[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 129 : Đảo Quỷ (c641-c645)
❮ sautiếp ❯Chương 641: Đảo Quỷ
Đảo Quỷ
H
àn Tại Tân nói tới đây, ngay cả Lạc Ảnh cũng cảm thấy rất tò mò.
Rốt cuộc loại người nào lại điên cuồng hoạt động trong đảo nhỏ kia.
Diệp Mặc lại đại khái suy đoán được một chút.
Hắn phỏng đoán đó hẳn là một căn cứ của Bắc Sa.
Lúc trước hắn tìm được đảo Tiểu Hắc Tinh nằm ở khu vực gần biển Bering.
Tuy nhiên đảo Tiểu Hắc Tinh là căn cứ của đế quốc mặt trời đen mà thôi.
Không biết những tổ chức này muốn làm gì.
Chẳng lẽ bọn họ thật sự muốn thâu tóm thế giới này sao? Nếu quả thật đúng là như vậy, Hàn Tại Tân nói điên cuồng tuyệt đối không phải là khoa trương.
Hàn Tại Tân tiếp tục nói:
– Mấy tháng trước, một chiếc ca nô bình thường xuất hiện ở khu vực gần biển Beaufort.
Trên ca nô này chỉ có một người đàn ông sắp chết.
Sau đó, chiếc ca nô này gặp được một chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ trên biển Beaufort.
Người đàn ông trên ca nô cũng được tàu khách cứu lên.
– Sau khi người đàn ông kia được cứu lên, vừa có thể cử động, việc đầu tiên anh ta làm chính là yêu cầu có một cái máy tính.
Sau đó anh ta điên cuồng phát ra rất nhiều ảnh chụp và tư liệu.
Tất cả đều là một ít tư liệu nghiên cứu khoa học của phòng nghiên cứu ngầm bên trong đảo Băng Khôi.
Không ngờ được trên đảo này có một đám nhà khoa học đang không ngừng nghiên cứu chế tạo các loại vũ khí vô cùng lợi hại.
Tuy rằng số tư liệu này chỉ là một chút, nhưng lại có giá trị kinh người.
– Cái này còn chưa tính.
Anh ta còn phát ra một tấm ảnh chụp một cái được chế tạo với bề ngoài giống hình đĩa bay, nhưng lại không phải là đĩa bay.
Chúng tôi từng có được một phần của bản thiết kế Không Quỳ nên vừa nhìn đã có thể nhận ra được trên bức ảnh đó chính là Không Quỳ.
Diệp Mặc đã hiểu ra được.
Vậy khẳng định là người của Bắc Sa trốn ra ngoài.
Phỏng đoán anh ta muốn tặng lại mấy thứ này cho toàn thế giới, mục đích chính là muốn ngăn cản sự điên cuồng của Bắc Sa.
Quả nhiên Hàn Tại Tân tỏ ra rất nghiêm trọng nói:
– Tôi nghĩ hẳn cậu đã đoán được, đó là căn cứ của Bắc Sa.
Mà người kia cũng trốn từ Bắc Sa ra.
Tuy rằng không biết anh ta làm sao trốn được, nhưng Bắc Sa quả thật đang nghiên cứu chế tạo vũ khí uy hiếp toàn cầu.
Nhưng người đàn ông kia còn chưa phát hết hình ảnh đó, chiếc tàu khách Canada đã bị một loại va chạm kỳ lạ, chìm xuống biển sâu.
– Va chạm? Không phải vũ khí công kích Bắc Sa sao?
Diệp Mặc có chút kỳ lạ hỏi một câu.
Hàn Tại Tân lắc đầu.
– Không phải, thật giống như đâm vào đá ngầm.
Toàn bộ tàu chở khách liền chìm xuống.
Ngoại trừ số ít người còn sống ra, những người còn lại đều không cứu được nữa.
Người đàn ông kia cũng chìm xuống cùng chiếc tàu.
Tư liệu trong tay anh ta thì biến mất không thấy nữa.
– Bởi vì tư liệu này được truyền ra ngoài, cho nên rất nhiều quốc gia đều phái người đi tìm bản thiết kế Không Quỳ? Hoặc mục đích chủ yếu chính là bản thiết kế và tư liệu vũ khí?
Diệp Mặc nói, lại thầm cười lạnh.
Hắn tin tưởng người do các quốc gia phái tới đảo Băng Khôi, rất ít quốc gia có ý đi tiêu diệt Bắc Sa.
Phần lớn đều muốn lấy thứ trong tay Bắc Sa.
Dường như không nghe ra được ý của Diệp Mặc, Hàn Tại Tân cười khổ một cái nói:
– Sau khi chuyện phát sinh, nước Nga, nước Mỹ và quốc gia chúng ta đều phái tàu chiến tới trước tiên.
Dường như Đảo Băng Khôi cũng biết đã bị lộ.
Bọn họ cho phá hủy phần lớn các thiết bị, đồng thời chuyển một vài thứ quan trọng đi.
Nhưng bọn họ còn chưa kịp dời đi, hạm đội của nước Nga, nước Mỹ đã bắt đầu công kích đảo Băng Khôi.
Đảo Băng Khôi dường như chỉ có lực lượng nghiên cứu khoa học, lại không có lực lượng vũ trang.
Cho nên không tốn bao nhiêu thời gian, sinh lực trên đảo đã bị đánh bại.
Nhưng khi nước Nga và các nước đi lên tìm kiếm một hồi, đều không tìm được bất kỳ tư liệu vũ khí nào – Nếu đã không tìm được, vì sao còn muốn phái người đi?
Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ hỏi.
Hàn Tại Tân thở dài nói:
– Tuy Bắc Sa không kịp chạy trốn, nhưng tất cả mọi người tin tưởng Bắc Sa sẽ không hủy đi toàn bộ những tư liệu quý giá.
Bọn họ chưa đến phút cuối cùng, chắc chắn sẽ không hủy tư liệu.
Cho nên người nắm giữ tư liệu nhất định là trốn ở chỗ nào đó.
Sau đó, quốc gia muốn đi tìm tư liệu càng ngày càng nhiều.
Rất nhiều quốc gia thương lượng với nhau, cuối cùng xác định mỗi một quốc gia tạo thành một tiểu đội tiến vào đảo Băng Khôi.
Chỉ cần là không phải là tư liệu về vũ khí phóng xạ và uy hiếp nhân loại, vậy quốc gia nào tìm được sẽ thuộc sở hữu của bọn họ.
Đương nhiên quốc gia khác có thể thông qua cách thức mua bán để nhận được nó.
Lúc này, Diệp Mặc mới hiểu được, hoá ra tiểu đội Hoa Hạ được thành lập như vậy.
Lúc ấy hắn bận rộn chuyện của Lạc Nguyệt, còn cả chuyện anh sống tôi chết với Hồ Lô Đảo, hơn nữa những quốc gia này đã che dấu tin tức, không ngờ hắn lại không biết gì.
Tuy nhiên cho dù biết, Diệp Mặc không để tâm đến.
Nếu quả thật là Bắc Sa, tư liệu bị tiết lộ, hắn cũng không cần phải đi tìm.
Ngay cả Diệp Tinh đều ở Lạc Nguyệt, còn có cái gì khiến hắn phải để ý.
Cho dù tư liệu này có lợi hại đến mấy, nhiều nhất Diệp Tinh cũng chỉ đưa ra để người khác nghiên cứu thiết kế.
– Chẳng lẽ tiểu đội tinh anh của tất cả quốc gia cũng không đi ra sao?
Diệp Mặc có chút kỳ lạ hỏi.
Hàn Tại Tân gật đầu.
– Đúng vậy, không có người của một quốc gia nào có thể đi ra, chứ không cần phải nói là tìm được tư liệu.
– Sau đó bọn họ lại phái thêm một vài người đi vào điều tra.
Nhưng phần lớn đều biến mất không có tin tức.
Cuối cùng, đảo Băng Khôi giống như đảo quỷ.
Người mất tích càng ngày càng nhiều.
Rất nhiều quốc gia đã chủ động rời khỏi đó.
Nếu không phải bên trong có thể còn có rất nhiều người còn sống, hoặc là nói tất cả mọi người muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói không chừng bọn họ đã dùng bom san bằng đảo nhỏ này rồi.
Diệp Mặc nghe xong những lời này, lại cảm giác có chút không đúng.
Thứ nhất, Bắc Sa là một tổ chức như vậy, sau khi Diệp Tinh trốn thoát, sao có thể để người khác trốn được nữa? Thậm chí còn mang ra rất nhiều tư liệu? Thứ hai, đảo Băng Khôi tuy rằng lớn, cũng là đảo núi băng.
Đảo núi băng đương nhiên không có các loại rừng rậm.
Dựa vào cái gì lại không ngừng có người mất tích?
Thứ ba, chuyện các nước thống nhất thành lập tiểu đội như vậy khẳng định phải có người đưa ra đề nghị cụ thể.
Bình thường nhiều nhất chỉ đưa ra ý kiến thành lập một đội quân tình nguyện quốc tế, sau đó tiến vào tìm kiếm mà thôi.
Sao có thể đưa ra loại chủ ý gà trống kêu, gà mái kêu, ai tìm được thì là của người đó? Cũng không phải xử lý chuyện con trẻ của mỗi nhà.
Đương nhiên chủ yếu nhất chính là, vài tiểu đội tinh anh đi tìm trước, không có ai mất tích.
Chuyện mất tích chỉ bắt đầu sau khi thành lập tiểu đội tinh anh.
– Vậy người nào đã đưa ra ý kiến các quốc gia thành lập tiểu đội tinh anh tiến vào tìm?
Nghĩ đến đây Diệp Mặc hỏi.
Nghe Diệp Mặc hỏi, Hàn Tại Tân kinh sợ liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, sau đó nói:
– Khi sau khi tiểu đội tinh anh của các quốc gia bắt đầu mất tích, cũng có người nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng cán bộ đã đưa ra đề nghị kia lại bị tai nạn xe cộ đã chết.
Diệp Mặc lại trầm tư suy nghĩ.
Không thể nghi ngờ tiểu đội của các quốc gia này đều là tinh anh trong số tinh anh của các quốc gia.
