[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 108 : Vụ Án Ở Thị Trấn Nhỏ (c536-c540)
❮ sautiếp ❯Chương 536: Vụ Án Ở Thị Trấn Nhỏ
Vụ Án Ở Thị Trấn Nhỏ
D
iệp Mặc sở dĩ muốn đi ra ngoài tìm kiếm dược liệu và khoáng thạch, bởi vì cuộc thi thố thu mua dược liệu của “dược phẩm Lạc Nguyệt” đã ban bố toàn cầu, hiệu quả cũng không lớn.
Mặc dù những dược liệu thu thập được, cũng có một số thứ hắn cần, nhưng linh dược thực sự lại không có.
Diệp Mặc cũng biết rằng, bình thường linh dược thường sinh sống ở khu vực nguy hiểm, hơn nữa lại rất khó lấy được.
Linh dược có khi lại giống như người vậy, nó có một loại có ý thức tự bảo vệ mình, sẽ không sinh sống ở những nơi bình thường.
Cho nên Diệp Mặc cũng không cưỡng cầu, dù sao biện pháp này cũng chỉ là tìm vận may mà thôi.
Giống như ngày trước từ chỗ Hàn Yên có thể biết được “Ngàn năm tuyết liên tử” và “Thanh ngân cát”, đều là do may mắn mà biết được.
Tuy rằng tạm thời rời xa Lạc Nguyệt, nhưng Diệp Mặc vẫn dặn dò Ninh Khinh Tuyết và Hư Nguyệt Hoa, một khi có bất cứ chuyện gì, nhất định phải báo cho hắn biết.
Lạc Nguyệt bây giờ là hi vọng của bọn họ, Diệp Mặc đợi ổn định lại, sẽ xây dựng một vườn thuốc thật lớn trong Lạc Nguyệt, chuyên trồng những linh dược tìm được.
Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt, đi Ninh Hải một lần, về chuyện Diệp Mặc yêu cầu cô chuyển đến Lạc Nguyệt, Đường Bắc Vi rất sẵn lòng, hơn nữa lại còn muốn quản lí vườn thuốc kia nữa.
Chỉ có điều “Tâm tử đằng” đang nằm trong giai đoạn phát triển rất quan trọng, tạm thời không tiện di chuyển, cho nên Đường Bắc Vi không có cách nào rời khỏi Ninh Hải được.
Mặc dù có lòng muốn thăm Đình Đình, nhưng Diệp Mặc vừa nghĩ đến Vân Băng có chút nhiệt tình với mình, Diệp Mặc lại bỏ ý định này đi.
Hắn sợ nếu chẳng may hắn lại làm ra chuyện gì đó, như vậy thật sự có lỗi với Khinh Tuyết và Lạc Ảnh.
Bây giờ hắn phải đi tìm linh thảo, hoặc là cần một ít dược liệu, luyện chế ra nhiều đan dược.
Nhất là tinh nguyên đan và liên sinh đan.
Diệp Mặc biết rằng, khi “dược phẩm Lạc Nguyệt” của hắn chuyển đến Lạc Nguyệt, chính là lúc công khai mâu thuẫn với nước Mĩ.
Nói không chừng nước Mĩ sẽ tấn công Lạc Nguyệt, nếu như hắn không chuẩn bị chút nào, đến lúc đó người chịu thua thiệt vẫn là hắn và Lạc Nguyệt của hắn.
Trong ý tưởng của Diệp Mặc, sau khi hắn tìm được những dược liệu này, sau đó luyện chế một lượng đan dược và lượng lớn nhẫn trữ vật.
Những thứ này sau khi chuẩn bị ổn thỏa rồi, hắn sẽ đến nước Mĩ một chuyến.
Mục đích đi nước Mĩ tất nhiên rất đơn giản, đó chính là vũ khí và tài liệu.
Ý tưởng của Diệp Mặc là sẽ mang bản vẽ tiên tiến nhất hoặc là vũ khí tiên tiến nhất của nước Mĩ trở về, ít nhất phải xách một lượng hàng mẫu về.
Nếu dám đánh chủ ý của hắn, thì cũng đừng trách hắn đem chủ ý đánh lại.
Còn một chuyện nữa chính là hắn muốn đến phố người Hoa hỏi Bành Nhạc Cơ và Thạch Khai Căn một chút, có điều tra được ra tung tích của chị Nhan hay không.
Trừ những thứ đó ra, nếu như có người đồng ý quay về, thì gọi Thạch Khai Căn dẫn tới Lạc Nguyệt giúp đỡ, dù sao bây giờ hắn cũng cần một lượng nhân viên đông đúc.
…
Thị trấn Sương Dương.
Đây là lần thứ hai Diệp Mặc tới thị trấn nhỏ này, lần đầu tiên hắn đến, thậm chí đến cái tên của thị trấn nhỏ này hắn cũng không biết, lần đó hắn và Kinh Tuyết từ Thần Nông giá ra.
Ngày đó hắn và Kinh Tuyết đến đây mua một ít quần áo, sau đó thì đưa Ninh Khinh Tuyết về.
Sở dĩ lần này hắn lại đến đây, là vì lần trước hắn tìm thấy một lượng dược liệu lớn bên trong Địch Thác Phong của Thần Nông giá, bao gồm hai vị linh dược tuyết liên tử ngàn năm và trú nhan quả đều phát hiện từ đây.
Bây giờ dược liệu của Diệp Mặc khan hiếm, đương nhiên nghĩ đến đầu tiên chính là Thần Nông giá này rồi.
Diệp Mặc đến thị trấn Sương Dương chỉ là tiện đường qua mà thôi, bởi vì từ đây vào Thần Nông giá là gần nhất, hơn nữa cũng không chạm trán với binh lính bên ngoài Thần Nông giá.
Diệp Mặc không phải là người thích phiền toái, nếu có thể, hắn sẽ cố gắng tìm cách thuận lợi đơn giản nhất.
Còn một mục đích khác chính là lương khô trong nhẫn trữ vật của hắn không còn nhiều, tiện thể mua bổ sung một ít ở thị trấn nhỏ này cũng được.
Diệp Mặc vừa mới đi đến cửa hàng tổng hợp, đã nhìn thấy có rất nhiều người vây thành một vòng tròn, hơn nữa lại có tiếng khóc của một cô gái truyền đến.
Diệp Mặc theo bản năng dùng thần thức quét vào, cô gái đang khóc kia không ngờ hắn lại quen biết.
Hơn nữa còn gặp qua không chỉ một lần, mặc dù chưa nói chuyện, nhưng hắn lại biết cô gái này tên là Tiểu Vũ, hình như là một tiểu đạo cô của “Liên hàng tĩnh trai”.
Theo như Lạc Huyên nói, “Liên hàng tĩnh trai” là môn phái của các cô khai triển ra, cụ thể là chuyện gì, Diệp Mặc cũng không rõ, hắn không có hứng với những thứ này.
Diệp Mặc nhanh chóng biết được cô gái này vì sao lại khóc, bên người cô là một đạo cô đang nằm đó, rõ ràng là đạo cô mà lần trước Diệp Mặc thấy đi cùng Tiểu Vũ.
Nhưng lúc này rõ ràng là cô ta đã chết, hơn nữa lại là bị người ta đánh chết, vết thương trí mạng ở phần gáy, vết thương có vết châm.
Diệp Mặc cũng biết đạo cô này là sư tỉ của Tiểu Vũ, ít nhất là tu vi Hoàng cấp đỉnh cao, nhưng người tu luyện cổ võ như này, không ngờ lại bị người khác phóng kim chết, mà lại là một cây kim châm bình thường, điều này làm cho Diệp Mặc rất nghi ngờ.
Chẳng lẽ bây giờ cái thị trấn nhỏ này cũng có loại cao thủ này rồi sao?
-Tránh ra một chút, chú ý đừng làm hỏng hiện trường.
Cảnh sát lúc đó đã đến hiện trường, những người đứng xem xung quanh lúc đó cũng tránh hết sang một bên.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, đang muốn xoay người bỏ đi, bỗng nghe thấy Tiểu Vũ gọi một tiếng:
-Diệp tiền bối…
Lúc nãy cảnh sát đến người người xung quanh dạt sang hai bên thành một lối, đạo cô Tiểu Vũ kia vừa thấy Diệp Mặc quay người, lập tức liền gọi.
Những người xung quanh lập tức xì xào bàn tán, tiểu đạo cô này hình như hơi điên điên, lại còn tiền bối, bây giờ là thời đại nào rồi, mà còn gọi tiền bối.
Diệp Mặc thực ra lại không để ý đến, người gọi hắn là tiền bối rất nhiều, không phải là một hai người.
Chỉ có điều hắn và Tiểu Vũ chưa giao tiếp bao giờ, nhưng nếu là tu luyện Cổ võ, cô lại nhận ra mình rồi, ra tay giúp một tí cũng chẳng có gì.
-Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Diệp Mặc tiến vào, nhìn Tiểu Vũ hỏi.
Dường như biết được khi mình gọi Diệp Mặc là tiền bối có chút không phù hợp, Tiểu Vũ dụi dụi hai con mắt đỏ hoe nói:
-Diệp đại ca, sư tỉ của tôi bị người khác hại, tôi, tôi biết cảnh sát chắc chắn không bắt được hung thủ đâu…
Diệp Mặc thầm nghĩ, tiểu đạo cô này nói thẳng quá nhỉ, đang đối diện với cảnh sát lại nói cảnh sát chắc chắn không bắt được hung thủ, đây chẳng phải khiến cho những vị cảnh sát kia khó chịu hay sao.
Mặc dù hắn biết cô ấy nói rất đúng, nhưng đạo lí đối nhân xử thế của cô hình như vẫn còn non nớt lắm.
