- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 66 : Tiên Kiếm tặng Linh Vân (thượng) (c326-c330)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 66 : Tiên Kiếm tặng Linh Vân (thượng) (c326-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 326: Tiên Kiếm tặng Linh Vân (thượng)
Nguyên lai quần tu đánh Kiếm Trủng, ba bộ Hỏa Vân, Đãng Vân, Hắc Chiểu tự nghĩ không cách nào ngăn cản, nên cũng không ngốc, dĩ nhiên buông tha cho tử chiến, lệnh một đám thuộc hạ ở cửa cốc giữ gìn trận pháp, kéo dài thời gian các tu sĩ đánh vào Kiếm Trủng, ba người thì thoát thân ra, muốn lấy thân làm hộp, mang đi ba Kiếm Thai, tiến vào chỗ sâu trong Huyền Vực giao cho Hoàng Phủ Đạo Tử.
Đối với bọn họ mà nói, cái này cũng cần trả giá thật lớn, trước dẫn Kiếm Thai vào trong cơ thể, cuối cùng lại tách ra, sẽ nghiền nát Đạo Cơ của bọn hắn, tu vi rớt xuống ngàn trượng, thậm chí còn không bằng Linh Động cảnh bình thường, có thể nói là phế nhân, chỉ bất quá bọn hắn lại không có lựa chọn khác, nếu như mất năm Tiên Kiếm Thai, tình cảnh của bọn hắn sẽ thảm hại hơn.
Dùng thực lực của ba người bọn họ, tối đa chỉ có thể mang đi ba thanh Kiếm Thai mà thôi, chỉ có điều năm thanh Kiếm Thai là một bộ, chỉ cần Hoàng Phủ Đạo Tử có ba đạo, thì có thể suy diễn ra hai thanh Kiếm Thai khác ở đâu, không lo tìm không được.
Thiếu bộ thủ của Hỏa Vân, Đãng Vân, Hắc Chiểu phản ứng cũng không chậm, làm việc không thể bảo là không cẩn thận, vừa thấy các tu sĩ thế lớn, liền bỏ qua ý niệm phòng thủ tử chiến, quyết ý mang theo Kiếm Thai đào tẩu, lại không nghĩ tới hết thảy đều bị Phương Hành nhìn thấy.
Phương Hành cũng không ngăn cản động tác của ba người bọn họ, cùng Kim Ô liếc nhau, đều minh bạch tâm tư của đối phương.
Ngu ngốc mới đi ngăn cản bọn hắn, chờ bọn hắn suy yếu kiếm tiện nghi, đây mới là chính đạo nha!
Ôm loại giác ngộ này, một người một chim trốn ở trong kẽ nứt không dám lên tiếng, ngay cả Phương Hành cũng chỉ lặng lẽ phóng ra một tia thần niệm yếu ớt, dưới tình huống không kinh động ba người kia quan sát động tĩnh bên ngoài.
Chỉ thấy chung quanh tế đàn, đang có ba quái vật đứng thẳng, rõ ràng đều là Yêu thú, một cái thân thể to lớn, tu vi Trúc Cơ tầng ba, sau lưng mang áo choàng màu đỏ, mặc hỏa giáp đỏ thẫm, chân đạp Dung Nham Chiến Ngoa, tuy thân thể nhân loại, đầu lại giống như thú, cực kỳ dữ tợn, từ cách ăn mặc, chắc hẳn là Hỏa Vân Bộ thiếu bộ thủ.
Cái thứ hai vóc người cao gầy, mặc áo xám, Trúc Cơ tầng hai, nhìn kỹ lại, áo xám lại do lông vũ dệt thành, thân người đầu ưng, tất nhiên là Đãng Vân bộ thiếu bộ thủ.
Mà cái thứ ba thì bộ dáng quái dị nhất, nửa khúc trên thân người, nửa khúc dưới cuộn thành một đoàn, giống như xà mà không phải xà, giống như trùng mà không phải trùng, ngay cả nửa người trên hóa thành hình người cũng không bình thường, cái cổ vừa mảnh vừa dài, đầu nhọn cổ quái, mà ở trên cổ thì quấn vài đồ vật giống như dây leo, nhìn kỹ lại, vậy mà cũng là đầu.
Có năm cái đầu quái dị quấn ở trên cái đầu giữa nhất, nhìn một cái liền khiến người buồn nôn.
Không cần đoán cũng biết, người này nhất định là Hắc Chiểu Bộ thiếu bộ thủ có huyết mạch Cửu Đầu Trùng.
Thấy ba gia hỏa kia niệm bí chú, bắt đầu dẫn Kiếm Thai nhập vào cơ thể, Phương Hành âm thầm chuẩn bị kỹ càng, trong ba thiếu bộ thủ, Hỏa Vân Bộ thiếu bộ thủ lựa chọn Kiếm Thai màu đỏ, Đãng Vân bộ thiếu bộ thủ lựa chọn Kiếm Thai màu vàng, Hắc Chiểu Bộ thiếu bộ thủ lựa chọn Kiếm Thai màu tím, sau đó ba người đồng thời ăn một giọt huyết dịch, vận chuyển thần thức đánh vào tế đàn.
Không lâu sau, tế đàn đồng thời chấn động, khí tức xung thiên, ba thanh Kiếm Thai vậy mà thuận lợi bị bọn hắn thu phục, nhìn đến đây, trong lòng Phương Hành hiểu ra, Hoàng Phủ Đạo Tử vì đồng thời thu năm Kiếm Thai, nên khi phát hiện Kiếm Thai vẫn không có lấy, nhưng chắc nghiên cứu rất nhiều, hắn thân là Đạo Tử của Hoàng Phủ gia, bên người có không ít dị sĩ, nghiên cứu năm tế đàn thấu triệt, không phải mình có khả năng bằng được.
Nhìn ba thiếu bộ thủ thu Kiếm Thai quá trình thuận lợi như vậy, là biết Hoàng Phủ Đạo Tử đã nghiên cứu cực kỳ thấu triệt.
Chỉ là không biết quy đản của Hoàng Phủ gia kia, đến cùng vì chuyện trọng yếu gì, vậy mà ngay cả năm đạo Tiên Kiếm Thai cũng vứt không để ý, ngược lại dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào hạch tâm Huyền Vực, đại khái là có cơ duyên mình không biết.
Nói cho cùng, ở trong Huyền Vực tranh đoạt cơ duyên, tin tức cũng cực kỳ trọng yếu.
Những tin tức này nguồn gốc từ Đông Thắng Thần Châu, trong mấy trăm năm, dần dần truyền lưu bốn Vực, được tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu sưu tập, truyền cho hậu bối, nhưng không thể nghi ngờ tin tức của Hoàng Phủ gia là nhiều nhất.
– Động thủ…
Thấy ba thiếu bộ thủ vừa dung hợp Kiếm Thai, sắc mặt đều khó coi, như ra sức áp chế Kiếm Thai, Phương Hành cảm thấy cơ hội đến, hét lớn một tiếng, dẫn đầu nhảy ra kẽ nứt, sau khi hiện thân liền không lưu tình, trực tiếp thi triển thần thông Âm Dương Đại Ma Bàn, một tay hóa âm, một tay hóa dương, đánh về phía Hỏa Vân thiếu bộ thủ.
Lúc này hắn đã trải qua đại chiến ở Loạn Thạch Cốc, tuy có Kim Đan bổ sung linh lực, nhưng thân thể gánh nặng rất lớn, nhìn như hành động bình thường, trên thực tế thân thể đã suy yếu đến cực điểm, đây cũng là nguyên nhân hắn lựa chọn đánh lén ba người, vì nếu chính diện đối kháng, phần thắng của mình không nhiều lắm, ngược lại có khả năng chết ở trong tay ba người bọn họ.
Lúc này vừa ra tay, liền vận chuyển tất cả linh lực còn sót lại, muốn dùng Âm Dương Đại Ma Bàn khắc địch.
Cùng lúc đó, Đại Kim Ô cũng nhanh chóng lao ra, hóa thành kim quang đánh thẳng về phía Hắc Chiểu Bộ thiếu bộ thủ.
Đây cũng là hai người bọn họ thương lượng, Phương Hành và Kim Ô phối hợp tốt không chê vào đâu được.
– Tiểu tặc kia ở đây…
Ba thiếu bộ thủ thấy có người từ trong kẽ nứt chui ra, ra tay với bọn hắn, nhất thời kinh hãi quát chói tai, muốn nhảy lên phòng ngự, nhưng Phương Hành đến quá nhanh, bọn hắn vừa thi triển pháp thuật, Âm Dương Đại Ma Bàn đã thành hình, tuy Phương Hành thi triển Âm Dương Đại Ma Bàn yếu nhất từ trước tới nay, nhưng tính chất của thần thông còn đó, uy lực vãn rất huyền diệu.
Ba thiếu bộ thủ vừa mới thi triển ra linh lực, liền bị lực lượng vô hình của Âm Dương Đại Ma Bàn dẫn dắt, không cách nào khống chế được bay về phía Âm Dương Đại Ma Bàn, Âm Dương Đại Ma Bàn xoay chuyển nửa vòng, sau đó ngược lại, thần quang bắn tung toé về phía ba người, ba thiếu bộ thủ kinh hãi, không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể lớn tiếng gào thét, lại dùng nhục thân cường hoành chống cự thần quang.
Bành bành bành…
Ba thiếu bộ thủ đồng thời ngã bay ra ngoài, đâm vào trên vách tường đại điện.
