- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 165 : Nam Chiêm Bộ Châu Phương Hành (c821-c825)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 165 : Nam Chiêm Bộ Châu Phương Hành (c821-c825)
❮ sautiếp ❯Chương 821: Nam Chiêm Bộ Châu Phương Hành
Chiến dịch toàn thắng, Lữ Tiêu Dao chật vật bỏ chạy, đám thích khách Trường Sinh Kiếm đầu tiên đi vào Ma Uyên đều bị mạt sát!
Tác dụng của gần một trăm viên Phù Thạch quá cường đại, hết thảy đều dựa theo kế hoạch thực hiện, những thích khách Trường Sinh Kiếm kia đừng nói chạy trốn, trên cơ bản ngay cả cặn bã cũng không còn dư lại, mà đám người Phương Hành cũng xem như thông qua trận chiến này nhổ đi cái gai trong lòng, mặc dù sau khi Trường Sinh Kiếm biết được chuyện này, đoán chừng chẳng mấy chốc sẽ càng thêm điên cuồng đến báo thù, nhưng trong thời gian ngắn, bọn họ sẽ không bị đối phương quấy rối.
– Tiếc nuối duy nhất là vẫn bị con lừa kia chạy trốn…
Phương Hành dọn dẹp chiến trường, có chút tiếc hận thở dài.
Thần Tú nghe vậy lại cười nói:
– Đoán chừng trong thời gian ngắn hắn cũng không có thời gian tới tìm chúng ta, vì đào tẩu, hắn thiêu đốt gần một nửa tiên linh, có thể nói nguyên khí tổn hao nhiều, càng quan trọng hơn là, trước khi hắn trốn đi, ta rõ ràng cảm giác được ở trong cơ thể hắn, đang có một ý thức khác đang thức tỉnh, chắc là nguyên chủ nhân của thân thể này tỉnh lại, hai người tất có một phen tranh đấu, cũng không biết ai thắng ai thua, nhưng thắng cũng sẽ thắng thảm, hơn nữa trước khi lần tranh đấu này ra kết quả, hắn sẽ không có thời gian bận tâm cái khác!
– Vậy là tốt rồi, chúng ta có thời gian làm sự tình của mình!
Phương Hành nhẹ gật đầu, cười nói:
– Trường Sinh Kiếm kia không phải danh xưng vô khổng bất nhập, giết người trong vô hình sao? Chỉ dựa vào phòng bọn họ là không phòng được, cũng không cần thiết đặt tất cả tâm thần lên người bọn hắn, nên sớm tiến vào Ma Uyên, chiếm địa bàn của mình, hắc hắc, đến lúc đó bố trí xong, bọn họ tới một cái làm thịt một cái, đến hai cái làm thịt một đôi!
– Cũng chỉ có thể như thế, Ma Uyên liên quan đến cơ duyên không lâu sau rơi xuống, chiến càng nhiều địa vực, tương lai khi cơ duyên rơi xuống sẽ chiếm càng nhiều ưu thế.
Huống chi ở chỗ này biểu hiện tốt, còn có hi vọng trở thành đệ tử của Thánh Nhân!
Vương Quỳnh nói.
Bây giờ bày ở trước mặt bọn họ, chỉ có mau mau tiến vào Ma Uyên chiếm địa bàn của mình.
Tương lai cơ duyên Cửu Thiên Huyền Quan hạ xuống, đã chú định sẽ rơi vào Ma Uyên, như vậy bọn họ chiếm địa vực càng rộng, sẽ càng có nhiều cơ duyên bỏ vào túi, một nguyên nhân khác là, lần này Trường Sinh Kiếm bị thiệt lớn, nhóm thích khách đầu tiên tiến vào Ma Uyên, bị Phương Hành hai trận chiến đánh rụng, tương lai lại vào Ma Uyên, sẽ lấy Phương Hành thậm chí người bên cạnh hắn làm mục tiêu, Phương Hành cố nhiên không sợ, nhưng nếu đám người Sở Từ bị để mắt tới, sẽ là một sự tình cực kỳ nguy hiểm, mà sau khi có lãnh địa của mình, bố trí xuống đại trận, vững như thành đồng, thì có thể đề phòng.
Sau khi thương nghị xong, lại đi sơn cốc đám người Kim Lục Tử biến mất, lưu lại một tấm ngọc phù bí ẩn, nếu bọn họ từ trong sơn cốc đi ra, sẽ cảm ứng được Phương Hành lưu lại thần niệm, chạy tới hạch tâm Ma Uyên tụ hợp.
Bất quá xác suất bọn hắn xuất hiện lại ở trong sơn cốc này lần nữa rất thấp, Phương Hành đã nói cho mọi người sự tình cổ tháp xuất hiện, cổ tháp kia thần bí đến cực điểm, cũng không phải xây ở trong thung lũng này, chỉ thỉnh thoảng hiện thân ở trong thung lũng này mà thôi, lần tiếp theo xuất hiện, lại không biết ở nơi nào, đây cũng là nguyên nhân bọn hắn không thủ ở chỗ này.
Càng chạy vào hạch tâm Ma Uyên, nhận biết về Ma Uyên càng lúc càng sâu.
Ma Uyên này quả thật là thiên tàn địa khuyết, pháp tắc vỡ nát, lúc ở ngoại vi còn có vài chỗ có thể ngự phong, bay lên không rời đi, nhưng càng vào sâu thì càng cảm giác, tu sĩ bay lên không đã trở thành một chuyện cực kỳ khó khăn, cũng khó trách Hồng Hoang di chủng sinh ở trong Ma Uyên, trời sinh liền không có khả năng bay lên không, chỉ có một ít Vương tộc mọc cánh mới có thể phi hành.
Sau khi vào hạch tâm Ma Uyên, đã không thái bình giống như bên ngoài, bắt đầu gặp một số Hồng Hoang di chủng, loại sinh linh này ý thức lãnh địa cực kỳ mạnh, không chút khách khí với tu sĩ xâm nhập lãnh địa của mình, nhưng tu vi của đám người Phương Hành không yếu, đối phó những sinh linh này không thành vấn đề, từng cái ngược lại trở thành đá mài đao để Phương Hành ma luyện Thái Thượng Phá Trận Kinh và Tiêu Dao Kinh.
Hiện tại Phương Hành đến tột cùng mạnh bao nhiêu?
Vương Quỳnh đã từng rất nghiêm túc cân nhắc qua vấn đề này!
Dùng chiến lực của mình và Phương Hành so sánh, lại cân nhắc đến trước đó Phương Hành mấy lần đại chiến, nàng loáng thoáng cho ra một kết quả, đóa kỳ hoa xuất thân Nam Chiêm Bộ Châu kia, thực lực chân chính đã đạt đến trên trảm ngũ cảnh…
Hơn nữa, bây giờ theo hắn lĩnh ngộ Phá Trận Kinh và Tiêu Dao Kinh, thực lực còn đang tăng lên!
Nếu như hoàn toàn tìm hiểu, có thể trực tiếp đạt tới trảm lục cảnh, thậm chí cao hơn không?
Đối với vấn đề này, ngay cả nàng cũng cảm giác có chút không rét mà run, phải biết năm đó quái thai kia, mới tự xưng trảm thất cảnh mà thôi!
Mà ở tu hành giới, được công nhận có hi vọng ở Kim Đan cảnh đạt tới trảm lục cảnh, thì chỉ có những Thần Tử ở Thần Châu Trung Vực mà thôi…
Mà những người kia, là từ nhỏ dùng tài nguyên to lớn, vô thượng đạo kinh và cường giả tuyệt thế bồi dưỡng ra được, có thể nói từ khi bước lên con đường tu hành, đã chú định sớm muộn gì cũng sẽ thành một trong mấy bá chủ của thế giới này, con đường tu hành của bọn họ, sao là người ngoài có thể so sánh được?
Nhưng tiểu ma đầu xuất thân Nam Chiêm Bộ Châu, một đường lảo đảo lăn lộn cho tới bây giờ, có thể đứng ngang hàng với bọn hắn sao?
Bản thân Vương Quỳnh xem như một cuồng nhân chiến đấu, loáng thoáng cũng hiện lên một loại kính ý.
Mà có một vị hung nhân như thế ở bên người, Ma Uyên đối với tu sĩ bình thường mà nói là cực kỳ hung hiểm, nhưng Thần Tú, Sở Từ, con lừa lại thêm Vương Quỳnh lại giống như du xuân, cực kỳ bình tĩnh một đường thưởng ngoạn, thu thập tài nguyên, thôi diễn kế hoạch đánh chiếm lãnh địa, tu sĩ khác đều lo lắng sẽ có Hồng Hoang di chủng giết ra tạo thành uy hiếp, nhưng bọn họ không cần, bình thường Hồng Hoang di chủng còn chưa tới gần, đã bị Phương Hành kêu gào truy sát…
Đương nhiên, có đôi khi cũng sẽ dở khóc dở cười, nói thí dụ như ba ngày sau, Thần Tú kêu la đi mệt, muốn Phương Hành bắt một tọa kỵ, Phương Hành rất dễ nói chuyện, cười ha hả đáp ứng, sau đó chỉ nghe trong sơn cốc xa xa quỷ khóc sói gào, một nén hương sau, chỉ thấy tên này kéo một con cóc sưng mặt sưng mũi trở về, to chừng ngọn núi nhỏ.