Quả nhiên Tiểu Vũ vừa dứt lời, vài viên cảnh sát kéo băng vàng ở hiện trường có chút không hài lòng, Tiểu Vũ là người nhà của người bị hại, bọn họ không có cách nào trách cứ cô, nhưng đối với người từ bên ngoài đến như Diệp Mặc, cảnh sát lập tức có chút khó chịu.
Một viên cảnh sát dáng người trung bình đến sát Diệp Mặc hỏi:
-Anh đi ra ngoài trước đi, chỗ này là hiện trường giết người, không nên ở chỗ này mà phá hỏng hiện trường.
Tiểu Vũ đứng lên, lau lau mắt rồi nói với viên cảnh sát:
-Cám ơn các anh, nhưng tôi biết chắc rằng các anh nhất định không bắt được hung thủ đâu, người kia rất lợi hại…
-Tiểu cô nương, chúng tôi hiểu tâm trạng lúc này của cô, nhưng yêu cầu cô không được phá hoại sự bảo vệ hiện trường của chúng tôi.
Còn nữa, cô tên là gì? Trước tiên hãy trình chứng minh thư của cô ra đây.
Một viên cảnh sát trẻ đứng lên nói với vẻ không vui chút nào, thực ra thì xem Tiểu Vũ là người bị hại, lại là một tiểu đạo cô thanh tú xinh đẹp, bọn họ không muốn nặng lời.
Tiểu Vũ có chút lo lắng nói:
-Tôi tên là Nhan Vũ, Diệp đại ca, xin anh giúp tôi chút…
Cô biết rằng địa vị của Diệp Mặc rất cao, thậm chí còn cao hơn sư phụ của cô, từ lần đảm đương chức trọng tài trong cuộc thi đấu lần trước có thể nhìn ra.
Bây giờ cô lẻ loi một mình gặp phải chuyện như này, thấy Diệp Mặc, cho dù địa vị của Diệp Mặc có cao, cô cũng không còn cách nào khác, chỉ muốn Diệp Mặc giúp cô một chút.
Diệp Mặc thầm than một tiếng, nếu vì cô Nhan Vũ này mà tiếp tục, tình huống này càng ngày càng gay go.
Hắn đành phải đưa giấy chứng nhận sĩ quan huấn luyện mà ngày trước Hàn Tại Tân đưa cho hắn, đưa cho viên cảnh sát, và nói với mấy viên cảnh sát:
-Vụ án này không phải là vụ án bình thường, giao cho tôi là được rồi, các anh về trước đi.
-Giao cho anh?
Viên cảnh sát dáng người trung bình kia như muốn phát hỏa, nhưng lại bị một viên cảnh sát trung niên kéo lại.
Ông ta nhận lấy giấy chứng nhận sĩ quan của Diệp Mặc xem xét, sau đó cẩn thận trả lại Diệp Mặc:
-Vâng, thưa huấn luyện viên Diệp.
Viên cảnh sát trung niên này sau khi giao lại giấy chứng nhận cho Diệp Mặc xong, lập tức khua tay lên nói:
-Rút quân.
Mặc dù mấy viên cảnh sát không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đại đội trưởng nói rút quân, cũng không có ai dám hỏi lại.
Diệp Mặc đỡ đạo cô lên, dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông, liền dẫn Nhan Vũ rời khỏi thị trấn Sương Dương, lúc này mới hỏi:
-Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Sư tỉ của cô đã là đỉnh cao Hoàng cấp rồi mà, sao lại bị người khác giết? Còn nữa, các cô đến Thần Nông giá làm gì?
Nhan Vũ lúc này mới nức nở nói:
-Hai tháng trước, “Liên hàng tĩnh trai” của chúng tôi đột nhiên bị kẻ ngoài quấy nhiễu, người đó xuống tay độc ác.
Liên tiếp ra tay giết mấy vị sư thúc và rất nhiều đệ tử của chúng tôi, thậm chí còn giết viện chủ của chúng tôi mới rời đi… Sư phụ tôi vì có hộ thân bảo vệ nên giữ được mạng, chỉ có điều thân bị trọng thương, không gặp nạn.
Tôi và Mai sư tỉ đến Thần Nông giá để kiếm “Thiên đồng hoa”…
-Đợi một chút…
Diệp Mặc cắt ngang chủ đề của Nhan Vũ:
-Cô nói “Thiên đồng hoa” có phải là đóa hoa nở ba bông, màu sắc của mỗi bông không giống nhau đúng không?
-Đúng vậy…
Nhan Vũ không biết sao Diệp Mặc lại ngăn cô lại, thôi không hỏi chuyện chính nữa, lại hỏi chuyện này làm gì.
-Vậy các cô đã kiếm được chưa?
Diệp Mặc cũng cảm giác được giọng điệu của mình dường như có chút kích động.
Nhan Vũ không để ý đến giọng điệu của Diệp Mặc, cô gật gật đầu:
-Chúng tôi lấy được rồi, nhưng sau khi lấy được rồi thì trời cũng tối, tôi và sư tỉ ở lại thị trấn Sương Dương nghỉ ngơi một đêm, sáng nay chuẩn bị trở về, nhưng, nhưng…
Diệp Mặc đã hiểu, là “Thiên đồng hoa” đã bị người khác để ý đến, nên giết người cướp hoa.
Cái người biết về “Thiên đồng hoa” kia nhất định cũng là người tu cổ võ, hơn nữa còn biết tác dụng khác của “Thiên đồng hoa”.
“Thiên đồng hoa” chẳng những chữa được nội thương nặng, mà còn là một trong ba vị thuốc quan trọng để luyện ra “Bồi nguyên đan”, thuộc loại linh dược cấp thấp.
Người tu luyện cổ võ không nhất thiết phải tu luyện “Bồi nguyên đan” nhưng tuyệt đối phải có đan dược liên quan đến luyện chế và tu luyện.
Nếu người này chỉ lấy đi “Thiên đồng hoa” thôi thì không có gì, nhưng lấy đi đồ của người khác, lại còn giết người, cái này quả thực thật quá đáng.
-Sư môn của cô sao lại bị kẻ địch quấy nhiễu? Nếu là kẻ thù xâm lấn, sao cô và sư tỉ của cô lại không sao?
Diệp Mặc không nói đến chuyện “Thiên đồng hoa” nữa mà tiếp tục hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 537: Tới Tận Tay
Tới Tận Tay
T
ôi cùng sư tỉ, và còn vài sư thúc đến Quỷ Thành tham gia đại hội, khi quay về, thì phát hiện ra chuyện như này.
Nhan Vũ có chút bình tĩnh trở lại.
Trong lòng Diệp Mặc kinh ngạc liền vội vàng hỏi:
-Ý cô là, môn phái của các cô bị người ta tiêu diệt rồi?
Nhan Vũ lắc lắc đầu:
-Cũng không phải, đêm đó kẻ thù đến chỉ có một người, khi người đó đến xâm phạm, những người ra ngoài đối phó đều bị giết hết, chỉ có sư phụ tôi là giữ được mạng.
Những người sống sót còn lại đều là người có tu vi thấp, không có cách nào ra ngoài đối phó được.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra, hắn gật đầu rồi lại hỏi:
-Nói cách khác, tất cả những người nhìn thấy mặt của kẻ thù đều bị giết hết, có phải không?
Nhan Vũ gật đầu, cúi đầu xuống lại nhìn thấy sư tỉ của cô lại nức nở.
Trầm ngâm một lát, Diệp Mặc lại hiểu được kẻ thù đến không phải là muốn tiêu diệt môn phái, nếu như đến là muốn tiêu diệt môn phái, vậy thì những đệ tử cấp thấp hơn không ra ngoài đối địch nhất định cũng sẽ bị giết chết hết.
Có khả năng kẻ thù chính là người quen biết, hoặc là người sợ bị người khác nhìn thấy bộ dáng của gã.
-Lúc bị xâm phạm, tu vi của sư phụ cô thế nào?
Diệp Mặc rất muốn biết là ai mà có sức lực lớn như vậy, hơn nữa thực lực của “Liên hàng tĩnh trai” cũng không phải là kém, không ngờ lại bị một người hoành hành.
Nhan Vũ lau lau mắt, lại nức nở nói:
-Hai sư thúc của tôi đều là Địa cấp sơ kì, sư phụ và viện chủ của chúng tôi là Địa cấp trung kì, và còn có bốn sư thúc tu vi Huyền cấp.
Diệp Mặc trong lòng thầm khâm phục, thực lực mạnh như vậy vây đánh một người, không ngờ lại bị tiêu diệt tất cả, tên địch này cũng thật quá cường hãn.
Theo hắn biết, người có thân thủ lợi hại như này ít nhất cũng là cấp bậc cỡ Uông Lãnh Thiện.
Mà người có cấp bậc như vậy ngoại trừ hắn ra, còn có Phong Vũ, Ngộ Đạo, Hạng Danh Vương hoặc là viện trưởng của “thư viện Cửu Minh”.
Nhưng Hạng Danh Vương bị mình giết rồi, hòa thượng Ngộ Đạo nhìn có vẻ rất từ bi, hẳn là sẽ không làm những chuyện như này, khả năng duy nhất chỉ có thể là Phong Vũ và viện trưởng của “thư viện Cửu Minh”.
Nhưng bọn họ sao lại làm như vậy?
-Sư phụ của cô nhìn thấy bộ dáng của kẻ địch chưa?
Diệp Mặc lại hỏi lại.
Nhan Vũ lắc đầu:
-Không có, ả ta che mặt, sư phụ tôi chỉ biết đó là một người phụ nữ.
