[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 103 : Bái kiến tiểu tổ (c511-c515)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Bái kiến tiểu tổ
– Ai dám bắt huyền tôn của ta?
Ngay lúc Phương Hành đánh Tiểu Bằng Vương thành trò cười, chân trời phía tây truyền tới một tiếng rống to, đã thấy trên trời cao, một chùm kim vân như ánh bình minh lao qua.
Nương theo ánh bình minh này, khí tức hùng hồn, tiếng rống giận giống như kinh lôi chấn động một phương, ầm ầm rung động giống như lúc nào cũng có thể phát nổ.
– A… Nguyên Anh, là Nguyên Anh lão tổ Cô Nhận sơn tới…
Nghe thấy một tiếng rống giận này, đám Yêu tu có mặt đều như nứt cả tim gan, nhanh chóng tản ra.
Mà sắc mặt tộc trưởng Kim Ô tộc Phù Tang sơn lại khó coi nhìn về phía Phương Hành, đồng thời sai người nhanh chóng lấy Yêu Tiên lệnh ra.
Nếu Nguyên Anh lão tổ Cô Nhận có ý muốn hỏi tội Phù Tang sơn liền đưa ra Yêu Tiên lệnh để trong lòng ông ta có e dè, không tới nỗi một chưởng tiêu diệt Phù Tang sơn.
Chỉ là tu sĩ Nhân tộc này sợ rằng không thể giữ được mình, giờ chỉ còn kế này, cũng chỉ có thể dựa vào bản thân hắn mà thôi…
– Ha ha… Ha ha… lão tổ tới, ngươi… ngươi chắc chắn là phải chết…
Trong lòng Tiểu Bằng Vương đã như tro tàn lại đột nhiên cười điên cuồng, trong mắt đầy sự oán độc nhìn Phương Hành.
Còn Phương Hành cũng không ngẩng đầu, xoay bàn tay khiến y ngậm miệng lại.
– Cuối cùng cũng tới, ta sắp chờ không nổi rồi…
Phương Hành nhìn thấy Mạt Kim Vân liền khẽ thở dài, trên mặt lại không lộ chút sợ hãi nào.
Ở chân trời tây bắc, kim vân càng lúc càng gần, uy thế ngập trời, chỉ trong mấy hơi đã đột phá tầng tầng vân khí xuất hiện.
Người tới chính là một con Đại Bằng Kim Sí dài mấy chục trượng, cả người khoác kim vũ sắc như kiếm, ánh mắt lợi hại từ trên không trung hạ xuống tựa như hai luồng kiếm khí có thể chém hư không, chỉ cần người nhìn thấy liền quỳ xuống cúng bái, không dám nhìn thẳng.
– Ai vậy? Sao lại gây ra động tĩnh lớn như thế, khỉ gió?
Vào lúc đám yêu cúi đầu không dám thở mạnh, đột nhiên một tiếng nói vang lên.
Chúng yêu lại cúi đầu nhìn thấy, thấy bên trong vách núi đỏ thẫm xuất hiện một lão đầu thấp nhỏ chui ra, người không cao tới ba thước, mặt mũi đầy lông giống như vẫn chưa hiểu tình hình, vén lông nhìn xung quanh dò xét…
– Khỉ thật, lão già chết tiệt sao lại chui ra vào lúc này chứ?
Phương Hành có chút không biết nói gì, nhìn về phía dưới:
– Lão già kia, không có việc của ông, trở về ngủ tiếp đi!
Lão già vừa chui ra ngoài này chính là lão Thụ tinh, cũng không biết giữ cửa thế nào, vừa rồi Tiểu Bằng Vương gây ra động tĩnh lớn như vậy lão ta lại không nghe thấy, ngược lại lúc này lại bị kinh động, mơ mơ màng màng chui ra từ trong đất.
Nhưng Phương Hành lại lo lắng ông ta sẽ bị liên lụy, tay chân lẩm cẩm không cẩn thận bị xử lý nên mới muốn ông ta nhanh trở về tiếp tục ngủ.
– Tên nhóc khốn kiếp, lại là ngươi, tới Phù Tang sơn chúng ta kiếm chuyện sao?
Lão Thụ tinh thấy Phương Hành trong không trung thì nhất thời tức giận không chỗ phát tiết, vung gậy kêu lên.
Phương Hành im lặng, lại mắng:
– Lão già khốn kiếp, ai rảnh tới tìm ông gây chuyện? Ta đang rất vội, không có thời gian nói lý với ông!
Lão Thụ tinh giận dữ kêu lên:
– Tên nhóc khốn nạn, dám mắng ta.
Có bản lĩnh ngươi cút xuống đây cho ta, để ta quất ngươi hai gậy!
Phương Hành nói:
– Nghĩ ta ngốc sao, có bản lĩnh thì lên đây, tiểu gia ta sẽ đá chết ông!
Lão Thụ tinh nhất thời giận dữ nhảy lên, cách mặt đất không tới nửa tấc, thở dài nói:
– Mẹ kiếp, lớn tuổi rồi không cưỡi mây được.
Tên nhóc khốn nạn nhà ngươi cút xuống đây cho ta, xem lão tổ tông ta có đánh chết ngươi không…
Phương Hành vừa nói bạt tai lên mặt Tiểu Bằng Vương, nói:
– Ông lên đây, ta sẽ đánh ông như đánh hắn!
– Ngươi xuống…
– Ông lên…
Đại họa trước mắt, một già một trẻ người lên kẻ xuống mắng to, Yêu tu đầy trời đều không còn gì để nói.
– Tu sĩ Nhân tộc, chính là ngươi dám can đảm vũ nhục người Cô Nhận sơn ta?
Giữa cuộc cãi vã này, Đại Bằng điểu đã bay tới hơn mười dặm, ánh mắt sắc bén sớm đã nhìn rõ ràng chuyện phát sinh ở bên này, một luồng sát khí khóa chặt Phương Hành, từ xa lạnh giọng mở miệng, thanh âm tựa như kiếm lạnh.
– Ai nha… thật là gay gắt, lão tổ tông ta buồn ngủ, phải đi ngủ một giấc…
Dường như lúc này lão Thụ tinh mới phát hiện nguy hiểm, xám xịt kêu lên một tiếng, chui vào trong đất.
Phương Hành nhất thời cảm giác không biết nói gì, nghĩ thầm lão già này sống lâu như thế cũng không phải không có đạo lý…
– Tam tổ…. Tam tổ cứu cháu… Tam tổ mau giết hắn…
Tiểu Bằng Vương đã bị Phương Hành đánh muốn u mê, liếc mắt thấy thân hình Đại Bằng Điểu liền mừng rỡ như điên, kêu lớn.
– Im miệng!
Phương Hành cảm thấy phiền liền trở tay tát một cái, cái tát này đủ mạnh, trực tiếp đánh Tiểu Bằng Vương bay lên hơn mấy chục trượng, đụng vào trên vách đá dựng đứng, lăn lộn rơi xuống.
Vô số Yêu tu đều sợ ngây người, đơn giản không biết nên nói thế nào.
Nhất là nhân mã Phù Tang sơn càng thêm khó hiểu, vì sao đã gặp lão tổ Cô Nhận sơn mà tu sĩ Nhân tộc này còn tát bay Tiểu Bằng Vương? Đây không phải là vứt bùa hộ mệnh sang một bên sao? Chẳng lẽ hắn muốn đi tìm chết?
Mà Phương Hành tát bay Tiểu Bằng Vương rồi cũng đứng lên, chính diện nghênh đón kim vân, cười nói:
– Đương nhiên là ta!
Không đợi hắn trả lời, Đại Bằng Điểu trong không trung thấy hắn đánh bay Tiểu Bằng Vương, giọng nói như sấm nổ:
– Tốt lắm, quả nhiên là ngươi, đã lâu chưa gặp được… tu sĩ Nhân tộc khinh miệt Đại Bằng ta như vậy, nhất là dám ngay trước mặt lão phu như thế, can đảm của ngươi làm lão phu có chút bội phục… Trước khi chết, ngươi còn lời gì muốn nói?
Trong tiếng hét vang, ông ta đã lao thẳng xuống dưới, móng vuốt sắc bén cách trăm trượng liền muốn xé nát Phương Hành.
Nhưng Phương Hành đối mặt với một trảo này lại chỉ yên lặng kết một pháp ấn, sau đó phía sau đột nhiên xuất hiện hai cái Kim Sí.