Cùng lúc đó, Kim Ô cũng đã đến, yêu khu va chạm, coi mình trở thành binh khí, bành bành bành… lại đụng ba thiếu bộ thủ bay lên cao, người còn ở trên không trung, cũng đã miệng lớn phun máu, đứt quãng gầm lên.
Phương Hành thì nhanh chóng lao tới, trong tay xuất hiện ba tấm Định Thần Phù.
Đây là một loại phù triện cao cấp, dán ở trên trán tu sĩ là có thể khóa thần thức, hiệu quả tỉ lệ nghịch với tu vi của người bị giam cầm, chỉ có điều bảo bối trong tay Phương Hành, trên cơ bản đều không giống người thường, ba tấm Định Thần Phù này đều là vật phi phàm, một khi dán lên, hiệu quả sẽ cực kỳ kinh khủng.
Biểu lộ phẫn nộ của ba thiếu bộ thủ vẫn còn ngưng kết ở trên mặt, người đã bị định trụ, động tác bất động.
Bất quá trải qua vận tác kịch liệt, khóe miệng của Phương Hành cũng chảy ra máu tươi, trước đây hắn luân phiên đại chiến, phải ăn Kim Đan bổ sung linh khí, kì thực trong cơ thể đã có ám thương, chịu không được giằng co quá lớn.
– Ha ha, cái phối hợp này, lão Kim, ta thật là càng ngày càng thích ngươi…
Đối với thương thế của mình, Phương Hành không thèm để ý, lấy tay gạt đi vết máu, mừng rỡ kêu lên.
– Hứ, tuy Kim gia thích nhân loại, nhưng thích cô nàng ngực lớn chân dài… Ngươi đừng có ý đồ với ta…
Một người một Kim Ô đánh lén thành công, cả hai cực kỳ hưng phấn, xông về phía ba thiếu bộ thủ.
Đang lo không có cách lấy năm thanh Kiếm Thai, ba người này lại chủ động đưa tới cửa, này không phải là hộp kiếm có sẵn sao?
Kim Ô cực kỳ thống hận Bát Bộ Yêu Chúng, đề nghị trực tiếp tiêu diệt ba người bọn họ, Phương Hành lại nói:
– Chúng ta vốn không có cách nào mang đi năm thanh Kiếm Thai, ba người này không phải hộp kiếm có sẵn sao? Mang bọn hắn đi, lại nghĩ biện pháp tách Kiếm Thai!
Nói xong cưỡng ép cho ba người ăn Quy Tức Đan, coi như hộp kiếm thu vào trong túi trữ vật.
– Ngươi xem, ta biết ngay người này khẳng định ở đây…
Đang bề bộn, lại có một thanh âm ai thán, Phương Hành và Kim Ô kinh hãi, vội vàng quay đầu, chỉ thấy tặc phỉ áo xanh cười mỉm đứng ở cửa điện, bên cạnh nàng là Hứa Linh Vân biểu lộ có chút bất đắc dĩ, tặc phỉ áo xanh cũng rất khó lường, mang theo Hứa Linh Vân lặng yên tiến vào, vô thanh vô tức, thậm chí ngay cả Phương Hành và Kim Ô cũng không có sớm cảm ứng được.
Đang làm chuyện xấu, bị người bắt gặp không khỏi có chút ngượng ngùng, Phương Hành cười hắc hắc:
– Các ngươi làm sao cũng tới rồi ?
Tặc phỉ áo xanh có chút bất đắc dĩ nói:
– Chúng ta không đến, phải cùng những người kia đánh đại trận Kiếm Trủng sao? Vừa rồi chỉ thấy khói đen, không thấy ngươi lộ diện, ta liền cảm thấy có chút nghi hoặc, cẩn thận suy nghĩ tính tình của ngươi, liền đoán được tám chín phần mười ngươi lại ra ý đồ xấu gì, liền từ giao lộ tây bắc phá giải trận pháp tiến vào, mới bắt được chân tướng của ngươi!
– Ngươi cũng có thể phá giải trận pháp?
Phương Hành có chút hồ nghi nhìn tặc phỉ áo xanh, cảm giác ngoài ý muốn.
Hoàng Phủ gia bố trí đại trận ở xung quanh Kiếm Trủng cũng không phải dễ dàng phá giải như vậy, các tu sĩ cưỡng ép đánh phá đại trận, thẳng đến lúc này còn chưa đánh vào được, tuy có người không ngừng thôi động trận pháp chống lại, nhưng có thể thấy được trận pháp của Hoàng Phủ gia rất mạnh, coi như mình có thể phá giải đại trận, cũng là mượn nhờ Âm Dương Thần Ma Giám dò xét tám cửa, cộng thêm Kim Ô suy tính.
Nhưng tặc phỉ áo xanh có thể hời hợt phá giải trận pháp của Kiếm Trủng, quả thực để cho người ta khiếp sợ.
Tặc phỉ áo xanh thấy ánh mắt Phương Hành hơi có chút kinh ngạc, trong nội tâm đắc ý nói:
– Rốt cục làm tiểu thổ phỉ ngươi bội phục ta một lần, ta cho ngươi biết, bản cô… bổn đại gia là trận pháp, khí pháp, đan pháp kiêm tu, được xưng tam pháp kỳ tài…
Ba pháp kiêm tu?
Phương Hành nghe vậy, trong nội tâm có chút khiếp sợ, lúc trước tặc phỉ áo xanh và hắn đấu pháp, dưới tình huống không thi triển Âm Dương Đại Ma Bàn, thực lực của hai người khó chia trên dưới, có thể thấy được tạo nghệ thuật pháp rất sâu, hôm nay nghe nàng nói như vậy, thuật pháp còn không phải phương diện nàng am hiểu nhất, trận pháp, khí pháp, đan pháp mới là chủ tu, trong ba pháp này, mỗi một đạo đều cần người tốn hao tinh lực rất lớn đi nghiên cứu, ngay cả hắn cũng chỉ nghiên cứu thuật pháp, không rảnh quan tâm cái khác.
Nói như vậy, tặc phỉ áo xanh này thật đúng là thiên phú kỳ tài.
Bất quá ngoài miệng là tuyệt đối không phục người, liếc mắt nói:
– Rất giỏi sao? Ta cũng đi vào được!
Tặc phỉ áo xanh nghe hắn khinh bỉ, biết hắn là cố ý chọc giận người, nên chỉ cười mỉm, không có cãi lại.
Phương Hành cũng không quan tâm cái này, cười nói:
– Linh Vân sư tỷ đến vừa vặn, năm đạo Tiên Kiếm Thai này, tỷ chọn một đạo đi!
– Ta?
Hứa Linh Vân có chút khiếp sợ:
– Chọn Tiên Kiếm Thai?
Chương 327: Tiên Kiếm tặng Linh Vân (hạ)
Kiếm Thai trong Kiếm Trủng quá trân quý?
Ngay cả Thái tử một quốc gia, thậm chí Đạo Tử của đại tông môn, cũng chỉ có khả năng đạt được một thủ dụ của Hoàng Phủ Đạo Tử, tiến vào Kiếm Trủng lựa chọn một Kiếm Thai bình thường mà thôi, trước đó Hứa Linh Vân chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ có cơ hội tiến vào Kiếm Trủng, nhưng hôm nay Phương Hành tùy tùy tiện tiện nói muốn cho nàng một đạo Tiên Kiếm Thai, đơn giản như uống nước ăn cơm.
Phần kinh hỉ này quả thực quá kinh người, dù tính tình đạm bạc như Hứa Linh Vân, cũng kinh hãi nhất thời nói không ra lời.
Tặc phỉ áo xanh thấy vậy, lại thấp giọng cười nói:
– Tiểu thổ phỉ thật hào phóng, vậy ngươi thu đi, năm thanh Kiếm Thai kia xác thực là Tiên Kiếm Thai, chính là cơ duyên đỉnh phong trong Huyền Vực, có nó, ngày sau tu hành lo gì không thể đột nhiên tăng mạnh?
Phương Hành nghiêng mắt nhìn tặc phỉ áo xanh:
– Đừng có nói xấu ta, tai ta thính lắm, nể tình đồng minh, ngươi lại giúp ta chiếu cố Linh Vân sư tỷ, vốn cũng muốn cho ngươi một đạo, nhưng bây giờ ta giận, không muốn cho nữa!
Tặc phỉ áo xanh cười nói:
– Ta dám cam đoan, ngươi nhất định sẽ cho ta!
Phương Hành nghe xong nhảy dựng lên:
– Không tranh thủ nịnh nọt ta, còn dám uy hiếp, thực không cho rồi!
Nghĩ thầm vốn muốn tiết kiệm một thanh Kiếm Thai, giờ không cho nàng luôn.
Nhao nhao quy nhao nhao, nhưng cũng biết các tu sĩ sắp công phá Kiếm Trủng, thời gian cấp bách, liền tranh thủ thời gian để cho Hứa Linh Vân và Kim Ô dung hợp hai thanh Kiếm Thai còn lại, nhưng lúc này tặc phỉ áo xanh giải thích, Phương Hành mới biết năm thanh Kiếm Thai không có phân ưu khuyết, bất luận đạo nào cũng có thể phát huy đến mức tận cùng, đều sẽ có được lực lượng thành tựu Chân Tiên, lúc trước hắn và Kim Ô suy đoán, ngược lại là dư thừa rồi.
