[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 63 : Hắn là sư đệ của ta (c311-c315)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Hắn là sư đệ của ta
Tu sĩ kia thấy bộ dáng của nữ tử áo trắng, nhất thời tức giận quát:
– Linh Vân sư muội, là sư tôn ngươi Thanh Điểu đến cửa cầu sư tôn ta, Bạch Long Môn chúng ta mới đáp ứng mang ngươi vào đoạt cơ duyên, nhưng sự tình đã nói trước, sau khi vào Huyền Vực, ngươi phải hoàn toàn nghe chúng ta phân phó, dùng đan pháp của ngươi giúp bọn ta, hôm nay ta bảo ngươi luyện một lò Phá Chướng Đan, ngươi cũng ra sức khước từ sao?
Sắc mặt của nữ tử áo trắng càng khó coi, phất tay mở lò đan, nhưng bàn tay nhẹ nhàng run rẩy.
Lúc này bên cạnh tu sĩ kia, một đệ tử Linh Động cảnh bỗng nhiên nở nụ cười, nhìn nữ tử áo trắng nói:
– Kiều sư huynh, ngươi quên sao, Linh Vân sư tỷ cũng xuất thân Thanh Vân Tông…
Tu sĩ mặt xanh nao nao, đáy lòng bỗng nhiên hiện lên một khả năng, lãnh đạm nhìn nữ tử áo trắng:
– Linh Vân sư muội, nói như vậy, ngươi và tiểu ma đầu kia là quen biết cũ, chẳng lẽ ngươi muốn giúp hắn?
Nữ tử áo trắng cắn môi, cũng không trả lời, đột nhiên mở lò, thả linh dược vào, sau đó thúc dục linh diễm, bắt đầu luyện đan, tu sĩ mặt xanh kia thấy thế, tuy bụng đầy hồ nghi, lại không có tiếp tục ép hỏi, chỉ thầm lệnh hai đệ tử nhìn nữ tử áo trắng, mình thì tiếp tục quay người thúc giục đệ tử phá trận.
Ở trong lúc này, chung quanh tiếng gió không ngừng, thỉnh thoảng có tu sĩ đuổi tới, xúm lại ở trước Vụ Chiểu trông xem thế nào, tìm kiếm phương pháp phá trận, trong nội tâm của đại đệ tử Bạch Long Môn Kiều Viễn Niên rất lo lắng, nhưng không có lộ ra, chỉ thầm lệnh đệ tử Bạch Long Môn gác ở chung quanh thông đạo trận pháp, người khác còn chưa phát hiện nơi này có thể thoải mái phá vỡ trận pháp, bọn hắn còn có cơ hội.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, phá trận tiến triển dần dần nhanh hơn, nữ tử áo trắng luyện chế Phá Chướng Đan cũng sắp hoàn thành.
Trong lò đan, ánh lửa chiếu vào trên mặt nữ tử áo trắng, chiếu ra vẻ dứt khoát trên mặt nàng.
Lại nửa nén hương trôi qua, đệ tử Bạch Long Môn phụ trách phá trận kêu lên, vui vẻ nói:
– Kiều sư huynh, không phụ kỳ vọng, ba trận kỳ trong thông đạo đã mở ra hai cái, cái cuối cùng cũng sắp phá vỡ…
Mà theo thanh âm của hắn vang lên, trong trận pháp, một thanh âm tuyệt vọng vang lên:
– Con mẹ nó, đại gia làm sao xui xẻo như vậy, có bản lĩnh các ngươi đợi thêm vài phút, chỉ cần vài phút là được, xem đại gia ta…
Kiều Viễn Niên không để ý tới hắn, trong nội tâm như suy nghĩ: Nguyên lai tiểu ma đầu kia chỉ cần vài phút là có thể khôi phục, thật là hiểm lại càng hiểm… hắn nhìn về phía nữ tử áo trắng hét lớn:
– Linh Vân sư muội, nhanh chóng lấy Phá Chướng Đan ra!
Hắn ý định ngậm lấy Phá Chướng Đan, nhảy vào Vụ Chiểu, dùng tu vi của mình oanh mở trận kỳ cuối cùng.
Nhưng không ngờ nữ tử áo trắng đột nhiên đẩy lò đan, đan dược trong lò bay lên, bị nàng nắm ở trong tay, tất cả đều bị phá hủy, sau đó ánh mắt lạnh lẽo, thân hình như điện vọt về phía thông đạo trận pháp, Kiều Viễn Niên thấy thế, sắc mặt phát lạnh đánh ra một chưởng, chưởng lực hùng hồn, hóa thành trường hà cuồn cuộn, phô thiên cái địa.
– Thanh Vân nhất kiếm khóa hoành giang…
Nữ tử áo trắng quát, trường kiếm bãi xuống, trước người hiện ra vô số dị tượng.
Đó là một cái khóa sắt vắt ngang trên sông, phong bế tất cả chưởng lực đánh úp tới.
Mà nữ tử áo trắng thì dựa thế bay vút đến cửa thông đạo, nắm lấy đệ tử Bạch Long Môn phá trận kia ném trở lại, mình thì hoành kiếm trước ngực, đứng trước thông đạo, nghiêm mặt nói:
– Ta ở chỗ này, sẽ không cho phép các ngươi đi vào!
Kiều Viễn Niên gần muốn phát điên, từng bước một ép tới, lạnh giọng nói:
– Linh Vân sư muội, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không?
Nữ tử áo trắng nói:
– Vừa rồi các ngươi nói không sai, ta xác thực nhận thức hắn, hắn là sư đệ của ta, ta là sư tỷ của hắn!
Ánh mắt của Kiều Viễn Niên híp lại, hai tay giấu ở trong tay áo, âm thầm vận chuyển linh lực, lúc này trận pháp trong thông đạo còn chưa hoàn toàn mở ra, bởi vậy người bên ngoài còn không cách nào phát hiện dị trạng, hắn cũng không dám huyên náo quá lớn, sợ bị người khác phát hiện thông đạo này, sẽ tới tranh đoạt, Bạch Long Môn bọn hắn tính toán ra, chỉ là một tông môn trung đẳng, không phải đối thủ của những đại tông khác.
– Này… Uy, cô nàng bên ngoài, ngươi là ai?
Trong pháp trận, thanh âm kia lại vang lên, đang hỏi thân phận của nữ tử áo trắng.
Nữ tử áo trắng để trường kiếm trước ngực, khẽ thở dài nói:
– Phương sư đệ, đệ đã nghe không ra thanh âm của ta rồi sao?
Thanh âm bên trong nói:
– Có chút quen tai…
Khóe miệng của nữ tử áo trắng có chút bất đắc dĩ nói:
– Ta là Hứa Linh Vân, đệ không nên phân tâm, nhanh chữa thương, ta rất vô dụng, chỉ bằng ta không bảo hộ đệ được bao lâu, nhưng ta sẽ giúp đệ tranh thủ thời gian uống cạn chung trà…
Thanh âm trong Vụ Chiểu nao nao, kinh ngạc nói:
– Hứa Linh Vân? Thanh Vân Tông Linh Vân sư tỷ?
Hứa Linh Vân còn chưa trả lời, đột nhiên phía trước ầm ĩ, lại nảy sinh đại biến.
Bạch Long Môn một mực thủ hộ thông đạo này, sợ bị người khác phát hiện, nhưng theo tu sĩ chạy đến càng ngày càng nhiều, trong đó không ít tu sĩ am hiểu trận pháp, dần dần nhìn ra một chút mánh khóe, hơn nữa Bạch Long Môn trông coi mảnh địa vực này quá nghiêm mật, cũng làm cho người nổi lên lòng nghi ngờ, sớm đã có không ít người quan sát biến hóa bên này.
Thời điểm Bạch Long Môn Kiều Viễn Niên định ra tay với Hứa Linh Vân, đột nhiên có một thanh âm lạnh như băng vang lên:
– Đạo hữu, xem ra các ngươi ở chỗ này bận tối mày tối mặt a, có địa phương nào cần giúp đỡ không?
Kiều Viễn Niên cảm thấy kinh hãi, quay đầu nhìn lại, bất ngờ chứng kiến một tu sĩ mặt mày hẹp dài, đang lạnh lùng nhìn qua.
Kiều Viễn Niên vội vàng tán đi linh lực, thản nhiên nói:
– Đa tạ đạo hữu, tự chúng ta ứng phó được!
Tu sĩ kia hừ lạnh một tiếng nói:
– Ta đột nhiên cảm giác trận pháp ở đây rất có ý tứ…
Đang khi nói chuyện, thân hình đột nhiên khẽ động, vọt về phía Hứa Linh Vân giữ vững, lại muốn cứng rắn vượt qua tìm tòi đến tột cùng, Kiều Viễn Niên kinh hãi, vội vàng quát:
– Ngăn hắn lại!
Đang khi nói chuyện, liền giơ chưởng đánh tới sau lưng tu sĩ kia, đệ tử Bạch Long Môn khác cũng thi triển ra pháp thuật, tế Pháp khí, đan vào thành một tấm lưới đánh tới tu sĩ kia.
