- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 219 : Một người cũng không chạy được (c1091-c1095)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 219 : Một người cũng không chạy được (c1091-c1095)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Một người cũng không chạy được
Vô tình gặp phải trận ám sát đột nhiên này, phản ứng của Phương Hành hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của người bên cạnh.
Ngay cả truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc đang chuẩn bị nhạo báng cùng thần tử Song Sinh của Dạ tộc, Áo Cổ Tiểu Thần Vương của Hồng Hoang Cốt điện cũng kinh ngạc mở to hai mắt.
Dưới cái nhìn của bọn họ, đây chẳng qua là một trận ám sát thông thường mà thôi.
Dọc theo con đường này Phương Hành hẳn là cũng đã sớm chuẩn bị xong tâm lý, vị nữ tử vẫn làm bạn bên cạnh hắn cũng rõ ràng không bị thương nặng tới mức nguy hiểm tính mạng, hắn cần gì phải tức giận như vậy?
Mà đối với đám thích khách thì bị thực lực của Phương Hành làm vô cùng chấn kinh.
Không phải tin tức nói ma đầu kia chỉ có cảnh giới Nguyên Anh thôi sao?
Làm sao bây giờ khẽ động lại thể hiện ra thực lực kinh người như thế?
Xông lên phía trước nhất, lão tu tràn đầy sung mãn tiên phong đã là cao thủ Đế Anh đại thừa cảnh, là một vị ẩn sĩ được bọn họ trả một cái giá lớn mới mời ra được.
Nhưng không ai ngờ một vị cao thủ khó được như vậy lại bị tiểu ma đầu một phát đã bóp chết?
– Giết!
Cũng chỉ sửng sốt trong nháy mắt, theo sát phía sau lão tu, thích khách đứng thành hàng làm tiễn trận vọt tới gần trước mặt.
Thế xông của bọn họ quá nhanh căn bản là không có cách nào ngừng lại được.
Tuy lão tu cầm đầu đã bị Phương Hành một phát bóp chết, nhưng bọn họ muốn lui lại cũng không kịp rồi, chỉ có thể kiên trì vọt tới.
Dựa theo kế hoạch ban đầu trong nháy mắt cô lập Phương Hành tron ghư không, mỗi người đều mang một tấm thần phù, trên thần phù thần quang chói sáng, khói xanh lan tỏa, kết thành một đại trận, vây Phương Hành ở chính giữa.
Chỉ dựa vào chiêu thức ấy, là có thể nhìn thấy đám này cũng không phải một đám ô hợp.
Cho dù lựa chọn địa điểm mai phục hay là trận thế xung phong, thậm chí sau khi vọt tới phụ cần đều bày binh bố trận đâu ra đó, phối hợp, tế phù, ám sát đều là huấn luyện nghiêm chỉnh.
Vèo vèo vèo…
Trong nháy mắt bọn họ thành công bày ra đại trận, từng tia điện quang giống như sấm sét bao quanh người Phương Hành, trấn giữ trên không.
Còn bốn phương tám hướng chợt hiện kiếm quang của chư tu đan xen vào nhau, bổ về trung tâm.
Đội hình ám sát này thật sự là không kém, không chỉ bố trí cao minh, ngay cả chọn thích khách tới đây cũng không có ai yếu cả.
Cảm ứng từ trong khí cơ của bọn họ, Phương Hành đã phát hiện, trong những người này, yếu nhất chính là Nguyên Anh cảnh!
Đội hình mạnh mẽ nhưu vậy, ám sát bất ngờ không kịp chuẩn bị như vậy, nếu như Phương Hành vẫn còn ở cảnh giới Nguyên Anh, tối đa chỉ nắm chắc ba thành có thể thoát được tính mạng từ tay bọn chúng.
Hơn nữa cho dù trốn thoát thì bản thân chắc chắn cũng sẽ trọng thương, chỉ có điều… Lúc này không giống ngày xưa!
Một bước bước vào độ kiếp, cũng đã là cảnh giới hoàn toàn khác biệt, trong cảnh giới mang một chữ “tiên” rồi.
Huống chi, Phương Hành một lượt độ ba đạo lôi kiếp, đã bước một bước vào cảnh giới Tán Tiên trung giai rồi?
Nếu là trước đây, Phương Hành một lần độ ba lôi kiếp đã có thể làm chấn động những cổ thế gia ở Trung Vực rồi.
– Một đám chó hoang, cũng muốn thôn thiên?
Mặt mày Phương Hành đầy sát khí bị vây ở trong đại trận lại không mảy may hoảng loạn.
Giơ tay phải lên, ngũ chỉ khẽ vồ tạo thành hình móng, sau đó đưa về phía trước.
Ngũ chỉ xòe ra dường như lăng không bắt được cái gì đó, chỉ nhẹ nhàng nhắc tới.
Bên trong đại trận này tất cả mọi thư sđều đã rối loạn cả lên, lúc đầu lực đại trận cầm cố hắn lại trong nháy mắt này loạn thất bát tao.
Thần phù mà đám thích khách lấy ra nổ tung từng cái một, cũng là sức mạnh kinh khủng ẩn chứa bên trong một trảo này của Phương Hành đã vượt ra khỏi cực hạn của thần phù.
Cùng lúc đó, tất cả sức mạnh quanh người Phương Hành đều trở nên hỗn loạn, giao thoa với kiếm quang như một cái lưới lớn đang chém tới.
Lúc gần bay tới người của hắn bỗng nhiên nó trở nên vặn vẹo hỗn loạn, liên tiếp không ngừng vòng qua người hắn, vạch ra một hình cung cổ quái, sau đó chém tới thích khách đang vây quanh bốn phương tám hướng.
Trong nháy mắt đã có bảy, tám tên kiếm khách kêu lên thảm thiết, bị kiếm quang chém trúng, máu me đầm đìa chảy ra, kêu to rồi rơi xuống không trung.
Những người khác cũng hỗn loạn cả lên.
– Nộp mạng đi!
Phương Hành liếc mắt nhìn về phía một tên thích khách cách mình gần nhất, ngũ chỉ bắt một cái bóp thẳng về phía mặt tên thích khách kia.
– Không ổn…
Tên thích khách kia kinh hãi, hiển nhiên nhìn thấy thực lực của Phương Hành đã vượt xa khỏi tưởng tượng của gã làm kế hoạch ban đầu định ra không thể dùng được.
Nhìn thấy Phương Hành giơ tay chộp về phía mình làm gã sợ tới tuôn mồ hôi lạnh ầm ầm, luống cuống tay chân lấy ra một cái vỏ rùa, bên trên ngăm đen xưa cũ, có phù văn trời sinh ở bên trên mang theo khí quy trầm hồn, giống như một bức tường chắn trước người gã.
Mà chính gã thì đầu cũng không dám quay lại, nhanh chóng bỏ chạy vào hư không.
– Bộp!
Ngũ chỉ của Phương Hành chộp lên vỏ rùa làm vỏ rùa cứng rắn vô cùng hằn lên năm dấu ngón tay, nhưng không đánh nát nó mà hắn chỉ khẽ cau mày, ba dải lụa tiên phía sau đón gió bay bay, khí tức trong nháy mắt tăng vọt gấp mười!
Ầm!
Ngũ chỉ của hắn lần nữa dùng sức lần nữa đẩy tới, lần này không có gì ngoài ý muốn, mai rùa gặp phải đòn nghiêm trọng này nên một tiếng ầm vang nổ tung, từng mảnh nhỏ bay ra bốn phía làm không ít thích khách chưa kịp né ra bị găm phải máu me đầu đìa, còn bàn tay kia thì mở rộng vô hạn, càng lúc càng lớn, thế như có thể che trời bắt lại tên thích khách đã trốn ra ngoài trăm trượng.
– Cứu..
Tên thích khách quá sợ hãi, vô ý thức há mồm kêu to.
Nhưng mới nói ra được một chữ đã bị Phương Hành một phát bóp nát, hóa thành một chùm huyết vụ.