Vốn hắn còn có chút bận tâm Kim Ô và Hứa Linh Vân thiên tư không đủ, không cách nào thành công dung hợp Kiếm Thai, nhưng có tặc phỉ áo xanh, mới phát hiện đó căn bản không thành vấn đề, năm thanh Kiếm Thai có linh tính của mình, chỉ là lúc này dùng Kiếm Thai làm hình thức tồn tại, linh tính này lại ở vào trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, không có thần trí tuyệt đối, nhiều khi là dựa theo bản năng đến làm việc.
Đối với Kiếm Thai ngủ say mà nói, mục đích duy nhất là chờ đợi tu sĩ đến tỉnh lại và lựa chọn nó.
Cái lựa chọn này một là xem tư chất, hai là xem tâm cảnh, dưới tình huống tư chất không tầm thường, tâm tình đặc biệt tương ứng Kiếm Thai, Kiếm Thai sẽ chọn dung hợp với tu sĩ, mà tư chất là chỉ Tiên Thiên tư chất, không quan hệ tu luyện Hậu Thiên, tâm tình thì thông qua cưỡng ép đọc trí nhớ của tu sĩ đến phán định, trí nhớ là không thể giả vờ.
Kim Ô nói tư chất của mình hoàn toàn không có vấn đề, tin tưởng tràn đầy, điểm này Phương Hành cũng tin.
Dù sao gia hỏa kia được xưng hậu đại của Thượng Cổ Tam Túc Kim Ô, rõ ràng là một con chim, lại sinh ra cái chân thứ ba như nhân loại.
Chỉ bằng điểm cổ quái này là có thể xác định không phải Ô Nha bình thường, hơn nữa nó giống như ở Huyền Vực nhận được cơ duyên đặc thù gì, yêu khu cường hoành, tư chất càng khó lường.
Mà Hứa Linh Vân, tư chất vốn không tầm thường, nếu không lúc trước Thanh Điểu sẽ không từ trong đống người chết phát hiện nàng, đưa nàng đến Thanh Vân Tông, chỉ là hôm nay Đạo Cơ của nàng chỉ là màu đỏ thượng phẩm.
Đây không phải bởi vì tư chất của nàng quyết định, mà vì thời điểm nàng ở Linh Động cảnh, tài nguyên quả thực có chút không đủ, đến nỗi thời điểm ngưng kết Đạo Cơ, tiềm lực không hoàn toàn phát huy ra.
Dù sao ở trong Tu Hành Giới, tài nguyên làm trọng, tài nguyên nhiều ít, sẽ ảnh hưởng đến thành tựu tu hành.
Bất quá điểm này lại không có vấn đề lớn gì, trên người ba thiếu bộ thủ, đã có bốn viên đan dược phong ấn “tiên huyết”, theo như bọn hắn nói, ăn vào có thể tạm thời che giấu Tiên Kiếm Thai, trước dung nhập chúng vào trong cơ thể, bốn giọt máu tươi này, vốn là ba người bọn họ, cộng thêm Lôi Cửu mỗi người một giọt, dự phòng phát sinh sự tình bất trắc gì, nhưng Lôi Cửu đã bị Phương Hành giết, ba người bọn họ một người nuốt một giọt, hôm nay còn lại một giọt, vừa vặn cho Hứa Linh Vân.
Như vậy có thể sáp nhập Kiếm Thai vào trước, mặc dù ngày sau có chút phiền phức, đó cũng là vấn đề sau này.
Hơn nữa tặc phỉ áo xanh nói, Kiếm Thai lựa chọn tu sĩ, ngoại trừ thiên tư và tâm tình, còn có một nguyên nhân trọng yếu nhất, chính là cơ duyên, cái gọi là cơ duyên, kỳ thật chính là thời cơ và nhân duyên, phàm là tu sĩ có thể đi tới trước mặt Kiếm Thai, đều là ở trong tối tăm có duyên với Kiếm Thai, cái này không cần phải nói, mà thời cơ, chính là chỉ thời cơ tu sĩ đi vào trước mặt Kiếm Thai.
Đến càng sớm, cơ duyên càng sâu, tới càng muộn, cơ duyên càng cạn, đợi Kiếm Thai chọn chủ lại đến, vậy thì không có cơ duyên.
Hứa Linh Vân và Kim Ô đã trở thành sinh linh thứ nhất thành kính dung hợp Kiếm Thai, đây cũng là cơ duyên của bọn hắn, so với thiên tư và tâm tình thì mạnh hơn nhiều lắm, cho nên đối với bọn họ mà nói, dung hợp Kiếm Thai thật không phải một việc khó.
Đương nhiên, cái này kỳ thật cũng làm Phương Hành phiền muộn.
Rõ ràng mình đến sớm nhất, thiên tư cũng không tính chênh lệch, hết lần này tới lần khác năm thanh Kiếm Thai kia đều cự tuyệt mình…
Móa, tâm tình của ta có kém như vậy sao?
Nghĩ đến đây, lại nhịn không được cân nhắc mình dung hợp Hắc Kiếm, kia rốt cuộc là cái quái gì?
– Những Kiếm Thai khác đều là ngươi thu?
Thấy Đại Kim Ô và Hứa Linh Vân thu Kiếm Thai, Phương Hành và tặc phỉ áo xanh không tiện quấy rầy, đi ra cửa đại điện phòng ngự, tặc phỉ áo xanh nhìn Phương Hành, dưới mặt nạ con mắt tỏa sáng.
Phương Hành suy nghĩ thoáng một phát, cười hắc hắc nói:
– Cho ngươi một đạo Tiên Kiếm Thai cũng không tệ rồi, những cái này ngươi cũng muốn chia sao?
Tặc phỉ áo xanh nói:
– Ngươi thật là tính tình tiểu nhân, ta khi nào nói muốn Tiên Kiếm Thai của ngươi?
Con mắt Phương Hành sáng ngời nói:
– Ngươi không cần?
Trên thực tế trong lòng của hắn có ý định cho tặc phỉ áo xanh một Tiên Kiếm Thai, một là hắn giữ lại cũng vô dụng, dù sao bị ép cũng tốt, chủ động cũng được, Kiếm Thai màu đen đã dung hợp, hắn đã không cách nào lựa chọn Kiếm Thai khác, còn nữa chính là, trên tay hắn còn có nhiều Kiếm Thai bình thường phải xử lý, mà hôm nay tình huống của mình lại không quá tốt, rất cần một giúp đỡ cường đại.
Cũng chính bởi vì vậy, hắn mới có ý định chia Tiên Kiếm Thai cho tặc phỉ áo xanh, kiên cố hiệp nghị kết minh.
Chỉ có điều, nghe tặc phỉ áo xanh nói không muốn, trong lòng của hắn lại nở hoa, nghĩ thầm còn có chuyện tốt này?
Tặc phỉ áo xanh thấy hắn vui vẻ, cũng nhịn không được nói:
– Ta không muốn, bởi vì ta đã có Kiếm Thai ôn dưỡng, bất quá Tiên Kiếm Thai ngươi phải cho ta một đạo, bởi vì ta muốn mang cho một người!
Phương Hành nghe xong, kinh ngạc nhìn tặc phỉ áo xanh, một là nghe nói Kiếm Thai không phải đã tuyệt tích khỏi Thiên Nguyên Đại Lục sao? Vì sao tặc phỉ áo xanh đã có Kiếm Thai ôn dưỡng? Bất quá hắn và tặc phỉ áo xanh rất ăn ý, chỉ cần đối phương không nói, một phương khác sẽ không tìm tòi nghiên cứu bí mật của đối phương, cho nên hắn đợi thoáng một phát, thấy tặc phỉ áo xanh không có ý giải thích, nên cũng không hỏi, chỉ uể oải nói:
– Mặc kệ ngươi lấy làm gì, tóm lại là vẫn lấy a…
Tặc phỉ áo xanh nở nụ cười nói:
– Ta là muốn thay ngươi mang hộ cho một người khác!
Phương Hành giật mình, ngẩng đầu nhìn nàng.
Tặc phỉ áo xanh thở dài, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn ra xa nói:
– Việc này sau đó lại nói, xem ra ngươi không cách nào ở trước khi các tu sĩ đến ly khai, lo nghĩ biện pháp giải quyết những tu sĩ phẫn nộ kia đi!
Phương Hành cũng ngẩng đầu nhìn ra xa, chỉ thấy ở dưới sương mù bao phủ, xa xa đã có hai thân ảnh nhanh chóng vọt tới, trong đó một đạo cưỡi Thiên Mã, khoác trường bào, uy phong lẫm lẫm, không cần nhìn gần cũng biết là Tây Mạc tứ kiệt Hàn Gia Tử, mà ở bên cạnh hắn còn có một người quỷ khí um tùm, chính là Lệ Anh.
– Phương Hành, ngươi cái tên hỗn đản này, vừa rồi ta còn nghĩ thời điểm đánh trận pháp vì sao chỉ thấy khói đen nhưng không thấy người, nguyên lai hỗn đản ngươi đã trộm vào trước, ngươi không thấy như vậy phụ lòng chúng ta, những người liều mạng đi theo đại kỳ của ngươi đánh Kiếm Trủng sao? Ngay cả minh hữu của mình cũng lừa bịp, bản Thái tử quả thực khinh bỉ ngươi, oa nha nha, mau giao Kiếm Thai ra đây, nếu không bản Thái tử làm thịt ngươi…
Lệ Anh một bên bay vút đến, một bên la to, phẫn nộ không cần nói cũng biết.
