[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 68 : Huyền Vực Thần Bi (c336-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 336: Huyền Vực Thần Bi
Tặc phỉ áo xanh nói tình cảnh của Tiểu Man xong nhìn Phương Hành, ánh mắt lạnh lùng, phảng phất như đang đợi hắn cho một đáp án.
Ở đáy lòng nàng, kỳ thật cho tới nay, cũng ẩn ẩn có một tia bất mãn, bởi vì Tiểu Man quá trung thành.
Nàng xuất thân cao quý, tự nhiên bên người sẽ không thiếu nô bộc nha hoàn, nhưng nàng cảm thấy Tiểu Man bất đồng, thiên tư và tính cách của Tiểu Man làm nàng rất ưa thích, nếu không cũng sẽ không kết giao, nhưng cũng chính bởi vì vậy, nàng ngược lại cảm thấy trên người Tiểu Man không nên có loại tư tưởng trung thành này…
Nhưng Tiểu Man hết lần này tới lần khác có, một người thông minh như vậy, lại có ý nghĩ ngu trung.
Cũng chính là ý nghĩ này của Tiểu Man, mới khiến cho nàng hiếu kỳ, thiếu gia trong miệng Tiểu Man đến cùng là ai?
Ở nàng nghĩ, có lẽ Phương Hành chỉ dùng lời giả dối lừa bịp Tiểu Man.
Nếu như thế, nàng cảm thấy lúc này Phương Hành nên mở miệng buông tha Tiểu Man, như vậy mới là thật lòng muốn tốt cho nàng.
Mà Phương Hành trầm mặc nửa ngày, cuối cùng trên mặt xuất hiện nụ cười vui vẻ, nói khẽ:
– Quả nhiên là nha đầu tốt của ta!
Tặc phỉ áo xanh giật mình, trong thanh âm có một tia hờn dỗi:
– Cái này là phản ứng của ngươi, chỉ cảm thấy nàng là nha đầu tốt của ngươi?
Phương Hành cười lạnh nói:
– Bởi vì sợ ta tức giận, ngay cả cơ hội thật tốt cũng buông tha, đây không phải nha đầu tốt sao?
Tặc phỉ áo xanh thản nhiên nói:
– Tựa hồ ngươi không để ý tiền đồ và sinh tử của nàng!
Phương Hành duỗi lưng, thở dài nói:
– Nếu thời gian trôi qua không vui, tiền đồ lại tính cái rắm? Về phần sinh tử…
Hắn cười hắc hắc, trong thanh âm ẩn hàm sát ý:
– Năm đó thời điểm được ta mua lại, Tiểu Man bị người coi là gia súc bán, tính mạng ngay cả heo chó cũng không bằng, lúc nàng bị Huyên Tứ Nương của Phù Diêu Cung mang đi, ta đã nói qua, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ đánh lên Phù Diêu Cung, tiếp nàng trở lại, nếu ta làm được, Tiểu Man đương nhiên sẽ sống, hơn nữa còn sống rất tốt, nếu ở trước khi ta làm được Tiểu Man đã chết, vậy ta sẽ tàn sát cả Phù Diêu Cung, ngay cả một con chuột cũng sẽ không bỏ qua, tiểu nha đầu lúc trước ngay cả heo chó cũng không bằng, lại có nhiều đại nhân vật như vậy chôn cùng, chắc hẳn cũng coi như đáng giá rồi?
– Tàn sát cả Phù Diêu Cung?
Tặc phỉ áo xanh giật mình, nhất thời không biết nên khóc hay cười.
Bởi vì nàng bất ngờ phát hiện, Phương Hành nói cực kỳ chăm chú, như trần thuật một sự thật, thậm chí ở trong lời nói của hắn, nàng không có chút hoài nghi, nàng cân nhắc chỉ là thời gian mà thôi.
Cái này làm cho nàng nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, một lát sau mới nói khẽ:
– Ngươi rất lợi hại!
Phương Hành nói:
– Tự ta cũng biết, không cần nịnh!
Tặc phỉ áo xanh không để ý tới hắn, lại nói:
– Nhưng ngươi muốn thắng ta cũng không phải một chuyện dễ!
Phương Hành giật mình, nhớ tới thực lực của tặc phỉ áo xanh, nhẹ nhàng gật đầu:
– Đích xác không dễ!
Tặc phỉ áo xanh nói:
– Ta không phải Chiến Tu, ở Đông Thắng Thần Châu, thực lực của ta thậm chí còn sắp xếp không lên nhị lưu!
– Thiếu Tư Đồ của Phù Diêu Cung, hắn là tồn tại có thể đặt song song với ca ca ta, ngươi thử nghĩ thoáng một phát, thực lực của Hoàng Phủ gia như thế nào, nhưng Hoàng Phủ gia… kỳ thật chẳng qua là ở Đông Thắng Thần Châu tranh phong thất bại, cuối cùng bị ép bất đắc dĩ, mới dời cả tộc đến Nam Chiêm Bộ Châu mà thôi…
Tặc phỉ áo xanh chậm rãi nói:
– Bài danh trên Huyền Vực Thần Bi, ở sau khi các thiên kiêu của Đông Thắng Thần Châu ra tay, dùng thực lực của Hoàng Phủ Đạo Tử, thậm chí không thể nhảy vào hàng ngũ Thiên Cương, mà ngươi muốn đối địch, chính là Thiếu Tư Đồ của Phù Diêu Cung bài danh tam giáp, thậm chí nói, đến lúc đó ngươi làm tức giận, là cả Phù Diêu Cung, thậm chí tất cả cổ thế gia của Đông Thắng Thần Châu…
Nàng nói cực kỳ ngưng trọng, nhưng Phương Hành lại không thích nghe, cười cười nói:
– Ngươi nói Huyền Vực Thần Bi là cái gì?
Tặc phỉ áo xanh biết hắn nói sang chuyện khác, trầm mặc nửa ngày mới đáp:
– Mỗi khi Huyền Quan hạ xuống, ở nơi hạch tâm nhất của Huyền Vực, sẽ có một Tiên Điện, bên trong có một Thần Bi, tất cả thiên kiêu tiến vào Huyền Vực, người nổi bật sẽ có tư cách lưu tên của mình ở phía trên, Hoàng Phủ Đạo Tử, Quỷ Quốc công chúa, Bắc Thần Sơn Đạo Tử cùng với Tây Mạc đệ nhất kiệt… sở dĩ không để ý cơ duyên khác, vội vã dùng tốc độ nhanh nhất tiến vào hạch tâm Huyền Vực, là vì lưu tên của mình ở trên Thần Bi!
– Thần Bi lưu danh?
Phương Hành ngẩn ngơ, vội vàng hỏi:
– Có chỗ tốt gì không?
Tặc phỉ áo xanh nói:
– Có truyền thuyết, nói nếu như lưu danh ở trên Thần Bi, sẽ có cơ duyên càng lớn đáp xuống, bất quá chuyện này không có tiền lệ, năm đó Huyền Quan thứ nhất hạ xuống, những người để lại danh tự ở trên Thần Bi, hình như cũng không có cơ duyên gì, bất quá có một điểm lại có thể xác nhận, là nếu để lại danh tự ở trên Thần Bi, thì chứng minh tiềm lực của người, có hi vọng được Thần Châu chọn trúng, gia nhập đại tông môn của Đông Thắng Thần Châu tu hành!
Phương Hành bỉu môi nói:
– Chỉ vì gia nhập đại tông môn của Thần Châu?
Tặc phỉ áo xanh cười nói:
– Gia nhập đại tông môn của Thần Châu, thành hạt giống tốt bồi dưỡng cũng không phải sự tình dễ dàng, nhưng lưu danh ở trên Thần Bi, đây lại là một lựa chọn tốt nhất, đương nhiên cũng có người không phải vì việc này, nói thí dụ như Hoàng Phủ Đạo Tử, hắn tuyệt đối không cho phép có tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu bài danh ở trên hắn, cho nên mới vội vã tiến vào hạch tâm Huyền Vực!
– Còn đối với những cao nhân của Thần Châu, từng người lưu lại danh tự ở trên Thần Bi, trong tối tăm đều có cơ duyên trực tiếp với Huyền Quan, thậm chí còn có truyền thuyết, Tiên Điện ở hạch tâm Huyền Vực, mới thật sự là truyền thừa của Huyền Quan, mà người lưu danh ở trên Thần Bi, sẽ có hi vọng đạt được truyền thừa chính thức, cho nên bọn hắn mới liều mạng bồi dưỡng đệ tử, chỉ có điều qua nhiều năm như vậy, lại chưa xuất hiện người nào chính thức đạt được Tiên Điện truyền thừa, cho nên tất cả chỉ là suy đoán!
