[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 95 : Đại Yêu Hiện (c471-c475)
❮ sautiếp ❯Chương 471: Đại Yêu Hiện
Chỉ một buổi sáng, Lăng Hàn liền câu được hơn một trăm con Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, lại thêm thu hoạch của Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên, tổng số đạt đến 150 con, cái này còn nhiều hơn tất cả mọi người ở đây cộng lại.
Cái gọi là muốn việc suôn sẻ, trước phải có lợi khí, chính là đạo lý này.
Đến buổi trưa, Lăng Hàn đốt lửa, bắt đầu nấu những bảo ngư kia.
Nướng ăn bốn con, nấu canh bốn con, Lăng Hàn còn thêm rất nhiều linh dược, đang nấu hừng hực, mùi thơm mê người truyền ra ngoài, khiến người ta nghe liền chảy nước miếng.
Hơn nữa, cái này không chỉ là vấn đề thơm, trong nồi còn có một đạo quang hoa ngút trời mà lên, cảnh tượng kinh người.
Đó là vật đại bổ xúc động thiên địa linh khí, hình thành cảnh tượng đặc hữu.
Mọi người trông mà thèm, vội vã lấy của mình ra nấu ăn, nhưng bọn họ không có linh dược, canh cá chỉ dùng nước trong, tuyệt đối không thể so với nồi của Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhìn về phía Nhạc Khai Vũ, đột nhiên mở miệng nói:
– Nhạc huynh, lại đây cùng nhau ăn cơm được không?
Nhạc Khai Vũ ngẩn ra, làm sao cũng không nghĩ tới Lăng Hàn lại mở miệng mời mình.
Hắn sửng sốt một chút, sau đó còn dùng tay chỉ vào mình nói:
– Ta?
– Thế nào, Nhạc huynh không nể mặt mũi sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Nghe nói ngươi và Quảng lão huynh từng có một đoạn giao tình.
Nhạc Khai Vũ tự nhiên nhận ra Quảng Nguyên, lúc trước ba người bọn họ đồng thời tiến vào phân bộ của Thiên Thi Tông ở Hải Lưu Thành.
Chẳng qua một người khác là “Hàn Lâm”, không phải Lăng Hàn, vì lẽ đó Nhạc Khai Vũ không dám lên nhận, dù sao Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp a.
– Ha ha ha, Lăng đại sư mời, ta sao dám không nể mặt mũi chứ?
Hắn đi nhanh tới, ngồi trên mặt đất.
Bốn người, một người ngồi một góc.
Lăng Hàn lấy ra bát đĩa, vừa vặn một người một con cá nướng, một bát canh cá, nhưng trong canh cá đã không nhìn thấy cá hay linh dược, đều bị nấu nát, toàn bộ tinh hoa tiến vào trong nước, trắng như tuyết vậy.
Vẻ mặt của Nhạc Khai Vũ có chút quái lạ, bốn con cá nướng, lẽ nào Lăng Hàn đã sớm có ý mời hắn?
– Đến, đừng khách khí!
Lăng Hàn nắm lên một con cá nướng bắt đầu ăn.
Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên đương nhiên sẽ không khách khí, chỉ cần đồng thời ăn cơm qua với Hổ Nữu, vậy tự nhiên sẽ nuôi thành thói quen cướp thực, bằng không tuyệt đối sẽ không có gì ăn, đây chính là giáo huấn đẫm máu.
Nhạc Khai Vũ làm người hào phóng, lập tức quăng đi khách khí, từng ngụm từng ngụm ăn nhanh.
– Diệu! Diệu! Diệu!
Hắn lập tức tán thán.
– Cá lớn chính là không giống, không chỉ chất thịt càng thêm màu mỡ, tinh hoa bảo dược trong đó cũng càng phong phú, phỏng chừng ta ăn mười mấy con liền có thể tăng lên một cảnh giới nhỏ!
Quảng Nguyên cũng gật đầu, cái này cho hắn quá nhiều lợi ích.
Lý Tư Thiền thì căn bản nói không được, trên thân thể mềm mại có thần hà không ngừng tuôn ra, đó là bảo dược trong huyết nhục đã phát huy tác dụng, đang điên cuồng tăng tu vi của nàng lên, mắt thấy lại sắp đột phá rồi.
Chủ yếu là cảnh giới của nàng quá thấp, ngay cả Thần Thai Cảnh cũng chỉ cần mười mấy con liền có thể thăng cấp, vậy đối với Dũng Tuyền Cảnh mà nói, một con liền có thể tăng một cảnh giới nhỏ.
Lăng Hàn hết sức hài lòng, hắn muốn lưu chút cá cho Lăng Đông Hành, chỉ cần linh căn của Lăng Đông Hành khôi phục, có thể suy ra tu vi sẽ nghênh đón bạo phát kinh người, trong vòng ba năm đạt đến Thần Thai tầng chín tuyệt không phải giấc mơ.
Lý Tư Thiền căn bản không ăn được con thứ hai, lập tức ngồi xuống điều tức, chuẩn bị xung kích Dũng Tuyền tầng bốn.
Nhạc Khai Vũ cảm thấy kỳ quái, nơi này chỉ có thiên tài trẻ tuổi mới có thể vào, trẻ tuổi là đối lập cảnh giới với tuổi tác, như Linh Anh Cảnh một trăm tuổi thì tuyệt đối thuộc về hàng ngũ trẻ tuổi.
Nhưng Lý Tư Thiền chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, tuổi tác gần hai mươi, “thiên tài” như vậy bất luận chỗ nào cũng có thể nắm một đám lớn, tại sao cũng có tư cách tiến vào bí cảnh?
Chỉ là uống canh cá, ăn cá nướng xong, rất nhanh hắn đã quên chuyện này, sau khi ăn xong liền ngồi xếp bằng điều tức, mau chóng luyện hóa chỗ tốt trong cơ thể, để thân thể hấp thu.
Quảng Nguyên cũng như thế, hắn vừa đột phá, đang cần loại bảo dược này tẩm bổ.
Chỉ có Lăng Hàn thì phiền muộn, hắn xây dựng Thần Thai thực sự quá lớn, như Quảng Nguyên, Nhạc Khai Vũ chỉ cần mười mấy con bảo ngư liền có thể thăng một tầng, nhưng hắn đoán chừng phải mấy trăm con mới đủ.
Hơn nữa, này chỉ là Thần Thai tầng hai, đợi đến Thần Thai tầng năm, tầng tám, số lượng này không biết sẽ tăng lên đến bao nhiêu.
