[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 7 : Yêu Chướng sơn (c31-c35)
❮ sautiếp ❯Chương 31: Yêu Chướng sơn
–
Bọn chúng muốn dùng ta làm mồi nhử ư…
Phương Hành một mực giả bộ ngủ, nghe được những lời này, trong lòng nhất thời chấn động, vẻ mặt tự nhiên cũng có chút biến hóa, lập tức bị Hậu Thanh nhận ra.
Dọc theo con đường này, Phương Hành lừa gạt người khác, nhưng không lừa gạt được Hậu Thanh, dù sao Hậu Thanh đã nghe Lưu Phong nói, Phương Hành số tuổi mặc dù không lớn, lại dị thường hung hãn, vì vậy Hậu Thanh cảm thấy hắn dọc đường đi biết điều quá mức.
Bình thời vô tình hay cố ý, Hậu Thanh vẫn canh chừng hắn, đây chính là nguyên nhân Phương Hành không có cơ hội chạy trốn.
Mà Phương Hành dưới đáy lòng chấn động, cũng lập tức ý thức được không tốt, chính mình đã lộ ra sơ hở.
Hắn lập tức trở mình, trong miệng hô vang:
– Đây là linh thạch Hậu Thanh sư huynh cho ta… Các ngươi không ai được phép đoạt…
Hậu Thanh nghe vậy, hơi ngây ra, cảnh giác buông lỏng, trên mặt cũng dâng lên một nụ cười như có như không.
Liễu Tam sư huynh cũng giảm thấp thanh âm cười nói:
– Phương tiểu sư đệ ở trong môn phái, nhìn dáng dấp cũng là bị người bắt nạt, hôm nay ở trong lòng hắn, lại đem Hậu sư huynh ngươi coi thành chỗ dựa rồi, ai, mấy ngày nay chung sống, ta cũng thật sự thích tiểu tử này, nếu chúng ta có biện pháp khác, vậy thì nghĩ biện pháp khác, giữ cái mạng nhỏ này cho hắn đi…
– Hừ, Liễu sư huynh, lời này của ngươi chẳng phải như đùa sao?
Bỗng nhiên một thanh âm trầm trầm vang lên, lại là một người tu vi Linh Động tầng ba khác Tiền Thông.
Hắn chẳng biết lúc nào đã nhích lại gần, cười lạnh nói với Liễu Tam:
– Biết ngươi xưa nay mềm lòng, nhưng đây cũng không phải tính cách của người làm đại sự, hy sinh một mình tiểu quỷ này, có thể giảm rất nhiều nguy hiểm cho chúng ta, cớ sao mà không làm? Hắc hắc, đã rời xa sơn môn, ngươi nên coi hắn như người chết đi!
Liễu Tam sắc mặt có chút khó coi, qua một hồi lâu, khẽ thở dài:
– Ngươi nói đúng, là ta đã quá mềm lòng rồi!
Vừa nói, tựa như để buộc chính mình hạ quyết tâm, cố ý cùng Hậu Thanh đám người tham thảo nên thiết lập mồi nhử như thế nào, thì ra là, hắn vốn chính là rất hiểu rõ tập tính của yêu thú, mới được Hậu Thanh chuyên môn mời tới, kế hoạch đặt mồi nói ra, thật sự để cho Phương Hành đang giả bộ ngủ cảm giác da đầu tê dại, hoảng sợ cùng lửa giận trong lòng đồng thời bốc cao ba trượng.
Thì ra mấy người này vì để cho mãng khô cáp ngửi thấy được mùi máu tươi cùng linh khí của Phương Hành, sẽ trực tiếp dùng đao đâm vào mười tám cái huyệt đạo khí huyết tràn đầy nhất trên người Phương Hành, sau đó phế bỏ khí hải của Phương Hành, để cho linh khí tán khắp người, theo máu tươi cùng nhau chảy ra, lại đem Phương Hành không sai biệt lắm đã biến thành hồ lô máu ghim vào giữa nơi bọn hắn mai phục, lớn tiếng kêu thảm thiết, hấp dẫn yêu thú tới nơi đây.
Chuyện này đã không chỉ là dùng Phương Hành làm mồi nữa, mà căn bản là hành hạ đến chết.
Nếu chỉ làm mồi nhử, Phương Hành còn có một tia hi vọng sống sót, bọn chúng làm như vậy, Phương Hành chính là chắc chắn phải chết.
Lui một vạn bước mà nói, cho dù sống sót, cũng sẽ thành một tên phế nhân.
–
Bọn khốn kiếp này, thật ác độc…
Phương Hành khẽ than nhẹ, thân thể nho nhỏ trở mình, nằm bên đống lửa không nhúc nhích.
Thoạt nhìn, tựa như không có dị trạng gì, nhưng mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo rồi.
–
Tiểu vương bát đản, đã dậy…
Sáng sớm, Triệu Trực vẻ mặt hung thần ác sát bộ dáng một cước đá vào người Phương Hành.
Phương Hành mơ mơ màng màng nhìn hắn, lại bị Tiền Thông bên cạnh đá hai cái.
Chỉ một đêm thời gian, thái độ của bốn người này đối với hắn đồng thời đại biến, tựa như vì ngăn chặn tình huống mềm lòng như Liễu Tam tái xuất hiện, bốn người bắt đầu đối xử ác độc với Phương Hành, không đánh tức mắng.
Phương Hành lạnh lùng xem sự biến hóa của bọn hắn, cũng hiểu được loại tâm lý này.
Lúc ở Quỷ Yên cốc đã gặp qua rất nhiều lần, một chút người bình thời thiện lương, vì đền bù cảm giác áy náy trên tâm lý, thời điểm cướp bóc làm việc ác có khi còn dã man hơn những người bình thường hung ác.
Ngay cả Liễu Tam cũng thay đổi, mặc dù không trực tiếp đánh chửi Phương Hành, nhưng thần thái âm trầm, bộ dạng như không muốn người khác tới gần mình.
Phương Hành thấy thế, cũng cười lạnh trong lòng, liền không cố ý đến gần bọn họ, mọi việc đều phối hợp nghe lời, không đi tự mình chuốc lấy cực khổ.
Vừa được hai ngày, một nhóm năm người rốt cục đi tới trước một ngọn núi lớn nguy nga.
Lại thấy núi non trùng điệp vô ngần, ác vụ tràn ngập, trên có mây đen bao phủ, không biết núi cao bao nhiêu, trên núi gai nhọn bụi rậm khắp nơi, không biết núi sâu nhường nào.
Chỉ liếc mắt nhìn, kỳ nhai quái nham vô số, cực kỳ hiểm ác, khẽ lắng tai nghen, có thú rống yêu gào, làm cho người ta không nhịn được sinh lòng kinh khủng.