– Như vậy sao…
Bỗng nhiên Phương Hành nghĩ tới một vấn đề:
– Ngươi mới vừa nói thiên kiêu Thần Châu đã chiếm 36 danh ngạch trên Thần Bi, cho nên Hoàng Phủ Đạo Tử căn bản không vào hàng ngũ Thiên Cương được? Chỉ có điều, sao ta không nhìn thấy thiên kiêu Thần Châu ở trong Huyền Vực?
Đây đúng là địa phương hắn cảm thấy nghi hoặc, sau khi tiến vào Huyền Vực, Sở Vực, Tây Mạc, Nam Cương, Bắc Thần Sơn hắn đều đã gặp, nhưng thiên kiêu của Đông Thắng Thần Châu lại chỉ thấy tặc phỉ áo xanh, cái này làm cho Phương Hành cảm thấy nghi ngờ, chẳng lẽ thiên kiêu của Đông Thắng Thần Châu đều mạnh như vậy, có thể trực tiếp tiến vào hạch tâm Huyền Vực sao?
Tặc phỉ áo xanh nói:
– Không gặp mới bình thường, nếu gặp được, chỉ sợ tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu căn bản không cách nào đoạt được cơ duyên gì! Trên thực tế, thời điểm Huyền Vực chưa mở ra, các trưởng bối tầm đó đã có minh ước, Linh Sơn Tự đại biểu Nam Chiêm Bộ Châu, cùng mấy thế lực lớn của Thần Châu thương nghị, chia Huyền Vực ra thành bốn khối, phân biệt theo phương hướng chia làm Nam Chiêm, Tây Ngưu, Bắc Câu, Đông Thắng, hôm nay các ngươi tranh đoạt, cũng chỉ là Nam Chiêm chi địa mà thôi!
Phương Hành ngẩn ngơ:
– Vậy tam địa khác thì sao? Mỗi châu một chỗ sao? Công bình như vậy?
Tặc phỉ áo xanh thản nhiên nói:
– Bắc Câu chủ Yêu, Tây Ngưu chủ Ma, không phải tộc loại của ta, có tư cách gì vào Huyền Vực? Huyền Vực chia làm bốn vực, Nam Chiêm Bộ Châu chiếm một vực, Đông Thắng chiếm ba vực khác, tu sĩ Thần Châu không đến Nam Chiêm chi địa tranh đoạt cơ duyên, tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu tự nhiên cũng không dám vượt giới đi ba vực đông, tây, bắc tranh đoạt cơ duyên, ta đi vào nơi đây, là vì tìm kiếm vài loại linh dược tuyệt tích, cho nên thông báo cho Linh Sơn Tự và Hoàng Phủ gia, cũng được bọn hắn cho phép mới dám tới…
Nghe lời này, Phương Hành ngẩn ngơ, đối với lực lượng của Đông Thắng Thần Châu rốt cục đã có một nhận thức trực quan.
Rõ ràng là cơ duyên rơi vào Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng Nam Chiêm Bộ Châu lại chỉ chiếm một phần tư địa vực…
Đông Thắng Thần Châu kia… Đến cùng được bao nhiêu bảo bối…
Nhìn thấy Phương Hành ngơ ngác, tặc phỉ áo xanh mỉm cười nói:
– Hiện tại ngươi hẳn biết thực lực của Đông Thắng mạnh bao nhiêu rồi chứ, Đại Đạo 3000, tám chín thành ở Thần Châu, đó là Đạo Khởi Chi Địa, tồn tại chí cao của Tu Hành Giới, đã từng sinh ra vô số Tiên Nhân, mà Phù Diêu Cung chính là một trong mấy thế lực mạnh nhất Đông Thắng Thần Châu, còn có ý định kiên trì không? Thời điểm Tiểu Man tiến vào Phù Diêu Cung, vận mệnh cũng đã chú định, nàng không cải biến được, ta cũng không cải biến được, ngươi càng không cải biến được…
Tặc phỉ áo xanh nói đến đây, khẽ thở dài một tiếng, ngữ điệu chậm chạp mà bất đắc dĩ.
– Đối với ngươi mà nói, nếu muốn lớn lên, nếu muốn ở dưới Hoàng Phủ gia đuổi giết giữ được tính mạng, phương pháp tốt nhất là tiến vào hạch tâm Huyền Vực, lưu danh ở trên Thần Bi, nói như vậy, có lẽ sẽ có một ít thế lực đến từ Thần Châu nhìn trúng ngươi, tuyển ngươi đi, thế lực của Hoàng Phủ gia lại lớn, đối mặt thực lực ở Đông Thắng Thần Châu cũng không dám làm càng…
– Chỉ có điều, ngươi đã chọc người của Hoàng Phủ gia, Hoàng Phủ Thần Cơ kia ta cũng gặp qua một lần, năm nay hắn bất quá 35 tuổi, nhưng đã là Trúc Cơ hậu kỳ, tu vi thâm bất khả trắc, hơn nữa Hoàng Phủ gia từng là gia tộc ở trong tranh phong thất thế, hôm nay lại càng chú trọng uy nghi và thể diện, ngươi giết bốn thiếu bộ thủ của bọn chúng, lại dẫn người tranh đoạt Kiếm Trủng, Hoàng Phủ gia nhất định hận chết ngươi, ngươi không tiến vào hạch tâm Huyền Vực thì thôi, một khi tiến vào, hắn chắc chắn sẽ đuổi giết ngươi!
– Nể tình Tiểu Man, ta sẽ cho ngươi một cơ hội, ngươi có thể theo ta đi Thần Châu, ta sẽ cho ngươi một thân phận, chỉ có điều, ở trước đó, ngươi phải đáp ứng ta, sau khi đi Thần Châu, nhất định phải quên Tiểu Man, bằng không ta mang ngươi đến Thần Châu, chẳng những không cứu được ngươi, ngược lại sẽ hại ngươi và Tiểu Man, đây không phải nói chuyện giật gân, ngươi nên thận trọng cân nhắc!
Sau khi nói xong, nàng lẳng lặng nhìn Phương Hành, chờ hắn trả lời.
Nàng cho rằng Phương Hành sẽ cẩn thận cân nhắc, thậm chí có thể sẽ lừa gạt mình, trước đáp ứng.
Không nghĩ tới sau khi Phương Hành nghe lại nói thẳng:
– Ta sớm muộn gì cũng sẽ đi Thần Châu, bất quá không phải đi như vậy!
Hắn đứng lên, duỗi lưng nói:
– Mang hộ cho Tiểu Man một câu, nếu có người khi dễ nàng, cứ thoải mái đánh, nếu đánh không được, vậy thì nhớ kỹ, một cái cũng không được quên…
Biểu lộ trên mặt hắn giống như vui đùa, lại cực kỳ chăm chú:
– Đợi thiếu gia ta đi Thần Châu tiếp nàng, một cái cũng sẽ không bỏ qua… kể cả Thiếu Tư Đồ gì kia!
Chương 337: Coi ta ngốc sao?
Nghe Phương Hành nói, tặc phỉ áo xanh không cưỡng cầu, cũng không khích lệ, bộ dạng vẫn thanh thanh đạm đạm, tựa hồ đối với câu trả lời của Phương Hành, nàng đã sớm biết trước, chỉ thở dài nói:
– Tuy ở trong mắt ta, ngươi cự tuyệt đề nghị của ta, là một sự tình cực kỳ ngu xuẩn, nhưng ta cũng cao hứng thay Tiểu Man, hai người cùng một chỗ vờ ngớ ngẩn, luôn tốt hơn một người vờ ngớ ngẩn nhiều, mà thôi, lời nói chỉ có thể nói đến đây, ngươi không chịu theo ta đi, ta sẽ ở Thần Châu chờ, chúc ngươi may mắn!
Nói xong đứng dậy, ngón tay nhỏ nhắn cầm mặt nạ, như muốn lấy xuống, rồi lại buông lỏng tay ra.
Phương Hành cười hì hì nói:
– Liên minh vỡ tan rồi sao?
Tặc phỉ áo xanh cười nói:
– Ta sẽ không giúp ngươi đi đối phó Hoàng Phủ Thần Cơ, lúc trước kết minh với ngươi, là vì cho ngươi mượn hơi mà thôi, dù sao tuy Thần Châu thế mạnh, nhưng ở trong khu vực của Nam Chiêm Bộ Châu, ta lại không thể tùy tiện ra tay, làm quá kiêu ngạo, các hòa thượng ở Linh Sơn Tự sẽ tìm sư tôn ta trách móc…
Dừng một chút, thanh âm hơi trầm xuống, nghiêm mặt nói:
– Ta sẽ dẫn Hứa Linh Vân đi, xem như thực hiện hứa hẹn với Tinh Thần Thảo, về phần ngươi, cũng chỉ có thể chúc ngươi may mắn, hi vọng ngươi sẽ không thật sự tiến vào trung tâm Huyền Vực khiêu chiến Hoàng Phủ Thần Cơ…
Phương Hành vung tay nói:
– Nhất định phải đi chẻ hắn!