Hắn phẫn nộ là rất bình thường, vô luận là ai trải qua chuyện này đoán chừng cũng muốn chém chết Phương Hành a.
Rõ ràng là tiểu hỗn đản này kéo cờ, dẫn các tu sĩ cùng nhau đánh Kiếm Trủng, chia Kiếm Thai, kết quả hắn lại để các tu sĩ chia sẻ lực chú ý của người trấn thủ Kiếm Trủng, mình thì vụng trộm đi vào, đây không phải để cho người khác giúp hắn đánh nhau, cuối cùng giỏ trúc múc nước sao? Cái này thật quá đáng giận, ngay cả quỷ cũng không nhịn được!
Tây Mạc Hàn Anh phóng ngựa chạy như điên đến không nói gì, nhưng nhìn một thân sát khí, hiển nhiên không có chút hảo ý nào.
Thực lực của hai người bọn họ rất mạnh, lại liên thủ phá vỡ một khe hở xông vào, lại xuyên qua lực lượng phòng ngự, sớm hơn tu sĩ khác một bước tiến vào Kiếm Trủng, vốn định tuyển một Kiếm Thai thần dị, không nghĩ tới nhìn thấy chỉ là một mảnh hoang vu, cái gì cũng không có, trong nội tâm không giận mới lạ, sát ý cũng có rồi.
Hai người kia đều là nhân kiệt, dù Phương Hành ở thời điểm đỉnh phong, muốn thắng hai người bọn họ cũng không phải chuyện dễ, hôm nay lại bị thương, đối diện hai người thịnh nộ, là quyết không địch lại, tặc phỉ áo xanh cũng phát hiện điểm này, cười hì hì tránh qua một bên, nói:
– Họa này cũng không nhỏ nha, tự mình giải quyết đi, ta nhìn ngươi có biện pháp gì giải quyết đây!
Nhìn bộ dáng kia, tựa hồ là muốn cố ý không giúp, xem Phương Hành làm sao bây giờ.
Phương Hành lườm tặc phỉ áo xanh một cái, minh bạch tâm tư của nàng, trong nội tâm hơi có chút khinh bỉ, nghĩ thầm cầm loại chuyện nhỏ nhặt này đến thử ta, hỗn đản này thật quá coi thường mình rồi, nghĩ tới đây, hắn nhìn Lệ Anh và Hàn Gia Tử, chẳng những không lùi bước, ngược lại nổi giận đùng đùng nghênh đón, cách vài chục trượng đã rống to:
– Sao bây giờ hai hỗn đản các ngươi mới đến?
Chương 328: Kết nghĩa huynh đệ
Hắn gầm lên giận dữ, lớn tiếng doạ người, làm Lệ Anh và Hàn Anh chấn động, cuối cùng không có đi lên động thủ.
Bất quá bọn hắn cũng không phải người ngu, đều nổi giận đùng đùng nhìn Phương Hành, như đang đợi hắn giải thích.
Phương Hành thì càng phẫn nộ, khẽ đảo túi trữ vật, ba thiếu bộ thủ bị hắn đổ ra, bực tức nói:
– Ba hỗn đản này buông tha trấn thủ, chạy vào Kiếm Trủng muốn mang theo ba đạo Tiên Kiếm Thai ly khai, may mắn ta nhìn thời cơ sớm, nhanh chóng xông vào cản lại, nếu không chờ các ngươi phá vỡ trận pháp tiến đến, lông cũng không còn một sợi, còn muốn Kiếm Thai?
– Ba người này muốn mang Kiếm Thai đi?
Hàn Anh và Lệ Anh thấy đám người Hỏa Vân, Đãng U, Hắc Chiểu thiếu bộ thủ, ánh mắt cũng lẫm liệt.
Khó trách thời điểm đánh Kiếm Trủng, tiền kì gian nan, hậu kỳ lại đột nhiên cảm giác dễ dàng hơn rất nhiều, nguyên lai ba người này buông tha trấn thủ, ý định mang Kiếm Thai bỏ chạy, nói như vậy, thật đúng là quá nguy hiểm, nếu hao hết thiên tân vạn khổ xông tới, kết quả phát hiện tất cả Kiếm Thai đã bị mang đi, như vậy mọi người có thể nói được không bù mất, lỗ lớn rồi.
– Vậy ngươi lẻn vào nơi đây trước, vì sao không thông báo chúng ta một tiếng?
Lệ Anh nghĩ nghĩ, vẫn tức giận hỏi, hắn và Hàn Anh không phải người ngu, tự nhiên không tin Phương Hành sớm tiến đến, chính là vì ngăn ba gia hỏa kia mang Kiếm Thai đi, theo bọn hắn phỏng đoán, hơn phân nửa là hỗn đản này muốn vào mang tất cả Kiếm Thai đi, ngẫu nhiên đụng phải ba thiếu bộ thủ ý định mang Kiếm Thai đi mà thôi.
Đương nhiên, chân tướng cũng xác thực như thế.
Nhưng Phương Hành nghe xong, lại tựa hồ như nhận lấy vũ nhục thật lớn, bực tức nói:
– Quỷ oa tử, ta *** tổ tông mười tám đời của ngươi!
Lệ Anh nghe xong bó tay rồi, nhảy dựng lên nói:
– Nhàn rỗi không có việc gì mắng mười tám đời tổ tông của ta làm gì?
Phương Hành nói:
– Bởi vì ngươi hoài nghi ta, con mẹ nó, thiệt thòi ta còn để cho các ngươi một người một đạo Tiên Kiếm Thai, các ngươi không chỉ không cảm tạ ta, lại còn đến chất vấn ta? Hai hỗn đản các ngươi có tư cách gì chất vấn ta? Cờ hiệu đánh Kiếm Trủng là tiểu gia đánh ra, kích động các tu sĩ cũng là tiểu gia làm, hai người các ngươi bất quá là đi theo góp vui mà thôi, sự tình gì cũng là tiểu gia gánh, các ngươi cón có mặt mũi nhảy ra nói? Quỷ oa tử, ngươi nói ta mắng ngươi có đạo lý hay không?
Những lời này của hắn nói lẽ thẳng khí hùng, lòng đầy căm phẫn, làm Lệ Anh cũng phải ngượng ngùng.
Bất quá hắn nói cũng có chút không thực, trên thực tế thời điểm hắn định lộ chân thân, cũng đã nói qua ý nghĩ mình muốn kéo cờ đánh Kiếm Trủng, hơn nữa bảo Lệ Anh ở thời điểm phù hợp kích động các tu sĩ.
Chỉ có điều sự tình phát triển ra ngoài ý định, lúc ấy không nghĩ tới Hàn Gia Tử cũng ở trong Loạn Thạch Cốc, hơn nữa người này bình thường ít nói, nhưng ở lúc kia lại một ngựa đi đầu, trở thành người thứ nhất hưởng ứng Phương Hành.
Mà hết lần này tới lần khác cách làm này của Hàn Anh là hắn tự nguyện, Phương Hành không hề thương lượng qua với hắn, bởi vậy Hàn Anh không dám kể công.
Đơn giản mà nói, sự tình đánh Kiếm Trủng kia, xác thực là Phương Hành chiếm đại công, bất quá nếu không có Lệ Anh và Hàn Anh tương trợ, hắn thật làm không xong chuyện này, nhưng bây giờ sao có thể không tranh công và khoe thành tích.
Phương Hành thể hiện độ dày da mặt, trực tiếp lấy sạch công lao, nói Hàn Anh và Lệ Anh không đáng một đồng, quả thực không mặt mũi nào chống đỡ.
Hơn nữa hai người đều chuẩn xác nghe được Phương Hành nói “lưu cho các ngươi một người một đạo Tiên Kiếm Thai”, trong nội tâm không khỏi kích động, khổ cực đánh Kiếm Trủng như vậy là vì cái gì, không phải là muốn một đạo Tiên Kiếm Thai sao? Vốn cho rằng sẽ cùng các tu sĩ đại chiến một trận, mới có thể cướp được một đạo, hôm nay tiểu tử này lại chuẩn bị cho bọn họ rồi?
Trong lúc nhất thời hai người cũng không kịp tranh luận, Lệ Anh vội hỏi:
– Kiếm Thai ở nơi nào?
Phương Hành cười lạnh nói:
– Ở trên người ba hỗn đản này, dùng bí pháp tróc ra, là có Tiên Kiếm Thai nguyên vẹn, không tin các ngươi điều tra xem, đương nhiên, có thể tróc ra hay không, thì phải xem bản lãnh của các ngươi, ta mới không thèm quản!
Nghe hắn nói, Hàn Anh và Lệ Anh đại hỉ, cùng nhau nhìn qua, mắt lộ tinh quang.
Lệ Anh tính tình gấp, muốn tiến lên bắt một người xem xét.
Nhưng lúc này, Phương Hành lại ngăn ở trước mặt, ngăn cản đường đi của Lệ Anh, cười lạnh nói:
– Chậm đã, hai hỗn đản các ngươi hoài nghi ta, lại không xuất lực gì, liền muốn nhẹ nhàng đạt được Tiên Kiếm Thai như vậy?
Nghe lời này, sắc mặt của Hàn Anh và Lệ Anh nhất thời biến đổi, tâm tình phức tạp.