“Xoẹt” một tiếng, mỗi cái Kim Sĩ đều dài hơn ba trượng, chia thành hai bên mở rộng phía sau hắn.
Vào lúc này móng vuốt Đại Bằng Điểu đã sắp túm tới ngực Phương Hành, nhưng đột nhiên thấy một đôi Kim Sí này thì liền kinh hãi, nhanh chóng thu hồi một trảo lại, thân hình nhanh chóng hạ xuống, hóa thành một người trung niên mặc kim bào, thân hình cao lớn đứng trước mặt Phương Hành, sắc mặt kinh ngạc nhìn Phương Hành quát lớn:
– Ngươi là ai? Vì sao lại am hiểu bí pháp của Bằng tộc ta?
Phương Hành nhìn ông ta một cái, căn bản không thèm trả lời, lấy Xích Vũ ra nhẹ nhàng vân vê, giơ lên trên không trung.
Xích Vũ giống như có ý thức của mình bay thẳng về phía người trung niên mặc kim bào kia.
– Khoát Chủy Nhi, sau khi ngươi trở thành Nguyên Anh có uy thế không nhỏ nhỉ, còn nhớ tới tam thúc không?
Bên trên Xích Vũ truyền ra một luồng thần niệm, nhất thời khiến người trung niên kim bào kinh hô một tiếng, thân thể cúi xuống.
Nhìn dáng vẻ của ông ta giống như theo bản năng muốn quỳ xuống, nhưng lại có chút do dự, không trực tiếp quỳ.
– Thứ không biết trên dưới, quỳ xuống!
Phương Hành bỗng nhiên mở miệng trừng mắt quát trung niên mặc kim bào kia.
“Bịch” một tiếng, trung niên kim bào không chút suy nghĩ trực tiếp quỳ xuống, ánh mắt ngơ ngẩn nhìn Xích Vũ.
Thiên địa đều yên lặng.
Cho dù là người Cô Nhận sơn hay là tộc nhân Phù Tang sơn, hay là đám Yêu tu đứng một bên xem náo nhiệt, thậm chí là người Thanh Khâu sơn được Hồ Tiên Cơ phái tới bên này giám thị nhất cử nhất động đều ngây dại.
Có người liên tục vuốt mắt, hận không thể móc tròng mắt ra, cảm thấy mình đã nhìn nhầm, cũng có người dùng lực vỗ đầu, giống như xảy ra vấn đề gì đó.
Xích Vũ cũng không gây chú ý, người bên ngoài hơn mười trượng khó có thể thấy, cho nên bọn họ chỉ nhìn thấy Kim Sí Đại Bằng Điểu hung hăng bay tới, vốn muốn ra tay với Phương Hành, nhưng lúc đi tới lại quỳ xuống trước mặt hắn.
Gió thu đìu hiu cô độc thổi qua, thiên địa vắng vẻ, không ai lên tiếng.
Duy chỉ có cây Xích Vũ kia phát ra luồng thần niệm trao đổi với người trung niên mặc kim bào.
– Tam tổ, Tam tổ giữ lại mạng của hắn… để cho con… để cho con tới tự tay giết hắn…
Trong khe núi nơi xa bỗng nhiên vang lên tiếng gầm giận dữ, kim quang hiện lên, lại là Kim Sí Tiểu Bằng Vương lung lay bay lên.
Y bị Phương Hành vả miệng không biết bao nhiêu lần, bị đánh tới đầu óc không rõ ràng, nhưng chỉ là bị ngoại thương, lúc này trong lòng đang ẩn chứa hận thù, sợ Tam tổ trực tiếp giết chết gian tế Nhân tộc này làm mình không thể tự tay báo thù nên liền nhanh chóng bay tới.
Phương Hành thấy y xông tới thì chỉ cười lạnh, cũng không để ý tới, chỉ nhìn trung niên mặc kim bào.
Mắt thấy khí thế Kim Sí Tiểu Bằng Vương như thiểm điện vọt về phía Phương Hành, lại chợt thấy trung niên mặc kim bào nhảy dựng lên, một bàn tay vung ra cơn gió quấn Kim Sí Tiểu Bằng Vương từ bản tướng thành nhân tướng, thậm chí quất tới khi y quỳ xuống trước người Phương Hành, phẫn nộ quát:
– Đồ không biết lễ nghĩa, tới lúc nào rồi lại còn hồ nháo? Còn không mau nhanh chóng tới bái kiến tiểu tổ?
– Bái kiến…. tiểu tổ?
Kim Sí Tiểu Bằng Vương ngây dại, y vốn tức giận tới mức sôi sục, lúc này ánh mắt chợt mê mang, đầu óc như sắp hỏng.
Chương 512: Tà Vương nhất mạch
– Hắn… hắn là ai?
Mặt Kim Sí Tiểu Bằng Vương chợt đỏ bừng, run run nửa ngày mới nói được một câu.
Trung niên mặc kim bào quát:
– Hắn là truyền nhân Tà Tổ nhất mạch, bối phận cao hơn ngươi tới ba bốn bậc, ngươi nên gọi một tiếng tiểu tổ!
Phương Hành nghe vậy thì cười to, khách khí nói:
– Không cần không cần, gọi ta là tiểu gia là được rồi…
– Ta… Ta…
Kim Sí Tiểu Bằng Vương thật sự nói không lên lời, y ngơ ngác ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phương Hành đang khoanh tay trước người, mắt như đang nhìn tôn tử rồi liền nổi giận đùng đùng, lại có chút giận Tam tổ, chỉ cảm thấy trong ngực như có gì đó chặn ngang, đầu ầm ầm nổ vang, một câu cũng không thể nói, bỗng nhiên cảm giác trời đất quay cuồng, trực tiếp ngất đi.
– Ai… sức chịu đựng quá kém… cần dạy dỗ tốt hơn một chút!
Phương Hành thở dài, ra vẻ bối phận trưởng bối.
Mà trung niên mặc kim bào thì phất tay áo ôm lấy Tiểu Bằng Vương, cười khổ không ngừng, không biết nên nói như thế nào.
Lúc này sau khi Xích Vũ kết thúc việc trao đổi với trung niên mặc kim bào liền quay trở về, vừa đúng lúc cắm vào trên đầu Phương Hành, nhìn gống như một cái trâm cài tóc màu đỏ.
Cũng không biết trung niên kim bào là kính Xích Vũ hay kính Phương Hành, vẻ mặt bất đắc dĩ khom người thi lễ, lúc này mới nhìn về phía Phương Hành:
– Phương tiểu hữu, là do lão phu tới chậm, ngươi không có chuyện gì chứ?
– Ha ha, không có việc gì, ông tới là được rồi!
Phương Hành cười ha ha một tiếng, tiện tay rút cây Xích Vũ kia nhét vào trong túi trữ vật, động tác vô cùng thuần thục.
– Nơi này không phải chỗ nói chuyện, đã đi tới đây liền theo ta tới Cô Nhận sơn đi!
Bằng Tam vô cùng khách khí, ngôn từ cung kính, vô cùng cẩn thận.
– Chờ ta một chút, phân phó một số chuyện đã!
Phương Hành giải thích xong liền giao phó một chút chuyện với người Kim Ô tộc, lúc này tộc trưởng Kim Ô tộc cùng ba vị trưởng lão cũng đã gần hóa đá, con trai của tộc trưởng Ô Nhất Điển lại bị dọa núp trong một góc, toàn thân là mồ hôi lạnh, run lẩy bẩy.
Ngược lại Ô Tang Nhi lại vô cùng vui mừng, tuy nàng vẫn chưa hiểu Phương Hành làm chuyện này bằng cách nào, nói tóm lại cơ hội cứu biểu huynh lại càng thêm nắm chắc.
– Tộc trưởng, chuyện cứu Kim Lục Tử cứ giao cho ta!
Khuôn mặt Phương Hành nghiêm túc nói với tộc trưởng Kim Ô tộc, dáng vẻ quang minh lẫm liệt.
– Được… tốt tốt.
Lục nhi có người bằng hữu như ngươi quả nhiên là may mắn của nó!
Ô Cổ Mộc không biết nói thế nào, lại phụ họa theo lời Phương Hành:
– Nếu có gì cần cứ lên tiếng!
Phương Hành đang chờ câu này, vỗ tay một cái cười nói:
– Vậy ta không khách khí, nghe nói Phù Tang sơn có ba viên Tiên Tinh?
