[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 96 : Đan Như Đại Thiên (c476-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 476: Đan Như Đại Thiên
Thái Thượng Đạo Kinh, thật sự không dễ tìm hiểu, không nghĩ ra thì uống rượu, Phương Hành đã biến hành cung thành hầm rượu rồi.
Bất quá cũng may, thời điểm ý niệm trong đầu hắn không thông, Đại Bằng Tà Vương bế quan ba tháng ôn dưỡng thần hồn xuất quan.
Sau khi lão nhân này xử lý xong sự tình trong Quy Khư mới bế quan ôn dưỡng thần hồn, hôm nay chấm dứt bế quan, còn có rất nhiều chuyện cần thương nghị với Phương Hành, nên tới gặp hắn.
Sau khi bế quan, Đại Bằng Tà Vương hóa thành hình người, lại có chút không giống trước, tướng mạo của Chu Tước Thiếu Tôn chừng ba mươi tuổi, lúc này lại thành 50 tuổi, có chút tương tự lão đầu mà Đại Bằng Tà Vương hiển hóa ở trong thức hải Phương Hành, nhưng khí cơ lại cực kỳ kinh người, khí huyết cường hoành, còn tràn đầy hơn thanh niên hai mươi tuổi.
– Ồ? Lão Tà, sao ngươi lại biến già rồi, trước kia không phải rất tuấn tú sao?
Phương Hành đang nằm trên nghề, chung quanh đều là bình rượu, nhìn thấy Đại Bằng Tà Vương liền nở nụ cười.
Lại nói Chu Tước Thiếu Tôn trước kia, gia hỏa này thật rất tuấn mỹ, thuộc về loại một ánh mắt là có thể bắt được tâm hồn thiếu nữ, bằng không cũng sẽ không khiến Hận Thiên Thanh và Ma Cô bị hắn mê chết đi sống lại, mà sau khi Đại Bằng Tà Vương đoạt xá, vốn có thể kế thừa dung mạo của hắn, nhưng hết lần này tới lần khác trở nên giống như trước kia, biến già đi rất nhiều, cũng bình thường hơn chút ít.
Mà những biến hóa này, thoạt nhìn là dùng bí pháp cải biến, Phương Hành có chút không rõ ràng cho lắm.
Đại Bằng Tà Vương hừ lạnh nói:
– Dùng thân phận của lão phu, mang dung mạo như vậy, không khỏi quá mất thân phận, hơn nữa lão phu dùng một trăm linh sáu ngày, để thần hồn và thể xác dung hợp, thần hồn thay chủ, cũng sẽ ảnh hưởng huyết mạch, vô luận là bổn tướng hay trạng thái, tự nhiên đều sẽ tùy theo biến hóa, tiểu tử ngươi không cần quan tâm!
Phương Hành cười hì hì nói:
– Hôm nay thế cục Quy Khư như thế nào?
Đại Bằng Tà Vương cười nói:
– Ngươi còn không tin được thủ đoạn của lão phu sao? Tất cả đều nắm giữ, chỉ có điều một lòng chèn ép cũng không phải biện pháp, nếu thật muốn thu phục tâm của bọn hắn, thì phải cho chút ngon ngọt, mà ngon ngọt lớn nhất, chính là tự do ra vào thông đạo Quy Khư.
Chỉ cần nắm giữ con đường này ở trong tay chúng ta, bọn hắn sẽ vĩnh viễn không sinh ra dị tâm.
Còn nữa, trước ngươi nói có bí pháp thống ngự tất cả Hung Thú, cũng phải nhanh nắm giữ, thẳng thắn mà nói, những Hung Thú kia, mới là lực lượng mạnh nhất của Quy Khư!
Phương Hành nghe vậy con mắt sáng ngời, vỗ đùi nói:
– Cái này còn cần ngươi nói? Ta đã sớm nghĩ tới, tương lai nếu ta có thể mang theo tất cả Hung Thú trong Quy Khư lao ra, ở bên ngoài còn không phải đi ngang.
Muốn cướp ai thì cướp?
– Lực lượng cường đại như thế, vậy mà ngươi chỉ muốn kéo ra ngoài cướp bóc?
Đại Bằng Tà Vương vô ngữ, qua nửa ngày mới nói:
– Bức Bách Hung Đồ kia ngươi có thể luyện hóa không?
Phương Hành nghe vậy, có chút uể oải, tiện tay từ dưới mông rút ra một bức tranh, ném đến trước mặt Đại Bằng Tà Vương, làm con mắt Đại Bằng Tà Vương co rút, thật quá hỗn đản a, cẩn thận lau rượu và tro bụi dính ở trên tranh, nhẹ nhàng bày ra.
Trước mắt xuất hiện một bức tranh Hung Thú trông rất sống động…
Phương Hành nói:
– Trong khoảng thời gian này ta cũng xem qua vài lần, Bách Hung Đồ này, trên thực tế là một bộ thần hồn đạo khế, bên trong có rất nhiều Hung Thú được Thái Thượng Đạo thu thập linh hồn luyện chế, đơn giản mà nói, nếu luyện hóa được bức tranh này, thì có thể khống chế tất cả Hung Thú, thậm chí có thể thông qua bức tranh này, ở ngoài nghìn vạn dặm truyền tống Hung Thú đến bên cạnh hộ pháp!
Đại Bằng Tà Vương nghe mà con mắt tỏa sáng, bàn tay run rẩy, sau nửa ngày mới thở dài nói:
– Xác thực là dị bảo…
Phương Hành nhìn hắn nói:
– Còn cần ngươi nói? Thái Thượng Đạo lưu lại ba đại tạo hóa: Thái Thượng Đạo Kinh, Bách Hung Đồ, Thái Thượng Ngọc Thư, xác thực đều là đồ tốt, nhưng cơ hồ không có một kiện nào là có thể trực tiếp sử dụng.
Thái Thượng Đạo Kinh thì đừng nói, ta tìm hiểu lâu như vậy, lại càng ngày càng nghĩ không thông, mà Thái Thượng Ngọc Thư, lại chỉ có thể trước để cho người đánh thần hồn vào trong đó mới có tác dụng, Bách Hung Đồ càng làm cho người đau đầu, vậy mà cần từng bước từng bước luyện hóa… Bằng trình độ cường đại của những hồn khế kia, hiện tại ta ngay cả Hung Thú cấp bốn cũng luyện hóa không được, chớ nói chi là những thứ khác…
– Mặc dù là dị bảo, cũng không có đạo lý giúp người một bước lên trời, cái này đã rất tốt…
Dù sao Đại Bằng Tà Vương cũng lão luyện thành thục, trải qua lúc ban đầu kích động, cũng rất nhanh bình tĩnh lại, mở miệng khuyên Phương Hành, lại nói:
– Chỉ cần nắm giữ Quy Khư không khác trong tay, còn sợ những Hung Thú kia chạy ra lòng bàn tay sao? Sự tình luyện hóa Bách Hung Đồ tạm hoãn, đợi tu vi của ngươi tới rồi nói sau, còn thông đạo ly khai Quy Khư thì sao, bảo đảm ở trong lòng bàn tay của ngươi chứ?
Phương Hành cầm một vò rượu quơ quơ, thấy còn có chút rượu, liền rót vào trong mồm, sau đó thở dài:
– Không có vấn đề, kỳ thật ở cuối Thông Thiên Lộ chính là một tế đàn, ta đã xem qua, có bốn lạc ấn truyền tống, không biết cụ thể đi thông nơi đâu, nhưng ly khai Quy Khư là không có vấn đề.
Chỉ có điều nếu muốn dẫn người ly khai, lại có chút khó khăn.
Cái kia cần tiêu hao lớn lượng Linh Tinh mới có thể thúc dục tế đàn vận chuyển, đơn giản mà nói, chính là phải phí rất nhiều tiền mới được, hơn nữa mang ra ngoài người tu vi càng cao, tốn hao Linh Tinh càng nhiều, nếu như ta muốn mang ngươi ly khai, ít nhất cũng cần một ngàn viên Linh Tinh mới có thể thúc dục tế đàn kia vận chuyển, mà hôm nay toàn bộ Quy Khư, cộng thêm trên người ta, có thể tìm được Linh Tinh cũng không đến 2000 viên!
– Ngàn viên?
Đại Bằng Tà Vương cũng lắp bắp kinh hãi, sắc mặt có chút cổ quái.
Linh Tinh chính là tu sĩ dùng Linh Thạch cực phẩm luyện chế ra, một viên chính là một cân, hàm lượng linh khí bên trong cực kỳ phong phú, ngàn cân Linh Tinh, quả thực là một con số thiên văn sổ tự, không nghĩ tới ly khai Quy Khư cần giá lớn như vậy.
