[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 171 : Chớ hại biểu đệ ta (c851-c855)
❮ sautiếp ❯Chương 851: Chớ hại biểu đệ ta
Phù Tô công tử kiếm tru Thần Tú, vốn cho rằng một kiếm tất sát.
Các tu sĩ trong sân có thể thấy rõ kiếm đạo của hắn cũng không nhiều, có thể kịp phản ứng càng không nhiều, có bản lãnh xuất thủ ngăn hắn thì ít lại càng ít, coi như hắn cũng không nghĩ tới, trong đám người từ hành cung đi ra, thình lình có hai người có thể bức hắn ngừng tay, từ vừa rồi hai người kia xuất thủ đến xem, đã đủ để cho hắn nhìn ở trong mắt, cho nên tâm tư lãnh khốc, ánh mắt lành lạnh, con ngươi trầm tĩnh lãnh quang nở rộ, thăm thẳm nhìn về phía người xuất thủ.
– Yêu tộc?
Sau khi hắn thấy rõ bộ dáng của hai người kia, tâm tư không khỏi giật mình.
Hai người kia thình lình xuất thân yêu quái, không nói thanh niên người khoác kim giáp, mặc dù dung mạo trẻ tuổi, cực kỳ tuấn mỹ, nhưng khí tức yêu dị lại không che giấu chút nào, tay cầm trường mâu hoàng kim, rất không phục nhìn mình, mà một cái khác thì rõ ràng hơn, là một hung viên thân cao ba trượng, khí thế hung ác giống như thực chất, tay xách Thủy Hỏa Đại Bổng, nhếch miệng cười quái dị nhìn mình.
– Tiểu tổ nãi nãi của ta bảo ngươi dừng tay, ngươi không nghe sao?
Thiếu niên khoác kim giáp lại không hề sợ Phù Tô công tử, bước lên một bước, lạnh giọng quát hỏi.
Mặc dù bộ dáng hung hoành, nhưng lời nói lại làm cho người có chút dở khóc dở cười, không biết bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ nhìn về phía Sở Từ, trong lòng nghĩ tiểu cô nương nũng nịu kia, nhìn còn nhỏ hơn ngươi mấy tuổi, lại là tiểu tổ nãi nãi của ngươi?
Sở Từ bị nhìn đỏ mặt, người trẻ tuổi kia lại trừng đám người nói:
– Nhìn cái gì, bối phận của nàng lớn không được sao?
Cái thân thích này là luận như thế nào a…
Các tu sĩ đều có chút im lặng, một cái là người, một cái là yêu, hoàn toàn không có quan hệ máu mủ ah!
Nghĩ như vậy, lại có người nhìn hung viên, không biết vị này lại có bối phận gì.
Hung viên nhếch miệng cười một tiếng, giống như sợ người khác hiểu lầm, cười hắc hắc giải thích:
– Tiểu nha đầu kia không phải cô nãi nãi của ta.
Tộc loại khác biệt, một chút quan hệ máu mủ cũng không có, bất quá ta nợ người nhân tình, liền giúp thê tử của hắn mà thôi!
Ánh mắt của Phù Tô công tử lãnh khốc, cũng không để ý tới quan hệ loạn thất bát tao kia, nhưng từ bộ dáng của hai người đã nhìn ra bọn họ một lòng theo ý nguyện của Sở Từ làm việc, lại thêm lúc mình đi vào, đã nhìn thấy hai người bọn họ từ trong hành cung đi ra, xem ra cùng Phương Hành quan hệ cũng tâm đầu ý hợp.
Nghe hắn thất thủ ở Tịnh Thổ, liền chạy đến thương nghị, còn nhanh hơn cả mình.
Mà bây giờ ở dưới vạn chúng chú mục, Phù Tô công tử Viên Vô Đạo ỷ vào thân phận, một kích không trúng, đã không thể lập tức ra kích thứ hai, nhưng ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Từ, lạnh giọng nói:
– Ta trảm hòa thượng này, một là vì trừng phạt Linh Sơn Tự mưu toan mượn lực lượng Viên gia ta, hai là giúp ngu xuẩn kia đoạn đi họa nguyên.
Ngươi đã là đạo lữ của hắn, vì sao sai người ngăn cản ta?
– Tiểu Cửu đến tột cùng vì cái gì mới đi làm sự kiện kia ta không rõ ràng, hắn cũng không có nói cho ta biết…
Sở Từ lấy hết dũng khí, tiến lên mấy bước, chính diện đón ánh mắt của Phù Tô công tử nói:
– Bất quá ta có thể xác định, hắn quyết không cho phép người thừa dịp hắn không có ở đây giết chết sư đệ của mình, ta là đạo lữ của hắn, đương nhiên phải giúp hắn bảo vệ người hắn không muốn bị thương tổn! Còn nữa, Tiểu Cửu thông minh như vậy, sao sẽ dễ dàng bị người lừa gạt? Tô thiếu gia minh giám, lúc này kêu đánh kêu giết còn quá sớm, không bằng trước lưu lại tính mệnh của Thần Tú sư huynh, nhanh chóng thương nghị sự tình làm sao cứu Tiểu Cửu trở về đi…
Thái độ của Sở Từ rất tôn trọng, ngôn từ thành khẩn, nhưng lại không kiêu ngạo không tự ti, nhất thời để Phù Tô công tử không tiện phát tác.
Đến lúc này, hắn cũng có chút nghiêm túc đánh giá tiểu nha đầu kia, đối với thân phận như hắn mà nói, bên người tự nhiên không thiếu cao thủ người hầu, nhưng người có thể nhìn rõ thế cục, thời điểm then chốt ngăn cản một phương lại không thấy nhiều…
– Cứu? Ha ha, cứu như thế nào?
Trầm mặc thật lâu, Phù Tô công tử thấp giọng cười lạnh, ánh mắt ám muội nhìn về phía Sở Từ:
– Hắn thất thủ ở lãnh địa Ma Châu, lãnh địa kia sao mà to lớn, ngươi biết hắn ở nơi nào sao? Huống hồ, ai biết đây có phải một cái bẫy hay không? Nếu như vì cứu hắn, Thần Châu chúng ta bị liên lụy, kết quả hãm sâu trận địa địch, cái quả đắng này, lại có ai có thể cõng nổi?
– Cái này…
Sở Từ nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Mặc dù nàng từng làm Sở Vực Nữ Hoàng mười năm, cách cục và tầm mắt đều không kém, nhưng trong thực chất vẫn là tính tình yểu điệu, sau khi nghe Phương Hành xảy ra chuyện, trước tiên liền có chút luống cuống, mà bây giờ, nàng chỉ muốn cứu người, lại chưa nghĩ tới nên cứu như thế nào.
Phù Tô công tử nhàn nhạt hỏi, câu câu đập vào chỗ sơ hở trong lời nói của nàng, để cho nàng nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Bất quá vào lúc này, lại có một nữ hài mặc váy vàng nhẹ nhàng đi tới bên người Sở Từ, cầm tay nàng, thình lình cũng từ trong hành cung đi ra, xuất thân Yêu Địa, nàng an ủi Sở Từ, lại quay người nhìn Phù Tô công tử nói:
– Ta tu là Chúng Sinh mệnh thuật, am hiểu thôi diễn nhất, tự nghĩ có thể thôi diễn ra phương vị của Phương Hành đại ca bị nhốt, nếu muốn cứu, khó khăn không lớn!
Nói xong nàng lại thấp giọng an ủi Sở Từ:
– Ngươi yên tâm, vừa rồi ta đã tính một quẻ, Phương Hành đại ca không có nguy hiểm, trong thời gian ngắn chắc là không có nguy cơ gì, nhưng mệnh số của hắn hay thay đổi, có quá nhiều quấy nhiễu, cho nên chúng ta phải nhanh nghĩ biện pháp!
– Chúng Sinh mệnh thuật?
Lời này vừa ra, không chỉ Phù Tô công tử, ngay cả Vương Quỳnh thậm chí các tu sĩ ở chung quanh, đều nhịn không được nhìn thoáng qua nữ hài kia.
Đại đạo ba ngàn, mệnh thuật khó tu nhất, ở trong giới tu hành, tu sĩ tu mệnh thuật giống như phượng mao lân giác.
Mà ở trong đồng lứa nhỏ tuổi, ngoại trừ đệ tử Thiên Cơ Cung và Thần Châu Bắc Vực Âm Linh Đạo Trà Trà Tiên Tử, còn chưa nghe nói qua ai có tạo nghệ ở đạo này, nữ hài đến từ Yêu Địa nhìn tuổi tác không lớn, lại có lòng tin ở trong Ma Uyên, thôi diễn ra vị trí của Phương Hành, phần tự ngạo này, ngược lại để các tu sĩ cảm giác có chút ngoài ý muốn.
Đã có người nhịn không được nghĩ thầm, tiểu ma đầu Phương Hành kia, mặc dù cừu gia khắp thiên hạ, nhưng trong bằng hữu ngược lại cũng không thiếu năng nhân dị sĩ.
– Hồ nháo!
Ngoài dự liệu của mọi người, nghe nữ hài nói, Phù Tô công tử trầm mặc nửa ngày, lại lạnh lùng mở miệng quở trách:
– Tu mệnh thuật, thôi diễn phương vị của xuẩn vật kia? Ngươi coi đây là trò trẻ con? Nhìn ngươi tuổi còn nhỏ, dù từ nhỏ tu hành, mệnh thuật 49 đạo, lại có thể tu ra mấy đạo? Huống hồ, dù ngươi kỳ tài ngút trời, tu ra 49 đạo, còn có “một” đạo chạy trốn không thể nắm lấy kia, ở trong Ma Uyên, pháp tắc vỡ nát, thiên tàn địa khuyết, mệnh thuật sai lầm càng to lớn, ngươi lại có thể có mấy thành chuẩn xác?
