[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 138 : Đại nạn đến (c686-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 686: Đại nạn đến
Một roi một roi, giống như đòi mạng, đang buộc Phù Khí Đạo Đạo Chủ cúi đầu.
Ta có thời gian, Thần Tử Phù Khí Đạo của các ngươi thể phách rắn chắc, cho nên tận khả năng kéo dài, ngươi chậm rãi cân nhắc, suy nghĩ kỹ lại nhận thua, nhận thua, có thể đón Thần Tử về, nhưng phải dựa theo nội dung của khế ước sinh tử, ngoan ngoãn để Nam Chiêm Bộ Châu chúng ta lập đạo, còn lại hai trận, tiểu gia ta không cần xông, trước chiếm tiện nghi lại nói.
Người khác đều coi là khế ước sinh tử, để bảo đảm Phương Hành giết người không lo, lại không nghĩ tới, hắn muốn giết người, cần gì phải lập khế ước? Mục đích thực sự, là muốn thông qua khế ước này, để đạt tới mục đích.
Dù sao đến trận thứ tám, thù cũng đã báo, Thuần Dương Đạo Tử Tống Quy Thiện làm người ta chán ghét, nhưng đó cũng là mình chiếm tiện nghi của hắn, giết nữ nhân của hắn, ở trước mặt mọi người đánh mặt hắn, muốn báo thù cũng là hắn đến tìm mình, mình đại khái có thể tìm chỗ an toàn nghỉ ngơi lấy lại sức, dĩ dật đãi lao chờ hắn đến tìm mình báo thù, hai trận sau không cần xông nữa.
Đây chính là buộc Phù Khí Đạo Đạo Chủ làm ra quyết định!
Trong lòng Phù Khí Đạo Đạo Chủ như có lửa đốt, nhưng Phương Hành không nóng lòng, một roi một roi quất rất có cảm giác tiết tấu.
– Tiểu ma đầu, ngươi điên rồi…
Ở trong bầu không khí để cho người ta phát cuồng, ngay cả Phù Khí Đạo Đạo Chủ cũng mặt mày dữ tợn.
Quay đầu nhìn thoáng qua Thuần Dương Đạo Đạo Chủ và Âm Linh Đạo Đạo Chủ, cùng hai người bọn họ trao đổi ý kiến, giống như hạ quyết định gì.
Ánh mắt lạnh lùng, nhìn về phía Phương Hành, đã chuẩn bị mở miệng cứu người.
Hắn không thể không cứu, nếu không cứu, tổn thất một vị Thần Tử là việc nhỏ, mất niềm tin với các đệ tử khác mới là việc lớn.
Mặc dù cứu được người, sẽ có người cảm thấy Phù Khí Đạo bởi vì Thần Tử nhà mình, mới đáp ứng sự tình Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, nhưng sau đó tất nhiên sẽ có rất nhiều thanh âm vặn hỏi, bất quá lúc này hắn không có khả năng trơ mắt nhìn Thần Tử nhà mình bị người đánh chết, dù liều mạng sau này cần trả giá rất lớn trấn áp các thế lực khác vặn hỏi, lúc này cũng phải mở miệng tỏ thái độ.
– Tiểu ma đầu, ngươi dám lấn ta như thế?
Nhưng thời điểm hắn muốn mở miệng cứu người, trên núi bỗng nhiên truyền đến tiếng hét lớn phẫn nộ.
Người lên tiếng là Triệu Trường Hà, nhìn hắn đã hấp hối, lúc này lại tập trung tất cả lực lượng, nhìn về phía Phương Hành rống to, trong ánh mắt lóe lên tuyệt vọng và ngoan lệ, sau đó ánh mắt nhìn bầu trời, phun ra một hơi, tựa hồ nhổ ra tất cả khí tức của mình.
Chỉ có thở ra, không có hít vào.
Sinh cơ trên người Triệu Trường Hà nhanh chóng khô héo, trôi đi vô hạn.
Ánh mắt Phương Hành đột nhiên run lên.
Tên vương bát đản này đang tự tìm đường chết!
Người tu hành sinh cơ to lớn, dù bị thương nặng hơn nữa, chỉ cần mình không muốn chết, thì có thể kích phát sinh cơ trong cơ thể, đến kéo dài sinh cơ của mình.
Hắn bị Phương Hành ghim ở trên tấm bia, ngay cả cơ hội tự bạo kim đan cũng không có, nhưng tán đi một hơi này vẫn còn làm được.
Vốn là người tâm cao khí ngạo, lại bị tiểu ma đầu ở trước mặt tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu và Thần Châu giam cầm quất roi, trong lòng Triệu Trường Hà vốn đã dâng lên tuyệt vọng, dưới loại tình huống này, coi như mình sống tiếp lại thế nào? Từ đám mây ngã vào nước bùn, đã không còn cảm giác cao cao tại thượng của Thần Tử Phù Khí Đạo, dù về tới tông môn, chỉ sợ cũng bị lấy đi danh hiệu Thần Tử, thành một đệ tử bình thường, cả đời không ra cửa, vĩnh viễn tiếp nhận người khác chỉ điểm, đùa cợt.
Càng mấu chốt là, tiểu ma đầu này lấy mình làm thẻ đánh bạc, ở Thần Châu lập đạo, mình sẽ trở thành tội nhân.
Thế cục sẽ phát triển thành mình thành toàn tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu.
Cái này khiến Triệu Trường Hà triệt để tuyệt vọng, xấu hổ giận dữ, lựa chọn đoạn tuyệt sinh cơ.
Ba!
Phương Hành quất một roi lên người Triệu Trường Hà, nhưng hắn đã hoàn toàn không có sinh cơ.
Thần Tử Phù Khí Đạo tự nguyện từ bỏ sinh mệnh, trở thành một tử thi.
Đổi một loại thuyết pháp, là Phương Hành đánh chết hắn.
– Ha ha, nếu ngươi sớm có dũng khí như vậy, cũng không đến mức thua ở trên tay tiểu gia!
Phương Hành mắt lạnh nhìn hắn nửa ngày, bỗng nhiên thu hồi bia đá, mặc cho hắn rơi ở trên mặt đất.
Đến lúc này, hắn thừa nhận Triệu Trường Hà hung ác hơn mình, tối thiểu nhất mình không nhẫn tâm lãng phí mạng nhỏ.
Mà lúc này trên núi dưới núi, cảm ứng được sinh cơ của Triệu Trường Hà đoạn tuyệt, các tu sĩ cũng ngạc nhiên.
Ngay trước mặt các tu sĩ Thần Châu Bắc Vực, thậm chí Phù Khí Đạo Đạo Chủ, ngạnh sanh đánh chết Thần Tử Phù Khí Đạo Triệu Trường Hà, một màn tàn nhẫn thảm tuyệt kia, chấn kinh Thần Châu Bắc Vực, chú định sẽ trở thành sự kiện lớn nhất Thần Châu Bắc Vực trong ba trăm năm qua, đoán chừng sẽ lưu truyền ngàn năm không dứt, mà Phù Khí Đạo Đạo Chủ, nhìn lấy một màn trên núi, cũng thật lâu không có mở miệng.
Lúc đầu hắn định mở miệng cứu người, cảm giác Triệu Trường Hà tự tuyệt sinh cơ, lại một câu không nói.
Hắn không nói, nhưng mắt lạnh nhìn tiểu ma đầu thu hồi bia đá, cùng thân hình Triệu Trường Hà rơi xuống đất.
Oanh!
Thời điểm thân hình Triệu Trường Hà sắp rơi xuống đất, hắn đột nhiên xuất thủ, đại thủ như thiên, ấn về phía Phong Thiện Sơn.
Giờ khắc này, đạo bào của Long Quân không gió mà bay, thần niệm như nước thủy triều, phong tỏa ở trên người Phù Khí Đạo Đạo Chủ.
Mà Thuần Dương Đạo Đạo Chủ và Âm Linh Đạo Đạo Chủ, cũng cảm thấy thất kinh, cùng nhau đứng ra, như chuẩn bị ngăn cản Phù Khí Đạo Đạo Chủ.
Chỉ bất quá bọn họ đều không có xuất thủ, bởi vì một chưởng này của Phù Khí Đạo Đạo Chủ đè xuống, lại không phải xuất thủ với Phương Hành, mà là phát ra lực hút, ôm Triệu Trường Hà vào trong ngực của mình, xoay người nhìn Long Quân và các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu một chút, sau đó quay người rời đi, thời điểm đi qua hai Đạo Chủ khác, thân hình hơi dừng, nhàn nhạt mở miệng:
– Phong Thiện Sơn quy củ lớn như trời, lúc này có quá nhiều người quan chiến, cho nên ta không xuất thủ!
Thân hình hơi ngừng, ánh mắt trở nên lạnh lùng:
– Nhưng mười trận qua đi, kẻ này phải chết…
Thuần Dương Đạo Đạo Chủ và Âm Linh Đạo Đạo Chủ nhìn hắn một cái, đồng thời rơi vào trầm mặc.