Trầm ngâm nửa ngày, Đại Bằng Tà Vương mới nói khẽ:
– Hôm nay tu vi trên thực tế của lão phu chỉ có Kim Đan trung kỳ, nói cách khác, muốn dẫn mấy Kim Đan đỉnh phong ly khai Quy Khư, cái giá sẽ càng lớn? Bất quá đây cũng là chuyện tốt, Quy Khư trọng yếu nhất chính là ly khai, con đường này khống chế ở trong tay chúng ta, người khác liền không có khả năng lật trời, về phần Linh Tinh, sau khi ra ngoài lại nghĩ biện pháp, đã có hi vọng thì sẽ không lo lắng, Linh Tinh tóm lại có thể tìm được, hơn nữa tuy Quy Khư bần cùng, nhưng này chỉ là nói Linh Thạch và thần mỏ, trên thực tế nơi này linh khí đầy đủ, chính là nơi đào tạo linh dược rất tốt…
– Linh dược?
Phương Hành ngẩn ngơ, sau đó lục lọi mấy cái túi trữ vật, mở ra, linh khí xông vào mũi.
– Cũng sắp quên rồi…
Phương Hành hướng khẽ đảo, cau mày nói.
Những linh dược này, đều là hắn ở Huyền Vực vơ vét được, số lượng không ít, trong đó còn có một bộ phận tuyệt tích ở Thiên Nguyên Đại Lục, chỉ bất quá ngày bình thường hắn chạy đông chạy tây, không có thời gian lý tới, lại không biết luyện đan, vì thế cứ chồng chất ở trong túi trữ vật, ngẫu nhiên mới chọn một hai cây ra làm đồ ăn vặt, hôm nay có rất nhiều linh dược linh tính đã trôi mất.
Đại Bằng Tà Vương thấy vậy, nhất thời đau lòng không thôi, nói:
– Nào có giày xéo bảo vật như ngươi a…
Nói xong thò tay nhặt hết, nói:
– Những linh dược này về sau giao cho ta!
– Tùy ngươi, dù sao ta giữ lại cũng là chiếm diện tích…
Phương Hành nói càng làm cho Đại Bằng Tà Vương phát điên.
Trên tay còn có một đống lớn sự tình phải xử lý, lại gặp cảnh này, Đại Bằng Tà Vương quá đau lòng, chuẩn bị ly khai, nóng lòng tìm địa phương mở linh điền, an bài người đào tạo những linh dược này.
Nhưng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên mở miệng hỏi:
– Lão Tà, Kim Đan cảnh, nếu như tu phương pháp không đan, có thông hay không?
Đại Bằng Tà Vương giật mình, khinh thường nói:
– Ngươi tiêu khiển lão phu sao? Quân thần có đạo, vạn vật quy nguyên, Kim Đan chính là đại đạo hiển hóa, có phân chia mạnh yếu, lại có trật tự Âm Dương, không có loại loại lực lượng này, thì làm sao cân đối, làm sao vững chắc? Vô luận người hay yêu, đạo lý trên Kim Đan đại đạo đều cực kỳ tương tự, đó chính là Đan Như Đại Thiên, kết đan như trị thế, rất nhiều người tu hành, ở trước khi kết đan đều vào hồng trần cảm ngộ đạo lý, chính là muốn sáng tỏ đạo lý Đan Như Đại Thiên, nói trắng ra là, như lão phu giúp ngươi quản lý Quy Khư, nếu như không dạy bọn hắn biết ai tôn ai tiện, một khi náo loạn, chẳng phải không biết đâu mà lần sao?
Phương Hành tự nhiên biết hắn nói có đạo lý, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi:
– Không có biện pháp hóa tất cả lực lượng ra sao?
Đại Bằng Tà Vương thở dài, hỏi Phương Hành:
– Ta biết ngươi không thích vấn đạo, nhưng cũng phải hỏi ngươi một vấn đề đơn giản nhất, đối với thiên địa đại đạo mà nói, ngươi biết quan trọng nhất là cái gì không? Chính là cân đối, kỳ thật bất luận là Nhất Pháp Đan, hay Đại Thánh Đan trong truyền thuyết, trọng yếu nhất chính là hai chữ cân đối.
Nhất Pháp Đan chỉ bồi dưỡng lực lượng, trấn áp tất cả, cho nên cân đối nhất, cũng đơn giản nhất, Đại Thánh Đan thì chẳng những cần trấn áp chín loại lực lượng khác, còn cần chín loại lực lượng này duy trì cân đối, cho nên phức tạp nhất, cũng dễ tan vỡ nhất, mà ngươi nói loại Vô Pháp Đan, một là cần từ không đến có, dùng thần hồn kết đan, mặc kệ tất cả lực lượng, không ẩn chứa quy tắc đạo pháp ở bên trong, thử hỏi ngươi làm sao duy trì cân đối?
Phương Hành nói:
– Không có cách nào duy trì cân đối giữa tất cả lực lượng sao?
Đại Bằng Tà Vương cười khổ:
– Trên lý luận là có thể, nhưng trong hiện thực làm sao có thể?
– Trên lý luận…
Phương Hành nghe vậy, như có điều suy nghĩ, trầm ngâm không nói.
Đại Bằng Tà Vương thấy thế, phất ống tay áo, đi tới phòng nghị sự, hắn rất bận rộn nha, không có thời gian nói nhảm nhiều.
Còn nữa, Ngộ Đan chi đạo, chính là quá trình mỗi tu sĩ cần phải trải qua, hắn cũng có ý muốn để Phương Hành tự mình thực hiện.
Mà Phương Hành trầm ngâm không nói, là bởi vì câu kia của Đại Bằng Tà Vương:
– Đúng vậy, Vô Pháp Đan chỉ tồn tại ở trong lý luận, trong hiện thực căn bản không có khả năng đạt thành… Nhưng Thái Thượng Đạo không phải chính là như vậy sao? Bọn hắn tuyển đồ đệ còn muốn tuyển thập toàn thập mỹ, huống chi đạo kinh của bọn hắn? Có lẽ Đan Đạo chỉ tồn tại ở trong lý luận kia, mới là Thái Thượng Đan Đạo!
– Đã như vầy, ta liền kết Vô Pháp Đan…
Phương Hành âm thầm hạ quyết định, hắn không có nói cho Đại Bằng Tà Vương, sợ dọa đối phương kinh hãi.
Chương 477: Âm Linh luyện hồn
Kết đan, trên thực tế là quán thông tất cả lực lượng, dung hợp thần hồn, rèn thành một loại đại đạo.
Điều này cũng làm cho tu sĩ nếu muốn kết đan, chỉ có thể để lực lượng trong cơ thể hình thành cân đối ổn định, phương pháp đơn giản nhất là chọn dùng quân thần chi đạo, bất luận trong cơ thể có bao nhiêu loại lực lượng, ôn dưỡng một đạo trong đó, áp chế lực lượng còn lại, luyện một đạo kia thành Kim Đan, nhưng kết quả chính là từ đó về sau, tu sĩ chỉ có thể dùng một loại lực lượng chủ tu.
Loại Đan này, gọi là Nhất pháp Đan, lại xưng Đế Đan.
Đan pháp cao minh hơn một ít, là dùng bí pháp bất truyền, tu hành Âm Dương pháp, ôn dưỡng hai đạo lực lượng, dùng hai đạo lực lượng này áp chế lực lượng còn lại, đồng dạng cũng cần hình thành cân đối, chỉ là làm như vậy, cần tu sĩ tốn hao càng nhiều tinh lực đi duy trì cân đối, độ khó tu hành cũng sẽ gấp bội, bởi vì phải cùng lúc tăng lên hai loại lực lượng.
Loại Đan này tên là Âm Dương Đan, lấy âm dương hòa hợp làm căn cơ.
Mà trên Âm Dương Đan còn có Tam Tôn Đan, dùng ba loại lực lượng đồng đều, áp chế lực lượng còn lại, đạt thành cân đối.
Trên Tam Tôn Đan thì có Tứ Tượng Đan, Ngũ Hành Đan…
Cao nhất là Đại Thánh Đan trong truyền thuyết, trong đan có chín loại lực lượng, có thể nói diệu đoạt tạo hóa.
Bất quá nói ngắn lại, lực lượng mỗi nhiều một đạo, độ khó kết đan cùng với độ khó tu luyện sẽ hung hiểm gấp bội.
Tự nhiên uy lực cũng mạnh nhất.