Vài thớt long mã tới gần núi này, vốn là tính tình ôn thuần, lúc này lại táo bạo bất an muốn né tránh.
–
Nơi này chính là Yêu Chướng sơn rồi, nghe nói mấy trăm năm trước, từng là địa bàn của một đại yêu Trúc Cơ kỳ, sau đó đại yêu bị tu sĩ Phi Linh quật chém giết, chẳng qua tu sĩ kia cũng táng thân ở nơi đây, tiếp nữa, mặc dù núi này không có tái xuất hiện đại yêu Trúc Cơ kỳ, nhưng yêu thú Hóa Hình kỳ tam giai tứ giai lại là vô số, mãng khô cáp chúng ta lần này cần chém giết chính là một con trong số đó…
Hậu Thanh nhìn núi này, khẽ thở dài một tiếng, đút quy tức đan cho long mã, sau đó thu vào túi trữ vật.
Quy tức đan này là một loại đan dược đặc biệt, sau khi ăn vào, sinh linh sẽ trở nên giống như ngủ đông, thân thể cứng ngắc, không có cảm giác, lúc này có thể đem thu vào túi trữ vật hoặc là động thiên giới chỉ, đợi đến lúc cần cưỡi mới thả ra, giải dược tính, lại trở nên sinh long hoạt hổ, chẳng qua là sẽ có một chút tổn thương âm thầm đối với thân thể, từ từ sẽ thể hiện ra.
Nhưng nếu không dùng viên thuốc này, sẽ không thể thu vào túi trữ vật, trong túi trữ vật không có không khí, long mã sẽ nghẹt thở mà chết.
Trên núi rất hiểm ác, có khí tức yêu thú, long mã dễ dàng chấn kinh, vì vậy mọi người chỉ có thể đi bộ lên núi.
Cất bước bước đi trên sơn đạo, Phương Hành bị ép đi ở giữa, bị trông chừng kỹ lưỡng, đây cũng là Hậu Thanh sắp đặt, hắn tựa hồ mờ mờ ảo ảo phát hiện Phương Hành không biết điều như dáng vẻ bề ngoài, liền cố ý để cho Tiền Thông đám người trông chừng hắn.
Phương Hành đối với chuyện này cũng không còn cách nào, chẳng qua là mặt không chút thay đổi lên đường, đồng thời âm thầm đánh giá bốn phía, thầm nghĩ đối sách.
Vào núi rồi, càng cảm thấy núi này hiểm trở, rắn độc dị thú ùn ùn, bất quá mọi người cũng là trên người có tu vi, còn có thật nhiều linh đan lục dược, trên người Hậu Thanh đi tuốt đàng trước có đan dược đuổi rắn, loại rắn bình thường ngửi mùi đã tránh xa xa, chỉ có mấy cái trên người có chút yêu khí, không sợ viên thuốc này, cũng vừa mới nhích tới gần, đã bị hắn một kiếm chém thành hai khúc.
Người này xuất kiếm tàn nhẫn mau lẹ, hiển nhiên trừ tu vi trên người ra, hồng trần vũ kỹ, cũng là một hảo thủ.
Người như vậy, cũng thật có mấy phần phong phạm của người đứng đầu Thanh Vân Tông đệ tử ngoại môn rồi!
Chương 32: Quái ngư
Thâm sơn thật lớn, Hậu Thanh đối chiếu một bộ bản đồ từ tiên môn nhận được, dẫn mọi người đi tới, thỉnh thoảng vượt núi băng đèo, chém cây mở đường, nhưng đã đi hơn nửa ngày, cũng không đến được đích.
Lúc này đã đến buổi trưa thời gian nóng nhất, tất cả mọi người toát mồ hôi, chợt thấy phía trước cách đó không xa có một con sông, nước sông mát lạnh sâu thẳm, trong suốt thấy đáy, mát mẻ dâng lên.
–
Con mẹ nó, ta đi rửa mặt đã, nóng toát hết mồ hôi rồi!
Tiền Thông hùng hùng hổ hổ ngồi xổm xuống bờ sông, song đúng lúc này, Liễu Tam vừa rồi đi theo phía sau cùng bỗng nhiên chạy tới trước, vươn tay nắm chặt cổ áo Tiền Thông mà kéo.
Tiền Thông giận dữ, quát lên:
– Ngươi điên rồi ư?
Liễu Tam lạnh lùng nói:
– Ngươi mới điên, muốn nộp mạng sao?
Tiền Thông nhìn thoáng qua nước sông, chỉ thấy trong suốt vô cùng, cũng không gì quái dị, quay lại quát lên:
– Ngươi hù dọa lão tử ư? Nơi đó có gì kỳ quái đâu?
Liễu Tam không nói gì, ánh mắt đảo qua, đột nhiên đi tới cạnh một thân cây cách ba trượng, tiện tay kéo, liền đem một con quái xà quấn ở trên cây khô, trên người hoa văn cùng cây khô cực kỳ tương tự bắt xuống, hai chỉ vươn ra nắm trúng chỗ bảy tấc, tùy ý quái xà kia giãy dụa, lại tránh thoát không được, đi tới bờ sông, Liễu Tam dùng sức, bấm thân rắn thành hai khúc ném vào trong sông.
Quái xà quay cuồng thân thể, máu tươi thấm vào trong nước sông.
Đột nhiên, trong nước sông nhìn như không có vật gì, có con gì đó mờ mờ hiện lên, cũng không biết có mấy vạn con, liền như một loại sóng nước, đồng thời vọt tới trên thân thể quái xà, điên cuồng cắn xé, mà ở trong quá trình này, vô luận là cắn được quái xà, hay là không cắn được quái xà, thân thể cũng trở nên đỏ rực, chính là một loại cá màu đỏ kỳ quái dài nửa ngón tay.
Cũng chỉ vì một còn quái xà, cả nhánh sông đột nhiên trở nên một mảnh huyết hồng, thê lương đáng sợ.
Cả nhánh sông này ẩn giấu vô số loại cá này, chẳng qua là bình thời thân thể mờ mờ, không nhìn kỹ căn bản khó lòng phát hiện, chỉ có khi chúng chuẩn bị săn mồi, mới có thể thân thể trở thành huyết hồng, làm cho người ta phân biệt được.
Mọi người thấy cảnh này, nhất thời cũng đồ mồ hôi lạnh, miệng lưỡi phát khô.
–
Chuyện này… Liễu Tam sư huynh… Đa tạ…
Tiền Thông nói lắp bắp, gương mặt hung ác vẫn còn vẻ run sợ.