Hướng đi của chuyện này, ngay cả bọn họ cũng đã không khống chế được, ngay lúc này, nói cái gì cũng là dư thừa.
Âm Linh Đạo Đạo Chủ, thậm chí nhìn đường núi thứ chín trận, lông mày thật chặt khóa lại, giống như là đang lo lắng cái gì.
Sau một hồi lâu, Thuần Dương Đạo Đạo Chủ mới nhẹ nhàng mở miệng:
– Coi như không hợp quy củ, chúng ta cũng sẽ giao hắn cho Phù Khí Đạo xử trí!
Oanh!
Chung quanh có không ít tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu nghe được Thuần Dương Đạo Đạo Chủ nói, tâm tư nhất thời đại loạn.
Đã có người nhịn không được mở miệng quát tháo, nhưng rất nhanh liền nghênh đón ánh mắt lạnh lùng của Phù Khí Đạo Đạo Chủ, nhất thời câm như hến.
Lúc này bên tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu cũng có chút thê thảm.
Hết thảy mười tám người vào trận, trợ giúp Phương Hành vượt quan, nhưng chẳng ai ngờ tới, trận thứ sáu Phương Hành tự mình phá, bọn họ không có giúp một tay, trận thứ bảy Lệ gia tỷ đệ ra tay, có thể nói dốc hết sức phá trận, bọn họ cũng không có giúp một tay, khó khăn lắm đến trận thứ tám, giúp một tay, lại chết năm người, trọng thương bảy người, mười tám người vào trận, lại chỉ còn mười ba người.
– Tiểu tử, sắp có đại nạn lâm đầu…
Ánh mắt Long Quân sâu xa, nhìn Phương Hành ở trên núi.
Ở bên cạnh hắn, một trái một phải là hai nữ hài, một cái ôm đàn ngọc, một cái chăm chú nắm góc áo, chính là Ứng Xảo Xảo và Sở Từ, thời điểm mười tám người lên núi, hai người bọn họ cũng muốn đi lên, lại bị Long Quân ôm trở về, ấn ở bên mình, không cho các nàng tiến lên quấy rối, hai nữ hài này cũng không có bản sự đào thoát, nhưng nhe răng trừng mắt, Long Quân chỉ cười hì hì, một hồi khen Ứng Xảo Xảo xinh đẹp, một hồi hỏi Sở Từ eo nhỏ là làm sao bảo dưỡng ra.
– Thấy được chưa, vừa rồi nếu các ngươi đi lên, hiện tại đoán chừng đã chết!
Long Quân nhìn thế cục trên Phong Thiện Sơn, cười hì hì nhìn Ứng Xảo Xảo và Sở Từ nói.
Hai nữ hài không biết nên trả lời như thế nào, nhưng chung quy vẫn không cam tâm, trong lòng kìm nén bực bội.
Long Quân bật cười nói:
– Đừng phụng phịu, ta kéo hai người các ngươi trở về, là bởi vì các ngươi đi lên, không thể giúp hắn, trái lại không đi lên, mới có cơ hội giúp hắn, hơn nữa là chân chính giúp hắn, không phải thêm phiền…
– Tiền… Tiền bối, ngươi nói thật sao…
Ứng Xảo Xảo và Sở Từ liếc nhau, lại có chút không rõ Long Quân, qua nửa ngày, Ứng Xảo Xảo mới đặt câu hỏi.
Long Quân thì cười có chút bất đắc dĩ, nửa ngày sau mới nói:
– Hắn sắp có một trận đại nạn, trận đại nạn kia, chỉ có các ngươi có thể giúp hắn!
Khuôn mặt Sở Từ trở nên tái nhợt:
– Là có người muốn giết hắn sao?
Nàng nhìn bốn phía, dù tu vi không cao cũng có thể nhìn ra, trong mây chẳng biết lúc nào xuất hiện rất nhiều tu sĩ đằng đằng sát khí, có tu sĩ Vân gia, có Văn gia, có Mạc gia, thậm chí còn có Linh Xảo Tông lão tổ, đằng đằng sát khí đứng ở trong hư không, tất cả mọi người minh bạch, đây là tới báo thù, hơn nữa sát ý nặng như vậy, ai cũng không khuyên được.
Thế nhưng Long Quân nhìn lướt qua hư không, lại nhàn nhạt lắc đầu nói:
– Không phải loại đại nạn này!
Ngừng một chút, hắn lại bổ sung một câu:
– So với cái này còn nghiêm trọng hơn nhiều lắm!
Ánh mắt của Ứng Xảo Xảo và Sở Từ có chút mê mang, không biết Long Quân chỉ là cái gì.
Chương 687: Thần côn
– Ngươi sắp có một trận đại nạn lâm đầu, còn không tự biết?
Phong Thiện Sơn, trong trận thứ chín, trên một tảng đá lớn, trưng bày một cái bàn nho nhỏ, thủ ở chỗ này là một nữ tử dung nhan thanh lệ, đang chậm rãi châm hai chén trà, trong hương trà mờ mịt, nàng ngẩng đầu nhìn Phương Hành ở đối diện, nhẹ giọng cười một tiếng, hình như có chút bất đắc dĩ, lại có chút đồng tình nói.
Nơi này, chính là trận thứ chín!
Do Thần Nữ Âm Linh Đạo Trà Trà Tiên Tử trấn thủ.
Nhưng lúc đầu Phương Hành cùng các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu dự định vào trận đại sát một phen, lại ngoài ý muốn phát hiện, trong trận này cực kỳ tường hòa, không có chút sát khí, thậm chí không nhìn thấy một bóng người, chỉ ở trên ngọn núi cao nhất, ngồi xếp bằng nữ tử nổi danh nhất Thần Châu Bắc Vực, ánh mắt hiền lành nhìn đám người Phương Hành, không giống đối thủ, chỉ giống như một chủ nhân đãi khách.
– Cái thần côn này, lại chơi chiêu gì đây!
Lệ Hồng Y thấy Trà Trà Tiên Tử trên ngọn núi, bỗng nhiên đen mặt, nghiến răng nghiến lợi.
– Nàng là Thần Nữ Âm Linh Đạo?
Phương Hành cũng liếc nhìn nữ tử kia, nhíu mày hỏi Lệ Hồng Y:
– Có bản lãnh gì?
Lệ Hồng Y thật lâu mới mở miệng, mang theo khinh thường và xem thường nồng đậm:
– Giả thần giả quỷ!
– Tỷ, đây chính là Thần Nữ Âm Linh Đạo lớn lên dễ nhìn hơn tỷ, tu vi cao hơn tỷ, thực lực mạnh hơn tỷ, cùng tỷ minh tranh ám đấu ba lần, mỗi lần tỷ đều thua rất thảm, cuối cùng không mặt mũi gặp người, trốn đến Bắc Câu Yêu Địa?
Lúc này Lệ Anh xông tới, rất không có ánh mắt cười toe toét mở miệng hỏi.
– Cút!
Lệ Hồng Y giống như con mèo bị đạp cái đuôi, một cước đá bay Lệ Anh ra ngoài.
– Oa ha ha…
Lệ Anh bay ra ngoài cười quái dị, rõ ràng là cố tìm gây sự.
– Nàng lợi hại như vậy?
Phương Hành cũng có chút chấn kinh, hắn minh bạch bản lãnh của Lệ Hồng Y, nữ tử này muốn thủ đoạn có thủ đoạn, muốn bản lĩnh có bản lĩnh, ở dưới tình huống tu sĩ Thần Châu cừu thị tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, cũng có thể leo lên vị trí cao như vậy, đã có thể nói rõ vấn đề, nhưng nữ tử xuất sắc như thế, lại bị Thần Nữ Âm Linh Đạo đè đánh?
– Ta đi chặt nàng!
Phương Hành không dám khinh thường, cầm Huyết Ẩm Cuồng Đao muốn trảm người.
Lệ Hồng Y lại có chút bất đắc dĩ, kéo Phương Hành lại nói:
– Không cần, nàng muốn mời ngươi uống trà, ngươi uống một chén đi!
– Ừm?
Phương Hành có chút ngoài ý muốn nhìn nàng.
Lệ Hồng Y lắc đầu, thở dài:
– Mặc dù nữ nhân này rất chán ghét, nhưng không vô sỉ!
Phương Hành bất đắc dĩ, chỉ đành phải tiến lên, xếp bằng ở trước mặt Trà Trà Tiên Tử, ánh mắt quét lấy thân thể đối phương, thật lâu không nói, Trà Trà Tiên Tử cũng cực kỳ bình tĩnh, ở trước mặt Phương Hành nấu nước, nước sôi thì pha trà, mỗi động tác đều cẩn thận tỉ mỉ.
– Thật mời ta uống trà?
Phương Hành có chút không hiểu nhìn nữ tử trước mắt.
