[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 147 : Giết Người Của Thái Ất Môn (c731-c735)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Giết Người Của Thái Ất Môn
Giết Người Của Thái Ất Môn
C
ác anh khinh người quá đáng…
Một giọng con gái trong trẻo vang lên trong đám người.
Sau âm thanh này, lập tức có người cười lạnh một tiếng.
– Khinh người quá đáng? Thái Ất Môn tôi tốt xấu gì cũng được coi là môn phái đẳng cấp đặc biệt, lại đi khi dễ người như các cô sao? Vừa rồi nơi này có nhiều người như vậy đều nhìn thấy.
Là ai không tuân thủ quy củ trước? Các cô nói một đằng làm một nẻo, không ngờ còn nói Kim Thương Lượng tôi khinh người quá đáng?
Diệp Mặc lắc đầu.
Hắn đang muốn tránh ra, nhưng thần thức của hắn lại quét đến thứ mà người thanh niên đứng bên cạnh cô gái kia đang cầm.
Hắn lập tức ngừng lại.
Ngay lập tức hắn lấy ra một chiếc khăn đen che lên mặt, chen vào đám người.
Sở dĩ che mặt, bởi vì hắn sợ nếu chẳng may ở trong này gây ra một vài chuyện gì đó, sẽ ảnh hưởng tới Mục Tiểu Vận.
Cũng may mọi người xung quanh đều bị những tiếng tranh cãi ầm ĩ thu hút, không có người nào chú ý tới Diệp Mặc vừa mới tiến vào thành.
Một bên giằng co chính là hai người mặc trang phục đệ tử của Thái Ất Môn.
Bên cạnh bọn họ còn có một thằng bé mặc quần áo bình thường.
Mà đối diện ba người này là một nam một nữ.
Thoạt nhìn bọn họ có vẻ giống vợ chồng.
Khuôn mặt cô gái có chút thanh tú.
Mà người thanh niên kia thoạt nhìn rất khỏe mạnh.
Sở dĩ Diệp Mặc chen vào, bởi vì hắn nhìn thấy trong tay người thanh niên kia có một bó Huyết Ấp Tử to đùng.
Thậm chí có tới hơn mười cây.
Huyết Ấp Tử là dược liệu chủ yếu để chế luyện Đại Bồi Nguyên Đan.
Tuy rằng Song Diệp Ma cũng là một trong những dược liệu chế luyện Đại Bồi Nguyên Đan.
Song Diệp Ma cũng có thể chế luyện ra Bồi Nguyên Đan nhưng mức độ quý hiếm của nó không bằng Huyết Ấp Tử.
Ở Tu Chân Giới, một gốc cây Huyết Ấp Tử có thể bán với giá hai mươi đến ba mươi viên linh thạch.
Diệp Mặc thấy nhiều Huyết Ấp Tử như vậy, đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Hắn vốn đến đây là để tìm dược liệu.
Hơn nữa Diệp Mặc biết không có Địa Linh Quả cũng có thể chế luyện Bồi Nguyên Đan.
Chỉ có điều không chế luyện được Bồi Nguyên Đan cực phẩm.
Nhưng không có Huyết Ấp Tử khẳng định không có cách nào chế luyện được Đại Bồi Nguyên Đan.
– Có chuyện gì vậy?
Diệp Mặc chủ động đứng ra quản chuyện của người khác.
Quần áo Diệp Mặc thoạt nhìn rất bình thường, hơn nữa có chút hương vị cổ quái.
Chủ yếu nhất chính là hắn còn che một chiếc khăn đen.
Bởi vậy những người đang ở trong Ngũ Uẩn Thành cảm thấy ngạc nhiên kỳ lạ.
Cho nên trong tình trạng không hiểu rõ về đối phương, sẽ không có người nào nói thêm điều gì.
Cho nên đối với câu hỏi của Diệp Mặc, mọi người ở đây chỉ nhìn mà thôi, không có người nào trả lời.
Nhưng rất nhiều người vẫn cảm thấy tò mò đối với một người che mặt chủ động đứng ra tìm việc.
Hắn che mặt không phải để trốn tránh sự chú ý của mọi người sao? Vì sao hắn còn muốn đi đứng ra quản chuyện của người khác?
– Nơi này không có chuyện của anh.
Không muốn tìm phiền toái thì cút cho tôi.
Một đệ tử Thái Ất Môn thấy xuất hiện một người muốn quản vào chuyện của người khác.
Anh ta lập tức hừ lạnh một tiếng nói một câu.
Khi cô gái kia đang phẫn nộ, Diệp Mặc lại đứng ra hỏi, đương nhiên cô ta sẽ không bỏ qua.
Cô ta vội vàng đứng ra nói:
– Tôi và chồng tôi luôn thu thập dược liệu ở khu vực gần Ngũ Uẩn Thành.
Lần này khá may mắn, tìm được tới mười hai cây Huyết Ấp Tử.
Nhưng hai người này không ngờ ỷ vào môn phái lớn mạnh, muốn thông qua ép giá để mua dược liệu của chúng tôi.
Chúng tôi không bán, không ngờ bọn họ cậy mạnh cưỡng ép chúng tôi phải bán cho bọn họ.
– Nhã Hân, bán cho bọn họ đi.
Chúng ta không thể chọc tới bọn họ đâu.
Người thanh niên kia kéo cô gái bên cạnh.
Diệp Mặc cười ha hả:
– Hóa ra là ép bán sao? Vì sao bây giờ còn có người không biết xấu hổ như thế?
– Anh nói ai không biết xấu hổ.
Chúng tôi là đệ tử Thái Ất Môn.
Anh nói chuyện cẩn thận một chút.
Đệ tử Thái Ất Môn vừa rồi trả lời, bởi vì thấy Diệp Mặc không sợ hãi, tuy rằng vẫn đang uy hiếp Diệp Mặc, nhưng giọng điệu dường như đã dịu hơn rất nhiều.
Một đệ tử Thái Ất Môn khác bỗng nhiên đi ra ôm quyền nói:
– Vị bằng hữu này, chúng tôi căn bản cũng không ép bán.
Hai người này tìm được hơn mười cây Huyết Ấp Tử.
Bọn họ bán ở đây, có hai người muốn mua Huyết Ấp Tử của bọn họ.
Sau đó tôi đã nói người trả giá cao thì được.
Bọn họ cũng đồng ý.
Nhưng hiện tại sau khi tôi ra giá, không ai trả giá cao hơn, bọn họ lại nói chúng tôi ép giá, lại không chịu bán.
Vị bằng hữu này, anh nói chuyện công bằng một chút.
Bọn họ không giữ chữ tín hay chúng tôi ép giá đồ của bọn họ?
– Ồ, không biết các anh đã ra giá bao nhiêu tiền vậy?
Bỗng nhiên Diệp Mặc lạnh giọng hỏi.
– Năm mươi đồng vàng.
Người đàn ông này do dự một chút, nhưng vẫn nói ra.
Diệp Mặc nghe xong trong lòng cười lạnh.
Cho dù ở trong này, những Huyết Ấp Tử này tùy tiện một gốc cũng có giá năm sáu trăm đồng vàng.
Không ngờ bọn họ chỉ với năm mươi đồng vàng lại muốn mua mười hai cây Huyết Ấp Tử.
Người này không ngờ còn nói lớn tiếng như vậy, da mặt thật sự là dày.
Diệp Mặc nhìn bốn phía một chút, lập tức biết sở dĩ bọn họ ra giá năm mươi đồng vàng mà không có người nào dám ra giá cao hơn, không phải bởi vì người khác không muốn ra giá, mà là không dám ra giá.
Bởi vậy có thể thấy được, hai tên khốn Thái Ất Môn ở trong này rất càn rỡ.
Bọn họ đoán chắc sau khi bọn họ ra giá, khẳng định không ai dám ra giá cao hơn.
Cho nên bọn họ mới tỏ ra ngang ngược như vậy.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nhìn hai vợ chồng kia cười nhạt nói:
– Hai vị bằng hữu này, người bên Thái Ất Môn nói không sai.
Hai người bán thứ đó, không phải người trả giá cao nhất thì được sao? Chẳng lẽ còn có thể người ra giá thấp nhất thì được?
– Anh…
Cô gái vừa rồi còn trông cậy Diệp Mặc đứng ra bênh vực kẻ yếu lập tức chán nản.
Cô ta không thể tưởng tượng được, một người tùy tiện đứng ra lại là một tên khốn muốn lấy lòng Thái Ất Môn.
– Ha ha… Vị bằng hữu này đúng là kiến thức rộng rãi, bán thứ đó đương nhiên là người trả giá cao nhất thì được.
Đệ tử Thái Ất Môn vừa rồi còn kêu Diệp Mặc cút, giờ lại cười ha hả hiểu ra được, hoá ra gã đàn ông bịt mặt này cũng là một tên khốn lấy lòng Thái Ất Môn.
Mọi người xung quanh đều lắc đầu.
Tuy nhiên bọn họ nhìn điều này mãi cũng đã thành quen.
Ở Ngũ Uẩn Thành, nếu đắc tội đệ tử của môn phái lớn, chẳng phải là hành vi tự tìm cái chết sao?
Chỉ có điều tiếng cười của tên đệ tử Thái Ất Môn kia còn chưa dứt, Diệp Mặc đã lấy ra một kim phiếu mười nghìn đưa cho người thanh niên kia nói:
– Tôi ra giá mười nghìn đồng vàng.
Giá như vậy hẳn là cao hơn so với bọn họ.
Nếu anh hài lòng với giá của tôi, vậy chỗ Huyết Ấp Tử này thuộc về tôi.
– Hả…
Người thanh niên kia sửng sốt một lúc lâu mới kịp phản ứng.
Hoá ra người thanh niên che mặt này giúp bọn họ, hơn nữa còn ra giá mười nghìn đồng vàng.
Cô gái kia thấy Diệp Mặc ra giá mười nghìn, cô ta lập tức kịp phản ứng, cầm lấy Huyết Ấp Tử trong tay người thanh niên kia đưa cho Diệp Mặc, nhận lấy kim phiếu sau đó nói:
– Hài lòng, cực kỳ hài lòng.
Sau khi nói xong, cô ta thoáng nhìn về phía kim phiếu, lại rất cảm kích nói:
– Cảm ơn vị đại ca này.