Hai người bọn họ đã làm tốt chuẩn bị ra tay cướp đoạt Kiếm Thai, nhất là Lệ Anh, hắn thiên phú dị bẩm, thần thức cường đại, còn mạnh hơn Phương Hành lúc này, sớm cảm giác được trạng thái của Phương Hành không tốt, chỉ sợ bất luận ai trong bọn họ cũng đủ để đánh bại Phương Hành, lại càng không cần phải nói hai người liên thủ, chỉ là ở dưới loại tình huống này, trực tiếp cứng đoạt lại không quá tốt.
Phương Hành tự nhiên cũng nhìn ra tâm tư của hai người bọn họ, tâm niệm vừa động, ba đạo phi kiếm từ trong túi trữ vật bay ra, chỉ vào mi tâm của ba thiếu bộ thủ, hắc hắc cười lạnh nói:
– Hai hỗn đản các ngươi không nên xằng bậy, một kiếm này đâm xuống, sẽ lấy mạng của bọn hắn, mà chỉ cần bọn hắn chết, Kiếm Thai sẽ bỏ chạy, các ngươi ngay cả sợi lông cũng không chiếm được…
Hàn Anh và Lệ Anh rùng mình, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trong lúc nhất thời bầu không khí khắc nghiệt, Hàn Anh mở miệng nói:
– Làm sao mới có thể cho chúng ta!
Phương Hành cười hắc hắc nói:
– Hai người các ngươi trên cơ bản không xuất lực gì, vô duyên vô cớ chia thứ tốt cho các ngươi, cũng không phải thói quen của ta, bất quá ta là người thiện lương, cũng không tính toán chi li với các ngươi, ai bảo ta nhìn các ngươi thuận mắt chứ? Như vậy đi, chúng ta lấy thổ làm hương, tế thiên bái đại, kết nghĩa huynh đệ được không?
Hàn Anh và Lệ Anh nghe vậy, tròng mắt thiếu chút nữa rơi xuống, đều ngơ ngác nhìn Phương Hành.
Phương Hành nở nụ cười:
– Sau khi kết nghĩa, mọi người là người một nhà, không quản các ngươi có xuất lực hay không, phân Kiếm Thai cho các ngươi cũng là chuyện bình thường, bất quá về sau chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu…
Lời này còn chưa nói hết, Lệ Anh đã lắc đầu như trống bỏi, cười nói:
– Nói thật, ta đối với Phương đạo hữu mới quen đã thân, so với thân ca ca còn thân hơn, kết nghĩa làm huynh đệ, đây là cầu còn không được, bất quá hiện tại kết nghĩa, không khỏi có chút vội vàng, vẫn là sau khi ly khai Huyền Vực lại nói, đến lúc đó nhất định sẽ mời Phương đạo hữu đến Nam Cương, mời các tiền bối chứng kiến…
Nói đến nói đi, chính là không chịu đáp ứng.
Lệ Anh không phải người ngu, làm sao dám vào lúc này kết bái với Phương Hành.
Sự tình đánh Kiếm Trủng truyền ra, Phương Hành chính là tử địch của Hoàng Phủ gia, có thể tưởng tượng, Hoàng Phủ gia nhất định sẽ hết toàn lực đuổi bắt hắn, ngay cả người có quan hệ tới hắn cũng sẽ liên quan, cái này là ôn thần a.
Cùng hắn phủi sạch quan hệ còn không kịp, ai dám đến kết bái? Đến lúc đó phàm là lộ ra chút tiếng gió, Hoàng Phủ gia truy vấn đến cùng, mình còn có thể sống không?
Hàn Anh cũng chậm rãi lắc đầu, chưa từng đáp ứng.
Phương Hành thấy thế, lại giận tím mặt:
– Vốn nghĩ cho các ngươi chút chỗ tốt, nhưng hai hỗn đản các ngươi lại xem thường ta? Tốt, các ngươi đã xem thường ta, không chịu cùng ta kết bái, vậy chúng ta liền giải quyết việc chung, ta và các ngươi vô thân vô cố, dựa vào cái gì cho các ngươi Tiên Kiếm Thai? Các ngươi cút đi, Kiếm Thai này, ta hủy cũng sẽ không giao cho các ngươi…
Hàn Anh và Lệ Anh nghe vậy, ánh mắt đều lạnh lẽo, tâm tư di động, đã có ý định ra tay.
– Hắc hắc, hiện tại ta xác thực không phải đối thủ của các ngươi, bất quá hai người các ngươi thực cho rằng ăn chắc ta?
Phương Hành cười lạnh nói:
– Sau khi ta giết ba người này xong muốn đi, các ngươi ai có thể ngăn được ta?
Nghĩ tới Vạn Linh Kỳ, cùng với Kim Ô tốc độ kinh khủng, Hàn Anh và Lệ Anh biến sắc, bọn hắn xác thực nghĩ đến, nếu cưỡng ép ra tay, Phương Hành tất nhiên sẽ gọi Vạn Linh Kỳ về, cộng thêm Kim Ô và tặc phỉ áo xanh, dù Phương Hành không địch lại hai người bọn họ, khả năng đào tẩu lại tới bảy tám thành.
Mà bọn hắn, cuối cùng sẽ rơi vào kết cục không thu hoạch được gì, uổng công khổ cực một hồi.
Bởi như vậy, hai người lại cưỡng ép nhịn xuống.
Rõ ràng cảm giác là sự tình đơn giản, nhưng lúc này bọn hắn lại cảm thấy có quá nhiều cản tay, cực kỳ khó làm.
Lúc này đột nhiên, ầm… đại địa chấn động, phương hướng đông nam mây đen bồng bềnh, chung quanh Kiếm Trủng, linh quang bắn ra bốn phía, xoáy lên đạo đạo quái phong, là đại trận ở xung quanh Kiếm Trủng bị công phá, các tu sĩ đánh vào Kiếm Trủng và Vạn Linh Kỳ mênh mông lao vào, như thiên quân vạn mã, uy thế vô song.
– Thời gian không nhiều lắm, nếu như không kết bái, muốn Kiếm Thai, thì lấy ra chút thành ý đi?
Vừa thấy các tu sĩ vọt tới, Phương Hành cực kỳ bình tĩnh, giống như cười mà không phải cười nhìn Hàn Anh và Lệ Anh nói.
– Thành ý gì?
Hàn Anh dứt khoát nhìn Phương Hành hỏi.
Phương Hành cũng đáp cực kỳ dứt khoát:
– Một ngàn Linh Tinh, một Tiên Kiếm Thai!
– Một ngàn Linh Tinh?
Lệ Anh kêu lên, như mèo bị giẫm phải đuôi.
Phương Hành cười lạnh nói:
– Đây là Tiên Kiếm Thai, ngươi cảm thấy mắc?
Lệ Anh tức hổn hển, Tiên Kiếm Thai giá trị vô lượng, đừng nói một ngàn Linh Tinh, dù một vạn Linh Tinh cũng không đắt, chỉ là một ngàn Linh Tinh, đó cũng là một khoản tiền lớn, bọn hắn lấy đâu ra? Tất cả thứ đáng giá trên người, cùng với từ trong Huyền Vực đạt được cơ duyên toàn bộ giao ra, có thể gom góp đủ số này, nhưng hắn làm sao cam lòng lấy ra tất cả cơ duyên đổi một thanh Kiếm Thai?
Lệ Anh cũng coi như hiểu rõ, tiểu ma đầu kia kéo nhiều như vậy, kỳ thật là muốn hai người bọn họ đưa tiền đổi Kiếm Thai, nếu từ đầu đưa ra điểm này, hai người bọn họ tất nhiên không để ý tới, trực tiếp ra tay đoạt, nhưng nói nhăng nói cuội một hồi, hai người bọn họ đã không dám động thủ, chỉ nghĩ làm sao giải quyết vấn đề…
Xa xa, quần tu đang tuôn đến, giống như thủy triều, mà Phương Hành thì thảnh thơi vui cười, không xem ra gì.
Lệ Anh gấp đến xoa tay, Hàn Anh bỗng nhiên nói:
– Ta không có một ngàn Linh Tinh, ngay cả Hàn gia chúng ta cộng lại, cũng không đáng một ngàn Linh Tinh, cho nên ta mua không nổi, ta kết bái với ngươi!
Chương 329: Kiếm Trủng kết nghĩa
– Ngươi kết bái với ta?
Hàn Gia Tử nói, lại làm Phương Hành ngây ngốc một chút, chỉ vào cái mũi của mình hỏi.
Trong lòng hắn có chút cảnh giác, cái gọi là kết bái, bất quá là hắn muốn bức hai hỗn đản kia mới cố ý nói, đã sớm chắc chắc bọn hắn không dám, cũng chính vì bọn hắn không dám, mình mới có thể mượn cơ hội khóc lóc om sòm, để cho bọn hắn trả tiền mua Tiên Kiếm Thai, cái này vốn là một cái hố.
Thật không nghĩ đến, Hàn Anh lại đồng ý kết bái với mình!
Nếu Hàn Anh không phải kẻ ngu, thì nhất định có âm mưu.
Mà theo Phương Hành, Hàn Anh tuyệt đối không phải kẻ ngu, thực lực của hỗn đản kia đã cường đại, người lại âm tàn, tục ngữ nói chó cắn người thường không sủa, hắn chính là nhân vật điển hình cho cắn người một cái đau ba năm, sao có thể sẽ ngốc?
Vậy thì nhất định có âm mưu.
Trên thực tế ngay cả Lệ Anh cũng có chút khó hiểu nhìn Hàn Gia Tử, không rõ vì cái gì đối phương sẽ nói như vậy.
