- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 107 : Thiên hạ không loạn không thoải mái (c531-c535)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 107 : Thiên hạ không loạn không thoải mái (c531-c535)
❮ sautiếp ❯Chương 531: Thiên hạ không loạn không thoải mái
Trong không trung, một đám lão đầu không còn từ gì để nói, thực sự không biết trả lời thế nào.
Thật không nhìn ra lão nhân giả điên giả dại hay là người thật sự có đại tu vi, thần thức khẽ động, mọi thứ trong thiên địa biến hóa như lòng bàn tay, sao có thể điếc thật chứ? Nhưng cố tình, nhìn lão nhân này không giống giả vờ, nếu nói lão điếc thật thì tu vi cũng là thật.
Vừa rồi thông qua việc đập bể tay Thái Thạch lão tổ cũng thấy dược, dù lão khí huyết suy bại nhưng tuyệt đối cũng có thể làm bị thương thậm chí tiêu diệt được yêu tu Nguyên Anh, bởi vậy các yêu tu không dám coi thường lão.
Mà lão Bạch Viên Đại Thánh sơn mơ hồ nhận ra thân phận thật sự của lão, trong lòng chúng tu càng thêm kính sợ.
Dù sao trong giới tu hành, sống càng lâu càng nguy hiểm, điều này trở thành quy luật thép lâu đời.
Khó khăn lắm Đại Kim Ô mới có thể khuyên được lão Thụ tinh, trên không trung mấy vị Nguyên Anh lão tổ nhất thời không ai lên tiếng.
– Hôm nay, ta được Yêu đình cử tới, dù ngươi có là cao nhân tiền bối cũng phải cho Yêu đình một câu trả lời thoả đáng…
Đúng lúc này, người trước đó ăn một cái gậy là Thái Thạch lão tổ yếu ớt nói.
Rất rõ ràng, tuy ông ta không nhìn thấu được khả năng lão Thụ tinh sâu cạn thế nào, không muốn so chiêu cùng lão nhưng cũng không cam tâm cứ như vậy rút lui.
Cho nên dùng Yêu đình làm lá chắn, lấy phép tắc Yêu đình ép buộc Phù Tang sơn một chút.
Lời này vừa nói ra, không khí quanh đây có phần lạnh đi.
Dường như Căn bá không nghe rõ, quay đầu hỏi Đại Kim Ô:
– Hắn nói gì thế?
Đại Kim Ô trả lời thẳng thắn:
– Lão già kia không phục, muốn so chiêu với người.
Gã chỉ e thiên hạ không loạn, thấy Căn bá uy phong như thế, nhất thời giống như đứa trẻ bơ vơ giữa đường bỗng nhiên tìm thấy mẹ, ở bên cạnh quạt gió châm lửa, ước gì mời lão nhân gia ra tay xuất thủ giáo huấn lão già Thái Thạch khốn kiếp kia.
Căn bá nghe thế vô cùng giận dữ, quải trượng trong tay vung lên chỉ vào Thái Thạch lão tổ, hét lớn:
– Ngươi đến đây!
Nhất thời Thái Thạch lão tổ có chút quẫn bách, con mẹ nó, ai nói muốn động thủ với lão…
– Lục tử, lui ra!
Ô Cổ Mộc bên cạnh giật nảy mình, xưa nay ông không giống Đại Kim Ô chỉ e thiên hạ không loạn, vội đi tới trước mặt Căn bá, khom người nói:
– Căn bá, Thái Thạch trưởng lão nói đến phép tắc mà thôi, chúng ta cần cho Yêu đình một câu trả lời thỏa đáng…
Lúc nói chuyện ông còn lo lắng Căn bá nghe không rõ, thậm chí còn vận chuyển thần niệm truyền âm.
– Thỏa đáng sao?
Lão Thụ tinh nghe vậy cười hắc hắc nói:
– Thì ra lão đầu tử các ngươi còn chưa hồ đồ, trên đời này có còn có đồ chơi Yêu đình… Cũng không sao, ngươi muốn thoả đáng, cũng được…
Đột nhiên lão chỉ Ô Cổ Mộc nói:
– Không phải trong tay ngươi có một tấm Yêu Tiên lệnh sao? Lấy ra cho bọn chúng nhìn đi, hỏi xem tấm Yêu Tiên lệnh này có thể đảm bảo một mạng cho tử tôn của Phù Tang nhất mạch hay không?
– Yêu Tiên lệnh!
Ô Cổ Mộc cùng yêu tu Hắc Mộc Lĩnh nghe lời này thì sắc mặt có chút cổ quái.
Tấm Yêu Tiên lệnh này Ô Cổ Mộc đã sớm lấy ra, nhưng người ta căn bản không nhận.
Có điều Ô Cổ Mộc cũng hiểu ý lão Thụ tinh kia, lúc này liền dứt khoát lần nữa lấy ra Yêu Tiên lệnh, khom người về phía mấy vị Nguyên Anh lão yêu xung quanh thi lễ nói:
– Các vị tiền bối ở đây minh giám, Yêu Tiên lệnh này là truyền thừa của tổ tiên tộc chúng ta cho đến nay.
Theo cổ huấn Yêu tộc, chỉ cần không phải phản tộc đại nghịch thì có thể chống đỡ qua một kiếp.
Mấy vị Nguyên Anh lão tổ trên không trung nhìn mặt nhau, trong lòng đoán chừng chẳng ai để Yêu Tiên lệnh này vào mắt.
Dù sao khi Yêu Tiên còn sống thì lệnh bài này chính là pháp chỉ, nhưng chết rồi thì nó chỉ còn là một miếng sắt vụn.
Có điều người bên ngoài chẳng ai dám nói thẳng những từ nghịch đạo này bởi nó được truyền thừa tử tổ huấn, cho nên lúc này không ai dám lên tiếng phản đối, như vậy có nghĩa là chấp nhận.
Ngay cả Thái Thạch lão tổ dù tức giận vô cùng nhưng cũng trở nên thâm trầm.
Lão ta thân là Nhân tộc, thân phận xấu hổ lại càng không dám vi phạm cổ huấn của Yêu tộc.
– Ha ha, Yêu Tiên lệnh xuất ra, mọi tội đều biến mất, điều này là đương nhiên, không cần nói nhiều.
Để có được Yêu Tiên lệnh này, ba ngàn năm trước bộ tộc Kim Ô vì bảo hộ thành công Yêu tộc dời về phía bắc đã lập vô số công lao, những công lao này dùng bảo vệ một hậu nhân Kim Ô tộc… Thái Thạch lão hữu, ta thấy chuyện này ngươi không nên truy cứu nữa.
Trong không gian hoàn toàn yên tĩnh, bỗng nhiên kim bào trung nhiên Bằng Vương cười ha ha lên tiếng giải vây.
Dù vừa rồi ông ta cũng bị lão Thụ tinh kia mắng mấy câu nhưng vẫn nhớ rõ mình đứng bên nào.
Thái Thạch lão tổ nghe thấy những lời này càng thêm tức giận hơn, càng tệ hại hơn khi nói đến quan hệ.
– Ha ha, tên Tiểu Bằng Điểu ngươi có chút thú vị đó, ta nhớ Cô Nhận sơn các ngươi có vị Già Thiên đạo hữu, hắn có khỏe không?
Lão Thụ tinh cực kì vui vẻ, cười ha ha nói với Bằng Ngũ, sau đó lại hỏi chuyện người nhà nhị đại gia gần đây.
Bằng Ngũ xấu hổ ho khan một tiếng nói:
– Già Thiên lão tổ đã tọa hóa mấy ngàn năm rồi…
Lão Thụ tinh ngẩn ngơ, tiếc hận thở dài:
– Còn một người khác là Ngự Cửu Thiên…
Bằng Ngũ im lặng một lát, suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra, cười khổ nói:
– Vị kia thì sớm hơn, vạn năm trước đã…
Lão Thụ tinh có chút nghẹn lời, nhìn trân trối, thấp giọng lẩm bẩm một câu:
– Ta sống lâu quá rồi sao?
Có thể thấy được thế cục lúc này đã được làm dịu đi, không ai nói bất cứ điều gì, trong lòng Thái Thạch lão tổ lại có ý định liều lĩnh, nhưng vẫn không dám xuất thủ với bộ tộc Kim Ô, dù sao trước đó ông ta chỉ thuận tay bắt một phạm nhân chạy trốn, còn hiện tại, chính là đấu pháp cùng một vị lão già Phù Tang sơn tu vi khó lường, trước đó chỉ là một việc cực nhỏ, nhưng sau lại chuyện kinh thiên động địa.
Hơn nữa, nơi này có có nhiều nhân vật Nguyên Anh lão tổ Yêu tộc, càng nhiều người càng khó giải quyết, chuyện đã kéo đến thế này không giải quyết được gì, dù có nói gì cũng vô ích.
Đúng lúc này, một lão bà Thanh Khâu sơn chưa từng lên tiếng, hiện tại bước ra, cười nói:
– Lão tiền bối, con cháu Kim Ô tộc các người muốn bảo vệ thì cứ bảo vệ, nhưng tên thiếu niên Nhân tộc kia lại không có quan hệ gì với bộ tộc Kim Ô.
Ta mới nhận được truyền âm, những yêu tù bị bắt lại thú nhận những việc xảy ra trong Hắc Uyên đại ngục đều có liên quan đến tên thiếu niên này, ta muốn bắt hắn về thẩm vấn một chút.
Ánh mắt bà ta nhìn chằm chằm vào Phương Hành nằm trong ngực Ô Tang Nhi.
Thì ra với những người ở cảnh giới Nguyên Anh có nhãn lực kinh người, làm sao không nhìn thấy Phương Hành đang bị thương hôn mê được chứ?
Chẳng qua vừa rồi Thái Thạch lão tổ cùng lão Thụ tinh kia đối chọi gay gắt nên không lên tiếng được mà thôi.