Vậy thì câu nhiều một ít.
Lăng Hàn tiếp tục nấu Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, hắn chuẩn bị biến mình thành một kẻ tham ăn, vừa thả câu vừa ăn cá.
Cá nơi này tuyệt đối là ngu xuẩn, đại khái chừng trăm năm không có bị người câu qua a, bởi vậy biến mất mấy trăm đồng bạn vẫn nhào tới nối nghiệp, khẳng định một câu châm ngôn: Người chết vì tiền, chim chết vì ăn.
Đến buổi tối, Lăng Hàn đã câu đến hơn 300 con Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, đều bị hắn giết, bỏ vào Hắc Tháp bảo tồn, bảo đảm có thể khóa lại thành phần tinh hoa trong đó.
Một đêm đi qua, ngày thứ hai Lăng Hàn tiếp tục thả câu, nhưng kết thúc một ngày, hắn thu hoạch kém hôm qua rất nhiều, chỉ gần hai trăm con, cũng không biết là đám cá kia trở nên thông minh, hay số lượng giảm bớt.
Lại một ngày đi qua, ngày thứ ba Lăng Hàn thu hoạch hạ thấp tiếp, chỉ có hơn 100 con.
Tất cả mọi người lắc đầu, tuy cái hồ này không nhỏ, nhưng có thể nuôi sống Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư cũng có hạn, gần như chỉ có bấy nhiêu ấy.
Ầm ầm ầm… giữa hồ đột nhiên dựng lên một vòng xoáy.
Nguyên vốn đã có không ít người dự định rời đi, nhưng thấy cảnh này đều không khỏi kinh ngạc, là có bảo vật gì muốn xuất thế sao?
Đây cũng không phải không thể, địa phương có thể sinh trưởng Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, há có thể là nơi bình thường?
Vòng xoáy xoay chuyển càng lúc càng lớn, oanh… một màn kinh người xuất hiện, chỉ thấy một sinh linh quái lạ từ trong vòng xoáy xông ra.
Nó có đầu Hổ, nhưng thân cá sấu, hơn nữa có sáu cái chân, phần lưng mọc ra một đôi cánh ưng, toàn bộ thân thể dài khoảng ba trượng.
Hiện tại, con quái vật này chấn động cánh ưng bay về phía bờ, cánh chim mở rộng, tỏa ra uy thế đáng sợ.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, đây là một yêu thú Sinh Hoa Cảnh!
Xong đời, nơi này không có võ giả Sinh Hoa Cảnh, làm sao chống lại quái vật kia?
Nhưng Lăng Hàn lộ ra vẻ vui mừng, con Đại Yêu này tản mát ra khí tức vượt xa yêu thú Sinh Hoa Cảnh phổ thông, không kém Kim Huyết Ma Viên ở trong Ám Ma Sâm Lâm chút nào.
Cấp bậc Vương giả!
Không hổ là bí cảnh, hắn mới đi vào mấy ngày liền gặp hai con yêu thú Vương cấp! Phải biết yêu thú Vương cấp tương đương với bảo dược cùng cấp, hơn nữa là loại phẩm chất cao nhất kia, hiện tại liên tiếp xuất hiện, há không khiến người ta kinh hỉ?
Còn nữa, Thạch linh cũng có thể xem như cấp bậc vương giả, thậm chí còn cường đại hơn yêu thú Vương cấp bình thường, bởi vì đây là Ngũ hành sinh linh, thiên sinh địa dưỡng.
– Trốn a!
Không biết là ai hô trước tiên, tất cả mọi người chạy tứ tán, Linh Hải Cảnh, Thần Thai Cảnh gặp phải Sinh Hoa Cảnh, ngoại trừ trốn còn có thể làm gì?
Con yêu thú kia khẽ rung hai cánh, nhất thời, hàn phong lẫm liệt, hình thành từng thanh dao băng, gọt về phía mọi người.
Đây chính là cường giả Sinh Hoa Cảnh ra tay, hơn nữa còn là Đại Yêu Vương cấp, uy năng tự nhiên khủng bố, xoạt xoạt xoạt… dao băng tập kích đến, căn bản không cần bắn trúng người, chỉ cần lướt qua bên cạnh liền bị đông thành băng, mà bị quét trúng, vậy thì càng thảm hơn, trước tiên đóng băng, lại bị oanh thành cặn bã, chết không toàn thây.
Thật mạnh!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 472: Thạch Linh Kiến Công
Lăng Hàn lập tức kích phát Dị Hỏa, hình thành một khu vực hỏa diễm ở quanh người, bảo hộ Lý Tư Thiền, Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ ở phía sau.
Phốc phốc phốc… dao băng kéo tới, nhưng bị ngọn lửa hòa tan, hóa thành hơi nước phóng lên trời, nhưng trong dao băng ẩn chứa ý chí võ đạo mạnh mẽ lại không có vì vậy mà hoàn toàn biến mất, tiếp tục đánh tới bốn người.
Ngoại trừ Lăng Hàn, ba người khác đều rên lên một tiếng, cảm thấy đầu đau như búa bổ, cực kỳ khó chịu.
Bị ý chí võ đạo của Sinh Hoa Cảnh xung kích, bọn họ tự nhiên không chịu nổi.
Lăng Hàn thì không có chuyện gì, hắn nắm giữ một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, làm sao cũng phải là ý chí võ đạo của Thiên Nhân Cảnh mới sẽ tạo thành uy hiếp.
Dưới đòn đánh này, chừng trăm người giữa trường đã chết gần nửa, người sống chỉ còn năm mươi, sáu mươi người!
– Thảm, thảm, lần này xong đời!
Nhạc Khai Vũ nhe răng nói.
Nhưng Lăng Hàn lại nở nụ cười nói:
– Nhạc huynh, lão thái gia nhà ngươi để ngươi đi ra, lẽ nào không cho ngươi mấy tờ linh phù hay pháp chỉ gì sao? Chỉ là yêu thú Sinh Hoa Cảnh mà thôi, còn chưa đủ làm gì ngươi a?
Ngay cả ngoại nhân như Phong Viêm cũng có thể được pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, huống chi là cháu trai ruột như Nhạc Khai Vũ?
Trước đó con Đại Yêu kia vừa lên liền lấy khí thế áp bức, làm người ta kinh ngạc sợ hãi, lại bỗng nhiên bạo phát đại chiêu, đánh giết đại bộ phận người, căn bản không cho mọi người có cơ hội sử dụng lá bài tẩy.