Tu sĩ này một người khó chống đỡ nhiều công kích như thế, thân hình bị ép rút về tại chỗ, quát to:
– Sớm biết chỗ của các ngươi có vấn đề, chư vị, nơi này có một lỗ hổng, nếu muốn bắt tiểu ma đầu kia, thì nhanh tới…
Hắn cảm thấy mình tranh không lại toàn bộ Bạch Long Môn, nên ý định quấy đục nước, thừa cơ thủ lợi, hiệu quả cũng rất rõ ràng, hắn vừa la lên, đã có mấy tu sĩ ở bên cạnh xuất động, lao về phía lỗ hổng của trận pháp, càng nhiều tu sĩ bị những lời này hấp dẫn, nhao nhao hét lớn, phi thân lướt tới.
– Ai dám đoạt cơ duyên của Bạch Long Môn ta…
Kiều Viễn Niên đỏ mắt, dốc sức liều mạng hét lớn, cũng xông lên, muốn xông vào trận pháp.
– Muốn độc chiếm cơ duyên? Nghĩ hay lắm?
Tu sĩ mặt dài lại vọt lên, công về phía sau lưng của hắn, buộc hắn trở lại phòng thủ.
Trong lúc nhất thời, vì tranh nhau bắt tiểu ma đầu “Phương Hành”, bên ngoài Vụ Chiểu dĩ nhiên đại loạn.
– Tiểu ma đầu ở nơi nào? Cơ duyên này ta muốn…
Một thanh âm hùng hậu vang lên, trong hư không, khắp nơi đều là Quỷ Hỏa lập loè, một cái đầu quỷ to lớn lao đến.
– Diêm Quỷ Vương…
Kiều Viễn Niên vừa thấy cái đầu quỷ này, nhất thời ngây ngốc, trong nội tâm phát run.
Người ra tay là cao thủ Nam Cương, tuổi còn trẻ đã khai sáng một tông, được xưng Diêm Quỷ Vương, chính là cao thủ trẻ tuổi nổi danh Nam Cương, người này đã không phải là đệ tử Bạch Long Môn có thể chọc được được.
Nhưng cái đầu quỷ kia còn chưa vọt tới trước trận pháp, đã nghe từng tiếng rít gào, trong hư không kim hỏa điểm điểm, một bóng người màu vàng lao đến, quanh người cương khí cổ động, thổi tan Quỷ Hỏa đầy trời, thậm chí chen Diêm Quỷ Vương qua một bên, hóa thân thành Kim Long vượt lên trước, vọt về phía trận pháp, người này mày kiếm mắt sáng, lại là Sở Vương Đình Sở Hoàng Thái Tử.
– Tra tra tra tra…
Tiếng cười quái dị vang lên, bảy Hắc Ảnh nhỏ như viên đạn bay tới, kêu la phóng về phía trận pháp, có người nhận ra được, kia là bảy quái vật của Bắc Thần Sơn, bọn hắn cũng tới.
– Boong boong loong coong…
Có tiếng đàn vang lên, chấn các tu sĩ đầu váng mắt hoa, một tử ảnh thừa cơ xông về trước, trong ngực ôm một cây đàn ngọc, khuôn mặt trang nghiêm, hai đầu lông mày ẩn hàm sát khí, là Băng Âm Cung Diệp Cô Âm.
Ở dưới vô số cao thủ trùng kích, bên ngoài Vụ Chiểu nhất thời hóa thành biển pháp thuật.
Cương phong kích đãng, pháp thuật va chạm, hình thành khí lưu mãnh liệt, tu sĩ bình thường căn bản không chịu nổi, ngay cả đệ tử Bạch Long Môn cũng bị bức thối lui ra hơn mười trượng, căn bản không dám tiến đến trước mặt, nhưng ở trước thông đạo, thần sắc Hứa Linh Vân trang nghiêm đối mặt cường giả đầy trời, con mắt nhắm lại, thi triển một thức Thanh Vân nhất kiếm tỏa hoành giang…
Ở dưới vô số pháp thuật cường đại công kích, kiếm quang của Hứa Linh Vân lộ ra mềm yếu vô lực như thế, ảm đạm vô quang.
Lúc này ở trong các cao thủ tranh đoạt thông đạo trận pháp, bất kỳ ai cũng không phải nàng có thể ngăn cản, nhưng ở dưới nhiều người công kích như vậy, nàng vẫn ra sức thi triển kiếm pháp phòng ngự mạnh nhất của mình ngăn cản.
Một thức kiếm quang này, có lẽ không bức lùi được công kích của các tu sĩ, nhưng đây là quyết tâm của nàng.
Chương 312: Ai dám khi dễ chim của ta?
Một thức kiếm quang này của Hứa Linh Vân, tự nhiên ngăn không nổi công kích đầy trời.
Thậm chí những pháp thuật kia lan ra chút lực lượng, cũng đủ để tạo thành uy hiếp rất lớn với nàng, lực lượng sẽ không bởi vì tâm chí của ngươi mạnh mẽ mà trở nên cường đại hoặc nhỏ yếu, ở trong Tu Hành Giới, lực lượng luôn là đồ vật công bình nhất, chỉ có điều Hứa Linh Vân không có bị pháp thuật đầy trời xé thành mảnh nhỏ như nàng tưởng tượng, dị biến nảy sinh…
Các tu sĩ đều muốn đoạt vào trận pháp, vào lúc này vậy mà tự động mở ra.
Đạo đạo kim quang cuốn lấy cuồng phong vô tận, tàn sát bừa bãi đến cơ hồ có thể xé nát hết thảy.
Tồn tại từ trong trận pháp lao ra, lực lượng cường hoành khó có thể hình dung, chói mắt đến giống như một mặt trời nhỏ, trong nháy mắt bao lấy Hứa Linh Vân, sau đó lực lượng như thủy triều quét ngang bốn phía, phảng phất như một ngọn lửa cháy bừng bừng, vô số pháp thuật bị đốt sạch sẽ, bức lui tất cả tu sĩ vọt lên.
– Má ơi, ngươi có bị thương không vậy? Nếu như tiểu hỗn đản kia biết ta hại ngươi bị thương, không hầm ta mới lạ…
Một thanh âm nôn nóng vang lên bên tai Hứa Linh Vân.
Ý nghĩ của Hứa Linh Vân xuất hiện một tia mông lung, sau đó mới ý thức tới, lúc này mình bị một con Kim Ô to lớn cõng bay lên không trung, Kim Ô này giang cánh, ít nhất cũng lớn ba bốn trượng, lông vũ toàn thân kim quang lóng lánh, trong cơ thể tự nhiên sinh ra đạo đạo thần lực, khủng bố đến làm cho lòng người kinh hãi.
Để cho Hứa Linh Vân hoảng sợ nhất là, thanh âm nàng nghe được dĩ nhiên là từ trong miệng Kim Ô truyền ra.
Đây không phải một Yêu thú sao?
Yêu thú làm sao biết nói chuyện?
Hơn nữa thanh âm này làm sao nghe quen tai như thế?
– Ngươi… Ngươi là tọa kỵ của Phương sư đệ…
Hứa Linh Vân bỗng nhiên nhận ra, tuy Kim Ô này lớn hơn trước không ít, nhưng rõ ràng chính là tọa kỵ của Phương Hành.
Kim Ô nghe vậy không khỏi mắng:
– Cái gì tọa kỵ? Không biết nói chuyện sao, ta là huynh đệ kết nghĩa của hắn!
Hứa Linh Vân ngẩn ngơ, vội hỏi:
– Phương sư đệ đâu?
Kim Ô thở dài nói:
– Con mẹ nó ta làm sao biết hắn ở đâu…
Hứa Linh Vân:
– …
Không nói tới Hứa Linh Vân đầy bụng băn khoăn, căn bản không kịp hỏi thăm minh bạch, lại nói các tu sĩ canh giữ ở trước Vụ Chiểu, tất cả cũng cả kinh, ánh mắt sáng ngời nhìn Kim Ô từ trong trận pháp lao ra kia, đã có người phát hiện, Kim Ô chính là tọa kỵ của tiểu ma đầu kia, lúc trước tiểu ma đầu kia cưỡi Kim Ô này bọc lấy kim vân, giết bốn lộ sứ giả của Hoàng Phủ gia.
Diệp Cô Âm thấy Kim Ô, ánh mắt bỗng nhiên phát lạnh.
Lúc trước nàng thấy được Kim Ô, lại cách một đóa kim vân cãi nhau với tiểu ma đầu kia, bị đối phương ở trước mặt mọi người vạch trần sự tình cái yếm bị người đánh cắp, mới xác định thân phận của Phương Hành, không tiếc hết thảy đuổi giết đến nay.
– Kim Ô đã đi ra, tiểu ma đầu kia nhất định ở trong trận pháp!
Có người kêu to, chứng kiến Kim Ô, trong nội tâm càng vui vẻ.