–
Đây là một loại quái ngư bị yêu khí xâm nhuộm, tu vi mặc dù không cao, chẳng qua là có một tia yêu khí mà thôi, thậm chí cũng không tính là có tu vi, nhưng mà số lượng rất nhiều, tính tình hung ác, mới vừa rồi nếu không phải ta kéo ngươi, lúc này cánh tay của ngươi đã biến thành xương rồi, ở trong Yêu Chướng sơn này, những thứ quái ác như thế còn nhiều, nếu các ngươi không muốn bỏ mạng, hãy nghe ta cùng với Hậu sư huynh phân phó!
Liễu Tam mặt không chút thay đổi nói, Tiền Thông cùng Linh Động tầng hai Triệu Trực vội vàng gật đầu.
Chỉ có Phương Hành, vẻ mặt tiếc hận nhìn Tiền Thông, tựa như nuối tiếc vì hắn được cứu.
– Tiểu vương bát đản, ngươi nhìn cái gì? Có tin ta ném ngươi xuống sông cho cá ăn hay không?
Tiền Thông bị hắn nhìn không thoải mái, ánh mắt hung ác, đá Phương Hành một cước.
–
Không cần nhiều chuyện, lên đường đi!
Hậu Thanh lạnh lùng mở miệng, dẫn đầu tiếp tục đi phía trước, Tiền Thông đám người không thể làm gì khác đành đi theo phía sau hắn.
Trên thực tế, Phương Hành đúng là cảm giác tiếc hận, trong sông tiểu quái ngư, người khác không có phát hiện, hắn lại phát hiện, trong Yêu Chướng sơn này, rất nhiều yêu xà độc trùng, cũng là bị yêu khí của Trúc Cơ kỳ đại yêu sau khi chết xâm nhuộm mà thành, nói cách khác, mặc dù bọn chúng có tu vi rất thấp, trên người hoặc nhiều hoặc ít đều có yêu khí tồn tại.
Mà yêu khí, trình độ nào đó là giống linh khí, cũng có thể xúc động Âm Dương Thần Ma Giám.
Cho nên nói, Phương Hành tiến vào núi này, giống như ban đầu tiến vào Pháp Khí các, ánh mắt đảo khắp mọi nơi, liền có đạo đạo tin tức vang lên, cùng nhau đi tới, nơi nào có yêu thú, tập tính thế nào, cũng được hắn vững vàng ghi tạc trong lòng, mới vừa rồi dựa vào gần bờ sông một chút, hắn đã phát hiện trong sông có yêu ngư răng sắc bén, thấy Tiền Thông chuẩn bị múc nước sông, đang muốn xem kịch vui, lại bị Liễu Tam cắt đứt.
–
Nhìn dáng vẻ, mấy người này trước khi đến cũng đã chuẩn bị kỹ càng, ta muốn thoát thân, vẫn phải mau chóng nghĩ chủ ý sao!
Phương Hành trong lòng thầm suy nghĩ, lại càng thúc đẩy vận chuyển Âm Dương Thần Ma Giám, không ngừng phân biệt sự vật quỷ dị trong núi.
Chính giữa dòng, phía trước có mấy sợi dây leo rủ đầy đất, tựa như có dấu vết sét đánh, nước mưa đọng trên núi theo dây leo chảy xuống tạo thành một vũng nước, dần dần tích thành một mảnh ao đầm bùn đen, tỏa ra một loại khí tức tanh hôi, tràn ngập lỗ mũi.
Từ bên cạnh ao đầm đi qua, mọi người đều có chút cẩn thận, sợ trong ao đầm chui ra thứ gì.
Thành thật mà nói, cùng nhau đi tới, năm người cũng bị những thứ kỳ quái trong núi dọa cho thành nghi thần nghi quỷ.
Thật không ngờ đến, Phương Hành đi tới bên ao đầm, giống như không có đứng vững, đột nhiên hét to một tiếng, cả người trượt vào trong ao đầm, nhất thời làm hắn hoảng sợ, tay chân cùng sử dụng nhoài lên, nào ngờ trong ao đầm có một cổ hấp lực, trực tiếp kéo hắn xuống dưới, mắt thấy chỉ còn một cái đầu nhỏ ở bên ngoài, cơ hồ sợ hãi khóc oa oa.
–
Ha ha…
Tiền Thông cùng Triệu Trực đám người, thấy bộ dáng chật vật của hắn, cũng bật cười ha ha.
–
Cứu ta, cứu ta, phía dưới có yêu quái kéo ta a…
Phương Hành kinh hoảng kêu to, sắc mặt cũng chuyển thành màu vàng.
– Hắc hắc, dưới ao đầm tự có lực hút, không phải là yêu quái kéo ngươi!
Liễu Tam cười hắc hắc một tiếng, đưa tay bắt lấy cổ áo Phương Hành, như nhổ củ cải mà nhổ lên.
–
A, mới vừa rồi thật có yêu quái, giống như có cái gì cắn ta…
Phương Hành kinh hoảng chưa hết, đưa tay bôi loạn bùn lên mặt, đến lúc này chỗ duy nhất sạch sẽ là gương mặt cũng dính đầy nước bùn.
–
Đừng xoa nữa, như vậy cả người thối hoắc…
Tiền Thông không nhịn được đá Phương Hành một cước, cười quái dị nói:
– Nếu không ta sẽ đem ngươi ném vào trong sông tắm rửa đó?
Nghe lời của hắn, Phương Hành nhất thời vẻ mặt hoảng sợ, theo bản năng nép vào bên cạnh Triệu Trực.
Liễu Tam nói:
– Đây chỉ là ao đầm bình thường, bên trong không có thứ gì cắn ngươi, yên tâm đi, lên đường thôi!
Mọi người lúc này mới tiếp tục đi về phía trước, chẳng qua Phương Hành thật giống như bị dọa cho bể mật, vẫn hoảng sợ nhìn chung quanh.
Lại một lần nữa đi tới con đường men theo sông nhỏ, Phương Hành lại càng khẩn trương vô cùng, tựa như sợ Tiền Thông sẽ đem hắn ném vào trong sông, cẩn thận giơ tay nắm chéo áo Triệu Trực đi trước mặt hắn, Triệu Trực chán ghét nhìn hắn một cái, vung tay gạt tay hắn qua.
Đi tới bờ sông, Phương Hành bỗng nhiên hét to một tiếng, chỉ vào trên núi kêu lên:
– Yêu… Yêu mãng…
Mọi người nhất thời kinh hãi, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên trên núi.
Cũng đúng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên ánh mắt hung ác, một đao đâm vào bụng Triệu Trực, sau đó níu lấy hắn nhảy xuống sông.