– Khốn kiếp, anh tự tìm cái chết…
Lúc đó, một gã đệ tử Thái Ất Môn cũng kịp phản ứng, lập tức giận dữ, tiến lên muốn động thủ.
Sắc mặt Diệp Mặc trầm xuống.
Trong tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một thanh đao.
Một quầng sáng chợt hiện lên.
Người đệ tử Thái Ất Môn vừa nói chuyện lập tức bị chém thành hai nửa.
Mùi máu tươi tản ra, đường phố xung quanh lập tức hoàn toàn yên tĩnh.
Tuy rằng trong Ngũ Uẩn Thành thường xuyên có tranh chấp, nhưng nhiều nhất cũng chỉ tranh cãi ầm ĩ mà thôi.
Cho dù có ân oán muốn giết người, cũng sẽ không giải quyết ở trong thành.
Mà không ngờ người thanh niên che mặt này lại hung hãn như thế, trực tiếp giết người ở Ngũ Uẩn Thành, hơn nữa còn giết đệ tử của Thái Ất Môn.
Ghê gớm, chuyện này quả thật là ghê gớm.
– Mày… Mày dám giết đệ tử Thái Ất Môn…
Một đệ tử Thái Ất Môn khác kinh sợ, chỉ vào Diệp Mặc.
Chỉ có điều anh ta còn chưa nói xong, thanh đao trong tay Diệp Mặc lại chợt lóe lên.
Người này vừa rồi còn đang quát mắng liền giống với đệ tử Thái Ất Môn kia, phân thây thành hai nửa.
Sắc mặt gã sai vặt còn lại liền tái nhợt.
Tuy nhiên gã lập tức hiểu chỉ cần mình nói một câu vô nghĩa, cũng sẽ lập tức bị giết.
Gã căn bản ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, lập tức liền xoay người rời đi.
Hai vợ chồng kia cũng không ngờ được Diệp Mặc lại giết người ở trong thành, hơn nữa còn giết người của Thái Ất Môn như vậy.
Cả hai lập tức cảm thấy bối rối.
Tuy nhiên cô gái kia phản ứng rất nhanh.
Cô ta biết nếu bọn họ không đi, nói không chừng liền chết không có chỗ chôn.
Cô ta lấy ra một quyển sổ đưa cho Diệp Mặc nói:
– Vị đại ca này.
Cái này tặng cho anh.
Anh đi nhanh đi.
Chúng tôi cũng đi đây.
Sau này còn gặp lại.
Nói xong cô gái này lập tức kéo người thanh niên vội vàng ra khỏi thành, căn bản là không dám dừng lại dù chỉ một khắc.
Diệp Mặc cười nhạt.
Đương nhiên là hắn cố ý giết người.
Ban đầu hắn đã muốn trả thù Thái Ất Môn.
Mà hiện tại mới chỉ thu chút tiền lãi mà thôi.
Ở Ngũ Uẩn Thành, hắn tin tưởng còn chưa có người nào dám làm gì hắn.
Cho dù các cao thủ có tới, hắn cũng đã tiến vào Ngũ Uẩn Sơn rồi.
Thấy hai vợ chồng vội vàng rời khỏi, mọi người xung quanh mới chấn động.
Giết người trong Ngũ Uẩn Thành, lại còn giết người của Thái Ất Môn.
Lá gan của người thanh niên che mặt này quá lớn.
Hắn giết người xong không đi, còn đứng trên phố đọc sách.
Diệp Mặc mở quyển sách nhỏ ra xem một chút.
Không ngờ đây là một quyển sách hướng dẫn tìm kiếm cách loại dược liệu ở đâu.
Hơn nữa còn rất tường tận.
Thấy thứ này thực sự hữu dụng đối với mình, Diệp Mặc cất quyển sách đi, lại có chút cảm kích đối với cô gái kia.
Diệp Mặc vừa mới cất quyển sách, mấy tiếng gió rít lên.
Ít nhất có sáu gã võ giả dừng ở bên cạnh Diệp Mặc.
Thần thức của Diệp Mặc quét qua một chút.
Một gã nửa bước Tiên Thiên, ba gã Địa Cấp sơ kỳ, một gã Địa Cấp trung kỳ, còn có một gã Địa Cấp hậu kỳ.
– Bằng hữu, anh dám giết người ở Ngũ Uẩn Thành.
Hiện tại anh hãy buông vũ khí trong tay đi cùng chúng tôi một chuyến.
Người lớn tiếng nói chuyện chính là tên võ giả Địa Cấp hậu kỳ kia.
Bỗng nhiên Diệp Mặc lạnh lùng cười.
– Nơi này có người của Thái Ất Môn không?
– Tôi chính là người của Thái Ất Môn.
Còn anh thì sao? Anh chỉ là một võ giả Huyền Cấp, cũng dám giết người của Thái Ất Môn tại Ngũ Uẩn Thành…
Giọng nói của tên võ giả Địa Cấp hậu kỳ kia còn lạnh lùng hơn cả giọng nói của Diệp Mặc.
Nếu không phải hiện tại anh ta còn không biết được lai lịch của Diệp Mặc, anh ta đã sớm giết chết Diệp Mặc.
– Tốt lắm.
Tôi đang muốn giết người của Thái Ất Môn đây.
Diệp Mặc nói vừa dứt tiếng, thân hình lập tức chớp động.
Tên võ giả Địa Cấp hậu kỳ kia dường như thấy một ánh đao hạ xuống mi tâm của gã.
Gã ta lập tức sợ tới mức hồn bay phách lạc, không hề nghĩ ngợi, liền muốn lắc mình tránh ra.
Chỉ có điều thân hình của anh ta vừa mới động, liền cảm giác được một loại sức mạnh vô hình đẩy anh ta trở về chỗ cũ.
Ngay sau đó, anh ta chỉ cảm thấy mi tâm chợt lạnh – Nội khí thành tường, Tiên Thiên…
Chỉ có điều những lời này anh ta còn chưa nói xong, lập tức đã chìm vào bóng tối.
Người đi cùng nhìn thấy một gã cao thủ Địa Cấp hậu kỳ dưới đao của đối phương, không ngờ ngay cả một chiêu cũng không chống đỡ nổi, đã ngã xuống đất bỏ mạng.
Ngoại trừ một vết máu ở mi tâm ra, dường như tất cả đều bình thường.
Năm người còn lại lập tức sợ ngây người.
– Nội khí thành tường, cao thủ Tiên Thiên…
Tên nửa bước Tiên Thiên kia thì thào nói ra đầy đủ những lời này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 732: Rốt Cuộc Là Ai
Rốt Cuộc Là Ai
N
hững lời này vừa vang lên, hiện trường liền trở nên yên tĩnh.
Một cao thủ Tiên Thiên có thể tung hoành ở Ngũ Uẩn Thành.
Hơn nữa cao thủ Tiên Thiên trong một giây đã giết Địa Cấp hậu kỳ, lại càng không thể là một Tiên Thiên bình thường.
– Các người muốn bắt tôi?
Bỗng nhiên Diệp Mặc nhìn về phía tên võ giả nửa bước Tiên Thiên hỏi.
– Không phải, không.
Tiền bối, bởi vì…
Võ giả kia thấy ánh mắt Diệp Mặc nhìn về phía mình, toàn thân lập tức tuôn ra mồ hôi lạnh.
Anh ta biết với bản tính giết chóc của ma đầu che mặt này, chỉ cần anh ta tùy tiện nói sai một câu, nói không chừng đã bị giết chết.
Giọng điệu lạnh lùng của Diệp Mặc lại vang lên.
– Bởi vì tôi giết người của Thái Ất Môn sao? Anh nói đúng.
Tôi thích giết người của Thái Ất Môn.
Mấy người các anh còn có ai là người của Thái Ất Môn nữa, tự mình báo tên đi.
– Không, chúng tôi không phải là người của Thái Ất Môn.
Trừ…
Tên cao thủ Tiên Thiên kia nghe Diệp Mặc hỏi, trong lòng lập tức run sợ trả lời nói.
– Không phải thì còn đứng ở chỗ này làm gì? Cút cả đi.
Tôi muốn mua chút đồ trong Ngũ Uẩn Thành.
Nếu để tôi gặp lại thì xem như các người không có mắt, tôi cũng lười nói chuyện.
Diệp Mặc nói xong xoay người rời đi.
Năm người này thấy Diệp Mặc rời khỏi, lập tức ngầm nhẹ nhàng thở ra.
Đương nhiên bọn họ hiểu được ý của lười nói chuyện.
– Thành chủ…
– Không nên động tới người này nữa.
Chúng ta lập tức trở về báo cáo chuyện ở đây cho Thái Ất Môn…
Mấy tên cao tầng Ngũ Uẩn Thành tới nhanh đi cũng nhanh.
Điều duy nhất khác nhau chính là sáu người đến đây, trở về chỉ có năm người.
Kim phiếu của Diệp Mặc gần như đều đưa cho Mục Tiểu Vận.
Nhưng trên người hắn còn có một ít kim phiếu lẻ, cộng lại cũng chừng sáu bảy mươi ngàn đồng vàng.
Hắn không ngờ được nơi này còn có một Ngũ Uẩn Thành.
Cho nên thấy Ngũ Uẩn Thành này, đương nhiên hắn muốn dùng hết số tiền này để mua dược liệu.
Sáu mươi ngàn đồng vàng mua dược liệu, quả thật có thể mua được rất nhiều.
Không phải loại dược liệu nào cũng đắt như Huyết Ấp Tử.
Tin tức Diệp Mặc giết người và mấy tên thành chủ quản lý sự vụ đến ngăn cản, cũng bị Diệp Mặc giết chết một người, lập tức truyền khắp Ngũ Uẩn Thành.
Cho nên Diệp Mặc đi đến chỗ nào, không có bất cứ kẻ nào dám liếc mắt nhìn hắn nhiều hơn một lần.
Cho dù nhìn, cũng chỉ dám len lén tránh ở một bên nhìn.
Mà khi Diệp Mặc tiến vào các cửa hiệu thu mua dược liệu, chủ cửa hàng thậm chí còn đưa ra giá rẻ hơn một chút, chính vì bọn họ sợ đắc tội với sát thần này, hắn sẽ ra tay giết người.
