[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 15 : Bạch Thiên Trượng (c71-c75)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Bạch Thiên Trượng
Học không nổi ư?
Phương Hành ngẩn ngơ, không ngờ trưởng lão râu dài đưa ra một cái lý do cự tuyệt như vậy.
Trưởng lão râu dài nhẹ gật đầu, nói:
– Người thiếu niên, không cần theo đuổi xa vời, ngươi phải hiểu, ngươi hiện tại lựa chọn tu hành pháp quyết, không chỉ riêng là để cho ngươi tu luyện thần thông, khuếch trương võ lực, còn liên lụy đến đạo kiếm sống của ngươi ngày sau, đối với bất kỳ người tu hành nào mà nói, thu hoạch tài nguyên cũng là chuyện trọng yếu nhất, ta nghĩ ngươi ở ngoại môn một năm, cũng đã hiểu được đạo lý này!
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Người thế gian đều hiểu lầm đối với tu hành, cho là tu hành chính là phi thiên độn địa, tiêu dao tự tại, lại không biết, chúng ta người tu hành, chính là một nhóm người khổ nhất thế gian, bởi vì chúng ta cần đại lượng tư nguyên, vậy nên nhất định vĩnh sinh vất vả, chính là đạo môn, cũng không thể vĩnh viễn cung cấp tu hành tài nguyên liên tục không ngừng cho ngươi, phần lớn tài nguyên vẫn cần chính mình kiếm lấy!
– Ta vừa rồi nói cho ngươi mấy bộ pháp quyết, các loại trọng điểm, nhưng đều dễ dàng kiếm lấy tài nguyên nhất, mà bộ Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết này thì không, Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết chính là pháp quyết mạnh nhất đạo tổ tông ta truyền xuống, chuyên tu kiếm đạo, dùng để cùng người tư đấu, tự nhiên là mạnh nhất, chẳng qua là pháp quyết này tu luyện khó khăn, hơn nữa quá hao tổn tài nguyên, ước chừng tiêu hao tài nguyên so với những pháp quyết khác gấp ba trở lên…
– Pháp quyết khác tu luyện đến hỏa hầu nhất định, có thể giúp ngươi đi kiếm lấy tu hành tài nguyên của mình, nhưng pháp quyết này, không thể luyện đan, cũng không thể luyện khí, cũng không cách nào chế phù, trước lúc kiếm quyết chưa thành, chỉ có thể tiêu hao, mà không có bất kỳ khả năng kiếm lấy tài nguyên, vì vậy, pháp quyết này chỉ có người gia thế hào hoa xa xỉ, hoàn toàn không cần phải lo lắng tài nguyên mới có thể tu luyện!
Nói đến cuối cùng, hắn nhẹ nhàng thở dài, lại nói:
– Chính là bên trong Thanh Vân Tông chúng ta, cũng chỉ có Tiếu Kiếm Minh con trai chấp pháp đại trưởng lão Tiếu Viễn Hình bắt đầu chọn pháp quyết này, nguyên nhân chính là, không người nào tu luyện được nó thật tốt, mà thân thế của ngươi vừa rồi cũng nói, trong nhà gặp tai họa, chỉ còn một mình ngươi, không người nào cho tài nguyên, chỉ có thể dựa vào đạo môn giúp đỡ, mặc dù ngươi trở thành đệ tử nội môn, một tháng cũng sẽ nhận mười khối linh thạch, nhưng dùng để tu luyện pháp quyết này mà nói, xa xa không đủ…
– Tiếu Kiếm Minh chọn Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết ư? Khó trách hắn lợi hại như thế…
Phương Hành nheo mắt, thầm suy nghĩ đến, lúc trước hắn cũng không biết tu vi còn phân nhiều loại khác như vậy.
Bất quá trưởng lão râu dài nói như thế, hắn càng không thay đổi chủ ý.
Pháp quyết này chỉ thích hợp tư đấu ư?
Vừa dịp, muốn chính là pháp quyết như vậy, không có tài nguyên, đoạt người khác không phải được rồi ư!
Phương Hành kiên định lòng tin, nói:
– Ta sẽ chọn cái này, không có tài nguyên, ta sẽ đi đoạt… à đi nhận phù chiếu!
Trưởng lão râu dài im lặng, nhìn Phương Hành một cái, nghĩ thầm tiểu hài tử này thật là không biết trời cao đất rộng.
Thật ra tình huống như thế trước kia cũng từng gặp phải, người trẻ tuổi, phần lớn tâm cao khí thắng, thường thường muốn lựa chọn pháp quyết thích hợp đấu pháp nhất, cũng không suy nghĩ vấn đề tiêu hao tài nguyên, bọn họ đều cho rằng tu luyện pháp quyết mạnh nhất, tất cả tài nguyên cũng sẽ cuồn cuộn mà đến, đây thật ra là biểu hiện tâm trí chưa thành thục, căn bản không rõ người tu hành sinh tồn khó khăn cỡ nào, mười thì có chín sẽ hối hận.
Ở bên trong Thanh Vân Tông, có một quy củ, trước hai mươi mốt tuổi đột phá Linh Động tầng bảy, có thể tấn thăng làm đệ tử chân truyền, nếu không cách nào đột phá, hoặc là thời gian đột phá muộn hơn hai mươi mốt tuổi, chỉ có thể chuyển chức trở thành trưởng lão, hắn cũng là thấy Phương Hành tuổi còn nhỏ, có hi vọng tấn chức chân truyền, lúc này mới chuẩn bị chỉ cho hắn một con đường ổn thỏa chút ít, nhưng nếu Phương Hành khăng khăng một mực, muốn lựa chọn Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết mà nói, ngày sau tu luyện không được, đổi tu những pháp quyết khác không phải là không thể được, nhưng thời gian lại là trễ nải.
Đang lúc trưởng lão râu dài suy nghĩ có muốn khuyên Phương Hành mấy câu nữa hay không, dưới cổ tùng, trưởng lão bộ dáng thanh niên nhưng đầu đầy tóc trắng cũng đã nhìn toàn bộ mọi chuyện, nghe được Phương Hành mọi thứ không học, càng muốn học Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết, trưởng lão này khẽ nở nụ cười, tựa như cảm giác Phương Hành thú vị, đưa tay từ trên nhánh cây bên cạnh, hái xuống một lá thông, bấm tay hướng tấn chức điện bắn tới.
–
Sưu…
Lá thông trong nháy mắt bay vút qua hơn mười dặm cự ly, đã đi tới trước tấn chức điện, từng đạo linh quang từ phía trên lá thông dâng lên, dần dần trở nên to lớn, hóa thành bộ dáng của vị trưởng lão kia, trông rất sống động, giọng nói và dáng điệu nụ cười, mảy may không đến, hắn tay áo vung lên, hai tay chắp ở phía sau, cất bước hướng trong tấn chức điện đi tới, trong điện ba vị Trúc Cơ kỳ trưởng lão thấy thế khẽ kinh hãi, nhất tề khom mình hành lễ.
–
Cung nghênh pháp thân của sư thúc…
Phương Hành cùng ánh mắt của bọn họ nhìn tới, nhất thời ngẩn ra, lấy Âm Dương Thần Ma Giám nhìn lại, trong đầu nhất thời thoáng hiện một cái tin tức:
– Biến ảo linh thân, Linh Động tầng chín…
– Một cỗ linh thân đã có tu vi Linh Động tầng chín ư?
Phương Hành chắc lưỡi hít hà:
– Vậy chân thân sẽ lợi hại bao nhiêu?
Thanh niên tóc trắng mỉm cười nói:
– Ta cảm thấy người này thú vị, để cho hắn đi theo ta!
Ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ cực kỳ cung kính:
– Sư thúc tổ nguyện chỉ điểm hắn, đúng là phúc phận của hắn!
Thanh niên tóc trắng khẽ mỉm cười, xoay người hướng ngoài điện đi tới, Phương Hành còn đang ngẩn người, ba trưởng lão đã nhẹ giọng quát lên:
– Cơ duyên đã tới, sư thúc tổ nguyện chỉ điểm ngươi, đó là phúc phận của ngươi, còn không mau đi ư?