Hiện tại, Phù Tang sơn đã lên tiếng, đương nhiên bà ta muốn giữ Phương Hành lại.
Dù sao theo tin tức mới nhận được khiến bà ta cảm thấy rất kinh hoảng, có vẻ như có chuyện liên quan dến dị bảo Thanh Khâu sơn, chỉ cần ở trong người thiếu niên Nhân tộc này, bất cứ giá nào cũng phải đoạt lại.
Lời kia vừa thốt ra, không chỉ Căn bá phản ứng mà ngay cả Bằng Ngũ Cô Nhận sơn cũng nhướn mày, ánh mắt không tốt nhìn bà ta.
– Tiểu hồ ly kia, ngươi nói cái gì?
Căn bá nghe không rõ, quay đầu hỏi Ô Cổ Mộc cùng Đại Kim Ô.
Đại Kim Ô:
– Con mụ này nói muốn san bằng Phù Tang sơn…
– Bà ta dám…
Căn bá giận tím mặt, vung quải trượng trong tay lên.
Ô Cổ Mộc chỉ im lặng, trừng mắt nhìn Đại Kim Ô, trầm giọng thuật lại lời lão bà Thanh Khâu sơn nói cho Căn bá.
Có điều Căn bá nghe xong vẫn có chút bất mãn, hừ giọng nói:
– Có liên quan hay không cũng không sao, đều là hài tử của Phù Tang sơn chúng ta, sao có thể giao cho người khác? Không phải chỉ phạm vào chuyện nhỏ thôi sao, một cái Yêu Tiên lệnh đã đủ xóa bỏ tội lỗi của hắn rồi.
Lão bà Thanh Khâu sơn ánh mắt lẫm liệt, sắc mặt khó coi nói khẽ:
– Lão tiền bối không nói đạo lý gì cả.
Lần này Đại Kim Ô không cần Căn bá hỏi, chủ động lên tiếng trước:
– Căn bá, lão bà kia mắng người không nói đạo lý.
Ô Cổ Mộc không biết nói gì, nhìn đứa cháu này của mình có chút bất đắc dĩ.
Lão Thụ tinh nghe vậy không những không tức giận còn cười hắc hắc:
– Lúc nào Yêu tộc trở thành nơi nói đến đạo lý rồi?
Nguyên Anh lão tổ Thanh Khâu sơn nhất thời nghẹn lời, vốn nhanh mồm nhanh miệng lấy lý do thoái thác, nhưng lại bị lời này nghẹn đến nửa ngày nói không ra lời.
– Ha ha, nói rất hay, đối với những người như chúng ta dùng những lời nói xã giao thật vô ích.
Bằng Ngũ Cô Nhận sơn nở nụ cười, phụ họa lão Thụ tinh, đồng thời ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía lão tổ Thanh Khâu sơn, như cười như không nói:
– Hồng Dược đạo hữu, lão phu muốn nói thêm mấy câu, vị kia chính là truyền nhân của Tà Vương nhất mạch Cô Nhận sơn chúng ta, ta không biết Thanh Khâu sơn các ngươi có chủ ý gì, nhưng nếu muốn trước mặt ta mang người đi cũng không dễ đâu…
– Ngươi…
Bằng Ngũ tỏ rõ thái độ kiên quyết, khiến trong lòng Nguyên Anh lão tổ Thanh Khâu sơn rối như tơ vò, tức giận nói:
– Truyền nhân Tà Vương sao? Không phải Cô Nhận sơn các ngươi truyền ra tin tức nói hắn là giả mạo sao?
Bằng Ngũ lo lắng nói:
– À, trước đó nhìn lầm, sau đó chúng ta phát hiện tín vật kia đúng là thật.
Ông cũng không để ý đến sự tức giận của lão bà Thanh Khâu sơn này, như cười như không nói tiếp:
– Kỳ thật chúng ta vừa phát hiện tín vật kia là thật liền lập tức phái người qua Hắc Uyên đại ngục mang người ra, không nghĩ đến nơi sự tình lại diễn ra như thế.
Cô Nhận sơn chúng ta giúp Yêu đình bắt tội phạm nhưng người đó đúng là truyền nhân của Tà Vương nhất mạch, cho dù hắn là Nhân tộc nhưng đã có quan hệ cùng Cô Nhận sơn chúng ta thì chúng ta sẽ bảo vệ hắn đến cùng, không giống tộc nào đó làm ân nhân của mình….
Nói đến đó không quên châm chọc một chút khiến Nguyên Anh lão tổ Thanh Khâu sơn phẫn nộ quát to:
– Im ngay, Bằng Ngũ, ai biết các ngươi lật tới lật lui quan hệ quỷ này chứ.
Ta hỏi ngươi, ngươi mạnh mẽ bảo vệ thiếu niên này là muốn khai chiến cùng Thanh Khâu sơn chúng ta sao?
Phía dưới, Căn bá nghe chữ được chữ mất, cả giận nói:
– Bà ta muốn khai chiến với chúng ta à?
Đại Kim Ô bên cạnh thêm chút lửa:
– Đúng đúng, bà ta vừa nói muốn khai chiến với lão gia.
Ô Cổ Mộc toát mồ hôi lạnh, ở một bên gấp gáp khuyên bảo:
– Không phải chúng ta, không phải chúng ta…
– Khai chiến thì khai chiến, đã vạn năm rồi, Cô Nhận sơn chúng ta đã sợ người nào đến đâu chứ?
Cảnh tượng loạn thành một bầy, giữa không trung mờ ảo có tiếng phong lôi truyền đến, kèm theo tiếng nói già nua ngang ngược.
– Cô Nhận sơn lại có một vị Nguyên Anh lão tổ đến rồi sao?
Nghe được âm thanh này, không riêng gì lão bà Thanh Khâu sơn mà mấy vị Nguyên Anh yêu tu khác cũng vô cùng kinh hãi, quay đầu nhìn lại.
– Sao chuyện lại náo loạn lớn như vậy?
Trong lòng mỗi người nhịn không được đều lóe lên ý nghĩ này.
Chỉ có Đại Kim Ô là nhìn về hướng Phương Hành đang hôn mê, không nhịn được nói lên ngoại hiệu của hắn.
– Ta vẫn không bằng tên tiểu thổ phỉ kia, đã hôn mê còn có thể làm cho thiên hạ đại loạn…
Chương 532: Ước đấu Yêu Đế các
– Đệ nhị tổ Hồn Thiên Cô Nhận sơn… Không ngờ ông ta lại đích thân đến.
Mấy vị lão tu trong lòng thất kinh, không nghĩ đến tên gia hỏa kia lại đến.
Bọn họ không xa lạ gì đối với thân phận người đến này, lúc tuổi còn trẻ so với Tiểu Bằng Vương còn cuồng vọng hơn mấy phần.
Thậm chí cả hai vị Nguyên Anh yêu tổ Cô Nhận sơn, càng khiến cho mọi người một lần nữa đánh giá tầm quan trọng của chuyện này.
Nên biết rằng, trước giờ Nguyên Anh lão tổ cực kỳ ít lộ diện, mọi người đều lo lắng suy nghĩ nên độ kiếp thế nào, còn bọn họ có thói quen bế quan không ra ngoài, khi nào trong giới có việc quan trọng mời đến, hai người mới ra mặt.
Lần trước mời đến trấn áp Yêu đình bạo loạn, nhiều nhất chư tộc chỉ mời được một vị Nguyên Anh lão tổ xuất hiện mà thôi, không nghĩ rằng bỗng nhiên Cô Nhận sơn lại xuất hiện một vị nữa, nhất thời khiến cục diện thay đổi.
Vốn lão bà Thanh Khâu sơn đã tức giận đến cực điểm, thậm chí muốn trực tiếp điều động nhân mã âm thầm phía sau của Thanh Khâu sơn liên thủ với Thái Thạch lão tổ trực tiếp đoạt người, nhưng không ngờ vị lão tổ thứ hai của Cô Nhận sơn đã đến, sắc mặt bà ta đại biến.
Người đến là vị lão tổ tính tình nóng nảy nhất Cô Nhận sơn, bối phận lớn hơn Bằng Ngũ mấy bậc, trên người mặc áo choàng xám, diện mạo già nua nhưng không phải là người hiền lành, ngược lại chiến ý bừng bừng, lạnh lùng nhìn lão bà Thanh Khâu sơn, quát:
– Bao nhiêu năm rồi chưa có ai dám nói thẳng muốn khai chiến với Cô Nhận sơn chúng ta, ta muốn xem bọn hồ ly các ngươi lá gan lớn tới đâu.
– Ngươi…
Lão già này bá đạo như vậy lại làm cho lão bà Thanh Khâu sơn sắc mặt đại biến, cũng khó mà xuống đài.
Bà ta chuẩn bị chống lại nhưng cố ép xuống nhìn nhân thủ trong tay, nhiều nhân thủ như thế có thể đánh đồng cùng một vị Nguyên Anh sao?
Mà thế lực hai bên, dù những năm gần đây Thanh Khâu sơn thế lớn nhưng Cô Nhận sơn cũng là thế lực lớn nhất có khả năng cạnh tranh với họ.
Nhìn thấy cục diện giằng co vô cùng căng thẳng, lão Bạch Viên Đại Thánh sơn liền lên tiếng làm hòa, cười nói:
– Hồn Thiên đạo hữu, ngươi cũng tới rồi sao? Đều đã sống mấy ngàn năm rồi sao tính tình vẫn còn nóng nảy như thế? Thời buổi này đã khá rối loạn rồi, Thanh Khâu sơn cùng Cô Nhận sơn các người đều là đại tộc của Yêu địa chúng ta, sao lại muốn một mất một còn như vậy?
Một người hơn nửa thân mình núp trong bóng tối, dáng người so với lão Thụ tinh Căn bá thì không cao hơn bao nhiêu cũng bắt đầu cười hắc hắc, lại là một trong Nguyên Anh lão tổ Vô Ảnh sơn Cổ Yêu bát mạch, bản tướng chính là một con chuột tinh lông trắng, từ trước đến nay khôn khéo vô song, cười quái dị nói:
– Nếu Thanh Khâu sơn cùng Cô Nhận sơn thật sự đánh nhau, cũng náo nhiệt đấy.