– Ta… Ta đương nhiên sẽ hết sức…
Nữ hài có chút đỏ mặt nói.
Phù Tô công tử lại nhàn nhạt phất tay áo, nói khẽ:
– Hai chữ hết sức của ngươi, đảm đương không nổi tính mệnh của các tu sĩ Thần Châu, được rồi, Thiên Cơ Cung Ngọc Ki Tử ở hai ba ngày sau sẽ đi vào Ma Uyên, vẫn là chờ hắn tới, thôi diễn qua rồi mới quyết định, mà bây giờ, các ngươi không được hồ nháo, dù sao xuẩn vật kia cũng là người nhà họ Viên, ta sẽ không ngồi yên không lý đến, sẽ nghĩ biện pháp phái người nghe ngóng đến tột cùng!
Dứt lời hất tay áo lên, lạnh lùng nhìn Thần Tú một chút, quay người rời đi.
– Cái này…
Đám người từ trong hành cung đi ra, đều hai mặt nhìn nhau, muốn cản mà không được.
Nghe ý tứ của hắn, Thiên Cơ Cung Ngọc Ki Tử còn phải hai ba ngày nữa mới có thể tới, Phương Hành có thể chờ lâu như vậy sao?
Nhưng dùng thực lực thậm chí tu vi của Phù Tô công tử, nếu hắn muốn đi, lại có mấy người có dũng khí cản hắn?
– Tang nhi tỷ tỷ, hắn… hắn thực không sao chứ?
Sở Từ bất đắc dĩ, nắm lấy tay của nữ hài áo vàng, vẻ mặt cầu khẩn.
Nữ hài áo vàng cũng cau mày, thấp giọng nói:
– Ta đã thôi diễn qua, ở trong Ma Uyên, xác thực có ảnh hưởng rất lớn với mệnh thuật, ta đã dùng hết toàn lực, cũng chỉ biết hắn hiện tại không cần lo lắng cho tính mạng mà thôi, nhưng trong quá trình ta thôi diễn, cảm nhận được quá nhiều lực lượng để cho ta kinh hãi quấy nhiễu, thậm chí ở bên cạnh hắn, có một đạo lực lượng huyền ảo đến ta không dám phỏng đoán, hơn nữa những lực lượng này, bất cứ lúc nào cũng sẽ hóa thành kiếm chém giết hắn, đây cũng là nguyên nhân ta đề nghị nhanh chóng cứu hắn…
– Nhưng Phù Tô công tử nói không phải không có lý, nếu như không xác định, một mình xâm nhập thực quá hung hiểm…
Vào lúc này, Hồng Anh tướng quân nhẹ giọng mở miệng:
– Hơn nữa Phù Tô vừa đến, ta ở Trấn Uyên Bộ có thể điều khiển lực lượng đã không đủ ba thành, chủ lực của Thần Châu chỉ dùng Phù Tô vi tôn, hắn không mở miệng, ta chi phối không được, chỉ bằng chư vị bằng hữu Yêu Địa cùng mấy người các ngươi, muốn xâm nhập lãnh địa Ma Châu cứu người, quá thế đơn lực bạc, thận trọng…
– Nhưng mặc kệ như thế nào, chúng ta cũng không thể ngồi yên không lý đến…
Sở Từ cuống đến phát khóc, thời gian kéo càng lâu, nàng càng không giữ được bình tĩnh.
– Tính trước làm sau mới là thượng sách…
– Mưu định cái rắm, Tà tổ đã nói với ta, bảo ta sau khi tiến vào Ma Uyên, liền theo Phương Hành tiểu tổ, khẳng định có chỗ tốt, hiện tại hắn thất thủ, ta quản hắn ở lãnh địa Ma Châu có bao nhiêu hung hiểm, cũng nhất định phải đi cứu hắn, các ngươi không đi ta đi một mình!
Kim Sí Tiểu Bằng Vương hét lên, một bộ ai cũng không để vào mắt.
– Hắc hắc, chỉ cần trả tiền, ta cũng có thể đi lãnh địa Ma Châu một lần…
Không Không Nhi nói, một bộ chỉ e thiên hạ bất loạn.
– Ai nha xú tinh tinh, lúc này ngươi còn nói tiền, cho ngươi một ngọn núi có được hay không?
Ô Tang Nhi tức giận trừng Không Không Nhi.
Không Không Nhi mắt sáng rực lên, duỗi ra hai ngón tay nói:
– Vậy ta có thể đi hai cái…
Trong lúc nhất thời, các tu sĩ nghị luận ầm ĩ, nhất thời ý kiến không dứt bên tai, đều là hảo tâm, nhưng khó có định ý.
Ngược lại là Sở Từ, nghe Không Không Nhi nói, trầm mặc lại, như có điều suy nghĩ.
Thời điểm các tu sĩ thương nghị làm sao đi cứu Phương Hành, Tiểu hòa thượng Thần Tú hai tay hợp thành chữ thập, yên lặng đứng ở một bên, mặc dù các tu sĩ minh bạch tính tình của Phương Hành, cũng không người trách hắn cái gì, nhất thời không người an ủi hắn, chỉ lưu hắn trầm mặc đứng ở một chỗ, rủ đầu không nói, trên khuôn mặt tuấn mỹ dần dần dâng lên ý tuyệt nhiên, tay chậm rãi thăm dò vào tay áo, lấy ra một ngọc phù khác.
Bên Ma Châu đưa tới hai ngọc phù, một cái công khai, một cái là chuyên môn cho hắn.
Trong ngọc phù chỉ có một hàng chữ: Tiểu hòa thượng, chớ hại biểu đệ ta…
Chương 852: Hoang đường
– Sự tình cứu Phương sư đệ, nên sớm không nên chậm, dù sao lấy cơ linh của hắn, nếu không phải bị vây, chỉ sợ sớm đã trở về, sao có thể trì hoãn lâu như vậy? Mặc dù quẻ tượng biểu hiện, bây giờ hắn còn không có nguy hiểm tính mạng, nhưng quẻ tượng thiên biến vạn hóa, ai cũng không biết sau một khắc sẽ phát sinh cái gì, sự tình cứu nhất định phải nhanh, chỉ là vấn đề ở chỗ, trong chúng ta, tuy có đạo hữu Yêu Địa đáp ứng hỗ trợ, Hồng Anh tướng quân cũng có ý tương trợ, nhưng xâm nhập Ma Châu cứu người, còn là quá đơn bạc…
Trong thương nghị, Vương Quỳnh chém đinh chặt sắt, cắt ngang chúng tu, phân tích ra thế cục ưu khuyết.
– Ngay cả trong Yêu Địa chúng ta, Cửu Sơn Tiểu Thánh Sư Đà Sơn và Hồ Tiên Cơ… quan hệ với hắn không tốt, lại một lòng kết giao với đám người Viên gia, sợ là chỉ biết nghe theo Viên gia hiệu lệnh, sẽ không theo chúng ta đi cứu, hơn nữa trong quá trình Vô Ảnh Sơn Đạo Tử Ngụy Vô Kỵ đến Ma Uyên, nhiều lần nhờ ta ở trước mặt tiểu tổ nói ngọt, xem ra rất có ý động, có thể tính hắn một cái!
Tiểu Bằng Vương cao giọng nói, đã rất có uy thế của một phương tiểu tổ.
Đại bộ phận Yêu Địa, bây giờ đã chạy đến Ma Uyên, nhưng tới bái phỏng lại không nhiều, chỉ có Phù Tang nhất mạch Ô Tang Nhi và Ô Nhất Điển, Cô Nhận Sơn Kim Sí Tiểu Bằng Vương, Đại Thánh Sơn Không Không Nhi, chỉ có thể coi là một nửa thế lực Yêu Địa.
– Xem ra còn phải đến cầu Viên gia gật đầu, việc này mới tính ổn thỏa!
Vương Quỳnh nói, nhìn về phía Sở Từ.
Người tu hành không ai ngốc, chỉ rải rác mấy người liền xông vào lãnh địa Ma Châu cứu người, ngoại trừ cuồng nhân như Tiểu Bằng Vương và Không Không Nhi, thì thực không có mấy cái, mà bây giờ, Vương Quỳnh và Sở Từ là nòng cốt mà Phương Hành lưu lại, dù những người khác nguyện ý đi mạo hiểm, các nàng cũng không thể không tỉnh táo làm việc, các mặt đều cân nhắc chu toàn lại tính.
– Ta đi tìm Viên gia!
Sở Từ lẳng lặng nói, giống như mang theo một tia tuyệt nhiên.
Ánh mắt các tu sĩ đều kinh ngạc nhìn nàng, ánh mắt mập mờ, không ôm quá nhiều hi vọng.
Sở Từ thấy vậy, chỉ có thể bình tĩnh cười nói:
– Trước cám ơn chư vị trượng nghĩa tương trợ, ở chỗ này chờ tin tức của ta.
Ta nghĩ ta có biện pháp thuyết phục Viên gia gật đầu…
Nàng ngừng lại một chút, trong ánh mắt dâng lên quyết tâm:
– Nói trắng ra, bọn họ mưu tính, đơn giản là lợi ích đi đầu, hắn đã không chịu xuất lực cứu, vậy mười ngọn núi này… liền cho hắn đi!
Mười ngọn núi…
Sở Từ nói khiến cho các tu sĩ giật mình, nhất thời không kịp phản ứng.
Đây chính là mười đỉnh núi trong Bách Đoạn Sơn, mỗi một ngọn đều đại biểu tạo hóa và tiên duyên vô tận!