Trước người Phương Hành có hơn mười tâm pháp kết đan, đều là hắn buộc Kim Đan cảnh trong Quy Khư viết ra.
Từ trong tâm pháp của những người này, thì có thể phát hiện mánh khóe, trong đó mạnh nhất chính là Đan pháp của Phụng Thiên Thị Tử Ban Đạo Nhân, hắn vốn là đệ tử tông chủ của một tông môn ở Đông Thắng Thần Châu, bởi vì đắc tội đệ tử của bát đại cổ thế gia, bị ép trốn vào Quy Khư, bất quá sau khi tiến vào Quy Khư, hắn gia nhập Phụng Thiên Thị, vất vả cần cù hiệu lực bảy trăm năm, cuối cùng trở thành nhân vật đứng đầu Phụng Thiên Thị.
Đan pháp của hắn kết hợp tâm pháp bí truyền của Phụng Thiên Thị, phẩm chất cực cao, chẳng những ôn dưỡng ra một tia Tiên Thiên Tử Khí, còn để ba đạo lực lượng kết thành cân đối, nói cách khác, đan thành tâm pháp, cái này đã là hiếm thấy ở trong Quy Khư.
Mà yếu nhất là một Kim Đan cung phụng của Hận Thiên Thị, hắn ở ngoại khư bị người đuổi giết không chỗ có thể trốn, tiến vào Quy Khư, gia nhập Hận Thiên Thị, sau khi chứng minh mình trung thành, cũng được truyền tâm pháp bí truyền của Hận Thiên Thị, xem như may mắn, mấy lần cố gắng thành công kết đan, đương nhiên phẩm chất lại cực thấp, chỉ là đan thành nhất pháp.
Vấn đề để Phương Hành buồn rầu cũng ở chỗ này, hắn bất ngờ phát hiện, nếu như mình y theo phương pháp kết đan của Thái Thượng Đạo Kinh, cuối cùng hắn ôn dưỡng ra Kim Đan, thì ngay cả một đạo lực lượng ôn dưỡng chủ yếu cũng không có…
Nói cách khác, hắn sẽ kết thành Vô Pháp Đan.
Chỉ dùng thần hồn, từ không thành có, rèn ra một viên Vô Pháp Đan tinh khiết.
Loại phương pháp kết đan này, quả thực chưa bao giờ nghe thấy.
Nếu là người bình thường, căn bản không thể kết thành viên đan này, bởi vì luyện hóa thần hồn từ không đến có, cuối cùng hóa thành Đan cảnh, thật quá khó khăn, trong trăm người thì trăm người đều thất bại, bởi vì thần hồn căn bản chịu không nổi rèn luyện như vậy.
Nhưng Phương Hành lại có một cơ hội, bởi vì hắn có Thái Thượng Cảm Ứng Kinh.
Tu luyện Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, thần hồn của Phương Hành cường đại vượt xa tu sĩ bình thường.
Cũng chỉ có thần hồn cường đại bực này, mới có cơ hội tu luyện Vô Pháp Đan.
Bất quá sau khi Phương Hành hạ quyết định, lại phát hiện thần hồn của mình đủ cường đại rồi, nhưng còn chưa đủ.
Nếu muốn kết Vô Pháp Đan, phải làm thần hồn cường đại hơn.
Sau khi suy nghĩ, Phương Hành quyết định bế quan, người khác chỉ cho rằng hắn tĩnh tu ở trong hành cung, nhưng trên thực tế, hắn lại một mình đi vào hạch tâm Quy Khư, tuy trên đường đi nguy cơ trùng trùng, nhưng có thân phận Thái Thượng di đồ, Phương Hành không phải Hung Thú tập kích, hơn nữa mình độc thân đi vào, tốc độ cũng nhanh không ít, nửa tháng sau đã đến trước Hoàng Tuyền Hải.
Đến nơi này, Phương Hành dấu đi khí tức của mình, sau đó trực tiếp tiến vào Hoàng Tuyền Hải.
Hắn có thân phận Thái Thượng di đồ, để hắn không bị Âm Linh của Hoàng Tuyền Hải tập kích quấy rối, nhưng hôm nay ẩn dấu khí tức, tự nhiên sẽ bị vô số Âm Linh theo dõi, Phương Hành thì vận chuyển Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, bắt đầu dùng Âm Linh ma luyện thần hồn của mình, loại thống khổ này, như bách quỷ phệ hồn, như lăng trì cắt thịt vậy…
Thái Thượng Cảm Ứng Kinh vốn là pháp môn luyện hồn huyền diệu tinh thâm, thời điểm Phương Hành ở Đại Tuyết Sơn tìm hiểu, đã từng đưa tới du hồn trong thiên địa, cảm thụ chấp niệm tuyệt vọng trong du hồn, dùng loại chấp niệm này rèn luyện thần hồn của mình, cũng chính bởi vì loại ma luyện thống khổ này, thần trí của hắn mới có thể cường đại hơn tu sĩ bình thường mấy lần.
Mà hôm nay, Phương Hành tìm hiểu Thái Thượng Đạo Kinh có chút đoạt được, càng từ đó phát hiện Thái Thượng Đạo Kinh và Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, thậm chí Thái Thượng Hóa Linh Kinh, cũng không phải chỉ có danh tự giống nhau, còn có rất nhiều đạo lý tương tự, hắn tìm hiểu Thái Thượng Đạo Kinh, lại ẩn ẩn cảm ngộ Thái Thượng Cảm Ứng Kinh rõ ràng hơn, đây cũng là nguyên nhân hắn có can đảm thân nhập Hoàng Tuyền Hải tu luyện.
Âm Linh vô tận, đều từng là đệ tử của Thái Thượng Đạo, về sau chết ở trong thiên kiếp.
Trong Âm Linh lưu lại loại khủng bố khi thiên kiếp phủ xuống, cho nên hung tàn thô bạo, ngay cả Kim Đan đỉnh phong cũng chống cự không nổi chúng xâm nhập.
Nhưng hôm nay Phương Hành lại muốn cảm ngộ đại khủng bố của chúng, dùng để tu luyện thần hồn.
Thần hồn xé rách, rồi lại ở dưới tác dụng của Thái Thượng Cảm Ứng Kinh phục hồi như cũ, trong quá trình này, thần hồn càng cường đại.
Nguyên Anh của Hận Thiên lão tổ phá diệt lưu lại lực lượng, cũng ở trong quá trình này bị thần hồn của Phương Hành hấp thu.
Có thể nói, nếu không có lực lượng Nguyên Anh của Hận Thiên lão tổ, Phương Hành căn bản không kiên trì được.
Ở dưới đáy Hoàng Tuyền Hải, Phương Hành ngồi khoanh chân, một lần nhắm mắt chính là bảy bảy bốn mươi chín ngày.
Bốn mười chín ngày sau, hắn từ trong nước đi qua, cứ như vậy đi bộ về phía Bỉ Ngạn.
Phương Hành cảm giác, Thái Thượng Đạo mưu tính rất sâu xa, giống như mỗi một chi tiết đều tính toán đến cực hạn, dù Hoàng Tuyền Hải thoạt nhìn như bởi vì thiên kiếp mà ngoài ý muốn xuất hiện, vậy mà cũng thành lợi khí tu hành, hắn có Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, muốn tăng lên lực lượng thần hồn rất nhanh, thì chỉ có thể mượn nhờ lực lượng Âm Linh đến ma luyện bản thân, mà Hoàng Tuyền Hải, chính hợp cho hắn dùng.
Bốn mươi chín ngày dày vò thống khổ, cũng như một lần lột xác, để lực lượng thần hồn của hắn tăng mạnh.
Hắn hôm nay, lực lượng thần hồn cường hoành đến trình độ khó nói lên lời.
Chỉ nói cường độ thần hồn, hắn so với tu cùng giai sĩ, cường đại hơn gấp trăm lần…
Mà hôm nay, cường độ thần hồn bực này, cũng cuối cùng thỏa mãn nhu cầu kết đan.
Trực tiếp đi ngang qua Hoàng Tuyền Hải, Phương Hành từng bước một đi tới trước Thái Thượng di chỉ, bỏ ra ba ngày điều chỉnh trạng thái thân thể, chuẩn bị tài nguyên, sau đó trực tiếp tiến vào Thái Thượng di chỉ, thừa dịp Hồng Mông Tử Khí còn chưa xuất hiện, dùng tốc độ nhanh nhất đi vào một đại điện còn chưa hoàn toàn nghiêng sập, ngồi xuống minh tưởng, bắt đầu chờ đợi.
Hắn đợi chính là Hồng Mông Tử Khí!