Có điều cục diện Yêu đình chưa ổn định được bao lâu e rằng cũng sẽ phải chia năm sẽ bảy rồi, vốn còn nghĩ mở Yêu Đế các ra đào tạo một nhóm thế hệ trẻ, cho bọn chúng đến Thần Châu giữ mặt mũi cho chúng ta.
Hiện tại xem như bỏ đi rồi, dù đi Thần Châu bọn họ cũng không có chỗ dựa, thôi quên đi.
Hai người này một người thì khuyên răn, một người lạnh giọng châm chọc cho thấy lập trường của Đại Thánh sơn và Vô Ảnh sơn chính là không giúp ai.
Bây giờ thế cục Yêu địa tạo nên phong vân, quy mô tranh đấu nhỏ đều cật lực tránh đi, huống chi hai ngọn núi lớn tranh nhau.
Lão bà Thanh Khâu sơn có chút không cam lòng, điều quan trọng là với tin tức bà ta có được làm bà ta không cam tâm buông tha cho Phương Hành, suy nghĩ một chút liền chuyển hướng nhìn hai lão Nguyên Anh lão tổ Cô Nhận sơn, cố đè nén sự tức giận nói:
– Đạo hữu Cô Nhận sơn, tốt nhất các ngươi nghĩ kỹ một chút, thật sự muốn đối nghịch cùng tu sĩ Thanh Khâu sơn chúng ta sao? Đối với các người mà nói, hắn chỉ liên quan đến vấn đề sĩ diện, nhưng đối với với Thanh Khâu sơn chúng ta…
Nói đến chỗ này bỗng nhiên bà ta im bặt, như đột nhiên ý thức được món bí bảo kia không nên nói trước mặt người khác.
Chỉ có điều người tới sau là Hồn Thiên lão tổ Cô Nhận sơn hai mắt sáng lên, cười ha ha nói:
– Ta biết điều ngươi muốn nói đến là cái gì, lão phu vội chạy đến đây cũng vì chuyện này.
Ha ha, ta khuyên ngươi một câu, Vương tộc Thanh Khâu sơn đã đổi mấy mạch rồi, món dị bảo truyền thừa kia cũng chưa chắc đến lượt các ngươi cầm, mà tên tiểu bối này chính là hậu duệ nhất mạch của Tà Vương Cô Nhận sơn, không có đạo lý nào lại để các ngươi mang đi.
Muốn cướp người, trước tiên để lão phu lãnh giáo Đan kiếm Thanh Khâu sơn các ngươi đã.
Giọng điệu bá đạo như vậy khiến lão bà Thanh Khâu sơn giận điên lên, lạnh giọng nói:
– Người chúng ta có thể không mang đi nhưng dị bảo Hồ tộc sao có thể để trên người tu sĩ Nhân tộc được chứ? Giao bảo vật ra, ân oán giữa Thanh Khâu sơn chúng ta cùng hắn đều sẽ tiêu tan.
– Chẳng lẽ tiểu quỷ này trộm bảo vật gì của Thanh Khâu sơn sao?
Các yêu tu mạch khác không biết lão bà này nói dị bảo này là thế nào, chỉ nghe ra Thanh Khâu sơn muốn đoạt dị bảo của tu sĩ Nhân tộc, mà dị bảo đó có quan hệ đến Thanh Khâu sơn bọn họ, trong lòng run lên, liên tưởng đến lời đồn nói tu sĩ Nhân tộc này đã chui vào Thanh Khâu sơn trộm bảo vật, hiện tại cũng không có suy nghĩ nào khác.
– Chuyện cười.
Hồn Thiên lão tổ không thích nói đạo lý, cười lạnh:
– Dị bảo của Hồ tộc thì liên quan gì đến Thanh Khâu sơn các ngươi? Ha ha, cái đó chính là Tiên Tinh cùng pháp khí của Yêu Tiên Kim Ô còn sót lại ở Lạc Nhật Đại Mạc, đúng ra nên trả về Phù Tang sơn, có ai mang vật này trả lại cho Phù Tang sơn không? Ngay cả Thanh Khâu sơn các ngươi cũng sưu tập được ba viên Tiên Tinh cùng bốn năm món pháp khí Yêu Tiên, các ngươi có nghĩ đến trả lại cho Phù Tang sơn không? Ha ha, sao nhìn thấy dị bảo Hồ tộc của các ngươi lại nhất định phải đoạt lại?
– Ngươi…
Lão bà Thanh Khâu sơn thấy ông ta nói vậy thì vô cùng tức giận.
Khi Thanh Khâu sơn đang thẩm tra tìm ra nguyên do bạo loạn Hắc Uyên đại ngục, trong lúc vô tình nghe nói có người thi triển bí thuật Thanh Khâu sơn đả thương ngục chủ Hắc Uyên, thẩm vấn vài câu đã đoán được việc này có thể liên quan đến một món dị bảo Hồ tộc trong truyền thuyết.
Thẩm vấn thêm mới biết được trận bạo loạn trong Hắc Uuyên đại ngục đều do một tên tu sĩ Nhân tộc mà ra, món dị bảo kia lại không ai nhìn thấy nhưng hơn phân nửa có liên quan đến hắn.
Vì thế trong lòng chủ động muốn bắt bằng được Phương Hành về thẩm vấn, nhưng không nghĩ tới chuyện này Cô Nhận sơn cũng phát hiện ra, mà bà ta muốn đoạt lại dị bảo, Cô Nhận sơn nhất định không chịu trả.
Có điều trong lời nói lại lấy Phù Tang sơn làm ví dụ khiến một đám quạ có chút xấu hổ.
Năm đó Yêu Tiên vẫn lạc ở Lạc Nhật Đại Mạt, nhưng một vị tổ tiên nào đó của Kim Ô nhất mạch qua một thời gian dài liền có suy nghĩ muốn thu hồi di vật Phù Tang lại.
Thực ra mà nói, suy nghĩ thu hồi này chính xác là thu hồi dị bảo cùng Tiên Tinh của Yêu Tiên lưu lại.
Trong khi đó Yêu Tiên lưu lại Tiên Tinh cùng dị bảo một nửa tự động bay vào Yêu Đế các, trở thành của công của Yêu đình.
Chỉ có những kỳ tài kiệt xuất nhất của Yêu địa mới có tư cách đi tìm tạo hóa, còn lại một nửa bị các Yêu mạch thu thập, chiếm làm của riêng, ai lại thật thà trả lại cho bọn họ chứ.
Đại Bằng Cô Nhận sơn xưa nay nổi tiếng lấy cuồng vọng bao che khuyết điểm.
Lúc này một lão gia hỏa tỏ ra không thèm nói đạo lý khiến cho Thanh Khâu sơn không phản bác được, cảm thấy vô cùng bực bội, chẳng lẽ lại khai chiến với bọn họ sao?
Nên biết tuy Thanh Khâu sơn thế lớn nhưng Cô Nhận sơn cũng không dễ gây.
Trừ phi Độ Kiếp lão tổ Thanh Khâu sơn đã bế tử quan ra mặt, nếu không không nắm chắc sẽ áp chế được Cô Nhận sơn.
– Ầm ĩ cái gì chứ? Chưa xong luôn sao? Muốn ầm ĩ thì đến nơi khác ầm ĩ, lão nhân gia ta muốn nghỉ ngơi.
Ở phía dưới bỗng nhiên có một giọng nói bất mãn vang lên, Căn bá lại không vui rồi.
Lúc này, Hồn Thiên lão tổ Cô Nhận sơn đến sau nhất thời nhíu mày, nhìn xuống phía dưới hỏi:
– Người lùn này là ai thế?
– Ngươi dám mắng ta lùn à? Ngươi dám chê ta lùn? Lão già ta phải để cho các ngươi nhìn thấy dáng vẻ lúc ta cao lớn…
Căn bá nghe xong cũng giận vô cùng, vung quải trượng muốn đi qua gõ lão tổ Cô Nhận sơn.
Lúc này, chỉ thấy Ô Cổ Mộc vội đi qua khuyên bảo, Bằng Ngũ cũng nhanh chóng khuyên bảo lão tổ nhà mình, nói nhỏ cho ông ta biết lão nhân này chính người năm đó Phù Tang Thần Mộc hóa thành, hiện tại đứng chung một chiến tuyến với Cô Nhận sơn …
– Ha ha, hiện tại các ngươi tranh giành thế nào rồi? Chẳng lẽ lại muốn khai chiến thật sao?
Vào lúc này, Nguyên Anh lão tổ Vô Ảnh sơn lên tiếng:
– Đối với những lão gia hỏa chúng ta, chuyện này còn quan trọng hơn bình an độ kiếp sao? Con cháu tự có phúc của con cháu, chuyện của bọn chúng để bọn chúng tranh giành, dù sao Yêu Đế các vài ngày nữa mở ra rồi, đến lúc đó khó tránh được một trận long tranh hổ đấu, ném bọn chúng vào đó, ai đúng ai sai cứ xem ai có bản lĩnh lớn hơn.
Mắt nhỏ của tên này lấp lóe tinh quang, suy tính đâu ra đó, nếu như bình thường chắc chắn lão sẽ lên tiếng kiếm chuyện, để Thanh Khâu sơn và Cô Nhận sơn đấu với nhau.
Nhưng hiện tại, thế cục quyết định, Cô Nhận sơn khai chiến với Thanh Khâu sơn, đối với mỗi tộc trong Yêu địa đều không phải là chuyện tốt gì, đành phải thay đổi suy nghĩ, ước gì con cháu hai mạch này đến Yêu Đế các đấu một trận, còn bọn họ đứng bên cạnh ngư ông đắc lợi.
