[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 127 : Tâm Tư Của Thẩm Thiên Thiên (c631-c635)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Tâm Tư Của Thẩm Thiên Thiên
Tâm Tư Của Thẩm Thiên Thiên
S
ắc mặt của người cầm cái mặc dù rất khó coi, nhưng trong nháy mắt liền bình thường trở lại, gã đưa con xúc xắc trong tay mình cho đối tác, tự mình cũng quay người bỏ đi.
Diệp Mặc cũng biết, gã hẳn là đã nhận được tin rời khỏi.
Thẩm Thiên Thiên hưng phấn gom hết đống xèngtrước mặt nhà cái dồn về mâm của mình.
Mặc kệ ánh mắt hâm mộ của những người xung quanh, nhìn Diệp Mặc nói:
-Còn muốn đánh nữa hay không?
Diệp Mặc mỉm cười:
-Không đánh nữa, chúng ta ra ngoài thôi.
Hắn đến đây không phải là chơi bạc, mà chính là vì mấy tên “Đế quốc mặt trời đen” mới đến, mấy tên này đều đi rồi, hắn cũng không cần phải ở lại đây nữa.
Quả nhiên thần thức của Diệp Mặc quét một chút, liền phát hiện ra người con gái điềm đạm đó, người da đen thấp nhỏ nhanh nhẹn và còn có một người đàn ông khác đang tụ tập trong một phòng.
Bây giờ hắn muốn nhanh chóng đến phòng bên cạnh nghe ngóng xem bọn họ muốn làm gì, và đá ngũ hành có tác dụng gì với bọn họ.
Thấy Diệp Mặc và Thẩm Thiên Thiên rời đi đổi xèng, những người xung quanh đều rất ngưỡng mộ, một ván mà đã thắng được mấy trăm triệu, thật đẳng cấp.
-Cô đi đổi xèng đi, tôi về ngủ một lát rồi nói tiếp.
Diệp Mặc để ý đến chỗ mà người đàn ông làm cái đi đến, đúng là phòng mà ba người vừa rồi đang tụ tập, hắn cũng muốn đi qua xem xem.
Đồ vào tay mình rồi, Diệp Mặc không e dè, làm chuyện cũng thoải mái hơn rất nhiều.
-Anh đợi một chút, đợi tôi đi đổi xèng xong, tôi đưa thẻ cho anh, anh hãy đi.
Thẩm Thiên Thiên kéo Diệp Mặc, một mình đổi mấy trăm triệu xèng cũng có chút hồi hộp, hơn nữa những người trên thuyền này chẳng có ai là dễ đối phó cả, hơn nữa số tiền này vẫn là của Diệp Mặc.
Thẩm Thiên Thiên quanh năm buôn bán bên ngoài, đương nhiên biết những người có thể lên con tàu chở khách này, không phú thì quý.
Hơn nữa đại đa số là nhân vật trong giới xã hội đen, có thể kiếm được nhiều tiền như này, có mấy người là làm ăn đứng đắn chứ? Kể cả Thẩm gia làm kinh doanh cũng có một bộ phận không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
-Vậy được rồi, nhưng Thẩm tiểu thư à, tôi có một chuyện rất kỳ quái muốn hỏi cô một chút.
Những người lên thuyền này đại bộ phận đều có vệ sĩ, nhưng sao cô lại không có?
Diệp Mặc sớm đã muốn hỏi câu này rồi.
Hắn thấy những ông chủ lên thuyền này dường như mỗi người đều có một hai vệ sĩ theo sau, thậm chí có ba bốn người vệ sĩ, chỉ có Thẩm Thiên Thiên là một mình.
Hơn nữa Thẩm Thiên Thiên lại là con gái.
Thẩm Thiên Thiên trầm mặc một hồi, không trả lời, mà lại đem toàn bộ xèng đi đổi.
Lúc đưa thẻ cho Diệp Mặc mới nói:
-Cái này của anh, mật mã…
Diệp Mặc khua tay nói:
-Số tiền trong thẻ này tôi không cần, tôi nói rồi đan dược một trăm ba mươi triệu, cũng sẽ không lấy thêm một xu.
Số tiền này là của cô, tiền thắng đương nhiên là của cô, nếu như thua rồi chẳng lẽ cô lại hỏi tôi lấy lại tiền vốn hay sao?
-Thua đương nhiên tôi sẽ không cần, nhưng…
Câu nói của Thẩm Thiên Thiên chưa nói xong đã bị Diệp Mặc ngắt lời.
-Không cần nhưng nhị gì hết, cô về nghỉ ngơi đi.
Diệp Mặc khua tay nói.
Thẩm Thiên Thiên do dự một lát, nhận lấy tấm thẻ nói:
-Vậy được rồi, trước tiên tôi nhận tiền lại.
Còn nữa, Diệp đại ca, bây giờ anh có thời gian không? Nếu như anh không có chuyện gì, thì đi uống với tôi hai ly.
Nếu như anh mệt, đợi chút nữa có thể đến phòng của tôi mà nghỉ ngơi chút.
Xem ra cô biết Diệp Mặc không có chỗ để ngủ, thậm chí cô cũng biết đến phòng Diệp Mặc cũng chẳng có.
Không đợi Diệp Mặc chần chừ, Thẩm Thiên Thiên lại cười nói:
-Không cần nói không có thời gian, vừa rồi khi anh đến sòng bạc, tôi liền ngửi thấy trên người anh có mùi của đàn bà, hẳn là từ quán rượu đến đúng không? Anh có thể chăm sóc người phụ nữ khác, chúng ta đều là người quen rồi, anh cũng không thể đối đãi không bình đẳng.
Thần thức của Diệp Mặc chú ý đến căn phòng kia.
Quả nhiên bốn người đã tập trung lại rồi, bốn người đều có mặt, thì cũng không cần phải gấp gáp, dù sao bọn họ cũng không đi được.
Nghĩ đến đây, hắn gật đầu nói:
-Được rồi, vậy trước tiên đi uống một ly đã.
…
-Xảy ra chuyện gì, sao lại vội vã tìm tôi vậy?
Sau khi người đàn ông cầm cái khi nãy vào đến phòng, câu đầu tiên đã hỏi.
-Kish, cấp trên yêu cầu chúng ta phải đi ngay.
Thấy người đàn ông này bước vào, Matsumoto lập tức đứng dậy nói.
Kish khẽ nhíu mày nói:
-Tại sao? Tên tiểu tử ấy vừa thắng của chúng ta năm trăm triệu đô la Mĩ, rời đi như này thật dễ dàng cho hắn quá, hơn nữa chúng ta còn chưa điều tra ra lai lịch của hắn, tôi đang định nghe ngóng chút.
Matsumoto lắc lắc đầu nói:
-Đã không cần phải điều tra hắn nữa, người đó không phải là người mà chúng ta có thể đối phó được, căn cứ theo tình báo của chúng ta, và với biểu hiện vừa nãy của hắn khi ở trên sòng bạc, cấp trên đã phân tích, tên rậm râu đó đã cướp vàng của chúng ta, còn mang đi một lực lượng khoa học kĩ thuật tương đối lớn của chúng ta nữa.
-Làm sao có thể?
Kish vừa mới ngồi xuống, bị những lời này làm kích động lại đứng bật dậy.
Người con gái điềm đạm tên Sofia chậm rãi nói:
-Không phải là không được, mà chắc chắn là hắn.
Thẩm tiểu thư bên cạnh người đàn ông rậm râu đó nghe nói là bị hủy dung, nhưng thân hình của cô ta lại đẹp hơn tôi rất nhiều.
Nếu như cô ta mua Trú Nhan Đan là thật, vậy thì cô ta có thể khôi phục dung nhan được rồi.
Nhưng tên rậm râu đó lại không có bất cứ hành động gì với cô ta, ngược lại lại muốn gần gũi tôi.
Hắn mang cho tôi cảm giác nguy hiểm, cho nên tôi cho rằng hắn đã có nghi ngờ tôi cái gì rồi.
Thậm chí vừa nãy hắn lại còn muốn ôm tôi, tôi nghi ngờ có phải hắn phát hiện ra thứ gì rồi hay không, cũng may cuối cùng hắn từ bỏ suy nghĩ ấy đi.
-Đồ của cô mất rồi?
Kish suýt nữa thất thần, năm trăm triệu đô la Mĩ là chuyện nhỏ, những mất viên đá ngũ sắc mới là chuyện lớn.
Sofia lắc đầu nói:
-Thứ đó vẫn còn, có điều tôi chỉ cảm thấy hắn có chút nguy hiểm mà thôi.
Hơn nữa chúng ta tua lại đoạn video nhiều lần rồi, khi tiến vào hội trường hội đấu giá, tên rậm râu kia chắc chắn là không có mặt, nhưng cuối cùng hắn lại xuất hiện trong hội đấu giá.
Thật giống như kho vàng của chúng ta, cửa chính đều hoàn hảo không có tổn hại gì, nhưng lỗ hổng trong kho thì lại biểu hiện là bị đào từ trong ra ngoài, hắn làm sao lại bỗng nhiên bước vào được? Chuyện này và hội đấu giá không có gì khác biệt.
-Hai tình huống này tương tự nhau, chẳng lẽ không thể khiến cho chúng ta hoài nghi sao? Hơn nữa vừa nãy cô biết tại sao ba con xúc xắc lại biến thành con báo, hắn lại biến điểm trên ba con xúc xắc thành con báo trong khi hắn không có va chạm gì với bất cứ vật gì, người này thực sự rất nguy hiểm.
-Sofia nói không sai, người này quá nguy hiểm.
Mặc dù chúng ta không biết sao hắn lại có thể làm được, nhưng năng lực của hắn đã vượt quá phạm vi mà chúng ta có thể đối phó rồi.
Chuyện này đã vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta, cũng may viên đã ngũ sắc không bị mất, cấp trên yêu cầu chúng ta lập tức trở về, về phần người đó, cấp trên đã có người đến đối phó với hắn.
Matsumoto nói tiếp câu của Sofia.
Người da đen từ nãy đến giờ không nói câu nào bỗng nhiên mở lời:
-Đúng vậy, tôi thậm chí còn nghi ngờ hắn thấy tôi trốn ở một bên rồi, hắn dùng một mồi lửa tiêu diệt Nghiêm Vô Lượng, con người này thực sự rất đáng sợ.