Trà Trà Tiên Tử tẩy trà xong, mới mỉm cười nói:
– Lệ sư muội nàng nói ta cái gì?
Phương Hành ngẩn ngơ, bĩu môi nói:
– Nàng nói ngươi vừa chán ghét vừa vô sỉ, không có ngực không có mông, âm tàn lại xảo trá!
Trà Trà Tiên Tử nao nao, che miệng bật cười:
– Ngươi cái tiểu phôi đản này, rõ ràng là đang lừa ta!
Phương Hành móc lấy lỗ mũi, cau mày:
– Sao ngươi biết?
Trà Trà Tiên Tử cười nói:
– Bởi vì mặc dù Âm Linh Đạo ta tu là linh thuật, nhưng ta am hiểu nhất, lại là mệnh thuật!
Ngừng lại một chút, nàng chủ động giải thích nói:
– Mệnh thuật là một loại trong ba ngàn đại đạo, có thể đẩy diễn đại thiên, chưởng ngự chúng sinh, giành một chút hi vọng sống trong cõi u minh, ta am hiểu nhất chính là đạo này, cho nên đừng nói ngươi lừa ta, xem như vừa rồi ngươi không trả lời, ta cũng biết nàng sẽ nói ta như thế nào, không phải bởi vì ta nghe được, mà là ta ở trong suy diễn thấy được…
– Nói như vậy ngươi hành nghề coi bói?
Phương Hành ngẩn ngơ, có chút hăng hái hỏi.
Trà Trà Tiên Tử ngây ngốc một chút, thật lâu mới cười khổ nói:
– Có thể nói như vậy!
Phương Hành hưng phấn, đưa bàn tay tới trước mặt Trà Trà Tiên Tử, cười nói:
– Vậy ngươi xem tướng tay cho ta một chút đi?
Trà Trà Tiên Tử mỉm cười không nói, nhẹ nhàng lắc đầu, nửa ngày sau mới nói:
– Ta không giỏi xem tướng tay! Ta tu mệnh thuật, chính là nhân quả chi thuật, đại đạo ba ngàn, nhân quả tuần hoàn, có tương lai vô hạn, cũng có phân nhánh lối rẽ vô hạn, lúc suy diễn vận mệnh của ngươi, ta thấy được rất nhiều loại vận mệnh, nhưng không biết cuối cùng ngươi sẽ đi con đường nào, nhân quả, nhân quả, tương lai là quả, hiện tại là nhân, chỉ có thấy được ngươi chọn nhân, ta mới có thể biết quả của ngươi, đơn giản mà nói, ngươi làm xuống lựa chọn nào đó, sẽ có một loại vận mệnh nào đó đang chờ ngươi.
Ta có thể nhìn thấy nhiều loại vận mệnh, nhưng ở trước khi ngươi lựa chọn, ta không cách nào kết luận!
Phương Hành ngốc nửa ngày, lắc đầu nói:
– Không hiểu!
Trà Trà Tiên Tử nở nụ cười nói:
– Nói đơn giản đi, trước khi ngươi vào trận ta đã suy diễn, thấy được đủ loại mệnh thuật của ngươi, một là trở thành Thần Tử của Tứ Hải, cùng Thương Lan Hải trưởng công chúa song túc song phi, tiện sát các tu sĩ, lại từng nhìn thấy ngươi cùng Thần Tử Phù Khí Đạo Triệu Trường Hà nâng rượu kết hữu, trở thành chí giao, làm cho người phấn khích, ta từng nhìn thấy ngươi và Tống Quy Thiện Tống sư huynh sóng vai chiến Ma Uyên, trở thành hai đại tài đủ để cùng quái thai ở Trung Vực nổi danh, nhưng những cái này, chỉ là quả chưa có nhân, lúc đó ngươi không có chọn nhân, những quả này đều thành trăng trong nước, sẽ không bây giờ xuất hiện nữa, bây giờ chờ đợi ngươi, lại là một nhân quả mới!
Phương Hành nhíu mày, lắc đầu nói:
– Vẫn không hiểu!
Trà Trà Tiên Tử nở nụ cười, nhẹ nhàng cầm bình trà châm hai chén, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt Phương Hành, nói:
– Hai chén trà này, một chén nhạt nhẽo vô vị, nếu như ngươi uống, hoàn toàn không có ích, một chén khác thì có hiệu quả dưỡng thần, bây giờ ngươi luân phiên ác chiến, mặc dù nhục thân có mộc pháp tẩm bổ, nhưng thần hồn lại mệt mỏi không chịu nổi, có thể qua trận thứ tám đã miễn cưỡng, nếu như giao đấu với Tống sư huynh ở trận thứ mười, chỉ có một con đường chết, uống trà này, tẩm bổ thần hồn, nói không chừng có chút hi vọng, trà này là nhân, ngươi bởi vì trà mà được hồi báo là quả, đây chính là nhân quả đơn giản nhất trong thế gian, cũng là căn cơ của mệnh thuật, cho nên chọn một chén đi!
Hai chén trà cực kì nhạt, nhiệt khí lượn lờ, lá non chìm nổi.
Nhưng để Phương Hành hơi kinh ngạc là, hắn cẩn thận nhìn qua hai chén trà, thậm chí vận dụng Âm Dương Thần Ma Giám, cuối cùng lại phát hiện hai chén trà hoàn toàn không có bất kỳ khác biệt, đương nhiên đây chỉ là một loại suy đoán, Âm Dương Thần Ma Giám cơ hồ có thể giám định ra tất cả pháp bảo, nhưng đối với một ít gì đó, lại chỉ có thể nhìn ra các loại lực lượng linh tính ẩn chứa bên trong.
Hai chén trà đều có linh tính nhàn nhạt, nhưng linh tính này tựa hồ không có khác nhau.
Nhìn về phía đối diện, Trà Trà Tiên Tử cười nhẹ, tựa hồ mang theo chờ đợi.
– Tuyển hai chén trà này thì có thể quyết định nhân quả của ta?
Phương Hành có chút không vừa ý, thầm nói:
– Ta còn biết khi đói ăn sẽ no, đây cũng là mệnh thuật?
Trà Trà Tiên Tử đối đãi mỗi một câu hung hăng càn quấy của Phương Hành cũng rất chăm chú, nhẹ nhàng cười một tiếng, giải thích nói:
– Ăn no rồi không đói bụng, thì có thể sống sót, thậm chí ăn no mới có sức lực, có thể làm ra rất nhiều sự tình đủ để cải biến vận mệnh, cho nên trong khoảng thời gian nào đó, ăn và không ăn, có thể quyết định vận mệnh hoàn toàn khác biệt của một người… Mệnh thuật nghe như mờ mịt, kỳ thật là thứ đơn giản như vậy, đương nhiên, có ít người mệnh thuật dễ dàng suy diễn, có ít người mệnh thuật khó mà cân nhắc, lại thêm mệnh thuật của vô số người xen lẫn dây dưa, bao la, rườm rà, biến số, không phải một lời hai câu là có thể giải thích rõ ràng, đây cũng là bí ẩn của mệnh thuật!
Phương Hành nhìn nữ tu xuất sắc nhất Thần Châu Bắc Vực kia, lại nói:
– Một chén vô dụng, một chén dưỡng thần?
Trà Trà Tiên Tử khẽ gật đầu, cười nói:
– Ngươi có thể có lực lượng đánh với Tống Quy Thiện sư huynh một trận hay không, thì nhìn tuyển chọn lần này!
Phương Hành lại đánh giá nàng một chút, đột nhiên đưa tay nhấn một cái, nước trà trong hai chén đồng thời bay ra, hóa thành hai cột nước nuốt hết, sau đó lại nâng ấm trà lên, mở nắp nhìn nhìn, cuối cùng đổ hết vào trong miệng, nước trà nóng hổi, nhưng lấy tu vi của hắn bây giờ, ngay cả nham tương cũng có thể trực tiếp uống, tự nhiên thương không đến hắn, thở ra một hơi thật dài, có chút vô lại lại có chút trêu tức nhìn Trà Trà Tiên Tử nói:
– Ngươi thật coi ta khờ sao, uống hết không phải xong?
Trà Trà Tiên Tử bật cười, cũng không có lộ ra biểu lộ ngoài ý muốn, chỉ cười nói:
– Ngươi nha, quả nhiên giống như trong truyền thuyết, vừa vô lại vừa xảo trá, ý ta muốn nói với ngươi coi như nói vô ích!
Phương Hành uể oải ngã người ra sau, móc lỗ mũi nói:
– Hiện tại ta đã chọn nhân, ngươi nói quả cho ta nghe đi!
Trà Trà Tiên Tử nhẹ nhàng cười một tiếng, vậy mà thật nhắm hai mắt, mười ngón nhẹ nhàng kết động, tựa hồ suy diễn cái gì, chừng bốn năm hơi sau mới mở mắt, mỉm cười:
– Kết quả thứ nhất là, trận thứ chín ta trấn thủ, ngươi đã qua!