– Trốn… trốn đi…
Thủ đoạn hung ác độc địa của hắn quả thực là làm đám thích khách ở xung quanh bị dọa sợ, tan tác như chim muông, chạy trốn ra bốn phương tám hướng.
– Trốn không thoát!
Phương Hành thấp giọng cười nhạt, sau đó thân hình cao tận trời, vỗ một chưởng ra.
Dưới chưởng lực cuồn cuộn của hắn, ngay cả không trung đều bị nghiền nát thành từng mảnh, lực bao phủ của chưởng lực làm tất cả thích khách tức thì bị chấn động tới trong nghìn vạn lỗ chân lông trên người đồng thời phun máu, thần hồn cũng không kịp chạy ra khỏi thân thể đã bị hóa thành tro bụi rồi…
– Vù…
Ngay trong nháy mắt đó, trên đỉnh núi phía xa xa bỗng nhiên lại có một thanh tiễn mang độn tới, bay thẳng tới thân thể Phương Hành.
Tiễn mang kia nhanh tới kinh người, mang theo sự cực nhanh làm người ta không có cách nào hình dung được, thậm chí ngay cả thần thức đều không bắt được quỹ tích của nó.
Chỉ có điều Phương Hành phản ứng nhanh hơn, đã nhận ra nguy hiểm, thân hình hắn xoay chuyển, điểm ra một chỉ.
Một tiếng vang bịch vang lên, hắn bỗng nhiên điểm vào trên mũi tên, lực to lớn xé rách không trung cuồng bạo xuất hiện, một cây phù tiễn bỗng nhiên bị một chỉ của hắn làm hóa thành mảnh nhỏ, chỉ có điều sức mạnh khổng lồ ẩn trên nó cũng làm thân hình hắn hơi đông lại.
Ánh mắt như châm nhìn về phía trước, vừa vặn thấy bên ngoài ngàn dặm, phía sau một đám mây khí có một hắc ảnh lóe lên rồi biến mất.
Là tên thanh niên bắn ra mũi tên đầu tiên kia!
Mặt mày y kiệt ngạo, một thân khí thế hung ác, sau khi bắn ra mũi tên ban đầu lại chưa trốn đi, sau đó bắn thêm một mũi nữa.
– Muốn chết!
Con ngươi của Phương Hành đột nhiên co lại, sau đó ùng úng bước một bước ra, thân pháp tiêu dao được sử dụng, thiên địa dường như cũng treo ngược trong một chớp mắt này.
Trong hư không hiển hóa ra vô số cái bóng của hắn, mà những cái bóng đó kéo thành một đường thật dài như là xuất hiện trong nháy mắt hướng về một chỗ mây trôi.
Toàn bộ quá trình chưa tới thời gian gảy ngón tay một cái…
– Hửm?
Thanh niên mặc hắc y rõ ràng bị tốc độ kinh khủng của Phương Hành làm hoảng sợ hơn, thân hình trốn vào trong mây trôi, đào tẩu cực nhanh.
Chỉ có điều Phương Hành đuổi quá nhanh, thân hình như một đám mây đen, đã che khuất bầu trời đuổi tới.
Lúc này trái tim hắn giận dữ, tỏa ra khí thế độc ác đuổi tận giết tuyệt, một người cũng không muốn để lại.
Ngay cả truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc dường như cũng bị xuất thủ cuồng bạo của hắn dọa sợ, cho tới lúc này mới kịp phản ứng lại, giương mắt lên nhìn, xung quanh đây thây phơi khắp nơi, thích khách tử thương vô số, trên mặt cũng không khỏi lóe lên một tia tối tăm, cực lực khống chế mình nở một nụ cười.
Thân hình phi lên tay áo bay bay, tựa như ghé qua trong hư không rồi nhanh chóng chạy tới…
Cũng ngay lúc Phương Hành dùng một chưởng tóm về phía trước, y bỗng nhiên giơ tay lên đẩy Phương Hành quanh người là sức mạnh kinh khủng, nhẹ nhàng đè lên tay Phương Hành, cười một tiếng sang sảng tồi thấp giọng khuyên nhỏ:
– Thông Thiên tướng quân chớ gấp gáp, hãy để cho tiểu vương tới giúp ngươi bắt thích khách…
Phương Hành quay đầu lại nhìn y, con ngươi như châm.
Người này lại có thể đuổi tới mình sau khi mình thi triển tiêu dao thân pháp toàn lực, thậm chí còn có thể xuất thủ đẩy kình khí khi mình đang chuẩn bị đánh ra một kích kinh khủng, ngăn mình lại, thực lực thực sự có phần thâm tàng bất lộ, chí ít sẽ không thua Tán Tiên trung giai.
Mà càng làm đáy lòng Phương Hành dâng lên lửa giận ngập trời là bởi vì khi hắn nhìn thấy Thái Uyên xuất thủ bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề…
Mình đang sắp đuổi được thích khách rồi, vì sao y lại muốn ngăn mình lại?
Mà biểu hiện của đám thích khách này cũng rất cổ quái, thực lực của bọn chúng xác thực không kém, nhưng tại sao lại dám đến ám sát mình?
Lẽ nào bọn họ không biết đồng hành với mình còn có chí ít ba vị đại nhân vật của Thần tộc không kém mình hay sao?
Cho dù là một bầu máu nóng, không ám sát mình không được nhưng cần gì phải cử chân thân đến đây mà không dùng pháp tướng?
Ban đầu hắn lửa giận công tâm, không suy nghĩ nhiều, bây giờ lại thoáng bình tĩnh lại, trong nháy mắt khám phá ra rất nhiều điểm đáng ngờ.
Như vậy đám thích khách này làm thế nào biết trước được lộ tuyến của đoàn mình?
Một nhóm cao thủ như vậy làm thế nào có thể lui tới ở khu vực sinh linh Thần tộc trông coi nghiêm mật được?
Trong lòng có những điểm đáng ngờ này, lại nhìn về phía ánh mắt của truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc, lửa giận trong lòng hắn đã bốc lên!
Đây là hành động thử dò xét sao?
Vì thăm dò mình, liền không tiếc bắn trước một mũi tên bắn chết người bên cạnh mình?
Bọn họ cũng không biết bí mật Dao Trì tiểu công chúa có thể sống lại ở bên cạnh mình, mũi tên kia hẳn là muốn lấy mạng của nàng đi!
– Ha ha, không dám làm phiền đại giá, đám người kia dám ám sát ta, vậy nên để ta thu phục bọn chúng mới tốt…
Trái tim Phương Hành giận dữ, nét mặt lại nở nụ cười.
Hắn biết truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc tới gần mình chính là muốn ngăn mình lại, vừa rồi lúc mình hạ sát thủ phản ứng quá mãnh liệt nên y căn bản không có thời gian ngăn cản.
Mà lúc này mình đuổi được thanh niên mặc hắc y kia thì y tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Hắn ý thức được điểm này liền đột nhiên nhếch miệng cười, lật tay nắm lấy cổ tay của Thái Uyên, đáy mắt lóe lên hung mang.
– Ta có thể bảo đảm, bọn họ một người cũng không chạy được!
Chương 1092: Gây ra đại hoạ
Khí thế hung ác của Phương Hành quá nặng, cho dù truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc cũng chấn động trái tim, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Phương Hành.
Mà cùng lúc đó, Phương Hành cũng cười, mi tâm sáng lên, một vệt thần quang phi độn ra ngoài.
Bên ngoài trăm trượng lại hóa thành một dáng vẻ của hắn, chỉ là ba đầu sáu tay, ma khí lành lạnh, hoàn toàn khác với bản thể tiên phong đạo uẩn hiện nay của hắn, chính là ma thân của hắn biến ảo ra, phía sau sinh ra một đôi Kiếm Ma đại sí vỗ vào hư không rồi lướt dọc trăm nghìn trượng, tốc độ nhanh đến mức khó có thể hình dung.