…
Diệp Mặc thỉnh thoảng lại dùng thần thức quan sát bốn người bọn họ, phát hiện bọn họ vẫn còn bàn bạc cái gì đó, lại không để ý.
Chỉ cần bọn họ không rời khỏi phạm vi 1km, thì không phải lo bọn họ sẽ chạy trốn.
Hơn nữa trên người người con gái kia còn có dấu hiệu do thần thức của mình tạo ra, dấu hiệu kia mặc dù mình vội vàng hoàn thành, nhưng khiến hắn có được cảm ứng trong phạm vi 10. 000m.
Thẩm Thiên Thiên giúp Diệp Mặc rót một ly rượu, còn cô thì liên tục uống ba ly mới đặt ly xuống nói:
-Nếu như hôm nay trước khi gặp anh, tôi cũng không biết sau này mình sẽ như thế nào.
Tôi rất băn khoăn, thậm chí là mù mịt.
Lần này sở dĩ tôi vẫn có thể tham gia cuộc đấu giá này, là bởi vì có danh tiếng của Thẩm gia, mà Thẩm gia phái tôi đến, chỉ là để cho thấy Thẩm gia vẫn còn tồn tại mà thôi.
Nói đến đây Thẩm Thiên Thiên tự giễu cười một câu, lại uống xong một ly nữa mới tiếp tục nói:
-Nếu tôi nói lần này tôi đến hội đấu giá trong khi không có một xu nào, chắn chắn anh không tin.
Nhưng sự thực là như vậy, một trăm tám mươi triệu đều là tiền riêng của tôi, là tiền tích cóp trong mấy năm nay của tôi.
Thẩm gia phái tôi đến tham gia hội đấu giá, nhưng một người vệ sĩ cũng không có, đến cả những thẻ ngân hàng trong nước của tôi đều bị họ đóng băng hết rồi, đừng nói gì đến việc đưa tiền cho tôi.
Nếu như không vì Trú Nhan Đan, tôi cũng sẽ không đến đây tham gia hội đấu giá.
Sau khi cụ ông Thẩm mất đi, vị trí của Thẩm Thiên Thiên cũng bị lấy mất, Diệp Mặc cũng nghe nói qua.
Bây giờ xem ra chưa đến hồi kết, Thẩm gia đã đến lúc tàn.
Thẩm Thiên Thiên cười lạnh một tiếng nói:
-Diệp đại ca, lần trước dì Thanh Huệ được anh chữa bệnh giúp, anh hẳn cũng biết rồi.
Tiền mà dì ấy đưa cũng là tiền riêng của dì ấy, dù như vậy, mà thẻ của anh cũng bị Thẩm gia đóng băng rồi.
Sau đó Thẩm Âm mấy lần yêu cầu Thẩm gia mở lại tài khoản đó ra, nhưng chỉ có từng đó tiền, người của Thẩm gia cũng không từ bỏ.
Dì Thanh Huệ cũng bởi vì chuyện đó mà nhìn thấu được Thẩm gia, lúc này mới không muốn quay về.
Diệp Mặc có chút bó tay, hắn không ngờ lần trước có được tấm thẻ ấy lại bị đóng băng thật.
May mà hắn không để ý đến số tiền đó, nếu dựa vào số tiền đó, vậy thì có chuyện hài rồi, khó trách Thẩm Âm có bộ dạng áy náy như vậy.
Thấy cô ta đưa cho mình địa chỉ hội đấu giá này, thì hắn cũng đã không tính toán nữa rồi.
-Tôi rất thích cái cảm giác khống chế kinh doanh ấy, chỉ có không ngừng đi kiếm tiền, mới có thể cho tôi cái cảm giác mình vẫn còn giá trị.
Hơn nữa ông cố cũng nói tôi có thiên phú kinh doanh, cho nên mới cho tôi quản lý việc kinh doanh của Thẩm gia.
Tôi có thể nói việc kinh doanh của Thẩm gia, 60% là do tôi mở ra, nhưng bây giờ bọn họ đối đãi với tôi thế nào? Tôi vẫn còn là người của Thẩm gia, không ngờ đến thẻ ngân hàng của tôi mà cũng bị đóng băng rồi.
May mà tôi có chút tiền phòng thân, nếu không thì khóc tôi cũng không có chỗ mà khóc rồi.
Thẩm Âm nói xong, lại uống một ly, ánh mắt cô ảm đạm nhìn xuống dưới:
-Mấy năm nay vì Thẩm gia mà không ngừng kiếm tiền, tôi chính là một cái máy kiếm tiền của Thẩm gia, bây giờ không còn giá trị lợi dụng nữa, thì bọn họ đá tôi đi…
Nói tới đây, cô cầm cái chai lên uống vài ngụm, đôi mắt ảm đạm lại sáng lên;
-Diệp Mặc, Diệp thần y, không, Diệp đại ca, may mà tôi gặp được anh, tôi thật sự rất may mắn, đối với tôi mà nói như vậy là đủ rồi.
Diệp Mặc bỗng nhiên giật mình, Lạc Nguyệt bây giờ thực ra vẫn còn thiếu một người biết kinh doanh.
Thẩm Thiên Thiên lại là một nhân tài, Thẩm gia có mắt không tròng, mình dẫn cô ấy đến Lạc Nguyệt chẳng phải đúng lúc hay sao.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc vừa định nói, thì nghe thấy radio dùng tiếng Anh kêu to:
-Các vị hành khách, các vị bằng hữu, đã đến đảo Tế Châu*, mời mọi người…
Trong lòng Diệp Mặc giật mình, lúc này mới phát hiên trời đã sáng rồi.
Việc đầu tiên hắn làm là dùng thần thức quét vào phòng mà bốn người của “Đế quốc mặt trời đen” đang ở trong đó, nhưng trong phòng không ngờ trống rỗng.
Bây giờ thuyền còn chưa cập bến, bốn tên kia sao đã đi mất rồi? Diệp Mặc lập tức đứng dậy, đồng thời quét thần thức ra ngoài, Thẩm Thiên Thiên cũng đã nằm lên trên bàn!!!
* Đảo Jeju – Hàn Quốc
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 632: Nội Bộ Bên Trong
Nội Bộ Bên Trong
T
rên thuyền radio còn đang phát, Diệp Mặc nhìn Thẩm Thiên Thiên đang gục trên bàn có chút bất đắc dĩ, vứt cô một mình ở nơi này khẳng định không được.
Tuy rằng bốn người kia đã rời khỏi chiếc này tàu biển chở khách chạy định kỳ này, nhưng Diệp Mặc cũng không sốt ruột, hắn tin tưởng những người đó cho dù rời khỏi đây khẳng định còn ở lại trên đảo Tế Châu, hắn có làm dấu hiệu thần thức trên người cô gái đó, nhất định sẽ tìm được cô.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nhanh chóng hóa giải chất cồn trong cơ thể Thẩm Thiên Thiên, sau đó ném cho nàng một chuỗi vòng tay, nhìn Thẩm Thiên Thiên đang mơ mơ màng màng nói:
– Cô mang cái lắc tay này vào tìm một chỗ trên Đảo Tế Châu ở vài ngày, sau đó chờ tôi, tôi đi trước có chút việc, chờ tôi trở lại còn có việc tìm cô.
Nói xong, Diệp Mặc đã xoay người rời đi, để lại Thẩm Thiên Thiên mới kịp phản ứng Thẩm Thiên Thiên cầm lấy chiếc lắc tay Diệp Mặc để lại, nhưng lại không biết đây là dấu hiệu thần thức mà Diệp Mặc để lại, vì tìm đồ đạc của nàng, trong lòng còn đang suy nghĩ, hắn tại sao lại không lưu số điện thoại của mình?
Thói quen động tác của Diệp Mặc tuy rằng đã sửa rất nhiều, nhưng đôi khi vẫn có thói quen như cũ không dùng điện thoại, điện thoại của hắn ngoại trừ gọi cho Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, thì cũng chỉ gọi cho vài người thân cận nhất mà thôi.
Nhiều khi, hắn đem điện thoại bỏ trong túi áo, sau đó qua một thời gian ngắn đã quên nạp điện, cuối cùng lại ném vào nhẫn.
Khi hắn lấy ra xem, di động thường xuyên phải nạp điện thật sự là phiền toái quá mức.
Tuy nhiên Thẩm Thiên Thiên rất nhanh liền hiểu cách làm của Diệp Mặc, Diệp Mặc lên thuyền một cách kỳ lạ, hắn đương nhiên không thể có chứng minh thư giống như mình, cho nên cũng phải rời thuyền theo kiểu tương tự.
Diệp Mặc đoán không có sai, lúc này cách bến tàu mười mấy cây số, bốn người nam nữ lại tụ tập cùng một chỗ.
Bốn người này rõ ràng chính là bốn thành viên ‘đế quốcmặt trời Đen’ mà Diệp Mặc chú ý khi ở trên tàu biển chở khách – Sofia, cô mau đem những viên đá ngũ sắc trong người ra đây.
Sau khi bốn người tụ tập cùng một chỗ, người đàn ông cầm đầu lập tức rất nghiêm túc nói.
Y tên là Matsumoto, là đội trưởng của hành động lần này.
Nhìn Sofia từ trong ngực lấy ra một cái bao đựng đá ngũ sắc, Kish bị thua Diệp Mặc năm trăm triệu đô la Mỹ cũng kỳ quái hỏi:
– Có chuyện gì sao? Đội trưởng Matsumoto.
Matsumoto sắc mặt rất âm trầm, y tiếp nhận cái túi mà Sofia đưa tới nói:
– Tôi vừa mới nhận được tin tức, tàu du lịch kia chỉ có một mình Thẩm Thiên Thiên của Thẩm gia.
Mà cái người râu rậm kia lại không thấy rồi.
Hắn đột nhiên biến mất, thật giống như hắn đột nhiên hiện ra tại hiện trường hội đấu giá.
Tôi nghĩ, nếu chúng ta tiếp tục coi nhẹ hắn như vậy, cuối cùng chúng ta ngay cả mạng cũng phải mất ở nơi này.
– Coi nhẹ hắn thì cũng không đến mức, chúng ta đã rất để ý hắn.
Tôi nghĩ cho dù hắn thông minh.
Cũng không ngờ rằng chúng ta đã rời tàu trước nha?
Sofia lắc lắc đầu nói.