–
Phù phù” một tiếng, tất cả mọi người đều biến sắc.
Hai người ngã vào trong nước, mà Hậu Thanh đám người thậm chí còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra!
Lại thấy trên mặt nước, tầng tầng sóng gợn tràn ra, đám cá mờ mờ tiềm phục tại trong nước lập tức kích động, thân thể trở nên huyết hồng, hướng hai người mới vừa ngã vào trong nước lao qua, chỉ một chốc, khắp con sông trở nên đỏ rừng rực, “A…
Một tiếng kêu thảm thiết làm cho lòng người run lên, một người từ trong nước nhảy lên, tê tâm liệt phế điên cuồng hét lên.
Rõ ràng chính là Triệu Trực!
Chương 33: To gan lớn mật
Lúc này Triệu Trực thê thảm vô cùng, trên người, trên mặt thậm chí là bên trong miệng hắn, cũng dính đầy cá nhỏ dài nửa ngón tay, hung hăng cắn xé da thịt hắn, thậm chí có một vài con chui vào trong người hắn, Triệu Trực điên cuồng huy động hai cánh tay, đánh văng lên từng đạo bọt nước, nhưng không có cách nào đối phó với quái ngư, trơ mắt nhìn hắn gào thét, giãy dụa, từ từ chìm vào trong nước.
–
Chuyện này… rốt cuộc là thế nào?
Tiền Thông sợ hãi lui về phía sau hai bước, bộ dáng thê thảm của Triệu Trực làm cho hắn sợ hãi quá mức.
–
Phương tiểu sư đệ hắn… dù chết cũng không theo chúng ta đi.
Liễu Tam cũng vẻ mặt trắng bệch, thân thể run run, mặt tràn đầy thần sắc hoảng sợ.
Bởi vì hắn nghĩ tới, lúc đầu Phương Hành dựa vào mình tương đối gần, sau không biết tại sao, quay đầu cười cười với mình, vừa chạy đến chỗ của Triệu Trực, chuyện này có thể nói rõ, tiểu tử này từ lúc ban đầu căn bản là tính toán kéo chính mình cùng nhau xuống nước, chẳng qua đại khái nhớ lại, chính mình đối với hắn cũng không tệ lắm, cho nên mới thay đổi chủ ý, lôi kéo Triệu Trực…
Ý nghĩ này để cho Liễu Tam cho dù là Linh Động tầng ba tu sĩ tu hành nhiều năm cũng hoảng sợ không dứt.
–
Không đúng, tiểu tử này không chết, các ngươi nhìn đạo mớn nước kia…
Đột nhiên, Hậu Thanh quát lớn thức tỉnh Liễu Tam cùng Tiền Thông, hai người quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trong sông, một đạo mớn nước nhanh chóng lao tới bờ bên kia, lúc này đã bơi được hơn mười trượng, sang đến mé bên kia sông rồi.
–
Vì sao hắn không có chuyện gì?
Tiền Thông quát to, khuôn mặt khó có thể tin.
Nguyên nhân thì ngay cả Hậu Thanh cũng không đoán được, kinh ngạc nhìn sang Liễu Tam.
Lúc này hắn thậm chí có chút ít nghi ngờ, là Liễu Tam muốn cứu Phương Hành, vì vậy mới cho tiểu tử kia biết cách né tránh quái ngư.
Liễu Tam cũng có sắc mặt kinh nghi bất định, chau mày, đau khổ suy tư, đột nhiên nghĩ tới điều gì, sắc mặt thoáng cái trở nên trắng bệch, lẩm bẩm nói:
– Thật bản lãnh… Thật can đảm… Thật ác độc…
– Liễu Tam nói mau, tiểu tử này làm sao tránh thoát quái ngư?
Tiền Thông oán hận mắng lên.
Liễu Tam cười khổ nói:
– Còn có cái gì, chính là cái ao đầm kia, tiểu tử này cả người bùn đen, lớp bùn thật dầy, quái ngư nhất thời không ngửi thấy mùi của hắn, tự nhiên sẽ không tập kích hắn, bất quá hắn cũng nhẫn tâm, lo lắng mình còn chưa lên bờ, sẽ bị quái ngư phát giác, vì vậy chuyên môn lôi kéo Triệu Trực cùng nhau nhảy vào trong nước, làm cho quái ngư tập trung vào Triệu Trực, hắn sẽ an toàn hơn rất nhiều…
– Hắn… Hắn chỉ là tiểu hài tử, có thể nghĩ nhiều như vậy sao?
Tiền Thông ngẩn ngơ, khó có thể tin kêu lên.
Hậu Thanh lại tin lời của Liễu Tam, cười lạnh một tiếng, thở dài nói:
– Không có cách giải thích nào khác, trên đường tới, ta đã cảm thấy có chút kỳ quái, tiểu tử này biết điều hiểu chuyện như vậy, thoạt nhìn cùng tiểu hài tử bình thường không có gì khác biệt, nhưng không hề giống Lưu Phong miêu tả hắn, phải biết rằng, đây cũng là người đâm một thanh niên mà không thèm chớp mắt a…
Vừa nói, ánh mắt hắn chuyển sang lạnh lẽo, cũng không nói nữa.
Trên thực tế, ngay cả dọc theo đường đi, bất kể thư giãn thế nào, hắn vẫn tràn đầy cảnh giác.
Vẫn quan sát Phương Hành thật kỹ, chỉ sợ hắn có cử chỉ gì ngoài ý muốn, chẳng qua là thiên phòng vạn phòng, vào Yêu Chướng sơn, chính mình vẫn đã khinh thường, sơ sẩy một cái đã bị tiểu tử này bắt được cơ hội để đào tẩu…
Nói đi cũng phải nói lại, cho mình một cơ hội nữa, cũng chưa chắc có thể bắt được tiểu tử này.
Mỗi người cũng thấy được sự kinh khủng của quái ngư, có ai dám ở trên người phủ một tầng bùn đen, đã không chút lựa chọn nhảy xuống nước chứ?
Coi như là Liễu Tam hiểu rõ tập tính của quái ngư nhất cũng không dám, chớ nói chi là những người khác.
Một này đạo mớn nước rất nhanh lướt đến bờ bên kia, quả nhiên có một cái đầu nho nhỏ lộ ra ngoài, cảnh giác hướng trên bờ nhìn một chút, thấy không có gì nguy hiểm, lúc này mới nhảy tới, rũ sạch bùn trên người, sau đó vắt khô nước trên đạo bào, đồng thời xoay đầu lại, ngọt ngào cười, nụ cười sạch sẽ hồn nhiên, nhưng mang theo lãnh khốc khó tả, không phải là Phương Hành thì còn là ai?