Nhạc Khai Vũ cười hì hì nói:
– Có Lăng đại sư ở bên người, chút gia sản của ta không đáng nhắc tới, thật không tiện bêu xấu!
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Có muốn nếm thử mỹ vị của Đại Yêu vương giả Sinh Hoa Cảnh không?
Nhạc Khai Vũ kinh ngạc, lộ ra vẻ hoảng sợ:
– Lăng đại sư, ngươi muốn đánh giết con yêu thú này? Chờ chút, nó là Đại Yêu Vương cấp?
Trên người hắn quả thật có pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, cái này dùng để trấn áp Thần Thai Cảnh tự nhiên dễ như trở bàn tay, nhưng đối phó người nắm giữ phong thái vương giả thì hiệu quả giảm nhiều, đối đầu Sinh Hoa Cảnh hầu như không có tác dụng.
Mà con yêu thú trước mặt này không chỉ tới Sinh Hoa Cảnh, còn là cấp bậc vương giả, hầu như có thể coi là nửa bước Linh Anh, uy thế của pháp chỉ Linh Anh Cảnh khẳng định một chút tác dụng cũng không có, nhất định phải tiêu hao hết, mới có khả năng để hắn thoát thân.
Cũng chỉ thoát thân mà thôi.
Lăng Hàn lại còn muốn đánh giết con Đại Yêu kia, chuyện này quả thật là đang nói đùa!
– Ta cũng không có đùa giỡn.
Lăng Hàn cười nói.
Nhạc Khai Vũ không tin nói:
– Coi như ngươi cũng có pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, nhưng uy năng của pháp chỉ có hạn, có thể đối kháng Sinh Hoa Cảnh phổ thông, nhưng muốn đối phó cấp bậc vương giả, vậy tuyệt đối không được.
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Chúng ta vẫn là mau tránh đi.
Lăng Hàn cười nói:
– Chút nữa ngươi phối hợp với ta, thời điểm bảo ngươi dùng pháp chỉ thì lập tức sử dụng.
– Này này này, ngươi không nên tự biên tự diễn như vậy a!
Nhạc Khai Vũ vội vàng kêu lên, nhưng Lăng Hàn căn bản không nghe hắn, để hắn vô cùng phiền muộn, càng có một loại cảm giác quen thuộc, cái này thật giống như trải qua ở đâu ấy nhỉ.
Đương nhiên không phải Lăng Hàn muốn tự mình đối phó con Đại Yêu kia, tuy hắn yêu nghiệt, nhưng lại yêu nghiệt cũng không thể vượt qua giới hạn phàm tục.
Hắn gọi thạch nhân ra nói:
– Tiểu Thạch, lên cho ta!
– Con rối!
Nhạc Khai Vũ bật thốt lên.
Ngũ hành sinh linh quá hiếm thấy, hơn nữa sinh linh là không thể thu vào trong không gian giới chỉ, đây là “thường thức”, hơn nữa thạch nhân khác sinh linh bình thường quá nhiều.
Bởi vậy Nhạc Khai Vũ theo bản năng cho rằng đây là một con rối, do Trận pháp sư chế tác.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, con rối chính là Thi Binh, tương tự không sợ tử vong, không biết đau đớn.
Lăng Hàn cũng không giải thích, biểu ca này miệng quá lớn, uống một tí rượu thì cái gì cũng nôn sạch sẽ, bởi vậy có bí mật gì nhất định phải bảo mật với hắn.
Thạch nhân lập tức bay lên trời, giết tới con Đại Yêu kia.
Sinh Hoa đối Sinh Hoa, vương giả đối vương giả!
Oành!
Thạch nhân và yêu thú kích đấu, hàn khí tràn ngập, biến khu vực chung quanh thành Băng Thiên Tuyết Địa, những người sống sót vội vã lấy ra lá bài tẩy, có Linh khí, có là linh phù, thậm chí pháp chỉ của Linh Anh Cảnh cũng có.
Người có thể tiến vào nơi này, đều gánh chịu hi vọng của một tông môn, nếu như có thể được công pháp thượng cổ gì đó, nói không chắc liền quật khởi mạnh mẽ, có thể sánh ngang ba vực khác, thậm chí hò hét với hào môn ở Trung Châu.
Bởi vậy, mỗi người hoặc nhiều hoặc ít đều có chút bảo vật phòng thân, bất quá địa vị không giống, phẩm chất bảo vật sẽ không giống.
– Con rối thật lợi hại!
Nhạc Khai Vũ lẩm bẩm nói, lại có thể đấu với yêu thú Sinh Hoa Cảnh cấp bậc vương giả, đúng là rất mạnh.
Thạch nhân vừa mới tiến vào Sinh Hoa, nhưng con yêu thú kia đã sớm bước vào cảnh giới này, còn đạt đến tầng bảy, trên lý thuyết, Thạch linh tuyệt đối không thể là đối thủ của Đại Yêu, vương giả đối vương giả, tự nhiên xem ai cảnh giới cao hơn.
Nhưng thạch nhân không phải vương giả phổ thông, mà là Ngũ hành sinh linh!
Nó không chỉ da dày thịt béo, hơn nữa năng lực hồi phục kinh người, dù cho bị nổ đến liểng xiểng, thân thể cũng có thể phục hồi rất nhanh, cái này Lăng Hàn đã lĩnh giáo qua.
Lúc trước hắn chiếm hết thượng phong, nhưng thủy chung không cách nào diệt thạch nhân, có thể thấy được sức khôi phục của Thạch linh đáng sợ dường nào.
Hiện tại cũng như thế, Đại Yêu xác thực chiếm hết thượng phong, đóng băng, rung cánh, há miệng cắn, đều dễ dàng đập nát Thạch linh, nhưng vừa bị vỡ, thạch nhân liền khôi phục như lúc ban đầu, một bộ không sao cả.
Có điều, năng lực hồi phục của Thạch linh không phải không có chừng mực, sẽ trở nên càng ngày càng chậm, mà sức chiến đấu của Đại Yêu tự nhiên cũng có thời điểm cuối cùng, chỉ xem ai có thể kiên trì lâu hơn.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không chờ đến lúc Thạch linh sơn cùng thủy tận mới ra tay, vội nhìn Nhạc Khai Vũ nói:
– Tế ra pháp chỉ!