Bọn hắn càng xác định tiểu ma đầu kia ở trong trận pháp, bởi vì lúc trước cũng như thế, tiểu ma đầu và tặc điểu như hình với bóng, bị kim vân lôi cuốn, chỉ nghe thanh âm, không thấy chân thân, bởi vì thân thể Kim Ô quá khổng lồ, kim vân che không hết, như ẩn như hiện, gặp được Kim Ô, thì tiểu ma đầu kia nhất định ở lân cận, cái này là có thể xác định.
Kim Ô này thực quá tặc, thấy có người suy đoán như thế, lập tức biết thời biết thế nhìn vào trong trận pháp kêu lên:
– Tiểu ma đầu, ngươi đắc tội người của Hoàng Phủ gia, đại gia không theo ngươi lăn lộn, ngươi tự mình giải quyết đi, ta và ngươi nhất đao lưỡng đoạn…
Dứt lời cõng Hứa Linh Vân lao đi, một bộ quân pháp bất vị thân.
– Hắc hắc, tiểu ma đầu kia có thể nói là sơn cùng thủy tận, ngay cả tọa kỵ cũng phản bội hắn…
Có tu sĩ cười phá lên, tế ra Pháp khí, xung kích vào trong trận pháp, muốn bắt tiểu ma đầu kia.
Kim Ô thì vui mừng quá đỗi, dáo dác muốn bay vút đi, trong nội tâm mừng rỡ:
– Những tu sĩ Nhân tộc này, ngoại trừ tiểu hỗn đản kia, những người khác đều quá ngu xuẩn…
Nhưng ý niệm này còn chưa rơi xuống, trước người lóe lên kim ảnh, có một thanh niên khí vũ ngang hiên ngăn cản đường đi.
Người này mày kiếm mắt sáng, mặc áo bào màu vàng, tự nhiên chính là Sở Hoàng Thái Tử, ánh mắt của hắn có chút cổ quái, giống như cười mà không phải cười nhìn Kim Ô nói:
– Vị Yêu huynh này, không biết tu vi của ngươi như thế nào?
Kim Ô âm thầm kêu khổ, lúc này đã có tu sĩ tiến vào trận pháp thăm dò, lời nói dối của mình sắp lộ, hết lần này tới lần khác bị người ngăn cản đường đi, chỉ phải hét lớn:
– Ngươi quản gia gia ta là tu vi gì, còn không mau nhường đường?
Sở Hoàng Thái Tử cười lạnh:
– Ta thấy ngươi chỉ là Linh Động cảnh, rất hiếu kỳ… Linh Động cảnh làm sao lại biết nói chuyện?
Kim Ô ngẩn ngơ, lúc này mới phát hiện mình lòi đuôi, chửi ầm lên:
– Hỗn đản màu vàng, ngươi nhàn rỗi không có việc gì làm, quản ta biết nói chuyện hay không làm gì? Đại gia ta đã cùng tiểu hỗn đản kia ân đoạn nghĩa tuyệt, các ngươi nhanh đi tìm hắn, người giết sứ giả của Hoàng Phủ gia là hắn, không liên quan gì đến ta, lúc ấy ta chỉ phụ trách quan sát…
Nói xong hai cánh chấn động, hung uy lẫm lẫm đụng về phía Sở Hoàng Thái Tử.
– Đợi tìm được tiểu ma đầu kia, ngươi đi cũng không muộn!
Sở Hoàng Thái Tử quát một tiếng, năm ngón tay lăng không ấn xuống, trong hư không kim hỏa di động, giống như một Kim Long cuốn về phía Kim Ô, muốn bức nó lui ra sau, Kim Ô thấy thế cũng quyết định chắc chắn, Yêu thân chấn động, lông vũ bao phủ Hứa Linh Vân, sau đó nó thì cứng rắn lao về phía kim hỏa.
Oanh!
Yêu khu mang theo yêu phong kinh người, vậy mà đánh kim hỏa của Sở Hoàng Thái Tử thất linh bát lạc, có một ít rơi vào trên người của nó, lại chỉ theo kim vũ chảy xuống, không có tạo thành bất cứ thương tổn gì.
Trong nội tâm Sở Hoàng Thái Tử kinh hãi, thầm nghĩ:
– Thân thể của Kim Ô này thật mạnh mẽ!
Không kịp ngẫm nghĩ nữa, lách mình tránh qua một bên, hắn có dự cảm, nếu bị Kim Ô kia đụng phải, tất nhiên sẽ không dễ chịu.
– Kim Ô chính là tiểu ma đầu, tiểu ma đầu chính là Kim Ô…
Sở Hoàng Thái Tử tránh ra một bên, nghiêm nghị hét lớn, đồng thời song chưởng biến ảo Kim Long cuốn lấy Kim Ô.
Hắn sớm đã phát hiện mánh khóe, lúc trước Sở Thái Thượng truyền âm, nói hắn biết Phương Tiểu Cửu chính là Phương Hành, mà về sau Đại Tuyết Sơn nhất mạch bọn hắn gặp Phương Hành giả, cách một ngọn núi cùng Diệp Cô Âm mắng nhau, hắn cũng phát hiện vấn đề, chỉ nghe được có người nói chuyện, nhưng không thấy tiểu ma đầu kia lộ diện, chỉ có Đại Kim Ô như ẩn như hiện.
Lúc ấy Diệp Cô Âm bị vạch trần sự tình cái yếm bị người đánh cắp, dưới cơn thịnh nộ cho rằng tiểu ma đầu kia ẩn thân ở trong kim vân, trong lúc vô tình chứng thực thân phận của Phương Hành giả, nhưng Sở Hoàng Thái Tử sẽ không phạm phải sai lầm này, hắn ngay từ đầu đã biết Phương Hành là giả, bởi vậy một mực lưu ý, người giả mạo Phương Hành rốt cuộc là ai?
Hôm nay hắn đã từ trong thanh âm phán đoán ra, giả mạo Phương Hành chính là Kim Ô này.
Tuy không biết vì sao quái điểu kia biết nói chuyện, nhưng chỉ cần thoáng lưu tâm ngữ điệu nó nói, liền có thể xác định trước đó chính là gia hỏa kia giả thần giả quỷ, giả mạo tiếng nói của tiểu ma đầu.
Hôm nay hắn phát hiện Kim Ô rất cường hãn, không nguyện dựa vào một mình mình cứng đối cứng, ý định đưa tới các tu sĩ vây công, sau khi tiêu hao lực lượng của gia hỏa kia không sai biệt lắm, mình sẽ tiến lên kiếm tiện nghi.
Vô luận như thế nào, Kim Ô này vẫn rất đáng tiền, dù sao cũng là nó giết bốn lộ sứ giả của Hoàng Phủ gia, sau khi nó bắt, giao cho Cửu Khúc Bộ, nhất định có thể đổi lấy thủ dụ tiến vào Kiếm Trủng, sau đó lại xử lý Phương Hành chính thức, mình có thể mượn vào uy lực của Kiếm Thai xông Thần Kiều, đi chỗ sâu nhất ghi danh Phong Thần Bảng.
– Cái gì? Kim Ô chính là tiểu ma đầu?
Các tu sĩ khẽ giật mình, có chút khó hiểu nhìn Sở Hoàng Thái Tử.
Cũng có một ít người phản ứng nhanh, như dự liệu được cái gì, cùng nhau phi thân lên, ngăn cản đường đi của Kim Ô.
– Tiểu ma đầu kia chính là Kim Ô này giả mạo, đầu sỏ chính là nó…
Sở Hoàng Thái Tử chắp hai tay sau lưng, cười lành lạnh nói, hắn không định hiện tại ra tay, phải đợi người khác cùng Kim Ô đại chiến, mình ngồi thu ngư ông thủ lợi, dù sao hắn tự nghĩ dùng thực lực của mình, hoàn toàn có thể một lần hành động bắt lấy Kim Ô.
Dù sao hắn còn phải thu thập Phương Hành, lúc này tiêu hao quá nhiều lực lượng, không phải chuyện tốt gì.
– Kim Ô là tiểu ma đầu kia giả mạo? Đây không phải chuyện cười sao?
– Là thật hay giả, tiến vào trong trận pháp nhìn xem còn có người hay không chẳng phải sẽ biết?
Các tu sĩ hét lớn, có người tin tưởng Sở Hoàng Thái Tử, phi thân đi lên cản trở Kim Ô, cũng có người xông vào trận pháp.
Trên cửa thông đạo, còn có một trận kỳ chưa phá giải, nếu các tu sĩ muốn từ bên ngoài xông vào, lại cần phá vỡ cái trận kỳ mới được, chỉ có điều một trận kỳ lại có thể kiên trì bao lâu? Bất quá mấy hơi mà thôi.
– Xong đời, xong đời, chơi xong…
Kim Ô kêu khổ, nhìn qua tu sĩ bốn phương tám hướng, cảm giác có chút tuyệt vọng.
Các tu sĩ đi vào, tự nhiên sẽ phát hiện trong trận pháp đã không có người, đến lúc đó nó khẳng định sẽ không đường chối cãi…
Oanh!