Nếu đây thật sự là một cái bẫy của Bắc Sa, vì sao bọn họ lại muốn có những phần tử tinh anh này? Bọn họ cũng không phải là các nhà khoa học, giá trị lợi dụng lớn nhất cũng chỉ là một ít tác dụng chiến tranh mà thôi.
Ví dụ như chém đầu, ví dụ như điều tra, hoặc là chấp hành một vài nhiệm vụ khó khăn.
Hoặc là nói phần tử tinh anh này có thể dễ dàng giết chết một lãnh đạo cấp cao của quốc gia, có thể dễ dàng giết chết một người nào đó.
Nhưng chẳng lẽ còn có thể tiêu diệt một quốc gia so? Hiện tại lãnh đạo cấp cao của quốc gia đã bị giết, nhiều nhất chỉ lựa chọn một người khác đi ra mà thôi, căn bản sẽ không gây ra nhiều khủng hoảng.
Nước Mỹ có nhiều tổng thống bị ám sát như vậy, không phải vẫn là cường quốc sao.
Muốn giết chết một người nào đó để tạo ảnh hường với một quốc gia, tuyệt đối là không thể.
Hàn Tại Tân bỗng nhiên ngắt lời nói:
– Mặc dù trước kia Bắc Sa có bắt các nhà khoa học, nhưng chung quy bọn họ sẽ không bắt cóc những binh chủng tinh anh này.
Hoặc là chuyện này không liên quan gì đến Bắc Sa.
Những người đó mất tích hay là đảo Băng Khôi đã xảy ra vấn đề gì.
Diệp Mặc đã nghĩ thông suốt về vấn đề này.
Hắn cười lắc đầu.
– Ông nói đúng.
Hẳn là bọn họ sẽ không làm như vậy.
Bởi vì làm vậy không có tác dụng gì.
Cho dù bọn họ có thể lợi dụng những người đó bồi dưỡng ra người còn lợi hại hơn, cho dù bọn họ có thể ám sát một tổng thống, cũng…
Nói tới đây, bỗng nhiên Diệp Mặc dừng lại.
Nếu người bọn họ muốn ám sát là Diệp Tinh thì sao? Tác dụng của Diệp Tinh đối với Lạc Nguyệt chắc chắn sẽ không nhỏ.
Không có anh ta, lần trước nói không chừng Lạc Nguyệt đã thua.
Bất kỳ tổng thống nào cũng có thể đảm nhiệm, nhưng Diệp Tinh chỉ có một.
Không có bất cứ kẻ nào có thể thay thế.
Tuy nhiên Diệp Mặc nhanh chóng nghĩ có phải mình nghĩ quá nhiều hay không? Hẳn là không ai biết Diệp Tinh đang ở Lạc Nguyệt.
Nhưng nếu chẳng may người của Bắc Sa biết được thì sao? Tuy rằng Diệp Mặc biết mình nghĩ vậy có chút hoang đường, nhưng nếu chẳng may Bắc Sa thật sự triệu tập nhân tài tinh anh các quốc gia, sau đó bồi dưỡng ra sát thủ hàng đầu, chuẩn bị đối phó Diệp Tinh thì phải làm sao bây giờ? Tuy rằng hắn biết suy nghĩ của mình có chút hoang đường, nhưng điều này liên quan đến tiền đồ của Lạc Nguyệt.
Hắn không thể không nghĩ.
Lần trước khi Lạc Nguyệt đang trong chiến tranh, Lạc Nguyệt có biểu hiện mạnh mẽ, hệ thống quấy nhiễu điện tử không người nào có thể địch được.
Mà Diệp Tinh vốn thiết kế nhiều thứ như vậy vốn chính là người của Tỉnh sa, trốn tới Bắc Sa.
Bọn họ có thể nghi ngờ Diệp Tinh chạy trốn tới Lạc Nguyệt hay không?
Cho dù bọn họ muốn ám sát Diệp Tinh, cũng không phải là chuyện đơn giản.
Hiện tại Lạc Nguyệt đang phát triển không ngừng.
Người không có phận sự căn bản không vào được khu vực trung tâm.
Trừ phi Lạc Nguyệt lập tức lại suy yếu.
Nhưng ngoại trừ chiến tranh, Lạc Nguyệt sao có thể suy yếu được.
Lạc Nguyệt chỉ biết không ngừng tiến bộ.
Chiến tranh?
Diệp Mặc nghĩ tới những việc mà Dược phẩm Lạc Nguyệp gặp phải trong thời gian gần đây.
Nếu độc thủ sau lưng nhằm vào Lạc Nguyệt thật sự là của Bắc Sa, vậy chiến tranh thật sự có có thể xảy ra.
Một khi Lạc Nguyệt và quốc gia khác đánh nhau, cho dù Lạc Nguyệt cói lợi hại đến mấy, cũng không thể đồng thời đối phó được nhiều quốc gia.
Cho dù mình tới hỗ trợ cũng không được.
Tuy rằng phi kiếm của hắn lợi hại, nhưng liên tục tiêu diệt hơn mười chiến hạm cũng là cực hạn của hắn rồi.
Nếu đối phương đưa tới mấy mấy trăm chiến hạm, mấy ngàn chiến hạm, thậm chí mặc kệ định vị, mặc kệ kết quả tên lửa đạn đạo bay loạn, Lạc Nguyệt chỉ là một nơi lớn như thế mà thôi, có thể chặn được vô số tên lửa đạn đạo hay không?
Cho dù có rất nhiều tên lửa đạn đạo chằng chịt, nhưng nhất định cũng không chặn lại được.
Một khi không chặn lại được, những đạn bay loạn, cũng khiến Lạc Nguyệt ăn không hết phải rời đi.
Lui một bước mà nói, cho dù Lạc Nguyệt chặn được những đợt tấn công này, nhưng khẳng định cũng bị tổn thất nặng nề.
Một khi Lạc Nguyệt vì chiến tranh mà bị tổn thất nặng nề như vậy, khu vực trung tâm còn có thể giống như trước đây sao?
Diệp Mặc nghĩ đến đây, sau lưng bỗng nhiên đổ mồ hôi lạnh.
Nếu chẳng may những thứ này đều do kẻ khách nghĩ ra, kẻ địch cũng có chút tâm cơ.
Loại người có tâm cơ không phải không có.
Lúc trước hắn thấy mấy kế sách do Đông Phương Tê lập ra, đều là những suy nghĩ xấu xa.
Nhưng loại người như Đông Phương Tê, đã định trước chắc chắn sẽ không có nhiều.
Tất cả điều này không có khả năng chỉ vì đối phó với một Diệp Tinh chứ? Diệp Mặc lắc đầu.
Hắn biết khẳng định mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Không trùng hợp như vậy.
Cho dù muốn đối phó với Diệp Tinh, cũng không cần hết lần này tới lần khác gây sức ép như vậy.
Nhưng bất kể có phải đối phó với Diệp Tinh hay không, hắn nhất định phải đánh tiếng trước với Hư Nguyệt Hoa còn có Hứa Bình, và đám người Diệp Tinh một tiếng, để tránh trở tay không kịp.
Diệp Mặc vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Hư Nguyệt Hoa, điện thoại di động của hắn đã đổ chuông trước!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 642: Gặp Một Người
Gặp Một Người
Đ
ó là điện thoại do Hư Nguyệt Hoa gọi tới.
Đối với Diệp Mặc, cô gọi điện thoại đến cũng rất đúng lúc.
Hắn vừa định gọi điện thoại cho Hư Nguyệt Hoa.
Cho nên đối với việc Hư Nguyệt Hoa gọi điện thoại tới, hắn rất cao hứng.
– Chị Nguyệt Hoa, tôi đang tính gọi điện cho chị, chị đã gọi tới trước.
– Chủ tịch Hội đồng quản trị, dường như Philippines không có ý thỏa hiệp.
Hơn nữa bọn họ còn gấp rút đặt mua chiến hạm với mấy quốc gia phương Tây.
Tất cả hành động của bọn họ dường như muốn tuyên chiến với chúng ta.
Giọng điệu Hư Nguyệt Hoa tuy thoải mái, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể nghe ra được áp lực của cô.
Nếu còn chưa nghe Hàn Tại Tân nói, Diệp Mặc sẽ không chút do dự lập tức khai chiến.
Chỉ là một quốc gia quần đảo, cũng dám hung hăng càn quấy trước mặt Lạc Nguyệt.
Nhưng hiện tại Diệp Mặc lại cẩn thận hơn.
Cho dù muốn khai chiến, hắn cũng phải bảo vệ tốt đám người Diệp Tinh.
– Chị xử lý chuyện này thế nào?
Diệp Mặc suy nghĩ một lát hỏi.
Hư Nguyệt Hoa nghe Diệp Mặc hỏi, lập tức nói:
– Bởi vì Dược phẩm Lạc Nguyệt, chúng ta bắt đầu tranh chấp với mười mấy quốc gia.
Bọn họ đều đã đàm phán điều kiện bồi thường cho chúng ta.
Đồng thời hai bên đều đã hiểu và bỏ qua cho nhau.
Chỉ có thái độ của Indonesia và Philippines cương quyết, không hề có ý giải hòa với chúng ta.
Hiện tại chúng ta đã thu hồi tất cả các hạng mục hợp tác với hai quốc này, đồng thời bắt đầu yêu cầu bồi thường.
– Tốt.
Diệp Mặc gật đầu.
Chỉ là Philippines và Indonesia, Lạc Nguyệt không sợ.
Lần này hắn trùng hợp phát hiện, hơn nữa thái độ Lạc Nguyệt lại cương quyết, cơ duyên xảo hợp không làm sứt mẻ tình cảm với nhiều quốc gia hơn nữa.
Đây là một chuyện tốt.
Trong chuyện này nếu không phải mình lấy được băng video kia ở đảo Tế Châu, Lạc Nguyệt không kịp đưa ra phản ứng, có thể sẽ làm sứt mẻ tình cảm với không chỉ hai quốc gia.
Một khi càng nhiều quốc gia tiến vào tham dự, chiến tranh đối với Lạc Nguyệt sẽ không hề có lợi.
Rất nhiều quốc gia tuy rằng ngoài miệng nói hữu hảo với Lạc Nguyệt, nhưng một khi Lạc Nguyệt thật sự lâm vào hoàn cảnh khó khăn, phỏng đoán bọn họ sẽ là người trước tiên đến bỏ đá xuống giếng.