Tặc phỉ áo xanh cười khẽ, lắc đầu rời đi.
Không bao lâu, Hứa Linh Vân tiến vào động phủ, tạm biệt Phương Hành, Hứa Linh Vân cũng biết cơ hội khó được, tuy nàng thiện lương, lại không phải người cổ hủ, nàng biết mình ở mặt trước mọi người ra tay bảo vệ Phương Hành, đã gây ra đại họa, nếu như Hoàng Phủ gia muốn đuổi bắt Phương Hành, nàng là nhất định sẽ không chạy thoát, lúc này đi cũng tốt, miễn cho liên lụy đến sư môn.
Lúc phân biệt, Phương Hành lấy một viên kim đan và bốn viên Tẩy Cơ Đan cho Hứa Linh Vân, Hứa Linh Vân không cự tuyệt nhận lấy, cũng không nói cảm tạ gì, nhìn Phương Hành thật sâu, sau đó tạm biệt rời đi.
Đưa tặc phỉ áo xanh và Hứa Linh Vân đi, Phương Hành mơ hồ có chút buồn man mác, suy nghĩ một hồi, cuối cùng đi ra cửa cốc gọi Hàn Anh và Lệ Anh, hai người vừa thấy Phương Hành, không khỏi có chút khiếp sợ, vốn tưởng Phương Hành dưỡng thương ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng, không nghĩ tới ngắn ngủn ba ngày đã khỏi hẳn, hơn nữa khí tức tu vi càng mạnh.
Loáng thoáng, bọn hắn đều đã đoán được, lúc này có lẽ tu vi của Phương Hành đã tăng một bậc.
– Quái thai!
Trong nội tâm hai người đều bay lên ý niệm như vậy.
Đồng thời bọn hắn cũng có chút cảnh giác, lo lắng Phương Hành ỷ vào tu vi, không cho bọn hắn Tiên Kiếm Thai.
Nhưng để cho bọn hắn mừng rỡ là, Phương Hành không có làm như vậy, mà trực tiếp cho bọn hắn Tiên Kiếm Thai, thống khoái đến ngay cả bọn hắn cũng cảm giác mình lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
– Dùng bản lãnh của các ngươi, chắc hẳn có biện pháp phát hiện Tiên Kiếm Thai trong cơ thể bọn hắn, về phần các ngươi sẽ dùng phương pháp gì lấy Kiếm Thai ra, ta sẽ không để ý tới, cũng coi như ta thực hiện lời hứa!
Hàn Anh và Lệ Anh liếc nhau, từng người lấy một thiếu bộ thủ, nhét vào trong túi trữ vật.
– Cái này… Ân, đa… đa…
Lệ Anh lắp bắp mở miệng, muốn nói đa tạ, lại có chút không quen.
Hàn Anh thì nói thẳng:
– Ngươi muốn vào Huyền Vực khiêu chiến Hoàng Phủ Thần Cơ?
Phương Hành ngạo nghễ nói:
– Đó là đương nhiên, lời cũng đã thả ra rồi!
Hàn Anh nói:
– Ta không thể giúp ngươi!
Lệ Anh nói:
– Ta cũng không giúp được!
Phương Hành xem thường nhìn bọn hắn nói:
– Chỉ là một Hoàng Phủ Đạo Tử mà thôi, ta cần các ngươi giúp?
Hai người nghẹn họng, không biết trả lời như thế nào.
Dám xưng Hoàng Phủ Đạo Tử “chỉ là”, đoán chừng cũng chỉ có gia hỏa to gan lớn mật này.
– Nếu như ngươi có thể sống sót, phụng ngươi làm huynh trưởng cũng không có gì!
Hàn Anh lấy lại bình tĩnh, ôm quyền nói, biểu lộ cực kỳ chăm chú.
– Dù sao ta tuổi nhỏ, làm tiểu đệ cũng không thiệt thòi!
Lệ Anh cũng nói, tỏ vẻ ý nghĩ giống như Hàn Gia Tử.
– Vậy xem ra ta lại nhiều hơn hai tiểu đệ rồi!
Phương Hành rất có nắm chắc cười hắc hắc nói:
– Nhưng nếu không có những lời này, bí mật kia ta sẽ không nói cho các ngươi biết, bất quá nể tình tương lai các ngươi sẽ theo ta trộn lẫn, nói cho các ngươi biết cũng không sao…
Nói xong, bảo hai người đưa lỗ tai tới, nói nhỏ mấy câu, làm hai người nghe sửng sốt.
– Nuốt kim đan… Ngươi không có nói đùa chứ?
Lệ Anh sợ ngây người, nuốt sống kim đan, đây là một sự tình không thể tưởng tượng được.
Từ trình độ nào đó mà nói, nuốt sống kim đan bực này, không khác gì tự sát!
Phương Hành nghe vậy, lại cười lạnh nói:
– Bí pháp đã truyền, tin hay không, có dám hay không thì xem các ngươi!
Thần sắc của Hàn Anh và Lệ Anh đều nghiêm túc, hiển nhiên còn làm không ra lựa chọn, bất quá bọn hắn không có hỏi nhiều, Phương Hành càng không có ý tứ chứng minh cho bọn hắn xem, theo hắn, ngay cả chút phong hiểm ấy cũng không dám mạo hiểm, hai tiểu đệ này không thu cũng được, đương nhiên, trên thực tế lúc trước Hàn Anh và Lệ Anh chỉ đồng ý kết bái, mà không có ý làm tiểu đệ của hắn.
Bất quá theo Phương Hành, đã phụng mình làm đại ca, như vậy khác làm tiểu đệ sao.
Sau một phen do dự, ba người cộng thêm Kim Ô, khoanh chân ngồi xuống đất, Hàn Anh lấy ra một bình rượu, uống một hớp, sau đó thả ở trên mặt đất, ôm quyền đứng dậy rời đi, gọn gàng mà linh hoạt.
Lệ Anh đoạt lấy bình rượu, cũng uống một ngụm, sau đó ôm quyền, vừa muốn nói gì, Phương Hành không kiên nhẫn khoát tay áo nói:
– Mau cút!
Trong nội tâm tràn đầy ghét bỏ, Lệ Anh quá xấu, thực không nguyện cùng hắn uống chung bình rượu, bất quá Hàn Anh lấy ra rượu này, quả thực rất thơm, vừa ngửi mùi đã say, còn thật không nỡ không uống.
Lệ Anh bị Phương Hành khinh bỉ, không khỏi giận dữ, nhảy lên cùng Phương Hành mắng nhau, kết quả đương nhiên là bị Phương Hành mắng máu chó xối đầu, hắn là thật không biết lượng sức, vốn công lực mắng chửi đã không bằng Phương Hành, kết quả hôm nay bên người Phương Hành còn có Kim Ô trợ giúp, hắn đơn đấu với Kim Ô cũng không lại, thì làm sao có thể là đối thủ của hai người?
Cuối cùng tức giận bất bình rời đi, cắn răng khanh khách.
Người đều ly khai, chỉ còn lại Kim Ô và Phương Hành, gió thu đìu hiu, có chút cô tịch.
– Muốn đi trảm Hoàng Phủ Đạo Tử kia sao?
Kim Ô trầm giọng hỏi, trong thanh âm đã chiến ý ngang nhiên.
Hoàng Phủ Đạo Tử cố nhiên là cực kỳ đáng sợ, 35 tuổi đã là Trúc Cơ hậu kỳ, hơn nữa thân là Đạo Tử của Ẩn Hoàng thế gia, vô số tài nguyên tập trung, càng có được không biết bao nhiêu Pháp bảo và phù triện lợi hại, bên người giúp đỡ cũng nhiều, đừng nói hôm nay tu vi của Phương Hành kém một mảng lớn, dù tu vi ngang nhau, chỉ sợ cũng không có bao nhiêu người cảm thấy Phương Hành có thể là đối thủ của Hoàng Phủ Đạo Tử.
Nhưng Đại Kim Ô là kẻ to gan lớn mật, chỉ e thiên hạ bất loạn, thấy Phương Hành thả lời nói muốn tìm Hoàng Phủ Đạo Tử, chiến ý ngang nhiên, mình đương nhiên không thể như xe bị tuột xích, nam nhi đi trên thế gian, ai không muốn điên như vậy một lần?
Bởi vậy nói đến nơi này, trái tim nó tỏa ra chiến ý, thiêu đốt hừng hực.
