trong một thời gian ngắn tuyệt đối là không có khả năng.
Cho nên hắn chỉ giết người còn lại, mà tránh Lăng Vô Thủy và Lãnh Thuyên.
Thừa lúc đối phương nhiều người ngây ngẩn trong chốc lát, phi kiếm và trường đao của Diệp Mặc đã quét sạch.
Trong lúc nhất thời, máu tươi bắn ra, đao khí tung hoành.
Đầu mấy tên cao thủ nửa bước Tiên Thiên bị trường đao của Diệp Mặc chém bay đi rất xa, nện trên mặt đất, óc văng tung tóe.
Vô số võ giả cấp thấp còn chưa xuống tới núi Thần Châu, đều chạy trốn.
Loại đẳng cấp chiến đấu này bọn họ căn bản không thể nhúng tay vào.
Hơn ba mươi võ giả nhanh chóng phơi thây tại chỗ.
Mà trên người Diệp Mặc cũng tăng thêm mấy vết thương.
Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy lập tức hiểu ra, nếu tiếp tục hỗn chiến như vậy đối với một bên nhiều người như bọn họ sẽ không có bất kỳ lợi ích nào.
Hai cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong lập tức ngăn cản Diệp Mặc, không cho phép trường đao của hắn tiếp tục tàn sát bừa bãi võ giả dưới Tiên Thiên.
Cục diện dưới sự khống chế của Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy nhanh chóng trở nên bình ổn hơn.
Ba người Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy, Tề Khải, lại thêm mười sáu cao thủ Tiên Thiên vây quanh Diệp Mặc, khiến Diệp Mặc không thể rảnh tay.
Những cao thủ nửa bước Tiên Thiên còn lại ở bên cạnh thử đánh lén.
Mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi này, những võ giả Địa Cấp này gần như đã bị Diệp Mặc tàn sát không còn một người.
Những võ giả Địa Cấp còn lại căn bản cũng không có biện pháp nhúng tay vào, dứt khoát rời khỏi, chặn đường lui, đề phòng Diệp Mặc chạy trốn.
Diệp Mặc cười lạnh.
Cho dù như vậy thì thế nào, hắn còn có phi kiếm.
– Giết…
Lãnh Thuyên tức giận quát một tiếng, dẫn đầu bổ một búa xuống.
Vũ khí của Lãnh Thuyên là một cây búa lớn.
Diệp Mặc rất ít khi nhìn thấy loại vũ khí này, huống gì là một đạo sĩ.
Một đạo sĩ dùng một cây búa lớn, thoạt nhìn hoặc là nghe ra rất buồn cười.
Nhưng Diệp Mặc biết đạo sĩ này tương đối lợi hại.
Ngay cả hắn cũng không có cách nào giết Lãnh Thuyên trong thời gian ngắn được.
Không đợi trường đao của Diệp Mặc đánh tới, Lăng Vô Thủy nhân cơ hội đó đâm một kiếm.
Nếu nói hoá ra tên võ giả Tiên Thiên của Côn Càn Phái đã đâm lén Diệp Mặc một kiếm còn mang theo kiếm quang sắc bén, và cuồn cuộn sát khí.
Như vậy một kiếm này của Lăng Vô Thủy lại không có bất kỳ sức sống gì.
Giống như linh dương treo sừng, không hề theo quỹ tích, dường như nhìn thấy nó đâm tới, lại giống như đâm tới từ vô số hướng.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than, may mắn hai người này không có thần thức.
Nếu bọn họ cũng có thần thức, như vậy hôm nay bất kể thế nào mình cũng không có kết quả tốt.
Hắn có thể khẳng định hai người này ngoại trừ không có thần thức, không thể phóng pháp thuật ra, sức chiến đấu của bọn họ thực tế đã không kém bất kỳ tu sĩ luyện khí tầng chín nào.
Hắn có thần thức, tuy rằng trường kiếm của Lăng Vô Thủy không theo bất kỳ quỹ tích nào, nhưng Diệp Mặc vẫn tìm được vị trí trường kiếm của hắn.
Diệp Mặc cũng biết, đối phương đang loạn thành một đoàn có thể tấn công tới trình độ này, hắn sẽ phải chịu đựng áp lực lớn hơn nữa.
Lúc trước tuy rằng hắn giết rất nhiều người, nhưng trong đó chỉ có một gã Tiên Thiên mà thôi.
Phần lớn số còn lại đều là võ giả Địa Cấp.
Người lĩnh hội được ý của Lãnh Thuyên ngoại trừ Lăng Vô Thủy ra, chính là Tề Khải.
Gã gọi một câu.
– Kỳ Chưởng môn, Kim trưởng lão, chúng ta cùng nhau tấn công.
Gã biết sau đợt tấn công đầu tiên, Diệp Mặc sẽ mệt mỏi, y sẽ tấn công đợt thứ hai.
Nếu phía sau có người có thể lĩnh hội được ý của Lãnh Thuyên, như vậy khẳng định sẽ có đợt tấn công thứ ba, thậm chí là đợt thứ tư.
Lúc trước, tuy Diệp Mặc bị thương rất nhiều, nhưng đều là những vết thương ngoài da, cũng không nghiêm trọng.
Nhưng hắn biết lần này nhất định phải trả giá một chút.
Đối phương có mấy chục người.
Một khi bọn họ hình thành công kích loại bậc thang, chân nguyên của hắn có lớn mạnh đến mấy, phỏng đoán cũng không chịu nổi.
Nghĩ đến đây trong tay Diệp Mặc bỗng nhiên xuất hiện thêm một thanh đao.
Thanh đao này mới vừa xuất hiện đã bị hắn dùng chân nguyên bắn ra ngoài.
Đồng thời trường đao trong tay hắn lại lướt nhanh về phía trường kiếm của Lăng Vô Thủy.
Đối với hắn mà nói, uy hiếp lớn nhất chính là thanh kiếm của Lăng Vô Thủy.
Leng keng Một tiếng động vang lên.
Tia lửa văng ra khắp nơi.
Thanh đao của Diệp Mặc bay ra lại đúng lúc chặn được búa của Lãnh Thuyên.
Tay Lãnh Thuyên chấn động.
Gã kinh hãi nhìn Diệp Mặc.
Vừa rồi trong tay Diệp Mặc xuất hiện đại đao đã khiến rất khiến người ngạc nhiên.
Hiện tại không ngờ hắn lại lấy ra thêm một thanh đao nữa.
Ban đầu gã tính cho dù Diệp Mặc lúc này có thể đỡ được một nhát búa của mình nhưng cũng sẽ bị Lăng Vô Thủy đâm bị thương.
Mà Tề Khải có thể hiểu được ý của gã, tổ chức đợt công kích thứ hai, khẳng định sẽ khiến Diệp Mặc càng khó tránh thoát được.
Nhưng hiện tại có thêm một thanh đao xuất hiện, gã hoàn toàn không ngờ được.
Trong nháy mắt, khi trường đao của Diệp Mặc chém trúng trường kiếm của Lăng Vô Thủy, hắn cũng cảm giác được tay bị chấn động.
Hắn lập tức hiểu được nội khí của Lăng Vô Thủy vô cùng tinh thâm.
Điều càng khiến Diệp Mặc kinh ngạc là, thanh đao của hắn bắn ra tuy có thể chặn được búa lớn của đạo sĩ Thái Ất Môn, nhưng không ngờ thanh đao cũng vỡ vụn.
Phải biết rằng những thanh đao này đều được hắn chế luyện vào những lúc rảnh rỗi.
Tuy rằng chúng kém xa so với phi kiếm của hắn, nhưng vẫn được coi như là pháp khí.
Không ngờ chỉ bị một búa đập vào đã bị vỡ nát.
Nhưng Diệp Mặc lại không kịp nghĩ nhiều.
Hắn phải giết người đúng lúc này.
Hắn ngăn cản trường kiếm của Lăng Vô Thủy, đồng thời thần thức cuốn phi kiếm quét qua sau lưng phần lớn những cao thủ nửa bước Tiên Thiên.