Nhưng bây giờ vì để Viên gia đáp ứng cứu, cứ như vậy giao ra mười ngọn núi?
Ngược lại nhìn không ra, nàng tính tình yếu ớt, lại có đảm lượng như vậy!
Nhất là Yêu Địa bây giờ ngay cả một ngọn núi cũng không có chiếm được, đây càng là đại lễ lớn đến khó nói lên lời, cần biết dù là Yêu Địa, lần này tất cả tiểu bối đều xuất hiện, cao thủ thành đàn.
Bây giờ cũng không có nắm chắc có thể ở Bách Đoạn Sơn chiếm được một sơn mạch, dù sao Bách Đoạn Sơn hết thảy chỉ có trăm ngọn núi, nhưng đạo thống của Thần Châu, Ma Châu lại nhiều như con ruồi, trong kế hoạch dự đoán của Yêu Địa, chỉ cần có thể chiếm một ngọn núi đã là đại vận.
Cũng chính là nguyên nhân này, mới vào Ma Uyên, nghe nói Phương Hành chiếm được mười ngọn núi, bọn hắn đều chấn kinh đến tột đỉnh.
Mà bây giờ, nghe Sở Từ lại có quyết đoán như vậy, vì cứu Phương Hành dâng ra mười ngọn núi, thì kinh hãi đến nghẹn họng nhìn trân trối.
Ngược lại là Vương Quỳnh, nghe Sở Từ nói liền tiếp lời:
– Sở Từ sư muội nói không sai.
Các đạo thống tính tới tính lui, bất quá là hai chữ lợi ích, chỉ cần bọn họ chịu xuất binh cứu, cho bọn hắn lợi ích lại như thế nào? Nếu như Viên gia ngại mười ngọn núi không đủ thành ý, vậy ngay cả ba ngọn núi của Đại Tuyết Sơn cũng cho hắn.
Đợi Phương sư đệ trở về, chúng ta lại đoạt 20 ngọn là được!
– Cũng tốt, đây không phải lúc khách khí, Quỳnh tỷ tỷ, ta cũng không nói thêm cái gì!
Sở Từ dứt khoát đáp ứng, vô ý thức nói:
– Thần Tú sư huynh, ngươi giúp ta chiêu đãi chư vị Yêu Địa một chút…
Nói phân nửa, lại nhịn không được có chút do dự, nhìn chung quanh một cái, lại chẳng biết lúc nào không thấy bóng dáng của Thần Tú.
Thời điểm khẩn cấp như vậy, hắn lại đi nơi nào?
Sở Từ ngẩn người, có chút ngoài ý muốn.
– Ừm, tiểu hòa thượng kia đi nơi nào?
Tiểu Bằng Vương cũng mở miệng:
– Không phải thấy tình huống nguy cấp, lại chuồn đi chứ?
Các tu sĩ Yêu Địa không hiểu Thần Tú, vào lúc này không nhịn được sinh lòng nghi hoặc, càng có người nhớ tới Phù Tô công tử mắng Thần Tú cố ý kích động Phương Hành đi bắt Phật Tử của Bỉ Ngạn Tự, càng nhịn không được hồ nghi, dù sao bây giờ cứu người gấp rút, ngay cả phế vật như Ô Nhất Điển cũng không có chạy, tiểu hòa thượng kia lại vụng trộm đi nơi nào?
– Tiểu Cửu tin hắn, đã nói hắn có thể tin!
Sở Từ lắc đầu, thay Thần Tú biện luận một câu, nhưng không rảnh để ý tới, nhờ Vương Quỳnh tiếp đãi, mình thì rời trại.
Bờ bên kia Thái Âm Hà, trên ngọn núi cao nhất, tọa lạc một hành cung to lớn, mà bây giờ, Sở Từ đã nói rõ ý đồ đến của mình, tay để trước bụng, lẳng lặng đứng ở dưới núi chờ đợi, ở đối diện nàng là Hoàng Oanh Nhi và Hồng Tước Nhi, hai mỹ nhân đều có chút lạnh nhạt nhìn nàng, cũng không có mời nàng vào trong ngồi, chỉ để Tử Diên Nhi đưa bái thiếp vào.
– Ngươi muốn cho ta mười ngọn núi, chỉ đổi Viên gia ta xuất thủ đi cứu xuẩn vật kia?
Chờ trọn vẹn nửa canh giờ, trên trán Sở Từ đã rịn ra mồ hôi nhàn nhạt, trong hành cung mới có âm thanh truyền đến.
– Ta đã nghĩ tới, nếu muốn cứu Tiểu Cửu, cần tư liệu địa thế cùng thế lực Ma Châu phân bố kỹ càng, còn cần có đại bộ phận tu sĩ đánh nghi binh, phân tán lực chú ý của tu sĩ Ma Châu, càng phải có một nhóm tu sĩ tinh thông trận thuật, ven đường phá giải các loại đại trận mà tu sĩ Ma Châu bày ra, ngoài ra sau khi thành công cứu người, cũng phải có người tiếp ứng, dù là cứu người tàn tật, cũng phải để người toàn thân trở ra…
Sở Từ trả lời nhanh mà bất loạn:
– Chuyến này, cần nhân lực vật lực quá nhiều, mà các tu sĩ của Kiếp Đạo đều vừa mới tiếp nhận không lâu, không đáng trọng dụng, có thể làm được điểm này, chỉ có Viên gia gật đầu mới được…
– Ha ha, tuổi tác không lớn, đầu lại rõ ràng…
Trong hành cung, trầm mặc nửa ngày, thanh âm của Viên gia thiếu chủ bỗng nhiên vang lên:
– Hiện tại ở bên cạnh ta có Hoàng Oanh Nhi êm tai nhu âm, có Hồng Tước Nhi dáng người thon dài, có Tử Diên Nhi chân ngọc linh lung, nhưng còn không có tập hợp đủ nữ tử cực phẩm trên thế gian, ở trước mặt ma đầu kia luôn thua một nước, nhìn ngươi tu vi không tệ, lại có dáng vẻ tốt, có nguyện đến bên cạnh ta làm nữ hầu không?
Trong ngôn từ lại tràn đầy dụ hoặc…
Sở Từ nghe lời này, đầu tiên là ngẩn ngơ, vẻ mặt khó có thể tin, sau đó trên mặt nhất thời dâng lên tức giận, mục quang lãnh lệ nhìn lên hành cung, cưỡng chế lửa giận khẽ quát:
– Phù Tô công tử tự trọng, ta là đạo lữ chính thức của Phương Hành, mà hắn là người Viên gia các ngươi, bàn về vai vế còn phải gọi ngươi một tiếng Thất ca, ngươi nói chuyện với ta như vậy, chẳng phải là… chẳng phải… hoang đường sao!
Nàng lại quát Phù Tô công tử, khiến cho bầu không khí trong sân ngưng trọng lên.
– Muội muội ngươi quá lời!
Phù Tô chưa mở miệng, Hoàng Oanh Nhi lại nhàn nhạt mở miệng:
– Phù Tô công tử coi trọng ngươi khôn khéo, mới cho ngươi một tiên duyên theo ở bên người, ngươi không cảm kích thì thôi, ngược lại quở trách công tử, chẳng phải là không biết lớn nhỏ sao?
Hồng Tước Nhi lạnh lùng nói:
– Lúc trước xuẩn vật kia vô lễ, bây giờ rước họa vào thân, mới nhớ tới công tử nhà ta?
– Cái gì đạo lữ không đạo lữ, thực coi mình là nhân vật gì hả? Ngươi cũng không nhìn xuẩn vật kia là thứ gì, ngươi lại là cái gì, dám nói như vậy với công tử nhà ta? Đừng nói công tử chỉ là nói đùa, coi như thật muốn ban thưởng ngươi phúc phận này, chúng ta còn không đáp ứng đâu, chút tu vi ấy của ngươi, tay chân vụng về, chỉ có thể làm nha hoàn, ở đâu có thể đặt song song với ba người chúng ta?
Trong hành cung, thanh âm cay nghiệt của Tử Diên Nhi xa xa truyền ra.
– Ngươi…
Sở Từ cắn chặt môi, máu tươi rỉ ra, mười ngón giảo trắng bệch, lại không có phản bác.
Ánh mắt nàng kiên định, chờ chủ nhân trong hành cung đáp lời.
– Ha ha, ba người các ngươi không cần khẩn trương, ta chỉ là thuận miệng nói mà thôi…
Sau một hồi lâu, thanh âm của Phù Tô công tử mới vang lên lần nữa, nói:
– Thập Cửu đệ muội, ngươi cầm mười ngọn núi kia đến đổi ta gật đầu một lần, phân lượng rất đầy đủ, chỉ là ta muốn hỏi ngươi một câu, mười ngọn núi trong miệng ngươi, vốn là của Viên gia ta, ngươi lấy chúng nó đưa ta, lại là ý gì?
Oanh!
Sở Từ nghe tựa như sấm sét giữa trời quang, nhịn không được lui về phía sau hai bước, lớn tiếng nói:
– Mảnh lãnh địa kia, là của Tiểu Cửu!
