[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 114 : Ngốc Như Nhau (c566-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 566: Ngốc Như Nhau
Ngốc Như Nhau
N
ếu nói Diệp Mặc giết Jason, diệt Liên minh ngầm thì ai là người được lợi nhất.
Không phải là Đường Bang, cũng không phải là Hồng Vũ Bang đã gần tàn, hay Sơn Điền Bang, mà là bang phái Tam Phiên Bang có mặt lâu đời ở vùng San Francisco này.
Không sai, quả thật chính là Tam Phiên Bang bọn họ đã tiếp nhận gần như tất cả tài sản của Jason, thậm chí còn bao gồm cả trang viên tư nhân mà Jason vô cùng tự hào.
Lúc trước, lần đầu tiên Diệp Mặc tới trang viên tư nhân này cũng không ngừng ngạc nhiên.
Có thể thấy được đây là một nơi sang trọng và xa xỉ đến mức nào.
Đêm nay là lần thứ hai Diệp Mặc đến đây.
Lần đầu tiên hắn ở trong này đã tiêu diệt Jason, còn có cả liên minh ngầm của anh ta.
Lần thứ hai hắn lại đến đây.
Lần này hắn đến cũng vì một bang phái.
Bang phái này gọi là Tam Phiên Bang.
Lần này hắn chỉ dẫn theo Sát Nhất.
Khi Diệp Mặc và Sát Nhất tới phòng hội nghị lớn của Jason, bọn họ lại phát hiện hầu như tất cả mọi người của Tam Phiên Bang đều có mặt ở đó.
Ước chừng hơn một trăm người.
Tất cả vây chặt lấy toàn bộ đại sảnh.
Sau khi Diệp Mặc và Sát Nhất tiến vào, bọn họ liền vây quanh hai người.
– Ha ha, bang chủ Smithsonian chúng tôi biết Sát bang chủ muốn tới, đã sớm chờ từ lâu.
Trong Tam Phiên Bang, ngồi bên cạnh lão đại còn có một người đàn ông nước ngoài cao to.
Diệp Mặc quét thần thức một chút, lại phát hiện trên người gã gần như chỗ nào cũng có các loại súng ống.
Ước chừng có tới một hai chục cái.
Diệp Mặc không khỏi lắc đầu.
Người này khẳng định chính là tay vua súng Dick kia rồi.
Không ngờ là một kẻ trông giống như nhà giàu mới nổi, thực sự lại không dám thở mạnh như vậy.
Nếu trên người gã không thấy đến một khẩu súng, có lẽ còn có thể khiến Diệp Mặc kinh ngạc một chút.
Đáng tiếc chính là trên người gã thật sự có rất nhiều súng.
Thậm chí mỗi cái còn không cùng loại với nhau.
– Bên cạnh anh có nội gian.
Diệp Mặc thản nhiên nhìn Sát Nhất một cái nói.
Sắc mặt Sát Nhất rất khó coi.
Người đàn ông đeo kính kia vừa nói ra tên của anh ta, anh ta đã biết bên cạnh anh ta khẳng định có nội gian.
Chỉ có điều anh ta không nghĩ nội gian lại báo tin tới đây nhanh như vậy.
Người ta đã triệu tập tất cả thủ hạ chờ anh ta đến đây.
– Diệp tiền bối, rất xin lỗi.
Sát Nhất có chút áy náy nói.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Có gì phải xin lỗi? Có nội gian cũng tốt.
Có nội gian bọn họ đều tụ tập ở đây.
Đúng lúc chúng ta dùng một lưới bắt hết.
Tam Phiên Bang này không đơn giản, có nội gian, sớm biết tung tích Thạch Khai Căn, đến bây giờ vẫn không động thủ.
Chắc hẳn bọn họ muốn chờ tôi qua.
Đáng tiếc bọn họ thật sự là quá thông minh rồi.
Tên lão đại của Tam Phiên Bang nói gì đó một hồi, sau đó người đàn ông đeo kính ở bên cạnh anh ta nói:
– Lão đại Smithsonian chúng tôi nói Jason là do anh giết.
Chỉ cần anh tự mình lấy ra số tiền của Jason lúc trước, chúng tôi có thể thả cho anh một con đường sống.
Nếu không…
Người đàn ông đeo kính liếc mắt nhìn bốn phía một vòng, hơn trăm người đều đồng loạt giơ súng lên.
Hóa ra chỉ vì năm mươi triệu đôla kia.
Diệp Mặc lạnh lùng cười.
– Tam Phiên Bang các người giết nhiều người Hoa của Đường Bang như vậy, cũng nên đền mạng…
Lời Diệp Mặc còn chưa dứt, người hắn đã bay vọt lên, từng luồng đao gió từ trong tay hắn giống như những sợi chỉ bay ra ngoài.
Bởi vì đao gió bay ra rất nhanh, khiến không khí xung quanh dường như kết lại, sau đó cô đọng.
Không khí cô đọng hình thành vũ khí sắc bén giết người vẽ ra những đường suối máu.
Luyện khí tới tầng thứ năm, Diệp Mặc đã có thể liên tục phát ra năm mươi, sáu mươi đao gió đơn giản nhất.
Đao gió bay ra chỉ muốn giết người mà thôi.
Để giết những người bình thường này, đao gió của hắn chỉ cần phát ra là được, không cần bất kỳ yêu cầu nào về chất lượng.
Diệp Mặc đến không phải vì báo thù cho Đường Bang.
Hắn đến vì báo thù cho Thạch Khai Căn.
Nhưng Thạch Khai Căn còn chưa chết.
Hắn chỉ tùy ý tìm một cái cớ mà thôi.
Máu tươi từ hai bên bắt đầu phun ra như suối.
Tuy rằng hắn chỉ phát ra hai chuỗi đao gió liên tục, nhưng đó cũng là hơn một trăm người.
Đối phó với những kẻ vô dụng chỉ biết nổ súng, thật sự là quá đơn giản.
Thời gian giống như dừng lại.
Không khí dường như cũng đông cứng.
Giờ phút này không có bất cứ kẻ nào có thể kịp phản ứng.
Ngay cả Sát Nhất đã đạt tới tu vi Địa Cấp, khi đối mặt với sự giết chóc giống như cắt lúa mạch của Diệp Mặc, anh ta cũng thừ người ra.
Hơn một trăm người, chỉ trong một lát, liền bị Diệp Mặc giết sạch toàn bộ.
Không có một người nào còn sống.
Hơn nữa cách bọn họ bị giết và vị trí bị giết đều giống hệt nhau.
Thật giống như dùng thước đánh dấu, sau đó lại dùng đao chặt bỏ vậy.
Lại nghĩ đến việc vừa rồi hơn một trăm người này dùng súng chỉ vào bọn họ, lại cảm thấy thật là buồn cười.
– Hiện tại tôi càng ngày càng tâm đắc đối với việc quần sát.
Tiếng Diệp Mặc khẽ vang lên.
Smithsonian và người đàn ông đeo kính kia ngồi ở phía trên sợ tới mức run cả người.
Ma quỷ.
Người này đúng là ma quỷ.
Lúc này, rốt cuộc bọn họ đã hiểu được lúc trước Liên minh ngầm có thực lực mạnh như vậy, sao lại biến mất chỉ trong một đêm.
Hóa ra có chuyện như vậy.
Nếu biết Diệp Mặc là ma quỷ lợi hại như vậy, cho dù bọn họ chuyển ra San Francisco cũng sẽ không tìm hắn để nhận lấy xui xẻo.
Buồn cười là mấy người bọn họ còn hao tổn tâm trí, đưa hắn đến nơi này, sau đó chờ đợi kiếm tiền.
Pằng, pằng…
Liên tục mười hai tiếng súng vang lên.
Diệp Mặc đưa tay ra trước người nắm vài cái.
Trong tay hắn có mười hai viên đạn.
Bỗng nhiên hắn ném những viên đạn này xuống đất, phát ra những tiếng leng keng.
Tuy rằng những tiếng động này rất nhỏ, nhưng vọng vào trong tai Smithsonian và người đàn ông đeo kính kia, lại biến thành những âm thanh chói tai.
Trong hai cánh tay của Dick đều có một khẩu súng lục, nhưng lần đầu tiên gã đã quên thay súng trong thời gian ngắn nhất.
Gã ngơ ngác nhìn chằm chằm vào những viên đạn mà Diệp Mặc vừa vứt trên mặt đất.
Gã từng nghe nói ở Hoa Hạ có một vài người có thể bắt được viên đạn bắn ra.
Không cần phải nói là Hoa Hạ, ngay cả John Jay cũng có thể ngăn cản được uy lực không lớn của hai viên đạn do mình bắn ra.
Nhưng gã chưa từng nghĩ có người có thể bắt được toàn bộ những viên đạn bắn ra từ kiểu súng mới này.
– Sát Nhất, tên Dick này giao cho anh.
Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Sát Nhất đã khôi phục lại như cũ, nói một câu.
– Vâng tiền bối.
Sát Nhất bỗng nhiên nhảy lên, giống như một đại tinh tinh đánh về phía Dick.
Dick đã kịp phản ứng, bắt đầu thay súng rất nhanh.
Cho dù Sát Nhất di chuyển với tốc độ nhanh như vậy, trong thời gian ngắn Dick đã thay xong khẩu súng, bắn ra gần một trăm viên đạn.
Cho dù một võ giả Huyền Cấp, đối mặt với những viên đạn bắn ra dày đặc và xảo quyệt như vậy, cũng không có cách nào may mắn thoát khỏi.
Đáng tiếc chính là tu vi của gã lại kém hơn nhiều so với Sát Nhất.
Sát Nhất đã là Địa Cấp.
Gã chỉ là một cao thủ dùng súng với tu vi Hoàng Cấp mà thôi.
