- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 209 : Sinh lòng nghi ngờ (c1041-c1045)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 209 : Sinh lòng nghi ngờ (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Sinh lòng nghi ngờ
– Hình đạo hữu, phần đại lễ thứ hai của ta như thế nào?
Sau khi không khí chung quanh trở nên ảm đạm, thành chủ Bạch Đế thành Diệp Hồn Thiên ngược lại nhẹ nhàng mở miệng, tự mình giới thiệu phần đại lễ thứ hai mà mình chuẩn bị dâng lên Lạc thần tộc:
– Vài tên nữ tử này, chính là do ta chọn lựa ra từ trong gần trăm tên nữ tử, thiên hương quốc sắc, tu vi cao thâm, càng thêm vẫn còn là thân hoàn bích, vì nghe nói các đại nhân trong Lạc thần tộc thích nhất nữ tử nhân gian, nói vậy vài vị này mới có thể để cho bọn họ vừa lòng đi?… A đúng rồi, quan trọng nhất còn không nói, vài vị nữ tử này, hay nhất chính là ở chỗ thân phận của các nàng, đều là đệ tử do Phù Diêu cung lấy bí pháp ra dạy, lúc trước bị ta dụ giam giữ trăm tên, trong kịch liệt phản kháng, giết chết hơn phân nửa, sau này lại chọn lựa một phen, để lại vài tên dung mạo xuất chúng, người khác đều giết, đặc biệt lưu lại cho đại nhân của thần tộc trải nghiệm diệu dụng trong đó!
– Đệ tử Phù Diêu cung?
Câu này vừa ra khỏi miệng, thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương với Hồ Quân trưởng lão đều đột nhiên trợn trừng tròng mắt.
Ban đầu khi bọn họ thấy được những nữ tử ở trong lồng này đều chỉ kinh diễm vì mĩ mạo của bọn họ cùng với thủ đoạn Diệp Hồn Thiên nhốt bọn họ vào trong lồng mà thôi, lại hồn nhiên không nghĩ tới vẫn còn có lai lịch như vậy, nhất thời đều bị khiếp sợ…
Phù Diêu cung ba ngàn nữ đệ tử, đó là thân phận như thế nào, lấy ra một vị đều không kém thần nữ tiểu đạo thống!
Nhưng hôm nay lại bị lột trần truồng, làm lễ vật đưa cho Lạc thần tộc?
– Mười chín thủ cấp phản nghịch, bảy vị nữ đệ tử Phù Diêu cung…
Mà vào lúc này, đệ tử Bạch Đế thành tên “Trĩ Tử” kia cũng cười lạnh mở miệng, vẻ mặt khinh bỉ nhìn về phía Phương Hành và đám người Lữ Kim Hồng, Hỏa Đầu Đà ở bên cạnh hắn, khẩu khí ngạo nghễ:
– Bây giờ đã biết Bạch Đế thành ta và đám ô hợp các ngươi khác nhau ở chỗ nào rồi đi? Các ngươi chính là đi hiến bảo, ý đồ may mắn lọt vào pháp nhãn của đại nhân thần tộc, còn chúng ta, là đi hiến công!
– Hiến bảo… hiến công…
Mọi người ở đây đều theo bản năng cân nhắc đến khác biệt giữa hai chữ này!
Đúng vậy, quả thật là một bên hiến bảo, một bên hiến công!
Cho dù Bạch Đế thành chém giết rất nhiều thủ cấp kia, hay là mấy tên đệ tử Phù Diêu cung này, thật ra đều là một phần quân công, không nói đến thay thần tộc chém giết phản nghịch không chịu khuất phục, hiện giờ đạo thống bày ra phòng tuyến trên con đường lớn này đều đánh chủ ý này, mà bắt giết đệ tử Phù Diêu cung, lại còn để lại những người sống này, ý nghĩa càng quan trọng, ai cũng biết khi ở Hội Kê sơn Phù Diêu cung công nhiên đối kháng với thần tộc, thậm chí nghe đồn các nàng cứu đi tiểu ma đầu Phương Hành mà thần tộc muốn giết, với sau này khi thần tộc xâm nhập Trung Vực đến Tây Vực Thần Châu, càng nhận lấy chống cự từ Dao Trì với Phù Diêu cung, thậm chí còn trúng cạm bẫy, tổn thất cực kỳ thảm trọng…
Hai phần đại lễ này của Diệp Hồn Thiên quả thật nặng vô cùng, biến nhiều loại bảo bối của liên minh hiến bảo thành mảnh vụn!
Chẳng qua, đối với hai phần đại lễ này của hắn, ở đây lại thật lâu không có ai mở miệng, chứ đừng nói khen ngợi.
Trong ánh mắt của thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương đã lộ ra khí tức hung hãn thuộc về mập mạp, còn Hồ Quân trưởng lão cũng vì thủ đoạn hung tàn của Diệp Hồn Thiên chấn nhiếp, lời nói khen ngợi đã đến bên miệng lại cứng đờ không nói ra lời, đám người Lữ Kim Hồng với Hỏa Đầu Đà ngược ại hoàn toàn bị thành chủ Bạch Đế thành này dọa sợ, từ trên tâm lý đã thấp đi hơn nửa đoạn, không có một chút ý niệm dám tranh phong với người ta…
Về phần Phương Hành, chỉ nhẹ nhàng cầm ly rượu, cũng không nâng lên hay buông xuống, giống như đang nhập thần.
– Ác tặc, ta giết ngươi!
Cũng vào lúc này, trong đám người phía dưới quảng trường đột nhiên vang lên một tiếng hét to, lại có ba bốn người bất ngờ bộc phát ra tiếng mắng mãnh liệt, rồi sau đó phi thân lên, vài đường phi kiếm khống chế trong tay hóa thành trắng hồng dày đặc, giết thẳng về phía Diệp Hồn Thiên trên yến tiệc ở quảng trường, sát khí nặng nề, hận ý dày đặc kia khiến người ta nhìn thấy mà ghê người, trong ánh mắt dường như có huyết quang hiện ra!
Một màn này thật sự ngoài dự đoán của mọi người, liền ngay cả Diệp Hồn Thiên đều “Ủa” một tiếng nhẹ nhàng, rồi sau đó quay đầu nhìn sang.
Tuy rằng người tế xuất mấy đường phi kiếm này có tu vi không kém, nhưng hiển nhiên còn không thương tổn được hắn, thậm chí trong lúc hắn ra tay, mấy vị trưởng lão Bạch Đế thành ngồi bên cạnh đã vỗ ngọc án nhảy dựng lên, xòe rộng năm ngón tay, túm lấy mấy thanh phi kiếm kia…
– Càn quấy!
Cũng vào lúc này, Phương Hành đột nhiên vỗ ngọc án, trầm giọng gầm to.
Một tiếng ầm vang, trời đất đều chấn động!
Một tiếng gầm này của hắn giống như vang lên một tiếng sét kinh thiên ở bên tai người ta, chấn động đến mang tai người chung quanh run lên!
Thậm chí vài đường phi kiếm đang bay về phía Diệp Hồn Thiên đều bị một tiếng gầm này của hắn chấn động phá nát ra, hóa thành nhiều điểm bạc trong không gian, rơi bốn phía, còn mấy người đang đầy mặt tức giận, đỏ mắt muốn đi tới liều mạng với Diệp Hồn Thiên, cùng với mấy người đang định nhắm tới mấy nữ đệ tử Phù Diêu cung trên xe ngựa đều vào lúc này cảm giác được một luồng uy áp thần niệm cường đại đến vốn vượt ra khỏi phạm vi thừa nhận của các nàng, trong đầu lập tức trở nên trống rỗng, thân hình lảo đảo muốn ngã, đã quên mình muốn làm gì.
– Nhanh chóng quay về, không thể làm bậy!
Vào thời điểm này, ba vị Dao Trì tiên cô cũng phản ứng lại, đồng thời hét lớn, áp chế đám nữ đệ tử đang trà trộn trong đám người chung quanh, tỷ muội các nàng tình thâm, có người là tỷ muội tốt tình như thủ túc với nữ tử trong xe ngựa, vừa nhìn thấy liền choáng váng đầu, lại không nghĩ tới kể từ đó sẽ lộ thân phận ra, sẽ tạo nên nguy hiểm thật lớn cho tất cả người của Phù Diêu cung.
Nhưng mà cũng may Phương Hành gầm lên một tiếng, kinh thiên động địa, đã đoạt đi tất cả tinh thần của các nàng, không tạo thành hậu quả xấu quá lớn, mà ba người các nàng kịp thời mở miệng cũng thức tỉnh những nữ đệ tử này, sau ngẩn ngơ, suy sụp ngồi xuống, có người ôm mặt khóc rống…
Biến cố này thức tỉnh các tu, ánh mắt đều hơi nghi hoặc nhìn về phía Phương Hành.
Thành chủ Bạch Đế thành Diệp Hồn Thiên kia càng ánh mắt lóe lên, giống như phát hiện ra đầu mối gì, ánh mắt quét qua trên người những nữ đệ tử Phù Diêu cung bị Phương Hành chấn choáng váng lại bị những người khác đè xuống, thấp giọng cười nói:
– Hình đạo hữu, đây là có chuyện gì?
Trong tay Phương Hành bưng một ly rượu, cười híp mắt nói:
– Nào có chuyện gì chứ?
Diệp Hồn Thiên nhẹ giọng cười nói;
– Trong những người mà ngươi mang đến, hình như có rất nhiều người có bất mãn với ta nha… Thân phận của các nàng, ngươi đã điều tra chưa?
Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng nâng ly rượu lên, lại nâng lên không trung, nhưng không uống vào, mà ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người Phương Hành:
– Hơn nữa thoạt nhìn Hình đạo hữu già nua, nhưng vừa rồi hét lớn một tiếng lại trung khí mười phần, giống như thanh niên!