– Tôi đồng ý với ý kiến của đội trưởng, tên râu rậm kia có chút cổ quái, khi ở quán rượu, tuy rằng hắn không có nhìn tôi, nhưng tôi lại có một loại cảm giác bị nhìn trộm… Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, khi tôi treo máy ảnh, cũng là có loại cảm giác này, tôi đối với lực ý niệm rất mẫn cảm, chẳng lẽ…
Lời nói Kish đột nhiên ngừng lại.
Không chỉ có y.
Ngay cả Sofia và Bob một người rất ít nói chuyện cũng đều sững sờ nhìn chằm chằm tay Matsumoto, cái bao trong tay y đã mở ra, cái gọi là đá ngũ sắc bên trong, rõ ràng là một khối vàng mà thôi.
– A, đá ngũ sắc… Đá ngũ sắc…
Giọng Sofia bắt đầu run lên.
Cô không thể tưởng được đá ngũ sắc mình vẫn giấu ở trong ngực không ngờ đã không thấy, hơn nữa còn đổi thành khối vàng.
Có thể lấy đi đồ ở trong ngực mình, hơn nữa còn thay vào đó là một khối vàng, đây nghe mà rợn cả người, ngoại trừ chính cô ra, còn có người nào có loại bản lĩnh này?
– Đội trưởng.
Không phải tôi, không phải tôi đổi đâu…
Sofia nghĩ tới khổ hình trong tổ chức, giọng điệu đã run rẩy và kích động lên.
Cô biết không phải là chính mình đổi, nhưng người khác tin sao?
Tay Matsumoto luôn run rẩy, y thật không ngờ y cẩn thận không một chút phân tâm, đá ngũ sắc vẫn bị người ta đánh tráo, đây quả thực so với sự xuất hiện của con báo kia càng thêm không thể tin nổi.
Y đương nhiên biết không thể nào là Sofia, trừ phi Sofia không muốn sống chăng, nhưng y lại không lên tiếng.
Đồ vật đã bị mất nhất định phải có một người chịu trách nhiệm chính, Sofia là người mang đồ vật này, cô nhất định phải chịu trách nhiệm chính.
– Tôi nghĩ hẳn là không có liên quan tới Sofia, Sofia và chúng ta đã quen nhau nhiều năm như vậy, cô ấy sẽ không làm loại chuyện như vậy, nếu cô làm, cô cũng sẽ không về đây.
Nếu tôi không có đoán sai, vẫn là cái tên râu rậm kia, hắn rất quỷ dị, hắn nếu có thể đem con xúc xắc bên trong biến thành con báo, hắn cũng có thể đánh tráo đá ngũ sắc.
Điều vượt ra ngoài đoán trước của Sofia chính là, Bob người vẫn rất ít nói chuyện lại chủ động giải thích giúp cô một câu.
Trong mắt Sofia lộ ra ánh mắt cảm kích, cô rất cảm kích Bob lúc này đã giải thích giúp cô.
Kish trên mặt thoáng hiện một chút xấu hổ, tuy nhiên lập tức đã nói:
– Tuy rằng chúng ta biết Sofia chắc có lẽ không làm loại chuyện này, nhưng đồ vật này là bị đánh tráo ở trên người Sofia.
Sự đánh tráo này cũng khá khó khăn, tôi không nói nhưng cấp trên cũng có thể nghĩ đến, cho dù là chúng ta tin tưởng Sofia, nhưng cấp trên thì sao?
– Kish, lời này của cậu là có ý gì?
Sofia lập tức liền hiểu được Kish muốn đem trách nhiệm đổ lên trên đầu của mình, cô lập tức phản bác – Hơn nữa đồ vật này trước khi đến chỗ tôi thì vẫn đặt ở trên người của cậu đấy, sau khi cậu lấy xong tất cả mọi người không có mở ra xem qua, ai biết vật này là bị mất trước hay sau?
Quả nhiên sau khi Sofia nói cho hết lời, Matsumoto và Bob đều rơi vào trầm mặc, đúng vậy, Sofia nói cũng có lý, thứ này ai biết là trước kia đã bị rơi, hay mãi cho tới khi Sofia cầm mới bị làm mất?
Kish vừa thấy tất cả mọi người có xu thế hoài nghi y, lập tức giải thích:
– Ở trong quán rượu, cái tên râu rậm kia và Sofia có động tác thân thiết, có lẽ là mất lúc ấy.
Sofia thấy Kish trước sau vẫn hướng vào mình, cũng cười lạnh một tiếng nói:
– Kish, nếu cậu không va cái bàn có thể làm ra một con báo sao? Cậu nói thật lòng xem, trên chiếu bạc, là ai có hi vọng nhất làm ra một con báo? Nếu đổi thành tôi, tôi cũng có thể dễ dàng lắc thành một con báo.
Thấy Sofia ngoại trừ chỉ mặt gọi tên nói mình và cái tên râu rậm kia cấu kết cùng nhau ra, những lời còn lại đều nói mình và tên râu rậm cấu kết.
Kish lập tức căm tức, y cười lạnh nói nói:
– Ý của cô chính là tôi và hắn cấu kết? Tôi ở tổ chức nhiều năm như vậy.
Tôi lại làm…
Matsumoto đã cắt ngang lời Khắc Hi – Đủ rồi, bây giờ ầm ĩ ở nơi này cũng vô dụng, nếu tôi không có nghĩ sai, bên trong khối vàng này khẳng định có gì đó, người kia rời tàu, nói không chừng có thể thông qua khối vàng này mà tìm được nơi này của chúng ta.
Chúng ta hiện tại phải rời khỏi nơi này trước.
Về phần mất đá ngũ sắc, tôi nghĩ cấp trên sẽ điều tra rõ ràng.
Lời nói của Matsumoto mặc dù có hương vị khuyên giải ở bên trong, nhưng trong lòng Sofia và Kish đều trầm xuống.
Matsumoto cũng không có nói sự tình này không có quan hệ với Sofia và Kish.
Đối với tổ chức, bọn họ đều rất hiểu, tuy nhiên cho dù là biết không phải là bọn họ làm, chỉ cần có một tia hoài nghi.
Cuối cùng sẽ bị khổ hình nghiêm khắc.
– Đội trưởng, làm sao bây giờ?
Bob ngươi chủ động phá vỡ sự im lặng ở giữa mấy người.
Matsumoto bỗng nhiên lấy ra cái gì đó màu đen giống như da dán lên trên khối vàng, sau đó lại gói nó kỹ rồi nói với mấy người:
– Tôi bỏ thêm một tín hiệu máy phát xạ ở phía trên này, đợi lát nữa tôi đem thứ này giao cho một người khác thuê xe mang đi, chúng ta rời khỏi đây theo nhiều hướng khác nhau.
Nói xong Matsumoto rất nhanh đi ra quán rượu, không lâu sau, y trở về nói với mấy người:
– Chúng ta bây giờ sẽ đi, tách ra mà đi, tần suất máy phát xạ tôi đã gửi cho cấp trên.
Chỉ cần cái tên râu rậm kia tìm được chỗ đó, cấp trên sẽ có người đối phó hắn.
– Chúng ta tập hợp ở đâu?
Bob hỏi.
– 123 khách sạn Nam Tế.
Matsumoto nói xong câu.
Lập tức xoay người rời đi.
Matsumoto ra khỏi quán rượu, cũng không có đi bao xa, lập tức lắc mình tiến vào một siêu thị gần đó, sau đó liền đứng ở cửa kính của siêu thị nhìn vào cửa quán rượu.
Người thứ hai đi ra chính là Bob, y gọi một chiếc xe taxi.
Dọc theo hướng ‘123 khách sạn Nam Tế’ rất nhanh rời khỏi.
Tiếp theo đi ra chính là Sofia, cô chặn một chiếc xe, xe chạy tới một chỗ ngoặt, dọc theo hướng ngược nhau rời khỏi.
Sofia rời khỏi không lâu, Kish liền đi ra, anh ta nhìn chung quanh một lần, cũng kêu một chiếc xe, đi cùng hướng với Sofia.
Ba người sau khi rời đi, Matsumoto lúc này mới đi ra, y biết mục đích của mình đã đạt tới.
Đồ vật đã đánh mất, y khẳng định không phải Sofia lấy đi, cũng không phải Kish lấy đi.
Nhưng loại chuyện này nhất định phải có một người chịu tội thay, nếu như là Kish và Sofia phản bội chính mình, sự tình đó liền dễ làm hơn.
Hơn nữa y khẳng định Sofia và Kish sẽ nghĩ biện pháp chạy trốn, khổ hình của tổ chức không phải người nào cũng có thể chịu đựng được, đôi khi thà chịu chết cũng không muốn chịu đựng cái loại khổ hình khủng bố này.
Y hiểu, y tin Sofia và Kish cũng hiểu, hai người bọn họ đều có hiềm nghi, nếu bọn họ không trốn đi mới là lạ.
Sofia và Kish đều là do cấp trên phái xuống dưới tạm thời hợp tác với y, nếu phương diện độ trung thành có vấn đề, tuyệt đối không có vấn đề gì với Matsumoto.
Cho nên nhiệm vụ lần này y chẳng những không có trách nhiệm, ngược lại đã hoàn thành.
Y đã có được đồ vật, chỉ có điều giao cho Sofia mà thôi, nếu không phải người cấp trên phái xuống có vấn đề, y đã thành công.
Về phần cấp trên ai sẽ chịu xui xẻo, hoặc là nói Sofia hay là Kish ai sẽ gặp xui xẻo, thì có quan hệ gì với Matsumoto y?
Matsumoto lại trở về quán rượu, y biết, bất kể cái khối vàng kia có phải bị tên rậm râu trên tàu kia động tay động chân vào hay không, hiện tại ở trong này đều đã an toàn.
Đi khách sạn liên hệ với Bob không vội, y còn có một ít chuyện phải làm.
Y nhất định phải cho Sofia và Kish thời gian chạy trốn, chỉ cần sau khi xác nhận bọn họ đã rời khỏi Đảo Tế Châu, y có thể đem tung tích hai người thông báo cho cấp trên.
Sau đó nói bởi vì hai người là cấp trên phái xuống dưới, cho nên y rất tín nhiệm, thật không ngờ trên đường hai người chạy trốn, như vậy trách nhiệm của y hoàn toàn đã không có.