Ở trong các tu sĩ, có rất nhiều người vọt về phía trận pháp, nhưng thời điểm bọn hắn tiếp cận lối đi kia, đột nhiên ông… một đạo sương mù màu đen khủng bố lao qua, hóa thành yêu vân, mà ở trong yêu vân, mơ hồ có vô số Yêu Linh như ẩn như hiện, phảng phất như một đại quân yêu quái, rải ra bốn phương tám hướng.
Chung quanh trận pháp, đã hoàn toàn nhìn không tới bóng người, mà ở trong khói đen, thì có một thanh âm liều lĩnh cười phá lên:
– Ha ha ha ha… Phương Hành ở đây, ai dám khi dễ chim của ta… cùng Linh Vân sư tỷ!
Chương 313: Phương Hành hịch văn
Thời điểm các tu sĩ tranh nhau phá trận pháp, Phương Hành đã đến, vừa mắng Thái tử Quỷ Quốc chơi, vừa dò xét thế cục xung quanh, trên thực tế hắn so với các tu sĩ khác càng thêm cấp bách, muốn biết trong trận pháp đến tột cùng là ai, sau đó liền có người phát hiện thông đạo phá trận, tranh nhau cướp đoạt, hắn cũng vào lúc này thấy được Hứa Linh Vân.
Linh Vân sư tỷ, vậy mà sẽ vào lúc này nhảy ra, bảo hộ sư đệ như mình, để cho Phương Hành cảm giác có chút ngoài ý muốn.
Tất cả mọi người đều tranh cướp muốn giết Phương Hành!
Dù vừa rồi ở bên ngoài Loạn Thạch Cốc, Tiêu Tuyết và Hầu Quỷ Môn bảo hộ mình, bọn hắn giữ gìn là Phương Tiểu Cửu, hơn nữa là tôn nghiêm của Đại Tuyết Sơn, mà Linh Vân sư tỷ thật lâu không thấy kia, giữ gìn lại là mình.
Là Phương Hành!
Đương nhiên, người nàng muốn bảo vệ không phải là Phương Hành thật sự.
Theo con tặc ô (*ô là quạ) kia mở miệng, Phương Hành đã xác định nó là ai…
Nhất định là con tặc ô kia, chỉ là không biết nó làm sao cũng vào Huyền Vực được!
Bất quá bất luận như thế nào, Phương Hành cũng chuẩn bị khôi phục chân thân của mình.
Một là không thể ngồi xem tặc ô bị người loạn đao chém chết, hai là không nguyện để cho ý chí thủ hộ của Hứa Linh Vân tan vỡ, người khác đều cho rằng tiểu ma đầu Phương Hành ở trong trận pháp, vậy mình ở trong trận pháp a…
Vì vậy hắn dùng thời gian ngắn nhất an bài, thúc dục Vạn Linh Kỳ che đậy khắp nơi, khôi phục chân thân.
Phương Hành kẹp lấy yêu vân, trực tiếp bay lên không trung, ở trong quá trình hắn bay về phía không trung, diện mạo của hắn bắt đầu biến hóa, Vạn La Quỷ Diện sinh ra hiệu quả dịch dung nứt vỡ, khuôn mặt chân thật hiển lộ ra, một khuôn mặt thanh tú, con mắt mang theo vẻ trêu tức, tóc xám trắng xen lẫn, cùng với tiếng cười độc nhất vô nhị…
Phương Hành ở đây, ai dám khi dễ chim của ta?
Một tiếng hét lớn, không chỉ dọa các tu sĩ ở chung quanh nhảy dựng, ngay cả sắc mặt Sở Hoàng Thái Tử cũng đại biến.
Mà Kim Ô thì suýt chút nữa khóc lên, kêu to:
– Hỗn đản, sao bây giờ mới đến?
– Ha ha, không có bản sự của ta, lại muốn giả mạo ta, bị người đuổi giết cũng muốn trách ta?
Kim Ô nghe vậy phẫn nộ không thôi, kêu lớn lên:
– Tiểu hỗn đản ngươi có lương tâm hay không, lúc ấy những người kia nói muốn ngươi ở trong vòng 3 ngày đi tới chỗ Hoàng Phủ gia nhận tội.
Kim gia nhìn không được mới lấy danh hào của ngươi giết bọn hắn, ngươi không cám ơn ta, còn muốn trách ta?
– A, là nguyên nhân này?
Phương Hành nao nao, sau đó cười phá lên, không hỏi chuyện này nữa.
Lúc này hắn đã rơi vào trên lưng Kim Ô, nhìn qua Hứa Linh Vân, mỉm cười nói:
– Linh Vân sư tỷ, đã lâu không gặp!
Hứa Linh Vân ngoài ý muốn nhìn Phương Hành hiện thân, biểu lộ có chút kinh ngạc, qua nửa ngày mới mỉm cười, nhẹ gật đầu.
Phương Hành cười nói:
– Ta đến rồi, thì không cần phải sợ!
Hứa Linh Vân nhìn thoáng qua tu sĩ đầy trời, khẽ cười nói:
– Vốn không có sợ!
Phương Hành đứng thẳng, nhìn các tu sĩ ở bốn phương tám hướng, có chút ngưng thần, sau đó thở ra, hắn thét dài một tiếng, thật lâu không dứt.
Âm sóng ở dưới linh lực cường đại thúc dục, giống như nộ trào khuếch tán về bốn phương tám hướng, các tu sĩ cách gần ở dưới sóng âm thúc dục, sắc mặt đều tái nhợt, có một ít thậm chí không thể duy trì ngự không, nhao nhao rơi xuống đất.
– Phương Hành ở đây, ai muốn giết ta?
Phương Hành thờ ơ quét ngang, mắt như lợi kiếm.
Một tiếng thét dài này, đã nhiếp địch, cũng là đang khiêu chiến!
Hắn muốn nhìn, hôm nay mình hiện thân, người muốn giết Phương Hành đến cùng có bao nhiêu!
Các tu sĩ cảm nhận được khí thế hung ác trên người Phương Hành, từng người kinh hãi, trái tim nghi hoặc.
– Không phải nói Phương Hành là giả mạo sao? Chân thân xuất hiện?
– Sở Thái Tử thật âm hiểm, gạt chúng ta nói Kim Ô là đầu sỏ, trên thực tế tiểu ma đầu ngay ở trong trận pháp!
– Phiến yêu vân kia, thoạt nhìn có chút quen mắt…
– Quản nhiều như vậy làm gì, chắc hẳn là chân thân của tiểu ma đầu, bắt giữ hắn nói sau!
Bốn phương tám hướng, đều có người thấp giọng nghị luận, sát khí dày đặc.
Ở trong tiếng nghị luận, một người chậm rãi tiến lên, nhẹ giọng hỏi:
– Ngươi đến tột cùng là Phương Hành, hay đệ tử Đại Tuyết Sơn?
Người tới chính là Sở Hoàng Thái Tử, lúc này hắn cũng chau mày, lòng tràn đầy hoang mang, vốn định trước bắt giữ Kim Ô, lại đi đối phó Phương Tiểu Cửu, không nghĩ tới Phương Tiểu Cửu sẽ vào lúc này hiện thân, trực tiếp thừa nhận thân phận của mình, cái này làm cho hắn ý thức được một vấn đề nghiêm trọng, vốn là tiểu ma đầu Phương Hành một đạo thủ dụ, Phương Tiểu Cửu một đạo thủ dụ, nhưng Phương Hành đứng ra, thừa nhận thân phận của mình, lại khiến cho hai thân phận trở thành một, cũng không biết có thể đổi lấy hai đạo thủ dụ hay không.
Lúc này hắn cảm giác mình có chút không rõ Phương Hành muốn làm gì.
Mặc kệ yêu quái bị khốn trụ là ai, cùng Phương Hành quan hệ như thế nào, ở trong lý giải của hắn, Phương Hành cũng sẽ không chủ động hiện thân mới đúng, dù sao yêu quái này chém giết bốn lộ sứ giả của Hoàng Phủ gia, phạm vào tội ác tày trời, dù là ai cầu tình cũng không có tác dụng, ở Nam Chiêm Bộ Châu, căn bản không ai có thể giết người Hoàng Phủ gia xong còn sống!
Lúc này Phương Hành hiện thân, thừa nhận thân phận của mình, chẳng lẽ muốn nhận chuyện này về mình?