Thanh niên mặc hắc y cầm cung lúc bị Phương Hành đuổi theo đã hiểu được lợi hại, vội vã đào tẩu, hơn nữa Phương Hành còn bị Thái Uyên ngăn lại.
Trong một khắc dây dưa như thế đã sớm thoát được ngay cả cái bóng cũng không còn.
Chỉ là Phương Hành đã khác xưa, ma thân vọt tới cửu thiên, ánh mắt liếc bốn phía, phạm vi nhìn có thể bao quát nghìn vạn dặm, cũng không phát hiện ra bất kỳ đầu mối nào liền lập tức biết người kia cũng không phải đã chạy trốn mà là ẩn núp ở phụ cận, nói vậy cũng đã thi triển pháp môn yểm tức nào đó, dường như dung hợp với thiên địa thành một thể.
– Phá Nịnh ma nhãn!
Phương Hành thấp giọng quát, trung tâm ma thân, con mắt thứ ba dựng thẳng lên, ma quang lành lạnh càn quét một khu vực.
Hiện nay, con đường tu hành của hắn đã đi được một nửa, tiên thân Trúc Cơ, củng cố tu vi, ma thân cũng chủ tu các thuật thức sát phạt.
Nói đơn giản thì chính là một tu chính, một tu kỳ!
Mà ở trong Hồng Hoang Cốt điện, sau khi trong lúc vô ý có được Thái Thượng Cầu Đạo kinh lại không chỉ động tới huyền cơ bước vào cảnh giới Độ Kiếp, Cầu Đạo kinh là một loại kinh văn huyền bí lĩnh ngộ, một loại tìm tòi phương hướng nghiên cứu đại đạo có thể hiểu thành một loại thuật thôi diễn, là loạn thần thông thuật pháp có thể tăng tu vi căn bản của bản thân đã lâm vào bình cảnh mà không có cách nào tiến thêm một bước nào nữa, thôi diễn ra một cảnh giới cao hơn.
Kinh văn này không chỉ bản thể của Phương Hành có thể tu hành, sau khi ma thân tu hành có tác dụng còn lớn hơn nữa.
Ma tương ba đầu sáu tay vốn truyền thừa từ thượng cổ, là một loại thần thông tu luyện thân thể, nơi cất giấu những vật quý
Trước kia Phương Hành tu luyện thành ba đầu sáu tay, nhưng không biết bước tiếp theo nên tăng lên như thế nào.
Mà Thái Thượng Cầu Đạo kinh lại giúp hắn lần nữa thôi diễn ra con đường tiến cấp của thần thông thuật này, từ nguyên bản đến căn bản, khám phá ra tiềm lực mới…
Một ma nhãn này chính là thần thông bên trong đó.
Trước đây ma nhãn này có thể khám phá ra huyễn thuật thậm chí là tạo thành tấn công tâm linh với kẻ địch hình thành huyễn thuật.
Mà bây giờ có thể tới một mức độ nào đó trực tiếp xem thấu bổn nguyên thiên địa, xé đi tất cả ngụy trang làm mọi thứ đều chân thật hiện ra trước mắt.
Nói đơn giản thì trong phạm vi mà ma nhãn có thể nhìn tới, tất cả ngụy trang đều không thể che giấu được.
– Vèo!
Ma nhãn của Phương Hành đảo qua rồi ánh mắt liền rơi vào một đám mây ở góc tây bắc thoạt nhìn không có gì lạ.
Sau đó sáu cánh tay của hắn giương nanh múa vuốt, một thanh trường kiếm ma ý sâm nghiêm xuất hiện trên một cánh tay, càng lúc càng dài hơn.
– Bốp!
Ma kiếm chém rụng, một đám mây trôi bị chém tứ phân ngũ liệt, bên trong lại có một người chạy ra.
Chính là thanh niên mặc hắc y tay cầm cung lớn, y to gan lớn mật biết tốc độ của mình không bằng Phương hành nên dứt khoát giả bộ đào tẩu, trên thực tế lại núp trong một đám mây, xem ra y vô cùng tự tin với Yểm Tức thuật của bản thân, cảm thấy có thể lừa gạt được Phương Hành.
Chỉ là lúc này đầy mặt là sự kinh hoàng, hiển nhiên không ngờ tới Yểm Tức thuật mà mình vô cùng tự tin ở trước mặt Phương Hành lại không chống nổi thời gian một hơi.
– Vù vù vù
Thanh niên mặc hắc y xoay người trên không trung rồi liên tục dựng cung lên, ba mũi phù tiễn phóng về phía Phương Hành, đồng thời thân thể nhanh chóng độn đi.
Ba thanh phù tiễn đều nhanh như điện chớp bắn thủng không trung, mang theo uy thế khủng bố đâm thẳng Phương Hành.
Rõ ràng đây là một môn thần thông lợi hại, không thể coi như không quan trọng.
– Lấy bản lĩnh của ngươi, ngoài ngàn dặm có thể hình thành uy hiếp với ta, ngoài vạn dặm ngươi có thể đào tẩu từ trong tay ta!
Ba con mắt của Phương Hành lành lạnh thấp giọng hét lớn:
– Nhưng trong nghìn dặm, ngươi chỉ như một con kiến hôi!
Ầm!
Lúc đang nói, sáu cánh tay của hắn đồng thời niết ấn.
Thi triển ra Bán bộ đại đạo pháp, ba thanh phù tiễn lập tức bị sức mạnh vô hình dẫn dắt, quỹ tích vặn vẹo ở trước người hắn, như không bị khống chế mà tà tà nhìn về bốn phía hư không.
Mà cùng lúc đó, Phương Hành nhanh chóng chạy về phía tên thanh niên hắc y, cánh tay thứ hai lại vung lên thật cao giơ một cái gương lên, cách không chiếu một cái.
Một tia bảo quang mông lung lập tức bao phủ thanh niên hắc y cách nghìn trượng.
Thiếu niên đang nhanh chóng đào tẩu kia rõ ràng bị kiềm hãm thân thể, dường như ngẩn ngơ tại chỗ…
Ở trước mặt Phương Hành, thời gian ngẩn ngơ như thế đã đủ để hắn chém chết thanh niên hắc y mười lần!
Ầm!
Thân hình mang theo hung uy vô tận vọt tới trước người tên thanh niên, ngũ chỉ giang rộng ra bóp lấy cổ của y, xách ở trong tay.
– Không ổn rồi!
Truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc rõ ràng là căng thẳng, trong lúc cấp thiết muốn đuổi tới cứu giúp.
– Ha ha, ta đã nói là không cần ngươi phải hỗ trợ!
Nhưng bản thể của Phương Hành lại vững vàng cầm lấy cổ tay của gã, mặt mỉm cười, ánh mắt lại lành lạnh.
Thái Uyên nhất thời giận dữ, hung ác trợn mắt nhìn Phương Hành một cái.
Phương Hành cũng nhìn thẳng vào ánh mắt của gã, hung quang bắn ra bốn phía, không hề hạ xuống thế hạ phong.
Mới rồi tên truyền nhân Minh tộc này lấn tới gần người đè cổ tay Phương hành xuống, bây giờ lại bị phản ngược lại.
– Thông Thiên tướng quân… đã có ám sát, chắc chắn có chủ mưu, không bằng giao hắn cho ta để nghiêm tra thẩm vấn, tất sẽ cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng!
Truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc rõ ràng cũng có chút cấp bách, tất cả chuyện này phát sinh quá nhanh chóng, thật sự là quá nhanh.
Gã còn chưa phản ứng kịp, Phương Hành đã đại hiển hung uy chém giết gần sạch đám thích khách này.
Cho dù gã không nhịn được mà xuất thủ cũng chỉ có thể nỗ lực bảo vệ được thanh niên cầm cung, nhưng gã vẫn không ngờ nhân tộc vẫn là nhân tộc, trò gian trá thần thông thuật pháp không phải Thần tộc bọn họ có thể sánh được.
