[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 49 : Thần thức phá cấm (c241-c245)
❮ sautiếp ❯Chương 241: Thần thức phá cấm
Linh lực Đạo Cơ và thần thức, chính là hai loại thủ đoạn mạnh mẽ của Linh Động cảnh sau khi thành công Trúc Cơ.
Linh lực Đạo Cơ, chính là bản nguyên của lực lượng, linh khí kết thành Đạo Cơ, thi triển ra linh lực càng mạnh hơn nữa, vận chuyển nhanh hơn, tu sĩ Trúc Cơ cảnh thường thường có lực lượng nghiền áp Linh Động cảnh, là bởi vì dù Linh Động cảnh lại thiên tài, thì ở trên lực lượng bổn nguyên cũng có khác biệt về chất với tu sĩ Trúc Cơ, giống như nham thạch lại kiên, cũng không ngưng thực bằng sắt.
Mà thần thức, thì là sau khi Trúc Cơ, Chân Linh được ân cần săn sóc, sinh ra lục thức ngoài ngũ thức, có được nhiều loại thần hiệu, có thể dò xét, cũng có thể thúc dục thần thông, tâm niệm vừa động, thần thông hiện ra, là hiệu quả của thần thức.
Bởi vậy ở Trúc Cơ cảnh, tu sĩ muốn tăng lực lượng lên, thường thường là từ linh lực Đạo Cơ và thần thức ra tay, hoặc tăng tu vi lên, kết thành hai tầng Đạo Cơ, lực lượng tự nhiên mạnh hơn một tầng Đạo Cơ rất nhiều, hoặc là dùng bí pháp tẩy luyện Đạo Cơ, từ Đạo Cơ màu xanh đề thăng tới Đạo Cơ màu đỏ, linh lực sẽ tăng cường rất nhiều, mà ngoại trừ pháp môn này, thì chỉ có công pháp tăng lên thần thức.
Pháp môn tăng lên thần thức, ở Tu Hành Giới thì nhiều như sao trên trời, Băng Âm Cung là một truyền thừa cực kỳ chú ý tu luyện thần thức, chú ý “dùng âm dưỡng thần, dùng thần khu pháp”, từ Linh Động cảnh bắt đầu, liền dạy môn hạ đệ tử tu âm luật, học đàn, ân cần săn sóc tinh thần, một khi Trúc Cơ, lực lượng thần thức thường thường vượt qua tu sĩ cùng cảnh giới rất nhiều.
Mà sau khi Trúc Cơ, Băng Âm Cung càng có rất nhiều pháp môn ân cần săn sóc thần thức, lớn mạnh thần hồn.
Bất quá vô luận là Băng Âm Cung hay pháp môn tu luyện thần thức khác, không có chỗ nào mà không phải dùng “ân cần săn sóc” làm chủ.
Cẩn thận từng li từng tí, coi thần thức giống như lúa non, chăm sóc bảo hộ, từng điểm từng điểm cường đại lên.
Đây cũng là nhận thức chung khi tu luyện thần thức, dù sao tu sĩ Trúc Cơ cảnh vừa mới xuất hiện thần thức, quá mức nhỏ yếu, phải cẩn thận săn sóc, hơi có chút vấn đề, sẽ vạn kiếp bất phục.
Thế nhưng Phương Hành ở trong lúc vô tình, tìm hiểu Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, thấy được một phương pháp luyện thần thức quái đến kinh người.
Luân phiên ác mộng, ở trong mộng cơ khổ và tuyệt vọng, đương nhiên là do tu luyện Thái Thượng Cảm Ứng Kinh sinh ra huyễn tượng, dùng loại phương pháp thô bạo mà trực quan kia, cứng rắn ở trong từng cơn ác mộng, tăng lên thần thức của Phương Hành, cái hiệu quả này, quả thực vượt qua pháp môn bình thường vô số lần.
Chỉ có điều nguy cơ cũng là có, Phương Hành rất may mắn từ trong ác mộng kịp thời tỉnh lại, nếu không hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Lúc này hắn đã minh bạch, đầu mình đau muốn nứt, thân thể kiệt sức, kỳ thật là vì thần thức bị hao tổn, phương pháp tu luyện của Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, tuy tăng lên thần thức cực kỳ hữu hiệu, nhưng tăng lên quá nhanh, thần thức bị hao tổn là tất nhiên, đương nhiên đây cũng không phải là một chuyện xấu, chỉ cần thần thức không nứt vỡ, sau khi tu dưỡng một chút, tất nhiên sẽ có rất nhiều chỗ tốt.
Uống mấy ngụm rượu bổ sung linh lực, Phương Hành chậm rãi ngồi dậy, tựa ở trên vách băng.
– Lúc trước ở trong Tiên Điện kia quá quỷ dị, một con rùa già giả thần giả quỷ, nhìn liền biết không phải nơi tốt, từ nơi ấy lấy được pháp môn cũng rất kỳ dị, loại phương pháp tu luyện này, thực con mẹ nó không dễ chịu…
Phương Hành nói thầm, nhưng không có ý định buông tha Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, dù sao mắng quy mắng, nhưng loại pháp môn tu luyện này lại rất hợp tính khí của hắn.
– Ân, Thái Thượng Cảm Ứng Kinh này ở cùng Thanh Hồ Quỷ Diện, có phải có liên hệ gì hay không?
Nghĩ một lát, bỗng nhiên Phương Hành nghĩ tới một khả năng, liền lấy Thanh Hồ Quỷ Diện ra, đợi cho thần thức dần dần khôi phục, cảm giác đau đầu muốn nứt chậm rãi tán đi, thần thức quét qua mặt nạ, rất nhanh thì cảm giác có chút bất đồng, trong thần thức “chứng kiến” mặt nạ không giống mắt thường chứng kiến, trong đó tựa hồ bao vây lấy một tầng hào quang trắng xoá yếu ớt.
Loại hào quang này, giống như một loại cấm chế hoặc pháp trận, phong ấn mặt nạ chân thật.
Mà thần thức của Phương Hành, lại mơ hồ có tác dụng xuyên thấu pháp trận, bất quá loại xuyên thấu này chỉ xông vào một tia thì đã kiệt lực, không cách nào tiến thêm nửa bước, Phương Hành thử vài lần, đành phải thở dài buông tha cho ý nghĩ này, trong nội tâm minh bạch, mình phỏng đoán đúng, chỉ là thần thức còn quá yếu ớt, không đủ để xuyên thấu cấm chế, nhìn xem bí mật bên trong mặt nạ.
– Xem ra cần thần thức cường đại đến trình độ nhất định, mới có thể xuyên qua cấm chế, dòm ngó bí mật bên trong…
Trong lòng Phương Hành hiểu ra, liền ném Thanh Hồ Quỷ Diện tới một bên, không hề xoắn xuýt.
Thần thức chính là lục thức, có thể xuyên thấu cấm chế bình thường, cấm chế và pháp trận nhằm vào Linh Động cảnh, là căn bản không cách nào ngăn trở thần thức của Trúc Cơ cảnh dò xét, bất quá một ít cấm chế cao cấp, lại có thể ngăn cản thần thức dò xét, nhưng giống như mâu và thuẫn của thế tục, không có khả năng có cấm chế trở ngại hết thảy thần thức nhìn trộm.
Chỉ cần thần thức đủ mạnh, thì có thể xuyên thấu bất luận cấm chế gì.
– Cấm chế trên mặt nạ cực kỳ rườm rà, ngay cả Âm Dương Thần Ma Giám cũng xem xét không ra là trình độ gì…
Ngồi một lát, Phương Hành đứng lên, trên mặt mang theo vẻ thăm dò, đưa bàn tay lên vách băng, sau đó thần thức thăm dò vào, bắt đầu thử xuyên thấu vách băng.
Các động phủ trong Ngộ Đạo Sơn đều có cấm chế, phòng ngừa các thiên kiêu đang ngộ đạo tinh thần kích động, ảnh hưởng lẫn nhau, bất quá bởi vì đa số thiên kiêu ở Đại Tuyết Sơn là Linh Động cảnh, nên cấm chế không có quá mạnh.
Lúc này Phương Hành lại muốn thử một chút, cấm chế bình thường so sánh với cấm chế trên Thanh Hồ Quỷ Diện thì như thế nào
Thần thức ghé qua vách băng, rất nhanh liền thấy cấm chế cách trở, bất quá Phương Hành suy ngẫm một lát, thúc dục thần thức, vậy mà cực kỳ thoải mái thẩm thấu tới, cái này làm cho Phương Hành có chút kinh ngạc, trong nội tâm minh bạch, xem ra sau khi tu luyện Thái Thượng Cảm Ứng Kinh, không chỉ cường độ thần thức của mình được tăng lên, ở phương diện xuyên thấu cấm chế, cũng có ưu thế được trời ưu ái.