– Chị làm không tồi.
Hiện tại Lạc Nguyệt bước vào tình trạng chuẩn bị chiến tranh.
Đồng thời nói một chút với Diệp Tinh, chuyện cụ thể chờ khi tôi trở lại sẽ nói sau.
Còn một điều nữa.
Từ giờ trở đi, toàn bộ Lạc Nguyệt tăng cường cảnh giới.
Người không có phận sự không được tùy ý ra vào.
Đặc biệt vẫn là Diệp Tinh.
Phải nói để anh ấy chú ý an toàn.
Tôi nghi ngờ có người muốn lẻn vào Lạc Nguyệt chúng ta.
Chuyện này đợi lát nữa chị phải nói cho Nhị ca một tiếng.
Diệp Mặc dặn dò nói.
Hư Nguyệt Hoa nói:
– Kỳ thật sau khi Dược phẩm Lạc Nguyệt phát sinh sự kiện, Lạc Nguyệt cũng đã giới nghiêm.
Điều này anh cứ yên tâm đi, tôi đã biết rõ rồi.
Đối với cách làm việc của Hư Nguyệt Hoa, Diệp Mặc rất hài lòng.
Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị cúp điện thoại, Hư Nguyệt Hoa lại lần nữa nói:
– Còn có một việc phải nói với anh một chút.
Chính là Lương Tuấn và Lục Na.
Gần đây bọn họ hình như có chút tâm tư.
Bọn họ muốn về thăm ông bà một chuyến.
Tôi nói chờ anh quay trở về rồi nói sau.
Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống.
Hắn lập tức có một loại dự cảm không tốt.
Lương Tuấn và Lục Na đều nhà khoa học của Lạc Nguyệt, lại còn là vợ chồng.
Thậm chí nguyên tố mới nhất được tách ra làm vũ khí hạt nhân cho Lạc Nguyệt cũng là do hai người mang tới.
Quan trọng nhất, hai người này trốn từ căn cứ Bắc Sa ở khu vực Châu Á tới.
Tuy rằng căn cứ Châu Á không phải là căn cứ trung tâm của Bắc Sa Phòng bị không có nghiêm ngặt như ở căn cứ trung tâm, nhưng có thể trốn ra ngoài khẳng định không muốn bị cầm trở về.
Nếu như vậy, lúc này bọn họ muốn rời khỏi Lạc Nguyệt là vì chuyện gì?
Bất kể thế nào, cũng phải chờ sau khi mình trở về hỏi rõ tình hình rồi nói sau, Diệp Mặc lập tức nói:
– Hiện tại, hai người bọn họ không thể rời khỏi Lạc Nguyệt.
Nhất định phải chờ tôi trở về.
Tôi nghi ngờ đây là âm mưu khác.
Rất có thể hai người bọn họ bị người ta lừa.
– Được, tôi đã biết.
Hư Nguyệt Hoa cúp điện thoại, lập tức phải đi phân phó chuyện của Lương Tuấn và Lục Na.
Hàn Tại Tân nghe Diệp Mặc nói xong, xen vào một câu nói:
– Tôi biết hiện tại cậu bề bộn nhiều việc.
Về chuyện Dược phẩm Lạc Nguyệt, nếu như có gì cần trợ giúp, tôi có thể báo lại với thủ trưởng.
Tuy nhiên khoa học kỹ thuật của Lạc Nguyệt cũng không cần chúng tôi trợ giúp.
Nhưng trên mặt dư luận, Hoa Hạ vĩnh viễn đứng cùng một phía với Lạc Nguyệt.
Trong chuyện này Indonesia không phải thứ tốt.
Nếu không phải bởi vì các loại nguyên nhân, tôi đã chủ động yêu cầu tham dự vào trận đánh của Lạc Nguyệt đối với Indonesia.
Diệp Mặc nghe Hàn Tại Tân nói xong, trong lòng vẫn có chút cảm kích.
Hắn biết Hàn Tại Tân nói vậy không có khả năng thực hiện, nhưng ông Hàn cũng không phải là chỉ nói những lời dối trá.
Những lời ông ta nói chính là suy nghĩ trong lòng ông ta.
Chỉ có điều với vị trí của ông ta, không có khả năng khiến hắn thật sự có thể xuất binh.
– Diệp Mặc, nếu có chuyện, trước hết chúng ta hãy quay trở về đi.
Lạc Ảnh có chút lo lắng.
Cô biết Lạc Nguyệt là cơ sở của Diệp Mặc.
Bằng hữu và người thân của hắn đều ở đó.
Một khi nơi đó xảy ra vấn đề, khẳng định hắn sẽ bị đả kích không nhỏ.
Diệp Mặc gật đầu.
Hiện tại gặp phải tình huống này hắn nhất định phải về trước xử lý sự tình thật tốt mới có thể giúp Hàn Tại Tân.
Hàn Tại Tân cũng hiểu suy nghĩ của Diệp Mặc.
Ông ta chủ động nói:
– Cậu có thể về xử lý chuyện Lạc Nguyệt trước.
Chuyện đảo Băng Khôi đã xảy ra mấy tháng, chờ thêm vài ngày nữa cũng không sao.
Lúc này, điện thoại di động của Diệp Mặc lại vang lên.
Vẫn là Hư Nguyệt Hoa gọi tới.
Giọng điệu Hư Nguyệt Hoa có chút vội vàng.
Cô nói cho Diệp Mặc biết, buổi sáng Lương Tuấn và Lục Na đã rời khỏi Lạc Nguyệt, đi tới Sri Lanka.
– Lập tức phong tỏa toàn bộ Lạc Nguyệt.
Khống chế tất cả đường hàng không.
Diệp Mặc biết Lương Tuấn và Lục Na rời khỏi, nghĩa là chuyện của Diệp Tinh đã bị bại lộ.
Thậm chí hai người còn có thể tiết lộ một vài thiết bị quân sự của Lạc Nguyệt.
Vì đề phòng những chuyện tương tự phát sinh, Diệp Mặc không chút do dự yêu cầu Hư Nguyệt Hoa phong tỏa Lạc Nguyệt Thành.
Sau khi nghe xong cuộc điện thoại này, Diệp Mặc đứng lên nói với Hàn Tại Tân:
– Lão Hàn, về phần chuyện đảo Băng Khôi, tôi khẳng định sẽ nhớ ở trong lòng.
Chờ sau khi tôi làm xong chuyện ở Lạc Nguyệt, tôi sẽ lập tức đi đảo Băng Khôi xem thử.
Lý Hồ và Trương Đào đều là bằng hữu của tôi.
Bất kể thế nào tôi cũng không bỏ mặc.
Hàn Tại Tân biết, hiện tại chuyện Diệp Mặc quá nhiều.
Hắn có thể hứa hẹn đi tới đảo Băng Khôi đã là ân tình rất lớn.
Hiện tại bảo hắn để chuyện Lạc Nguyệt sang một bên, đi làm chuyện khác, nhất định là không thực tế.
Diệp Mặc dẫn theo Lạc Ảnh rời khỏi Hàn gia.
Hiện tại, ngay cả chuyện khoáng thạch Diệp Mặc không có tâm tình đi tìm nữa.
Hắn muốn trở lại Lạc Nguyệt, giải quyết những chuyện của Lạc Nguyệt trước.
Lạc Ảnh bỗng nhiên nghĩ đến, hẳn là mình nên cố gắng tu luyện, bằng không cô căn bản không giúp được Diệp Mặc việc gì.
Nếu Diệp Mặc lựa chọn thành lập thành trì của mình, thành lập thế lực của mình.
Như vậy cô muốn đi trợ giúp hắn, ủng hộ hắn, mà không phải trở thành gánh nặng của hắn.
Dường như cảm giác được suy nghĩ trong lòng Lạc Ảnh, Diệp Mặc nắm tay Lạc Ảnh thật chặt, nói:
– Tố Tố, em không cần lo lắng.
Anh khẳng định sẽ xử lý tốt chuyện này.
Kỳ thật, kỳ thật anh còn có một việc vẫn không dám nói với em…
Cuối cùng Diệp Mặc đã tìm được một cơ hội.
Hắn muốn nói ra chuyện Ninh Khinh Tuyết.
Lạc Ảnh nhìn bộ dạng Diệp Mặc có chút xấu hổ, bỗng nhiên đưa tay bịt miệng Diệp Mặc.
– Hiện tại không cần phải nói nữa.
Sau khi trở về để em tới gặp cô ấy…
Tuy rằng bàn tay mang trên miệng mang đến một mùi thơm ngát, nhưng Diệp Mặc vẫn cảm thấy rất xấu hổ.
Hắn không thể tưởng tượng được chuyện mình tưởng rằng Lạc Ảnh không biết, không ngờ cô đã biết trước rồi.
Nhất định là Bắc Vi đã nói.
Con bé này.
– Diệp Mặc…
Một tiếng quát to lập tức khiến Diệp Mặc và Lạc Ảnh đang còn anh anh em em liền giật mình.
Vừa rồi Diệp Mặc vẫn nghĩ nên làm thế nào nói rõ với Lạc Ảnh về chuyện Ninh Khinh Tuyết.
Có người tới trước mặt hắn, không ngờ hắn lại không chú ý.
Tuy nhiên hắn nhanh chóng nhận ra người đến là ai.
Không ngờ lại là Vương Dĩnh.
Thật đúng là khắp nơi đều có thể thấy cô ấy.
Chỉ có điều bên cạnh Vương Dĩnh còn có hai người nữa.
Trong đó có một người mà Diệp Mặc cũng biết.
Người đó đã học cùng hắn ở đại học Ninh Hải.
Đó chính là em họ của Tô Tĩnh Văn, Tô Mi.
Nhưng Diệp Mặc lại không hề có chút thiện cảm nào đối với cô ta.
Chỉ có điều đó là chuyện đã qua.
Diệp Mặc cũng chưa hề biểu hiện ra mặt.
– Vương Dĩnh, vì sao đi dâu đều có thể nhìn thấy cô vậy.
Chẳng lẽ cô không cần đi làm sao?
Theo Diệp Mặc thấy, Vương Dĩnh là một cô gái trầm tĩnh.
Tính cách của cô ấy cũng có chút đỉnh đạc, cho nên tùy tiện nói đùa vài câu cũng không có vấn đề gì.