Lại cùng lúc đó, chiêu thức ngăn cản của hắn cũng không có dùng hết, liền thu hồi trường đao.
Mà trường đao mang theo một ánh đao dài, bỏ Lăng Vô Thủy lại mà bổ về phía Tề Khải.
Lăng Vô Thủy còn đang âm thầm khâm phục Diệp Mặc phản ứng nhanh chóng, năng lực đối phó vô cùng kinh người.
Không ngờ trong thời gian ngắn như vậy đã tìm được trường kiếm của ông ta, đồng thời còn chặn lại được.
Nhưng ông ta nhanh chóng kinh ngạc.
Sau khi Diệp Mặc ngăn cản trường kiếm của ông ta, không ngờ chiêu thức chưa hết đã rút trường đao về.
Có phải hắn muốn chết hay không?
Nghĩ đến đây trong lòng Lăng Vô Thủy lập tức vui vẻ, càng không đổi hướng đâm.
Tuy rằng một kiếm này đã bị Diệp Mặc ngăn cản một chút, uy lực chỉ còn một phần mười so với ban đầu, nhưng nếu đâm trúng Diệp Mặc, hắn vẫn sẽ bị thương không nhẹ.
Đương nhiên Diệp Mặc không phải tự tìm cái chết.
Hắn thu hồi trường đao, một khắc đánh xuống Tề Khải, chẳng những sử dụng phi kiếm, hơn nữa còn ném ra mười mấy hỏa cầu.
Tuy rằng thần thức của hắn và chân nguyên bị tiêu hao lợi hại, nhưng Diệp Mặc đã bất chấp tất cả.
Răng rắc.
Trường kiếm trong tay Tề Khải trực tiếp bị chém gẫy.
Tề Khải hoảng hốt, lập tức muốn lui về phía sau, nhưng ánh đao từ xa vươn tới, gần như cùng lúc gã nhìn thấy, nó đi tới mi tâm của gã.
– Thật là lợi hại.
Đây chính là thực lực thật sự của hắn sao…
Sâu trong nội tâm Tề Khải bắt đầu run rẩy từng đợt.
Nếu lại cho bản thân gã được lựa chọn, gã chắc chắn sẽ không lựa chọn mang Nguyên Trọng ra ngoài.
Sau ý niệm cuối cùng thoáng hiện trong đầu gã, gã lập tức liền chìm vào trong bóng tối.
Nhưng một đao này Diệp Mặc lại không dừng lại, mà quay một vòng, trực tiếp từ trong bụng Tề Khải đi ra, chém đôi Kỳ Hữu Tân còn đang tránh né hỏa cầu.
Kỳ Hữu Tân bởi vì muốn tránh né hỏa cầu, giống như tự đưa mình cho Diệp Mặc chém, bị Diệp Mặc chém ngang lưng.
Phụt.
Khi Diệp Mặc chém ngang lưng Kỳ Hữu Tân, đồng thời trường kiếm của Lăng Vô Thủy đâm tới dưới xương sườn của Diệp Mặc, đồng thời mang theo một chùm mưa máu.
Mà Diệp Mặc dường như không nhận thấy mình bị thương.
Trường đao trong tay vẫn không dừng lại, ngược lại rời tay bay ra ngoài.
– A…
Mấy tiếng kêu thảm thiết truyền đến.
Mấy tên võ giả Tiên Thiên và võ giả nửa bước Tiên Thiên bị phi kiếm và hỏa cầu của Diệp Mặc dồn lại một chỗ, dưới một đao này máu bị bay tung tóe.
Trong chớp mắt trở thành một đống thịt.
Những võ giả tránh được trường đao của hắn cũng bị phi kiếm và hỏa cầu tiêu diệt.
Diệp Mặc khẽ vẫy tay.
Lúc này hắn mới cầm lấy phi kiếm trong tay, đồng thời lấy ra vài viên đan dược bỏ vào trong miệng.
Tiếp đó hắn sẽ không cần dùng đồng thời cả phi kiếm và trường đao nữa.
Loại sách lược này chỉ có thể dùng một lần.
Dùng nữa cũng không có tác dụng.
Những người còn lại kinh hãi nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, dường như còn không thể tin được chuyện vừa xảy ra.
Thời gian ngắn ngủi vừa rồi, mười sáu cao thủ Tiên Thiên bao vây tấn công Diệp Mặc chỉ còn lại mười một người.
Mà gần hai mươi cao thủ nửa bước Tiên Thiên, không ngờ đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Thời gian này quá ngắn, gần như chỉ trong nháy mắt.
Mà trong nháy mắt này, Diệp Mặc đã giết hơn hai mươi cao thủ.
Bản thân hắn chỉ bị trúng một kiếm dưới xương sườn mà thôi.
– Ngươi… Ngươi…
Rốt cuộc, một gã cao thủ Tiên Thiên trong số đó không nhịn được trước cục diện máu tanh giết chóc trước mặt, gã chỉ vào Diệp Mặc nói hai chữ ngươi, rồi bất ngờ xoay người bỏ chạy.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
Bỗng nhiên trong tay hắn lại có thêm một thanh đao.
Thanh đao mang theo tiếng rít gào bay ra ngoài, trực tiếp đâm vào lưng võ giả Tiên Thiên đang chạy trốn.
Cho tới bây giờ, hắn còn chưa dùng tới đao gió.
Hiện tại, dùng đao gió không mấy hiệu quả, nhưng bỗng nhiên dùng đến, đôi khi có thể tạo được tác dụng lớn.
Tên võ giả Tiên Thiên kia ngã trên mặt đất, nhất thời còn chưa chết, vẫn cố bò lên phía trước.
Gã đã bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho vỡ mật.
Từng đợt mệt mỏi truyền đến.
Diệp Mặc biết hắn đã sử dụng thần thức và chân nguyên quá độ.
May mắn hắn còn có Tinh Nguyên Đan.
Nếu không nhờ có Tinh Nguyên Đan và Hồi Nguyên Đan, hắn căn bản không dám làm như lúc nãy.
Sắc mặt Lãnh Thuyên xanh mét.
Trong mắt gã thậm chí có một tia sợ hãi.
Gã thấy Diệp Mặc bị thương không nghiêm trọng lắm, cho nên không dám động thủ trước.
– Không ngờ được anh lại lợi hại tới như vậy.
Tôi biết anh tu luyện không phải là Cổ Võ.
Lời nói của Lãnh Thuyên đương nhiên Diệp Mặc hiểu được.
Lãnh Thuyên đã sớm biết mình tu luyện không phải là Cổ Võ, sở dĩ bây giờ gã mới nói ra, bởi vì gã sợ lại có người nảy sinh ý nghĩ muốn rời đi.
Mục đích của lời nói này, chính là trên người mình có công pháp tu luyện còn lợi hại hơn so với Cổ Võ.
Điều này sẽ thu hút lòng tham của người khác.
Lãnh Thuyên vì muốn cổ vũ sĩ khí, không vội tấn công, đương nhiên Diệp Mặc vui mừng nghỉ ngơi.
Hắn cần có thời gian để khôi phục chân nguyên của hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 748: Chém Tận Giết Tuyệt
Chém Tận Giết Tuyệt
C
ác vị, hiện tại hắn đã bị thương.
Hơn nữa hắn còn là một Dược Sư cao cấp, còn nữa trên người hắn còn có chỗ bí mật có thể không ngừng lấy ra những đồ vật đó.
Thậm chí hắn có thể có phương thuốc trị nội thương.
Chỉ cần giết hắn, những thứ này đều là của chúng ta.
Lãnh Thuyên tôi thề, công pháp nhất định sẽ sao chép cho mỗi người một bản.
Đan dược thì chia đều cho mọi người.
Lãnh Thuyên lại lớn tiếng nói.