Rất nhanh, tràng cảnh ở trong động phủ bên cạnh bị Phương Hành nhìn rõ ràng, bố trí giống như thạch thất của hắn, trống rỗng, không có người, bên trong hàn khí ít hơn nhiều lắm, vì pháp trận chưa mở ra.
– Nhìn bên cạnh xem…
Hành vi nhìn trộm này lại để cho Phương Hành rảnh rỗi đến nhàm chán sinh ra hào hứng, kích động đi tới một thạch bích khác, lúc trước hắn tiến vào nơi đây bế quan, nhớ rõ có ba động phủ có người, lúc ấy không có nghĩ nhiều, lúc này lại muốn nhìn xem, rốt cuộc là ai to gan như vậy, vậy mà ở trước Phương đại gia tiến vào Ngộ Đạo Sơn bế quan?
Thần thức thăm dò vào động phủ này độ khó tăng lên không ít, ngoại trừ xuyên thấu cấm chế của thạch bích, trong động phủ còn có một cấm chế, tựa hồ là người ở trong động phủ bố trí, xem ra là một người rất cẩn thận, cũng may đạo cấm chế này ở dưới thần thức của Phương Hành dò xét, cũng không kiên trì bao lâu liền bị thẩm thấu vào, nhìn quét cảnh vật bên trong.
Vừa xem xét, hắn lại có chút tức giận mắng thầm:
– Tại sao lại là kim đản và bờ mông cong cong đàn hồi?
Trong thạch thất kia không phải người lạ, mà là hai huynh muội Sở Hoàng Thái Tử và Sở Từ, hai người bọn họ ngồi mặt đối mặt, Sở Từ xếp bằng ở trên một đài sen, dưới đài sen lại có huyết khí màu đỏ sậm bốc lên, thấm vào trong cơ thể nàng, mà Sở Hoàng Thái Tử thì một tay đặt ở trên đài sen, đánh vào trong đài sen từng sợi kim hỏa.
Lúc trước Sở Từ chỉ có tu vi Linh Động cảnh tầng tám, nhưng hôm nay bất ngờ đã trở thành Linh Động cảnh tầng chín, hơn nữa linh khí trong cơ thể nàng, rõ ràng được luyện hóa rất tốt, trở nên cực kỳ tinh thuần, cơ hồ không kém Phương Hành ở Linh Động cảnh quá xa, có thể thấy được đài sen kia có tác dụng tinh luyện linh khí trong cơ thể tu sĩ Linh Động cảnh.
– Thử xem có thể cho bọn hắn chút loạn hay không…
Trong lòng Phương Hành nổi lên ý nghĩ xấu, biết rõ lúc tu luyện không thể bị quấy rầy, lại cố ý muốn quấy rầy thử xem.
Kết quả thử một chút, mới phát hiện không làm được, mặc dù thần thức của mình có tăng lên, nhưng vẫn quá yếu, sau khi xuyên thấu qua hai tầng cấm chế, đã trở nên suy yếu không chịu nổi, nhìn thấy cảnh vật trong động phủ ở bên cạnh đã không dễ, còn muốn dùng thần thức tạo thành ảnh hưởng cho người khác, cái kia quá khó khăn, cái này giống như dùng ánh mắt nhìn người và dùng ánh mắt giết người, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
– Ân?
Sở Hoàng Thái Tử đang vận công, đột nhiên buông tay ra, nhíu mày.
– Hoàng huynh, đã xong sao?
Sở Từ công chúa mở mắt, tựa hồ có chút cố sức, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn hiện huyết khí.
Sở Hoàng Thái Tử tinh tế cảm ứng một lát, lắc đầu nói:
– Có thể là tám ngày nay huynh liên tục vận công, có chút mệt nhọc, vừa rồi tựa hồ cảm thấy có người dùng thần niệm nhìn trộm chúng ta…
Nói đến chỗ này, hắn lại tinh tế cảm ứng thử xem, lại nói:
– Bất quá hẳn là cảm giác của ta bị sai, trong vách băng của Ngộ Đạo Viện có Kim Đan Ngũ Tổ bố trí xuống cấm chế, trong động phủ của chúng ta cũng bày ra cấm chế, phòng ngừa người khác nhìn trộm bí pháp luyện huyết của Vương Đình chúng ta, mặc dù là Trúc Cơ hậu kỳ, chỉ sợ cũng không có năng lực xuyên qua hai cấm chế nhìn trộm chúng ta, còn nếu là Kim Đan cảnh nhìn trộm, thì giống như mây lướt bầu trời, không chút đấu vết, sẽ không bị ta phát hiện!
Sở Hoàng Thái Tử nói rất bình thản, lại làm cho Phương Hành kinh hãi.
– Vương bát đản màu vàng này thật lợi hại, hôm nay thần thức của ta cường đại đến ngay cả mình cũng sợ, lại thiếu chút nữa bị hắn phát hiện…
Chương 242: Lạc Tuyết Cốc thí luyện
– Hoàng huynh, chúng ta… chúng ta có thể nghỉ ngơi… Nghỉ ngơi một lát không?
Sở Từ có chút cố sức hỏi, tựa hồ cực kỳ thống khổ.
Sở Hoàng Thái Tử thản nhiên nói:
– Tiếp tục đi, Luyện Huyết Cửu Biến, hôm nay còn thừa một lần cuối cùng, không thể thất bại trong gang tấc…
Sở Từ công chúa cắn môi, rung giọng nói:
– Nhưng hiện tại muội… sắp không nhịn được…
Sở Hoàng Thái Tử lạnh lùng nhìn nàng một cái, quát lạnh nói:
– Không có tiền đồ, chút thống khổ ấy cũng không chịu nổi sao? Luyện Huyết Long Liên Đài của Vương Đình, người bình thường có thể hưởng dụng sao? Muội đã có cơ hội này, lại không biết quý trọng? Hôm nay cách thời gian muội và nha đầu đến từ Bột Hải quốc kia tranh đoạt Long Huyền Tranh chỉ còn hai ngày, đến lúc đó nếu như muội thua, chẳng phải làm mất mặt mũi Vương Đình ta?
Phương Hành nghe xong lời này, tâm tư muốn mạnh mẽ giở trò phai nhạt xuống, quyết ý nghe một chút.
Liên quan tới Ứng Xảo Xảo, hắn phải lưu ý thử xem.
Sở Hoàng Thái Tử lại không nói nữa, trực tiếp đưa tay đặt ở trên đài sen, cưỡng ép giúp Sở Từ tinh luyện linh khí, mà Sở Từ cũng chỉ có thể cắn răng nhịn xuống, quá trình luyện hóa giằng co thật lâu, thần thức của Phương Hành cũng không lâu lắm liền phai nhạt, không cách nào dò xét nữa, đành phải rụt trở về, ân cần săn sóc chốc lát, thần thức lại dò xét tới, như thế liên tục, rốt cục đợi đến lúc luyện huyết chấm dứt.
Sở Từ công chúa ngồi xếp bằng ở trên đài sen, khí huyết bành phái, linh khí như tơ, ánh mắt có chút nhắm lại, trong không khí quanh người ẩn ẩn có Long Ảnh hư ảo chạy một vòng, sau đó mới biến mất ở trong cơ thể nàng, cực kỳ kinh người.
– Luyện huyết đã hoàn thành, nếu muội thành công Trúc Cơ, kém cỏi nhất cũng sẽ kết thành Đạo Cơ không tỳ vết.
Hơn nữa ít nhất có một thành khả năng kết thành Đạo Cơ màu vàng.
Chỉ có điều trước khi nghênh đón cơ duyên kia, muội vẫn nên duy trì tu vi Linh Động cảnh!
Sở Hoàng Thái Tử thản nhiên nói:
– Hơn nữa muội phải cướp Long Huyền Tranh đến tay, có nó, Vương Đình ta sẽ có thêm một trợ lực, có thể khinh thường Sở Vực…
Sở Từ nhẹ gật đầu nói:
– Hoàng huynh yên tâm, muội nhất định sẽ không để cho hoàng huynh thất vọng!
Sở Hoàng Thái Tử khẽ gật đầu, cong ngón búng ra, lại có một giọt kim huyết lăng không bay ra ngoài, rơi vào mi tâm Sở Từ, hóa thành một Long Văn màu vàng trông rất sống động, nửa ẩn nửa hiện, cực kỳ thần dị, giống như một kim nhãn.
– Hoàng huynh, đây là…
Sở Từ cảm thấy giọt kim huyết kia thần dị, kinh ngạc hỏi.
Sở Hoàng Thái Tử thản nhiên nói:
– Muội sắp cùng dã nha đầu ở Bột Hải quốc tranh đoạt Long Huyền Tranh, quy củ đã định ra, lão tổ vừa mới đưa tin cho ta.