Ngồi lên lưng nó, thật đúng là cảm giác như bay, “Sưu” một tiếng nhảy đến giữa không trung, lúc rơi xuống đã nhảy qua vài ngọn núi.
Mặc dù không phải bay, nhưng còn nhanh hơn bay!
Nhưng cảm giác xóc nảy có chút mãnh liệt, sau khi bay qua vài ngọn núi, con lừa đã nôn…
– Sư huynh, sao lại bắt con cóc làm thú cưỡi chứ?
Thần Tú khổ não hỏi thăm Phương Hành.
Phương Hành trả lời:
– Chạy nhanh ah, di chủng có cánh đều là Vương tộc, không dễ bắt, đây là tọa kỵ nhanh nhất ta có thể tìm được…
Thần Tú im lặng:
– Vậy bây giờ chúng ta đã tiếp cận hạch tâm Ma Uyên, đổi tọa kỵ chậm một chút được không?
Phương Hành rất kiên quyết lắc đầu, ôn nhu nhìn con cóc nói:
– Đã cưỡi mấy ngày, người đâu phải cỏ cây, sao có thể không có tình cảm!
Cứ như vậy, tiểu đội chặn đường cướp của lại thêm Vương Quỳnh, cưỡi một con cóc trùng trùng điệp điệp vọt vào hạch tâm Ma Uyên, đã tiếp cận địa vực bị phù văn bao phủ, Ma Uyên phạm vi hàng triệu triệu dặm, tự nhiên không có khả năng khắp nơi đều có cơ duyên rơi xuống, cũng chính là nguyên nhân này, càng tới gần địa vực có phù văn bao phủ, lãnh địa càng trân quý, địa vực mà đám tu sĩ Tịnh Thổ và tu sĩ Thần Châu tận sức tranh đoạt kia cũng ở nơi này, nghiêm ngặt nói ra, địa phương phù văn bao phủ, có thể xưng tấc đất tấc vàng.
– Trên lưng cóc kia, là đạo hữu tông nào, chúng ta phụng pháp chỉ của Trấn Uyên Bộ, ở đây tiếp dẫn các vị đạo hữu…
Đi tới ngày thứ tư, đoàn người Phương Hành mới từ giữa không trung rơi xuống, chuẩn bị dựa theo biện pháp của mình đi tranh đoạt lãnh địa, liền nhìn thấy phía trước, có bốn năm tu sĩ cưỡi Linh thú, từ phía trước tiến lên đón, trang phục giống nhau, bảo giáp màu trắng, áo choàng màu đỏ, mũ giáp trên đầu thắt chùm tua đỏ, bên eo treo bảo kiếm, phía sau còn đeo pháp cung và bảy mũi tên, tu vi đều ở Kim Đan cảnh, nhưng khí cơ hung hãn, mang theo khí thế sa trường mà tu sĩ bình thường không có.
– Là Trấn Uyên Bộ, ngày bình thường đóng ở bên ngoài Ma Uyên, phòng ngừa Hồng Hoang di chủng và tu sĩ Ma Châu đông độ Thần Châu…
Vương Quỳnh thấy đám người này, đáy lòng ngưng tụ, thấp giọng nói với Phương Hành.
– Nguyên lai là quân hán tử…
Phương Hành híp mắt cười cười, lại biết qua Trấn Uyên Bộ.
Từ các tông môn Thần Châu lựa chọn tu sĩ ưu tú gia nhập, mỗi người trấn thủ Ma Uyên trăm năm, tu vi thấp nhất cũng là Kim Đan, cho nên lại có người gọi bọn họ là Kim Đan đại bộ, bọn hắn giống như Trục Yêu Minh ở Bắc Câu Yêu Địa, đều là liên minh Chiến Tu, chỉ bất quá Trấn Uyên Bộ phòng là Hồng Hoang di chủng và tu sĩ Ma Châu, cho nên lực lượng mạnh hơn một chút mà thôi.
– Nam Chiêm Bộ Châu Phương Hành ở đây, không biết đạo hữu có gì chỉ giáo?
Phương Hành nhảy lên đầu cóc, ở trên cao nhìn xuống cười nói.
Con cóc như núi cao, thật đúng là ở trên cao nhìn xuống nha.
– Ha ha, nguyên lai là Nam Chiêm Bộ Châu Phương đạo hữu…
Một tu sĩ nghe được hai chữ Nam Chiêm, vô ý thức cười lạnh, vừa định nói gì, đột nhiên ý thức được cái gì, cúi đầu suy nghĩ, sau đó sắc mặt đại biến, một trận người ngã ngựa đổ, từ trên lưng Linh Thú rớt xuống, lăn hai vòng mới nhảy dựng lên, ngẩng đầu nhìn Phương Hành, ánh mắt giống như gặp quỷ, hét lớn:
– Ngươi nói cái gì? Ngươi gọi Phương Hành? Ngươi là tiểu ma đầu kia?
Oanh!
Hắn vừa nói ra, mấy tên tu sĩ khác cũng sợ hãi, vô ý thức lùi về phía sau mấy bước.
– Cần phản ứng lớn như vậy sao?
Phương Hành liếc mắt, cười toe toét nói:
– Không thể giả được, giả một bồi ba!
Nhìn bộ dáng của đối phương, xem ra đối phương biết mình.
Vương Quỳnh đã nắm chặt Phong Hỏa Song Luân, lại không nghĩ tới, mấy tên tu sĩ kia biến hóa lại ra ngoài dự kiến.
Theo bản năng kinh hoảng qua đi, trên mặt bọn hắn hiện lên vẻ mừng như điên, người cầm đầu bay vọt lên đầu cóc, cực kỳ nhiệt tình nắm tay hắn, cung kính nói:
– Cuối cùng cũng gặp được đạo hữu…
Chương 822: Nhìn hắn không vừa mắt
Lại còn có người ngóng trông Phương Hành tới?
Phản ứng của các tu sĩ Trấn Uyên Bộ, vượt ra khỏi đám người Vương Quỳnh dự kiến, thậm chí cảm giác con mắt mình xảy ra vấn đề, mới đầu nghe thấy tính danh của Phương Hành, mấy tu sĩ kia sợ hãi là không hề giả, nhưng sau đó bọn hắn cao hứng muốn chết, kích động vạn phần, rõ ràng cũng không phải giả ah, đây là chuyện gì xảy ra, có thể nói bây giờ danh tiếng của Phương Hành không nhỏ, người người đều gọi hắn là tiểu ma đầu, càng có người đố kỵ, trực tiếp gọi hắn là “phân chuột trong giới tu hành”, không nói người gặp người đánh, nhưng tối thiểu nhất là người gặp người tránh, có thể không trêu chọc liền không trêu chọc, tu sĩ Trấn Uyên Bộ lại còn trông mong hắn đến?
Ngay cả Phương Hành cũng sửng sốt, đời này còn chưa bao giờ được người hoan nghênh qua như vậy!
Có chút mất tự nhiên rút cánh tay của mình về, ngại ngùng nói:
– Huynh đệ, có việc gì cứ nói, đừng táy máy tay chân…
Tên tu sĩ Trấn Uyên Bộ kia cũng phát giác mình quá mức thân cận, vội vàng lui về sau một bước, hành lễ cười nói:
– Là ta quá kích động, Phương đạo hữu, ah không, Phương Chân Nhân, mời vào bên trong, từ khi nghe nói ngươi vào Ma Uyên, chúng ta một mực chờ ngươi đến!
Dứt lời nhảy xuống đầu cóc, lấy ngọc phù truyền tin, liền cùng mấy tu sĩ khác bước lên Linh thú, đi ở phía trước dẫn đường.
– Hành sự cẩn thận!
Phương Hành và đám người Vương Quỳnh liếc nhau một cái, trong lòng cực kỳ cảnh giác.
Mặc dù nhìn mấy người kia nhiệt tình không giống giả mạo, nhưng một đường đi tới, gặp phải đối thủ nhiều lắm, vẫn phải hành sự cẩn thận.
Mấy tu sĩ kia mang theo Phương Hành quẹo vào một sườn dốc, dần dần đi vào địa phương có phù văn bao phủ, trên đường cũng gặp không ít người tu hành, mỗi người đều mặc giáp, bộ dáng thân lâm chiến trận, phân bố khắp các nơi phòng thủ, nghe tu sĩ dẫn đầu giải thích, Phương Hành mới biết được, Trấn Uyên Bộ tiến vào Ma Uyên sớm hơn các tu sĩ khác rất nhiều, phụng chỉ Thánh Nhân, đoạt chiếm tiên cơ, mà những tu sĩ vào sau, phần lớn đã bị bọn họ tiếp dẫn qua, tụ hợp một chỗ, tranh đoạt cơ duyên.