Phải biết thân phận Phương Tiểu Cửu kia, tuy cũng chọc giận Hoàng Phủ gia, nhưng tội không đáng chết, Hoàng Phủ Đạo Tử hạ hịch lệnh bắt giết hắn, cũng chỉ là bởi vì hắn ở trong vòng ba ngày, không có đúng hẹn tới trước mặt Hoàng Phủ Đạo Tử nhận tội mà thôi, nếu như tiểu tử này thông minh, chân tâm thật ý tới trước mặt Hoàng Phủ Đạo Tử, giải thích lúc trước vì sao mình không tới, cam tâm nhận tội, Hoàng Phủ Đạo Tử không nhất định sẽ giết hắn, nói không chừng còn sẽ vì hiển lộ Hoàng Phủ gia nhân từ và thực lực, cho hắn một ít chỗ tốt cũng nói không chừng…
Dù sao Hoàng Phủ gia tự hận Ẩn Hoàng, muốn khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, bọn hắn không hoàn toàn nghiêng về phía Tây Mạc, mà là muốn chơi cân bằng, Phương Tiểu Cửu một người diệt bốn mạch, chọc giận tu sĩ Tây Mạc, Hoàng Phủ gia vì hiển lộ địa vị Ẩn Hoàng của mình, lúc này mới mượn việc kia khai đao, bức Phương Tiểu Cửu nhận lầm, là muốn chứng minh bọn hắn có thực lực điều khiển tất cả tu sĩ của Nam Chiêm Bộ Châu.
Nhưng Đại Tuyết Sơn không phải dễ trêu, sau khi đạt đến mục đích này, Hoàng Phủ gia sẽ phải quay đầu an ủi Sở Vực.
Cũng chính bởi vì minh bạch đạo lý này, Sở Hoàng Thái Tử mới không rõ cách làm của Phương Hành…
– Chẳng lẽ tiểu tử này quá ngu xuẩn?
Trong nội tâm Sở Hoàng có một đáp án, nghĩ tới đủ loại cách làm của Phương Tiểu Cửu, thật có khả năng là quá ngu xuẩn.
– Có cái gì khác nhau sao?
Phương Hành liếc nhìn Sở Hoàng Thái Tử, lại có chút không rõ tại sao hắn phải hỏi vấn đề này.
Sở Hoàng Thái Tử thản nhiên nói:
– Tự nhiên có khác nhau, nếu ngươi là đệ tử Đại Tuyết Sơn, giao ngươi cho Hoàng Phủ Đạo Tử, ta sẽ nể tình cùng là Đại Tuyết Sơn nhất mạch, cầu tình giúp ngươi, nhưng nếu ngươi là tiểu ma đầu Phương Hành, ở Nam Chiêm Bộ Châu này, đại khái không ai có thể cứu được tính mạng của ngươi…
Nói đến đây, thần sắc hắn lạnh lùng, nhìn về phía Phương Hành:
– Nghĩ rõ ràng chưa!
Lời đã nói rất rõ ràng, ám chỉ càng rõ ràng.
Phương Hành nghe vậy, không khỏi thở dài, chỉ vào Kim Ô nói:
– Ngươi muốn nói nó chết chắc rồi?
Sở Hoàng Thái Tử nhẹ gật đầu nói:
– Nó dùng danh nghĩa của ngươi giết bốn lộ sứ giả của Hoàng Phủ gia, tự nhiên là chết chắc, nếu như ngươi muốn trộn lẫn, sẽ tự đoạn sinh cơ của mình!
Phương Hành thở dài, nhìn Kim Ô nói:
– Tại sao ngươi muốn giết bốn lộ sứ giả kia?
Kim Ô nghe khẩu khí của Phương Hành không đúng, không khỏi kêu lên:
– Con mẹ nó, tiểu hỗn đản, Kim gia đoán chừng lúc ấy nếu như ngươi có mặt, nhất định cũng sẽ giết, cho nên ta mới thay ngươi giết, bây giờ ngươi lại không nhận nợ?
Phương Hành im lặng nói:
– Nói hưu nói vượn, ta sao sẽ bởi vì chút ít sự tình này mà giết bốn lộ sứ giả của người ta?
Nghe được những lời này, trên mặt Sở Hoàng Thái Tử hiện ra vẻ mĩm cười, cảm thấy mục đích của mình có khả năng đạt đến, cũng chỉ như vậy, mình mới có thể đạt tới mục đích lớn nhất.
Phương Hành và Phương Tiểu Cửu, tạm thời vẫn không thể là một người.
Bởi vì bọn họ đại biểu hai đạo thủ dụ, chỉ có trước tách bọn hắn ra, dau đó do mình phân biệt giao cho Hoàng Phủ gia mới tốt…
Kim Ô cũng oa oa kêu lên, mắng:
– Hỗn đản, không giảng nghĩa khí…
Nhưng Phương Hành nói tiếp, lại làm cho Kim Ô ngậm miệng, cũng làm cho Sở Hoàng Thái Tử biến sắc.
– Nếu là tiểu gia, dù thế nào cũng phải giết mười lộ sứ giả của hắn!
Sóng âm cuồn cuộn, quét về khắp nơi, ai cũng nghe được lời hắn nói.
Không hề nghi ngờ, những lời này đã biểu lộ lập trường của Phương Hành.
Tọa kỵ của hắn giết bốn lộ sứ giả của Hoàng Phủ gia, gây ra đại họa ngập trời, hắn lại vẫn ngại ít, nói đổi thành mình tối thiểu cũng sẽ giết sạch mười lộ sứ giả, đây là công khai đối kháng Hoàng Phủ gia sao?
Đây là muốn chủ động chém đứt sinh cơ của mình sao?
– Xem ra, ta là không có biện pháp giúp ngươi trở nên thông minh hơn…
Ánh mắt của Sở Hoàng Thái Tử lạnh lùng, trầm thấp nói một câu.
– Hỗn đản màu vàng, ngươi là nói ta ngu xuẩn?
Phương Hành liếc mắt, giống như cười mà không phải cười nhìn Sở Hoàng Thái Tử.
Sở Hoàng Thái Tử không chút khách khí nhẹ gật đầu nói:
– Ngươi xác thực rất ngu xuẩn, vừa rồi câu nói kia của ngươi đã bị tất cả tu sĩ nghe được, trừ khi ngươi giết chết toàn bộ bọn hắn, nếu không không cách nào đạt được Hoàng Phủ gia thông cảm!
– Vậy ngươi nghe tinh tường cho ta!
Phương Hành đứng lên, thanh âm sáng sủa, truyền khắp bốn phương:
– Kim Quang nhất mạch muốn giết ta, cho nên ta diệt bọn hắn nhất mạch, ngươi giết ta, ta giết ngươi, cái này là sự tình công bình nhất trên thế gian, hết lần này tới lần khác Hoàng Phủ gia rảnh rỗi làm việc không đâu, muốn tới quản việc của ta, càng to gan lớn mật, phái mười lộ sứ giả truyền tin Huyền Vực, muốn ta chủ động đến trước mặt bọn họ nhận tội…
– Huynh đệ kết nghĩa của ta giết bốn lộ sứ giả của bọn hắn, đó là hạ thủ lưu tình, đổi thành ta, tất giết mười lộ!
– Cũng không phải ta làm tức giận Hoàng Phủ gia, mà là Hoàng Phủ gia chọc giận tới ta!
Nói xong lời cuối cùng, ánh mắt Phương Hành quét qua quần tu, dương tay ném ra một đạo chỉ lệnh, bồng bềnh lung lay theo gió, thanh âm của hắn thì cực kỳ bá đạo:
– Hôm nay ta ở đây lập hịch văn, Hoàng Phủ Đạo Tử có mắt không tròng, làm ta tức giận, tội không thể xá, nếu hắn ở trong vòng 3 ngày, không đến trước mặt ta quỳ xuống nhận tội, ta liền diệt Hoàng Phủ gia nhất mạch bọn hắn, răn đe!
Chữ chữ câu câu, giống như sấm sét giữa trời quang, chấn triệt khắp nơi.
Các tu sĩ cách Phương Hành khá gần, sắc mặt đều đại biến, vội vàng lui ra phía sau.
Cũng không phải bởi vì Phương Hành nói ẩn chứa linh lực rất mạnh, mà là nội dung quá kinh người.
Muốn Hoàng Phủ Đạo Tử đến trước mặt hắn quỳ xuống nhận tội?
Muốn diệt Hoàng Phủ gia nhất mạch?
Tiểu tử này ăn gan rồng sao?
Không đúng, Long tộc ở Thương Lan Hải cũng không dám nói lời như vậy!
Chương 314: Thân hãm lớp lớp vòng vây, không sợ
– Là người phương nào ở đây nói năng ngông cuồng, muốn chết!
Thời điểm tứ phương im ắng, bỗng nhiên một thanh âm hùng hồn truyền tới, trong hư không, có một đạo lôi quang nhanh chóng bay tới, khí thế kia thậm chí để cho người ở ngoài ba mươi trượng đã cảm giác toàn thân không thoải mái, áp lực khiến linh hồn rung động lắc lư, tốc độ cực nhanh, qua trong giây lát đã đến phụ cận Vụ Chiểu, hiển lộ ra một bóng người thon gầy.
Đó là một nam tử mặc lôi bào, tầm ba mươi mấy tuổi, ánh mắt trầm thấp.
– Là Lôi Cửu…
– Cửu Khúc Bộ thiếu bộ thủ Lôi Cửu đại nhân tới…
Các tu sĩ ở chung quanh thấy người này, đều có chút khiếp sợ, vội vàng thối lui.