Mà Sofia và Kish bởi vì chạy trốn, bất kể là không có quan hệ với đá ngũ sắc, cũng không có cách nào hoàn toàn xóa hiềm nghi.
Y cũng tin tưởng loại chuyện này là không có cách nào đối chất, dựa vào sự hiểu biết đối với tổ chức của Sofia và Kish, bọn họ nhất định sẽ tự sát trước khi bị bắt.
Nhưng Matsumoto mới vừa tới quán rượu, đã nhìn thấy một tên râu rậm ngồi ở chỗ kia.
Y theo bản năng rùng mình một cái, chỉ nghe thấy cái tên râu rậm kia nói:
– Mày rất thông minh, kế sách của mày đúng là có thể làm cho mày tránh được toàn bộ trách nhiệm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 633: Lừa Bịp Tống Tiền
Lừa Bịp Tống Tiền
M
ày tại sao lại ở chỗ này?
Matsumoto phản ứng quả thật rất nhanh, y chấn động chỉ một lát thôi, liền phục hồi tinh thần lại.
Y biết đã xong rồi, bất kể kế sách của y thật tốt, nhưng không có suy xét đến người chủ yếu nhất.
Matsumoto vừa mới hỏi xong những lời này, chỉ biết y hỏi chính là vô nghĩa, rơi vào trong tay người này, y nhất định là chết.
Matsumoto biết kết cục của mình, không chút lựa chọn muốn cắn răng nanh.
Ngay tại thời điểm răng y còn chưa kịp cắn xuống, một bàn tay đã đánh vào trên mặt của y, độc dược trong hàm răng cùng mấy răng nanh mang theo máu cùng nhau rơi trên mặt đất.
– Tổ chức của bọn mày là tổ chức con chuột sao? Tại sao đều thích ăn thuốc diệt chuột? Nếu không sớm biết sở thích này của bọn mày, lần này lại để cho mày thành công rồi.
Diệp Mặc châm chọc nói một câu, tuy rằng hắn có thể cứu sống y, nhưng bảo hắn hao phí chân khí hoặc là hao phí ‘Liên sinh đan” để cứu một tên rác rưởi như vậy, hắn thật đúng là không muốn.
– Mày đừng mơ tưởng có thể biết được bất cứ tin tức gì từ trong miệng tao.
Hoa ngữ của Matsumoto rõ ràng không lưu loát bằng Sofia, nhiều nhất có thể làm cho Diệp Mặc nghe hiểu được thôi.
Diệp Mặc lạnh lùng cười, – Nói một chút coi ‘Đế quốc mặt trời Đen của các ngườơi và ‘Bắc Sa”, rốt cuộc là quan hệ như thế nào?
Nghe Diệp Mặc nói ra ‘Đế quốc mặt trời Đen” khuôn mặt Matsumoto biến sắc, theo bản năng vừa muốn cắn răng, nhưng sau khi cắn xuống, mới biết được độc dược của y đã rơi trên mặt đất rồi, mà ngay cả răng nanh cũng không trông thấy nữa.
Diệp Mặc không có hứng thú đợi Matsumoto trả lời, trực tiếp đưa tay vỗ vào ấn đường của Matsumoto.
Matsumoto là một tên luyện võ chưa tới hoàng cấp, Diệp Mặc muốn cho y nói thật quả thật rất đơn giản.
Chỉ cần đối phương tu vi không đến hậu kỳ hoàng cấp, Diệp Mặc cũng có thể khiến y nói ra sự thật.
Đương nhiên, cũng không phải nói Huyền cấp hắn liền không có cách nào, chỉ có điều đối phương tu vi càng cao, khả năng thành công của hắn càng thấp.
Thậm chí có khả năng làm cho đối phương biến thành ngu ngốc, cho nên loại biện pháp này Diệp Mặc chỉ sử dụng đối với những kẻ nhất định phải chết.
Nửa giờ sau, Diệp Mặc rời khỏi quán rượu.
Hắn lấy được bộ đàm liên lạc và GPS của Matsumoto, về phần Matsumoto, đã bị hắn giết.
Đối với Sofia và Kish đang chạy trốn, chỉ là tôm tép nhãi nhép ở trong mắt Diệp Mặc mà thôi, không cần phải cố ý đuổi giết.
Hiện tại hắn muốn đi tìm chính là người mà ‘Đế quốc mặt trời Đen” phái đến để đối phó hắn, về phần ‘Đế quốc mặt trời Đen”, có phải có quan hệ với ‘Bắc Sa” hay không, Matsumoto cũng không rõ ràng lắm.
Nhưng Diệp Mặc mơ hồ cảm giác hai tổ chức này có chút liên hệ, về phần là liên hệ gì, hắn đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy chứng cớ.
Khiến Diệp Mặc tiếc nuối chính là mấy người Matsumoto đều là người chấp hành nhiệm vụ bên ngoài, đều không biết tổng bộ ‘Đế quốc mặt trời Đen” ở chỗ nào.
Y chỉ biết là thời điểm mỗi lần tổng bộ hội họp, cũng sẽ ở một khách sạn bên Nhật, hơn nữa địa điểm khách sạn cũng không cố định.
Xem ra người bắt được đều là bọn tôm tép nhãi nhép, nếu muốn tìm đến hang ổ ‘Đế quốc mặt trời Đen”, nhất định phải tìm được một con cá to hơn.
Diệp Mặc cũng đoán, đoán chừng dù hắn quét sạch đảo Hắc Tinh, “Đế quốc mặt trời Đen đối với hắn đã phòng bị cẩn thận hơn rất nhiều, cho nên dễ dàng sẽ không tiết lộ vị trí tổng bộ.
Thiết bị truyền thông của Matsumoto rất nhanh liền truyền đến tin tức, Diệp Mặc lại phát hiện hắn căn bản xem không hiểu nghe cũng không hiểu.
Rơi vào đường cùng, Diệp Mặc chỉ có thể vứt bỏ toàn bộ mấy thứ này, trực tiếp đi tới chỗ mà Matsumoto dụ hắn tới.
Thời điểm Diệp Mặc phát hiện thần thức của mình đã không thể tìm được mục tiêu, hắn đành phải lấy GPS của Matsumoto ra, rất nhanh hắn liền căn cứ chỗ GPS định vị, tìm được một bãi biển không bóng người.
Một thi thể chết đã lâu nằm ở trên bờ biển, Diệp Mặc biết, đây là tên Matsumoto thuê mang khối vàng kia.
Trong tay y đã không có cái túi đựng khối vàng, ngoại trừ một tín hiệu máy phát xạ ra, không có bất kỳ cái gì nữa.
Chung quanh nơi này cũng không có bất kỳ người của ‘Đế quốc mặt trời Đen”, Diệp Mặc nhìn thoáng qua hiện trường, lập tức biết đối phương đã biết Matsumoto chết trong tay hắn rồi.
Hơn nữa cũng nắm chắc không thể đối phó hắn, cho nên tạm thời rút lui khỏi nơi này.
Khối vàng hắn đã làm dấu hiệu thần thức lại bị mang đi, đoán chừng đem đi kiểm tra đo lường rồi.
Diệp Mặc cũng không thất vọng nhiều, vật hắn muốn đã tới tay.
Hơn nữa hắn cũng biết cho dù đối phương không rút lui khỏi nơi này, chính mình hôm nay cũng chỉ giết một số người cho hả giận mà thôi, cũng không có biện pháp đi giải quyết ‘Đế quốc mặt trời Đen”, nếu muốn giải quyết ‘Đế quốc mặt trời Đen” nhất định phải tìm được nơi ở của bọn họ, trực tiếp san bằng.
Nếu trước khi hắn càn quét đảo Hắc Tinh, có lẽ còn có cơ hội, nhưng từ sau khi hắn quét sạch đảo Hắc Tinh, “Đế quốc mặt trời Đen, đối với hắn phòng bị đã là thần hồn nát thần tính rồi.
Diệp Mặc rời khỏi bãi biển, trực tiếp đi tới gần bến tàu tìm Thẩm Thiên Thiên.
Sau khi tìm được Thẩm Thiên Thiên, hỏi cô xem có muốn đi Lạc Nguyệt hay không, nếu như muốn đi, thì để cho cô qua giúp Hư Nguyệt Hoa, nếu không muốn đi, mình cũng phải về Ninh Hải.
Thời điểm Diệp Mặc tìm được Thẩm Thiên Thiên, lại phát hiện cô đang ở cửa hàng đầy người, dường như còn đang cùng người khác tranh giành lăn tăn cái gì.
Khăn che trên mặt đã bỏ xuống, nhưng sắc mặt thoạt nhìn rất là tức giận.
– Cô đang làm cái gì thế?
Diệp Mặc chen chúc đi vào, nhìn Thẩm Thiên Thiên đang tức giận hỏi.
Thẩm Thiên Thiên thấy Diệp Mặc lại đây, vội vàng đi đến bên cạnh Diệp Mặc nói:
– Những người này thật sự là không biết xấu hổ, cửa hàng này tôi biết, danh tiếng rất tốt.
Bất kể là ở chỗ nào, cho tới bây giờ cũng không bán hàng giả.
Nhưng có hai người phụ nữ cầm sản phẩm vừa mới mua tại đây nói là hàng giả, yêu cầu trả lại tiền.
Hơn nữa sau khi cảnh sát đến đây, chỉ có nghe lời nói của một bên, liền thiên vị hai người phụ nữ kia, mang người cửa hàng trưởng dẫn đi.
Còn yêu cầu cửa cửa hàng này lập tức đóng cửa chỉnh đốn, và bồi thường gấp mười lần cho hai người phụ nữ kia.
Tôi tức chịu không nổi, nói vài lời công bằng mà thôi.
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện cửa hàng này không ngờ là chi nhánh của ‘Dược phẩm Lạc Nguyệt’ tại đảo Tế Châu, còn là sản nghiệp của chính mình.
Nếu như là sản nghiệp của người khác, Diệp Mặc còn không dám nói gì, nhưng là ‘dược phẩm Lạc Nguyệt” của hắn, bán ra thuốc giả, hắn tuyệt đối sẽ không tin.
Việc này không phải là bởi vì ‘dược phẩm Lạc Nguyệt”, là vì hắn, hắn cho là như vậy, sản phẩm của dược phẩm Lạc Nguyệt, đều là được kiểm nghiệm tại hiện trường có dấu chứng thực hẳn hoi.