Tộc trưởng Kim Ô tộc ngẩn ngơ, bỗng nhiên không biết nói gì…
Ô Tang Nhi thì lại giận dữ, tên khốn kiếp này quả nhiên đã chú ý tới bảo khố nhà mình!
…
Cô Nhận sơn, nơi ba vị Nguyên Anh bế quan, trong một tòa thạch viện có ba cái bồ đoàn, mấy chén trà xanh, mà bên cạnh thạch viện này lại có mấy lão giả khuôn mặt khô gầy ngồi xếp bằng, đều đã tuổi tác cực lớn, tùy tiện đi ra ngoài đều là đại nhân vật khiến Yêu đình rung động, mà trên thực tế, trong ba người này cũng có hai người ít nhất đã mấy trăm năm chưa từng lộ diện trước mặt người khác rồi.
Bọn họ là căn nguyên của Cô Nhận sơn, được xem là đại truyền thừa mang tính uy hiếp.
Mà lúc này bọn họ lại xuất quan, nhẹ giọng trò chuyện với nhau, mà trung tâm cuộc nói chuyện chính là Tà Vương nhất mạch đã trở về.
– Cây Xích Vũ kia đúng là tam thúc phân thân luyện chế, ta đã xác nhận ông ấy không hề chết! Hoặc là nói năm đó ông ấy xác thực suýt nữa hồn tiêu phách tán, nhưng lại có cơ duyên xảo hợp, bị nhốt ba trăm năm, một lần nữa thoát khốn mà ra, càng bởi vì một số nhân duyên mà luyện thành Chân Tiên Lôi Hồn, sau đó lại đoạt xác một con hung thú Chu Tước thượng cổ, bây giờ trong ngoài hợp nhất, tu vi nồng hậu.
Có lẽ không lâu sau, tam thúc đừng nói là bước vào Nguyên Anh, thậm chí có khả năng tiếp tục độ kiếp… dựa theo những lời lão nhân gia nói với ta, bây giờ độ kiếp đối với ông ấy chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, nếu như có cơ duyên, ông ấy có khả năng sẽ… thành Tiên!
Một vị trẻ tuổi nhất trong đó, cũng là lão giả mặc kim bào dẫn Phương Hành về núi đang âm trầm mở miệng, khuôn mặt trang nghiêm.
– Chân Tiên Lôi Hồn? Hung thú Chu Tước thượng cổ?
Lão giả râu tóc ám kim phía tay trái sau khi nghe xong liền hít sâu một hơi:
– Hai loại cơ duyên, cho dù là loại nào cũng chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu, lão tam làm sao làm được? Nếu thật sự như thế, ngày lão tam trở về chính là thời điểm Cô Nhận sơn ta thống ngự Yêu tộc!
– Theo ta được biết, tam thúc cho tới bây giờ chưa từng nói láo! Mặc khác Xích Vũ kia xác thật đúng là lông mao Chu Tước thuần huyết, hơn nữa luồng thần hồn bám phía trên nó cũng ẩn chúa lôi ý, đây chính là độ kiếp xong mới có…
Trung niên kim bào trầm giọng mở miệng, xác nhận hai chuyện này.
Hai lão già khác trầm mặt thật lâu, một người trong đó mới nói khẽ:
– Năm đó lão tam đúng là kỳ tài đệ nhất Cô Nhận sơn chúng ta! Đệ nhất kỳ tài trong Yêu tộc có tám người lãnh binh chống lại Yêu minh, dùng chiến tích thiết huyết quật khởi, được gọi là tám đại Yêu Vương.
Tam thúc đứng thứ ba, vì thế mới có danh xưng Đại Bằng Tà Vương.
Nhưng ta nói là kỳ tài ngàn năm khó gặp của Cô Nhận sơn chỉ là bởi vì dã tâm quá lớn, vì thay lão thất báo thù liền tới Nam Chiêm Bộ Châu ám sát gia chủ Hoàng Phủ, kết quả là hoàn toàn mất tin tức…
– Nhưng cho dù thế nào, lòng can đảm cùng cơ biến, học thức cùng ngộ tính của ông ấy có thể được xem là tuyệt đỉnh, nếu đã nói mình giành được hai tạo hóa chắc hẳn có thể nắm chắc, huống chi ông ấy cũng đã nói hiện giờ ông ấy đang gặp một loại tạo hóa, chính là tạo hóa bảo địa chất chứa vô tận cơ duyên, chờ khi xử lý sạch sẽ chuyện nơi đó sẽ trở về gặp chúng ta, cần gì phải nói dối? Ông ấy nói có hy vọng tu thành Yêu tiên, chắc hẳn cũng có mấy phần tự tin mới dám nói ra…
Sau một phen nghiên cứu thảo luận, ba người đều trầm mặc lại, qua nửa ngày lão già Yêu tu bên phải giống như không dời nổi bước chân mới than khẽ, nói:
– Nếu tiểu tam nói thì có thể tin, nhưng thiếu niên Nhân tộc này….
Trung niên kim bào có chút bất đắc dĩ, thấp giọng nói:
– Tam thúc nói… đó… đó là cháu của hắn…
– Phốc….
Hai vị yêu tu Cô Nhận sơn khác đang lạnh nhạt uống trà đều phun ra ngoài:
– Lão tam tưởng chúng ta mù sao?
Trung niên kim bào cũng cười khổ nói:
– Ta cũng nhìn ra trên người thiếu niên này không hề có yêu khí, ngay cả có huyết mạch Yêu tộc cũng phải hơn mười đời, nói thế nào cũng không phải là huyết mạch của tam thúc được, nhưng tam thúc lại một mực cam đoan điểm này.
Hơn nữa lôi y trên phân thân tam thúc xác thực có chút cùng loại với khí tức trên người thiếu niên này, có lẽ là có quan hệ ngầm gì đó, ngoài ra tam thúc còn liên tục dặn dò, một sợi tiên duyên kia đều ở trên người thiếu niên này, muốn chúng ta nhất định không thể khinh thường…
Hai lão giả khác nghe được liền khẽ gật đầu, một người trong đó nói:
– A, lão tam đã trịnh trọng như vậy, kẻ này xác thực không thể xem như không quan trọng… được rồi, cứ xem là dòng chính của Cô Nhận sơn chúng ta để người phía dưới cung phụng, đối xử giống như huyết mạch Cô Nhận sơn chúng ta, không thể lãnh đạm được… aiz, ai có thể nghĩ tới, lão tam nhiều năm không có tin tức gì lại còn sống? Ha ha, không nói thành tiên, cho dù hắn có thể tu tới độ kiếp cảnh cũng là phúc của Cô Nhận sơn chúng ta rồi…
Một phen tâm tình, địa vị phi phàm của Phương Hành liền được định ra.
Ngược lại là trung niên kim bào sau khi đồng ý lại cười khổ nói:
– Nhưng thiếu niên này cũng không phải đèn cạn dầu, thời điểm gặp Thiên nhi hắn chắc hẳn đã biết thân phận của nó, nhưng lại vẫn cố tình đánh Thiên nhi thành cái đầu heo.
Với tính tình của Thiên nhi sao lại chịu được sự xấu hổ như thế, bây giờ còn đang quỳ ở bên ngoài động phủ của lão tổ tông ngài, yêu cầu chủ trì công đạo cho hắn…
Nghe lời này, lão Yêu tu nhiều tuổi nhất lại cười khổ:
– Ta có thể chủ trì công đạo cho nó, nhưng lần này cũng nên cho nó chịu chút thua thiệt, trong đám tử tôn đời sau chỉ mỗi hắn khiến người ta tức giận, lại bị tiểu hồ ly Thanh Khâu sơn đùa nghịch xoay như chong chóng, lão phu không tự tay giáo huấn hắn là tốt rồi, sao có thể xuất thủ thay hắn giáo huấn người đời sau của lão tam? Tạm thời cứ để hậu bối nhà mình chịu chút gió sương, có bản lĩnh để tự hắn đánh lại… được rồi, ngươi trở về nói ta còn đang bế quan, bảo hắn quay về đi!
Một lão giả khác cũng nở nụ cười, nói:
– “Tôn tử” này của lão tam trở về cũng thật đúng lúc, không lâu sau là đại sự Yêu đình rồi, Cổ yêu bát mạch xuất hiện bốn năm tiểu bối kiệt xuất cảnh giới Kim Đan, nhưng cố tình căn cơ của Thiên nhi còn chưa vững chắc, không thể để nó đột phá Kim Đan nhanh như thế, nhưng nếu không kết đan, đối mặt với các mạch khác cùng tuấn kiệt Thần Châu, Thương Lan Hải khó tránh khỏi có thút thiếu tự tin.