Người tu luyện cổ võ Hoa Hạ rất ít dùng vũ khí nóng, chính bởi vì khi đối mặt với cao thủ chân chính, vũ khí nóng cũng không có bao nhiêu hiệu quả.
Đương nhiên ngoại trừ loại vũ khí nóng với công nghệ cực cao.
Khi đầu Dick đầy mồ hôi lạnh, gã vừa thay súng lục bằng một khẩu súng dài, Sát Nhất đã nắm lấy cổ gã, xách gã lên.
Sắc mặt Dick bị bóp tới mức đỏ bừng.
Con mắt trợn trắng.
Khẩu súng trong tay gã không tự giác rơi trên mặt đất.
Diệp Mặc đi đến trước mặt gã cười lạnh một tiếng.
– Anh chỉ có bản lĩnh như vậy cũng dám báo thù cho Jason sao? Nói thật, anh kém hơn nhiều so với Tam Tức Phi Đao John Jay.
Cổ họng Dick phát ra vài tiếng la hét “Ách ách”, nhưng Diệp Mặc đã không còn hứng thú nghe gã nói bất kỳ điều gì nữa.
Sát Nhất bóp chết Dick, sau đó ném Dick vào đại sảnh thật giống như ném một con chó chết xuống đất.
Diệp Mặc quay đầu lại, thoáng nhìn về phía Smithsonian và người đàn ông đeo kính sắc mặt đã tái nhợt, lắc đầu nói:
– Sát Nhất, giết hai vị này đi.
– Đừng, tôi có thể nói cho các người biết nội gian là ai?
Người đàn ông đeo kính sợ tới mức không khống chế nổi đôi chân của mình.
Vừa nghe hắn nói muốn giết mình, anh ta càng thêm sợ hãi.
Đáng tiếc Diệp Mặc không hề có ý định muốn tha cho anh ta.
Cho dù Sát Nhất không tìm được nội gian bên cạnh mình, người đó thật sự còn sống quay trở lại, y cũng không có khả năng trốn được dù chỉ là một khoảnh khắc.
Sát Nhất nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, không chút do dự đã giải quyết xong hai người này.
– Biệt thự này thật sự là thu hút người khác.
Diệp Mặc thoáng nhìn qua biệt thự đã từng là của Jason, thở dài.
Lúc trước hắn đốt một chảo đấu thú, hôm nay lại đốt một biệt thự.
Thấy Diệp Mặc dùng một đám hỏa cầu đốt sạch toàn bộ thi thể, Sát Nhất chỉ cảm thấy sau lưng có chút rét lạnh.
Diệp Mặc lợi hại gấp ba lần so với những gì anh ta phỏng đoán.
Một lát sau, Diệp Mặc và Sát Nhất rời khỏi trang viên sang trọng, sau lưng là một đám lửa lớn.
Bọn họ đi một hồi lâu, mới truyền tới những tiếng gào rú của xe cứu hỏa.
Một đêm này, San Francisco lại có một bang phái lớn bị tiêu diệt.
Nó được gọi là Tam Phiên Bang.
Có lẽ ngày hôm sau báo chí nước Mỹ lại có thể thổi phồng công trạng.
Hai ngày sau, Diệp Mặc lấy được thân phận mới, sau đó ngồi máy bay bay từ San Francisco tới Hongkong.
Hắn ngồi ở trên máy bay có chút cảm khái.
Lần này coi như đã kiếm được một ít tiền, thậm chí còn lấy được mấy nghìn tấn vàng.
Tuy rằng không lấy được bản thiết kế quân sự, nhưng hắn không phải người có lòng tham không đáy.
Hắn biết, với tu vi của hắn bây giờ, nếu còn muốn thu được nhiều hơn, sẽ phải gánh chịu sự phiêu lưu rất lớn.
Hiện tại hắn còn không gánh nổi sự phiêu lưu như vậy.
Hắn không phải chỉ có một mình.
Mây trắng bên ngoài máy bay khiến hắn có chút mơ màng.
Hắn lấy ra một quyển nhật ký vốn có hơi cũ dùng tay vuốt ve thật lâu, sau đó mới chậm rãi đặt ở trước mặt.
Nhật ký của chị Nhan đang ở chỗ của hắn, nhưng chị Nhan lại không muốn cùng hắn rời khỏi đó.
Có lẽ chị ấy thật sự có chuyện cần phải làm.
Diệp Mặc nghĩ.
Hắn chậm rãi mở trang thứ nhất của quyển nhật kí ra.
Cùng lúc đó, một người phụ nữ thoạt nhìn rất bình thường đang đi trên đường trong khu phố người Hoa sầm uất ở San Francisco.
Trên lưng cô có đeo một cái túi hơi cũ.
Trên con đường này, trông cô có chút cô đơn.
Cô đi một lúc lâu mới thở dài, thì thào nói:
– Mình phải trở về.
Mình đã ở lại đây nhiều năm.
Có lẽ mình nên mang chút gì đó trở về…
Cô nói xong, mở ví tiền của mình ra.
Bên trong chỉ có đủ tiền cho một vé máy bay, hoặc có lẽ còn không đủ để mua một vé máy bay.
Cô cẩn thận lấy ra tấm thẻ mà Diệp Mặc đã đưa cho cô, nhìn một lúc lâu.
Cuối cùng cô lại mỉm cười tự nói:
– Tiền của cậu, tôi dùng trước.
Sau này sẽ tặng cho vợ cậu một món quà tốt.
Tuy rằng khu phố người Hoa rất phồn hoa náo nhiệt, lại có rất nhiều nơi có máy rút tiền, hơn nữa cũng không có mấy người xếp hàng.
Cô đi đến một phòng đơn để rút tiền.
Cô lấy thẻ ra cắm vào máy rút tiền.
– Có năm nghìn đôla…
Cô mỉm cười.
Nhưng trong chớp mắt, nụ cười trên mặt cô liền cứng lại.
Trên màn hình của máy rút tiền hiện ra không phải là năm nghìn đôla, mà là năm mươi triệu đôla.
Đột nhiên, cô cảm giác được chóp mũi của mình có chút chua xót.
Cô không lấy tiền, chỉ rút thẻ ra thì thào nói:
– Cậu rất ngốc.
Cậu đem hết tiền cho tôi, còn bản thân cậu thì phải làm sao.
Cậu và anh ta năm đó đều ngốc như nhau…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 567: Quyển Nhật Ký Của Chị Nhan
Quyển Nhật Ký Của Chị Nhan
T
rên trang đầu tiên của quyển nhật kí có dán bức ảnh của một thiếu nữ xinh đẹp.
Diệp Mặc mang máng có thể nhận ra được đó là chị Nhan hồi còn trẻ.
Thậm chí Diệp Mặc cảm giác chị ngày trước và bây giờ cũng không khác nhau là mấy.
Bên phải của trang nhật kí viết sáu chữ “Nhật ký của Ân Khuynh Nhan”;.
Nét chữ đẹp và mỏng manh.
Ân Khuynh Nhan? Đây là tên của chị Nhan sao? Bỗng nhiên Diệp Mặc nhớ chị ấy từng nói mẹ mình tên là Ân Khuynh Thành.
Chẳng lẽ chị ấy là dì của mình sao? Diệp Mặc nhíu nhíu mày.
Nếu chị Nhan là dì của mình, có phải hành động của chị ấy có chút quá phận hay không?
Mặc dù ở Lạc Nguyệt, chuyện cô và cháu gái đồng thời gả cho một người cũng không có vấn đề gì, nhưng nơi này không phải là Lạc Nguyệt, mà là địa cầu.
Tuy nhiên Diệp Mặc rất nhanh lại lắc đầu.
Có lẽ chị ấy nhớ tới mẹ mình.
Chẳng lẽ dì chỉ ôm mình lâu một chút là quá phận sao? Đây là chuyện rất bình thường thôi.
Diệp Mặc vỗ vỗ vào trán mình.
Mình thật sự đã nghĩ nhiều quá rồi.
Sau khi xảy ra chuyện với Tống Ánh Trúc, lại cùng Ninh Khinh Tuyết cả ngày vành tai và tóc mai chạm vào nhau, tâm tư của hắn dường như trở nên có chút không lành mạnh rồi.
Diệp Mặc lắc đầu, không nghĩ tới chuyện này nữa.
Hắn mở trang tiếp theo của quyển nhật ký.
Nét chữ trên trang tiếp theo của quyển nhật kí rất mờ, hơn nữa còn xiêu xiêu vẹo vẹo.
Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ đây là chữ viết của một học sinh tiểu học.
Nội dung trong đó cũng không nhiều lắm.
“Ngày 8 tháng 4 năm XX80, trời trong xanh.
Hôm nay ba dẫn mình và chị gái tới hội trường Mao Từ Loan.
Mình dùng tiền của ba cho, mua một quyển nhật kí.
Mình rất thích quyển sổ ghi chép này.
Mình 6 tuổi, rốt cuộc đã có quyển nhật ký của riêng mình.”
Kế tiếp đều là một vài chuyện vụn vặt.
Đều là cô cùng chị gái làm các loại chuyện nhỏ nhặt.
Trong lời kể của cô, dường như chị gái cô rất che chở cho cô.
“;Ngày 25 tháng 1 năm XX81, tuyết lớn.
Hôm nay có một anh tới nhà mình.
Anh ấy lớn hơn chị vài tuổi, trở thành sư huynh của chúng tôi.
Anh ấy tên là Diệp Thải.”
“;Ngày 16 tháng 2 năm XX82, trời quang.
Ba thích bảo chúng tôi luyện võ mỗi ngày, nhưng mình không thích.
Mình chỉ thích cây đàn cổ kia.
Trong khi sư huynh và chị gái luyện võ, mình thường luyện đàn một mình.
Lúc mới bắt đầu, ba còn thường xuyên nói vài câu.
