[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 93 : Ăn gian và hối lộ (c461-c465)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Ăn gian và hối lộ
– Mấy món dị bảo vài, quả nhiên có trọng dụng!
Sau khi xông qua mộ địa, Phương Hành một đường đi nhanh, đồng thời trong tâm mừng thầm.
Hắn đã phát hiện, Tầm Long Thị bỏ ra mấy ngàn năm, nhiều lần tìm tòi nghiên cứu, được ra mỗi kết luận đều có trọng dụng.
Ví dụ như phương pháp dùng dị bảo đối kháng Thông Thiên Lộ, xác thực đúng bệnh, nếu dựa vào mình xông qua chín tên Kim Đan sơ kỳ, cũng không phải không có hi vọng thông qua, nhưng coi như qua cũng sẽ không thoải mái.
Nhưng dựa vào pháp kiếm của Phụng Thiên lão tổ, hắn lông tóc ít bị tổn thương, cũng đã qua cửa thứ nhất.
Bởi vậy hắn càng thêm để bụng mấy món dị bảo kia, nếu Phụng Thiên pháp kiếm có thể trợ giúp mình qua cửa thứ nhất, vậy những thứ khác thì sao?
Đang đi đường, hắn vận chuyển Âm Dương Thần Ma Giám, nhiều lần dò xét công dụng của các dị bảo.
Không bao lâu, Phương Hành ngừng lại, thông qua mộ địa, hắn một đường đi thẳng, đã vượt qua gần nghìn dặm, rốt cục phát hiện phía trước lại có dị tượng, cách hắn khoảng hai ba dặm, có vô số cột đá cổ quái trùng thiên, từ xa nhìn lại giống như một rừng rậm, những cột đá kia xếp đặt, mới nhìn lộn xộn không trật tự, nhưng lại ẩn hàm quy luật nhất định.
– Cửa thứ nhất khảo thi là chiến lực, chẳng lẽ cửa thứ hai là trận pháp?
Đi tới trước thạch lâm, quả nhiên có bia đá xuất hiện, nói rõ quy tắc phá trận.
Cửa thứ hai rõ ràng là một đại trận, trình độ huyền ảo cơ hồ có thể so sánh với đại trận bên ngoài Thái Thượng di chỉ, chỉ có điều không giống đại trận bình thường là, thạch lâm là do cột đá sắp xếp, điều này cũng làm cho tám cửa sẽ không vận chuyển, hơn nữa không cần phân biệt, rõ ràng đứng ở trước mắt, chỉ cần tính ra nguyên lý của đại trận, thì có thể thong dong qua trận.
Phương Hành thấy vậy, lại nhịn không được nói thầm, đây chính là khuyết điểm lớn nhất của hắn a.
Tính toán chi thuật, nếu để cho Kim Ô đến thi sẽ rất dễ dàng, nhưng để mình đến suy tính, kia chính là không trâu bắt chó đi cày!
– Xem ra Nguyệt Như Ý là dùng ở chỗ này…
Phương Hành thu Phụng Thiên pháp kiếm, tay cầm Nguyệt Như Ý, dị bảo này là bí mật bất truyền của Bái Nguyệt Thị, Ngọc bà bà kia vốn không muốn giao ra, nhưng ở dưới Phương Hành bức bách không giao cũng không được, chỉ có điều lão thái bà kia cũng không phải người tốt, vậy mà cố ý nói sai phương pháp sử dụng, Phương Hành cũng không nói toạc, dùng Âm Dương Thần Ma Giám nhìn thông thấu.
Nguyệt Như Ý này không phải Pháp bảo công kích, cũng không phải Pháp bảo phòng ngự, mà là một Pháp bảo nhận biết hiếm thấy, sau khi tế lên không trung, sẽ giống như trăng lưỡi liềm bay lên 30 trượng, phát ra ánh trăng nhàn nhạt, chỗ ánh trăng bao phủ, hết thảy cảnh tượng sẽ bị Phương Hành nhận biết, rõ ràng rành mạch, thông qua nó, dù Phương Hành không dùng thần thức dò xét, cũng có thể đi qua thạch lâm.
Đã có bảo vật này, qua cửa thứ hai quả thực là ăn gian.
Phương Hành cơ hồ là muốn cười ra tiếng, ném Nguyệt Như Ý lên không trung, giống như ánh trăng treo ở trên đỉnh đầu, sau đó đi nhanh vào trong thạch lâm, vốn sau khi tiến vào thạch lâm, thần thức sẽ bị áp chế, chỉ có thể dựa vào trình độ trận pháp suy tính ra con đường chính xác, nhưng hắn dùng Nguyệt Như Ý dò xét hiểu được tất cả cấu tạo, còn tính cái gì chứ, bước đi là được.
Đương nhiên, cái này cũng là tính chất đặc biệt của Nguyệt Như Ý, nếu là Pháp bảo khác, bị thạch lâm nhận ra khí tức, đã sớm phóng thích sát khí hủy diệt, thậm chí ngay cả Phương Hành trong thạch lâm cũng sẽ bị giảo sát, nhưng hết lần này tới lần khác Nguyệt Như Ý lại là dị bảo hiếm thấy, trên bảo vật này không có khí tức Pháp bảo, phát ra cũng chỉ là ánh trăng nhàn nhạt, bởi vậy che mắt thạch lâm nhận biết.
Vô kinh vô hiểm qua cửa thứ hai, Phương Hành vui vẻ, nhanh chóng phóng đi.
Thời điểm đi tới cửa thứ ba, nơi này lại là một sơn cốc, miệng hang có một Khô Lâu đội khăn, tay nâng quyển sách màu vàng, mặc thanh y ngồi xếp bằng, cánh tay trái đã mất, ở trước mặt hắn lại để một cái sa bàn, chung quanh còn có gậy trúc màu tím óng ánh, tựa hồ là dùng để làm bút viết.
Phương Hành đến gần, đọc văn tự trên tấm bia đá, nói cho hắn biết cửa này chính là thư pháp.
Rất đơn giản, chính là dùng gậy trúc ở trên cát viết ra hai chữ “sắc lệnh”.
Sắc lệnh, chính là hai chữ mà người tu phù chú thường xuyên dùng, mỗi một phù chú, đều dùng hai chữ “sắc lệnh” ở cuối cùng.
Biết nội dung của cửa ải này, Phương Hành không khỏi hưng phấn.
Liên tục hai cửa là ăn gian thông qua, cảm thấy có chút không ý tức, hôm nay khó khăn lắm đụng phải một cửa mình tinh thông, há không phải là thời điểm Phương đại gia bày ra thủ đoạn? Nhất thời cười to, lẩm bẩm:
– Tuy ta đọc sách là bị người dùng đao gác ở trên cổ bức học, nhưng tốt xấu gì cũng biết ghi hai chữ kia nha!
Vì vậy nắm lấy gậy trúc, ở trên sa bàn viết hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Chỉ viết hai chữ, lại còn thiếu một nét, cũng may cuối cùng nhớ ra, vẽ thêm vào.
Sau khi ghi xong, trong nội tâm cực kỳ vui vẻ, tiện tay thu gậy trúc vào trong túi trữ vật, cười tủm tỉm chờ vượt qua kiểm tra.
Không nghĩ tới chính là, sau khi hắn ghi xong hai chữ, cái cổ của Khô Lâu thư sinh rắc rắc rắc… đầu cúi xuống, hốc mắt trống trơn nhìn sa bàn, sau đó hình như ngay cả Khô Lâu cũng ngây ngốc một chút, phải rất lâu mới nhận ra hai con cua bò trên cát kia là chữ, đỉnh đầu nhất thời thoát ra vô số oán khí, tràn ngập thiên địa.
Bộ dáng này rất giống như thư sinh ở thế tục bị vũ nhục, thậm chí loáng thoáng có thể nghe ra hanh âm giận dữ mắng mỏ, sau đó oán khí hóa thành một trung niên phiêu phiêu dục tiên, tay cầm thước dài, nhắm ngay Phương Hành đánh xuống:
– Ta quất chết ngươi, tiểu hỗn đản không học vấn không nghề nghiệp…
– Mẹ ơi…
Phương Hành bị dọa đến lông tơ dựng đứng, rất vững tin mình ghi hai chữ kia không sai, tàn niệm của thư sinh này phát hỏa lớn như vậy làm gì?
Trong khoảng thời gian ngắn hắn lại không nghĩ tới, đối với phù pháp, khảo thí thư pháp là kiến thức cơ bản, thư pháp càng tinh túy, phù pháp sẽ càng mạnh, bởi vậy người giỏi phù văn, thường thường đều là hành gia thư pháp, thích ăn mặc giống như thư sinh, còn Phương Hành chữ như cua bò, tuy thư sinh chỉ còn khô lâu, nhưng thực sự cảm thấy đây là vũ nhục!