– A…
Nửa ngày sau, thanh âm trong cung mới cười nói:
– Nhưng Tiểu Cửu trong miệng ngươi, là người Viên gia ta nha…
Sau khi cười xong, thanh âm của hắn dần dần trầm xuống:
– Hắn đã là người Viên gia ta, như vậy hết thảy của hắn tự nhiên cũng là của Viên gia, trước đây hắn còn, liền tạm thời do hắn trông giữ, nhưng bây giờ hắn đã thất thủ, mảnh lãnh địa này tự nhiên do Viên gia ta tiếp nhận, tuy ngươi là đạo lữ của hắn, nhưng một chưa sinh hoạt vợ chồng, hai không được Viên gia tán thành, nói khó nghe chính là người ngoài, phiến lãnh địa kia lại trọng yếu như vậy, Yêu Địa lại nhìn chằm chằm, lưu ở trong tay người ngoài, ta sao có thể yên tâm? Ha ha, vì cân nhắc an toàn, ta nghĩ Viên gia nên đến thời điểm phái người tiếp quản rồi…
– Ngươi…
Sở Từ khiếp sợ, ngay cả kiếm linh cũng tự động cảm ứng bay ra, ánh mắt của nàng nhìn hành cung, đáy lòng dâng lên nộ diễm:
– Ngươi… Ngươi thật quá mức, Tiểu Cửu bị nhốt, ngươi không nghĩ giải cứu, lại muốn cướp đồ vật của hắn?
– Hồ nháo!
Thanh âm của Phù Tô công tử bình thản như nước, giống như không muốn so đo với Sở Từ:
– Ngươi chớ hồ ngôn loạn ngữ, ta lúc nào nói qua không cứu hắn đến? Mặc dù hắn ngu xuẩn, nhưng cũng là người Viên gia ta, đã có nguy hiểm, ta tự sẽ cứu hắn, nhưng đám người Yêu Địa kia tới ta không tin được, hơn nữa chuyện này quan hệ quá lớn, ta không thể vì hắn mà hại nhiều người hơn lâm vào nguy cơ, tự nhiên phải từ từ thương nghị…
Chương 853: Sư huynh không dễ chọc
– Ma đầu Phương Hành, lần này ngươi chắp cánh khó thoát…
Trăm vạn dặm Ma Uyên, ở trong lĩnh vực Ma Châu, không trung bay tới một con thằn lằn ngân sắc to lớn, cánh thịt triển khai, chí ít cũng có phương viên 30 trượng, ôm theo khí tức hung tàn khó nói lên lời, phủ xuống một sơn mạch màu đen, hơn nữa trên lưng thằn lằn ngồi xếp bằng bảy tám tu sĩ Ma Châu khí tức cường đại, có một người nâng một la bàn phương viên hơn trượng, mà vào lúc này, kim đồng hồ trên la bàn đang nhanh chóng chuyển động, cuối cùng xa xa chỉ một vùng thung lũng…
– Là ở chỗ này, bày trận, thông tri tiểu đội còn lại chạy đến…
Trên lưng thằn lằn, một cô gái mặc áo trắng hét lớn, tế ra truyền tin phù!
– Sưu!
Cũng đúng vào lúc này, trong thung lũng có bóng người xông thẳng lên, phía sau hai Kiếm Ma Đại Dực triển khai, lại không nhỏ hơn cánh thằn lằn bao nhiêu, mà dưới cặp cánh là Phương Hành tay cầm Long Văn Hung Đao, trực tiếp lao về phía thằn lằn, hung uy vô địch, vung đao chém xuống, đao ảnh đầy trời, vỡ vụn hư không…
– Nhóm người thứ tư, thật coi tiểu gia không biết giết người sai…
Trong tiếng hét phẫn nộ, đao ảnh của Phương Hành chém tới, tu sĩ Ma Châu ngã bay, ngay cả thằn lằn cũng bị trọng thương, gào thét té xuống sơn cốc, đập sập từng mảnh sơn phong quái lĩnh, chấn đại địa rung động.
– Sưu!
Phương Hành xông về trước, trên không trung, la bàn bị tiếp ở trong tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua, chỉ thấy trên la bàn, phù văn hiển hóa, kim đồng hồ nhanh chóng xoay tròn, sau đó một mực chỉ mình…
– Lại là cái này!
Ánh mắt Phương Hành lẫm liệt, năm ngón tay dùng sức, răng rắc một tiếng, bóp la bàn thành mảnh vỡ.
Sau đó hắn cúi người vọt xuống, chỉ thấy trong thung lũng, Phật Tử của Bỉ Ngạn Tự ở trên lưng lừa sớm đã chờ hắn.
Cũng không nhiều lời, ra hiệu con lừa nhanh chóng rời đi, chạy về phía chỗ càng sâu trong sơn mạch, tìm địa phương an toàn khác ẩn thân.
– Bọn họ tìm tới tốc độ càng lúc càng nhanh, ngươi còn không định đưa ta trở về?
Phật Tử Huệ Năng níu lấy hai lỗ tai con lừa, phòng ngừa mình từ trên lưng lừa té xuống, run giọng nói.
– Nghĩ hay thật, ta cũng phải xem bọn hắn có bao nhiêu người tới giết ta!
Phương Hành quát to một tiếng, không thèm để ý.
Theo thời gian chuyển dời, bây giờ tình cảnh của hắn cũng không tốt lắm, lúc đầu Tịnh Thổ chỉ ở địa phương đi về Thần Châu bố trí đại trận, phòng ngừa hắn thông qua.
Nhưng thời gian dần trôi qua, vậy mà bắt đầu phái ra vô số tiểu đội tìm hắn, mỗi một tiểu đội đều sẽ phân phối một Hồng Hoang di chủng có thể phi hành, tay cầm la bàn tìm tòi, mặc dù phương pháp này đần chút, nhưng thật là có chút tác dụng, la bàn kia vừa tiến vào mười dặm quanh người Phương Hành, sẽ sinh ra cảm ứng, chỉ ra vị trí của hắn.
Bây giờ, không đến hai ngày, Phương Hành đã bị bốn tiểu đội trong lúc vô tình phát hiện, tìm ra chỗ ẩn thân.
Đương nhiên, bốn tiểu đội kia cũng không may mắn thế nào, đều bị Phương Hành giết hết.
Mà chỉ cần Phương Hành bị phát hiện, thì không thể không chật vật đào mệnh, lần nữa tìm địa phương ẩn nấp.
Mà làm cho Phương Hành hiếu kỳ nhất là, la bàn kia là làm sao luyện ra?
Lúc mới đầu, hắn còn tưởng đó là chí bảo nào đó của Tịnh Thổ, có thể vạch ra khí tức của mình, nhưng về sau hắn lại phát hiện, sự tình căn bản không có đơn giản như vậy, nếu thật là chí bảo, sao Tịnh Thổ có thể có nhiều như vậy? Không nghe nói bảo bối chân chính nào có thể sản xuất hàng loạt, mà bây giờ, Tịnh Thổ không chỉ ở trên phòng tuyến thiết hạ vô số la bàn, tiểu đội đi ra tìm kiếm hắn càng một người một cái, hết thảy đến cùng có bao nhiêu, hết lần này tới lần khác mỗi một la bàn đều có hiệu quả, có thể tinh chuẩn tìm ra mình.
Mà thời điểm la bàn kia chỉ hướng mình, mình sẽ ẩn ẩn có một loại cảm giác tâm huyết lai triều, giống như huyết mạch trong cơ thể bốc lên, điều này làm cho hắn âm thầm đoán được, la bàn này xuất hiện, hẳn là có quan hệ tới Bắc Minh gia…
Có thể lợi dụng huyết mạch của mình đến làm văn chương, cũng chỉ có Bắc Minh gia!
Nhưng Bắc Minh gia là làm sao xác định bắt người là mình, hơn nữa nhằm vào mình luyện chế loại la bàn này?
Phương Hành ẩn ẩn đoán được một khả năng, làm hai hàng chân mày nhíu lại.
Hắn và con lừa ở trong sơn mạch tả xung hữu đột, tốc độ cực nhanh, lao vào chỗ sâu, ngay cả mình cũng không biết trốn đi đâu, rất dễ dàng thoát khỏi những tu sĩ Tịnh Thổ đuổi theo, chỉ bất quá dù tạm thời an toàn, nhưng không dễ triệt để thoát thân, dù sao bây giờ tu sĩ Tịnh Thổ giống như bỏ hết cả tiền vốn, không biết phái bao nhiêu người đi ra tìm tòi…
– Móa nó, đây là bức tiểu gia chơi trốn tìm với các ngươi chơi sao, tốt, các ngươi muốn chơi, vậy chúng ta cùng chơi…
Nhanh chóng chạy trốn ở trong núi, Phương Hành càng nghĩ càng phiền, ánh mắt dần dần lãnh khốc, thấp giọng nói:
– Từ giờ trở đi, các ngươi phái một đội người đến, ta sẽ giết một đội, giết đến sạch sành sanh, xem các ngươi bỏ được để cho ta giết bao nhiêu!
Hai ngày nay bị tu sĩ Tịnh Thổ theo đuổi không bỏ ép có chút phiền, sát khí của hắn cũng kiềm chế không được.
– Phương Hành…
Nhưng vào lúc này, xa xa có một thanh âm hùng hồn giống như sấm rền truyền ra.
– Ừm? Đuổi theo tới?
Phương Hành giật mình, cầm đao quay người, ra hiệu con lừa chạy trước, mình lại giết một nhóm truy binh.
Nhưng xoay người qua, thần niệm càn quét, lại phát hiện không có truy binh tới gần.
– … Ngươi gan to bằng trời, bắt Phật Tử của Tịnh Thổ ta, không sợ oan nghiệt quấn thân, thiên địa không dung sao?
Thanh âm kia chấn động hư không, giống như vang lên bên tai, lại như sấm rền đảo qua chân trời.
Lúc này Phương Hành mới phát hiện, rõ ràng là có người đang thi triển thiên lý truyền âm nói chuyện với mình.