– Ha ha, lại có người đi vào, không biết là đệ tử tông nào?
Xa xa thấy đám người Phương Hành cưỡi một con cóc nhảy vào, làm không ít người hiện thân cười hỏi.
Mấy đệ tử tiếp dẫn đám người Phương Hành tiến đến, cũng cười ha hả trả lời:
– Là đạo hữu từ Nam Chiêm Bộ Châu đến…
– Ha ha… Nam Chiêm Bộ Châu…
Có người nghe, theo bản năng cười lạnh.
Sau đó tu sĩ tiếp dẫn Phương Hành kia lại cố ý chậm rãi bổ sung một câu:
– … Tên gọi Phương Hành!
– Ah, má ơi…
Có người nghe xong danh tự, trực tiếp từ trên cây ngã xuống đất.
Có người như gặp đại địch.”Sưu” một tiếng rút binh khí ra…
Thậm chí còn có một gia hỏa mắng một tiếng, sau đó ném binh khí bỏ chạy…
– Cần biểu hiện khoa trương như vậy sao?
Phương Hành trợn trắng mắt, một bộ rất không hiểu.
Tu sĩ tiếp dẫn và mấy đồng bạn liếc nhau, đồng thời than nhẹ:
– Rất cần ah…
Có người cười nói:
– Phương đạo hữu… Được rồi, xưng ngươi Phương sư huynh đi, mấy ngày trước sự tình ngươi ở bên ngoài Ma Uyên đại chiến diệt Trường Sinh Kiếm, lại đánh truyền nhân của Thái Thượng Đạo tàn phế đã truyền vào trong Ma Uyên, còn nữa, thế gian có nhiều nghe đồn, nói ngươi thích ăn cướp nhất, nhưng bản lĩnh cao cường, gặp ngươi ít có mấy người có thể bảo vệ được túi trữ vật của mình, hung danh kia có ai không sợ? Nói thực, nếu sớm biết lần này tới là ngươi, trước khi đến ta phải giấu túi trữ vật ở trong động phủ…
– Nha, nói như vậy túi trữ vật vẫn còn ở trên người ngươi sao?
Con mắt Phương Hành tỏa sáng, nhìn bên hông đối phương.
– Ách…
Tu sĩ kia bất đắc dĩ, lặng lẽ cách xa hắn mấy bước.
Phương Hành cũng không trêu đối phương nữa, nói thật, lấy thân phận, tài sản của hắn bây giờ, túi trữ vật của tu sĩ bình thường, ai có thể vào được pháp nhãn của Phương đại gia, trêu tức một tiếng, lại hỏi:
– Vậy người khác sợ ta như vậy, sao các ngươi lại không sợ?
Mấy tu sĩ kia liếc nhau một cái, người cầm đầu cười khổ nói:
– Ai nói không sợ, chỉ là… mời Phương đạo hữu đi vào nói chuyện với tướng quân sẽ rõ!
Càng vào bên trong, nơi đây dãy núi nguy nga, địa thế hiểm ác, phía trước có một con sông lớn vắt ngang qua nam bắc, nước sông âm trầm u lãnh, cách mười dặm đã có thể cảm nhận được trong nước sông truyền đến khí tức âm sát, theo tu sĩ tiếp dẫn nói, sông kia tên Thái Âm Hà, chính là Tử Vong Chi Hà trong Ma Uyên, lông ngỗng không nổi, không chút sinh khí, vô số Âm Linh chìm nổi, ẩn chứa lực lượng nguyền rủa to lớn, ngay cả Nguyên Anh cảnh vào sông, cũng sẽ ảm đạm phai mờ.
Mà ở trước Thái Âm Hà, trên vách đá dựng đứng, lại có tu sĩ bày ra đại trận, cùng bờ sông bên kia xa xa đối lập.
Bên cạnh đại trận có hành cung, doanh trướng cùng động phủ ở trên vách núi đá, vô số tu sĩ, hoặc độc hành, hoặc tổ đội đóng giữ ở nơi này, trong đó không ít trên người mang thương thế, cũng có vài người sắc mặt buồn bực, bầu không khí lộ ra đè nén đến cực điểm…
– Nếu là quân đội thế gian, sĩ khí như thế, liền chín phần mười bại trận nha…
Phương Hành một đường đi tới, trong lòng âm thầm lẩm bẩm.
Lúc trước ở Quỷ Yên Cốc, Đại thúc thúc chính là xuất thân quân nhân, về sau mất chức, mới vào rừng làm cướp, ngày bình thường nói không ít sự tình hành quân bày trận, mặc dù Phương Hành học không nghiêm túc, nhưng cũng biết một số, có thể nhìn ra môn đạo, cũng chính bởi vì xuất thân của Đại thúc thúc, khiến cho hắn một mực có hảo cảm với người trong quân ngũ, ngày bình thường chuyên ăn cướp bọn họ để bày tỏ yêu thương. (*vãi cả hảo cảm)
Đương nhiên, lúc ở hồng trần, đạo tặc ăn cướp quân đội, cái kia là muốn chết, mà ở trong giới tu hành, rất ít thấy quân đội do người tu hành xây dựng, cho nên trà trộn thời gian dài như vậy, vẫn chưa từng có cơ hội giao thiệp với quân ngũ.
Qua cánh cửa do mười tên tu sĩ trấn giữ, dọc theo sơn đạo đi vào một hành cung, tu sĩ tiếp dẫn đứng ở trước cửa cung, lớn tiếng bẩm báo:
– Hồi bẩm tướng quân, đã mời Nam Chiêm Bộ Châu Phương đạo hữu tới…
– Nam Chiêm Bộ Châu Phương Hành?
– Hắn là tiểu ma đầu nổi tiếng bốn Vực kia?
– Xuỵt, cái gì ma đầu hay không ma đầu, dù sao hắn cũng là người Thần Châu ta, xưng ma đầu cũng không hay lắm!
– Cũng không biết hắn có thể…
– Bằng hung danh của hắn, hẳn là có thể…
Sau tiếng hét lớn, đưa tới lực chú ý của không ít người, ánh mắt kinh ngạc lại nhiệt liệt nhìn bọn họ.
Có rất nhiều người trong mắt mang theo kiêng kị và sợ hãi, nhưng nhiều hơn là ẩn hàm kích động.
– Phương đạo hữu đại giá quang lâm, Triệu Hồng Anh không có từ xa tiếp đón, mong thứ tội!
Một thanh âm trong sáng vang lên, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trong hành cung phía trước, đi ra mấy tên tu sĩ, cầm đầu là một người mặc bảo giáp màu đỏ, phía sau cắm một thanh kiếm lớn cơ hồ tương đương hắn, dáng người khôi ngô, mà ở bên cạnh hắn, thì còn có bốn năm tu sĩ đi theo, vừa nhìn liền biết thân phận không giống tu sĩ bình thường, trong đó hai người mặc hắc giáp, trang phục thống nhất, giống như tu sĩ trong Trấn Uyên Bộ, mà ba người khác, thì người mặc pháp bào tôn quý, ở trong chiến bào đồng bộ lộ ra cực kỳ dễ thấy.
– Ha ha, dễ nói, dễ nói!
Phương Hành chắp tay, quay đầu nhìn Vương Quỳnh.
Vương Quỳnh hiểu ý, truyền âm giải thích:
– Người này mặc bảo giáp màu đỏ, hẳn là một trong Trấn Uyên Bộ Thập Tướng, Trấn Uyên Bộ là phòng tuyến chống cự Ma Uyên, Thần Châu cực kỳ trọng thị, phái cao thủ tới đây tọa trấn, trong đó thân phận cao nhất được xưng Trấn Uyên chi chủ, do Đạo Chủ của các đạo thống đảm nhiệm, mỗi 300 năm một vòng, mà đám người còn lại, thì mỗi trăm năm một vòng, dưới Trấn Uyên chi chủ thì thiết trí Thập Tướng, chính là một trong mười người quyền cao chức trọng ở Trấn Uyên Bộ, bình thường Thập Tướng đều do Nguyên Anh cảnh đảm nhiệm, người này rõ ràng chỉ có tu vi Kim Đan, lại làm một trong Thập Tướng, thực lực đã không cần phải nói!
Phương Hành khẽ gật đầu, hiểu rõ thân phận người này!
Người này ở Kim Đan cảnh đã trở thành một trong Trấn Uyên Bộ Thập Tướng, thực lực tất nhiên không bình thường, hơn nữa Nguyên Anh không cách nào tiến vào Ma Uyên, nói như vậy, người này nhất định là nhân vật đại biểu của Trấn Uyên Bộ phái trú trong Ma Uyên…
Người này tự mình ra ngoài hành cung nghênh đón, vẫn cho mình đủ mặt mũi.
– Phương đạo hữu, mời vào trong, cùng chúng ta bàn chính sự!
Tướng quân giáp đỏ thiết giáp che mặt, nhìn không ra nam nữ, nói chuyện rất khách khí, cung kính mời vào.
– Tướng quân khách khí, mời!