Ngụ ý trong lời nói phen này của hắn, liền ngay cả mập mạp đạo tử Đạo Vô Phương với Hồ Quân trưởng lão như có đăm chiêu.
– Ha ha, đương nhiên nhìn ngươi không vừa lòng rồi…
Phương Hành đón lấy ánh mắt ngờ vực của nhiều người như vậy, lại hồn nhiên như không có chuyện gì, hơi cười lạnh nói:
– Đừng nói các nàng, liền ngay cả ta nhìn ngươi cũng không thích, haizz, nói lời không xuôi tai, chúng ta đầu nhập vào thần tộc, đó cũng bởi vì phân rõ thế cục, chọn cành tốt mà đậu, không có gì hay để nói, nhưng đây cũng không đại biểu rằng bản thân phải biến thành kẻ cặn bã nha, ha ha ha ha, Diệp đạo hữu ngươi có bản sự này, chém rất nhiều đầu của phản nghịch làm đại lễ hiến cho Lạc thần tộc, bổn tọa thật sự bội phục, nếu ngươi cũng chém đầu một đám nữ đệ tử Phù Diêu cung này đưa tới Lạc thần tộc, ta liền càng bội phục ngươi, thậm chí nói ngươi cẩn thận nhốt các nàng lại, làm phạm nhân áp tải đi, vậy cũng không có gì…
Hắn vừa suy tư vừa chậm rì rì nói:
– … Nhưng mà ngươi lại lột sạch xiêm y của nữ tử nhân tộc đang êm đẹp nhét vào trong xe ngựa, coi như thịt heo đưa đi Lạc thần tộc… Diệp đạo hữu, thật sự không dám giấu giếm, tuy rằng lão phu cũng sẵn sàng đi góp sức cho thần tộc, nhưng vẫn cảm thấy xấu hổ thay cho hành động này của ngươi, chúng ta là người tu hành, dựa vào một thân bản lĩnh ăn cơm, vì sẵn sàng góp sức cho đại nhân Lạc thần tộc, tất cả bảo bối của bổn tọa đều có thể dâng ra, thậm chí cái mạng này cũng có thể gộp vào, nhưng chỉ có một điểm, nữ nhân nhà chúng ta tuyệt đối không để cho người ta nhúng chàm, chứ đừng nói chi là hiến cho người khác, ngươi nói chúng ta hiến bảo chính là hãnh tiến, lại không biết ngươi dựa vào hiến nữ nhân được xem như là hành vi gì?
Nói xong lời cuối cùng, giọng điệu tăng lên, nhiều thêm một chút sát khí âm trầm, ánh mắt rơi thẳng lên trên mặt Diệp Hồn Thiên:
– Cho dù dã thú chưa mở linh tính đều biết bảo vệ mẫu thú ở trong lãnh địa của mình, ngươi một đại nam nhân lại đối xử như vậy với nữ tử cùng loại? Ha ha, nói thật, bổn tọa cũng lòng dạ ác độc, không biết giết bao nhiêu nữ nhân rồi, nhưng chưa bao giờ tra tấn người như vậy, chứ càng đừng nói tới những nữ đệ tử của Nương Nhi quật chúng ta, bình thường ở trên đường các nàng nhìn thấy nữ tử phàm trần đánh lão bà đều hận không thể nâng phi kiếm làm thịt kẻ kia, chứ càng đừng nói tới loại người như ngươi có hành vi còn khốn nạn hơn đánh lão bà!
Những lời nói như thật như giả này lại mơ hồ giáng Diệp Hồn Thiên xuống nâng bản thân lên, thậm chí còn âm thầm nâng những người khác sẵn sàng góp sức cho thần tộc, nhưng dưa tới một số người đồng tình, thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương có ánh mắt hơi sợ hãi đảo qua đảo lại trên người Phương Hành với Diệp Hồn Thiên, còn Hồ Quân trưởng lão lại khe khẽ thở dài, ánh mắt nhìn về phía Diệp Hồn Thiên đã hơi khinh miệt, thậm chí ngay cả hai người Lữ Kim Hồng với Hỏa Đầu Đà đều hừ lạnh một tiếng với Diệp Hồn Thiên, ngẩng đầu lên thật cao, hơi khinh thường.
Trong lòng bọn họ ngược lại đều sinh ra một ý nghĩ giống nhau: “Bo bo giữ mình, sẵn sàng góp sức cho thần tộc cùng với làm đồ khốn chính là hai chuyện khác nhau…
– Về phần ngươi nói giọng của bổn tọa…
Phương Hành lại cười hì hì, tiếp nhận, hơi thần bí nói:
– Nữ đệ tử của Nương Nhi quật Đông Hải ta gần ngàn, nam đệ tử cũng chỉ có mấy trăm, cơ thiếp của một mình lão phu liền mấy trăm, nếu không có thân thể thanh niên, sao chống đỡ lại được?
– Ha ha, Hình lão tiền bối gừng càng già càng cay, so ra không hề hạ phong hơn thanh niên chút nào…
Lữ Kim Hồng với Hỏa Đầu Đà hai người khờ khạo như vậy, nghe xong giải thích này trực tiếp phá ra cười, không hề hoài nghi.
– Nha…
Nhưng Diệp Hồn Thiên lại giống như không hề buông tha cho ý tứ hoài nghi trong lòng, bất động thanh sắc nhìn về phía Phương Hành nói:
– Đạo thống của Hình đạo hữu hình như trên biển Đông Hải đi? Diệp mỗ cũng lập đạo ở Đông Vực, có giao tình với rất nhiều đạo thống trên biển tiên sơn, nhưng vì sao chưa từng nghe nói tới cái tên Nương Nhi quật này vậy? Cao nhân giống như Hình đạo hữu, đáng ra không nên vô danh như thế mới đúng, chuyện này giải thích như thế nào?
– Vậy sao?
Phương Hành bình tĩnh liếc nhìn hắn, rồi sau đó lắc đầu liên tục, cười nhẹ nói:
– Không có khả năng, ngươi nhất định đã từng nghe nói tới tên của ta!
Chương 1042: Tiên hạ thủ vi cường
– Ha ha, được rồi, tối ngay trăng sáng gió mát, đúng là lúc thích hợp uống sảng khoái, việc gì phải nói những lời vô căn cứ này?
Thấy không khí có vẻ trầm trọng khó hiểu, Diệp Hồn Thiên cúi đầu cười, ánh mắt nhìn về phía Phương Hành rất có vẻ toan tính, mà Phương Hành lại khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng xoay xoay ly rượu trong tay, thiếu chung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương liền cười lớn nâng ly tới mời rượu, hòa tan ngưng trọng khó hiểu kia, những người khác cũng tự nhiên vội vội vàng vàng nâng ly lên phụ họa, nói vài lời đãi bôi, mà hai người Phương Hành với Diệp Hồn Thiên đều lười nói thêm gì, làm như đều tự có ý nghĩ với đáp án của bản thân, lười mở miệng nói nhiều.
Không khí đã bị phá hư, cho dù nói thêm chuyện cười lý thú nữa, tiệc rượu này đã nhất định không thú vị, kéo dài chưa tới một canh giờ, thấy trăng đã lên đỉnh đầu, liên minh hiến bảo liền cùng đám người Bạch Đế thành chia ra cáo từ, trở lại chỗ ngủ mà Thiên Nhất cung đã chuẩn bị.
Người của liên minh hiến bảo rất nhiều, đại đa số chỉ có thể ngồi xếp bằng ngoài trời, chỉ có đám người Phương Hành được Thiên Nhất cung bố trí động phủ với cung điện ở lại, khi Phương Hành lẩm bẩm khúc dân ca về tới cung điện ở sườn núi phía tây do Thiên Nhất cung an bài cho hắn, đã thấy ba tiên cô Dao Trì với một đám nữ đệ tử Phù Diêu cung đều đã ở chỗ này chờ hắn, trên mặt mỗi một người đều hiện lên sát khí với không khí quỷ dị khiến cho Lữ Kim Hồng với Hỏa Đầu Đà đưa hắn về đều cảm thấy không được tự nhiên, đưa hắn đến trước cung điện liền vội vàng cuống quýt cáo từ.
– Đều đừng nói chuyện!
Phương Hành đi đến trước cung điện, nhìn đệ tử Phù Diêu cung đang vây quanh mình, hừ lạnh một tiếng, sau đó không để ý đến ai, bước nhanh chân vào trong thiên điện, nhất thời khiến cho đệ tử Phù Diêu cung ở bên ngoài tỏ vẻ giận dữ, thoáng nghi ngờ tức giận.
Mà vào lúc này, bên trong thiên điện, ba vị tiên cô Dao Trì với mấy nữ tử đệ tử Phù Diêu cung ngồi xuống chung quanh, không khí đè nén đáng sợ, những nữ đệ tử này mới vừa rồi đều cuống lên muốn động thủ ám sát Diệp Hồn Thiên, nhưng bị Phương Hành gầm to một tiếng phá vỡ thần niệm, sau đó lại bị ba vị tiên cô Dao Trì chế trụ, rồi tiếp theo lặng lẽ đưa tới nơi này, ba vị tiên cô vẫn chưa yên tâm, luôn luôn ở trong này tự mình canh chừng các nàng.
– A, lúc này thành thật đi?
Phương Hành đi vào, giống như còn mang theo hơi rượu, lười biếng ngồi trên thạch đài.
– Vừa rồi vì sao lại ngăn cản chúng ta?
Một nữ tử nẩng đầu lên, chính là đệ tử Phù Diêu cung tên Thanh Dữu, trong ánh mắt nhìn về phía Phương Hành lại mang theo tức giận nhè nhẹ.
Phương Hành không trả lời, vẫn cười tủm tỉm nhìn nàng.