Sau đó mình cảm giác được ba không còn nói mình nữa, thậm chí còn rất ủng hộ mình…”
“Ngày 27 tháng 3 năm XX82, trời mưa.
Hôm nay có một người bằng hữu của ba đến nhà.
Bác ấy nói mình rất có thiên phú, thậm chí nói tôi nên tham gia thi đấu, có thể lấy được giải quán quân thiếu niên trong cả nước.
Bác ấy muốn mình đi Yến Kinh, nhưng tôi không muốn đi.
Ba chỉ hỏi mình một câu, rồi không đáp ứng người kia.”
“Ngày 19 tháng 11 năm XX83, trời âm u.
Hôm nay tâm tình mình thật sự không tốt.
Mình cảm giác tiếng đàn mình đánh ra không dễ nghe chút nào.
Mình cảm giác hình như tâm tình ba cũng có chút không vui.”
“;Ngày 21 tháng 6 năm XX84, trời âm u.
Sư huynh và chị đều đối xử với mình rất tốt.
Mình nghĩ có lẽ bởi vì mình nhỏ nhất.
Chỉ cần có thức ăn ngon, hoặc là thứ gì thú vị chị đều nhường cho mình trước.
Cho tới bây giờ chị cũng chưa từng tranh với mình bất kỳ thứ gì.
Ba đối với mình rất tốt.
Hơn nữa cho tới bây giờ ba ba cũng chưa từng mắng mình.
Nhưng ba lại thường xuyên mắng chị.
Đôi khi thậm chí còn mắng tới mức chị khóc.
Hơn nữa có bất kỳ thứ gì tốt đều cho mình chọn trước, sau đó mới cho chị.
Lúc đó, tôi trộm nghĩ, chẳng lẽ chị không phải con ruột của ba sao?”;
Diệp Mặc vừa mới nhìn đến đây, cảm giác máy bay hơi chấn động một chút.
Theo bản năng hắn dùng thần thức quét ra ngoài.
Hẳn là gặp luồng không khí.
Một cô tiếp viên hàng không đẩy xe đi tới, thấy Diệp Mặc đang xem thứ đó, liền dừng lại hỏi:
– Tiên sinh, xin hỏi có cần uống chút gì không?
– Ồ, một ly nước cam đi.
Diệp Mặc thuận miệng nói một câu, đồng thời đưa tay nhận lấy cốc nước cam trong tay cô tiếp viên hàng không.
Bỗng nhiên theo bản năng hắn quan sát cô tiếp viên hàng không này một chút.
Hắn đang định mỉm cười, không ngờ lại phát hiện dưới xe đẩy có một khẩu súng lục.
Người tiếp viên hàng không này thấy Diệp Mặc cười, khuôn mặt lập tức đỏ lên.
Cô có thể làm tiếp viên hàng không đương nhiên không xấu.
Kỳ thật trông cô rất xinh xắn.
Cô biết những người có thể từ San Francisco đến Hongkong, phần lớn đều là những người người giàu có.
Người trẻ tuổi nhìn cô cười thoạt nhìn còn rất đẹp trai.
Chủ yếu nhất, trên người hắn có một loại khí chất nói không nên lời.
Trong lúc nhất thời, không ngờ cô đã quên tiếp tục đẩy xe đi.
Diệp Mặc vỗ một cái vào xe đẩy của cô, nhanh chóng nắm được khẩu súng bên dưới xe đẩy.
Sau đó với tốc độ nhanh nhất, hắn phá hủy kết cấu bên trong khẩu súng.
Cuối cùng hắn làm một dấu hiệu thần thức lên mặt trên tay cầm của khẩu súng.
Sau đó hắn lại trả khẩu súng trở về chỗ cũ.
Một loạt động tác này vô cùng nhanh chóng.
Hơn nữa bàn tay hắn được che chắn.
Chờ sau khi làm xong tất cả những hành động này, cô tiếp viên hàng không vẫn đứng ở trước mặt Diệp Mặc không hề động đậy.
Ban đầu Diệp Mặc còn tưởng rằng khẩu súng lục này là của cô tiếp viên hàng không.
Hiện tại xem ra hắn suy nghĩ quá nhiều.
Qua vẻ mặt và động tác của cô tiếp viên hàng không cho thấy, có lẽ cô căn bản không biết dưới xe đẩy của cô còn có một khẩu súng lục.
Diệp Mặc cất quyển nhật kí đi.
Quyển nhật kí này có thể xem sau.
Nếu phát hiện ra súng lục, chứng tỏ máy bay này có vấn đề.
Diệp Mặc nhớ tới lúc trước Ninh Khinh Tuyết ngồi máy bay bay từ Hongkong tới San Francisco.
Chỉ có điều trên đường, máy bay của cô đã gặp tai nạn.
– Cho tôi một ly cà phê.
Một người đàn ông ở phía sau Diệp Mặc gọi.
Cô tiếp viên hàng không vội vàng đẩy xe đẩy qua, đồng thời cầm lấy một ly cà phê nhanh chóng đưa cho người đàn ông này.
Thần thức của Diệp Mặc lại chú ý đến tất cả biến hóa từ đầu đến cuối của cabin.
Nhưng chờ khi tiếp viên hàng không đẩy thẳng xe đẩy trở về, vẫn không có bất cứ kẻ nào muốn động vào khẩu súng phía dưới xe đẩy.
Diệp Mặc cảm thấy có chút nghi hoặc.
Chẳng lẽ khẩu súng lục này là do người khác bỏ quên, hoặc căn bản chính là của tiếp viên hàng không kia.
Cô tiếp viên hàng không thả xe đẩy ra, bắt đầu tán gẫu với một cô tiếp viên hàng không khác.
Một lát sau, tiếp viên hàng không tới chỗ này càng ngày càng nhiều, đã có thêm năm người nữa.
Diệp Mặc thu hồi thần thức.
Dù sao đi nữa hắn đã đánh dấu thần thức lên tay cầm của khẩu súng.
Bất kể ai lấy khẩu súng đi, hắn cũng sẽ biết.
– Anh đến San Francisco du lịch sao?
Người ngồi ở bên cạnh Diệp Mặc bỗng nhiên nói, cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.
Lúc này Diệp Mặc mới chú ý tới ông ta.
Đó là một ông lão hơn sáu mươi tuổi.
Thoạt nhìn tuy rằng tinh thần rất tốt, nhưng thần thức của Diệp Mặc đảo qua, liền biết ông lão này sắp chết rồi.
Diệp Mặc muốn xem thử rốt cuộc ông ta bị bệnh gì, sắp chết rồi tinh thần còn tốt như vậy, thậm chí còn chạy đến nước Mỹ.
Nhưng bệnh của ông lão này rất kỳ lạ.
Tuy rằng Diệp Mặc không dùng chân khí vào trong cơ thể ông lão để xem xét, nhưng với bệnh bình thường, thần thức của hắn vẫn có thể thấy được.
Nhưng hắn nhìn một hồi lâu lại không nhận ra được điều gì.
Nếu không phải hắn có thể cảm giác được tử khí từ người ông lão, thậm chí sẽ không biết ông lão này bị bệnh.
Một người chắc chắn sẽ phải chết, không ngờ mình lại không nhìn ra được.
Điều này thật sự là rất kỳ quái.
Diệp Mặc mỉm cười đáp lại.
– Coi như là vậy đi.
Tôi đến tìm người, thuận tiện dạo chơi một vòng.
Hắn không có hứng thú nói chuyện với ông lão này, chỉ cảm thấy kỳ lạ trước căn bệnh của ông ta thôi.
Tuy rằng cảm thấy kỳ lạ, nhưng Diệp Mặc không mấy để ý.
Hắn từng gặp nhiều thứ kỳ lạ.
Người khác không nhìn thấy âm hồn, nhưng hắn lại có thể thấy.
Còn có thứ gì có thể khiến hắn kinh hãi.
– Chàng trai, thân thủ của cậu không tồi.
Hẳn là cậu xuất thân từ một thế gia Cổ võ.
Chỉ có điều vừa rồi vì sao cậu lại bỏ khẩu súng trở lại đó? Tôi tin rằng đó chắc chắn không phải là đồ của cậu.
Hẳn là cậu biết đã có người để khẩu súng vào phía dưới xe đẩy.
Điều đó chứng tỏ người kia hẳn là có mưu đồ.
Phải biết rằng những hành khách khác đều vô tội.
Ông lão nói dường như có chút tâm sự, nhưng lại khiến Diệp Mặc bị chấn động.
Diệp Mặc lập tức tập trung tâm thần.
Thần thức của hắn lại kiểm tra ông lão này.
Quả thật ông ta không có bất kỳ tu vi gì.
Thậm chí ngay cả Cổ Võ cũng chưa từng tu luyện qua.
Hơn nữa trong cơ thể không có sự dao động của nội khí.
Một người như vậy, sao có thể nhìn thấy được động tác của mình? Tuy rằng động tác của hắn không cố ý dùng một chút pháp thuật nhỏ, nhưng hắn tin tưởng với tốc độ của hắn cho dù ông lão này là cổ võ Huyền Cấp, khẳng định cũng không nhìn ra được.
Nhưng trên thực tế, ông lão này chẳng những đã nhìn ra, hơn nữa còn biết đó là một khẩu súng lục, thậm chí còn nhận ra khẩu súng không phải là của mình.
Vì sao ông ta có thể khẳng định như thế? Điều duy nhất ông ta không nhìn ra chính là mình đã động chân động tay lên nơi tay cầm của khẩu súng.
– Ông rất lợi hại.
Không ngờ nhìn ra tôi đã động một chút vào khẩu súng kia.
Hẳn là ông không đến San Francisco để du lịch đúng không?
Giọng nói của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng.