Sư phụ tôi nói ả ta ít nhất đã là trình độ nửa bước Tiên Thiên rồi, vô cùng lợi hại.
Lời nói của Nhan Vũ, lập tức loại bỏ viện chủ “thư viện Cửu Minh” ra khỏi danh sách tình nghi, Diệp Mặc không ngờ trên thế giới này lại có một người đàn bà lợi hại như vậy.
-Người đánh lén Mai sư tỉ cô có nhìn thấy hay không?
Diệp Mặc nhìn Mai sư tỉ trên mặt đất nói.
Nhan Vũ chần chừ một chút rồi mới lên tiếng:
-Hôm qua khi tôi và sư tỉ rời khỏi Thần Nông giá thì trời cũng đã tối rồi, khi tôi và sư tỉ vào nhà nghỉ kia của thị trấn Sương Dương, tôi quay đầu lại hình như nhìn thấy một người mặc áo xám đứng ở dưới cây cột đường phía xa.
Khi tôi muốn nhìn rõ hơn một chút, thì người mặc áo xám ấy đã biến mất, không biết có phải là người đó hay không?
-Người áo xám? Gay rồi.
Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ đến nhà nghỉ đó hẳn là có camera theo dõi, hắn lúc đó cho rằng việc không liên quan đến mình, không hề nghĩ ra đi vào trong xem video theo dõi.
-Làm sao vậy?
Nhan Vũ lập tức hỏi.
-Tôi nghĩ chúng ta nên đi xem màn hình giám sát, rốt cục là người có hình dáng như thế nào.
Diệp Mặc nói ý nghĩ của mình ra.
Nhan Vũ ngẩn ra một chút, đúng vậy, sư tỉ của mình đúng là bị giết hại ở nhà nghỉ đó, sao lại không đi xem xem video thu lại ấy chứ?
-Trước tiên mai táng sư tỉ của cô đã.
Diệp Mặc chỉ chân núi trước mặt cách đó không xa.
Nhan Vũ bây giờ hoang mang lo sợ, hoàn toàn nghe theo lời của Diệp Mặc mà làm.
Diệp Mặc lấy ra một cây kim châm nhỏ từ sau gáy của Mai sư tỉ ra, sau đó giúp Nhan Vũ chôn cất Mai sư tỉ ở chân núi.
Lúc này mới dẫn Nhan Vũ quay lại thị trấn Sương Dương.
“Thiên đồng hoa” đã bị người khác lấy đi, Diệp Mặc sở dĩ giúp Nhan Vũ, thứ nhất là nhìn không thuận mắt, thứ hai là muốn Nhan Vũ dẫn hắn đi xem chỗ lấy được “Thiên đồng hoa”.
Cho dù là không có “Thiên đồng hoa” nữa rồi, thì thông thường ở bên một linh thảo nào đó vẫn còn những dược liệu quý hiếm.
Ông chủ ở nhà nghỉ kia trong thị trấn Sương Dương sớm đã kinh hồn bạt vía rồi, khách trọ chết trong nhà nghỉ của ông ta, ông ta nhất định là người có trách nhiệm lớn nhất, nhưng người thân của người khách trọ bị chết đã mang người đó đi rồi, hơn nữa lại không tìm đến ông gây phiền toái, điều này đã làm cho ông nhẹ nhõm lắm rồi.
Nhưng ông vẫn chưa nhẹ nhõm hoàn toàn, thì người ta lại đến, thậm chí còn có một người nhà là đàn ông.
Nhìn bộ dạng nơm nớp lo sợ của chủ nhà nghỉ, Nhan Vũ lại không có tâm trạng để hỏi, cô biết rằng chuyện này không liên quan gì đến chủ nhà nghỉ kia.
-Đem màn hình giám sát ra cho chúng tôi xem chút.
Diệp Mặc không để ý đến bộ dạng lo lắng của chủ nhà nghỉ, hắn cũng biết tìm người này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Màn hình giám sát nhanh chóng được đưa ra, may mắn thay, video vẫn chưa bị hỏng.
Không có video quay trong phòng, chỉ có video trước và sau nhà nghỉ.
Video trước rõ ràng là lúc rạng sáng ngày hôm qua, quả thực có một người con trai mặc áo xám vòng vo trước nhà nghỉ.
Nhìn trong video, người đàn ông này mặc chiếc áo xám, mặt dài, bộ dạng khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, không có che mặt.
Hơn nữa người đàn ông này khi rời khỏi, trong tay lại nắm thêm một cái ba lô, cái ba lô đó Nhan Vũ cũng nhận ra, đó chính là cái ba lô sư tỉ đựng “Thiên đồng hoa”.
Nhan Vũ nhận ra cái ba lô đó, lại nức nở khóc.
Diệp Mặc lại dẫn Nhan Vũ rời khỏi thị trấn Sương Dương, hắn đã biết tên giết người này giống như Nhan Vũ, là một tên không hiểu sự vụ.
Nếu như là một tay già đời, gã đã sớm xóa đi đoạn video kia rồi.
Xem ra người đó hẳn cũng là một người trong ẩn môn, hoặc là sống ở nơi không có một bóng người, cho nên không hiểu chuyện này.
-Nơi mà các cô lấy được “Thiên đồng hoa” vẫn còn loại hoa này không?
Diệp Mặc rất quan tâm đến chuyện này, tuy rằng hắn tự nguyện giúp Nhan Vũ, nhưng việc chính không thể quên được.
Nhan Vũ lắc đầu nói:
-Hết rồi, nhưng chỗ đó vẫn còn rất nhiều dược liệu khác, tôi và sư tỉ đã hẹn nhau sau khi sư phụ trị thương xong, sau đó lại đến đây.
-Vừa lúc tôi muốn lấy một số dược liệu, cô có thể dẫn tôi đến chỗ các cô lấy dược liệu được không? Đợi sau khi tôi thu thập dược liệu xong, tôi sẽ nghĩ cách quay về cứu mạng của sư phụ cô.
Diệp Mặc có chút lúng túng nói.
Bây giờ mục đích chủ yếu của hắn đương nhiên không phải đi báo thù cho sư tỉ của Nhan Vũ, bởi vì hắn cũng biết rằng, chuyện này không phải muốn báo thù là báo thù được, nói cho cùng thì ai biết được tên đó chạy đến chỗ nào rồi.
Hắn sở dĩ đi xem video, là muốn ghi nhớ hình dạng của tên hung thủ kia, lần sau nếu như gặp lại gã, thì lập tức ra tay loại trừ.
May mà Nhan Vũ coi như hiểu được, cô cũng biết bây giờ muốn Diệp Mặc đi bắt hung thủ, quả thực giống như mò kim đáy biển, không thực tế.
Cô suýt nữa không đưa ra yêu cầu gì liền nói:
-Tôi dẫn anh đi, chỉ cầu xin Diệp tiền bối cứu mạng cho sư phụ tôi, tôi bằng lòng dẫn anh đi đến chỗ hái dược liệu.
Không có người ngoài, Nhan Vũ lại xưng hô tiền bối.
Dường như cảm giác mình có chút quá đáng, Diệp Mặc thuận miệng nói:
-Tiểu Vũ, cô nói sư môn của cô suýt nữa bị một nữ nhân thiêu trụi.
Nữ nhân kia sao lại muốn giết hết sư môn của các cô, cô biết không?
Nhan Vũ lắc đầu nói:
-Tôi không biết, nhưng đồ của sư môn chúng tôi cũng không mất gì, chỉ có điều Tàng Kinh Các bị lục lung tung lộn xộn hết cả lên.
Có lẽ, có lẽ ả ta muốn tìm cuốn sách nào đó hoặc công pháp cổ võ.
Diệp Mặc lại chắc chắn rằng nữ nhân kia không phải là tìm công pháp cổ võ, nếu như ả ta đã tu đến Bán Bộ Tiên Thiên, có thể thấy công pháp tu luyện của ả tuyệt đối là bậc nhất rồi, làm sao có thể xem công pháp cổ võ của “Liên hàng tĩnh trai” được?
Sau khi hai người nói chuyện một hồi, tâm trạng của Nhan Vũ tốt lên một chút, hoặc có thể nói cô ta cũng hiểu được có những chuyện có đau lòng đi nữa thì cũng không thể quay trở về được.
Cũng may cô gặp được Diệp Mặc, mặc dù phải dẫn Diệp Mặc đi hái thuốc, nhưng cô tin rằng con người như Diệp Mặc nhất định không phải là người không giữ chữ tín, nếu như hắn đã nói, thì nhất định sẽ làm.
Đợi thuốc được hái xong, hắn nhất định sẽ cùng mình quay về “Liên hàng tĩnh trai” giúp sư phụ trị thương.
Nhan Vũ dù sao cũng là tu vi Hoàng cấp sơ kì rồi, tốc độ đi cũng rất nhanh, cô dẫn Diệp Mặc đi cũng chỉ tốn nửa ngày, vào lúc 3h chiều, đã đến nơi hái “Thiên đồng hoa” rồi.
Nơi này có chút giống nơi mà ngày trước Diệp Mặc hái “Tuyết liên tử ngàn năm” và “Trú nhan quả”, cũng là một vách núi vô cùng hiểm trở.
Theo như Nhan Vũ nói, chính tại vách núi này cô và sư tỉ lấy được dược liệu, vì vách núi quá cao, cho nên hai người dùng một dây thừng dài.
Nhưng sau khi sư tỉ chết đi, sợi dây thừng dài ấy cũng không thấy nữa.
-Đây không phải là dây thừng sao?