Môn thần thông này chính là người ở phía xa, dùng pháp lực chấn động hư không, thanh âm lan xa mấy vực, có thể truyền âm nghìn vạn dặm, mà tinh tế phân rõ nơi phát ra thanh âm kia, lại là địa phương vừa rồi mình bị phát hiện, hẳn là đối phương đuổi tới, lại phát hiện mình đã không thấy, liền dứt khoát dùng thiên lý truyền âm, chấn động tứ phương.
– Không dung con mẹ ngươi, thật coi tiểu gia là kẻ ngu, sẽ tùy tiện trả lời ngươi?
Phương Hành thu hồi hung đao, xoay người rời đi.
Hắn cũng không có đần như vậy, trực tiếp dùng thiên lý truyền âm đáp lại người kia, làm như thế, vị trí của mình sẽ lập tức bị người khóa chặt.
Quay người muốn tiếp tục đi, thanh âm kia lại truyền đến một câu làm cho hắn khẽ giật mình.
– Coi như ngươi vò đã mẻ không sợ rơi, không sợ tự tìm đường chết, nhưng ngay cả mạng của Phật Tử Linh Sơn Tự cũng không cần sao?
Phương Hành ngừng lại, ánh mắt rét lạnh, hung dữ nhìn về phía sau.
Mà thanh âm kia thì vang lên lần nữa, nghiêm khắc quát lên:
– Phương Hành, Phật Tử Linh Sơn Tự tới tìm ngươi, vừa lúc rơi vào trong tay Bắc Minh tộc ta.
Nếu như ngươi còn tiếc tính mạng của hắn, thì dẫn Phật Tử đến Tịch Diệt Cốc trao đổi, nể tình ngươi cũng có huyết mạch của Bắc Minh tộc ta, ta sẽ tha cho ngươi khỏi chết, nếu chấp mê bất ngộ, thì đừng trách ta dùng cực hình với tiểu hòa thượng, thẳng đến ngươi hiện thân mới thôi…
Thanh âm ầm ầm, dần dần tiêu tán, nhưng ánh mắt Phương Hành lại rét lạnh đến cực điểm.
– Tiểu hòa thượng Thần Tú rơi vào trong tay bọn hắn?
Hắn nắm Long Văn Hung Đao, trong lòng như sóng to gió lớn, lây nhiễm đao này, dẫn tới trên đao sát khí tầng tầng.
Mà vào lúc này, ở vùng Tịch Diệt Cốc, cũng chính là địa phương lúc trước Phật Tử của Bỉ Ngạn Tự bị bắt, Tiểu hòa thượng Thần Tú toàn thân áo trắng, không chút bụi trần, lẳng lặng xếp bằng ở trên ngọn núi, chung quanh có khắc pháp trận, hóa thành một phương lao tù.
Hắn bị vây ở bên trong, mà đối diện hắn, đại biểu tỷ, cũng chính là Bắc Minh Thanh Địch chậm rãi đi lên núi, sau đó ngồi ở đối diện hắn, thật lâu không nói.
– Ta sẽ không để cho bọn họ dùng cực hình với ngươi, chỉ muốn buộc biểu đệ hắn mau trả Phật Tử lại mà thôi…
Trên mặt Bắc Minh Thanh Địch có chút áy náy, trầm mặc thật lâu, mới thấp giọng nói với Thần Tú.
– Các ngươi không có vây khốn sư huynh đúng không?
Tiểu hòa thượng Thần Tú mở mắt, thần sắc bình tĩnh hỏi.
Bắc Minh Thanh Địch trầm mặc nửa ngày, thấp giọng nói:
– Không sai, hắn bản lĩnh thông thiên, sao có thể dễ dàng bị chúng ta vây khốn như vậy, bây giờ chúng ta hết toàn lực, cũng chỉ bày ra một đạo phòng tuyến, để hắn không có cơ hội trốn về Thần Châu mà thôi, thậm chí cho tới hôm nay, còn không sờ đến cái bóng của hắn, cũng chính bởi vì bất đắc dĩ, ta mới không thể không ra hạ sách này, kích ngươi đến đây, làm thẻ đánh bạc trong tay chúng ta, biểu đệ rất coi trọng ngươi, nếu như biết ngươi rơi vào tay chúng ta, tất nhiên sẽ đồng ý trả Phật Tử lại đổi lấy ngươi…
Nàng như nóng lòng giải thích, trong lúc nhất thời nói rất nhiều lời.
Nhưng Tiểu hòa thượng Thần Tú lại nhẹ nhàng thở ra, cười nói:
– Sư huynh không bị vây khốn, vậy ta an tâm!
Nhìn thấy Thần Tú nhẹ nhàng thở ra, đại biểu tỷ cảm giác trong lòng hơi đắng chát, thật lâu mới cười khổ nói:
– Tiểu hòa thượng, việc này coi như ta xin lỗi ngươi, bất quá ta cũng không có biện pháp khác, biểu đệ hắn gan to bằng trời, vậy mà đi bắt Phật Tử, đây là tự tuyệt sinh lộ, không để đường rút lui chút nào, hiện tại ta chỉ mong hắn có thể lo lắng tính mạng của ngươi, sớm trả Phật Tử lại…
– Không sao không sao, sư huynh không có việc gì liền tốt…
Tiểu hòa thượng Thần Tú liên tục gật đầu, cười nói:
– Kỳ thật ta sớm nên nghĩ đến, sư huynh bản sự lớn như vậy, hẳn là không dễ dàng bị các ngươi vây khốn, bất quá vẫn có chút bận tâm, liền dứt khoát tới xem mà thôi, bất quá… Bắc Minh sư tỷ…
Hắn do dự một tiếng, thử dò xét nói:
– Dù sao ta cũng đã tới, ngươi nên nói cho đám người Sở Từ tiên tử tình hình thực tế, bảo các nàng không nên tới?
Bắc Minh Thanh Địch nao nao, không biết trả lời như thế nào.
– Không có khả năng!
Lúc này, còn một người khác thay nàng trả lời Tiểu hòa thượng Thần Tú.
Dưới chân núi, một nam tử cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu, chậm rãi đi tới, trong thanh âm có sát khí không đè nén được, lạnh giọng nói:
– Nghiệt chướng kia phạm phải sai lầm lớn bực này, chính là tự tuyệt sinh lộ, tự tuyệt Bắc Minh gia, dù hắn tu thành thân người Ma Tướng, cũng không thể trở về Bắc Minh tộc ta, lần này, không chỉ ngươi, kể cả người dám đến cứu hắn cũng sẽ lâm vào thiên la địa võng ta bày ra, đến lúc đó ta sẽ giết từng cái từng cái, nhìn xem hắn co đầu rút cổ tới khi nào, mới bằng lòng đứng ra nói chuyện!
– Cái này…
Tiểu hòa thượng Thần Tú nghe lời này, gương mặt chấn kinh và sợ hãi, nhìn Bắc Minh Thanh Địch nói:
– Nhất định phải ngăn cản hắn…
– Ta…
Bắc Minh Thanh Địch do dự, lại không biết nên đáp Thần Tú như thế nào.
– Hắn không hiểu rõ sư huynh, ngươi còn không biết sao?
Không đợi nàng trả lời, Thần Tú lại nói:
– Sư huynh không dễ chọc, làm như vậy chỉ sẽ hại chết các ngươi mà thôi…
Chương 854: Chui vào Ma Châu cứu ma đầu
– Viên gia không chịu ra tay, ngược lại còn có ý muốn đoạt mười ngọn núi của Tiểu Cửu…
Thời điểm Sở Từ về tới lãnh địa Kiếp Đạo, nói ra kết quả, các tu sĩ tụ tập ở trong hành cung trầm mặc lại, từng cái hai mặt nhìn nhau.
Bọn họ vốn không có gửi hi vọng ở trên người Viên gia, dù sao đại gia tộc làm việc, lợi ích đi đầu, cũng chính là nguyên nhân này, dù muốn cầu Viên gia xuất thủ, cũng không có cầm thân phận của Phương Hành nói chuyện, mà dựa theo tiêu chuẩn làm, cầm mười ngọn núi làm hậu lễ, đi cầu Viên gia xuất thủ.
Chỉ là bọn hắn không nghĩ tới, thủ đoạn của Phù Tô công tử, còn ác hơn bọn hắn tưởng tượng.
– Hiện tại ngoài cửa trại đã có nhân mã tụ tập, sợ là chẳng mấy chốc sẽ xuất thủ cứng rắn đoạt!
Có người báo tình huống ngoài trại cho Vương Quỳnh biết, sắc mặt nàng âm trầm, thấp giọng nói.
– Đã chờ không nổi sao? Đợi tiểu vương ra ngoài giết mấy người hả giận…
Tiểu Bằng Vương nổi giận, xách kim mâu muốn giết ra ngoài.
– Hiện tại ra ngoài thì có ích lợi gì?
Ô Tang Nhi kéo Tiểu Bằng Vương trở về, giáo huấn:
– Một mình ngươi có thể giết bao nhiêu, có thể thay đổi đại cục sao? Nếu bị những cao thủ ở Thần Châu kia đả thương, ngược lại không công tổn hao trợ lực cứu người, đáng giá không?
Bây giờ tu vi của Tiểu Bằng Vương đã không biết cao hơn Ô Tang Nhi bao nhiêu, nhưng hết lần này tới lần khác ở trước mặt nàng lại cực kỳ trung thực, cau mày hét lên:
– Vậy làm thế nào, tùy ý những người kia cưỡi đến trên đầu chúng ta sao? Tiểu vương ta khi nào nhận qua loại khi nhục này?