– Ta không thể nhìn tỷ muội của ta bị hành hạ như vậy, ta muốn cứu bọn họ…
Tên nữ đệ tử kia càng nói càng kích động, lời nói giống như không phải đang phát tiết mà đang tỏ rõ thái độ với Phương Hành và ba vị tiên cô Dao Trì, trong mắt nở rộ hận ý vô tận:
– Cho dù chúng ta chết cũng phải cứu các nàng ra, giết chết súc sinh kia…
– Không sai, cầu ba vị tiên cô thành toàn, đừng ngăn cản chúng ta!
Các nữ đệ tử khác cũng vào lúc này mở miệng kêu lên, cùng chung kích động.
– Nếu các ngươi chịu chết có tác dụng, ta sẽ không ngăn cản các ngươi!
Phương Hành cười tủm tỉm, nhưng trong giọng nói lại lộ ra vẻ lạnh lùng:
– Dù sao ta cũng không phải là cha ruột của các ngươi, buổi tối các ngươi cũng không ngủ cùng ta, ta mới lười quản sống hay chết, nhưng mà bản thân các ngươi chịu chết thì thôi, nếu như liên lụy đến những người khác rơi vào hiểm cảnh thì không được, nghĩ đến tuy rằng các ngươi ngu xuẩn, nhưng còn không đến mức ngốc đến không thấy rõ thế cục đi, hiện giờ chúng ta đang ở đâu? Là một đám vương bát đản đầu phục thần tộc với ở trong vòng vây của thế lực thần tộc, có biết vừa rồi nếu như ta không ngăn cản các ngươi sẽ phát sinh chuyện gì không?
Hắn lười biếng, không nhanh không chậm nói hết:
– Đầu tiên, đó là các ngươi bị đám cao thủ của Thiên Nhất cung với Bạch Đế thành giết chết ngay tại chỗ, lại sau đó, càng nhiều đệ tử Phù Diêu cung nhảy ra đi chịu chết theo các ngươi, chúng ta hoàn toàn bại lộ, người của Thiên Nhất cung với Bạch Đế thành liên thủ lại treo cổ chúng ta, đạo thống chúng ta nhặt được ở trên đường cũng sẽ vì chứng minh trong sạch vây giết chúng ta, còn có sinh linh thần tộc đóng trong Bạch Ngọc Kinh cách đó không xa cũng sẽ đuổi tới, kết quả cuối cùng, tất cả đệ tử Phù Diêu cung các ngươi, thậm chí ba vị tiên cô đều sẽ chết trong một trận đại chiến này, thảm hại hơn chút chính là chết cũng không chết được, cùng bị nhốt vào trong xe ngựa, lột hết sạch xiêm y giống như những người khác…
– Haizzz…
Khi nói xong lời cuối cùng, hắn thở dài, cười nói:
– Đại khái có một người duy nhất có hy vọng đào tẩu chính là ta!
– Ngươi…
Có người bị lời này của hắn hù sợ, vẻ hoảng sợ mãnh liệt trên mặt, định nói cái gì, nhưng lại không thể phản bác.
Dù sao các nàng cũng không ngốc, thật ra từ sau khi bị Phương Hành ngăn cản cũng đã biết khi đó mình làm như vậy cực kỳ lỗ mãng, lúc này còn nói ra những lời kia, thật ra muốn tỏ rõ cõi lòng nhất định phải cứu người với Phương Hành và ba vị tiên cô mà thôi!
– Ngươi… ngươi là Đại Tư Đồ của Phù Diêu cung, nếu ngay cả mọi người đều không cứu được, vậy cần ngươi để làm gì?
Trong hoàn toàn yên tĩnh, nữ đệ tử tên Thanh Dữu kia quá tức giận, đột nhiên nói một câu như vậy.
Sắc mặt của Phương Hành đột nhiên trầm xuống.
Không khí chung quanh cũng trong một thoáng này trở nên vô cùng xấu hổ!
Liền ngay cả ba vị tiên cô Dao Trì cũng lập tức nhìn sang phía Thanh Dữu không lựa lời mà nói kia, cho rằng lời này của nàng đã nói quá mức.
Nhưng sau khi Thanh Dữu nói câu này xong, hiển nhiên cũng biết mình không đúng, nhưng không chịu cúi đầu, ngược lại cố tình ngẩng đầu lên.
– Ha ha, không sai, ta là Đại Tư Đồ, là ta nợ các ngươi!
Thật lâu sau, Phương Hành tức giận trong dự đoán lại không xuất hiện, ngược lại cười khổ một tiếng, giống như tự giễu nói.
– Chúng ta cũng biết tình cảnh hiện giờ hung hiểm, không thể vọng động, chính là có thể thấy đệ tử Phù Diêu cung chịu vũ nhục này thật sự khó có thể nhịn được, Đại Tư Đồ, ba người chúng ta đã thương lượng rồi, vì vài tên đệ tử bị mất đi mà kéo đại bộ phận mọi người vào trong hiểm cảnh đặc biệt mất lý trí, nhưng không quan tâm đến sinh tồn của những đệ tử kia lại không phải chuyện mình nên làm, không bằng như vậy, ngươi mang phần lớn đệ tử đi trước giữ nguyên kế hoạch đi tiếp, man thiên quá hải, tiến vào Ma Uyên, trong ba người chúng ta sẽ lưu lại một người, mang theo vài tên đệ tử nghĩ cách cứu giúp, rồi lại hội họp với các ngươi!
Vẫn là Mạc Tâm tiên cô nhìn thấy dáng vẻ này của Phương Hành, không đành lòng nhẹ giọng nói.
– Không sai, ta nguyện lưu lại cứu người!
– Ta cũng nguyện ý…
Mấy tên nữ đệ tử Phù Diêu cung nghe vậy mừng rỡ, tranh nhau mở miệng muốn lưu lại.
– Ha ha, không cần, kế hoạch ban đầu đã không thể thực hiện được!
Phương Hành cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng mở miệng:
– Các ngươi không cần lưu lại!
– Cái này…
Mạc Tâm tiên cô ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía Phương Hành.
– Thật sự cho rằng những người kia là kẻ ngốc, dễ dàng bị ta lừa gạt như vậy sao?
Phương Hành ngẩng đầu lên, ánh mắt mỉa mai nhìn về phía các nàng:
– Khi các ngươi hung hăng lên ám sát tên họ Diệp kia, hắn đã sinh lòng nghi ngờ, sau này mấy vấn đề hỏi ta, trên thực tế ta một vấn đề đều không trả lời chính diện, càng đừng nói thuyết phục được hắn, dựa vào cảnh giác của kẻ kia, cho dù lúc này không đoán được thân phận thật sự của các ngươi, cũng tất nhiên nghĩ tới tâm tư của các ngươi đại khái nằm ở đầu nhập vào thần tộc, mà đại mập mạp của Thiên Nhất cung kia, ta từng quen biết người này, thoạt nhìn giống như con heo, trên thực tế là một con heo thông minh…
Phương Hành nhẹ giọng nói, mặt không biểu cảm:
– Hiện giờ chắc bọn họ đã bắt đầu dò hỏi tin tức của chúng ta, thậm chí xếp gian tế vào trong liên minh hiến bảo của chúng ta, tìm hiểu chi tiết, khi bọn chúng biết được vị trí xuất hiện của chúng ta, lòng nghi ngờ này sẽ lớn hơn nữa, rất có khả năng chúng ta vừa mới tới Bạch Đế thành, bọn họ sẽ liên hợp với thần tộc lập tức bắt chúng ta lại thôi, ha ha…
– Vậy… Vậy phải làm sao bây giờ?
Ba tiên cô họ Mạc đều giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía Phương Hành.
Tu vi của các nàng không thấp, nhưng ít đi lại trong giới tu hành, một đường trí tuệ và mưu kế lại kém xa, lúc này hoàn toàn không có chủ ý.
Liền ngay cả mấy nữ đệ tử vẫn căm phẫn không thôi cũng vào lúc này đều ngây dại, vốn cho rằng các nàng tự tiện ra tay đã vượt qua nguy cơ, không nghĩ tới sự tình chính là bắt đầu, cục diện càng hung hiểm hơn còn ở phía sau, nhất thời trong lòng sợ hãi, hơi áy náy, lại nhất thời đầy bụng hoài nghi, suy nghĩ đối phương thật sự phát hiện ra hay vẫn là do vị Đại Tư Đồ không đáng tin này cố ý nói láo hù dọa, dọa nạt bản thân.
– Vậy không bằng bây giờ ta sẽ đi cướp xe tù luôn, lập tức chạy trốn… như thế nào?
Một người trong đó nhịn một lúc lâu mới đưa ra đề nghị như vậy.
Phương Hành cười từ chối cho ý kiến, đầy mắt là vẻ mỉa mai.
– Vậy… chúng ta khởi hành trước, đuổi tới Bạch Ngọc Kinh trước Bạch Đế thành, theo kế hoạch ban đầu?
Lại có một người đưa ra ý kiến.
Phương Hành vẫn cười lạnh:
– Nếu hiện giờ Diệp Hồn Thiên kia đang hoài nghi, chỉ cần chúng ta khởi hành trước, hắn liền hoàn toàn xác định!
– Vậy… ngươi nói làm sao bây giờ, ở chỗ này chờ chết hay sao?
Thanh Dữu lại hơi kích động, không lựa lời nói.
– Khi các ngươi động thủ không phải rất có chủ ý sao, tự mình nghĩ đi chứ…
Phương Hành cười lạnh, tỏ vẻ mặt kệ.
– Ngươi…
Mấy tên đệ tử Phù Diêu cung kia lại nổi sóng giận, đều căm giận nhìn Phương Hành.
– Được rồi, Tư Đồ, đừng trêu đùa các nàng, nếu ngươi có biện pháp gì thì nói ra đi!
Mạc Từ tiên cô lại thở dài, ngăn cản Phương Hành với mấy vị nữ đệ tử chọc giận, nhẹ giọng khuyên.