Hàn Gia Tử nhìn Phương Hành nói:
– Nói rõ ràng một chút, sau khi kết nghĩa, ở trong Kiếm Trủng, ta giúp ngươi, ở trong Huyền Vực, dưới tình huống không lộ thân phận, ta giúp ngươi, ra Huyền Vực, lúc Hoàng Phủ gia đuổi giết ngươi, ta không biết ngươi, nhưng nếu ngươi có thể tránh được Hoàng Phủ gia đuổi giết, ngày sau gặp lại, Hàn Anh ta sẽ thật sự trở thành huynh đệ kết nghĩa của ngươi, phúc họa cùng hưởng, hoạn nạn cùng chia!
Nghe lời này của hắn, Lệ Anh tinh tế suy nghĩ, con mắt không khỏi sáng ngời.
Mà đáy lòng Phương Hành thì xì một tiếng, thầm mắng gia hỏa này thật giỏi tính toán!
Cũng khó trách hắn sẽ kết bái với mình, thì ra đã tính toán quan hệ lợi hại rõ ràng, dưới tình huống không đưa tới đại họa, hắn sẽ giúp, nhưng có khả năng đưa tới đại họa, thì nói thẳng sẽ giả bộ như không quen biết, cái này thật đúng là hành vi của tiểu nhân, bất quá nói rõ ràng như vậy, thì tuy là hành vi tiểu nhân, nhưng là chân tiểu nhân.
Ngay cả Lệ Anh cũng cười nói:
– Ta cũng đồng ý kết bái, điều kiện giống như hắn!
Phương Hành giận dữ mắng:
– Kết bái còn nói điều kiện? Nghĩ ta cần hai người các ngươi lắm sao?
Hàn Anh nói:
– Không nói điều kiện, ngược lại rất giả!
Lệ Anh cũng cười nói:
– Đúng vậy, không phải hỗn đản ngươi cũng tính toán chúng ta sao?
Phương Hành trợn trắng mắt, không nói gì được.
Tặc phỉ áo xanh ở bên cạnh xem náo nhiệt, trong nội tâm cực kỳ thỏa mãn.
Xa xa quần tu đang bay vút đến.
Càng lúc càng gần, thời gian lửa sém lông mày.
Trong lòng Phương Hành tính toán rất nhanh, cuối cùng cười nói:
– Vậy thì kết nghĩa!
Dứt lời lấy ra một thẻ ngọc, nhỏ tinh huyết vào nói:
– Ta Phương Hành, muốn cùng hai hỗn đản kia kết nghĩa, bọn hắn nhát gan, người lại vô dụng, cho nên lúc ta đối phó Hoàng Phủ gia, cũng không trông cậy vào bọn hắn, nhưng sự tình không dính tới Hoàng Phủ gia tộc, ta ra lệnh một tiếng, nếu như bọn hắn không giúp, sẽ bị trời giáng ngũ lôi, ruột xuyên thủng bụng, tu vi mất hết, sống không bằng chết, cuối cùng rơi xuống địa ngục, thần hồn phai mờ, không được siêu sinh… dù siêu sinh cũng sẽ biến thành heo chó, bị người giết thịt…
Những lời này, làm Lệ Anh và Hàn Gia Tử nghe mà choáng váng.
Đây là kết nghĩa hay nguyền rủa hả?
Lệ Anh vội vàng nói:
– Đừng nói chúng ta, ngươi thì sao?
Phương Hành nghe vậy, không khỏi bỏ thêm một câu:
– Ta sẽ cho bọn hắn một đạo Tiên Kiếm Thai!
Nghe được lời này, Hàn Anh và Lệ Anh không cần phải nhiều lời nữa.
Phương Hành thề xong, ném thẻ ngọc cho Hàn Anh, Hàn Anh cầm lấy, nhỏ tinh huyết vào nói:
– Hiện tại ta không thể trêu vào Hoàng Phủ gia, lần này không giúp, nhưng trừ việc này, sự tình khác phúc họa cùng hưởng, hoạn nạn cùng chia…
Thề xong, lại đưa thẻ ngọc cho Lệ Anh, Lệ Anh cũng thề, cuối cùng thẻ ngọc đến trong tay Phương Hành.
Phương Hành thu hồi thẻ ngọc, lại cầm ra hai thẻ ngọc phục chế, phân biệt cho Hàn Anh và Lệ Anh.
Lệ Anh nhận lấy thẻ ngọc, cảm thấy buông lỏng cười nói:
– Bản Thái tử lớn như vậy, còn chưa bao giờ cùng người kết bái qua, bây giờ kết bái xong, phải dùng tuổi phân trưởng ấu? Bản Thái tử năm nay mười ba, các ngươi bao nhiêu?
Hàn Anh thản nhiên nói:
– Hai mươi bốn!
Phương Hành nói:
– Ta ba mươi mốt, ta lớn nhất, hai người các ngươi là tiểu đệ!
Lệ Anh nghẹn họng, đánh giá Phương Hành nói:
– Ngươi coi chúng ta mù sao?
Phương Hành trợn mắt nói:
– Ta lăn lộn giang hồ sớm, có vấn đề gì sao?
Hắn nói cái này cũng không có sai, sinh ra ở ngay trong ổ thổ phỉ, trộn lẫn đích xác là rất sớm.
Còn không kịp cãi lại vấn đề này, đã thấy quần tu như mưa, hùng hổ lao đến, xông lên phía trước nhất là một ít thực lực mạnh, dã tâm cũng khá lớn, mà đổi thành một ít người bên ngoài, thì ở gần lối vào đông nam, tranh đoạt Kiếm Thai còn chưa kịp thu, những người xông ở phía trước, là muốn tranh đoạt Kiếm Thai thượng phẩm.
– Đáng giận, tiểu ma đầu kia quả nhiên ở chỗ này…
– Kiếm Thai ở bên ngoài hết sạch, chỉ còn bốn năm đạo, những thứ khác tất nhiên là bị bọn hắn đoạt đi…
– Nhanh giao Kiếm Thai ra đây, nếu không chớ trách chúng ta thủ hạ vô tình…
Các tu sĩ vọt tới phụ cận, lập tức vây quanh đám người Phương Hành, càng có người ánh mắt sáng ngời, nhìn về phía đại điện màu đen, chỉ là cửa điện bị đám người Phương Hành ngăn cản, bọn hắn không thể vào.
Những người này tự nhiên không phải người ngu, có một ít người ở thời điểm đánh Kiếm Trủng, liền phát hiện Phương Hành một mực không có lộ diện, trong nội tâm sinh nghi, chẳng qua lúc ấy tên đã lên dây, không phát không được, hôm nay tiến vào Kiếm Trủng, phát hiện Phương Hành ở đây, liền đoán được đại khái, bọn hắn liên minh đánh Kiếm Trủng, chỉ là vì lợi ích, tự nhiên không có tình cảm gì.
Hôm nay thấy tình cảnh này, liền nổi lên sát tâm, bức bách Phương Hành giao ra Kiếm Thai.
Nếu như không phải còn muốn giữ lại mạng cho Phương Hành, giúp mọi người gánh nồi đen, thì sớm đã có người ra tay chém giết.
– Kiếm Thai tự nhiên ở chỗ của ta, bất quá ai dám đến đoạt?
Phương Hành cười lạnh, túi trữ vật nhoáng một cái, hơn mười thanh Kiếm Thai bay đến giữa không trung, đúng là Kiếm Thai hắn vừa thu, các tu sĩ đều biết hàng, vừa thấy hơn mười Kiếm Thai, lập tức cảm ứng được trong đó có linh tính chấn động mãnh liệt, biết rõ đây quả thật là Kiếm Thai mình tha thiết ước mơ, nhất thời hô hấp dồn dập, trái tim bành bành trực nhảy, giống như sắc quỷ gặp phải mỹ nhân.
– Lấy Kiếm Thai ra…
Bỗng nhiên, trong đám người có người hét lớn, một Khốn Tiên Tác màu đen bay ra, cuốn về phía một thanh Kiếm Thai, dĩ nhiên là có người hoàn toàn không để ý những người khác phản ứng, trực tiếp ra tay cướp đoạt Kiếm Thai.
Theo hắn ra tay, những người khác lập tức kích động, ít nhất cũng có mấy chục người chuẩn bị xuất thủ.
Hôm nay tình hình này, cực kỳ giống tràng cảnh Phương Hành kích động các tu sĩ cướp đoạt Kiếm Trủng, lợi ích đi đầu, ai còn có thể lo lắng nhiều? Hơi bị kích thích sẽ tranh nhau xuất thủ, dù rất muốn lưu lại mạng của Phương Hành đến gánh trách nhiệm, nhưng một khi hỗn loạn, nói không chừng cái mạng nhỏ của hắn cũng sẽ góp vào, giống như Lôi Cửu, có thể nói phong thủy luân chuyển.
Chỉ có điều, đối với các tu sĩ phản ứng, Phương Hành lại sớm có chuẩn bị, thấy thế lập tức hét lớn:
– Hai vị huynh đệ!
Theo hắn hét to, Lệ Anh thi triển quỷ pháp, quỷ khí đầy trời, Khốn Tiên Tác đi tới phụ cận bị ngăn cản, Hàn Anh thì đột nhiên đâm ra một thương, xuất quỷ nhập thần, thanh khí um tùm, thời điểm các tu sĩ còn không kịp phản ứng, đã đâm vào trong đám người, một tu sĩ kêu thảm bay ra.