Nguyên Anh lão tổ Cô Nhận sơn cùng Thanh Khâu sơn đều hiểu ý của ông ta, nhưng sau khi nghe ai cũng trầm mặc, một lúc sau Bằng Ngũ Cô Nhận sơn mới cười nhẹ lên tiếng:
– Sau khi xác định hắn là truyền nhân Tà Tổ nhất mạch Cô Nhận sơn chúng ta, thật sự chúng ta cũng có ý định đưa hắn vào Yêu Đế các một lần, cũng không biết người bên trong Yêu đình có đồng ý hay không?
Nguyên Anh lão tổ Vô Ảnh sơn cười nói:
– Mấy tên kia có đồng ý hay không không phải xem những lão già như chúng ta có đồng ý hay không sao? Ta muốn nói không nên cố kỵ tổ huấn gì, dù sao lần này không phải có Thần Châu sứ giả gì đó cùng long tử long tôn Thương Lan Hải phá lệ muốn đến sao? Chỉ thêm một tu sĩ Nhân tộc thôi mà, dứt khoát quyết định luôn ở đây đi.
– Bọn họ đang nói gì thế?
Căn bá nghe không rõ ràng, mơ hồ hỏi Đại Kim Ô hai mắt tỏa sáng bên cạnh.
Đại Kim Ô trả lời:
– Bọn họ nói muốn phong ngài là Đại Thánh Nhân Yêu tộc, ai gặp đều phải dập đầu.
– Đồng ý!
Căn bá lập tức giơ cao gậy chống lên.
Người Phù Tang sơn nhất mạch đều có chút im lặng, Ô Cổ Mộc muốn đến khuyên nhủ, nhưng do dự một phen cũng trầm mặc không nói.
Nguyên Anh lão tổ Vô Ảnh sơn thì cười hắc hắc:
– Phù Tang nhất mạch đã đồng ý, hai mạch Cô Nhận – Thanh Khâu thì sao?
Chương 533: Thiên hạ ai cũng không cướp được
Chư tu đầy trời đều chuyển ánh mắt nhìn về lão tổ tông hai phe Cô Nhận sơn và Thanh Khâu sơn.
Tuy chỉ là một trận tiểu bối ước đấu nhưng cũng liên quan trọng đại.
Mấy tên gia hỏa này biết rõ, lần này Yêu Đế các mở ra khác biệt, so với những năm qua chỉ có một người đi vào, thì lần này những tiểu bối kiệt xuất tài năng bên trong Yêu đình đều được tiến vào bên trong tìm kiếm tạo hóa.
Điều này cho thấy sẽ có áp lực cạnh tranh diễn ra, so với những năm trước tăng lên mười mấy lần, ai cũng không nắm chắc tiểu bối nhà mình an toàn lấy được Tạo Hóa lớn nhất.
Mà Cô Nhận sơn cùng Thanh Khâu sơn ai cũng đều là đại thế lực một phương, chiếm ưu thế khá lớn.
Kim Ô thái tử Phù Tang sơn trước đây đã từng tham gia đánh nhau chính diện, xé nát lão cường giả Cửu Mục chân nhân đã đặt chân vào Kim Đan cảnh giới gần một trăm năm, một thân thực lực có thể nhìn thấy.
Hồ Tiên Cơ Thanh Khâu sơn càng danh chấn Yêu địa, ngay cả thế hệ yêu tu trước cũng không dám khinh thường nàng ta, bọn tiểu bối thì không cần nói.
Những người này cùng tiến vào Yêu Đế các đều tạo thành áp lực khá lớn cho người khác.
Nhưng nếu bọn họ ở hai phe đấu nhau, đối với những tiểu bối Yêu mạch khác mà nói chắc chắn là chuyện tốt.
Một là hai phe đánh nhau, sức mạnh đương nhiên sẽ tiêu hao lẫn nhau, đối với những người khác là phúc không phải họa.
Thứ hai, hai phe này đánh nhau tất nhiên sẽ lôi kéo các sức mạnh Yêu mạch khác trợ lực, càng có lợi hơn đối với bọn họ.
Cũng vì tính toán của những lão gia hỏa nhà bọn họ mà trận chiến giữa bọn tiểu bối mới có thể diễn ra, nếu thấy được kết quả đương nhiên bọn họ vui rồi…
Lão bà Thanh Khâu sơn nhẹ lấy pháp quyết, một sợi thần niệm đã đến ngoài ngàn dặm trên bầu trời đêm.
Một tòa nhà trên đỉnh núi, Hồ Tiên Cơ hai chân trần trụi, đang ngồi nghiêng dựa vào cửa thì nhận được truyền âm của lão bà.
Ánh mắt đẹp của nàng ta toát lên một tia khinh miệt, lạnh nhạt nói:
– Thế cục hôm nay, Yêu địa thật sự không nên đại loạn, tránh cho hai núi bắt buộc phải tranh chấp, còn món dị bảo kia không thể không thu hồi vào trong tay Thanh Khâu sơn chúng ta.
Cho nên sau khi tiến vào Yêu Đế các nhất định phải quyết thắng thua là lựa chọn tốt nhất trước mắt, Tứ cô cô, Tiên Cơ tự có chừng mực, ngài cứ đồng ý.
Sau khi giải thích, nàng ta cười khẽ một tiếng:
– Thật sự không nghĩ ra, bọn họ từ đâu đến mà lại có lá gan muốn tranh đấu cùng ta chứ?
Mà Nguyên Anh lão bà của Thanh Khâu sơn cũng truyền âm nói khẽ:
– Không cần lo lắng tới đạo hữu Cô Nhận sơn, các ngươi chỉ cần lo truyền nhân Tà tổ nhất mạch, chính là tên Nhân tộc.
Có điều với phân thượng của hai núi, thêm lời nói từ Thanh Khâu sơn chúng ta, bọn họ liền phá lệ đưa hắn vào Yêu Đế các… Ha ha, ta muốn Yêu đình phá lệ đồng ý điều này.
Nói như vậy, trận chiến này chắc chắn sẽ xảy ra.
– Có hai vị trưởng lão Yêu đình Thanh Khâu sơn lên tiếng, chắc sẽ thuận lợi thôi.
Lão tổ Cô Nhận sơn cười ha ha, cũng không để ý lắm.
– Quyết định này cũng hợp với ý ta, Thái Thạch gia chúng ta cũng sẽ tán thành điều này.
Vào lúc này bỗng nhiên Thái Thạch lão tổ lên tiếng, sắc mặt hung ác nham hiểm nói một câu, giống như cùng tiến cùng lùi với Thanh Khâu sơn.
Trong lúc lơ đãng ông ta cùng lão bà Thanh Khâu sơn liếc mắt nhìn nhau, hai bên như kết thành ước định nào đó.
Còn các Yêu mạch nghe vậy trong lòng khẽ động một chút, không nghĩ tới một người trung lập như Thái Thạch gia cũng lên tiếng, chắc ông ta đã quyết định liên thủ cùng Thanh Khâu sơn, như vậy đối với thế cục lai có chút ảnh hưởng.
Lúc đầu, vốn thế lực tiểu bối lên tiếng, Tiểu Bằng Vương Cô Nhận sơn, lại thêm tu sĩ Nhân tộc, cùng Đại Kim Ô thực lực không tầm thường, đối mặt với Hồ Tiên Cơ sẽ có phần thắng không nhỏ.
Tuy nhiên nếu Thái Thạch gia cùng Thanh Khâu sơn liên thủ, như vậy liền có lực tương trợ đánh một trận rồi.
Thêm vào đó, một người tâm kế tung hoành ngang dọc, Cô Nhận sơn cùng Phù Tang nhất mạch thoáng gặp phải nguy cơ.
– Truyền nhân Cô Nhận sơn bất luận là có Đại Bằng huyết mạch hay không, xưa nay đều không sợ kẻ nào, các ngươi cứ yên tâm đi.
Hồn Thiên lão tổ Cô Nhận sơn lạnh giọng lên tiếng, thách thức nói:
– Các ngươi muốn khai chiến đại khái có thể liên thủ cùng Cô Nhận sơn chúng ta đánh một trận, nếu muốn mượn Yêu Đế các mở ra cơ hội cho bọn tiếu bối phân tranh thắng bại ta cũng thành toàn cho các ngươi.
Một tháng sau, thời điểm Yêu Đế các mở ra, để cho bọn nhóc này tới Yêu Đế tế lễ thịnh hội, có thể đánh cược ở đó.
Khẩu khí lần này hiển lộ sự cuồng ngạo của Đại Bằng tộc, khiến cho lòng người ngầm sinh khâm phục.
Chỉ có trong lòng Bằng Ngũ hiểu rõ, Cô Nhận sơn từ trước đến nay cuồng vọng, nhưng cuồng vọng cùng ngu ngốc tuyệt đối không phải cùng một hàm ý.
Vị Hồn Thiên lão tổ nhà ông ta luôn luôn cuồng vọng bá đạo, nhưng mọi chuyện đều hiểu rõ.
Ông ấy đã đồng ý trận đấu này chỉ có nguyên nhân duy nhất chính là không làm như vậy Cô Nhận sơn sẽ không có nửa phần thắng.
Dù sao Thanh Khâu sơn cũng liên kết cùng Thái Thạch gia, quả thật không thể khinh thường.
Nếu lại tính cả Cửu Đầu Trùng tộc đang ẩn ở phía sau, Cô Nhận sơn chắc chắn sẽ phải chịu thua.
Trong tình huống này, Cô Nhận sơn nhận thua hay liều sống liều chết?
Lựa chọn nào cũng đều trả giá quá cao.
Chính trong cục diện này, đổ trận đấu vào các tiểu bối Yêu Đế các, cũng chính là một cách để dời đi áp lực.
Thắng, Cô Nhận sơn thanh danh vang dội, uy hiếp quần yêu.
Thua, tiểu bối Cô Nhận sơn lấy ít đánh nhiều, lấy yếu chống mạnh, tuy bại mà vinh.