– Ta đương nhiên có biện pháp, bằng không các ngươi tìm ta làm Đại Tư Đồ làm chi?
Phương Hành vẫn hừ lạnh lẩm bẩm một câu, dáng vẻ kiêu ngạo lại khiến mọt đám nữ đệ tử Phù Diêu cung hận nghiến răng.
– Biện pháp gì?
Nhưng ba vị tiên cô nghe vậy lại mừng rỡ, vội vàng mở miệng hỏi.
– Tiên hạ thủ vi cường!
Phương Hành nhàn nhạt nói một câu, rồi sau đó trở nên nghiêm túc, ánh mắt quét qua ba vị tiên cô và chúng nữ đệ tử, nghiêm cẩn nói
– Đồ khốn họ Diệp kia hoài nghi chúng ta không quan trọng, hắn rất đa nghi, trước khi lấy được chứng cứ chắc sẽ không động thủ nhanh như vậy, bằng không cũng không cần sau khi bắt đầu sinh lòng nghi ngờ lại vẫn bất động thanh sắc uống rượu cùng với ta, như vậy lại phù hợp với toan tính của chúng ta, trước đào cho hắn một hố rồi nói, hiện giờ ta có chủ ý, cần ba người phối hợp, một người thông minh lanh lợi bản lĩnh lớn hơn trời, một người thực lực không thấp có năng lực nghe ta nói còn phục chúng, một người cuối cùng… đó là bất cứ tất cả giá nào, cho dù chịu chết đều cam tâm tình nguyện…
Hắn chỉ vào mình:
– Chuyện thông minh lanh lợi bản lĩnh lớn hơn trời này để cho ta làm!
Lại chỉ vào Mạc Tâm tiên cô:
– Chuyện thứ hai, liền do ngươi đến phụ trách đi!
Cuối cùng nhìn về phía Thanh Dữu đang phẫn nộ nhất ở đây:
– Công việc chịu chết thứ ba, liền do ngươi đi, như thế nào?
– Hả… vì sao chứ?
Sắp xếp của hắn đến quá mức đột ngột, phần lớn mọi người còn chưa phản ứng kịp, sau một lúc lâu, Thanh Dữu mới ngơ ngác hỏi một câu.
Mà Phương Hành lại không hề tránh né đi, trực tiếp nhìn nàng nói:
– Bởi vì ta không thích ngươi!
Chương 1043: Mật báo
Chỉ bởi vì không thích một người, liền quang minh chính đại phái người ta đi chịu chết?
Lời Phương Hành nói lập tức khơi dậy lên phẫn nộ của vài tên nữ đệ tử Phù Diêu cung đang ở đây, ngay cả ba vị tiên cô đều nhíu chặt mày, cảm thấy Phương Hành an bài như vậy thật sự không ổn, còn Thanh Dữu lúc trước bởi vì quá mức tức giận mà nói với Phương Hành câu “Nếu ngay cả mọi người đều không cứu được, cần ngươi làm chi?” cũng nhất thời ngây dại, đối mặt với ánh mắt đùa cợt kia của Phương Hành, trong lòng nàng không phân rõ ràng Phương Hành đang trêu đùa mình hay là muốn hãm hại mình, vẻ mặt lúc thì phẫn nộ lúc lại do dự, nhưng thật lâu không nói ra lời…
– Thế nào, đến lượt ngươi cứu người, lại không dám rồi?
Phương Hành nói giọng mỉa mai, lạnh lùng nhìn Thanh Dữu.
– Nếu như… nếu như có thể cứu người, ta liền chịu chết thì có làm sao?
Thanh Dữu bị kích, cũng hung hăng ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt của Phương Hành nhìn lại.
– Được, cứ định như vậy!
Phương Hành vỗ đùi, lập tức xác định ra, một chút do dự cũng không có.
– Ngươi rốt cuộc… có chủ ý gì, sao không nói ra cùng góp ý một phen?
Vẫn là Mạc Từ tiên cô trầm ổn, nhẹ giọng hỏi một câu.
– Được, cũng để cho nương môn này rõ ràng!
Phương Hành cười hì hì đáp lại, rồi sau đó nghiêm túc nói ra một lần suy nghĩ của bản thân từ đầu đến cuối, lại chỉ nghe thấy ba vị tiên cô Dao Trì với vài tên đệ tử Phù Diêu cung ở đây đều tỏ vẻ ngưng trọng, các nàng vốn tưởng rằng Phương Hành lòng dạ hẹp hòi, dốc sức trả thù, nhưng nghe xong kế hoạch của hắn mới phát hiện hắn đúng là dốc sức trả thù, nhưng cho dù là trả thù cũng trả thù làm cho không ai có thể nói nổi, có thể bảo toàn phần lớn đệ tử Phù Diêu cung, thậm chí có thể báo huyết hải thâm cừu này, kế hoạch này đã có thể nói là viên mãn…
– Nếu là như thế, vậy ta… ta chết cũng cam tâm tình nguyện!
Nữ đệ tử tên Thanh Dữu kia cũng sa sầm mặt xuống, nửa quỳ dưới đất, dứt khoát nói.
– Được rồi, liền gặp ở trong Ma Uyên đi!
Phương Hành đứng dậy, cười tủm tỉm, xoay người đi ra ngoài thiên điện.
Một đám nữ đệ tử bên ngoài điện đều không biết bọn họ thương lượng chuyện gì ở bên trong, cũng không dám cản trở hắn, mà Phương Hành sải bước đi ra như vậy, bước từng bước chân vào trong khe núi, như bóng ma chìm vào trong một mảnh hắc ám, khi lại xuất hiện rõ ràng đã hoàn toàn thay đổi thành một người khác, lại hóa thành một nam tử khô gầy dáng vẻ đáng khinh, một thân tu vi thoạt nhìn cũng chỉ Kim Đan thò đầu ra, lén lút vụng trộm, đi dọc theo một sơn đạo, mà tới điểm cuối của sơn đạo này, đương nhiên đó là vị trí ở lại của đoàn người Bạch Đế thành…
– Liên minh hiến bảo gì kia thật sự có vấn đề?
Mà vào lúc này, trên sườn núi, bên trong một căn thiên điện đèn đuốc sáng trưng, đoàn người Bạch Đế thành cũng đang trong đại sảnh thương nghị, mở miệng lúc này hcinsh là một vị trưởng lão Bạch Đế thành, hắn cau mày, nghi ngờ nói
– nếu có vấn đề, sao bọn họ dám chủ động chạy tới Bạch Ngọc Kin chờ chết chứ? Hơn nữa, Kim Kiếm môn kia, Chân Viêm cung kia, ta đã từng nghe nói đến, đều là một đám không xương cốt, thuộc loại sẵn sàng góp sức cho thần tộc, cũng không có ai để ý đến loài chuột nhắt bọn chúng, bọn họ có can đảm gi, dám giở trò với Lạc thần tộc, chuyện này…
– Có vấn đề không phải là bọn họ!
Thành chủ Bạch Đế thành Diệp Hồn Thiên ngồi ở ghế chủ vị nhẹ nhàng cười nói:
– Theo ta thấy bọn họ chỉ là một đám ngu xuẩn, bị người coi là ngụy trang mà không biết thôi, nhưng Hình lão hán gì đó này khẳng định có vấn đề, trong số những người dưới trướng hắn cũng tất nhiên rất nhiều khó hiểu, rất nhiều người ở phía dưới sau khi nhìn thấy một đám nữ đệ tử Phù Diêu cung bị ta nhốt đều lộ ra vẻ bi thương cũng không phải giả dối!
– Một khi đã như vậy, còn vô nghĩa gì với bọn chúng, trực tiếp bắt lại là được!
Có người đứng lên hùng hổ.
Diệp Hồn Thiên nhàn nhạt liếc nhìn hắn, nói:
– Ngươi thật sự cho rằng liên minh hiến bảo yếu kém giống như biểu hiện ra ngoài như vậy sao? Trong bọn họ có rất nhiều g người không chỉ ngụy trang thân phận với vẻ ngoài mà thôi, ngay cả tu vi chân chính đều che giấu đến khéo, khi bọn họ nhìn thấy được đệ tử Phù Diêu cung trong xe ngựa, chí ít có ba vị lộ ra khí tức không hề thua gì cảnh giới Nguyên Anh, ngay cả ta đều cảm thấy hết hồn, có thể thấy được bọn họ nhất định có che giấu cao thủ, nếu như chúng ta mạo muội ra tay với họ, nói không chừng chịu thiệt chính là chúng ta, vẫn giả vờ làm ra vẻ trước, yên lặng xem xét đi, sai nhiều thêm một ít nhân thủ đi tìm hiểu hư thật, trong liên minh rời rạc như của bọn họ, cũng không quá khó tìm hiểu thông tin…
Cũng vào thời điểm này, bên ngoài cửa đột nhiên có đệ tử Bạch Đế thành xông vào, lễ bái nói:
– Bẩm báo thành chủ, mới vừa rồi chúng ta bắt được một người lén lút ở dưới chân núi, tự xưng là bên chỗ liên minh hiến bảo kia tới, có chuyện cơ mật muốn bẩm báo với ngài!
– Hả?
Liền ngay cả Diệp Hồn Thiên cũng hơi ngẩn ra, rồi sau đó vẫy tay:
– Để hắn đến đây!
Không bao lâu, ngoài cửa đã túm lấy một nam nhân vóc người khô gầy tiến vào thiên điện, người này giống như vô cùng sợ hãi, vừa mới vào đại sảnh liền quỳ gục trên đất, khóc nói với Diệp Hồn Thiên:
– Tiểu nhân Phượng Hoàng lĩnh Tán Tu Dư Tứ Lưỡng, cầu Diệp thành chủ cứu mạng…
Biến cố như vậy khiến ngay cả Diệp Hồn Thiên cũng cảm thấy hơi tò mò, đánh giá liếc nhìn hắn, thản nhiên nói:
– Ngươi có chuyện gì?