– Đương nhiên…
Nghe Kim Ô hỏi thăm, Phương Hành cũng trầm giọng trả lời:
– … Đương nhiên là không đi, coi ta ngốc sao, hỗn đản kia đã là Trúc Cơ hậu kỳ, ta mới Trúc Cơ trung kỳ, đi chịu chết sao? Nếu bên trong có bảo bối gì thì cũng thôi, hết lần này tới lần khác chỉ là lưu danh, ai thích tranh thì đi tranh, phát tài đã không ít, thừa dịp bọn hắn không kịp phản ứng, tranh thủ thời gian rút lui!
Kim Ô ngây người:
– Rút lui? Ngươi không phải nói muốn giết hỗn đản Hoàng Phủ gia kia sao?
Phương Hành nói:
– Chém gió thôi, ngươi thật muốn giết sao? Chờ tu vi của ta vượt qua hắn rồi nói sau!
Kim Ô dở khóc dở cười, do dự nói:
– Thế nhưng lúc này rút lui, tổng cảm giác… không phải lúc a!
Phương Hành khinh thường nói:
– Giết người của Hoàng Phủ gia, Kiếm Trủng cũng đã đoạt, chiếm đủ tiện nghi, lúc này không rút lui còn chờ khi nào?
Kim Ô nghe hắn nói tràn đầy đạo lý, nhất thời không cách nào phản bác, qua cả buổi mới lắp bắp nói:
– Vậy… tại sao trước kia ngươi ở trước mặt người khác nói hào tình vạn trượng như vậy!
Phương Hành bĩu môi nói:
– Ngay cả ngươi cũng không lừa được thì làm sao lừa người khác? Thừa dịp đám hỗn đản kia đều cho rằng ta sẽ tiến vào Huyền Vực giết Hoàng Phủ Đạo Tử, mới đúng là cơ hội chúng ta chạy đi, nếu không ngươi cho rằng trốn ra Huyền Vực dễ dàng như vậy sao!
Nói xong không để ý tới Kim Ô, chắp tay sau lưng đi vào trong sơn cốc.
Chương 338: Đào tẩu?
Sau khi đấu giá Kiếm Thai, tin tức Phương Hành tuyên bố muốn ở trong bảy ngày vào hạch tâm Huyền Vực khiêu chiến Hoàng Phủ Đạo Tử cũng truyền ra, bởi vì tác phong của hắn trước sau như một không sợ trời không sợ đất, cùng với thực lực đủ để khinh thường quần hùng, các tu sĩ nghe được tin tức này, thật đúng là đều tin hắn nói, dù sao tiểu hỗn đản kia ngay cả Kiếm Trủng cũng dám đánh, còn có chuyện gì là hắn không dám làm?
Cũng bởi vậy, sau khi tin tức truyền vào hạch tâm Huyền Vực, ngay cả đội ngũ của Hoàng Phủ gia cũng đã làm xong chuẩn bị nghênh địch, ngày đêm phái người đóng ở Thần Kiều đi thông hạch tâm Huyền Vực, chờ tiểu tử kia vừa xuất hiện, thì sẽ bắt giết hắn.
Hơn nữa bởi vì tin Phương Hành muốn vào hạch tâm Huyền Vực khiêu chiến Hoàng Phủ Đạo Tử, Hoàng Phủ gia thậm chí còn không phái người ra ngoại giới tìm hắn, ngược lại ở hạch tâm Huyền Vực bày trận, cả đám như lâm đại địch, không dám có một chút lười biếng.
Chỉ là…
Một ngày trôi qua, tiểu tử kia không có xuất hiện.
Hai ngày trôi qua, tiểu tử kia vẫn không có xuất hiện…
Ba ngày trôi qua, các tu sĩ nghĩ đến tiểu tử kia bị thương, chắc là đang dưỡng thương, đại khái sẽ không đến sớm như vậy!
Thẳng đến bảy ngày trôi qua, tiểu tử kia vẫn không có bóng dáng, nhưng còn có rất nhiều tu sĩ nghĩ, đại khái là tiểu tử kia bị thương quá nặng, vì chữa thương làm trễ nãi thời gian, bởi vậy trong nội tâm còn có chút chờ mong.
Bất quá đến ngày thứ mười, Phương Hành còn chưa xuất hiện, các tu sĩ và Hoàng Phủ gia bắt đầu điên cuồng tìm kiếm Phương Hành.
Chỉ tiếc, vô số nhân mã sưu tầm, lại thủy chung không có nhìn thấy bóng dáng của Phương Hành, không chỉ hắn, ngay cả Kim Ô hung hăng càn quấy cũng không thấy, cái này rốt cục để cho các tu sĩ loáng thoáng ý thức được một vấn đề…
Con mẹ nó, tiểu hỗn đản kia chuồn mất rồi!
Nói vang dội như vậy, làm điên cuồng như vậy, kết quả là, vạn chúng chờ mong…
Nhưng cuối cùng… chuồn mất rồi!
Còn có chuyện càng vô sỉ hơn nữa không?
Các tu sĩ đều có loại xúc động muốn chửi thề, mỗi một người đều là nhân vật thành tinh, lại bị một tiểu hỗn đản đùa nghịch!
Cũng không phải không có người nghĩ đến Phương Hành sẽ chạy, nhưng trên thực tế, phàm là người thấy qua Phương Hành đều bị hắn lừa, bộ dáng lãnh ngạo khiêu chiến kia, phát ngôn bừa bãi bảy ngày sau vào hạch tâm Huyền Vực chém giết Hoàng Phủ Đạo Tử kia, đều để cho các tu sĩ cảm giác hắn cực kỳ chăm chú, bởi vậy một truyền trăm, trăm truyền ngàn, làm cho tất cả tu sĩ đều tuôn về phía Thần Kiều, ngày đêm chờ đợi sự xuất hiện của hắn.
Mà các tu sĩ chờ đợi, lại ở một mức độ nào đó ảnh hưởng tới phán đoán của Hoàng Phủ gia.
Ngay cả người của Hoàng Phủ gia cũng cảm thấy, một thiên kiêu có thể diệt bốn bộ trong Bát Bộ Yêu Chúng, thậm chí trong đó còn kể cả Lôi Cửu, thật sự là đại địch của Hoàng Phủ Đạo Tử, loại suy đoán và khiếp sợ âm thầm này, khiến cho Hoàng Phủ gia đều coi Phương Hành là đại địch, ngược lại càng ngày càng nâng địa vị của hắn lên…
Sau đó ở trong bầu không khí này, Phương Hành chuồn mất.
– Vậy mà chuồn mất, hắn vậy mà chuồn mất, hắn sao có thể chuồn mất?
Xung quanh Thần Kiều, vô số tu sĩ hi vọng quan sát trận chiến này chửi ầm lên.
– Chuồn mất… mới bình thường, có mấy người dám đánh với Hoàng Phủ Đạo Tử một trận?
Có tu sĩ chần chờ nói, ngược lại cảm thấy Phương Hành chuồn mới bình thường.
– Thế nhưng hắn là Phương Hành, hắn là tiểu ma đầu a, hắn làm ra rất nhiều sự tình để cho người nghĩ cũng không dám nghĩ, con mẹ nó, ngay cả ta cũng ẩn ẩn có chút bội phục hắn, hắn đến đánh với Hoàng Phủ Đạo Tử một trận, dù chết ở trong tay Hoàng Phủ Đạo Tử, ta cũng sẽ kính nể hắn, nhưng hắn lại chuồn mất? Cái này không phải là sự tình loại người như hắn có thể làm a…
Vô số tu sĩ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, âm thầm tức giận mắng chửi.
Cũng có tu sĩ thở dài:
– Còn sống không tốt hơn chết sao? Lại nói, tiểu ma đầu kia không phải nổi danh chạy nhanh sao?
– Thế nhưng… hắn cũng không nên trốn a… Thoạt nhìn cũng không có vẻ muốn chạy trốn…
Trong các tu sĩ suy đoán, tự nhiên cũng có người nghĩ sâu tính kỹ cười lạnh mở miệng:
– Nếu tiểu ma đầu này không trốn, cái kia mới thật thẹn với danh hào tiểu ma đầu của hắn, nghĩ hắn ngay cả sứ giả của Hoàng Phủ gia cũng giết, còn diệt bốn bộ, đoạt Kiếm Trủng, đổi được vô số tài vật, có thể nói cơ duyên của Nam Chiêm Bộ Châu, ba phần ở trong tay hắn, ở dưới loại tình huống này, hắn lại hố mọi người một trận, bình yên ly khai Huyền Vực, cái này chẳng phải là bản sự?
– Chỉ là… ước chiến mà không đến, tên tuổi của tiểu ma đầu này chắc hẳn sẽ bị hủy?