Diệp Mặc có chút không nói được gì.
Sở dĩ hắn giết người, đó là bởi vì mấy tên khốn kia là người của Thái Ất Môn.
Mà hắn tin tưởng ở đây, Thái Ất Môn cũng không có cách nào làm gì được hắn.
Đối với người bình thường, hắn còn chưa biến thái tới mức hơi một tí là giết.
Nhưng nếu người khác chủ động giảm giá xuống, hắn cũng không ngốc tới mức nói giá cả không đúng, tôi muốn trả thêm tiền cho anh.
Ở Ngũ Uẩn Thành, Diệp Mặc thu hoạch rất phong phú.
Phần lớn dược liệu thu được ở đây còn rất tươi.
Phỏng đoán nguyên nhân là vì dược liệu vừa được thu thập.
Nửa ngày sau, cuối cùng trước phần lớn ánh mắt lo lắng của mọi người, Diệp Mặc nghênh ngang rời khỏi Ngũ Uẩn Thành.
Điều khiến mọi người trong Ngũ Uẩn Thành yên tâm chính là, tuy rằng người này động thủ giết người, nhưng hắn mua đồ cũng rất có uy tín.
Hơn nữa còn không trả giá.
Nghĩ tới chuyện Diệp Mặc giết đệ tử Thái Ất Môn, mà Thái Ất Môn luôn luôn ngang ngạnh, khiến bọn họ chịu không ít thiệt thòi, tâm lý của rất nhiều người đều đứng về phía Diệp Mặc.
Nhưng điều này chỉ có thể nghĩ mà thôi, bọn họ cũng không dám nói ra.
Có người giết người ở Ngũ Uẩn Thành, hơn nữa còn chỉ giết đệ tử Thái Ất Môn, chuyện này lập tức khiến mọi người chấn động.
Chẳng những là cao thủ Tiên Thiên Thái Ất Môn, ngay cả các môn phái còn lại cũng đều phái người chạy tới Ngũ Uẩn Thành.
Người này rốt cuộc là ai? Thậm chí có lá gan lớn như vậy.
Cách đó không lâu, có người dám ở ngoài thành Hàng Thủy giết người của Song Tử Kiếm Tông và Đoán Khí Đường.
Hiện tại lại có người công khai giết người của Thái Ất Môn ở Ngũ Uẩn Thành.
Chẳng lẽ hiện tại có nhiều người hung ác như vậy sao?
Sau khi nhận được tin tức này, Vân Tử Y đứng ở trước ban công tòa nhà Thần Thương Hội, trầm tư suy nghĩ một hồi lâu, lúc này mới nói với người thiếu nữ mặc váy xanh đứng phía sau:
– Tiểu Linh, thu dọn một chút.
Chị muốn đi Băng Hồ một chuyến.
Tới thăm hỏi tiền bối Phượng Mỗ.
Cô ta muốn nhìn thấy không phải là Phượng Mỗ, mà là Mạc Ảnh gia nhập Băng Hồ kia.
Ngũ Uẩn Thành xuất hiện một nhân vật có thể giết chết cao thủ Địa Cấp đỉnh phong chỉ trong giây lát, cô ta nhớ tới người đàn ông râu quai nón kia.
Cô ta cũng nhớ tới Mạc Ảnh.
Bởi vì cô ta biết Mạc Ảnh có hứng thú đối với Ngũ Uẩn Sơn.
Vài ngày sau, trong mật thất Băng Hồ, Phượng Mỗ với dáng vẻ già nua ngồi ở trên một chiếc giường êm.
Kỷ Y Lan, Miêu Lan đều ngồi ở dưới cạnh.
– Mạc Ảnh đi rồi sao?
Giọng nói Phượng Mỗ rất bình tĩnh, không nhìn ra được có bất kỳ cảm xúc nào.
Kỷ Y Lan đứng lên, cúi đầu nói:
– Đúng vậy, bà ngoại.
Tuy nhiên không phải do cháu khuyên, mà hắn tự mình biết nếu ở tại chỗ này sẽ trì hoãn Tiểu Vận, cho nên mới chủ động đi.
Vốn buổi sáng hôm đó cháu chuẩn bị tìm hắn để khuyên nhủ một chút, nhưng hắn đã đi rồi.
– Nhưng vì sao bà lại cảm giác cháu còn mấy lời giấu ở trong lòng vậy? Chẳng lẽ đối với bà ngoại, cháu cũng có việc gì phải giấu diếm sao?
Phượng Mỗ nói vẫn bình tĩnh, nhưng trong giọng nói lại có phần không cho phép nghi ngờ khiến Kỷ Y Lan theo bản năng run rẩy một chút.
– Rất xin lỗi, bà ngoại.
Mạc Ảnh, hắn, hắn có thể là một dược sư…
Kỷ Y Lan biết ở trước mặt bà ngoại, cô không thể giấu diếm bất kỳ điều gì.
– Cái gì?
Ánh mắt Phượng Mỗ vốn bình thản không có gì kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện tinh quang.
Bà ta đột nhiên đứng lên, nhưng một lát sau, bà ta lại ngồi xuống, nhưng tay bà ta vẫn còn đang run rẩy.
Thật lâu sau bà ta mới lên tiếng:
– Vì sao cháu không nói cho bà biết? Cháu sợ bà có hành động mạnh sao?
Kỷ Y Lan cúi đầu.
Bà ngoại rất hiểu cô.
Nhưng cô không làm sao hiểu được bà ngoại của mình.
Phượng Mỗ là loại người vì đạt được mục đích của mình không ngại dùng mọi thủ đoạn.
Một khi bà ta biết được Mạc Ảnh là dược sư, như vậy kiếp này Mạc Ảnh cũng đừng mong thấy lại ánh mặt trời.
Hắn chẳng những phải giao ra toàn bộ phương pháp của dược sư, hơn nữa nhất định phải vĩnh viễn ở lại Băng Hồ chế thuốc.
Với tính cách của bà ngoại, thà rằng giam giữ một dược sư, hoặc là thà rằng giết chết một dược sư, cũng không muốn dược sư này phục vụ cho môn phái khác.
Cho dù bà ngoại không làm như vậy, nhưng một dược sư quý nhất chính là phương pháp chế thuốc của hắn.
Hắn có thể nói ra sao? Mà hắn không giao ra, đối mặt với bà ngoại chỉ có một con đường chết.
Mắt Phượng Mỗ lóe lên một tia sáng màu xanh.
Không ai biết lúc này bà ta đang suy nghĩ điều gì.
Bỗng nhiên Kỷ Y Lan quỳ rạp xuống đất.
– Bà ngoại, cháu van bà không nên làm khó Tiểu Vận.
Cô ấy căn bản không biết chuyện này.
Thậm chí cô ấy không biết gì về chồng của mình.
Cô ấy và chồng cô ấy mới gặp mặt được hai tháng mà thôi.
Cô ấy căn bản không biết chồng cô ấy là dược sư.
– Cháu sợ bà gây khó dễ với Mạc Ảnh, khiến Mục Tiểu Vận nảy sinh dự tính rời đi, cho nên mới giấu diếm không nói với bà đúng không?
Giọng Phượng Mỗ đã khôi phục lại bình tĩnh.
– Đúng, kỳ thật cháu chỉ suy đoán mà thôi.
Mạc Ảnh cũng không nhất định là dược sư.
Cháu chỉ nghe Tiểu Vận nói, hắn thích bỏ dược liệu vào trong thức ăn, sau đó ăn vào sẽ có lợi…
Kỷ Y Lan cẩn thận nói.
Phượng Mỗ thở dài nói:
– Y Lan, cháu đứng lên.
Cháu quá yếu đuối.
Giao Băng Hồ cho cháu, thật không biết là đúng hay là sai.
Tính tình của cháu thật sự không thích hợp làm một chưởng môn.
Ôi…
Tạm dừng một lát, Phượng Mỗ lại nói:
– Cháu biết một dược sư có ý nghĩa thế nào đối với một môn phái không? Mạc Ảnh có thể kết hợp dược liệu vào thức ăn, hiển nhiên không thể nghi ngờ hắn chính là dược sư.
Hơn nữa còn là một dược sư tương đối cao cấp lợi hại.
Nhưng cháu, không ngờ cháu lại để cho hắn chạy thoát.
– Bà ngoại, Mạc Ảnh chỉ là một người bình thường…
Kỷ Y Lan vừa định nói chuyện, Phượng Mỗ lại khoát tay.
Phượng Mỗ thản nhiên nói:
– Y Lan, con cảm thấy một dược sư sẽ là một người bình thường sao?
Bà ta ngắt lời Kỷ Y Lan, sau đó nói:
– Bà vừa nhận được tin tức, năm ngày trước có người ở Ngũ Uẩn Thành giết người của Thái Ất Môn.
Hơn nữa còn là một kẻ chỉ muốn giết người của Thái Ất Môn.
Hắn giết người, bởi vì một loại dược liệu Huyết Ấp Tử.
Mà Mạc Ảnh lại là một Luyện Dược Sư…
Kỷ Y Lan kinh ngạc thốt ra tiếng.
Cô lập tức nói:
– Bà ngoại, sao có thể thế được.
Buổi sáng năm ngày trước, Mạc Ảnh mới rời khỏi Băng Hồ.
Cho dù hắn có thể bay, cũng không thể đến Ngũ Uẩn Thành giết người vào năm ngày trước được.
Hơn nữa, bà ngoại, hắn không có tư chất.
Cho dù có thể chế thuốc, cũng chỉ là một dược sư bình thường mà thôi.
Nghe Kỷ Y Lan nói xong, Phượng Mỗ nhíu mày.
Một lát sau bà ta mới lẩm bẩm một mình nói.
– Vậy thì không có khả năng.
Lại nói, hắn cũng chỉ là một người hơn hai mươi tuổi mà thôi, bất kể nghịch thiên thế nào, có phải là dược sư hay không.
Không có khả năng giết cao thủ Địa Cấp hậu kỳ chỉ trong một giây.
Là mình suy nghĩ quá nhiều rồi.
Sau khi nói xong câu đó, Phượng Mỗ lại hỏi một câu.
– Tiến độ tu luyện của Mục Tiểu Vận thế nào?