Phương Hành ngẩn ra, gãi gãi đầu, đi theo phía sau thanh niên tóc trắng ra khỏi tấn chức điện.
Ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ đợi Phương Hành cùng linh thân của thanh niên tóc trắng rời đại điện, lúc này mới đứng lên, nhìn nhau, trong đôi mắt đều có một chút thái độ khiếp sợ, trưởng lão số tuổi lớn nhất trầm giọng nói:
– Bạch Thiên Trượng sư thúc thân phận như vậy, cực ít lộ diện, hôm nay lại chủ động muốn tới mang tiểu hài tử này đi là có ý gì? Chẳng lẽ tên tiểu tử này lọt vào pháp nhãn của hắn, muốn lấy hắn để thừa kế truyền thừa sao?
Trưởng lão ngoài cùng bên trái nói:
– Nếu thật là Bạch Thiên Trượng sư thúc coi trọng hắn, muốn đem truyền thừa của lão nhân gia để lại Thanh Vân Tông, cũng là một việc tốt, Thanh Vân Tông ta ngoài ngũ pháp ra, sợ rằng sẽ nhiều hơn một pháp quyết nữa…
Trưởng lão râu dài trầm mặc không nói, sau một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói:
– Hoặc là, là huyền quyết cũng nói không chừng!
Hai vị trưởng lão khác kinh hãi, nhất tề nhìn về phía hắn.
Trưởng lão râu dài nói:
– Bạch Thiên Trượng sư thúc năm trăm năm phía trước đến Thanh Vân Tông chúng ta đặt chân, làm một cái trưởng lão nhàn tản, ngay cả tông chủ cũng không biết bằng tu vi của hắn, tại sao lại lựa chọn Thanh Vân Tông chúng ta đặt chân, bởi vì nếu hắn muốn đi, có khi là đại thế gia, tông môn sẽ đem lão nhân gia tôn sùng là thượng tân, bất quá Bạch Thiên Trượng sư thúc ở Thanh Vân Tông chính là năm trăm năm, vẫn chưa từng rời đi, đến nỗi tất cả chúng ta cũng coi hắn trở thành Thanh Vân Tông chân chính trưởng lão, chẳng qua là, thân phận thật sự của hắn, dù sao vẫn là một vị khách nhân a…
Nói đến chỗ này, trưởng lão râu dài khẽ thở dài, nói:
– Vị Bạch sư thúc tổ này lai lịch thần bí, tu vi lại càng siêu tuyệt, cả Thanh Vân Tông chúng ta, sợ rằng chỉ có Thái Thượng trưởng lão năm năm trước bế tử quan mới có khả năng cùng hắn so sánh, chính là tông chủ cùng tứ đại truyền pháp trưởng lão, chỉ sợ cũng không bằng hắn, ta từng nghe tông chủ trong lúc vô tình nhắc tới, hắn nói vị Bạch Thiên Trượng trưởng lão này, nếu là có tâm để truyền thừa ở lại Thanh Vân Tông, Thanh Vân Tông chúng ta sợ rằng lập tức có thể lực áp Băng Âm Cung, Điệp Huyễn Cốc, trở thành đệ nhất tông ở Sở vực!
Hai vị trưởng lão nghe vậy lại càng khiếp sợ, trong ánh mắt hiện ra lấp lánh.
Ba người bọn họ tư chất thật ra cũng không thấp, chẳng qua là Thanh Vân Tông tài nguyên hữu hàn, vừa không có công quyết cao minh, cho nên vẫn dừng ở Trúc Cơ kỳ trung kỳ, thủy chung không cách nào rảo bước tiến lên Trúc Cơ hậu kỳ, nếu thật là Bạch Thiên Trượng trưởng lão đem truyền thừa của mình thông qua tiểu hài tử này lưu tại Thanh Vân Tông, chính mình có thể tu luyện, đừng nói Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí cũng có hi vọng Kết Đan thành công, thọ nguyên ngàn năm.
–
Chẳng qua là… Hi vọng không lớn a…
Trưởng lão râu dài cúi đầu than một tiếng, nói:
– Bạch Thiên Trượng trưởng lão lúc trước cũng lựa chọn Thanh Vân Tông đệ tử ưu tú vài lần, tựa như là cố ý muốn lưu lại truyền thừa, nhưng những đệ tử hắn lựa chọn, cuối cùng mọi người vẫn bị hắn đưa về trong môn, hơn nữa xóa đi trí nhớ, thậm chí còn có hai người, trực tiếp bỏ mình, không trở về nữa, hi vọng tiểu tử này… Ai!
Chương 72: Ăn quân
Thanh niên tóc trắng ở ngoài điện chờ, thấy Phương Hành đi ra, đã dắt tay của hắn, dưới chân tự có mây xanh hiện lên, nhắm Thanh Vân Tông Tiềm Long phong bay tới, đi tới một cái lối nhỏ bên sườn núi, thanh niên tóc trắng hướng trên đường chỉ tay, liền khẽ mỉm cười, hóa thành một cái lá thông rơi trên mặt đất, Phương Hành bị một màn thần kỳ này chấn cho ngẩn ngơ, gãi gãi đầu, hướng trong rừng đi tới.
Theo đường nhỏ đi thời gian một nén hương, đi tới cổ tùng cuối con đường, lại thấy dưới cổ tùng, có một người tóc bạc khoanh chân mà ngồi, bộ dáng cùng linh thân vừa rồi dẫn hắn tới giống nhau như đúc, chẳng qua là hắn không cách nào nhìn ra tu vi người tóc bạc, hiển nhiên tu vi chân thân vượt xa linh thân, đã không phải là Âm Dương Thần Ma Giám có thể nhìn thấu.
Mà đối diện với thanh niên tóc trắng, thì là một lão giả tóc đen, đang đau khổ suy tư, đối với Phương Hành làm như không thấy.
Ở giữa hai người, để một bàn cờ đen, Âm Dương Thần Ma Giám nhìn lại, dĩ nhiên là mặc hải huyền băng thạch, chính là tài liệu luyện khí hiếm thấy trong tu hành giới, mà con cờ trên bàn cờ, màu trắng chính là băng u bạch ngọc tinh, màu đen lại là linh tê mặc thú cốt, cũng là tài liệu trân quý cực kỳ hiếm thấy, nhất là linh tê mặc thú cốt, là thứ tốt có thể dùng để luyện đan.
Thấy hai người chuyên tâm đánh cờ, cũng không để ý tới mình, Phương Hành ngoan ngoãn ngồi xuống.
Hắn biết, đám người tu hành đều tính tình cổ quái, không chừng đang khảo nghiệm chính mình, cứ ngoan ngoãn một hồi là tốt nhất.
Nào ngờ, lần ngồi xuống này, chính là ba canh giờ trôi đi, từ giữa trưa ngồi đến ban đêm, lực chú ý của hai người vẫn ở trên bàn cờ, không ai để ý tới mình.
Phương Hành ngồi hết canh giờ đầu tiên, đã có chút ngồi không yên, canh giờ thứ hai đã len lén duỗi chân.
Canh giờ thứ ba, đã vươn đầu đi nhìn bàn cờ trước mặt hai người kia, chỉ thấy con cờ màu đen cùng màu trắng đan xen phức tạp, hình dạng một đạo một đạo khó có thể hiểu, thoạt nhìn tựa như có chút thảm thiết, chẳng qua là hắn không hiểu đánh cờ, nhìn cũng không hiểu thế cục trong đó.
Lại qua nửa canh giờ, lão giả tóc đen bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, đem một viên cờ trắng đặt vào bàn cờ.
Người tuổi trẻ tóc trắng khẽ nở nụ cười, thuận tay nhặt lên một viên đen thả xuống, lão giả tóc đen vốn mừng rỡ khuôn mặt nhất thời hơi cứng lại, bất đắc dĩ cười khổ, tự mình động thủ đem mấy viên cờ trắng bị thua nhặt ra ngoài.
–
Các ngươi chơi kiểu gì vậy?
Phương Hành rốt cục nhịn không nổi, tò mò mở miệng hỏi.
–
Ngươi không hiểu, hỏi cái gì?
Lão giả tóc đen bị quấy rầy, tức giận trợn mắt nhìn Phương Hành một cái, tiếp tục nghiên cứu ván cờ.