– Hừ, tên tuổi? Hắn chưa từng có tên tuổi tốt gì nha? Phản bội tông môn, lăng nhục đệ tử Băng Âm Cung, sự tình nào không phải người người oán trách? Huống hồ dù hắn không đi ứng chiến, nhưng đã giết người Hoàng Phủ gia, cũng đã đoạt đồ vật, còn bình yên rời đi, có những chuyện này bày ở trước mặt, người nào dám khinh thường hắn? Cả Nam Chiêm Bộ Châu, vô số thiên kiêu, lại có ai dám làm làm ra những sự tình này?
Các tu sĩ nghe vậy, tất cả đều không nói gì.
Không có ai là người ngu, sau khi suy nghĩ, thì không người cảm thấy tiểu ma đầu đào tẩu có vấn đề.
Giống như ý niệm đầu tiên của mọi người là, không trốn mới có vấn đề!
Tin tức Phương Hành ước chiến Hoàng Phủ Đạo Tử, cuối cùng không đánh mà chạy, rời khỏi Huyền Vực, rất nhanh truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu.
Tiểu ma đầu Phương Hành vốn có chút danh tiếng, một là bởi vì mưu phản Thanh Vân Tông, lại để cho Diệp Cô Âm bị tổn thất nặng, ở trong trẻ tuổi đồng lứa có chút địa vị, chỉ có điều không cao, bất quá sau khi sự tình ở trong Huyền Vực truyền ra, lại lập tức truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu, để cho người lau mắt mà nhìn.
Vậy mà diệt bốn mạch trong Bát Bộ Yêu Chúng, còn dẫn người đánh Kiếm Trủng?
Tiểu ma đầu này thật to gan lớn mật!
Phải biết Hoàng Phủ gia là tồn tại bực nào, đây chính là quái vật áp đảo Nam Chiêm Bộ Châu, ở toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, ngoại trừ Linh Sơn Tự bình thường không hỏi thế sự, căn bản không có thế lực dám chống lại Hoàng Phủ gia, không biết có bao nhiêu người tin tưởng, chỉ cần Hoàng Phủ gia nguyện ý, liền có thể xưng vương ở Nam Chiêm Bộ Châu, bức các tu sĩ thần phục.
Mà tiểu ma đầu kia lại tính là thứ gì, chỉ là cô hồn dã quỷ bội phản sư môn, cũng dám trần trụi đánh mặt Hoàng Phủ gia như vậy, dùng hai chữ muốn chết cũng không cách nào hình dung sự cả gan làm loạn của hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác, sau khi hắn chiếm đủ tiện nghi, lại dùng một loại biện pháp không ai ngờ, hấp dẫn lực chú ý của Hoàng Phủ gia, đào tẩu khỏi Huyền Vực, cái này làm cho các tu sĩ khiếp sợ, lại ẩn ẩn bội phục.
Tuy dùng biện pháp có chút vô sỉ, nhưng có thể trốn đi, mới thật là bản sự!
– Hỗn đản kia lại đào tẩu? Ta còn có ý định giúp hắn nhặt xác nữa chứ!
Ở phụ cận Thần Kiều, Lệ Anh nghẹn họng nhìn trân trối, nghe tin tức này vô số lần, cuối cùng mới thừa nhận cái này có khả năng là sự thật.
Sắc mặt của Hàn Anh cũng cổ quái:
– Ta lúc đầu có phải đã nói, nếu như hắn tránh được Hoàng Phủ gia đuổi giết liền phụng hắn làm huynh trường?
Thần sắc Lệ Anh quỷ dị:
– Ngươi nói như thế, nhưng ta cảm thấy ngươi căn bản không phải ý tứ này a? Lúc đó ý tứ của ngươi rõ ràng là, nếu hắn tiến vào Huyền Vực cùng Hoàng Phủ Thần Cơ đại chiến một trận, còn có thể tránh được Hoàng Phủ gia đuổi giết, liền phụng hắn làm huynh trường? Lúc ấy ta nói ý tứ của ta cũng giống như ngươi, chính là cho rằng hắn không có khả năng ở trong tay Hoàng Phủ Thần Cơ thoát được tính mạng…
Hắn nói rất nhiều, nhưng Hàn Anh chỉ trầm tĩnh không nói.
– Hắn lại chiếm tiện nghi!
Thật lâu sau, Hàn Anh mới thở dài một tiếng, cười khổ.
Lệ Anh càng bất đắc dĩ:
– Ai bảo ngươi nói chuyện luôn ngắn gọn như vậy?
– Hắn lại chạy mất?
Trong Huyền Vực, trên một chiến xa, tặc phỉ áo xanh khôi phục nữ trang nghe được tin tức này cũng nao nao, thật lâu sau mới cười khổ:
– Tên hỗn đản này, thật đúng là không giống những thiên kiêu ta nhận thức…
Nói thầm xong, Hứa Linh Vân ngồi ở bên người nàng cũng cười khổ nói:
– Ngươi có tưởng tượng nổi không? Hắn lại chạy mất…
Trên mặt Hứa Linh Vân cũng lộ ra vẻ vui mừng, nói khẽ:
– Mặc dù có chút ngoài ý muốn, nhưng cẩn thận ngẫm lại, đây mới là Phương sư đệ!
Mà ở hạch tâm Huyền Vực, một chỗ bia đá mọc lên san sát như rừng, khắp nơi hiển hiện sương mù màu đen, làm nơi đây giống như Tiên Cảnh, lại như U Minh Địa Ngục, mà ở trong địa ngục này, thì có vô số Yêu Linh cường đại trấn thủ.
Trên một bệ đá, đang có một thiếu niên ở giữa mi tâm có Liên Hoa Ấn, ngồi khoanh chân, suy ngẫm minh tưởng.
– Báo…
Có thanh âm từ ngoại giới truyền đến, khói đen tản đi, lộ ra một thông đạo, trong thông đạo, một chiến sĩ áo giáp màu tím bước nhanh tới, dáng người khôi ngô, trên mặt đeo mặt mạ, nhìn không ra tuổi và giới tính, hắn đi tới trước người Hoàng Phủ Đạo Tử quỳ xuống, trầm giọng nói:
– Bẩm báo Đạo Tử, đã sai người tìm các nơi ở trong Huyền Vực, có thể xác định, tiểu tặc kia đã không ở trong Huyền Vực, chỉ là trước đó ở bên ngoài Huyền Vực cũng có nhân mã của Bát Bộ Yêu Chúng phòng ngự, lại chưa từng phát hiện hành tung của hắn, hắn hẳn là dùng khiêu chiến Đạo Tử làm sương mù, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, sáng tạo cơ hội thoát thân!
Hoàng Phủ Đạo Tử nghe vậy, trầm mặc một hơi, sau đó trên mặt lộ ra vẻ châm chọc:
– Thiệt thòi ta còn định tới Thần Kiều đánh chết hắn, nguyên lai chỉ là một người nhát gan, thông báo gia tộc, truyền pháp chỉ bắt giết hắn, người này không đáng lo, nhưng Kiếm Thai lại phải thu hồi!
– Vâng…
Chiến sĩ kia trầm giọng đáp, quay người ly khai.
Hoàng Phủ Đạo Tử thì trầm tĩnh không nói, sau nửa ngày mới bỗng nhiên cười cười, thần sắc xem thường, nhưng ẩn ẩn có một loại không cam lòng, như một quyền đánh vào trong không khí, để cho hắn cảm giác cực kỳ khó chịu…
Chương 339: Đào sâu ba thước cũng phải bắt Phương Hành
Đương nhiên, các tu sĩ chỉ chú ý sự tình Phương Hành đào tẩu, lại không có người nghĩ đến, muốn chạy trốn cũng không dễ dàng như vậy.
Trên thực tế, thời điểm Phương Hành chọc giận tới Hoàng Phủ gia, hắn ly khai Huyền Vực đã là một sự tình cực kỳ gian nan, không nói Hoàng Phủ gia bao vây, bởi vì trên người hắn mang theo một số tài nguyên to lớn, âm thầm cũng có vô số tu sĩ theo dõi.
Vì chuyện này, thậm chí có rất nhiều thế lực chuyên phái người ly khai Huyền Vực, ra ngoài đưa tin cho trưởng bối, bảo bọn hắn nhất định phải chú ý người này, mặc kệ tổn thất bao nhiêu cũng phải bắt được, không thể để hắn chạy thoát.
Mà Hoàng Phủ gia, bởi vì uy nghiêm bị xúc phạm, sau khi nhận được tin tức, cũng có nhân mã của Bát Bộ Yêu Chúng thậm chí là Hoàng Phủ gia canh giữ ở xung quanh Huyền Vực, thề nhất định phải bắt được hắn, trong đó dùng đội ngũ của Cửu Khúc Bộ căm phẫn nhất, dù sao Lôi Cửu thiên phú kỳ tài, được xưng đệ nhất cao thủ dưới trướng Hoàng Phủ Đạo Tử, tiền đồ vô lượng, lại bị tiểu ma đầu kia vây giết, chết quá oan a…
Ở dưới loại thiên la địa võng này, Phương Hành đào tẩu cơ hồ là chuyện không thể nào.