– Ách…
Phương Hành ngây ngốc, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Nữ nhân này nói đùa với mình sao?
Vốn định đại sát một trận, cứ như vậy qua?
Chỉ bất quá còn không đợi hắn nói gì, Trà Trà Tiên Tử có chút dừng lại, cũng không để ý tới Phương Hành kinh ngạc, biểu lộ trở nên trịnh trọng, thanh âm thấp trầm xuống, mắt nàng như hàn tinh nhìn Phương Hành, thâm thúy mà trống rỗng, phảng phất như thần linh trịnh trọng mở miệng:
– Kết quả thứ hai, là ngươi sắp có một đại kiếp nạn…
Chương 688: Nhất định trở thành con rơi
– Đại kiếp gì?
Vốn ngoài ý muốn vì Trà Trà Tiên Tử nói qua trận, lại nghe một câu “đại kiếp”, Phương Hành không khỏi ngẩn ngơ.
Biểu lộ của Thần Nữ Âm Linh Đạo cực kỳ nghiêm túc:
– Ngươi không có theo ta nói tuyển chọn một ly trà, nên quả ta xem ra không phải quả duy nhất, ta thấy được hai loại tương lai, một loại là ngươi thua Tống Quy Thiện sư huynh, một loại là ngươi thắng hắn, bất quá địa phương thú vị ở chỗ, hai loại tương lai lại có hai loại quả tương tự, ngươi có muốn biết là cái gì hay không?
Phương Hành nhìn nàng, ánh mắt có chút xem thường:
– Thần côn…
– Khanh khách…
Trà Trà Tiên Tử cũng không tức giận, lại nở nụ cười, sau đó trực tiếp trả lời:
– Ta nhìn thấy trong hai loại tương lai, quả thứ nhất tương tự, là Nam Chiêm Bộ Châu đều thành công lập đạo ở Thần Châu, vô luận ngươi thua hay thắng, chỗ tương tự thứ hai là…
Thanh âm của nàng bỗng nhiên trầm xuống, giống như thở dài nói:
– Vô luận thắng thua, ngươi cũng gặp phải đại kiếp, có lẽ thắng, còn không bằng thua!
– Nói thế nào?
Phương Hành nhíu mày, cười lạnh hỏi.
Trà Trà Tiên Tử không trả lời thẳng, mà nhìn về phía các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, trầm lắng thở dài:
– Ta thấy được một loại tương lai không tốt, một cái biến số, Nam Chiêm Bộ Châu cuối cùng sẽ thành công lập đạo, nhưng người mang đến hi vọng cho Nam Chiêm Bộ Châu lại không trở thành anh hùng, mà ở trong tuyệt vọng chết đi, chết trong âm mưu, người lập đạo lại trở thành người phản đạo!
– Ngươi chỉ là cái gì?
Phương Hành nhíu mày, mặc dù cảm thấy nữ tử kia nói hươu nói vượn, nhưng hắn am hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, ẩn ẩn cảm thấy, nữ nhân này không giống như bắn tên không đích, thậm chí không có địch ý, mà giống như thiện ý cảnh cáo.
Trà Trà Tiên Tử nhẹ nhàng cười nói:
– Có chút bởi vì sớm đã tạo nhân, chỉ đợi thời gian thích hợp, kết ra quả mà thôi!
Phương Hành cau mày:
– Có thể nói tiếng người không?
Trà Trà Tiên Tử cũng không tức giận, cười nói:
– Đơn giản mà nói, là sự tình Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo đã chú định, nhưng ta nhìn không thấy hình ảnh ngươi được người kính ngưỡng, cũng không nhìn thấy ngươi trở thành anh hùng của Nam Chiêm Bộ Châu, chỉ thấy muôn người mắng mỏ, mọi người phỉ nhổ!
– Ngươi xác định như vậy?
Sắc mặt Phương Hành có chút khó coi, ánh mắt u lãnh nói.
Trà Trà Tiên Tử khẽ cười nói:
– Cực kỳ xác định, từ khi ngươi vào trận, quả này đã chú định!
Nàng nhìn Phương Hành, giữa hai người có loại không khí nặng nề bắt đầu xuất hiện.
Trà Trà Tiên Tử bỗng nhiên cười một tiếng, thấp giọng nói:
– Ngươi có thể nói ta đang mê hoặc, nhưng chắc hẳn chính ngươi cũng đã sớm đoán được điểm này, dù không lấy mệnh thuật suy diễn, một ít chuyện cũng nhìn ra được, khí số một châu sao dễ dàng gánh vác như vậy? Ngươi xông mười trận, vì Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, đạo thống của Nam Chiêm Bộ Châu trở thành một thành viên của Bắc Vực, mà ngươi lại cùng Bắc Vực kết thâm cừu, ai có thể dung ngươi? Cho nên nói, ngươi nhất định là một đứa con rơi, không làm nên chuyện gì!
Phương Hành híp mắt, cũng không mở miệng.
– Ai, Phương đạo hữu, ngươi anh hùng cái thế, liên tiếp xông qua tám trận, vô luận là tiềm lực hay bản lĩnh, ở Thần Châu Bắc Vực cũng xem như nhân tuyển tốt nhất, còn gánh vác đạo nghĩa, dốc hết sức vì Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, nếu gặp kết quả thế này…
Thanh âm của Trà Trà Tiên Tử êm dịu, tựa hồ mang theo chút tiếc hận, chút đồng tình, nhưng lại vừa đúng.
– Ít vô nghĩa đi…
Nhưng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt giống như cười mà không phải cười.
Trà Trà Tiên Tử nao nao, lại thật ngừng nói.
Phương Hành thì cười ha ha, tựa hồ có chút khinh bỉ nhìn nàng nói:
– Tiểu gia mới mặc kệ ngươi tu mệnh thuật hay mê thuật gì, nhưng tài nghệ của ngươi rất không tới nơi tới chốn, ngươi nói tiểu gia là anh hùng? Là vì Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo mới xông trận? Đây không phải mắng người sao? Đồ đần mới làm như vậy, ta đến xông mười trận, một là thay lão gia hỏa kia xuất khí, thứ hai là nhìn các ngươi không vừa mắt mà thôi!
Nói xong ánh mắt lạnh lẽo, tự tiếu phi tiếu nói:
– Đừng đến những lời nhãm nhí kia, ngươi thật thả ta qua trận?
– Tự nhiên là thật!
Trà Trà Tiên Tử cười khẽ nói:
– Kết quả đấu pháp với ngươi, ta suy diễn ra ba cái, nhưng mỗi một cái ta đều không thích, vì thế trực tiếp thả ngươi qua trận, có mấy tràng cảnh không tệ phía sau để cho ta chờ mong, cho nên dứt khoát thả ngươi qua trận, dù sao vị kia thiên phú kỳ tài, tu vi thông thần, cũng không cần một nữ tử như ta suy yếu ngươi!
– Chỉ đơn giản như vậy?
Phương Hành cau mày, tựa hồ không muốn tin tưởng chuyện tốt như thế.
– Dĩ nhiên không phải đơn giản như vậy!
Trà Trà Tiên Tử nhẹ giọng cười một tiếng, Phương Hành thì ánh mắt lạnh lẽo, âm tình bất định nhìn nữ nhân kia.
– Ta đã nói qua, muốn giúp ngươi tẩm bổ thần hồn, ngươi đã uống ly trà kia, ta sao có thể nuốt lời?
Ở trong ánh mắt kinh ngạc của Phương Hành, nàng chậm rãi bắt pháp quyết, mười ngón thon dài giống như một đóa hoa sen trắng noãn, môi son khẽ mở, phun ra một sợi bạch mang, ẩn chứa tiên nhạc mơ hồ, giống như tinh quang trong suốt, chậm rãi bay về phía Phương Hành, cực kỳ thần dị.
– Dưỡng Thần Chú?
Phương Hành có chút ngoài ý muốn, nữ nhân này rõ ràng đang dùng tu vi của mình, thi triển một loại pháp thuật tu dưỡng thần hồn, muốn giúp mình tẩm bổ thần hồn, dùng ánh mắt của hắn bây giờ, dù không sử dụng Âm Dương Thần Ma Giám, cũng có thể nhìn ra đây là Dưỡng Thần Chú thật, tuyệt đối không phải rắp tâm hại người, liền đứng thẳng bất động, mặc cho điểm sáng màu trắng kia chậm rãi xông vào trong cơ thể mình.
Tinh thần có chút mệt mỏi rung lên, cảm giác khốn đốn trống rỗng quét sạch sành sanh.
Đây chính là người thủ trận nha, sao lại ra tay giúp mình?
Lúc này ý nghĩ trong lòng Phương Hành đã rất khó dùng ngôn ngữ hình dung, nhìn Trà Trà Tiên Tử, tựa như nhìn quái vật.
– Khó khăn lắm mới đi đến trận cuối cùng, nếu chênh lệch quá lớn, vậy cũng không có ý nghĩa gì nha?