Bên này mình ngăn cản một người, nhưng hắn lại lập tức bay ra thêm một người từ trong mi tâm, tiếp tục đuổi giết!
Nhìn thấy thiếu niên hắc y đã rơi vào tay Phương Hành, gã cũng chỉ có thể nói vòng vo, muốn lấy cớ thẩm vấn người chủ mưu đứng sau chuyện này để cứu thanh niên hắc y ra.
Dĩ nhiên, nếu rơi vào tay gã, rốt cục sẽ phát sinh chuyện gì thì chỉ có trời mới biết…
– Thẩm vấn chủ mưu? Ha ha, không cần!
Phương Hành thấy nét mặt của Thái Uyên khó che giấu được sự hoảng loạn lại thư thái như mới vừa ăn một cây nhân sâm, lúc này nở nụ cười thật sự từ đáy lòng, nhìn thẳng vào mắt Thái Uyên, nói:
– Ta biết chủ mưu là ai, không cần phải phiền phức như thế.
– Ngươi… đừng nên xằng bậy!
Truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc vừa thấy nụ cười của hắn thì biết hẳn là đã hỏng việc, vội vàng hét lớn.
Mà vào lúc này, ma thân của Phương Hành cũng đã mang theo thanh niên mặc hắc y xoay đầu lại, mặt nhìn truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc mà cười.
Sáu cánh tay kéo tứ chi và đầu của y, chậm rãi dùng sức.
Thân thể người trẻ tuổi kia lập tức phát ra tiếng động cổ quái…
– Ngươi dám giết ta? Có biết ta là…
Người trẻ tuổi kia hiển nhiên cũng sợ hãi, lớn tiếng kêu lên tựa như muốn nói ra thân phận của mình.
– Ta biết, ngươi là thích khách!
Ma thân của Phương Hành trả lời, sau đó dứt khoát dùng lực rào một tiếng, máu tươi bay khắp bầu trời.
Ầm!
Trong một chốc đó, truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc rốt cục không kềm chế được nữa mà dứt khoát trở mặt, một thân minh khí đột nhiên bạo phát.
Ở gần gã nhất, bàn tay đang cầm lấy cổ tay gã của bản thể Phương Hành đột nhiên biến sắc, trong giây lát lui ra ngoài hơi trăm trượng.
Lúc này, truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc thể hiện thực lực chân chính, chỉ có thể nói là đáng sợ.
Sức mạnh ngập trời đó quả thực còn đáng sợ hơn so với một vài lão quái vật của cổ thế gia trong Trung Vực.
Ước chừng người này đã có thực lực không thua gì Độ Kiếp lục trọng rồi!
Nếu không phải bản thể Phương Hành có tiên đạo lồng lộng, căn cơ thâm hậu, chỉ lần này đã có thể chấn động tới tiên cơ bất ổn rồi.
Truyền nhân Minh tộc, người thừa kế mà Thần Vương chọn thực lực đáng sợ, quả nhiên không phải chuyện đùa!
Chỉ tiếc, tất cả đều đã quá muộn.
Truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc rõ ràng còn chưa hiểu Phương Hành, cũng không muốn nhanh vậy đã vạch trần chân tướng, luôn cho là Phương Hành làm việc không đến mức to gan như vậy.
Cho dù nhìn thấu một ít đầu mối cũng sẽ không dám chính xác xé rách thanh niên mặc hắc y nhưng lại không ngờ rằng Phương Hành vẫn thật sự dám hạ thủ hoàn toàn không nghĩ tới hậu quả.
Một người có thân phận quan trọng đến mức ngay cả mình cũng phải bảo vệ sự an toàn cho y, vậy mà đã bị giết rồi!
Ầm ầm bạo phát thực lực chân chính vọt thẳng tới ma thân của Phương Hành, gã cũng chỉ có thể ngơ ngác nhìn tất cả trước mắt.
– Ha ha, chẳng qua là vài tên thích khách mà thôi, Thái Uyên điện hạ hà tất phải để ý như vậy?
Giọng nói của Phương Hành cười thật thấp, vỗ tay một cái rồi ném tay cụt chân cụt trong tay đi, vẻ mặt nhẹ nhàng như mây trôi.
– Ngươi…
Vào giờ khắc này Thái Uyên dùng ánh mắt mắt lạnh lùng trừng mắt nhìn Phương Hành, hung quang lóe lên, lửa giận khó đè nén.
– Ta làm sao?
Ma thân của Phương Hành cười hì hì nhìn về phía Thái Uyên, trong mắt tỏ rõ sự khiêu khích.
Mặt mày Thái Uyên là sự giận dữ, xem ra hận đến mức không thể cắn người, chỉ có điều công phu dưỡng khí của gã không tệ, hoặc như là nghĩ tới điều gì, từ từ, lửa giận lại chậm rãi tiêu đi, nở tiếu ý âm lạnh:
– Ngươi gây ra đại hoạ rồi!
– Họa gì mà tính là lớn?
Phương Hành không thèm để ý tới, nụ cười nhạt nhưng đáy mắt sự hung tính còn đậm hơn so với Thái Uyên.
Bây giờ hắn đã vô cùng xác định, thanh niên mặc hắc y này, bao gồm cả đám thích khách trước đây bị hắn giết tuyệt đối là do Thái Uyên âm thầm sắp xếp.
Nhưng người này bao gồm cả thanh niên mặc hắc y hiển nhiên đều đã đầu phục tu sĩ nhân tộc, ra vẻ của nghĩa sĩ nhân tộc tới ám sát mình, nói là thăm dò mình cũng được, hoặc có dụng ý khác với hắn cũng thế, hắn lười để ý tới.
Nói ngắn lại, nếu ngươi dám sắp xếp người đến xò xét ta, ta giết sạch bọn chúng để xem tổn thất của người nào lớn hơn, người nào đau lòng hơn…
Thái Uyên của Minh tộc lúc này đã bình tĩnh một cách kỳ dị, ánh mắt nhìn vào một chỗ, nhẹ giọng nói:
– Ngươi sẽ nhanh chóng biết thôi.
– Hừm?
Trái tim Phương Hành khẽ nhúc nhích, cũng nhìn theo con mắt của gã.
Ở nơi hắn mới vừa xé rách thanh niên mặc hắc y, huyết nhục tàn lưu lại trong hư không lúc này lại không biến mất mà giống như hỏa diễm, bắt đầu cháy rừng rực.
Bên trong hỏa ảnh có thể nhìn thấy thần hồn mà người trẻ tuổi kia lưu lại đang mang sự không cam lòng đầy mặt, tàn khốc giống như một hài tử oán độc, trong sự mơ hồ như có thần niệm đứt quãng phóng ra ngoài:
– Cha… Cha… Ta không muốn chết… Ta không muốn chết… Hắn đã giết ta… Ma đầu kia lại dám giết ta… người phải báo thù cho ta đó…
– Ầm!
Sau mấy hơi khi linh diễm dấy lên bỗng nhiên thiên địa bỗng nhiên treo ngược, không phân biệt trên dưới, có một ánh mắt từ hướng cực bắc nhìn Phương hành, mơ hồ có thể cảm nhận được một giọng nói khiếp sợ đang tự lẩm bẩm:
– Con ta… chết rồi?
Chương 1093: Ba lần đi qua bên cạnh địa ngục
– Ở đâu lại có một lão quái vật cường đại đến mức biến thái như vậy đến đây chứ?
Chư tu có mặt ngoại trừ truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc ra, cho dù là Phương Hành hay là Áo Cổ Tiểu Thần Vương, thậm chí là thần tử của Dạ tộc cũng đều thấy kinh hãi, ánh mắt không dám chớp nhìn về phía trên không trung đang tê liệt.
Sự kinh nghi trong lòng bọn họ đã khó có thể hình dung được, nhất là Phương Hành.
Mình chẳng qua là thuận tay giết một con chó săn thủ hạ của Thái Uyên mà thôi, sao lại dẫn động tới tồn tại bậc này tới đây? Mấu chốt nhất là nhìn dáng vẻ của lão giả đang gầm thét trên không trung, rõ ràng chính là nhân tộc, không chút giả tạo nào!