Bình thường khách mua các loại thuốc ‘Mỹ nhan hoàn”, nhân viên cửa hàng đều sẽ chủ động yêu cầu khách lập tức nghiệm chứng đề phòng hàng giả.
Điểm này, Úc Diệu Đồng và Tàng Gia Nghiêm càng coi trọng hơn so với mình, làm sao có thể xuất hiện tình huống thuốc giả?
– Cửa hàng trưởng đâu?
Diệp Mặc nghe xong lời Thẩm Thiên Thiên nói, lập tức hỏi một câu.
– Là tôi.
Một thanh niên trên mặt còn có một dấu bàn tay xanh hồng đi tới, trong mắt của anh ta vẫn có một chút phẫn nộ như cũ, có thể thấy sự đối đãi không công bằng này khiến anh ta rất không thoải mái.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua người thanh niên này, rồi mới lên tiếng:
– Mới vừa rồi là ai đánh cậu?
– Là chồng của người phụ nữ kia, người phụ nữ kia vu khống chúng tôi bán ‘Mỹ nhan hoàn” giả, lúc các cô ấy mua tôi đã nói để các cô nghiệm chứng tại chỗ, nhưng hai người phụ nữ kia nói, các cô tin cửa hàng của chúng tôi, cho nên không cần nghiệm chứng.
Hiện tại các cô cầm đồ đi rồi lại trở về vu khống chúng tôi bán ‘Mỹ nhan hoàn” giảDiệp Mặc gật gật đầu nói:
– Nếu như vậy, cậu hãy đi đánh lại người đã đánh cậu.
– A…
Người cửa hàng trưởng này dài mắt nhìn người đàn ông đứng bên cạnh hai người phụ nữ kia, có chút do dự.
Y không phải là không muốn đánh, mà là người kia rất dữ tợn.
– Nếu cậu không muốn đánh thì thôi, cậu bị đánh cũng chịu, không người nào nguyện ý lộ diện giúp cậu.
Diệp Mặc tuy rằng sẽ không nói đuổi người cửa hàng trưởng này, nhưng hắn lại không thích người quá mức yếu đuối.
Người này nếu là cửa hàng trưởng, nhất định là người đi ra từ Lạc Nguyệt.
Lạc Nguyệt một nơi chủ quyền, Diệp Mặc không thích người quản lý nơi này quá mức yếu đuối.
Quả nhiên sau khi nghe xong lời Diệp Mặc nói, người cửa hàng trưởng này khí huyết dâng lên đột nhiên vọt tới, đưa tay tát hai cái.
Tuy rằng tốc độ của người cửa hàng trưởng này rất nhanh, tên đàn ông kia cũng có thể phản ứng lại, chỉ có điều y vừa mới kịp phản ứng liền phát hiện không có cách nào nhúc nhích “Bốp bốp” hai tát tay giòn tan lưu loát.
Thấy cửa hàng trưởng chi nhánh ‘dược phẩm Lạc Nguyệt” đánh người, hai gã cảnh sát lập tức liền lao đến muốn đánh người cửa hàng trưởng này.
Diệp Mặc lại tiến lên một bước, ngăn hai gã cảnh sát lại nói:
– Cửa hàng này là cửa hàng Lạc Nguyệt, dưới tình huống không làm sai việc gì, nếu các anh dám lên trước bắt người thì đây là đang khiêu khích Lạc Nguyệt.
Lực lượng vũ trang các anh muốn khiêu khích Lạc Nguyệt, cũng đừng trách Lạc Nguyệt chúng tôi không khách khí.
Bởi vì lần tranh cãi này dính dáng đến Lạc Nguyệt mà ngôn ngữ Lạc Nguyệt cũng là tiếng Trung, cho nên hai gã cảnh sát này đều nghe hiểu tiếng Trung.
Lời nói của Diệp Mặc lập tức làm cho bước chân bọn họ dừng lại, tiến đến khiêu khích Lạc Nguyệt, chiếc mũ này bọn họ cũng không dám đội.
Lạc Nguyệt là nơi nào, là nơi mà liên quân do nước Mỹ phát động phải bại trận, còn phải bồi thường một lượng tiền lớn.
Hơn nữa nghe nói thành chủ của Lạc Nguyệt rất biết bênh vực mình, một khi bọn họ căm tức, đó cũng không phải là đùa giỡn.
Hai gã cảnh sát dừng bước, người đứng xem xung quanh nhìn thấy lập tức liền ầm lên.
Đặc biệt hai người phụ nữ kia và người đàn ông bị đánh lại kích động không ngừng khoa tay múa chân.
Dường như cảm giác được mình không nên bị hù dọa, một tên cảnh sát trong đó nói:
– Bất luận như thế nào, đánh người đều là không đúng, cho nên chúng tôi nhất định phải dẫn kẻ đánh người mang đi.
Tên cửa hàng trưởng nghe xong lời cảnh sát nói, lập tức dùng tiếng Hàn nói:
– Vừa rồi cũng là người kia đánh trước, xung quanh nhiều người như vậy chẳng lẽ không thấy sao? Tôi tại sao không thấy các anh đem người này mang đi?
Diệp Mặc thấy hai gã cảnh sát bị lời nói của cửa hàng trưởng kia làm cho tức nghẹn, cười lạnh một tiếng nói:
– Có người đến cửa hàng chúng tôi lừa bịp tống tiền, cảnh sát các anh không đem kẻ lừa bịp tống tiền bắt đi, còn muốn yêu cầu dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi bồi thường, đây là đạo lý gì? Tôi hôm nay nói thật cho anh biết, trước khi trời tối nếu không bồi thường ‘ dược phẩm Lạc Nguyệt” chúng tôi, đem kẻ lừa bịp tống tiền thông báo lên đài truyền hình, ‘dược phẩm Lạc Nguyệt sẽ rút hoàn toàn khỏi Hàn Quốc.
Đương nhiên Lạc Nguyệt Thành sẽ liệt Hàn Quốc vào danh sách những quốc gia không có thiện chí, về sau cũng đừng nói chuyện giao lưu hợp tác.
Một số người nghe hiểu Diệp Mặc nói gì lập tức cười vang, tên râu rậm này không biết có quan hệ gì với cửa hàng này, không ngờ mở miệng là muốn rút khỏi Hàn Quốc, ngậm miệng là quan hệ quốc gia, điều này thật sự là quá buồn cười.
Hắn cho rằng hắn là ai chứ, bộ là thành chủ Lạc Nguyệt Thành sao.
Hai gã cảnh sát dường như cũng cảm giác được vừa rồi thiếu chút nữa bị Diệp Mặc hù dọa, lập tức trên mặt cũng có chút khó chịu.
Hai người thương lượng phải mang cửa hàng trưởng đánh người kia mang đi.
Không đợi hai người tiến lên, Diệp Mặc lại nói với người cửa hàng trưởng:
– Cậu đi hỏi hai người phụ nữ kia tại sao phải lấy thuốc giả đến lừa bịp tống tiền ‘dược phẩm Lạc Nguyệt “
Người cửa hàng trưởng còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Thiên Thiên lại biết ý tứ của Diệp Mặc, tuy rằng cô không biết Diệp Mặc tại sao phải làm như vậy, nhưng cô lại đi tới phía trước hai người phụ nữ kia dùng tiếng Hàn lưu loát hỏi:
– Các cô rõ ràng từ nơi này mua được ‘Mỹ nhan hoàn” thật, nhưng tại sao phải dùng ‘Mỹ nhan hoàn” giả đến lừa bịp tống tiền?
Vẫn còn có loại câu hỏi pháp ngu ngốc này ư, Thẩm Thiên Thiên vừa hỏi, rất nhiều người xung quanh liền bật cười, cho dù là người khác thật sự đến lừa bịp tống tiền, cũng sẽ không thừa nhận như vậy!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 634: Lạc Nguyệt Dễ Ức Hiếp Thế Sao?
Lạc Nguyệt Dễ Ức Hiếp Thế Sao?
N
hưng câu trả lời của hai người phụ nữ này lại một lần nữa khiến những người có mặt ở đây phải há hốc mồm vì ngạc nhiên, vốn dĩ những câu hỏi như thế này đã là ngu ngốc lắm rồi, nếu như thừa nhận thì chẳng phải càng thêm ngu ngốc sao?
Nhưng cũng có thể là có người cố tình tỏ ra ngu ngốc, Thẩm Thiên Thiên vừa hỏi dứt lời, một người phụ nữ trong số đó lập tức nói:
-Vì có người đưa cho tôi năm mươi triệu won, anh ta đưa tiền cho chúng tôi đi mua một hộp “Mỹ Nhan Hoàn”.
Chỉ cần chúng tôi mang thuốc giả đến đây nói là do ở đây bán, thì anh ta không chỉ mua cho chúng tôi “Mỹ Nhan Hoàn” thật mà còn cho chúng tôi năm mươi triệu won nữa.
-Đúng thế, đúng là như vậy đấy.
Một người phụ nữ khác lập tức phụ họa theo.
Tuy nhiên hai người này vừa mới nói xong, thần thái đã khôi phục lại như bình thường, dường như không dám tin vào chuyện mình vừa mới thừa nhận, lập tức lấy tay che miệng.
-Các cô điên rồi, sao có thể thừa nhận chuyện như thế này được?
Người đàn ông đó cũng không nghĩ ngợi nhiều, lớn tiếng quát.
Đúng là thừa nhận rồi, những người xung quanh đều ngây người ra nhìn ba người này như những kẻ ngốc.
Vừa lúc nãy còn nói rằng mình đã mua phải thuốc giả ở đây, chớp mắt một cái đã lại thừa nhận mình lừa người, không phải ngốc thì là gì?
Chỉ có Thẩm Thiên Thiên biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến Diệp Mặc, nghĩ đến chuyện Diệp Mặc xuất quỷ nhập thần, nên cô cũng không lấy làm kỳ lạ.
Diệp Mặc đến con báo cũng có thể biến ra được, thì chuyện này có nhằm nhò gì.
Hai anh cảnh sát cũng không còn cách nào khác, dẫn cửa hàng trưởng đi rồi, nên đành dẫn cả ba tên gây rối này đi theo luôn.
-Hừ, chúng ta không thể bỏ qua như vậy được.