Phương Hành vốn không ghét người trong quân đội, lại thêm người này khách khí, vì thế mặt tươi cười nói.
Sống lớn như vậy, nói chuyện khách khí như vậy cũng không nhiều.
Nhất thời bầu không khí hòa hợp, mọi người muốn đi vào hành cung, nhưng lúc này, chợt có người nhẹ giọng cười khinh miệt, có chút chói tai.
Phương Hành quay đầu nhìn người kia, chỉ thấy là một nam tử mặc pháp bào tôn quý, nhìn hắn ăn mặc hẳn không phải người của Trấn Uyên Bộ, hơn phân nửa giống như mình, sau khi vào Ma Uyên được mời tới, dáng người thon gầy, con mắt dài nhỏ, đang có chút khinh bỉ nhìn mình, thái độ xem thường khinh miệt, bất quá khi hắn nghênh đón ánh mắt của mình, lại ho nhẹ một tiếng, như không có chuyện gì xảy ra nhìn hướng khác, một bộ việc không liên quan đến mình, đi hai bước, cúi đầu đưa tới gần người bên cạnh.
Môi hắn khẽ nhúc nhích, tựa hồ truyền âm cho người kia, nửa ngày sau, hai người đồng thời lộ ra tiếu dung khinh miệt, nhàn nhạt ngẩng đầu nhìn Phương Hành, cũng không để ý tới mọi người, nghênh ngang đi vào hành cung trước…
Động tác nhỏ kia không người phát giác, tướng quân vẫn khách khí đi ở phía trước dẫn đường, tu sĩ hai bên đều cúi người hành lễ.
– Sư đệ, nhìn chằm chằm hai gia hỏa kia, có cơ hội đánh bọn họ một trận!
Phương Hành quay đầu, thấp giọng nói với Thần Tú.
– Tại sao lại phải đánh người?
Vương Quỳnh thính tai, nghe được lời này, cực kỳ không hiểu nhìn hắn.
– Ta nhìn bọn họ không vừa mắt!
Phương Hành trả lời lẽ thẳng khí hùng, làm cho Vương Quỳnh không phản bác được.
Chương 823: Một đường tiên cơ
Trong hành cung, đại khí lại đơn giản, không có hoa lệ xa xỉ như hành cung bình thường, chính giữa bày một bản đồ địa hình to lớn, mà ở bên cạnh thì có hai hàng ghế bành, trên bàn còn có tiên trà, xem ra vừa rồi đám người kia đang uống trà nghị sự, đám người Phương Hành tiến đến, tướng quân giáp đỏ mời Phương Hành ngồi cái ghế ở giữa nhất, đám người Thần Tú, Vương Quỳnh, Sở Từ đều ngồi ở bên cạnh hắn, sau đó sai người dâng tiên trà, hết thảy theo lễ tiết, thái độ cực kỳ khách khí.
– Các vị đạo hữu, tình thế khẩn cấp, lời thừa thãi ta cũng không nói!
Lễ nghi qua đi, Hồng Anh tướng quân nhàn nhạt mở miệng:
– Ma Châu xảo trá, làm loạn đại kế của Thần Châu Thánh Nhân, cho nên cơ duyên hạ xuống Ma Uyên, chúng ta cần cùng yêu ma ở Ma Uyên ác chiến, mới có thể chiếm lấy cơ duyên! Sau khi việc này xảy ra, Trấn Uyên Bộ phụng pháp chỉ của Thánh Nhân, dưới Nguyên Anh cảnh, trong 300 tuổi, lập tức đi vào Ma Uyên, cùng Ma Châu tranh đoạt tiên cơ, chỉ tiếc chúng ta thế yếu, Ma Châu lại trận địa sẵn sàng đón quân địch, sớm vào Ma Uyên chiếm trước địa vực, thuộc cấp của Trấn Uyên Bộ ta dục huyết phấn chiến, mới xem như chiếm được một bộ phận lãnh địa!
Nói đến chỗ này, hắn nhìn mọi người, trên người hình như có huyết khí tiêu tán, ý thê lương tràn ngập cả cung.
– Bây giờ hạch tâm Ma Uyên, phạm vi bị hình chiếu phù văn bao phủ, chúng ta chỉ chiếm không đến một thành, hơn nữa là đau khổ giữ vững, nhờ vào Thái Âm Hà mới cùng tu sĩ Ma Uyên đối lập, chỉ chờ lực lượng của Thần Châu ta chạy đến, có thể lấy đây là gốc, đánh qua Thái Âm Hà, thậm chí trục xuất tu sĩ Ma Châu, chỉ tiếc giữ gìn chỗ này cũng cực kỳ khó khăn, Ma Uyên thế lớn, không ngừng qua sông ác chiến, toàn bằng tu sĩ Trấn Uyên Bộ ta cùng với mấy đạo hữu tiến vào Ma Uyên sớm tương trợ, cuối cùng mới thủ xuống được.
Nghe hắn phân trần, Phương Hành đã minh bạch trạng thái nơi này.
Lần này cơ duyên rơi xuống khác biệt dĩ vãng, hai thế lực lớn đối chọi gay gắt, nói là đoạt cơ duyên, không bằng nói là tranh đoạt lãnh địa, song phương ai có thể ở trước khi cơ duyên rơi xuống chiếm càng nhiều lãnh địa, người đó liền có thể chiếm cứ tiên cơ, thu hoạch được càng nhiều tiên duyên!
Lúc trước Thánh Nhân phản ứng cũng coi như cực nhanh, sau khi phát hiện cơ duyên rơi ở Ma Uyên, một phương diện gấp rút luyện chế ra Phụng Thiên Phù Chiếu, triệu hoán các tán tu thế lực tiến vào Ma Uyên, một phương diện khác, thì khẩn cấp điều kiện tu sĩ Trấn Uyên Bộ phù hợp vào Ma Uyên tranh đoạt tiên cơ.
Người nào sớm tranh đoạt hạch tâm Ma Uyên, người đó có thể sớm chiếm trước, bố trí xuống đại trận, chiếm cứ địa lợi, nếu đối phương muốn đoạt lại, thì phải trả giá gấp mười lần thậm chí gấp trăm lần mới được, mà Trấn Uyên Bộ làm, chính là muốn tranh đoạt một đường địa lợi.
Mà bây giờ, Trấn Uyên Bộ không phụ kỳ vọng, xác thực chiếm cứ một vùng núi ở hạch tâm, mặc dù không nhiều, nhưng xem như là cứ điểm, bằng cứ điểm này, tương lai tu sĩ Thần Châu chạy đến, liền có thể cường thế phản kích, chiếm lĩnh càng nhiều lãnh địa, mà bây giờ bên Ma Uyên, thì muốn triệt để trục xuất thế lực Thần Châu ra khỏi vùng này, sau đó bố trí xuống phòng tuyến, không cho tu sĩ Thần Châu vượt qua lôi trì một bước.
Đối với Thần Châu mà nói, đây là một đường tiên cơ, không dám để mất, mà đối với Ma Uyên mà nói, này giống như một cái đinh, phải nhổ.
Trải qua ác chiến, mặc dù Trấn Uyên Bộ thủ vất vả, nhưng cuối cùng dựa vào Thái Âm Hà hiểm yếu thủ được.
– Mặc dù miễn cưỡng thủ được, nhưng đại bộ phận tu sĩ của Thần Châu còn chẳng biết lúc nào mới có thể chạy đến.
Đối với Trấn Uyên Bộ ta và chư vị đạo hữu sớm tiến vào Ma Uyên mà nói, xem như một mình xâm nhập, nguy như rổ trứng trên cao, vô luận là nhân thủ, tướng lĩnh, hay tiêu hao linh phù thậm chí Linh Tinh… đều cực kỳ khổng lồ, trong mấy ngày nay, một mực co đầu rút cổ không ra, không dám giao phong với Ma Uyên, lại thêm bên Ma Uyên khí thế hung hung, cao thủ đông đảo, bằng lực lượng của chúng ta bây giờ, một khi giao phong, đó chính là nguy cơ to lớn.
– Thì ra là thế.
Phương Hành quay đầu nhìn thoáng qua Vương Quỳnh, xem như minh bạch lễ nghi của Trấn Uyên Bộ từ đâu tới.
Ở bên này Thái Âm Hà, Trấn Uyên Bộ cần một mực giữ vững vùng núi này, nhân thủ thiếu thốn, là lúc cần tất cả tu sĩ tiến vào Ma Uyên hợp lực, coi như máu mới, lúc này đã không rảnh đi bận tâm quá nhiều, sau này vấn đề làm sao chia cơ duyên tài nguyên, tất cả nói sau, bây giờ chỉ cần giữ vững vùng này là được.
– Lời nói nhãm ta cũng không nói, một đường tiên cơ này, liên lụy đến cơ duyên khi Cửu Thiên Huyền Quan rơi xuống, cũng quan hệ đến tương lai các vị đạo hữu lấy được nhiều ít tiên duyên, mong chư vị vứt bỏ hiềm khích lúc trước, cùng Trấn Uyên Bộ ta đồng tâm hiệp lực, chung thủ Thái Âm Hà.