Quả nhiên nghe Lãnh Thuyên nói xong, mấy võ giả Tiên Thiên có ý lui đều quyết tâm giết chết Diệp Mặc.
Nhưng Lăng Vô Thủy lại không lên tiếng.
Ông ta nảy sinh sự sợ hãi đối với Diệp Mặc còn nghiêm trọng hơn so với Lãnh Thuyên.
Vừa rồi người khác nhìn không ra, nhưng ông ta lại nhìn ra.
Chỉ có ông ta biết được sự xảo quyệt của Diệp Mặc.
Hắn dùng vết thương dưới xương sườn, đổi lấy tính mạng của sáu gã võ giả Tiên Thiên, và tính mạng của mười chín võ giả nửa bước Tiên Thiên.
Vừa rồi Diệp Mặc dùng phi kiếm giết mấy võ giả tên nửa bước Tiên Thiên, sau đó lại dùng phi kiếm và hỏa cầu ép người còn lại trốn về phía cùng một hướng.
Lúc này hắn mới dùng trường đao một chiêu giết chết.
Loại kết cục này không phải ngẫu nhiên, mà do đối phương lập mưu tính kế chuẩn xác.
Còn kết hợp với nội khí thâm hậu của hắn mới có được.
Có thể nói là thiếu một thứ cũng không được.
Nhưng hắn lại làm được.
Hơn nữa hàng loạt những động tác của hắn đều là tính toán hành động của đối thủ rồi mới ra tay.
Hắn chẳng những phải có tâm cơ rất sâu, quan trọng hơn là cần có kinh nghiệm chiến đấu phong phú.
Có thể nói nếu tiếp tục đánh, không nghi ngờ gì bọn họ chắc chắn sẽ thua.
Tuy rằng trên người Diệp Mặc có rất nhiều bí mật, nhưng ông ta biết hiện tại vết thương của Diệp Mặc còn lâu mới nghiêm trọng như bọn họ tưởng tượng.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn mười võ giả Tiên Thiên còn sót lại, nhưng không hề sợ hãi.
Trong lòng hắn cảm thấy rất kỳ lạ.
Ban đầu hắn nhận được tin tức là Tiên thiên của Ẩn Môn rất ít, nhưng hiện tại đã có nhiều như vậy.
Còn có một điều nữa cũng khiến Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ là những Tiên Thiên này có tu vi cách xa một trời một vực.
Cho dù cùng là Tiên Thiên sơ kỳ, tu vi cũng khác nhau.
Thậm chí còn có mấy tên Tiên Thiên tu vi gần giống với Đàm Giác khi hắn gặp ở Yến Kinh lúc trước.
Có thể nói là chỉ tương đương với nửa bước Tiên Thiên mà thôi, hoặc là mạnh hơn một chút so với nửa bước Tiên Thiên.
Nhớ rõ lúc trước Nhâm Bình Xuyên đã từng nói cho hắn biết, Tiên Thiên thật sự phải hình thành khí hải.
Bọn họ thông qua hai mạch Nhâm Đốc, mà hình thành khí hải.
Còn những võ giả Tiên Thiên gom nội khí vào hai mạch Nhâm Đốc đều là ngụy Tiên Thiên.
Căn cứ vào cách nói của Nhâm Bình Xuyên, ngụy Tiên Thiên chỉ là một biện pháp tấn cấp không trọn vẹn, chỉ nâng cao tu vi, mà không thể tăng thêm tuổi thọ.
Chỉ sau khi thật sự tấn cấp Tiên Thiên mới có thể nâng cao tuổi thọ thêm sáu mươi năm.
Nếu những lời Nhâm Bình Xuyên nói là sự thật, như vậy mười sáu Tiên Thiên ở đây, kỳ thật cao thủ Tiên Thiên thật sự nhiều nhất chỉ có vài người mà thôi.
Lúc trước Lạc Huyên nói Tiên Thiên ở Từ Hàng Tĩnh Trai cực kỳ hiếm thấy, thậm chí chỉ có một người.
Cách nói này đã khiến Diệp Mặc rất nghi ngờ.
Tuy nhiên nếu nói Tiên Thiên đỉnh phong nhìn thành Tiên Thiên, như vậy Từ Hàng Tĩnh Trai quả thật chỉ có một hai người mà thôi.
Nhưng Diệp Mặc cho rằng Lạc Huyên tuyệt đối sẽ không lừa hắn.
Về phương diện này khẳng định còn có nguyên nhân khác.
Nhưng bất kể là nguyên nhân gì, mười một người còn lại này mới là cao thủ trong cao thủ.
Cho dù người kém nhất cũng lợi hại hơn so với Nhâm Bình Xuyên tấn cấp Tiên Thiên lúc trước.
Trải qua một ít thời gian này, chân nguyên của Diệp Mặc đã khôi phục lại không ít.
Diệp Mặc biết điều này có hai nguyên nhân.
Một là đối phương không biết hắn có loại nghịch thiên đan dược thế này.
Hai là vừa rồi hắn đã tính kế một phen, khiến đối phương có chút sợ hãi.
Chính bởi vì như vậy, hắn mới có cơ hội tạm nghỉ.
– Đợi lát nữa tôi sẽ công kích đợt đầu tiên.
Hồ trưởng lão, Lưu môn chủ và tôi cùng nhau động thủ.
Lăng huynh dẫn theo Vạn đường chủ, Chương trưởng lão công kích đợt thứ hai.
Những người còn lại và Kim trưởng lão cùng nhau công kích đợt thứ ba.
Nhớ kỹ, ba đợt công kích nhất định phải trước sau chặt chẽ, không cho phép tách rời…
Môi Lãnh Thuyên mấp máy, trực tiếp truyền âm cho những người còn lại.
Diệp Mặc cười lạnh, thần thức của hắn đã sớm biết được nội dung cuộc nói chuyện.
Hắn không đợi Lãnh Thuyên động thủ, đã phóng phi kiếm ra.
Cùng lúc phóng phi kiếm ra, Diệp Mặc cho Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy mỗi người mấy hỏa cầu trước.
Đối tượng chủ yếu của hắn là Kim trưởng lão.
Nếu Kim trưởng lão nhận được lệnh thực hiện đợt tấn công thứ ba, như vậy Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy không tấn công trước, ông ta chắc chắn sẽ không động thủ.
Hơn nữa bọn họ cũng không ngờ được mình sẽ chủ động động thủ.
Lúc này động thủ đánh lén thì không còn gì tốt hơn.
Phi kiếm của Diệp Mặc mang theo kiếm ảnh khắp bầu trời cuốn về phía ba người còn lại trong nhóm của Kim trưởng lão, đồng thời lại tung hai hỏa cầu vào người Kim trưởng lão.
– Ngươi tự tìm cái chết.
Lãnh Thuyên thấy Diệp Mặc giống như bất ngờ biết kế hoạch của mình, chủ động đánh về phía Kim trưởng lão, gã vô cùng căm phẫn.
Gã tập trung nội khí vào búa lớn trong tay đập vào hỏa cầu của Diệp Mặc, đồng thời thân thể gã trực tiếp đánh vào đầu Diệp Mặc.
Người Diệp Mặc nghiêng sang một bên, né cái búa lớn, sau đó đánh một quyền vào chỗ đất trống cách Kim trưởng lão ba mét.
Nắm tay của Diệp Mặc dường như không có bất kỳ quyền phong gì, nhưng chỉ có bản thân hắn biết, sức mạnh một quyền này của hắn đã gom hết chân nguyên lại một điểm.
Ánh mắt Lăng Vô Thủy trở nên căng thẳng.
Vì sao Diệp Mặc thà mạo hiểm bị thương cũng không lùi lại phía sau một bước, mà muốn toàn lực đánh ra một quyền này? Tuy rằng ông ta có dự cảm không tốt, nhưng trong lúc nhất thời, ông ta không kịp nghĩ xem vì sao Diệp Mặc lại đánh ra một quyền vào chỗ đất trống, vội vàng né tránh hỏa cầu đồng thời mang theo kiếm quang, chém về phía Diệp Mặc.