Hắn thậm chí đã nghi ngờ ông lão này có thần thức, hơn nữa còn là Tu Chân giả có tu vi còn cao hơn nhiều so với hắn.
Phải biết rằng người tu luyện cổ võ bình thường, cho dù tu luyện đến cảnh giới Diệp Mặc không nhận ra được, hắn vẫn có thể biết đối phương lợi hại.
Bởi vì sự dao động của nội khí không có cách nào che dấu được thần thức của hắn.
Đây cũng là nguyên nhân hắn có thể thấy được tu vi cao thấp của người tu luyện Cổ Võ.
Nhưng Tu Chân giả không giống như vậy.
Một khi tu vi của Tu Chân giả cao hơn mình, mình hoàn toàn không nhìn ra được bất kỳ sự khác thường nào của đối phương.
Nếu là Tu Chân giả tu luyện che dấu chân khí, lại càng không dễ dàng bị người khác nhìn ra được.
– Ha hả, cậu không cần lo lắng.
Tôi chỉ là một người vô dụng giúp người ta xem phong thuỷ mà thôi.
Dường như đã nhìn ra được sự kiêng kỵ trong mắt Diệp Mặc, ông lão này chủ động giải thích một câu.
Không ngờ là một người xem tướng.
Một người xem tướng có thể nhìn ra động tác của mình, còn biết khẩu súng không phải mình? Điều này không có khả năng.
Trong lòng Diệp Mặc nghi hoặc, tuy nhiên lại không hỏi.
Hắn biết ở trong này tuy rằng không có Tu Chân giả, nhưng nơi này lại có rất nhiều người tài giỏi.
Chỉ có điều bọn họ không thích khoe khoang mà thôi.
Thấy Diệp Mặc không nói nữa, ông lão này lại mở miệng nói:
– Nếu anh bạn trẻ không ngại, tôi có thể xem tướng tay giúp cậu một chút.
Diệp Mặc vừa định từ chối, nhưng nghĩ đến việc vừa rồi ông lão này không ngờ có thể thấy được động tác của mình, lập tức liền thay đổi chủ ý.
Chỉ có điều Diệp Mặc mới đưa bàn tay ra, một người trẻ tuổi ngồi phía sau liền đứng lên nói:
– Ông nội, sức khỏe của ông không tốt, không nên xem tướng tay nữa.
Diệp Mặc không quay đầu lại, thần thức của hắn lập tức quét đến người trẻ tuổi này.
Hơn hai mươi tuổi, dáng người trung bình.
Nhưng điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là người trẻ tuổi này cũng có một tử khí.
Chỉ có điều tử khí trên người anh ta nhạt hơn nhiều.
Nhưng cho dù nhạt hơn rất nhiều, chỉ cần tích lũy theo ngày tháng, thời gian dài, anh ta vẫn sẽ bước theo vết chân của ông lão này.
Ông lão cười ha hả, phất phất tay.
– Tiểu Khổ, cháu không cần lo lắng.
Ông sẽ để ý tới đến chừng mực!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 568: Đại Sư Mông Cửu Sơn
Đại Sư Mông Cửu Sơn
Ông lão cười ha hả, phất phất tay.
– Tiểu Khổ cháu không cần lo lắng.
Ông sẽ để ý tới chừng mực.
Nói xong ông già này thoáng nhìn qua Diệp Mặc, lại giải thích một câu.
– Sức khỏe của tôi không được tốt.
Lần này là do Tiểu Khổ đưa tôi đến San Francisco để khám bệnh đấy.
Đồng thời cũng giống cậu, tôi thuận tiện đến thăm một người bạn già.
Không có vấn đề gì, cậu đưa tay cho tôi xem.
Lúc này Diệp Mặc mới giật mình.
Hoá ra ông ta cũng biết mình bị bệnh.
Tuy nhiên bệnh của ông lão này ngay cả thần thức của hắn cũng không nhìn ra được.
Ngoại trừ tử khí ra, có thể nói là ông ta không có bất kỳ biến hóa gì.
Bản thân ông ta làm thế nào lại biết được? Theo lý thuyết, nếu bệnh của ông ta không biểu hiện dấu hiệu của căn bệnh ra ngoài, hẳn là mình cũng không nhận ra được.
Nếu nói ông ta cũng biết mình có tử khí, về điểm ấy bất kể thế nào, Diệp Mặc là cũng không sẽ tin được.
– A!
Lúc này ông lão vừa nắm được bàn tay Diệp Mặc lại phát ra một tiếng đầy kinh ngạc.
Trong lòng Diệp Mặc hơi chấn động, lập tức hỏi:
– Chẳng lẽ ông đã nhìn ra sự khác lạ trên tay tôi sao?
Ông lão trầm ngâm hồi lâu, lúc này mới cau mày nói:
– Tướng tay của anh bạn trẻ rất kỳ quái.
Không ngờ tôi không nhìn ra được quá khứ và tương lai.
Không đúng, thiên mệnh của cậu hình như đã bị sửa đổi.
Không đúng, nhất định là đã bị sửa đổi…
Nói tới đây, ông lão này bỗng nhiên nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ một lát, rồi mới lên tiếng:
– Cao nhân, cao nhân.
Nếu tôi không nhìn lầm, hai năm trước anh bạn trẻ đã bị người ta sửa đổi thiên mệnh, bởi thế thiên mệnh đã đứt bỗng nhiên được sửa.
Thậm chí lớn đến mức tôi cũng không nhìn ra được.
Kỳ nhân, đây thật sự là một kỳ nhân.
Bỗng nhiên ông già này buông tay Diệp Mặc ra, ôm quyền nhìn Diệp Mặc nói.
– Anh bạn trẻ, lão già này bất lực, không nhìn ra được tướng mệnh của anh bạn trẻ.
Chỉ có điều còn có một việc vẫn cần anh bạn trẻ chỉ điểm…
Lúc này, sự khiếp sợ trong lòng Diệp Mặc mới dịu xuống, nhưng trong lòng vẫn không thể hoàn toàn bình tĩnh.
Ông lão này là người đầu tiên, người đầu tiên nhìn ra mạng của hắn đã thay đổi.
Tướng thuật của ông lão này cũng quá khủng khiếp.
Tuy rằng tu chân có thể trường thọ và làm những việc mà người bình thường không thể làm, nhưng cũng phải trải qua tu luyện mới có được.
Mà người nhìn ra tương lai và quá khứ của một người, điều này quả thực rất thái quá.
May mắn là ông ta còn không nhìn ra mình đã sống lại hoặc là xuyên việt tới đây, bằng không sẽ có vấn đề rất lớn.
– Tiền bối muốn hỏi gì, xin cứ việc nói.
Diệp Mặc ổn định lại tâm tình của mình một chút.
Giọng điệu hắn trở nên tôn kính hơn.
Đây là một ông lão có bản lĩnh thực sự.
Hơn nữa còn là loại bản lĩnh thật sự kia.
– Tôi muốn hỏi người lúc trước đã nghịch thiên cải mệnh cho anh bạn trẻ là ai? Tôi muốn tới thăm vị tiền bối này.
Giọng điệu ông lão rất kính cẩn và nghiêm túc.
Diệp Mặc không ngờ được ông lão lại hỏi chuyện này.
Hắn không thể làm gì khác hơn là nói:
– Ông cụ, người đó là một cô gái.
Tuy nhiên sau khi cô ấy giúp tôi sửa mạng xong liền rời đi.
Tôi hiện đang tìm cô ấy, nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm thấy…
Ông lão nghe Diệp Mặc nói xong, trên mặt lập tức lộ ra chút thất vọng.
Ông ta cảm thấy vô cùng đáng tiếc khi không thể làm quen với tiền bối có bản lĩnh như vậy.
Qua một hồi lâu, ông ta mới nói với vẻ mất mát:
– Mông Cửu Sơn tôi đúng là ếch ngồi đáy giếng, vẫn tưởng rằng mình đã đứng trên đỉnh cao nhất của tướng thuật.
Nhưng hôm nay tôi mới biết được thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân.
Thần thuật như vậy, sao tôi có thể nhìn thấy bóng lưng đây.
Hoa Hạ to lớn.
Quả nhiên xuất hiện vô số người tài giỏi.
Lúc này hai người ngồi ở phía trước cũng nghe được phía sau nói chuyện, lập tức quay đầu lại.
Hai người này là một người là phụ nữ trung niên và một người là cô gái trẻ tuổi.
Mặc dù người phụ nữ có chút tiều tụy nhưng thoạt nhìn lại có một loại khí chất cao quý.
– Ngài chính là đại sư Mông Cửu Sơn sao?
Người phụ nữ trung niên bỗng nhiên ngắt lời hỏi.
Trên mặt có vẻ kích động khó có thể kìm chế được.
Ông lão đã phục hồi lại tinh thần.
Ông ta gật đầu nói:
– Không sai, tôi chính là Mông Cửu Sơn.
Ông ta vẫn rất tự phụ đối với tướng thuật của mình, nhưng hôm nay lại bị đả kích.
– Đại sư Mông, tôi thật sự không ngờ có thể gặp được ngài ở đây.
Đại sư Mông, tôi… thật có chút vô lễ.
Tôi muốn mời ông tính giúp tôi một mạng, không biết đại sư Mông có thể đáp ứng hay không?
Người phụ nữ trung niên kia bỗng nhiên lộ ra bộ dạng khẩn thiết.
Bà ta biết có thể gặp Mông Cửu Sơn căn bản là may mắn của may mắn.
Cho dù vô lễ, bà ta cũng nhất định phải nói ra.
Phải biết rằng qua thôn, chưa chắc có trại kia.
Mông Cửu Sơn lộ ra vẻ mặt khó xử nói:
– Nếu cô biết tôi là Mông Cửu Sơn, chắc cũng biết tôi có một quy định không được tốt lắm.