Nam tử khô gầy kia liền ngẩng đầu lên, khóc nói:
– Đại sự liên quan đến tính mạng, Diệp thành chủ ngài không biết chứ, Đại Mi liễu đảo liễu chúng ta trước đây có nghe nói đến có liên minh hiến bảo như vậy, liền muốn theo bọn họ lăn lộn chút ưu việt, nhưng ai biết… nhưng ai biết… bọn họ vốn chính là hiến bảo làm danh, lòng mang ý xấu, trong liên minh kia, thế mà lại… thế mà lại cất giấu nữ đệ tử Phù Diêu cung…
– Hả?
– Cái gì?
– Cấp tốc nói chi tiết đi!
Cho dù trước đó đã có hoài nghi, nhưng một người đến mật báo như vậy vẫn khiến cho người của Bạch Đế thành đều kinh hãi, nhất là tuy rằng bọn họ có sinh lòng nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ tới, trong liên minh hiến bảo kia thế mà lại ẩn giấu đệ tử của Phù Diêu cung.
– Ta… ta… cụ thể ta cũng không biết…
Nam tử khô gầy này lắp ba lắp bắp, ở dưới khiển trách của người Bạch Đế thành vẫn đàng hoàng tử tế nói ra:
– Cái này, tiểu nhân… tiểu nhân luôn luôn có một ham thích, đó là làm ít công to… Lúc đầu ta mới vừa vào liên minh hiến bảo liền cảm thấy hơi cổ quái, nữ tu bên trong lại nhiều như vậy, hơn nữa có có rất nhiều người cải trang giả bộ, tuy rằng thủ pháp cao minh nhưng cũng không lừa gạt được cái mũi của tiểu nhân… từ đó, ta… ta liền chú ý đến!
– Hóa ra là yêu đạo hái hoa…
Người của Bạch Đế thành liếc nhìn nhau, trong ánh mắt đều là vẻ khinh thường không che giấu được.
Nam tử khô gầy vẫn còn thành thành thật thật nói:
– Lúc đó ta ngược lại cũng không nghĩ nhiều, dù sao nữ tu ra ngoài, giả trang thành nam tử để thuận tiện cũng thật sự không hiếm thấy… nhưng mà, nhưng mà bệnh cũ của ta tái phát, đến buổi tối liền không nhịn được núp ở chỗ các nàng tắm rửa… liếc nhìn… nhưng hôm nay vừa đi, lại khiến cho ta phát hoảng, thế mà lại nhìn thấy mấy người các nàng tụ tập lại một chỗ khóc với nhau, trong miệng còn nhắc đến ngài… tên của ngài, nói ngài là phản đồ, là ác tặc, nên thiên đao vạn quả bầm thây vạn đoạn… Còn có người nói muốn đến ám sát ngài, muốn cứu người về, nhưng mà nhanh chóng bị khiển trách, nói là gì mà kế lớn liên quan đến sinh tử của Phù Diêu cung, việc cấp bách đó là lừa dối qua cửa, trước xông vào Ma Uyên đi gặp Thiếu Tư Đồ trước, trong lúc nguy cấp không để ý nhiều được, chỉ có thể hy sinh vài tên nữ tử kia!
Tuy rằng thoạt nhìn hắn có vẻ kinh hãi, nhưng vẫn thành thật nói từ đầu chí cuối nghe thấy nhìn thấy ra, đủ chi tiết trong đó, bao gồm hắn nghe được những người kia thống mạ Diệp Hồn Thiên như thế nào, những nữ tử kia bi thiết, đầy ngập thống hận như thế nào vân vân
Lời nói này khiến người của Bạch Đế thành nghe được mà vẻ mặt đều ngưng trọng lên, một đám quay đầu nhìn về phía Diệp Hồn Thiên.
– Ngươi nói đều là thật?
Ngoài dự đoán của mọi người, rõ ràng chuyện này đều không mưu mà hợp với dự đoán của Diệp Hồn Thiên, nhưng hắn đến thời điểm này rồi vẫn bình tĩnh lại, đôi tròng mắt âm u khiếp sợ rơi vào trên người nam tử khô gầy Dư Tứ Lưỡng, khóe miệng giống như còn mang theo chút ý cười.
– Vô cùng chính xác, ta tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy, còn có thể giả bộ?
Nam tử khô gầy lập tức kêu oan.
– A.. vậy ngươi có biết các nàng định lừa dối qua cửa như thế nào không?
Diệp Hồn Thiên nhẹ giọng mở miệng hỏi, dáng vẻ thảnh htowi.
Nam tử khô gầy lại ngây dại, sau một lúc lâu mới vẻ mặt đau khổ nói:
– Ta nào biết, cũng không dám hỏi…
– Ha ha…
Diệp Hồn Thiên nở nụ cười, cũng không nói gì, cúi đầu, giống như đang nghĩ đến điều gì.
– Thành chủ, người này có thể tin không?
Có một trưởng lão Bạch Đế thành đi lên, thấp giọng hỏi.
Diệp Hồn Thiên lại nhàn nhạt liếc nhìn nam tử khô gầy đang đứng trên mặt đất, hơi ngưng thần, sau một lúc lâu, hắn đột nhiên thẳng người lên nói:
– Tin được hay không đều không sao cả, chuyện này là thật hay giả, thử một lần liền biết, người đâu, cầm bản đồ tới!
Bên cạnh sớm có đệ tử dâng lên một bản đồ, mà Diệp Hồn Thiên lại nhàn nhạt quét qua trên bản đồ, ánh mắt càng nhìn về phía từng đường phòng tuyến, cùng với phương hướng đại đạo thông đến, còn có trong Bạch Ngọc Kinh, rơi lên chỗ thần tộc đóng lại, đến cuối cùng, ánh mắt đặt ở bên cạnh Ma Uyên, một chỗ thâm sơn nối liền với Ma Uyên, ánh mắt hắn chìm xuống thật sâu, giống như đã nhìn thấy manh mối gì, ngón tay nhẹ nhàng gõ, thản nhiên nói:
– Cho dù là thật hay giả, chúng ta phải đi nhìn chỗ này một chút..
Rồi sau đó, ánh mắt của hắn lạnh lùng liếc nhìn lên trên người nam tử khô gầy đang đứng ngây phía trước, đôi mắt giống như nhìn thấu tất cả, giọng nói hờ hững, sát khí lẫm liệt:
– Đi phái người nhìn chằm chằm, nếu đám ô hợp này một đêm không có chuyện gì, trước giờ Mẹo sáng mai cũng đã xuất phát thì thưởng cho người này ngàn lượng gì đó, cho hắn được che chở dưới danh nghĩa Bạch Đế thành, còn nếu như người này đêm nay có dị động, có ý đồ dời đi lực chú ý của chúng ta, tới cứu người hoặc làm chút chuyện gì đó, vậy lập tức chém, thần hồn ma diệt…
– Vâng!
Một đáp đệ tử Bạch Đế thành lập tức đáp lời, đều đi ra ngoài.
Tính cả nam tử khô gầy kia cũng bị người dẫn xuống, kiểm tra lần nữa, thêm trông coi nghiêm.
Mà Diệp Hồn Thiên lại đứng lên, tới trước cửa sổ thiên điện, lẳng lặng nhìn bầu trời đêm sâu xa, thật lâu không nói.
– Sự tình chắc không đơn giản như vậy, nhưng mà kia là con đường nhỏ nhất tuyến thiên không khiến người biết, đó là con đường nhỏ duy nhất né qua tuyến canh phòng của thần tộc để tiến vào Ma Uyên, cũng muốn xem xem các ngươi có thể giở trò gì!
Chương 1044: Phản nghịch lớn mật
– Thành chủ, nhóm người liên minh hiến bảo kia đã chào từ biệt Thiên Nhất cung lúc canh bốn.
– Thành chủ, người trong liên minh hiến bảo vô tình chia ra làm hai, một bên lựa chọn nhắm thẳng Bạch Ngọc Kinh mà đi, một bên lựa chọn dây dưa kéo dài.
Bên trong thiên điện, Diệp Hồn Thiên một đêm chưa ngủ, lẳng lặng ngồi thổ nạp trong đại sảnh, chờ thủ hạ của mình bẩm báo lại hết tin tức này đến tin tức khác về liên minh hiến bảo, mấy tin tức này giống như từng chứng cứ nghiệm chứng suy đoán trong lòng Diệp Hồn Thiên, khiến trong lòng hắn càng lúc càng nắm chắc, cũng càng lúc càng sinh ra một phần kiêu căng, những nữ nhân Phù Diêu cung này quả nhiên vẫn là cửa lớn không ra, cửa sau không bước trong thời gian quá dài, chỉ biết cao cao tại thượng, lại quên nỗi khổ nhân gian, trước kia có vị đại trưởng lão Dao Trì kia âm thầm chưởng ngự, tất cả đều có thể khống chế các nàng trong đó, nhưng đại trưởng lão này vừa chết, các nàng chỉ là một đám ngu xuẩn!
Lúc trước bản thân vừa nghe đại trưởng lão chết ở Hội Kê sơn, liền lập tức quyết định tách khỏi Phù Diêu cung, đó là nguyên nhân vì thế.
Mình quả nhiên là quân cờ ẩn núp của Phù Diêu cung, chỉ tiếc, sau khi đại trưởng lão đi, bọn nữ nhân ngu xuẩn không có một thân tu vi này còn không có bản lĩnh giữ được hắn quân cờ này, lúc trước thần tộc giáng xuống, nghĩ tới sắc mặt của hơn trăm tên nữ đệ tử Phù Diêu cung vọt tới Bạch Đế thành của mình mệnh lệnh mình lập tức thu nạp tất cả lực lượng, trốn vào Thiên Cương sơn mạch hội họp với ba vị tiên cô, hắn liền cảm thấy hoang đường và buồn cười, lúc trước chọn mình chính là đạo trưởng lão Dao Trì Đoan Mộc Kỳ, nâng đỡ mình chính là Đoan Mộc Kỳ, thậm chí để lại rất nhiều hậu quả đến kiềm chế mình cũng là Đoan Mộc Kỳ, mà Đoan Mộc Kỳ đã chết dưới tay thần tộc ở Hội Kê sơn, còn có ai có thể khống chế được mình?