Xoẹt xoẹt…
Một tiếng động nhỏ vang lên, trong lòng Lãnh Thuyên thầm vui mừng.
Đó là tiếng búa lớn cắt qua vạt áo của Diệp Mặc.
Gã đồng thời thấy búa lớn của mình chém xuống ngực Diệp Mặc.
Chỉ bởi vì đối phương nghiêng người né sang một bên, một búa này chỉ làm rách quần áo hắn, tổn thương đến da thịt đối phương mà thôi.
Tuy nhiên cho dù như vậy, coi như đã khiến Diệp Mặc lại bị thương.
Máu tươi lập tức bắn ra, nhưng Diệp Mặc đã nhanh chóng vận chân nguyên cầm máu.
Thình thịch.
Gần như cùng lúc búa lớn chém xuống ngực Diệp Mặc, nắm đấm phía trước của Diệp Mặc bỗng nhiên xuất hiện một bóng dáng chật vật.
Kim trưởng lão chật vật tránh thoát hai hỏa cầu, nhưng không ngờ được chờ đợi gã lại là một nắm tay do nội khí tạo thành.
Quyền phong vô cùng mãnh liệt xuyên qua ngực Kim trưởng lão, mang theo một ít máu thịt.
Kim trưởng lão còn chưa kịp hết vui mừng vì tránh được hỏa cầu, liền cúi đầu nhìn xuống ngực mình.
Nơi đó dường như có một cái lỗ thủng lớn.
– Thật xui xẻo…
Trước khi chết gã còn tưởng rằng bởi vì vận khí không tốt, đúng lúc đụng phải quyền phong.
Phi kiếm của Diệp Mặc lại quay lại phía sau.
Bởi vì Diệp Mặc xuất kiếm trước, cho nên thời điểm phi kiếm quay lại vẫn đúng lúc chặn được trường kiếp của Lăng Vô Thủy tập kích đến.
Lăng Vô Thủy nghe thấy lời nói của Kim trưởng lão trước khi chết, trong lòng ớn lạnh.
Đương nhiên, ông ta biết Kim trưởng lão chết không phải bởi vì gã xui xẻo, mà vì Diệp Mặc dùng hai hỏa cầu buộc y tránh đi.
Ông ta không rõ vì sao với kiếm thuật của mình, cuối cùng đối phương có thể tìm được điểm trường kiếm của mình rơi xuống.
Lăng Vô Thủy đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi đối với Diệp Mặc.
Ông ta có một cảm giác, bất kể ông ta xuất ra chiêu kiếm gì, bất kể tốc độ của ông ta nhanh cỡ nào, người thanh niên trước mắt này chung quy vẫn có thể tìm được chỗ mũi kiếm của ông ta.
Leng keng…
Sau mấy tiếng vang lên, trong tay Lăng Vô Thủy chợt nhẹ đi.
Trong lòng ông ta hoảng hốt, đồng thời vội vàng lui về phía sau.
Trường kiếm trong tay mình không ngờ lại bị đối phương chặt đứt.
Chỉ có điều Lăng Vô Thủy biết trường kiếm trong tay ông ta cứng tới mức nào.
Nhưng loại kiếm cứng rắn thế này vẫn bị ngự kiếm thuật của đối phương chặt đứt.
Nhưng Diệp Mặc cũng không để ý đến Lăng Vô Thủy.
Trong tay hắn huy động một chút.
Từng đường đao gió không nhìn thấy được giống như lợi khí giết chết ba võ giả đang vây quanh phi kiếm.
Phụt, phụt…
Lại là mấy tiếng đao xuyên qua máu thịt vang lên.
Không ai thấy đao ở chỗ nào, nhưng ba gã võ giả Tiên Thiên cùng tấn công với Kim trưởng lão vừa rồi, đã bị thủng bụng.
– Đao khí vô ảnh…
Lăng Vô Thủy và Lãnh Thuyên còn có kịp phản ứng, mấy người còn lại đều kinh hãi nhìn ba người bị giết chết, trong lòng ớn lạnh từng cơn.
Người này còn có bao nhiêu con bài chưa lật nữa?
Lại sau một vòng tấn công, mười người bên mình lại ít đi bốn người.
Hiện tại chỉ có sáu người.
Mà đối phương giết từng đấy người, lại chỉ phải trả giá bằng một vết thương nhẹ do búa của mình gây ra mà thôi.
Sắc mặt Lãnh Thuyên trở nên khó coi.
Lúc này gã đã hiểu được vì sao Diệp Mặc muốn chịu một búa của gã.
Đó là bởi vì đối phương biết chỉ cần không đỡ một chiêu này của mình, hắn chẳng những có thể tiết kiệm thời gian đối phó với người còn lại, hơn nữa còn có thể cho mình dùng hết chiêu thức.
Đợi tới thời điểm mình thu chiêu, công kích của hắn cũng kết thức.
Sự thật đúng là như thế.
Sắc mặt Lăng Vô Thủy có phần trắng bệch.
Lần thứ hai bị người thanh niên này tính kế.
Rốt cuộc hắn đã từng trải qua bao nhiêu trận đánh, mới có được tâm cơ và kinh nghiệm phong phú như thế? Tuy rằng mọi người phe mình đều lớn tuổi hơn đối phương, nhưng Lăng Vô Thủy cảm giác, kinh nghiệm chiến đấu của tất cả bọn họ cộng lại cũng không bằng một mình hắn.
Diệp Mặc lại nuốt vào mấy viên đan dược.
Hắn thoạt nhìn rất tỉnh táo, nhưng hắn biết tuy rằng đối phương càng ngày càng ít người, nhưng cán cân thắng lợi lại không nhất định ở phía hắn.
Bởi vì chân nguyên của hắn tiêu hao lợi hại, cho nên trong đợt công kích tiếp theo, hắn nhất định phải giết chết một trong hai người Lăng Vô Thủy và Lãnh Thuyên.
Nếu không đến đợt công kích cuối cùng, hắn rất khó kiên trì đến lúc giết sạch tất cả đối phương.
Vết thương trên người không phải là quan trọng nhất.
Bởi vì kinh nghiệm của hắn phong phú, cho nên chỉ bị một vài vết thương ngoài da, căn bản cũng không tổn thương căn bản.
Nhưng quan trọng nhất, chân nguyên của hắn đã có chút không thể chịu được nữa.
– Diệp Mặc, tuy rằng cậu lợi hại, nhưng cho dù cậu giết sạch chúng tôi, cũng không phải là đối thủ của Tam đại Ẩn Môn.
Tu vi của tôi ở Côn Càn Môn nhiều nhất chỉ có thể xếp thứ hai mà thôi.
Cho nên tôi hi vọng dừng ở đây, mọi người coi như chưa từng phát sinh chuyện gì.
Lăng Vô Thủy nghĩ nếu tiếp tục, phía mình có thể bị tiêu diệt hoàn toàn, ông ta cũng không có cách nào bình tĩnh được.
Lãnh Thuyên khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Lăng Vô Thủy.
Lăng Vô Thủy bình thường thoạt nhìn có vẻ đắc đạo cao nhân.
Gã không ngờ được hôm nay ông ta lại là người đầu tiên muốn cầu hòa với đối phương.
Hai gã võ giả Tiên Thiên của môn phái còn lại thấy Lăng Vô Thủy bất ngờ chủ động cầu hòa, cũng không có cách nào kiên trì được nữa, xoay người lập tức rút đi.
Mà những võ giả Địa Cấp vốn lui lại phía sau ngăn cản đường đi của Diệp Mặc thấy võ giả Tiên Thiên chỉ còn lại có mấy người, còn có hai người chạy trốn, cũng xoay người rời đi.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, nhảy lên trên không, không ngờ không để ý tới đám người Lãnh Thuyên, mà dùng hơn mười đường đao gió và hỏa cầu đánh về phía bóng lưng mấy người chỉ lo chạy trốn.