– Con ta… Con ta chết rồi…
Đầy mặt lão giả là sự bi thương nhìn ngọn lửa đỏ ngòm còn đang thiêu đốt giữa không trung, đáy mắt tụ tập hận ý khó có thể hình dung được.
– Là ai? Ai dám giết con ta?
– Là ai? Dám không để lão phu vào mắt?
Lão giả mở miệng hét lớn, giọng của lão không ai có thể nghe thấy được, dù sao lúc này lúc còn không biết ở bên ngoài mấy chục triệu dặm có ai, chỉ đang lấy đại thần thông xé rách không trung, ánh mắt vượt qua nghìn vạn dặm mới nhìn thấy tất cả phát sinh ở đây, chỉ có điều hiển nhiên là tu vi của lão quá mạnh mẽ, đã mạnh đến mức chư thiên kiêu Thần tộc có mặt cùng Phương hành đều khó mà lý giải được.
Trái tim lão đang cuồng nộ, dẫn tới tiếng sấm rền liên tiếp trong thiên địa, giống như có người đang điên cuồng hét lên, chấn động sơn dã sông ngòi, điên cuồng trút sự bi thống điên cuồng của lão vào tai của mỗi người!
Xung quanh có không biết bao nhiêu sinh linh Thần tộc lúc này đều đã đau khổ che lỗ tai lại, lăn lộn ngã xuống mặt đất.
Ngay cả đám Phương Hành cũng đều là sắc mặt khó coi, lấy khí huyết tu vi của thân thể chống đỡ khí độ cuồng bạo này.
– Tiểu nhi, bất luận ngươi là ai, lão phu nhất định sẽ giết ngươi!
Lão giả kia bi thương, sau đó chính là sự cuồng nộ, ánh mắt hung hăng khoét tới người Phương Hành.
Hiển nhiên từ bên trong ngọn lửa màu đỏ ngòm còn chưa tan hết, oan hồn oán khí của thanh niên hắc y, lão đã nhìn thấy Phương Hành, biết là do hắn gây nên!
Sau một lời phẫn nộ của lão nói với Phương Hành, giữa không trung cũng hỗn loạn tưng bừng.
Vân trụy tinh tà, nhật trầm mộ khởi!
Rõ ràng đang chính ngọ đầu hè nắng gắt chói chang, vào giờ khắc này lại như chìm vào đêm tối.
Sau đó, giữa thiên địa, gió cuốn vân gào, chợt có một luồng sát khí sâm nhiên kéo tới từ phương bắc xa xôi.
Đó là một tiễn quang như vệt tinh quang mang theo khí thế hung ác khó có thể dùng lời diễn tả được.
Đây rõ ràng là một mũi tên mà lão tu đang tức giận không ngừng từ một nơi xa không biết tên bắn ra, muốn báo thù cho con lão.
Mũi tên kia không biết đã chuyển tiếp mấy chục triệu dặm, trong chớp mắt đã tới nhắm thẳng vào giữa trán của Phương Hành.
Vào giờ khắc này, sắc mặt của Phương Hành đại biến, con ngươi như châm nhìn thẳng về phía tiễn quang kia, cùng lúc đó giơ tay lên chống đỡ.
Mới rồi lúc hắn truy sát thanh niên mặc hắc y đã từng nói, bằng vào tài thần thông bắn cung của người trẻ tuổi kia, ngoài ngàn dặm có thể uy hiếp được mình, nguyên nhân chính là phù tiễn thuật khác với thần thông bình thường, ở gần sẽ dễ dàng cảnh giác được, ở xa thì uy lực không đủ, vì vậy chỉ có thể ở trong một khoảng cách nhất định mới có thể phát huy uy lực tới tối cường.
Còn lúc thanh niên mặc hắc y xuất tiễn chỉ có thể ở ngoài ngàn dặm phát huy phù tiễn thuật tới mức mạnh nhất, điều này hiển nhiên là y còn chưa tu luyện tới, so với lão giả này thì kém xa.
Lão giả này, xa xa ngoài nghìn vạn dặm, một mũi tên phóng tới đã giống như đại đao kề lên cổ Phương Hành.
Ầm!
Trong nháy mắt hắn bày ra ít nhất mười thần thông phòng ngự, ngay cả trên không cũng đã hoàn toàn bị hắn làm cho vặn vẹo.
Nhưng mũi tên kia đến lại dễ như trở bàn tay, trong nháy mắt hủy tất cả phòng ngự của hắn trong vô hình.
Đây là thần thông cường đại cỡ nào?
Lúc này Phương Hành cũng không nhịn được muốn gào rống.
Lão giả kia hẳn không phải là Thần Vương, lão rõ ràng là tu sĩ nhân tộc!
Nhưng nếu là tu sĩ nhân tộc làm sao có thể sở hữu kỹ năng mạnh như vậy?
Chẳng lẽ, lão chính là một vị Thánh Nhân mà thế gian đang bàn tán ầm lên đó sao?
Chỉ là tất cả suy nghĩ trong đầu đều đã không kịp nhìn ra kết quả, một mũi tên của lão giả đã phóng tới, xông phá tất cả phòng ngự của hắn, sau đó đàng hoàng bắn trúng vào thân thể của hắn.
Phương Hành ba đầu sáu tay một câu cũng chưa kịp nói, hai tay còn duy trì tư thế nhấn ra về phía trước, sau đó gương mặt âm trầm cúi đầu nhìn thoáng qua cái lỗ lớn ở ngực, thân thể bắt đầu xuất hiện vết rách vô tận, cuối cùng bùm một tiếng hóa thành một chùm huyết vụ, sau đó hóa thành từng tia tinh khí tiêu tan thành mây khói.
Không trung chỉ có một viên xá lợi từ trong tim của hắn xoay tròn rơi xuống mặt đất.
– Phương Hành?
Một cảnh tượng kinh khủng như thế làm mọi người ở xung quanh sợ ngây người, đồng thời mở miệng hét lớn.
Bên ngoài nghìn vạn dặm, một mũi tên bay tới trực tiếp bắn chết Phương Hành ba đầu sáu tay, làm cho bọn họ còn tưởng rằng người mất mạng là bản thể của Phương Hành.
Chỉ có điều rất nhanh bọn họ liền phản ứng lại, đó cũng không phải là Phương Hành thật, chỉ là ma thân của hắn thôi!
Bản thể chân chính của Phương Hành lúc này cũng chau mày, sắc mặt tái xanh, hầu như không chút nghĩ ngợi mà phất tay áo, ở trên không trung lấy ra một cái khô lâu, sau đó phi thân nhào tới, cả người đều ở bên trong khô lâu, ánh mắt không ngừng lóe lên sự hung ác độc địa…
– Vậy mà lại không phải bản thể?
Lão giả ở bên ngoài ngàn dặm hiển nhiên cũng có chút ngoài ý muốn, sau đó chợt quát lên:
– Ngươi trốn không thoát được!
– Vèo!
Lại có một mũi tên phóng tới giống như một tia lưu tinh từ cực bắc xuyên qua không trugn mà tới.
Mũi tên của lão thực sự quá nhanh, quá mạnh mẽ!
Phương Hành hiện nay cũng là nhân vật Tán Tiên đã vượt qua ba đạo lôi kiếp, nhưng lúc này căn bản không nắm chặt có thể đỡ được.
Hắn thậm chí không chút nghi ngờ, nếu không có mũi tên thứ nhất của lão giả kia bắn về phía ma thân của mình, lúc này mình đã tan thành mây khói rồi!
Cho nên lúc này hắn cũng chỉ có thể sắc mặt tái xanh, lấy khô lâu ra bảo mệnh.
Đây là dị bảo thô sáp lấy được trong Hồng Hoang Cốt điện.