Trong tay tu sĩ kia cầm Khốn Tiên Tác màu đen, đương nhiên là kẻ mưu toan thừa dịp loạn cướp đoạt Kiếm Thai.
Trường thương của Hàn Anh chấn động, tu sĩ kia bị chấn thành mưa máu, quần tu nhất thời sợ hãi, ý cướp đoạt bị đè xuống.
Mà Phương Hành thì cười lạnh:
– Vậy mà muốn từ trong tay ta giật đồ? Hắc hắc, các ngươi tính toán rất khá, thực coi ta là người ngu, có thể mặc các ngươi lợi dụng sao? Đã muốn cướp, tốt, ta cho các ngươi!
Nói xong tâm thần khẽ động, có hai thanh Kiếm Thai chạm vào nhau.
Ba…
Thân kiếm của hai thanh Kiếm Thai đều đã tổn hại không chịu nổi, hết sức cổ xưa, vừa va chạm nhất thời nổ bung, hóa thành mảnh vỡ rơi vãi bốn phía, hai đạo linh quang hiển hiện ở trên không trung, Kiếm Thai mất đi vật náu thân, tựa như Linh thể, ở trong không trung phóng ra cảm xúc bi ai, sau đó giống như pháo hoa xông về không trung, nổ tung ra, lan tràn tứ phía…
– Hắn… Hắn hủy hai thanh Kiếm Thai…
Các tu sĩ nhất thời kinh hãi, mặt mũi tràn đầy khó tin, lòng như đao cắt.
Đây chính là Kiếm Thai, các tu sĩ vi nó có can đảm dốc sức liều mạng, lại bị hắn tùy tiện phá hủy?
Hơn nữa vừa hủy chính là hai đạo!
– Ta phát hiện, Kiếm Thai này đều không rắn chắc, ta cũng không dài dòng với các ngươi, ai dám ra tay đoạt Kiếm Thai, ta liền hủy diệt tất cả, mọi người nhất phách lưỡng tán, vì phòng ngừa các ngươi không tin, ta lại hủy vài chục đạo cho các ngươi xem…
Phương Hành hét lớn, sau đó linh lực cổ động, muốn hủy tất cả Kiếm Thai kia.
– Chậm đã, chậm đã…
Các tu sĩ sợ hãi, cùng quát bảo ngưng lại.
Nếu không phải có Hàn Anh và Lệ Anh ngăn ở trước người, các tu sĩ thật muốn ra tay, nhanh chóng đoạt Kiếm Thai từ trong tay tiểu ma đầu kia, thế nhưng hết lần này tới lần khác, các tu sĩ tâm lý nắm chắc, nếu muốn phá Hàn Anh và Lệ Anh ngăn cản, từ trong tay Phương Hành tranh đoạt Kiếm Thai, các tu sĩ ít nhất phải tử thương thảm trọng, lại tiêu tốn mấy nén hương thời gian.
Mà ở trong thời gian này, ai biết ma đầu kia sẽ hủy diệt bao nhiêu Kiếm Thai?
– Hắc hắc, biết sợ rồi sao? Vậy thì thương lượng một chút, các ngươi ra bao nhiêu tiền đến mua Kiếm Thai này?
Phương Hành thấy thế cười ha ha, lộ ra mục đích chân thật của mình.
Chương 330: Đấu giá Kiếm Thai
Hai Kiếm Thai giá trị liên thành, lại lấy làm pháo hoa bắn chơi, Phương Hành hung ác đã dọa sợ các tu sĩ, tân tân khổ khổ lãng phí thời giờ, còn bỏ ra thương vong thật lớn, cuối cùng thành công dã tràng, ai cũng không chịu được, trong lúc nhất thời tình cảm quần chúng xúc động, các tu sĩ lại bị Phương Hành dọa tới mức yên tĩnh trở lại, sắc mặt mỗi người cổ quái, tâm tư phức tạp.
– Phương đạo hữu, mọi người cùng nhau công phá Kiếm Trủng, lẽ ra nên chia đều, ngươi lại muốn bán Kiếm Thai cho chúng ta, có chút quá đáng rồi…
Trong yên tĩnh, có người lạnh giọng mở miệng, người này che mặt, mặc áo bào xanh, chính là thủ lĩnh một thế lực lớn.
Đối mặt hắn chất vấn, Phương Hành cười lạnh:
– Nhiều người như vậy, làm sao chia đều Kiếm Thai? Công bình là không được, không bằng tiện nghi ta, dù sao hiện tại Kiếm Thai ở trong tay ta, ai muốn, đưa tiền rồi lấy, nếu có người muốn cướp, một người ra tay, ta hủy một Kiếm Thai, hai người ra tay, ta hủy hai Kiếm Thai, các ngươi cùng tiến lên, toàn phá sạch, các ngươi cũng đừng nghĩ đến tìm ta trút giận, con mẹ nó ngay cả Hoàng Phủ gia ta còn không sợ, có thể sợ các ngươi sao? Không tin tới thử xem!
Hắn vừa mới nói, thật đúng là dọa các tu sĩ hoảng sợ, trong khoảng thời gian ngắn, không người dám nói nhãm.
Mà lúc này, Vạn Linh Kỳ cũng tự động bay tới sau lưng Phương Hành, kình phong cổ động, mặt cờ ào ào, uy thế ngập trời.
Tặc phỉ áo xanh thì khe khẽ thở dài, trong nội tâm mơ hồ có chút bội phục Phương Hành.
Phương Hành từ vừa mới bắt đầu không có ý định mang theo Kiếm Thai lặng lẽ chạy đi, trong lòng của hắn minh bạch, những Kiếm Thai kia kỳ thật là đồ vật phỏng tay, hôm nay mình đã có Kiếm Thai, lấy thêm cũng vô dụng, nếu không mau chóng xử lý sạch sẽ, mà giữ ở trong tay, không chỉ không chiếm được chỗ tốt, ngược lại sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, dẫn phát vô số tu sĩ đuổi giết.
Nghĩ tới bọn hỗn đản này vì Kiếm Thai, ngay cả Hoàng Phủ gia cũng dám đánh, há sẽ sợ hãi mình?
Bởi vậy, vì bảo hiểm để đạt được mục đích, chỉ có mau chóng xử lý sạch tất cả Kiếm Thai.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân khác, chính là sau khi Kiếm Thai bình thường rời đất, chỉ có thể bảo tồn ba ngày, ba thiên vừa qua, toàn bộ trở thành sắt vụn, ngay cả một chút giá trị cũng không có.
Mà hôm nay tình huống thân thể của hắn rất tệ, cần phải nhanh chóng bế quan dưỡng thương, chỉ sợ bế quan xong, ba ngày đã sớm trôi qua, căn bản không có thời gian xử lý.
Cũng chính bởi vì vậy, tại chỗ xử lý sạch tất cả Kiếm Thai là phương pháp giải quyết duy nhất.
Về phần xử lý như thế nào, vậy thì không cần nghĩ, nhất định là bán.
Bất quá hắn cũng biết, ở trước mặt các tu sĩ điên cuồng, mình không có bản sự trấn áp được nhiều người như vậy, vì vậy mượn tay của Hàn Gia Tử và Lệ Anh, tạm thời ngăn trở các tu sĩ, sau đó truyền ra tin tức mình có can đảm hủy diệt tất cả Kiếm Thai, cũng không tin trấn không được bọn hắn, dù sao mình đã có Kiếm Thai màu đen, năm Tiên Kiếm Thai cũng có quy túc, những Kiếm Thai bình thường này, hắn đã không để vào mắt, hơn nữa theo như tính tình của hắn, dù hủy hết cũng hơn tiện nghi bọn hỗn đản kia.
Loại phương pháp này cũng không phải mưu kế thâm hiểm gì, nhưng thường thường sẽ có hiệu quả không tưởng được, tặc phỉ áo xanh bội phục Phương Hành là ở chỗ này, dám nghĩ dám làm, có cách biệt một trời.
Chỉ là tuy các tu sĩ nhất thời bị trấn trụ, lại không cam lòng bỏ nhiều tiền mua Kiếm Thai, nhất là những người thực lực mạnh, bọn hắn vốn có nắm chắc cướp được Kiếm Thai, thì làm sao cam tâm để tiểu ma đầu kia xảo trá?
Chỉ có điều trước khi suy nghĩ ra biện pháp tốt, bọn hắn không dám có hành động thiếu suy nghĩ, ý định trước quan sát một chút.
– Ha ha, Phương đạo hữu, ngươi định dùng giá bao nhiêu bán Kiếm Thai cho chúng ta?
Có người lạnh giọng mở miệng, nói khách khí, nhưng ngữ khí lại cực kỳ lạnh lùng.
Giờ khắc này, không biết có bao nhiêu người trong lòng nghĩ, sau khi lấy được Kiếm Thai, sẽ ra tay đối phó Phương Hành.
Càng có người trong nội tâm quyết định, nếu mình không lấy được Kiếm Thai, liền ra tay cướp đoạt, tiểu ma đầu này thật có bản lĩnh, thì hủy diệt tất cả Kiếm Thai, dù sao mình cũng lấy không được, dựa vào cái gì để cho người khác lấy được?