Hồng Anh tướng quân nói xong, mới nhìn mọi người chắp tay.
Những người khác, chắc hẳn đã nói qua, bây giờ ánh mắt hơn phân nửa là đặt ở trên người Phương Hành.
Lời xã giao vẫn phải nói, Phương Hành quay đầu nhìn Vương Quỳnh, chuẩn bị nói vài lời dễ nghe, nhưng lúc này, nam tử hoa bào lúc trước nhẹ giọng cười nhạo nói:
– Hồng Anh tướng quân không phải có sự tình gấp gáp cần nói sao?
– Này…
Hồng Anh tướng quân có chút do dự.
Đám người Phương Hành thấy vậy, liền biết hắn còn có lời chưa nói, không khỏi yên lặng chờ hắn giải thích.
– Đám tiểu tử Thần Châu, có người dám ra đây cùng ta chiến một trận không?
Hồng Anh tướng quân còn chưa nói, bỗng nhiên nghe phía ngoài có tiếng quát to, giống như Thiên Lôi, ẩn ẩn chấn động đại địa.
– Ai, quả nhiên lại tới…
Trong hành cung, có mấy người sắc mặt biến hóa, cúi đầu cười khổ, cũng có người lộ vẻ phẫn hận, Hồng Anh tướng quân thì một câu không nói, dẫn đầu đi ra hành cung, những người còn lại đều đuổi theo, đi tới bên ngoài hành cung, trên huyền nhai, chỉ thấy trên Thái Âm Hà, thình lình đang có một cự hán, thân cao ba trượng, nhục thân đen kịt, giống như một thiết tháp, trong tay nắm một tấm chắn, chân thì đạp ở trên phi kiếm to lớn, treo ở trên không Thái Âm Hà, không ngừng gõ tấm chắn trong tay, nhìn về phía bờ bên này Thái Âm Hà khiêu chiến.
Mà bên này, các tu sĩ Thần Châu thấy đại hán kia, từng cái mặt lộ vẻ đắng chát, thậm chí có người uể oải ngồi ở đằng sau nham thạch, một bộ kinh hồn táng đảm, sĩ khí vốn ảm đạm, lại càng lộ ra tiêu cực.
– Hừ, Thần Châu danh xưng đạo khởi chi địa, xem những nơi khác đều là tà ma ngoại đạo, bây giờ lão tử muốn cùng các ngươi tranh rõ ràng, có người dám đến cùng ta công bằng đánh một trận không? Nếu không dám, thì sớm cút trở về đi, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ
Đại hán kia quát lớn, thật có thể nói lôi đình tức giận.
Sắc mặt của các tu sĩ Thần Châu đã khó coi tới cực điểm, bầu không khí rất ngột ngạt.
– Người này là Man Yêu xuất thân Ma Châu, lực lớn vô cùng, hung tàn ngang ngược, đã chém ngã bốn cao thủ Thần Châu, về sau chúng ta miễn chiến không ra, hắn còn không ngừng chửi rủa, là bắt nạt Thần Châu ta không người sao? Nếu như tiếp tục như vậy, đừng nói Ma Uyên đến công, lòng người đã tản, sao chờ tới lúc tu sĩ Thần Châu chạy đến? Hồng Anh tướng quân, mạt tướng nguyện xuất trận, chém giết kẻ này, chấn quân tâm của Thần Châu ta!
Dưới trướng Hồng Anh tướng quân, một tướng sĩ hắc giáp mở miệng xin chiến, thái độ phẫn hận.
– Man Yêu kia trời sinh thần lực, có thể xé xác Hồng Hoang di chủng, ngươi không phải đối thủ của hắn, tăng thêm thương vong mà thôi!
Hồng Anh tướng quân ai thán một tiếng, trầm thấp mở miệng, lệnh tướng quân hắc giáp lui ra, sau đó ánh mắt do dự, nhìn về phía Phương Hành.
Hắn như muốn nói cái gì, nhưng nhất thời không tiện mở miệng.
Bất quá nam tử hoa bào lại nở nụ cười, giành ở trước mở miệng, cười nói:
– Các ngươi cần gì uể oải, không thấy bên chúng ta có một vị mãnh tướng sao? Ha ha, mặc dù Phương đạo hữu xuất thân Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng bản lĩnh cao cường, mấy ngày trước không phải có truyền ngôn, Trường Sinh Kiếm luôn tung hoành ngang dọc vô địch cùng truyền nhân Thái Thượng Đạo cũng thua ở dưới tay hắn sao? Nếu mời Phương đạo hữu xuất thủ, nhất định nhẹ nhõm mang thủ cấp của kẻ này tới, trọng chấn quân tâm!
Xoạt xoạt xoạt xoạt…
Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt đều quét tới Phương Hành, sốt ruột mà chờ đợi.
Xem ra những lời này không biết nấn ná ở trong lòng bao nhiêu người, chỉ chờ có người nói ra mà thôi.
Đến lúc này Phương Hành sao còn không rõ?
Sở dĩ Trấn Uyên Bộ khách khí với mình như thế, thứ nhất là bởi vì Trấn Uyên Bộ xác thực thiếu khuyết nhân thủ, nhu cầu cấp bách tập hợp lực lượng, cộng đồng phòng thủ, thứ hai là bởi vì hiện tại bọn họ xác thực không có bao nhiêu tu sĩ năng chinh thiện chiến, bị người chắn ở cửa la mắng ba ngày, không người dám ứng chiến, cho nên khí thế yếu đến gần như sắp đến trình độ quân tâm tan rã.
Vì vậy nghe nói mình chạy tới hạch tâm Ma Uyên, mới sớm đợi mình đến thay bọn họ xuất chiến đi?
– Phương đạo hữu, ta nghe Nam Chiêm Bộ Châu cũng đã ở Thần Châu lập đạo, lại thêm Thần Châu và Nam Chiêm Bộ Châu vốn đồng nguyên, lần này trên trời rơi xuống cơ duyên, càng quan hệ đến tiên duyên khí vận của song phương, mong Phương đạo hữu đại nghĩa làm đầu, thi triển thần thông tru diệt kẻ này!
Một tướng quân hắc giáp tiến lên một bước, cúi người thi lễ nói.
– Hi vọng Phương đạo hữu đại nghĩa làm đầu, thi triển thần thông tru diệt kẻ này!
– Quân tâm không thể tán, hi vọng Phương đạo hữu xuất thủ!
Lại lục tục có người đứng ra, ngôn từ khẩn thiết.
Ngay cả Hồng Anh tướng quân cũng thấp giọng mở miệng nói:
– Phương đạo hữu ngươi mới tới nơi đây, nước trà cũng chưa uống qua một ngụm, đưa ra thỉnh cầu này quả thực không hợp lễ nghi, nhưng bây giờ thủ hạ của Hồng Anh xác thực không người, quân tâm sắp tán, không thể không đường đột! Nếu Phương đạo hữu chịu xuất chiến, Hồng Anh tất nhiên ghi lại công trạng, tương lai Thánh Nhân ban thưởng, Phương đạo hữu tất có trong danh sách!
Ngay cả hắn cũng mở miệng, bầu không khí trong sân cơ hồ ngưng trệ, đều đang chờ Phương Hành mở miệng.
Lúc này biểu lộ của Phương Hành cũng rất đặc sắc, giống như cười mà không phải cười, không biết đang suy nghĩ cái gì, thật lâu không đáp.
– Ha ha, không phải Phương đạo hữu sợ cuồng đồ kia chứ?
Nam tử hoa bào nhẹ giọng cười, ánh mắt có chút khiêu khích nhìn Phương Hành, có ý khích tướng.
Phương Hành nghe hắn nói, rốt cục quay đầu nhìn đối phương cười nói:
– Đúng vậy!
Chương 824: Đại Tuyết Sơn đệ nhất công
– Ách…
Cả đám đều không phản bác được, bị Phương Hành đáp làm cực kỳ kinh ngạc.
Đây chính là tiểu ma đầu ah, lại còn thoải mái thừa nhận mình sợ? Ma đầu này không phải bá đạo vô song, trùng sát bốn phương sao? Nhất là thanh niên nham hiểm lúc đầu định dùng khích tướng bức Phương Hành không thể không xuất chiến, càng giống như nuốt một con ruồi, biểu lộ cổ quái, giống như ăn một tát vậy.
Mà đón ánh mắt của mọi người, Phương Hành càng không quan trọng nói:
– Như thế nào? Các ngươi có thể sợ, ta không thể sợ?
– Sợ?
Các tu sĩ bị kéo xuống mặt mũi, biểu lộ càng khó coi.
Bất quá nhất thời lại không người mở miệng, trong sân chỉ có thanh âm khiêu chiến của Ma Châu, cực kỳ xấu hổ.
Nếu không phải sợ, các tu sĩ cần gì phải trốn ở chỗ này, gửi hi vọng ở trên người tiểu ma đầu?
Trong trầm mặc, cuối cùng Hồng Anh tướng quân chậm rãi mở miệng:
– Thôi, các ngươi phòng thủ đại trận, ta tự mình xuất thủ chém hắn!