Mà kẻ này tuổi tác không lớn nhưng thực lực thâm hậu, trên danh nghĩa vừa vặn có thể để hắn dẫn theo Thiên nhi đi vào cướp đoạt vận may này!
– Đã như vậy, ta sẽ tự đi dặn dò!
Trung niên mặc kim bào cười khổ đồng ý, nghĩ thầm sự đau khổ này của Tiểu Bằng Vương Lăng Thiên xem như là ăn không rồi.
Chương 513: Cửu Đầu Trùng
Sau khi Phương Hành đi tới Cô Nhận sơn xác thực cũng được hậu đãi.
Khác với Thanh Khâu sơn tĩnh mịch thanh tĩnh cùng Phù Tang sơn hiểm trở hoang vu, Cô Nhận sơn lại là một sơn mạch u cốc tràn ngập sườn đồi, từng sơn phong như lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng lên trời, trên vách đá dựng đứng nghiêng nghiêng mọc lên dây leo quái dị, mấy tòa cung điện như ẩn như hiện, thần bí tĩnh mịch, vô cùng hiểm trở.
Mà hắn ở chỗ này được xem như khách quý, nhưng ánh mắt đám thị nữ hộ vệ nhìn về phía hắn đều là lạ.
Cũng không biết từ miệng người nào truyền tới, tin tức hắn đánh Tiểu Bằng Vương tại Phù Tang sơn truyền khắp nơi, trên dưới Cô Nhận sơn này có hơn phân nửa người biết vị tu sĩ Nhân tộc trước mắt này là một kẻ hung ác, đánh cục cưng quý giá của Cô Nhận sơn thành đầu heo, vậy mà còn được ba vị lão tổ mời tới Cô Nhận sơn làm khách, bắt đám người trên dưới thấy mặt hắn đều phải gọi tiểu tổ.
Phương Hành đối với chuyện này cũng có chút yên tâm thoải mái, trên thực tế điểm này trước khi tới Yêu địa hắn cũng đã nghĩ tới.
Quan hệ của hắn cùng Đại Bằng Tà Vương hiện tại xem như bạn vong niên, nói sâu xa hơn cũng có liên quan tới lợi ích.
Phương Hành có được sự tín nhiệm không hề tầm thường của Đại Bằng Tà Vương, mà Đại Bằng Tà Vương lại kiếm được không ít đại cơ duyên tốt từ trong tay Phương Hành, mà thông qua rất nhiều lần hợp tác mới phát hiện được một số khí vận không giống bình thường trên người Phương Hành, nhận định chỉ cần hắn còn sống thì sẽ có thể thành đại sự.
Cũng bởi vì ý nghĩ này, lão Tà Vương vô cùng coi trọng Phương Hành, đương nhiên cũng dốc hết tinh lực vào trên người hắn.
Chỉ dựa vào việc hắn đường đường là Yêu Vương lại cam tâm bỏ xuống giá trị của bản thân, chủ động ở lại Quy Khư thay Phương Hành quản lý việc vặt liền có thể thấy được chút ít.
Mà thời điểm Phương Hành rời khỏi Quy Khư, gã nghe nói Phương Hành có thể sẽ đi tới Yêu địa tìm kiếm Đại Kim Ô liền nói rõ tộc địa của mình ở trong Yêu địa.
Nếu gặp khó khăn có thể đi thẳng tới Cô Nhận sơn xin giúp đỡ, chỉ cần Cô Nhận sơn còn tuyệt đối sẽ cung phụng hắn như thượng khách, nguyên nhân cụ thể không nói, tóm lại có liên quan tới một vài gút mắc lợi ít sâu xa phía sau.
Mà Phương Hành có thể thoải mái chơi đùa ở Yêu địa chính là bởi vì có tầng bảo vệ này.
– Hừ, tộc trưởng nói ba viên Tiên Tinh đều ở đây.
Đây là tất cả trân quý của Phù Tang sơn chúng ta, ngươi nhất định phải cứu biểu ca ta ra, nếu như ngươi lừa chúng ta, ta liền… ta liền… ta liền nói chuyện hư hỏng của ngươi đi khắp nơi!
Trong đại điện được xây trên đỉnh núi cao, Phương Hành uể oải nằm trên một cái giường ngọc nhỏ, ở trước mặt hắn là Ô Tang Nhi mặc váy vàng, cầm một cái hộp tử ngọc đầy hoa văn đưa tới trước người hắn, bên trong là ba viên Tiên Tinh ý hóa, viên lớn nhất ước chừng to bằng hột đào, hai viên nhỏ hơn lại như hột táo.
– Được rồi, được rồi, chuyện hư hỏng của ta nếu ngươi thật sự đi nói khắp nơi thì ta còn sợ ngươi phải mệt mỏi đó….
Phương Hành không để ý tới nàng, mừng rỡ lấy Tiên Tinh ra xem, thần tính mờ mờ ảo ảo, hỏa ý dồi dào, xác thật không phải thứ tầm thường.
Bây giờ có ba viên này cộng thêm một viên trộm từ trong khuê phòng của Hồ Tiên Cơ, hắn đã có bốn viên Tiên Tinh, chắc hẳn có thể giúp hắn lĩnh hội Thanh Hồ Quỷ Diện một thời gian, nếu có thể hoàn toàn nắm giữ mặt nạ kia, Phương Hành khó có thể tưởng tượng kết quả đó sẽ tốt thế nào.
– Ngươi đừng nghịch nữa, chuyện biểu ca ta rốt cục ngươi đã nói với Cô Nhận sơn chưa?
Ô Tang Nhi nhướn mày lên, hỏi hắn về tiến triển.
Trong lòng nàng cũng có chút oán thầm bằng hữu này của biểu ca, từ khi gặp nhau, hắn không lo xử lý chuyện cứu người lại kéo mình tới khuê phòng Thanh Khâu sơn trộm đồ, lại đe dọa để lấy ba viên Tiên Tinh của Phù Tang sơn nhà mình…
– Được rồi, cứ chờ tin đi, có lẽ cũng gần có rồi…
Phương Hành cười hì hì nói, đắc ý cất ba viên Tiên Tinh đi.
Bình thường không có chuyện hắn liền chuyên tâm lĩnh hội Thanh Hồ Quỷ Diện, bây giờ phát hiện tu sĩ áo xanh bên trong Thanh Hồ Quỷ Diện thi triển vô số thuật pháp vắt ngang hư không, ngăn cản cường địch, nhưng bên trong vô số thuật pháp này lại có chín pháp ấn huyền diệu nhất.
Phương Hành cảm giác ý nghĩa truyền thừa của mặt nạ nằm ở việc lĩnh hội chín pháp ấn này, còn hắn đã nhớ kỹ hai cái.
Hôm nay hắn vẫn chưa thể lĩnh ngộ ý tứ của chín pháp ấn này, nhưng hắn cảm giác sau khi mình nhớ kỹ ý tứ ba pháp ấn trong đó liền có thể lĩnh ngộ chân lý của một bộ phận pháp ấn.
Tám là cơ số trận pháp, mà ba chính là cơ số pháp thuật, dưới suy luận của Phương Hành chín là cực hạn diễn hóa pháp thuật, mà ba chính là căn cơ pháp thuật, nắm giữ ba ấn pháp liền tiếp cận với sự huyền ảo của Quỷ Diện.
Hắn thậm chí cảm giác, có lẽ vào lúc mình lĩnh ngộ pháp ấn thứ ba liền có thể mượn sức mạnh ẩn chứa trong Thanh Hồ Quỷ Diện.
Tự bản thân hắn cảm thấy bên trong Thanh Hồ Quỷ Diện này, dù chỉ là một phần sức mạnh cũng vô cùng cường đại!
Chẳng qua muốn lĩnh hội bí mật của Thanh Hồ Quỷ Diện nhất định phải có Tiên Tinh, trước đó Phương Hành trong lúc vô tình có được một Tiên Tinh lại khiến hắn tìm hiểu được hai pháp ấn đầu tiên.
Chỉ là càng về sau, thời gian và Tiên Tinh cần để lĩnh hội pháp ấn cũng càng nhiều hơn, cũng chính vì vậy Phương Hành mới tìm mọi cách tìm kiếm Tiên Tinh, cũng may bây giờ trong tay đã có bốn viên, cũng đủ để hắn dùng một thời gian.