Lúc này, ngay cả lòng hắn cũng có chút lo sợ, bởi vì hắn dùng phương pháp kết đan, thật sự quá nguy hiểm, cũng quá độc ác.
Tuy trên Thái Thượng Đạo Kinh rõ ràng thuyết minh loại phương pháp kết đan này khả thi, nhưng đoán chừng người dám làm như vậy nhất định không nhiều lắm.
Cũng may mặc dù Phương Hành có rất nhiều tật xấu, nhưng ở phương diện đảm lượng lại tuyệt đối không thiếu.
Ngưng thần điều tức nửa canh giờ, thần thức của Phương Hành khẽ động, cảm giác xa xa có tiếng gió xuất hiện, làm hắn sợ nổi da gà, hắn biết rõ, đây là phản ứng khi nguy cơ xuất hiện trong tiềm thức, điều này đại biểu lấy, Hồng Mông Tử Khí hắn chờ đợi, cũng chính là cơ hội hắn kết thành Vô Pháp Đan đã tới…
– Ta có nên ghi di thư hay không…
Đột nhiên Phương Hành nghĩ tới một việc, nhưng rất nhanh liền bỏ đi, chẳng muốn viết chữ a.
– Ha ha, Liên đại tiểu thư, còn có đám lão bất tử của Thái Thượng Đạo, ta thật quá tin tưởng các ngươi, đừng làm cho ta thất vọng…
Xa xa, tiếng gió càng mạnh, như sóng triều tập cuốn qua, tử khí phô thiên cái địa giống như luyện ngục.
Phương Hành thì vươn ra hai tay, cười lớn nghênh đón.
Ầm ầm!
Thời điểm tử khí ngập trời sắp sửa triệt để bao phủ Phương Hành, trong mắt hắn hiện lên quyết tâm, bỗng nhiên hét lớn:
– Thái Thượng số mệnh, hộ ta thần hồn, thân linh nhất thể, vạn pháp không rời, bình tĩnh bình tĩnh… định con mẹ nó…
Khi hắn khàn giọng hô to, trong phế tích tĩnh mịch, thậm chí trên Hoàng Tuyền Hải, thậm chí trên Thăng Tiên Đài… đều có khí cơ vô hình lao qua, những khí cơ kia, mắt thường không thể nào nhìn, thậm chí ngay cả thần thức cũng rất khó cảm ứng được, nhưng chúng rõ ràng tồn tại, như đạo đạo lực lượng vô hình, quấn quanh thân thể Phương Hành.
Ngay khi khí cơ bao phủ, Hồng Mông Tử Khí cũng lao qua.
Phương Hành không có hoa sen bảo hộ thần hồn, trực tiếp lộ ra ở trong tử khí…
Chương 478: Đan Vô Pháp, Đạo Vô Thiên
Cơ hồ ngay khi tử khí tới trước người, thần hồn của Phương Hành đã rời khỏi thân thể, thần hồn của hắn giống như cọng rơm rạ, bị thủy triều cuốn đi, dù thần hồn của hắn cường đại tới cực điểm, nhưng ở trước mặt Hồng Mông Tử Khí, vẫn không có lực chống cự chút nào, loại chênh lệch kia, tựa như một con trâu rừng muốn ngăn cản vòi rồng trên sa mạc vậy.
Nhưng sớm có số mệnh gia thân, trói buộc thần hồn và thân thể của Phương Hành lại.
Trong nháy mắt, thần hồn của Phương Hành bị Hồng Mông Tử Khí xông qua thân thể, ly thể một thước, thoạt nhìn tựa như một cái bóng mơ hồ, nhưng bị lực lượng số mệnh trói buộc, cứng rắn định trụ.
Mà ở dưới loại tình huống này, thần hồn của Phương Hành nhận lấy thống khổ rất lớn.
Số mệnh có thể trói buộc thần hồn của hắn, lại không giống như liên bảo bảo hộ thần hồn, chỉ cưỡng ép trói buộc thần hồn với thân thể mà thôi, giống như ở trong dòng nước lũ, Phương Hành dùng khóa sắt cố định thân thể của mình, sau đó nhảy vào sông, tuy như vậy sẽ không bị cuốn đi, nhưng lực lượng nước sông trùng kích là không giảm chút nào.
Loại cảm giác này, quả thực còn thống khổ hơn ở trong Hoàng Tuyền Hải tu luyện Thái Thượng Cảm Ứng Kinh gấp trăm lần.
– Ha ha…
Phương Hành cười phá lên.
– Lá gan của ta thật lớn a, tương lai đi ra ngoài khoác lác cũng không nhất định có người tin…
– Bất quá loại phương pháp kết đan này, một khi bắt đầu, thì không cách nào đình chỉ, vậy thì tới đi!
Phương Hành cắn răng, âm thầm vận chuyển Huyền pháp, chìm vào thức hải.
– Tam Muội Chân Hỏa, lên!
Lúc này trong thức hải của hắn, bởi vì Đạo Tháp bị Hận Thiên lão tổ chém vỡ, làm trong hư không lực lượng hỗn loạn, chỉ có Chân Linh ngồi xếp bằng, không chỗ nương tựa, lúc này ở ngoại giới thừa nhận Hồng Mông Tử Khí xông phá, cũng hiển hóa ở trong thức hải, đó chính là một mảnh hỗn loạn, như thiên địa sơ khai, bão táp tàn sát bừa bãi, xé rách hết thảy.
Dựa theo phương pháp kết đan bình thường, Phương Hành chỉ cần y theo Đan pháp bí truyền, dùng một loại hoặc hai loại lực lượng làm chủ thể, sau đó đánh vỡ Đạo Tháp, ngưng tụ tất cả lực lượng và Chân Linh lại với nhau, theo đạo lý nào đó mà bản thân lĩnh ngộ, rèn luyện thành một, đả thông bích chướng, hóa thành Đạo chủng, mà Đạo chủng này, chính là Kim Đan của Phương Hành.
Nhưng hôm nay, Phương Hành không có làm như vậy, thậm chí hắn không có ý đồ đi động Đạo Tháp nghiền nát kia, mà là Chân Linh bay về phía địa phương lực lượng hỗn loạn nhất trong thức hải, cứng rắn thừa nhận Hồng Mông Tử Khí xung kích, không ngừng cảm thụ Chân Linh vỡ vụn sinh ra cảm giác thống khổ, giống như thép tinh bách luyện.
Sắt thường luyện một trăm lần, có thể thành tinh thiết!
Tinh thiết luyện một trăm lần, có thể thành Huyền Thiết!
Trong truyền thuyết, Huyền Thiết lại dùng bí pháp rèn một vạn lần, lại hấp thu uy năng thế gian, sẽ thành Thần Thiết.
Hôm nay Phương Hành dùng phương pháp rèn sắt rèn thần hồn, thậm chí… còn gọi đến Tam Muội Chân Hỏa!
Oanh!
Tam Muội Chân Hỏa hóa thành ngọn lửa, hăng hái bay về phía hắn, sau đó bị hắn nuốt vào.
Chỉ nháy mắt, ở trong Chân Linh bốc lên hỏa diễm.
Trong có Tam Muội Chân Hỏa rèn luyện.
Ngoài có Hồng Mông Tử Khí xung kích.
Tựa như Thủy Hỏa Luyện Đan Pháp đơn giản nhất, luyện thần hồn của mình.
Chỉ có điều, hắn dùng lửa, chính là Tam Muội Chân Hỏa.
Mà nước, là Hồng Mông Đạo Khí biến thành Hồng Mông Tử Khí!
Dùng loại Đan pháp trước nay chưa có này, luyện một viên Kim Đan từ không thành có, tinh khiết vô ngần.
Loại Đan pháp này, mỗi một bước đều giống như đi dây, sai một ly, vạn kiếp bất phúc.
Ở ngoại giới xem ra, lúc này Phương Hành như hỏa cầu ở trong tử khí cuồng bạo, ngồi xếp bằng, giống như Phượng Hoàng dục hỏa trùng sinh, hào quang kia như muốn cùng minh nguyệt tranh nhau phát sáng…
Mà ở bốn phương tám hướng của Thái Thượng di chỉ, chẳng biết lúc nào xuất hiện chín bóng dáng nhàn nhạt.
Bọn hắn nhìn Phương Hành, trong ánh mắt hỉ nộ khó biện, như kích động, lại như thở dài.
– Ta vốn cho là hắn sẽ xem xét ba năm, không nghĩ tới hắn chỉ cân nhắc không đến ba tháng…
– Hiện tại, hắn cuối cùng có một điểm để ta chú ý, đó chính là đảm phách…
– Lại nói tiếp, chúng ta coi như trưởng bối của hắn, lại không giúp được hắn cái gì, chỉ có thể cầu nguyện!