Ô Tang Nhi lườm hắn một cái, nói:
– Trước kia Phương đại ca cũng khi dễ ngươi không ít ah…
Trên mặt Tiểu Bằng Vương nóng bỏng, nửa ngày mới mạnh miệng nói:
– Cái kia không giống nhau, ai bảo bối phận của hắn cao hơn chứ?
– Bọn họ muốn cướp, vậy để bọn hắn cưới! Sở Từ muội muội, dù sao mục đích của chúng ta là cứu Phương Hành trở về.
Ngươi không cần lo lắng việc này, hắn vốn không nghĩ tới để ngươi giúp hắn bảo vệ đỉnh núi, chúng ta đối chọi gay gắt với những người này, bất quá là vì nhỏ mất lớn, ngược lại bỏ lỡ cơ hội cứu hắn mà thôi.
Ngươi nghe ta một lời, ai ra tay giúp đỡ, ai nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, không cần phải nói, nhưng phải nhớ kỹ giao cho Phương Hành, để hắn nhìn mà xử lý!
Thấy Sở Từ tự trách, đám người Vương Quỳnh lại rất thoải mái cười nói.
Ô Tang Nhi cũng mở miệng nói:
– Vừa rồi ta lại bói một quẻ, là bói những người chúng ta, luôn cảm thấy quẻ tượng có kỳ quặc, mặc dù Phương đại ca mệnh số mê ly, khó mà tính toán.
Nhưng nhất thời không cần lo lắng cho tính mạng, ngược lại là chúng ta nguy hiểm mọc thành bụi.
Dùng cái này suy đoán, ta lại cảm thấy sự tình hắn bị luân hãm không chuẩn, dù hắn bị vây hãm, cũng có kế sách chạy trốn, còn nếu ta dùng mệnh số của chúng ta thôi diễn, tìm ra một con đường ít phong hiểm nhất xâm nhập Ma Uyên lại ra vấn đề rất lớn…
– Ngươi là muốn nói tin đồn là giả?
Đại Thánh Sơn Không Không Nhi mở miệng, thấp giọng hỏi.
Ô Tang Nhi nói:
– Khó mà nói được, bất quá dù sao Ma Châu cũng là đối địch, hơn nữa chúng ta không biết cô nương Bắc Minh gia kia, không rõ tính cách như thế nào, chỉ bằng thư của Ma Châu, chúng ta nhiều nhất chỉ tin một nửa mà thôi!
Các tu sĩ nghe vậy, lại cảm thấy Ô Tang Nhi nói có lý, tu sĩ tu mệnh thuật, vốn là trên thôi thiên cơ, dưới nhìn lòng người, mặc dù Ô Tang Nhi tuổi tác không lớn, tu vi không cao, lại là người duy nhất tu mệnh thuật trong Yêu Địa, tất cả mọi người vẫn rất tin nàng.
– Bất quá coi như quẻ tượng của ngươi biểu hiện tiểu tổ nguy cơ không lớn, chúng ta cũng không thể ngồi yên không lý đến?
Tiểu Bằng Vương do dự một chút, thấp giọng nói.
Vương Quỳnh cũng nhẹ gật đầu nói:
– Chỉ vì nghe đồn liền xâm nhập Ma Châu cứu người, có vẻ hơi ngu xuẩn, nhưng nếu rõ ràng nghe nói hắn bị vây hãm, lại ngồi yên không lý đến, chỉ sợ càng rét lạnh tim người, lần này dù có chút hung hiểm, ta vẫn phải đi một lần, mong Tang Nhi tiên tử giúp ta mở quẻ, cho chút chỉ rõ, để ta an ổn tiến vào Ma Châu, dù chỉ là tìm hiểu chút thông tin đi ra cũng tốt!
– Ta cũng đi, các lão tổ áp chế ta vài chục năm không phá Kim Đan, khó khăn lắm mới phá Kim Đan, học được một thân bản lĩnh, không đi Ma Châu xông xáo một lần thì làm sao ma luyện?
Tiểu Bằng Vương cũng theo sát đứng dậy, dứt lời lại gãi đầu nói:
– Hơn nữa Tà Tổ nói với ta, Phương Hành tiểu tổ là người lòng dạ hẹp hòi, ta đi cứu hắn, hắn có thể sẽ mắng ta ngu xuẩn, lại sẽ cho ta rất nhiều chỗ tốt, nhưng nếu như ta không đi cứu hắn, chỉ sợ ngoài miệng hắn không nói cái gì, trong lòng lại ghi thù, tương lai tìm được cơ hội sẽ gây khó dễ cho ta…
– Có đạo lý…
Hắn nói ngay thẳng như vậy, thình lình đưa tới không ít người cộng minh, nhao nhao gật đầu phụ họa.
Vương Quỳnh và Sở Từ bất đắc dĩ, nghĩ thầm thanh danh của Phương Hành thật không ra sao a…
Không Không Nhi cũng mở miệng nói:
– Nói như thế, không nhân cơ hội này bán cho hắn cái nhân tình, không phải thua lỗ vốn gốc sao?
Ngay cả Ô Nhất Điển một mực sợ hãi trốn ở sau lưng Ô Tang Nhi, trước mặt người ngay cả một câu cũng không dám nói đứng dậy, nói:
– Để ta đi cứu người… Đánh chết ta cũng không đi, vạn nhất ta chết ở bên trong làm sao bây giờ? Bất quá ta quyết định lưu tại nơi này, theo các ngươi nói, ai đến đoạt địa bàn ta đều nhớ kỹ, ai nói xấu các ngươi ta cũng nhớ kỹ, chờ thời điểm tính sổ, cũng có cái dựa vào…
Các tu sĩ nghe vậy, biểu lộ đều có chút cổ quái nhìn thoáng qua, nghĩ thầm tên này lại rất gian xảo…
Ô Tang Nhi lại nở nụ cười, kéo tay Sở Từ nói:
– Cho nên Sở Từ muội muội ngươi không cần thương tâm, thế nhân đều biết Phương đại ca hắn bản lĩnh thông thiên, nhưng sao biết chúng ta cũng không phải đồ đần, bây giờ ta tu hành Chúng Sinh đại thuật do Căn Bá truyền thụ đã vài chục năm, đang muốn mượn cơ hội này thử một chút, phải chăng thật sự có thể trên thôi thiên mệnh, dưới diễn chúng sinh, lần này ta sẽ cùng mọi người đi vào Ma Châu, ven đường thôi diễn cát hung, coi như cứu không được người, cũng tận sức để mỗi người bình an trở về!
Trong lúc đàm tiếu, kế hoạch đã định ra, mỗi người đều muốn bán Phương Hành một cái nhân tình, lại giống như hoàn toàn quên hung hiểm trong đó.
Mà Sở Từ, cũng chỉ có thể cúi đầu, hết thảy ở trong không nói.
Bên ngoài Viên gia ép buộc Sở Từ giao ra mười núi, thậm chí muốn động binh tiến đánh lãnh địa Kiếp Đạo.
Đoàn người Kiếp Đạo, Đại Tuyết Sơn thậm chí Yêu Địa làm ra phản ứng thình lình vượt ra ngoài dự kiến của mọi người, vậy mà trực tiếp từ bỏ mười núi, sau đó một mình xâm nhập Ma Châu cứu Phương Hành, phần quyết định này làm cho các đạo thống cảm thấy ngoài ý muốn, người kinh ngạc cũng có, cười nhạo cũng có, thừa cơ mưu tính lãnh địa của Đại Tuyết Sơn cũng có.
Mà lúc này, đám người Sở Từ đã xuống núi, lẳng lặng nhìn lại, chuẩn bị hành trình.
– Hồng Anh tướng quân đưa tin đến, hắn không cách nào tiến lên, nhưng sẽ lệnh người tiến đánh lãnh địa Ma Châu, phân tán áp lực cho chúng ta!
– Thần Châu Bắc Vực, Đạo Tử Thiên Nhất cung gửi thư nói, thân thể của hắn có tật không tiện tiến lên, nhưng sai người đưa tới mười viên Thiên Nhất Vụ Châu!
– Phụng Thiên Đạo đưa tới một bản đồ địa hình Ma Uyên, còn nói khi tất yếu, nguyện tiếp ứng chúng ta trở về!
– Trung Vực Hàn gia chiếm ba núi của Đại Tuyết Sơn…
Trước khi đi, các đạo thống đều làm phản ứng khác biệt, nhao nhao tỏ ra thiện hay ác ý.
Càng có vô số tu sĩ, hoặc ở trên đỉnh núi, hoặc ở trong cốc, hoặc ở giữa rừng như ẩn như hiện, ánh mắt cổ quái nhìn bọn hắn, có quan sát Kiếp Đạo có phải thật từ bỏ mười ngọn núi hay không, cũng có người muốn nhìn, sau khi tiểu ma đầu kia bị vây hãm, có bao nhiêu bằng hữu vì nghĩa quên mình đi cứu, bất luận thành bại, tên của nhóm người đi cứu đều được truyền ra.
– Luôn cảm thấy ánh mắt những người kia nhìn chúng ta giống như đang nhìn đồ đần, trong lòng thật tức giận…
Tiểu Bằng Vương gãi đầu, rất không phục nhìn chung quanh.
– Ma đầu kia lâm nguy ở lãnh địa Ma Châu, có thể có mấy phần hi vọng còn sống trở về, các ngươi chỉ có ngần ấy người, lại muốn vào Ma Châu cứu, không sợ mình cũng hãm ở trong đó sao? Một không viện binh, hai không nắm chắc, mạo muội xâm nhập, không phải người ngu thì là cái gì?