Cùng lúc đó còn thành công đưa được Đại Kim Ô cùng Phương Hành vào trong Yêu Đế các, dù có thua cũng có không ít tạo hóa vào tay.
Càng quan trọng hơn, tiểu bối Nhân tộc này lại phạm lỗi trong Hắc Uyên đại ngục, lớn không lớn nhỏ không nhỏ.
Nếu mấy tộc khác nghiêm túc truy cứu, Cô Nhận sơn cũng không thể chống lại áp lực này.
Hiện tại thừa dịp so đấu mà chuyển dời sự chú ý, giống như trong lúc vô hình xóa đi ảnh hưởng trái chiều, dù thế nào vẫn có lợi ích nhiều hơn, sao lại không làm cơ chứ?
Đương nhiên có một nguyên nhân khác chính là Cô Nhận sơn trên danh nghĩa là trưởng bối Phương Hành, nhưng được Đại Bằng Tà Vương phân phó, chỉ bảo chăm sóc hắn, nhưng chuyện dị bảo có nên bắt hắn trả lại cho Thanh Khâu sơn hay không cũng không thể thay hắn ra quyết định.
Cho nên, để tiểu bối phân tranh định ra thắng thua, đến lúc đó tất cả đặt cược đều do Phương Hành làm chủ.
Như vậy, dù hắn có thua cũng không thể oán trách Cô Nhận sơn.
– Ha ha, tiểu khốn kiếp này thật biết tính toán…
Lúc chúng tu thầm phục sự cuồng vọng của Cô Nhận sơn, phía dưới Căn bá nở nụ cười, tuy nhiên lại nói lời không dễ nghe lắm.
Hồn Thiên lão tổ Cô Nhận sơn giận dữ, ánh mắt không tốt nhìn xuống.
– Ngươi nhìn cái gì? Muốn đánh nhau một trận sao?
Căn bá vung quải trượng lên, tỏ vẻ khiêu khích, Ô Tang Nhi đành phải im lặng kéo lão:
– Đến cùng ngài giúp bên nào…
Khi Phù Tang sơn đang giương cung bạt kiếm sát khí lan tràn, thì lúc này mầm họa Phương Hành chìm trong thế giới thức hải của mình, hoàn toàn không biết gì đối với bên ngoài.
Hiện tại, trước mặt hắn là một vùng phế tích hoang vu, khắp nơi đều rạn nứt, hắn có thể cảm giác được mình đang ở trong thế giới này.
Chính vì khắp nơi rạn nứt dẫn đến linh khí điên cuồng tiết ra ngoài, tán tràn vô hình.
Trong lòng Phương Hành hiểu rõ, thế giới này đang bị hủy diệt, khi linh khí hao hết thì sinh cơ của hắn cũng đoạn tuyệt.
Sau khi tu luyện Thái Tượng Đạo kinh, đại địa này chính là hiển hóa nhục thân của hắn, khắp nơi rạn nứt, đại biểu cho một thân vết thương.
Loại vết thương này nguồn gốc bản nguyên, hiển hóa nhục thân, giống như bị thương không có cách nào trị liệu.
Phương pháp duy nhất chính là chữa trị thế giới này, lúc này trong chân linh hiển hóa Liệt Nhật, ẩn chứa kinh văn, ẩn chứa chân ý đại đạo bất tử.
Hắn cảm thấy hiện tại bản thân hiển hóa ra thế giới thức hải rộng lớn, thiếu hụt chính là một bộ kinh văn.
Đáng tiếc, bây giờ dù hắn có chút lĩnh ngộ nhưng không có đủ sinh cơ để chữa trị nhục thân cho mình.
Đơn giản mà nói, hiện tại hắn như nắm giữ tiêu chuẩn cứu vớt thế giới, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy thế giới này hủy diệt.
Tuy nhiên hắn cũng không quá lo lắng, chỉ ép buộc bản thân dùng hết khả năng lĩnh hội kinh nghĩa.
Mặc dù hiện tại sức sống của hắn trong thế giới này không ngừng yếu dần, mà thương thế của hắn quá nặng còn bị vây trong thức hải, nhưng hắn vẫn tin tưởng bản thân có hy vọng, vì trước khi lâm vào trong thức hải là ở trên lưng Đại Kim Ô, tên khốn kiếp này không thể ngồi nhìn hắn chết được.
Cho nên hiện tại việc hắn nên làm là liều mình lĩnh hội Thái Thượng Bất Tử Kinh nghĩa, chờ Đại Kim Ô tới cứu hắn.
Cảm giác chờ đợi một người thật lâu, nhưng dường như cũng không lâu lắm, linh khí thế giới thức hải tán dật chưa tiêu một nửa thì Phương Hành cảm thấy ngoại giới có biến hóa, giống như hắn đã tiến vào bên trong một thế giới lạnh buốt.
Thậm chí trong thế giới thức hải cũng hiển hóa ra cảm giác này, có sương rơi từ trên trời xuống, đóng băng thế giới thức hải của hắn nhưng cũng khiến cho linh khí ngừng tản đi.
– Cuối cùng tên khốn kiếp này cũng hành động rồi.
Giờ khắc này, thân thể trong giữa không trung hóa thân thành mặt trời gay gắt, trong lòng Phương Hành cũng yên lòng.
Ngay khi sương rơi xuống không lâu, bất chợt có huyết tinh kinh người rạn nứt khắp nơi bừng lên, tản ra linh khí vô tận, bắt đầu bổ sung vào thức hải vừa mới bị tổn thất.
Cùng lúc đó, vết rạn nứt khắp nơi đang dần hồi phục như cũ, thức hải u ám bỗng chốc biến hóa trở nên giàu sức sống, chắc chắn Đại Kim Ô ở bên ngoài cho hắn ăn dược lực cường đại.
– Huyết Liên Tử… Thì ra tên khốn khiếp này vẫn còn…
Phương Hành ngộ ra, trong lòng vui mừng khôn cùng, vội vàng vận chuyển tâm pháp luyện hóa.
Hắn đối với Huyết Liên Tử cũng không xa lạ gì, nếm mấy hạt liền biết loại Huyết Liên Tử này có dược tính cường đại thế nào.
Có Huyết Liên Tử còn có sức mạnh băng hàn trợ giúp trấn áp thân thể, hắn cũng yên tâm, lại bắt đầu chuyên tâm vận chuyển Thái Thượng Không Kinh văn ẩn chứa bên trong đại đạo, tự hắn tu luyện Thái Thượng đan pháp bù đắp.
Bên trên Không Kinh văn, sau khi hắn lĩnh hội liền hóa hắn thành một thế giới có quy tắc, tựa như Hóa Linh kinh cùng Cảm Ứng kinh, tan vào thức hải…
Hoặc có thể nói đã không còn là thức hải cũ, Phương Hành cảm nhận được nơi này sắp trở thành một thế giới chân thật.
Nếu như phân biệt rạch ròi với thức hải thì nơi này hẳn phải gọi là thức giới.
Cảm Ứng kinh, ảnh hưởng của thần hồn, khiến thần hồn hắn hóa thành mặt trời gay gắt, nắm giữ mỗi tấc đất của thức giới.
Hóa Linh kinh, tác dụng với không gian, làm thế giới này có được các loại năng lực sức mạnh cùng luyện hóa.
Bất Tử kinh, tác dụng khắp nơi, làm nơi này có khả năng tăng trưởng vô hạn.
Vô pháp vô thiên đan pháp, cuối cùng cũng hình thành sơ bộ.
Lúc này trong ngực Phương Hành tỏa ra hào khí, có loại khí tức thôn sơn hà tự nhiên sinh ra.
– Đan pháp đã thành, hiện tại tiểu gia ta… Thiên hạ ai cũng không cướp được nữa.
Chương 534: Nửa là tạo hóa nửa là kiếp nạn
Vào thời điểm này, dưới lớp đất đỏ ngoại vi ngoài Phù Tang sơn có một huyệt động ngầm khổng lồ, nhưng nó là một hang động tự nhiên, sinh khí dồi dào, đây cũng là nơi ở thường ngày của Căn bá, ngày bình thường rất ít người tới.
Lúc trước, Đại Kim Ô không tin tưởng tộc nhân của mình lắm, cho nên mới giấu Bất Tử Huyền Quan cùng hai hạt Huyết Liên Tử bên trong huyệt động này.
Hiện tại Phương Hành nằm bên trong Huyền Quan, nhìn qua nắp quan tài mờ mịt, người bên ngoài có thể nhìn thấy thân thể hắn đang phát sáng lên, từ tia sáng trắng hóa thành đen, từ đen chuyển hóa thành xanh nhạt, quá trình biến hóa cứ vòng qua vòng lại như thế.
Trong quá trình biến hóa dường như có gì đó khiến chúng yêu tu có thể cảm giác được nhưng không thể phân biệt được biến hóa đang sinh ra, ngày càng dày đặc hơn.
– Hắn… Hắn không sao chứ?
Ô Tang Nhi vô cùng lo lắng nhìn Phương Hành đang nằm bên trong, than thở nhìn Đại Kim Ô nói:
– Biểu ca à, người bạn này của huynh chẳng khác nào thổ phỉ, vừa lỗ mãng lại thích đánh nhau, còn ưa thích tìm phiền toái, nhưng thực tế hắn là người rất tốt… Huynh không biết đâu, trước đó chúng ta vì cứu huynh đã nghĩ ra rất nhiều biện pháp nhưng vẫn không làm được, kết quả hắn dứt khoát muốn tiến vào Hắc Uyên đại ngục…
Nàng líu ra líu ríu nói không ngừng, Đại Kim Ô khóc không ra nước mắt, đây là lần thứ năm nàng nói rồi đấy!
– Ha ha, sống không biết bao nhiêu năm rồi, cuối cùng vẫn nhìn được một kiếp này…
Lão Thụ tinh Căn bá run rẩy bên cạnh chống quải trượng đi tới, nhìn Phương Hành một chút, nhẹ cười nói một câu.