Cho nên hắn lập tức ra tay, phản loạn không hề do dự!
Hắn thậm chí muốn gặp vị đại trưởng lão Dao Trì Đoan Mộc Kỳ nam tử khác họ, lại cam tâm tình nguyện núp ở sau lưng nữ nhân Dao Trì, bày mưu tính kế cho các nàng, hỏi hắn xem có từng nghĩ tới nữ tử của Phù Diêu cung lại không chịu thua kém như vậy không?
– Đám nữ nhân này gặp đại biến, cũng cuối cùng bắt đầu lây dính chút khói lửa, lần này có thể nghĩ đến danh nghĩa liên minh hiến bảo đến lừa dối qua cửa, đã nói rõ các nàng học được không ít thứ, chỉ tiếc các nàng gặp phải ta, những chiêu trò này còn quá thô thiển, nói cho các hài nhi ta, đừng lo các nàng chia ra bao nhiêu, hành trình như thế nào, chăm chú nhìn vào người tên Hình lão hán kia, nếu ta đoán không sai, Hình lão hán cũng là quân cờ ẩn núp của Phù Diêu cung, người này không đơn giản, hắn đi đâu liền nhìn chằm chằm nơi đó là được.
Lẳng lặng nghe xong thuộc hạ báo lại, Diệp Hồn Thiên lại áp chế điên cuồng trong lòng, lúc này mới bình tĩnh phân phó.
– Bẩm báo thành chủ, minh chủ liên minh hiến bảo kia vẫn chưa từng hiện thân, kể cả khi chào từ biệt cung chủ Thiên Nhất cung cũng do người khác làm thay.
– Hay là hắn đã khởi hành trước?
Diệp Hồn Thiên hơi ngưng thần, rồi sau đó hạ quyết định:
– Đã không nhìn thấy hắn, vậy chúng ta liền đi chờ hắn!
Dứt lời đứng dậy, hơi suy tư, sau đó trên mặt hiện lên tươi cười nhàn nhạt:
– Nhưng cũng cẩn thận thuyền lật trong mương, như vậy đi, đi mời thiếu cung chủ Thiên Nhất cung với Hồ Quân trưởng lão đến đồng hành cùng ta, cứ nói ta muốn mời hai người bọn họ tới xem màn kịch vui!
– Vâng!
Thuộc hạ nghe lệnh mà đi.
Mà trên mặt Diệp Hồn Tiên cũng dần dần lộ ra ý cười hung ác nham hiểm:
– Phù Diêu cung à Phù Diêu cung, các ngươi thật đúng là quý nhân của ta, năm đó lúc ta gặp nạn, sau này đoạt quyền ở Bạch Đế thành lại do các ngươi âm thầm làm chỗ dựa, mới đánh bại được tộc nhân của nhất mạch sư tôn ta, mà hiện giờ ha ha, thần tộc giáng xuống, đúng là cần chúng ta lập đại công, lúc một bước lên mây các ngươi lại đưa tới cửa, sáng tạo ra cơ hội để cho ta lập công lớn nhất này.
– Chính là vài tên đệ tử Phù Diêu cung, giá trị vẫn còn quá thấp, hy vọng trong những người này có thể có con cá lớn đi.
Hắn thì thào tự nói, yên lặng chờ nhân mã Bạch Đế thành tập kết, không bao lâu, thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương với Hồ Quân trưởng lão cũng đã chạy đến nơi này, vẻ mặt ngưng trọng, hỏi kỹ kết quả, nhưng Diệp Hồn Thiên cố tình một mình nắm đại công, lại bán cái nút, chỉ cười tủm tỉm nói bản thân nhận được một tin tức nào đó, muốn đi làm đại sự, nhận được Thiên Nhất cung khoản đãi nên muốn mời hai vị cùng đi xem trò hay này.
Thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương không nói gì, Hồ Quân trưởng lão lại hơi khó xử, giống như có đại sự khác.
Diệp Hồn Thiên cười nói:
– Một đám ô hợp, trời còn chưa sáng đã vội vàng rời đi, chắc lộ ra không ít dấu vết, nếu đại sự của Hồ Quân trưởng lão là muốn nhìn chằm chằm một đám ô hợp này thì không cần đâu, đi theo ta đi, nhất định không để cho bọn chúng chạy mất một tên!
Nghe hắn nói như thế, Đạo Vô Phương với Hồ Quân trưởng lão liền không nói thêm gì nữa, liếc nhau, theo hắn mà đi.
Dĩ nhiên, riêng về các lộ nhân mã đều sai ra ngoài, nhìn chằm chằm các phương hướng.
Đó là Bạch Đế thành đã như thế, các vị Nguyên Anh trưởng lão đều đuổi về bốn phương tám hướng, nhìn chằm chằm từng phương hướng khác nhau, dự phòng các loại biến cố, còn thành chủ Bạch Đế thành Diệp Hồn Thiên lại chỉ dẫn theo vài vị thân tín, còn dẫn theo thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương với Hồ Quân trưởng lão, mang theo cả Dư Tứ Lưỡng kẻ tiến đến mật báo kia, ngồi mây kéo sương, nhằm thẳng một mảnh sơn mạch trên góc đông nam này mà bay thẳng tới.
Nam Vực Thần Châu nhiều núi cao sông lớn, Bạch Ngọc Kinh Nam Lâm Ma Uyên, đây đều là rừng sâu núi thẳm mênh mông vô bờ, địa thế hiểm trở, nhưng mà bởi vì Ma Uyên là một nơi hiểm trở sụp đổ quy tắc, cho nên mảng lớn thâm sơn cùng với nơi giáp giới Ma Uyên đều là sơn lĩnh trụi lủi, khó có thể giấu người, thần tộc lại lấy Bạch Ngọc Kinh làm trung tâm, tự mình bày ra trọng binh canh gác, kéo ra một phòng tuyến thật dài, cho nên cũng gần như ngăn cản tất cả tu sĩ bình thường có khả năng tùy ý vượt qua phòng tuyến này tiến vào Ma Uyên, xem như phòng ngự cực kỳ sâm nghiêm.
Nhưng mà cho dù phòng ngự sâm nghiêm đi nữa cũng sẽ có một ít góc chết không thể chú ý đến, Diệp Hồn Thiên lật bản đồ, lại tìm được một vài con đường nhỏ bí mật có thể chứa được mấy trăm người lẻn vào Ma Uyên trong thời gian ngắn nhất, chính là góc núi cách Bạch Ngọc Kinh vạn dặm sinh trưởng ra một dây mây quái dị, khiến cho thâm sơn với Ma Uyên trực tiếp tiếp giáp, có thể nhằm thẳng vào trong núi sâu chạy đến Ma Uyên, cho dù là phòng tuyến của sinh linh thần tộc đều rất khó để ý đến nơi này.
Diệp Hồn Thiên lật một phen, kết luận nếu có người của Phù Diêu cung muốn chạy đến Ma Uyên, phải đến đường nhỏ này.
– Ha ha, nơi này non xanh nước biếc, giấu gió giữ khí, nam nhìn Ma Uyên, dựa lưng tiên sơn, lại cố tình ẩn vào sau ngọn núi lớn, cũng là một chỗ sơn thủy đẹp giấu kín, các vị đạo hữu kiềm chế tính khí, theo giúp ta uống một ly đan trà ở trong này có được không?
So với Hồ Quân trưởng lão tâm sự nặng nề, thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương vui giận không biểu hiện, người mật báo Dư Tứ Lưỡng kia nơm nớp lo sợ, Diệp Hồn Thiên lại chính xác có vẻ tiêu sái vô tận, chọn một tảng đá dưới cây cổ thụ rồi ngồi xếp bằng xuống, tự mình lấy các thứ lò đan, trà cụ từ trong túi trữ vật ra, liền luyện đan, pha trà ngay tại chỗ, mỗi người một ly, rồi sau đó ba hoa khoác lác, cùng với gió mát cười nói.
– Diệp thành chủ thật sự khám phá ra huyền cơ gì sao?
Hồ Quân trưởng lão hỏi, liếc mắt nhìn Dư Tứ Lưỡng, trang phục trên người rõ ràng không giống với đệ tử Bạch Đế thành.
– Buổi tiệc rượu tối hôm qua, chắc Hồ Quân trưởng lão với thiếu cung chủ cũng đã nhìn ra được đi?
Diệp Hồn Thiên nhẹ nhàng cười, nhìn thoáng qua Hồ Quân trưởng lão với Đạo Vô Phương.
– Không sai, cho đến cho dù hôm nay bọn họ cáo từ hay là chia thành từng nhóm, lão phu đều không ngăn cản, chính là phái người nhìn chằm chằm, cũng muốn xem rốt cuộc bọn họ định làm trò mèo gì, nhưng mà Diệp thành chủ lại kéo chúng ta tới đây, ta hơi khó hiểu.
Hồ Quân trưởng lão hơi nhíu mày, nhưng lại có lời nói thẳng.
– Hồ Quân trưởng lão nói đúng lắm, chẳng qua, nếu chúng ta bị bọn họ nắm mũi dẫn đi, thứ nhất mất phong độ, thứ hai cũng dễ dàng bị bọn họ bỏ đuôi dụ địch, vừa thất thủ liền có khả năng chỉ lấy được mấy cá tôm nhỏ, lại chạy mất cá lớn chân chính, cho nên ta mời hai vị đến nơi này, trên đời này đại khái đã không còn sự tình gì càng làm cho người ta sung sướng tâm tình bằng ôm cây đợi thỏ đi.