Phương Hành liếc mắt, cứng giọng nói:
– Ai nói ta không hiểu chứ? Không phải là quân đen ăn quân trắng sao?
Lão giả tóc đen nói:
– Nhìn ngươi nói đơn giản như vậy, ngươi ăn một viên cờ đen cho ta xem nào?
Phương Hành nói:
– Chuyện này có cái gì khó?
Lời vừa dứt, lão giả tóc đen nhất thời nhìn hắn một cái kỳ dị, trong ánh mắt có chút khinh thường, nhưng cũng có chút nghi ngờ, hắn nghĩ thầm tiểu quỷ này nói tự tin như vậy, hơn nữa hắn là người sư thúc tổ coi trọng, chẳng lẻ thật đúng là có tuệ tâm, có thể đem ván cờ đã đánh một năm, dấu hiệu thất bại đã rõ ràng, đánh cho lật ngược thế cờ hay sao?
Ngay cả thanh niên tóc trắng cũng là ánh mắt vừa động, có chút hăng hái nhìn Phương Hành.
Hắn gọi Phương Hành tới, đúng là muốn khảo nghiệm Phương Hành một chút, nhìn xem có thích hợp với công pháp truyền thừa của mình hay không, mà khảo nghiệm, trọng điểm chính là xem ngộ tính của Phương Hành, nếu Phương Hành thật có kỳ nghệ sâu như thế, tất nhiên nói rõ ngộ tính không sai, cho nên hắn cũng khẽ mỉm cười, nói:
– Ly Thạch sư điệt đại long đã bị ta chém là nhất định, nếu ngươi có thể giải tình thế nguy hiểm, ta sẽ truyền cho ngươi một đạo pháp quyết!
Phương Hành ngẩn ngơ, mờ mịt nói:
– Chém đại long là gì?
Lão giả tóc đen im lặng, chỉ vào bàn cờ nói:
– Hắn muốn ăn quân của hắn, ta muốn ăn quân của hắn, hôm nay bại thế của ta đã định, không còn chút cơ hội cứu vãn, nếu ngươi có thể trợ giúp ta ăn hết quân của hắn, vậy chính là ngươi thắng!
Phương Hành ánh mắt sáng lên, nhìn thanh niên tóc trắng nói:
– Nói thế thật không?
Thanh niên tóc trắng khẽ mỉm cười, không lên tiếng phủ định.
Lão giả tóc đen thì mắng:
– Bạch sư thúc thân phận cỡ nào, còn có thể lừa ngươi hay sao?
Phương Hành nhất thời nở nụ cười, đưa tay từ trên bàn cờ cầm lên một quân đen, dường như đường đậu ném vào miệng, trợn mắt nuốt xuống, sau đó nhìn hai người bọn họ nói:
– Ăn một viên này đủ rồi chứ? Có muốn ăn nữa hay không?
– Éc…
Thanh niên tóc trắng cùng lão giả tóc đen đồng thời ngây dại.
Phương Hành thì ngồi xuống, phát giác quân đen thật là không tồi, dùng linh tê mặc thú cốt chế thành, ẩn chứa không ít linh khí.
–
Ngươi chính là ăn quân như vậy?
Lão giả tóc đen cười khổ hỏi.
Phương Hành nói:
– Dù sao cũng là ăn quân, có gì khác biệt?
Lão giả tóc đen nghẹn họng nói không ra lời, thanh niên tóc trắng bỗng nhiên khẽ mỉm cười, ném con cờ trong tay, nói:
– Ly Thạch sư điệt, tên nhóc này ăn một quân của ta, cũng đã giải tình thế nguy hiểm của ngươi, cũng được, bàn cờ này nếu đánh tiếp, sợ rằng lại phải một hai năm thời gian, tạm thời phong cờ sao, đợi đến khi ta và ngươi có thời gian, lại đến tiếp tục ván cờ dang dở này!
Lão giả tóc đen vui mừng quá đỗi, cười nói:
– Đa tạ sư thúc tổ khiêm nhượng!
Thanh niên tóc trắng mỉm cười nói:
– Nếu nói tạ ơn, ngươi cũng nên tạ ơn tên nhóc ăn quân của ta đi!
Lão giả tóc đen ha ha cười một tiếng, vỗ bả vai Phương Hành nói:
– Hảo tiểu tử, ngày khác đến Đoán Chân cốc, ta sẽ hảo hảo tạ ơn ngươi!
Vừa nói hướng thanh niên tóc trắng thi lễ, tay áo vung lên, chân đạp mây xanh rời khỏi nơi đây.
Mà thanh niên tóc trắng thì mặt mỉm cười, nhìn Phương Hành từ trên xuống dưới.
Phương Hành đàng hoàng ngồi dậy, mặc hắn đánh giá, không nhịn được nói:
– Ngươi muốn truyền cho ta pháp quyết ư?
Thanh niên tóc trắng cười cười, bỗng nhiên nói:
– Vừa vào sơn môn, đi trên quỷ thị cướp sạch toàn bộ linh thạch, lúc đạo môn phân phát linh thạch, đem một cái đệ tử Linh Động tầng hai đả thương, cũng đánh cướp ba tên đệ tử bính đẳng tư chất, sau lại tái nhập quỷ thị, lừa gạt đi một quả Yêu Linh đan của đệ tử ngoại môn Hậu Thanh, hướng Yêu Chướng sơn đi trảm yêu, liên tiếp giết bốn gã đệ tử ngoại môn…
Nghe thanh âm của hắn, Phương Hành quả thực đầu tóc cũng dựng lên, hú lên quái dị, trực tiếp nhảy lên.
–
Ngươi… Làm sao ngươi biết?
Hắn đổ mồ hôi lạnh, những chuyện này cũng bí ẩn cực kỳ, chỉ có tự mình biết, quái vật lông trắng này làm sao mà biết được?
Thanh niên tóc trắng cười cười, cũng không trả lời, mà hỏi:
– Lúc làm những chuyện này, ngươi không sợ sao?
Phương Hành được chứng kiến thần thông của thanh niên tóc trắng, hắn dùng một cái lá thông hóa ra linh thân, tu vi cũng vượt xa chính mình không biết gấp bao nhiêu lần, lại càng không cần phải nói bản thể hắn ở nơi này, trong bụng mặc dù sợ hãi, nhưng cũng không dâng lên nổi bất kỳ tâm tư phản kháng, sau khi kinh hoảng, liền ủ rũ ngồi xuống, nói:
– Sợ có ích lợi gì, ai bảo ta nghèo chứ? Ngươi muốn phạt ta làm sao?
Hắn trực tiếp hỏi thanh niên tóc trắng làm sao “phạt” chính mình, chính là hi vọng đối phương ngàn vạn đừng phất tay lấy cái mạng nhỏ của mình.
Vô luận phạt như thế nào, nhất định cũng sẽ không mất mạng.
Thanh niên tóc trắng nói:
– Vào ngoại môn tới nay, ngươi phạm môn quy bảy lần, nên phạt ngươi bảy lần!
Phương Hành ngẩn ngơ, trong lòng ám ám tính toán, ủy khuất kêu lên:
– Không đúng, số lượng của ngươi không đúng!
Thanh niên tóc trắng hơi ngẩn ra, nói:
– Làm sao không đúng?
Phương Hành kêu khổ nói:
– Đánh cướp quỷ thị hai lần, tính là hai lần, Lưu Phong đoạt ta, bị ta đoạt, coi là một lần, đánh cướp tên ẻo lả kia, coi là một lần, Hậu Thanh buộc ta tiến vào Yêu Chướng sơn… Cũng chỉ có thể coi là một lần sao…
Nói đến chỗ này, ngẩng đầu nhìn thanh niên tóc trắng, đối phương khẽ mỉm cười, nói:
– Phía sau đều nói ra!
Phương Hành thấy bộ dáng của đối phương, liền biết mình tiến vào Thanh Vân Tông, đoán chừng mọi chuyện đối phương đều nắm rõ rồi, lúc này giấu diếm cũng vô dụng, định nói ra toàn bộ, tránh cho hắn oan uổng chính mình, cho mình thêm một lần, liền ngoan tâm, nói:
– Đánh cướp Mạnh Huyền Chiếu, coi là một lần, mới vừa rồi buộc hắn trả ta linh thạch, tính là một lần… toàn bộ cộng lại, cũng chỉ có sáu lần sao?