Nhạc Khai Vũ gật đầu, nguyên bản hắn không ôm hi vọng, nhưng con rối kia quá uy mãnh, có thể đối cứng với Vương cấp Sinh Hoa Cảnh! Không hổ là con rối a, chỉ cần hạt nhân không thương, trận văn không xấu, liền có thể bất tử.
Hắn lấy ra một tờ pháp chỉ, mở ra, nhất thời, kim quang phân tán, lưu chuyển ra uy thế vô tận.
Pháp chỉ của Linh Anh Cảnh há có thể bình thường?
Nhưng chỉ là uy thế thì căn bản vô dụng, Đại Yêu Sinh Hoa Cảnh hoàn toàn không sợ, bởi vậy Nhạc Khai Vũ khóa mục tiêu lại, ném pháp chỉ ra ngoài:
– Trấn!
Oanh, pháp chỉ cháy hừng hực, một nắm đấm màu vàng từ trong pháp chỉ phun trào ra, to bằng cái thớt, oanh kích tới con Đại Yêu kia.
Đây chính là công kích cấp bậc Linh Anh Cảnh, Đại Yêu không dám tranh phong, vội muốn né tránh, nhưng thạch nhân liền nhào tới, ôm nó thật chặt.
Đại Yêu kinh nộ, vốn công kích của Linh Anh Cảnh tuy cường đại, nhưng chỉ cần nó đập cánh liền có thể bỏ qua, bất quá bây giờ lại bị thạch nhân ôm lấy, sức mạnh trầm trọng để nó không thể nhúc nhích!
Chính diện đối cứng với công kích của Linh Anh Cảnh, ngay cả nó cũng vác không được, không chết cũng trọng thương a.
Dưới cái nhìn của nó, thạch nhân ngu không thể nói, bất kỳ sinh linh nào cũng đặt sinh tồn ở thứ nhất, không màng sống chết quả thực không nên tồn tại ở trên thế giới này! Nó căn bản không nghĩ tới Thạch linh sẽ như thế, hiện tại chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm đấm màu vàng đánh tới.
Oành!
Một tiếng vang thật lớn, chỉ thấy đầy trời đều là đá vụn, mà con Đại Yêu kia cũng bị nổ trọng thương, rơi xuống đất.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 473: Dám Cướp Đồ?
Thương mà không chết, không hổ là Sinh Hoa Cảnh Vương cấp, ngạnh kháng một đòn của Linh Anh Cảnh mà chỉ bị trọng thương, cái này quá kinh người.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, vung kiếm mà ra, giết tới Đại Yêu.
Chỉ cần cho nó thời gian, nói không chắc Đại Yêu sẽ khôi phục mấy phần, mà nếu để nó trốn vào trong hồ, vậy càng không có cách nào tìm được.
Cái này gọi là nhân lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn!
Vèo, nắm đấm màu vàng nổ ra, cũng tuyên cáo dập tắt, dù sao đây chỉ là pháp chỉ của Linh Anh Cảnh mà thôi.
Lăng Hàn phi thân ra giết tới.
Đại Yêu lộ ra vẻ phẫn nộ, nó là vương giả, một võ giả Thần Thai Cảnh lại dám chủ động tấn công nó, đây cũng quá không để nó ở trong mắt rồi.
Nếu nó còn ở thời điểm toàn thịnh, đánh ra một dao băng liền có thể giết Lăng Hàn, nhưng hiện tại nó rất suy yếu, ngay cả cánh cũng không cách nào nhúc nhích, thì làm sao đánh ra dao băng?
Nó tự nhiên không cam lòng bó tay chờ chết, mở trừng hai mắt, phát ra một tia ý chí võ đạo, xung kích về phía Lăng Hàn.
Chỉ cần bị ý chí võ đạo này va chạm, bảo đảm tiểu tử kia sẽ biến thành ngớ ngẩn!
Đại Yêu vô cùng tự tin, nó là vương giả trong Sinh Hoa Cảnh, ý chí võ đạo rất đáng sợ.
Nhưng nó lập tức lộ ra vẻ mặt cực kỳ khiếp sợ, bởi vì thế tiến công của Lăng Hàn không đình chỉ, trường kiếm dương động, thậm chí bắn ra mười đạo kiếm khí, đánh tới cổ của nó.
Sao có thể có chuyện đó!
Nếu nó biết nói tiếng người, khẳng định sẽ kinh ngạc thốt lên, nhưng giờ khắc này nó suy yếu đến há mồm cũng không thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn mười đạo kiếm khí điên cuồng chém tới.
Phốc phốc phốc phốc…
Những kiếm khí kia đều là Linh khí cấp mười kích thích ra, lực phá hoại hết sức kinh người, dù Đại Yêu là vương giả trong Sinh Hoa Cảnh cũng không cách nào phòng ngự, mười đạo kiếm khí tàn phá, cổ của nó xuất hiện một vết thương sâu sắc.
Nhưng đây không phải trí mạng nhất.
Ma Sinh Kiếm chém tới, đây mới là công kích đáng sợ nhất, Linh khí cấp mười sắc bén cỡ nào? Ngay cả kiếm khí cũng có thể chém cơ thể của nó ra, huống chi là Ma Sinh Kiếm trực tiếp công kích.
Đại Yêu lộ ra vẻ sợ hãi, nó không muốn chết, càng không muốn chết ở trong tay một Thần Thai Cảnh.
Phốc!
Một chiêu kiếm gọt qua, một cái đầu hổ phóng lên trời, Lăng Hàn ra tay rất nhanh, một phát bắt được thân thể của Đại Yêu, trực tiếp thu vào trong Hắc Tháp, miễn cho lãng phí.
Bất quá tuy hắn ra tay nhanh, nhưng vẫn có rất nhiều máu huyết tung tóe ra ngoài.
Vèo, một bóng người xuyên ra, nắm lấy đầu hổ bay lên kia, sau đó quay người bỏ chạy.
Thật can đảm!
Lăng Hàn lập tức triển khai thân hình, đuổi tới người kia, lại dám trộm đồ của hắn? Sau lưng hắn, từng khối đá vụn chậm rãi hội tụ, Thạch linh đang gây dựng lại.
Tốc độ của người cướp đồ cực nhanh, bằng không hắn cũng không dám làm chuyện như vậy, hiển nhiên là có tự tin tuyệt đối với thân pháp của mình, lúc này mới dám ra tay.
Chỉ là, hắn đánh giá cao mình, cũng đánh giá thấp Lăng Hàn.