Liễu Tam vừa rồi suy luận quả thật không tệ, Phương Hành chính là mượn bùn đen che lấp mùi của bản thân mới dám nhảy vào trong sông.
Hắn mặc dù gan lớn, nhưng cũng sẽ không chịu chết không công.
Liễu Tam thật ra cũng tính lầm một chút, dây leo kia từng bị sét đánh, tính thuần dương, rồi sau đó rữa nát trong bùn, khiến cho bùn cũng có chút dương khí, mà quái ngư trong nước lại là thuộc về âm tính, Phương Hành lấy bùn bôi khắp toàn thân, trừ bảo đảm trên người của mình không có mùi, còn có thể xua đuổi quái ngư, khiến cho bọn họ không dám tới gần người.
Dù sao nhảy xuống nước, bùn dù dày đến đâu cũng rất dễ dàng bị nước cuốn đi, không có gì nắm chắc, rất dễ dàng bỏ mạng giữa sông.
–
Hậu sư huynh, tiểu đệ chợt nhớ ra mình còn có việc cần làm, cũng không cùng ngươi đi trảm yêu trừ ma nữa, ngươi đi cẩn thận a!
Phương Hành ngồi bên bờ, cười hì hì đem nước trên đạo bào vắt khô, hướng Hậu Thanh phất phất tay.
Nơi này là chỗ rộng nhất sông này, chừng vài chục trượng, nếu là đệ tử nội môn Linh Động tầng bốn, sử dụng pháp thuật lược không, sẽ dễ dàng bay qua, nhưng Hậu Thanh dù sao cũng chỉ là Linh Động tầng ba, thi triển không được lược không, tối đa cũng chỉ có thể đạp phi kiếm bay bảy tám trượng cự ly, vì vậy Phương Hành không lo lắng hắn có thể xông qua, ung dung ngồi bên này đối thoại.
Hậu Thanh ánh mắt lạnh như băng, lạnh giọng nói:
– Một mình ngươi muốn đi, vậy cũng được, làm sao còn muốn kéo Triệu sư đệ trong nước? Chúng ta vừa là đồng môn sư huynh đệ, ngươi hại chết Triệu sư đệ, chính là phạm vào môn quy, xem xem Thanh Vân Tông làm sao còn có thể chứa chấp ngươi!
Hắn khẩu khí lãnh đạm, thế nhưng một câu nói đã gán cho Phương Hành một cái tội danh sát hại đồng môn.
Phương Hành bỗng nhiên tức giận, mắng to:
– Chứa cái thằng cha mày ấy, lời ấy mà ngươi cũng phun ra được, các ngươi mấy tên khốn kiếp thật cho là lão tử không nghe thấy kế hoạch của các ngươi sao? Lại muốn dùng ta làm mồi, làm sao ngươi không đem mẹ ngươi cởi hết đồ ném trước động cóc làm mồi đi? Có khi con cóc vui lên, còn có thể sinh thêm một đứa em gái cho ngươi đấy, dù sao dáng vẻ của ngươi cũng chẳng khác cóc là mấy…
Hắn nổi giận lên, ô ngôn uế ngữ quả thực… liên tiếp tuôn ra!
Hậu Thanh sắc mặt khó chịu, lạnh giọng nói:
– Chờ ngươi rơi vào trong tay Hậu mỗ, ta sẽ cho ngươi biết chữ ‘ thảm’ viết thế nào!
Phương Hành nhảy dựng lên mắng:
– Chờ ngươi rơi vào trong tay tiểu gia, ta sẽ cho ngươi biết chữ ‘ thoải mái’ viết thế nào! Ngươi cho rằng chuyện ban đầu ở sơn môn tiểu gia đã quên sao? Nói cho ngươi biết, ta nhớ rất rõ ràng, tiểu vương bát ngươi dám bắt tiểu gia, thù này ta còn tính đến, lần này, nợ cũ nợ mới cộng lại, không đánh cho ngươi kêu cha gọi mẹ, muội muội ngươi sẽ cùng họ với tiểu gia…
– Thì ra là con khỉ nhỏ ngoài sơn môn, ta còn nói làm sao có chút quen mắt?
Hậu Thanh ngẩn ra, lập tức nhớ lại Phương Hành, mặt mày càng lạnh hơn.
Chương 34: Bẫy rập
Ban đầu ở ngoài sơn môn, Phương Hành thật sự tầm thường, vì vậy Hậu Thanh cũng đã quên hắn là ai rồi, hơn nữa khi đó trên người Phương Hành vô cùng bẩn, trên mặt lại toàn vết đen, hôm nay gương mặt sạch sẽ, hơn nữa lấy Yêu Linh đan dịch cân phạt tủy, cả người khí chất cũng tựa như biến hóa vài phần, hơn nữa Hậu Thanh cũng chưa hề nghĩ đến phương diện kia, đến nỗi hắn vẫn không nhận ra Phương Hành.
Lúc này nghe hắn mắng chửi thô bỉ, Hậu Thanh không kềm nén được tức giận, hai mắt phóng hỏa, đột nhiên quát to một tiếng:
– Đi!
Trong một cái túi bên thắt lưng của hắn, có một đạo ngân quang trong nháy mắt phá không mà đi, tiếng gió gào thét, đâm thẳng Phương Hành.
–
Đương
Mắt thấy ngân quang bay tới gần, Phương Hành hét lớn một tiếng, cũng lấy ra một thanh phi kiếm tế lên, cùng phi kiếm của Hậu Thanh ở trên không trung chạm vào nhau.
Hai kiếm gặp nhau, bắn ra tia lửa chói mắt, Phương Hành đăng đăng lui về phía sau mấy bước, phi kiếm của Hậu Thanh cũng bị bắn ra.
Nếu bàn về tu vi, tự nhiên là Hậu Thanh mạnh hơn, nhưng cự ly xa như thế, phi kiếm của hắn chém đến trước người Phương Hành, lực đạo đã suy, vì vậy mới dễ dàng bị Phương Hành một kiếm đánh văng ra.
–
Hắc hắc, còn nhớ rõ thanh phi kiếm này chứ, chính là ngươi đưa cho lão tử, đa tạ ngươi nha!
Phương Hành cũng có chút khiếp sợ, phi kiếm của Hậu Thanh, cách ba mươi trượng cự ly, vẫn chấn cho hắn cả người chấn động, linh khí quấn quanh trên phi kiếm hiển nhiên bị đánh tan, có thể thấy được tu vi của người này thực sự cao hơn mình rất nhiều.
Hắn không dám trì hoãn nữa, cười hề hề thô bỉ, thu hồi phi kiếm, khoát khoát tay với Hậu Thanh, quay đầu đi sâu vào rừng.