Chữ như vậy cũng dám viết ra, đánh không chết ngươi ta không thèm đầu thai…
Từ trình độ nào đó mà nói, Phương Hành là loại có thể làm người chết tức sống lại.
Tuy Phương Hành nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng biết Khô Lâu thư sinh tức giận, bị hù bỏ chạy, vừa chạy vừa lấy pháp kiếm của Phụng Thiên lão tổ ra, nhìn cũng không nhìn, trở lại chính là một kiếm.
Oanh!
Phụng Thiên pháp kiếm chém ra hạo nhiên chính khí mạnh mẽ, như muốn xé rách bầu trời.
Theo lý thuyết, một kiếm này cơ hồ có thể chém chết tất cả tà khí, nhưng sự tình làm Phương Hành không tưởng được xảy ra, tuy thư sinh kia hóa thành khô lâu, chỉ còn một tia oán niệm, nhưng cũng là một thân hạo nhiên chính khí, pháp kiếm của Phụng Thiên lão tổ chém tới, cùng hắn huyễn hóa ra thước kẽ va chạm, vậy mà hai hai chôn vùi, tuy thư sinh bị chém lui lại, nhưng không có chết.
Bất quá cũng may, coi như giúp Phương Hành tranh thủ một chút thời gian, vừa chạy vừa luống cuống tay chân lấy ra Bạch Cốt Thần Phiên, suy nghĩ công dụng của nó, trước đó Phụng Thiên pháp kiếm và Nguyệt Như Ý đều phát ra tác dụng, chắc hẳn Bạch Cốt Thần Phiên này cũng sẽ như vậy, chỉ là trên đường hắn tìm tòi nghiên cứu qua, nhưng còn không có suy nghĩ cẩn thận.
Bạch Cốt Thần Phiên này chính là một cây Ngự Thú Thần Phiên, có thể sinh ra lực ảnh hưởng nhất định với Hung Thú dưới cấp năm, chỉ xem như là Pháp bảo khá tốt, bởi vậy Sư Nam Cát không quá lưu luyến giao nó ra, Phương Hành cầm nó, lại có chút khó xử, bởi vì cửa thứ ba này đừng nói Hung Thú, ngay cả lông thú cũng không phát hiện, chỉ có một khô lâu…
– Chẳng lẽ…
Trong gấp gáp, Phương Hành bỗng nhiên liếc mắt thoáng nhìn, chủ thể của Bạch Cốt Thần Phiên dĩ nhiên là một ngọc cốt óng ánh, hắn lập tức nhớ tới khô lâu thư sinh kia, hình như cánh tay trái cũng thiếu một đoạn cẳng tay, nội tâm nhanh chóng liên hệ hai điểm này, chẳng lẽ Bạch Cốt Thần Phiên không giống hai cửa trước, trực tiếp mượn nhờ uy lực của Pháp bảo, mà là có công dụng khác?
Lúc này oán khí của Khô Lâu thư sinh kia rất lớn, tay cầm thước đánh tới, không rảnh suy nghĩ nhiều, Phương Hành vội vàng tế thần phiên lên.
Hưu!
Bạch Cốt Thần Phiên bay đến giữa không trung, mặt cờ phiêu diêu, thanh quang mãnh liệt, bao phủ phạm vi rất lớn.
Sự tình khiến người ngoài ý muốn đột nhiên xảy ra, thư sinh kia ngay cả pháp kiếm của Phụng Thiên lão tổ cũng không cản được, vậy mà vào lúc này ngừng lại, ánh mắt sáng ngời nhìn thần phiên, chuẩn xác mà nói, là nhìn đoạn bạch cốt kia, thước trong tay không tự chủ được để xuống, sau nửa ngày hắn bỗng nhiên kéo thần phiên tới nói.
– Vượt qua kiểm tra!
Thư sinh quấn lấy thần phiên, quay đầu nói với Phương Hành bốn chữ, sau đó bay trở về, biến mất khỏi sơn cốc, Phương Hành cẩn thận từng li từng tí đến gần sơn cốc, bất ngờ phát hiện thư sinh canh giữ ở miệng hang đã lui qua một bên, lộ ra một con đường có thể nối thẳng sơn cốc.
Mà đoạn bạch cốt ở trên cán lá cờ, lúc này lại im lặng khảm nạm ở trên cánh tay trái của hắn.
– Con mẹ nó, nguyên lai gia hỏa này chỉ làm dáng, cửa thứ ba lại là hối lộ…
Phương Hành nói thầm, một bên đi về phía trước, một bên cân nhắc, dựa theo Ma Cô và Thiếu Tôn nói, Thông Thiên Lộ này có chín cửa, chỉ tiếc dị bảo của Phụng Thiên, Ngự Thú, Bái Nguyệt hình như mỗi một kiện dị bảo đều chỉ có thể ứng đối một cửa, hôm nay ba kiện dị bảo đã dùng qua, nhưng mình lại còn có sáu cửa phải xông, phải làm sao bây giờ?
Trong tâm khẽ nhúc nhích, ánh mắt nhìn về phía gương đồng theo sau lưng mình, chẳng lẽ sáu cửa sau đều nhờ nó?
Chương 462: Thái Thượng di hận
Đã qua ba cửa ải trước, Phương Hành lại xác định một vấn đề.
Phụ thân của Ma Cô có một câu nói không sai, là Thông Thiên Lộ này căn bản không phải người có thể xông.
Chỉ là ba cửa ải trước, hắn liền phát hiện, nếu chỉ bằng vào thực lực của mình, chỉ sợ ngoại trừ cửa thứ nhất còn có chút hi vọng, thì hai cửa sau hắn một cửa cũng không qua được, cái kia cần một người chẳng những chiến lực cường đại, còn cần tinh thông trận pháp, phù pháp, hơn nữa mỗi một đạo phải có tạo nghệ cao thâm, người như vậy, đừng nói mình, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, thậm chí Thiên Nguyên đại lục, lại có mấy cái?
Kinh khủng hơn là, cửa ải như vậy còn có sáu cái nữa…
Nếu để Phương Hành gặp được gia hỏa bố trí cửa khẩu biến thái bực này, tâm tư chẻ đối phương hai kiếm cũng đã có.
Chỉ là bước lên con đường này, thì không cách nào quay đầu lại, Phương Hành cũng chỉ có thể một đường đi về phía trước.
Rất nhanh thì đến trước một cánh cửa bằng đồng xanh, cửa này cao chừng trăm trượng, Phương Hành đứng ở trước cửa giống như một con sâu cái kiến, lúc này đại môn đóng chặc, ngay cả một khe hở cũng nhìn không thấy, trên cửa khảm nạm một cái đầu thú, trán mọc ba sừng, hai mắt đóng chặt, nhưng lại há to mồm, như chờ đợi người khác cho nó ăn.
Ở trước cửa có một lò đan và ngọc án, Phương Hành nhìn kỹ, phát hiện lò đan và ngọc án, thậm chí linh dược trên bàn đều là vật hư ảo, hắn nhìn qua bên trái đại môn, quả nhiên cũng có một bia đá, phía trên biểu hiện phải dùng dược liệu hư ảo trên bàn, luyện chế thành đan dược cho linh thú giữ cửa ăn.
Nếu như viên thuốc để linh thú giữ cửa thoả mãn, đại môn sẽ mở ra, nếu con thú này không hài lòng, sẽ hiển hóa ra nuốt sống người xông cửa, cái này đã rất rõ ràng, cửa thứ tư là khảo nghiệm luyện đan.
– Đây không phải làm khó người sao? Bảo ta luyện đan? Ăn đan dược còn tạm được…
Phương Hành khó xử, hắn là thực phát hiện, Thông Thiên Lộ này thực không thích hợp mình đến xông.
Đang nghĩ ngợi có nên tuỳ tiện luyện một viên, sau đó dẫn linh thú giữ cửa ra tiêu diệt, lại thấy Ngũ Hành Bảo Kính ở sau lưng hắn tách ra hào quang, Phương Hành đại hỉ, biết đây là lại muốn ăn gian, vội vàng lách mình tránh qua, muốn xem bảo kính giúp mình cái gì, chỉ là hắn thực không nghĩ tới, bảo kính lại trực tiếp bắn ra một vầng sáng, đánh thẳng lên đầu linh thú giữ cửa.
Linh thú giữ cửa như bị đánh đau nhức thức tỉnh, mở hai mắt, phát ra gào thét vô hình, nhưng trong vầng sáng kia ẩn chứa uy áp khó nói lên lời, ầm ầm đập xuống, linh thú giữ cửa ở dưới vầng sáng này lại có dấu hiệu nóng chảy, chỉ vùng vẫy mấy hơi, liền trầm thấp rống to, giống như khuất phục…
Rắc rắc…
Đại môn mở ra một ke hở, có thể cho một người thông qua.