Diệp Hồn Thiên nhẹ giọng cười, ngọc phù bên hông không ngừng lóe lên bích quang mơ hồ, đưa tin suốt dọc đường chính là thông qua ngọc bội này, đưa tin của đệ tử Bạch Đế thành vào trong thức hải của hắn, cũng khiến cho hắn trong trò chuyện vui vẻ vẫn nắm giữ tất cả đại cục, nhất là lúc hắn nghe được trong liên minh hiến bảo có một nhóm tổng cộng ước chừng bốn năm trăm người đang đi vòng vài vòng tròn lớn, rồi sau đó từng nhóm nhằm tới phương hướng này, tiếng cười càng vui vẻ hơn, trong lòng gần như có mười phần nắm chắc, kết luận bản thân hôm nay tất nhiên có thể câu được cá lớn
Hắn thậm chí còn thỏa mãn nhìn thoáng qua Dư Tứ Lưỡng, đổ một đan trà cho Dư Tứ Lưỡng.
– Nếu Diệp thành chủ nắm tất cả trong tay thì tốt rồi, nhưng mà nhân thủ của chúng ta đủ sao?
Hồ Quân trưởng lão nhíu mày nói:
– Thật sự không được, liền gửi một phong mật tín về phía Lạc thần tộc đi, bọn họ cách nơi đây chẳng qua chỉ xa vạn dặm, nếu ngự không mà đến, đại khái thời gian một nén hương liền có thể chạy đến, chuẩn bị nhiều luôn không sai.
– Chính bởi vì các đại nhân của Lạc thần tộc đều gần đây, cho nên chúng ta mới càng yên tâm, kia tự nhiên là chuyện cá lớn, mà cho dù con cá lớn này giãy giụa có phần lợi hại, lại cầu cứu đại nhân Lạc thần tộc cũng tới kịp, ngược lại nếu hiện giờ đi cầu cứu, lỡ như chúng ta không bắt được chứng cứ, sự tình ngược lại không dễ nhìn!
Nghe xong lời Diệp Hồn Thiên nói, Hồ Quân trưởng lão với Đạo Vô Phương liền không nói gì.
Thật ra bọn họ cũng hiểu, Diệp Hồn Thiên nói dễ nghe như vậy, thật ra muốn bản thân lập được công lớn này mà thôi!
– Lập tức sẽ đến.
Uống xong hai ly đan trà, Diệp Hồn Thiên liền cười tủm tỉm, hắn đã nhận được bẩm báo của thuộc hạ, nói sau khi người này vào thâm sơn, cũng đã không đi đường nữa, mà trực tiếp cưỡi mây ở tầng trời thấp, gấp gáp chạy tới phương hướng này, mà hắn cũng cảm thấy mỹ mãn thở dài, phất phất tay áo, chỉnh đốn quần áo, khoanh tay đứng trên mặt đá lồ ra ở trước dốc núi.
Nhìn phương tây, trong lòng hắn đã làm xong chuẩn bị, vì giải mối hận trong lòng nhiều năm như vậy, đợi đám người muốn lẩn trốn kia khi nhìn thấy rõ bản thân nhất định phải cười tủm tỉm nhìn bọn họ một câu:
– Các đạo hữu Phù Diêu cung, hoang sơn dã lĩnh, lại muốn đi đâu vậy?
Quả nhiên, sau thời gian một nén hương, phương đông đã lờ mờ, có một nhóm tu sĩ đáp mây chạy đến.
Câu nói Diệp Hồn Thiên chuẩn bị đã lâu kia cũng đã đến bên miệng.
Nhưng mà hắn còn chưa nói ra, bởi vì trước khi hắn nói câu nói kia ra khỏi miệng đã bị người giành trước!
– Phù Diêu cung phản nghịch lớn mật, tới hoang sơn dã lĩnh này, lại muốn chạy trốn đi đâu vậy?
Chương 1045: Phương Hành ở đâu?
Diệp Hồn Thiên tự cho là thiên kiêu cái thế nhưng vẫn bị Phù Diêu cung nắm trong tay, chỉ có thể làm một con cờ ẩn núp ở Bạch Đế thành, có oán khí vô hận đối với Phù Diêu cung, một lần bội phản này cũng có một phần vì triệt để thoát khỏi Phù Diêu cung nắm trong tay, thậm chí còn đáp lại cho đám nữ nhân vẫn xem mình như quân cờ này, cũng chính bởi vì vậy, khi đang suy nghĩ kế hoạch nên đối phó với Phù Diêu cung như thế nào, hắn cũng hơi có vẻ lỗ mãng một chút, luôn hy vọng đạt tới một chút hiệu quả hý kịch hóa!
Nhưng mà để cho hắn tức giận chính là lúc vạn sự sẵn sàng, lời kịch của hắn lại bị người đoạt mất!
Hơn nữa khi nghe được câu này, trong lòng hắn lại có dự cảm nhàn nhạt không rõ ràng, khiến cho hắn giữ vững trầm mặc, ánh mắt không tốt nhìn phía trước!
Sau ngọn núi có một đám người lao tới, đưa mắt nhìn lại rõ ràng là một đám ô hợp, trong hàng ngũ không hề có một điểm quy tắc, đằng vân thì đằng vân, ngự khí thì ngự khí, thậm chí còn có cả cưỡi yêu thú, liền ngay cả tu vi đều thấp bé, số lượng Kim Đan cũng không nhiều, đại bộ phận đều là cảnh giới Trúc Cơ, người cầm đầu cũng là cảnh giới Kim Đan, mặc một bộ đạo bào thêu kim tuyến, còn không phải chưởng môn Kim Kiếm môn Lữ Kim Hồng thì còn ai nữa, cũng chính là tán tu cực kỳ vô danh này mới vừa rồi đã cướp lời mình muốn nói…
Ánh mắt của Diệp Hồn Thiên quét nhìn bốn phía, vẫn chưa phát hiện ra hình dáng của Hình lão hán, cũng không nhận ra người nào có dáng vẻ là đệ tử Phù Diêu cung, trong lòng hơi có vẻ kỳ quái nhưng vẫn duy trì bình tĩnh, trầm giọng quát:
– Hình lão hán ở trong này? Đệ tử Phù Diêu cung ở đâu?
Lúc này trong lòng hắn đã hơi khả nghi.
Trong dự đoán của hắn, người của những đạo thống nhỏ Kim Kiếm môn với Chân Viêm môn này chính là người giả mạo cho Phù Diêu cung, đợi cho các nàng thật sự chuẩn bị tiến vào trong khu vực Ma Uyên sẽ bỏ rơi những người này, đại khía cho đến khi người của Phù Diêu cung tiến vào Ma Uyên rồi thì những người này đều không biết rằng mình đã bị lợi dụng, lại không nghĩ rằng bọn người này là nhóm đầu tiên đến nơi này, không đúng lắm!
Thấy vẻ mặt âm u đáng sợ của Diệp Hồn Thiên, Lữ Kim Hồng cầm đầu lại cảm thấy trong lòng hơi sợ hãi, bình thường hắn cũng không dám nói vài lời quá bất kính với thành chủ Bạch Đế thành, thậm chí một ánh mắt của người ta, hắn phải quỳ thụp xuống, nhưng vừa nghĩ tới lời minh chủ liên minh hiến bảo đã nói với mình trước khi đến, lại nghĩ đến chỗ dựa vững chắc sau lưng mình, lá gan lại lớn lên, biết đây là một cơ hội ngàn năm một thuở của mình, càng thêm ra sức biểu hiện, trực tiếp dậm chân lăng nhục:
– Đệ tử Phù Diêu cung, còn không phải ngươi sao? Còn dám giả ngu?
– Hả?
Diệp Hồn Thiên nghe xong lời này liền bối rối, cảm thấy tất cả đều ngoài dự kiến.
Mà Lữ Kim Hồng dừng cười lớn nói tiếp:
– Họ Diệp kia, đừng giả bộ ngốc, trước khi ta tới lão tiền bối đã nói với ta, ngươi tên vương bát đản này chơi trò khổ nhục kế, giả vờ khổ đại thâm cừu, nói muốn hiến bảo về phía đại nhân Lạc thần tộc, trên thực tế lại định ám độ Trần Thương, lén vào Ma Uyên, nhóm lão Lữ ta một đường nhìn chằm chằm các ngươi, quả nhiên thấy các ngươi chạy về phía nơi này, ha ha, hiện giờ bị ta bắt được ở trong này, ngươi còn có lời gì để nói? Nên lão Lữ ta phát đạt, lập kỳ công bất thế ở trước mặt đại nhân thần tộc rồi nha!
– Ha ha ha ha, chưởng môn anh minh!
– Họ Diệp ngươi còn không đầu hàng?
Sau lưng hắn, một đám đệ tử Kim Kiếm môn đều phá lên cười, cao hứng phấn chấn, đều là dáng vẻ câu được cá lớn.
– Có vấn đề!
Vào lúc này Diệp Hồn Thiên liền cảm thấy đủ loại không đúng, chân mày nhíu chặt lại.
– Nói hươu nói vượn, sư tôn ta bày thiên la địa võng ở đây, đó là chờ các ngươi mắc câu, lại còn dám trả đũa?
Vào lúc này đột nhiên trong hư không có từng nhóm nhân mã hiện thân, chia ra hiện lên xu thế bốn phương tám hướng, lại ngầm vây đám người Lữ Kim Hồng này lại, hét lớn trong không trung là mấy vị trưởng lão của Bạch Đế thành, bọn họ vừa mới hiện thân, khí thế ở đây đột nhiên biến hóa, tuy rằng số người yếu hơn đám người Lữ Kim Hồng không ít, nhưng trên khí thế lại hoàn toàn áp chế, một đám vẻ mặt giận dữ, đầy mặt sát khí, chỉ chờ thành chủ ra lệnh một tiếng liền nhất tề ra tay, giết một đám dám can đảm cắn loạn ở trước mặt thành chủ thành mảnh giáp không lưu lại..