Lăng Hàn sử dụng thân pháp cũng đổi thành Địa Cấp, tên là Bách Biến Thiên Huyễn, không chỉ ở lúc chiến đấu có thể biến ảo ra rất nhiều tàn ảnh mê hoặc đối thủ, dùng để truy kích hoặc thoát thân cũng là thượng phẩm, nhanh đến mức kinh người.
So thân pháp với Lăng Hàn? Ngoại trừ loại quái vật như Hổ Nữu, cùng cấp ai có thể so?
Chỉ mấy cái lên xuống, Lăng Hàn liền đuổi theo người kia.
– Hừ, trả ngươi!
Người kia cũng rất thẳng thắn, thấy đi không thoát, tay phải liền rung lên, ném đầu hổ ra ngoài, hiển nhiên là muốn thừa dịp lúc Lăng Hàn đi lấy, lại nhân cơ hội đào tẩu.
Tay trái của Lăng Hàn vung lên, Hấp Huyết Nguyên Kim bay ra, cuốn lấy đầu hổ kéo về, thu vào Hắc Tháp, thân hình không thay đổi, tiếp tục đuổi theo người kia, ánh mắt như kiếm, điềm nhiên nói:
– Có chuyện tiện nghi như vậy sao?
Hắn vung kiếm chém tới.
– Lăng đại sư, đoạt bảo là chuyện rất bình thường, hà tất để ở trong lòng?
Người kia cũng không yếu, múa đao chống đỡ, có bảy đạo đao khí dương động.
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Nếu như ngươi tham dự giết đại yêu, vậy quả thật có tư cách phân phối chiến lợi phẩm.
Nhưng rõ ràng chỉ là tiểu nhân đi trộm cướp, còn dám nói khoác không biết ngượng, thật khiến người ta chê cười!
Leng keng leng keng… đao kiếm va chạm, đốm lửa tung tóe, ý chí võ đạo bắn ra thần quang chói mắt.
Sức chiến đấu của Lăng Hàn ra sao? Chỉ mấy chiêu, người kia liền biến sắc, hoàn toàn không địch lại.
Hắn vội vàng kêu lên:
– Ta chính là đệ tử của Hàn Thủy Tông Phong Cảnh Thắng, coi như ngươi là Đan sư Thiên Cấp, cũng không thể xằng bậy!
– Ngu ngốc!
Lăng Hàn mắng một câu, kiếm thế không dứt.
Hắn là Đan sư Thiên Cấp, còn sợ trở mặt với ai sao? Cũng chỉ có loại thế lực như Thiên Thi Tông, mới sẽ không sợ một Đan sư Thiên Cấp, bằng không chỉ cần tông môn “trộn lẫn” bình thường, lại có ai dám không cho Đan sư Thiên Cấp mặt mũi?
– Ta liều mạng với ngươi!
Phong Cảnh Thắng hét lớn, từ trong giới chỉ lấy ra một tờ linh phù, giơ lên nói.
– Đây là Liệt Diễm Phần Thiên phù, chính là một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh của bản tông chế tác, có thể đánh ra sức chiến đấu tương đương với một phần mười của hắn, ngươi không nên buộc ta!
Lúc này Lăng Hàn không thèm mắng nữa, trường kiếm chém liên tục.
– Chết!
Phong Cảnh Thắng ném linh phù ra, oanh, nhất thời, một đạo liệt diễm từ trong linh phù dương động, hóa thành một biển lửa thiêu về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn hơi cảm ứng một hồi, liền phát động Lôi Đình Chiến Giáp, nhất thời, một hàng rào tia chớp hình thành, bảo hộ hắn ở bên trong, sau đó vọt thẳng ra biển lửa, lại chém một kiếm.
– Cái gì!
Phong Cảnh Thắng lộ ra vẻ không thể tin tưởng, kia cũng là một đòn của Sinh Hoa Cảnh a, lại bị Lăng Hàn ngăn cản, đây cũng quá không chân thực đi! Chỉ là hắn còn chưa có động tác, Ma Sinh Kiếm đã gọt đến, cả người hắn bị chém thành hai đoạn.
Lăng Hàn thu kiếm, lấy lực lượng của hắn lúc này, toàn lực thôi động Lôi Đình Chiến Giáp, chặn một đòn của Sinh Hoa Cảnh cấp thấp vẫn thừa sức.
Tất cả mọi người dùng ánh mắt kiêng kỵ nhìn hắn, vẻ mặt hết sức phức tạp.
Chỉ là thân phận Đan Sư Thiên Cấp liền không có người dám ở bề ngoài đối phó hắn, mà sức chiến đấu bản thân càng nghịch thiên.
Cùng Lăng Hàn sinh ở một thời đại, quả thực là bất hạnh.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không lưu ý người khác nhìn hắn thế nào, hắn nhìn Nhạc Khai Vũ cười nói:
– Buổi tối lại có thịt yêu thú Vương cấp ăn.
Nhạc Khai Vũ ngẩn người, Lăng Hàn mới vừa nói “lại”, lẽ nào trước đó hắn đã ăn qua vật đại bổ như vậy? Hắn không dám tin tưởng, chỉ cho rằng Lăng Hàn nói sai, lúc này cười to nói:
– Lãng phí một tời pháp chỉ Linh Anh Cảnh mới giết được, nhất định phải ăn bù!
Lăng Hàn vỗ vai của hắn nói:
– Trên người ngươi tuyệt không chỉ có một tờ pháp chỉ Linh Anh Cảnh, không nên giả nghèo.
Nhạc Khai Vũ cười khà khà, hiển nhiên là bị Lăng Hàn nói trúng, nhưng vẫn phản bác:
– Ngươi cho rằng pháp chỉ Linh Anh Cảnh rất tiện nghi sao? Giấy, mực, còn có bút, đều là tài liệu vô cùng quý giá! Hơn nữa, dù thái gia gia vẽ một tờ pháp chỉ cũng phải khôi phục mấy tháng!
Lăng Hàn mặc kệ hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm hồ nước nói:
– Hàn ý đang biến mất, lẽ nào nơi tuyệt lạnh này là bởi vì con Đại Yêu kia mới hình thành?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 474: Kiến Trúc Dưới Đáy Hồ
Con Đại Yêu kia vừa chết, hồ nước tản mát ra hàn ý liền biến mất, suy nghĩ tới con Đại Yêu này có thể đánh ra dao băng, hẳn là yêu thú hệ Thủy, chính là sự tồn tại của nó ảnh hưởng hoàn cảnh, biến hồ nước trở nên rét lạnh, cũng bởi vậy mới có Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư tồn tại.