Nghe bà ngoại hỏi về Mục Tiểu Vận, Kỷ Y Lan lập tức trở nên vui vẻ, vội vàng nói:
– Tư chất của Tiểu Vận vô cùng tốt.
Mới năm ngày, cô ấy đã tu luyện Tinh Vũ Công đến tầng thứ hai.
Hơn nữa còn đồng thời tiến vào Hoàng Cấp trung kỳ.
– Quả nhiên là rất nhanh.
Thật không hổ danh là tư chất cấp một…
Chính Phượng Mỗ nghe được Kỷ Y Lan nói như vậy, cũng lập tức giật mình.
Đúng lúc này, quản gia Phủ luôn đứng bên ngoài cửa nói:
– Bà ngoại, Y Lan chưởng môn, Tử Hoa Tiên Tử Thần Thương Hội đến thăm.
Phượng Mỗ sửng sốt.
Ngay cả Kỷ Y Lan cũng ngây ngẩn cả người.
Tuy rằng Thần Thương Hội chỉ là một thương hội, nhưng thế lực lại không thể coi thường.
Hơn nữa Tử Hoa Tiên tử của Thần Thương Hội ngoài danh tiếng ra, cho dù Ẩn Môn hạng nhất và Ẩn Môn nhất đẳng, cũng sẽ phải nể mặt mũi Thần Thương Hội một chút.
Không ngờ người phụ trách một thương hội lớn như vậy lại chủ động tới viếng thăm Băng Hồ.
Chuyện này quả thật cũng có chút kỳ lạ.
– Mời Tử Hoa Tiên Tử tiến vào.
Tuy Phượng Mỗ không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng bà ta đã trải qua rất nhiều chuyện, đương nhiên chắc chắn sẽ không bởi chút chuyện này mà làm mất lòng người khác.
– Vân Tử Y xin chào tiền bối Phượng Mỗ, xin chào Y Lan chưởng môn.
Vân Tử Y mặc trang phục toàn thân đều màu tím, khuôn mặt tươi cười đi đến.
Kỷ Y Lan vội vàng đứng lên nói:
– Có thể được gặp Tử Hoa Tiên Tử ở Băng Hồ, chính là vinh hạnh của tôi.
Chị Tử Y, mời chị ngồi.
– Cảm ơn.
Vân Tử Y vừa ngồi xuống, Miêu Lan liền bưng tới một chén nước trà.
Thấy Vân Tử Y ngồi xuống, Kỷ Y Lan cười hỏi:
– Chị Tử Y, thương hội của chị bận rộn như thế, vì sao còn có thời gian rảnh đến Băng Hồ vậy?
Đương nhiên Kỷ Y Lan biết Tử Hoa Tiên Tử không phải là trong lúc vô ý đi ngang qua nơi này, sau đó tiến đến thăm.
Cô ta tới nơi này khẳng định có chuyện.
Vân Tử Y mỉm cười nói:
– Tôi đến bởi vì ở Hàng Thủy tôi đã từng gặp Mục Tiểu Vận và cả Mạc Ảnh chồng của cô ấy.
Hôm nay đúng lúc đi qua Băng Hồ, cho nên thuận tiện đến thăm bọn họ.
Đương nhiên Kỷ Y Lan không tin Vân Tử Y tới thăm Mạc Ảnh.
Cô ta đến đây phần lớn là vì Mục Tiểu Vận.
Trong lòng Y Lan lập tức cảnh giác nói:
– Hiện tại Tiểu Vận đang cố gắng tu luyện công pháp Băng Hồ.
Mạc Ảnh đã rời khỏi Băng Hồ rồi.
– Cái gì?
Vân Tử Y nghe được tin tức Diệp Mặc rời khỏi Băng Hồ liền giật mình đánh đổ chén trà trên bàn lúc nào không biết.
Trong lòng cô ta chỉ có một âm thanh.
Thật là hắn sao…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 733: Ngũ Uẩn Sơn
Ngũ Uẩn Sơn
M
ặc dù rời Ngũ Uẩn thành đã được bốn ngày, nhưng Diệp Mặc vẫn chưa bước vào Ngũ Uẩn Sơn, hắn chỉ dựa vào quyển sách nhỏ mà cô gái đó đưa cho hắn để tìm linh dược ở bên ngoài, đồng thời cũng vì muốn làm thử nghiệm một chút, xem thuốc giải độc mà hắn luyện hiệu quả tới đâu.
Sau bốn năm ngày tiến hành thử nghiệm, Diệp Mặc cảm thấy thuốc giải độc mà hắn chế ra cũng không đến nỗi nào.
Đám khói độc không làm gì được hắn, nhưng khí độc ở cửa hang rất nhiều và có độc tính cao, bởi vậy có thể nghĩ đến chuyện một khi đã bước vào, thì tính ăn mòn của khí độc sẽ càng cao.
Để phòng trừ bất chắc, Diệp Mặc vẫn nên cố gắng nhịn đau dùng ít nguyên liệu để luyện ra một bộ giáp bảo vệ từ đầu tới chân.
Sở dĩ nói là nhịn đau bởi vì Diệp Mặc biết bây giờ tu vi của hắn rất thấp, cho dù dùng nguyên liệu tốt đến đâu, thì cũng chỉ có thể luyện được pháp khí hạ phẩm mà thôi.
Một khi đã bước vào Ngũ Uẩn Sơn, thì những pháp khí hạ phẩm đó chắc chắn sẽ trở nên vô dụng, còn bộ giáp này, mặc dù tiêu tốn đến một nửa “Canh Tiết Tinh” của hắn, nhưng còn có cả “Ngũ Hành Thạch” và một số khoáng thạch khác.
Đối với Diệp Mặc mà nói, ngoài dược liệu, hắn còn phải có những thứ khoáng thạch quý hiếm khác.
Rạng sáng ngày thứ năm, Diệp Mặc đã đứng trước lối vào núi Ngũ Uẩn Sơn, một trận sương mù mang theo mùi hôi thối nồng nặc, mặc dù Diệp Mặc đã uống thuốc giải độc, nhưng vẫn còn có cảm giác choáng váng.
Khí độc của Ngũ Uẩn Sơn quả nhiên không tầm thường, đám khí độc ở vùng lận cận không thể nào bì được, nhưng Diệp Mặc cũng chỉ suy nghĩ trong chốc lát, rồi bắt đầu từ từ tiến vào Ngũ Uẩn Sơn nơi mây lẫn vào sương, mù mịt không thấy đường ra.
Cho dù đám sương mù này có gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đối mặt với con đường tu luyện, thì hắn cũng muốn thử xem sao.
Diệp Mặc bước vào lối vào của Ngũ Uẩn Sơn, dường như đám khí độc này có linh tính thì phải, trong nháy mắt đã bao vây đặc kín xung quanh người Diệp Mặc.
Một loạt tiếng nổ “bùm bùm” xung quanh Diệp Mặc vang lên, thậm chí còn có vài tiếng nghe như tiếng “xèo xòe” khi nướng đồ vậy.
Diệp Mặc cúi đầu nhìn bộ áo giáp mình đang mặc, chớp mắt bộ áo giáp đã biến mất không để lại bất cứ dấu tích gì.
-Quả thật là lợi hại.
Diệp Mặc thốt lên kinh ngạc, nếu như hắn không luyện bộ áo giáp này, thì cho dù thuốc giải độc của hắn có lợi hại tới đâu, cũng không thể bảo toàn được tính mạng, chứ đừng nói đến việc tiến vào đây thu hái dược liệu.
Nhưng sao tính ăn mòn của khí độc ở đây lại lợi hại như vậy, mà đã lợi hại như vậy rồi thì làm sao có thể có thảo dược được? Diệp Mặc nghĩ đến đây lập tức dùng thần thức quét một lượt, quả nhiên có không ít cây cối bị ăn mòn, không hề có đến một gốc linh dược.
Diệp Mặc nhíu mày, nhưng thật ra hắn không nghi ngờ gì về việc Ngũ Uẩn Sơn có dược liệu hay không.
Nếu như không có, thì làm sao lại có chuyện những năm gần đây có người đến đây để hái dược liệu?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc dứt khoát bước lên phi kiếm, hắn muốn đi với tốc độ nhanh nhất, thậm chí muốn bay lên tận tầng cao nhất, nhưng hắn lập tức cảm thấy thất vọng, không ngờ ở nơi này không thể bay, căn bản là không thể có cách nào để bay lên cả, cho dù là có bay, thì cũng chỉ có thể là là sát mặt đất mà thôi.
Nghĩ đến chuyện không thể bay lên được, Diệp Mặc không khỏi nhắc nhở bản thân mình phải cẩn thận hơn.
Một khi đã không thể bay lên được, thì chứng tỏ nơi này có sự tồn tại của Tu Chân Giả.
Không thể bay, Diệp Mặc dứt khoát muốn chạy thật nhanh vào.
Nhưng cho dù là chạy, thì Diệp Mặc vẫn cảm thấy có một lực cản rất lớn.
Một giờ sau, Diệp Mặc đã thoát ra được khỏi tầng khí độc, và cuối cùng đã hiểu ra được nguyên nhân dược liệu có thể sống được ở nơi này.
Bản chất của nơi này chính là thắng địa linh khí, linh khí ở trong núi mạnh hơn nhiều so với linh khí ở bên ngoài, chỉ cần mở mắt ra nhìn, là không thấy đâu là điểm dừng nữa rồi.
Hơn nữa điểm quan trọng nhất chính là, trong dãy núi này không có khí độc bay lởn vởn xung quanh.
Nói đúng ra, chỉ cần vượt qua được tầng khí độc, thì có thể tiến vào đây thu hái dược liệu.
Còn một điều cũng khiến Diệp Mặc chú ý tới, đó chính là mùi tanh hôi của khí độc chỉ có ở phạm vi ngoài cùng khoảng 10 dặm, còn ở giữa vùng có linh khí của dãy núi và khí độc, vẫn còn khoảng mười dặm có khí độc, tầng khí độc này cũng có độc, nhưng không hề bốc ra mùi hôi thối, cũng không bị ăn mòn.
Hơn nữa bên trong tầng khí độc này cũng có một số dược liệu và thực vật sinh sống, thậm chí còn mọc rất um tùm xanh tốt, chứng tỏ bọn chúng không hề sợ loại khí độc này.