Nếu đã đến đây, không cần đi nữa.
Lúc này thoạt nhìn rất lâu, nhưng thực ra rất ngắn.
Trong chớp mắt, hơn mười võ giả Địa Cấp và hai võ giả Tiên Thiên lại bị Diệp Mặc giết chết.
Chỉ còn lại hơn mười mấy đống tro đen hoặc là các phần thi thể bị tách rời.
Đám người Lãnh Thuyên liền hít một hơi khí lạnh.
Người thanh niên này quá tàn nhẫn.
Chạy trốn cũng không được.
Không ngờ hắn dự định chém tận giết tuyệt…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 749: Hiển Hách Một Vùng
Hiển Hách Một Vùng
G
ió thổi nhẹ tới, trước đó không lâu núi Thần Châu còn vô cùng náo nhiệt giờ khắp nơi đều tràn ngập mùi máu tanh.
Những võ sĩ đã chết này không ai là kẻ yếu, ngay cả người tệ nhất cũng tu luyện đến hậu kỳ huyền cấp.
Một tiếng trước bọn họ còn là kẻ mạnh trên thế giới này, là sự tồn tại khiến tất các mọi người đều tôn kính, nhưng một tiếng sau, lại biến thành một thi thể lạnh lẽo.
Núi Thần Châu vô cùng ồn ào ngày trước, giờ đây đã trở nên tĩnh lặng, thậm chí còn có một cảm giác tĩnh mịch chết chóc lan tỏa trong không trung.
Diệp Mặc quay người lại, chậm rãi nhìn bốn võ sĩ Tiên Thiên còn sót lại ở đối diện, vẻ mặt rất lạnh lùng.
Người hắn còn dính máu, không biết là của chính hắn hay của kẻ khác, nhìn có chút bi thảm.
Diệp Mặc không đáp lại lời của Lăng Vô Thủy, lúc này tất cả mọi người đều biết được suy nghĩ của tên thanh niên trước mặt này, hắn quả thật là muốn chém tận giết tuyệt, không còn ai có mặt ở đó lên tiếng nữa.
Vận mệnh của những kẻ trốn chạy mọi người đều thấy rõ, nên cũng không còn ai dám bỏ chạy nữa.
Thủ đoạn tàn độc của tên thanh niên trước mặt, đã khiến mọi người biết rất rõ.
– Vốn dĩ ta chỉ muốn giết tên Nguyên Trọng và tên Tề Khải kia, nhưng nếu các người đã muốn lấy mạng ta, vậy thì dùng mạng để trả đi.
Diệp Mặc nói xong, phi kiếm trong tay lại hóa thành một đường kiếm sáng, xông thẳng đến Lãnh Thuyên, lần này hắn quyết tâm phải giết chết Lãnh Thuyên.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo đó, không chỉ Diệp Mặc không ngờ tới, mà Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy cũng không nghĩ rằng đối phương lại dùng cách tương tự.
Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy gần như là cùng một lúc nắm lấy võ sĩ tiên thiên bên cạnh ném về phía Diệp Mặc, sau đó nhanh chóng lui về sau, không ngờ bọn họ lại muốn bỏ trốn, hơn nữa còn dùng cùng một cách để trốn chạy.
Hai võ sĩ tiên thiên còn lại hoàn toàn không ngờ rằng cao nhân như Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy lại làm chuyện như vậy.
Gần như bị bắt mà không hề có phản kháng gì, sau đó chủ động đón nhận phi kiếm của Diệp Mặc.
Máu bắn tung tóe, hai võ sĩ tiên thiên chỉ ngăn trở Diệp Mặc trong chốc lát mà thôi, phi kiếm liền chặt đứt người của họ.
Diệp Mặc bỏ mặc Lăng Vô Thủy, trực tiếp khống chế phi kiếm chặn Lãnh Thuyên lại.
Lãnh Thuyên thầm hận người Diệp Mặc chặn lại trước là y, nhưng đối diện với phi kiếm, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Vô Thủy bỏ đi.
Còn mình lại phải ở lại giúp gã ngăn chặn kẻ thù.
Diệp Mặc tự biết chuyện của mình, tuy thương tích của hắn không phải là chí mạng, nhưng cũng không nhẹ.
Điều quan trọng nhất không phải là thương tích, mà là chân nguyên của hắn đã cạn, tuy có “Tinh Nguyên Đan”, nhưng qua trận đại chiến vừa rồi hắn đã tiêu hao quá nhiều.
Dù hắn không muốn để Lăng Vô Thủy trốn thoát đi nữa cũng đành lực bất tòng tâm.
Hơn nữa nếu Lăng Vô Thủy ở lại cùng với tên trong Thái Ất Môn này liều mạng đối phó với hắn, thì hậu quả thật sự rất khó lường.
– Thằng súc sinh, bố mày liều mạng với nhà ngươi.
Lãnh Thuyên thấy Diệp Mặc ngăn y lại, vô cùng tức giận, tập trung nội khí toàn thân, vung búa bổ vào người Diệp Mặc.
Lưỡi búa đó gần như tích tụ toàn bộ nội khí của y, giận dữ bổ xuống, ngay cả không khí xung quanh cũng rung động, như bị chặt phải vậy.
Diệp Mặc cười khẩy, tên đạo sĩ này có lẽ cũng là dân xuất thân nửa vời, không những binh khí y dùng kì lạ, mà động chút còn tự xưng “bố mày”
Phi kiếm của Diệp Mặc cũng tích tụ chân nguyên lại chạm trán với búa rìu lần nữa, nhưng không để lại dấu vết gì trên búa.
“Thịch” một tiếng, Diệp Mặc bị sức mạnh của búa đẩy lùi ra mấy mét, hộc ra ngụm máu tươi đầu tiên kể từ khi khai chiến đến giờ.
Lãnh Thuyên sững sờ nhìn Diệp Mặc, lúc nãy nhiều người như vậy tấn công hắn, hắn cũng không hộc máu, mình chỉ dùng mười phần công lực đấu với hắn một chiêu, đối phương đã hộc máu rồi, điều này là không thể nào.
Lãnh Thuyên chỉ nghĩ ngợi một lát, liền hiểu ra đạo lý bên trong, đối phương tuy lợi hại, nhưng giờ cũng đã sức cùng lực kiệt rồi.
– Ha ha…
Lãnh Thuyên cười sằng sặc, y không phải cười mình nhất định có thể đánh bại Diệp Mặc, trên thực tế tuy Diệp Mặc đã bị thương, hắn cũng không chắc có thể đánh bại Diệp Mặc.
Điều hắn cười là cuối cùng nếu như sáu người bọn họ không chia rẽ, lựa chọn tấn công Diệp Mặc tới tấp, thì Diệp Mặc đã bị giết từ lâu rồi.
Nực cười là bọn họ chỉ lo tự mình trốn chạy, cuối cùng lại có lời cho đối phương.
Đừng nói là ban đầu khi vẫn còn sáu người, dù chỉ còn lại y và Lăng Vô Thủy, nếu dồn hết sức đối phó với Diệp Mặc, cũng chưa chắc là không đối phó nổi.
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi, Lăng Vô Thủy bỏ trốn, chỉ còn mỗi mình y, thì qủa là không đối phó nổi rồi.
Diệp Mặc nuốt một viên “Liên Sinh Đan”, đối mặt với Lãnh Thuyên đang nhào tới lần nữa, không hề có ý rút lui.
Hắn nhìn thấy Lãnh Thuyên phát điên, biết được trong lòng Lãnh Thuyên đang nghĩ gì, nhưng nếu đối phương quả thật là sáu người liều mạng, thì hắn cũng sẽ không ngồi chờ chết.
Phi kiếm lại chạm trán với búa rìu lần nữa, khiến đất cát văng tung tóe khắp nơi.
Diệp Mặc lại lùi ra sau mấy bước, hắn biết lúc này mà so nội khí với đối phương, thì hắn nhất định sẽ ở thế hạ phong.