Đó chính là mỗi ngày tôi chỉ có thể ra tay ba lần.
Cho nên, hôm nay tôi không thể xem cho cô được.
Đương nhiên, người biết Mông Cửu Sơn đều biết quy định này của ông ta.
Bởi vì Mông Cửu Sơn còn có một ngoại hiệu là “Mông Tựu Tam”, chính là mỗi ngày chỉ có thể xem cho ba người, hoặc là chỉ có thể ra tay ba lần.
– Nhưng hôm nay này mới chỉ ra tay một lần.
Tôi có thể trả tiền gấp đôi…
Người phụ nữ này có chút lo lắng.
Gặp được Mông Cửu Sơn cũng không mấy dễ dàng.
Nếu hôm nay bỏ lỡ, sợ là sẽ không có cơ hội nào khác.
Tuy rằng trong nhà cô đại phú đại quý, nhưng Mông Cửu Sơn là người mà không phải đại phú đại quý nào cũng có thể mời được.
Quả nhiên người phụ nữ vừa nói ra những lời này, sắc mặt Mông Cửu Sơn liền trầm xuống.
Bà ta nói vậy dường như ông ta xem tướng số chính là vì tiền.
Vừa rồi ông ta xem tướng cho Diệp Mặc không được, không lấy một xu.
Hơn nữa Diệp Mặc không trả tiền.
Ông ta rất hài lòng đối với cách làm này của Diệp Mặc.
Không ngờ người phụ nữ này vừa mở miệng chính là tiền, hơn nữa còn là gấp đôi tiền.
Điều này khiến ông ta mất hứng.
Mông Cửu Sơn ông ta muốn kiếm tiền, kiếm chỗ nào không được?
Dường như đã nhận ra Mông Cửu Sơn mất hứng, người phụ nữ trung niên này biết mình đã lỡ lời, vội vàng xin lỗi.
– Rất xin lỗi, đại sư Mông, là do tôi nói không lựa lời, xin đại sư tha thứ.
Mông Cửu Sơn phất phất tay.
– Thôi đi, hôm nay quả thật tôi đã xem ba lần.
Để lần sau đi.
Nói xong lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Trên mặt người phụ nữ trung niên này đầy vẻ thất vọng.
Thật vất vả mới gặp được đại sư Mông Cửu Sơn, không ngờ hôm nay ông ta đã xem ba lần rồi.
Cô gái trẻ tuổi vẫn ngồi bên cạnh người phụ nữ trung niên kia bỗng nhiên mở miệng nói:
– Mẹ, không thể tin được những thầy tướng số này.
Đó chỉ là mê tín mà thôi.
Con và ba đã nói với mẹ bao nhiêu lần, mẹ lại không tin.
Chúng ta vẫn nên trở về suy nghĩ biện pháp khác đi.
– Tiểu Âm, không nên nói lung tung.
Đại sư Mông chính là một trong ba vị đại sư nổi tiếng nhất Hoa Hạ.
Sao con có thể nói như vậy.
Người phụ nữ trung niên lập tức liền quát lớn.
Diệp Mặc thấy bộ dạng người phụ nữ trung niên này có chút thất vọng, thậm chí còn muốn cầu xin Mông Cửu Sơn, trong lòng cũng có chút suy nghĩ nhưng không nói gì.
Nếu không đồng ý coi như xong.
Hắn đã nhìn ra người phụ nữ trung niên này cũng là một người bệnh.
Ánh mắt bà ta uể oải.
Hơi thở không thông suốt.
Vừa nhìn đã biết là không khỏe.
Chỉ bởi vì đối phương là một người phụ nữ, cho nên Diệp Mặc mới không sử dụng thần thức để cẩn thận xem xét.
Diệp Mặc phỏng đoán sở dĩ bà ta có ý muốn tìm Mông Cửu Sơn tính mạng, khẳng định cũng bởi vì bệnh tình của bà ta.
– Vị tiên sinh này, tôi có một số việc muốn hỏi Mông đại sư một chút.
Tôi muốn tạm thời đổi chỗ ngồi với anh có được không?
Người phụ nữ trung niên này vẫn luôn nửa đứng nửa ngồi có chút mệt, lúc này bà ta mới muốn đổi chỗ ngồi với với Diệp Mặc.
Tuy rằng biết trên máy bay không cho phép đổi chỗ ngồi, nhưng người phụ nữ trung niên này vẫn đưa ra đề nghị đổi chỗ với Diệp Mặc, có thể thấy được bà ta vẫn không cam tâm.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than.
Người phụ nữ trung niên này vừa nhìn đã biết là người có giáo dục.
Người giống như bà ta nếu bị từ chối, chắc chắn sẽ không nói lại lần thứ hai.
Vậy mà bà ta chẳng những nói lại lần thứ hai, còn dự định ngồi ở chỗ của Diệp Mặc để lại cầu tình.
Bởi vậy có thể thấy được, bà ta thực sự rất quan tâm tới bệnh tình của mình.
Mông Cửu Sơn cũng nghe thấy lời người phụ nữ trung niên nói.
Ông ta chỉ lắc đầu không nói gì.
Nếu là bình thường, Diệp Mặc khẳng định sẽ đổi cho bà ta.
Nhưng lúc này, Diệp Mặc cũng có một vài vấn đề muốn hỏi Mông Cửu Sơn.
Hắn cảm giác Mông Cửu Sơn này rất không bình thường.
Ban đầu hắn còn không mấy để ý đến tử khí trên người ông ta và trên người cháu trai ông ta.
Nhưng hiện tại nếu biết ông ta là một người có bản lĩnh, hắn cảm thấy có vài chuyện không hiểu nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Bởi vì hắn nhất định phải biết vì sao Mông Cửu Sơn có thể thấy được mạng của hắn đã thay đổi.
Hắn không muốn tùy tùy tiện tiện bị người khác nhìn ra mình không ổn.
Khi chưa tìm hiểu rõ ràng từ trên người Mông Cửu Sơn, hắn chắc chắn sẽ không đổi chỗ ngồi.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc có chút áy náy nhìn người phụ nữ trung niên nói.
– Rất xin lỗi chị.
Tôi tạm thời không thể đổi vị trí với chị được.
Tuy nhiên, tôi coi như là một bác sĩ…
Diệp Mặc nói tới đây bỗng nhiên hắn dừng chủ đề lại.
Thần thức của hắn phát hiện khẩu súng trên xe đẩy đã biến mất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 569: Bị Xem Là Kẻ Lừa Đảo
Bị Xem Là Kẻ Lừa Đảo
V
ừa rồi khẩu súng kia còn ở đó, sao bây giờ lại đột nhiên đã không thấy tăm hơi? Diệp Mặc nghĩ thầm, hắn chỉ nói vài câu với Mông Cửu Sơn thôi mà.
Thần thức của Diệp Mặc lại quét ra ngoài.
Hắn nhanh chóng cảm ứng được dấu hiệu thần thức của hắn.
Mông Cửu Sơn cảm thấy có chút kỳ lạ nhìn Diệp Mặc.
Trong lòng tự nhủ người phụ nữ phía trước muốn đổi chỗ với cậu ta, bởi vì bà ta muốn mình xem tướng cho bà ta mà thôi.
Chuyện đó với chuyện người thanh niên bên cạnh có phải là bác sĩ hay không thì có quan hệ gì?
Người phụ nữ trung niên kia kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, trong lòng đang suy nghĩ, cậu thanh niên này nói mình là bác sĩ là có ý gì? Chẳng lẽ cậu ta…
Thần thức của Diệp Mặc lại bắt được dấu hiệu thần thức của mình.
Hắn cười với người phụ nữ trung niên kia nói:
– Tôi nói tôi là bác sĩ, bởi vì tôi có thể khám bệnh giúp cô.
Có lẽ bệnh của cô không cần tìm đại sư Mông Cửu Sơn, chỉ cần tìm tôi là được rồi.
– Cậu biết tôi có bệnh sao? Hơn nữa cậu nói cậu còn có thể khám bệnh giúp tôi à?
Người phụ nữ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, thậm chí còn quên cả chuyện đổi chỗ với Diệp Mặc để tiếp tục dây dưa với Mông Cửu Sơn.
Diệp Mặc gật đầu.
– Không sai.
Tôi có thể nhìn thấy cô đang bị bệnh.
Mà tôi lại chuyên trị bệnh nan y khó chữa.
Bệnh mà người khác bình thường không chữa được tôi đều có thể chữa khỏi.
Diệp Mặc nói những lời này không phải là khoe khoang khoác lác.
Viện Tiên Liệu Lạc Nguyệt của hắn có thể nói là bệnh viện đắt nhất từ trước tới nay.
Nguyên nhân rất đơn giản, chính vì hắn có thể chữa bệnh mà người khác không thể trị hết.
Tuy rằng Diệp Mặc còn không biết người phụ nữ trước mặt này bị bệnh gì, nhưng hắn lại nắm chắc có thể chữa khỏi cho bà ta.
Điều này không đơn giản bởi vì hắn là một Tu Chân giả, thủ đoạn chồng chất, còn bởi vì hắn từng là một bác sĩ, hơn nữa còn là một bác sĩ bậc nhất.
Tuy rằng Diệp Mặc nói lời này là lời nói thật, nhưng người khác nghe ra lại cho rằng đó là những lời khoác lác, còn khoác lác một cách thái quá.
Thậm chí có cảm giác đáng chê cười của bọn bịp bợm trên giang hồ.
Một người chỉ mới khoảng hai mươi tuổi, cũng dám dõng dạc nói mình có thể trị được bệnh mà người khác không trị được.
Mông Cửu Sơn cũng cảm giác Diệp Mặc nói lời này có chút không ổn.
Ngay cả ông ta cũng biết sơn ngoại hữu sơn.