– Không được, Đại Yêu này vừa chết, hồ nước ấm lên, e là những Băng Tâm Ngư kia đều sẽ chết!
Lăng Hàn có chút tiếc hận nói.
Tuy Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư trong hồ này cũng không còn nhiều.
– Vậy không thể lãng phí a!
Nhạc Khai Vũ vội vàng nói.
– Đi, chúng ta xuống nước mò cá!
Lăng Hàn gật đầu, nói với Lý Tư Thiền:
– Ngươi ở lại trên bờ.
Hiện tại tuy băng hàn bắt đầu giảm, nhưng vẫn không phải Dũng Tuyền Cảnh có thể chịu đựng, khả năng phải qua một hai ngày nữa, nhiệt độ trong hồ nước mới sẽ khôi phục lại trạng thái bình thường.
Lý Tư Thiền gật đầu, ở võ đạo cho tới bây giờ nàng đều không cậy mạnh.
Ba người Lăng Hàn xuống hồ, mà những người khác cũng có người cảm giác được nhiệt độ của hồ nước biến hóa, dồn dập nhảy xuống, từng cái mở nguyên lực ra hình thành tấm chắn, bơi lội ở trong đó.
Thần Thai Cảnh một hơi có thể kìm nén trên một giờ, lại thêm trong tấm chắn có không ít không khí, vậy chống đỡ một ngày là tuyệt đối không thành vấn đề.
Bởi vậy, mỗi người đều có thể thoả thích thăm dò, mảy may không cần lo lắng sẽ bị chết ngạt.
Hồ nước vẫn tương đối lạnh lẽo, nhưng Thần Thai Cảnh đã đủ để chịu đựng, mọi người dồn dập tản ra, tìm kiếm Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư.
Ba người Lăng Hàn cũng chia ra, Băng Tâm Ngư không phải là yêu thú lợi hại gì, hoàn toàn không cần ba người bọn họ liên thủ.
Mấy phút sau, Lăng Hàn đã đi tới đáy hồ, chỉ thấy nơi này lại có thật nhiều đình đài lầu các tổn hại, thật giống như trải qua địa chấn, sau đó những kiến trúc này mới trầm xuống đáy hồ.
Trong lòng hắn hơi động, bơi tới.
Băng Tâm Ngư bị hắn câu ba ngày, đã không còn bao nhiêu con, mà hiện tại nhiều người xuống hồ vớt như vậy, mỗi người có thể phân mấy con? Hắn đã đắc thủ sáu bảy trăm con, ngược lại không để ý mấy chục con còn lại.
Đáy hồ có chừng tám, chín đình đài lầu các, bởi vì có vùi vào trong bùn, chỉ lộ ra đỉnh, nên Lăng Hàn cũng không biết còn kiến trúc giấu ở bên dưới hay không.
Thủ chưởng nhẹ nhàng đẩy một cái, một đạo kình lực phun trào, hắn đã xuất hiện ở trước một lầu các cao hai tầng, trực tiếp từ trong cửa sổ lầu hai tiến vào.
Đây là một thư phòng, nhưng sách trên giá đã sớm mục nát, chỉ còn dư lại vài tờ mới may mắn thoát khỏi, bồng bềnh ở trong nước.
Lăng Hàn đưa tay ra nhẹ nhàng nắm, chỉ thấy mặt trên viết “Phổ Châu địa lý chí”.
Hằng Thiên Đại Lục có địa phương gọi Phổ Châu sao?
Lăng Hàn không dám khẳng định, bởi vì niên đại hắn ở, địa danh của Hằng Thiên Đại Lục khác biệt hiện tại rất lớn, ai có thể bảo đảm hai vạn năm, năm vạn năm trước mỗi địa phương của Hằng Thiên Đại Lục tên gọi là gì?
Nói không chắc thì có một chỗ tên Phổ Châu.
Hắn lại nắm một tờ khác, mặt trên viết “Luận trận đạo ba mươi sáu biến”.
Lăng Hàn nhất thời động lòng, trận đạo!
Đáng tiếc a đáng tiếc, cái này chỉ còn dư lại bìa ngoài, bằng không có thể tra tìm, đối với trình độ trận đạo của hắn sẽ có giúp đỡ cực lớn.
Hắn lại nắm tấm phong bì thứ ba, ánh mắt đảo qua, không khỏi biến sắc.
– Tâm đắc luyện chế Thanh Hư Đan, Hồng Diệp Đan, Tử Văn Kim Đan.
Đây là một quyển luyện đan thủ trát, hẳn là giảng giải các chi tiết nhỏ khi luyện chế ba loại đan dược kia, bản thân cái này không có gì, kiếp trước Lăng Hàn cũng sẽ tiện tay ghi lại, một là nhắc nhở mình, thứ hai có thể cho đồ đệ tham khảo.
Để Lăng Hàn khiếp sợ chính là bốn chữ Tử Văn Kim Đan.
Đây là Thần dược!
Kiếp trước hắn tiến vào rất nhiều di tích, trong đó có đan đạo đại năng thượng cổ lưu lại động phủ, từng chiếm được một ít thủ trát, ở trong đó, Lăng Hàn từng thấy bốn chữ Tử Văn Kim Đan.
Tử Văn Kim Đan, ăn vào một viên, chỉ cần không bạo thể chết, phàm nhân liền có thể một bước lên trời, trở thành Thần linh!
Đây là Thần dược thế nào?
Lăng Hàn tin tưởng, coi như đan dược Thần cấp cũng sẽ phân đẳng cấp, Thần đan phổ thông làm sao có khả năng một viên liền để phàm nhân lập tức thành Thần? Nhưng ở Hằng Thiên Đại Lục, căn bản không thể luyện chế ra bất luận loại Thần đan nào, bởi vì không có vật liệu!
Ở đây, ba loại đan dược đặt ngang hàng, phỏng chừng đều là Thần đan.
Mà nói tới tâm đắc, vậy khẳng định là luyện chế qua, nếu không làm sao viết?
Hằng Thiên Đại Lục có thể luyện chế Thần đan, hơn nữa rất khả năng là Thần đan cao cấp?
Tuyệt đối không thể!
Tay của Lăng Hàn hơi run, trong lòng dâng lên một suy đoán, lẽ nào bí cảnh này… Là Thần linh mạnh mẽ luyện hóa khu vực nào của Thần giới, sau đó mang đến hạ giới?