Thanh niên tóc trắng nói:
– Ngươi vừa rồi ăn một con cờ của ta, hại ta không thắng ván cờ này, cũng muốn tính là một lần!
– Éc… Được rồi!
Phương Hành ủ rũ, đáng thương nói:
– Tiền bối, ngươi thương ta thuở nhỏ lẻ loi hiu quạnh, không chỗ nương tựa…
Càng nói càng đáng thương, tựa như nước mắt cũng muốn chảy xuống.
Thanh niên tóc trắng nói:
– Không được giả bộ đáng thương, nếu không tội thêm một bậc!
Phương Hành lập tức trên mặt quét sạch u buồn, làm ra bộ dáng lưu manh, nói:
– Vậy ngươi nói làm sao bây giờ!
Chương 73: Một lời tức giận trảm thù đồ
Thấy tiểu hài tử này còn dám giở trò lưu manh trước mặt mình, thanh niên tóc trắng cũng có chút bất đắc dĩ, hắn khẽ thở dài một tiếng, nói:
– Ngoại môn tự có quy củ của ngoại môn, do các trưởng lão thống ngự ngoại môn xử lý, bọn họ nếu không phát hiện chuyện ngươi làm, hay hoặc giả là bọn họ không đi quản, ta cũng sẽ không rảnh rỗi như thế, bảy lỗi của ngươi, ta tạm thời ghi lại cho ngươi, không đến phạt ngươi!
Phương Hành nghe, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy phía sau lưng sinh lạnh, thì ra mới vừa rồi đã toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Thanh niên tóc trắng tiếp tục nói:
– Ta gọi ngươi tới đây, vốn là nghĩ xem ngộ tính, trắc thể chất, xem ngươi có thích hợp thừa kế truyền thừa của ta hay không, bất quá, hiện tại ta có một cái ý nghĩ khác rồi, có lẽ, ngươi có thể khám phá quan đồ cũng không chừng…
Hắn nói đến chỗ này, trầm ngâm chốc lát, giống như đã hạ quyết định.
–
Đi theo ta!
Hắn đứng dậy, bàn tay ở trên bàn cờ phất một cái, quân cờ nhất thời hóa thành tượng đá, con cờ mọc rễ, cũng không có người nào có thể di động chút nào, đây tựa như cờ tướng phong bàn, chỉ có lúc hắn đến mới có thể tiếp tục.
Sau đó, hắn hóa ra một đóa mây xanh, mang theo Phương Hành đứng lên, nhanh chóng hướng sau ngọn núi bay đi.
Đi tới sau ngọn núi, có một mảnh thạch lâm, dữ tợn quỷ dị lộn xộn, tựa như một mảnh kiếm đâm thẳng bầu trời.
Bên cạnh thạch lâm, có một động phủ, phong cách cổ xưa, thanh niên tóc trắng dẫn Phương Hành tiến vào động phủ, ở trên một kệ đá, giải phía trên thập tầng tám phong cấm, đem một bộ quyển trục lấy ra ngoài, thở dài một tiếng, giao cho Phương Hành, nói:
– Ngươi tâm tư tà quái, không thích hợp truyền thừa của ta, nhưng không chừng sẽ thích hợp quyển trục này, ta cho ngươi ba ngày thời gian, thử xem có thể hiểu thấu đáo quyển trục này hay không, nếu không thể, ba ngày sau, ta sẽ xóa đi trí nhớ của ngươi, ngươi tiếp theo trở về nội môn đi!
– Quyển trục?
Phương Hành tò mò đem quyển trục mở ra, không khỏi cảm thấy một cảm giác âm trầm, theo bản năng co đầu lại.
Trên bức họa không có vật gì, cũng không có sơn thủy, chỉ có máu.
Vết máu đỏ lòm chói mắt, tựa như văng đến trên quyển trục này.
–
Đây là một người lúc bị người chém đầu, máu tươi bắn đến trên đồ tạo thành, vì vậy đồ này được gọi là Trảm Thủ đồ!
Thanh niên tóc trắng nhẹ nói, trong ánh mắt tựa như có chút quang mang phức tạp, vỗ vỗ bả vai Phương Hành, khẽ than rời đi.
–
Người thứ mười…
Thanh niên tóc trắng đi tới ngoài động, ngẩng đầu nhìn về tinh không, ở địa phương trong tinh không mắt người không trông đến, tu sĩ bình thường không cách nào chạm đến, chín cỗ huyền quan lơ lửng trên không trung, phảng phất định trụ càn khôn, bọn họ đã tồn tại rất nhiều năm, cũng dẫn phát rất nhiều đại biến động của tu hành giới, nhưng qua nhiều năm như vậy, vô số người tài ba dị sĩ, nhưng thủy chung không hiểu thấu đáo bí mật của bọn nó.
Tiểu hài tử này, đã là người xem đồ thứ mười chính mình tìm đến trong vòng ba trăm năm.
Một ngàn năm trước, chín cỗ huyền quan phóng một đạo thần quang xuống Nam Chiêm đại lục, thế gian tu sĩ ai cũng đi tìm tòi nghiên cứu, rõ ràng phát hiện, thế nhưng tồn tại vô số điển tịch cùng pháp khí thần dị, thậm chí còn có tiên đan trong truyền thuyết, nhất thời Nam Chiêm Bộ Châu điên cuồng, vô số thế gia lão quái lánh đời đã lâu cũng dốc toàn bộ lực lượng, liều mạng tranh đoạt, vì thế không tiếc đại sát phá giới.
Thanh Vân Tông chỉ là một tông môn nhỏ, ở trong trận chém giết này, căn bản không có năng lực tham dự đến tranh đoạt.
Nhưng Bạch Thiên Trượng có thể, khi đó, hắn còn không gọi Bạch Thiên Trượng, tên của hắn, là thấy được truyền thừa trong bộ quyển trục này mới đổi như vậy, cũng bởi vì khi đó, hắn mới vừa gặp đại biến, tuổi còn trẻ đã sinh ra một đầu tóc trắng, thuận miệng lấy một cái tên giả như vậy, hơn nữa cũng là ở thời khắc đó, hắn hạ một cái quyết định thật lớn, mang theo một bộ quyển trục phản bội gia tộc.
Quyển trục đí, chính là bộ “Trảm Thủ đồ” này!
Bạch Thiên Trượng biết đồ này quan hệ trọng đại, ẩn có huyền cơ, nhưng bảy trăm năm, thủy chung tìm hiểu không ra, không làm sao được, thời gian ba trăm năm, hắn lựa chọn các đệ tử thiên tư hơn người bái nhập tông môn, tìm hiểu đồ này, hi vọng có phát hiện, nhưng mà ba trăm năm, tìm chín người tới tìm hiểu, rốt cục có bảy người thất bại, bị hắn xóa đi trí nhớ, đưa về trong nội môn.
Hai người khác, lại là trong quá trình tìm hiểu đồ này, tẩu hỏa nhập ma, bị đốt thành một đống tro bụi.
Lần này lựa chọn Phương Hành, cũng là cảm thấy Phương Hành có chút bất đồng với người khác.
Tìm nhiều đệ tử thiên tư kinh người như vậy, cũng không thu hoạch được gì, một cái tiểu tử làm việc cùng người khác bất đồng, có lẽ sẽ có phát hiện.
Mà lúc này trong sơn động, Phương Hành xuất thần đánh giá quyển trục g này, ngồi xuống cạnh bàn đá.
Chính là vết máu tóe đến trên đồ, vô cùng đơn giản.
Bất quá nhìn kỹ mà nói, sẽ mơ hồ cảm giác được trên đồ truyền tới một loại cảm giác hồi hộp, vết máu này, cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, nhưng vẫn rực rỡ huyết hồng, phảng phất còn có sinh mệnh lực bình thường, mà trong sinh mệnh lực này, có thể cảm nhận được, là một người căm giận ngút trời, vô tận không cam lòng, phảng phất ở trong bức họa, có một oan hồn, muốn thiêu đốt cả bầu trời.