Cửa hàng trưởng thấy sự việc đã được làm rõ ràng, nhất thời cảm thấy vô cùng tức giận.
Diệp Mặc chau mày, hắn cảm thấy chuyện này có chút gì đó kỳ lạ.
Làm gì có kẻ nào ngu ngốc như vậy chứ, dùng người khác chọc phá công ty dược Lạc Nguyệt, bọn chúng được lợi gì chứ?
Thẩm Thiên Thiên cũng cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không bình thường, cô liếc nhìn Diệp Mặc, nhỏ giọng nói:
-Diệp Mặc, không ngờ anh còn yêu nước như vậy, công ty dược Lạc Nguyệt này là của Trung Quốc đấy.
Nhưng tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy đâu, giống như là muốn nhắm vào công ty này vậy.
Diệp Mặc không để ý đến tên cửa hàng trưởng, lại kéo Thẩm Thiên Thiên sang một căn phòng kính khác rồi nói:
-Tôi giúp chính bản thân mình thôi, tôi chính là người của công ty dược Lạc Nguyệt, cô xem đi.
Nói rồi, Diệp Mặc lấy tấm danh thiếp ghi tên tổng giám sát công ty dược Lạc Nguyệt ra cho Thẩm Thiên Thiên xem.
Hắn còn một tấm danh thiếp ghi chức chủ tịch hội đồng quản trị nữa, nhưng hắn không lấy ra.
-Á, anh là người của công ty dược Lạc Nguyệt thật sao?
Thẩm Thiên Thiên kinh ngạc kêu lên một tiếng, nhưng cô cũng lấy lại được bình tĩnh rất nhanh, Diệp Mặc có thể lấy ra được “Trú Nhan Đan” loại thuốc thần kỳ đó, thì là tổng giám sát của công ty dược Lạc Nguyệt cũng là chuyện bình thường thôi.
Diệp Mặc lấy điện thoại di động ra sạc pin, sau đó quay ra nói với Thẩm Thiên Thiên:
-Nếu như cô không muốn ở lại Tân Thành, thì quay về Lạc Nguyệt đi, tôi có thể khẳng định với bản lĩnh của cô, thì chức danh trưởng bộ phận kinh doanh của công ty dược Lạc Nguyệt sẽ nằm chắc trong tay cô thôi.
Thẩm Thiên Thiên mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Một lúc lâu sau mới chỉ vào Diệp Mặc nói:
-Hóa ra anh là người có vai vế trong Lạc Nguyệt, chắc chắn là như vậy rồi, anh nói muốn đến tìm tôi, chắc chắn là có âm mưu, muốn tôi giúp anh làm việc, đúng không…
Diệp Mặc rất khâm phục đầu óc nhạy bén của Thẩm Thiên Thiên, những gì cô ta nói hoàn toàn chính xác, đó chính là mục đích mình tới đây tìm cô ta.
Không khỏi cười khổ gật đầu nói:
-Đúng vậy, tôi thấy cô ở nhà họ Thẩm cũng chẳng vui vẻ gì, quả thực là muốn cô đến Lạc Nguyệt, đương nhiên, nếu như cô không đồng ý thì thôi.
Thẩm Thiên Thiên đột nhiên đứng dậy, chộp lấy tay Diệp Mặc đầy kích động, nói:
-Ai bảo tôi không muốn đi.
Tôi muốn quá đi chứ lị.
Mau giúp tôi, tôi nhất định phải đi, anh đúng là phúc tinh của tôi.
Không chỉ cho tôi “Trú Nhan Đan” mà còn đưa tôi đến Lạc Nguyệt làm việc, tôi thực sự rất vui.
Thẩm Thiên Thiên quả nhiên rất vui mừng, cô đã muốn đi đến Lạc Nguyệt làm việc từ lâu, chỉ có điều là không có đường, cũng không có cơ hội mà thôi, bây giờ Diệp Mặc đưa cơ hội này đến trước mặt cô, làm sao cô có thể cự tuyệt được.
-Được rồi, cô đừng nóng vội…
Diệp Mặc khởi động điện thoại.
Đang định gọi điện cho Hư Nguyệt Hỏa, nhưng hắn vừa mới mở điện thoại lên thì đã có cuộc gọi đến.
-Anh Hai, chuyện gì vậy?
Là điện thoại của Hứa Bình gọi đến, Hứa Bình rất ít khi gọi điện thoại đến, cho nên Diệp Mặc rất quan tâm đến cuộc gọi này.
Hứa Bình thấy đã gọi được, lập tức nói:
-Chú Ba, nếu như không tìm được chú lần này, là tôi đến thẳng Indonesia tuyên chiến rồi đó.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười -Anh Hai, anh đừng nói lung tung, bây giờ không giống ngày trước nữa rồi, tuyên chiến không phải là chuyện có thể tùy tiện nói ra, mặc dù em cũng không thích bọn khỉ Indonesia này, nhưng thực lực của chúng ta không phải là muốn đánh ai cũng được, huống hồ, muốn đánh cũng phải cần có lí do.
Không đợi Hứa Bình nói hết câu, Hư Nguyệt Hoa đã giật lấy chiếc điện thoại.
-Chủ tịch, tôi là Nguyệt Hoa Vì Diệp Mặc vừa mới giao vị trí thành chủ cho cô, nên cô vẫn gọi Diệp Mặc là chủ tịch.
-Chuyện gì vậy chị Nguyệt Hoa?
Diệp Mặc nghe thấy giọng Hư Nguyệt Hoa, Diệp Mặc cũng cảm thấy chuyện này không nhỏ chút nào.
Hư Nguyệt Hoa vẫn khá bình tĩnh, chậm rãi nói:
-Hai ngày gần đây, những chi nhánh của chúng ta ở các nước khác đều đã xảy ra chuyện.
Đã có hơn mười mấy chi nhánh ở các nước báo tin về, nói chúng ta bán thuốc giả, hơn nữa có mấy chi nhánh còn bị đập phá.
Ánh mắt Diệp Mặc trở nên lạnh lùng, quả nhiên chuyện này không hề đơn giản.
Chi nhánh ở các nước khác đều đồng loạt xảy ra vấn đề, rõ ràng là có kẻ giở trò.
Không chỉ có các chi nhánh xảy ra chuyện, công ty dược Lạc Nguyệt cũng xảy ra chuyện thật rồi.
-Tình hình cụ thể như thế nào?
Diệp Mặc hỏi lại.
Hư Nguyệt Hoa nghe được giọng trầm trầm của Diệp Mặc, dường như cũng cảm thấy bình tĩnh hơn, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng hơn.
-Có chi nhánh ở ba nước bị đập phá, nhưng không có nhân viên nào bị thương.
Nhưng chi nhánh ở Indonesia thì bị đập phá tan tành, hơn nữa còn có sáu nhân viên bị thiệt mạng.
Hiện chúng ta đã cho đóng cửa những chi nhánh xảy ra sự cố, cũng tạm thời rút hết nhân viên về.
Anh Hai muốn động thủ với phía Indonesia, mặc dù tôi cũng rất giận, nhưng tôi thấy tuyên chiến vì chuyện này thì không thỏa đáng cho lắm.
Diệp Mặc cười nhạt, hắn biết sẽ có một kẻ muốn ngăn chặn tốc độ phát triển của Lạc Nguyệt, nhưng thủ đoạn này quả thực là rất có hiệu quả nhưng là với các công ty khác thôi, với Lạc Nguyệt thì còn chưa đủ tầm đâu.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nói: -Được, Hư Nguyệt Hoa không nghĩ ngợi gì lập tức đồng ý với yêu cầu của Diệp Mặc, Lạc Nguyệt không giống với các nơi khác, đồ của Lạc Nguyệt không lo không có chỗ bán, Lạc Nguyệt chuyển khỏi một nước, người chịu thiệt thòi chính là nước đó chứ không phải là Lạc Nguyệt.
Hơn nữa Diệp Mặc đã nói rất rõ ràng về chuyện hợp tác quân sự và hợp tác kinh tế với Hư Nguyệt Hoa, bây giờ, máy phá sóng và phi cơ do thám của Lạc Nguyệt còn chưa xuất xưởng, mà đã có để bảy mươi phần trăm các nước trên thế giới đã đặt hàng thành phẩm của Lạc Nguyệt rồi, Lạc Nguyệt sẽ không bán nữa, đặt tiền đặt cọc rồi thì sao chứ, mặc dù Lạc Nguyệt bây giờ chưa lớn bằng nước Mỹ, nhưng cũng đã trở thành một cường quốc quân sự rồi, ít nhất về mặt phòng thủ thì Lạc Nguyệt cũng vinh hạnh đứng đầu toàn thế giới.
Về phần Lạc Nguyệt là khu kinh tế mới nổi của thế giới đã nằm trong kế hoạch xây dựng của Lạc Nguyệt từ lâu, Lạc Nguyệt xây dựng khu vực thiết kế, sản xuất, tiêu thụ, trong khu vực này, bất kỳ quốc gia nào cũng đều có thể tham gia.
Đương nhiên điều kiện là không được gây chuyện với Lạc Nguyệt, bây giờ một khi đụng vào công ty dược Lạc Nguyệt, thì Lạc Nguyệt hoàn toàn có thể đưa đối phương vào tình trạng ngừng sản xuất.
-Phải làm thế vào với Idonesia bây giờ?
Hư Nguyệt Hoa biết Diệp Mặc không dễ dàng mà bỏ qua cho nước này như vậy, mặc dù số dân chuyển đến Lạc Nguyệt bây giờ đã được khoảng ba trăm nghìn người, nhưng vẫn là một vùng đất ít dân, hơn nữa lực lượng của Lạc Nguyệt bây giờ cũng vẫn chưa đủ.
Vì như vậy, nên Hư Nguyệt Hoa mới không muốn nói chuyện này với Hứa Bình, thông qua việc dùng vũ lực để giải quyết vấn đề.
-Về phần Indonesia…
Giọng điệu của Diệp Mặc trở nên vô cùng lạnh lùng.
-Rút hết những chinh nhánh của chúng ta ở đó về, đồng thời cắt đứt mọi liên lạc của phía bên đó, yêu cầu Indonesia phải bồi thường bảy mươi tỷ.