Lúc Hồng Hoang Lão Long Vương quyết định thi triển kế hoạch này cố ý lấy ra ngoài, nhìn như giam giữ hắn, trên thực tế là dùng như một pháp bảo để bảo vệ hắn, uy lực vô cùng, kiên cố không thể động tới.
Phương Hành thật sự không nắm chắc bằng vào sức mạnh của bản thân tiếp được mũi tên kia, chỉ có thể nhờ sự giúp đỡ của dị bảo này, hy vọng có thể giúp mình đỡ phù tiễn này.
– Bịch!
Hầu như trong nháy mắt mũi tên thứ hai cũng đã bắn tới trên khô lâu, phát ra một tiếng rung mạnh.
Giống như tiếng sấm rền tập kích cuồn cuộn, không trung dấy lên một hỏa cầu lớn giống như mặt trời trên bầu trời.
Một bên kia của hỏa cầu, cốt lâu to lớn mang theo Phương Hành không biết bay xa lắm không, giống như một ngôi sao băng…
Mà bên trong cốt lâu, Phương Hành bị ngã tới thất linh bát lạc, nhưng hiển nhiên hắn còn sống.
Lúc mũi tên thứ hai này kéo tới, hắn đã đưa ra lựa chọn chính xác, dùng cốt lâu kia đỡ mũi tên thứ hai.
Tuy hắn đang ở trong cốt lâu cũng rõ ràng cảm tháy cốt lâu này bị chấn động mạnh, suýt nữa đã nổ tung, nhưng rất may là cốt lâu quả nhiên giống như Hồng Hoang Lão Long Vương nói, kiên cố không thể động tới.
Cho dù Thánh Nhân xuất thủ chỉ sợ cũng không thể dễ dàng làm nó bị hư hại được…
Lão giả kia tuy đáng sợ nhưng dù sao ách Phương Hành quá xa, sau khi xuyên qua nghìn vạn dặm, phù tiễn đã không đủ lực làm hao tổn cốt lâu này nữa.
– Ồ ha ha, chỉ là một cái đầu lâu người chết cũng muốn giữ mạng cho người mà lão phu muốn giết sao?
Lúc này Phương Hành bị cự lực của mũi tên kia đánh bay, ngay cả Áo Cổ Tiểu Thần Vương và mọi người khác gần trong gang tấc cũng không biết hắn sống hay chết, nhưng lão giả bắn ra phù tiễn lại hiển nhiên cảm ứng được.
Hai mũi tên liên tiếp của lão đều không thể giết được người đã giết con trai mình, đã tức giận khó kiềm chế, điên cuồng hét lớn rồi lão dường như đang nhanh chóng di chuyển, sau đó mũi tên thứ ba bắn tới!
Lại là một mũi tên khiến người ta sợ hãi!
Tung hoành nghìn vạn dặm, một mũi tên lấy mạng người…
Lúc này ngay cả Phương Hành cũng không dám chắc cốt lâu có thể chống đỡ được hay không…
Trong lòng hắn nén một hơi, chỉ cảm thấy không cam lòng!
Cả đời này, thật vất vả tung hoành đi tới bây giờ, kết quả nếu cứ vậy dễ dàng chết dưới mũi tên này hay sao?
Thậm chí hắn sắp chết còn không biết lão giả kia là ai!
Chỉ có điều cũng may, trải qua sự kinh thế hãi tục của hai mũi tên trước, trên đại địa Thần Châu trầm trầm rốt cục đã có phản ứng.
Không biết có bao nhiêu đại tu bình thường ẩn giấu khí tức đã bị kinh động tới, thần thức bay ra thăm dò sức mạnh cổ quái đang phi hành trong trời đất này.
Ầm!
Người đầu tiên xuất thủ ở Thần Châu Bắc Vực, một luồng khí tức bay lên bỗng nhiên hóa thành một đám quái vân u minh nhìn như kim quang vô hạn lại sâu sắc lộ ra huyết khí âm hàn.
Mà ở bên trong kim vân thì hóa ra một giáp sĩ người khoác kim giáp không biết thân cao bao nhiêu.
Gã xông tới cửu thiên bay tới, một cái đại thủ bỗng nhiên vươn lên trên cao, lúc mũi tên thứ ba bay từ không trung Bắc Vực Thần Châu tới môt phát cầm vào tay, sau đó quái lực trong lòng bàn tay biến mất, hóa giải sức lạnh kinh khủng trên mũi tên.
Vù vù vù vù…
Phù tiễn tuy mạnh nhưng sức mạnh bên trên lại đang điên cuồng bị quái lực trên bàn tay to kia hóa giải, đột nhiên ngừng lại.
– Lớn mật, thần thánh phương nào, không đê rý tới thân phận làm tổn thương sinh linh Thần tộc của ta như thế?
Bên trong kim vân, tồn tại cản mũi tên đang thấp giọng quát chói tai, giọng nói cuồn cuộn tập kích toàn Thiên Nguyên.
– Là sư tôn ta…
Từ xa cảm ứng được tồn tại kia xuất thủ, ngay cả truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc cũng ngẩn người, tự lẩm bẩm.
Lúc này kẽ nứt mà lão giả kia xé rách trên không trung vẫn còn tồn tại, cho nên bọn họ cũng có thể cảm ứng được một đoạn đối thoại, còn nếu nhìn bằng nhục thể và thần thức của bọn họ căn bản không biết bên ngoài mấy chục triệu dặm phát sinh đối thoại gì.
– Cửu U Thần Vương, ngươi tránh ra cho lão phu, bất kể người nọ là ai, dám giết con trai ta ta liền bắt hắn phải đền mạng!
Lão giả kia tức giận phẫn nộ rống lên, chân trời phương bắc cuồn cuộn mây đen cuồng bạo khó hình dung.
– Ha ha, hóa ra là hậu nhân của Bồng Mông, lá gan của ngươi cũng không nhỏ, từ khi nào dám ra lệnh cho bản vương rồi?
Cửu U Thần Vương bay lên giữa không trung của Thần Châu Bắc Vực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn phương bắc, khẩu khí không chút yếu thế.
– Lúc Thần tộc các ngươi phủ xuống Thiên Nguyên, tộc ta vẫn chưa nhiều chuyện, hiện tại lão phu muốn báo thù, ngươi tốt nhất cũng đừng nên nhiều chuyện…
Lão giả giận dữ hét lớn, ngầm có ý uy hiếp.
– Làm càn!
Tộc trưởng Minh tộc, cũng là một trong mười đại Thần Vương của Thần tộc – Cửu U Thần Vương nghe xong lời ấy lại thấy giận dữ, lành lạnh cười nói:
– Mũi tên của ngươi chỉ vào Nam Vực, đồ đệ ta cùng với người mà Thần Chủ điểm danh muốn gặp đều đang ở đó, bản vương sao có thể cho ngươi bắn bừa được? Còn dám vọng ngôn nói cái gì mà nhiều chuyện hay không… ba nghìn Thần tộc ta giáng xuống, người người tán loạn, người thuận theo được sống, người làm trái phải chết, đâu ra đạo lý cho ngươi giao dịch? Bản vương chẳng qua là không muốn làm thêm việc vặt vãnh nên mới tạm thời tha cho ngươi bảo vệ mấy con cá lọt lưới ham sống sợ chết, vậy mà thật coi chỗ ngươi là khu vực cấm của Thần tộc hay sao? Có tin đợi bản vương rảnh tay, người đầu tiên suất binh tiêu diệt sẽ là Tù Tâm nhai các ngươi hay không?
Chương 1094: Trả lại ngươi mười mũi tên
Cửu U Thần Vương nói không chút khách khí, nói luôn mồm tựa như căn bản không để cấm khu này vào mắt, nhưng sự phẫn nộ trong tim lão giả kia khôn kể, sát khí khó tiêu.
Đối mặt với Thần Vương Minh tộc trấn thủ Thần Châu lại không hề sợ hãi, dường như là cắn răng rống lên:
– Từ Tâm nhai vẫn ở đây, Cửu U Thần Vương, nếu ngươi có can đảm thì đến san bằng Tù Tâm nhai ta thử xem!