Diệp Mặc vừa trèo lên đến nơi đã nhìn thấy một sợi dây thừng đặc biệt, sợi dây thừng này giống như sợi dây thừng mà lần đầu tiên hắn đến Thần Nông Giá thấy hai vị tu cổ võ dùng để hái dược liệu.
Xem ra, những môn phái này mỗi người đều có một bộ công cụ đi hái thuốc của riêng mình.
-À, đây là sợi dây thừng của sư tỉ tôi, sao lại ở đây được?
Nhan Vũ chạy đến trước sợi dây thừng, lấy tay vuốt ve sợi dây thừng, không kìm được lại khóc lên.
Diệp Mặc giật mình, thần thức lập tức quét xuống dưới, bây giờ hắn luyện khí tầng thứ năm, thần thức đã gần đến mức 800m.
Có một chỗ trong vách núi quả nhiên là khác lạ, lại còn xanh mướt, mặc dù chưa tính là rất tươi tốt, nhưng so với những chỗ trụi lủi xung quanh thì cũng tốt hơn rất nhiều.
Hơn nữa mảnh đất này lại không hề nhỏ, chắc là rộng khoảng mười mấy mẫu, đoán chừng chỗ này chính là chỗ mà Nhan Vũ nói là nơi dược liệu sinh trưởng.
Diệp Mặc vừa định nói chuyện, lại nhìn thấy một người đàn ông áo xám lưng đeo cùi thuốc, cẩn thận đào một gốc cây dược liệu.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, đúng là Thiên đường có lối không đi, không ngờ lại tự tới tận tay mình rồi.
-Tiểu Vũ, cô có bao giờ nghĩ tại sao sợi dây thừng lại ở chỗ này không?
Diệp Mặc đột nhiên hỏi.
Nhan Vũ tỉnh lại, đúng vậy, sợi dây thừng này sao lại có ở đây? Cô ấy và sư tỉ khi đi cũng đã mang sợi dây thừng này theo rồi cơ mà.
Nhưng cô lập tức hiểu ra ý của Diệp Mặc, có chút giật mình ngẩng đầu lên nói:
-Diệp tiền bối, ý của anh chính là nói người đó đến rồi? Đang ở đây hái dược liệu?
Diệp Mặc gật gật đầu:
-Nếu tôi nghĩ không lầm, hẳn là sau khi cô và sư tỉ của cô hái được “Thiên đồng hoa”, sau đó đi trên đường nói chuyện bị y nghe thấy, sau đó cướp được “Thiên đồng hoa” rồi thì lại quay lại đây hái dược liệu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 538: Bội Thu
Bội Thu
T
heo bản năng, Nhan Vũ gật đầu, quả thực cô với sư tỷ trên đường đã nói qua, đợi sau khi vết thương của sư phụ khỏi, hai người sẽ đến hái dược liệu.
Nhìn vẻ mặt của Nhan Vũ, Diệp Mặc liền biết ngay, hẳn là lúc cô và sư tỷ bàn bạc trên đường thì bị người đàn ông áo xám nghe được, lúc này mới nổi lòng dạ xấu xa.
-Người kia lên rồi.
Diệp Mặc nhìn thấy người đàn ông lấy thuốc kéo sợi dây thừng leo lên, tốc độ rất nhanh.
-A…
Nhan Vũ vội vã đứng dậy, cô nhanh chóng hiểu ra, bản lĩnh của Diệp Mặc cô từng tận mắt nhìn thấy.
Đánh bại người giết hại sư tỷ của cô, chắc là không có vấn đề gì.
Gùi thuốc sau lưng người đàn ông áo xám đã đầy, xem ra thu hoạch được cũng không ít.
Nhưng Diệp Mặc cũng phục lá gan của tên này, vừa giết người đã dám đi lấy thuốc, còn hái cả một ngày.
Lúc người đàn ông nhảy lên đỉnh vách núi thì phát hiện ra Diệp Mặc và Nhan Vũ đang nhìn chằm chằm y.
Theo bản năng y ngạc nhiên, nhưng phản ứng của y rất nhanh, dường như chỉ trong nháy mắt đã rút ra thanh đao dài.
-Tại sao anh lại giết sư tỷ của tôi?
Đôi mắt của Nhan Vũ lại đỏ lên, cô hận không thể lập tức giết y, nhưng cô biết mình không phải là đối thủ của y.
-Cô bé, tôi nhân từ tha cho cô, không ngờ cô lại dám đến đây lần nữa, cô tự mình tìm chết, đừng trách tôi.
Khóe miệng của người đàn ông lộ vẻ dữ tợn, đồng thời liếc nhìn Diệp Mặc đầy sát khí, theo y thấy, Diệp Mặc là cứu binh của tiểu ni cô này.
Diệp Mặc nhìn gùi thuốc của người đàn ông, không ngờ đều là những dược liệu quý.
Đồng thời thần thức của hắn quét xuống bình đài phía dưới, phát hiện ra phần lớn dược liệu tốt đều đã bị người đàn ông này hái rồi, có thể thấy y là một cao thủ rất tinh thông dược liệu.
Người đàn ông áo xám cũng chỉ là tu vi hậu kỳ Huyền cấp trong mắt Diệp Mặc, nhưng vì lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng mặt trời nên sắc mặt hơi tái.
Xem ra y đang muốn chuẩn bị thăng cấp Địa cấp.
-Thiên Đồng Hoa là một thứ tốt, ai ai đều muốn, mày muốn có cũng được, cần gì phải giết người? Mày lấy Thiên Đồng Hoa của người khác lại còn giết người ta…
Diệp Mặc lắc đầu.
-Mày là ai? Tao lấy Thiên Đồng Hoa liên quan gì đến mày?
Người đàn ông áo xám lập tức lớn tiếng hỏi, tạm thời y vẫn chưa hiểu rõ lai lịch của Diệp Mặc.
Nhưng y lại không sợ Diệp Mặc, tuổi Diệp Mặc có thể thấy rõ, dù hắn có bản lĩnh nhưng cũng mới khoảng hai mươi tuổi, có thể thế nào được? Điều y sợ là không biết có người khác trốn ở một bên hay không.
Người đàn ông này vừa hỏi vừa đảo mắt xung quanh.
Diệp Mặc biết suy nghĩ của y, cười một cách lạnh lùng nói:
-Mày không phải nhìn xung quanh, không có người mai phục đâu.
Đối phó với đồ rác rưởi Huyền cấp như mày, tao không cần người khác giúp.
-Mày nhìn ra tu vi của tao? Rốt cuộc mày là ai?
Người đàn ông áo xám nghe Diệp Mặc nói một câu ra tu vi của y, trong lòng có chút bất an.
Y vốn định khi không có người ở xung quanh sẽ động thủ ngay, nhưng hiện giờ y không chắc chắn cho lắm.
Diệp Mặc đi về phía người đàn ông áo xám, hình như hắn không để ý gì đến thanh đao trong tay y.
Tuy Nhan Vũ hận là không thể lập tức giết tên hung thủ này, nhưng nhìn Diệp Mặc tay không tấc sắt đi về phía người đàn ông áo xám, trong lòng cô cũng bắt đầu lo lắng, thậm chí tay đã toát mồ hôi.
Người đàn ông áo xám nhìn Diệp Mặc tay không đi tới, không có bất kỳ binh khí nào, trong lòng hồ hởi, mày có lợi hại đến mấy, đợi lát tao bắt đầu đưa đao ra, xem mày tránh thế nào.
Khi Diệp Mặc chỉ còn cách người đàn ông áo đen khoảng hai mét, người đàn ông áo đen bỗng bước một bước, đông thời thanh đao trong tay đưa một đường sáng lóa, nhanh như tia chớp chém ngang Diệp Mặc.
Thậm chí chân y chưa chạm đất thì đao của y đã chém tới.
Nhan Vũ kinh hãi nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa.
Cô biết Diệp Mặc không thể nào bị giết như thế nhưng trong lòng cô vẫn sợ.
Ánh sáng thanh đao vừa lóe lên, Diệp Mặc bỗng giơ tay ra, trước khi thanh đao chạm tới người, hắn đã cướp lấy thanh đao của người đàn ông áo xám, sao đó đường đao đổi hướng lóe lên.
Khi người đàn ông phản ứng trở lại thì phát hiện thanh đao trên tay mình đã ở trong tay của Diệp Mặc. “Bịch” một cái, y cảm thấy nỗi đau đớn và ngã nhào xuống đất, hét lên tiếng thét thảm thiết, hai chân đã bị đứt ngang gốí.
-Mày…
Sau khi người đàn ông áo xám hét lên thảm thiết, vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm Diệp Mặc, từ trước đến nay y chưa từng gặp một cao thủ như Diệp Mặc.
Cho đến nay, y vẫn luôn cho rằng mình là một trong những người có bản lĩnh, không ngờ trước mặt Diệp Mặc, ngay cả thở cũng không thở nổi.
Diệp Mặc giơ tay lấy gùi thuốc sau lưng y, mở ra xem, quả nhiên bên trong có Thiên Đồng Hoa, trong lòng bỗng rất vui mừng, một khi hắn luyện được Bồi Nguyên Đan thì không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn hắn có thể thăng cấp luyện khí hậu kỳ.
Bồi Nguyên Đan, và Bồi Khí Đan, tuy chỉ khác nhau một chữ, nhưng công dụng cách xa nhau nhiều.
Người Luyện khí tiền kỳ, người luyện khí trung kỳ, thậm chí luyện khí hậu kỳ đều có tác dụng nhất định.
Diệp Mặc ngoảnh đầu lại nhìn Nhan Vũ đang ngây người, gọi một tiếng, sau đó nói:
-Kẻ này đã giết sư tỷ của cô, cô không đến báo thù, còn ngây ra đấy làm gì? Cô chỉ cần đẩy hắn xuống vách núi là được rồi.