Trà Trà Tiên Tử làm ra hành động giống như phản bội Thần Châu Bắc Vực, lại không chút để ý.
– Bị điên rồi…
Lúc này Phương Hành không mắng thần côn nữa, hắn cảm thấy thần côn không thể làm ra chuyện như vậy, tên điên mới có khả năng.
Trà Trà Tiên Tử lại cười không nói, cúi đầu cầm ấm trà, tự mình pha trà.
Mà Phương Hành thì quay người chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi rời đi, do dự một chút, cuối cùng vẫn quay đầu, biểu lộ có chút trêu tức, lại có chút nghiêm túc nhìn Thần Nữ Âm Linh Đạo, thấp giọng nói:
– Nể tình ngươi giúp tiểu gia một chuyện, ta liền nói cho ngươi một tiếng, trên thế giới này còn không ai có bản lĩnh coi tiểu gia là quân cờ, lại càng không cần phải nói xem như con rơi…
Trà Trà Tiên Tử ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười.
Phương Hành cũng nhìn mắt nàng, cười nói:
– Ngươi thật có thể nhìn thấy vô số loại tương lai?
Trà Trà Tiên Tử gật đầu nói:
– Tu vi nông cạn, nhìn không hết ba ngàn đại đạo, nhưng tám chín phần mười tại ngực!
Bỗng nhiên Phương Hành đưa tay bóp ngực nàng một cái, động tác này quá ngoài ý muốn, xuất thủ lại nhanh, hơn nữa không hề có sát khí, cũng không hội tụ linh lực, dùng tu vi của Trà Trà Tiên Tử vậy mà hoàn toàn không kịp ngăn cản, đợi cho nàng kịp phản ứng, Phương Hành sớm đã rút tay về, cười ha ha bay về phía các đồng đội, thanh âm xa xa truyền về:
– Ngực phẳng như thế, sao có thể chứa đựng nhiều chuyện như vậy?
Trà Trà Tiên Tử thì ngừng động tác pha trà, như có điều suy nghĩ.
– Chiêu này ta thực không có tính tới…
Nàng hơi nhíu mày, sau đó cắn răng:
– Vô sỉ hỗn đản!
Mây khói tan hết, thân ảnh của Thần Nữ Âm Linh Đạo đã biến mất, trận thứ chín phá, phía trước là đường bằng phẳng.
Mà lúc này tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu nhìn thấy trận thứ chín phá vỡ, đều sợ hãi quái lạ, trong trận thứ tám thương vong thảm trọng, đã khiến trong lòng bọn hắn bao phủ bóng râm, vốn cho rằng trong trận thứ chín vẫn phải đại sát một trận, sinh tử khó liệu, nhưng ai cũng không ngờ tới, kết quả lại là Phương Hành cùng Thần Nữ Âm Linh Đạo uống vài chén trà, hàn huyên vài câu, bóp ngực một cái, liền nhẹ nhàng qua trận?
Đương nhiên cũng có người thấy được Phương Hành ra tay bóp ngực, trong lòng càng cổ quái.
Chẳng lẽ tiểu ma đầu lấy trinh tiết của mình đổi lấy?
Nhưng sự tình hương diễm như vậy sao không đổi ta lên!
– Nữ nhân kia nói với ngươi cái gì?
Mặc dù nhẹ nhõm qua trận, nhưng Lệ Hồng Y vẫn còn có chút tức giận hỏi.
Phương Hành nói:
– Nàng nói ngươi vừa chán ghét vừa vô sỉ, không có ngực không có mông, hung tàn lại xảo trá!
Lệ Hồng Y nhất thời ngẩn ngơ, sau đó cả giận nói:
– Nói hươu nói vượn!
Cũng may tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu niềm vui ngoài ý muốn cũng được, tu sĩ Thần Châu quá sợ hãi cũng được, Thần Nữ Âm Linh Đạo không có thành trở ngại để tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, ngoài ý muốn thuận lợi thông qua trận thứ chín, đi tới trước trận thứ mười, chuyến đi ngàn dặm, rốt cục nghênh đón một bước cuối cùng, chỉ cần qua trận này, Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo đã định!
Chỉ tiếc tâm lý của các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu không có nửa phần vui sướng, mà càng trầm mặc nghiêm túc.
Trong trận thứ mười là Tống Quy Thiện!
Đạo Tử Tống gia, Thần Tử Thuần Dương Đạo Tống Quy Thiện, danh xưng dưới Nguyên Anh vô địch Bắc Vực!
Thần Châu Bắc Vực công nhận Tống Quy Thiện là dưới Nguyên Anh vô địch, ngay cả Phù Khí Đạo Triệu Trường Hà tính tình cuồng ngạo cũng chưa từng có ý kiến, mà thời điểm Phương Hành và Triệu Trường Hà đấu pháp, đã có vẻ lực bất tòng tâm, thì làm sao ở trong trận thứ mười, kéo lấy thân thể mỏi mệt trải qua rất nhiều đại chiến, cùng Thần Tử Thuần Dương Đạo không biết mạnh hơn Triệu Trường Hà bao nhiêu lần đấu pháp?
– Ngươi rốt cuộc đã đến!
Trong trận thứ mười, một thanh âm nhàn nhạt vang lên, cùng lúc đó mây khói phồng lên, tất cả trận môn đều đã mở, vô luận là trên núi hay dưới núi, tất cả mọi người không còn bị mây khói che đậy tầm mắt và thần niệm nhìn trộm, có thể thấy rõ ràng hết thảy trong trận thứ mười, bên trong không có bất kỳ sát cơ gì, chỉ có tường vân lượn lờ, cùng một vị Phật ở giữa tường vân…
Chương 689: Thuần Dương Thần Tử
Sau khi Phật diệt, trong giới tu hành đã rất khó gặp chùa miếu và hành tăng, một Phật môn thánh địa cuối cùng là Linh Sơn Tự, cũng ẩn ở Nam Chiêm Bộ Châu, ít có tăng nhân xuất thế hành tẩu, cho nên đối với rất nhiều tu sĩ mà nói, Phật môn thậm chí đã trở thành một truyền thuyết hư vô mờ mịt, bất quá Phương Hành xuất thân phàm tục, ngược lại còn nhớ rõ, khi còn bé ở thế gian nhìn thấy những tượng Phật kia, mặt mũi hiền lành, phiêu nhiên thế ngoại, ngồi ngay ngắn bất động, lại tựa hồ chưởng ngự hư không, tuyên cổ bất biến.
Bây giờ trong trận thứ mười mở rộng trận môn, Tống Quy Thiện giống như tượng Phật hắn thấy qua.
Nhìn bề ngoài, Tống Quy Thiện là một nam tử trẻ tuổi, thân mặc đại bào màu trắng, xếp bằng ở trên một đài sen mơ hồ có ngọn lửa màu đỏ quanh quẩn, như Đại Phật tọa trấn hư không, bất động như núi, hai mắt rủ xuống, bộ mặt nhu hòa, không tuấn mỹ giống như Triệu Trường Hà, cũng không cổ phác giống như Tạ Lâm Uyên, kỳ thật bề ngoài của Tống Quy Thiện có vẻ hơi phổ thông, nhưng khuôn mặt yên tĩnh tường hòa, lại khiến cho trên người hắn nhiều hơn một loại vầng sáng thánh khiết.
Loại vầng sáng này, để cho người ta vừa nhìn thấy hắn, sẽ sinh ra tâm kính sợ và bái phục, ý thân cận tự nhiên sinh ra.
Mặc dù trên người hắn không mang theo sát khí, nhưng ở trước mặt hắn, lại không người nào có thể nổi lên lòng phản kháng.
Tiên phong phật cốt, thánh nhan vương tướng!
Cảm giác rất kỳ quái, trận thứ mười mở rộng, Thuần Dương Đạo Tử Tống Quy Thiện hiển lộ ở trước mặt các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng trong lòng những người này, lại không lên nổi cảm giác như lâm đại địch, biết rõ người này mới là trở ngại cuối cùng của Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, biết rõ Hộ Đạo Minh trước đây nhằm vào tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, là lấy danh nghĩa người này tổ kiến, nhưng lại vô ý thức không sinh ra địch ý với hắn.
Nhất thời hư không vắng vẻ, Tống Quy Thiện tọa trấn ở trên đỉnh đầu của các tu sĩ, phảng phất như được người cúng bái.
– Ah… xí!
Nhưng Phương Hành vừa nhìn thấy Tống Quy Thiện liền cảm giác không thích.
Hắn trời sinh xem thường những người dựa vào khuôn mặt kiếm cơm nha!
– Ngươi chính là Tống Tri Liễu?