– Này, cô ấy là bạn gái của anh sao?
Vương Dĩnh nhìn thấy Lạc Ảnh, trong lòng âm thầm giật mình.
Diệp Mặc tìm được ở đâu một cô gái xinh đẹp như vậy làm bạn gái nhỉ.
Ngay cả Vương Dĩnh vẫn luôn tùy tiện, nhưng vừa nhìn thấy Lạc Ảnh, cũng không còn muốn đùa gì nữa.
Chỉ bởi vì cô nhìn thấy động tác vừa rồi của Lạc Ảnh và Diệp Mặc có vẻ vô cùng thân thiết, cho nên mới hỏi như vậy.
Diệp Mặc gật đầu.
– Đúng vậy, cô ấy tên là Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh, đây là bạn thời đại học của anh Vương Dĩnh.
Cô ấy từng trợ giúp anh rất nhiều lần.
– Lạc Ảnh chào cô.
Vương Dĩnh đối với việc có thể nói chuyện với Lạc Ảnh một cô gái giống như tiên nữ này, trong lòng thậm chí có chút khẩn trương.
– Chào cô.
Lạc Ảnh nghe nói Vương Dĩnh đã từng giúp đỡ Diệp Mặc, thái độ của cô với Vương Dĩnh lại khác hẳn.
– Đúng rồi.
Đây là Tô Mi và bạn học của anh.
Chắc chắn là anh không quên phải không?
Vương Dĩnh nhanh chóng khôi phục lại bình thường, chỉ vào hai người phía sau cô.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Đương nhiên biết.
Đã lâu không gặp.
– Diệp Mặc chào anh.
Bạn gái của anh thật xinh đẹp.
Trong lòng Tô Mi bỗng nhiên tăng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.
Lúc trước, mình hoàn toàn khinh thường Diệp Mặc.
Không ngờ hắn lại có bạn gái xinh đẹp như vậy.
Phỏng đoán Lạc Ảnh còn xinh đẹp hơn cả Ninh Khinh Tuyết.
Hắn thật đúng là rất may mắn.
Xem bộ dạng bọn họ, cô gái tên Lạc Ảnh này còn rất quan tâm đến Diệp Mặc.
Vương Dĩnh thấy không khí dường như có chút xấu hổ, cô vội vàng nói:
– Đúng rồi, hôm nay anh Vương Tự đẹp trai mạnh mẽ nam tính đã trở lại.
Sau này anh ấy muốn phát triển ở Yến Kinh.
Cho nên hôm nay Vương Tự mời khách.
Đợi lát nữa anh cũng cùng đi nhé.
Ở ngay Khai Nguyên Hội Sở phía trước thôi.
Hôm nay phần lớn các nhân vật nổi tiếng ở Yến Kinh đều có mặt.
Diệp Mặc, nếu về sau anh muốn phát triển ở đây, đêm nay nhất định phải đi.
Diệp Mặc cười nói:
– Tôi không đi được.
Tôi và Lạc Ảnh còn có việc khác.
Các cô chơi vui vẻ nhé.
Hắn từng nghe qua về Vương Tự, hơn nữa cũng biết là ai.
Diệp Mặc vẫn có cảm thấy có thiện cảm đối với Vương Tự.
Thật ra anh ta là một người rất tốt.
Nếu bình thường, hắn có thể đi qua xem thử.
Nhưng hiện tại lại không được.
– Vậy thì thật đáng tiếc.
Nếu không đêm nay chị Lạc Ảnh nhất định sẽ là người phụ nữ nổi bật nhất.
Nếu vậy tôi đi theo sau cũng được hưởng lây.
Ha ha…
Vương Dĩnh nói chuyện hoàn toàn không e dè, không hề có chút cảm giác hạ thấp chính mình.
Bỗng nhiên Lạc Ảnh cúi đầu ghé sát vào bên tai Diệp Mặc nhỏ giọng nói:
– Diệp Mặc, vừa nãy em nhìn thấy một người vừa tiến vào hội sở.
Đó chính là người đã hóa trang thành anh ở trên máy bay.
Tuy rằng gã đã bỏ mặt nạ ra, nhưng em khẳng định chính là gã.
Trong lòng Diệp Mặc hơi chấn động.
Nếu gặp người này, cho dù hắn bận đến mấy, cũng sẽ không để ý tới chút thời gian này.
Nghe Lạc Ảnh nói xong, hắn lập tức nhìn Vương Dĩnh nói:
– Được rồi, tôi không có thiệp mời, cô có thể dẫn chúng tôi vào được không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 643: Cút
Cút
T
hấy Diệp Mặc đồng ý vào cùng họ, Vương Dĩnh càng vui hơn.
Khi đám người của Diệp Mặc vào, trong hội sở đã có không ít người tới.
Mấy người vừa ngồi xuống thì phục vụ đã bưng rượu vang, nước trái cây và những thức uống khác đến.
Vương Dĩnh cố ý ngồi bên cạnh Lạc Ảnh, không ngừng hỏi chuyện nọ chuyện kia, Lạc Ảnh không thích nói nhiều, chỉ ngồi một bên nghe mà thôi.
Khi Vương Dĩnh nói đến cảnh khó khăn năm xưa Diệp Mặc ở Ninh Hải, Lạc Ảnh mới chăm chú nghe, đôi khi hỏi một câu.
Nghe đến đoạn Diệp Mặc bị Diệp gia đuổi ra khỏi nhà, hắn ở Ninh Hải không có tiền ăn cơm, mắt cô thậm chí đỏ lên.
Diệp Mặc bất đắc dĩ nhìn bà tám Vương Dĩnh, chỉ đành kệ cô ấy Cùng lúc đó thần thức của hắn chú ý đến người đàn ông đã lừa Lạc Ảnh đến Yến Kinh, lúc này Diệp Mặc không muốn động đến y, nếu đã phát hiện ra rồi, hắn dự định sẽ quăng một mẻ lưới bắt hết.
Tô Mi nhìn thấy rõ thái độ của Lạc Ảnh đối với Diệp Mặc, trong lòng không thoải mái cho lắm.
Diệp Mặc có cái gì? Chỉ là một thiếu gia bị bỏ rơi mà thôi, dựa vào cái gì có được sự ưu ái của một cô gái đẹp như Lạc Ảnh? Sắc đẹp của Lạc Ảnh, khiến cho lòng ghen tị của cô cũng tan biến, chỉ thấy khó chịu tên Diệp Mặc chó ngáp phải ruồi.
– Diệp Mặc, đã lâu rồi không gặp anh, dạo này anh phát tài ở đâu rồi?
Từ lần trước mình mời khách, Diệp Mặc chưa hề nể tình cô, trong lòng cô rất khó chịu.
Đối với cô mà nói, Diệp Mặc không khác gì đám người hạ nhân.
Nhưng người mà cô khinh thường lại tìm được cô bạn gái xinh đẹp nhường kia, điều này khiến cô vô cùng bất mãn.
Diệp Mặc biết tâm tư của loại người cao ngạo như Tô Mi, khẽ mỉm cười nói:
– Bây giờ việc gì tôi cũng làm, phát tài thì chưa dám nói tới.
Trong lòng Tô Mi cười khẩy, nói hắn phát tài mà đã tưởng thật, phát tài cái gì mà chưa dám nói tới, hắn vốn không tìm được việc.
Cô gái tên Lạc Ảnh kia chắc chắn đã bị hắn lừa, vừa nhìn đã biết là một cô gái rất thuần khiết.
Đợi lát nhất định mình phải ở trước mặt Lạc Ảnh, vạch trần bộ mặt của Diệp Mặc.
Một cô gái như Lạc Ảnh, dù ở đâu, cũng trở thành nhân vật trung tâm.
Đã có mấy người đàn ông chuẩn bị đến gần rồi, nhưng có một người đi trước bọn họ, đây là một thanh niên có dáng người cao.
Y cầm ly rượu vang một cách lịch sự tiến đến trước Lạc Ảnh, tay đặt trước ngực, nhẹ nhàng khom người nói:
– Chào tiểu thư xinh đẹp, tôi tên Vương Tiền Quân, không biết có may mắn được làm quen với cô không.
Lạc Ảnh khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ người này không lịch sự gì cả, không nhìn thấy mình đang nói chuyện với người khác sao? Vương Dĩnh liếc mắt nhìn Vương Tiền Quân, bỗng cảm thấy mình không nên gọi Diệp Mặc và Lạc Ảnh tới.
Cô biết rất nhiều người ở đây đều là những người Diệp Mặc không trêu được.
Tô Mi đột nhiên có hứng thú với Vương Tiền Quân này, cô biết y là anh họ của Vương Tự, là người của Vương gia ở Yến Kinh.
Hơn nữa, trong sự nghiệp gia tộc Vương gia có một địa vị không nhỏ.
Người này rất háo sắc, nhìn thấy cô gái xinh đẹp như Lạc Ảnh, y chắc chắn sẽ không bỏ qua, lúc này Tô Mi rất muốn biết Diệp Mặc sẽ làm gì.
Đương nhiên kết quả tốt nhất là Vương Tiền Quân ở trước mặt Diệp Mặc vung đao lên cướp người yêu, như thế mới hả dạ.
Không thấy Lạc Ảnh trả lời, Vương Tiền Quân đang muốn nói thêm thì Diệp Mặc đã lên tiếng trước:
– Vương Tiền Quân, tôi quen anh.
Hai năm trước, khi anh đến Lưu Xà có gặp cướp, kết quả là anh đã phải để bạn gái lại cho bọn cướp, còn mình thì tháo chạy, tôi không nhầm đấy chứ.
Vương Tiền Quân nghe Diệp Mặc nói, mặt liền biến sắc, việc này ngoài Tiêu Lôi ra còn ai biết? Chẳng lẽ Tiêu Lôi nói ra ngoài?
Nghe những lời của Diệp Mặc, không những mấy người Vương Dĩnh và Tô Mi ngạc nhiên mà mọi người vây quanh cũng kinh ngạc nhìn Vương Tiền Quân.
Sau khi Diệp Mặc nói ra chuyện này, mặt Vương Tiền Quân biến sắc, không lập tức phản bác thì mọi người xung quanh cũng biết chuyện này là sự thật.