Nên Diệp Mặc không đợi Lãnh Thuyên liên tục công kích, trong tay đã vung lên vô số đao gió, đồng thời lại hộc máu, đánh ra mấy chục quả cầu lửa, hắn cần phải tốc chiến tốc thắng.
Bất kể là lo lắng cho Mục Tiểu Vận, hay lo cho tình trạng của chính hắn, hắn đều phải giải quyết Lãnh Thuyên trong thời gian ngắn nhất.
Tiếng “thình thịch” không ngừng vang lên, búa của Lãnh Thuyên như quạt gió, mỗi lần đều mang theo lốc xoáy nội khí mạnh mẽ, chém tan đao gió và cầu lửa của Diệp Mặc.
Diệp Mặc nuốt viên “Tinh Nguyên Đan” cuối cùng, phong đao và cầu lửa trong tay càng dày đặc.
Lãnh Thuyên tức hộc máu trước cách đánh bất đắc dĩ này của Diệp Mặc, nhưng y lại không có cách nào thoát khỏi vòng vây của đao gió và cầu lửa.
Trong lòng Lãnh Thuyên hiểu rất rõ, nếu cứ tiếp tục thế này, y chắc chắn sẽ chết.
Ánh mắt y lóe lên sự tàn nhẫn, khí hải* căng phồng lên, luồng nội khí xung quanh y bỗng trở thành cuồng phong mạnh mẽ.
Khuấy động khiến cầu lửa và phong đao của Diệp Mặc hoàn toàn không có cách nào tới gần, thì đã bị đẩy ra rồi.
*Khí Hải: Huyệt Khí Hải, là một trong 36 đại huyệt trên cơ thể con người.
Diệp Mặc không ngờ rằng cầu lửa và đao gió của hắn nhiều như thế mà không giết được tên Lãnh Thuyên này, thầm mừng là Lăng Vô Thủy đã chạy trốn, và chiến lược ban đầu của hắn là chính xác.
Chiến lược ban đầu của hắn hoàn toàn né tránh Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy, tạo nên sự sợ hãi cho hai người này, cuối cùng mất đi ý chí chiến đấu, không ngờ lại chạy trốn.
Nếu hai người này thật sự không bỏ trốn, mà ở lại liều mạng với hắn như Lãnh Thuyên, hắn thật sự rơi vào nguy hiểm.
Lãnh Thuyên và Lăng Vô Thủy mất đi ý chí chiến đấu, không phải vì bọn họ liên thủ không đánh bại được Diệp Mặc, mà là các cuộc chiến bình thường họ tham gia đa phần đều nghiêng về một phía mà thôi, nghĩ mà xem bọn họ xuất thân trong tam đại Ẩn Môn, có kẻ nào không có mắt dám đấu với họ chứ? Đợi sau khi bọn họ thăng cấp Tiên Thiên, kẻ dám đấu với họ càng ít hơn.
Lãnh Thuyên khuấy động phong đao và cầu lửa chi chít của Diệp Mặc, không đợi phi kiếm của Diệp Mặc chủ động công kích, y liền bay lên cao mấy mét, vung búa bổ xuống người Diệp Mặc.
Y biết rằng, nếu nói nội khí của Diệp Mặc đã sắp cạn, thì y cũng đã sức cùng lực kiệt, nếu muốn chốn trạy, chỉ khiếny chết nhanh thêm mà thôi.
Thay vì bị truy sát, chi bằng liều chết tấn công.
Diệp Mặc giật mình, hắn không ngờ vào lúc này mà Lãnh Thuyên vẫn có khí thế và áp lực như vậy, đã đột phá khỏi lưới đao gió của hắn, phản kích lại hắn.
Nhưng Diệp Mặc từ thương tích trên khắp người y, cũng có thể nhìn ra, hắn phá vỡ lưới đao gió không phải là không có trả giá.
Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua mà thôi, Diệp Mặc lại rút phi kiếm ngăn lưỡi búa bổ xuống đầu, đồng thời tập trung chân nguyên toàn thân đánh một đấm vào tên Lãnh Thuyên đang lao xuống.
Diệp Mặc nghĩ rằng một khi Lãnh Thuyên tránh khỏi cú đấm này, hắn sẽ dùng đao gió đánh Lãnh Thuyên lần nữa, sau đó thu hồi phi kiếm lấy mạng y.
Nhưng Diệp Mặc rõ ràng đã đánh giá cao Lãnh Thuyên rồi, Lãnh Thuyên ở trên không đã tiêu hao hết toàn bộ nội khí, dù nhìn thấy một đấm của Diệp Mặc đánh tới, cũng không có cách nào né tránh.
Dù y có thể di chuyển trong không trung, thì cũng cần có nội khí mới được.
Bịch…
Nắm đấm của Diệp Mặc còn chưa đánh trúng Lãnh Thuyên, thì quyền phong của hắn đã đánh thẳng vào ngực của Lãnh Thuyên rồi.
Trong không trung, máu văng tung tóe, cơ thể Lãnh Thuyên hóa thành một mảng máu đỏ, bắn ra khắp nơi.
…
Tốc độ của Vân Tử Y nhanh vô cùng, nhưng cô ta vẫn chưa đuổi tới núi Thần Châu, thì đã nhìn thấy rất nhiều người chạy trốn khắp nơi.
Sau khi Vân Tử Y chặn hỏi một kẻ trốn chạy, mới biết, hóa ra mấy môn phái lớn vây đánh Diệp Mặc, núi Thần Châu đã đánh tới trời long đất lở, ai ở lại đó không cẩn thận, sẽ bị họa lây, trở thành vật hy sinh.
Tuy Vân Tử Y biết Diệp Mặc vô cùng lợi hại, nhưng cô ta cũng biết núi Thần Châu là nơi nào, đại hội Ẩn Môn trăm năm một lần sẽ có bao nhiêu cao thủ ở đó.
Nhiều cao thủ tiền bối thế này, một mình Diệp Mặc ở đó, dù có lợi hại thế nào cũng không ổn.
Nhưng Vân Tử Y cũng không lo cho Diệp Mặc, cô biết Diệp Mặc biết bay, nếu thật sự đánh không lại thì bay đi là được rồi.
Nên khi người khác đều bỏ trốn, thì cô ta vẫn tăng tốc chạy tới núi Thần Châu.
Khi Vân Tử Y đuổi tới núi Thần Châu, đã ngây người ra bởi cảnh tượng trước mắt, khắp nơi đều là máu tanh và xác chết, trận đấu dường như vẫn đang được tiến hành.
Diệp Mặc không bỏ trốn sao?
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Vân Tử Y, nhưng sau khi cô ta tiến lên mấy chục mét nữa, vừa lúc nhìn thấy một quyền của Diệp Mặc đánh Lãnh Thuyên của Thái Ất Môn thành mảng máu đỏ tươi.
Vân Tử Y rùng mình một cái, cô ta biết rất rõ sự lợi hại của Lãnh Thuyên, dù cha của cô ta là đỉnh cao Tiên Thiên, cũng chưa chắc có thể đánh thắng Lãnh Thuyên, có thể nói y là nhân vật đỉnh cao ở Thần Châu.
Một người lợi hại như vậy, lại bị một quyền của Diệp Mặc đánh thành mảng máu tươi, điều này khiến cô có hơi kinh hãi.
Nhưng khi cô ta nhìn xuống mặt đất, xác chết của vô số cao thủ Tiên Thiên khiến cô hoàn toàn chấn động.
Có rất nhiều khuôn mặt mà cô ta biết, cả Tề Khải, Kim trưởng lão, đường chủ Đoán Khí Đường, tông chủ Song Tử Kiếm Tông… đều ở đây, người chết trên mặt đất không phải là thái thượng trưởng lão của nhất phái, thì là môn chủ nhất phái.
Nhưng hiện nay cô lại nhìn thấy những người bình thường hô mưa gọi gió, toàn bộ đều trở thành xác chết, có lẽ vẫn có vài người giống như Lãnh Thuyên, cả thi thể cũng không còn nữa.