Ở thời điểm hai mắt ngưng thần nhìn chăm chú vào bức họa, tựa hồ trước mắt sẽ xuất hiện một cái ảo giác, trên bệ trảm thần, một vị anh hùng mạt lộ ngửa mặt lên trời huýt sáo, nổi giận quát ông trời bất công, nhưng mà kiếm quang đánh tới, đầu người bay lên, máu tươi bắn toé…
Khó trách, thanh niên tóc trắng xưng nó là “Trảm Thủ đồ”, đây đúng là một bộ trảm thủ đồ!
Bởi vì mỗi người thấy bức đồ này, cũng sẽ bị bất khuất ý trên đồ xâm nhuộm, thấy một màn huyễn tượng kia.
Chẳng qua là, người tóc trắng muốn mình tìm hiểu cái gì?
Phương Hành trầm mặc ngồi ở trước đồ, nhìn thật lâu, rốt cục không nhịn được, vận dụng Âm Dương Thần Ma Giám.
Âm Dương Thần Ma Giám, cơ hồ có thể giám định tất cả những thứ có dính linh lực mà hắn nhìn thấy.
Hắn muốn thông qua Âm Dương Thần Ma Giám nhìn một chút, đồ này rốt cuộc có cái gì, sau đó sẽ nghĩ cần đi ngộ cái gì.
Ngưng thần trên đồ, từng tia linh lực bị tiêu hao hết, sau đó trong đầu từ từ xuất hiện một đạo tin tức.
–
… Tiên nhân huyết… Thiên ý kiếm…
Thông qua Âm Dương Thần Ma Giám, đã giám định ra trong đồ có gì.
Một là tiên nhân huyết, một là thiên ý kiếm.
Phương Hành kinh ngạc không dứt, người mà máu bắn lên trên đồ này, dĩ nhiên là tiên nhân sao?
Nếu là tiên nhân, lại có ai bản lãnh lớn như vậy, có thể chém đầu hắn?
Mặt khác, thiên ý kiếm… Chẳng lẽ là chỉ kiếm ý thiên cấp công quyết sao?
Phương Hành trước đó không lâu vừa vặn thông Âm Dương Thần Ma Giám hiểu được, thế gian công quyết, từ trên xuống dưới, chính là đạo quyết, thiên quyết, tiên quyết, thần quyết, huyền quyết, pháp quyết, trụ cột công pháp bảy tầng, mà kiếm ý, chẳng lẽ là thiên giai công quyết thi triển ra ư?
Tầng bảy công quyết tầng hai, người xuất kiếm này, sẽ mạnh bao nhiêu?
Cũng khó trách tiên nhân cũng bị chém giết, bởi vì cho dù là tiên quyết, cũng xếp hạng phía dưới thiên quyết!
–
Như trên bức họa chỉ có hai thứ này, như vậy ta cũng chỉ có thể cảm ngộ một trong hai thứ…
Phương Hành thông qua suy nghĩ như vậy, cũng là đơn giản rất nhiều, bởi vì có dấu vết mà lần theo.
Cho dù là Bạch Thiên Trượng, cũng chỉ biết là trong đồ uẩn có huyền cơ, mà không biết cụ thể huyền cơ là gì, chớ nói chi là các đệ tử tới cảm ngộ, bọn họ chỉ có thể trầm ngâm hướng về phía bức đồ này, phóng toàn bộ tâm thần, thông qua vết máu ẩn chứa tức giận, tới thăm dò dấu vết, bởi vì bọn họ không biết mình muốn cảm ngộ cái gì, cho nên chính là tìm vận may.
Phương Hành lại bất đồng, hắn biết mình cần cảm ứng thứ gì, vì vậy có thể bắn tên có đích!
Tựa như tất cả mọi người ở trên bờ cát mờ mịt tìm kiếm một vật, có người không biết mình muốn tìm cái gì, chỉ biết trên bờ cát nhất định có thứ mình tìm, Phương Hành chẳng khác gì là từ lúc bắt đầu đã biết chính mình muốn tìm cái gì.
Cứ như vậy, hắn tự nhiên chiếm tiện nghi lớn.
Đem quyển trục treo đến trên thạch bích, Phương Hành hít sâu một hơi, bắt đầu bình tâm tĩnh khí, cảm ngộ đạo cơ trong đó.
–
Tức giận… Oan hận… Bất khuất…
Toàn bộ tinh thần nhìn chăm chú vào vết máu trong đồ, Phương Hành dần dần cảm nhận được đủ loại cảm xúc mãnh liệt phức tạp.
Máu tiên nhân, là sinh huyết một người trong giờ phút cuối cùng vẫn không cam lòng
Ở sau khi hắn chết, đã mất đi sinh cơ, máu chảy ra là tử huyết, vĩnh viễn cũng không thể có tâm tình gì cả.
Vì vậy, bên trong vết máu, có rất nhiều cảm xúc phức tạp, cũng ẩn chứa sinh cơ cuối cùng của một vị tiên nhân.
Phương Hành tinh thần phiêu hốt, cảm ngộ vết máu ẩn chứa đủ loại tâm tình…
Tức giận, oán hận, bất khuất, bừa bãi, thống hận… Cơ hồ các loại tâm tình đều có, chỉ là không có sợ hãi!
–
Rốt cuộc là cảm ngộ cái gì? Một người nếu sắp bị chém rơi đầu, trong lòng lại sẽ nghĩ như thế nào đây?
Phương Hành ngưng mắt nhìn trảm thủ đồ, từ từ trở lại thời điểm chính mình tám tuổi, lần đó, hắn cũng suýt nữa bị chặt đầu.
Chương 74: Bất khuất nộ diễm, vô ngân kiếm quang
Tám tuổi năm ấy, Phương Hành suýt nữa bị chặt đầu!
Trên thực tế, khi hắn đã bị giải lên pháp trường, đao phủ giơ quỷ đầu đao trong tay lên, mà Phương Hành chính thanh âm run rẩy kêu to:
– Người khác mười tám năm sau sẽ là một cái hảo hán, tiểu gia… Tiểu gia chuyển thế rồi, chỉ cần có thể chạy, chính là một cái hảo hán…
Sau đó ngay khi đao của đao phủ rơi xuống, Đại thúc thúc mang theo người trong Quỷ Yên cốc đánh tới, cứu hắn.
–
Chính mình ngay lúc đó tâm tình như thế nào đây?
Phương Hành tựa hồ đã quên nội dung trảm thủ đồ, tâm tư bắt đầu bay xa.
Sợ…
Cùng người trên trảm thù đồ không giống, người trong trảm thù đồ không có sợ hãi, mà chính mình ấn tượng sâu nhất đúng là sợ hãi.
Không người nào có thể không cảm thấy sợ hãi trong hoàn cảnh như vậy!
Trên thực tế, lúc ấy còn không sợ tè ra quần, còn là một chuyện Phương Hành cho rằng kiêu ngạo.
Bọn đạo phỉ trong Quỷ Yên cốc, hiển nhiên cũng rất bội phục vẻ mặt Phương Hành ngay lúc đó.
Đại thúc thúc chém giết đao phủ, lập tức đã nói với Phương Hành, sau đó ngửi quần hắn, liền cười lớn nói:
– Thật là giỏi, Hành ca nhi thật là giỏi, suýt nữa bị chặt đầu, thế mà không tè ra quần, không hổ là trang hảo hán!
Sau đó đám đạo phỉ cùng Đại thúc thúc cùng nhau đánh tới đều cùng kêu lên hoan hô, ca ngợi sự dũng cảm của Phương Hành.
Cũng ngay trong đêm đó, trở lại Quỷ Yên cốc, Đại thúc thúc đã chính thức đem mình thăng làm đạo tặc thứ mười của Quỷ Yên cốc.
Phần tôn trọng này, có thể nói là Phương Hành bằng đảm lượng của mình kiếm tới!
Chỉ bất quá, tiên nhân bị chém đầu kia cũng không có cảm xúc sợ hãi, chính mình dĩ nhiên không cách nào cùng hắn sinh ra cộng minh.
Lúc ấy trừ sợ hãi ra, tâm tình của hắn là gì?