Người đến không phải nhân vật bình thường, là thiếu bộ thủ của Cửu Khúc Bộ, cũng là đệ nhất cao thủ dưới trướng Hoàng Phủ Đạo Tử, 30 tuổi đã là Trúc Cơ trung kỳ, tiếng tăm vang vọng Nam Chiêm Bộ Châu.
Mặc dù không đề cập tới thân phận Cửu Khúc Bộ thiếu bộ thủ của hắn, chỉ là một thân thực lực, cũng đủ để danh chấn Nam Chiêm Bộ Châu.
Vừa rồi người này một mực khống chế đại trận phong tỏa cả Loạn Thạch Cốc, lúc này biết tiểu ma đầu kai đã bị khốn trụ, lại nghe Phương Hành khiêu chiến, lúc này mới bỏ qua đại trận, chạy đến tương kiến.
– Ngươi mù sao? Ở đây ngoại trừ ta, còn ai có thể nói khí phách như vậy?
Phương Hành không hề sợ hãi rụt rè, ở trên lưng Kim Ô mắng.
Đồng tử của Lôi Cửu co rụt lại, nhìn về phía Phương Hành:
– Giết sứ giả của Hoàng Phủ gia, ngươi đã phạm vào tử tội, hôm nay lại ăn nói ngông cuồng, xúc phạm hoàng uy của Hoàng Phủ gia, phạm phải tội không thể tha, trước khi chết, ta cho ngươi một nén hương thời gian sám hối!
Một câu, liền định sinh tử của Phương Hành.
Mà các tu sĩ lại không ai hoài nghi tính chân thực của lời này.
Vì vậy dùng Sở Hoàng Thái Tử cầm đầu, đều vây quanh lên, tuy chưa mở miệng, nhưng rõ ràng có ý định vây giết Phương Hành, dù sao giờ khắc này, bắt giết Phương Hành chính là một công lớn, giao cho Cửu Khúc Bộ, đạt được một cơ hội tiến vào Kiếm Trủng là vững vàng, thậm chí được thêm ban thưởng, lấy được hai phần thủ dụ cũng nói không chừng.
– Ha ha, nếu như bây giờ ta nói chết chính là ngươi, có phải ngươi sẽ không tin tưởng hay không?
Phương Hành như có thâm ý nhìn Lôi Cửu, cười hắc hắc.
Bất quá những lời này của hắn, mọi người lại chỉ coi là chuyện cười, ở dưới Sở Hoàng Thái Tử, Nam Cương Diêm Quỷ Vương, Bắc Thần Sơn thất quái… bao vây, thậm chí không cần Lôi Cửu ra tay, hắn cũng sẽ bị bắt lại, dù sao hắn hung hãn như thế nào đi nữa, cũng chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, lại có một tọa kỵ bị thương, trên tọa kỵ còn có một nữ tử thực lực thấp kém.
Cho dù Hoàng Phủ Đạo Tử đích thân đến, cho dù là những thiên kiêu của Đông Thắng Thần Châu đến, chỉ sợ cũng không có đường sống.
Thế nhưng Phương Hành lại không thèm để ý, cười hì hì, lấy ra một vật đưa cho Hứa Linh Vân nói:
– Hứa sư tỷ, đoán chừng chúng ta không có thời gian nói chuyện rồi, ta có đại sự phải làm, tỷ ly khai trước đi…
Hứa Linh Vân nao nao, lắc đầu nói:
– Là ta không biết tự lượng sức mình, tự nguyện quấn vào trận tranh đấu này, đệ không cần phải lo lắng, cứ việc giết ra ngoài, nếu sợ ta trở thành vướng víu, ta có thể ăn Quy Tức Đan, tiến vào túi trữ vật của đệ!
Nàng là người thông minh, biết lúc này mình không thể giúp Phương Hành, cũng không nguyện trở thành gánh nặng, nếu ở lúc này yêu cầu Phương Hành mặc kệ mình, một mình giết đi ra ngoài, chỉ sợ Phương Hành sẽ không đồng ý, tốn nhiều nước miếng vô ích, vì vậy nàng nói ăn Quy Tức Đan, tiến vào túi trữ vật của Phương Hành, đây là phương pháp duy nhất để nàng không ảnh hưởng Phương Hành.
Nhưng Phương Hành nghe vậy, lại cười ha ha nói:
– Tỷ không phải là không biết tự lượng sức mình, nếu như không phải vừa rồi tỷ tranh thủ thời gian, thương thế của ta còn dưỡng không tốt, bất quá hiện tại thương thế của ta đã tốt, chết lại không phải ta, Linh Vân sư tỷ yên tâm, bằng những nô tài tay sai này, còn không làm gì được ta, tỷ cất kỹ vật ấy, ta diễn một vở kịch cho tỷ xem!
Hứa Linh Vân nao nao, nhận lấy cây linh dược kia, không biết Phương Hành có ý gì.
Kim Ô cũng quay đầu nhìn Phương Hành, hơi hiểu ra, Phương Hành là không muốn thiện ý của Hứa Linh Vân như nước chảy về đông, tự động nhận hết mọi chuyện, coi như là giúp mình gánh chịu tai họa, thậm chí cho người một loại ấn tượng là vừa rồi hắn ở trong trận pháp, chỉ là ngay cả nó cũng nghĩ không ra, ở dưới vô số cao thủ vây quanh, tiểu hỗn đản này đến tột cùng sẽ ly khai như thế nào?
Phương Hành nhìn bốn phía, bỗng nhiên hít và một hơi, hét lớn:
– Tinh Thần Thảo ta đã cho Linh Vân sư tỷ, ngươi đã nói, trong ba gốc linh dược kia, bất luận cây nào cũng có thể đáp ứng ta một sự kiện, Tinh Thần Thảo này, ta muốn ngươi bảo vệ tốt Linh Vân sư tỷ, tốt nhất cho nàng một tiền đồ tươi sáng… Cái này đối với ngươi mà nói có lẽ không khó a?
Nói xong liền quay người nhìn Hứa Linh Vân cười cười, thò tay đẩy nàng xuống dưới…
Hứa Linh Vân ngơ ngẩn, không hiểu dụng ý của Phương Hành, thậm chí không rõ hắn cuối cùng nói là có ý gì.
Các tu sĩ khác thấy vậy, cũng nhao nhao kinh ngạc:
– Tiểu tử này tự biết chết chắt, muốn uỷ thác sao?
– Hừ, hắn chọc giận Hoàng Phủ gia, đã thành cái đích cho mọi người chỉ trích, lại có ai dám giúp hắn?
– Nữ tử áo trắng kia không phải là người duy nhất chịu giúp hắn sao? Chỉ là bây giờ nhất định phải chết ở chỗ này rồi!
Mắt nhìn Hứa Linh Vân từ giữa không trung rơi xuống, các tu sĩ đều cười lạnh.
– Người bên cạnh tiểu ma đầu kia, một cái cũng không để cho chạy, toàn bộ tru sát!
Lôi Cửu chứng kiến cảnh này, nhướng mày, quát lạnh nói.
Hắn không có trực tiếp ra tay, bởi vì hắn biết rõ sẽ có người thay mình xuất lực.
Quả nhiên, theo Hứa Linh Vân rơi xuống mặt đất, có hơn mười tu sĩ vọt lên, chuẩn bị ngăn nàng lại.
Nhưng đúng lúc này, trên mặt đất, một thân ảnh màu xanh bay lên, cũng không thấy nàng có động tác gì, quanh người có pháp thuật hiển hóa, đạo đạo linh lực khủng bố phóng ra, các tu sĩ lao về phía Hứa Linh Vân đều bị đánh bay, vậy mà không có một ai có thể tiếp nàng một đạo linh quang, sau đó hắn lại nhẹ nhàng tiếp được Hứa Linh Vân, ở trên không trung hóa thành một đạo lưu quang, bỏ chạy về phương xa.
– Lại vẫn có một cao thủ như vậy?
Lôi Cửu ngưng tụ, muốn tiến lên ngăn trở, nhưng lúc này, có một đạo sát khí bức đến.
– Hoàng Phủ gia đắc tội ta, trước thịt một nô tài của hắn, thu chút tiền lãi đã!
Phương Hành kêu to, đoạt trước ra tay, bay thẳng về phía Lôi Cửu.
Ầm ầm, dưới chân kim vân di động, cả hai tay vận chuyển Âm Dương Đại Ma Bàn, ra tay chính là thần thông.
Lôi Cửu giận tím mặt, hắn là Cửu Khúc Bộ thiếu bộ thủ, không đến bốn mươi tuổi bước vào Trúc Cơ trung kỳ, ở dưới trướng Hoàng Phủ Thần Cơ chính là đệ nhất cao thủ, lại bị người này nói thành nô tài, còn coi mình như tiền lãi làm thịt, cái này để cho hắn cảm thấy mình bị khinh miệt.
Bất quá đối mặt Phương Hành ra tay, hắn không dám khinh thường, đã nhận ra Phương Hành thi triển chính là thần thông.