Những người khác vội vàng tiến lên ngăn cản, có người nói:
– Hai quân giao chiến, nào có đạo lý chủ soái lên trước trận chém giết?
Lại có người khuyên:
– Trước đó Hồng Anh tướng quân đã trọng thương, còn chưa hồi phục, lúc này xuất thủ, cũng không có hoàn toàn nắm chắc.
Càng có người ánh mắt không vui nhìn Phương Hành, không che giấu được vẻ thất vọng.
– Các cháu trai Thần Châu, thật không một người có gan, dám ra đây cùng gia gia chiến một trận sao?
Bên ngoài, tiếng gầm gừ của gia hỏa kia còn đang không ngừng xông tới, như trọng chùy chèn ép sĩ khí Thần Châu.
Bên này, các tu sĩ Thần Châu đóng giữ đại trận khí thế đã thấp tới cực điểm, trong ánh mắt tràn ngập lo lắng, không khó tưởng tượng, nếu lúc này bên Ma Uyên giết tới, có khả năng những tu sĩ này sẽ không toàn lực chống cự, mà vội vàng chạy trốn, sĩ khí bị người chèn ép như thế, đã không còn khả năng để bọn hắn có lòng tin liều chết chiến một trận, giữ vững phòng tuyến.
– Một đám nhuyễn đản, còn có mặt mũi tự xưng thiên kiêu Thần Châu?
– Đợi cho Ma Uyên chúng ta chuẩn bị đầy đủ, giết qua Thái Âm Hà, gia gia nhất định phải ăn các ngươi…
Man Nhân rất có tinh thần, mắng nửa ngày, thanh âm lại không yếu chút nào.
Ngược lại là Phương Hành, ẩn ẩn từ trong lời của đối phương suy nghĩ ra một điểm gì đó, lông mày không khỏi nhíu lại.
Sau đó nhìn các tu sĩ chung quanh, hắn cười hì hì mở miệng nói:
– Đương nhiên, sợ là một chuyện, làm lại là chuyện khác, năm ta ba tuổi lần thứ nhất mổ heo, còn sợ không dám vung đao, kết quả cuối cùng vẫn một đao làm thịt, nhìn gia hỏa kia, cũng không khác con heo năm đó ta giết ah, giết hắn vấn đề không lớn.
– Đây…
Các tu sĩ ngẩng đầu lên, đáy mắt có ý mừng lưu động, giống như không nghĩ tới sự tình còn có chuyển cơ.
Mà thanh niên nham hiểm kia càng khép quạt trong tay, ánh mắt mập mờ nói:
– Nếu như thế, sao Phương đạo hữu không xuất thủ?
Phương Hành cười hì hì nhìn hắn nói:
– Bởi vì ta không nguyện ý nha!
– Ngươi …
Trên mặt thanh niên nham hiểm kia hiện ra vẻ phẫn hận, gầm nhẹ nói:
– Ngươi là đang đùa nghịch chúng ta?
– Là đùa nghịch ngươi thôi, như thế nào!
Phương Hành trực tiếp xoắn tay áo, cùng hắn đối chọi gay gắt.
Thần Tú rất trung thực bê lên một tảng đá, mặt mũi tràn đầy dáng vẻ một lời không hợp sẽ đập qua.
– Hô…
Thanh niên nham hiểm giật nảy mình, đăng đăng… lui về phía sau mấy bước, thần sắc biệt khuất tới cực điểm.
Hình như không nghĩ tới tiểu ma đầu sẽ ngang tàn như thế, không chú ý trường hợp, muốn đánh liền đánh, nhìn sát khí trên người đối phương, cũng không giống như nói đùa, tiểu hòa thượng kia càng quá mức, rõ ràng tuấn dật xuất trần, một bộ cao tăng đắc đạo, lại như du côn bê tảng đá lên, không có hảo ý nhìn đầu mình.
Đây là người nào ah…
– Ách, đạo hữu bớt giận.
Hồng Anh tướng quân cũng dở khóc dở cười mở miệng khuyên can, người khác thấy Phương Hành hung hăng càn quấy, biểu lộ đều đã có chút hậm hực, thậm chí ánh mắt bất thiện, nhưng vị Trấn Uyên Thập Tướng này, thái độ vẫn ôn hòa, hoành thân đứng ở giữa Phương Hành và thanh niên nham hiểm kia, khách khí nói:
– Phương đạo hữu nghe ta nói, hiện nay Trấn Uyên Bộ ta thiếu khuyết cao thủ, thực lực Man Tướng kia lại mạnh mẽ, thân có huyết mạch Yêu Man, thiên phú dị bẩm, sợ là Đạo Tử bình thường tới cũng khó có thể nhẹ nhõm bắt lấy hắn, nếu như ta chưa thụ thương, ngược lại có nắm chắc bắt lấy hắn, chỉ bất quá bây giờ thương thế của ta chưa hồi phục, nếu thật sự ra ngoài chiến hắn, sợ là không nắm chắc…
Hắn nói chuyện thành khẩn, không che giấu, cũng không thiếp vàng lên mặt mình, nhưng lời như vậy, ngược lại đả động Phương Hành, cũng không khách khí, trực tiếp cười nói:
– Thánh Nhân Thần Châu đã giúp ta, coi như ta thiếu các ngươi một nhân tình, ta có thể giúp ngươi thu thập người này, thậm chí vùng núi này, tiểu gia cũng có thể giúp ngươi giữ vững, bất quá có lời cần nói trước, không có chỗ tốt ta không đánh, ngươi muốn ta giúp ngươi, trước cho ra chút thực tế đi, để tránh về sau khó coi!
– Ừm?
Hồng Anh tướng quân thấy Phương Hành nói trịnh trọng, cũng thận trọng, ánh mắt ngưng trọng nhìn Phương Hành.
– Thi ân cầu báo đáp, không phải bản sắc anh hùng.
Thanh niên nham hiểm kia lập tức mở miệng, khinh bỉ Phương Hành thừa cơ đòi chỗ tốt.
Các tu sĩ khác cũng nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn về phía Phương Hành không khỏi nhiều thút khinh bỉ.
– Ngươi là anh hùng?
Phương Hành nhìn thanh niên nham hiểm, hỏi một câu làm hắn nghẹn nói không ra lời.
Hồng Anh tướng quân trịnh trọng nói:
– Phương đạo hữu nói hợp lý, có điều kiện gì cứ nói, Hồng Anh rửa tai lắng nghe!
Phương Hành chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói:
– Ta có thể giúp các ngươi giết gia hỏa kia, thậm chí có thể giúp các ngươi giữ vững địa vực này, bất quá làm điều kiện trao đổi, trong tay các ngươi nắm giữ thư tịch và địa đồ liên quan tới Ma Uyên phải cho ta một phần, không thể tàng tư, hơn nữa ta chỉ giúp các ngươi giữ vững vùng này mà thôi, chờ ta cướp địa bàn của bọn hắn, đây chính là lãnh địa của chúng ta, đến lúc đó các ngươi đừng hòng đến chiếm ta tiện nghi, nếu mặt dày muốn chia chén canh, ta sẽ không khách khí
– Này…
Hồng Anh tướng quân ngẫng người, cũng không phải Phương Hành nói điều kiện hà khắc, mà là quá rộng rãi.
Chia sẻ thư tịch và địa đồ?
Trấn Uyên Bộ xác thực nắm giữ một số thông tin trân quý trong Ma Uyên, nhưng không tính là bí mật gì, cho hắn cũng không sao cả!
Về phần điểm thứ hai, vậy thì giống như chuyện cười, đối với Thần Châu bây giờ mà nói, có thể bảo vệ tốt địa vực này đã mừng rơi nước mắt, tiểu ma đầu còn muốn đi cướp địa bàn của hắn? Tâm không khỏi quá lớn đi, nếu thật có thể cướp, hắn lấy cái gì thủ đây?
Thậm chí mọi người ở xung quanh, trên mặt đều lộ ra ý cười.
– Cướp lãnh địa của hắn? Hắn coi Ma Uyên là giấy sao?
– Mặc dù hắn thật có chút bản lĩnh, nhưng bây giờ xem ra lại cuồng vọng quá mức rồi?
Ánh mắt các tu sĩ giao lưu, có người âm thầm truyền âm, cảm thấy dở khóc dở cười.
– Phương đạo hữu nói hợp tình hợp lý, ta đều có thể đáp ứng!
Hồng Anh tướng quân rất nhanh nhẹn mở miệng, cùng Phương Hành vỗ tay làm thề, nhưng người khác đều có thể làm chứng.
– Ha ha, dã tâm của Phương đạo hữu không nhỏ, còn muốn từ trong tay Ma Uyên cướp tới lãnh địa, cũng là một chuyện tốt, bất quá việc này có lẽ sau đó hãy nói.
Trước làm chính sự đi, Man Nhân kia chửi rủa không ngớt, làm cho người ta tâm phiền, không biết Phương đạo hữu có thể xuất thủ hay không?