Một tiếng kêu to, các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu bị phật ý trên người Tống Quy Thiện trấn áp ngơ ngơ ngác ngác bừng tỉnh, Phương Hành chắp tay sau lưng, sắc mặt khó coi nghiêng mắt nhìn Tống Quy Thiện, cao giọng nói:
– Phía trước kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, sát, lôi, mệnh đều loay hoay một lần, lại không biết chỗ ngươi lại chơi cái gì? Làm lão hòa thượng múa mép khua môi sao?
– Tống Tri Liễu?
Lúc đầu các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu ở trước mặt Tống Quy Thiện, đầu sắp không chuyển động được, theo bản năng suy nghĩ.
Bất quá đầu suy nghĩ, cũng lập tức hiểu rõ ra, trong lòng dở khóc dở cười, người ta Tống Quy Thiện, không phải Tống Quy Thiền?
Cũng không biết là tiểu ma đầu này thật không biết, hay cố ý lấy ngoại hiệu cho người ta.
Bất quá một tiếng “Tống Tri Liễu”, lại để áp lực của Tống Quy Thiện lên người tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu giảm bớt mấy phần.
– Hưu!
Nghe được một câu nói kia, Tống Quy Thiện một mực khép hờ hai mắt cũng chậm rãi mở mắt, trong con ngươi không nhìn thấy đáy, như có tinh quang chớp động, hắn nhìn qua, áp lực trấn áp ở trên đỉnh đầu các tu sĩ phảng phất như tăng cường gần trăm lần, trong các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, tu vi yếu chút, lúc này đã không dám thở mạnh, vô ý thức cúi đầu, không dám nhìn thẳng hắn.
– Ta tức trận thứ mười, đánh bại ta liền có thể qua trận!
Tống Quy Thiện nhẹ giọng mở miệng, nhưng ý tứ trong lời nói lại như chiến xa ép qua tâm phủ của các tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu.
Quá cuồng…
Lúc đầu Phương Hành dùng lực lượng một người xông mười trận, đã cuồng không giới hạn.
Mà bây giờ Tống Quy Thiện lạnh nhạt mở miệng, mình chính là trận thứ mười, trong nháy mắt khiến người ta cảm thấy Phương Hành bị hạ thấp.
Đây là muốn dùng lực lượng một người ngăn cản tất cả thế hệ trẻ tuổi của Nam Chiêm Bộ Châu?
Ngay cả con mắt của Phương Hành cũng sáng lên, cười lạnh nói:
– Ngươi rất ngông cuồng nha Tống Tri Liễu!
Đối mặt hắn trêu chọc, Tống Quy Thiện mặt mày an tĩnh bất động, thậm chí ngay cả trong thanh âm cũng không có nửa điểm ba động, thản nhiên nói:
– Không liên quan tới cuồng vọng, nhưng không đành lòng nhìn thấy sát lúc! Phương đạo hữu, ngươi từ trận thứ nhất xông đến, máu chảy thành sông, sát nghiệt vô tận, không có chút lòng thương hại sao? Trận thứ mười này, vốn là Lục Tiên Trận, do ta và chư vị sư đệ sư muội của Thuần Dương Đạo chưởng ngự lực lượng Hỗn Độn, dù tiên đi vào trận này, cũng phải vẫn lạc.
Tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu các ngươi, vào tới trận này, không biết vẫn lạc mấy người, đệ tử Thuần Dương Đạo ta cũng không biết có mấy người bởi vì thủ trận mà chết, ta không đành lòng gây ra sát nghiệt, cố ý dùng một mình ta thay trận thứ mười, nếu như ngươi còn có chút thương hại, không bằng học ta, đưa chư vị sư đệ sư muội rời trận, chỉ do hai người chúng ta chiến một trận, định ra nhân quả Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, như thế nào?
– Một trận chiến định nhân quả…
Phương Hành nghe, trong lòng cũng âm thầm giật mình, lại cười nói:
– Ngươi bỏ được sao? Các ngươi nhiều người nha!
Tống Quy Thiện cười nhạt, khinh thường giải thích, ống tay áo phất một cái, nói khẽ:
– Mặc sư đệ, mang các đệ tử rời trận!
– Cẩn tuân pháp chỉ của sư huynh!
Sau lưng Tống Quy Thiện, một người kính cẩn đáp ứng, theo thanh âm, một nam tử vóc người khôi vĩ hiện thân, lưng vác cổ kiếm, khí tức cường đại.
Hiện thân không chỉ hắn, liên tục năm người hiện thân, đều phân bố ở xung quanh Tống Quy Thiện, như năm hộ pháp thủ hộ Phật Đà, lơ lửng giữa không trung, chiến ý dâng cao, chính là năm vị chân truyền của Thuần Dương Đạo, Thuần Dương Đạo vốn có bảy chân truyền, nhưng Hạc Linh Tử thân hãm ở trong Yêu Đế Các, còn chưa về núi, bởi vậy lúc này hiện thân trong đại trận, chỉ có sáu vị chân truyền.
Theo năm người này hiện thân, giữa không trung, trùng trùng điệp điệp, thình lình còn có trăm tu sĩ hiện thân, khí phách hùng hồn, mây khói hội tụ.
Bọn họ vốn ở trong hư không, nhưng vừa rồi bị phật quang trên người Tống Quy Thiện che đậy mà thôi, lúc này Tống Quy Thiện thu liễm khí cơ, các đệ tử Thuần Dương Đạo đều hiện ra thân hình, từng cái biểu lộ ngạo nghễ, ở trên cao nhìn xuống thế hệ trẻ tuổi của Nam Chiêm Bộ Châu.
Đám đệ tử Thuần Dương Đạo kia, cho thế hệ trẻ tuổi của Nam Chiêm Bộ Châu áp lực rất lớn.
Bây giờ đại bộ phận tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu đã trải qua một trận ác chiến với Phù Khí Đạo, thực lực hao tổn, lộ ra vẻ mệt mỏi, gặp đám đệ tử Thuần Dương Đạo kia sẽ rất thua thiệt, nhưng không ai ngờ, đám đệ tử này vừa lộ diện, Tống Quy Thiện lại dự định để bọn hắn rời trận, bất luận thật cũng tốt, giả cũng được, cử động này của Tống Quy Thiện xác thực tránh khỏi sát lục, bằng không hai phe giao đấu, tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu bất luận thắng thua, cùng các đệ tử Thuần Dương Đạo, đều sẽ tránh không được kết cục máu chảy thành sông.
Mà làm như vậy, không thể nghi ngờ là Thuần Dương Đạo tương đối thua thiệt, bởi vì các chân truyền lại thêm một đám đệ tử Thuần Dương Đạo, phối hợp uy lực của đại trận, thực lực không thể nghi ngờ sẽ mạnh hơn tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu nhiều, Tống Quy Thiện vì tránh gây ra quá nhiều sát lục, nên đưa đệ tử Thuần Dương Đạo ra trận, sau đó mở rộng trận môn, chỉ cùng Phương Hành chiến một trận định nhân quả, là từ bỏ rất nhiều ưu thế.
Nhìn thấy một màn này, thế hệ trẻ tuổi của Nam Chiêm Bộ Châu cũng đều đưa ánh mắt nhìn về phía Phương Hành.
Đệ tử Thuần Dương Đạo đã thối lui ra khỏi đại trận, lúc này nên đến phiên tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, chỉ bất quá bọn hắn còn đang chờ Phương Hành ra lệnh.
Đối với bọn hắn mà nói, kỳ thật bản ý lúc trước vào trận, chỉ là muốn đưa Phương Hành đến trận thứ mười, tới trước mặt Tống Quy Thiện mà thôi, về phần khiêu chiến Tống Quy Thiện, suy nghĩ to gan này thật đúng là không phải tùy tiện người nào cũng có thể sinh ra được…
Chỉ bất quá thời điểm các tu sĩ của Nam Chiêm Bộ Châu nhìn về phía Phương Hành, hắn lại như không có chuyện gì xảy ra, không nói một lời, đợi cho đệ tử Thuần Dương Đạo ra đại trận hết, mới rốt cục nở nụ cười, nhìn Tống Quy Thiện nói:
– Tống Tri Liễu, tiểu gia ta nhìn lầm, ngươi lại thực có can đảm dùng lực lượng một người ngăn cản đường ra của Nam Chiêm Bộ Châu ta, vô luận thắng thua, coi là ngươi có gan!
Lời này vừa nói ra, nhất thời để mấy tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu kinh ngạc, quay đầu nhìn hắn một cái.
Không đúng!
Người ta lệnh đệ tử Thuần Dương Đạo ra trận, là muốn cùng ngươi chiến một trận định nhân quả…
Bất quá ý niệm kia còn chưa rơi xuống, vẻ mặt Phương Hành cợt nhả đột nhiên nhướng mày, ầm ầm đạp ra ngoài, hai tay mười ngón nắm chắc thành quyền, vung về phía dưới, mọi người biến sắc, chẳng biết lúc nào thình lình có một đám mây đen ngưng tụ ra, theo mười ngón của Phương Hành nắm lên, lôi quang loá mắt từ trong không trung trút xuống, trong chốc lát bao phủ Tống Quy Thiện.