Vậy mà lợi dụng thần thông ngăn địch, dù hắn là Trúc Cơ trung kỳ, cũng ẩn ẩn có chút kinh hãi.
Rầm rầm rầm…
Âm Dương chi khí xoay tròn, giống như một Ma Bàn to lớn, xoắn về phía Lôi Cửu.
Chấn động kinh khủng kia, vậy mà ẩn ẩn sinh ra hấp lực cường đại, tựa hồ muốn hút hắn vào trong Ma Bàn, triệt để cắn nát, hóa thành một mảnh thịt nát, Lôi Cửu kinh hãi, quay người bỏ trốn, đối với chiến pháp vừa đến liền thi triển thần thông, các tu sĩ đều sẽ làm ra loại lựa chọn chính xác này, trừ khi vạn bất đắc dĩ, nếu không rất ít xuất hiện tràng diện thần thông quyết đấu.
Bình thường sau khi đối phương thi triển thần thông, sẽ lập tức trốn chạy, né qua thần thông pháp thuật ảnh hướng, sau đó trở lại ngăn địch là pháp môn chính xác nhất, bởi vì thi triển thần thông cực kỳ hao tổn linh lực, người vừa lên liền thi triển thần thông, mặc dù uy danh hiển hách, nhưng linh lực nhất định tiêu hao kịch liệt, mà người tránh né thần thông, đợi cho uy lực của thần thông tiêu tán, lại quay đầu thu thập đối thủ linh lực tiêu hao nghiêm trọng sẽ thoải mái hơn nhiều, có thể nói là dễ dàng bắt giữ.
Lúc này Lôi Cửu cũng như thế, hắn cho rằng mình lựa chọn tuyệt đối là chính xác.
Trên thực tế trong lòng của hắn thậm chí có chút khinh bỉ đối thủ!
Rõ ràng là nhân vật đỉnh phong trong trẻ tuổi, tại sao lại ngu xuẩn như vậy, đi lên liền không tiếc hết thảy thi triển thần thông?
Chỉ là hắn làm sao cũng không nghĩ tới, thời điểm Phương Hành ra tay đã có kế sách, Lôi Cửu chạy trốn là ở trong tính toán của hắn.
– Cẩu nô tài, đừng trốn…
Phương Hành hét lớn, thúc dục thần thông đuổi theo.
Cùng lúc đó, Vạn Linh Kỳ bồng bềnh ở sau lưng hắn run lên, toàn bộ uy lực thích phóng ra, khói đen cuồn cuộn bao phủ phương viên mấy trăm trượng, trên không Vụ Chiểu trở nên mây đen mênh mông, nhốt lại gần trăm tu sĩ, Phương Hành và Lôi Cửu cũng ở bên trong, ánh mắt các tu sĩ ở phía dưới bị che đậy, đã hoàn toàn nhìn không tới bóng dáng của những tu sĩ kia.
Ở mọi người thấy chính là, Phương Hành đi lên liền lớn tiếng doạ người, ra tay bất phàm.
Mà thiếu bộ thủ của Cửu Khúc Bộ Lôi Cửu vừa thấy không ổn, quay người bỏ chạy, lại bị Phương Hành đuổi theo, vây ở trong khói đen.
– Tiểu tử này thật hung, Cửu Khúc Bộ thiếu bộ thủ cũng không phải đối thủ của hắn sao?
Các tu sĩ ở trên mặt đất run sợ, nhao nhao suy đoán.
Chương 315: Dùng một địch chúng
Không trung, mây đen bao phủ, Phương Hành đã cùng Lôi Cửu đại chiến.
Mà lúc này tặc phỉ áo xanh đã rơi xuống, nhìn qua mây đen trên không trung, lại khẽ thở dài một tiếng, từ trong tay Hứa Linh Vân nhận lấy Tinh Thần Thảo, thở dài:
– Nguyên lai hỗn đản này thật sự là Phương Hành, lại lừa bịp ta thật khổ, sớm đã tìm được linh dược nhưng vẫn cất giấu, thẳng đến lúc này mới ra, để cho ta thay hắn xuất lực…
Dứt lời, lại nhìn Hứa Linh Vân một cái, thở dài:
– Bất quá hắn làm sao biết ta không có địch ý với hắn chứ?
Người này tự nhiên chính là tặc phỉ áo xanh, Phương Hành sớm biết rõ hắn đã tiến vào Loạn Thạch Cốc, tuy chưa chứng kiến hắn ở nơi nào, nhưng đoán được hắn nhất định âm thầm quan sát mình, mà đối với hắn, cũng xác thực lo lắng mang theo Hứa Linh Vân đại chiến, sẽ để cho nàng bị liên lụy, mới lợi dụng Tinh Thần Thảo mời minh hữu xuất thủ tương trợ.
Đương nhiên, có thể phó thác Hứa Linh Vân cho tặc phỉ áo xanh này, là bởi vì Phương Hành đã cảm giác được, tuy còn không biết thân phận của tặc phỉ áo xanh, nhưng hắn phát hiện, người này không có địch ý với mình, trái lại hết sức quan tâm an nguy của mình, từ lúc trước nghe “mình” bị nhốt ở trong Loạn Thạch Cốc, liền vội vàng chạy tới, có thể thấy được lốm đốm.
– Ngươi là bằng hữu của Phương sư đệ sao? Không cần bảo hộ ta, ta có thể lập tức ly khai, ngươi đi trợ giúp hắn đi!
Hứa Linh Vân có chút lo lắng nói, cắt đứt tặc phỉ áo xanh suy nghĩ.
Tặc phỉ áo xanh quay người đánh giá Hứa Linh Vân, bỗng nhiên nói:
– Ngươi có phải đại đệ tử của Thanh Vân Tông Tê Hà Cốc không?
Hứa Linh Vân nao nao, khó hiểu vì sao vào lúc tặc phỉ áo xanh lại hỏi như vậy.
Tặc phỉ áo xanh cười nói:
– Có người nói ngươi là một nha đầu ưa thích bảo hộ người khác, hôm nay xem ra không sai!
Hứa Linh Vân nao nao, không kịp hỏi, lại nhìn về phía Phương Hành ở trên bầu trời.
Tặc phỉ áo xanh lại nở nụ cười nói:
– Ngươi không cần phải lo lắng hắn, tuy tiếp xúc không dài, nhưng ta cảm thấy được hắn rất khó chết!
Cửu Khúc Bộ thiếu bộ thủ Lôi Cửu, Sở Vương Đình Thái tử Sở Hoàng, Nam Cương Diêm Quỷ Vương, Băng Âm Cung Diệp Cô Âm… Cùng với vô số cao thủ muốn bắt giữ Phương Hành, dùng để đổi lấy một thủ dụ tiến vào Kiếm Trủng, có thể nói lúc này Phương Hành đã bị vậy chết ở trong Loạn Thạch Cốc, hi vọng chạy ra Loạn Thạch Cốc gần như bằng không.
Thế nhưng tặc phỉ áo xanh lại nói, hắn cảm thấy Phương Hành rất khó chết.
Hứa Linh Vân không biết nên trả lời như thế nào…
Nhìn bộ dáng lo lắng của nàng, tặc phỉ áo xanh bỗng nhiên mỉm cười nói:
– Ngươi ưa thích tiểu tặc kia?
Hứa Linh Vân ngẩn ngơ, như phản ứng thoáng một phát, mới hiểu được tặc phỉ áo xanh chỉ là ai, sau đó có chút bất đắc dĩ lắc đầu nói:
– Không phải như ngươi nghĩ!
Nàng nghĩ nghĩ, mới chậm rãi giải thích:
– Năm đó Phương Hành sư đệ mưu phản Thanh Vân Tông, cả tông đều nói hắn nghịch loại, nhưng ta biết hắn không xấu, lúc trước hắn và Tiểu Man sống nương tựa lẫn nhau, nhưng ta tự cho mình thông minh, hại bọn hắn cùng ở một môn, lại không được tương kiến, về sau tuy để cho bọn hắn quen biết, lại không nghĩ bất trắc nảy sinh, Tiểu Man sư muội bị Phù Diêu Cung mang đi, lần nữa cùng Phương sư đệ chia lìa, thậm chí có khả năng đời này sẽ không được tương kiến, chuyện này cuối cùng là trách ta…
Nói đến chỗ này, nàng khẽ thở dài, lại nói:
– Ta vốn tưởng Phương sư đệ sẽ hận ta tận xương, lại không nghĩ mặc dù hắn phản Thanh Vân Tông, chạy trốn đến tận đẩu tận đâu, nhưng không quên phó thác tông chủ đưa ta một viên Trúc Cơ Đan, nói rõ hắn thật coi ta là sư tỷ, Linh Vân vụng về, không có gì để báo, bây giờ thấy hắn gặp nạn, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Nói đến đây đã cực kỳ áy náy, thanh âm trầm thấp.