Hơn nữa chuyện vừa rồi đã chứng tỏ, Mông Cửu Sơn ông ta cũng không phải là đại sư lợi hại nhất.
Mà người thanh niên bên cạnh này lại mạnh miệng nói ra những lời như vậy, Mông Cửu Sơn thích thanh niên thành thực khiêm tốn.
Ngay cả bản thân ông ta cũng rất khiêm tốn.
Con người phải có sự kiêu ngạo, nhưng sự kiêu ngạo này phải để ở trong lòng, không thể nói ra miệng được.
Cho nên khi Diệp Mặc thốt ra những lời này, cảm tình của ông ta đối với Diệp Mặc lập tức đã giảm xuống mấy bậc.
– Mẹ, con đã nói mẹ không nên tin tưởng những người này, mẹ lại cứ tin tưởng quá mức.
Mẹ ngồi xuống trước đi.
Cô gái trẻ tuổi kia dùng sức kéo người phụ nữ trung niên ngồi xuống.
Cô gái tên là Tiểu Âm này kéo mẹ mình ngồi xuống không tính, còn quay đầu lại lạnh lùng thoáng nhìn về phía Diệp Mặc nói.
– Anh có thể lừa người, nhưng xin đừng lừa mẹ tôi.
Nếu anh còn dám lừa mẹ tôi nữa, tôi sẽ lập tức gọi nhân viên bảo vệ bắt anh đi.
Diệp Mặc theo bản năng sờ sờ cằm, có chút không nói được gì.
Hắn thật sự nhìn thấy người phụ nữ này có chút lo lắng, hơn nữa cũng không muốn nhường chỗ, cho nên mới đồng ý giúp một chút.
Hơn nữa đối với Diệp Mặc mà nói, đây cũng không phải là chuyện tốn nhiều công sức cho lắm.
Không ngờ hắn lại bị coi là kẻ lừa đảo.
Không ngờ được cô gái trẻ tuổi này sau khi nói vài câu còn không hài lòng, tiếp tục nói:
– Bệnh của mẹ tôi đã đi khám ở mấy quốc gia, cũng không một bệnh viện nào có thể đưa ra một phương án trị liệu tuyệt đối an toàn.
Anh mới chỉ nhìn từ xa một chút, đã nói có thể trị bệnh cho mẹ tôi.
Anh tưởng mình là thần tiên hay đại la chân tiên hả? Thoạt nhìn bộ dạng còn tốt, không ngờ lại làm cái trò này.
Lấy bệnh người khác ra để nói đùa, cẩn thận sẽ bị báo ứng.
Lần này cô ta cùng mẹ tới Mỹ kiểm tra, nhưng kết quả kiểm tra vẫn là khó giải phẫu.
Bất đắc dĩ bọn họ lại quay trở về nhà tĩnh dưỡng.
Trong lòng Diệp Mặc có chút không thoải mái.
Mình rõ ràng là có lòng tốt.
Cô không tin thì thôi, làm gì phải nói nhiều với người cô không tin tưởng như vậy.
Thật không biết cô là trời sinh có tinh thần trọng nghĩa như thế, hay bởi vì nguyên nhân gì khác.
– Ổ, tôi muốn nói tôi vẽ một lá bùa trong nháy mắt có thể trị liệu tốt cho một người sống thực vật đã vài năm, cô không tin? Nếu tôi nói đêm nay cô trở về sẽ đau bụng suốt hai giờ, cô cũng sẽ không tin?
Diệp Mặc thấy cô gái này nói không dứt, không nhịn được nói cô ta một câu.
Thật sự là lòng tốt trở thành lòng lang dạ thú.
Thần thức và sức quan sát của Diệp Mặc mạnh tới mức nào, chỉ trong thời gian cô gái này nói chuyện, cũng đã nhìn thấy rõ ràng.
Giữa lông mày của cô gái này có chút tối tăm, chắc chắn đã bị lạnh.
Hơn nữa lưỡi cô ta có chút bợn màu trắng nhạt, mơ hồ còn mang theo một chút màu xanh nhạt gần như không nhìn thấy.
Diệp Mặc khẳng định cô ta bị ngộ độc thức ăn một lượng nhỏ.
Vừa bị lạnh, vừa ngộ độc thức ăn một lượng nhỏ, buổi tối khẳng định cô ta phải bị đau bụng hai giờ. – Anh… Có anh buổi tối trở về bị đau bụng thì có.
Anh sẽ đau cả đêm…
Cô gái này thấy Diệp Mặc rủa cô bị đau bụng, càng không muốn chịu thua.
Diệp Mặc không nói gì nữa.
Cãi nhau với con gái, đây không phải là ăn nhiều rỗi hơi sao? Cô ta đau bụng thì có liên quan gì đến mình.
Hắn lắc đầu, rốt cuộc mặc kệ cô ta.
Mông Cửu Sơn cũng tưởng rằng Diệp Mặc cố ý nói như vậy.
Hiện tại cô gái này nói lại, ông ta cũng lắc đầu.
Người phụ nữ trung niên kia kéo cô gái lại.
Cô gái kia bởi vì Diệp Mặc không thèm nhìn cô ta, cô ta cảm thấy nói nữa dường như cũng không có ý nghĩ gì.
Tuy nhiên cô ta quay đầu lại thì thầm nói với người phụ nữ trung niên:
– Mẹ, mẹ không nên tin tưởng ông thầy bói kia làm gì.
Cái gì mà đại sư Mông Cửu Sơn chứ? Ông ta rõ ràng chính là đồng bọn của người trẻ tuổi ngồi bên cạnh.
Con khẳng định hai người này vốn quen biết nhau.
Hẳn là ở trong này muốn gạt người.
Con người bây giờ thật sự không thể nhìn bề ngoài.
Hai người kia, còn không biết đã lừa bao nhiêu người.
– Cái này… Hẳn là không phải đâu.
Làm sao bọn họ biết được mẹ muốn tìm đại sư Mông Cửu Sơn? Hơn nữa, mẹ cảm giác cậu thanh niên kia là người thành thật.
Hơn nữa cậu ta còn biết mẹ có bệnh.
Người phụ nữ trung niên có chút chần chừ nói.
Cô gái trẻ tuổi lại khuyên:
– Mẹ, mẹ tin con hay là tin người ngoài? Mẹ đã từng gặp Đại sư Mông Cửu Sơn chưa? Không cần phải nói ông ta không phải là Mông Cửu Sơn.
Cho dù ông ta là Mông Cửu Sơn thì thế nào.
Loại mê tín gì đó chúng ta sao có thể tin tưởng được sao? Còn nữa sắc mặt mẹ vừa nhìn đã biết sức khỏe không tốt.
Ngay cả con còn có thể thấy được, sao người khác không nhìn ra được? Bọn họ là kẻ lừa đảo trên giang hồ càng biết cách quan sát sắc mặt.
Hừ, hắn còn nói buổi tối con sẽ bị đau bụng.
Mẹ xem buổi tối bụng con có thể đau hay không?
Cô gái trẻ tuổi nói càng về cuối, giọng lại càng lớn.
Kỳ thật Diệp Mặc và Mông Cửu Sơn đều nghe thấy được, nhưng lại không thèm để ý.
– Tiểu Âm, không nên tùy tiện nói người khác như vậy.
Người phụ nữ trung niên ngắt lời cô gái trẻ tuổi.
Cô gái trẻ tuổi lại hừ một tiếng.
– Mẹ, hắn còn nói một lá bùa có thể chữa khỏi cho một người sống đời sống thực vật đấy.
Chẳng lẽ điều này mà mẹ cũng tin được sao?
Người phụ nữ trung tuổi thở dài, sau đó không nói gì nữa.
Kỳ thật trong lòng bà tin.
Đối với bà mà nói, bất kể ở thời điểm nào, cao nhân như vậy đều có thể tồn tại.
Từ khi Diệp Mặc nói hắn là một bác sĩ, thậm chí có thể trị được bệnh mà người khác không trị hết được, hơn nữa còn có thể vẽ một lá bùa chữa khỏi cho người sống đời sống thực vật, Mông Cửu Sơn không muốn nói gì thêm với Diệp Mặc.
Thậm chí ông ta nghi ngờ vừa rồi mình đã nhầm.
Khẩu súng kia chính là của người thanh niên này.
Diệp Mặc cảm giác được Mông Cửu Sơn đang hiểu lầm hắn.
Tuy nhiên hiện tại thần thức của hắn còn đang tập trung vào khẩu súng kia.
Hắn đã tìm được chủ nhân của khẩu súng lục.
Không ngờ hắn lại biết người này.
Đó là một thanh niên không lớn tuổi hơn hắn là mấy.
Tuy rằng biết người thanh niên này, nhưng bọn họ chưa hề cùng xuất hiện ở bất kỳ chỗ nào.
Lúc trước khi còn học ở trường đại học Ninh Hải, hai người học cùng một lớp.
Chỉ có điều người bạn học này cũng giống hắn, rất trầm mặc ít lời.
Cũng là một trong vài người ngồi ở cuối lớp học.
Đối với anh ta, Diệp Mặc cũng không có ấn tượng gì xấu.
Anh ta là một trong số rất ít người không châm chọc Diệp Mặc khi hắn bị đuổi ra khỏi Diệp gia.
Diệp Mặc còn nhớ rõ hình như anh ta tên là La Đông Thanh.
Sau khi Diệp Mặc thấy La Đông Thanh cất kỹ khẩu súng, ngồi yên trên ghế không động đậy, thật sự không biết rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Diệp Mặc rất muốn biết vì sao anh ta lại mang khẩu súng này lên đây.
Nếu La Đông Thanh muốn làm việc này, Diệp Mặc cũng lười xen vào.
Hơn nữa Diệp Mặc nhìn thấy La Đông Thanh cũng không giống với một người cướp máy bay.
Trừ phi anh ta điên mới đi cướp máy bay.