Nhan Vũ phản ứng trở lại, ánh mắt trở nên bình tĩnh, chỉ là cô chưa đi tới bên người đàn ông đó thì y đã kêu lên:
-Xin đừng giết tôi, tôi có rất nhiều bảo bối tu luyện Cổ Võ, nếu anh tha cho tôi, những thứ này sẽ là của anh.
-Ồ, đồ của mày để ở đâu?
Diệp Mặc ngắt lời nói.
Người đàn ông áo xám không nghĩ ra có thể trao đổi để Diệp Mặc giữ lại mạng của y, y liền nói ngay:
-Ở Nam Lư…
Diệp Mặc ngắt lời y, thở dài nói:
-Tao thấy thời gian mày làm người rừng ở Thần Nông Giá quá lâu rồi, nếu đã nói rồi thì đi chết đi.
Nhan Vũ, nhanh đá hắn xuống đi.
Thực sự người đàn ông áo xám đã quá lâu không giao tiếp với người, ngay cả việc uy hiếp người khác cũng không biết.
Tuy căn bản Diệp Mặc không quan tâm đến sự uy hiếp, nhưng cũng có thể nhìn ra IQ của người đàn ông này thấp thế nào.
Nhan Vũ nghe người đàn ông này nói xong, còn đang lo lắng Diệp Mặc sẽ giữ lại mạng cho kẻ này, bây giờ nghe Diệp Mặc nói vậy, do dự gì nữa, cô lập tức đi đến, đá y xuống.
Người đàn ông thét lên, rồi bị đá thẳng xuống vách núi, ngay cả tên tuổi cũng không được lưu lại.
-Cô ở đây đợi tôi một lát, tôi xuống xem có dược liệu khác không rồi nói tiếp.
Nói xong không đợi Nhan Vũ trả lời, Diệp Mặc cầm gùi thuốc men theo dây thừng trườn xuống đất bằng.
Xuống đến đất bằng có nhiều dược liệu, Diệp Mặc phân loại chỗ thuốc bên trong gùi, sau đó thu toàn bộ vào trong nhẫn.
Và cũng hái toàn bộ dược liệu có tác dụng còn lại ở đây để trong nhẫn.
Sau hai tiếng, ngay Diệp Mặc cũng cảm thấy mình thu hoạch được không ít.
Có lòng sẽ được báo đáp, nếu không giúp tiểu ni cô này, mình đã không thu hoạch được nhiều dược liệu như thế.
Vả lại Diệp Mặc cũng nghi ngờ, ở nơi Thần Nông Giá này, dược liệu đều tập trung thành từng nơi.
Giống như lần trước hắn phát hiện ra nơi quái quỷ đó, không biết chỗ dược liệu này có phải là được người khác trồng từ rất lâu về trước không.
Bởi vì trong giới tu chân, thường phát hiện ra vườn thuốc mà tiền bối để lại.
Tuy Diệp Mặc vẫn muốn tiếp tục đến ngọn núi khác tìm, thậm chí muốn đến cả Nam Lư Phong xem xem, nhưng cũng biết tiểu ni cô Nhan Vũ rất sốt ruột, hi vọng hắn sớm có thể đi giúp cô trị vết thương cho sư phụ.
Diệp Mặc biết Nam Lư Phong, lúc trước khi hắn đến Thần Nông Giá, cũng đã tỉ mỉ dò xét môi trường địa lý ở chỗ này.
Chỉ là đối với bảo bối gì đó mà kẻ luyện võ có tu vi Huyền cấp nói, Diệp Mặc thực sự không để vào mắt.
Đang lúc Nhan Vũ vô cùng lo lắng, Diệp Mặc đã lên đến nơi.
-Anh Diệp, không, Diệp tiền bối… Xin hỏi, lúc nào thì chúng ta quay trở về giúp sư phụ tôi chữa trị vết thương?
Nhan Vũ tuy sợ Diệp Mặc nhưng việc liên quan đến vết thương của sư phụ, cô không thể không lo lắng.
-Môn phái của các cô ở đâu?
Diệp Mặc hỏi.
-Ở Vũ Di Ẩn Vận Cốc…
Nhan Vũ biết muốn đưa Diệp Mặc đi thì nhất định phải nói ra.
Tuy Diệp Mặc chưa hề nghe nói đến Vũ Di Ẩn Vận Cốc, nhưng Vũ Di Sơn thì hắn biết.
Lúc trước hắn từng đến đó, chỉ là vì tìm kiếm Lạc Ảnh.
Nhưng đoạn đường Vũ Di Sơn cách chỗ này không hề gần, bây giờ Diệp Mặc không có thời gian ngồi máy bay với Nhan Vũ rồi đi từng bước được.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Nhan Vũ còn tưởng Diệp Mặc ghét chỗ đó quá xa, không muốn đi cho lắm, liền nói:
-Diệp tiền bối, thực ra ngồi máy bay cũng không xa lắm, chúng ta có thể…
Diệp Mặc ngắt lời Nhan Vũ:
-Tôi không phải nói là xa…
Lời vẫn chưa nói hết, Diệp Mặc đứng ở chỗ Nhan Vũ không nhìn thấy, đánh cô ngất xỉu luôn.
Nếu ngồi máy bay đi, đối với Diệp Mặc mà nói rất phiền toái, chi bằng phi kiếm đi cho đơn giản.
Muốn để Nhan Vũ không biết hắn bay đi, chỉ có thể đánh ngất cô.
Sau khi Nhan Vũ bị đánh ngất, Diệp Mặc thu dây thừng lại, rồi mới ôm lấy Nhan Vũ bước lên phi kiếm, bay nhanh đến Vũ Di Sơn.
Mấy phút sau, Diệp Mặc đã có mặt ở trong phạm vi Vũ Di Sơn, sau đó tìm một nơi yên tĩnh đặt Nhan Vũ xuống, hắn bắt đầu luyện đan.
Hắn tin với thủ đoạn của mình, tiểu ni cô Nhan Vũ chắc chắn sẽ ngủ say, điều này cũng có lợi cho cô.
Cô đã trải qua biến cố lớn của sư môn, vả lại còn chứng kiến sư tỷ bị giết, nếu tiếp tục cố gắng gượng như vậy, cô sẽ không chịu được, chi bằng để cô ngủ một giấc say.
Sau gần mười tiếng liên tục, Diệp Mặc đã luyện được hai lò Liên Sinh Đan và mấy viên chữa thương hoàn bình thường.
Còn Tinh Nguyên Đan còn thiếu vài dược liệu hỗ trợ thay thế.
Nhan Vũ mở mắt, phát hiện mình đã ngủ từ lúc nào, giật mình ngạc nhiên, vội vàng nhổm dậy, nhìn thấy đám cỏ khô dưới mình thì đoán ngay là do Diệp Mặc trải xuống.
-Cô tỉnh rồi, bây giờ chúng ta đến môn phái cô thôi.
Lúc này Diệp Mặc đi đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 539: Diệp Mặc Trong Mắt Người Khác
Diệp Mặc Trong Mắt Người Khác
A
… Chúng ta đã đến Vũ Di Sơn rồi?
Nhan Vũ ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật trước mắt liền tỉnh lại ngay.
Làm thế nào mà vừa tỉnh lại đã tới Vũ Di Sơn?
Tuy Nhan Vũ có nhiều nghi vấn nhưng cô biết dù cô có hỏi, chắc Diệp Mặc cũng sẽ không trả lời cô.
Tối qua cô bỗng ngủ thiếp đi đã có chút kỳ lạ, dù cô tiếp xúc ngoài xã hội không nhiều, nhưng đối với những việc kỳ quái cũng hiểu đôi chút, cô cũng biết những người có bản lĩnh không muốn người khác biết rõ ngọn ngành.
Cho nên khi tỉnh lại Nhan Vũ cũng không hỏi gì, chỉ cảm ơn Diệp Mặc rồi đưa Diệp Mặc đến Vũ Di Ẩn Vận Cốc.
Ẩn Vận Cốc tương đối hẻo lánh, nếu không có Nhan Vũ dẫn đường, chắc chắn một mình Diệp Mặc tìm không thấy.
Dù ở Vũ Di Sơn, hai người đã đi rất lâu.
Ẩn Vận Cốc không phải ở khu vực chính, cũng may hai người đều không phải người bình thường.
Đi được khoảng gần ba tiếng đồng hồ, Nhan Vũ mới dẫn Diệp Mặc vào đến chỗ có sương mù lượn quanh.
Sau khi đến Liên Hàng Tĩnh Trai, Diệp Mặc cảm thấy môi trường ở đây không bằng Tĩnh Nhất Môn, không ngờ danh tiếng của Liên Hàng Tĩnh Trai lớn hơn Tĩnh Nhất Môn, nhưng địa bàn lại nhỏ như vậy.
Diệp Mặc nhìn lướt qua, nơi đây hơi suy tàn.
Đệ tử cũng thưa thớt, có thể thấy biến cố của hai tháng trước đã ảnh hưởng rất lớn đến môn phái này.
Sư phụ của Nhan Vũ là một người phụ nữ tầm sáu mưới tuổi, đang nằm trên chiếc giường gỗ, gương mặt già nua và tái nhợt.
Sau khi bà nghe Nhan Vũ nói Mai sư tỷ đã chết, tuy không nói nhưng Diệp Mặc có thể cảm nhận được nỗi bi thương của bà.
-Sư phụ, đây là Diệp Mặc tiền bối, con đã mời anh ấy đến trị bệnh cho người.
Nhan Vũ cẩn thận lau mắt cho lão đạo cô, chỉ Diệp Mặc nói.