Nhưng đồng thời Diệp Mặc cũng nhìn thấy, mặc dù ở đây có rất nhiều linh dược, nhưng nhìn còn có vẻ rất non, xem ra những dược liệu có thể dùng được đều bị người ta lấy đi hết mất rồi.
Hơn nữa ở đây rắn độc, trùng độc có ở khắp nơi.
Thậm chí còn có cả bầy hổ báo hung dữ.
Có thể do được sinh sống lâu ngày ở nơi có linh khí tốt, nên những con thú hung dữ này cũng khác xa với những con thú cùng loại ở bên ngoài.
Còn về chuyện tại sao cả một dãy núi rộng lớn như thế này nhưng không hề có khí độc, hơn nữa linh khí lại rất mạnh.
Còn đám khí độc kia chỉ dám lởn vởn ở xung quanh mà không tiến sâu vào trong được, Diệp Mặc căn bản là không cần xem xét xung quanh cũng có thể hiểu được nguyên nhân.
Kết hợp với việc không thể bay ở đây, Diệp Mặc đã hiểu ra rồi, dãy núi không có khí độc này có một trận pháp rất mạnh.
Chỉ có điều với bản lĩnh hiện tại của hắn thì không thể nhìn ra được đó là trận pháp gì mà thôi, đám khí độc này vì trận pháp đó, nên mới không thể xâm nhập vào dãy núi này được.
Diệp Mặc biết rằng, với tu vi hiện tại của hắn, muốn hiểu được trận pháp này thì là điều không thực tế.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, có vẻ như trận pháp này được người xưa để lại từ lâu lắm rồi, hắn cũng không nhất thiết phải hiểu, chỉ cần tập trung vào việc thu hái dược liệu là được rồi.
Mặc dù một năm đi thu hái dược liệu thì không nhiều, nhưng Diệp Mặc ở đây cũng đã tìm thấy không ít loại dược liệu mà trước đây đã tìm kiếm từ lâu, không ngờ ở dược liệu ở đây lại phong phú đến vậy, mỗi lần hái, đều không tài nào hái hết được.
Vì Diệp Mặc không có vườn thuốc để có thể trồng những dược liệu quý này, để dược liệu không bị xói mòn, hắn quyết định tích lũy dược liệu đến một mức độ nhất định, rồi sẽ quay về luyện đan.
Diệp Mặc chìm đắm trong khu rừng dược liệu vô tận, thậm chí quên cả thời gian, Hồi Xuân Thảo, Tuyết Chân, Ngân Diệp Quả, Thủy Địa Lam, Hồng Tâm Thảo, Lạc Địa Hoàng, Tam Hoa Thảo, Mính Thiên Ma, Tam Sắc Cô, Thiên Huyễn Ma, Viêm Liệt Thảo… hắn không biết mình rốt cuộc đã hái được bao nhiêu nữa.
Dược liệu trong túi đã dần chất thành đống, thậm chí đã thành một chiếc túi leo núi nhỏ rồi.
Nhưng đồng thời Diệp Mặc cũng phát hiện ra ở trong núi có rất nhiều xương cốt, không biết có phải là người đi hái thuốc tự chém giết lẫn nhau.
Hay là có người không muốn rời khỏi nơi đây, nên đã chết ở đây.
-Dược liệu cũng đã đủ rồi, nên về sớm để luyện đan thôi.
Diệp Mặc nhìn thấy chiếc túi của mình đã chất đầy dược liệu, nên lẩm bẩm một mình.
Đến lúc này, Diệp Mặc biết, sau khi vượt qua dãy núi có linh khí này, thì sẽ đến tầng khí độc, ở tận sâu bên trong cũng còn một tầng khí độc nữa.
Vượt qua tầng khí độc này mới có thể vào đến tận đáy của Ngũ Uẩn Sơn, cũng là nơi tìm thấy “Già Lam Hoa” mà Vân Tử Y nói đến.
Nhưng Diệp Mặc cũng đi quan sát rồi, tầng khí độc này còn độc hơn cả tầng khí độc ở bên ngoài, phỏng chừng cũng sẽ không thay đổi theo năm tháng, chẳng trách ở đó không có người vào.
Chỉ có điều không biết tại sao Vân Tử Y lại biết trong đó có “Già Lam Hoa”, nói không chừng cô ta lừa mình cũng nên.
Diệp Mặc phỏng chừng mình đã vào núi Ngũ Uẩn Sơn được chừng khoảng hai ba tháng rồi, vì không muốn để Mục Tiểu Vận lo lắng, nên hắn quyết định tiến sâu vào bên trong, rồi tranh thủ ra ngoài sớm một chút.
Diệp Mặc tiến vào tầng khí độc với tốc độ rất nhanh, nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy có một lực cản rất mạnh ngăn hắn lại, lực cản này mạnh hơn nhiều so với lực cản ở bên ngoài.
Tốc độ di chuyển của hắn cũng trở nên vô cùng chậm chạp, giống như ốc sên vậy.
Một giờ sau, Diệp Mặc toát mồ hôi lạnh, hắn đã đi được một tiếng đồng hồ rồi, nhưng trước mặt vẫn là tầng khói độc không thấy đường ra.
Điều này đương nhiên không phải là vấn đề mà hắn lo lắng nhất.
Điều khiến hắn lo lắng nhất đó chính là việc bộ giáp đã bắt đầu bị ăn mòn rồi.
Bộ giáp hạ phẩm này được làm từ rất nhiều nguyên liệu tốt, hơn phân nữa những thứ Diệp Mặc thu thập được đều có trên bộ giáp này, hắn vừa mới bước vào núi Ngũ Uẩn Sơn, mặc dù có bị ăn mòn, nhưng cũng không bị ảnh hưởng nhiều lắm.
Nhưng càng đi sâu vào trong, bộ giáp càng bị ăn mòn dữ dội hơn.
Nếu như không phải là bộ giáp này, hắn chỉ dựa vào mấy viên thuốc giải độc, thì bây giờ không biết đã thành ra như thế nào rồi.
Hay là đi ra? Ý tưởng này vừa xuất hiện đã bị Diệp Mặc vùi dập không thương tiếc, đừng nói đến chuyện hắn có thể vào được hay không, cho dù hắn có thể vào được, cũng không biết đến lúc nào mới có thể tìm thấy được “Già Lam Hoa”, hơn nữa, bây giờ mà hắn rút lui, không chừng chỉ có thể người không ra về mà thôi.
Một tiếng sau, Diệp Mặc cảm thấy bộ áo giáp của mình sắp bị ăn mòn hết cả, thì hắn đột nhiên nhìn thấy một khoảng không, một màu xanh mướt hiện ra trước mặt hắn.
Cuối cùng cũng đến rồi sao? Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, lập tức bị hấp dẫn bởi cảnh tượng trước mắt.
Đây rõ ràng là một vườn linh dược cổ xưa mà, chỉ có điều là không biết đã trồng được bao lâu, những dược liệu trong này đã được trồng từ rất lâu, thậm chí có nhiều cành đã chết khô, những cây còn sống cũng đều là những cây rất lớn.
Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt vào vườn linh dược, Cửu Diệp Lan, Chu Hoàn Hoa, Song Diệp La Lan, Tử Bối Thanh La…
Nhìn những dược liệu này, Diệp Mặc ngây người ra luôn, ở đây toàn là dược liệu gì vậy? Mặc dù từ trước đến giờ hắn chưa từng nhìn thấy những loại này, nhưng là một người luyện đan, thì hắn đã từng biết đến những dược liệu này thông qua sách vở.
Diệp Mặc chưa từng nghĩ rằng có một ngày hắn có thể nhìn thấy được tất cả dược liệu quý trên thế gian này.
Nghịch thiên, đúng thật là nghịch thiên, thậm chí hắn còn cảm thấy tay của mình đang run lên.
Đây đều là những dược liệu cực kỳ cực kỳ quý, là dược liệu mà Kết Đan Kỳ và Nguyên Anh Kỳ lão quái dùng để luyện đan.
Anh mắt của hắn lướt qua phía ngoài vườn dược liệu, cuối cùng cũng nhìn thấy “Già Lam Hoa” rồi, đối với Diệp Mặc mà nói “Già Lam Hoa” cực kỳ quý báu cũng chỉ là một đám cỏ dại mọc ngoài vườn linh dược mà thôi, chưa đủ tư cách để được trồng trong vườn.
Diệp Mặc cố gắng kiềm chế sự kích động, dùng thần thức quét một lượt xung quanh vườn, đến lúc xác định là không có bất cứ vấn đề gì, và đây quả thực chỉ là một vườn linh dược, thì hắn mới chậm rãi bước về phía vườn.
Diệp Mặc cẩn thận bước đến trước cửa vườn, dừng lại hồi lâu, không phát hiện ra bất cứ vấn đề gì, lúc này mới cúi người, nhổ một gốc “Già Tam Hoa”.
Nhưng khi hắn vừa mới đào một gốc “Già Tam Hoa” lên, thì đột nhiên cảm thấy có một áp lực rất lớn đè lên người mình.
Diệp Mặc kinh ngạc, hắn biết có chuyện không hay xảy ra, không hề do dự, lập tức lui về phía sau.
Nhưng áp lực này càng ngày càng mạnh, khiến Diệp Mặc không có cách nào chống đỡ.
Màn khói đen độc đồng thời ập đến, Diệp Mặc lập tức biến mất!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 734: Trông Mòn Con Mắt
Trông Mòn Con Mắt
B
ăng Hồ mấy chục năm trước cũng là một trong ba đại môn phái lớn của Ẩn Môn, nhưng mấy chục năm trôi qua, Băng Hồ đã dần lụi bại theo thời gian.
Rồi còn xảy ra bạo loạn, nên đã không còn giữ vững được vị trí như ngày trước nữa.
Hay nói cách khác, nếu như không phải Băng Hồ vẫn còn một Phượng Mỗ thâm sâu khó lường, thì đến môn phái tam đẳng a cũng đừng hòng giữ được, chứ đừng nói đến việc giữ được Băng Hồ.
Nhưng gần đây danh tiếng của Băng Hồ lại nổi lên một lần nữa, nguyên nhân chính đó chính là Băng Hồ đã thu nạp được một đệ tử xuất sắc – Mục Tiểu Vận.