Chín bóng dáng nhẹ nhàng nói chuyện, dùng thần niệm truyền tin, người ngoài không cách nào phát giác, sau khi hạ quyết định, bọn hắn lặng yên không một tiếng động đi tới bên người Phương Hành, ngồi xếp bằng ở trong hư không, im ắng niệm tụng kinh nghĩa cổ xưa, thanh âm này, người không cách nào nghe được, cũng không cách nào cảm giác được, nhưng trong tối tăm, lại như đang thay đổi cái gì, bảo vệ cái gì.
Thẳng đến chín chín tám mươi mốt ngày sau, chín bóng dáng đình chỉ tụng kinh, lặng yên ly khai, như chưa bao giờ xuất hiện qua.
Mà lúc này, Phương Hành đã trải qua không biết bao nhiêu lần Hồng Mông Tử Khí xung kích, Đan pháp thành.
Trong thức hải, Chân Linh của hắn như một mặt trời, triệt để dung hợp Tam Muội Chân Hỏa, hào quang vạn trượng.
Loại hào quang này, chiếu sáng thức hải hỗn độn, như để hết thảy hỗn loạn, ở trong tối tăm đều có định số.
Từ không đến có, thần đan đã thành.
Nhưng con đường kết đan của Phương Hành, lại còn chưa đi hết.
Tám mươi mốt ngày qua, hắn lần thứ nhất mở hai mắt, sau đó lấy ra một cái hồ lô.
Trong hồ lô chính là Tạo Hóa Lôi Dịch…
Thái Thượng Đạo không cho phép đệ tử của mình thông qua ngủ say ở trong lôi trì thu hoạch tạo hóa, bởi vì như vậy cho dù thành tiên, cũng chỉ là giả tiên, nhưng khi đi trên đại đạo, lợi dụng các loại cơ duyên lại có thể, đây cũng là nguyên nhân Phương Hành có thể lấy được một hồ lô Tạo Hóa Lôi Dịch, ngửa đầu, ùng ục ục uống xuống.
Tạo Hóa Lôi Dịch tản ra sinh cơ vô tận, toàn bộ bị hắn uống vào trong bụng.
Uống xong, Phương Hành nhanh chóng thúc dục Thái Thượng Hóa Linh Kinh.
Chậm rãi luyện hóa Tạo Hóa Lôi Dịch, dung nhập thân thể…
Mà hiển hóa ở trong thức hải, thì chỉ có một vòng thái dương, trong thế giới hỗn độn, đột nhiên có tiếng sấm ầm ầm, đạo đạo thiểm điện tử sắc phảng phất như chém thiên địa thành mảnh vỡ, lại phảng phất như thành lưới lớn, hoặc như thiên địa ngủ say quá lâu, xuất hiện thanh âm đầu tiên, thanh âm này, tỉnh lại cả thế giới, cũng tỉnh lại sinh cơ trong tối tăm…
Ầm ầm!
Thái Thượng Hóa Linh Kinh, luyện hóa vạn vật, hiển hóa ra một loại lực lượng ở trong tối tăm.
Dưới tác dụng của loại lực lượng này, tu vi của Phương Hành chậm rãi trầm xuống, ngưng tụ ở trong thân thể.
Trong thức hải, chậm rãi có mặt đất dày đặc…
Vốn thức hải chính là hải vực, về sau kết thành Đạo Tháp, linh lực cứng lại, thức hải xuất hiện sa mạc hoang vu, mà hôm nay, hải vực quay về đại địa, ở dưới lực lượng của Thái Thượng Hóa Linh Kinh hóa thành lục địa chính thức.
Này không giống sa mạc hoang vu lúc trước, hiện tại trên phiến đại địa này đã có sinh cơ!
Trên không trung, Chân Linh thiêu đốt Tam Muội Chân Hỏa, càng giống như một vòng thái dương.
Chân Linh kia chính là Kim Đan, cũng là mặt trời của phiến thiên địa này, ba đầu sáu tay, ngồi xếp bằng trên hư không, bao quát đại địa, viên Kim Đan của hắn không có bất kỳ lực lượng, chỉ có lực lượng Chân Linh tinh khiết nhất, hoặc nói là lực lượng thần hồn.
Phía dưới, đại địa dày đặc, ẩn chứa sinh cơ, có khả năng dung dưỡng bất luận lực lượng gì…
Ầm ầm!
Có một con sông lớn xuất hiện, uốn lượn kéo dài ra xa…
Là kinh mạch thứ chín, nó ẩn tàng ở trong cơ thể Phương Hành, hôm nay lại hiển hóa ở trong thức hải.
Sau đó có hơi nước mịt mờ từ phương đông bay lên, là một hạt châu màu đen, nó lên cao ở giữa không trung, tản mát ra hơi nước kinh người, hơi nước ngưng kết, tạo thành một ao nước, ao nước lại hóa thành hồ lớn… hạt châu màu đen rơi vào trong hồ, hồ nước vẫn còn chậm chạp dâng cao… Đó là Long Châu, lúc này Long Châu cũng bị Phương Hành luyện vào thức hải.
Hết thảy tự nhiên phát sinh, Phương Hành không có tận lực đi khống chế biến hóa của bọn nó.
Hắn chỉ cho thế giới này một thái dương, bao quát đại địa, đứng ngoài quan sát thiên địa biến hóa…
Hắn đã thành công kết đan!
Thân hoá đại địa, Chân Linh thành đan!
Đan của Phương Hành, tên là Thái Thượng Đan, không có thần tính, không uẩn đạo lý, còn gọi Vô Pháp Đan.
Nhưng Đan Vô Pháp này, lại có thể ngự vạn pháp.
Thức hải của hắn hiển hóa không gian, lại chỉ có thái dương, có đại địa, lại không có thương khung.
Thương khung chính là thiên, thiên chính là quy tắc hiển hóa.
Không gian thức hải của Phương Hành có Địa Vô Thiên, chính là không có quy tắc, đơn giản mà nói, chính là không đạo.
Nhưng chính bởi vì không đạo, nên có thể dung nạp vạn vật, sau này vạn vật tương sinh, sẽ uẩn dục ra ngàn vạn đại đạo.
Đan Vô Pháp, Đạo Vô Thiên, là Đan pháp coi trời bằng vung!
Hết thảy giống như một hạt giống, do Thái Thượng Đạo gieo xuống, ai cũng không biết sẽ sinh trưởng thành cái dạng gì.
Chương 479: Liên Nữ chân ý
Đan pháp vừa thành, Phương Hành cảm giác cực kỳ huyền diệu.
Dùng Thái Thượng Đạo Kinh làm gốc, dung hợp Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, Thái Thượng Hóa Linh Kinh, kết thành Vô Pháp Đan, để hắn tiến vào một cảnh giới huyền diệu, sau khi Đan pháp vừa thành, hắn không có vội lui ra thức hải, mà tinh tế cảm ứng, cảm thụ Tam Muội Chân Hỏa trong thức hải, cũng cảm thụ Long Châu biến hoá ra hơi nước bàng bạc.
– Trong nội đan của ta không có lực lượng nào, lại tùy thời có thể thôi phát hỏa diễm và thủy lực, thật giống như ta ôn dưỡng hai đạo lực lượng…
Phương Hành tâm thần quanh quẩn, mang theo một tia hưng phấn.
– Hơn nữa trong thức hải hình như còn ẩn chứa tạo hóa lôi ý, kia hẳn là Tạo Hóa Lôi Dịch lưu lại, ta dùng Tạo Hóa Lôi Dịch, mượn nhờ lực lượng của nó mở thiên địa thức hải, bề ngoài nó đã biến mất, nhưng một tia lôi ý lại lưu ở giữa thiên địa, nói cách khác, ta đồng dạng có thể điều khiển Lôi pháp, cái này là ba đạo lực lượng!
– Những lực lượng này, vốn cần ôn dưỡng ở trong nội đan mới có thể lưu lại, lại cần đạo lý chèo chống, mới có thể dễ dàng lý giải và vận dụng, nhưng Thái Thượng Đạo Kinh kiếm đi nhập đề, ngược dòng mà lên, thẳng đến bổn nguyên… Đơn giản mà nói, là nhục thân của ta đủ mạnh, cưỡng ép chúng ở trong thiên địa thức hải, cũng bởi vì thần hồn của ta đủ mạnh, cho nên có thể tùy thời vận chuyển sử dụng…
Trên mặt Phương Hành xuất hiện nụ cười thản nhiên, lý giải Thái Thượng Đạo Kinh và Vô Pháp Đan càng khắc sâu, trực tiếp.