Bỗng nhiên, Diệp Mặc nghĩ đến khẩu súng lục đã sớm bị hắn động chân động tay.
Sớm biết là anh ta, mình không cần động chân động tay lên khẩu súng lục làm gì.
Thần thức của Diệp Mặc lại quét đến mấy cô tiếp viên hàng không trong phòng nghỉ.
Hắn lại phát hiện có một cô tiếp viên hàng không cao gầy trong số đó bóc băng dính phía dưới xe đẩy ra.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra được, hoá ra hai người này là đồng bọn.
Khó trách anh ta có thể cầm súng lên đây.
Vừa rồi cô tiếp viên hàng không đưa nước trái cây cho Diệp Mặc, rất có thể đã đẩy nhầm xe.
Máy bay bay được mấy giờ, đã đến giờ ăn cơm.
Các tiếp viên hàng không đưa hộp cơm đến trước chỗ ngồi của hành khách.
Diệp Mặc cầm lấy một hộp cơm, không chú ý tới La Đông Thanh nữa.
– Nhớ gọi điện thoại cho tôi đây.
Cô tiếp viên hàng không lúc trước đã đưa nước trái cây cho Diệp Mặc đưa hộp cơm qua, đồng thời còn đưa qua một mảnh giấy màu hồng trên có viết một dãy số điện thoại.
Diệp Mặc nhận mảnh giấy, chỉ gật đầu không nói gì.
Chỉ có điều những lời này chẳng những Diệp Mặc nghe thấy được, Mông Cửu Sơn và cô gái trẻ ngồi phía trước cũng nghe thấy được.
Trong mắt cô gái trẻ chợt hiện lên vẻ khinh thường, lẩm bẩm một câu.
– Thật có bản lĩnh.
Không uổng phí một chuyến đi này.
Cơm nước xong, rất nhiều người bắt đầu đi toilet.
Diệp Mặc thấy La Đông Thanh nhìn chằm chằm vào một thương nhân to béo, xiết chặt nắm tay.
Hắn lập tức biết chắc hẳn La Đông Thanh muốn dùng súng đối phó với người này, hoặc là anh ta muốn giết người này.
Nếu anh ta đưa súng lên máy bay, đã chứng tỏ anh ta muốn động thủ trên máy bay.
Điều khiến Diệp Mặc nghĩ mãi không ra là nếu muốn giết người, chỗ nào chẳng được, sao phải làm ở trên máy bay? Nói cách khác, giết người ở trên máy bay, rõ ràng cơ hội khiến mình bị lộ rất lớn, thậm chí còn rất khó thành công.
Chỉ riêng việc đưa súng lên máy bay đã không đơn giản.
Một khi không cẩn thận, sẽ phải đối mặt với tai họa bị vào tù.
Ngay khi phần lớn mọi người đi toilet xong, Diệp Mặc chú ý thấy người thương nhân béo mập kia cũng rời khỏi chỗ ngồi.
La Đông Thanh thấy người thương nhân này rời khỏi chỗ ngồi, lập tức đứng dậy đi theo.
Diệp Mặc suy nghĩ một chút, cũng đi theo.
Thấy Diệp Mặc rời khỏi, Mông Cửu Sơn nhìn theo bóng của hắn và La Đông Thanh, có chút cau mày.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 570: Tổ Chức Lừa Đảo
Tổ Chức Lừa Đảo
M
áy bay bay chuyến này là máy bay siêu thanh Mỹ mới nhất của hãng Hàng không dân dụng.
Chẳng những có trang bị một lối thoát hiểm, còn có một dù để nhảy.
Hơn nữa ngay cả buồng vệ sinh cũng có vách ngăn với bộ phận cabin.
Thậm chí không gian buồng vệ sinh cũng không nhỏ.
Diệp Mặc biết lần trước Ninh Khinh Tuyết cũng ngồi loại máy bay này.
Hơn nữa cô còn nhờ vào chiếc dù kia để nhảy ra ngoài bảo vệ được một mạng.
Dù sao hắn cũng biết La Đông Thanh, thậm chí hai người còn cùng học một lớp, cho nên Diệp Mặc cũng không muốn La Đông Thanh cầm khẩu súng vô dụng đó chỉ vào người khác.
Hắn nhanh chóng đi đến bên cạnh La Đông Thanh, sửa lại khẩu súng sau đó thả trở lại.
Diệp Mặc làm xong việc này cũng không quá vài giây.
La Đông Thanh lại không hề phát hiện ra.
Anh ta tập trung toàn bộ sự chú ý vào người đàn ông béo mập đi phía trước.
La Đông Thanh thấy người béo mập kia bước vào một buồng, anh ta bỗng nhiên cũng chen vào.
– Anh là ai, muốn làm gì?
Người béo mập kia cũng không phải là kẻ ngốc.
Thấy La Đông Thanh bất ngờ chen vào một gian với ông ta, ông ta lập tức cảm giác có chút không ổn.
– Nếu anh dám la to một tiếng, tôi sẽ lập tức nổ súng.
Tay La Đông Thanh cầm súng chỉ vào huyệt thái dương của ông ta.
– Rốt cuộc anh là ai?
Người béo mập kia bị súng chỉ vào, ngoại trừ cái trán đổ một ít mồ hôi lạnh ra, thì hoàn toàn trấn tĩnh, không lộ ra bộ dạng hoảng hốt lo sợ.
La Đông Thanh không để ý tới ông ta, chỉ đưa một cái thẻ ngân hàng cho ông ta, sau đó lạnh lùng nói.
– Lập tức chuyển năm triệu tiền của ông vào cái thẻ này.
Nhớ kỹ không nên giở trò.
Chỉ cần thời gian vượt quá ba phút tôi sẽ nổ súng.
Tôi chỉ có một mạng mục nát.
Cho dù ông kêu, tôi cũng không quan tâm.
– Đừng kích động, tôi lập tức chuyển ngay.
Tôi lập tức chuyển ngay.
Người thương nhân béo mập vừa nói chuyện, vừa lấy điện thoại di động ra bắt đầu chuyển tiền.
– Điện thoại di động không có tín hiệu…
Tên thương nhân béo mập run rẩy nói một câu.
La Đông Thanh hừ lạnh một tiếng.
– Lấy thẻ ngân hàng ra đây, sau đó nói mật khẩu ra.
Người béo mập này gần như không suy nghĩ liền giao thẻ ngân hàng cho La Đông Thanh.
Sau đó ông ta không chút do dự nói cho La Đông Thanh biết mật khẩu.
Diệp Mặc nghĩ thầm người này thật dứt khoát.
Tuy nhiên hắn lập tức nghĩ đến, chắc hẳn tên mập này cố ý.
Một khi La Đông Thanh chuyển tiền, như vậy kết quả liền bị lộ.
Theo lý thuyết La Đông Thanh chắc sẽ không ngu ngốc như vậy chứ.
Diệp Mặc lại cảm giác tay La Đông Thanh có chút run rẩy.
Hắn lắc đầu, hóa ra là cướp tiền.
Không ngờ không gặp La Đông Thanh có mấy năm, lá gan cũng trở nên lớn như vậy.
Nhìn anh ta làm như vậy hẳn đây là lần đầu tiên, nên còn có chút kích động.
La Đông Thanh thu thẻ ngân hàng lại, tay vẫn hơn run rẩy.
Anh ta lạnh giọng nói:
– Một năm trước, ông ở trên chuyến bay hàng không cùng một đám cảnh sát hàng không cưỡng hiếp một cô gái tên là Tiểu Vận.
Sau khi cô ấy trở về liền nhảy lầu.
Hôm nay tôi muốn ở một nơi tương tự báo thù cho Tiểu Vận.
Tiểu Vận, hãy yên nghỉ đi…
La Đông Thanh mới nói một nửa, liền nổ súng, đồng thời lấy tay bịt chặt lấy miệng của tên đàn ông béo mập này.
Diệp Mặc lắc đầu, La Đông Thanh không đến mức ngu ngốc.
Sợ tên mập này lúc sắp chết sẽ kêu lên, cho nên trước khi nổ súng, còn dùng tay bịt miệng của ông ta.
Bên ngoài lại có người qua, Diệp Mặc không tiếp tục chờ nữa, mà xoay người lại quay trở về chỗ ngồi.
Thấy Diệp Mặc quay lại, Mông Cửu Sơn thoáng nhìn qua Diệp Mặc, bỗng nhiên nói:
– Nếu cậu không động thủ, cậu đi làm cái gì? Xem náo nhiệt sao?
Diệp Mặc biết hẳn là Mông Cửu Sơn đã xem bói qua, chắc hẳn đã phát hiện mình không giết người, lúc này mới nói ra những lời như vậy.
Hơn nữa khẳng định ông ta cũng thấy La Đông Thanh đi theo tên mập kia.
Chỉ có điều ông ta không xen vào việc của người khác.
Điều khiến Diệp Mặc nghĩ mãi không ra là Mông Cửu Sơn làm thế nào mà khẳng định mình không giết người.
Phải biết rằng vừa rồi ấn tượng của ông ta đối với mình dường như không tốt cho lắm.
Diệp Mặc không trả lời câu hỏi của Mông Cửu Sơn, mà lại nói thẳng:
– Mông tiên sinh, vừa rồi tôi đã nói, tôi là một bác sĩ.
Bất kể ông có tin hay không, tôi vẫn cho rằng chuyến đi tới Mỹ kiểm tra lần này, ông nhất định uổng công mà trở về.
Bệnh của ông tuyệt đối không kiểm tra được.
Chỉ có điều tôi cảm thấy rất kỳ quái chính là, làm sao bản thân ông biết được ông có bệnh?
Mông Cửu Sơn nghe Diệp Mặc nói xong, trong mắt bỗng nhiên lộ vẻ ngạc nhiên.