– Phương đạo hữu, ngươi thật không thương tiếc tính mệnh của đồng đạo Nam Chiêm Bộ Châu sao?
Tống Quy Thiện chắp tay trước ngực, ngón cái và ngón trỏ chụp thành vòng, ba ngón khác dựng thẳng lên, ở trên người hắn, nhất thời có phật quang vô tận xông lên trời, tất cả lôi quang từ trên trời giáng xuống đều bị ngăn cản, trong quá trình này, thanh âm của hắn không có nửa phần run rẩy.
– Nếu thật tiếc mệnh, sớm đã không làm.
Phương Hành hét lớn, thấy Lôi thuật không phá nổi phật quang của Tống Quy Thiện, liền dứt khoát xông ra ngoài.
– Ngươi thích ra vẻ là chuyện của ngươi, tiểu gia là đến xông trận, không phải tới làm hòa thượng…
Thân hình Phương Hành như điện chạy gấp, đồng thời còn không quên quay đầu nhìn đồng đội hét lớn:
– Cùng nhau xuất thủ đánh hắn!
Một tiếng ầm vang, hắn và Tống Quy Thiện chưởng lực tương giao, ác chiến với nhau.
Mà thế hệ trẻ tuổi của Nam Chiêm Bộ Châu vẫn còn hai mặt nhìn nhau, có chút không kịp phản ứng.
Xem như phản ứng lại cũng có chút do dự, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên ý niệm: như vậy không tốt lắm đâu…
– Sự tình chính là cái đạo lý này, Yêu tộc ta đến liều mạng thay các ngươi, các ngươi dựa vào cái gì phải tiếc mệnh như thế, Thuần Dương bọn hắn làm sao là chuyện của bọn hắn, chúng ta chỉ có một mục đích, chính là phá trận thứ mười, Thuần Dương Đạo thủ trận, liền đánh bại Thuần Dương Đạo, Tống Quy Thiện thủ trận, liền đánh bại Tống Quy Thiện, nếu tiếc mệnh, vừa rồi không nên tiến đến…
Kim Ô cười lạnh quát, hai cánh mở ra, làm bộ muốn lao vào.
– Lời này không sai, đệ tử Thuần Dương Đạo ở cũng tốt, không ở cũng tốt, dù sao bản Thái tử là không có ý định lui…
Lệ Anh cười ha ha, quỷ khí quấn quanh, trong tiếng hét vang, chuẩn bị xuất thủ.
Sưu… Sưu…
Bỗng nhiên hai bóng người dẫn đầu xông ra ngoài, một cái là Hàn Anh tay cầm trường thương, một cái là Vương Quỳnh khống chế Phong Hỏa Song Luân.
Hai thanh thiếu niên xuất thân Tây Mạc, lại có một đặc điểm cộng đồng, cái kia chính là không nói nhảm thiếu.
– Ai nha, lại bị cướp trước…
Lệ Anh hú lên quái dị, đi theo phía sau đám bọn hắn xông tới.
Chương 690: Thuần Dương Đạo Tử mạnh bao nhiêu
– Thật quá vô sỉ!
Sau khi đệ tử Thuần Dương Đạo thối lui ra khỏi phạm vi trận thứ mười, đang chờ tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu cũng lui ra, lại không nghĩ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy bọn họ vây công Tống Quy Thiện, trong lúc nhất thời tức đến đỉnh đầu bốc khói, không nghĩ tới tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, hoặc nói là Phương Hành sẽ dùng biện pháp vô sỉ như vậy, bọn họ thật một chút liêm sỉ cũng không cần a?
Một số đệ tử Thuần Dương Đạo tính tình nóng nảy, tức đến rống to, muốn xông vào trong đại trận.
Bất quá đệ tử chân truyền Thuần Dương Đạo mặc huyền bào phất tay cản lại, trầm giọng nói:
– Không nên vọng động, chúng ta đã rời phạm vi trận thứ mười, dựa theo quy củ, thì không thể trở về!
Có đệ tử Thuần Dương Đạo cảm thấy không cam lòng, phẫn nộ quát:
– Vậy phải trơ mắt nhìn bọn hắn vây công Tống sư huynh sao?
Mặc sư huynh thản nhiên nói:
– Bằng bản lãnh của bọn hắn, nào có tư cách vây công Tống sư huynh, là không công chịu chết mà thôi…
Chỉ là dù nói lạnh nhạt, nhưng đáy mắt lại lóe lên thần sắc lo lắng, tựa hồ có chút khẩn trương.
– Đám dã tu Nam Chiêm Bộ Châu này, vậy mà không mắc câu?
Trong lòng hắn nói thầm, cau mày, nhìn thoáng qua trong trận thứ mười.
– Ta vốn không muốn hại nhiều nhân mạng, tại sao các ngươi lại chấp nhất như vậy?
Trong trận thứ mười, Tống Quy Thiện đối mặt thế hệ trẻ tuổi của Nam Chiêm Bộ Châu vây công, cũng không có bối rối chút nào, trầm thấp thở dài, hai đầu lông mày hiện ra vẻ từ bi, song chưởng chậm rãi nhấc lên, động tác cổ phác mà chậm chạp, mang theo một loại thiền ý không nói ra được, lực đạo hùng hồn như quấy nước, chậm rãi chống đỡ ở trước ngực, tựa như Phật ấn, lại như đạo quyết.
– Hưu…
Hàn Anh dữ dằn lao đến, hai tay cầm trường thương, dùng sức quấy một phát, trường thương xoay tròn, mũi thương vẽ thành một chấm tròn đáng sợ, ngay cả hư không cũng bị xoắn nát, trước trường thương nổi lên tia chớp màu đen đáng sợ, chỉ đánh ra một thương, nhưng ở dưới cự lực này, uy lực đâu chỉ lớn hơn gấp trăm lần?
– Có cơ hội phải bại hắn một lần, nếu không vị trí đứng đầu Tây Mạc tứ kiệt khó giữ được!
Tốc độ của Vương Quỳnh chậm hơn hắn nhìn thấy một thương này, đôi đẹp mắt nhất thời nhíu lại.
Trong Tây Mạc tứ kiệt đã chết hai người, nàng thân là thiên chi kiêu nữ, cũng một mực không để Hàn Anh vào mắt, nhưng thấy được một thương này, trong lòng lại dâng lên kiêng kị, trước kia ở Nam Chiêm Bộ Châu, Hàn Anh sinh ở thế gia suy tàn, tài nguyên thiếu thốn, không thể hình thành uy hiếp với mình, nhưng đi tới Thần Châu, bái nhập Phụng Thiên Đạo, ngắn ngủi bốn năm, đã đột nhiên tăng mạnh.
Oanh!
Một thương kia của Hàn Anh cuốn thẳng về phía Tống Quy Thiện, mũi thương chưa tới, thiểm điện đã đến.
Nhưng đối mặt một thương uy thế như vậy, Tống Quy Thiện lại giống như không có ý tứ đứng dậy, trong miệng thét lên:
– Kim Thân!
Cùng lúc đó, một cái tay ló ra, dò xét vào trong tia chớp màu đen.
Loại tia chớp màu đen này, trên thực tế là hư không vỡ vụn hình thành kẽ nứt, có lực tổn thương kinh khủng không gì sánh nổi, ngay cả huyền thiết cứng rắn nhất cũng có thể quấy thành bột phấn, nhưng bàn tay của Tống Quy Thiện lại dám mò vào, thời điểm thăm dò vào tia chớp màu đen, vậy mà nổi lên màu vàng kim nhàn nhạt, tựa hồ huyết nhục hóa thành kim thạch vô kiên bất tồi, tia chớp màu đen từng mảnh từng mảnh, bắn ở trên cánh tay của hắn, thình lình không có thương tổn đến hắn mảy may, ngược lại bị hắn bắt lấy mũi thương.
Một thương ẩn chứa lực lượng khó nói lên lời, thời điểm mũi thương bị hắn bắt lấy, đột nhiên dừng lại, không động mảy may.
– Buông tay!
Một màn này làm Hàn Anh cũng có chút chấn kinh, trên mặt hiện ra vẻ tức giận, thân tùy thương tiến, bước ra một cước.
Thân thể Tống Quy Thiện ngồi xếp bằng trên đài sen, bất động như núi, bàn tay nhẹ nhàng vỗ tới, trong tay Hàn Anh nắm chắc trường thương, đột nhiên hóa thành độc long, quay người phệ chủ, Hàn Anh kinh hãi, một cước kia không kịp bước ra, ra sức điều khiển trường thương, thân bất do kỷ bay ngược về, trọn vẹn thối lui trăm trượng mới ngừng lại được, sau đó khóe miệng chảy ra máu tươi.
– Nằm xuống!
Thời điểm Tống Quy Thiện duỗi tay nắm chặt mũi thương của Hàn Anh, Vương Quỳnh đã đến.