Cao thủ Tiên Thiên đó, những người này kéo đại một người lên, cũng có thể diễu võ dương oai ở bên ngoài.
Bọn họ tùy tiện nói một câu, thì có thể tiêu diệt một thành phố Nhưng ở đây cô lại nhìn thấy xác của bọn họ, từng đống một, từng người một.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 750: Thông Đạo Thần Bí
Thông Đạo Thần Bí
V
ân Tử Y không dám nhìn tiếp nữa, cô ta lại vô tình rùng mình một cái, nhìn vào ánh mắt của Diệp Mặc mà trở nên kính sợ.
Trong tay Diệp Mặc đang cầm thanh bảo kiếm sau lưng hắn, đứng một mình giữa đám thi thể đầy máu, không hề nhúc nhích.
Khắp người hắn đều là máu, ngay cả tóc cũng dính máu, những giọt máu kia men theo tóc nhỏ xuống, lộ ra sát khí lẫm liệt, Vân Tử Y cũng không biết đây là máu của hắn hay của người khác.
Không ngờ hắn lại lợi hại như thế, trong tình trạng bị nhiều cao thủ Tiên Thiên bao vây tấn công như vậy, hắn không những giết sạch mọi người, mà bản thân hắn vẫn hoàn hảo vô khuyết.
Nhìn Diệp Mặc đứng trước mặt, Vân Tử Y thậm chí cảm thấy hắn chính là Sát Thần, một chiến thần, không có gì không làm được, Tiểu Linh cùng đến với cô càng sững sờ hơn.
Diệp Mặc lúc này đương nhiên không thể xem là hoàn hảo vô khuyết, ít ra thì chân khí trong người hắn đã tiêu hao sạch, thần thức cũng được vận dụng triệt để, hắn đến lúc cuối cùng vì để giết Lãnh Thuyên mà gần như liều cả mạng.
Sở dĩ hắn đứng thẳng bất động, là vì để khôi phục chân nguyên.
Vân Tử Y bước đến, hắn đã nhìn thấy ngay từ đầu, nhưng hắn không động đậy, mãi đến khi chân nguyên của hắn khôi phục được chút ít, hắn mới nhìn về phía Vân Tử Y vẫn đang ngẩn người ra mà nói:
– Cô tới đây đi.
Do Lăng Vô Thủy và Lãnh Thuyên không tổ chức tốt trong việc vây đánh Diệp Mặc, đồng thời kinh nghiệm chiến đấu cũng không phong phú bằng Diệp Mặc.
Tuy sức chiến đấu của bọn họ cộng lại mạnh hơn Diệp Mặc rất nhiều, nhưng vẫn bị Diệp Mặc kích phá dần, giết chết từng người, cuối cùng chỉ có một mình Lăng Vô Thủy trốn thoát, những người còn lại trên núi Thần Châu đều bị giết sạch.
Còn Diệp Mặc tuy đã bị thương, nhưng những thương tích này không ảnh hưởng nhiều đến hắn, tổn thất lớn nhất của hắn chính là chân nguyên hao tổn quá nhiều.
Hơn nữa đan dược ăn quá nhiều.
Không hỗ trợ gì nhiều cho sự hồi phục của hắn, mà ngược lại càng làm chậm thêm.
– Diệp đại ca…
Vân Tử Y nghe thấy tiếng kêu của Diệp Mặc, vội chạy tới, nói với giọng kính cẩn.
Cô ta chưa từng nghĩ rằng con người bình thường bị cô ta khinh khi ở Hàng Thủy Thành lúc trước, hiện nay khi cô đối mặt, còn phải cung kính gọi một tiếng Diệp đại ca.
Hơn nữa còn là cô cam tâm tình nguyện.
Tao ngộ trong đời người luôn vô thường, trước đây tuy cô không nói gì, nhưng trong lòng đã nhiều lần đồng ý với quan điểm của Tiểu Linh.
Mục Tiểu Vận ở bên cạnh tên Mạc Ảnh lúc trước kia, đúng là đóa hoa lài cắm bãi phân trâu.
Nhưng giờ đây Vân Tử Y mới hiểu ra, ánh mắt của Mục Tiểu Vận lợi hại như thế nào, cô ta lại có thể tìm được loại người vô cùng lợi hại như Diệp Mặc.
So với Mục Tiểu Vận, Vân Tử Y phát hiện ánh mắt của mình kém rất xa.
– Bây giờ đưa tôi đến Băng Hồ, ngay lập tức.
Giọng điệu của Diệp Mặc gọn gàng dứt khoát, hắn tin rằng, chờ khi hắn đến Băng Hồ, thì chân nguyên của hắn đã khôi phục không ít rồi.
Sở dĩ để Vân Tử Y đưa đi, là vì Diệp Mặc cho rằng ở trong xe có thể vừa chạy vừa hồi phục, không cần phải ở lại đây khôi phục chân nguyên, lãng phí thời gian.
Vân Tử Y nghe xong lời nói của Diệp Mặc hơi sửng sốt, nhưng liền hiểu ra ngay, mừng rỡ trong lòng, liền gật đầu nói:
– Vâng.
Diệp đại ca bây giờ em đưa anh đến Băng Hồ ngay.
Nói xong Vân Tử Y lấy ra viên đan dược mà Diệp Mặc tặng đưa cho Diệp Mặc, nói:
– Diệp đại ca, viên đan dược này em không cần nữa.
Diệp Mặc nhìn Vân Tử Y một cách kì lạ, bèn nói:
– Nội thương của cô không nhẹ, nếu cô không dùng đan dược này, thì nội thương của cô sẽ càng nặng hơn.
Cuối cùng cũng có khả năng hủy mất tu vi.
Vân Tử Y lại cúi đầu ảm đạm nói:
– Ngày trước Diệp đại ca hứa với em, nói nợ em một ân tình, em muốn xin Diệp đại ca giúp em một chuyện.
Diệp Mặc khoát tay, hắn đã hiểu suy nghĩ của Vân Tử Y.
Tuy Vân Tử Y cũng vô cùng xinh đẹp, nhưng Diệp Mặc rất không thích sự tính toán của cô ta.
Cô ta và An Ngưng là một loại người, mọi thủ đoạn đều phục vụ cho mục đích.
– Cô cứ ăn đan dược đi, chỉ cần cô đưa tôi đến Băng Hồ, tôi sẽ giúp cô một chuyện.
Có điều chuyện này phải đợi sau khi tôi đi Băng Hồ đã.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói.
– Vâng, Diệp đại ca.
Vân Tử Y rất thông minh, không nhắc chuyện đan dược nữa.
Diệp Mặc nhặt chiếc búa của Lãnh Thuyên ở dưới đất lên, hắn cảm thấy chiếc búa này không tầm thường, phi kiếm của hắn sau khi kèm thêm chân nguyên, lại không làm gì được chiếc búa này, điều này rất không bình thường.
Lúc này Diệp Mặc không có tâm tư nhìn búa, hắn ném búa vào trong nhẫn trữ vật, đi thẳng đến xe ngựa của Vân Tử Y ở dưới núi.
Vân Tử Y tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc làm biến mất một chiếc búa, trong lòng càng kinh ngạc, nhưng lại càng trở nên kính sợ.
Thậm chí vừa nãy gọi Diệp đại ca cũng cảm thấy có chút sợ hãi, cô ta có phải nên gọi hắn một tiếng tiền bối không.
Nhưng Vân Tử Y rất nhanh gạt chuyện đó sang một bên, sau khi xuống dưới núi, cô ta bảo võ sĩ bán Tiên Thiên và Tiểu Linh đến Đàn Thành chờ mình.
Còn bản thân cô ta lại đích thân làm phu xe, vội một mình thúc xe ngựa đưa Diệp Mặc tiến đến Băng Hồ.