– Ha ha, sớm muộn gì cũng sẽ lĩnh giáo tài nghệ bắn cung của Đại Thánh Hậu Nghệ, ngươi cần gì phải nóng lòng trong chốc lát chứ?
Cửu U Thần Vương cười to ha ha, vẫn chưa xuất thủ, chỉ nói nhưng cũng không rơi xuống hạ phong.
Mà vào lúc này, Phương Hành cũng chỉ trầm mặt xuống, vẫn không nói lời nào, hai mắt in hằn lửa giận, lộ hung tính.
Hắn cũng nhìn thấu tình hình có chút không bình thường.
Lão giả kia lại là người đứng đầu của cấm khu nào đó!
Sau khi Thần tộc giáng xuống, một vài lão quái vật hoặc tồn tại thần bí của Thiên Nguyên đã lâu không xuất thế chính diện chống đỡ với Thần tộc, nhưng ra tay che chở cho một số người cảu nhân tộc.
Mà sức mạnh của Thần tộc ngay lúc đó cũng không dám động vào bọn họ, vì vậy chuyện thế gian có cấm khu, những cấm khu này có chín nơi, được xưng là cửu đại cấm khu của Thiên Nguyên.
Mà chủ nhân của cửu đại cấm khu chắc chắn là cửu thanh trước đây của Thiên Nguyên, chín vị đại thần thông giả mà người tu hành sùng bái nhất…
Ngay cả Phù Dao cung cũng từng định đầu phục cấm khu để nhận được che chở.
Chỉ có điều sau một phen dự định, ba vị tiên cô Dao Trì lại cảm thấy đứng đầu cấm khu tuy có thể tạm thời làm Thần tộc phải kiêng kỵ, nhưng sợ rằng còn chưa có sức mạnh có thể chân chính đối kháng được với địa quân Thần tộc.
Hiện nay cấm khu cũng chỉ có tính an toàn tạm thời mà thôi.
Lần đó các nàng vẫn chọn đi tới Tịnh Thổ, cấm khu lớn nhất thế gian.
Cho dù thế nào Phương Hành cũng không ngờ tới mình hôm nay lại kết thù sâu tựa biển với một vị đứng đầu của cấm khu.
Chỉ là làm cho hắn không hiểu là, đứng đầu cấm khu rõ ràng là địch không phải bạn với Cửu U Thần Vương, căn bản không không phải là người cùng một đường!
Như vậy, con trai lão già này tại sao lại cùng một giuộc với truyền nhân của Cửu U Thần Vương, đi cùng với nhau?
Trong lòng Phương Hành có một trăm phần trăm tự tin, thanh niên mặc hắc y, con của cấm khu chính là đã thương lượng với truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc tới ám sát mình, nhưng nếu thực sự đứng đầu cấm khu và Cửu U Thần Vương đã sớm trở mặt, cần gì phải diễn một vở tuồng như vậy cho mình xem chứ?
Lấy thân phận và thực lực hiện nay của mình, sợ rằng còn không đáng để hai người hắn làm như thế.
Ầm!
Áo Cổ Tiểu Thần Vương giương cánh bay lên, vỗ cánh, ánh mắt lo lắng nhìn Phương Hành, thấp giọng nói:
– Lần này phiền phức lớn rồi!
Phương Hành ngồi xếp bằng trong khô lâu lẳng lặng điều tức, nghe vậy thì nhìn thoáng qua:
– Lão đầu tử kia là ai?
Áo Cổ Tiểu Thần Vương lắc đầu thấp giọng nói:
– Ta chưa từng nhìn thấy người này, chỉ có điều có từng nghe phụ vương ta nói, Bắc Hải Tù Tâm nhai có một bộ lạc thần bí ẩn cư, tổ thượng chính là môn đồ của Đại Thánh Hậu Nghệ thái cổ, tên là Bồng Mông, học được tài bắn cung của Đại Thánh Hậu Nghệ, chỉ có điều lúc ở thái cổ có truyền thuyết nói Bồng Mông bởi vì trộm tiên đan ép thê tử của Hậu Nghệ Đại Thánh, kết quả chọc giận Hậu Nghệ Đại Thánh, giam cầm bộ tộc của Bồng Mông ở Bắc Hải, trấn áp long nhãn, vĩnh viễn không được xuất thế, truyền lưu đến nay trở thành truyền thừa một phương.
– Đại Thánh Hậu Nghệ thời thượng cổ?
Phương Hành nghe thấy lời này thì không khỏi nhíu lông mày.
Dù sao hắn đã từng bình tĩnh đọc sách mấy năm, đối với danh tiếng của một vài Đại Thánh thái cổ vẫn biết tới.
Danh tiếng của Đại Thánh Hậu Nghệ thực sự quá xa, tục truyền trong thời kỳ thái cổ có mười mặt trời liên tiếp, họa loạn nhân gian, chính là do Hậu Nghệ Đại Thánh xuất thủ liên tục diệt đi chín mặt trời, còn duy nhất một càn khôn trên thế gian, cho dù là trong truyền thuyết gì, Hậu Nghệ Đại Thánh đều là thần tiễn đứng đầu thiên địa.
Có người nói lúc ở đỉnh phong có thể dùng một mũi tên vượt qua vũ trụ, tàn sát chủng tộc tà ác ở ngoại vực.
Chỉ có điều truyền thuyết về ông ta trên thế gian nhiều nhất, trừ ông ta nhanh như tên bắn mười mặt trời ra lại là truyền thuyết của tê tử Hằng Nga Bôn Nguyệt của ông ta.
Mà truyền thuyết này liền có liên quan tới Bồng Mông!
Tục truyền Hậu Nghệ Đại Thánh cùng Cổ Dao Trì Tây Vương Mẫu có giao tình không cạn.
Tây Vương Mẫu từng luyện trường sinh đan tặng cho Đại Thánh Hậu Nghệ, nhưng xuất phát từ một suy nghĩ nên Đại Thánh Hậu Nghệ vẫn chưa dùng mà là tặng cho thê tử Hằng Nga giữ.
Không ngờ, ông ta chưa động tâm với trường sinh đan nhưng một tên học trò của ông ta, tên là Bồng Mông lại có tâm bất chính, thừa dịp ông ta ra ngoài liền lẻn vào nhà của Đại Thánh Hậu Nghệ trộm đan, kết quả bị Hằng Nga phát hiện ra.
Bồng Mông muốn giết Hằng Nga, rơi vào đường cùng, Hằng Nga chỉ có thể dùng trường sinh đan, sau đó thân bất di kỷ phi thăng thiên ngoại.
Việc này có cổ tạ ghi chép, hẳn là không thể giả, chỉ là chuyện phía sau thì không có cách nói cố định nào.
Có lời đồn dưới cơn thịnh nộ, Hậu Nghệ chém giết Bồng Mông, cũng có truyền thuyết Bồng Mông tự biết hẳn phải chết nên đã đầu phục cho yêu ma để bảo mệnh.
Mà bây giờ Phương Hành lần đầy nghe nói Bồng Mông lại bị Hậu Nghệ nghiêm phạt, con cháu đời đời bị vây khốn ở Bắc Hải không được xuất thế…
– Tù Tâm nhai của Bắc Hải là sau khi phản bội là tên gọi chính thống khi họ tới, hơn nữa khi con đường thông thiên chưa bị đoạn, chư tiên thượng cổ cũng đều không kết giao với bọn họ, cho nên bọn họ vẫn đàng hoàng ở Tù Tâm nhai Bắc Hải.
Tuy là có truyền thừa tài bắn cung tuyệt thế nhưng từ đầu đến cuối đều không có danh tiếng quá mức vang dội, cũng không ngờ bây giờ bọn họ lại có suy nghĩ xuất thế trong đầu, aiz, đáng tiếc, đệ tử của Tù Tâm nhai cũng không biết nghĩ như thế nào, vậy mà máu nóng dâng lên tới đây ám sát ngươi.