Sẽ đặt hai người các ngươi vào sơn cốc trong Lạc tuyết phong, lần này Vương Đình chúng ta lấy ra mười viên Long Huyết Thánh Đan quý hiếm đến cực điểm cho Hồ Cầm, đổi lấy cơ hội để muội và dã nha đầu kia cạnh tranh công bình, Hồ Cầm Lão Nhân cũng hào phóng, không có tàng tư Long Huyết Đan, mà đều lấy ra, giấu ở trong sơn cốc…
– Sau khi nhập cốc, muội và dã nha đầu kia bằng bổn sự tìm kiếm, ai tìm được Long Huyết Đan, viên thuốc này sẽ quy người đó, đợi cho thí luyện chấm dứt, ai tìm được Long Huyết Đan càng nhiều, người đó có thể kế thừa Long Huyền Tranh, về phần người thất bại, Long Huyết Đan trong tay là đền bù tổn thất, lúc này đây, ta cho muội một giọt Đạo Cơ chân huyết, có thể để muội ở trong vòng 3 ngày, có năng lực cảm ứng được Long khí ở trong Long Huyết Đan, ta muốn muội lấy sạch mười viên Long Huyết Đan kia, không thể lưu cho người khác!
– Mười viên?
Sở Từ công chúa nao nao, nghĩ thầm nếu mình lấy được tất cả Long Huyết Đan, chẳng phải sau khi mình kế thừa Long Huyền Tranh, tiểu sư muội ở Bột Hải quốc mất đi hết thảy, ngay cả một viên Long Huyết Đan đền bù tổn thất cũng không có?
Tựa hồ Sở Hoàng Thái Tử nhìn thấu tâm tư của nàng, lạnh lùng nói:
– Long Huyết Thánh Đan là dùng tinh huyết của Chân Long luyện chế, có hiệu quả tẩy tủy luyện cốt, đối với Trúc Cơ cảnh cũng có giá trị liên thành, cực kỳ trân quý.
Ngay cả Sở Vương Đình chúng ta, cũng chỉ có hai mươi mốt viên mà thôi, đan dược quý trọng như vậy, toàn bộ cho muội cũng xem như lãng phí, muội còn muốn chia cho người khác?
Sở Từ công chúa không dám phản bác, đành phải yên lặng cúi đầu nói:
– Hoàng huynh, ta nhớ kỹ rồi!
Sở Hoàng Thái Tử nhẹ gật đầu, đứng dậy, dẫn theo Sở Từ công chúa đi ra ngoài động phủ, giá kim vân rời đi.
Mà Phương Hành cũng vội vàng thu hồi thần thức, thầm nghĩ:
– Vương bát đản này thật vô sỉ, luôn miệng nói quy củ, lại lặng lẽ thiên vị muội muội mình, nha đầu kia không phải nhất định phải thua sao?
Càng nghĩ càng giận, cũng không ở lại trong động phủ, phá quan ly khai, đi theo kim vân.
Mà lúc này ở trước một sơn cốc, Hồ Cầm Lão Nhân áo xám búi tóc và Sở Thái Thượng mặc áo bào màu vàng đang ngồi xếp bằng ở trên một sườn núi, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, không giống như ở nhân gian.
Mà Ứng Xảo Xảo người mặc váy đỏ, đứng thẳng ở dưới tuyết phong.
Lúc này sắc mặt nàng thoạt nhìn trắng nõn không tỳ vết, thương thế thoạt nhìn đã khỏi hẳn, tu vi tăng trưởng không ít.
Sở Thái Thượng nhìn phương hướng Ngộ Đạo Viện, thấy kim quang ẩn ẩn, không khỏi nói:
– Huynh muội bọn họ đã tới, Hồ Cầm đạo hữu, lúc này đây thí luyện ngươi không nên quỵt nợ, nếu tiểu bối của ta thắng trận này, là đệ tử thứ tư của ngươi, ngươi phải chuyên tâm dạy bảo mới được!
Hồ Cầm Lão Nhân bình thản nói:
– Nếu như Sở Từ thật bái vào môn hạ của lão hủ, cũng chỉ là tiểu sư muội xếp hạng thứ năm!
Sở Thái Thượng nao nao nói:
– Nhưng Cchúng ta đã nói…
Hồ Cầm cười nói:
– Chỉ nói nếu Sở Từ có thể thắng trận này, lão phu truyền Long Huyền Tranh cho nàng mà thôi, lại không hề nói để nàng bái vào môn hạ của ta, lão phu đã quyết định, mặc kệ Ứng Xảo Xảo có kế thừa Long Huyền Tranh hay không, lão phu cũng sẽ thu nàng làm đệ tử, dù sao nếu nàng thua thí luyện, chỉ có thể nói lão phu dạy bảo không tốt, không thể bởi vì nàng thua một trận thí luyện, liền trục xuất nàng ra sư môn, thu một đệ tử khác thế thân nàng? Cách làm kia quá không có đạo lý!
Tuy khẩu khí bình thản, nhưng lời nói lại chém đinh chặt sắt, không hề có chỗ trống thương lượng.
Sở Thái Thượng ngẩn ngơ, cười khổ nói:
– Mà thôi, tính nết của ngươi vẫn vậy, nếu như thế, vậy để tiểu bối của ta làm đệ tử thứ năm của ngươi đi, bất quá, ngươi đã thu nha đầu kia làm đệ tử thứ tư, nếu Long Huyền Tranh cuối cùng rơi vào tay Từ Nhi, ta cũng sẽ không để nha đầu kia tay không quay về, lần này ta đã mang đến tam đại Huyền khí của Vương Đình, có thể để nàng chọn lựa một kiện!
Hồ Cầm Lão Nhân thản nhiên nói:
– Cái này thì không cần, hai hậu bối còn không biết ai thắng ai thua nha!
Sở Thái Thượng cười cười không nói, hắn cũng biết lần này mình động chút ít thủ đoạn, để hậu bối của mình có cơ hội tranh đoạt Long Huyền Tranh, tuy Hồ Cầm Lão Nhân đáp ứng, nhưng cảm thấy lại có chút không vui, chỉ có điều hắn không có lựa chọn khác.
Long Huyền Tranh quan hệ trọng đại, Vương Đình là nhất định sẽ không bỏ qua, dù trả giá lại lớn cũng phải đoạt tới tay.
Sở Hoàng Thái Tử mang Sở Từ công chúa ngự mây bay đến, ở bên ngoài ba dặm hạ xuống, dẫn Sở Từ đi tới trước tuyết sơn, trước hành lễ với Hồ Cầm Lão Nhân, lại thi lễ với Sở Thái Thượng, lễ tiết cẩn thận đến không thể bắt bẻ, có thể thấy được lúc trước Phương Hành quát mắng một trận, quả thật để hắn ăn một bài học.
Hôm nay làm việc, tựa như mây trôi nước chảy, cẩn thận tỉ mỉ, không còn có nửa phần sai lầm.
– Đi thôi! Nỗ lực hết sức là được!
Hồ Cầm Lão Nhân mở miệng, thanh âm nhàn nhạt, truyền về phía Ứng Xảo Xảo đứng ở dưới tuyết phong.
Ứng Xảo Xảo gật đầu, quay người nhìn Hồ Cầm Lão Nhân thi lễ một cái, lấy hết dũng khí đi thẳng về phía trước.
Thời điểm cùng Sở Từ một trước một sau đi về phía Lạc Tuyết Cốc, trên mặt Ứng Xảo Xảo xuất hiện một tia cương nghị hiếm thấy, nàng nhìn thoáng qua phương hướng Vạn La Viện, sau đó âm thầm gật đầu, nắm chặt tay nhỏ của mình.
– Trong sơn cốc có mười viên Long Huyết Thánh Đan, các ngươi ai tìm được càng nhiều, viên thuốc này các ngươi không cần trả lại cho Thái Thượng trưởng lão, tự mình thu lấy sử dụng, Long Huyết Thánh Đan mỗi một viên đều giá trị liên thành, coi như là tài nguyên Đại Tuyết Sơn cho các ngươi!
Lão bộc đứng ở miệng cốc nhìn hai nữ hài, nói rõ quy củ, liền đứng qua một bên, để các nàng nhập cốc.
Hai thân ảnh một đỏ một vàng, hóa thành hai đạo lưu quang vọt vào Lạc Tuyết Cốc.
Pháp trận phong bế, thẳng đến khi hai người bọn họ đi ra Lạc Tuyết Cốc, Long Huyền Tranh quy về ai, mới sẽ mở ra lần nữa.
Huyền khí cực phẩm phẩm chất còn cao hơn Kinh Hoàng Cầm, cơ duyên một bước lên trời, cuối cùng cũng có quyền sở hữu.
Sở Thái Thượng nhìn thoáng qua, Sở Hoàng Thái Tử ngồi xếp bằng ở trên ngọc đài, hai mắt khép hờ, tựa hồ thờ ơ.
Thấy biểu lộ của hắn, Sở Thái Thượng yên lòng.