– Ôi…
Một đám ô hợp thấy đám người này lập tức cảm thấy lùn đi hơn nửa đầu, một đám trừng mắt to mắt nhỏ.
– Hay là… bọn họ còn có mưu kế khác?
Vào lúc này Diệp Hồn Thiên vốn không có thời gian hạ lệnh cắn giết những người này, hắn nhíu chặt mày lại, tâm tư nhanh chóng quay ngược lại:
– Không có khả năng, nếu muốn tiến vào Ma Uyên, hoặc bọn họ nhập cư trái phép từ nơi này, hoặc xông vào phòng tuyến Bạch Ngọc Kinh, không có đạo lý…
– Hay là bọn họ còn có tính toán khác?
Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía Dư Tứ Lưỡng đến mật báo, trên người tản mát ra khí thế khủng bố.
– Các ngươi bắt đám người ô hợp này trước, ta muốn lập tức chạy tới Bạch Ngọc Kinh!
Hắn lạnh lùng hạ mệnh lệnh này, sau đó ánh mắt đảo qua, mây trôi dưới chân ngưng tụ, chuẩn bị đằng vân mà đi.
– Chạy đi đâu!
Không như hắn đoán, hắn vừa động, Lữ Kim Hồng của Kim Kiếm môn kia lại kêu lên:
– Họ Diệp kia, đừng mong trốn, mau thúc thủ chịu trói!
Đám ô hợp sau lưng cũng hét lớn theo một đám, khí thế thật ra bất phàm.
Mà Diệp Hồn Thiên cũng vốn bởi vì cảm thấy mình suy tính sai lầm chuyện gì rồi, trong lòng không thoải mái, thấy bọn tán tu hạng bét bình thường ở trước mặt mình ngay cả chó hoang đều không bằng thế mà lại dám khiêu khích mình, một đống lửa giận đã không khống chế nổi nữa, thân hình đột nhiên lùi về giữa không trung, vung chưởng quét về phía đám tán tu dám can đảm cản đường kia:
– … Dựa vào các ngươi cũng dám để cho ta thúc thủ chịu trói?
Một chưởng này của hắn thanh thế đoạt thiên, khí thế rộng lớn, đừng nói Kim Đan, đó là Nguyên Anh bình thường cũng không dám đón, vốn định một chưởng chụp tan tác đám người Lữ Kim Hồng, thậm chí giết vài người cho hả giận, su đó lợi dụng tốc độ nhanh nhất tiến tới Bạch Ngọc Kinh, cũng không ngờ một chưởng lực này vừa mới vung ra, trong hư không kia lại đột nhiên có một thần quang màu tro mênh mông phủ xuống, chạm vào chưởng lực của hắn, chưởng lực cuồn cuộn như sông lớn kia lập tức tán loạn, bản thân Diệp Hồn Nhiên hình như cũng nhận ra bị thương nặng, thân hình dừng không được trầm xuống, lui về chỗ…
– Người tới là ai?
Sắc mặt Diệp Hồn Thiên thay đổi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang không trung, một đám đệ tử Bạch Đế thành vốn bày trận trong không trung vây quanh đám người ô hợp Lữ Kim Hồng cũng có một phần phản ứng cực nhanh, vừa thấy thành chủ bị tập kích, lập tức có rất nhiều người vọt tới một cụm mây màu tro kia, từng đường kiếm quang giống như chỉ bạc, cuốn vào trong cụm mây màu tro kia, sát khí đáng sợ nhất thời hiện đầy hư không.
– Rầm!
Ngoài dự đoán của mọi người, từng đường kiếm quang kia cuốn vào trong cụm mây màu tro lại không hề có một chút động tĩnh nào, yên lặng một lúc lâu, ngược lại đột nhiên có một lực lượng kinh người không cách nào hình dung khuếch tán ra, trực tiếp đánh đám đệ tử Bạch Đế thành vây quanh cụm mây màu tro tan tác, một đám hộc máu trong miệng, từ trên không trung ngã xuống, có người còn đã hoàn toàn không có hơi thở từ giữa không trung, rõ ràng đã bị trực tiếp giết chết.
– Đại nhân Lạc thần tộc ở đây, phản nghịch Phù Diêu cung, còn dám làm càn?
Cũng vào thời điểm này, bên trong cụm mây màu tro rõ ràng vang lên một tiếng gào to, rồi sau đó mây tản đi lộ ra một bóng dáng màu vàng, chỉ thấy người nọ thân cao ba trượng, cực kỳ khôi ngô, trên người khoác bảo giáp màu vàng, thậm chí cả gương mặt đều được bọc lại, không nhìn thấy khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt lành lạnh ở dưới mũ giáp, một thân sát khí chân thật, giống như tụ tán vô hình chân thật, mây trôi màu xám kia đương nhiên là do sát khí trên người hắn ngưng tụ mà thành, cũng không phải là do thuật pháp gì gây nên.
Sau lưng hắn còn có bốn năm tên trang phục giáp sĩ giống như hắn, có một nữ tử khác mặc váy xanh đứng ở bên người hắn, đầy mặt buồn bã, trong mắt bắn ra thù hận khó có thể che giấu, giống như hai thanh kiếm bén nhìn thẳng về phía Diệp Hồn Thiên ở phía dưới…
– Đại nhân của Lạc thần tộc…
Diệp Hồn Thiên ngẩn ngơ, khiếp sợ trong lòng khó có thể hình dung, thậm chí nhất thời đều không hồi hồn.
Liền ngay cả thiếu cung chủ Thiên Nhất cung Đạo Vô Phương với Hồ Quân trưởng lão vào thời điểm này đều ngây dại, vẻ mặt quỷ dị nhìn về phía không trung.
– Thành chủ Bạch Đế thành Diệp Hồn Thiên?
Nam tử mặc kim giáp kia có ánh mắt âm trầm, chậm rãi đạp trên hư không đi xuống dưới:
– Ta biết ngươi, ta đã xem thư làm nô lúc trước ngươi gửi tới, cũng từng nghe người báo lại, nói ngươi và mấy phần đại lễ đến Bạch Ngọc Kinh, tỏ vẻ nguyện trung thành với Lạc thần tộc chúng ta, ta còn cảm thấy hứng thú, cho nên khi có người liều chết tiến đến mật báo với ta, nói ngươi dùng khổ nhục kế, ngoài sáng là nguyện trung thành, thật ra ám độ Trần Thương đưa một số người xuyên qua phòng tuyến, ta còn hơi hoài nghi, tuy rằng đã đến đây nhưng không vội vã hiện thân, vì xem rốt cuộc…
Hắn vừa nói, đi tới trước Diệp Hồn Thiên cách trăm trượng, rồi nói tiếp:
– Chuyện cho tới bây giờ còn chưa rõ ràng, ngươi cần gì phải vội vã?
Cho đến lúc này Diệp Hồn Thiên mới phản ứng được, không rảnh nghĩ lại, vội vàng bái trong không trung:
– Bạch Đế thành chủ bái kiến…
Nói đến đây, hơi ngừng lại, vẫn là giáp sĩ kia thản nhiên nói:
– Ta tên Quỷ Mộc!
Diệp Hồn Thiên vội vàng nói tiếp:
– … Bái kiến Quỷ Mộc đại nhân Lạc thần tộc, đại nhân minh giám, tiểu nhân một mảnh hết sức chân thành, tuyệt đối không dám không trung thực!
Khi đối mặt với đám người Lữ Kim Hồng, hắn vốn lười giải thích, nhưng sau khi Lạc thần tộc hiện thân, lại không thể không giải thích rõ ràng.
Hắn đã ý thức được bản thân mơ hồ đột nhiên rơi vào trong cái bẫy nào đó, cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
– A… có phải thành tâm sẵn sàng góp sức hay không, cũng không phải nói dứt khoát ra là được, ta chỉ hỏi ngươi hai vấn đề thôi!
Giáp sĩ Lạc thần tộc này giống như đã sớm có chuẩn bị, bình tĩnh mở miệng:
– Vấn đề thứ nhất, ngươi có phải người của Phù Diêu cung?
Sau lưng Diệp Hồn Thiên chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, cảm giác hắn như có điều ngụ ý, hơi trầm mặc một chút, trầm giọng trả lời:
– Ở trước mặt thần tộc đại nhân, tiểu nhân không dám nói dối.. Trước kia ta quả thật nhận được ân huệ của Phù Diêu cung, nhưng không phải là đệ tử của Phù Diêu cung, chính là quân cờ do các nàng âm thầm bày ra, hơn nữa sau khi thần tộc đại nhân giáng xuốn, tiểu nhân liền nhất đao lưỡng đoạn với các nàng, trước đây đệ tử Phù Diêu cung đi đến Bạch Đế thành liên lạc với ta đều bị ta giết không ít, còn đặc biệt để lại mấy người hiến cho đại nhân của Lạc thần tộc, chính là giam giữ ở phía sau…
– Ừm, vấn đề này lại tương tự…
Giáp sĩ Lạc thần tộc kia quay đầu nhìn về phía nữ tử áo xanh bên người, rồi sau đó lại nhìn Diệp Hồn Thiên, ánh mắt lạnh lùng, ẩn chứa uy áp vô tận:
– Vấn đề thứ hai, Phương Hành Thiên Nguyên ma đầu mà ba ngàn thần tộc ta liên thủ truy nã, hiện giờ ở đâu?
– Ơ…
Một câu này trực tiếp hỏi Diệp Hồn Thiên ngây ngốc:
– Ma đầu kia? Ta má nó nào biết hắn đang ở đâu?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