Nàng nhào về một bên khác của Tống Quy Thiện, Song Luân giao kích nghiền ép, va chạm ra lực lượng kinh khủng, tựa như muốn ở dưới một kích, xoắn nát cánh tay bên trái của Tống Quy Thiện, mà Tống Quy Thiện thì nhấc tay trái lên, nặn ra Sư Tử Ấn, nhẹ nhàng điểm về phía không trung một cái, thình lình có một hư ảnh sư ấn hiển hóa ở trên không trung, Vương Quỳnh nhìn chuẩn thời gian tung ra một kích, không ngờ lại đi tới dưới sư ấn, nàng nổi giận và không cam lòng hét lớn, chỉ có thể vung vẩy Song Luân ngăn cản.
Nhưng ở dưới Sư Tử Ấn trấn áp, Phong Hỏa Song Luân của Vương Quỳnh bị đè ép phát ra thanh âm ma sát khó nghe, vị thiên chi kiêu nữ tâm cao khí ngạo kia bị một ấn trấn áp, hai cánh tay không ngừng run rẩy.
– Tống sư huynh, tiểu muội lĩnh giáo!
Phía sau, một thanh âm cực kỳ tỉnh táo vang lên, rõ ràng là Lệ Hồng Y, thân pháp của nàng như quỷ, lại chẳng biết lúc nào đi tới sau lưng Tống Quy Thiện, tay cầm khô lâu quyền trượng, điểm về phía sau đầu của Tống Quy Thiện, trượng hiển hóa ra mặt quỷ dữ tợn, mơ hồ có tiếng gào thét bi thảm vô cùng vô tận vang lên, một đoàn tà khí màu đen ngưng tụ thành châm, như muốn rót vào trong cơ thể Tống Quy Thiện.
– Tà ma ngoại đạo!
Trong mắt Tống Quy Thiện lóe lên tinh quang, rõ ràng không thấy hắn quay người, nhưng lại có một chưởng đột nhiên đập ra sau lưng, thế như thiểm điện, lại xen lẫn lực đạo khó nói lên lời, Lệ Hồng Y cả kinh, chỉ có thể nhấc ngang khô lâu quyền trượng cản ở trước người, mà một chưởng này của Tống Quy Thiện, thì trực tiếp vỗ xuống, răng rắc… quyền trượng đứt gãy, đập thẳng tới ngực nàng.
– Phốc…
Lệ Hồng Y phun máu tươi, thân hình như con diều bay xuống, nhất thời không biết sống chết.
– Dám đánh tỷ tỷ của ta?
Một tiếng quái khiếu tức giận vang lên, Lệ Anh rốt cục chạy tới.
Nhìn thấy một màn này, hắn phẫn nộ đến khuôn mặt vặn vẹo, quỷ khí kích đãng, vậy mà hóa thành lệ quỷ dữ tợn, nhô ra hai cái móng vuốt nhọn, cắn về phía Tống Quy Thiện, nhưng nó còn chưa gặm đến bờ vai của Tống Quy Thiện, lại có một bàn tay màu vàng ló ra, nắm lấy cổ của nó, giơ lên giữa không trung.
– Oa oa…
Lệ Anh phát ra quỷ rống thê lương, giương nanh múa vuốt, quỷ khí mênh mông cuồn cuộn.
Quỷ khí kia cực kỳ đáng sợ, lại có tác dụng ô trọc nhục thân của Kim Đan, mặc dù hắn không cắn được Tống Quy Thiện, nhưng lại theo cánh tay Tống Quy Thiện lan tràn xuống, trong lúc nhất thời, Kim Thân của Tống Quy Thiện như có dấu hiệu ô nhiễm.
– Tà ma ngoại đạo!
Nhìn cánh tay của mình, Tống Quy Thiện cũng nhíu mày, mở miệng lạnh lùng quát lên.
Cùng lúc đó, trên người hắn bỗng nhiên kim quang phát ra, loại quang mang này như Đan quang, lại có biến hóa kỳ dị, không hề giống Đan quang sắc bén dữ dằn, mà nhu hòa thần thánh, thời điểm quang mang này phát ra, quỷ khí của Lệ Anh thình lình bị kim quang ngăn trở, không còn truyền vào trong cơ thể Tống Quy Thiện, mà cấp tốc chảy trở về trong cơ thể Lệ Anh.
– Ngươi sống thống khổ như vậy, không bằng để cho ta đến siêu độ ngươi!
Tống Quy Thiện nhàn nhạt mở miệng, cánh tay kéo căng, rõ ràng muốn xé rách cổ của Lệ Anh.
– Buông tay!
– Buông hắn ra…
Lúc này hai tiếng quát to vang lên, là U Di Cuồng và Hồng Nhan tiên tử chạy đến, thấy Lệ Anh có nguy cơ mất đi tính mạng mà lo lắng, mặc dù bình thường cùng tiểu quỷ này giao tình không sâu, nhưng bây giờ cùng một chỗ xông trận, sao có lý lẽ không cứu? Trong lúc cấp thiết, U Di Cuồng hóa thành lang yêu mười trượng, Hồng Nhan tiên tử tay nắm quái ấn, dây leo tăng vọt, quấn thẳng về phía Tống Quy Thiện.
– Pháp lôi!
Tống Quy Thiện vẫn không nhanh không vội, trầm thấp quát ra hai chữ.
Như ngôn xuất pháp tùy, hắn hét ra hai chữ này, hư không sinh lôi, khuếch tán ra ngoài.
Ầm ầm!
U Di Cuồng sói tru thê lương, thân hình bay ra vài chục trượng, nằm ở trên mặt đất run rẩy, biến trở về nhân hình.
Dây leo của Hồng Nhan tiên tử cũng liên tiếp vỡ vụn, hóa thành mảnh vỡ từ không trung nhao nhao vẩy xuống.
Bất quá một màn khiến người ngoài ý muốn xuất hiện, Hồng Nhan tiên tử không bị pháp lôi đánh bay, thời điểm pháp lôi uy lực kinh khủng bổ tới, một tấm phù chú ở trên người nàng tự động vỡ vụn, thình lình giúp nàng chống đỡ một kích kia, nàng thì mượn cơ hội ngẩng đầu lên, mị nhãn như tơ, mang theo ý vị lười biếng khó có thể hình dung, nhìn về phía Tống Quy Thiện.
– Khuynh Thành Hồng Nhan…
Độc môn bí thuật của Bắc Thần Sơn, nhiếp tâm đoạt phách, vào lúc này phát huy ra.
Tống Quy Thiện cũng nhìn về phía Hồng Nhan tiên tử, tựa hồ hơi ngoài ý muốn nữ tử kia lại không bị pháp lôi đánh bay, sau đó hắn và Hồng Nhan tiên tử sóng mắt va chạm, có một loại hỏa diễm khó mà hình dung kích động, lửa như núi bạo phát ra, ngọn lửa này như không bị khống chế, thậm chí ảnh hưởng tới linh lực trong cơ thể vận chuyển, khiến cho uy lực thuật pháp của hắn tiêu tán.
Một màn này, tựa như là một yêu tinh nghiêng nước nghiêng thành, nhìn Phật tử phát ra hờn dỗi, dẫn Phật tử rơi vào thâm uyên nhục dục.
Nhưng một màn này, chỉ kéo dài một sát na mà thôi.
Tống Quy Thiện thoáng kinh ngạc, sau đó cười một tiếng, như Phật Đà nhặt hoa, từ bi vô lượng.
Hồng Nhan tiên tử nhất thời ngây dại, thi triển huyễn thuật không thành, bị đối phương thừa lúc vắng mà vào, làm loạn tâm thần, giờ khắc này, trên mặt nàng chợt hiện ra vẻ đại triệt đại ngộ, trong mắt rưng rưng, muốn hạ bái Tống Quy Thiện.
Huyễn thuật thắng huyễn thuật, Phật Đà hàng yêu tinh.
Trước sau bất quá mấy hơi, trong tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu, Hàn Anh bị bức lui, Vương Quỳnh bị trấn áp, Lệ Hồng Y trọng thương, U Di Cuồng không rõ sống chết, Lệ Anh mạng sống như treo trên sợi tóc, Hồng Nhan tiên tử bị hàng phục, mấy người siêu quần bạt tụy đều đã bại hết, những người còn lại thình lình không còn dám tiến lên.
– Cái này. . . đệ nhất nhân dưới Nguyên Anh của Bắc Vực, đến tột cùng khủng bố đến mức nào…
Xem như mấy người không có xuất thủ, vào lúc này cũng giống như bại, đã không dám sinh ra tâm tư phản kháng.
Nhiều người như vậy đồng loạt ra tay, lại không ai bức đối phương đứng lên, Thần Tử Thuần Dương Đạo kia, đến tột cùng mạnh bao nhiêu?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tiên Hồng Lộ [Dịch] Tiên Hồng Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tien-Hong-Lo-dich.jpg)