-Diệp Mặc?
Không ngờ là Diệp Mặc, đôi mắt của lão đạo cô chợt ánh lên chút, tuy bà muốn gượng ngồi dậy, nhưng sức lực của bà không cho phép bà làm như vậy.
Nhan Vũ liền vội đỡ lão đạo cô.
Diệp Mặc, cái tên này bà từng nghe nói, đối với những người ngoại Ẩn Môn mà nói, đây là nhân vật nức tiếng lừng danh.
Tuy bà bị trọng thương, nhưng phần lớn đệ tử và sư muội sau khi trở về đều nói qua một vài chuyện ngoài Ẩn Môn, đối với cái tên Diệp Mặc bà không xa lạ gì.
Tuy bà biết Diệp Mặc không thể cứu bà, nhưng đối với người ngay cả Hồ Lô Cốc cũng phải kính nể như thế, bà không thể không để ý.
-Diệp thiếu hiệp, Tiểu Vũ không hiểu chuyện, lại làm phiền đến cậu, lão tôi thực sự thấy bất an.
Lão đạo cô và Nhan Vũ không giống nhau, Nhan Vũ trẻ người non dạ, dám mời Diệp Mặc đến trị bệnh cho bà, cần phải biết rằng loại người hung ác như Diệp Mặc, một khi không vui, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể tiêu diệt Liên Hàng Tĩnh Trai.
Có thể nói kẻ hung ác có tiếng cả bên ngoài như Diệp Mặc, không cần phải nói đến Liên Hàng Tĩnh Trai không bằng ngoại ẩn lục môn.
Dù là Liên Hàng Tĩnh Trai cũng là một trong những ngoại ẩn lục môn, bà cũng không muốn động đến loại người như Diệp Mặc, huống hồ môn phái của bà càng ngày càng xuống dốc.
Nhưng lúc này ở trước mặt Diệp Mặc, bà không thể không chào đón hắn.
Diệp Mặc không nói gì.
Thời gian hắn ở thành phố bên ngoài lâu rồi, thực sự đối với mấy cái thiếu hiệp, tiền bối gì đó hắn không quen cho lắm.
Diệp Mặc sớm đã không phải là đệ tử tu chân thông tường, tuy hắn chưa tính là cáo già giảo hoạt nhưng cũng có thể nhìn ra dường như lão đạo cô có chút đề phòng.
Đồng thời thần thức của hắn có thể cảm nhận được, lão đạo cô này bị thương rất nặng.
Nếu không dùng Liên Sinh Đan, muốn trị khỏi nội thương của bà, chắc chắn hao tổn rất nhiều chân khí.
Diệp Mặc là một kẻ không thích phiền phức, hơn nữa đã lấy được nhiều dược liệu như thế từ chỗ Nhan Vũ và còn lấy được Thiên Đồng Hoa thì đưa cho bà ấy một viên Liên Sinh Đan là được rồi.
-Thiếu hiệp, cái tên gọi này tôi không dám nhận, nghe không quen, nếu tiền bối coi trọng tôi thì cứ trực tiếp gọi tôi là Diệp Mặc.
Diệp Mặc xua tay nói.
Lão đạo cô vẫn nói:
-Xin Diệp thiếu hiệp đừng nói như vậy, lão tôi pháp hiệu Thanh Ngôn.
Thanh Tuệ sư muội còn không qua gặp Diệp Thiếu hiệp…
Diệp Mặc đoán trong lòng Thanh Ngôn đã coi mình là một kẻ vũ phu chỉ biết dùng vũ lực giải quyết vấn đề, đành ngậm miệng chẳng buồn giải thích.
Hắn cũng biết sở dĩ Thanh Ngôn đối với mình như vậy, không phải bà ấy sợ mình, mà là sợ Diệp Mặc tùy tiện đến Liên Hàng Tĩnh Trai.
Nói không chừng lúc này bà đã oán giận Nhan Vũ không hiểu chuyện, ngay cả loại người như Diệp Mặc cũng dám đưa về.
Diệp Mặc từng gặp đạo cô Thanh Tuệ này, chính là đạo cô khoảng bốn mươi tuổi mà lần trước tham gia hội đấu giá ở Quỷ Thành, tu vi Địa cấp sơ kỳ.
Cô ta đã từng thấy qua lợi hại của Diệp Mặc, lúc này Thanh Ngôn lại nói như vậy, càng sẽ không làm ra việc khiến Diệp Mặc mất hứng, liền dẫn hai đại đệ tử vào chào Diệp Mặc.
Diệp Mặc thở dài, hắn biết thời gian mình lưu lại đây càng lâu thì những đạo cô này càng bất an.
Hắn nhìn Nhan Vũ đang bối rối, và Thanh Tuệ đang đứng một bên rồi đành nói:
-Thực ra lần này tôi đến đây là vì có ddc lợi ích từ Tiểu Vũ, nên đến giúp mà thôi.
Chỉ là muốn giúp trị vết thương cho Thanh Ngôn sư phụ chứ không có ý gì khác.
-Diệp thiếu hiệp, vết thương của lão tôi, lão tôi rất rõ, và cũng biết vết thương hiện nay đã không còn hi vọng gì nữa.
Tiểu Vũ và Tiểu Mai đi tìm Thiên Đồng Hoa quả thực cũng không thể hoàn toàn chữa khỏi vết thương của lão tôi.
Diệp thiếu hiệp là người làm đại sự, lão tôi chỉ hi vọng thiếu hiệp có thể nể tình quen biết Tiểu Vũ mà quan tâm một chút đến Liên Hàng Tĩnh Trai.
Nghe Diệp Mặc nói xong, Thanh Ngôn vội vàng nói.
Tuy khí tức của bà không đủ nhưng một hơi đã nói ra hết những lời này.
Diệp Mặc dở khóc dở cười, chẳng nhẽ danh tiếng của mình ở Ẩn Môn lại kém thế? Những lời của lão đạo cô này, hắn đương nhiên nghe hiểu.
Quan tâm một chút là giả, ý thực ra là Diệp Mặc mày là người làm chuyện lớn, không đến gây phiền phức cho miếu nhỏ Liên hàng Tĩnh Trai này là được rồi.
Diệp Mặc tôi là sói già xấu xa sao? Nhưng với lão đạo cô sắp chết thì có gì mà nói.
Bọn họ sợ mình, đây là điều bình thường, Ẩn Môn là nơi cá lớn nuốt cá bé, mình giết người ở Ẩn Môn đoán chừng bà ta cũng nghe nói tới.
Hơn nữa Liên Hàng Tĩnh Trai còn phát triển hơn Tĩnh Nhất Môn, rất nhiều chuyện đều có tham gia.
Nhưng sau khi trải qua chuyện này, Liên Hàng Tĩnh Trai nên học cách của Tĩnh Nhất Môn, chính là hạn chế ra núi.
Nhan Vũ cũng đứng ngồi không yên, cô không phải kẻ ngốc, vẻ mặt của sư phụ và sư thúc đã rõ ràng, hình như cô không nên đưa Diệp Mặc đến Liên Hàng Tĩnh Trai.
Diệp Mặc không muốn nhiều lời, hắn lấy Liên Sinh Đan ra, đưa cho Nhan Vũ nói:
-Tiểu Vũ, đan dược này đủ để chữa bệnh cho sư phụ cô, đưa cho sư phụ ăn đi.
-Diệp thiếu hiệp…
Thanh Ngôn không muốn bệnh của mình chưa chữa khỏi mà đã nợ Diệp Mặc một ân tình.
Chỉ là lời của bà chưa nói hết đã bị Diệp Mặc ngắt lời:
-Kinh mạch của tiền bối tổn hại một nửa rồi, hơn nữa Đan Điền có xu hướng rạn nứt, nếu không phải tôi thì không ai cứu được mạng của tiền bối đâu.
– …
Nghe Diệp Mặc nói, Thanh Ngôn hoảng sợ dằn lời nói của mình xuống, Diệp Mặc không động đến mình mà biết mình bị thương nặng như vậy, còn dám nói có thể trị được vết thương cho mình.
Đây quả là ly kỳ quá, vả lại đan dược của hắn rốt cuộc là tiên đan gì?
Nhan Vũ lo cho vết thương của sư phụ, vội vàng đút vào miệng sư phụ đan dược.
Thanh Ngôn chỉ cảm thấy đan dược vào miệng đã tan ngay thành nước, sau đó tự động thấm vào cơ thể.
Sau khi uống xong Liên Sinh Đan, ngay lập tức Thanh Ngôn cảm thấy cơ thể rất dẽ chịu, hơn nữa kinh mạch bị vỡ đang tự dần hồi phục.
Đương lúc trong lòng bà vẫn còn hoảng sợ thì Diệp Mặc lên tiếng:
-Thanh Ngôn sư phụ, nếu bây giờ tiền bối tiến hành vận chuyển Chu Thiên, tôi nghĩ nhiều nhất là một tiếng sau, vết thương của bà sẽ hồi phục đựơc tám phần rồi.
Không kịp ngẫm kỹ lời của Diệp Mặc, Thanh Ngôn đã bắt đầu vận khí tiền hành Vận Hành Chu Thiên.
Đối với người luyện Cổ Võ Địa cấp trung kỳ mà nói, phương pháp này vẫn rất cần.
Sau hơn nửa giờ, dù Nhan Vũ không hiểu gì cũng biết vết thương của sư phụ đã hồi phục nhiều, chỉ cần nhìn sắc mặt của sư phụ là biết.
Sau một tiếng, Thanh Ngôn thở dài, bà cữ ngỡ mình chắc chắn là chết, không ngờ ở trong tay Diệp Mặc trong lời đồn mà vết thương của bà đã hoàn toàn tiêu tan, còn lại chỉ cần điều dưỡng vài ngày mà thôi.