– Tiểu tổ, tộc trưởng tới…
Thời điểm Phương Hành đang suy nghĩ, một thị nữ do tiểu yêu tinh Hỉ Tước hóa thành rụt rè tiến lên bẩm báo.
– Để hắn vào…
Phương Hành khoát tay áo, quăng bình rượu trong tay ra, ngồi dậy chuẩn bị đãi khách, còn gia hơn so với đại gia.
Nghe nói tộc trưởng Đại Bằng tộc đích thân tới, Ô Tang Nhi cũng giật nảy mình, đoan chính ngồi, còn thục nữ hơn so với thục nữ.
– Bái kiến tiểu tổ…
Người tới là một Yêu tu trung niên Kim Đan đại thừa cảnh, người này dáng người thon gầy, hai gò má khắc nghiệt, rất có uy nghi, chính là tộc trưởng hiện giờ của Cô Nhận sơn, cũng là phụ thân Phi Dương Bạt Hổ của Kim Sí Tiểu Bằng Vương.
Tuy lúc trước Phương Hành đánh con trai bảo bối của ông ta thành đầu heo, nhưng ông ta gặp Phương Hành cũng không có một chút bất mãn nào, dù sao ba vị lão tổ cùng hạ pháp chỉ, không thể không nghe.
Hơn nữa, con của ông ta tuy cũng được gọi là tiểu tổ Cô Nhận sơn, nhưng so với tiểu tổ trước mắt này, bối phận còn kém nhiều, cho dù người khác gọi con của mình thế nào, gặp mặt mình cũng phải gọi tiếng “Cha”, người trước mắt này mình gặp còn phải gọi “tiểu tổ”, với bối phận đó, vị này giáo huấn con của mình chính là trưởng bối dạy dỗ vãn bối, đạo lý đó vô cùng thuyết phục.
Đương nhiên, trên thực tế ông ta cũng muốn đánh con trai bảo bối mấy bạt tai, bởi vì chuyện lần này liên quan tới Phương Hành, mấy vị lão tổ đã sai người điều tra, biết lần này con của mình là bị người khác lợi dụng, tương đối bất mãn với biểu hiện của nó.
– Tộc trưởng đã tới, mời ngồi mời ngồi, muốn uống rượu hay uống trà?
Phương Hành cười hì hì ngồi dậy chào hỏi.
Tộc trưởng Đại Bằng vội vàng cười nói:
– Tiểu tổ không cần khách khí, không biết gọi ta tới có gì dặn dò?
Phương Hành cười nói:
– Dặn dò thì không dám, tộc trưởng cũng đừng gọi ta là tiểu tổ, thật khiến ta xấu hổ!
Tộc trưởng Đại Bằng vội nói:
– Tiểu tổ quá lời, ba vị lão tổ đã tự mình dặn dò, từ lúc người bước vào Cô Nhận sơn đã có thân phận đích tôn Tà Tổ năm đó, bối phận của ta còn thấp hơn người hai bậc, gọi người là tiểu tổ cũng là danh chính ngôn thuận…
– Đích tôn…
Phương Hành nghe thấy thì nhịn không được nghiến răng, nghĩ thầm vẫn là bị tên khốn khiếp Lão Tà kia chiếm tiện nghi, mình dù sao cũng là một đại nhân vật, trước kia tên khốn kiếp Lão Tà dám tự xưng gia gia trước mặt ta đã bị rút mấy cái răng, nhưng bây giờ vừa vào Cô Nhận sơn lại thành cháu của gã, hơn nữa còn không thể giải thích….
“Được rồi, được rồi, dù sao tộc trưởng Đại Bằng tộc cũng đã gọi ta một tiếng tiểu tổ, cũng không quá thua thiệt!”
Trong lòng Phương Hành tự an ủi, cũng không so đo vấn đề này nữa, nói thẳng:
– Chuyện kia đã hỏi thăm thế nào rồi?
– Việc này… ta cũng đã sai người điều tra, cũng không dễ xử lý đâu.
Tộc trưởng Đại Bằng tộc được hỏi liền trực tiếp hồi đáp:
– Thế tử Kim Ô tộc này là bằng hữu của tiểu tổ, đương nhiên không thể để bị giam trong nhà ngục tại Hắc Uyên.
Sau khi tiểu tổ đề cập tới, ta liền muốn trực tiếp mang người tới gặp tiểu tổ, bởi vậy tự mình cố ý tới dặn dò trưởng lão Cô Nhận sơn chúng ta, để hắn nghĩ biện pháp ứng cứu.
Nhưng không nghĩ tới, chuyện nhìn đơn giản, bình thường lại vô cùng khó khăn, sau khi điều tra mới biết được ngọn nguồn, cũng không phải là Thái Thạch trưởng lão, Diệc Phi Hắc Mộc Lĩnh quá ghê gớm, mà là phía sau bọn họ có bàn tay của một Yêu mạch khác, có mối liên quan này khiến chuyện trở nên khó giải quyết…
– Có bàn tay của một Yêu mạch khác?
Phương Hành liền giật mình, vội hỏi:
– Là người nào?
Tộc trưởng Đại Bằng nói:
– Còn chưa điều tra rõ, nhưng hẳn là có chút quan hệ với nhất mạch Cửu Đầu Trùng…
– Cửu Đầu Trùng?
Phương Hành kinh hãi, ngồi ngay ngắn lại, nhíu mày hỏi.
Ô Tang Nhi vẫn ngồi ngốc một bên không dám lên tiếng cũng kinh hô một tiếng, rồi mới che miệng lại…
Chương 514: Ta tới cứu!
Cửu Đầu Trùng chính là một chủng tộc thần bí không bình thường của Yêu tộc, tộc nhân không nhiều, cũng rất ít khi tham gia vào chuyện Yêu tộc, tộc nhân của nó thậm chí rất ít khi lộ diện, nhưng lực ảnh hưởng lại không thể coi thường, cho dù trong Yêu tộc, Cửu Đầu Trùng cũng là chủng tộc thần bí mà đáng sợ.
Đối với yêu quái tầm thường, phản ứng khi nghe tới tên Cửu Đầu Trùng giống như người bình thường nghe được hai chữ yêu quái vậy.
Gần vạn năm qua, pháp tắc thiên địa đại biến, bất kể là Nhân tộc hay Yêu tộc, hay là ma chủng Ngưu Châu Tây hạ, chưa từng xuất hiện cường giả thành tiên, tuy không có tiên, nhưng bên trong Yêu địa năm ngàn năm trước lại từng có một cường giả Cửu Đầu Trùng xuất thế, danh xưng Yêu Thánh một phương, là một trong những nhân vật cấp Đại Thánh Tổ trong mấy ngàn dặm Yêu địa.
Mà bây giờ, nhất mạch Cửu Đầu Trùng cũng là do ông ta lưu lại, tuy nhiên tộc này tuy có Thánh Tổ huy hoàng nhưng huyết duệ lại vẫn rất ít, tộc nhân cũng rất ít khi xuất đầu lộ diện.
Phương Hành không nghĩ tới vào lúc này lại nghe được tin tức về Cửu Đầu Trùng, mặc dù là Nhân tộc nhưng hắn cũng không quá xa lạ với tộc này.
Lúc trước trưởng công chúa Thương Lan Hải Long cung bị ép trốn khỏi Nam Hải, mang ô danh có quan hệ với tộc Cửu Đầu Trùng.
Mà Đại Cẩu Tử bị người ta thi triển Đoạn Thần thuật vô cùng ác độc, thần hồn tán loạn, vạn kiếp bất phục, theo Đại Bằng Tà Vương phân tích cũng là có liên quan tới tộc Cửu Đầu Trùng.
Vốn cho rằng Đại Kim Ô bị người ta hãm hại, chẳng qua là mưu kế bẩn thỉu của Hắc Mộc Lĩnh, không ngờ lại có bóng dáng của bộ tộc này, nhất thời Phương Hành có chút nghi ngờ trong lòng, liếc nhìn tộc trưởng Đại Bằng, muốn nhìn xem có phải tên này muốn thoái thác chuyện của mình hay không.
Tộc trưởng Đại Bằng hiển nhiên cũng hiểu rõ Phương Hành sẽ nghi ngờ mình, vội vàng giải thích:
– Tiểu tổ minh giám, sau khi biết bằng hữu của tiểu tổ bị giam trong Hắc Uyên đại ngục, ta liền dự định trực tiếp mang người ra gặp tiểu tổ.