Nhìn thấy hiệp nghị đã thành, nam tử hoa bào nhàn nhạt cười lạnh đi lên, trầm thấp mở miệng, ánh mắt lạnh lẽo.
Mọi người cũng đều đầy mặt chờ mong.
Bọn họ không để ý khế ước gì, dù sao nói ra quá trò đùa, quá không thực tế, chém Man Nhân mới là thật.
– Ai nói ta sẽ xuất thủ?
Phương Hành chắp hai tay sau lưng, cười híp mắt đánh giá địa thế chung quanh, đầu cũng không quay lại mở miệng.
– Ngươi hỗn trướng!
Chung quanh trầm mặc nửa ngày, sau đó vang dội nổ tung, các tu sĩ Thần Châu đều tức giận bất bình.
Nhất là thanh niên nham hiểm, càng tức giận đến hét lớn.
Mặc dù bình thường hắn nghe nói rất nhiều bản sự của tiểu ma đầu Phương Hành, biết không dễ trêu chọc, nhưng trong lòng lại xem thường.
Bây giờ bị Phương Hành luân phiên trêu đùa, cuối cùng không nhịn được, trực tiếp mở miệng quát tháo, phẫn nộ bước lên một bước, trong tay nắm chặt quạt xếp, mơ hồ có phù văn hiển hóa, giống như nhịn không được muốn xuất thủ.
– Ngươi dám mắng ta?
Phương Hành vừa nghe lời này, ánh mắt nheo lại, lành lạnh nhìn tới.
Thanh niên nham hiểm hãi hùng khiếp vía, vô ý thức lui về sau một bước, nổi lên ý đề phòng.
Nhưng vừa lui ra ngoài, một câu chưa nói, bỗng nhiên cảm giác trên đầu bị đánh một cái, cả người ngốc trệ, mềm nhũn ngã rầm trên mặt đất, ở phía sau hắn, trong tay Thần Tú cầm tảng đá hiển lộ ra thân hình, “Ba” một tiếng ném tảng đá trên mặt đất, phủi tay, hai tay bắt chéo sáu lưng, tức giận bất bình nhìn đối phương.
– Dám mắng sư huynh của ta?
Tiểu hòa thượng kia thật hung mãnh…
Các tu sĩ đều không còn gì để nói, nhất thời cảm thấy cái ót lạnh lẽo, sự tình xuất hiện quá đột ngột, bọn họ còn không có cơ hội ngăn cản.
Vương Quỳnh và Sở Từ thì im lặng che trán, bản thân Phương Hành đã làm việc không đáng tin cậy, bây giờ tiểu hòa thượng cũng càng ngày càng tùy hứng, thật sự là muốn quản cũng không không quản được.
– Phương đạo hữu, làm như thế hơi quá mức rồi?
Bầu không khí xấu hổ đến ngay cả Hồng Anh tướng quân cũng không thể không mở miệng nói chuyện, khẩu khí có chút không vui.
Điều kiện của ngươi đều đáp ứng, ngươi lại không chịu xuất chiến, thậm chí còn dung túng sư đệ xuất thủ đối phó đồng liêu?
Dù là tượng đất cũng dâng lên hỏa khí!
– Ta đương nhiên sẽ không xuất thủ, viên thịt kia còn không đến mức để cho ta xuất thủ, do nàng đi thôi!
Phương Hành không nói nhãm, trực tiếp chỉ nữ tử bên cạnh, dẫn dắt lực chú ý của các tu sĩ, ánh mắt kinh ngạc.
Phương Hành chỉ nữ tử, dáng người cao gầy, mặc quần áo nam tử, dung nhan xinh đẹp thanh lệ, nhưng lại có chút lãnh đạm, thần sắc tựa như hàn băng, tựa hồ không biết cười, nàng theo Phương Hành đến, cũng không chào hỏi các tu sĩ, lại không người nào biết thân phận của nàng, thẳng đến lúc này, ánh mắt của các tu sĩ mới tụ tập đến trên người nàng, phát hiện ngay cả nét mặt của nàng, cũng có chút kinh ngạc ngoài ý muốn.
– Vương Quỳnh sư tỷ, trận chiến này, liền do ngươi đi đi, nên vì Đại Tuyết Sơn lập công!
Phương Hành nói, lấy Đả Thần Cung trên lưng xuống, nhìn Vương Quỳnh, cười hì hì nói:
– Cũng nên để ngươi thành danh!
Chương 825: Vương Quỳnh trảm Ma Man
– Để người này xuất thủ?
Cử động của Phương Hành khiến cho các tu sĩ Thần Châu cảm thấy kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía Vương Quỳnh cũng đầy nghi hoặc, đối với thực lực của tiểu ma đầu Phương Hành, bọn họ tự nhiên là tin được, từng việc xấu loang lổ, nhưng chính là biển chữ vàng, không có bản sự thì sớm đã bị người diệt không biết bao nhiêu lần, nhưng đệ tử Đại Tuyết Sơn không chút thanh danh, lại có bản lĩnh gì, dám can đảm đi khiêu chiến tu sĩ Ma Châu hung uy vô địch? Cũng không phải bọn họ sinh nghi, mà là Đại Tuyết Sơn ở Thần Châu, tính không tới đại tông nhất lưu, thanh danh không hiển hách.
Đương nhiên, mặc dù hoài nghi bản lãnh của nàng, nhưng các tu sĩ không ai đường đột mở miệng, chỉ có thể tạm thời chờ đợi kết quả mà thôi.
Ngược lại là Vương Quỳnh, nghe Phương Hành nói, ánh mắt tỏa sáng, đáy mắt bốc lên chiến ý.
Nàng cũng không nói nhiều, nhưng nhìn Phương Hành thật sâu, nhẹ nhàng gật đầu, nhận lấy Đả Thần Cung mà Phương Hành đưa tới, cõng trên người, sau đó nhanh chân đi tới, tu sĩ ở chung quanh thấy nàng thật muốn ra sân, cả đám đều theo sau, đầy cõi lòng mong đợi quan chiến, một truyền mười mười truyền trăm, nghe nói có người muốn khiêu chiến Man Nhân, cả chiến khu đều người người lo lắng.
– Các cháu Thần Châu, gia gia ngứa tay lợi hại, đến tột cùng có người đi ra để cho ta giết đỡ mỏi không?
– Ha ha, coi như trốn ở trong động, sớm muộn gì gia gia cũng từng bước từng bước làm thịt các ngươi, còn không bằng hiện tại đi ra cùng gia gia chiến một trận, tốt xấu gì cũng có thể được cái tên tuổi chính diện chém giết, há không hơn các ngươi biệt khuất chờ chết sao?
– Một đám trứng mềm, ngay cả dũng khí tiếp lời cũng không có sao?
Man Nhân kia chân đạp cự kiếm, bay ở trên Thái Âm Hà, dùng quyền nện thuẫn, bành bành rung động.
Hắn một người quát mắng quần tu, áp chế khí diễm của tu sĩ Thần Châu thấp tới cực điểm, có thể nói hung phong có một không hai.
Nhưng không có cách, lúc đầu hắn đến quát mắng, Trấn Uyên Bộ quả thực ra mấy cao thủ ác chiến, dưới trướng Hồng Anh có mười tướng quân hắc giáp, có hai người chết ở trong tay hắn.
Một đệ tử thế gia thanh danh hiển hách sớm tiến vào Ma Uyên, cùng đám người Lý Trường Uyên nổi danh, cũng chỉ ở trong tay đối phương chống ba chiêu, sau đó bị hắn xé thành mảnh nhỏ.
Kể từ đó, ai còn dám gánh hung phong?
Nhất thời chỉ có thể lựa chọn co đầu rút cổ không ra, nhưng trên sĩ khí bị đả kích không còn hình dáng.
Bất quá nhịn mấy ngày, rốt cục lại có người có can đảm khiêu chiến Ma Man.
– Đệ tử Đại Tuyết Sơn Vương Quỳnh, đến đây chiến ngươi!
Thời điểm Ma Man mắng có chút mệt mỏi, chuẩn bị tạm thời thu binh, chợt nghe một tiếng quát lớn, truyền khắp bốn phương.
– Sưu!
Theo một tiếng quát vang, một thân ảnh đáng yêu cao gầy nhảy lên giữa không trung, dưới chân là Song Luân, phóng ra Phong Hỏa nhị khí, nâng thân thể của nàng không đến mức rơi vào trong Thái Âm Hà, quần áo trên người bị hơi nước Thái Âm Hà phật bay phất phới, cực kỳ mỹ lệ, đã có nữ tử xinh đẹp, lại có khí khái hào hùng, trong chớp mắt hấp dẫn vô số tu sĩ ở hai bên bờ Thái Âm Hà.
– A, xuất thủ không phải tiểu ma đầu kia?
– Nàng này là người phương nào, lại dám khiêu chiến Ma Man?
– Một vị giai nhân xinh đẹp như thế, vì sao phải tự tìm đường chết?
Bên tu sĩ Thần Châu thấy thân ảnh của Vương Quỳnh, có người đau lòng, có người nghi hoặc không chịu nổi.