Chẳng lẽ mình đã nhìn nhầm.
Người thanh niên này thật sự là một cao thủ? Không ngờ biết mình đến bệnh viện không kiểm tra ra được bệnh?
Nhưng điều này có thể sao? Bình thường mà nói, bất kể Trung y hay Tây y, bọn họ đều là những người có kinh nghiệm lâu năm.
Mà Diệp Mặc thoạt nhìn mới hai mươi tuổi mà thôi.
Cho dù mạng của hắn được sửa lại, nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới năng lực của hắn.
Mình cũng đã từng gặp nhiều cao thủ Cổ Võ, thậm chí còn có rất nhiều người bạn cũ đều tu luyện Cổ Võ.
Nhưng không ai có thể thấy được bệnh viện sẽ không kiểm tra ra được bệnh của mình.
– Mông tiên sinh, nếu tôi nói tôi có thể chữa khỏi bệnh giúp ông, ông có tin tôi hay không?
Bỗng nhiên Diệp Mặc lại buông lời ngông cuồng.
Chỉ có điều Mông Cửu Sơn lại không nói gì.
Những lời này đối với ông ta mà nói là lời nói ngông cuồng, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói cũng đã là khiêm tốn tới mức không thể khiêm tốn hơn được nữa.
Bởi vì hắn còn không biết nguyên nhân phát bệnh của Mông Cửu Sơn, cho nên mới không thể khẳng định.
Cái đó khác với người phụ nữ trung niên kia.
Nguyên nhân căn bệnh của người phụ nữ kia rõ ràng là trên thân thể, Diệp Mặc mới khẳng định có thể trị tốt cho bà ta.
– Cậu?
Nếu không phải Diệp Mặc nói ra một câu bệnh của mình bệnh viện không kiểm tra ra được, Mông Cửu Sơn quả thực muốn quát Diệp Mặc cuồng vọng vô tri.
Nhưng đúng là như vậy, Mông Cửu Sơn vẫn có chút không thoải mái.
– Cậu nói cậu có thể trị bệnh của tôi? Người trẻ tuổi, cậu biết đã có bao nhiêu người từng khám bệnh cho tôi không? Bao nhiêu cao thủ về y học cũng không xem được? Cậu nghĩ cũng không nghĩ ra được đâu.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Hoa Hạ đất rộng, người tài giỏi xuất hiện rất nhiều.
Mông tiên sinh nói không ai có thể trị được bệnh của ông.
Lời này có hơi quá rồi.
Đó chỉ là ông chưa gặp đúng người thôi.
Tuy rằng về lý luận y học, phương Tây tiên tiến hơn chúng ta.
Nhưng bệnh của ông, phương Tây lại không nhìn ra được.
Hôm nay ông có thể gặp được tôi, coi như là may mắn của ông.
Lúc này đối thoại giữa hai người chẳng những thu hút người thanh niên ngồi phía sau bọn họ, chính là cháu của Mông Cửu Sơn, ngay cả người phụ nữ trung niên và cô gái trẻ ngồi phía trước cũng nghe được rất rõ ràng.
Cô gái trẻ nghe Diệp Mặc nói xong, lại thì thầm nói với người phụ nữ kia:
– Mẹ, con nghi ngờ hai người này đang hát đôi.
Mẹ không nên nói chuyện với bọn họ.
Mục đích của bọn họ chính là muốn gạt tiền của chúng ta thôi.
Diệp Mặc không để ý tới cô gái trẻ ngồi phía trước.
Hắn đã không còn ý định chữa bệnh cho người phụ nữ kia nữa.
Về phần hai người bọn họ nghĩ như thế nào đối với mình cũng không quan trọng.
Hiện tại sự chú ý của hắn tập trung trên người Mông Cửu Sơn.
Người có tướng thuật tinh diệu như Mông Cửu Sơn, nếu mình có thể nhận được nguyên lý trong đó, có thể dự đoán được họa phúc, nói không chừng sẽ có trợ giúp đối với việc tu luyện của mình.
Đương nhiên điều này chỉ là một chút trong đó.
Điều chủ yếu nhất chính là, Diệp Mặc cảm giác trên người Mông Cửu Sơn và cháu ông ta đều khí huyết tràn đầy, hơn nữa tinh thần rất tốt.
Nói thật ra, còn tốt hơn so với thanh niên cường tráng bình thường.
Người như thế, tại sao trên người lại mang theo tử khí.
Điều này cũng khiến hắn cảm thấy khó hiểu, hoặc là nói hắn chưa từng gặp.
Mông Cửu Sơn nghe Diệp Mặc nói xong liền tức giận cười.
Kiêu ngạo, cuồng vọng, không có tri thức.
Sớm biết người trẻ tuổi này là loại người tự cho mình là đúng, ông ta đã không nói chuyện với hắn.
Chỉ có điều vừa nhìn thấy thân thủ của hắn không tồi, còn tưởng rằng hắn là thế gia Cổ Võ.
Lúc này mới có chút hứng thú bắt chuyện.
Hiện tại ông ta thật sự có chút tin tưởng lời cô gái trẻ ngồi phía trước đã nói.
Diệp Mặc căn bản là một kẻ lừa đảo.
Chẳng qua hắn là một kẻ lừa đảo có bản lĩnh không tồi mà thôi.
Bản lĩnh quan sát sắc mặt của hắn thật sự là không tồi.
Không ngờ có thể thấy được ngay cả bệnh viện cũng không kiểm tra ra được bệnh của mình.
Diệp Mặc thấy khóe miệng Mông Cửu Sơn cười lạnh, dường như lại không để ý tới ý của mình, cũng không nóng vội.
Đợi lát nữa xem trên người ông ta có sách gì không.
Nếu có, hắn lấy xem qua một lần rồi trả lại cho ông ta.
Hắn tin tưởng với thần thức của mình, xem một lần, tuyệt đối có thể nhớ kỹ.
– Vị tiên sinh này, anh thật sự có thể chữa bệnh giúp ông nội của tôi sao?
Lúc này người thanh niên trước giờ vẫn chỉ ngồi nghe đã có chút kích động lên tiếng hỏi.
Anh ta chính là cháu của Mông Cửu Sơn, Mông Cửu Sơn gọi anh ta là Tiểu Khổ.
– Tiểu Khổ, đây không phải là chuyện của cháu, không nên nhiều lời.
Mông Cửu Sơn quay đầu lại quát Tiểu Khổ một câu.
Trong lòng Diệp Mặc thấy buồn cười.
Theo lý thuyết hẳn là Mông Cửu Sơn tin tưởng mình, mà Tiểu Khổ kia nghi ngờ mình mới đúng.
Nhưng hai người bọn họ lại có phản ứng hoàn toàn ngược lại với hai người ngồi ở phía trước.
Lúc này Diệp Mặc còn chưa trả lời, cô gái trẻ ngồi phía trước lại nhỏ giọng nói với người phụ nữ kia:
– Mẹ, mẹ nhìn đi.
Bọn họ còn tổ chức thành một nhóm lừa đảo, mục đích chính là để cho người khác mắc mưu.
Vừa rồi nếu không phải con giữ mẹ lại, mẹ đã bị lừa rồi.
Diệp Mặc giống như không nghe thấy tiếng cô gái trẻ kia nói, mà nhìn Tiểu Khổ nói:
– Đương nhiên tôi không dám khẳng định một trăm phần trăm.
Cụ thể trị liệu thế nào, phải xem kỹ mới nói được.
Tuy nhiên, nếu ông nội anh không được chữa trị, tôi đoán cũng chỉ có thể sống được nửa tháng nữa mà thôi.
– Cái gì? Cậu nhìn ra được tôi chỉ sống có nửa tháng nữa?
Lúc này Mông Cửu Sơn hoàn toàn lộ vẻ xúc động.
Chính bởi vì tính mạng ông ta chỉ kéo dài được nửa tháng nữa, cho nên lúc này mới đến Mỹ thử thời vận.
Không ngờ được lại bị người trẻ tuổi trước mặt này nói ra.
Chẳng lẽ hắn thật sự là một cao thủ y đạo không để lộ tài trong dân gian sao?
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
– Tôi chẳng những nhìn ra ông chỉ sống được nửa tháng nữa, hơn nữa còn nhìn ra được cháu trai ông cũng có bệnh giống ông.
Chỉ có điều bệnh tình không nghiêm trọng như ông mà thôi.
– Hả…
Trong lòng Mông Cửu Sơn chấn động mãnh liệt.
Bàn tay run lên, thiếu chút nữa thì làm đổ cốc trái cây.
Ngay sau đó, ông ta lập tức đứng lên, xoay người chắp tay với Diệp Mặc nói một câu.
– Rất xin lỗi, anh bạn trẻ.
Vừa rồi Mông Cửu Sơn này mắt chó nhìn người, không biết anh bạn trẻ thật sự là một cao thủ, mong anh bạn trẻ lượng thứ.
Còn chưa thỉnh giáo tên họ của anh bạn trẻ là gì.
Diệp Mặc đối với Mông Cửu Sơn cũng có thiện cảm.
Ông lão này có sai liền nói xin lỗi, cũng là người quang minh lỗi lạc.
Chỉ có điều hắn không có khả năng nói tên thật của mình cho ông ta biết được.
Hiện tại tên Diệp Mặc của hắn đã rất nổi danh ở Mỹ.
Nước Mỹ vừa mới phát sinh hàng hoạt sự kiện, Diệp Mặc liền từ Mỹ quay trở về.
Điều này cũng quá trùng hợp.
– Tôi tên là Mạc Ảnh…
Đây là tên Diệp Mặc dùng để lên máy bay.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng [Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Thoi-Dien-Thien-Co-Bat-Dau-Tuyen-Bo-Thien-Kieu-Bang-SE-Audio-Truyen.jpg)