Phương Hành tiếp tục nhớ lại.
Hối hận?
Là hối hận lúc ấy chính mình không nên len lén chuồn ra khỏi Quỷ Yên cốc, đến trong thành vui đùa sao?
Hẳn không phải!
Thống hận sao?
Thống hận bộ khoái đem chính mình bắt ư?
Cũng không phải!
Chẳng lẽ là… Tức giận?
Phương Hành cảm giác mình bắt được một chút đầu mối, không sai, hẳn là tức giận!
Lúc ấy chính mình bất quá là đến trong thành đi dạo một chút, không cẩn thận đụng phải một cái thiếu gia nhà giàu, hắn muốn ác nô bên cạnh cắt đứt chân của mình, sau đó chính mình dưới cơn nóng giận, đoạt một thanh đao giết lợn của hàng thịt chết hắn.
Sau đó, mình bị bộ khoái bắt, giam ba ngày, sau đó đưa lên đài chém đầu.
Chính mình lúc ấy rất tức giận!
Tại sao lại vậy?
Chẳng lẽ mình phải để hắn cắt đứt hai chân của mình ư?
Chẳng lẽ đối phương rút ra một thanh trường kiếm muốn bổ về phía cổ của mình, chính mình nên tùy ý để cho hắn chém?
Loại cảm giác tức giận này, dần dần rõ ràng ở trong lòng Phương Hành, hắn hung hăng siết chặt quả đấm nhỏ.
Đó là một loại tức giận trộn lẫn tuyệt vọng, cùng tức giận bình thường bất đồng, cơ hồ giận đến từng khớp xương, xông vào trong máu.
–
Chính là cảm giác như vậy…
Phương Hành cắn chặt răng, đột nhiên nhìn về trảm thủ đồ.
Cũng đúng vào lúc này, trong đồ tựa hồ có đồ vật gì đó động, hơn nữa dẫn động linh lực trong cơ thể Phương Hành.
Đó là bất khuất ý trong đồ!
Nó dẫn động linh lực trong cơ thể Phương Hành, bắt đầu rung động, bắt đầu thiêu đốt!
Linh lực hóa lửa, lấy một tư thế mãnh liệt, từ trong cơ thể Phương Hành thiêu đốt, tựa như muốn đốt cháy hết thảy, bao gồm chính hắn!
–
Không tốt…
Lúc cảm nhận được trong cơ thể mình có ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt, Phương Hành đột nhiên thức tỉnh, nhưng đã khống chế không được nữa.
Lửa trong cơ thể Phương Hành thiêu đốt, là một loại lửa giận hiển hóa.
Loại lửa này do linh lực hóa thành, đốt cháy hết thảy, thậm chí bao gồm bản thân Phương Hành, trong lúc vô tình, Phương Hành kích phát lên hỏa ý, cũng có thể nói, hắn đã thành công tìm hiểu một nửa chân ý của trảm thủ đồ kia lưu lại, chẳng qua là còn chưa đủ, chỉ có lửa giận, không có phương pháp khống chế, kết quả chỉ có thể là đốt cháy chính mình, cùng lúc trước hai cái đệ tử hóa thành tro bụi giống nhau.
Kinh mạch đau nhức, nội tạng tựa như bốc lửa, đang hừng hực thiêu đốt, bùng nổ.
Phương Hành trong lúc hoảng hốt, cố gắng bình phục tâm tình của mình, hi vọng lửa cháy theo lửa giận của mình mà bình tức.
Nhưng vô dụng, loại lửa này vô cùng điên cuồng, một khi xuất hiện, sẽ không cách nào dừng.
–
Chẳng lẽ phải chết ở chỗ này?
Phương Hành kinh hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng, áo trên người trở nên khô ráo vô cùng, thậm chí xuất hiện mùi khét lẹt, mà tóc của hắn, đã trở nên quăn xoắn, phảng phất bị ngọn lửa thiêu đốt.
Da thì đỏ bừng, thậm chí có thể thấy dưới làn da, có ngọn lửa sáng loáng lúc ẩn lúc hiện, giống như trong cơ thể hắn thật có ngọn lửa đang đốt, như muốn lao ra thân thể.
Dưới loại tình huống thống khổ kịch liệt như vậy, Phương Hành không có hoàn toàn bị kinh hoảng khống chế tinh thần của mình, mà là nhanh chóng vận chuyển suy nghĩ.
Đây cũng là một cái bản lãnh của hắn, bởi vì đã trải qua rất nhiều hiểm cảnh, tâm thần cường đại hơn người thường quá nhiều, cho nên dù lâm vào cảnh cận kề cái chết, sẽ không bối rối, mà là hết sức để cho mình tỉnh táo lại, suy tư phương pháp tự cứu.
–
Chẳng lẽ từng người tìm hiểu đồ này sẽ bị chết cháy sao?
– Không đúng, hẳn là có phương pháp cứu mình…
– Đúng rồi, ở bên trong đồ này, cũng không phải là chỉ có tiên nhân huyết, còn có thiên ý kiếm…
– Thiên ý kiếm, so với tiên nhân huyết còn mạnh hơn, bởi vì chính là một kiếm này, chém đầu tiên nhân…
Phương Hành trong đầu linh quang chợt lóe, nghĩ tới điểm này, lập tức lần nữa ngưng thần hướng trên đồ nhìn lại.
Rất nhanh, hắn lần nữa cảm nhận được cái ảo cảnh kia…
Trên đài chém đầu, tiên nhân bất khuất lửa giận ngập trời, ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng có một đạo kiếm quang bay tới, chém xuống!
Phương Hành cố gắng nhịn thống khổ trong lòng, cẩn thận quan sát, cảm thụ đạo kiếm quang này.
Đó là một đạo kiếm quang khuynh thế, một kiếm tây lai, phiêu miểu không đấu vết.
Trên thực tế, nếu không phải là trảm thủ đồ lưu lại dấu vết của đạo kiếm quang, lấy kiến thức của Phương Hành, căn bản không nhìn thấy được kiếm quang.
Trảm thù đồ ghi lại một người trước khi bị chém đầu bất khuất lửa giận, cũng mượn từ bất khuất lửa giận của người này, ghi lại đạo kiếm quang vốn không cách nào ghi trên giấy, kiếm chân ý, cùng nộ hỏa, hỗ trợ lẫn nhau, duy trì thăng bằng.
Phương Hành ngưng thần hướng nhìn đạo kiếm quang, càng nhìn càng huyền diệu, càng nhìn càng phiêu miểu.
Một đạo kiếm quang này hấp dẫn hắn, thậm chí để cho kịch liệt thống khổ trong thân thể cũng trở thành phai nhạt…
Dần dần, một cảm giác mát mẻ mà sắc bén tiến vào trong cơ thể hắn, cơ hồ lửa cháy đốt cháy khét nửa người, ở đụng phải kiếm ý mát mẻ này, giống như là bị tưới một bầu băng thủy, dần dần dập tắt…
–
Ha ha… Khụ… Lão tử… Tìm hiểu được rồi…
Phương Hành đột nhiên phá lên cười, trực tiếp nhảy lên, khua tay múa chân.
Bất quá chỉ hô lên một câu như vậy, hắn đầu óc choáng váng, nhất thời té ngã trên mặt đất.
Trong cơ thể lửa cháy, đã khiến cho hắn nhận lấy vết bỏng nghiêm trọng, trong cơ thể kinh mạch tạng phủ, đã thiên sang bách khổng.
–
Hả?
Thanh niên tóc trắng Bạch Thiên Trượng ở ngoài động khoanh chân mà ngồi, trong tai nghe được tiếng cười thống khổ của Phương Hành, tâm niệm vừa động, chỉ một thoáng xuất hiện tại bên trong động, cúi đầu vừa nhìn, nhất thời lấy làm kinh hãi, hắn vội cúi người, đem Phương Hành cơ hồ bị chết cháy bế lên, nhanh chóng độ một đạo linh lực đến trong cơ thể hắn, sau đó năm ngón tay giương lên, mấy bình linh dịch xuất hiện trên tay, toàn bộ đút cho hắn ăn vào.
–
Xuất hiện bệnh trạng lửa thiêu, nhưng khôngmất đi tánh mạng, chẳng lẽ nói, hắn thật hiểu được?