Phương Hành kinh hãi ngây người, không biết có nên đi vào hay không.
Gương đồng lại tựa hồ chê cửa mở quá chật, lại đánh ra một đạo quang mang.
– Rống…
Linh thú giữ cửa thật sự rất sợ, bất đắc dĩ thúc dục đại môn mở rộng…
– Ta sát, kiếm lợi lớn…
Phương Hành quả thực bất đắc dĩ, ngay cả mình cũng cảm thấy gương đồng quá mức.
Hai cửa trước ăn gian, cửa thứ ba hối lộ, cửa thứ tư chính là cưỡng bức a!
Bất quá có tiện nghi không chiếm chính là hỗn đản, Phương Hành đâu thèm quản nhiều, chỉ do dự nửa hơi, liền nhanh chân đi qua đại môn, đồng thời quay đầu quan sát, chỉ thấy gương đồng bay theo vào, trong tâm Phương Hành đại định, đồng thời cũng bay lên nghi hoặc, tuy sớm biết gương đồng có kỳ lạ, lại không ngờ sẽ thần kỳ như vậy…
Gương đồng thần kỳ vẫn còn tiếp tục, làm Phương Hành cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Hắn rốt cục minh bạch, vì cái gì Ma Cô và Thiếu Tôn tranh đoạt chí bảo của Hận Thiên, Phụng Thiên, Bái Nguyệt, Ngự Thú, hiểu rõ gương đồng của Hận Thiên lão tổ ít nhất, nhưng bọn hắn lại chú ý nhất, thật sự là… bảo vật này quá nghịch thiên.
Dọc theo con đường này đi qua, quả thực là thế như chẻ tre!
Cửa thứ năm là một địa vực giống như bên ngoài Thái Thượng di chỉ, dãy núi mọc lên san sát như rừng, thảm thực vật xanh um, các loại Hung Thú cường đại sinh tồn, dùng Hung Thú cấp năm làm chủ, Hung Thú cường đại nhất bất ngờ đã đạt đến cấp bảy, mà cửa ải này yêu cầu cũng cực kỳ biến thái, dĩ nhiên muốn người xông cửa phải thuần phục tất cả Hung Thú mới có thể vượt qua kiểm tra.
Dưới tình huống bình thường, cửa ải này là không cách nào thông qua.
Nhưng gương đồng thần dị vào lúc này lại phát huy vô cùng tinh tế…
Thời điểm Phương Hành mới vừa tiến vào nơi này, gương đồng bỗng nhiên bay lên không, vầng sáng mãnh liệt, cùng lúc đó, một đạo khí tức cường đại đến khó có thể tưởng tượng bao phủ cả địa vực, hai Hung Thú đang khí thế cuồn cuộn xông về phía Phương Hành, sau khi cảm nhận được khí tức kia, đều bị hù đến chân mềm nhũn, trực tiếp phủ phục ở trên mặt đất, cúi đầu, một cử động cũng không dám.
Mà Phương Hành thì sửng sốt nửa ngày, mới ngơ ngác tiến lên, lấy tinh huyết của hai Hung Thú.
Lấy ra tinh huyết, hai Hung Thú hóa thành một làn khói xanh tán đi, Phương Hành thế mới biết chúng chỉ là huyễn tượng.
Nhưng coi như huyễn tượng, cũng là đại năng giả dùng bổn mạng tinh huyết của Hung Thú luyện chế ra, thực lực y như lúc còn sống.
Nếu để Phương Hành một mình đấu với Hung Thú, cơ hồ là không có chút phần thắng, nhưng ở dưới gương đồng uy hiếp, hắn lại không hao tổn chút khí lực nào…
Một đường đi về phía trước, tất cả Hung Thú đều bị gương đồng chấn nhiếp, mặc cho Phương Hành lấy tinh huyết, sau đó hóa thành khói xanh.
Mấy vạn dặm địa vực, rất nhiều Hung Thú sinh tồn, Phương Hành một đường đi tới, lấy khoảng chừng mấy trăm giọt tinh huyết.
Sau khi lấy được tinh huyết của Hung Thú Quỳ Ngưu cấp bảy, cả hung vực hóa thành khói xanh, Phương Hành thì thông qua cửa thứ năm, đứng ở trên một vùng đất màu đen bao la mờ mịt, hắn ngây người mấy phút mới tiếp tục lên đường.
Cửa thứ sáu, lại là một lôi vực.
Tia chớp màu đen bao phủ thiên địa, không ngừng chém đứt hư không, sau đó trùng sinh.
Cửa ải này cũng có một bia đá, phía trên ghi lại một thức thuật pháp, tên Tứ Phương Ngự Lôi Quyết.
Dựa theo trên bia đá ghi lại, người xông cửa học thuật pháp kia, liền có thể điều khiển Âm Lôi, nhưng chỉ có ba ngày, nói cách khác, người xông cửa ít nhất cần trong ba ngày tu thành thuật pháp, dù không thể điều khiển, cũng phải đạt tới tình trạng có thể bảo vệ mình không bị Âm Lôi tổn thương, an toàn vượt qua, rất rõ ràng, đây là khảo nghiệm ngộ tính của người xông cửa…
Phương Hành có chút tự tin với ngộ tính của mình, bất quá hắn lại không có cơ hội nếm thử, gương đồng trực tiếp bay lên giữa không trung, khởi động lực lượng, đủ để che chở hắn an ổn vượt qua nơi này, Phương Hành vui vẻ mượn gương đồng vượt qua kiểm tra, đương nhiên trước khi đi cũng không quên thu phiến đá ghi thuật pháp vào, giữ lại về sau chậm rãi tu luyện.
Cửa thứ bảy chỉ là một thông đạo, hai bên tường là tranh vẽ ý cảnh xa xưa…
Phương Hành đi ở chính giữa, thời điểm ánh mắt nhìn qua, liền thấy từng hình ảnh trông rất sống động, những hình ảnh kia, đều là tranh vẽ trên tường hiển hóa, hình chiếu đến trong óc Phương Hành, ở trong các tranh vẽ, Phương Hành thấy được một đạo thống cường thịnh, nó cực kỳ huy hoàng, quân lâm thiên hạ, vạn tu triều bái, ngay cả Thần Châu cũng bị hào quang của nó bao phủ ảm đạm… Đó là một đạo thống tọa lạc ở trong thiên hạ, nhưng hào quang lại che phủ toàn bộ thiên hạ…
Ở trong phiến hào quang kia, Phương Hành thấy Tiên Nhân ở dưới vô số môn nhân lễ bái, mỉm cười phi thăng, cũng nhìn thấy hơn mười vạn đệ tử tề tụ, tu đạo, luyện đan, đọc sách, đấu pháp… linh cầm dị thú, Chân Long Chu Tước bay qua không trung, Huyền Vũ lười biếng nằm ở trên đỉnh núi phơi nắng, Bạch Hổ chinh chiến bốn phương…
Phương Hành chưa thấy qua Tiên Vực, nhưng hắn cảm giác nơi này chính là Tiên Vực.
Nhưng hết thảy, ở một đoạn thời khắc hóa thành mây gió.
– Thái Thượng Đạo, làm trái Thiên Đạo, tội không thể tha…
– Diệt đạo thống, trảm tông môn…
– Dùng máu của các ngươi, chấn nhiếp Tam Thập Tam Thiên, để bọn hắn biết thiên không thể trái…
Có thiên thư từ trên thương khung bay xuống, hàng lâm ở trên không tông môn, tùy theo mà đến là Tử Lôi vô tận.
Tử Lôi oanh rơi, cả Thái Thượng Đạo hóa thành tử vực.
Có đại năng phẫn nộ rống to, nghịch thiên mà lên, đối kháng Tử Lôi, thậm chí muốn hủy diệt thiên thư.
Nhưng ở dưới Tử Lôi, dù là đại năng cường đại hơn nữa, đều chỉ có thể nuốt hận, hồn tiêu phách tán, thi thể như mưa rơi xuống.
Linh hồn của Phương Hành run rẩy, cho dù chỉ là huyễn tượng, hắn cũng ở trong huyễn tượng thấy được thiên uy.
Thiên uy chính thức, diệt sát hết thảy, ngoại trừ tử vong, không có bất kỳ vật gì lưu lại…
Hình ảnh cuối cùng, Phương Hành chỉ thấy chín lão giả trang phục bất đồng, đồng thời nghịch thiên bay lên, nhưng lúc này bọn hắn không có phóng tới Thiên Thư, mà khuôn mặt trang nghiêm, liên thủ bày ra một đại trận phong ấn Thái Thượng Đạo, thế nhưng ngay cả đại trận của bọn hắn cũng không biết thủ hộ cái gì, bởi vì thời điểm đại trận hoàn thành, trong đạo thống đã không còn gì để thủ…
Chín lão giả ở thời điểm bố trí xong đại trận thì hồn tiêu phách tán, chỉ có thanh âm của bọn hắn quanh quẩn hư không.