Không hề nghi ngờ, bên bọn hắn trợ giúp Sở Từ tăng tu vi, bên Hồ Cầm Lão Nhân cũng không nhàn rỗi, tu vi của Ứng Xảo Xảo rõ ràng đã đạt đến Linh Động cảnh tầng chín đỉnh phong, hơn nữa khí chất tinh thần, đã xảy ra hóa lớn cực biến, thực lực chắc hẳn cũng tăng mạnh, nhưng mình đã căn dặn Sở Hoàng Thái Tử, Sở Thái Thượng tin tưởng việc này không sơ hở tý nào.
Sở Vương Đình đối với kiện Huyền khí cực phẩm kia là nhất định phải lấy được, tin tưởng Hồ Cầm Lão Nhân đã làm tốt chuẩn bị giao Long Huyền Tranh cho Sở Vương Đình, về phần đệ tử thứ tư của đối phương, cùng lắm thì ban thưởng một kiện Huyền khí khác là được.
Cũng ngay thời điểm hai nữ hài tiến vào Lạc Tuyết Cốc, Phương Hành đi tới một bên khác của sơn cốc, cẩn thận đánh giá bốn phía nói:
– Toàn bộ đều bị pháp trận bao phủ, lão Tà, ta báo cho ngươi tám môn vị của pháp trận, ngươi suy tính xem con đường nào đi vào an toàn, nhất định phải cẩn thận, không thể để hai Kim Đan cảnh kia cảm ứng được, nếu như xảy ra sự tình, ta sẽ ném ngươi vào nhà xí…
– Thối tiểu quỷ, nói chuyện không thể khách khí một chút sao? Dù gì lão phu cũng là Kim Đan cảnh…
Đại Bằng Tà Vương không hài lòng bĩu môi trách móc.
Phương Hành nói:
– Một tàn hồn của Kim Đan Yêu Vương mà thôi, ăn của ta uống của ta, mắng vài câu còn không được sao?
– Hừ, tiểu quỷ ngươi quá vô lễ, lão phu không giúp ngươi, tự mình suy tính đi!
Đại Bằng Tà Vương thở phì phì, đã chịu đủ tiểu quỷ này nô dịch rồi.
– Ôi, lão Tà đại gia, đừng buồn bực, ngoan một chút…
– Ngoan cái rắm, coi lão phu là tôn tử của ngươi sao? Nói chút lời dễ nghe!
– Được được được, ta là tôn tử của ngươi còn không được sao? Lại nói Kim Đan khác bố trí xuống pháp trận, ngươi tự xưng hoành hành Yêu tộc có thể phá được hay không? Trước kia thổi ngưu bức như vậy, đừng ở lúc này xì hơi nhá…
– Thối tiểu quỷ, dám khinh thường ta? Đầu tiên nói trước, chỉ phụ trách giúp ngươi ra vào, nếu như gây ra chuyện gì, lão phu sẽ không lộ diện!
Chương 243: Tiểu Cửu ca ca
Trong Lạc Tuyết Cốc, thân hình của Ứng Xảo Xảo nhẹ nhàng như hồ điệp, trên đỉnh đầu hiển hóa Ứng Long Yêu Linh càng chân thật, càng có linh tính, hơi cảm ứng, đã nhận ra phía trước sơn cốc có một tia khí tức như có như không làm cho nàng cảm giác thân thiết.
Trong khoảng thời gian này, được Hồ Cầm Lão Nhân truyền thụ bí pháp bất truyền của Băng Âm Cung, ân cần săn sóc tinh thần, dù nàng chưa Trúc Cơ, nhưng lực cảm ứng đã tăng lên mấy lần.
Muốn học bí pháp của Băng Âm Cung, lực cảm ứng thậm chí là sau khi Trúc Cơ sinh ra thần thức, không đủ cường đại là không học được, cho nên lúc này đây bọn họ khảo hạch, là dựa vào năng lực cảm ứng của mình, tìm kiếm mười viên Long Huyết Thánh Đan bị ẩn giấu, Ứng Xảo Xảo đối với cái này rất có lòng tin, Hồ Cầm Lão Nhân nói qua, thiên phú của nàng ở toàn bộ Băng Âm Cung cũng hiếm thấy, không có đạo lý thua công chúa kia.
Rõ ràng cảm ứng được khí tức của Long Huyết Thánh Đan, trong nội tâm Ứng Xảo Xảo vui vẻ, phi tốc lướt đến, rất nhanh liền chứng kiến phía trước có một sơn động, khí tức đúng là từ bên trong truyền ra, trong lòng biết Long Huyết Thánh Đan tất nhiên ở trong động, đang muốn xông vào, lại thấy ở cửa động lóe lên hoàng ảnh, là tiểu công chúa của Sở Vương Đình từ bên trong nhẹ nhàng đi ra.
Ứng Xảo Xảo ngây dại, mình đến đã không chậm, lại ở đằng sau vị tiểu công chúa kia?
– Là ta cảm ứng được trước!
Sở Từ công chúa nhìn Ứng Xảo Xảo cười cười, cũng không có quá nhiều địch ý.
Ứng Xảo Xảo cũng miễn cưỡng cười cười nói:
– Ta đi địa phương khác tìm…
Nói xong lách mình rời đi, đi vào một đỉnh núi, lần nữa toàn bộ tinh thần cảm ứng, rất nhanh tìm được mục tiêu khác.
Chỉ là thời điểm đi tới, Ứng Xảo Xảo ngơ ngác nhìn Sở Từ đang từ trong miệng một con cá lấy ra Long Huyết Thánh Đan, cảm giác rất khó tin tưởng một màn này.
Nàng không tin mình liên tục hai lần đều sẽ thua tiểu công chúa kia.
Lúc này các nàng chưa từng đối thoại, chỉ khẽ gật đầu, tách ra hai phương hướng khác nhau lao đi.
– Viên Long Huyết Thánh Đan sau, ta nhất định sẽ không thua…
Ứng Xảo Xảo cắn răng, ra sức thúc dục Ứng Long Yêu Linh, cảm ứng một tia Long khí như có như không kia.
Cuối cùng, nàng xác định phương hướng của viên Long Huyết Thánh Đan thứ ba, hết toàn lực bay vút đi, nhưng khi nàng đi tới dưới một cây cổ thụ, lại chứng kiến Sở Từ lấy đi viên Long Huyết Thánh Đan thứ ba.
Sau đó biểu lộ hơi áy náy nhìn nàng cười cười, thu hồi viên Long Huyết Thánh Đan thứ ba.
– Cái này… Điều đó không có khả năng…
Ứng Xảo Xảo ngơ ngác nhìn Sở Từ công chúa, khó có thể tin nói.
Sở Từ công chúa thở dài nói:
– Xin lỗi, lúc này đây thí luyện ngươi nhất định sẽ thua ta!
Ứng Xảo Xảo giật mình, bỗng nhiên nói:
– Ngươi một mực đi theo ta?
Nàng phát hiện, không có khả năng mình lựa chọn viên Long Huyết Thánh Đan nào, Sở Từ công chúa cũng trùng hợp như vậy, cùng mình đồng thời lựa chọn một viên, hơn nữa luôn nhanh hơn mình một bước, giải thích duy nhất là nàng đi theo mình.
– Ta xác thực là đi theo ngươi!
Sở Từ công chúa nhẹ giọng trả lời, cũng không phủ nhận:
– Sau khi ta xác định phương hướng của ngươi, mới sẽ tìm kiếm Long Huyết Thánh Đan, sau đó đuổi ở trước ngươi lấy đi, nhưng cái này không xúc phạm quy củ, trên thực tế, ta đợi ngươi xác định phương hướng của Long Huyết Thánh Đan trước, lại dùng thần niệm cảm ứng, tìm kiếm Long Huyết Đan ngươi chọn, độ khó sẽ cao hơn một chút!
Sắc mặt của Ứng Xảo Xảo càng khó coi:
– Tại sao ngươi phải làm như vậy?
Sở Từ công chúa có chút khó xử, qua nửa ngày mới nói:
– Thực xin lỗi, ta chỉ có thể làm như vậy!
Nàng cũng không có giải thích, nói vì ca ca muốn mình lấy toàn bộ mười viên Long Huyết Thánh Đan, cho nên nàng mới dùng biện pháp này, đoạt ở trước Ứng Xảo Xảo, lấy đi Long Huyết Thánh Đan.
Sau khi Ứng Xảo Xảo xác định phương hướng, còn cần cẩn thận cảm ứng, tìm kiếm ở chung quanh, nhưng nàng có thể dựa vào Long Huyết cảm ứng, nhanh hơn một bước tìm được.
Cũng chỉ có dùng phương pháp này, mới có thể bảo chứng Ứng Xảo Xảo sẽ không cướp đi bất luận một viên Long Huyết Thánh Đan nào.