Rất nhiều tu sĩ cho rằng Phương Hành sẽ tiến vào hạch tâm Huyền Vực đánh với Hoàng Phủ Đạo Tử một trận, cũng là cứ vào nguyên nhân này, dù sao đã chắp cánh khó thoát, có lẽ hắn tiến vào hạch tâm Huyền Vực khiêu chiến Hoàng Phủ Đạo Tử, chính là muốn liều chết đánh cược một lần.
Chỉ có điều, bởi vì hết thảy mọi người tin tưởng Phương Hành sẽ đi khiêu chiến Hoàng Phủ Đạo Tử, nên ở trong bảy ngày đầu tiên không có phòng thủ nghiêm mật, ngược lại chỉ lo tìm kiếm phương pháp nghe ngóng tin tức trong Huyền Vực, đợi Phương Hành xuất hiện ở phụ cận Thần Kiều, mà Phương Hành thì nhân cơ hội này, cùng Kim Ô chạy ra khỏi Huyền Vực, vượt qua tầng tầng trở ngại, tìm được đường sống trong chỗ chết…
Mà thời gian là ở ngày thứ tư trong ước hẹn!
Quá trình tự nhiên rất không dễ dàng, dù lúc này thế lực khắp nơi còn tưởng hắn sẽ đi khiêu chiến Hoàng Phủ Đạo Tử, nhưng cũng bày ra tầng tầng phòng ngự, để phòng ngừa vạn nhất, bất luận tu sĩ nào từ trong Huyền Vực đi ra, đều phải bị kiểm tra nghiêm mật.
Chỉ thấy một đám tu sĩ không may, vận chuyển một cỗ quan tài, cực kỳ thê thảm từ trong Huyền Vực truyền tống ra, lúc này Phương Hành đang mặc váy của Diệp Cô Âm, đội tóc giả, tô son điểm phấn khóc sướt mướt, Kim Ô thì đeo Vạn La Quỷ Diện, ẩn giấu lông vũ ánh vàng rực rỡ, hóa thành một con cú mèo ngồi ở trên vai Phương Hành.
Mà đám tu sĩ kia thì cả đám khóc sướt mướt, trên người mang theo thương tích trầm trọng, thoạt nhìn cực kỳ thê thảm.
Vừa nhìn là biết, đội tu sĩ này chính là điển hình thất bại ở trong Huyền Vực, may mắn giữ được tính mạng trốn ra, thậm chí còn khiêng một cỗ quan tài, không hề nghi ngờ, trong quan tài khẳng định chính là đại nhân vật trong môn phái, bởi vậy mới không nỡ để cho thi cốt của đối phương ở lại trong Huyền Vực, ngay cả người tâm phúc cũng chết, có thể thấy được đội tu sĩ này thảm thành bộ dáng gì…
Một đường thông hành, vậy mà cực kỳ thông suốt, ngay cả người của Hoàng Phủ gia cũng khinh thường tra xét những tiểu tu sĩ kia.
Bất quá đi ra hơn trăm dặm, vẫn có người nhằm vào, là một ít tu sĩ muốn ăn cướp.
Loại tu sĩ này rất nhiều, bọn hắn che dấu ở trong tối, chuyên môn cướp giết tu sĩ từ trong Huyền Vực đi ra, những người này, hoặc là đệ tử của mình chưa đạt được cơ duyên ở trong Huyền Vực, hoặc căn bản không có đệ tử phù hợp đưa vào Huyền Vực, nhưng lại muốn kiếm một chén canh, thế là cả đám theo dõi tu sĩ từ trong Huyền Vực đi ra, từng bước từng bước cướp giết, cướp đoạt cơ duyên.
Chỉ có điều những người này không dám động thủ ở xung quanh Huyền Vực, dù sao trưởng bối của các thế lực đều ở chỗ này, huyên náo quá lớn nói không chừng sẽ có người nhúng tay, bởi vậy phần lớn bọn hắn đều lựa chọn tốt mục tiêu, sau đó một đường ra ngoài trăm dặm, lúc này mới sẽ ra tay tập kích, mà quá trình này, thực sự là cho Phương Hành và Kim Ô cơ hội.
Sau khi thong dong đi ra trăm dặm, tu sĩ đằng sau còn chưa kịp động thủ, Phương Hành đã cùng Kim Ô cười dài, phối hợp giết ngược, tu sĩ dẫn đầu ăn cướp kia chẳng qua là Trúc Cơ trung kỳ, bởi vì tuổi vượt qua bốn mươi, cho nên không cách nào tiến vào Huyền Vực, chỉ muốn ăn cướp một ít tu sĩ Linh Động cảnh mà thôi.
Nhưng làm sao nghĩ đến, dê béo bọn hắn nhằm vào lại không phải dê?
Chỉ mấy hơi, ba tu sĩ muốn cướp giết bị Phương Hành và Kim Ô làm thịt mất, sau đó một mảnh kim vân lướt trở lại, nhìn qua bảy tám tu sĩ run rẩy kia nói:
– Hoàng Phủ gia bá đạo như thế nào, chắc hẳn các ngươi cũng biết, nếu bọn họ biết hai người chúng ta được các ngươi yểm hộ đi ra, nhất mạch của các ngươi xem như xoá tên khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, có lẽ các ngươi không ngốc a?
Đám tu sĩ bị Phương Hành cưỡng ép vội vàng gật đầu:
– Không ngốc không ngốc, chúng ta chưa bao giờ thấy qua tiểu ma… chưa bao giờ thấy qua ngươi!
Phương Hành nhẹ gật đầu, cười ha ha, tiện tay lấy ra mấy viên Tẩy Cơ Đan ném tới:
– Xem như các ngươi không làm uổng công!
Sau khi nói xong, hắn vác Thông Minh Huyền Quan lên vai, cùng Kim Ô dán chặt mặt đất rời đi.
Tới lúc này, hắn xem như trốn ra tìm được đường sống, chuyện còn lại không thể nghi ngờ là tìm mấy cái linh mạch, tăng cường tu vi, lại quan sát động tĩnh, nếu Hoàng Phủ gia thật đào ba thước đất, không tìm được hắn thề không bỏ qua, như vậy Nam Chiêm Bộ Châu thật đúng là không ở lại được, tuy Phương Hành ngông cuồng, lại không phải người ngu, dùng thực lực của hắn cứng đối cứng với Hoàng Phủ gia, cái kia chính là muốn chết.
Ngày thứ bảy sau khi Phương Hành trốn ra Huyền Vực, trong Chí Tôn Điện do Linh Sơn Tự bố trí, Vạn La lão quái nghe người nói tiểu ma đầu Phương Hành đã xác định trốn ra Huyền Vực, trên mặt như ẩn như hiện lộ ra nụ cười, nhưng nụ cười này thu lại rất nhanh, thở dài một tiếng, nhắm mắt dưỡng thần, không hề để ý tới sự tình ngoại giới, dáng vẻ ấy, hắn đã giữ vững mười ngày.
– Đã gửi thư cho Hoàng Phủ gia nói rõ, Đại Tuyết Sơn ta thu nhận đệ tử tên Phương Tiểu Cửu, chỉ là kẻ này đã từng mượn danh tiếng của Phương Hành làm bậy, chỉ là hiểu lầm, hôm nay Phương Tiểu Cửu vì đuổi bắt tiểu ma đầu Phương Hành lập công chuộc tội tử vong, tội nghiệt tiêu tán, từ hôm nay trở đi, Đại Tuyết Sơn là Đại Tuyết Sơn, tiểu ma đầu là tiểu ma đầu, không có một chút quan hệ!
Quỷ Thần Cốc Trương Đạo Nhất từ ngoài điện đi vào, khoanh chân ngồi xuống, nhẹ nhàng nói.
Mạc Long Ngâm giống như cười mà không phải cười nói:
– Hoàng Phủ gia sẽ tin?
Quỷ Thần Cốc Trương Đạo Nhất nói:
– Thiền Sư của Linh Sơn Tự tự mình đưa tin, Hoàng Phủ gia phải tin!
Mạc Long Ngâm thở dài nói:
– Vậy là tốt rồi, cuối cùng tránh được tai họa, tiểu ma đầu này cũng thật là…
Nói một nửa, hắn ngừng lại, nhìn thoáng qua Vạn La lão quái nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm gì nữa.