– Mười tiên đều bại thì như thế nào, đạo thống phá diệt thì như thế nào?
– Đạo ta không cô, đạo ta không quả, đạo ta không tuyệt!
– Mài kiếm mười vạn năm, chôn cất mệnh bất tử, ngăn ngươi độ thiên quan…
– Ngày khác người cầm kiếm diệt thiên, chính là Thái Thượng thập nhất đồ!
Ông…
Phương Hành đang chìm đắm ở trong huyễn tượng không cách nào tự kiềm chế, đột nhiên bị một vầng sáng bao phủ, không tự chủ được trở về thực tại, là Ngũ Hành Bảo Kính sợ hắn không chịu nổi huyễn tượng uy áp, gọi hắn tỉnh lại, bất quá dù như thế, Phương Hành cũng đã rơi lệ đầy mặt, vừa xoa hốc mắt vừa than ngắn thở dài:
– Ai nha, quá cảm động rồi…
Chương 463: Hận Thiên lão tổ
Cũng không biết năm đó người lưu lại tàn niệm này biết Phương Hành phản ứng sẽ khóc hay cười, hoặc là trực tiếp bóp chết hắn, tóm lại Phương Hành trời sinh khác loại, nói không có tim không có phổi cũng chẳng sai.
Thái Thượng Đạo khắc lại những hình ảnh kia, bên trong ẩn chứa đại thần thông, sẽ để tất cả những người thấy được nó, trong nội tâm gieo xuống một hạt giống phục thù, tạm gác lại ngày khác mọc rể nảy mầm.
Chỉ có điều, Phương Hành một là nhờ bảo kính sớm kéo hắn tỉnh lại, hai là hắn trời sinh không có tim không có phổi, chỉ cảm thấy chuyện cũ của Thái Thượng Đạo giống như một vở bi kịch, xem rất cảm động, còn hạt giống gì đó… thôi, không nói cũng được.
Về phần không gieo hạt giống, tương lai là phúc hay họa, thì bây giờ ai cũng nói không rõ.
Cửa thứ bảy nhẹ nhàng đi tới, trên thực tế cửa ải này yêu cầu rất đơn giản, chỉ cần thần hồn đủ mạnh, đủ để thừa nhận Thái Thượng Đạo lưu lại tàn niệm là được, nếu thần hồn không đủ, sau khi tiếp xúc chuyện cũ kia, thần hồn sẽ hao tổn, hóa thành một khôi lỗi cam tâm tình nguyện thủ hộ ở trong Thái Thượng di chỉ, mà người thần hồn không tổn hại, thì đi tới cửa tiếp theo.
Phương Hành bĩu môi trách móc vài câu, cõng hắc kiếm đi nhanh về phía trước.
Ở sau lưng hắn, vầng sáng của gương đồng lập loè, phảng phất như u hồn đăng lặng yên không một tiếng động bồng bềnh ở sau lưng hắn.
Cửa thứ tám là một đại điện tàn phá, nơi nơi tổn hại, tứ phía hở hang, duy chỉ còn hai cây cột đá dính đầy tro bụi là không có sụp đổ, Phương Hành chậm rãi đi lên bậc thang, thấy bên trái đại điện có một bia đá, nội dung phía trên làm Phương Hành có chút khó chịu, ngây người cả buổi, mới bất đắc dĩ nhấc chân đi vào đại điện, ôm tâm tình hẳn phải thua rồi…
Bởi vì cửa này cực kỳ đơn giản, lại là… đánh cờ!
Phương Hành quả thực muốn khóc, tuy Thập Nhất thúc đã từng dạy mình ba năm là cao thủ kỳ đạo, nhưng mình không phải nha!
Trong ba năm kia, Thập Nhất thúc có mười hai lần động tâm suy nghĩ, muốn dạy mình thành cao thủ kỳ đạo, nhưng đều bị mình tàn nhẫn cự tuyệt.
Bởi vì hắn thật không rõ những quân cờ kia có ý nghĩa gì, xốc bàn cờ ngược lại càng thoải mái!
Tiến vào phế điện, phát hiện trong điện không có vật gì, chỉ có ở cuối đại điện, ngồi xếp bằng một lão tu sĩ áo bào xám, thoạt nhìn không có khí tức, pháp bào trên người đã mục nát, đầu rũ xuống, không có một tiếng vang, mà trước mặt hắn thì để một bàn cờ, phía trên phủ đầy bụi đất, cơ hồ nhìn không ra có quân cờ tồn tại, chỉ có chút dấu vết lồi lõm.
Đi tới trước bàn cờ, Phương Hành thổi đi tro bụi trên bàn cờ, lộ ra quân cờ phía dưới.
Cúi đầu nhìn bàn cờ nửa ngày, như nghiên cứu nước cờ.
Cái gương đồng kia ở thời điểm hắn cúi đầu nhìn nước cờ, cũng im ắng bay đến trên đỉnh đầu của hắn, có vầng sáng lấp lóe, chiếu vào mi tâm của hắn.
Mới nhìn giống như gương đồng đang giúp hắn phá giải thế cờ, nhưng thời điểm vầng sáng sắp bay tới mi tâm của Phương Hành, ánh mắt hắn mở to, đá bay bàn cờ, đồng thời cả người nhảy dựng lên, hai tay nắm hắc kiếm, “hưu” một tiếng, quấy lên bão táp vòi rồng, hắc kiếm kéo lê nửa vòng tròn, leng keng bổ vào gương đồng, sau đó lại chém vào cái cổ của lão tu sĩ kia…
Đương…
Cự kiếm chém vào trên cổ lão tu sĩ như chết đi nhiều năm, phát ra một tiếng vang thanh thúy.
Hắc kiếm vốn vô kiến bất tồi, như có thể trảm liệt hết thảy, lại bị sụp đổ bắn ngược trở lại.
Phương Hành cũng bị lực phản chấn đánh lui về phía sau bốn năm bước, hai tay cầm kiếm phát run…
Khoảng cách gần như thế, hắc kiếm sắc bén như thế, thủ đoạn công kích dữ dằn như thế, ngay cả Thần Thiết cũng có thể bị chém đứt.
Nhưng lão tu kia không có biến hóa chút nào!
Thậm chí ở trên cái cổ khô quắt, cũng chỉ để lại một bạch ấn nhàn nhạt, không có phá vỡ da thịt chút nào.
– Ngươi rốt cuộc đã tới…
Tư thế của lão tu sĩ không có biến, nhưng thanh âm lại chậm rãi vang lên.
Không phải thần thức tàn niệm, cũng không phải truyền âm, rõ ràng là mở miệng nói chuyện.
Thanh âm suy yếu vô lực, nói là hơi thở mong manh cũng không đủ, nếu không phải người tu hành, thì căn bản nghe không được thanh âm yếu ớt như vậy.
– Ách… Lão tiền bối hữu lễ, hắc hắc, ngài đang đợi ta sao, đoán chừng là đợi nhầm người rồi…
Phương Hành kinh hoảng bất định, một kiếm dữ dằn như thế, ngay cả cọng lông của người ta cũng không làm bị thương, lão đầu này thâm bất khả trắc, thật quá đáng sợ, hắn trên miệng tuỳ tiện đáp trả, nhưng thân hình lại chậm rãi lui về phía sau, chuẩn bị tùy thời đào tẩu.
Trên thực tế hắn cũng đoán được mình sẽ gặp được chút gì đó ngoài ý muốn, chỉ không nghĩ tới lại gặp được người khó chơi như vậy.
Trên đoạn đường này thoải mái xông cửa, trong lòng hắn đã có chút hoài nghi.
Hắn cảm giác, mình xông cửa thật quá đơn giản.
Khoảng cách đi thông chín cửa càng lúc càng gần, loại cảm giác này càng mãnh liệt, nội tâm của hắn càng phức tạp.
Hắn vốn là người đa nghi, không bao giờ tin tưởng sự tình cơm trưa miễn phí, nếu độ khó cao hơn một chút thì thôi, nhưng hết lần này tới lần khác thuận lợi như vậy, làm trong lòng của hắn có chút bất an.
Chỉ có điều một đường đi tới, hầu như không có chỗ trống quay đầu lại, hắn đã muốn Đạo Tạng, thì dù phía trước là núi đao biển lửa cũng phải xông lên, không có đạo lý bỏ dở nửa chừng.