Đang đi, lại có mấy người đuổi tới, rõ ràng là đám người Hồ Tiên Cơ và Cửu Đầu Tiểu Thánh, Vô Ảnh Sơn Đạo Tử…
Lúc này sắc mặt của Hồ Tiên Cơ giận tái, nhìn đám người Tiểu Bằng Vương:
– Yêu Địa chúng ta vốn thế yếu, các ngươi còn muốn lãng phí tinh lực ở trên sự tình vô dụng này, sợ là dù các ngươi có thể bình an trở về, cũng bỏ lỡ thời cơ tiến đánh Ma Châu, chiếm cứ lãnh địa, cách làm như thế đáng giá không? Vì tiểu ma đầu kia, hỏng khí vận của Yêu Địa, phần khuyết điểm này, các ngươi gánh được sao?
– Hồ tỷ tỷ, sự tình Yêu tộc có ngươi chịu trách nhiệm, chắc hẳn không lo!
Ô Tang Nhi đứng ra, nhìn Hồ Tiên Cơ nói:
– Chuyến này, chúng ta muốn đi một lần, nếu không tâm tư bất an!
– Tang Nhi, ngươi…
Hồ Tiên Cơ nhất thời chán nản, âm thầm nổi giận, nói không ra lời, dư quang quét qua, phát hiện Vô Ảnh Sơn Đạo Tử Ngụy Vô Kỵ dáng người thấp bé, bộ dạng lại hèn mọn đã lặng lẽ không tiếng động chạy vào trong đội ngũ muốn cứu Phương Hành, nhất thời làm nàng phát cuồng, khẽ quát lên:
– Ngụy Vô Kỵ, bọn họ tự nhận anh hùng, muốn đi chịu chết, sao ngay cả ngươi cũng lăn vào?
Vô Ảnh Sơn Đạo Tử không quay đầu lại nói:
– Ta biết theo ngươi vỗ mông ngựa các đạo thống sẽ an toàn, nhưng không biết tại sao đột nhiên cảm giác, nếu ta đi theo bọn họ, chỗ tốt lại càng lớn, cho nên ta quyết định đi theo bọn hắn…
– Ngươi điên rồi phải không?
Hồ Tiên Cơ giận không kiềm được, nghiến răng.
Vô Ảnh Sơn Đạo Tử thì khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm mười mấy năm trước mình bị tiểu ma đầu kia nắm chắc mệnh mạch, không đi cũng không được, nhưng trên mặt lại không nói, ngược lại cười quái dị nói:
– Hồ ly lẳng lơ, người có danh trí kế, nhưng lần trước lại thua rất thảm nha, chỉ là y phục cũng đã bị người lột mấy lần? Từ đó trở đi, bản Đạo Tử liền quyết định ở thời điểm then chốt sẽ không đứng ở bên ngươi…
– Các ngươi đi chịu chết, tự có thời điểm hối hận!
Hồ Tiên Cơ tức đến sắc mặt tái xanh, lại không nói thêm gì nữa, tay áo vẩy lên, quay người rời đi.
Mà đoàn người này, thì do Ô Tang Nhi bói một quẻ, định ra phương vị, sau đó riêng phần mình triển khai tốc độ, biến mất ở giữa dãy núi.
Sau lưng bọn họ, Ô Nhất Điển ngồi ở sau cây tùng, mắt nhỏ gian giảo đánh giá đám người dưới núi, lấy ra một chồng giấy, liếm liếm bút lông, thành thành thật thật ghi:
– Người cứu ngươi, Sở Từ tiên tử, đệ tử Đại Tuyết Sơn Vương Quỳnh, Yêu Địa Cô Nhận Sơn Kim Sí Tiểu Bằng Vương, Đại Thánh Sơn Không Không Nhi, Tang Nhi muội muội, Vô Ảnh Sơn Đạo Tử Ngụy Vô Kỵ…
– Đáp ứng ra tay giúp đỡ, Trấn Uyên Bộ Hồng Anh tướng quân, lão đạo sĩ Phụng Thiên Đạo, gia hỏa mập mạp của Thiên Nhất cung…
– Thừa dịp loạn đoạt địa bàn ngươi, Trung Vực Viên gia, Hàn gia, Mạnh gia, Ly Hận Thiên…
– Giúp ngươi liều chết ghi chép lại: Hảo huynh đệ Ô Nhất Điển…
Chương 855: Có tính là người hay không
– Ngươi tuyệt đối đừng chọc tới sư huynh, thực sẽ hại chết các ngươi…
Lúc này ở lãnh địa Ma Châu, trên Tịch Diệt Cốc, nghe Thần Tú nói, ngay cả đại biểu tỷ Bắc Minh Thanh Địch cũng nhất thời trầm mặc, biểu lộ xấu hổ lại có chút áy náy, hình như không nghĩ tới Thần Tú sợ hãi qua đi, nói lại là một câu như vậy, hơn nữa nhìn nét mặt của hắn, có thể biết tiểu hòa thượng nói cực kỳ nghiêm túc, là đang cân nhắc cho mình.
Hắn thật sợ mình chọc giận Phương Hành sẽ rước lấy họa sát thân…
Cũng chính bởi vì nghĩ đến điểm này, nàng nhất thời ngơ ngẩn, trong đầu nhanh chóng lóe lên rất nhiều hồi ức.
Từ Phong Thiện Sơn, lại đến Hoàng Phủ tổ địa đã hóa thành Ma vực, lại đến Quy Khư, Bạch Ngọc Kinh…
Nhìn biểu lộ lo lắng của Thần Tú, trong lòng đột nhiên có chút đắng chát!
Nhưng thanh niên cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu nghe, ngược lại nở nụ cười lạnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thần Tú nói:
– Tiểu hòa thượng, Linh Sơn Tự các ngươi thật ký thác biến số duy nhất vào trên người nghiệt chướng kia sao? Ta ngược lại muốn xem, tiểu tạp chủng thoát ly khí vận gia tộc che chở bảy trăm năm, lại vẫn ương ngạnh sống sót đến tột cùng còn lại mấy phần bản lĩnh, dám làm sự tình đại nghịch bất đạo như vậy!
Dứt lời lạnh giọng quát lên:
– Người tới, tra tấn hắn!
Một câu băng lãnh, lại hù Thần Tú rụt đầu, không dám lên tiếng.
Bắc Minh Thanh Địch kinh hãi, vội vàng đứng dậy nói:
– Đại ca, làm gì như thế, dù sao hắn cũng là Phật Tử…
Thanh niên cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu lại lạnh lùng nói:
– Hắn là tâm ma của Phật Tử, kiếp cuối cùng khi Chân Phật hiện thế!
Nói xong lạnh giọng tiến lên, lại thực muốn thi triển cực hình với Thần Tú, Bắc Minh Thanh Địch ngượng ngùng đứng ở bên cạnh, không biết ngăn cản như thế nào, ngược lại dọa kinh Thần Tú, cả kinh kêu lên:
– Uy uy uy, không cần dùng hình, sư huynh sẽ lập tức tới ngay.
Ngươi gấp cái gì…
– A, không độc ác một chút, tiểu ma đầu kia há sẽ cam tâm tình nguyện hiện thân?
Thanh niên cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu quát lạnh, bước nhanh đến phía trước. bên hông buộc lấy roi da, dùng Âm Minh Huyền Ti dệt thành nhuyễn tiên, một roi rút qua, đại thụ trực tiếp khô héo, ngoan thạch vỡ thành bột mịn, ngay cả Kim Đan viên mãn trúng một roi, cũng sẽ đau triệt thần hồn, không nhịn được lên tiếng kêu to, nước mắt chảy dài.
– Không cần làm thật a, sư huynh của ta sẽ tới ngay, an tâm chớ vội, kiên nhẫn một chút không được sao?
Thần Tú bị dọa sắc mặt tái xanh, không có một chút cốt khí kêu to.
– Đại ca, không nên dùng hình…
Bắc Minh Thanh Địch nhịn không được khuyên bảo, lại bị nam tữ cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu đẩy sang một bên.
– Tiểu hòa thượng, muốn bớt đau khổ, thì ngóng trông tạp chủng kia mau mau tới đi…
Nam tữ cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu vung trường tiên, trên không trung lắc một cái, “ba” một tiếng quất về phía Thần Tú.
– Sư huynh cứu mạng…
Thần Tú dọa kinh, giãy dụa kêu lớn.
– Sưu…
Thời điểm một roi sắp rơi xuống cái đầu nhỏ của Thần Tú, đột nhiên xa xa truyền tới tiếng xé gió, một vật như lưu tinh bắn đến, cơ hồ trong chớp mắt đã bay đến trước người nam tữ cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu, nam tử này thấy roi sắp rơi vào trên đầu Thần Tú, lại bị dị biến làm giật nảy mình, vô ý thức quất về phía hòn đá kia.
– Oanh!
Một roi quất ra, đã tiềm vận pháp lực, roi như sắt, kình lực như tơ, ngăn hòn đá kia ở trên không.
– Là ai đánh lén ta?
Nam tữ cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu phẫn nộ, nhìn về phía địa phương hòn đá bay tới hét lớn.
– Cẩn thận!
Nhưng đúng lúc này, hắn còn chưa khóa chặt người đánh lén hắn, liền nghe bên tai hét lớn.
Quát ra lời này, thình lình chính là tăng nhân Bỉ Ngạn Tự đang chạy tới.
Đám người này lại đồng thời lao về phía sau, vẻ mặt sợ hãi.
– Ừm?
Nam tữ cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu bỗng nhiên ý thức được một tia không đúng, quay đầu nhìn hòn đá.
Oanh!