Lại không nghĩ tới, bất kể là yêu nhân Thái Thạch Đản bắt nhốt thế tử Kim Ô hay là Hắc Mộc Lĩnh đều kiên trì không chịu thả người, mà Cô Nhận sơn ta đã mở miệng làm sao có thể để hai phe này làm mất mặt, muốn cưỡng ép bọn họ thả người.
Lại không nghĩ tới, hai phe này không chịu nổi áp lực của chúng ta liền lấy ra một tín vật, chính là Cửu Đầu lệnh truyền từ tộc Cửu Đầu Trùng năm đó.
Dù chưa nói rõ nhưng ý tứ cũng đã rất rõ ràng!
Nói tới đây, lông mày ông ta đã nhăn lại thành một đường:
– Chuyện phát triển tới bước này đã có chút khó giải quyết, Cô Nhận sơn chúng ta tuy không để Thái Thạch gia tộc cùng Hắc Mộc Lĩnh vào mắt, nhưng đã liên lụy tới tộc Cửu Đầu Trùng liền không thể không nhân nhượng.
Thứ nhất, tổ tiên Bằng tộc ta cùng tổ tiên tộc Cửu Đầu Trùng có quan hệ sâu xa, không tiện vạch mặt.
Thứ hai, tộc Cửu Đầu Trùng này tuy rất ít xuất hiện nhưng có lực ảnh hưởng không nhỏ ở Yêu đình, chúng ta nếu bức ép quá mạnh chỉ sợ không chỉ không cứu được bằng hữu của tiểu tổ ra, ngược lại có khả năng ép đối phương sử dụng quỷ kế, mang người tới giam nơi khác!
– Mẹ kiếp, không ngờ lại phiền phức như thế…!
Phương Hành cũng có chút bất đắc dĩ, giận dữ ôm lấy bình rượu uống một ngụm, nghĩ thầm trong này sao lại có bóng dáng Cửu Đầu Trùng chứ?
– Vậy ngươi dự định làm thế nào?
Nghĩ nửa ngày, không có đầu mối liền ngẩng đầu nhìn về phía tộc trưởng Đại Bằng.
Tộc trưởng kia nói:
– Nếu muốn cứu người không phải không có cơ hội, có lẽ tiểu tổ chưa biết, một tháng sau chính là sự kiện quan trọng của Yêu tộc, Tổ Viên mở ra, cả tộc Giai Khánh, các đội nhân mã đều phái sứ giả tới ăn mừng, bây giờ ba sứ giả Thần Châu Bắc đều đã tới.
Ngoài ra Long Hậu Thương Lan Hải sẽ mang theo Vương tử nhỏ tuổi nhất của nàng tới, Long Hậu này lại là xuất thân từ tộc Cửu Đầu Trùng, có quan hệ sâu xa với chúng ta, tới lúc đó thương lượng với nàng một chút, chưa chắc không thể cứu thế tử Kim Ô!
– Thương Lan Hải? Long Hậu?
Phương Hành nghe được lại có chút kinh hãi, nhanh chóng đứng lên.
– Tuyệt đối không được!
Hắn bỗng nhiên thấp giọng nói, khẩu khí sắc bén.
Tộc trưởng Đại Bằng cùng Ô Tang Nhi đều hơi kinh ngạc nhìn hắn, không biết hắn có ý gì.
Mà Phương Hành sau khi nghe Long Hậu Thương Lan Hải muốn tới, càng nghĩ càng thấy trong lòng phát lạnh.
Đối với Long Hậu Thương Lan Hải này, hắn cũng từng gặp một lần, thật là một nhân vật sâu không lường được.
Lúc trước Long Nữ đã tính toán không sai, lại bị nàng ép trốn khỏi Nam Hải, dùng ô danh để cầu hơi tàn, mà Đại Cẩu Tử vốn cũng là long chủng có thực lực siêu phàm, kết quả lại bị người thi triển Đoạn Thần thuật làm điên điên khùng khùng, sống không bằng chết, nói là vạn kiếp bất phục cũng không đủ, sau đó theo Đại Bằng Tà Vương phân tích, loại pháp thuật ác độc kia xuất xứ từ tộc Cửu Đầu Trùng, tám chín phần mười có liên quan tới nàng ta.
Nếu thật là nàng thi triển Đoạn Thần thuật với Đại Cẩu Tử, như vậy nữ yêu này có một thần hồn cao thâm, có thể nói gần như là đỉnh cao, dù sao thi triển Đoạn Thần thuật ác độc như vậy với Đại Cẩu Tử cũng không phải chỉ đơn gian cắm ba cái trâm hoa vào liền xong việc, nàng có thể bức Đại Cẩu Tử thần hồn điên loạn, điên mà không chết đã là cảnh giới cao thâm.
Bây giờ tộc trưởng Đại Bằng tộc xem nàng là cơ hội để nghĩ cách cứu viện Đại Kim Ô, Phương Hành lại cảm giác việc này không được.
Hắn hiểu rõ tình huống của Đại Kim Ô, nói trắng ra là, người bắt Đại Kim Ô vốn dĩ chậm chạp không lấy mạng nó hơn phân nửa chính là muốn đoạt Thái Thượng Bất Tử Kinh của nó, chỉ là kinh văn kia quá mức siêu phàm, được phong ấn sâu trong thần hồn Đại Kim Ô, chính là không thể truyền, ngay cả Sưu Thần thuật cũng không có cách nắm giữ nó, vậy nên phương pháp có thể lấy được kinh văn này không có nhiều…
Mà bây giờ thân phận Long Hậu Thương Lan Hải thiên kiêu đại quý lại đi vào Yêu đình, cộng thêm chuyện phía sau Đại Kim Ô lại có bóng dáng tộc Cửu Đầu Trùng, lại nói Long Hậu này là người cực kỳ am hiểu giở trò trong lĩnh vực thần hồn… đủ loại manh mối đan vào nhau lại khiến đáy lòng Phương Hành phát lạnh… chẳng lẽ mục đích của nàng ta cũng là lấy trộm kinh văn trong thần hồn của Đại Kim Ô?
– Chẳng lẽ Thái Thạch Đản cùng Hắc Mộc Lĩnh chính là muốn sau khi Long Hậu đi tới Yêu đình sẽ tự mình động thủ sao?
Liên kết một vài chuyện lại khiến Phương Hành càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.
– Khi nào Long Hậu sẽ tới Yêu đình?
Trong lúc nhất thời lông tơ trên cánh tay Phương Hành đều dựng lên, nhanh chóng đứng dậy hỏi.
Hắn có dự cảm, chờ Long Hậu tới, Đại Kim Ô không chừng sẽ thành một Xích Long khác.
Chỉ tiếc mình cũng không có Lôi Trì tạo hóa thứ hai…
Tộc trưởng Đại Bằng tộc ngẩn người nói:
– Ngày Tổ Viên mở ra chính là một tháng sau, nhưng sứ giả các tộc sẽ đến sớm, Thương Lan Hải đường xá xa xôi sẽ càng phải lên đường sớm hơn, bây giờ thời gian cụ thể vẫn chưa biết, nhưng muốn tới nơi cũng mất mấy ngày!
Phương Hành nghe xong lại hạ quyết tâm, vẻ mặt nghiêm túc nhìn qua tộc trưởng Đại Bằng tộc nói:
– Không những không thể chờ nàng tới thương lượng, ngược lại nhất định phải cứu Kim Lục Tử ra trước khi nàng ta tới, chuyện này tuyệt đối không thể kéo dài được nữa!
Tộc trưởng Đại Bằng tộc có chút khó khăn:
– Tiểu tổ, không phải ta không giúp hết mình, quan trọng là người chưởng quản Hắc Uyên đại ngục, tuy xuất thân tiểu tộc nhưng tính tình lại quật cường, lại có quan hệ không tầm thường với Hắc Mộc Lĩnh, không thể trực tiếp khuyên hắn thả người, mà hắn lại là một trong số thập đại trưởng lão Yêu đình, ngay cả mấy vị lão tổ cũng không dễ dàng ép buộc được hắn!
Phương Hành nhẹ gật đầu, tạm thời im lặng, nhưng cũng nhìn ra được tộc trưởng Đại Bằng đích thật đã dùng hết sức với chuyện này rồi.