Bởi vậy hắn chỉ có thể một đường cẩn thận, chậm rãi tiến lên.
Bởi vậy khi thấy được lão giả trong cửa thứ tám, nội tâm của hắn có chút hồ nghi.
Bởi vì lão giả kia, pháp bào trên người đã mục nát, nhưng da thịt lại còn nguyên vẹn, thật có chút quái dị.
Càng mấu chốt là, loáng thoáng, Phương Hành từ trên người lão giả kia, cảm ứng được một tia sinh cơ như có như không.
Thái Thượng Đạo, ở trong Thông Thiên Cửu Quan, lại còn có người sống?
Phát hiện này làm Phương Hành sợ hãi!
Cố ý giả bộ như không phát hiện cái gì, lặng yên tới gần, chính là muốn cho lão nhân này một kích trí mạng.
Nhất là thời điểm cảm giác được gương đồng muốn thăm dò vào thức hải của mình, hắn liền nhịn không được, trực tiếp ra tay.
Quản nó là cái gì, trước chặt nói sau.
Chỉ có điều, hết thảy hành động đều ở trong tính toán, lại không nghĩ rằng không thể giết chết lão nhân kia.
Phương Hành phát hiện, tu vi của lão giả kia quả thực khó có thể tưởng tượng, vì vậy muốn lòng bàn chân bôi mỡ…
– Sai? Sao có thể sai? Chỉ cần đến nơi này, chính là người ta phải đợi, huống chi…
Lão tu sĩ chậm rãi ngẩng đầu, trong hốc mắt hãm sâu có Quỷ Hỏa nhảy lên:
– Ngươi mang theo gương đồng của ta đến?
– Ngươi… gương đồng của ngươi?
Dù lúc này Phương Hành một lòng muốn đào tẩu, nghe vậy cũng kinh hãi, ngẩng đầu nhìn về phía lão tu sĩ kia.
Giống như Khô Lâu, lại không phải Khô Lâu, trên cốt cách còn có một màng da khô quắt, râu tóc đã tróc ra, chỉ còn mấy sợi, cả người như thây khô phơi ở trên sa mạc nhiều năm, so với người chết còn giống như người chết hơn, mà hình dạng của hắn, tuy không còn hình người, da thịt dán trên cốt cách, nhưng ẩn ẩn lại có chút quen mắt…
Trong óc xoay chuyển, nhất thời nghĩ tới một khả năng, tiểu tâm can nhịn không được bịch bịch nhảy loạn.
Hắn thấy qua lão tu sĩ này, bất quá nhìn thấy chính là bức họa.
– Ngươi… Ngươi là… Hận… Hận…
Lão tu sĩ thấy hắn nhận ra, nhẹ nhàng thở dài nói:
– Đúng vậy, ta chính là Hận Thiên lão tổ!
Bất quá còn chưa mở miệng, Phương Hành đã hô lên nửa câu sau:
– Hận Thiên lão hỗn đản?
Lão tu sĩ nhất thời bó tay, trầm tĩnh thật lâu, không có trả lời.
Phương Hành cũng không nói lời nào, tròng mắt quay tròn chuyển động.
– Hiện tại ở bên ngoài… thế nào? Năm đó lão phu lưu lại Hận Thiên nhất mạch còn truyền thừa không?
Lão tu sĩ mở miệng, như có chút mê mang thở dài:
– Ai, nếu vẫn còn, sau khi lão phu thoát khốn, chuyện thứ nhất chính là muốn diệt bọn tử tôn bất tài này, con mẹ nó… Rõ ràng đã bảo bọn hắn lợi dụng gương đồng mà phân thân của ta mang ra ngoài, lựa chọn thể xác phù hợp đến trợ giúp lão phu thoát khốn, nhưng đã qua mấy ngàn năm, lại ngay cả một bóng ma cũng không thấy? Bọn tử tôn bất tài này, là thật muốn lão phu chết ở chỗ này sao? Ai, cũng may, nếu không chừng hai năm nữa, lão phu sẽ…
– Ta sát, thật là lão hỗn đản này…
Phương Hành bị hù đến nổi da gà, hắn không sợ quỷ, nhưng lại sợ người nha.
Hơn nữa người này dĩ nhiên là truyền thuyết trong Quy Khư, tọa hóa không biết bao nhiêu năm… Hận Thiên lão tổ!
– Hắc hắc, tiền bối, nguyên lai là ngươi, xem ra ta có thể thuận lợi thông qua bảy cửa trước, là công lao của ngươi…
Phương Hành cảm thấy hoảng sợ, trên mặt lại cười hắc hắc, vừa cười vừa bước ra một bước, tựa hồ muốn đi tới gần, nói chút gì đó, nhưng bỗng nhiên thân hình hắn lướt ra sau, lại như thiểm điện xông ra ngoài.
Rầm rầm…
Cơ hồ là trong nháy mắt, sau lưng Phương Hành hiển hóa Thập Vạn Bát Thiên Kiếm, hóa thân kim quang lao đi.
– Ha ha, còn là một tiểu hồ ly, bất quá dù ngươi láu cá thế nào, cũng không thể thoát khỏi bố cục mà lão phu bày mấy ngàn năm?
Hận Thiên lão tổ tựa hồ chỉ còn một hơi nở nụ cười, móng vuốt khô gầy nhẹ nhàng đưa ra, thiên địa biến sắc, tất cả đều không còn, cả thiên địa hóa thành một bàn cờ, vô số quân cờ đen trắng giống như sườn núi lốm đa lốm đốm.
Chương 464: Thập Tuyệt Cục
Lúc này Phương Hành cũng rất thành thực thừa nhận, mình đã chui vào trong bẫy của người khác.
Tuy sớm cảm giác được gương đồng kia khác thường, mình thông qua mấy cửa trước quá thoải mái, trong nội tâm có cảnh giác, đã làm xong chuẩn bị ứng phó ngoài ý muốn, nhưng hắn vẫn không nghĩ tới, cửa thứ tám trên Thông Thiên Lộ, vậy mà sẽ có một lão quái vật sống mấy ngàn năm tồn tại…
Hận Thiên lão tổ!
Lão ngoan đồng này ở trong Quy Khư đã trở thành truyền thuyết, vậy mà sẽ ở cửa thứ tám chờ đợi mình.
Trong lúc nhất thời, tuy bụng đầy nỗi băn khoăn, nhưng hắn không có thời gian suy nghĩ, phải tranh thủ thời gian thoát thân mới là thật…
Lúc này toàn bộ sức mạnh của hắn đều dồn vào hai chân, tốc độ tăng lên tới cực hạn…
Nhưng bất tri bất giác, cảnh tượng chung quanh hắn thay đổi, đại địa bao la mờ mịt biến mất không thấy gì nữa, chung quanh im ắng hiện lên vô số sườn núi hoặc đen hoặc trắng, tuy là sườn núi, lại giống như lạch trời, ngăn cản đường đi của hắn, lên trời không đường, xuống đất không cửa, hắn bị nhốt ở trong một thiên địa ngăn cách, đã trở thành một con cờ.
Một chỗ khác của bàn cờ, Hận Thiên lão tổ ngồi xếp bằng, lúc này hắn nhặt lên gương đồng, gương đồng này bị Phương Hành dùng hết toàn lực bổ một kiếm, mặt kính đã rạn nứt, linh quang bên trong cũng xói mòn không sai biệt lắm, nhưng Hận Thiên lão tổ hiển nhiên không quá để ý, tùy tiện nhặt một tia linh quang, dẫn vào thức hải của mình, liền thông qua nó hiểu được rất nhiều sự tình…
– Thì ra là thế, lại là gia hỏa xen vào việc của người khác kia…
Hận Thiên lão tổ khẽ thở dài một tiếng, cũng không có nộ khí gì, lúc này hình như hắn ngay cả khí lực tức giận cũng không có.
– Năm đó lão phu bị nhốt ở cửa thứ tám, chỉ biến hoá ra một phân thân mang theo gương đồng ly khai.
Vốn muốn đưa người xông cửa tới, lại không nghĩ rằng Lữ Phụng Thiên một lòng coi lão phu trở thành ma đầu cuối cùng hắn trảm trước khi tọa hóa, tế luyện Phụng Thiên pháp kiếm, kết quả trảm thương phân thân của lão phu, phân thân vì không để gương đồng không rơi vào tay đối phương, chỉ có thể phong ấn nó lại…
– Đáng thương a, kế hoạch tốt như vậy, lại vì một biến số, để lão phu ở đây chờ mấy ngàn năm…
– Năm đó ta muốn thu hoạch bí tàng của Thái Thượng Đạo, không tiếc chân thân lâm vào cửa thứ tám.