Đương nhiên đây cũng không phải là nguyên nhân quan trọng nhất, nguyên nhân quan trọng nhất chính là người phụ trách “Thần Thương Hội” là Vân Tử Y đã bắt đầu hành động.
Mấy năm gần đây, cô ta thường xuyên qua lại với Băng Hồ, thậm chí đã trở thành bạn bè với Y Lan và Mục Tiểu Vận.
Biết được núi Ngũ Uẩn Sơn, năm năm một lần khí độc trong núi sẽ giảm đi một ít, nên rất nhiều môn phái sẽ phái người vào núi thu hái dược liệu quý, lần trước, sau khi độc trên núi Ngũ Uẩn Sơn giảm, những người hái thuốc của các môn phái chỉ mang được về một ít dược liệu.
Chẳng những được ít, mà chất lượng cũng rất thấp, phần lớn chỉ là những cây thuốc mới được hai, ba năm tuổi.
Không thu hái được dược liệu quý, nên việc tu luyện càng trở nên khó khăn hơn, nên tác dụng của “Thần Thương Hội” lại càng trở nên rõ ràng hơn, nhiều năm qua, “Thần Thương Hội” đã tích trữ được rất nhiều dược liệu và thuốc nước, thậm chí còn có không ít đan dược. cho nên có quan hệ tốt với “Thần Thương Hội” không chỉ có thể mua được dược liệu với giá thấp, mà còn khiến cho đối thủ của mình phải đố kỵ, vì thực lực của “Thần Thương Hội” không hề kém bất cứ ai!
Hiện tại Băng Hồ có quan hệ rất tốt với “Thần Thương Hội” đương nhiên là khiến người khác phải ngưỡng mộ rồi.
Phải biết rằng có rất nhiều dược liệu, nguyên liệu quý giá để luyện công không phải cứ có tiền là mua được.
Trừ điều đó ra, danh tiếng của Tử Hoa Tiên Tử tương đương với trưởng môn của một môn phái hạng nhất, cô ta chủ động kết giao với Băng Hồ.
Đương nhiên là sẽ tăng thêm danh tiếng cho Băng Hồ, nhưng mọi người đều cho rằng nguyên nhân Vân Y Tử kết giao với Băng Hồ rất đơn giản, chỉ là vì Mục Tiểu Vận mà thôi.
Vì có Mục Tiểu Vận nên Băng Hồ mới gặp may thôi.
Mục Tiểu Vận chẳng những là một người có tư chất của một thiên tài, mà còn là một mỹ nữ vô cùng xinh đẹp, lúc ở Hàng Thủy Thành Vân Tử Y đã kết bạn với cô ta, bây giờ Mục Tiểu Vận đã gia nhập Băng Hồ, chỉ khiến người ta càng cảm thấy Tử Hoa Tiên Tử đi lại với Băng Hồ là chuyện đương nhiên mà thôi.
Còn Mạc Ảnh lúc đầu ở cùng Mục Tiểu Vận ở Hàng Thủy Thành không biết đã bị người ta lãng quên từ lúc nào rồi.
Một người như vậy làm sao có thể bì kịp một mỹ nữ đẹp như tiên như Mục Tiểu Vận chứ?
Băng Hồ vốn dĩ là biểu tượng của môn phái Băng Hồ, lúc này, ở Băng Hồ, có một thiếu nữ mặc váy đứng ngơ ngác nhìn về phía xa xăm.
Tướng công nói cùng lắm chỉ nửa năm sẽ đưa mình rời khỏi nơi này, anh đã đi ba năm rồi, tại sao vẫn còn chưa quay về?
Ba năm qua, ngày nào cô cũng đến đây để tìm gặp tướng công của mình, nhưng cô nhìn thấy ở Băng Hồ có đủ loại người, nhưng không hề có tướng công của cô, nếu như không phải trước khi đi tướng công còn dặn dò cô, bảo cô phải đợi anh ở nơi này không được chạy lung tung, thì cô đã rời khỏi đây để đi tìm tướng công từ lâu rồi.
-Tướng công, em đã luyện đến tầng thứ ba rồi, sao anh vẫn chưa quay về?
Mục Tiểu Vận lẩm bẩm một mình, ánh mắt vô thần nhìn ra bên ngoài.
-Tiểu Vận sư muội, chúng ta về thôi.
Tử Y tỷ tỷ mang đến mấy tấm thiếp mời chúng ta tham gia “Ẩn Môn Vũ Luận Hội”
Kỷ Y Lan nhìn thấy Mục Tiểu Vận đứng im bất động, thở dài, bước đến nói.
Đối với Mục Tiểu Vận, quả thật là cô không có cách nào khác.
Cũng không biết là đã khuyên nhủ bao nhiêu lần rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ nghe theo cả, ngày nào cũng dành rất nhiều thời gian đứng ở đây để chờ tướng công của cô ấy, dù có mưa to gió lớn thì cũng vẫn thế.
Khối đá nham thạch kia bị cô dẫm đến nỗi lún thành hai dấu chân rồi, nhưng cô vẫn tiếp tục chờ.
Nếu như khoảng thời gian đó mà cô dùng để tu luyện thì cô đã trở thành võ giả địa cấp rồi.
Nhưng cho dù là có như vậy, thì Mục Tiểu Vận vẫn rất có tố chất của một người luyện võ.
Mục Tiểu Vận lấy lại tinh thần, cô vô tình liếc nhìn Kỷ Y Lan, rồi rời khỏi mỏm đá, chậm rãi hồi thần, rồi mới nói chuyện với Kỷ Y Lan:
-Y Lan sư tỷ, muội không muốn tham gia đại hội đó, các tỷ đi đi.
Nói rồi Mục Tiểu Vận xoay người về nơi cô ở, hai năm trước, cô lại một lần nưã trở về sống ở nơi cô và Diệp Mặc đã từng sống, mặc dù Kỷ Y Lan và bà ngoại đều cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng thiên chất của Mục Tiểu Vận quả thực là vô cùng hoàn mỹ, không cần luyện tu vi, thì trình độ của cô cũng đã đạt tới huyền cấp rồi.
Chuyện này khiến cho bất cứ ai cũng không thể tưởng tượng nổi.
Cho nên Mục Tiểu Vận muốn sống ở ngoài nơi các đệ tử ở, Kỷ Y Lan và bà ngoại cũng đành phải để cho cô làm như vậy.
Thấy Mục Tiểu Vận nói không muốn tham gia đại hội, Kỷ Y Lan vội vàng nói:
-Tiểu Vận sư muội, “Ẩn Môn Vũ Luận Hội” lần này muội nhất định phải tham gia, muội có biết phải khó khăn như thế nào mới lấy được tấm thiệp mời này không? Môn phái của chúng ta vốn dĩ chỉ có một tấm, sau này Tử Y tỷ tỷ mới lấy giúp cho thêm vài tấm nữa.
Nghe Kỷ Y Lan nói xong, Mục Tiểu Vận quay người lại, nghiêm mặt nhìn cô, sau đó hỏi:
-Y Lan tỷ tỷ, tướng công chỉ bảo em ở lại Băng Hồ chờ anh ấy, vạn nhất em đi rồi mà anh ấy lại quay về tìm em thì làm thế nào? Hơn nữa em cũng không thích những tình huống như thế này, tại sao nhất định phải tham gia chứ?
Kỷ Y Lan chăm chú nhìn Mục Tiểu Đồng, nói:
-Tiểu Vận sư muội, muội có biết là chỉ còn một năm nữa là diễn ra cuộc thi phân cấp giữa các môn phái không.
Những người được tham gia, nhất định phải từ 30 tuổi trở lên, Tiểu Vận, muội là lực lượng chủ chốt của môn phái chúng ta, muội nhất định phải tham gia.
Mục Tiểu Vận gật gật đầu, nói:
-Muội biết, lúc thi đấu muội nhất định sẽ đi, nhưng đại hội lần này muội sẽ ở lại đây để đợi tướng công.
Kỷ Y Lan đành phải nói -Mục đích của đại hội lần này là vì cuộc thi sắp tới của các môn phái, đại hội lần này hầu hết những người tham gia thi đấu đều sẽ tham gia, rất nhiều người đều đã tiến hành tìm hiểu, thậm chí còn thi đấu hiện trường luôn.
Nếu như muội có thể hiểu được võ công và chiêu thức của người khác, lúc về có thể biến chiêu thức của đối phương thành chiêu thức của mình, thì sẽ có tác dụng rất lớn đối với võ công của muội.
Hơn nữa “Ẩn Môn Vũ Luận Hội” cũng là nơi đàm đạo của những người đắc đạo, đối với một người luyện võ mà nói, có thể nói chuyện với những vị đó là một chuyện vô cùng quan trọng.
Có những thứ không phải tu luyện là có thể thấy được.
Dừng lại một chút Kỷ Y Lan lại tiếp tục nói:
-Đương nhiên là còn một chuyện quan trọng nhất, đó là cuộc thi đấu giữa các môn phái vào năm sau sẽ được tổ chức ở Đàn Thành, cho dù muội có không muốn đi “Ẩn Môn Vũ Luận Hội” thì cũng nhất định phải tự mình đi báo danh đấy.
Mục Tiểu Vận nghĩ, sở dĩ mình trở thành một tu chân là bởi vì có tướng công dạy, vốn dĩ cô không muốn tham gia đại hội lần này, cũng không muốn giao lưu với người khác, nhưng vì Băng Hồ, nên cô không thể từ chối được, mấy năm nay Băng Hồ đối xử với cô cũng rất tốt, nếu như một cuộc thi đấu mà cũng từ chối, thì quả thật cô không làm được.
-Vậy thì được rồi, chỉ có điều tướng công của em…
Mục Tiểu Vận biết cô không còn cách nào để từ chối cả.
Mục Tiểu Vận nói chưa dứt lời, Kỷ Y Lan biết được ý của cô, vội vàng nói:
-Muội không cần lo lắng về tướng công của muội, tỷ và bà ngoại đã nói chuyện với nhau, lúc muội không ở Băng Hồ, nếu như tướng công của muội trở về, Băng Hồ sẽ lập tức phái người đi truyền tin cho muội.
Bất cứ lúc nào muội cũng có thể quay trở lại Băng Hồ, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng tới việc gặp mặt của muội và tướng công đâu.