Thấy biểu lộ của Ứng Xảo Xảo, Sở Từ cảm thấy có chút không đành lòng, nhẹ nhàng lấy ra viên Long Huyết Thánh Đan vừa rồi, đặt ở trên tảng đá, thấp giọng nói:
– Lúc này đây ta không thể nhường ngươi, mỗi một viên Long Huyết Thánh Đan đều phải lấy được, Long Huyền Tranh cũng phải lấy tới tay, thật xin lỗi, viên Long Huyết Thánh Đan này, coi như ta bồi thường ngươi!
Nói xong quay người muốn ly khai.
Ứng Xảo Xảo giật mình, lại bỗng nhiên nói:
– Chúng ta tỷ thí công bình, ta không cần ngươi thương hại!
Sở Từ công chúa ngừng lại, quay đầu nhìn nàng một cái, lắc đầu nói:
– Ngươi tranh không qua ta! Tranh với ta, chỉ biết thua rất thảm, nghe ta, cầm lấy viên Long Huyết Thánh Đan kia ly khai, ngày sau ta sẽ cho ngươi càng nhiều đền bù tổn thất nữa!
Ứng Xảo Xảo cắn môi nói:
– Vì cái gì ngươi xác định như vậy?
Sở Từ công chúa khẽ thở dài một tiếng, nói:
– Bởi vì ta có một hoàng huynh tốt…
Sau khi nói xong, thân hình phiêu diêu như Tiên Tử, lao về phía một sườn dốc.
Ứng Xảo Xảo giật mình tại nguyên chỗ, trong đầu hiện lên hình ảnh nam tử ở ngoài sơn cốc kia, lúc đó nàng kiên quyết muốn tiếp hết ba chưởng, ngoại trừ không muốn buông tha, một ý nghĩ khác là vì nàng tin tưởng mình đã đi tới một bước kia, Sở Hoàng Thái Tử không có khả năng thật sự đánh chết mình, bởi vậy liều mạng trọng thương cũng muốn tiếp…
Chỉ là về sau gặp được Hồ Cầm Lão Nhân, nàng mới biết lúc đó tình cảnh của mình nguy hiểm như thế nào!
Ngay cả Hồ Cầm Lão Nhân cũng nói mình nên cẩn thận người Sở Vương Đình.
Giết chết mình, có lẽ hắn sẽ không làm, nhưng phế mình, hắn không có một chút do dự.
Đúng vậy, đối mặt truyền nhân hoàng gia Đạo Cơ màu vàng, tiền đồ vô lượng, mình lấy cái gì liều đây?
Theo lý thuyết, mình ở Bột Hải quốc coi như là một tiểu công chúa, chỉ là so sánh với công chúa chân chánh kia, mình lại được coi là cái gì? Ngay cả tu vi của cha mình, chỉ sợ cũng kém một vị Đại tướng quân của Vương Đình người ta?
– Người ta có một vị hoàng huynh tốt, mình lại có cái gì đây?
Ứng Xảo Xảo cười có chút mỏi mệt, nhẹ nhàng cúi đầu.
Trong đầu, không hiểu thấu nhớ tới một khuôn mặt cười xấu xa…
– Tiểu Cửu ca ca?
Là hắn mạo hiểm tính mạng đánh lén Sở Hoàng Thái Tử, mới để mình thông qua thí luyện, như vậy hiện tại thì sao?
Ứng Xảo Xảo lắc đầu, ném ý nghĩ không thực tế kia đi.
Mặc dù Tiểu Cửu ca ca thoạt nhìn xấu xa, không gì làm không được, nhưng lúc này cũng không giúp được mình!
Thậm chí hắn còn không biết, mình đang bị khi dễ…
Ứng Xảo Xảo nghĩ như vậy, cái miệng nhỏ nhắn hơi cong, có loại nghĩ bổ nhào vào trong ngực Tiểu Cửu ca ca khóc một trận.
Từ khi tiểu quỷ đáng giận kia ở ngay trước mặt mình chém giết Chiêu Dương ca ca, Ứng Xảo Xảo đã thật lâu không có qua cảm giác an tâm, ác mộng liên tục, ngay cả một giấc ngủ an ổn cũng không có, dù ở trước mặt Sở Vực đệ nhất nhân Hồ Cầm Lão Nhân, nàng cũng khó có cảm giác an tâm, trong nội tâm luôn có một loại khủng hoảng không hiểu, thời điểm một người một chỗ, chỉ cảm giác nội tâm phát lạnh.
Duy chỉ có ở bên người Tiểu Cửu, nàng mới có cảm giác an tâm, duy nhất một lần ngủ an ổn, là ở thời điểm Tiểu Cửu cõng nàng vào Đại Tuyết Sơn, bả vai thon gầy hữu lực kia, làm cho nàng cảm giác vô cùng an tâm, ở khi đó, tuy bởi vì nàng bị thương nặng ngất đi, lại ngủ cực kỳ ngon, không có ác mộng, tựa hồ rời xa hết thảy nguy hiểm…
– Được rồi, về Bột Hải quốc thôi, chỉ là trước khi đi, ta nhất định phải gặp Tiểu Cửu ca ca một lần!
Ứng Xảo Xảo cầm viên Long Huyết Thánh Đan kia lên, trong lòng nghĩ, bị người thương hại thì thương hại, dù sao mình cũng không phải người có tiền đồ gì, chỉ là Tiểu Cửu ca ca tiến vào Vạn La Viện, tiền đồ vô lượng, nhất định rất cần tài nguyên, mang cho hắn viên Long Huyết Thánh Đan này a, sau khi về Bột Hải quốc, cũng muốn nói động phụ thân, để Bách Thú Tông lấy ra tài nguyên cung cấp cho hắn!
Nghĩ như vậy, Ứng Xảo Xảo đi tới trước, cầm lên viên Long Huyết Thánh Đan kia.
Nghĩ tới bộ dáng của Tiểu Cửu, trên mặt nàng nhịn không được lộ ra vẻ mĩm cười, nhẹ nhàng kêu:
– Tiểu Cửu ca ca…
– Gọi ta làm gì vậy?
Ứng Xảo Xảo chỉ vô ý thức kêu gọi, lại không nghĩ tới có người trả lời, sau đó chứng kiến ở dưới sườn dốc, một thiếu niên dáng người thon gầy nhảy ra, trên vai còn khiêng một người, nhìn kỹ, không phải Sở Từ công chúa sao? Chỉ là lúc này vị tiểu công chúa kia đã mất đi ý thức, tựa hồ bất tỉnh.
Trên ót nàng sưng như trứng ngỗng, chứng minh nàng là bị người đánh một gậy bất tỉnh.
– Tiểu Cửu ca ca?
Ứng Xảo Xảo sợ ngây người, dụi dụi mắt, còn cho là mình bị ảo giác.
– Gọi ta làm gì vậy?
Người kia không kiên nhẫn mắng:
– Còn không mau tới hỗ trợ?
Chương 244: Không gì làm không được
Người đến tự nhiên là Phương Hành, ngàn hống vạn hống, thật vất vả hống đến Đại Bằng Tà Vương trợ giúp hắn suy tính ra pháp trận vận chuyển, vụng trộm tiến vào Lạc Tuyết Cốc, sau đó một đường lăng nhục Đại Bằng Tà Vương, một đường xâm nhập tìm tòi, lăng nhục lão yêu này không phải vì cái khác, là bởi vì nó thổi da trâu rất vang, nhưng năng lực suy diễn pháp trận dường như còn không bằng Kim Ô, thật làm cho người ta thất vọng.
Người so với người tức chết người, hàng so với hàng chỉ muốn ném hàng, Phương Hành và Đại Bằng Tà Vương hợp tác một lần, mới phát hiện Kim Ô là quái tài.
Bàn về năng lực suy tính pháp trận, Đại Bằng Tà Vương là Kim Đan Yêu Vương cũng kém xa nó.
Mà sau khi tiến vào Lạc Tuyết Cốc, Phương Hành liền thả ra thần thức, từng chút lan tràn, tìm kiếm tung tích của Ứng Xảo Xảo, may mắn Lạc Tuyết Cốc không lớn, chỉ có hơn mười dặm, Phương Hành một đường tìm kiếm, một đường phóng thích thần thức thăm dò, rốt cục phát hiện tung tích của nàng, vụng trộm tìm qua, lúc ở sườn dốc gặp Sở Từ công chúa, liền đi lên một gậy đánh đối phương bất tỉnh.
– Tiểu Cửu ca ca, thật là huynh?
Ứng Xảo Xảo xác định trước mắt không phải ảo giác, trong nội tâm kinh hỉ khó tả, đột nhiên nhào lên, nằm ở trong ngực Phương Hành khóc ô ô lên, làm cho Phương Hành hoảng sợ, vội ném Sở Từ công chúa xuống đất an ủi nàng.
– Muội giống như con cua đọng ở trên người ta làm gì?