Chỉ cho một phân thân thoát đi, bố trí xuống cái cục hoàn mỹ, lại không nghĩ rằng suýt nữa chết khô cả mình, cái này chẳng phải mua dây buộc mình sao?
– …
Hận Thiên lão tổ thì thào nói, giống như khóc giống như cười.
Thẳng đến thật lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Phương Hành bị vây ở trong bàn cờ, nhưng vẫn đang không chạy trốn, nhẹ giọng lẩm bẩm:
– Cũng may, mấy ngàn năm giữ gìn, rốt cuộc có một đường sinh cơ.
Chỉ là người kia lại mới Trúc Cơ cảnh, lão phu thật không ngờ, chẳng lẽ hiện tại người Quy Khư bất tranh khí như thế?
– Được rồi, dù sao nội tình của tiểu tử này cũng không tệ, tạm thu a…
Nói xong những lời này, hắn thở ra một hơi, xúc động huyền cơ.
– Oanh!
Ở phía trước Phương Hành, đột nhiên từ trên trời giáng xuống một quân cờ to lớn, lực đạo cuồng bạo nhất thời chấn hắn bay về phía sau.
Thân hình ở trên bàn cờ trượt ra vài chục trượng, ngẫng đầu nhìn lên, bất ngờ chứng kiến Hận Thiên lão tổ đang cách mình hai ba trượng, ánh mắt có chút hăng hái đánh giá, thoả mãn gật đầu.
– Tiểu quỷ, trốn không thoát đâu…
Hận Thiên lão tổ nhẹ giọng cười nói:
– Đây là Thái Thượng Đạo Cung bố trí xuống trận thứ tám, tham chiếu thế cục của Tam Thập Tam Thiên, diễn biến thiên địa tuyệt cảnh, bày ra Thập Tuyệt Cục, không thể phá, không thể giữ, không cờ có thể rơi, dùng tu vi của lão phu, cũng bị vây ở trong trận này, mấy ngàn năm chưa từng thoát khốn, thậm chí ngay cả hy vọng chạy thoát cũng buông tha, ngươi chỉ là Trúc Cơ cảnh, làm sao có thể chạy thoát được?
Phương Hành mặt không biểu tình, xoay người ngồi ở trên mặt đất, ánh mắt sắc bén quét nhìn khắp nơi.
– Này, lão hỗn đản, đến cùng là chuyện gì xảy ra, nói nghe một chút!
Hắn giống như hoàn toàn không sợ, giống như vô lại đỉnh đạc hỏi.
– Ngươi… Ngươi không sợ ta?
Hận Thiên lão tổ có chút ngoài ý muốn, chần chờ mở miệng hỏi.
Phương Hành lấy ra hồ lô rượu uống, nói:
– Nếu ngươi chịu thả ta đi, đừng nói sợ ngươi, gọi ngươi tổ tông cũng được, nhưng ngươi chịu sao?
– Thú vị… Thú vị…
Hận Thiên lão tổ nhẹ giọng nở nụ cười nói:
– Chỉ bằng những lời này, nếu nơi đây có thêm một đường sinh cơ, ta sẽ bỏ qua cho ngươi!
Phương Hành nói:
– Một đường sinh cơ, có ý tứ gì?
Hận Thiên lão tổ thấy Phương Hành còn không minh bạch lời của mình, đoán chừng thẳng đến lúc này, trong đầu tiểu quỷ kia còn là một mảnh bột nhão, vốn có thể không nói, nhưng một là mấy ngàn năm hắn chưa gặp người, hai là hắn nghĩ việc cần phải làm, cần Phương Hành càng tuyệt vọng càng tốt, liền ho nhẹ một tiếng, chậm rãi mở miệng nói:
– Nói đúng là, cục này chỉ có một người có thể còn sống đi ra ngoài…
– Năm đó lão phu tự nghĩ tu vi vô địch, xông vào Thái Thượng Đạo Cung, liên phá bảy quan, thế như chẻ tre, lại không nghĩ tới sẽ bị giam ở cửa thứ tám, mưu tính chín chín tám mươi mốt ngày, phá không được cục này, muốn thoát thân nhưng đã bị bàn cờ vây khốn, rơi vào đường cùng, đành phải biến hoá ra một phân thân, mang gương đồng rời đi, tìm kiếm người truyền thừa đến thay ta giải thế trận…
– Ngươi để ta thay ngươi đánh cờ? Ta không biết chơi, chỉ biết xốc bàn cờ!
Phương Hành ngẩn ngơ, mặc dù nói có chút vô lại, nhưng là lời nói thật.
Hận Thiên lão tổ cười ha ha, muốn nói cái gì, lại đột nhiên ho nhẹ, khí tức nhanh chóng hạ thấp.
– Ồ? Lão nhân này muốn chết rồi sao?
Con mắt Phương Hành nhất thời sáng ngời, bởi vì lúc này Hận Thiên lão tổ cực kỳ giống như lão nhân sắp dầu hết đèn tắt.
Bất quá hiển nhiên, vận khí của hắn không có tốt đến loại trình độ này, sinh cơ của Hận Thiên lão tổ nhanh chóng héo rũ, hình như sớm đã quen, lại dùng khí lực cuối cùng hít một hơi, một hơi kia giống như cự kình hấp nước, vậy mà từ trong hư không xa xôi, đưa tới một tia lôi quang, tựa như du xà tràn vào trong cơ thể hắn.
– Hô…
Có tia lôi quang kia, Hận Thiên lão tổ lại trở nên tỉnh táo chút ít, sinh cơ lớn mạnh hơn.
– Ồ? Đây là bảo bối gì? Lão đầu, phân cho ta một tia có được hay không?
Con mắt Phương Hành sáng ngời, nhìn ra tia lôi quang kia thần dị.
– Ha ha, tiểu quỷ, ánh mắt của ngươi không tệ, đây là một tia khí cơ trong Tạo Hóa Lôi Trì, nếu không phải lão phu tu luyện Khí Du Hư Quyết có thể trợ giúp ta từ cửa thứ chín đưa khí cơ kia qua duy trì sinh cơ, thì 2000 năm trước ta đã chết rồi… Ai, động tâm không? Lão phu cũng động tâm, đây chính là Tạo Hóa Lôi Trì, nếu có thể uống một ngụm, lão phu có khả năng siêu thoát hồng trần… Ai, hết lần này tới lần khác bị nhốt ở đây, mấy ngàn năm biết rõ nó gần trong gang tấc, lại không có cơ hội tiếp cận…
Trong hốc mắt của Hận Thiên lão tổ có u hỏa chớp động, vừa ảo não lại cực kỳ hâm mộ.
– Tạo Hóa Lôi Trì?
Ngay cả Phương Hành cũng nghe đến con mắt tỏa sáng.
Hắn thật không biết Tạo Hóa Lôi Trì là cái gì, nhưng nghe danh tự đã biết đó là đồ tốt!
Hận Thiên lão tổ cũng đoán được Phương Hành không biết Tạo Hóa Lôi Trì, nhẹ nhàng cười cười, giải thích nói:
– Tạo Hóa Lôi Trì này, chính là một trong ba đại tạo hóa của Thái Thượng Đạo Cung, năm đó Thái Thượng Đạo bị thiên lôi tiêu diệt, nhưng hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai, thiên lôi hủy diệt tất cả sinh cơ trong Thái Thượng Đạo, lại hết lần này tới lần khác ở trong Thái Thượng Đạo, lưu lại một Lôi Trì ẩn chứa sinh cơ…
– Làm sao đạt được?
Phương Hành vô ý thức bật thốt lên hỏi.
Hận Thiên lão tổ thấy tiểu quỷ kia sắp chết, lại còn có thời gian quan tâm phương pháp thu hoạch cơ duyên của Thái Thượng Đạo, cảm thấy cực kỳ thú vị, nhẫn nại nói:
– Kỳ thật rất đơn giản, cơ duyên này vốn là lưu cho Thái Thượng di đồ, chỉ cần đi ra cục này, sau đó phá cửa thứ chín, thì có thể chứng kiến Tạo Hóa Lôi Trì, thậm chí còn có hai đại cơ duyên khác…
– Lại là cục…
Phương Hành như có chút thất lạc, trầm tư nửa ngày mới nói:
– Ta không biết đánh cờ, ngươi bắt ta cũng vô dụng…
– Ha ha, không cần ngươi biết đánh cờ…
Hận Thiên lão tổ càng cảm thấy thú vị, nhẹ giọng nở nụ cười, nói khẽ:
– Lúc ấy lão phu tìm hiểu chín chín tám mươi mốt ngày, chưa nghĩ ra phương pháp phá giải cục này, nhưng lại nghĩ ra kế thoát thân, tuy Thông Thiên Cửu Quan huyền ảo, nhưng lúc ấy bố trí xuống khảo nghiệm, lại là thời điểm Thái Thượng Đạo sắp diệt, lưu lại cửa ải không nghiêm cẩn, đơn giản mà nói, mỗi một cửa đều có lỗ thủng để chui, cửa thứ tám này cũng không ngoại lệ, lão phu không cần phá cục, chỉ cần tìm một người thay thế lão phu ở trong cục, lão phu liền có thể thoát ra, hoặc đi về phía cửa thứ chín, hoặc trực tiếp ly khai địa phương quỷ quái này, tiêu dao thiên địa…
Phương Hành ngẩn ngơ, cả giận nói:
– Ngươi như vậy không phải ăn gian sao?