Rất nhiều người bỗng thấy hứng thú, không ngờ một người có vẻ ngoài hào nhoáng như Vương Tiền Quân lại làm một chuyện xấu mặt như vậy.
Một vài cô gái bắt đầu nhìn Vương Tiền Quân bằng ánh mắt khinh bỉ, không ngờ tên này đểu cáng thế.
Chuyện này một khi truyền ra ngoài, dù y có cao to, giàu có, đẹp trai đến đâu cũng không có cô gái nào thật lòng muốn ở bên y, nhiều nhất cũng chỉ vì tiền của y mà thôi.
– Anh nói láo, anh là ai?
Vương Tiền Quân phản ứng, tỏ ra phẫn nộ, nói ra chuyện này khác nào đánh vào mặt y? Sau này y sao ngẩng đầu lên được? Nếu là Tiêu Lôi nói ra, y sẽ không tha cho Tiêu Lôi.
Nhưng nghĩ đến Tiêu gia sẽ không sợ Vương gia, trong lòng y có chút không cam tâm.
Diệp Mặc lạnh lùng cười:
– Anh nói tôi là ai? Vì chuyện này là tận mắt tôi nhìn thấy, anh nói tôi có nói láo được không?
– Là anh, anh là người xuống từ chiếc xe Audi?
Khi Vương Tiền Quân nhìn Diệp Mặc một lần nữa thì đã nhận ra hắn.
Y nói lời này chẳng khác nào thừa nhận.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Không sai, chính là tôi, cô ấy quen anh quả là đen.
– Diệp Mặc, anh nói không sai, quen biết với hạng người này, tôi thực sự quá xui xẻo.
Một giọng nữ đầy chua chát vang lên.
– Tiêu Lôi, cô có ý gì?
Sắc mặt của Vương Tiền Quân càng trở nên khó coi hơn, y không ngờ Tiêu Lôi cũng đã đến.
– Đồ cặn bã, tôi có ý gì không cần anh quan tâm.
Tuy nhiên, tôi thực sự không muốn nói chuyện với hạng người như anh, trước đây, đúng là tôi mù…
Tiêu Lôi nhìn Vương Tiền Quân một cách lạnh lùng, tiến đến ngay trước mặt Diệp Mặc.
– Anh hay lắm Vương Tiền Quân nhìn Diệp Mặc nói một cách lạnh lùng.
Diệp Mặc vẫn ngồi, hắn nghe Vương Tiền Quân nói liền đặt ly rượu xuống, quát:
– Cút.
Nếu không phải muốn theo dõi người đàn ông vào trong phòng mãi chưa ra, Diệp Mặc sớm đã đá cho y một cái.
Nhưng như thế thì chuyện sẽ to mất.
– Anh…
Vương Tiền Quân tức điên lên, nhưng trước khi y phát hỏa thì đã có một người lôi y sang một bên, đồng thời đứng ở chỗ cũ của y.
Người lôi Vương Tiền Quân ngay nhìn cũng không nhìn y, mà vui vẻ nói với Diệp Mặc:
– Ha ha, Diệp thiếu gia, không ngờ tôi lại có vinh hạnh được gặp anh trong buổi tối hôm nay, quả là may mắn, may mắn.
Là Vương Tự, Diệp Mặc từng gặp người này trong buổi tiệc sinh nhật của Tô Tĩnh Văn, biết anh ta là đồng đội của đám Quách Khởi, hơn nữa con người rất được.
Diệp Mặc đứng dậy, bắt tay Vương Tự:
– Tôi chỉ là trùng hợp gặp Vương Dĩnh thì cùng đến đây.
Lâu rồi không gặp anh.
– Vâng, quả là lâu lắm rồi không gặp.
A, phóng viên Tiêu cũng đến, chào cô.
Cùng lúc đó Vương Tự nhìn thấy Tiêu Lôi.
Lúc này Tiêu Lôi nhìn thấy Lạc Ảnh ngồi bên cạnh Diệp Mặc, cô có chút nghi ngờ nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Diệp Mặc, cô gái xinh đẹp này là?
– Ồ, đây là Lạc Ảnh, vợ của tôi.
Diệp Mặc nắm lấy tay Lạc Ảnh trả lời.
– Diệp Mặc, anh đã kết hôn rồi ư?
Câu nói này dường như cả Vương Dĩnh và Tiêu Lôi đều đồng thanh hỏi.
Vương Dĩnh còn tưởng rằng Lạc Ảnh chỉ là bạn gái của Diệp Mặc thôi, không ngờ Diệp Mặc lại nói luôn là vợ mình.
Trong lòng Tiêu Lôi như nổi sóng, cô vẫn tưởng rằng chắc chắn người kết hôn với Diệp Mặc là Ninh Khinh Tuyết cơ, không ngờ lại là cô gái này, thực sự không có cách nào phân cao thấp cô ấy và Ninh Khinh Tuyết.
Diệp Mặc này quả là có bản lĩnh, làm thế nào mà tìm được cô gái xinh đẹp như thế nhỉ? Nhưng nghĩ đến Tiêu Lôi cô liền nghĩ đến mình, chẳng phải trước nay cô vẫn luôn có tình cảm với hắn sao?
Tiêu Lôi muốn hỏi Ninh Khinh Tuyết thế nào, nhưng cô cũng biết đây không phải là lúc hỏi.
– Chúc mừng anh, chúc mừng anh, không ngờ Diệp Mặc lại kết hôn rồi.
Vương Tự tỏ ra vui vẻ, trong lòng ông cũng thầm lộ ánh mắt khâm phục Diệp Mặc.
Nhưng Vương Tự ở trong bộ đội, hơn nữa còn là bộ đội giống Quách Khởi, đối với Diệp Mặc không phải là không biết gì cả.
Anh ta biết Diệp Mặc không phải là người bình thường, thậm chí hiện này Quách Khởi và Lô Lâm đang làm việc cùng Diệp Mặc, tuy làm việc gì anh ta không biết, nhưng tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
– Vương Tự, hôm nay là ngày anh trở về Yến Kinh nhậm chức, anh là người mà cụ chọn là người nối nghiệp, đừng tùy tiện đi quen biết người không đáng.
Vương Tiền Quân thấy Vương Tự và Diệp Mặc thân thiết như vậy, có chút không thoải mái nhắc nhở.
Vương Tự hình như mới phát hiện ra Vương Tiền Quân, quay đầu lại nhìn Vương Tiền Quân rồi tỏ sắc mặt lạnh lùng quát:
– Cút.
– Anh…
Mặt Vương Tiền Quân càng biến sắc, y không ngờ anh lại không nể tình mình như vậy, mình dẫu sao cũng mang dòng dõi của Vương gia.
Anh ở trước mặt người ngoài, lại làm mất mặt mình thế.
Hai từ cút, khiến y cảm thấy vô cùng mất mặt.
Y nhìn Diệp Mặc đầy oán hận, quay người rời đi.
Trong lòng Tô Mi càng ngạc nhiên hơn, cô thực sự không hiểu, Diệp Mặc rõ ràng là một thiếu gia bị bỏ rơi, sao lại có thể kết bạn được với anh Vương Tự.
Theo cô biết, Vương Tự và Diệp Mặc quen biết nhau hay là có liên quan đến cô, chính là lần cô muốn Vương Tự và Diệp Mặc bắt tay nhau mà quen biết.
Vương Tự bây giờ và Vương Tự của mấy năm trước đã khác nhau nhiều, cần phải biết rằng sở dĩ anh Vương Tự trở về Yến Kinh là vì Vương gia muốn chú trọng bồi dưỡng anh ấy, nói anh ấy là người nối nghiệp của Vương gia cũng không sai.
Tên Diệp Mặc này quả là chó gặp may, không những tìm được bạn gái như Lạc Ảnh, mà còn quen biết được với Vương Tự, xem ra quan hệ không tồi.
Diệp Mặc nhìn Vương Tiến Quân chán nản bỏ đi, lạnh lùng cười, không nói gì.
Tên Vương Tiền Quân này không đến tìm hắn thì thôi, nếu đến tìm hắn, thì đừng trách tự thắt cổ, không muốn sống nữa.
Vương Tự không thèm để ý đến Vương Tiền Quân vừa bỏ đi, mà nói với Diệp Mặc, Tô Mi và mọi người:
– Mọi người ngồi xuống đi, vũ hội vẫn chưa bắt đầu, tôi đi chào mấy vị khách một chút.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Vậy anh đi đi.
Hắn nhìn thấy lại có hai người tiếp tục đi vào căn phòng mà hắn vẫn theo dõi, nhìn vẻ mặt của họ, Diệp Mặc đoán họ đã biết mình và Lạc Ảnh đến đây.
Nhưng Diệp Mặc không sợ họ nghi ngờ, vì hắn quen biết Vương Tự, điều này rõ ràng là hắn đến đây không phải là không có lí do.
Những Diệp Mặc cũng biết, những người này dám đến tụ tập ở tiệc này, chắc chắn là có quen Vương Tự, thậm chí còn là người thân thuộc.
Lạc Ảnh thấy Diệp Mặc cúi đầu, biết chắc chắc hắn đang dùng thần thức quan sát người đó, nên lẳng lặng ngồi bên cạnh Diệp Mặc không nói gì.
– Lạc Ảnh, cô thật là xinh đẹp, cô và Diệp Mặc vừa kết hôn à?
Tiêu Lôi tuy cảm thấy mình và Lạc Ảnh có khoảng cách không nhỏ, nhưng thấy Lạc Ảnh như con chim non nép mình vào Diệp Mặc, trong lòng có phần chua chát.
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười giống như trăm hoa đua nở, ngay cả Tiêu Lôi cũng thấy mê.
– Vâng, Diệp Mặc nói chúng tôi trở về sẽ tổ chức một hôn lễ long trọng.
Nói đến đây Lạc Ảnh dừng lại, cô biết bây giờ không thể nói ra chuyện của Ninh Khinh Tuyết, cô bỗng nhiên cũng muốn biết cô Ninh Khinh Tuyết kia rốt cuộc là cô gái như thế nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 644: Lạc Ảnh Tức Giận
Lạc Ảnh Tức Giận
S
au khi hai gã đàn ông vừa vào căn phòng không lâu thì lại có một nam một nữ tiến vào căn phòng đó.