Cũng ngay một khắc này, tảng đá nứt ra, lực lượng cường đại bừng lên, hóa thành một đoàn tia chớp màu đen, thu nhỏ thành một hắc cầu, sau đó lại nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, bao phủ nam tử kia, trong đó ẩn chứa lực lượng thiểm điện cực kỳ mạnh, vậy mà dẫn động thiên tượng, trong mây đen có lôi điện bị dẫn xuống…
Rắc rắc rắc…
Lực lượng cuồng bạo đánh bay nam tử này ra ngoài, cả người và trâu, trên người bốc khói, bay ra trăm trượng mới rơi xuống trong sơn cốc.
Ngay cả đại biểu tỷ và Thần Tú, cũng ở trong phạm vi lực lượng nổ tung bao phủ, bất quá chỉ ở biên giới, bị thương không nặng, đương nhiên hai người cũng bị lực lượng kinh thiên động địa dọa sợ hãi, ánh mắt đồng thời nhìn về phía tây…
– Móa nó, ai trói sư đệ Thần Tú của ta?
Giữa không trung, ở bên ngoài hơn hai mươi dặm, một tiếng hét lớn vang lên, chấn động sơn cốc không ngừng hồi âm, rõ ràng là một nam tử, tay cầm ná cao su, ánh mắt hung ác nhìn về phía này, ở bên cạnh hắn còn rúc một con lừa, ánh mắt giảo hoạt mà hung hãn, trên lưng lừa, một hòa thượng áo đen ngồi lẳng lặng, có chút bất đắc dĩ nhìn qua.
– Thực tới?
Bắc Minh Thanh Địch khó có thể tin nhìn ngọn núi kia, vô ý thức có loại xúc động không dám gặp hắn.
– Sư huynh, may mắn ngươi tới nhanh…
Thần Tú thì như trút được gánh nặng, cơ hồ cảm động rơi lệ.
– Là ai?
Tu sĩ Ma Châu tiềm phục ở phụ cận nhao nhao nhảy lên, càng có người bay thẳng đến không trung.
Oanh!
Tu sĩ ẩn thân ở trên núi cũng không tiếp tục ẩn giấu thân hình nữa, đưa tay vỗ bụng con lừa, lực lượng kinh người bộc phát, trực tiếp nâng con lừa lên cao, bả vai hắn nhoáng một cái, sau lưng có hắc dực triển khai, bay thẳng đến không trung, sau đó đưa ra một đạo pháp lực kéo lấy con lừa, từ không trung bay về phía ngọn núi kia…
Sưu sưu sưu…
Thời điểm hắn tới gần mười dặm, la bàn cơ hồ hiện đầy mỗi ngọn núi, kim đồng hồ đồng thời xoay nhanh, chỉ thẳng vào hắn.
– Là nghiệt chướng kia!
Các tu sĩ Tịnh Thổ phát hiện một màn này, đều quá sợ hãi, có người theo bản năng xuất thủ.
Mà Phương Hành từ giữa không trung lướt tới, thình lình vung cánh quét qua, “Bành” một tiếng, cánh như vòi rồng quét tới, đáng sợ hơn là vòi rồng kia do vô số kiếm quang sắc bén đáng sợ tạo thành, không thua gì hàng trăm hàng ngàn thanh phi kiếm đồng thời công kích, những tu sĩ ngăn ở trước mặt hắn kinh hãi, như con ruồi từ không trung rơi xuống.
Oanh!
Người đến rơi xuống trên một ngọn núi cách Thần Tú không xa, chấn động đến đá bay tung trời.
Hắn bước ra hố to, chậm rãi bỏ con lừa ở trên đất, lạnh nhạt nhìn về phía Thần Tú, trong thanh âm xen lẫn lửa giận khó nói lên lời:
– Bắc Minh gia vương bát đản, các ngươi thật to gan, lừa gạt sư đệ Thần Tú của ta tới không nói, còn muốn dùng hình?
Tiếng như sấm rền, lửa giận ngập trời, tay cầm Long Văn Hung Đao gác ở trên cổ tăng nhân áo đen, trong thanh âm giống như mang theo lửa giận vô tận:
– Các ngươi có dũng khí dùng hình với sư đệ Thần Tú, cho rằng ta không dám làm thịt hòa thượng này sao?
Xoạt!
Một cử động kia, giống như rút đi linh hồn của các tu sĩ ở chung quanh, nhất thời hư không vắng vẻ, không người có dũng khí lên tiếng.
Mỗi một ánh mắt đều nhìn trên cổ tăng nhân áo đen, không dám thở mạnh.
Người đến tự nhiên chính là Phương Hành, sau khi nghe được thiên lý truyền âm, trong lòng hắn khẩn trương, thông qua sự tình la bàn, hắn đã ngờ tới có người Bắc Minh gia xuất thủ đối phó mình, lại nghe Thần Tú bị bắt, trong lòng của hắn đã xác định một việc, cần biết Tiểu hòa thượng Thần Tú cũng không phải đồ đần, sẽ đần độn chạy tới lãnh địa Ma Châu tìm mình, sau đó bị bắt, vậy thì nhất định là bị người dụ tới hoặc bị kích tới, mà có thể làm cho hắn tin tưởng, lại dẫn hắn tới, tự nhiên chỉ có đại biểu tỷ.
Nghĩ đến chỗ này, trong lòng hắn cực kỳ phẫn nộ, càng từ trên hai chuyện này, liên tưởng đến khả năng khác đáng sợ hơn, nàng này đã có thể lừa Thần Tú qua, như vậy nếu những người khác cũng bị lừa gạt đến, đây chẳng phải là đáng sợ tới cực điểm?
Cũng chính là nguyên nhân nà, hắn lập tức ngựa không ngừng vó chạy tới.
Vốn còn muốn ngồi ở phụ cận dò xét địa thế, không ngờ phát hiện gia hỏa cưỡi Ngũ Thải Thần Ngưu lại muốn dùng hình với Thần Tú, này để hắn chịu không được, trực tiếp lấy Phù Thạch bắn tới, nhưng khoảng cách quá xa, không đủ để trực tiếp đánh chết đối phương.
– Biểu đệ, buông Phật Tử ra, chớ có làm sự tình ngỗ nghịch nữa…
Nhìn thấy Phương Hành gác đao ở trên cổ Phật Tử Huệ Năng, Bắc Minh Thanh Địch không thể không mở miệng, nhẹ lời khuyên bảo.
Nhưng thẳng đến lúc này, ánh mắt nàng còn không có dũng khí nhìn về phía Phương Hành, vô ý thức tránh ra.
– Đừng kêu tiểu gia biểu đệ, dạng biểu tỷ như ngươi ta nhận không nổi…
Phương Hành tức giận, hung hăng trừng Bắc Minh Thanh Địch:
– Xú nữ nhân, thế mà lại đối xử với tiểu hòa thượng như vậy, ngươi còn là người sao?
– Biểu đệ… Ta cũng không muốn, nhưng ai bảo ngươi hành sự như thế, cướp đi Phật Tử…
Bắc Minh Thanh Địch nghe vậy, biểu lộ thống khổ, không phản bác được, sau một hồi lâu, nàng mới ngẩng đầu, ý đồ giải thích.
– Ai cướp Phật Tử nhà các ngươi?
Phương Hành chỉ Phật Tử áo đen, kêu lên:
– Con mẹ nó chỉ là dẫn hắn đi ra dạo chơi, xem như ta bắt hắn, ngươi xem trên người hắn có thiếu một sợi lông tơ nào không, còn ăn mập đây này… nhưng ngươi thì sao, ngươi lừa tiểu hòa thượng qua thì thôi, lại còn muốn dùng hình, xú nữ nhân, quên lúc trước chúng ta vớt ngươi giống như con chó chết từ trong Bạch Ngọc Kinh ra sao?
Sắc mặt của Bắc Minh Thanh Địch trở nên trắng bệch, nàng và Thần Tú, Phương Hành từng đồng hành vạn dặm, quan hệ tâm đầu ý hợp, ở Bạch Ngọc Kinh, nàng dựa theo pháp chỉ của Bắc Minh lão tổ làm việc, hãm sâu khốn cảnh, là nhờ Thần Tú liều lĩnh nhiễu loạn thế cục, giúp nàng dẫn dắt Nguyên Anh rời đi, lại được Phương Hành hiện thân cứu giúp, lúc này mới thoát thân rời Bạch Ngọc Kinh, nếu không lần kia sẽ vẫn lạc, trở thành quân cờ hiến thân cho đại thế của Tịnh Thổ, tính ra, Thần Tú và Phương Hành đều từng có ân cứu mạng nàng!
Cũng chính là nguyên nhân này, Phương Hành mắng chửi, để cho biểu lộ của nàng càng thêm thống khổ.
– Nghiệt chướng, tạp chủng, lại dám đánh lén ta, nạp mạng đi…
Nhưng lúc này, trong sơn cốc ầm vang, có bóng người xông thẳng lên trời, đằng đằng sát khí muốn đánh tới Phương Hành, là nam tử vừa rồi bị Phương Hành bắn bay, một kích kia không có lấy mạng của hắn, nhưng thương cũng không nhẹ, thẳng đến lúc này mới bớt đau, vừa thẹn vừa bực, lửa giận công tâm, nhảy lên muốn liều mạng.
– Cút con mẹ ngươi!
Phương Hành thuận tay kéo cung, lại một viên Phù Thạch bắn qua, nổ đến nam tử kia “Ngao” một tiếng, lại rơi vào sơn cốc.
Phương Hành thì tiếp tục chỉ Bắc Minh Thanh Địch mắng:
– Xú nữ nhân, tự ngươi nói ngươi còn tính là người hay không?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thư Kiếm Trường An [Dịch] Thư Kiếm Trường An](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thu-Kiem-Truong-An-SE-Audio-Truyen.jpg)