Hận Thiên lão tổ nói:
– Ngươi từ cửa thứ nhất đến đây, có cửa nào không phải ăn gian?
Phương Hành nhất thời nghẹn lời, trầm tư nửa ngày, con mắt hắn bỗng nhiên có chút tỏa sáng, như nghĩ tới điều gì, nói khẽ:
– Nếu như nói cục này chỉ cần lưu một người, chẳng phải nói ta cũng có thể…
Hận Thiên lão tổ cười nói:
– Đúng vậy, nếu như ngươi có bản lĩnh thoát ly lòng bàn tay của ta, đại khái cũng có thể bức ta ở lại chỗ này!
Con mắt Phương Hành sáng ngời, cầm hắc kiếm đứng lên.
Hận Thiên lão tổ lại giống như nhìn thấy chuyện cười, cười phá lên:
– Thời điểm lão phu tiến vào Quy Khư, tu vi đã là Độ Kiếp tầng ba, mà ngươi ngay cả Kim Đan cũng không phải, còn muốn cùng ta đấu pháp sao?
Phương Hành lại không cười, nghiêng đầu nhìn Hận Thiên lão tổ nói:
– Ngươi ở nơi này mấy ngàn năm?
Hận Thiên lão tổ không có trả lời, có chút tò mò nhìn hắn.
Phương Hành cúi đầu nghĩ, nói khẽ:
– Trong mấy ngàn năm, không ăn, không uống, thậm chí ngay cả linh khí cũng không có, chỉ có thể ngẫu nhiên đưa tới một tia khí tức của Tạo Hóa Lôi Trì duy trì sinh cơ… Nói cho ngươi biết một sự tình, lúc mới vừa vào Quy Khư, ta đụng phải chắt gái không biết đời thứ mấy của ngươi, vốn nàng không phải đối thủ của ta, đặt ở bình thường, ta dùng một ngón tay cũng có thể đè chết nàng, kết quả khi đó ta mới đói bụng hai năm, lại chân như nhũn ra, tất cả bổn sự không dùng được, vậy mà bị nàng dễ dàng bắt lại…
Vừa nói, hắn vừa ngẩng đầu nhìn Hận Thiên lão tổ, cười nói:
– Mà ngươi, lại đói bụng mấy ngàn năm…
Chương 465: Núi lớn đè Độ Kiếp
Có mấy Trúc Cơ dám đấu pháp với Kim Đan?
Lại có mấy Trúc Cơ dám khiêu chiến Nguyên Anh?
Lại có mấy Trúc Cơ dám đối kháng Độ Kiếp?
Phương Hành vốn là người thích chiếm tiện nghi, ngay cả Kim Đan cũng không nguyện cứng đối cứng, nhưng lúc này lại cầm hắc kiếm, muốn giao thủ với Hận Thiên lão tổ, người bình thường nghe Hận Thiên lão tổ là Độ Kiếp cảnh, chỉ sợ sẽ bị hù đến tay chân nhũn ra, ngay cả quỳ xuống đất cầu xin tha thứ cũng không dám, nhưng Phương Hành lại nghĩ đến, Hận Thiên lão tổ đã đói bụng mấy ngàn năm, còn có bao nhiêu bổn sự?
Đối phương có khí tức của Tạo Hóa Lôi Trì duy trì sinh cơ, nhưng loại duy trì sinh cơ này, lại có thể để hắn giữ được bao nhiêu khí lực?
Hắn còn nhớ rõ, lúc trước mình đói bụng hai năm, lúc vừa xuất quan thân thể suy yếu đến trình độ nào, hơn nữa sau khi hắn xuất quan, cũng một hơi hấp thu rất nhiều linh khí, nhưng vô dụng, dù thân thể có linh lực, lại tay chân vẫn nhũn ra, xem ra người không ăn là không được, đạo lý đồng dạng, hắn không tin Hận Thiên lão tổ ngồi mấy ngàn năm còn có thể có bao nhiêu khí lực.
Dù lão quái này đã đạt đến cảnh giới ăn gió nằm sương cũng vô dụng, bởi vì ở địa phương quỷ quái này, ngay cả gió sương cũng không có.
Có thể nói, ở trong Thông Thiên Cửu Quan, ngay cả một tia linh khí cũng không tìm thấy.
Hắn có can đảm này, thực làm Hận Thiên lão tổ có chút kinh ngạc.
Thật lâu sau, Hận Thiên lão tổ mới cười khổ nói:
– Lão phu sống cả đời, còn là lần đầu tiên gặp Trúc Cơ dám động thủ với ta…
– Nói láo, thời điểm ngươi mới Linh Động cảnh, sẽ không có Trúc Cơ dám động thủ với ngươi sao?
Phương Hành mắng to, thân hình lao ra, trong tay nhiều hơn một cây cung, bảy mũi tên.
Chỉ là Huyền khí bình thường, không coi là thần dị, nhưng Phương Hành lại rất nghiêm túc cài tên, thả dây cung.
– Sưu sưu…
Mũi tên hoá thành lưu quang, bay về phía Hận Thiên lão tổ.
Đông… bắn vào mi tâm của Hận Thiên lão tổ, mũi tên nát bấy, rơi trên mặt đất.
Nhục thân Độ Kiếp cảnh, không phải Huyền khí bực này có thể tổn thương được.
– Không cần thử…
Hận Thiên lão tổ chậm rãi mở miệng, như muốn ngăn cản cử động hồ đồ của Phương Hành.
Nhưng Phương Hành bất ngờ cắn chặt răng, căn bản không nghe hắn nói, liên tiếp bắn ra bảy mũi tên, mỗi một mũi tên đều nhắm mi tâm của Hận Thiên lão tổ, sau khi bắn xong bảy mũi tên, lại là hai cánh quạt, sau cánh quạt là hơn mười phi kiếm bùng cháy, phi kiếm qua đi, lại là độc khí, phù chú, ngân châm, giáo kích, trận kỳ, cốt nhận, thậm chí là ác quỷ bị phong ấn.
Trong lúc nhất thời, xung quanh Hận Thiên lão tổ giống như biến thành chiến trường, bị vô số lực lượng khác nhau bao phủ, như ngọn nến sắp tắt trong gió…
Nếu nói nhiều Pháp khí, ai hơn được Phương Hành?
Tiểu bảo khố di động cũng không phải nói chơi!
Đáng thương Hận Thiên lão tổ, dù là Độ Kiếp cảnh, nhưng thân hình như thây khô, di động cực kỳ gian nan.
Lúc đầu hắn còn bảo trì phong phạm cao thủ, như cự nhân nhìn con sâu cái kiến cố gắng nhấc mình lên…
Hắn đại khái là nghĩ, tùy ý Phương Hành náo đi, Pháp khí hết tự nhiên sẽ tuyệt vọng.
Nhưng hắn không nghĩ tới, trên người Phương Hành lại có nhiều Pháp khí như vậy…
– Tiểu hỗn đản, ngươi thực cho rằng những đồ chơi nhỏ này, có thể làm gì được lão phu?
Trong thanh âm của Hận Thiên lão tổ lần thứ nhất hiện ra vẻ tức giận, giống như cương đao, cạo xương róc hồn.
– Trước chỉ là điểm tâm, hiện tại mới là bữa chính…
Phương Hành phất tay đánh ra hơn mười tấm Bạo Viêm Phù, mượn hỏa diễm ngập trời che lấp, bất ngờ thi triển Liễm Tức Thuật, sương mù màu xanh thổi qua, hắn dĩ nhiên biến mất ở trong không khí, chỉ có điều Hận Thiên lão tổ là tu vi bực nào, tuy Liễm Tức Thuật huyền diệu, nhưng cách hắn gần như thế, thần niệm khẽ nhúc nhích, liền ngẩng đầu nhìn ra, ánh mắt lãnh khốc, ẩn hàm khinh thường.
– Ngươi thực cho rằng có thể chạy thoát?
– Ai nói ta muốn chạy trốn?
Thân hình Phương Hành hiện ra, trong tay bất ngờ nâng một ngọn giả sơn, trong miệng trầm thấp niệm tụng chú ngữ.