Trên thực tế, cho dù Phương Hành đánh con của ông ta, ông ta cũng không dám nói dối chuyện này, dù sao thân phận cao nhất ở Cô Nhận sơn không phải ông ta, sở dĩ ông ta tới tiếp quản quyền Cô Nhận sơn chỉ là bởi vì những Nguyên Anh lão tổ kia không thèm để ý tới.
– Tiểu tổ đừng gấp, đợi Long Hậu tới, trưởng lão Nguyên Anh trong tộc ta sẽ ra mặt trao đổi với nàng, cũng chưa chắc không có hi vọng….
Tộc trưởng Đại Bằng nhẹ giọng khuyên bảo, hai đầu lông mày tràn ngập thần sắc lo lắng.
– Hử? Chưa chắc? Lỡ như không ổn, mạng nhỏ của con quạ này không giữ được!
Phương Hành có chút xem thường, híp mắt chậm rãi cân nhắc.
Tộc trưởng Đại Bằng thấy hắn không nói lời nào, chờ một thời gian liền muốn tạm thời rút lui.
Ông ta dự định để cho Phương Hành chút thời gian suy nghĩ.
Đối với việc này ông ta cũng rất để tâm, chỉ là xác thực là không có biện pháp mà thôi, chẳng lẽ chỉ vì muốn cứu thế tử Kim Ô lại khiến Cô Nhận sơn cưỡng ép cướp ngục hay sao? Cần phải biết, Hắc Uyên đại ngục chính là nơi quan trọng của Yêu đình, tượng trưng cho quyền uy của Yêu đình.
Cho dù thế lực Cô Nhận sơn cường đại cũng không dám làm như thế, bởi vì đây đại biểu cho việc Cô Nhận sơn đối đầu với tất cả Yêu tộc.
Cô Nhận sơn lại cuồng ngạo, thân phận của Phương Hành có tôn quý hơn nhưng nếu chỉ vì một Kim Ô cũng thật không đáng để Cô Nhận sơn làm như thế.
Ngay cả trong mắt Ô Tang Nhi cũng tỏa ra chút tuyệt vọng, cảm giác biểu ca của mình lần này…
Không có hy vọng!
Có điều trong bầu không khí tuyệt vọng này, Phương Hành nắm tay, bỗng nhiên hỏi tộc trưởng Đại Bằng:
– Nếu như… mang người ra khỏi Hắc Uyên đại ngục không dễ dàng, như vậy… đưa người vào trong có khó không?
Lời này vừa nói ra, tộc trưởng Đại Bằng cùng ô Tang Nhi đều kinh hãi, ánh mắt cổ quái nhìn hắn.
Phương Hành nghênh đón ánh mắt của bọn họ, cau mày nói khẽ:
– Mang ta vào, ta tới cứu!
Chương 515: Hắc Uyên đại ngục
Hắc Uyên đại ngục chính là cơ cấu kinh khủng nhất trong Yêu đình, không khác so với địa phủ U Minh, cho dù là Yêu tu Nguyên Anh cũng tránh còn không kịp chỗ này, nhưng Phương Hành lại chủ động muốn đi vào? Một câu như thế liền dọa Ô Tang Nhi cùng Tộc trưởng Đại Bằng sợ hãi, trong vô thức còn tưởng rằng Phương Hành bị điên, qua nửa ngày Ô Tang Nhi mới run giọng nói:
– Ngươi… ngươi… ngươi nói thật sao?
Khi nói chuyện vô thức nắm lấy tay Phương Hành, ngón tay dùng lực tới trắng bệch.
– Ngừng, ngươi bóp chết ta rồi!
Phương Hành gỡ tay nàng ra, liếc mắt nhìn nàng:
– Nếu không cứu hắn, chẳng lẽ để hắn chết bên trong sao?
Ô Tang Nhi ngượng ngùng thả tay, lại không biết nên trả lời như thế nào.
Tộc trưởng Đại Bằng cũng ở một bên khuyên nhủ:
– Thật ra Tang Nhi cô nương nói có lý, tiểu tổ nghĩ kỹ đi, Hắc Uyên đại ngục không phải nơi tốt đẹp gì, đó là nhà tù giam giữ ma đồ tội ác tày trời của Yêu tộc ta, xây ở dưới lòng đất vạn trượng, dùng quỷ nham u minh làm tường, sắp đặt tầng tầng đại trận, không thấy ánh mặt trời, phàm là tội tù bị nhốt vào trong đó đều bị áp chế pháp lực, chỉ có thể dùng lực của nhục thân để sống tạm bên trong.
Ngoài ra bên trong ngục cũng có rất nhiều hung thần ác sát, người nhỏ yếu thường sẽ bị bắt nạt…
– Chuyện các ngươi nói ta đều hiểu, nhưng ta không thể để con quạ kia chết ở nơi đó mà không cứu….
Phương Hành nở nụ cười khổ, hắn lại có chút hiểu rõ Hắc Uyên đại ngục.
Lúc trước hắn ở trong đất Yêu tộc, Bột Hải quốc, từng bị Diệp Cô bức ép vào Âm Ngục Uyên, nơi đó chính là tiền thân của Hắc Uyên đại ngục.
Chỉ là tuy bình thường nghe tới tên của Kim Lục Tử đã hận đến nghiến răng, đến bây giờ còn ghi hận chuyện lúc trước gã ném mình vào bên trong Nam Hải Quy Khư, nhưng lại không thể trơ mắt nhìn tên khốn kiếp này chết đi.
Nói trắng ra là, cho dù là pháp trường cũng phải cướp, chứ đừng nói tới là Hắc Uyên đại ngục!
Nghe câu nói này Ô Tang Nhi và tộc trưởng Đại Bằng tộc đều nhíu mày nhìn Phương Hành.
– Được rồi, ngươi mau nói tình huống ở Hắc Uyên đại ngục cho ta rõ chút!
Phương Hành lên tinh thần, lôi kéo tay áo Tộc trưởng Đại Bằng hỏi.
– Ta thật ra cũng không quá hiểu về nhà ngục này, chỉ từng nghe nói qua thôi, hay là ta lệnh người đi tìm kiếm tất cả phù văn luyện chế, trận lý, dụng cụ của nhà ngục này để tiểu tổ tham khảo…
Giống như đã quyết tâm, tộc trưởng Đại Bằng trầm ngâm thật lâu, nhẹ giọng mở miệng.
– Vậy cũng được, nhưng phải nhanh chút!
Phương Hành nhẹ gật đầu, cũng không nói gì thêm.
Tộc trưởng Đại Bằng đồng ý rời đi, trong điện chỉ còn Ô Tang Nhi và Phương Hành.
– Ngươi… Ta trách oan ngươi rồi, ngươi là một người tốt…
Qua thật lâu, Ô Tang Nhi mới mở miệng nói, giống như có chút cảm động.
– Tốt cái rắm, tiểu gia ta phải bắt con quạ đen chết tiệt đó ra nấu…
Phương Hành lại không vui đứng lên, thuận miệng mắng một câu, nhất thời khiến Ô Tang Nhi không biết nói gì.
Hắc Uyên đại ngục nói đến cũng là trọng địa Yêu đình, số phù văn cùng đồ vật ở đây đều là bí mật.
Nếu là yêu quái tầm thường tìm hiểu những vật này không chừng sẽ trực tiếp bị Yêu đình bắt, nhưng thân phận của Đại Bằng tộc Cô Nhận sơn lại khác, có thể tiếp xúc được với một vài thứ tuyệt mật, không tới một ngày liền mang tất cả điển tịch, phù văn có thể tìm tới cho Phương Hành.
Mà Phương Hành cũng chỉ có thể giữ vững tinh thần, chịu đựng nhẫn nại xem hết những văn phong điển tích khô khan vô vị này… chỉ nhìn hồi lâu liền chán ngán, ném qua một bên lười nhác không xem nữa, lại nghĩ tới biện pháp vào đó… Cũng may Ô Tang Nhi còn ở lại Cô Nhận sơn với hắn, giúp đỡ hắn chỉnh lý một ít trận lý phù văn trong Hắc Uyên đại ngục, rồi mới dùng lý giải đơn giản nhất nói cho Phương Hành nghe…
– Hắc Uyên đại ngục được chế tạo từ U Minh thạch, xung quanh khắc rất nhiều trận pháp cấm chế, người cùng Yêu binh trấn thủ nhà ngục đều có Phù Bảo hộ thân, có thể thi triển pháp thuật, cũng có thể thúc đẩy pháp khí, nhưng tộc tù bị nhốt vào trong đều sẽ bị áp chế pháp lực, chỉ còn sức mạnh nhục thân… Đã mất đi pháp lực, thực lực chí ít cũng hạ xuống bảy phần, ngay cả Nguyên Anh có thể cũng không bằng Kim Đan, tùy tiện đều có thể bị trấn áp, đây cũng là nguyên nhân ba ngàn năm nay không có ai chạy trốn khỏi Hắc Uyên đại ngục….