Mười ngày trước, khi tin tức Sở Hoàng bị tiểu ma đầu Phương Hành giết từ trong Huyền Vực truyền ra, Sở Thái Thượng liền cùng Vạn La lão quái đấu một trận, cuối cùng Sở Thái Thượng trọng thương rời đi, trở lại Sở Vương Đình, cũng ở trước mặt mọi người thề, hắn tất sẽ dùng tất cả lực lượng, bắt giết tiểu ma đầu Phương Hành, bất luận là ai, nếu dám ngăn cản hắn, sẽ cùng Sở Vương Đình hắn kết xuống sinh tử đại thù, không chết không ngớt.
Về sau mọi người đề nghị, muốn tách rời liên hệ giữa Đại Tuyết Sơn và tiểu ma đầu Phương Hành, Vạn La lão quái cũng không ngăn cản, chỉ cười hắc hắc nói:
– Đại Tuyết Sơn nhất mạch thu hoạch cơ duyên, mười phần có năm sáu là tiểu ma đầu trong miệng các ngươi đoạt được?
Từ ngày đó, các tu sĩ không ai dám nói chuyện với Vạn La lão quái, chỉ bất quá vẫn chặt đứt liên hệ giữa tiểu ma đầu và Đại Tuyết Sơn, mà quá trình chặt đứt này, nói khó cũng không khó, dù sao lúc Phương Hành bái nhập Đại Tuyết Sơn, dùng tên là Phương Tiểu Cửu, tuy có một lần hắn nói tên thật, nhưng chỉ cần cố tình che lấp, quyết không nhận nợ là được.
Thời điểm Mạc Long Ngâm và Trương Đạo Nhất trầm mặc, Vạn La lão quái lại mở miệng:
– Hoàng Phủ gia nói như thế nào?
Trương Đạo Nhất biết hắn hỏi cái gì, trầm tĩnh nửa ngày, mới nói khẽ:
– Đào sâu ba thước, cũng phải bắt Phương Hành!
Vạn La lão quái rùng mình, thở dài một tiếng, lẩm bẩm:
– Chạy được sao?
Trương Đạo Nhất biết hắn đang lo lắng cái gì, nói:
– Bát Bộ Yêu Chúng đã xuất động toàn bộ, phong tỏa tất cả tế đàn, cũng triệu tập quẻ sư, suy diễn phương vị đào tẩu của tiểu tử này, ở dưới tình huống như vậy, tiểu tử kia trốn một ngày hai ngày dễ dàng, nếu hắn vận khí tốt, trốn một hai năm cũng có khả năng, nhưng trừ khi hắn cả đời đều trốn ở trong động không lộ diện, bằng không…
Hắn không có nói tiếp, chỉ là mọi người đều hiểu.
Thế lực của Hoàng Phủ gia quá cường đại, nói là khống chế Nam Chiêm Bộ Châu cũng không quá mức, ngay cả Bát Bộ Yêu Chúng ở dưới trướng cũng không giống bình thường, thế lực kinh người, có thể so với tông môn thế gia nhất đẳng của Nam Chiêm Bộ Châu, bị quái vật khổng lồ như vậy toàn lực lùng bắt, dù Kim Đan cảnh như bọn hắn, cũng khó thoát khỏi cái chết, huống chi là Trúc Cơ cảnh như Phương Hành?
Chương 340: Binh đến Thanh Vân Tông
Ngày thứ ba sau bảy ngày ước hẹn trôi qua, cũng là ngày thứ mười sau khi Phương Hành đánh Kiếm Trủng, liền có một đạo pháp chỉ truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu.
– Nghịch phỉ Phương Hành, phạm thượng Hoàng Phủ, giết bốn thiếu bộ thủ của Cửu Khúc, Hỏa Vân, Đãng U, Hắc Chiểu, đánh Kiếm Trủng, tội ác tày trời, muôn lần chết không chuộc hết tội, Hoàng Phủ ra pháp chỉ, các tu sĩ của Nam Chiêm Bộ Châu nghe lệnh, bắt Phương Hành, bất kể sinh tử, đều có trọng thưởng.
Phàm là người bắt giữ được nghịch phỉ Phương Hành, ban thưởng một môn thần thông, 300 Linh Tinh, ban thưởng một Bất Tử Bài của Hoàng Phủ, một linh quật, trăm viên Tử Đan.
Người tru sát Phương Hành, thưởng một môn Huyền quyết, 100 Linh Tinh, một kiện Huyền khí, 50 viên Tử Đan!
Từ pháp chỉ là có thể thấy được Hoàng Phủ gia tức giận như thế nào.
Người bắt giữ Phương Hành, thưởng một môn thần thông, 300 Linh Tinh, cái này là giá trị bực nào?
Cần biết thần thông bí pháp, là căn cơ của các tông môn, mà 300 Linh Tinh, là số tài phú có thể làm cho tu sĩ Kim Đan cảnh động tâm, về phần linh quật và Tử Đan, thì tính là vật kèm theo, trọng yếu nhất là Hoàng Phủ Bất Tử Bài, bài này có ý là, người bắt giữ Phương Hành, có thể đạt được một lệnh bài của Hoàng Phủ gia bảo hộ, thấy lệnh bài như thấy Hoàng Phủ gia, quần tu tránh lui.
Pháp chỉ này ban thưởng, thật sự là quá nặng, có thể nói người người động tâm.
Nguyên nhân trong này, cố nhiên là bởi vì Phương Hành xúc phạm uy nghiêm của Hoàng Phủ gia, Hoàng Phủ gia muốn giết gà dọa khỉ, mà một nguyên nhân khác, là bởi vì Hoàng Phủ gia muốn thông qua bắt Phương Hành, tìm Kiếm Thai thất lạc trở về, tuy Hoàng Phủ gia đã biết, Kiếm Thai đều bị tiểu ma đầu kia bán đấu giá, khó có thể thu hồi, nhưng vẫn không nguyện ý buông tha cho manh mối này.
Ban thưởng bắt giữ Phương Hành, cao hơn so với giết rất nhiều, chính là vì nguyên nhân này.
Đạo pháp chỉ này vừa ra, rất nhanh thì truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu, hiệu suất cao đến dọa người, ở tất cả thành trì đều có bức họa của Phương Hành, thậm chí ngay cả Kim Ô cũng quang vinh lên bảng, Hoàng Phủ gia đáng sợ không chỉ ở thế lực khổng lồ, còn có lực hiệu triệu của nó, ra lệnh một tiếng, Nam Chiêm Bộ Châu nghiêng trời lệch đất, vô số thế lực, vô số nhân mã hành động.
Huyền Vực mở ra, không biết có bao nhiêu thế lực bởi vì không có phương pháp, thiên tư chưa đủ, hay cốt linh quá lớn, không cách nào tiến vào Huyền Vực tranh đoạt cơ duyên, nhưng hôm nay, pháp chỉ của Hoàng Phủ gia lại cho bọn hắn một cơ hội không thua Huyền Vực.
Ngày thứ ba pháp chỉ tuyên bố ra, thì có một mảnh mây đen đông nghịt bao phủ đỉnh núi của Thanh Vân Tông, mây đen không biết rộng lớn mấy trăm dặm, giống như một mảnh thương thiên, trấn áp ở trên không Thanh Vân Tông, trong mây mơ hồ có vô số Yêu thú ánh mắt hung hãn lạnh lẽo nhìn chằm chằm, hình như ra lệnh một tiếng, thì sẽ trực tiếp lao xuống, san bằng Thanh Vân Tông.
Ở trước mặt uy thế của mây đen, Hộ Sơn Đại Trận của Thanh Vân Tông lộ ra ảm đạm như thế.
– Thanh Vân Tông tông chủ ở đâu, đi lên gặp ta!
Mây đen tản đi, lộ ra một lão giả áo trắng đứng chắp tay, ký hiệu ở góc dưới áo bào đã biểu lộ rõ ràng thân phận của hắn, là người của Hoàng Phủ gia, mà trong mây đen, lờ mờ có bốn năm thân ảnh khí tức cường đại, ánh mắt sâm lãnh xuyên qua mây đen rơi xuống Thanh Vân Tông, để cho bất luận kẻ nào chứng kiến, cũng cảm thấy sát khí lành lạnh.
– Hậu bối Thanh Vân Tông tông chủ Trần Huyền Hoa, bái kiến Thiên Sứ của Hoàng Phủ gia, không có tiếp đón từ xa, mong được thứ tội…
Trong Thanh Vân Tông, trầm mặc hai ba hơi sau, một thân ảnh bước lên mây, xa xa quỳ gối, hắn thậm chí không có cân nhắc ở lại trong đại trận cho an toàn, bởi vì hắn biết, ở trước mặt người Hoàng Phủ gia, Hộ Sơn Đại Trận của Thanh Vân Tông không tính là bảo đảm an toàn gì, trốn ở bên trong cũng vô dụng, chẳng bằng thản nhiên đối mặt Hoàng Phủ gia.