– Ô ô, Tiểu Cửu ca ca, bọn hắn khi dễ muội…
– Ta biết rõ, bây giờ không phải tới giúp muội trút giận sao, đã đánh bất tỉnh một cái rồi…
– … Ta nhớ huynh lắm…
– Lúc này mới mấy ngày không gặp, nhớ cái rắm, tranh thủ thời gian làm chính sự…
Ở dưới Phương Hành không hiểu phong tình đả kích, Ứng Xảo Xảo rốt cục phải thu hồi tâm tình nhi nữ, hốc mắt ửng hồng.
Nhưng trên mặt không che dấu được vẻ vui thích.
Lại nghĩ tới vừa rồi mình nhào vào trong ngực hắn, không khỏi cảm thấy có chút thẹn thùng, đỏ mặt, cúi đầu nói:
– Tiểu Cửu ca ca, không phải huynh đã gia nhập Vạn La Viện sao? Sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Phương Hành ngồi xổm xuống, sờ sờ ở trên người Sở Từ công chúa nói:
– Ta nghe bờ mông cong cong đàn hồi và ca ca nàng thương lượng muốn cướp cơ duyên của muội, nên tới đây hỗ trợ, khá tốt còn kịp…
Ứng Xảo Xảo quay người nhìn mông mình một chút, có chút không vui nói:
– Vì sao huynh gọi nàng là bờ mông cong cong đàn hồi?
Phương Hành nói:
– Muội có thể quan tâm chút chính sự hay không?
Ứng Xảo Xảo vội vàng ngồi chồm hổm xuống, phối hợp với Phương Hành tìm kiếm.
Nếu như ở trước kia, nàng khả năng còn hỏi Phương Hành đang làm gì đó, nhưng trải qua Đại Tuyết Sơn thí luyện, hai người tầm đó đã có chút ăn ý, ngay cả hỏi cũng không cần hỏi, hợp tác khăng khít.
Không bao lâu, hai viên Long Huyết Thánh Đan trên người Sở Từ bị lật ra, Phương Hành cầm ở trong tay nhìn nhìn, không khỏi giật mình.
Chỉ thấy Long Huyết Thánh Đan màu đỏ sậm, phía trên có mùi huyết khí thơm ngát, lớn cỡ long nhãn, ẩn ẩn có tử khí mờ mịt.
Dùng Âm Dương Thần Ma Giám quan sát, Phương Hành lại phát hiện, loại Long Huyết Thánh Đan này, rõ ràng là do tinh huyết của Chân Long, cộng thêm hơn mười loại bảo dược luyện thành, quả thực là bảo đan giá trị liên thành, hiệu lực thông huyền, loại đan dược này, đối với Trúc Cơ kỳ mà nói, cũng cực kỳ trân quý, Linh Động cảnh bình thường dùng, thậm chí sẽ không chịu nổi dược lực, bạo thể mà vong, chỉ có Sở Vương Đình hoặc người như Ứng Xảo Xảo, kế thừa Ứng Long Yêu Linh, huyết mạch hóa thành Long huyết mới có thể dùng.
– WOW, vốn tưởng là đan dược lừa gạt hai tiểu nha đầu Linh Động cảnh, không nghĩ tới thật là bảo bối…
Phương Hành thèm chảy nước miếng, trực tiếp thu vào túi trữ vật.
– Bờ mông cong cong đàn hồi và ca ca của nàng thương lượng, mười viên Long Huyết Thánh Đan, một viên cũng không lưu cho muội, chúng ta cũng một viên không lưu cho nàng!
Phương Hành hạ quyết định, lôi kéo Ứng Xảo Xảo muốn đi.
Nhưng lúc này Ứng Xảo Xảo bỗng nhiên ngừng lại, nói:
– Tiểu Cửu ca ca, chúng ta lưu cho nàng mấy miếng đi!
Phương Hành khẽ giật mình nói:
– Muội không có ngốc chứ?
Ứng Xảo Xảo thấp giọng nói:
– Vừa rồi ta vốn một viên cũng lấy không được, nhưng nàng chủ động lưu lại cho ta một viên, tuy là thương hại, nhưng xem như hảo tâm, ta cũng muốn lưu cho nàng một viên, xem như báo đáp hảo ý của nàng…
Phương Hành tức giận nói:
– Muội có biết Long Huyết Thánh Đan đáng giá bao nhiêu hay không?
Ứng Xảo Xảo cúi đầu không nói, kéo tay áo của Phương Hành làm nũng.
Phương Hành thở dài, ngón tay điểm lấy trán của Ứng Xảo Xảo một cái, mắng:
– Phá gia chi tử!
Nói xong cực kỳ không nỡ lấy ra một viên Long Huyết Thánh Đan, ném vào trên người Sở Từ.
Ứng Xảo Xảo che trán, ngọt ngào nở nụ cười, đột nhiên cẩn thận nghĩ nghĩ, lại lấy ra viên Long Huyết Thánh Đan mà vừa rồi Sở Từ lưu lại cho nàng, đặt ở trên người đối phương, Phương Hành thấy vậy, con mắt căng thẳng, cực kỳ khó hiểu nhìn nàng, Ứng Xảo Xảo biết Phương Hành không nỡ, vội vàng thè lưỡi nói:
– Vừa rồi nàng cho ta một viên, ta cho nàng hai viên, nhiều gấp đôi nàng!
Phương Hành kinh ngạc nói:
– Có tất yếu sao?
Ứng Xảo Xảo rất chân thành nhẹ gật đầu, nói:
– Cực kỳ tất yếu!
Phương Hành thở dài nói:
– Quả nhiên là phá gia chi tử!
Tâm tư nữ nhân thực không hiểu nổi, vẫn là nhanh lấy được Long Huyết Thánh Đan còn lại rồi nói sau.
Ứng Xảo Xảo kéo tay Phương Hành, rất nhanh ly khai, trước khi đi, lại nhìn về phía Sở Từ hôn mê, trong nội tâm thầm nghĩ:
– Ngươi có một hảo ca ca, giúp ngươi sắp xếp xong xuôi hết thảy, nhưng ta cũng có, hắn rất tốt…
Ở trong Lạc Tuyết Cốc, Phương Hành không dám khinh thường, dù sao hai Kim Đan ngay ở bên ngoài cốc, vạn nhất thần thức nhìn quét tới, mình sẽ có nguy hiểm lộ tẩy, Vạn La lão quái cải tiến qua Vạn La Quỷ Diện cho hắn, tuy có tác dụng chống cự thần thức Kim Đan nhìn quét, có thể ở bên ngoài trăm trượng, để cho mình tránh né thần niệm của cao thủ Kim Đan cảnh quét nhìn, nhưng mình chưa thử qua, thực không dám mạo hiểm.
Đương nhiên, này là hắn quá lo lắng, dưới tình huống như vậy, Hồ Cầm Lão Nhân và Sở Thái Thượng sẽ không tùy ý vận dụng thần thức nhìn quét Lạc Tuyết Cốc, đơn giản là vì nơi cất giấu Long Huyết Thánh Đan, đối với Ứng Xảo Xảo và Sở Từ mà nói, là cực kỳ che giấu, chỉ có phát huy ra năng lực cảm ứng lớn nhất, mới có thể bắt được một tia khí tức, tìm được Long Huyết Thánh Đan, nhưng đối với Kim Đan cảnh mà nói, thần thức quét qua, bao trùm toàn bộ Lạc Tuyết Cốc, mười vị trí cất giấu Long Huyết Thánh Đan đều hiểu rõ ở trong lòng.
Hơn nữa trong phạm vi thần thức của bọn hắn đạt tới, cũng có thể thi triển Truyền Âm Thuật, không để lại dấu vết nói vị trí của Long Huyết Thánh Đan cho hai nha đầu, bởi vậy vì tránh nghi ngờ, hai người bọn họ sẽ không ở thời điểm thí luyện thi triển thần thức nhìn quét.
– Phía trước, dưới tuyết nham có một viên…
– Ồ… phía tây, dưới một cấm chế có một viên… Thực giảo hoạt, thiếu chút nữa phát hiện không được!
– Trong ổ của con Tuyết Ngạc kia có một viên, chờ ta đánh ngất xỉu nó trước…
Có Phương Hành tương trợ, tốc độ tìm kiếm Long Huyết Thánh Đan của Ứng Xảo Xảo đâu chỉ nhanh gấp ba, tuy Phương Hành không cách nào cảm ứng được Long khí của Long Huyết Thánh Đan, nhưng hắn dù sao cũng là Trúc Cơ cảnh, hơn nữa thần thức mạnh hơn Trúc Cơ cảnh bình thường, tuy chỉ có thể nhìn quét hơn hai mươi trượng, nhưng sau khi thần thức hoàn toàn phát tán ra, năng lực cảm ứng lại rất mạnh, ở trong trăm trượng, có thể bắt được hết thảy khí tức của đan dược.