–
Hậu sư huynh, tiểu tử này đã chạy mất rồi, chúng ta làm sao bây giờ?
Tiền Thông có chút lo lắng nói, không có mồi nhử, tỷ lệ chém giết mãng khô cáp thành công ít nhất sẽ giảm xuống một nửa.
Hậu Thanh tựa như cũng không gấp gáp, cười lạnh nhìn về phía Liễu Tam, thản nhiên nói:
– Liễu Tam sư huynh, có thể đuổi theo sao?
Liễu Tam vẫn khép hờ hai mắt, tựa như cảm ứng cái gì, qua một hồi lâu, bỗng nhiên mở miệng nói:
– Không thành vấn đề, nếu tiểu tử này trực tiếp chạy trốn thì thôi, nhưng hắn lại dám đứng lại bên bờ kia lâu như vậy, ta đã có thể tập trung mùi của hắn rồi, chúng ta bây giờ tìm một nơi sông hẹp để qua sông, sau đó toàn lực truy bắt hắn, lần này bắt được hắn, đánh gãy hai chân trước!
Người này lúc đầu tỏ vẻ từ bi hiền lành, lúc này tựa như cũng hoàn toàn không có ý từ bi nữa.
Bộ dạng chết thảm của Triệu Trực, tựa như xúc động đến sợ hãi sâu trong lòng hắn.
Mà loại sợ hãi này để hắn không thể nhân từ, mà trở nên tàn nhẫn.
–
Trên đường đi, con rùa già Liễu Tam kia đã nói, trước lúc hắn bái nhập đạo môn, vốn là một gã bộ khoái nơi phàm tục, rất giỏi thuật truy bắt, ta vừa rồi ở bên bờ đứng lâu như vậy, nói vậy hắn sẽ có biện pháp có thể đuổi kịp ta sao?
Trong núi sâu, Phương Hành bước nhanh bước chậm, trong lòng thì đang nhanh chóng tính toán, nên dụ dỗ đối phương đuổi theo tới đây như thế nào.
Ở trong suy nghĩ của đám người Hậu Thanh, Phương Hành dù sao chỉ là một đứa bé, chính là xem trọng hắn như thế nào đi nữa, cũng không nghĩ tới hắn trốn thoát được, thế nhưng không phải là lo lắng chạy trốn như thế nào, mà là giết chết bọn họ như thế nào.
Bọn họ tương quan lai lịch, Phương Hành đã sớm trên đường đi thăm dò rõ ràng, lúc này phát huy công dụng rất tốt.
Liễu Tam vốn là một gã bộ khoái phàm tục, chỉ vì trong lúc vô tình trợ giúp một vị trưởng lão Thanh Vân Tông, bị người điểm hóa, có thể bái nhập đạo môn, chỉ là một không có tài nguyên, hai không có tư chất, vì vậy trong ngoại môn lăn lộn pha nhiều năm như vậy, mới tu thành Linh Động tầng ba, mà Tiền Thông, lại là xuất thân từ đạo đồng, hôm nay ở đạo môn cũng đã tám năm.
Nếu tính toán ra, bọn họ hoặc là người từng trải, hoặc là người có thâm niên trong đạo môn, cũng không dễ dàng đối phó.
Nhưng Phương Hành hoàn toàn không hãi sợ, hắn từ nhỏ đã sống chung với đám tội phạm, bàn về kinh nghiệm giang hồ, cũng không ít hơn so với mấy người này.
Cẩn thận tính toán một cái, cảm giác những người kia hiện tại hẳn là đã vượt qua sông, đuổi theo tới, Phương Hành liếc khắp mọi nơi thật nhanh tìm kiếm địa phương thích hợp để đặt cơ quan.
Chạy chưa được bao lâu, chợt nghe phía trước “Ong ong” rung động, dĩ nhiên là một cái tổ ong vò vẽ lớn như thùng nước, treo trên một cái cây thấp bé, đám ong này bị yêu khí của Yêu Chướng sơn xâm nhuộm, đã có chút yêu hóa, mỗi con lớn bằng đầu ngón tay, đuôi ong đen bóng, vừa nhìn chính là có kịch độc trong người, Phương Hành lập tức vui vẻ, đồ chơi này, đúng là thứ mình muốn tìm.
Hắn từ động thiên giới chỉ lấy ra một bộ xiêm y khô mát, thay cho đạo bào trên người mình, lại đem đạo bào ướt nhẹp cuốn làm một đoàn, dùng dây leo buộc chặt, ở một gốc cây nhỏ trước tổ ong cẩn thận vòng qua, sau đó chạy qua một bên, nhẹ nhàng kéo dây leo, đạo bào từ từ kéo đến bên cạnh tổ ong, hắn động tác rất nhẹ nhàng, bầy ong cũng không chấn kinh.
Sau đó Phương Hành xé tới một chút lá cây, đem tổ ong che kín, khiến cho nó từ ngoài hai ba trượng, căn bản là không nhìn thấy.
Làm xong những chuyện này, Phương Hành vừa cố ý ở chung quanh để lại mấy dấu chân rõ ràng, lúc này mới chạy đi thật nhanh.
Hắn cũng không chạy quá xa, rất nhanh tìm được rồi một chỗ tương đối an toàn, cười xấu xa núp vào, nghe lén động tĩnh nơi này.
Lại nói đám người Hậu Thanh, theo bờ sông mà chạy, sau khi tìm được chỗ sông hẹp, liền bước lên phi kiếm, bay vút qua sông, sau đó được Liễu Tam chỉ dẫn, hướng một phương hướng chạy nhanh, một lúc lâu, Liễu Tam liền phất phất tay, ý bảo hai người chậm dần cước bộ, đến phụ cận nơi này, hắn đã phát hiện cách nơi có mùi Phương Hành đã không xa.
Hơn nữa tại lúc này, hắn cũng đã thấy được dấu chân của Phương Hành, càng xác định phỏng đoán của mình.
–
Hắc, một đứa bé, dù thông minh thế nào, kinh nghiệm giang hồ vẫn kém chút ít, mặc dù trốn đi, dấu chân này…
Liễu Tam trong lòng lạnh lùng cười một tiếng, thấy được Phương Hành lưu lại dấu chân, hắn mới cảm thấy Phương Hành giống một cái hài tử mười tuổi.
Ba người lại từ từ gần phía trước chút ít, Liễu Tam đưa ra một bàn tay, ý bảo chỉ có khoảng cách năm trượng.
Hậu Thanh ánh mắt lạnh lẽo, lặng lẽ lấy ra phi kiếm.