Tính cả gã đàn ông kia thì Diệp Mặc thấy trong phòng đã có năm người rồi.
Hơn nữa người phụ nữ vừa vào đó, hắn đã nhận ra được.
Lúc trước chính hắn đã đánh tráo chiếc túi của cô ta, lấy đi một viên tinh thạch cực năng.
Lúc đó người khác gọi cô ta là chị Linh, sau này qua lời của Lục Na, Diệp Mặc biết đây chính là chị Lục Linh của cô.
Theo lý mà nói thì lúc ấy mình đã liên lụy đến Lục Linh rồi, sao cô ấy vẫn còn ở đây? Hơn nữa xem ra mấy người kia có vẻ khá hòa hợp.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Lục Linh, Diệp Mặc liền hiểu Lục Na và bạn trai cô ấy vì sao phải rời khỏi Lạc Nguyệt, hóa ra nguyên nhân là do chị cô.
Nhưng Diệp Mặc thấy có chút không đúng, mấy người này là người của Bắc Sa, điều này không thể nghi ngờ nhưng Bắc Sa sao lại có chuyện tốt như vậy? Tinh thạch cực năng đối với Bắc Sa quan trọng thế nào, Diệp Mặc hiểu rất rõ, hơn nữa, giá trị của nó thì Diệp Mặc càng hiểu hơn ai hết.
Hai viên tinh thạch cực năng đã bị mất, sao có thể bình yên vô sự được? Bất kể thế nào, nếu đã nhìn thấy Lục Linh ở đây rồi, nói không chừng Lục Na sẽ tìm đến nơi này, mình chỉ cần quan sát cẩn thận mấy người kia là được rồi, tuyệt đối không thể để cho Lục Na nói ra việc bố trí ở Lạc Nguyệt và một số chuyện khác.
Cho dù Lạc Na biết không nhiều nhưng cũng không thể tiết lộ ra ngoài được.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đứng phắt dậy nói với Lạc Ảnh:
– Em ở đây đợi anh, anh phải ra ngoài có việc, một lúc sẽ về.
Lạc Ảnh gật đầu:
– Anh đi đi, em ở đây đợi anh.
Cô đương nhiên biết Diệp Mặc đi làm gì, với thân thủ của Diệp Mặc, cô rất yên tâm.
Diệp Mặc chào Vương Dĩnh và Tiêu Lôi rồi mới rời khỏi hội sở.
Hắn muốn thám thính tin tức trong hội sở nên nhất thiết phải ra ngoài trước, hắn tin tưởng mình đang theo dõi mấy người Bắc Sa kia và mấy người họ cũng đang theo dõi hắn.
Cho nên hắn ra ngoài trước sau đó lại ẩn thân tiến vào.
– Diệp Mặc đi làm gì vậy?
Tiêu Lôi nhìn bóng lưng dần mất hút của Diệp Mặc hỏi một các kỳ quái.
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười, nhưng không trả lời.
Cô không thể nói dối nên đã không nói gì.
– Đúng rồi, Lạc Ảnh, hai người chuẩn bị tổ chức hôn lễ ở đâu thế? Vào lúc nào vậy?
Tiêu Lôi rất nhanh lại đem chuyện hôn lễ của Diệp Mặc và Lạc Ảnh ra nói, dường như đây mới là việc làm cô quan tâm nhất.
Lạc Ảnh lắc đầu đáp:
– Tôi cũng không biết, Diệp Mặc nói khi nào thì là khi ấy.
Nghe Lạc Ảnh nói xong, mấy cô gái ngơ ngác nhìn nhau.
Lạc Ảnh xinh đẹp như thế, lại dịu dàng nữa, sao không có chút mạnh mẽ, cứng rắn nào.
Diệp Mặc thật có bản lĩnh, rốt cuộc hắn sao lại tìm được một người con gái như thế? Phải biết rằng việc kết hôn bây giờ chính là thương lượng giữa hai người, sao có thề nam giới nói sao là vậy được?
Lòng Tô Mi càng khó chịu, cô biết Diệp Mặc cũng là người tốt nhưng sao cô lại thấy không được thoải mái.
Lúc mấy người đang nói chuyện thì cô đột nhiên ngắt lời:
– Lạc Ảnh, cô có biết việc trước kia của Diệp Mặc không?
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười:
– Vương Dĩnh đã nói cho tôi biết rồi.
– Không phải, điều tôi muốn nói không phải thế, mà là cái việc Diệp Mặc kiểm tra trong bệnh viện kia.
Thế nên không thể động phòng được…
Tô Mi liền nghĩ tới việc khiến Lạc Ảnh rời xa Diệp Mặc.
Bây giờ Diệp Mặc không có ở đây, không nhân dịp này giậu đổ bìm leo thì còn chờ đến lúc nào nữa.
Mặt Vương Dĩnh đột nhiên biến sắc nói:
– Tô Mi, sao bạn lại nói thế? Diệp Mặc cũng là bạn học của chúng ta, hơn nữa mọi người đều học tại đại học Ninh Hải.
Nói như vậy là có ý gì chứ?
Tiêu Lôi đã nghe vài việc của Diệp Mặc, về mặt này cô cũng đã nghe qua.
Nhưng sau khi sự việc xảy ra thì cô càng để ý đối với nhân phẩm của một người, không phải vì mấy chuyện này.
Thế nên nghe thấy Tô Mi nói những việc của Diệp Mặc trước mặt vợ của hắn như vậy, cô lập tức biết được cách nghĩ của Tô Mi.
Cô cũng nghi hoặc và không hiểu nhìn Tô Mi, chẳng lẽ cô ấy có thù hận gì với Diệp Mặc sao? Tiêu Lôi làm phóng viên đã nhiều năm, tâm tư dao động, thậm chí đã nghĩ tới việc Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc không ở cùng nhau là không phải vì việc này rồi.
Lạc Ảnh không phải kẻ ngốc.
Lúc cô và Diệp Mặc gặp Tô Mi thì đã cảm thấy Diệp Mặc và Tô Mi dường như có chút mâu thuẫn.
Nhưng Diệp Mặc không nói gì nên cô cũng giữ phép lịch sự không hỏi.
Bây giờ Tô Mi lại nói những lời này sau lưng Diệp Mặc, lòng cô chợt thấy không được thoải mái.
Diệp Mặc có thể động phòng hay không, cô hiểu rõ hơn ai hết, sức nóng của hắn thậm chí ngay cả cô cũng không chịu nổi.
Nhưng một cô gái như Tô Mi lại nói chồng của mình bị thế, khiến cô nổi giận, đồng thời cô cũng cảm thấy người như Tô Mi thật không biết xấu hổ, nếu không phải Diệp Mặc bảo cô ở đây đợi hắn thì cô đã đi từ lâu rồi.
Cô lạnh lùng thoáng nhìn Tô Mi:
– Việc của chồng tôi không cần cô quan tâm, đó là việc của tôi.
Còn nữa, tôi không muốn ngồi cùng với cô, cô hãy tránh ra.
Tô Mi biến sắc, cô không thể tưởng tượng được một người dịu dàng như Lạc Ảnh nói trở mặt liền trở mặt, thậm chí không khách khí.
Bị mất mặt, Tô Mi cũng không ở lại nữa, cô liền đứng lên, kéo theo một bạn học bên cạnh, nói với Vương Dĩnh:
– Tôi đi đây, bạn có đi không?
Nói xong không đợi Vương Dĩnh trả lời, cô lập tức bỏ đi.
Vương Dĩnh không biết làm sao với Lạc Ảnh đành nói một câu:
– Để tôi đi xem cô ấy.
Tuy Vương Dĩnh không thích cách nói chuyện của Tô Mi nhưng dù sao Tô Mi cũng là bạn bè của cô, cô ấy bỏ đi như vậy có chút không hay.
Vương Dĩnh đuổi theo Tô Mi có chút không vui liền nói:
– Lạc Ảnh giống như nhân vật tiên nữ, bạn nói như vậy thực sự có chút quá đáng đấy!
Tô Mi cười lạnh lùng:
– Tôi là vì muốn tốt cho cô ấy, người như thế bị Diệp Mặc lừa thật không đáng.
Nhưng giờ xem ra cũng đáng lắm.
– Diệp Mặc có chỗ nào không tốt à? Tôi thấy hắn rất tốt, tôi thật không hiểu sao bạn lại có thành kiến với hắn, hơn nữa hắn ta cũng không giống như những lời bạn nói.
Vương Dĩnh có chút tức giận nói.
Cô và Diệp Lăng là bạn rất thân, đã yêu ai thì yêu cả đường đi lối về, nên đối với Diệp Mặc cũng không tệ.
– Hắn không phải giống những gì tôi nói ư? Sao bạn biết được? Chẳng lẽ bạn đã lên giường với hắn sao?
Tô Mi bị Lạc Ảnh đuổi đi, đã giận giờ còn giận hơn.
Vương Dĩnh nghe Tô Mi nói xong thì không vui chút nào:
– Cái gì gọi là lên giường? Bạn không được nói linh tinh.
Diệp Mặc là người tốt, là chính miệng em gái Diệp Lăng của hắn nói, tuyệt đối không phải là người như bạn nghĩ.
Tô Mi, tôi thấy bạn bị tẩu hỏa nhập ma rồi, bạn cần yên tĩnh một lúc.
Tô Mi lại cười lạnh lùng:
– Diệp Lăng là em của Diệp Mặc, sao cô ấy biết được cái ấy của anh mình thế nào? Bạn lừa ai đấy? Lẽ nào kiểm tra trong bệnh viện là giả sao?
Vương Dĩnh tức giận thực sự, cô hừ một tiếng nói:
– Là Thiên Hà, bạn cùng ký túc xá với Diệp Lăng nói, lẽ nào là giả bộ sao?
Tô Mi liền lấy di động ra nhìn Vương Dĩnh nói:
– Vương Dĩnh, tôi biết bạn muốn nói giúp Diệp Mặc, đáng tiếc là tôi quen Thiên Hà, cô ấy cùng công ty với tôi.
Tôi sẽ gọi điện hỏi cô ấy, cô nghe cho kỹ nhé!
Vương Dĩnh há hốc miệng nhìn Tô Mi, cô không hiểu vì sao chuyện nhỏ như vậy mà Tô Mi phải làm rõ ràng như thế.