Rất nhanh, mười viên Long Huyết Thánh Đan tới tay, Phương Hành có chút do dự, trong lòng biết Long Huyết Thánh Đan trân quý như thế, nếu mình cầm đi, hậu quả nhất định rất nghiêm trọng, bất quá trân bảo bực này đã lấy tới tay, nếu buông tha cho, vậy thì quá vi phạm nguyên tắc làm người của mình, hơn nữa chỉ cần mình dấu diếm tốt, Vạn La Lão Tổ hẳn có thể bảo hộ được mình.
Sau khi suy nghĩ, liền chia cho Ứng Xảo Xảo bốn viên, dặn dò:
– Sau khi ra ngoài, muội nói tổng cộng tìm được bốn viên, những thứ khác chẳng biết đi đâu, có hỏi thì nói không biết là được…
Ứng Xảo Xảo kiên định nhẹ gật đầu, nói:
– Tốt, muội nhất định sẽ không nói cho người khác biết!
Nói xong, lại lấy ra một viên đưa cho Phương Hành, nói:
– Tiểu Cửu ca ca, đan dược này huynh cầm đi, sư tôn nói, Long Huyết Thánh Đan này chính là dị bảo của Sở Vương Đình, tuy thân thể của muội có Ứng Long Yêu Linh, có thể luyện hóa, nhưng ở trong Linh Động cảnh, có một viên là đủ rồi, không dùng được nhiều như vậy, coi như lấy hết, cũng chỉ có thể tạm gác lại sau khi Trúc Cơ cảnh dùng, huống hồ ta cũng có sư tôn ban thưởng Linh Đan, đủ để đánh xuống căn cơ vững chắc nhất, huynh lại không giống, những Long Huyết Thánh Đan này, huynh thu lấy đi, muội có ba viên là đủ rồi!
Thấy nàng hào phóng như vậy, Phương Hành ngẩn ngơ, có chút không có ý tứ.
Bất quá chỉ giằng co một hơi, liền thò tay nhận lấy, nói:
– Tốt, ta giúp muội thu trước!
Sau đó lại cùng Ứng Xảo Xảo thương lượng một lúc, liền bay vút về phía một chỗ khác của Lạc Tuyết Cốc, bỏ trốn mất dạng.
Mà Ứng Xảo Xảo thì lòng tràn đầy ngọt ngào, trong nội tâm chỉ cảm thấy hạnh phúc, tựa hồ ngay cả thân thể cũng nhẹ nhàng theo, nhảy lên bay về phía cửa cốc, nhưng căn bản không có cân nhắc qua, Phương Hành là làm sao đi vào pháp trận, lại từ đâu biết Sở Từ và Sở Hoàng Thái Tử thương nghị, thậm chí không nghĩ tới, Phương Hành là làm sao một gậy đánh ngất xỉu Sở Từ.
Ở trong nội tâm nàng, Tiểu Cửu ca ca của mình là không gì làm không được.
Chương 245: Hồ Cầm chi nộ
Thời điểm Ứng Xảo Xảo xuất hiện ở miệng cốc, đám người Sở Thái Thượng đều có chút kinh ngạc, tựa hồ không nghĩ tới lại nhanh như vậy, cũng không nghĩ tới Ứng Xảo Xảo sẽ thong dong như vậy.
Trên thực tế bọn hắn thậm chí đã cân nhắc đến cục diện Sở Từ công chúa và Ứng Xảo Xảo vì tranh đoạt Long Huyết Thánh Đan mà đánh đập tàn nhẫn, bởi vậy ngay cả thuốc trị thương cũng chuẩn bị xong, lời nói khó nghe, tình huống hai nha đầu này một chết một thương cũng không ngoài ý muốn.
Cũng chính bởi vì vậy, thấy Ứng Xảo Xảo thong dong đi ra, trong nội tâm đều có chút ít kinh ngạc.
– Hẳn là nha đầu kia tự biết không địch lại, buông tha cho trận thí luyện này a?
Trong lòng mọi người đều hiện lên ý nghĩ này, ánh mắt nghi hoặc nhìn Ứng Xảo Xảo.
– Nha đầu, ngươi đã tìm được bao nhiêu Long Huyết Thánh Đan?
Hồ Cầm Lão Nhân chưa mở miệng, Sở Thái Thượng đã trầm giọng hỏi.
Ứng Xảo Xảo lấy ra ba viên Long Huyết Thánh Đan, hai tay giơ lên cho Hồ Cầm Lão Nhân xem, nói:
– Chỉ tìm được ba viên…
– A…
Sở Thái Thượng cười cười, không nói gì nữa, trong nội tâm đại định.
Ứng Xảo Xảo ly khai Lạc Tuyết Cốc, thì không có tư cách tìm kiếm những Long Huyết Thánh Đan khác nữa, mà trong Lạc Tuyết Cốc, lại còn có bảy viên Long Huyết Thánh Đan chưa tìm được, Sở Từ tự nhiên là thắng định rồi, Long Huyền Tranh đến tay…
Nhưng Sở Hoàng Thái Tử lại hừ một tiếng, trong mắt hiện lên lãnh ý, nhìn về phía Lạc Tuyết Cốc.
– Nha đầu kia coi lời nói của ta thành gió thoảng bên tai sao?
Dù đã chắc chắc Sở Từ thắng định, nhưng Sở Hoàng Thái Tử lại không có chút thoả mãn nào, ngược lại hơi phẫn nộ.
Theo hắn, mình làm nhiều chuẩn bị như vậy, thậm chí cho Sở Từ một giọt tinh huyết Trúc Cơ, nếu nàng không thắng được mới kỳ quái, ngược lại mình vì để cho nàng đoạt được mười viên Long Huyết Thánh Đan, thậm chí đã nói cho nàng phải nên làm như thế nào, bằng năng lực của nàng làm hẳn không khó, nhưng nàng vẫn bị Ứng Xảo Xảo lấy được ba viên, có thể thấy được nha đầu kia không có để lời của mình ở trong lòng.
– Vì sao con đi ra sớm như vậy?
Hồ Cầm Lão Nhân nhẹ giọng hỏi, trong ánh mắt có chút nghi hoặc.
Ứng Xảo Xảo thi lễ nói:
– Hồi bẩm sư tôn, đệ tử chỉ tìm được ba viên, thì cảm ứng không đến những Long Huyết Thánh Đan khác!
– Ha ha, nha đầu kia cũng rất thức thời…
Sở Thái Thượng cười cười, bất quá không dám biểu hiện quá mức, sợ chọc Hồ Cầm Lão Nhân không vui.
Hồ Cầm Lão Nhân thì nao nao:
– Tìm không thấy?
Hắn hiểu rõ thiên tư của nữ hài mà mình có ý định thu làm đệ tử thứ tư, chỉ cần Long Huyết Thánh Đan còn ở trong Lạc Tuyết Cốc, thì không có đạo lý tìm không thấy, dụng ý hỏi thăm, là muốn biết có phải nàng ở trong Lạc Tuyết Cốc, đã nghe được cái gì hay không, nếu gặp sự tình gì, bởi vậy mới nản lòng thoái chí, dưới tình huống còn không có phân ra thắng bại liền rời nơi thí luyện.
Nếu như vậy mà nói, mình đương nhiên sẽ vì nàng đòi lại công đạo, chỉ có điều sau khi đòi lại công đạo, cũng sẽ không thu nàng làm đệ tử thứ tư, dù sao nếu như tâm chí yếu ớt như thế, tương lai ở trên đường tu hành, cũng đi không được bao xa.
– Đúng vậy!
Đón ánh mắt của Hồ Cầm Lão Nhân, Ứng Xảo Xảo không nói thêm gì, thành thành thật thật trả lời.
Chứng kiến ánh mắt của nha đầu kia trong suốt, trong nội tâm Hồ Cầm Lão Nhân hơi động, như đoán được cái gì.
– Sở Từ công chúa đi ra…
Đúng lúc này, Âm Thị áo đỏ một mực canh giữ ở miệng cốc bỗng nhiên mừng rỡ kêu lên, nhất thời dẫn tới mọi người chú ý.
Chỉ thấy trong Lạc Tuyết Cốc, một thân ảnh màu vàng phi tốc lướt đến, trên mặt có chút kinh hoàng, thời điểm đến miệng cốc, pháp trận tự mở, nàng từ bên trong lướt ra, nhìn về phía Sở Hoàng Thái Tử kêu lên:
– Hoàng huynh… muội…
Sở Hoàng Thái Tử nhíu mày nói:
– Muội tìm được bao nhiêu Long Huyết Thánh Đan?
Thời điểm Sở Hoàng Thái Tử hỏi, Sở Thái Thượng, Hồ Cầm Lão Nhân thậm chí Âm Thị áo đỏ đều nhìn tới, tuy biết Sở Từ nhất định thắng trận này, nhưng vẫn có chút quan tâm kết quả, dù sao Ứng Xảo Xảo ra tương đối sớm, Sở Từ đi ra cũng không muộn, nếu có thể ở trong thời gian ngắn như vậy, tìm được bảy viên Long Huyết Thánh Đan còn lại, thiên phú của Sở Từ quả thực không kém.