Đại Kim Ô hơi ngẩn ra, muốn chuyển dời lực chú ý của Ô Tang Nhi nên vội vàng nói với lão Thụ tinh:
– Căn bá, nhìn không ra lão nhân gia lại thần thông quảng đại như vậy.
Vừa rồi sao lão không trực tiếp phế bỏ Nguyên Anh lão tổ Thái Thạch gia kia chứ? Ha ha, Phù Tang nhất mạch chúng ta nhiều năm rồi không ngẩng đầu lên được cũng vì không có Nguyên Anh lão tổ tọa trấn, không nghĩ lão nhân gia ngài… Ha ha…
Đại Kim Ô cười cười, ánh mắt tỏa sáng như nhìn thấy được dáng vẻ đang ngạo mạn lại bị hạ bệ của Nguyên Anh lão tổ.
– Phế bỏ?
Lão Thụ tinh cười xùy một tiếng, vỗ vỗ eo của mình nói:
– Có thể hù dọa được thằng nhóc kia là tốt lắm rồi…
Đại Kim Ô nhất thời hơi ngẩn ra, cảm thấy trong lời nói của Căn bá có hàm ý.
Ô Tang Nhi cũng thành công bị lời nói này hấp dẫn, kéo cánh tay Căn bá hỏi:
– Căn bá, ngài thần thông quảng đại như thế sao bình thường còn thể hiện ra dáng vẻ này? Trước đó nếu người nói một câu biểu ca cũng không bị người ta nhốt vào trong Hắc Uyên đại ngục.
Lão Thụ tinh ho khan vài tiếng, quay đầu nhìn hai người:
– Các ngươi cảm thấy bình thường lão già ta giả bộ sao?
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi, Căn bá có phần khinh thường:
– Vừa rồi mới là giả bộ, các ngươi cho rằng ta thích ở chỗ này nhìn các ngươi không bằng những người khác sao? Lão đầu tử còn sống cũng đã cực khổ rồi, làm sao còn có tâm tư cùng người khác đấu pháp chứ? Hai đứa nhóc khốn nạn không có lương tâm các ngươi lại trông cậy vào một lão già nát rượu liều mạng thay các ngươi…
Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi nhất thời không biết nên nói gì, khó khăn lắm mới phát hiện nhà mình cũng có một lão tổ tông cảnh giới Nguyên Anh, lại phát hiện lão tổ tông này không giống với lão tổ tông nhà khác.
– Căn bá à, ngài thật sự muốn đưa chúng ta vào Yêu Đế các sao? Xem ra lần này không yên ổn rồi, Thanh Khâu sơn cùng Thái Thạch gia không có ý tốt, đoán chừng khi tiến vào nhất định sẽ có chiêu ngầm, mà tiểu thổ phỉ lại bị thương nghiêm trọng… Ha ha, lão nhân gia ngài thần thông quảng đại như thế, sẽ không để chúng ta đi chịu chết đúng không? Có phải có trân tàng pháp bảo gì muốn truyền cho ta không?
Đại Kim Ô đi vòng quanh nhìn Căn bá với ánh mắt tỏa sáng, hỏi.
Tên vô sỉ, không bỏ qua bất kỳ cơ hội mưu cầu bảo bối nào, điểm này Phương Hành không thể nào so sánh được.
Đến mức đi đấu gã còn giả bộ đáng thương, thực ra ngay cả trận đánh cược này Cô Nhận sơn cũng chưa chắc không thể thắng, vì phần thắng nắm chắc rất lớn, vì gã rất hiểu rõ Phương Hành.
Huyền Vực có hoàn cảnh gian nan như vậy còn có thể chiếm được lợi ích, Yêu Đế các là gì chứ?
Chút chuyện nhỏ mà thôi!
Căn bá lại không để ý tới gã, tìm một khối đá trơn nhẵn ngồi xuống, hai tay chống nạnh, nhìn Đại Kim Ô đánh giá một chút:
– Lục tử à, nhìn ngươi trong khoảng thời gian này thân thể đã mạnh mẽ hơn không ít, so với Kim Đan trung kỳ cũng không kém gì.
Bây giờ, ngươi chưa tới bốn mươi tuổi nhưng có được thành tựu như vậy đã rất siêu phàm rồi, xem như một kỳ tài hiếm thấy trăm năm của Yêu tộc.
Không nghĩ đến Căn bá lại lên tiếng khen mình, Đại Kim Ô lại có chút không tin được, cười nói:
– Ha ha, cái này…
Căn bá nhẹ gật đầu:
– Đúng vậy!
Bỗng nhiễn Đại Kim Ô không biết nói gì.
Căn bá ho khan một tiếng:
– Nếu là trước kia, chưa đến bốn mươi tuổi có tu vi như ngươi, toàn bộ Yêu tộc trăm năm cũng chỉ xuất hiện một người.
Nhưng trong thế giới này lại không xem là hiếm lạ nữa, không nói tiểu tử trong quan tài kia, ngươi tính xem, tiểu bối Yêu địa trong thế hệ này không kém ngươi có mấy người?
Đại Kim Ô ngẩn ra, nghiêm túc trả lời:
– Khoảng hai ba người thì phải.
Ô Tang Nhi cải chính:
– Hẳn là năm người.
Đại Kim Ô liếc nàng một cái phản đối:
– Làm gì có nhiều như thế!
Ô Tang Nhi trừng gã nói:
– Tiên Cơ tỷ tỷ Thanh Khâu sơn, Tiểu Viên Vương Đại Thánh sơn, Cửu Đầu Tiểu Thánh U Minh sơn… Còn chưa nhắc đến tên điên cùng tên ngốc hù dọa người… Kỳ thật Tiểu Bằng Vương phách lối của Cô Nhận sơn kia cũng rất lợi hại, chỉ không biết mấy vị lão tiền bối Cô Nhận sơn nghĩ thế nào lại vẫn luôn áp chế tu vi của hắn, không cho Kết Đan.
Đại Kim Ô nghe đến phiền, khoát tay áo:
– Được rồi được rồi, đừng nói nữa.
Căn bá không để ý đến tranh cãi của hai huynh muội bọn họ, lên tiếng:
– Loại tiểu bối thế này trước kia xuất hiện một người đã không dễ dàng, nhưng hôm nay xuất hiện một lượt năm sáu người, nhưng khí vận Yêu địa cũng không thịnh.
Không ai biết kẻ chiếm cứ bảy phần đại khí thiên địa ở Thần Châu có dáng dấp thế nào, trạng thái ma thuật và tu luyện của hắn đã đạt đến mức độ nào.
Nghe Căn bá nói, Đại Kim Ô ngẩn ra:
– Là vì cơ duyên nhiều hơn sao?
Đang nói chuyện gã lại ngẩng đầu nhìn trời cao.
Bây giờ đã không phải là bí mật rồi, Thiên Huyền Cửu Quan, cơ duyên từ trên trời rơi xuống, người nói bên trong Cửu Quan có cơ hội thành tiên.
– Cơ duyên…
Căn bá cũng ngẩng đầu nhìn lên, cười ha ha nói:
– Cửu thiên giáng xuống, nửa là tạo tóa nửa là kiếp…
Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi cảm thấy diện mạo Căn bá không giống hồ đồ như bình thường, ngượng ngùng không nói nên lời.
Nhưng Căn bá như vô ý nghe được câu trả lời của gã, ánh mắt đục ngầu nhìn hai người bọn họ, thậm chí còn liếc mắt nhìn Phương Hành trong quan tài, ánh mắt đục ngầu xuất hiện chút thư thái, vẻ mặt nghiêm túc, nhẹ giọng nói:
– Ba tên ngốc các ngươi nhớ kỹ cho ta, trên trời hạ xuống không nhất định sẽ là cơ duyện mà có thể là nợ… cần phải trả… Nhưng cho dù là nợ cũng phải thoải mái đi đoạt, dù trong tương lai phải trả giá nhiều gấp trăm lần cũng phải tranh đoạt càng nhiều khí vận hơn.
Chỉ có lửa lớn mới có thể tạo ra thần binh sắc bén, nếu không có đại thế hào khí đối địch làm sao có thể chín ngày hạ xuống vô lượng nợ? Ha ha, cho nên… Cứ đoạt đi! Cướp tất cả vận khí, nhất là lần Yêu Đế các mở ra này, càng phải thoải thích mà tranh đoạt…
– Tranh đoạt của ai thế? Việc này ta rất thành thạo…
Lời nói này khiến Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi kinh ngạc đến không nói ra lời, bỗng nhiên nắp quan tài bên cạnh mở ra, không biết từ lúc nào Phương Hành đã đi ra từ bên trong quan tài, hai mắt tỏa sáng hỏi.
Lúc này, hắn đã công đức viên mãn, vừa tỉnh lại nghe đến chữ “Đoạt” kia, ngay tức khắc tinh thần tăng lên gấp trăm lần.
– Ngươi tỉnh rồi à? Vết thương thế nào rồi?
– Ngươi khỏe rồi sao?
Huynh muội Đại Kim Ô kinh hãi, đồng thời chạy đến hỏi thăm thương thế của hắn.
– Cút ngay!
Phương Hành một chân đạp Kim Ô lăn đi, thuận tay kéo Ô Tang Nhi ôm một lúc.
Không có cách nào, vừa mới tỉnh lại liền thấy một con chim lớn nhào tới, thực sự quá buồn nôn.
Hiện tại, những vết thương của Phương Hành bị tổn hại đến hôn mê đã được chữa lành, nhục thân hiện có cảm giác trong suốt huyền ảo khó hiểu, nhìn qua dường như có hào quang tỏa ra bên trong, nhìn kỹ lại thì giống người bình thường không khác gì.
Có điều da thịt của hắn mịn màng tinh tế, cùng bóng dáng thon gầy thẳng tắp chứa đầy sức mạnh khiến người ta cảm giác cao lớn như đất.