Liễu Tam khoát tay áo, hạ giọng nói:
– Có thể bắt sống thì nên bắt sống, tránh cho đến động yêu cáp, máu đã cạn sạch rồi…
Hậu Thanh nghe vậy, liền gật đầu, thu hồi phi kiếm.
Liễu Tam vừa hướng Tiền Thông ý bảo, để cho hắn vòng quanh bên kia, bao vây chặn đánh.
Ba người sắp xếp xong phương vị, Hậu Thanh bỗng nhiên quát lớn một tiếng:
– Tiểu quỷ, còn muốn chạy trốn ư?
Ba người đồng thời từ chỗ ẩn thân hướng phương vị Liễu Tam chỉ định vọt tới, nhất thời dây leo đứt đoạn, cây cối nghiêng ngả.
–
Ông…
Tiền Thông dẫn đầu lao tới địa phương Liễu Tam chỉ định, hung hăng một cước quét ra, lại không đá trúng người, mà là đem một cái viên cầu màu đen cỡ thùng nước đá văng lên, cầu đen còn trên không trung, phía trên đã một tiếng dữ dội vang, vô số điểm lớn bằng đầu ngón tay từ bên trong bay ra, dường như nổi điên hướng hắn vọt tới, Tiền Thông thậm chí còn không kịp phản ứng, trên người, trên mặt đã bị đâm vài cái, lập tức kêu thảm thiết.
Mà viên cầu màu đen này là một tổ ong khổng lồ, chính từ bên trong bay ra một con lại một con ong vò vẽ lớn đen vàng.
–
Không tốt, trúng kế của tiểu tử này rồi…
Liễu Tam cũng vọt tới phụ cận, vừa liếc mắt, thấy được đạo bào của Phương Hành cuốn thành một đoàn, la hoảng lên.
–
Đi mau…
Hậu Thanh khẩn trương, từ bên hông rút ra một thanh trường kiếm, thật nhanh trên không trung một quyển, kiếm quang dường như chảy ra quét qua, lập tức đem bầy ong như mưa đen đầy trời cuốn rơi xuống mấy chục con, bất quá so với số lượng cả bầy ong vẫn kém rất nhiều, hắn cũng không suy nghĩ nhiều, một tay nhấc lên Tiền Thông đang thê lương kêu khóc trốn đi, thỉnh thoảng xoay người lại xuất kiếm, đem yêu phong đuổi theo quét rơi.
Không thể không nói, kiếm pháp của người này thật tuyệt diệu, yêu phong hung mãnh như thế, lại bị hắn một kiếm ngăn trở, không tới được gần người.
Chương 35: Xích mích
Hậu Thanh cùng Liễu Tam phản ứng nhanh chóng, cũng không bị yêu phong công kích, bất quá Tiền Thông lúc trước bị yêu phong đâm cho mấy cái, lúc này đã mê man, thân thể mềm nhũn, nếu không phải Hậu Thanh kéo đi, lúc này hắn đoán chừng đã bất tỉnh nhân sự.
Ở trên mặt cùng trên người hắn, đã có mấy chỗ sưng vô cùng đáng sợ, nọc ong vốn lợi hại, nhất là loại nọc ong đã yêu hóa này, lại càng lợi hại gấp trăm lần.
Nếu đổi lại người bình thường, chịu một đâm, lập tức sẽ bị mất mạng, Tiền Thông bị đâm chừng bảy tám lần, lúc này còn có thể không chết, đã là nhờ tu vi thâm hậu.
–
Tốt lắm, bầy ong đã bay trở về…
Ước chừng trốn hơn mười dặm, Liễu Tam mới trầm giọng quát khẽ, ý bảo Hậu Thanh có thể dừng lại.
Hắn ngồi xổm xuống nhìn vết thương của Tiền Thông, không khỏi nhíu mày, từ trong lòng ngực lấy ra thuốc giải độc của đạo môn đắp lên, sau đó lấy linh khí rót vào trong cơ thể Tiền Thông, rất nhanh đã thấy miệng vết thương có nước mủ chảy ra, mà miệng vết thương sưng đỏ cũng dần dần giảm bớt, bất quá Tiền Thông vẫn hôn mê bất tỉnh, gương mặt úa vàng dọa người, tựa như nguyên khí giảm nhiều.
–
Hắn còn bao lâu mới có thể tỉnh lại?
Hậu Thanh ngồi một bên, trầm giọng hỏi.
Liễu Tam thở dài, nói:
– Độc đã được giải, rất nhanh sẽ tỉnh lại, bất quá…
Hậu Thanh nhíu mày:
– Bất quá làm sao?
Liễu Tam thở dài nói:
– Nọc ong này quá lợi hại, ta mặc dù dùng đạo môn giải độc tán xóa đi độc tính, nhưng dù sao giải độc tán cũng không quá hiệu nghiệm, trong cơ thể hắn còn dư lại độc không cách nào tiêu trừ nhanh chóng, sau khi tỉnh lại, chỉ sợ thân thể cũng phải suy yếu…
Hậu Thanh ngẩn ra, vội vàng nói:
– Tu vi còn mấy thành?
Liễu Tam lắc đầu, nói:
– Ba thành cũng đãkhông tồi!
– Thằng nhóc khốn kiếp đáng ghê tởm kia!
Hậu Thanh một quyền đấm vào trên tay, giọng căm hận không dứt.
Hắn chưa từng nghĩ đến, một cái tiểu tử tầm thường như vậy từ trong tay mình chạy thoát, còn làm hại hai gã trợ thủ của mình một người mất mạng trong miệng cá, một cái trúng nọc ong hôn mê bất tỉnh?
Liễu Tam cũng có chút trầm mặc, một lát sau, do dự nói:
– Hậu sư huynh, hiện tại chỉ còn hai người chúng ta, lại không có mồi nhử, mà mãng khô cáp chính là yêu thú tứ giai, lớp da trên người bền bỉ, lại có độc cóc lợi hại, khói độc tỏa ra, thảo mộc đều héo, chúng ta lúc này chém giết mãng khô cáp nắm chắc sợ rằng chưa đầy một nửa, không bằng lần này về môn phái, từ từ tính kế…
Hậu Thanh giận dữ, quát khẽ:
– Không thể, chúng ta lần này đi ra ngoài, vốn dùng rất nhiều tiền, từ chấp sự đệ tử ở phù chiếu đại điện nơi đó thiên tuyển vạn tuyển, mới nhận được một nhiệm vụ khó khăn thấp nhất, ban thưởng lại phong hậu, vốn tưởng rằng hy sinh một tên tiểu đệ tử không người nào hỏi đến, là có thể thành công, ai từng nghĩ đến, mặt yêu cáp còn không thấy, đã tổn hại một người? Ghê tởm, nếu tính cả tiểu quỷ này nữa, đạo môn sẽ cho rằng chúng ta tổn hại hai người, vô luận như thế nào cũng sẽ phán định chúng ta thất bại, đừng nói ban thưởng, thậm chí sẽ có trừng phạt, hơn nữa đánh giá về chúng ta ở trong lòng các trưởng lão sẽ thấp tới cực điểm, ngày sau còn muốn phát triển sẽ rất khó khăn…
Liễu Tam cũng trầm mặc lại, biết Hậu Thanh nói chính là lời nói thật, thật ra hắn cũng không nguyện như vậy mà về.