– Nghịch phỉ Phương Hành kia, là đệ tử của Thanh Vân Tông ngươi?
Lão giả áo trắng nhìn về phía Trần Huyền Hoa, thanh âm lành lạnh:
– Các ngươi dạy được đồ đệ giỏi!
Trần Huyền Hoa kinh hồn táng đảm, vội vàng nói:
– Tiền bối minh giám, nghịch đồ Phương Hành kia bởi vì phản nghịch môn quy, đã bị Thanh Vân Tông ta xoá tên, thậm chí ở trước khi đi, hắn còn to gan lớn mật phá ba cốc, cướp sạch tài nguyên của ba cốc không còn, sự tình ác liệt như thế, nhân thần cộng phẫn, qua nhiều năm như vậy, Thanh Vân Tông chúng ta cũng đang tìm hắn, hận không thể bầm thây vạn đoạn…
Trần Huyền Hoa tận hết khả năng thuyết minh phẫn nộ của mình, dùng cái này mong được lão giả áo trắng đồng cảm, mà lão giả áo trắng nghe vậy, tuy trên mặt nhìn không ra hỉ nộ, lại không có ra tay với Trần Huyền Hoa, kỳ thật ở trước khi đến, Hoàng Phủ gia bọn hắn đã điều tra rõ ràng, Phương Hành xác thực đã mưu phản Thanh Vân Tông, lửa giận của mình không thể trút lên Thanh Vân Tông được.
Sở dĩ đi qua, là bởi vì Đại Tuyết Sơn được Linh Sơn Tự bảo hộ, hơn nữa thực lực của Đại Tuyết Sơn không kém, Hoàng Phủ gia không dám tùy tiện đắn đo, không cách nào từ hướng kia ra tay điều tra tiểu ma đầu, đành phải cầm Thanh Vân Tông khai đao, dù tiểu ma đầu kia đã mưu phản Thanh Vân Tông, nhưng dù sao cũng ở chỗ này tu hành sinh hoạt qua, chắc là có chút dấu vết lần theo.
– Ngươi không cần sợ hãi, Hoàng Phủ gia ta quân lâm Nam Chiêm Bộ Châu, phụng quy thủ đạo, tiểu ma đầu kia đã mưu phản Thanh Vân Tông, chúng ta sẽ không gây khó dễ cho Thanh Vân Tông, chỉ là chúng ta muốn vào Thanh Vân Tông kiểm chứng, còn nữa, năm đó tiểu ma đầu này ở Thanh Vân Tông đã dùng qua những gì, ở địa phương nào, ngươi phải ghi rõ ràng cho ta, việc này, ngươi có đáp ứng không?
Tuy lão giả áo trắng hỏi thăm, nhưng không có cho Trần Huyền Hoa thời gian trả lời, giống như trực tiếp hạ lệnh.
– Vâng…
Mặc dù đối phương đã hạ lệnh, nhưng Trần Huyền Hoa cũng phải bổ sung một câu, sau đó lui sang một bên.
Đám người Hoàng Phủ gia từ không trung rơi xuống, trực tiếp phong tỏa toàn bộ Thanh Vân Tông.
Tất cả đệ tử Thanh Vân Tông đã từng có tiếp xúc với Phương Hành đều bị gọi ra, thậm chí kể cả dược đồng ban đầu ở linh dược điền được Phương Hành thu làm tiểu đệ, mà tất cả ốc xá Phương Hành ở qua, đồ vật đã dùng qua đều bị lật tung, ngưng trọng thu vào, bởi vì chúng ở trong tay một ít người am hiểu bói toán, có thể dựa vào khí tức lưu lại trên vật phẩm, suy tính ra hướng đi của Phương Hành.
Các đệ tử của Thanh Vân Tông sợ hãi rụt rè, như con cừu nhỏ ở trước mặt một đám hổ lang.
Vô luận người của Hoàng Phủ gia hỏi cái gì, bọn hắn đều không dám giấu diếm, một năm một mười nói ra.
Ở trong nội tâm đệ tử Thanh Vân Tông, cũng ẩn ẩn có loại cảm giác cực kỳ quái dị, tuy Phương Hành chọc đại họa, nhưng thực lực hôm nay, cũng làm cho bọn hắn khiếp sợ, phải biết, năm đó mọi người là cùng nhau nhập môn tu hành, hơn nữa lúc Phương Hành vừa gia nhập Thanh Vân Tông, các đệ tử trong Thanh Vân Tông, có cái nào không phải gia cảnh, tư chất, khởi điểm đều cao hơn tiểu ma đầu kia?
Hôm nay dựa vào cái gì tiểu tặc kia trộn lẫn đến trình độ cao như vậy?
Mà ở trên tông chủ phong, nhìn mây đen giống như che trời, cùng với tộc nhân và gia tướng của Hoàng Phủ gia vội vàng đi lại, có hai người sắc mặt như băng, trong ánh mắt có khiếp sợ, nghi hoặc, khẩn trương, hoảng sợ, hối hận, hai người này, một người mặc xích bào, một người mặc áo xanh, đúng là Thanh Điểu và Tiếu Sơn Hà.
– Tiểu ma đầu kia lại gây ra đại họa như vậy, quả nhiên là tự tìm đường chết…
Thanh Điểu cười lạnh, nhìn như khinh thường, trên thực tế trong ánh mắt hoảng sợ đã khó có thể che dấu.
Khuôn mặt Tiếu Sơn Hà lạnh lùng, lạnh giọng nói:
– Nếu hắn không chết thì sao?
Biểu lộ của Thanh Điểu nhất thời cứng đờ, đáy lòng khủng hoảng lộ ở trên mặt.
Tiếu Sơn Hà lạnh lùng mở miệng:
– Ta sai người đi nghe tin tức đã xảy ra ở trong Huyền Vực, tuy khả năng có hư giả, nhưng tiểu tử này ngay cả Sở Hoàng Thái Tử, Phương Tiểu Cửu một người diệt bốn mạch cũng giết, càng đánh chết Cửu Khúc Bộ thiếu bộ thủ Lôi Cửu, đoạt Kiếm Trủng của Hoàng Phủ gia… Những sự tình này có cái nào là ta và ngươi có thể làm được? Ha ha, năm đó lo lắng, không nghĩ tới nhanh như vậy liền biến thành sự thực, con Tiểu Cẩu thích cắn người kia đã biến thành ác lang…
Biểu lộ của Thanh Điểu quái dị, kiệt lực bình phục lại, ra vẻ vô sự nói:
– Vậy ngươi tốt nhất chờ mong Hoàng Phủ gia tìm được tiểu tử kia và giết chết hắn đi, nếu không hắn sẽ quay lại tìm ngươi báo thù cũng nói không chừng, đã nhận được truyền thừa của Phù Diêu Cung, tu vi của ngươi đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng dù sao còn chưa Kết Đan, đối mặt tiểu tử quỷ kế đa đoan kia, không dễ đối phó a?
Tiếu Sơn Hà cười lạnh:
– Ta tự nhiên là không dễ đối phó, bất quá ngươi cho rằng ngươi có thể không đếm xỉa đến sao?
Biểu lộ của Thanh Điểu càng mất tự nhiên, đạm mạc nói:
– Liên quan gì tới ta?
Tiếu Sơn Hà cười lạnh:
– Năm đó không phải ngươi vì đạt được Huyền quyết của Phù Diêu Cung, mới đưa Tiểu Man đi sao?
Thanh Điểu phẫn nộ quát lên:
– Tiểu Man là đệ tử của ta, ta đưa nàng cho ai cũng là chuyện của ta…
Tiếu Sơn Hà nói:
– Nếu như ngươi cảm thấy lý do này có thể thuyết phục tiểu tử kia, đại khái có thể cầm lời này đi chuyện nói với hắn!
Thanh Điểu trưởng lão nghẹn lời, nàng há không biết tiểu tử kia căn bản không phải người thích đàm luận?
Huống hồ nàng còn biết một ít sự tình Tiếu Sơn Hà chưa nghe nói qua, nàng đã từng bức bách Phương Hành giao ra bí pháp mà Bạch Thiên Trượng lưu cho Phương Hành, vì thế thậm chí không tiếc dùng Tiểu Man và Hứa Linh Vân uy hiếp, sau khi Phương Hành mưu phản Thanh Vân Tông, nàng còn từng làm một sự tình mà ngay cả nàng nhớ tới cũng thấy xấu hổ, trong nội tâm ẩn ẩn khủng hoảng, không biết có thể chọc giận tiểu tử kia hay không.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