– Bất quá những cái này còn không phải trọng yếu nhất…
Hắn mở mắt, từ trong túi trữ vật lấy ra một ngọn giả sơn, đúng là Sơn Bảo lúc trước từ trong bảo khố của Long Nữ trộm ra, từ một ngọn núi chính thức luyện thành Pháp bảo.
Thời điểm xông cửa thứ tám Thập Tuyệt Cục, bị hắn dùng để trấn áp nhục thân của Hận Thiên lão tổ, nhưng về sau hắn trở thành Thái Thượng di đồ, hành động tự nhiên, trên đường về lấy lại, giữ ở bên người.
Lúc này hắn nhìn Sơn Bảo, trong mắt hiện lên dị sắc.
– Trọng yếu nhất là, đạo pháp ta có thể khống chế không phải cố định, có thể tiếp tục tăng nhiều…
– Đã có hỏa, lôi, thủy, lợi dụng bảo vật này, cướp lấy pháp thứ tư…
Phương Hành thì thào tự nói, suy nghĩ sơ qua, dứt khoát đặt bàn tay lên Sơn Bảo, bắt đầu hấp thu Thổ khí trong núi.
Sau khi tìm hiểu Thái Thượng Đạo Kinh, kết thành Vô Pháp Đan, hắn tu luyện Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, Thái Thượng Hóa Linh Kinh cũng tăng lên rất nhiều, tác dụng của Thái Thượng Cảm Ứng Kinh thể hiện ra, chính là tu luyện thần hồn, trước đó không có tăng lên lực lượng thần hồn, Phương Hành khó có khả năng kết thành Đan pháp, mà tác dụng của Thái Thượng Hóa Linh Kinh chính là cướp đoạt.
Sơn Bảo, bản thân là do một ngọn núi lớn luyện thành, ẩn chứa Thổ khí cường đại.
Mà hôm nay.
Phương Hành thông qua cướp đoạt loại Thổ khí này, có thể chuyển hóa thành tu vi của mình, thậm chí pháp của mình.
Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán, hôm nay Phương Hành muốn chứng minh thoáng một phát.
Theo hấp thu Thổ khí, trong thức hải của Phương Hành, thổ địa ở phía tây bỗng nhiên rạn nứt, có một ngọn núi nhỏ phồng lên, ngọn núi nhỏ kia càng lúc càng lớn, kéo dài sinh trưởng, rõ ràng là Sơn Bảo hiển hóa, hơn nữa nó đang trở nên càng lúc càng lớn, càng lúc càng kiên cố, cơ hồ một lạc ấn định trụ đại địa…
– Quả nhiên giống như ta đoán!
Trong nội tâm Phương Hành hiện lên vẻ vui mừng, tốc độ hấp thu Thổ khí nhanh hơn.
Nhưng lúc này, trong thức hải vang lên vài tiếng rắc rắc, nhất thời làm sắc mặt của hắn đại biến.
Trong thức hải, đại địa đột nhiên rạn nứt, xuất hiện mấy kẽ nứt to lớn…
Ngoại giới, nhục thân của hắn cũng rạn nứt, trong lúc vô hình hiển hóa ra vài vết thương đáng sợ.
– Con mẹ nó… Nhục thân… Nhục thân không đủ mạnh…
Phương Hành ngẩn ngơ, vội vàng cắt đứt hấp thu Thổ khí, cười khổ một tiếng, lau máu tươi ở khóe môi.
Nhục thân của hắn, sau khi cùng Long Nữ hoang đường, đã lấy được cơ duyên thật lớn, hơn nữa có Bạch Thiên Trượng lợi dụng Tam Muội Chân Hỏa, giúp hắn chế tạo phương pháp luyện thân, khiến cho nó cường hoành đến trình độ khó có thể tưởng tượng, trước giờ nhục thân cường đại vẫn luôn là lợi khí của hắn, nhưng hôm nay, theo Kim Đan kết thành, hắn vậy mà phát hiện nhục thân của mình không đủ dùng…
Thái Thượng Đạo Kinh, thành Vô Pháp Đan, noi theo thiên địa, diệu đoạt tạo hóa.
Tuy huyền diệu, lại rất khó tu luyện.
Ở trong loại ý cảnh này, thần hồn của Phương Hành chính là mặt trời, mà nhục thân chính là đại địa.
Thái Thượng Hóa Linh Kinh, cho hắn phương pháp hấp thu lực lượng vạn vật tu hành, nhưng lực lượng hấp thu vào, lại cần nhục thân của hắn gánh chịu, lúc này xuất hiện tình huống, chính là nhục thân của hắn tải không nổi lực lượng Sơn Bảo ẩn chứa, sau khi hắn cưỡng ép cắn nuốt lực lượng Sơn Bảo, liền vô hình tan vỡ, bị trọng thương… nói đơn giản, chính là gánh không nổi…
– Nếu ngay cả nhục thân của ta cũng gánh không được mà nói, vậy nhục thân của ai có thể tu Thái Thượng Đan pháp?
Phương Hành cũng có chút nghi ngờ, nghĩ thầm chẳng lẽ Thái Thượng Đan pháp cũng có sơ hở?
Bất quá đầu hắn chuyển mấy vòng, rất nhanh liền nghĩ tới một vấn đề.
– Không phải Đan pháp có vấn đề, mà là kinh nghĩa của ta không được đầy đủ…
– Hôm nay xem ra đã rõ ràng, Thái Thượng Hóa Linh Kinh, Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, đều có ngàn vạn lần quan hệ với Thái Thượng Đạo Kinh, nói không chừng chính là nhất mạch đồng nguyên, Thái Thượng Đạo là quy tắc chung.
Thái Thượng Hóa Linh Kinh và Thái Thượng Cảm Ứng Kinh là phân cành, cũng bởi vì vậy, mới có thể thông qua tìm hiểu Thái Thượng Đạo Kinh, đến đề thăng cảm ngộ của chúng!
– Mà hôm nay, sở dĩ ta sẽ xuất hiện loại tình huống này, nguyên nhân rất đơn giản, kinh nghĩa của ta không được đầy đủ…
– Mà cuốn kinh thiếu kia, có lẽ là… Thái Thượng Bất Tử Kinh!
Nghĩ đến đây, trong tâm Phương Hành đã sáng tỏ thông suốt.
Hắn càng ngày càng ẩn ẩn cảm giác được, kỳ thật hết thảy, đều ở trong lòng bàn tay của Liên Nữ.
Thái Thượng Cảm Ứng Kinh của mình, chính là ở trong Tiên Điện nàng ngủ say đạt được, hơn nữa nàng tỉnh lại, tìm tới mình, cùng mình và Kim Ô tiêu dao bốn phía, chung sống thời gian không ngắn, Thái Thượng Bất Tử Kinh của Kim Ô và Thái Thượng Hóa Linh Kinh của mình, có lẽ nàng cũng biết, kể từ đó, nàng chỉ dẫn mình tới lấy Thái Thượng Đạo Tạng, nhất định là có thâm ý.
Chỉ tiếc, vốn là sự tình rất tốt, kết quả Kim Ô ở lúc cuối cùng không chịu tiến vào Quy Khư.
Cái này khiến cho mình tu luyện Thái Thượng Đạo Kinh, Đan pháp sơ thành, lại chưa đại thành, thiếu một đạo kinh văn.
Mà thiếu, chính là Thái Thượng Bất Tử Kinh mà Kim Ô thu được ở Huyền Vực kia!
Hôm nay nhục thân của Phương Hành đã rất mạnh, nếu nói còn ai có thể siêu việt mình, thì chỉ có Kim Ô tu luyện Bất Tử Kinh.
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, nhịn không được mắng lên:
– Kim Ô hỗn đản, sớm đi theo ta tiến vào chẳng phải sẽ không phiền toái như vậy? Đợi đi ra ngoài không hầm nó mới lạ… Còn có nha đầu ngốc kia, nói cũng không nói rõ ràng, cần phải thần thần bí bí như vậy sao, sớm nói Bất Tử Kinh của Kim Ô trọng yếu như vậy, ta buộc cũng bắt buộc nó vào a…
Thống mạ một hồi, lúc này mới tức giận thu huyền công, mở hai mắt ra.
Hôm nay hắn đã thành Kim Đan, đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ cảm thấy thiên địa đại biến, thế giới ở trong mắt hắn, đã là một bộ dáng khác.
Tâm thần hơi động, trong phương viên ngàn trượng, hết thảy sự vật rõ ràng rành mạch.