– Tên khốn kiếp này đối với huynh đệ của mình cũng đành lòng tung cước…
Đại Kim Ô lên tiếng chửi rủa, trong lòng vô cùng bất mãn.
Chỉ có điều cũng cảm thấy có chút khiếp sợ, gã biết sức mạnh của mình thế nào, vậy mà lại bị tên tiểu thổ phỉ này một chân đạp bay.
– Tên nhóc khốn kiếp kia, ngươi qua đây để lão phu nhìn một chút.
Đúng lúc này, Căn bá chậm rãi lên tiếng, hai tay chống quải trượng thích thú nhìn dáng vẻ của Phương Hành.
– Lão già khốn kiếp, ta không qua thì ông làm gì ta?
Phương Hành liếc mắt, mắng chửi lão Thụ tinh này, trong đầu không có ý nghĩ tôn kính.
– Tiểu thổ phỉ, ngươi khách khí với Căn bá một chút.
Ô Tang Nhi ở bên cạnh răn dạy, đứng lên:
– Trước đó Căn bá dùng một trượng gõ nát bàn tay của Nguyên Anh lão tổ Thái Thạch gia đấy!
Vừa răn dạy, vừa nháy mắt.
– Lão ta sao? Có thể gõ nát tay Nguyên Anh lão tổ?
Phương Hành cũng ngẩn ngơ, mặt đầy hồ nghi nhìn lão Thụ tinh mấy lần, vừa nhìn về phía Đại Kim Ô ra hiệu.
Ngược lại Căn bá không tức giận, chậm rãi nói:
– Ta vốn chuẩn bị ba quyển pháp quyết cho ba tên tiểu Ô Nha, chỉ tiếc đứa bé Nhất Điển kia khi tu luyện quá mức nóng lòng muốn thành công cho nên bị tẩu hỏa nhập ma, đả thương căn cơ, vẫn còn thừa một quyển không có truyền nhân.
Ta nhìn ngươi thuận mắt, muốn suy nghĩ một chút nhưng ngươi lại không nguyện ý, hay là thôi đi…
– Vèo~~
Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi cảm thấy hoa mắt, Phương Hành nhảy tới vuốt vuốt vai Căn bá, mặt mũi tỏ vẻ nịnh nọt, trong miệng cười hắc hắc nói:
– Sớm đã biết ngài bất phàm, bình thường lão đầu chỉ có chút nóng tính mà thôi, không phải sao?
Trở mặt nhanh như vậy khiến Ô Tang Nhi không nói nên lời.
Chương 535: Kỳ hoa Ngũ Nhân Tổ
Yêu Đế các đã có từ lâu, không biết đã lưu truyền qua bao nhiêu năm, theo lời đồn thì đã có từ ba ngàn năm trước, Yêu tộc còn nắm giữ hai châu Bắc Câu cùng Nam Chiêm.
Hơn nữa đại bộ phận thế lực ở Nam Chiêm thì có ba vị Yêu Đế đi tới Bắc Câu nghèo nàn, liên thủ xây dựng Yêu Đế các, bởi vậy một tòa Bạch Cốt Tháp trấn áp, được người ta gọi là Yêu tháp, đây là nơi thần bí nhất của Yêu tộc.
Theo tục truyền bên trong Yêu Đế các có ẩn chứa linh tính của ba vị Yêu tổ, có tu hành đạo âm.
Người đi vào có thể ngộ đạo pháp, lắng nghe đạo âm, thậm chí còn có người nói bên trong Yêu Đế các giấu một bộ kinh quyển, do ba đại Yêu Đế liên thủ viết ra.
Một khi nắm giữ bộ này có thể đột phá gông cùm thiên địa, tu thành Yêu Tiên cũng không có gì khó khăn, có điều có tìm được hay không thôi.
Yêu Đế các này cùng Nam Hải Quy Khư, Thần Châu Dao Trì, Tây Chúc Ma Uyên có tên tuổi ngang nhau, rốt cục có kinh quyển Yêu Tiên hay không thì không ai biết được, có điều sự huyền diệu của nó là chắc chắn.
Năm tháng trôi qua, cứ trăm năm Yêu đình đều chọn một vị tiểu bối Yêu tộc kiệt xuất nhất cho vào bên trong giành tạo hóa.
Có người từ đó đi ra hiểu được đạo pháp, tu vi đột nhiên tăng mạnh, có người thì thu được dị bảo như hổ thêm cánh, chiến lực mạnh mẽ, cũng có người thu được linh đan dị thảo, Trúc Cơ trung kỳ đi vào, sau khi đi ra tu vi đã là Kim Đan…
Dù là kém nhất ở bên trong cũng tìm được mười viên tiên linh, chấn kinh Yêu tộc.
Cũng vì nguyên nhân này Yêu Đế các trở thành điểm ngắm mưu cầu cơ duyên lớn nhất của Yêu tộc.
Cứ trăm năm một lần, Cổ Yêu bát mạch, thậm chí một số người tài tuấn xuất thân từ Yêu tộc đều sẽ vì thế mà tranh đến một mất một còn, đây là đặc tính quyết định của Yêu tộc, nắm tay người nào lớn người đó được vào.
Nhưng lần này Yêu Đế các mở ra lại khác biệt với những lần trước, lấy thiên hạ đại thế mà cải biến, Yêu đình thập đại trưởng lão đã từng liên thủ thiết hạ đại tế đàn, thỉnh cầu Yêu tháp phụng tế muốn được mở rộng Yêu Đế các.
Tiểu bối Yêu tộc kiệt xuất đều có thể đi vào, thậm chí sứ giả Thần Châu cùng Long tử Long tôn Thương Lan Hải Long cung cũng sẽ tiến vào Yêu Đế các, tìm kiếm tạo hóa…
Nguyên nhân này khiến Yêu Đế các trở thành việc quan trọng ngàn năm hiếm thấy của Yêu tộc.
Chẳng những các tiểu bối Yêu mạch kiệt xuất sôi nổi xuất quan, mà ngay cả Long Hậu Thương Lan Long cung cũng mang con mình trở về Yêu địa tế tổ.
Ngay cả Thần Châu cũng đưa tới những đệ tử bọn họ cảm thấy tốt nhất, thứ nhất là ký hiệp nghị ngưng chiến với Yêu đình, thứ hai là tiến vào Yêu Đế các tìm kiếm tạo hóa.
Vốn Đại Kim Ô vì Phù Tang sơn xuống dốc, còn Phương Hành là Nhân tộc không có tư cách tiến vào trong đó nhưng nhân duyên tế hội, lại thêm Căn bá hiển lộ thần thông mang đến lực uy hiếp lớn.
Cô Nhận sơn cùng Thanh Khâu sơn dẫn động sóng ngầm, giúp bọn họ đoạt được thời cơ tiến vào Yêu Đế các.
Một đạo pháp chỉ Yêu đình đưa tới Phù Tang sơn, thình lình phát hiện hai núi có hai danh ngạch, chừng năm người.
Cũng vì nguyên nhân này, trước một ngày Yêu Đế các tế tháp mở ra thịnh hội, Phương Hành đi cùng bọn Đại Kim Ô.
Trong thịnh hội này, Yêu đình thập đại trưởng lão chính thức tiếp đãi sứ giả Thần Châu, thậm chí vì Long Hậu Cửu Đầu Trùng Thương Lão Hải trở về mà bày thịnh yến, cũng như tất cả những người xuất sắc Yêu mạch đều có tư cách tiến vào Yêu Đế các biểu diễn.
Có thể nói cảnh tượng này vô cùng lớn, có lời đồn có thể gặp được Nguyên Anh lão tổ, mà một Yêu tộc phổ thông để có tư cách tiến vào trong hội trường phải mất đến ba mươi viên linh tinh.
Đơn giản mà nói, không làm gì chỉ tiến vào tiệc rượu xem náo nhiệt cũng phải mất ba mươi viên linh tinh.
– Mẹ nhà nó, ba mươi viên linh tinh, nếu không tiểu huyền tôn cùng con quạ trọc lông ngươi về đi, ta bán kiếm được sáu mươi khối linh tinh…
Lúc này, cửa ra vào Thiên Phong Uyển, bên trong yến hội sớm đã bắt đầu, chỗ cửa lớn đã có năm người, à không đúng phải nói là bốn người một quạ.
Trong bốn người này, một thiếu niên mặc áo bào vàng nhạt, dáng người thon dài, dáng vẻ tuấn tú, có điều ánh mắt có chút tặc, nhìn thế nào cũng không trung thực.
Bên phải hắn là một con Kim Ô to lớn, chẳng biết tại sao nó không biến hình người, còn bên trái hắn là một cô gái nhỏ, vóc dáng mảnh khảnh, khuôn mặt xinh đẹp cười rạng rỡ.
Đi theo phía sau là hai tên ngốc, một tên thiếu niên dáng người tuấn mỹ, phong cách cùng ăn mặc khá oai phong, nhưng lúc này có vẻ hơi uể oải, lười biếng đi theo ba người.
Tên bên cạnh đi thụt về phía sau một chút, người này có mái tóc thưa thớt, xanh xao vàng vọt, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, thận trọng nhìn bốn phía.
Năm người này chính là Phương Hành, Đại Kim Ô, Ô Tang Nhi, Kim Sí Tiểu Bằng Vương cùng con trai tộc trưởng Ô Nhất Điển.
Lúc đầu Phương Hành không định mang theo Tiểu Bằng Vương cùng Ô Nhất Điển, nhưng dù gì cũng có năm vị trí, vậy dẫn theo bọn họ tham gia náo nhiệt cho vui.
– Ngươi… Ngươi không thể bỏ rơi ta, cha ta nói muốn để ngươi mang theo ta đi quan sát trải nghiệm.
Đi tuốt ở phía sau, Ô Nhất Điển nghe Phương Hành nói muốn đuổi y đi, bán vé của y lấy linh tinh thì nhất thời bị dọa sợ đến hét lên.