Cái suy đoán này có khả năng chính xác rất lớn, bởi vì Nghiêm Thiên Chiếu muốn một vật trong Thủ Cung.
Nghiêm Thiên Chiếu là ai?
Mặc dù là phàm thân, nhưng đạt được ký ức của một vị Thần linh, nói theo một ý nghĩa nào đó, hắn còn trâu bò hơn Lăng Hàn rất nhiều.
Đồ vật có thể làm hắn vừa ý, sẽ đơn giản sao?
Tất nhiên là Thần vật!
Nếu nói là một bộ phận từ Thần giới tách ra, vậy sẽ rất dễ lý giải, linh khí nơi này nồng nặc đến hóa lỏng cũng có thể giải thích.
Hơn nữa, tại sao trên xương sọ của yêu thú nơi này sẽ có cốt văn, bởi vì đó là yêu thú ở Thần giới, không phải bình thường.
Trái tim của Lăng Hàn không khỏi gia tốc, lẽ nào hắn sắp chiếm được một phần truyền thừa của Thần giới?
Trâu bò! Thoải mái!
Có suy đoán như vậy, Lăng Hàn tìm kiếm càng cẩn thận, nơi này tùy tiện tìm tới một thứ cũng có thể là bảo vật Thần cấp.
Nhưng để hắn thất vọng, đồ vật trong phòng đều phổ thông, sách là trang giấy làm ra, đã nát, gỗ cũng không phải Thần mộc gì, nát, gạch đá cũng như thế, cũng chính cứng rắn hơn một ít mà thôi.
… Nhưng mặc kệ nó, thu sạch!
Lăng Hàn hơi suy nghĩ, lầu các liền bị hắn thu vào Hắc Tháp, dù sao cũng lớn như vậy, cũng không sợ chiếm không gian.
Hắn lại di động về phía một lầu các khác, lại thu, sau đó là một đình đài thứ ba, cũng bị hắn dời vào trong Hắc Tháp.
Cho đến lúc này, có người cũng tiềm tới đây, tựa hồ không cảm thấy hứng thú với Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư nữa, mà nhìn chằm chằm quần thể kiến trúc dưới đáy hồ.
Đó là một nữ tử, tu vi Thần Thai tầng chín, nhưng tuổi trên ba mươi, hẳn là nhân vật trên Thiên Kiêu bảng mấy đời trước đi.
Nàng đã qua thời kì dung nhan xuân sắc, nhưng bảo dưỡng rất tốt, mi mục như họa, môi anh đào đỏ mọng, rực rỡ bức người.
Mà nữ nhân này thắng cô nương hai mươi ở vóc người đầy đặn và phong tình quyến rũ, ngực như quả đào, no đủ mà lại co dãn.
Nhìn thấy Lăng Hàn, cô gái kia chủ động gật đầu, đây là tôn trọng với Đan sư Thiên Cấp.
Nàng đã bơi vào một lầu các, bắt đầu tìm kiếm.
Lăng Hàn mặc kệ, tiếp tục thu lấy kiến trúc ở nơi này.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 475: Thần Miếu
Mấy phút sau, cô gái kia đi ra lầu các, không khỏi lộ ra vẻ nghi hoặc.
Nàng rõ ràng nhớ, phụ cận có vài lầu các đình đài tổn hại, sao hiện tại không thấy? Nàng còn chưa nghĩ xong, chỉ thấy Lăng Hàn đã bơi tới, đưa tay, lầu các phía sau nàng liền biến mất.
Cái này!
Trên mặt nàng tràn ngập quái lạ, hóa ra những đình đài lầu các kia đều bị Lăng Hàn lấy đi.
Ngươi kiếm đồng nát sao? Nàng thấy rất rõ ràng, trong lầu các căn bản không còn vật có giá trị, ngay cả nàng cũng không để vào mắt, huống chi là Đan sư Thiên Cấp.
Nhưng nàng lại sợ hết hồn, một lầu các nói thu liền thu, không gian giới chỉ của ngươi lớn bao nhiêu a.
Lăng Hàn cũng không để ý, coi như mọi người đều biết không gian giới chỉ của hắn rất lớn thì đã làm sao, chẳng lẽ còn dám cướp giật? Vì một cái không gian giới chỉ mà đắc tội một vị Đan sư Thiên Cấp, không quan tâm cái không gian này lớn bao nhiêu cũng không đáng.
Đương nhiên, nếu biết tác dụng chân chính của Hắc Tháp, vậy đừng nói Lăng Hàn chỉ là Đan sư Thiên Cấp, coi như là Thần linh cũng xông lên cướp giật.
Lăng Hàn bắt đầu đào móc kiến trúc dưới lòng đất, vài toà chỉ lộ ra đỉnh chóp.
Một toà hai toà ba toà… hắn thu đến không còn biết trời đâu đất đâu.
Coi như phí công một hồi, vậy cũng không mất bao nhiêu thời gian, nhưng vạn nhất có thu hoạch gì, vậy thì lợi nhuận cực lớn.
Ồ?
Hắn phát hiện một nóc nhà, tiện tay thu vào, lại phát hiện nóc nhà vẫn y nguyên, không có bị hắn thu vào Hắc Tháp.
Hắn lại thử một lần, vẫn không có kết quả, cái này không khỏi để hắn kỳ quái, nhìn kỹ, cái nóc nhà này thật có chút không giống.
Đây là một đỉnh nhọn, toàn bộ nóc nhà liền một thể, không có mái ngói, hơn nữa còn màu vàng.
Vì sao lại không thể thu vào Hắc Tháp?
Hai tay của Lăng Hàn dương động, nhất thời, từng mảng bùn cát bay lên, thật giống như đến một con Giao Long, giảo loạn toàn bộ đáy hồ, trở nên vẩn đục không thể tả, đưa tay khó thấy năm ngón.
Mà Lăng Hàn càng ngày càng kinh ngạc, ở trong đáy hồ, kiến trúc kia hiện ra càng ngày càng nhiều bộ phận, vách tường màu vàng, hoàn toàn khác những kiến trúc trước, hơn nữa đã đào xuống dưới khoảng ba trượng, nhưng vẫn chưa đào hết.
Quái lạ chính là, kiến trúc này lại hình tam giác, càng hướng xuống dưới, thể tích sẽ càng lớn, trước đó chỉ là mũi nhọn của một đỉnh điểm mà thôi.
Càng quái lạ là, đến hiện tại Lăng Hàn còn không nhìn thấy một cánh cửa sổ, thật giống như đào móc ra một khối kim loại hoàn chỉnh, chỉ là lớn đến quá mức mà thôi.