Thậm chí thần thức thúc dục tới cực điểm, hắn có thể phát hiện kẽ nứt trong hư không, sau đó tâm niệm hơi động, nhục thân tiến vào trong kẽ nứt, trở ra lúc, đã xuyên việt không gian, đến một địa phương khác.
Đây là Na Di Thuật mà chỉ Kim Đan cảnh mới có thể thực hiện.
Tinh tế cảm giác, hắn chỉ cảm thấy ngoại trừ nhục thân bị chút vết thương, không cách nào phát huy ra lực lượng cường đại nhất ra, thì còn lại đều rất bình thường, tuy khí tức Kim Đan của hắn hết sức yếu ớt, thoạt nhìn chỉ có thể cảm giác được hỏa diễm mơ hồ, như là Nhất Pháp Đan, nhưng trên thực tế, hôm nay hắn đã Đan uẩn tứ pháp, thủy, hỏa, địa, lôi, đều có thể vận chuyển như ý.
Đương nhiên, bởi vì nhục thân bị thương, phát huy ra địa pháp sẽ hơi yếu.
– Hiện tại ta muốn cùng người đánh một trận, xem thực lực đạt đến mức độ nào?
Trong lòng Phương Hành thầm suy nghĩ, càng nghĩ con mắt càng sáng, nhịn không được hắc hắc cười trộm.
Tuy không dễ phán đoán, nhưng dự đoán ra kết quả, lại làm cho Phương Hành khá thoả mãn.
Cái này là ý nghĩ làm cho người ta không nói được lời nào, theo hắn, Thái Thượng Đan Đạo ẩn chứa thiên địa chí lý, đại biểu cho ý nghĩa, thậm chí mở ra một đại môn vô thượng, lại không trọng yếu bằng hắn dùng để đánh nhau phát huy ra thực lực…
Nhìn thoáng qua Thái Thượng di chỉ, Phương Hành cười hắc hắc, phi thân lướt đến giữa không trung, sau đó dưới chân tụ tường vân, có chút dừng lại, sau đó vèo… kéo ra một đạo kim quang, trong nháy mắt đi ra hơn mười dặm, sau đó ngừng lại, đã biến mất ở phía chân trời, trên không trung chỉ có tiếng ca truyền đến:
– Trong thôn có một quả phụ gọi Tiểu Hoa…
Đan pháp đã thành, liền quay đầu lại nói với Đại Bằng Tà Vương một tiếng, cũng nên ly khai Quy Khư, đi ngoại giới tiêu dao…
Chương 480: Bắc Câu Yêu Địa
Một hồi trời đất quay cuồng, giống như trải qua trăm ngàn năm luân hồi, thân thể tiêu tán, sau đó gây dựng lại, không biết bao nhiêu lần.
Lúc Phương Hành tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu choáng mắt hoa, dù thân thể hắn cường hoành, tu vi tinh thâm, cũng khoanh chân ngồi xuống, thật lâu mới khôi phục lại được, hắn biết rõ, mình là di chứng khi sử dụng tế đàn truyền tống, loại tế đàn truyền tống này, khoảng cách càng lâu, tác dụng lên thân thể càng mạnh, cũng không biết mình truyền tống bao xa, mới có cảm giác mắt hoa mãnh liệt như vậy.
Sau khi hắn kết thành Kim Đan, một là vội vã đi ra ngoài tìm Kim Ô, bổ sung toàn bộ Đan pháp, hai là Quy Khư đã bị Đại Bằng Tà Vương thu thập thành thành thật thật, mỗi người thấy “Khư chủ” như mình, đều trung thực giống như “con vịt”, ngay cả Kim Đan đỉnh phong cũng không dám liếc mắt nhìn mình, thật sự không có gì thú vị, vì vậy ngây người không bao lâu liền đi ra.
Đại Bằng Tà Vương bởi vì Quy Khư vừa mới ổn định lại, còn cần hắn ở lại bên trong tọa trấn, ngược lại không có theo đi ra.
Bất quá hắn biết Phương Hành xưa nay to gan lớn mật, thích nhất gây chuyện sinh sự, sợ hắn vừa chạy ra ngoài liền bị người chẻ, chết ở bên ngoài, để mình hãm ở trong Quy Khư, vì vậy tìm Phương Hành thương nghị một phen, bố trí rất nhiều.
Tế đàn trên Thông Thiên Lộ, Phương Hành có thể sử dụng, nhưng những người khác không cách nào thúc dục, bởi vậy Phương Hành lợi dụng một giọt bổn mạng tinh huyết hỗn hợp Đan quang của hắn, luyện chế ra một ngọc phù lưu cho Đại Bằng Tà Vương, nếu Quy Khư xảy ra chuyện gì, Đại Bằng Tà Vương có thể mượn nhờ ngọc phù mở tế đàn ra, tiêu hao ngàn viên Linh Tinh, là có thể rời khỏi Quy Khư, xem như hậu thủ.
Trước khi Phương Hành đi, Đại Bằng Tà Vương lại dùng phương pháp lúc trước nhổ lông vũ, luyện chế ra một phân thân của mình.
Mặc dù không có sức chiến đấu gì, nhưng thời điểm khẩn cấp có thể dùng đưa tin, sau đó lại nhờ Phương Hành thay nó nghe ngóng tình huống tộc nhân…. giao cho Phương Hành một đống việc, làm hắn phiền không chịu nổi…
– Đi ra ngoài đừng quên kiếm tiền…
Ở trong Đại Bằng Tà Vương ân cần khuyên bảo, Phương Hành hưng phấn đặt tay lên pháp ấn, thúc dục tế đàn.
Trên tế đàn có tám phù văn, đại biểu cho tám địa phương có thể truyền tống, nhưng trong tám phù văn, đã có bốn cái ảm đạm, đại biểu cho có bốn phương hướng bị hủy diệt, hôm nay còn sót lại bốn địa phương, lại không viết rõ địa điểm, Phương Hành cũng không xác định.
Đương nhiên, đối với Phương Hành và những người khác trong Quy Khư mà nói, có thể đi ra là tốt rồi, tới nơi nào cũng không trọng yếu.
Ngưng thần ngồi xếp bằng nửa ngày, Phương Hành trợn mắt nhìn chung quanh.
Bất ngờ phát hiện mình tới một sơn cốc bốn phía là núi đá màu đen, thời gian vừa lúc hoàng hôn, tịch quang như máu từ đằng xa bắn tới, mà chỗ mình ngồi xếp bằng, là một tế đàn màu đỏ thẫm ở trung tâm sơn cốc.
– Đây là nơi nào?
Phương Hành nhướng mày, phi thân lên, lên tới giữa không trung, đưa mắt nhìn bốn phía.
Bay thẳng đến ngàn trượng, thúc dục pháp nhãn nhìn ra xa, lại càng xem càng kinh hãi.
Chung quanh sơn cốc, tất cả đều là đất nung cháy đen, hoang sơn dã lĩnh, không có một tia sinh cơ.
– Đây rốt cuộc là địa phương quỷ quái gì? Trước tìm người hỏi một chút!
Phương Hành hạ quyết định, hóa thân lưu quang, tùy tiện tuyển một phương hướng lướt ra ngoài.
Đoạn đường này bay vút, nhưng càng bay càng kinh hãi, địa phương này vậy mà khô cằn vạn dặm, đừng nói người ở, ngay cả dấu vết thú hoang cũng khó thấy, Phương Hành liên tiếp bay vài ngày, không biết bay ra mấy vạn dặm, những nơi đi qua, vẫn là núi hoang, đừng nói tìm người hỏi đường, ngay cả quả dại lót bụng cũng tìm không thấy.
Thẳng đến chạng vạng tối ngày thứ ba, rốt cục ở dưới chân một núi hoang, phát hiện có hắc ảnh lóe lên, Phương Hành đại hỉ, lập tức lao xuống dưới, thò tay cầm lấy, bắt được một gia hỏa gầy giống như gậy trúc, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, sau khi bị Phương Hành gọt một kiếm, đối phương bị hù đến xương cốt mềm nhũn, quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu gọi “gia gia” .
– Con mẹ nó, ta sao có thể sinh ra cháu trai xấu như ngươi? Nói cho ta biết nơi này là địa phương quỷ quái gì…
Phương Hành quát hỏi, mới từ trong miệng đối phương hỏi một chút mánh khóe, đáy lòng cả kinh.
Hôm nay chỗ của hắn, bất ngờ là Bắc Câu Lô Châu, cũng chính là Bắc Câu Yêu Địa trong miệng tu sĩ.