Ô Tang Nhi im lặng nắm lấy cánh tay Phương Hành, quay đầu an ủi Ô Nhất Điển:
– Đừng sợ, hắn dọa huynh đấy!
Vẻ sợ hãi của Ô Nhất Điển lúc này mới giảm xuống, thận trọng liếc nhìn Phương Hành một chút.
Phương Hành trở tay bóp tay Ô Tang Nhi, cũng không để ý phản ứng của Ô Nhất Điển.
Đây cũng là một người đáng thương, lúc đầu thiên tư xuất chúng, so với Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi thì mạnh hơn nhiều, đã từng là thiên tài được so sánh cùng Hồ Tiên Cơ của Thanh Khâu sơn, Tiểu Viên Vương Đại Thánh sơn.
Lúc đó Ô Cổ Mộc cũng rất có tham vọng, muốn bồi dưỡng con mình trở thành niềm hi vọng trong tương lai của Kim Ô nhất mạch, cho nên n tạo áp lực quá lớn cho y, thúc giục mạnh mẽ.
Chỉ tiếc Kim Ô nhất mạch có tư nguyên thiếu hụt, tuy Ô Nhất Điển được phụ thân chiếu cố nhưng so với Hồ Tiên Cơ cùng Tiểu Viên Vương vẫn không thể nào sánh được.
Nếu dựa vào thiên tư của mình, y có thể theo kịp tiến độ tu hành của đám Hồ Tiên Cơ, thậm chí còn cao hơn, nhưng theo tu vi tăng trưởng, sai sót khi thiếu thốn tài nguyên dần hiển lộ, sức mạnh càng ngày càng không đủ.
Nhưng càng như thế, cùng với kỳ vọng của phụ thân vào y quá nhiều khiến Ô Nhất Điển vô cùng nóng vội, liều mạng muốn tăng tu vi, cuối cùng ở Trúc Cơ trung kỳ bị tẩu hỏa nhập ma, khi Ô Cổ Mộc phát hiện ra y có điều không thích hợp liền cưỡng ép ngừng tu luyện.
Khi ngừng tu luyện được thì căn nguyên cũng đã bị đả thương, cả người như bị điên điên khùng khùng, bụng dạ hẹp hòi, dù có linh dược cũng không thể trị liệu được.
Đơn giản mà nói, con Ô Nha này xem như hỏng rồi.
Kỳ thật cũng chính vì vậy Ô Cổ Mộc mới xem trọng Đại Kim Ô.
Ông ta cũng biết rõ con trai mình đã bị phế rồi, hi vọng của Kim Ô nhất mạch chỉ có thể phó thác vào Đại Kim Ô.
Có điều ông ta cũng không đành lòng quát tháo con mình, dù sao Ô Nhất Điển bị tẩu hỏa nhập ma hơn phân nửa nguyên nhân là do ông.
Nếu không phải ông thúc giục quá gấp cũng sẽ không xuất hiện tình huống này.
Lần này Yêu Đế các mở ra, ông cũng muốn tìm cho Ô Nhất Điển một chỗ, nên khẩn cầu Phương Hành dẫn y đi.
Ngay cả Đại Kim Ô cùng Ô Tang Nhi cũng biết nội tình nên dù có chán ghét Ô Nhất Điển cũng cố gắng nhường nhịn y.
Ô Nhất Điển hoảng sợ muốn chết nhưng tên Kim Sí Tiểu Bằng Vương kia lại không quan tâm, lười biếng nói:
– Ta thật sự không muốn đi vào…
Lời còn chưa nói hết, phía sau đầu liền bị Đại Kim Ô đập cho một cánh, mắng:
– Đây chính là hai vị lão tiền bối Cô Nhận sơn muốn ngươi đi theo hai vị tiểu tổ chúng ta, tiểu tử ngươi không theo chúng ta vậy là muốn tìm con hồ ly tinh lẳng lơ kia sao?
Kim Sí Tiểu Bằng Vương giận dữ, trừng mắt nhìn Đại Kim Ô nói:
– Con quạ đáng chết kia, ngươi dám đánh ta?
Đại Kim Ô không nói hai lời lại cho một cánh, con mắt trừng lớn hơn:
– Đánh ngươi thì sao?
Chỉ Phương Hành:
– Đây chính là tiểu tổ nhà người, còn ta, biết ta là ai không?
Hỏi xong lại chỉ miệng mình:
– Ta chính là huynh đệ của tiểu tổ nhà ngươi, cũng chính là một vị tiểu tổ khác, giáo huấn ngươi không phải là chuyện kinh thiên địa nghĩa hay sao.
Với lại, ngươi chỉ có tu vi Trúc Cơ, dám nổ cánh có tin ta thu thập ngươi không?
Kim Sí Tiểu Bằng Vương tức giận đến phát cuồng, một thân linh lực bạo phát, quát lớn:
– Đừng tưởng rằng tu vi Trúc Cơ thì ta sẽ sợ ngươi.
Phương Hành bên cạnh quay đầu, vỗ đầu Tiểu Bằng Vương:
– Huyền tôn, ngươi lại sao thế?
Kim Sí Tiểu Bằng Vương như bị xì hơi, chán chường đến không có sức sống nói:
– Không có… Không có việc gì…
Tiếng nói như từ trong kẽ răng phát ra, gã cực hận Phương Hành nhưng cũng cực sợ Phương Hành.
Gã biết rõ tên khốn kiếp này nhất định sẽ đánh gã, mà lão tổ tông Cô Nhận sơn lại chẳng nói lời nào, ngược lại còn dặn dò gã cùng giữ gìn mối quan hệ với tên khốn này.
– Sao hai người các ngươi thích bắt nạt người khác thế, còn chính sự đấy, vậy mà còn nháo ở đây…
Ô Tang Nhi như gà mái nhỏ, hết bảo vệ cho Ô Nhất Điển rồi lại bảo vệ cho Tiểu Bằng Vương, lảm nhảm không ngừng.
Bốn tên gia hỏa này ở cùng một chỗ, thật khiến nàng hao tốn quá nhiều tâm tư.
Phương Hành thì ưa thích hù dọa Ô Nhất Điển, Đại Kim Ô không có việc gì thì tìm Tiểu Bằng Vương kiếm chuyện, Tiểu Bằng Vương lại xem thường Ô Nhất Điển, Ô Nhất Điển vui buồn thất thường, gặp chuyện gì liền la to, nàng kẹp ở giữa giải quyết mâu thuẫn, vô cùng bận rộn.
Có điều công lực càu nhàu của nàng cũng rất siêu phàm, nhìn thấy môi hồng chu lên thì âm thanh vang lên so với đậu phộng rang còn nhanh hơn, không riêng gì Phương Hành cùng Đại Kim Ô bất đắc dĩ che tai, sắc mặt Tiểu Bằng Vương cũng tái xanh.
– Được rồi được rồi, đừng nói nữa, chính sự cái rắm, không phải chỉ đến vuốt mông ngựa với đàm phán cùng hồ ly tinh lẳng lơ kia thôi sao?
Phương Hành bất đắc dĩ cắt ngang lời Ô Tang Nhi.
– Không phải chính sự?
Ô Tang Nhi trừng mắt, nói nhanh hơn:
– Sao ngươi lại nói lời khó nghe như vậy chứ? Không phải các vị tiền bối lệnh cho chúng ta đến tạo quan hệ thân thiết cùng những vị tuấn tài tiến vào trong Yêu Đế các, định ra minh ước được là tốt nhất, nhất là lúc cùng Tiên Cơ tỷ tỷ đấu pháp có thể tìm mấy vị bằng hữu tương trợ sao? Đây là lo lắng chúng ta thua quá khó coi, ngươi không muốn có người trợ giúp à? Mặt khác, ngươi cùng Tiên Cơ tỷ tỷ lập đấu ước, dù sao trận đấu này cũng do các lão tiền bối định xuống, không thực hiện không được, Thanh Khâu sơn cũng thúc giục…
– Được được rồi, nghe lời Tang Nhi, tranh thủ thời gian đi vào đi thôi…
Lúc này, Đại Kim Ô bị ma âm thôi thúc, trực tiếp tước vũ khí đầu hàng, sắc mặt Phương Hành cũng cổ quái gật đầu.
Hai người bọn họ không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Ô Tang Nhi này lải nhải thôi.
– Hừ, Hồ tỷ tỷ có uy vọng cao như vậy, mười người tiến vào Yêu Đế các có hết chín người giúp nàng, các ngươi…
Vào lúc này, Kim Sí Tiểu Bằng Vương nghe Ô Tang Nhi nói, ngược lại có chút khinh thường ở bên cạnh dội thêm gáo nước lạnh.
Phương Hành nghe được thì tức giận, đúng lúc muốn tìm người trút giận liền vỗ tay lên đầu gã một cái nói:
– Ngươi nói cái gì đó?
– Ngũ tổ nói không cho phép ngươi tùy tiện đánh ta…
Kim Sí Tiểu Bằng Vương tức giận cũng không dám phát tác, nhìn Phương Hành kêu lên.
Lời còn chưa nói hết lại bị Đại Kim Ô đánh cho một cánh:
– Sao dám nói với tiểu tổ bằng giọng điệu này?
– Ta không đi nữa, ta muốn về nhà.
Kim Sí Tiểu Bằng Vương tức giận không chỗ phát tác, ngồi xổm trên mặt đất không chịu đi.
Đã lớn đến như vậy nhưng Tiểu Bằng Vương được Cô Nhận sơn xem như cục cưng quý giá mà nuôi dưỡng nên còn chưa bị chọc đến tức giận thế này bao giờ.
– Ơ kìa, sao lại nháo lên như thế, ta đã nói chúng ta phải yên tĩnh bàn bạc chuyện chính sự…
Ô Tang Nhi đã không biết nói gì nữa, khi tới trấn an Tiểu Bằng Vương miệng nhỏ lại bắt đầu không ngừng nổ lên như đậu rang.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