Tuy Diệp Mặc không biết tại sao Vân Tử Y phải làm phu xe, nhưng hắn cũng không để tâm.
Người trên xe càng ít càng tốt, hắn khôi phục chân nguyên sẽ càng nhanh hơn.
Từ điều này có thể thấy, Diệp Mặc cảm thấy cô gái Vân Tử Y này coi như là làm được việc.
…
– Bà ngoại, cám ơn bà.
Mục Tiểu Vận ngồi trên xe ngựa đang tiến đến Băng Hồ, thật sự rất biết ơn Phượng Mỗ.
Nếu không phải là Phượng Mỗ dẫn cô đi, thì lúc này cô đã trở thành gánh nặng của tướng công.
Mình chết thì cũng đành rồi, nhưng chẳng may liên lụy đến tướng công, thì dù cô có chết cũng không yên lòng.
Phượng Mỗ vì để cô sớm rời khỏi, không những đối chọi với môn phái lớn như Thái Ất Môn, Côn Càn Môn, mà còn đích thân đánh xe ngựa.
Phượng Mỗ khẽ mỉm cười:
– Tiểu Vận, trong tim ta, con chính là đệ tử Băng Hồ của ta, bất luận thế nào cũng là đệ tử Băng Hồ của ta.
Tuy trước đó ta nói với Thái Ất Môn, sau khi thi đấu xong, sẽ đưa con đến Thái Ất Môn, đó chỉ là mê hoặc bọn chúng mà thôi.
Giờ tướng công của con đã trở về, cũng làm ta thở phào nhẹ nhõm.
Trong tim ta, chỉ cần là đệ tử Băng Hồ của ta, thì ta sẽ đối xử bình đẳng.
Phí Trăn, Tề Sóc Á trong xe ngựa nghe xong lời của Phượng Mỗ, đều lộ vẻ kích động cảm kích.
Kỷ Y Lan liền nói:
– Phải đó, ngoại ở đây, thì Băng Hồ sẽ không sao đâu, em cũng sẽ không sao mà.
Xe ngựa của Phượng Mỗ chạy rất nhanh, nhưng hai tiếng sau, Mục Tiểu Vận liền cảm thấy có chút không ổn, hướng chạy của xe ngựa hình như không phải là Băng Hồ.
Trong lúc Mục Tiểu Vận muốn lên tiếng hỏi, Phượng Mỗ đã đánh xe vào một sơn cốc bí mật.
Xe ngựa rẽ ngoặt, tiến vào khe núi với tốc độ nhanh hơn.
Lúc này một võ sĩ bình thường đang thu thập dược liệu nhìn thấy xe ngựa của Băng Hồ liền né qua một bên, mãi đến khi xe ngựa của Băng Hồ hoàn toàn tiến vào sơn cốc, anh ta mới đứng dậy vỗ ngực nói:
– Mình phải đi nhanh thôi, chẳng may phá vỡ chuyện của người trong Ẩn Môn, thì mình sẽ chết không chốn chung thân rồi.
– Bà ngoại, đây là một nơi trú quân khác của Băng Hồ chúng ta sao?
Mục Tiểu Vận vẫn chưa lên tiếng hỏi, thì Kỷ Y Lan đã hỏi dùm cô rồi.
Phượng Mỗ ừ một tiếng, xe ngựa càng chạy nhanh hơn.
– Dì Miêu và La trưởng lão hình như còn chưa tới.
Phí Trăn nói xen vào.
Phượng Mỗ không nói gì, nhưng Kỷ Y Lan đã chủ động giải thích:
– Bà ngoại hẳn là lo cho Tiểu Vận, nên mới đưa cô đến trước, dì Miên bọn họ có lẽ không có chuyện gì đâu.
Ai biết được sau khi chúng ta trở về Băng Hồ, liệu có ai gây bất lợi với Tiểu Vận không? Lỡ bọn họ dùng Tiểu Vận sư muội uy hiếp tướng công của Tiểu Vận thì không hay rồi.
Nghe xong lời giải thích của Kỷ Y Lan, mấy người trên xe đều hiểu ra.
Phải đó, dù không uy hiếp tướng công của Tiểu Vận, lỡ Thái Ất Môn đến Băng Hồ chặn đường thì sao?
Sự lợi hại của Thái Ất Môn không phải Băng Hồ có thể đối phó được.
Lại một tiếng sau, xe ngựa băng qua khe núi chật hẹp ẩm ướt đến chỗ đất trống có chút bằng phẳng.
– Bà ngoại, sao trước giờ con chưa từng nghe qua nơi này vậy? Có điều quả thật rất bí mật.
Sau khi mấy người bọn họ xuống xe, Kỷ Y Lan nhìn ngó xung quanh, lên tiếng nói đầu tiên.
– Ừ, chờ chút là các con sẽ biết thôi, Băng Hồ chúng ta muốn phát triển lớn mạnh, thì nhất định phải có thêm vài nơi trú quân.
Phượng Mỗ nói xong, cầm năm viên đá trắng lên nhìn kỹ khắp nơi, rồi mới ném năm viên đá trong tay ra.
Năm viên đá như có mắt vậy, rơi ở năm hướng.
Mục Tiểu Vận trong lòng kinh ngạc, cô đương nhiên biết đây là đá gì, đây chính là linh thạch.
Tướng công nói đây là linh thạch, nhưng người ở đây nói là “Khí Cơ Thạch”, không ngờ bà ngoại lại có nhiều như vậy.
Trong nhẫn của cô tuy có mấy viên, nhưng đều là của tướng công cho.
– Bà ngoại, thứ bà ném lúc nãy là “Khí Cơ Thạch” sao?
Kỷ Y Lan nhận ra “Khí Cơ Thạch”, liền kêu lên ngạc nhiên.
Cô ta đương nhiên biết được sự quý giá của “Khí Cơ Thạch”, dù đem hết toàn bộ tài sản của Băng Hồ ra cũng chưa chắc có thể mua được hai viên, mà bà ngoại trong chốc lát đã ném ra năm viên, bà ngoại điên rồi sao?
Phượng Mỗ vẫn chưa trả lời, vách núi bám đầy rong rêu vốn bình thường không có gì lạ đột nhiên nứt ra một thông đạo.
Bọn người Kỷ Y Lan há hốc mồm ra nhìn, cảnh tượng trước mắt quá kinh ngạc.
Vốn là một thân núi bình thường đột nhiên lại có thêm một thông đạo, thật sự rất kì quái.
Phượng Mỗ lại khẽ nói:
– Thời gian mở ra của thông đạo này rất ngắn, mọi người mau lên xe, ta sẽ cho xe tiến nhanh vào thông đạo.
Tuy mọi người không biết tại sao bà ngoại lại phải trả giá lớn như vậy để che dấu, và cũng không biết tại sao ở đây có một thông đạo như vậy, nhưng mọi người vẫn lên xe ngựa, để Phượng Mỗ đánh xe tiến vào thông đạo.
Sau khi mấy người bọn họ tiến vào thông đạo, quả nhiên giống với lời của bà ngoại nói, cửa thông đạo đã nhanh chóng đóng lại, bọn người Mục Tiểu Vận không cần ra ngoài xem, cũng biết rằng lúc này đứng ở ngoài nhìn nhất định là một vách núi kín, điều này quá thần kỳ rồi.
Sau khi Phượng Mỗ tiến vào, mãi không lên tiếng, chỉ dẫn bốn người đến một thạch thất.
Nếu không bước vào, không ai ngờ rằng trong sơn động này còn có một thạch thất sạch sẽ đến vậy.
Hơn nữa đây còn là một thạch thất hình tròn, trong cả thạch thất ngoài năm chỗ lõm kì lạ dựa vào vách đá ra, thì không còn thứ gì khác.
Phía trên mặt đất của thạch thất có rất nhiều đường vân kì quái, nhìn như sống vậy, nhưng nhìn kĩ lại giống như chỉ là đường vân bình thường mà thôi.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