Cuộc gọi của Tô Mi rất nhanh có tín hiệu:
– Thiên Hà, tôi là Tô Mi đây.
Tôi muốn hỏi cô một chuyện thôi.
Diệp Mặc kia cô biết không, chính là anh của bạn cô.
Nghe nói, hắn ở bệnh viện kiểm tra cái kia, đúng không, à, cô cũng nghe qua rồi.
Khóe miệng của Tô Mi lộ ra một tia mỉm cười đắc ý, cô nheo mắt nhìn Vương Dĩnh, tiếp tục nói:
– Vâng, tôi nghe người khác nói kiểm tra là giả.
Cái gì? Thật là giả sao? Sao cô biết được? À, tên lưu manh đó sao với cô lại… Á, tôi biết rồi.
Không được nói bừa, tôi làm sao có thể lên giường với hắn ta được, cái đó… Tôi chỉ tiện hỏi thôi, tôi cũng không thích.
Vương Dĩnh nhìn Tô Mi giống như nhìn một con gà mái bại trận, nhếch miệng nói:
– Tô Mi, Tô gia các bạn cũng coi là một gia tộc không nhỏ, lẽ nào những gia tộc tranh đấu, bạn không biết sao? Diệp Mặc cũng là một vật hi sinh của gia tộc mà thôi, vài kiểm tra đó đương nhiên là giả rồi.
Bạn xem dáng vẻ hạnh phúc của Lạc Ảnh – bạn gái hắn, đi thôi, cùng đi nói lời xin lỗi là được rồi, Lạc Ảnh cũng không phải là người để bụng.
– Xin lỗi, tôi sẽ không đi, tôi cũng chỉ muốn tốt cho cô ấy thôi.
Cứ coi như Diệp Mặc không sao nhưng một người như hắn ngay cả chuyện nghề nghiệp cũng không quyết được thì dựa vào cái gì có thể ở cùng với một người xinh đẹp như Lạc Ảnh chứ? Thế chẳng khác nào bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu, nhưng mà, loại con gái này bị thế cũng đáng đời.
Tô Mi vẫn khinh thường như cũ nói.
Vương Dĩnh lắc đầu, không khuyên Tô Mi nữa, quay lại bước về phía Lạc Ảnh.
…Cuộc nói chuyện của năm người họ khá đơn giản, Diệp Mặc đoán không sai, năm người này đúng là thành viên của Bắc Sa.
Tên gọi là sếp Lưu mà Lạc Ảnh đã vạch trần giả mạo đó hẳn là đội trưởng của hai người đàn ông ở phía sau, người có làn da trắng được gọi là Vĩnh Thiếu gia, và một người khác vẫn chưa thấy lên tiếng.
Một nam một nữ vào sau cùng chính là Lục Linh và Hạt Tử.
Diệp Mặc nhìn Hạt Tử trong nháy mắt liền biết được gã chính là tên giám sát hắn ở sân bay.
Chỉ là lúc đó, trong mắt hắn chỉ có Lạc Ảnh, không có tâm trí đi quản những người còn lại nên mới không để ý đến gã, không ngờ, gã lại tới nơi này.
Nhưng Lục Linh kia, Diệp Mặc thấy không được tự nhiên, chỉ là hắn và Lục Linh không xuất hiện cùng lúc.
Ban đầu là ở phòng hầm, hắn cũng chỉ nhìn qua cô ta mà thôi.
Tuy nghi ngờ Lục Linh này chính là Dịch Dung nhưng Diệp Mặc nhìn tỷ mỉ hơn làn da của Lục Linh thì lại không thấy dấu vết nào của dịch dung.
– Diệp Mặc và Lạc Ảnh lại tới đây là không có ý gì sao?
Lời này của sếp Lưu chính là hỏi Lục Linh và Hạt tử đến sau.
Lục Linh không nói gì, Hạt Tử lắc lắc đầu đáp:
– Hẳn là không có ý đấy, hai người gặp Vương Dĩnh và Tô Mi ở cửa hội sở, sau đó Vương Dĩnh và Tô Mi dẫn bọn hắn vào.
Chỉ là hắn và Vương Diễm cũng quen nhau, hơn nữa quan hệ cũng không tệ lắm.
– Vĩnh Thiếu gia, không nên manh động.
Sếp Lưu chợt đưa tay ngăn lại tên Vĩnh Thiếu gia có làn da trắng đang kích động.
– Tôi có thể không kích động sao? Tên khốn kiếp đó đã đánh gãy vụn chân của em tôi.
Đới gia tôi và hắn thù sâu như biển.
Tên thanh niên có nước da trắng nõn bỗng gầm nhẹ một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 645: Diệp Mặc, Nhà Ngươi Rốt Cuộc Là Ai?
Diệp Mặc, Nhà Ngươi Rốt Cuộc Là Ai?
G
iờ Diệp Mặc mới hiểu, hóa ra tên Vĩnh Thiếu gia này là anh của Đới Hằng.
Em của gã đã bị mình đánh nát hai chân ở Cửu Đường, cả đời này cũng chẳng còn cơ hội đứng lên.
Là người của Đới gia, Diệp Mặc cũng thấy không kỳ quái, người của Đới gia và Bắc Sa ở cùng nhau, tên Vĩnh Thiếu gia này và mấy người kia cùng ở đây cũng là điều bình thường.
Hoặc có lẽ là vì chuyện của Đới Vĩnh nên mấy người họ mới có thể cùng tụ tập trong hội sở này.
Trừ gã sếp Lưu kia là Hoàng cấp trung kỳ ra thì người đàn ông chưa lên tiếng kia là Hoàng cấp hậu kỳ, ba người còn lại thật ra rất bình thường, chỉ là khí huyết sung một chút mà thôi.
Sếp Lưu bỗng khoát tay chặn lại, hình như tay gã đã nhận được tin tức gì.
Một lát sau gã nói:
– Diệp Mặc đã vừa đi ra ngoài, còn Lạc Ảnh vẫn ở bên trong, hơn nữa, Lục Na và Lương Tuấn đêm nay sẽ tới Yến Kinh, hẹn chúng ta hai giờ sáng mai ở sông Yến Thủy gặp mặt, nhưng Lục Linh nhất định phải đi.
Nghe được lời của sếp Lưu, Đới Vĩnh đột nhiên đứng lên:
– Sếp Lưu, nếu chỉ có một mình Lạc Ảnh, chúng ta…
Đới Vĩnh còn chưa nói hết câu đã bị sếp Lưu cắt ngang:
-Tôi biết anh muốn chiếm cô gái Lạc Ảnh đó nhưng bây giờ tuyệt đối không được, chỉ cần Diệp Mặc một ngày chưa chết, cho dù bắt cô ta về cũng không thể động vào.
Hơn nữa, đây vẫn là địa bàn của Vương gia, Vương Tự và Diệp Mặc có quan hệ thân thiết, cho dù muốn động thủ thì tuyệt đối cũng không thể động thủ ở đây được.
Ai biết được Diệp Mặc có đột nhiên tiến vào hay không, nói thật nhé, mấy người chúng ta ở đây cộng lại cũng không đáng để hắn tùy ý giết đâu.
Diệp Mặc cười lạnh, mấy người này quả thực không đủ để hắn tùy ý giết, chỉ cần mấy hỏa cầu là có thể giải quyết rồi.
Diệp Mặc đã biết được đến tối họ sẽ gặp nhau ở sông Yến Thủy nên không muốn tiếp tục nghe nữa, đợi đến lúc tối tới sông Yến Thủy là được rồi.
Đang nghĩ đã đến lúc phải rời đi, thần trí của hắn liền chú ý trong phòng xa hơn một chút, một cô gái phục vụ đang cầm khăn lau bàn nhưng cái bàn đó cô ta lau rất lâu rồi mà vẫn ở đó lau đi lau lại.
Diệp Mặc giật mình, lập tức dùng thần thức quan sát cẩn thận nhân viên phục vụ này.
Cô ta gầy yếu, trên mặt có nhiều vết sẹo, xem ra rất xấu.
Nếu không phải mặt của cô ta thực sự rất xấu thì Diệp Mặc sẽ không nghĩ đây là do con người làm ra.
Vừa nghĩ tới mặt của cô có thể do con người gây ra, Diệp Mặc liền chú ý tới thân thể của cô, quả nhiên trước ngực và sau lưng vết thương chồng chất, thoạt nhìn đã thấy ghê người.
Đây là một người phụ nữ đã nếm qua đau khổ, tuy ánh mắt của cô rất bình tĩnh nhưng thần thức của Diệp Mặc lại cảm giác được lòng cô đang rất phẫn nộ.
Điều khiến Diệp Mặc kỳ quái là cô gái đó cho hắn một chút cảm giác quen thuộc, nhưng hắn lại không nhớ ra được cô là ai.
Rất nhanh, Diệp Mặc nhìn thấy một chấm đen nhỏ bên trong tai cô, đây là máy nghe trộm.
Diệp Măc liền nghĩ đến căn phòng của năm người Bắc Sa kia.
Thần thức của hắn bắt đầu tìm kiếm, quả nhiên hắn thấy có một thiết bị nghe trộm ở dưới ghế.
Hóa ra cô ta đã nghe trộm việc của Bắc Sa, chỉ cần cô ta không làm hỏng chuyện của mình là được, Diệp Mặc cũng không quan sát cô ta nữa mà theo cửa sổ đang mở rời khỏi căn phòng, lại tiến vào hội sở.
Diệp Mặc vừa đi tới đại sảnh đã nhìn thấy mấy người Lạc Ảnh đang ngồi nói chuyện, còn Tô Mi thì đứng ở một bên.
Hơn nữa, Lạc Ảnh đang cau mày, nếu không phải Diệp Mặc bảo cô đợi ở đây thì cô sớm đã bỏ đi rồi.
Mấy người này Diệp Mặc đều biết, ngoại trừ Khâu Chí Nhưỡng và Hàn Đan ra, còn có Khâu Chí Học suýt chút nữa bị hắn trừng trị ở hội quán Ngô Đồng tại Yến Kinh.
Diệp Mặc có nghe bọn Thi Tu nói qua, tên Khâu Chí Học này là một nhân vật trẻ tuổi giỏi giang của Khâu gia.