– Cái đó là… Sơn Bảo?
Hận Thiên lão tổ ngẩn ngơ, trên mặt rốt cục hiện ra kinh hãi.
– Hắc hắc, không tổn thương được ngươi thì đã sao? Vậy ta đè chết ngươi!
Phương Hành cúi đầu nhìn Hận Thiên lão tổ, cười hắc hắc, nhanh chóng niệm tụng chú ngữ, linh lực điên cuồng tràn vào trong đó, ngọn giả sơn kia không ngừng lóe ra ánh sáng nhạt, như có phong ấn kinh người cởi bỏ, khí tức hùng hậu từ trên giả sơn lan ra, cả người Hận Thiên lão tổ bị bao phủ ở phía dưới, sắc mặt của hắn rốt cục thay đổi.
– Tiểu hỗn đản, ngươi muốn trấn áp nhục thân của lão phu?
Hận Thiên lão tổ giận tím mặt, thanh âm như tiếng sấm rền.
– Đè đúng là lão hỗn đản ngươi…
Lúc này Phương Hành cũng mở hết phong ấn của Sơn Bảo, trong tiếng hét vang, buông tay ném Sơn Bảo ra.
Sơn Bảo biến lớn, khí tức ngập trời xuất hiện, trong nháy mắt cao hơn mười trượng, đè Hận Thiên lão tổ di động bất tiện ở phía dưới, cùng lúc đó, cả ngọn núi còn đang không ngừng biến lớn, mấy trăm trượng, mấy ngàn trượng, gần vạn trượng… trong nháy mắt đã tăng tới không nhìn thấy cuối, ngay cả Phương Hành cũng bị đụng bay về không trung.
Đợi cho trong miệng Phương Hành phun ra máu tươi rơi xuống, dưới chân đã là một sơn mạch nguy nga, rộng lớn không biết mấy vạn dặm…
– Con mẹ nó, ngươi cho rằng ngươi là Độ Kiếp thì ta sẽ sợ ngươi?
Phương Hành thở hổn hển, con mắt tỏa sáng nhìn xung quanh.
Hắn tự nhiên biết, những Pháp khí Huyền khí bình thường kia căn bản không có tác dụng với Hận Thiên lão tổ.
Ngay từ đầu, đòn sát thủ của hắn chính là Sơn Bảo.
Cho dù ngươi là Độ Kiếp, cho dù ngươi pháp lực vô biên, ta cũng không tin một ngọn núi ép không được ngươi!
Nếu đổi thành Độ Kiếp cảnh khác, một ngọn núi tự nhiên không tạo nên tác dụng gì, thời điểm Phương Hành niệm chú, đủ để Độ Kiếp cảnh giết hắn mấy ngàn lần, nhưng hết lần này tới lần khác thân thể của Hận Thiên lão tổ yếu tới cực điểm, ngay cả động ngón tay cũng khó, thì càng không cần phải nói Na Di thân hình, tránh thoát núi lớn từ trên trời giáng xuống…
– Muốn ta thay ngươi trông coi, để ngươi chạy đi? Ta đè ngươi dưới chân núi, nhìn ngươi làm sao đi ra ngoài!
Thở hổn hển mấy hơi, thấy Hận Thiên lão tổ không có đánh nát núi lớn trốn thoát, Phương Hành cũng nhẹ nhàng thở ra.
Đối mặt Độ Kiếp cảnh tu vi khủng bố, dù đối phương ngồi mấy ngàn năm, thân hình mục nát, thần thức suy yếu, một phần vạn lực lượng cũng không còn, nhưng Phương Hành cũng không dám khinh thường, bởi vì so sánh với lão nhân kia, mình quả thật nhỏ yếu giống như con sâu cái kiến, đương nhiên, con sâu cái kiến này có thể chuyển ra một ngọn núi lớn đè hắn ở dưới chân, cũng là bổn sự rất lớn.
– Tiểu hỗn đản, ngươi dám ra tay với lão phu, thật để lão phu có chút giật mình, ngươi có thể nhìn ra thân hình lão phu mục nát, cũng làm cho lão phu giật mình, có thể nghĩ ra thủ đoạn bực này trấn áp nhục thân của lão phu, càng làm cho ta giật mình…
Thời điểm Phương Hành vừa thở dài, đột nhiên một thanh âm vang lên, ở trên đỉnh đầu hắn, xuất hiện một vòng tử quang.
Trong nháy mắt, Phương Hành bị hù đến tim ngừng đập, trừng to mắt nhìn về phía không trung.
Lúc này trên không trung, bất ngờ bay lên một Hận Thiên lão tổ lớn cỡ nắm tay, trông rất sống động, đang giận dữ nhìn hắn.
– Nguyên Anh lột xác? Độ Kiếp Nguyên Anh?
Phương Hành kinh hãi, quát to một tiếng, huy kiếm chém tới Nguyên Anh.
– Có thể làm cho lão phu không thể không đoạt xá ngươi, cũng coi như bản lãnh rất lớn rồi…
Nguyên Anh kia rống to, thanh âm xen lẫn sấm sét, chấn Phương Hành ý nghĩ choáng váng, làm một kiếm kia vô lực, Nguyên Anh thì vèo… hóa thành một đạo tử quang chui vào mi tâm Phương Hành, thanh âm của Hận Thiên lão tổ vang lên lần nữa, rõ ràng là ở trong thức hải của Phương Hành:
– Có Tạo Hóa Lôi Trì, lão phu vốn không muốn buông tha ngục thân của mình, dù mục nát cũng có thể mượn Tạo Hóa Lôi Trì tái tạo sinh cơ… nhưng không nghĩ tới, tiểu hỗn đản ngươi lại làm cho lão phu có chút khiếp sợ, vậy mà trấn áp nhục thân của lão phu, đã như vậy, lão phu chỉ có mượn nhục thân của ngươi ly khai chỗ này, ngươi thì ở chỗ này đi!
– Dùng nhục thân của ta trấn thủ cửa thứ tám, mượn nhục thân của ngươi trở về thế gian!
Hận Thiên lão tổ xâm nhập thức hải của Phương Hành, tiếng hô như sấm, đánh về phía Đạo Tháp.
Cảnh giới, là rãnh trời khó vượt qua nhất!
Dù lực lượng thần hồn của Hận Thiên lão tổ đã yếu đến cực hạn, nhưng Độ Kiếp chính là Độ Kiếp, với hắn mà nói, dùng Nguyên Anh trải qua ba lượt lôi kiếp của mình đến đoạt xá Trúc Cơ cảnh như Phương Hành, thật dễ như trở bàn tay!
Chỉ có điều, ngay cả hắn cũng không nghĩ tới, Phương Hành phát hiện Nguyên Anh xâm nhập thức hải của mình, lại cười phá lên:
– Lão hỗn đản, ngươi sớm nói muốn đoạt xá, ta sẽ không tốn sức lớn như vậy… Trên trời dưới đất, ngươi muốn đoạt xá ai cũng được, nhưng muốn đoạt xá ta, vậy ngươi chết chắc rồi! Tam Muội Chân Hỏa, đi ra cho ta, đốt cháy lão hỗn đản này…
Oanh!
Trong thức hải Phương Hành, đột nhiên có hỏa diễm ngập trời thiêu đốt, cơ hồ nháy mắt đã hiện đầy hư không.
Nguyên Anh của Hận Thiên lão tổ đụng phải hỏa diễm này cũng kinh hãi, vội vàng đánh ra tử quang phòng ngự.
– Tam Muội Chân Hỏa? Ngươi rõ ràng chỉ là Trúc Cơ, sao lại có Tam Muội Chân Hỏa?
Trong mắt Nguyên Anh hiện lên kinh ngạc, sau đó liều lĩnh cười to:
– Rất tốt, này nói rõ nhục thân của ngươi còn tốt hơn ta tưởng tượng, vốn đang lo lắng đoạt xá ngươi, mấy ngàn năm tu hành giống như tan thành mây khói, cần làm lại từ đầu, nhưng nhục thân của ngươi thần dị như vậy, không cần trăm năm, lão phu có thể khôi phục đỉnh phong năm đó, ha ha ha ha, tuy Tam Muội Chân Hỏa lợi hại, đáng tiếc không phải ngươi tự mình luyện ra, mà lão phu đã trải qua ba lượt lôi kiếp, ngươi muốn đốt chết ta, đó là nằm mơ, cái nhục thân này, lão phu muốn định rồi, ngươi nhường lại đi…
Hận Thiên lão tổ cười dài, Nguyên Anh hóa thành kiếm khí màu tím, thẳng tắp chém về phía Đạo Tháp của Phương Hành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