Bạch Thiên Trượng trong lòng hiện lên một tia hi vọng, đem Phương Hành ôm đến ngọc sàng trong động phủ, khuôn mặt vui mừng.
–
Ngàn năm thọ nguyên sắp hết, rốt cục trước khi chết, có thể giải khai bí ẩn này sao?
Bạch Thiên Trượng trên mặt lộ ra một tia cười khổ:
– Còn có thể có cơ hội giúp cho mình đột phá bình cảnh hay không?
Phương Hành vẫn ngủ mê ba ngày ba đêm mới tỉnh lại, chỉ cảm thấy thân thể của mình lạnh như băng, nhưng có nhè nhẹ sinh khí, đang từ trên người thấm vào trong thân thể, hắn mở hai mắt, chỉ cảm thấy trong cơ thể trống không, linh lực tiêu hao không sai biệt lắm, cơ hồ giọt nước không dư thừa, nhưng mà thân thể lại tựa hồ như có lực lượng cực kỳ cường đại, tựa như không cần vận chuyển linh lực, cũng có thể đánh ra quyền nặng ngàn cân.
Ngồi dậy, Phương Hành thấy mình nằm ở trên giường ngọc, tia tia sinh khí kia, chính là từ ngọc sàng rót vào trong cơ thể mình.
Bởi vì linh lực trong cơ thể khô kiệt, lại làm cho hắn cực độ khát vọng bổ sung linh lực, theo bản năng đã nghĩ đưa tay ra sau gáy, tới lấy hồ lô rượu chính mình đặt ở động thiên giới chỉ, ở trong đó còn thừa nửa hồ lô linh tửu, dùng để bổ sung linh lực là tốt nhất.
Nhưng tìm tòi, nhất thời kinh hãi, sắc mặt cũng thay đổi.
Tóc của mình đã xõa ra, động thiên giới chỉ dùng để buộc tóc, thế nhưng không thấy!
–
Đang tìm hồ lô này sao?
Một thanh âm nhàn nhạt vang lên, lại là thanh niên tóc trắng chẳng biết lúc nào đi đến, trong tay mang theo một cái tử bì hồ lô, từ từ đặt ở trên ngọc sàng bên cạnh Phương Hành, mười phần thú vị nhìn Phương Hành, nói:
– Đại khái cả Thanh Vân Tông đều nghĩ, ngươi thông qua bí mật gì mới có thể tu luyện nhanh như vậy, bí mật này lại bị ta trong lúc vô tình phát hiện!
Phương Hành lấy làm kinh hãi, nghĩ thầm hắn phát hiện mình tu luyện Thái Thượng Hóa Linh kinh rồi ư?
Chương 75: Yêu man huyết mạch?
Phương Hành có chút khẩn trương, hắn biết Thái Thượng Hóa Linh Kinh rất thần dị, có thể làm cho chính mình triển pháp môn tu luyện “Luyện tinh hóa khí” không hạn chế thi, tốc độ kinh người, nếu làm cho thanh niên tóc trắng này thích thú, chỉ sợ không phải là chuyện tốt, dù sao người tóc trắng này tu vi quá cao, một ngón tay đã có thể đâm chết chính mình, coi như mình muốn cùng người ta liều mạng, cũng không có tư cách liều mạng.
Lại không nghĩ rằng, thanh niên tóc trắng chẳng qua nhẹ nhàng thở dài, nói:
– Thanh Vân Tông quy củ chọn đồ, còn có chỗ sơ hở a, một cái thể chất kỳ lạ như ngươi, lại bị coi như Đinh đẳng tư chất đệ tử đặt ở ngoại môn, ngay cả ta cũng để ý mới phát hiện!
– Thể chất?
Phương Hành ngạc nhiên nói:
– Ta là thể chất gì?
Thanh niên tóc trắng khẽ mỉm cười, nói:
– Ngươi có thể trực tiếp tiêu hóa loại tửu thủy lấy yêu đan hóa thành này, cũng không cảm giác kỳ quái sao?
Phương Hành trong lòng giật mình, sau đó bình thản nói:
– Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, ai để ý cái này?
Thanh niên tóc trắng tựa như nhìn thấu đáy mắt hắn lóe lên ẩn ý, khẽ mỉm cười, nói:
– Ta đại khái có thể đoán được ngươi đang lo lắng cái gì, bất quá đây cũng là dư thừa, lúc ta ở giúp ngươi ăn linh dược chữa thương, phát hiện ngươi có thể rất nhanh đem linh khí hấp thu, đã cảm thấy có chút kỳ quái, tra xét rõ ràng, phát hiện thể chất của ngươi khác hẳn với thường nhân, năng lực tiêu hóa gấp mười lần người bình thường trở lên!
Hắn dừng một chút, nhẹ nhàng phủ trán, nói:
– Trong mấy ngày qua, ta tra xét một chút điển tịch, cảm thấy ngươi rất có thể có thượng cổ huyết mạch Thao Thiết, thượng cổ đại yêu Thao Thiết nhất tộc, có khả năng thôn thiên thực địa, tổ tông của ngươi, hẳn là Thao Thiết cùng nhân loại kết hợp lưu lại huyết mạch, truyền đến lứa của ngươi, mặc dù huyết mạch đã phai nhạt, nhưng cũng khiến cho ngươi có khả năng trực tiếp nuốt chửng linh đan!
Thanh niên tóc trắng nói rất chân thành, mặc dù chỉ là phỏng đoán, nhưng hắn không hoài nghi ý nghĩ của mình, bởi vì hắn cũng không phát hiện ra trong cơ thể Phương Hành có quỹ tích vận chuyển công pháp, chỉ có thể coi đây là một đặc tính, quy về Phương Hành thể chất đặc thù tạo thành, mà tại trong nhận thức của hắn, có thể tạo ra loại thể chất này, cũng chỉ có Thao Thiết nhất tộc huyết mạch yêu man tử tôn mới có thể.
Ở trên chuyện này, kiến thức uyên bác của hắn lúc này cũng thành trở ngại cho hắn, ngăn cản những khả năng khác.
–
Nói cái gì thế? Ngươi mới là yêu quái cùng nhân loại sinh ra, cả nhà ngươi mới vậy…
Phương Hành nghe, nhưng ở trong lòng trực tiếp oán thầm, nghĩ thầm đây không phải là mắng chửi người sao?
Dĩ nhiên, thanh niên tóc trắng hiểu như vậy, hắn cầu còn không được nữa là, tự nhiên sẽ không vạch trần.
Bạch Thiên Trượng thấy sắc mặt hắn biến hóa, liền cười nói:
– Thế gian xem thường hỗn huyết yêu man, ta hiểu vì sao ngươi che giấu sự thật này, bất quá ngươi đại khái có thể không cần tự ti như thế, yêu man cũng là sinh linh, hơn nữa thường thường có trời sanh thần thông lực kỳ lạ, dễ dàng xuất hiện một chút đặc dị huyết mạch, vì vậy tu hành giới cũng không quá ghét yêu man, huống chi, huyết mạch của ngươi cũng tương đối dễ dàng giấu diếm!
– Éc… Hắc hắc, đúng vậy, ta không nói ai cũng không nhìn ra…
Phương Hành theo lời của hắn thừa nhận xuống, cười hắc hắc, liền cầm lên hồ lô bên cạnh.
Một ngụm linh tửu rót vào, nhất thời cảm thấy từng đạo tinh khí trong cơ thể hòa tan.
Bất quá hắn đột nhiên cảm giác được mùi rượu trong hồ lô có chút không đúng, cùng lúc trước mình ngâm chế linh tửu có bất đồng.
Thanh niên tóc trắng khẽ nở nụ cười, nói:
– Ngươi ngâm linh tửu ta nếm thử một ngụm, mùi vị thật sự quá kém, liền dùng một loại phương thức mới để ngâm chế, không chỉ có vị đạo tốt lên rất nhiều, hiệu lực cũng có thể mạnh hơn so với trước, phương thức này cho ngươi đi!
Vừa nói ngón tay nhẹ nhàng ở trán Phương Hành điểm một cái, trong thức hải Phương Hành, nhất thời nhiều ra một cái ý niệm.