Đối với suy nghĩ trong nội tâm các tu sĩ, Phương Hành cũng không lạ gì, tất cả đều đoán được, bất quá hắn lại có chủ ý của mình, cười ha ha nói:
– Vậy trước tiên bán vài thanh thử xem…
Nói xong ánh mắt đảo qua quần tu, cười cười, chộp một thanh Kiếm Thai, nhìn mọi người nói:
– Thanh Kiếm Thai này do huyền thiết chế tạo, phía trên vết rạn giống như mạng nhện, sinh đầy rỉ sắt, lại còn dính máu, vừa xem đã biết không phải vật gì tốt, Kiếm Linh bên trong sát khí lại mạnh, khẳng định ai được nó sẽ chết sớm, nói không chừng còn sẽ liên lụy cả nhà chết chung…
Các tu sĩ nghe vậy, biểu lộ dở khóc dở cười, nghĩ thầm ngươi đây là bán đồ vật sao?
Vì sao càng nghe càng giống như trù ẻo người mua thế?
Phương Hành lại nói:
– Ra giá 100 viên Linh Thạch, có người muốn không?
Lời vừa nói ra, các tu sĩ đang cười lạnh không khỏi ngơ ngác, sau đó đám người oanh một tiếng nổ tung.
– Ta không có nghe lầm chứ? Tiểu tử này kêu giá 100 viên Linh Thạch?
– Tiểu tử này có phải điên rồi hay không, mỗi một thanh Kiếm Thai đều giá trị liên thành, trong mắt hắn chỉ giá trị 100 viên Linh Thạch?
– Ta xem hắn là ngốc mới đúng…
Các tu sĩ nhao nhao nghị luận, cảm thấy Phương Hành điên rồi.
Nhưng có người phản ứng nhạy bén quát:
– Cho ngươi 100 viên Linh Thạch cực phẩm, ta mua!
Tu sĩ kia cũng không phải thật tâm muốn, mà là thấy Phương Hành nói giá cả quá thấp, cười lạnh gọi bậy mà thôi, chưa bao giờ nghỉ có thể dùng 100 viên Linh Thạch cực phẩm đổi lấy một thanh Kiếm Thai, lại không nghĩ rằng, hắn vừa nói ra, Phương Hành liền chỉ hắn kêu lên:
– Ngươi, hỗn đản trên mặt che khăn đen kia, Kiếm Thai này là của ngươi, chuẩn bị tốt Linh Thạch đi!
Nói xong cắm Kiếm Thai trong tay xuống đất, ý bảo kiếm này có chủ.
Tu sĩ hắc y kia giật mình, sau nửa ngày mới chỉ mũi của mình:
– Thật muốn cho ta?
Phương Hành cười lạnh nói:
– Nếu như ngươi không muốn, ta bán nó lần nữa?
Tu sĩ kia vội vàng kêu lên:
– Muốn, muốn, mau giao Kiếm Thai cho ta…
Nói xong lấy ra túi trữ vật, cũng không quản bên trong có bao nhiêu Linh Thạch, căn bản không có thời gian đếm a, liền ném qua cho Phương Hành, kêu lên:
– Linh Thạch bên trong chỉ nhiều không ít, Kiếm Thai này ta đã mua, mau mau cho ta…
Với hắn mà nói, 100 viên Linh Thạch cực phẩm nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, đổi một thanh Kiếm Thai, thật sự quá đáng giá.
Phương Hành tiếp nhận túi trữ vật, lại không vội giao Kiếm Thai cho hắn, ngón tay chỉ phía sau mình, lạnh lùng nói:
– Ngươi không cần sốt ruột, đứng ở một bên chờ xem.
Ta nói lời giữ lời, Kiếm Thai này quy ngươi, bất quá vì phòng ngừa ngươi lấy được Kiếm Thai lại tới quấy rối, Kiếm Thai ta sẽ ở sau khi toàn bộ có chủ, thống nhất phân phát, các ngươi nhiều người như vậy, còn sợ ta chạy hay sao?
Ánh mắt tu sĩ hắc y lập loè, hơi cân nhắc, cuối cùng trầm mặt đứng ở bên cạnh Phương Hành.
100 viên Linh Thạch cực phẩm đổi một thanh Kiếm Thai, không khác gì nhặt của rơi, cái phong hiểm này hắn còn gánh được.
Thấy người này nghe lời, trong lòng Phương Hành cười cười, biết rõ kế hoạch của mình bắt đầu có hiệu quả, lại cầm lên một thanh Kiếm Thai nói:
– Thanh Kiếm Thai này thuận mắt hơn nhiều, ta bán 300 viên Linh Thạch, có người muốn không?
Đã có người phía trước chứng thực, lúc này Phương Hành vừa dứt lời, liền có một đám người thét lên:
– Ta muốn!
Thanh âm rất loạn, có người biểu lộ chăm chú, có người biểu lộ trêu tức… không biết là nghĩ như thế nào.
Ánh mắt Phương Hành quét qua, nhìn một tu sĩ áo tang trong đám người nói:
– Chính là ngươi, hỗn đản giống như quỷ thắt cổ, vừa rồi thanh âm của ngươi lớn nhất, thanh Kiếm Thai này quy ngươi, trả tiền!
Tu sĩ kia thấy Phương Hành chỉ mình, không khỏi nao nao, nhưng vẫn lấy ra túi trữ vật, lấy 300 viên Linh Thạch cực phẩm ném cho Phương Hành.
Phương Hành tiếp nhận, nhẹ nhàng nói:
– Đứng bên kia chờ!
Nói xong cắm thanh Kiếm Thai thứ hai xuống đất, ý bảo kiếm này đã có chủ.
Các tu sĩ khó hiểu, không biết trong hồ lô của Phương Hành bán thuốc gì, ánh mắt đều sáng ngời nhìn hắn chăm chú.
Phương Hành cũng không nói nhảm, trực tiếp lấy ra thanh Kiếm Thai thứ ba, bắt đầu đấu giá, lại chỉ bán hai trăm Linh Thạch.
Lúc này đây, quần tu lại có vô số người hưởng ứng, ánh mắt Phương Hành quét qua, nhìn trúng một người, chỉ định Kiếm Thai cho hắn.
Trong lúc nhất thời, liên tiếp bán đi năm thanh Kiếm Thai, đều là mục tiêu do Phương Hành chỉ định, các tu sĩ có chăm chú, có thái độ giống như chơi, cũng có không xem ra gì, càng có một ít người ẩn ẩn đoán được dụng ý của Phương Hành, nhất thời cảm thấy có chút hoảng sợ, thời điểm Phương Hành bán thanh Kiếm Thai thứ sáu giá trị 500 viên Linh Thạch, thậm chí có hai tu sĩ vì tranh đoạt, suýt nữa đánh nhau.
Mà thanh Kiếm Thai thứ sáu, Phương Hành bán cho người thực lực mạnh hơn, sau đó trầm tĩnh, ánh mắt quét qua toàn trường.
– Nhanh bán đi, thanh Kiếm Thai kia ngươi chào giá bao nhiêu?
Có người cao giọng hô to, thúc giục Phương Hành.
Phương Hành cười hắc hắc, rốt cục lộ ra nanh vuốt, tiện tay lấy một thanh Kiếm Thai ra, nói:
– Thanh Kiếm Thai này không tệ, huyền thiết thượng đẳng, kiếm ý lành lạnh, từ khí tức Kiếm linh đến xem, dù Huyền khí thượng phẩm cũng không gì hơn cái này, nếu nhận được nó, chỉ sợ ngày sau ở trong Tu Hành Giới, đi ngang không nói chơi, hắc hắc, một ngàn viên Linh Thạch cực phẩm…
Vừa mới nói xong, liền có bảy tám người đồng thời rống to:
– Ta muốn!
Nói xong trong đám người kia mà ra, đều hung hăng nhìn trong tay Phương Hành Kiếm Thai.
Tuy một ngàn viên Linh Thạch cực phẩm, đã mắc hơn Kiếm Thai khác rất nhiều, nhưng so với giá trị của Kiếm Thai mà nói, vẫn là quá thấp.
Mấy tu sĩ kia nhìn hằm hằm nhau, bởi vì bọn họ phát hiện, mỗi lần có mấy người đồng thời tranh đoạt Kiếm Thai, Phương Hành đều giao Kiếm Thai cho người có khí thế mạnh nhất, nếu hơi hụt hơi, tiểu hỗn đản này sẽ làm như không thấy.
Nhưng không ngờ, lúc này Phương Hành không có trực tiếp chỉ định cho ai, mà ung dung nói:
– Vừa rồi đều là tiểu gia xem ai thuận mắt thì cho người đó, các ngươi giống như có rất nhiều người bất mãn, như vậy đi, từ giờ trở đi, ai ra giá cao thì của người đó, một ngàn viên Linh Thạch cực phẩm này chính là giá khởi điểm, mỗi lần kêu giá, ít hơn 100 viên Linh Thạch cực phẩm ta sẽ không để ý tới, bắt đầu đi!
Nghe được lời ấy, các tu sĩ hai mặt nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra vẻ ngưng trọng.
– Tiểu hỗn đản, ngươi nghĩ hay lắm, coi chúng ta là khỉ đùa nghịch sao? Mọi người cùng tiến lên, giết tiểu ma đầu kia…
Bỗng nhiên tầm đó, trong đám người có người khinh thường kêu to.
Các tu sĩ có sát ý cũng không ít, nghĩ thầm tiểu hỗn đản này hung hăng càn quấy như thế, coi người khác là kẻ đần sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tinh Môn [Dịch] Tinh Môn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Tinh-Mon-Dich.jpg)