Nhưng không ngờ khi nghe huynh trưởng quát hỏi, Sở Từ lại ủy khuất cúi đầu, nhất thời không có trả lời.
– Nha đầu, có phải xảy ra cái gì ngoài ý muốn không? Ngươi lấy được bao nhiêu viên Long Huyết Thánh Đan?
Sở Thái Thượng cảm giác có chút không đúng, lạnh giọng quát.
Sở Từ vẫn cúi đầu, nắm tay chặt, ngượng ngùng không chịu vươn tay ra.
– Lấy ra xem!
Sở Hoàng Thái Tử bỗng nhiên hét lớn, dọa thân thể Sở Từ run lên, rốt cục đưa bàn tay ra.
Trên bàn tay nhỏ bé, hai viên đan dược lớn chừng long nhãn lẳng lặng nằm đó, huyết khí xông vào mũi, mùi thơm lạ lùng…
– Những viên khác đâu?
Sở Thái Thượng đợi một lát, nhịn không được hỏi.
Sở Từ công chúa có chút khiếp đảm nhìn Sở Hoàng Thái Tử một cái nói:
– Hoàng huynh, muội thật sự không muốn, vốn muội đang chiếm ưu thế, mỗi một viên thuốc, muội đều có thể sớm cảm ứng được, sớm lấy được… Nhưng về sau muội… bị nàng đánh ngất xỉu, sau đó chờ lúc ta tỉnh lại, tất cả đan dược trong sơn cốc đã không còn, trên người của muội cũng chỉ còn lại hai viên…
Nàng chỉ Ứng Xảo Xảo, ở nàng nghĩ, trong Lạc Tuyết Cốc chỉ có nàng và Ứng Xảo Xảo, như vậy đánh ngất xỉu mình dĩ nhiên là dã nha đầu đến từ Bột Hải quốc, đích thị là nàng thấy mình sắp thua, nên mới đánh lén.
Chỉ là trong nội tâm nàng cũng có chút kinh ngạc, cảm giác tu vi của mình và nàng không sai biệt lắm, nàng là làm sao ở dưới tình huống mình không hề phát giác, lặng yên không một tiếng động tới gần, sau đó một gậy đánh đổ mình?
Nghe được lời ấy, Sở Thái Thượng cũng kinh hãi, mắt lộ ra vẻ giận dữ nhìn về phía Ứng Xảo Xảo, quát lạnh nói:
– Nha đầu, là ngươi làm?
Ứng Xảo Xảo bảo trì bình thản, nói khẽ:
– Không phải ta, ta tìm được ba viên Long Huyết Thánh Đan, cảm giác không thấy khí tức của nó nữa, mới trực tiếp đi ra… Huống hồ dùng thực lực của ta, cũng không thể dễ dàng đánh lén nàng như vậy?
Sở Thái Thượng nhìn về phía Sở Từ công chúa, mắt lộ ra hỏi thăm.
Sở Từ công chúa cũng sắp khóc, nói:
– Ta không phát hiện hung thủ, nhưng… ngoại trừ nàng còn có thể là ai?
Mọi người đều yên lặng, cảm giác có gì đó là lạ.
Sắc mặt Sở Thái Thượng trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, trước mắt có hoàng quang nhàn nhạt lóe lên, sau đó ở quanh người hắn giống như có một đạo lực lượng như ẩn như hiện khuếch tán, trong chốc lát quét ngang cả Lạc Tuyết Cốc một lần, ba hơi sau, lực lượng này thu trở lại, sắc mặt Sở Thái Thượng âm trầm, nhìn Ứng Xảo Xảo quát lạnh nói:
– Trong cốc đã không có Long Huyết Thánh Đan, Sở Từ bị tập kích, trong tay chỉ có hai viên Long Huyết Thánh Đan, hết lần này tới lần khác ngươi lại có ba viên, vừa vặn thắng nàng, nha đầu, ngươi còn dám nói chuyện này không có quan hệ gì tới ngươi?
Ứng Xảo Xảo đối mặt uy áp của Kim Đan cảnh, bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, ngay cả động cũng không dám động.
– Có phải ngươi sử dụng quỷ kế gì hay không? Nhanh chóng khai báo cho lão phu!
Sở Thái Thượng thấy bộ dáng của nàng, càng tin tưởng vững chắc nàng biết được nội tình, quát lạnh một tiếng, trước người hiển hóa ra một cái đại thủ, bắt về phía nàng, muốn từ trên người nha đầu kia ép hỏi ra tình hình cụ thể.
Đối mặt một trảo của Kim Đan cảnh, Ứng Xảo Xảo tự nhiên không có năng lực chống cự, thậm chí ngay cả năng lực lui về phía sau một bước trốn tránh cũng không có, trong lúc nhất thời chỉ hoảng sợ ngẩng đầu nhìn.
Nhưng lúc này, Hồ Cầm Lão Nhân một mực trầm mặc không nói khe khẽ thở dài, theo hắn thở dài, Hồ Cầm ở bên cạnh hắn run run, dây đàn không biết là cái gì chế thành, thoạt nhìn giống như lông ngựa, nhu nhược giòn mềm, vào lúc đó dây đàn đột nhiên không gió mà động, giống như bị bàn tay vô hình tác động.
Một thanh âm vang lên, cực kỳ đột ngột, lại mang theo một loại cảm giác xé rách khó tả.
– Hưu…
Cũng ngay khi tiếng đàn vang lên, một đạo kiếm quang vô hình chém về phía bàn tay của Sở Thái Thượng, Sở Thái Thượng kinh hãi, vội vàng lui về phía sau, chỉ thấy pháp thuật ngưng tụ thành bàn tay phân ra hai nửa, phong tuyết tràn ngập, giống như vòi rồng, mà trên mặt đất bất ngờ xuất hiện một kẽ nứt sâu không thấy đáy, vắt ngang trước người hắn và Ứng Xảo Xảo.
– Hồ Cầm đạo hữu, ngươi… ngươi cái này là ý gì?
Sở Thái Thượng kinh ngạc hét lớn, đối mặt Sở Vực đệ nhất nhân ra tay, ngay cả hắn cũng không dám khinh thường.
Hồ Cầm Lão Nhân không nói, thân hình phiêu diêu rơi xuống, như tiên lăng hư phù, sau khi rơi xuống dất, nhìn Ứng Xảo Xảo vẫy tay, Ứng Xảo Xảo hiểu ý, chạy tới phía sau hắn, Hồ Cầm Lão Nhân nhẹ nhàng vỗ vai nàng an ủi, sau đó nhìn Sở Thái Thượng nói:
– Nàng đã thắng thí luyện, chính là đệ tử thứ tư của ta, kế thừa Long Huyền Tranh, ngươi ở trước mặt ta muốn bắt nàng, là không để lão phu vào mắt sao?
Sở Thái Thượng có chút ngạc nhiên, ngẩn người nói:
– Thí luyện lần này có vấn đề! Tiểu cô nương kia tất nhiên sử dụng quỷ kế gì mới thắng, lão phu bắt nàng, cũng chỉ là muốn hỏi rõ ràng mà thôi…
Hồ Cầm Lão Nhân nói:
– Dù xảy ra vấn đề, lại há không phải là thiên ý? Nàng đã thắng, chính là đệ tử thứ tư của lão phu, nếu ngươi muốn hỏi nàng cái gì, cứ hỏi qua lão phu, còn dám một mình bắt nàng, lão phu chém gãy tay của ngươi!
– Ngươi…
Sở Thái Thượng giật mình, cực kỳ tức giận, lại ngoài ý muốn, một câu cũng nói không nên lời.
Sở Hoàng Thái Tử, Sở Từ công chúa thậm chí Âm Thị áo đỏ cũng ngạc nhiên, đáy lòng phát lạnh.
Hồ Cầm Lão Nhân luôn ôn hòa bỗng nhiên tức giận, thiên địa biến sắc, ai dám không cẩn thận?
Nhất là Sở Hoàng Thái Tử, ẩn ẩn cảm giác lúc Hồ Cầm Lão Nhân nói lời nói, thần thức như ẩn như hiện nhìn mình, trong nội tâm lập tức cảnh giác, nhưng lại minh bạch, Hồ Cầm Lão Nhân nói lời này, là nhằm vào mình!
Lúc trước mình đánh Ứng Xảo Xảo ba chưởng, tuy ở trong quy củ, nhưng Hồ Cầm Lão Nhân vẫn rất tức giận.
Mượn cơ hội nói chuyện với lão tổ, là đang đồng thời cảnh cáo mình…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Mê Vợ Không Lối Về [Dịch] Mê Vợ Không Lối Về](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Me-Vo-Khong-Loi-Ve.jpg)

![[Dịch] Vô Địch Hắc Quyền [Dịch] Vô Địch Hắc Quyền](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Vo-Dich-Hac-Quyen-SE-Audio-Truyen.jpg)