Trong lòng Thanh Ngôn vô cùng kinh ngạc, không ngờ Diệp Mặc không những giết người lợi hại mà cứu người cũng lợi hại như vậy.
Nhưng lúc này vết thương của bà đã khỏi, đã nợ Diệp Mặc một ân tình, bà vội vàng nói với Diệp Mặc:
-Đa tạ ơn cứu mạng của Diệp thiếu hiệp, lão tôi quả là lòng dạ tiểu nhân.
Đương nhiên Diệp Mặc biết lòng dạ tiểu nhân bà ấy nói là ý gì, cũng không thèm để ý.
Người khác nghĩ sao về hắn có gì liên quan cơ chứ, chỉ cần mình làm tốt theo cái tâm là được rồi.
Nhan Vũ và Thanh Tuệ vội vàng tạ ơn Diệp Mặc, Diệp Mặc khoát ta nói:
-Vết thương của Thanh Ngôn sư phụ đã gần như khỏi, tôi cũng phải đi rồi, sau này có duyên thì gặp lại.
Thấy Diệp Mặc muốn đi, Thanh Ngôn và Thanh Tuệ hơi ngượng ngùng, ban nãy hai người đều rất đề phòng Diệp Mặc, không ngờ hắn lại giúp thật, không có ý gì khác.
-Diệp thiếu hiệp, nếu không ngại mời dùng cơm trưa rồi hãy đi.
Lần này may nhờ có thiếu hiệp giúp đỡ, nhưng chúng tôi không có đồ vật nào đáng tiền cả, hơn nữa chúng tôi sắp chuyển đi rồi, sau này muốn cảm ơn thiếu hiệp cũng có chút khó khăn.
Thanh Tuệ ngượng ngùng nói.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Tôi đến là vì nhận được Thiên Đồng Hoa của Nhan Vũ chứ không hề quan tâm đến thù lao.
Nhưng tôi thấy phong cảnh ở đây rất đẹp, cũng tương đối bí mật, vì sao lại chuyển đi?
-Ôi, hai tháng trước chúng tôi suýt chút nữa bị diệt môn, vả lại lần này Tiểu Mai, đệ tử của tôi ra ngoài gặp phải độc thủ.
Tôi nghĩ nơi này đã không còn thích hợp cho chúng tôi ở.
Thanh Ngôn thở dài nói.
Diệp Mặc nghe những lời nói này chợt giật mình, Lạc Nguyệt thành của mình đang cần nhiều người đến ở, không biết bà Thanh Ngôn này có hứng thú đưa môn phái của mình đến Lạc Nguyệt thành hay không.
Diệp Mặc không biết làm thế nào để mở lời mời, nhỡ chẳng may bị một số đạo cô sợ hãi nghĩ thành mưu đồ gây rối của mình thì thật không hay, nghĩ đến đây hắn tùy ý nói:
-Không biết hơn hai tháng trước, quý môn đã đắc tội với người nào mà lại gặp tai họa bất ngờ vậy?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 540: Nhất Diệp Nhất Thế Giới
Nhất Diệp Nhất Thế Giới
T
hanh Ngôn lại thở dài, nói:
-Tôi cũng chẳng biết là Liên Hàng Tĩnh Trai của chúng tôi đã đắc tội với ai.
Từ khi thành lập đến nay chúng tôi luôn biết thân biết phận, làm gì đều rất thận trọng, khiêm nhường, chưa bao giờ có ý định gây thù hấn với ai cả.
Thế mà tối hôm đó một nữ thí chủ đã xông vào môn phái của chúng tôi, chưa nói câu nào đã ra tay giết mấy sư tỷ muội trông coi tàng kinh các của chúng tôi rồi.
Người này đúng là tâm địa độc ác.
Diệp Mặc lắc đầu, không biết phải nói thế nào nữa. Ả đàn bà kia suýt thì đã làm cho môn phái của mấy người tan thành khói bụi rồi, còn “nữ thí chủ” cái gì!?!
Thời gian hắn tiếp xúc với Thanh Ngôn không dài, nhưng hắn cũng khá rõ bản tính của lão đạo cô này, vừa yếu đuối nhút nhát lại hay sợ phiền phức.
Diệp Mặc đành phải chủ động hỏi:
-Không biết quý môn bị đánh cắp kinh thư quan trọng nào?
Thanh Ngôn lắc lắc đầu, nói:
-Không có.
Các công pháp tu luyện của môn phái chúng tôi không bị mất cuốn nào, chỉ có Đạo Đức kinh thì không còn quyển nào thôi.
-Đạo Đức kinh?
Sắc mặt của Diệp Mặc thoáng thay đổi, cuốn sách đó đã quá quen thuộc với hắn.
Hồi đó khi ở Hoắc gia tại Thuần An, hắn đã cùng với Lạc Huyên đi tìm “Ní La kinh”.
Cuốn sách “Ní La kinh” được tìm thấy là được kẹp bên trong cuốn “Đạo Đức kinh”.
Chẳng lẽ ả đàn bà đó là đến tìm “Ní La kinh” ư?
Cuốn “Ní La kinh” tìm được khi đó, quyển trước và quyển sau đều có những trang giấy vàng, hắn đã đem ra tìm hiểu đi tìm hiểu lại rất lâu, nhưng thần thức của hắn sau khi quét qua thì chỉ như ném đá xuống đại dương mà thôi.
Ngoài việc chắc chắn rằng có gì đó không bình thường ở đây thì tuyệt nhiên không thể tìm ra bất kì một cơ quan mật nào khác.
-Sao vậy, Diệp thiếu hiệp?
Thanh Ngôn nhìn Diệp Mặc bằng ánh mắt có chút kì lạ.
Vừa rồi hình như phản ứng của Diệp Mặc có gì đó bất thường.
-Ồ, không có gì.
Tôi chỉ đang thắc mắc không biết vì sao người kia lại muốn lấy đi “Đạo Đức kinh” thôi.
Chẳng lẽ mấy bộ kinh thư đó là vật truyền thừa của quý môn hay sao?
Diệp Mặc vội vàng che dấu sự khác thường trong biểu hiện của mình.
Hắn cũng muốn xem xem Thanh Ngôn có biết chút gì hay không.
-Vật truyền thừa?
Thanh Ngôn cười khổ, lắc lắc đầu.
Dường như cảm giác được bây giờ môn phái của mình cũng chẳng còn gì để giấu giếm nữa rồi, ngẫm nghĩ một lát, Thanh Ngôn tiếp tục nói:
-Nếu nói đến vật truyền thừa thì Liên Hàng Tĩnh Trai của chúng tôi có một vật do Nhâm tổ sư truyền lại, có điều trải qua mấy trăm năm, cũng không biết vật truyền thừa đó có thật hay không, nhưng tuyệt đối không thể là mấy bộ Đạo Đức kinh kia được.
-Sư phụ, vật truyền thừa kia là gì vậy?
Một nữ đạo cô trẻ đứng cạnh đã lên tiếng hỏi thay cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn nữ đạo cô kia, người này hắn cũng biết, chính là đạo cô đã giành được vị trí thứ ba trong đại hội ẩn môn.
Sở dĩ cô ta có được vị trí đó là vì Diệp Mặc đã phế đi đệ tử ruột của Hồ Lô cốc, bởi thế nên vị trí thứ ba đó mới lọt vào tay cô ta.
Thanh Ngôn khẽ thở dài, đáp:
-Thật ra cái gọi là vật truyền thừa đó chỉ là một câu nói mà thôi.
Chính là “Nhất diệp nhất thế giới, nhất giới tam thiên diệp”.
Cho đến giờ ta vẫn chưa hiểu ra được ý nghĩa của câu nói này.
Ngay cả trưởng môn sư tỷ và sư tổ cũng không hiểu được, cho đến nay vì để bảo tồn nhất mạch cho Liên Hàng Tĩnh Trai mà chúng tôi vẫn phải thường xuyên di chuyển.
Những điều này cũng đã đến lúc nên nói cho mọi người rồi.
Diệp thiếu hiệp đã cứu ta một mạng, những chuyện này ta cũng không giấu cậu nữa.
Có lẽ vì không biết phải cảm kích Diệp Mặc vì ơn cứu mạng và bảo vệ Địa cấp trung kỳ duy nhất của Liên Hàng Tĩnh Trai như thế nào, Thanh Ngôn liền không chút giấu giếm mà kể hết cho Diệp Mặc.
Vật truyền thừa là một câu nói ư? Không chỉ Diệp Mặc mà tất cả các đệ tử Liên Hàng Tĩnh Trai đều cảm thấy hết sức kỳ quái.
Một câu nói mà cũng gọi là vật truyền thừa ư?
Diệp Mặc cảm thấy kì quặc là bởi trước nay hắn chỉ nghe qua câu “Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề” chứ câu “Nhất diệp nhất thế giới, nhất giới tam thiên diệp” thì quả thực là hắn chưa nghe nói bao giờ.
Đây đúng là một câu lủng củng đầy mâu thuẫn mà.
-Đúng vậy, năm đó sư tổ đã nói, nếu sau này có đệ tử nào hiểu được câu nói này thì đó chính là thời điểm Liên Hàng Tĩnh Trai chính thức lột xác.
Thế những hết đời này qua đời khác vẫn chưa có một ai thực sự làm rõ được câu nói ấy.
Thanh Ngôn lắc đầu, thở dài nói.
Diệp Mặc biết rằng đã đến lúc phải đi rồi, đứng lên nói:
-Thanh Ngôn sư phụ, nếu quý môn chưa tìm được nơi nào vừa ý thì chỗ chúng tôi cũng là một ý kiến không tồi đó.