Hắn càng ngày càng hiếu kỳ, mà nữ tử bên kia cũng sản sinh hứng thú, ở một đầu khác bắt đầu đào móc.
Bùn đất trong hồ xốp, huống chi hai người đều là Thần Thai Cảnh, sức mạnh kinh người cỡ nào, rất nhanh đã đào ba trăm thước, kiến trúc màu vàng kia cũng thể hiện ra rất nhiều.
Nhưng vẫn chưa hết, mà trên kiến trúc vẫn như cũ không có cửa gì cả.
Quái lạ.
Càng ngày càng nhiều người bị hấp dẫn tới, trong hồ còn lại không nhiều Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, bởi vậy trải qua một phen tranh cướp, mọi người cũng kết thúc “bắt cá”, ngược lại đưa mắt tập trung tới đây.
Thực sự là ngạc nhiên, đáy hồ lại có một kiến trúc như thế.
Mọi người dồn dập ra tay, đào về đáy hồ.
Ròng rã đào gần nghìn trượng, rốt cục đào đến cuối, hiện ra bộ mặt thật của kiến trúc này.
– Thần miếu!
Lăng Hàn lẩm bẩm nói, hắn ở bên trong cổ tịch xem qua miêu tả như vậy, ở Thần giới có loại kiến trúc ba mặt hình mũi khoan, dùng để tế tự, nhưng cũng có vài công dụng khác.
Tòa thần miếu màu vàng óng, hùng vĩ, đồ sộ, cao ngàn trượng nhưng liền thành một khối, Lăng Hàn không biết Hằng Thiên Đại Lục có kiến trúc như vậy hay không, nhưng nếu nó ở Thần giới, vậy thì là một sự việc khác rồi.
Ba mặt Thần miếu đều có một cánh cửa, cao tới mười trượng, rộng năm trượng, cửa lớn màu vàng óng cùng vách tường hầu như hòa làm một thể, nếu không phải trên cửa còn điêu khắc các loại Đồ Đằng, thì rất khó phát hiện.
Lăng Hàn đứng trước một đại môn, Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ cũng tới, tương tự rất hiếu kỳ.
Trên cửa có rất nhiều động vật, Lăng Hàn căn bản chưa từng thấy!
Sinh linh của Thần giới sao?
Mà ở một bên khác, có người không nhịn được đưa tay đẩy cửa lớn, ầm ầm ầm, nhất thời, ba cánh cửa đồng thời mở ra, hiện ra ba thông đạo đen thẫm, hồ nước chảy ngược, dồn dập tràn vào trong thần miếu.
Thần miếu giống như đã biến thành một cá voi thôn thiên, phát sinh lực hấp mạnh mẽ, có mấy người không đề phòng, lập tức bị hút vào trong miếu, mà đại bộ phận người vội vã thúc đẩy dòng nước, hướng về mặt hồ lao đi.
Sức cắn nuốt kinh người, vẻn vẹn chỉ mười phút sau, toàn bộ hồ lớn đã biến mất, biến thành một cái hố to, một tòa thần miếu đứng sững, toả ra kim quang chói mắt, phảng phất như vàng ròng chế tạo.
Tuy võ giả coi kim ngân như cặn bã, nhưng một đống cặn bã lớn như thế đứng ở trước mặt, vẫn khiến người ta khiếp sợ không thôi a.
Sau khi hồ nước biến mất, thần miếu cũng không còn sản sinh hấp lực, lẳng lặng đứng ở đó, như một tấm phong bi, khiến người ta kính nể từ đáy lòng.
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, ai có thể nghĩ tới đáy hồ ẩn giấu một toà kiến trúc hùng vĩ mà kỳ lạ như thế.
Lăng Hàn rất lưu tâm, trước có mấy người bị hấp vào trong thần miếu, nhưng đến hiện tại còn chưa xuất hiện!
Điều này nói rõ cái gì?
Thứ nhất bên trong cực kỳ nguy hiểm, bọn họ bị ngất, thậm chí đã chết.
Thứ hai, trong thần miếu có rất nhiều bí bảo, bởi vậy mấy gia hỏa kia đang thu gặt, căn bản không muốn ra.
Đến cùng là loại nào?
Lòng hiếu kỳ của Lăng Hàn đã bị thiêu đốt vô hạn, hắn quyết định đi vào tìm tòi.
Đây cũng không phải ý của một mình hắn, có mấy người đã bắt đầu kết bè kết đảng, muốn tổ đoàn tiến vào, ở trong đó có khả năng cực kỳ nguy hiểm, mà nếu có bí bảo, liên thủ phần thắng sẽ càng to lớn hơn.
Mà chỉ một lát, lại có người từ đằng xa tới, nhân số tăng lên rất nhiều.
– Các ngươi có vào hay không?
Lăng Hàn nhìn Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên hỏi, Lý Tư Thiền cũng đi tới.
– Tiến vào, đương nhiên tiến vào!
Nhạc Khai Vũ vội vàng nói.
– Hàn thiếu muốn tiến vào, vậy ta khẳng định đi cùng.
Quảng Nguyên nói.
– Được, chúng ta đi vào xem.
Lăng Hàn cười nói, hắn có Hắc Tháp, làm sao cũng có thể bảo vệ tính mạng của mọi người.
– Đi!
Bốn người xuất phát, theo vách hồ bò xuống, đây chính là cao tới ngàn trượng a, hiện tại nước ở phía dưới đã sớm khô cạn, lộ ra rừng nhan thạch rõ ràng, nếu như trực tiếp nhảy xuống, vậy kết quả tan xương nát thịt là rất lớn.
Lý Tư Thiền chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, nên bò rất chậm, Lăng Hàn ôm nàng lên, chỉ lấy một tay leo xuống, nhưng còn linh hoạt hơn Nhạc Khai Vũ và Quảng Nguyên, rất nhanh liền đi xuống đáy hồ.
Hiện tại cái hồ lớn này chính là một vực sâu, đây là vách núi, có điều vách núi hơi dốc, hơn nữa còn lấy bùn đất làm chủ, sơ ý một chút liền có thể thất thủ ngã xuống.
Chỉ mấy phút, Lăng Hàn đã đi tới đáy hồ, thả Lý Tư Thiền xuống, mỹ nhân này đã đỏ bừng hai má, đôi mắt đẹp như xuân thủy, kiều diễm ướt át.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