Sau khi Ô Tang Nhi nghiên cứu bí điển Hắc Uyên đại ngục xong liền giải thích với Phương Hành, càng sinh lòng tuyệt vọng.
Phương Hành lại không chịu buông bỏ, suy nghĩ một hồi liền hỏi:
– Có thể giấu pháp khí mang vào không?
Ô Tang Nhi khẽ lắc đầu nói:
– Rất khó! Lúc tiến vào Hắc Uyên đại ngục, tất cả mọi người đều phải chiếu qua Chân Ma Quan Cốt kính, đó là do mắt trái Yêu tiên năm đó luyện thành, có thể xuyên thấu mọi thứ.
Nói cách khác, nếu ngươi muốn đi vào, một là không thể che dấu thân phận của mình, thứ hai không có khả năng vụng trộm mang túi trữ vật đi vào, nhiều nhất chỉ có thể mang chút binh khí không có linh lực mà thôi!
– Chân Ma Quan Cốt kính ?
Phương Hành nói thầm, qua nửa ngày mới nói:
– Không có cách nào lừa được nó sao?
Ô Tang Nhi cười khổ nói:
– Chân Ma Quan Cốt kính kia chính là do mắt trái Yêu tiên năm đó luyện chế thành, thần diệu khó tả, bình thường không hoàn toàn thúc động nhưng có mấy người có thể giấu diếm được nó? Chỉ sợ, trừ phi có tu vi Nguyên Anh trở lên mới có thể thôi động thần niệm bản thân, lừa được kính này… chỉ là nếu thật sự là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh cũng sẽ không dễ dàng bị nhốt vào như thế, ít nhất cũng sẽ có mấy đại trưởng lão cùng nhau nghiệm thân, sau khi phế bỏ một thân tu vi mới có thể nhốt vào!
– Cảnh giới Nguyên Anh…
Lông mày Phương Hành nhíu lại, ngón tay theo bản năng nắm lấy bím tóc phía sau mình, ở nơi đó có một cái thiết hoàn, chính là một cái Động Thiên chỉ có thể trữ vật.
Tuy không thể trữ nhiều đồ vật nhưng lại đã theo hắn rất nhiều năm, bên trong có một ít bảo bối của hắn, lúc này hắn có chút âm thầm suy tư.
Thần hồn của mình cường đại hơn so với tu sĩ cùng thế hệ, nếu mình sử dụng toàn bộ, thậm chí dùng tới thuật tâm pháp vô danh che đậy khí tức không biết có thể vụng trộm mang chiếc nhẫn này vào không?
Chỉ là Ô Tang Nhi lại nghĩ khác, buồn rầu buông bí quyển trong tay xuống, lo lắng nói:
– Ngươi tiến vào Hắc Uyên đại ngục căn bản không có khả năng che giấu tung tích, cho dù dịch dung cũng sẽ bị soi ra bản tướng, mà ngươi tới Yêu đình không lâu đã có nhiều kẻ thù như thế… lỡ như chúng biết ngươi tiến vào Hắc Uyên đại ngục, nghĩ biện pháp đối phó với ngươi thì sao?
– Đối phó với ta?
Phương Hành khẽ ngẩn người, lại nở nụ cười lạnh:
– Ta bị nhốt vào Hắc Uyên đại ngục, bọn họ còn dám vào bên trong đối phó với ta sao?
Ô Tang Nhi thở dài một hai:
– Sau khi biểu ca ta bị nhốt vào, Phù Tang sơn chúng ta đã từng muốn tìm người chiếu cố hắn một chút, nhưng rất nhiều hung thần bên trong Hắc Uyên đại ngục đều có quan hệ với mấy đại thế lực bên ngoài, nói trắng ra là bọn họ được mấy đại thế lực nuôi dưỡng trong đó, giúp bọn hắn xử lý một số chuyện không thể công khai ra ngoài ánh sáng…
– Là thế sao…
Phương Hành cũng không quá xa lạ đối với những chuyện xấu xa này, bất động thanh sắc nhẹ gật đầu, cười hắc hắc, như vậy ngược lại có chút dễ dàng:
– Vậy thì cứ để bọn họ tới, dù sao lúc ta tiến vào Hắc Uyên đại ngục cũng không giấu được thân phận, dứt khoát để người Cô Nhận sơn truyền chuyện này đi cho càng nhiều người biết càng tốt, tiểu gia ta liền vào trong Hắc Uyên đại ngục đợi bọn họ tới đối phó với ta!
Ô Tang Nhi nghe xong liền bị dọa sợ, hoàn toàn không hiểu:
– Không muốn giấu chuyện này đi mà còn muốn làm lớn?
Phương Hành cười ha hả nói:
– Ngươi thì biết cái gì, chuyện này càng lớn càng loạn, càng loạn mới càng bắt được cá!
Sau khi thương lượng xong, ngày thứ hai liền có lời đồn truyền ra ngoài, Yêu đình nhất thời bị kinh động.
Lúc này chưa tới mấy ngày Phương Hành liền lắc mình biến hóa, trở thành người nổi tiếp khắp Yêu đình.
Lúc đầu ở Mạc Nhật hắn cướp pháp thuyền của sứ giả Thần Châu không có nhiều người biết, dù sao mấy vị tiểu tổ Trục Yêu Minh cùng sứ giả Thần Châu đều muốn giữ mặt mũi, chuyện này cũng không tuyên bố ra ngoài, chỉ có một vài người có quan hệ mật thiết với Yêu đình mới biết.
Nhưng chuyện Phương Hành trộm dị bảo Tiên Tinh của Hồ Tiên Cơ, trốn ra khỏi Thiên Phong Uyên lại bị rất nhiều người bàn tán.
Sau đó hắn lại xuất thủ giáo huấn Kim Sí Tiểu Bằng Vương Cô Nhận sơn, nhưng không bị trưởng lão Nguyên Anh Cô Nhận sơn đánh chết, ngược lại còn được xem như khách quý tiếp đón về núi khiến nhiều người kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ là chuyện càng khiếp sợ hơn còn ở phía sau, Cô Nhận sơn sau đó truyền ra lời đồn, nói, chính là vì trong tay hắn nắm giữ một vị đại nhân vật mấy trăm năm trước của Cô Nhận sơn… chính là Đại Bằng Tà Vương, giả mạo nói thành truyền nhân của ông ấy nhưng chưa tới mấy ngày liền bị vạch trần thân phận, tín vật rõ ràng là đồ giả, người này chỉ là giả mạo, lập tức khiến Cô Nhận sơn nổi trận lôi đình, dưới cơn nóng giận đã đưa hắn tới Hắc Uyên đại ngục…
Lúc lên lúc xuống, thân phận biến hóa nhanh chóng khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối!
Trong mấy ngày ngắn ngủi, chuyện của tu sĩ Nhân tộc Phương Hành đã bị tu sĩ một vùng Yêu đình xem như chuyện lạ!
Có thể đoạt, lại có thể trộm, lại có thể lừa gạt… đây quả thật là thần nhân!
Chỉ là sau khi đám Yêu tu đàm luận cũng mang theo tiếc hận, bị nhốt vào Hắc Uyên đại ngục, thần nhân này sống không được lâu nữa!
Cô Nhận sơn tuy nổi cơn thịnh nộ, nhưng ngại chuyện hắn xác thực có chút quan hệ với Đại Bằng Tà Vương nên không trực tiếp tru sát hắn mà đưa vào trong Hắc Uyên đại ngục, nhưng cũng giống như đã đưa hắn vào chỗ chết.
Dù sao trước khi hắn bị giam vào Hắc Uyên đại ngục liền có mấy vị Yêu tộc truyền tin ra, nhất định sẽ nghĩ biện pháp khiến tên này chết trong hắc ngục…
Đối với những chuyện này, Phương Hành ngược lại không quan tâm, hắn chỉ bình thản chuẩn bị bị áp giải vào Hắc Uyên đại ngục.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Thập Phương Võ Thánh [Dịch] Thập Phương Võ Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thap-Phuong-Vo-Thanh-Audio-Truyen.jpg)