-A, cũng không cần phải như vậy, tỷ chỉ cần bảo cho tướng công em biết em ở đâu là được rồi, anh ấy sẽ đến đón em.
Mục Tiểu Vận vội vàng nói, điều đáng sợ nhất đối với cô đó là sẽ bỏ lỡ cuộc gặp mặt giữ cô và Diệp Mặc.
Cô tin chắc chắn rằng chồng mình chậm trễ không đến đón mình là vì có nguyên nhân gì đó, chứ chồng cô không thể quên cô được, cô tin chồng mình.
Đàn Thành, có thể nói đây là thành phố lớn nhất tương đương với cả Hàng Thủy Thành, nếu như ở ngoài Thần Châu, thì Đàn Thành hoàn toàn có thể tương đương với thủ đô của một quốc gia.
Nếu như nói Ngũ Uẩn Sơn là nơi có nhiều người đến buôn bán dược liệu, thì Đàn Thành này cái gì cũng bán, cái gì cũng mua.
Hơn nữa Đàn Thành nằm ở vùng đất trung tâm của Ẩn Môn, nên các ẩn môn muốn đến Đàn Thành thì không cần mất quá nhiều thời gian.
Đại hội “Ẩn môn vũ luận hội” lần này là một đại hội có rất nhiều người trẻ tuổi tham gia, nên người đến Đàn Thành càng ngày càng đông, cho dù người không có đủ tư cách tham gia đại hội, cũng đến Đàn Thành để thử vận may.
Bởi trong đại hội “Ẩn môn vũ luận hội”, một số để tử của một số môn phái không cần một số loại thuốc và sách công pháp thì đều sẽ bán rẻ, nếu như may mắn mua được một quyển công pháp hoặc vớ được đan dược các loại thì đúng là vận may đã rơi trúng đầu bọn họ rồi.
Nếu như không cẩn thận được một số môn phái để ý đến, thu nhận làm đệ tử, thì đúng là may mắn của may mắn.
Đàn Thành không giống với những ngôi thành khác, nơi này có Tiên Thiên chấn thủ, hơn nữa không chỉ một mà tới tận hai vị, nên ở Đàn Thành không có người dám tùy tiện gây chuyện, trừ phi không muốn sống nữa.
Bất kể lai lịch của anh có hoàng tráng cỡ nào, bất luận là có bản lĩnh gì, nhưng Đàn Thành không phải là nơi ngươi đến gây chuyện.
Lúc Mục Tiểu Vận đến Đàn Thành, ở đây đã chật kín hết người rồi.
Giống hệt như lúc ở Hàng Thủy Thành, người ở đây thậm chí còn nhiều hơn cả ở đó.
Chỗ ở cũng không cần phải nghĩ đến, vốn dĩ là không thể tìm được, hơn nữa giá cả cũng không thể chấp nhận được.
Tuy nhiên đệ tử của Băng Hồ thì không cần phải lo lắng, chỗ ở của các cô đã được chuẩn bị xong.
Tổng bộ của “Thần Thương Hội” đặt ở Đàn Thành, cho nên chỗ ở của Mục Tiểu Vận và những người đi cùng đã được chuẩn bị xong xuôi từ lâu.
Sau khi sắp xếp xong, Kỷ Y Lan đến phòng của Mục Tiểu Vận đầu tiên, cô thấy Mục Tiểu Vận có chút thất thần, không khỏi thở dài nói:
-Tiểu Vận, chi bằng chúng ta ra phố đi dạo đi, bây giờ Đàn Thành rất náo nhiệt, ở trong nhà mãi cũng không nên.
Nghe Kỷ Y Lan nói như vậy, Mục Tiểu Vận nhớ tới lúc ở Hàng Thủy Thành, tướng công dẫn cô bay đi bay lại trong đêm, tướng công còn đi dạo rồi gây náo loạn ở Hàng Thủy Thành, sau đó còn mua một ít đồ kỉ niệm, trong lòng cô lại càng cảm thấy nhớ Diệp Mặc hơn.
Nếu có tướng công ở đây thì tốt rồi, mình có thể đi cùng với anh ấy, chỉ có điều đi cùng với Y Lan sư tỷ thì cô cảm thấy thiếu hứng thú hơn.
-Xin lỗi, Y Lan sư tỷ, muội không muốn đi ra ngoài, em ở phòng là được rồi.
Mục Tiểu Vận lắc lắc đầu, từ chối đề nghị của Kỷ Y Lan.
Hai ngày sau, Mục Tiểu Vận ngoài việc đi báo danh tham gia thi đấu, thì không ra khỏi phòng của mình, điều này khiến cho Kỷ Y Lan cảm thấy rất bất lực.
Ngày thứ ba đại hội “Ẩn môn vũ luận hội” bắt đầu, Vân Tử Y đột nhiên vội vội vàng vàng chạy đến nói với Mục Tiểu Vận:
-Tiểu Vận sư muội, vừa rồi hình như tỷ có nhìn thấy tướng công của muội.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 735: Không Phải
Không Phải
A
!
Nghe thấy lời Vân Tử Y, Mục Tiểu Vận nhảy cẫng lên, sắc mặt lập tức trở nên ửng hồng.
Thậm chí Y Lan đứng ở một bên cũng có thể cảm giác được Mục Tiểu Vận đang run rẩy, liền vội vươn tay ra đỡ cô, – Không nên lo lắng, Tiểu Vận, đợi chị Tử Y nói xong đã.
Vân Tử Y cũng rất kích động, sở dĩ cô qua lại với Mục Tiểu Vận chính là vì quen biết với Diệp Mặc.
Cô kết giao Băng Hồ mang theo hiệu quả và lợi ích rất lớn, chỉ có điều sau này cùng với Kỷ Y Lan còn có Mục Tiểu Vận tiếp xúc nhiều hơn rồi, cũng vô tình thành bạn bè thật sự.
Vân Tử Y sau khi kích động, thở dốc một hơi, cũng an ủi một câu:
– Tiểu Vận, em không nên lo lắng, người kia chị cũng không dám khẳng định có phải là tướng công em hay không.
Chị chỉ nghe thấy ở cửa hội luận võ Ẩn môn có người gọi một câu Mạc sư huynh, sau đó chị theo bản năng quay đầu lại nhìn một chút, một người có tướng mạo giống chồng em tiến vào bên trong.
Chị chỉ nhìn lướt qua mà thôi, không phải nhìn rõ ràng gì, nhưng…
Mục Tiểu Vận nắm lấy tay Vân Tử Y đang kích động, run giọng nói:
-Chị Tử Y, nhưng cái gì?
Vân Tử Y làm dịu đi, rồi mới lên tiếng:
– Hắn dường như không bị hủy dung, cho nên chị không dám khẳng định có phải tướng công em hay không.
Sở dĩ Vân Tử Y nói lời này, là cô đã cho rằng Diệp Mặc có bản lĩnh, hơn nữa cô còn đoán Diệp Mặc lại đi Ngũ Uẩn Sơn tìm Già lam hoa rồi.
Nếu chẳng may Mạc Ảnh tìm được Già lam hoa rồi sau đó khôi phục dung mạo thì sao? Nếu như nói lúc đầu Vân Tử Y còn chưa tin, nhưng sau đó cô lại lần thứ hai hoài nghi Diệp Mặc chính là người râu rậm, cũng hơi tin rồi.
Điều duy nhất làm cho cô đối với suy đoán của mình có chút không chắc chắn chính là, năm đó vài tên đệ tử Thái Ất Môn bị giết ở Ngũ Uẩn Thành.
Vừa đúng lúc Diệp Mặc rời khỏi Băng Hồ.
Cô cũng cho rằng cho dù là Diệp Mặc có thể bay, cũng không có cách nào cùng ngày đuổi tới Ngũ Uẩn Sơn.
Nhưng ngoại trừ điểm ấy, Vân Tử Y phát hiện vài điểm còn lại, đều chỉ rõ Mạc Ảnh kia thật sự là rất khả nghi.
Hơn nữa sau khi sự việc xảy ra Vân Tử Y còn cố ý gọi người chứng kiến trong Ngũ Uẩn Thành tới miêu tả khuôn mặt người đàn ông đã giết người ở Ngũ Uẩn Thành, thật sự rất giống Mạc Ảnh kia.
Mục Tiểu Vận run rẩy, cô theo bản năng nói:
– Tướng công em có bản lĩnh khôi phục dung mạo của anh ấy đấy.
Em phải đi xem xem, em…
-Cái gì?
Vân Tử Y và Kỷ Y Lan gần như là đồng thời kinh ngạc kêu lên, thậm chí Mạc Ảnh có bản lĩnh khôi phục dung mạo của mình.
Đây thật sự khiến các cô không thể tin được.
Mục Tiểu Vận biết mình quá mức kích động, dường như đã lỡ miệng, nhưng cô lại không để ý.
Có thể nhìn thấy tướng công.
Chuyện gì cũng đều dẹp sang một bên.
-Tiểu Vận, anh Mạc Ảnh thật sự có thể khôi phục dung mạo?
Kỷ Y Lan bắt đầu run rẩy, nắm lấy tay Mục Tiểu Vận.
Cô không hoài nghi lời Mục Tiểu Vận nói, chồng Mục Tiểu Vận là một dược sư, điều này cô đã sớm biết.
Hơn nữa bà ngoại còn nói Mạc Ảnh kia không phải một dược sư bình thường, một dược sư rất lợi hại có thể khôi phục dung mạo cũng không phải chuyện kỳ quái.
Vân Tử Y nhìn chằm chằm Mục Tiểu Vận, cô cũng kích động như vậy, cô đương nhiên sẽ không hoài nghi lời Mục Tiểu Vận nói.
Nếu chẳng may Mạc Ảnh tìm được Già lam hoa như vậy hắn là có bản lĩnh này.
Ai biết có phải Mạc Ảnh kia đem tin đã lấy được Già lam hoa nói với Mục Tiểu Vận?
Chuyện Mạc Ảnh hỏi cô về Già lam hoa, cô cũng đã nói cho hắn, thậm chí còn cho hắn một tấm bản đồ.
Lúc ấy cô đối với lời nói của Mạc Ảnh rất là coi thường không thèm để ý, bây giờ nghĩ lại, thật đúng là có thể Mạc Ảnh đã đi vào Ngũ Uẩn Sơn.