Cho dù sau khi bọn họ trở về, có thể đem cái chết của Triệu Trực đẩy tới trên người Phương Hành, chỉ sợ cũng rất khó làm đạo môn tin tưởng.
Hai người tương đối trầm mặc, thật lâu không nói gì.
Qua một hồi lâu, Hậu Thanh đột nhiên hỏi:
– Còn có thể bắt được tiểu tử kia sao?
Liễu Tam cười khổ lắc đầu, nói:
– Truy tung không được nữa rồi, ta cũng không nghĩ tới, tiểu tử kia còn ác như vậy, cởi quần áo ra ném tới tổ ong vò vẽ hãm hại chúng ta, hắn chỉ có một bộ quần áo này, chẳng lẽ muốn ở cánh rừng này thân thể trần truồng chạy loạn hay sao? Ta vừa rồi có thể truy tung hắn, đều dựa vào mùi bùn trên áo hắn, hôm nay hắn đem đạo bào ném đi, đầu mối gì cũng không cảm ứng được nữa rồi…
Hậu Thanh trầm ngâm một hồi lâu, bỗng nhiên nâng kiếm đứng lên, từ từ đi tới chỗ Tiền Thông.
Liễu Tam kinh hãi, trầm giọng nói:
– Hậu sư huynh, ngươi muốn làm gì?
Hậu Thanh cười lạnh, thản nhiên nói:
– Tiền Thông xuất thân từ đạo đồng, tư chất Bính đẳng, không quyền không thế, cũng không có bối cảnh, hơn nữa hắn tánh khí táo bạo, thường xuyên tranh chấp với người, vì tài nguyên của đạo môn, cũng không ít cướp đoạt người khác, ở đạo môn không nhiều bằng hữu, kẻ thù lại là không ít… nếu hắn chết, mặc dù phiền toái so với tên tiểu quỷ kia lớn hơn một chút, nhưng cũng không có gì quá rắc rối…
Vừa nói ánh mắt lạnh lùng liếc Liễu Tam, hàn quang lóe lên.
Liễu Tam ngây người, giống như mới quen Hậu Thanh, mặt tràn đầy kinh hoảng nhìn của hắn.
Hậu Thanh cũng lạnh lùng nhìn hắn, trường kiếm trong tay ngâm khẽ không dứt, thanh quang lưu chuyển không chừng.
Qua một hồi lâu, Liễu Tam bỗng nhiên thở dài một tiếng, nói:
– Ta không thể nhìn loại chuyện này, đi chỗ khác cho phải!
Vừa nói, nhẹ nhàng khoát tay chặn lại, từ từ hướng phía sau rừng cây đi tới.
Cũng đúng lúc này, Tiền Thông nhìn như ngủ say bỗng nhiên hét lớn một tiếng, lật người, chẳng biết lúc nào pháp quyết đã dâng lên.
Một thanh phi kiếm nho nhỏ gào thét mà đến, đi chém Hậu Thanh, khàn giọng rống to:
– Họ Hậu, ngươi lại muốn dùng ta làm mồi nhử ư…
– Đã sớm biết ngươi tỉnh rồi!
Hậu Thanh lớn tiếng hét lớn, đột nhiên tay trái vung lên, năm ngón tay lăng không ấn xuống, phi kiếm của Tiền Thông hướng hắn đâm tới, lại bị một đạo linh lực vô hình trong lòng bàn tay hắn đè lại, nhất thời dừng lại trong hư không, đung đưa, nhưng không đi tới được, mà Hậu Thanh thì ra sức một trảo, năm ngón tay nắm chặt, “Phốc” một tiếng, linh lực của Tiền Thông bám vào trên phi kiếm bị hắn bóp nát, phi kiếm trực tiếp bị cầm ở trong tay.
Lúc này Phương Hành, cũng không biết Hậu Thanh vì tranh thủ thời gian, đã bỏ ý nghĩ dùng hắn làm mồi dụ, mà là đổi thành Tiền Thông, hắn nghe được yêu phong phụ cận truyền đến tiếng kêu thảm thiết, lại đợi chừng nửa canh giờ, liền lặng lẽ chạy về điều tra, lại thấy tổ ong đã rơi trên mặt đất, chung quanh rơi rất nhiều xác ong, còn có một chút dấu vết đám người nhanh chóng rời đi.
Hắn biết mưu kế của mình đã được như ý, trong bụng đắc ý, lại không muốn bỏ qua cho Hậu Thanh đám người, liền dọc theo dấu vết rời đi của bọn hắn truy tung tới, thật không khó tìm, Hậu Thanh đám người lúc đi vội vã, kiếm chém chân đá, hư hao đại lượng dây leo, có thể thấy một con đường rõ ràng, hơn nữa thường cách một đoạn, là sẽ thấy xác ong rơi xuống, xác định phương hướng quyết không ai.
Lại dùng gần nửa canh giờ, rốt cuộc tìm được địa phương Hậu Thanh đám người lúc trước nghỉ ngơi, đợi một hồi, xác định chỗ kia không có người nào, liền đi qua nhìn lên, liền nhìn thấy một bình giải độc tán trống không, thậm chí còn có một chút vết máu, Phương Hành nhăn mày, nghĩ thầm có giải độc tán là bình thường, chẳng qua là ong vò vẽ đốt người, chẳng lẽ còn có thể đốt ra máu ư?
Nghĩ một lát, hắn ánh mắt sáng lên, thầm nghĩ:
– Chẳng lẽ trong bọn họ đã có xích mích?
Mơ hồ cảm thấy, lấy tính tình của Hậu Thanh, hướng người mình hạ thủ cũng không phải là chuyện gì kỳ quái.
Hắn dứt khoát quyết định, đuổi theo đi xem trộm một chút, nếu thật là Hậu Thanh đám người còn có ý định chém mãng khô cáp, chính mình hãy cùng tiến lên đi, nhìn có cơ hội thừa dịp bọn họ lưỡng bại câu thương, một lưới bắt hết, làm ngư ông đắc lợi hay không.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