Bắc Câu Yêu Địa này ở phía bắc Nam Chiêm Bộ Châu, mà Quy Khư thì ở cực nam của Nam Chiêm Bộ Châu, Phương Hành thực không nghĩ tới, hắn truyền tống từ Nam Hải Quy Khư, vượt qua cả Nam Chiêm Bộ Châu, đi tới Bắc Câu Lô Châu, trong này qua bao nhiêu vạn dặm?
Bất quá sau khi nghĩ lại, cũng cảm thấy thoải mái, vận khí của mình cũng không tệ, sau khi Kim Ô đưa mình tiến vào Quy Khư đã nói qua, nếu mình có thể đi ra, thì đến Bắc Câu tìm nó, hôm nay mình trực tiếp truyền tống đến Bắc Câu Yêu Địa, ngược lại giảm đi không ít công phu, nghĩ như vậy, liền quát hỏi Háo Tử Tinh kia đây là chỗ nào, muốn đi Yêu Đình thì đi như thế nào.
Trước cùng Kim Ô pha trộn, hắn cũng nghe nó nhắc qua, chỗ của nó tên Phù Tang sơn mạch, cách Yêu Đình, Thánh Địa của Yêu tộc không xa, hôm nay đã tới Yêu Châu, chỉ cần tìm được Yêu Đình, thì không khó tìm được Kim Ô.
Háo Tử Tinh thấy Phương Hành chỉ là muốn hỏi đường, vì vậy yên tâm không ít, vội vàng trả về:
– Tiền bối đừng vội, tiểu nhân biết gì nói nấy… Ngài muốn đi Yêu Đình sao? Nơi này là phía tây Đằng Châu của Bắc Câu, còn Yêu Đình thì ở cực nam Dực Châu, chính giữa cách Lạc Nhật Đại Mạc, nếu muốn đi qua, cần phải chuẩn bị sung túc tài nguyên, mà bây giờ binh hoảng mã loạn, tu sĩ Trục Yêu Minh một năm trước vừa mới dẹp xong Dực Châu, phương viên 10 vạn dặm vườn không nhà trống, muốn đi ngang qua Lạc Nhật Đại Mạc, khó có khả năng…
Háo Tử Tinh kia có thể ở địa phương rối loạn cẩu thả sống sót, tuy đói giống như gậy trúc, nhưng tính toán cơ linh, mồm miệng linh hoạt, không bao lâu liền nói rõ ràng tình huống chung quanh cho Phương Hành, nguyên lai Bắc Câu có tất cả mười ba châu, xưa nay chính là Thánh Địa Yêu tộc, từ khi Nam Chiêm Bộ Châu trục yêu, nơi đây đã trở thành địa bàn duy nhất của Yêu tộc, tơi nay đã có mấy ngàn năm.
Tuy sau khi Nam Chiêm Bộ Châu trục yêu, ở dưới đại năng Yêu tộc và cường giả Nhân tộc cộng đồng thương định, đại chiến kết thúc, nhưng ma sát quy mô nhỏ lại chưa từng ngừng qua, Yêu tộc mười ba châu, cũng không phải tất cả đều là lãnh địa của Yêu tộc, nhất là ba châu phía nam, sớm đã bị tu sĩ Nhân tộc chiếm cứ, thành cứ điểm của Nhân tộc ở Bắc Câu Lô Châu.
Vì thế chiến tuyến của Nhân tộc và Yêu tộc, cũng một mực vắt ngang ở ba châu này, Nhân tộc không nghỉ tới tiếp tục đẩy mạnh, thôn phệ mười châu còn lại của Yêu tộc, Yêu tộc thì lực lượng không đủ, lại sợ dẫn động đại năng ở Thần Châu và Nam Chiêm Bộ Châu Hoàng Phủ gia ra tay, cũng một mực không có đại quy mô xuất binh, đoạt lại ba châu kia, bởi vậy xung quanh chiến tuyến khá an ổn, không đến mức không khống chế được.
Nhưng một năm trước, tu sĩ Trục Yêu Minh lại bỗng nhiên xé hiệp định ngưng chiến ba ngàn năm, ngang nhiên xuất binh, dẹp yên Dực Châu cách chiến tuyến gần nhất, điều này làm cho thế cục khẩn trương lên, Yêu tộc nhiều lần xuất binh muốn đoạt lại Dực Châu, không ngừng chém giết, cuối cùng Dực Châu vẫn còn ở trong tay Trục Yêu Minh, phương viên 10 vạn dặm bị đánh thành đất khô cằn.
Mà Phương Hành muốn đi Yêu Đình, thì là Thánh Địa nằm ở phía tây Lạc Nhật Đại Mạc, nếu muốn đi qua, chỉ có thể đi ngang qua Lạc Nhật Đại Mạc, nhưng nơi này là một tử địa, tục truyền lúc trước trong đại sa mạc có ba đại châu của Yêu tộc, nhưng về sau có Yêu Tiên vẫn lạc ở trung tâm đại sa mạc, làm cho ba đại châu kia hóa thành tử địa, ngay cả Kim Đan cảnh, muốn vượt qua cũng rất khó.
Nhưng nếu muốn đi Đằng Châu, lại chỉ có đi ngang qua sa mạc này, từ nơi này đi xuyên qua đại mạc, chỉ cần ba tháng là có thể tới Đằng Châu, nhưng nếu đi đường vòng, đường xá sẽ dài gấp 10 lần, cần hai ba năm thời gian.
Lại hỏi mấy lần, xác định Háo Tử Tinh kia nói không có vấn đề gì, Phương Hành một cước đạp bay đối phương, mình thì vừa đi vừa cân nhắc.
– Muốn đi ngang qua Lạc Nhật Đại Mạc, trừ các loại nguy hiểm không nói, trọng yếu hơn là trăm vạn dặm hoang mạc, không thức ăn không nước uống không tài nguyên, mỗi ngày đều phải thúc dục linh lực chạy đi, ngay cả tiểu gia ta hiện tại cũng chịu không được, ít nhất cũng phải chuẩn bị một nhóm lớn đồ ăn và nước ngọt, cùng với Linh Tinh bổ sung linh lực mới được, nếu không tiến vào chính là chịu tội…
Hắn cũng có chút bất đắc dĩ, hắn để lại rất nhiều Linh Tinh cho Đại Bằng Tà Vương, trên người mình mang theo không nhiều lắm.
– Nếu muốn đi Sương Thổ thành do Trục Yêu Minh khống chế mua sắm vật tư, tiền ở trên người thật đúng là không đủ, hơn nữa nghe nói nội thành có Nguyên Anh tọa trấn, ta không đánh lại, được rồi, vẫn là trở về vốn ban đầu a, nghe Háo Tử Tinh nói, phía trước cách 3000 dặm là Hắc Diễm Lĩnh, còn có một ít Yêu tộc chưa kịp đào tẩu, đi qua cướp chút ít…
Hạ quyết định, dưới bàn xuất hiện tường vân, cấp tốc bay đi, đồng thời tản thần thức ra tìm tòi.
Còn chưa bay quá hai nghìn dặm, liền phát giác phía dưới có một núi hoang, trên sơn cốc cất dấu trận pháp, trận pháp này bố trí cực kỳ xảo diệu, Kim Đan đỉnh phong cũng không dễ dàng phát hiện, nhưng Phương Hành lại tu thành Vô Pháp Đan, thần hồn cường đại khó có thể tưởng tượng, hơn nữa có Âm Dương Thần Ma Giám, phát hiện không tốn sức chút nào.
– Đã có!
Phương Hành cảm thấy vui vẻ, thu lại tường vân, phóng về phía sơn cốc, cách sơn cốc còn có hơn mười trượng, liền rõ ràng cảm thấy có lực trường vô hình tràn ra, Phương Hành hét lớn một tiếng, ngay cả binh khí cũng không lấy, một quyền nện xuống, hôm nay thân thể hắn cường hoành, dù bị thương, chỉ có thể phát huy ra không đến bảy thành lực lượng, cũng không phải tiểu trận bực này có thể thủ.
Ầm… bên ngoài sơn cốc, bạch quang sâu kín chấn đãng, cuối cùng biến hoá ở trong vô hình.
Mà Phương Hành thì như thiên thần đi vào.
– Ăn cướp… Đồ ăn, Linh Thạch, bảo bối… Toàn bộ giao ra đây cho ta…
Sau khi Phương Hành rơi xuống dất, không khỏi hét lớn, sau đó lấy ra hắc kiếm chỉ chung quanh.
Nhưng những lời này vừa mới hô xong, lại bị chẹn họng thoáng một phát, hô không nổi nữa…
Tình huống không đúng lắm a!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