Có điều, tên Khâu Chí Học này lúc ở hội quán Ngô Đồng có phần mưu trí, không có vội vã ra tay nên đã miễn đi một tai kiếp.
Diệp Mặc bước tới trước mặt Lạc Ảnh nói:
– Anh đã về đây.
Lạc Ảnh nhìn thấy Diệp Mặc đã trở về liền vội vàng nắm lấy cánh tay Diệp Mặc, đối với những người xung quanh thật cực kỳ phản cảm.
Tô Mi nhìn Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, những người đến hôm nay đều là nhân vật cực kỳ quan trọng.
Những người này không phải Vương Tiền Quân, cũng không phải Vương Tự có thể lớn tiếng được.
Năng lực của mỗi người ở đây so với Vương Tiền Quân mạnh hơn nhiều, Khâu Chí Học cũng không được, không cần nói đến Vương Tự, ngay cả cha của Vương Tự cũng phải cẩn thận ứng đối một cách khách khí.
Đang định tới trước mặt Lạc Ảnh chuẩn bị nói nhảm thì Khâu Chí Nhưỡng và Hàn Đan thấy Diệp Mặc trở về, trong lòng lập tức tê liệt, lại thấy lúc Lạc Ảnh đứng lên khoát tay Diệp Mặc, sắc mặt của hai người họ liền trắng bệch.
Hàn Đan đã hối hận không thể lập tức biến mất.
Nếu gã biết Diệp Mặc sẽ tới nơi này, cho dù gã có muốn tới cũng không thể dễ dàng lộ diện trước mặt Diệp Mặc.
Nhưng giờ chẳng những gã xuất hiện mà còn đứng cạnh cô gái của Diệp Mặc, y hận không thể một cước đá Tô Mi bay xa, nếu không phải Tô Mi thì y sao biết được nơi này có một mỹ nữ? Có mỹ nữ hay không không quan hệ gì nhưng là liên quan tới Diệp Mặc thì quan hệ rất lớn.
– Anh Diệp…
Hàn Đan cúi đầu ân cần hỏi han.
– Mặc thiếu gia,…
Bộ dạng của Khâu Chí Nhưỡng không được uy phong như vừa rồi, gã biết Diệp Mặc muốn đánh gã thành như thế nào, vốn dĩ chỗ nói lý cũng không có.
Đừng nói Khâu Gia y dữ dằn, nhưng chỉ có ở trước mặt người khác, trước mắt Diệp Mặc căn bản cũng không có tư cách gì.
Ngay cả ông cụ Khâu Xung Hành ở trước Diệp Mặc cũng phải khép nép, gã là gì chứ.
Lúc này lòng của y so với Hàn Đan càng bất an không yên, bởi vì vừa rồi gã đã muốn tìm cô gái ôm cánh tay Diệp Mặc kia để nói chuyện.
– Mặc thiếu gia, không ngờ anh cũng tới nơi này, thật là hạnh ngộ.
Trong nháy mắt Khâu Chí Học nhìn thấy Diệp Mặc, sắc mặt gã liền thay đổi, nhưng biểu hiện của gã khá tốt, rất nhanh liền phản ứng lại, bắt tay Diệp Mặc chào hỏi.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, không để ý Khâu Chí Học mà liếc qua mấy người họ, sau thản nhiên nói:
– Các anh tới đây muốn nói gì?
– Cái đó, không có gì, chúng tôi chỉ là vừa lúc đi ngang qua đây, thấy phóng viên Tiêu nên muốn hỏi thăm…
Khâu Chí Nhưỡng vội vàng giải thích.
– Nếu không có gì, vậy thì đi đi.
Diệp Mặc lạnh lùng nói.
– Vâng, được, tôi lập tức cút ngay.
Khâu Chí Nhưỡng còn không dám nói nhảm, gã sợ Diệp Mặc nổi giận thì chân của gã cũng đã bị cắt đứt, Diệp Mặc dường như giống người có sở thích này.
Lần trước, sau khi Khâu Chí Triết và Khâu Đông Thần của Khâu gia bị Diệp Mặc đánh cho tàn phế, vài hôm sau, Đới Hằng của Đới gia cũng bị Diệp Mặc đánh cho tàn phế.
Tuy Khâu gia và Đới gia đều rất mạnh nhưng Diệp Mặc giờ đã khá hơn nhiều, chẳng những hai nhà Khâu, Đới không dám làm gì bất lợi với Diệp Mặc, mà một câu của hắn, hai nhà Khâu, Đới, ngay cả Lý Xuân Sinh cũng không dám đối phó.
Người như thế, Khâu Chí Nhưỡng muốn nói nhảm trước mặt thì không phải ngại mình không sống lâu thì là cái gì?
Tuy Khâu Chí Nhưỡng không dám nói gì nhưng Khâu Chí Học lại tức giận, mặt xanh mét, gã không ngờ Diệp Mặc lại kiêu ngạo, không nể nang gì như thế.
Móng tay gã bấm chặt vào thịt, thậm chí bị chảy máu nhưng gã vẫn như cũ, không dám nói nửa chữ.
Gã biết, chỉ cần gã dám nói một chữ không hoặc phản kháng lại một câu thì Diệp Mặc có khả năng sẽ giết gã.
Hắn chính là một kẻ điên, là một kẻ điên mà không ai có thể trị được.
– Hàn Đan, hằng ngày anh cùng với mấy kẻ cặn bã này lăn lộn có gì tốt chứ? Đừng làm mất mặt của Hàn Tại Tân, đi đi!
Diệp Mặc nhìn Hàn Đan đang sợ hãi, nghĩ tới Hàn Tại Tân đang đối phó với Bắc Sa, người trong nhà y và người của Bắc Sa lại câu kết với nhau ở một chỗ, trong lòng liền thấy khó chịu.
– Vâng, anh Diệp, tôi biết rồi, tôi lập tức đi ngay.
Hàn Đan không dám nói nửa câu vô nghĩa, khẩn trương lui về phía sau.
Khâu Chí Học sắc mặt xanh mét cũng muốn lui về phía sau nhưng lại bị Diệp Mặc gọi lại:
– Anh chờ chút, tôi có việc muốn hỏi anh.
Tuy Khâu Chí Học hận một nỗi không thể lập tức rút súng ra bắn chết Diệp Mặc, thậm chí hận không thể ăn tươi nuốt sống Diệp Mặc nhưng gã không thể không bước tới, đợi Diệp Mặc hỏi, thậm chí phải nói một tiếng vâng.
Tô Mi sợ ngây người, cô không ngờ mấy người cao không thể với tới được trong mắt cô lại giống như mấy con chuột nhát gan hoảng sợ thấy mèo khi đứng trước mặt Diệp Mặc, ngay cả Khâu Chí Học ở Yến Kinh cũng thế.
Tô Mi trong lòng muốn hét lên, tôi không tin, bất luận là ai cũng không thể có khả năng làm mấy người này sợ hãi đến mức như vậy.
Nhưng sự thật đang ở trước mắt cô, cô không thể không tin, Khâu Chí Học đang đứng cúi đầu ở một bên đợi câu hỏi của Diệp Mặc.
Nếu nói anh Vương Tự và Diệp Mặc có quen biết là Diệp Mặc gặp may, nhưng tất cả những gì đang diễn ra trước mắt đây là thế nào? Chẳng lẽ, điều này dùng chó ngáp phải ruồi để giải thích sao?
Người dám giáo huấn Hàn Đan, dám bảo Khâu Chí Nhưỡng cút đi, dám nói Khâu Chí Học cặn bã, Khâu Chí Học không dám cãi lại, thậm chí còn chờ dạy bảo có năng lực đến mức nào? Hay nói có loại người này sao? Tô Mi hận một nỗi không thể lớn tiếng hỏi, Diệp Mặc, nhà ngươi rốt cuộc là ai? Rõ ràng nhà ngươi là người bị Diệp gia vứt bỏ, dựa vào cái gì mà dám làm như vậy?
Không cần nói là người mà Diệp gia đã từ, ngay cả người của Diệp gia đến đây cũng không dám nói như vậy.
Hơn nữa, cô rõ ràng nhìn thấy Khâu Chí Học tức giận đến nỗi bấm chảy cả máu tay nhưng cũng không dám làm gì, điều này làm cô sững sờ.
– Mặc thiếu gia, nghe nói anh ở Yến Kinh, tôi cố ý tới hỏi thăm, ha ha, anh quả nhiên ở đây Một người đàn ông trung niên chạy tới rất nhanh.
Người này Tô Mi không biết, nhưng đã thấy y đi lại nơi này, những người bên cạnh đều ân cần hỏi thăm nên chỉ biết lai lịch của người này khẳng định không nhỏ.
Ít nhất so với Khâu Chí Học lớn hơn nhiều.
Quả nhiên y tới gần, Khâu Chí Học chủ động ân cần hỏi:
– Sếp Đỗ, không ngờ anh cũng tới rồi.
– Ổ, Chí Học cũng ở đây à, ha ha, tôi đến là muốn gặp huấn luyện viên.
Nhìn thấy Khâu Chí Học xong, người đàn ông trung niên này đột nhiên sửa cách gọi Diệp Mặc thành huấn luyện viên..
– Đúng vậy, Mặc thiếu gia có vài chuyện muốn chỉ bảo tôi, cho nên tới đây.
Khuôn mặt xanh mét của Khâu Chí Học rất nhanh đã biến mất.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Sếp Đỗ, anh là biết tin tức từ chỗ lão Hàn hả, huấn luyện viên gì đó không gọi nữa, cho miễn xa lạ.
Đối với Đỗ Đào, Diệp Mặc đã biết từ lâu.
Đỗ Đào chính là huấn luyện viên của Phi Tuyết, và là đồng đội với Trương Quật, đồng thời cũng là phó cục trưởng Yến Kinh, đã từng giúp Diệp Mặc.
Không nói Tô Mi và Vương Dĩnh đang ngây người mà xem ra Tiêu Lôi cũng không hiểu Diệp Mặc rồi.
Cô biết Diệp Mặc không tầm thường, nhưng không ngờ Diệp Mặc lại hoành tráng thế.
Cô là một phóng viên, đối với sự hiểu biết về Đỗ Đào so với người bình thường có nhiều hơn một chút.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn) [Dịch] Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dau-La-Dai-Luc-2-Tuyet-The-Duong-Mon-dich.jpg)