Mà phía bên kia Thái Âm Hà, cũng có người thấp giọng nghị luận:
– Nàng này là ai, vì sao không có danh tiếng gì?
– Đại Tuyết Sơn là tông môn gì, đi thăm dò…
– Hai bảo luân dưới chân nàng có chút không bình thường, bảo Man Nhân cướp tới, ta phải nghiên cứu một phen.
Lòng người hai bên bờ không giống như, nhưng ẩn ẩn đều không coi trọng Vương Quỳnh.
Trước đây đã có người hiểu Chiến Tu âm thầm đánh giá, Ma Man kia thiên phú dị bẩm, lại có hai bảo hộ thân, hơn nữa ở trên Thái Âm Hà, có thể liên tục không ngừng hấp thu sát khí trong Thái Âm Hà bổ sung pháp lực, tu sĩ khác đến trên Thái Âm Hà, ngược lại sẽ bị sát khí trong Thái Âm Hà cuốn đi đại bộ phận pháp lực.
Bên này giảm bên kia tăng, thực lực của Ma Man càng được tăng trưởng.
Thực lực bản thân hắn hẳn ở trảm tam cảnh, nhưng ở trên Thái Âm Hà, thực lực có thể sánh ngang trảm tứ cảnh!
Mà nữ tử bị Phương Hành sai ra xuất chiến, lại có chút bình thường, sao có thể đạt tới trảm tứ cảnh?
– Ha ha, vốn cho rằng hôm nay không có việc vui, không nghĩ tới cuối cùng lại có người đưa tới cửa…
Ma Man kia vốn đã quay đầu, bây giờ lại cười to quay người, đôi quái nhãn không chút kiêng kỵ đánh giá Vương Quỳnh, bắn ra tham lam mãnh liệt, thậm chí còn nuốt nước miếng, cười hắc hắc nói:
– Tốt một tiếu nhân nhi, da mịn thịt mềm, tư thái xinh đẹp, gia gia thích nhất loại này, nếu là nữ, ngủ đỡ thèm, nếu là nam, ăn đỡ thèm.
Hắn thấp giọng hét lớn, thanh âm làm người run rẩy, nhìn hắn khí thế hung ác, nói chuyện lại cực kỳ chăm chú.
Thời điểm rống to, hắn đã thúc giục cự kiếm, ầm ầm lao về phía Vương Quỳnh, càng lúc càng nhanh.
Thời điểm công kích, trên người hắn xuất hiện ma khí cuồn cuộn, cùng sát khí trong Thái Âm Hà giao hòa, khiến cho ma khí phía sau hắn càng ngày càng mạnh, càng lúc càng tăng vọt, giống như thân hình của hắn ở thời khắc này biến lớn, hơn nữa đang trở nên càng lúc càng lớn
So sánh với hắn, dáng người của Vương Quỳnh cũng coi như cao gầy lúc này nhìn giống như tiểu nữ hài bất lực.
Đã có người lắc đầu, che mắt, không đành lòng nhìn Vương Quỳnh bị va chạm đụng thành mảnh vỡ, chiêu số của Man Nhân không nhiều, va chạm, thuẫn kích, lôi kéo, nhưng cự kiếm và bảo thuẫn kia, cộng thêm nhục thân cứng rắn như sắt thép, hắn chỉ dùng ba chiêu này liền chém giết bốn vị thiên kiêu của Thần Châu.
Bây giờ hắn đã vọt tới gần nhất, Thái Âm Hà rộng hơn nghìn dặm chớp mắt đã áp sát.
Nhưng Vương Quỳnh lại không có ý tứ muốn tránh.
Ở trong ánh mắt kinh ngạc của các tu sĩ, nàng yên lặng lấy ra Đả Thần Cung!
Sau đó nàng lấy ra một viên Phù Thạch để lên tấm da thú, cánh tay kéo căng tới cực hạn.
Ánh mắt nàng lạnh lẽo, con ngươi co lại thành khe hở.
– Không tốt…
Man Nhân kia nhìn như thô lỗ, trên thực tế lại là một người mẫn cảm xảo trá, thời điểm vọt tới Vương Quỳnh, nàng biểu hiện ra nhẹ nhõm tự tin vốn đã để trong lòng hắn âm thầm đề phòng, nhìn như xông cực nhanh, trên thực tế một mực đang cảnh giác sự tình khác xuất hiện, hơn nữa Vương Quỳnh vừa nhìn hắn, một loại cảm giác nguy cơ khó nói lên lời từ đáy lòng hiện lên
Trong nháy mắt, hắn hổ gầm một tiếng, thân hình vội vàng tung ra ngoài, tốc độ cực kỳ nhanh.
Xoay người bỏ chạy, nháy mắt đã vài ngoài trăm dặm, giống như hồ điệp xuyên hoa không ngừng dập dờn, tu sĩ bình thường vào lúc này, ngay cả nắm bắt thân hình của hắn cũng gian nan, cứng rắn muốn đi xem hắn, thậm chí sẽ tâm phiền ý loạn, trong lòng nôn ra máu.
Tu vi và kiến thức của Man Nhân thình lình vào lúc này thể hiện ra ngoài.
Hắn liếc mắt liền nhìn ra “ná cao su” thô ráp đến gần như buồn cười kia, lại có được uy lực kinh khủng khó có thể tưởng tượng.
Mà hắn làm ra ứng đối cũng cực kỳ chính xác, loại bảo vật này, chỉ cần có thể tránh thoát kích thứ nhất, mình liền thắng.
Ở dưới tốc độ kinh khủng của hắn, sau khi viên đạn trong tay Vương Quỳnh bắn ra, tuyệt đối không có cơ hội bắn ra kích thứ hai.
Nhưng hắn làm sao cũng không nghĩ tới, dù hắn đã cẩn thận như vậy, nhưng vẫn quá coi thường Đả Thần Cung.
Dùng gân lạc của Thiểm Điện tộc bện thành dây cung, ôm lấy tốc độ khó có thể tưởng tượng, toàn lực quán chú linh lực, tốc độ viên đạn kia bay ra ngoài là khó mà hình dung, dù sao lúc làm Đả Thần Cung, là chuyên môn dùng để đối phó thân pháp khó lường của Lữ Tiêu Dao, mà so sánh với thân pháp của Lữ Tiêu Dao, cự kiếm dưới chân Man Nhân biến hóa thật cứng nhắc đến không đành lòng nhìn.
– Phương sư đệ, cám ơn ngươi trợ giúp ta thành danh.
Nhìn thân hình Man Nhân, khóe miệng Vương Quỳnh dâng lên ý cười, thầm nói một câu.
Sau đó ngón tay của nàng nới lỏng ra.
Sưu!
Phù Thạch đã được quán chú pháp lực, trong chớp mắt đến trước người Ma Man kia.
Thần kiếm biến ảo, vậy mà không có bất cứ tác dụng gì, ở dưới viên đạn giống như sao băng, hắn giống như đứng ở nơi đó để Vương Quỳnh bắn, hồn nhiên không có cơ hội tránh khỏi, ngạnh sanh nhìn viên đạn đến trước mắt
Rống…
Ma Man vừa sợ vừa giận, trực tiếp vung bảo thuẫn chặn ở trước người.
Trong nháy mắt, bảo thuẫn đột nhiên biến lớn, phía trên có đạo đạo phù văn hiển hóa, tràn ra một loại ý cảnh huyền ảo nào đó.
Viên Phù Thạch kia, rắn rắn chắc chắc đánh vào trên bảo thuẫn, sau đó nổ tung.
Ánh lửa kinh khủng bao phủ Ma Man, lực trùng kích to lớn khiến cho bảo thuẫn nổ tung, sau đó tất cả ánh lửa đều oanh đến trên người, Ma Man vừa rồi còn hung phong vô lượng, vào lúc này kêu thê lương thảm thiết, cả người từ trên trời rớt xuống, rơi vào Thái Âm Hà.
Nhưng lúc này Vương Quỳnh lại động.
Song Luân dưới chân nàng vèo… một tiếng, mang theo nàng bay về phía trước, vọt tới trước người Ma Man, chân phải nhấc lên, bảo luân màu xanh bay ra ngoài, cắt qua cổ Ma Man còn đang thiêu đốt, một cái thủ cấp to lớn bay lên, thân hình nàng lật một cái, nhấc chân đá thủ cấp bay về phía trận doanh Thần Châu.
– Phương sư đệ, may mắn không làm nhục mệnh, viên thủ cấp này đưa ngươi…
Thanh âm Vương Quỳnh xen lẫn vẻ kích động và hưng phấn, còn có cảm kích nồng đậm.
– Ha ha…
Theo một tiếng cười to, thân hình Phương Hành hiển lộ ra, nhấc chân bước tới, đạp thủ cấp còn thiêu đốt lên hỏa diễm đáng sợ ở dưới chân, sau đó nhìn về phía Vương Quỳnh chắp tay, cười nói:
– Chúc mừng Vương sư tỷ lập công!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