Hư Nguyệt Hoa kinh ngạc há hốc mồm, giá trị tiền của Lạc Nguyệt Thành và giá trị đồng Euro không kém nhau mấy, bảy mươi tỷ Lạc Nguyệt tệ, là bảy mươi tỷ Euro rồi, à khoảng chín mươi tỷ đô la Mỹ.
Hư Nguyệt Hoa chắc chắn Indonesia sẽ không đồng ý bồi thường số tiền này.
-Khoản tiền lớn như vậy tôi e rằng bọn họ sẽ không chịu bồi thường.
Hư Nguyệt Hoa lo lắng nói.
Diệp Mặc cười nhạt -Tôi đương nhiên biết bọn họ sẽ không chịu bồi thường, vì vậy Lạc Nguyệt bây giờ lập tức thông báo với toàn thể thế giới, nói rằng lúc xây dựng Lạc Nguyệt Thành, hải tặc Indonesia đã tấn công chúng ta, chúng ta có chứng cứ, bây giờ vẫn còn có một số kẻ bị chúng ta giam giữ, chúng ta sẽ cho những kẻ này lộ mặt trên truyền hình, Lạc Nguyệt chúng ta vì muốn giữ gìn nền hòa bình chung nên không muốn so đo tính toán với Indonesia, không ngờ bọn họ còn cố tình đến báo thù chúng ta.
-Bọn họ phá hoại tài sản của Lạc Nguyệt ở nước bọn họ, thậm chí công nhân của chúng ta cũng bị bọn họ giết.
Mà chính phủ nước đó không những không trừng trị bọn tội phạm, mà còn hướng mũi giáo về phía Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt của chúng ta vẫn luôn muốn chọn giải pháp hòa bình, nên chỉ yêu cầu bồi thường như vậy thôi.
Hư Nguyệt Hoa đã dần hiểu ra được ý của Diệp Mặc, cô lập tức hỏi lại -Về phần Liên Hợp Quốc thì phải làm thế nào?
– Đương nhiên là hoàn toàn dùng hình thức văn bản đem tổn thất của chúng ta nói cho bọn hắn biết trước, đồng thời chỉ rõ một dự án nghiên cứu giá trị 20 tỷ của chúng ta ở Indonesia bị phá hủy.
Diệp Mặc biết rằng thế giới này không phải Lạc Nguyệt lớn nhất, có một số chỗ là không có cách nào vòng qua được, bằng không đã có người muốn lợi dụng những cái này làm khó dễ Lạc Nguyệt rồi -Đương nhiên, tất cả mọi chuyện chúng ta làm, đều phải được tuyên bố trên truyền hình toàn thế giới.
Đồng thời Lạc Nguyệt cũng phải tiến hành đơn phương thông báo với toàn thế giới, nếu trong vòng một tuần phía Indonesia không có câu trả lời cho Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt sẽ không loại trừ khả năng giải quyết mâu thuẫn bằng chiến tranh.
Giọng điệu của Diệp Mặc rất lạnh lùng, hắn đã muốn giải quyết bọn người ác độc này từ lâu rồi, chỉ là không có cơ hội mà thôi.
Tuy rằng bây giờ cũng chưa phải là cơ hội tốt nhất, nhưng dám đè đầu cỡi cổ Lạc Nguyệt như vậy thì đương nhiên không được, Lạc Nguyệt dễ bị ức hiếp vậy sao?
-Cái gì?
Giọng Hư Nguyệt Hoa run rẩy, thiếu chút nữa thì làm rơi luôn cả điện thoại.
-Cái gì?
Thẩm Thiên Thiên cũng đã ngây người ra!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 635: Chuyện Đằng Sau
Chuyện Đằng Sau
H
ư Nguyệt Hoa thầm cảm phục dũng khí dám nghĩ dám làm của Diệp Mặc, xã hội bây giờ không giống với xã hội của một trăm năm trước đây, muốn tuyên bố chiến tranh với một quốc gia, nhất định phải lôi kéo được đồng minh, rồi phải tìm được một cái cớ hoàn hảo, sau đó phải dành cho đồng minh một lợi thế nhất định, rồi mới dám tuyên chiến.
Còn Diệp Mặc chỉ vì mấy cửa hàng bị phá và vài công nhân của Lạc Nguyệt bị thiệt mạng mà lại dám tuyên chiến với một quốc gia, không hề có bất cứ một đồng minh nào.
Điều này có thể nói Diệp Mặc là một người thiên về tình cảm, cũng có thể nói hắn không có chút tế bào chính trị nào, hắn không phải là người có đầu óc làm chính trị bẩm sinh.
Lạc Nguyệt bây giờ mặc dù là nhà của cô, nhưng một khi Diệp Mặc đã nói như vậy rồi, cô chắc chắn sẽ không phản đối.
Năm đó ở HongKong cô là chị cả của băng đảng xã hội đen, ở HongKong bây giờ thế lực của cô vẫn còn, mặc dù chuyện bang phái và chuyện quốc gia là hai chuyện khác nhau, nhưng Diệp Mặc không sợ, Hư Nguyệt Hoa cô đương nhiên cũng không sợ rồi.
Thẩm Thiên Thiên cũng ngây người ra, cô thấy Diệp Mặc buông điện thoại được một lúc lâu mới dám hỏi -Diệp Mặc, người vừa lúc nãy nói chuyện điện thoại với anh là thành chủ của Lạc Nguyệt Thành Hư Nguyệt Hoa đúng không? Anh còn muốn tuyên chiến với Indonesia? Rốt cuộc anh là ai vậy?
Diệp Mặc buông điện thoại xuống, khẽ nói:
-Câu này đã có rất nhiều người hỏi tôi rồi, tôi biết ý của chị Nguyệt Hoa, tôi không phải là người có duyên làm chính trị bẩm sinh.
-Thực ra không phải là tôi không biết, chỉ là vì tôi khinh thường.
Còn về việc tôi là ai, cô đến Lạc Nguyệt thì sẽ biết được thôi, vẫn là câu đó, nếu như cô đồng ý đi, thì tôi sẽ gọi điện cho cô.
-Đương nhiên là tôi đồng ý đi, tôi đồng ý quá đi chứ.
Thẩm Thiên Thiên không hề do dự nói, bất luận Diệp Mặc là ai, có thể đến Lạc Nguyệt thì đã hoàn thành được mơ ước của cô rồi, huống hồ còn đến đấy để làm việc lớn nữa.
Diệp Mặc quay đầu lại, nhìn cửa hàng trưởng đang đứng ở cửa phòng khách nói:
-Vừa rồi hai người phụ nữ thừa nhận chuyện đến đây lừa bịp anh có ghi lại không?
Người cửa hàng trưởng dường như đã biết thân thế của Diệp Mặc không tầm thường, nên lập tức nói:
-Có ạ, có ghi lại rồi đây ạ.
-Tốt, bây giờ anh gửi cuộn băng đó đến trang chủ của công ty dược Lạc Nguyệt, có lẽ anh sẽ tiến thêm được một bước trong sự nghiệp của mình đấy.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói.
Quả nhiên sau khi cửa hàng trưởng nghe thấy lời Diệp Mặc, lập tức biết có cơ duyên.
Anh ta đã nghe nói đến chuyện có người cố tình phá hoại các chi nhánh của công ty dược Lạc Nguyệt ở các nước, quả nhiên anh ta đã có được chứng cứ ở cửa hàng mình, chắc chắn là sẽ được cấp trên thưởng, chuyện này còn phải nói sao.
Anh ta cung kính tiễn Diệp Mặc và Thẩm Thiên Thiên, rồi lập tức gửi đoạn băng đó đến trang web chính của công ty dược Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc còn chưa rời khỏi đảo Tế Châu, Lạc Nguyệt lại một lần nữa thu hút ánh mắt của toàn thế giới, chuyện xảy ra lần này, đồng thời cũng do chuyện của công ty dược Lạc Nguyệt.
Chi nhánh của công ty dược Lạc Nguyệt ở mười mấy quốc gia đồng thời đều xảy ra chuyện xuất hiện thuốc giả, một số chi nhánh ở một số nước còn bị đập phá, hầu hết các nước phương Tây đều kiện công ty dược Lạc Nguyệt ra tòa.
Kỳ lạ nhất là ở Indonesia không chỉ đập phá các chi nhánh mà còn giết chết nhân viên của cửa hàng.
Mà chính phủ Indonesia không những không trừng phạt những kẻ gây rối, mà còn ủng hộ bọn chúng rất nhiệt tình, còn đề xuất yêu cầu công ty dược Lạc Nguyệt bồi thường cho người bị hại, và những kẻ tham gia gây rối.
Những người không hiểu rõ chân tướng sự việc đều bị những câu chuyện trên mạng làm cho choáng váng đầu óc, thậm chí còn nghĩ rằng mọi chuyện là do công ty dược Lạc Nguyệt xảy ra vấn đề.
Chỉ có một số ít những người có đầu óc mới biết, ngón đòn thâm hiểm này là nhằm vào Lạc Nguyệt thành vừa mới thành lập.
Rất nhiều người nghĩ rằng xảy ra những chuyện như vậy thì lượng sản phẩm tiêu thụ của công ty dược Lạc Nguyệt sẽ giảm sút nghiêm trọng, thậm chí còn dẫn đến nguy cơ phá sản.
Đáng tiếc rằng sau khi Lạc Nguyệt bàn bạc thảo luận một ngày, đến ngày thứ hai đã đưa ra phát biểu cứng rắn.
Lời thanh minh cho thấy những đống thuốc giả đó là do có người cố ý làm, cố ý dùng thuốc giả đề lừa bịp tống tiền công ty dược Lạc Nguyệt, vì công ty dược Lạc Nguyệt đã hứa hẹn rằng vĩnh viễn không bao giờ sản xuất thuốc giả.
Những chi nhánh của Lạc Nguyệt đặt ở một số quốc gia bị đối xử không công bằng, như vậy chẳng khác nào đối xử không công bằng với Lạc Nguyệt.
Lạc Nguyệt nhất định sẽ rút tất cả vốn đầu tư vào các nước này về.
Đồng thời chấm dứt tất cả các hợp đồng với các nước này.
Những quốc gia tham gia vào việc đập phá các cửa hàng của Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt cũng nói rõ, đối với Indonesia, vì bọn họ không chỉ đập phá cửa hàng, mà còn giết chết sáu nhân viên của Lạc Nguyệt, đây đã không còn là tranh chấp doanh nghiệp nữa rồi, cho nên Lạc Nguyệt sẽ dốc toàn lực để đối phó với Indonesia, thu hồi toàn bộ và chấm dứt mọi dự án đầu tư.