Hơn nữa chuyện xảy ra lần trước ở Ngũ Uẩn Sơn khiến Vân Tử Y cũng hoài nghi.
Dược liệu cao cấp của Ngũ Uẩn Sơn gần như bị lấy đi tám phần rồi.
Rất có thể chính là hắn làm.
Nếu không phải Mạc Ảnh kia lấy được Già lam hoa rồi hắn làm sao có thể khôi phục dung mạo? Thậm chí Vân Tử Y có một loại cảm giác, Mạc Ảnh kia có cách đi vào trước.
Cho nên sau khi Mục Tiểu Vận nói xong, cô liền cảm giác suy đoán của mình là chính xác.
Điều đáng tiếc duy nhất chính là, lần trước ở trên thuyền cô đã bỏ lỡ kết giao với Mạc Ảnh kia.
Đối với Vân Tử Y mà nói, cô không cần quan tâm Diệp Mặc từng giết qua người nào.
Cho dù là giết người của Thái Ất Môn cô cũng không cần quan tâm, cô nhìn trúng chính là năng lực của Diệp Mặc.
Lúc này Mục Tiểu Vận đã kích động muốn lập tức tiến vào bên trong hội luận võ của Ẩn môn, đi tìm Diệp Mặc, nhưng câu hỏi của Kỷ Y Lan đang giữ chặt tay cô, cô cũng không thể không trả lời.
-Vâng, chị Y Lan, tướng công em quả thực có thể.
Mục Tiểu Vận đành phải gật gật đầu nói.
-Đúng rồi, tướng công em là một dược sư cao cấp, chị nên nghĩ đến sớm 1 chút…
Kỷ Y Lan trong sự kích động cũng quên cái gì phải nói, cái gì không nên nói.
-Cái gì? Y Lan, em nói tướng công của Tiểu Vận là một dược sư cao cấp?
Vân Tử Y hoàn toàn kinh hãi.
Giá trị quý báu của một dược sư cao cấp ở ẩn môn có thể nói là tồn tại cao nhất.
Nếu hội Thần Thương của cô có thể quen biết một dược sư cao cấp, như vậy… Vân Tử Y gần như cũng không dám tưởng tượng tiếp.
Khó trách Mạc Ảnh kia thích dược liệu, còn đi khắp nơi thu thập dược liệu, hóa ra là như vậy.
Vân Tử Y lại kích động phát run, nếu Mạc Ảnh đã trở lại, trở thành một dược sư cao cấp, hắn chỉ cần trợ giúp hội Thần Thương một chút vậy…
Vân Tử Y hối hận rồi, may mắn cô không xem qua Đại Thoại Tây Du, nếu xem qua, nhất định cô sẽ cho mình một đoạn lời kịch như thế này, “Đã từng có một cơ hội đặt trước mặt tôi, tôi không quý trọng, nếu điều đó lại đến một lần nữa, tôi sẽ nói…”
Cô ấy muốn nói đương nhiên không phải em yêu anh, mà là Mạc đại ca, xin anh giúp em luyện chế một chút đan dược.
Gần như vào một khắc thời gian, ba người đều kích động, hơn nữa đều kích động không thể kiềm chế nổi chính mình.
Mục Tiểu Vận là bởi vì tướng công cô đã trở lại, kích động đến nỗi phát run.
Kỷ Y Lan là vì Diệp Mặc có thể khôi phục dung mạo, dung mạo của nàng chỉ cần nhìn thấy Diệp Mặc, nói không chừng liền có thể khôi phục, cho nên kích động phát run.
Vân Tử Y là vì Diệp Mặc là một dược sư cao cấp, cho nên kích động phát run.
-Tiểu Vận, Y Lan, chúng ta mau vào đi thôi.
Bất kể là có phải tướng công Tiểu Vận đã trở lại hay không, chúng ta đi vào xem chẳng phải sẽ biết hay sao?
Lúc này điều Vân Tử Y muốn làm nhất chính là mau chóng nhìn thấy Diệp Mặc.
…
– Tử Hoa tiên tử…
– Vân tiên tử…
Ba người Mục Tiểu Vận tiến vào hội luận võ Ẩn môn không ngừng có người tiến đến chào hỏi, tuy rằng không ai quen Mục Tiểu Vận và Kỷ Y Lan.
Nhưng Vân Tử Y lại đại danh đỉnh đỉnh, rất nhiều người đều muốn đi lên nhìn một cái.
Diện tích của Hội luận võ Ẩn môn thật lớn, bên trong có các loại phương tiện, bao gồm hội trường luyện tập võ nghệ, đình luận võ, v. v… thậm chí ngay cả lôi đài so tài cũng có.
Bởi vì đại hội còn mới bắt đầu, ngoại trừ một nhóm người đi hội trường luyện tập võ nghệ giúp đỡ nhau một tay, đại bộ phận mọi người ở đình luận võ để thảo luận.
Bọn họ muốn thu được kinh nghiệm tu luyện của người khác nhiều hơn, hơn nữa mỗi lần hội luận võ Ẩn môn đều có một vài người luyện võ cao cấp đến đàm luận chi đạo tu luyện của mình, điều này đối với người tu luyện sau này có trợ giúp rất lớn.
Vân Tử Y vừa tiến đến liền thu hút sự chú ý của mọi người, gần như tất cả mọi người đem ánh mắt nhìn về phía cô.
Rất nhiều người cứ tới đây chào hỏi, rất nhiều người chỉ từng gặp mặt Vân Tử Y một lần, lại muốn mượn chào hỏi tỏ vẻ chính mình nhận thức Tử Hoa tiên tử, dùng điều này để phụ trợ địa vị của mình.
Mà biểu hiện của Vân Tử Y rất nhanh khiến cho những người đang ngồi kì quái, bởi vì giữa bốn cô gái đồng thời đi vào, Vân Tử Y và tiểu tỳ bên người của cô lại theo ở phía sau, đi ở chính giữa chính là một cô gái trên mặt che khăn lụa.
Mà gần trước mắt nhất cũng là một cô gái dung nhan tuyệt mỹ.
Mọi người rất nhanh đã bị phía cô gái dung nhan tuyệt mỹ kia hấp dẫn, vẻ đẹp của cô dường như mang theo một chút phiêu phiêu dục tiên, yêu kiều ý vị, có một loại cảm giác kỳ ảo, làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác giống như muốn bay.
Có thể nói cô gái này so với Tử Hoa tiên tử còn hơn một bậc, khi nào lại xuất hiện loại mỹ nữ này rồi?
Nhưng cô gái đi tuốt ở đằng trước dường như không thấy chung quanh có rất nhiều người đang nhìn cô, chỉ mang trên mặt một chút vội vàng nhìn chung quanh.
Mục Tiểu Vận vừa tiến đến liền tìm kiếm bóng dáng Diệp Mặc khắp nơi, cô cũng gần như không biết mọi ánh mắt đều tập trung vào trên người cô.
Đột nhiên vẻ mặt Mục Tiểu Vận ngưng lại, sắc mặt của cô dường như có chút biến hóa, thậm chí còn trắng nhợt.
Nhưng đó chỉ là trong nháy mắt, cô liền nhíu nhíu mày, dường như nhớ ra cái gì đó, vẻ mặt lập tức liền khôi phục tự nhiên.
-Tiểu Vận, tại sao em lại ở chỗ này?
Theo sau một kinh ngạc thanh âm, một chàng trai trẻ tuổi rất nhanh đã đi tới.
Mục Tiểu Vận có chút thất vọng nhìn chàng trai trước mắt lạnh nhạt nói:
– Hóa ra là anh, Mạc Hữu Thâm.
Tuy rằng Mạc Hữu Thâm và Diệp Mặc rất giống nhau, nhưng Mục Tiểu Vận cũng chỉ cần nhìn thoáng qua liền nhận ra người này là Mạc Hữu Thâm, mà không phải là chồng Diệp Mặc của cô.
Chàng trai kia dường như không tin Mục Tiểu Vận cũng dám gọi tên y, lập tức cau mày hừ lạnh một tiếng, – Tiểu Vận, em còn chưa nói tại sao em xuất hiện ở trong này, mẹ anh đâu rồi?
Sắc mặt Mục Tiểu Vận hoàn toàn bình thản, nếu ba năm trước đây cô nhìn thấy không phải là tướng công Diệp Mặc của mình, mà là Mạc Hữu Thâm này, cô còn có thể có biểu hiện như lúc này? Rất nhanh cô liền lắc lắc đầu, Mạc Hữu Thâm thật sự rất giống chồng cô, nhưng bọn họ lại khác nhau về bản chất.
Lúc này cô nhìn thấy Mạc Hữu Thâm, lại có một loại cảm giác âm u lạnh lẽo không nói nên lời, có một loại không được tự nhiên phát từ đáy lòng.
Nhưng lúc đối mặt với chồng cô, cô lại hoàn toàn không có loại cảm giác này, chỉ có vui sướng.
Hơn nữa ánh mắt của Mạc Hữu Thâm và chồng cô hoàn toàn khác nhau, cái loại cảm giác này không thể nói nên lời.
Đột nhiên Mục Tiểu Vận có chút cảm tạ Mạc Hữu Thâm này, nếu năm đó không phải y đi ra ngoài, mình làm sao có thể gặp được tướng công? Cảm ơn trời cao đem tướng công tặng cho con, chỉ có lúc đối mặt, cô mới biết được Mạc Hữu Thâm kém xa Diệp Mặc của cô biết bao nhiêu.
Lúc này Vân Tử Y đã lại đây, ở bên tai Mục Tiểu Vận nói:
– Vừa mới thấy chính là y, y là tướng công em à? Chị thấy hơi giống, nhưng lại thấy không giống lắm, cái loại cảm giác này nói không nên lời.
Mục Tiểu Vận nhạt nhạt nói:
– Không phải, tướng công em hôm nay hẳn là không tới.
Chị Tử Y, chị Y Lan, em phải đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ta Là Tùy Tùng Của Nữ Phản Diện [Dịch] Ta Là Tùy Tùng Của Nữ Phản Diện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ta-La-Tuy-Tung-Cua-Nu-Phan-Dien-Audio-Truyen.jpg)