Tặc phỉ áo xanh lẳng lặng nghe xong, cười nói:
– Hắn tất nhiên là không trách ngươi, nếu không sẽ không tặng ngươi một hạt Trúc Cơ Đan, trọng yếu hơn là, vừa rồi kỳ thật hắn không có ở trong Loạn Thạch Cốc, hết thảy nhiễu loạn, đều là con tặc điểu kia làm ra, ngươi đoán sở dĩ hắn nhận tội, có phải bởi vì không muốn hảo ý của ngươi nước chảy về đông hay không?
Hứa Linh Vân ngẩn ngơ, nhớ tới vừa gặp Kim Ô đối thoại vài câu, nàng lại không phải người vụng về, tinh tế suy nghĩ, lại làm sao không biết? Không khỏi mặt trắng như tuyết, rung giọng nói:
– Đây chẳng phải nói, lại là ta hại hắn?
Tặc phỉ áo xanh cười nói:
– Ta trêu chọc ngươi thôi, hắn rất xảo trá, ngay cả ta cũng lừa, ai có thể hại hắn? Kỳ thật ta nghĩ, biện pháp thông minh nhất của hắn, chính là không bóc trần thân phận của Phương Tiểu Cửu, mà là âm thầm tương trợ tặc điểu chạy trốn, chỉ có điều hắn đã hiện thân nhận việc này, có thể đơn thuần là vì ngươi, cũng có thể là có dụng ý khác, ngươi cảm thấy thế nào?
Hứa Linh Vân nao nao, ngẩng đầu nhìn hắn.
Tặc phỉ áo xanh cười hì hì nói:
– Ngươi cảm thấy hắn là người vì không muốn ngươi thương tâm, liền một mình gánh chịu tất cả sao?
Hứa Linh Vân nhíu mày nghĩ nghĩ, bỗng nhiên cực kỳ khẳng định nói:
– Hắn không phải!
Tặc phỉ áo xanh nở nụ cười nói:
– Vậy thì hắn nhất định là có dụng ý khác, ngươi còn lo lắng cái gì?
Hứa Linh Vân giờ mới hiểu được tặc phỉ áo xanh, trong nội tâm hơi động, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Mà lúc này, ở trong khói đen bao phủ, ánh mắt của các tu sĩ đã bị che chắn, tối đa chỉ có thể nhìn thấy khoảng cách 30 trượng.
Bất quá đây đối với các tu sĩ mà nói, cũng đã đầy đủ, lúc này Lôi Cửu đã trốn ra tầm hơn mười trượng, Phương Hành thấy khói đen đã rải ra, che tầm mắt mọi người, liền thu hồi Âm Dương Đại Ma Bàn, sau đó lấy ra một viên Cửu Cửu Hoàn Thần Đan, tựa như kẹo đường ném vào trong miệng nhai, nuốt xuống bụng.
Hắn đã làm tốt chuẩn bị đại chiến.
Sau khi ăn Cửu Cửu Hoàn Thần Đan, Thái Thượng Hóa Linh Kinh sẽ luyện hóa dược lực khổng lồ, cung cấp linh khí vô cùng vô tận, đương nhiên bởi vậy đối diện đại chiến, hắn không có thời gian luyện hóa tinh khí thành tu vi, nhưng có thể từ đó hấp thu đầy đủ linh khí bổ sung, khiến cho mình luôn ở trạng thái đỉnh phong nhất.
Chỉ là dùng đan dược trân quý như thế bổ sung linh lực, khắp thiên hạ đại khái cũng chỉ có hắn dám chơi.
Hết cách rồi, có tiền tùy hứng nha!
– Ngươi luôn không tuân thủ quy củ, hôm nay tự thực ác quả, cũng là báo ứng!
Không đợi Phương Hành lao về phía Lôi Cửu, Sở Hoàng Thái Tử lướt đến, đưa tay kết pháp thuật, quanh người linh lực xoay chuyển, có lưu quang màu vàng lấp lóe, sau đó hóa thành đạo đạo kim hỏa, lốm đa lốm đốm trải rộng hư không, bao phủ Phương Hành ở bên trong, đến lúc này, hắn cũng không nói nhảm, trực tiếp xuất thủ, muốn bắt Phương Hành đổi lấy thủ dụ
– Ha ha, hỗn đản màu vàng, ngươi há miệng ngậm miệng đều là quy củ, tự cho mình là thiên tử, sao lại đi làm tay sai cho người khác?
Phương Hành cười lạnh, vận chuyển pháp ấn, sau lưng Kim Sí biến ảo, kiếm vũ đầy trời vòng quanh toàn thân, giống như hóa thành một bộ áo giáp, kim hỏa tụ lại bị quét sạch không còn, sau đó dưới chân Phương Hành hơi dùng sức, Kim Ô hiểu ý, kêu to một tiếng đánh về phía Sở Hoàng Thái Tử.
Oanh!
Thân thể Kim Ô cường hoành, trực tiếp lấy mình làm binh khí, dùng yêu khu vọt tới Sở Hoàng Thái Tử.
Mà Phương Hành thì ra quyền, kình lực giống như một ngọn núi nhỏ đánh tới Sở Hoàng Thái Tử.
– Ở giữa thiên địa, cấp bậc sâm nghiêm, ta phụng quy củ, cũng thủ quy củ, Hoàng Phủ Đạo Tử phụng thiên thừa vận, hiệu lực cho hắn có gì không thể?
Sở Hoàng Thái Tử hét lớn, đại bào màu vàng phất một cái, kình phong phồng lên, hóa thành hai mảnh kim vân, lúc lên lúc xuống vung về phía Phương Hành và Kim Ô, oanh một tiếng, kình lực va chạm tạo nên cương phong, khói đen bị xé nứt, thậm chí có hai Yêu Linh che dấu ở trong khói đen muốn đánh lén Sở Hoàng Thái Tử cũng bị cương phong xé rách, mượn cơ hội này, Sở Hoàng Thái Tử đã lui ra hơn mười trượng, sắc mặt đại biến.
Trên tay Phương Hành và trong miệng Kim Ô, lại đồng thời bắt được một mảnh áo bào, ở dưới va chạm, mặc dù Sở Hoàng Thái Tử không có bị hai người kích thương, nhưng áo bào lại bị hai người xé nát.
– Lão Kim, trong khoảng thời gian này không gặp, thực lực ngươi tiến triển không tệ nha…
Phương Hành ném đi mảnh áo trong tay, mở miệng tán thưởng.
– Ha ha, Kim gia có cơ duyên khác, rỗi rãnh sẽ tâm sự với ngươi!
Kim Ô cũng đắc ý, cánh giương ra chỉ về phía Sở Hoàng Thái Tử, phóng tới lần nữa.
– Tiểu hỗn đản này thật hung hãn!
Sở Hoàng Thái Tử biến sắc, dưới chân lóe lên lôi quang, không cùng Phương Hành cứng đối cứng.
– Ha ha, tiểu tử, đắc tội Hoàng Phủ gia chỉ còn đường chết, còn không thúc thủ chịu trói?
Bỗng nhiên tầm đó, trong khói đen, một đầu quỷ cao hơn mười trượng xuất hiện, mang theo Quỷ Hỏa um tùm, há miệng nuốt về phía Phương Hành, là Nam Cương Diêm Quỷ Vương, gia hỏa kia mượn khói đen của Vạn Linh Kỳ, ẩn tàng thân hình, lại vào lúc này đột nhiên giết ra, muốn thừa dịp lực chú ý của Phương Hành bị Sở Hoàng Thái Tử kéo, giết Phương Hành trở tay không kịp, nhặt cái tiện nghi…
– Ở dưới thần thức của ta cảm ứng, ngươi cho rằng mình ẩn tàng rất kín sao?
Phương Hành quát lạnh, thân hình nhìn như phóng tới Sở Hoàng Thái Tử lại bỗng nhiên xoay chuyển, giống như một viên đạn pháo vọt tới giữa không trung, hai đấm cùng vung, một quyền quấn lấy lực lượng màu vàng, một quyền quấn lấy sát khí màu đen, hóa thành hai loại lực lượng hoàn toàn tương phản, đồng thời xông về phía đầu quỷ to lớn, giống như hai Cự Mãng quấn ở trên đầu quỷ, sau đó lực lượng đan xen, ầm ầm nổ tung.
– Oa nha nha, tiểu tử thật giảo hoạt…
Diêm La Vương thống khổ rống to, hắn không nghĩ tới mình tỉ mỉ chuẩn bị một kích, lại ở trong dự liệu của Phương Hành, lúc này không kịp trốn tránh, huyễn hóa ra đầu quỷ to lớn bị hai đạo lực lượng kia xoắn nát, chỉ có một đạo lưu quang trốn vào trong khói đen…
Đối mặt vô số cường giả ẩn ở trong tối rình mò, Phương Hành không hề sợ hãi, ra tay tàn nhẫn.
Trong tiếng hét to, quyền đánh Sở Hoàng, chân đá Diêm Quỷ Vương, hung uy của thiếu niên hiển lộ không thể nghi ngờ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