Công ty Lạc Nguyệt là của tôi, tôi nghĩ rằng rất nhiều người của quý môn đã biết điều này rồi.
Bây giờ dược phẩm Lạc Nguyệt đã được chuyển tới Lạc Nguyệt thành.
Lạc Nguyệt thành rộng lớn, non xanh nước biếc, nếu quý môn không chê thì có thể tới đó định cư.
-Lạc Nguyệt thành ư, tôi biết.
Một đạo cô lên tiếng.
Cô ta biết rõ Liên Hàng Tĩnh Trai bây giờ không còn giống như trước kia nữa.
Để tìm một nơi cư trú mới nên cơ hội ra bên ngoài của những đạo cô ở đây cũng nhiều, mà những người đã ra ngoài thì không ai là không biết đến dược phẩm Lạc Nguyệt và Lạc Nguyệt thành cả.
Thanh Ngôn rõ ràng cũng đã nghe nói qua về Lạc Nguyệt thành, nhưng không ngờ Diệp Mặc sẽ chủ động mở lời mời bọn họ tới Lạc Nguyệt thành như vậy.
Đây chính là một cơ hội tốt, Lạc Nguyệt thành ba mặt giáp biển, đây là một nơi cư trú không thể tốt hơn được nữa.
Nhóm đạo cô Liên Hàng Tĩnh Trai đương nhiên không hề hay biết nguy cơ mà Lạc Nguyệt thành đang phải đối mặt, họ không hề nghĩ tới những cuộc tranh đấu và thế cục phức tạp.
Ngoài những đạo cô có tâm cơ thì đại bộ phận đạo cô ẩn cư cũng đã quen với thanh tu, không thích nghĩ nhiều đến những việc khác.
-Nếu quý môn muốn tới Lạc Nguyệt thành thì có thể liên lạc với Quảng Hàn môn, bởi họ cũng đang có ý định chuyển tới Lạc Nguyệt thành của chúng tôi đó.
Diệp Mặc sợ đám đạo cô này còn đang phân vân nên quyết định “bồi” thêm.
Đối với những người ẩn môn này, nếu họ có ý định chuyển tới Lạc Nguyệt thành, Diệp Mặc cũng rất hoan nghênh.
Thậm chí nếu họ còn mang theo tín ngưỡng, chùa miếu, trai giới, ni cô am gì đó, chỉ cần không phải giáo lí phản động hay tà ác gì thì Diệp Mặc đều sẽ không cự tuyệt.
Đối với hắn mà nói, đây chỉ là vấn đề về tín ngưỡng mà thôi.
Một kẻ không có tín ngưỡng trong mình thì sẽ trở nên vô cùng máu lạnh và đáng sợ.
Hắn không muốn nơi cư dân của mình sinh sống lại không có tín ngưỡng, bất luận tín ngưỡng đó là thật hay giả, chỉ cần có tín ngưỡng, thì sẽ có hy vọng.
-Quang Hàn môn cũng sẽ tới Lạc Nguyệt ư?
Thanh Ngôn tỏ ra rất bất ngờ trước câu nói này của Diệp Mặc.
Diệp Mặc để lại phương thức liên lạc với Hàn Yên rồi rời khỏi Liên Hàng Tĩnh Trai.
Hắn biết rằng Thanh Ngôn đã động tâm rồi.
Một nơi tuyệt đẹp lại bí mật như vậy, đối với một kẻ đang không có chỗ nào để đi thì quả là vô cùng lí tưởng.
Diệp Mặc lại tới Thần Nông giá, Tinh nguyên đan của hắn vẫn còn thiếu một số dược liệu.
Diệp Mặc trong lòng còn đang suy nghĩ đến chuyện Đạo Đức kinh bị mất cắp ban nãy.
Hai trang bằng vàng của cuốn Ní La kinh đã bị hắn lấy đi rồi, vì sao vẫn còn có kẻ muốn tìm Đạo Đức kinh? Không phải cuốn nào trong bộ Đạo Đức kinh đó cũng có những trang làm bằng vàng đâu.
– “Nhất diệp nhất thế giới, nhất giới tam thiên diệp” vì sao lại nói thành “Nhất diệp nhất thế giới”?
Diệp Mặc không ngừng lẩm bẩm những lời này, trong lòng có chút khó hiểu.
Trong lúc Diệp Mặc còn đang thơ thẩn với những câu nói này thì hắn đã tới Vô Lượng sơn.
-Nhanh vậy sao?
Diệp Mặc theo bản năng nói một câu.
Có lẽ vì đã nghĩ quá nhiều về những điều ban nãy nên bước chân của hắn đã đến Vô Lượng sơn từ lúc nào không hay.
Tạm gác những chuyện đó qua một bên, lúc này cần phải tìm dược liệu cho Tinh nguyên đan cái đã.
Những dược liệu phụ trợ để điều chế Tinh nguyên đan không nhất định phải là linh thảo mà có thể dùng Lam Túc, Đảng Sâm, Đương Quy, Thục Địa Hoàng, Cam Thảo phối hợp sử dụng.
Đương nhiên kiếm được càng nhiều thì càng tốt.
Thực ra có rất nhiều dược liệu có thể tìm thấy trong tiệm thuốc, nhưng những dược liệu ấy đã hoàn toàn mất đi linh tính và dược tính mà Diệp Mặc cần.
Hơn nữa có nhiều dược liệu là được trồng ra, đối với Diệp Mặc thì chẳng có chút tác dụng nào.
Cho dù là linh thảo được trồng thì linh khí cũng bị giảm đi rất nhiều lần chứ đừng nói gì đến những dược liệu bình thường.
Những người gieo trồng linh dược không mấy chú tâm đến chuyện chăm sóc bảo vệ linh dược.
Bởi vậy số dược liệu đó trong mắt Diệp Mặc chẳng khác gì một đám củi khô.
Hắn cần thu thập chính là những dược liệu tự sinh sôi trong tự nhiên.
Giờ hắn đã thu thập được gần hết các dược liệu cần thiết rồi, điều chế Tinh nguyên đan chỉ còn thiếu Lam Túc nữa thôi.
Lam Túc là loài cây ưa tối, ưa ẩm, cả thân đều có màu lam, không có hoa, lá có hình đao nhọn, mùi hương nhẹ.
Một cây lam túc có thể sống tới hai mươi năm, nhưng nếu quá ẩm và quá tối thì cây cũng không sống được bao lâu.
Sau khi bước vào Vô Lượng sơn, Diệp Mặc vừa tìm dược liệu vừa hướng bước về phía Nam Lư Phong.
Mặc dù cái kẻ bị hắn giết nói rằng thứ bảo bối đó không phải loại quá quý hiếm nhưng thuận tiện đi xem một chút cũng có sao.
Tên đó biết đến tác dụng khác của Thiên Đồng hoa thì ai mà biết được gã còn có những thứ gì tốt hơn thế hay không?
Thần Nông giá đúng là một vùng đất của dược liệu, Diệp Mặc vừa tới đã kiếm được mấy chục loại dược liệu quý, hơn nữa lại có tuổi thọ cao.
Mặc dù chưa phát hiện ra linh dược nhưng như vậy cũng là tạm ổn rồi.
Dù sao linh dược nào có phải dễ tìm.
Nam Lư Phong cũng giống Địch Thác Phong, đều vô cùng hiểm trở.
Đối với người khác mà nói thì ở vách núi hiểm yếu này mà tìm được một huyệt động quả thực là chuyện không tưởng, còn đối với Diệp Mặc thì đúng là dễ như trở bàn tay.
Hắn bước trên phi kiếm, dùng thần thức tìm kiếm chỉ trong chưa tới nửa giờ đã phát hiện ra một hang động bí mật.
Xem ra đây chính là nơi chứa rất nhiều bảo bối mà tên áo xám kia nói rồi.
Hoặc cũng có thể đây là nơi mà gã thường tu luyện.
Diệp Mặc vừa định tiến vào hang động thì bỗng một tiếng kêu thê lương vang lên.
Diệp Mặc liền đứng lên một mặt đá trên vách núi, phóng tầm mắt theo phía tiếng kêu thảm thiết đó.
Tiếng kêu đó rõ ràng ở bên ngoài thần thức của hắn, lại bị rất nhiều cây cối ngăn trở nên cũng không thể dùng mắt theo dõi được.
Động đã tìm được rồi, cũng không cần vội vào làm gì.
Nghĩ vậy hắn quyết định đi xem rốt cuộc là có chuyện gì đã.
Diệp Mặc đứng trên phi kiếm bay theo hướng vừa mới phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Bên một rừng trúc hoang, một gã đàn ông đang nằm trên mặt đất, hai tay đã không còn nữa.
Mặt đất đầy những máu là máu.
Chung quanh còn có rất nhiều khẩu súng.
Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt, mấy khẩu súng đều không có đạn.
Gã đàn ông này đã chết từ lâu rồi, Diệp Mặc đoán rằng tiếng kêu ban nãy là của gã, lập tức dùng thần thức xem xét xung quanh một lượt thì phát hiện ra cách đó không xa, trong một bụi cỏ cũng có một gã đàn ông đã bỏ mạng.
Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm thì phía xa lại truyền đến một tràng những tiếng binh khí va chạm vọng lại.
Nhưng lần này Diệp Mặc lập tức bay đi, vừa đảo mắt đã trông thấy một đám người đang đấu đá dữ dội.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Cô Vợ Thay Thế [Audio] Cô Vợ Thay Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Co-Vo-Thay-The-SE-Audio-Truyen.jpg)