Bây giờ lại bị ngươi giết rồi, Tù Tâm nhai trước đến nay đều là đơn truyền nhất mạch, bây giờ ngươi chặt đứt mạch của bọn họ, thù này lớn như biển lớn, Tù Tâm Nhai chủ sợ là không đội trời chung với ngươi!
Áo Cổ Tiểu Thần Vương nhẹ than, trong khẩu khí cũng có chút oán giận.
Gã còn chưa nhìn thấu sự mờ ám trong trận ám sát vừa rồi, còn tưởng rằng vừa rồi thực sự là một trận ám sát thông thường, đáy lòng cũng không khỏi cảm thấy sát tính của Phương Hành quá nặng.
Cho dù những người đó tới ám sát hắn cũng là chốc lát nóng máu, hắn lại tàn sát toàn bộ nên dẫn tới đại họa!
Phương Hành cũng không giải thích, chỉ là đôi mắt có vẻ vô cùng thâm trầm.
Sự cổ quái trong chuyện này sợ rằng không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Chỉ trong chớp mắt lại thấy truyền nhân Thái Uyên của Minh tộc đang quăng ánh mắt thâm độc về phía mình, trong lòng càng thêm tức giận.
Chẳng lẽ là con trai của đứng đầu cấm khu, nói lý ra cấu kết với truyền nhân của Minh tộc lại không ai biết sao?
Mà vào lúc này đột nhiên trên không như đuốc, có hai ánh mắt lành lạnh nhìn về phía Phương Hành:
– Tiểu tạp chủng, trước đây ngươi không chuyện ác nào không làm, trêu chọc xung quanh cũng cho qua đi, bây giờ lại còn sẵn sàng góp sức cho Thần tộc càng làm muôn người mắng mỏ, tội không thể tha, hôm nay có người hộ tống cho ngươi nên tạm tha cho ngươi một mạng, nhưng lão phu cũng muốn xem thử, dưới tay ta ngươi có thể được cứu thoát mấy lần, sống được thêm bao lâu nữa?
Cũng là đứng đầu cấm khu khó có thể dằn được sự ai oán trong lòng, không tiếc thi triển thần thông gắt gao nhìn về phía Phương Hành.
Lấy tu vi của người kia, một ánh mắt như vậy nhìn về phía Phương Hành, uy áp mơ hồ khiến người ta khó chịu nổi.
Nhưng cũng đúng lúc này, Phương Hành cũng lạnh lùng mở mắt đón thẳng hai con mắt đang nhìn mình.
Không nỗ lực giải thích gì, cũng không cầu xin tha, không biện giải.
Phương Hành chỉ nhìn chòng chọc vào lão, lửa giận khó đè nén được, nghiến răng nghiến lợi bỗng nhiên hắn đứng lên từ trong cốt lâu, đưa ra ba ngón tay từ từ lung lay, giọng nói dường như là nặn ra từ trong hàm răng, hung hăng nói:
– Lão thất phu, ngươi nhớ kỹ cho ta, ta không cần biết ngươi là truyền nhân Đại Thánh cái gì, đứng đầu cấm khu gì đó, ta chỉ muốn ngươi nhớ kỹ, ngày hôm nay ngươi bắn ta ba mũi tên, từng mũi đều muốn lấy mạng của ta, trong vòng một năm, nếu ta không trả lại ngươi mười mũi tên, con mẹ nó… ta chính là tôn tử của ngươi!
– Hửm?
Cách không đối mắt với lão giả, nhướn lông mày lên, có chút ngoài ý muốn, sau đó nộ khí trùng thiên.
Ông ta nói như vậy nhưng thật ra trái tim đã có ý rút lui.
Sau một trận lăng nhục của Cửu U Thần Vương làm ông ta nhìn thấu thái độ cứng rắn của Thần tộc, biết mình hôm nay rất khó bắn chết được tiểu nhi kia.
Hơn nữa bây giờ dù sao ông ta cách nơi đây quá xa, liên tục bắn ra ba mũi tên vượt qua nghìn vạn dặm vũ trụ cũng gần như là cực hạn của ông ta, nếu tiếp tục bắn ra mũi tên thứ tư thì sẽ không đạc được uy lực khủng bố như thế nữa.
Lại có Cửu U Thần Vương chắn ở giữa dường như khiến ông ta không có cơ hội nữa nên nảy sinh ý rút lui, tìm cơ hội sau này.
Nhưng ông ta không ngờ tới vào lúc này Phương Hành không chỉ không sợ mình còn dám dọa dẫm nghênh đón lửa giận của mình!
– Ha ha, được, tộc ta đã lâu không xuất thế, thậm chí ngay cả một tiểu nhi cũng dám rít gào với ta, thôi, thôi, thôi, thù này như biển sâu cao ngất, nhiều lời cũng vô ích.
Hôm nay lão phu lập thệ ở đây, trong thiên địa này ai dám ngăn ta báo thù, ta nhất định sẽ không lưu tình, thần cản ta giết thần, Phật cản ta thí Phật, không chỉ muốn giết ma đầu này còn muốn diệt thân hữu, hủy truyền thừa, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên!
Những lời này hiển nhiên là vận dụng thần thông, ùng ùng truyền khắp nơi tuyên cáo với thiên hạ, độc ác khôn kể!
Xung quanh yên ắng, thật lâu không có tiếng động.
Ngay cả thiên kiêu Thần tộc cùng Áo Cổ Tiểu Thần Vương lúc này đều bị chấn động nói không lên lời, cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
Đây có thể coi như là bị một nhân vật không thua gì cổ Thánh Nhân theo dõi…
Người bình thường sợ là đã bị hù chết rồi!
Nhưng Phương Hành lại tức giận trong lòng, càng ngày càng tức hơn rồi đột nhiên nhảy dựng lên, cầm một cái cung trong tay, lại chính là cung thần vung tay với mặt đất liền nhặt một cục đá trong tay, sau đó nhét vào trong túi da kéo chặt dây cung, trên cổ hằn gân xanh nhìn lão tu cách không nhìn tới, tức giận rống to:
– Ngày hôm nay trước hết ta trả lại cho ngươi mũi tên đầu tiên…
Khí thế hắn nói chuyện với đứng đầu cấm khu không cách nào so sánh được, hành động cũng càng khiến người ta kinh ngạc…
Một mũi tên này tại sao lại còn, chẳng lẽ cung mà hắn dùng còn có thể bắn ra bên ngoài nghìn vạn dặm hay sao?
Chỉ có điều mọi người có mặt đều nhanh chóng hiểu dụng ý của hắn, sợ tới mất mật.
Phương Hàn bắn cung, cục đá vỡ nát hóa thành thần quang giống như sao rơi quét về một chỗ…
Ở đó chính là chỗ huyết diễm mà con trai của đứng đầu cấm khu bị Phương Hành xé nát rồi hóa thành, nhìn qua vẫn còn có dấu vết bị oan hồn thôi động, lúc này còn đang không ngừng giãy dụa, vô cùng oan độc kêu khóc, gào thét, không ngừng thúc giục cha mình báo thù cho mình.
Mặc dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhưng vào lúc này chắc chắn là đại biểu cho vết tích mà con trai của đứng đầu cấm khu để lại thế gian này, nhưng cung mà Phương Hành bắn ra bỗng nhiên đánh về phía huyết diễm đó…
Phụt!
Thần quang quét tới làm cho huyết diễm kia văng khắp nơi, tiếng kêu thê lương thảm thiết của oan hồn bên trong hỏa diễm, hoàn toàn tan biến…
– Ta… Ta phải giết ngươi…
Phía chân trời phương bắc mây đen tuôn ra, hành động này của Phương Hành làm tức giận người đứng đầu cấm khu, giận như điên, kinh thiên động địa.
Còn Phương Hành đang đón lấy vân phong cuồng nộ ập tới thì cười ha ha:
– Lão thất phu, còn chín mũi tên nữa, ngươi nhớ kỹ cho ta!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