Nhưng Lạc Nguyệt là một quốc gia yêu chuộng hòa bình, thế nên chỉ yêu cầu Indonesia bồi thường bảy mươi tỷ Lạc Nguyệt tệ, và giao ra hung thủ giết người, cố gắng hạn chế chiến tranh đến mức tối đa, nếu như trong vòng một tuần Lạc Nguyệt vẫn chưa nhận được bồi thường và lời xin lỗi từ phía Indonesia, thì Lạc Nguyệt sẽ lập tức tuyên chiến.
Lời tuyên bố được Lạc Nguyệt công bố, được trình lên Liên Hợp Quốc cơ quan phụ trách toàn cầu.
Lời tuyên bố cứng rắn, mạnh mẽ của Lạc Nguyệt được phát ra trong ngày hôm đó, trên trang chủ của công ty dược Lạc Nguyệt cũng xuất hiện đoạn video của hai người phụ nữ lừa đảo ở đảo Tế Châu.
Đoạn video này vừa được tung ra, lập tức được truyền đi với tốc độ chóng mặt, số lượt download lên đến hơn 1 triệu lượt.
Tuy rằng không biết tại sao hai người phụ nữ đó nhận tiền của kẻ lừa đảo rồi, mà vẫn còn tự mình thừa nhận là mình đi lừa đảo, nhưng đoạn băng này có sự chứng kiến của rất nhiều người, không thể nào làm giả được, đoạn băng này vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều hiểu ra rằng công ty dược Lạc Nguyệt lại bị người ta hãm hại một lần nữa.
Lần này bị hãm hại, Lạc Nguyệt đã đơn phương rút những chi nhánh của công ty dược Lạc Nguyệt ở một số quốc gia về nước, đồng thời còn tuyên bố chấm dứt hợp đồng.
Một số nước muốn chĩa mũi nhọn về phía Lạc Nguyệt lập tức sợ hãi, bọn họ không ngờ rằng một chuyện nhỏ như vậy lại bị Lạc Nguyệt làm ầm lên.
Một số nước hợp tác quân sự với Lạc Nguyệt vì chút chuyện nhỏ này mà đều trở nên hốt hoảng.
Các đoàn đại biểu không ngừng bay đến Lạc Nguyệt, tìm kiếm cơ hội hòa giải, cho dù phải bồi thường một chút cũng không nhằm nhò gì.
Chính phủ Hàn Quốc thì vô cùng tức giận, vì hai người phụ nữ tham lam đó, mà cả hạng mục hợp tác máy phá sóng điện tử vừa mới đến tay đã nát bét mất rồi, làm sao có thể chịu nổi? Thế giới bây giờ đã không còn yên tĩnh nữa rồi, rất nhiều va chạm không ngừng phát sinh, chỉ không cẩn thận một chút thôi cũng sẽ bùng nổ chiến tranh, nếu như người khác dùng máy phá sóng điện tử tuyên chiến với mình, thì dàn tên lửa đạn đạo của Hàn Quốc hoàn toàn sẽ biến thành một người mù, chuyện này tuyệt đối không thể được.
Gần như lời tuyên bố của Lạc Nguyệt hôm đó vừa được phát ra, thì hai tên cảnh sát đó bị bắt luôn.
Chính phủ Hàn Quốc đã phái đội hình cảnh mạnh nhất của mình đi điều tra những kẻ đã hãm hại Lạc Nguyệt, tốt nhất là tìm được cách thương lượng hòa giải với Lạc Nguyệt, sau đó tiếp tục tìm cơ hội hợp tác.
Sau khi chuyện này xảy ra, mặc dù Diệp Mặc đã yêu cầu Hư Nguyệt Hoa áp dụng biện pháp cứng rắn, nhưng hắn lại cảm thấy chuyện này hình như không liên quan trực tiếp tới nước đương sự.
Chỉ cần không phải là đồ ngốc, thì những quốc gia đó sẽ không dùng thủ đoạn này để đối phó với Lạc Nguyệt.
Đối với Lạc Nguyệt mà nói thủ đoạn này ngoài việc gây tổn thất lớn trong việc tiêu thụ sản phẩm của công ty dược Lạc Nguyệt, thì không hề gây ra bất cứ tổn hại nào cho quốc gia cả.
Một mặt công ty dược Lạc Nguyệt chính là con gà đẻ trứng vàng, bất luận là đi đến đâu, thì cũng đều có thể thu được lợi nhuận vô cùng lớn.
Không một nước nào muốn đuổi con gà vàng này đi cả.
Cộng với cả cách làm vô liêm sỉ này nữa.
Nhưng chuyện này cũng chưa phải là chuyện quan trọng nhất, chủ yếu là một khi Lạc Nguyệt đã trở mặt, thì có lợi gì với những nước đó chứ, có thể nói chỉ có hại mà không có lợi.
Lại nói, cho dù những nước này có nhằm vào Lạc Nguyệt, cũng phải đợi đến khi họ nắm trong tay máy phá sóng điện tử thì mới nên làm như vậy chứ nhỉ? Trừ phi bọn họ không muốn lấy chiếc máy đó, nhưng chuyện này chắc chắn không có khả năng.
Cũng giống như muốn hai người phụ nữ đó tự mình nói ra mình là kẻ lửa đảo vậy, tuyệt đối không thể nào có chuyện đó được, là do Diệp Mặc đã nhúng tay vào, có phải những nước đó cũng do có người nhúng tay vào?
Mặc dù Diệp Mặc đã nhìn ra có kẻ thứ ba đứng sau làm trò, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không thay đổi kế hoạch của mình, bất luận có phải là người khác lấy dao bỏ vào tay anh hay không, một khi đã động thủ, thì Lạc Nguyệt sẽ áp dụng biện pháp triệt để.
Đương nhiên nếu như nước anh có thể công khai đối chất chuyện này, không để cho kẻ khác lợi dụng, Lạc Nguyệt đương nhiên có thể vẫn giống như trước đây.
Nhưng một khi đã để cho kẻ khác động thủ, thì sao có thể đối xử với nhau công bằng được nữa?
Diệp Mặc có thể nhìn ra, đương nhiên kẻ khác cũng có thể nhìn ra được, nhưng nước để xảy ra chuyện đập phá cửa hàng và lừa bịp tống tiền, đều là những nước đã ký kết hợp đồng mua bán máy phá sóng điện tử với Lạc Nguyệt.
Làm những chuyện đó không có lợi gì với bọn họ cả, mà còn gây ra khó khăn lớn, Lạc Nguyệt bây giờ trở thành nơi có nhiều kỹ thuật hiện đại nhất thế giới.
Hơn nữa Lạc Nguyệt cũng không hề keo kiệt, không ỷ kỹ thuật của mình giống như những nước Mỹ, Nga.
Nhưng Lạc Nguyệt chẳng những không dấu giếm kỹ thuật của mình, ngược lại còn bán ra cho các nước khác.
Đương nhiên, chuyện này cũng có thể nói là do Lạc Nguyệt thiếu tiền, hay có thể nói Lạc Nguyệt không biết xấu hổ, bán cho bên A kiếm tiền bên B, nhưng dù nói thế nào đi chăng nữa, Lạc Nguyệt quả thực là đã lấy đồ của mình ra rồi, chứ không phải loại nói suông, nói mà không làm.
Nghĩ đến đây, rất nhiều người đã biết có kẻ đứng đằng sau giở trò.
Một trong số những mục đích của chúng đương nhiên là giảm sản lượng tiêu thụ của công ty dược Lạc Nguyệt, bóp chết con gà đẻ trứng vàng của Lạc Nguyệt.
Mục đích đáng sợ nhất của bọn chúng vẫn là muốn Lạc Nguyệt và các nước đó va chạm với nhau, sau đó phá hỏng quan hệ hai bên, cuối cùng là dừng hẳn hợp tác quân sự.
Chuyện đã xảy ra rồi, gây ra hậu quả như vậy.
Những nước trong cuộc lập tức hiểu ra điều huyền bí trong câu chuyện này, bọn họ biết nếu như muốn tìm Lạc Nguyệt nói chuyện hòa giải, giải quyết mâu thuẫn, thì nhất định phải điều tra rõ ràng chuyện chi nhánh của Lạc Nguyệt bị đập phá và chuyện lừa đảo mới được.
Gần như cùng lúc với thời điểm Lạc Nguyệt phát đi tuyên bố, những nước trong cuộc cũng lập tức mở cuộc điều tra, rốt cuộc là kẻ nào đứng phía sau giật dây.
Còn chuyện Lạc Nguyệt muốn dùng biện pháp mạnh với Indonesia thì căn bản đó cũng không phải là chuyện của bọn họ.
Muốn đánh thì cứ đánh đi, cách đây không lâu, Lạc Nguyệt cũng đã đánh nhau một trận với nước Mỹ, kết quả đã chứng minh Lạc Nguyệt là một chuyên gia trong việc phòng thủ, có thể khi xảy ra chiến tranh, bọn họ có thể biết được, ngoài việc phòng thủ ra, Lạc Nguyệt có biết tấn công hay không?
Cảm thấy bực bội nhất trong chuyện lần này đương nhiên là Mỹ rồi, lúc này tổng thống lâm thời mới nhận chức của Mỹ là Turner đang mở hội nghị, ông ta biết mặc dù chuyện lần này có rất nhiều người nghi ngờ bọn họ.
Cho rằng chỉ có nước Mỹ mới làm những chuyện như này, vì nước Mỹ là nước muốn Lạc Nguyệt và các nước khác trở mặt với nhau nhất.
Nhưng có trời biết, chuyện này chắc chắn không phải là do Mỹ làm.
Mà chuyện càng khiến cho Turner khó chịu, đó chính là không ngờ cảnh sát ở Thái Bình Dương của Mỹ, đối mặt với những tuyên bố cứng rắn của Lạc Nguyệt, thậm chí là uy hiếp dùng vũ lực, lại không hề có bất cứ biện pháp nào.
Phải biết rằng nếu như là trước đây, một vùng đất nhỏ bé mà lại dám nói như vậy, thì ông ta đã phái hạm đội hoặc liên quân đi từ lâu rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