Đây dĩ nhiên là một cái phương thuốc, chính là giảng giải pháp môn ngâm chế linh tửu như thế nào.
Phương Hành mừng rỡ, cười nói:
– Ôi, vậy cũng thật cám ơn ngươi!
Thanh niên tóc trắng khẽ mỉm cười, nói:
– Không có gì, ta lúc trước để cho ngươi tìm hiểu trảm thủ đồ, cũng là có nguy hiểm, phương thuốc này coi như là một phần ta bồi bổ lại cho ngươi sao, trảm thủ đồ ẩn chứa huyền diệu, ngươi có hiểu được không?
Nói lời này, vẻ mặt luôn luôn lạnh nhạt của hắn lộ ra vẻ có chút ngưng trọng, tựa như vô cùng quan tâm.
–
Nói thật hay là nói dối?
Phương Hành trong lòng nhanh chóng hiện lên ý nghĩ này.
Bất quá hắn rất nhanh đã quyết định nói thật, bởi vì mặc dù nói ra bản thân tìm hiểu trảm thủ đồ ý, đối với mình cũng không có tổn thất gì, ngược lại là nếu như nói dối mà nói, cũng muốn mạo hiểm chọc giận nhân vật lợi hại này, còn đối với mình không có chỗ tốt.
Dĩ nhiên, hắn nhìn thanh niên tóc trắng này thuận mắt, cũng là một cái nguyên nhân rất trọng yếu trong đó.
Hắn gặp phải nguy hiểm sẽ rất nhanh trí, nhưng ở bình thời, lại là tùy tiện, luôn luôn bằng trực giác nhìn người.
–
Thật ra thì rất đơn giản, trảm thủ đồ huyền diệu chính là tức giận khi bị chém đầu, thật giống như tức giận này, có thể kích thích lực lượng nào đó trong cơ thể ta, để cho toàn bộ linh lực của ta phân hóa thành một loại ngọn lửa đáng sợ…
Phương Hành từ từ hồi tưởng đến, thật tình nói:
– Bất quá chỉ tìm hiểu ngọn lửa kia mà nói, thật giống như không cách nào khống chế, chính mình sẽ gặp xui xẻo, còn cần tìm hiểu kiếm ý trong tranh…
– Kiếm ý?
Thanh niên tóc trắng ngây người, tựa như chuyện lửa giận, hắn đã hiểu ra, nhưng kiếm ý là lần đầu tiên nghe nói.
Phương Hành gật đầu, nói:
– Đúng vậy, người bị chém đầu này dù sao lửa giận lớn hơn nữa, vẫn bị người ta chém đầu, điểm này đã nói rõ kiếm ý so với lửa giận của hắn còn mạnh hơn, mà bên trong trảm thủ đồ, ẩn chứa tầng thứ hai huyền cơ, chính là đạo kiếm ý kia…
Thanh niên tóc trắng trầm mặc lại, qua một lúc lâu, mới cười khổ một tiếng:
– Chỉ có như thế sao… Đáng tiếc a…
Trong tiếng cười khổ, thanh niên tóc trắng thở dài một tiếng, rời khỏi gian thạch thất.
Đi tới ngoài động phủ, hắn lấy ra trảm thủ đồ, nhìn một hồi lâu, bùi ngùi thở dài:
– Vốn tưởng rằng trong đồ sẽ có tiên cấp công quyết nào đó, có thể giúp ta đột phá Kim Đan, đạt thành Nguyên Anh, thọ nguyên nhiều hơn gấp hai, lại không nghĩ rằng, đồ này chỉ có ác hỏa cùng kiếm ý, đều là thuật tư đấu, nhưng không có tu luyện công quyết a, ta cuối cùng, không có khả năng kéo dài tánh mạng…
– Thật phải đi về sao?
Bạch Thiên Trượng ở ngoài động trầm tư thật lâu, thân hình không nhúc nhích, giống như một bức tượng điêu khắc.
Ước chừng ba canh giờ trôi đi, hắn mới đột nhiên đan tay áo vung lên, có một mặt thạch bài màu tím nho nhỏ từ trong tay áo bay ra, thạch bài này, dài bảy chỉ rộng bốn chỉ, chất liệu có chút bất phàm, thế nhưng mơ hồ tản ra linh quang.
Vừa xuất hiện trên không trung, linh khí trong thiên địa tựa như có sinh mệnh hướng nó tràn vào.
Bạch Thiên Trượng ngưng thần nhìn thạch bài, sau một hồi lâu, đột nhiên tóc trắng vừa động, có một đạo kim quang từ phía trên đỉnh bay ra, thẳng lên trăm trượng cao thiên, bày ra từng đạo pháp trận phiền phức phong cách cổ xưa, này pháp trận, bao lại phiến thạch lâm này, khiến cho thạch lâm tựa như trở thành nơi cùng thiên địa cách tuyệt, bất luận kẻ nào đều không thể dùng thần niệm dò xét, cũng không cách nào lấy bí thuật câu liên.
Làm xong những chuyện này, Bạch Thiên Trượng hơi chần chờ, sau đó đột nhiên lộ ra ngón trỏ, nhẹ nhàng gõ ở trên thạch bài màu tím kia, từng đạo không khí sóng gợn lấy thạch bài làm trung tâm tán phát ra, sau một hồi lâu, thạch bài trở nên to lớn, chính diện trở nên giống như là ngọc kính, sau đó mặt kính có mây khói dần dần tản đi, vô số âm ảnh từ bên trong biến ảo, từ từ trở nên rõ ràng.
Một cái đại hán mặt sư tử con ngươi màu tím từ mặt kính xuất hiện, ánh mắt âm sâm, thân hình cao lớn, mặc một bộ tử bào rộng rãi, ngồi ngay ngắn ở trên mặt ghế một tòa ngọc thạch bảo, ánh mắt âm trầm đáng sợ, trong hai mắt, tựa hồ có vô cùng huyết hải cuồn cuộn, vô số oan hồn trong hai mắt quay cuồng, giãy dụa, thậm chí thỉnh thoảng còn sẽ có người, trong hai mắt hắn đưa tay cầu cứu, gào thét không tiếng động.
Bất quá theo đại hán mắt tím trừng mắt nhìn, ánh mắt liền quy về bình tĩnh, trong biển máu oan hồn biến mất không thấy gì nữa.
–
Lão Cửu, là ngươi sao?
Đại hán mắt tím mở miệng nói, thanh âm trầm thấp, tựa như sấm:
– Ngươi rốt cục đã từ bỏ mà liên lạc với gia tộc!
Bạch Thiên Trượng nghe thanh âm này, ánh mắt đột nhiên trở nên buồn rầu, cùng hắn bình thời lạnh nhạt bộ dáng hoàn toàn bất đồng.
Trong mặt gương đại hán mắt tím trầm mặc một hồi, bỗng nhiên nháy mắt một cái, tựa hồ có mấy đạo khói đen từ trong con mắt bay ra ngoài.
Bạch Thiên Trượng thở dài, nói:
– Không cần phí công nữa, ta đã bày khi thiên đại trận, ngươi không cách nào tính ra ta ở nơi nào!
Đại hán mắt tím cười lạnh một tiếng, nói:
– Ngươi quả nhiên vẫn giống như trước để ý như vậy, bất quá, chính là cẩn thận có hữu dụng gì chứ? Ngươi hôm nay chịu liên lạc ta, khẳng định là bởi vì thọ nguyên của ngươi không còn nhiều lắm sao? Ngươi đúng là một thiên tài, lúc ấy gia tộc đối đãi ngươi như vậy, ngươi cũng có thể âm thầm kết thành Kim Đan, thậm chí còn bỗng nhiên tỏa sáng, chiếm huyền quan trảm thủ đồ, lặng lẽ bỏ chạy, còn trốn chính là nhiều năm như vậy, gia tộc vẫn chưa từng buông tha việc tìm kiếm ngươi, ngươi lại có thể thủy
chung không bị tìm được, có thể thấy được bản lãnh của ngươi quả thật không tầm thường…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Đại Niết Bàn [Dịch] Đại Niết Bàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Dai-Niet-Ban-Audio-Truyen.jpg)

